Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1382


CHƯƠNG 1382

Những lời này làm Weiss cực kỳ tức tối.

Luận mồm miệng, Weiss vẫn thua.

Anh ta hừ lạnh một tiếng, khinh thường mà nói: “Giang Nghĩa, anh bây giờ cứ đắc ý đi, đợi khi chính thức bắt đầu cắt đá, đợi tới khi đá anh cắt ra đều là đá thô rác rưởi, tôi xem anh còn cười nổi không?”

Giang Nghĩa xua tay: “Sẽ không đâu, đá thô rác rưởi đều đã bị anh mua hết rồi, tôi cho dù muốn cắt ra đá thô rác rưởi cũng khó.”

“Anh!!”

Weiss tức đến mức hừ lạnh, vốn muốn áp chế Giang Nghĩa, kết quả câu nào cũng bị Giang Nghĩa kháy trở lại.

Sau đó, anh cũng không tìm không vui cho mình nữa.

“Giang Nghĩa, vậy tôi phải nhìn xem, lát nữa anh còn có thể cười nổi không?”

“Được.”

Lúc này, Đinh Phong Thành đi tới nói: “Xem ư? Anh có tư cách gì xem ở đây? Bảo vệ, mau đuổi những tên khốn này ra ngoài.”

“Khoan đã.” Giang Nghĩa ngăn lại: “Vào cửa chính là khách, nếu tổng giám đốc Weiss người ta muốn xem livestream cắt đá của tôi, vậy thì để anh ta xem có sao đâu chứ? Phải biết, lúc đó người ta đã tốn 9000 tỷ mua một đống đá thô rác rưởi về cắt, suýt nữa tức chết ở trên giường bệnh, bây giờ anh còn không để người ta xem cho đã mắt sao?”

Đinh Phong Thành gật đầu: “Vậy được, để bọn họ ở lại xem, nhưng bọn họ dám có bất cứ hành vi không chuẩn mực gì, tôi sẽ lập tức ném bọn họ ra ngoài.”

Ở phương diện bảo vệ Giang Nghĩa, không ai tích cực hơn Đinh Phong Thành.

Giang Nghĩa phất tay: “Cũng đừng để người ta đứng không, nào, cho chỗ ngồi.”

Lập tức, có nhân viên phục vụ bê ghế cho Weiss và Đan Long Hưng, để bọn họ có thể ngồi xem livestream cắt đá.

Giang Nghĩa nói: “Tất cả ngồi vững rồi chứ? Vậy thì bây giờ, livestream cắt đá chính thức bắt đầu!”

Ánh mắt của tất cả mọi người lần nữa đặt vào hàng trăm chiếc màn hình cỡ lớn ở xung quanh, nhìn những sư phụ cắt đá kia cắt đá thô tại chỗ, để chào đón hoạt động cắt đá lần này, mỗi nhà đều tìm tới những sư phụ cắt đá giỏi nhất.

Cuối cùng, hoạt động cắt đá đã bắt đầu.

Sư phụ đầu tiên nôn nóng bắt đầu cắt đá, nghe âm thanh xẹt xẹt của máy cắt, ánh mắt của mọi người đều bị thu hút.

Không tới 3 phút, cạch một tiếng, viên đá thô đầu tiên được cắt ra.

Phỉ thúy xanh đế vương!!

Viên đá thô đầu tiên cắt ra chính là Phỉ thúy xanh đế vương, đây là một khởi đầu rất tốt.

Giang Nghĩa nhìn sang Weiss, cười rồi hỏi: “Như thế nào?”

Weiss vui vẻ: “Viên đó đâu phải là đá thô của Star Jewelry các anh, là đá thô của công ty trang sức khác nhỉ? Anh vui mừng cái khỉ gì!”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Được, vậy chúng ta xem thử đá thô của Star Jewelry là gì.”

Màn hình số 37, đang livestream hiện trường cắt đá thô của Star Jewelry.

Trải qua một loạt các thao tác, viên đá thô đầu tiên của Đan Long Hưng được cắt ra, đáng tiếc, không phải là đá quý giá gì, mà là đá thô khá bình thường, hàm lượng ngọc bên trong bình thường.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1383


CHƯƠNG 1383

Không lời, cũng không lỗ.

Giang Nghĩa lắc đầu, thở dài nói: “Haizz, mở màn không thuận lợi, viên đầu tiên vậy mà là đá thô bình thường.”

Weiss cũng không vui lắm.

Rõ ràng lô hàng đó của anh ta đều là đá thô rác rưởi mới đúng, sao lại lòi ra một viên đá thô bình thường? Tuy không để Giang Nghĩa kiếm tiền, nhưng cũng không làm anh lỗ.

Điều này thuộc loại giữ được nguyên giá.

Weiss có chút không vui.

Anh ta lạnh lùng nói: “Giang Nghĩa, vận may này của anh không tệ, viên đầu tiên vậy mà có thể cắt ra đá thô bình thường. Có điều anh yên tâm, tiếp theo vận may của anh sẽ không tốt như vậy nữa, số đá thô còn lại đều là đá thô rác rưởi.”

Giang Nghĩa nhíu mày, hỏi: “Anh sao giống như rất hiểu về đá thô của tôi thế? Sao hả, trong này có trò quỷ gì sao?”

Weiss cười không nói.

Giang Nghĩa nói: “Vậy tôi phải mở to mắt nhìn cho rõ, đá thô tiếp theo, rốt cuộc có phải là đá thô rác rưởi không. Viên thứ hai của Star Jewelry, cắt!”

Không tới 3 phút, viên thứ hai đã cắt xong.

Là một khối ‘ngọc xanh tử mẫu’, giá trị của loại đá thô này kém hơn Phỉ thúy xanh đế vương, nhưng cũng thuộc đá thô cực phẩm, rất hiếm thấy.

Giang Nghĩa vỗ lồ ng ngực nói: “Aiya, may mắn không phải là đá thô rác rưởi. Tuy không có cắt ra đá thô quá cực phẩm, nhưng có thể cắt ra ngọc xanh tử mẫu, đó cũng là cực phẩm rồi.”

Lần này, mặt của Weiss có hơi xanh rồi.

Anh ta nhìn sang Đan Long Hưng ở bên cạnh: “Chuyện này rốt cuộc là như nào?”

Đan Long Hưng nhún vai: “Tôi không biết, tối hôm đó là anh dẫn chúng tôi làm việc, chúng tôi đều làm theo chỉ thị của anh, không nên như vậy mới đúng.”

Đúng vậy, tối hôm đó Weiss dẫn bọn họ đi làm việc, anh ta tận mắt nhìn đá thô trong kho của Giang Nghĩa bị đổi.

Vậy sao lại…

Lẽ nào Giang Nghĩa còn có đá thô tích trữ khác sao?

Không thể nào, trong thời gian ngắn như vậy, đâu có thể kiếm được trữ lượng lớn như vậy? Với lại, Giang Nghĩa đâu biết chuyện thay đổi đá thô, sao có thể tức thời sử dụng đá thô khác?

Weiss càng nghĩ càng không hiểu.

Có lẽ chỉ là trùng hợp, bên trong những đá thô rác rưởi đó cũng có một hai viên đá thô cực phẩm.

“Tiếp tục xem.” Weiss nghiến răng nói.

Tiếp theo viên thứ ba, trực tiếp khiến máu của Weiss chảy nhanh, hoàn toàn không bình tĩnh được nữa.

“Ngọc lục bảo, là ngọc lục bảo!”

Viên đá thô thứ ba của Star Jewelry trực tiếp cắt ra ngọc lục bảo đỉnh cấp nhất, giá trị cực cao!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1384


CHƯƠNG 1384

Weiss nghẹn lời rồi.

Anh ta là tới xem Giang Nghĩa xấu mặt, xem trò cười của Giang Nghĩa, kết quả bây giờ lại xem Giang Nghĩa biểu diễn, xem kỳ tích xảy ra, như này tính là chuyện gì?

“Không, không đúng, cái này không đúng!”

Weiss đập ghế đứng dậy, chỉ vào Giang Nghĩa nói: “Đá thô của anh có vấn đề, anh động tay động chân!”

Weiss cười như không cười nhìn Weiss, nhìn anh ta cả người không thoải mái.

“Tổng giám đốc Weiss, anh nói gì vậy?”

“Đá thô của bản thân tôi, tôi động tay chân gì chứ?”

Weiss cũng cảm thấy mình nói sai, đồ của bản thân người ta, động tay chân gì chứ?

Nhưng không thể không nói, quả thật là động tay động tay, nếu không không thể xuất hiện loại tình huống này, viên nào viên nấy đều là đá thô cực phẩm.

Những đá thô rác rưởi đó của anh ta thoáng cái đã biến thành đá thô cực phẩm, chuyện này sao có thể?

Weiss nghiến răng tiếp tục xem.

Càng xem càng nản lòng, càng xem càng rét lạnh trái tim, càng xem huyết dịch càng ‘sôi sục’.

Khoảng thời gian tiếp theo, Weiss thật sự là chứng kiến thời khắc của di tích, lô hàng đó của Star Jewelry, chất lượng quá cao rồi, gần như có một phần ba số đá thô đều là đá thô cực phẩm.

