Khác Chờ đợi

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
215512216-256-k493985.jpg

Chờ Đợi
Tác giả: Kazakhstan_Kazakh
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thấm thoát đã nhiều năm trôi qua.

UN đã bắt đầu thí nghiệm hồi sinh các countryhumans đã ra đi từ rất lâu trước đó.

Vietnam lại phải chấp nhận sự thật phũ phàng và cùng những người bạn của mình tìm cách để tìm những mảnh nhật ký.

Để giúp bạn cậu Quốc đầu thai kiếp khác.



war​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ZhongChi] - Ấm chỗ ngại dời [Hoàn]
  • [12 chòm sao] Pháp Sư Xứ Wonderland
  • [Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
  • TƯ THẾ ĐẺ TRỨNG CỦA TA NHẤT ĐỊNH CÓ CHỖ NÀO KHÔNG ĐÚNG
  • [12 Chòm Sao] Thế Giới Vampire Và Thế Giới Con Người
  • Chúng Ta chơi Trò Gia đình Nhé:3(H)
  • Chờ Đợi
    Chap 1


    Vào một ngày đẹp trời, trong công viên có một cậu thanh niên đang ngồi trên băng ghế đá, kế bên là chiếc xe đạp cũ.

    Cậu thanh niên ấy có một làn da đỏ, trên khuôn mặt cậu là một ngôi sao vàng năm cánh.

    Người ngồi trên đó không ai khác đó chính là Việt Nam.

    Cậu ngồi trên băng ghế, mắt nhắm lại hồi tưởng lại những cuộc chiến, sự hy sinh anh dũng của các chiến sỹ và những mất mát đau thương mà người dân cậu phải chịu nhiều năm về trước nó đã ám ảnh cậu, cậu không thể quên được những điều đó.

    Cậu từ từ mở mắt ra cười nhẹ và nói:

    " mọi người đã hy sinh vì một điều cao cả, cớ sao lại những có kẻ lại chê bai những chiến công hiển hách đó chứ".

    Vietnam nhìn lên bầu trời trong xanh, cậu cất tiếng thở dài.

    *Hôm nay trời thật đẹp giống như giống như 70 năm về trước*- cậu nghĩ thầm.

    Cậu nhìn về xe của mình, cậu đứng lên và bước lại đó.

    Vietnam tìm trong cặp đi học của mình một cái Ushanka màu nâu.

    Cậu cầm cái Ushanka trên tay một lúc và ôm nó vào lòng: " tất nhiên em sẽ không quên người luôn đứng về phía em" nước mắt cậu bắt đầu rơi.

    Vì sợ mọi người nhìn thấy, cậu nhanh chóng lau nước mắt.

    Nhưng mà sao hôm nay công viên lại im ắng đến vậy, chỉ có thể nghe thấy mỗi tiếng chim hót giống như chúng đang hát một bài hát nghe thật buồn làm sao.

    Vietnam dắt xe đạp, cậu ngồi lên xe và chạy đến khu nghĩa trang liệt sỹ.

    Cậu đậu xe ở một gần cổng ra vào, cậu không quên những món đồ thời lính của mình.

    Cậu bước vào trong cậu ngạc nhiên vì đã lâu rồi cậu chưa đến đây khu nghĩa trang liệt sỹ đơn sơ ngày nào đã trở nên trang trọng hơn, nó cũng đã đổi tên thành khu nghĩa trang liệt sỹ Trường Sơn.

    Vietnam đứng trước ngôi mộ cậu bắt đầu thắp hương, đặt bộ quân phục và một cây AK- 47 xuống trước mộ của người đó.

    Cậu ngồi xuống và nói chuyện một mình một cách rất tự nhiên như thể nắm mồ đó chính là người đồng chí của mình vẫn còn sống và đang nghe mình tâm sự.

    Cảnh tượng ấy khiến ai cũng phải đau lòng, có nhiều người muốn đi tới và khuyên cậu nhưng họ không thể bởi vì họ hiểu cảm giác đó, họ biết cho dù có nói gì thì cậu cũng không nghe, nên chỉ đứng từ xa quan sát người thanh niên kia

    Vietnam nhìn bia mộ được khắc, mà không kìm được nước mắt, cậu cười nhẹ mà nước mắt vẫn rơi: " Quốc cậu xem đi họ đã sửa đúng ngày sinh của cậu, Phạm Phú Quốc sinh ngày 30/4/1954 chứ không phải 20/4 nữa từ trần ngày 30/4/1975 và xin lỗi vì không đến thăm cậu thường xuyên hơn vì công việc mà cậu đừng giận tớ nhé"

    Trong khu nghĩa trang chim cất tiếng hát buồn sầu thảm, chúng hát một bài hát dành riêng cho những vị anh hùng của dân tộc để ru họ vào giấc ngủ vĩnh hằng.

    Cậu nhanh chóng lau hết nước mắt, nhưng mỗi lần lau nước mắt cậu lại chảy nhiều hơn: " Quốc này ở dưới đó cậu có cô đơn không, tôi ước gì tôi có thể tìm được gia đình của cậu và họ sẽ đưa cậu về quê cậu sẽ gặp lại hàng xóm và đặc biệt nhất cậu sẽ không cô đơn cậu sẽ về nhà cùng gia đình và tớ sẽ về cùng cậu hai ta sẽ được đi cùng nhau một lần nữa"

    VietNam ngồi đó suốt ba tiếng, cậu ôn lại những kỷ niệm, những chuyện đã xảy ra sau khi cậu bạn mình đã ra đi.

    Trước khi đi cậu mỉm cười và chào tạm biệt người bạn của mình: " Quốc à, cảm ơn cậu vì tất cả,cậu đã giúp mình rất nhiều,tớ mong ở thế giới bên kia cậu có thể nghe được những điều này.

    Khi nào rảnh tớ sẽ ghé thăm cậu".

    Cậu đi khỏi nghĩa trang dắt xe đạp của mình mà trong lòng không quên đi lời hứa giữa mình và cậu bạn thân đã hứa với nhau trước ngày giải phóng.

    CÒN TIẾP...

    ===========================

    Giải thích:

    Phạm Phú Quốc: không phải tên mà mình bịa ra, đó là tên của một không quân trong quân lực Việt Nam Cộng Hoà

    nghĩa trang liệt sỹ Trường Sơn: cũng giống như ở trên không phải bịa ra, mà nó cũng có thật
     
    Chờ Đợi
    Chap 2


    Cậu đang trên đường đến dinh độc lập nhưng trong lòng cậu cảm thấy có gì đó không ổn.

    Khi tới nơi, cậu dắt xe vào bãi đổ xe.

    Trong khắp nguyên bãi đổ xe chỉ có mình cậu đi bằng chiếc xe đạp cũ kĩ này.

    Vietnam chẳng để tâm tới việc đó cậu đi tới văn phòng của mình.

    Khi cậu định mở cửa có một nhân viên chạy về phía cậu.

    Người nhân viên thở hồng hộc, anh nói:

    " thưa ngài, vừa nãy có một người đàn ông tới đây ông ta nói đến tìm cậu"

    " vậy ông ta đâu"-cậu hỏi

    "Ở văn phòng của ngài"-người nhân viên trả lời

    Vietnam vỗ vai cậu nhân viên nói:

    "Thôi được rồi cậu đi làm việc của mình đi, còn chuyện của tôi thì tôi sẽ tự giải quyết".

    Người nhân viên nghe vậy anh ta bắt đầu đi làm công việc đang dở.

    Cậu nhìn theo phía người nhân viên đến khi anh ta đi mất.

    Vietnam mở cửa văn phòng của mình, cậu nghe thấy một giọng nói của một người đàn ông:

    " cậu tới rồi à Nam, tôi đợi cậu hơi lâu đấy".

    Thì ra là UN cậu chẳng ngạc nhiên lắm.

    Nhưng cậu chỉ thắc mắc lí do ông ta ở đây.

    " ông làm gì ở đây UN"- cậu hỏi.

    " để thông báo cho cậu một tin vui"- UN trả lời.

    Vietnam tạch lưỡi, cậu nói bằng giọng khinh bỉ:

    " vui vẻ gì chứ ông chưa bao giờ tới đây mà với lại ông cũng đâu có ưa tôi đâu".

    UN vẫn nở nụ cười trên môi, Khiến cậu cảm thấy thật kinh tởm.

    Bên ngoài một người luôn cười và luôn đối xử công bằng.

    Nhưng bên trong là một con quỷ xảo huyệt.

    UN: " đừng hiểu lầm tôi đến đây chỉ để nói rằng ngày mai Soviet sẽ được hồi sinh cậu không muốn đi thăm anh ấy a"

    Vietnam nghe tới đây mặt cậu tối sầm lại một phần vì những năm Nazi còn sống, còn lại anh chỉ quan tâm đến danh dự mà bỏ mặc cậu một mình đấu với China.

    " ông nói thật chứ?"

    - cậu hỏi.

    " thật tôi chưa nói dối ai bao giờ cả"- UN trả lời.

    UN đứng dậy bước ra khỏi phòng trước khi đi ông ta nói với cậu:

    " đến hay không tuỳ cậu nhưng tôi đoán cậu sẽ tới thôi".

    Cánh cửa đã đóng lại cậu thở phào nhẹ nhỏm.

    Nhưng vẫn băng khoăn liệu đây có phải là sự thật.

    Cậu đi tới bàn làm việc của mình, cậu cầm tấm ảnh lên và lấy tay sờ vào tấm ảnh:

    " không phải là em không muốn gặp anh chỉ là em không biết anh có còn nhớ em là ai không.

    Khi anh đi em đã rất đau buồn và đó là một thời kỳ khó khăn"

    Vietnam đặt tấm ảnh xuống bàn, cậu ngồi xuống ghế và bắt đầu công việc của mình.

    19:45 tối

    Khi đã làm xong công việc, cậu trở về nhà một cách mệt mỏi.

    Cậu mở của phòng trọ, vào nhà và bắt đầu vệ sinh cá nhân.

    Cậu đặt tô mỳ xuống bàn và sau khi ăn xong.

    Cậu bắt đầu nhắn tin cho Lào.

    * Lượm ơi còn chứ*cậu nhắn.

    Vietnam tưởng Lào không online cậu định đi ngủ.

    *còn đó chứ nghĩ sao vậy*- Lào.

    Vietnam nhắn lại.

    * cậu biết về chuyện hồi sinh thành công USSR chứ*-vietnam.

    * có chứ, UN vừa mới nhắn cho tớ*- Lào.

    * mai cậu có đi thăm anh ấy không*- Vietnam.

    * đương nhiên rồi tớ sẽ rủ Cam qua nhà cậu rồi đi luôn*- Lào.

    * vậy thôi bye nha*- Vietnam.

    * ừm bye cậu*- Lào.

    Cậu sạc điện thoại và đi ngủ.

    Trong mơ cậu thấy mình ở giữa cánh đồng lúa.

    Cậu không tin vào mắt mình người mặc bộ hồng quân kia không ai khác là USSR.

    Cậu chạy thẳng tới chỗ của USSR và ôm anh vào lòng.

    Nước mắt cậu bắt đầu rơi:

    " USSR em nhớ anh lắm, làm ơn đừng rời bỏ em nữa có được không".

    USSR không nói gì, anh lau nước mắt cho cậu.

    Anh mỉm cười:

    " anh xin lỗi em NamNam vì đã làm em thất vọng anh xin lỗi".

    Bầu trời bắt đầu chuyển sang màu đỏ rất nhiều phi cơ chiến đấu đang thả bom, cánh đồng lúa đang bốc cháy.

    USSR tan biến trước mặt cậu, trong khoảng thời gian cuối cùng anh chỉ nói

    " Xin lỗi em" và biến mất.

    Cậu quỳ xuống khóc hết nước mắt, mọi thứ bắt đầu mờ dần.

    Cậu tỉnh dậy người cậu chảy rất nhiều mồ hôi.

    Vietnam trấn an bản thân bằng cách tự nhủ đây chỉ là một giấc mơ.

    Cậu mở điện thoại xem chỉ mới 5 giờ sáng chắc cậu đã lo lắng quá nhiều.

    Cậu nằm xuống giường và tiếp tục ngủ

    Còn tiếp...

    ===========================

    Chap này dở hơn cái trước nhiều god dammit
     
    Chờ Đợi
    Chap 3


    6:30 sáng đang đứng trên vỉa hè đợi Lào và Cambodia, cậu cứ suy nghĩ về giấc mơ ngày hôm qua.

    Cam chạy tới ôm chân cậu:

    " này sao tôi kêu cậu khan cả cổ họng mà cậu không nghe"

    Vietnam: " hahaha tôi xin lỗi".

    Bỗng một chiếc xe hơi màu đen sang trọng chạy tới.

    Rồi dừng tại nơi cậu và Cambodia đang đứng.

    Có người mở cửa bước xuống, Vietnam không tin được là cậu ấy.

    Vietnam: T-Thái...

    Thailand: chào cậu, Vietnam lâu rồi không gặp cậu.

    Vẫn là nụ cười hạnh phúc ấy.

    Ôi Thailand!

    Một quốc gia luôn có nụ cười trên môi...

    Thailand: ồ Sweden anh đây rồi!

    Sweden bước xuống xe...quả là một quốc gia hoàn hảo.

    Tới cả cậu ấy cũng vậy, là thủ lĩnh của liên minh Bắc Âu nên anh luôn phải giữ hình tượng.

    Cậu ấy hoàn hảo từ trong ra ngoài.

    Sweden: Thái đừng nhìn anh như vậy chứ.

    Sweden hôn nhẹ lên má Thái...

    Thailand: Sweden!

    Không phải trước mặt bạn em!

    Vietnam: thôi nào các cậu đừng câu giờ nữa.

    Cambodia: ừm đi thôi!

    Tất cả bước lên xe và bắt đầu tới chỗ của UN và đi đến khu hồi sinh....

    Thailand: tới nơi rồi vào thôi tớ háo hức để gặp lại ông và cha quá!

    Cambodia: đi thôi Nam!

    Vietnam: tớ sẽ ở đây một chút, các cậu đi trước đi.

    Sweden: ừm.

    Vietnam nhìn tất cả đi vào trong.

    Cậu cũng vậy chỉ là hơi lo lắng một chút thôi.

    Định đi vào trong có một bàn tay của ai đó giữ nắm chặt tay trái của cậu.

    Làm cậu rất đau

    Vietnam: ah!

    Là China...

    China: dễ thương thật đấy Nam à~

    Cái giọng điệu đó khiến cậu phát ớn.

    Đúng là một tên đạo đức giả.

    " bỏ tôi ra!"

    Cậu hét lớn và vẫn cố chống cự.

    China giữ nắm lấy và giữ chặt tay còn lại của cậu.

    China: thôi nào NamNam lâu lắm mới gặp sao em không cho anh-

    Bỗng có một tiếng súng viên đạn bắn thẳng vào chân China...

    " không biết nhục à China ?"

    Tiếng phát ra từ cái cây gần đó.

    Trong anh ta rất quen...Mongolia người con trai duy nhất của Mongol Empire.

    Anh ta thật sự rất căm thù China, anh đã thề sẽ không quên mối thù này và anh sẽ báo thù.

    Viên đạn bắn thẳng vào mắt cá chân của China.

    Vết thương đau tới mức khiến hắn phải đẩy Vietnam ra mà ôm lấy vết thương vì viên đạn bắn rất chuẩn.

    Mongolia: sao nào không phản kháng gì đi.

    China: mày ...hứ tưởng được Russia đặc biệt quan tâm nên lên mặt à.

    * Q-quan tâm đặc biệt ư?*

    Vietnam nghĩ thầm anh không ngờ Russia nói dối mình bao lâu nay.

    Chỉ để đi quan tâm cho người khác ủng hộ họ chống lại mình...

    Lúc này America chạy tới anh nói lớn:

    " này tôi thấy hết rồi.

    Ở đây có camera tưởng tôi không biết"

    Mặt của Ame tràn đầy thất vọng vì hôm nay lẽ ra sẽ là một ngày trọng đại.

    Không ngờ nó lại thành ra thế này.

    America tôi có thể bỏ qua sai lầm quá khứ của anh và bắt đầu lại tình bạn tốt đẹp.

    Ame lúc này trong rất không hài lòng anh lại nói:

    " hừ các anh đừng suy nghĩ trẻ con nữa và quay lại việc chính đi...Mongolia!

    Anh đừng nghĩ tôi không thấy anh đang núp ở trên cây nhé xuống đây nhanh lên!"

    Mongolia nhảy ra khỏi cây, trên vai vác một cây súng tỉa.

    Nhìn là biết anh chính là một tay bắn súng tỉa chuyên nghiệp.

    Bảo sao...viên đạn đó lại chuẩn như vậy...

    Mongolia tiến lại gần Vietnam.

    Anh đỡ cậu đứng dậy, anh thở dài:

    " anh có sao không ?"

    Mongolia hỏi.

    " tôi ổn"

    Cậu trả lời.

    Có người nhân viên chạy tới và giúp China tới phòng y tế, Ame cũng quay lại phòng hồi sinh.

    " Ame đợi tôi !"

    Vietnam chạy theo Ame và cùng anh ta chạy vào trong.

    Mongolia thở dài, anh đi tới chỗ băng ghế gần đó và ngồi xuống.

    " cũng đã lâu rồi....thật đáng xấu hổ khi cha thấy mình có đứa con như thế này.

    Con thật sự đã làm cha thất vọng"

    Bỗng có ai đó gọi tên cậu....

    " Mon à !"

    Còn tiếp...

    ===========================

    Nó ngắn hơn mấy phần trước nhỉ sorry nha.

    Sẽ mất thời gian lắm đây...
     
    Chờ Đợi
    Quốc à!


    Cái ngoại truyện ngắn này sẽ giúp các đồng chí hiểu rõ hơn về tình bạn của Vietnam và Quốc.

    ===========================

    Quốc à !

    Câu nói nghe rất quen phải không.

    Tôi nhớ rất rõ câu nói năm xưa của cậu " tình bạn của chúng ta sẽ không bao giờ bị chia cắt".

    Cậu nói rất đúng nhưng mà bây giờ...tôi ở đây và tình bạn của chúng ta cũng ở đây.

    Nhưng...cậu đâu rồi Quốc, cậu đã hứa sẽ luôn ở bên tôi chúng ta sẽ thấy một đất nước độc lập.

    Nhưng cậu đã ra đi...đi về nơi rất xa.

    Lẽ ra người hy sinh đó phải là tôi Quốc à là tôi!

    Cậu là người bạn thân nhất của tôi, không phải cậu là một người nào đó thật sự rất là đặc biệt.

