Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 781


CHƯƠNG 781

Nói xong, anh ta lấy giấy mời ra, đưa cho Giang Nghĩa: “Thời gian, địa điểm cụ thể ở trên giấy mời đều có.”

Chủ nhân của Thủy Vân Thiên?

Bữa tiệc?

Nghe giống như rất có thiện chí, mà Giang Nghĩa vì cứu Tiểu Điệp, cũng đang nghĩ cách tiếp cận Thủy Vân Thiên, bữa tiệc lần này ngược lại là một cơ hội khá tốt.

Anh nhận giấy mời, tiện miệng hỏi: “Tại sao lại mời tôi? Có vẻ như, tôi không quen biết chủ nhân các anh.”

Người đàn ông cười: “Không giấu gì anh, là vì trong buổi đấu giá chiều ngày hôm nau anh tiêu tiền như nước, ra tay hào phóng, khiến chủ nhân của chúng tôi có ấn tượng sâu sắc với anh, nên mới muốn nhân cơ hội lần này làm quen với anh, mong anh đừng chê bai.”

Giữa những người có tiền với nhau, không có nguyên nhân đặc biệt, chỉ là muốn làm quen một chút mà thôi.

Sau này cho dù là làm bạn hay là kẻ địch, đều có thể làm đến mức mà trong lòng biết rõ.

Giang Nghĩa cất giấy mời đi: “Ok, thay tôi trả lời với chủ nhân của các anh một tiếng, Giang Nghĩa tôi nhất định sẽ đến bữa tiệc đúng giờ.”

Sau khi nhận được giấy mời, ba người Giang Nghĩa lại thuê thêm hai phòng, ở bên cạnh phòng cũ, sau đó ba người đi vào thang máy, đi lên tầng.

Trong lúc đi, Tân Tử Dân đột nhiên phản ứng lại một chuyện, tò mò nói: “Đợi đã, tối qua hai người các con chỉ thuê một phòng?”

Ớ…

Mặt Giang Nghĩa và Tân Uẩn đều đỏ lên.

Tân Uẩn lắp bắp nói: “Bởi vì vừa đến một thành phố xa lạ, buổi tối con không dám ở một mình, nên bảo Giang Nghĩa ở cùng con.”

“Ồ, hóa ra là như vậy.” Tân Tử Minh dừng lại, sau đó lại hỏi một câu khiến Tân Uẩn gần như sụp đổ: “Hai đứa có làm biện pháp an toàn đấy chứ?”

Cái này là chỗ nào với chỗ nào?

Giang Nghĩa đầu toàn là vạch đen, sự hiểu nhầm này hình như có chút sâu?

Tân Uẩn càng xấu hổ hơn, muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, chu môi nói: “Ba, ba đang nói linh tinh cái gì vậy?”

Tân Tử Dân nói: “Hai đứa đều là người trưởng thành, phải chịu trách nhiệm với việc mà mình đã làm, ba sẽ không can dự quá đáng. Chỉ là phải sử dụng biện pháp an toàn và biện pháp bảo mật.”

“Đặc biệt là Giang Nghĩa, cậu là người đã có gia đình, ở bên ngoài vụng trộm cũng không phải là không thể, đàn ông mà, bình thường.”

“Nhưng nhất định phải giữ bí mật, không thể để vợ biết được, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng.”

Má ơi!

Giang Nghĩa khóc không ra nước mắt, trong lòng thầm nghĩ, đây là lời của một người ba sao? Dứt khoát ném danh tiếng của con gái xuống đất rồi dẫm đạp!

Tân Uẩn xấu hổ đến mức cổ cũng đỏ lên, ngay cả phản bác cũng không biết phản bác như thế nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 782


CHƯƠNG 782

Khó khăn lắm thang máy mới dừng lại, Tân Uẩn vội vàng đi ra ngoài, không nói một câu nào, im lặng rút chìa khóa ra mở cửa.

“Giang Nghĩa, cậu đừng vội trở về, vào đây với tôi.”

Cũng không biết Tân Tử Dân muốn gây chuyện gì, dẫn Giang Nghĩa chủ động đi vào phòng của Tân Uẩn.

Kết quả vừa đi vào phòng đã nhìn thấy kính nhà tắm hoàn toàn trong suốt.

Ông ta lắc đầu: “Thủy tinh này quá trong suốt rồi? Giang Nghĩa, cậu thành thật khai ra, tối qua có phải cậu đã nhìn thấy con gái tôi khỏa thân?”

Giang Nghĩa và Tân Uẩn cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Cái ông lão này, bình thường nhìn thì nghiêm trang, sau vừa lên tiếng lại là các kiểu khiêu dâm thế này?

“Ba, nếu như ba còn nói linh tinh, con sẽ không nhận ba nữa!” Tân Uẩn hai tay chống nạnh, tức giận nói linh tinh.

“Được, ba không nói nữa, ba không nói nữa là được chứ gì? Hai đứa tự mình chú ý là được, ba già rồi, cũng không quản được.”

Quay đầu, ông ta nói với Giang Nghĩa: “Đến đây, lấy Biển Thước thần châm ra cho tôi xem nào.”

Cuối cùng cũng nói chuyện nghiêm chỉnh.

Giang Nghĩa lấy thần châm ra, trải lên bàn.

Ba người cùng nhìn, chỉ thấy Biển Thước thần châm bình thường, không có chỗ nào đặc biệt, cảm thấy không khác những loại ngân châm thường là bao, chỉ là được làm tinh xảo hơn mà thôi.

Nhưng, dựa vào công nghệ hiện nay chỉ cần bạn muốn, ngân châm tinh xảo đến mức nào cũng có thể làm được, cây kim này không nhìn ra được đặc điểm gì.

Tân Uẩn cau mày nói: “Tại sao nhìn lại không thấy có điểm gì đặc biết? Có phải đã bị lừa? Giống như Thạch Văn Bỉnh mua một sợi dây chuyền giả, có phải chúng ta cũng đã mua phải một bộ Biển Thước thần châm giả?”

Ba người đều là cao thủ trong giới y thuật, ba người đều không nhìn ra đạo lý, vậy có thể thật sự có vấn đề.

Tân Tử Dân đưa tay ra cầm một cây kim, cẩn thận quan sát rất lâu, nhưng cũng không nhìn ra điểm đặc biệt gì.

Tần Uẩn cũng rút một cây, không nhìn thấy điểm đặc biệt.

Đến tận khi Giang nghĩa đưa tay ra lấy một cây trong số đó, đột nhiên, cảm nhận được trên đầu ngân châm lóe lên một tia sáng, hơn nữa Giang Nghĩa còn cảm thấy trong cơ thể mình có một luồng sức mạnh cùng với cây kim này thu hút lẫn nhau, rất thần kỳ.

“Ông cụ, Tân Uẩn, thật sự có điều kỳ lạ!”

Tân Tử Dân cau mày, phán đoán nói: “Nếu như tôi đoán không sai, thần y Biển Thước năm đó giống với Giang Nghĩa và Tân Kỳ đều là kỳ tài, trong người có ‘khí’ đặc biệt. Thần y Biển Thước dựa vào đặc điểm đặc biệt trên cơ thể mình, tạo ra bộ ngân châm này.”

“Nói cách khác, chỉ có người cơ thể có ‘khí’ mới có thể phát huy được hiệu quả của ngân châm, nếu như để người bình thường dùng, nó sẽ không khác gì ngân châm bình thường.”

Tân Uẩn nói: “Nghe có vẻ giống như ngân châm được thiết kế riêng của Giang Nghĩa!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 783


CHƯƠNG 783

“Đúng là ý này.”

Tân Tử Dân vuốt râu: “Giang Nghĩa, chúc mừng cậu, có sự giúp đỡ của bộ kim này, tin tưởng y thuật của cậu sẽ tăng lên nhanh chóng. Trong Bát Quải Khí Kim, có rất nhiều chương huyền bí khó có thể nghiên cứu, cậu cũng có cách nghiên cứu.”

Trong lòng Giang Nghĩa cũng kích động.

Là một người trong lòng luôn tĩnh mịch, những thứ bình thường không thể khiến anh rung động, ngoài trừ thật sự có được bảo bối.

Mà bộ thần châm Biển Thước này, chính là bảo bối có thể khiến Giang Nghĩa rung động.

“Có được ngân châm tốt, sau này sẽ có công dụng rất lớn.” Tân Tử Dân lại nói: “Lá gan kia đâu?”

“Ở đây.”

Giang Nghĩa đặt lá gan đấu giá được xuống, lá gan này có thể cứu được mạng người.

Tân Tử Dân nói: “Chiều ngày hôm nay, Thạch Văn Bỉnh liều mạng muốn đấu giá được lá gan này, có thể chứng minh sự quan trọng của lá gan này.”

“Sợ là nhà họ Thạch đã đồng ý với một nhân vật lớn nào đó.”

“Bây giờ lá gan ở trong tay chúng ta, có lẽ đợi đến khi trở về Giang Nam, Giang Nghĩa cậu có thể dùng lá gan này cứu sống được nhân vật lớn kia, đến lúc đó không chỉ có thể chặt đứt một cánh tay của nhà họ Thạch, còn có thể cho cậu một chỗ dựa đáng tin cậy!”

Không thể ông nói, tư duy của ông Tân vẫn rất rõ ràng.

Suy nghĩ của ông ta tình cờ lại trùng hợp với suy nghĩ của Giang Nghĩa.

