Cập nhật mới

Khác (ChiViet) Mãi là "đồng chí" nhé!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
354591619-256-k384486.jpg

(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
Tác giả: MonMiu1
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

⭐️ (Đã được remake với cái tên " Chuyến Du Hành Vượt Thế Kỉ" vì quá cringe)
Bộ truyện CHs này chủ yếu là về lịch sử, tình hình chính trị của Việt Nam trong suốt những năm tháng chống giặc ngoại xâm vào thế kỷ 20 nhé!

Đồng thời cũng cho biết quan hệ ngoại giao của Việt Nam với các quốc gia trong thời kì đó, đặc biệt là với các nước kẻ thù hay các nước theo khối XHCN (nhất là TQ).

Những nội dung đó sẽ được thể hiện qua các CHs trong AU của mình😀D

China với Vietnam trong AU mình chỉ là đồng chí, bạn thân thui nha (nhưng nhỏ
author cố tình ship ngầm cả 2)=))
Sẽ có một chút ngược ở gần cuối nhé, nhưng mình sẽ không tiết lộ trước bộ truyện này có HE hay SE đâu nha, mọi người cứ việc tưởng tượng đi🙂)



countryhumans​
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
Giới thiệu sơ về truyện😀


Yah, như đã nói, ChiViet (OTP của mình) sẽ xuất hiện khá nhiều trong AU này, nếu đây là NOTP của bạn, đây sẽ không phải lựa chọn tốt để đọc trên Wattpad của bạn;D

(Nhưng mình cũng sẽ không ship quá nhiều.

Dù sao China và Vietnam cũng chỉ là đồng chí và anh em của nhau thuii, không liên quan gì đến quan hệ người yêu, vk - ck cả😀)

Giới thiệu sơ một số nhân vật sẽ xuất hiện trong truyện:

- Bạn bè/ Đồng chí của VNam: Lào 🇱🇦, Cuba 🇨🇺, Liên Xô, Trung Quốc 🇨🇳, Triều Tiên 🇰🇵, cùng một số nước khác mà trước đây theo khối XHCN.

- Kẻ thù của VNam: Mỹ 🇺🇸, "Anh ba" VNCH (South Vietnam), Khmer Đỏ, Trung Quốc 🇨🇳 (1979), ASEAN (trước đây ASEAN gồm 5 quốc gia Đông Nam Á muốn chống lại chủ nghĩa cộng sản, đặc biệt là muốn chống lại VNam).

⚠️ Cảnh báo: Bên cạnh những yếu tố lịch sử, chính trị, truyện có cả những yếu tố phản cảm (VD: tội ác chiến tranh,...).

Cân nhắc kĩ trước khi đọc^^
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
P1: Kí ức cuối thời kì kháng chiến chống Pháp


Dù Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã được coi như giành lại nền độc lập vào năm 1945, kết thúc gần 100 năm bị Pháp đô hộ, Nhật giày xéo, nhưng thực dân Pháp lại lăm le xâm chiếm nước ta thêm một lần nữa.

Bởi vậy mà Nam (Vietnam trong AU mình) cùng các anh trong quân ngũ lại phải lên đường, tiếp tục sự nghiệp chiến đấu cho sự tự do của cả dân tộc.

Họ là những con người kiên cường, bất khuất, "quyết tử cho tổ quốc quyết sinh", và luôn vui vẻ, nhiệt tình thực hiện nghĩa vụ cao cả này với tổ quốc (đặc biệt là với một người lạc quan như Nam).

Ngày 7/5/1954, chiến dịch Điện Biên Phủ nổ ra, kết thúc ách đô hộ của thực dân Pháp tại Việt Nam.

Mọi người vỡ oà trong hạnh phúc.

Ngày 10/10/1954, thủ đô Hà Nội, nơi sinh của cậu (Nam), hoàn toàn được giải phóng khỏi chính quyền thực dân Pháp.

Cả thủ đô ngập tràn màu cờ đỏ cùng các dải khẩu hiệu và ảnh Bác, 2 bên đường chật kín người với những bó hoa tươi thắm, họ vui mừng cho sự tự do, xoá bỏ hoàn toàn cảnh đất nước bị thực dân đàn áp, bóc lột.

Các anh bộ đội cụ Hồ người hành quân, người trên xe tăng tiến về Hà Nội, nhận được những bó hoa, những câu thăm hỏi, và cả những cái ôm ấm áp từ con cái, cha mẹ, người thương của họ,...

Đó thực sự là một hình ảnh rất ấm lòng.

Nam cũng không phải ngoại lệ.

Vừa bước vào thủ đô, cậu đã gặp một số người bạn của cậu ở đó, họ hỏi thăm, trò chuyện rất vui vẻ với cậu.

Một trong những điều khiến cậu nhớ nhất về hôm ấy là cái xoa đầu và lời nói đến từ China - đồng chí, bạn láng giềng của cậu:

- "Chúc mừng cậu nhé!

Cậu đã làm được rồi đấy!"
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
P2: Ame và South


Yeah, chắc chắn bạn nào cũng biết sau kháng chiến chống Pháp, đế quốc Mỹ lại xuất hiện trên mảnh đất này, cố tình phá huỷ hiệp định Genève và chia cắt nước ta, tạo nên một cuộc nội chiến.

Phía bắc là Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà, do Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo.

Phía nam là Việt Nam Cộng Hoà, theo chính quyền của Mỹ và Tổng thống Ngô Đình Diệm.

Là một chính quyền theo chủ nghĩa tư bản được Mỹ viện trợ và đầu tư rất mạnh, từ kinh tế đến quân sự, mà VNCH phát triển một cách nhanh chóng (với nền quân sự mạnh thứ 4 trên thế giới là các bạn cũng đủ hiểu rùii), trong khi bên kia vĩ tuyến vẫn còn rất khó khăn.

Mình xin giới thiệu một chút về "anh ba" của Nam trong AU mình nhée...

Đây là South Vietnam, 19 tuổi (hơn Nam 3t), m65, trong bộ quân phục VNCH với khẩu súng trường M1 Garand.

Đi đâu cũng luôn có anh Mẽo bảo kê:33

Hình phèn quá, nhưng cutee.

Mà tính cách South lại không được cute như trong hình🙁(

Trong đa phần các AU CHs khác (theo mình để ý), South thường là ngiu của anh Mặt Trận và là anh ba của VN😀

Nhưng South của mình là phản diện nhé, và hoàn toàn ủng hộ việc Mỹ tiến hành cuộc chiến tranh phi nghĩa ở Việt Nam (cái mà VNCH gọi là "sự bảo vệ của Mỹ trước sự xâm lược của cộng quân Bắc Việt").

