Khác Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]

Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]
Hồi 39


Thiên Ứng Chính Bình năm thứ 13, Phương Hạ bắt đầu bị bệnh ho triền miền, uống bao nhiêu thuốc cũng không khỏi.

Quốc Khang được luyện võ , Phương Hạ bắt đầu ít gặp mặt Hoảng và Quang Khải.

Cho dù chúng có nài nỉ thế nào cô cũng không gặp, bởi càng lớn chúng càng giống Trần Cảnh.

Nhìn thấy chúng là cô lại cảm thấy tội lỗi, không thể tha thứ cho bản thân mình.

Lý Chiêu Hoàng dạo này học nấu ăn từ Lê Tần, mặt dù lần nào nàng cũng làm cháy khét hoặc hỏng cả nhưng hắn vẫn kiên trì dạy nàng.

Sau bao lần khổ luyện thì nàng cũng nấu được món cá chiên không bị khét.

Lê Tần ăn thử thì cười khen ngon, nàng cũng gắp ăn thử, thế mà vị lại mặn không tả nổi "Huynh lừa ta, mặn thế này mà ngon gì chứ"

Hắn cười đắc chi rồi gắp thêm miếng cá bỏ vào miệng "Ta nói ngon là ngon ở vẻ ngoài chứ đâu có nói vị ngon" Nàng bĩu môi "Thôi đem bỏ đi" Hắn ngăn lại "Bỏ thức ăn là tội đấy, muội cứ để ta ăn" Lý Chiêu Hoàng đành để hắn ăn, nhìn dáng vẻ hắn vừa ăn vừa cười thấy mà ghét.

Buổi tối hắn và nàng cùng ngồi hóng mát trước sân, nàng vuốt ve chú thỏ đang ngủ trên tay.

Đây đã là mùa hè thứ 7 nàng ở nơi này, có cảm giác nơi này dần dần trở thành nhà.

Ở nơi này nàng có thể làm những gì mình thích, sống không lo nghĩ còn có người chăm sóc.

Không bị ai tổn thương, không cần mong nhớ người nào.

Lý Chiêu Hoàng nhìn Lê Tần đang chăm chú đọc sách, hỏi "Huynh... có huynh đệ tỷ muội ruột gì không?"

Hắn trầm ngâm nhìn nàng một lúc sau mới trả lời "Ta là trẻ mồ côi, lúc nào cũng ở đầu đường xó chợ, năm mười tuổi được nghĩa phụ nhận nuôi" Nàng nói tiếp "Có người thân gia đình thật tốt" Hắn khàn giọng "Giờ ông ấy ở trong ngục rồi, không biết có thể cầm cự đến khi nào" Nàng chợt ngừng hành động vuốt ve thỏ con "Sao?"

"Ông ấy tiếp tay cho Hoài Vương mưu phản nên bị nhốt vào ngục là do..."

Hắn nói đến đây lại ngừng.

Hắn không thể nói rằng mình chính là ta đã phản bội nghĩa phụ đẩy ông ấy vào ngục được.

"Vậy huynh không còn người thân nào nữa rồi" Giọng nàng hơi buồn, nàng đồng cảm với hắn, tám tuổi nàng đã không còn phụ hoàng, mà mẫu hậu như người kia nàng cũng không cần.

Lúc ấy cứ tưởng còn có tỷ tỷ và Trần Cảnh ở bên, nhưng họ cũng chỉ là con rối bị điều khiển như nàng.

Nào có quyền lựa chọn cuộc sống của mình, chỉ có thể thỏa hiệp nghe theo.

Cuộc sống ấy ngột ngạc bứt nàng đến không thở được, làm nàng cảm thấy tình yêu của nàng và Trần Cảnh là một gánh nặng.

Lý Chiêu Hoàng đứng lên đi đến bên Lê Tần vỗ vai hắn "Không sao, từ giờ ta sẽ là người thân của huynh" Hắn bất động làm nàng hơi ngượng ngùng, nàng quay đi "Nếu... nếu không thích thì không cần cũng được" Nàng vừa nói dứt câu thì sau lưng hắn đã đứng dậy ôm nàng.

Lý Chiêu Hoàng giật mình nhưng nàng chưa kịp đẩy ra hắn đã nói "Không phải bây giờ chúng ta là người thân sao?

Người thân có thể ôm nhau những khi buồn mà" Mặt nàng đỏ bừng lên lúc nào không hay, khi hắn buông ra nàng nhanh chóng đánh trống lãng chạy đi chỗ khác.

Hai ngày liên tiếp nàng không xuống giường được vì bị cảm, hắn túc trực không rời chăm sóc nàng.

Thức trắng đêm hai ngày khiến hắn rã rời, nàng vừa khỏe lại thì hắn lại muốn đổ bệnh.

Nhưng cũng may là không đổ bệnh, hắn nói "Ta đổ bệnh thì ai chăm sóc cho muội" Lời nói này làm nàng cảm thấy ấm lòng "Vậy là cuộc sống của ta phải dựa vào huynh rồi" Hắn trìu mến nói "Yên tâm, muội luôn có thể dựa dẫm vào ta" Nàng mỉm cười, nụ cười ấm áp động lòng

Thiên Ứng Chính Bình năm thứ 14, Trần Cảnh đi ngự hành cần Lê Tần đi cùng.

Lần này khác mấy năm trước, Lý Chiêu Hoàng có chút không muốn Lê Tần đi.

Trước ngày hắn đi nàng dặn dò "Huynh chú ý sức khỏe" Hắn cười mỉm nhìn nàng "Bây giờ đang là mùa xuân, lúc quay về ta sẽ đem cho muội cây đào" Nàng không nói gì nữa chỉ có chút buồn.

Kết quả hắn đi một lần liền hết mùa xuân, đến mùa hạ cũng chẳng thấy đâu.

Lần này đi còn lâu hơn cả lần trước.

Mùa thu nàng nghe mấy người ở chợ nói đê Thanh Đàm bị vỡ, nước to.

Hằng ngày nàng vẫn giúp hắn tưới mấy cây hắn trồng trước sân.

Mùa đông vừa có gió lớn lại mưa nhiều, có lúc mưa liên tiếp ba ngày không ngớt tất cả cây trong vườn đều bị úng nước chết hết.

Bốn mùa đều không thấy Lê Tần, Lý Chiêu Hoàng cảm thấy căn nhà thật hiu quạnh

Bệnh của Phương Hạ không có chuyển biến tốt, vẫn cứ ho suốt có khi còn ho ra máu.

Cô biết thời gian của mình sắp hết rồi.

Không biết có thể cầm cự tới lúc Quốc Khang trưởng thành không.

Một năm nay cô không gặp Trần Cảnh, hắn có đến tìm hỏi han bệnh tình nhưng cô không gặp.

Trần Cảnh, Hoảng hay Quang Khải cô đều không muốn gặp.

Nhiều lúc cô cảm thấy bản thân quá ích kỷ, nhưng ích kỷ cũng không sao, chỉ có như vậy cô mới sống tiếp được ở nơi hoàng cung này.

Hôm nay mama dẫn Trần Hoảng đến cầu kiến, Phương Hạ chỉ nói "Dẫn thái tử về Đông cung nghỉ ngơi, bảo ta đã ngủ rồi" Tì nữ hơi khó xử "Nhưng... nhưng mama nói thái tử quấy khóc đòi gặp nương nương" Cô thở dài "Dỗ dành thằng bé đừng để nó khóc" Cô đứng trong điện nhìn nó từ xa, mới đây mà nó đã bốn tuổi, biết đi, biết nói.

Sau này nó chính là thiên tử, là vua của Hoàng triều nhà Trần.

Thiên Ứng Chính Bình năm thứ 15, cuối cùng Lê Tần cũng quay về, hắn giữ đúng lời hứa đem theo một cây đào rất đẹp.
 
Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]
Hồi 40


Lúc Lý Chiêu Hoàng nhìn thấy hắn nàng thở phào nhẹ nhỏm, như trút được hết gánh nặng trong lòng, miệng thì thầm "Bình an, đã bình an trở về rồi".

Lê Tần ôm lấy nàng, nàng cũng nhẹ nhàng ôm hắn, cái ôm chỉ trong chốc lát.

"Xin lỗi Sơn Ca, ta không ngờ phải một năm mới quay về được" Nàng lắc đầu "Không sao" Hắn gầy đi rất nhiều, cũng đen hơn, nhìn rất bụi bậm.

Cái cây chết lúc trước được thay thế bằng cây đào, hắn phủi tay "Ha, xem ra phải trồng lại cây rồi" Nàng nói "Lần này trồng cây ăn quả đi" "Được!

Ta sẽ trồng một cây thật to, thật nhiều quả" Cuối cùng hắn trồng một cây mận, nàng nhớ có lần mình từng nói rất thích ăn mận.

Trong một đêm Phương Hạ ho ra máu tận ba lần, thái y khuyên cô nên tịnh dưỡng, không nên đi lại nhiều.

Cô cũng không có gì bất ngờ, tâm hồn cô đã sớm tàn lụi từ lâu rồi, chỉ có thể xác cầm cự được đến giờ này mới suy tàn.

Nhiều năm qua làm hoàng hậu từng ngày từng ngày cô đều sống vì Quốc Khang sống vì Phật Kim và còn sống vì Trần Liễu

Trần Cảnh bãi triều thì liền đến gặp Phương Hạ, cô lúc này đang nằm trên giường.

Hắn đứng cạnh giường giúp cô thổi thuốc cho bớt nóng.

Sau đó đỡ cô dậy "Tỷ mau uống thuốc" Hắn vẫn luôn gọi cô là tỷ.

Cô uống được một nửa vì quá đắng mà ngừng, hắn lại nói "Tỷ phải cố gắng uống hết thuốc thì mới khỏi bệnh"

Uống thuốc xong hắn vẫn chưa rời đi, cô thúc giục "Mau đi đi cho ta nghỉ ngơi, đã có cung nữ lo cho ta rồi, sau này không cần đến nữa" Hắn chần chừ "Tỷ phải mau khỏe lại..." vế sau lại nhỏ giọng "có như vậy nàng ấy mới yên tâm".

Lúc ra tới cửa còn nói với cung nữ "Ngươi phải chăm nàng cho tốt, nếu không thì cái mạng nhỏ này của ngươi không giữ được đâu" Cung nữ run sợ liên tục dập đầu

Trần Cảnh ngồi một mình trong điện Thiên An phê tấu chương, bỗng hắn nghe được tiếng ngân nga ngang qua.

Hắn bỏ tấu chương xuống rồi đi theo tiếng hát ấy, giọng hát ấy rất giống với nàng.

Ở vườn cây nhỏ cạnh bên điện có một cung nữ đang ngồi ngân nga một khúc hát.

