Đam Mỹ Chìm Trong Say Đắm

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
600,278
0
0
AP1GczPq1fQs-3gJcFo_wT7gCIGv-dynLCGUyIEdPbgqAN9Hfpx5iBGAByTxakp_5jdQ8pjd2qcwNHAu4UK85R-dCHtMG6SfP9eYWPBw14MtU92_LX9M1nDVnv9KYWVxpra3fiCejCHY2rXQ7tDoYBjWb4ja=w215-h322-s-no-gm

Chìm Trong Say Đắm
Tác giả: Tịch Dương Khán Ngư
Thể loại: Đam Mỹ, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Đinh Cạnh Nguyên thật sự chỉ là người hơi ở sạch một chút thôi, nội tâm có một chút âm trầm, u ám, nhưng từ khi quen Tô Mặc, mới hiểu được tình cảm giữa người với người là kì diệu và ấm áp cỡ nào.

Sau đó, hắn chuyển thành một kẻ biến thái hoàn toàn, hắn muốn chiếm hữu Tô Mặc cho riêng mình, bất chấp mọi thủ đoạn.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Theo Đuổi Chim Loan - Thất Tát Nương Tử
  • Vào Nhầm Lồng Chim - Hàm Hương
  • Chìm Đắm Trong Sự Nuông Chiều Của Anh
  • Chìm Trong Hạnh Phúc - Khôi Tiểu Thường
  • Chim Trong Lồng - Kim Thị Nữ
  • Ngày Chim Yến Trở Về - Mặc Khả Ngôn
  • Chìm Trong Say Đắm
    Chương 14


    Tháng bảy, Đinh Cạnh Nguyên đến Hồng Kông tham gia giải đấu giao hữu.

    Lúc trận đấu đầu tiên bắt đầu, hắn bất ngờ nhìn thấy mẹ mình và người đàn ông tên Đinh Khê Xuyên kia trên khán đài.

    Lúc đó, mẹ hắn còn vui vẻ vẫy tay với hắn.

    Kết quả Đinh Cạnh Nguyên thua trận đấu đó, hơn nữa còn thua rất thảm hại.

    Sau khi xuống sân, vào phòng nghỉ cởi bỏ bộ đồ đấu kiếm, huấn luyện viên Văn mới cau mày, hừ lạnh một tiếng, đi đến hỏi hắn rốt cuộc là chuyện gì, lại giở trò gì nữa.

    "Em cố ý đấy." Đinh Cạnh Nguyên cởi bỏ bộ đồ bảo hộ, ném sang một bên, vuốt mái tóc ngắn ướt đẫm mồ hôi.

    "Tôi có mắt, nhìn ra được." Huấn luyện viên Văn bực bội ngồi phịch xuống bên cạnh Đinh Cạnh Nguyên.

    "Giải đấu giao hữu, thua hay thắng có quan trọng gì, em đây là đang giấu nghề, đến Đại Hội Thể Thao Toàn Quốc, em nhất định sẽ giành huy chương vàng cho thầy." Đinh Cạnh Nguyên vừa nói vừa vỗ vai huấn luyện viên.

    Huấn luyện viên Văn trừng mắt nhìn hắn, Đinh Cạnh Nguyên quá ngang bướng, nếu không phải thấy hắn thực sự có tiềm năng giành huy chương thì ông đã sớm đuổi hắn đi rồi.

    Tối hôm đó, Đinh Cạnh Nguyên thậm chí còn không nhận được điện thoại hẹn đi ăn cơm của Giang Tâm Mi.

    Tuy rằng cho dù bà có gọi, hắn cũng sẽ không đi.

    Buổi tối, trước khi ra ngoài chơi, Chu Chuyển Dự rủ Đinh Cạnh Nguyên một tiếng, biết hắn bây giờ đã có người trong lòng, đã lâu không cùng mình đi chơi bời, vốn không hy vọng gì, không ngờ Đinh Cạnh Nguyên rất sảng khoái đồng ý ngay.

    Nửa giờ sau khi Đinh Cạnh Nguyên chuẩn bị xong, hai người đẹp trai ngời ngời ra khỏi cửa, bắt taxi đến thẳng quảng trường Tiêm Đông, nơi tập trung rất nhiều quán bar.

    Có Đinh Cạnh Nguyên đi cùng, Chu Chuyển Dự hoàn toàn không phải lo lắng về vấn đề tiền bạc.

    Cậu ta không biết nhà Đinh Cạnh Nguyên làm nghề gì, nhưng biết rõ trong ví hắn toàn là tiền mới và thẻ vàng.

    Khác với Đinh Cạnh Nguyên thích những chàng trai xinh đẹp, Chu Chuyển Dự thích những cô gái ngực to não nhỏ.

    Hai người cao ráo, vai rộng eo thon, vừa bước vào cửa đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

    Rất nhanh, bọn họ đã tìm được "mục tiêu" của mình.

    Đinh Cạnh Nguyên để ý một chàng trai trẻ da trắng mắt đẹp.

    Đều là những người thường xuyên ra ngoài chơi, đối phương rất biết điều, hai bên nhanh chóng đạt được "thỏa thuận ngầm".

    Đinh Cạnh Nguyên đưa chàng trai đến khách sạn.

    Hắn nhất quyết yêu cầu chàng trai làm bằng miệng cho hắn sướng trước.

    Đinh Cạnh Nguyên v**t v* đầu chàng trai, cúi đầu nhìn dáng vẻ quyến rũ của cậu ta.

    Khi cậu ta ra sức m*t mạnh, hắn nhìn thấy trên má cậu ta hiện lên hai lúm đồng tiền rất đẹp.

    Sau khi được "phục vụ", Đinh Cạnh Nguyên bỗng chốc mất hết hứng thú.

    Hắn nhớ đến "lúm đồng tiền nhỏ" ở Ô Thị, cuối cùng không "tiến vào".

    Hắn rút một xấp tiền từ trong ví ra để bồi thường cho chàng trai, bị cậu ta ném thẳng vào mặt, mắng chửi: "Đồ thần kinh!"

    Đinh Cạnh Nguyên ngồi một mình trên giường lớn trong khách sạn, nhìn đống tiền rơi đầy đất, trên mặt nở nụ cười mỉa mai.

    "Đang làm gì thế?"

    "Suýt nữa thì ngủ quên, bị cậu đánh thức.

    Còn cậu, sao giờ này còn chưa ngủ?"

    "Vừa nãy tôi đang "tự xử"." Đinh Cạnh Nguyên ngả người ra sau, nằm xuống giường.

    "...Cậu đúng là..." Bỗng nhiên nói đến chuyện này, Tô Mặc có chút ngại ngùng, tuy rằng "tự xử" là chuyện bình thường của con trai.

    "Không phải cậu nói là phải đến Hồng Kông thi đấu sao?" Tô Mặc vội vàng chuyển chủ đề.

    "Ừ, tôi đang ở đây, hôm nay tôi có thi đấu, thua rất thảm." Giọng Đinh Cạnh Nguyên nghe có vẻ rất chán nản.

    "...Thua keo này, bày keo khác, đừng nản chí.

    Cậu đã từng giành huy chương, thực lực của cậu ai cũng biết mà.

    Lần sau cố gắng phát huy nhé." Tô Mặc an ủi hắn, hoàn toàn chân thành.

    Anh cũng hiểu được phần nào tính cách của Đinh Cạnh Nguyên, biết hắn là người rất kiêu ngạo, sợ hắn bị đả kích.

    "Tôi thua là vì nhìn thấy ba tôi, cố ý thua để cho ông ấy xem, tâm trạng rất tệ."

    "..." Tô Mặc cau mày, hoàn toàn không hiểu.

    "Thực ra...!tôi là con riêng." Giọng Đinh Cạnh Nguyên rất nhỏ.

    "...Con riêng thì sao?" Một lúc lâu sau, Tô Mặc mới nhẹ giọng phản bác, bỗng nhiên cảm thấy rất thương người ở đầu dây bên kia.

    Ban đầu, anh đang nằm, lúc này đã ngồi bật dậy: "Cậu rất giỏi, đã giành được rất nhiều huy chương, tính cách mạnh mẽ, lại còn rất đẹp trai..."

    "Cảm ơn cậu, Tô Mặc." Đinh Cạnh Nguyên nhắm mắt, lẩm bẩm, trong căn phòng khách sạn xa lạ này, hắn dường như có chút yếu đuối: "Nhớ cậu quá."

    "..." Giọng Đinh Cạnh Nguyên rất nhỏ, nhưng Tô Mặc nghe rất rõ, anh chớp mắt, vội vàng ậm ừ cho qua chuyện.

