Cập nhật mới

Truyện Teen Chinh Phục Cô Nàng Song Tử

Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 20


Sau buổi khảo sát,sáng tờ mờ tiểu Ly nhận được cuộc gọi khẩn từ Vime,cô
đang trên đường đến đó,còn chị Anna phải quay về gia tộc vì được triệu
hồi từ

Ánh đèn mờ ảo chiếu sáng một góc dãy hành lang,đôi chân bé nhỏ lướt đi nhẹ nhàng cái bóng kéo dài trên hành lang,sương sớm mang
cơn gió nhè nhẹ của đầu thu thoang thoảng mùi cỏ dại động vào chóp
mũi,hít một hơi thật dài,bước đi và điểm dừng chân là căn phòng của
Vime.

Cốc...cốc...

Đưa tay trái lên gõ cữa,từ phía bên trong Vime nhẹ nhàng mở cửa nở nụ cười mỉm cất giọng nhẹ nhàng:

-Em vào đi!

-Vâng!anh gọi em sớm có việc gì mà không thể nó bằng điện thoại!

Tiểu Ly bước vào trong thì trong phòng xuất hiện thêm vài người khách lạ mặt trong số đó có một gương mặt cô quá quen thuộc đó là Sena,bạn thân của
cô.Cô ấy đang ngủ gật trên chiếc ghế trong phòng,quay đầu nhìn Vime ý
như muốn hỏi.

Nhìn sâu vào đôi mắt Ôliu thì Vime đã biết con bé muốn biết chuyện gì:

-Đây là gia tộc thổ thần chi bảo một trong năm ngũ hành hộ pháp của thần tối cao,trước mặt em là gia chủ của tộc thổ thần,bên cạnh là vợ ông
ấy,người còn lại chắc em khá quen thuộc nhưng thân phận thực thì em chưa rõ,con bé là con gái gia chủ,là truyền nhân hộ pháp đời tiếp theo!

Vime nói một loạt dài giới thiệu họ cho Tiểu Ly biết,sau đó quay sang gia chủ thổ thần:

-trước đó cháu đã nói cho mọi người biết về cô ấy là ai,nay cháu đưa cô ấy đến nhận thức mọi người,và ngồi xuống bàn việc tìm ra hai vị hộ pháp cuối
cùng!

Ưmmmm....

Sena khẻ cữ động đưa tay dụi mắt,như một chú mèo lười,ngơ ngác nhìn về phía trước và phát hiện có thêm một người trong phòng:

-aaaaa...tiểu Ly sao cậu lại ỡ đây,chuyện gì thế này!Sena vụt đứng dậy như một cơn gió ôm chằm lấy cô.

-cậu ngồi xuống từ từ mọi chuyện sẽ rõ!Tiểu Ly lắc đầu nhìn cô bạn quá ư nhí nhố của mình kéo cô về chổ ngồi,khẻ gật đầu chào cha mẹ của Sena.

-cháu xin lổi vì sự chậm trễ này,nay cháu xin tự giới thiệu thân phận thật
của mình,cháu là con gái của Phong Minh gia chủ thần tộc,toàn gia bị
diệt năm đó,cháu còn một người anh sinh đôi tên cháu chắc hai người
không xa lạ gì,Phong Ly và Phong Luân!Tiểu Ly từ tốn nói mang nồng đượm
mùi vị của hoài niệm nhìn vào ba người trước mặt những khuôn mặt tưởng
chừng xa la mà quá đổi quen thuộc này.

Trong khi đó Sena đang ngỡ ngàng tiêu hóa những gì tiểu Ly vừa nói,thì Soon gia chủ thần tộc đang
đưa tay chấn an vợ mình,đôi mắt của họ đang đỏ lên,chóp mủi nồng đượm
hơi cay,nơi nào ở sâu trong tâm khảm đang tìm kiếm bóng hình người bạn
thân quá cố đã mất của mình,tay rung rung,giọng khàn đi vì tuổi tác Ông
Soon nắm lấy tay cô nói:

-thật sự là con sau,bao năm qua con ỡ đâu,ta và vợ của ta âm thầm tìm kiếm hai con,nhưng đổi lại kết quả không mong đợi!

Vợ của ông Soon là bà Han nhòe lệ bước gần sờ lên gương mặt cô:

-Cái con bé này,cháu biết chúng ta tìm cháu rất vất vả hay không?cháu ở đây vậy thì anh cháu ở đâu!

