Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1422


CHƯƠNG 1422

“Cái này…” Hai tay của Viên Thái rất run rẩy, cảm thấy mình bị chơi xỏ rồi.

Cậu không ký hợp đồng, định thoái ẩn, vậy hôm nay còn tới đây làm gì?

Trái tim của Viên Thái đang nhỏ máu, cảm thấy công ty là phải đóng cửa rồi.

Lúc này, Giang Nghĩa khẽ mỉm cười rồi nói: “Tuy tôi sẽ không ký hợp đồng với ông, nhưng tôi có thể ký một bản thỏa thuận với ông.”

Ký thỏa thuận?

Hai mắt của Viên Thái chợt sáng lên, cảm thấy còn chưa chết hẳn, truy hỏi: “Ký thỏa thuận gì?”

Giang Nghĩa giải thích: “Chúng ta ký một bản thỏa thuận, tôi ở trong thời gian quy định giúp ông hoàn thành một lần chọn đá thô, để công ty của các ông kiếm được một khoản tiền, như thế nào?”

Nghe thấy lời này, Viên Thái vui tới mức muốn nhảy dựng lên.

Cho dù chỉ có một lần, công ty của bọn họ cũng có thể mượn ánh mắt của Giang Nghĩa kiếm một khoản, có khoản tiền này, công ty có vốn vận hành tiếp rồi.

Có thể nói, đây là một lần giúp đỡ của Giang Nghĩa dành cho công ty bọn họ.

“Cảm ơn, cảm ơn cậu, giám đốc Giang.”

“Vậy tôi lập tức đi soạn thỏa thuận mới, lập tức đi soạn.”

“Đúng rồi, liên quan tới phương diện đãi ngộ, duy trì không đổi với bản hợp đồng này, công ty chúng tôi vẫn bằng lòng…”

Lúc này, Giang Nghĩa giơ tay ý bảo Viên Thái không cần nói nữa.

Sau đó, Giang Nghĩa cười rồi nói: “Phương diện đãi ngộ thật ra tôi không để tâm, công ty của các ông cũng sắp đóng cửa rồi, tôi cũng không muốn nhân lúc người khác nguy nan mà bắt chẹt. Như vậy đi, tới lúc đó, tôi giúp công ty của các ông chọn ra đá thô chất lượng tốt, ông chỉ cần chế tác cho tôi một món trang sức bằng ngọc không tệ là được.”

Như này không phải tương đương là cái gì cũng không cần sao?

Anh chọn ra đá thô chất lượng tốt, chỉ cần dùng một miếng trong số đó chế tác ra một món trang sức là được, đối với một công ty trang sức mà nói thật sự dễ như trở bàn tay.

Giang Nghĩa chọn từ bỏ đãi ngộ hậu hĩnh, sự độ lượng này thật sự khiến người ta khâm phục.

“Giám đốc Giang, cậu thật sự là tồn tại như một thánh nhân.”

“Cảm ơn đại ơn đại đức của cậu!”

Thấy dáng vẻ vui mừng đó của Viên Thái thì suýt nữa quỳ xuống dập đầu Giang Nghĩa rồi.

Sau hai ba lần cảm ơn, Viên Thái lập tức đi soạn thỏa thuận mới, tranh thủ trong thời gian ngắn nhất in ra.

Trong phòng tiếp khách, chỉ còn Giang Nghĩa và ba người kia.

Cửa đóng lại.

Khổng Liên Đằng vỗ tay, giơ ngón tay cái về phía Giang Nghĩa; “Nhóc con, kỹ năng diễn xuất của cậu thật sự quá tuyệt, cũng có thể đi tranh giải Oscar cho vai nam chính xuất sắc nhất rồi.”

Anh ta ngồi ở bên cạnh Giang Nghĩa, ôm vai của anh, cười ha hả nói: “Có điều tôi có hơi bất mãn với cậu.”

Giang Nghĩa quay đầu hỏi: “Bất mãn cái gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1423


CHƯƠNG 1423

“Tôi bất mãn cậu thay đổi kịch bản tức thời!” Khổng Liên Đằng nói: “Thay đổi kịch bản tức thời, chỉ số nguy hiểm rất lớn, làm không tốt thì sẽ thua hết. Hơn nữa lần thay đổi này của cậu cũng chả ra sao, một phần thù lao đang ngon lành thì từ bỏ, đổi lấy một món trang sức bằng ngọc, rất không biết tính toán!”

Khựng lại một chút, anh ta tiếp tục nói: “Có điều những cái này đều là sự được – mất của cậu, tôi cũng không có quyền hỏi, dù sao chúng ta lúc đầu đã nói rồi, tiền ký hợp đồng thuộc về cậu hết. Tự cậu làm, cậu không muốn tiền, tôi cũng không có gì để nói.”

“Ngoài việc thay đổi kịch bản tức thời ra, tôi vẫn rất hài lòng về biểu hiện của cậu ngày hôm nay, về tổng thể có thể được 90 điểm.”

Vừa nói, Khổng Liên Đằng vừa vỗ vai của Giang Nghĩa, hỏi Đinh Hoàng Liễu ở đối diện: “Cô cả Đinh, như thế nào, người đóng giả của Giang Nghĩa mà tôi chọn cho cô ngày hôm nay, có phải rất đạt chuẩn không? Có thể dùng giả tráo thật?”

Đinh Hoàng Liễu tức tới mức mặt trắng bệch, cả người run rẩy.

Cái tên ngu đần này, tới lúc này rồi còn không nhìn ra, hết thuốc chữa rồi!

Cô ta đè thấp giọng phát ra một tiếng gằn: “Lợn ngu! Cái gì gọi là dùng giả tráo thật chứ? Anh ta chính là thật, anh ta chính là Giang Nghĩa!”

Tuy nhiên, Khổng Liên Đằng căn bản không tin.

Anh ta xua tay: “Ya, cô cả Đinh hôm nay cũng ngứa nghề muốn diễn kịch à? Có điều, kỹ năng diễn xuất này của cô quá qua loa, có hơi giả.”

Lúc này, Đinh Hồng Diệu ở bên cạnh lạnh lùng nói: “Một người ngu cũng nên có mức độ, Khổng Liên Đằng, anh tự mình nhìn cho kỹ, Giang Nghĩa này rốt cuộc là thật hay giả.”

Đinh Hồng Diệu sẽ không nói đùa.

Nhìn thấy phản ứng của Đinh Hồng Diệu, Khổng Liên Đằng lúc này mới bất tri bất giác cảm thấy không đúng lắm.

Anh ta rất khó khăn mà quay đầu nhìn sang Giang Nghĩa, càng nhìn càng sợ hãi, phải, trên đời này sao lại có thể có hai người giống nhau như vậy?

Lẽ nào…

Nhất thời, Khổng Liên Đằng giống như chạm vào điện, dịch ra khỏi bên cạnh Giang Nghĩa, cách xa anh ra.

“Cậu cậu cậu, cậu không phải là Tưởng Thúc sao?”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Một cái tên mà thôi, gọi như nào cũng được cả.”

Cũng được cả?

Không được!

Khổng Liên Đằng lúc này mới ý thức được mình bị xỏ rồi, anh ta nói sao lại có người có kỹ năng diễn xuất tốt như vậy, từ đầu tới cuối không hề lộ sơ hở.

Bất luận là giọng điệu, tâm thái, hay động tác, biểu cảm, người đàn ông này đều thể hiện một cách quá hoàn mỹ.

Thì ra cậu ta không phải kẻ giả mạo, cậu ta là Giang Nghĩa hàng thật giá thật, không hề bịp bợm!

Anh ta để một Giang Nghĩa thật đi đóng giả Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa còn luôn rất phối hợp mà ra sức diễn, nếu không phải hai anh em Đinh Thị ở đây, Khổng Liên Đằng e là tới chết cũng không biết gì.

Anh ta cảm thấy mình giống như một thằng hề, bị Giang Nghĩa xoay vòng vòng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1424


CHƯƠNG 1424

“Cậu…”

“Cậu tại sao không nói cho tôi cậu là thật?”

Giang Nghĩa dở khóc dở cười, nhún vai: “Bởi vì tôi cũng không biết phải thừa nhận như nào mới tốt. Huống chi, tại sao phải thừa nhận? Tôi cảm thấy diễn với anh một vở kịch thật sự rất thú vị, kiếp này của tôi chưa từng chơi vui như vậy.”

Chơi?

Vui?

Khổng Liên Đằng cảm thấy trí thông minh của mình bị người ta hung hăng giẫm đạp.

Khóc không ra nước mắt.

Anh ta tức tới cả người run rẩy, muốn chửi cũng không biết phải chửi thế nào, anh ta cả đời lừa đảo không biết bao nhiêu người, đây vẫn là lần đầu tiên bị người ta lừa thảm như vậy.

Sau đó, Giang Nghĩa còn xát muối vào vết thương của anh ta: “Cái đó, anh Khổng, chúng ta đã nói trước rồi, tôi phối hợp diễn kịch với anh, sau khi xong việc anh phải chia cho tôi 3 tỷ, đừng có quên nha.”

Khổng Liên Đằng tức giận đến méo mặt, chưa nói đến chuyện anh ta bị chơi xỏ, còn muốn đòi ba mươi tỷ?

Ha ha, có ngu mới đưa.

Vừa định hống hách với Giang Nghĩa vài câu, cửa lại được mở ra vào đúng lúc này, Viên Thái cầm bản hiệp nghị vừa mới hoàn thành xong bước đến cười nói: “Giám đốc Giang, xin lỗi vì đã để ngài phải đợi lâu, tôi đã làm xong bản hiệp nghị, ngài xem xem có chỗ nào cần phải sửa không?”

