Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 741: 741: Hả


Mọi người phân chủ yếu thứ yếu ngồi xuống, Kỳ Chấn và Giang Nghĩa ngồi cùng với nhau, giống như vợ chồng như hình với bóng, đủ để nhìn ra được sự coi trọng của Kỳ Chấn đối với Giang Nghĩa.

Mà nhìn một màn này trong lòng Viên Triệu Hào cực kỳ không thoải mái.

Sau một lúc, đồ ăn lần lượt lên đầy bàn, có nữ phục vụ trẻ tuổi xinh đẹp lên rót rượu.

Sau khi rót đầy cho tất cả mọi người, Kỳ Chấn dẫn đầu cạn chén với mọi người.

Sau khi tự đặt chén rượu xuống, mọi người bắt đầu dùng bữa.

Kỳ Chấn vui mừng nói: “Star Jewelry của chúng ta càng làm càng lớn, bước tiếp theo chuẩn bị đặt mục tiêu ở khu Giang Nam, dùng hết toàn lực khai phá chỗ này.


Quay đầu, Kỳ Chấn nhìn về phía Giang Nghĩa, vừa định hỏi có ý kiến gì không, đột nhiên không biết con chó ai nuôi chạy đến cửa, lắc lư.

Càng khôi hài hơn là, con chó này thế mà còn mặc áo blouse trắng, giống như là đang chơi cosplay vậy, thật là kỳ quái.

Ánh mắt của mọi lập tức bị con chó nhỏ mặc blouse trắng này hấp dẫn.

Đặc biệt là Viên Triệu Hào.

Ông ta đặt chén rượu xuống, cười ha ha, âm dương quái khí nói: “Ơ, hô nay thật là hiếm thấy, chó cũng học người làm bác sĩ?”
Hả?
Nụ cười trên mặt tất cả mọi người đều cứng lại.

Những lời này nghe ra không có bất kỳ vấn đề gì, cẩn thận nghĩ lại mới không đúng.

Phải biết rằng, vừa rằng Kỳ Chấn luôn mồm gọi Giang Nghĩa là “Giang thần y”, lúc nầy Viên Triệu Hào nói: “Chó cũng học người làm bác sĩ”, đây không phải là nhục mạ Giang Nghĩa là chó sao?”
Hành vi nhìn bên ngoài là khách khí, trên thực tế lại là xuất khẩu cuồng ngôn này, ở đây không ai ngốc, ai cũng có thể nghe ra được.

Kỳ Chấn đặt chén rượu trong tay xuống, trên mặt lộ vẻ không hài lòng.

Ông ta khách khí với Giang Nghĩa như vậy, thế mà còn có người nhục nhã Giang Nghĩa trước mặt ông ta, đây là không chừa mặt mũi cho người gia chủ như ông ta!
Kỳ Chấn gần như tức giận.

Lúc này, Giang Nghĩa bị nhục nhã lại cười ha ha, cũng không để trong lòng.

Quay đầu, Giang Nghĩa chỉ vào con chó kia nói: “Con chó này cũng thật đáng yêu, đến đây, ăn miếng thịt kho tàu.


Lúc nói, anh đã gắp một miếng thịt kho tàu ném qua, trực tiếp rơi xuống trước mặt con chó.

Con chó ngửi thấy mùi thơm, trực tiếp cắn vào, nuốn miếng thịt kho tàu lớn vào bụng, ăn đến vui vẻ.

Giang Nghĩa vừa cười vừa nói: “Ha ha, con chó này rất thích ăn thịt kho tàu đó.


Một câu nói nghe cũng không có vấn đề gì, thực tế vấn đề rất lớn.

Người ở đây đều nhìn vào trong bát từng người, trước mắt chỉ có một mình Viên Triệu Hào gắp một miếng thịt kho tàu ăn, những người khác vẫn chưa động vào thịt kho tàu.

Giang Nghĩa nói con chó này rất thích ăn thịt kho tàu, đó là chỉ cây dâu mắng cây hòa, nói Viên Triệu Hào là chó.

Như thế, Giang Nghĩa ung dung mắng lại, cực kỳ tài tình.

Sắc mặt Viên Triệu Hào trắng như giấy, tức giận đập đũa lên bàn, miếng thịt kho tàu ăn được một nửa trực tiếp ném sang một bên.

Những người khác muốn cười không dám cười.

Khẳng định duy nhất là, trong bữa tiệc này, không ai động đến chén thịt kho tàu kia nữa.

Đồng thời tất cả mọi người đều có ấn tượng ban đầu đối với Giang Nghĩa, biết đó là một người không dễ chọc, ngàn vạn đừng chọc vào.

Lúc này Kỳ Chấn mới thả lỏng một chút.

Nếu Giang Nghĩa đã đòi lại mặt mũi về, thì không phải tiếp tục căng thẳng nữa.

Ông ta cười ha ha, sau đó lôi về lại vấn đề trước đó, hỏi Giang Nghĩa: “Tôi muốn dừng chân ở khu Giang Nam, Giang thần y, ngài cảm thấy bố trí thế nào mới tốt?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 742: 742: “tuân Lệnh!”


Giang Nghĩa ăn một miếng, nhàn nhạt nói: “Nếu như là hai tháng trước, tôi đề nghị trực tiếp mở chi nhánh quy mô lớn là được.

Bây giờ, có chút khác biệt.


“Khác biệt thế nào?”
“Có một cửa tiệm đã làm những việc ông phải làm, chiếm thị trường trước một bước, cho nên lần này đến khu Giang Nam, không phải đến sắp xếp, mà hẳn là đoạt thị trường, lại còn là đoạt thị trường trong tay người khác.


Kỳ Chấn hỏi: “Nhà nào đã sớm vào rồi?”
“Đá quý Thiệu Anh.


Giang Nghĩa nhớ rất rõ, lần trước lúc đưa tang, ông chủ đá quý Thiệu Anh công khai khiêu khích, cho người chặn đường.

Sổ sách này Giang Nghĩa không thể quên được.

Sau đó Giang Nghĩa cũng cho người điều tra, ông chủ hiện tại của đá quý Thiệu Anh là một gã thương nhân tên là “Weiss”, thân phận người này vô cùng đặc thù, vẫn luôn mở rộng ra toàn cầu, gần đây đột nhiên đến khu Giang Nam.

Giang Nghĩa không biết mình sao lại đắc tội với người đàn ông “Weiss” này, nhưng có một điều có thể khẳng định, Weiss tràn ngập địch ý với anh!

Nói đến đây, Viên Triệu Hào vì thể hiện sự lợi hại của mình, cũng chủ động nói ra “Chủ tịch Kỳ, kỳ thật tôi cũng đã điều tra qua, cái người Weiss này cũng không có gì ghê gớm, hàng của bọn họ đều là hàng rẻ tiền, căn bản không cao cấp như hàng chúng ta, căn bản không cần lo lắng, nên làm thế nào thì cứ làm thế đấy.


Kỳ Chấn nhíu nhíu mày: “Triệu Hào, sao cậu có thể khinh địch như vậy? Giang Nghĩa đã nói như vậy, nhất định là có lý do.


Trong lòng Viên Triệu Hào vô cùng không vui.

Sao mà Giang Nghĩa nói cái gì cũng đúng, ông ta nói lại là sai?
Sao mà Kỳ Chấn cứ để ý Giang Nghĩa như vậy?
Hừ hừ.

Viên Triệu Hào bằng mặt không bằng lòng, cố ý xin lỗi, sau đó làm bộ hỏi thăm Giang Nghĩa: “Giang thần y, không biết bước tiếp theo anh có tính toán gì không?”
Giang Nghĩa thành thật trả lời: “Tin tức mới nhất, mảnh đất bỏ hoang ở thành Bắc kia sắp xây dựng thành thành thương mại xa xỉ phẩm, sau này sẽ trở thành điểm đặc sắc của khu Giang Nam.

Chúng ta phải làm, chính là liên hệ với bên xây dựng, chiếm vị trí có lợi trước, có vị trí của mình ở khu xa xỉ phẩm!”
Kỳ Chấn chấn động.

“Ơ, có chuyện này?”
“Vậy đương nhiên là tốt, chỉ cần khu xa xỉ phẩm có vị trí của chúng ta, vậy tuyệt đối có thể có chỗ đứng.


Viên Triệu Hào cũng lắp bắp kinh hãi, tin tức này kỳ thật cũng mới truyền đến không lâu, người biết cũng không nhiều như vậy.

Ông ta cũng phải tốn nhiều công sức mới biết được.

Không giờ Giang Nghĩa thế mà lại biết, nhìn như vậy, cũng không thể coi thường Giang Nghĩa, người này vẫn có chút thực lực.

Nhưng mà, biết thì biết, có thể dùng giá cá hợp lý lấy được một vị trí tương ứng hay không là một vấn đề khác.

Viên Triệu Hào cười ha ha, nói: “Chủ tịch Kỳ, không lừa ngài, tôi đã cho người đi liên hệ với người đấu thầu thành công này rồi, nếu như có thể, tôi muốn mời người đứng đầu đó đến chỗ chúng ta cùng nhau ăn cơm, mọi người đều cùng thương lượng một chút, thế nào?”
Kỳ Chấn vô cùng vui mừng.

Nếu như có thể mời được người đứng đầu bên xây dựng đến, đây tuyệt đối là một tin tức tốt.

“Mời, lập tức mời.


“Tuân lệnh!”
Viên Triệu Hào lập tức cho người gọi điện thoại, mời người đứng đầu bên đấu thầu thành công đến.

Cúp điện thoại, ông ta ngửa đầu, rất đắc ý nhìn Giang Nghĩa.

Anh có tin tức linh thông thì có ích gì?
Lăn lộn trên thương trường, vẫn phải quan trong nhân mạch, Viên Triệu Hào có thể mời người đứng đầu đến, Giang Nghĩa anh có được không?
Lần này, trong lòng Viên Triệu Hào rất vui vẻ, cảm thấy mình cuối cùng cũng nở mày nở mặt trước mặt Kỳ Chấn rồi!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 743: 743: Kể Cả Kỳ Chấn


Giang Nghĩa ung dung, giống như là không nghe thấy gì cả, yên lặng ngồi đó.

Sau đó, mọi người nâng cốc nói cười, khung cảnh thoải mái.

Khoảng chừng mười phút sau, điện thoại của Viên Triệu Hào vang lên.

Ông ta vui cười hớn hở nói: “Người bên dưới gọi điện đến, nhất định là đã mời được người đứng đầu, tôi đi nhận điện thoại.


Viên Triệu Hào nhận điện thoại, sau khi nói chuyện một lúc, sắc mặt mừng rỡ.

Cúp điện thoại.

Gương mặt ông ta vô cùng vui mừng nói: “Chủ tịch Kỳ, được rồi.