Không chỉ là Star Jewelry, tỷ lệ cắt ra ngọc của số đá thô của các công ty trang sức khác cũng rất cao.

Người nổi tiếng trong xã hội có mặt ở đây đều không nhìn nổi nữa, động lòng muốn chết, người nào người nấy giơ tay biểu thị muốn tiến hành mua tại chỗ.

“Viên đá thô tiếp theo của Star Jewelry, tôi mua!”

“Viên sau nữa, tôi mua.”

Trước khi bắt đầu hoạt động lần này, Giang Nghĩa đã nói rõ quy tắc cho mọi người, mỗi một viên đá thô trước khi cắt đều có thể tiến hành mua.

Đồng giá mỗi viên 900 triệu.

Giá cả này coi như khá đắt, bình thường sẽ không đưa ra giá cao như vậy.

Vậy nên lúc mới đầu, mọi người đều mang thái độ quan sát, căn bản không ai muốn bỏ nhiều tiền ra mua, nhưng thấy sau khi hết viên đá thô này tới viên đá thô khác cắt ra đá thô cực phẩm, bọn họ cũng không nhịn được nữa.

Bỏ ra 900 triệu để cược, đáng.

Dựa theo tỷ lệ cho ra ngọc như này, cứ ba viên đá thô thì có thể có một viên là cực phẩm, cũng tức là, cứ 3 người có một người sẽ trở thành người may mắn.

Mọi người đều muốn làm người may mắn này.

Nhất thời, bầu không khí ở hiện trường trở nên rất náo nhiệt, mỗi một viên đá thô trước khi cắt đều sẽ có người mua.

Nhân viên ở hiện trường sẽ tiến hành đăng ký, đánh ký hiệu, bảo đảm sẽ không xảy ra sai sót.

Người mua càng nhiều, Giang Nghĩa càng kiếm.

Tuy làm như vậy đá thô cực phẩm của anh sẽ bán khá rẻ, nhưng lại rất dễ dàng ‘tóm’ được những quan chức cấp cao, người nổi tiếng trong xã hội.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1385


CHƯƠNG 1385

Khiến bọn họ quấn chặt với Star Jewelry.

Tiền, lúc nào cũng có thể kiếm, nhưng muốn trói với những người này, cơ hội lại không nhiều.

Tâm tư của Giang Nghĩa, đó là lòng dạ Tư Mã Chiêu người ngoài đường cũng biết, nhưng lại không ai thoát được, mọi người đều cam tâm tình nguyện nhảy vào.

Bởi vì tính toán thật sự quá kỹ!

Thấy mọi người hăng hái, nhìn Giang Nghĩa thấu tóm mối quan hệ, Weiss không chịu được.

Anh ta một lòng muốn xem Giang Nghĩa xấu mặt, kết quả cái nhìn thấy là Giang Nghĩa ‘diễu võ giương oai’, điều này khiến trái tim của anh ta đau đớn không thôi.

“Tại sao?”

“Tại sao lại biến thành như này?”

Weiss không hiểu.

Lô đá thô rác rưởi mà anh ta sắp xếp sẵn đã đi đâu hết rồi?

“Anh muốn biết tại sao không?” Giang Nghĩa nhìn Weiss, khẽ mỉm cười rồi hỏi.

Weiss trừng mắt với Giang Nghĩa, nói không ra lời.

Giang Nghĩa cười lạnh lùng, chỉ vào người ở bên cạnh Weiss: “Hỏi thử anh ta sẽ rõ.”

Hửm?

Weiss xoay đầu nhìn, người ngồi bên cạnh là Đan Long Hưng.

Lúc này, Đan Long Hưng cũng không rúm nữa, cười ha ha đứng dậy: “Aiya không được rồi, tôi không diễn được nữa, đồ ngu Weiss, đến bây giờ cũng không nhìn ra ông đây chơi khăm anh sao?”

Hai mắt của Weiss cũng xanh lè.

“Đan Long Hưng? Đồ khốn.”

Đan Long Hưng nhún vai: “Weiss, mẹ kiếp anh còn có mặt mũi mắng tôi ư? Ông đây đi theo anh nhiều năm như vậy, vất vả khổ sở, hầu hạ anh trước sau. Kết quả thì sao?”

“Kết quả chính là tên khốn như anh vậy mà dùng dao gọt hoa quả kề vào cổ của tôi, muốn mạng của tôi!”

“Ông đây làm việc cho anh, anh còn muốn mạng của tôi, ha ha, xin lỗi, ông đây không hầu nữa! Tôi nói rõ cho anh biết, là tôi gọi điện cho giám đốc Giang, thông báo trước cho Giang Nghĩa kế hoạch hành động liên quan tới anh.”

Giang Nghĩa nói thuận theo lời của anh ta: “Cũng may nhờ có mật báo của Đan Long Hưng, tôi đã sắp xếp trước. Weiss, anh quả thật đã đổi hết đá thô trong kho của tôi, nhưng đá thô mà anh đổi không phải là đá thô cực phẩm của tôi, mà là…”

Khựng lại, Giang Nghĩa cười đầy tà ác rồi nói: “Đá mà anh đổi là đá nát tôi cho người bôi dầu vào.”

Đá nát bôi dầu?

Sắc mặt của Weiss tái mét, anh ta lần nữa bị Giang Nghĩa chơi xỏ.

Lô đá kia của anh ta có rác hơn nữa, đó cũng là đá thô, cũng có thể lấy được đá thô nhất định, có thể bán được ít tiền.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1386


CHƯƠNG 1386

Nhưng đá thô mà anh ta đổi đi kia là đá nát bôi dầu, nói không chừng là đá mà Giang Nghĩa cho người nhặt ở bên đường, đó là đá nát thật sự, một đồng cũng không bán được.

Dùng đá thô đổi lấy đá nát, loại chuyện ngu xuẩn này đoán chắc cũng chỉ có Weiss làm ra được.

Giang Nghĩa nói: “Tổng giám đốc Weiss, nếu anh không tin lời của tôi, có thể trở về xem thử ‘bảo vật’ của anh, xem thử đá mà anh đổi rốt cuộc là cái gì thì sẽ rõ thôi.”

Còn cần xem sao?

Cảnh tượng lúc này đã chứng minh lời của Giang Nghĩa.

Weiss tính đi tính lại, không tính được thuộc hạ của mình vậy mà bán đứng mình, đi chơi một nước cờ, sai cả ván cờ!

Phụt một tiếng, Weiss phun ra máu.

Sức khỏe của anh ta vốn vừa khôi phục, không được tức giận, nóng nảy.

Kết quả vì bị Giang Nghĩa chơi xỏ một trận, Weiss nộ hỏa công tâm, tức tới mức muốn mạng, cơ thể đương nhiên không chịu nổi.

Vết thương cũ vết thương mới, cùng bạo phát.

Mặt mày Weiss tái mét, giống như lá rụng bay theo gió.

Anh ta chỉ vào Giang Nghĩa, muốn mắng cũng không mắng được.

Mắng cái gì đây?

Là bản thân anh ta chủ động trêu chọc người ta, nếu anh ta chịu nhận thua, chịu thừa nhận sự tài giỏi của Giang Nghĩa thì sẽ không có kết cục như bây giờ.

Weiss, là thua bởi hai chữ: không phục.

Đối mặt với người khác, anh ta không phục có lẽ còn có thể tranh giành thử, nhưng đối mặt với Giang Nghĩa, anh ta thật sự không tranh lại.

Bất luận là mưu trí hay thân thủ, anh ta đều không bằng Giang Nghĩa.

Cuối cùng ngay cả thủ hạ anh ta tin tưởng nhất cũng phản bội mà đi, Weiss thua một cách thảm bại.

“Ông Rết, xin lỗi, con không thể tới thủ đô phò tá người nữa rồi.”

Bụp một tiếng, Weiss ngã ra đất.

Máu tươi chảy ra từ khóe miệng của anh ta, rơi trên đất, khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, điều mà trong lòng Weiss nghĩ vẫn là ông Rết, nếu Đan Long Hưng có được sự trung thành như này, có lẽ anh ta sẽ không thua rồi.

“Tổng giám đốc!”

Một đám người xông lên, vây lấy Weiss.

Nhìn tình trạng thê thảm của Weiss, Giang Nghĩa thở dài, anh ta cần gì phải vậy chứ?

“Mau đưa tới bệnh viện đi.” Giang Nghĩa lạnh nhạt nói.

Những thủ hạ kia vội vàng kiêng Weiss đi, để vào trên cáng, kiêng chạy ra khỏi đại sảnh.

Nói ra thì cũng nực cười, cái cáng này vốn là Weiss chuẩn bị cho Giang Nghĩa, nói cái gì mà Giang Nghĩa hôm nay sẽ chịu cảnh thất bại lớn của đời người, chịu không được mà ói máu ngất đi.

Kết quả thì sao?

Nực cười.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1387


CHƯƠNG 1387

Cái cáng của Weiss không phải chuẩn bị cho Giang Nghĩa, mà chuẩn bị cho chính anh ta.

Cấp hỏa công tâm, mạng dưới hoàng tuyền.