South ghét Cộng Sản?

Chắc chắn rồi!

Cậu nghĩ về Cộng sản như cách Mỹ và đa phần các quốc gia trên thế giới nhìn nhận về Cộng sản thời đó - một chủ nghĩa sẵn sàng làm cho nước mất nhà tan, làm dân nghèo nàn, đau khổ chỉ vì lợi ích của nhà nước.

Thôii, kể vậy đủ rùii, có lẽ mốt nên viết thêm về mối quan hệ giữa hai bên (Mỹ/South VN/ASEAN + Vietnam/Các quốc gia XHCN) nhỉỉ.

À mà mấy đoạn ship ChiViet xuất hiện ít quá, mốt mình sẽ cố gắng thêm nhiều hơn nữaa🙁(

Mình đi ngủ đâyy, pái pai:3
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
P3: Lên đường


Cứ tưởng chiến tranh đã kết thúc ở Việt Nam, không ngờ chỉ sau một năm, đất nước lại bị đế quốc Mỹ xâm chiếm, chúng để lại rất nhiều đau thương, mất mát, gây ra biết bao nhiêu tội ác ở mảnh đất thân yêu này...

Bắt buộc nhân dân ta lại phải đứng lên tham gia kháng chiến, các người mẹ, người vợ, người con... lại ngậm ngùi chia tay và để những anh bộ đội ra đi, dù biết khả năng ở lại sẽ rất thấp, nhưng vì tổ quốc mà...

Vào đúng buổi tối hôm sau, Nam sẽ rời khỏi thủ đô thân yêu để vào miền Nam, thực hiện sự nghiệp thống nhất đất nước, kết thúc chính quyền Sài Gòn và đánh đuổi quân giặc khỏi nơi này.

"Đánh cho Mỹ cút!

Đánh cho Nguỵ nhào!"

Các bà mẹ, cùng vợ với những người con tất bật chuẩn bị đồ cho người thân lên đường, cố gắng nuốt nước mắt vào trong và nghĩ đến ngày đất nước được thống nhất, giành lại được sự tự do, độc lập...

Chiều hôm ấy, các anh trong đại đội với cậu ngậm ngùi chia tay những người ở lại, đa phần là người thân và người quen trong xóm.

Họ hứa hẹn với nhau biết bao nhiêu điều, dành cho nhau những cái ôm trước khi người kia lên đường.

Mọi người trân trọng từng phút, từng giây được ở bên nhau, bởi vì những người ở lại đều biết, có thể đây sẽ là lần gặp gỡ cuối cùng giữa họ và các anh bộ đội...

Nam cũng đã có một cuộc gặp mặt trước khi chia tay với những người bạn của cậu.

🇱🇦 - "Đi mạnh giỏi nhé, Vietnam!"

🇨🇺 - "Chúng tôi luôn sẵn sàng ở bên cậu và tổ quốc của cậu mỗi khi cần mà 😊"

🇰🇵 - "Tôi luôn tin tưởng vào người đồng chí của tôi mà, cố gắng lên!"

Liên Xô đưa cậu một khẩu tiểu liên AK, nói:

"Cậu cố gắng lên nhé!

Tôi tin cậu sẽ làm được mà, vì sự nghiệp giải phóng dân tộc và lòng yêu nước nồng nàn của cậu.

Dù đế quốc Mỹ có mạnh đến thế nào hay cậu đang trong tình thế nguy hiểm ra sao, đừng run sợ.

Cậu chắc chắn sẽ chiến thắng khi có đủ bản lĩnh, sự kiên định và tinh thần dân tộc mà^^

- Nhớ lời tôi đấy nhé!"

Sau buổi gặp mặt này sẽ là biết bao nguy hiểm đang chờ đợi cậu trước mắt, nhưng cậu vẫn cảm thấy lòng thật bình yên làm sao.

Nam rối rít cảm ơn tất cả mọi người và cùng đại đội của cậu bắt đầu chuyến đi.

"Cảm ơn mọi người.

Tớ sẽ luôn cố gắng hết sức mình!

Nhớ giữ liên lạc với tớ đấy!"

Còn 10p nữa là chuyến tàu khởi hành đi đến bên kia vĩ tuyến bắt đầu rồi.

Cả đại đội cùng nhau vui cười, trò chuyện rôm rả.

Nam vừa hồi hộp về chuyến đi, vừa ấm lòng khi nghĩ đến những phút giây hồi nãy, nhưng cũng tiếc nuối khi không có sự hiện diện của China.

"Vietnam ơi, cậu đợi một chút đã!!!"

Một chàng thanh niên đội chiếc mũ mềm đính sao đỏ, cao hơn cậu lẫn 20cm (1m70), với mái tóc đỏ nhạt chạy ra, không ai khác chính là China.

"Cậu cầm lấy đi, cố gắng lên cậu nhé!

Chúng ta cùng chung lý tưởng, chung chí hướng, sẽ mãi mãi là đồng chí của nhau.

Dù có thế nào, tôi vẫn luôn ủng hộ cậu!"

Nói xong, China chìa bộ quân phục bộ đội cùng chiếc mũ cối Trung Quốc mới toanh, đưa cho cậu (hàng viện trợ của TQ) rồi ôm chầm cậu vào lòng trước lúc chia tay (Nam vốn là một shota có chiều cao khiêm tốn nên ôm dễ vlr=).

(Mặc dù mình vẫn thích gọi Nam là Lolita hơn, nhưng cách gọi không phù hợp cho lắm:vv)

"Cảm ơn anh nhé!

Em chắc chắn sẽ làm được, chắc chắn sẽ đem lại một kết quả khiến anh cảm thấy tự hào và hãnh diện."

Nam nhủ thầm, cậu bước lên tàu, bắt đầu cuộc hành trình đầy chông gai của mình...
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
P4: Double nỗi sầu🙁((


(Mình hơi dốt Sử nhưng vẫn khá thích viết về đề tài này, nếu có sai sót gì mong mọi người góp ý nhé, à mà part này k liên quan đến ChiViet 🥲)

Chuyến tàu cứ lăn bánh...

Cuối cùng cũng đã đến miền Nam rồi!

Sau một hồi nghỉ ngơi, cả đại đội cùng nhau hành quân đến khu vực đóng quân.

Mọi người đều đã chuẩn bị trước + được huấn luyện cho trận chiến sắp tới.

"Người Việt Nam chúng ta luôn là những con người dũng cảm, bất khuất, không sợ hi sinh xương máu vì sự độc lập, toàn vẹn lãnh thổ của đất nước!