    Trong điện thoại im lặng một lúc, Đinh Cạnh Nguyên bỗng nhiên nói: "Tôi mua quà cho cậu rồi."

    Mười phút sau, Đinh Cạnh Nguyên cúp điện thoại, mặc quần áo rồi rời đi, cũng không nhặt đống tiền rơi đầy đất.

    Hắn bắt taxi đến tiệm vàng bạc gần đó, đi dạo một vòng, nhưng không mua gì, bởi vì đồ ở đây rất đắt, hắn sợ mua rồi Tô Mặc sẽ không nhận.

    Đầu tháng Tám, Tô Mặc nhận được món quà mà Đinh Cạnh Nguyên gửi về nhà: một chiếc vòng tay thông minh, có thể theo dõi giấc ngủ, nhắc nhở tình trạng vận động, đánh thức thông minh và tự động tải dữ liệu lên đám mây liên quan.

    Vòng tay màu xanh lam, đeo trên cổ tay rất đẹp.

    Lúc đó Đinh Cạnh Nguyên đã mua một cặp, hắn đeo chiếc màu đen.

    29

    Đầu tháng Chín, Đại Hội Thể Thao Toàn Quốc được tổ chức tại thành phố S.

    Nhà thi đấu của trường đại học Giao Thông được sử dụng, nhưng môn đấu kiếm không thi đấu ở đây.

    Đinh Cạnh Nguyên đã sớm thông báo lịch thi đấu của mình cho Tô Mặc.

    Nhưng hai trận đấu đầu tiên Tô Mặc đều không đến, bởi vì địa điểm thi đấu ở quá xa, phải đi qua sông, mà hôm đó anh có lớp, chắc chắn đến không kịp.

    Sau đó, Tô Mặc nhắn tin cho Đinh Cạnh Nguyên, anh tưởng Đinh Cạnh Nguyên sẽ tức giận, gọi điện thoại đến mắng anh vài câu, dù sao cũng đã hẹn trước rồi.

    Không ngờ lại chẳng có động tĩnh gì.

    Tô Mặc gọi điện thoại cho hắn, nhưng hắn không nghe máy.

    Rõ ràng Đinh Cạnh Nguyên đang giận dỗi.

    Tô Mặc không chịu nghỉ học vì hắn, hắn còn không bằng hai tiết học chuyên ngành của Tô Mặc.

    Trận đấu vòng 1/8, hắn đã mặc sẵn bộ đồ đấu kiếm, đứng ở bên lề sân đấu, nhưng cuối cùng vẫn không thấy người đến.

    Đinh Cạnh Nguyên ghen tị với hai tiết học chuyên ngành của Tô Mặc.

    Trận đấu hôm đó, Đinh Cạnh Nguyên thi đấu rất hăng, đánh bại đối thủ một cách áp đảo.

    Huấn luyện viên Văn đứng bên lề vỗ tay không ngớt.

    Trận đầu tiên không đến, trận thứ hai cũng mất dạng.

    Không những không đến, mà còn muốn tiết kiệm tiền điện thoại, chỉ nhắn cho hắn một tin nhắn là xong.

    Đinh Cạnh Nguyên vô cùng tức giận.

    Trận tứ kết diễn ra vào sáng thứ Bảy.

    Đinh Cạnh Nguyên đến nhà thi đấu lúc tám giờ, vừa xuống xe đã nhìn thấy Tô Mặc đứng ở cổng, mặc áo phông trắng in chữ, quần short jean xanh, tay xách một chiếc túi.

    Đinh Cạnh Nguyên liếc nhìn bao bì là biết đó là gì, là một bộ đồ đấu kiếm.

    Quan trọng nhất là, trên cổ tay trái đang xách túi có đeo vòng tay màu xanh lam mà hắn tặng, là một cặp với chiếc màu đen trên cổ tay hắn.

    Tô Mặc đang mỉm cười với hắn.

    Làm gì vậy, muốn dùng một nụ cười để "xoa dịu" mọi chuyện à? Không dễ như vậy đâu.

    Cho dù có cười đến lộ lúm đồng tiền đáng yêu cũng vô dụng.

    Từ cổng nhà thi đấu đến phòng nghỉ, Đinh Cạnh Nguyên vẫn giữ vẻ mặt "tôi đang giận cậu", còn Chu Chuyển Dự bên cạnh thì liên tục bắt chuyện với Tô Mặc, bị hắn trừng mắt cũng coi như không thấy, sắc mặt Đinh Cạnh Nguyên càng lúc càng khó coi.

    "Cái vòng tay này đẹp thật đấy." Chu Chuyển Dự khen.

    "Đinh Cạnh Nguyên tặng tôi." Tô Mặc mỉm cười đáp, liếc nhìn Đinh Cạnh Nguyên vẫn đang giận dỗi.

    "Là một cặp với chiếc trên tay Đinh Cạnh Nguyên à?" Chu Chuyển Dự hỏi bằng vẻ mặt ngây thơ vô số tội, nhưng trong lòng lại đầy ý xấu.

    "..." Không hiểu sao, Tô Mặc nghe câu hỏi này, tim bỗng đập nhanh, anh nghi ngờ nhìn cổ tay Đinh Cạnh Nguyên, quả nhiên hắn cũng đeo một chiếc màu đen trên cổ tay trái.

    "Bộ đồ đấu kiếm hiệu này không rẻ đâu." Chu Chuyển Dự lập tức chuyển chủ đề, ho khan một tiếng, cố ý ho cho Đinh Cạnh Nguyên nghe.

    Bộ đồ đấu kiếm hiệu Nike ít nhất cũng phải hơn một ngàn tệ, Tô Mặc thật hào phóng.

    "Hiệu này bảo vệ tốt hơn." Tô Mặc vội vàng giải thích.

    Đinh Cạnh Nguyên tặng anh vòng tay, nên anh tặng lại một bộ đồ đấu kiếm.

    Cái vòng tay đó rất đắt, anh đã tra trên mạng rồi, lúc đó còn giật mình, không ngờ Đinh Cạnh Nguyên lại tặng quà đắt tiền như vậy.

    Tối hôm đó, anh nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ rất lâu, nhất định phải tặng lại hắn thứ gì đó.

    Nhưng hình như Đinh Cạnh Nguyên chẳng thiếu thứ gì.

    Thực ra, chiều hôm qua, anh đã trốn một tiết học đại cương để đi mua món quà này cho Đinh Cạnh Nguyên..
     
    Chìm Trong Say Đắm
    Chương 16


    Trận đấu kết thúc, Đinh Cạnh Nguyên và Tô Mặc rời đi ngay.

    Sau khi ra khỏi cổng trường, lên xe taxi, Đinh Cạnh Nguyên mới gọi điện thoại cho huấn luyện viên xin nghỉ.

    Huấn luyện viên Văn tất nhiên nổi trận lôi đình, Đinh Cạnh Nguyên lại tự ý hành động, ngày kia còn thi đấu, sau khi thi đấu cá nhân còn có thi đấu đồng đội, không tập trung luyện tập mà muốn làm gì?

    "Huấn luyện viên Văn giận rồi hả? Chiều nay cậu không tập luyện à?" Giọng nói trong điện thoại rất lớn, Tô Mặc ngồi bên cạnh cũng nghe thấy.

    "Kệ ông ấy, đến lúc đó tôi giành huy chương cho ông ấy là được.

    Giờ này rồi mà còn tập luyện, chỉ là tự an ủi bản thân thôi, nước đến chân mới nhảy thì có tác dụng gì." Đinh Cạnh Nguyên cúp điện thoại, dựa người vào ghế, nghiêng đầu nhìn Tô Mặc, trên mặt nở nụ cười nửa miệng, tâm trạng có vẻ rất tốt.

    "Đói bụng chưa?"

    Lúc này mới mười giờ sáng, Tô Mặc lắc đầu, không hiểu sao hắn lại hỏi như vậy, nhưng anh đã quen với việc Đinh Cạnh Nguyên nói chuyện "đầu nam đuôi bắc" nên cũng không lấy làm lạ, chỉ nhìn hắn, chờ hắn nói tiếp.

    Đinh Cạnh Nguyên chậm rãi cong khoé môi cười với Tô Mặc.

    32

    Căn hộ của Đinh Cạnh Nguyên nằm trong một khu chung cư cao cấp, cách trường đại học Giao Thông khá xa, ban đầu hắn thấy đi đi lại lại phiền phức, nên cũng từng ở ký túc xá vài đêm.

    Sau đó, Tô Mặc và Lương Bân chuyển vào, khiến căn phòng trở nên "bẩn đến mức không thể ở nổi", nên Đinh Cạnh Nguyên không bao giờ ở ký túc xá nữa.

    Sau này, việc hắn đến thăm đồng đội tất nhiên có ý đồ khác rồi.