Ông ta khép nép đặt bản hiệp nghị trước mặt Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa cầm lấy bản hiệp nghị, hờ hững lướt nhìn, vừa xem vừa nói: “Được rồi, trên cơ bản thì bản hiệp nghị này không có vấn đề gì. À đúng rồi ông chủ Viên, tôi có một chuyện muốn bổ sung thêm.”

“Mời ngài nói.”

“Lần này tôi ký hiệp nghị với ông ngay cả một đồng tiền cũng không nhận, chưa nhắc đến lợi ích gì. Cho nên ông chủ Viên, nếu như ông muốn tặng quà làm lợi ích trước, vậy thì đó là làm trái với hiệp nghị, tôi sẽ không thực hiện, mong ông ghi nhớ kỹ điểm này.”

Sắc mặt Viên Thái liền thay đổi: “Chuyện này…”

Ông ta nhìn Đinh Hoàng Liễu và Đinh Hồng Diệu, lúc nãy mình đã đưa cho hai người bọn họ hai hộp đồ trang sức tinh xảo, dựa theo cách nói của Giang Nghĩa, mình làm như vậy là trái với hiệp nghị.

Phải lấy lại thôi.

Lồng ngực Đinh Hoàng Liễu phập phồng, vô cùng tức giận.

Chưa kể đến chuyện không thể nhìn thấy trò cười, vậy mà ngay cả một món quà gặp mà cũng không thể nhận. Giang Nghĩa ơi là Giang Nghĩa, cậu đúng là tàn nhẫn.

“Lấy đi.”

Đinh Hoàng Liễu trực tiếp ném hộp đồ trang sức lên trên bàn, Đinh Hồng Diệu cũng bất động thanh sắc đặt đồ trang sức lên trên bàn.

Lúc nãy lấy bao nhiêu thì bây giờ phải ói ra bấy nhiêu.

Một món cũng không thể mang đi.

Viên Thái cười nói: “Cảm ơn cô cả Đinh đã thông cảm cho.”

Trong lòng Đinh Hoàng Liễu vô cùng tức giận, thông cảm à? Thông cảm cái đầu ông đó.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1425


CHƯƠNG 1425

Nhưng thật tiếc là bây giờ cô ta nhất định phải ở lại đây để diễn vở kịch này với Giang Nghĩa cho xong, không thể rời khỏi sớm, càng không thể dứt áo ra đi, dù sao thì vở kịch này được bắt đầu theo ý của cô ta.

Nếu như đi thì giống như lấy đá đập vào chân mình.

Đinh Hoàng Liễu như là người câm ăn phải hoàn liên, có nỗi khổ mà không nói được.

Cứ như vậy, cô ta cố nén cơn giận mà “chơi” với Giang Nghĩa gần hai tiếng đồng hồ, Giang Nghĩa mới nới lỏng áo, đứng dậy tạm biệt.

Trước khi đi còn nói với Đinh Hoàng Liễu một câu: chị cả, cảm ơn chị đã giới thiệu cho tôi một đối tác đáng tin cậy như ông chủ Viên, cảm ơn chị.

Ông ta còn cảm ơn.

Ha ha.

Buổi chiều, Đinh Hoàng Liễu kéo thân thể mệt mỏi rời khỏi trang sức Trường Hòa.

Dùng tám chữ để hình dung: thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.

Giang Nghĩa cố ý không nhắc tới chuyện rời đi, quả thật phải ở lại hơn hai tiếng đồng hồ, làm tinh thần của Đinh Hoàng Liễu mài mòn muốn cạn kiệt.

“Đáng ghét, đáng ghét, thật đáng ghét.”

Hai tay Đinh Hoàng Liễu gõ vào mui xe, phát tiết nỗi bất mãn trong lòng.

Đinh Hồng Diệu thở dài bước qua nói: “Em gái à, anh đã nhắc nhở em rồi, con người Giang Nghĩa gian trá giảo hoạt, rất khó đối phó, đã kêu em đừng tùy tiện trêu chọc cậu ta, không phải là em không chịu nghe à.”

“Trước đó anh đã nói với em rồi, kêu em cẩn thận một chút, đừng có gài bẫy Giang Nghĩa không được mà còn hại mình nhảy vào.”

“Bây giờ thì sao, bị anh nói trúng rồi đúng không?”

Đinh Hoàng Liễu quay đầu giận dữ hét lên: “Đủ rồi, anh còn chê em mất mặt chưa đủ hả? Em không biết những đạo lý này à, anh còn ở đó mà nói nói nói. Anh là anh trai em, thấy em chịu thiệt như thế, anh không nên nghĩ biện pháp giúp em một chút hả?”

Sống mấy chục năm trời, đây là lần đầu tiên mà Đinh Hoàng Liễu thô lỗ như thế.

Lần này, cô ta thật sự bị Giang Nghĩa tra tấn quá mức.

Muốn hại người khác thì phải chuẩn bị tâm lý sẽ bị người khác hại lại, trên đời này không có bất cứ người nào là trời sinh nên bị hại.

Đinh Hồng Diệu im lặng.

Anh ta không muốn đối phó với Giang Nghĩa à?

Chắc chắn là không phải.

Bắt đầu kể từ khi Đinh Hồng Diệu ra tù cho đến nay, anh ta đã suy nghĩ không biết bao nhiêu cách chính là vì để đối phó với Giang Nghĩa, nhưng mà mỗi một lần đối phó với Giang Nghĩa thì ở đâu đó luôn có một sức mạnh nào đó giúp đỡ cho Giang Nghĩa.

Lần nào Đinh Hồng Diệu cũng thua rất hãm hại.

Nếu còn tiếp tục như vậy, e là anh ta không còn sức để gánh vác vị trí gia chủ, vấn đề là bây giờ cho dù anh ta có muốn phản kháng thì cũng không đủ sức lực.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1426


CHƯƠNG 1426

Giang Nghĩa giống như là một con quái vật, mạnh đến mức khiến anh ta cảm thấy tuyệt vọng.

Lúc này, Khổng Liên Đằng cười híp cả mắt bước tới, còn hỏi Đinh Hoàng Liễu: “Cô cả Đinh, bây giờ mọi chuyện đều đã xong xuôi hết rồi, có phải là đã đến lúc cô nên thanh toán số tiền mà cô đã hứa với tôi?”

Đinh Hoàng Liễu tức đến nỗi phổi muốn nổ tung.

Đã từng thấy người vô liêm sỉ, nhưng mà chưa từng gặp người nào không biết xấu hổ như thế.

Cô ta nhìn Khổng Liên Đằng: “Mẹ nó, anh còn không biết xấu hổ mà đòi tiền tôi nữa à! Chuyện này bị anh làm ra thành cái dạng gì, chẳng lẽ trong lòng anh còn không biết? Tôi kêu anh tìm người giả mạo Giang Nghĩa làm xấu thanh danh của Giang Nghĩa, để Giang Nghĩa và Viên Thái phải cắn xé nhau.”

“Kết quả thì sao?”

“Thứ ngu ngốc không có não là anh đây lại tìm Giang Nghĩa thật tới, hại tôi phải mất mặt trước mặt mọi người.”

“Không thể xem trò cười của Giang Nghĩa, bản thân tôi lại trở thành trò cười, làm Giang Nghĩa đắc ý hơn hai tiếng đồng hồ, còn chúng tôi thì giống như thằng hề ở bên cạnh đứng đó cười làm lành.”

“Tôi không tính sổ với anh là đã tốt lắm rồi, anh còn có mặt mũi đến đòi tiền tôi à?”

“Đưa cho anh một chữ… cút!”

Khổng Liên Đằng không vui: “Này, sao lại nói như thế? Dù sao thì tôi cũng đã dẫn người tới cho cô rồi, mà tôi đã dựa theo yêu cầu của cô mà ký hợp đồng, mặc dù chỉ là ký một bản hiệp nghị, nhưng mà cũng đã ký rồi. Những chuyện cô muốn tôi đều đã làm xong, theo lý mà nói, cô phải đưa cho tiền chứ. Cô muốn chê bai tôi hoàn thành không tốt, vậy thì được thôi, cô đưa ít một chút, tôi không cần ba mươi tỷ nữa, đưa tôi hai mươi bốn tỷ là được.”

Còn đòi hai mươi bốn tỷ?

Đinh Hoàng Liễu cạn lời mà nhìn Khổng Liên Đằng: “Anh còn có thể vô liêm sỉ hơn nữa không hả, hai mươi bốn tỷ hả, hai triệu bốn trăm nghìn tôi cũng không đưa cho anh.”

Hai người càng nói càng gay go.

Khổng Liên Đằng nổi giận nắm lấy cổ áo Đinh Hoàng Liễu: “Đừng tưởng là ông đây không dám đánh cô, nếu như không trả tiền thì ông đây sẽ tìm mấy người chơi đùa với cô, để cô biết cái gọi là xã hội hiểm ác.”

Đinh Hoàng Liễu khóc không ra nước mắt.

Khi dễ người quá đáng.

Lúc này, Đinh Hồng Diệu đi tới khoác tay lên trên tay Khổng Liên Đằng, dùng sức một chút, liền nghe thấy cụp một tiếng, cánh tay của Khổng Liên Đằng gần như muốn gãy mất.

Trong nháy mắt, anh ta liền thả lỏng lực đạo.

“A, đau, đau quá…”

“Cậu buông tay ra.”

Đinh Hồng Diệu lạnh lùng nói: “Anh đã chọc giận tôi, cánh tay này xem như là trả giá.”

Nói xong, một cái tai khác của anh ta lại bổ mạnh xuống, trực tiếp bổ gãy cánh tay của Khổng Liên Đằng, Khổng Liên Đằng đau đớn phát ra tiếng kêu thảm thiết như tiếng mổ heo.

“Lên xe đi.”

