"Trên đời này chị nghĩ có ai sẽ giống y chang như chúng ta không?"
Trong ánh nắng dịu nhẹ soi qua khe cửa, căn phòng khá bừa bộn bởi những cuốn sách dày cộm được đặt khắp nơi khiến cho người ta sẽ rất khó chịu khi nhìn vào, có lẽ là chỉ với người lớn...
Vì, hai cô bé đang nằm dài trên sàn thì lại khá thích thú.
"Nhiều lúc em hỏi mấy câu hơi lạ đấy, sao có thể có người y chang như chúng ta trên thế giới này được?
Ngoại trừ nếu là chị em như tụi mình..."
"Mà nếu có, em sẽ phát hiện ra được điều gì đó vĩ đại đấy"
Cô chị cười khúc khích rồi cầm bừa cuốn sách và lật nhanh giả vờ như đang đọc, thật hồn nhiên và thơ ngây làm sao.
"...
Cái đó chỉ là câu hỏi vu vơ thôi"
---------------------------------
Nước Pháp, sau hơn hai mươi năm kể từ khi cuộc cách mạng diễn ra.
Lúc này, đất nước đang trong đà phát triển vượt bậc nhất.
Mở rộng trong nền kinh tế, giáo dục, quân sự dưới sự lãnh đạo của Nữ Hoàng Selenium và trở thành nước có vị trí cao nhất trong kinh tế phát triển.
Đương nhiên ngoài việc phát triển thì không bậc Vương nào không có ham muốn trị vị cả thế giới cả, nhất là với đất nước đang mạnh mẽ nhất này.
"Cho nên, Selenium tuy không ưa việc mở rộng lãnh thổ cho đất nước ả nhưng vì nhân dân thì ả cũng ít nhiều để tâm tới việc đó thôi.
"
Tại một dinh thự sang trọng ở đất nước Anh, đối thủ trong kinh tế của Pháp và là cái gai khó chịu đối với nước Pháp ở kinh tế, lãnh thổ,...
Nhưng lý do lớn nhất tất nhiên là vì khi cuộc Cách Mạng Pháp bùng nổ thì nước Anh mang trong mình sự lo sợ đã hợp tác với các nước khác để ngăn chặn việc Cách Mạng sẽ lan sang đất nước mình, tầng lớp lãnh đạo khi ấy thể hiện một sự hèn nhát vô cùng đối với việc tự do.
"Mà...
Ta cũng không thích ả ta, mang trên mình sự thanh cao ấy nhưng ít ai biết ả đã làm gì để đạt được cái quyền lực ấy đâu?
"
"Tung hô mà không biết chính mình đang bị dắt mũi.
"
Người phụ nữ tóc vàng nằm trên chiếc giường lớn màu trắng và cầm một xấp tài liệu rồi cười mỉm.
Đó chính là vị Công Tước của nước Anh, Machiless.
Cô là người thân cận với Quốc Vương của nước Anh trong việc sản xuất vũ trang và đã góp công rất lớn trong việc mở rộng lãnh thổ nước Anh thời bấy giờ, Machiless rất được lòng Quốc Vương.
Biệt danh của cô chính là Ó Hoàng.
"Nhưng nếu cô muốn giúp đỡ thì cũng ổn thôi, ta cũng thích có người đồng hành...
Như tri kỉ ấy?"
Machiless nhìn sang người đang nằm kế cô, Alissa.
Vẫn là cái sự lãnh lẽo ấy, khuôn mặt không chút cảm xúc nào thật khó đoán và còn khiến người ta như bị nuốt chửng...
Thế mà lại ôm những chú mèo lên người và lắng nghe Machiless nói.
"...
Tôi sẽ hỗ trợ cô hết sức nếu có thể, còn vụ tri kỉ thì dẹp đi.
Nhảm nhí"
Câu trả lời hết sức thẳng thừng nhưng Machiless vẫn khá vui vẻ, cô đưa xấp tài liệu cho Alissa cầm rồi nâng ly trà lên và nhấp môi một ngụm.
"Người gì đâu nhạt nhẽo hết sức, khó chịu ghê...
Bữa cô mới nói chuyện với Selenium phải không?
Có duyên ghê đấy, nên nói là số phận hay là trùng hợp nhỉ..."
"Tôi cá với cô, ả ta đã bị cô mê hoặc rồi"
Nụ cười nhếch mép đầy khiêu khích nở trên môi như thách thức Alissa hoặc là đang muốn chọc ghẹo cô thôi?
Machiless ôm lấy Alissa và kéo cô lại gần, tựa đầu lên đôi vai nhỏ ấy.
"Thô lỗ"
Alissa lạnh lùng nói, cô ném xấp tài liệu vào mặt Machiless như muốn dằn mặt cô, tưởng chừng như cô ấy sẽ tức giận nhưng không hề...
Machiless vứt xấp tài liệu xuống dưới giường.
"...
Lỗi tôi, chọc ghẹo cô tí thôi mà dễ khó chịu quá.
Nhưng không phải tôi nói đúng sao?
Con ả đó tâm tính đã từng đem lòng thương cho ai đâu, biết đâu cô đã chạm trúng trái tim ả thì sao?..."
"Tôi nói nhiều quá nhỉ?
Thôi bỏ qua đi, dù sao thì...
Tôi vẫn chưa thấy thỏa mãn lắm, Alissa dễ thương quá đi mất"
Machiless cầm lấy tay Alissa và hôn nhẹ lên mu bàn tay cô rồi cúi người xuống từ từ hôn lấy cổ cô.
"...
Lát nữa tôi sẽ đi một chuyến đến chỗ của Selenium."
"Cứ thong thả đi."