Ngôn Tình Chinh Phục Anh Chú Mặt Lạnh!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chinh Phục Anh Chú Mặt Lạnh!
Chương 61: Chương 61


Trời bước vào hạ, thỉnh thoảng sẽ có những cơn mưa bất chợt, không hề báo trước.

Ví dụ như bây giờ, mây bắt đầu giăng kín khắp nơi, xua đuổi những tia nắng vốn đang rong ruổi, chơi đùa trên những nhành cây.

Mới vừa nãy còn nắng to, chỉ trong chốc lát đã đổ xuống một trận mưa rào.

Vân Thường Hi và Lập Khang Dụ vừa cân xong giỏ dâu khi nãy, còn đang định chọn thêm vài hộp rồi đi về.
Lập Khang Dụ nhìn ra ngoài trời, sau đó rút điện thoại trong túi đưa cho cô, ôn tồn dặn dò:
- Em tính tiền đi, điện thoại tôi không đặt mật khẩu.

Tôi chạy ra xe lấy ô cho em.
Chưa kịp để cô ngăn lại, anh đã nhanh chân chạy đi mất.

Vân Thường Hi mở điện thoại lên, cô có chút tò mò, không biết màn hình phía trong của anh là gì.

Cô vuốt vài cái, từ bức ảnh chụp hai người đã biến thành bức ảnh chụp một người, mà người này chính là cô.
Vân Thường Hi nhìn bức ảnh không biết được anh chụp từ khi nào của mình, khóe môi vô thức cong lên.

Màn hình chính của anh là hình ảnh chụp cô đang ăn kem, khóe miệng vẫn còn dính bẩn nhưng đôi mắt sáng rỡ và hai má phồng ra trông cực kì đáng yêu.
Lúc Lập Khang Dụ quay lại, cô đã thanh toán xong xuôi mấy hộp dâu, bao gồm cả giỏ vừa hái được khi nãy.

Trời mưa lớn, nhưng may mà ở đây trồng nhiều cây, xem như che chắn bớt phần nào nên cả người anh không đến nỗi ướt sủng.

Vân Thường Hi dùng tay hất nước bám trên vai anh, chu môi giận dỗi:
- Chú chạy ngoài mưa như vậy, lỡ bị cảm thì sao?

Lập Khang Dụ vừa bung dù che cho cô vừa đáp:
- Không cảm.

Tôi sợ em bị ướt hơn.
Anh đưa tay cầm lấy luôn túi dâu trong tay cô, một tay cầm ô và dâu, một tay đặt sau eo cô, áp sát cô lại phía mình.
- Em đi cẩn thận một chút, đường trơn lắm.
Chỗ này chỉ vừa mới được đưa vào khai thác du lịch, chưa được hoàn thiện cơ sở hạ tầng cho nên đường đi vẫn còn là đường đất đỏ, hơn nữa có rất nhiều chỗ gập ghềnh.

Trời nắng đi đã khó, bây giờ trời mưa lại càng gian nan hơn.

Vừa trơn, vừa bẩn.
Mà trùng hợp là hôm nay Vân Thường Hi lại mang giày trắng.

Cô nhìn con đường đất đỏ sắp ngập nước trước mặt, trong lòng biết rõ về đến nhà phải giặt giày ngay.

Nhưng chưa để cô bước, anh đã thấy không ổn, bèn đưa ô sang cho cô cầm rồi nói:
- Tôi cõng em.

Đất bẩn lắm, em đi sẽ dơ chân đấy.
Cô xua tay:
- Không sao, em tự đi được.
Lập Khang Dụ không nghe cô nói, nhất quyết khom người xuống trước mặt cô.

Vân Thường Hi nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói:
- Nhưng mà em nặng lắm…
Cô cao một mét bảy, so với những bạn gái xung quanh thì quả thực chiều cao có chút vượt trội.

Nhưng nếu so với Lập Khang Dụ thì lại là chuyện khác.
- Người em nhỏ như vậy, nặng chỗ nào chứ? Mèo con lười ăn!
Vân Thường Hi mím môi cười.

Mèo con lười ăn, cô thích biệt danh này.

Cuối cùng, cô vẫn leo lên người anh.
- Chú đưa dâu đây em cầm cho.
- Em bám chặt vào, đừng để ngã.
Vân Thường Hi vòng tay qua cổ anh, cả người dính sát vào tấm lưng rộng lớn kia.