Nhìn dáng vẻ Weiss được kiêng đi, Đinh Thu Huyền đi tới hỏi: “Anh ta còn có thể cứu sống không?”

Giang Nghĩa thở dài.

Dựa theo phán đoán y học chuyên nghiệp của anh, Weiss đã chết rồi, tới bệnh viện cũng không cứu được.

Thật ra, không phải Giang Nghĩa gi3t chết Weiss, mà là chính Weiss giết chính mình, dù sao từ đầu tới cuối Giang Nghĩa không hề chạm vào Weiss.

Nhưng Weiss vẫn chết.

Anh ta chết bởi bốn chữ: lòng dạ hẹp hòi.

Weiss rất thông minh, thông minh hơn người bình thường rất nhiều, điều này khiến anh ta trở nên rất kiêu ngạo, nhưng ở trước mặt Giang Nghĩa, anh ta càng chiến càng thua, thật sự là khó thể chấp nhận.

Tức giận hết lần này tới lần khác, cuối cùng mới bạo phát.

Weiss, là bị chính mình làm cho tức chết.

Càng vào lúc như này, những người không tim không phổi kia càng sống lâu, cho nên có đôi lúc, không tim không phổi cũng chưa chắc hoàn toàn là chuyện xấu.

“Hoạt động livestream, tiếp tục.” Giang Nghĩa nói.

Anh hùng tiếc anh hùng, nhìn thấy kết cục của Weiss, thật ra trong lòng Giang Nghĩa cũng không dễ chịu.

Người tài vừa thông minh vừa trung thành như này, ai cũng thương tiếc.

Chỉ là đáng tiếc, Weiss không cho bản thân cơ hội, cứ muốn đối đầu tới cùng với Giang Nghĩa, nếu anh ta sớm nghe lời của ông Rết đi tới thủ đô, cũng sẽ không rơi vào kết cục này.

Trong lòng Giang Nghĩa cảm thấy hơi chua xót, nhân tài như này chết như vậy, đáng tiếc đáng thương đáng buồn.

Hoạt động livestream tiếp tục.

Chuyện vừa xảy ra chỉ là một chuyện xen ngang be bé, trừ Giang Nghĩa, những người khác thật ra không quá để ý, mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào những viên đá thô được cắt kia.

Những quan chức cấp cao bình thường đoan chính như vậy, lúc này lại giống như các bà các mẹ mua rau ở ngoài chợ, vì một viên đá thô mà tranh nhau ‘sứt đầu mẻ trán’, lòng tham của con người vào lúc này để thể hiện một cách trọn vẹn.

Cũng chính vì như vậy, số vốn mà Star Jewelry dùng để mua đá thô rất nhanh đã thu hồi lại, hơn nữa còn lãi không ít.

Chương trình livestream tiến vào giai đoạn gay cấn nhất.

Trừ những người ở hiện trường ra, những người ở trước mặt màn hình live cũng rất hăng hái.

Hoạt động đặc sắc trước mỗi lần cắt, đều thỏa mãn người xem, thật sự là tất cả mọi người cùng tham gia, khán giả của cả khu Giang Nam cho tới khán giả trên toàn quốc đều tham gia hoạt động livestream lần này.

Một màn hiếm có trong lịch sử.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1388


CHƯƠNG 1388

Hai chữ ‘Star Jewelry’ leo lên top 1 hot search, danh tiếng lập tức làm lu mờ các công ty trang sức khác.

Lần này, Star Jewelry coi như hoàn toàn đứng vững ở khu Giang Nam.

Không chỉ như vậy, còn mở rộng độ nhận biệt trên toàn quốc và toàn cầu, sau này sẽ không có không biết thương hiệu Star Jewelry này nữa.

Lần này Giang Nghĩa đẩy độ hot lên rất cao.

Thấy mọi người vô cùng kích động, Giang Nghĩa khẽ mỉm cười lắc đầu, một mình đi ra ngoài đại sảnh.

Anh là người thích yên tĩnh, không thích tham gia các bữa tiệc như này.

Có lẽ sau hoạt động livestream lần này, anh sẽ ‘cởi giáp về vườn’, không tham gia bất cứ hoạt động nào của Star Jewelry nữa, dù sao cục diện bây giờ, cũng không có ai có thể động vào Star Jewelry nữa.

Star Jewelry đã là cự bá hàng thật giá thật.

Giang Nghĩa đứng một mình ở bên ngoài, ngẩng đầu nhìn bầu trời, tìm kiếm một sự cân bằng giữa yên tĩnh và náo nhiệt.

Thủ đô, trong tòa nhà mang kiến trúc hình chữ “H” mang tính biểu tượng, trong một phòng làm việc xa hoa.

Ngô Tài người được gọi là ‘ông Rết’ ngồi ở trên sô pha bằng da thật, trong tay kẹp điếu thuốc, hai mắt trống rỗng nhìn về phía trước.

Điện thoại của ông ta rất tùy ý ném ở trên đất, đồng thời, đầu thuốc đầy trên sàn cũng nói rõ ông ta không biết đã hút bao nhiêu điếu, hút bao lâu.

Trước kia, mặc kệ gặp phải chuyện phiền lòng gì, một điếu thuốc sẽ cân bằng lại.

Không có gì mà một điếu thuốc không giải quyết được, nếu có, vậy thì hai điếu.

Nhưng hôm nay, hút mười mấy hai mươi điếu, ông Rết cũng không thể bình ổn nỗi đau trong lòng, chỉ vì đệ tử mà ông ta yêu thương nhất chết rồi.

Khi nhận được tin dữ Weiss chết thảm, ông Rết cảm thấy cả bầu trời sụp đổ.

Ông ta không có con cái, thu dưỡng ba đứa trẻ về bồi dưỡng.

Trên danh nghĩa là quan hệ thầy trò, trên thực tế, tình như ba con, ba đứa trẻ đều là thịt trong tim của ông Rết.

Đặc biệt là Weiss.

Weiss là người nhỏ nhất, lại rất thông minh, ông Rết vô cùng thích Weiss, bình thường có chỗ nguy hiểm đều sẽ không để anh ta đi.

Ví dụ như biên giới phía Tây.

Mấy năm nay đấu đá ở biên giới phía Tây, ông Rết thà tự mình mạo hiểm đi chiến đấu, cũng không dẫn theo Weiss, chính là sợ Weiss sẽ gặp phải nguy hiểm gì đó.

Bây giờ nghĩ lại, nếu lúc đó dẫn theo Weiss, để nó sớm biết sự lợi hại của chiến thần Tu La, có lẽ Weiss sẽ không làm chuyện ngu ngốc hết lần này tới lần khác, sẽ không có kết quả như bây giờ.

Chiều con là hại con.

Bao gồm cả lần này.

Ông Rết dẫn hai đệ tử kia chiến đấu ở thủ đô, ở đây lúc giây phút nào cũng sẽ gặp nguy hiểm, rất không an toàn, vậy nên Ông Rết mới không kêu Weiss tới, mà cho Weiss tới khu Giang Nam khá an toàn.

Trên thực tế, khu Giang Nam cũng quả thật không có nguy hiểm gì.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1389


CHƯƠNG 1389

Ít nhất trước giờ không có ai động thủ với Weiss, Weiss chết đều là tự mình ép chết chính mình.

Vừa nghĩ tới đây, ông Rết càng thêm đau lòng.

Ông ta đang nghĩ, nếu lúc đầu dẫn Weiss theo bên cạnh, dẫn tới thủ đô, sẽ có kết quả như này không?

Sự việc tới nước này, nói cái gì cũng muộn rồi.

Lại hút hết một điếu.

Người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh, nỗi đau trong lòng ông Rết không thể bình ổn, ông ta đấm mạnh vào mặt bàn, nếu không phải điều kiện không cho phép, ông ta hận không thể lập tức tới khu Giang Nam, báo thù rửa hận cho Weiss.

“Giang Nghĩa, tôi và cậu không thù không oán, cậu lại ép con của tôi tới đường cùng, món nợ này, tôi sẽ không bỏ qua.”

“Cho dù cậu là chiến thần Tu La thì sao chứ? Chỉ cần tôi có thể ổn định cục diện ở thủ đô, lúc đó, 10 chiến thần Tu La cũng không đủ nhìn.”

Thủ đô, là nơi tập trung quyền lực và tiền bạc.

Ở nơi này, cho dù là chiến thần Tu La cũng không dễ sử dụng, nơi này có rất nhiều nhân vật có địa vị quan trọng hơn chiến thần Tu La.

Chỉ cần ông ta có thể ổn định được cục diện, bám được vào bất cứ một nhân vật lớn nào, ông ta có thực lực đi đấu với chiến thần Tu La.

Mà bây giờ, điều ông ta phải làm chỉ có một chữ: nhịn.

Cốc cốc cốc, ba tiếng gõ cửa rõ ràng.

“Vào đi.”

Cửa được đẩy ra, một nữ sinh vóc dáng cao ráo buộc tóc đuôi ngựa đi vào, nhìn trông khoảng 26-27 tuổi, xinh đẹp và lão luyện.

Cô ta là Laura, là đứa trẻ thứ hai mà ông Rết thu dưỡng, cũng là đồ đệ thứ hai của ông Rết, sư tỷ của Weiss.