Người đứng đầu bên kia tên là Đinh Phong Thành, là người phụ trách Chế Tạo Đinh Hạch, cũng là người phụ trách hạng mục đất hoang phía Bắc, tôi đã mời anh ấy đến đây!”
Kỳ Chấn mừng rỡ: “Ồ? Vậy hôm nay phải khoản đãi người ta cho tốt.


Viên Triệu Hào cố ý nhìn Giang Nghĩa, giọng điệu hơi khiêu khích nói: “Giang thần y, anh cũng đã nghĩ đến bước này, vì sao không mời ông chủ Đinh đến một chuyến chứ?”
Trong lời này có gai đâm rất sâu, có thể đâm chết người.

Ai cũng nghe được, đây là châm chọc Giang Nghĩa không có nhân mạch, chỉ có thể nghĩ không thể làm, không phải là người có thể làm chuyện lớn.

Kỳ Chấn cũng nghe ra được.

Ngoài miệng ông ta không nói gì, nhưng trên mặt lại lộ vẻ mất hứng.

Mặc dù Kỳ Chấn cũng muốn mắng Viên Triệu Hào một trận, nhưng đây không phải lúc, Đinh Phong Thành sắp đến rồi, lúc này nhục mạ công thần, sẽ làm mất hết uy tín của người gia chủ như ông ta.

Cho nên, phải nhịn.

Chỉ có điều phải ủy khuất Giang Nghĩa.

Đối với cái này, Kỳ Chấn cũng rất ngại, trong lòng không yên.

Nhưng mà Giang Nghĩa vô cùng bình tĩnh ăn cơm uống rượu, căn bản không để lời nói của Viên Triệu Hào trong lòng.

Thậm chí là, Giang Nghĩa còn thuận miệng nói một câu: “Kỳ thật tôi cũng nghĩ đến điểm này, chỉ có điều không chuẩn bị để Đinh Phong Thành đến tham gia bữa tiệc gì, mà là muốn anh ta đến nhà tôi một chuyến, ở trong nhà nói chuyện riêng.


Phốc~
Mọi người nghe xong lời này cũng cười ra tiếng.

Đặc biệt là Viên Triệu Hào, cười đến không đứng thẳng người được.

“Không ổn rồi, sắp cười chết tôi rồi, Giang thần y, tôi mặc dù không được chứng kiến y thuộc của anh lợi hại thế nào, nhưng mà trình độ kể chuyện cười của anh thật sự cao đó.


“Để người phụ trách hạng mục đến nhà anh nói chuyện?”
“Ha ha, anh cho rằng anh là ai? Anh là người tổng phụ trách khu Giang Nam sao? Mặt mũi thật lớn đó!”
Cái này vốn chỉ là lời trào phúng.

Ai ngờ Giang Nghĩa thế mà dừng đũa lại, cười như không cười nhìn Viên Triệu Hào: “Tôi chính là người tổng phụ trách khu Giang Nam.


“Ha ha ha ha, Giang thần y anh thật hóm hỉnh!”
“Hóm hỉnh sao?”
Giang Nghĩa lắc đầu, tiếp tục ăn.

Có đôi khi anh nói thật, lại không ai tin.

Đương nhiên là không ai tin, nếu như Giang Nghĩa thật sự là người tổng phụ trách khu Giang nam, sao có thể ăn mặc mộc mạc như vậy? Sao một chút nhân mạch cũng không có?
Càng không thể giống như bây giờ một vệ sĩ cũng không có, theo bọn họ cùng ngồi đây ăn cơm.

Không đến nửa tiếng sau, người bên dưới truyền lời: “Đinh Phong Thành đến rồi!”
Kỳ Chấn đứng lên: “Mọi người chúng ta cùng nhau đi nghênh đón.


Viên Triệu Hào đồng ý đầu tiên, dù sao Đinh Phong Thành là ông ta dùng quan hệ mời đến, phải tiếp đãi cho tốt, vừa thể hiện ra sự tôn kính với Đinh Phong Thành, vừa có thể thấy được Viên Triệu Hào có năng lực.

Một mũi tên trúng hai đích.

Nhưng mà, Giang Nghĩa lại nhàn nhạt nói: “Đi nghênh đón Đinh Phong Thành? Không cần thiết như vậy, để anh ta tự đi lên là được rồi.


Những lời này làm mọi người nhíu mày.

Kể cả Kỳ Chấn.

Kỳ Chấn cảm thấy có thể lời nói vừa rồi của Viên Triệu Hào quá nặng, làm tổn thương lòng tự tôn của Giang Nghĩa, cho nên Giang Nghĩa mới nói ra lời nói “Chua” như vậy.

Đây không phải là chuyện gì tốt.

Ông ta ho khan một tiếng, nói: “Giang thần y, ngài cũng là khách, không cần phải đi nghênh đón với chúng tôi, ở đây chờ là được, chúng tôi đi xuống thôi.


Đây là nhượng bộ lớn nhất mà Kỳ Chấn có thể làm được.

Nhưng mà Viên Triệu Hào rất không hài lòng: “Chúng ta đều đi nghênh đón, chỉ một mình Giang Nghĩa ngồi ở đây? Ha ha, vậy ông chủ Đinh đến đây, nhìn thấy Giang Nghĩa ngồi đây, là chuyện gì? Giải thích thế nào?”
Giang Nghĩa nói ra: “Không cần giải thích, thêm một cái ghế bên cạnh tôi, để Đinh Phong Thành ngồi bên cạnh tôi là được rồi.


Lúc này, ngay cả sắc mặt của Kỳ Chấn cũng lạnh xuống.

Đinh Phong Thành, người phụ trách hạng mục, người đứng đầu hạng mục khu xa xỉ phẩm.

Đối với những người thương nhân như bọn họ mà nói, đó là đối tượng phải cực lực nịnh bợ, hôm nay nhất định phải để người ta ngồi ở vị trí chủ, sao có thể để ngồi ở vị trí bên dưới Giang Nghĩa chứ?
Giang Nghĩa nói lẫy càng lúc càng quá đáng.

Kỳ Chấn nói: “Giang thần y, tôi biết anh có tức giận, như hôm nay là một bước quan trọng quyết định chúng ta có chỗ đứng ở khu Giang Nam hay không, ngài phải tận lực kiềm chế, xem như là giúp anh em một chuyện.


Cũng chỉ là đối với Giang Nghĩa.

Nếu như là đối với người khác, Kỳ Chấn đã sớm cho người đó cút xéo.

Giang Nghĩa cười khổ một tiếng: “Được rồi, mấy người đi nghênh đón đi, tôi ở đây chờ.


“Ừ.


Lúc này Kỳ Chấn mới dẫn người vội vàng đi xuống, nghênh đón Đinh Phong Thành.

Trong lúc đi xuống, Viên Triệu Hào lại nói huyên thuyên bên tai Kỳ Chấn: “Chủ tịch Kỳ, Giang Nghĩa kia thật sự không xem ai ra gì, rõ ràng không để ông chủ Đinh vào mắt.

Tôi đề nghị để anh ta đến một phòng khác dùng cơm, miễn làm hỏng chuyện lớn của chúng ta!”
Trong lòng Kỳ Chấn căng thẳng.

Không được, không thể làm như vậy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 744: 744: Aiz!!!


Dù thế nào, Giang Nghĩa cũng là người đứng thứ hai của nhà họ Kỳ, nắm giữ cổ phẩn lớn thứ hai, đi vào hội đồng quản trị.

Tương lai muốn thành công ở khu Giang Nam nhất định phải có Giang Nghĩa ra tay.

Không thể gạt bỏ người ta như vậy.

Kỳ Chấn còn hy vọng Giang Nghĩa có thể nguôi giận sớm một chút, dĩ hòa vi quý.

Thực tế, Kỳ Chấn thật sự hiểu lầm Giang Nghĩa rồi, vừa rồi những lời Giang Nghĩa nói không có câu nào là nói lẫy.

Có đôi khi nói thật, lời thật không dễ nghe, lại dễ dàng bị nghe thành nói lẫy, ngược lại những lời nói rỗng tuếch lại làm người nghe thoải mái.

Cũng là bất đắc dĩ.

Mọi người đi xuống lầu, đúng lúc nhìn Đinh Phong Thành mặc tây trang đeo cà vạt đi về phía bọn họ.

Kỳ Chấn đi lên nghênh đón.

Sau một hồi khách sáo, ông ta tự mình dẫn Đinh Phong Thành lên lầu.

Viên Triệu Hào trong đầu nghĩ thật hay.

Đợi lát nữa lên lầu, ông ta phải ngồi bên cạnh Đinh Phong Thành, để Đinh Phong Thành ngồi ở chủ vị, ông ta và Kỳ Chấn ngồi một trái một phải, về phần Giang Nghĩa kia, thích chỗ mát mẻ nào thì đi chỗ đó.

Ha ha, một người ngoài muốn dựa vào quan hệ với Kỳ Chấn, cưỡi trên đầu mình?
Không có cửa!
Trong lòng suy nghĩ, trên mặt cười, Viên Triệu Hào rất cung kính mời Đinh Phong Thành lên lầu.

Trong lòng Đinh Phong Thành cũng rất vui vẻ.

Nói thật ra, anh ta còn chưa từng hưởng thụ đãi ngộ thế này, nếu như không phải Giang Nghĩa giúp anh ta nắm lấy hạng mục này, sao có thể được chủ tịch của công ty lớn đối đãi như vậy?
Càng nghĩ càng cảm thấy phải cảm kích Giang Nghĩa.

Mỗi người đều có suy nghĩ riêng của mình, cứ vậy lên lầu, đi đến phòng riêng.

Vừa vào cửa, Đinh Phong Thành đã nhìn thấy một người đàn ông ngồi ở đó dùng bữa.

Dưới tình huống bình thường, ai nhìn thấy trường hợp như vậy đều không vui, những người khác đều ra tiếp đón mình, sao chỉ mình người đó khác biệt?
Sắc mặt Kỳ Chấn có chút khó coi.

Viên Triệu Hào thì trốn sau lưng cười trộm, trong lòng tự nhủ có một màn kịch hay để xem, như thế này Giang Nghĩa chắc là sẽ bị mắng đến máu chó đầy đầu.

“Giang Nghĩa, tôi xem anh còn đắc ý thế nào?” Viên Triệu Hào nghĩ trong lòng.

Ai ngờ…
Đinh Phong Thành lúc đầu sửng sốt hai giây, sau đó cười ha hả.

Nụ cười này, làm mọi người choáng váng.

Đặc biệt là Viên Triệu Hào, ông ta cho rằng Đinh Phong Thành phải giận tím mặt, muốn phất tay rời đi, kết quả không ngờ, lại cười ha hả.

Có ý gì?
Xem không hiểu.

Chuyện làm ông ta kinh ngạc hơn còn ở phía sau.

Chỉ thấy Đinh Phong Thành bỏ qua mọi người, cung kính đi về phía Giang Nghĩa, còn vô cùng thân thiện chủ động nói: “Sao cậu cũng ở đây?”
Giang Nghĩa vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.

