Tiên Hiệp Chín Vị Tiên Nữ Xinh Đẹp Của Tôi

Chín Vị Tiên Nữ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 40: Không sai


Diệp Tu suy nghĩ nhiều lần vẫn không biết giải thích thế nào.

Nhưng chuyện đáng vui là hôm nay rốt cục hắn cũng hoàn toàn lĩnh ngộ lĩnh ngộ toàn bộ một trăm ngôi sao trong Vạn Tinh Thiên Nguyên Quyết tầng thứ nhất, còn tăng thêm trăm vạn cân sức mạnh. Hiện nay Diệp Tu có thể bùng nổ lên đến 200 vạn cân, hơn nữa do đột phá đến Tinh Lực cảnh nên được cộng dồn thêm nữa, hắn phỏng chừng sức mạnh bây giờ của mình lên tới khoảng 250 vạn cân.

"Hai trăm năm mươi... Không phải con số ta yêu thích" Diệp Tu cười mở mắt ra, khi thấy xung quanh là một mảnh hoa cỏ chết héo thì không khỏi kinh ngạc.

Đậu xanh rau má, hắn đột phá một lần mà làm chết nhiều sinh linh bé nhỏ như vậy sao.

Thực là tàn nhẫn.

"Chúc mừng Thánh Tử, chúc mừng Thánh Tử, rốt cục cũng trở thành cường giả Tinh Lực cảnh!" Tiếng cười của Mạc lão đại vang vọng.

Diệp Tu nhìn lại rồi cười khổ mà nói: "Mạc lão, ta chỉ đột phá Tỉnh Lực cảnh, sao lại có sức phá hoại mạnh như vậy?"

Mạc lão nở nụ cười và nói: "Thánh Tử biết vừa rồi khi mình đột phá đã tạo nên luồng khí xoáy tỉnh lực năm mươi trượng không?”

Diệp Tu lắc đầu: “Cái này liên quan gì tới ta?"

Mạc lão nói: "Tất nhiên là liên quan, đột phá Tinh Lực cảnh nhiều nhất chỉ có thể tạo nên tinh lực thiên địa ba mươi trượng, nhưng ba mươi trượng còn chưa đủ đối với Thánh Tử, cho nên ngài đã cướp ởđi tinh lực trong cơ thể các sinh linh xung quanh, vì thế mới tạo ra luồng khí xoáy tinh lực năm mươi trượng."

Diệp Tu lập tức tỉnh ngộ, tiếp tục hỏi: "Đúng rồi Mạc lão, lúc nãy ngươi đến chỗ chín vị tỷ tỷ, họ có đồng ý cho ta xuống núi trở lại vương triều Thương Long vào hôm nay hay không?"

Mạc lão nở nụ cười: “Cửu Tiên đại nhân đã đồng ý."

"Đồng ý là tốt rồi, hiện tại không còn sớm, chúng ta cần phải lên đường, chúng ta lập tức đi đi." Diệp Tu nói.

Hiện tại mặc dù là vào buổi trưa, nhưng đi về còn có lộ trình nửa ngày.

Mạc lão cười nói: "Thánh Tử đừng vội."

"Lần này Mộng Linh tiên tử đặc biệt để ta dùng Tử Dực Thiên Bằng làm vật cưỡi, bảo đảm giữ được thể diện."

Sau khi nói xong, Mạc lão thổi một tiếng huýt sáo, chỉ thấy thiên địa chấn động mạnh một cái rồi một con đại bàng to lớn màu tím đáp xuống. Bịch một tiếng, có thể thấy được mặt đất đã nứt nẻ, Tử Dực Thiên Bằng to lớn đáp vững vàng xuống bên cạnh Diệp Tu.

Diệp Tu há to miệng, trợn mắt ngoác mồm nhìn Tử Dực Thiên Bằng: “Con mẹ nó, con này cũng lớn quá rồi đó."

Hiện tại hắn đã cao một mét tám mà cũng không lớn bằng một cái chân của Tử Dực Thiên Bằng.

Mạc lão cười nói: “Thánh Tử, con Tử Dực Thiên Bằng này có thực lực sánh ngang với Tinh Vương đỉnh cao."

"Cái đệt! Mạc lão, cấp bậc Tinh Vương đỉnh cao! Cho nên Mộng Linh tỷ tỷ bảo ta ngồi trên người nó trở về?" Ánh mắt Diệp Tu lấp loé, trong vương triều Thương Long cũng không có yêu thú trâu bò như thế, phải biết rằng yêu thú cấp bậc Tinh Vương đỉnh cao có sức chiến đấu đủ để sánh ngang với cường giả Tinh Hoàng nhân loại!

Cưỡi thứ này trở lại thì đừng nói là nở mặt nở mày, có lẽ còn làm náo động cả kinh thành vương triều Thương Long.