Đinh Hồng Diệu dẫn Đinh Hoàng Liễu lên trên xe, đạp mạnh chân ga rời khỏi hiện trường, căn bản không thèm quan tâm đến sự sống chết của Khổng Liên Đằng.

Anh ta nói: “Em à, em là con gái, sau này đừng hợp tác với loại người vô liêm sỉ như vậy.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1427


CHƯƠNG 1427

Đinh Hoàng Liễu nghiến răng nói: “Nhưng nếu như không hợp tác với loại người này thì làm sao có thể đối phó với Giang Nghĩa, nói cho cùng thì đều là do Giang Nghĩa sai.”

Đinh Hồng Diệu híp mắt nhìn ra đằng trước.

Cho đến bây giờ, còn có ai mới có thể đối phó với Giang Nghĩa đây?

Chiếc xe bon bon chạy trên con đường nhựa, lúc đó Đinh Hồng Diệu vẫn còn chuyên chú suy nghĩ vấn đề này: cho đến bây giờ, còn có ai có thể đối phó với Giang Nghĩa đây?

Bản thân anh ta là không thể rồi.

Cho dù anh ta có thừa nhận hay không, giữa anh ta và Giang Nghĩa có một sự chênh lệch vô cùng lớn.

Đinh Hồng Diệu từng cho rằng mình là thiên chi kiêu tử, không có chuyện gì là không làm được, anh ta cho rằng trí thông minh của mình cao hơn tất cả mọi người.

Nhưng mà bây giờ, anh ta không còn nghĩ như vậy nữa.

Đã chứng kiến sự lợi hại của Giang Nghĩa, anh ta mới hiểu được cái gì được gọi là nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên.

Có lẽ anh ta không nên cướp đoạt vị trí gia chủ, vị trí này trông có vẻ rất tốt, nhưng trên thực tế lại quá nóng, vừa ngồi lên là đã khó chịu cả người.

Nếu như anh ta chỉ là người bình thường thì cũng không cần phải suốt ngày đối đầu với Giang Nghĩa.

Nhưng chuyện đã đến nước này thì có thể làm gì được nữa?

Đinh Hồng Diệu híp mắt, trong đầu nhảy ra hết cái tên này đến cái tên khác, nhưng cái tên nào cũng bị anh ta gạt bỏ.

Đám người này, hoặc là năng lực không được, hoặc là không đáng tin cậy.

Thật là buồn cười, trong mạng lưới quan hệ mà Đinh Hồng Diệu tự nhận là mình đã tạo dựng một cách khổng lồ, đến bây giờ ngay cả một cái tên đáng tin cậy để giúp đỡ cũng không tìm được, thậm chí còn không có tác dụng bằng Khổng Liên Đằng.

Tìm ai đây?

Suy nghĩ đi suy nghĩ lại, cuối cùng có một cái tên xuất hiện trong đầu Đinh Hồng Diệu.

Có lẽ là người kia có thể.

Chỉ là…

Đinh Hồng Diệu thấp giọng nói: “Anh đưa em về nhà trước.”

“Hả?” Đinh Hoàng Liễu hỏi: “Cái gì lại gọi là đưa em về nhà trước? Anh, anh muốn làm gì hả, đi tìm Giang Nghĩa liều mạng?”

Đinh Hồng Diệu cười khổ: “Em cảm thấy anh có đánh lại cậu ta không?”

“Vậy anh muốn đi làm cái gì?”

“Tìm người hỗ trợ đối phó với Giang Nghĩa.”

Đinh Hoàng Liễu tò mò hỏi: “Khu Giang Nam còn tồn tại người lợi hại như vậy à, ai vậy, nói cho em nghe một chút đi.”

Đinh Hồng Diệu cau mày, có mấy lần muốn mở miệng nhưng mà lại không hề nói ra.

Chỉ bởi vì cái tên của người kia thật sự có chút khó nói.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1428


CHƯƠNG 1428

Sau khi dự một hồi, Đinh Hồng Diệu mới chậm rãi nói: “Là Bành Á Linh.”

Bành Á Linh?

Vừa nghe thấy ba chữ này, cái gì Đinh Hoàng Liễu cũng đã hiểu, người phụ nữ đó đúng là có thể đối phó với Giang Nghĩa, nhưng mà…

Nhắc tới Bành Á Linh, giữa cô ta và Đinh Hồng Diệu có một mối quan hệ vô cùng đặc biệt.

Bọn họ là bạn học thời trung học.

Từ lúc còn đi học, Bành Á Linh đã yêu thích Đinh Hồng Diệu.

Chuyện này cũng không có gì kỳ quái, gia cảnh của Đinh Hồng Diệu tốt, vóc dáng lại đẹp trai, lại có trí tuệ hơn người, có vô số nữ sinh thích anh ta, ngày nào anh ta cũng có thể nhận một đống thư tình.

Bành Á Linh chính là một trong vô số người yêu thích anh ta.

Sau đó, Bành Á Linh vì theo đuổi Đinh Hồng Diệu mà đã làm ra rất nhiều chuyện khác người, thẳng cho đến khi có một lần Đinh Hồng Diệu không thể nhịn được nữa đã cho Bành Á Linh một bạt tai ngay trước mặt tất cả mọi người.

Từ đó về sau, Bành Á Linh rốt cuộc không còn xuất hiện trong tầm mắt của Đinh Hồng Diệu nữa.

Thẳng cho đến một ngày nào đó của nhiều năm sau.

Lúc Bành Á Linh xuất hiện một lần nữa, cô ta đã không còn là cô học sinh bé bỏng cái gì cũng không biết của trước kia, cô ta đã thay đổi hoàn toàn, trở thành tình nhân của cậu cả Triệu.

Nhà họ Triệu là gia tộc lớn đứng đầu thủ đô.

Cậu cả nhà họ Triệu có quyền lực và địa vị vô cùng kinh khủng Đinh Hồng Diệu là người của một gia tộc nhỏ, làm sao có thể là đối thủ của nhà họ Triệu?

Ai mà ngờ được, sau khi Bành Á Linh bị Đinh Hồng Diệu vứt bỏ, thế mà lại bám vào cành cây to cậu cả Triệu?

Nhưng mà ai cũng biết cậu cả Triệu là người đã kết hôn.

Bành Á Linh và anh ta chắc chắn sẽ không có kết quả, cùng lắm thì chính là tình nhân không thể công khai của cậu cả Triệu. Sự thật đúng là như thế, ngần ấy năm cho đến bây giờ, Bành Á Linh chưa từng được đón đến thủ đô mà vẫn luôn ở lại biệt thự xa hoa ở khu Giang Nam.

Mỗi tháng cậu cả Triệu đều sẽ cho người đưa cho Bành Á Linh một số tiền lớn.

Nhưng mà mỗi một năm, cậu cả Triệu tới khu Giang Nam không được mấy lần, thậm chí có năm nào bận rộn là anh ta không hề tới một lần nào.

Bành Á Linh chính là một con thú cưng mà anh ta nuôi dưỡng ở khu Giang Nam.

Thật ra thì mọi người đều biết cậu cả Triệu có rất nhiều thú cưng, ngoại trừ Bành Á Linh thì bên ngoài còn có không ít, cậu cả Triệu đều mua biệt thự ở rất nhiều thành phố để nuôi đám thú cưng này.

Đây chính là một trong những sở thích của người ta.

Chỉ là những thú cưng được nuôi lại không có niềm vui gì.

Mặc dù bọn họ rất có tiền, đủ để bọn họ tiêu dùng, muốn mua cái gì thì mua cái đó. Nhưng mà không có đàn ông ở bên cạnh, bọn họ vẫn sẽ cảm thấy cô đơn.

Bành Á Linh chính là một trong số đó.

Cô ta là một người phụ nữ không chịu được cảnh cô đơn, đặc biệt là trong một lần ở vũ hội, Bành Á Linh và Đinh Hồng Diệu gặp lại nhau, tình cảm yêu thích nhiều năm trước cùng với cảm giác cô đơn trong mấy năm nay đồng loạt ập tới.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1429


CHƯƠNG 1429

Cô ta lại một lần nữa không phòng bị mà yêu Đinh Hồng Diệu.

Chỉ là Bành Á Linh không thể theo đuổi Đinh Hồng Diệu như năm trước, bởi vì sau lưng cô ta còn có cậu cả Triệu.

Không thể theo đuổi thì không thể theo đuổi, nhưng cho dù như thế nào thì tình cảm trong lòng vẫn không có cách nào ngăn cản được.

Ngày nào Bành Á Linh cũng sẽ tương tư Đinh Hồng Diệu, rốt cuộc có một ngày, cô ta không thể chịu đựng được nữa mà lặng lẽ đi tìm Đinh Hồng Diệu để thổ lộ tình cảm trong lòng mình.

Ai cũng có thể đoán được kết quả.

Làm sao Đinh Hồng Diệu có thể chấp nhận?

Năm đó đã không chấp nhận, bây giờ Bành Á Linh đã là tình nhân của cậu cả Triệu thì càng không có khả năng chấp nhận.

Cho Đinh Hồng Diệu thêm một trăm lá gan thì anh ta cũng không dám đồng ý Bành Á Linh.

Càng về sau, chuyện Đinh Hồng Diệu làm phản gia tộc bị bộc phát, thua đến nỗi không ngóc đầu lên được. Đứng trước lao tù, đó là lần cuối cùng mà Bành Á Linh tìm Đinh Hồng Diệu.

Cô ta nói với Đinh Hồng Diệu là chỉ cần Đinh Hồng Diệu mở miệng đồng ý trở thành tình nhân của Bành Á Linh thì Bành Á Linh sẽ vận dụng mối quan hệ của nhà họ Triệu để có thể đưa anh ta ra khỏi tù.

Không chỉ có như thế, còn có thể giúp anh ta ngồi vào vị trí gia chủ.