“Tôi và chủ tịch Kỳ là bạn tốt, hôm nay đến ăn cơm với chủ tịch Kỳ, ai biết anh cũng muốn đến cọ cơm.


“Vị trí đã chuẩn bị sẵn cho anh rồi, ngồi đi.


Vị trí bên cạnh Giang Nghĩa, đó là vị trí của người bên dưới, tuyệt đối không phải là vị trí mà nhân vật quan trọng nên ngồi.

Kết quả, Đinh Phong Thành không chút do dự, ngược lại vô cùng vui vẻ ngồi lên, vô cùng quen thuộc nói chuyện với Giang Nghĩa.

Một màn này làm mọi người ngây ngốc.

Vẻ mặt Viên Triệu Hào mơ màng, ai có thể giải thích một chút, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Ban đầu Kỳ Chấn rất hoảng sợ, sau đó lại trở nên vui vẻ.

Lúc này ông ta mới phản ứng lại, mấy lời vừa rồi của Giang Nghĩa không phải là mấy lời nói lẫy cảm tính, mà là lời thật, nhìn dáng vẻ anh và Đinh Phong Thành quen thuộc như vậy, thật sự có khả năng gọi Đinh Phong Thành đến nhà nói chuyện.

Nếu Đinh Phong Thành cũng đã ngồi xuống, Kỳ Chấn cũng không nói thêm gì, ngồi xuống vị trí chủ vị của mình.

Ông ta tò mò hỏi: “Ông chủ Đinh, Giang thần y, sao thế, hai vị quen biết sao?”
Giang Nghĩa cười cười, không nói lời nào.

Đinh Phong Thành nghi hoặc nói: “Cái gì gọi là chúng ta quen biết sao? Chủ tịch Kỳ, ngài không biết quan hệ của chúng tôi?”
“Không hề biết.


“Ai, Giang Nghĩa, đó là em rể của tôi!”
Ầm ầm…
Viên Triệu Hào thiếu chút nữa ngã từ trên ghế xuống, tim cũng lộp bộp lộp bộp điên cuồng nhảy dựng lên.

Được lắm, mình vừa mới khoác lác tận trời nói mời được Đinh Phong Thành khó khăn đến mức nào, còn chê cười Giang Nghĩa không có nhân mạch.

Kết quả thì sao?

Giang Nghĩa là em rể của Đinh Phong Thành!
Có quan hệ này, đây còn không phải là tùy tùy tiện tiện có thể nói chuyện hợp tác hạng mục? Đâu cần phải phiền toái như vậy?
Bình thường trong nhà xào hai món, gọi điện thoại về nhà nói chuyện.

Bây giờ nghĩ lại những lời Giang Nghĩa đã nói, không có câu nào là nói đùa, ngược lại bản thân Viên Triệu Hào lại lộ ra vẻ tiểu nhân không biết điều.

Ông ta ngượng đỏ bừng mặt, muốn đào cái hố chôn mình cho rồi.

Vốn cho rằng mình có thể mời Đinh Phong Thành đến là một việc rất lợi hại, có thể nở mày nở mặt trước mặt Kỳ Chấn, là một việc có thể hãnh diện.

Kết quả, chỉ làm nền cho người khác.

Đinh Phong Thành và bản thân một chút quan hệ cũng không có, đi lên ngồi bên cạnh Giang Nghĩa, người mình mời đến lại trở thành “đồng bọn” của người khác, trong đầu Viên Triệu Hào tức chứ.

Nhưng có tức giận nữa, thì có thể làm gì chứ?
Aiz!!!
Ngược lại Kỳ Chấn, vừa mừng vừa sợ.

Có quan hệ “em rể” này của Giang Nghĩa, tin rằng trao đổi không có gì trở ngại.

Trên thực tế, chỉ cần Giang Nghĩa mở miệng, Đinh Phong Thành căn bản sẽ không do dự, một lời đồng ý, hạng mục đều là Giang Nghĩa giúp anh ta lấy được, anh ta sao có thể làm trái ý Giang Nghĩa?
Chỉ có thể nói, nước cờ này Viên Triệu Hào đi quá nát!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 745: 745: “chúng Tôi Tiễn Anh”


Bữa cơm này, Viên Triệu Hào khó có thể nuốt nổi, đũa cũng không động mấy lần, vẫn luôn nhìn Giang Nghĩa, Đinh Phong Thành nói chuyện cực kỳ vui vẻ.

Khách mình mời tới, kết quả lại có quan hệ rất tốt với Giang Nghĩa, đây là lý lẽ gì chứ?
Rất nhanh, Kỳ Chấn nói ra mục đích thật sự của mình, muốn hợp tác với Đinh Phong Thành, có càng nhiều hợp tác liên quan đến khai phá vùng đất hoang phía Bắc.

Đinh Phong Thành vỗ ngực nói: “Không vấn đề, chuyện này tôi bao trọn, tôi có thể chịu trách nhiệm nói thật với ông, tôi bây giờ vẫn là đang tìm những người hợp tác chất lượng tốt như chủ tịch Kỳ vậy.


Nghe xong lời này, trong lòng Kỳ Chấn càng thêm vui mừng.

Hai người nâng cốc nói cười.

Trên cả bàn rượu, mọi người cười nói không ngừng, chỉ có Viên Triệu Hào vẫn luôn mặt lạnh.

Cuối cùng, tiệc rượu cũng đã gần xong.

Đinh Phong Thành đứng dậy nói: “Tôi còn phải trở về chuẩn bị chuyện hạng mục, không thể ở đây lâu được, đi trước một bước, mọi người ăn uống vui vẻ.


Kỳ Chấn dẫn đầu đứng lên: “Anh Đinh đi thong thả.


“Khách khí rồi.


“Chúng tôi tiễn anh?”
“Không cần, một mình tôi đi là được rồi, mọi người tiếp tục.


Đinh Phong Thành đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, dưới sự dẫn dắt của phục vụ rời khỏi phòng riêng.

Kỳ Chấn vô cùng hài lòng ngồi xuống, rất vui mừng nhìn Giang Nghĩa, nói: “Giang thần y, cũng may có ngài giúp đỡ, nếu không có quan hệ này của ngài, tôi sợ là không dễ dàng có được hạng mục như vậy.


Giang Nghĩa khoát tay: “Không cần quá khách khí, kỳ thật tôi cũng không nói gì, đây vốn là một hạng mục chất lượng tốt, cho dù không có quan hệ này của tôi, Đinh Phong Thành cũng sẽ đồng ý hợp tác với ông.


Cái này có cảm giác tâng bốc lẫn nhau.

Nhưng mà hai người cũng rất vui, tâng bốc đối phươg một chút cũng không ảnh hưởng đến toàn cục, chỉ có Viên Triệu Hào như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Vốn ông ta muốn lợi dùng quan hệ với Đinh Phong Thành để nịnh nọt Kỳ Chấn, kết quả thì sao? Vô duyên vô cớ cho Giang Nghĩa được lợi, càng nghĩ càng giận.

Hôm nay nếu không bù đắp lại, buổi tối có lẽ ông ta cũng ngủ không yên.

Suy nghĩ một lúc.

Viên Triệu Hào đột nhiên tỉnh táo tinh thần, nói: “Chủ tịch Kỳ, tôi nhớ đến một chuyện, hôm nay bên phía phường Nguyên Thạch vừa mới có một lô hàng lớn đến, đúng lúc chúng ta cũng ăn xong rồi, không bằng, cùng đi xem xem?”
Phường Nguyên Thạch, là một trong những nơi mua nguyên liệu của Star Jewelry, mỗi tháng đều mua một lượng lớn đá thô ở đây dùng để gia công chế tạo, thành phẩm mang bán ra ngoài.

Mỗi ông trùm đá quý, đều vô cùng hứng thú với những nguyên vật liệu này.

Kỳ Chấn không chút suy nghĩ, trực tiếp đồng ý.

Đồng thời, ông ta kéo tay Giang Nghĩa nói: “Giang thần y, ngài không có chuyện gì khác chứ? Nếu không, cùng đến phường Nguyên Thạch một chuyến với tôi đi, xem mua sắm đá thô, rất thú vị.


Giang Nghĩa ngại ngùng, gật đầu đồng ý.

“Được rồi, chúng ta lập tức xuất phát.


Tiệc rượu giải tán, Kỳ Chấn dẫn theo Giang Nghĩa, Viên Triệu Hào ngồi xe thể thao Porsche của mình đi đến phường Nguyên Thạch.

Trên đường đi, Kỳ Chấn cũng nói những chuyện liên quan đến phường Nguyên Thạch cho Giang Nghĩa.

Phường Nguyên Thạch này cũng rất có chiều sâu.

Trên thị trường lưu truyền một câu nói: Một đao nghèo một đao phú, một đao mặc vải bố.

Phường Nguyên Thạch, nhiều người càng thích gọi nói là “Phường Đổ Thạch”.

Nơi này có một lượng lớn đá thô chưa mở, tốt xấu lẫn lộn trong đó, có thể mua được đá thô tốt hay không, ngoại trừ xem may mắn, càng nhiều hơn là xem mắt nhìn mỗi người.

Mắt nhìn tốt, có thể dùng giá tiền vô cùng thấp mua vào đá thô vô cùng tốt; mà mắt nhìn kém, sẽ tốn nhiều tiền mua đá thô bỏ đi, mất hết tiền vốn.

Trong này, có người một đêm phất lên, cũng có người một đêm nghèo đi.

May mắn, mắt nhìn, can đảm, thiếu một thứ cũng không được.

Đương nhiên, doanh nghiệp châu báu lớn như Star Jewelry, bình thường sẽ không chỉ mua một số đá thô đơn lẻ, mà là dùng giá toàn bộ mua một số lượng đá thô lớn.

Cái này thì không liên quan gì đến mắt nhìn rồi, có thể có đá thô thượng đẳng hay không, toàn bộ đều phải xem may mắn.

Dù sao bên trong một đống lớn đá thô có bao nhiêu đá thô tốt, là chuyện không ai có thể nói chính xác được.

Chuyện này có một lực hấp dẫn lớn với đàn ông.

Trên đường đi, Giang Nghĩa nghe Kỳ Chấn miêu tả, hứng thú đối với phường Nguyên Thạch không khỏi tăng lên.

Kỳ Chấn nói: “Hôm nay chúng ta chính là đi làm một người khách bình thường, xem xem đám hàng mới về có bao nhiêu hàng tốt.

Đến lúc đó phải xem mắt nhìn và may mắn của mỗi người.

Nếu như may mắn, nói không chừng tốn mấy chục triệu có thể mua được đá thô mấy trăm triệu thậm chí là mấy tỷ, vậy là phát tài rồi.

Nói đến đây, mấy nguòi cũng rất hưng phấn.

Bọn họ cũng không phải muốn kiếm tiền, mà là cảm thấy phương thức này thú vị, phương thức mang chút tính chất “đánh cược” này, là đàn ông thích nhất.

