Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1442


CHƯƠNG 1442

Nếu như không phải vì để xử lý Giang Nghĩa, Đinh Hoàng Liễu đã đứng dậy từ lâu.

Đinh Hồng Diệu cũng đang cố gắng chịu đựng.

Nhưng mà chỉ một lát sau, có một tên cấp dưới trở về, hoảng hoảng hốt hốt nói: “Mợ chủ mợ chủ, không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi.”

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Bành Á Linh đang thể hiện tình cảm với Đinh Hồng Diệu lại bị người khác làm phiền, trong lòng rất bực bội.

Cô ta lạnh lùng hỏi: “Không phải là tôi đã kêu cậu đi theo lão Triệu, bắt Giang Nghĩa đến đây à, sao cậu lại trở về, Giang Nghĩa đâu?”

“E là Giang Nghĩa sẽ không đến đây.”

“Có ý gì vậy, lão Triệu đâu, kêu ông ta đến gặp tôi.”

“Ông Triệu cũng không về được.”

Bành Á Linh không ngốc, nhìn tình thế này thì liền biết sự việc không đúng, cô ta vội vàng hỏi: “Nói nhanh đi, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra?”

Anh ta thành thật trả lời: “Giang Nghĩa đã đánh một người trong số chúng ta bị thương, cứng đầu chống cự, thế là ông Triệu liền ra lệnh cho chúng tôi ra tay, kiên quyết mang Giang Nghĩa đi, kết quả đột nhiên lại có một tên cảnh sát xuất hiện bắt lão Triệu cùng với anh em rồi.”

Cái gì?

Bành Á Linh vừa kinh ngạc lại vừa tức giận, chuyện của nhà họ Triệu bọn họ mà cảnh sát cũng dám nhúng tay vào.

“Đám cảnh sát kia có biết bọn người lão Triệu đều là người nhà họ Triệu không?”

“Biết, cảnh sát đó đã nói cho dù là ai, chỉ cần phạm pháp làm trái với luật lệ thì đều bị bắt.”

“Đúng là ngông cuồng.” Bành Á Linh hỏi cảnh sát: “Đó là ai?”

“Tạ Mạnh Trí.”

Tạ Mạnh Trí?

Vừa nghe thấy cái tên này, Bành Á Linh liền bật cười.

Cô ta biết Tạ Mạnh Trí là một đội trưởng đội cảnh sát nho nhỏ bị nhà họ Triệu bọn họ bắt nạt đã quen.

Một nhân vật nhỏ bé như thế, không biết ngày hôm nay uống nhầm thuốc gì mà lại dám đối chọi với nhà họ Triệu.

Anh ta không muốn vị trí này nữa à.

Đinh Hồng Diệu ngồi bên cạnh nhíu nhíu mày: “Á Linh, Tạ Mạnh Trí này, vẫn luôn giúp đỡ Giang Nghĩa, tôi đã nghi ngờ giữa anh ta và Giang Nghĩa có mối quan hệ đặc biệt, có khi là Giang Nghĩa đã cho Tạ Mạnh Trí rất nhiều lợi ích cũng không chừng.”

Bành Á Linh nói: “Hừ, Giang Nghĩa cho rằng một đội trưởng đội cảnh sát nhỏ nhoi thì có thể bảo vệ cho anh ta được à, đúng là si tâm vọng tưởng, anh yêu à, anh cứ yên tâm đi, em sẽ giải quyết Tạ Mạnh Trí trước, sau đó lại bắt Giang Nghĩa về.”

Cô ta rất tự tin.

Bành Á Linh lập tức kêu người lấy điện thoại ra gọi cho Vương Khuông Nghĩa, là lãnh đạo trực tiếp của Tạ Mạnh Trí.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1443


CHƯƠNG 1443

“A lô, là phó cục Vương à?”

Vương Khuông Nghĩa ở bên kia nhận được điện thoại của Bành Á Linh, trong lòng vô cùng căng thẳng, đây chính là cuộc gọi của mợ chủ nhà họ Triệu, không thể chủ quan được.

“Là tôi đây, xin hỏi mợ tìm tôi có chuyện gì vậy?”

Bành Á Linh cười nói: “Cũng không có chuyện gì lớn, không biết là tại sao mà Tạ Mạnh Trí cấp dưới của ông lại bắt quản gia lão Triệu của tôi cùng với một đám người làm của nhà họ Triệu, cho nên tôi muốn hỏi ông xem đã có chuyện gì xảy ra.”

Vương Khuông Nghĩa nghe xong thì liền hoảng hốt.

Chửi thầm trong lòng, Tạ Mạnh Trí ngu ngốc hết chỗ nói, người nào cũng có thể bắt được à?

Đây chính là người nhà họ Triệu đó, cả khu Giang Nam này đều không được người ta coi trọng, cậu còn dám động vào người nhà họ Triệu, điên rồi, chắc chắn đã điên rồi.

Vương Khuông Nghĩa vỗ ngực nói: “Mợ chủ, ngài cứ yên tâm đi, tôi sẽ kêu Tạ Mạnh Trí thả người, sau đó tôi sẽ xử lý cậu ta thật nặng.”

“Xử lý? Ha ha, phó cục Vương tôi cảm thấy một kẻ không hiểu chuyện như thế này, không cần phải giữ lại làm việc cho mình đâu nhỉ?”

Trên trán Vương Khuông Nghĩa tuá ra mồ hôi lạnh, Tạ Mạnh Trí đã làm cấp dưới của ông ta không ít năm, năng lực rất mạnh, cũng bởi vì chuyện này mà đuổi việc thì thật sự quá đáng tiếc.

Nhưng ai bảo cậu ta bị mù, đắc tội với mợ chủ nhà họ Triệu.

Tạ Mạnh Trí, xem như là cậu xui xẻo.

Vương Khuông Nghĩa đảm bảo: “Mợ chủ cứ yên tâm đi, một lát nữa tôi sẽ đuổi việc Tạ Mạnh Trí.”

Cúp điện thoại.

Vương Khuông Nghĩa ngồi xuống, ổn định lại cảm xúc rồi lập tức gọi điện thoại cho Tạ Mạnh Trí.

Tút tút, điện thoại được kết nối.

“A lô, phó cục Vương, có chuyện gì vậy?”

Vương Khuông Nghĩa mắng như xối nước: “Còn hỏi tôi có chuyện gì hả, Tạ Mạnh Trí, có ai làm như cậu không, người nhà họ Triệu mà cậu cũng dám bắt, cậu thật sự bị điên rồi à.”

“Bây giờ tôi ra lệnh cho cậu lập tức thả người ra, sau đó dẫn cả đội trở về, tôi còn muốn tính sổ với cậu đây này.”

“Có nghe rõ chưa?”

Vốn cho rằng chỉ cần vài câu nói là đã có thể giải quyết, kết quả đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Tạ Mạnh Trí ở đầu dây bên kia không hề sợ hãi mà nói: “Phó cục Vương, tôi bắt người theo pháp luật, không hề có vấn đề, ngược lại là ông đó, không phân biệt tốt xấu, lại yêu cầu tôi thả người. Haha, rốt cuộc là ông nghĩ như thế nào vậy?”

Thiếu chút nữa là Vương Khuông Nghĩa đã giận đến nôn ra.

Đây là thái độ mà cấp dưới nói chuyện với cấp trên à?

Ông ta giận dữ hét lên: “Thằng nhóc này, ngày hôm nay cậu bị bệnh gì vậy hả?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1444


CHƯƠNG 1444

“Không có bệnh gì hết, người nhà họ Triệu phạm tội muốn sử dụng mối quan hệ để bắt người, tôi chỉ dựa theo pháp luật mà bắt những phần tử phạm tội này lại, tôi không cho rằng mình đã làm sai, nếu như ông cảm thấy tôi không đúng, vậy thì ông dẫn người đến hiện trường mà tìm tôi, tôi chờ ông.”

Nói xong, Tạ Mạnh Trí lập tức cúp điện thoại.

Vương Khuông Nghĩa nhìn điện thoại trong tay, thật lâu sau vẫn không thể bình tĩnh được, không thể tin là Tạ Mạnh Trí lại dám nói chuyện với mình như thế.

Mặc dù con người Tạ Mạnh Trí ngay thẳng, tính từng tương đối nóng nảy.

Nhưng cũng không thể không hiểu chuyện như thế.

Không nói tới chuyện cấp dưới dám chống đối mệnh lệnh của lãnh đạo, vậy mà còn kêu lãnh đạo đến hiện trường tìm anh ta để đòi người, quả thật xem kỷ luật như không mà.

“Đuổi, nhất định phải đuổi.”

“Tạ Mạnh Trí, thằng nhóc nhà cậu ăn gam hùm gan báo rồi, lại dám nói chuyện với tôi như thế.”

“Cậu kêu tôi đến hiện trường đòi người à? Được thôi, tôi đi một chuyến đến đó, đến lúc đó cậu đừng có sợ đến tè ra quần là được.”

Nói xong, Vương Khuông Nghĩa lập tức triệu tập hơn một trăm cảnh sát tự mình dẫn người đến hiện trường đòi người.

Không chỉ có đòi người mà còn phải bắt giữ đám người Tạ Mạnh Trí làm phản lại.

Khoảng cách không xa.

Chưa đến hai mươi phút là Vương Khuông Nghĩa liền dẫn người chạy đến nhà hàng, kêu cấp dưới của mình canh giữ cửa trước cửa sau cho cẩn thận, không cho bất cứ người nào ra vào.

Sau đó, ông ta tự mình dẫn đội đi vào trong nhà hàng.