Tiểu Ly đưa tay nắm lấy tay hai người,sâu sắc trong mắt họ mang một nổi buồn không đếm xuể nhưng lại len lỏi vài tia sáng hạnh phúc khi nhìn cô:

-Cháu thật đáng tiếc khi không tìm đến hai người sớm hơn, vì sự phòng bị của
ông ta quá lớn,Thổ thần gia tộc qui ẫn xa lánh sau cuộc chiến năm đó nên không cách nào liên lạc với mọi người,hiện tại anh cháu đang trên đường đến Phong đảo ở thành phố Sương Mù tìm Phong Linh để hỗ trợ mở phong ấn cho cháu,còn về việc vì sao cháu tìm đến được gia tộc thì có lẽ Vime
giải thích cho hai người biết rồi!

Hai người vổ tay cô nhìn về Sena ông Soon mỉm cười:

-Có lẻ đây là số phận đã an bày,Sena con gái ta lại trở thành bạn thân của cháu!

Sena sau thời gian tiêu hóa hết những sự việc vừa rồi,và giải quyết được cảm giác mờ ảo từ lúc gặp cô cho tới bây giờ:

-Tiểu Ly tớ không ngờ về thân phận của cậu đó!Nhưng tim Sena ân ẫn đau khi
nghỉ về sự việc truyền thừa của tiểu Ly hôm trước Vime tìm đến gia tộc
cô,trước khi biết sự việc tiểu ly là bạn cô,sau này cũng vậy,tình cảm
này hơn chị em ruột thịt trong nhà,tiểu Ly chấp nhận hi sinh mình để bảo toàn tính mạng cho người cô ấy quan tâm,nhưng sau lưng cô ấy lại trống
trải một cảm giác cô đơn bủa lấy.Vậy thì từ nay,cô sẽ nguyện làm người
bạn đồng hành bảo vệ cô ấy như cô ấy bảo vệ cô!

Cốc...

U..ui...đau

Sena choàng tỉnh dòng suy nghĩ,hai tay ôm đầu ai oán:

-hức...hức...sau cậu lại đánh tớ!

-ai bảo tớ gọi không nghe,cứ trơ trơ nhìn tớ làm gì!TiểuLy biểu môi.

-Hứ...tớ đang nhìn xem còn chổ nào trên người cậu còn giữ bí mật không?Phồng má Sena trêu.

Vime và vợ chồng chú Soon lắc đầu,anh ngồi vào ghế nhìn chú Soon:

-Chú,tối qua cháu được báo từ bên phe đối lập đang gấp rút chuẫn bị đối sách ứng phó với ông ta,bên đường X lại mở ra hố đen kết nối với địa ngục,đêm
qua cháu và Anna phải dùng phù chú để vá lại,dạo gần đây vô số hố đen
xuất hiện trong thành phố,cháu nghỉ ông ta đã thức tỉnh một phần nhỏ sức mạnh của mình!

Ông Soon nhăn mày:

-Vài ngày trước ta nhận được thiệp mời từ công đoàn Vampire phương tây!ta nghỉ chuyện này có liên quan!

Tiểu Ly trầm ngâm ve ve viên bi đen trong tay rồi từ tốn lên tiếng trước khi Vime cất giọng:

-Cháu nhớ không lầm Vampire phương tây không nằm trong phe đối lập,phía nội
bộ đang lục đục với nhau,một bên phía bảo vệ ganh giới pháp chế,một bên
tìm cách khống chế và phá vỡ pháp chế,nếu sau khi ông ta thức tỉnh có
khả năng tìm tấm gổ cho mình,cháu nghỉ Vampire phương tây là giáo quyết
tốt!

Sena thắc mắc:

-Vậy ai đã làm thức tỉnh ông ta trước dự kiến chứ?

-Là bọn muốn phá vở pháp chế,bọn chúng muốn thâu tóm các thế lực trên toàn
cầu để là bá chủ!Tiểu Ly lạnh nhạt nói,màu xanh trong mắt sâu thêm một
tầng.

Bà Han lo lắng nhìn tiểu Ly và Sena

“Một người là
con gái của chị em tốt của bà và một người là con gái bảo bối,nhưng oan
nghiệt thay số phận của chúng phải bị cuốn vào vòng xoáy của lịch sữ”

Biết bà Han nghỉ gì,tiểu Ly nhìn bà nở nụ cười ấm áp:

-Cô yên tâm,mọi thứ sẽ tốt thôi hãy tin ở cháu!