Trên xe, Viên Triệu Hào không có vẻ mặt gì, nhưng trong lòng mừng thầm.

Giang Nghĩa và Kỳ Chấn đều không biết, Viên Triệu Hào trong giới đá thô nổi danh là “hỏa nhãn kim tinh”, cơ bản sẽ không nhìn nhầm, luôn có thể dùng giá tiền tương đối rẻ mua được đá thô vô cùng quý.

Hôm nay Viên Triệu Hào chủ động mời bọn họ đến, là muốn khoe khoang năng lực này của mình.

Nếu như đủ may mắn, mua được đá thô vô cùng quý, như vậy, ông ta sẽ lộ được mặt tốt trước mặt Kỳ Chấn, lần nữa nhặt lại mặt mũi bị mất ở tiệc rượu.

.

Càng nghĩ trong lòng càng thấy đẹp, thậm chí thiếu chút nữa cười thành tiếng.

Không lâu sau, xe dừng lại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 746: 746: “muốn!”


Ba người trước sau xuống xe, đi đến cửa cửa phường Nguyên Thạch.

Giang Nghĩa liếc nhìn, trong đây giống như một ‘chợ rau’ cao cấp, xa hoa, đi vào cửa lớn, chỉ có rất nhiều cửa hàng, mỗi cửa hàng đều được sửa sang rất cao và rộng, trông lộng lẫy và hoành tráng.

Trong mỗi cửa hàng đều có rất nhiều đá thô, thoải mái mua.

Đồng thời, ở đó chỗ nào cũng có những thợ cắt chuyên nghiệp, đá thô mua được có thể cắt ngay tại chỗ, bày ra ở trước mặt mọi người, vừa mua là có thể biết được có phải là hàng tốt không.

Viên Triệu Hào giũ giũ quần áo, đưa tay ra nói: “Chủ tịch Kỳ, đi, chúng ta đi xem từng cửa hàng một.


“Ừ, đi xem thế nào.


Một đoàn người đi vào cửa hàng đầu tiên, ở đây đặt một số lượng lớn đá thô, ông chủ nhiệt tình giới thiệu.

“Các vị, xem hàng hả?”
“Ừ.


Viên Triệu Hào tùy ý lướt nhìn một vòng, quan sát hàng hóa trong cửa hàng.

Giang Nghĩa cũng đang nhìn.

Nhìn đi nhìn lại, Giang Nghĩa đột nhiên cảm nhận được luồng ‘khí’ trong cơ thể mình dường như có sự hô ứng với những viên đá trong cửa hàng này.

Điều này khiến anh cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Luồng ‘khí’ này là do anh tu luyện y thuật mà có được, cũng có sự giúp đỡ nhất định đối với việc chiến đấu, nhưng không ngờ, lại có thể có hô ứng với những viên đá trong cửa hàng.

Giang Nghĩa cảm thấy mình đã đứng trong một khu rừng rậm rộng lớn, mỗi viên đá thô giống như một cái cây, trên cây có tiếng kêu của côn trùng.

Có một vài tiếng kêu rất vang, mà lại có một vài tiếng côn trùng khá yếu.

Giang Nghĩa cau mày, chuyện gì đây?
Anh bình tâm lại để cảm nhận sự hô ứng kia, từ từ, anh nắm được bí quyết.

Dường như, tiếng ‘côn trùng’ càng lớn, hô ứng sẽ càng mạnh, có nghĩa độ thuần khiết trong viên đá càng cao.

Nếu như thật sự như vậy, thì…
Giang Nghĩa không dám nghĩ.

Điều này tương đương với việc có một đôi mắt nhìn xuyên thấu, có thể nhìn được cả tủ bảo hiểm, nhìn được bên trong rốt cuộc cất giấu bao nhiêu tiền.

Những viên đá thô này, ở trước mặt anh không thể che giấu được gì, anh có thể dễ dàng phân biệt được rốt cuộc viên đá nào có độ thuần khiết cao hơn, viên đá nào là hàng tạp chất.

Lúc này, Viên Triệu Hào đã lướt qua hết một lượt những viên đá thô trong cửa tiệm.

Ông ta vô cùng không vui nói: “Trong cửa hàng này không có hàng gì tốt, đi, đến cửa hàng tiếp theo.


Ông chủ vừa nghe thấy đã quýnh lên.

“Này, anh khách này nói chuyện kiểu gì thế? Cái gì mà trong cửa hàng tôi không có đồ tốt?”
Viên Triệu Hào lạnh lùng nói: “Viên Triệu Hào tôi từ trước đến này nói một làn một, nói chỗ ông không có đồ tốt, thì là không có đồ tốt.


Ông chủ vừa nghe thấy, kinh ngạc hỏi: “Ông là hỏa nhãn kim tinh của Star Jewelry-Viên Triệu Hào?”
“Đúng vậy.


Viên Triệu Hào vênh mặt lên, rất thích nghe những lời khen ngợi như thế này.

Đặc biệt là được khen ngợi ở trước mặt Kỳ Chấn, khiến trong lòng ông ta càng thoải mái.

Ông chủ cười nói: “Giám đốc Viên ánh mắt rất tốt, tôi không dám lừa ông, quả thật, những thứ bày bán ở đây đều không có hàng tốt.

Nhưng, trong phòng tôi có một viên đá thô cực phẩm, nếu như ông muốn, bây giờ tôi có thể lấy ra cho ông xem.


“Ồ? Vậy thì lấy ra đi.


“Vui lòng chờ một lúc.


Không đến hai phút, ông chủ từ trong phòng bê ra một chiếc hộp màu đỏ sẫm, cẩn thận đặt lên bàn, nhìn xung quanh, vô cùng thận trọng mở ra.

Bên trong là một hòn đá thô to bằng củ cải nước, bề mặt có chút xám, nhưng dưới lớp màu xám lại xuất hiện màu xanh lục phỉ thúy.

Điều này có nghĩa là gì?
Có nghĩa độ thuần khiết của ngọc thạch bên trong viên đá rất cao, từ trong ra ngoài đều muốn tràn ra.

Điều đáng đáng khen ngợi hơn là, độ to nhỏ của hòn đá này cũng vô cùng hiếm thấy, to hơn rất nhiều những hòn đá thông thường.

Một viên đá to như vậy, độ tinh khiết lại cao như vậy, nếu như đưa ra để bán, chắc chắn có thể bán với giá trên trời!
Viên Triệu Hào vừa nhìn đã thích đến mức không muốn buông tay.

Nói thật, ông ta ở phố đá bao nhiêu năm rồi, cũng chưa từng nhìn thấy loại hàng nào cực phẩm như thế này.

“Tuyệt, tuyệt!”
Viên Triệu Hào đang muốn nhìn thêm mấy lần, ông chủ lại đóng chiếc hộp lại, không cho xem nữa.

“Này, ông chủ, để tôi nhìn thêm đi.


Ông chủ cười haha nói: “Giám đốc Viên, tôi lấy ra bảo vật trấn tiệm, chính là muốn nói cho ông biết, chỗ tôi không phải không có đồ tốt, xem qua là được rồi, không cần xem nhiều.


Ông ta vừa nói vừa chuẩn bị cất đồ đi.

Viên Triệu Hào vội vàng ngăn lại.

“Ông chủ, ông ra giá đi, tôi muốn viên đá thô này!”
Ông chủ xua tay: “Không bán, bao nhiêu tiền cũng không bán, đây là bảo vật trấn tiệm của tôi, không dùng để bán.


Viên Triệu Hào thật sự quýnh lên, một thứ tốt như vậy, không nhìn thấy thì thôi đi, nhìn thấy rồi sao có thể không có được chứ?
Ông ta giơ một ngón tay lên.

“3 tỷ, 3 tỷ tôi muốn nó!”
Đây chắc chắn là một con số trên trời.

Ông chủ lắc đầu.

“6 tỷ!”
Ông chủ tiếp tục lắc đầu.

“9 tỷ!”
Lúc nghe thấy con số này, ông chủ cũng có chút dao động, ông ta ngẩng đầu lên nhìn Viên Triệu Hào, tình ý sâu xa nói: “Giám đốc Viên, ông thật sự muốn như vậy?”
“Muốn!”
Ông chủ gật đầu: “Cũng chỉ có ông, đổi thành người khác, tôi sẽ không thèm quan tâm.

Nể mặt ông chân thành như vậy, tôi đồng ý với ông.

Giá không mặc cả, 9 tỷ, thành giao.


 
Chiến Thần Tu La
Chương 747: 747: “lo Lắng Cái Gì”


Trong lòng Viên Triệu Hào vô cùng thích thú, cuối cùng cũng cạy được miệng của ông chủ.

Thực ra ông ta cũng biết, cái gọi là ‘bảo vật trấn tiệm’? Đều là lừa người, chỉ cần đưa ra một cái giá hợp lý, là nhất định có thể mua được.

Kỳ Chấn còn có chút do dự, hỏi: “Triệu Hào, 9 tỷ mua một viên đá, sẽ không lỗ chứ?”
Viên Triệu Hào vô cùng tự tin nói: “Chủ tịch Kỳ, viên đá này có độ tinh khiết rất cao, ‘tướng tá’ cũng rất lớn.

Chỉ cần khai thác hợp lý, có thể tạo ra được mấy thứ như ngọc bội, vòng tay, dây chuyền.

Chỉ cần đóng gói, tùy ý lấy một cái cũng có thể bán được giá sáu bảy tỉ, viên đá thô này, tôi có thể kiếm được số tiền gấp ba đến năm lần!”
Mong muốn tốt đẹp.

Viên Triệu Hào nói với ông chủ: “Lại mở ra cho tôi xem nào.


“Được.



Ông chủ cửa hàng lại mở chiếc hộp ra.

Lần này, Viên Triệu Hào đưa tay ra lấy viên đá ra, chơi đùa ở trong tay, quan sát một cách cẩn thận.

Lần này xem, chính là muốn kiểm hàng.

9 tỷ không phải là chuyện đùa, ngộ nhỡ là hàng giả thì lỗ to.

Xem đi xem lại, Viên Triệu Hào có thể chắc chắn đây là đá tự nhiên, không phải do con người mô phỏng lại, có thể liều để mua.

“Muốn!” Viên Triệu Hào vô cùng thích thú, nói.

Nhưng, đúng lúc này, Giang Nghĩa lại không nóng không lạnh nói một câu: “Ngọc thạch bên trong viên đá này vô cùng ít, không mua thì hơn, sẽ lỗ chết đấy.


Một câu nói đã khiến tất cả mọi người đều giật mình.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía Giang Nghĩa.

Ông chủ trừng mắt chất vấn: “Câu nói này của cậu có ý gì? Nói đồ của tôi là hàng giả sao?”
Giang Nghĩa lắc đầu: “Đúng là đá tự nhiên, không sai, nhưng trông được mà không dùng được, độ thuần khiết rất thấp, ai mua người đấy sẽ lỗ.