Lập Khang Dụ chờ cô ổn định xong mới từ từ đứng thẳng dậy.

Cô có chút thích thú, hóa ra đây là cách người một mét chín nhìn thế giới, gần như sắp thấy hết đỉnh đầu của mọi người xung quanh rồi.
Lập Khang Dụ đi chậm, sợ nước mình giẫm dưới chân sẽ bắn lên người cô.

Từ chỗ hái dâu ra đến xe cũng không tính là xa, nhưng anh lại đi mất gần mười phút.

Lúc hai người ngồi vào trong thì trời đã bắt đầu sập tối.

Vì mưa nên trời tối sớm hơn thường lệ, còn có gió lạnh thổi.
Vân Thường Hi kéo dây an toàn, cả người hoàn toàn khô ráo không dính chút nước.

Ngược lại giày của Lập Khang Dụ đã dính toàn bùn đất, trông rất bẩn.

Anh thuần thục tháo giày ra rồi mang dép để sẵn trên xe.
- Em có bị ướt không?
Anh vừa hỏi vừa lấy khăn từ balo để ở ghế sau xe ra đưa cho cô, sau đó với tay bật máy sưởi cho xe ấm lên.

Vân Thường Hi lắc lắc đầu, cầm khăn phủ lên đầu anh, nhẹ nhàng xoa mấy cái.
- Chú đừng để bị cảm nhé!
Lập Khang Dụ để yên cho cô lau giúp mình, môi mỏng hơi nhấp nháy.

Vì anh để tóc húi cua cho nên rất nhanh khô, lau qua loa hai lượt đã hết sạch nước.

Vân Thường Hi nhìn môi anh hơi tái đi, lo lắng hỏi:
- Chú lạnh lắm ạ?
- Không có, chỉ là… thấy môi em… hình như rất ấm.
Môi Vân Thường Hi vốn đã vừa hồng vừa mềm, cô lại đánh thêm son bóng cho nên lúc này nhìn môi giống như hai quả đào mọng nước, thật sự khiến cho người ta muốn cắn một cái.

Cô đỏ mặt quay sang chỗ khác, vô thức cắn môi.
Lập Khang Dụ cũng nhận ra lời nói của mình có chút không phù hợp, đưa tay gãi gãi đầu, định mở miệng nói gì đó.
- Vậy chú… có muốn hôn em không?
Vừa nghe cô nói xong, trái tim anh bỗng đập hụt một nhịp thật mạnh.

Lập Khang Dụ nhìn cô, hai vành tai đã bắt đầu nóng ran.

Vân Thường Hi hít một hơi, chồm người tới phía anh.

Lúc khoảng cách giữa hai người cách nhau vài xăng ti mét, cô từ từ nhắm mắt lại.
Lập Khang Dụ nhìn chằm chằm vào đôi môi đang hé mở của cô, trong lòng chộn rộn.

Anh siết chặt hai tay, sau đó đưa lên ôm lấy mặt cô, đẩy nhẹ ra.

Vân Thường Hi có chút bất ngờ, mở mắt nhìn anh.

Cô còn hơi xấu hổ, nếu người khác thấy được cảnh này, còn tưởng cô muốn sàm sỡ anh.
Yết hầu của Lập Khang Dụ lăn lên lăn xuống như muốn kiềm nén d*c vọng đang bắt đầu sôi sụng ở bụng dưới.

Anh nói:
- Không được! Em còn chưa đồng ý làm bạn gái anh, nếu anh hôn em, em sẽ thiệt thòi.
Đến lúc này còn suy tính thiệt hơn, Lập Khang Dụ thật sự biết cách chọc điên người khác mà.

Vân Thường Hi suýt nữa đã tức quá hóa cười.

Cô đánh nhẹ vào tay anh một cái, phồng má mắng:
- Sao anh ngây thơ vậy? Đến chuyện này còn đợi em mở miệng ra nói à?
Lập Khang Dụ ngơ vài giây.
- Nói vậy là… em chấp nhận anh rồi hả?
Cô không đáp lại, chỉ nhướng người đặt lên môi anh một nụ hôn ngọt ngào.

Đồng tử của Lập Khang Dụ mở to, đầu óc trì độn trong giây lát.