Chỉ là Giang Nghĩa suy nghĩ sâu xa hơn Tân Tử Dân, thông qua các đường dây ngầm mua được lá gan này, điều này chứng tỏ nhà họ Thạch thật sự vẫn luôn tham gia vào cái ngành này.

Có lẽ, chính là do gần đầy Giang Nghĩa đã chặt đứt tài nguyên hàng hóa của nhà họ Thạch, mới ép bọn họ không thể không đến chợ đen để mua hàng.

Nếu là như vậy, Thạch Văn Bỉnh tay trắng trở về, có lẽ sẽ ép nhà họ Thạch không thể không quay lại công việc kinh doanh cũ-giết người lấy gan!

Sau một khoảng thời gian dài như vậy, sự cảnh giác của nhà họ Thạch có lẽ đã giảm xuống.

Cộng thêm lời hứa với nhân vật lớn kia, khả năng bọn họ bí quá làm liều không phải là không có khả năng.

Đến lúc đó, chính là lúc nhà họ Thạch tiêu đời.

Đương nhiên, những điều này đều là việc sau này, trước mắt Giang Nghĩa chỉ cần sắp xếp cảnh sát theo dõi người nhà họ Thạch 24/24, ôm cây đợi thỏ, một mẻ hốt gọn.

Cất lá gan đi.

Chuyện cuối cùng là: Vũ hội.

Giang Nghĩa lấy giấy mời ra, sau khi xem xong thời gian và địa chỉ, có một vấn đến khó khăn nhỏ với Giang Nghĩa.

“Muốn tham gia bữa tiệc, thì phải có bạn nhảy, tôi không thể tham gia một mình.”

Tân Tử Dân ở bên cạnh cười haha một tiếng: “Giang Nghĩa, cậu ngốc thật hay là giả vờ ngốc đấy, bạn nhảy của cậu vẫn luôn đợi lời mời của cậu.”

“Bạn nhảy của tôi?”

Trong nháy mắt, Giang Nghĩa hiểu ra Tân Tử Dân có ý gì.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 784


CHƯƠNG 784

Ông ta muốn Giang Nghĩa mời Tân Uẩn làm bạn nhảy.

Trước mắt, cũng chỉ có như vậy.

Giang Nghĩa nhìn Tân Uẩn, nuốt nước miếng, nói: “Tân Uẩn, có thể làm phiền cô…làm…bạn nhảy của tôi được không?”

Đối diện với lời mời bất ngờ như vậy, trái tim Tân Uẩn đột nhiên đập nhanh hơn.

Đồng ý?

Từ chối?

Rõ ràng biết đối phương đã có gia đình, biết rõ đối phương chỉ là vì hoàn thành nhiệm vụ mới mời mình, rõ ràng biết trong lòng đối phương không có vị trí của mình.

Lý trí nói với cô ta, nên từ chối, không thể hãm sâu vào.

Nhưng, đối diện với lời mời của người mà mình yêu, sao có thể từ chối đây?

Hãy để cô ta tùy hứng một lần đi.

Cho dù một lần cũng được, cô ta muốn trở thành nửa kia của anh, lừa gạt bản thân cũng được, chỉ một lần này thôi, đã từng có, vậy là đủ rồi.

Sau khi xoắn xuýt, Tân Uẩn trịnh trọng gật đầu.

“Được, tôi đồng ý với anh!”

Sau khi có được cậu trả lời của Tân Uẩn, Giang Nghĩa mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, ba người nói chuyện với nhau mấy câu rồi ai về phòng người nấy nghỉ ngơi, sau đêm dài đằng đẵng, ngày hôm sau, ba người đã khôi phục lại tinh thần, du ngoại Nam Thành một vòng.

Không nói đến những sự nguy hiểm ẩn nấp trong bóng tối của Nam Thành, chỉ nhìn sự phồn hoa bên ngoài, cũng đủ để thu hút người khác.

Đây là một thành phố lớn, hiện đại.

Nếu như chỉ đến du lịch, không nói đến những chuyện lộn xộn kia, thì có thể cảm nhận được hơi thở văn hóa chỉ có ở thành phố này.

Trời, sắp tối rồi.

Thời gian diễn ra bữa tiệc sắp đến, sau khi đưa Tân Tử Dân về khách sạn, Giang Nghĩa xuống dưới tầng lái xe ra, đợi Tân Uẩn đi xuống.

Mười phút sau, người đã đến.

Mặc một chiếc váy dạ hội màu trắng, xương quai xanh trắng nõn thu hút khiến tất cả người đi đường phải nhìn sang.

Đôi chân dài, thon thả, khiến người khác phải suy nghĩ xa xôi.

Khuôn mặt tinh xảo, dáng người hoàn mỹ, cộng thêm trang điểm, ăn mặc đẹp đẽ, tối nay, Tân Uẩn sẽ là ngôi sao sáng nhất.

Cho dù là Giang Nghĩa, nhất thời cũng khó có thể dời mắt.

Bốn chữ: Xinh đẹp vô cùng.

“Đi thôi.”

Giọng nói của Tân Uẩn vang lên, Giang Nghĩa mới ý thức được đối phương đã lên xe, cười ngượng ngùng, khởi động xe rời khỏi khách sạn, đi đến nơi diễn ra bữa tiệc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 785


CHƯƠNG 785

Địa điểm tổ chức bữa tiệc không quá xa, lái xe khoảng hơn hai mươi phút, xe của bọn họ đã đến bên dưới tòa nhà.

Phía sau tòa nhà là một bãi đậu xe lớn, lúc này đã chật kín các loại xe hơi hạng sang, có thể nhìn ra, hôm nay đến tham gia bữa tiệc không phú thì quý.

Chỉ cần nhìn vào những chiếc xe này là biết.

Vì có quá nhiều xe, nên rõ ràng không đủ chỗ để xe, Giang Nghĩa tìm rất lâu mới tìm thấy một vị trí trống.

Lúc anh chuẩn bị cho xe đỗ vào, tinh ý phát hiện ra phía đối diện có một chiếc xe đang tăng tốc, nhìn động tác của đối phương, chính là muốn tranh giành vị trí đỗ xe đang còn trống kia.

Giang Nghĩa đến trước, sao có thể để người khác cướp mất vị trí đậu xe chứ?

Anh lập tức bẻ lái, tăng tốc, dùng một cách vô cùng tinh xảo để giành trước, đem xe đỗ vào, cả quá trình liền mạch, lưu loát, giống như đang biểu diễn xiếc.

Tân Uẩn giơ ngón cái lên.

“Không nhìn ra, kỹ thuật lái xe của anh lại tốt như vậy.”

Nếu như cô biết lúc trước Giang Nghĩa còn tay đua đã ký hợp đồng với đội đua của nhà họ Lâm, sợ là sẽ càng kinh ngạc.

Dừng xe, cởi dây an toàn.

Anh vẫn chưa xuống xe, chỉ thấy chiếc xe giành chỗ để xe lúc nãy đậu bên cạnh, một người đàn ông từ trên xe đi xuống, rất bất mãn đá một phát vào bánh trước của Giang Nghĩa.

“Cút xuống đây cho tôi!”

Giang Nghĩa cau mày, ra hiệu cho Tân Uẩn đừng vội xuống xe, ở trên xe đợi trước đã.

Sau đó, anh đẩy cửa đi xuống, thờ ơ nói: “Anh làm cái gì?”

“Làm cái gì?” Người đàn ông hung dữ nói: “Vị trí để xe này là của tôi, anh mau tránh ra cho tôi!”

Giang Nghĩa lạnh lùng nói: “Chỗ đậu xe này tôi tìm thấy trước, cũng là tôi đỗ xe vào trước, sao lại biến thành của anh rồi? Nếu có bản lĩnh, lúc nãy anh đã ở trước mặt tôi giành được và đậu xe vào rồi.

Người đàn ông sững sờ.

Thực ra, kỹ năng lái xe của người đàn ông rất khá dưới tình huống lúc nãy, giành chỗ để xe cũng là chuyện ăn chắc.

Nhưng không ngờ đến kỹ thuật lái xe của Giang Nghĩa lại còn lợi hại hơn anh ta, giành trước một bước đậu xe vào.

Kỹ thuật không bằng người khác, đáng bị thua.

Người đàn ông đột nhiên nghẹn lời, lúc này, một cô gái trang điểm diêm dúa lòe loẹt từ trên xe đi xuống, giậm chân nói: “Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi, anh còn ở đây lề mề cái gì? Rốt cuộc có chỗ để xe hay không?”

Người đàn ông vội vàng dỗ dành: “Bé cưng, em đợi một chút, anh sẽ lập tức xử lý xong.”

Quay đầu lại, người đàn ông hung dữ nói với Giang Nghĩa: “Tôi không có thời gian cãi nhau với một tên quê mùa như anh, tôi hỏi anh lần cuối, anh có nhường không?”

Giang Nghĩa trả lời rất dứt khoát.

“Không nhường.”

“Được lắm, anh đợi đó, tôi sẽ để cho cậu biết kết cục khi đắc tội với tôi!”

Người đàn ông không trực tiếp ra tay, mà trở lại xe, ở trước mặt Giang Nghĩa, dừng xe ở phía trước xe Giang Nghĩa, chặn lối ra của chỗ đậu xe!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 786


CHƯƠNG 786

Chỉ cần xe của đối phương không lái đi, xe của Giang Nghĩa cả đời này đừng nghĩ đến chuyện đi ra.