Vừa mới bước vào cửa thì liền nhìn thấy bọn người lão Triệu đang bị còng tay ngồi xổm ở góc tường, một đám người đều đang ngồi xổm.

Có một nhóm cảnh sát đang canh chừng bọn người lão Triệu.

Mà Tạ Mạnh Trí thì lại yên vị ngồi trên ghế trong đại sảnh, thong dong thoải mái uống trà, căn bản không hề cảm thấy nguy cơ.

“Ha ha, thoải mái quá nhỉ.”

Vương Khuông Nghĩa bước lên phía trước, châm chọc khiêu khích nói: “Tạ Mạnh Trí, không phải là cậu kêu tôi đến hiện trường đòi người à, bây giờ cậu đã nhìn thấy tôi rồi đó. Sao nào, tự cậu thả người hay là để tôi cưỡng ép bắt cậu thả người ra đây?”

Tạ Mạnh Trí nhấp một ngụm trà, lẳng lặng nhìn Vương Khuông Nghĩa.

“Phó cục Vương, tôi chỉ khuyên ông bốn chữ… quay đầu là bờ.”

Quay đầu là bờ?

“Ha ha.” Vương Khuông Nghĩa cười đến đau bụng: “Tạ Mạnh Trí, cậu thật là hỗn láo, tại sao trước kia tôi lại không phát hiện cậu ngông cuồng như thế chứ. Cậu còn kêu tôi quay đầu là bờ hả? Người nên quay đầu là bờ là cậu mới đúng đó.”

Tạ Mạnh Trí thở dài, xem ra là Vương Khuông Nghĩa không thể cứu được rồi.

Đều đã nhắc nhở như vậy, ông ta còn đang tìm đường chết, đúng là trời làm vậy thì còn có thể sống, tự gây nghiệt thì không thể.

Thế là anh ta chìa tay ra, chỉ vào trong phòng bao.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1445


CHƯƠNG 1445

“Phó cục Vương, người mà lão Triệu muốn bắt ở bên trong đó.”

“Ông vào nhìn thử đi.”

“Nếu như ông cảm thấy bọn người lão Triệu bắt người này là hợp tình hợp lý, vậy thì không cần ông phải ra tay, tôi sẽ tự giác còng mình lại cho ông áp giải trở về, còn người nhà họ Triệu thì không giữ lại một ai, đưa về hết toàn bộ.”

“Sao nào?”

Vương Khuông Nghĩa nhíu mày, mấy câu nói này nghe cứ thấy là lạ, có ý gì chứ?

Ông ta nhất thời rơi vào sương mù.

Nhưng mà dựa theo sự hiểu biết của Vương Khuông Nghĩa đối với Tạ Mạnh Trí, biết là cậu ta không thể nào vô duyên vô cớ nói ra những lời này, làm ra những chuyện này.

Những chuyện mà Tạ Mạnh Trí đã làm vào ngày hôm nay đều đã vượt giới hạn.

Chắc chắn là phía sau có nguyên nhân.

Có lẽ là người đang ngồi trong phòng bao đó có mối quan hệ vô cùng thân mật với Tạ Mạnh Trí, làm cho Tạ Mạnh Trí không thể không làm như vậy.

Là mẹ của Tạ Mạnh Trí, hay là ba, hay là anh chị em?

Có đoán thì cũng không đoán được.

Vương Khuông Nghĩa gật đầu nói: “Được thôi, vậy thì tôi cũng muốn xem xem rốt cuộc người ở bên trong là ai, tại sao nhà họ Triệu lại muốn bắt người này, mà cậu lại ngăn cản đủ kiểu, thậm chí vì người này mà không tiếc trở mặt với nhà họ Triệu, trở mặt với tôi.”

Thứ nhất là tò mò, thứ hai là cũng bởi vì muốn xác nhận sự thật, Vương Khuông Nghĩa phất phất tay đi lướt qua bên cạnh Tạ Mạnh Trí trực tiếp đi vào trong phòng bao.

Đi đến cửa, ông ta nhìn thoáng qua Tạ Mạnh Trí một lần cuối cùng: “Nhưng mà tôi phải nói kết quả xấu trước, mặc kệ người ở bên trong là ai thì hành vi ngày hôm nay của Tạ Mạnh Trí cậu cũng không thể tha thứ, cậu đợi mà nhận chế tài của pháp luật đi.”

Nói xong, Vương Khuông Nghĩa đẩy cửa ra, bước nữa bước chân vào trong, thò đầu thăm dò nhìn vào bên trong.

Có một người đàn ông đang ngồi trong phòng bao.

Vóc người mạnh mẽ, góc cạnh rõ ràng, đôi mắt trong trẻo, dường như có thể nhìn rõ vạn vật trên thế gian.

“Tổng phụ trách…”

Trong nháy mắt Vương Khuông Nghĩa liền hóa đá, ngã rầm một tiếng ngồi dưới đất.

Ông ta biết người trong phòng là ai là, Giang Nghĩa, tổng phụ trách khu Giang Nam.

Đây chính là người đàn ông đứng đầu khu Giang Nam.

Cho dù gia chủ nhà họ Triệu có đến đây thì Giang Nghĩa cũng không nể mặt, càng không cần phải nói tới một thế lực nho nhỏ ở phân bộ nhà họ Triệu.

Lúc này, Vương Khuông Nghĩa mới kịp phản ứng tại sao ngày hôm nay Tạ Mạnh Trí lại kỳ lạ như thế, thà đối đầu với mình để bảo vệ người trong phòng.

Ha ha, Giang Nghĩa, cần cậu ta bảo vệ chắc?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1446


CHƯƠNG 1446

Cũng không phải là Tạ Mạnh Trí thật sự bảo vệ cho Giang Nghĩa, mà là lựa chọn đứng bên phe Giang Nghĩa, anh ta lựa chọn rất chính xác.

Nhìn lại Vương Khuông Nghĩa mình, ngu ngốc muốn chết.

Thật ra thì ông ta đã sớm nên nghĩ tới điểm này, Tạ Mạnh Trí thông minh như thế, làm sao có thể vô duyên vô cớ làm ra loại chuyện hoang đường như đối đầu với nhà họ Triệu cơ chứ?

Nếu như đã làm thì chắc chắn phía sau có lý do không tầm thường, bây giờ xem ra Vương Khuông Nghĩa đã biết tại sao rồi.

Bây giờ, Vương Khuông Nghĩa đã biết là tại sao.

Ông ta ngồi dưới đất, tay lau mồ hôi lạnh trên trán.

Còn lão Triệu ở bên kia thì rống họng hét to: “Phó cục Vương, thả chúng tôi ra nhanh, còn có tên khốn ở trong phòng nữa, ông bắt cậu ta lại nhanh đi.”

“Ông câm miệng lại cho tôi!” Vương Khuông Nghĩa hét lên, thái độ của ông ta thay đổi 180 độ.

Trước đó còn lịch sự với lão Triệu, bây giờ hận không thể dán miệng Lão Triệu lại để ông ta không nói hươu nói vượn nữa.

Lúc này, Tạ Mạnh Trí đi tới vỗ vỗ Vương Khuông Nghĩa đang ngồi dưới đất: “Phó cục, sao ông lại không cẩn thận như thế, còn ngồi ở dưới đất nữa chứ?”

Vương Khuông Nghĩa hít sâu mấy hơi, lồm cồm bò dậy.

Người đã đứng rồi, nhưng mà hai chân vẫn còn run rẩy.

Tạ Mạnh Trí vỗ vỗ vai ông ta: “Đi vào đi, tổng phụ trách có lời muốn nói với ông đó.”

Chắc chắn là có lời muốn nói.

Vương Khuông Nghĩa nơm nớp lo sợ đi vào, quay người đóng cửa lại, từ từ đi đến trước mặt Giang Nghĩa, ông ta thật sự không thể kiềm chế nổi mà bịch một tiếng quỳ xuống đất.

“Tổng phụ trách, tôi sai rồi.”

“Tôi không biết ngài ở đây, cho nên mới nhất thời hồ đồ.”

“Nếu như tôi biết là ngài thì tôi chắc chắn sẽ không để người nhà họ Triệu phách lối như thế, chắc chắn sẽ lập tức bảo vệ ngài.”

Giang Nghĩa nhấp một ngụm trà, không ngẩng đầu lên mà nói: “Ý của ông là nếu như lúc này người ngồi ở đây không phải là tôi thì ông sẽ giúp nhà họ Triệu làm xằng làm bậy.”

Câu nói này nghe không nặng, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại thì nó đủ để giết người.

Vương Khuông Nghĩa tuôn mồ hôi lạnh.

Ông ta cứng họng không biết phải giải thích như thế nào.

Giang Nghĩa nhìn ông ta, lạnh lùng nói: “Vị trí phó cục này của ông, hình như là không đúng trách nhiệm cho lắm, từ chức đi.”

Một câu nói, Vương Khuông Nghĩa liền mất chức.

Ông ta tuyệt vọng quỳ dưới đất, mình đã phải trầy trật lăn lộn nhiều năm, không dễ dàng mới có thể ngồi vào vị trí này, kết quả một câu nói của Giang Nghĩa liền hủy bỏ tất cả.

Quá ác.

Quá tàn khốc.

Nhưng mà có thể trách ai đây, còn không phải là bởi vì ông ta làm “nô lệ” cho nhà họ Triệu, cho nên mới có thể đi đến bước đường này.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1447


CHƯƠNG 1447

Giang Nghĩa đặt tách trà xuống, nhìn Vương Khuông Nghĩa rồi nói: “Từ chức còn chưa đủ, tôi cảm thấy còn phải nhốt ông mấy năm thì mới có thể tiêu diệt quan uy của ông.”

Còn phải ngồi tù?