Môi anh lành lạnh, làm cho Vân Thường Hi cảm thấy tê dại.

Đây là nụ hôn đầu của cô, cũng là nụ hôn đầu của ông chú mặt lạnh ba mươi tuổi!.
 
Chinh Phục Anh Chú Mặt Lạnh!
Chương 62: Chương 62


Và nụ hôn đầu này kéo dài đến tận năm phút.

Xúc cảm mềm mại cùng chút vị ngòn ngọt ở khóe môi làm Lập Khang Dụ say mê không dứt.

Lần đầu tiên anh được hôn Vân Thường Hi, hóa ra cảm giác lại tuyệt vời đến vậy.

Không gian trong xe yên tĩnh đến độ cả hai đều nghe được nhịp tim đập nhanh bất thường của đối phương.

Lập Khang Dụ ôm mặt cô, nhẹ nhàng vuốt v e, còn cố ý đẩy người tới để Vân Thường Hi khỏi rướn người.
Vân Thường Hi đặt tay trước ngực anh, không mơ hồ khẽ sờ s oạng đôi chút.

Những chỗ mà tay cô lướt qua, cho dù cách một lớp áo vẫn khiến Lập Khang Dụ thấy nóng rực.

Nụ hôn của anh ngày càng mãnh liệt, lúc sắp cạy mở được miệng cô thì anh vội vàng buông ra.
Cô hít sâu để ổn định lại hơi thở, đưa tay lau đi chút nước dính ở khóe môi.

Lập Khang Dụ không dám tiếp tục, sợ sẽ không kiềm chế được bản thân.

Vân Thường Hi còn nhỏ như vậy, anh không nỡ động đến cô.

Vân Thường Hi sửa lại quần áo, vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt ra sau tai.

Cả người cô hình như hơi phiếm hồng, riêng môi thì vừa đỏ vừa sưng.
Lập Khang Dụ nhìn cô, dường như muốn nói gì đó.

Đợi đến khi bình tĩnh trở lại, anh mới không kiềm được sự tò mò trong lòng, đỏ mặt hỏi cô:
- Em… em bao nhiêu tuổi rồi?
- Em sắp mười chín ạ.

Làm sao thế?
Vân Thường Hi không biết tại sao anh lại hỏi tuổi của mình, trong phút chốc hai tay đã căng thẳng đến độ nắm chặt vạt áo, vần vò nó nhàu nát.

Đầu óc cô không khống chế được nghĩ đến những chuyện mà hai người sau mười tám tuổi mới làm được, hai tai như muốn nhả khói đến nơi.

Nhưng câu trả lời của anh khiến cô bất ngờ không kịp trở tay.
- Em… vẫn còn uống sữa à? Sao người em… lại có mùi sữa thơm thế?
Không phải Lập Khang Dụ không biết tuổi của cô, chỉ là anh thắc mắc tại sao trên người Vân Thường Hi lại có mùi hương đặc trưng như vậy - mùi thơm của sữa, giống hệt em bé.

Vân Thường Hi tròn mắt nhìn anh, sau đó tự mình ngửi thử để xác nhận lại.
Mặt của Lập Khang Dụ càng ngày càng đỏ, anh quay mặt sang hướng khác, nói lắp bắp:
- Miệng em thơm… cả má nữa.
Vân Thường Hi nhìn phản ứng đáng yêu của anh, trái tim muốn tan thành nước.

Cô xoay cằm của anh lại đối diện với mình, vừa cười vừa nói:
- Từ trước đến giờ không có ai thấy em thơm mùi sữa cả, anh là người đầu tiên đó.
- Vậy, vậy à?
- Bởi vì chỉ có anh được hôn em thôi.
Anh ngại đến độ không dám nhìn thẳng vào mắt cô, bởi vì mùi sữa thơm ấy như nhắc nhở anh cô còn rất nhỏ, không thể làm những chuyện “đồi bại”.

Nhưng nghe đến đây, trong lòng anh đột nhiên có cảm giác khác lạ, khó nói hết bằng lời.

Lập Khang Dụ đưa tay sang, đan vào bàn tay mềm mại của cô, dịu dàng nói:
- Thường Hi, mấy chuyện yêu đương anh không giỏi, sau này nếu anh làm sai, em phải mắng anh để anh sửa, có được không?
Cô cười cười, dùng tay còn lại chọt vào má anh, đáp:
- Chuyện gì cũng có thể làm sai, chỉ là không được phản bội em, không được làm em đau lòng.
Lập Khang Dụ không trả lời cô, chỉ dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán thay cho lời hứa kiên định của anh.