Bà Han gật nhẹ đầu thay cho lời nói muốn nói nhưng bị lôi trở lại trong lòng.

-Sắp tới chúng ta có vô số việc phải lo,cháu sẽ quay về Thủy tộc để cũng cố
kết giới,trưng cầu ý kiến các bậc tiền bối,bên đối lập và việc Vampire
phương tây cháu nhờ chú Soon giúp đỡ!

Chú Soon cười hào hứng vỗ nhẹ Vime:

-Được cứ để chú lo,còn việc hai hộ vệ cuối cùng cũng không cần tìm đâu xa,chú sẽ kết nối đến hai gia tộc đó dùm cháu!

Ông Soon nhìn vào chàng trai trẻ trước mặt tăng thêm vài phần khen ngợi,thấu tình đạt lý,xứng đáng là gia chủ Thủy tộc.

Sena dẫu môi:

-ai cũng có việc thế còn con làm gì?

Bà Han cốc nhẹ đầu cô cười:

-Bảo vệ an toàn cho tiểu Ly đó là trách nhiệm của con!Ngày mai con sang nhà tiểu Ly sống đi!

-oh yeah!

Sena nhảy lên ôm chầm lấy bà Han rồi đưa tay kéo tiểu Ly đi,sợ mẹ mình đổi ý.

Ba người lắc đầu nhìn theo thở dài không biết ai bảo vệ ai đây!
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 21


Ba ngày sau tại thành phố Sương Mù,mây trắng che phủ cả bầu trời thành phố,xa xa lưng chừng núi vang vọng tiếng cú đêm kêu vang dội một góc trời,trong khu biệt viện gia tộc Băng Hồ một mảnh trầm ngâm bao trùm cả một khu,ngồi chính vị là York gia chủ,ông đang đưa hai tay chống cằm suy nghĩ về việc đưa Vic vào Phong Đảo.Các trưởng lão hộ pháp cũng có mặt đông đủ theo lệnh triệu tập của gia chủ,Vic ngồi cạnh Zoe,anh đứng lên phá vở không gian trầm ngâm trong phòng:

-Xin chào các vị tiền bối ta là Vic,chắc hẳn gia chủ đã nói lai lịch của ta cho các vị rồi,không dài dòng thêm nữa,nay ta đến đây mong muốn các vị hỗ trợ ta vào Phong Đảo!Vic thẳng thắn bộc bạch lời nói trước các vị trưởng lão gia tộc Băng Hồ,vì anh đoán không nhầm khi muốn trưng cầu giúp đỡ từ Băng Hồ tuyệt đối không nói chuyện mập mờ mà hãy thẳng thắn xúc tích.

Đại trưỡng lão ngồi cạnh ông York lên tiếng:

-Vào Phong Đảo là một chuyện không dễ dàng với loài người nhỏ bé ngoài kia cùng lũ phù thủy cấp thấp,hằng năm vô số con người vì muốn khám phá nơi thần bí trong thành phố Sương mù đã đi vào và bõ mạng trong đó!ta biết cậu cần vào đó để làm gì?

Vic từ tốn đáp lời:

-Tiền bối ta vào đó vì tìm tiểu tinh Phong Linh để cứu em gái ta,vì con bé là hậu vệ của thần sáng thế!

CÁI GÌ??????

Các vị trưởng lão đồng thanh.

York gia chủ nhìn các anh em mình cười ha hả:

-đkều Vic nói là sự thật,hôm trước ta bất cẩn quên nói cho các ngươi!

Giọng điệu trong lời nói mang tính khoái chí khi có người đồng tâm trạng khi biết được việc này.

Hưmmmm...

Các trưởng lão đưa mắt nhìn nhau,lòng ra sức phỉ báng gia chủ không có chí khí,nhị trưởng lão đứng dậy nhìn về gia chủ:

-Gia chủ nếu thật sự là như vậy ta chập nhận làm ngươi tiên phong đi cùng vào Phong Đảo!

York gia chủ trong lòng gào thét vui mừng vì vào Phong đảo không ai rõ bằng nhị trưởng lão cả,nhưng hắn là chúa ghét tham gia thế sự trong đó,điều này làm cho ba ngày nay bản thân lo nghỉ làm sao cho vẹn toàn,nay hắn ra mặt thì tốt quá rồi!