“Sư phụ, con về rồi.” Laura bình tĩnh như mọi khi, cho dù cô ta nhìn thấy đầu thuốc đầy sàn và ông Rết đang chán trường.

“Ừ.”

Ông Rết cũng không liếc nhìn cô ta, lại châm một điếu thuốc bắt đầu hút.

Một lát sau, ông Rết giống như đang nói nói một chuyện không quan trọng: “Weiss nó… chết rồi.”

Sự thật tr@n trụi.

Nhưng…

Laura vẫn bình tĩnh, trái tim của cô ta giống như làm bằng đá, lạnh lùng đáp lại: “Sư đệ cậy đời khinh thường, lòng dạ hẹp hòi, đối mặt với đối thủ bình thường còn có thể dễ dàng ứng phó, một khi đụng phải kẻ mạnh thật sự, chết là cái chắc, điểm này sớm đã dự liệu được.”

Phải, sớm đã dự liệu được rồi.

Ông Rết thở dài không ngừng, khẽ xua tay, nói: “Nói chuyện chính trước, bên phía nhà họ Triệu hồi đáp sao rồi?”

Laura nói: “Nhà họ Triệu chỉ bằng lòng âm thầm trợ giúp, không nguyện ý ra mặt; đồng thời bọn họ muốn 30% lợi nhuận.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1390


CHƯƠNG 1389

Ít nhất trước giờ không có ai động thủ với Weiss, Weiss chết đều là tự mình ép chết chính mình.

Vừa nghĩ tới đây, ông Rết càng thêm đau lòng.

Ông ta đang nghĩ, nếu lúc đầu dẫn Weiss theo bên cạnh, dẫn tới thủ đô, sẽ có kết quả như này không?

Sự việc tới nước này, nói cái gì cũng muộn rồi.

Lại hút hết một điếu.

Người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh, nỗi đau trong lòng ông Rết không thể bình ổn, ông ta đấm mạnh vào mặt bàn, nếu không phải điều kiện không cho phép, ông ta hận không thể lập tức tới khu Giang Nam, báo thù rửa hận cho Weiss.

“Giang Nghĩa, tôi và cậu không thù không oán, cậu lại ép con của tôi tới đường cùng, món nợ này, tôi sẽ không bỏ qua.”

“Cho dù cậu là chiến thần Tu La thì sao chứ? Chỉ cần tôi có thể ổn định cục diện ở thủ đô, lúc đó, 10 chiến thần Tu La cũng không đủ nhìn.”

Thủ đô, là nơi tập trung quyền lực và tiền bạc.

Ở nơi này, cho dù là chiến thần Tu La cũng không dễ sử dụng, nơi này có rất nhiều nhân vật có địa vị quan trọng hơn chiến thần Tu La.

Chỉ cần ông ta có thể ổn định được cục diện, bám được vào bất cứ một nhân vật lớn nào, ông ta có thực lực đi đấu với chiến thần Tu La.

Mà bây giờ, điều ông ta phải làm chỉ có một chữ: nhịn.

Cốc cốc cốc, ba tiếng gõ cửa rõ ràng.

“Vào đi.”

Cửa được đẩy ra, một nữ sinh vóc dáng cao ráo buộc tóc đuôi ngựa đi vào, nhìn trông khoảng 26-27 tuổi, xinh đẹp và lão luyện.

Cô ta là Laura, là đứa trẻ thứ hai mà ông Rết thu dưỡng, cũng là đồ đệ thứ hai của ông Rết, sư tỷ của Weiss.

“Sư phụ, con về rồi.” Laura bình tĩnh như mọi khi, cho dù cô ta nhìn thấy đầu thuốc đầy sàn và ông Rết đang chán trường.

“Ừ.”

Ông Rết cũng không liếc nhìn cô ta, lại châm một điếu thuốc bắt đầu hút.

Một lát sau, ông Rết giống như đang nói nói một chuyện không quan trọng: “Weiss nó… chết rồi.”

Sự thật tr@n trụi.

Nhưng…

Laura vẫn bình tĩnh, trái tim của cô ta giống như làm bằng đá, lạnh lùng đáp lại: “Sư đệ cậy đời khinh thường, lòng dạ hẹp hòi, đối mặt với đối thủ bình thường còn có thể dễ dàng ứng phó, một khi đụng phải kẻ mạnh thật sự, chết là cái chắc, điểm này sớm đã dự liệu được.”

Phải, sớm đã dự liệu được rồi.

Ông Rết thở dài không ngừng, khẽ xua tay, nói: “Nói chuyện chính trước, bên phía nhà họ Triệu hồi đáp sao rồi?”

Laura nói: “Nhà họ Triệu chỉ bằng lòng âm thầm trợ giúp, không nguyện ý ra mặt; đồng thời bọn họ muốn 30% lợi nhuận.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1391


CHƯƠNG 1391

Đinh Phong Thành để đũa xuống, nói: “Giang Nghĩa, cậu bình tĩnh một chút, công việc bây giờ đang tốt lành, tiền lương cao việc lại ít, tại sao không muốn làm nữa? Có phải trong công việc gặp phải chuyện không thuận tâm gì không?”

Tô Cầm cũng khuyên: “Nghĩa, có chuyện gì thì nói với mẹ, đừng nhất thời xúc động mà từ chức. Con không dễ gì mới thoát khỏi cái mác ‘đồ ăn bám’, bây giờ từ chức sẽ ảnh hưởng không tốt cho con.”

Đinh Nhị Tiến cách chiếc bàn nhìn Giang Nghĩa, trong lòng có hơi bất mãn.

Giang Nghĩa có thể ngồi vào vị trí ngày hôm nay là một chuyện đáng quý cỡ nào, sao lại đột nhiên muốn từ chức?

Như này cũng không có trách nhiệm của đàn ông rồi?

Đối mặt với sự khuyên nhủ của mọi người, Giang Nghĩa cười khổ một tiếng, chỉ nói hai chữ: “Mệt rồi.”

Trầm mặc giây lát, anh bổ sung: “Hơn nữa, con không chỉ muốn từ bỏ chức vị của giám đốc thu mua, còn muốn từ bỏ…”

Mọi người đều nhìn sang Giang Nghĩa.

Anh ngoài chức vị giám đốc thu mua ra, còn có chức vị khác sao? Hình như hết rồi, vậy còn muốn từ bỏ cái gì?

Giang Nghĩa dừng lại, không nói tiếp nữa.

Còn một chức vị, hơn xa giám đốc thu mua, Giang Nghĩa cũng không chuẩn bị làm tiếp nữa.

“Con ăn no rồi, con ra ngoài đi dạo.”

Giang Nghĩa đứng dậy rời đi.

Anh rời khỏi nhà, đi không mục đích, cuối cùng ngồi ở bên con sông nhỏ, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm.

Khu Giang Nam hiện nay ở dưới sự quản lý của anh, đã rất phát triển rồi.

Cho dù Giang Nghĩa bây giờ rời đi, khu Giang Nam cũng sẽ phát triển theo hướng tích cực.

“Ba, em trai, chú, con thật sự mệt rồi, muốn dừng bước nghỉ ngơi một khoảng thời gian.”

“Mọi người sẽ cảm thấy con rất tùy hứng không?”

Chiến đấu năm năm ở biên giới phía Tây cũng không có làm Giang Nghĩa cảm thấy mệt mỏi, trong khoảng thời gian trở về chưa được một năm nay lại làm cho Giang Nghĩa cảm thấy mệt, chỉ vì anh tìm được cảm giác của gia đình ở đây.

Anh của bây giờ, chỉ muốn nghỉ ngơi lấy lại sức ở trong gia đình nhỏ ấm áp, cách xa những chuyện thị phi kia.

Ví dụ như chuyện của Weiss.

Lúc này, Đinh Thu Huyền từ đằng sau đi tới, ngồi ở bên cạnh Giang Nghĩa, dựa đầu vào vai Giang Nghĩa.

“Chồng, xin lỗi.”

“Hửm?” Giang Nghĩa nghiêng qua nhìn cô: “Sao tự dưng lại xin lỗi anh?”

Đinh Thu Huyền nói: “Em đã nghĩ kỹ rồi, trong khoảng thời gian anh trở về, mọi người tụi em đều quá hà khắc với anh. Xem thường anh, khinh bỉ anh, ghét bỏ anh, nhưng anh lại không hề oán trách, đổi thành những người khác thì sớm đã ly hôn với em rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1392


CHƯƠNG 1392

“Không chỉ như vậy, khoảng thời gian này, nhà họ Đinh chúng em có thể cầm cự được, tất cả đều là công lao của một người là anh.”

“Em, ba mẹ, ông nội, anh hai. Anh đã giúp đỡ bọn họ quá nhiều, mang tới cảm giác hạnh phúc và an toàn cho mọi người.”

“Cũng vì như vậy, chúng em đều coi là lẽ thường tình.”

“Chúng em đều quá ỷ lại vào anh, không có anh, chúng em cũng không biết sống như thế nào, nói ra thì thật là nực cười.”

“Chồng, xin lỗi, từ trước đến nay chúng em đều chỉ biết nhận, không biết cho đi, để tất cả áp lực cho anh gánh, phớt lờ cảm nhận của anh.”