"Không sai."

"Được rồi Thánh Tử, chúng ta trực tiếp lên đường đi, không thì sẽ trễ mất." Mạc lão điểm ngón tay một cái, một áng mây trắng lập tức bay tới trước mặt Diệp Tu.

Diệp Tu bước lên mây trắng, sau đó rơi xuống người Tử Dực Thiên Bằng.

Mạc lão nhảy lên một cái đã đứng trước mặt Diệp Tu, ông thổi tiếng huýt sáo lần nữa, Tử Dực Thiên Bằng ré lên một tiếng rồi phóng lên trời.

Tiếng nổ không ngừng vang lên, Diệp Tu nhìn về phía trước từng áng mây bị chém ngang khi họ lướt qua, trong mắt dần hiện ra một tia sáng sắc bén.

Hắn biết lần này trở lại, đối thủ lớn nhất của mình chính là Nguyệt Vô Nhai!

Nguyệt Vô Nhai bái vào môn hạ của Bắc Băng Tỉnh Hoàng, bây giờ cũng coi như Thánh Tử danh chính ngôn thuận của thánh cung Thiên Nguyên.

Mà hiện tại Diệp Tu không thể để lộ thân phận Thánh Tử, hơn nữa hắn cũng không muốn dựa vào chín vị tiên nữ tỷ tỷ. Hắn sẽ đích thân đánh bại Nguyệt Vô Nhai, nói cho tất cả mọi người trong vương triều Thương Long biết rằng Nguyệt Vô Nhai căn bản không bằng hắn, mà vinh quang của đại tướng trấn quốc chỉ có thể thuộc về cha hắn!

"Cha, con đã trở về!"
 
Chín Vị Tiên Nữ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 41: Nhưng tiệc vui chóng tàn


Vương triều Thương Long.

Đại lục Tinh Thần chia thành chín vực và hai trăm năm mươi châu, chín vực nằm ở khu vực Trung Nguyên của đại lục có tài nguyên dồi dào nhất, đồng thời cũng là nơi hiện nay chín thánh địa lớn cai quản. Hai trăm năm mươi châu nằm dưới quyền của chín vực, trải rộng ở xung quanh chín vực, mỗi một châu đều có một thế lực lớn trấn thủ, số lượng vương triều lên đến mấy trăm.

Mà vương triều Thương Long chính là vùng đất trung tâm của thánh châu Thiên Nguyên do thánh cung Thiên Nguyên trấn thủ, còn là thế lực bá chủ tuyệt đối trong hơn 300 vương triều của thánh châu Thiên Nguyên.

Ngày mai là ngày vương triều Thương Long sắc phong thần tướng mười năm một lần, bởi vậy ở kinh đô có quan lớn hiển hách qua lại nối liền không dứt, đến chạng vạng mà nơi này vẫn còn rất náo nhiệt.

Trong kinh thành có hai toà Vương phủ nối liền nhau. Đó là Diệp Vương phủ và Nguyệt Vương phủ.

Lúc này, ở ngoài cửa Diệp Vương phủ và Nguyệt Vương phủ là hai hình ảnh hoàn toàn trái ngược.

Trước cửa Nguyệt Vương phủ có quan lớn quý tộc hiển hách mang quà tiến vào nối liền không dứt, mà so ra thì Diệp Vương phủ trông có vẻ quá quạnh quẽ.

Rõ ràng dù là địa vị hay thế lực thì Diệp Vương phủ cũng cao hơn Nguyệt Vương phủ rất nhiều, dù sao chủ nhân của Diệp Vương phủ chính là đại tướng trấn quốc hiện nay của vương triều Thương Long, Diệp Hạo Thiên.

Nhưng chỉ trong thời gian mấy ngày ngắn ngủi, tiếng tăm của Nguyệt Quan đại tướng Nguyệt Vương phủ lại vượt xa Diệp Hạo Thiên, mà sự thay đổi trong chớp mắt này là vì con trai của bọn họ.

Nguyệt Vô Nhai bái vào môn hạ Bắc Băng Tinh Hoàng của thánh cung Thiên Nguyên và trở thành Thánh Tử, thành tựu sau này của hắn ta nhất định là không thể đo lường.

Phải biết răng không phải ai cũng ngồi lên được vị trí này, mà người có thể trở thành Thánh Tử nhất định có thiên phú cực cao, ngoài ra hắn ta còn được thái thượng trưởng lão Bắc Băng Tinh Hoàng - Cường giả Tinh Hoàng chăm sóc, phóng mắt nhìn khắp thánh châu Thiên Nguyên thì ông ta cũng là cường giả tuyệt đối.

