Cập nhật mới

Truyện Teen Chinh Phục Cô Nàng Song Tử

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
chinh-phuc-co-nang-song-tu.jpg

Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Tác giả: Bạch Tâm
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Lương Lưu Ly là một cô gái với vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng tâm hồn lại dễ vỡ. Cô có gương mặt của một lolita và đôi mắt ô lưu màu trầm buồn.

Diệp Khanh Thần là một đại thiếu gia có vẻ đẹp bí ẩn, thân hình lịch lãm mang mùi hương nam tính cuốn hút,đôi môi bạc mỏng,gương mặt góc cạnh hoà quyện cùng đôi mắt xám khói ánh vài tia tím nhạt,là kiệt tác của thượng đế...

Hai người họ đến với nhau bởi chữ duyên.

Nhưng là phép màu hay là bi kịch?

Mời các bạn đón đọc và theo dõi truyện nhé.​
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 1: Mở đầu


Ngoài trời sấm chớp thi nhau kéo đến,bật tung cửa sổ từng đợt gió lạnh kéo vào phòng,trên giường cô đang ngủ trong chăn ấm,nhưng từng đợt,từg đợt mồ hôi bủa vây lấy khuôn mặt tái nhợt thiếu sắc khí,tay nắm chặt chăn nổi gân xanh,môi mấp mấy:

-mẹ...cha...đừng bỏ con...anh đừng buôg tay mà....khôngggg!

Cô bật dậy choàng người về phía trước,những giọt nước mắt lăn dài trên má,mái tóc nâu của cô giờ đây đã ướt đẫm vì mồ hôi bếch dính lên khuôn mặt tái nhợt,thu mình vào 1góc lau đi giọt nước mắt,cô bước gần đến cữa sổ nhìn bầu trời ngoài kia nhớ đến giấc mơ hằng đêm đều mơ thấy.Gió lạnh thổi bay làn tóc lên cao hoà cùng giọng hát ưu thương tỉnh mịch,bài hát kết thúc không gian chìm vào im lặng,tay cô đặt vào tim nơi đang âm ỉ nổi đau không thể xóa,giọng cô cất lên nỉ non van lơn hướng lên bầu trời kia:

-cha,mẹ 2người ở đó có ổn không!con gái bất hiếu chưa làm gì bọn chúng cả,nhưng con xin thề vs 2người rằng khi trời đổ cơn mưa máu là lúc họ sẽ là vật hiến tế linh hồn 2người!chờ nhé không lâu nữa đâu.

Đôi mắt ôliu ngay lúc này đây ánh lên tia thù hằn lạnh buốt ghim chặt vào bóng tối.

Cốc...cốc...

-tiểu ly,em còn thức không!

Im lặng chỉ có tiếng mở cữa từng bước nhẹ nhàng sợ đánh thức người bên trong,nhưng khi bước vào chẳng thấy cô gái nhỏ nằm trên giường,anh chuyển tầm mắt sang cửa sổ thấy thân ảnh ấy đang dựa vào cửa sổ.Im lặng không nói gì,anh bước đến gần ôm choàng cô vào lòng vổ về.Anh biết ngay lúc này cô yếu đuối nhất,giấc mơ hằng đêm luôn ám ảnh cô,xoa nhẹ bờ vai thon gầy anh cất giọng run run:

-tiểu ly,đừng sợ,hãy tỉnh lại đừng để nó ăn mòn em.Dù sau này ra sao,anh vẫn đứng gần em,kế hoạch chỉ mới mở màn,vì anh vì mọi người em phải mạnh mẽ!

Xoay khuôn mặt nhỏ đối diện vs anh nhìn vào đôi mắt ấy,anh đang chờ,vâng ngay bây giờ mắt cô dịu đi không còn vô hồn nữa.

-em ổn,mọi thứ đã bắt đầu!

(Huỳnh đông luân-vic,anh song sinh of cô,khuôn mặt không giống cô vì cô giống mẹ,anh giống cha,sở hữu đôi mắt màutím khói cùng chiếc răng khểnh,nụ cười ấm)
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 2


Ting...ting....ting...

Cô mò mẫm trong mớ hổn độn tìm điện thoại ấn nút kết nối cất giọng mệt mỏi:

-alo....

Đầu dây bên kia phát ra giọng trầm ấm của anh:

-tiểu ly,hôm nay là ngày em nhập học,bữa sáng anh làm để trên bàn nhớ ăn nhé!anh có việc không thể đến trường cùng em!

-ừh! Rụp tắt máy cô vươn tay nhón bàn chân nhỏ rời khỏi giường.Bước thẳng vào phòng tắm.10" sau bước ra cùng với bộ đồng phục của ngôi trường quý tộc cô sắp vào học,chiếc áo đen cách tân thắt nơ ở cổ khoác ngoài chiếc áo vest dài tới gối phối cùng chiếc váy đen viền vàng kim tuyến,bước nhẹ đến chiếc gương cài lên huy hiệu màu trắng bông tuyết(tượng trưng cho cấp C học bổng).

Vác balo lên vai hờ hững buông lơi làn tóc mặt gió tug bay,liếc nhẹ cây xương rồng bên bậu cửa sổ,đôi mắt ôliu ánh lên tia ưu thương rồi vụt mất trog tích tắc,nhếch môi cười cô bước ra khỏi phòng.

Đôi chân thong dong,bước chầm chậm hoà cùng bản ballad phát ra từ chiếc headphone nhắm thẳng con đường phía trước bước đi.Cô không cảm nhận mọi thứ xung quanh cô thay đổi,ai khi nhìn vào cô đều bàn tán.

-mẹ ơi,chị ấy là thiên thần phải khôg ạ!Cậu bé bên đường vừa níu tay hỏi mẹ,vừa nhìn chằm chằm vào cô,người mẹ theo hướng nhìn của con trai chỉ nhìn thấy bóng lưng cô gái nhưng sao hào quang bên cô mờ ảo đến tỉnh mịch bật thốt trong vô thức:

-là sứ giả của chúa con ạ!

-vậy con có phải là thiên sứ không! Măm chiếc kẹo bông gòn trong tay,cậu bé ngây thơ hỏi mẹ.

-phải,con là thiên sứ của mẹ! Vổ về con trai,người mẹ quay đầu nhìn lại hướng cô gái vừa đi khuất.

Cuộc hội thoại của cậu bé và bóng dáng hờ hững của cô vô tình hay duyên phận lọt vào mắt chàng trai trên cành cây bằng lăng cách đó không xa,đôi mắt xám phát ra những tia ánh tím trở nên long lanh như tìm được trò chơi thú vị,môi mỏng mấp máy như có như không:

-1cô gái thú vị,học viên trường quí tộc ư!haha!

Tiếng cười khẽ vang lên cuốn theo làn gió dỗ về cánh bằng lăng rời khỏi cành,1cái búng nhẹ chàng trai biến mất như chưa từng tồn tại.

Bước qua cánh cổng kết giới nhắm thẳng phòng hiệu trưởng bước đi,nhìn dọc hành lang thênh thang chỉ có tiếng bước chân cô đều đều rõ nhẹ xuống làn gạch in hoa văn mạn đà la tượng trưng cho ngôi trường.Cô bước chậm dần và dừng hẳn ngước nhìn lên biển trước cửa phòng hiệu trưởng,giơ chân đạp nhẹ cánh cửa bước vào,chầm chậm ngồi xuống ngước nhìn chàng trai tóc vàng cắt tỉa gọn gàng đang xử lí văn kiện cách đó không xa.đôi mắt xanh nghiêm túc sau lớp kính tri thức dần buông lỏng,ngẩng đầu nhìn cô gái đối diện đang luời biếng uống trà kia,ai óan nói:

-genila,em không thể chào hỏi 1cách tử tế sao bao ngày gặp lại sao? Bước nhẹ ngồi cạnh cô nghiêng đầu ôm cô: anh nhớ em đến chết mất! Vừa nói anh tham lam hít nhẹ mùi ôliu ngào ngạt từ cô.

Cô đưa tay kéo tai con hồ ly giả danh tri thức ra khỏi người,mắt ánh lên tia khinh bỉ,giểu cợt:

-vime đùa đủ rồi đấy!báo lớp cho em.anh có muốn em báo cho chị anna xử lí anh không?hửm!

Nhướng mi,nâng mày đắc ý nhìn chàng trai 1" trước vẩn còn làm nũng vs mình,nhưng khi nghe cái tên anna thì bổng nghiêm túc,nhưng giọng nói vẫn cà lơ:

-genila!chỉ đùa thôi mà!haha!lớp A* tầng 3 dãy đa năng!anh đã làm theo yêu cầu của em,xong rồi em đi đi!

Vừa đẩy cô ra cửa Vime thầm nghĩ:quái vật anna mà biết vẻ mặt này của mình,số phận sẽ không thoát khỏi những thí nghiệm b**n th** của cô ta!

Hồi tưởng lại kí ức đáng sợ đó lưng Vime toát ra 1tầng mồ hôi lạnh,lắc lắc nhẹ đầu thở phào nhẹ nhõm.Vime bước đến bên ghế ngồi,chàng bổng nhớ đến ánh mắt khi cô ra khỏi phòng cố tình liếc nhẹ vào căn phòng kế bên.Lẽ nào cô đã phát hiện bên trog có người,chàng rời ghế bước nhanh đến cánh cửa,mở cửa bước vào nhìn đến chàng trai nằm trên ghế sôpha kia vs vẻ chán nản:

-willi mi sao lúc nào cũng lười biếng thế hả?ta gọi mi đến đây khôg phải bắt ngươi nằm ngủ

Chàng trai trên ghế mở mắt,nhìn thẳng vào Vime ánh lên tia sắc bén:

-tại sao ta phải là người bảo vệ cho cô ta,chỉ là 1nhân loại nhỏ bé...hừhừ! Nghiêng người ngồi dậy Willi bắt chéo chân cầm ly rượu năm 86 lên ngữi chậm rãi thưởng thức nâng mi thách thức Vime.

Vime nhìn hành động thái quá xem như không rõ tư vị bước đến quầy bar mini trong phòng rót cho mình ly sampanh nhâm nhi:

-mi tưởng cô ấy yếu đuối ư?..cười khẽ, sức mạnh cô ấy so với tưởng tuợng của mi lớn hơn gấp nhìu lần!ngươi nên biết cô ấy bây giờ là bổn mệnh sinh kế của mi,tuỳ ngươi thôi,muốn chết mòn phong bế hồi ức cũ vs chủ nhân đời trước đã bỏ rơi mi tự sinh tự diệt đi!haha....

Bốpp...

-ta không cho mi xúc phạm chủ nhân tiền nhiệm,ngươi nghỉ cô ta là bổn mệnh sinh kế thì có thể thuần hóa ta dể dàng như thế!ngày nào ta còn trên cỏi đời này thì bí mật linh kiếm sẽ vẩn còn đó!

Rầmm..

Lau nhẹ vết máu bên khoé miệng,lại nhìn cánh cửa im lìm vừa đóng lại,tận sâu trong đôi mắt Vime không khỏi nhớ đến kí ức truyền thừa xa xôi ngày định mệnh ấy...
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 3: Gtnv


Hi m.n đầu tiên cho tớ cáo lổi tí xíu nhar!

Do sự nhầm lẫn be bé tớ dành ra chương này sửa chữa và giới thiệu nhân vật!*cười*

Tớ lần đầu viết truyện mong các coment cho ý kiến để tớ sửa chữa hoàn thành bộ truyện,ném đá nhẹ tay xíu!híhí!

Gtnv:

+huỳnh đông trạch(vime):người khá trầm ổn,gia chủ gia tộc thuỷ thần phương đông,1trong ngũ hộ vệ của nữ thần salina"người tạo ra vũ trụ",mang trong dòng máu lai thuần huyết,có tài tiên tri,vật biểu trưng tộc trấn giữ huyền vũ.

+Kim tuyền chi(anna):mang vẽ đẹp thuần hóa của nữ thần lữa và mặt trăng,mang trong mình dòng máu pháp sư tối thượng,con gái gia chủ hoả viêm điện,1trong ngũ hộ vệ của thần,nữ quái của hội đồng pháp chế,chị nuôi của genila,bản tính ngông cuồng luôn làm điều mình thích,xem độc dược và phù chú là bạn.điểm nhận dạng luôn mang bên mình thanh hỏa trượng làm từ thiên thạch mang hành hỏa.

+Willi sampar:tính tình hời hợt,bốc đồng,nhưng là người chính-tà phân minh,lúc nào cũng đến vô tung đi vô ảnh,hóa thân tử miêu chấn giữ linh kiếm vật chấn bảo của nữ thần,là sinh mệnh kế của genila,nhận dạng là thanh lưởi hái tử thần đoạt mệnh làm bằng phúc khí kết tinh.

+An Bân(sena):ngây thơ,nhí nhảnh,nhưng đôi lúc lém lỉnh không thua kém genila,khuôn mặt bầu bỉnh,đôi mắt nâu to tròn,là bảo bối vô giá của Thổ thần tộc chi bảo,1trong 5hộ vệ của thần,vũ khí luôn theo xát cô là thanh kiếm dài đúc từ kim loại ở hạch tâm núi lữa

+Koner lavard:là nữ tế ti phục dịch trung thành của chúa tể,là bậc thầy lời nguyền,vũ khí là chiếc lư đồng tỏa khói tạo ra từ những linh hồn tội lổi,được giao nhiệm vụ bảo vệ đứa con của chúa tể trong bí mật.

+Trịnh quang đằng(Lote):nhị thiếu của tôc mộc thần quang minh,là người năng nổ,vị tha,có tính hướng ngoại,bề ngoài là 1nghệ sỹ nổi tiếng thế giới.1trong ngũ hộ vệ của thần.vũ khí 1cây gậy gỗ có dây thường xuân quấn quanh,luyện từ cổ mộc ngàn tuổi.

+trịnh quang luân(lite):anh song sinh của lote,đại thiếu của gia tộc môc thần quang minh,đồng thời mang nữa dòng máu của gia tộc trấn giữ cuối cùng trong ngũ đại hô vệ Kim minh thần điện,tính tình cương quyết,sống nội tâm,lúc nào cũng trưng bộ mặt hồ ly ta hờn cả thế giới.vũ khí là 1thanh quyền trượng được đúc kết từ 1loại đá đen kì lạ,điều khiển thời tiết.

Cách đây2000năm khi các ngân hà vừa xuất hiện,đồng thời ấp ủ tạo ra nữ thần tối cao cai quản thiên địa,nàng được nuôi lớn và bảo bọc bởi ngũ hộ vệ trung thành:kim,mộc,thuỷ,hỏa thổ.thời gian cứ trôi một hôm vì nhàm chán nàng vung tay tạo hóa ra muôn chủng loài để cuộc sống cô không buồn tẻ,ôm tử miêu trog tay,nằm lên thanh linh kiếm cô cười rạn rở.

Sau 100năm mọi thứ trở nên nhộn nhịp nhưng rồi 1ngày kia nhiều sinh linh của các chủng loài xung đột vs nhau,1sức mạnh bóng tối hình thành sau cuộc xung đột đó.chúa tể bóng tối cùng đứa con quỷ dữ được sinh ra,máu nhuốm đầy mặt đất,nhìn những thứ mình tạo ra nàng thật vọng,mở ra sức mạnh thống lỉnh ngũ đại gia tộc chấn áp satan,phong ấn con quỷ bóng tối,nhưng vì lầm lở của mình salina đem thân mình thanh tẩy nhân gian,phân chia ngũ đại hộ vệ trấn giữ nhân gian,đợi đến ngày trở về....khi nàng biến mất,linh kiếm cũng bạt vô âm tính!
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 4: Tình bạn


Bước chậm rãi trên dải hành lang ngoằn nghèo cô đã thấy mục tiêu của mình,đứng chờ ở cửa là 1giáo viên trẻ vác sau lưng tấm áo choàng pháp sư:

-rất vui lớp học có thêm thành viên mới,cô là Emar giáo viên chủ nhiệm!theo cô vào lớp. Emar niềm nở nắm tay kéo nhẹ cô bước vào lớp.

Cô liếc mắc nhẹ nhìn về phía lớp học,quan sát cảnh náo nhiệt hổn loạn phía dưới,đôi mắt ánh lên vài tia chán ghét chẳng hứng thú.

-eh hèm,cả lớp trật tự!Emar khẽ quát.

Nhưng không thấy 1giấu hiệu nào là im lặng.cô ngiêng đầu nhìn xem thử vị giáo viên nhỏ bé sẽ làm gì tiếp theo.

-bụp....rầm....giơ đũa thần trên tayEmar tạo 1loạt hiệu ứng âm thanh,thành công tập trung được sự chú ý của cả lớp.

-các em về chổ,hôm nay lớp ta tiếp nhận học viên mới!quay sang cô cười nhẹ:-em hãy giới thiệu và làm quen với cả lớp đi!

Mắt khẽ chớp,môi nhếch nhẹ rồi biến mất như hành đông vừa rồi chưa từng sảy ra,cô bắt đầu nở nụ cười tươi cất giọng trầm vang như tiếng chuông xa xa mà lắng đọng:

-tớ tên lương lưu ly,mọi người cứ gọi là tiểu ly,vừa từ Nauy về,àh tớ là học sinh học bổng cấp nhân loại...

Lớp xôn xao,bỗng 1nữ sinh bật dậy quát thẳng vào mặt cô:

-ngươi không xứng đáng vào lớp học này,1nhân loại nhỏ bé đáng kinh tởm!!!

-Koner em thôi ngay cái giọng điệu đó cho cô,tiểu ly là học viên do hiệu trưởng giới thiệu,em có thắc mắc thì việc lên hội đồng đánh giá ý kiến!còn bây giờ ngồi xuống và bắt đầu tiết học. Quay sang cô:

-em bước đến ô trống kế cửa sổ nơi đó chưa có ai ngồi.

Cô gật đầu bước tới chổ ngồi trước ánh mắt hậm hực của Koner.Mở quyển sách phù chú cơ bản ra cô nhíu mày"cái quái gì thế này,trò ấu trỉ này gọi là phù chú ư!haizzz phải chỉnh đốn lại vime mới được"

Đang suy nghĩ cô không cảm nhận được bàn tay bị ai đó kéo đi,giật mình trước tiếp khỏ nhẹ bên bìa sách,cô ngước nhìn trước mặt cô là 1cô gái có khuôn mặt bầu bỉnh,đôi mắt nâu to tròn đang nhìn chăm chăm cô(tg:k nhìn s đc c là động vật quí hiếm mà...hắc hắc

Genila:lườm....

Tg:ờ...ờmmm e k nói gì ạ...chạy lẹ) sau cô cảm giác thân thuộc vs cô gái trước mắt thế nhỉ.

-hi!bạn là nhân loại thật àk.Sao không giống gì cả,cậu xinh thật đấy,còn thơm nữa mùi ôliu ngọt ngào như màu mắt của cậu,yêu chết mất!Cô gái nhìn chằm chằm cô như tìm được vật báu í.

Giơ tay cô đầu hàng trước sự huyên thuyên vô số của sinh vật trước mắt.

-tớ là Kim tuyền chi,gọi sena cho thân mật,tớ là thổ thần tập sự.Xoè bàn tay đưa về phía cô híp mắt cười,cô vươn tay bắt lấy:

-tiểu ly gọi thế đi!cô cười,nụ cười thật sự cũng đã rất lâu rồi cô không còn cảm giác được hương vị ấm áp thân quen đến thế,xuất phát từ 1cô gái xa lạ.