    Hai người đến khu chợ gần đó mua mấy túi lớn đồ ăn, như thể đang chuẩn bị cho một bữa tiệc, hai tay xách đầy.

    Vừa bước vào nhà, Tô Mặc đã không khỏi thốt lên một tiếng trầm trồ, không bàn đến chuyện trang trí thế nào, trước tiên đập vào mắt là một chữ: sạch.

    Phòng khách rất rộng, có thể nhìn thấy phòng ăn được ngăn cách bằng vách kính trong suốt, trên sofa, trên bàn trà, trên sàn nhà, không có bất kỳ thứ gì thừa thãi, mọi nơi đều sạch bong kin kít.

    Phòng bếp còn sạch sẽ hơn, Đinh Cạnh Nguyên chưa bao giờ nấu nướng.

    Đinh Cạnh Nguyên hoàn toàn không cần phải giả vờ đáng thương, chỉ cần nhẹ nhàng buông một câu "lâu rồi không được ăn cơm nhà, thèm quá", Tô Mặc đã tự nguyện "chui đầu vào rọ".

    Tô Mặc cảm thấy Đinh Cạnh Nguyên có chút đáng thương, một mình sống trong căn hộ rộng lớn như vậy, tuy rằng sạch sẽ nhưng lại lạnh lẽo, còn suốt ngày ăn đồ ăn ngoài.

    Tô Mặc thật sự rất thương hắn.

    Thế là trưa hôm đó, Tô Mặc biến thành một "đầu bếp tài ba", vừa xào vừa nấu, bận rộn không ngớt.

    Đinh Cạnh Nguyên thì hai tay đút túi quần, lúc thì đứng bên cạnh, lúc thì đứng sau lưng anh, nhìn anh thái rau xào nấu, thỉnh thoảng nghe theo chỉ thị, đưa tay lên tủ bát đĩa lấy đĩa, đưa bát.

    Tủ bếp nhà Đinh Cạnh Nguyên được lắp rất cao, ngay cả hắn cũng phải ngẩng đầu mới với tới, Tô Mặc "nấm lùn" như vậy thì càng vất vả hơn.

    Trong căn bếp của hắn cuối cùng cũng vang lên âm thanh đặc trưng của việc nấu nướng.

    Hơn nữa, người trong điện thoại hôm đó bây giờ đang bận rộn trong bếp của hắn, làm món thịt bò xào nấm mà hắn rất muốn ăn.

    Thời tiết tháng chín vẫn còn khá nóng, lúc này, trán và gáy Tô Mặc đã lấm tấm mồ hôi.

    Đinh Cạnh Nguyên đứng cách anh một bước chân, cúi đầu nhìn chằm chằm vào cần cổ ướt đẫm mồ hôi của anh.

    Cần cổ Tô Mặc trắng nõn thanh tú, lộ ra từ cổ áo tròn của chiếc áo phông.

    Bỗng nhiên, hắn đưa ngón tay lên, lướt nhẹ trên làn da trắng mịn ấy, sau đó đưa ngón tay vào miệng, dùng đầu lưỡi nếm thử, cảm nhận được vị mặn mặn của mồ hôi.

    "Gì vậy?" Tô Mặc tưởng Đinh Cạnh Nguyên chạm vào anh là có chuyện muốn nói, vừa đảo rau vừa hỏi, không quay đầu lại.

    "Tửu lượng của cậu thế nào?

    "Cũng được, uống nhiều thì ngủ một giấc là tỉnh.

    Chỉ là không thể uống lẫn lộn, chắc chắn sẽ say quắc cần câu.

    Còn cậu?"

    "Chắc chắn là hơn cậu rồi.

    Vậy trưa nay uống rượu vang đỏ nhé, tôi có một chai ngon." Đinh Cạnh Nguyên vừa nói vừa đi ra khỏi bếp tìm rượu.

    33

    Tô Mặc nấu một bàn đầy món ngon, không cần phải nói, Đinh Cạnh Nguyên rất nể mặt, ăn rất nhiều, gần như là ăn đến no căng bụng.

    So với lần đầu tiên hai người cùng nhau ăn lẩu, nói chuyện "đầu nam đuôi bắc", thì bây giờ, dù là chủ đề gì, hai người cũng có thể thoải mái trò chuyện.

    Sau đó, Đinh Cạnh Nguyên còn mang laptop ra bàn ăn, mở máy lên, mở dữ liệu vòng tay trên đám mây của mình cho Tô Mặc xem.

    Rượu tất nhiên cũng không uống ít.

    Uống đến cuối cùng, khi men rượu vang đỏ ngấm vào, Tô Mặc mới biết chai rượu mà Đinh Cạnh Nguyên mở chắc chắn là rượu ngon.

    Nhưng mà đã muộn, hai má anh đã đỏ bừng.

    Không cần dọn dẹp bát đĩa trong bếp, sẽ có người giúp việc đến dọn.

    Vì vậy, sau khi rửa mặt trong phòng tắm xong, Tô Mặc an tâm ngã xuống giường lớn của Đinh Cạnh Nguyên chuẩn bị đánh một giấc thật ngon.

    Trong tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm vọng ra, Tô Mặc ôm chiếc chăn mềm mại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

    Mười phút sau, Đinh Cạnh Nguyên bước ra khỏi phòng tắm, trên người không mảnh vải che thân.

    Hắn nhìn thấy Tô Mặc đã ngủ say trên giường mà chưa thay quần áo.

    Hai bắp chân lộ ra ngoài quần short nổi bật trên nền ga trải giường màu xanh đậm, trông thật trắng trẻo mịn màng.

    Đinh Cạnh Nguyên bước đến, đưa tay sờ thử, rất trơn.

    Hai má Tô Mặc đỏ ửng, mắt nhắm nghiền, đôi môi đầy quyến rũ hơi hé mở, ngủ rất ngon lành.

    Đinh Cạnh Nguyên đứng ở đầu giường nhìn xuống, đưa ngón tay cái nhẹ nhàng v**t v* đôi môi của Tô Mặc, cảm giác mềm mại ngoài dự đoán.

    Tim hắn bỗng chốc rung động, đột nhiên nảy sinh ý nghĩ muốn nuốt chửng người này ngay lập tức.

    Vừa nghĩ đến đó, "c** nh*" của hắn đã có phản ứng.

    Hôm nay trên sân đấu, lúc Tô Mặc chạy đến hỏi hắn có bị thương không, hắn đã cảm nhận rõ ràng sự lo lắng và quan tâm của anh, đó là một loại cảm giác, chỉ có thể cảm nhận, không thể diễn tả bằng lời.

    Là một loại "từ trường hấp dẫn" chỉ xuất hiện khi thích đối phương.

    Không biết Tô Mặc có cảm nhận được hay không? Cho dù có cảm nhận được, chắc cũng không muốn thừa nhận đâu.

    Hôn anh ngay bây giờ, đánh thức anh, mạnh mẽ tiến vào, "hành hạ" đến mức anh chịu không nổi, chiếm hữu anh hoàn toàn, không bỏ sót bất kỳ nơi nào.

    Hắn nghĩ như vậy, nhưng rõ ràng bây giờ chưa phải lúc.

    Tô Mặc rất tốt, rất tốt, vừa ấm áp vừa tốt bụng, lúm đồng tiền đáng yêu vô cùng.

    Ở bên anh, dù nói chuyện hay làm việc gì cũng đều khiến hắn cảm thấy cực kỳ thoải mái.

    Đinh Cạnh Nguyên thích Tô Mặc, đã rất thích rồi.

    Hắn muốn chiếm hữu người này, đồng thời cũng muốn được đối phương chiếm hữu.

    Hắn phải cẩn thận từng bước, đưa người con trai dễ thương này vào "lòng bàn tay" của hắn.

    Vì vậy, Đinh Cạnh Nguyên chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Tô Mặc đang ngủ say, một tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt ửng hồng của anh, một tay nắm chặt "c** nh*" của mình, nhanh chóng tự sục.

    Trong đầu hắn tất nhiên là những hình ảnh 18+ điên cuồng.

    Lần này đối phương đang ở ngay dưới tay nên sự tưởng tượng cũng cực kỳ chân thực sống động, đến mức khiến hắn muốn phát điên.

    Cuối cùng, Đinh Cạnh Nguyên thở hổn hển, b*n r* đầy tay mình.

    Đinh Cạnh Nguyên đưa tay lên, l**m "con cháu" trên tay, nhìn chằm chằm vào Tô Mặc, khóe miệng nở nụ cười đầy toan tính.

    Hắn xoay người bước vào phòng thay đồ, lấy q.uần lót mặc vào.