    Cậu cũng đã từng nói:

    " khi nào độc lập tớ chắc chắn sẽ cùng cậu giữ lấy nền độc lập này như Hồ chủ tịch từng nói"

    Đúng vậy....tớ nhớ cậu nhiều lắm.

    Đôi lúc, tớ muốn tìm một ai đó để tâm sự, để nói ra hết suy nghĩ của mình thì cậu đã tới.

    Bây giờ cậu đi rồi tớ còn ai là người thân của mình nữa...cậu rất quan trọng.

    Có những đêm tớ ngồi khóc rất nhiều vì nhớ cậu.

    Cậu có vợ con của mình, nhưng vì nợ nước cậu đã đi đi theo những vị anh hùng...

    Có lần vợ cậu đưa cho tớ cái này.

    Cô ấy nói đây là lá thư mà cậu đã viết trước khi ra chiến trường và hy sinh...

    "Hà Nội ngày 25/4/1975

    Nam ơi!

    Tớ biết khi đọc được lá thư này thì chắc tớ đã ra đi rồi.

    Một tên địch khi bị thương đã chạy về vùng trung tâm nhờ máu của hắn mà tớ mới biết căn cứ trọng yếu của bọn chúng.

    Tớ biết cậu sẽ rất nhớ tớ nhưng cậu ơi!

    Vì lời hứa của chúng ta hãy tiếp tục tiến về phía trước.

    Tớ sẽ luôn ủng hộ cậu, tớ sẽ luôn ở đây chính tại mảnh đất này.

    Như Hồ chủ tịch đã nói mà, Nam ơi khi tớ đi hãy chăm sóc cho vợ và con tớ.

    Con của tớ còn nhỏ chúng rất cần một người cha hãy thay tớ làm việc đó nhé.

    Chắc cậu nhớ hết tên của 3 đứa con của tớ rồi đúng không thằng cả Đằng này, thằng ba Đà, thằng út Mẽo nữa.

    Sắp tới sẽ thêm ba thành viên mới 2 đứa sinh đôi mà vợ tớ đang mang bầu 3 tháng và 1 đứa ở trại trẻ mồ côi.

    Tớ sẽ đặt lần lượt tên của chúng là Hoà và Phát là tên hai đứa sinh đôi, đứa còn lại là Ân.

    Nói cậu cái này tên mà bố mẹ gọi tớ ở nhà chính là Đậm đó.

    Thôi thư đã dài tớ chúc cậu có nhiều sức khỏe và hạnh phúc và đừng có ở giá suốt đời nha cha.

    PHẠM PHÚ QUỐC"

    Ừm tớ hứa....

    ===========================

    Xin lỗi mọi người vì hơi ngắn và cũng thứ lỗi cho mình chap 3 luôn.

    Ban đầu mình tưởng là đăng rồi ai ngờ hôm nay vô ngoại mới biết mình chưa có đăng và wifi ở đó yếu lắm nên phải về tới nhà mới đăng được.

    Cũng trả thù được thằng cháu...

    đáng đời mày Hoà
     
    Chờ Đợi
    Chap 4


    Có ai đó gọi tên anh, một tiếng gọi thân thuộc và nó làm anh nhớ đến những chuyện mà cha anh đã làm với cha cậu ấy.

    "Cậu sao vậy?

    Sao không vào trong?"

    "Tớ...không biết nữa"

    Anh lo lắng nhìn cậu bạn của mình...

    "Tớ...xin lỗi Kazakhstan"

    "Xin lỗi ư?

    Vì cái gì?"

    Kazakhstan nhìn anh, cậu khó hiểu vì hôm nay anh lại không muốn vào trong.

    "Cậu luôn nói là cậu muốn gặp lại cha mình

    mà"

    "Đương nhiên là tớ muốn chỉ là...ông ấy sẽ rất thất vọng về tớ cho mà xem.

    Nhìn tớ đi thật thảm hại"

    Kazakhstan im lặng, cậu nắm tay Mongol, cậu vỗ cánh và cả hai bay lên không trung...

    "Ka-Kazakh cậu làm cái gì vậy?

    Bỏ tớ xuống!"

    "Nói cho tớ biết nếu cậu không muốn gặp cha mình thì ít nhất cậu phải gặp người đã cưu mang mình chứ.

    Vậy cậu sẽ đi với tớ..."

    Mặt Kazakh lúc này không còn một cảm xúc nào cả, Mongol chỉ khẽ gật đầu và nhìn cậu.

    "Vậy sự tha thứ...cậu sẽ chấp nhận trao nó cho tớ bắt đầu một tình bạn mới chứ" - anh nói

    Tại chỗ của Ame và Vietnam...

    America: " tệ thật đấy!

    Mới ngày đầu đã..."

    Vietnam: "không sao đâu, với lại đây cũng đâu phải lần đầu tiên"

    America: "ừ, dạo này cậu thế nào rồi?"

    Vietnam: " không biết nữa...công việc một lúc một nhiều và tôi lại còn phải xử lí vấn đề ở vùng núi"

    America: " vì sao?"

    Vietnam: " Sơn La, Lạng Sơn và Phú Thọ là tiêu biểu cho cái sự hao hục ngân sách nhà nước nhất"

    America: " tạm gác lại việc đó đi, ta đến nơi rồi"

    Cả hai người đứng trước cửa, cánh cửa mở ra và ở trong đó có rất đông người.

    Từ xa Vietnam có thể thấy chiếc ushanka thân thuộc đó, cậu háo hức và cả hai đi vào.

    Nhưng.... sự háo hức đó sớm lụi tàn, khi cậu thấy USSR anh ta đang nắm tay Nazi hai người trông thật hạnh phúc.

    Cậu đứng kế bên Laos cười nhẹ và nói:

    " em thấy chưa có thương gì anh đâu.

    Mà nói thương anh nhiều lắm"

    "Em biết mà hơi sốc đó..."

    Hai người nói đủ nghe cho cả hai.

    "Em muốn ra khỏi đây không Lào?"

    "Muốn, nhưng ta đi đâu?"

    "Thăm thằng bạn thân của anh"

    "Quốc sao?

    Được thôi...thăm ông ta vậy là đủ rồi"

    Vietnam đưa bó hoa cho Thailand, anh nói:

    "Thái tí nữa cậu đưa cho USSR, nói với anh ta là bó hoa này của tớ nha và cho tớ gửi lời chào với ông và cha cậu".

    Thailand gật đầu, cả hai ra khỏi phòng nơi hồi sinh USSR và Nazi.

    Lúc đó Laos đã rủ Cam đi cùng, cả ba đi trên hành lang lúc này Kazakh và Mongol đi ngang, Mongol liết ngang cậu.

    "Cậu nhìn ai vậy Mongol?"

    - Kazakh hỏi.

    "Không ai cả" - anh trả lời.

    Cả ba đã ra khỏi chi nhánh...

    "Thế cậu định đến đó kiểu gì?"

    " bằng xe chứ sao hỏi ngu vậy"

    Laos nhéo má Cambodia, cả hai lại đánh nhau như khi mà France gộp họ lại thành một phần lãnh thổ của cô vậy.

    "Tài xế của anh sẽ đến trong 10 phút nữa hai đứa muốn ăn hay uống nước gì không?"

    "Anh có tài xế riêng?"

    "Cam này, lần sau đừng hỏi ngu như vậy nữa nhé.

    Đương nhiên là ảnh phải có tài xế riêng rồi"

    "Chỉ hỏi thôi mà..."

    " cả ba!

    Lên xe không để tôi còn về nhà chơi với cháu"

    "Đương nhiên là đi rồi, lên xe thôi Cam, Lào"

    Sau một hồi chạy xe họ đã tới nghĩa trang...

    Cambodia: "wow nó còn lớn hơn em tưởng tượng"

    Vietnam: " đi thôi..."

    Laos: "hướng này!"

    Vietnam: "đợi bọn anh với"

    Cả hai người chạy theo Laos tới phần mộ của Phú Quốc.

    Ôi!

    Bao nhiêu ký ức thuở bé ấy ùa về...

    Laos ngồi xuống kế bên mộ anh, cậu cười vui vẻ vì được ra khỏi nơi ngột ngạt nó và cuối cùng cũng được thăm người bạn thân của mình cùng với anh em của mình.

    " haha Quốc này!

    Kể nghe này tôi vừa lừa được hai người đó đấy"

    Trên bia mộ ấy hình chụp anh vào những ngày nhập ngũ vẫn là nụ cười ấy.

    Thế mà...anh lại không cảm thấy cô đơn tại nơi nghĩa trang lạnh lẽo sao?

    "Lào!

    Em đây rồi ôi trời!

    Em bắt bọn anh chạy theo mệt lắm đấy"

    Vietnam thở dốc mệt mỏi, cậu nhìn Lào.

    Trông cậu ấy không còn vui như trước khi vào nghĩa trang nữa.

    "Có phải...cậu...cậu ấy hy...sinh là...vì em...phải không.."

    Laos ôm mặt khóc, Cambodia tiến lại gần cậu vỗ vai an ủi anh.

    "Vui lên đi, cậu ấy không muốn thấy ai khóc đâu" - Cam nói.

    Laos lau hết nước mắt, anh quay sang nhìn Vietnam cười vui vẻ và nói:

    "Anh hát bài mà anh Quốc viết đi!

    Anh hai!"

    Vietnam im lặng, cậu khẽ cười và lắc đầu.

    "Bài hát đó...buồn lắm hát không được đâu"

    Cậu ngồi giữa hai người em của mình cả ba...không cả 4 người đang nở một nụ cười thật hạnh phúc.

    Còn tiếp...

    ================================

    Đủ rồi Sen mệt rồi...

    Các đồng chí có thương gì Sen đâu.

    Rồi một ngày Sen dỗi nhé đợi cả năm không có chap mới đâu.

    Đùa thôi, nói vậy Sen nhớ các đồng chí lắm...tại thằng Đời hết!
     
    Chờ Đợi
    Chap 5


    "Cậu ấy vẫn rất nhớ bạn mình nhỉ, Ire?"

    "Bộ nó có liên quan gì đến cậu sao?"

    Người thanh niên nhìn Ireland mỉm cười, cậu lắc đầu và nói:

    "Không cái người đó chỉ là họ hàng xa với tớ thôi!"

    Cả hai ngồi trong phòng bảo vệ, người thanh niên ấy tên là Huỳnh Thiện Nhân.

    Ireland nhìn cậu cái nụ cười ấy vì một lí do nào đó mà nó lại rất quen thuộc đối với anh.

    "Hôm nay, ai sẽ được về nhà vậy?"

    - Ireland hỏi.

    "Lê Văn Đạt" - cậu trả lời.

    Tối hôm đó, Vietnam về nhà với trạng thái mệt mỏi và say xỉn.

    Khi về tới này anh lăn ra giường ngủ say.

    Bây giờ đã khuya nhưng lại có tiếng ai đó đang gõ cửa phòng mình.

    Điều đó làm cậu chợt tỉnh giấc giữa đêm.

    Vietnam: "ai vậy?

    Khuya rồi mà cứ..."

    Cậu mở cửa đập vào mắt cậu là hình ảnh một người đang mặc quân phục của binh sĩ cấp thấp thời Lam Sơn, nhìn anh ta như đang trong độ tuổi thanh niên và kế bên là một cây giáo và một con ngựa.

    Người thanh niên ngồi trên băng ghế đá cười và nói:

    "Sao?

    Hơi khó tin nhỉ?...cậu là Việt Nam phải không?"

    Vietnam khẽ gật đầu, miệng lắp bắp hỏi người thanh niên:

    "A...anh là ai vậy?"

    "Tôi họ Phạm, tên Tuân....cậu định hỏi tôi đến đây làm gì sao?"

    "V-vâng!"

    Tuân chỉ nhìn cậu và lắc đầu:

    "Tôi muốn nói lắm nhưng.... tôi không có thời gian"

    Vietnam bây giờ đã lấy lại được bình tĩnh nhìn anh và tiến lại gần và ngồi xuống băng ghế đá, cậu thở dài:

    " không phải là như vậy...chỉ là tôi tự hỏi chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi?

    Sao tôi thấy anh trông rất quen?"

    Anh ta phì cười, nhìn cậu không trả lời gì cả mà chỉ hát những câu hát thân thuộc mà cậu từng nghe France hát mỗi khi cậu buồn.

    "Lệnh vua hành quân

    Trống kêu dồn.

    Quan với quân lên đường

    Đoàn ngựa xe cuối cùng.

    Vừa đuổi theo lối sông

    Phía...cánh quân xa trường.

    Quan với quân lên đường

    Hàng cờ theo trống dồn.

    Ngoài sườn non cuối thôn

    Phất phơ ngậm ngùi bay...."

    Tới đây, anh dừng lại và đi tới chỗ con ngựa.

    Anh cầm cây giáo lên và phi ngựa đi mất.

    Bỏ lại Vietnam với dấu chấm hỏi to đùng trên đầu.

    "Kh-khoan đã!"

    Mọi thứ tối sầm lại...anh tỉnh dậy và tiếng chuông báo thức không ngừng kêu.

    Anh nhanh chóng lấy điện thoại và tắt báo thức đi.

    Anh nhìn kĩ lại vào điện thoại và tin nhắn mà Thailand đã gửi cho anh từ bao giờ, cậu ấy nhắn:

    "Khi tớ đưa hoa cho USSR anh ấy hỏi cậu đâu rồi và muốn gặp cậu.

    Mà nhân tiện hôm qua lúc nhậu với Lào và Cam, cậu có thấy Sweden không?

    Finland nói hôm qua đến giờ anh ấy đã không về nhà...nếu có thời gian rảnh thì qua nhà tớ chơi nha, tớ buồn lắm nhớ trả lời nha đừng bỏ tớ!"

    Cậu nhìn dòng tin nhắn và cười vì tính trẻ con của Thái và cái cách mà cậu ấy rủ cậu đi chơi.

    Thái là người duy nhất khiến anh cảm thấy như được quay lại tuổi thơ.

    Sau khi thay đồ cậu lặp tức kêu tài xế chở thẳng đến nhà USSR.

    Trên đường đi bác tài có hỏi cậu vài câu...nhưng chỉ hỏi đơn giản về tâm trạng, chuyện ngày hôm qua hay cậu muốn đi đâu.

    Ông ấy biết cậu không nói nhiều và rất ghét ai cứ làm phiền mình bằng những câu hỏi nhớ ngẩn và không liên quan.

    Đến nơi cậu lấy hết can đảm và bấm chuông cửa nhưng trước khi kịp bấm đã thấy Kazakhstan đi ra và mở cửa cho mình.

    Vietnam: "chà!

    Kazakh lâu quá không gặp cháu lớn nhanh quá đấy!"

    - cậu xoa đầu Kazakhstan.

    Kazakhstan: "vâng!

    Con cảm ơn cậu mời cậu vào nhà"

    Cả hai cậu cháu bước vào nhà họ nói chuyện rất vui vẻ chủ yếu là Kazakhstan vì Vietnam rất hiếm khi biểu lộ cảm xúc của mình..

    Cả hai bước vào nhà, vừa vào cậu đã thấy USSR và Nazi hai người họ đang rất tình tứ với nhau.

    "Hai người đang rất hạnh phúc nhỉ?"

    Cậu đứng trước cửa nói với một khuôn mặt không cảm xúc.

    USSR buông Nazi ra và đi tới chỗ cậu khoác tay lên vai cậu:

    "Đồng chí với nhau lâu lâu mới gặp lại...hay là chúng ta nhậu vài chai ôm lại chút kỷ niệm"

    "Cảm ơn vì lòng tốt của anh Soviet nhưng tôi đến đây chỉ hỏi thăm một chút thôi...sắp trễ giờ họp rồi .

    Nên tôi về trước đây....Kazakh đưa cậu ra ngoài được không con?"

    "Vâng..."

    Lúc cả hai đã khuất Nazi mới bắt đầu mở miệng, anh ta nói:

    "Thằng nhóc đó thích anh lắm mà, sao bây giờ lại lạnh nhạt như vậy?"

    "Không biết UN nói ai em ấy cũng như vậy cả không riêng mình anh đâu"

    Đứng trước cửa Kazakhstan buồn rầu nhìn Vietnam và nói:

    "Cậu không muốn ở chơi hay cậu không thích Kazakh" - cậu mếu máo.

    "Không phải, tại cậu bận thôi một đứa trẻ dễ mến như con tại sao cậu lại ghét con chứ" - anh xoa đầu Kazakh.

    Anh đi lên xe và Kazakh cứ nhìn xe của anh cho đến khi xe anh khuất giữa đường phố tấp nập.

    Bác tài: "thế cậu còn muốn đi đâu không?"

    Vietnam: "cứ đưa tôi qua nhà Thái, tôi muốn thăm cậu ấy một chút"

    Bác tài: "ể?

    Hiếm khi tôi thấy cậu đi thăm bạn bè mình như vậy"

    Vietnam: " rất khó cưỡng lại lời đề nghị đáng yêu của cậu ấy và tôi phải giúp cậu ấy tìm Sweden nữa"

    Bác tài: "vậy nếu tìm thấy Sweden cho tôi hỏi thăm cậu ấy vài câu"

    Vietnam: "ừm" - cậu gật đầu.

    Tài xế của Vietnam vốn đã làm cho Sweden khá lâu nên ông cũng quen với cách sống bận bịu và sang trọng của cậu ấy.

    Còn tiếp....

    ================================

    Lười lắm nên chỉ dài nhiêu đó thôi...uổng công của anh em lắm nhỉ.

    À mà trong này chỉ có mình Kazakhstan gọi Vietnam là Cậu.

    Russia thì xưng hô với cậu như người bạn, còn lại gọi là chú.

    Cambodia và Laos gọi là anh hai nha, Thái là bạn thân.

    Bài hát mà Phạm Tuân đã hát là:

    "Hòn Vọng Phu 1"

    Vậy thôi, Sen đi đây bye!
     
    Chờ Đợi
    Chap 6


    Vietnam cậu đã tới nhà của Thailand.

    Hai người là bạn rất thân với nhau, Thái luôn là người lắng nghe và hiểu cậu.

    Cậu ta hiểu rõ Vietnam hơn ai khác.

    "Thế....cậu có muốn kể cho tớ nghe điều gì không?"

    - Thailand.

    "Tớ tưởng ta sẽ đi tìm Sweden, tại sao cậu hỏi vậy?".

    "Chắc anh ấy bận thôi không cần phải lo lắng đâu" - Thailand.

    "Cậu và Sweden đã cãi nhau đúng không?"

    - Vietnam.