Ở góc khuất cuối lớp có 2đạo ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô như tìm tòi thứ gì ở cô

-Lote anh có thấy cô gái vừa vào lớp có điều đáng nghi không?huých nhẹ tay Lite thấp giọng hỏi.

-hừm,anh không đọc được suy nghỉ của cô ta,1nhân loại sao làm được điều này!Lote đở chiếc cằm xoa nhẹ,nhướng mi nhìn về phía cô đăm chiêu.Xung quanh thân cô ta có điều kì lạ rất mờ ảo!

-kết giới!

Búng nhẹ tay Lote nghỉ ra điều gì đó kéo Lite lại gần thì thầm,xong phá lên cười đắc chí.

Cô mải trò chuyện,thì cảm giác lạnh sống lưng như bị ai tính kế,cô lắc đầu chắc tại mình ngồi gần cữa sổ.
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 5: Bình yên trước cơn giông!


Reeng....

-Kết thúc buổi học hôm nay,ngày mai chúng ta bắt đầu học thực tập chiến giả,tuần sau khảo sát thực chiến!Emar gấp sách bước ra khỏi lớp.

-Tiểu Ly dậy...dậy!Cậu có dậy không thì bảo?

Hic hai ngày nay mình chưa ăn gì không gọi tiểu Ly dậy được mình phải ngồi đây sao!no...no...Sena lắc lắc đầu quay sang bấu víu tay cô,gõ lên mặt bàn:

-Tiểu Ly xinh đẹp,cậu dậy đi,chúng ta đi ăn được không tớ đói lắm!

Cô mở mí mắt nặng trỉu nhìn qua làn sương trong mắt nhìn vào vật thể đang dính chặt vào cánh tay mình đưa tay đẫy nhẹ ra,càng đẫy sao càng ghì chặt nhỉ.Mở choàng mắt,thì ra là cô bạn mới quen:

-Gì vậy?

-tớ đói!Sena phụng phịu,hai má ửng hồng nhìn cô.

-Tự đi mà ăn,làm mất cả giấc ngủ của tớ!Vươn tay ngáp dài cô lại bắt đầu nhắm mắt ngủ tiếp.

-Tiểu Ly...hic...hiccc..tớ chỉ là sợ cậu đói thôi mà!dậy đi ăn cùng tớ đi.Níu lấy tay cô mắt sena long lanh sắp khóc.

-Thôi tớ đầu hàng!Cô giơ tay đầu hàng vô điều kiện,haizz từ trước tới nay xung quanh cô chỉ là những người a dua nịnh hót,chưa ai quan tâm cô như thế này!Sena là người đầu tiên,cô bạn ngây thơ.

Cô đứng dậy bước ra khỏi bàn hướng thực đường bước đi.

Sena hồi hồn,bất chợt ánh mắt buồn khi nãy băn khoăn,nhìn lại bàn đã trống không thì quay đầu thấy cô khuất bóng sau cánh cửa lớp,xua tay vứt suy nghỉ sau lưng hét lên:

-Tiểu ly,đứng lại cậu chờ tớ với!Sena vội vàng chạy theo cô.

-Chị à!con người xuất hiện ngat trong 1lớp học quí tộc thế này không chấp nhận được!

-Đúng đó chị,cô ta thật đáng khinh và kinh tỡm,mới ngày đầu vào học lại a dua theo con nhỏ thổ thần tập sự đó nữa..

-Cô ta còn khinh bỉ nhìn chị như thế lấy uy nghiêm hiệu trưởng cùng với hội đồng ra ép chế chị,chị lại để yên cho cô ta!

Koner đưa tay mân mê đôi đỏ mộng của mình nhìn về hai ả evant làm hai ả run run:

-chúng...chúng...emm...nói sai ạ!

-Haha...không các ngươi nói đúng!Nhưng bây giờ chưa phải lúc.xoay tròn lọn tóc trong tay Koner nhẹ nhàng nói:

-Thứ ta cần là sự thống khổ của cô ta,trò mèo vờn chuột lúc nào cũng thế,hãy cho con mồi chơi thong thả vui vẻ,sau đó kéo con mồi xuống từng nấc thang một và cuối cùng là địa ngục,thứ cô ta phải trả khi đắc tội ta...haha...

Bóp nát cây bút trong tay,mắt Koner trở nên đen thẫm xoáy sâu nhìn về phía cô rời khỏi,mắt lộ ra những tia ngoan tâm.

Hai ả evant run cầm cập nhìn vị chủ nhân của mình thầm nghỉ may mắn không phải là con mồi đó.
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 6


-Tiểu ly này!

Bỏ miếng thịt bò tái vào miệng,Sena nhìn cô đang hướng mắt ra phía ngoài cửa sổ.

-hữm,gì thế!Không nhìn Sena cô đáp.

-Sao trong tiết học cậu lại ngủ nhiều vậy,không phải nhân loại như cậu phải cố gắng học những bài như thế sao?

-Tớ không hứng thú với chúng!

-Nhưng sắp tới có cuộc khảo sát thực chiến,cậu không biết những thứ đó liệu ổn không?Buông nĩa Sena lau đi vết mỡ bên môi,nhìn cô bằng ánh mắt lo lắng.

-Sẽ không,tớ sẽ vượt qua kì thi!cậu yên tâm.

Cô quay sang đưa tay điểm nhẹ trán Sena cười trấn an.

-Ớ!cậu này nhưng tớ vẫn lo cho cậu.Hôm nay ả Koner không ưa gì cậu,tớ nghỉ kì khảo sát sắp tới ả sẽ giở trò.Ả không đơn giản như bề ngoài đâu!

Cô đăm chiêu,nheo nheo mắt rồi quay sang Sena cười tươi:

-Yên tâm,chúng ta còn có hội đồng pháp chế cơ mà,cô ta không dám liều như vậy đâu!

-Ừ!Sena gật đầu đồng tình

-À!cậu lên lớp trước đi,tớ đi tham quan trường sẽ lên sau!Cô đứng dậy vẫy tay chào Sena,bước thẳng.

Sena nhìn theo bóng lưng cô cảm giác quá nhiều bí ẩn chưa xác định,như hai người xuất hiện trong một thể xác vậy,thật khó hiểu?Lắc đầu Sena rời khỏi thực đường.

Sau khi rời khỏi thực đường cô ẩn mình vào góc khuất:

-Xuất hiện đi!Nhìn vào khoảng không cô lên tiếng.

Vúttt

-Thưa chủ nhân,mọi chuyện đã đi đúng quỹ đạo trong kế hoạch!Ngài Anna truyền đến chủ nhân mong chủ nhân đề phòng Koner,ả ta là người của ông ta!

-Đã biết!Phất nhẹ tay,cô lách người ra khỏi chổ ẩn nấp.

Chân bước men theo con đường mòn gần đó,cô thoáng lắng nghe văng vẳng đâu đó tiếng sáo,cô cứ đi,cứ đi không biết bao lâu thì cô dừng chân lại.Trước mắt cô là một bãi cỏ xanh ngút ngàn trơ trọi chỉ một cây dương liểu cổ thụ đang ngã mình soi bóng dưới mặt hồ cách đó không xa.Dưới tán cây chàng trai tóc bạch kim mang trên mình bộ đồng phục pháp sư được mặt hờ hững,tay miên man chiếc lá trúc thổi sáo. giai điệu làm cô mê mẩn mất khống chế chết tiệt mà.

Xoay người toan bước đi,thì tiếng sáo dừng hẳn vang vọng qua hướng giọng nói trầm ấm nhưng mang phần ngạo nghễ:

-Đứng lại!Cô là ai?

Xoay người đưa mắt nhìn dáo dát,rồi đưa tay chỉ vào mình cô hỏi:

-Gọi tôi?

-Đúng chính là cô!

-Có chân tự vào!Cô khinh nhỉnh nhìn hắn..

-Đây là cấm địa của tôi!

-Ồ!vậy biển báo cấm đâu?Cô ngó lơ hắn.

Vèooo...Hắn như một cơn gió xuất hiện trước mặt cô,đưa tay tóm cổ cô nhấc lên.

Theo bản năng cô đưa nắm chặt tay hắn:

-Buông ra!Cô ra sức vùng vẫy.

-haha...một con người mà cũng phản khán ư? Tay hắn tăng thêm lực khuôn mặt cô trắng toát nay đã đõ bừng vì sự ngôt ngạt hắn tạo ra.

Cô thật hối hận khi trêu hắn,quên rằng mình đã bị phong ấn cấm chế của Vic ngăn cản sức mạnh,aizzz tức chết mà!

(Hắt xìì...ở nơi nào đó có môt chàng trai đưa tay ra sức che mũi...hắc...hắc...)

Bổng nhiên tay hắn nới lỏng,cô vôi vàng thở hít vào..

-Hay cô hãy phục vụ tôi như lũ pháp sư đần độn kia nhở? Ti hí mắt nhìn vào cô.

-Đừng hòng,tên khốn!Đưa tay tát vào khuôn mặt hắn.

Hắn đở lấy tay cô,tay còn lại siết chặt cổ cô.Mắt hằn lên tia máu.

-Jack buông tay!Một chàng trai có khuôn mặt yêu nghiệt mái tóc xanh được buộc hờ phía sau vươn tay tháo tay hắn ra ôm cô đẫy cô về phía sau.

-Richart cút xéo,đừng xía vào chuyện của tôi.

-Cậu nên nhớ đây là đâu và cậu sẽ không hiệp ước của hội đồng không được giết nhân loại trong phạm vi nhà trường!Chàng trai ôn tồn nói.

-hừ,thứ hiệp ước khốn kiếp!Hắn trừng mắt nhìn về phía cô.

-Hãy đợi đó con người!Hắn biến mất.

-anh là Richart hội trưởng hội học sinh,Jack cậu ấy là người tốt em đừng để bụng!Nở nụ cười ấm áp vươn tay về phía cô.

-Còn em là...

-Em là Lương Lưu Ly,gọi là tiểu Ly!nhìn về Richart nghỉ"chàng trai thật ấm áp"

Reeng...reeng...

-Vào giờ học rồi,em đi đi,hẹn gặp lại!Xoay người cô đẩy về phía trước.

Chờ cho cô đi khuất Richart nhìn về phía cây dương liễu:

-Jack mau bỏ ẩn thuật ta có chuyện muốn nói!

-Việc gì?Hắn nằm trên nhành liễu vân vê chiếc lá trên cây mở miệng biến nhác.

-Cậu có biết một tí nữa đã làm đá động đến hội đồng hay không?cậu quên mục đích khi vào đây là gì àk!

-hừ,tôi không quan tâm vì bây giờ tôi và ông ta không còn cùng huyết thống,cậu nên nhớ cậu mới chính là con trai của ông ta!đừng đem ông ta bắt ép tôi,giới hạn tôi đưa ra cho cậu và ông ta có mức!

Hắn biến mất,Richart đứng trơ trọi ở đó cùng với những lời nói của hắn.

(Gtnv:Richart một chàng trai ấm áp,có khuôn mặt yêu nghiệt vạn người mong muốn,con rơi của chúa tể,là bậc thầy thôi miên và triệu hồi linh vật,có khả năng ẩn thân và biến hoá nhiều hình dạng khác nhau.Bề ngoài nho nhả,hay giúp đở nhưng thực chất là pháp sư xảo quyệt khó đối phó,vũ khí là giọt nước mắt hoá kim cương luôn đeo bên người)
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 7: Mở phong ấn tầng đầu tiên


-Nãy cậu đi đâu lâu thế!Sena đeo chiếc cặp hình chú cú mèo màu tím lên vai tí tởn chạy theo cô.

-Lạc đường!Cô vẫn vậy thong dong bước,bóng cô đổ dài theo ánh chiều hoàng hôn bao trọn dáng mỏng manh liu xiu ấy làm Sena không rời khỏi mắt nhìn cô,tận sâu trong tâm Sena trào lên một nổi thống khổ bùi ngùi bất chợt,dường như muốn bảo vệ cho bóng hình trước mặt,cảm giác quen thuộc này là sao nhỉ?

-sao còn thẫn thờ ở đó!cậu không về à!Cô vẫy tay gọi vọng lại.

-không có gì,mình đi thôi!Sena choàng qua tay cô,hai người vừa đi vừa nói chuyện rôm rã.

(Sợi dây vô hình nào đó đã gắn kết một tình bạn với nhau,khi họ chưa nhận thức được rằng họ đã là bạn từ rất rất lâu về trước).

Buông nhẹ balô xuống nền gạch,thả mình xuống chiếc giường yêu dấu cô nhắm nghiền mắt,haizzz kế hoạch bước đầu đã hoàn thành.bước kế tiếp phải cẩn thận hơn mới được,trong trường không ngờ lại xuất hiện nhiều thế lực ẫn giấu như vậy,hừhừ..

Cô mở choàng mắt nhìn thẳng lên trần nhà.

-aizzz tại sao giai điệu đó cứ ám ảnh mình thế nhỉ,grừ khuôn mặt của tên đáng khinh kia nữa!aaa

Cô vò gối vứt nó ra cửa,đúng ngay thời điểm anh cô bước vào.

-Em làm gì mà phải tức tối đến vậy!Vic đem chiếc gối đáng thương đặt trở về chổ cũ,ngồi xuống mép giường đưa tay vuốt nhẹ tóc cô:

-Hôm nay đến trường ổn cả chứ!

Cô ngã đầu vào chân anh trai mỉm cười:

-Ổn cả!

-Mọi chuyện cứ để anh lo,em hãy cứ từ nhiên sống trong vai học sinh đi!Vic ôn nhu nhìn cô,thấp thoáng trên khuôn mặt cô là hình dáng người mẹ kính yêu của anh.Nhìn cô nhẹ nhàng thiếp đi trong lòng,anh lại lo sợ,sợ một ngày nào đó cô sẽ không còn là cô nữa,tối nay là đêm trăng tròn Vime báo với anh theo lời tiên tri"khi trăng tròn chiếu sáng nhân gian thần thức cùng sức mạnh của nữ thần sẽ dần thức tỉnh".Người đó sao lại là em gái của anh không là ai khác.Môi anh mím chặt,mắt anh rơi lệ cuối nhẹ xuống đặt lên trán cô một nụ hôn,anh thì thầm:

-Ngủ ngon genila!

Vic đở nhẹ đầu cô xuống gối đắp chăn cho cô,nhìn thoáng qua bức tranh gia đình có 1đôi vợ chồng cùng với hai đứa trẻ song sinh đang đùa với ánh hoàng hôn rất bình yên và hạnh phúc.Môi Vic mấp máy

"Hai người cố gắng che chở cho em,con sẽ cố gắng bảo vệ cho đến khi không còn thở nữa"

Đóng cữa lại Vic đi về phòng khoác lên áo choàng tím dài che khuất mặt bước đến cánh cữa không gian,thân hình loé sáng biến mất,ngay sau đó Vic xuất hiện trong một mật động,nhìn quanh chỉ toàn thuốc cùng những tơ nhện giăng đầy Vic tháo nón áo choàng nghiêm nghị lên tiếng:

-Anna cô ở đâu?

Bùm....chéo...một tia sáng nổ tung tóe,một cô gái cầm trong tay thanh hoả trượng nhưng mặt đầy vết nhọ,vâng đó là anna và chứng tỏ đả xảy ra một vụ nổ trước khi Vic đến đây.

-Tôi đây,Vic cậu làm ơn bỏ khuôn mặt cau có khi nói chuyện cùng tôi được không?Vừa nói Anna đưa tay dịch chuyển thuỷ tề bên dòng suối ngầm trong động thanh tẫy khuôn mặt của mình.

Khuôn mặt Vic trì hoãn bổng dưng mỉm cười nhẹ nhìn Anna:

-Vime chắc đã báo cho cô về việc tối nay rồi đúng không?

Anna từ tồn châm trà nhìn Vic:

-Vime đã nói cho tôi biết,nhưng tôi đang lo sợ sẽ làm một phần nào cho nhưng con chó săn của ông ta phát hiện!

-Anna cô cứ yên tâm,tôi sẽ không thể cho bọn chúng tìm ra con bé trước ngày đó!Vic vừa thưởng thức trà vừa nói.

-À!còn một vấn đề nữa?Anna ngập ngừng nhìn Vic

-Việc gì?

-Tầng phong ấn đầu tiên mở ra cầnb một loại thuốc dẫn cùng với phù chú của thuỷ thần nếu không có đủ Genila sẽ gặp nguy hiểm!

Nước trà trong tay Vic sánh đi,mắt anh nhìn thẳng vào anna.

-Nhưng cậu đừng lo lắng phù chú Vime đã sai người đưa tới đây,còn loại thuốc dẫn đang thiếu một nguyên liệu!

Buông tách trà giọng Vic gấp gáp:

-Đó là thứ gì?

-Linh U Thảo!

-Thứ mà cữu long hóa thạch canh giử hay sao?Nếu không đi ngay sẽ không kịp mất!

Vic đứng dậy toan bước đi thì Anna lên tiếng:

-Ấy..ấy..cậu không cần gấp gáp Vime đã đi lấy rồi,việc của cậu bây giờ là đưa Genila đến đây trước khi trăng vươn mình lên cao nhất!tôi cần cấm chế của cậu phong toả năng lượng hạn chế cho Genila!

-Được!Vic khoác nón lên bước qua cánh cổng không gian trở về phòng.Cầu nguyện mong Vime lấy được Linh U Thảo.

Cùng sự lo lắng của Vic thì Vime đang trên đường đến đảo Thạch Thuỷ,đứng trên lưng huyền vũ nhìn thấp thoáng xa xa là hòn đảo cần tìm.Sau hơn một giợ đồng hồ Vime đả đặt chân đến đảo,Vime bước từng bước cẩn thận theo lối mòn đi vào sâu trong hõm đá,nhớ đến lời dặn trước khi đi:

-Cậu hãy đưa chiếc vãy rồng này cho cữu long thì ông ấy sẽ không làm khó dễ cậu,nên nhớ đừng nóng vội mà cướp đồ.

Nghĩ lại Vime thử muốn làm ngược lại ý của Anna.

Phía trước toả hương mùi vị xông thẳng vào mũi Vime,chàng dùng thuấn di xông thẳng về phía trước cách đóa hoa chỉ ba nhánh kia,màu hoa trong suốt lấp lánh như kim cương chói mắt Vime.

Chàng ngó dáo dát xoa tay cười:

-Chủ nhân của nó vắng nhà,ta phải nhanh tay mới được..hắc....hắc...

Tạo một kết ấn niệm chú ngữ,thì một dòng nước từ ngón tay Vime len lỏi vào một trong ba nhánh hoa hái xuống nâng đở gói gọn bao bọc trong thuỷ bao của Vime,thu hoạch xong chàng xoay người cất bước.

-Đứng lại cho ta!Giọng già nua mang theo uy quyền của cữu long thạch như ngàn tấn đá lấp đầy bước chân của Vime.

-Ngươi,một Thuỷ thần nhỏ bé lại cả gan xâm phạp vào đây để cướp đồ.

-Tiền bối,ta không có cướp mà chỉ là mượn tạm đồ ở đây ngày sau ta sẽ bù đắp!!Mở ra cấm thuật Vime chạy thoăn thoắt trên những mõm đá phía sau lưng chịu công kích của cữu long thạch.