Vương Khuông Nghĩa lập tức dập đầu: “Đừng mà tổng phụ trách, tôi thật sự biết sai rồi, ngài tha cho tôi lần này đi, đã thu hồi chức vị của tôi thì cũng không thể để tôi ngồi tù được có được không?”

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Vậy thì phải xem biểu hiện của ông rồi.”

“Tôi nhất định sẽ biểu hiện tốt một chút, tổng phụ trách, ngài kêu tôi làm như thế nào thì tôi làm như thế đó, đảm bảo sẽ nghe theo sự sắp xếp của ngài.”

“Thật ư?”

“Là thật.”

“Được thôi, vậy bây giờ ông thả người nhà họ Triệu ra, sau đó đưa tôi đến biệt thự nhà họ Triệu một chuyến.”

“Hả?”

Vương Khuông Nghĩa lại trợn tròn mắt, những lời này của Giang Nghĩa là có ý gì, cố ý thăm dò mình hả?

Ông ta vội vàng dập đầu.

“Tổng phụ trách, tôi thật sự sai rồi, tôi thật sự không dám bất kính với ngài, cho nên mong ngài đừng khiến tôi phải khó xử.”

Giang Nghĩa nói: “Ông gấp cái gì chứ, tôi đến biệt thự nhà họ Triệu cũng không phải là nhằm vào ông, tôi chỉ muốn xem chủ nhân của căn biệt thự đó là ai thôi.”

“Ngài muốn gặp Bành Á Linh, mợ chủ nhà họ Triệu?”

“Đúng vậy, tôi rất muốn xem xem rốt cuộc là một người phụ nữ như thế nào mà lại có thể sai bảo cả ông.”

Vương Khuông Nghĩa đỏ mặt.

Thật ra không phải là ông ta bị Bành Á Linh sai bảo, mà là bị nhà họ Triệu sai bảo.

Giang Nghĩa đứng dậy đi ra khỏi phòng bao với Vương Khuông Nghĩa.

Anh thật sự rất muốn gặp Bành Á Linh đó. Thứ nhất là muốn xem thử mợ chủ lấy đâu ra quyền uy, thứ hai là anh cũng muốn biết nguyên nhân.

Mình và bọn họ không có liên quan gì nhau, dựa vào cái gì mà nhà họ Triệu lại muốn nhằm vào mình.

Địch trong tối, ta ngoài sáng, nếu như không tìm hiểu rõ chuyện này, e là sau này vẫn sẽ bị trả thù, âm thầm tấn công.

Cho nên, những nhân vật nhỏ nhoi như lão Triệu và Vương Khuông Nghĩa đều không quan trọng, người thật sự quan trọng chính là Bành Á Linh – mợ chủ nhà họ Triệu.

Vừa mới đi ra khỏi cửa phòng, Vương Khuông Nghĩa cho người thả bọn người lão Triệu ra, sau đó dẫn Giang Nghĩa đến biệt thự nhà họ Triệu.

Trước khi rời đi, Giang Nghĩa đã dặn dò Tạ Mạnh Trí: “Cậu ở lại đây đi, chờ một lát nữa sau khi khách đến đây thì nói với bọn họ là tôi bị mợ chủ nhà họ Triệu mời đi dùng cơm, kêu bọn họ chạy lên đó.”

Tạ Mạnh Trí khom người đáp lời: “Tôi hiểu rồi.”

Giang Nghĩa lập tức cất bước đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1448


CHƯƠNG 1448

Vương Khuông Nghĩa đi theo sát sau lưng Giang Nghĩa, nhìn bên ngoài trông giống như là Vương Khuông Nghĩa đang áp giải Giang Nghĩa.

Nhưng mà chỉ cần nhìn cẩn thận một chút thì sẽ phát hiện trên mặt Vương Khuông Nghĩa đều là mồ hôi, tay chân thỉnh thoảng kiềm chế không được mà run rẩy, cảm giác giống như là chuột thấy mèo, vô cùng sợ.

Sau khi lão Triệu được thả ra, đầu tiên là giơ ngón tay giữa với Tạ Mạnh Trí, mắng chửi trút giận: “Thằng nhóc kia, không phải là cậu có năng lực lắm hả, sao bây giờ lại thả tôi ra rồi?”

“Nói cho cậu biết, chuyện ngày hôm nay không xong đâu, đừng tưởng cậu là đội trưởng đội cảnh sát thì tôi không dám động vào cậu.”

“Chờ xử lý Giang Nghĩa xong rồi thì tôi sẽ tìm cậu tính sổ.”

“Cậu chờ đó cho tôi.”

Nói xong, lão Triệu liền nối gót Vương Khuông Nghĩa lần lượt rời khỏi nhà hàng.

Nhìn bóng lưng rời khỏi của lão Triệu, Tạ Mạnh Trí cười lạnh trong lòng, trên đời này có nhiều người ngu ngốc như thế đó, sắp chết đến nơi mà còn không biết.

Giang Nghĩa là ai?

Là tổng phụ trách khu Giang Nam, là chiến thần Tu La biên giới phía tây, làm sao mà nhà họ Triệu có thể đối phó được.

Huống hồ gì đây còn là địa bàn của Giang Nghĩa chứ không phải là thủ đô.

Tạ Mạnh Trí nở một nụ cười gian xảo, tự nhủ trong lòng: “Lần này e là thế lực nhà họ Triệu ở khu Giang Nam sẽ bị nhổ cỏ tận gốc.”

“Cũng tốt thôi, mấy cái tên khốn hại người nên dọn dẹp sạch sẽ từ lâu rồi.”

“Giữ đến ngày hôm nay chính là tai họa.”

Giang Nghĩa lên xe Vương Khuông Nghĩa, sau khi xe chạy hơn hai mươi phút thì liền đến cổng biệt thự nhà họ Triệu, sau khi thông báo xong, bảo vệ liền cho xe chạy thẳng một đường đến của biệt thự.

Giang Nghĩa bước xuống xe, đi vào biệt thự cùng Vương Khuông Nghĩa.

Lão Triệu chạy lướt qua bên cạnh, chầm chậm chạy vào trước, vừa chạy vừa gọi: “Mợ chủ, mợ chủ, tôi đã bắt Giang Nghĩa đến đây cho mợ rồi.”

Người ngồi trong phòng nghe thấy giọng nói của lão Triệu, ai nấy đều sướng đến phát điên.

Đặc biệt là hai anh em Đinh thị, vì chuyện này mà bọn họ đã toát mồ hôi lạnh cả người, sợ Giang Nghĩa lại dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì đó, cũng may là phó cục Vương có đủ năng lực có thể thành công áp giải người trở về.

Đi vào phòng, nhìn thấy hai anh em Đinh thị, cái gì cũng không cần nói, Giang Nghĩa liền hiểu rốt cuộc là có chuyện gì.

Trước đó anh vẫn không hiểu tại sao nhà họ Triệu lại có thù hằn với mình.

Bây giờ nhìn thấy hai anh em Đinh thị, trong lòng anh đã sáng tỏ.

Không cần phải suy nghĩ, chắc chắn là Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu tìm mợ chủ nhà họ Triệu, không biết là sử dụng cách nào đó lại có thể khiến nhà họ Triệu đối đầu với mình.

Sử dụng cách gì chứ?

Giang Nghĩa nhìn Đinh Hồng Diệu, đồng thời cũng nhìn thấy Bành Á Linh nắm chặt tay Đinh Hồng Diệu, người thì ngồi sát vào Đinh Hồng Diệu, cảm giác giống như là vợ chồng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1449


CHƯƠNG 1449

Trong lòng lại sáng tỏ.

Giang Nghĩa nhẹ lắc đầu, cười khổ nói: “Đinh Hồng Diệu, không ngờ anh vì đối phó với tôi mà lại hi sinh lớn lao như thế.”

Trong nháy mắt, mặt Đinh Hồng Diệu liền đỏ lên.

Anh ta là một người có lòng tự tôn vô cùng nặng, có thể đi đến bước này là đã rất khó khăn, còn bị người khác mỉa mai tại chỗ, trong lòng khó chịu muốn chết.

Đinh Hoàng Liễu ngồi ở một bên cũng rất bực bội, cô ta không nhìn nổi việc anh trai mình bị ấm ức như thế.

Ngược lại là Bành Á Linh căn bản không coi trọng Giang Nghĩa, ngược lại còn vui vẻ nói: “Anh chính là Giang Nghĩa đó à? Ừm, ở nhà họ Triệu chúng tôi mà còn dám nói chuyện ngông cuồng như thế, đúng là có can đảm, chẳng trách Hồng Diệu vẫn luôn thua vào tay anh.”

“Con người anh mặc dù đáng hận, nhưng mà tôi vẫn muốn cảm ơn.”

“Nếu như không có anh thì làm sao Hồng Diệu có thể đồng ý đến đây tìm tôi, là anh đã tác hợp hai người chúng tôi, cho nên tôi nên nói với anh một tiếng cảm ơn.”

Giang Nghĩa nhún vai: “Không cần phải khách sáo.”

Sau đó, Bành Á Linh lại nhìn Vương Khuông Nghĩa: “Phó cục Vương, lần này cũng cảm ơn ông, nếu như không phải có ông ra tay tương trợ thì lão Triệu nhà chúng tôi không thể về được, Giang Nghĩa cũng không thể được áp giải thuận lợi như thế.”

Vương Khuông Nghĩa bị dọa đến nỗi sắp đứng không vững.

Mình đã nghỉ đủ mọi cách để thoát khỏi quan hệ với Bành Á Linh, kết quả thì hay rồi, đối phương lại chủ động kéo gần quan hệ với mình.