Còn về Diệp Tu, mấy ngày trước lúc thánh cung Thiên Nguyên chiêu mộ đệ tử, hắn mở ra Cửu Tinh Thiên Nguyên trận đã làm tất cả trưởng lão, thái thượng trưởng lão giành giật, cuối cùng được Thiên Nguyên Cửu Tiên cung mang đi. Trong khoảng thời gian ngắn thật sự gây nên náo động lớn ở vương triều Thương Long, lúc đó cả thái thượng hoàng cũng đích thân đến Diệp Vương phủ để thăm hỏi

Nhưng tiệc vui chóng tàn, chỉ vài ngày sau lại có một tin tức liên quan tới Diệp Tu gây nên sóng lớn mênh mông ở vương triều, đó chính là hắn không được Cửu Tiên vừa ý nên bị giáng thành đệ tử ngoại môn.

Cho nên chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà cái tên Diệp Tu đã trở thành một trò cười lớn.

Từ đệ tử mạnh nhất dưới trướng của Cửu Tiên cung chủ thuộc thánh cung Thiên Nguyên trong truyền thuyết, bây giờ lại trở thành đệ tử ngoại môn bình thường nhất, chênh lệch thân phận quá lớn đã làm Diệp Tu trở thành đối tượng bị rất nhiều người chế nhạo.

Đó chính là điển hình của câu đứng càng cao rơi càng thảm.

Giờ khắc này, trên bầu trời có một tiếng hạc kêu lanh lảnh †o rõ đột nhiên vang lên, rất nhiều người đồng loạt ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy một con Tiên hạc giáng lâm phía trên Nguyệt Vương phủ.

Rất nhiều vương quyền quý tộc đều ồ lên, đây là một con Tiên hạc thuộc Tinh Vương sơ cấp, loại yêu thú cấp bậc này sánh ngang với cường giả nhân loại Tinh Vương tầng ba, tầng bốn, ở vương triều Thương Long chỉ có con tuấn mã Liệt Diễm của thái thượng hoàng có thể sánh vai.
 
Chín Vị Tiên Nữ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 42: Câu nói này quá thái quá


Mà có thể thấy được một ông lão và một thanh niên kiêu ngạo đang đứng trên Tiên hạc, nhìn thấy Nguyệt Vô Nhai thì không cần nghĩ nhiều cũng biết ông lão kia chính là Bắc Băng Tỉnh Hoàng của thánh cung Thiên Nguyên!

Lúc này mấy chục nam tử trên người mặc hoa bào đi ra từ trong phủ, người cầm đầu có thân hình khôi ngô, khí vũ hiên ngang, rõ ràng là Nguyệt Quan đại tướng!

Nguyệt Quan đại tướng cười lớn một tiếng rồi cung kính nói: "Được Bắc Băng Tỉnh Hoàng trưởng lão quang lâm Nguyệt Vương phủ, quả thực là vẻ vang cho kẻ hèn này."

"Bắc Băng Tinh Hoàng, xin mời." Nguyệt Quan khom người nói.

Sau đó, rất nhiều quan to quý tộc xung quanh đều sùng bái cung kính mở miệng nói: "Bái kiến Bắc Băng Tinh Hoàng trưởng lão."

Bắc Băng Tinh Hoàng dẫn Nguyệt Vô Nhai nhẹ nhàng đáp xuống, tỏa ra khí thế mạnh mẽ khó hình dung như tiên nhân.

Không ít người ở đây đều là lần thứ nhất tận mắt nhìn thấy cường giả Tỉnh Hoàng chân chính, trong mắt tràn ngập vẻ kính sợ.

Đây chính là cường giả Tinh Hoàng sao?

Quả nhiên là uy nghiêm cùng cực, khiến thiên địa cũng biến sắc.

Mà giờ khắc này, trên bầu trời vạn trượng có một bóng sáng màu tím bay xẹt qua như tia chớp.

Diệp Tu lẳng lặng nhìn xuống cả kinh đô. Không biết tại sao, mặc dù đứng ở khoảng cách xa xôi như thế, nhưng hắn vẫn có thể nhìn rõ được mỗi một chỉ tiết nhỏ trong kinh đô.

"Thánh Tử, hiện nay đã đến phía trên Diệp Vương phủ, có lập tức đi xuống không?" Mạc lão hỏi.

Diệp Tu đột nhiên lắc lắc đầu: “Ta xuống, nhưng Mạc lão thì đừng đi cùng ta."

"Hả? Vì sao thưa Thánh Tử?" Mạc lão không rõ, dù sao Tuyết Dao tiên tử đã căn dặn ông mang theo Tử Dực Thiên Bằng trở về là để giữ thể diện, lần này không xuống thì làm sao thể hiện được?

Diệp Tu nheo mắt lại nhìn về phía Nguyệt Vương phủ và Diệp Vương phủ, âm thầm nói thầm một tiếng: “Xem ra Nguyệt Vương phủ cũng rất náo nhiệt nhỉ."