-Tiểu tử,ngươi đứng lại,trả Linh U Thảo cho ta!Cữu long xuất ra thạch trận nhốt Vime vào bên trong.

-Ta không trả!Vime ngoan cố xuất ra Tù Và đưa lên môi thổi từng đợt sóng không biết từ đâu xuất hiện len lỏi vào thạch trận đánh vào từng ải.Bên ngoài cữu long ra sức chóng trả củng cố trận pháp,râu mép run lên:

-Giỏi cho tên ngoan cố,hôm nay ta không giáo huấn mi ta không còn là Cữu Long Thạch nữa!

Ầm...ầmmmm

Phụt....

Tù Và biến mất,Vime lảo đão phun ra ngụm máu tươi,vươn vải khắp nơi.

-Hừ chỉ với sức mạnh chưa hoàn chỉnh của ngươi mà dám đối đầu với ra!Cửu Long định giơ tay xuất chiêu thì..

-Khoan...tiền bối,ta có điều muốn nói!Tay ôm ngực,tay còn lại điểm trán niệm chú,xuất hiện một chiếc vẫy rồng:

-Có người nhờ ta đến lấy đồ,vì một chút sơ xuất gây ra hiểu lầm mong tiền bối thứ lổi!Vime quay sang Cữu Long cuối nhẹ đầu.

Nhìn chiếc vẫy,Cữu Long nhớ tớ đệ tử của mình,chậm rãi nói:

-ngươi là bạn của ChiChi!

-Dạ!

-Tiểu tử thúi,sao ngươi không nói sớm hả?

-Tiền bối,không cho ta nói!Vime ai oán nhìn Cữu long.

-e hèm...thôi ngươi đi đi!Cữu Long thu hồi trận pháp.

Mà này rảnh rổi hảy ra đây cùng ta đàm đạo!

-Vâng!Vime rời đi nhìn lên bầu trời mặt trăng đã lên.Haizzz cầu mong là kịp.

Trong mật động Anna tức tối dậm chân:

-Cái tên chết tiệc tại sao tới giờ này chưa về!đừng nói lại giở trò nữa đó!(haha chị nói chính xác)

-Anna cô có thôi đi không,ngồi xuống tôi chóng mặt rồi đấy!Vic lắc lắc đở trán nhìn Anna.

-hừhừ...trăng chuẩn bị lên tới rồi mà tên chết tiệc kia chưa về!

-Aaaaaaaaaa.....aa...a!

Âm thanh xé nát không gian in đậm nét vào tai cả hai:

-Ôi không!Phong ấn sắp mở ra.Vic cậu mau mau tạo một vòng kết giới mau lên,tiếng la của genila đã đá đông đến ông ta rồi!

Anna vừa nói vừa đưa tay ra tạo ấn kết từ thanh hoả trượng bao bọc lấy Genila,Vic cũng thế kề lên môi thanh sáo thổi ra từng đợt kết âm bao bọc mật động.

Nằm trong kết ấn khuôn mặt nhỏ nhắn genila nhăn thành đoàn,co rúm người,những hoa văn cổ xưa từ tứ chi của cô lan toả ra dần dần đi nơ khác,mồ hôi túa ra.

-Anna,Vic tôi về rồi!Vime thở hòng hộc đưa U Linh Thảo cho Anna.

-Tên chết tiệt ngươi bị thương,ngươi lại làm trái ý của ta!Anna rống lên

-Lo cho Genila trước chuyện đó tính sao! Đưa tay tạo ấn kết tranh thủ cho Anna hoàn thành thuốc dẫn.

Hoa văn đã hình thành lan toả trói gọn Genila bên trong Anna đưa từ thuốc dẫn vào bên trong những hoa văn hấp thụ,tích tụ trước trán của cô hình hoa văn mạn đà la đỏ như máu.Chuẩn bị đưa phù chú vào thì...

Rầm...rầmmm...grừ...grừ...

Các linh hồn xung quanh đả ngửi thấy mùi U Linh Thảo hấp dẫn đến đây.

-chết tiệc,lũ linh hồn.hai người ỡ đây tôi đi xữ lí.Vime toan bước ra ngoài thì bổng có thần thức xâm nhập:-ngươi hảy ở trong đó bảo toàn tính mạng cho cô ta,ta sẽ ỡ ngoài này ứng chiến!

Dùng thần thức đáp trả:

-Willi mi không thừa nhận cô ấy nhưng hành động của mi là gì?haha

-hừ,ta chỉ muốn bảo toàn tính mạng cô ta trước khi chủ nhân trở về thôi,cô ta không phải chủ nhân của ta!

-Vime sao ngươi không đi!Anna thấy Vime thừ người thì gấp gút hỏi.

-Có người xứ lí thay chúng ta rồi!

-Ai???Cả Anna va Vic đồng thanh.

-Willi Sampar!!Vime cười đắc chí.

-ồh,tên mèo đen đó àh!lâu rồi không thấy hắn,aizzz như một bóng ma,đi đen khong ai biết!

-Này Vic cậu chuẩn bị xuất cấm chế đi phong ấn gần mở hoàn toàn rồi!

Vic tiến lại gần Genila vuốt nhẹ mồ hôi trên tóc cô nhìn cánh hoa mạn đà la cánh thứ nhất đả mở,anh niệm chú ngữ điểm nhẹ trán kết ấn.không biết bao lâu mặt Vic lấm tấm mồ hôi,mặt không còn huyết sắc thì đoá mạn đà la dần dần biến mất một nữa sức mạnh của Genila được khắc chế.thở phào nhẹ nhõm Vic lão đảo ra phía sau may nhố Vime ở phía sau đở lấy.

Phía ngoài đã yên tỉnh.Bên trong cả ba người đang nghiêm túc nhìn nhau:

-Vime tôi mong cậu sắp tới gíup tôi chăm sóc Tiểu Ly dùm tôi!ngày mai tôi phải đi tìm Phong Linh.Vic chậm rãi nhìn Vime giao phó.

-Được!Vime gật đầu nhìn về phía Genila.

-Vic một mình cậu đi được không?Phong Linh khó bắt giữ,là tiểu tinh linh giảo hoạt nhất tôi từng thấy,cô ta chốn sâu trong Phong Lâm Rừng rậm.Hay tôi đi cùng cậu!

-Không cần!Cậu ở đây,tạo ra phù chú xong thì trở lại trường học giúp tớ quản Tiểu Ly giùm tớ!

-Ok.chuyện này dể mà!

Vic đứng dậy sải chân ôm Genila vào không gian dịch chuyển,trở về biệt thự!

Ở lâu đài đen trong vương quốc bóng tối,người ngồi trên ngai vàng nhìn tên tay sai xuất ra âm khí,giọng khô khốc:

-Điều tra ra được âm thanh vừa rồi lúc nãy xuất ra từ đâu không?

-dạ...dạ...khônggg...ạ! Tên tay sai run rẫy.

-hữm?

-Khi thuộc hạ tới bìa rừng thì dấu tích biến mấ..tt!

-Vô dụng-ông ta vun tay luồn khí đen trào ra rút cạn máu tên tay sai.

-Người đâu báo với Koner hảy chú ý động tĩnh mọi thứ!

-vâng!

-hừ,muốn đối phó với ta hả?vạn năm sau đi!
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 8: Anna xuất hiện


Bình minh thấp thoáng phía xa xa chân đồi,len lỏi vào ô cửa sổ chiếu rọi khu biệt thự trắng gần đó.Nằm trên giường là cô gái nhỏ đang say giấc nồng,khuôn mặt lolita ững hồng bị ánh nắng chiếu thẳng vào làm cho cô nhíu mày thức tĩnh,vươn vai ngáp dài một hơi,cô bước xuống giường.Mắt nhấp nhem,bước thẳng vào phòng tắm,một lát sau bước ra,vác balô lên vai cô bước thẳng xuống cầu thang.

-Thưa tiểu thư,cậu chủ mời người vào dùng bữa!bà quản gia cung kính nghiêng người đưa tay mời cô.

-Vâng!Cô bước vào phòng ăn,chỉ thấy anh cô đang thảnh thơi bắt chéo chân vừa đọc báo,vừa nhâm nhi ly cafe,cô lắc đầu.

-anh hai,em càng thấy anh giống ông cụ non rồi đó!Cô vừa thưởng thức tô cháo huyết yến vừa nhìn anh nháy mắt.

Buông tờ báo anh cốc nhẹ đầu cô:

-Em mới là bà cụ non ấy,tính khí thất thường không ai hiểu nổi!haizz....Anh thở dài vuốt tóc cô theo thói quen.

-xì...em thèm vào!Cô chu môi mè nheo nhìn anh.

-Hết nói nổi với với em!Anh cười nhẹ.

-Anh có nói lại em bao giờ đâu!Cô đút muổng cháo cuối cùng vào miệng chun mũi.

-Ừ,tôi biết rồi cô ạ!Tiểu Ly anh có việc phải đi khoảng thời gian,em ở nhà chú ý sức khoẽ,nên nhớ hãy cẩn thận mọi thứ xung quanh,có gì cần thì tìm Vime và Anna nhé!

Cô nhìn anh đăm chiêu hỏi:

-Đi đâu?

-Phong Đảo!Không do dự anh thẳng thắn nói với cô.vì anh biết không nói thì tuyệt đối anh sẽ không thể đi được.

-Em có thể tự đi bắt cô ta mà!Cô ủ rũ nhìn anh.

-Hiện tại sức mạnh của em rất yếu,anh đã lập lại cấm chế phong ấn 1phần sức mạnh nên không ai phát hiện ra em!thà một kẽ mạnh đi có kết quả tốt,còn hơn thí mạng một kẻ yếu.

-Nhưng...Ngập ngừng,cô lo lắng cho anh,và biết anh cô đã hi sinh quá nhiều cho cô rồi.

-Không nhưng gì cả,anh đã hứa bảo vệ em an toàn trước khi ba mẹ mất anh không thể làm trái lòng mình!Anh đứng dậy vổ nhẹ đầu cô rồi bước ra cữa leo lên xe đi khuất.

Miên man với cuộc trò chuyện cùng anh lúc sáng,cô đến cổng trường lúc nào không hay biết.

-Tiểu Ly!!! Sena tung tăng chạy đến vổ nhẹ vai cô,làm cô giật mình quay sang.

-Cậu làm gì ngẫn ngơ ở đây vậy!hay là....Sena đưa tay ve ve chiếc cằm cười đểu nhìn cô.

-Là gì?Cô cau có nhìn giọng điệu của Sena.

-Là cảm nắng anh nào chứ gì,hắc...hắc..Sena ôm bụng cười nhìn khuôn mặt như tắc kè hoa của cô,định thần lại Sena vọt chạy.

-Sena cậu đứng lại cho tớ!aaa tớ sẽ g**t ch*t cậu!Cô chạy vụt theo.

Đoạn phim quay chậm vừa mới diễn ra đã lọt vào tầm mắt hắn cùng anh em Lote và Lite.

"Một nhân loại thú vị,chiếc mặt nạ khó tháo xuống đây!"

Reenggg...

-huhu...Tiểu Ly tha cho tớ đi mà!tớ hứa lần sau không dám trêu đùa cậu nữa!Sena mắt cún con lắc lắc tay cô.

-Hừ...Cô quay phắt đi không thèm đếm xỉa đến Sena.Không ai để ý khi cô quay đi đả nỡ nụ cười giảo hoạt.

-Đừng giận tớ nữa mà!hay tớ sẽ cho cậu con cú con này nhé!Sena luyến tiếc móc từ trong balo ra con cú màu tím vô cùng dể thương nhét vào tay cô.

Nhìn vật mềm mềm,tròn xoe đôi mắt ầng ật nước nhìn mình như muốn tố cáo nó bị bỏ rơi.

Trán cô chảy dài vài vạch hắc tuyến,huyệt thái dương co giật liên tục,quay cái cổ đang trạng thái hoá đá nhìn Sena.Đúng là chủ nào tớ đó mà.ây ây cô chịu thua được chưa..hiccc

-Trả cậu!Tớ chỉ đùa thôi!

-hix...hihi...Sena đưa tay ôm cú con vào lòng mỉm cười nhìn cô.

Loa phát thanh của trường phát ra giọng điệu từ tính của cô giáo chủ nhiệm:

-Các lớp học thực tập chiến giả,thay đổi trang phục tập hợp tại Thực Chiến Viện.có 30" để chuẩn bị!

-Ta đi thôi tiểu Ly!nắm tay kéo cô đi về hướng phòng thay đồ.nhìn Sena cô lắc đầu,mới đây còn mít ướt thế mà giờ đả toe toét dẩn cô đi,tâm hồn Sena đơn giản quá.

Sau khi thay xong trang phục thực chiến,hai cô nàng bước nhanh về lớp đang xếp hàng chờ giảng viên của môn học hôm nay.Nghe nói là một pháp sư tối cao của hội đồng sẽ nhận định kiểm tra thực lực khão xác lần này.

Ở phía dưới bục giảng các học sinh đang nhao nháo,xì xầm nói về giáo viên của mình thì ỡ trên bục giảng bổng loé lên vòng xoáy của cữa không gian.Bước ra từ bên trong là một cô gái phủ kín từ đầu tới chân là tấm áo choàng mũ đõ in hình ngọn lữa của hội đồng,trên tay cầm thanh hoả trượng,uy nghiêm không kém phần cao ngạo,mái tóc cam dài tận gót chân,tiếng chuông đinh đinh,đang đang rung theo nhịp đi của cô gái.đó chính là Anna của chúng ta

Cả khán đài ồ lên trầm trồ,không ngờ người giảng dạy mình trẻ tới vậy,trong số đó chỉ riêng cô đang run lên nép người né tránh đạo ánh mắt trên đài,trong lòng thầm nguyền rủa:

-Vic tại sao anh lại đưa tới cho em bà chị quỷ quái thế này,không xong rồi!huhu!

-Tiểu Ly cậu sao thế,mồ hôi nhể nhại cả ra kìa!Sena đưa khăn cho cô. Đừng lo lắng,tuy cậu là con người nhưng cậu cố gắng sẽ làm được mà!

-ừ!mình biết rồi!Nhưng trong lòng cô đang gào thét:ai bảo tớ lo lắng,tớ lo sợ bà quái vật trên đài kìa! Cô đưa mắt nhìn Anna nở nụ cười méo xệch.

-Xin thông báo với các em,từ hôm nay đến cuối tuần sau tôi là người giảng dạy cho e về thực chiến!Mong các em chú ý,nếu không làm đúng theo yêu cầu của tôi,các em sẽ chấp nhận hình phạt của trường đặt ra!Bây giờ ta sẽ bắt đầu nhé!Anna cười nhẹ,ở bên dưới là tràng pháo tay của học sinh.

-Thực chiến chia ra làm các phần như sau:thứ nhất là Nhu thuật,thứ hai là Kiếm thuật,thứ ba là Ẫn thuật và cuối cùng là Linh Vật thuật!Nhu thuật:chúng ta dùng sự khéo léo,uyển chuyển,dịu dàng của cơ thể để phá và chế ngự đối phương!cho hỏi ở đây có bạn nào chấp nhận cùng cô tập mẫu không?Anna đưa mắt nhìn về phía dưới.

Im lặng....

-Nếu không thì cô chọn nhé!Anna cười khúc khích.đưa tay chỉ về phía dưới đài lia từ trái sang phải nhắm thẵng vào cô:

-Cô bé mời em!

-Dạạ!Cô hét lên.ô...xong rồi...huhu,đời mình chuẩn bị vùi lấp.

Cô lê bước chân đi lên thì tay bị nắm lại.

-tiểu Ly hay mình đi dùm cho!

-Không cần đâu!vổ nhẹ tay Sena cô đi đến cạnh Anna.Cô gật đầu.

-Rồi chúng ta bắt đầu nha!em chịu khó xíu! Nháy mắt với Cô.

Nhu thuật có 7đòn chính:1là vật! Anna bắt lấy vai cô vật qua vai mình lưu loát hạ thủ,cô được thế dùng không khí làm vật lót đường cho mình tiếp đất tránh sự đau đớn,cô nhìn Anna,trong khi Anna truyền thần thức cho cô:

-giỏi lắm,hãy tiếp chiêu nha!

Cả giảng đường trố mắt nhìn,không ngờ một nhân loại có thể chịu được sức của một pháp sư,phản ứng nhanh nhẹn như vậy.Len lỏi trong ánh mắt tán thưởng cùn những ánh mắt soi xét căm hận.

-đòn thứ hai là ném,thứ ba là khóa chân,thứ tư khoá tay,thứ năm khoá cổ,thứ sáu siết họng,thứ bãy là các khớp xương!Vừa nói Anna vừa thao tát làm cô chật vật không tả nổi.tóc rối bời,mồ hôi nhể nhại,môi khô khốc th* d*c nằm dài trên mặt đất,Anna cười đắc ý trước ánh mắt giết người của cô.

-Eh hèm các em đã hiểu chưa?

-Hiểu!Cả giảng đường đồng thanh

-Cảm ơn em đả giúp đở,ngày mai tiếp tục cô gắng!

Nở nụ cười yếu ớt cô gật đầu về chổ ngồi.

Nhìn theo cô,Anna biết cô đã trưởng thành ra rất nhiều,đã biết khắc phục tâm trạng của mình.Anna cười khổ,lần này cô xong rồi,đùa quá trớn thì phải.haizzz

Đưa tay đỡ lấy cô Sena sửa sang lại tóc,lau nhẹ mặt cô,lo lắng:

-hiccc...cậu có sao không,tay chân bằm cả rồi!

-hihi tớ không sao,chỉ trầy xướt nhẹ thôi mà!

-Cái gì?Sena la toáng lên. Này mà nhẹ á!

-Tớ ổn mà!

-Ừ,mà hình như cậu và cô Anna có thù nhau hay quen nhau sao tớ cảm thấy cô ấy nhắm vào cậu ấy?

-Tớ và cô ấy là có quen biết,đến lúc thích hợp tớ kể cậu nghe,do hôm nay cô ấy muốn kiểm tra mình thôi!

-ừ,tớ hiểu rồi!

Trong vài ngày sau đó cô vẩn phải làm mẫu cho anna,nên đôi lúc cũng thấy uất ức không thể tả nhưng cố gắng chịu đựng.

-Kết thúc một tuần học tập,tôi mong ngày mai các em sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ khảo xác!tối mai 7h các em tập trung tại đây!còn bây giờ vềnghỉ ngơi đi!

-haizzz không biết có ổn không?tiểu Ly cậu cố gắng nha!Quay sang định đông viên cô thì cô đả biến mất,Sena ủ rủ ra về,chuẩn bị cho ngày mai.

Thấp thoáng xa xa đàn chim diều hâu tung cánh lượn lờ không biết nhiệm vụ có gì biến đổi hay không?
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 9: Nổi lòng của Jack


Trong khi Sena đã trở về nhà thì cô lại đang bị Anna tóm gọn lôi lên phòng hiệu trưởng.

Rầm..Chiếc cửa bị đá bay ra,Vime đang nhâm nhi ly rượu ngồi trên ghế với sự thong thả,hưởng thụ.Nghe tiếng động làm Vime giật mình,phun ra ngụm rượu,ngước mặt nhìn kẻ náo to gan dám phá phòng của ông!