Tôi tin tất cả các đồng chí đều có thể chiến đấu hết mình suốt những trận đánh sắp tới!"

- Chỉ huy đã dặn dò cả đại đội như vậy.

Ban đêm trước ngày chiến đấu là thời gian để các anh bộ đội cùng nhau trò chuyện, chia sẻ về những ký ức đẹp đẽ suốt cuộc đời mình và nói lời chia tay, bởi có thể đây sẽ là lần cuối họ gặp nhau.

Chiến tranh khốc liệt là thế, nhưng có vẻ không ai tỏ ra sợ hãi cả, người nào cũng giữ trong mình niềm tin về một tương lai sáng hơn của tổ quốc.

Trận đánh bắt đầu...

Những loạt đạn cứ vang lên ào ào.

Nam may mắn chỉ bị một hai phát đạn vào tay và được băng bó kịp thời.

Trong khi nhiều người đồng chí, anh em của cậu lại không được may mắn như thế.

Họ đã hi sinh, những lời hứa hẹn với người thân của họ giờ đây chẳng còn gì cả...

Sau một vài năm kể từ khi xảy ra chiến tranh, cậu đã được chứng kiến thêm về sự tàn ác đến đáng sợ của đế quốc Mỹ cùng quân đồng minh (gồm 🇰🇷,🇦🇺,🇳🇿,🇵🇭,🇹🇭 trong đó có 🇰🇷,🇦🇺,🇳🇿 trực tiếp tham chiến, tàn bạo nhất là lính Đại Hàn ) và chính quyền của tổng thống Diệm.

Từ thảm sát dân lành, đưa những chiến sĩ cách mạng đến những nhà tù với các hình thức tra tấn ghê rợn, đến hãm hiếp phụ nữ, rải bom mìn, chất độc da cam khắp mọi nơi...

Bởi vậy mà có rất nhiều người không còn cơ hội để sống trên mảnh đất này, trong đó có cả những người Nam rất quý...

Biết được những người mình yêu thương lần lượt ra đi, hay bị giết chết một cách dã man, thậm chí bị hãm hiếp (đối với phụ nữ), là điều khủng khiếp nhất cuộc đời Nam.

Từ những chuyện đó, cậu càng nung nấu trong mình mong muốn được tiêu diệt hết những kẻ tàn ác đó...

Sau đây là một trong những điều tồi tệ nhất đã xảy ra với một trong những người cậu yêu quý...

16/3/1968...

Hôm ấy là sinh nhật lần thứ 12 của Nhiên, một cô bé có vẻ ngoài và tính cách thật đáng yêu, sinh sống cùng mẹ tại thôn Mỹ Lai thuộc xã Sơn Mỹ, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi.

Cậu cùng một vài anh bộ đội lâu lâu lại đến thăm cô bé, suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Cô bé rất thích các anh bộ đội và mong muốn sau này sẽ lập được nhiều chiến công, bảo vệ đất nước.

Tuy là sinh nhật, nhưng không một món quà, cũng không một lời chúc đến với cô bé.

Chỉ có những tên lính Hoa Kỳ lạnh lùng đến nơi này, tàn sát những người dân vô tội, với lí do là "tiêu diệt Việt Cộng".

Cô bé cũng đã không thể thoát khỏi tay chúng, bị bắt lại và đâm chết bằng lưỡi lê.

(Tuy đã nhiều năm trôi qua, nhưng Nam cùng các CHs khác vẫn giữ y nguyên độ tuổi mặc định của mình, AU mình là vậy)

Sốc, hận thù, mệt mỏi, là cảm giác của Nam lúc bấy giờ.

Cậu còn nhớ, trước đấy, bất cứ chuyện gì Nhiên cũng đều chia sẻ cho cậu nghe.

Cậu cũng rất thích sự vui tươi, lanh lợi, hóm hỉnh toát ra từ cô bé ấy.

Không ít lần cậu đã khóc hết nước mắt vì những cái chết đầy đau đớn y như cái chết của cô bé Nhiên.

Nhưng cậu bắt buộc không thể từ bỏ cuộc sống này, dẫu có thế nào, vì đất nước mà...

Giờ em đã được nghỉ ngơi rồi Nhiên nhé!

Mọi đau đớn đã kết thúc rồi, em đã được đến một nơi chỉ còn tình yêu và sự bình yên - đó là thiên đường.

Ở đó, Nhiên với mẹ...à, cả những người hàng xóm nữa, sẽ tiếp tục được ở bên nhau, và em sẽ được quay trở lại trường học cùng các bạn... (said tác giả)

Còn Nam buộc phải gạt hết nước mắt, tiếp tục cầm súng đứng lên...

.

.

.

"Aha, nghe nói trận sau cậu sẽ chiến đấu với tôi đúng chứ, quân xâm lược cộng sản🙂?"

- South Vietnam nói với cậu vào một ngày trời nắng.

- To be continued...-

(Mắ mình viết dở vaiz, giờ đọc thấy cứ kì kì bởi nội dung ko liên kết vs nhau 🥲

À còn mấy đoạn liên quan tới ChiViet sẽ xuất hiện ở những part tiếp😀)
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
⭐️ "Flex" một chút về AU ChiViet của mìnk một năm trước (Cringe 💀)


Mình bắt đầu simp OTP này từ hồi tháng 7 năm trước tới giờ rùi🙂

AU cũ hơi cringe đối với mình, nhưng ngọt xớt àaa:3 À mà thui mời các bạn thưởng thức các "tác phẩm" ChiViet mình vẽ từ cuối năm trước đến đầu năm nay nhé😀

Hồi này mới tập tành vẽ Countryballs, nhìn xấu vaiz 💀 Nhưng dù sao cũng có cơm chó để ăn=)

"NamNam" làm nũng Trung:v

Thỏ và mèo 🐰🐱

Để mình đăng luôn P2, P3 và P4 cho chuyên mục này, chứ để nhiều ảnh trong 1 phần thì Wattpad ko cho phép🙁(
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
(2) ⭐️ "Flex" 1 chút về AU ChiViet của mình 1 năm trước (Cringe)


Tiếp tục chuyên mục này nhee

China's confession 💞💐

Vì Wattpad có lẽ chỉ cho đăng tối đa 2 ảnh nên mình sẽ đăng tải các ảnh khác ở những chương sau nhé:>
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
(3) ⭐️ "Flex" 1 chút về AU ChiViet của mình 1 năm trước (Cringe)


Tiếp tục cái chuyên mục khúm núm này nhé:vv

VNam x All

Có lẽ đây là một trong những bức vẽ ChiViet thực tế nhất mà mình từng vẽ:vv

(Nhìn tên cuốn sách VNam đang đọc)

Dạo này bận vs flop quá nên mình khum đăng truyện đc, nên mình sẽ tranh thủ đăng vào tuần sau, trong thời điểm mình thi học kỳ😀
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
P5: Trò chuyện:v


Trận chiến mới cũng đã đến lúc bắt đầu sau vài giờ cậu gặp South.