Hơn nữa Nguyệt Vô Nhai cũng quay về rồi.

Diệp Tu quay đầu lại nhìn Mạc lão, khế mỉm cười: “Mạc lão cũng biết là xưa nay ta luôn khiêm nhường."

Mạc lão: "..."

Những ngày gần đây Thánh Tử suýt đã lật tung cả ngoại môn, từ khi bước vào ngoại môn, Thánh Tử biết khiêm nhường từ lúc nào?

Câu nói này quá thái quá, căn bản không phải cá tính của Thánh Tử.

Diệp Tu tiếp tục nói: "Mạc lão, cứ quyết định như thế đi, lát nữa ngươi mang ta đến một nơi không có ai rồi thả xuống là được, tự ta đi về trước."

Mạc lão vừa muốn nói gì đó liền bị Diệp Tu ngăn chặn: “Mạc lão yên tâm, Tuyết Dao tỷ tỷ nhất định sẽ có thể diện, nhưng không phải hôm nay mà là vào đại điển sắc phong ngày mai, đến lúc đó nếu cần Mạc lão xuất hiện thì ta sẽ gọi ngươi."

Diệp Tu không để Mạc lão dẫn Tử Dực Thiên Bằng giáng lâm Diệp Vương phủ là vì hắn muốn chuẩn bị bất ngờ cho Nguyệt Vô Nhai, đợi đến ngày mai vào lúc sắc phong thần tướng, hắn muốn làm tất cả mọi người nhìn thấy Thánh Tử rắm chó gì cũng không đáng nhắc đến trước mặt hắn!

Nói tới đây, Mạc lão đại khái đã hiểu được. Cái này mà khiêm nhường cái rắm gì, ngày mai ông mang Tử Dực Thiên Băng xuất hiện trong đại điển sắc phong sẽ tạo nên náo động còn chấn động hơn hiện tại.

Mạc lão không thể không khâm phục, Thánh Tử thật sự giỏi tính toán!

Ngay lập tức, bóng dáng trên Tử Dực Thiên Bằng biến mất tăm hơi.

Lúc này trước cửa Nguyệt Vương phủ, trong lúc Nguyệt Vô Nhai và Bắc Băng Tỉnh Hoàng sắp đi vào thì một thiếu niên mặc áo đen đi tới từ cách đó không xa, trong lúc rất nhiều người còn đang kính ngưỡng ngước nhìn Bắc Băng Tinh Hoàng thì một tiếng cười lạnh không khỏi chậm rãi vang lên.

"Nguyệt Vô Nhai, không ngờ ngươi cũng quay về rồi."
 
Chín Vị Tiên Nữ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 43: Tiếp tục đảm nhiệm vị trí đại tướng trấn quốc?


Tiếng nói vừa vang lên, rất nhiều ánh mắt lập tức nhìn lại, người tới không phải ai khác mà chính là con trai của Diệp Hạo Thiên - Diệp Tu.

Vô số những ánh mắt khinh bỉ hoặc coi nhẹ nhìn qua.

Bọn họ đều đến để nịnh bợ Nguyệt Quan nên tất nhiên không niềm nở gì với Diệp Tu.

Diệp Tu đi tới trước mặt Bắc Băng Tinh Hoàng, cười ôm quyền: “Đệ tử là Diệp Tu, bái kiến Bắc Băng Tinh Hoàng."

Bắc Băng Tinh Hoàng căn bản không để ý đến Diệp Tu, lấy thân phận của ông ta thì hoàn toàn không cần đoái hoài đến một đệ tử ngoại môn. Tuy ông ta cũng biết sự tích những ngày qua của Diệp Tu, nhưng người này trông có vẻ cà lơ phất phơ mà chỉ có tinh nguyên cấp 1, bởi vậy Bắc Băng Tinh Hoàng không có thiện cảm gì với hắn.

"Diệp Tu, không nghĩ đến ngươi còn có mặt mũi trở về?" Nguyệt Vô Nhai tức giận cười một tiếng, trong mắt tràn ngập khinh thường.

Diệp Tu cười cợt: “Đây là nhà của ta thì tại sao không thể trở về, hơn nữa ngày mai ta còn phải tận mắt nhìn thấy cha ta tiếp tục đảm nhiệm vị trí đại tướng trấn quốc."

"Ta đương nhiên phải quay về chiêm ngưỡng chuyện tốt quang tông diệu tổ này."

Diệp Tu nói đến đây thì xung quanh không khỏi vang lên tiếng cười châm biến.

Tiếp tục đảm nhiệm vị trí đại tướng trấn quốc?

