Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1764


Chương 1764

Lần này tới lượt Lôi Hạo xấu hổi Ý ban đầu của anh ta là sỉ nhục Giang Nghĩa, khiến Giang Nghĩa mất hết mặt mũi ở trước mặt các thuộc hạ cũ, tốt nhất mệt tới mức năm bò trên đất đứng cũng không đứng vững mới tốt.

Nhưng bây giờ thì sao?

Giang Nghĩa chạy nhanh như thỏ.

Tay của Lôi Hạo đang run rẩy, lần này không những không hại được Giang Nghĩa, ngược lại khiến hình tượng của Giang Nghĩa càng thêm sáng lạn ở trước mắt Thần La Thiên Chinh.

Sự việc đi ngược với ý muốn!

“Đáng hậnH!”

Lôi Hạo nghiến răng nghiến lợi trừng mắt với Giang Nghĩa ở trong sân.

Vụt, Giang Nghĩa vượt xong chướng ngại vật, quay lại điểm xuất phát, cả quá trình mới 15 giây, so với xuất sắc còn xuất sắc hơn. Phải biết, đây là hoàn thành trong tình huống vác nặng 500kg.

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười nhìn Lôi Hạo: “Lôi sư đệ, tốc độ của tôi đạt chứ?”

Sắc mặt của Lôi Hạo khó coi giống như ăn phải mướp đắng, anh ta nghiến răng, cố nặn ra nụ cười: “Giang sư huynh chỉ dùng 15 giây thì hoàn thành vượt chướng ngại vật, tốc độ – lực lượng – kỹ năng đều không ai bì được.

“Quá khen rồi, vậy Lôi sư đệ, chúng ta tiến hành huấn luyện của tổ thứ hai chứ?”

“Được!”

Huấn luyện của tổ thứ hai, hai người một, nhưng rõ ràng thấy được, Lôi Hạo không thể để Giang Nghĩa dễ dàng qua ải được.

Anh ta sắp xếp bốn đối thủ cho Giang Nghĩa, mỗi người đều là cường giả tuyệt đối trong ngàn vạn người mới chọn được một, dù là Lôi Hạo, một lần nhiều nhất chỉ đối phó được hai người.

Cùng lúc đối phó bốn người, căn bản không thể.

Điều quan trọng nhất là Lôi Hạo còn yêu cầu Giang Nghĩa không thể c ởi đồ vác nặng.

Cũng tức là Giang Nghĩa ở trong tình huống mặc đồ nặng 500kg, đánh bại cùng lúc 4 cao thủ siêu cấp.

Chuyện này có thể không?

Theo Lôi Hạo thấy, điều này đương nhiên không thể, không nói tới người khác, ít nhất bản thân Lôi Hạo không làm được.

Huấn luyện chính thức bắt đầu.

Bốn cao thủ siêu cấp đó cùng lúc cúi người hành lễ với Giang Nghĩa, sau đó bày ra tư thế.

Am!

Một cao thủ ra tay như điện xet, công kích về chỗ yếu hại của Giang Nghĩa.

Tuy nhiên, Giang Nghĩa không những không lùi lại, còn vung nắm đấm về phía năm đấm của anh ta, trong nháy mắt, quyền đụng quyền, cứng đụng cứng.

Lúc này phải xem lực lượng ai lớn hơn, nắm đấm của ai cứng hơn.

Rõ ràng Giang Nghĩa mạnh hơn.

Nắm đấm của cao thủ đó kêu răng rắc, xương nứt ra.

Hai người còn lại một trái một phải xông lên, cuối cùng một người rất giảo hoạt đi tới điểm mù của Giang Nghĩa, công kích về phần eo sau của Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1765


Chương 1765

Cùng lúc đối mặt với ba vông kích với vị trí khác nhau của ba cao thủ.

Muốn tránh, độ khó rất lớn.

Giang Nghĩa lại vượt qua tưởng tượng của người thường mà xoay tại chỗ! Động tác đó giống như con quay, xoay vòng tại chỗ, đồng thời đá một cước.

Trong nháy mắt, chân của Giang Nghĩa trước sau quét qua mặt của ba người!

Bụp! Bụp! Bụp!

Ba âm thanh chắc nịch truyền vào trong tai của môi người ở đây, đợi khi cát bụi tản đi, chỉ thấy Giang Nghĩa bình an vô sự đứng tại chỗ, mà ba cao thủ kia đều phun ra dịch trắng nằm bò bất động trên đất.

Cuộc chiến này, không tới 20 giây thì kết thúc.

Nhanh, chuẩn, độc.

Giang Nghĩa không có bất cứ một động tác thừa, tận khả năng trong tình huống không tốn thể lực, dùng động tác đơn giản và hiệu quả nhất kết thúc bốn cao thủ.

Mạnh.

Mạnh tới khó tin.

Nhất thời, mọi người đều kích động.

“Lão đại vạn tuết”

“Thống soái, tôi biết ngài nhất định làm được.

“Hú!

Các thuộc hạ cũ của Thần La Thiên Chinh giống như gà chọi, kích động gầm rú, sớm đã quên mất Lôi Hạo mới là thống soái hiện nay của bọn họ.

Ở trong lòng của bọn họ, Giang Nghĩa mãi mãi đều là một người không thể thay thế.

Nhìn thấy một màn này, Lôi Hạo tức tới mức trên đầu bốc khói, hận không thể xử chết toàn bộ các thuộc hạ ở đây mới có thể làm tiêu tan nỗi hận trong lòng.

Anh ta nghiến răng nghiến lợi trừng mắt Giang Nghĩa, nhưng vấn phải nặn ra nụ cười, nói: “Thực lực của Giang sư huynh thật mạnh, vậy mà có thể đánh bại ba cao thủ trong điều kiện khắc nghiệt như vậy, thật sự khiến sư đệ bội phục. Tiếp theo, Giang sư huynh có thể ở trong điều kiện vác nặng 500kg hoàn thành năm bò được không?”

Cái gì?

Vừa nghe thấy lời này, mọingười đều tức giận.

Ai cũng biết huấn luyện của tổ thứ ba là phải tiến hành trong chỗ bùn đất lầy lội, mặc đồ nặng 500kg năm bò trong bùn lầy?

Vậy còn bò được sao?

Mấu chốt nhất là bên trên có mảnh dao, bên dưới có rắn độc, dưới điều kiện như này không cẩn thận tí thôi thì sẽ mất mạng.

Mặc đồ nặng như này, không phải đồng nghĩa với việc muốn mạng của Giang Nghĩa hay sao?

Nếu nói huấn luyện của hai tổ trước còn ôm lòng sỉ nhục, tổ cuối cùng chắc chắn là muốn gi3t chết Giang Nghĩa.

Các thuộc hạ cũ đều không nhìn nổi nữa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1766


Chương 1766

Khi mọi người kích động muốn tạo phản, Giang Nghĩa giơ tay ra hiệu: “Chuyện cỏn con đâu đủ nhét kế răng chứ? Nếu Lôi sư đệ có yêu cầu như này, tôithỏa mãn cậu. !

là được. Huấn luyện của tổ thứ ba, bắt đầu đi.

“Sảng khoái!”

Lập tức, Lôi Hạo dẫn Giang Nghĩa đi tới trước cái hố huấn luyện của tổ thứ ba.

“Giang sư huynh, tiếp theo thì xem biểu hiện của sư huynh rồi.”

Lôi Hạo cười khẩy nói: “Đừng làm chúng tôi thất vọng.”

Giang Nghĩa lại nói một câu đầy thâm ý: “Điều này e rằng có hơi làm khó, bởi vì tôi chắc chắn sẽ khiến cậu thất vọng.”

Lôi Hạo thật sự hy vọng Giang Nghĩa chết ở đây, mà Giang Nghĩa chắc chắn sẽ không để anh ta được như ý nguyện, vậy nên thất vọng’ là điều nhất định.

Hai người nhìn nhau, người này đều căm thù người kia.

Giang Nghĩa không phí lời nữa, cúi người xuống, hít sâu một hơi, sau đó nhanh chóng bò vào chỗ bùn lầy.

Mới đầu, động tác của anh khá nhanh, nhưng dần dần thì tốc độ chậm lại.

Điều này không kỳ lạ.

Đầu tiên là vác nặng vượt chướng ngại vậy, tiếp theo vác nặng chiến đấu, người sắt cũng sẽ tiêu hao thể lực.

Ải cuối cùng còn phải vác nặng năm bò, trên đầu là mảnh dao, dưới người là bùn lầy, độ khó rất lớn.

Giang Nghĩa rất chuyên tâm, cẩn thận tránh những mảnh dao đó, ở trong bùn bò đi; từ từ, anh cuối cùng cũng tới địa giới nguy hiểm nhất ~— khu rắn độc.

Ở đây, trong bùn có những con rắn độc.

Chúng ẩn ở trong bùn, cơ thể bị bùn bao phủ, bằng vào mắt thường rất khó phân biệt.

Bạch Dương ở xa toát mồ hôi, trong lòng tự hỏi, nếu là chính Bạch Dương, cho dù chết mười nghìn lần đoán chắc cũng không thể qua ải.

Độ khó quá cao.

Mọi người đều trầm mặc, hai mắt trọn to chờ đợi biểu hiện của Giang Nghĩa.

Đột nhiên Giang Nghĩa bỗng ngẩng đầu gỡ một mảnh dao trên đỉnh đầu xuống, sau…

đó bò về phía trước, có một con rắn độc bị kinh động, còn chưa đợi nó há miệng thì Giang Nghĩa đã bổ từ trên đầu con rắn độc xuống, đầm xuyên cả cái đầu rắn, ghim chặt trên đất.

Nó lập tức mất mạng.

Giang Nghĩa vận dụng phù hợp, dùng mảnh dao đối phó với rắn độc.

