Cập nhật mới

Khác Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399297732-256-k187986.jpg

Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc
Tác giả: bejudii
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khi bức thư này đến tay em, có lẽ anh đã nằm lại nơi chiến trường lạnh lẽo.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc
.


Đây là lần đầu mình viết tiểu thuyết lun ý.

Nếu có sai sót gì trong các chi tiết liên quan tới lịch sử, góp ý mình sẽ sửa.

Mình muốn truyền tải tới tất cả các bạn trẻ tầm quan trọng của hoà bình.

Hơn ai hết, đất nước chúng ta đã trải qua bao gian khổ để có được như ngày hôm nay, mình rất tôn trọng và gửi lời tri ân tới các chiến sĩ đã xả thân để cứu nước.

Thời gian của bộ tiểu thuyết này hoàn toàn dựa trên thời gian thực của các cuộc chiến chống Mỹ xâm lược thời xưa.

Cảm ơn mọi người vì đã đọc iu iu🤍
 
Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc
Chương 1: Tự sự của đứa cháu lớn lên bên lòng bà


Hồi bà ngoại còn sống, bà hay kể tôi nghe rất nhiều điều về cuộc đời mình.

Khi ấy, bố mẹ đi làm xa, tôi như chiếc đuôi nhỏ, lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau bà.

Tôi chưa từng được gặp ông ngoại - bà nói ông mất từ lúc bà sinh ra mẹ tôi.

Mỗi lần đến ngày giỗ ông, bà lại khóc rất nhiều.

Mẹ bảo, ông là người mà bà yêu nhất, yêu bằng cả tính mạng.

Tôi thường tự hỏi, ông là người như thế nào mà khiến bà tôi ôm trong lòng một nỗi chấp niệm sâu nặng đến thế?

Bà luôn nhắc tôi phải biết trân trọng từng phút giây hòa bình, phải sống sao cho thật cao đẹp.

Phải luôn ngẩng cao đầu như cánh chim vượt bão, để sống thay những mảnh đời chiến sĩ, liệt sĩ còn dang dở.

Khi biết mình không còn nhiều thời gian, bà nắm lấy tay mẹ tôi - đứa con gái duy nhất, cũng là kết tinh tình yêu của ông và bà.

Bà thì thầm, như dồn hết sức lực cuối cùng để nói lời sau cuối:

"Nếu mẹ đi rồi... các con đừng khóc nhiều nhé.

Mẹ không nỡ rời xa chúng mày đâu... nhưng mẹ nhớ ông ấy nhiều lắm..."

Mẹ tôi bật khóc nức nở.

Tôi cũng vậy.

Cả căn nhà chìm trong tiếng khóc xé lòng.

Có lẽ, bà đã thật sự muốn rời đi rồi.

Trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ như gió thoảng:

"Thành à...là anh có phải không?."

Thành - là tên ông ngoại tôi.

Bà ngoại đã rời đi.

Người thân yêu nhất, người đã chứng kiến và ôm trọn tuổi thơ tôi trong vòng tay, đã nhẹ nhàng ra đi như một cơn mơ buồn.

Sau lễ tang, khi thu dọn lại những kỷ vật của bà, tôi vô tình phát hiện ra một chiếc hộp nhỏ.

Bên trong là những tập thư và nhật ký cũ kỹ, nhưng được bà sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ, như thể là một gia tài quý báu.

Những con chữ ấy chứa đựng tất cả tình cảm và tâm tư của một người con gái nơi hậu phương, suốt đời chờ chồng trở về từ chiến trường.

Khi mở bức thư đầu tiên, tôi sững sờ.

Chữ viết đẹp, nắn nót, trau chuốt đến từng nét – là thư của ông gửi cho bà...

Hà Nội, ngày 20 tháng 9 năm 1966

Gửi An Nhiên – Em yêu dấu của anh!

An Nhiên à,

Không biết dạo này em có nhớ đến anh - anh lính bộ đội nghèo mà gan lì này không?

Anh đã lên đơn vị được ba tháng rồi, nhanh thật.

Ở nhà, em phải ngoan nhé!

Nhất định hai tháng nữa được nghỉ phép, anh sẽ thu xếp về quê, về gặp em.

Bác gái dạo này có khỏe không?

Còn bác trai... không biết bác có còn giận anh không nữa.

Thôi thì em cứ thay anh thưa gửi, hỏi han tử tế, kẻo bác lại lo cho em.

Tình hình chiến sự hiện nay vẫn còn căng thẳng, nên em phải giữ gìn sức khỏe, tuyệt đối không được để ốm.

Nếu có còi báo động thì mau mau xuống hầm trú ẩn, đừng mải mê làm việc mà chậm chân nghe chưa?

Anh lo cho em lắm.

Anh nhớ em nhiều lắm, An Nhiên ơi.

Nhớ đôi mắt hiền, nhớ mái tóc thơm, nhớ từng chiều em tiễn anh qua bến sông quê.

Em hãy chờ anh, em nhé.

Chờ đến khi em sẵn sàng, anh nhất định sẽ rước em về làm vợ.

Rồi chúng ta sẽ có một mái nhà nhỏ, yên bình bên lũy tre làng, nơi chỉ có tiếng gà gáy và tiếng trẻ con cười.

Ở nhà, nhớ giữ gìn sức khỏe, thay anh phụng dưỡng cha mẹ hai bên.

Anh mong mình sẽ bình an trở về, để thực hiện những điều đã hứa với em.

Trước khi dừng bút, nhờ em chuyển lời thăm hỏi của anh đến gia đình, đến các anh chị em trong xóm và con bé Oanh nhà anh nữa, dạo này chắc nó lớn lắm rồi.

Chúc em một đời bình an.

Thân thương gửi em!

Ký tên

Thành

Đinh Hữu Hoàng Thành
 
Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc
Chương 2: Cái Ngã Của Số Phận


Đặt lá thư xuống, tôi tiếp tục tò mò lục tìm sâu hơn xuống đáy chiếc hộp gỗ cũ.

Một chiếc kẹp tóc màu ngà nằm lặng lẽ bên cạnh bức ảnh đã ngả màu theo năm tháng.

Cầm bức ảnh lên, một lớp bụi mỏng phủ trên bề mặt rơi xuống, đọng lại trên tay.

Tôi cẩn thận phủi nhẹ, rồi bất giác sững lại khi nhận ra hai khuôn mặt trong ảnh - non nớt, trong trẻo như chỉ mới 17, 18 tuổi.

Ngắm thật lâu, tôi mới giật mình nhận ra: người con gái đang đeo chiếc kẹp tóc ấy... chính là bà ngoại tôi.

Nụ cười tươi rói khiến đôi mắt híp lại, hạnh phúc đến mức như chẳng điều gì có thể làm bà bận lòng.

Ánh mặt trời ngày ấy rọi xuống hai người, tay trong tay, bình yên và rực rỡ.

Người con trai bên cạnh - tôi đoán là ông ngoại, rất cao, và ánh mắt ấy...

Ánh mắt ông nhìn bà như gói trọn tất cả nỗi niềm, cảm xúc, cả sự chân thành và nhiệt huyết của một mối tình đầu sâu đậm.

Cơn gió thu khẽ lùa vào qua khung cửa sổ, mang theo hương hoa sữa dìu dịu.

Trong tay tôi, chiếc kẹp tóc mát lạnh.

Lòng chợt se lại...

Không hiểu sao, mọi hình ảnh năm xưa như hiện về rõ mồn một.

Cứ như thể, chỉ cần chạm vào kỷ vật này - tôi đã chạm vào chính thanh xuân của bà.

Tôi lật mặt sau bức ảnh.

Dù đã ố vàng theo thời gian, nhưng nét chữ vẫn còn nguyên vẹn - như một lời thầm thì từ quá khứ.

Trên đó ghi:

"1964 – Hoàng Thành – An Nhiên.

Chúc chúng ta mãi mãi bên nhau."

Năm 1958, An nhiên chỉ mới tròn 10 tuổi

Cha là giáo viên dạy ở trường THPT XXX, còn mẹ ở nhà làm nội trợ.

An Nhiên sống cùng cha mẹ trong căn nhà cấp bốn lát đá, nép mình trong một thị trấn nhỏ yên bình trên đất Tổ Phú Thọ.

Là con một trong nhà, cô bé được cưng chiều hết mực - như chiếc chăn bông nhỏ của cha, luôn được nâng niu giữ ấm.

An Nhiên - cô bé ngoan ngoãn, ít nói, sớm biết điều và rất hiểu chuyện.

Chiều nào tan học cũng thấy em lon ton, tay cầm kẹo, nhảy chân sáo qua gốc mít già nơi đầu ngõ.

Hôm ấy, cái hè tháng 5 nắng gắt, An Nhiên gặp cậu bé ấy.

Nhìn lạ lẫm hình như hàng xóm mới chuyển về đối diện nhà cô.

Trên mình vẫn mặc chiếc đồng phục, năm ấy cậu 12 tuổi.

Nhìn cao hơn hẳn những đứa trẻ trong xóm này, da ngăm ngăm, đôi mắt rất sáng.

An Nhiên tò mò dừng lại vài giây, nhìn cậu - cậu cũng nhìn lại cô.

Một cái nhìn rất lâu, không chớp mắt.

Đột nhiên bị mẹ gọi, cô bé mới rời mắt khỏi cậu.

Nhưng vẫn ngoái lại nhìn thêm một lần nữa

Cô không hề biết...ngày hôm đó, một người đã lướt qua đời mình.

để rồi ở lại mãi mãi

Một tuần sau, cô bé ôm chồng sách vở sau buổi học thêm.

Vẫn cái tính nghịch ngợm thường ngày, An Nhiên cứ thế chạy băng băng qua con hẻm nhỏ.

Lần này, xui xẻo thế nào.

Cô vấp phải viên gạch nhô lên, ngã uỵch xuống đất.

Sách vở văng tung toé, đầu gối rớm máu, xót đến mức nước mắt cũng trực trào.

Đúng lúc ấy, cậu bé mới chuyển đến - người mà cô từng lướt qua ở đầu ngõ hôm nào, từ đâu chạy lại với vẻ mặt đầy lo lắng.

Không nói một lời dư thừa, cậu cúi xuống nhặt từng cuốn sách rơi, rồi khẽ hỏi.

"Em có sao không?"

Lúc ấy, cậu như vị cứu tinh trong mắt An Nhiên.

Cô gật đầu lia lịa, rồi chỉ xuống đầu gối đang tím bầm, mếu máo.

"Em đau quá... hức..."

Không chần chừ, cậu cúi xuống, chìa lưng ra trước mặt cô bé.

"Lên lưng anh, anh cõng em về."

Ở trên lưng cậu, An Nhiên thấy tim mình đập khác lạ.

Lưng cậu rộng và ấm - cảm giác an toàn như thể có thể dựa vào suốt đời.

