Cập nhật mới

Khác Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402117724-256-k217361.jpg

Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Tác giả: VJaenr
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

_Một thứ vô hình và đầy mê hoặc luôn điều khiển lấy ta,liệu sẽ như thế nào nếu ta trở thành kẻ có thể điều khiển được nó?
_Đây là câu chuyện về một cô gái tìm đến kết thúc của thứ đầy kinh hãi mà cô phải đối mặt để có thể cứu được người chị gái của cô từ cõi chết.
*Tất cả chỉ đều là viễn tưởng,không liên quan đến bất kỳ cá nhân hoặc tổ chức nào ngoài đời thực.

Câu chuyện được lấy bối cảnh ở Pháp thế kỉ XVIII và nhân vật chính được lấy cảm hứng từ Vương Hậu Marie Antoinette.*



viễntưởng​
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 1:Sự bắt đầu mới


"Nó" luôn trôi qua như một quy luật được đặt ra trên thế giới để quyết định mọi thứ sẽ xảy ra như thế nào...

"Nó" là một sự vô hình nhưng lại đầy quý giá hơn bất cứ thứ gì ta có.

"Nó" là một trong những thứ mà ta không bao giờ có thể thay đổi,cho dù có cố gắng,nỗ lực hoặc mạnh mẽ tới cỡ nào cũng không thể lay chuyển được.

-"Nghe thật thần bí lẫn với sự mê hoặc...

Có thể là gì nhỉ?"

Trong khu vườn xanh mát,những bụi hoa hồng nở rộ mang màu sắc rực rỡ như và các làn gió thổi nhẹ nhàng đung đưa qua từng khẽ lá trên những tán cây cao được cắt tỉa thành hình các con vật đầy cao quý thì có một buổi tiệc trà được tổ chức ở đấy.

Xung quanh bàn tiệc ấy là hai vị tiểu thư mặc những trang sức đắc tiền và bộ váy đầy kiêu hãnh đang cười nói với nhau.

Lạ thay,tuy bánh ngọt và loại trà cao cấp được đặt trên bàn nhưng không vị nào chạm tới một miếng cả.

"Đoán thử xem?

Nó là thứ rất quen thuộc với em đấy, Alissa" .

Vị tiểu thư với mái tóc tím được búi lên đầy gọn gành và đội chiếc nón voan,mặc trên mình chiếc váy được thiết kế đầy sắc sảo và tinh tế đã chịu cầm tách trà lên rồi mỉm cười nhẹ.

"Với khả năng hiểu biết sâu rộng của em thì có thể đoán được nó là gì mà, người đã đọc hơn trăm cuốn sách như em chẳng lẽ thực sự không biết?"

Sau khi nói xong,cô ấy nhấp một ngụm trà rồi nhìn cô em gái tên Alissa,một vị tiểu thư với mái tóc tím y như cô nhưng màu sắc lại nhạt hơn và phong thái không hề giống cô tí nào mà ngược lại,pha chút bẽn lẽn và mọt sách từ cặp kính tròn và chiếc váy màu nâu sẫm trầm lắng nhưng cũng không đẹp lắm như của cô.

"...Chị đoán khó quá đi mất,đâu phải cứ đọc sách là sẽ hiểu được nhiều câu đố đâu...

Chẳng có loại sách nào dạy em cách giải đố từ người khó đoán như chị cả,Rielleta ạ!"

Alissa nói và vô thức dùng ngón tay nghịch đuôi bím tóc của mình,trông cô thật dễ thương làm sao khi thắt hai bỉm rồi cột nó bằng hai chiếc ruy băng màu xanh dương và đỏ.

"...Ahaha,thôi được rồi"

Rielleta cười khúc khích và nhẹ nhàng xoa đầu em gái mình.

"Chị sẽ nói đáp án nhé,thứ đó chính là...."

"********"

"Hãy luôn nhớ nhé,Alissa yêu dấu của chị.

Nó sẽ luôn là thứ điều khiển mọi thứ của em...

Nhưng mà,đừng quá lo lắng"

"...Chính em cũng có thể điều khiển được nó"

Rielleta đứng dậy sau khi dứt lời,câu nói của cô vừa khó hiểu lại đầy sự ẩn ý khiến Alissa bất chợt không hiểu được ý nghĩa nó thực sự là gì.

"Chị à...

Nhiều lúc chị khiến em bối rối thật đấy"

----------------------------

Đó chính là ký ức duy nhất còn xót lại từ khoảng thời gian đẹp như mộng từ rất lâu...Nó như là một thứ Alissa không bao giờ có thể giải đáp được và cũng không thể hiểu rõ được ẩn ý của Rielleta.

Ít nhất,đó là lần cuối cô còn được nói chuyện thanh thản với chị mình trước lúc Rielleta bị XỬ TỬ.
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 2:Ít nhất vẫn còn đó


Nước Pháp,thế kỉ XVIII.

Khoảng thời gian đầy sự hỗn loạn của thời kỳ phong kiến nơi mà các quý tộc Pháp đã sử dụng quyền lực để cướp đoạt,chiếm quyền của người dân để khai thác một mớ tiền khổng lồ cho bọn chúng.

Đất nước khi ấy không hề có vẻ mỹ miều xinh đẹp mà chỉ toàn tiếng khóc lầm than,oán trách mọi thứ của những kẻ vô tội...

Nhưng khoảng thời gian ấy cũng chẳng tồn tại mãi mãi được,nó cũng sẽ bị dập tắt khi cuộc "Cách Mạng Tư Sản Pháp" được diễn ra.

______________________

"Ả ta mang nét đẹp như một ác ma vậy...

Ánh nhìn đầy sự nguyền rủa!"

Trong một quán rượu nhỏ sau vài ngày xử tử Nữ Hoàng năm 1793, xung quanh ánh đèn mập mờ cùng những tiếng xì xào bàn tán khắp nơi thật hỗn loạn

"Mái tóc tím đó chắc chắn là phù thủy!

Tại ả mà nước ta mới lầm than như vậy!"

Ai ai cũng đang nói về một con người với đầy lời miệt thị.

Có lẽ,đó chính là vị Nữ Hoàng đã bị xử tử vài ngày trước 'Rielleta' , một vị Nữ Hoàng đã cùng Đức Vua dẫn đất nước gần đến bờ vực sụp đổ,khiến dân chúng phải oán hận muôn đời vì những tội trạng đầy kinh khủng...

Bảo sao,miệt thị như vậy cũng đáng.

"Câu chuyện này được bàn tán khá nhiều nhỉ?

Xung quanh,khắp nơi đều nghe nói về người đàn bà này"

Tưởng chừng,trong lúc tình hình đang xoay quay câu chuyện ấy thì có một người lại chẳng mảy may để ý hoặc hứng thú tới nó.

Người mặc một chiếc áo choàng hơi cũ màu nâu sẫm trùng với mái tóc nâu mang màu hạt dẻ của mình,che kín khuôn mặt và mân mê chiếc cốc đang cầm trên tay và tán gẫu với người pha chế.

"Bất ngờ thật đấy, cô không hứng thú với câu chuyện này sao?

Chắc cô là người từ nơi khác đến..?"