E là chuyện này sẽ bị Giang Nghĩa ghi nhớ.

Vương Khuông Nghĩa xấu hổ hắng giọng: “Không không không, tôi đi đến hiện trường xem xem có chuyện gì xảy ra, cũng không có làm cái gì hết, chuyện này không hề liên quan tới tôi, không cần phải cảm ơn tôi.”

Bành Á Linh cười vui vẻ: “Phó cục Vương, ông đúng là khiêm tốn mà.”

Vương Khuông Nghĩa chửi ầm trong lòng, cái này là khiêm tốn hả? Ông đây thật sự không muốn có bất cứ quan hệ gì với cô, nếu như không phải bị ép diễn kịch, ông đây đã sớm chạy trốn rồi có biết không hả?

Sau đó, lão Triệu phất phất tay cho người di chuyển một vài dụng cụ hành hình vào trong phòng.

Nhìn thấy dụng cụ hành hình cả phòng, Giang Nghĩa chau mày nhà họ Triệu đúng là to gan, lại dám sử dụng hình phạt ngay trong nhà, đúng là không coi trọng pháp luật mà.

Vương Khuông Nghĩa nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng tự nhủ hay cho Bành Á Linh, cô ngại chết không đủ sớm. Có một câu nói: tự mình tạo nghiệt không thể sống, không thể trách ai được, đây đều là do cô tự tìm.

Bành Á Linh nhìn dụng cụ thành hình trong phòng, cười khẽ: “Những thứ này đều là dụng cụ nhà họ Triệu chúng tôi dùng để chấp hành gia pháp, Giang Nghĩa, ngày hôm nay phá lệ cho anh dùng vậy.”

Giang Nghĩa cười nói: “Ồ, vậy thì tôi vinh hạnh quá nhỉ.”

“Không cần cảm ơn.” Bành Á Linh khoác tay Đinh Hồng Diệu: “Anh yêu à, có nhiều dụng cụ như thế, anh muốn dùng cái nào thì dùng cái đó, muốn trừng phạt Giang Nghĩa như thế nào thì cứ trừng phạt Giang Nghĩa theo ý anh, em đảm bảo với anh mỗi một món đều có thể mang đến sự k*ch th*ch.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1450


CHƯƠNG 1450

Nếu như thực thi nhiều cực hình như vậy, chắc chắn là Giang Nghĩa sẽ không thể nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai.

Trong lòng Đinh Hồng Diệu vô cùng thoải mái.

Đợi chờ lâu như thế, cuối cùng cũng đã chờ đến thời khắc này.

Giang Nghĩa, không phải là cậu có rất nhiều kế hoạch xấu xa à, ha ha, đứng trước quyền lực tuyệt đối, cho dù cậu có thông minh đi nữa thì có tác dụng gì, không phải tôi muốn xử lý cậu như thế nào thì xử lý như thế đó à?

Đinh Hồng Diệu lặng lẽ nhìn Giang Nghĩa: “Tất cả những dụng cụ hành hình này, tôi đều muốn sử dụng thử một lần.”

Bành Á Linh gật đầu: “Được chứ, ở chỗ của em có bác sĩ rất tài giỏi có thể đảm bảo lúc Giang Nghĩa chịu phạt sẽ không chết, thẳng cho đến khi anh ta trải nghiệm hết toàn bộ hình phạt thì chúng ta mới cho phép anh ta chết.”

“Đúng, thứ mà tôi muốn chính là hiệu quả này.”

Đinh Hồng Diệu đã bị hận thù chiếm giữ nội tâm, không còn quan tâm cái gì nữa, một lòng chỉ nghĩ đến chuyện muốn phát tiết bất mãn trong lòng.

Giang Nghĩa nhất định phải bị dằn vặt cho đến chết, làm như vậy mới có thể giải trừ mối hận trong lòng.

Sau đó, có một bác sĩ đi đến.

Bành Á Linh ra lệnh: “Tiêm cho anh ta một liều, đừng để anh ta chết.”

“Vâng.”

Bác sĩ làm chuyện này từ rất lâu rồi, mỗi một lần sử dụng hình phạt thì gần như ông ta đều phải xuất hiện để thỏa mãn các nhu cầu b**n th** của Bành Á Linh.

So ra mà nói, không để Giang Nghĩa chết trước khi trải nghiệm đủ hình phạt đã coi như là yêu cầu tương đối bình thường.

Bác sĩ lấy ống kim ra bơm thuốc vào trong, lập tức có hai tên cấp dưới đến ấn vai Giang Nghĩa lại, không cho anh cử động, sau đó bác sĩ cầm ống tiêm đi tới chuẩn bị tiêm cho Giang Nghĩa một liều.

Vương Khuông Nghĩa đứng bên cạnh nghiến răng, tay siết chặt thành nắm đấm, ông ta đã chuẩn bị thay Giang Nghĩa chịu phần tổn thương này, nếu như có thể thông qua khổ nhục kế để làm Giang Nghĩa cảm động mà lấy lại vị trí của mình, vậy thì không còn gì phù hợp hơn.

Đáng tiếc là Giang Nghĩa không cho ông ta cơ hội.

Lúc bác sĩ đi đến vị trí cách Giang Nghĩa một mét, đột nhiên lại có một cơn gió lốc nổi lên, hai người sau lưng Giang Nghĩa bị một nguồn lực mạnh mẽ hất văng ra ngoài.

Ngay sau đó, Giang Nghĩa giật lấy ống tiêm trong tay bác sĩ, bẻ cây kim ra, nắm lấy miệng bác sĩ đổ hết thuốc vào trong miệng ông ta.

Toàn bộ động tác như nước chảy mây trôi, làm liền tù tì một mạch, tổng cộng thời gian chưa đến năm giây.

Đám người còn chưa kịp phản ứng thì đã nhìn thấy đầy đất hỗn loạn.

Sau khi bác sĩ uống thuốc xong, hai tay ôm lấy cổ họng đau đớn vùng vẫy, sắc mặt kìm nén đến đỏ bừng, vẻ mặt nhăn nheo lăn tới lăn lui dưới đất.

Giang Nghĩa đá bác sĩ ra khỏi cửa.

Sau đó, anh nhìn Bành Á Linh, từ tốn nói: “Xin lỗi nha, con người tôi rất ghét tiêm.”

Hiện trường lặng ngắt như tờ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1451


CHƯƠNG 1451

Đinh Hồng Diệu đã biết sự lợi hại của Giang Nghĩa, nhưng không hề biết Giang Nghĩa lại lợi hại như thế, vừa mới tận mắt chứng kiến thân thủ của Giang Nghĩa, anh ta biết rõ tất cả những người ở đây cộng lại với nhau cũng không phải là đối thủ của Giang Nghĩa.

Nên… nên làm cái gì đây?

Lúc này, Bành Á Linh lại cười ha ha, chỉ vào Giang Nghĩa rồi nói: “Anh khiến tôi phải mở rộng tầm mắt đó, không riêng gì gan dạ hơn người mà thân thủ cũng rất tốt.”

“Nếu như tôi quen biết với anh trước khi quen biết Hồng Diệu, nói không chừng là tôi sẽ yêu anh đấy.”

“Đáng tiếc là không có nếu như.”

“Đúng là anh rất lợi hại, có lẽ là người bình thường không có cách nào đối phó với anh, nhưng ngày hôm nay người mà anh đối mặt lại là nhà họ Triệu thủ đô, ngay từ đầu anh đã là người phải chết.”

Bành Á Linh vỗ tay cái bốp, lập tức có mấy chục người tràn vào từ cổng.

“Trói anh ta lại cho tôi.”

Mấy chục người đối phó với một người, chắc chắn sẽ không thành vấn đề.

Đinh Hồng Diệu thở phào một hơi.

Trong lòng tự nhủ, nhà họ Triệu là nhà họ Triệu, thế lực khổng lồ không phải là gia tộc bình thường có thể so sánh, nếu như đổi lại là Đinh Hồng Diệu mà gặp phải sự phản kháng mạnh mẽ của Giang Nghĩa thì có lẽ sẽ không có cách nào.

Nhưng Bành Á Linh lập tức gọi mấy chục người đến đây, điểm này hoàn toàn khác biệt.

Không chỉ có như thế.

Mấy chục người đó cũng không phải là người làm bình thường, mà là cấp dưới chuyên nghiệp, bọn họ có thân thủ mạnh mẽ, thân thể cường tráng, mỗi một người đều có thể lấy một địch mười.

Cho dù Giang Nghĩa đánh nhau giỏi đến đâu, một người đối phó với mười người, chắc chắn không thể nào chiến thắng.

Huống hồ gì các người cho rằng đây chính là toàn bộ thực lực của nhà họ Triệu à?

Sai rồi.

Bành Á Linh mỉa mai nói: “Giang Nghĩa, tôi khuyên anh nên thành thật một chút đi, đưa tay chịu trói, nếu như để cho người của tôi cưỡng ép trói anh lại, có lẽ là sẽ ra tay nặng hơn nhiều đó.”

“Anh đừng tưởng rằng thân thủ của mình mạnh mẽ thì có thể đối phó với nhiều người như thế, mỗi một người trong số bọn họ đều đã được huấn luyện rất nghiêm ngặt.”

“Anh có thể đối phó với hai ba người, nhưng mà có thể đối phó với mười mấy người không?”

“Huống chi đây chỉ là một phần nhỏ trong số đó, còn có nhiều người hơn tôi vẫn chưa gọi ra đâu. Giang Nghĩa, ngày hôm nay anh chắc chắn sẽ phải chết, đừng vùng vẫy nữa.”

“Một kẻ thấp kém như anh vĩnh viễn không có cách nào cảm nhận được sự cường đại của nhà họ Triệu.”