-e hèm....nếu nhị trưởng lão muốn giúp đở thì hãy đi cùng với Vic và Zoe đi,ta sẽ cữ đội hộ vệ đi cùng các ngươi!

-Này này ta cũng muốn đi cùng,trò vui nào cũng không thể thiếu ta được!Giọng nói đa phần còn khá trẻ của chàng trai tóc trắng xóa phía sau Nhị trưởng lão vang lên.

-KHÔNG ĐƯỢC!!

Mọi người trong phòng đồng thanh hét lớn trừ Vic ra.

-Tại sao,ôi con tim bé nhỏ của ta thật sự quá tổn thương!Chàng trai đưa tay ôm ngực mặt giả vờ thống khổ.

-ngươi biết rồi còn hỏi chúng ta!đừng đưa vẻ mặt thối tha của ngươi nhìn ta tam trưởng lão!

Bùmmm,rắc....

Vic vừa nge nhị trưởng lão nói chàng trai tóc trắng này là tam trưởng lão!làm sao có thể.

-hìhì...chàng trai trẻ,ta thật là trưởng lão thấy ta như thế nhưng già nhất trong này,năm nay ta đả 150t rồi!

Bụppp...

-Cái tên này,vẻ mặt quái nhân như ngươi cũng đem ra khoe khoang với người ngoài,không đáng xấu hổ?

-ta thế nào,không bằng vẻ già nua xấu xí như ngươi,vẻ mặt tuấn tú như ta có thể so sánh với ngươi sao!hừhừ!

Rầmm..

-Thôi đủ rồi!các ngươi định cải nhau đến bao giờ đây hả?York gia chủ đập bàn quát lớn.

Hai vị trưởng lão im bặt nhưng mắt vẫn đá xéo nhau.

-Các ngươi hể gặp nhau là xung đột với nhau bao giờ chấp dứt.Việc quan trọng bây giờ là nội trong vòng hai giờ nữa ta phải đến với cánh cữa kết giới sắp mở kia kìa!

-Nhiệm vụ lần này hãy cho ta đi cùng vì trong các ngươi không ai biết rõ lối ra bằng ta!

-Dẫn ngươi đi không khác nào dẫn thêm một tên phá hoại!Nhị trưởng lão nhớ lần đầu dẫn hắn vào,trong lòng ba giờ đồng hồ các Linh thú bị thương vô số kể do tài băng tiển của hắn mà ra,hàng loạt trúc băng bị hắn đạp nát dưới chân xem như cỏ dại,aizzzzz

-Lúc đấy ta con trẻ,chuyện gần 100năm rồi ngươi bỏ qua không được sao?

-hừ,ngươi biết nhờ ngươi mà ta phải mất bao lâu mới hồi sinh chúng không?

-Đủ rồi!ta quyết định lần này hai ngươi sẽ dẫn đoàn,nếu hai ngươi không hòa hợp thì ở trong Phong đảo luôn đi đừng về nữa!Gia chủ xoay người biến mất khỏi phòng.

Zoe từ đầu chí cuối không nói lời nào,cô đứng dậy bước gần Vic:

-Lần này vào trong đó,tôi mong anh thận trọng vì vô số nguy hiểm rình rập bất ngờ!đi theo sát tôi.Anh đi chuẩn bị đi hai giờ sau gặp lại!

Zoe bước gần hai vị trưởng lão vẫn còn liếc mắt nhau can ngăn.

Vic xoay người trở về phòng,anh nhìn vào màn hình sáng đèn đó là 1tin nhắn nhắc nhở anh ăn uống và cấn thận từ tiểu Ly.Bỏ điện thoại xuống anh xoay người đi đến chiếc vali đồ anh chuẫn bị từ trước đó khi đến nơi này.

Đưa tay lấy ra một chiếc hộp nhỏ trước khi đi tiểu Ly đưa cho anh,nói món quà sẽ bảo hộ anh nhưng anh chưa xem trong đó có thứ gì.

Bậttt...

Ánh tím nhè nhẹ phảng phất từ trong chiếc hộp phát ra chiếu gọi khuôn mặt nghiêm nghị của anh,đôi mắt sau chiếc kính giả cận nhìn chằm chằm vào chiếc hợp,một sợi dây chuyền được tạo thành từ những phúc tinh tích lũy,hình mặt trăng khuyết ôm lấy mặt trời nhỏ bé phía trong long lanh,tim anh quặn thắt một cơn đau từ sâu trong đáy tâm hồn:

-con bé ngốc này,đã yếu như thế rồi mà còn đem phúc tinh của mình bảo hộ anh,haizzz,phải làm sao mới yên tâm về em đây!

