Cập nhật mới

Đam Mỹ Chờ Đợi Lời Hồi Đáp Đến Muộn

Chờ Đợi Lời Hồi Đáp Đến Muộn
Chương 40: Chương 40


Sao em không về nhà?
Tôi thấy tin nhắn nhưng không trả lời người nọ, tôi muốn nhận được đáp án rõ ràng.
Em giận anh sao?
Tôi thấy tất thảy nhưng không muốn quan tâm, em tôi rủ tôi đi chơi tôi liền đồng ý dù sao lâu lắm rồi anh em chưa nói chuyện với nhau.
Gió quảng trường mát rượi thổi vào tóc tôi, đám nhỏ cứ chạy tới chạy lui làm tâm trạng tôi cũng khá lên không ít.

Tự dưng tôi nhớ hồi bé tôi cũng từng như vậy, hồn nhiên mà chẳng lo nghĩ.
"Anh hai uống nước không?" chắc tâm hồn ăn uống của nó đã va vào thứ gì đó rồi
"Ca cao sữa đá" tôi cười nhìn thằng nhóc ra dấu oki rồi chạy đi
Trong lúc đợi nó, tôi cũng đi dạo được vài vòng, vậy mà lại bắt gặp hai bạn trẻ đang tập trượt patin cho nhau.
Nhìn thích nhỉ? Cảm giác tuổi trẻ thật tốt nhưng nghĩ xong tôi lại nhớ đến mình, tôi cũng đanh trong tuổi trẻ mà.
Hai bạn đó chập chững một hồi rồi té đè lên nhau, đứa bé đi ngang gần đó thấy thế nói
"Mẹ ơi, hai anh đó ôm nhau kia"
Mẹ của nhóc nghe con nói vậy liền bịt miệng nó lại, đưa tay ra hiệu nó im miệng rồi lôi đi.

Tôi thấy rõ vẻ không vui trên mặt của người nọ.
Haizz, mọi người dạo này khá nhạy cảm với các cụm từ như đồng giới, gay quá.

Hai bạn nam đó cũng chẳng có hành vi nào vượt mức vậy mà vẫn bị tỏ thái độ.
"Em đang nhìn gì đó?"
Thanh Phong làm tôi giật mình, anh ấy đi tới trước mặt tôi rồi ngồi kế bên chỗ tôi ngồi.
"Em hay ra đây thật" anh ấy cười, đưa cho tôi bịch snack
"Ăn đi, anh sẽ làm rõ ràng việc này mà.

Cho anh thời gian"
"Chủ nhật em rảnh không, đi ăn với Hân nha anh hẹn với cô ấy rồi"
Tôi đưa mắt qua nhìn người nọ, kẽ cười rồi nhận lấy bánh.

"Sao này em không mong những chuyện như vậy sẽ xảy ra nữa"
Tôi khẽ nói ra mong muốn của mình, tôi mong tình cảm của chúng tôi không thể vì chút chuyện hiểu lầm như thế mà tan vỡ được.

Chí ít ra nếu có chia tay thì cũng nên là cả hai hết tình cảm.

Anh Phong đột nhiên quỳ một gối trước mặt tôi, anh ấy dõng dạc nói "Anh xin lấy danh dự của một cảnh sát ra cam đoan, sao này sẽ không giấu em bất cứ chuyện gì.

Nếu làm trái lời hứa, những tội phạm bị anh bắt có đều vượt ngục"
"Anh bị điên à" anh ấy làm tôi hết hồn, chưa kịp phản ứng gì cả "Em không cần anh nói bậy vậy đâu"
Thật là chẳng nghiêm túc gì cả, mặc dù biết chuyện tội phạm vượt ngục sẽ quy lên đầu anh ấy nhưng những tên tội phạm anh ấy bắt đều rất nguy hiểm.

Nếu tụi nó vượt ngục, anh ấy lại phải đi bắt lần nữa, thật sự không an toàn.

"Em nãy giờ nghe anh nói hết rồi nha" Kiến Ngọc không biết đứng nghe trộm từ lúc nào, nó chợt ló đầu ra.

Tay cần hai ly nước, trong đó có một ly cho tôi.

"Anh đã nói vậy thì phải càng đối xử tốt với anh trai em hơn đó.