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt cô gái, có lẽ là vì sự ngạc nhiên khi bị đoán trúng?

"Ông nhận ra sao?

Đúng rồi,tôi không phải người ở đây và đương nhiên tôi cũng không phải thương gia đâu.

Tôi là một lãng khách thôi,đi đây đi đó"

"Nghe thú vị đấy,tôi không nghĩ sẽ có một quý cô lại hứng thú tới đây trong lúc tình cảnh nơi này đang 'hơi' hỗn loạn như vậy"

Người pha chế cũng chợt bật cười khi nói ra câu nửa đùa nửa mỉa mai ấy.

Nhưng cũng phải thôi,một thiếu nữ chân yếu tay mềm lại đi tới đây một mình thì có lý do gì?

Chẳng lẽ là đi tham quan, thật khó hiểu.

"Có ai đi cùng cô nữa đúng chứ?Không thể nào cô tới đây một mình"

Trước sự nghi vấn của người pha chế,lãng khách lại chẳng mảy may để tâm trả lời mà cô vẫn chỉ mỉm cười rồi nói vòng quanh chứ không thẳng thắn

"Ai biết?Tôi thích một mình hơn,thiếu nữ mạnh mẽ chăng"

Một sự im lặng diễn ra giữa hai người,dù quán rượu ồn ào nhưng không hiểu sao lại khiến người pha chế cảm giác căng thẳng trước vị lãng khách khiến ông lại phải chợt buột miệng bắt chuyện.

"Cô có chị em không nhỉ?"

Câu hỏi chẳng ăn nhằm vào đâu trong không khí này nhưng người pha chế đã lỡ nói mà không suy nghĩ,người lãng khách cũng hơi bất ngờ rồi lại vui vẻ trả lời mặc dù câu hỏi này còn nhảm hơn câu trước.

"Có,tôi có một người chị"
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 3:Từ rất lâu trước đây


Từ rất lâu trước đây, đây vốn là một kí ức rất hạnh phúc khi tất cả mọi thứ được xây nên như một câu chuyện cổ tích đầy thơ mộng.

Tại cung điện đẹp đẽ cao quý Hofburg, Vienna ở nước Áo, vị Nữ Hoàng Agirtan và Đức Vua Ritares có tới tận 16 người con.

Những đứa trẻ ấy đều mang trong mình một tài năng riêng và các năng khiếu bẩm sinh được thừa hưởng đầy giỏi giang.

Tất nhiên, những đứa trẻ đấy đều được sinh ra với mục đích là hướng tới chính trị hoặc liên minh, xây dựng một đất nước Áo hùng mạnh hơn bao giờ hết, chúng chính là những mầm non thực thụ có sứ mệnh cao cả.

Nhưng...

đứa trẻ thứ 16 tên Alissa thì lại không hề có một tài năng nào cả, năng khiếu hay thể chất đều rất kém.

Nhận ra được điều đó nên Nữ Hoàng Agirtan đã đích thân chỉ bảo cô bé ấy rất nhiều nhưng lại cũng chẳng tiến bộ lên chút nào.

Với một sự vô vọng nên Alissa đã không trở nên quan trọng với Nữ Hoàng và Đức Vua hay nói đúng hơn chính là sứ mệnh cho đất nước Áo cao quý.

Alissa đã sống tách biệt với cung điện và sống trong một lâu đài riêng mà không được để tâm tới nhiều,cô không cần phải học cũng như tập luyện liên quan đến lễ nghi

___________________________

"Tại sao chị lúc nào cũng luôn rủ em đi dạo vòng quanh khu vườn này vậy?"

Trong khu vườn đẹp đẽ xanh biếc với nhiều loài hoa trong Cung điện, Alissa đang đi dạo với Rielleta,người chị của cô và là đứa trẻ thứ 12 trong 16 đứa trẻ.

Trái ngược với Alissa, Rielleta tài giỏi về mọi mặt từ học tập,thơ ca,hội hoạ và thể chất, cô luôn mang một nét đẹp yêu kiều và thanh tao như đoá hoa mẫu đơn.

"Đương nhiên là vì chị quý đứa em dễ thương của chị rồi.

Nói thật thì,lúc nào em cũng ru rú trong cái nơi như nhà giam đó không thấy buồn tẻ sao?

Ra ngoài hít thở và vui chơi đi"

Cả hai cùng nhau bước đi và Alissa cầm trên tay giỏ dâu tằm mà Rielleta tặng cho cô,có lẽ là đồ mua ở trong kinh đô hoặc là Rielleta tự trồng?

Cô cũng không rõ nữa.

Buổi sáng sớm, cô luôn bị sự bất ngờ như ghé thăm đột xuất hoặc sự lôi kéo vô tội vạ từ Rielleta chỉ vì muốn nói chuyện,dẫn cô đi chơi không có lý do chính đáng gì hết nhưng mà cô không hiểu thể nào từ chối nổi.

"Cái giỏ này là chị mua hay tự trồng tự hái thế?

Nhìn tươi mới quá"

"Tự trồng đó, chị cũng thích trồng mấy loại cây ăn quả giống vậy lắm.

Em có thể lấy nó làm mứt hoặc ngâm đường cũng được...

Tới lúc đó cho chị nếm thử một miếng nhé"

Rielleta mỉm cười nhẹ và nhìn Allisa đầy triều mến, ánh nhìn ấy khiến cô không nghĩ được gì cả...

Có lẽ vì nó quá đẹp?

Đúng là mê hoặc lòng người.

"...

Sao em không trả lời gì hết thế, Alissa nhỏ nhắn?

Em không biết cách làm à?

"

Trước câu hỏi đó làm Alissa giật mình tỉnh táo lại vì nét đẹp hút hồn của Rielleta thời nãy, cô ấp úng nhưng cũng hơi xấu hổ khi phải nói sự thật.

" Ừm...

Em không biết cách làm thật.

Nói thật thì, em không giỏi nấu ăn"

"Ể?

Thế thì tuyệt quá!

Vừa hay,để lát nữa đi dạo xong chị qua chỗ em dạy em làm luôn nhé?

Tiện ghê, một công đôi việc!"

"...

Tiện chỗ nào chứ?"

Cả hai cùng cười với nhau trước cuộc đối thoại vô tư này.

Rielleta nắm lấy tay Allisa rồi dắt cô đi nhanh hơn.

Quả là một khoảng thời gian đẹp, khi mà cô vẫn còn người chị yêu quý của mình và những câu chuyện đẹp đẽ luôn xuất hiện.

Đương nhiên, không có gì là trường tồn mãi mãi được.

Vì "NÓ" sẽ không bao giờ vĩnh cửu.

Tất cả đều là sự yên bình trước kết thúc đầy tàn khốc.
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 4: Lavender - Violet


Alissa nắm tay Rielleta và bước về dinh thự đầy xa hoa lộng lẫy nhưng thực chất lại là ngục tù giam cầm của cô.

Nơi mà cô gọi là nhà, nơi mà cô sẽ quay về và mãi mãi không bước chân ra khỏi nơi đó như một điều thật sự hiển nhiên.

Tiếng bước chân của cả hai tuy không gấp rút nhưng mỗi khi bước đi thì lại mang một cảm giác yên lặng và căng thẳng bao trùm lấy họ.