Người đàn ông sau khi hạ hỏa, đi ra , cười nói: “Thứ ông đây có chính là tiền, một chiếc xe đối với tôi mà nói chả là cái thá gì. Tôi chỉ muốn anh nhớ kỹ, ra khỏi cửa ở bên ngoài, không có lực thì đừng giả vờ giả vịt!”

“Chiếc xe này, ông đây cứ dừng ở đây không đi đấy.”

“Xe của anh cả đời này đừng nghĩ đến chuyện lái ra!”

Đây là sự không nói đạo lý điển hình.

Người phụ nữ diêm dúa ôm eo người đàn ông, cười haha, chỉ nói hai chữ: “Đáng đời!”

Bọn họ đang chuẩn bị rời đi, Giang Nghĩa gọi họ lại.

“Đợi đã.”

Người đàn ông quay đầu lại, hỏi: “Cái gì, bây giờ biết sự lợi hại của ông đây rồi? Hối hận? Nói cho anh biết, muộn rồi!”

“Nhưng tôi đại nhân đại lượng, cho anh một cơ hội, chỉ cần quỳ xuống dập đầu với ông đây, gọi một tiếng “ba”, sau đó nhường lại chỗ đậu xe, ông đây sẽ tha thứ cho lần này.”

“Có hiểu không?”

Giang Nghĩa mặt không biểu cảm.

Trên thế giới này, sâu mọt thật sự quá nhiều, đi đến đâu cũng gặp cái loại rác rưởi như thế này.

Anh ngẩng đầu lên nhìn đối phương, nói: “Tôi cho anh ba mươi giây, lái xe đi.”

Người đàn ông không vui.

Nghe thấy giọng điệu của Giang Nghĩa, không phải là giọng điệu thỏa hiệp, mà là giọng điệu uy h**p, người đàn ông có tiền có thế, cơ thể còn cường tráng, từ trước đến nay chưa từng chịu thiệt.

Nên, anh ta sao có thể bị Giang Nghĩa đe dọa?

Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn Giang Nghĩa: “Sao, anh còn muốn ra tay với ông đây? Anh cũng không nhìn lại mình đi, anh là đối thủ của tôi sao? Nói cho anh biết, bây giờ cho dù anh xin lỗi cũng không có tác dụng đâu, chiếc xe này, tôi tuyệt đối không lái đi!”

Giang Nghĩa đứng yên, không nói gì.

Sau khi đợi một lúc, thời gian ba mươi giây đã đến.

Giang Nghĩa hít một hơi thật sâu: “Hết 30 giây rồi, anh, có muốn lái xe đi cũng không còn cơ hội nữa.”

Người đàn ông vui sướng: “Tiểu tử, khẩu khí của anh cũng không nhỏ nha? Nào, đến đây, tôi rất muốn xem xem anh có thể làm gì tôi?”

Giang Nghĩa khẽ cử động chân, chậm rãi đi mấy bước, đến trước xe của đối phương.

“Vậy anh cứ mở to mắt ra mà xem.”

Người đàn ông lực lưỡng đút hai tay vào túi quần, không hề để tâm đến lời Giang Nghĩa nói, theo anh ta thấy thì Giang Nghĩa không mạnh bằng mình, không mặc đẹp bằng mình, cũng chỉ là một con kiến hôi.

Một con kiến hôi thì có gì phải sợ?

Ngay cả có đánh nhau thật, chỉ bằng cái đầu này, cơ bắp này của anh ta, chẳng lẽ không thể giết đối phương trong vài giây?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 787


CHƯƠNG 787

Vì vậy, có gì mà phải lo lắng?

Giang Nghĩa cũng không nhìn về phía người đàn ông lực lưỡng kia, mà đi đến bên cạnh xe của anh ta.

Sau đó, Giang Nghĩa nghiêng cơ thể, giơ chân lên, làm ra tư thế của một cầu thủ bóng đá chuẩn bị tung ra một cú sút knock out, giây tiếp theo, cùng với một tiếng hét lớn, Giang Nghĩa tung ra một cú đá cực mạnh.

Cú đá giáng xuống ngay giữa xe.

Sau đó, nghe thấy một tiếng nổ lớn, phía trước người đàn ông lực lưỡng và người phụ nữ ăn mặc diêm dúa, chiếc xe lớn bị đá bay ra xa bảy tám mét!

Nó va chạm với một chiếc xe đậu đằng trước.

Con người có thể làm ra chuyện này sao?

Người đàn ông lực lưỡng vẫn đút tay túi quần, nhưng tư thế của anh ta lúc này hoàn toàn sụp đổ, tay chân bủn rủn, miệng há hốc, giống như quả bóng bị xì hơi, yếu ớt vô lực.

Người đàn ông lực lưỡng cũng là người tập võ, tự nhiên biết cú đá này mạnh đến nhường nào.

Không ngoa khi nói cú đá này nếu như rơi vào người đàn ông lực lưỡng, e rằng gãy xương, mất mạng như chơi.

Không nhìn ra, đây là một “cao thủ võ lâm” giấu mặt.

Người đàn ông lực lưỡng bắt nạt rất nhiều người, lần này thật sự đã đá trúng tấm sắt, trong đầu sợ hãi, may mà còn chưa ra tay với đối phương, nếu không, chắc là lúc này đã bị đưa lên xe cứu thương đến bệnh viện rồi.

Giang Nghĩa nhìn về phía người đàn ông lực lưỡng.

Chỉ một ánh nhìn sắc bén, người đàn ông lực lưỡng sợ hãi không dám nhúc nhích.

“Anh anh anh, anh muốn làm gì?”

Giang Nghĩa bình thản nói: “Tôi tên là Giang Nghĩa, bây giờ chuẩn bị tham gia tiệc khiêu vũ. Nếu anh muốn tìm tôi để bồi thường tổn thất thì đến tiệc khiêu vũ tìm tôi.”

Nói xong, anh vẫy tay về phía xe mình.

Tân Uẩn mỉm cười bước ra ngoài, nắm tay Giang Nghĩa, rời khỏi bãi đỗ xe.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán người đàn ông lực lưỡng.

Anh ta còn dám đòi tiền bồi thường? Ôi trời, có cho mượn lá gan anh ta cũng không dám! Ở Nam Thành, dân tình dũng mãnh, có quỷ mới biết được thân phận thật sự của người kia và sức chiến đấu của anh ta mạnh mẽ đến cỡ nào?

Chuyện này nên kết thúc tại đây, còn tiếp tục gây rắc rối nữa, sợ là ngay cả cái mạng cũng không còn.

Người phụ nữ ăn mặc diêm dúa lắc cánh tay của người đàn ông lực lưỡng: “Cứ bỏ qua vậy sao?”

Người đàn ông lực lưỡng nhìn người phụ nữ này như nhìn đồ ngu ngốc: “Không thì thế nào? Em muốn đánh người ta à? Muốn đánh thì tự đi mà đánh, anh không dám.”

Lời nói kinh hãi.

Nhưng cũng là những lời cho thấy người nói rất tự biết thân biết phận.



Ở bên kia, Giang Nghĩa cầm tay bạn nhảy Tân Uẩn, cũng giống như những khách quý khác, đi đến lối vào của phòng khiêu vũ, xếp hàng chờ vào cửa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 788


CHƯƠNG 788

Hôm nay Tân Uẩn hạnh phúc ngập tràn.

Sau cả một thời gian dài, đây là lần đầu tiên cô ta cảm nhận được sự ấm áp từ lòng bàn tay của Giang Nghĩa, tuy rằng chỉ là một cái nắm tay hình thức nhưng như vậy cũng đủ rồi.

Phải biết bình thường làm gì có cơ hội được Giang Nghĩa nắm tay.

Lúc này, Tân Uẩn không còn coi mình là bạn nhảy của Giang Nghĩa nữa mà coi mình là cô dâu của Giang Nghĩa, và nơi họ chuẩn bị bước vào không phải là phòng khiêu vũ mà là lễ đường.

Mặc dù là tự lừa mình dối người nhưng trong đời chỉ có một cơ hội duy nhất như vậy, cô ta ảo tưởng một lần thì đã làm sao?

Sau khi từng cặp đôi tiến vào, cuối cùng cũng đến lượt Giang Nghĩa và Tân Uẩn.

Cửa vào, lễ tân nở một nụ cười tượng trưng, nói: “Xin phép được xem thư mời của hai người.”

Vừa dứt lời, nụ cười trên mặt lễ tân đông cứng lại, vì anh ta nhận ra có điều gì đó không ổn ở cặp đôi này.

Cô gái thì không có vấn đề gì, trang điểm ăn mặc tỉ mỉ khéo léo, chưa kể còn trông rất xinh đẹp, phù hợp với chủ đề của buổi khiêu vũ tối nay.

Vấn đề nằm ở người đàn ông.

Người đàn ông trước mặt mặc dù không thể nói là lôi thôi, nhưng nhìn sơ qua cũng biết là dùng hàng vỉa hè, từ đầu đến chân tới sáu trăm nghìn.

Nhất là đôi giày anh ta đi, dù nhìn thế nào đi nữa cũng chắc chắn là đồ mua từ siêu thị rẻ tiền.

Sao một tên nghèo kiết xác lại nhận được thư mời tới đây?

Thư mời của Thủy Vân Thiên chỉ được trao cho những người giàu, có máu mặt, những người đến tham dự ngày hôm nay đã chứng thực điều đó.

Nhìn những người đàn ông khác mà xem, có ai không mặc đồ hiệu không?