Tuy chỉ là một trận đánh nhỏ, không nổi tiếng hay khốc liệt như những trận đánh trước (đặc biệt là sự kiện Tết Mậu Thân 1968) nhưng cả 2 bên đều chuẩn bị mọi thứ từ vũ khí đến lực lượng quân đội tham gia chiến đấu rất cẩn thận, chu đáo. (Và cũng ko hiểu vì một lí do quần đùi nào đó=)) Trong trận đánh này đều có các CHs ở 2 bên tham gia để trợ giúp + ủng hộ cho đồng minh của họ,

Nếu các bạn vẫn chưa hiểu, thì mình xin giải thích cụ thể như sau:

=> Trận đánh có 2 bên tham chiến: Gồm Bắc Việt Nam (VNDCCH) và Nam Việt Nam (VNCH).

Và đây là 1 sự kiện 0 có thật.

=> Những CHs tham gia trợ giúp cho phía VNDCCH (trong trận đánh này) là một số ít các QGia XHCN (gồm 🇨🇳,🇰🇵,🇨🇺,🇱🇦 và Liên Xô )

=> Còn những CHs tham gia trợ giúp cho phía VNCH (trong trận đánh này) chắc chắn phải là Mỹ các QGia đồng minh như lúc trước mình đã đề cập (🇰🇷,🇦🇺,🇳🇿).

Riêng 🇹🇭 và 🇵🇭 không trực tiếp tham chiến.

Trong lúc những người lính của cả 2 bên chiến đấu (tính cả Nam và South VNam), thì các CHs được coi là đồng minh của phía VNDCCH và VNCH hỗ trợ phần đạn dược, băng bó.

(Mắ tự nhiên lười viết diễn biến trận chiến vaiz í ;-😉

Kết thúc trận đánh, điều đáng mừng là số lượng chiến sĩ đã hy sinh bên phía VNDCCH và số lượng vũ khí đã sử dụng không nhiều (một phần nhờ sự hỗ trợ chủ yếu từ Liên Xô và China), phía VNCH cũng vậy (nhờ sự hỗ trợ chủ yếu từ anh cả Mỹ và Hàn Quốc).

Tuy VNCH có nền quân sự mạnh thứ 4 trên thế giới, cùng nhiều loại vũ khí tối tân, nhờ sự hỗ trợ nhiệt tình của Mỹ, nhưng, chúng ta có tinh thần dân tộc và mong muốn về một đất nước thống nhất, độc lập, không còn bị chia cắt.

Đó là điều mà VNCH hoàn toàn không có được.

-----------------------------------------------------

"Cậu ổn chứ, Nam?"

China vừa vẫy tay vừa gọi sau khi chào hỏi, trò chuyện cùng những người đồng đội của cậu.

Nhưng Nam chỉ bỏ đi một mạch, trên mặt biểu lộ rõ cái thái độ vô cảm mà người ta ít khi thấy ở cậu.

Kể cả Lào, Cuba dù có đến gần để hỏi han, cậu cũng chỉ phản hồi bằng việc hất tay họ ra, rồi lầm lũi bước theo tiểu đội của cậu.

"Không hiểu cậu ta gặp vấn đề gì nhỉ?"

- 🇱🇦

"Bình thường có thấy cậu ấy như vậy đâu?"

- 🇨🇺

"Tớ đang tính kể cho Nam nghe về suốt quãng thời gian làm phi công trong cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra ở quê hương cậu.

Vậy mà bây giờ cậu ta lại phản ứng vậy, cụt cả hứng! (North Korea trong AU mình là một trong những phi công Triều Tiên hỗ trợ Việt Nam bắn hạ không quân Mỹ suốt những năm 1965 - 1968)."

- 🇰🇵

(Liên Xô và China chỉ im lặng).

----------------------------------------------

12h đêm....

"Đồng chí Nam này, có người muốn gặp anh.

Cậu ta nói rằng cậu ta là một trong những người tham gia hỗ trợ chúng tôi trong trận đánh trước và muốn đến để hỏi thăm tình hình của anh hiện tại".

- Quân, một trong những người chung tiểu đội nói nhỏ với cậu rồi dắt cậu ra ngoài.

"Lại là China nữa à?

Sao anh lại xuất hiện đột ngột trong lúc người khác cần sự yên tĩnh vậy?"

- Nam nhủ thầm trong bụng khi lại bắt gặp cái bóng dáng, mái tóc quen thuộc ấy.

"Đi ra kia với tôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu".

- China nói rồi cầm chặt tay cậu, đưa cậu đến phía cánh đồng sát đơn vị.

"Tôi muốn biết tại sao gần đây cậu lại có thái độ như vậy.

Liên Xô cùng đồng đội cậu đã lo lắng cho cậu rất nhiều đấy, nhưng tối nay họ bận nên chỉ có mình tôi xuống đây thôi!"

- 🇨🇳

"Em ổn mà, anh làm ơn đừng hỏi gì nữa!"

- Nam đáp, mặt vẫn giữ y nguyên thái độ vô cảm.

China có lẽ đã đoán được Nam đang gặp vấn đề gì, liền đặt tay lên vai cậu.

"Nam này, chiến tranh khốc liệt lắm đúng chứ?

Và tôi đoán rằng trong chiến tranh, cậu đã mất rất nhiều người cậu yêu quý, từ đồng đội đến những người bạn xã giao hoặc chung làng, chung xóm với cậu.

Tại sao tôi lại đoán được nguyên nhân cậu gặp phải ư?

Tôi để ý rất kỹ từ trước tới giờ rồi, cậu khóc vì khó khăn, đau đớn cậu gặp phải thì ít, mà cậu khóc vì sự ra đi của từng người trong cuộc đời cậu thì nhiều..."

- 🇨🇳

"...."

- 🇻🇳

"Tôi hiểu mà, tôi cũng từng trải qua cảm giác này rồi.

Đau đớn nhất là vào thời điểm đất nước tôi đang mang cái tên Trung Hoa Dân Quốc, khi bị Đế quốc Nhật xâm chiếm.