Bề ngoài, cả hai trông như là chị em thân thiết nhưng thật ra không phải như vậy, Alissa biết rõ Rielleta chính là một tai mắt của Nữ Hoàng cao quý mang với danh nghĩa là người chị và quan tâm cô nhưng Rielleta chỉ có nhiệm vụ quan sát, quản lý mọi hành động của Alissa.

Chắc chắn Rielleta không hề yêu quý cô, sâu trong thân tâm Rielleta nghĩ gì cô sẽ không hề biết được và những lời nói, hành động, cử chỉ của chị cô đều chắc chắn là sự giả tạo.

Ít nhất đó là Alissa nghĩ vậy.

"Em nghĩ gì mà mặt thất thần thế kia?"

Câu nói của Rielleta làm Alissa một lần nữa gián đoạn dòng suy nghĩ, không biết từ lúc nào mà cả hai đã đi tới dinh thự 'ngục tù' của cô.

"Alissa à, em lạ lắm đấy nhé...

Nãy giờ cứ đơ mặt ra, bộ có chuyện gì khiến em phiền lòng phải không?"

Rielleta nhìn Alissa đầy triều mến và mỉm cười đầy sự quan tâm với cô, khuôn mặt phúc hậu ấy nhìn thật rạng rỡ làm sao.

"Đương nhiên là sau khi em mở cửa và dẫn chị vào nhé, lúc đó ta có thể tâm sự tới tối luôn"

Mặc dù tất cả những suy nghĩ vừa rồi Alissa cảm giác chỉ muốn chối bỏ người chị của mình nhưng với cuộc đời của cô, có lẽ Rielleta là người quan tâm cô nhất thay vì cha mẹ cao quý của cô.

Cả cuộc đời Alissa đều gắn bó với Rielleta và mọi thứ cô làm đều xuất hiện Rielleta.

Alissa sau đó im lặng và tiến lên mở cửa.

Dinh thự đầy sự xã hoa và đẹp đẽ nhưng lại không có một bóng dáng ai ở đây, chỉ có những nữ hầu và quản gia đã đứng sẵn chào đón hai vị công chúa rồi cầm những món đồ trên tay hai cô và dẫn hai người lên phòng của Alissa như thường lệ.

Cả hai bước vào phòng, căn phòng này tuy là phòng ngủ nhưng chỉ toàn là những tủ sách và chiếc giường thì lại khá nhỏ gọn, không hề xa hoa lắm như vẻ bề ngoài của dinh thự.

Có lẽ, nơi này mới phản ánh đúng nhân cách của Alissa muốn.

"Nói trước là...

Chị không được ở đây qua bữa tối đâu nhé, Rielleta à.

Chị phải về trước bữa tối đấy"

"...

Tại sao cơ?

Không phải lúc nào em cũng cho chị ở lại cơ mà, sao nay lại cấm chị rồi?"

Rielleta ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh tủ sách và hoài nghi nhìn Alissa, người đang cầm những bức thư được gửi tới chất đầy trên bàn bỏ vào một chiếc thùng.

"Em cũng muốn có không gian riêng tư..."

Alissa thở dài rồi sau đó bước về phía Rielleta.

"Chị cũng có phòng riêng cho mình mà, sao cứ ngủ ở phòng em hoài vậy?

Sau này kết hôn rồi thì chị cũng ngủ ở phòng em hả?"

Câu nói của Alissa thẳng thừng và không hề ngập ngừng nhưng chẳng hề làm chị cô bị bất ngờ hoặc mất thời gian suy nghĩ, nó không mang tính trách móc nhưng Alissa chỉ thắc mắc thôi.

"Chị...

Sẽ không kết hôn đâu"

"Hả?"

Rielleta cười nhẹ rồi nói, bây giờ có lẽ người bị bất ngờ mới là Alissa

"Điều hiển nhiên mà, chị sẽ không kết hôn nên chị sẽ ngủ kế em cả đời"

"Chị có biết mình đang nói gì không vậy hả, Rielleta... ?"
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 5: Phiên Khúc


" Đương nhiên là chị biết rõ mình đang nói gì mà.

Em không tin lời chị nói sao?"

Rielleta vén tóc lên sau tai và nhìn Alissa đầy triều mến, một cái nhìn đầy thân thương nhưng cũng mang sự thích thú khi buông ra những câu từ không phù hợp với một vị công chúa được nuôi dưỡng đầy gia giáo từ nhỏ.

"Chắc chắn trước mặt Mẹ mà chị nói thế thì sẽ không tuyệt chút nào đâu..."

Không biết đây là đùa hay thật nhưng Alissa vẫn cảnh báo trước cho Rielleta biết, phần vì sợ Nữ Hoàng và phần vì sợ rằng chị cô đang cố tình gài bẫy trong lời nói với cô.

Bẫy gì...

Thì không biết thôi.

Dù sao Alissa luôn cảnh giác trước Rielleta mà.

" Bỏ qua vấn đề vừa nãy nhé, bỗng dưng lại nói vậy thì kì thật...

Cơ mà, đống 'thư tình' ấy lại được gửi đến à?"

Rielleta cầm lấy một bức thư từ trong hộp mà Alissa đang cầm rồi nhìn lên tên người gửi.

Các bức thư đều được viết bằng chất liệu giấy cao cấp và được đính nhưng loài hoa mà Alissa thích với các nơ ruy băng mang màu tóc tím đầy quyến rũ của cô.

Có thể thấy, người gửi những bức thư này biết rõ được sở thích của Alissa và có tình yêu khá mãnh liệt đối với cô khi liên tục gửi một núi thư cho cô, khá tận tình khi mỗi bức thư đều mang một nét đẹp khác nhau.

"...Đó là thư của vị Hoàng Tử Nước Pháp được cho là 'hôn phu' của em..."

Alissa nhìn bức thư mà chị cô đnag cầm rồi nói với giọng hơi ảm đạm.

"Đương nhiên...

Các bức thư đều không phải do chính tay ngài ấy tự viết, chỉ là do người hầu được phân công viết và gửi tới cho em thôi"

"Em cũng chẳng thèm buồn đọc"

Một sự thật được tiết lộ khiến cho Rielleta khá bất ngờ khi nghe vậy, nó trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của cô vừa nghĩ tới và hoá ra, tất cả thứ này chỉ mang tính hình thức chứ chẳng có tình yêu.

"Cuối tuần này, em sẽ gặp mặt ngài ấy lần đầu tiên...

Nếu hợp, chúng em có lẽ sẽ tiến tới và nếu không thì cuộc hôn ước chính trị này sẽ được nhường cho người khác"

Alissa thở dài rồi đặt chiếc hộp xuống bàn và ngồi xuống cạnh Rielleta, cô tựa đầu lên đôi vai của chị cô và nắm lấy bàn tay mềm mại trắng trẻo ấy.

Tâm trạng cô khá khó tả, Rielleta cũng biết rằng chắc chắn Alissa không mong ngóng gì vào tình yêu đầy chính trị này vì nó mang một tính ép buộc và cô cũng phải kết hôn quá sớm mà không có quyền lựa chọn.

"...