Mất ngần ấy thời gian mới có thể ở bên nhau, anh sẽ không dễ dàng buông tay.
Hai người về đến nhà, trời cũng đã tạnh mưa từ lâu.

Lập Khang Dụ mở cửa xe, cẩn thận dìu cô xuống.

Đợi đến khi Vân Thường Hi đứng vững trên mặt đất, ánh mắt anh nhìn cô đột nhiên có chút tiếc nuối.
- Em vào nhà đi, bên ngoài lạnh lắm.
Hóa ra là vì đoạn đường hơn mấy tiếng kia không đủ làm anh thỏa mãn, anh vẫn muốn ở cạnh cô nhiều hơn chút nữa.

Vân Thường Hi cầm tay anh lắc qua lắc lại, sau đó nói:
- Hay là anh vào ăn cơm với em đi, anh chưa ăn gì mà, còn chạy xe lâu như vậy.
Lập Khang Dụ xoa xoa bàn tay cô, không nỡ rời đi.
- Chút nữa trước khi đi ngủ, có thể gặp anh một lần không?
Cô bật cười.
- Chúng ta người tầng trên người tầng dưới, sao anh lại làm thể cách xa lắm vậy?
Đúng lúc đó, hai người nghe thấy tiếng Mỹ Tuyết Lệ vọng từ trong nhà ra:
- Thường Hi về rồi đấy à? Sao không vào nhà đi con?
- Dạ, con vào ngay đây ạ.
Lập Khang Dụ buông tay cô ra, gật đầu bảo cô đi trước.
- Tống Bái bảo có đồ ăn, anh về ăn chung với cậu ấy.
- Vậy anh phải ăn nhiều một chút, đừng để bị đói.
Anh nhìn cô với ánh mắt đầy vẻ cưng chiều, mỉm cười đáp lại:
- Anh phải dặn em mới đúng.

Đừng giữ dáng nữa, em đã đẹp lắm rồi, ăn nhiều vào nhé bé con!
Vân Thường Hi nhón chân hôn nhẹ vào má anh, sau đó chạy vào nhà.

Lập Khang Dụ sờ sờ chỗ cô vừa hôn, khóe miệng lại càng cong hơn.
Vân Thường Hi đưa dâu cho mẹ, còn khoe hôm nay đi chơi rất vui.

Vân Chính Kiệt đẩy ly nước tới trước mặt cô, nói:
- Ngày mai em phải dậy sớm sửa soạn nhé! Anh dẫn chị dâu của em đến chơi.
Cô vui vẻ ra mặt, không tin người anh chạy nhảy bao nhiêu lâu của mình cuối cùng cũng chịu đem con dâu về cho ba mẹ xem mặt.
- Anh yên tâm, em sẽ không làm anh mất mặt.
Mỹ Tuyết Lệ gắp cho cô một miếng thịt bò, cười đến độ hai mắt cong như trăng lưỡi liềm.
- Chắc mẹ phải đi xem ngày sớm thôi, anh trai con muốn lấy vợ lắm rồi.
Vân Chính Kiệt nhìn mẹ, đáp lại:
- Không phải mẹ cứ giục con mãi à? Còn phải có cháu để mẹ bồng bế nữa chứ.
Bà lại gắp cho Vân Chính Kiệt một miếng thịt, gật gật đầu.
- Phải, phải, mẹ cũng muốn có cháu lắm rồi.
- Ngày mai ba con về, cả nhà chúng ta cùng ăn cơm.
Mỹ Tuyết Lệ lại quay sang nhìn cô, cười tế nhị.
- Con có muốn mời bạn tới thì mời nhé!
Vân Thường Hi đang nhai thịt trong miệng, cô hiểu từ “bạn” này có nghĩa là gì, vì thế hai má phồng lên mà cười.

Đây quả thực là cơ hội tốt để cô công khai chuyện tình cảm của mình, chỉ không biết ông chú nhà cô đã sẵn sàng hay chưa mà thôi..
 