Vốn hai thứ đều có uy h**p tính mạng với mình, bây giờ lại được Giang Nghĩa sử dụng thuần thục, dùng đồ của kẻ địch đối phó kẻ địch, Giang Nghĩa thể hiện bản chất của chiến đấu ở trước mặt mọi người.

“Hay!” Bạch Dương kích động vỗ tay.

Giang Nghĩa lại nhanh chóng lấy xuống hai mảnh dao, chém ngang, chém dọc, một nhát một con rắn, đứt thành bốn đoạn rơi xuống.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1767


Chương 1767

Phụt!

Hai mảnh dao, một trước một sau, một đầu một đuôi, ghim một con rắn độc vào mặt đất.

Phù! Lại là một con rắn độc lao tới.

Giang Nghĩa không hoảng hốt, né người tránh công kích của rắn độc, sau đó đưa tay túm lấy đuôi rắn, giống như quật roi, đập mạnh con rắn độc xuống đất.

Trong nháy mắt, con rắn không động đậy nữa.

Cứ như vậy, Giang Nghĩa rất bình tĩnh phát động công kích, lợi dụng các loại kỹ năng chiến đấu, gi3t chết từng con rắn độc một.

Dần dần, trong bùn lầy đều là xác của rắn độc.

Nhìn một đống xác rắn độc đầy trên đất, cả người Lôi Hạo đều lạnh toát, cảm thấy giống như nhìn thấy thi thể của anh ta.

Huấn luyện của tổ cuối cùng, độ khó cao như vậy, dù là Lôi Hạo cũng chắc chắn không thể hoàn thành.

Tuy nhiên, Giang Nghĩa lại rất bình tĩnh gi3t chết hết tất cả rắn độc, sau đó bình tĩnh bò ra.

Anh thật sự là quái vật!

Nhìn bóng lưng của Giang Nghĩa, cho tới lúc này, Lôi Hạo mới thật sự hiểu được hàm ý của bốn chữ ‘chiến thần Tu La”.

Phải, Giang Nghĩa không phải là người, anh là Tu La đến từ địa ngục!

Lôi Hạo mang theo sự sợ hãi và bất an, sự khuất khục không thể phát ti3t, ở trước mặt Giang Nghĩa, Lôi Hạo rõ ràng không phải là cái gì cả.

Lôi Hạo nghi ngờ bản thân: Mình thật sự có thể vượt qua tên quái vật này ư?

Khi bạn tràn ngập tự tin, tưởng rằng chắc chắn có thể xử lý một người, kết quả lại phát hiện thực lực của đối phương vượt xa dự tính của bạn thì bạn sẽ có suy nghĩ gì?

Người khác không nói, ít nhất Lôi Hạo cảm thấy cả người lạnh toát, máu toàn thân cũng sắp đông lại.

Thấy Giang Nghĩa đi ra từ trong bùn lầy, cởi áo bẩn trên người ra, Lôi Hạo cảm thấy đó không phải là con người, đó là ác ma, đó là TuLa.

Ở trong đầu của Lôi Hạo chỉ có hai chữ: Đáng sợ.

Từ trước tới nay, Lôi Hạo đều cho rằng thiên phú của mình hiếm có trên đời, cũng chưa từng thấy ai mạnh hơn anh ta.

Hôm nay anh ta mới hiểu cái gì gọi là nhân ngoại hữu nhân.

Chẳng trách sư phụ Ôn Nhược Hà muốn. Í chọn Giang Nghĩa làm mục tiêu của anh ta, thật sự là vì Giang Nghĩa quá mạnh.

Nếu ngay cả Giang Nghĩa cũng có thể đánh bại, vậy thì có lý do tin răng, trên thế giới này không có bất cứ ai có thể ngăn cản đường của anh ta, vấn đề là Giang Nghĩa có thể bị đánh bại sao?

Ít nhất Lôi Hạo của lúc này, không nhìn thấy bất kỳ hy vọng gì.

“Lôi sư đệ?” Giang Nghĩa sau khi cởi bỏ đồ vác nặng, thoải mái đi tới trước mặt Lôi Hạo, nhìn dáng vẻ thản nhiên như không của anh, giống như ba nhóm huấn luyện vừa rồi căn bản không có bất kỳ ảnh hưởng tới anh.

Lúc này Lôi Hạo mới hoàn hồn từ trong cơn chấn động, miễn cưỡng mỉm cười, nói: “Giang sư huynh quả nhiên là thiên tài, chẳng trách sư phụ luôn nói sư huynh mới là đệ tử mạnh nhất kiếp này của người, bội phục, bội phục.

Không thể không nói, Lôi Hạo của lúc này không còn sự nịnh nọt giả tạo, mà thật sự cảm thấy bội phục.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1768


Chương 1768

Anh ta đã khuất phục trước thực lực đáng sợ của Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười chỉ vào tấm biển đó: “Vậy tấm biển đó có thể tạm thời giữ lại chứ?”

“Được! Đương nhiên được!” Lôi Hạo lớn tiếng nói: “Người đâu, đưa người bị thương tới phòng y tế.”

Giang Nghĩa gật đầu hài lòng: “Được rồi, công ty của tôi còn có việc phải xử lý, không thể tiếp tục nói chuyện phiếm với Lôi sư đệ nữa. Hôm nay tới đây thôi, sau này nếu có cơ hội, chúng ta lại tiếp tục.”

“Vậy sư đệ mong chờ lần gặp mặt sau với sư huynh.”

“Sẽ có cơ hội.”

Giang Nghĩa xoay người rời đi, Bạch Dương hồ hởi đi theo, giống như bông hoa nở rộ, trên mặt tràn ngập ánh sáng hạnh phúc. Ai cũng cho răng Giang Nghĩa chắc chắn sẽ thất bại.

Cho dù không chết cũng sẽ có kết cục cả người đầy thương tích; Bạch Dương thậm chí đã chuẩn bị liên lạc với bệnh viện tốt nhất thủ đô, một khi xuất hiện sự cố, lập tức đưa Giang Nghĩa đi chữa trị.

Nào ngờ thực lực thật sự của Giang Nghĩa lại đáng sợ như này.

Quay lại xe.

Bạch Dương vui vẻ nói: “Thống soái, hôm nay anh thật sự là quá mạnh! Hung hăng giết hết uy phong của Lôi Hạo. Cậu ta là muốn giầm anh để thượng vị, cái vẻ tiểu nhân đắc chí, trông thật buồn nôn.

Giang Nghĩa lặng lẽ nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không hề lên tiếng.

Thật ra Lôi Hạo như nào anh không để tâm, cái anh để tâm là…

Bạch Dương thở dài, tiếp tục nói: “Haizz, từ tình hình ngày hôm nay thì thấy, huấn luyện viên làm chuyện này có chút vô tình. Vì để cất nhắc đệ tử quá quan môn của ông ấy lên chức, không tiếc để thống soái anh làm đá lót chân.”

“Cùng là đệ tử, tại sao lại bên nặng bên nhẹ như thế?”

“Huống chỉ thực lực của thống soái anh mạnh hơn Lôi Hạo, hơn nữa thứ cho tôi nhiều lời, huấn luyện viên có thể có địa vị của ngày hôm nay, phần lớn đều là mượn danh hiệu của thống soái anh!”

“Vốn cho răng hôm nay thầy trò gặp lại là một chuyện vui, ai biết sẽ nhọc lòng như này.

Những lời nói của Bạch Dương đã nói tới đáy lòng của Giang Nghĩa.

Phải, quá phiền lòng rồi.

Những hồi ước tốt đẹp ở biên giới phía Tây ngày xưa, trải qua một phen dày vò của ngày hôm nay, thiện cảm không còn.

Giang Nghĩa biết, sư phụ làm như vậy chỉ có một nguyên nhân — Ông ấy đã bị quyền lực tẩy não.

Sư phụ hiện nay không quyền không thế, trừ một cái danh hiệu rồng chiến thần Tu Lai, cái gì cũng không còn, vậy thì Ôn Nhược Hà buộc phải cất nhắc người khác, từ đó quay lại trung tâm quyền lực.

Có mới nới cũ, vắt chanh bỏ vỏ.

Sau khi bạn mất đi giá trị lợi dụng, cái chờ đợi anh chỉ có bị giết.

Ôn Nhược Hà đã đưa ra quyết định loại bỏ Giang Nghĩa.

Bạch Dương hỏi: “Thống soái, đừng trách tôi lắm mồm, nếu huấn luyện viên thật sự định ra tay với anh, đến lúc đó anh phải làm sao?”

Phải làm sao?

Gi3t chết sư phụ bồi dưỡng mình sao? Rõ ràng là không thể.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1769


Chương 1769

Ngồi không chờ chết?

Đó cũng không phải phong cách của Giang Nghĩa.

Làm như nào hình như đều sai hết, cũng chính vì như vậy, Giang Nghĩa mới tâm phiền ý loạn.

Anh lặng lẽ nhìn ra bên ngoài cửa sổ, hờ hững nói: “Lái xe đi.”

Ít nhất giờ phút này, Giang Nghĩa vẫn chưa có một cách giải quyết quá tốt; đi bước nào tính bước đó, thuyền tới đầu cầu tự thẳng, có lẽ qua một khoảng thời gian sư phụ sẽ có thể nghĩ thông, không tiếp tục làm khó với Giang Nghĩa thì sao?

Hy vọng như vậy.

Ở một bên khác.

Ở trong căn nhà gỗ của Hộ Vệ Doanh ở ngoại thành, Ôn Nhược Hà rót ly trà, từ từ thưởng thức.

Người vợ Uông Oánh Hà đi chân trần tới: “Kết thúc rồi, Giang Nghĩa đã đi.”

Ôn Nhược Hà không ngẩng đầu lên, hỏi: “Kết quả như nào?”