Cô bé khẽ cất tiếng hỏi.

"Anh tên gì vậy ạ?"

Cậu trả lời, giọng rành rọt mà hơi kiêu kiêu:

"Thành...Là Đinh Hữu Hoàng Thành."

Cái tên ấy đã để lại ấn tượng không nhỏ đối với một cô bé 10 tuổi như em.

Liên tục lặp lại cái tên ấy trong đầu.

"Còn em là An Nhiên ạ.."

Chẳng mấy chốc, cậu đã cõng An Nhiên về tới tận cửa.

Vừa đặt cô xuống đất, cậu đã lễ phép thưa với người phụ nữ đang đứng hốt hoảng nơi hiên.

"Dạ bác ơi, em An Nhiên bị ngã ở đầu hẻm ạ."

Mẹ cô vội vã chạy lại, cúi xuống xem xét vết thương nơi đầu gối con gái, miệng không ngừng cảm ơn cậu bé.

"Trời đất ơi, cảm ơn con nhiều lắm.

Không có con thì không biết sao nữa.

Mà con là...?"

Cậu khẽ đáp, mắt vẫn nhìn xuống đôi dép của mình.

"Dạ, con là Thành.

Nhà con mới chuyển về ở đối diện ngay nhà bác đây ạ"

Mẹ cô gật gù rồi nở nụ cười hiền hậu.

"À, con nhà bác Long phải không?

Thế là hàng xóm rồi.

Hôm nào ghé nhà bác chơi nha con."

Cậu gật đầu khẽ khàng, đôi má lấm tấm mồ hôi.

Còn An Nhiên... vẫn đứng nép sau cánh cửa, chỉ ló mỗi cái đầu, hai má đỏ ửng như trái cà chua chín.

Hôm ấy, lần đầu tiên cô nghe mẹ nói câu.

"Anh cõng con mệt lắm đó, con cảm ơn anh chưa."

Cô lí nhí đáp nhỏ xíu.

"Dạ, cảm ơn anh Thành.."

Rồi ngại ngùng núp sau gấu áo của mẹ.

Lần đầu tiên hai sinh mệnh chạm nhau.

Không hẹn mà gặp - như thể định mệnh đã an bài từ trước.

___________

ê tui lười kinh khủng khiếp luôn á, mà vẫn phải vắt óc nghĩ content dù hông ai đọc.

Bộ này là đứa con siu tinh thần của tui đó🥲

Chương này kể về 2 người hơi dài, tui mún mng thấy được ấn tượng đầu tiên của 2 người nên viết chi tiết xíu xiuuuuu
 
Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc
Chương 3: Mất Ngủ


Chiều hôm ấy, mặt trời dịu xuống sau rặng tre cuối làng, rọi những vệt nắng vàng óng lên con đường đất dẫn tới ngôi nhà vừa mới chuyển đến cách đây chưa lâu.

An Nhiên cẩn thận ôm túi ổi mẹ đưa, từng bước chậm rãi tiến về phía cổng.

Trong lòng cô bé là chút gì đó vừa hồi hộp, vừa ngại ngùng.

Cánh cổng sắt cũ kẽo kẹt mở ra, cô vừa nhấc chân vào sân thì bắt gặp một ánh nhìn quen quen - là anh trai đã cõng cô về mấy hôm trước.

Cậu đang đứng dưới tán cây bàng, tay nghịch một cành khô, ngẩng lên đúng lúc ánh mắt hai đứa giao nhau.

An Nhiên vội cúi đầu, thu lại ánh mắt tò mò.

Cô khe khẽ lên tiếng, giọng nhỏ như sợ làm vỡ không khí yên tĩnh.

"Dạ... mẹ em biếu nhà anh ít ổi ạ."

Cậu bé không đáp ngay, chỉ hơi kiêu kỳ nhướn mày, rồi sải chân lại gần.

Không hỏi thêm lời nào, cậu đưa tay nhận lấy túi ổi từ tay cô.

Động tác nhanh gọn nhưng không hề thô lỗ.

"Bảo với bác gái nhà anh cảm ơn nhé."

- giọng cậu trầm trầm, nghe có vẻ người lớn hơn tuổi.

An Nhiên gật đầu, mắt vẫn chưa dám ngẩng lên.

Nhưng ngay lúc cô định quay đi, cậu bỗng dúi vào tay cô một nắm kẹo đủ màu, giấy gói lấp lánh dưới nắng.

Rồi chẳng đợi cô nói gì, cậu quay lưng bước vào trong, bóng dáng cao cap biến mất sau cánh cửa gỗ sơn xanh.

An Nhiên đứng ngẩn ra một lúc lâu.

Trong tay cô, viên kẹo đỏ hình trái tim nổi bật nhất.

Từ hôm đó, hai đứa bắt đầu gặp nhau nhiều hơn.

Ban đầu là những lần chạm mặt ở đầu ngõ, sau là cùng đi hái sim, bắt chuồn chuồn ven ruộng, rồi đôi lúc cùng ngồi học dưới gốc bàng nhà Thành.

An Nhiên dần quen với việc mỗi buổi chiều sẽ nghe tiếng huýt sáo của cậu vọng từ sân sau nhà mình.

Thành thì như đã quen với sự hiện diện của cô bé tóc tết hai bên, tay lúc nào cũng ôm một quyển sách.

Không ai nói ra lời nào to tát.

Nhưng từng ngày trôi qua, cái cách hai đứa chia đôi ổ bánh, giành nhau viên bi, hay lặng lẽ ngồi bên nhau nghe tiếng ve kêu đầu hè... tất cả đều trở thành những mảnh ghép dịu dàng trong ký ức tuổi thơ.

Những lần cùng nhau đi học về, năm ấy An Nhiên lớp 7, Thành lớp 9.

Một đứa mới lớn, một đứa chuẩn bị rời khỏi cấp hai.

Không hiểu từ khi nào, cứ tan học là An Nhiên lại đứng chờ ở cửa lớp, ôm cặp lặng lẽ nhìn vào trong.

Còn Thành - giả vờ như không để ý, nhưng hôm nào không thấy bóng cô bé, cậu lại cứ ngó nghiêng mãi không thôi.

Bạn bè cậu trêu hoài.

Có hôm, thằng bạn cùng bàn huých nhẹ rồi hỏi toáng lên, giọng pha lẫn trêu chọc.

"Người yêu nhỏ của mày lại đứng chờ ở cửa lớp kia à?"

Thành bực ra mặt, gắt nhẹ.

"Vớ vẩn, nói bé thôi.

Ai mà thích con bé đấy chứ."

Khó chịu là vậy, nhưng mỗi lần thấy em cười dưới ánh nắng ban chiều, mái tóc loà xoà hắt nắng, đôi mắt cong cong như nửa vầng trăng, lòng cậu lại đập rộn ràng.

Cảm giác lạ lắm, như có gì đó chạm khẽ trong lồng ngực - nhẹ thôi, mà day dứt mãi.

Một chiều đầu tháng bảy, hai đứa kéo nhau ra mé rừng sau làng.

Người ta kháo nhau ở đó có tổ ong mật to, vàng óng trên ngọn cây muồng.

Thành lúc ấy nghênh nghênh lắm, tay đút túi quần, miệng cười nửa miệng.

"Anh leo lên lấy cho em ít mật mang về pha nước.

Ong mật hiền lắm."

An Nhiên lo lắng níu áo anh.

"Thôi đừng... nhỡ ong đốt thì sao..."

"Không sao.

Anh trèo nhanh lắm, tụi nó chưa kịp bay ra đâu."

Vậy mà chưa kịp với được tổ ong, cả đàn đã ùa ra như bão.

Thành hoảng hốt trượt tay, ngã bịch xuống đám cỏ dưới gốc cây.

Mặt cậu sưng vù, đỏ lựng, đầy những vết ong đốt.

"Anh ơi!"

- An Nhiên hốt hoảng nhào tới, mắt mở to, nước mắt trào ra khi thấy gương mặt cậu lấm lem và đau đớn.

Cô quỳ xuống bên cạnh, run rẩy dùng tay gạt ong còn bám trên áo anh, miệng không ngừng lắp bắp.

"Anh có sao không?

Có đau lắm không?

Em đã bảo rồi mà!.."

Thành chẳng nói được gì, chỉ nhăn mặt rên khẽ, mắt mờ nước vì xót.

An Nhiên òa khóc.

Tiếng nức nở nhỏ xíu giữa bạt ngàn cây lá.

Cô luống cuống đỡ cậu đứng dậy, tay yếu ớt mà vẫn cố gắng dìu anh từng bước một về làng.

Chiều hôm ấy, đường đất lầy lội và dài hơn mọi khi.

Cô bé lớp 7 tay chân lấm lem, mắt đỏ hoe, mồm thì liên tục trách móc nhưng tay không ngừng siết chặt lấy anh như sợ buông ra là anh ngã mất.

Trong cái tĩnh lặng của một buổi chiều tối mùa hè, sau khi đưa Thành về đến cổng, An Nhiên mới về nhà, lòng vẫn còn lo lắng không yên.

Mặt anh sưng đỏ như quả cà chua chín, lại im lặng suốt dọc đường, chỉ khẽ gật đầu khi cô nói gì đó.

Mẹ cô nhìn thấy vội vàng lôi vào rửa mặt, tra thuốc cho mấy vết xước, rồi cằn nhằn không thôi.

Nhưng biết con bé đang bồn chồn, bà chẹp miệng, múc cho nó một bát nước gừng nóng hổi, dặn.

"Cầm qua bên đó đi.

Mẹ thằng bé biết ơn con nhiều đấy.

Mà nhớ cẩn thận, không được chạy ào ào!"

An Nhiên ôm bát nước gừng trong tay, vừa đi vừa thổi phù phù cho nguội bớt.

Tới cổng, cô khẽ gọi bác.

Cửa cổng mở ra, là mẹ của Thành.

Bà nhìn thấy cô liền mỉm cười, dịu dàng gọi.

"An Nhiên đấy à?

Trời đất, thằng bé này... nghịch ngợm quá, may có con đưa nó về.

Cảm ơn con nhiều nhé."

An Nhiên cúi đầu lễ phép.

"Dạ... mẹ con bảo mang nước gừng sang cho anh uống cho ấm ạ..."

Mẹ Thành đỡ lấy bát nước rồi cười khẽ, ánh mắt lấp lánh như hiểu chuyện.

"Ơ kìa, con gái lớp 7 mà quan tâm người ta kỹ thế.

Sao, thương anh Thành nhà bác lắm à?

Có định làm con dâu bác không?"

Câu nói khiến An Nhiên đỏ mặt, vội lắc đầu lia lịa.

"Dạ... dạ không ạ, con chỉ..."

"Con chào bác con về ạ!"

Chưa kịp nói hết câu, cô đã quay người chạy vụt đi, bỏ lại phía sau tiếng cười khe khẽ của bác gái vang lên trong buổi tối dịu mát đầu hè.