    "Nếu tớ nói "không" thì đó là nói dối..."

    - Thailand.

    "Cậu là người tốt Thái...đừng vì chuyện đó mà cứ buồn như vậy mãi.

    Tôi rất cần cậu lúc nào cũng vậy" - Vietnam.

    "Cảm ơn cậu đã an ủi tớ" - Thailand.

    Thailand ôm Vietnam thật chặt cứ mỗi lần hai người như vậy thì tình bạn của họ càng thân thiết hơn.

    Ở nghĩa trang....

    "Lần cuối đấy Nhân không đời nào tôi đồng ý việc này" - Ireland

    Ireland đang rất khó chịu khi Thiện Nhân cứ liên tục hỏi anh lí do vì sao lại không tin tưởng Vietnam.

    "Không cậu phải trả lời tớ tại sao.

    Vietnam biết những người đó nhưng cậu vẫn ngoan cố cho Sweden làm....cậu muốn anh ta bỏ mạng à!"

    - Nhân.

    "Người bỏ mạng đầu tiên là Vietnam đấy, cậu ta rất dễ bị cảm xúc chi phối.

    Tớ làm vậy là tốt cho cậu ta" - Ireland

    "Đó là lí do?"

    - Nhân

    "Đúng giờ thì cậu đừng hỏi tớ nữa" - Ireland

    "Cậu khó hiểu thật đấy Ireland" - Nhân.

    Nhân ra khỏi văn phòng, anh vẫn không hiểu nổi Ireland...anh tưởng bạn thân nên chia sẻ để hiểu nhau hơn.

    Nhưng với Ireland chỉ là sự im lặng thật là một con người lạnh nhạt.

    "Tớ không hiểu chúng ta là bạn cơ mà Ire.

    Tại sao cậu luôn lạnh nhạt với tớ như vậy?

    Tớ đã làm gì khiến cậu buồn à...."

    Nhân.

    Anh chàng đi ra chỗ gốc cây,ngồi đó và suy nghĩ.

    Thiện Nhân anh là người bạn lí tưởng mà ai cũng muốn có, có lẽ anh nên từ bỏ việc hiểu Ireland.

    Ở chỗ của Vietnam và Thailand...

    Hai người bạn thân đi chơi chung với nhau, Thái nắm tay cậu còn cậu thì chẳng có một chút phản ứng gì cả.

    Cũng bởi vì hai người đã làm vậy với nhau rất nhiều năm, nhiều lần nên việc này rất đỗi bình thường

    "Cảm ơn cậu lần nữa Nam"

    "Không có gì đâu Thái...miễn cậu thích là được"

    "À mà về chuyện của Taiwan cậu cắt đứt liên lạc với cậu ta luôn sao"

    "Hôm nay tớ chỉ muốn thư giãn nên cậu đừng nhắc tới chuyện đó Thái"

    "Phải rồi xin lỗi"

    Hôm nay đường phố tấp nập hơn mọi ngày.

    Trong nó không còn ảm đạm nữa cảm giác thật thoải mái.

    Vietnam chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ như thế này, cậu muốn mọi thứ vẫn như thế này mãi mãi.

    Còn tiếp....

    ================================

    Tôi xin lỗi vì nó ngắn và dở lí do thì tại tôi bận chứ đâu có gì đâu.

    Thật ra thì nó không ngắn đến như vậy chỉ là tại tôi đã xoá hết một khúc của chap này.

    Chắc tôi sẽ làm thêm phần truyện ngắn để bù cho cái chap dở hơi này.

    Vậy thôi bye.
     
    Chờ Đợi
    Máy bay giấy


    "Ngày 26/5/1980 đó là ngày mà tôi gặp được một cô gái đặc biệt.

    Cô ấy thật xinh đẹp với mái tóc dài xoăn màu đỏ, đôi mắt to tròn long lanh như đại dương, nụ cười của nàng tỏa sáng hơn cả ánh mặt trời."

    Ireland ngồi đọc lại quyển nhật kí cũ của mình, đó là lần đầu tiên anh biết yêu là gì.

    Những khi rảnh, anh đều lấy một chồng giấy ra mà xếp máy bay.....không biết anh tại sao anh lại làm thế, nhưng nó luôn khiến Ire cảm thấy vui.

    Mặc dù, không thể nhìn thấy nụ cười của anh ấy.

    Vẫn như mọi lần, anh lại tiếp tục sở thích của mình.

    Sau khi gấp xong đống máy bay, anh lại nhìn đống máy bay ấy bị gió cuốn đi và nói:

    "Rồi nó sẽ không trở lại đâu"

    Ireland đứng dậy và đi vào chỗ làm, đi được nửa đường bỗng có một máy bay giấy bay lại chỗ mình.

    Anh cúi xuống, nhặt nó lên và nhìn lên chỗ nó bay đến....thì ra nó đến từ căn hộ ở trên tầng của khu chung cư.

    Đó là một cô gái xinh đẹp, cô nhìn anh và chạy ra khỏi ban công ngay sau đó.

    Ireland không hiểu, anh cũng chẳng quan tâm và tiếp tục tới chỗ làm.

    Sau một hồi, anh quyết định mở chiếc máy bay ra...thì ra đó là một bức thư gửi cho anh.

    "Chào anh, có thể anh không biết tôi nhưng tôi đã vô tình gặp anh ở công viên.

    Lúc ở đấy tôi muốn bắt chuyện với anh nhưng mà tôi quá ngại, tôi sợ anh sẽ thấy khó chịu khi tôi cứ ấp úng mà không nói câu nào làm cản trở việc của anh.

    Hôm nay, tôi đã nhìn thấy anh và tôi nghĩ đây sẽ là cơ hội để cả hai làm quen và hiểu nhau hơn.

    Cho nên.... nếu ngày mai anh rảnh vậy thì hẹn gặp tôi lúc 3 giờ ở quán cà phê.

    Mela"

    Ireland nhìn lá thư rồi nói:

    "Không ngờ nó cũng biết cách tán gái đấy"

    "Nó" là cách anh gọi nhân cách thứ hai của mình, nó hoàn toàn khác biệt so với anh, nói chuyện và bộc lộ cảm xúc nhiều hơn.

    Cách phân biệt rất đơn giản màu mắt của nó là màu vàng, còn anh chỉ là một màu trắng đó cũng tượng trưng cho sự vô cảm với thế giới xung quanh của mình.

    Nhưng đôi lúc cách hành xử của nó khiến anh khá khó chịu khi anh để nó sử dụng cơ thể của mình....nhưng bản thân anh cũng không ngờ là một cô gái như Mela lại thích nó.

    "Cô gái đó cũng xinh đấy"

    "Nhưng cũng đâu có nghĩa anh sẽ đi một mình" - Ireland

    "Thôi nào!

    Cô ấy sẽ nghĩ sao khi anh có hai màu mắt.

    Anh sẽ nói với cô ấy là mình có nhân cách thứ hai à?"

    "Tôi biết...nhưng anh rất dễ mất kiểm soát" - Ireland

    "Thôi được rồi anh muốn làm gì thì làm, nhưng nếu cô ta bỏ đi thì anh đừng trách tôi"

    "Ừ..."

    - Ireland

    "Ngày 27/5/1980 tôi đi đến công viên và đợi...tôi đã đợi rất lâu, nhưng cô không tới.

    Tôi quyết định đi về nhưng ma xui quỷ khiến trời đổ mưa, tôi đành ghé vào quán cà phê để trú mưa....thật bất ngờ cô ấy đã ngồi ở đó và đợi tôi...."

    Anh nhìn thấy cô gái ấy, nhưng không chắc đó có phải là cô không và anh quyết định đi đến hỏi.

    "Xin lỗi...nhưng cô có phải là Mela không?"

    - Ireland

    Cô gái ngẩng đầu lên và cười, cô nói:

    "Đúng tôi là Mela"

    Anh ngồi đối diện cô, cả hai người cứ ngồi đó nhìn nhau mà không biết nói gì.

    Bỗng, người phục vụ đi tới phá tan bầu không khí im lặng.

    "Hai người muốn dùng gì?

    Ồ!

    Mela hiếm khi thấy cô dẫn ai đến quán cùng với mình đấy.

    Bình thường thì tôi chỉ thấy Samuel đi cùng cô thôi" - phục vụ

    "Ừ, hôm nay tôi dẫn bạn mới tới đấy mà nhân tiện cho tôi một cốc latte như mọi khi.

    Còn anh Ireland, anh muốn dùng gì?"

    - Mela

    "Cà phê đen" - Ireland

    Nghe xong người phục vụ rời đi, hai người lại tiếp tục im lặng.

    "Này!

    Sao cậu không hỏi cô ta về tên Samuel gì đó đi"

    "Này Mela tôi muốn hỏi cô về..."

    - Ireland

    "Ý cậu là Samuel à" - Mela

    Cô mỉm cười nhìn anh rồi nói:

    "Samuel là bạn thanh mai trúc mã của tôi.

    Anh ấy hay đến thăm tôi vào mỗi dịp cuối tuần, chúng tôi hay đến quán này uống lắm"

    "À vậy cô thích gì?"

    - Ireland

    "Tôi thích đọc sách, vĩ cầm và hoa nhài" - Mela

    "Hoa nhài?"

    - Ireland

    "Ừ!

    Chúng có mùi hương rất thơm.

    Với lại, hồi nhỏ mỗi dịp hè tôi với Samuel thường vào vườn hoa của ông tôi chơi, tôi thích nhất là vừa uống trà vừa ngửi hương thơm của hoa nhài.

    Samuel thường thích uống sữa hơn" - Mela

    "Cô với Samuel có vẻ rất thân nhỉ?"

    - Ireland

    "Đương nhiên, với tôi Samuel là người tuyệt nhất trên đời.

    Anh ấy đôi lúc cũng khá ngốc" - Mela

    "Ngốc?"

    - Ireland

    "Đúng vậy, cậu ấy từng dùng ná cao su của mình bắn vào tổ ong" Mela

    Cả hai đều cười, nhưng Ireland chỉ cười cho có thôi .

    Rồi người phục vụ đi tới đưa đồ uống cho cả hai.

    "Tôi nghĩ không ai có thể cạnh tranh được với Samuel rồi" - Ireland

    "Thứ duy nhất mà tôi yêu của Samuel là sự hồn nhiên có phần rất trẻ con của anh ấy" - Mela

    "Tuyệt...tuyệt lắm" - Ireland

    "Hình như ai đó yêu rồi thì phải"

    Rồi cuộc nói chuyện này cũng phải kết thúc, Mela nhìn vào đồng hồ cũng đã trễ giờ nên cô tạm biệt Ire và chạy về.

    "Mưa cũng tạnh rồi về thôi, hai thằng bạn của anh cũng đam mê hóng hớt lắm"

    "30/5/1980 Mela mời tôi đến nhà của cô ấy chơi và thật bất ngờ vì Samuel cũng ở đó.

    Tuy nó cũng không giống như những gì tôi mong đợi nhưng cũng thật tuyệt.

    Đúng là....Samuel rất hợp với Mela"

    "26/4/1985 tôi hình như đã có tình cảm với Mela.

    Tôi muốn thổ lộ với cô ấy lắm, nhưng rất sợ bị từ chối....tôi nên chủ động hơn trước khi quá muộn"

    "3/7/1990 tôi đã thổ lộ tình cảm của mình với cô và tặng cô chiếc kẹp hoa nhài tượng trưng cho tình cảm của mình.....nhưng cô lại tặng tôi chậu hoa sen đá và nói "Ire à, tôi biết anh có tình cảm với tôi.

    Nhưng mà trái tim tôi đã thuộc về Samuel rồi...hy vọng anh hiểu cho".

    Không sao đâu Mela"

    "15/9/1990 là ngày cưới của Mela và Samuel, cô ấy cài chiếc kẹp mà tôi đã tặng.

    Tuy không đến được với cô nhưng tôi biết Samuel sẽ không phụ lòng cô"

    "2/3/1995 tôi vẫn có thể liên lạc với cô qua thư.

    Cô bảo cô vẫn luôn đeo chiếc kẹp bên mình và luôn bảo tôi phải chăm sóc chậu hoa thật tốt....kể cả khi có chồng cô vẫn không quên tôi"

    "24/6/2001 tôi nhận được thư của Samuel.

    Anh nói rằng Mela đã qua đời vì vụ tai nạn xe., anh nói cô hay kể về tôi rất nhiều và khuyên tôi đừng vì cô ấy mà đau buồn.

    Anh còn nói Mela trước khi chết đã kêu anh gửi chiếc kẹp tóc này cho tôi và nhắc tôi luôn phải chăm sóc thật kĩ chậu cây"

    "26/5/2006 đây là trang cuối cùng của cuốn nhật kí...tôi không muốn viết bất cứ thứ gì vào nhưng trang cuối này cũng như dấu chấm hết cho cuộc tình của tôi.

    Mela à, cô là một cô gái tuyệt vời.

    Khi cô đến tôi như được sống lại, khi cô đi tôi giống như người đã chết.

    Nhưng mà một cuộc tình chỉ đẹp khi nó còn dang dở và cuộc tình này cũng vậy, tôi vẫn giữ nguyên sở thích cũ của mình.

    Nhưng lần này thiếu cô nó không còn vui như trước nữa ......và tôi hy vọng ở bên kia thế giới cô vẫn sẽ mỉm cười "

    Hết

    ================================

    Thật ra đây là lần đầu tiên tôi viết truyện như vậy nên có hơi dở.

    Nhưng đây là truyện ngắn tôi nói mình sẽ làm trong chap trước, nên hy vọng mọi người thích nó.
     
    Chờ Đợi
    Chap 7


    Về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, trong đầu Vietnam bây giờ chỉ nghĩ đến việc lên giường và đi ngủ.

    Bây giờ thì đêm đã khuya, mọi thứ dường như được sự im lặng bao phủ.

    Khi vừa về đến, cậu đã thấy Tuân ngồi ở đấy đợi cậu.

    Cậu thật sự không muốn nói chuyện với anh mà chỉ muốn đi ngủ.

    Nhưng cậu vẫn cố tỏ ra lịch sự.

    Cậu ngồi xuống nhìn anh, không nói gì.

    "Hôm nay của cậu thế nào?"

    - anh hỏi.

    "Ổn...không có gì đặc biệt" - cậu trả lời.

    Cậu thật sự rất mệt, không đủ sức để tiếp tục cuộc nói chuyện này.

    "Nếu cậu không muốn nói chuyện thì cũng không sao đâu" - Tuân

    "Tôi muốn lắm, chỉ là dạo này tôi không thể ngủ được" - Vietnam

    "Gặp ác mộng à?"

    - Tuân

    "Ừ...nó lạ lắm, tôi mơ thấy mình đang lái một chiếc xe ô tô trên một con đường vắng.

    Xung quanh chỉ toàn cây. rồi đột nhiên...tôi nhìn thấy Sweden, anh ấy đứng bất động.

    Tôi cố dừng xe lại để không tông trúng anh ấy, nhưng phanh đã hỏng.

    Rồi anh ấy quay lại, dang tay ra như đang đón ai đó vào lòng rồi cười và rồi....RẦM tôi đã tông anh ấy.

    Lúc đó tôi rất hoảng hốt, nhưng tôi vẫn cố giữ lấy bình tĩnh và xuống xem anh ấy như thế nào.

    Nhưng người đó không phải Sweden, anh ấy chỉ là một người thanh niên" - Vietnam

    Kể tới đây Vietnam bắt đầu mất bình tĩnh, anh liên tục nói là mình không cố tình làm thế.

    Cậu bây giờ trông cứ như một kẻ tâm thần.

    Nhận thấy câu chuyện đã đi quá xa, Tuân trấn an cậu và nói rằng đấy chỉ là một giấc mơ.

    Cuối cùng Vietnam cũng bình tĩnh trở lại, cậu nói:

    "Hôm nay, tôi đã gặp chuyện kỳ lạ hơn nhiều"

    "Cậu kể đi" - Tuân

    Vietnam bắt đầu kể...

    Lúc đó tôi đang đi dạo trong công viên, đó là một buổi sáng bình thường.

    Tôi đã gặp Ireland, hiếm khi có thấy anh ta xuất hiện nên nhân cơ hội này đến nói chuyện với anh ta.

    "Ireland tôi ngồi đây được chứ?"

    - Vietnam

    Anh ta không trả lời, tôi cũng ngồi kế bên.

    Anh ta gầy, cao và ít nói.

    Ireland hoàn toàn khác so với những gì UK đã kể cho tôi nghe.

    Tôi bắt đầu hỏi về chuyện về quá khứ của anh ta.

    "Vậy...cậu còn nhớ em trai mình North Ireland chứ?"

    - Vietnam.

    Ireland ngạc nhiên, quay sang nhìn tôi và nói:

    "North Ireland là ai?

    Tôi có em sao?"

    "Anh thật sự không nhớ sao?"

    - Vietnam

    Anh ta lắc đầu và im lặng nhìn tôi.

    Tôi bắt đầu thấy khó chịu, tôi không biết phải nói gì, anh ta cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

    Tại sao anh ta lại không biết gì về em trai mình chứ?

    Chuyện này thật vô lí.

    "Tôi xin lỗi vì câu trả lời của mình, nhưng tôi thật sự không nhớ" - Ireland.

    "Không sao đâu"

    Tôi tạm biệt anh rồi rời khỏi công viên.

    Trên đường đến chỗ làm tôi thấy Wales và Scotland, hai người họ hỏi tôi là có thấy Ireland không.

    Tôi nói với họ là anh ấy ở trong công viên rồi rời đi.

    "Có khi là anh ta chỉ không muốn nhớ về nhưng kí ức đau buồn đó thôi" - Tuân

    "Ừ...mất đi người mình yêu thương nhất cũng đâu có dễ gì vượt qua.

    Nhất là khi chứng kiến họ ra đi ngay trước mắt mình " - Vietnam

    "Cậu vẫn còn buồn về việc đó à?"

    - Tuân

    "Ừ...nhưng có người chia sẻ cùng là tôi vui rồi" - Vietnam

    Ở chỗ của Ireland...

    Anh trằn trọc không thể nào ngủ được.

    Ireland đang cố nhớ lại North Ireland là ai, nhưng anh không thể, anh chẳng còn nhớ bất cứ thứ gì cả.

    Rồi Wales và Scot, anh giả vờ như mình không hề quen họ.

    "Mày bị làm sao vậy Ireland"- Ireland

    "Cậu ổn chứ?"

    - Nhân

    "Sao cậu vẫn còn thức?

    Hôm nay cậu làm phiền tôi chưa đủ sao!"