“Anh nhất định rất mệt nhỉ?”

Có vợ như vậy, chồng còn cầu gì nữa?

Giang Nghĩa quả thật rất mệt, nhưng có người vợ như Đinh Thu Huyền ở bên cạnh, có mệt nữa cũng cảm thấy ngọt ngào.

Anh ôm lấy Đinh Thu Huyền.

“Vợ.”

“Hửm?”

“Nếu anh từ bỏ tất cả, quay lại thân phận của người bình thường, em vẫn ở bên anh chứ?”

Đây thật ra là chất vấn của linh hồn.

Đinh Thu Huyền khẽ mỉm cười, nhìn anh: “Khi anh vừa quay về nghèo rớt mồng tơi, em có từng rời xa anh chưa? Năm năm nay anh ở bên ngoài làm lính, em một mình thủ tiết, em có từng muốn ly hôn không?”

Câu trả lời của cô rất hoàn mỹ.

Giang Nghĩa ôm Đinh Thu Huyền càng chặt hơn.

Lúc này, điện thoại của Giang Nghĩa rung lên, rút ra xem, là một tin nhắn: Đã tra rõ thân phận của mục tiêu, mau chóng trả lời.

Là đội trưởng đội cảnh sát – Tạ Mạnh Trí gửi.

Xem ra phía ba con nhà họ Thạch đã có tiến triển.

Giang Nghĩa thở dài: “Xem ra muốn nghỉ ngơi vẫn phải đợi một khoảng thời gian nữa, ít nhất phải xử lý xong những việc trong tay mới được.”

Anh cất điện thoại đi, nói: “Anh có việc rất quan trọng phải làm, anh đi một chuyến.”

“Là chuyện của công ty sao?”

“Không phải.”

“Đó là cái gì?”

“Ờm…”

Giang Nghĩa cũng không biết nên mở miệng thế nào với Đinh Thu Huyền.

Nhìn thấy dáng vẻ băn khoăn của Giang Nghĩa, Đinh Thu Huyền nói: “Anh không tiện nói thì không cần nói, chồng, anh chú ý an toàn.”

“Ừ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1393


CHƯƠNG 1393

Giang Nghĩa đứng dậy rời đi, khi đi được một nửa thì bỗng quay đầu nhìn Đinh Thu Huyền, nói: “Vợ, cho anh thêm chút thời gian, rất nhanh thôi anh sẽ nói tất cả bí mật cho em.”

Nói xong, anh chạy rời đi.

Đinh Thu Huyền vuốt vóc.

Tất cả bí mật sao?

Bí mật gì?

Thật ra, là vợ, Đinh Thu Huyền sớm đã có phát giác, Giang Nghĩa cứ luôn thần thần bí bí không biết đang làm cái gì, rất nhiều lúc điện thoại còn khóa máy, người không biết ở đâu.

Cứ cảm thấy Giang Nghĩa ngoài là giám đốc thu mua ra, còn có một thân phận khác.

Cô từng muốn hỏi Giang Nghĩa, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ.

Nếu Giang Nghĩa không chịu nói, vậy nhất định là không tiện nói; có điều cô tin Giang Nghĩa, bất luận thân phận khác của Giang Nghĩa là gì, có một điểm sẽ không thay đổi, đó chính là Giang Nghĩa là chồng của cô, yêu cô sâu đậm.



Ở một bên khác, Giang Nghĩa rất nhanh đã tới đội cảnh sát, nhìn thấy Tạ Mạnh Trí.

“Tra được mục tiêu rồi sao?”

“Phải.”

Tạ Minh Trí lấy tư liệu ra, mở ra cho Giang Nghĩa xem: “Tổng phụ trách, ngài lần trước ở trong cuộc họp bảo chúng tôi đi điều tra mục tiêu của ba con nhà họ Thạch, sau khi một phen tìm kiếm, chúng tôi chắc chắn mục tiêu là sinh viên năm 4 – Trịnh Bác Dương.”

Giang Nghĩa hỏi: “Sao nhìn ra được?”

Tạ Minh Trí giải thích: “Đầu tiên, Trịnh Bác Dương thể hiện rất tốt trong vụ việc thuốc lần trước, sau khi dùng thuốc của Thạch Khoan không có tác dụng phụ nào hết, rất khỏe mạnh, điều này chứng tỏ thể chất của cậu ta là thể chất mà Thạch Khoan cần tìm.”

“Ngoài ra, dựa theo sự giám sát chặt chẽ của chúng tôi dạo gần đây đối với ba con nhà họ Thạch, phát hiện bọn họ trong tối lén lút chú ý Trịnh Bác Dương, điểm này đủ khiến người khác nghi ngờ.”

“Tôi cảm thấy, ba con nhà họ Thạch có thể ra tay với Trịnh Bác Dương bất cứ lúc nào, vậy nên tôi đã sắp xếp cảnh sát âm thầm bảo vệ Trịnh Bác Dương 24/24.”

Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé. Link tải nhé các bạn

Giang Nghĩa gật đầu, điểm này Tạ Minh Trí làm không tệ.

Có điều, dựa theo sự hiểu biết của Giang Nghĩa về Thạch Khoan, lão già này trước giờ sẽ không sử dụng thủ đoạn cấp thấp, chỉ phái người bảo vệ Trịnh Bác Dương sợ rằng vô dụng.

Giang Nghĩa hỏi: “Có tra được dạo gần đây Trịnh Bác Dương đang làm gì không?”

Tạ Minh Trí gật đầu: “Đã điều tra, Trịnh Bác Dương dạo gần đây qua lại rất thân thiết với Thạch Khoan.”

“Ổ?”

“Tình hình là như vậy…”

Tạ Minh Trí nói ra những sự việc đã trải qua cho Giang Nghĩa, sau khi nghe xong, lông mày của Giang Nghĩa hơi nhíu lại, quả nhiên giống như anh dự liệu, Thạch Khoan muốn dùng thủ đoạn âm độc hơn đối phó Trịnh Bác Dương!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1394


CHƯƠNG 1394

Đại học y dược, thư viện.

Giang Nghĩa đường hoàng đi vào, xuyên qua những dãy bàn học, cuối cùng ngồi ở vị trí đối diện với một nam sinh đeo mắt kính.

Nam sinh đó cũng không ngẩng đầu mà nói: “Xin lỗi bạn, chỗ này của bạn đã có người rồi, xin hãy đổi chỗ khác.”

Giang Nghĩa lạnh nhạt nói: “Trịnh Bác Dương, tôi chỉ nói mấy câu với cậu, sẽ không ngồi lâu.”

Nam sinh đeo mắt kính ở đối diện chính là ‘mục tiêu’ Trịnh Bác Dương.

Anh ta tò mò ngẩng đầu liếc nhìn, sau khi nhìn thấy Giang Nghĩa, đầu tiên là sững người, sau đó cười lạnh hai tiếng đầy khinh thường.

“Tôi tưởng là ai, thì ra là anh Giang Nghĩa – giám đốc thu mua của Star Jewelry danh tiếng lẫy lừng.”

“Cậu biết tôi sao?”

“Đương nhiên, anh lần trước tới trường của chúng tôi gây ra động tĩnh lớn như vậy, sao có thể có người không biết?”

Lần trước, Giang Nghĩa ở trước mặt mọi người vạch trần Thạch Khoan, kết quả bị hiệu trưởng và sinh viên giảng viên toàn trường đuổi đi.

Gây ra động tĩnh thật sự rất lớn.

Giang Nghĩa nói: “Chuyện lần trước đã chứng minh, là tôi đúng.”

Trịnh Bác Dương gật đầu: “Đúng vậy, sau chuyện đó có rất nhiều bạn học bị bệnh, thuốc đó quả thật có vấn đề, hiệu trưởng Thang cũ cũng nói rõ nguyên do với mọi người, nhưng…”

Anh ta nhìn Giang Nghĩa: “Tôi không tin.”

Không tin ư?

Giang Nghĩa hỏi: “Cậu không tin cái gì?’

“Tôi không tin nhân phẩm của anh.” Trịnh Bác Dương nói: “Sau chuyện đó tôi cũng đã tìm hiểu, thật sự căn bản không phải lỗi của ông Thạch Khoan. Ông ấy quả thật là muốn tặng thuốc cho chúng tôi, đối tốt với chúng tôi, đơn thuốc mà ông Thạch Khoan cho cũng không có vấn đề gì, tất cả đều là lỗi của công ty chế thuốc.”

“Sự thật cũng chứng minh như vậy, phía cảnh sát bắt được quản lý của công ty chế thuốc, trị tội nhưng ông Thạch Khoan lại bình an vô sự.”

“Điều này chứng tỏ ông Thạch Khoan không có vấn đề gì.”

Giang Nghĩa nghe xong thì lắc đầu cười khổ.

Phía cảnh sát chưa ra tay với Thạch Khoan, không phải vì Thạch Khoan vô tội, mà vẫn chưa tới lúc xử lý Thạch Khoan.

Thằng nhóc trẻ tuổi này, đầu óc quá đơn giản rồi.

“Đồng thời…” Trịnh Bác Dương chỉ vào Giang Nghĩa rồi nói: Tôi cảm thấy xấu hổ về hành vi của anh.”