Đêm hôm ấy, cô trằn trọc mãi không ngủ được.

Lăn bên này, trở bên kia, ánh mắt cứ như còn đọng lại hình ảnh gương mặt anh sưng vù vì ong đốt.

Nhưng lạ nhất vẫn là câu nói của bác gái - nó cứ vang lên mãi trong đầu như một lời thì thầm.

"Thương anh Thành lắm à?"

An Nhiên kéo chăn trùm kín đầu.

Cô đâu có thương ai.

Chỉ là... chỉ là thấy anh bị đau thì lo thôi.

Cũng như hôm anh sốt không đi học, cô cứ ngó hoài sang bên kia dãy nhà.

Chỉ vậy thôi.

Đúng không?
 
Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc
Chương 4: Ước Mơ


Ngày 20 tháng 9 năm 1960.

Những năm ấy, chiến tranh trong nước vẫn không ngừng nổ ra.

Đế quốc Mỹ liên tục chèn ép, chia cắt Việt Nam làm hai miền.

Sáng hôm đó, cái se lạnh đầu thu len lỏi khắp sân trường.

Thầy chủ nhiệm phát cho mỗi học sinh một tờ giấy, bảo viết về ước mơ sau này.

Lũ bạn ríu rít bàn tán, tiếng cười nói vang cả góc lớp.

Chỉ có Thành ngồi lặng, mắt nhìn chăm chăm vào tờ giấy trắng, rồi cúi xuống viết thật nắn nót, như thể từng chữ đều nặng trĩu trong lòng.

Tan học, Thành đảo mắt khắp sân tìm An Nhiên.

Không thấy bóng dáng quen thuộc, cậu vội chạy xuống lớp em mới biết cô bị phân công ở lại dọn dẹp.

Chẳng nói chẳng rằng, Thành xắn tay áo bước vào phụ một tay.

Hành động bất ngờ khiến An Nhiên khựng lại, ngơ ngác nhìn.

"Không mau phụ đi, để anh đây hầu mày à?"

- Thành vừa nói, vừa cúi xuống nhặt bàn ghế.

Cô bật cười, rồi mới cặm cụi làm cùng.

Thành làm cật lực như thể chính cậu mới là người bị phạt.

Hai đứa từ nhỏ vốn như hình với bóng, hết giờ học lại sánh vai trên con đường về nhà.

Thành giờ cao lớn lắm, sắp hơn An Nhiên một cái đầu.

Cô thì vẫn líu lo, kể đủ thứ chuyện ở lớp.

Gió thu se se lạnh khẽ lùa qua mái tóc dài của An Nhiên, từng sợi lay động khiến ánh mắt Thành bỗng mềm lại.

Thấy cô xoa xoa đôi bàn tay lạnh buốt, cậu khẽ cởi áo khoác của mình, dịu dàng khoác lên vai cô.

Cô chẳng khách sáo, lập tức chui vào chiếc áo to sụ của anh.

Bất chợt, Thành hỏi.

"Ước mơ của em là gì?"

An Nhiên nghiêng đầu suy nghĩ, rồi hồn nhiên đáp.

"Em muốn làm... trưởng làng ạ!"

Thành bật cười thành tiếng, đưa tay xoa mái tóc cô tới mức rối tung.

"Em đã bảo đừng xoa mà, rối hết tóc người ta rồi!"

- cô phụng phịu.

Ngừng cười, An Nhiên quay phắt lại hỏi.

"Thế... trong đó anh ghi ước mơ gì?"

Thành im lặng vài giây, rồi chậm rãi nói, giọng chắc nịch.

"Anh muốn trở thành chiến sĩ cách mạng.

Để bảo vệ nhân dân... và đất nước."

Nghe anh nói vậy, An Nhiên cười khúc khích.

"Thế thì sau này, em làm trưởng làng, anh làm chiến sĩ, mình thành cặp đôi nổi tiếng rồi nhé."

Thành chỉ lắc đầu, cười mà không đáp, bàn tay vô thức giữ chặt quai cặp sau lưng.

Hai đứa tiếp tục bước trên con đường làng, thi thoảng đá mấy hòn sỏi lăn lộc cộc xuống vệ cỏ.

Xa xa, khói bếp chiều bay lên từng sợi, lẫn vào mùi rơm rạ phơi ngoài sân.

Qua khúc ngoặt, tiếng mấy đứa trẻ nhỏ hơn đang nô đùa vang giòn như cắt ngang khoảng lặng.

Thành với An Nhiên cũng chẳng vừa, nhập hội đá cầu, tiếng cười lan ra khắp con ngõ.

Chiều tàn dần, ánh nắng đỏ rực rải trên lưng trâu, trên đôi chân lấm bùn của bọn trẻ.

Lúc chia tay, An Nhiên quay lại huơ huơ tay, mái tóc dài hất về phía sau lấp lánh trong nắng.

Thành đứng nhìn một lát, rồi mới quay đi, chẳng nhận ra mình đang cười.

Những ngày ấy, ước mơ chỉ là những dòng chữ nguệch ngoạc trên tờ giấy trắng, và chiến tranh vẫn còn là điều gì đó xa xôi lắm...

Ngoài sân, tiếng côn trùng rả rích, Thành lôi từ cặp ra tờ giấy ước mơ ban sáng.

Cậu đặt bút định viết thêm, nhưng rồi lại ngẩn người nghĩ về nụ cười của An Nhiên khi cô nói muốn làm "trưởng làng".

Tự dưng, mấy chữ "bảo vệ nhân dân, đất nước" trên giấy dường như cũng gắn liền với hình ảnh cô đứng giữa sân trường, tóc bay trong gió thu.

Ngoài hiên, trăng non treo lơ lửng.

Thành chống cằm nhìn ra khoảng sân tối om, nghe tiếng chó sủa xa xa.

Bất giác, cậu thấy mình muốn ngày nào cũng được đi cạnh cô trên con đường làng, muốn đưa áo khoác cho cô khi trời trở gió, muốn nghe cô lảm nhảm kể chuyện đến quên cả giờ về...

Sáng hôm sau, vừa thấy An Nhiên ở cổng trường, Thành đã chìa ra một cái kẹo lạc bọc giấy cũ.

"Cho em à?"

- cô ngạc nhiên.

"Không.

Cho trưởng làng tương lai."

- Thành đáp tỉnh bơ, nhưng ánh mắt lại ánh lên tia cười khó giấu.

An Nhiên bật cười, nhận lấy, nhưng thay vì ăn ngay, cô bỏ vào túi áo, vừa đi vừa huýt sáo một giai điệu bâng quơ.

Còn Thành, chẳng hiểu sao, lại thấy lòng mình ấm hơn cả buổi sáng có nắng.

Đó là lần đầu tiên, Thành phát hiện ra mình có một thứ cảm giác khác biệt... dành cho cô bé này.
 
Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc
Chương 5: Mùi Vải Mới


Chiều ấy, mây xám kéo về, nhưng cơn mưa bất chợt trút xuống lại mát rượi và thơm nức mùi đất mới.

Từ cánh đồng xa, hương lúa chín theo gió ùa vào sân, quện cùng tiếng mưa lộp bộp trên mái ngói cũ, khiến cả khoảng sân nhà An Nhiên như sáng bừng lên giữa làn hơi nước.

Giữa âm thanh rộn rã của tự nhiên, khung cảnh yên ả đến mức người ta chỉ muốn ngồi mãi mà không làm gì khác.

An Nhiên ngồi bên hiên, đôi tay khéo léo cắt vài mảnh vải vụn để may túi bọc sách cho Thành.

Mái tóc đen mềm rũ xuống, vài sợi bám nhẹ vào má vì hơi ẩm.

Thành ngồi đối diện, chống cằm, cuốn tập mới mượn ở thư viện đặt mở trước mặt nhưng mắt anh lại dõi theo từng đường kim mũi chỉ.

Cô bé tập trung đến mức đầu lưỡi khẽ thò ra, như để giữ cho mũi kim đi đúng đường.

Bỗng tiếng loa truyền thanh vang từ đầu làng, giọng phát thanh viên đầy khí thế.

"... tình hình chiến sự ở miền Nam... lực lượng giải phóng giành thắng lợi lớn... tinh thần nhân dân các nơi đang dâng cao..."

Thành ngẩng lên, đôi mắt sáng hẳn.

"Nghe không, Nhiên?

Thắng lợi rồi đấy!"

Cô vẫn khâu, nhưng khóe môi hơi cong lên.

"Nghe chứ... nhưng chuyện ở tận đâu đâu, xa lắm."

"Xa thì xa, nhưng sau này anh lớn, anh cũng muốn đi.

Giống mấy chú trong làng mình ấy, mặc áo lính, đội mũ cối... trông oai lắm!" – Thành nói, giọng vừa tự hào vừa hăm hở, như thể ngày mai đã tới lượt mình.

An Nhiên bật cười.

"Lo mà học đi đã, mũ cối để người ta đội."

"Ờ thì... học cho giỏi, rồi mới đi cứu nước chứ!" – anh đáp ngay, như tìm được lý do chính đáng.

Ngoài ngõ, vài bác trai từ chợ huyện về, tay xách đầy gạo và muối, vừa đi vừa trò chuyện rôm rả.

Tiếng họ hòa cùng tiếng mưa và mùi cơm mới từ gian bếp nhà ai đó bay ra, khiến buổi chiều thêm ấm áp.

Thành vươn tay hứng vài giọt mưa rơi từ mái hiên xuống, nước mát lạnh tan ra trên lòng bàn tay.

"Đưa đây." – An Nhiên chìa tay ra.

Thành nhíu mày.

"Đưa gì?"

"Cuốn sách.

Ướt mưa bây giờ."

Anh giả vờ kéo cuốn tập lại gần mình.

"Không, để đây.

Mưa làm mát chữ, đọc mới vào."

Cô lườm anh, nhưng ánh mắt vẫn cười.

"Anh mà làm hỏng là em không may túi nữa đâu."

Vài phút sau, cô buộc nút sợi dây cuối cùng, giơ chiếc túi vải lên.

"Xong rồi.

Mai nhớ bỏ sách vào, kẻo lại nhàu nát."

Thành đón lấy, chạm tay cô một thoáng, rồi bất giác đưa túi lên mũi ngửi thử.

"Mùi... giống mùi áo của em."

An Nhiên ngớ người một chút, rồi đỏ mặt.

"Toàn mùi vải mới với mùi mưa, bày đặt..." – cô lẩm bẩm, cúi xuống giấu nụ cười.

Tiếng ếch nhái từ ruộng xa bắt đầu rộn lên.

Thành ngồi chống lưng vào cột hiên, ngẩng đầu nhìn mái ngói nhỏ giọt, vừa lơ đãng vừa có chút gì đó khó tả.