Hiện tại người nào không biết bởi vì Nguyệt Vô Nhai là Thánh Tử nên vị trí đại tướng trấn quốc nhất định đã bị Nguyệt Quan đại tướng đoạt được, đây đã là sự thật không còn gì bàn cãi.

Ánh mắt Nguyệt Vô Nhai đanh lại, đứng trước mặt Diệp Tu và nói: “Chỉ dựa vào ngươi thì lấy gì tranh với ta?"

Diệp Tu thò đầu qua, nhẹ nhàng kề sát bên tai Nguyệt Vô Nhai mà lạnh lùng nói: "Dựa vào quả đấm của ta!"

Nói xong, Diệp Tu nhìn thoáng qua Nguyệt Vô Nhai, hắn vừa đi về hướng Diệp Vương phủ dưới vô số ánh mắt và vừa nói: "Người bên này thật không ít, nhưng ta cũng nên trở lại chúc mừng cho cha."

Nguyệt Vô Nhai nhìn theo bóng lưng Diệp Tu, trong mắt từ từ xuất hiện một tia sát ý lạnh lẽo.

"Quả đấm của ngươi có cân lượng bao nhiêu?"

Diệp Vương phủ. Hậu hoa viên, đình giữa hồ. Tình... Tang...

Tiếng đàn vang vọng, khí thế hùng hồn lượn lờ uyển chuyển làm người ta có cảm giác nhiệt huyết sôi trào như một đại tướng dũng mãnh vô song đang tiến công trong ngàn vạn quân địch. Nhưng trong tiếng cầm khí khái thô bạo này lại mơ hồ ẩn giấu chút bi tráng. Trên mặt hồ nổi lên làn sóng nhẹ nhàng, lá cây chậm rãi rơi xuống, một cảm giác bi thương quanh quẩn trong hoa viên tươi tốt này.

Giờ khắc này, Diệp Tu lắng nghe tiếng đàn rồi chậm rãi đi vào hoa viên, trong lòng không khỏi bi thương, hắn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười mà nói: "Cha, con đã trở về."

Tiếng nói vừa dứt thì tiếng đàn im bặt đi, Diệp Hạo Thiên với khuôn mặt kiên nghị và vài vết đao thật sâu đang ngồi trong đình, ông chậm rãi đứng lên: “Tu Nhi."
 
Chín Vị Tiên Nữ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 44: Đây là cầm ý!


Phạm Thống cầm Thanh Long đao đứng bên cạnh Diệp Hạo Thiên cũng vui vẻ nói: "Thiếu gia, sao ngài lại trở về?"

Diệp Tu đi vào đình giữa hồ, cười nói: “Tất nhiên là phải quay về, không thì ngày mai làm sao thấy được cha ta giữ được vị trí đại tướng trấn quốc?"

Lời ấy vừa dứt, đồng tử của Diệp Hạo Thiên không khỏi run lên.

Thật ra Diệp Tu biết vì sao phụ thân lại chấp nhất vị trí đại tướng trấn quốc như vậy, trong mắt mọi người Diệp Hạo Thiên là một nam tử hán thiết huyết, nhưng đối với mẫu thân của hắn thì ông là một trượng phu tốt vô cùng dịu dàng.

Mười tám năm trước khi hắn vừa ra đời thì mẫu thân đột nhiên biến mất. Trước đêm đó mẫu thân từng nói với phụ thân rằng đừng đi tìm bà, bởi vì nếu tìm được thì chắc chắn sẽ mang đến tai ương ngập đầu cho Diệp gia, mẫu thân biết ước nguyện xưa nay của phụ thân là trở thành đại tướng mạnh nhất vương triều Thương Long, bà hi vọng nếu có ngày mình trở về được sẽ tận mắt nhìn thấy ông đứng trên đỉnh cao vương triều Thương Long.

Từ đó trở đi, Diệp Hạo Thiên vẫn luôn giết địch kiến công, sau tám năm ông đã có được chiến tích trăm trận trăm thắng, trở thành đại tướng trấn quốc trẻ nhất của vương triều Thương Long.

Mà bây giờ chỉ vì Diệp Tu mà Diệp Hạo Thiên có thể sẽ triệt để ngã xuống khỏi vị trí đại tướng trấn quốc.

Diệp Hạo Thiên lộ ra nụ cười vui mừng: “Chỉ là vị trí đại tướng trấn quốc thôi, làm sao quan trọng bằng Tu Nhi đã trở thành đệ tử của thánh cung Thiên Nguyên?"

Diệp Tu cũng là tâm bệnh của Diệp Hạo Thiên, những năm gần đây Diệp Tu hết ăn lại nằm, ăn chơi đàng đi3m bài bạc, nhưng ông vẫn có hi vọng con mình hóa rồng nên vẫn không từ bỏ Diệp Tu, hiện nay hắn thật sự không làm ông thất vọng mà trở thành đệ tử của thánh cung Thiên Nguyên, dù chỉ là đệ tử ngoại môn, nhưng Diệp Hạo Thiên vẫn vô cùng vui mừng.