Chúng gây ra những cuộc thảm sát dã man, khiến nhiều người tôi yêu quý chết theo cái cách không một ai muốn cả.

Tôi còn nhớ, vào ngày 13/12/1937 (ngày xảy ra sự kiện Thảm sát Nam Kinh), tôi cùng những cô chú, những đứa em hàng xóm cố gắng chạy trốn khỏi binh lính Nhật Bản.

Nhưng chỉ có tôi là một trong số ít người sống sót, còn lại đều ra đi với thân xác không còn nguyên vẹn..."

- 🇨🇳

"Chúng ta đều có nỗi đau giống nhau, vì vậy, nếu che giấu cảm xúc không được, đừng cố gắng, cứ khóc đi...

À, cậu cho tôi ôm cậu một cái nhé!"

- 🇨🇳

Người Nam khẽ rung lên.

Đôi mắt không cảm xúc của Nam lúc này lại trở nên ươn ướt.

Cậu sà vào vòng tay của China, rồi khóc để giải toả hết nỗi buồn, nỗi uất ức trong lòng.

"Thôi được rồi, không khóc nữa nào!

Dù sao thì cậu cũng không đơn độc, vẫn còn nhiều người khác bên cậu mà!

Lào, Cuba, Triều Tiên, Liên Xô thấy cậu như vậy sẽ lo lắng lắm đấy".

- China mở miệng an ủi.

Một tay ôm, một tay xoa đầu cậu.

"Dù có thế nào, cậu vẫn phải sống tiếp và tạm gạt hết nỗi buồn đi.

Mọi người cần cậu lắm đấy

Nam à.

Riêng tôi, tôi rất mến cậu không chỉ vì cậu là đồng chí của tôi, mà còn vì sự gan dạ, lạc quan, nhiệt tình trong mọi việc của cậu."

- 🇨🇳

"À, còn nữa, tôi chưa nói đến sự dễ thương nhỉ?

Mỗi khi thấy cậu cười, giận dỗi, vô tình làm những hành động ngốc nghếch, thậm chí là lúc cậu khóc (tuỳ trường hợp) ... tôi lại phải che giấu cái cảm giác ngại ngùng:vv

Như vậy cũng đủ hiểu rằng tôi thích cậu...Úi!"

- 🇨🇳

"???"

- 🇻🇳

"Coi như tôi chưa nói gì đi, hừ!"

- 🇨🇳

Cả 2 lại cùng nhau quay lên ngắm ánh trăng sáng chiếu rọi lên cánh đồng lúa chín vàng, trong tâm trạng rối bời:vv
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
P6: Sơ lược về MQH hiện tại giữa Chi và Nam


(Ngu văn nhưng vẫn cứ bày đặt dẫn dắt vậy ó=)

Đổi lại cách xưng hô chút nhe

Nam = cậu

China = anh

Tình yêu - một thứ luôn đem lại cho mỗi chúng ta cái cảm xúc thật dễ thương làm sao!

Tình yêu là khi chúng ta mong muốn được gần gũi người ấy thật nhiều, là mỗi đêm cứ bâng khuâng nghĩ đi nghĩ lại về hình bóng, khuôn mặt, hành động của họ, là những lúc hay sung sướng đến ngẩn ngơ khi được nắm chặt bàn tay của họ🙂)...

À mà thôi, thứ mình muốn nói ở đây là những mối tình chớm nở trong thời chiến😀

Có lẽ, tình yêu thời chiến tranh là thứ tình yêu mang đến cảm xúc mãnh liệt nhất.

Thật xót xa làm sao khi biết rằng những người lính vì nền độc lập của đất nước mà đã chiến đấu và ngã xuống trên mảnh đất thân yêu này, để lại người bạn gái đã có với mình biết bao kỷ niệm-...

Tuy nhiên, cũng vì khoảng cách và thời gian không quá dài do hoàn cảnh, nên tình yêu ấy càng được trân trọng hơn bao giờ hết.

Trong tiểu đội Nam, không một ai là không có bạn gái (ngoại trừ Nam ra).

Thi thoảng cứ đến thời gian nghỉ ngơi, những người lính ấy cùng ngồi lại với nhau, kể cho nhau nghe về chuyện ở chiến trường, về gia đình... hay thậm chí là tranh nhau khoe bạn gái=)

- Tao chắc chắn bọn mình không một ai là chưa trải nghiệm cái cảm giác yêu một người cả.

Này nhá, bạn gái tao tên Lan, quê Sơn La, xinh cực kỳ!

Không chỉ vậy đâu, Lan còn học giỏi, giọng hát thánh thót, lại khéo tay nữa.

Hôm chúng mình đi B (Chiến trường miền Nam), em ấy tặng tao chiếc khăn thêu hoa đẹp lắm!

- Quân hào hứng chia sẻ.

- Quân sướng nhỉ?

Bạn gái tao tuy không khéo tay nhưng xinh đẹp, dịu dàng lắm chúng mày ạ!

Tao vẫn nhớ như in những lần tao cùng em đi dạo quanh bờ hồ, say sưa trò chuyện trước khi tao lên đường...

- Minh vừa đáp, vừa đăm chiêu nhìn lên khoảng trời trong xanh.

- À mà tôi chẳng bao giờ thấy cậu nói gì về bạn gái của mình cả!

- Minh ngoắt sang Nam.

- Hình như cậu chưa từng trải nghiệm cảm giác yêu hay thích một ai lần nào nhỉ?

Nếu đúng như vậy thì hơi nhàm chán đấy!

- Vâng, đúng là như vậy.

Nhưng chẳng sao, tôi vẫn còn rất nhiều niềm vui khác đến từ mọi người xung quanh mà😀 - Nam đáp.

Mặc kệ mọi người hào hứng với chủ đề này, Nam ngồi xuống, suy nghĩ về thứ tình cảm ấy (thường cậu là người hướng ngoại, hòa đồng, tham gia hầu hết các cuộc trò chuyện, nhưng chủ đề này lại khiến cậu có đôi chút bối rối).

Thực ra, thứ tình cảm ấy đã hình thành giữa Nam và China từ trước rùii:33 Đây là điều ngoài hai người ra, không một ai biết cả.

Giữa Lào, Cuba, Triều Tiên, Liên Xô và Nam là một tình anh em, đồng chí quý giá, không thứ gì thay thế được.

Họ đã có với nhau những kỷ niệm thật đẹp.

Nhưng đối với China, bên cạnh một người bạn/em trai/đồng chí, Nam cũng là người đưa anh đến với cảm xúc "thinh thích" ấy (với Nam cũng vậy), giống tình yêu tuổi học trò vậy (dù Nam 16t và Chi 20t).