-Ố ôh!Vime tròn xoe mắt nhìn cảnh tượng có một không hai Tiểu Ly bị Anna sốc ngang eo vác đi.

-Hi!Đưa tay vẫy chào Anna,cười nịnh hót,Vime chỉnh đốn lại tư thế nghiêm túc đứng lên mới Anna ngồi.

Anna liếc xéo Vime,đặt Tiểu Ly xuống một cách nhẹ nhàng lên ghế sôpha,nhìn khuôn mặt tái nhợt cùng những vết trầy xước cả người cô,Anna lòng cảm thấy hối hận.

-Này cậu trị thương cho Tiểu Ly đi!Anna hất hàm về phía Vime.

-Cô bé bị sao thế,khắp cả người đều là vết thương!Vừa đưa tay niệm phù chú đem thuỷ dịch thanh tẩy trị liệu cho Cô,Vime vừa hỏi.

-Tớ muốn kiểm tra khả năng và rèn luyện cho tiểu Ly,nên suốt tuần qua tớ....

Mắt Anna trùng xuống,nhìn cô:

-Tớ đã bắt tiểu Ly thực hành cùng tớ,con bé đã biết khắc chế suy nghĩ của mình,nhưng tớ cảm giác được sức mạnh phong ấn mở ra đã làm suy yếu đi sức khoẽ của con bé một phần nào!

-Anna cậu không cần quá lo lắng,vì con bé còn có chúng ta bên cạnh,quan trọng bây giờ tìm cho ra ba vị hộ vệ còn lại cùng vũ khí của họ!Vime lau nhẹ khuôn mặt cho cô,đắp chăn xong,ngồi xuống ghế.

-Báo cho cậu một tin là tớ có lẽ tìm được thổ thần rồi!

-Cậu nói sao?Vime ngạc nhiên nhìn Anna. Nhưng tớ nghỉ cậu nhận nhầm thì đúng hơn,vì sau cuộc chiến tranh đó,Thổ thần đã biến mất,nghe ông nội tớ truyền lại Thổ thần hi sinh linh khí của mình phục hồi lại đất đai và đã chuyển thế đầu thai,qua 2000năm tớ nghỉ rất khó tìm!

-Nhưng tớ tin tưởng vào trực giác của mình!

-Vậy cậu nói Thổ thần là ai?

Vime ngước mặt chờ Anna trả lời.

-Đó là một cô bé bạn thân hiện tại của tiểu Ly,tớ cảm nhận được sức mạnh mờ ảo quanh thân cô bé và sự tương liên ngũ hành của chúng ta!Anna từ tốn nói.

-Cô bé tên gì?

-An Bân gọi Sena!

Vime cười tươi,búng tay nhìn Anna như bắt được vàng:

-An Bân bảo bối của An gia,là gia tộc thứ ba trong ngũ tộc!Anna đêm nay tớ phải trở về vương quốc,đến An gia một chuyến,cậu ở lại chăm sóc Anna nhé!

-Ok!Ra hiệu cho Vime.Cả hai chăm chú nhìn cô,trong mắt họ cô là món quà vô giá thượng đế đả ban cho,dù giá nào đi chăng nữa thì họ vẫn cố gắng bảo vệ.

Ở tại nơi khác,tiếng nhạc dance hoà vào cùng những vũ nữ múa cột trên đài như con thêu thân len lõi đâu đó mờ ảo làn khói sisa mê ly đưa những con người vào cuộc chơi của họ vâng đó chính là bar bậc nhất thành phố Hight Day.Phía bên trong phòng Vip dành cho khách thượng lưu là bốn chàng trai mang vẽ bề ngoài như thiên sứ không ai khác là hắn,richart cùng anh em Lote&Lite.

-Này Jack cậu suy nghĩ gì mà đăm chiêu thế?Lite vừa nàng vũ nữ vừa hỏi.

-Không gì!Chỉ là một chút thay đổi thú vị nho nhỏ trong cuộc sống này thôi!Vừa nhắc đến Jack nhếch môi cười,tại sao mình luôn để tâm cô ta chứ.

-Chuyện gì mà để Jack đại nhân để tâm vậy nhở?Lote hùa theo cuộc vui nhấm nháp ly cooktail đặc biệt nháy mắt ra hiệu cho Lite.

-Anh nghỉ cậu ấy đã bị cãm nắng rồi!haha.Lite ôm bụng cười sặc sụa.

Bụp..Rầm

Chiếc giày của Jack đang yên vị trên khuôn mặt điển trai của Lite,anh chàng đang nằm chỏng vó dưới nền gạch.Lồm cồm bò dậy,xoa tay nắn nót khuôn mặt

-Sau lúc nào cũng phải lại khuôn mặt đẹp zai vạn người mến của tớ thế?Lite ai oán nhìn Jack.

Phụttt

Richart ở gần đó nghe thấy lời tự kỉ của Lite không thể nhịn cười nên đả phun trào ngụm rượu vừa mới uống và người nhận lấy nó lại chính là Lite đáng thương.

-R...I...C..H...A...R...T!Lite gằn từng tiếng phóng tia điện về chổ Richart.

Bùmm

Chổ ngồi của Richart đã nát vụn,anh chàng đã nhảy khỏi ghế tránh đi tia sét đưa tay vuốt mũi cười hềhề:

-tớ không thể nhịn cười,tớ không cố ý!

-Cậu...cậu!Mặt Lite đỏ bừng lên liếc xéo Richart.

-Hai người có muốn đánh nhau thì tôi không ý kiến,nhưng nên nhớ đây là đâu!Jack lạnh lùng nhìn hai người.

Không khí dần dần hạ xuống,cả hai đều biết Jack đang cảnh cáo họ.Lite hừ nhẹ quay mặt không nhìn Jack.Còn Richart nhún vai tỏ vẻ chẳng có gì,thấy không khí trong phòng không khí xua tan Lote mở đề phá vở sự ngột ngạt:

-Này,các cậu có để ý đến cô gái vừa vào lớp mình không?

-Việc gì?Jack thờ ơ hỏi

-Cô ta có điều gì đó lạ lắm?dường như đằng sau cô ta có một điều gì đó rất mập mờ!

-Cậu đừng quá đa tâm,cô bé đó chỉ là con người bình thường!Richart tiếp lời chặn ý nghỉ Lite

-Sao cậu biết chắc là cô ta không có vấn đề!Lite nghi vấn

-Tớ và Jack đã tiếp xúc với cô bé đó!còn việc gì cậu hỏi Jack tốt hơn.

Richart nhếch môi lia mắt tiếp nhận sát khí đang biến đổi của Jack mục tiêu là mình.

-Ồh,sãy ra chuyện gì àk!Anh em Lote &Lite đồng thanh.

-Nhiều chuyện!Jack đứng dậy,ánh sáng loé lên Jack biến mất,để lại ba chàng trai mổi người một suy nghỉ.

Sau khi rời khỏi Bar,Jack xuất hiện phiá sau hậu viện của trường đưa tay về phía sau,đưa mắt miên man nhìn về phía mặt hồ,gió thổi làm bay làn tóc rối của hắn,trong đôi mắt xám khói lạnh lùng lóe lên vẻ mê man,bâng khuân.Bổng hắn lên tiếng:

-Ưng ngươi đi điều tra về cô gái tên Lương Lưu Ly cho ta,hành động trong im lặng tránh sự chú ý của ông ta!

-Đã biết!Bóng đen biến mất.Để lại hắn ở đó,ngước lên bầu trời đầy sao lòng nghỉ tới việc hôm đó,Jack lại nhớ tới mùi hương trên cơ thể cô,cảm giác rất quen thuộc.Đưa tay nhặt một chiếc lá đưa lên miệng chậm rải thổi,giai điệu quen thuộc mổi khi hắn mệt mỏi,tiếng sáo bay xa thoang thoáng bị gió cuốn đi làm cho lưu mờ,màn đêm phủ đầy lên vai hắn.
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 10: Đêm không yên bình(1)


Lê đôi chân mệt mỏi trên con đường dài đầy sỏi đá,cô lại nghỉ đến cuộc đối thoại của Anna và Vime.Phải chăng cô quá vô dụng,luôn là gánh nặng cho họ.Cô trùng bước chân,ngước mắt lên bầu trời đầy sao kia lòng lại đau nhói:

-cha mẹ có phải con gái của người là thứ bỏ đi hay không?Hai dòng lệ nóng trực trào nơi khóe mắt,bàn tay cô ôm lấy nơi ngực trái,trong mắt ánh lên vẻ bắt lực.

-Tại sao con phải là người đó,tại sao không phải là ai khác.Áp lực đè nặng lên vai,phải làm sao trọn vẹn đây,con gái của người không mạnh mẽ đúng không?haha..

Cô cười trong nước mắt,tiếng cười vọng vang trên con đường heo hút mù sương trên triền đồi,chỉ có mình cô đứng đó đơn độc đến nao lòng.Phải chăng thượng đế quá bất công cho cô.

Không ngài ấy không bất công,chỉ là thử thách cô thôi!đúng cô phải mạnh mẽ để bảo vệ những người thân yêu của cô.

Hít nhẹ một hơi dài,cô lau nhẹ giọt nước mắt,đứng thẳng dậy ngẫng cao đầu mỉm cười,chân xốc balo lưu loát bước thẳng trên con đường sỏi đá đi về ngôi biệt thự trắng cách đó không xa.

(Hai con người,hai trái tim tuy lạc nhau một đoạn đường,có tìm được nhau không hay là chỉ bước qua nhau).

-Thưa tiểu thư!Ngài mới về. Bà quản gia nhìn vẻ mệt mỏi của cô,đưa tay đón lấy chiếc balo thở dài.

-Vâng!Cháu hơi mệt,bà gọi người chuẩn bị cho cháu món gì nhạt môt chút rồi đem lên phòng dùm cháu nhé!

Cô nói xong,quay đầu nhẹ nhàng trở về phòng,đóng cửa lại ngã người ra phía giường nhắm mặt lại.Khoảng 15" sau cô đưa tay di di trán,ngồi dậy bước tới tủ đồ chọn cho mình bộ váy thoải mái bước vào phòng tắm.Đặt chân nhẹ vào bồn tắm thư thả xoa dịu cơ thể căng cứng trong mấy ngày qua.

-Oah...thoải mái thật!Vừa trêu đùa với quả cầu nước trên tay,cô vừa hát.Từ bên ngoài truyền vào tiếng gõ cữa:

-Tiểu Ly là chị!Anna.Em có trong phòng không?

-Chị vào phòng đi,cữa không khoá,chờ em xíu nhé!

Anna bưng khây thức ăn vào phòng,vừa lúc cô bước ra.

-Giờ này đã trể sao chị còn ở đến đây?Cô lau khô tóc ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Anna.

-Hìhì,Chị đến xin lổi bé yêu chuyện tuần qua,sẳn tiện xin ở ké em ấy mà!Anna nháy mắt tí tởn nhìn cô.

-Có gì phải xin lổi,em biết ý đồ của chị mà!haha.chị có thể thoải mái ở lại đây,anh hai đi vắng rồi!Cô chu môi ủ rủ.

Anna xoa đầu cô,mỉm cười:

-con bé này,sao thích bám anh em thế,lớn rồi đấy!

-xía,,,

-mà này Tiểu Ly!

-Gì vậy chị!Cô vừa thưởng thức món súp thảo dược,mùi thơm đọng chóp mủi làm cô thỏa mãn.

-Ngày mai,em cố gắng chú ý nhé,bề ngoài tuy nói là khảo xác nhưng trên thực tế là thời cơ dành cho thế lực của ông ta bành trướng thực lực.

-Hừm!Cô hừ nhẹ chiếc mũi phập phồng:- chị yên tâm,khi nào em không để lộ hơi thở thật sự của mình thì ông ta sẽ không biết đâu!hừ!ông ta không ngờ được rằng con mồi nhỏ bé năm xưa ông ta đuổi cùng giết tận lại vẫn yên ổn sống kề ông ta!.Mắt cô ánh lên vẻ chết chóc,tận sâu trong mắt cô là đoạn kí ức mịt mờ thấm đẩm máu và nước mắt.

-Sau 2000năm ông ta không đơn giản đâu,đội binh hùng hậu của ông ta rất mạnh,em đừng chủ quan!

-Em sẽ thận trọng!

-Àh quên mất!Sinh mệnh kế của em đã xuất hiện,nhưng cậu ta sẽ không tuân thuần phục em như ý nghỉ của chị!haizzz

Anna nhớ tới lời kể của Vime thở dài bất lực.

-Chị nói đến là Willi à!hắc hắc!chị cứ để đó rồi cũng có một ngày em sẽ bắt cậu ta kiềm chân bên người vì em biết rỏ nhược điểm cậu ta!Cô cười gian manh,Anna nhìn thấy nụ cười đó lông tóc đều dựng cả lên,lòng cầu nguyện cho con mèo đen nào đó may mắn được làm con mồi của cô.

Ở đâu đó trên đỉnh núi có một chàng trai toàn thân đen nhẻm,tay cầm luởi hái tử thần ra sức xoa xoa mũi.

Tại ở một căn phòng tối,xung quanh lượn lờ khói sương,chính giữa bày biện chiếc bàn dài nghi nghút khói từ chiếc lư hương toả ra,những lá phù chú ám ti được đặt ngoằn nghèo trên bàn,đối diện với chúng là Koner,nữ tế ti của chúa tể,đôi mắt kẻ viền mắt mèo,chăm chú nhìn vào chiếc lư hương,môi đỏ mộng nhã ra lời nguyền kêu gọi:

-Ta nhân danh sức mạnh tối thượng,hởi các linh hồn tội ác đang yên giấc ngũ say,hãy nghe ta triệu kiến.dẫn dắt các ác linh nguyền rũa con người...Nhỏ giọng rì rầm đọc tên cô thu toàn bộ bùa chú vào trong tay Koner nở nụ cười lạnh,đưatay ra hiệu:

-người đâu,hãy đem những thứ này gieo rắt sâu trong khu rừng ngày mai khảo xác cho ta!

Tên hầu cận nhận vật trong tay Koner lui xuống.

-Lưu Ly,để ta xem ngươi ngay mai sẽ làm thẽ nào trãi qua!haha...Koner biến mất khỏi phòng chỉ còn lại dư âm của giọng cười âm ưu của Ả....
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 11: Đêm không yên bình(2)


Tingg...tinng...

-alo!Cô nhắm mắt uể oải bắt máy sải tay ra chiếc giường thân yêu.

-Tiểu Ly,cậu thay đồ đi tớ sang đón cậu đến một nơi!Sena bo lô bô la trong điện thoại.

-Bây giờ là mấy giờ rồi?

-8h hơn rồi đấy!Sena đáp. Vậy nhé tí tớ sang đón.

-ơ..này..này..

Túttt...túttt

Haizzz từ lúc quen biết Sena cô cảm giác bản thân mình thay đổi,hoà đồng hơn thì phải,cô bước nhẹ xuống giường vươn tay kéo màn che cữa sổ,ánh sáng bổng nhiên chói lóa cả căn phòng,cô vươn tay che mắt để ánh sáng dần thích nghi thì cô nở nụ cười nhẹ,ngoài song cữa sổ cánh bằng lăng rụng theo gió cuốn vào đáp nhẹ lên làn tóc tô điểm nụ cười đẹp tựa thiên sứ của cô.Quay lưng,đưa tay lấy cánh bằng lăng đặt nhẹ xuống chiếc bàn trang điểm,cô chọn cho mình chiếc váy trắng bằng vải voan thanh thoát bước vào phòng tắm.

Ngâm mình vào làn nước ấm buổi sáng làm cô thoải mái mỉm cười,quên đi cái mệt mỏi vì thức khuya xem toàn bộ tài liệu các đại gia tộc mà Anna đã đưa cho cô.

Sau nữa tiếng đồng hồ,cô bước ra với chiếc váy trắng đơn giản nhưng tôn lên làn da nhẳn nhụi như hoa sứ của cô,làn tóc được tết hờ lệch sang một bên buộc bằng dây ruy băng trắng,cô nhẹ nhàng cài nụ hoa bằng lăng lên mái tóc bước xuống lầu.

Sena đang ngồi dưới lầu,nghe tiếng động từ cầu thang thì ngước nhìn rồi mỉm cười,hôm nay cô nàng Sena ngây ngô trong chiếc váy hồng hello kitty,thắt bím hai bên đội hờ chiếc nón cối cùng chiếc kính ngố tròn.

-Vào ăn sáng cùng tớ rồi chúng ta cùng đi!Cô cười với Sena bước thẳng vào phòng ăn,Sena gật đầu,tíu tít chạy theo cô.

Cầm ly sữa uống một ngụm,cô hỏi:

-Sena lúc nãy cậu bảo chúng ta đi đâu?

-hihi,đi chọn một thứ vũ khí cho cậu ở bên cữa hàng của Hames thị trấn!

-ồh!Vậy ta đi thôi!Cô nháy mắt kéo tay Sena ra xe.

Sau khoảng 15"đi xe,dừng tại một cữa hàng trong xầm uất,lu mờ với con phố nhộn nhịp,cô đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa,chiếc chuông gió phong thuỷ chạm vào khung cửa kêu đinh đinh đang đang.

Không khí yên ắng bên trong yên ắng đến kì lạ,tách biệt sự ồn ào bên ngoài,đưa mắt cách bày trí cổ quái như nơi đây chưa từng quét dọn,cô nhíu mày nhìn Sena.

Liền hiểu ý cô,Sena nhanh nhảu giải thích:

-Ông cụ chủ cữa hàng là một quái nhân,ông ấy luôn thích sống và bày trí như vậy,nên cậu đừng nghỉ ngợi,ông ấy rất thích sưu tầm,đồ ở đây rất tốt!

Gật đầu

Cô bước vài bước quan sát vật xung quanh,trong khi đó Sena í ới gọi:

-Ông Davis!Ông có ở đây không?cháu Sena đây ạ.

Từ phía sau tấm gương phản chiếu,Davis bước ra nhìn Sena từ tốn:

-Sena hôm nay đến thăm ông à!

-Dạ vâng ạ!Sẳn tiện cháu dẩn bạn đến chọn đồ luôn!hihi

Sena cười cười nhìn Davis

-Hừ,ta biết ngay mà,đâu khi không cháu rảnh rổi thời gian đến thăm ông già này!Davis vuốt râu giả bộ giận Sena.

-Đâu phải vậy,cháu thăm ông thật mà!

Nắm lấy cánh tay Davis nũng nịu.

-Vậy bạn cháu đâu!

Sena đưa tay chỉ về phía cô,theo hướng tay Davis nhìn thấy bóng lưng cô,quanh thân một vòng ánh sáng mờ ão bao phủ,Davis nhíu mày

“Hừm,là cấm chế thượng cổ,sao lại che giấu hơi thở và thân phận”

-Bạn ấy là nhân loại,tối nay có cuộc khảo sát cháu muốn chọn cho cô ấy một món vũ khí đễ cậu ấy dể bảo vệ mình!

-Con nó cô bé đó là nhân loại!Davis nghi ngờ nhìn Sena

-Đúng như vậy!Sena đáp gọn.

-ừh!Nào ta sang bên cô bé đó!Davis bước nhanh gần đến cô,ông muốn xác định thực sự cô là ai?