    Quay lại giường, hắn hôn lên lúm đồng tiền trên khuôn mặt nóng bừng của Tô Mặc rồi an tâm nhắm mắt lại.

    Cả hai đều uống rượu, nên giấc ngủ này rất sâu, mãi đến hơn bốn giờ chiều mới tỉnh dậy.

    Buổi tối, hai người lại cùng nhau ăn cơm, sau đó ra ngoài xem một bộ phim bom tấn 3D mới ra mắt của Mỹ.

    Xem phim xong, Đinh Cạnh Nguyên muốn Tô Mặc qua đêm ở nhà hắn nhưng Tô Mặc mỉm cười từ chối.

    Hắn cũng không ép buộc, lái xe đưa Tô Mặc về tận ký túc xá.

    "Ngày kia nhớ đến xem trận bán kết đấy." Trước khi rời đi, Đinh Cạnh Nguyên ra lệnh.

    "..." Thứ Hai có lớp, Tô Mặc không nói là không đi, chỉ hơi do dự.

    "Cậu không đến, tôi nhất định sẽ thua thảm hại." Đinh Cạnh Nguyên nói rất nghiêm túc, Tô Mặc chỉ cần nhìn vào mắt hắn là đủ hiểu.

    Dùng việc cố ý thua trận để uy h**p người khác, chắc chỉ có Đinh Cạnh Nguyên mới làm được.

    Nói xong câu đó, Đinh Cạnh Nguyên liếc nhìn Tô Mặc, xoay người rời đi.
     
    Chìm Trong Say Đắm
    Chương 17


    34

    Đinh Cạnh Nguyên tập luyện đấu kiếm hơn mười năm, tham gia vô số giải đấu lớn nhỏ, chưa có lần nào muốn thắng như lần này.

    Không chỉ là muốn giành huy chương để báo cáo với huấn luyện viên, mà hắn muốn chiến thắng, với khát khao mãnh liệt, không chỉ muốn đánh bại đối thủ, mà còn muốn giành chiến thắng một cách đẹp mắt, bởi vì hắn biết dưới khán đài có một người đang nhìn hắn.

    Tất nhiên, Tô Mặc đã đến xem cả trận bán kết và chung kết, còn Đinh Cạnh Nguyên thì thi đấu với phong độ cao nhất, thái độ nghiêm túc nhất.

    Trong trận chung kết, thời khắc căng thẳng nhất, mỗi lần ghi điểm, theo tiếng vỗ tay vang dội, Đinh Cạnh Nguyên đều nắm chặt tay trái, giơ lên cao.

    Tô Mặc đứng ở dưới nhìn, dường như có thể cảm nhận được sự phấn khích của hắn, nghe thấy tiếng hô hào vang dội, oai phong lẫm liệt, dốc hết sức mình trong lòng hắn.

    Năm đó, tại Đại Hội Thể Thao Toàn Quốc, Đinh Cạnh Nguyên đã giành huy chương vàng ở nội dung trọng kiếm nam.

    Sau khi đâm trúng đối thủ, đèn báo hiệu sáng lên, ghi điểm, Đinh Cạnh Nguyên nghe thấy câu nói "Đinh Cạnh Nguyên giỏi quá" của Tô Mặc vang lên giữa tiếng vỗ tay, hắn cảm thấy vô cùng sảng khoái, sảng khoái hơn cả "tự xử" gấp trăm lần.

    Sau đó, hắn bình tĩnh lại, tháo mặt nạ xuống, vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi, bước xuống sàn đấu.

    Lúc này, đèn đã bật sáng, Đinh Cạnh Nguyên điềm tĩnh bước đến chỗ huấn luyện viên Văn, kẹp mặt nạ dưới cánh tay, ôm lấy huấn luyện viên để chúc mừng.

    Ôm xong huấn luyện viên, Đinh Cạnh Nguyên ném mặt nạ xuống đất, sau đó thuận thế ôm Tô Mặc vào lòng, hai tay siết chặt, cúi đầu xuống, vùi mặt vào cổ Tô Mặc, lén lút dùng đầu lưỡi l**m nhẹ, nếm được vị mồ hôi của chàng trai trẻ.

    Mấy đồng đội trong đội cũng đến xem trận chung kết.

    Trước khi lên nhận giải, Chu Chuyển Dự đã chụp ảnh cho mọi người ở bên lề sân đấu.

    Đinh Cạnh Nguyên chụp ảnh với đồng đội, với huấn luyện viên, tất nhiên cũng chụp với Tô Mặc.

    Hắn khoác tay lên vai Tô Mặc, tay kia xoa đầu anh, ôm anh chụp một tấm ảnh.

    Trong ảnh, Tô Mặc bị hắn ôm đến mức nghiêng người sang một bên, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, lúm đồng tiền đáng yêu hiện rõ trên má trái.

    Nhiều năm sau, bức ảnh này xuất hiện trong tất cả các ví tiền của Đinh Cạnh Nguyên, được hắn chụp lại dưới nhiều hình thức khác nhau, lưu trữ trong tất cả các điện thoại, máy tính mà hắn từng sử dụng.

    Lúc lên nhận giải, Đinh Cạnh Nguyên mặt không chút cảm xúc, như thể việc hắn có giành được giải hay không đều không quan trọng.

    Chỉ có huấn luyện viên Văn dưới khán đài mới biết hắn coi trọng chiến thắng lần này đến mức nào.

    Hai ngày trước trận chung kết, Đinh Cạnh Nguyên - người chưa bao giờ "nước đến chân mới nhảy" - lại tập luyện một mình trong phòng tập đến tận khuya, mồ hôi ướt đẫm.

    Huấn luyện viên Văn nhớ đến lần đầu tiên Đinh Cạnh Nguyên thua trận, cũng như vậy, hắn nhốt mình trong phòng tập, luyện tập ngày đêm.

    Bảo hắn đi nghỉ ngơi, hắn nói không, hỏi hắn tại sao, hắn nói hắn không muốn thua mãi.

    Lúc đó, hắn còn nhỏ, mới mười mấy tuổi, cả ngày im lặng ít nói, có chút khó gần.

    Không ngờ, càng lớn, hắn càng ngang bướng, càng khó gần hơn nữa.

    Ài, huấn luyện viên Văn vui mừng xen lẫn một chút thở dài.

    35

    Kỳ nghỉ Quốc khánh năm cuối đại học, Tô Mặc không về quê.

    Trong buổi gặp mặt đồng hương, anh quen biết một chị khóa trên học ngành quản lý du lịch, chuyên ngành ngôn ngữ.

    Sau khi tốt nghiệp, chị khóa trên làm hướng dẫn viên du lịch cho một công ty du lịch.

    Dịp Quốc khánh, Tô Mặc giúp chị khóa trên dẫn đoàn đi Cửu Trại Câu - lần này, chị khóa trên dẫn một đoàn khách khá đa dạng, có cả khách du lịch Nhật Bản, mà Tô Mặc học tiếng Nhật là ngoại ngữ hai.

    Chuyến đi kéo dài bảy ngày.

    Nói thật, làm hướng dẫn viên du lịch thực sự rất vất vả.

    Mệt mỏi đủ đường, ngành dịch vụ khó làm, bị khách hàng mắng chửi là chuyện thường tình.

    Tô Mặc vốn là người rất chu đáo, ân cần, trên đường đi, anh luôn giúp đỡ chị khóa trên mọi việc, chưa bao giờ nhắc đến chuyện tiền công.

    Vì vậy, sau chuyến đi Cửu Trại Câu, chị khóa trên tên là Viên Viên có ấn tượng rất tốt về Tô Mặc.

    Vì công việc, Viên Viên thường xuyên đi công tác xa, bình thường không có thời gian rảnh, càng đến dịp lễ tết lại càng bận rộn, nên cho dù có ý gì, cũng chỉ có thể liên lạc qua điện thoại, mạng xã hội.

    Viên Viên vốn là cô gái hoạt bát, cởi mở, lại làm hướng dẫn viên du lịch hơn một năm, nên trong chuyện tình cảm cũng không hề rụt rè.

    Cô cảm thấy chuyện này tốt nhất là nên "ra tay trước".

    Vì vậy, vào một buổi tối nửa tháng sau, cô nằm trên giường trong khách sạn ở Tần Hoàng Đảo, nhắn tin cho Tô Mặc trên QQ:

    (*Nick của Viên Viên là Viên Lai Như Thử, còn nick của Tô Mặc là Mặc Mặc Vô Văn.)

    Viên Viên: Chị hỏi em một chuyện, bây giờ em có bạn gái chưa?

    Tô Mặc: Em vẫn "phòng không gối chiếc" đây, bên chị có em gái xinh đẹp nào không, giới thiệu cho em một người đi.