Không ít lần, Chi bắt gặp bản thân anh để ý đến Nam nhiều hơn, bắt gặp anh khẽ mỉm cười khi thấy sự đáng yêu của Nam thể hiện qua lời nói, nét mặt, cử chỉ.

Và, anh luôn muốn dành cho Nam một cái ôm mỗi khi thấy sự buồn bã, tủi thân, hay đôi mắt ngấn nước đến từ người đồng chí nhỏ ấy.

Tết 1969, cả tiểu đội được cấp trên cho nghỉ phép khoảng 7 ngày trước khi quay lại đơn vị.

Lúc này đây, trên chuyến tàu về lại quê nhà thân yêu, Nam háo hức lắm (cậu đang cố gắng trở nên lạc quan, vui vẻ hơn dù quá khứ gặp nhiều sóng gió).

Về để gặp lại những người hàng xóm cũ, về để chạy nhảy trên sân banh cùng đám trẻ trong xóm (cậu đặc biệt thích đá banh và chơi môn này khá giỏi), về để cảm nhận lại cái vẻ đẹp của cành hoa đào, cái ấm áp khi quây quần bên nồi bánh chưng cùng mấy đứa em và ông bà cô bác thân quen, cái cảm xúc háo hức chẳng khác gì trẻ con khi đợi chờ tiếng pháo đì đùng trước sân nhà, rồi sau đó chạy khắp xóm nhặt nhạnh từng viên pháo đẹt không nổ để sáng mồng Một mang qua cho các em chơi...

Cái Tết này, Nam lại được gặp những người đồng chí thân thiết của cậu...

Giao thừa này, Nam lại được gặp China...

"Cái Tết bên cậu vui thật đấy!"

- 🇨🇳

"Uhm!"

- 🇻🇳

"Mà này...Nam, cậu biết tôi thích cậu rồi đúng chứ?"

- 🇨🇳

"Um."

- 🇻🇳

"Nói chung chuyện này để sau đi!

Hiện tại chúng ta cứ giữ vững tình đồng chí, anh em giữa cả 2 đã."

- 🇨🇳

"Cậu nên nhớ rằng dù có thế nào, tôi vẫn luôn ở bên để hỗ trợ và giúp đỡ cho cậu.

Chúng ta là đồng chí, anh em, có chung hoàn cảnh và cùng chung một mục đích, lí tưởng mà!

Cậu nhớ bài hát này chứ?

Việt Nam Trung Hoa núi liền núi sông liền sông

Chung một biển Đông mối tình hữu nghị sáng như rạng đông...

(Trích từ Bài ca hữu nghị Việt Nam - Trung Hoa, sáng tác bởi Đỗ Nhuận, 1964, ngày nay được hát bằng tiếng Việt và tiếng Trung).

"- 🇨🇳

"Và...tôi vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi cậu đấy!..."

-🇨🇳

(Thoáng đỏ mặt, quay sang Chi mỉm cười) - 🇻🇳

MQH giữa cả 2 cứ tốt đẹp và dễ thương như thế... (OTP riuu)

Cho đến năm 1972...

Mà mình đã nói trước ở phần giới thiệu rằng bộ truyện này sẽ có chút ngược rồi nhé!

Nhưng đừng thất vọng quá, bởi mình vẫn chưa tiết lộ "Mãi là đồng chí nhé!" có Happy Ending hay Sad Ending mà😀
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
P7: Sau 1975


Năm 1972, Trung Quốc và Việt Nam từ đồng chí đã trở thành kẻ thù, phần lớn do sự xung đột biên giới giữa hai nước Liên Xô và TQ gần thập niên 70 (trong khi lúc đó VN rất thân với Liên Xô).

Năm 1974, Trung Quốc đã xâm chiếm hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa (mà trong thời điểm đó 2 quần đảo này thuộc phạm vi lãnh thổ của VNCH).

Tuy nhiên, Trung Quốc cũng đi đêm với Mỹ, đồng thời muốn cứu chế độ VNCH để chế độ này trở thành đồng minh của mình trong tình cảnh hỗn loạn như vậy (ngộ ha!).

Năm 1975, đất nước giành lại nền độc lập, 2 miền Nam - Bắc về chung một nhà, đúng với ham muốn tột bậc của Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng biết bao nhân dân Việt Nam - đất nước nhỏ bé, nhờ ý chí kiên cường, tinh thần dân tộc, không ngại hy sinh, chiến đấu mà chiến thắng rất nhiều cường quốc với mong muốn xâm chiếm tổ quốc mình.

Mọi người vỡ oà trong vui sướng, và Nam cũng vậy.

Cậu nhận được rất nhiều lời chúc mừng đến từ họ hàng, bạn bè, đồng chí của cậu.

Nhưng China ... anh đâu rồi?

(Lưu ý: Bộ truyện này không bênh vực hành động sai trái của TQ đối với VN, và tất nhiên Nam cũng sẽ đi theo đường lối, tư tưởng của chính đất nước mình).

----------------------------------------------------

Năm sau đó, khi đất nước vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau chiến tranh, quân Khmer Đỏ từ biên giới Tây Nam đưa quân sang Việt Nam, gây ra nhiều tội ác man rợ.

(Nếu ko thích sự dài dòng, vui lòng bỏ qua phần này!)

Khmer Đỏ (hay còn gọi là Kampuchea Dân chủ) là một chế độ diệt chủng do Pol Pot đứng đầu.

Chế độ này được hình thành ở Campuchia bắt đầu từ thập niên 60.

Tuy lấy danh nghĩa là 1 chế độ theo đường lối XHCN và học + làm theo tư tưởng của Chủ nghĩa Mác - Lênin; Mao Trạch Đông, nhưng Angkar (cách Khmer Đỏ tự gọi chế độ của chúng) liên tục thi hành nhiều chính sách tàn bạo, vì một "Xã hội dân chủ, bình đẳng; không tiền bạc, không tôn giáo, không tín ngưỡng, không cả người ngoại quốc hay các dân tộc khác-..."

Chế độ này đã gây ra hàng triệu cái chết cho những người Campuchia, Việt Nam, và số ít là các dân tộc khác.

(Ok đọc tiếp được rồi=)

Tuy tình cảm của China dành cho Nam là thật, và cũng không chắc Khmer Đỏ là một chế độ mang lại quyền lợi cho người dân, nhưng kể từ vài năm gần đây, anh đâm ra mất hết cảm tình với Nam và xem cậu như một trong những kẻ thù số 1.