Còn cô đang nhíu mày nhìn chằm chằm hộp gỗ in hoa văn mạn đà la cùng dòng chữ văn tự cổ xưa,trong tiềm thức như có ai thoi thúc cô đến bên nó,vươn tay phủi nhẹ lớp bụi mỏng,cô vừa chạm vào chiếc hộp gổ bổng loé sáng,bật tung ra ánh sáng trắng lượn lờ bay ra,sau một hồi thích ứng thì nhìn vào bên trong là một dãy băng lụa mỏng,linh khí bao trùm xung quanh,tay cô vô ý thức chạm nhẹ vào tắm lụa,dường như có linh tính dải lụa quắn chặt vào cổ tay cô như thương nhớ chủ nhân mình rất lâu vậy,trong lúc cô thẫn thờ thì Davis trợn mắt,toàn thân run lên nhìn việc vừa mới diễn ra,tâm liền động:

“Lúc trước người đó từng nói khi băng tằm tìm được chủ nhân thì thế giới sẽ thay đổi người kế vị,thần sẽ trở lại,cưú rổi nhân gian!”

Sena thì khác,chỉ ngớ ngẫn nhìn dãi lụa,rồi nhìn cô xong rồi cười vui lôi kéo đang trong trạng thái không xác định đến cạnh cô:

-Tiểu Ly trên tay cậu là thứ gì vậy?trong không giống vải mà chẳng giống dây?

-Tớ không rõ nữa!Cô lắc đầu.

-Này cô bé!Davis nhìn chằm chằm cô như thể muốn tìm cho ra trên người cô có vết nức nào không.

-Ông gọi cháu!Cô nhìn Davis

-Đúng,thứ trên tay cháu là Băng Tằm,nó đã nhận cháu là chủ nhân rồi!

-Vì sao lại là cháu?

-Vì Băng Tằm đã ngủ say cả 1000năm nay,khi nó tìm được chủ nhân trong thần thức của nó thì tự động nó thức tỉnh!

-aaaa,ông nói đây là Băng Tằm trong cổ thư hả?vật vừa sinh ra đả chứa linh khí thiên địa,có tính lấy nhu khắc cương,bảo vệ người sở hữu,....

Cô đang tiếp thu những gì vừa nghe,choáng váng nhìn lại thứ quắn chặt trên tay.

“Này là cô quá may mắn không đây!”

Davis nãy giờ đánh giá cô,và chắc chắn rằng cô không phải nhân loại,nhưng tại sao cô phải giấu thân phận mình.

-Vậy ông ra giá,cháu sẽ mua!

-Vật đã có duyên với cháu,ta không nhận tiền đâu!

-Như vậy không thể!Cô từ chối.

-Cậu đừng từ chối,ông ấy chỉ làm theo tính mình thôi,nếu cậu không nhận ông ấy sẽ giận mất!

-Không nhưng nhị gì cả!Davis dứt khoác.

-vâng!

-Vui rồi nhé!cậu có vũ khí phòng thân tớ củng yên tâm!Thôi trời đã chuẫn bị lặn,chúng mình trở về chuẫn bị thôi!Quay sang Davis: -Thưa ông,chúng cháu cáo từ,hẹn ngày khác gặp lại ạ!

-Ừ!hẹn gặp lại.Davis đưa tiển cô và Sena ra cữa xong quay vào trong tiến đến tấm gương rồi biến mất.

Trời chiều dần khuất,đêm nay cuộc khảo sát bắt đầu mọi chuyện sẽ thế nào đây!
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 12: Đêm không yên bình (3)


Sau khi từ cửa hàng của Davis trở về,cô về phòng chuẫn bị cho cuộc khảo xác tối nay,chị anna đã đến khu tập sớm để phân phó kiểm tra an toàn của kết giới và nhân lực phòng hộ các học viên trong quá trình khảo xác.

Cốc...cốc..

-Ai đó!Cô vừa vuốt Băng Tằm trên tay vọng ra cữa nhẹ hỏi

-Là anh Vime đây!anh vào được chứ?Vime nói với vào.

Hữm sao giờ này Vime lại đến đây nhỉ.Cô choàng dậy bước đến mở nắm cửa:

-Không phải giờ này anh đang bận rộn lắm sao lại đến đây?

-Anh đến đưa em thứ này rồi đi ngay ấy!Vime chìa tay ra một viên ngọc ánh ra những tia lưu ly bao trùm,Cô đưa tay nhận lấy.

-Đây là... Ngơ ngơ nhìn Vime tò mò.

-Là vật có thể bảo vệ em một mạng khi em rơi vào tình thế cấp bách gọi là Ngọc Lưu Ly!Anh cảm nhận kì khảo sát này có nhiều điều nguy hiểm mong em cẩn thận!Vime vổ nhẹ đầu Cô rồi quay lưng bước xuống lầu.

Nhìn viên ngọc loé sáng trong lòng bàn tay,lòng dâng lên một phần ấm áp.Nhìn đồng hồ cũng gần đến giờ tập trung,cô đem ngọc đưa vào túi dự trữ lúc trước anh hai cho cô,xong cô thay đồng phục và khoác lên chiếc áo choàng pháp sư lên vai,bước nhẹ ra khỏi phòng,vừa ra cữa cô ngước nhìn mảnh trăng khuyết trên cao,mỉm cười chân tiếp bước đến trường.

Duới sân vô vàn học viên các lớp đã tập trung gần đầy đủ,cô nhìn thấy Sena đang đứng cùng hai chàng trai trò chuyện rất vui vẻ,cô cũng đi thong thả đến vổ vai Sena:

-Này!

-Ách...ai..ơ Tiểu Ly cậu đến rồi àk!Nào lại đây tớ giới thiệu với cậu hai người bạn nối khố của tớ!Sena lôi tay cô quay sang hai chàng trai đưa tay chỉ về phía họ:

-Giới thiệu với cậu đây là anh em Lite &Lote,họ là anh em song sinh,tính cách chẳng giống nhau tí nào!Àk còn đây là bạn thân mà tớ mới quen được tớ nói với hai cậu lúc nãy ấy!Sena đưa tay vổ vai cô cười híp mắt.

-Chào cô nàng xinh đẹp,mình là Lite anh của Lote! Lite nắm nhẹ tay cô hôn nhẹ như một lời chào quí tộc.Cô nhìn nụ cười ngả ngớn của Lite lại nhìn vẻ trầm ổn của Lote nhìn cô cười gật đầu bên cạnh thì lắc đầu,Sena nói không sai mà,nếu Sena không nói và hai khuôn mặt giống nhau kia thì cô tưởng họ không phải là anh em.

Ááá....

-Này cậu thôi tỏ thái độ ngả ngớn kia không,Tiểu Ly là bạn của tớ,cậu mà lén phén thì...!Sena vừa nhéo tay Lite vừa trừng mắt hâm dọa.

-Tớ chỉ chào hỏi cô ấy thôi mà!Xoa xoa chiếc tai đang đỏ ửng lên của mình ai oán nhìn Sena.

-Hữ..Sena cười đểu lia mắt nhìn Lite.

-haha...tớ không nói gì!haha Lite cười ha hả nhảy sang vổ về Sena.

-Chào cậu,tớ là Lote,anh tớ lúc nào cũng như thế,mong cậu bỏ qua!Giọng trầm ấm của Lote bên tai,khi mắt cô đang chăm chú nhìn Sena với Lite đang rược đuổi nhau cách đó không xa.

-Làm bạn với cậu được không?Lote dò hỏi nhìn cô.

-Là bạn tốt của Sena cũng là bạn của tôi!quay sang nhìn Lote mỉm cười,nụ cười nhẹ nhưng nó đẹp làm cho Lote nhất thời ngơ ngẫn.

Thịch...nụ cười nhẹ của cô lọt vào mắt chàng trai có mái tóc xanh đứng trên lầu cao,không ai xa lạ là Richart,tim Y rung nhè nhẹ khi bắt gặp nụ cười này.Đưa bàn tay đặt lên nơi trái tim đang loạn một nhịp của mình lắc đầu mỉm cười,môi mấp máy:

-cô nàng dể thương,anh sẽ chinh phục em!lổi nhịp rồi!

Richart biến mất,chỉ vương vấn sợi tơ nguyệt lão se rối đâu đó.

Loa phát thanh của trường ngưng hẳn,nhìn hàng người thẳng tắp phía dưới đang chăm chú trên khán đài,các cánh cửa không gian lần lược xuất hiện,đầu tiện là Anna bước ra vẫn là vẻ ngạo nghể đó,xuất thần cầm trên tay thanh hoả trượng,nối tiếp là vị hiệu trưởng trẻ tuổi nhất của ngôi trường từ trước đến nay bước ra,mái tóc vàng óng ánh phảng phất dưới ánh lữa trên những ngọn đuốc phía xa làm nổi bật khuôn mặt tựa những vị thần đó không ai khác là Vime chúng ta,phía sau hai người lần luợc các gia chủ của đại gia tộc bước ra,đồng thời người đại diện của hội đồng pháp chế cũng xuất hiện.

Ở phía dưới cô và Sena đang trừng mắt kinh ngạc nhìn vị giám khảo cuối cùng,cô quay sang nhìn Sena:

-Sena,sao ông Davis lại đứng trên ấy thế?

Sena lắc đầu:

-tớ chẳng rõ nữa,sao ông ấy lại là người đại diện được chứ,ông ấy chỉ là vị pháp sư bình thường mà! Sena nhìn chằm chằm Davis trên đài,cảm nhận ánh mắt ghim vào mình,ông Davis tìm kiếm nhìn thấy Sena và cô nên gật nhẹ đầu cười chào.

-Sau cuộc khảo xác tớ phải rõ chuyện này,sao ông ấy lại giấu cơ chứ!Sena phồng má giận dổi.

-Các em im lặng,sau đây là thể lệ cuộc khảo xác,để có thể xác nhận các em là học viên của trường,trên đây có một thùng thăm bắt đồng đội,một đội gồm 6người,phân chia nhau và hổ trợ,cữa không gian đưa các em đến khu rừng chết phía Tây,nhiệm vụ các em là lấy trog tay 6mảnh ghép biểu trưng của trường,qui định là không được g**t ch*t người khác,chỉ được đấu đả thương,và bây giờ bắt đầu bốc thăm!Tiếng Vime vừa dứt Anna đem thùng thăm lên phía trước mở phong ấn lần lượt các hàng bước lên một lúc sao cả khán đài lại ồn ào.Nhìn lá thăm Sena nhảy chồm về phía cô đang đứng đó nhìn xung quanh không đếm xỉa đến ai:

-Tiểu Lyyy cậu số mấy thế tớ số4 này!Sena đưa tay giựt phiếu thăm mở ra nhìn vào,rồi ôm chằm cô hét mừng rở:

-oaah tuyệt thật tớ cùng đội với cậu này!

-Ừ tớ biết rồi!Trả lời Sena,cô thu hồi tằm mắt. Lạ nhỉ hình như lúc nảy mình cảm giác có ai nhìn mình sao giờ biến mất rồi!

-Tiểu Ly cậu sao vậy?có chuyện gì sao!Sena lo lắng kéo tay cô.

-Không có gì?tại tớ lo lắng xíu thôi!Cô mỉm cười trấn an.

Từ đằng xa anh em song sinh bước tới gần cô và Sena,đi theo cùng là hai người cô gặp hôm ở khu cấm.Nheo nheo đôi mắt thì giọng ngả ngớn,lạnh nhạt vang lên bên cạnh:

-chào nhân loại,tôi không ngờ mình lại cùng đội với cô đấy!Hắn nhếch môi,tia mắt thú vị vụt qua.

Cô nắm chặt tay,lòng kiên trì không đánh vào mặt hắn,điên mất thôi! Cô còn có việc phải làm.Quay nghuých đi,cười mỉm bắt tay chào với Richart:

-chào anh,mong lần khảo xác giúp đở nhé!

Đón nhận bàn tay nhỏ bé,tim Richart lại loạn nhịp:

-anh và mọi người sẽ chiếu cố em cô bé ạ! Richart nở nụ cười tươi hút hồn các nữ pháp sư gần đấy và cũng kéo ánh mắt ghen tị và hâm mộ.

Hắn đứng nhìn hành động ngó lơ,rồi lại quan tâm Richart,tim hắn lại khó chịu,cảm giác này lại xuất hiện,là thứ gì chứ.mổi khi gặp mặt cô ta mình lại như vậy.hừhừ.

-hềhề,Jack bọn tôi không ngờ cậu sẽ tham gia đấy!Lite&Lote mổi đứa choàng một bên vai của hắn,làm hắn nhăn mặt đẩy ra.

-Tránh ra!!

Tùùùùùù....

Một loạt tiếng tù và bố trí xuất phát đã thông báo cuộc khảo xác bắt đầu,những cánh cổng không gian xếp theo móc số lần lượt xuất hiện,Sena nhanh chân lôi kéo Cô và những người bạn của mình vào cánh cổng,tích tắc vòng xoáy đưa cả nhóm vào khu rừng,một mảnh rừng trúc xum xuê,xung quanh lại lản vảng các linh hồn bị cảm hóa,mọi người nối tiếp bước nhau đi sâu vào trong,bỗng gió nổi lên,sương mù xuất hiện,thanh kiến của Sena rung lên,nhìn mọi người hô hoán:

-Có Âm khí!mọi người cẩn thận!

Hắn nhìn cô rồi lại bước lên phân phó:

-Đây là do Phong Lang tạo ra,mọi người hảy xoay thành vòng tròn!còn cô. tay chỉ về phía tiểu Ly:-vào tâm của vòntròn đi!

Nhanh chóng mọi người đã bố trí xong,nhìn loạt sương mù càng dầy đặc,Richart nhìn Lite và Lote phân phó:

-Các cậu khích lại vòng tròn bảo vệ tiểu Ly,tôi va Jack sẽ nghênh chiến với nó!

-Ok!Lite&Lote đồng thanh rút vũ khí,xoay nhẹ thu hẹp vòng tròn,Cô thì nhìn đăm đăm phía Hắn và Richart khuất dạng,lòng trổi dậy cảm xúc khó tả.

Phía sau sương mù,hắn vừa quan sát xung quanh lại cười lạnh:

-tôi không ngờ,một ngày tôi với cậu lại đứng ra chiến đấu cùng nhau đấy!

-Đó chỉ là nhiệm vụ thôi!Richart lắc đầu cười.

-Hừ!Hắn dè dặt nhắm thẳng cây trúc rung lên ở phía trước,xuất ra ám tiển:

Vúttttt

Phặp....

Hốnnggg....aaaa

Hàng loạt âm thanh vang lên nhìn về phía cây trúc,bóng dáng con Phong Lang dùng ẫn thân che mắt đả lộ diện,vùng bụng nó máy chảy ồ ạt:

-Lũ pháp sư khốn kiếp,các ngươi nghỉ vào sương mù của ta thì có thể ra hay sao?

Mắt Phong Lang long xòng xọc mhìn Hắn và Richart.

-Này.ngươi nói thế thì ta phải tin sao,lời đe doạ của ngươi đối với bọn ta đâu?Hắn trừng mắt,ra lệnh cho Richart:

-Cậu xử lí nhanh,gọn,lẹ đi!Hắn nghiêng người vào nhánh trúc,nhìn Richart.

-Jack cậu..cậu...!Đưa tay tức nghẹn họng trân trối nhìn hắn.

-Gì?Hắn thờ ơ đáp

-Tức chết tớ!Richart hùng hổ liếc xéo hắn,nhấc chân bước về phía Phong Lang,lòng nguyền rủa hắn”trêu cho máu Phong Lang sôi lên,rồi bắt mình xử lí,hừhừ,ti bỉ,vô sỉ“.Nhìn khuôn mặt của Richart,hắn khinh bỉ:

-Này tôi biết cậu đang nghỉ gì đấy!mau đi!

“Aaa hận chết ta,khi làm bạn với một con ma ca rồng bán bạn bè mà”Richart gào thét khi né tránh đòn củA Phong Lang.

(Tg: jack anh phúc hắc vừa thôi,ôi ôi...

Jack:thì sao nào*nở nụ cười vô sỉ tiến lại gần*

Tg: =.=....aaaa đứng lại đừng lại gần* co chân quay đầu chạy)
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 13: Đêm không yên bình(4)


Rầm..

Tà áo nhuộm đỏ một mảng,thân hình Richart liêu xiêu thoáng ngả ra đất,con Phong Lang kế đó bị thương khá nặng sau những đòn dứt khoát của Richart,nó phì phò trừng đôi mắt xanh đen nhìn hắn và Richart:

-Các ngươi g**t ch*t ta thì lũ đồng bạn của các ngươi sẽ an toàn hay sao?haha....

Hắn nhíu mày,bước chậm đến bên Phong Lang cuối người xuống đăm kiếm vào yết hầu Phong Lang tra hỏi:

-Ngươi một Phong Lang cấp bậc bá tước lại ngạo mạn công kích ta,hừ!còn non nớt lắm!nói mau ý vừa nãy ngươi nói ám chỉ điều gì!

Đôi mắt xám hằn lên những tia lạnh lẽo,lan toả hàn băng đăm sâu vào tâm can của Phong Lang.Một phút trước đó nó vẫn còn khinh bỉ hai người trước mắt nhưng mà giờ đây nó sợ,ánh mắt của người đối diện,thật đáng sợ,Phong Lang chấn động đần mặt nhìn hắn.

Jack thấy Phong Lang không lên tiếng liền ấn kiếm sâu hơn,dòng máu xanh nương theo thanh kiếm rơi tí tách trên mặt đất,tạo ra một mảnh u ám.

Phong Lang cuối sát xuống thoi thóp:

-Ta nói đồng bạn của các ngươi sắp chết đến nơi rồi,ta đến đây cùng bọn U Linh,chắc có lẽ bây giờ chúng đã bắt được người chúng cần xử lí,hộc...ccc..ta đã nói hết các ngươi muốn chém,muốn giết thì tuỳ!Phong Lang nhắm mắt chờ Hắn hạ kiếm.

Phặp...

-Ta thành toàn cho ngươi!nên nhớ kiếp sau đừng động vào thứ không nên động!

Quay lưng bước thẳng đến bên Richart ném cho một bình dược trị thương phun châm biếm:

-Không tự lượng sức mình,vô dụng!

Chân bước nhanh về phía cả bọn đang chờ hai người.Phía sau tay Richart nắm chặt trong tích tắc buông lỏng rồi đứng dậy nối bước theo hắn.

Đi được một đoạn,hàng loạt âm thanh vang lên làm bước chân hai người càng gia tăng tốc độ,chẳng mấy chốc đã xuất hiện tại vị trí của đồng bạn,cảnh rừng trúc hoang tàn,những vết cắt trên thanh trúc,anh em Lite&Lote chật vật đến khó tả,còn Sena cũng không khá hơn là mấy tóc tai rối bời,mặt lắm lem nước mắt,vừa nhìn thấy hắn và Richart liền bổ nhào đến:

-Jack, cậu phải cứu tiểu Ly,làm ơn hãy cứu cô ấy!Richart cả cậu nữa hảy giúp tớ tìm ra tiểu Ly...hức...hức..điều tại tớ,tại tớ cả,không phải gì bảo vệ cho tớ cô ấy cũng sẽ không bị bắt đi...hức..h..ức...!

Sena rơi nước mắt dàn dụa,môi mấp mấy dần tuột khỏi tay ngất đi.Hắn liếc Richart ý bảo lo cho Sena,rồi bước đến bên cạnh hai người bạn của mình hỏi:

-Khi bọn tớ đi đã sảy ra chuyện gì?