Tuyệt thật đấy, Rielleta à...

Giá như em có thể được như chị thì sẽ mãi không phải một chú chim với đôi cánh gãy chỉ có thể nằm trong khung sắt"

Bàn tay của Rielleta nắm chặt lấy tay Alissa,dù câu chuyện không mấy vui vẻ nhưng cô vẫn mỉm cười triều mến với Alissa và nhẹ nhàng xoa đầu cô.

"Đừng buồn nào Alissa bé nhỏ, cho dù có là hôn nhân chính trị thì ngài ấy cũng là một người rất tốt bụng.

Em sẽ không thiệt thòi đâu,còn có chị mà"

Lời an ủi quá dỗi giản dị khiến Alissa cảm giác không muốn than phiền nữa.

Cô biết Rielleta sẽ chỉ nói thế.

Cô biết mọi chuyện vẫn sẽ không thể thay đổi vì đây là định mệnh.

"...

Rielleta, nếu chị thực sự yêu quý em thì hãy kết hôn với ngài ấy vì em đi?"

Alissa ngước nhìn Rielleta rồi nói, câu nhờ vả đầy đáng thương của cô thật sự khiến cho Rielleta không thể tin nổi vì cô có thể nói như vậy.

Nó như đang thách thức liệu cô có thực sự yêu thương em gái mình không.

"Nếu đó là điều có thể khiến em hạnh phúc thì chị sẽ làm"
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 6: Sự thật


Tựa như một lời nói sáo rỗng chỉ để khiến cho Alissa mang trong mình cảm xúc áy náy để chuyển chủ đề, không thể nào Rielleta sẽ có tình cảm gia đình thật sự đối với cô và sẽ làm được điều mà chính chị cô tự thốt ra được.

"Em không tin...

Thật khó để tin chị"

Rielleta sờ nhẹ lên bờ má hồng của Alissa rồi nhìn thẳng vào cô, đôi ngươi mang màu sắc rực rỡ như đá thạch anh tím của cô vừa có cảm giác mê hoặc lại vừa đầy kiều diễm.

"Tất nhiên là chị hiểu mà, em không hề tin tưởng chị chút nào.

Nhưng, cho dù có như vậy đi nữa thì chị cũng sẽ vì em mà làm tất cả"

Ánh nắng soi nhẹ qua khung cửa sổ đằng sau lưng cả hai.

Thời điểm đó mọi thứ như chậm hẳn lại, tất cả đều im lặng và khung cảnh rất thơ mộng khi Rielleta nói như thế với Alissa.

Có lẽ đây chính là lời hứa?

Hay là...

Một lời thổ lộ?

"...

Có lẽ, em đã hạnh phúc trong phút chốc đấy...

"

Alissa mỉm cười và nhẹ nhàng nói

"Nhưng...

Em biết, những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ trở thành sự thật..."

"...

Và mãi mãi sẽ không tồn tại được bao lâu"

----------------------------

Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối cô nhìn thấy người ấy?

Đã bao lâu khi mà cô nói chuyện với người ấy?

Mọi thứ đã trôi qua và sẽ mãi ở lại trong quá khứ, con người sẽ luôn phải tiếp tục với tương lai đồng hành với hiện tại.

Song, thứ để lại chỉ là sự hối hận và tiếc nuối.

"Câu chuyện của cô có vẻ khá là đáng buồn nhỉ...?

Tôi xin chia buồn với những điều mà cô đã phải trải qua.."

Người pha chế bối rối khi nghe được câu chuyện của cô gái lãng khách trước mặt, quá khứ cô ấy mang đầy sự tiếc nuối và đau buồn nhưng có lẽ là nhờ vào những thông tin ấy thì người pha chế có thể hiểu lý do vì sao cô gái lại trở thành lãng khách.

"Không cần quá bận tâm đâu, chỉ là quá khứ thôi.

Dù sao thì ly rượu này được pha chế khá ngon đấy, có lẽ tôi sẽ ghé lại lần nữa"

Cô gái lãng khách cười trước lời nói của người pha chế đang thương tiếc cho quá khứ của cô.

Sau đó,cô đứng dậy và chuẩn bị rời đi

"...

Cảm ơn vì lời khen, tôi cũng rất vui khi được trò chuyện với cô lần nữa"

Bỗng có thêm những vị khách khác bước vào khiến nơi này thêm đông đúc, một kẻ say rượu lảo đảo bước tới quầy và vô tình đụng vào người lãng khách làm chiếc mũ trùm của cô rơi ra.

Mái tóc màu tím nhạt pha với những sợi tóc bạc trắng dài của cô trông thật bắt mắt làm sao.

Nhưng mà, có lẽ thứ đáng chú ý hơn hết chính là vết sẹo dài nằm giữa khuôn mặt cô, cắt ngang một đường trên làn da trắng hồng ấy...

Nhìn thật đáng sợ nhưng rất uy nghiêm.

"Ấy...

Tôi xin lỗi"

Kẻ say rượu hằn giọng với cô nhưng cũng chẳng khiến cô tức giận.

"Không sao, chú ý hơn đi"

Cô kéo chiếc mũ trùm lên lại và rời khỏi quán rượu, biến mất như sẽ không bao giờ gặp lại được nữa.

Cuộc trò chuyện ban nãy, cảm giác như vừa chìm vào quên lãng.
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 7: Linh Lan


Sau một tuần xử tử Nữ Hoàng Nước Pháp Rielleta, tất cả mọi thứ dường như trở lại với sự cố định vốn có của nó.

Dân chúng trở lại một cuộc sống hạnh phúc và vui vẻ cố gắng từng ngày khi đã trải qua một cuộc khủng hoảng chưa từng có đối với họ, mọi thứ đang được xây dựng lại từ từ bằng niềm vui cùng với tiếng cười lúc sự lầm than kết thúc đầy cực khổ.

Nhưng...

Phải nói đến việc giúp nước Pháp trở lại vẻ đẹp miễu miều vốn có thì đều là nhờ vào Nữ Hoàng Selenium, ngài là một vị công chúa tuy nhỏ tuổi nhưng đã lên ngôi để kéo đất nước vực dậy khỏi sự diệt vong, giúp cho nền kinh tế được phát triển trở lại và hơn hết là việc giải quyết chiến tranh nội bộ Châu Âu khi đất nước lầm than sau việc Đức Vua và Nữ Hoàng quá cố bị xử tử.

Selenium, một Nữ Hoàng mang trên mình sự công bằng và nghiêm minh, ngài chính là biểu tượng đẹp nhất của nước Pháp, là nét đẹp mĩ miều tượng trưng cho đất nước ngài trị vì.

------------------

Trong cung điện nơi mà các quý tộc từ tứ phương đang tổ chức tiệc mừng với chiến công vừa được khắc ghi vào lịch sử do Nữ Hoàng Selenium đáng kính đã lập nên.

Tất cả mọi người đều đang nâng ly với nhau để chúc mừng cho ngài và cũng có một điều khá thú vị trong bữa tiệc này...

Đó chính là về hôn phu của Nữ Hoàng.