Nếu anh dám làm gì có lỗi với anh em, em sẽ đấm anh"

Tôi đứng lên kéo tay em tôi "Thôi mà, ngồi đi"
Em tôi vẫn còn sừng xỏ trừng Thanh Phong, tôi chỉ biết ngồi chen hai người che tầm mắt thằng nhỏ.

Có Kiến Ngọc ở đây, Phong cũng ngại nói chuyện, thằng em tôi cũng hiểu ý.

Ngồi được một lúc nó tự viện lí do về sớm, trước khi đi còn không quên dặn tôi nhớ về sớm mẹ trông.

Hên tôi là anh nó, nếu là chị nó thì có khi nó trực tiếp ôm tôi về nhà chứ chả dám thả tôi ngồi với Phong luôn.

"Chuyện nhà anh, cho dù ba mẹ không chấp nhận anh quen người đồng giới đi chăng nữa anh đã lỡ yêu em rồi anh vẫn chọn sống cùng em" Phong nắm tay tôi
"Anh không mong em sẽ quá để ý đến chuyện này, anh đó giờ không biết ăn nói.

Lại không được tinh tế, nếu em có thấy điều gì anh không được em cứ nói thẳng, anh sẽ không giận đâu.

Miễn em đừng khí chịu là được"
Tuy lúc nghe những câu này, mặt tôi không hề có biểu cảm gì nhưng tôi đã rất vui.

Môi tôi khẽ nhếch lên nhưng cố kìm lại, sợ anh ấy biết đã nói trúng chỗ mềm lòng của tôi rồi.

Tôi không nói gì, chỉ nhìn anh ấy rồi tặng một nụ hôn ngay môi.

Tôi quan sát xung quanh rồi, giờ này không có ai cả, chúng tôi lại ngồi khuất sau tán cây nên cũng chẳng ai thèm để ý.

Phong đặt tay lên môi rồi nhìn tôi, xong lại quay đầu nhìn xung quanh.

"Anh sợ người ta thấy à" tôi nói chọc anh ấy
"Không...không có, anh...ngại" mặt anh ấy không đỏ nhưng lỗ tai đã đỏ hết cả lên.

Tôi nén cười nhưng một hồi lại không kìm được cười phá lên.

"Nè, em không được cười anh" anh ấy lay người tôi không cho tôi cười
Miệng tôi thì cứ nói "em không cười nữa đâu" nhưng người cứ bất giác rung lên.

Anh ấy biết không thể dùng cách này ngăn tôi cười được nên trực tiếp dùng môi chặn miệng tôi.

Môi anh ấy chạm nhẹ lên môi tôi, khớp hàm khẽ mở ra, quyết luyến quấn lấy nhau.

Chiêu này hiệu quả thật, thở còn không nổi huống chi cười..
 
Chờ Đợi Lời Hồi Đáp Đến Muộn
Chương 41: Chương 41


Không biết anh ấy đã nói chuyện như thế nào với mẹ mình.

Kể từ lúc đó, tôi không còn gặp mẹ anh ấy nữa.

Chỉ có Thanh Trúc thỉnh thoảng lại đem một ít đồ ăn cho anh mình.
Thời gian thấm thoát trôi qua, cũng đã hai năm kể từ ngày tôi với anh ấy chính thức bên nhau.

Tôi mới vừa được tăng lương, định rủ anh ấy đi ăn tối nhưng lại nhận được tin anh ấy có nhiệm vụ phải đi gấp.
Xin lỗi em nha, xong việc anh sẽ về.

truyện kiếm hiệp hay
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, buồn chán xem TV, không có anh ấy ở bên tôi lại thấy nhàm chán.
Tôi nghĩ lại bản thân mình, nhớ lúc mới quen nhau tôi còn lo được lo mất.

Quen nhau lâu rồi tự dưng tôi lại không còn lo nữa.

Phong luôn tạo cho tôi niềm tin, sẽ an ủi tôi lúc tôi buồn.

Tôi đã quen có anh ấy ở bên.
Ba ngày nay, anh ấy không nhắn tin cho tôi, tôi hiểu nhiệm vụ anh ấy đôi lúc không có thời gian nên cũng không làm phiền.