Uông Oánh Hà lắc đầu: “E là phải làm ông thất vọng, Lôi Hạo thua Giang Nghĩa rất thảm, bất luận là từ danh vọng hay từ thực lực của bản thân, cậu ta đều không phải đối thủ của Giang Nghĩa.

Ôn Nhược Hà cười dửng dưng: “Đây không phải là kết quả tất nhiên hay sao? Tính là thất vọng gì chứ?”

Ông ta đứng dậy, đi về phía bàn sách.

“Hiện nay Giang Nghĩa đứng ở đỉnh phong, mà Lôi Hạo vấn đang trong giai đoạn tiến bộ, vốn không phải một cấp bậc; nếu Lôi Hạo của bây giờ có thể đánh bại Giang Nghĩa, vậy tôi còn cần thiết huấn luyện nó hay sao? Trực tiếp để nó tham gia tuyển chọn không phải là xong rồi hay sao?”

Uông Oánh Hà không hiểu: “Nếu ông biết rõ Lôi Hạo sẽ thua, tại sao còn muốn sắp xếp buổi gặp mặt hôm nay?”

Ôn Nhược Hà nói đầy thâm ý: “Bởi vì tôi muốn Lôi Hạo thua.”

“Ông muốn cậu ta thua?”

“Không sai. Tuy Lôi Hạo thiên phú rất mạnh, nhưng vì rất lâu không có đối thủ đủ tiêu chuẩn, dẫn tới ánh mắt của nó hạn hẹp, tự đại, đây là một chuyện rất không tốt. Từ xưa có câu, lính kiêu ắt sẽ thua.”

Ôn Nhược Hà nói: “Nếu đã muốn huấn luyện Lôi Hạo, điều đầu tiên phải làm chính là loại bỏ sự kiêu ngạo trên người, khiến nó có thể dẫn xuống đối diện chính xác với vấn đề của mình.

“Hôm nay tôi sắp xếp nó và Giang Nghĩa gặp mặt, chính là muốn khiến nó biết sự đáng sợ của Giang Nghĩa, thấy được sự chênh lệch giữa mình và Giang Nghĩa. Như vậy mới có thể càng kích phát lòng tiến bộ của Lôi Hạo, cũng có thể xây dựng rõ mục tiêu của nó.”

Uông Oánh Hà đã cười: “Ông nhìn ông đi, miệng đầy đạo lý. Ông không sợ đả kích Lôi Hạo quá đáng, trực tiếp tự vân hay sao?”

“Không đâu.” Ôn Nhược Hà nói: “Lôi Hạo đâu phải là bà, thua chỉ biết khóc. Là cường giả, thua không đáng sợ, rèn luyện để mình thắng lại mới tốt. Nếu ngay cả chút phẩm chất này cũng không có, vậy nó căn bản không có tư cách trở thành cường giả.”

Khựng lại một chút, ông ta tiếp tục nói: “Tôi tin, Lôi Hạo của lúc này nhất định đang liều mạng luyện tập, dùng Giang Nghĩa là mục tiêu, thê phải vượt qua cậu ta!”

Khoé miệng của Ôn Nhược Hà nở nụ cười tà ác.

Ông ta đưa tay cầm bút lông, viết năm chữ to trên giấy Tuyên: trái tim của cường giả!

Giang Nghĩa vừa về tới công ty thì có một chủ quản đi tới nói: “Chủ tịch, đồ đệ của cậu tới, đang đợi cậu ở trong phòng Đồ đệ?

Giang Nghĩa nhíu mày, anh hình như không có thu nhận đồ đệ gì cả?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1770


Chương 1770

“Tên gì?”

“Mạc Nguyên, là thiếu chưởng quầy của tiệm thuốc Hồng Hội.”

Vừa nhắc như này, Giang Nghĩa mới nhớ ra là chuyện gì.

Là lúc anh vừa tới thủ đô, bởi vì tham gia tuyến chọn dược sư của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc mà quen biết Mạc Nguyên, lúc đó Giang Nghĩa đã dạy dõ tên oắt không biết trời cao đất dày này.

Điều đáng mừng là tính cách của Mạc Nguyên khá tốt, không những không có đố ky với Giang Nghĩa, còn chủ động bái sư.

Chỉ là khoảng thời gian này Giang Nghĩa luôn bận xử lý chuyện của ba Giang Hàn Phi nên quên mất chuyện này.

Huống chỉ Giang Nghĩa cũng không có ý định thu nhận đồ đệ.

Nếu là công phu quyền cước, Giang Nghĩa rất tự tin có thể làm thầy của người khác; nhưng về y thuật, Giang Nghĩa tự nhận vấn còn kém xa, ngay cả bản thân anh cũng chưa hoàn toàn xuất sư từ chỗ ông cụ Tân, làm sao có thể làm thầy của người khác chứ?

Điều mấu chốt nhất là tâm trạng của Giang Nghĩa giờ phút này rất tệ.

Bị lão ân sư, huấn luyện viên của mình sắp đặt, trong lòng Giang Nghĩa đang buồn bực, rất không muốn xử lý những chuyện linh tỉnh này, chỉ muốn yên tĩnh một mình.

“Tôi không nhớ có một đồ đệ như này.”

Câu trả lời của Giang Nghĩa rất quả quyết, trực tiếp cắt đứt quan hệ giữa anh và Mạc Nguyên.

Chủ quản đó nói: “Nhưng Mạc Nguyên cứ đợi mãi ở công ty chúng ta không chịu đi, nói có chuyện quan trọng muốn tìm cậu, hy vọng được gặp cậu.

Giang Nghĩa hơi nhíu mày, không nói một câu, đi về phía phòng tiếp đón.

Bạch Dương đi theo ở đăng sau, cũng nhíu mày.

Anh ta đi theo Giang Nghĩa nhiều năm như vậy, hiểu khá rõ về tính cách của Giang Nghĩa, biết Giang Nghĩa bây giờ giống như thùng xăng, một chút là nổ.

Mạc Nguyên cứ vào lúc này tới tìm Giang Nghĩa, còn nói rằng mình là đồ đệ của Giang Nghĩa, chuyện này rất chọc người.

Bạch Dương khẽ lắc đầu, chủ hy vọng lát nữa Mạc Nguyên có thể học cách thông minh hơn, nói chuyện phải chú ý.

Cửa phòng tiếp đón mở ra.

Giang Nghĩa cất bước đi vào, chỉ thấy Mạc Nguyên đang ngồi ở trên ghế với vẻ mặt lo lắng.

Vừa nhìn thấy Giang Nghĩa đi vào, Mạc Nguyên đang lo thì hóa mừng, trên mặt lập tức nở nụ cười, lập tức đứng dậy lao tới, mặt mày phấn khích nói: “Sư phụ, tôi cuối cùng cũng đợi được sư phụ trở về rồi!”

Vừa nghe thấy lời này thì Bạch Dương biết không hay rồi, vội vàng ở một bên không ngừng nháy mắt với anh ta, nhưng Mạc Nguyên không hề ý thức được, thậm chí còn cho rằng Bạch Dương có phải mắt có tật gì không.

Giang Nghĩa mặt mày lạnh lùng: “Tôi không nhớ nhận cậu làm đồ đệ khi nào.”

Mạc Nguyên cười khan nói: “Vậy bây giờ nhận là được rồi.

Cái chờ đợi Mạc Nguyên là sự trầm mặc rất lâu, ở đây rơi vào trong một loại bầu không khí ngại ngùng kỳ lạ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1771


Chương 1771

Nhưng Mạc Nguyên vấn không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Anh ta tiếp tục nói: “Sư phụ, bây giờ sư phụ có một cơ hội tốt để nổi danh! Sư phụ còn nhớ bác sĩ Socrates không? Bây giờ ông ta vậy mà dám khiêu chiến bác sĩ nước V của cả thủ đô.”

“Sư phụ, nếu sư phụ ra tay đánh bại ông ta, vậy thì sư phụ sẽ nổi tiếng, sau này tôi nói là đồ đệ của sư phụ cũng có thể có mặt mũi hơn.

Ờm…

Bạch Dương một tay ôm trán, trong lòng nói thôi xong rồi, thật sự là sợ cái gì thì tới cái đó.

Bây giờ Giang Nghĩa tâm phiền ý loạn, chính là di chứng sau khi vì Ôn Nhược Hà lợi dụng danh tiếng của Giang Nghĩa mà xảy ra, Mạc Nguyên lại cứ không biết sống chết mà nhắc tới chuyện tương tự.

Không cứu được rồi.

Quả nhiên trong mắt Giang Nghĩa tràn ngập căm hận, tức giận quát: “Muốn có mặt mũi thì tự mình đi kiếm, đi theo đăng sau người khác cáo mượn oai hùm, cậu tính là cái thá gì chứ?”

Một câu nói đã khiến Mạc Nguyên đơ ra.

Tình hình hình như có chút không đúng.

Anh ta không cười nổi nữa, ngại ngùng nói: “Sư phụ, cái đó… ý của tôi là…”

“Im mồm!” Giang Nghĩa chỉ vào anh ta nói: “Nói lần cuối cùng với cậu, tôi trước nay chưa từng nhận bất cứ đồ đệ nào, cũng không công nhận cậu là đồ đệ của tôi. Nếu cậu còn dám dùng danh tiếng của tôi để gây chuyện thị phi, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cậu!”

Bụp!

Mạc Nguyên ngồi phịch xuống, hai mắt vô hồn.

Anh ta có thế nào cũng không ngờ ý tốt của mình lại đổi lại kết quả như này.

Bạch Dương lắc đầu bất lực, người trẻ tuổi bây giờ quá manh động, nói chuyện làm việc cũng không biết nặng nhẹ, không biết lời gì không nên nói, chuyện gì không nên làm.