    Hai người khá thân thiết, Tô Mặc tất nhiên là đang nói đùa với chị khóa trên.

    Viên Viên: Thật ra là có, nhưng không biết tiêu chuẩn của em là gì? Em thích kiểu con gái như thế nào?

    Tô Mặc gửi một biểu tượng cảm xúc cười toe toét, sau đó gõ chữ: Em á, em thích những cô gái xinh đẹp, cá tính một chút, không thích kiểu con gái õng ẹo, cũng không thích kiểu suốt ngày nói "em thích anh", "em yêu anh".

    Viên Viên: Ý chị là hỏi về ngoại hình, em nói nhiều như vậy làm gì?

    Tô Mặc: Ngoại hình thì em không có yêu cầu gì, em coi trọng nội hàm.

    Viên Viên: Vậy thì chị có một người phù hợp, gửi ảnh cho em xem nhé.

    Tô Mặc chỉ nói đùa thôi, không ngờ đối phương lại nghiêm túc, nên đành phải nhận file.

    Mở ra xem, anh bật cười, chẳng phải là ảnh của chị khóa trên sao.

    Tô Mặc lập tức gửi một biểu tượng cảm xúc cười ha hả.

    Viên Viên: Chị nghiêm túc đấy.

    Tô Mặc chớp mắt, hít một hơi lạnh, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

    Nửa tháng nay, Viên Viên đã gọi cho anh mấy cuộc điện thoại đường dài, không ngoài những lời cảm ơn, hẹn anh đi ăn cơm khi rảnh rỗi, còn muốn trả công cho anh...

    Tuy rằng hai người khá thân thiết, nhưng chắc chắn sẽ không nói đùa kiểu này.

    Tô Mặc không có cảm giác với chị khóa trên, trả lời trực tiếp "em không thích chị" thì quá phũ phàng, làm tổn thương lòng tự trọng của con gái nhà người ta.

    Vì vậy, Tô Mặc không trả lời, anh không trả lời, Viên Viên cũng không nhắn tin lại nữa.

    Chuyện này tạm thời gác lại.

    Sau khi Đại Hội Thể Thao Toàn Quốc kết thúc, Đinh Cạnh Nguyên tiếp tục chuẩn bị cho Giải vô địch quốc gia và Giải đấu kiếm quốc gia, mãi đến gần cuối năm mới có vài ngày nghỉ.

    Lần trước gọi điện thoại, hắn đã biết Tô Mặc sẽ đi thực tập vào học kỳ sau, công ty thực tập cũng đã tìm được rồi.

    Đinh Cạnh Nguyên đến nhà mẹ hắn, vừa mở miệng là đòi tiền, hơn nữa còn không phải là số tiền nhỏ, hắn đòi năm triệu tệ.

    "Nói cho mẹ biết, con muốn làm gì?" Giang Tâm Mi mỉm cười hỏi, tiền thì chắc chắn sẽ cho.

    "Con muốn mua một căn hộ ở Trạch Nam." Đinh Cạnh Nguyên cúi đầu nhìn ngón tay mình, tuy đang xin tiền nhưng không hề nói năng nhẹ nhàng.

    "Nếu mẹ không muốn cho thì con sẽ gọi điện thoại cho Đinh Khê Xuyên, ông ấy chắc chắn sẽ cho.

    Nhưng nếu anh cả biết con suốt ngày gọi điện thoại xin tiền, chắc chắn lại đến mắng con một trận." Khi thốt ra hai chữ "anh cả", Đinh Cạnh Nguyên cười như không cười, là một biểu cảm hoàn toàn mỉa mai.

    Đinh Khê Xuyên có rất nhiều tiền.

    Anh cả Đinh Quý Nghiêm của hắn tất nhiên không phải vì hắn xin vài đồng tiền mà mắng hắn, anh ta chỉ sợ Đinh Cạnh Nguyên thường xuyên liên lạc với ông già đó, lâu ngày sinh tình, thật sự được nhận tổ quy tông, chia tài sản.

    Tập đoàn Trường Giang, lợi nhuận ròng hàng năm tính bằng hàng trăm tỷ, chia tài sản là khái niệm gì, chỉ cần động não một chút là có thể hiểu được.

    Giang Tâm Mi bị câu nói của con trai làm cho cứng họng, không nói gì nữa.

    Qua Tết, Đinh Cạnh Nguyên mua một căn hộ duplex* ở khu đất vàng Áp Nam.

    Đứng trong phòng khách được trang trí mới tinh, hắn hài lòng gật đầu, rất tốt, chỉ còn chờ "lúm đồng tiền nhỏ" dọn vào ở thôi.

    *Duplex là căn hộ thông tầng, được thiết kế thông tầng giữa 2 tầng nhà liền kề.

    Thông thường Duplex được thiết kế tại tầng áp mái của một dự án căn hộ, trung tâm thương mại cao cấp.

    Căn hộ Duplex có thiết kế sang trọng, rộng rãi hơn nhiều so với các căn hộ thông thường, nằm ở vị trí đẹp với đầy đủ tiện ích vượt trội.

    —----.
     
    Chìm Trong Say Đắm
    Chương 18


    36

    Công ty thực tập của Tô Mặc là một công ty thương mại ở Áp Nam, thành phố S.

    Nếu ở ký túc xá, mỗi sáng anh phải mất tổng cộng gần hai tiếng đồng hồ di chuyển, bao gồm hai mươi phút xe buýt, ba mươi phút tàu điện ngầm, bốn mươi phút xe buýt nữa và thời gian chờ đợi.

    Cũng có tuyến xe buýt đi thẳng, chỉ cần chuyển một lần, nhưng hầu như đều từ bến đầu đến bến cuối, phải mất tận bốn tiếng.

    Lý do Tô Mặc chọn công ty này là vì quy mô lớn, chế độ đãi ngộ và mức lương thực tập đều rất tốt.

    Hôm phỏng vấn, quản lý thông báo chỉ tuyển năm người, vậy mà có đến hơn năm mươi ứng viên, trong đó có rất nhiều người đến từ các trường đại học danh tiếng, cạnh tranh vô cùng khốc liệt.

    Cuối cùng, Tô Mặc đã vượt qua vòng phỏng vấn nhờ khả năng tiếng Anh lưu loát.

    Chỉ cần điều này thôi, dù xa xôi cách mấy anh cũng sẵn lòng, vì đây là cơ hội việc làm đầu tiên anh có được bằng chính thực lực của mình.

    "Cậu đi đi lại lại như vậy mệt lắm, tôi có một căn hộ ở đó, cậu cứ ở tạm trong thời gian thực tập đi." Đinh Cạnh Nguyên nói như vậy trong điện thoại, giọng điệu nhẹ nhàng, như thể chuyện này chẳng đáng là gì.

    "..." Làm sao anh có thể nhận lời chứ, tuy rằng hai người bây giờ đã rất thân thiết, nhưng Tô Mặc tự cho rằng mình chưa đến mức thân thiết như anh em, có thể tùy tiện đến nhà người ta ở.

    Nhưng Tô Mặc rất động lòng, nghĩ đến việc mỗi sáng phải dậy từ sáu giờ để bắt xe, anh lại thấy ngán ngẩm.

    "Căn hộ không lớn, ở ngay phía sau đường Trạch Nam, đi bộ đến công ty thực tập của cậu chắc cũng chỉ mất khoảng hai mươi phút..." Đinh Cạnh Nguyên tiếp tục dụ dỗ "con mồi" đã động lòng, "Không phải cậu còn muốn ôn thi chứng chỉ tiếng Anh chuyên ngành sao? Thời gian của cậu đều lãng phí trên đường đi, ngày nào cũng mệt mỏi thì còn thi cử gì nữa..."

    "Ừm..." Nhắc đến chứng chỉ tiếng Anh chuyên ngành, Tô Mặc không chỉ là động lòng, anh cười hì hì, "Vậy thì làm phiền cậu quá."

    "Làm phiền gì chứ, tôi căn bản không ở đó, trước đây tôi cũng luôn ở ký túc xá, căn hộ đó để trống cũng lãng phí.

    Bây giờ tôi bận tập luyện, còn một vòng thi đấu nữa, chắc là nửa năm sau tôi đều phải đi thi đấu.

    Đợi tôi rảnh rỗi, chắc cậu cũng thực tập xong rồi."

    Thì ra là vậy.

    Tô Mặc an tâm mỉm cười, cuối cùng đành phải nhận lời: "Vậy thì cảm ơn cậu, Đinh Cạnh Nguyên."

    Đinh Cạnh Nguyên đạt được mục đích, tâm trạng rất tốt, thu dọn túi đựng kiếm, một tay đút túi quần, huýt sáo, xoay người rời khỏi phòng tập.