Không biết là do trời mưa hay do túi vải mới, nhưng trong lòng anh nhẹ tênh, như thể vừa tìm được một điều gì đó rất riêng của mình.

"Ê, mai anh sang chở em đi học được không?" – Thành hỏi bâng quơ.

"Anh mà dậy sớm nổi à?" – An Nhiên nhướng mày trêu.

"Dậy sớm chở em thì được.

Chứ đi học một mình thì... chắc ngủ thêm." – Anh đáp, tỉnh rụi.

Cô cười khúc khích, ánh mắt long lanh trong làn mưa.

Thành nhìn, nhưng ngay lập tức quay đi, giả vờ với tay lấy cuốn sách.

Tim anh đập hơi nhanh hơn bình thường, nhưng chính anh cũng không để ý rõ ràng đó là vì gì.

Một cơn gió mát lạnh ùa vào hiên, cuốn theo mùi lúa non và cả tiếng reo của mấy đứa nhỏ đang chạy mưa ngoài ngõ.

Thành chợt nói, giọng nghiêm túc hiếm thấy.

"Nhiên này, sau này anh đi... cứu nước, em nhớ giữ mấy thứ em làm cho anh nhé."

Cô quay sang, định trêu lại, nhưng thấy ánh mắt cậu trai trước mặt khác hẳn mọi khi.

Một thoáng yên lặng trôi qua.

Rồi cô khẽ gật, cười: "Ừ, nhưng chỉ giữ nếu anh hứa về nguyên vẹn."

Thành cười, nụ cười rộng đến mức để lộ cả răng khểnh.

"Thì anh còn phải về để... nhờ may thêm mấy cái túi nữa chứ."

Bên ngoài, mưa đã bắt đầu thưa hạt.

Ánh chiều muộn len qua những tán lá ướt, rắc xuống sân những đốm sáng nhỏ như hạt vàng.

Thành đứng dậy, cầm chiếc túi vải xoay xoay trong tay.

Còn An Nhiên thu dọn kim chỉ, chợt nhận ra lòng mình nhẹ nhõm đến lạ - như thể buổi chiều này sẽ ở lại rất lâu, rất lâu...

Khi mưa vừa dứt hẳn, sân gạch loang loáng nước, phản chiếu những khoảng trời hồng rực cuối ngày.

Mấy đứa nhỏ chạy ùa ra, hò reo nhảy chân sáo qua những vũng nước.

Tiếng dép nhựa lẹp xẹp xen tiếng cười lan khắp xóm.

Thành đứng tựa cửa, nhìn bọn trẻ rồi quay sang hỏi:

"Em có muốn ra ngoài không?

Nước mưa mát lắm."

An Nhiên đang xếp lại đống vải, vừa cười vừa lắc đầu: "Anh tưởng em còn con nít à?"

"Thì... hơn con nít một chút thôi." – Thành nói, mắt ánh lên vẻ ranh mãnh.

Chẳng để cô kịp đáp, cậu rảo bước ra sân, cố ý dẫm mạnh vào một vũng nước cho bắn tung tóe về phía hiên.

Một vài giọt văng trúng áo An Nhiên.

"Hoàng Thành!" – cô kêu lên, nửa ngạc nhiên, nửa giận giả.

"Ơ, tại nước nó... tự văng." – Thành cười tươi, rồi còn lấy chân quậy nhẹ một vòng cho sóng gợn ra thêm.

An Nhiên giả vờ không để ý, tiếp tục gom kim chỉ.

Nhưng khi Thành quay lưng đi về phía cổng, cô bất ngờ tung nguyên gáo nước mưa hứng trong chậu ra.

Nước lạnh tạt vào lưng khiến Thành giật nảy người.

"Em... dám!" – cậu bật cười, chạy vào hiên, mái tóc ướt sũng.

Họ rượt nhau quanh sân, tiếng chân đạp lên nền gạch xen tiếng cười giòn vang.

Mấy con gà vừa được thả ra khỏi chuồng chạy tán loạn, vỗ cánh phành phạch.

Cuối cùng, Thành bị An Nhiên "bắt" ngay cạnh chum nước lớn.

Cô chống tay vào hông, thở hổn hển nhưng ánh mắt lại sáng bừng niềm vui.

"Đấy, bảo đừng nghịch mà không nghe." – An Nhiên nói, cố giữ vẻ nghiêm nghị nhưng khóe miệng vẫn cong lên.

"Ờ... nhưng em cười kìa." – Thành đáp, rồi cúi xuống vốc một ít nước lên rửa mặt, để mặc cho vài giọt chảy xuống cằm.

Cơn mưa đã rửa sạch bụi trên cây cối, để lại mùi ngai ngái của lá ướt.

Xa xa, mấy khóm hoa dại ven bờ tường rung rinh dưới làn gió nhẹ.

Không khí như mới vừa được gột rửa, trong lành đến mức mỗi hơi thở cũng trở nên dễ chịu hơn.

Thành nhặt cuốn tập, bỏ gọn vào chiếc túi mới, rồi đeo thử qua vai.

"Vừa khít.

Đeo cái này chắc học giỏi hơn."

"Anh học giỏi thì liên quan gì túi?" – An Nhiên bật cười.

"Có chứ.

Túi này của em may, phải học tốt để khỏi... mất mặt người làm ra." – Thành đáp tỉnh bơ, nhưng mắt vẫn liếc sang cô để quan sát phản ứng.

An Nhiên không nói gì, chỉ cúi xuống buộc lại quai túi cho ngay ngắn.

Động tác chậm rãi, tỉ mỉ, như thể sợi dây vải này có thể giữ lại cả buổi chiều mưa hôm nay.

Bầu trời dần tối, tiếng dế bắt đầu rả rích.

Thành nhìn về phía con đường làng dẫn ra đồng, nơi từng giọt nước cuối cùng đang nhỏ xuống từ mái tranh.

Cậu chợt nghĩ, vài năm nữa, con đường ấy sẽ dẫn mình đi xa hơn rất nhiều.

Nhưng hôm nay, con đường ấy chỉ đơn giản là lối về quen thuộc, nơi An Nhiên vẫn đứng đợi với nụ cười sau hiên.

"Thôi, mình cùng về nhé.

Mai... nhớ chờ anh chở đi học." – Thành nói, chậm rãi bước đi.

An Nhiên chỉ gật đầu, bước song song bên cậu tới khi cả hai dừng trước ngõ.

Thành rẽ vào sân nhà mình, còn cô khựng lại trước cổng đối diện, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng cậu khuất sau khung cửa, trong lòng mơ hồ dâng lên một cảm giác chưa thể gọi tên.

Ở đâu đó ngoài đồng, một con chim sẻ cất tiếng kêu lảnh lót.

Gió chiều mang theo mùi lúa, mùi mưa và cả một chút ấm áp còn vương lại trong hiên nhà nhỏ, như muốn khắc ghi buổi chiều hôm ấy vào trí nhớ của cả hai.

______________________

Nay tui viết tận 1548 từ, thật phi thường😇
 
Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc
Chương 6: Khổ Luyện


Năm lớp 9 – năm cuối cấp 2, An Nhiên học chăm đến mức quên ăn quên ngủ.

Bố mẹ lo sốt vó, bố thì xót con gái rượu, chẳng nỡ nhìn con cặm cụi ôn luyện đến gầy rộc, nhưng tay vẫn thoăn thoắt soạn đề thi tuyển sinh THPT đưa cho cô.

Dạo ấy trông An Nhiên thảm lắm.

Hai quầng thâm to tướng, người gầy khẳng khiu như que củi.

Cứ ngồi vào mâm cơm là y như rằng bố lại bắt đầu than thở.

"Khổ thân con gái tôi... mày mà không ăn nhiều vào, ngất ra đấy!" – bố vừa cằn nhằn vừa gắp thức ăn cho cô.

Bố mẹ chiều con gái lắm.

Bữa nào trên mâm cũng phải có món thịt để bồi bổ.

Nhà không phải dư dả gì, nhưng bố đi dạy thêm nên cũng tạm đủ.

Chỉ cần quay đi lấy cốc nước một phút thôi, quay lại bát cô đã chất đầy đồ ăn do bố mẹ thi nhau gắp.

Mẹ thì lo đến mức mắt lúc nào cũng đỏ hoe khi thấy con ngày càng gầy.

An Nhiên thương mẹ lắm, nhưng thể chất cô vốn dễ tụt cân, biết làm sao được.

Thỉnh thoảng, anh chàng hàng xóm cũng hay sang kèm cô học.

Lần nào cũng vậy, Thành đều mang theo đủ thứ – khi thì bánh kẹo, khi lại ổi, xoài.

"Dạo này anh thấy mày gầy đi nhiều lắm.

Nhịn ăn giảm cân à?

Hay là lười ăn đấy?" – Thành hỏi tới hỏi lui đến mức An Nhiên phát bực.

"Kệ em." – cô đáp gọn, rồi lại cúi đầu làm bài.

Anh lặng lẽ đứng cạnh, mắt dừng lại thật lâu trên mái tóc cô.

"Thôi làm bớt một chút đi, học nhiều quá thành ốm thì khổ." – Thành nói, giọng vừa như trách vừa như lo.

Nói rồi, anh đặt túi xoài xuống bàn, bóc sẵn một miếng, chìa ra trước mặt cô.

"Ăn đi, nạp năng lượng rồi tính tiếp."

An Nhiên liếc anh một cái, định từ chối, nhưng trước ánh mắt kiên quyết ấy, cuối cùng vẫn cầm lấy.

"Chết mất, làm sao mà anh có thể vào được cái trường có đề thi đầu vào khó như quỷ thế?"

An Nhiên vừa làm vừa lảm nhảm.

Nói xong lại quay sang nhìn Thành, ánh mắt dán vào anh lâu đến mức Thành phải hơi giật mình, quay đi chỗ khác rồi lên tiếng.

"Gì thế?

Nay thấy anh đẹp trai quá hay sao mà nhìn lắm thế?"

"Im đi.

Anh...

đưa em đi thi được không?" – cô đột ngột nói, khiến Thành khựng lại một nhịp, rồi bật cười.

"..Được"

Thân thiết là vậy, nhưng "ông bô" của An Nhiên lại đặc biệt có ác cảm với anh chàng hàng xóm này.

Ông nhất quyết không thể chấp nhận việc con gái rượu bị một thằng nhóc "cướp" ngay trước mắt.

Thành vì thế chỉ dám sang khi biết chắc bố cô không ở nhà.

Trái ngược hoàn toàn, mẹ An Nhiên lại quý Thành vô cùng.

Trong mắt mẹ, cậu là người đáng tin cậy, thật thà, cư xử khéo léo và quan tâm tới An Nhiên từ ngày đầu chuyển tới làng nhỏ này.

Mẹ coi Thành chẳng khác gì con trai ruột, còn dặn An Nhiên phải đối xử tốt với "cậu hàng xóm tử tế" ấy.