Đinh Hồng Diệu lại từ chối một lần nữa.

Thứ nhất, anh ta vẫn rất cố kỵ cậu cả Triệu, thứ hai, Đinh Hồng Diệu có lòng tự trọng vô cùng mạnh, anh ta không cho phép mình dựa vào một người phụ nữ để ngồi vào vị trí gia chủ.

Huống hồ gì anh ta căn bản không hề thích Bành Á Linh, dù là một chút.

Sau đó, anh ta và Bành Á Linh không còn gặp nhau nữa.

Từng ấy năm trôi qua, Bành Á Linh vẫn luôn ở trong căn biệt thự xa hoa của cô ta, chỉ là thời gian dần dần trôi, tuổi của Bành Á Linh càng lúc càng lớn, đã hơn ba mươi rồi.

Cứ tiếp tục như thế, nhan sắc của cô ta rất khó mà giữ gìn, một khi già nua nhăn nheo có lẽ là sẽ bị đuổi ra khỏi cửa.

Sợ hãi tương lai, không có cách với hiện thực, cộng thêm cảm giác cô đơn trống rỗng nhiều năm, Bành Á Linh vô cùng hy vọng mình có một bờ vai vững chắc để dựa vào, có thể để cô ta khóc, để cô ta cười.

Những thứ này chính là quá khứ giữa Bành Á Linh và Đinh Hồng Diệu.

Bây giờ, Đinh Hồng Diệu đã bị Giang Nghĩa đẩy vào đường cùng, anh ta chỉ còn lựa chọn này.

Tìm Bành Á Linh để cô ta sử dụng mối quan hệ của nhà họ Triệu mà giải quyết Giang Nghĩa.

Mặc dù địa vị của Bành Á Linh trong lòng cậu cả Triệu đang tràn ngập nguy hiểm, mặc dù thế lực của nhà họ Triệu chủ yếu là ở thủ đô, nhưng mà dựa vào lực ảnh hưởng của nhà họ Triệu, muốn giải quyết một Giang Nghĩa nhỏ bé ở khu Giang Nam thì vẫn không có vấn đề gì.

Chỉ cần Bành Á Linh đồng ý lên tiếng, thế lực của nhà họ Triệu ở khu Giang Nam chỉ cần vài phút là đã có thể tiêu diệt Giang Nghĩa.

Đương nhiên đây chỉ là Đinh Hồng Diệu nghỉ như thế.

Trên xe.

Đinh Hoàng Liễu nhìn Đinh Hồng Diệu hết sức chăm chú, cô ta có chút không đành lòng: “Anh, anh thật sự muốn đi tìm người phụ nữ đó à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1430


CHƯƠNG 1430

Đinh Hồng Diệu không lên tiếng.

Đinh Hoàng Liễu lo lắng nói: “Anh không thể đi tìm cô ta, không phải là anh không biết tình cảm của cô ta đối với anh sâu đậm đến cỡ nào, một khi anh cầu cạnh cô ta, vậy thì anh sẽ không thể thoát ra được, nếu như anh trở thành tình nhân trong bóng tối của Bành Á Linh, cậu cả Triệu sẽ bỏ qua cho anh ư?”

“Nếu như so sánh Giang Nghĩa với cậu cả Triệu thì cậu ta chỉ là một nhân vật nhỏ không đáng chú ý tới, chúng ta không cần phải vì đối phó với Giang Nghĩa mà đắc tội với cậu cả Triệu.”

“Nói tóm lại anh à, rõ ràng là anh không yêu Bành Á Linh, anh đừng để mình phải chịu thiệt có được không anh?”

Đinh Hồng Diệu nhíu mày.

Chẳng lẽ anh ta chưa từng nghĩ tới những thứ này?

Không phải, anh ta đều đã suy nghĩ tất cả mọi chuyện, chỉ là tình thế ép buộc, anh ta không thể không đi một bước bảo hiểm này.

Bây giờ Giang Nghĩa từng bước ép sát, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ phát động tổng tiến công, đến lúc đó Đinh Hồng Diệu phải đối mặt với kết cục thất bại thảm hại.

Vất vả lắm anh ta mới có thể ngồi vào vị trí gia chủ, tuyệt đối không cho phép nó mất đi như thế.

Còn nữa, anh ta rất khó chịu.

Chưa từng có người nào khiến Đinh Hồng Diệu phải khó chịu như thế, dù là phương diện nào đi nữa thì Giang Nghĩa cũng xuất sắc hơn Đinh Hồng Diệu, chuyện này đã tạo thành đả kích vô cùng lớn cho lòng tự trọng của anh ta.

Anh ta hận Giang Nghĩa.

Là Giang Nghĩa khiến Đinh Hồng Diệu cảm thấy mình chỉ là một người bình thường, không hề có sức mạnh và trí thông minh siêu phàm như thế.

Anh ta thân là thiên tài mà lại bị Giang Nghĩa vô tình chà đạp dưới chân.

Cho nên, có nói gì đi nữa thì anh ta cũng muốn tiêu diệt Giang Nghĩa, người đàn ông này mà chưa chết một ngày nào thì ngày đó Đinh Hồng Diệu khó mà yên giấc, anh ta không cho phép bất cứ một người đàn ông nào mạnh hơn anh ta có thể tồn tại.

Nếu như dùng thủ đoạn bình thường đã không có cách nào đối phó với Giang Nghĩa, vậy thì chị có thể dùng cách bạo hơn.

Lợi dụng Bành Á Linh, lợi dụng thế lực của nhà họ Triệu mà giải quyết Giang Nghĩa.

Đinh Hồng Diệu thở dài thường thược: “Em yên tâm đi, trong lòng anh có tính toán, anh sẽ cẩn thận xử lý mối quan hệ với Bành Á Linh.”

“Mặc dù anh không thích cô ta, nhưng mà tài nguyên của cô ta thật sự quá phong phú, lại có lực hấp dẫn.”

“Chỉ cần phục vụ cô ta thật tốt thì anh đã có thể thông qua cô ta mà có được thứ mà mình muốn, địa vị, tiền tài, lòng tự trọng.”

“Trong tay cô ta đang nắm giữ một phần thế lực của nhà họ Triệu, anh phải lợi dụng phần thế lực này một cách thỏa đáng, để anh có thể đứng vững ở khu Giang Nam, trở thành người mạnh nhất khu Giang Nam.”

“Đến lúc đó, tuổi của Bành Á Linh cũng đã lớn, hoa tàn ít bướm, cậu cả Triệu chán ghét cô ta, bỏ cô ta, anh cũng không cần phải lo lắng bị cậu cả Triệu đuổi giết, đồng thời cô ta cũng không còn giá trị lợi dụng nữa.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1431


CHƯƠNG 1431

“Đến lúc đó, anh lại đá cô ta là được.”

“Nói tóm lại chuyện mà anh cần phải làm đó chính là lấy lòng cô ta, lợi dụng tài nguyên trong mấy năm cuối cùng của cô ta để có thể giúp mình đứng vững, sau đó đợi đến khi cô ta già rồi, mất đi giá trị thì vứt bỏ.”

Đinh Hồng Diệu vẫn rất tàn nhẫn.

Chỉ là…

Đinh Hoàng Liễu nhìn anh trai nhà mình, cảm thấy có điểm kỳ lạ.

Mặc dù Đinh Hồng Diệu của trước kia tàn nhẫn đó, nhưng lòng tự trọng của anh ta rất mạnh, tuyệt đối không có khả năng cho phép mình mượn năng lực của một người phụ nữ để đạt được ý đồ, anh ta tuyệt đối sẽ không bám váy.

Nhưng mà bây giờ Đinh Hồng Diệu lại hết sức tập trung cho việc bám víu.

Thay đổi như thế chỉ vì một người… Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa thật sự quá khó giải quyết, khiến một người đàn ông có lòng tự trọng mạnh như Đinh Hồng Diệu phải bỏ đi tự tôn của mình, đúng là cái tên đáng ghét.

“Anh thật sự đã quyết định rồi?”

“Ừm.”

“Vậy để em đi cùng anh.”

Đinh Hồng Diệu sửng sốt, quay đầu lại nhìn em gái Đinh Hoàng Liễu: “Chỗ đó quá nguy hiểm, em đừng đi cùng anh, để tránh xảy ra chuyện bất trắc.”

Đinh Hoàng Liễu: “Bởi vì quá nguy hiểm, cho nên em mới đi cùng anh, em cũng sẽ thông báo cho Đường Văn Chương chồng em để anh ấy chuẩn bị sớm, một khi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, dựa vào mối quan hệ của anh ấy thì vẫn còn có cơ hội để cứu anh.”

Đinh Hồng Diệu thật sự rất cảm động.

“Vậy thì chúng ta đi cùng đi.”

Không nói thêm gì nữa, hai anh em cùng nhau đến chỗ gần biệt thự sang trọng của cậu cả Triệu.

Xe bị ngăn lại từ xa, sau khi thông báo tên tuổi thì bảo vệ đi vào trong biệt thự thông báo lại, mấy phút sau bảo vệ mới quay trở về.

“Mợ cả nhà chúng tôi nói chỉ cho phép một mình Đinh Hồng Diệu vào trong.”

Đinh Hồng Diệu gật gật đầu, nói với Đinh Hoàng Liễu: “Vậy em chờ anh ở trong xe đi, em không cần đi đâu hết.”

Đinh Hoàng Liễu: “Anh, anh phải chú ý đó.”

Hai người tách nhau ra.

Được bảo vệ dẫn đường, Đinh Hồng Diệu đi đến cửa biệt thự rồi đẩy cửa ra bước vào.