Đúng là nhà họ Triệu rất cường đại.

Có gia tộc nhỏ nào mà có thể nuôi nổi nhiều người như thế, mà còn là cấp dưới được huấn luyện nghiêm chỉnh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1452


CHƯƠNG 1452

Cho dù là Đinh Hồng Diệu thì cũng không biết Bành Á Linh lợi hại như thế.

Anh ta chỉ nghe nói là nhà họ Triệu rất mạnh, nhưng bởi vì chiến trường của nhà họ Triệu là ở thủ đô, nhà họ Triệu ở khu Giang Nam lại không hề lộ diện, cho nên bản thân Đinh Hồng Diệu vẫn chưa cảm nhận được sức mạnh chân chính của nhà họ Triệu.

Ngày hôm nay, xem như anh ta đã mở rộng tầm mắt.

Phải biết rằng đây chỉ là một thế lực của nhà họ Triệu ở phân bộ khu Giang Nam, nếu như thật sự là nhà họ Triệu thủ đô, thế thì thực lực sẽ mạnh hơn đám người này gấp trăm lần.

Đáng sợ!

Thật là đáng sợ!

Đinh Hồng Diệu nuốt một ngụm nước bọt, lập tức điên cuồng cười.

“Giang Nghĩa, không phải là cậu tài giỏi lắm à, sao nào, bây giờ bị câm rồi hả?”

“Cậu đánh nhau hay lắm mà, cũng rất thông minh mà, nhưng mà có thể làm gì đây? Mười người đánh một, cho dù cậu có mạnh đến đâu đi nữa thì đó cũng chỉ là cá nhân cậu, đứng trước một thế lực khổng lồ, e là cậu không được rồi.”

“Giang Nghĩa, cậu chính là đối thủ mạnh nhất Đinh Hồng Diệu này gặp trong đời.”

“Đáng tiếc là ngày hôm nay mạng của cậu sẽ phải chôn vùi ở đây.”

Lời còn chưa nói xong, đám người làm đã không nhẫn nhịn được mà xông vào trong, bọn họ nhất định phải đánh Giang Nghĩa một trận rồi trói lại.

Lúc này, Vương Khuông Nghĩa đứng bên cạnh cũng không nhịn được nữa.

Ông ta hét lớn: “Chờ một chút.”

Mọi người dừng bước, dù sao cũng là phó cục trưởng, vẫn phải nể mặt ông ta vài phần.

Bành Á Linh thắc mắc hỏi: “Phó cục Vương, ông muốn nói gì à?”

Vương Khuông Nghĩa lau mồ hôi lạnh: “Chuyện là… mợ Triệu, người là do tôi mang đến, mọi người đều biết, nếu như cô chơi chết người ta thì làm sao tôi có thể ăn nói với nhân dân được đây?”

Bành Á Linh híp mắt, nhìn Vương Khuông Nghĩa giống như là nhìn một kẻ ngốc.

“Ông đang nói trò hề gì vậy?”

“Cút ngay cho tôi, tôi không rảnh để quan tâm tới ông.”

Vương Khuông Nghĩa bị dọa run rẩy cả người, ông ta không thể đắc tội với Giang Nghĩa, cũng không thể đắc tội với Bành Á Linh.

Nói đùa cái gì đó, đây chính là mợ chủ nhà họ Triệu.

Ông ta chỉ là một phó cục trưởng nhỏ nhoi, nếu như gây sự với nhà họ Triệu thì sẽ bị người ta tra tấn đến chết chỉ trong vài phút.

Nhưng mà ông ta cũng không thể trơ mắt nhìn Giang Nghĩa chết, đúng không?

Tổng phụ trách khu Giang Nam bị mình hại chết, haha, nếu như chuyện này xảy ra, chắc chắn ông ta sẽ bị phán tử hình không cần phải nghỉ.

Bây giờ thật sự bước qua cầu độc mộc, trước là sói sau là hổ, tiến không được mà lùi cũng không xong.

“Hết cách rồi.”

Vương Khuông Nghĩa nhỏ giọng nói, đến bây giờ cho dù Giang Nghĩa có kêu ông ta giữ im lặng thì ông ta cũng không có cách nào duy trì, nhất định phải nói ra thân phận thật sự của Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1453


CHƯƠNG 1453

Nếu như Bành Á Linh biết Giang Nghĩa chính là tổng phụ trách khu Giang Nam, có lẽ là sẽ không dám ra tay giết người.

Chuyện này cũng có chỗ để quay đầu.

Lúc Vương Khuông Nghĩa vừa mới chuẩn bị mở miệng, đột nhiên có một tên người làm vội vàng chạy vào, sốt ruột hoảng hốt nói: “Mợ chủ, có khách đến nhà.”

Khách?

Khách nào vậy?

Bành Á Linh cau mày, ngày hôm nay mình không có mời ai hết, làm sao lại có khách đến nhà?

Có lẽ không mời mà đến, có việc gì đó cầu cạnh mình.

Chuyện này rất hay xảy ra.

Thế là Bành Á Linh khoác tay: “Ngày hôm nay tôi không tiếp bất cứ ai, kêu người đó đi đi, sau này rồi hẳn đến.”

Người làm do dự một lúc: “Nhưng mà vị khách này rất tôn quý.”

“Cái gì, là ai?”

“Là Trần cục, chi cục thuế.”

“Cái gì?”

Bành Á Linh sửng sốt một trận, chi cục thuế? Mình không có quan hệ gì với chi cục thuế, có bắn đại bác cũng không tới, ông ta đến đây làm cái gì?

Người làm nói: “Trần cục đã nói bữa tiệc dời đến biệt thự nhà họ Triệu, ông ta không thể không đến.”

Bành Á Linh lại càng mơ hồ.

Bữa tiệc quỷ quái gì?

Cô ta chưa kịp hiểu có chuyện gì xảy ra lại có thêm một tên người làm chạy vào: “Mợ chủ, viện trưởng Lưu bên tòa án cùng với cục trưởng Mạnh cục cảnh sát đã đến đây.”

Tòa án và cục cảnh sát?

Bọn họ đến đây làm cái gì?

Bành Á Linh mơ mơ hồ hồ, hình như là gần đây mình đâu có phạm phải tội gì đặc biệt nghiêm trọng, cho dù có phạm tội thì cũng sẽ có người thông báo sớm, nào có chuyện trực tiếp tìm đến cửa như vậy chứ?

Rất nhanh sau đó, tên người làm thứ ba liền chạy vào: “Mợ chủ, cục trưởng Vương cục xây dựng đô thị, cục trưởng Hà cục thủy lợi, cục trưởng Dương cục vệ sinh đều đã đến.”

Lần này, Bành Á Linh hoàn toàn ngơ người.

Lãnh đạo các cục đến đây làm gì vậy, có bắn đại bác cũng không tới mà?

Mấy phút sao đó, lần lượt có mấy tên người làm chạy vào, không ngừng mang đến “bất ngờ” cho Bành Á Linh.

Ngoại trừ những lãnh đạo trước đó, còn có cục văn hóa, cục lâm nghiệp, cục thương vụ, cục thiết kế, cục bảo vệ môi trường, cục giá, gần như là toàn bộ những người đứng đầu ở khu Giang Nam đều đến đây.

Mấy chục người, tất cả các quan chức nhà nước khu Giang Nam đều đến.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1454


CHƯƠNG 1454

Có thể nói mấy chục người này chính là huyết mạch của cả khu Giang Nam, đồng thời còn có hơn cả nghìn cảnh sát hộ tống, còn có binh sĩ phong tỏa các lối đi xung quanh.

Khí thế doạ người.

Không có gì ngạc nhiên, toàn bộ khu Giang Nam đều nằm trong tay những người này, bọn họ có thể xuất hiện cùng lúc, chắc chắn nhận được mệnh lệnh tối cao.

Vấn đề duy nhất là tại sao bọn họ lại đến biệt thự nhà họ Triệu?

Bành Á Linh cũng không cho rằng mình có “lực triệu tập”, cho dù quyền lực nhà họ Triệu có lớn đến đâu, thế lực có mạnh đến đâu thì cũng không có khả năng triệu tập tất cả các thành viên tối cao của khu Giang Nam đến đây.

Chứ đừng nói chi là ở đây còn có rất nhiều người không vừa mắt nhà họ Triệu, có thù với nhà họ Triệu.

Đinh Hoàng Liễu luống cuống, hoảng sợ nói: “Chị Á Linh, có chuyện gì vậy, tại sao lại có hơn mười vị lãnh đạo đến chỗ của chị?”

Vẻ mặt Bành Á Linh tối đen.

Cô ta cũng rất muốn biết là vì cái gì.

Lúc này, Giang Nghĩa mỉm cười, hờ hững nói: “Các người không cần phải khẩn trương quá đâu, là tôi mời bọn họ đến đây dùng cơm đó, sẽ không tìm các người gây phiền phức.”

Lời nói của Giang Nghĩa giống như một tia sấm làm bọn người Đinh Hồng Diệu và Bành Á Linh kinh ngạc không thôi.

Những người này đều là do Giang Nghĩa mời đến?

Dựa vào cái gì?

Giang Nghĩa chẳng qua chỉ là một giám đốc thu mua nhỏ bé của Star Jewelry, lấy đâu ra quyền lực to lớn như thế, nhiều người đứng đầu của các đơn vị vì lý do gì mà lại cho một nhân vật nhỏ bé như anh ta có thể diện như thế?

Ai cũng biết bây giờ không phải chỉ có một hai lãnh đạo đến đây, mà là toàn bộ ban lãnh đạo khu Giang Nam đều đến đông đủ.