Cũng vì khác biệt về tư tưởng chính trị thời bấy giờ, tình đồng chí giữa cả 2 đã trở nên nguội lạnh.

Có một điều gây phẫn nộ nhất trong thời điểm này: Liên Hợp Quốc, ASEAN (lúc đó chỉ bao gồm 5 nước 🇸🇬🇲🇾🇹🇭🇵🇭🇮🇩), Mỹ và phần lớn các quốc gia khác trên thế giới đều đồng tình với tuyên bố: "Việt Nam luôn mong muốn thành lập một Liên bang Đông Dương theo mong muốn trở thành bá chủ của mình, sẽ thôn tính Lào và Campuchia, sau đó là một số quốc gia khác" - Tuyên bố của Trung Quốc.

Vì vậy, cả thế giới quyết định "dạy cho bá chủ nhỏ một bài học" bằng cách cô lập, đồng thời thi hành nhiều chính sách cấm vận VN (ủa alo🙂)???).

Chỉ có một số nước phản đối và một số nước bỏ phiếu trắng.

-------------------------------------------------------

Những người bạn bè, đồng chí đích thực là những người luôn sát cánh bên Nam, ủng hộ Nam dù trước mắt có khó khăn đến mấy, dù có bị thế giới cô lập như thế nào (đặc biệt là người bạn Liên Xô).

Còn China .... tại sao vậy?

Những tháng ngày dung dăng dung dẻ bên nhau, những tháng ngày tâm sự chuyện vui chuyện buồn, những tháng ngày ngân nga trên môi bài ca hữu nghị giữa hai nước ... còn đâu?

"Thôi đừng buồn nữa!

Đằng nào mình vẫn còn nhiều người bạn tốt ở bên mà.

Dù sao thì tổ quốc vẫn luôn là quan trọng nhất!"

Nam, tiểu đội trưởng đội xx, hiện đóng quân ở Xa Mát (Tây Ninh), tham gia cuộc đấu tranh chiến đấu chống quân Khmer Đỏ.

Mới đây, cậu bắt gặp và làm quen với những người đồng đội mới, trong đó có cả những nữ chiến sĩ xung phong vẫn còn trẻ măng, chắc chỉ 18 - 20, độ tuổi đẹp nhất thời thanh xuân.

Biết được những tội ác và tổn thất mà quân lính Khmer Đỏ đã gây ra và để lại trên mảnh đất Việt Nam yêu dấu cùng Campuchia - đất nước bạn đang cần chúng ta giúp đỡ, Nam càng nung nấu trong mình quyết tâm đánh giặc, vì một tương lai và tình hữu nghị tươi sáng giữa hai đất nước Việt Nam - Campuchia.

----------------------------------------------------

Ngày đầu tiên chiến đấu chống quân Khmer Đỏ...

Đó quả là một trận chiến ác liệt, nhưng rất may, tiểu đội của cậu chưa có ai hy sinh, và phía quân Khmer đỏ đã phải chịu tổn thất nặng nề.

Hôm ấy sẽ là một ngày không quá tệ...

Nếu trên đường hành quân về đơn vị cả tiểu đội không gặp mìn giữa đường...

Nếu quả mìn đó không lấy đi mạng sống của mọi người trong tiểu đội cậu, kể cả Quân - người đồng chí thân thiết... (ngoại trừ Nam ra)

Nam khóc nức nở bên xác những người đồng đội không còn lành lặn.

Cậu thấy cậu đã thất bại trong vai trò tiểu đội trưởng.

Họ bỏ cậu thật rồi.

- To be continued...
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
P8: Tiến vào Phnôm Pênh


(Chap này ko liên quan đến ChiViet, nhưng hứa hẹn chap sau sẽ có huhu

- Lưu ý: Chứa 1 vài yếu tố bạo lực, cân nhắc trước khi đọc)

7/1/1979, quân tình nguyện Việt Nam đã đến Campuchia - Đất nước Chùa Tháp nhằm giải cứu đất nước, nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ Khmer Đỏ - 1 chế độ được coi là "quái thai nhất lịch sử".

Tuy đất nước ta trong thời điểm đó phải nhận về nhiều chính sách cấm vận từ đa số cả thế giới, và bị coi là một kẻ xâm lược (dù VN giải phóng CPC), nhưng bộ đội, nhân dân Việt Nam ta cùng người dân nước bạn nuôi nấng ý chí kết thúc chế độ dã man, tàn bạo này, vì một tương lai tốt đẹp hơn cho xã hội, nhân dân, quan hệ 2 nước.

Nam chưa thể nguôi ngoai nỗi đau từ việc chứng kiến người thân, bạn bè lần lượt ra đi, hay từ việc nghe mọi người thuật lại vô vàn tội ác mà những tên lính Khmer Đỏ đã gây ra.

Trong đợt huy động quân sang Campuchia, cậu mong muốn được cùng mọi người xoá bỏ chế độ đang cướp đi sinh mạng của hàng triệu người này, để thấy được ngày Tổ quốc bình yên, đất nước bạn được giải phóng.

Để thấy những nụ cười, những giọt nước mắt hạnh phúc đến từ nhân dân Việt Nam và nước bạn.

------------------------------------------------------

Một buổi sáng tháng Một...

Lần đầu đến với xứ sở Chùa Tháp, đập vào mắt mọi người là khung cảnh gây bàng hoàng, kinh hãi.

Bên cạnh những tên lính với quân phục đen, mũ xanh, khăn rằn sọc đỏ là những vệt máu, những bộ xương người nằm rải rác trên suốt chặng đường hành quân đến thủ đô Phnôm Pênh.

Đập vào tai là tiếng khóc của những đứa trẻ có lẽ chỉ mới lên ba, tiếng cầu xin, nức nở của những người sắp bị hành quyết theo nhiều cách thức quái dị, dã man.

----------------------------------------------------

"ĐOÀNG!!!"

Một tên lính ngã xuống.

Đây đích thị là tiếng súng của bộ đội ta phục kích Khmer Đỏ.

Một số tên vứt vũ khí xuống đất, tháo chạy.

Số còn lại bắt đầu nổ súng.

Trận chiến dọc tuyến đường tới thủ đô bắt đầu.

----------------------------------------------------

"Một tốp đánh quân Khmer Đỏ, một tốp cứu dân thường nhé!"

Trước mắt cả đại đội là những bà mẹ, trẻ em cùng những người già vô tội.