“Hả?”

“Anh nghĩ rằng túm được một chút điểm yếu của ông Thạch Khoan thì có thể đánh ngã ông ấy sao? Ha ha, anh cũng ngây thơ quá rồi! Trên đời này tà không thắng được chính, Giang Nghĩa, loại gian thương không chuyện ác gì không làm như anh, tôi khuyên anh làm người đừng có ý nghĩ xấu đối với ông Thạch Khoan.”

Giang Nghĩa thật sự cạn lời.

Người trẻ tuổi đầu năm nay đều như vậy sao?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1395


CHƯƠNG 1395

Anh có lòng tốt nhắc nhở bọn họ đừng mắc bẫy bị lừa, thực tế cũng chứng minh điều anh nói quả thật là đúng, kết quả Trịnh Bác Dương vẫn không tin anh.

Không chỉ không tin, còn nghi ngờ nhân phẩm của Giang Nghĩa.

Thật sự là điên mà.

Giang Nghĩa xua tay: “Những điều này đều không quan trọng, tôi hôm nay tới tìm cậu cũng không phải vì những chuyện này.”

“Vậy anh tìm tôi làm gì? Một sinh viên bình thường như tôi, theo anh thấy, cũng có giá trị lợi dụng sao?”

Trịnh Bác Dương không hề nể mặt Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa nhịn nóng mà nói: “Tôi biết, cậu dạo gần đây qua lại rất thân thiết với Thạch Khoan, là vì bệnh của mẹ cậu nhỉ?”

Vừa nhắc tới chuyện này, sắc mặt của Trịnh Bác Dương đã thay đổi.

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Mẹ cậu bị bệnh nhiều năm, năm đó cậu thi đại học từ bỏ nhiều trường tốt cứ muốn học y, là để học y thuật, giúp mẹ cậu chữa khỏi bệnh.”

“Điểm này đáng để khâm phục.”

“Dạo gần đây bệnh tình của mẹ cậu nặng thêm, cậu có hơi hoảng, với năng lực của cậu vẫn không đủ để chữa bệnh của mẹ cậu, chính vào lúc này Thạch Khoan đã tìm cậu.”

“Ông ta nhất định nói với cậu, ông ta có cách chữa trị căn bệnh của mẹ cậu nhỉ?”

“Cậu cũng chọn tin ông ta, dù sao ông ta là nhân vật đầu ngành của giới y học, có kinh nghiệm lâm sàng mấy chục năm, nếu nói còn có ai có thể chữa khỏi bệnh của mẹ cậu, không phải Thạch Khoan thì không còn ai nữa.”

Trịnh Bác Dương lạnh lùng nhìn Giang Nghĩa.

Một lát sau, anh ta khinh thường nói: “Nhìn không ra, anh điều tra khá kỹ về tôi.”

Giang Nghĩa nhắc nhở: “Tôi nói những điều này, chỉ là muốn nói với cậu một chuyện — Đừng qua lại thân thiết với Thạch Khoan, ông ta không có năng lực chữa trị căn bệnh của mẹ cậu. Mục đích ông ta tiếp cận cậu, chỉ là để có được sự hồi đáp lớn hơn từ trên người cậu. Cậu, là mục tiêu của ông ta.”

Trịnh Bác Dương cũng không nghe tiếp được nữa.

Anh ta đập bàn đứng dậy: “Nực cười! Tôi chỉ là một sinh viên nghèo, ông Thạch Khoan người ta có thể từ trên người tôi có được sự hồi đáp gì?”

Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Tôi không cho phép anh sỉ nhục ông Thạch Khoan như vậy!”

“Đừng tưởng tôi không biết anh có ý gì, anh không phải là muốn lợi dụng tôi để vu khống ông Thạch Khoan, gống như những gì anh làm lần trước?”

“Nói cho anh biết, không có cửa đâu!”

Trịnh Bác Dương chỉ về phía cửa thư viện: “Nơi này là đại học y dược, anh không phải là sinh viên ở đây cũng không phải là giảng viên ở đây, càng không phải là phụ huynh của sinh viên, anh có tư cách gì để ngồi ở đây?”

“Cút, cút ra ngoài cho tôi!”

Những lời này nói rất đanh thép, rất vang.

Ánh mắt của các sinh viên ở xung quanh đều bị thu hút, sau khi nhìn thấy giám đốc ngồi ở đối diện Trịnh Bác Dương, biểu cảm của mọi người đều rất phức tạp.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1396


CHƯƠNG 1396

Lần trước bọn họ đều hiểu lầm Giang Nghĩa.

Nhưng Giang Nghĩa thật sự là một người tốt sao?

Mọi người xì xào, không ai nói rõ được, tóm lại ở trong lòng của đại đa số mọi người, bọn họ vẫn thà chọn tin Thạch Khoan chứ không tin Giang Nghĩa.

Nhìn thấy Trịnh Bác Dương ngu xuẩn như vậy, Giang Nghĩa khẽ lắc đầu, đứng dậy nói: “Những gì tôi muốn nói đều nói xong hết, Trịnh Bác Dương, cậu tự mình cẩn thận.”

Nói xong, Giang Nghĩa xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng rời đi của Giang Nghĩa, trong lòng Trịnh Bác Dương vừa tức vừa khẩn trương.

“Phì, cái thứ gì đâu!”

Ở trong lòng Trịnh Bác Dương, Thạch Khoan là lão tiền bối có tâm địa lương thiện, còn là cứu tinh duy nhất có thể khiến mẹ anh ta khỏi bệnh, anh ta sao có thể cho phép Giang Nghĩa tùy ý sỉ nhục, phỉ báng chứ?

Trịnh Bác Dương cũng không thể yên tâm đọc sách nữa, khẽ thở dài, cũng rời khỏi thư viện.

Anh ta trực tiếp rời khỏi trường về nhà.

“Bác Dương về rồi à?” Bảo mẫu trong nhà đi tới giúp Trịnh Bác Dương để cặp sách xuống.

Trịnh Bác Dương đi thẳng vào phòng trong, ngồi ở bên giường, nhìn mẹ nằm ở trên giường, trong lòng rất lo lắng.

Ba của anh ta mất sớm, từ trước đến nay đều là mẹ của anh ta nuôi anh ta khôn lớn.

Mẹ của anh ta có bệnh thâm niên, lúc trẻ còn đỡ, không có ảnh hưởng quá lớn, bây giờ tuổi tác lớn rồi, bệnh tình càng lúc càng nghiêm trọng.

Nửa năm gần đây thì nghiêm trọng tới mức không thể xuống được giường.

Dựa theo tình hình này mà ác hóa nữa, không tới một tháng, đoán chắc sẽ chuẩn bị lo hậu sự.

Bản thân Trịnh Bác Dương học y, anh ta biết tính nghiêm trọng của tình trạng, rất có khả năng mẹ của anh ta không sống qua khỏi tháng này.

Vậy nên anh ta mới lo lắng như vậy.

“Bác Dương ~ ~”

“Mẹ.”

Trịnh Bác Dương nắm lấy tay của mẹ, hỏi: “Mẹ, mẹ muốn ăn gì không? Con đi mua cho mẹ.”

“Mẹ không muốn ăn gì cả, Bác Dương, mẹ muốn nói với con, ngày tháng của mẹ không còn nhiều nữa, đợi sau khi mẹ đi rồi, con phải cố gắng chăm sóc bản thân.”

“Mẹ, sẽ không đâu, mẹ đừng nói những lời không may mắn như vậy. Con đã liên lạc với bác sĩ Thạch Khoan, ông ấy nói có cách chữa khỏi bệnh của mẹ, đang nghiên cứu đơn thuốc, rất nhanh thì sẽ có kết quả.”

“Haizz, Bác Dương, tình trạng của mẹ bản thân mẹ còn không rõ hay sao? Con đừng làm phiền người ta nữa.”

“Sẽ không đâu, không làm phiền.”

Càng nói càng đau lòng, nước mắt của Trịnh Bác Dương rơi không ngừng.

Lúc này, điện thoại của anh ta đổ chuông.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1397


CHƯƠNG 1397

Trịnh Bác Dương lau nước mắt, cầm điện thoại lên xem, vui mừng như điên, là Thạch Khoan gọi tới!

“Alo, bác sĩ Thạch, ông tìm tôi có chuyện gì không?”

“Bác Dương, đã nghiên cứu ra đơn thuốc cho mẹ cậu rồi, cậu bây giờ có thời gian không? Tới chỗ tôi một chuyến.”

“Có thời gian, đương nhiên có thời gian, tôi lập tức tới ngay!”

“Ừ, vậy tôi đợi cậu.”

Cúp máy, Trịnh Bác Dương vô cùng mừng rỡ, nắm tay của mẹ rồi nói: “Mẹ, bác sĩ Thạch đã nghiên cứu ra đơn thuốc rồi, con bây giờ qua đó, rất nhanh mẹ có thể khỏi bệnh rồi.”

Nói xong, anh ta dặn dò bảo mẫu mấy câu, sau đó vội vàng rời đi.

Không tới 40 phút, anh ta đã đến phòng y dược của Thạch Khoan.