Chuyện này cũng không phải mới đây, trong mấy năm quen nhau anh ấy có đi mấy đợt như vậy nên tôi cũng không thấy lạ.
Lần nào về tôi cũng quấn anh ấy mấy ngày để bù lại, lần nào anh ấy cũng ôm tôi dỗ dành đến khi tôi ngủ mới thôi.
Sáng ngày thứ 4, tôi đang nhập sổ sách tiếp chị Hương phòng hành chính thì nhận được tin nhắn từ Thanh Phong.
Em thích cái này không?

Anh ấy chụp hình một móc khóa được đan cẩn thận, có thêu hoa nhìn là biết ngay đồ thủ công của dân tộc Dao.
Anh mua gì em cũng thích tôi thả icon mặt cười cho anh ấy
Cả ngày hôm đó, tôi chỉ nhắn đúng một tin ấy với nhau.

Mãi tới sáng ngày thứ năm, tôi mới nhận được tin nhắn từ Phong.
Anh ấy nói hôm nay chỗ anh ấy trời khá đẹp, hỏi chỗ tôi có mưa không, bảo tôi nhớ giữ gìn sức khỏe.
Tôi thấy tin nhắn này giống kiểu cha già đang dặn dò con trẻ ở nhà vậy.

Tôi khẽ cười cười, bảo anh ấy lo tập trung làm việc đi đừng sao nhãng vì tôi.
Tôi bắt đầu nhớ anh ấy rồi, không biết khi nào anh ấy mới về nữa.

Chỉ mong anh ấy hoàn thành tốt nhiệm vụ, mau mau về.

Tường à, Phong về nhà chưa giữ trưa ngày thứ 7 khi chúng tôi xa nhau thằng Huy nhắn tin cho tôi
Chưa á, sao vậy?
Tự dưng hôm nay tôi lại có cảm giác bất an, không biết sẽ có chuyện gì xảy ra nữa.

Mày muốn đi thăm nó không? Phong á
Không, không phải chuyện hôm nay mà là hôm nay mới hay tin.

Dự cảm bất an báo cho tôi biết mình nên đi gặp anh ấy ngay và luôn.

Anh ấy bị sao vậy? nhắn tin xong tôi liền xin nghỉ, lúc lấy xe Huy nhắn lại cho tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Tôi về nhà, soạn tí đồ cho anh ấy rồi tiện thể ghé quán cháo mua tí đồ ăn cho hai đứa.

Lúc tôi đến bệnh biện quân y đã gần bốn giờ chiều.

Huy nhắn cho tôi dãy nhà và số phòng, tôi mò mãi mới ra.

Lúc lên thăm anh ấy, đang là giờ thay thuốc.

Phòng anh ấy nằm có ba người nữa nằm chung nhưng không biết ba người kia ở đâu rồi giờ trong phòng chỉ có anh ấy nằm ngủ.

Tôi nhẹ tay nhẹ chân đặt đồ xuống đất, nhìn Phong một hồi lại không cầm được nước mắt.

Tôi đưa tay chạm lên mặt anh ấy, rồi lại sờ vào tay phải đang bó thạch cao.

Anh ấy bị vậy mà chẳng thèm nói với tôi tiếng nào cả.

Khi hay tin, tôi nghĩ mình sẽ bình tĩnh nhưng trên đường đến đây lòng tôi lại như lửa đốt.

Tôi xót cho Phong quá.

"Cậu là người nhà bệnh nhân à" chị điều dưỡng đẩy xe đến, chau mày nhìn tôi.

"Dạ vâng, sao vậy chị" Phong đang ngù, tôi giảm nhỏ tiếng sợ làm ồn đến anh ấy.

"Cậu đi ra ngoài đi, hồi tôi kêu thì vào"
Giờ này còn vào thuốc hay sao? không phải đã gần chiều rồi à.

Tuy thắc mắc nhưng tôi cũng nghe lời đi ra ngoài, tôi đứng cách đó không xa.

Đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng mắt vẫn thỉnh thoảng vẫn liếc xem động tĩnh trong phòng.

Chỉ một lát sau, người nọ liền đẩy xe đi, tôi liền trở lại phòng.

Phong vẫn ngủ mê man, tôi khẽ dịch chăn đắp cho người nọ.

Tay anh ấy đang nằm yên, bỗng nắm chặt lấy tay tôi, môi anh ấy mấy máy thì thào.

"Gọi bác sĩ Chánh lên đây giùm anh, mau lên em" nói xong câu này, anh ấy cố rướn người vớ lấy dây truyền dịch.