Ngài đã tự mình trị vị đất nước và gầy dựng lại từ ban đầu mà không hề có một vị Đức Vua nào kề bên, vốn dĩ ngài nên là một Nữ Hoàng nhưng trong lòng người dân thì ngài được xem như vị Vua thực thụ.

Tuy vậy, vấn đề này cũng khá đáng quan tâm nếu ngài có hứng thú với một người nào đó trong bữa tiệc?

"Nữ Hoàng Selenium có một mái tóc trắng tuyệt đẹp như tuyết vậy, làn da của ngài thì lại hồng hào và mịn màng!"

"Ôi...

Ngài vừa xinh đẹp lại còn tài giỏi, ước gì tôi được lọt vào mắt xanh của ngài"

Khắp nơi đều nói những lời như vậy, mặc dù trị vị đất nước như thế nhưng thật ra ngài chỉ mới vỏn vẹn 17 tuổi, một số tuổi mang đậm thanh xuân của một thiếu nữ.

Đương nhiên bây giờ, Nữ Hoàng vẫn chưa xuất hiện trong bữa tiệc vì ngài sẽ luôn xuất hiện vào phút gần cuối bữa tiệc, không phải vì có ý xúc phạm nhưng ngài luôn rất bận bịu với công việc.

'...Selenium sao, cái tên thật sáo rỗng'

Trong đám đông đang vui vẻ thì lại có một kẻ suy nghĩ trong đầu đầy xúc phạm, đó là một cô gái với mái tóc màu nâu hạt dẻ và đội trên đầu một chiếc nón vành đen có voan che mặt mang đầy sự bí ẩn, trên người cô mặc chiếc đầm màu tím đậm với những phụ kiện đen láy làm cho cô càng thêm tối tăm.

'Ả ta vốn chỉ là một kẻ cướp công không hơn không kém'

Cô cầm ly rượu lên và nhấp môi, kế bên cô có một người phụ nữ cũng đang uống rượu nhưng phong thái thì lại trái ngược, người phụ nữ mang dáng vẻ đầy sự quyến rũ khi cô mặc chiếc đầm đỏ rực với mái tóc dài vàng rực.

Người phụ nữ nhìn cô rồi cười,đặt ly rượu xuống bàn và đảo mắt nhìn xung quanh.

"Trong đầu cô chắc chắn là đang suy nghĩ những lời miệt thị đúng chứ?"

"Không hề"

Giọng điệu lạnh toát như băng giá được thốt lên khiến những ai nghe được phải sợ hãi nhưng người phụ nữ với mái tóc vàng lại khá hứng thú trước cảm giác lạnh lẽo này.

"Khỏi nói tôi cũng biết, cô không qua mắt được tôi đâu"

"Dù sao thì tôi hiểu rõ tâm lý người khác lắm đấy nhé, cô bé hay cáu bằm à"

Không nghĩ nổi lại có thể buông được câu đùa trước một người lạnh lẽo vậy, tưởng chừng cô gái đó sẽ tức giận nhưng không, cô chỉ im lặng và tiếp tục nhấp rượu nhưng trước đó nói nhỏ với người phụ nữ.

"Đừng có gọi tôi bằng biệt danh nhảm nhí của cô"

"À...

Được được,vậy tôi nên gọi cô là gì đây ta?"

Người phụ nữ nhún vai sau đó nở một nụ cười vừa mê hoặc lại mang sự khiêu khích đầy quyến rũ.

"Tiểu thư Alissa chăng?"
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 8: Thầm lặng


Tiếng đàn violin du dương hòa lẫn với các giọng nói cười đùa của các vị khách được mời tới trong bữa tiệc khiến cho không khí vừa dễ chịu lại vừa sang trọng làm sao, hai người phụ nữ vẫn đứng yên như đang chờ đợi một thứ gì sắp xuất hiện vậy.

"Selenium...

Không biết cô ta là người như thế nào nhỉ?

Thú thật thì, tôi chưa thấy cô gái đó tận mắt bao giờ"

Người phụ nữ với mái tóc vàng mân mê ly rượu trên tay và nhìn đăm đăm về phía trước như đang suy nghĩ gì đó mà không thể đoán được...

"Nghe nói cô ta là người rất thanh minh và cao quý.

Hoặc có thể gọi với biệt danh là 'Cán cân của nước Pháp' "

"Đương nhiên người đó vẫn chưa có mối tình nào đâu ~"

Mặc dù đối phương trông có vẻ chẳng hứng thú để lắng nghe nhưng người phụ nữ vẫn tiếp tục nói.

Sự lạnh lẽo khiến cho không ai muốn lại gần cô gái với chiếc mũ vành ấy, cảm giác như một con quạ đen mang sự chết chóc trên người và đang mang trong mình sự uất hận đến đỉnh điểm...

Chính là dáng vẻ hiện giờ của cô gái này.

"...Tôi đi ra ngoài hít thở đây,không khí trong này ngột ngạt quá"

Cuối cùng cô gái cũng lên tiếng nhưng là lời nói để né tránh,không chờ người phụ nữ trả lời mà cô đã vội rời đi.

Rảo bước trong khu vườn hoa hồng mang màu trắng đặc trưng của vị Nữ Hoàng trị vị nơi này, ánh trắng sáng rọi xuống con đường trong đêm tối khiến cho không khí thậm mơ mộng và đẹp đẽ.

Đây có lẽ là không khí thích hợp cho các cuộc gặp gỡ bí mật hoặc các tình yêu chớm nở đầy hoàn hảo.

Nhưng, đó chỉ là điều nên xảy ra với vị hoàng tử và nàng công chúa với tâm hồn đẹp đẽ.

"Đẹp thật...

Đây vốn là cung điện của chị mà nhỉ..."

Cô gái thì thầm và bước đi, liếc nhìn những bông hoa hồng trắng rồi im lặng hít thở.

Không khí mang sự yên tĩnh đến nỗi cô có thể nghe được cả hơi thở của chính cô.

Tưởng chừng ở đây chỉ toàn là hoa hồng trắng nhưng khi đi tiếp thì phía trước có một cái hồ nhỏ, có lẽ là dựng phong cảnh nhỏ với các họa tiết đặc biệt như đá và cây cỏ, những chiếc đèn lung linh được treo lên khiến nó thật xinh đẹp làm sao.

Khung cảnh trước mặt nằm khuất trong một góc nên ít ai thấy được, cô gái mang trong mình sự tò mò và bước tới để xem thử.

"Đây là...

Hoa Linh Lan?"

Cô đảo mắt nhìn và dừng ánh nhìn trước những bông hoa linh lan trắng không mấy xa xỉ được trồng ở đây, không nghĩ rằng lại có loại hoa khác ngoài hoa hồng cao quý nở rộ đầy rực rỡ.

Trước sự tò mò này,cô đưa tay lại gần định sờ thử thì đằng sau bỗng có một người bước lại gần.

Vóc dáng cao ráo và săn chắc nhưng cũng mảnh mai, mái tóc trắng dài được cột lên bằng sợi ruy băng màu xanh đẹp đẽ.

Mang trên mình một bộ quân phục trắng và khoác lên vai chiếc áo lông trắng đầy cao quý ấy, là một người phụ nữ...