Người bình thường căn bản không có khả năng và không có địa vị như thế này.

Hoặc là Giang Nghĩa đang nói dối, hoặc là địa vị của Giang Nghĩa đạt đến độ cao mà người khác không thể tưởng tượng được.

Đinh Hồng Diệu tình nguyện tin vế trước.

Anh ta cười lạnh vài tiếng, mỉa mai nói: “Giang Nghĩa, tôi phát hiện da mặt của cậu dày lắm nha, mặc dù tôi không biết tại sao lãnh đạo bọn họ lại đến đây, nhưng mà tôi có thể chắc chắn bọn họ không phải đến đây là vì cậu.”

“Cậu nói như vậy đơn giản là muốn lợi dụng mối quan hệ của lãnh đạo giúp mình chạy trốn.”

“Haha, nói cho cậu biết, không có khả năng đó đâu.”

Giang Nghĩa cũng rất bất đắc dĩ.

Đã đến nước này rồi mà còn có người nhất quyết không chịu thừa nhận, là không chịu thừa nhận hay là không muốn thừa nhận?

Bành Á Linh bước lên phía trước một bước, khoác khoác tay: “Hồng Diệu, trước tiên anh đừng so đo với anh ta, quan trọng nhất bây giờ không phải là Giang Nghĩa, mà là phải chào đón những vị lãnh đạo kia.”

Vung tay lên, cô ta cho tất cả người làm đều lui xuống.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1455


CHƯƠNG 1455

Mặc kệ cô ta có đồng ý hay không, bây giờ không phải là lúc để đối phó với Giang Nghĩa, có nhiều lãnh đạo đến đây, nếu như thấy trong nhà cô ta có nhiều dụng cụ chấp hành gia pháp như thế, cho dù quyền lực của nhà họ Triệu có lớn đến đâu thì cũng không có khả năng bảo vệ cho cô ta.

Tạm thời vẫn nên nhịn.

Bành Á Linh nói: “Giang Nghĩa, anh đúng là gặp may mà. Nhưng mà anh cũng đừng có vui mừng quá sớm, chờ sau khi bọn họ đi rồi thì tôi vẫn sẽ chấp hành gia pháp với anh, chỉ là anh có thể sống lâu thêm một ngày mà thôi.”

Sống lâu thêm một ngày?

Haha, ăn nói hùng hồn quá.

Giang Nghĩa còn chưa lên tiếng thì Vương Khuông Nghĩa đứng bên cạnh đã vội vàng đứng ra nói chuyện thay Giang Nghĩa: “Mợ chủ, vẫn là câu nói đó, khuyên cô nên rộng lượng một chút, đừng đấu đá với anh Giang nữa, nếu không thì cô chẳng có quả ngọt để ăn đâu.”

Bành Á Linh nhíu mày, rốt cuộc là Vương Khuông Nghĩa bị làm sao vậy?

Trước kia ông ta rất khép nép, sợ sệt mình, sao ngày hôm nay lại trở nên ngạo mạn vô lễ như thế?

Bây giờ không có thời gian xử lý ông ta, chờ qua hôm nay rồi lại nói.

Không thể tiếp tục trì hoãn, Bành Á Linh vội vàng kêu người dọn dẹp phòng khách thật sạch sẽ, tạm thời sắp xếp ghế rồi mời những vị lãnh đạo kia vào, không dám lơ là chút nào.

Nhưng khiến người xấu hổ đó chính là những vị lãnh đạo này chỉ đứng ở trong sân, không có một người nào bước vào trong nhà.

Bành Á Linh có khuyên có nói như thế nào thì bọn họ cũng không hề xê dịch nữa bước.

“Các vị lãnh đạo, ngày hôm nay mọi người đến đây là vì cái gì, có thể cho tôi một lời giải thích được không, bây giờ tôi rất hoang mang.”

Những người đang đứng ở đó đồng loạt nhìn vào trong phòng khách, không nói một lời.

Khí thế mạnh mẽ như thế, Bành Á Linh cảm thấy tình thế không ổn rồi.

Lúc này, Vương Khuông Nghĩa nói: “Mợ chủ, không phải là bọn họ không vào, mà là anh Giang còn chưa nói gì thì bọn họ không dám vào.”

Cái gì?

Bành Á Linh bó tay luôn rồi.

Giang Nghĩa là cái thá gì chứ, anh ta không nói tiếng nào thì lãnh đạo không dám đi vào à?

Haha, có dám nói dối thêm một chút nữa không?

Bành Á Linh không tin, nhưng mà Đinh Hồng Diệu đã bắt đầu tin tưởng, bởi vì trong lúc vô tình anh ta phát hiện dường như là ánh mắt của đám lãnh đạo đó đều tập trung trên người Giang Nghĩa.

Lúc đầu, anh ta còn tưởng là mình ảo giác, nhưng mà quan sát cẩn thận mỗi lần Giang Nghĩa xê dịch bước chân thì ánh mắt của đám lãnh đạo đó cũng di chuyển theo.

Rõ ràng là đang nhìn Giang Nghĩa chăm chú.

Đinh Hồng Diệu nguội lạnh cả lòng.

Mặc dù anh ta không hiểu tại sao lại lại như thế, nhưng mà anh ta có thể khẳng định rằng chắc chắn là thân phận và địa vị của Giang Nghĩa cao hơn nhiều so với trong tưởng tượng của anh ta.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1456


CHƯƠNG 1456

Lúc này, anh ta mới nhớ đến một chuyện khiến mình thắc mắc mãi không thôi.

Vì để đối phó với Giang Nghĩa, Đinh Hồng Diệu đã từng phái người điều tra Giang Nghĩa, kết quả lại không thể điều tra ra cái gì, ngoại trừ tin tức ở nhà họ Đinh thì những tin tức còn lại không thể điều tra ra được.

Đinh Hồng Diệu đã từng cho rằng không thể điều tra thông tin của Giang Nghĩa là bởi vì không có tin tức gì khác, là một nhân vật nhỏ mà thôi, không có nhiều thông tin thì cũng là chuyện bình thường.

Nhưng mà bây giờ anh ta đã tỉnh ngộ.

Có lẽ không phải là do Giang Nghĩa không có tin tức gì khác, mà là những tin tức này đã bị một lực lượng vô hình phong tỏa, có muốn điều tra cũng không điều tra được.

Là người như thế nào thì mới có năng lực phong tỏa mạnh như thế?

Thật kinh khủng.

Đến lúc này cũng không còn gì để giấu diếm nữa.

Vương Khuông Nghĩa nói thay Giang Nghĩa: “Ông chủ Đinh, mợ đây, chẳng lẽ hai người còn chưa nhìn ra thân phận thật sự của anh Giang à?”

Thân phận thật sự?

Thân phận thật sự cái gì chứ?

Bành Á Linh cau mày: “Anh ta không phải chỉ là một giám đốc thu mua thôi sao?”

Vương Khuông Nghĩa cười nói: “Sao cô lại nói nhiều lời vô nghĩa như thế? Một giám đốc thu mua nho nhỏ lại có thể mời nhiều lãnh đạo đến dùng cơm như vậy à?”

Chắc chắn là không thể rồi.

Bành Á Linh mơ hồ bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn, cô ta dò hỏi: “Đừng có tiếp tục giả thần giả quỷ ở đây nữa, Giang Nghĩa, rốt cuộc thì anh là ai?”

Vương Khuông Nghĩa đứng một bên cười nói, chủ động đứng ra sau lưng Giang Nghĩa, dùng giọng nói vô cùng cung kính: “Mở to mắt của các người ra mà nhìn cho rõ ràng, đây là anh Giang – Giang Nghĩa, là tổng phụ trách khu Giang Nam.”

Tổng phụ trách… khu Giang Nam?

Hiện trường chìm vào sự im lặng chết chóc.Đọc tại truyenone.vn để ủng hộ chúng mình nhé!

Không có ai có thể thốt nên lời, Đinh Hồng Diệu Đinh Hoàng Liễu và Bành Á Linh nghẹn họng nhìn trăn trối, cú sốc kinh khủng này khiến bọn họ trong nháy mắt mất đi năng lực suy nghĩ.

Bọn họ đã nghĩ đến vô số khả năng.

Nhưng mà lại không nghĩ đến khả năng này.

Trong suy nghĩ của bọn họ, Giang Nghĩa chỉ là một nhân vật tầm thường không có ý nghĩa gì, muốn coi thường thì cứ coi thường, sở dĩ Giang Nghĩa có thể may mắn như vậy cũng là bởi vì có người đứng sau âm thầm trợ giúp mà thôi.

Cho nên lúc nãy Bành Á Linh vẫn luôn suy nghĩ rốt cuộc thì người đứng phía sau Giang Nghĩa là ai.

Nhưng mà có làm như thế nào cô ta cũng không ngờ rằng sau lưng Giang Nghĩa căn bản không có người, mà bản thân Giang Nghĩa chính là người mạnh nhất.

Tổng phụ trách khu Giang Nam, người có địa vị cao nhất ở khu Giang Nam, cho dù gia chủ nhà họ Triệu có đến đây thì cũng phải nhượng bộ vài phần.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1457


CHƯƠNG 1457

Có chết Bành Á Linh cũng không ngờ rằng cô ta lại đá vào tấm sắt.

Nhớ lại những lời và những chuyện mà cô ta vừa mới làm với Giang Nghĩa, cảm thấy thật sự rất buồn cười, những gì mà cô ta làm với Giang Nghĩa đã đủ để chết nhiều lần.

Đương nhiên, người sốc nhất vẫn là hai anh em Đinh thị.