"Anh muốn làm gì"
"Bóp ống truyền giùm anh"
Tôi nhanh tay trút luôn kim truyền đang c*m v** tay anh ấy.

Xong tức tốc chạy đi gọi bác sĩ, lúc xuống phòng trực hỏi hầu như bác sĩ, y tá không biết đã đi đâu gần hết.

Tôi bèn chạy qua phòng bảo vệ, gấp gáp đến độ nói không nên lời.

Lúc tìm được bác sĩ Chánh, tôi đã thở hồng hộc, tức tốc nói ra tình trạng lúc nãy của Phong cho bác sĩ nghe.

Ông khẽ cau mày rồi đi vào phòng.

Trán Phong vịn từng tầng mồ hôi, lại tiếp tục mê mang, có thể lúc nãy Phong nói với tôi những lời đó là vì ý chí sinh tồn của anh.

Tôi nắm lấy tay Phong, khẽ nói với anh ấy là có tôi ở đây.

Bác sĩ và điều dưỡng tiêm thuốc cho anh ấy xong xuôi rồi cũng dặn dò tôi mấy điều xong liền đi ra ngoài.

Tôi im lặng, không nói gì chỉ âm thầm cầu nguyện anh ấy sẽ bình an.

Lúc tôi mới đến đây, tôi có quan sát xung quanh phòng, có vẻ mẹ anh ấy là người nuôi bệnh nhưng từ nãy đến giờ không thấy cô ấy đâu cả.

Có thể về nhà thay đồ cũng nên.

Tôi có đem đồ dự phòng để thay, thấy anh ấy không có gì đáng lo tôi cầm đồ đi tắm.

Nhà tắm bệnh viên đúng là không thể bằng ở nhà nhưng có chỗ tắm là được rồi.

Bình thường mỗi tối tôi đều ôm anh ấy ngủ, tối nay tôi cũng muốn như vậy.

Nhưng buổi tối mấy người cùng phòng đều về nghỉ ngơi, tôi làm vậy không thích hợp nên chỉ ngủ ngồi tự đầu lên vai Phong.

Đến nửa đêm, anh ấy trở mình, mồ hôi lại rịn ra từng tầng.

Anh ấy cứ siết chặt lấy tay tôi lẩm bẩm, tôi thì liên tục vuốt ngực cho anh.

Khẽ nói có em đây..
 
Chờ Đợi Lời Hồi Đáp Đến Muộn
Chương 42: Chương 42


Anh ấy không ngủ, tôi cũng chẳng dám ngủ, tôi sợ anh ấy lại giật mình tỉnh giấc hoặc có gì đó cần tôi.

Mãi đến gần sáng, tôi mới mệt mỏi mà thiếp đi.
Trong lúc ngủ tôi đã mơ một giấc mơ, tôi thấy anh ấy bị người ta dùng gậy và dây trói lại.

Không biết vì sao họ lại làm vậy chỉ là khi nhìn thấy tôi anh ấy lại khóc.
Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy khóc cả, tay tôi run run đưa lên lau nước mắt cho anh ấy.

Không hiểu sao lúc đó tôi cũng chẳng kiềm được nước mắt, miệng cứng đơ chỉ biết máy móc mà nói.
"Có em đây"
"Tường à, em sao vậy" giấc mơ dần khép lại, thành một mảng tối thui.
Tôi mơ màng nghe được âm thanh trong phòng bệnh, lúc này tôi mới lấy lại ý thức nhớ ra mình đang ở bệnh viện.

"Sao vậy em ?" tiếng Phong vang lên
Không biết anh ấy tỉnh từ khi nào, chỉ biết lúc tôi dậy anh ấy đã nhích ra một khoảng chừa cho tôi dựa người, mền cũng đắp luôn lên người tôi.
"Uhm" tôi đưa tay dụi dụi mắt
"Mấy giờ rồi anh" tôi ngủ rất sâu, sợ là giờ đã không còn sớm
"Còn sớm mà, mới 6h30 sáng thôi.

Em có đi làm không ? Giờ về còn kịp đấy"
Tôi đứng dậy tự rót cho mình cốc nước, xong rồi lắc đầu nói "Em xin nghỉ rồi".