Nhân lúc cô gái không để ý thì người phụ nữ liền ôm lấy eo cô và kéo cô lại gần áp sát vào người mình, giọng nói đầy sự uy nghiêm nhưng thật dịu dàng của người phụ nữ khiến cho cô không hề cảm giác được sự sát ý.

"Lạ thật, không ngờ lại có người đi được tới nơi này đấy...

Một con quạ đen mang đầy sự chết chóc"

Nụ cười nở trên môi người phụ nữ, đương nhiên khi nhìn thấy thì cô gái không hề bình tĩnh được mà cảm nhận được sự sợ hãi tột cùng khi đứng trước người phụ nữ này...

Không, là trước vị Nữ Hoàng đầy kiêu hãnh...

Selenium
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 9:Tinh khiết như sương


'Đã bao lâu kể từ khi có người mang dáng vẻ giống như Chị đến vậy?'

Đó là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong tâm trí cô gái...

Hay nói đúng hơn, chính là Alissa.

"...Tôi không..."

Từng lời nói và cảm xúc cô bây giờ như những mảnh rời rạc khó liên kết, cảm xúc trong cô bây giờ thật lạc lõng với sự bất ngờ xoay quanh.

Với dáng vẻ bây giờ chắc chắn trước mặt vị Nữ Hoàng đáng kính này thì Alissa chỉ là kẻ lạ mặt, sau tất cả các biến cố thì sự tồn tại của cô chắc chắn đã bị quên lãng.

Đương nhiên là mục đích cô ở đây với thân phận và ngoại hình lạ lẫm này chắc chắn mang trong mình một thứ gọi là Uất Hận.

"Ta đang đặt câu hỏi cho ngươi đấy, sao lại im lặng đến vô lễ như vậy hả?"

Selenium trừng mắt nhìn cô, một sự lạnh toát áp đảo cả vẻ lạnh lẽo Alissa đang mang bên mình.

Cảm giác này thật uy nghiêm khiến cho tất cả phải đều phục tùng, có lẽ đây chính là khí chất của một vị Nữ Hoàng của đất nước?

"...

Trông khuôn mặt thất thần làm sao..."

Alissa vẫn đang căng thẳng thì chợt bàn tay của Selenium dịu dàng sờ lên đôi má của cô bị che phủ dưới chiếc nón vành rộng đen ấy.

"Đừng sợ hãi quá, ta không có ý định hù dọa cô hay gì đâu.

Chỉ là...

Trông cô mang một sát ý đầy mạnh mẽ nên ta nghĩ cô đang có ý đồ xấu thôi"

"Xem này...

Dưới lớp màn đen tăm tối có lẽ là một nét đẹp của viên ngọc trai đầy huyền bí đấy"

Nụ cười nở trên môi Selenium, vị Nữ Hoàng tưởng chừng đầy uy nghiêm nhưng hóa ra có thể nở được nụ cười dịu dàng đến vậy...

Nhưng ả ta có ý gì?

Mới đầu thì mang dáng vẻ của một con thú săn mồi khiến cho con tinh không thể chạy thoát nhưng rồi, lại dịu dàng khiến cho con tinh như được thở phào nhẹ nhõm khi được tha mạng....

Một cách thao túng đầy mưu mô và xảo quyệt, đối với kẻ khác chắc chắn sẽ mắc bẫy nhưng Alissa, một người đã nếm trải mọi thứ sẽ không dễ bị lừa tới thế.

"Thưa Nữ Hoàng, thần chỉ là hơi bất ngờ và quá xúc động trước việc được diện kiến ngài trực tiếp như thế này thôi..."

"Thần không hề sợ hãi, việc sợ hãi trước ngài là một cảm xúc quá dỗi xa xỉ.

Nói đúng hơn, thần đã phục tùng trước ngài cơ..."

Câu trả lời không thể nào sắc sảo hơn, mang một sự đáng kính và không thất lễ khiến đối phương sẽ cảm thấy mình mới là trung tâm...

Tất nhiên chỉ hiệu quả với những kẻ ái kỷ thôi.

Với tâm lý của giới quý tộc là đặt sự tự tôn lên hàng đầu thì việc được tâng bốc như thế sẽ dễ dàng 'đầu xuôi đuôi lọt' hơn rất nhiều.

"Tinh tế đấy nhưng mà ta thật sự không có ác ý đâu, chắc ngươi đã suy nghĩ khá nhiều trước khi trả lời đấy nhỉ ?"

Selenium thả tay ra sau khi nói, không động chạm vào đến Alissa nữa.

"Cơ mà...

Ta thích những kẻ thông minh và sắc sảo, không cần nét đẹp đâu.

Ngươi thì lại khá hợp đấy,tên ngươi là gì?"

Những cơn gió thổi nhẹ khiến không khí mang sự lạnh giá của trời gần đông, cái lạnh mang một sự thích thú đến lạ lùng.

Không có gì hối thúc Alissa cả, không một điều gì khiến cô phải thành thật ngay lúc này nhưng cảm giác trước mặt mình như đã bị đọc vị mọi thứ.

Có thể là một lời nói dối, cũng là một lời nói thật.

"Tên thần là...

Alissa"
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 10: Chồng chất


"Trên đời này chị nghĩ có ai sẽ giống y chang như chúng ta không?"

Trong ánh nắng dịu nhẹ soi qua khe cửa, căn phòng khá bừa bộn bởi những cuốn sách dày cộm được đặt khắp nơi khiến cho người ta sẽ rất khó chịu khi nhìn vào, có lẽ là chỉ với người lớn...

Vì, hai cô bé đang nằm dài trên sàn thì lại khá thích thú.

"Nhiều lúc em hỏi mấy câu hơi lạ đấy, sao có thể có người y chang như chúng ta trên thế giới này được?

Ngoại trừ nếu là chị em như tụi mình..."

"Mà nếu có, em sẽ phát hiện ra được điều gì đó vĩ đại đấy"

Cô chị cười khúc khích rồi cầm bừa cuốn sách và lật nhanh giả vờ như đang đọc, thật hồn nhiên và thơ ngây làm sao.

"...

Cái đó chỉ là câu hỏi vu vơ thôi"

---------------------------------

Nước Pháp, sau hơn hai mươi năm kể từ khi cuộc cách mạng diễn ra.

Lúc này, đất nước đang trong đà phát triển vượt bậc nhất.

Mở rộng trong nền kinh tế, giáo dục, quân sự dưới sự lãnh đạo của Nữ Hoàng Selenium và trở thành nước có vị trí cao nhất trong kinh tế phát triển.

Đương nhiên ngoài việc phát triển thì không bậc Vương nào không có ham muốn trị vị cả thế giới cả, nhất là với đất nước đang mạnh mẽ nhất này.

"Cho nên, Selenium tuy không ưa việc mở rộng lãnh thổ cho đất nước ả nhưng vì nhân dân thì ả cũng ít nhiều để tâm tới việc đó thôi.

"

Tại một dinh thự sang trọng ở đất nước Anh, đối thủ trong kinh tế của Pháp và là cái gai khó chịu đối với nước Pháp ở kinh tế, lãnh thổ,...