Vừa bước vào phòng thì liền nhìn thấy phòng khách xa hoa, kiểu dáng thiết kế theo phong cách châu âu, cả phòng khách rộng rãi sáng bừng, trên trần nhà treo đèn thủy tinh to lớn, hai bên được khắc hình rồng phượng, mang khí chất hoàng gia.

Căn nhà như thế này chỉ có siêu cấp đại phú hào thì mới có thể mua mà ở.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1432


CHƯƠNG 1432

Cho dù là Đinh Hồng Diệu thì cũng không có tư cách được ở trong một biệt thự to lớn như thế.

Anh ta đứng trong phòng khách, còn vệ sĩ, người giúp việc đều đã đi xuống, thoáng chốc trong phòng chỉ còn lại có một mình Đinh Hồng Diệu.

Anh ta cứ yên lặng mà chờ đợi.

Chưa từng có lúc nào như bây giờ, anh ta thật sự rất mong chờ Bành Á Linh xuất hiện.

Bành Á Linh là người mà anh ta đã từng rất chán ghét, căn bản không muốn dính líu tới cô ta, hận không thể cả một đời không cần phải gặp người phụ nữ kia. Nhưng mà vật đổi sao dời, bây giờ anh ta nhất định phải dựa vào Bành Á Linh mới có thể đánh bại Giang Nghĩa.

Bất đắc dĩ thôi.

Cộc cộc cộc, có tiếng bước chân truyền đến, là âm thanh thanh thúy của giày cao gót dẫm trên nền nhà.

Đinh Hồng Diệu ngẩng đầu nhìn lên anh ta, đã nhìn thấy người mà mình mong chờ.

Bành Á Linh.

Cô ta mặc chiếc váy dài lộ vai giống như là công chúa đang chầm chậm bước xuống từ trên lầu, tay vện cầu thang, bước từng bước một đi về phía Đinh Hồng Diệu.

Bành Á Linh chăm sóc cơ thể rất tốt.

Gương mặt mịn màng bóng loáng, làn da không hề có một nếp nhăn, cách ăn mặc cũng giống như thiếu nữ ngập tràn hơi thở thanh xuân, chẳng có ai có thể nhìn ra cô ta hơn ba mươi tuổi.

Ai mà không biết thì còn tưởng là một cô gái trẻ trung tuổi đôi mươi.

Cô ta dừng chân lại.

Hai người nhìn nhau.

Tình cảm trong ánh mắt Bành Á Linh vô cùng phức tạp có vui vẻ có khó hiểu có hận còn có phiền muộn.

Đã nhiều năm rồi cô ta đã yêu Đinh Hồng Diệu nhiều năm như thế.

Ngày hôm nay rốt cuộc người đàn ông này cũng đã đến tìm cô ta.

“Cuối cùng anh cũng đã đến.”

“Anh có biết là em cô đơn bao lâu ở cái “quảng hoàng cung” này? em trống vắng đến nhường nào.”

Đinh Hồng Diệu lạnh nhạt nói: “Ngày hôm nay tôi đến đây tìm cô không phải là bởi vì tôi thích cô, mà là bởi vì tôi có chuyện nhất định phải nhờ cô giúp đỡ.”

Rất thiết thực, rất vô tình.

Nhưng mà Đinh Hồng Diệu cũng biết rõ tính tình của Bành Á Linh, lúc này nói yêu hay là không yêu thì cũng quá giả rồi. Bành Á Linh là một người rất cảm tính, người nào càng nói dối với cô ta thì cô ta càng không thể chấp nhận.

Bành Á Linh thích Đinh Hồng Diệu, phần lớn là bởi vì thích tính cách ngạo mạn ngông cuồng của Đinh Hồng Diệu.

Cho nên, sau khi nghe thấy lời nói tuyệt tình của Đinh Hồng Diệu, Bành Á Linh chẳng những không tức giận, ngược lại còn lộ ra nụ cười vui vẻ.

“Tốt quá rồi.”

“Hồng Diệu, em cho rằng anh sẽ giống như những người đàn ông xấu xa kia, vì lợi ích mà toàn nói dối.”

“Anh vẫn còn có thể giữ tính cách lạnh lùng của anh, duy trì sức hấp dẫn thuộc về riêng anh, vậy thì tốt quá, em thích anh chính là vì điểm này.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1433


CHƯƠNG 1433

Bành Á Linh đã bị Đinh Hồng Diệu tính toán gắt gao.

Cô ta tiếp tục nói: “Không sao hết, dù anh có thích em hay không, chỉ cần anh có thể đến đây tìm em thì em đã vui rồi.”

“Từ rất nhiều năm trước, em cũng đã nói chỉ cần anh lên tiếng thì em sẽ cố gắng hết mình mà giúp đỡ anh, ngày hôm nay anh đã lên tiếng rồi, đương nhiên em sẽ không nuốt lời.”

Trong lòng Đinh Hồng Diệu vui mừng khôn xiết.

Xem ra là người phụ nữ này thật sự ngu ngốc, đến mức không có thuốc chữa.

Yêu à?

Ha ha, trong suy nghĩ của Đinh Hồng Diệu, có thể sử dụng loại đồ vật “hư giả” này để đổi lấy lợi ích hiện thực, đúng là kiếm lời lớn.

Nhưng mà…

Không đợi Đinh Hồng Diệu vui mừng bao lâu, Bành Á Linh liền nói ra lời khiến anh ta phải tuyệt vọng.

“Nhưng mà giúp anh thì giúp đó, anh cũng phải cố gắng bày tỏ thành ý một chút.”

“Em muốn anh l*m t*nh nhân của em.”

Bành Á Linh đã đề cập đến vấn đề này từ nhiều năm trước, năm đó Đinh Hồng Diệu không hề suy nghĩ gì mà từ chối ngay, năm nay hình như là không thể từ chối được rồi.

Đinh Hồng Diệu nghiến răng nói: “Được, tôi đồng ý với cô.”

Làm vậy là trái với lương tâm.

Nhưng mà vì để đối phó với Giang Nghĩa, vì để có được lợi ích lớn hơn nữa, anh ta đồng ý.

Nhưng Đinh Hồng Diệu đã suy nghĩ đơn giản quá rồi.

Chỉ nói suông thì xong việc à?

Không đơn giản như vậy đâu.

Bành Á Linh cười khanh khách, giang hai tay rồi nói: “Vậy bắt đầu đi.”

Đinh Hồng Diệu ngơ ngẩn: “Bắt đầu? Bắt đầu cái gì?”

“Làm chuyện mà tình nhân nên làm.”

“Là… là chuyện gì?”

Bành Á Linh cười xấu xa trả lời: “Loại chuyện đó làm sao có thể nói thẳng như vậy được chứ, em muốn anh ôm em vào căn phòng trên lầu hai, đặt em trên giường nệm cao su, làm những chuyện mà tình nhân nên làm với nhau.”

Đinh Hồng Diệu không phải là kẻ ngốc, làm sao có thể không hiểu được ý tứ trong đó chứ.

Chỉ là anh ta thật sự không thể làm được.

Không nói đến chuyện anh ta căn bản không thích Bành Á Linh, chỉ là thế lực sau lưng người phụ nữ này đã khiến anh ta sợ hãi, chuyện l*m t*nh nhân trong bóng tối cũng chỉ là đồng ý bằng miệng, nhưng cho đến bây giờ anh ta cũng chưa từng nghĩ như thế.

Kết quả là Bành Á Linh không cho người khác có cơ hội bao biện.

Bạn đã lên tiếng đồng ý, vậy thì phải dùng thân thể để thực hiện, chỉ có như vậy thì cô ta mới có thể giúp đỡ cho bạn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1434


CHƯƠNG 1434

Phải làm sao đây?

Đinh Hồng Diệu nhìn cô gái trước mắt, nếu như bây giờ quay đầu bước đi, vậy thì cả đời này anh ta tiêu rồi, ngọn núi lớn Giang Nghĩa sẽ đè anh ta cả một đời, có lẽ là nhà họ Triệu cũng sẽ không tha thứ cho anh ta dễ dàng như thế.

Anh ta không có lựa chọn.

Ôm.

Đinh Hồng Diệu chẳng nói chẳng rằng, anh ta nhấc chân bước lên phía trước bế thốc Bành Á Linh lên, ôm cô ta kiểu công chúa.

Anh ta cứ ôm Bành Á Linh như thế, bước từng bước một đi lên cầu thang.

Lúc này, Bành Á Linh như một nàng công chúa được hoàng tử ôm, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc, nhịn không được mà vòng tay ôm cổ Đinh Hồng Diệu, hôn một cái lên trên mặt anh ta.

Cho dù Bành Á Linh biết rõ đối phương không thích mình, biết rõ phía sau hành vi thân mật này chính là lợi ích.

Nhưng mà cũng không sao hết.

Đời này kiếp này, không có được trái tim của Đinh Hồng Diệu, có được thân thể của anh ta thì cũng đã đủ rồi.

Đi lên lầu đóng cửa lại.

Làm những chuyện mà tình nhân nên làm.

Một đêm này, Đinh Hồng Diệu đã từ bỏ lòng tự trọng của mình, một đêm này, rốt cuộc Bành Á Linh không còn cô đơn nữa.

Sáng ngày hôm sau.

Trong phòng khách biệt thự, Bành Á Linh ngồi sát Đinh Hồng Diệu, trên ghế salon ở bên cạnh là Đinh Hoàng Liễu cả đêm không ngủ.

Nhìn mối quan hệ thân mật của anh trai mình và Bành Á Linh, trong lòng Đinh Hoàng Liễu đã biết rõ tối ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

Chuyện đã đến nước này, nhiều lời cũng vô ích.

Cô ta nghiến răng? Anh ta đã hi sinh nhiều như thế, dù sao thì cũng nên có được chút bù đắp thực tế chứ nhỉ?