Diệp Tu cười cười, trong mắt b ắn ra một tia sáng rất kiên định: “Cha tin tưởng con, trừ cha ra thì không ai có tư cách ngồi vào vị trí đại tướng trấn quốc này."

Diệp Hạo Thiên cười nói: 'Không sao cả, nhìn thấy con trưởng thành thì ta đã rất hài lòng."

Diệp Tu không nói gì mà chậm rãi ngồi xuống trước cổ cầm, mười ngón tay của hắn gợi dây đàn lên, dứt khoát nói: "Cha, nghe xong khúc nhạc này, cha sẽ rõ vì sao con kiên định như thế"

"Một khúc cái thế, hiến cho phụ thân!"

Tang...

Tiếng đàn dập dờn vang lên.

Ngay khi sợi dây đàn đầu tiên được khảy lên, sắc mặt Diệp Hạo Thiên và Phạm Thống lập tức thay đổi.

Đây là cầm ý!

Chỉ một tiếng đàn mà một hình ảnh vô cùng chấn động đã tràn vào trong đầu họ, đại tướng cưỡi trên chiến mã, chỉ có một người mà đối diện với trăm vạn đại quân!

Tiếng đàn thứ hai lại lập tức vang lên, trong nháy mắt tứ bề xôn xao bất ổn, đại tướng vác cờ soái thân chinh, tiếng chém giết truyền khắp vạn dặm, thiên địa biến sắc, đại tướng cưỡi ngựa lao nhanh, tuy chỉ có một mình cũng khiến trăm vạn đại quân ảm đạm phai mờ, mỗi một kiếm vung xuống đều khí khái như rồng, hàng ngàn hàng vạn thi thể ngã xuống. Tiếng đàn bắt đầu trở nên dồn dập hơn, đại chiến càng hung hãn, chỉ một mình đại tướng mà không ai trong trăm vạn hùng quân có thể ngăn cản!

Cuối bài nhạc, mặt trời ngã về phía tây, tà dương soi chiếu, trong đất trời mênh mông có trăm vạn thi thể, thanh đao ba thước của đại tướng đâm xéo trên mặt đất, trên mũi kiếm không ngừng nhỏ máu.

Một người diệt trắm vạn hùng quân.

Khinh miệt thiên hạ!

Ầm ầm ầm...

Khi tiếng đàn triệt để chấm dứt, có thể thấy được giữa hồ bùng lên vô số cột nước, như Thương Long vây quanh đình giữa hồ rồi xông lên tận trời.

Lúc này Diệp Hạo Thiên vẫn chìm đắm trong tiếng đàn kia.

Tuy tiếng đàn của Diệp Tu không dễ nghe, chỉ đàn bậy bạ, nhưng ý cảnh này như đang nói với ông rằng ông là đại tướng cái thế vô song kia!

"Chuyện này... Chuyện này...' Phạm Thống kinh sợ đến trực tiếp nói không ra lời, hắn ta không nghĩ đến thiếu gia mới đi tới thánh cung Thiên Nguyên mấy ngày mà đã lĩnh ngộ được cầm ý!

Trong mắt Diệp Tu dấy lên ngọn lửa cực nóng: “Cha, cha yên tâm đi, lần này hài nhi trở về thì không ai có thể lấy được vị trí đại tướng trấn quốc của cha, đó là vinh quang thuộc về riêng cha, con sẽ không để kẻ nào cướp đi!"

Trong ánh mắt ảm đạm của Diệp Hạo Thiên đột nhiên phóng ra hào quang óng ánh.

Trong thời gian mười ngày mà Diệp Tu đã ngộ ra cầm ý!

Phải biết rằng tuy Diệp Hạo Thiên không phải nhạc công thuần túy, nhưng cũng thường xuyên đánh đàn, đến nay đã hơn mười năm, nhưng ở phương diện ý cảnh thì thật sự là cách biệt một trời một đất với khúc nhạc vừa rồi của Diệp Tu.

Diệp Hạo Thiên ngửa mặt lên trời cười to, kích động võ vai Diệp Tu: “Diệp Hạo Thiên này có đứa con nghịch thiên như thế thì sao lại không yên tâm chứ!"
 
Chín Vị Tiên Nữ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 45: Thần bái kiến Nguyệt Quan đại tướng


Sáng sớm hôm sau.

Trong hoàng cung Thương Long.

Vô số đại thần đại tướng dẫn con nối dòng ưu tú nhất của mình tiến vào hoàng cung.

Hôm nay là đại điển sắc phong trọng đại nhất của vương triều Thương Long, có vạn quan vào cung nên có rất nhiều cơ hội để thăng quan tiến tước.