Cho tới khi đụng phải họng súng, vậy có thể tốt sao?

Giang Nghĩa cuối cùng nói: “Điều nên nói tôi đã nói rất rõ rồi, ở đầy không chào đón cậu, mời đi.”

Nói xong, Giang Nghĩa phất tay áo, sải bước rời đi.

Bạch Dương thở dài với Mạc Nguyên, nhỏ giọng nói: “Cậu đó, thật là khiến người ta thất vọng, trở về đi, nơi này thật sự không chào đón cậu.”

Anh ta đi theo Giang Nghĩa rời đi.

Trong phòng tiếp đón, Mạc Nguyên rất là ấm ức, mặt mày buồn bã.

Vừa rồi anh ta còn có thể cười được, lúc này lồng ngực chua xót, gần như muốn khóc thành tiếng.

Một người đàn ông muốn khóc,vậy nhất định đã chịu áp lực và ấm ức khó thể chấp nhận.

Mạc Nguyên tuyệt vọng nhìn mặt đất, tự nói với chính mình: “Ba, xin lỗi, con phá hỏng mọi thứ rồi!”

Giang Nghĩa về tới phòng làm việc, vừa cởi áo khoác để sang một bên, thư ký mới Miêu Đồng đi vào.

Cô ta đặt một xấp văn kiện rất dày lên bàn.

“Chủ tịch Giang, những văn kiện này đều cần anh xử lý.”

“Để đó đi, lát nữa tôi sẽ xem.”

“Được.” Miêu Đồng vừa chuẩn bị đi, lại nói: “Đúng tôi, tôi vừa nhìn thấy Mạc Nguyên khóc tu tu rời khỏi công ty, hình như gặp phải chuyện rất đau lòng. Chủ tịch Giang, anh gặp mặt anh ta chưa?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1772


Chương 1772

Khóc?

Giang Nghĩa càng thêm khinh thường.

Miêu Đồng tiếp tục nói: “Nói ra thì cậu ta cũng thật đáng thương, ba cậu ta đã như vậy rồi, còn phải cố tỏ ra có tỉnh thần tới đây cầu xin người khác giúp đỡ,haizz ~”

Hửm? Sao giống như có hàm ý vậy?

Giang Nghĩa hỏi với vẻ dửng dưng: “Ba cậu ta làm sao?’ Miêu Đồng trợn to mắt: “Sao vậy, anh không biết sao?”

“Không biết.”

“Aiya, đây là chuyện lớn của thủ đô! Nghe nói có bác sĩ ngoại quốc chạy tới thủ đô diễu võ dương oai, đến đây phá, sỉ nhục một lượt bác sĩ của nước V chúng ta. Ba của Mạc Nguyên tốt xấu gì cũng coi như là bác sĩ nổi tiếng một phương, đại diện cho bác sĩ nước V xuất chiến, kết quả thua thảm bại.”

Miêu Đồng lắc đầu: “Thua thị đấu, bị bác sĩ ngoại quốc sỉ nhục ở trước mặt mọi người, biển hiệu của tiệm thuốc Hồng Hội bọn họ bị gỡ rồi! Cái này vân không tính là gì, bác Sĩ khác của nước V không những không an ủi, ngược lại bỏ đá xuống giếng, nói ba Mạc Nguyên vô dụng, không thể làm bọn họ mát mày mát mặt, dứt khoát chết đi cho xong.

“Tính tình của ông cụ đó cũng sĩ, vậy mà thật sự nhảy sông tự sát. May mà cứu kịp thời, tuy mạng giữ được, nhưng tỉnh thần sa sút, cơ thể cũng xuất hiện bệnh nặng, nghe nói rất có khả năng trở thành người thực vật.

Giang Nghĩa hơi nhíu mày, anh không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như này.

Miêu Đồng lại nói: “Nhân lúc ba còn có chút ý chí, tâm nguyện duy nhất của Mạc Nguyên là lấy lại biển hiệu của nhà họ Mạc, đó là do tố tiên truyền lại, nếu không lấy lại được, ba cậu ta e là sẽ chết không nhắm mắt.

“Vì vậy, cậu ta đi cầu xin khắp nơi.”

“Nào là tặng quà nào là cười xòa, chạy khắp nơi, ép mình đi nói những lời nịnh bợ đó. Hai”

, nhìn cậu ta vì ba, vì gia tộc mà khiến mình ấm ức, tôi thật sự rất đồng cảm cho cậu ta.

Cuối cùng, Miêu Đồng xua tay: “Kết quả tới bây giờ cũng không ai bằng lòng giúp cậu ta. Bác sĩ ngoại quốc đó hình như rất siêu, ngay cả ba của Mạc Nguyên cũng thua, những người khác càng không dám ứng chiến.”

“Bây giờ giới y học của cả thủ đô đều bao trùm trong bi ai, bác sĩ ngoại quốc đè chúng ta xuống đất mà di, thật sự khiến người khác vừa tức giận vừa bất lực.”

Thì ra đây mới là cả câu chuyện.

Nhớ lại biểu cảm vừa rồi của Mạc Nguyên, mới đầu quả thật rất bi thương, nhưng sau khi nhìn thấy Giang Nghĩa thì lại giả vờ cười vui vẻ, còn nói vài lời ninh nọt Giang Nghĩa, thậm chí còn dùng thân phận ‘đồ đệ của Giang Nghĩa để tiếp cận.

Kết quả không ninh được còn bị ăn mắng.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lúc này, Bạch Dương đi tới nói: “Thông soái, thật ra tôi thấy cậu ta khá đơn thuần, cậu ta có hơi giống anh, đều vì ba mà cam tâm tình nguyện từ bỏ mọi thứ. Hay là chúng ta giúp đỡ?”

Đây coi như là cho Giang Nghĩa một bậc thang.

Bạch Dương rất thông minh, cũng rất hiểu lòng người, biết Giang Nghĩa bây giờ nhất định hối hận rồi, cho nên chủ động cho Giang Nghĩa một bậc thang.

Giúp Giang Nghĩa, còn giúp cả cậu nhóc đáng thương đó.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1773


Chương 1773

Giang Nghĩa liếc nhìn Bạch Dương, lạnh lùng nói: “Không cần dùng chiêu này, muốn làm kiểu gì thì làm kiểu đó, tôi không phải là loại người sau khi làm sai thì sĩ diện hão.

Nói xong thì anh đi thẳng ra cửa.

Bạch Dương cười khổ lắc đầu: “Tính khí vẫn sĩ như nhau.

Nhìn thấy Giang Nghĩa và Bạch Dương rời đi, Miêu Đồng vội hỏi: “Hai người muốn đi đâu thế? Còn nữa một đống văn kiện này không xem sao?!”

Bạch Dương quay đầu nháy mắt đầy thần bí: “Chúng tôi phải đi thay trời hành đạo.

Những văn kiện đó để Lâm Chí Cường xử lý là được, dù sao cô bảo thống soái xem, cuối cùng thống soái vấn sẽ ném cho Lâm Chí Cường, không có gì khác biệt.”

Trong căn phòng nhỏ tối tăm, Lâm Chí Cường đang sửa văn kiện đã hắt xì liên tục!

Anh ta xoa mắt, nhìn đống văn kiện chất cao như núi, mặt mày đau khổ nói: “Rốt cuộc lão đại bao giờ mới trở về thế? Số lượng văn kiện ở đây nhiều gấp ba lần của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, mình sắp không chống đỡ nổi rồi.

“Tuy nhiên, cái chờ đợi anh ta là càng nhiều văn kiện được đưa vào hơn.

Ở một bên khác.

Mạc Nguyên ngồi trên xe riêng, bất lực quay về.

Quản gia nhìn thấy bộ dạng này của Mạc Nguyên thì biết sự việc nhất định hỏng rồi.

Không kỳ lạ, Giang Nghĩa người ta bây giờ là ông chủ lớn, chủ tịch của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, sao có thể hạ mình tới giúp bọn họ làm những chuyện vớ vẩn như này chứ?

Huống chỉ, mọi người không có tình cảm gì.

Thân phận đồ đệ đó của Mạc Nguyên cũng là cưỡng ép gán vào, người ta căn bản không nhận.

Mạc Nguyên mở cửa sổ ra, để gió lạnh thổi qua mặt của mình, vừa bất lực vừa tuyệt vọng mà hỏi: “Chú Thân, ba cháu bây giờ sao rồi?”

Quản gia Thân Hằng nói: “Vấn như thế, cơ thể tê liệt, ý thức mơ hồ, đoán chắc mấy ngày nữa sẽ hoàn toàn mất đi ý chí trở thành người thực vật. Haizz, cậu chủ, chúng ta sợ răng không có cách khi ông chủ ý thức tỉnh táo, để ông ấy nhìn thấy biển hiệu của nhà họ Mạc được lấy lại.”

Cũng tức là ba của Mạc Nguyên sẽ để lại tiếc nuối này cả đời Đến chết cũng không thể giải quyết.

Vừa nghĩ tới đây thì Mạc Nguyên càng thêm đau lòng tuyệt vọng.

Sự việc sao lại thành ra như này? Nhà họ Mạc bọn họ rõ ràng xuất chiến vì giới y học nước V, rõ ràng là có ý tốt, sao người tốt không được kết cục tốt?

Anh ta nắm chặt tay, căm hận nói: “Đều là do những tên khốn đó! Bọn họ không dám ứng chiến thì cũng thôi đi, vậy mà mỉa mai, chế giẽu, dùng lời nói ác ý công kích ba tôi bị thua, đây đều là cái đám gì không biết?

Kinh tởm, hạ tiện, vô sỉ!”