    Vừa ra khỏi cổng, hắn đã gặp huấn luyện viên Văn, Đinh Cạnh Nguyên lười biếng vẫy tay chào.

    "Hôm nay sao lại đi sớm thế?" Huấn luyện viên Văn đứng lại trên bậc thang, cau mày hỏi.

    "Cổ tay phải của em hơi đau." Đinh Cạnh Nguyên thuận miệng nói, người đã đi xuống.

    Lúc đó, huấn luyện viên Văn cũng không để tâm lắm, tưởng hắn lại kiếm cớ lười biếng.

    Nào ngờ một tháng sau, vào mùa xuân ấm áp, khi cậu sinh viên năm cuối ngành tiếng Anh đã ổn định cuộc sống ở "nhà mới", bắt đầu công việc thực tập ở công ty thì trong một buổi tập luyện, do dùng sức quá mạnh, Đinh Cạnh Nguyên bị rách sụn tam giác cổ tay - toàn bộ kỹ thuật đấu kiếm yêu cầu rất cao đối với cổ tay của người cầm kiếm, khớp cổ tay luôn trong trạng thái căng thẳng khi duỗi, gập và xoay nhanh, tổn thương mô mềm cổ tay do va chạm giữa các vận động viên cũng là chấn thương khá phổ biến.

    Việc Đinh Cạnh Nguyên bị thương không phải là chuyện hiếm, hắn tập luyện đấu kiếm hơn mười năm, trên người chỗ nào cũng từng bị thương.

    Điều kỳ lạ là lần này, Giang Tâm Mi lại biết chuyện, bà lập tức lo lắng vô cùng, nói với huấn luyện viên Văn rằng cổ tay con trai bà bị thương, không thể thi đấu nữa, yêu cầu con trai quay về thành phố S điều trị.

    Huấn luyện viên Văn giải thích với bà rằng tổn thương mô mềm chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là khỏi, không ảnh hưởng đến việc thi đấu.

    Tuy nhiên, dù huấn luyện viên có giải thích thế nào, Giang Tâm Mi vẫn kiên quyết, gần như là quát tháo trong điện thoại: "Rách sụn rồi còn thi đấu gì nữa? Nhỡ đâu có chuyện gì, sau này để lại di chứng thì sao? Bây giờ không có chuyện gì quan trọng hơn cổ tay của con trai tôi.

    Nếu các ông lo lắng về tổn thất của giải đấu, tôi sẽ bồi thường hết."

    Huấn luyện viên Văn bị Giang Tâm Mi "áp đảo" đến mức không nói nên lời.

    Vì vậy, dưới yêu cầu "cường thế" của mẹ, vào tháng tư, Đinh Cạnh Nguyên đã rời khỏi trạm Côn Minh của giải đấu, trở về thành phố S, bắt đầu "nghỉ ngơi dưỡng thương".

    37

    Chìa khóa căn hộ ở đường Trạch Nam được gửi đến trường đại học của Tô Mặc.

    Vì vậy, sau khi dậy sớm hơn một tuần, vào cuối tuần, Tô Mặc mang theo hai vali hành lý chuyển đến căn hộ của Đinh Cạnh Nguyên.

    Lúc đó, Lương Bân - bạn cùng phòng - còn cảm thán: "Mối quan hệ của Tô Mặc tốt thật đấy, tên khốn năm xưa đấm cậu ta một cú, bây giờ lại đối xử tốt với cậu ta như vậy, đến cả nhà cũng cho mượn ở." Lúc Tô Mặc đi, cậu ta còn nói đùa: "Cuối tuần này mình đến chơi với cậu nhé." Lúc đó, Tô Mặc không đồng ý ngay, đó là nhà của Đinh Cạnh Nguyên, anh chỉ là ở nhờ, tùy tiện dẫn bạn bè về nhà chơi, anh cảm thấy không ổn lắm.

    Căn hộ là duplex, tầng trên có hai phòng ngủ, tầng dưới là bếp, phòng ăn, phòng tắm, phòng làm việc.

    Phòng ăn và bếp được thiết kế theo phong cách mở, trang trí theo kiểu hiện đại, tối giản.

    Sofa màu xám, thảm màu vàng cam, phòng ngủ lát sàn gỗ, phòng khách tầng dưới lát đá cẩm thạch sáng bóng.

    Giống như chỗ ở trước đây của Đinh Cạnh Nguyên, mọi nơi đều sạch sẽ, gọn gàng, không nhìn thấy bất kỳ thứ gì thừa thãi.

    Mỗi sáng, Tô Mặc có thể ngủ đến bảy giờ, thong thả thức dậy, rửa mặt, ăn sáng.

    Sau khi ăn sáng xong, nếu còn sớm và trời đẹp, anh có thể đi bộ mười lăm phút dọc theo đường Áp Nam, băng qua cầu vượt, mười phút sau là đến công ty, bắt đầu một ngày thực tập.

    Nếu trời mưa, Tô Mặc sẽ đi xe buýt hai trạm, mười mấy phút là đến công ty.

    Buổi trưa, anh ăn trưa cùng đồng nghiệp mới ở gần công ty, cũng có thể tự mang cơm.

    Tuy rằng có điều kiện mang cơm trưa, nhưng Tô Mặc chưa bao giờ mang.

    Nhân viên mới trong công ty hầu như không ai mang cơm, chỉ có một số ít nữ nhân viên nhà ở gần mới mang.

    Tô Mặc cảm thấy, việc ăn trưa và trò chuyện cùng đồng nghiệp mới sẽ giúp anh hòa nhập với tập thể mới nhanh hơn so với việc một mình ở lại văn phòng ăn cơm hộp, tuy rằng ăn cơm ngoài chắc chắn sẽ tốn kém hơn.

    Bây giờ anh đã có thể tự kiếm tiền, sau này sẽ không xin tiền ba mẹ nữa.

    Năm giờ chiều tan làm, nhưng công ty ngoại thương rất bận rộn, thường xuyên phải làm thêm giờ.

    Người hướng dẫn Tô Mặc là một bà mẹ trẻ hơn ba mươi tuổi, tính cách thẳng thắn, ngày đầu tiên nghe cô ấy nói chuyện điện thoại với khách hàng, Tô Mặc đã bị ấn tượng bởi khả năng tiếng Anh lưu loát của cô ấy.

    Cô ấy cũng rất tận tình chỉ bảo, vừa đến đã nói với Tô Mặc muốn làm nghề này sau này thì phải thi những chứng chỉ nào.

    Những người thực tập như bọn họ, nếu làm tốt, chắc chắn công ty sẽ muốn giữ lại.

    Cho dù làm thêm giờ, tối muộn nhất mười giờ cũng có thể về đến nhà, sau khi tắm rửa xong, nằm trên giường, anh còn có thể xem sách chuyên ngành một lúc.

    Đôi khi Đinh Cạnh Nguyên sẽ gọi điện thoại đến, không giống như trước đây nói vài câu là cúp máy, bây giờ hai người có thể trò chuyện rất lâu.

    Tô Mặc vừa mới bước vào môi trường mới, có rất nhiều chuyện muốn chia sẻ, Đinh Cạnh Nguyên đôi khi im lặng lắng nghe ở đầu dây bên kia, chỉ nghe Tô Mặc nói.

    Cuộc sống độc thân vui vẻ, thoải mái của Tô Mặc kéo dài được khoảng một tháng thì chính thức kết thúc.

    Lý do ư, tất nhiên là vì Đinh Cạnh Nguyên đã trở lại.

    Tối hôm đó, Tô Mặc nhận được điện thoại của Đinh Cạnh Nguyên, vội vàng từ công ty trở về.

    Vừa ra khỏi thang máy, anh đã nhìn thấy Đinh Cạnh Nguyên đứng trước cửa: mặc áo khoác thể thao rộng thùng thình màu đen, không cài cúc, hai chân dài chống xuống đất, tay trái đỡ lấy tay phải - rõ ràng là vẫn còn bị thương, cổ tay được băng bó cố định.

    Đinh Cạnh Nguyên khỏe mạnh trong điện thoại tối hôm trước, bây giờ đã trở thành "thương binh" không thể tự chăm sóc bản thân.

    38

    Đinh Cạnh Nguyên nói hắn đói bụng, đến giờ vẫn chưa ăn cơm.

    Thế là Tô Mặc vội vàng xắn tay áo, nấu cho hắn một bát mì, lấy một ít đồ ăn dự trữ trong tủ lạnh ra, thái hạt lựu khoai tây, cà rốt, xào chín làm nước sốt, sau đó lại chiên thêm hai quả trứng ốp la.

    Đinh Cạnh Nguyên ngồi ở bàn ăn, nhìn chằm chằm vào bóng lưng bận rộn của Tô Mặc.