Nghe thấy tiếng bước chân của Trần Cảnh liền giật mình quay đầu.

Giây phút nhìn thấy ánh mắt đó hắn cứ tưởng là nàng.

Cung nữ ấy thấy hắn bận hoàng bào liền sợ hãi quỳ xuống dập đầu "Hoàng... hoàng thượng vạn tuế..."

Hắn quan sát một hồi mới nói "Ngẩng mặt lên cho trẫm xem" Nàng run rẫy ngẩng mặt lên.

Ánh mắt ấy quá giống, quá giống rồi.

Hắn hỏi "Ngươi tên là gì, cung nữ ở đâu?"

Nàng nói lấp bấp "Nô tì tên... tên là Tuyết...

Lê Thị Tuyết, là cung nữ của ngự thiện phòng"

Trần Cảnh hỏi tiếp "Tại sao ngươi lại ở đây?"

Nghe thấy hắn tra hỏi nàng càng sợ hơn "Nô tì... nô tì..."

Thấy nàng hoảng sợ vậy hắn cũng không tra hỏi thêm "Mau về ngủ đi, sương đêm lạnh" Nói rồi quay lưng bước đi.

Lúc này Tuyết mới dám nhìn thẳng hắn, nàng cứ tưởng mình chút nữa thì mất mạng.

Tối đó Tuyết cứ trằn trọc mãi không ngủ được nên sáng hôm sau ngủ quên, bị thái giám tổng quản đánh thức.

Nàng còn đang mơ màng thì hắn nói "Trời ơi ngươi mau dậy đi, vận may tới rồi" Nàng dụi mắt "Gì vậy?"

Hắn nói "Ngươi được đích thân hoàng thượng triệu đến điện Thiên An làm cung nữ hầu hạ" Đầu óc đang mơ màng của nàng lập tức tỉnh hẳn.

Trần Cảnh vừa thượng triều xong đang ngồi đọc sách trong điện, Tuyết bước vào hành lễ "Nô tì bái kiến hoàng thượng" Hắn rời mắt khỏi sách nhìn nàng nói "Đến đây mài mực cho ta" Nàng lặng lẽ đi đến cạnh bên mài mực.

Đây là lần đầu tiên nàng ở gần vua đến vậy.

Thiên Ứng Chính Bình năm thứ 16, cây mận Lê Tần trồng đã lớn lắm rồi, ra quả ăn chín mọng.

Hắn trèo lên cây hái xuống còn không quên gọi "Sơn Ca, muội mau ra đây xem" Lý Chiêu Hoàng chạy ra nhìn "Quao, nhiều trái vậy à?"

Nhanh chóng hắn đã hái được rất nhiều, nàng định cầm một trái lên định ăn thì bị hắn ngăn cản "Phải rửa trước đã, sau đó mới được ăn"

Lúc hắn cầm đĩa mận đến thấy nàng đang vuốt ve thỏ con "Sau vậy?

Nó bị gì à?"

Giọng nàng hơi buồn "Mây hôm nay nó không chịu ăn uống, gầy đến thấy xương luôn rồi" Hắn vừa gọt mận vừa đùa "Chắc là đến thời kì kén ăn giống muội lúc trước" Nàng nhăn mũi "Ta không có kén ăn" Hắn đẩy trái mận vừa gọt đến cho nàng "Đúng vậy, muội ăn nhiều nhất"

Tuyết đi theo hầu hạ Trần Cảnh cũng đã một năm, công việc của nàng hằng ngày là mài mực, gắp thức ăn và ở bên cạnh hắn.

Hắn không bảo nàng làm bất kì chuyện nào khác, nàng cảm thấy rất kì lạ.

Có lúc nàng ngủ quên lúc nào không hay, thức dậy đã thấy bản thân được đắp chăn, bên cạnh còn có lò sưởi.

Tuy đã một năm nhưng số lần hắn nói chuyện với này chưa đến mười lần.

Một hôm Tuyết thấy dưới đất rơi một quyển sách nên cầm lên, miệng lẩm bẩm đọc.

Trần Cảnh quay sang thấy thì hỏi "Ngươi cũng biết đọc chữ à?"

Nàng dõng dạc nói "Nô tì rất thích đọc sách" Hắn chóng tay lên cằm nhìn nàng, hỏi "Vậy ngươi còn thích gì nữa?"

Nàng suy nghĩ một lúc rồi trả lời "Chơi đàn, làm thơ, đánh cờ, vẽ tranh...

à còn có thổi tiêu nữa"

Hắn nhướn mày "Cầm kì thi họa ngươi đều biết vậy sao ngươi còn nhập cung làm cung nữ?"

Mặt Tuyết hơi trầm xuống "Nô tì nhập cung thay biểu tỷ" ngưng một chút rồi nói tiếp "Tỷ ấy mất rồi" Không khí bị trầm xuống, nàng thấy vậy cười cười "Nhưng mà nô tì nghe nói năm 25 tuổi các cung nữ sẽ được xuất cung thôi"

Trần Cảnh nói "Trẫm đang chán, ngươi đàn một khúc nghe thử xem" Mắt Tuyết mở to hốt hoảng "Nô tì không dám, nô tì chỉ là hạn tầm thường sao có thể đàn cho hoàng thượng nghe" Hắn không để ý lời nàng nói, sai người đem đàn vào.

Tuyết bất đắc dĩ ngồi xuống đàn.

Khúc nhạc rất hay, du dương chạm đến lòng người.

Hắn ngắm nhìn đôi mắt nàng, dường như hắn thấy được Lý Chiêu Hoàng, trong mắt hắn tại khoảng khắc đó Tuyết dường như hóa thành Lý Chiêu Hoàng.
 
Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]
Hồi 41


Thiên Ứng Chính Bình năm thứ 17, vào ngày cuối hạ đầu thu gió mát, Phương Hạ cảm nhận được mình đã sắp hết thời gian.

Suốt thời gian qua cô chỉ có thể nằm yên một chỗ, hôm nay gắng gượng lắm mới đứng dậy đi đến hoa viên.

Cô cho gọi Quốc Khang, Hoảng và Quang Khải.

Tất cả người hầu đều lui xuống hết chỉ còn lại bốn người.

Quốc Khang năm nay đã mười một tuổi, rất ra dáng một anh cả.

Hoảng thì tám tuổi, Quang Khải nhỏ hơn Hoảng một tuổi.

Cô trìu mến nhìn kĩ các con của mình, một cơn gió thổi đến cô lại ho.

Quốc Khang sốt sắn "Mẫu hậu!

Người nên đi nghỉ, ở đây gió lớn sẽ làm bệnh tình người nặng hơn"

Cô mỉm cười lắc đầu "Không sao ta rất khỏe" sau đó lại nói "

Sau này Quốc Khang của mẫu hậu nhất định phải chú ý sức khỏe, không được lén đọc sách đêm khuya sẽ hại mắt" Cô nhìn sang Hoảng đang ngồi im lặng "Nào, tới đây ta ôm" Nó không động đậy, ý cười trong mắt cô chợt tắt.

Có lẽ nó giận người mẹ như cô lắm, từ lúc nó một tuổi đến giờ chưa được mẹ ôm lần nào.

Phương Hạ lại vuốt tóc Quang Khải đang ngồi cạnh ăn bánh "Khải ngoan, sau này con phải chăm chỉ luyện võ, đừng suốt ngày chỉ ăn như thế" Nó vui vẻ gật đầu "Bánh của mẫu hậu rất ngon nên con không ngừng ăn được" Nó còn chưa hiểu chuyện, rất hồn nhiên vô tư, tuy cô không ở bên cạnh nhưng nó cũng chưa từng lần nào quấy khóc đòi mẹ.

"Ba anh em các con phải chung sống hòa thuận, không được ganh đua, chúng ta dựa vào nhau mà sống ở nơi hoàng cung này" Cô cầm tay Quốc Khang "Con phải hết lực phò tá Hoảng, đệ của con là Thái tử sau này sẽ là hoàng đế, hiểu chưa?"

Nó gật đầu, cô lại nói "Còn nữa, con nhớ kĩ lời ta, sau này không được vướn vào bất kì vòng xoáy tranh quyền nào, mẫu hậu chỉ mong con bình an mà sống, được làm những gì con thích" Vừa nói xong cô lại ho dữ dội

Cơn đau kéo đến, Phương Hạ biết cơn đau ấy đang thúc giục cô, phải mau lên, thời hạn đã tới rồi.

"Hoảng, ta biết con còn nhỏ không thể hiểu hết những gì ta nói, nhưng con phải nhớ kĩ, ở nơi hoàng cung thâm sâu này con không thể tin ai cả, con là thái tử nhất định phải điều khiển quyền lực chứ không được để quyền lực điều khiển mình"

Cô lại ho, lần này ho ra máu, cơ thể chẳng còn sức nữa rồi "Hoảng, mẫu hậu... mẫu hậu muốn xin lỗi con và Quang Khải, xin lỗi vì đã không cho hai đứa được tình mẫu tử trọn vẹn, nhưng hãy luôn nhớ rằng ta rất yêu rất con, yêu thương các con theo cách của riêng ta" Gương mặt Hoảng lúc này đầm đìa nước mắt, nó muốn khóc thật lớn nhưng không được.

Mọi thứ trước mắt mờ dần, cô thầm nghĩ không được, cô còn nhiều điều chưa dặn dò xong, còn lời phải nói.

Nhưng cơ thể này đã đến cực hạn, cô nhắm mắt lại, buông xuôi.

Tâm trí đột nhiên như đang ở một không gian khác, có rất nhiều âm thanh xung quanh.

Là của cô, của Lý Chiêu Hoàng, của Trần Liễu, của Trần Cảnh, còn có tiếng khóc oa oa của Quốc Khang lúc vừa chào đời.

Dường như tất cả mọi kí ức từ ngày đầu đến bây giờ đều đang hiện lại trong cô một lượt thật nhanh.

Phương Hạ hốt hoảng ngồi bật dậy, khuôn mặt thất thần, khóe mắt đầy nước mắt.

Cô đang ở trong một căn phòng, chính là phòng nghiên cứu của tiến sĩ Hồng Anh.

Bà ấy từ bàn máy tính bước tới đưa cô một tờ khăn giấy.

Tay cô run rẫy nhận lấy, cô nhìn tờ khăn giấy hồi lâu.

Kết thúc rồi, chỉ là một trải nghiệm xuyên không thôi.

Tất cả những chuyện mà cô trải qua thực ra chỉ là trải nghiệm xuyên không thôi.

Cô hít một hơi rồi thở ra, bước xuống giường, dùng khăn giấy lau hết nước mắt trên mặt.