Mà lúc này ở ngoài hoàng cung, ba bóng người xuất hiện trong tâm mắt của rất nhiều người, khiến vô số đại thần thế tử chú ý.

"Tham kiến đại tướng trấn quốc Diệp tướng quân!" Có tiếng chào liên tục vang lên.

Tuy mọi người đều biết sau hôm nay Diệp Hạo Thiên không còn là đại tướng trấn quốc, nhưng ít ra hiện tại vẫn còn giữ chức, bởi vậy họ phải nể mặt ông.

Diệp Hạo Thiên cũng không để ý tới những người này vì rất rõ vẻ mặt đáng ghê tởm của họ, ông đi thẳng về hướng cổng lớn hoàng cung.

"Hống hách cái gì? Sau hôm nay hắn không còn là đại tướng trấn quốc của Phong Vân Thương Long, nhất định là

Nguyệt Quan tướng quân nắm giữ vị trí này."

"Hừ, hắn chỉ có thể đắc ý một thời gian nữa thôi, sau buổi trưa là lúc hắn ngã khỏi vương tọa."

"Đáng tiếc lại sinh ra một nhi tử không được tích sự gì."

Lúc này ở cách đó không xa có một tiếng nói hùng hồn vang lên.

"Diệp Hạo Thiên tướng quân, không ngờ ngươi còn sốt ruột hơn ta."

Tất cả ánh mắt đồng loạt nhìn lại, các đại thần dồn dập tránh ra, người nào cũng cung kính khom người chào.

"Thần bái kiến Nguyệt Quan đại tướng, Thánh Tử Nguyệt Vô Nhai."

Đãi ngộ này thật là khác biệt một trời một vực so với Diệp Hạo Thiên.

Diệp Hạo Thiên dừng bước, Nguyệt Quan và Nguyệt Vô Nhai phía sau chậm rãi đi tới.

Nguyệt Quan nhìn Diệp Hạo Thiên, trên mặt hiện ra nụ cười gần và nói: "Diệp tướng quân, những năm qua phải cảm ơn ngươi dẫn dắt, bằng không ta không thể ngồi vào vị trí hiện tại"

Ánh mắt Diệp Hạo Thiên hơi lạnh: “Vị trí nào?"

Nguyệt Quan cười nhạt một tiếng và nói: "Xem ra Diệp tướng quân không nhạy bén gì cả, lẽ nào Diệp tướng quân không biết đêm qua thái thượng hoàng mời ta và khuyển tử Vô Nhai cùng Bắc Băng Tinh Hoàng đi đến dạ yến?"

Diệp Hạo Thiên nhướng mày lên, đanh giọng mà nói: "Vậy thì thế nào?"

Nguyệt Quan cười lắc lắc đầu, có vẻ cực kỳ khinh bỉ: “Xem ra Diệp tướng quân có điều không biết, chúng ta được thái thượng hoàng mời đến, chẳng lẽ Diệp tướng quân không biết là vì sao à?"

"Cho nên Nguyệt Quan đại tướng cảm thấy mình ngồi chắc vị trí đại tướng trấn quốc rồi sao?" Một giọng nói lạnh như băng bỗng vang lên.

Tiếng nói này vừa vang lên thì rất nhiều người đều biến sắc.

Bởi vì câu nói này không phải là Diệp Hạo Thiên nói, mà là Diệp Tu đứng bên cạnh Diệp Hạo Thiên!

Tên này dám dùng thái độ đó để nói chuyện với Nguyệt Quan!

Ánh mắt sắc bén như kiếm của Nguyệt Quan đảo qua người Diệp Tu, không khỏi miệt thị bật cười: “Ngươi cảm thấy thế nào?"

Diệp Tu nhìn chằm chằm Nguyệt Quan, Nguyệt Quan là cường giả Tinh Vương tầng chín đỉnh cao, đối mặt với ánh mắt của cường giả như vậy thì người thường căn bản không dám đối diện, nhưng Diệp Tu lại không dao động chút nào.
 
Chín Vị Tiên Nữ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 46: Thương Huyền Nguyệt!


"Có câu nói rằng, người lòng lang dạ sói ắt gặp báo ứng thiên đạo!"

Vù!!

Câu nói này như quả pháo nổ tung trong đám người, người lòng lang dạ sói mà Diệp Tu nói là đang ám chỉ Nguyệt Quan đại tướng!

Sau đó Diệp Tu tiếp tục nói: "Đúng rồi, đã quên nói, tuy khuyển tử Nguyệt Vô Nhai của Nguyệt Quan đại tướng là Thánh Tử, nhưng lại không chịu nổi một chiêu của ta."

Diệp Tu nói rất nhẹ nhàng, Nhưng đông đảo đại thần lập tức ồn ào cười to.