Nhưng cứ hễ bố bắt gặp Thành quan tâm An Nhiên một chút thôi, y như rằng sẽ lườm nguýt, rồi tìm cách hỏi vặn vẹo cậu học sinh lớp 11 này.

Thành lại học đúng trường bố An Nhiên dạy, nên nỗi "ám ảnh" càng lớn.

Nhiều lần, khi đưa đồ sang, anh phải rón rén nhìn trước nhìn sau, chắc chắn "bố vợ" đã đi làm rồi mới dám bước qua cổng.

Có bận, đang đưa cô đi học về thì gặp đúng bố.

Tối hôm ấy, ông nằm càm ràm không ngớt, nói xấu Thành từ đầu tới cuối, không chừa một kẽ hở.

"Sao bố em cứ lườm anh hoài thế?

Nhìn đáng sợ thật..." – Thành một lần buột miệng nói nhỏ khi hai người đang đứng ở cổng nhà.

Ngày thi tuyển sinh THPT đến, cả nhà An Nhiên và cả Thành đều có mặt ở cổng trường để đợi cô.

Không khí giữa hai "người đàn ông" nóng như than hồng, đến mức mẹ phải lên tiếng can thiệp, kéo bố ra chỗ khác để bớt căng thẳng.

Thành thì lặng lẽ đứng dưới tán cây, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cổng trường với vẻ sốt ruột.

Ba ngày thi, sáng nào cũng vậy, cả gia đình và Thành đều cùng nhau ra tiễn cô.

Mỗi khi thi xong, An Nhiên bước ra khỏi cổng trường với nụ cười rạng rỡ, hệt như thể mọi áp lực suốt bao tháng qua đều tan biến.

Thành đứng ở xa giơ tay vẫy, miệng nở một nụ cười nhẹ.

Cô chỉ liếc anh một cái, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả – kết thúc chuỗi ngày gian khổ, mọi mệt mỏi bỗng chốc hóa thành kỷ niệm.

Khi An Nhiên vừa bước ra khỏi cổng trường, Thành lập tức tiến lại gần, dúi vào tay cô mấy cây kẹo.

"Mệt không?

Hôm nay làm bài ổn chứ?" – anh nghiêng đầu nhìn cô, giọng đầy quan tâm.

"Ổn... mà sao anh cứ lo như bố em ấy." – An Nhiên cười khẽ, tay cầm kẹo đúc vào túi quần.

Chưa kịp nói thêm câu nào thì giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

"Con gái tôi không tới lượt cậu phải nâng niu.

Còn bố nó ở đây này!"

Cánh tay rắn chắc của ông bô bất ngờ kéo An Nhiên về phía mình.

Thành khựng lại, rồi chỉ biết cười trừ, cố giấu đi vẻ ngượng ngập.

Nhưng ánh mắt anh vẫn dịu dàng dõi theo cô, như muốn nói rằng "không sao đâu, anh quen rồi".

An Nhiên thấy mất mặt vô cùng, đỏ bừng tai, bèn kêu lớn.

"Mẹ ơi!"

Mẹ cô lập tức quay sang, thấy chồng đang bắt nạt thằng bé hàng xóm thì nhanh chân chạy lại, vừa kéo ông đi vừa thì thầm trách.

"Ông bớt nạt thằng bé lại đi, nó có làm gì đâu!"

"Nhưng mà nó cướp-"

Chưa kịp nói hết, bà đã nhanh tay nhét miếng bánh mì vào miệng chồng, lườm một cái sắc như dao rồi lôi tuột ông đi.

Trước khi khuất, bà còn quay lại, cười tươi nói lớn.

"Hai đứa cứ tự nhiên!"

Thành bật cười khẽ, còn An Nhiên thì chỉ biết thở dài.

Cả hai bắt đầu bước chậm chậm trên con đường làng, tiếng ve mùa hạ râm ran trên những tán phượng ven đường.

"Bố em ghét anh ghê ha." – Thành vừa đá viên sỏi dưới chân vừa nói, giọng pha chút bất mãn.

"Cũng tại anh cứ lảng vảng quanh nhà em hoài..." – An Nhiên liếc xéo, nhưng khóe miệng vẫn cong lên.

"Ờ thì... thấy cô bé hàng xóm học cắm đầu cắm cổ, anh sợ mai mốt gió thổi bay mất." – anh vừa nói vừa giật nhẹ quai cặp trên vai cô, ra hiệu đưa cho anh xách.

Cả hai im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng ve râm ran.

Một lát sau, An Nhiên lên tiếng, giọng nhỏ lại.

"Dù sao... cũng cảm ơn.

Ba ngày thi mà không có anh, chắc em chán chết."

Thành quay sang, ánh mắt dịu đi.

"Chán gì được.

Thi xong là phải ăn mừng chứ.

Mai anh dẫn đi hái xoài, coi như thưởng công."

_____________

hic thật ra thời chiến tranh mình nghĩ không phải thi đâu á nhưng thêm vào cho hấp dẫn xíu hoi😭
 
Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc
Chương 7: Gió Đông


Ngày ấy, anh đã gần mười tám, còn em mới chân ướt chân ráo lên lớp mười.

Sáng học cùng nhau, chiều lại lủi thủi về cùng.

Con đường đất đỏ quanh co, lắm khi vấp phải cục đá cũng chỉ biết cười hì hì.

Có bữa trời mưa, anh dúi cái nón mê cũ mèm vào tay em, còn mình thì ướt như chuột lột.

Có hôm nắng chang chang, em co vạt áo nâu lên che mắt, anh thì xách cặp sách hộ, cứ thế lặng lẽ mà đi.

Hôm ấy tan học sớm, tiếng trống trường vừa dứt, lũ học trò ùa ra như chim vỡ tổ.

Đám bạn rủ nhau ra quán bà Độ đầu làng mua quà bánh, còn hai đứa thì lững thững đi phía sau, chẳng vội vàng chi.

Em bỗng kéo tay anh, thì thầm.

"Ra bờ giếng rửa chân cái đã, bụi bám đầy rồi."

Giếng trường lát đá xanh, nước trong veo.

Hai đứa cúi xuống múc mấy gàu nước, em nghịch ngợm vẩy vào áo anh, cười khanh khách, làm anh giật mình né, suýt ngã lộn cổ xuống bậc đá.

Em càng khoái chí, cười to, còn anh thì chỉ lườm chứ chẳng dám mắng.

Đúng lúc đó có mấy bà đi chợ ngang qua, cười mát.

"Gớm, bọn trẻ con nhà này lớn mà vẫn nghịch như con nít."

Nghe thế, em đỏ mặt, còn anh thì càng luống cuống, ôm cặp chạy trước một quãng.

Rửa ráy xong, hai đứa men theo lối nhỏ vòng qua cánh đồng lúa non sau núi.

Gió chiều se lạnh, mùi đất ẩm và hương lúa ngai ngái.

Đường vắng, chỉ có tiếng guốc mộc lóc cóc và tiếng lá tre cọ vào nhau rì rào.

Em cứ luyên thuyên hết chuyện cô giáo cho tới con chó mực nhà bác Lý mới đẻ, còn anh thì lặng lẽ gật gù, thỉnh thoảng mới thêm một câu.

Đến giữa đồng, trời bắt đầu nổi gió bấc.

Em co ro, xoa xoa tay, rồi bất ngờ thọc luôn vào túi áo bông cũ của anh.

Cứ tự nhiên như thể từ lâu vẫn thế.

Thành cứng người, mặt đỏ gay, tim đập thình thịch.

Em nhìn trộm, thấy anh chẳng nói chi thì càng thêm nghịch.

Vừa bước vừa líu ríu.

"

Sau này, em nhất định lấy anh công tử nào đó, nhà giàu kếch xù, khỏi phải lo cái chi.

Ăn thì có người bưng, mặc thì có kẻ hầu.

Ốm đau cũng có thầy thuốc chạy đến tận giường, chứ chẳng phải lội bùn đến ông lang dưới xóm đâu."

Rồi em ngúng nguẩy, môi bĩu ra.

"Chứ lấy mấy anh làng mình thì thôi thôi, chán chết!

Có lọt được mắt em đâu mà mơ."

Thành nghe mà bụng sôi ùng ục.

Anh cúi gằm, đá mạnh vào bụi cỏ ven đường.

Em thấy thế lại hẩy vai, giọng lảnh lót.

"Ơ hay, sao anh cứ ngậm tăm thế?

Anh mà im thêm tí nữa thì hóa cái tượng ở đình làng luôn đấy."

Anh vẫn im.

Em sốt ruột, lầu bầu tiếp.

"Thà em đi một mình còn vui hơn."

Đến đây thì Thành không kìm được nữa.

Anh quay phắt lại, mặt đỏ như gấc, giọng gắt mà run.

"Thế thì rút tay ra khỏi túi áo tôi đi!

Đi mà tìm cái anh công tử nhà giàu nào đấy mà thọc vào, xem có ấm bằng tôi không..."

Vừa dứt lời, Thành đã thấy hối hận.

Mặt cúi gằm, mắt chạm xuống đất, hai vành tai đỏ bừng.

Em sững lại, đôi mắt mở to.

Môi mím chặt, chẳng đáp nửa lời.

Nhưng bước chân bỗng nặng nề, giẫm xuống đường đất kêu thịch thịch.

Gió lạnh thốc qua, má em cũng ửng hồng, chẳng rõ vì rét hay vì câu nói của anh.

Cả cánh đồng lặng ngắt.

Chỉ còn tiếng gió bấc hun hút, tiếng sẻ đồng ríu rít gọi nhau về tổ.

Hai đứa lầm lũi đi hết con đường, ra tới đầu làng, thấy mấy bác đang chụm lửa hong rơm.

Khói lam bảng lảng bay lên, mùi rạ cháy quyện cùng mùi đồng ruộng ngai ngái.

Em chẳng nói gì, chỉ khẽ kéo lại cái khăn quàng trên cổ.

Thành len lén liếc sang, thấy khóe môi em mím chặt nhưng mắt lại long lanh như sắp cười.

Tim anh đập dồn dập, ngực như có trống làng đánh hội.

Nhưng suốt đoạn đường về, chẳng ai mở lời.

Về sau, mỗi lần nhớ lại buổi chiều hôm ấy, Thành cứ tự hỏi: không biết vì gió bấc lạnh căm, hay vì hơi tay em, mà lần đầu tiên trong đời, mùa đông lại thấy ấm đến thế.

________

lười wa, hè tui phải đi học thêm nhiều. giờ mới viết nè hic😔
 
Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc
Chương 8: Ngỏ Lời


Chiều hôm ấy, mây hạ xuống thấp, trôi là là trên cánh đồng xanh mướt.

Mùi lúa non ngai ngái quyện cùng hương đất sau mưa.