Chủ tiệm lạnh lùng cười một tiếng: “Hả? Không nhìn ra được cậu còn là một người trong nghề? Vậy thì mời anh nói xem, hòn đá này của tôi sao có thể có độ thuần khiết thấp chứ?”
“Cái này…”
Giang Nghĩa lập tức nghẹn lời, không thể nói với người khác, anh có thể cảm nhận được sự hô ứng bên trong hòn đá?
Có người tin mới là lạ.

Thấy Giang Nghĩa không nói ra được cái cớ, chủ tiệm lạnh lùng hừ một tiếng: “Thế nào, không nói ra được? Cố ý gây sự ở chỗ tôi đúng không?”
Viên Triệu Hào bỏ đá xuống giếng nói: “Cậu ta là người ngoài ngành, không hiểu cái gì cả, chỉ đi theo hóng chuyện thôi, ông chủ, ông đừng tính toán với cậu ta.



Ông chủ lườm Giang Nghĩa, lạnh lùng nói: “Loại người nào cũng dám chen mồm vào, đúng là không biết quy tắc.


Lời nói này khiến trong lòng Viên Triệu Hào vui muốn chết.

Cuối cùng, ông ta cũng khiến Giang Nghĩa trồng cây chuối, đợi lát nữa hòn đá được cắt ra, ông ta lại thể hiện sở trường trước mặt Kỳ Chấn, có thể thể hiện sự lợi hại của mình.

Một đạp một nâng, khoảng cách có thể rõ ràng.

Ông ta rất vui mừng vì lần này Giang Nghĩa đi cùng, nếu không, ông ta không biết mình nên làm màu cho ai xem.

“Ông chủ, đi, bây giờ chúng ta đi giao dịch.


“Được.


Ông chủ và Viên Triệu Hào tiến hành giao dịch mua bán.

Bên này Kỳ Chấn vẫn đang an ủi Giang Nghĩa: “Giang thần y, cậu đừng tức giận, những người ở đây nói chuyện khá thẳng thắn.


Giang Nghĩa xua tay.

“Tôi không tức giận, chỉ là có chút lo lắng.


“Lo lắng cái gì?”
“Lo lắng lát nữa cắt hòn đá thô ra, có người sẽ nôn ra máu.


Giang Nghĩa cũng không nói nhiều, đi đến một góc trong cửa hàng nhìn, liếc mắt đã nhìn trúng một viên đá thô.

Viên đá thô này có sự hô ứng vô cùng mãnh liệt với mình.

Mặc dù bề ngoài trông vô cùng tối tăm, cũng không hề có một chút màu xanh lục nào, nhưng sự hô ứng truyền ra vô cùng mãnh liệt.

Gần như có thể chắc chắn, đây là một viên đá thô cực phẩm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 748: 748: Cạch


Giang Nghĩa không nhịn được hỏi: “Ông chủ, viên đá thô này bán như thế nào?”
Ông chủ tùy tiện liếc nhìn, không vui nói: “Đó là hàng loại hai trong hàng loại hai, ba trăm nghìn một hòn, nể mặt giám đốc Viên đã bỏ ra 9 tỷ, viên đá kia tặng cậu không lấy tiền.


Giang Nghĩa cười: “Vậy thì cảm ơn.


Viên Triệu Hào liếc nhìn Giang Nghĩa, thuận miệng nói một câu: “Đúng là đồ nhà quê, một viên đá rách cũng vui vẻ như vậy.


Chủ tiệm cũng nói: “Người mới mà, bình thường thôi, đều cho rằng mình có thể gặp may.


Không lâu sau, tất cả thủ tục đã được hoàn tất.

Giang Nghĩa và Viên Triệu Hào cầm viên đá thô tương ứng của mình, trong lòng vô cùng hài lòng đi ra khỏi cửa hàng.

Vì để thể hiện bản thân, Viên Triệu Hào ho một tiếng, cố ý nói: “Chủ tịch Kỳ, chúng ta tìm một chỗ để cắt ra xem đi?”
Kỳ Chấn gật đầu.

Một viên đá chất lượng tốt như vậy, trên thế giới rất hiếm thấy, ông ta cũng rất muốn xem hoa văn ở bên trong.

“Đi, tìm một nơi để cắt ra.


Bọn họ tìm một cửa hàng cắt đá bình thường, thợ cắt ở đây và Viên Triệu Hào cũng là người quen cũ, thường xuyên giúp Viên Triệu Hào cắt đá thô.

Vừa nhìn thấy Viên Triệu Hào đi đến, thợ cắt mỉm cười, đi lên đón tiếp: “Giám đốc Viên, hôm nay lại mang đến đồ tốt gì?”
Viên Triệu Hào vỗ lên chiếc hộp trong tay.

“Cực phẩm!”
“Hả?”
Chiếc hộp được mở ra, lộ ra viên đá thô ở bên trong, lập tức khiến thợ cắt sững sờ, ông ta đa làm nghề bao nhiêu năm qua, chưa từng thấy viên đá thô nào hoàn mỹ như thế này.

“Giám đốc Viên, viên đá thô này, tôi cắt miễn phí cho ông!”
Có thể cắt được đá thô cấp bậc này, đó là mong muốn của rất nhiều thợ cắt.

Viên Triệu Hào yên tâm, lớn gan đưa viên đá thô cho thợ cắt.

Thợ cắt cũng không dám sơ suất, cẩn thận, dè dặt đặt vào trong đầu của máy cắt, cùng lúc đó, thu hút một đám người qua đường đang dạo xem đi đến.

Vốn dĩ cắt đá thô chính là một chuyện vô cùng thu hút, giống như dò vé số, ai cũng muốn xem bên trong rốt cuộc có phần thưởng lớn hay không.

Hơn nữa, viên đá này giống như tờ vé số đã mở ra những con số phía trước, dường như đã được dự đoán là trúng lớn, chỉ còn lại số cuối cùng vẫn chưa cào ra.

Một đám người chen nhau đi lên.

Ai cũng nhìn chằm chằm vào bên trong, đều muốn chứng kiến thời khắc lịch sử này.

Rốt cuộc viên đá thô này sẽ như thế nào?
Dưới sự mong đợi của tất cả mọi người, thợ cắt cuối cùng cũng ra tay.

Ông ta tiến hành cắt một cách vô cùng cẩn thận, từng chút từng chút cắt tầng bên ngoài của viên đá thô ra, sau đó từ tầng bên ngoài cắt vào bên trong, động tác vô cùng cẩn thận, sợ sẽ cắt hỏng bất kỳ điểm nào.

Tầng bên ngoài được cắt ra, có thể nhìn thấy ngọc thạch màu xanh lục phỉ thúy bên trong, đây là chất liệu ngọc thạch cao cấp nhất!
Trái tim của tất cả mọi người đều dâng lên đến tận cổ họng, chỉ đợi hét lên.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến mọi người vô cùng kinh ngạc.

Lúc đá thô cắt vào bên trong, điều khiến người ta ngượng ngùng là, không nhìn thấy một chút chất liệu ngọc thạch nào, một viên đá màu xám lớn, ném trên đất cũng chê bẩn.

Cảm giác này, giống như một tầng ‘ve sầu’ ngọc thạch mỏng bao bọc lấy một viên đá màu xám lớn.

Tầng ‘ve sầu’ kia khiến viên đá trông vô cùng đáng tiền, trên thực tế bên trong lại là một hoa văn không đáng giá.

Cạch.

Viên đá thô đã được cắt hoàn toàn, quả nhiên không ngoài dự đoán, đây là viên đá thô kém chất lượng nhất chỉ có tầng ngoài cùng có chất liệu ngọc thạch.

Nếu như đem ra chợ bán, tối đa chỉ có thể bán được mười lăm triệu đồng.

Thứ đồ giá mười lăm triệu.

Viên Triệu Hào bỏ ra 9 tỷ để mua.

Lỗ, lỗ chổng vó!
Lại nhìn sắc mặt Viên Triệu Hào, trắng bệch như tờ giấy, đã mất đi huyết sắc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 749: 749: “đế Vương Lục Là Đế Vương Lục!”


“Không thể nào, sao có thể như vậy?”
Viên Triệu Hào nhìn viên đá thô đã được cắt ra kia, trợn tròn mắt, trên mặt không có một giọt máu.

9 tỷ.

Ông ta bỏ ra 9 tỷ để mua viên đá này, kết quả chứng minh chỉ là một viên đá thô bình thường?
Tổn thất này có phần quá lớn rồi!
Đối với Viên Triệu Hào mà nói, 9 tỷ nói nhiều cũng không nhiều, nói ít tuyệt đối cũng không ít.

Điều quan trọng là, chuyện này khiến ông ta mất hoàn toàn mặt mũi ở trước mặt Ký Chấn, ông ta với tư cách là tổng giám đốc bộ phận, đương nhiên phải gây chú ý với lão tổng, cái này quả thật quá xấu hổ.

Kỳ Chấn lắc đầu, rất thất vọng với biểu hiện của Viên Triệu Hào.

Thực ra không chỉ có bọn họ, những người xung quanh cũng thất vọng như vậy, bọn họ đều nghĩ là sẽ ra được một viên ngọc thạch loại tốt nhất, đều muốn chứng kiến kỳ tích.

Kết quả đến cuối chỉ nhìn thấy một viên đá thô rác rưởi đến mức không thể rác rưởi hơn.

Lập tức vô cùng mất hứng.

Mọi người đều giải tán.

Giang Nghĩa ở bên cạnh lắc đầu, có một câu nói rất hay, không nghe người lớn chỉ có chịu thiệt, nếu như lúc nãy Kỳ Triệu Hào nghe theo ý kiến của Giang Nghĩa, cũng sẽ không làm ra chuyện khó coi như thế này.

“Chú à, cũng giúp cháu cắt một chút đi.

” Giang Nghĩa đưa viên đá của mình qua.

Thợ cắt nhận lấy, nhìn qua, phát hiện là một viên đá thô cực kỳ xám, lập tức không có hứng thú.

Dưới tình hình bình thường, một người thợ như ông ta sẽ không cắt loại đá thô này, bây giờ người ta đã đưa đến tay, nhân tiện cắt một cái cũng không có gì.

Thợ cắt không thèm để ý, đặt viên đá lên cửa cắt của chiếc máy, sau đó cắt một cách vô cùng nhẹ nhàng, không coi là chuyện gì.

Điều này là đương nhiên.

Theo như thợ cắt thấy, đây là một viên đá thô không có gì đặc biệt, ở một nơi như con phố đá, thứ không thiếu nhất chính là loại đầu đá này, ném xuống đất chưa chắc có người muốn nhặt.

Cạch.

Vừa cắt một đường nhỏ, chuyện bất ngờ đã xảy ra, từ đường cắt kia có thể nhìn ra bên trong viên đá lộ ra tia sáng màu xanh lục phỉ thúy.

Là ngọc thạch!
Tinh thần của thợ cắt lập tức trở nên phấn chấn.