    Ireland quát lớn

    "Xin...xin lỗi đã làm phiền cậu" - Nhân

    Ireland dần lấy lại bình tĩnh anh nói:

    "Dạo này tôi hơi căng thẳng, xin lỗi"

    Nhân nhìn anh và bắt đầu suy nghĩ liệu có phải là do cuộc nói chuyện của Ire và hai người lại kia hay là tại mình.

    Nhưng anh chàng ngây thơ này không hề biết rằng người mà cậu xem như bạn thân lại còn nhiều bí mật còn khó nói mà cậu được chưa biết.

    Hết

    ================================

    Chap này vốn dĩ đã ngắn mà con chất lượng thấp nữa.

    Tôi biết muốn viết truyện hay thì rất tốn thời gian.

    Nhưng tôi còn bận học và là do tôi rất lười.

    Tôi dành phần lớn thời gian để chơi Iden mà mẹ tôi hôm nay lại xoá nó nên tôi quyết định viết chap này trong lúc đợi tải lại.

    Nhân tiện tôi muốn hỏi truyện ngắn "máy bay giấy" thế nào?

    Nếu không hay thì tôi có thể viết lại cái khác.

    Nên rất cần các đồng chí góp ý kiến.

    Và tôi tin 100% không ai comment nên tôi đỡ tốn thời gian viết thêm truyện ;-;
     
    Chờ Đợi
    Chap 8


    Hôm nay là ngày đặc biệt của Ireland...cũng không hẳn là đặt biệt.

    Đấy là ngày đầu tiên mà anh gặp mối tình đầu của mình và cậu sẽ xin nghỉ ngày hôm ấy chỉ để ra công viên ngồi.

    "Ireland là cậu đấy à?"

    Ireland giật mình rồi nhìn sang.

    Đó là UK, cậu giả vờ như mình quên biết gì UK rồi rời đi nhưng cậu sớm đã bị kéo lại.

    "Cậu bị sao vậy?"

    - UK

    Ireland im lặng, cậu không biết tại sao mình lại hận UK đến thế.

    Cậu không hề biết lí do, chỉ biết là mỗi khi gặp anh ta thì cậu chỉ biết bỏ đi chỗ khác.

    Cậu vẫn tiếp tục giả vờ như không quen biết UK như cậu đã làm với Wales và Scotland rồi chạy về ngay sau đó.

    Vietnam đã chứng kiến tất cả nhưng cậu lại chẳng quan tâm.

    Vì hôm nay cậu còn gặp chuyện kỳ lạ hơn nhiều.

    Hôm nay là ngày mà các country họp mặt.

    Luôn có xung đột xảy ra khiến Vietnam rất mệt mỏi.

    Cậu không hề muốn đi, nhưng vẫn phải làm thế vì đấy là bắt buộc.

    Nhưng trong mắt Ireland thì anh ta không quan tâm và chẳng bao giờ đến.

    Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu như Finland không nhắc tới việc Sweden bị tai nạn.

    Những gì cậu ta kể không khác nào giấc mơ của cậu.

    Vietnam giật mình, bắt đầu lo lắng, biểu cảm của cậu đã bị China bắt gặp và hắn ta bắt đầu nói:

    "Vietnam, trông cậu có vẻ căng thẳng bộ có chuyện gì à?"

    Các country khi nghe xong đều hướng mắt nhìn về phía cậu.

    Vietnam biết ngay là China muốn đẩy cậu vào rắc rối mà, cậu liền đáp:

    "Hôm nay tôi hơi mệt...UN tôi có thể về sớm được không?"

    UN gật đầu, cậu nhanh chóng dọn đồ đạc rời khỏi nơi quái quỷ này và đi tới nghĩa trang.

    Trên đường đi về nhà cậu bắt gặp Ire và UK, cậu cũng không quan tâm đâu vì ai cũng biết Ireland không giỏi giao tiếp và luôn né tránh những cuộc nói chuyện.

    Về tới phòng trọ, Vietnam liền nhảy lên giường nằm.

    Nhưng chưa được bao lâu thì cậu nghe có tiếng động lạ phát ra từ bên ngoài cửa sổ.

    Cậu nhìn ra và ngạc nhiên.

    Khi khung cảnh xung quanh chỗ cậu ở lại biến thành một vùng thôn quê cách đây nhiều năm.

    Cậu dụi mắt vì nghĩ là bản thân mệt nên sinh ra ảo giác.

    Vừa nhìn lại thì đập vào mắt cậu là một người phi công đang đứng trước mặt cậu.

    Anh ta có làn da xanh xao như xác chết, người đầy vết thương, quần áo như vừa bị đốt.

    Cậu sợ hãi lùi về phía góc nhà.

    Cánh cửa đột nhiên mở toang, người phi công ấy từ từ bước vào.

    Cậu sợ hãi ôm đầu và nói:

    "Anh muốn gì từ tôi!"

    Rồi mọi thứ chìm vào im lặng, Vietnam từ từ ngồi dậy và nhanh chóng nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Khung cảnh đã trở lại bình thường, chủ nhà trọ khi nhìn thấy cậu liền hỏi thăm.

    Cậu trả lời là mình ổn rồi lại ngồi xuống giường suy nghĩ.

    Bỗng có lá thư bay vào phòng cậu, Vietnam lại gần và lấy bức thư.

    Nó không ghi tên người nhận hay ngày tháng, chỉ có tên người gửi "aldous".

    "Chào Steam!

    Có vẻ như cậu vẫn chưa từ bỏ ước mơ của mình nhỉ?

    Tôi đã nhận nhiều lá thư từ cậu và có vẻ cậu rất muốn tôi gửi đơn đặt hàng của mình cho Jake.

    Tôi không phải không muốn đưa nó cho anh ta, mà tôi chỉ lo là với kiến thức cơ bản về máy bay của cậu thì tôi e rằng cậu sẽ thất bại và phí phạm tiền của bản thân cho những linh kiện đó.

    Nhưng sau những lần cậu thuyết phục tôi bằng cách cho tôi xem sự hiểu biết của mình thì tôi quyết định sẽ giúp cậu.

    Nếu như sau này cậu thành công thì hãy nhớ tới Aldou già này nhé và đây là địa chỉ của anh ta"

    [nửa bức thư đã bị xé]

    "Hết rồi sao..."

    - Vietnam nói, cậu thắc mắc Steam là ai, Aldous có quan hệ gì với anh ta.

    Cậu bỏ thư vào tủ và nấu gì đó để ăn.

    Hôm nay đã có nhiều chuyện kì lạ xảy ra và cậu không muốn nhắc đến.

    Giờ cậu chỉ muốn trời tối thật nhanh để có thể chia sẻ chúng với Tuân.

    Ở chỗ nghĩa trang...

    "Tôi không thể tin được là cậu lại đưa một con nhóc để nơi như thế này đấy" - Ireland

    "Thôi nào Ire, An đâu có nhát tới mức đó đâu.

    Với lại có tôi ở đây thì sẽ không có gì xảy ra mà" - Nhân

    "Thật không? vậy chúng ta sẽ có thêm một con quỷ phá hoại" - Đằng chen ngang cuộc nói chuyện của Ireland và Nhân.

    Anh luôn là người đứng ra giảng hoà và nhìn hai cậu bạn của mình cãi nhau.

    Còn An là em gái của Nhân tính cách của hai người y chang nhau.

    Cô bé rất thích chơi chung với Đằng vì anh hiếm khi cản cô khi chơi gì đó nguy hiểm.

    "An, em muốn ra ngoài chơi không?"

    - Đằng

    "Có!"

    - An trả lời rồi nắm lấy tay anh kéo đi ra ngoài.

    Rồi Nhân cũng chạy theo để đi chơi chung.

    Giờ trong phòng chỉ còn Ireland, anh bắt đầu lấy chậu sen đá ngoài cửa sổ ra nhìn.

    Anh nâng niu và chăm sóc nó như những gì Mela muốn anh làm.

    "Lễ kỷ niệm hôm nay của tụi mình tuy không được suôn sẻ lắm.

    Nhưng chuyện đó không quan trọng vì anh biết em vẫn luôn ở đây với anh mà, Mela nhỉ?"

    - Ireland

    Hết

    ================================

    Tôi định đợi tới tháng sau mới đăng chap này rồi tiếp tục biến mất thêm vài tháng.

    Nhưng mà dạo này có hứng viết văn nên tôi quyết định viết chap này và tôi đang nghĩ tới cái việc làm q&a cho mấy nhân vật trong truyện nên nếu bạn muốn hỏi gì thì cứ bình luận.

    Và rất cảm ơn bạn tên HngTrnan5 (Aka An) đã cho mình biết tên của bạn để nhét vào truyện và mình không biết giới tính bạn có phải là nữ thật không

    Nếu không thì cho mình xin lỗi;-;
     
    Chờ Đợi
    Mối quan hệ của Vietnam(p1)


    1.

    USSR

    Cách xưng hô: Soviet

    USSR đơn giản chỉ là đối tác với Vietnam, cậu thật ra cũng không ưa gì anh ta lắm.

    Tuy biết là anh đã giúp cậu rất nhiều trong chiến tranh, nhưng mục đích là cũng chỉ đánh bại Ame.

    Vietnam sớm nhận ra và cậu chỉ muốn kết thúc cuộc chiến vô nghĩa này thật nhanh.

    Ai cũng nghĩ là cậu rất thân USSR, thật ra là không.

    Cho dù USSR đã nhiều lần muốn kết thân với cậu nhưng đều bị cậu từ chối.

    Vietnam: anh ta có thể dễ dàng lấy lòng người khác...nhưng trừ tôi ra vì tôi không phải kẻ ngốc để anh ta lừa.

    (Vietnam bên mình phũ với lật mặt nhanh lắm, nên nếu cậu ấy có đụng chạm đến country các đồng chí yêu thích thì tha cho cậu ấy đi)

    2.

    America (USA or United States Of America)

    Cách xưng hô: Ame

    Ban đầu thì Vietnam cũng không thích anh ấy lắm, nhưng sau vài lần nói chuyện thì cậu liền nghĩ khác.

    Tuy Ame có hơi hiếu chiến, nhưng anh vẫn rất dễ gần.

    Anh luôn hỗ trợ người khác hết mình, dù bản thân chẳng thân thiết gì với họ mấy và anh cũng rất ghét China.

    Đó là những điều Vietnam thích nhất ở anh.

    (Fact: cả hai đều gọi France là mẹ)

    Vietnam: Ame đôi lúc có hơi phiền phức.

    Nhưng trong công việc thì lại rất nghiêm túc...chúng tôi đôi lúc có đi ăn trưa chung với nhau.

    Tôi khá thích anh ta và Ame cũng khá vui tính.

    Me: ờm...lỡ đồng bào của anh không thích Ame thì sao?

    Vietnam: kệ họ, Tôi thích ai là quyền của tôi, không đến lượt họ xen vào.

    (Như các đồng chí thấy đấy Vietnam này khác với những Vietnam khác ở chỗ là không thích nam ngư, chọc chó và không ghét người vô cớ...cũng không hẳn)

    3.

    France Empire( hay sau này là France;-😉

    Cách xưng hô: mẹ

    Từ nhỏ Vietnam, Laos với Cambodia được France nuôi dưỡng từ khi còn bé.

    Cô ấy đối xử với họ như con ruột của mình vậy.

    Khi lớn lên, thì Vietnam bắt đầu nổi dậy chống lại cô.

    Tuy ban đầu cô có giận và đã dùng quân đánh trả, nhưng sau cùng vì thương con nên cô cũng bỏ cuộc.

    Điều cô mà ghét nhất là khi thấy con mình bị tổn thương.

    Trong mắt Vietnam, France là một người mẹ tốt.

    Vietnam: bà ấy thực sự đúng là người mẹ tốt, nhưng nhiều người lại nghĩ bà ấy lại là kẻ xấu và tôi không thích mẹ mình bị gọi như thế....với lại đôi khi người ngoài còn thương mình hơn cả người thân mà.

    (Sẽ có nhiều đồng chí không thích Vietnam gọi France là mẹ và họ sẽ nói "Đại Nam là cha ruột của cậu mà sao cậu lại nói như thế".

    Thì hãy nhớ Vietnam đã được France nuôi từ khi còn rất nhỏ nên cậu không quan tâm đến Đại Nam đâu)

    4.

    Laos và Cambodia

    Họ là anh em với nhau khi còn ở chung với France và giờ vẫn vậy.

    Vừa là bạn, vừa là anh em nên nếu như một trong số họ gặp khó khăn thì hai người kia sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ.

    Vietnam: hai người họ luôn biết khiến tôi vui, tôi luôn sẵn sàng giúp đỡ họ.

    Cho dù họ không còn muốn làm anh em của tôi nữa.

    (Tôi vẫn nghi có đồng chí sẽ nhắc tới Việt Cộng và VNCH nên phần số 5 sẽ nói hết những gì Vietnam nghĩ về họ)

    5.

    Việt Cộng và VNCH.

    Vietnam khi biết Việt Cộng là anh trai mình thì cậu vẫn luôn tỏ ra tôn trọng anh.

    Nhưng sau cùng thì cậu lại trở nên ghét anh ta cực kì.

    Việt Cộng luôn xen vào chuyện của cậu, kể cả khi đó là chuyện riêng tư.

    Anh ta luôn nghĩ cậu chỉ là một đứa trẻ yếu đuối và cần được bảo vệ.

    Đỉnh điểm của chuyện này là khi Việt Cộng giết chết cả gia đình của một người thợ cơ khí vô tội, chỉ vì anh ta đến từ Mỹ và ngay sau khi anh ta bất chấp việc đây là địch nhưng vẫn ra tay cứu giúp.

    Còn VNCH...Vietnam không nói gì cho tôi biết cả cậu chỉ nói là hắn ta phiền phức y chang Việt Cộng vậy.

    Vietnam: như tôi đã nói đấy....người ngoài đôi khi còn tốt hơn cả người thân của mình.

    (Tôi biết nhiều đồng chí sẽ không thích cách Vietnam nói về người thân của mình như vậy.

    Nhưng chịu thôi giờ cũng chả khuyên được cậu ta đâu)

    Bonus thêm quả fact này nè: người thợ cơ khí vô tội đó thực ra là Jake, còn diễn biến ra sao thì sau này tôi sẽ bật mí.

    ================================

    Tới đây thôi, ban đầu tôi muốn viết thêm Quốc vào rồi mới ngưng.

    Nhưng trong người tôi cảm thấy không khỏe lắm vì hôm qua tôi mới đi tiêm vắc xin xong.

    Mấy mối quan hệ này sẽ còn thay đổi nên đây không hẳn là bản chính xác.

    Tôi sẽ viết thêm truyện ngắn để bù khi nào có thời gian rảnh.

    Với lại hiện tại tôi hơi bí ý tưởng cho chap mới nên có đồng chí nào góp ý dùm được không.
     
    Chờ Đợi
    Chap 9


    "Đây là đâu?"

    Có một người thanh niên khoác lên mình chiếc áo hoodie màu xanh đậm....à đó là Sweden, anh từ từ đứng dậy và nhìn xung quanh.

    Nhưng những gì anh thấy chỉ là một khoảng không trống vắng được bao phủ toàn màu đen.

    Anh nhìn về phía trước và thấy một tia sáng nhỏ ở phía xa.

    Sweden quyết định đi về phía có ánh sáng.

    Càng đi cảnh vật xung quanh anh càng thay đổi, bầu trời bây giờ tràn ngập sao.

    Còn anh thì chỉ cách luồng sáng ấy vài bước, anh bắt đầu do dự và nhìn lại phía sau.

    Những gì anh thấy chỉ là bầu trời đầy sao và sự im lặng đến mức đáng sợ, ngoài ra chẳng còn gì khác nữa. bỗng có một cô gái chạy vụt qua anh, Sweden liền đuổi theo cô gái ấy. cả hai đều đi vào luồng sáng ấy, khung cảnh xung quanh lại bị bóng đêm bao trùm.

    Anh đã lạc mất cô ấy, trong lúc đang hoang mang tìm đường quay lại thì anh nghe thấy một giọng nói.

    Đó là giọng của một người phụ nữ.

    Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy giọng nói này....nhưng tại sao anh lại có cảm giác quen thuộc đến lạ.

    Anh đi theo hướng giọng nói ấy phát ra và la lớn "mẹ!".

    "Phong, Phong dậy đi con"

    Sweden từ từ mở mắt, anh nhìn thấy một người phụ nữ.

    Cô ấy tầm khoảng từ 35 – 40 tuổi, mái tóc dài được buột ra đằng sau, bà ấy đặt tay lên vai anh, vỗ nhẹ, nhìn anh đầy lo lắng và bà nói:

    "Con không sao chứ Phong?

    Con đã học bài nhiều ngày rồi, mẹ biết bài thi này rất quan trọng với con.

    Nhưng con phải chú ý tới sức khỏe một chút chứ...thôi, con cất tập sách lại rồi đi chợ dùm mẹ được không"

    "Dạ, được con sẽ đi ngay" – anh trả lời

    Người phụ nữ ấy xoa đầu Sweden rồi rời đi, anh bắt đầu thu dọn sách vở sang một bên và đi ra ngoài.

    Trên đường đi anh đã suy nghĩ tại sao bản thân lại đến được đây, nhưng khi nghĩ tới từng cử chỉ và lời nói của người phụ nữ này với người tên Phong thì anh lại sớm gạt đi những suy nghĩ đó.

    Từ bé, anh đã không được quan tâm như thế này, Sweden ghen tị với những gì người tên Phong này có.

    Đây là lần đầu tiên anh đi con đường này, nhưng nó lại rất quen thuộc với anh và anh lại thích điều đó.

    Sau khi hoàn thành công việc được giao, anh về nhà và thấy một người nào đó đứng trước cửa nhà mình.

    Người đó khi nhìn thấy anh liền chạy ra tới chỗ anh, Sweden im lặng một lúc rồi nói:

    "Lam phương, cậu làm gì ở đây?"

    "Tớ tưởng cậu đã biết" – Lam Phương

    Sweden nghiêng đầu khó hiểu rồi anh chợt nhớ ra những gì Vinh đã nói với anh tuần trước. anh nhìn Lam Phương và nói:

    "Tớ nhớ rồi...cậu đã mượn tiền bạn học trong lớp, nhưng để làm gì?"

    "Cậu nhớ bài hát tớ đã đưa cho cậu xem chứ...tớ muốn in chúng ra"

    "IN RA??

    Cậu biết muốn in một bản nhạc tốn bao nhiêu tiền không?"