Trên con đường làng, Thành đạp đôi dép cao su, tay nhét trong túi quần nâu, dáng đi có vẻ thản nhiên, nhưng tim lại đập như trống làng.

Anh đang bước tới gốc gạo đầu làng – nơi An Nhiên vẫn hay đứng chờ.

Cây gạo đang mùa nở rộ, hoa đỏ rực như lửa, từng cánh rơi xuống phủ kín gốc.

Và dưới gốc cây, cô gái mười sáu tuổi đứng đó, dáng mảnh mai, áo nâu sồng dính vài vệt bùn do chạy qua ruộng.

Nhìn cô, Thành bỗng thấy ngực mình nóng rực.

"Anh chậm như rùa.

Em tưởng anh không tới." – An Nhiên chống nạnh, nói khi vừa thấy anh.

Thành ngập ngừng một thoáng, rồi cười gượng:

"Nếu anh không tới thì em tính làm gì?"

"Thì về thôi, ai rảnh mà đứng mãi ở đây." – cô nói, giọng hờn dỗi, nhưng mắt lại lấp lánh.

Thành bỗng thấy bực mình.

Không hiểu sao trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ vô hình trong anh lại bùng lên dữ dội.

Anh thấy nếu không nói ra bây giờ, thì mãi mãi sẽ không bao giờ nói được.

Anh nghiêm giọng, đột ngột:

"An Nhiên, anh nói cái này, em phải nghe cho rõ.

Anh thương em."

An Nhiên giật mình, ngẩn người ra mấy giây, rồi bật cười:

"Gì cơ?

Anh nói lại xem nào, em không nghe rõ."

Thành đỏ mặt, nhưng vẫn bướng, nói to hơn:

"Anh thương em.

Thật đấy!

Từ lâu rồi!"

"Gì chứ... ghê quá.

Tự dưng nói cái gì kỳ cục thế?" – An Nhiên quay mặt đi, tay mân mê vạt áo, nhưng tai đỏ hồng.

"Không kỳ cục gì hết!" – Thành gắt khẽ, giọng lạc đi.

"Anh nói thật.

Anh mà không nói, anh thấy ngột ngạt lắm.

Như là... ngày mai em sẽ biến mất ấy.

Anh không chịu được."

An Nhiên quay lại, nheo mắt nhìn anh, trêu:

"Anh tưởng mình nói thì người ta phải tin ngay à?"

"Thế em không tin à?" – Thành sấn tới, mắt mở to.

"Anh thương em thật mà!

Anh đâu có giỏi nói mấy lời hoa mỹ.

Nhưng anh nhớ em suốt ngày.

Đi đâu cũng nghĩ tới em.

Mỗi lần em cười, anh thấy như trời sáng hơn.

Mỗi lần em giận, anh thấy cả làng u ám.

Nếu thế mà chưa gọi là thương thì là gì?"

An Nhiên bật cười, nhưng mắt lại rưng rưng.

Cô bướng bỉnh đáp:

"Nghe thì cũng...

được.

Nhưng lỡ mai mốt anh đổi ý thì sao?"

Thành chồm tới, gần như hét:

"Anh không đổi ý!

Anh mà đổi thì... thì anh chết ngay lập tức cho em xem!"

"Đồ điên!" – An Nhiên giơ tay đấm nhẹ vào vai anh, vừa tức vừa buồn cười. – "Ai thèm anh chết, em chỉ cần anh đừng nói nhảm thôi."

Thành nắm lấy cổ tay cô, bàn tay run lên:

"Anh nói nghiêm túc đấy.

Em nghe cho kỹ này: anh thương em.

Từ hôm nay đến mai sau, anh vẫn thương em.

Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng không được quên điều này."

An Nhiên nhìn anh, mắt hoe đỏ, nhưng giọng vẫn cứng:

"Anh mà không giữ lời, em sẽ hận anh cả đời."

Thành cười, nụ cười méo xệch mà sáng lạ thường:

"Ừ, cứ hận đi.

Miễn là em còn nhớ tới anh, thì hận hay thương gì cũng được."

Hai người lặng đi một lúc.

Hoa gạo lại rơi, đỏ như lửa, bay theo gió.

An Nhiên cúi đầu, khẽ nói:

"...

Em cũng thương anh, đồ bướng."

Khoảnh khắc ấy, Thành nghe tim mình nổ tung.

Anh bật cười, rồi không kìm được, giơ tay ôm chầm lấy cô.

An Nhiên vùng vằng đấm anh mấy cái, miệng mắng:

"Buông ra!

Ai cho ôm!"

Nhưng giọng cô run, không giấu được nụ cười.

Và Thành, lần đầu tiên trong đời, thấy lòng mình yên ổn
 
Chờ Anh Qua Một Mùa Đạn Lạc
Chương 9: Tro Than Của Hôm Qua, Ngọn Lửa Của Ngày Mai


Khói nhang vẫn còn quẩn quanh trong gian nhà nhỏ.

Bàn thờ run rẩy ánh nến.

Ngoài ngõ, gió chiều xào xạc qua hàng tre, từng tiếng kẽo kẹt như lời than thở của đất trời.

Thành đứng lặng, đôi mắt dán chặt vào di ảnh người cha.

Cha mặc bộ quân phục bạc màu, vai áo còn vết sờn.

Bức ảnh đã ngả sang màu vàng cũ, nhưng ánh mắt trong ảnh lại sắc như dao, sáng như ngọn lửa.

Thành đã ngắm bức ảnh ấy bao lần, đến nỗi nhắm mắt lại cũng thấy rõ từng nếp nhăn, từng sợi tóc.

Nhưng càng nhìn, anh càng thấy đau.

Người cha đã xa anh từ năm anh bảy tuổi.

Tất cả những gì còn lại chỉ là ký ức vụn vỡ: buổi trưa cha cõng anh chạy trên con đường bụi đỏ, giọng nói ấm áp kể cho anh nghe chuyện cổ tích, bàn tay to bè thô ráp nhưng dịu dàng xoa lên mái tóc rối.

Trong góc nhà, cái chõng tre nơi ngày xưa cha vẫn ngồi hong đôi giày ướt vì sương khuya nay kê sát tường, bóng tối gấp nếp như một tấm màn cũ.

Mẹ đã dậy từ tinh mơ.

Bà rửa lá chuối, lau mâm đồng, bày bát cơm úp, quả trứng luộc, chén muối vừng.

Những thứ đơn sơ ấy, năm nào cũng vậy, đặt lên bàn thờ vừa đủ gọn nhưng chan chứa tấm lòng.

Mùi khói bếp quyện với hương trầm, len lỏi qua kẽ ngói rêu phong, bay ra ngoài sân nơi gốc cau già vẫn mỗi mùa trổ buồng im ỉm.

Mẹ đặt nén hương xuống, hai vai run run.

Bà thì thầm, giọng lạc đi:

"Ông à... hôm nay giỗ ông, Thành nó đã mười tám rồi.

Nó lớn lắm rồi.

Ước gì ông còn sống mà nhìn thấy..."

Tiếng nói ấy như con dao xoáy vào tim Thành.

Anh mím môi, cố ngăn giọt nước mắt.

Nhưng cổ họng nghẹn lại, như có tảng đá chặn ngang.

Anh muốn nói với mẹ rằng anh sẽ thay cha làm chỗ dựa, rằng nếu bão tố ập đến, anh sẽ đứng chắn trước cửa nhà, nhưng lời không thoát ra nổi.

Anh chỉ biết nghiêng đầu châm thêm cây nhang mới, khói mảnh như sợi tơ, quẩn quanh rồi buộc chặt vào trần nhà.

Cô bác trong làng lần lượt bước vào.

Người đem theo bó hoa dại, người cầm chiếc nón rách, mồ hôi lấm tấm vì đi vội.

Họ thắp hương, chắp tay lặng im, rồi ngồi xuống chõng, uống chén nước chè xanh nóng sực, kể chuyện cũ.

Câu chuyện bật ra từ khóe mắt ướt, từ vết sẹo đậm trên tay, từ ký ức ngổn ngang như bờ tre sau bão.

Có cụ già kể rằng ngày còn ở chiến khu, cha Thành băng bó cho một chiến sĩ bị thương nặng, máu chảy đầm đìa, vậy mà ông vẫn giữ bàn tay chắc nịch, cứu sống người ấy giữa làn bom.

Cụ nói chậm rãi, răng rụng gần hết, nhưng từng chữ bấu vào không khí:

"Ông ấy buộc garô như buộc mạng người.

Chặt mà mềm.

Rồi lưng cõng thương binh, miệng vẫn mím chặt như sợ lỡ lời thì đạn sẽ nghe thấy."

Có bác trung niên rưng rưng:

"Nếu không có cha thằng Thành, chắc tôi không còn đứng đây.

Đêm ấy, tôi lạnh run như chiếc lá, máu ròng ròng, mắt hoa lên.

Ông ấy kê đầu tôi bằng chiếc ba lô mòn, tay run vì mệt nhưng mắt không hề run.

Ông nói: 'Cậu còn mẹ chờ.

Cố lên.' Tôi nhắm mắt, chỉ bấu vào giọng nói ấy mà sống."

Một bà cụ lau nước mắt, kể lại đêm hầm sập: "Bom nổ ầm ầm, đất rung như sấm.

Người ta kéo nhau chạy, còn ông ấy thì lao vào.

Ông gào: 'Còn người sống, tôi còn ở lại.' Rồi hầm đổ, đất đá vùi lấp hết...

Khi đào lên, chỉ còn bàn tay ông thò ra, cứng đờ, nắm chặt hộp thuốc."

Nói đến đó, bà cụ ho sặc, đôi vai khẳng khiu chao như tàu lá chuối trước gió.

Mỗi câu chuyện là một lát dao khía thêm vào tim Thành, nhưng đồng thời cũng là ngọn lửa nhóm lên.

Anh thấy cha mình không chết.

Cha vẫn sống trong ký ức đồng đội, trong lời kể của làng, và giờ đây, cha sống trong chính khát vọng của anh.

Bức ảnh trên bàn thờ như bỗng ấm lên, ánh mắt cha nghiêng về phía anh, nặng như một cái đặt tay lên vai.

Sau lễ, khi mọi người vãn bớt, Thành bưng chậu nước ra sân, rửa đôi bát chén còn dính tro nhang.

Nước mưa hứng từ mái hiên loang ánh trời chiều.

Mẹ ngồi ở bậc thềm, xoa đầu gối, mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không, như có ai đang đi từ xa về.

"Ngày xưa," mẹ bỗng nói, "ông ấy về phép, cứ lặng lẽ như thế, sợ làm ồn.

Đi nhanh, về nhanh, bữa cơm chưa kịp nguội đã lại khoác ba lô đi.

Người như nắm muối ném vào biển, tan vào người ta lúc nào chẳng biết."

Mẹ đưa tay lau khóe mắt.