Vừa mới cắt một đường nhỏ như vậy đã có thể lộ ra được ngọc thạch, dựa vào kinh nghiệm của ông ta, cái này rất có khả năng là một miếng đế vương lục có độ thuần khiết vô cùng cao.

Viên ngọc thạch này, có tiền cũng không mua được.

Tất cả phải dựa vào may mắn.

Thợ cắt không dám sơ suất, cẩn thận, dè dặt bắt đầu tiến hành cắt.

Cắt từng tí tí một, tình hình giống như ông ta dự đoán, bên trong viên đá đều là ngọc thạch có độ thuần khiết vô cùng cao.

Đây đúng là một viên đế vương lục.

Một viên đá thô như thế này, trên thị trường dự đoán có thể bán đến trên 6 tỷ, nếu như lấy đi khai phá, chế tác, gia công thành đồ trang sức, có thể bán với giá trên trời.

Mà một viên đá thô quý giá như thế này, Giang Nghĩa mua được mà không tốn một đồng, hoàn toàn miễn phí.

Ở hiện trường liên tục có người phát ra tiếng kêu kinh ngạc.

“Đế vương lục, là đế vương lục!”
“Đúng vậy.


“Trời ơi, trong những năm cuộc đời tôi lại có thể nhìn thấy được đế vương lục.


Xác suất này còn thấp hơn việc trúng xổ số 15 tỷ, đặc biệt còn được cắt ra từ trong một viên đá rách nát không có gì đặc biệt, càng khó hơn.

Sắc mặt Viên Triệu Hào lập tức trở nên càng khó coi.

Ông ta tốn 9 tỷ mua một viên đá thô rác rưởi, không có giá trị, mà Giang Nghĩa tay không bắt sói, không tốn một đồng, miễn phí có được một viên đế vương lục có giá trị vô cùng lớn.

Khoảng cách của hai người, một trời một đất, đúng là không thể so sánh.

Viên Triệu Hào vốn dĩ còn muốn dựa vào bản lĩnh đặc biệt trên phương diện này của mình, đánh bại dáng vẻ kiêu căng của Giang Nghĩa, bây giờ thì hay rồi, bản thân ông ta lại trở thành người bị đánh bại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 750: 750: Ông Ta Sao Có Thể Không Hiểu Quy Tắc


Giang Nghĩa, chính là ngọn núi lớn chắn phía trước ông ta, không thể vượt qua được.

“Mẹ nó!”
Viên Triệu Hào tức giận giậm chân, nhặt viên đá rác rưởi kia lên, phẫn nộ trở về cửa hàng đã mua viên đá.

Ông ta không nói không rằng, đi lên đập viên đá đã cắt ra lên quầy.

“Ông chủ, giải thích cho tôi!”
Chủ tiệm đi qua, nhìn viên đá, cố ý giả ngu: “Giám đốc Viên, sao vậy?”
“Sao vậy? Viên đá ông bán cho tôi là một viên đá loại hai, nên trong đều là đá xám, không có bất kỳ ngọc thạch nào! Viên đá này nhiều nhất cũng chỉ có thể bán được 15 triệu, nhưng ông lại bán cho tôi với giá 9 tỷ!”
Ông chủ cười, cố ý hỏi: “Vậy như ý của ông, muốn giải quyết như thế nào?”
“Giải quyết như thế nào? Hoàn lại tiền!”
Chủ tiệm vui cười.

“Giám đốc Viên, tiếc cho ông khi là một lão làng đã lăn lộn trong giới đá thô này lâu như vậy, thế nào, không hiểu quy tắc sao?”

Câu nói này khiến Viên Triệu Hào sững sờ.

Ông ta sao có thể không hiểu quy tắc?
Mua đồ ở đây, đều là một tay giao tiền một tay giao hàng, sau khi hai bên thanh toán xong, thì không còn liên quan đến nhau nữa.

Nếu như bạn bỏ ra rất ít tiền mà mua được một viên ngọc thạch cửa phẩm, đó chính là ông chủ xui xẻo, nếu như bạn tốn rất nhiều tiền mua được hàng loại hai, phải tự thừa nhận mình xui xẻo.

Ở đây, cái để so sánh chính là con mắt nhìn và sự may mắn.

Nếu như bạn không muốn so mắt nhìn và sự may mắn, vậy thì hãy đi mua ngọc thạch đã cắt, những thứ đó là tiền nào của nấy, không lừa già dối trẻ.

Nếu như muốn mua đá thô, không có cách nào, nhất định phải làm theo quy tắc.

Viên Triệu Hào là một người hiểu quy tắc.

Sở dĩ ông ta cuống cuồng như vậy, chủ yếu là bị lừa quá thảm, cộng thêm bị mất mặt ở trước mặt Kỳ Chấn, nên mới nhớn nhác như vậy.

Ông ta tức giận, bất bình nói: “Tôi không quan tâm, ông nhất định phải hoàn tiền!”
“Hả? Vậy để mọi người đến phán xử xem.


Chủ quán vẫn chưa nói xong, một nhóm người đã vây xem, đây đều là những cửa hàng khác trên phố đá.

Ở đây, mỗi nhà, mỗi hộ đều trao đổi tin tức với nhau.

Viên Triệu Hào vừa nhìn thấy có nhiều người vây xem như vậy, chân lập tức mềm nhũn, thật sự muốn làm lớn chuyện, một mình ông ta sao có thể đánh lại được nhiều người như thế này?
Ông ta chỉ vào chủ tiệm: “Được, ông nhớ lấy cho tôi.


Chủ tiệm cười khẩy nói: “Ông phải nhớ kỹ, ở đây phải hiểu quy tắc ở đây, sau đừng tùy tiện đi vào cửa hàng của người khác nói không có đồ tốt, hiểu không?”
Câu này vừa được nói ra, Viên Triệu Hào đột nhiên bừng tỉnh.

Ông ta tức giận hét lên: “Ông đã biết viên đá kia là hàng loại hai, cố ý bẫy tôi?”
Chủ tiệm không nói gì, nhưng từ biểu cảm đê tiện có thể nhìn ra, Viên Triệu Hào đã nói trúng.

Vậy mới nói, làm người, làm việc gì đều phải khiêm tốn.

Bạn đến địa bàn của người ta, khoa tay múa chân nói người ta không có hàng tốt, người ta không xử lý bạn mới là lạ.

9 tỷ, chính là một bài học đau đớn.

Viên Triệu Hào giống như người câm ăn phải hoàng liên, đắng mà không nói ra được.

“Được, rất tốt, đám khốn kiếp mấy người, sau này xem tôi làm chết mấy người như thế nào!”
Viên Triệu Hào chửi bới rời khỏi cửa hàng.

Ngoài chửi bới hai câu để thoải mái, ông ta quả thật cũng không có cách nào tốt hơn.

Trở về bên cạnh Kỳ Chấn.

Viên Triệu Hào cúi đầu xuống, thở dài, lần này xem như đã hoàn toàn mất mặt.

Điều khiến ông ta càng tức giận là, Kỳ Chấn lại nói: “Được rồi, ông cũng đừng tức giận nữa.

Lúc nãy tôi với Giang thần y đã thương lượng rồi, viên đá kia của cậu ấy vì mối quan hệ của ông mới được tặng miễn phí, chi bằng cho ông là được rồi, ông có thể dùng viên đế vương lục của Giang Nghĩa để bù đắp tổn thất.


“Hãy khai phá, chế tác thật tốt, dùng đế vương lục để bù đắp tổn thất 9 tỷ, xem như là có dư.


 
Chiến Thần Tu La
Chương 751: 751: “tự Tìm Đường Chết!”


Kỳ Chấn và Giang Nghĩa đều có ý tốt, nhưng tiếc là theo quan điểm của Viên Triệu Hào thì không phải như vậy.

Theo quan điểm của ông ta, đây là một sự sỉ nhục đối với ông.

Ông ta giống như một con chó nhà có tang cần sự bố thí của người khác mới có thể tồn tại.

Nhục nhã.

Nhục nhã vô cùng!
Điều đáng sợ nhất là Kỳ Chấn thực sự đề nghị: “Biểu hiện của Giang Thần y thực sự khiến tôi rất kinh ngạc.

Vừa hay vị trí giám đốc thu mua bên bộ phận này đang bỏ trống.

Tôi nghĩ để Giang Thần y làm nhỉ?”
Chuyện này……
Viên Triệu Hào vừa sốt ruột vừa tức giận.

Nguyên nhân khiến vị trí giám đốc mua hàng vẫn luôn bị bỏ trống là do Viên Triệu Hào vẫn luôn làm việc bán thời gian ở vị trí này.

Phải biết là, ở mọi công ty, bộ phận mua hàng là bộ phận hái ra tiền rất nhiều.

Ở đây có rất nhiều khâu có thể ăn tiền.

Bao nhiêu năm nay Viên Triệu Hào đã kiếm không biết bao nhiêu tiền từ vị trí này.

Bây giờ đưa vị trí giám đốc mua hàng cho Giang Nghĩa là tương đương với việc cắt da thịt của ông ta!
Ông ta muốn phản đối, nhưng không biết nói thế nào?

Không có cách nào mở miệng được.

Hôm nay, biểu hiện của ông ta và Giang Nghĩa đều rơi vào mắt Kỳ Chấn, ai hơn ai kém đã có kết luận.

Đặc biệt, Giang Nghĩa còn là thành viên hội đồng quản trị, có 30% cổ phần, nên việc giao cho anh vị trí giám đốc thu mua hoàn toàn không có gì lấn cấn cả.

Viên Triệu Hào trong lòng cảm thấy không muốn, nhưng có thể nói gì được nữa?
Cơn tức này không nhịn được cũng phải nhịn bằng được.

Ông ta nhìn chằm chằm vào Giang Nghĩa, trong lòng ông ta muốn băm vằm Giang Nghĩa thành trăm ngàn mảnh, nhưng trên mặt vẫn cố nở nụ cười, còn nói lời trái với lòng: “Chúc mừng Giang Thần y, không, bây giờ phải gọi là giám đốc Giang mới phải.


Giang Nghĩa cười cười không nói, anh đương nhiên hiểu được sự tức giận trong lòng Viên Triệu Hào.

Bất cứ ai ngồi vào vị trí giám đốc mua hàng này đều sẽ có cảm giác như đang ngồi trên bàn chông, vị trí này chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu tấn công của Viên Triệu Hào.

Nhưng Giang Nghĩa không quan tâm.

Tổng giám đốc của một công ty nho nhỏ mà Giang Nghĩa không làm được thì nói gì đến chuyện so chiêu với những cao thủ như Weiss và Đinh Hồng Diệu?
Vì vậy, sự kiện trọng đại này đã được quyết định trong cuộc trò chuyện vui vẻ như thế.

Ba người không tiếp tục tản bộ nữa, mà quyết định ra về.

Vì đường khác nhau nên Giang Nghĩa gọi taxi về nhà.