Bành Á Linh đã nhìn ra tâm tư của bọn họ, cô ta hỏi thẳng: “Nói đi, hai người đã gặp phải phiền phức gì, chuyện khác thì tôi không dám nói, chỉ cần là chuyện ở khu Giang Nam thì không có chuyện gì mà Bành Á Linh này không thể giải quyết.”

Một khu Giang Nam nho nhỏ căn bản kém hơn thủ đô rất nhiều.

Cho dù là gia tộc lớn nhất ở đây thì đến thủ đô cũng chẳng có giá trị là bao.

Cho dù nơi này chỉ có một ít thế lực của nhà họ Triệu, nhưng cũng đủ để có thể khiến cho toàn bộ khu Giang Nam không thể yên bình.

Đinh Hoàng Liễu cũng không kiêng dè, cô ta nói thẳng: “Chúng tôi muốn cô giúp đỡ tiêu diệt một người.”

“Ồ, chỉ là tiêu diệt một người thôi à?” Bành Á Linh có hơi bất ngờ, dựa vào sự hiểu biết của cô ta đối với Đinh Hồng Diệu, tiêu diệt một người là chuyện dễ như trở bàn tay, hoàn toàn không cần phải có sự hỗ trợ của cô ta.

Bành Á Linh tò mò hỏi: “Ai mà lại có bản lĩnh như thế, thậm chí ngay cả Hồng Diệu mà cũng không thể giải quyết được à. Đúng rồi, chồng của Hoàng Liễu cô tên là Đường Văn Chương gì đó nhỉ, chức vị ở biên giới phía đông cũng không phải là thấp, cậu ta cũng không được à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1435


CHƯƠNG 1435

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng sự thật chính là như thế.

Dù là Đường Văn Chương hay là Đinh Hồng Diệu, ai cũng bị Giang Nghĩa đùa bỡn xoay vòng vòng để làm nhục hết lần này đến lần khác.

Nhìn thấy phản ứng của bọn họ, Bành Á Linh liền đoán được tình huống.

Cô ta dò hỏi: “Ở khu Giang Nam còn có một nhân vật như thế này nữa à, nói ra nghe thử xem là ai thế?”

Đinh Hoàng Liễu gạt ra hai chữ từ trong kẻ răng: “Giang Nghĩa.”

“Giang Nghĩa?”

Bành Á Linh nhíu mày, hình như đã từng nghe thấy cái tên này ở đâu đó rồi, có hơi quen tai, nhưng mà nhất thời lại không thể nhớ rõ.

Đinh Hoàng Liễu nói: “Cậu ta là em rể của chúng tôi, là chồng của Đinh Thu Huyền, hiện tại là giám đốc thu mua Star Jewelry.”

Bành Á Linh cười nói: “Đúng đúng đúng, tôi đã nói là mình đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó mà, trước đó cậu ta còn phát trực tiếp cắt đá thô, hiện trường rất náo nhiệt, hóa ra người mà các người muốn đối phó lại là cậu ta à? Cậu ta không phải chỉ là một nhân viên thôi hả, hơn nữa còn không phải là tổng giám đốc, chỉ là một nhân vật nhỏ như vậy mà thôi, hai người có thể giải quyết một cách dễ dàng mà nhỉ?”

Đinh Hồng Diệu thở dài: “Không đơn giản như vậy đâu. Con người Giang Nghĩa quỷ kế đa đoan, mặc dù chúng tôi đã sử dụng rất nhiều cách, nhưng vẫn bị cậu ta nhìn thấu, thậm chí còn có thể khiến chúng tôi lấy đá đập vào chân mình.”

“Hơn nữa lần nào Giang Nghĩa cũng có thể gặp dữ hóa lành, tôi cứ cảm thấy là sau lưng của cậu ta còn có người, nhưng mà lại không điều tra ra được.”

Bành Á Linh cười nói: “Được rồi được rồi, tôi không muốn nghe đâu, rất là nhàm chán, mặc kệ thế lực sau lưng Giang Nghĩa là ai, ở trong mắt nhà họ Triệu đó chỉ là rác rưởi mà thôi.”

Cô ta nhìn Đinh Hồng Diệu: “Anh muốn giải quyết Giang Nghĩa như thế nào, dù sao thì cậu ta cũng là em rể của anh mà, có cần phải nương tay một chút không?”

“Không cần đâu.” Đinh Hồng Diệu nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi muốn cậu ta phải chết, chết càng thảm càng tốt, tốt nhất là tôi có thể tự tay lóc thịt cậu ta, móc mắt cậu ta, làm như vậy thì mới có thể xóa bỏ mối hận trong lòng tôi.”

Bành Á Linh gật gật đầu: “Được thôi, nếu như anh đã muốn làm như vậy, thế thì em sẽ làm theo ý anh.”

Quay đầu lại, cô ta nói với quản gia: “Chú Triệu, làm phiền chú sắp xếp cho người “mời” Giang Nghĩa đến đây giúp tôi, thuận tiện giúp tôi chuẩn bị kỹ “đồ”, ngày hôm nay chúng ta sẽ giải quyết tại nhà.”

Sáng hôm sau, Giang Nghĩa một thân một mình đến một khách sạn sang trọng nhất ở khu Giang Nam, đặt một phòng có thể chứa đủ hai mươi người.

Đồng thời, anh còn sắp xếp đầu bếp bắt đầu chuẩn bị thức ăn.

Ngày hôm nay nhất định phải làm một ít chuyện.

Lấy điện thoại di động ra, anh gọi cho Lâm Chí Cường.

“A lô lão đại, có chuyện gì muốn dặn dò à?”

Giang Nghĩa im lặng một lúc, giọng nói trầm thấp lên tiếng: “Gọi cho tôi những người đứng đầu các bộ phận đến đây chờ một lát nữa tôi sẽ gửi vị trí cụ thể cho cậu.”

Lâm Chí Cường giật mình: “Lão đại, anh muốn làm cái gì thế?”

Giang Nghĩa thở dài một hơi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1436


CHƯƠNG 1436

“Đến khu Giang Nam lâu như vậy rồi, chưa từng công khai lộ mặt, bây giờ là thời điểm nên lộ diện rồi, sắp xếp một vài công việc.”

Nghe thấy lời này, Lâm Chí Cường cảm giác không thích hợp, anh ta đi theo Giang Nghĩa nhiều năm như thế, anh ta biết rất rõ tính cách của Giang Nghĩa.

“Lão đại, có phải là anh… không muốn làm nữa?”

Giang Nghĩa cười ha ha: “Vẫn là cậu hiểu tôi.”

“Không phải chứ, lão đại, có biết bao nhiêu người dòm ngó vị trí tổng phụ trách khu Giang Nam, anh nói không làm là không làm à, chắc là cấp trên không để ý đâu nhỉ?”

Giang Nghĩa nói: “Lúc trước tôi đã nói là mình sẽ tạm thời tiếp nhận, sau khi ổn định tình hình khu Giang Nam rồi thì sẽ chuyển cho người khác, bây giờ khu Giang Nam đã đi vào quỹ đạo, tôi cũng muốn trở về cuộc sống bình thường, sống qua ngày, chút yêu cầu đó cũng không thể đáp ứng với tôi à?”

Lâm Chí Cường nói: “Em không quan tâm nhiều chuyện như thế, dù sao thì anh đi đâu thì em đi đó, em mãi mãi đi theo lão đại.”

Giang Nghĩa tuổi nói: “Được rồi, tranh thủ thời gian hẹn mọi người đến đây giúp tôi đi, ngày hôm nay tôi phải giao tất cả các công việc lại, chuẩn bị để tôi về hưu.”

“Vâng, để em liên lạc với người đứng đầu các bộ phận.”

Vừa mới chuẩn bị tắt điện thoại, Giang Nghĩa lại bổ sung thêm một câu: “Lần này phải nói cho rõ ràng là, Giang Nghĩa – tổng phụ trách khu Giang Nam mời bọn họ đến dùng tiệc.”

“Được, em đảm bảo sẽ thông báo rõ ràng.”

Sau khi dẫn dắt tất cả xong xuôi, Giang Nghĩa mới cúp điện thoại.

Anh dựa lưng vào ghế, nhớ lại trong mấy ngày nay mình đã làm không ít chuyện cho khu Giang Nam, đây cũng là lúc nên buông tay giao cho người mới quản lý.

Đợi sau khi xử lý xong mấy chuyện cuối cùng, anh sẽ yên tâm ở nhà bầu bạn với vợ.

Năm năm trước đó tham gia quân ngũ anh đã nợ Đinh Thu Huyền nhiều lắm rồi, cần có thời gian để bù đắp.

Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên cửa phòng bao lại bị người đẩy ra.

Giang Nghĩa giật mình, nhanh như vậy mà đã có người đến rồi à?

Không đúng, vừa mới tắt điện thoại có bao lâu, cho dù hiệu suất làm việc của Lâm Chí Cường có cao thì cũng không có khả năng gọi người đến đây nhanh như thế.

Anh giương mắt nhìn lên, người bước vào là một người đàn ông cao lớn.

Không phải là người đứng đầu của bộ phận, cũng không phải là nhân viên phục vụ.

Giang Nghĩa cau mày: “Anh tìm ai?”

Người đàn ông to lớn nhìn chằm chằm vào Giang Nghĩa, lạnh lùng hỏi: “Mày là Giang Nghĩa?”

Giọng điệu này, thái độ này.

Là kẻ thù.

Giang Nghĩa cũng lạnh lùng trả lời: “Ngày hôm nay tôi không mời khách, ai không liên quan thì cút đi.”

Anh ta bật cười.

“Thằng nhóc mày ngông cuồng lắm đấy.”