    "Tớ biết chỉ là tớ muốn cống hiến gì đó cho nghệ thuật và cậu đừng lo tớ bán được bao nhiêu bản thì sẽ lấy số tiền đó trả cho cậu đến khi nào đủ thì thôi mà"

    "Không phải cậu còn quá trẻ cho việc này sao?

    Sao cậu không đợi tiếp thêm 3 năm rồi hẵn in, lỡ lúc đó cậu sẽ có đủ tiền thì sao"

    "Nhưng lỡ tớ không sống nổi qua 3 năm đó thì sao?"

    Sweden thở dài, bây giờ anh chỉ muốn đưa đồ cho mẹ rồi về phòng học tiếp.

    "Thôi được rồi...tớ sẽ suy nghĩ về chuyện này rồi ngày mai tớ sẽ nói cho cậu" – Sweden

    Anh chào tạm biệt Lam Phương rồi đi vào nhà.

    Tuy anh rất muốn giúp bạn mình nhưng bản thân bây giờ chẳng còn một xu dính túi.

    Anh không muốn xin tiền mẹ, vì lúc anh và mẹ từ giã quê hương để lên Sài Gòn thì....đó là quãng thời gian khó khăn.

    Khi mẹ con anh lặn lội từ xa lên đây thì họ nghe tin cha đã có vợ mới.

    Nhưng giờ thì họ không thể quay về được nữa, trên đường lên đây họ đã gặp rất nhiều khó khăn như bom mìn, những đợt tấn công bất ngờ từ địch.

    Lên đến đây thì họ chẳng còn một xu dính túi mà còn phải nghe một tin đau lòng như vậy thì mẹ anh đã suy sụp rất nhiều.

    Nhưng may mắn là ở trên đây có người quen nên mẹ sớm đã tìm được việc làm, vì sức khỏe của bà có giới hạn nên tiền thu nhập cũng chẳng đủ dùng.

    Anh đã nhiều lần xin mẹ bỏ học cho đi làm chung, nhưng đều bị bà từ chối vì anh còn tương lai đang chờ đợi.

    Còn mẹ anh thì chả còn mấy hy vọng gì, nên điều duy nhất bà muốn thấy trước khi lìa đời chỉ là được nhìn thấy anh cười.

    Sweden nhìn vào vết thương tay trái của mình rồi chán nản, anh ước gì lúc đó bản thân có thể bảo vệ mẹ rồi anh quay lại bàn để học tiếp.

    Ở chỗ Vietnam...

    Hôm nay trời cứ mưa suốt, nên cậu không thể đi làm.

    Cậu xem hôm này như một ngày nghỉ và chỉ nằm dài ở trong phòng.

    Vietnam thích trọ ở đây vì khung cảnh xung quanh khá đẹp, phòng tương đối đầy đủ tiện nghi, sạch sẽ và chủ nhà trọ rất tốt.

    Mẹ của ông chủ nhà trọ này đôi lúc sẽ nấu thức ăn chia cho những người xung quanh, khách thuê trọ đôi lúc cũng giúp bà nấu.

    Vietnam cũng như bao người khác cũng rất thích ăn thức ăn do chính tay bà nấu.

    Hôm nay là ngày may mắn của họ vì bà đã chuẩn bị nguyên liệu từ tối qua.

    Bà ghé qua chỗ Vietnam và gõ cửa phòng cậu.

    "Ra ngay đây" – Vietnam liền chạy ra mở cửa

    "Đây hôm nay cô có nấu bún riêu đãi cả khu, cho cháu này" – bà đưa bọc bún và nước dùng đã để riêng cho Vietnam

    "Con cảm ơn cô....nhưng nhiêu đây có hơi nhiều" – Vietnam

    "Ấy!

    Sao cháu lại nói thế!

    Cái này là vì cô lo cho cháu ấy chứ, cháu suốt ngày cứ cắm đầu vào công việc có để ý gì tới việc ăn uống đâu...mà thôi cô đi phát tiếp đây"

    Nói rồi bà nhéo má cậu rồi đi phát tiếp, Vietnam lấy bún đổ ra ăn còn phần súp dư cậu bỏ lại vào nồi để sáng mai ăn tiếp.

    Vì không còn gì để làm, cậu quyết định đọc sách để đợi Tuân đến.

    Hết

    ================================

    Tôi đã viết chap 9 ở trên Word rồi gửi qua Zalo, thật ra là nó sẽ được đăng sớm hơn nhưng do cắm đầu vào viết mà quên bật unikey nên kết quả là tôi phải viết lại từ đầu.

    Tới khúc của Vietnam là do dạ dày đang gào thét nên mới thành ra như vậy.

    Rồi thêm thằng Zalo khốn lạn này nữa.

    Nhân vật lịch sử ngày hôm nay!

    Lam Phương(20/3/1937 - 22/12/2020, ở tuổi 83)

    - Tên khai sinh: Lâm Đình Phụng.

    - Quê quán: Rạch Giá, Kiên Giang.

    - Mất ở Fountain Valley, Califronia, Hoa Kỳ.

    - Nghề nghiệp: nhạc sĩ

    - Dòng nhạc: tình khúc 1954 - 1975 nhạc vàng

    - năm ông bắt đầu sáng tác: 1951 - 2020(tổng cộng 217 bài*)

    Những cả khúc tiêu biểu:

    - Chuyến đò vĩ tuyến.

    - Thành phố buồn.

    - Biển tình

    Những ca sĩ trình bày thành công các tác phẩm của ông: Thanh Tuyền, Minh Hiếu và Hoàng Oanh

    Tôi sẽ dành một chap riêng để giới thiệu thêm về Lam Phương( vì tôi thích nhạc của ông ấy mà)
     
    Chờ Đợi
    Cơ khí


    Jake là con của một thợ cơ khí tên Mark Reznik và mẹ của anh tên là Irene.

    Anh từ bé đã mồ côi mẹ vì bà đã qua đời sau khi anh được sinh ra.

    Anh không biết gì nhiều về mẹ, những gì anh biết chỉ là một bức ảnh ba mẹ chụp chung với nhau.

    Một người phụ nữ gầy gò nằm trên giường bệnh, kế bên là cha cậu.

    Jake không có bạn, anh suốt ngày chỉ trốn trong nhà và người bạn thân của anh không ai khác chính là chị gái của mình Tracy.

    Khác với anh thể chất của cô tuy yếu, nhưng bù lại cô ấy là một thiên tài.

    Cô đã chế tạo ra một chiếc đồng hồ cơ cấu mới, Tracy đã thay thế thứ phế thãi cũ đó....giá như Irene mẹ của anh còn sống để chứng kiến việc này.

    Mark tuy là người vụng về, nhưng ông luôn yêu thương hai đứa con của mình.

    Những ngày hạnh phúc của Jake bỗng sớm tan thành mây khói...một vụ nổ đã xảy ra tại một cửa hàng đồng hồ ở địa phương.

    Chủ cửa hàng, Mark Reznik, người mải mê làm việc suốt đêm, đã không thể thoát khỏi ngọn lửa.

    Nhiều người cho rằng đó không phải tai nạn, nhưng nguyên nhân đám cháy vẫn chưa được tìm ra.

    Còn Tracy phát điên ngay sau đó, bi kịch nối tiếp bi kịch trên đường đi thăm chị gái của mình, anh nghe tin một vụ hỏa hoạn đã xảy ra ở nhà thương chỗ chị mình...và cũng giống như Mark và Irene cả ba người đều đã rời xa anh.

    Mọi chuyện chưa dừng ở đó, không lâu sau anh nhận được giấy nợ từ ngài Carl Taplin, chủ tịch hiệp hội, cha của anh đã mua lại một cơ cấu máy đồng hồ trị giá 1000 đô từ một nhà buôn đồng hồ và hứa sẽ trả lại cho họ một cơ cấu máy mới có trị giá tương đương.

    Giờ thời hạn thanh toán đã quá và số tiền phải được hoàn trả.

    Đang chật vật kiếm tiền và chìm sâu trong tuyệt vọng thì Martha đã xuất hiện, cô là khách quen của cửa hàng và cũng chính cô thanh toán món nợ đó cho Jake.

    Hai người kết hôn với nhau sau vài năm và có một cô con gái tên Helena.

    Cứ ngỡ bi kịch đời anh sẽ kết thúc...nhưng không, anh đã đưa ra một quyết định sai lầm mà chính anh đã đẩy Martha vào hố sâu của tuyệt vọng.

    Anh đã cứu sống một người lính Việt Cộng, Martha khi biết việc này đã thẳng thừng từ chối vì sợ họ sẽ đụng đến gia đình của cô.

    Cô đã đúng...tên lính bỏ qua việc Jake đã ra tay cứu hắn và....nơi đó đã phát nổ như của hàng của cha anh nhiều năm về trước.

    Cả Jake lẫn Helena đều đã không thoát được, một gia đình hạnh phúc giờ chỉ còn Martha và cô đang mang thêm một đứa trẻ trong bụng.

    Cô đã về nhà ba mẹ và nuôi lớn đứa trẻ còn lại...cô đặt tên cho cậu bé là Mark, đúng như những gì Jake muốn khi anh còn sống.

    Martha nói rằng Mark rất giống Jake lúc còn bé.

    Tấm ảnh của một cô bé ngồi giữa một đống bề bộn các bộ phận với hình nhân kim loại nhỏ trong tay, kế bên cô là một cậu nhóc đứng đưa bản vẽ cho cô xem và phía sau tấm ảnh có một lời nhắn.

    "Jake và Tracy, hai thiên thần nhỏ của ba mẹ. các con hãy nhớ rằng ba mẹ sẽ luôn ở bên tụi con cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

    Mark Reznik"

    Hết

    ================================

    Về tính cách thì Jake khá hiền và thích giúp đỡ người khác.

    Anh hiếm khi lớn tiếng hay nổi giận với ai.

    Thích: đồng hồ, bản vẽ thiết kế, những việc liên quan đến cơ khí

    Ghét: những vụ nổ

    U là trời mai là hạn chót nộp bài thi thể dục mà tôi lại còn chưa đá được trái nào.

    Mà lúc đá được máy chưa bật hay hết pin, ta nói nó cay.
     
    Chờ Đợi
    Chap 10


    "Vậy cậu sống trong một bãi rác à?

    Thú vị đấy – Tuân.

    Tuân nhìn xung quanh phòng của Vietnam, nó đúng là một mớ hỗn độn.

    Tài liệu bị vứt lung tung ở dưới sàn, trên bàn làm việc, chén dĩa vẫn để nguyên trên bồn rửa.

    Vietnam nói với Tuân rằng anh không cần quan tâm vì cậu đã quen sống như thế này rồi.

    Bỗng anh lấy ra một lá thư đưa cho cậu và nói:

    "Tôi tìm thấy nó ở trên cây trước cửa phòng cậu....nó ghi tên Aldous" – Tuân.

    Vietnam lập tức lao tới giựt lấy bức thư khỏi tay Tuân rồi lấy ra đọc, Tuân chỉ nhìn cậu đọc bức thư mà không nói gì.

    Khuôn mặt vui vẻ của Vietnam bỗng chốc lại tràn đầy thất vọng.

    "Trong đó viết gì mà khiến cậu thất vọng vậy?"

    - Tuân.

    "Không có gì đặc biệt đâu....chỉ là địa chỉ được ghi trong này lạ quá, tôi không biết nó ở đâu cả" – Vietnam.

    "Tại sao cậu không hỏi những người ở đây lâu năm, có khi họ biết đấy....này đừng nhìn tôi như thế chứ" – Tuân.

    Vietnam cất nửa lá thư vào chung với tờ còn lại rồi tiếp tuc nói chuyện với anh.

    Sáng hôm sau, cậu qua nghĩa trang tìm Ireland.

    Ban đầu cậu chỉ nhờ anh giúp mình tìm nơi của ở của Jake, vì anh ở khu này lâu hơn cậu.

    Nhưng nếu nghĩ kĩ lại thì đây cũng là cơ hội tôt để hiểu thêm về anh ta.

    Khi tới nơi, cậu nhìn thấy Ireland đang đứng hút thuốc, trên tay anh đang cầm tờ báo, anh quay sang nhìn Vietnam và nói:

    "Hôm nay đến thăm bạn sớm thế" – Ireland

    "Hôm nay tôi đến đây không phải vì việc đó" – Vietnam đưa lá thư cho Ireland.

    Anh đặt tờ báo lên bàn rồi lấy thư ra đọc.

    Anh nói với Vietnam rằng địa chỉ của ngôi nhà này nằm ở ngoại ô và vì tên đường đã bị thay đổi nên rất khó để tìm ra.

    Thấy Vietnam vẫn chưa biết đường đi, anh nói tiếp:

    "Tôi có thể đưa cậu đến đó....và hai cậu có biết riêng tư là gì không?" – Ireland rất khó chịu khi biết Đằng và Nhân đang nghe lén cuộc nói chuyện của anh với Vietnam.

    Nói rồi anh chỉ đường cho Vietnam đến đó, từ nghĩa trang đi bộ tới đây chỉ mất khoảng 15 phút.

    Trên đường đi Ireland chẳng mở miệng nói một lời, Vietnam cũng ngại không dám hỏi, cậu sợ những gì nhận lại chỉ là sự im lặng hay là khiến anh ta khó chịu.

    Sau một hồi hai người đã tới nơi, căn nhà nằm ở cuối phố, đó là một căn nhà nhỏ vừa đủ cho một người ở, trong gara có rất nhiều dụng cụ.

    "Cậu đừng lo đó chỉ là.....tôi không biết nữa mechanic's stuff?" – Ireland không am hiểu nhiều về cơ khí, nên anh không biết gọi sao cho đúng.

    Vietnam im lặng, giống như Ireland cậu thực sự chẳng có mấy hiểu biết gì về ngành này.Từ trong nhà một cô gái trẻ có đôi mắt màu xanh lam với mái tóc dài màu vàng, được buột sang hai bên và nó khá rối.

    Cô ấy mặc một chiếc yếm màu nâu cuộn đến đầu gối và khuỷu tay,quần ôm sát chân, đi ủng và găng tay màu nâu.

    Cô ấy đội một cái mũ bảo hiểm bằng da và có hai cặp kính bảo hộ: một chiếc trên đầu và một chiếc quanh cổ.

    "Chào anh Ire" - cô ấy nói trong khi đang lấy khăn lau lọ ở trên mặt.

    "Giới thiệu với cậu đây là Irene và cô ấy là người cậu đang tìm kiếm" – Ireland.

    "Không phải người tôi tìm là Jake" – Vietnam.

    "Không sao đâu tôi là cháu gái của.....MÀY" – nụ cười trên môi Irene vụt tắt khi thấy Vietnam.

    "Hai người quen nhau sao?" – Ireland hỏi

    "Nhưng ai kia thì không, vì anh ta đâu biết mình đã làm gì đâu nhỉ?" – Irene nói bằng giọng khinh bỉ.

    Vietnam liền nhớ tới người thợ cơ khí mà Việt Cộng đã giết năm ấy, cậu hoảng hôt, hướng mắt về phía Irene.

    Cô nhìn cậu cười và vẫn là giọng khinh bỉ đó cô nói tiếp:

    "Chưa hết đâu mà!

    Vào năm 68 ngay cái cuộc chiến mà mấy người tự hào ấy, chết nhiều người ấy và do mấy người phá hiệp định mà ra ấy...xém nữa là giết ông ấy rồi!" – Iển.

    Sau khi nghe Irene nói cậu liền tức giận.

    Cậu không ngờ Việt Cộng lừa cậu, hắn ta nói rằng chính VNCH là người tấn công trước và giờ cậu đã hiểu vì sao khi không Ame lại cấm vận cậu.

    Cậu tạm biệt Ireland rồi đi về nghĩa trang thăm Quốc, còn Ire anh đứng nói chuyện với Irene.

    "Tôi hỏi thật là cô có cần nặng lời như thế không?" – Ireland nói với gương mặt không hề có tí cảm xúc, nhưng vẫn có thể thấy sự giận dữ qua lời nói của anh.

    "Tôi biết...chỉ là tôi không thể nào kìm chế cơn giận của mình lúc đó.

    Tôi xin lỗi, được chưa?" – Irene nói, bây giờ cô cảm thấy rất có lỗi khi nãy nói như vậy.

    "Giờ nói thì làm được gì?

    Cậu ta đi mất rồi còn đâu" – Ireland.

    Vietnam đang ngồi trước mộ Quốc, cậu ước gì mình không tò mò để giờ thấy tội lỗi hơn cả trước đó.

    Nước mắt cứ liên tục rơi, ướt đẫm chiếc áo trắng của cậu.

    "Tớ....tớ không ngờ tên khốn đó lại nói dối tớ.

    Hắn ta thực sự đã hại đời tớ...nhưng làm sao hắn biết được chứ.

    Hắn khác nào loài cầm thú chứ...chỉ có mình cậu hiểu tớ thôi Quốc nhỉ?" – Vietnam nói trong khi nước mắt vẫn không ngừng rơi, rồi cậu lại nói tiếp:

    "Tớ đã bắn chết hắn và nói dối với người khác rằng chính hắn đã bị địch bắn, như những gì hắn đã làm...Nhưng điều đó đâu có nghĩa là Jake sẽ sống lại đâu chứ, nhưng nó đã giúp tớ thoát khỏi hắn.

    Nếu không chưa chắc bây giờ tớ ngồi đây với cậu đâu"

    Nói xong Vietnam lau hết nước mắt rồi lấy xe đi tới chỗ làm.

    Ireland vừa về tới, anh nhìn cậu rời đi rồi lại đi chăm sóc chậu sen đá.

    Ở chỗ Sweden....

    Ở đây thì đã một năm trôi qua, Lam Phương may mắn được một nhà xuất bản mua độc quyền bản nhạc và nhờ số tiền nhận được thì cậu đã sớm đã trả hết tiền cho bạn mình.

    Còn Phong hay nên gọi là Sweden thì sức khỏe của mẹ anh ngày càng yếu.

    Anh đã đi làm thêm, lấy số tiền Lam Phương trả nợ cho anh..nhưng vẫn không đủ.

    Anh vẫn cần rất nhiều tiền để cứu chữa cho mẹ.

    Hết

    ================================

    Tôi đã viết xong phần truyện ngắn và nó liên quan tới Jake.

    Nó tên là "cơ khí" và giờ các đồng chí hãy đoán nghề của Jake là gì đi.

    Nhưng mai mới đăng vì tôi đang chỉnh sửa vài chỗ.

    Hãy tha cho Vietnam khi đọc đoạn cuối nha, cậu ta hơi ờm....tôi không hiểu tính cách của cậu lắm.