Trên đường đi, Giang Nghĩa nhìn khung cảnh đang lướt nhanh qua cửa sổ, nghĩ về những chuyện xảy ra gần đây, vừa chua xót vừa buồn bã.

Nhà họ Đinh đột nhiên có sự thay đổi to lớn, phải đối mặt với con quái vật Đinh Hồng Diệu.

Kỳ Chấn muốn tiến quân vào vùng Giang Nam, nhưng trước sau đều có địch, ông ta vừa phải đối mặt với kẻ thù bên ngoài như Weiss, lại vừa phải ứng phó với kẻ xấu trong nội bộ như Viên Triệu Hào.

Có thể nói, vẫn còn quá nhiều thử thách đang chờ Giang Nghĩa.

Khó quá đi thôi.

Nếu là một người bình thường, chắc hẳn sớm đã đầu óc rối mù trước tình huống phức tạp này, thậm chí muốn trốn tránh.

Nhưng Giang Nghĩa thì khác.

Anh được sinh ra để dành cho những thứ lớn lao thế này.

Kẻ thù càng mạnh, càng có thể k1ch thích h@m muốn chiến đấu mạnh mẽ bên trong anh.

“Đinh Hồng Diệu, Weiss, Viên Triệu Hào.


“Haha, tôi đang đợi các người!”
Xe đi vào hẻm, tốc độ xe cũng chậm lại, tài xế vừa ngâm nga hát vừa tùy ý bẻ lái.

Lái chưa được bao lâu, liền thấy một chiếc ô tô và vài chiếc xe máy đậu bên đường.

Chiếc ô tô bị xe máy chặn đầu.

Khi chiếc taxi chạy ngang qua, Giang Nghĩa tinh ý phát hiện ra rằng có một phụ nữ và một đứa trẻ đang ngồi trên xe, có vẻ như ! bọn họ đều đã bị kiểm soát.

Hửm?
Giang Nghĩa cau mày, cảm thấy có gì đó không ổn.

Quả nhiên, anh lập tức nghe thấy tiếng người phụ nữ hét to về phía anh ta: “Cứu mạng…”
Người đàn ông trên xe ngay lập tức bịt miệng người phụ nữ.

“Có gì đó không ổn, tài xế, dừng xe lại.


Tài xế cũng nhận ra có gì đó không ổn, chậm rãi dừng xe, quay đầu nhìn lại, phía sau có năm sáu tên lực lưỡng.

Tài xế nói: “Đừng lo chuyện bao đồng, những người này thoạt nhìn không phải người tốt, tránh để chúng ta cũng bị dây vào.


Giang Nghĩa hoàn toàn không nghe, anh đẩy cửa xe bước ra ngoài.

Tài xế mắng “đồ ngu”, sau đó lái xe rời đi, hoàn toàn không dám ở lại nữa, thường xuyên lái xe ban đêm, đương nhiên ông ta hiểu được đám người này không dễ chọc.

Giang Nghĩa đi về phía đám đàn ông lực lưỡng kia, những người này đương nhiên cũng nhìn thấy Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa chưa kịp đến gần, một tên đàn ông đã bước tới ngăn Giang Nghĩa lại.

Hắn ta cố ý lấy một con dao nhỏ ra huơ vài đường rồi lạnh lùng nói: “Không phải chuyện của mày, cút.


Tuy giọng nói nhỏ nhưng từng chữ rất rõ ràng.

Trong một đêm khuya lạnh lẽo như vậy, bị kẻ xấu dùng dao uy h**p, phía sau còn có bốn năm tên, người bình thường hoàn toàn không thể ở lại.

Nhưng Giang Nghĩa sao có thể là một người bình thường?
Anh rất bình tĩnh hỏi: “Hình như tôi nghe thấy ai đó trong xe hét lên “cứu mạng”.


Người đàn ông lạnh lùng nhìn Giang Nghĩa: “Mày cố ý gây chuyện à?”
Giang Nghĩa mỉm cười: “Nếu đúng vậy thì sao?”
“Tự tìm đường chết!”
Không nói thêm lời nào, người đàn ông giơ cánh tay lên định đâm vào tim Giang Nghĩa, ra tay ngoan độc và dứt khoát, ở khoảng cách gần và tốc độ nhanh như vậy, người bình thường hoàn toàn không thể nào né tránh.

Nhưng Giang Nghĩa như một bóng ma, không thấy bất cứ động tĩnh gì, lại dễ dàng tránh được nhát dao của đối phương, sau đó vươn tay tóm lấy cổ người đàn ông từ phía sau.

“Anh nóng nảy quá, bình tĩnh lại cho tôi.


Giang Nghĩa chưa dứt lời đã ấn mạnh xuống, trực tiếp đè người đàn ông xuống đất, mặt dính sát rạt vào mặt đất, anh ta lập tức bất tỉnh và ngất đi.

Thân thủ mạnh mẽ của Giang Nghĩa đã thu hút sự chú ý của mấy tên khác.

Bọn chúng lần lượt rút vũ khí ra đi tới.

Giang Nghĩa không hề sợ hãi mà tiếp lấy.

Một, hai, ba.

Trong ba giây, cả năm tên đàn ông lực lưỡng nằm trên mặt đất ngất đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 752: 752: “hai Lựa Chọn”


Giang Nghĩa vươn tay mở cửa xe, nói với người phụ nữ và đứa trẻ ở đối diện: “Không sao, hai người an toàn rồi.”
Người phụ nữ bồng đứa trẻ bước ra, không ngừng cảm ơn Giang Nghĩa.
Giang Nghĩa hỏi: “Tại sao hai người lại ở đây?”
Người phụ nữ nói: “Tôi đến đón chồng tan làm thì bị những người này chặn lại.

Họ không nói muốn gì, cũng không cướp tiền hay làm gì cả, để chúng tôi đợi ở trên xe, không cho làm gì hết, chỉ chụp vài bức ảnh của chúng tôi, không biết định làm gì.”
Không phải cướp tiền, không vì cái gì khác, chỉ chụp vài tấm hình?
Chuyện này nghe giống như bắt cóc tống tiền.
Nếu đúng như vậy, rất có thể vẫn còn những tên côn đồ khác đang thương lượng với chồng của người phụ nữ này.
“Chồng cô tên gì?” Giang Nghĩa hỏi.
“Triệu Sơn Hà.”
...

Ban đêm, tòa nhà văn phòng của nhà họ Đinh, văn phòng chủ tịch.
Đinh Hồng Diệu ngồi trên ghế sô pha với tách cà phê đậm đặc trên tay, nhấp vài ngụm, uống một cách say sưa.
Trước mặt anh ta là một người đàn ông trung niên.
Giám đốc của Chế Tạo Đinh Hạch Triệu Sơn Hà.
“Đinh Tổng, đêm hôm anh tìm tôi đến có chuyện gì?” Giọng điệu của Triệu Sơn Hà rất khó chịu, trước đây ông ta đã bị Đinh Hồng Diệu đuổi việc, bây giờ ông ta có thành kiến rất sâu sắc với Đinh Hồng Diệu.
Nếu không phải Đinh Phong Thành giữ ông ta lại, Triệu Sơn Hà không biết phải làm gì.
Đinh Hồng Diệu mỉm cười, nhấp một ngụm cà phê, nói: “Chú Triệu, chú được đấy, chân trước vừa rời khỏi Chế tạo Đinh Dung, chân sau đã trở thành giám đốc ở Chế tạo Đinh Hạch, nhảy sang máng khác nhanh đấy.”
Triệu Sơn Hà bất mãn nói: “Này, anh nói cho rõ ràng, bảo tôi ăn máng khác là ý gì? Chính anh đã sa thải tôi! Không chỉ tôi, mà một nhóm cán bộ kỳ cựu của ông Đinh đều bị anh sa thải.

Nếu không phải Phong Thành bằng lòng thu nhận, bây giờ chúng tôi đang cạp đất mà ăn.”
Đinh Hồng Diệu lạnh lùng hừ một tiếng.
“Đinh Phong Thành thu nhận các ông? Dựa vào gì? Một công ty ma rỗng tếch thì có tương lai đếch gì.”.
Triệu Sơn Hà giễu cợt nói: “Trước đây Phong Thành không ra gì, nhưng bây giờ thì khác.

Anh ấy vừa trúng thầu dự án ở Bắc Thành, còn có hai nguồn vốn đầu tư cực lớn, nuôi sống vài người chúng tôi không thành vấn đề.

Tôi tin rằng, sớm muộn gì cũng có một ngày Phong Thành sẽ giành lấy vị trí gia chủ từ tay anh!”
“Giành lấy vị trí gia chủ? Đinh Phong Thành á? Hahahaha!”
Đinh Hồng Diệu cười nghiêng ngả như thể anh ta đã nghe thấy một câu chuyện cười thú vị nhất.
Ho khan vài tiếng, anh ta xua tay: “Được rồi, chú Triệu, tôi sẽ không nói nhảm với chú nữa, tôi muốn nhờ chú một chuyện.”
Triệu Sơn Hà lạnh lùng nói: “Anh còn có chuyện muốn nhờ tôi?”
“Đương nhiên là có chứ.” Đinh Hồng Diệu từ phía sau lấy ra một quyển hóa đơn và đặt nó lên bàn cà phê: “Hiện giờ chú là giám đốc của Đinh Hạch, người phụ trách kế toán chính.

Tôi muốn chú giúp tôi đặt cuốn sổ kế toán này vào trong phòng kế toán của Chế tạo Đinh Hạch,”
“Hả?” Triệu Sơn Hà tinh tường cảm thấy có điều gì đó không ổn, ông ấy liếc nhìn hóa đơn và hiểu ra ngay lập tức: “Đinh Hồng Diệu, anh muốn dùng sổ kế toán giả này để hãm hại Phong Thành? Còn muốn tôi giúp anh? Hoang tưởng à!”
Đinh Hồng Diệu thổi cà phê: “Chậc chậc chậc, làm gì phải tức giận như vậy? Đương nhiên sẽ không để cho chú làm không công đâu.

Chỉ cần chú giúp tôi lần này, tôi sẽ cho chú 3 tỷ tiền thù lao, đồng thời cho chú khôi phục lại chức vụ giám đốc của Chế tạo Đinh Dung.

Được cả danh và lợi, vừa lấy được tiền vừa được thăng quan tiến chức, cớ sao không làm?”
“Ba anh không ở nhà…đcm nhà anh!” Triệu Sơn Hà mắng: “Anh xem Triệu Sơn Hà tôi là gì? Nói cho anh biết, cho dù tôi có chết cũng không giúp anh làm mấy chuyện xấu xa này.