“Bữa tiệc tối nay của mày sẽ bị hủy, đi theo tao.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1437


CHƯƠNG 1437

Nói xong, anh ta bước lên muốn nắm lấy cánh tay của Giang Nghĩa, bộ dạng có vẻ như là bình thường bắt nạt người khác đã quen, căn bản không tôn trọng ai, chuẩn bị kéo Giang Nghĩa đi.

Nhưng hiển nhiên là anh ta không để ý đến sức chiến đấu của Giang Nghĩa.

Đã lâu lắm rồi không đánh nhau, điều này cũng không có nghĩa là Giang Nghĩa sẽ không đánh nhau.

Không đợi tay của anh ta đưa tới, Giang Nghĩa đã nâng chân lên nhấc chân rất cao, trực tiếp đá vào cằm của anh ta.

Người đàn ông cao to vạm vỡ bị đá một cái, cả người bay thẳng ra bên ngoài, bịch một tiếng ngã cái rầm xuống đất, đập đầu vào chân ghế.

Trong nháy mắt máu tươi tuôn ra rồi ngất đi.

Giang Nghĩa vô cảm ngồi yên tại chỗ, trong tay bưng tách trà giống như là chưa có chuyện gì xảy ra.

Chẳng mấy chốc lại có người đến.

Lần này, bước vào là một lão giả tóc trắng bạc phơ, mặc trên người bộ áo vải, trông có vẻ không phải là người bình thường.

Lão giả nhìn người đàn ông cao to dưới đất, vuốt chòm râu: “Thân thủ tốt đó.”

Giang Nghĩa liếc nhìn ông ta: “Hình như là chúng ta không quen nhau?”

“Không quen.”

“Vậy là ông có thể đi rồi, ngày hôm nay tôi còn có tiệc, không mời.”

Lão giả cười lạnh: “Tôi không quan tâm ngày hôm nay cậu mời ai, chắc chắn bữa tiệc sẽ không được tổ chức, cậu nhất định phải đi với tôi một chuyến.”

Giang Nghĩa khá ngạc nhiên: “Khẩu khí của ông lớn đó.”

Lão giả ngẩng đầu lên, nói một cách vô cùng mỉa mai: “Khẩu khí lớn hả, haha, lời nói của người nhà họ Triệu cũng được coi là khẩu khí lớn à?”

Nhà họ Triệu

Giang Nghĩa khẽ nhíu mày: “Là nhà họ Triệu nào?”

“Còn có nhà họ Triệu nào nữa?”

Lão giả khinh bỉ nhìn Giang Nghĩa: “Sao vậy, chẳng lẽ ngay cả nhà họ Triệu ở thủ đô mà cậu cũng không biết à?”

Nhà họ Triệu ở thủ đô?

Ha ha, Giang Nghĩa không những không tức giận mà còn cười, không ngờ là mình còn chọc phải một người ghê gớm như thế.

Anh hỏi: “Nhà họ Triệu ở thủ đô xa xôi có liên quan gì với khu Giang Nam?”

Lão giả cười lạnh: “Đây là chuyện mà cậu cần quan tâm à, thế lực nhà họ Triệu trải rộng khắp thiên hạ. Ở khu Giang Nam, có vài người thì có gì mà đáng để ngạc nhiên?”

Đúng là không có gì để ngạc nhiên.

Dựa vào mạng lưới quan hệ khổng lồ của nhà họ Triệu ở thủ đô, có người ở khu Giang Nam cũng không phải là chuyện kỳ quái.

Chỉ là…

Giang Nghĩa tò mò hỏi: “Hình như là tôi và nhà họ Triệu không hề có chút liên quan gì với nhau, tại sao người nhà họ Triệu đột nhiên lại đến tìm tôi, hơn nữa còn là người đến có ý xấu.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1438


CHƯƠNG 1438

Đúng là Giang Nghĩa rất thắc mắc.

Đang yên đang lành, sao anh lại đắc tội với nhà họ Triệu”

Trong danh sách kẻ thù của anh, hình như là nhà họ Triệu chưa từng xuất hiện.

Lão giả nói: “Cậu đắc tội với nhà họ Triệu như thế nào đều không quan trọng, quan trọng nhất chính là cậu đã đắc tội với nhà họ Triệu rồi, cậu nhanh chân đi theo tôi đi, nếu như cậu biểu hiện tốt thì tôi có thể để lại một cái xác nguyên vẹn.”

Lời nói này đủ hung ác.

Nhưng Giang Nghĩa lại mỉm cười, khoác khoác tay với lão giả: “Nếu như bình thường thì tôi sẽ đi, ngày hôm nay tôi thật sự không rảnh, khách khứa của tôi đều không phải là người bình thường, tôi không thể bỏ mặc được.”

“Nếu như nhà họ Triệu các người có tâm, vậy thì phải hẹn trước với tôi, để tôi sắp xếp thời gian, đợi đến lúc phù hợp thì sẽ đến đó.”

Nghe thấy lời này, lão giả tức giận muốn phát điên.

Bình thường ai mà nghe thấy ba chữ nhà họ Triệu thì đã bị dọa cho hoảng sợ tè cả ra quần, nhưng mà Giang Nghĩa lại có vẻ như căn bản không hề coi trọng nhà họ Triệu.

“Sao có thể như thế được.”

Lão giả nổi giận: “Thằng nhóc kia, cậu thật sự cho rằng ông đây đến đây mời cậu hả?”

“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, người đâu, trói thằng nhóc láo xược này lại đưa đến biệt thự nhà họ Triệu.”

Ngay lập tức, có bảy tám người vọt vào, nhìn tư thế có vẻ như là muốn ra tay.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng còi cảnh sát.

Lão giả nhíu mày: “Sao lại có cảnh sát đến đây?”

Ông ta nhìn về phía Giang Nghĩa rồi cười lạnh: “Thằng nhóc kia, cậu cho rằng báo cảnh sát thì có thể thoát khỏi nguy hiểm à? Nói cho cậu biết, cho dù cảnh sát có đến đây thì chúng tôi cũng có thể đưa cậu đi ngay trước mặt cảnh sát.”

Giang Nghĩa dựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng phun ra ba chữ: “Tôi không tin.”

Thái độ của Giang Nghĩa vô cùng tự tin, khiến lão giả phải cảm thấy bất ngờ, trong lòng thầm nhủ người này thật sự không biết sự lợi hại của nhà họ Triệu, hay là giả vờ không biết?

Lão giả vuốt vuốt chòm râu: “Đúng là có mắt mà không biết thái sơn, ngày hôm nay tôi sẽ để cho cậu biết sự lợi hại của nhà họ Triệu.”

Đang nói chuyện, có một người đàn ông bước vào phòng bao.

Chính là Tạ Mạnh Trí, người đứng đầu đội cảnh sát.

Anh ta vừa liếc mắt thì liền nhìn thấy lão giả, trong lòng tự nhủ sao tổng phụ trách lại mời người nhà họ Triệu đến đây vậy chứ, rốt cuộc là muốn làm cái gì?

Tạ Mạnh Trí không rõ chân tướng bước vào phòng, cung kính nói với lão giả: “Ông Triệu, là ngọn gió nào đã đưa ông đến đây vậy?”

Lão giả nhìn sang, là người quen.

“Ôi chà, tôi cho rằng chỉ là mấy tên cảnh sát nhỏ nhoi đến đây, không ngờ lại là cậu Tạ à.”

“Cậu Tạ à, cậu làm việc nghiêm túc quá nhỉ, có chút chuyện nhỏ mà đích thân cậu phải ra mặt.”

Tạ Mạnh Trí nói thầm trong lòng, tổng phụ trách tự mình yêu cầu có mặt ở bữa tiệc, làm sao có thể là chuyện nhỏ được chứ? Cái ông già này đúng là không biết nói chuyện.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1439


CHƯƠNG 1439

Còn chưa đợi anh ta lấy lại tinh thần, lão giả tiếp tục nói: “Cậu Tạ, chuyện ngày hôm nay là chính mợ chủ nhà họ Triệu đã tự mình ra lệnh, không liên quan gì với phía cảnh sát các cậu, cậu vẫn nên dẫn người rút lui đi.”

Nếu như là bình thường, chỉ cần lão giả nói ra câu nói này thì Tạ Mạnh Trí không muốn đi cũng phải đi.

Mặc dù lão giả không có quân hàm, nhưng mà người ta là quản gia của mợ chủ nhà họ Triệu, là người đại diện cho thế lực của nhà họ Triệu ở khu Giang Nam.

Chỉ là một đội trưởng cảnh sát nhỏ nhoi thì làm sao có thể không cho người ta mặt mũi được chứ?

Nhưng mà ngày hôm nay…

Tạ Mạnh Trí nhăn nhó mặt mày, căn cứ vào kinh nghiệm phá án nhiều năm của anh ta mà phán đoán, chuyện mà lão giả đang nói cùng với chuyện mà anh ta đang suy nghĩ rất có thể không phải là cùng một chuyện.

Thế là, anh ta thăm dò hỏi: “Ông Triệu, ngày hôm nay ông đến đây rốt cuộc là muốn làm cái gì?”

Lão giả lạnh lùng nói: “Làm việc theo mệnh lệnh của mợ chủ nhà chúng tôi, đến đây để đưa một người trở về.”

“Hả, là ai?”

“Là cậu ta.”

Lão giả chỉ tay vào phòng bao, Tạ Mạnh Trí bước ra phía trước một bước, ló đầu vào trong xem xét, vừa liếc mắt thì liền nhìn thấy Giang Nghĩa đang ngồi đó dùng trà.

Trong nháy mắt, Tạ Mạnh Trí vô cùng choáng váng.

Đây không phải là tổng phụ trách à?

Ông Triệu bị điên rồi, lại dám nói là đưa tổng phụ trách đi, ai cho ông ta có lá gan và quyền lực như thế?