Tiến sĩ Hồng Anh lên tiếng "Thí nghiệm thành công ngoài dự đoán" Cô ngồi xuống ghế đối diện bà "Đã qua bao lâu rồi?"

Bà trả lời "4 ngày" Phương Hạ đột nhiên bật cười "Từng ấy năm cho cùng chỉ là 4 ngày?

Haha đúng là buồn cười" Tiến sĩ Hồng Anh không để ý đến cô, gõ trên máy tính.

Lát sau bà ấy đưa cho cô một tờ giấy "Trải nghiệm kết thúc, rất vui được hợp tác" Nội dung của tờ giấy ghi lại cả quá trình trải nghiệm của cô qua các sóng từ, sóng não và hàng loạt các chỉ số khác.

Nhìn vào các chỉ số ấy, cô chỉ thấy đau đầu, những cảm xúc chân thực đó rồi cuối cùng cũng chỉ là những ghi chép nghiên cứu.

Kiểm tra tình trạng thể chất xong không có gì đáng lo thì cô rời khỏi phòng thí nghiệm.

Trên đầu cô đang là những chiếc ô tô bay, những con robot thông minh.

Đây mới là thực tại năm 4000, hoàn toàn trái ngược với những năm 1225 đấy. một sự các biệt mà phải trải qua hàng thế kỉ mới thay đổi được.

Con người mới được tự do làm chủ cuộc sống của mình, không bị vương quyền điều khiển.

Nằm trong căn phòng của mình nhưng Phương Hạ cảm thấy quá đỗi xa lạ.

Cô vừa trải qua một kiếp người, sống với một thân phận khác, có một tình yêu tha thiết, có cho mình những đứa con.

Đó đều là những điều mà cô nghĩ bản thân sẽ không bao giờ có được, nhưng lại có được để rồi cuối cùng mất đi.

Bất giác lúc nào nước mắt cô chảy không ngừng.

Cô muốn được gặp Trần Liễu để nói yêu chàng thêm lần nữa.

Muốn được gặp Lý Chiêu Hoàng để nói cho nàng biết người tỷ tỷ này nhớ nàng biết bao.

Muốn được gặp các con để ôm chúng vào lòng, nói xin lỗi với Hoảng và Quang Khải, xin lỗi vì không thể trao cho chúng tất cả tình thương của mình, không làm một người mẹ tốt.
 
Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]
Hồi 42


Phương Hạ quay trở lại nhịp sống thường ngày, dù gì đi nữa cô cũng cần phải làm việc, phải sống.

Đồng nghiệp hỏi han cô 4 ngày qua đã đi đâu, cô bình thản trả lời "Sống một cuộc đời khác".

Bọn họ nhìn cô, có lẽ trong mắt bọn họ cô kì quặc lắm, nhưng cô cũng không quan tâm.

Nghe nói thí nghiệm của tiến sĩ Hồng Anh dù đã thành công nhưng vẫn không được công bố rộng rãi.

Điều này khá lạ, nếu thí nghiệm được công bố chắc hẳn sẽ kiếm được cả núi tiền vậy mà lại giấu đi.

Một năm cứ thế trôi qua, Phương Hạ cứ như một cỗ máy đi làm rồi lại về nhà.

Dường như chẳng có gì trong cuộc sống này khiến cô có hứng thú được nữa.

Hạnh phúc, đau khổ, lo sợ, vui mừng... tất cả những cảm xúc ấy đều không còn.

Chỉ còn lại một thân xác mục rỗng từ bên trong.

Một ngày cứ như một năm, một năm cũng chỉ là một ngày lập lại 365 lần.

Cứ tưởng rằng cả đời này của cô sẽ trải qua như vậy, nhưng...

Một hôm cô nhận được điện thoại của tiến sĩ Hồng Anh.

Cô quay trở lại phòng thí nghiệm, bà ấy nhìn có vẻ tiều tụy đi rất nhiều.

Cô được biết mặc dù thí nghiệm đã thành công khi cô thử nhưng lại gặp trục trặc bị ngưng đọng thời gian.

"Lần trước thời gian bị chuyển nhanh chúng tôi đã sửa được nhưng lần này lại ngưng đọng"

Thì ra có khoảng thời gian cô ngủ một giấc đã trôi qua mấy năm là do bị trục trặc.

Lần này tiến sĩ muốn cô xuyên không lần nữa để thử xem dòng thời gian có trôi lại không.

Phương Hạ vừa vui mừng vừa lo sợ.

Vui mừng vì có thể quay lại gặp mặt những người thân mà cô nhớ nhung.

Lo sợ là vì lần này Thuận Thiên hoàng hậu đã mất, nên thân phận xuyên không của cô sẽ bị thay đổi.

Nhưng cuối cùng cô vẫn lựa chọn quay lại.

Cô muốn gặp những con người ấy, muốn nhìn thấy họ.

Cô nhắm mắt lại, nhớ đến khuôn mặt của từng người.

Dù cho có quay lại với thân phận nào đi nữa, lần này Phương Hạ cũng sẽ đấu tranh cho hạnh phúc của những người mà cô yêu thương.

Thiết bị bắt đầu khởi động, cô dần dần chìm vào giấc ngủ.

Ánh sáng ban mai chiếu vào trong căn phòng, Phương Hạ đã tỉnh lại nhưng vẫn không động đậy.

Mắt cô nhìn lên trần nhà, không chớp lấy một cái.

Mãi cho đến khi có tiếng người gọi cô "Tiểu thư, người mau tỉnh dậy đi, nô tì có chuyện vui muốn nói với người" Phương Hạ ngồi dậy, nhìn nguôn mặt lạ lẫm trước mắt hỏi "Ta tên gì?"

Hải Châu dùng ánh mắt khó hiểu hình cô "Tiểu thư tên là Xuân Đáo" Đầu óc đang mơ màng của Phương Hạ bỗng trở nên bừng tỉnh.

Thân phận lần này của cô chính là Xuân Đáo.

"Lúc nãy ngươi muốn nói tin vui gì cho ta?"

Nét mặt của Hải Châu rạng rỡ, nắm lấy tay cô "Lão gia nói sẽ không ép gã tiểu thư nữa" Thì ra là như vậy, thì ra Xuân Đáo đang bị ép gã đi, cô thở phào "May quá" Hải Châu vui vẻ nói "Nô tì biết mà, cho dù tuổi tác của tiểu thư đã quá tuổi cập kê nhưng sao lão gia lại có thể gã tiểu thư cho tên đó"

Phương Hạ cũng không muốn nói nhiều, bảo Hải Châu thay y phục chải tóc cho mình.

Trong lúc đó cô hỏi được rất nhiều chuyện từ nàng.

Hiện tại đã là 8 năm sau khi Thuận Thiên mất.

Trần Liễu, hắn, mất sau Thuận Thiên ba năm.

Hắn không kịp đợi Phương Hạ quay lại đã ra đi, cho đến chết hắn và cô vẫn không gặp được nhau.

Cô muốn đi thăm mộ của hắn, nhưng cô lại không biết hắn được mộ táng ở đâu.

Cuối cùng đành đi đến gặp Trần Quốc Tuấn.

Trên xe ngựa Hải Châu luyên thuyên "Nô tì thật tò mò tướng mạo của phò mã, năm đó chuyện của phò mã và công chúa Thiên Thành làm náo loạn triều đình, trong kinh thành không ai là không biết chuyện đó"

Phương Hạ hỏi "Có chuyện gì?"

Hải Châu nắm lấy tay cô "Tiểu thư không lẽ người bị cấm túc quá lâu nên sinh bệnh rồi sao?

Sao chuyện gì người cũng không nhớ, thái độ của người cũng kì lạ lắm, đừng làm Hải Châu sợ mà tiểu thư" Phương Hạ xoa xoa tay nàng "Em cứ kể cho ta nghe đi"

"Được rồi, năm đó vốn dĩ công chúa Thiên Thành được hoàng thượng định hôn cho Trung Thành vương, nhưng phò mã và công chúa đã có tình ý từ trước, ai ngờ vào trước đêm lễ kết tóc của công chúa và Trung Thành vương, phò mã lại lẻn vào khuê phòng của công chúa, sau đó thì..."

Chuyện sau đó không nói ra cô cũng tự đoán được, nam nữ ở chung một phòng vào ban đêm sẽ xảy ra loại chuyện gì.

"Cuối cùng phụ mẫu của phò mã là Thụy Bà công chúa phải dâng 10 mâm vàng lên hoàng thượng hỏi cưới công chúa cho phò mã"

Không hổ danh là con trai của Trần Liễu, tính tình y hệt hắn.

Xe ngựa dừng lại, đã đến phủ của Trần Quốc Tuấn.

Bọn họ được mời vào, vừa nhìn thấy Trần Quốc Tuấn cô đã hơi hốt hoảng, hắn có tướng mạo giống Trần Liễu phải bảy, tám phần.

Làm cô nhất thời tưởng rằng người trước mắt chính là Trần Liễu.

Hắn đứng dậy "Không biết tiểu thư đến tìm ta có việc gì?"

Cô định thần lại rồi nói "Ta là Xuân Đáo, hôm nay đến gặp phò mã để muốn biết mộ phần của cố nhân ở đâu?"

Trần Quốc Tuấn cau mày "Cố nhân?"

Cô khẽ cười "Đúng vậy, là Trần Liễu"

"Xem ra tiểu thư rất thân thiết với phụ thân của ta, lại có thể gọi thẳng tên người" Phương Hạ gật đầu, lẩm bẩm rất nhỏ "Chúng ta còn hơn cả thân thiết"
 
Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]
Hồi 43


Trần Quốc Tuấn dẫn Phương Hạ đi đến mộ phần của Trần Liễu.

Cỏ trên mộ đã mọc xanh um tùm, nước mắt của cô cứ rơi mãi, chân cũng không đứng vững được.

Tay cô chạm vào bia đá lạnh lẽo "Chàng thật xấu xa, tại sao không đợi ta quay lại" Trần Quốc Tuấn và Hải Châu đứng đó cũng không hiểu tại sao cô lại như vậy.

Cô cứ tưởng mình quay lại sẽ được gặp Trần Liễu, nếu không chỉ cần đứng từ xa nhìn hắn.

Hắn đã từng làm cô đau lòng, nhưng sau tất cả những đau lòng đó không sánh bằng những đẹp đẽ, hạnh phúc mà hắn mang đến cho cô.

Lời hẹn thề của bọn họ đến cuối cùng chỉ là hẹn thề, không thể thực hiện.

Một lúc lâu sau Trần Quốc Tuấn mới lên tiếng "Tiểu thư với phụ thân ta rốt cuộc là quan hệ gì?