    Nhưng nếu cơn giận của Vietnam đi quá giới hạn thì bạn nên chạy được rồi.

    Lúc tôi đang kiểm tra lần nữa thì vô tình bấm nhầm từ dán và phải xoá;-;

    Vậy thôi bye!
     
    Chờ Đợi
    Cảm ơn vì 29 followers


    Tôi tính đợi khi đủ 30 sẽ ăn mừng, nhưng vì hôm nay cay không tả nổi.

    Nên tôi quyết định đăng cái này.

    Lí do tôi đăng bài này là vì hôm qua tôi đã thi xong thể dục, đã nộp bài cho thầy và kết quả sáng hôm sau tin nhắn vẫn chưa được gửi xong.

    Mà bây giờ là hết hạn nộp rồi, u là trời.

    Tôi sẽ ăn mừng bằng truyện ngắn và được viết theo yêu cầu.

    Tôi sẽ chọn nhất ít nhất 3 người hoặc là 4 nếu tôi có hứng.

    Hay là q&a cũng được và bạn chỉ cần hỏi tôi sẽ đưa câu trả lời(làm cả hai đi)

    Tiếp theo là về việc truyện của tôi có được tiếp hay không.

    Tôi tính đợi tới chap 11 hay 12 gì đó quyết định, nhưng mà bây giờ tôi đang ám ảnh bài "hồi chuông xóm đạo" nên là không thể đưa ra câu trả lời được.

    Tôi đã nghe đi nghe lại bài đó rất nhiều lần để viết phần của Sweden ở chap 11 và ờm....não tôi bây giờ có thể ngưng hoạt động vì nó.

    Vậy thôi bye!
     
    Chờ Đợi
    Chap 11


    Sweden chạy về nhà với một số tiền lớn nằm trong cặp của mình.

    Trong đó có tổng cộng là 1 triệu đồng, 1 triệu ở miền Nam ngày xưa là một số tiền rất lớn và cách duy nhất để lấy được nó là khi trúng số đặc biệt.

    Sweden không muốn dính vào mấy việc như vậy, nhưng Vinh đã ép anh mua một tờ và cậu ta thực sự đã giúp anh.

    Với số tiền này anh đã có thể cứu được mẹ, anh vui vẻ chạy thẳng về nhà.

    Anh tìm thấy mẹ trong nhà bếp, bà ấy đang ngồi trên ghế.

    Sweden liền chạy tới ôm chầm lấy bà và nói:

    "Mẹ ơi! cuối cùng thì con cũng đã có đủ tiền để chữa bệnh cho mẹ rồi!" – Sweden

    Nhưng tất cả những gì anh nhận lại chỉ là sự im lặng, bắt đầu cảm thấy lo lắng, anh liền nắm lấy tay bà.

    Nó lạnh ngắt, Sweden quay sang đưa hai tay lên mặt, mắt bà vẫn mở, nhưng bà lại không còn thở nữa.

    Anh run rẩy, lắc đầu, nước mắt anh bắt đầu rơi và miệng cứ liên tục nói "không".

    Anh bắt đầu gào lên, hàng xóm xung quanh khi nghe thấy đều chạy sang xem có chuyện gì.

    Những gì họ nhìn thấy chỉ là một cậu nhóc 15 tuổi ngồi khóc trước xác của người mẹ đã chết.

    Họ cố kéo anh ra khỏi bà ấy, anh đã chống cự rất quyết liệt.

    Sau một hồi giằng co thì mới lôi được Sweden ra...Đúng là một cảnh tượng đau thương.

    Đã qua 1 tuần kể từ khi mẹ mất, Sweden chỉ toàn nhốt mình ở trong phòng.

    Anh đã không đến trường, thầy cô và bạn bè đã rất lo lắng cho anh.

    Phong cũng chỉ là một đứa con nít mới lớn, mà phải nhận hàng đống bi kịch thì ai thấy cảnh này mà không xót chứ.

    Có tiếng gõ cửa ở bên ngoài, anh không muốn ra tiếp khách, nhưng tiếng gõ cửa ngày càng lớn khiến anh khó chịu.

    Sweden bỏ khăn tang trên đầu mình xuống rồi đi ra mở cửa.

    Đó là một cô gái...cô có mái tóc thề buột cheo leo....đó là Vy, cô là mối tình của Phong.

    Cô ấy thật xinh đẹp, nhưng bây giờ anh không còn tí tâm trạng nào để ngắm nó nữa.

    "Tại sao cậu không đến nhà thờ dự lễ với tớ đi?

    Nó sẽ giúp tâm trạng của cậu khá hơn đấy" – cô nói.

    Sweden mặc kệ lời cô, anh quyết định đóng cửa lại.

    Nhưng lại bị cô chặn lại, Vy nói tiếp:

    "Chỉ là đến để cầu nguyện cho mẹ cậu thôi mà Phong, sẽ không lâu đâu tớ hứa đấy"

    Anh nhìn lên bàn thờ của mẹ rồi trả lời:

    "Chúng ta không cùng đạo nên tớ không tới được"

    "Thôi nào!

    Cậu cứ giả vờ là được mà!"

    Anh thở dài rồi bảo cô đợi ở đây để anh đi thay quần áo.

    Sau vài phút anh bước ra với một chiếc áo sơ mi dài tay, màu xanh và đã cũ.

    Anh cùng Vy đi đến nhà thờ, trên đường đi anh cứ chăm chú nhìn cô.

    "Có gì đặt biệt về cô gái này nhỉ?"

    Sweden nghĩ thầm, đây là lần đầu tiên anh gặp cô gái này.

    Vy chỉ là một gái bình thường, nhưng tại sao Phong lại mê cô ấy đến như vậy.

    Vì cứ lo nhìn Vy nên anh đã vô tình đập đầu vào cửa, cô cười rồi từ từ đỡ anh dậy.

    Sweden nhìn vào trong giáo đường, kiến trúc của nhà thờ mang đậm chất Pháp.

    Anh đã từng thấy những kiến trúc như vậy qua những bức ảnh, nhưng chưa bao giờ có cơ hội thấy chúng ngoài đời.

    Sweden đứng bên ngoài giáo đường, anh do dự không muốn bước vào.

    Khi anh tính quay lưng lại thì đã bị Vy kéo vào trong, cô nói với anh rằng anh hãy bắt chước những gì cô làm là sẽ không ai nhận ra.

    Anh ngồi trên ghế, Anh biết những thứ đó thực hiện ra sao nên thay vì nghe những gì cô nói, anh tự thực hiện những nghi thức đó.

    Vy nhìn anh ngạc nhiên, vì Phong chưa bao giờ đến nhà thờ trước đây, nhưng sao lại biết những nghi thức này.

    Đang thấy rất hãnh diện về bản thân vì anh đã giúp chuyện tình của Phong tiến thêm một bước.

    Sweden nhìn quá phía bên kia thì anh thấy một người lính....cơ thể anh ta đầy vết đạn bắn, khoác lên mình bộ quân phục rách rưới, máu đang chảy từ đầu anh ta xuống.

    Vừa nhìn thấy anh ta, Sweden liền giật mình lùi về phía sau.

    Điều đó đã thu hút mọi ánh nhìn của mọi người trong giáo đường, Sweden ghét việc người khác cứ nhìn chằm chằm vào mình.

    Bỗng Vy đứng dậy và nói:

    "Xin mọi người hãy bỏ qua cho bạn con, cậu ấy vừa mới mất mẹ nên tâm trạng không được tốt lắm" – cô nói trong khi đang đưa tay lên vai Sweden để an ủi anh

    Người thanh niên kia cũng biến mất, anh nhìn Vy, giờ anh hiểu lí do tại sao Phong lại thích cô ấy.

    Nhìn bên ngoài thì cô ấy thật xinh đẹp mỹ miều, tính tình dịu dàng.

    Nhưng cô cũng không quá yếu đuối, cô sẽ đứng lên bảo vệ bạn bè và người thân của mình khi họ gặp nguy hiểm.

    Mọi người trong giáo đường bàn tán một hồi rồi cũng quay lại việc cầu nguyện.

    Sau khi tan lễ, anh với Vy đi về chung với nhau, anh tính mời cô vào.

    Nhưng vừa mở cửa ra thì đập vào mắt anh...là người đàn ông bạc bẽo đó.

    Anh tiễn Vy đi về, anh không muốn cô gặp cha của mình.

    Sweden ngồi xuống đối diện ông và nói:

    "Ông muốn gì?"

    "Cha muốn rước con về"

    "Xin lỗi, nhưng tôi có nghe nhầm không?

    Ông muốn rước tôi về?" – anh cười, vì sau khi ông bỏ mẹ con anh đi theo người phụ nữ khác thì ông ta không còn tư cách gì để anh coi trọng hay gọi là cha nữa.

    "Vậy con sẽ ở đâu nếu căn nhà này bị bán đi chứ?

    Cả mẹ của con nữa"

    Nghe tới đây, Sweden không biết phải nói gì nữa, anh phải lựa chọn là đi theo ông hay thành kẻ bụi đời.

    Số tiền của anh hiện có tuy nhiều, nhưng xài dần rồi cũng hết...còn nếu đi theo cha thì sợ người phụ nữ đó không thích anh rồi ông với bà ta lại cãi nhau.

    Cả hai con đường đều không mang lại cho anh thứ gì tốt đẹp cả, mà anh thì phải lựa chọn chúng.

    Anh đi đến chỗ bàn thờ của mẹ và quyết định đi theo ông.

    Sweden biết đây không phải là quyết định gì hay ho, nhưng vì mẹ nên anh không thể thành kẻ bụi đời được.

    Ông từ từ đứng dậy rồi đi đến chỗ anh và ôm anh vào lòng.

    Ông ta bảo rằng mọi chuyện sẽ ổn, nhưng với anh những ngày sóng gió mới thực sự bắt đầu.

    Ở chỗ Vietnam...

    Cậu đang trên đường đi về khu trọ.

    Hôm nay cậu đã đến chỗ của Irene để nói chuyện với cô, cô đã xin lỗi và giải thích cho cậu về chuyện hôm trước.

    Irene là một người khá dễ tính, cô đã dạy cậu về cơ khí.

    Hai người đã nói chuyện với nhau khá lâu.

    Đến tận tối thì cậu mới đi về.

    Trên đường đi cậu gặp Cuba, tuy muốn né nhưng cuối cùng cũng bị anh ta bắt gặp.

    Cuba chạy tới bắt chuyện với Vietnam.

    "Lâu rồi không gặp cậu khỏe không!

    Cậu định đem hộp bánh đó tới thăm boss à?" – Cuba nói sau khi nhìn thấy hộp bánh kem trên tay Vietnam.

    Vietnam chỉ lắc đầu rồi rời đi.

    "Thôi nào Nam đừng giấu tớ, chúng ta là bạn thân nên tớ biết mà!" – Cuba

    Khi Vietnam nghe tới hai chữ "bạn thân", cậu liền quay lại với khuôn mặt đầy tức giận và nói với Cuba:

    "Ai nói tao với mày là bạn thân?"

    Bây giờ cậu bỏ ngoài tai những gì Cuba nói, cậu ngay lập tức ngắt lời anh.

    "Bớt ảo tưởng đi, tao không ưa mày và người bạn thân duy nhất của tao chỉ có 1.

    Anh ta tuy đã không còn và ngoài anh ta ra thì không ai có quyền làm bạn thân của tao cả" – Vietnam bỏ về ngay sau đó.

    Vốn dĩ cái bánh của Vietnam là dành cho Tuân, để cảm ơn anh ta vì luôn đã lắng nghe cậu.

    Ngay sau khi nghe Cuba nhắc tới "bạn thân" thì cậu lại thấy vừa buồn, vừa giận.

    Tuy biết rằng cái chết của Quốc không liên quan gì đến cậu, nhưng cậu luôn trách bản thân phải là người xông vào đó.

    Sau một lúc cậu cuối cùng cũng về tới khu trọ.

    Tuân đã ngồi ở đó đợi cậu, khi nhìn thấy Vietnam, anh liền vẫy tay để gọi cậu đến.

    Vietnam đặt bánh lên bàn rồi ngồi đối diện với Tuân.

    "Cho tôi à?" – Tuân

    Vietnam gật đầu, Tuân lấy bánh ra khỏi hộp, anh lấy ngón tay quẹt lấy một miếng kem rồi nếm thử.

    Anh ta có vẻ thích nó, biểu cảm của Tuân bây giờ giống y hệt một đứa trẻ con khi được người lớn cho quà vặt vậy.

    Vietnam chỉ ngồi đó nhìn Tuân.

    Biểu cảm và cách nói chuyện của Tuân luôn làm cậu nhớ tới Quốc, nên cậu không bao giờ thấy khó chịu khi anh ta cư xử như một đứa trẻ con.

    "Anh thích nó phải không?" – Vietnam

    Tuân gật đầu lia lịa, Vietnam tiếp tục nhìn anh một hồi rồi đi vào trong để ngủ.

    Sáng hôm sau cậu thức dậy, nhìn thấy trên bàn làm việc của mình có một chiếc hộp.

    Cậu mở hộp ra và nhìn thấy một chiếc piñata hình con sóc đã bị vỡ một lỗ ở bụng và làm rơi những viên kẹo ra khỏi nó.

    Ở trong hộp còn có một tờ giấy, Vietnam lấy ra và đọc.

    "Bạn cũng cảm thấy đau đớn sao?

    Hay là thứ chảy ra từ sự rạn nứt kia không phải là trái tim thực sự của bạn"

    Hết

    ================================

    Tôi đang thi học kì và vì hôm nay là chủ nhật nên được nghỉ, nên trong lúc ôn thi tôi đã ráng viết xong chap này.

    Thằng Zalo nó phản tôi, nó tự bấm nút tự hủy bằng cách tự xoá(?)

    Tôi đã rất băn khoăn khi chọn câu cuối, vì món quà được tôi lấy ý tưởng từ phụ kiện a của Annie (ai chơi Identity V sẽ biết).

    Và đây là câu đã bị tôi bỏ vì tôi thấy nó kì kì:

    "Bạn có cảm thấy đau đớn không?

    Hay đó không phải là trái tim của bạn đã tan vỡ và chảy máu

    Và sau đây là hình của phụ kiện kiêm món quà:

    Và dành cho những ai không biết piñata là cái gì thì đây là vài thông tin tôi nhặt được trên Wikipedia:

    là đồ vật dạng hộp làm từ giấy vụn, gốm, hoặc vải được trang trí nhiều màu sắc.

    Ở bên trong, piñata được nhét các loại đồ chơi, kẹo.

    Trong các dịp lễ, kỉ niệm truyền thống, người ta treo piñata lên cao và đập vỡ nó như một phần trong nghi lễ.

    Piñata là một biểu tượng trong văn hóa của México nói riêng cũng như các nước khác vùng Mỹ Latinh nói chung.

    Ở Mỹ, piñata cũng xuất hiện khá phổ biến trong đời sống hàng ngày.
     
    Chờ Đợi
    Chap 12


    Vietnam nhìn piñata rồi đi làm vệ sinh cá nhân, cậu bỏ piñata vào cặp rồi đi tới chỗ làm.

    Trên đường đi, cậu cảm thấy cặp của mình càng ngày càng nặng.

    Sau một hồi vật lộn thì cậu mới đến được chỗ làm, Vietnam mở ra xem bên trong có thứ gì...đó là kẹo.

    Vietnam sớm tìm ra nguyên nhân, đó là do piñata.

    Kẹo không ngừng rơi từ cái lỗ đó, mặc dù kích thước của piñata không được lớn lắm, nhưng lượng kẹo rơi ra từ nó nhiều không đếm xuể.

    Đang lay hoay tìm cách để xử lí hết số kẹo này thì có người gõ cửa. cậu đành bỏ piñata xuống đất rồi ra mở cửa...thì ra là Russia.

    Anh ta trông rất vui, nhưng mỗi khi anh ta vui thì chắc chắn cậu sẽ gặp gì đó xui xẻo.

    "Cha của tôi, ông ấy vừa tổ chức một bữa tiệc.

    Cậu có muốn-" Russia

    "Không" – Vietnam đóng sầm cửa lại

    Cậu từng quý Russia, nhưng sau khi biết anh ta sẽ đi theo con đường của cha mình.

    Cậu bắt đầu coi thường anh ta và ngoài Russia ra còn có Cuba, tuy hai người đối xử tốt với cậu.

    Nhưng cách họ thể hiện nó thật đáng kinh tởm...đấy là do cậu nghĩ thế.

    Gạt bỏ suy nghĩ ấy sang một bên, Vietnam lấy piñata ra khỏi đống kẹo, cậu liên tục hăm dọa piñata rằng cậu sẽ vứt nó vào thùng rác nếu nó không dừng lại.

    Số kẹo rơi ra càng ngày càng ít cho đến khi nó không còn rơi ra nữa.

    Vietnam thở phào nhẹ nhõm, nhưng cậu phải dọn hết đống kẹo này thì mới có thể tiếp tục công việc.

    Sau khi hoàn thành thì Vietnam quyết định qua nhà Irene, vì kiểu gì Russia cũng tới để kéo cậu đi.

    Mà anh ta thì lại không biết nhà cô nên đây là chỗ an toàn nhất để trốn.

    Cậu đi ngang chỗ của Ireland, anh ta đang xếp sao bằng giấy.

    Ire thích làm thủ công, đặc biệt là xếp giấy.

    Bỗng có một giọng nói phát ra trong đầu anh...thì ra là nó.

    "Anh biết không?

    Việc này làm tôi nhớ ngày mà anh và tôi gặp cô ấy quá"

    "Anh muốn bắt bẻ tôi đúng không?"

    "Ừ, cô ấy hẹn anh ở quán cà phê mà anh lại đi đến công viên.

    Anh có ổn không vậy?"

    "chuyện đó qua lâu rồi đừng nhắc nữa...à mà anh biết North Ireland là ai không?"

    "Đương nhiên là tôi biết, nhưng anh lại không muốn nhớ về thằng nhóc đó.

    Đã có vài chuyện không hay xảy ra và anh muốn quên rồi bùm...tôi được sinh ra"

    Ireland không hề hiểu nó nói gì cả, nhưng sau cùng thì anh biết rằng nó hiểu anh hơn cả bản thân mình.

    Nó chưa bao giờ kể cụ thể những chuyện không hay đó là gì, nó không muốn anh nhớ.

    Có vẻ nó cũng muốn được tồn tại một cách riêng lẻ chứ không phải cùng kẻ thích chạy trốn khỏi trách nhiệm kia.

    Vietnam đặt hồ sơ xuống bàn rồi lấy piñata ra đặt lên trên.