Trong lúc 2 bên đang chiến đấu kịch liệt, Nam cùng 7 - 8 người đồng đội nữa chưa nghe dứt câu liền chạy ra, đưa họ đến một nơi thật an toàn, cho họ ăn rồi lại luống cuống đưa họ đến bệnh viện.

Toán lính Khmer Đỏ ở khu vực này đã bị diệt sạch.

Tuy đại đội sau trận đánh có vài người chiến sĩ đã hy sinh, nhưng thật may mắn khi trong số các nạn nhân vừa gặp, không một ai mất mạng hay bị hành quyết cả.

Vì vội vàng, cả đại đội chỉ kịp chôn cất đồng đội hy sinh ở ngay khu vực ấy và hứa hẹn khi có dịp quay lại đây sẽ thắp cho họ nén nhang.

"Yên nghỉ nhé!

Chúng tôi chắc chắn sẽ quay lại đây mà!"

-------------------------------------------------------

Dọc đường hành quân, Nam lại gặp các bà mẹ Campuchia với thân hình nhỏ nhắn nhưng có đôi chút gầy guộc, khuôn mặt có hơi phờ phạc, có lẽ do chiến tranh cùng nỗi đau mất đi những người thân thuộc.

Trong đó, một bà mẹ đã đón tiếp các anh bộ đội đến nghỉ ngơi dọc đường và rót trà, mời các anh uống.

Cuối buổi, người mẹ ấy nắm lấy đôi tay của Nam khi cậu chuẩn bị ra về, và nhìn cậu với ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng, chân thành và sự xúc động.

Dù không nói nên lời nhưng như vậy cũng khiến cậu đủ hiểu người mẹ ấy đang mong muốn điều gì.

Cậu nhoẻn miệng cười, chào tạm biệt bà.

----------------------------------------------------

Đã đến Phnôm Pênh rồi sao...

Cả đại đội lại tiếp tục lập thêm một chiến công nữa: Diệt thêm một tốp lính Khmer Đỏ.

Sau khi đưa một cậu bé bị thương nặng đến trạm y tế, Nam bị lạc đường.

"Mệt thật đấy, hành quân từ sáng đến giờ, lúc này lại lạc cả đại đội mới xui chứ-..."

Nhưng những nụ cười, giọt nước mắt hạnh phúc của những người cả đại đội đã cứu cùng hy vọng về một Việt Nan và Campuchia tốt đẹp hơn đã tiếp thêm năng lượng cho cậu.

Trên đường, Nam vô tình nhìn thấy những thứ y hệt như lúc sáng: Năm mẹ con ôm nhau, đứa nhỏ khóc lóc thảm thiết, người mẹ thì cố gắng dỗ dành con nhưng cũng không ngăn được dòng nước mắt trào ra.

Họ sợ lính Khmer Đỏ sẽ tìm thấy và giết chết họ theo cách thức dã man nhất.

Nhưng thật may mắn...

Đã có phép màu xảy ra với họ...

Trước mắt họ, không phải là một tên lính quân phục đen, mũ xanh, luôn cầm trên tay khẩu súng như thường lệ, mà là một dáng hình khác, nhỏ con hơn, với mái tóc đỏ và chiếc mũ cối...

Vâng, đó chính là Nam đấy ạ!

Cậu nhẹ nhàng đặt tay lên vai người mẹ, chỉ ra khu trạm y tế cách đó khoảng hơn trăm mét và cố gắng sử dụng ngôn ngữ hình thể để họ biết rằng mọi thứ đã an toàn rồi.

Với sự hiền lành, chất phác của một người lính Việt Nam, cậu đã khiến họ cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

Sau đó, cậu mở chiếc ba lô con cóc ra, lấy một gói xôi, đưa cho người mẹ: "Quà sáng của cháu đấy, cô cầm đi!".

Tuy biết họ không hiểu tiếng Việt, nhưng đây vẫn là tất cả những gì Nam muốn gửi gắm đến họ.

Người mẹ có vẻ xúc động, bà đã nói với Nam những lời lẽ bằng tiếng Campuchia.

Có lẽ đây là những lời cảm ơn sâu sắc người dân Campuchia muốn gửi đến Việt Nam nhỉ.

Cậu cười với năm mẹ con, chào tạm biệt họ sớm, vì không muốn họ thấy sự xúc động đang lộ rõ trên khuôn mặt mình.

Nam vui lắm.

Điều ấy đã bù đắp cho những lần cậu bất lực chứng kiến sự ra đi của những người thân thiết, bạn bè, đồng đội... rồi đấy...

---------------------------------------------------

Mải vui vẻ, cậu chợt nhận ra rằng: Cậu đã để quên vũ khí bao gồm khẩu súng AK cùng lưỡi lê.

"Có lẽ phải quay lại lấy thôi-..."

Nhưng trong lúc chuẩn bị quay lại, sau lưng cậu đã xuất hiện một nhóm người lạ-...

- To be continued.

Nếu cờ Campuchia thời điểm đó có gì sai sót, cho mình gửi lời xin lỗi nhé:')
 
(Chiviet) Mãi Là "Đồng Chí" Nhé!
Mình sẽ remake lại bộ này!


Vì trong quá trình sáng tác bộ "Mãi là đồng chí nhé!", mình có thêm vào một số chi tiết sai sót về các sự kiện lịch sử (vd như "Chiến dịch Điện Biên Phủ nổ ra vào ngày 7/5/1954").

Đồng thời, bộ truyện hiện tại của mình cũng đang chú trọng quá nhiều vào việc đề cập từng cột mốc lịch sử như trong sách giáo khoa + các chi tiết xuất hiện China và Vietnam mà bỏ quên các câu chuyện về đời sống và vô vàn ký ức cùng những khó khăn, vất vả của những con người được sinh ra và lớn lên trong thời chiến

(cụ thể là mình ít nhắc đến các nhân vật quần chúng trong truyện).

Bộ truyện remake của mình vẫn sẽ lấy ý tưởng từ bộ cũ, nhưng sẽ chú trọng hơn vào việc sử dụng các nhân vật quần chúng để làm nổi bật cho từng chap thay vì chỉ để ý đến China và Vietnam.

Ngoài ra mình cũng sẽ cố gắng xây dựng cốt truyện với các tình tiết hợp lý, nội dung ý nghĩa hơn, cộng với những khoảnh khắc chuche, ngọt ngào của O Tê Pê:33

Bộ mới flop quá, hy vọng đc mọi người ủng hộ ạa 🥲

Xin lỗi nếu mọi người đang đợi chap sau mà mình dừng lại bộ cũ đột ngột như vậy nhaa🙁
 
Back
Top Bottom