Chinh Phục Anh Chú Mặt Lạnh!
Chương 63: Chương 63


Sau khi ăn tối xong, việc đầu tiên Vân Thường Hi làm đó chính là báo tin vui cho cô bạn thân của mình.

Hạ Phi Phi vừa đi chơi với bạn trai về, chưa kịp đặt túi xách xuống đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại thúc giục.
- Tớ đây cục cưng.
- Phi Phi yêu dấu, có hai tin dành cho cậu: một tốt một xấu, cậu muốn nghe tin nào?
- Sao lại có tin xấu nữa vậy?
Vân Thường Hi ngồi trên giường cười khì khì, đáp lại:
- Thì cậu cứ chọn đi!
- Vậy thì… nghe tin xấu trước đi.
- Tin xấu đó là, tình yêu dành cho cậu sắp bị tớ san sẻ với người khác rồi.
Hạ Phi Phi nghe xong thì tròn mắt, cô nàng vứt túi xách lên bàn trang điểm rồi kẹp điện thoại giữa vai và má, vừa cởi giày vừa nói:
- Đừng nói tin tốt chính là thế giới vừa mất đi hai người cô đơn đấy nhé? Cậu và ông chú của cậu ở bên nhau rồi hả?
Vân Thường Hi ở đầu dây bên kia không nén được hạnh phúc trong lòng, khóe môi suýt chút đã cong lên tận mang tai.
- Quả nhiên là cậu hiểu tớ nhất.

Bị đoán trúng mất rồi!
Hạ Phi Phi cởi giày xong thì nằm lên giường, lật úp người cùng cô tán gẫu:
- Chà, trồng cây mấy năm nay, cuối cùng cũng có quả ngọt để ăn rồi.

Chúc mừng cục cưng nhé!

Con gái một khi đã nói chuyện với bạn thân thì không bao giờ có chuyện chỉ đôi ba câu rồi dừng lại.

Vân Thường Hi và Hạ Phi Phi nói chuyện đến quên trời đất, kể cho nhau nghe không biết bao nhiêu là đủ.

Hạ Phi Phi đương nhiên không yên tâm khi giao bạn thân mình cho một ông chú mới lần đầu yêu đương, cho nên luôn miệng dặn dò cô:
- Tớ dù sao cũng là người có kinh nghiệm, sau này có thắc mắc gì hay buồn phiền chuyện gì phải nói cho tớ nghe, biết không?
Vân Thường Hi gật gù, không có nửa lời phản bác.
- Được rồi, mau đi tìm ông chú của cậu nói chuyện đi, đừng bỏ người ta một mình.
Lúc Hạ Phi Phi tắt máy đã gần mười giờ, tức là cuộc trò chuyện của hai người kéo dài hơn hai tiếng.

Vân Thường Hi nhìn màn hình điện thoại thì có chút giật mình, Lập Khang Dụ gửi đến không dưới mười tin nhắn.
- Bé con, khi nãy em ăn có no không?
- Em đang làm gì thế?
- Em ngủ rồi à?
- Không phải vừa nãy em đồng ý sẽ gặp anh một chút sao?
Theo sau câu hỏi kia là một hình mặt khóc, trông cực kì thảm thương.

Vân Thường Hi khi nãy còn bận nói chuyện, không để ý tin nhắn cho nên bây giờ vội vàng nhắn lại.

Mới vừa yêu đương, không thể để người ta thiệt thòi như vậy được.
- Em chưa ngủ.

Khi nãy em nói chuyện với Hạ Phi Phi, không để ý tin nhắn.

Anh đừng giận em nhé!
Tin nhắn vừa được gửi đi, trên màn hình đã hiển thị dòng chữ “đối phương đang nhập” giống như thể anh đang ngồi chờ sẵn vậy.

Và quả thực là Lập Khang Dụ vẫn luôn chờ tin nhắn của cô, chờ lâu đến độ anh nghi ngờ có phải điện thoại hư rồi hay không, hay là do mạng yếu.
- Anh không có giận, anh chỉ sợ em đi đường xa về mệt.
“Cốc, cốc, cốc!”
Anh còn đang đợi xem cô trả lời lại gì thì đã nghe thấy tiếng gõ cửa.