Đinh Hồng Diệu nhìn Giang Nghĩa bằng cặp mắt trống rỗng, đầu lưỡi cứng lại, môi mấp máy muốn nói gì đó, nhưng mà nửa câu cũng không thể thốt ra khỏi miệng.

Làm sao anh ta có thể tưởng tượng được đứa con rể của nhà họ Đinh lại là tổng phụ trách khu Giang Nam quyền cao chức trọng?

Nhưng mà suy nghĩ kỹ lại, nếu là như vậy thì có rất nhiều chuyện đã có câu trả lời.

Đinh Hồng Diệu không chỉ một lần tìm nhân viên nội bộ giúp đỡ muốn diệt trừ Giang Nghĩa, nhưng mà lần nào cũng bị Giang Nghĩa biến nguy thành an.

Chỉ là do may mắn thôi à?

Đương nhiên không phải.

Trước kia Đinh Hồng Diệu không hiểu, bây giờ anh ta đã nhìn ra rồi, những người mà anh ta tìm đều là cấp dưới của Giang Nghĩa, haha, kêu đám thuộc hạ đó đi đối phó với lãnh đạo của bọn họ à?

Có khả năng thành công không?

“Giang Nghĩa, cậu che giấu hay lắm.” Đinh Hồng Diệu thật sự bái phục.

Một người có thân phận cao quý như thế, lại có thể che giấu kỹ càng như thế, thành thành thật thật làm con rể nhà họ Đinh, ha ha, đó là chuyện mà người bình thường căn bản không thể làm được.

Đinh Hồng Diệu ngửa mặt lên trời cười to.

Anh ta thua không oan.

Đinh Hoàng Liễu đứng sau lưng lại phát run cả người, cô ta hoàn toàn không ngờ hướng phát triển của sự việc lại là như thế.

Vốn dĩ cho rằng tìm được Bành Á Linh, dựa vào thế lực của nhà họ Triệu thì có thể “xử” Giang Nghĩa, ai mà ngờ rằng cho dù nhà họ Triệu mạnh như vậy nhưng ở trước mặt Giang Nghĩa thì vẫn không đáng để nhắc tới.

Thua thật thảm hại.

Không biết tại sao Đinh Hoàng Liễu lại nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên mình nhìn thấy Giang Nghĩa.

Đó là lúc mà Giang Nghĩa vừa về nhà, Đinh Hoàng Liễu và Đường Văn Chương chồng của cô ta cùng nhau tham gia bữa tiệc của gia tộc, cô ta nhớ rõ là lúc ở bữa tiệc, Đường Văn Chương đã từng hỏi chức vị của Giang Nghĩa ở biên giới phía tây.

Cô ta nhớ rõ lúc đó Giang Nghĩa nói ra ba chữ: chiến thần Tu La.

Lúc ấy, Đinh Hoàng Liễu còn cười to.

Trong suy nghĩ của cô ta, Giang Nghĩa đang nói phét, chính là đang nói hươu nói vượn, ngay cả Đường Văn Chương còn chưa nghe qua chức vị này, vừa nghe thì đã biết là bịa chuyện rồi.

Trong một khoảng thời gian dài sau đó, Đinh Hoàng Liễu luôn cho rằng Giang Nghĩa là một tên phế vật lưỡi không xương, cho rằng chắc chắn là Giang Nghĩa không có chức vị gì ở biên giới phía tây.

Nhưng mà nhìn cảnh tượng ngày hôm nay, cô ta bỗng nhiên cảm thấy có lẽ là mình đã sai rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1458


CHƯƠNG 1458

Không chỉ có cô ta, ngay cả Đường Văn Chương cùng toàn bộ người nhà họ Đinh đều đã hiểu lầm Giang Nghĩa.

“Chị Á Linh, tôi muốn hỏi chị một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Căn cứ vào những chuyện mà chị đã nghe nói ở nhà họ Triệu, chị có biết chiến thần Tu La ở biên giới phía tây là sự tồn tại như thế nào không?”

Bành Á Linh nhíu mày: “Đã đến lúc nào rồi mà cô còn có tâm tư hỏi mấy cái chuyện này?”

“Mong chị trả lời tôi.”

Nhìn Đinh Hoàng Liễu nghiêm túc như thế, Bành Á Linh đành phải nói: “Cụ thể như nào thì tôi không rõ cho lắm, chỉ nghe cậu cả Triệu nhắc tới chiến thần Tu La là vị thủ lĩnh có cấp bậc tối cao ở biên giới phía tây, là một chức vị được lập ra để khen ngợi một vị anh hùng, là vinh quang vô hạn.”

Oành oành oành.

Có mấy tiếng sấm liên tục nổ vang trong đầu Đinh Hoàng Liễu.

Cô ta run rẩy không ngừng.

Hóa ra chiến thần Tu La có địa vị cao thượng như thế, haha, hóa ra là cho đến bây giờ không phải là do Giang Nghĩa nói hươu nói vượn, mà là do tầm nhìn của bọn họ hạn hẹp.

“Ha ha ha, ha ha ha!”

Đinh Hoàng Liễu đã điên rồi, cô ta cứ đứng đó cười không ngừng.

Bành Á Linh lại càng khó hiểu: “Cô bị điên cái gì vậy, đang yên đang lành lại hỏi chiến thần Tu La là cái gì, hỏi xong rồi lại cười ngốc. Hoàng Liễu, cô bị điên rồi hả?”

Lúc này, Vương Khuông Nghĩa cười lạnh: “Tôi quên nói với cô một chuyện, anh Giang ngoại trừ là tổng phụ trách khu Giang Nam ra thì còn có một thân phận khác.”

Bành Á Linh hỏi: “Thân phận gì?”

“Bởi vì anh Giang đã có thành tích xuất sắc và vô số vinh quang khi tham gia quân ngũ ở biên giới phía tây, chức vị hiện có đã không còn xứng với ngài ấy nữa, cho nên cấp trên đã tổ chức một cuộc họp tạm thời để thiết lập một chức vị mới được dùng để khen ngợi anh Giang, khẳng định sự cống hiến của anh Giang.”

“Chức vị đó chính là… chiến thần Tu La.”

Vốn dĩ cho rằng đã đủ sốc rồi, kết quả hiện thực lại khiến Bành Á Linh nhận phải một bài học đắt giá.

Chiến thần Tu La?

Giang Nghĩa chính là chiến thần Tu La?

Cô ta khó mà chấp nhận chuyện này, nếu như biết chuyện này từ sớm, cho cô ta một trăm một nghìn cái lá gan thì cũng sẽ không ra tay với Giang Nghĩa.

Nhằm vào Giang Nghĩa, điều đó đồng nghĩa với việc muốn chết.

Thật ra thì thân phận tổng phụ trách khu Giang Nam đã đủ để Bành Á Linh tuyệt vọng rồi, còn cộng thêm thân phận chiến thần Tu La, ha ha, cho dù nhà họ Triệu thì cũng không phải là đối thủ của người ta.

Buồn cười nhất đó chính là Bành Á Linh còn luôn cảm thấy bản thân mình hơn người, thật sự cho rằng ở khu Giang Nam này không có ai có thể động vào cô ta.

Cô ta hoảng sợ nhìn Giang Nghĩa, sau đó lại nhìn Đinh Hồng Diệu: “Rốt cuộc thì tại sao anh lại đắc tội với một nhân vật tầm cỡ như vậy chứ, Đinh Hồng Diệu, anh hại tôi thảm rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1459


CHƯƠNG 1459

Đến lúc này, tình yêu của cô ta đối với Đinh Hồng Diệu đã không còn tồn tại nữa.

Mạng của mình sắp giữ không được, làm gì còn có thể nghĩ đến chuyện yêu hay không yêu.

Bành Á Linh nhào tới hết đánh rồi lại đá Đinh Hồng Diệu, mình đang có một cuộc sống tốt đẹp, người đàn ông đáng chết này lại xông vào, trong một ngày ngắn ngủi lại hủy hoại cô ta.

Hủy hoại hoàn toàn.

Bây giờ không còn lời nào để nói, Đinh Hồng Diệu đẩy Bành Á Linh ngã xuống đất.

“Con đàn bà chết tiệt, cô cút xa tôi ra.”

“Ông đây cho là bán mình cho nhà họ Triệu thì có thể có tác dụng, haha, kết quả vẫn là một tên vô dụng.”

“Có biết tại sao từng ấy năm đến bây giờ mà tôi vẫn không thích cô không, bởi vì cô là rác rưởi, đã ngu xuẩn lại còn kiêu căng.”

Đinh Hồng Diệu cũng không quan tâm nữa, anh ta chỉ muốn nói hết suy nghĩ trong lòng.

Ban đầu anh ta ấm ức cầu cạnh, cho là hi sinh một chút thì có thể nhờ vào thế lực của nhà họ Triệu mà giải quyết Giang Nghĩa.

Bây giờ đã biết thân phận thật sự của Giang Nghĩa, Đinh Hồng Diệu không còn bất cứ suy nghĩ nào nữa.

Chẳng lẽ tổng phụ trách, chiến thần Tu La sẽ bỏ qua cho Đinh Hồng Diệu à? Chỉ là một gia chủ nhà họ Đinh nhỏ nhoi, sao lại có thể đối đầu với nhân vật có cấp bậc như Giang Nghĩa.

Ba người, một người thì điên, một người thì khóc, còn một người thì nổi giận.

Điểm giống nhau đó chính là bọn họ đều tuyệt vọng.

Đứng trước thực lực tuyệt đối, bọn họ nhỏ bé không đáng để nhắc tới, giống như là ba con kiến nhỏ đứng trước mặt một con voi, cho dù bọn họ có làm cái gì thì cũng không thể nào là đối thủ của con voi.