Chưa nói đến những bộ đắt tiền, ngay cả những bộ “giản dị” nhất cũng phải lên tới mấy chục triệu, sao có thể mặc đồ năm sáu trăm nghìn tới?

Như vậy cũng quá giản dị rồi.

Lễ tân hơi nghi ngờ Giang Nghĩa, nên lúc kiểm tra càng cẩn thận hơn.

Anh ta mở thư mời ra.

Sau khi kiểm tra, thư mời đúng là hàng thật, không có điểm gì đáng nghi.

Tên trên thư mời là: Giang Nghĩa.

Lễ tân biết Giang Nghĩa thuộc giới siêu giàu, trong buổi đấu giá ngày hôm qua, đã dùng sáu trăm tỷ để mua thần châm Biển Thước, ba ngàn tỷ để mua gan.

Sao một người giàu có như vậy mà quần áo từ đầu đến chân chỉ đáng giá sáu trăm nghìn được?

Nhìn qua biết ngay là hàng giả.

Nam Thành là một nơi có đầy rẫy những nguy hiểm, nói không chừng, Giang Nghĩa đã bị giết ngay sau khi rời khỏi buổi đấu giá, chẳng hạn như có thợ săn Phú hào gì đó.

Giang Nghĩa trước mặt nhất định là đồ giả!

Đồ giả mà không ngụy trang cho giống một chút, mặc đồ rẻ tiền như vậy, chẳng phải sẽ sớm bị bại lộ sao?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 789


CHƯƠNG 789

Thực ra, suy đoán của lễ tân cũng có lý, Giang Nghĩa quả thật đã bị thợ săn Phú hào để mắt tới, nhưng chỉ là lễ tân không biết thói quen của Giang Nghĩa, không biết Giang Nghĩa là người kín tiếng, không thích khoe khoang.

Cho dù có tiền đi chăng nữa vẫn mặc quần áo như người bình thường.

Không riêng gì anh, mà ngay cả đàn em Mười hai cung Hoàng Kim đi theo Giang Nghĩa nhiều năm cũng bị ảnh hướng, tất cả đều là những người siêu giàu nhưng lại ăn mặc như mấy người bán bánh quẩy ngoài chợ.

Lễ tân lắc lắc thư mời trong tay, giọng điệu không tốt lắm: “Nói thật đi, thư mời này anh trộm được từ đâu?”

Giang Nghĩa chưa chuẩn bị tâm lý cho những lời như này.

Anh nghi ngờ hỏi: “Thư mời là do người của Thủy Vân Thiên các anh đưa đến, hẳn là không có vấn đề gì. Sao vậy, là giả à?”

Lễ tân hừ lạnh một tiếng.

“Thư mời là thật, nhưng người là giả!”

Ý tứ rất rõ ràng, anh ta không tin người trước mắt là Giang Nghĩa, chắc chắn đây là hàng giả!

Giang Nghĩa cười khổ.

Mặc dù đã thấy nhiều vụ việc tương tự trên báo, nhưng đây là lần đầu tiên anh gặp phải chuyện này.

Làm sao để anh chứng minh anh chính là anh đây?

Lễ tân nói một cách hằn học: “Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, tôi cho anh cơ hội cuối cùng, thành thật khai báo đi, thư mời này anh lấy ở đâu?”

“Trộm được hay là giật được.”

“Chủ nhân của thư mời – Giang Nghĩa, rốt cuộc anh đã làm gì anh ấy?”

“Tôi khuyên anh nên giải thích rõ ràng, đừng cố giở trò trước mặt người của Thủy Vân Thiên chúng tôi, bởi vì anh không đủ khả năng giở trò với chúng tôi đâu!”

Đám phú hào đứng phía sau kia, ai nấy đều quay sang nhìn Giang Nghĩa bằng ánh mắt khinh bỉ, chờ khoảnh khắc anh bị xấu mặt.

Giang Nghĩa còn chưa mở lời, Tân Uẩn đã thấy mất hứng trước.

Họ vui vẻ vội vàng tới tham gia vũ hội, kết quả lại bị ban tổ chức chặn trước cửa, thế này là thế nào?

Mặt cô ta lạnh đi, nói:”Rõ ràng là mấy người gửi thiệp mời chúng tôi tới đây tham gia vũ hội, giờ lại nói thiệp mời của chúng tôi là do ăn trộm mà có, có ai làm ăn như mấy người không? Cùng lắm thì, chúng tôi không tham gia nữa!”

“Không tham gia? Ha ha.”

Nhân viên tiếp tân vỗ tay mấy cái, tức khắc, bảy tám tên bảo vệ xông tới.

“Hai vị tưởng nơi này là nơi nào? Đây là Thủy Vân Thiên! Không phải các người muốn tới là tới, muốn đi là đi.”

“Hôm nay nếu hai người không giải thích rõ ràng, vậy đừng hòng rời khỏi đây.”

Giang Nghĩa cau mày, ban tổ chức bên này cũng quá kiêu ngạo rồi đó.

Anh hỏi anh ta:”Vậy anh bảo bọn tôi phải làm thế nào thì anh mới bằng lòng tin rằng thiệp này là của tôi, chứ không phải đồ trộm được?”

Nhân viên tiếp tân nở nụ cười.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 790


CHƯƠNG 790

“Được rồi, đến lúc nào rồi mà anh còn giả vờ với tôi nữa?”

“Thấy thú vị lắm hay sao?”

“Mau thành thật khai báo anh trộm được từ chỗ nào, có lẽ tôi sẽ mở một mắt nhắm một mắt, để lại cho anh một con đường sống.”

“Nhưng nếu anh cứ tiếp tục giữ thái độ này, ha ha, vậy thì ngại quá, hôm nay Thủy Vân Thiên chúng tôi, thề sẽ bắt anh phải trả cái giá thật đắt!”

Giang Nghĩa im lặng không nói gì.

Đối phương đã tin chắc thiệp mời của mình là đồ trộm được, hơn nữa còn không chịu nhượng bộ, vầy thật đúng là quá không nói nhân tình rồi.

Còn nữa, thiệp mời là do mấy người gửi đi, người tới dự có phải là do mấy người mời tới hay không, chẳng lẽ mấy người lại không biết? Còn bắt người ta phải chứng minh, đúng là trò nực cười lớn nhất thế giới mà.

Giang Nghĩa thở dài một hơi, cầm tay Tân Uẩn, cứ tiếp tục giằng co như vậy nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Rời khỏi đây cho rồi.

Anh vừa định xoay người rời đi, nhân viên tiếp tân lập tức phất tay, bảy tám tên bảo vệ xông lên hết.

Đương nhiên, trong mắt Giang Nghĩa mấy tên nhân viên an ninh này không đáng để nhắc tới.

Nếu Giang Nghĩa muốn đi, căn bản không một ai có thể ngăn cản.

Ngay lúc bầu không khí khẩn trương đến cực điểm, một người đàn ông mặc tây trang đeo cà-vạt đột ngột sải chân tiến lại gần.

“Dừng tay.”

Sau khi nhân viên tiếp tân nhìn thấy người đàn ông kia, thái độ hệt như chuột thấy mèo vậy, sợ tới mức ba chân bốn cẳng chạy tới, đứng cũng không dám đứng thẳng mà phải khom người hỏi: “Cậu chủ, cậu tới rồi à?”

Người đàn ông kia không kiềm được mà mắng anh ta: “Nếu tôi mà không tới, chắc cậu đã đắc tội với vị khách quý đáng kính của tôi rồi!”

“Khách quý ư?”

Nhân viên tiếp tân sửng sờ, hôm nay anh ta đối xử với ai cũng đều khách khí hết mà, sao có thể đắc tội người khác được?

Trừ khi…

Nhân viên tiếp tân liếc mắt nhìn về phía Giang Nghĩa, không dám tin hỏi lại: “Cậu chủ, ý của cậu là, anh ta chính là ngài Giang Nghĩa mà cậu mời đến ư?”

“Câu hỏi này đúng là nhảm nhí?”

Nghe thấy câu trả lời khẳng định của người đàn ông nọ, nhân viên tiếp tân sợ đến mặt mày trắng bệch.

Anh ta tuyệt đối không ngờ rằng, một nhân vật máu mặt như Giang Nghĩa, thế mà lại ăn mặc giản dị tới vậy.

Nếu ở nhà thì thôi, nhưng tới tham dự vũ hội lớn thế này mà còn ăn mặc y như người dưới quê, thật đúng là khiến con người ta mở rộng tầm mắt, đừng trách sao nhân viên tiếp tân lại nghi ngờ anh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 791


CHƯƠNG 791

Nhân viên tiếp tân vội vàng chạy tới, khom lưng cúi đầu với Giang Nghĩa: “Ngài Giang, thật sự rất xin lỗi, là do tôi không nhận ra ngài. Là tôi bị mù, là tôi mắt chó xem thường người khác, có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, ếch ngồi đáy giếng, tôi…”

Giang Nghĩa phủi tay, ra hiệu cho anh ta đừng nói nữa.

Cừ thật, trình độ văn học của tên này thật sự không tệ chút nào, có thể một hơi nói ra nhiều từ như vậy.

“Được rồi, anh Giang bảo cậu mau tránh ra, đừng đứng đây làm chướng mắt.”

“Ôi, vâng vâng, tôi xin cút ngay đây ạ.”

Nhân viên tiếp tân cúi đầu, khom người, mặt mày xám xịt chạy đi.