Lite nhìn Lote thấy vẻ áy náy trong mắt em trai nên chính bản thân mở miệng:

-Khi các cậu vừa đi thì sương mù nới lỏng ở chổ bọn tớ,nhưng kì lạ lại xuất hiện các U Linh,chúng bủa vây công kích chúng tớ,vừa bảo vệ cho tiểu Ly vừa chiến đấu với chúng,nhưng chúng tớ nhận ra bọn U Linh này như bị điều khiển,chúng không chết được,do có sơ hở buông lỏng ý thức bọn chúng tấn công,chúng tớ ra sức đở đòn nhưng Tiểu Ly đã nhảy ra che chắn bọn tớ,mục tiêu của chúng hình như là tiểu Ly,khi tóm gọn được tiểu Ly bọn chúng biến mất!

-Chết tiệc!hắn đấm mạnh xuống nền đất.hừ cô ta ngu ngốc hay là không có nảo,một nhân loại có thể chiến đấu với lũ U Linh đó sao.

Hắn hừ mũi quay sang Richart:

-Tôi cho cậu 15" không biết bằng cách nào phải tìm được cô ta!không thì giao ước giữa chúng ta kết thúc được rồi!

-Cậu...đang uy h**p tôi!Richart hét lên.

-An nguy của tiểu Ly trong chờ vào cậu đấy!giúp chúng tớ đi!Lite&Lote đồng thanh năn nỉ Richart.

-hừ!Đặt nhẹ Sena vào tay Lote.Richart ngồi xuống,nhắm mắt niệm chú mở Nhản thuật tìm kiếm.

Trong khi bọn hắn sốt sắng tìm kiếm cô,thì bên này cô đang vật vả ra tay với những tên U Linh.

Tay tung nhanh Băng Tằm về phía tên trước mắt gói gọn bóp nát,xoay người tung nhẹ điểm lên nhánh trúc kế bên nắm lấy ngọn kéo hạ xuống mặt đất chờ bọn U Linh tiến gần cô buông tay,nhánh trúc bật ngửa lôi theo vài tên U Linh,cô phủi tay vuốt mủi trừng mắt về mấy tên U Linh còn lại.

Bọn chúng trợn mắt nhìn người phía trước lòng run rẫy:không thể nào,nhân loại sao ác ma đến vậy,không không,bọn chúng sai rồi,bắt ngay con người này,aaaa!

-hihi!Cô đưa tay che miệng cười nhìn thẳng bọn chúng,lạnh giọng:

-Nói,ai sai các ngươi đến giết ta!

-Không ai sai bọn ta cả!Tên U Linh hất hàm nhìn Cô.

-Vậy sao!Đôi mắt ôliu yên lặng xoáy sâu vào bọn U Linh,làm bọn chúng run run.

-Các ngươi xông lên,sử lí cô ta mau,cô ta chỉ là nhân loại!Tên U Linh cầm đầu gầm lên.

-haha!Cô cười lạnh nhìn những U Linh chuyển về bản thể bay lượn lờ công kích cô.

Tay điểm nhẹ mi tâm cánh hoa mạn đà la xuất hiện xuất ra tinh thần nhìn về phía U Linh,chân tựa như cánh vũ điểm nhẹ tung người lên không trung,xuất ra những tia linh khí,những cánh hoa mềm mại sắc đỏ diểm lệ len lỏi theo tia linh khí chém sâu vào yếu điểm của bọn U Linh tức khắc cánh hoa trở nên sắc bén ăn mòn U Linh tan thành mây khói,trong thời gian tích tắc chỉ còn lại tên cầm đầu đang ra sức chống đối cô,nhân lúc cô tìm sơ hở của hắn thì từ phía sau một lực đánh vào lưng cô.

Phụttt..

Dòng máu đỏ tươi tuôn theo khóe môi cô thấm đẩm chiếc áo tím cô đang mặc,sắc mặc cô trắng bệch ngã trên đất.

-khặc....khặccc...ngươi tưởng ta dể dàng chết trong tay ngươi sao!chết đi!hắn tung mạnh ám khí theo lòng bàn tay hướng đầu cô ấn xuống!

Cô nhắm mắt,nghỉ mình sẽ chết sao!không thể!

Bùmmmm

Viên ngọc Lưu Ly vươn lên bao trùm lấy thân thể cô,xuất ra lực đè nén,bóp nát U Linh trước mắt,xong rơi nhẹ vào bàn tay cô.

Cô vuốt nhẹ viên ngọc rồi một trận chóang váng cô ngất đi!

Đúng lúc viên ngọc bảo vệ cô tiêu diệt U Linh,nhìn vẻ mặt trước khi mất ý thức của cô cả bọn bước đến,lo lắng có,ngở ngàng cũng có,trong khi cả bọn sững sờ nhìn cô,thì Sena lại nhào tới ôm cô bù lu,bù loa.

(M.n đọc cho mình ý kiến nhé!tớ viết truyện không tốt lém🙁)
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 14: Động tĩnh!


-tớ không sao!Tiểu Ly vươn tay lau đi giọt nước mắt trên gương mặt bầu bỉnh của Sena,đôi môi tái nhợt mỉm cười.

Đã rất lâu rồi cô không còn cảm giác ấm áp như hôm nay,nhờ có nguy hiễm mới biết ai quan tâm mình,cô sẽ trân trọng điều này,thề với lòng sẽ bảo vệ họ.

Tiểu Ly ngẩng cao đầu nhìn bốn chàng trai trước mắt,tuy họ có vẻ ngoài thái độ khác nhau,nhưng sâu trong mắt họ cô cảm nhận được một tia quan tâm,quan sát kỉ mọi người,tiểu Ly nhắm mắt trong vòng tay Sena nghỉ ngơi mọi thứ còn lại đều giao cho mấy người đó vậy.

cả tiếng đồng hồ sau,cả nhóm lại tiếp tục hành trình gian dở hiện tại trong tay đã có ba mảnh ghép rồi chỉ còn lại mảnh ghép cuối cùng nữa thôi,bước chân không ngừng hoạt động,hiện tại cả nhóm đã mệt lã sau một khoảng thời gian vật lộn với bọn thú linh đễ tiếp nhận mảnh ghép,càng vào sâu khu rừng càng trỡ nên u ám và nồng đậm tử khí.Đúng với cái tên của nó khu Rừng Chết

-aii...aiii cái quái gì thế,trường gây khó dễ chúng ta à!Lite không chịu nỗi mùi vị tử khí lượn lờ quanh thân lên tiếng bất mản.

-không đâu Lite!hình như mình rơi vào vòng ám của lũ phù thủy rồi!Lote nghiêm nghị trả lời đồng thời phóng ra nhản xuất thăm dò.

Nghe tiếng Lote cả nhóm đều ngẩn ra.

-Này có chắc chắn không đấy!Sena run sợ nhìn dáo dát.Tiểu Ly đưa tay vỗ nhẹ bờ vai chấn an Sena,môi nhợt nhạt từ tốn nói:

-Lote nói không sai,nhưng vẫn thiếu một thứ!Môi cô ngày càng kéo sâu hơn nhìn chằm chằm phía trước.

-hửm.thứ cô nói là gì?Hắn tò mò

-bọn U Linh được triệu hồi từ cấm giới!

-CÁI GÌ!cả nhóm đồng thanh nhìn về phía Tiểu Ly.

Richart từ tốn hỏi:

-Không thễ như thế được,cấm giới là nơi cất giữ đọa đầy những linh hồn tội lỗi,không có sự triệu hồi của phù thủy cấp cao thì không bao giờ xuất hiện tại đây_ vì sao em lại biết?

-hừ,ta nhớ rõ nhân loại không thể tìm hiểu về U Linh và Cổng Giới kia mà?Thực sự cô là ai?Hắn trừng mắt lạnh giọng quát.

Không trả lời câu hỏi của mọi người,Tiễu Ly lạnh mặt bước chân nhanh về phía trước ba bước.

Cả nhóm phía sau liên tục nháo nhào hỏi tiểu Ly nhưng không nhận được lời đáp trả.Hắn bực dọc bước tới định nắm tay cô thì:

-khặc...khặc......

Một tràng dài tiếng cười u ám từ bốn phía vọng lại,xâm nhập vào đầu óc của cả bọn.sena ôm đầu khụy xuống,tiếp theo đó là lite và lote,đôi môi của từng người nhợt nhạt như bị rút cạn sinh lực trong cơ thễ,nhưng riêng Jack,Richart và Tiễu Ly không ảnh hưởng.

Cô xoay người hét lên:Richart anh mau mở kết giới bao bọc 3người họ lại.

Chưa đầy 1phút thì toàn bộ 3người họ nằm gọn trong kết giới.

Jack lấy làm lạ vì sao họ bị ảnh hưỡng nhưng cô không bị gì cả?thực sự cô là ai!một loạt giấu chấm hỏi trong đầu.

-Này,anh đứng thừ người đó làm gì,muốn chết à!Cô đánh mạnh vào lưng hắn.

-Cô tại sao lại không bị gì?Hắn nhìn xoáy vào mắt cô.

-quên tôi là ai à!âm thuật chỉ ảnh hưởng đến mấy người chứ không ảnh hưởng tới nhân loại nhỏ bé như tôi,anh không mau ra tay thì mọi người sẽ làm vật tế cho chúng đấy,anh muốn chết nhưng tôi thì không!

Vừa dứt câu cô lạnh lùng bước về phía trước,hắn và mọi người nhìn theo hướng cô đi,bước chân nhỏ bé nhưng ngập tràn mùi vị cô độc,xa xôi.Phải chăng đây mới chính là cô,một con sói mang dòng máu vương giả,khát máu.Bừng tỉnh sau suy nghĩ hắn vút chạy theo hướng cô vừa đi khỏi.

Đi khoãng 15 phút sâu vào trong khu rừng,men theo giọng cười giờ đây cô đang đứng trước cửa hang đá sâu hun hút.Quay sang hắn hắt cằm:

-Anh đi tiên phong!

Hắn nhăn mặt,từ trước đến giờ không ai có thể sai khiến hắn trừ một người,vậy mà hôm nay bị con người....

-hừ!

Jack bước từng bước một vào trong ngón tay phụt lên 1ngọn lữa màu tím nhạt,soi sáng một vòng trong hang,cô theo sau chân hắn cẫn trọng.

-thật ra thứ đó là gì,mà cô phải đến đây?

-một lá phù chú sai khiến bọn ác linh được kêu gọi từ địa ngục,nếu không tìm thấy thì ta không thể tóm gọn chúng! Mắt nhìn quanh cô giải thích.

-tại sao cô lại biết rỏ điều này!thực ra cô là ai?hắn dừng bước chân quay sang kéo mạnh tay phải của cô,do phản ứng không kịp thời khuôn mặt nhỏ bé đập mạnh vào lòng ngực săn chắc thoang thoãng mùi đàn hương nam tính,ngước mặt lên đưa tay xoa mũi đỏ ững vì va chạm vừa rồi cô vùng vẫy cái tay còn lại thụt lùi cách xa hắn vài bước,người này cho cô cảm giác quen thuộc nhưng lại mờ nhạt:

-tôi là ai anh không cần bận tâm,việc quan trọng bây giờ là tìm lá phù chú và ra khỏi cái nơi chết tiệt này!

Hắn trầm ngâm xoay người bước tíếp,không gian xung quanh tối dần,âm u đến gai người,nhưng không làm ảnh hưởng đến suy nghĩ của cả hai.

Đi sâu vào trong những dây mộc dài ngoằn ngoèo che lấp một khoảng trống phía trước mặt,cô rút nhẹ trong túi trữ vật thanh đao hôm trước khi đi anh trai đã đễ lại cho cô dùng khi cần cắt đứt chúng đi,ánh sáng lóe lên sau mớ dây hỗn độn vừa rớt xuố g,trước mặt hai người là một đầm lầy đầy bùn nhơ sôi sục,ỡ giữ đầm là tấm phù chú cần tìm.

Không gian yên tĩnh bỗng chốc rung chuyển,vệt đất dưới chân mọc khoãng to,hắn chòm đến ôm cô phóng thích đôi cánh bay vút lên qua phía đất bên đầm lầy.

Buông cô xuống,hắn quét mắt một vòng quan sát,thì từ dưới lớp bùn nhơ nhóp trồi lên hàng chục con vampire cấp thấp,hướng hai người bò lên.

-Cô đứng ỡ đây đừng động đậy!Hắn vẽ một vòng cấm vệ xung quanh cô,hóa ra hai thanh kiếm 1xám 1tím bay thẳng về lũ vampire.

Đến một tên hắn hạ một tên,những đường cắt sắt bén,ra tay nhanh chóng,sau 30phút sức hắn dần hao tổn mà bọn vampire ngày càng nhiều,chúng với lấy hắn lôi kéo hắn vào bùn lầy,đưa tay phựt 1ngọn lữa tím phóng mạnh vào lũ vampire nhưng hoàn toàn không hề hấn,phía bờ bên này cô nhìn thấy hắn gặp nguy hiểm nên choàng mình ra khỏi cấm vệ dùng linh khí của mình truyền dòng thủy tề từ lòng bàn tay phó g thanh rẫy về phía lũ vampire,may mắn hắn thoát khỏi bay vút lên.

-anh bay lên cao nhắm thẳng vào lá phù chú,hãy dùng lữa thêu đốt nó,nhanh lên đễ tôi cầm sự chúng!vừa gấp gáp nói với hắn,cô phóng những luồn thủy tề trong tay về phía lũ dưới chân hắn.

Nghe cô nói,hắn bay vút lên cao,nhìn thẳng vào lá phù chú đưa tay với lấy,đem ngọn lữa Linh hõa thêu đốt hoàn toàn,s khi lá phù chú được tiêu hủy,mặt đầm lầy trỡ nên yên lặng,lũ vampire biến mất không thấy bóng dáng.Hắn đáp nhẹ xuống cạnh cô:

-Cô không sao chứ!

Ngồi bệt xuống đất,thỡ hồng hộc,cô xua tay:-không sao!

Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt nhưng lại kiên định của cô hắn thấy đau lòng thay cô:

-thật sự ổn,đi thôi mau ra khỏi đây!Cô đứng dậy dựa vào người hắn,bay vút đi.

Vừa ra đến cữa hang chưa định hình được ánh sáng thì 1bóng đen theo tốc độ ánh sáng lao nhanh về phía hắn mang tia sát khí đằng đằng,cô nhanh chân phóng tia linh khí yếu ớt trong cơ thể,về phía trước đẩy mạnh hắn về phía sau.

Phụttt...

Máu tươi từ miệng cô tràn ra thấm đẫm một vệt dài trên đất.Hắn ngỡ ngàng,nhanh tay ôm choàng lấy cô:

-Tôi có thễ đỡ được,cô tại sao phải làm vậy!

-Vì anh là đồng đội của tôi!

Hắn thỡ dài:-cô ngoan ngoãn nằm ỡ đây đễ tôi xữ lí chúng!đặt nhẹ cô dựa vào thân cây to gần đó.

Xoay người,đôi mắt hắn giờ phút này thấm đẫm mùi vị khát máu,giọng lạnh đi:

-Các ngươi người của ông ta!

-Chủ nhân sai chúng ta cảnh cáo ngươi đừng quá phận sự mình!

-haha

...nực cười nghỉ ông ta là ai!

-về nói với lão già khốn kiếp kia rằng thứ ta đễ ý đến thì bất cứ ai cũng không được phép chạm vào,còn bây giờ thì.....

Hắn nhếch mép..

Vụtttt...á....á....

Tiếng kêu la thảm thiết,tiếng xương gãy lìa văng vẳng xung quanh,cô lạnh nhạt nhìn hắn,cách hắn ra tay quá nhẫn tâm với kẽ thù nhưng không bằng cô,vì lúc này bị sự khắc chế của anh trai năng lực hoàn toàn suy yếu sau lần giãi trừ lần này.

Haizzzz...

-các ngươi cút hết cho ta,thật là gai mắt!

-ngươi hãy đợi sự phẫn nộ của chủ nhân đi!

-ta chờ!

Hắn sãi bước đến gần cô:

-đi được chứ!

-được!hắn choàng tay ôm cô dìu đi,vần trăng trên cao soi dài bóng dáng hai người hòa lẫn vào nhau...mọi thứ kết thúc nhen nhóm cho sóng gió mới đang chờ họ ỡ phía xa chân trời...

P/s:xin lỗi mọi người nhiều,vì lâu rồi tớ không viết thêm chap mới,do công việc quá bận nên không có thời gian đễ up chap mới,mình mong đợi mọi người cho ý kiến nhìu hơn,đễ tớ hoàn thiện truyện hơn nhé!*cúi đầu*mong m.n thông cảm
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 15


Ra khỏi hang động cá hai điều nhếch nhác.

-tôi không ngờ em là một nhân loại mạnh mẽ đến như vậy! Dìu bước cô đi,quay mặt sang nhìn cô nhếch môi.

-vậy sao?tôi nghỉ chỉ là một vật yếu đuối bị anh khinh bỉ chứ!Cô nhúng vai,hất tay anh ra rồi đi về phía trước.

-ồ không,không!chuyện vặt vãnh như thế có thể bỏ qua cho nhau mà!Hắn đuổi theo sau,buông lời nài nỉ.

-xùy...cô mỉm cười..tôi là một người rất ít kỉ,không rộng lòng vị tha như anh!

-thì xem như đánh nhau đau trước rồi làm bạn sau đi!

Cô phe phẫy tay:-đâu dể dàng như thế,nếu chấp nhận với tôi 2điều kiện.

Xoa cằm hắn đưa tay búng tay:

-ok,điều kiện là gì?

-hờhờ,bây giờ tôi chưa nghỉ ra,khi nào nghỉ được tôi báo anh biết!

Cuộc trò chuyện tuy ngắn ngủi,nhưng cho cô và hắn hiểu biết về nhau,giải quyết được 1chút rắc rối nhỏ từ hai người.

Trỡ lại khu rừng trúc,nhìn mọi người đang dựa vào thân cây thiếp đi,cả ngày đã rút cạn sức lực của tất cả mọi người,nhìn một lượt những khuôn mặt trắng nhợt vì bị ãnh hưỡng từ âm thuật cô muốn mình mau mạnh mẽ hơn đễ bão vệ họ,những người bạn tốt từ khi đến đây.

Thoát ra dòng suy nghĩ,cô vỗ vai Sena:

-Sena tỉnh!

Nheo mắt nhìn khuôn mặt phía trước Sena ôm choàng lấy,Tiểu Ly của cô,người bạn nhân loại duy nhất vì tất cả ỡ đây xông ra bão vệ họ.

-sao thế?Tiễu Ly nhăn mày,đưa tay vỗ trấn an Sena.

-Cô ấy lo sợ em sẽ không quay lại nữa đấy!Richard lên tiếng.

Còn phía bên Jack thì bị anh em nhà Lote và Lite kéo ra xa.

-này,người anh em cậu không sao cả!Lite lên tiếng sờ xoạng khắp người hắn.

-Buông ra!Jack cau có,hất mạnh tay hai người dựa vào thân cây phía trước nhìn về phía cô.

Lite nhìn theo hướng mắt Jack bắt gặp cô đang mỉm cười,thì Lite cười vỗ vai hắn:

-này,thay đổi thái độ mau vậy,cãm rồi à!