Nhưng lý do lớn nhất tất nhiên là vì khi cuộc Cách Mạng Pháp bùng nổ thì nước Anh mang trong mình sự lo sợ đã hợp tác với các nước khác để ngăn chặn việc Cách Mạng sẽ lan sang đất nước mình, tầng lớp lãnh đạo khi ấy thể hiện một sự hèn nhát vô cùng đối với việc tự do.

"Mà...

Ta cũng không thích ả ta, mang trên mình sự thanh cao ấy nhưng ít ai biết ả đã làm gì để đạt được cái quyền lực ấy đâu?

"

"Tung hô mà không biết chính mình đang bị dắt mũi.

"

Người phụ nữ tóc vàng nằm trên chiếc giường lớn màu trắng và cầm một xấp tài liệu rồi cười mỉm.

Đó chính là vị Công Tước của nước Anh, Machiless.

Cô là người thân cận với Quốc Vương của nước Anh trong việc sản xuất vũ trang và đã góp công rất lớn trong việc mở rộng lãnh thổ nước Anh thời bấy giờ, Machiless rất được lòng Quốc Vương.

Biệt danh của cô chính là Ó Hoàng.

"Nhưng nếu cô muốn giúp đỡ thì cũng ổn thôi, ta cũng thích có người đồng hành...

Như tri kỉ ấy?"

Machiless nhìn sang người đang nằm kế cô, Alissa.

Vẫn là cái sự lãnh lẽo ấy, khuôn mặt không chút cảm xúc nào thật khó đoán và còn khiến người ta như bị nuốt chửng...

Thế mà lại ôm những chú mèo lên người và lắng nghe Machiless nói.

"...

Tôi sẽ hỗ trợ cô hết sức nếu có thể, còn vụ tri kỉ thì dẹp đi.

Nhảm nhí"

Câu trả lời hết sức thẳng thừng nhưng Machiless vẫn khá vui vẻ, cô đưa xấp tài liệu cho Alissa cầm rồi nâng ly trà lên và nhấp môi một ngụm.

"Người gì đâu nhạt nhẽo hết sức, khó chịu ghê...

Bữa cô mới nói chuyện với Selenium phải không?

Có duyên ghê đấy, nên nói là số phận hay là trùng hợp nhỉ..."

"Tôi cá với cô, ả ta đã bị cô mê hoặc rồi"

Nụ cười nhếch mép đầy khiêu khích nở trên môi như thách thức Alissa hoặc là đang muốn chọc ghẹo cô thôi?

Machiless ôm lấy Alissa và kéo cô lại gần, tựa đầu lên đôi vai nhỏ ấy.

"Thô lỗ"

Alissa lạnh lùng nói, cô ném xấp tài liệu vào mặt Machiless như muốn dằn mặt cô, tưởng chừng như cô ấy sẽ tức giận nhưng không hề...

Machiless vứt xấp tài liệu xuống dưới giường.

"...

Lỗi tôi, chọc ghẹo cô tí thôi mà dễ khó chịu quá.

Nhưng không phải tôi nói đúng sao?

Con ả đó tâm tính đã từng đem lòng thương cho ai đâu, biết đâu cô đã chạm trúng trái tim ả thì sao?..."

"Tôi nói nhiều quá nhỉ?

Thôi bỏ qua đi, dù sao thì...

Tôi vẫn chưa thấy thỏa mãn lắm, Alissa dễ thương quá đi mất"

Machiless cầm lấy tay Alissa và hôn nhẹ lên mu bàn tay cô rồi cúi người xuống từ từ hôn lấy cổ cô.

"...

Lát nữa tôi sẽ đi một chuyến đến chỗ của Selenium."

"Cứ thong thả đi."
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 11: Như Đã Biết


[ Buổi gặp mặt lần trước dù chỉ là khoảng khắc ngắn ngủi, ta thật sự thấy rất thú vị.

Nếu ngươi có thời gian rảnh rỗi thì hãy thử ghé qua cung điện của ta. ]

-Thân gửi,Selenium-

Một bức thư với vẻ ngoài sang trọng được gói gọn kỹ càng và đính một viên đá quý màu tím ở trên đó như là cách bày tỏ tình yêu, một tình yêu đầy sự bí mật.

Dù vậy, ngôn từ người gửi mang cảm giác là lời mời gọi không ép buộc nhưng thật ra chính là lời ra lệnh cho kẻ hầu tới trước mặt quân vương thì đúng hơn.

Alissa đang nhìn lại bản thân trong gương trước khi chuẩn bị khởi hành tới cung điện của Selenium.

Đây sẽ là một cuộc diện kiến khá quan trọng để cô có thể tiếp cận được Selenium một cách dễ dàng nhất vì sẽ không thể nào có cơ hội dễ dàng để tạo ra một mối quan hệ mật thiết với Nữ Vương.

"...Có nên mua hoa không nhỉ..."

Đương nhiên việc mua quà tặng cũng là điều cần thiết vì không thể tay không đến gặp.

Cơ mà, Selenium thật sự chỉ muốn gặp cô để tiếp tục cuộc trò chuyện hôm bữa thôi sao?

Khó tin, đầu óc như vậy thì quá đơn giản như kẻ khờ...

Hoặc, ả ta đã biết Alissa thật sự là ai và có ý đồ gì đó.

Nhưng chắc chắn cô sẽ không dễ bị nắm được đuôi như vậy, cô sẽ trốn thoát như một con thạch sùng tự đứt đuôi để bỏ chạy khỏi kẻ săn.

Cũng chẳng sao nếu cô là kẻ bị săn đầy sự thảm hại.

"Chắc nên là một bó hoa linh lan trắng tươi thơm.

"

Alissa đeo đôi găng tay đen lên rồi cầm chiếc nón vành rộng như cô thường mặc đội lên đầu và bước ra khỏi phòng.

Cô bước từ từ xuống cầu thang, rời chiếc dinh thự xa hoa lộng lẫy của Machiless, nơi đây dù cô rời đi nhưng vẫn im ắng đến lạ thường.

Cô bước lên chiếc xe ngựa đã chờ sẵn trước cổng, liệu khi tới cung điện thì điều gì sẽ xảy ra với cô?

Thật sự thì Alissa cũng không biết nữa, khó để nói.

----------------------------

"Nay ngươi ăn mặc trông lộng lẫy hơn hôm trước nữa, ta thích kiểu này lắm.

Sau này cứ mặc như vậy nhé.

"

Cung điện xa hoa và nghiêm trang của nước Pháp nơi Nữ Vương Selenium đang tán gẫu với một kẻ 'ngoại lại' ở khu vườn hoa trắng đầy đẹp đẽ của ngài.

Như thường lệ, một buổi tiệc trà được tổ chức chỉ với 2 người và không có vị người hầu nào được bén mảng tới, một không gian riêng tư thích hợp để nói chuyện.

"Thần có thể được tới thăm ngài lần nữa ư?

Đây là một sự vinh hạnh...

Chắc chắn lần sau thần vẫn sẽ mặc bộ đồ này.

"

Selenium mỉm cười trước câu trả lời của Alissa, nàng nhấp một ngụm trà rồi đặt nó xuống bàn.

Có lẽ nàng đang khá hài lòng khi Alissa thật sự theo lệnh mà tới đây, thậm chí còn tinh tế mà chuẩn bị bó hoa linh lan mà Selenium ưa thích.