Thân Hằng bất luận lắc đầu: “Xã hội này là như vậy, khi cậu cao cao tại thượng thì mọi người đều sẽ cung phụng cậu, ninh bợ cậu; khi cậu thua thì sẽ công kích tập thể, sẽ không thay đổi vì cậu làm việc tốt. Ông chủ mang theo hy vọng của mọi người ứng chiến, hy vọng càng lớn thì thất vọng càng lớn, thù hận càng nhiều. Ông chủ thua, khiến bọn họ cảm thấy mất mặt, nên mắng càng thậm tệ hơn.”

“Nhưng bọn họ chưa từng nghĩ ba tôi là vì bọn họ mà đi ứng chiến sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1774


Chương 1774

“Cái này không quan trọng.” Thân Hằng nói: “Điều quan trọng chỉ có một điểm — Ông chủ đã thua. Thua là tội, sế bị bọn họ rũ bỏ. Cậu chủ, trên thế giới này không phải người tốt nhất định sẽ có kết cục tốt đâu.”

Ba của Mạc Nguyên vốn không nên chịu tổn thương, vì vinh dự của nước V mà ứng chiến, thua, cái chờ đợi ông ta là những tiếng mắng.

Nguyên nhân chỉ là do ba của Mạc Nguyên không đạt được sự mong chờ của mọi người, khiến bọn họ thất vọng, khiến bọn họ mất mặt, nhưng bản thân bọn họ lại không có gan ứng chiến, nhưng có gan mắng chửi một anh hùng thất bại.

Thật sự là một đám ác ôn vô sỉ hạ lưu!

Mạc Nguyên dựa vào lưng ghế sau, hít thở sâu vài hơi, tuyệt vọng nói: “Bầu trời của thủ đô, tối rồi.”

Thân Hằng thông qua gương chiếu hậu nhìn Mạc Nguyên mấy lần, trong lòng cũng dấy lên sự bi ai.

Ông ta cũng làm việc mấy chục năm ở tiệm thuốc Hồng Hội, ông chủ Mạc Thanh Tùng rất tốt với ông ta, hiện nay nhìn thấy tiệm thuốc Hồng Hội biến thành bộ dạng chán trường như này, ông ta cũng cảm thấy khó chịu từ tận đáy lòng.

Đặc biệt là chuyện này vốn không có bao nhiêu liên quan tới tiệm thuốc Hồng Hội, là Mạc Thanh Tùng vì danh tiếng của giới y dược nước V mà chiến.

“HaiZZ 7 Thân Hằng cũng thở dài theo.

Tuy ông ta sớm đã nhìn rõ sự hiểm ác của thế gian, nhưng thật sự gặp phải loại chuyện này, vân khó tránh đau lòng.

Về tới nhà.

Thân Hằng dừng xe.

“Cậu chủ, xuống xe đi.” Thân Hằng nói.

Mạc Nguyên tâm phiền ý loạn, anh ta có chút không dám xuống xe; việc phải làm không hoàn thành, trợ thủ muốn mời không mời được ai; tiệm thuốc Hồng Hội lẽ nào sắp sụp đổ rồi sao?

Cửa tiệm trăm năm, biển hiệu chữ vàng, nói mất là mất.

Vừa nghĩ tới đây, Mạc Nguyên cảm thấy sự vô dụng của mình, rất là khó chiu.

Anh ta lại thở dài vài hơi rồi mới từ từ đẩy cửa ra, rất không tình nguyện mà đi ra.

Vừa xuống xe thì Mạc Nguyên nhìn thấy ở cửa tiệm thuốc có một chiếc xe đỗ ở đó, một chiếc Ferrari màu đỏ đậm.

“Chú Thân, đó là xe của ai?” Mạc Nguyên hỏi.

Thân Hằng lắc đầu: “Không biết, có lẽ là xe của bệnh nhân nào đó?”

Bệnh nhân?

Bây giờ ông chủ của tiệm thuốc Hồng Hội đã ngã xuống, danh tiếng rất tệ, còn có ai sẽ tới đây khám bệnh bốc thuốc nữa chứ?

Cho dù có cũng không thể là loại người có thân phận cao quý như này.

“Đoán chắc là đi qua, thuận tiện bốc ít thuốc.” Mạc Nguyên nghĩ trong lòng.

Sau đó anh ta và Thân Hằng một trước một sau đi vào tiệm thuốc.

Vừa đi vào thì sửng sốt nhìn thấy ông chủ Mạc Thanh Tùng vậy mà đi qua đi lại ở trong phòng, nhìn dáng vẻ đó giống như đã khôi phục khả năng đi lại!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1775


Chương 1775

“Ba!”

“Ông chủ?!”

Mạc Nguyên và Thân Hằng đều kích động mà gọi.

Ông chủ Mạc Thanh Tùng không phải đã ý thức mơ hồ, sắp trở thành người thực vật rồi hay sao? Sao lại đột nhiên có thể đi lại rồi? ; Lẽ nào ông trời mở mắt rồi?

Mạc Nguyên vội vàng đi tới, đỡ lấy Mạc Thanh Tùng, vội vàng hỏi: “Ba, chuyện này là sao đây?”

Mạc Thanh Tùng khẽ mỉm cười rồi nói: “Sao thế, con không biết sao?”

“Không biết ạ.”

“Sao con có thể không biết chứ? Không phải con đích thân đi tìm sư phụ của con tới khám bệnh cho ba hay sao? Nguyên à, ba lúc đầu rất có ý kiến đối với việc con bái sư, bây giờ nhìn thấy y thuật của sư phụ con, thật sự là thiên tài. Con có sư phụ giỏi như này, thật sự là duyên phận con tu được ở kiếp trước.”

Sư phụ?

Càng nói càng hồ đồ.

Mạc Nguyên có sư phụ từ khi nào?

Không dê gì mới mặt dày đi nhận một người, còn bị người ta đá ra, rất mất mặt.

Trong lúc đang nghỉ hoặc, Giang Nghĩa bê một bát thuốc đi từ phòng trong ra.

“Ông chủ Mạc, cơ thể của ông vấn chưa khôi phục hoàn toàn, không tiện đi lại lâu, về phòng nghỉ ngơi đi.

“Ngoài ra tôi đã sắc thêm cho ông một bát thuốc, uống bát thuốc này vào, có lợi cho bệnh của ông.

Ánh mắt của mọi người nhìn qua.

Sau khi nhìn thấy người xuất hiện là Giang Nghĩa, Mạc Nguyên vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, kích động tới mức không biết nên nói gì mới tốt.

Là Giang Nghĩa, thật sự là Giang Nghĩa!

Anh bê thuốc đi tới bên cạnh Mạc Thanh Tùng, đưa thuốc qua.

Mạc Thanh Tùng không chút do dự cầm lấy rồi uống, không hề có bất cứ nghi ngờ gì về Giang Nghĩa.

“A, bác sĩ Giang, cảm ơn, cảm ơn.” Mạc Thanh Tùng uống xong thuốc, lau miệng tiếp tục nói: “Con trai tôi có thể có sư phụ như cậu, thật sự là tạo hóa của nó.”

Mạc Nguyên sững sờ: “Sư phụ? Bác sĩ Giang?”

Giang Nghĩa mặt mày lạnh lùng nói: “Sao hả, cậu không muốn nhận người sư phụ như tôi?”

Mạc Nguyên lập tức phản ứng lại.

Anh ta không chút do dự mà quỳ xuống, dập đầu ba cái với Giang Nghĩa, cực kỳ trịnh trọng nói: “Sư phụ tại thượng, xin nhận một lạy của đệ tử! Cảm ơn sư phụ ra tay cứu chữa cho ba của đồ nhĩ, đại ơn đại đức đời này khó thể báo đáp!”

Giang Nghĩa gật đầu hài lòng, đưa tay kéo Mạc Nguyên đứng dậy, dặn dò: “Tôi rất nghiêm khắc, theo tôi học y, cậu phải chuẩn bị tâm lý lên núi đao xuống biển lửa”

Mạc Nguyên vô ngực nói: “Sư phụ bảo đồ nhi làm gì thì đồ nhi làm cái đó, tuyệt đối sẽ không có bất cứ một câu oán trách.”

“Được Lúc này, Mạc Thanh Tùng lại lộ ra vẻ mặt khó xử, thở dài nói: “Nguyên có một vị sư phụ tốt như này là chuyện đáng mừng, nhưng bây giờ biển hiệu của nhà họ Mạc chúng ta bị người ta gỡ đi, mặt mũi của tổ tiên cũng mất sạch rồi, hai”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1776


Chương 1776

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười, nói: “Mất thì đoạt lại là được.”

Mạc Thanh Tùng kích động hỏi: “Bác sĩ Giang, cậu nguyện ý ra tay giúp đỡ sao?”

Giang Nghĩa xua tay: “Không phải tôi, là Mạc Nguyên. Cậu ấy sẽ đại diện cho tiệm thuốc Hồng Hội, đoạt lại biển hiệu đã mất của nhà các người.”

Quả nhiên, chuyện này Mạc Nguyên đi làm thích hợp hơn.

Thứ nhất, anh ta là người của nhà họ Mạc; thứ hai, anh ta trả thù cho ba, lý do đầy đủ; thứ ba, nếu Mạc Nguyên đoạt lại biển hiệu, vì tiếng tăm của bác sĩ nước V, danh tiếng của tiệm thuốc Hồng Hội sẽ khôi phục như c*.

Vấn đề là Mạc Nguyên không có thực lực đó!

Mạc Thanh Tùng vội lắc đầu: “Y thuật của Nguyên còn không bằng một nửa tôi, ngay cả tôi cũng không đối phó được bác sĩ ngoại quốc đó, càng đừng nói Nguyên. Nó đi, không khác gì đi chết.