Hắn lạnh mặt,liếc xéo Lite,đưa chân thút mạnh vào em nhỏ của Lite làm anh chàng lăn quay ra đất la ai oái.

Lote nhìn anh trai của mình lắc đầu,chơi dại khi đụng vào Jack.

Nghe tiếng Lite cô quay sang nhìn,hắn đứng dậy lôi Lite lên nói với:

-tiếp tục thôi,sắp tới giờ rồi!

Hắn choàng vai,nghiến răng nhỏ giọng vs Lite:-Cẫn thận,lần sau không nhẹ như thế đâu!Hắn buông Lite ra và xoay người đi tới.

Lite đứng trân trối,một trận gió lạnh quét qua làm anh chàng rùng cả mình.

Sau 30"phút cả nhóm tìm được mảnh ghép cuối cùng,và tập hơp trước cánh cổng,lóe sáng.Hiện tại nhóm về đầu tiên tập trung hoàn thành khóa khảo sát.
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 16: Khế ước và hoài niệm


Sau một đêm khảo sát vất vả,mọi người trỡ về nhà trong sự mệt mỏi tột độ.Vừa về đến nhà bước vào căn phòng quen thuộc đưa mắt nhìn khung hình 4người một nhà ấm áp treo trên tường đối diện với giường ngủ,tiểu Ly mơ màng khép mi chìm vào giấc ngủ say.Gió lùa vào cữa sổ nhè nhẹ mở ra,từ phía ngoài 1bóng đen phi thân vào,chiếc bóng lướt nhẹ nhàng đến gần cô hơn,làn khói mỏng bao quanh thân thể chiếc bóng dần biến mất làm lộ ra bóng dáng một chàng trai anh tuấn nhưng lại mang cảm giác lạnh lẽo đến cho người đối diện,trên tay cầm thanh lưỡi liềm đó chính không ai khác là Willi,sinh mệnh kế của cô.

Willi đưa mắt nhìn vào nhân loại nằm trên giường không mảy may đề phòng kia,trầm tư:“một nhân loại nhỏ bé,yếu ớt đến đáng thương như thế này,mình phải là người bảo vệ cô ta sao,hôm nay đàn đứng trên núi cậu ngữi thấy mùi vị của chủ nhân,lần theo dấu vết đến nơi này nhưng mùi vị ấy biến mất như ảo giác không tồn tại.Liền chân bước vào trong này lại nhìn thấy cô gái mà Vime nói là sinh mệnh kế của cậu,không thể nào như thế được,một nhân loại thấp kém sao lại là nữ thần chủ nhân vĩ đại của anh được,người vì mọi người hi sinh bản thân để cứu rỗi nhân gian không một chút tư lợi,nhưng chuyện này là thế nào đây” Willi đưa tay chạm vào cô thì bỗng nhiên một vệt sáng hoa văn xông thẳng vào tiềm thức của Willi trói buộc tâm hồn cậu buông xuống từng vòng hoa văn mạn đà khắc vào thân thể cậu.Vươn tay chống đỡ trên sàn nhà thỡ hỗn hễn nhìn vào người đang tưởng chừng ngủ say trên giường giờ đây đang nhìn cậu như nhìn sủng vật kia,máu giả miêu nổi lên:

-Cô đã làm gì với tôi hả! Cậu vyn tay về phía cô,nhưng do sức mạnh bị đợt hoa văn kiềm hãm làm tia sét đánh trật về một bên.

Tiễu Ly bây giờ rất khác mọi ngày,màu ôliu trong mắt sâu thẳm nhìn không ra tư vị gì,cảm giác nhìn vào đó là một thủy đàm bất tận cuốn sâu linh hồn người dám nhìn thẳng đôi mắt ấy,mái tóc dài hơn xõa trên đôi vai nhẵn nhụi tõa ra hàn khí bao vây khắp căn phòng,môi đỏ bóng không tô son nhếch lên một nụ cười mỉm.Đứng lên dượm bước chân đến gần Willi,đưa tay vỗ nhẹ vào khuôn mặt cậu:

-hẳn là ngươi muốn biết vì sao mình bị như thế đúng không?

Willi nhìn cô rồi hừ lạnh xoay chuyển ánh mắt không nhìn vào đôi mắt cô.

Rút tay về cô đứng dậy tiến đến bên cữa sổ ngồi xuống nhìn lên bầu trời đen mịt mờ ngoài kia,chậm rãi nói:

-cậu nên nhớ dù tôi là ai đi chăng nữa thì cũng là chủ nhân mới của cậu,tôi không cần biết quá khứ cậu đã đem đến cho cậu những gì,đau khổ thế nào,hoài niệm ra sao!nhưng cậu phải nhớ từ nay về sau cậu vĩnh viễn đời này,kiếp này là bạn bè của tôi,là người ta nguyện giao lưng mình.

Nghe thấy lời nói của cô,Willi ngỡ ngàng rồi lâm vào trạng thái mơ hồ”bạn bè...giao lưng cho người mới gặp lần đầu.”Willi định mỡ miệng nói thì Cô chặn ngang:

-tôi biết cậu nghỉ gì!cậu nghỉ rằng một nhân loại nhỏ bé như tôi sẽ làm được trò trống gì à!hay là lại giao lưng mình cho người không quen biết như cậu...haha

Tiểu Ly cười nhạt:

-tôi sinh ra đã chấp nhận số phận mình không như một người bình thường và là người được thần tộc cố gắng che giấu năm đó và cậu là sinh mệnh của tôi nên tôi không muốn giấu kín chuyện này,từ nay cậu có chấp nhận làm đồng bạn của tôi không?

Tiểu Ly quay sang nhìn vào đôi mắt hắc ám của Willi mỉm cười nhẹ nhàng chờ mong.

Will đang trong trạng thái ngỡ ngàng,không thể tin vào lời nói của cô”cái gì thế này,cô ấy nói cô ấy không phải nhân loại,cô ấy là người thần tộc cất giấu”

Bùm...tiếng nỗ vang trong đầu Willi làm anh bừng tỉnh”vậy thì theo suy nghĩ của cậu,người thần tộc cất giấu chỉ duy nhất 1người đó chính là nữ thần sáng thế,vị thần đã nói chờ cô ấy trỡ lại”

Willi nhìn vào mắt cô tìm kiếm một bóng hình bao lâu nay cậu trông giữ,cậu nhận được từ cô bằng một nụ cười nhẹ nhàng cùng cái gật đầu.

Giờ đây một người ngồi xổm dưới sàn nhà,một người ngồi bệ cữa sổ nhìn nhau không cất nên lời,nhưng sâu trong tâm của cả hai đã công nhận nhau,sợi dây vô hình siết chặt cái gọi lòng trung thành vào với nhau.

Im lặng bao phủ cả căn phòng mỗi người điều có một ý nghĩ riêng biệt.

Sau khi rời khỏi phòng ngủ của Tiểu Ly,Willi đến vách núi Phong Vân của 1000năm qua cậu vẫn đứng,trong đầu kí ức xa xưa lại tràn về như thủy triều”cảnh ngày cậu và chủ nhân gặp nhau,chỉ vì ham chơi muốn biết suối U Đàm trong Thần Cung ra sao nên đã chốn gia tộc ra ngoài đễ lẻn vào Thần Cung,không mảy may bị quân lính bắt được trói chặt trong pháp khí đem đến cho nữ thần định đoạt.

Trong tưỡng tượng của cậu lúc ấy nữ thần rất lớn và nghiêm khắc.nhưng sau khi được đưa và Thần cung,cậu mới thấy không phải,nữ thần chỉ là một cô bé tầm 8-9t nhưng khuôn mặt lại khuynh đảo chúng sinh,cậu mê mẩn nhìn.

-bẫm chủ nhân,chúng thần bắt được một con giả miêu giám trà trộn vào U Đàm làm vấy bẫn nước ỡ đó.

-hữm!!có chuyện đó! Giọng nói như tiếng chuông ngân từ đôi môi nhỏ bé của nữ thần phát ra,ngẫng đầu phất tay ra hiệu cho mọi người đi ra.

Sau đó nữ thần lại nâng cậu lên v**t v*:

-ngươi biết nói đúng chứ?nói cho ta biết làm sao lại vào U Đàm!

Cậu nhảy xuống khỏi lòng cô,đưa chân mèo vuốt mặt:-ta nghe nói U Đàm có thễ giúp tạo hình người nên ta muốn vào xem thữ,nào ngờ bị bắt tới đây!

Nữ thần chống cằm,nâng nhẹ mi mắt nhìn cậu:

-Ngươi biết rằng khi vào U Đàm khi không có sự cho phép của ta thì ngươi sẽ chết hay không?

-không,ta lỡ dạy,haha...lần này mong nữ thần rộng lượng bỏ qua!Nhân lúc nữ thần không chú ý cậu dùng thuấn di chạy trốn nào ngờ bị nữ thần dùng định thân bắt cậu lại:

-còn muốn trốn!không dễ thế đâu.Nhân tiện ta đang thiếu một khế ước sinh mệnh vậy thì chọn ngươi đi!

-khoan...tại sao lại chọn ta,hay nữ thần chọn ai khác được không?

-ta một lời đã định!Một đạo hoa văn mạn đà từ tay nữ thần giáng xuống bao phủ toàn thân cậu,không bao lâu quá trình khế ước kết thúc,nữ thần hài lòng mỉm cười nhìn cậu:

Từ nay ngươi la bạn của ta,là đôi cánh sau lưng ta,nhần danh thần Genila ta ban tên cho ngươi là Willi Sampar!

Kí ức rời rạc chuyển sang một khung cảnh khác,vách núi dựng đứng xung quanh 1mảnh tiêu điều,1thiếu nữ khuynh thành nằm trong lòng 1chàng trai mặc choàng cùng hắc bào,xung quanh là năm người cũng mặc chàng nhưng mang màu sắc biểu tượng riêng ai cũng nhìn vào thiếu nữ trong lòng chang trai đó..

-willi ta xin lỗi đã mang phiền phức đến cho ngươi,nhưng vì trung cuộc ta phải làm như thế,ta chết đủ rồi,còn ngươi phải sống vì gia tộc ngươi.

Trước đây vài phút nữa thần chấp nhận tổn thương mà hũy đi khế ước giữa cậu và cô ấy,khi ấy cậu hết sức ngăn cản nhưng đã muộn.

-Không,chủ nhân người thật nhẫn tâm,thà khi xưa người đừng ép ta ỡ cạnh người thì bây giờ người không vứt bỏ ta như vậy,nếu người chết ta sẽ đem nhân gian chôn cùng người!

Nữ thần đưa tay lau hắc lệ tràn khóe mi của cậu mỉm cười:

-Willi ta chỉ ngủ thôi,rồi một ngày ta sẽ trỡ về bên cạnh mọi người mà!

Nữ thần ngẫng đầu nhìn một lượt năm gương mặt thân quen giờ đã nhòa lệ.

-mọi người hãy tin ta,một ngày ta sẽ quay trỡ về cùng mọi người đứng trên đỉnh Phong Vân nhìn nhân gian này cùng mọi người!hãy chờ ta...a...

Vừa dứt lời nữ thần tan vỡ thành mãnh vụn bay vào làn mây theo gió,cây cỏ nhân gian theo đó hồi sinh..

Kết thúc hồi ức giờ đây Willi hạ quyết tâm cho chính mình”1000năm trước ngài vì ta mà giải trừ khế ước,nhưng 1000năm sau ta không bao giờ đễ chuyện này sảy ra“.
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 17


Trong căn phòng tối đen,ánh đèn màu xanh quỷ dị,mọi thứ xung quang ngổn ngang,vô vàn âm thanh đỗ vỡ.

Rầm..choang...cốpppp...

-aaaaaaa,tại sao cô ta lại thoát được!thật vô lý!

Một đầu tóc rối bù sau lớp áo choàng phù thủy không ai khác chính là
Koner,ả rất giận dữ sau khi thuộc hạ báo thất bại kế hoạch ả ta giao
cho.Sát khí cuồn cuộn bủa vây đám thuộc hạ,bàn tay ả bấu chặt hằn lên
vệt máu chảy ra từ những móng tay được chăm sóc kỉ càng,con ngươi ánh
lên một vòng lữa đỏ gằn giọng:

-ai đã ra tay cứu mạng cô ta?là ai?

Bọn thuộc hạ run rẩy lên tiếng,chúng sợ khi nói ra điều này sẽ làm cho cơn
giận của ả bùng phát lên thêm,nếu không nói,thì những linh hồn mà ả nuôi dưỡng sau khu nghĩa địa tữ thần sẽ ăn tái bọn chúng mất.

-ta bảo các ngươi nói,tại sao đứng khúm lại một chổ thế hả?là ai đã cứu tiện nhân loài người đó!

-dạạ...thưa..chủ nhân là...chính là...thiếu gia Jack và cậu chủ Richart...

Rầm...

Khi nghe được chính Jack đã cứu tiểu Ly,ánh mắt ả ta dại đi trong chốc
lát,rồi bùng nổ tia chết chóc trong đôi mắt đen không thấy đáy kia,khuôn mặt nhăn nhó,môi đỏ mọng nhếch mép cười một tràng dài gê gợn:

-hahaha...haha..thì ra là anh,bao nhiêu năm qua tôi ỡ bên cạnh anh,làm bao nhiêu chuyện gì
anh nhưng đổi lại một cái liếc mắt hay một nụ cười mỉm dành cho tôi cũng không có,vậy thế mà anh lại ra tay cứu mạng một con tiện nhân thấp kém
đó!haha..

Tiếng cười bỗng dưng biến mất,trả lại cho không gian căn phòng một luồng khí u ám đến quá mức nặng nề.

Koner đứng dậy khỏi chiếc ghế đá quý được trãm đầu lâu công phu,xoay người
đến bên kệ tủ,mở toang nó ra vô số chai thủy tinh đủ màu sắc,đưa tay với lấy chai thủy tinh màu đỏ rực nổi bật cả căn phòng,ra lệnh:

-J ngươi đem thứ này giao cho người trong coi thức ăn ỡ thực đường,mỗi ngày bỏ một ít vào thức ăn của ả tiện nhân đó cho ta!

Tiếp nhận chai thủy tinh,J cùng bọn thuộc hạ lui ra,giờ đay chỉ còn mỗi mình Koner trong phòng,ả ngồi xuống chiếc ghế cười lạnh:

-nhân loại a nhân loại,ngươi dù sao đi chăng nữa chỉ là một thứ thấp kém
trong tay của ta thôi,hừ...ngươi nghĩ có thể cướp Jack từ tay ta sao..

Mắt đen tối thêm một tầng ngoan độc ả thấp giọng:

-còn Jack xem lần này anh cứu ả bằng cách nào...hahaha!

Cũng là một căn phòng,nhưng vô cùng yên tỉnh,trên giường ngủ lớn một chàng
trai đẹp như tượng tạc không ai khác ngoài Jack,hắn đang chăm chú vào
cái laptop trước mặt,mày kiếm nhăn lại thành đoàn:

Bụp

Màn hình laptop bổng nhiên vụt tắt,ngón tay thon dài đang lướt trên bàn
phím bổng cứng đờ,gấp mạnh laptop,hất văng mái tóc lòà xòa trước mặt bực dọc:

-oh shi*t!

Bước xuống giường,đến quầy bar mini trong phòng rót cho mình ly rượu nhấm nháp,bước chân lướt qua chiếc giường
tiến gần đến ban công ngồi xuống ghế bành lắc lư,hắn xoay xoay ly rượu
trong tay nhìn vào những giọt rượu đõ sóng sánh trong ly,suy ngẫm:

“Thực ra cô ấy là ai,ngay cả một cao thủ hacker như mình không thể đột nhập
vào tệp báo mật do hiệu trưởng cất giấu,có phải hay không cô ấy chỉ là
một nhân loại như sơ yếu lí lịch đã ghi.Nhưng sức mạnh vô hình đó là thế nào,tính cách khác hoàn toàn ngày thường.Tại sao khi ôm cô ấy trong tay trong đầu lại xuất hiện vô số hình ảnh hỗn độn cảm giác xa xăm không
diển tả,mùi hương thoang thoảng rất quen thuộc!”

Haizzz....

Hắn thỡ dài,ngữa đầu uống cạn ly rượu trong tay.

Cốc...cốc...

Hắn đứng dậy trỡ lại giường ngủ lạnh nhạt cất giọng:

-vào đi!

Thấy từ ngoài vào là Ưng thì hắn hỏi:

-Việc gì?

Ưng cuối người,đưa cho hắn một tập hồ sơ:

-Thưa chủ nhân,thuộc hạ đã đi điều tra theo lời dặn nhưng chỉ biết được vài
chi tiết và một manh mối liên quan đến thảm sát Phong gia tộc năm đó!

Hắn đưa tay mở tập tin nhìn vào tờ giấy ghi chép:

-Ngươi nói cô ấy có liên quan đến Phong gia!

-Vâng,nhưng thuộc hạ chỉ biết được hai người con của Phong gia mất tích trong vụ
thảm sát,còn lại toàn bộ gia tộc bị diệt như báo chí đưa tin!

Gấp nhẹ tập hồ sơ,hắn chậm rãi cất giọng trầm thấp:

-ngươi trỡ lại ngôi biệt thự thảm sát đó,điều tra cặn kẽ,ta tin những linh hồn oán hận còn ỡ đó!cẫn thận một chút!

Ưng một lần nữa cuối người lui ra,vừa ra đến cữa thì chạm mặt một người
bước vào phòng,Ưng gật đầu như chào hỏi rồi khuất sau hành lang.

-Cậu lại sai Ưng đi làm gì à?

Mái tóc xanh buộc hờ hững bằng sợi tơ lụa trắng,Richart điềm nhiên ngồi lên ghế trong phòng.

-Đó không phải chuyện của cậu!

Jack đưa tay ấn tập tin vào trong chăn,nhếch mép.

-Richart nhìn thoáng qua tay Jack,anh nhún vai:

-Chỉ tiện hỏi thôi mà!

-Hôm nay cơn gió độc nào thỗi cậu đến nhà tôi!

Hắn cất giọng mỉa mai anh.

-Tôi tới đây để hỏi cậu trong rừng đã sãy ra chuyện gì,bọn quỹ sai của ông ấy lại truy tìm dao động cả một vùng?

Hắn nhăn mi,trong chốc lát lại cười nhạt:

-Chỉ là một chuyện cỏn con của bọn linh hồn do Koner triệu hồi,chuyện như thế cũng đến hỏi tôi!

Hắn nhìn xoáy sâu vào trong mắt anh.

-Tôi đến chỉ nhắc lại cho cậu về ông ấy,mong câu nhớ nhiệm vụ của mình,đừng quá phận!

Một làn gió vụt qua bàn tay hắn giờ đang yên vị trên cổ của anh,đôi mắt màu khói hằn học ánh lên vài tia màu tím nhìn chằm chằm vào anh,gằn giọng:

-tôi là ai không cần cậu nhắc nhở, đừng đem thứ đó ra gông xiềng tôi,hôm nay tôi không bốp chết cậu,nhưng có một ngày tôi sẽ cho cậu biến mất khỏi
tầm mắt tôi!