Đưa tay lấy dây chuyền đeo vào cổ,cái ấm áp từ dây chuyền lan tỏa khắp cơ thể,bao phủ thêm 1vòng tròn bảo vệ xùn quanh anh,vài giây sau vòng tròn biến mất vào dây chuyền.Tự nhũ với lòng sẽ cố gắng nhanh chóng trở về trước ngày đó.

Vic đeo lên eo một thanh Lam chủy thủ,và vài lọ thuốc Anna bỏ trong nhẫn cho anh,khoác áo choàng tím lên người,nhìn đồng hồ sắp đến thời gian đã hẹn,Vic đóng vali rồi bước ra khỏi phòng.

(Hìhì...đầu năm mới tớ ra chap mới chúc m.n 1năm đầy may mắn và suôn sẻ nhé!tớ xl j công việc cuối năm khá bận nên không có thời gian,xong sau tết thời gian tớ đa phần nhẹ nhàng hơn,tớ sẽ nhanh chóng viết ra chap mí,truyện tớ viết lần đầu không hay lắm,nhưng mong m.n ủng hộ ý kiến nhé!)
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 22: Phong đảo


Mặt trời đã chìm sâu vào góc núi,những vì sao để giăng đầy trên mảnh đen kịt trên cao,tiếng bước chân nhẹ nhàng lộp cộp gỏ vào bậc tam cấp trước khu biệt viện,nhìn về phía xa xa gần bên căn nhà gổ nằm tách biệt với khu biệt viện Vic thấy mọi người tập trung đông đủ ở đó,anh sải bước chân dài đi theo lối đi nhỏ trải dài sỏi đá,hai bên ven lối đi là những cụm hoa hồng đen chìm sâu trong đêm,những giọt sương đêm đọng lại trên cánh hoa phản chiếu long lanh như hạt châu nổi bật,gió thổi từng cơn vờn theo bước chân anh đi,cái lạnh nơi đây làm anh thật nhớ quê nhà.

Haizzz...

Thở dài rồi bước nhanh về phía mọi người.

-Vic chàng trai trẻ,đã sẳn sàng trong chuyến hành trình này chưa?

Tam trưởng lão bước đến hồ hởi vổ nhẹ vai anh.

-tiền bối,ta đã sẳn sàng!Vic cười nhẹ nhìn xung quanh bất chợt ngẫn ra khi chạm vào bóng hình người con gái phía trước,là Zoe.

Lúc này cô ấy rất khác,một cô gái mang trong mình ngọn lửa của thần chiến binh vỉ đại,tự tin và cuốn hút,tóc tết lên cao lộ ra cổ cao trắng ngần, đôi mắt hiền hòa hằng ngày nay lại tràn đầy vẻ cao ngạo,khoác lên người bộ chiến giáp của gia tộc nhìn thật thu hút,tim Vic đập trật một nhịp mất rồi.

Đáp lại cái nhìn đánh giá từ Vic,Zoe chỉ cười nhẹ nhàng gật đầu,nhưng trong mắt cô giờ đây đã nhận định chàng trai trước mắt là sứ giả thượng đế ban cho cuộc đời cô.

Hai vị tiền bối nhìn thấy hai hậu bối đang nhìn nhau như thế thì lại nở nụ cười giảo hoạt,trong lòng nghỉ ra cách tác hợp cho bọn trẻ,họ quay sang đồng loạt nhìn nhau cười.

E hèmm...

Nhị trưởng lão vờ ho khan,Vic và Zoe chợt tỉnh không khí trở nên bối rối nhìn nhau cười trừ.

-Đến giờ rồi chúng ta đi thôi!

Nhị và Tam trưởng lão bước đến căn nhà gỗ,hai tay đưa lên trước ngực làm thủ ấn đánh vào cánh cửa,một vòng ánh sáng tiếp một vòng ánh sáng đang xen nhau khoảng 15phút sau cánh cửa gỗ biến mất để lộ ra một cánh cổng không gian mang ấn ký của gia tộc Băng Hồ.

Nhị trưởng lão kết thúc thủ ấn,đưa tay lau mồ hôi trên trán,quay sang Zoe:

-Zoe con hãy đem Băng lệnh xác nhận đi!