Giang Nghĩa tự tin nói: “Trước đó cậu ấy đi khiêu chiến, đó là đi chết; nhưng bây giờ cậu ấy là đệ tử của Giang Nghĩa tôi, có tôi ở bên cạnh cậu ta, tuyệt đối không thể thất bại. Ông chủ Mạc, hãy cứ yên tâm.”

“Cái này…

Lời của Giang Nghĩa có hơi tự tin quá, Mạc “Thanh Tùng thật sự không tin.

Nhưng tiệm thuốc Hồng Hội đã như này rồi, cho dù thua nữa, hình như cũng không có gì ghê gớm.

Huống chỉ Giang Nghĩa đã cứu mạng của ông ta, có y thuật thần kỳ hiểu thấu trời đất, có vị thần như này giúp, nói không chừng Mạc Nguyên thật sự có thể đẽo ( được gô mục.

“Nếu đã như vậy, vậy Nguyên, con đi theo sư phụ của con đi.”

“Khiêu chiến bác sĩ ngoại quốc đó.”

“Đoạt lại biển hiệu của nhà họ Mạc chúng tai”

Mạc Nguyên gật đầu: “Ba, sư phụ, con nhất định sẽ không làm nhục sứ mệnh.”

Giang Nghĩa rất là an ủi.

Tuy y thuật của Mạc Nguyên không ra sao, tính tình cũng khá manh động, thích chấp nhặt, nhưng có một điểm anh rất thích, đó chính là nghé con không sợ hổ.

Cậu nhóc này trước giờ không biết hai chữ “sợ hãi” viết như nào.

Sự manh động này, là cái Giang Nghĩa rất thích.

“Đi theo tôi.”

Giang Nghĩa cất bước rời khỏi tiệm thuốc, Mạc Nguyên không chút do dự mà đi theo, hai người một trước một sau ngồi vào chiếc Ferrari màu đỏ đậm ở cửa.

Đóng cửa lại.

Giang Nghĩa hờ hững nói: “Bạch Dương, chuyện kêu cậu điều tra sao rồi?”

Bạch Dương khẽ mỉm cười, nói: “Chuyện liên quan tới phương diện tình báo thì không có gì Bạch Dương tôi không xử lý được. Thống soái, chuyện Socrates phá quán mà anh bảo tôi điều tra, tôi đã nắm rõ tất cả.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Vậy thì nói cho tôi biết lý do tại sao bác sĩ ngoại quốc luôn thắng.

Dược xã Văn Tinh, đại sảnh tầng ba.

Bác sĩ ngoại quốc Socrates cầm ly rượu vang, vắt chéo chân, vẻ mặt dương dương tự đắc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1777


Chương 1777

Người ngôi ở đối diện ông ta là tổng giám đốc của khoa học kỹ thuật Trọng Môn = Laura.

Bởi vì khoa học kỹ thuật Trọng Môn gặp phải ‘trọng thương, khoảng thời gian này, Laura luôn rất khiêm tốn, từng chút thắng lại.

Cũng vì nội đấu của Giang Nghĩa và Giang Hàn Phi, không ngó ngàng với khoa học kỹ thuật Trọng Môn, cho Laura thời gian rất dài để khôi phục.

Ở trong quá trình khôi phục, Laura cũng không rảnh.

Mà sự kiện đạp quán của giới y học đang nổi rần rần bây giờ ở thủ đô là do một tay Laura lên kế hoạch, mà mục tiêu duy nhất của cô ta là Giang Nghĩa.

Socrates nói: “Cô Laura, tôi đã làm theo những gì cô nói, những tiệm thuốc lớn có máu mặt ở thủ đô, có tuổi đời trăm năm đều bị tôi xử lý. Những lính tôm tướng cua còn lại, không cần phải sợ.”

Ông ta cười nham hiểm hỏi: “Vậy thì cô Laura khi nào mới có thể thực hiện lời hứa với tôi, hẹn hò với tôi một lần?”

Laura rất bình tĩnh mà nói: “Không vội, người quan trọng nhất vẫn chưa xuất hiện.

“Cô nói Giang Nghĩa sao?”

Tủ “Ha ha, tôi từng tìm hiểu Giang Nghĩa, nhân vật nhỏ tới từ khu Giang Nam, phương diện y thuật không đáng nhắc tới. Cô Laura tại sao lại để tâm cậu ta?”

Laura không giải thích, cũng không cần giải thích.

Một người có thể chữa khỏi bệnh của Giang Hàn Phi, sao có thể có y thuật không đáng nhắc tới chứ?

Hơn nữa, lúc đầu ở trên máy bay, Laura đã tận mắt chứng kiến y thuật của Giang Nghĩa, năng lực thần kỳ đó thật sự khiến người khác cảm thán.

Giống như một người có y thuật cao siêu, tuyệt đối không thể chơ mắt nhìn giới y thuật thủ đô chìm xuống.

Bất luận là vì giới y học nước V, hay vì danh tiếng cá nhân của anh, đều chắc chắn sẽ ứng chiến.

Lúc đó, cái chờ đợi Giang Nghĩa sẽ là một trận thua thảm hại.

Laura cười lạnh trong lòng.

Đến lúc đó thì Giang Nghĩa sẽ giống như Mạc Thanh Tùng, bị mọi người phỉ nhổ, bị người đời từ bỏ, ngay cả khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc cũng sẽ bị kìm lại.

Nếu tạm thời không thể đột phá từ chính diện.

Vậy thì đánh từ mặt bên, cũng là một sự lựa chọn không tồi.

Hơn nữa Laura còn không cần gánh tội danh, tất cả thù hận đều bị Socrates lấy đi.

Đợi khi giải quyết xong Giang Nghĩa, Laura trực tiếp đá Socrates, thật sự hoàn mỹ.

Cô ta nói: “Giang Nghĩa nhất định sẽ đến khiêu chiến, ngài Socrates, ước hẹn của chúng ta tin rất nhanh sẽ tới, xin hãy kiên nhân đợi thêm vài ngày.

“Trong lúc đó, mong ngài Socrates buộc phải duy trì cảm giác, ngài tuyệt đối không thể thua.”

Socrates đã cười: “Thua sao? Không thể nào, những bác sĩ ngu xuẩn nước V đều cho rằng tôi sử dụng y thuật phương Tây, có thế nào cũng sẽ không ngờ cái tôi sử dụng chính là bí thuật hàng ngàn năm của nước V các cô.

“Đây gọi là học hỏi từ họ để năm quyền chỉ huy họ, dùng dao của cô để chém chết cô!”

“Cho dù Giang Nghĩa chết, cũng không thể í giải được đề khó của tôi.” Laura gật đầu: “Mong là vậy. Như vậy thì tôi có thể không kiêng ky, một lòng một dạ đi hẹn hò với ngài. Ngài Socrates, tôi mong chờ tin tốt thắng lợi của ngài.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1778


Chương 1778

Nói xong thì cô ta đứng dậy rời đi.

Nhìn bóng lưng gợi cảm đó của Laura, Socrates không nhịn được mà nuốt nước miếng.

“Thật sự là tuyệt sắc giai nhân.”

“Đến lúc đó, tôi nhất định sẽ khiến cô dục tiên dục tử.”

Socrates uống ngụm rượu, phấn khích nói: “Giang Nghĩa cậu sao còn chưa tới? Mau để tôi xử lý cậu, vậy thì tôi có thể hưởng thụ bữa ăn thịnh soạn như Laura rồi.”

Trên chiếc Ferrari màu đỏ đậm.

Bạch Dương nói chỉ tiết tất cả kết quả điều tra cho Giang Nghĩa, hơn nữa còn giao một số hình ảnh, video cho Giang Nghĩa.

Anh ta nói: “Quá trình khiêu chiến cụ thể rất đơn giản, do Socrates cung cấp một bệnh nhân, có thể chữa khỏi cho người đó thì coi như người khiêu chiến sẽ thắng; không chữa được thì coi như người khiêu chiến thua. Nếu người khiêu chiến không phục, Socrates có thể chữa khỏi ngay tại chỗ cho bệnh nhân đó.”

“Tới hiện nay, ông ta dùng cách này để khiêu chiến hơn hai mươi tiệm thuốc, chưa từng thất thủ.”

“Không thể không nói, bác sĩ ngoại quốc này thật sự có bản lĩnh.

Giang Nghĩa vừa nghe vừa nhíu mày.

Không tới mức đó.

Thủ đô có nhiều bác sĩ nổi tiếng như vậy, !

không thể cộng lại cũng không bằng một bác sĩ ngoại quốc; hơn nữa nếu bệnh này rất khó chữa trị, tại sao Socrates có thể chữa khỏi ngay tại đó?

Bệnh có thể chữa khỏi ngay tại chỗ, tuyệt đối không phải bệnh nặng gì.

Trong này nhất định có huyền cơ.

Giang Nghĩa mở video Socrates chữa trị ra, đầu tiên là xem sơ một lượt, sau đó chọn mở lặp lại quá trình quan trọng, cuối cùng gần như là xem từng tí.

Đối chiếu với hình ảnh, thông tin có được từ chỗ Mạc Thanh Tùng trước khi liên lạc, Giang Nghĩa không khỏi mỉm cười.

“Không ngờ bác sĩ ngoại quốc này lại hiểu cả cổ thuật của nước V chúng ta?”

“Ha ha, chẳng trách mấy chục bác sĩ nổi tiếng đều không nhìn ra được gì, dù sao ai có thể ngờ bác sĩ ngoại quốc lại biết dùng cổ thuật của nước V chúng ta để đối phó với chính chúng ta? Nếu không phải có tư liệu tình báo chỉ tiết như này, cho dù là tôi cũng chào thua.”

Giang Nghĩa ném tất cả tư liệu sang một bên, khẽ mỉm cười nói: “Đầy không phải là bệnh, là cổ; bác sĩ ngoại quốc đó là một tên lừa đảo, lòe thiên hạ mà thôi.”