Mới ngủ dậy giọng tôi hơi khàn, uống nước xong tôi cũng rót cho anh một cốc nước ấm.
"Anh như vậy sao em an tâm ?" tôi đưa tay chọt chọt cái tay bó thạch cao của anh.
"Anh muốn ăn gì ?" anh ấy đưa cốc nước mới vừa uống xong cho tôi, giống như mọi buổi sáng tôi đều hỏi anh câu tương tự.
"Ăn nuôi đi" Phong đưa cái tay tạm gọi là lành lặn kia lên béo má tôi, làm tôi xấu hổ muốn chết.
Tôi rời đi kiếm nơi bán đồ ăn nhưng xung quanh bệnh viện chủ yếu là bán cháo và nuôi cho em bé.

Tôi đành phải lội đi xa hơn chút nên lúc quay lại cũng đã hơn hai mươi phút.
Lúc đi tới hành lang ngoài, tôi thấy thấp thoáng bóng dáng của mẹ anh ấy.

Cô búi tóc cao, quần tây và áo dài tay, tác phong gọn gàng như trong ấn tượng của tôi.
Tôi cứ đứng chần chừ mãi, tôi không dám bước vào phòng.

Tôi sợ phải nhận lấy ánh mắt như kẻ thù của mẹ Phong và những lời nói chẳng mấy dễ nghe kia.
Lúc định quay người đi, tôi nghe tiếng Phong khẽ gọi tôi.

Lúc ấy lòng tôi nặng trĩu, tôi hít sâu mấy hơi mới dám quay đầu lại nhìn ngươig nọ.
Cửa phòng bệnh đang mở, tiếng xe kéo chở thuốc, tiếng bác sĩ đi thăm phòng không thể nào át nổi tiếng tim đập của tôi.

Tôi khẽ cười rồi bước vào phòng, lấy hết bình tĩnh cuối đầu "Cháu chào bác"
Mẹ Phong quay đầu nhìn tôi rồi lờ đi, tôi hơi ngại ngùng cúi thấm đầu.

Dù sao cũng là người lớn tôi vẫn sợ như thường thôi.
"Lại đây"
Tôi lại gần Phong, tìm chỗ dựa an ủi cho mình, anh ấy nắm tay tôi, xoa nhẹ lên mu bàn tay.

Tôi biết anh ấy đang trấn an tôi mà.
"Tôi hôm qua là em ấy trông con" Phong nhìn tôi dịu dàng, ánh mắt ấy làm tôi có thêm can đảm đối mặt với mọi thứ.
"Tôi biết, chiều hôm qua tôi có vào nhưng thấy cậu ta tôi bỏ về đấy" Mẹ Phong nói bằng giọng giận dỗi.
Cũng gần hai năm rồi, bà vẫn kiên trì với quyết định của mình, vẫn chưa chấp nhận tôi và Phong ở cạnh nhau.
"Em ấy tốt với con mà mẹ" Phong giở giọng làm nũng bà những lúc như thế này anh ấy dễ thương hết sức.

"Tôi không quan tâm, giờ đuổi cậu ta về đi không phải con nói cậu ta xin nghỉ sao ? Nghỉ nhiều quá coi chừng công ty đuổi việc rồi lại ăn bám con trai tôi" bà nói với giọng hậm hực nhưng tôi lại không giận, ít ra gì bà cho tôi về đi làm còn bà ở lại chăm sóc cho anh ấy.
"À mà, làm xong rồi tối vào ở với nó.

Tôi già rồi không thức khuya dậy sớm được" mẹ Phong bỏ lại câu này liền giật bịch nuôi trên tay tôi, mắt chẳng thèm nhìn tôi rồi đổ ra tô.
"Còn đứng đó làm gì, dư thừa"
Tôi nhìn Phong rồi lại nhìn bà, Phong khẽ nhép miệng bảo tôi đi đi rồi khẽ cười chào tạm biệt.
Có mẹ anh ấy ở đây tôi cũng an tâm hơn.

Lần này có vẻ việc gặp mặt đôi bên không còn áp lực như lần đó nữa rồi.

Chắc do có Phong ở cạnh nên tôi được trấn an tâm lí hay sao ấy.
Tôi khẽ nhìn trời, chắc chiều này sẽ mưa to đấy sáng chẳng có miếng nắng nào lại không có mây nữa cơ.
 
Back
Top Bottom