"...

Ta thích những kẻ thông minh như ngươi lắm đấy, thật ra ta khá thích hoa linh lan vì nó mang một sự tinh khiết đến lạ thường...

Một sự trong trắng không bị tì vết.

"

"Khu vườn khi trước ta và ngươi gặp nhau vốn là khi vườn nơi Cố Mẫu đã cùng ta xây nên, mang nhiều ký ức tuổi thơ với ta nhất.

"

Alissa im lặng lắng nghe những câu từ mà Selenium, cô không biết đây là thật hay giả nữa.

Cơ mà, cũng chẳng có lý do gì để nói dối hết...

Cố Mẫu...

Có lẽ là Nữ Hoàng đời trước đã nuôi dạy Selenium, có tin đồn là nàng vốn là con của Nữ Hoàng nhưng cũng có tin đồn là con của một vị thê thiếp nào đó ngoài cung...

Khó xác định thân phận vị Cố Mẫu này là ai.

"Chỉ nghe qua thôi thần đã thấy vị Cố Mẫu của ngài có một tình yêu khá lớn với thiên nhiên...

Thật thắc mắc ngài ấy là một người ra sao.

"

Câu nói của Alissa đánh thẳng vào trọng tâm vấn đề cô muốn hướng tới, có thể hơi thô lỗ nhưng để đạt được miêu tiêu thì gây khó chịu một tí cũng được vì cô biết Selenium không chấp nhặt những vấn đề này đâu...

Hoăch đó là cô nghĩ vậy.

"Ahaha, tò mò vậy sao?

Thật ra tên của bà ấy sẽ làm ngươi hơi bất ngờ đó...

Dù sao đây cũng là vị Nữ Hoàng vốn đã là một bông hoa đẹp nhưng lại chóng tàn trước bình minh.

"

"Tên của bà ấy là...

"

" Rielleta "

Như một tiếng sét đánh ngang tai khiến Alissa đầy ngỡ ngàng làm rơi lý trà xuống đất và vỡ nát.

Cái tên đó, không ai có thể nói, không ai có thể nhớ tới.

Giọng nói đầy sự âu yếm của Selenium như càng khiến cho những tâm tư của Alissa thêm đau đớn khi nghe tới cái tên đó.

Gắn liền với một mùi khét.

Gắn liền với một khung cảnh vỡ nát.

" Thần nghĩ có lẽ có một sự nhầm lẫn lớn ở đây chăng?

"
 
Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
Chương 12: Máu Mủ


Nếu Selenium thật sự là con gái của Rielleta thì chắc chắn đối với Alissa, cô không thể nào tự tay đẩy người này xuống vực thẳm được.

Cái sự đau đớn vì thứ gọi là Máu Mủ khiến cho phải từ bỏ hết mọi thứ, mọi sự báo thù và cả lòng ác ý đang mang trong lòng chính cô.

'...

Phải làm sao đây? ....'

Một dòng suy nghĩ lập đi lập lại trong đầu Alissa, thời gian trôi chậm rãi làm sao...

Trôi chậm như đang muốn khiến cho Alissa sẽ không tìm ra được cái lối thoát nào cả.

"Ngươi ổn chứ?

Khuôn mặt toát hết cả mồ hôi lạnh kìa ".

Cắt ngang dòng suy nghĩ, Selenium nhẹ nhàng vén mái tóc cho Alissa...

Hành động đầy sự nhẹ nhàng và âu yếm như cách mà người chị cô vẫn hay làm, thật là đáng sợ.

"Thần ổn...

Chỉ là, có hơi bất ngờ khi ngài tiết lộ một điều như vậy.

Cái tên ấy, không hề mang được danh tiếng tốt lành gì đâu"

Alissa hít một hơi sâu và bình tĩnh lại như mọi khi rồi nói, cô không thể tin nhưng cũng không thể chấp nhận được.

Chẳng lẽ sẽ từ bỏ mọi thứ?

"Rielleta...

Vị Nữ Hoàng đã khiến cho đất nước rơi vào cảnh lầm than bi đát, dẫn mọi thứ tới bờ vực sụp đổ cùng với cuộc đời hàng ngàn người phải chịu số phận thảm khốc..."

"Ngài chắc cũng ghét vị Nữ Hoàng đó mà nhỉ?

"

Một khoảng không im lặng diễn ra sau khi Alissa nói, có lẽ là sự lựa chọn hay suy nghĩ đều chỉ là bộ mặt giả tạo của cô.

"...

Ghét à?

Nghe trẻ con thật, ta không thích cảm xúc mà ghét hay gì cả.

Nghe nó vừa ấu trĩ lại còn ngây ngô"

Selenium mỉm cười nhẹ, cô liếc nhìn ly trà Alissa vô tình làm rơi vụn vỡ trên sàn rồi lại đảo mắt nhìn sang nơi khác.

"Thật ra...

Ta khá yêu quý bà ấy"

"...

Dù là một người phụ nữ mang hình hài đầy ngu ngốc với kẻ khác.. thì bà ấy vẫn là mẹ của ta "

"Có thể, ngươi không tin...

Nhưng ta tin chắc chắn bà ta chỉ muốn một cuộc sống yên bình với gia đình như một phụ nữ bình thường...."

"Ta vẫn nhớ như in...

Cái khoảng khắc mà khi bà ấy đã đưa ta trốn vào trong tủ rồi tự đối mặt với người dân đang đốt cháy Cung điện đẹp đẽ bởi nước mắt người dân ấy..."

Lời nói mang một chất giọng nhẹ nhàng đến lạ thường, câu chuyện không hề giống hạnh phúc, bi kịch hay gì cả mà như một lời tâm sự của Selenium đối với người mà cô yêu quý nhất.

"Sau đó, ta lại tự tay cầm lấy thanh kiếm và đâm một nhát đầy âu yếm vào bà ấy...

Rồi trở thành Nữ Vương của đất nước này, đứng đầu với quyền lực tuyệt đối "

"Nhưng liệu, ta đã luôn suy nghĩ trong lòng...

Có phải, điều mà ta đã làm thực sự đã đúng không?

"

"Khi mà...

Nhẫn tâm ra tay với chính mẹ mình để cầm lấy sự quyền lực mà sống trên đỉnh vinh quang?

"

Không ai có thể nói được cảm xúc bây giờ của cả 2 trong cuộc trò chuyện này cả.

Có lẽ bây giờ tính xác thực hay giả tạo cũng đều vô nghĩa, nó không quyết định được điều mà câu chuyện này muốn hướng về đâu.

"Nói ta nghe...

Liệu ta đã sai chăng?..."

Bầu không khí chùng xuống đầy ảm đạm, Alissa im lặng vô cảm trước những điều mà Selenium vừa mới nói....

Cô không biết tại sao Selenium lại nói cho cô nghe, thật....

Vô nghĩa

" Thần không biết, có lẽ câu trả lời rõ nhất nằm ở chính bản thân ngài "

"Thần nghĩ là, không ai có quyền quyết định đúng hay sai cả..."

"Ngài nên tự tìm câu trả lời thì sẽ tốt hơn "
 
Back
Top Bottom