Ta chưa từng nghe phụ thân nhắc đến tiểu thư" Phương Hạ gạt đi nước mắt, đứng lên phủi phủi y phục "Bây giờ chàng ấy đã không còn, quan hệ gì cũng chẳng còn quan trọng" Cô đi đến chạm tay lên vai hắn "Phò mã thật sự rất giống chàng, nhưng ngài đừng giống chàng ấy, phải kiên cường hơn càng" Sau đó rời đi.

Người tiếp theo mà cô muốn gặp chính là Lý Chiêu Hoàng.

Nàng có vẻ đang có cuộc sống rất tốt, tự do tự tại.

Không bị gò bó bởi những luật lệ của hoàng cung.

Nơi đây rất xa hoàng cung, nàng sẽ không phải bận tâm về những thứ ở nơi đó.

Phương Hạ đứng trước cửa nhìn vào thấy Lý Chiêu Hoàng đang may vá, miệng gọi "Phật Kim".

Lý Chiêu Hoàng nhìn cô ngơ ngác, một lúc sau mới mở mắt to như nghĩ ra gì đó "Xuân Đáo?".

Cô đi vào bên trong, nàng liền nắm hai vai cô "Thật sự là cô sao?

Ta sắp không nhận ra cô rồi" Phương Hạ cười, nhìn một lượt, nàng đã không còn là muội muội nhỏ bé ngày nào.

Nét trưởng thành hiện rõ lên khuôn mặt nàng.

Cũng đúng, nàng đã ở tuổi ba mươi mấy, làm sao có thể giống với thiếu nữ đôi mươi năm nào.

Lý Chiêu Hoàng bảo cô ngồi xuống uống trà nói chuyện "Gặp được cô thật vui quá" Phương Hạ gật đầu, ánh mắt long lanh "Ta cũng rất vui".

Nàng nói tiếp "Còn nhớ năm đó bốn người chúng ta cùng nhau ăn thử các món ăn ở lễ hội, mua lồng đèn, còn trò chuyện rồi ngắm pháo hoa ở tửu lâu, thắm thoát đã gần hai mươi năm" nàng ngừng một chút lại nói tiếp "Bốn người chúng ta mỗi người một ngã, âm dương cách biệt"

Thấy ánh mắt buồn rầu của nàng, cô ôm lấy nàng vỗ về "Đừng khóc, ta có mang bánh xuân thái đến cho cô này" Hải Châu đứng bên cạnh mở nắp khay bánh đem theo ra, nàng cầm một cái lên ăn thử, cười nói "Mùi vị rất ngon" Nàng ngạc nhiên, tại sao vị bánh lại giống với mùi vị của tỷ tỷ làm cho cô đến vậy.

Phương Hạ vuốt ve mái tóc Lý Chiêu Hoàng "Cô phải cười như thế này, như vậy mới xinh đẹp, cười lên như vậy thì cuộc sống mới vui vẻ, cô nhất định phải sống một cuộc đời hạnh phúc"

Lý Chiêu Hoàng sưỡng người, đây, rõ ràng là những lời trước đây tỷ tỷ từng nói với nàng lúc nàng nhường ngôi cho Trần Cảnh.

Nàng cười gượng "Cô hành động y hệt như tỷ tỷ của ta, haha, trùng hợp thật" Lúc này Phương Hạ mới ý thức được mình nên kìm chế lại, bèn rút tay về.

Cô nói chuyện khác đánh lạc hướng "Dạo này cô cuộc sống của cô thế nào?

Kể cho ta nghe đi" Lý Chiêu Hoàng trả lời "Mỗi ngày ta đều được ăn no, mặc ấm, có người chăm sóc ta rất tốt" Cô nhăn mày "Người chăm sóc rất tốt?

Là ai" Chưa đợi nàng trả lời đã có người lên tiếng "Chính là ta" Từ ngoài cửa một nam nhân dáng người cao to bước vào.

Phương Hạ nhận ra hắn, là Lê Tần.

Lê Tần nhìn cô hỏi "Ta cũng không biết là muội có quen Sơn Ca đó, mới một thời gian không gặp đã gầy như thế rồi" Phương Hạ không hiểu hắn nói vậy là sao, chẳng kẽ Xuân Đáo có quen biết Lê Tần?

Hải Châu bĩu môi "Huynh còn dám nói, tiểu thư của chúng ta chờ huynh tới cứu nguyên một đêm, cuối cùng lại chẳng thấy bóng dáng đâu?

" Hắn đảo mắt "Đê đốc mà biết tin ta đem con gái của ông đi thì ta không sống nỗi đâu, cuối cùng chẳng phải muội ấy không cần phải gả đi nữa à" Hải Châu hỏi "Sao huynh biết?"

Hắn như chột dạ, lảng sang chuyện khác "Sơn Ca, ta có mua mấy thứ muội cần rồi đây.

Theo như Phương Hạ thấy, quan hệ giữa Lê Tần và Xuân Đáo rất thân thiết.

Mà quan hệ giữa hắn và Lý Chiêu Hoàng càng thân thiết hơn.

Lý Chiêu Hoàng hỏi "Huynh và Xuân Đáo quen biết nhau à?"

Lê Tần liếc nàng Phương Hạ, bĩu môi "Một cục nợ" Nét mặt của Lý Chiêu Hoàng hơi khác.

Phương Hạ nhập vai rất nhanh "Vậy huynh chăm sóc cho Phật Kim thế nào?"

Hắn có vẻ tự đắc "Đương nhiên là rất tốt, đúng không Sơn Ca?"

Lý Chiêu Hoàng gật đầu.

Cô chợt nhớ đến lịch sử, tương lai hắn sẽ cưới Lý Chiêu Hoàng, hiện tại lại đối xử tốt với nàng như vậy.

Cô đã yên tâm được phần nào.

Cô cùng Lý Chiêu Hoàng tâm tình, còn Lê Tần nấu ăn.

Lâu lắm rồi cô mới nhìn thấy nụ cười của nàng vui đến vậy.

Lý Chiêu Hoàng không thích chia sẻ quá nhiều với người khác.

Nhưng không hiểu sao đối với Xuân Đáo cô lại muốn kể ra rất nhiều.

Nói chuyện với Xuân Đáo nàng cảm thấy như đang được nói chuyện với tỷ tỷ của mình.
 
Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]
Hồi 44


Bọn họ cùng nhau ăn cơm, tay nghề nấu nướng của Lê Tần rất tốt.

Phải công nhận là đến Phương Hạ còn không nấu ngon bằng hắn.

Sau khi ăn xong cô ra về, Lý Chiêu Hoàng muốn giữ cô lại.

Nhưng cô từ chối, ngày hôm nay đã ra ngoài quá lâu, phải trở về phủ thôi.

Vừa về tới phủ đúng như cô dự đoán, đã có người chờ sẵn.

Nhìn dáng vẻ cô cũng có thể đoán ra đó là ai "Phụ thân" Hồ Lăng hừ một tiếng "Con chạy đi đâu cả ngày hôm nay?"

Cô trả lời "Con đi gặp một bài người bằng hữu cũ" Hồ Lăng nhăn mày "Cho dù con có đi đâu, cũng phải nói với ta một tiếng"

"Xuân Đáo đã biết lỗi" Ông ấy phẫy phẫy tay "Bỏ đi, Hải Châu, mau đưa tiểu thư vào tắm rửa nghỉ ngơi" Hải Châu nhanh chóng dìu cô vào trong.

Phương Hạ tắm rửa sạch sẽ xong đi ra đã thấy trên bàn bày vài khúc gỗ và dụng cụ để khắc gỗ.

Cô ngạc nhiên hỏi "Sao lại để những cái này ở đây?"

Hải Châu lại nhìn cô khó hiểu "Trước đây tiểu thư bảo nô tì tối nào cũng bày chúng ra cho người khắc mà" Cô nhanh trí gãi gãi đầu "À, đột nhiên ta quên mất"

Cô cười cười, cầm khúc gỗ lên "Vậy, em đi nghỉ ngơi đi, khắc gỗ xong ta sẽ đi ngủ" Hải Châu gật đầu "Tiểu thư đừng thức khuya, nhớ đi ngủ sớm nhé" Nói xong thì đóng cửa phòng lại rời đi.

Lúc này Phương Hạ mới có thể xả vai, thở phào.

Nhìn một lượt xung quanh căn phòng, cách bày trí rất đơn giản, không giống với phòng của các tiểu thư khuê cát.

Nhưng cũng đúng, Xuân Đáo không giống với tiểu thư khuê cát chỉ biết làm đẹp hay thuê thùa may vá.

Nàng ta biết cưỡi ngựa, bắn cung, dùng kiếm, còn thường xuyên cùng ca ca vào doanh trại.

Nếu ở thời hiện đại thì nàng chắc chắn là một nữ doanh nhân thành công.

Phương Hạ xem kĩ từng món bày trí đơn giản xung quanh, phát hiện ra trong bình hoa gốm xứ có một cuốn sách.

Mở ra mới biết đó chính xác là một cuốn nhật ký.

Cô đọc từng dòng, đó đều là những bí mật của Xuân Đáo.

Nhờ cuốn nhật ký cô biết được rất nhiều chuyện.

Lê Tần chính là người trong mộng của Xuân Đáo.

Bọn họ gặp nhau từ thuở nhỏ, nghĩa phụ của Lê Tần trước đây là sư phụ của Xuân Đáo.

Nhưng Lê Tần không hiểu được tâm ý của nàng, nàng chỉ có thể lẳng lặng dõi theo hắn.

Tượng gỗ mà nàng tỉ mỉ khắc là để tặng hắn.

Người mà Xuân Đáo bị ép gả đi là thế tử của Nhân Hòa Vương.

Thế tử 16 tuổi,tuy Xuân Đáo vẫn còn trẻ đẹp nhưng đã ngoài 30.

Bọn họ không hề xứng đôi vừa lứa, chưa từng gặp mặt, nếu gặp mặt cũng phải gọi Xuân Đáo một tiếng cô cô.

Hồ Lăng chỉ vì quyền lực mà muốn gả con gái mình đi như vậy.

Con trai của Xuân Khứ đã khôn lớn, chuẩn bị thay phụ thân mình tiếp quản vị trí.

Bao năm qua, bề ngoài quan hệ vợ chồng của Xuân Khứ nhìn có vẻ tốt đẹp, êm ấm.

Nhưng thật chất bọn họ đã dần dần xa cách, không còn nói chuyện với nhau.

Từ khi Thuận Thiên mất, Trần Thái Tông có lập một cung nữ làm phi, Lệ Trinh Nguyên Phi Lê thị.

Mà vị phi tử này chính là bạn tâm giao của Xuân Đáo, bọn họ chơi với nhau từ lúc mới chập chững biết đi.

Từ khi Lê thị được phong phi hay thường mời Xuân Đáo vào cung trò chuyện tâm tình.