“Đồ nhi, chúng ta bây giờ đi vạch trần bộ mặt thật của ông ta!”

Mạc Nguyên lo lắng bất an nói: “Nhưng sư phụ, đồ nhi không hiểu gì về cổ thuật, làm sao có thể vạch trần ông ta chứ?”

Giang Nghĩa ngoắc tay: “Ghé tai qua đây.”

Mạc Nguyên ghé tai lại, Giang Nghĩa nói vài ba câu về cách ứng đối cho anh ta.

Sau khi nghe xong thì mặt mày Mạc Nguyên ngỡ ngàng.

“Sư phụ, cái mà sư phụ nói thật sự đáng tin chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1779


Chương 1779

“Sao nghe thì giống như mê tín phong kiến thế?”

“Chúng ta làm bác sĩ, sao có thể làm như vậy? Như này không phải sẽ khiến người ta chê cười hay sao?”

Giang Nghĩa lạnh mặt hỏi: “Làm theo lời vi sư nói, tuyệt đối sẽ không sai.”

Bạch Dương ở một bên phụ họa: “Cậu em, đi làm theo những gì thống soái của chúng tôi nói đi, tuy anh ấy thường xuyên nói ra những lời khiến người khác sửng sốt muốn rớt cái căm, khiến người ta cảm thấy rất không đáng tin, nhưng kết quả lần nào cũng sẽ chứng minh được anh ấy là chính “

xác.

Mạc Nguyên gật đầu.

“Được, đồ nhi nghe sư phụ, cho dù thất bại đồ nhi cũng không oán không hối!”

Bạch Dương lắc đầu: cậu tuyệt đối sẽ không thất bại.”

Chiếc Ferrari chạy đi.

Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng ở cửa dược xã Văn Tinh.

Cửa xe mở ra, ba người Giang Nghĩa trước sau bước xuống.

Trong nháy mắt, ánh mắt của tất cả mọi người đều bị thu hút, trong đó có người nhận ra, không nhịn được mà phấn khích hô lên: “Mau nhìn, đó không phải là Giang thần y hay sao? Vị Giang thần y chữa khỏi bệnh kỳ lạ của Giang Hàn Phi!”

“Cậu ta tới khiêu chiến bác sĩ ngoại quốc hay sao?”

“Tốt quá rồi, có Giang thần y ra tay thì giới ÿ dược nước V chúng ta được cứu rồi.”

Nghe thấy tiếng ồn ào của người bên ngoài, Socrates đi ra khỏi cửa lớn, đứng ở trên bậc thềm cao.

Ông ta nhìn xuống mọi người.

Cuối cùng, ánh mắt dừng trên người Giang Nghĩa.

“Giang Nghĩa, cậu cuối cùng cũng tới rồi, tôi đợi cậu rất lâu rồi.”

“Các cậu là tới khiêu chiến nhỉ?”

“Mời vào trong.”

Socrates làm một tư thế ‘mời, sau đó chủ động xoay người đi vào cửa.

Ba người Giang Nghĩa đi theo, đi vào trong.

Những người xem náo nhiệt ở xung quanh cũng không nhàn rỗi, tranh nhau chạy vào trong, Giang thần y đích thân ra tay, cảnh tượng chấn động như này sao có thể bỏ qua?

Sau khi phần lớn mọi người vào phòng, cũng bị bảo vệ chặn ở bên ngoài dây cảnh giới.

Socrates để ly rượu vang xuống, lạnh lùng nói: “Giang Nghĩa, tôi biết cậu nhất định sẽ tới, chúng ta cũng không cần phí lời, trực tiếp bắt đầu đi?”

Giang Nghĩa lại lắc đầu: “Ông khả năng hiểu lầm gì đó, người muốn khiêu chiến ông, không phải tôi.”

t0) Socrates có hơi sửng sốt, còn có chút thất vọng, không đánh bại Giang Nghĩa thì không thể hẹn hò với Laura.

Ông ta truy hỏi: “Trừ cậu, còn có ai có bản lĩnh khiêu chiến tôi chứ?”

“Đồ đệ của tôi.”

“Đồ đệ của cậu?”

Giang Nghĩa đẩy Mạc Nguyên ra: “Đồ đệ của tôi ~ Mạc Nguyên khiêu chiến ông.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1780


Chương 1780

Cậu ta muốn lấy lại biển hiệu của nhà họ Mạc, còn muốn trút giận thay cho giới y học nước V”

Sau khi nhìn thấy người đi ra là Mạc Nguyên, Socrates bật cười.

“Này, cậu là kẻ ngốc à?”

“Mạc Nguyên?”

“Ngay cả ba của cậu ta – Mạc Thanh Tùng cũng thua ở trong tay tôi, một thẳng ranh con như cậu ta dựa vào đâu mà khiêu chiến tôi?”

“Giang Nghĩa, cậu không phải kêu cậu ta đi chết đấy chứ?”

Quần chúng xung quanh cũng lũ lượt lắc đầu.

Nếu Giang Nghĩa tới khiêu chiến, có lẽ có kịch hay để xem, nhưng người khiêu chiến là Mạc Nguyên, vậy thì hoàn toàn không có trò gì cả.

“Haizz, thật là thất vọng.”

“Y thuật của Mạc Nguyên còn không bằng một nửa ba của cậu ta, thua là cái chắc, có gì để khiêu chiến chứ?”

“Đây không phải là làm trì hoãn thời gian hay sao?”

Đối mặt với sự nghi ngờ của mọi người, Giang Nghĩa rất bình tĩnh.

Anh rất tự tin mà nói: “Mạc Nguyên trước đây có lẽ không được, nhưng Mạc Nguyên của bây giờ là đồ đệ của Giang Nghĩa tôi, có bản lĩnh đánh bại ông đấy — Socrates!”

Socrates cười lạnh: “Cậu nói phét cũng không thèm soạn bản thảo. Cho dù cậu ta là đồ đệ của cậu, mới đi theo cậu học được mấy ngày? Lông tơ cũng chưa học được nhỉ?”

Giang Nghĩa khinh thường nói: “Đối phó với loại khốn nạn như ông, chỉ cần học từ chỗ tôi năm phút là đủ rồi.”

Năm phút?

Socrates cảm thấy nhân cách bị sỉ nhục.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Ông ta là thiên tài hiếm có, sau đó nổi tiếng thì có thành tựu ở phương diện y thuật không hề thấp, vậy mà bị sự ngu dốt của Giang Nghĩa khinh rẻ, là điều không thể nhịn được!

Quần chúng xung quanh cũng lũ lượt lắc đầu.

“Giang Nghĩa cũng đủ ngông cuồng nhỉ?”

“Phải đó, tôi vốn có chút thiện cảm với cậu ta, bây giờ thật sự muốn đạp cho cậu ta hai phát.”

“Tự tin là chuyện tốt, nhưng tự kiêu thì không tốt.”

“Socrates tốt xấu gì cũng là học y thuật từ bé, sau khi nổi tiếng thì có thành tựu y học không thấp; Mạc Nguyên đó đi theo Giang Nghĩa học năm phút thì vọng tưởng đánh bại Socrates, muốn ăn cứt sao?”

“Nếu Mạc Nguyên có thể thắng, vậy những bác sĩ già như chúng ta còn nghiên cứu cái shit gì? Tất cả đi theo Giang Nghĩa học vài chục phút, không phải bằng học cả đời hay sao?”

Mọi người bàn luận rân rần, không có bất cứ ai đánh giá cao Mạc Nguyên.

Bọn họ càng tỏ thái độ bất mấn với Giang Nghĩa, cho rằng Giang Nghĩa quá tự kiêu, kết cục khinh địch như này chỉ có một — thua thảm bại.

Socrates lạnh lùng nhìn Giang Nghĩa: “Oắt con, cậu hình như quá ngông cuồng quá?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1781


Chương 1781

Giang Nghĩa cười lạnh một tiếng: “Tôi chỉ tường thuật sự thật mà thôi.”

“Được! Vậy tôi chấp nhận lời khiêu chiến của đồ đệ cậu, tôi ngược lại muốn nhìn xem người đi theo cậu học năm phút, có bản lĩnh gì để đánh bại tôi?! Có điều… nếu đồ đệ của cậu lại thua, thì như thế nào?”

Không đợi Giang Nghĩa mở miệng, Mạc Nguyên tranh nói trước: “Ai làm người đó chịu, ai khiêu chiến thì người đó gánh hậu quả. Nếu tôi thua, vậy Mạc Nguyên tôi từ nay về sau không đụng phải y thuật nữa, từ nay đổi nghề, không làm bác sĩ nữa!”

Rất ác.

Mạc Nguyên là thiếu chưởng quầy của tiệm thuốc Hồng Hội = tiệm thuốc lâu đời hàng trăm năm, không làm bác sĩ, vậy thật. sự là đại bất kính với tổ tông.

Thứ anh ta học nửa đời người, cũng biến thành thứ vô dụng.

Mạc Nguyên là cược toàn bộ tiền đồ của mình vào rồi, thật sự là quá ghê gớm.

Có bác sĩ vây xem khuyên: “Cậu Mạc, cậu tỉnh táo một chút, không thể cược như thết Giang Nghĩa đó là lợi dụng cậu để phô trương thanh thế cho cậu ta, cậu bị cậu ta lừa rồi.”

“Đúng đó, cậu Mạc, cậu cũng là bác sĩ, biết y thuật không thể giải quyết trong chốc lát, rõ ràng Giang Nghĩa là đang lừa cậu, không có ý tốt!”

Thậm chí có người chỉ thẳng Giang Nghĩa mà mắng: “Tiểu nhân miệng nam mô bụng đồ dao găm như cậu, có thể đừng dụ dõ cậu nhóc người ta không?”