    Irene khi nhìn thấy piñata liền đi lại rồi ôm lấy nó vào lòng

    "Jimmy đã lâu lắm rồi, tao mới gặp lại mày!"

    Vietnam ngạc nhiên, cậu không ngờ là Irene quen biết con tiểu quỷ này.

    Irene quay lại nhìn Vietnam, cô nói:

    "Anh đã bắt nạt Jimmy đúng không?"

    "Tôi á?

    Cô nghĩ tôi là người bắt nạt nó?

    Tôi đâu có rảnh đến thế"

    "Anh dọa rằng sẽ ném cậu ấy vào thùng rác, lẽ ra anh nên nhẹ nhàng với cậu ấy chứ không phải là lớn tiếng như thế"

    "Nhẹ nhàng với nó á?

    Cô biết nó phá tới mức nào không"

    "Cậu không tin tôi à.

    Jimmy được tạo ra bởi tôi và người ấy nên tôi hiểu mà"

    "Người ấy" Vietnam suy nghĩ một hồi rồi ôm bụng cười, cậu nói:

    "Ý cô là Phạm Tuân á?"

    Irene đỏ mặt rồi cô trả lời:

    "Anh ta là ai vậy? tôi không quen!

    Nếu có thì là do lúc đó tôi còn nhỏ nên mới tưởng tượng ra thôi"

    "Anh ta sẽ đến đây tối nay để thăm tôi đó"

    "Làm như anh sẽ ở đây luôn vậy"

    "Thì...đúng là thế mà.

    Có vài người mà tôi không muốn gặp, nên tôi qua đây trốn"

    Irene bỏ Jimmy lên bàn rồi vào bếp pha trà.

    Cô nghĩ Vietnam đang lừa mình, vì thực tế cô đã không gặp Tuân lâu lắm rồi.

    Jimmy đúng là do cô và Tuân làm ra, ban đầu đó chỉ là một món đồ vô tri vô giác.

    Nhưng càng về sau cô bắt đầu thấy sự bất thường của Jimmy, như kẹo rơi ra rất nhiều trên sàn nhà, vị trí của nó thay đổi liên tục.

    Sau khi thấy sự khác thường đấy ngày càng lớn và rõ ràng thì cô liền đem tặng cho Tuân.

    Kể từ lúc đó, Irene không thấy anh đến chơi nữa nên cô cũng quên anh dần.

    Khi nghe Vietnam nhắc đến cô liền nhớ tới lời tỏ tình mà mình đã nói với anh năm xưa.

    Bây giờ thì trời đã tối, Irene thì đã ngủ gật ở trên bàn làm việc, chỉ còn mình Vietnam.

    Bỗng cậu nghe thấy tiếng ngựa hí, biết anh đã tới nhưng cậu vẫn ngồi đó.

    Tuân bước vào nhìn xung quanh, anh lại ngồi kế Irene.

    "Anh có biết cô gái ngồi kế bên mình không?" – Vietnam

    "Hả?" – Tuân quay sang nhìn Irene, anh vén tóc cô lên rồi quay sang nói:

    "Cũng đã lâu rồi, không ngờ cô ấy thay đổi nhiều như vậy"

    Rồi mọi thứ chìm vào im lặng, hai bên không biết phải nói gì cả.

    Irene từ từ tỉnh dậy, khi nhìn thấy Tuân thì cô liền ôm chầm lấy anh.

    "Vậy đúng là hai người quen nhau" – Vietnam

    "Ừ" – Tuân xoa đầu Irene

    Jimmy xuất hiện trước mặt cả hai từ khi nào, nó rơi ra những viên kẹo trông rất đẹp mắt.

    Kiểu như là rất mừng khi thấy người nhà của mình vậy.

    "Tôi thường không để Piñata ở ngoài, vì sợ nó gây rối" - Tuân nói, anh nhìn nó với khuôn mặt buồn bã khác hẳn mọi ngày.

    "Sao vậy?

    Có chuyện gì à?"

    - Vietnam nhìn anh

    "Cậu biết lí do vì sao tôi mãi là một linh hồn lang thang hơn mấy trăm năm không" - Tuân

    "Vì anh vẫn có chuyện gì đó chưa làm xong" - Vietnam

    "Ừ, nhưng tôi không thể nhớ đó là gì....tôi chỉ biết mình phải đi tìm người mà mình yêu và tới giờ thì tôi vẫn chưa thể tìm ra người đó" - Tuân

    "Chắc người đó quan trọng với anh lắm nhỉ?"

    - Vietnam

    "Cô ấy là vợ của tôi" - nói rồi anh rời đi.

    "Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy buồn như thế" - Irene

    "Ai mà biết một người luôn lạc quan như anh ta lại có câu chuyện như thế chứ" Vietnam

    Ai cũng có một câu chuyện của riêng mình.

    Vietnam biết điều đó, cậu biết những country khác đều như vậy, có vào người giống cậu.

    Nhưng cậu không thể nào hoà đồng được với họ, có gì đó luôn làn rào cản giữa cậu và họ khiến cậu không thể thân với ai.

    Cậu nhìn vào góc nhà và thấy một chồng thư, cậu liền nói:

    "Đó có phải của ông cô không?

    Nếu có thì cho tôi xin đi"

    "Cứ lấy hết đi, dù gì thì bây giờ chúng chả có giá trị gì" - Irene nói với giọng đầy mệt mỏi.

    Ở chỗ của Sweden...

    Kể từ khi anh vừa đặt chân lên căn nhà này thì thứ anh thấy đầu tiên là ánh mắt khinh bỉ của người phụ nữ đó.

    Bà ta muốn ném ảnh của mẹ ra khỏi bàn thờ khi anh đặt lên, khi có cha ở bên thì bà ta giả vờ đối xử và chăm sóc cho anh như con ruột.

    Nhưng sau khi ông ấy đi thì Sweden khác nào người ở trong cái nhà này.

    Hôm nay cha cậu lại đi vắng, người đàn bà ấy cùng tình nhân của mình đi ra ngoài và bỏ lại anh với con gái bà ta.

    Sweden biết lí do bà ta để con bé đó ở đây, nếu như anh làm nó khóc thì chắc chắn là nó sẽ nói với họ và anh sẽ ra đường.

    Anh nhìn lên trời.

    Bầu trời hôm nay tràn ngập sao, như lúc anh bước đi trên con đường tối đó vậy.

    Có người đang núp sau cửa nhìn anh, Sweden quay lại thì ra con nhóc đó.

    "Vào đi" - anh nói

    Cô bé từ từ bước vào, trông cô bé có vẻ sợ, anh nói tiếp:

    "Bộ anh đáng sợ lắm à"

    "Không...không chỉ là Thuỷ sợ anh cười Thuỷ, nếu anh biết lí do em vào đây" - cô bé trả lời

    "Không sao đâu"

    Thủy đi tới giường của anh, cô bé muốn trèo lên nhưng giường quá cao so với cô.

    Sweden bế cô lên, cô nói tiếp:

    "Em ngủ với anh đêm nay được không...em sợ ông kẹ tới bắt em lắm" - Thuỷ nhảy vào lòng anh.

    "Được thôi....nhìn kìa!

    Có gì đó phát sáng ở dưới đất kìa" - Sweden

    Cô bé tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ và nghĩ đó là những ngôi sao từ trên trời rơi xuống.

    "Không đâu đồ ngốc!

    Đó là đom đóm chúng phát sáng vào ban đêm...hay là hôm nào anh dẫn em tới chỗ có nhiều đom đóm nhé, chịu không?"

    Thủy gật đầu, anh biết mình không ưa gì con nhóc này.

    Nhưng anh còn lựa chọn nào chứ, nếu muốn ở lại đây thì anh phải nhẹ nhàng với nó.

    ================================

    Thủy là con của người đàn bà đó và cha của Phong.

    Con bé chỉ mới 6 - 7 tuổi gì thôi và Thuỷ khá là nhát gan.

    Lí do Phong không thích con bé là vì nó quá giống mẹ của nó, người mà đã cướp đi hạnh phúc của anh.

    Tôi mới thi xong hôm thứ 6, tôi còn chưa nộp bài thi nhạc và chép bài.

    Đáng lí ra là ngày mai tôi sẽ ra trường, mà ai biết được là tới 17/2 mới ra chứ.

    Lẽ ra chap này đã đăng từ hôm qua, nhưng vì lười nên nó đã không hoàn thành.

    Dạo này tôi đang tìm hiểu về Diêm Vương và mấy cây cầu cao cao để nhảy, vì điểm thi hoá của tôi như hạch vậy.

    Vậy thôi bye!
     
    Chờ Đợi
    Chap 13


    Sweden đang ngồi trong lớp.

    Anh luôn là người đến sớm nhất.

    Bây giờ cũng gần cuối thu, trời bắt đầu lạnh dần.

    Cũng có nghĩa là vài tháng nữa sẽ đến tết.

    Năm xưa khi cả gia đình anh còn ở dưới quê, anh đã có quãng thời gian tươi đẹp.

    Giờ thì chỉ còn sự ghẻ lạnh, thương hại của một người mà anh còn....cũng không biết phải miêu tả người phụ nữ đó như thế nào, nhưng có thể xem như đây là mẹ ghẻ của anh vậy.

    "Đang nghĩ gì vậy Phong?"

    Đó là giọng của Vinh, mãi lo nghĩ tới chuyện gia đình mà Sweden đã quên mất giờ giất.

    Giờ thì cũng đã hơn phân nửa lớp có mặt.

    Chỗ của anh ngồi nằm ở sát bên cửa lớp, nên là Vinh có thể nhìn thấy anh từ hành lang.

    "Tớ và Lam Phương đã dành cả tối để tìm chỗ ngắm sao phù hợp" – Vinh nói, anh ta trong có vẻ hào hứng

    "Cả đêm??

    Vậy các cậu đã ôn bài để kiểm tra chưa? – Sweden

    "Tớ thì đã ôn rồi..nhưng Vinh thì chưa" – Lam Phương nói

    "Thôi!

    Tớ cũng chẳng muốn ôn đâu!

    Hai cậu biết tớ không ưa gì ông thầy dạy môn này mà" – Vinh trả lời

    Vinh là đứa trẻ yêu thích sự tự do, không thích bị ràng buộc.

    Tuy sinh ra và lớn lên ở thành thị, nhưng anh lại cư xử như đứa trẻ vùng nông thôn nên quần áo luôn dính đầy bùn đất.

    Học lực của Vinh thì cũng bình thường không có gì nổi bật, còn gia đình thì cũng thuộc dạng khá giã.

    Nhưng bù lại anh là một đứa trẻ hiếu động, lạc quan và thích giúp đỡ người khác.

    Vinh thích kết bạn, nên khi nghe tới việc Phong sẽ học ở đây, anh rất vui và niềm vui của anh lại được nhân đôi khi biết anh đến từ nông thôn.

    "Vậy bọn tớ phải chỉ bài cho cậu?"

    - Sweden

    Vinh gật đầu, Lam Phương nói tiếp:

    "Theo đề xuất của Vinh thì cậu ấy sẽ rủ Vy đi chung, còn cậu thì sao?"

    "Là con bé đó" – Sweden trả lời, anh thực sự chả có hứng thú gì với việc này, nhưng vì đã lỡ hứa nên anh đành phải dẫn nó đi.

    Vy bước vào lớp, cô bỏ cặp lên bàn của mình rồi qua bắt chuyện với cả ba.

    "Các cậu hay tin gì chưa?

    Lớp ta vừa có học sinh mới đấy"

    "Trai hay gái vậy " - Vinh hỏi

    "Cậu ấy là con trai và đến từ Hà Nội...cậu ấy rất dễ thương và biết làm thơ nữa" – Vy

    "Mê trai vừa thôi, người như tui sao bà không khen?

    Tui cũng dễ thương chứ bộ" – Vinh

    Cả đám phì cười trước lời nói của Vinh.

    Sweden khá ganh tỵ với Vinh, vì anh ta rất tự tin.

    Điều mà anh thật sự không thể làm được.

    "Vinh tỉnh rủ cậu đi ngắm sao, vậy cậu có muốn đi không?" – Lam Phương

    "Muốn chứ, vậy tớ có thể rủ bạn mới tới được không?" – Vy

    "cũng được....nhưng vì bà khen tui xấu trai nên bà với bạn mới của bà phải nộp cổng phẩm thì tui mới cho đi" – Vinh

    "Thôi được rồi, nộp thì nộp" – Vy

    Tối hôm đó, cả đám đã có mặt đủ và đang trên đường đi tới chỗ ngắm sao.

    Đó là một đoạn đường nhỏ và khá trơn.

    Thủy vì sợ đôi chân bé nhỏ của mình lấm bùn, nên đã nhờ Sweden cõng cô bé lên.

    Đi khá lâu thì họ mới đến nơi, trên đường đi Lam Phương liên tục phàn nàn về việc Vinh cố tình chỉ sai đường cho cả đám.

    Ai nấy cũng đều mệt, chỉ có Vinh và Thủy thì vẫn còn tràn trề năng lượng.

    "À mà Vinh này, cậu lấy đâu ra cây đèn dầu này vậy?' – Sweden hỏi

    "Trên bàn thờ á!

    Lúc cha tớ đang cúng, tớ lén lấy đem đi á!

    Mà đừng lo dầu được nạp đầy trong này rồi nên các cậu đừng sợ hết" – Vinh

    Cả bọn chỉ biết cười, sau đó Vy đem trái cây ra chiêu đãi mọi người.

    Vinh thổi tắt ngọn lửa trong đèn rồi bỏ cây đèn sang một bên.

    Đom Đóm bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều, Thủy muốn bắt lấy một con.

    Nhưng cô bé lại không muốn rời khỏi vòng tay của Sweden.

    Vũ....người mới chuyển đến đây và cũng là người im lặng nhất.

    Khi thấy Thủy muốn xem những chú đom đóm đó rõ hơn, nên anh đã bắt và đưa cho cô bé xem.

    "Em có thích nó không?" – anh nói

    Thủy gật đầu, cô bé với sự tò mò từ từ tiến lại gần để được nhìn rõ hơn.

    Sweden đang ngồi ngắm sao, thấy thiếu gì đó, anh quay lại nhìn thì ra là Thủy đã rời khỏi vùng an toàn của mình để kết bạn mới.

    Bỗng cả đám nghe thấy tiếng gì đó vỡ, nó phát ra từ cây me gần đó, Thủy khi nghe thấy tiếng vỡ liền chạy về phía Sweden để ôm anh.

    "Cậu vừa làm gì vậy Vinh?" – Lam Phương hỏi khi thấy Vinh đứng gần gốc cây

    "Nó vỡ rồi" – Vinh trả lời

    "Cái gì vỡ?' – Sweden

    "Cây đèn dầu của cha bị tớ đá vỡ rồi" – Vinh

    "Bây giờ thì tớ cần phải về nhà, cậu tính sao?" – Sweden

    "Đi về chứ sao, dù gì cũng trễ rồi mà"

    Nói rồi Vinh dẫn cả đám về, nhưng lần này họ còn mất nhiều thời gian hơn cả lần trước.

    Không có đèn nên rất khó nhìn đường, có người còn bị ngã nữa.

    Sau một hồi loay hoay thì hai anh em cũng về tới nhà.

    Sweden nghĩ là sẽ không ai biết cả, nhưng vừa bước chân vào tới cổng thì anh đã nhìn thấy cha ngồi đó đợi.

    Ông ấy trông có vẻ lo lắng, nhưng khi thấy quần áo của hai anh em dính bùn thì ông nhìn anh với ánh mắt đầy thất vọng....lần này Vinh hại anh thật rồi.

    Ở chỗ Vietnam...

    Cậu đang đợi tài xế đến để đưa cậu tới chỗ họp.

    Lẽ ra bây giờ cậu có thể ngồi ở nhà và đọc hết chỗ thư đó, nhưng tự nhiên Asean lại báo họp.

    Trước giờ ông ta chẳng bao giờ báo cho cậu biết cả, Vietnam chẳng quan tâm.

    Cậu nhìn ông lão ở phía bên kia đường, ông ấy đang kể về cuộc đời mình cho một cậu thanh niên nghe.

    Ban đầu, cậu tính đợi khi hai người họ nói chuyện xong thì cậu sẽ qua bắt chuyện với ông ấy.

    Nhưng sau đó, người thanh niên lái xe rời đi thì cậu mới nhận ra là ông đang nói chuyện một mình nên cậu quyết định sang để nói chuyện với ông.

    "Cháu chào bác""

    "Chào cháu" – ông ấy nhìn cậu và mỉm cười nhìn cậu

    "Cháu có thể ngồi đây không?" – Vietnam chỉ hai chiếc ghế được đặt ở hai bên chỗ ông ngồi"

    "Ý!

    Đâu được!

    Chỗ này bạn của bác đang ngồi"

    Vietnam đành ngồi ở bên lề đường.

    Sau khi ngồi xuống cậu hỏi:

    "Vậy...các bác đang nói về gì vậy?"

    "Mấy chuyện hồi trẻ thôi mà" – ông trả lời

    "Kể cho cháu với được không?"

    "Cháu có biết đời lính nó là phần khốn nạn nhất trong đời một người đàn ông không?"

    Vietnam lắc đầu, ông nói tiếp:

    "18 tuổi là nhập ngũ rồi cháu biết mà đúng không?

    Nói thiệt thì...nhiều người sống tới 19, 20 là đã từ giã cõi đời rồi, có khi là 18 luôn ấy.

    Còn một số thì hai mươi mấy hay 30 thì ra đi hoặc một số ít như bác sống tới bây giờ.

    Cháu biết tại sao không?"

    "Vì bác chạy nhanh chăng?" – cậu trả lời

    "Đúng rồi đó, hồi đó gặp Việt Cộng là bác chạy luôn.

    Mà bác hồi đó chạy nhanh lắm!" – ông ấy bật cười

    "Nghe không giống những gì được miêu tả lắm, ý cháu là cuộc đời của họ ấy"

    "Đương nhiên rồi...nó chỉ toàn mất mát, đau thương thôi.

    Sau khi mà một cuộc tấn công nào đó, cháu ra nghĩa trang thì sẽ thấy những người mẹ già,người vợ hay những đứa con đang khóc vì người thân của họ đã ra đi.

    Có người còn muốn đi theo nữa" – ông nói với giọng buồn bã

    "Vây người chiến thắng sẽ biến kẻ thua cuộc thành người xấu trong câu chuyện của họ"

    "Cháu hiểu nhanh đấy...không giống như nhiều người trẻ khác.