    Lâu ngày không gặp, "lúm đồng tiền nhỏ" của hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều.

    Bây giờ Tô Mặc đã đi làm, hàng ngày đều ăn mặc chỉnh tề, lúc này, anh đã cởi áo khoác, mặc áo sơ mi kẻ sọc xanh trắng, đang nấu mì cho hắn, hai tay áo xắn lên đến khuỷu tay, vạt áo sơ mi được sơ vin gọn gàng, lộ ra vòng eo nhỏ nhắn.

    Tóc cũng mới cắt, còn nhìn thấy dấu vết ở hai bên thái dương.

    "Vậy thi đấu của cậu thì sao? Tay cậu không sao chứ?" Tô Mặc bưng bát mì đến cho Đinh Cạnh Nguyên, hỏi han với vẻ mặt lo lắng.

    "Giải đấu năm nay chắc chắn là bỏ lỡ rồi." Đinh Cạnh Nguyên vừa nói vừa dùng tay trái gắp mì, nhưng gắp mười lần cũng không trúng một lần.

    Thế là Tô Mặc không cần hắn nhờ vả, đã tự động "ra tay": "Để tôi đút cho cậu."

    Đinh Cạnh Nguyên ngẩng đầu lên, mỉm cười với anh.

    Nhiều năm sau, Tô Mặc mới thực sự hiểu được nụ cười của Đinh Cạnh Nguyên lúc đó có ý nghĩa gì, "kế hoạch thành công".

    Đinh Cạnh Nguyên đặt tay bị thương lên bàn, ngồi ung dung, Tô Mặc đứng trước mặt hắn, bưng bát mì, dùng đũa gắp mì đút cho hắn, vừa nghe hắn nói về chuyện bị thương.

    Lúc này, tay, mắt, tai của Tô Mặc đều bị Đinh Cạnh Nguyên "chiếm giữ", hoàn toàn không để ý đến việc tay kia của hắn đã đặt lên eo anh từ lúc nào.

    Ăn cơm xong, Tô Mặc còn giúp Đinh Cạnh Nguyên trải giường, gấp chăn, Đinh Cạnh Nguyên thì dựa vào khung cửa phòng ngủ chính, nhìn anh với ánh mắt đầy toan tính.

    Đến lúc này, Tô Mặc đã bị tay bị thương của Đinh Cạnh Nguyên thu hút toàn bộ sự chú ý, hoàn toàn không nghĩ đến việc tại sao bị thương đến mức không thể tự chăm sóc bản thân, hắn lại phải chạy đến đây "hành hạ" anh.

    Chuyện này tất nhiên là chưa kết thúc, còn một việc quan trọng nhất, tắm rửa.

    "Tôi không có q.uần lót để thay, cho tôi mượn của cậu...!Thôi, ngày mai mua vậy, của cậu chắc là tôi mặc không vừa...!Sao cậu còn chưa vào?" Còn chưa vào "phục vụ" tắm rửa thay quần áo cho hắn? Đinh Cạnh Nguyên ở trong phòng tắm gọi vọng ra.

    Tô Mặc do dự đi đến cửa phòng tắm, nhìn thấy Đinh Cạnh Nguyên đang quay lưng về phía anh, hai chân đang cố gắng c** q**n, lộ ra đôi chân dài rắn chắc.

    —-----.
     
    Chìm Trong Say Đắm
    Chương 19


    39

    Ô Thị không lớn, Tô Mặc học cấp hai và cấp ba đều ở gần nhà.

    Khi lên đại học, dù là khu mới hay khu cũ, ký túc xá đều có phòng tắm riêng, tuy rằng điều kiện không tốt lắm, mùa đông không có đèn sưởi, nhưng tắm rửa thì không thành vấn đề.

    Vì vậy, ngoài việc hồi nhỏ, chắc là hồi tiểu học, mùa hè từng trầ.n truồng tắm chung với em trai, thì nhiều năm sau đó, Tô Mặc chưa bao giờ nhìn thấy cơ thể t.rần truồng của bất kỳ người đàn ông hay phụ nữ nào ở khoảng cách gần.

    Những người mà anh nhìn thấy ở bể bơi vào mùa hè ít nhất cũng mặc quần bơi.

    Kỳ nghỉ hè năm cấp ba, khi đến nhà Lưu Nham chơi, anh cùng đám bạn trốn trong phòng xem phim "người lớn", nhưng đó cũng chỉ là thưởng thức hình ảnh "nóng bỏng" mà thôi.

    Đinh Cạnh Nguyên c** q**n xong, lại cúi đầu tự kéo áo phông lên, muốn cởi áo qua đầu, nhưng lúc này do chỉ có một tay lành lặn nên rất khó khăn.

    Hắn giữ nguyên tư thế áo đã kéo lên một nửa, quay người lại định gọi Tô Mặc vào, vừa quay người đã lộ ra nửa bên cơ bụng rắn chắc và đường nhân ngư rõ nét bên hông.

    Đinh Cạnh Nguyên tập luyện đấu kiếm nhiều năm như vậy, đã rèn luyện được một thân hình săn chắc đẹp mắt.

    Đinh Cạnh Nguyên mặc quần áo tất nhiên là rất đẹp trai, chỉ là Tô Mặc không ngờ hắn c** q**n áo ra còn...!Lúc này, chỉ trong nháy mắt, Tô Mặc đã bị đường nhân ngư của Đinh Cạnh Nguyên "hớp hồn".

    "Đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau vào giúp tôi." Đinh Cạnh Nguyên đã gọi anh mấy lần rồi.

    "...Ừm." Tô Mặc chớp mắt, ậm ừ đáp lời, vội vàng tiến đến giúp hắn cởi áo.

    Đinh Cạnh Nguyên cao hơn Tô Mặc cả một cái đầu, áo phông kéo đến cổ thì bị kẹt.

    "Cậu cúi đầu xuống một chút." Tô Mặc chỉ đạo.

    Đinh Cạnh Nguyên không nói gì, lập tức cúi người xuống, cổ cúi thấp, chạm vào vai Tô Mặc.

    Tô Mặc giật mình, nín thở, theo phản xạ rụt vai lại, đẩy đầu hắn ra, nhanh chóng cởi áo phông cho hắn, dùng sức mạnh đến mức suýt nữa làm gãy mũi hắn.

    "Tôi nói này, cậu không thể dịu dàng với tôi một chút được sao?" Đinh Cạnh Nguyên cười nói trêu chọc anh.

    Khả năng nhìn người của Đinh Cạnh Nguyên và Tô Mặc hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

    Hắn đã sớm nhận ra, Tô Mặc rõ ràng là đang lúng túng, mắt hơi cụp xuống, không dám nhìn thẳng vào hắn.

    Đặc biệt là vừa rồi, Tô Mặc còn thở hổn hển.

    Tô Mặc nghe ra được ý cười trong giọng nói của hắn, biết rõ hắn đang nói đùa, nhưng không hiểu sao lúc này anh lại càng lúng túng hơn.

    Anh vội vàng xoay người đi xả nước tắm cho Đinh Cạnh Nguyên, chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, quay về phòng đọc sách.

    Tô Mặc ngồi nghiêng trên thành bồn tắm, một tay vịn vào thành bồn, một tay thử nhiệt độ nước, tiếng nước chảy ào ào vang lên trong phòng tắm.

    Không biết từ lúc nào, Đinh Cạnh Nguyên đã đi đến bên cạnh anh, cúi đầu nhìn anh, giọng nói không còn chút ý đùa nào nữa mà trầm thấp khàn khàn: "Tô Mặc, cậu còn chưa cởi quầ.n lót cho tôi." Nói xong, Đinh Cạnh Nguyên phát hiện d** tai người trước mặt đã đỏ ửng.

    Lúc này, nếu Tô Mặc ngẩng đầu lên nhìn, nhất định sẽ bị ánh mắt tham lam của Đinh Cạnh Nguyên dọa cho sợ hãi, chắc chắn anh sẽ lập tức thu dọn hành lý chạy trốn thật xa.

    Đinh Cạnh Nguyên hiện giờ giống như một con sói đói, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng xanh tr*n tr** "muốn ăn thịt người".

    Hắn thật sự đã nhịn rất lâu rồi, không ra ngoài "điên cuồng", không tìm cách "giải tỏa" theo con đường bình thường nhất.

    "Lát nữa cậu tự cởi đi." Tô Mặc cố gắng cười, không hề biết lúc nói chuyện mình đã chu môi.

    Anh không quay mặt lại, chỉ đảo mắt nhìn đôi chân dài của Đinh Cạnh Nguyên đang đứng bên cạnh.