Lập Khang Dụ mong chờ người đứng ở ngoài là Vân Thường Hi, cho nên vội ra mở.
Cánh cửa vừa hé, Vân Thường Hi đã như một con sóc nhỏ nhanh nhẹn chui vào giữa khe hở, ôm chầm lấy anh.
- Em nhớ anh quá!
Lập Khang Dụ vòng tay ôm cô, khẽ vuốt mái tóc dài cho gọn gàng lại rồi cười, nói:
- Anh cũng nhớ bé con lắm!

Anh cúi đầu hôn lên tóc cô, hít hà hương thơm đặc trưng mà chỉ cô mới có cho thỏa nỗi nhớ.

Hai người chỉ vừa xa nhau có mấy tiếng mà đã cảm giác như mấy năm trôi qua, nhung nhớ đến thiết tha.

Lập Khang Dụ thuận tay đóng cửa lại, đưa cô vào trong ngồi.
- Khi nãy đã ăn no chưa? Hay anh dẫn em đi ăn gì nhé?
Vân Thường Hi ngồi xuống chiếc ghế đơn gần giường, chu môi đáp lại:
- Anh xem em là heo đấy à? Em ăn no lắm rồi, không ăn nổi nữa đâu.
Lập Khang Dụ xoa đầu cô một cách cưng chiều, dường như đáy mắt cũng tỏa ra một tia ấm áp.

Anh cười khẽ nói với cô:
- Thành heo cũng không sao, càng mũm mĩm lại càng đáng yêu.

Anh thích em có da có thịt, bây giờ gầy quá.
Giọng điệu anh nói lúc bây giờ giống hệt như lúc Vân Chính Toàn nói với cô, thực sự chan chứa tình cảm mà cha dành cho con gái.

Vân Thường Hi lắc lắc đầu, hai mày hơi nhíu lại.
- Em bây giờ là cân đối, không gầy.

Hơn nữa em còn phải tập múa, hình thể như vậy là ổn rồi.
Lập Khang Dụ chuyển tay từ đầu xuống má cô, véo nhẹ một cái.
- Ừ.

Nhưng sau này em muốn ăn gì cứ nói với anh, anh mua cho em.
Vân Thường Hi cuối cùng cũng giãn cơ mặt ra, cô cong môi cười, sau đó mới nói ra lí do chính mà mình tìm xuống tận phòng anh.
- Ngày mai anh trai em dẫn bạn gái về ra mắt, mẹ cũng đánh tiếng bảo em dẫn “bạn” về.

Em còn chưa nói cho gia đình biết chuyện anh với em, chi bằng ngày mai công khai một thể, có được không?
Lập Khang Dụ không có ý kiến gì về chuyện này.

Trùng hợp là vừa nãy anh đã gọi điện về cho mẹ để báo tin mừng.

Khỏi cần nói cũng biết Hoàng Thanh vui đến mức nào, chỉ thiếu bước nhảy cẩng lên mở tiệc mà thôi.
- Thường Hi, khi nào em rảnh, chúng ta về thăm mẹ anh nhé! Mẹ anh rất muốn gặp em.
Vân Thường Hi gật đầu ngay tức khắc, cô cầm tay anh khẽ mân mê, sau đó cười rộ lên.

Hai má lúm đồng tiền duyên dáng đậu bên má làm cho dáng vẻ lúc cười của Vân Thường Hi càng đẹp hơn.

Lập Khang Dụ không kiềm được lòng, cúi xuống hôn nhẹ vào khóe miệng cô.
Cái hôn tuy phớt nhẹ nhưng lại khiến trái tim Vân Thường Hi tê dại.

Cô vẫn chưa quen được hôn nhiều thế này.

Lập Khang Dụ hạ giọng thủ thỉ bên tai cô:
- Bé con, đã muộn lắm rồi, mau về ngủ thôi.
Cô tuy có chút lưu luyến nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, vẫy tay chào anh rồi bước ra khỏi cửa..
 
Chinh Phục Anh Chú Mặt Lạnh!
Chương 64: Chương 64


Nhưng chưa để cô ra khỏi cửa, Lập Khang Dụ đã kéo tay cô lại, gọi:
- Bé con, em đợi một chút.
- Sao thế ạ?
Vân Thường Hi chưa vội đi, quay lại hỏi anh.
- Có chuyện này anh muốn nói với em.
- Chuyện gì ạ?
Cô cầm tay anh, hơi nghiêng nghiêng đầu.
- Anh muốn xin nghỉ việc ở nhà họ Vân.