"Có bận, ông ấy giắt trong túi được mấy viên kẹo cứng.

Mày còn bé, nếm chưa kịp tan thì đã ngủ gục.

Ông ấy ngồi nhìn, thở dài."

Thành cúi mặt, nước trên tay lạnh buốt chạy vào lồng ngực.

Anh nghe tiếng mẹ như tiếng gió xuyên qua hàng cau, khô và mặn, mà mùi thơm của kỷ niệm lại bất chợt ập đến.

Mùi bông băng sạch, mùi mồ hôi muối, mùi đất ẩm trong hầm, thứ mùi mà chỉ cần nhắm mắt là anh biết đó là cha.

An Nhiên đứng ở ngưỡng cửa.

Cô không nói gì.

Từ sớm, cô đã phụ mẹ Thành nhặt rau, nhóm bếp, vo gạo.

Khói bếp bám vào tóc cô một thứ mùi ngai ngái, làm đôi mắt vốn đã ướt lại càng trong hơn.

Cô nhìn Thành qua làn khói mỏng, thấy khuôn mặt anh vừa quen vừa lạ, như cùng lúc là cậu bạn đồng quê và một người nào đó đang đi vào cơn bão mà cô không với tới.

Họ ra ngoài khi nắng đã đổ xuống cánh đồng thành những vũng vàng dày sánh.

Trời chiều bảng lảng, mây vần vũ, ánh nắng cuối ngày vàng vọt như khói lửa.

Con đường làng hun hút gió, hai người đi mà không ai nói gì.

Bước chân chậm, như sợ làm vỡ cái yên ắng u buồn đang bao trùm.

Thành dừng lại bên bờ rạ, nơi cánh đồng mở ra một con mương nhỏ.

Nước mương trong veo, phản chiếu bầu trời be bét mây.

Anh cúi xuống, vốc một vốc nước, rửa mặt, để cái lạnh giật mình kéo anh ra khỏi cơn mơ ngột ngạt của khói nhang.

Rồi anh ngẩng lên, nhìn thẳng về phía chân trời nơi rặng núi tím sẫm, giọng nghẹn mà cứng rắn:

"Anh nhớ cha, An Nhiên.

Anh tự hào lắm.

Cha không chết như một con người bình thường, cha ngã xuống như một chiến sĩ.

Anh muốn nối tiếp cha.

Anh không thể chỉ sống một đời thường, anh phải sống cho Tổ quốc, cho nhân dân này."

Nói xong, anh im lặng.

Lời vừa ra khỏi miệng đã như khắc thành một vết sâu trên đá.

Ở tuổi mười tám, có những điều người ta nói để nghe cho oai, cho bằng bạn bè.

Nhưng với Thành, câu ấy không phải để khoe khoang.

Nó là cái gì đó đã nằm sẵn trong máu, đã đi qua những đêm anh nằm nghe tiếng mưa gõ lên mái tranh, qua những sáng anh đứng nhìn hàng tre quằn mình trong gió, qua những lần anh nhặt chiếc mũ cũ của cha đội thử mà thấy nặng như mang cả lịch sử lên đầu.

An Nhiên nhìn Thành, thấy ánh mắt anh rực lửa, mà trái tim cô đau nhói.

Cô đã biết ngày này sẽ đến, từ những buổi chiều hai đứa còn nhỏ, chạy theo con diều giấy đến mỏi chân, mà anh vẫn đứng nhìn vệt trời xa xăm như có sợi dây vô hình kéo mình đi khỏi mặt ruộng.

Có lần, cô trêu: "Anh nhìn cái gì mà xa thế?"

Anh cười, bảo: "Trời ở kia rộng lắm.

Ở đó chắc có người đang cần mình."

Hồi ấy, cô chỉ nghĩ là anh nói ngông.

Bây giờ, cô sợ câu nói ấy đúng.

Trong đầu cô, ký ức ùa về.

Cô nhớ những buổi chiều hai đứa đuổi bắt ngoài đồng.

Nhớ lần anh trèo cây hái quả, ngã trầy tay, cha anh băng bó cho.

Cha anh vừa cười: "Đàn ông con trai, ngã thì đứng dậy, hái thì hái cho khéo, cầm dao như cầm bút vậy."

Bàn tay vừa cứu người nơi trận mạc lại nhẹ nhàng nâng niu con trẻ.

Cô nghĩ: "Người cha như thế, làm sao Thành không nối bước.

Anh sinh ra là để đi trên con đường ấy."

Bàn tay cô run run nắm chặt tay Thành.

Cô nghe từng mạch máu trong tay anh đập, ấm và mạnh.

Trong lòng cô vang lên tiếng thì thầm:

Năm ấy, từng giây từng phút bên anh đều quý giá.

Bởi em biết, một ngày nào đó anh sẽ đi.

Chiến tranh sẽ gọi anh.

Em không giữ nổi.

Cho nên, em chỉ còn biết trân trọng, khắc ghi, để mai này nếu anh có đi mãi, em còn có thể sống với ký ức.

Cô nuốt nước bọt, cố làm giọng mình không run:

"Anh đi rồi... anh có nhớ nhà không?"

Câu hỏi ngốc nghếch mà thật thà.

Thành cười khẽ:

"Nhớ chứ.

Nhớ đến buốt.

Nhưng có những nỗi nhớ phải giấu vào trong, để đi tiếp."

Cô quay đi, sợ mình khóc.

Gió đồng thổi mạnh, làm tà áo rung lên.

Trên con đê xa, vài cậu trai mười chín đôi mươi, mới hôm trước còn vác cuốc ra đồng, nay đã mặc áo xanh, vai đeo túi, tập bước đều.

Tiếng hô ngắn vang lên như nhịp tim của làng.

Những người mẹ đứng bên bờ tre, nhìn theo, miệng mím chặt, tay giữ chặt bờ trán để khỏi ngã.

Thành im một lát, rồi nói tiếp, như nói với chính mình:

"Anh không sợ chết.

Anh chỉ sợ sống hoài, sống phí.

Cha đã chọn cách sống, anh không thể chọn cách khác."

Anh ngừng, quay sang nhìn cô, mắt mềm đi: "Nhưng anh sợ làm em khổ."

An Nhiên lắc đầu: "Em không khổ.

Em chỉ sợ không được nhìn anh kỹ hơn hôm nay.

Sợ không kịp nhớ hết gương mặt này, giọng nói này."

Cô đưa tay chạm nhẹ lên gò má anh, như chạm vào một bức tượng mới nặn còn mềm đường nét, sợ chỉ cần mạnh tay một chút là sẽ méo mó đi.

Họ ngồi xuống bờ cỏ.

Bầy chim sẻ đậu trên dây điện, xào xạc như một dải khăn đen.

Mặt trời hạ thấp, cánh đồng chuyển sang màu mật ong pha tro, ngọt mà đắng.

Từ xa, tiếng loa của hợp tác xã vọng lại, nhòe trong gió.

Bỗng An Nhiên kể, như để níu kéo những sợi dây cuối cùng gắn anh với làng:

"Hồi nhỏ, em ghét mùi nhang lắm, cứ thấy nhang là sặc.

Nhưng sau này, mỗi lần nhà anh giỗ, em lại mong cho khói nhang dày thêm.

Vì khói nhiều thì em mới thấy cha anh rõ hơn trong tưởng tượng.

Mà thấy cha anh, em lại hiểu anh thêm một chút."

Thành cười buồn:

"Em nói y hệt mẹ anh.

Mẹ bảo, mỗi sợi khói là một sợi nhớ."

Họ kể với nhau đủ thứ lặt vặt, từ chuyện hôm qua mưa lấm tấm mà ếch nhái kêu như hội, đến chuyện con trâu già nhà bác Ba tự dưng đẻ thêm một bê con muộn mùa.

Những câu chuyện nhỏ xíu ấy, trong ngày thường sẽ trôi qua như hạt bụi.

Nhưng hôm nay, mỗi chữ đều thành một chiếc ghim nhỏ, ghim chặt hai đứa với nhau, ghim chặt vào chiều, vào không khí, vào sự sống còn mong manh của một bình yên đang chao đảo.

Thành bỗng kể về giấc mơ gần đây:

"Đêm kia, anh mơ thấy một cái hầm dài.

Tối lắm.

Có mùi ẩm.

Anh đi, bàn chân chạm vào đất lạnh.

Đi mãi.

Rồi anh thấy một luồng sáng.

Cha đứng đó, không nói gì, chỉ giơ tay cho anh một cuộn băng trắng.

Anh mở ra, thấy bên trong là một bông lúa non.

Cha gật đầu.

Anh chạy tới, nhưng đến thì cha mất dạng.

Anh tỉnh dậy, tay vẫn nắm chặt chăn như nắm băng."

An Nhiên nghe, rùng mình, nửa sợ nửa yên tâm.

Sợ vì những giấc mơ như vậy thường báo hiệu điều gì đó sắp tới.

Yên tâm vì ở cuối hầm còn có ánh sáng, và cha vẫn đứng đó, như một người dẫn đường.

Tiếng trống chùa đâu đó gõ nhịp, chậm và trầm, như một trái tim khổng lồ của làng đang đập.

Trên lối về, vài cụ già chống gậy đi ngang, chào bằng cái gật đầu dài, đôi mắt đã đi qua nhiều mùa giông bão nhìn hai đứa trẻ như nhìn chính mình thời trai trẻ.

Một bà mẹ vừa đi vừa lẩm bẩm:

"Đi thì đi cho đáng, sống thì sống cho tử tế, về thì về cho nguyên vẹn..."

Câu nói tan vào gió, như một câu thần chú cũ.

An Nhiên khẽ nói, từng chữ vỡ vụn:

"Hứa với em, dù ở đâu, dù thế nào, anh cũng giữ cho mình một chỗ mềm... một chỗ để còn nhớ về nhà."

Thành gật, không hứa lời, chỉ nắm tay cô chặt hơn.

Nắm tay ấy, với cô, đủ để sống qua nhiều tháng ngày mòn mỏi.

Với anh, là sợi dây ràng anh vào mặt đất, để khi gió bão thổi quá mạnh, anh vẫn không bay đi như một chiếc lá khô.

Họ trở về khi bóng tối đã rơi xuống mái nhà như một tấm chăn dày.

Mẹ đã nhóm bếp, lửa reo lách tách, ánh đỏ hắt lên vách.

Bữa cơm cúng còn ấm.

Ba người ngồi quanh mâm, không nói, chỉ nghe tiếng muỗng chạm bát, nghe tiếng gió lùa qua kẽ cửa.

Mẹ gắp cho Thành miếng thịt, tay còn run.

"Ăn đi con.

Ăn cho mạnh.

Người sống phải sống thay cho người đã khuất."

Thành nuốt chậm, cổ họng nghẹn lại như nuốt đá.