“Bác sĩ Thạch, tôi tới rồi.”

“Ừ, cậu qua đây.”

Thạch Khoan bảo Trịnh Bác Dương ngồi ở bên cạnh mình, sau đó lấy ra một tờ đơn thuốc để ở trên bàn.

“Đây là đơn thuốc tôi và rất nhiều đồng nghiệp trong phòng y dược cùng nhau nghiên cứu ra, nhằm vào căn bệnh của mẹ cậu, tin chắc có thể chữa tận gốc căn bệnh.”

“Thật sao?”

“Bác Dương, cậu cũng học y, có phải thật không, cậu xem thì biết.”

Trịnh Bác Dương nôn nóng cầm lấy đơn thuốc, kiểm tra từng loại thuốc trong đó.

Mấy vị thuốc lúc đầu còn tính là đáng tin, đều là nhằm vào bệnh của mẹ anh ta, có điều đáng tin thì đáng tin, còn quá bình thường, những loại thuốc này những năm nay Trịnh Bác Dương từng dùng, không có gì lạ lẫm.

Tiếp tục xem phía sau.

Khi nhìn thấy vị thuốc thứ mười một, Trịnh Bác Dương sững người.

“Quyết Minh Tử?”

Vị thuốc tính hàn như Quyết Minh Tử, mà mẹ của anh ta lại có thể chất âm hàn, dùng thuốc này, không phải sẽ đẩy nhanh bệnh của mẹ anh ta sao? Đẩy nhanh tốc độ chết?

Trịnh Bác Dương không hiểu mà hỏi: “Bác sĩ Thạch, vị thuốc Quyết Minh Tử này có phải là… không đúng lắm không?”

Thạch Khoan mỉm cười, hỏi: “Bác Dương, cậu biết rất nhiều về thuốc, những năm nay cậu cũng đã dùng không ít các loại thuốc, kết quả như thế nào?”

Trịnh Bác Dương thở dài: “Thuốc đã dùng không ít, nhưng hiệu quả đều không được, nhiều nhất chỉ có thể tạm thời khắc chế.”

“Như vậy là đúng rồi.” Thạch Khoan giải thích: “Thuốc cậu dùng đều quá bảo thủ, quá bình thường, giống như những loại thuốc trong đơn thuốc này, tuy có lợi cho bệnh của mẹ cậu, nhưng trị ngọn không trị được gốc, tạm thời khắc chế nhưng rất nhanh sẽ tái phát, hơn nữa lần sau sẽ nghiêm trọng hơn lần trước.”

Dùng thuốc quá bảo thủ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1398


CHƯƠNG 1398

Trịnh Bác Dương nhíu mày, anh ta có chút bảo thủ điều này không sai, nhưng vị thuốc Quyết Minh Tử này cũng quá khoa trương rồi, cái này không phải là bảo thủ, đây là muốn tiễn mẹ anh ta lên đường!

Thạch Khoan nhìn ra sự lo ngại của anh ta.

“Bác Dương à, cậu rất không hiểu về Quyết Minh Tử của tôi có đúng không?”

“Đúng vậy, Quyết Minh Tử tính hàn, mẹ cậu lại thể chất âm hàn, dùng Quyết Minh Tử ngoài mặt nhìn trông sẽ khiến bệnh tình nặng thêm. Nhưng cậu chỉ biết một mà không biết hai.”

Trịnh Bác Dương chân thành thỉnh giáo: “Bác sĩ Thạch, tôi ngu muội, xin ông chỉ rõ.”

Thạch Khoan vuốt tóc, tiếp tục nói: “Tôi dùng vị Quyết Minh Tử này, mục đích là muốn dùng chiêu hiểm, dùng một chiêu lấy độc trị độc!”

Dùng chiêu hiểm, lấy độc trị độc?

Nghe thì thấy hình như rất ra gì đó, nhưng Trịnh Bác Dương là học y, anh ta đối với y học vẫn có nghiên cứu rất sâu, tóm lại cảm thấy lời giải thích này không đáng tin.

Anh ta nhìn Thạch Khoan, vẻ mặt rất khó xử.

“Ông Thạch, tôi không phải không tin ông, tôi chỉ là cảm thấy làm như vậy liệu có quá nguy hiểm không?”

Sắc mặt của Thạch Khoan trở nên có chút khó coi, ông ta vỗ vai của Trịnh Bác Dương rồi nói: “Bác Dương à, tôi biết làm như vậy rất mạo hiểm, nếu đổi thành lúc bình thường tôi chắc chắn cũng sẽ không làm như vậy, nhưng cậu phải biết, tình hình bây giờ rất khẩn cấp, không mạo hiểm không được.”

“Cậu nghĩ xem, mẹ cậu chỉ còn sống được một tháng, bất cứ lúc nào cũng có thể ra đi, còn có thời gian để cậu từ từ thử nghiệm sao?”

“Bây giờ chúng ta mạo hiểm một chút, là có tỷ lệ rất lớn có thể cứu được mẹ cậu.”

“Bác Dương, cậu là muốn nhìn mẹ cậu ra đi không rõ ràng như vậy, hay là muốn mạo hiểm thử cứu sống mẹ của cậu? Tự cậu chọn đi.”

“Dù sao chuyện tôi có thể làm thì làm hết rồi, tôi còn có thể hại cậu chắc?”

Những lời này làm cho Trịnh Bác Dương rất khó chịu.

Phải, anh ta có thể không chấp nhận ý tốt này của Thạch Khoan, bỏ đi, nhưng vậy sẽ triệt để cắt đứt khả năng sống tiếp của mẹ anh ta, không đầy 1 tháng thì hai người hai nơi.

Anh ta không muốn nhìn thấy kết cục như này.

Vậy nên, mạo hiểm thử đi, cược một ván, ngộ nhỡ thành công rồi sao? Cho dù không thành công, cũng không nuối tiếc.

“Ông Thạch, tôi tin ông!” Giang Nghĩa trịnh trọng gật đầu, tỏ ý chọn tin Thạch Khoan.

Thạch Khoan cười rất hài lòng, nói với một bên khác: “Văn Bỉnh, qua đây một chút.”

Thạch Văn Bỉnh đi tới: “Ba, chuyện gì ạ?”

Thạch Khoan giao đơn thuốc cho anh ta: “Đi bốc thuốc dựa theo đơn thuốc này, cẩn thận một chút, không được sai vị thuốc nào, một chút trọng lượng cũng không thể thiếu.”

“Con biết rồi.”

Thạch Văn Bỉnh cầm lấy đơn thuốc, đang chuẩn bị rời đi, Thạch Khoan lại nói: “Nhớ kỹ, phải chọn thuốc có chất lượng tốt nhất, đừng keo kiệt.”

“Vâng.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1399


CHƯƠNG 1399

Nhìn thấy sự coi trọng, giúp đỡ tận tâm tận lực mà Thạch Khoan dành cho mình, Trịnh Bác Dương rất cảm động.

Anh ta kích động nói: “Ông Thạch, ông giúp tôi như vậy, tôi cũng không biết phải cảm ơn ông như nào mới được.”

Thạch Khoan xua tay: “Không cần như vậy, tôi giúp cậu cũng là có chút tâm tư riêng.”

“Tâm tư riêng?”

“Không sai.” Thạch Khoan cười ha ha nói: “Sinh viên giỏi như cậu, khi tốt nghiệp chắc chắn các bệnh viện, nhà thuốc lớn đều tranh nhau, tôi bây giờ giúp cậu, là hy vọng cậu sau này tới chỗ tôi làm việc.”

Nghe thấy lời này, Trịnh Bác Dương càng cảm động không thôi.

Thạch Khoan là ai chứ?

Đó là ông lớn trong ngành y dược của khu Giang Nam!

Mỗi năm không biết có bao nhiêu sinh viên xuất sắc muốn trở thành đệ tử của ông ta, càng không cần nói tới chỗ ông ta làm; Thạch Khoan có thể nhìn trúng Trịnh Bác Dương, đó là phúc mà Trịnh Bác Dương tu bao nhiêu năm.

Anh ta kích động nói: “Ông Thạch, ông chính là ba mẹ tái sinh của tôi, đại ơn đại đức mà ông dành cho tôi, tôi cả đời khó quên.”

Thạch Khoan xua tay: “Nặng lời rồi.”

Hai người đang ở đây nói chuyện, Thạch Văn Bỉnh ở bên kia cầm thuốc đã gói sẵn đi tới.

“Ba, con đã bốc xong thuốc dựa theo đơn rồi.”

“Ừ.” Thạch Khoan giao thuốc và đơn thuốc cho Trịnh Bác Dương: “Bác Dương, cậu cũng đừng ở lại đây nữa, mau về sắc thuốc cho mẹ cậu đi, để bà ấy uống sớm sớm khỏe lại.”

“Được.”

Trịnh Bác Dương nhận lấy thuốc, cảm ơn vài lần, sau đó vội vàng về nhà.

Nhìn bóng lưng rời đi của Trịnh Bác Dương, gương mặt ‘hiền từ’ đó của Thạch Khoan từ từ trở nên dữ tợn, mãi cho tới sau khi Trịnh Bác Dương hoàn toàn rời đi, Thạch Khoan giống như trở thành ma quỷ, cười ha hả.