Anh không làm vệ sĩ của em nữa, anh định ra ngoài mở lớp võ.
Vân Thường Hi có chút bất ngờ bèn hỏi lại:
- Anh định nghỉ việc ở nhà em?
- Ừ.
Lập Khang Dụ cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ nhắn của cô nằm gọn trong tay mình, khẽ miết nhẹ vài lần, sau đó nói:
- Thực ra anh đã suy nghĩ chuyện này rất lâu.

Anh không muốn xuất hiện với danh nghĩa là vệ sĩ của em, cũng không muốn có quan hệ chủ tớ gì cả.

Sau khi hai chúng ta ở bên nhau, anh lại càng muốn xin nghỉ để ra ngoài làm việc, anh muốn trở thành một người xứng với em.
Vân Thường Hi nhìn anh, đáy mắt dường như phủ nhẹ một lớp hơi nước.

Hóa ra anh vẫn luôn suy nghĩ đến tương lai của cả hai, muốn vun vén cho tình yêu này.
- Em chưa bao giờ cảm thấy anh không xứng với em cả.
Lập Khang Dụ im lặng không nói.

Có lẽ người ta nói đúng, cảm giác đầu tiên khi biết yêu một người, đó chính là tự ti.

Anh cảm thấy mình không xứng với một người trẻ trung, xinh đẹp lại có gia thế tốt như Vân Thường Hi.

Anh luôn cho rằng con người cục mịch như anh sẽ không phải là mẫu “con rể” lí tưởng của gia đình trâm anh thế phiệt này.

Cho nên trong lòng anh vẫn luôn sợ rằng khi đứng cạnh cô sẽ chỉ tạo thành một “đôi đũa lệch”.

Đó cũng là một phần lí do tại sao anh luôn trốn chạy, không dám thừa nhận tình cảm của mình.
Lập Khang Dụ cong môi cười, nói tiếp:
- Anh vốn định sẽ xin ba em trước, sau đó mới nói với em.

Nhưng anh muốn em là người biết đầu tiên, những chuyện về anh sẽ không phải nghe người khác kể lại.
Vân Thường Hi nhìn anh, xúc động không thôi.

Anh lo nghĩ cho cảm nhận của cô như thế, sợ cô suy nghĩ nhiều sẽ không vui.

Cô tiến tới hai bước, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy anh, áp tai lắng nghe nhịp đập bình ổn trong lồ ng ngực.
- Khang Dụ, em thích anh, thật sự thích anh lắm.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Vân Thường Hi gọi tên anh thân mật như thế.

Trước đây nếu không gọi “chú”, cô sẽ hay gọi đầy đủ cả họ lẫn tên, nhưng lần này chỉ đơn giản là hai chữ “Khang Dụ” nhưng lại khiến anh có cảm giác ấm áp, thân thuộc.
Lập Khang Dụ siết tay, ôm cô chặt hơn chút nữa, phải cố gắng lắm mới kiềm được cảm giác muốn khảm cô vào l ồng ngực.
- Anh cũng thích bé con của anh lắm.

Cảm ơn em đã thích một người lỗ m ãng như anh.
Vân Thường Hi bật cười, cô nói nhỏ với anh:
- Anh không có lỗ m ãng mà.

Chỉ là hơi nóng tính thôi.
Cô thả lỏng tay, ngẩng mặt lên nhìn anh, trong mắt có đôi chút thất vọng.
- Nhưng nói như vậy có nghĩa là sau này anh không ở trong nhà em nữa à? Số lần gặp mặt cũng sẽ ít đi đó.
Nói rồi, cô phụng phịu, bộ dạng như muốn giận dỗi anh.

Lập Khang Dụ không chịu nổi trước sự đáng yêu anh, vừa nựng chóp mũi cô vừa nói:.

Ngôn Tình Sủng
- Đợi anh kiếm đủ tiền sẽ cưới em, khi đó hai chúng ta lại về chung một nhà.

Em chờ anh, có được không?
Vân Thường Hi gật đầu không biết bao nhiêu lần, nhiều đến độ khiến Lập Khang Dụ phải dùng tay ôm má để giữ cô lại.

Anh cười, hôn lên má cô một cái rồi nói:
- Được rồi, bé ngoan mau về ngủ thôi.