An Nhiên ngồi cạnh, lặng lẽ gỡ xương cá cho anh, động tác mềm như một lời cầu nguyện.

Ăn xong, mẹ gom chén bát, rồi lại ngồi im, mắt hướng về bàn thờ.

Lửa bếp tàn dần.

Thành đứng dậy, châm thêm nén hương, khói lại quấn quýt, bện thành sợi dây vô hình nối từ bàn thờ xuống nền đất, rồi đi qua lòng bàn tay anh, lên tới khóe mắt.

Anh khấn rất khẽ, chỉ đủ cho mình nghe: "Cha ơi, con lớn rồi."

Chỉ năm chữ, mà anh thấy trong đó có cả mùa mưa lũ, có cả vụ gặt sớm, có cả tiếng gọi của những con đường chưa bao giờ đặt chân.

Đêm xuống.

Làng yên như một con trâu nằm thở sau ngày cày dài.

Trên trời, các vì sao lạnh và cao, lấp lánh như những chiếc đinh nhỏ đóng vào mái đêm.

Thành tiễn An Nhiên ra cổng.

Con đường đất đen nhẫy, mùi cỏ dại ẩm ướt bốc lên.

Đèn dầu trong tay cô rung rinh, đốm lửa vàng như mắt một con chim mỏi.

Họ đứng đó rất lâu, không nỡ rời.

"Mai anh ra đồng sớm," Thành nói vu vơ, "giúp bác Ba gom rạ.

Mai cũng là ngày đăng ký tình nguyện ở huyện."

Câu cuối cùng tuột khỏi môi anh nhẹ như thở, nhưng rơi xuống đất nghe như hòn sỏi ném vào mặt nước, lan ra những vòng tròn sợ hãi.

An Nhiên ngước lên, nhìn sâu vào mắt anh.

Trong mắt ấy, cô thấy bóng mình nhỏ xíu, và sau bóng mình là bóng cha anh, đứng thẳng, tay vẫn nắm hộp thuốc, nở một nụ cười hiền mà kiên quyết.

Cô thấy hai bóng ấy chồng vào nhau, rồi từ từ tách ra, mỗi người đi về một phía: một về quá khứ, một đi vào tương lai.

Cô hiểu, lịch sử là một con đường rộng và gió dữ, nó chỉ mở cho những bước chân chịu đi.

"Em sẽ đợi," cô nói, không run.

"Đợi bằng tấm lưng quay về phía gió, bằng đôi mắt quay về phía cổng, bằng cả hai bàn tay biết làm việc, để khi anh về, anh thấy nhà vẫn sáng."

Thành gật, cười.

Nụ cười ấy buồn mà kiêu hãnh.

Anh không hứa.

Anh biết hứa ở thời này quá mong manh.

Nhưng anh đưa tay, chạm nhẹ vào mái tóc cô, cảm ơn vì có một mái nhà đã bắt đầu mọc rễ trong tim.

Cô quay bước.

Đèn dầu đu đưa rồi chìm dần vào bờ tre.

Thành đứng rất lâu ở cổng.

Gió thổi qua vườn chuối, lá rung như những lá thư cũ.

Anh chợt nhớ buổi sáng có người đem giấy báo tử về, mẹ anh ngồi bệt xuống nền, tay bấu chặt mép áo mà không khóc nổi.

Hồi ấy, anh bảy tuổi, ngơ ngác như con chó con lạc mẹ.

Người ta bảo: "Cha cháu đi rồi."

Anh không hiểu "đi rồi" là đi đâu, còn hỏi chừng nào cha về.

Không ai trả lời.

Tối ấy, anh ngủ mê, thấy cha đứng dưới gốc cau, gọi anh đi học.

Anh chạy theo mà chân như dính bùn, không nhấc nổi.

Tỉnh dậy, gối ướt đẫm mồ hôi.

Từ đó, anh lớn nhanh, như cây lúa gặp mùa mưa.

Lớn bằng sự vắng mặt của cha.

Bây giờ, đứng trước ngưỡng cửa tuổi mười tám, anh biết rõ con đường của mình.

Trong làng, đã có bao nhiêu cậu trai mười chín đôi mươi khoác áo lính, vai thon mà mắt sáng, dáng đi gấp gáp như đuổi theo thời gian.

Anh sắp mười tám.

Cái ngưỡng mong manh giữa "con" và "người" mỏng như một sợi tóc, chỉ cần bứt một cái là đứt.

Anh nghe lòng mình ầm ầm như tiếng trống rừng.

Anh muốn đi.

Không phải vì người ta đi nên mình cũng đi.

Mà vì có một tiếng gọi âm thầm, dai dẳng, gõ vào xương tủy, gọi tên anh bằng chính tên cha.

Đêm sâu thêm một nấc.

Chó sủa ở cuối xóm, rồi im.

Tiếng ếch nhái đổi nhịp, chậm lại, như cũng mệt.

Thành quay vào, khép cổng.

Trong nhà, mẹ đã ngủ thiếp bên chõng, tay còn nắm chặt chiếc khăn.

Anh đắp chăn lại cho mẹ, nhấc chân đi nhẹ như người đi trong đền.

Trước khi tắt đèn, anh nhìn thêm lần nữa lên bàn thờ.

Ngọn lửa đèn hoa kỳ nhỏ bé mà bền, như một trái tim không chịu tắt.

"Cha ơi," anh thì thầm lần nữa, "con ở đây."

Sáng mai, anh sẽ dậy sớm.

Sẽ ra đồng, sẽ gùi rạ, sẽ chào bác Ba, chào mấy đứa bạn, chào cả con đường đất đã in dấu chân anh từ bé.

Chiều mai, anh sẽ lên huyện đăng ký.

Ngày kia, có thể anh sẽ lên đường, hoặc tuần sau, hoặc tháng sau.

Lịch sử không hẹn giờ cụ thể, nó chỉ đến khi người ta sẵn sàng.

Còn hôm nay, ngày giỗ cha, anh đứng giữa căn nhà nhỏ đầy khói nhang, nhìn quanh, thấy mọi thứ thân thuộc đến nhói đau.

Và anh mỉm cười, bình tĩnh như người đứng trước lửa.

An Nhiên về đến cổng nhà mình, dựa lưng vào cánh cổng gỗ, thở dài mà không dám bật tiếng.

Cô đặt đèn xuống, bóng lửa run rẩy như một trái tim bé nhỏ.

Cô nhắm mắt, hình ảnh Thành hiện lên rõ như một bức họa vừa mới vẽ: đôi mắt sáng, quai hàm gầy, bờ vai thon.

Rồi phía sau bức họa ấy, thấp thoáng một hình bóng khác: người đàn ông trong tấm ảnh trên bàn thờ.

Cô không phân biệt nổi đâu là cha, đâu là con.

Hai bóng người hòa làm một, rồi tách ra, rồi lại hòa.

Cô nghe như có ai đó thì thầm bên tai: "Đừng khóc.

Khóc làm nhòa lửa."

Cô bật cười trong nước mắt.

"Em biết," cô đáp lại trong lòng.

"Em sẽ không khóc to.

Em sẽ khóc khẽ, để ngọn lửa còn nghe được tiếng chân anh về."

Đêm ấy, cô mơ.

Cô mơ thấy cánh đồng trắng một màu băng gạc.

Trên đó, những bông lúa non mọc lên từ những dải băng dài, lá lúa mảnh như mép dao, chạm vào nhau kêu leng keng như kim loại.

Ở cuối đồng là một hầm trú ẩn.

Cửa hầm mở, khói bốc ra trắng như khói nhang.

Có hai người đàn ông đi vào: một người cầm hộp thuốc, một người cầm lá cờ.

Cô chạy theo, gọi "Thành ơi", nhưng giọng chìm vào khói.

Bàn tay cô vươn ra, chạm vào không khí, lạnh như chạm vào nước sông tháng Chạp.

Cô giật mình tỉnh dậy, nghe gió lùa qua mái nhà, mùi hương trầm còn đọng trong tóc từ nhà Thành như vẫn quanh quẩn đâu đây.

Sáng hôm sau, khi mặt trời mới nhú, làng đã đầy tiếng người.

Ai đó gọi nhau đi cấy sớm, tiếng guồng nước kẽo kẹt hòa cùng tiếng gà gáy.

Đời sống tiếp tục như nó vốn vậy, dẻo dai, bướng bỉnh, bất chấp chiến tranh ngoài kia đang réo gọi.

Thành mở cửa, hít một hơi dài, thấy lồng ngực nở to như có ai vừa đặt vào đó một nắm lửa.

Anh khoác chiếc áo nâu sồng, bước ra sân, đôi dép cao su kêu lép nhép.

Bàn tay chạm vào then cổng, bất giác anh nhớ bàn tay cha – bàn tay năm xưa, khi người ta đào lên, vẫn nắm chặt hộp thuốc.

Thành siết tay lại, không phải để giữ thuốc, mà để giữ lấy một lời thề thầm lặng.

Trên bầu trời, mây sớm kéo thành những vệt dài, nhòe như khói bom.

Tiếng gió rít qua hàng tre nghe như tiếng hú từ phía lịch sử vọng lại.

Thành biết, con đường của mình rồi cũng sẽ hòa vào con đường của bao lớp trai làng đã khoác áo xanh lên đường.

Anh mười tám, họ mười chín đôi mươi – tất cả đều chung một ngọn lửa.

An Nhiên đứng trong cửa sổ nhà mình, lặng lẽ nhìn sang.

Cô mới mười sáu tuổi, đôi mắt vẫn còn trong veo của tuổi học trò nhưng đã thấm đẫm một nỗi buồn già dặn.

Cô thấy bóng Thành đổ dài trên nền đất, nhập vào nắng sớm, kéo đến tận mép ruộng còn đẫm sương.

Bóng ấy như nối liền từ dĩ vãng của người cha đến hiện tại của người con, rồi kéo thẳng vào tương lai phía trước.

Cô không gọi anh.

Chỉ khẽ đặt hai bàn tay lên ngực, giữ chặt trái tim khỏi rơi ra ngoài.

Trong thầm lặng, cô thì thầm:

"Anh đi thì cứ đi.

Em còn nhỏ, chưa thể giữ được anh.

Nhưng em sẽ nhớ thay anh, sẽ ngoái nhìn thay anh, để mai này khi anh ngoảnh về, vẫn thấy một mái nhà đang chờ."

Và ngày giỗ cha khép lại như thế: nhẹ như một cánh cửa khép, mà nặng như một tảng đá đặt xuống lòng người.

Nhưng ở phía trong cánh cửa ấy, lửa đã bén.

Lửa không đòi hỏi điều gì ngoài một kẻ đủ can đảm giữ nó cháy mãi.

Thành – người giữ lửa.

Và An Nhiên – người giữ tro than, chắt chiu từng tàn khói để ngọn lửa ấy không lụi trong những đêm dài mịt mù.
 
Back
Top Bottom