Nguyệt Vô Nhai không chịu nổi một chiêu của Diệp Tu? Quả thực là hoang đường đến cực điểm.

Đầu tiên là bàn về thân phận, một người là Thánh Tử, một kẻ bị giáng thành đệ tử ngoại môn bình thường.

Nói về thực lực, Nguyệt Vô Nhai là cảnh giới Tinh Lực cảnh tầng chín đỉnh cao với sức mạnh lên đến 220 vạn cân, cũng được cho là đứng đầu trong đa số thiên kiêu Tinh Lực cảnh tầng chín, là yêu nghiệt tuyệt phẩm hoàn toàn xứng đáng.

Diệp Tu lại nói Nguyệt Vô Nhai không chịu nổi một chiêu?

Sắc mặt Nguyệt Vô Nhai đột nhiên lạnh xuống, tên tiểu tử này nói câu nào cũng đang tìm đường chết.

Nguyệt Quan cười lạnh, không để ý đến Diệp Tu mà nhìn Diệp Hạo Thiên và nói: "Khuyển tử của Diệp tướng quân trời sinh có bệnh não, ta không trách hắn, nhưng hi vọng Diệp tướng quân hiểu chuyện nên cố gắng quản miệng của con trai mình, bằng không ngươi sẽ không hy vọng nhìn thấy kết cục đâu.”

Diệp Hạo Thiên trực tiếp năm lấy cổ áo Nguyệt Quan, trợn mắt nhìn: “Nguyệt Quan, ngươi muốn gì thì cứ nhắm vào ta này!"

"Nếu ngươi nói thêm một câu không tốt về con ta thì ta cũng không ngại động thủ với ngươi ngay ở đây!"

Chiến ý hùng hồn lập tức bùng nổ.

Diệp Hạo Thiên cũng là Tinh Vương tầng chín đỉnh cao, thực lực của ông còn mạnh hơn Nguyệt Quan một chút.

Nguyệt Quan hất tay Diệp Hạo Thiên ra, ông ta không cần tính toán với hạng người sắp bị mình đạp ở dưới chân, chờ ông †a ngồi lên vị trí đại tướng trấn quốc thì có thể trực tiếp chà đạp Diệp Hạo Thiên và Diệp Tu trong lòng bàn tay.

Nguyệt Quan miệt thị cười một tiếng: “Diệp tướng quân đừng nổi giận, không bằng hưởng thụ thời khắc cuối cùng này đi, qua hôm nay thì ngươi không còn là đại tướng trấn quốc nữa đâu."

Nguyệt Quan dứt lời thì trực tiếp rời đi.

Diệp Tu nhìn bóng lưng Nguyệt Quan, trên khóe môi hiện ra một nụ cười gắn quỷ dị.

"Cha, cha yên tâm đi, con đã không còn là Diệp Tu lúc trước, hiện tại con đã hoàn toàn lột xác rồi."

"Đợi đến đại điển sắc phong thì con sẽ đích thân chứng minh cho mọi người xem rốt cuộc Nguyệt Vô Nhai không đỡ nổi một đòn như thế nào!"

"Ta cảm thấy rất đúng, lần này thiếu gia trở về đã xảy ra biến hóa nghiêng trời, hôm qua tướng quân cũng nghe thấy cầm ý mà thiếu gia lĩnh ngộ ra đấy, tư chất như vậy tuyệt đối là phong thái nghịch thiên!" Phạm Thống tay cầm Thanh Long đao, nói năng hùng hồn.

Trong lòng Diệp Hạo Thiên rất phức tạp, cũng không phải ông không tin Diệp Tu, chỉ là ông biết thiên phú của Nguyệt Vô Nhai thật sự rất mạnh, hiện nay chỉ mới 18 tuổi mà đã là Tinh Lực cảnh tầng chín đỉnh cao, vượt xa đa số những người cùng tuổi.

"Đi thôi."

Diệp Hạo Thiên thở dài một tiếng.

Ba người đi tới trước hai toà đại điện, có thái giám tiến lên.

"Diệp tướng quân, rất nhiều tướng thần và hoàng thượng, thái thượng hoàng đã dùng xong tiệc sáng, mời đi theo nô tài."

Tiếp đó Diệp Tu và Diệp Hạo Thiên, Phạm Thống tách ra.

Diệp Tu được dẫn đến cung điện có rất nhiều thế tử, công chúa đang dùng tiệc sáng.

Mà vừa bước vào điện, một mùi hương thấm ruột thấm gan đã xông vào mũi.

Diệp Tu ngẩng đầu nhìn lại, khi thấy dung nhan của thiếu nữ trước mặt thì đôi mắt hắn không khỏi lạnh xuống.

Là nàng ta!

Thương Huyền Nguyệt!
 
Back
Top Dưới