Hắn buông cổ anh ra,anh đưa tay xoa xoa cổ,mỉm cười:

-Tôi biết cậu không dám ra tay với tôi,cái gì tốt cũng có cái giá của nó,cậu đến cùng là ai chỉ có tôi và cậu mới rõ,số phận khi cậu sinh ra đả như
vậy thì không bao giờ thay đổi được!

Anh đứng lên né tránh ánh mắt của hắn,xoay người bước ra khỏi phòng,đến gần cữa xoay người cười khổ:

-cậu đừng cố gắng nữa như thế nào cũng không thoát khỏi tay ông ấy đâu!

Hắn vừa nghe xong thì quát lớn:

-cút...cậu cút ngay cho tôi,tôi không tin trên thế giới này không gì không thể!tôi không như cậu một con c*ó của ông ta!

Richart khuất sau cánh cữa,hắn tay lúc này nắm chặt,nhìn sàn nhà thỡ từng hồi khóc khăn.
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 18: Thành phố sương mù


Ỡ một nơi rất xa,Vic đang ngồi trên máy bay đang trong hành trình đi về
phương bắc,mang danh nghĩa đi ký hợp đồng cùng đối tác đễ tránh khỏi sự
truy tìm của ông ta.Ngồi trên khoang vip dành cho khách đặc biệt,Vic thư thả vắt chéo chân,hờ hững dựa vào ghế,mái tóc được tết một bên ôm trọn
cỗ trắng uy nghiêm vững chắc trong chiếc áo sơ mi tối màu,cặp kính giả
cận che đi đôi mắt tím khói đầy ấm áp,khí chất cao quý từ anh phát ra
làm cho các cô gái cùng khoang với anh lộ vẻ say mê.Vic bỏ qua mọi ánh
mắt nhìn chằm chằm tờ báo trong tay vì trên đó tờ báo ngụy trang hiển
thị bản đồ thăm dò con đường đến Phong đảo,chính tay Anna đưa cho anh.

“Theo thông tin thì Phong đảo nằm gọn ghẽ trong thành phố Sương Mù,nhưng nơi
đó quanh năm được canh giữ bỡi kết giới với vô số sương khói mờ ảo,người đi vào đó không theo hướng dẫn của người bản địa sẽ lạc mất đồng hành
làm mồi cho sói,phải làm sao để biết cổng kết giới nào là thật,trong vô
số cổng trên đây!”

Vic bối rối cùng lo lắng,nhớ tới lời Anna trước khi tiển anh ra phi trường:

-Vic!lần này cậu đi tớ mong cậu sớm trở về mong cậu hãy kiên trì tìm ra cô
ta,tầng phong ấn của tiểu Ly mở ra đã làm kinh động đến ông ta một phần
nhỏ với bản chất ác độc sau 1000năm giam cầm dưới lòng đất,tớ nghỉ ông
ta cũng đã chuẩn bị đối phó phe đối lập.Cậu trỡ về trước ngày 2tầng song sinh kết ấn giải nhé!bọn tớ chờ cậu trở về!

Văng vẳng bên tai
lời của Anna,và những tia sáng lóe trong mắt cô ấy,anh vạn phần ấm áp vì cả cuộc đời này hai anh em của anh gặp được cô ấy và Vime.Anh bỗng
nhiên nỡ nụ cười nhìn vào khoảng không ngoài cửa sổ.

Cộc..cộc..

Một bàn tay thon thả ở phía chiếc ghế đối diện anh vang lên thu hút sự chú ý của anh,ngoảnh đầu nhìn lên trước mặt anh là một cô gái trẻ làn da
trắng như tuyết,cùng tông với mái tóc và hàng mi cong,ẫn ẫn đôi con
ngươi màu tím ngập nước,khuôn mặt đẹp tinh tế,quan sát thật kỹ thì cô
gái trẻ như là nhưng bệnh nhân bị căn bệnh bạch tạng chiếm giữ,mà cũng
không phải.

Trong lúc Vic đang chằm chằm vào mặt cô gái trẻ,thì ỡ phía đối diện cũng ngầm quan sát anh.Cả hai giữ trạng thái im lặng nhìn đối phương,khoảng vài phút sau cô gái trẻ cất giọng:

-tôi là ỡ thành phố Sương Mù,lúc nãy tôi thấy anh đọc bãn đồ Phong Đảo thì phải!

Nghe câu hỏi của cô gái,một tia kinh ngạc trong mắt vụt qua rồi trỡ lại yên tĩnh như trước,môi mỏng khẻ mở:

-làm sao cô lại biết được điều này?

Cô gái trẻ chỉ cười khẽ,đưa ngón tay chỉ vào mắt mình.

Vic quên mất vì đối diện mình còn một ghế nữa.

Haizzz..sơ suất quá!

Giọng cô gái trẻ nhẹ nhàng từ tính chậm rãi:

-Tôi tên Zoe,con gái của tộc trưởng trấn giữ cánh cửa vào Phong đảo,ngày hôm trước cha đã nhận sự chỉ định của tiên tri lão nhân,sai tôi đến đón quý nhân từ phương Đông đến,theo quan sát tôi mới biết là anh!

Anh đang trong trạng thái hóa đá và đang tiêu hóa nội dung mà Zoe nói,trầm ngâm hồi lâu:

-Zoe,xin thứ lỗi cho tội hỏi đường đột,cô con gái của gia tộc Băng Hồ à?

-Đúng thế!

Vic vội vàng thở phào nhẹ nhõm,vì anh biết tộc Băng Hồ nằm bên phía đối lập chống lại ông ta.”1000năm trước sau khi nữ thần biến mất,tộc Băng Hồ
cũng lui về ỡ ẫn,không màn sự đời nữa”

Zoe nhìn vào ánh mắt của Vic thấy nỗi băn khoăn của anh chỉ thấp giọng:

-nỗi băn khoăn của anh khi gặp được cha tôi,người sẽ trả lời giúp anh!

Vừa kết thúc câu nói thì tiếng loa vang lên

“Máy bay sắp hạ cánh đến thành phố Sương Mù trong 10phút nữa,yêu cầu quý khách cài then an toàn!”

Sau một khoảng thời gian Vic và Zoe bước ra khoang kiểm soát.Zoe đi phía
trước,Vic kéo vali theo sau,cả hai đi ra làm choáng ngợp cả khu tiếp
nhận khách,ai cũng nhìn chằm vào họ.

Vic thấy vậy tháo chiếc kính cận thay vào là 1chiếc kính đen to bản che khuất khuôn mặt của mình.

Zoe thấy như thế vội quay đầu cười với Vic

-khuôn mặt của anh quá nổi bật giữa đám đông quá đấy hihi...

Zoe đưa tay che miệng vội vàng bước về phía trước.

Vic định phản bác rằng”cô cũng như thế thôi”,câu nói chưa ra khỏi miệng thì Zoe đã đi nhanh về phía trước rồi.Thấy vậy,Vic nhăn nhó,chân dài hơn
một bước theo kịp Zoe.

Ra đến cỗng một đoàn người mặt âu phục kính cẩn chào Zoe:

-Thưa tiểu thư,gia chủ bảo sau khi đón tiếp được thì về thẳng nhà chính ạ!

Zoe phất nhẹ tay ý đả hiễu,kéo nhẹ tay Vic ra hiệu cho anh vào trong xe.Tài xế bắt đầu khởi động máy chạy khuất xa phi trường.Không khí im lặng
trong suốt đường đi,Vic đưa tay dựa vào cữa sổ xe nhìn phong cảnh bên
ngoài,đúng như cái tên của nó thành phố Sương Mù,một mảnh trắng xóa lượn lờ bên lưng triền núi,ẫn ẫn xa xa những ngôi nhà theo lối đi lên hiện
ra,con đường ngoằn ngoèo,dốc núi dựng đứng mang cho người cảm giác nguy
hiểm mà lại có chút gì đó tò mò.Dọc theo con đường những cây phong đang
đổi màu lá,màu sắc hài hòa làm nên khung cảnh hùng vĩ một góc trời,phía
đỉnh núi cao cao vài gốc hoa đào trổ hoa nghiêng mình đón gió,hoa rơi
xuống neo theo gió bay đi.Không biết bao lâu thời gian,giờ đây xe đã
dừng trong một khuôn viên cổ kính,mang cấu trúc rêu phong cả mấy trăm
năm.Bước chân xuống xe,Vic thấy trước mặt một đoàn người ai ai cũng
giống hệt với Zoe từ tóc đến làn da,có lẻ đây chính là đặc trưng của tộc thì phải.Người đứng đầu trong đám người chắc là gia chủ,một cỗ uy
nghiêm phát ra từ người ông ấy.

-Chào cậu!tôi York cha của Zoe!

Giọng ông trầm thấp giới thiệu.

Vic đưa tay làm lể cuối chào theo nghi thức như gặp các bậc trưởng lão:

-Vâng,xin chào ngài,xin tự giới thiệu tôi là Vic!

-Mời cậu vào trong,rồi chúng ta sẽ nói chuyện!

Ông xoay người đi vào,Vic cũng bước vào trong.Cánh cổng lớn phía sau lưng dần dần khép lại.

Vào trong đại sảnh,Ông ngồi vào ghế chủ vị vẫy tay gọi:

-Zoe con mệt rồi về phòng nghỉ ngơi một chút!

-Hắc quản gia,ngươi dẩn cậu Vic lên phòng,rồi sắp xếp nghỉ ngơi,1h nữa chuẫn bị bữa ăn nhỏ đón khách!

Xoay người nhìn anh mỉm cười:

-Cậu nghỉ ngơi cho khõe,sau bữa ăn ta nói sẽ bàn chuyện!

Vic gật đầu,đi theo Hắc quản gia lên phòng nghỉ ngơi.

Sau khi tắm rửa cơ thể anh giản ra,mọi mệt mỏi sau chuyến bay dài dường như biến mất,đưa khăn lau khô tóc đang ẫm nước,cơ thể săn chắc nam tính bán khỏa thân nằm lên giường.

Đưa tay với lấy điện thoại anh bấm dãy số quen thuộc ấn nút:

Tút...tút...đầu dây bên kia vang lên giọng nữ nhỏ xíu như mèo kêu,hình như anh quên bây giờ ỡ nơi đó đả quá nữa đêm rồi:

-Tiểu Ly là anh đây,anh đến nơi rồi em yên tâm nhé,ỡ nhà nhớ nghe lời Anna đấy!

-Vâng em biết rồi,nhớ anh!

-Anh mau sẽ về!Ngủ đi anh không phiền em nữa bé con!

-Vâng!

Anh không kết thúc cuộc gọi,lặng lẽ nghe hơi thở đều đều của đứa em gái rồi mới nhẹ nhàng tắt máy”sau ngày ba và mẹ rời xa hai anh em,anh không còn thấy nụ cười ngọt ngào của em gái anh nữa,số phận đã cướp đi sinh mạng
của gia đình anh,cướp đi hạnh phúc của cả hai anh em,anh không muốn số
phận lần nữa lại cướp đứa em gái bé bỏng,mạch máu đầu quả tim của anh
khỏi anh thêm một lần nữa”

Suy nghỉ miên man anh chìm vào giấc ngủ say,nhưng khuôn mặt đẹp đẽ ấy ngũ lại không yên ổn,hai đầu chân mày nhíu chặt lại.

Một bóng người bước vào phòng,là Zoe.Sau thời gian nghỉ ngơi,cô định sang
phòng kêu anh dậy,nhưng khi vào phòng lại nhìn thấy gương mặt chàng trai đang ngủ kia khuôn mặt của cô tăng thêm một tầng mây đỏ,thấy mày của
Vic nhăn lại,cô nhẹ nhàng đưa bàn tay búp bê trắng tinh chìa ngón tay
xoa xoa ấn đường cho nó giản ra,sau khi mày củaVic đã yên ổn,cô thu tat
về,xoay người nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng,lòng đầy suy tư

“Chuyện gì lại làm anh ấy đến cả ngủ lại không yên ổn như vậy”

Gtnv:+Băng Linh(Zoe):17t,là tiểu thư duy nhất của gia tộc Băng Hồ,vẻ đẹp tinh tế,nhu mì,nhẹ nhàng,đúng chất một tiểu hồ!

+York:37t,gia chủ gia tộc Băng Hồ,người bên phe đối lập,tính ôn hòa,trầm ổn.
 
Chinh Phục Cô Nàng Song Tử
Chương 19


Sau một khoảng thời gian Vic choàng tỉnh từ giấc mộng,đưa một tay đỡ lấy trán,tay còn lại chống đỡ ngồi dậy,thỡ ra một hơi thở dài,mắt tím khói
giờ đây còn một màn sương mờ giăng đầy.Giấc mộng ấy cứ đeo bám chặt vào
anh,mỗi khi nhắm mắt thiếp đi thì anh lại nhìn thấy khung cảnh thuở nhỏ
của mình.

Haizzz

Lật chăn,đôi chân trần chạm đất,một bước
tiến tới một bước tiến vào phòng tắm,đưa tay bật nhẹ vòi nước cái lạnh
truyền đến tay,anh hứng trọn hắt vào gương mặt của mình,nước lạnh làm
anh tỉnh táo đôi phần.

Toong...toong...

Những giọt nước
đọng trên mái tóc lòa xòa nhỏ dài đến chóp mũi cao,rơi xuống,gương mặt
đẹp như tượng do thần tạo nên,anh cầm lấy khăn xoa nhẹ khuôn mặt bước ra khỏi phòng tắm.Nhìn phòng ngủ xuất hiện thêm một người,anh ngẫng đầu,là Zoe,cô đang mặc chiếc váy masi dài chấm gót chân,tóc búi gọn sau đầu cố định bằng chuổi ngọc trai tím,gương mặt mang theo nụ cười nhẹ nhìn anh.

-Cha kêu tôi lên gọi anh xuống dùng bữa!

Anh đặt nhẹ khăn lên đầu giường,xoay người đến bên tủ đồ được quản gia sai
người sắp xếp gọn gàng,chọn cho mình một chiếc áo sơ mi trắng trước ngực được thêu một đóa mai kim tuyến tinh xảo,cúc áo kết bằng khuy đen bóng.

Zoe nhìn anh chăm chú:

-anh thích hợp với sợi trắng như vậy,nhìn thật thư sinh không kém phần lịch lãm đấy!

Anh mỉm cười bước về phía Zoe:

-Cảm ơn vì lời khen ngợi của cô nhé!cô cũng thật xinh đẹp!

Anh nhẹ nhàng vén sợi tóc lòa xòa trước mặt Zoe vào vành tai. Zoe bây giờ
có hiện tượng xuất hiện một đóa hoa hồng trên gương mặt hiện tại.Anh bật cười vì trả thù cô vụ ỡ sân bay lúc trưa.Xoay người ra khỏi phòng,bỏ
lại Zoe đang ngớ người vì mình bị trêu chọc.

“Nhìn thấy anh như vậy nhưng sau thù dai không biết”

Zoe lắc đầu,mỉm cười bước ra theo sau chân anh.

Hai người song song nhau bước xuống cầu thang,tiếp đón hai bên là hàng dài người hầu nói liền đến phòng ăn.

Vừa bước vào đã nhìn thấy ông York ngồi đấy,còn trống vị trí hai ben tay
của ông,nhìn là anh hiểu được vị trí đó dành cho anh và con gái ông.

-Vic,cháu cứ tự nhiên như ở nhà đi!không cần ngại!

Ông York mỉm cười đưa tay kéo anh ngồi kế ben mình.

-cảm ơn ngài!

-Ăn đi nhé không cần ngại,đây là những món ăn ngon nhất nơi này đấy!Zoe đáng yêu nhìn anh lên tiếng giới thiệu.

-Thật vinh hạnh cho tôi,khi mới đặt chân đến vùng đất xa lạ này lại được mọi người tiếp đón nồng hậu như vậy!

Không khí trên bàn ăn hết sức hài hòa,Vic nhờ vậy hiểu biết thêm về tộc Băng Hồ.

Sau bửa tiệc,Vic được Zoe đưa đến thư phòng của ông York bắt đầu nói chuyện.

Ngồi xuống ghế anh nghiêm túc nhìn về phía ông York:

-Nghe Zoe nói nhờ tiên tri lão nhân ngài biết được tôi đến đây,vậy chẳng hay ngài cũng biết lí do tôi đến nơi này!

Ông York với tay lấy tấm bản đồ Phong Đảo đưa cho anh:

-Tôi biết cháu đến đây là muốn vào Phong Đảo,nhưng thật sự không biết nguyên nhân gì cháu lại liều lỉnh đến đó?

-Chắc ngài cũng biết rõ tình hình hiện tại bây giờ ỡ vương quốc,ông ta đã
tỉnh giấc say sau 1000năm,âm thầm lên kế hoạch phá vỡ kết giới mà nữa
thần tạo ra để Phong ấn giam cầm căn nguyên của ông ta.

-theo
tiên tri nữ thần đã xuất thế vào 17năm trước, nhưng không biết nguyên
nhân gì,bên phe đối lập của chúng ta lại không cảm nhận người được
nữa!haizzz

-Ngài có nghe về vụ thảm sát Phong gia hay không?

-Ta có nghe nói đến,chuyện này có liên quan gì đến nữ thần!

-Vì đứa trẻ được sinh ra tại Phong gia năm ấy là truyền nhân của nữ thần!

-Làm sao có thể!York mỡ to mắt nhìn vào mắt của Vic.

-Vậy Phong gia toàn bộ bị diệt vong,có lẽ nào nữ thần cũng chết đi rồi hay sao?

Vic lắc đầu,tay nâng nhẹ ly trà Zoe đưa từ từ nhấm nháp:

-đứa trẻ còn sống,à không mà là cả hai đứa trẻ năm đó không có chết năm đó vẫn còn sống,đó chính là tôi và em gái tôi!

York đang trong tình trạng mơ hồ không xác định:

-Thật sự!Vic gật nhẹ đầu thay câu trả lời.

York cười ha hả:

-vậy thì tốt quá rồi,nữ thần hiện giờ ỡ nơi nào,cháu hãy mau đưa ta đi gặp cô ấy!

-Ngài bình tĩnh nghe ta nói đả!

York nghe Vic nói,ông lấy lại thái độ trầm ổn lắng nghe.

-Con bé hiện tại đang bị phong ấn sức mạnh,tần thứ nhất đã mở ra đả hao mòn
một phần sức lực con bé,trăng rằm kế tiếp tầng song sinh phong ấn sẽ
đồng loạt mở ra,nhưng lại thiếu một vật quan trọng,nếu không có sẽ ảnh
hưởng rất lớn đến năng lượng cơ thể con bé!

York thắc mắc:

-đó là vật gì?

-chính là Phong Linh,tiểu tinh linh chứa đựng sức mạnh bảo trì năng lượng,sống trong Phong Lâm rừng rậm nằm sâu trên Phong Đảo.

York đả hiểu tại sao Vic đến đây:

-Cô ta rất khó bắt được vì rất nhiều hình dạng khác nhau,với cổng kết giới
2tháng mới xoay chuyển đúng quỷ đạo một lần,mà đến 3ngày nữa kết giới ấy mới mở mắt ra!Có lẻ cháu phải chờ cho đến lúc đó!

Vic hiểu vì sao thành phố này đi vào thì dể mà ra lại khó đến nhu vậy rồi.

-Cháu cứ nghỉ ngơi,sau ba ngày nửa ta sẽ gọi Zoe đi cùng cháu,vì con bé biết được Phong Linh ra sao!
 
Back
Top Bottom