    Khi họ hỏi ông về miền Nam năm xưa thì ông trả lời theo kinh nghiệm sống của mình suốt nhiều năm, rồi họ bắt đầu tỏ thái độ khinh miệt với ông.

    Họ nói rằng ông chỉ bịa chuyện, vì người miền Nam đâu có tốt như ông nói"

    Vietnam giờ mới thực sự hiểu, thật ra thì chẳng ai nói với cậu sự thật về cuộc chiến này cả.

    Vì những người mình gặp họ luôn tỏ ra tôn trọng, họ sẽ nói những câu tôn vinh Đảng và không bao giờ nêu ra ý kiến thật của mình.

    Nhưng ông lão này thì ngược lại, ông không quan tâm cậu là ai và vẫn sẵn sàng trả lời nếu cậu hỏi.

    Nói chuyện với ông rất vui, nhưng xe thì đã tới cậu đành phải chào tạm biệt ông.

    "Cháu rất tiếc tuy muốn nói chuyện thêm với bác, nhưng xe của cháu sắp tới rồi.

    À mà bác tên gì vậy để cháu tiện hỏi nhà hơn" – Vietnam

    "Bác tên Vinh"

    Vietnam gật đầu, vẫy tay chào ông rồi rời đi.

    Hết

    ================================

    Tôi đã lên ý tưởng cho chap này đã lâu, nhưng não không chịu hợp tác nên tôi không tìm được ý và tôi đang phân vân là có nên cho Phong-Vy với Vũ-Thủy đến với nhau không.

    À việc Vy có thể đi chơi về muộn là do cha mẹ của cô đi làm và tới sáng mai họ mới có thể về được.

    2 cảnh của Phong(hay Sweden) và Vietnam, được lấy cảm hứng từ hai ý tưởng khác nhau:

    Của bên Sweden là sự kết hợp của bức tranh "Đêm đầy sao" của danh họa Vincent Van Gogh và bài hát Starry, Starry night do Lianne La Havas trình bày( đây là nhạc phim của bộ phim Loving Vincent do Don Mclean sáng tác)

    Của Vietnam là 2 việc mà tôi đã gặp ở ngoài đời:

    Đầu tiên là cảnh của Vinh( lúc này đã già) đang ngồi nói chuyện.

    Lúc đó tôi đang đạp xe lên nhà nội và thấy một ông lão đang ngồi nói chuyện.

    Tôi đã tưởng ông ấy đang nói chuyện với cậu thanh niên, nhưng thực ra là ông chỉ nói chuyện một mình.

    Dựa theo những gì tôi nghe loáng thoáng, tôi đã tưởng tượng ra cảnh ông đang ngồi nói chuyện với mấy người bạn thời lính của mình

    Còn cuộc đối thoại của Vietnam và Vinh thực chất là của cuộc đối thoại tôi với ông nội mình và nó đã được chỉnh sửa.

    Có một số phân đoạn trong truyện được tôi lấy từ những sự việc ngoài đời thực.

    Tôi muốn nhắc với các bạn là việc ngắm sao này chỉ là do tưởng tượng của tôi và nó không hề có thật trong cuộc đời của nhạc sĩ Lam Phương.

    Vậy thôi bye!
     
    Chờ Đợi
    Chap 14


    Vietnam đang ngồi trong phòng họp, đọc những lá thư cậu đem theo.

    Cậu chẳng để tâm tới việc những người khác đang nói gì, bây giờ cậu chỉ muốn đọc hết chỗ thư này.

    "Vietnam đến lượt cậu đấy"

    Là giọng của Asean, "mới đây đã đến lượt mình rồi sao?" cậu nghĩ thầm rồi tìm trong cặp tài liệu để phát biểu.

    Nhưng cậu đã không đem theo, Vietnam không quan tâm, cậu gác chân lên bàn rồi nói:

    "Tiếc quá!

    Tôi để quên bài thuyết trình của tôi ở nhà rồi"

    "Vậy mà cậu vẫn ngồi đó nói như chưa có gì ư?

    Vietnam cậu không còn là trẻ con nữa làm ơn hãy suy nghĩ như một người trưởng thành đi" – Asean nói với giọng đầy tức giận

    "Philippines còn lớn tuổi hơn cả tôi đấy, trẻ con hơn cả tôi nữa.

    Tại sao ông không nặng lời với nó đi?

    Đâu phải chỉ có mình tôi quên đâu" – Vietnam

    "Chính cái thái độ của cậu khiến cho các mối quan hệ của cậu-"

    "Tệ!

    Tôi biết mà, không cần ông nhắc" – Vietnam ngắt lời Asean

    Cậu đã nghe nhiều người nói câu này đến mức phát ngán.

    Nhưng thứ khiến cậu ngán nhất chính là sự giả tạo của những người xung quanh cậu.

    Ví dụ điển hình chính là Phil, cậu ta luôn dùng những giọt nước mắt cá sấu của mình để lấy lòng người khác hay để họ giải quyết vấn đề giúp mình...cho dù cậu ta có thể tự mình giải quyết.

    Khi thấy Phil lại sắp làm thế, cậu liền ôm cặp rời đi.

    Mặc cho Asean và một vài người đã cản cậu lại.

    Vietnam không muốn dính dáng gì tới Phil, một khi đã dính thì rất khó để giải quyết nhất là khi có Indo và Malay.

    Vietnam ghé qua tiệm hoa, cậu lựa bó hoa đẹp nhất để dành tặng cho người phụ nữ mà cậu yêu quý nhất...đó là France.

    Cậu gõ cửa nhà cô, sau một lúc mới thấy cô ra mở cửa.

    Khi gặp Vietnam cô rất vui và liền mời cậu vào nhà.

    "Mẹ con có món quà này tặng mẹ" – Vietnam đưa bó hoa ra trước mặt France

    "Trông chúng thật đáng yêu cảm ơn con"

    France cầm lấy bó hoa đặt trên bàn rồi bảo cậu đợi ở đây trong lúc cô đi pha trà.

    Vietnam nhìn vào tấm hình được đặt trong tủ kính, cậu thấy bức ảnh France chụp chung với Indochina.

    Lúc đó, France cầm khay trà đi đến, cô ngồi xuống đối diện với Vietnam.

    "Con có thấy quen không?" – France

    Vietnam giật mình, cậu quay lại nhìn cô hỏi:

    "Indochina hồi nhỏ đúng không mẹ?

    Sao cậu ấy lại có nhiều vết thương thế ạ?"

    "Việc con nói đây là ảnh cậu ấy hồi nhỏ không sai, nhưng đây cũng là hình dạng duy nhất của cậu ấy.

    Cơ thể của Indochina ngưng phát triển khi cậu ấy chỉ mới mười mấy tuổi thôi.

    Cho nên cậu ấy mãi mãi chỉ là một đứa trẻ con, về việc cậu ấy bị vậy là do nó bị bắt nạt....tất cả là tại mẹ, mẹ đã không bảo vệ được cậu ấy"

    "Cậu ấy không thể đánh trả được sao mẹ?"

    "Có chứ, nhưng sức của Indochina yếu lắm.

    Cậu ấy đã như vậy kể từ khi còn rất nhỏ"

    "Hình như con đã từng gặp cậu ấy vài lần rồi thì phải"

    "Vậy...con có muốn kể cho mẹ không?"

    Vietnam gật đầu rồi bắt đầu kể...

    Chuyện xảy ra từ nhiều năm về trước.

    Khi cậu, Laos và Cam còn nhỏ và vẫn sống chung với France.

    Lúc đó, cả ba anh em đang chơi đá bóng ở ngoài sân.

    Cambodia làm thủ môn, cậu có cảm giác như ai đó đang nhìn mình, Cam quay sang nhìn cửa sổ ở lầu 3.

    Có một cậu nam đang nhìn cậu.

    Khi vừa nhìn thấy Cam, anh liền nhanh chóng kéo rèm cửa sổ lại.

    Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến cậu không kịp hiểu, mãi lo suy nghĩ người đó là ai thì Cam đã bị Vietnam sút trái bóng thẳng vào mặt.

    "Em ổn chứ Cam?" – Vietnam tiến lại gần

    Cambodia từ từ ngồi dậy, cậu nói:

    "Em vừa thấy ai đó đứng ở trong căn phòng cấm và nhìn tụi mình" – Cam vừa nói vừa chỉ vào cửa sổ

    "Vớ vẩn làm gì có ai ở đó chứ!" – Vietnam

    Cả hai anh em bắt đầu cãi nhau, Laos người đã im lặng từ đầu tới giờ đã đi tới và cản hai người lại.

    "Hay là chúng ta đi vào căn phòng đó một chuyến đi và nhớ giữ bí mật đó" – Laos

    Cả Vietnam và Cambodia đều đồng ý, cả hai đều muốn chứng minh rằng người kia đã sai.

    Cả ba anh em nhanh chóng chạy lên tầng ba để mở cửa căn phòng đó, nhưng cửa đã bị khóa.

    Đang loay hoay tìm cách mở cửa thì Cam đã tìm thấy chìa khóa phòng được giấu ở sau lọ hoa.

    Ba người bước vào trong, Vietnam lấy tay của Cam đặt lên bàn và khác với suy nghĩ ban đầu của họ thì căn phòng này thật sự rất sạch.

    Laos chạy tới mở rèm cửa sổ ra, căn phòng này ngoài sạch ra thì nó còn có rất nhiều sách.

    Chúng có đầy ở trên kệ, sàn nhà và trên bàn.

    Vietnam chạy tới kéo rèm cửa sổ lại và nói:

    "Em muốn chúng ta bị bắt à"

    "Xin lỗi" – Laos

    "Bạn gì ơi, bạn đâu rồi?

    Mau ra đây đi chúng tôi sẽ không hại bạn đâu"

    "Em vẫn chưa từ bỏ à?" – Vietnam xoa đầu Cam

    "Này!

    Cả hai thôi cãi nhau đi!

    Em tìm được người đó rồi" – Laos nói trong khi cố kéo ai đó ra khỏi gầm giường

    Cam và Vietnam liền chạy tới giúp Laos kéo người đó ra, sau cùng thì cả bọn cũng kéo được người đó ra.

    Cam chạy tới gần hỏi người đó là ai. anh có làn da vàng và biểu tượng hình lá cờ của France ở trên mặt, anh mặc chiếc áo sơ mi dài tay màu nâu nhạt, áo gile màu nâu, người đầy vết thương, hai tay bị trói bởi một chiếc còng tay.

    Anh liên tục van xin cả ba đừng đánh mình, trong khi nước mắt không ngừng rơi.

    "Gì chứ, chúng ta là bạn mà đúng không?" – Laos

    "Hồi nào chứ, làm ơn đi chúng ta chỉ vừa mới gặp người này thôi mà" – Vietnam nói, cậu đang bực vì mình lại thua cá cược với một thằng nhóc như Cam

    "Anh muốn ăn bánh cho bớt sợ không?" – Cam lấy bánh trong túi của mình ra

    "Ai mà muốn ăn cái bánh mà em để trong túi từ sáng tới giờ chứ" – Vietnam

    "Em có bọc lại đàng hoàng nhá!

    Bộ anh mù à!

    À mà dù sao thì món tráng miệng tối nay của anh cũng thuộc về em mà" – Cam nói

    Cả hai lại tiếp tục cãi nhau, Laos lấy chiếc bánh từ tay Cam, đưa cho anh và cố gắng trấn an.

    Anh nhận lấy chiếc bánh và bắt đầu ăn.

    Laos hỏi lại tên anh một lần nữa và lần này anh đã chịu trả lời.

    "In..Indochina" – anh nói

    "Nè, hai người kia!

    Nghe thấy gì chưa?" – Laos quay sang nhìn Vietnam và Cam

    "Nghe rồi" – Vietnam buông Cam ra

    Cambodia liền chạy đến chỗ anh, cậu tò mò nắm lấy dây xích trên còng tay của Indochina, miệng liên tục hỏi nhiều câu hỏi khác nhau khiến anh không tài nào trả lời kịp.

    Thấy anh run rẩy như sắp khóc, Vietnam liền kéo cậu với Laos ra ngoài rồi cậu khóa cửa phòng và đặt chìa khóa về chỗ cũ.

    "Anh ta dễ khóc thật đấy" – Vietnam

    "Ừ, nhưng em thắc mắc là tại sao anh ấy lại bị trói" – Cambodia

    "Tạm gác lại chuyện đó đi.

    Em muốn thông báo là tráng miệng của hai người tối nay thuộc về em, vì em là người đầu tiên nói chuyện với anh ấy" - Laos

    "Chúng ta đâu có thỏa thuận điều đó" – Vietnam

    "Nhưng giờ thì có rồi" – nói xong Laos liền chạy đi

    Vietnam và Cam liền đuổi theo Laos.

    Cả ba từng rất thân thiết với nhau cho đến khi Việt Cộng xuất hiện và phá hủy mọi thứ.

    "Tới giờ con vẫn không hiểu vì sao cậu ấy lại bị trói" – Vietnam

    Cậu nhìn France như muốn cô đưa câu trả lời cho câu hỏi mà cậu đã thắc mắc bấy lâu.

    France im lặng một hồi rồi mỉm cười, cô trả lời:

    "Con thấy đấy Indochina thằng bé...rất dễ bị kích động, nên mẹ phải làm thế"

    "Còn chuyện nào để kể nữa không hai người" – America

    Anh đã đứng ở trước cửa phòng khách từ khi nào.

    Điều đó làm cho France và Vietnam rất bất ngờ.

    "Ame con về từ khi nào vậy?"

    "Lúc Vietnam vừa kể chuyện đời mình.

    À mà hôm nay về sớm con có mua một ít pizza, nên mẹ khỏi cần làm bữa tối" – America

    "Con có muốn ở lại dùng bữa không Nam?"

    - France quay sang nhìn cậu

    Vietnam lắc đầu từ chối rồi tạm biệt cả hai đi về.

    Cậu tuy muốn ở lại dùng bữa với họ, nhưng cậu dạo này khá là căng thẳng.

    Cậu cần Phạm Tuân để giảm bớt căng thẳng, anh ta luôn lắng nghe cậu và cậu cần điều đó.

    Nhưng anh ta đã không còn tới sau lần cậu tới nhà của Irene.

    Về đến khu trọ, vẫn là khung cảnh im lìm đó, cậu nhìn xung quanh không thấy ai cả, Vietnam quyết định đi ra ngoài để tìm đồ ăn.

    Sau một lúc cậu đi về tắm và quyết định ngủ sớm.

    Cậu tỉnh dậy giữa đêm, muốn tiếp tục giấc ngủ thì dưới chân cậu có cảm giác lành lạnh.

    Vietnam ngồi dậy tính lấy chăn thì đập vào mắt cậu là hình ảnh người phi công hôm trước, anh ta ngồi trên giường cậu.

    Trong đêm tối rất khó để nhìn thấy mặt, nhất là khi anh đang đeo chiếc kính bảo hộ đó.

    Anh ta đột nhiên quay sang nhìn cậu và nói:

    "Cậu nhận ra tôi chứ...đương nhiên là nhớ rồi.

    Cậu cứ gọi tôi là Steam, cậu thật sự tin những gì France nói về Indochina là thật sao?"

    "Đương nhiên rồi, bà ấy là mẹ tôi và bà không bao giờ nói dối con mình điều gì" – Vietnam

    "Cũng không hẳn....mối quan hệ của hai người đó khá phức tạp.

    Nếu cậu không tin thì có thể tìm hiểu, tôi sẽ chỉ đường cho cậu"

    "Tôi không rảnh cho mấy việc như vậy" – Vietnam tạch lưỡi

    "Vậy....nếu tôi nói rằng cậu tìm ra được sự thật thì tôi sẽ cho cậu biết thêm về tôi thì sao?"

    Thấy Vietnam im lặng không nói gì, Steam nói tiếp:

    "Tôi sẽ xem sự im lặng đó là đồng ý" – rồi anh mở cửa rồi đi

    "Khoan đã Steam!" – Vietnam

    Mọi thứ dần chìm vào bóng tối, Vietnam tỉnh dậy và nhìn vào đồng hồ.

    Bây giờ là 3 giờ sáng, cậu mệt mỏi, đi tìm mấy viên thuốc ngủ để tiếp tục giấc ngủ của mình.

    Ở chỗ Sweden...

    Dạo này Thủy hay ghé trường anh lắm, đó là việc mà cô bé không bao giờ làm.

    Mà kì lạ thay là cô luôn muốn gặp Vũ thay vì anh, điều đó chẳng giống cô bé chút nào.

    Trên đường đi về, Sweden liền hỏi cô bé về chuyện đó:

    "Thủy bộ em thích ai rồi đúng không?"

    "Không, không có" – Thủy

    "Đừng nói dối anh là Vũ chứ gì"

    "Anh hai đừng có nói với cha...em còn muốn gặp anh Vũ nữa mà" – Thủy mếu máo

    "Thôi được rồi, anh đùa tí thôi chứ anh đâu nói với cha" - Sweden cười

    Thật ra thì cha của anh cũng như bao người miền Nam khác không thích người miền Bắc lắm.

    Có nhiều người Bắc trốn vào Nam vì không thể chịu nổi chế độ ở nơi họ sống.

    Người Bắc thì tiết kiệm, còn người Nam thì phóng khoáng có bao nhiều tiền thì xài bấy nhiêu, nên khó mà thân.

    Việc Vũ có thể thân với đám bạn của Sweden là do anh bắt chước sống theo kiểu của người Nam, nhưng đối với Vy việc đó không hề quan trọng.

    Hết

    ================================

    Sau đây là ảnh của Indochina, tôi không hề biết vẽ nên đây là ảnh tìm trên google.

    Tôi không biết chủ bức này là ai để xin, nên nếu các đồng chí biết thì xin người đấy dùm tôi và ảnh này đã cho tôi nhiều ý tưởng nên tôi khá thích nó.

    Ở phân đoạn cuối thì những gì được ghi hoàn toàn có thật, tôi đã hỏi ông và tìm hiểu thêm ở trên mạng rồi.

    Học hết tuần sau là tôi sẽ được nghỉ.

    Hôm nay đi đám giỗ tôi đã gặp một con nhóc 6 tuổi, nó khá là mất dạy và nếu nó là em tôi là tôi sút vào mặt nó rồi

    Bonus: khó khăn lắm mới xin được mẹ điện thoại để đăng và tôi không kịp check lại chap này vì bả đang bực, nên cho tôi xin lỗi nếu có gì đó sai sót(sau này rảnh tôi sẽ chỉnh)

    P/s: trong lúc mẹ tôi đi lên trường dọn dẹp tôi đã tranh thủ chỉnh sửa chap này
     
    Back
    Top Dưới