Người đàn ông kia bước tới trước mặt Giang Nghĩa, chủ động vươn tay giới thiệu: “Tôi tên là Thủy Quân Tín, là thiếu chủ nhân của Thủy Vân Thiên.”

Giang Nghĩa gật đầu, thì ra là Thiếu chủ nhân, khó trách nhân viên tiếp tân kia lại sợ anh ta như vậy.

Ở Nam Thành, Thủy Vân Thiên có thể nói là lấy thúng úp voi, tất cả thế lực lớn nhỏ đều nằm dưới sự kiểm soát của họ, là sự tồn tại không ai địch nổi.

Thân là Thiếu chủ nhân, địa vị của Thủy Quân Tín tất nhiên cũng chẳng tầm thường.

Giang Nghĩa vươn tay nắm lấy tay Thủy Quân Tín.

Thủy Quân Tín mỉm cười nói: “Hôm qua tôi may mắn nhìn thấy sự hào phóng, vung tiền như rác của anh Giang, vốn định tới làm quen ngay lúc đó luôn, tiếc là anh đi quá nhanh, nên không có cơ hội gặp mặt. Hôm nay cuối cùng tôi cũng được bắt chuyện với anh, xem như vinh hạnh của tôi rồi.”

“Thiếu chủ nhân khách khí quá.”

Không biết tại sao nhưng trong lúc nói chuyện, Thủy Quân Tín luôn vô tình hoặc cố ý liếc mắt nhìn sang Tân Uẩn đứng bên cạnh Giang Nghĩa.

Như thể sự chú ý của Thủy Quân Tín hoàn toàn không nằm trên người Giang Nghĩa, mà là trên người Tân Uẩn.

Cô gái này, mới là mục tiêu chính của anh ta hôm nay chăng?

Mọi người có mặt ở hiện trường đều nhận ra điểm này, không phải do họ thông minh, mà là biểu hiện của Thủy Quân Tín thật sự quá rõ ràng, cộng thêm tiếng xấu lan xa của Thủy Quân Tín, ai ai cũng hiểu rõ mục đích lần này anh ta mời Giang Nghĩa tới đây là gì.

Ở Nam Thành, ai mà chẳng biết Thủy Quân Tín vô cùng háo sắc.

Hơn nữa, thói háo sắc của anh ta không hề giống người thường.

Anh ta không thích mấy cô gái độc thân, chỉ thích vợ hoặc là bạn gái của người khác, mỗi lần nhìn thấy người khác dắt theo cô gái xinh đẹp nào, người ngợm Thủy Quân Tín đều cảm thấy ngứa ngáy.

Trái lại rất nhiều lần, không ít phụ nữ xinh đẹp chủ động bày tỏ lòng yêu thương nhung nhớ với Thủy Quân Tín, nhưng anh ta chẳng hề để vào mắt.

Đây chính là điểm lạ của Thủy Quân Tín.

Đương nhiên, rất nhiều bác sĩ tâm lý đã từng phân tích rằng, rất có thể đây là một dạng bệnh tâm lý.

Nếu người bệnh thường mắc phải loại bệnh này, có thể đã sớm bị người khác đánh cho tàn, không thể tự gánh vác lấy cuộc sống, nhưng Thủy Quân Tín thì khác, thân là Thiếu chủ nhân của Thủy Vân Thiên, anh ta thật sự có thể muốn làm gì thì làm.

Không biết bao nhiêu người phụ nữ đã bị anh ta cưỡng ép, càng có không biết bao nhiêu đôi tình nhân bị chia rẽ, không biết bao nhiêu gia đình sụp đổ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 792


CHƯƠNG 792

Rất nhiều phú hào mới tới Nam Thành không biết chuyện này, thường xuyên dẫn theo một nửa xinh đẹp của mình tới gặp Thủy Quân Tín, kết quả chính là người phụ nữ của mình bị Thủy Quân Tín mạnh mẽ chiếm đoạt.

Ở Nam Thành, người phụ nữ nào đã bị Thủy Quân Tín chiếm, đừng hòng nghĩ tới chuyện giành lại được tự do.

Giống như buổi vũ hội này, chính là vì muốn nhìn xem người phụ nữ của kẻ khác xinh đẹp cỡ nào nên Thủy Quân Tín mới tổ chức, ngoài mặt thì nói để mọi người làm quen với nhau, nhưng thực tế chỉ là muốn thỏa mãn h@m muốn cá nhân kỳ lạ của anh ta mà thôi.

Biết được điều này, thật ra hầu hết bạn nhảy mà mọi người dẫn tới tham gia vũ hội đều không phải một nửa của họ mà là thuê tới.

Thậm chí, có một số người phụ nữ muốn nịnh bợ Thủy Quân sẽ tới cùng một người đàn ông khác, giả vờ làm phụ nữ đã có chồng, cố tình dùng thân phận này để hấp dẫn sự chú ý của Thủy Quân Tín.

Hành vi lạ lùng như vậy cũng chẳng phải chuyện gì hiếm thấy ở Nam Thành.

Thế nên ở đây mới lưu truyền một câu nói: Phòng cháy phòng trộm phòng Thiếu chủ.

Giang Nghĩa mới đến, đâu biết mọi chuyện lại rắc rối như vậy? Sau khi nhận được thiệp mới, lập tức ngu ngốc dẫn theo Tân Uẩn lại đây, thật đúng là đẩy Tân Uẩn vào hố lửa.

Từ ánh mắt tham lam của Thủy Quân Tín, có thể nhận ra anh ta “Chờ mong” Tân Uẩn tới cỡ nào!

“Được rồi, mọi người đừng đứng ngoài cửa nữa, đều tiến vào đi nào.” Thủy Quân Tín dẫn đầu bước vào trong.

Hai tay Tân Uẩn ôm chặt lấy cánh tay Giang Nghĩa, cả người run lên khe khẽ.

Cô ta nhỏ giọng nói: “Cái người kia trông thật là kinh tởm, không giống người tốt gì cả, Giang Nghĩa, anh nhớ cẩn thận đấy.”

Giang Nghĩa không nói gì, lặng lẳng dắt Tân Uẩn vào trong.

Nhiều năm kinh nghiệm nói cho Giang Nghĩa hay, Thủy Quân Tín quả thật có vấn đề, tấm thiệp mời mà họ nhận được lần này, hiển nhiên không phải vì Giang Nghĩa, mà là vì Tân Uẩn.

Lại quay đầu nhìn biểu cảm như đang xem trò vui của mấy gã đàn ông khác đứng xung quanh, anh càng thêm chắc chắn về suy nghĩ này của mình.

Sau khi tiến vào sảnh tiệc, đoàn người như bước sang một thế giới khác.

Nơi này tựa như cung điện vậy, cách bày trí xa hoa lộng lẫy, rường cột được chạm trổ tinh tế, đẹp không sao tả xiết.

Đặc biệt phía trên trần nhà là một chiếc đèn trùm pha lê cỡ lớn được tạo thành từ hơn một nghìn viên pha lê, ánh đèn chiếu qua được khúc xạ tỏa khắp nơi, khiến cả sảnh tiệc như bừng sáng rực rỡ.

Chỉ mỗi cái đèn chùm này thôi đã không dưới ba tỷ rồi.

Không thể phủ nhận một điều, Thủy Quân Tín thật sự rất chịu chi.

Từng món ăn, thức uống, tất cả đều là hàng cao cấp nhất, đêm nay không tính tới thứ khác, chỉ mỗi rượu thôi cũng đã tốn hơn mấy tỷ rồi.

Chỉ một chữ thôi: Đắt!

Phóng tầm mắt khắp cả Nam Thành, cũng chỉ mình Thủy Vân Thiên mới có đủ tài lực để tổ chức vũ hội sang trọng như vậy.

Thủy Quân Tín bước lên sân khấu, gõ nhẹ vào hai cái micro, rồi cười ha ha nói: “Chào các ngài, thưa quí ông quí bà, chúc mọi người buổi tối tốt lành, hôm nay rất vinh hạnh được mời các vị tới tham gia buổi vũ hội tư nhân do tôi tổ chức.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 793


CHƯƠNG 793

“Đêm nay, không có bất kỳ quy định nào, mọi người có thể tự do chơi đùa, tự do ăn uống.”

“Chỉ có một mục đích thôi – đó là vui vẻ!”

“Bây giờ, hãy nhảy múa theo điệu nhạc nào!”

Tức khắc, giai điệu nhẹ nhàng trong sảnh tiệc lập tức đổi thành tiếng nhạc xập xình, ánh đèn nhấp nháy, bóng người lay động.

Những phú hào kia cũng tức khắc trút bỏ những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu, không còn giả vờ ga-lăng gì nữa, ai nấy đều ôm lấy người phụ nữ của mình, nhảy những điệu nhảy vui vẻ nhất trong vũ hội.

Tầm mắt Giang Nghĩa rà quét khắp vũ hội, anh đang tìm kiếm bóng dáng của Tiểu Điệp.

Nếu anh đoán không sai, chắc chắn Tiểu Điệp sẽ xuất hiện ở những bữa tiệc thế này.

Tân Uẩn đứng bên cạnh thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Giang Nghĩa, đêm nay, cô ta là bạn nhảy của Giang Nghĩa, chứ không phải đến ăn cơm với Giang Nghĩa! Cô ta, thật sự rất muốn cùng Giang Nghĩa nhảy một điệu, hòng thỏa mãn tâm nguyện của chính mình.

Nhưng trông có vẻ Giang Nghĩa không hề có suy nghĩ giống vậy?