    Tô Mặc cảm thấy bầu không khí lúc này quá kỳ lạ, Đinh Cạnh Nguyên đứng quá gần, gần đến mức anh thở cũng khó khăn.

    Trong lòng anh mơ hồ cảm thấy, có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.

    Nếu trên đời này thực sự có chuyện "trùng sinh", nếu Đinh Cạnh Nguyên có cơ hội như vậy, thì nhiều năm sau, khi Tô Mặc nhổ nước bọt vào mặt hắn, nói bằng vẻ mặt kiên quyết: "Có ma mới thích cậu", Đinh Cạnh Nguyên nhất định sẽ quay trở lại khoảnh khắc này, nắm lấy khuôn mặt nóng bừng của Tô Mặc, hung hăng hỏi anh: "Cậu còn dám nói là cậu không thích tôi? Không dám nhìn tôi, d** tai còn đỏ ửng.

    Còn dám chối à?" Sau khi hỏi xong những câu này, Đinh Cạnh Nguyên hai mươi tám tuổi sẽ lập tức ấn Tô Mặc hai mươi hai tuổi vào bồn tắm, "hành hạ" anh đến mức toàn thân run rẩy, "x**n t*nh" dâng trào, không dám nói một lời từ chối.

    Nhưng lúc đó, Đinh Cạnh Nguyên vẫn chưa b**n th** đến mức như vậy, hắn vẫn còn rất nhiều "mộng tưởng tốt đẹp", vẫn hy vọng có thể "lưỡng tình tương duyệt", nên lúc này, hắn chỉ tưởng tượng trong đầu, chứ không thực sự hành động.

    40

    Tối hôm đó, vì Đinh Cạnh Nguyên, Tô Mặc trằn trọc trên giường, lật qua lật lại như chiên bánh rán.

    Lần trước anh lâm vào tình trạng tương tự là vào cái đêm nhận được chiếc vòng tay thông minh mà Đinh Cạnh Nguyên tặng.

    Sự khác biệt duy nhất giữa hai lần là số lượng "bánh rán" được "chiên" ra.

    Suốt nửa đêm, Tô Mặc nghĩ rất nhiều, tất cả những điều hỗn loạn này đều bắt đầu từ đêm hôm đó, Đinh Cạnh Nguyên yếu đuối thổ lộ tâm sự với anh.

    Đinh Cạnh Nguyên nói "nhớ cậu quá", Đinh Cạnh Nguyên giận dỗi vì anh không đến xem thi đấu, không nghe điện thoại của anh, Đinh Cạnh Nguyên oai phong lẫm liệt trên sàn đấu, Đinh Cạnh Nguyên ôm chặt anh vào lòng sau khi giành chiến thắng, Đinh Cạnh Nguyên cởi hết quần áo quyến rũ chết người...

    Ban đầu, anh tưởng ngủ một giấc dậy, mọi chuyện sẽ như cũ, hai người vẫn là bạn tốt của nhau.

    Không ngờ, sáng hôm sau, vừa nhìn thấy Đinh Cạnh Nguyên ở phòng ăn dưới lầu, tim Tô Mặc đã đập loạn nhịp.

    Lúc đó anh giật mình, biết ngay là không ổn.

    Tô Mặc ăn sáng với Đinh Cạnh Nguyên trong sự lúng túng, sau đó vội vàng đi làm.

    Cả ngày hôm đó, anh liên tục suy đoán lung tung.

    Buổi trưa, anh cũng không đi ăn cơm cùng đồng nghiệp, nói là hơi mệt, không muốn ăn.

    Có nữ đồng nghiệp nhiệt tình giúp đỡ, nói sẽ xuống tiệm bánh dưới lầu mua bánh ngọt cho anh.

    Văn phòng buổi trưa rất yên tĩnh, để tiết kiệm điện, hầu như tất cả đèn đều tắt, chỉ có ánh sáng le lói từ màn hình máy tính trong các phòng làm việc riêng biệt.

    Tô Mặc ngồi vào chỗ, tìm kiếm trên mạng suốt buổi trưa, là chủ đề mà trước đây anh chưa bao giờ quan tâm: đồng tính luyến ái.

    Còn Đinh Cạnh Nguyên thì cả ngày đều rất vui vẻ.

    Sau khi ăn sáng, hắn thay quần áo, vẫn là bộ đồ hôm qua, hắn từ đội tuyển trở về một mình, không mang theo hành lý, không phải bị thương nặng sao, ít nhất cũng phải diễn cho tròn vai chứ.

    Thay đồ xong Đinh Cạnh Nguyên ra ngoài.

    Hắn không mặc q.uần lót đi dạo cả buổi sáng, đi qua mấy chiếc taxi, trung tâm thương mại, cửa hàng đồ điện tử...

    Hắn mua về mấy túi quần áo và hơn mười chiếc camera siêu nhỏ.

    Sau đó, hắn dành cả buổi chiều và nửa buổi tối để lắp đặt những chiếc camera siêu nhỏ này vào những nơi mà hắn cho là cần thiết.

    Buổi tối, Tô Mặc tan làm về nhà, bước vào cửa thấy phòng khách không bật đèn, chắc là Đinh Cạnh Nguyên đang ở trong phòng.

    Anh thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại thấy mình thật buồn cười.

    Phòng của Đinh Cạnh Nguyên lúc này cũng không bật đèn, hắn đã tắm rửa xong, đang tr.ần truồng ngồi dựa vào đầu giường, chăm chú nhìn màn hình máy tính.

    Trên màn hình, đèn phòng khách sáng lên, xuất hiện bóng dáng Tô Mặc, hình như hơi mệt mỏi.

    Tô Mặc vào bếp, rót một cốc sữa rồi đứng uống.

    Sau đó, anh lên lầu, vào phòng, tìm quần áo để thay.

    Tầng trên có hai phòng ngủ, phòng ngủ phụ không có phòng tắm riêng, phải xuống tầng dưới, vào phòng tắm riêng để tắm.

    Tô Mặc xuống lầu, vào phòng tắm, xả nước, c.ởi quần áo.

    Đầu tiên là quần, lộ ra đôi chân dài trắng nõn, sau đó là áo sơ mi, so với Đinh Cạnh Nguyên, vóc dáng Tô Mặc có thể nói là mảnh khảnh, xương cánh bướm sau lưng rất đẹp, hình dáng thanh tú.

    Đinh Cạnh Nguyên nhìn màn hình, mỉm cười.

    Tô Mặc xoay người lại, hai điểm nhỏ trên ngực có màu hơi nhạt, Đinh Cạnh Nguyên không nhịn được đưa tay lên chạm vào màn hình.

    Loại n*m v* như của "lúm đồng tiền nhỏ" này, sau khi bị m*t mạnh, chắc chắn sẽ chuyển sang màu hồng phấn, kích thước cũng sẽ lớn hơn.

    Cuối cùng là qu.ần lót, lộ ra cái mông tròn trịa, cong vểnh, và "c** nh*" mềm mại phía trước, màu sắc không khác biệt nhiều so với màu da, chứng tỏ anh không "sử dụng quá mức".

    Nhìn chân là biết Tô Mặc không có nhiều lông, "chỗ đó" cũng không rậm rạp.

    "Thật là đáng yêu." Đinh Cạnh Nguyên giơ năm ngón tay đặt lên "c** nh*" của Tô Mặc trên màn hình, không nhịn được thốt lên lời khen ngợi.

    Ánh sáng le lói từ màn hình máy tính chiếu sáng nụ cười "chân thành" trên khóe miệng hắn.

    Tô Mặc ở trong nhà tắm, trước tiên là ngâm mình trong bồn, sau đó bước ra ngoài đứng tắm dưới vòi sen.

    Tắm được một lúc, anh nắm lấy "c** nh*" đáng yêu của mình, ch*m r** v**t v*.

    Còn Đinh Cạnh Nguyên ở trên giường cũng bắt đầu th* d*c, quỳ gối từ lúc nào không hay.

    Trong căn phòng tối mờ, hắn nhìn người trên màn hình ngửa mặt lên, hai mắt nhắm nghiền, say sưa "tự sướng", hắn cũng "th* d*m".

    Đinh Cạnh Nguyên rất muốn "hành hạ" Tô Mặc.

    Cuối cùng, hắn bắn lên khuôn mặt ửng hồng của người trên màn hình máy tính.

    —-----

    Tác giả có lời muốn nói: Tôi nghĩ có người sẽ không thích tình tiết quay lén này, cảm thấy đây là hành vi xâm phạm quyền riêng tư.

    Không còn cách nào khác, nam chính có "tính b**n th**", nên tôi vẫn sử dụng tình tiết này.

    —-----.
     
    Back
    Top Dưới