Cho dù ông ta là người nhà họ Triệu thì cũng không có gan to như vậy.

Đừng nói chỉ là quản gia nho nhỏ của nhà họ Triệu khu Giang Nam, cho dù là gia chủ nhà họ Triệu có đến đây thì cũng không dám nói chuyện với Giang Nghĩa như thế.

Đó là tổng phụ trách khu Giang Nam, là chiến thần Tu La biên giới phía tây.

Nhà họ Triệu các người là gia tộc lớn, nhưng ở trước mặt người ta thì không đáng nhắc tới đâu.

Tạ Mạnh Trí xấu hổ hắng giọng, muốn xác nhận một lần nữa: “Ông Triệu, ông chắc chắn là phải đưa người ở trong này đi à?”

Lão giả cười nói: “Đương nhiên rồi?”

“Vậy ông Triệu, ông có biết người đó là ai không?”

“Ha ha, nhà họ Triệu muốn dẫn ai đi còn cần phải biết thân phận của người đó à, chẳng lẽ biết thân phận của cậu ta thì nhà họ Triệu không thể động vào?”

Trong suy nghĩ của lão giả, ở toàn bộ khu Giang Nam này chẳng có ai mà nhà họ Triệu không thể động.

Tạ Mạnh Trí gật gật đầu, mình đã nhắc nhở ông ta rồi, kết quả ông già này lại không coi ra gì, là do ông muốn chết, vậy thì không thể trách ai được.

Lúc này, lão giả nói với Tạ Mạnh Trí: “Cậu Tạ, lúc nãy tôi đã nói với thằng nhóc đó rồi, tôi sẽ đưa cậu ta đi ngay trước mặt cảnh sát, kết quả là cậu ta lại nói không tin. Haha, cậu Tạ, cậu cảm thấy tôi có thể đưa cậu ta đi trước mặt cảnh sát không?”

Nhìn bề ngoài như là lão giả đang tìm mặt mũi cho mình, nhưng trên thực tế là đang xem thường cảnh sát.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1440


CHƯƠNG 1440

Lão giả ỷ vào thế lực của nhà họ Triệu, mấy năm nay không ít lần làm xằng làm bậy ở khu Giang Nam, cho đến nay Tạ Mạnh Trí đều nén giận mà không dám chọi cứng với người ta.

Cho nên, lão giả khi dễ Tạ Mạnh Trí đã thành quen.

Ngày hôm nay ông ta muốn khi dễ Tạ Mạnh Trí ngay trước mặt Giang Nghĩa, để Giang Nghĩa biết thực lực của ông ta, thể hiện thanh thế một chút.

Nếu là bình thường thì Tạ Mạnh Trí sẽ nhịn.

Nhưng mà ngày hôm nay thì khác.

Tạ Mạnh Trí khẽ cười, chỉ chỉ vào trong rồi nói: “Chính miệng người trong đó đã nói là không tin à?”

Lão giả gật đầu: “Đúng vậy, cậu ta là ếch ngồi đáy giếng, không biết sự lợi hại của nhà họ Triệu chúng tôi. Cậu Tạ, cậu cứ để cho cậu ta thấy…”

Không đợi lão giả nói xong, Tạ Mạnh Trí đã giơ tay ra hiệu kêu ông ta đừng nói nữa.

Tạ Mạnh Trí lập tức thu hồi nụ cười, đổi thành một gương mặt lạnh như băng, giọng nói vô cùng lạnh lẽo: “Lão Triệu, tuổi của ông cũng không còn nhỏ, sao lại có thể không hiểu chuyện như thế?”

Cái gì?

Lão giả trợn tròn cả mắt.

Nói cái gì vậy, Tạ Mạnh Trí bị điên rồi hả? Lại dám dùng thái độ này mà nói chuyện với mình?

“Tạ Mạnh Trí.”

“Lão Triệu.” Tạ Mạnh Trí giận giữ hét lên: “Cảnh sát chúng tôi là cảnh sát nhân dân, bảo vệ lợi ích cho nhân dân mà không phải là bảo vệ lợi ích của nhà họ Triệu các ngươi. Ngày hôm nay, các người không có bất cứ lý do gì có thể đưa người ở bên trong đi, nếu đã như vậy, thế thì chúng tôi sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ nữa.”

Dừng lại một chút, anh ta tiếp tục nói: “Nói cho ông biết, nếu như ông dám làm loạn thì tôi sẽ khiến ông phải trả giá bằng máu.”

Đủ tàn nhẫn.

Đủ tuyệt tình.

Lão giả ngơ ngác nhìn Tạ Mạnh Trí, từ đó cho đến giờ, từ trước cho tới nay chưa từng nhìn thấy Tạ Mạnh Trí nói chuyện như thế.

Bị điên rồi hả?

“Cậu hay lắm Tạ Mạnh Trí, lại dám nói chuyện với người nhà họ Triệu như thế, người đâu.”

Lão giả lại vung tay lên, có hơn mười tên vọt vào.

Tạ Mạnh Trí cũng nghiêm túc: “Ông chuẩn bị đánh lén cảnh sát à?”

Lúc nói chuyện, anh ta đã đưa tay móc súng ra nhấn vào trán lão giả, cùng lúc đó một nhóm cảnh sát ở bên ngoài đã vọt vào, đồng loạt móc súng chuẩn bị bóp cò.

Tạ Mạnh Trí lạnh lùng nói: “Tất cả nghe lệnh, những người này đều là phần tử tà ác, chỉ cần phát hiện bọn họ có bất cứ hành vi nào không thích hợp thì lập tức nổ súng g**t ch*t.”

“Vâng!”

Trong lúc nhất thời cả nhà hàng lặng ngắt như tờ.

Những người khách đang dùng cơm bị dọa ngồi trốn vào trong góc.

Người mà lão giả mang đến cũng bị dọa vứt bỏ vũ khí trong tay, đây là lần đầu tiên mà người nhà họ Triệu cảm thấy kinh ngạc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1441


CHƯƠNG 1441

Có làm như thế nào lão giả cũng không ngờ chỉ là một đội trưởng cảnh sát nho nhỏ mà lại dám dùng súng chỉ vào trán của ông ta, còn dám uy h**p ông ta.

Hôm nay ra ngoài không xem ngày à?

Tạ Mạnh Trí nhìn chằm chằm vào lão giả mấy giây rồi ra lệnh: “Bắt hết tất cả bọn họ đưa vào cục cảnh sát.”

Lão giả tức giận không thôi.

“Họ Tạ kia, cậu có biết là mình đang làm cái gì không hả, người nhà họ Triệu mà cậu cũng dám bắt?”

“Ha ha, tại sao người nhà họ Triệu thì lại không thể bắt, chỉ cần là phạm pháp phản quốc, đội trưởng đội cảnh sát này nhất định phải bắt.”

Nói xong, Tạ Mạnh Trí lấy còng tay ra.

Trong mắt lão giả hiện lên vẻ bối rối: “Cậu muốn làm cái gì?”

“Làm gì à, lão Triệu, ông là người chỉ huy đám người này, đàn em bị bắt, thế thì chỉ huy có thể trốn được à?”

Nói xong, Tạ Mạnh Trí liền còng lão giả lại.

Lão giả có chết cũng không ngờ rằng ông ta nhận lệnh đến đây bắt Giang Nghĩa, kết quả lại bị Tạ Mạnh Trí không biết tốt xấu bắt lại.

Đúng là tà môn.

Sau khi bắt lão giả lại, lúc này Tạ Mạnh Trí mới đi vào phòng bao.

Cũng không dám ngồi, anh ta đứng bên cạnh Giang Nghĩa: “Tổng phụ trách, ngài quyết định xử lý những người này như thế nào?”

Giang Nghĩa cười nói: “Bọn họ chỉ là đầy tớ mà thôi, bắt bọn họ lại cũng chẳng có tác dụng gì như vậy đi, cậu tung tin nói là ông Triệu và người của ông ta đã bị bắt, thuận thế kéo thế lực sau lưng bọn họ ra.”

Tạ Mạnh Trí nhíu mày.

“Tổng phụ trách thế lực sau lưng là nhà họ Triệu ở thủ đô.”

“Nếu như kéo quá nhiều, e là sẽ rước phải phiền phức không cần thiết.”

Giang Nghĩa lạnh lùng nhìn anh ta: “Tạ Mạnh Trí, sao cậu lại sợ phần tử phạm tội như thế?”

Một câu nói này đã dọa Tạ Mạnh Trí đổ mồ hôi lạnh cả người.

Thật ra thì không phải là anh ta sợ, mà là do nhiều năm trước bị ép thành thói.

Anh ta vội vàng cúi đầu nói: “Tôi xin lỗi, tôi đã biết sai rồi, tôi sẽ đi làm theo lời ngài dặn, từ trước đến nay nhà họ Triệu ỷ vào thế lực ở thủ đô mà vẫn luôn làm xằng làm bậy ở khu Giang Nam, không có người nào trị bọn họ, nếu như ngày hôm nay tổng phụ trách đã kiên quyết muốn diệt trừ đám cỏ dại này, vậy thì Tạ Mạnh Trí tuyệt đối sẽ xông pha phía trước làm lưỡi liềm nhổ cỏ cho ngài.”

Lúc này, Giang Nghĩa mới hài lòng gật đầu.

Tạ Mạnh Trí lập tức rời khỏi phòng bao, đi làm việc theo ý Giang Nghĩa.

Ở một bên khác.

Trong căn biệt thự xa hoa nhà họ Triệu.

Bành Á Linh kéo tay Đinh Hồng Diệu, đút nho cho anh ta ăn, giống như là một đôi tình nhân ngọt ngào hạnh phúc, Đinh Hoàng Liễu ngồi ở một bên nhìn thấy mà cả người nổi hết da gà.
 
Back
Top Dưới