Tân Uẩn cảm thấy hơi mất mát.

Tại sao những người đàn ông khác đều thèm khát cô ta, nhưng Giang Nghĩa lại chẳng có chút cảm tình nào với cô ta hết? Là do cô ta không đủ xinh đẹp, hay do không đủ dịu dàng?

Thật ra cô ta đã biết câu trả lời rồi.

Giang Nghĩa là người đã có gia đình, Giang Nghĩa yêu vợ mình đậm sâu như vậy, sao có thể rung động với những người phụ nữ khác được?

Bình dấm chua trong lòng Tân Uẩn khẽ nghiêng, cô ta cắn môi, mặc kệ Giang Nghĩa có yêu cô ta hay không, mặc kệ Giang Nghĩa có phải người đã có gia đình hay không, dù sao đêm nay Giang Nghĩa cũng là của cô ta, đừng mơ có người đoạt được anh!

“Giang Nghĩa!”

“Ừm?”

“Chúng ta đừng ngồi yên ở đây nữa, hay là cùng ra đó nhảy một bản đi?”

Giang Nghĩa sửng sốt.

Nhảy ư? Nói thật thì ở phương diện này anh chẳng có chút thiên phú nào cả.

Nhưng anh còn chưa kịp từ chối, Tân Uẩn đã khoác tay anh, kéo anh đứng dậy, hai người bước tới giữa sảnh tiệc, cơ thể đung đưa theo điệu nhạc.

Một Tân Uẩn ngày thường luôn giữ vẻ đoan trang, đúng mực, vào giờ phút này lại thả bay tất cả cảm xúc ra ngoài.

Cô ta thích Giang Nghĩa đó, thì sao?

Lẽ nào thích một người là sai sao?

Cho dù sau này như thế nào, ít nhất giây phút này, cô ta muốn toàn tâm toàn ý ở bên cạnh Giang Nghĩa, một lần trong đời, vậy là đủ rồi.

Dưới sự dẫn dắt của âm nhạc, dưới sự ‘giúp đỡ’ của Tân Uẩn, cho dù Giang Nghĩa không có thiên phú về nhảy múa, nhưng cũng không khỏi chủ động nhảy.

Giang Nghĩa, Tân Uẩn, lần đầu tiên tiếp xúc thân mật như vậy.

Ở trong góc, Thủy Quân Tín ngồi vắt chân ở trên ghế, trong tay cầm một ly rượu vang, lắc lắc.

Ánh mắt anh ta hoàn toàn rơi trên người Tân Uẩn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 794


CHƯƠNG 794

Mỗi một lần Tân Uẩn xoay người, trái tim Thủy Quân Tín lại run rẩy mãnh liệt, quá đẹp, thật sự là quá đẹp!

Ưu vật như thế này, hơn một nghìn năm mới có thể gặp một lần?

Cho dù là nhan sắc hay là dáng người, đều đẹp đến mức không thể bắt bẻ, đều quan trọng là, cô ta còn là người phụ nữ của người khác.

Thủy Quân Tín có một căn bệnh tâm ý đặc biệt, đối với người phụ nữ của người khác, đặc biệt còn là một người phụ nữ đẹp của người khác, quả thật quyến luyến không rời.

Tân Uẩn, chính là người phụ nữ mà Thủy Quân Tín có nằm mơ cũng muốn.

Anh ta thề, nhất định phải có được!

Chỉ một điệu nhảy mà thôi.

Tân Uẩn vẫn cảm thấy chưa đủ trở về chỗ ngồi, mặt còn ửng đỏ, tim cũng đập rất nhanh, đây là giây phút vui vẻ nhất trong cuộc đời của cô ta.

Cuối cùng, giấc mộng cũng đã thành hiện thực.

Cuối cùng, cũng có thể cùng với Giang Nghĩa hoàn thành một bài nhảy.

Điều này, đủ để nhớ cả đời.

Lúc này, ánh mắt của Giang Nghĩa lướt qua một người phụ nữ, lập tức thu hút sự chú ý của anh, không sai, người phụ nữ kia chính là Tiểu Điệp, người phụ nữ Giang Nghĩa vất vả tìm kiếm bấy lâu nay!

“Cuối cùng cũng tìm được cô rồi.”

Giang Nghĩa khẽ vỗ vào tay Tân Uẩn: “Cô cứ ngồi ở đây nghỉ ngơi trước, tôi đi lấy đồ uống cho cô.”

“Ừ, được.”

Giang Nghĩa đứng dậy rời khỏi vị trí, đi về phía Tiểu Điệp.

Hôm nay Tiểu Điệp xuất hiện ở phòng nhảy với thân phận là nhân viên phục vụ, đương nhiên, nếu như có phú hào nào nhìn trúng cô ta, muốn cô ta nhảy cùng, uống rượu cùng, cô ta cũng sẽ không từ chối.

Trong phòng nhảy có loại phụ nữ giống như Tiểu Điệp có rất nhiều, bọn họ đều đã được Thủy Quân Tín sắp xếp trước.

Đàn ông đều không chung thủy.

Không có ai chỉ muốn nhảy cùng một người phụ nữ.

Hơn nữa, hoa nhà sao có được hương thơm của hoa dại? Một lý do vô cùng quan trọng để những phú hào kia đến đây tham gia vũ hội, chính là sự hiểu biết của Thủy Quân Tín với đàn ông, đã sắp xếp cho bọn họ một số lượng lớn nhân viên phục vụ xinh đẹp.

Nhảy cùng, uống rượu cùng, nghĩ đến đã cảm thấy rất vui vẻ.

Đây cũng là lý do quan trọng khiến mỗi vũ hội đều có thể ‘khách đến chật nhà’.

Giang Nghĩa đi về phía Tiểu Điệp.

Nhưng không đợi anh lên tiếng, một tên thổ hào tai to mặt lớn, trông giống như trư bát giới cũng đi đến, giành nói chuyện với Tiểu Điệp trước Giang Nghĩa: “Này, em gái, qua đây ngồi với chú nào, uống rượu, khiêu vũ, thế nào?”

Là một nữ nhân viên phục vụ, bọn họ không có quyền từ chối.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 795


CHƯƠNG 795

Cho dù đối phương có xấu xí, không ra cái hạng gì, thì bọn họ cũng phải vui vẻ chấp nhận.

Tiểu Điệp khẽ cười chắp tay hành lễ: “Được ạ.”

Tên thổ hào béo ú kia đưa tay ra muốn ôm eo Tiểu Điệp, mặc dù Tiểu Điệp không né tránh, nhưng từ chỗ lông mày của cô ta hơi cau lại, có thể nhìn ra, cô ta rất không vui.

Chỉ là bị ép buộc, không có cách nào khác mới không thể không thuận theo.

Lúc tên thổ hào mập mạp kia sắp thành công, một bàn tay to khác hất tay tên thổ hào béo kia ra, đau đến mức ông ta phải kêu lên một tiếng.

“Tên khốn nạn nào?”

Tên thổ hào quay người lại nhìn, chỉ thấy Giang Nghĩa đứng ở bên cạnh, một đôi mắt lạnh lùng giống như trong mùa đông khắc nghiệt, xuyên qua trái tim của người khác.

Tên thổ hào béo kia biết Giang Nghĩa, lúc ở hội đấu giá đã từng chứng kiến sự uy phong của Giang Nghĩa, nhưng dù thế nào, quy tắc của vũ hội chính là ai hẹn trước thì sẽ về với người đó, người khác không thể giành.

Người đến đây đều là những phú hào, nếu như có ai bị giành mất phụ nữ, sắc mặt đều không được tốt.

Tên thổ hào béo lạnh lùng nói: “Thế nào, anh Giang cũng nhìn trúng nữ nhân viên phục vụ này?”

Giang Nghĩa không nói gì, nhưng từ trong hành vi, lời nói của ông ta có thể nhìn ra, ông ta nhất định phải có được Tiểu Điệp!

Tên thổ hào béo bĩu môi: “Anh không hiểu quy tắc của vũ hội sao?”

“Ai đến trước thì là của người đó!”

“Người phụ nữ này tôi nhìn trúng trước, phải thuộc về tôi.”

Nói xong, ông ta cười khanh khách: “Nếu như anh thật sự rất muốn cũng không phải không được, nữ nhân viên phục vụ này thuộc về anh, đưa người phụ nữ của anh cho tôi chơi là được rồi.”

Ông ta đã nhìn chằm chằm vào Tân Uẩn từ lâu.

Dù sao, một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, ở một nơi như thế này rất dễ làm người khác chú ý.

Những người đàn ông đến đây, có mấy người có suy nghĩ đơn thuần chứ? Mỗi người đều có ý đồ xấu, giống như một con sói hoang đói khát, nhìn thấy một con cừu non giống như Tân Uẩn, còn không phải đều kích động đến mức chảy cả nước rãi sao?

Người phụ nữ này, thật sự quá khiến người khác thèm muốn.

Nhưng phụ nữ xinh đẹp trên thế giới này có hàng nghìn hàng vạn người, không phải bạn nhìn trúng ai thì có thể giành được người đó, có những lúc, bạn phải biết tự lượng sức mình.

Không thể động vào thì tuyệt đối đừng động vào.

Nếu không….

Giang Nghĩa vô cùng chán ghét tên thổ hào béo này, vừa mới đến đây, anh cũng không hiểu được nhiều quy tắc như vậy, ở chỗ anh chỉ có một quy tắc….người đắc tội với anh, đều phải chịu trừng phạt!