Zoe gật đầu,đưa tay vào trong túi rút nhẹ tấm băng lệnh,rồi đi về phía cổng không gian,nhẹ nhàng đặt vào lổ hỏng trên cánh cửa,trong tích tắt một vệt sáng xanh chói lóa kéo tất cả mọi người vào trong,không biết phải mất bao lâu để không gian dừng lại.

Bịtttt....

Vô số tiếng động rớt xuống,nhận được cái đau từ mông,Vic lồm cồm bò dậy,tay che luồng ánh sáng trước mặt,mất hết vài giây sau đó mới bình thường lại.

Vic nhìn sang Nhị trưởng lão thắc mắc:

-Tiền bối ta đang ở đâu đây!

-Ta đang ở bìa rừng Phong Lâm nằm trên Phong đảo!

-aaaa....cái lão già không gian chết bằm,ông giám vứt ta mạnh tay như vậy!Tam trưởng lão đưa tay chỉ thẳng vào lỗ hỏng trước mắt.

Mọi người nhìn chăm chú,thì từ trong lỗ võng phát ra giọng nói:

-ta vứt ai là quyền của ta,ai bảo ngươi lần nào vào cũng phá hoại không gian trong này của ta sao?

-hừ,đồ lão già thù dai!Tam trưởng lão hừ mủi xoay người đi.

Zoe và Nhị trưởng lão bước lên một bước cuối nhẹ thi lể:

-cảm ơn không gian trưởng lão đã giúp đở!

-xùy...xùy...không cần khách khí,đó là việc ta nên làm,không có tộc Băng Hồ thì ta sao có ngày hôm nay,thôi xong việc rồi ta đi đây!à tiễu tử thúi ta mà thấy ngươi phá gì trong này,ta sẽ phế ngươi đấy!

-Hừ,ta cốc thèm thứ cỏ dại như ông!

Hahaha...

Tràng cười ha hả vang vọng,cổng không gian biến mất,trả lại một mảnh an tỉnh,tiếng sóng vổ dưới chân ào ạt,từng cơn gió biển thổi vào lay động từng ngọn cây,ánh nắng chói chang lu mờ tầm nhìn mọi người,một nơi tách biệt hoàn toàn với thành phố sương mù.

-Này này đừng thẫn thờ vậy chứ,còn nhiều điều bất ngờ cho chàng trai trẻ khám phá lắm!Tam trưởng lão nhí nhố khơi gợi sự tò mò của vùng đất này cho Vic.

-Ngươi thôi ngay giọng điệu đó cho ta,thật gớm chết được!Còn cậu...nhị trưởng lão quay sang Vic nói:

-Phong Lâm không giống như một khu rừng bình thường khác,nó mang đặc trưng bốn mùa trong một ngày,chia ra bốn khu vực nổi tộc sẽ canh giữ,Tin Linh tộc nằm sâu trong rừng điểm cuối cùng trong đó,ta biết con đường đến đó nhưng người bước vào thì cho đến nay chỉ có hai người đó là Zoe và một người của Thần tộc cổ xưa!

-Nếu chàng trai muốn vào Tinh Linh tộc phải đi qua tộc Thú cùng,Quỷ tộc và Nhân Ngư tộc.

Thông ải để bước qua các đồng tộc rất khó nên ta mong chàng trai trẻ sẽ chịu đựng được nó!Tam trưởng lảo cũng nghiêm túc bổ sung lời trưởng lão.

Zoe cũng từ tốn mở miệng:

-do một lần vô tình ham chơi,tôi đã lén lút theo sau nhị trưởng lão và bị lạc,trong lúc tìm đường để đi ra,tôi cứu một tinh linh trong tình thế vô cùng nguy hiểm,nên được dẩn vào tinh linh tộc,và không biết được tinh linh đó là công chúa của tộc,tôi đã nhận được một đặt ân từ nữ hoàng tinh linh tộc!

-tôi không ngờ cô lại may mắn đến như vậy đấy!

Vic nhìn Zoe cười tán thưởng.

Zoe xua tay về phía Vic:

-Có gì mà may mắn,chỉ là chuyện nhỏ bé thôi!

-Thôi dừng cuộc nói chuyện tại đây,ta phải tìm cánh cổng bước vào thú tộc!đi thôi.

Nhị trưởng lão sải bước tiến vào trong rừng cây, mọi người nối tiếp nhau đi vào trong.
 
Back
Top Bottom