Sau khi đọc xong những chuyện trong cuốn nhật ký Phương Hạ há hốc mồm.

Cuộc đời của Xuân Đáo xem ra gặp nhiều chuyện không vui.

Lê Tần là người nàng thích, nhưng hắn giờ lại ở bên chăm sóc Lý Chiêu Hoàng.

Nàng còn bị ép gả cho một thằng nhóc kém mình nhiều tuổi vậy.

Ca ca và tẩu tẩu bất hòa.

Phụ thân không màng đến hạnh phúc của con gái mà chỉ cần quyền lực.

Bây giờ Phương Hạ đã mang thân phận của Xuân Đáo, cô nhất định sẽ dùng thân phận này sống thật tốt.

Không để ai có thể tổn thương đến mình dù chỉ một chút.

Sáng hôm sau Phương Hạ vừa tỉnh dậy đã vội sửa soạn chải chuốt, cô muốn vào cung.

Cô muốn được nhìn thấy những đứa con của mình bây giờ ra sao, xem chúng đã khôn lớn đến nhường nào.

Hoàng cung vẫn như vậy, cô đã quá quen thuộc với từng ngóc ngách ở nơi này.

Hải Châu đi theo nhắc nhở "Tiểu thư, chúng ta đến gặp Nguyên phi mà, từ nãy đến giờ người cứ đi lung tung như vậy không được đâu"

"Ta không có đi lung tung, em cứ yên lặng rồi đi theo ta" Đi một hồi cô đến ngự hoa viên, đây là nơi trước đây Hoảng hay đến để đọc sách.

Cô nhìn thấy một bóng dáng nam tử đang ngồi ở đó, xung quanh là các thị vệ và cung nữ.

Nó lớn lên rất tuấn tú, giống với Trần Cảnh.

Dáng vẻ đọc sách y như lúc nhỏ, thích vừa đọc sách vừa cắn móng tay.

Hải Châu lên tiếng "Chúng ta không thể đứng đây nhìn thái tử đâu tiểu thư, nếu bị phát hiện sẽ lớn chuyện đấy" Phương Hạ mỉm cười, Hoảng khôn lớn khỏe mạnh, bình an là cô đã mãn nguyện rồi.

Đột nhiên từ sau lưng cô có người nói "Các người là ai?"

Hải Châu lập tức quỳ xuống hành lễ, Phương Hạ quay đầu nhìn.
 
Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]
Hồi 45


Nếu như nói Trần Quốc Tuấn giống Trần Liễu sáu phần, thì người trước mắt cô lại giống đến chín phần.

Nhất là đôi mắt, đôi mắt đó giống đến mức cô cứ tưởng người trước mắt là Trần Liễu.

Trần Quốc Khang cau mày, nô tài cạnh bên nghiêm giọng "Thấy hoàng tử còn không mau hành lễ?"

Phương Hạ vẫn không hành lễ.

Đứa con duy nhất của cô và Trần Liễu nay đã lớn như thế này rồi sao.

Trong lòng cô bắt đầu tự hỏi, liệu bao năm qua nó có bị đối xử bất công không, có bị ai chèn ép không, có được mọi người yêu thương không.

Và liệu nó có nhớ người mẫu thân này không?

Hải Châu run rẫy nói "Tiểu thư, người còn không hành lễ chúng ta sẽ không còn mạng ra khỏi hoàng cung"

Cô cúi đầu hành lễ "Ta là Xuân Đáo, vừa rồi thấy hoàng tử quá giống với cố nhân nên đã không kịp hành lễ, thật bất kính" Trần Quốc Khang nhìn cô thêm một lúc.

Rồi nó như chợt nhớ ra gì đó "A, Xuân Đáo?

Chính là muội muội của sư phụ" Sư phụ mà nó nhắc tới là Xuân Khứ.

Có lẽ hắn là sư phụ dạy võ cho Quốc Khang.

"Sư cô không cần hành lễ, đã nhiều năm rồi không gặp nên con không nhận ra người"

Đúng vậy, nhiều năm như vậy không gặp làm sao nó có thể nhận ra cô.

Cô mỉm cười "Hoàng tử lớn nhanh thật, mới ngày nào còn bé xíu khóc nhè trong vòng tay ta" Trần Quốc Khang bật cười "Sư cô lại nói đùa, con còn nhớ lúc gặp người con còn chẳng dám nói chuyện"

Đương nhiên Trần Quốc Khang sẽ không hiểu lời của Phương Hạ thật ra là nói đến cái gì.

Trần Quốc Khang nói "Sư phụ gần đây không chịu gặp con, người có phải có chuyện gì không?"

Cô lắc đầu "Huynh ấy cũng không chịu gặp ta"

"Nếu sư cô gặp được người hãy bảo người gặp con nhé, con có chuyện cần phải đi trước" Cô gật đầu đồng ý.

Nó quay bước rời đi.

Mãi đến khi bóng dáng nó khuất mất cô mới thôi nhìn theo.

Hải Châu nhắc nhở "Nguyên phi đang chờ chúng ta" Cô nhanh chóng đi đến cung của Nguyên Phi.

Chắc hẳn nàng đã sốt ruột lắm rồi.

Lý Chiêu Hoàng nằm trên ghế dài, sách để trên bụng, nghe có tiếng xột xoạt liền giả vờ ngủ.

Lê Tần bước tới đặt giỏ hồng xuống.

Hắn nhìn khuôn mặt đang ngủ của nàng.

Suốt bao nhiêu năm qua hắn luôn ở bên chăm sóc nàng.

Bọn họ đã trở thành người thân của nhau.

Dần dần tình cảm Lê Tần dành cho Lý Chiêu Hoàng càng sâu đậm.

Tấm lòng của hắn nàng đã sớm biết, nhưng không hề đáp lại.

Hắn đã thử nhiều lần nói với nàng về tấm lòng của mình.

Lần nào Lý Chiêu Hoàng cũng lãng tránh.

Nàng chưa bao giờ dám đối diện với tình cảm ấy.

Sau cùng Lê Tần cũng không nói nữa.

Nhưng hắn dùng hành động để biểu đạt chân tình.

Hắn không hề bỏ cuộc.

Nàng mở mắt "Huynh còn nhìn ta thêm là mặt ta thủng luôn đấy" Hắn bật cười, quay sang cầm lấy một trái hồng lột vỏ rồi đưa cho nàng.

Tay cầm quyển sách của nàng đọc.

Nàng cắn một miếng, vừa ngọt vừa giòn.

Sắp đến mùa đông nên cây trong vườn rụng rất nhiều lá.

Một chiếc lá rơi trúng đầu Lê Tần.

Hắn chăm chú đọc sách nên không nhận ra.

Nàng đứng dậy vươn định lấy giúp hắn chiếc lá.

Ai ngờ hắn thấy nàng đứng dậy ngước đầu nhìn thì chiếc lá đá rơi khỏi đầu.

Hắn hỏi "Sao vậy?"

Nàng thu tay về, lắc đầu.

Hắn cũng không nói gì đọc sách tiếp.

Nàng nhìn hắn một lúc lâu.

"Nhìn huynh bây giờ rất khác với lần đầu chúng ta gặp mặt" Lê Tần bỏ sách xuống "Đương nhiên là khác, lúc đó là thiếu niên cường tráng, hiện tại đã sắp thành thúc thúc già nua"

Lý Chiêu Hoàng đảo mắt "Vậy có nghĩa là ta cũng không còn là thiếu nữ xinh đẹp mà là một..."

Nàng chưa kịp nói hết hắn đã lên tiếng chặn lại "Muội vẫn là thiếu nữ xinh đẹp, so với lần đầu gặp nhau vẫn không thay đổi"

Người tình trong mắt hoá Tây Thi.

Cho dù nàng có thêm bao nhiêu tuổi thì với hắn vẫn là dáng vẻ đôi mươi xinh đẹp.

"Huynh đúng là dẻo miệng" Trong lòng nàng cũng biết hắn là dẻo miệng hay thật lòng.

Có điều nàng vẫn phải nói vậy.

"Huynh còn nhớ quán ăn chúng ta ăn khi lần đầu gặp mặt không?"

Hắn gật đầu.

"Ta muốn đến đó" Lê Tần giật mình, hắn không ngờ nàng lại muốn đến đó "Được, khi nào muội hết ho chúng ta cùng đến đó" Nàng ngẩn mặt nhìn bầu trời "Thời tiết đẹp như vậy, ta sẽ sớm hết ho thôi"

Trần Cảnh vừa bãi triều xong, đang định đến gặp Nguyên Phi thì có người truyền tin đến báo Vũ phi mời đến có chuyện gấp muốn nói.

Vừa đến đã thấy Vũ phi đứng đợi sẵn.

Nàng định hành lễ, Trần Cảnh bước tới dìu nàng lên "Mau vào trong nói trẫm nghe xem nàng có chuyện gì muốn nói"

Vũ phi rót trà cho Trần Cảnh, đợi hắn uống xong hai mắt nàng đã ngấn lệ, lấy tay hắn đặt lên bụng mình "Hoàng thượng, thần thiếp đã có hỷ rồi, chúng ta đã có hài tử rồi" Hắn mỉm cười để nàng ngồi trên đùi mình "Tốt lắm, từ giờ nàng phải tịnh dưỡng thật tốt, sinh ra một hoàng tử mập mạp đáng yêu"

Trong cung người được sủng ái nhất là Nguyên phi, sau đó là Vũ phi rồi tới Huệ Túc phu nhân.

Mà trong ba người vẫn chỉ có Huệ Túc phu nhân có con là hai công chúa và hai hoàng tử.

Nhưng nàng ta không được sủng hạnh bằng nàng.

Nguyên phi được sủng hạnh nhất lại không có con.

Lần này Vũ phi có thai nếu là hoàng tử sẽ lật ngược thế cờ.
 
Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]
Hồi 46


Tin tức trong cung lan nhanh như thổi.

Chẳng mấy chốc cung của Nguyên phi đã biết tin Vũ phi mang thai.

Tuyết và Phương Hạ đang ngồi uống trà thì có nô tài vào bẩm báo.

Nét mặt của Tuyết không thay đổi.

Có lẽ nàng không thấy lo sợ.

Phương Hạ cũng bất ngờ, đáng lẽ nàng phải lo sợ mới đúng.

"Lạ thật, sao nàng ta lại có hỷ trước nương nương được?"

Nô tì cạnh bên Tuyết nói.

Tuyết cười nhẹ, uống một trà "Có hỷ thì sao, bổn cung mới là người được sủng hạnh nhất, bao nhiêu năm qua vẫn luôn là vậy"

Phương Hạ khó hiểu, cô muốn biết tại sao nàng ta lại được ân sủng nhiều như vậy mà mãi không có con.