Một tay Giang Nghĩa nắm lấy cổ áo của tên thổ hào béo kia, từ trong kẽ răng nặn ra ba chữ: “Cút cho tôi!”

Không đợi tên thổ hào béo kia phản ứng lại, Giang Nghĩa nhấc tay lên ném ông ta ra cửa lớn của phòng nhảy! Khoảng cách kia cũng phải đến 20m!

Con người sao có thể làm được chuyện như thế này?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 796


CHƯƠNG 796

Phòng nhảy lập tức trở nên yên tĩnh, ai cũng nhìn Giang Nghĩa với ánh mắt không thể tin được.

Anh là người đầu tiên dám đánh người ở trên vũ hội của Thủy Quân Tín, hơn nữa còn ra tay tàn nhẫn như vậy, sức lớn như vậy.

Người đàn ông này không chỉ có tiền, lá gan cũng rất lớn.

Lại nhìn tên thổ hào béo đang nằm trên mặt đất, đau đớn đang gào khóc kia, một thái độ muốn Thủy Quân Tín phải làm chủ cho ông ta.

Nhưng, Thủy Quân Tín nhìn tên thổ hào béo, lại nhìn Giang Nghĩa, đưa ra một quyết định khiến người khác sợ hãi không nói nên lời: Đuổi tên thổ hào béo này ra ngoài!

Đúng vậy.

Thủy Quân Tín không hề trừng phạt Giang Nghĩa, cho dù anh phá vỡ quy tắc cũng không sao.

Đây là lần đều tiên, Thủy Quân Tín đột nhiên đưa ra một sự thỏa hiệp lớn như vậy, những phú hào khác trong phòng nhảy nhìn nhau, nhưng rất nhanh đã hiểu ra là chuyện gì.

Thủy Quân Tín nhìn trúng Tân Uẩn, trước khi chưa có được người phụ nữ này, anh ta sao có thể đuổi Giang Nghĩa đi?

Rất nhanh, phòng nhảy đã khôi phục lại trật tự bình thường, giống như chưa xảy ra chuyện gì, chuyện của tên thổ hào béo kia cũng trôi qua một cách nhẹ nhàng như vậy.

Giang Nghĩa khẽ đi đến trước mặt Tiểu Điệp, lần đầu tiên nhìn cô ta ở khoảng cách gần như vậy.

Trên người phụ nữ này tràn đầy sự quyến rũ, lại đem đến cho người khác một cảm giác kỳ quái, cả người đầy gai góc, giống như một bông hoa hồng đầy ngai, tươi đẹp nhưng lại trí mạng.

Giang Nghĩa biết, đây là một cảm giác đặc biệt do ép buộc thường xuyên mới sinh ra được.

Tiểu Điệp, mấy năm nay nhất định sống vô cùng thê thảm.

Nhìn thấy Giang Nghĩa đi đến, cơ thể Tiểu Điệp lập tức chấn động, đồng thời cũng nở một nụ cười nhạt.

Cô ta không phải thật sự cười, mà là một nụ cười mang tính chuyên nghiệp, một người phụ nữ giống như cô ta, lúc ở trước mặt khách, nhất định phải mỉm cười, nếu không kết cục sẽ rất thê thảm.

Sau khi nhìn thấy được sự lợi hại của Giang Nghĩa, Tiểu Điệp cũng không dám bất cẩn, sợ khiến Giang Nghĩa không hài lòng, chủ động đi lên nói: “Anh Giang, muốn tôi nhảy với anh một bài sao?”

Khuôn mặt Giang Nghĩa lạnh lùng.

Anh không trả lời, mà cầm một chai rượu vang ở trên bàn rượu bên cạnh Tiểu Điệp, rót đầy một cốc, tay cầm ly rượu vang tỉ mỉ nếm thử, giống như không nhìn thấy Tiểu Điệp.

Điều này khiến Tiểu Điệp có chút ngượng ngùng.

Sau khi uống hết nửa ly rượu, Giang Nghĩa hỏi một câu gần như vô nghĩa: “Cô là Tiểu Điệp?”

“Đúng.”

“Cô, có muốn rời đi không?”

Tiểu Điệp sững sờ, đây là câu hỏi gì? Rời đi? Đi đâu?

Giang Nghĩa nói tiếp: “Tôi có một người bạn tên là Tôn Tại Ngôn, không giây phút nào anh ấy không nghĩ đến cô, nếu như cô muốn rời đi, lúc nào tôi cũng có thể đưa cô rời khỏi đây, đi trùng phùng với anh ấy.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 797


CHƯƠNG 797

Bùm! Bùm! Bùm!

Lời nói này của Giang Nghĩa giống như sấm sét, nổ đoàng đoàng trong đầu Tiểu Điệp.

Một cái tên lâu rồi không nghe, một câu chuyện cũ chua xót, lập tức dâng lên trong lòng cô ta, cho dù cô ta được đào tạo bài bản đến đâu, giây phút này nước mắt cũng không kiềm chế được mà tuôn ra.

Tôn Tại Ngôn?

Tôn Tại Ngôn!

Nhiều năm trước, Tiểu Điệp tin tưởng lời nói của Tôn Tại Ngôn, muốn chạy trốn với anh ta, kết quả bị gia chủ nhà họ Tôn bán đến Nam Thành, trở thành vũ nữ của Thủy Vân Thiên, trải qua những ngày tháng sống không bằng chết.

Cô ta cứ nghĩ là cả đời này cũng sẽ như vậy, ai có thể nghĩ đến rất nhiều năm sau, hôm nay lại có người lại nhắc đến cái tên này ở trước mặt cô.

Tiểu Điệp trừng mắt với Giang Nghĩa: “Tôn Tại Ngôn? Haha, tên súc sinh kia đã hủy hoại cuộc đời của tôi, tôi không bao giờ quay trở lại bên cạnh anh ta!”

Giang Nghĩa nói: “Cô cũng biết không phải là anh ấy hủy hoại cô, thậm chí, anh ấy cũng là người bị hại của vụ việc năm đó.”

“Một câu người bị hại là xong rồi?” Tiểu Điệp cố gắng kìm nước mắt nói: “Anh có biết bao nhiêu năm nay tôi sống như thế nào không? Tôi thà chết đi, cũng không muốn quay trở lại bên cạnh tên súc sinh kia!”

“Cô hà cớ phải như vậy?” Giang Nghĩa đưa tay ra nhét danh thiếp vào tay Tiểu Điệp: “Bây giờ cô đang tức giận, tôi nói gì cũng vô dụng. Đợi đến khi cô bình tĩnh lại, có thể gọi điện thoại cho tôi. Chỉ cần cô lên tiếng, tôi có thể đưa cô rời khỏi đây.”

Nói xong, anh nhìn xung quanh: “Tiểu Điệp, tôi tin cô nhất định không thích nơi này, ở đây cô chỉ là công cụ mua vui cho những người giàu có, không có tự do, không có nhân quyền. Cô vốn là một con bướm, tin tưởng tôi, tôi có thể đưa cô trở về bên cạnh Tôn Tại Ngôn, để những ngày xuân đến muộn, sưởi ấm trái tim đang tổn thương của cô.”

Sau khi nói xong những lời này, Giang Nghĩa quay người rời đi.

Tiểu Điệp nhìn tấm danh thiếp trong tay, rơi vào trầm tư.

Cô ta có muốn rời khỏi đây không?

Đương nhiên là muốn!

Chỉ là, cô ta không thể buông bỏ được chuyện năm đó, cô ta không thể quên được sự giày vò mà cô ta phải chịu đựng bao nhiêu năm qua.

Nếu như không có Tôn Tại Ngôn, cuộc đời này của cô ta sẽ không khổ như vậy.

Bây giờ, muốn cô ta quên hết tất cả những sự áp bức và nhục mã, trở về bên cạnh người đàn ông kia, haha, sao có thể làm được chứ?

Mặc dù…

Mặc dù ở sâu trong lòng cô ta, thực ra vẫn không quên được nụ cười của người đàn ông kia, vẫn hoài niệm, cất giấu sự ấm áp của người đàn ông kia.

Lúc Giang Nghĩa trở lại, ngượng ngùng phát hiện ra một chuyện.… không biết từ lúc nào Thủy Quân Tín đã đến trước mặt Tân Uẩn, cười cười nói nói với Tân Uẩn.

Nhưng Tân Uẩn, rất không vui!

Lông mày Giang Nghĩa nhíu chặt lại, đi nhanh đến.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 798


CHƯƠNG 798

Tân Uẩn vừa nhìn thấy Giang Nghĩa đi đến, vội vàng đứng dậy muốn đi đến bên cạnh Giang Nghĩa, kết quả Thủy Quân Tín dường như đoán được hành động của Tân Uẩn, chắn ngang một bước, chặn phía trước Tân Uẩn!

Tân Uẩn không đứng vững, lập tức ngã xuống chỗ vừa ngồi.

Thủy Quân Tín từ trên nhìn xuống Tân Uẩn, trong ánh mắt hiện lên một tia ác ý, thỉnh thoảng còn đưa lưỡi ra li3m môi mình.

Anh ta thật sự yêu chết người phụ nữ này.

“Giang Nghĩa!” Tân Uẩn vừa lo lắng vừa tức giận, không biết phải làm sao chỉ có thể cầu cứu với Giang Nghĩa.

Thủy Quân Tín biết Giang Nghĩa ở phía sau, nhưng anh ta không có ý định rời đi, anh ta rất hưởng thụ cảm giác chặn giữ một cặp tình nhân.