“Giang Nghĩa cậu thật hạ tiện, cậu rốt cuộc tẩy não cậu Mạc kiểu gì thế? Chuyện thiếu đức như này cũng làm ra được, cậu không được chết tử tế”

Ở đây tràn ngập tiếng mắng nhiếc.

Giang Nghĩa trở thành đối tượng mọi người công kích.

Một mặt, mọi người đồng cảm với Mạc Nguyên, mặt khác cũng cảm thấy bất mãn đối với việc Giang Nghĩa lợi dụng Mạc Nguyên.

“Haizz, cậu nhóc đáng thương, cậu ta tại sao cứ muốn tin tên lừa đảo đó chứ?”

“Ông chủ Mạc đã không được rồi, cậu Mạc cũng thấy sắp xong rồi, tiệm thuốc lâu đời, nhà họ Mạc rút theo cách thức như này, thật sự là quá đang tiếc đáng thương đáng cảm thán.”

“Tôi nguyên rủa cái tên khốn Giang Nghĩa không được chết tử tế!”

Đối mặt với lời mắng mỏ của mọi người, Giang Nghĩa vấn bất động, bình tĩnh như nước.

Giống như mọi chuyện đều không liên quan tới anh.

Socrates đứng ở đối diện thì rất hài lòng với cục diện hiện tại, mới vừa bắt đầu thì Giang Nghĩa đã chịu những lời mắng nhiếp ngập trời, đợi sau khi Mạc Nguyên thua thảm bại, Giang Nghĩa e là sẽ bị chết chìm trong nước bọt!

Như thế thì cô Laura nhất định sẽ rất vui.

Socrates cười trộm trong lòng.

Ông ta ho một tiếng, nói: “Nếu cậu Mạc Nguyên chân thành như vậy, vậy tôi thỏa mãn tâm nguyên của cậu. Tôi chấp nhận lời khiêu chiến của cậu, nếu cậu thắng, biển hiệu trả cho cậu, tôi cút khỏi nước V, mãi mãi không tới nữa, nhưng nếu cậu thua thì không được chạm vào y thuật, không thể làm bác sĩ như những gì cậu nói.

Mạc Nguyên gật mạnh đầu: “Quyết vậy đi.”

Lòng bàn tay của anh ta đều là mồ hôi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1782


Chương 1782

Có thể lấy lại biển hiệu cho nhà họ Mạc không, có thể bảo vệ mặt mũi của giới y học nước V không, dựa vào hành động này.

Anh ta cuối cùng nhìn Giang Nghĩa, trong lòng thầm nói: Sư phụ, đồ nhi tin sư phụ tuyệt đối sẽ không lừa đồ nhi, đồ nhi tin sư phụ! Đồ nhi muốn chứng minh với người đời năng lực của sư phụ.

Mạc Nguyên của lúc này tin tưởng Giang Nghĩa trăm phần trăm, anh ta bước ra.

Mà những người vây xem đó, tất cả đều thở dài.

“Không cần nhìn, thua chắc rồi.”

“Haizz, một đứa trẻ tốt, tin ai không được, lại đi tin một tên lừa đảo chỉ biết nói phét?

Hết cách cứu, hết cách cứu.”

Thi đấu còn chưa bắt đầu, trong phòng đã tỏa ra một bầu không khí thua là cái chắc.

Socrates nhún vai, nói với thủ hạ: “Còn đợi cái gì? Đi khiêng bệnh nhân ra đây.”

Lập tức có 8 tên thủ hạ khiêng một cái giường đi ra, đặt chiếc giường đó ở giữa đại sảnh, ở trên giường có một người bệnh nặng đã mất đi ý thức, hôn mê bất tỉnh năm ở đó.

Socrates phất tay: “Cậu Mạc, mời.”

Mạc Nguyên hít sâu một hơi, đi tới trước giường bệnh.

Mọi người lũ lượt đưa mắt nhìn, xem Mạc Nguyên rốt cuộc làm sao cứu được một người bệnh nặng như này, phải biết bệnh nhân này đã khiến mấy chục bác sĩ nổi tiếng của thủ đô phải bó tay.

Không ai tin Mạc Nguyên có thể chữa khỏi người đó.

Chỉ thấy Mạc Nguyên đi một vòng bệnh nhân đó, lúc thì chau màu nhăn mặt, lúc thì chăm chúc quan sát, hết mười lăm phút cũng chưa chính thức ra tay.

Socrates có hơi sốt ruột.

“Này, cậu rốt cuộc có biết chữa không?

Nếu không biết thì nói thẳng, bớt ở đó giả đò?”

Mạc Nguyên mặt mày lạnh lùng nói: “Ông vội gì chứ? Làm bác sĩ, nhìn nghe hỏi là kiến thức cơ bản. Trước khi cứu chữa cho bệnh nhân, tôi không được quan sát kỹ hay sao?”

“Vậy cậu rốt cuộc muốn quan sát bao lâu?!”

“Khéo quá, tôi vừa hay quan sát xong rôi, bây giờ có thể ra tay cứu chữa.”

Socrates đã cười: “Vậy ư? Vậy tôi ngược lại phải lĩnh giáo y thuật cao minh của cậu Mạc, xem thử cậu học được bản lĩnh gì từ chỗ bác sĩ Giang.”

Mạc Nguyên hừ lạnh một tiếng, đi sang một bên mở hộp thuốc của mình.

Anh ta vừa lấy thuốc vừa nói: “Đầu tiên nói một chút trước, mấy chục bác sĩ nổi tiếng của thủ đô đều bó tay, không phải do y thuật của mọi người không giỏi, mà là mọi người đi nhâm hướng. Bệnh nhân này căn bản không mắc bệnh!”

Một câu nói đã dọa Socrates gần chết.

Trán ông ta nhỏ xuống mồ hôi lạnh. Lẽ nào Mạc Nguyên nhìn ra huyền cơ bên trong?

Các bác sĩ khác cũng đều dựng tai lên, nghe kỹ những lời Mạc Nguyên nói tiếp theo.

“Thật ra, bệnh nhân này không phải bị bệnh, mà là… trúng vận xấu!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1783


Chương 1783

Phì ~ Socrates vui rồi, thần kinh căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng, hóa ra Mạc Nguyên không biết chân tướng sự việc, chỉ là giả đò, nói linh tinh mà thôi.

Còn trúng vận xấu?

Cái thứ vớ va vớ vẩn cũng lôi ra rồi.

Các bác sĩ ở xung quanh đều lắc đầu, vẻ mặt rất thất vọng.

“Thăng nhóc Mạc Nguyên này, không cứu được rồi.

“Là một bác sĩ, điều quan trọng nhất là giữ giới hạn, có thể đủ khoa học, phân tích vấn đề một cách khách quan. Bây giờ cậu ta ngay cả lời như trúng vận xấu’ nói ra, đã không xứng làm một bác sĩ rồi.”

“Haizz, một đứa trẻ tốt lành, bị Giang Nghĩa dụ vào tròng rồi.

Đối mặt với lời châm chọc của mọi người, Mạc Nguyên căn bản không để trong lòng.

Anh ta tiếp tục nói: “Có điều các vị không cần lo lắng, sư phụ dạy tôi một bài tiên khúc, chỉ cần đánh khúc này tại đây thì có thể loại bỏ vận xấu, đánh thức bệnh nhân.”

Càng nói càng nhảm, mọi người đều lắc đầu.

Chỉ thấy Mạc Nguyên để một dàn chuông ở bên giường, làm ra vẻ diễn tấu.

Đối với một người trước giờ chưa từng được âm nhạc gội rửa, khúc nhạc mà anh ta đánh cực kỳ khó nghe.

Hơn nữa âm thanh của các chuông đều khác nhau, anh ta đánh lừa như này, các loại âm thanh khó nghe hòa lẫn với nhau, càng khiến người ta nghe mà cũng muốn ói.

Đánh một hồi, Mạc Nguyên còn để một chậu lửa ở bên chân của bệnh nhân, nói: “Chậu lửa này có thể làm ấm cơ thể của bệnh nhân, khiến bệnh nhân không lạnh.

Nhất thời, tất cả người quan sát đều ngây ra.

Một hạt giống bác sĩ tốt đẹp bị biến thành như này, thật sự đáng tiếc.

“Haizz, Mạc Nguyên ơi Mạc Nguyên, cậu theo ai học không được mà cứ theo Giang Nghĩa? Học đi học lại, cũng học thứ vớ vẩn gì đâu?”

“Cơ nghiệp trăm năm của nhà họ Mạc, mất rồi!”

Socrates ở một bên kìm chế niềm vui.

Nếu đánh đàn có thể chữa bệnh cứu người, vậy còn cần những bác sĩ như bọn họ làm gì?

Ông ta không nhịn được mà nhìn qua Giang Nghĩa, trong lòng rất nghi hoặc.

Theo lý mà nói, Giang Nghĩa không thể ngu ngốc như thế, anh không thể không biết cách như này là vô dụng, nhưng tại sao lại muốn Mạc Nguyên làm vậy?

Anh muốn cố ý hủy hoại Mạc Nguyên sao?

Không tới mức đó chứ.

Mạc Nguyên bị hủy hoại, Giang Nghĩa không có được lợi ích gì thì thôi không nói, còn phải gánh tội danh, ngay cả khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc kèm theo cũng sẽ bị người ta rũ bỏ.

Trong hồ lô của Giang Nghĩa đang bán thuốc gì?

Socrates cố thử thăm đò một chút từ biểu cảm của Giang Nghĩa, nhưng vô dụng, trên mặt Giang Nghĩa không có bất cứ cảm xúc dao động.

Không nhìn ra vui mừng, cũng không nhìn ra bi thương, càng không nhìn ra lo lăng.
 
Back
Top Dưới