Trần Thủ Độ coi trọng việc nối dỗi như thế mà địa vị của nàng vẫn vững chắc.

Những gì Phương Hạ biết được là trước khi trở thành Nguyên phi nàng ta từng có một thời gian dài làm thị nữ hầu hạ bên Trần Cảnh.

Rồi đột nhiên hắn phong phi cho nàng.

Trong hoàng cung không ai là không biết Nguyên phi được hoàng thượng yêu chiều hết mực.

Tuy sau này hắn có thêm nhiều phi tần khác cũng không bằng nàng.

Trong Thiên An điện chỉ có Trần Cảnh và Trần Thủ Độ.

Không khí căng thẳng bao trùm cả điện.

Trần Cảnh không nhịn được nữa tay ném tấu chương xuống phía Trần Thủ Độ.

Hai mắt hắn đỏ lên tức giận.

"Nguyên phi không thể giáng!"

Trần Thủ Độ nhặt tấu chương lên phủi phủi.

Ông ta trầm giọng "Nguyên phi nhiều năm không có con, giữ nàng ta còn có ít lợi gì, nay Vũ phi đã có hỷ, làm sao có thể để hai người ngang hàng thưa hoàng thượng"

Hắn nghiến răng, cố kiềm nén cơn giận "Ta đã có rất nhiều công chúa và hoàng tử, nàng không cần sinh thêm con" Trần Thủ Độ nhìn thẳng vào Trần Cảnh "Hoàng thượng, người đừng nhầm lẫn nữa, nàng ta là Lê thị"

Trần Cảnh nhắm mắt, hít một hơi sâu rồi thở ra "Ngươi lui ra đi, từ nay về sau ta không muốn nghe chuyện này thêm lần nào nữa"

Buổi tối Lê Tần đợi Lý Chiêu Hoàng ngủ mới rời đi.

Có tin báo rằng Trần Cảnh triệu kiến.

Bao năm qua Trần Cảnh vẫn luôn rất tin tưởng hắn.

Trong triều bề ngoài hắn và Trần Thủ Độ đối đầu nhau.

Thực chất bọn họ là một bè phái.

Có điều mấy năm gần đây Lê Tần không còn làm việc theo lệnh của Trần Thủ Độ.

Hắn hợp lực vào cánh của ông ta để không bị đàn áp.

Không làm theo tất cả mệnh lệnh.

Trần Thủ Độ bất mãn nhưng vì hắn cũng góp sức cho cánh mình, hai bên cùng có lợi.

Tới giờ Tuất hắn đã có mặt ở hoàng cung.

Nơi hắn đi đến không phải là Thiên An điện mà là cung của Vũ phi.

Hắn vào bằng một lối nhỏ không ai biết.

Nàng ta đã ngồi đợi sẵn.

Vừa thấy Lê Tần nàng đã tươi cười "Huynh đến rồi" Hắn đi tới ngồi xuống.

Vũ phi rót trà cho hắn "Trời có vẻ lạnh hơn, huynh nên mặc thêm nhiều áo"

"Ta nghe tin muội đã có hỷ" Nàng ôm bụng mình nhẹ nhàng ngồi xuống "Đứa trẻ này đến rất đúng lúc" Hắn bình thản nói "Đợi đứa trẻ này được sinh ra, nếu là hoàng tử thìmuội sẽ được hưởng thơm lay, đến lúc đó chuyện của nghĩa phụ có thể rửa oan"

Vũ phi thật ra là con gái của nghĩa phụ Lê Tần.

Người mà năm đó hắn phản bội.

Nàng là vì muốn giải oan cho cha mình nên nhập cung làm phi.

Chỉ là nàng không biết người ca ca nàng tin tưởng chính là kẻ đã đâm sau lưng cha mình.

Mà cha nàng cũng không bị oan.

"Huynh lâu lắm rồi mới đến thăm muội, có việc bận gì sao?"

Hắn trả lời "Ta có một số chuyện cần làm nên không đến được, phải rồi, còn chuyện kia thì sao?"

Vũ phi nghe vậy bèn đi đến bên giường lấy ra một tờ giấy.

Nàng đưa cho hắn "Đây là những gì muội nhìn trộm rồi ghi lại được" Lê Tần nhận lấy mỉm cười "Tốt lắm, thời gian này muội cứ dưỡng thai còn lại để ta thu xếp" Vũ phi vui vẻ gật đầu.

Lê Tần vội vàng rời khỏi bằng con đường vừa vào khi nãy.

Hắn đến chỗ Trần Cảnh, vừa hay gặp Trần Cảnh đang phê tấu chương, Tuyết đứng cạnh mài mực.

Hắn hành lễ "Tham kiến hoàng thượng" Trần Cảnh cho Tuyết lui xuống.

Hắn và Lê Tần bàn chuyện.

Khi Lê Tần quay trở về trời đã sáng, Lý Chiêu Hoàng đang chuẩn bị làm hồng treo gió.

Lê Tần bước đến treo hồng lên cho nàng.

Nàng thấy vậy để hắn làm, mình thì ngồi xuống nghỉ.

Phụ thân của Xuân Đáo vẫn chưa từ bỏ việc sẽ gả nàng đi.

Lần này ông ấy muốn gả nàng làm trắc phi cho một vương gia nào đó.

Phương Hạ thấy thật nực cười, trước giờ cô luôn là chính thất, chưa bao giờ phải chịu kiếp chồng chung.

Cho dù thế nào đi nữa cô cũng nhất định không gả đi, cuộc đời này cô chỉ có một người phu quân là Trần Liễu.

Việc duy nhất cô có thể làm để phả kháng chỉ có một.

Phương Hạ mặc bộ y phục màu trắng, tóc xõa xuống.

Cô đến trước mặt Hồ lão gia quỳ xuống, ông thấy cô như vậy liền cau mày.

Cô dập đầu ba cái rồi nói "Nữ nhi đời này chỉ muốn phụng dưỡng phụ mẫu đền ơn nuôi nấng, không muốn gả đi, nếu phụ thân nhất quyết ép gả Xuân Đáo đi vậy con chỉ còn hai lựa chọn là cắt tóc đi tu và tự kết liễu đời mình"

Mắt Hồ lão gia mở to khi nghe cô nói, có lẽ ông cũng không ngờ cô sẽ nói vậy.

Hồ phu nhân ở cạnh bên mắt đã ngấn nước.

Hồ lão gia tức đến độ không nói nên lời, ông ho một tràng dài.

Đến khi ngừng ho mới nói "Được lắm, con dám dùng cách này đối phó ta, hay lắm, Hồ gia đã dưỡng ra một đứa con gái như thế này đây"

Phương Hạ dập đầu "Phụ thân đừng quá tức giận hại sức khỏe, nữ nhi chỉ muốn hiếu thảo với người" Hồ lão gia chỉ tay về phía cô "Ngươi đi cho khuất mắt ta, ta không cần đứa con gái này nữa" Đêm đó cả Hồ gia náo loạn tin tểu thư Xuân Đáo không muốn gả đi đòi đi tu và tự vẫn.

Lão gia tức đến đổ bệnh, sáng hôm sau Xuân Khứ cũng phải quay về thăm.

Đã là cuối thu, mùa đông sắp đến Phương Hạ may khăn quàng cổ để giữ ấm.

Hải Châu xuýt xoa không ngờ tiểu thư thường ngày không hề đụng đến kim chỉ nay lại biết may vá.

Phương Hạ muốn may cho ba đứa con mỗi đứa một cái.

Tuy chưa gặp được Quang Khải nhưng cô chắc chắn nó cũng sẽ giống các ca ca của mình khỏe mạnh lớn lên.

Hải Châu hỏi "Tiểu thư không sợ lão gia thật sự bỏ mặc người sao?"

Cô bình thản "Cho dù phụ thân không cần ta, ta cũng không thể gả cho người mình không yêu"
 
Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]
Hồi 47


Tuyết và Trần Cảnh cùng nhau đi dạo ở ngự hoa viên.

Hắn cho tất cả người hầu lui xuống chỉ còn lại cả hai.

Hai người cùng ngồi xuống góc cây tử đằng, hắn gối đầu lên chân nàng.

Khung cảnh rất quen thuộc nhưng người lại khác đi.

Đột nhiên Tuyết nói "Người kể chuyện cho thiếp nghe đi" Hắn hỏi "Sao lại muốn ta kể chuyện?"

Nàng cười, nhìn lên bầu trời "Vì thiếp muốn nghe thôi" Hắn trầm ngâm rất lâu, chìm vào trong miên man suy nghĩ.

Trước giờ hắn chỉ kể một câu truyện cho một người nghe.

Cô bé nhỏ năm đó nghe hắn kể từng xuýt xoa về câu chuyện ấy biết bao.

"Vậy nếu một năm nàng mới được gặp ta một lần nàng có buồn không?"

"Buồn!

Nếu mà như vậy thì một năm đối ta như bằng mười năm vậy"

Vậy mà bọn họ đã hai mươi năm không gặp nhau.

Hắn vẫn nhớ rất rõ hình bóng Lý Chiêu Hoàng.

Hắn nhớ lúc nàng gọi mình là 'Cảnh'.

Hai mươi năm nay hắn luôn sống như một vị vua tốt.

Nhưng lại không thể làm người phu quân tốt của nàng.

Ngày này qua tháng khác xung quanh luôn có rất nhiều người.

Vậy mà lúc nào hắn cũng cảm thấy cô độc, nỗi cô độc không thể diễn tả được bằng lời.

Dường như linh hồn của Trần Cảnh đã mãi chết đi vào cái ngày mà hắn phế nàng.

Nàng đã từng nói "Thế gian này, hoàng cung này, đôi ta... chỉ tồn tại thứ tình yêu đau khổ, ngang trái, bất lực"

Bọn họ đau khổ bởi họ không thể có được hạnh phúc thật sự.

Dòng máu họ mang trong mình là sự ngang trái mãi quấn lấy hai người.

Họ bất lực để bản thân bị vương quyền thao túng.

Vu Lan mỗi năm có thể gặp Chức Nữ một lần.

Nhưng đã hai mươi năm nay hắn không nghe được một tiếng gọi từ nàng.

Dòng suy nghĩ của Trần Cảnh bị cắt đứt bởi tiếng gọi của Tuyết "Hoàng thượng?"

Hắn nhìn nàng, nói "Gọi ta là Cảnh" Tuyết cau mày khó hiểu, nhưng nàng vẫn gọi "Cảnh".

Hắn im lặng nhìn Tuyết.

Khuôn mặt này của nàng có nhiều nét giống với Lý CHiêu Hoàng.

Giữa những lúc tuyệt vọng nhất Tuyết giống như một liều thuốc chữa lành cho hắn.