Rất sảng khoái.

Anh ta thích nhìn ánh mắt bơ vơ, bất lực, cầu xin được bảo vệ của phụ nữ.

Chắn trước Giang Nghĩa, có thể nhìn thấy ánh mắt đau khổ, bất lực của Tân Uẩn, thỏa mãn sự lập dị của Thủy Quân Tín ở mức độ cao nhất.

Đồng thời, mấy tên thuộc hạ của Thủy Quân Tín cũng đi qua, chặn đường đi của Giang Nghĩa, không cho Giang Nghĩa cơ hội đến gần.

Trong nháy mắt, những người khác ở trong phòng nhảy đều dừng động tác trong tay lại, nhìn về phía Giang Nghĩa.

Bọn họ biết rất rõ, kịch hay của tối nay đã đến rồi.

Cảnh tượng như thế này không phải là lần đầu tiên xảy ra, trước đây cũng đã từng xảy ra rất nhiều lần.

Thủy Quân Tín cậy vào địa vị và thân phận của mình, ức h**p người phụ nữ của người khác ở trước mặt người đàn ông khác không chỉ một lần, hưởng thụ cảnh tượng vô cùng buồn nôn kia.

Ở hiện trường cũng có rất nhiều người có sở thích giống như Thủy Quân Tín.

Vật hợp theo loài, người phân theo nhóm.

Trong vũ hội ngày hôm nay, đặc biệt chuẩn bị cho Giang Nghĩa và Tân Uẩn, từ giây phút hai người bọn họ đi vào, đã chắc chắn tối nay sẽ xảy ra bi kịch.

Thủy Quân Tín hất tóc, đưa tay cởi cúc ở cổ áo của mình ra, hít thở sâu mấy hơi.

Hành động này thực sự đã khiến Tân Uẩn sợ hãi.

Cô ta chỉ muốn nhảy với Giang Nghĩa một bài nên mới đến đây, không muốn tiếp xúc thân mật với người đàn ông khác, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Thủy Quân Tín, sợ là muốn ngang tàng cưỡng ép?

Trong nháy mắt, nỗi sợ hãi lan ra khắp cơ thể.

Cho dù là một người cao lãnh giống như Tân Uẩn, lúc này cũng không biết phải làm sao, phản kháng? Cô là một người phụ nữ yếu ớt, phản kháng thế nào?

“Giang Nghĩa, Giang Nghĩa!”

Bây giờ người duy nhất cô ta có thể mong đợi chỉ có Giang Nghĩa.

Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi, hoảng loạn của Tân Uẩn, Thủy Quân Tín càng thêm hưng phấn, đây chính là hiệu quả mà anh ta muốn, rất giỏi, rất tốt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 799


CHƯƠNG 799

Nếu như Giang Nghĩa không ở đây, sẽ không đạt được hiệu quả như thế này!

Anh ta rất vui mừng vì lúc nãy mình không đuổi Giang Nghĩa đi, giữ lại Giang Nghĩa quả nhiên là một sự lựa chọn đúng đắn.

Lúc phụ nữ sợ hãi, nếu như người đàn ông của mình ở bên cạnh, nhất định sẽ cố gắng cầu cứu người đàn ông của mình, mà nếu như người đàn ông của mình không cứu được, người phụ nữ kia càng thêm tuyệt vọng.

Đập tan sự hi vọng của đối phương sau đó sinh ra thất vọng, sảng khoái hơn rất nhiều việc khiến đối phương thất vọng ngay từ đầu.

“Rất tốt, tiếp tục gọi đi.”

“Giọng nói này rất tuyệt vời, đã rất lâu rồi tôi chưa từng hưởng thụ giọng nói tuyệt vời như vậy.”

“Tân Uẩn, cô đúng là ưu vật của nhân gian, có thể nhìn thấy ưu vật như thế này ở một nơi như Nam Thành, Thủy Quân Tín tôi thật sự có phúc ba đời!”

Anh ta cao giọng cười lớn, tiếng cười dung tục, suồng sã kia khiến người khác cảm thấy buồn nôn.

Nhưng, đúng lúc anh ta đang cười rất vui vẻ, một bàn tay khẽ vỗ lên vai anh ta.

Hả?

Tiếng cười đột nhiên im bật, Thủy Quân Tín quay quắt đầu lại, vừa nhìn liền thấy Giang Nghĩa đứng phía sau mình.

Sao lại thế?

Thủy Quân Tín cúi đầu nhìn, tên này cừ thật, không biết từ khi nào, bảy tám gã cấp dưới của anh ta đều nằm trên đất, cả đám miệng sùi bọt mép, hôn mê bất tỉnh.

Trước sau không đến năm giây, cũng không nghe thấy tiếng đánh nhau ỳ đùng, tất cả cấp dưới đều bị xử lý ?

Thủy Quân Tín ngây người ra, Giang Nghĩa này, thủ đoạn cũng quá lợi hại đi?

Anh ta nuốt nước miếng, lạnh lùng nói: “Giang Nghĩa, giờ tao ra lệnh cho mày lui về sau năm mét, không được lộn xộn!”

Vẻ mặt Giang Nghĩa không hề thay đổi.

Thủy Quân Tín cau mày, nói: “Hình như mày không phục phải không? Ha ha, mày có chút tiền, nhưng số tiền đó của mày, ở trước mặt Thủy Vân Thiên bọn tao căn bản không đáng nhắc tới!”

“Ở Nam Thành, Thủy Vân Thiên bọn tao chính là tồn tại vô địch, ai tới nơi này cũng phải nể mặt Thủy Vân Thiên bọn tao.”

“Tao đã nói rồi, hôm nay, tao nhìn trúng người phụ nữ của mày.”

“Đây là vinh hạnh của mày!”

“Nhưng mày không cần lo lắng, tao không cướp của mày, tao chỉ mượn chơi thôi, mượn một đêm. Tối nay chơi xong rồi, sáng mai mày có thể dắt đi, tuyệt đối sẽ không dùng vũ lực giữ lại.”

Thủy Quân Tín còn cười xấu xa nói: “Nếu mày lo lắng, tao có thể cho phép mày đứng ở đây trông chừng, tao bảo đảm sẽ không chơi hư người phụ nữ của mày.”

“Thế nào, tao là người thật công bằng, có lí lẽ đi?”

Công bằng, có lí lẽ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 800


CHƯƠNG 800

Người khốn nạn như vậy, cũng dám nói công bằng, có lí lẽ?

Giờ phút này Giang Nghĩa vẫn không nhúc nhích, không nhìn ra biểu cảm gì, giống như là một pho tượng.

Người quen thân với anh đều biết , đây là sự yên bình trước bão táp, chỉ khi Giang Nghĩa tức giận cực độ, anh mới tỏ ra “bình tĩnh” như vậy.

Mỗi khi anh bình tĩnh như thế, thì nhất định sẽ có người … chết!

Giang Nghĩa hơi ngước mặt lên, một tia hàn quang b ắn ra từ mắt anh, xuyên qua cơ thể Thủy Quân Tín.

Chiến thần Tu La, ngạo nghễ thiên hạ.

Một tên như Thủy Quân Tín, sao chịu được ánh mắt băng lãnh như thế? Trực tiếp bị dọa cho tay chân bủn rủn, ngã ngồi xuống đất.

Anh ta lau mồ hôi lạnh trên trán.

“Giang Nghĩa, mày muốn làm gì? Tao khuyên mày ngoan ngoãn chút, tao chính là thiếu chủ nhân của Thủy Vân Thiên!”

“Mày bất kính với tao, chính là bất kính với Thủy Vân Thiên.”

“Mày, muốn tìm cái chết sao?”

Giang Nghĩa vẫn im lặng như trước, càng im lặng, càng khiến người khác cảm thấy đáng sợ.

Thủy Quân Tín không chịu nổi, khí tràng cường đại đè ép anh ta thở không nổi.

Anh ta lăn lộn chạy trốn sang một bên, lập tức ra lệnh cho cấp dưới: “Bắt nó lại cho tao, không cần g**t ch*t, trói lại là được.”

Chuyện tới nước này, anh ta còn nghĩ về chỗ kì quái của bản thân.

Bắt trói Giang Nghĩa lại, làm nhục Tân Uẩn trước mặt Giang Nghĩa, đây là chuyện duy nhất anh ta muốn làm.

Nhưng anh ta thế nào cũng không ngờ, hành động của anh ta đã chọc giận Chiến thần Tu La.

Không riêng anh ta phải chết.

Thủy Vân Thiên , cũng sẽ diệt vong theo anh ta!

Ngay lập tức, mười mấy võ sĩ dáng người cao to vọt vào, bọn họ đều là võ sĩ siêu cấp Thủy Quân Tín chi rất nhiều tiền bồi dưỡng ra, là dạng có thể lấy một chọi mười.

“Xông lên cho ta!”

Vừa dứt lời, liền có một tên xông lên đánh một quyền nhắm vào huyệt thái dương của Giang Nghĩa.

Nhưng mà, Giang Nghĩa chỉ đứng yên tại chỗ, một tay đã tiếp được cú đánh của đối phương, không chỉ có như thế, còn dùng sức nắm chặt, ngay sau đó, tiếng rắc truyền đến, xương bàn tay của tên đó bị bóp nát hết!

Một bàn tay, trở thành da bao lấy xương gãy.

“A…”

Tiếng k** r*n, xuyên thấu lòng người.
 
Back
Top Dưới