Anh đưa em lên nhé!
- Dạ.
Hai người dính nhau như sam, đi từ tầng một lên tầng hai cũng phải tay nắm tay thắm thiết.

Đoạn đường không dài, thoáng chốc đã tới cửa phòng cô.

Lập Khang Dụ vặn tay nắm cửa, hất cằm bảo cô đi vào trong.

Vân Thường Hi vẫn chưa chịu vào, cô ngại ngùng hỏi anh:
- Cũng chưa trễ lắm, anh có muốn vào ngồi một chút không? Anh còn chưa vào phòng em bao giờ.
Trong phút chốc, cả người Lập Khang Dụ có hơi mất tự nhiên.

Cũng không phải là chưa vào lần nào, chỉ là những lúc đó phòng rất tối, không thấy rõ bài trí thế nào.

Trong cả căn phòng đó, anh chỉ để ý có mỗi mình Vân Thường Hi, còn lại cái gì cũng không bận tâm.
Lập Khang Dụ ngập ngừng bước vào trong, lần này xem như là được chủ nhân của căn phòng chính thức mời vào “tham quan”.

Phòng của Vân Thường Hi khá rộng, so với phòng ngủ của anh ở tầng dưới hay so với khu nhà của vệ sĩ đều rộng hơn rất nhiều.

Bên trong bài trí đơn giản, cô không thích kiểu cách cầu kì giống công chúa cho nên tường và trần đều là màu trắng kem tươi sáng.
Vừa đi được vài bước, anh đã ngửi thấy mùi thơm từ trong không khí.

Cô có thói quen xịt phòng và đặt nước hoa ở kệ tủ cho nên phòng lúc nào cũng ngát hương.

Quả thật là khác xa với phòng của đám con trai bọn anh.
- Em lên giường nằm đi, anh đắp chăn giúp em.
Ngoại trừ ba và anh trai, Vân Thường Hi chưa cho người con trai nào khác vào phòng mình, kể cả bạn thân lúc nhỏ là Quang Châu Tự.

Từ sau mười tuổi, nơi này đã là không gian riêng tư của cô, bất khả xâm phạm.
Lập Khang Dụ không tùy tiện nhìn xung quanh, chỉ chăm chú dán mắt lên người cô.

Vân Thường Hi mặc đồ ngủ mềm mại, trước bụng còn có hình gấu nâu rất đáng yêu.

Trông cô bây giờ chẳng khác nào đứa trẻ chờ người lớn kể chuyện, dỗ dành để chìm vào giấc ngủ cả.
Vân Thường Hi nằm lên giường, giương hai mắt to tròn, lấp lánh nhìn anh.

Lập Khang Dụ tiến lại gần, chỉnh chăn lại giúp cô, đảm bảo ngoại trừ đầu ra thì toàn thân đều được bao bọc kĩ càng.

- Phải ngủ ngoan đấy nhé! Anh ở ngay bên dưới, nếu khó ngủ thì nhắn tin cho anh, anh pha sữa nóng giúp em.
Cô cười cười, hỏi lại:
- Anh biết pha sữa luôn à?
- Bé con, anh không giỏi chăm sóc con gái, không phải là cái gì cũng không biết.

Lúc anh học cấp hai em mới chào đời đấy, có nhớ không?
Vân Thường Hi mím môi nén cười, ngoan ngoãn gật đầu.

Lập Khang Dụ xoa đầu cô, dịu dàng nói:
- Em cứ mãi không chịu ngủ, đã mười rưỡi rồi.

Ngày mai còn phải gặp chị dâu của em, không thể để thành mắt gấu trúc được.

Nghe lời anh nhé!
- Em biết rồi, anh cũng mau về ngủ đi.
- Ừ.

Bé con mau nhắm mắt trước đi.
Lần này cô không bám anh nữa, nhắm mắt đi ngủ thật.

Lập Khang Dụ nhìn cô thêm một lát, định cúi xuống hôn cô thêm mấy cái nhưng lại sợ đánh thức cô nên thôi, xoay người tắt đèn rồi đi ra ngoài.

Lập Khang Dụ cảm thấy, hình như bản thân mình sắp nghiện hôn cô rồi, từ chiều đến giờ đã hôn không dưới mười lần.

Nhưng cảm giác mềm mại, ngọt ngào trên môi, trên má cô thực sự làm anh lưu luyến không thôi..
 
Back
Top Bottom