Nhân lúc mùa đông chưa đến Lê Tần đưa Lý Chiêu Hoàng đến quán ăn mà họ gặp mặt lần đầu.

Bước vào kinh thành sau từng ấy năm lòng Lý Chiêu Hoàng bồi hồi không thôi.

Kinh thành Thăng Long vẫn là dáng vẻ nhộn nhịp đông đúc ấy.

Từ xa nàng đã có thể nhìn thấy hoàng cung.

Đó vừa là nơi nàng không muốn ở nhất, lại vừa là nơi nàng muốn quay lại nhất.

Lê Tần lay người nàng đang bất động "Đi thôi".

Lý Chiêu Hoàng gật đầu mỉm cười.

Quán ăn nhỏ năm ấy giờ đã là một tửu lâu lớn nhất kinh thành.

Có rất nhiều khách quan đến từ nhiều nơi.

Hắn gọi cả một bàn thức ăn, nhiều tới nỗi năm người ăn cũng không hết.

Nàng nuốt nước bọt "Huynh... có đem đủ ngân lượng không đấy?"

Hắn bật cười "Ta dù sao cũng có chức vụ trong triều đình, chẳng lẽ không trả nỗi một bữa này cho muội" Nói rồi hắn nhướn người tới đặt đũa vào tay nàng "Việc muội giỏi nhất là ăn, muội chỉ cần làm tốt việc của mình là được"

"Huynh nói cứ như ta là heo mà huynh nuôi vậy" Lê Tần lắc đầu cười khoái chí, tay gắp đồ ăn cho Lý Chiêu Hoàng.

Tất cả đều là món mà mình thích nên nàng ăn rất ngon miệng, Lê Tần chỉ ăn một ít, còn lại đều là nhìn nàng ăn rồi cười.

Ăn đến nỗi bụng nàng căng tròn mà thức ăn vẫn còn thừa, Lê Tần cho người gói lại.

Bọn họ quyết định đi dạo cho tiêu hóa thức ăn.

Không khí bên ngoài bắt đầu lạnh hơn nên hắn cởi áo choàng cho nàng.

Lúc thấy có xe ngựa đi ngang hắn lập tức kéo nàng ra sau lưng mình.Từng cử chỉ quan tâm đều rất thuần thục.

Trần Cảnh đang ngồi phê tấu chương trong điện, bàn cạnh bên là Tuyết đang luyện chữ.

Một tên thuộc hạ nhanh chóng chạy vào bẩm báo, nói nhỏ vào tai hắn nên Tuyết không biết là chuyện gì.

Vừa nghe xong hắn lập tức bật dậy, lập tức đi khỏi điện, bỏ lại Tuyết đang không biết chuyện gì xảy ra gọi theo.

Hắn lập thức thay thường phục ra, cho người chuẩn bị ngựa.

Vừa nghe thấy thuộc hạ bẩm báo Lý Chiêu Hoàng đang ở thành Thăng Long hắn liền nghĩ tại sao nàng lại ở đây.

Rồi lại muốn lập tức đến gặp nàng, thì ra nỗi nhớ nhung nàng trong lòng hắn chưa bao giờ nguôi ngoai.

Cứ tưởng rằng chỉ cần để nàng ở xa mình mọi chuyện sẽ ổn, nhưng giờ đây nàng lại ở gần hắn hơn bao giờ hết.

Hai mươi năm nay tình yêu hắn dành cho nàng bị chôn vùi sâu trong tim, sâu đến nỗi hắn tưởng chừng đã quên được nàng.

Thành Thăng Long, ta phải đến gặp nàng thôi, nếu không phải khoảnh khắc này, e rằng sẽ không bao giờ nữa...

Cánh cửa hoàng cung được mở ra, Trần Cảnh phi ngựa nhanh như gió ra khỏi.

Con đường phía trước mắt bỗng dưng đen tối, mọi thứ xung quanh đều biến mất.

Chỉ có một ánh sáng duy nhất dẫn đến phía trước.

Hắn cứ phi ngựa về phía trước, cuối cùng ngựa cũng dừng lại.

Thứ mà hắn đi qua không chỉ có con đường trong kinh thành, mà là băng qua những màn đêm vô tận, những khoảnh khắc cô độc, những đau đớn tuyệt vọng, ở nơi cuối con đường hắn đã gặp nàng cùng với ánh ban mai ấm áp.

Lý Chiêu Hoàng đứng đằng xa, đang cuối đầu nhìn những cây trâm tuyệt đẹp.

Bỗng nàng cảm nhận được một điều gì đó, một cảm giác rất quen thuộc.

Nàng từ từ ngẩng đầu nhìn về hướng của Trần Cảnh.

Giây phút bốn mặt chạm nhau, nàng như ngừng thở, mọi thứ mông lung.

Trần Cảnh nhảy xuống ngựa, đi dần dần tới chỗ nàng, còn nàng vẫn bất động đứng đó nhìn về phía hắn.

Khoảng cách giữa bọn họ càng ngắn , nhịp tim của hắn càng đập nhanh hơn.

Đến càng gần hắn càng sợ.

Hắn cảm thấy sợ rất nhiều thứ, sợ nàng sẽ không nhận ra hắn, sợ nàng sẽ chạy đi.

Đến khi cả hai chỉ còn cách nhau một cánh tay hắn dừng lại, giọng run rẫy gọi "Phật Kim" Nàng vẫn im lặng, khuôn mặt từ bao giờ đã chảy hai hàng nước mắt.

Nàng dụi dụi mắt mình, cảm thấy người trước mắt quá mơ hồ "Cảnh?"

Khi nàng gọi tên Trần Cảnh trái tim hắn như vỡ vụn, ôm chằm lấy nàng.

Giữa nơi đông đúc người người qua lại này trái tim hai người bọn họ lại gần nhau đến vậy.
 
Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]
Hồi 48


Hơi ấm của Trần Cảnh đã từng là thứ quen thuộc đối với nàng như thế.

Vậy mà giờ đây sau hai mươi năm dài đằng đẵng nàng mới cảm nhận được nó lần nữa.

"Ta nhớ nàng, Phật Kim" Hắn nghẹn ngào, vùi đầu vào vai Lý Chiêu Hoàng.

Đây là lời đầu tiên hắn nói với nàng khi gặp lại.

Chỉ vài chữ thôi nhưng đó lại là sự tích góp của nỗi nhớ trong suốt hai mươi năm.

"Chàng có sống tốt không?"

Suốt hai mươi năm, mỗi khi nhớ tới Trần Cảnh nàng chỉ nghĩ liệu chàng có đang sống tốt không.

Mỗi sáng khi mở mắt ra liệu chàng có mỉm cười không.

Hắn không trả lời câu hỏi của nàng.

Hắn định buông nàng ra để nhìn kĩ nàng hơn nhưng Lý Chiêu Hoàng vẫn ôm chặt "Đừng, ta không muốn chàng nhìn thấy ta lúc này, chàng chỉ cần ghi nhớ thật rõ hình ảnh của ta thuở ấy là đủ rồi, ta cũng sẽ ghi nhớ bóng dáng chàng thời niên thiếu"

Trần Cảnh giờ đây chỉ muốn bỏ lại tất cả, bỏ hết để đến bên nàng cùng nhau già đi.

Nhưng suy cho cùng, đó chỉ là mộng tưởng viễn vông mà cả đời này hắn không thực hiện được.

Hơi ấm của hắn xua đi làn gió lạnh của cuối thu.

Nếu như có thể nàng mong rằng cả đời này bọn họ sẽ không gặp lại nhau.

Bởi vì gặp lại nhau mà không thể ở bên nhau, chỉ có thể chia xa lần nữa.

"Đừng khóc, Cảnh, đừng khóc..."

"Chúng ta cùng nhau đi, đi đến nơi không ai biết ta họ Trần hay nàng họ Lý"

"Nhưng ta không thể ở bên chàng"

"Không có nàng ở bên ta chỉ là cái xác không hồn"

"Chàng đừng như vậy, chàng từng là cả thiên hạ trong ta, nếu một ngày thiên hạ ấy sụp đổ thì ta biết phải sống sao đây?"

Bọn họ vẫn im lặng ôm nhau, Trần Cảnh hiểu rõ những gì nàng nói.

Nếu hắn không tiếp tục kiên cường thì nàng cũng chẳng gắng gượng nỗi.

Lê Tần từ xa mang kẹo hồ lô tới, Lý Chiêu Hoàng thấy hắn nên buông Trần Cảnh ra.

Nàng nói nhưng không phát ra tiếng, chỉ có Trần Cảnh biết đó là gì.

Nàng bước đi, Trần Cảnh thất thần chẳng kịp ngoái theo nhìn.

Lê Tần đứng nhìn nàng đi tới, hắn nhận ra nam nhân kia, ánh mắt thoáng chốc hoài nghi.

Lý Chiêu Hoàng cũng không nói gì nhiều chỉ bảo hắn đi cùng nàng.

Suốt dọc đường đi hắn cứ thất thần quên mất đưa cây kẹo hồ lô trên tay cho nàng.

Lý Chiêu Hoàng cũng không để ý, nàng vẫn còn đang bận gỡ rối những suy nghĩ trong đầu mình.

Trời về đêm không khí càng lạnh hơn, trong quán ăn bên đường có một nhà bốn người đang ngồi vui vẻ trò chuyện thưởng thức bát mì ấm nóng xua tan đi cái lạnh.

Đám nhóc nhỏ tụm lại cùng nhau chơi trò ô ăn quan, đứa nào cũng có một chiếc khăn quàng cổ ấm áp.

Trong góc đường có một cậu bé đang co ro, run lên vì lạnh.

Mà Lý Chiêu Hoàng đi từ xa đã nhìn thấy vội đi đến xem sao.

Khuôn mặt gầy gò cùng cái mũi đỏ sợ hãi khi nhìn thấy có người lạ đi đến.

Nàng vội lấy chiếc áo choàng của mình phủ lên nó, rồi Lê Tần cõng nó trên lưng đưa lên xe ngựa.

Lúc nó tỉnh dậy đã nhìn thấy bản thân đang nằm ở một nơi ấm ấp bên cạnh còn có một người lạ nhìn mình.

Nó giật nảy mình, nàng dịu dàng tiến gần hơn "Không sao đâu, đừng sợ" Nhưng nó vẫn nhìn nàng chầm chầm.

Lý Chiêu Hoàng sợ nó đói nên đem khay bánh xuân thái tới, nó nhanh chóng dùng tay bóc liền mấy cái ăn.

Nàng vuốt vuốt lưng nó "Từ từ thôi, không ai tranh với con cả" Khay bánh nhanh chóng hết sạch chỉ trong chốc lát.