Thạch Văn Bỉnh ở một bên nói: “Tên ngu này còn học y, ngay cả chút nguyên lý y dược này cũng không nhìn ra, thật là rác rưởi. Cho mẹ cậu ta dùng Quyết Minh Tử, ha ha, lập tức khiến mẹ cậu ta quy tiên!”

Thạch Khoan vuốt râu, nói: “Như này không thể trách cậu ta, cậu ta đã nhìn ra điều không đúng, là quá trẻ, không biết sự hiểm ác của xã hội này. Đi một ngày đàng học một sàng khôn, cậu ta sau này sẽ chú ý hơn.”

Thạch Văn Bỉnh đã cười: “Sau này ư? Ba, ba nói sai rồi?”

Thạch Khoan lúc này mới phản ứng lại: “Đúng đúng đúng, là ba nói sai rồi, là ba nói sai rồi, nên là kiếp sau chú ý hơn mới đúng, ha ha ha ha.”

Ba con nhà họ Thạch nhìn nhau cười.

Theo bọn họ thấy, Trịnh Bác Dương và mẹ của anh ta đều đã là người chết rồi.

Ở một bên khác.

Trịnh Bác Dương cầm thuốc vội vàng về tới nhà, không nói hai lời thì lập tức bắt đầu sắc thuốc.

Thuốc này sắc mất nửa tiếng mới sắc xong.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1400


CHƯƠNG 1400

Trịnh Bác Dương đổ thuốc vào trong bát, thổi nhẹ, sau đó bê tới trước giường bệnh của mẹ.

“Mẹ, đây là thuốc mà con có được từ chỗ ông Thạch, uống thuốc này thì bệnh của mẹ sẽ khỏi.”

“Nào, mẹ, con đỡ mẹ dậy uống thuốc.”

Dưới sự nâng đỡ của Trịnh Bác Dương, mẹ của anh ta ngồi dậy một cách khó khăn, hai tay run rẩy bê lại, còn chưa uống, chỉ ngửi thôi cũng cảm thấy ghê tởm buồn nôn.

“Con trai, đây là thuốc gì? Ngửi rất khó chịu.”

Trịnh Bác Dương nói: “Mẹ, thuốc đắng dã tật, mẹ nhịn một chút uống hết nó, uống xong thì sẽ khỏi.”

Mẹ của anh ta gật đầu, bê bát thuốc lên, cố nhịn sự buồn nôn, ừng ực uống hết.

Kết quả uống xong chưa được hai phút thì đột nhiên cảm thấy không đúng lắm, toàn thân trên dưới lạnh toát, trong bụng cực kỳ khó chịu, cuối cùng còn ‘ọe’ một cái nôn ra một ngụm máu lớn.

“Mẹ!”

Nhìn thấy một màn này, Trịnh Bác Dương bị dọa chết rồi, trực tiếp ném bát thuốc đi, đi tới đỡ mẹ.

“Mẹ, mẹ làm sao thế mẹ?”

Mẹ của anh ta không nói nổi một câu, ho không ngừng, ho ra máu, mặt mày trắng bệch như tờ giấy, tay chân lạnh toát, nhìn bộ dạng này bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi.

Trịnh Bác Dương bị dọa chết rồi, không phải nói uống thuốc thì sẽ khỏe lại hay sao?

Sao không những không khỏe lên, bệnh của mẹ còn nghiêm trọng hơn? Lẽ nào là anh ta cược sai rồi sao?

Mắt thấy mẹ sắp qua đời, Trịnh Bác Dương không chịu được, anh ta hét lên với bảo mẫu: “Mau gọi 115, mau, mẹ tôi không xong rồi!”

Bảo mẫu vội vàng gọi điện.

Không tới mười phút, xe cấp cứu 115 đã chạy tới, trực tiếp đưa người vào viện.

Trịnh Bác Dương đi theo tới bệnh viện.

Mẹ anh ta được đưa vào phòng cấp cứu, mãi không thể thoát khỏi tình trạng nguy hiểm tới tính mạng.

Trịnh Bác Dương ở bên ngoài phòng cấp cứu không ngừng đi qua đi lại, trên trán không ngừng toát mồ hôi lạnh, trái tim treo ngược.

“Mẹ, mẹ tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì.”

Vừa nghĩ tới có thể sẽ rời xa mẹ mãi mãi, Trịnh Bác Dương không nhịn được mà bật khóc.

Con trai có nước mắt không có rơi xuống là do chưa tới lúc đau lòng.

Nửa tiếng nữa trôi qua, cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ đi ra.

“Bác sĩ, mẹ tôi sao rồi.”

Bác sĩ không vội trả lời, mà hỏi ngược lại: “Bác Dương, cậu rốt cuộc đã cho mẹ cậu uống cái gì?!”

Trịnh Bác Dương bị hỏi tới ngu luôn: “Tôi chỉ cho mẹ tôi uống ít thuốc.”

“Thuốc gì?”

“Đơn thuốc ở đây.”

Trịnh Bác Dương giao đơn thuốc cho bác sĩ, bác sĩ cầm qua xem, suýt nữa thì tức chết.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1401


CHƯƠNG 1401

Bác sĩ quăng đơn thuốc đi, tức giận nói: “Bác Dương, cậu tốt xấu gì cũng là sinh viên của đại học y dược, nghiên cứu sâu về y học, lẽ nào ngay cả nguyên lý y dược cơ bản nhất không hiểu sao? Tình trạng sức khỏe của mẹ cậu, cậu rất rõ, đã như này cậu còn cho mẹ cậu uống thuốc âm hàn như Quyết Minh Tử, cậu là chê mẹ cậu sống quá lâu, muốn cho mẹ cậu sớm đầu thai sao?!”

Những lời này đã khiến Trịnh Bác Dương trợn mắt há hốc mồm.

Anh ta thật ra cũng biết đạo lý này, cũng từng nghĩ tới kết quả có thể sẽ có, nhưng dưới lời khuyên của Thạch Khoan, anh ta từ bỏ sự tin tưởng về mình.

Trịnh Bác Dương lắp bắp nói: “Đơn thuốc này là ông Thạch Khoan cho, ông Thạch ông ấy nói…”

“Thạch Khoan? Ha ha.” Bác sĩ nói: “Thạch Khoan trong đầu chỉ có tiền kia sao? Tôi sớm đã nhìn ông ta không thuận mắt rồi. Giới y dược trước kia dưới sự dẫn dắt của ông cụ Tân phồn vinh cỡ nào, lại nhìn ông ta đi, thật sự là muốn làm sụp đổ giới y học.”

“A? Ông Thạch không phải là loại người đó đâu?”

“Sao không phải?” Bác sĩ nói: “Bác Dương ơi Bác Dương, tôi thật sự xem thường cậu, hôm nay nếu mẹ cậu không cứu được, vậy cậu chính là kẻ đầu sỏ, hung thủ giết người!”

Nói xong, bác sĩ giẫm lên đơn thuốc, tức tối đi vào lại phòng cấp cứu, để lại một mình Trịnh Bác Dương ngây ngốc đứng ở đó, đứng cũng không được mà ngồi cũng không được.

Anh ta giương mắt nhìn đơn thuốc dưới đất, khó thể tin được.

“Mình thật sự tin nhầm người rồi sao?”

“Không thể nào, một sinh viên nghèo như mình, ông Thạch có thể có được cái gì từ trên người mình chứ?”

“Ông ấy không cầu xin mình cái gì, không thể hại mình, trong này nhất định là nhầm lẫn ở đâu đó nhất định là nhầm lẫn ở đâu đó.”

Trịnh Bác Dương cực kỳ đau khổ.

Nếu thật sự vì đơn thuốc mà hại chết mẹ, vậy anh ta cũng sẽ không sống nữa.

“Không được, mình nhất định phải làm rõ sự việc.”

Trịnh Bác Dương vội vàng rời đi, bắt taxi, đi tới thẳng phòng y dược, hùng hùng hổ hổ xông vào văn phòng của Thạch Khoan.

Anh ta hai mắt trợn trừng.

Vừa nhìn thấy bộ dạng này của Trịnh Bác Dương, Thạch Khoan đã biết có chuyện gì rồi.

“Thuốc, cho mẹ cậu uống rồi sao?” Thạch Khoan biết rõ còn cố hỏi.

“Uống rồi.”

“Kết quả như thế nào?”

Trịnh Bác Dương nghiến răng, nặn ra một câu: “Sau khi mẹ tôi uống thuốc xong, bệnh không những không đỡ, ngược lại còn nặng thêm! Bác sĩ nói, là vì Quyết Minh Tử, làm bệnh của mẹ tôi nặng thêm. Bây giờ mẹ tôi vẫn đang cấp cứu, bất cứ lúc nào cũng có thể chết.”

Nghe thấy kết quả như vậy, Thạch Khoan không hề sửng sốt, ngược lại cảm thấy rất hiển nhiên.

Trịnh Bác Dương hỏi: “Ông Thạch, ông không có gì muốn nói sao?”

Thạch Khoan đã cười: “Nói cái gì?”

“Ông không giải thích tại sao lại có kết quả như vậy sao?”
 
Back
Top Dưới