Kiến càng lay cây, đúng là buồn cười.

Chỉ là…

Đinh Hồng Diệu quay sang nhìn Giang Nghĩa: “Giang Nghĩa, cậu có thân phận và địa vị cao quý như thế, tại sao lại phải giấu mình đến làm con rể cho nhà họ Đinh chứ? Ngày nào cũng bị người khác chỉ trỏ vào mặt mà mắng chửi mình là phế vật, cậu cảm thấy vui vẻ lắm à?”

Giang Nghĩa chậm rãi nói: “Tôi đã nói rồi, tôi không thích mấy thứ lễ nghi phiền phức, nếu như tôi công khai thân phận của mình, e là tôi sẽ phải nhìn thấy những gương mặt dối trá ở nhà. Nhà họ Đinh là nhà của tôi, tôi không hi vọng về đến nhà còn phải chứng kiến những tấm mặt nạ, có hiểu không?”

Đinh Hồng Diệu vẫn không phục.

“Chỉ là bởi vì cái này mà cậu có thể nén giận?”

“Chỉ vì cái này còn chưa đủ à?”

Vài câu đối thoại đơn giản cũng đã đủ để thấy được giá trị quan của hai người bọn họ hoàn toàn khác nhau.

Nếu như đổi thành Đinh Hồng Diệu, anh ta có được thân phận tôn quý như thế thì anh ta tuyệt đối sẽ để cả gia tộc, để tất cả người khu Giang Nam biết được, mỗi ngày đều lên tivi, mỗi ngày đều được hàng vạn người sùng bái.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1460


CHƯƠNG 1460

Nhưng Giang Nghĩa lại lựa chọn một cuộc sống khiêm tốn.

Khiêm tốn đến nỗi ngay cả người nhà của anh cũng không biết thân phận thật sự của anh.

Đối với sự lựa chọn về cuộc sống của mình, hai người bọn họ hoàn toàn khác nhau, có lẽ đây cũng chính là một trong những lý do mà Giang Nghĩa có thể trở thành người đứng đầu.

Người thì tranh, người thì không tranh.

“Đưa đi đi.”

Giang Nghĩa vung tay, lập tức có người bước lên còng tay Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu lại, dựa vào những tội lỗi mà bọn họ đã gây ra, bọn họ sẽ phải ngồi vững trong tù đến hết đời.

Tiếp theo là đến Bành Á Linh.

Lúc cảnh sát chuẩn bị còng Bành Á Linh lại rồi dẫn đi, quản gia nhà họ Triệu nơm nớp lo sợ bước đến, giọng nói già nua cất lên: “Anh Giang, có người gọi điện thoại cho ngài.”

“Sao, là ai gọi?”

“Cậu cả Triệu.”

Giang Nghĩa nheo mắt, cậu cả Triệu lại gọi điện thoại đến vào thời điểm này, chắc chắn là có người nào đó của nhà họ Triệu thông báo cho anh ta.

Dù sao thì đây cũng là nhà họ Triệu, nói gì đi nữa thì Bành Á Linh cũng là “vợ” của cậu cả Triệu.

Người nhà họ Triệu sẽ không để người khác bắt nạt dễ dàng như thế.

Cầm lấy điện thoại, Giang Nghĩa từ tốn nói: “Xin chào, tôi là Giang Nghĩa.”

Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến một giọng nói yếu ớt lại có chút khàn khàn: “Chào anh Giang, tôi là Triệu Hải Nhân, cậu cả Triệu.”

“Chào anh Triệu, xin hỏi anh tìm tôi có chuyện gì vậy?”

“Anh Giang, tôi đã nghe nói những chuyện xảy ra ở bên kia, đầu tiên tôi cảm thấy thật sự có lỗi đối với những chuyện mà Á Linh đã làm với anh, tôi xin nói với anh một tiếng xin lỗi.”

Giang Nghĩa cười nói: “Không cần đâu, chuyện này không có liên quan gì với anh Triệu.”

“Khụ khụ, dù sao thì cô ấy cũng là người của tôi, người của tôi đắc tội với anh Giang, lẽ ra tôi nên xin lỗi mới đúng.” Dừng lại một chút, Triệu Hải Nhân tiếp tục nói: “Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, thật ra thì Á Linh bị người khác giật dây nên mới có thể xúc động như thế, không phải là còn chưa tạo ra bất cứ tổn thương nào à. Cho nên là…”

Giang Nghĩa cười lạnh: “Cho nên anh hi vọng tôi có thể tha cho Bành Á Linh một mạng?”

Triệu Hải Nhân trả lời: “Đúng vậy, anh Giang, tôi hi vọng anh có thể nể mặt nhà họ Triệu mà tha cho Á Linh, đại ân đại đức của anh, Triệu Hải Nhân này nhất định sẽ hậu tạ.”

Đây là cơ hội cực kỳ tốt để rút ngắn mối quan hệ với nhà họ Triệu.

Nhưng mà…

Giang Nghĩa khẽ cười, dứt khoát từ chối.

“Xin lỗi nha, tôi không làm được những chuyện trái với pháp luật về lợi ích cá nhân.”

“Giống như anh đã nói, Bành Á Linh chỉ bị người khác xúi giục chứ vẫn chưa tạo ra tổn thương nghiêm trọng, cho nên dù có mang cô ta đi thì cũng sẽ không có chuyện gì, vài ngày là có thể thả ra, anh Triệu có gì mà phải lo lắng chứ?”

Người ở bên kia rơi vào im lặng.

Đối với chuyện này, đúng là Bành Á Linh không có tội gì quá lớn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1461


CHƯƠNG 1461

Nhưng mà người phụ nữ này đã từng phạm không ít tội, cũng đã từng đắc tội với khá nhiều lãnh đạo khu Giang Nam, nếu như thật sự bị đưa đi chắc chắn sẽ bị nhắc tới nợ cũ, đến lúc đó đừng hòng có thể ra ngoài.

Đây chưa phải là điểm mấu chốt.

Điều khiến Triệu Hải Nhân kiêng kỵ đó chính là Bành Á Linh biết không ít cơ mật của nhà họ Triệu, nếu như bị lãnh đạo khu Giang Nam điều tra ra, vậy thì…

Chính vì thế mà Triệu Hải Nhân cố nén cơn giận, lấy lòng cười nói: “Anh Giang, tôi thấy cũng không cần phải phiền phức như vậy nhỉ, anh cứ thả Á Linh ra, chỉ cần cảnh cáo cô ấy là được rồi, muốn bao nhiêu tiền đi nữa tôi cũng đồng ý đưa anh.”

Càng như vậy thì càng có điểm mờ ám.

Giang Nghĩa chậm rãi nói: “Tôi thấy không cần đâu, nên xử lý Bành Á Linh như thế nào thì cứ giao cho pháp luật quyết định đi. Anh Triệu, tôi còn có việc, không thể trò chuyện lâu.”

Nói xong, Giang Nghĩa chủ động cúp điện thoại.

Những người ở đây đều bội phục.

Đây là lần đầu tiên ở khu Giang Nam có người dám từ chối lời thỉnh cầu của nhà họ Triệu, lại dám chủ động cúp điện thoại của Triệu Hải Nhân.

Tổng phụ trách Giang Nghĩa rất đáng tin cậy!

Biệt thự nhà họ Triệu, thủ đô.

Triệu Hải Nhân ngồi trên cái ghế bằng gỗ lim ở trong nhà, nheo mắt nhìn điện thoại trong tay.

Lần đầu tiên anh ta bị người khác từ chối quả quyết như thế.

Cho dù trước kia người ta có muốn từ chối anh ta thì cũng sẽ vô cùng lịch sự, hơn nữa người dám từ chối anh ta đều là những nhân vật như gia chủ các gia tộc lớn ở thủ đô.

Hoàn toàn không ngờ chỉ là một tổng phụ trách khu Giang Nam nho nhỏ mà cũng dám thờ ơ với anh ta.

Mặc dù Giang Nghĩa là chiến thần Tu La, có được địa vị cao thượng, nhưng người có lợi hại đến đâu thì cũng là người bên ngoài, không phải là người ở thủ đô.

Ở thủ đô, dù quan chức có nhỏ đến đâu thì cũng không phải là thứ mà quan chức ở bên ngoài có thể so sánh.

Triệu Hải Nhân chưa từng gặp phải người nào không cho mình thể hiện như thế.

Anh ta đã tự mình gọi điện thoại, Giang Nghĩa lại không hề coi trọng, haha, đúng là cho thể diện mà không cần.

Quản gia ở bên cạnh bước tới và nói: “Cậu cả, có cần tôi ra mặt đến khu Giang Nam một chuyến không?”

Triệu Hải Nhân khoác tay: “Không cần đâu, đợi đến lúc ông đến đó thì con đàn bà Bành Á Linh ấy đã bị tra hỏi xong rồi. Thôi bỏ đi, những chuyện mà cô ta biết cũng không phải là cái gì quan trọng, sẽ không tạo thành tổn thất lớn cho nhà họ Triệu.”

“Chỉ có điều là làm như vậy, e là thế lực ở cả khu Giang Nam của nhà họ Triệu sẽ bị nhổ cỏ tận gốc.”

“Hay cho Giang Nghĩa, thế mà lại xúc phạm người có quyền thế ở nhà họ Triệu, can đảm đó.”

Ngoài miệng thì không nói trả thù, nhưng mà trong lòng Triệu Hải Nhân đã yên lặng xếp Giang Nghĩa vào danh sách kẻ thù, chỉ cần sau này có cơ hội thì tất nhiên sẽ đẩy Giang Nghĩa vào con đường chết.
 
Back
Top Dưới