Lê Tần mở cửa bước vào, nó giật mình co rúm người.

Bộ dạng hắn trông cũng thật đáng sợ, cả người vận toàn đen, lại ước nhẹp.

Lúc vừa bước vào sấm chợp đùng đùng ngoài trời đang mưa vọng vào.

Lý Chiêu Hoàng vội vàng kéo hắn ra một góc "Huynh sao vậy?

Ta bảo huynh đi gọi đại phu nhưng đại phu đâu?"

Bộ dạng lạnh lùng biến mất thay bằng giọng nũng nịu "Bọn ta dính phải mưa lớn, ông ta đang lau khô người sẽ vào ngay thôi" Nàng nghiêm giọng "Huynh mau đi thay y phục lau khô kẻo lại bị nhiễm bệnh"

Lê Tần nhanh chóng làm theo lời nàng nói.

Đại phu nói nó chỉ bị cảm thường, nghỉ ngơi một hôm uống thêm ít thuốc là sẽ khỏi.

Nàng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Qua đến sáng hôm sau nó vẫn không chịu nói chuyện với Lý Chiêu Hoàng.

Lúc nào cũng dè chừng mọi thứ xung quanh.

Nàng bàn bạc với Lê Tần phải làm sao.

Hắn nói "Muội có muốn đem nó trả về chỗ cũ không?"

Nàng lập tức đập bàn đứng dậy "Sao ta có thể làm như vậy được" Hắn vẫn bình thản nhún vai "Vậy muội nuôi dưỡng nó, yêu thương nó, đến lúc nào nó coi muội là mẫu thân sẽ mở miệng nói chuyện với muội, sau này lớn lên còn phụng dưỡng báo hiếu cho muội"

Nghe đến đây Lý Chiêu Hoàng ngớ người, tuy ở độ tuổi tứ tuần nhưng nàng chưa làm mẹ bao giờ.

Nàng không biết nuôi dưỡng con là như thế nào.

Nàng không biết phải làm một người mẫu thân tốt ra sao.

Nhưng cũng không thể bỏ mặc nó, vậy chỉ có thể làm như lời Lê Tần nói.

Bỗng chốc nàng cảm thấy chẳng lẽ là đứa con năm đó nàng mất đi biến thành đứa trẻ này quay về gặp nàng.

Con, chẳng lẽ sau từng ấy năm nàng có con rồi sao?
 
Chiêu Hoàng Ký [Lý Chiêu Hoàng- Trần Cảnh- Thuận Thiên- Trần Liễu]
Hồi 49


Lý Chiêu Hoàng và Lê Tần bàn bạc đặt một cái tên cho đứa nhỏ.

Một cái tên mới sẽ cho đứa trẻ này một cuộc đời mới.

Lê Tần trầm tư suy nghĩ rất lâu rồi nói "Lê Tông".

Lý Chiêu Hoàng nhăn mặt "Tại sao lại mang họ của huynh?".

Hắn nhướn mày "Tại sao không được mang họ của ta?"

Nàng không biết đáp trả ra sao, đúng là không nên mang họ của nàng.

Tôn thất họ Lý đang bị truy sát và bức hại.

Những người mang họ Lý ngoài nàng ra có mấy ai được an nhiên mà sống.

Thế nên nàng đồng ý với Lê Tần.

Giờ đây đã có một Lê Tông, con trai của nàng.

Lê Tông rất ít nói, chính xác là hầu như không nói chuyện.

Và nàng cũng chưa thấy nó cười lần nào.

Ban đầu mọi thứ đối với nàng rất là mới mẻ, nhất là Lê Tông lại chẳng chịu mở lòng với nàng.

Thật ra trước giờ nàng đều được người khác chăm sóc, chưa bao giờ chăm sóc cho ai.

Hàng ngày nàng sẽ sắc thuốc cho nó, dắt tay nó ra vườn hóng mát dù nó tỏ vẻ miễn cưỡng, rồi lại đọc sách cho nó nghe, thỉnh thoảng lại vào bếp nấu vài món điểm tâm.

Đúng thật là mưa dầm thì thấm lâu.

Sự ấm áp nàng mang đến dần dần làm Lê Tông bắt đầu mở lòng với nàng, chủ động đem sách đến để nàng đọc cho nó nghe, ăn điểm tâm nàng cho sẽ mỉm cười tỏ ý khen ngon.

Sau bao nhiêu cố gắng, nàng cũng thấy được nụ cười đó.

Dường như có một đoá hoa nở rộ trong lòng nàng.

Lê Tần nhận ra Lý Chiêu Hoàng cười nhiều hơn, hắn cũng có chút ghen tị, cũng muốn được nàng chú ý.

Nhưng hắn cũng quan tâm Lê Tông không kém gì nàng, hắn dạy nó luyện võ, cầm kiếm.

Nấu ăn cho hai người họ mỗi khi Lý Chiêu Hoàng làm hỏng đồ ăn.

Bọn họ giống như một nhà ba người.

Nhân dịp Tết trung thu Lê Tần trổ tài làm bánh trung thu, Lý Chiêu Hoàng cùng Lê Tông thì trang trí lồng đèn.

Chiếc bánh thơm lừng được Lê Tần mang ra "Tới rồi đây, ai muốn ăn nào?"

Nàng háo hức mắt sáng rực "Ta, ta, ta" Cầm chiếc bánh định đưa vào miệng ăn thì chợt ngừng lại, nhìn sang Lê Tông.

Ánh mắt nó long lanh chớp chớp nhìn nàng.

Lý Chiêu Hoàng bật cười "Đúng rồi phải cho Tông ăn trước"

Ăn uống no say xong Lê Tần và Lê Tông ngồi đọc sách, Lý Chiêu Hoàng ngồi cạnh cũng cố đọc sách cho giống họ.

Nhưng chẳng mấy chốc đã thiếp đi mà chẳng hay.

Lê Tần đắp cho nàng chiếc áo choàng, đốt thêm than sưởi ấm.

Hắn đi đến bên cửa sổ, ngắm nhìn vầng trăng, thở dài.

Tông đứng cạnh bên, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu nhìn hắn.

Con ngươi long lanh như trước đựng cả dải ngân hà bên trong.

Lê Tần xoa đầu nó, thở dài "Con xem, ta đã ở bên nàng hai mươi năm, nhưng vẫn không sánh bằng mười năm của nàng và hoàng thượng"

Tông vẫn nhìn hắn như vậy, có lẽ nó không hiểu hắn đang nói về cái gì.

Một đứa nhỏ thì làm sao hiểu được tâm tư nặng trĩu của người lớn.

Cái ngày mà Lê Tần nhìn thấy Lý Chiêu Hoàng ôm Trần Cảnh.

Hắn đã biết mình trong lòng nàng không thể địch lại Trần Cảnh.

Thời gian ở bên nhau lâu hơn thì có là gì chứ.

Trái tim hướng về ai mới là điều quan trọng.

Hắn đã nấu ăn cho nàng, dỗ dành nàng khi nàng khóc, chăm sóc khi nàng bệnh, nhìn thấy mọi dáng vẻ vui buồn hờn tủi của nàng, cũng nuôi dạy hài tử cùng nàng.

Đời này coi như hắn đã cưới được nàng.

Đó là tâm tư mà Lê Tần cất giấu.

Lý Chiêu Hoàng bừng tỉnh khỏi giấc mơ, mới vừa nãy nàng nhớ mình còn đang đọc sách, mà giờ đã nằm trong chiếc chăn ấm áp.

Đã lâu rồi nàng mới lại mơ thấy tỷ tỷ.

Nàng nghĩ có lẽ tỷ tỷ trách mình nên mới không xuất hiện trong giấc mơ của nàng.

Trong giấc mơ ấy, nàng khóc rất nhiều, vừa khóc vừa hỏi tại sao tỷ tỷ lại bỏ nàng mà đi, tại sao bọn họ không thể như lúc trước, rồi lại quay sang trách bản thân không thể bảo vệ được tỷ tỷ, trách bản thân vô tâm nên tỷ tỷ mới bỏ lại mình.

Giấc mơ như nhắc nhở nàng rằng thì ra trong tim mình vẫn còn nhiều nỗi đau đến vậy.

Bỗng nhiên nàng cảm thấy rất cô đơn, nàng khóc, khóc nhưng lại chẳng thể thành tiếng, sẽ chẳng còn tỷ tỷ ở đây an ủi nàng giống như ngày mà nàng nhường ngôi cho Cảnh, hay lúc nàng mất đi đứa con của mình.

Lý Chiêu Hoàng mở cửa phòng, nàng muốn ngắm nhìn bầu trời, có lẽ tỷ tỷ đang ở đâu đó trong những vì sao kia.

Nhưng nàng bất chợt thấy Lê Tần đang ở trên cây trước phòng.

Hắn đang nằm nhắm mắt, nghe thấy tiếng mở cửa thì liền mở mắt.

Nàng nhìn hắn, hắn gãi đầu lúng túng "Ta...

Ta có cảm giác muội sẽ gặp ác mộng nên ở đây canh" Lý Chiêu Hoàng lắc đầu "Đó chẳng phải ác mộng"

Hai người cùng nhau ngồi ngắm bầu trời sao.

Lê Tần quan sát nàng, hắn biết nàng đang buồn, họ bên nhau lâu đến mức chỉ cần nhìn vào mắt nhau cũng biết người kia nghĩ gì.

Hắn định tìm lời an ủi thì nàng đã nói trước, tay chỉ lên bầu trời "Ngôi sao kia có phải rất cô đơn không, chẳng có ngôi sao nào xung quanh, không gia đình, không bạn bè..."

"Nếu như muội cảm thấy nỗi cô đơn đang bủa vây lấy mình, mặc cho đêm đen có nuốt chửng hai ta, ta cũng sẽ dang tay che chở muội, sẽ mãi ở bên để muội thôi cô quạnh" Lê Tần chợt ôm nàng.

Vai áo hắn ướt đấm lúc nào không hay.

Nàng không kháng cự mà khóc trên vai hắn.

Phương Hạ dạo gần đây chăm chỉ vào cung hơn hẳn.

Ngoài mặc là bầu bạn và săn sóc Nguyên phi, nhưng thật ra nàng muốn gặp các con của mình nhiều hơn.

Thỉnh thoảng cô sẽ chạm mặt chúng, hành lễ chào hỏi rồi bước qua nhau.

Nhìn thấy chúng vẫn khoẻ mạnh từng ngày như vậy cô rất vui.

Có vài lần cô chạm mặt Trần Cảnh, nhưng cũng diện cớ mà tránh đi.

Hình dáng hắn vẫn vậy, chỉ là có thêm nếp nhăn trên mặt, tóc bạc đi một ít.
 
Back
Top Dưới