Muốn lợi dụng tôi để hãm hại Đinh Phong Thành? Mơ đi!”
Triệu Sơn Hà đập cuốn sổ kế toán lên bàn cà phê, quay đầu rời đi.
Còn chưa ra khỏi cửa, Đinh Hồng Diệu nói: “Chú Triệu, lúc này, hẳn là vợ chú đang tới đón chú tan làm nhỉ?”
Triệu Sơn Hà dừng bước, quay đầu lại nhìn anh ta: “Ý cậu là gì?”
“Ý gì đâu, tôi chỉ cảm thấy trời quá tối, một người phụ nữ đi đường thì không an toàn lắm nhỉ?”
Nói rồi, anh ta cố ý mở điện thoại, mở album ảnh rồi ném điện thoại xuống bàn cà phê.
Triệu Sơn Hà nghi ngờ đi tới, cầm điện thoại di động lên, trong nháy mắt suýt nữa sợ hãi ngã quỵ xuống đất.

Chỉ thấy trong bức ảnh là vợ và con trai của ông ấy.

Họ bị mấy tên đàn ông lực lưỡng cầm vũ khí khống chế.
Từ khung cảnh đường xá có thể thấy, đó là một con ngõ khá hẻo lánh.
Muộn thế rồi, lại còn ở trong ngõ, không phải những tên đó muốn làm gì thì làm sao? Mạng sống của vợ con ông…
Càng nghĩ càng sợ.
Triệu Sơn Hà vừa sợ vừa giận, toàn thân run rẩy nói: “Đinh Hồng Diệu, mày đúng là cầm thú, không bằng con heo con chó!”
Đinh Hồng Diệu nhún vai.
“Hai lựa chọn.”
“Một, nhận 3 tỷ và giúp tôi làm việc, tối nay vợ con chú có thể về nhà an toàn.”
“Hai, trên thời sự ngày mai sẽ đưa tin một phụ nữ trung niên đã bị bọn côn đồ sát hại dã man trên đường đón chồng đi làm về, và đứa con trai nhỏ của bà ta cũng bị sát hại tàn nhẫn.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 753: 753: “chuyện Gì Vậy”


Đầu óc Triệu Sơn Hà sắp bốc hoả hồ đồ luôn rồi, những lời này của hắn ta làm cho ông không biết làm sao, thậm chí không biết nên ứng phó như thế nào.
Uy h**p, hăm doạ.
Ông ấy không bao giờ tưởng tượng được rằng đường đường là gia chủ nhà họ Đinh lại dùng những thủ đoạn đê hèn như vậy.
Thực ra cũng không có gì lạ cả.
Miễn là có thể đạt được mục đích, trước giờ Đinh Hồng Diệu luôn không từ thủ đoạn.
Đừng nhìn trên mặt Đinh Hồng Diệu đang nở nụ cười, trên thực tế, mỗi lời anh ta nói đều đâm vào tim của Triệu Sơn Hà, khiến cho Triệu Sơn Hà không thể bước ra ngoài.
Ông ấy giận dữ bước trở về, đập mạnh vào bàn, phẫn nộ gầm lên: “Đinh Hồng Diệu, nếu mày dám động đến một sợi tóc của vợ con tao, tao sẽ gọi cảnh sát bắt mày ngay lập tức!”
Đinh Hồng Diệu nhún vai: “Được thôi, vậy chú gọi cảnh sát đi.

Nếu chú báo cảnh sát, tôi có thể đảm bảo rằng vợ con chú ngay cả cọng tóc cũng không còn.

Chú đưa tôi vào tù, được hai năm tôi lại ra, còn chú lại mất đi người thân, lại còn người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Chú Triệu, chú tự lựa chọn đi.”

Người không biết liêm sỉ, thiên hạ vô địch.
Đinh Hồng Diệu không biết liêm sỉ đến cực điểm, đối mặt với người không biết xấu hổ như thế này, có thể làm gì anh ta?
Triệu Sơn Hà nghiến răng dậm chân, tức giận hừ hừ.
Ông ấy không muốn thông đồng làm chuyện xấu với loại người như Đinh Hồng Diệu, càng không muốn làm hại đến người có ân với ông, Đinh Phong Thành, nhưng không còn cách nào khác, nếu ông không làm theo lời Đinh Hồng Diệu, vợ con ông sẽ chết.
Không thể không làm theo.
Triệu Sơn Hà vô cùng miễn cưỡng cúi người xuống, nhặt sổ kế toán trên mặt đất lên.
Đinh Hồng Diệu hài lòng gật đầu: “Vậy mới đúng chứ, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, sao phải bận tâm đến chuyện tiền bạc?”
Triệu Sơn Hà vẻ mặt lạnh lùng nói: “Tôi chỉ muốn vợ con tôi được bình yên.”
“Được.”
Triệu Sơn Hà chán nản rời khỏi đây với cuốn sổ kế toán, cả đường đi ông đi đến Tòa nhà Văn phòng Chế tạo Đinh Hạch trong sự chần chừ do dự, nói là tòa nhà văn phòng thôi, chứ đó chỉ là một tòa nhà hai tầng cũ kĩ.
Ông ấy bước vào cửa, lên tầng hai, thấy ánh đèn vẫn hắt ra từ phòng làm việc.
Đó là văn phòng của Đinh Phong Thành còn đang tăng ca.
Nhìn thấy cảnh này, lòng Triệu Sơn Hà như bị dao cắt, một tay ăn chơi như Đinh Phong Thành, giờ có thể thay đổi bản thân, làm việc nghiêm túc.
Đinh Phong Thành còn đối xử với ông ấy tốt ấy như vậy.
Bây giờ ông lại muốn lợi dụng sổ kế toán giả để hãm hại Đinh Phong Thành.

Làm như vậy có thực sự bên không?
Không nên.
Hoàn toàn không nên.
Triệu Sơn Hà vừa nhấc chân, quay người định rời đi, nhưng vừa đi được hai bước, nhớ lại vợ con bị bắt cóc, trong lòng đau khổ.
Nếu ông cứ rời đi như thế này thì mạng sống của vợ con ông sẽ thật sự không còn nữa.
Không thể đi như thế.
Sau vài lần do dự, Đinh Phong Thành nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, ngẩng đầu nhìn lên.
“Chú Triệu? Sao chú còn chưa về nhà?”
Triệu Sơn Hà mỉm cười, bước vào và nói: “Chú là giám đốc của công ty, cháu còn chưa tan làm.

Sao chú có thể mặt dày tan làm được? Còn đang xử lý dự án Thành Bắc à?”
“Đúng vậy, dự án này có liên quan đến tương lai của nhà họ Đinh, cháu phải làm thật tốt.”
“Vậy cháu làm đi, chú không quấy rầy nữa.”
Triệu Sơn Hà vội vàng rời khỏi lối đi, trực tiếp đi đến phòng tài chính, lấy chìa khóa mở cửa phòng tài chính, sau đó lặng lẽ đi vào, cất sổ kế toán giả vào ngăn kéo phòng tài chính, sau đó bước ra khóa cánh cửa lại.
Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, ông thở dài một hơi.
“Phong Thành à Phong Thành, chú Triệu có lỗi với cháu.”
“Cháu yên tâm, chỉ cần lần này cứu được vợ con chú ra, sau này chú sẽ dùng tính mạng của mình để đền bù cho cháu.”
Nói rồi, Triệu Sơn Hà từ xa nhìn thấy một người khác đi lên cầu thang lên lầu 2.

Vừa bước vào, liền thấy đó là Giang Nghĩa!
Giang Nghĩa như thể không nhìn thấy Triệu Sơn Hà bước thẳng vào văn phòng của Đinh Phong Thành, hai người châu đầu vào nhau, cũng chẳng biết đang nói gì.
Đinh Phong Thành mặt biến sắc, sau đó gật gật đầu, tiếp tục vùi đầu làm việc.
Triệu Sơn Hà cũng không nghĩ nhiều, vừa định rời đi, Giang Nghĩa đi ra ngăn ông ấy lại, cười nói: “Chú Triệu, Phong Thành có vài chỗ không hiểu, cần chú giúp đỡ, chú đi xem thử đi.”
“À, được.”
Triệu Sơn Hà lòng bàn tay đầy mồ hôi, dè dặt bước vào văn phòng.
Bên này, Giang Nghĩa nhìn bóng lưng của Triệu Sơn Hà, trong mắt lóe lên sự khôn ngoan khó phát giác, như thể mọi chuyện đều nằm trong tính toán của anh.
Đồng thời anh quay đầu nhìn phòng tài chính cuối hành lang, chậm rãi đi tới.

Khoảng 3 phút sau, Giang Nghĩa quay lại văn phòng để nghiên cứu kế hoạch xúc tiến của dự án cùng với Đinh Phong Thành và Triệu Sơn Hà.
Nghiên cứu chưa được 10 phút, bên ngoài xảy ra gì đó.
Chỉ nghe thấy tiếng còi cảnh sát vang lên liên hồi, có vẻ như có một chiếc xe cảnh sát đang đậu bên ngoài tòa nhà văn phòng.
“Chuyện gì vậy?”
Đinh Phong Thành đứng dậy đi tới cửa sổ nhìn ra ngoài thì thấy hai chiếc xe cảnh sát đậu dưới tòa nhà văn phòng, sau đó một cảnh sát mặc cảnh phục bước ra, bước lên cầu thang lên tầng hai.
“Tại sao cảnh sát lại ở đây?” Đinh Phong Thành khá khó hiểu hỏi.
“Chú không biết.” Triệu Sơn Hà giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vẻ mặt hoài nghi.
Ngay sau đó, cảnh sát đã đến hiện trường.
Vừa lúc cảnh sát đến, một người khác cũng đến.
Đinh Hoàng Liễu.
Khi thấy cảnh sát lên lầu, cô ta cũng lên lầu, đi theo phía sau để hóng.
Cảnh sát ập vào phòng, chặn ba người Đinh Phong Thành lại trong phòng hỏi: “Người phụ trách ở đây là ai?”
Đinh Phong Thành tiến lên một bước: “Tôi, tôi là người phụ trách ở đây Đinh Phong Thành.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 754: 754: “đó Là Gì”


“Anh Đinh, chúng tôi nhận được tin có người tố cáo công ty anh trốn thuế, làm giả sổ sách, bây giờ mời anh về hợp tác điều tra, đồng thời đến phòng tài chính lấy sổ sách kế toán ra để chúng tôi xem qua.


Đinh Phong Thành ngây người.

Công ty của anh ta chỉ là một công ty rỗng, tuy rằng thường xuyên lỗ, nhưng đều là những số liệu hợp pháp, sao lại dính tới trốn thuế chứ? Càng không phải nói tới làm giả sổ sách rồi.

Anh ta muốn hỏi thêm vài câu nữa, Đinh Hoàng Liễu bên kia kinh ngạc nói: “Hả, em hai, sao em lại làm vậy? Chị đã khuyên em bao nhiêu lần rồi, làm người nhất định phải trung thực, sao có thể đi làm những chuyện phạm pháp?”
“Em làm như thế, công ty chế tạo Đinh Hạch sẽ phải đóng cửa mất rồi?”
Nghe cô ta nói như vậy, biết ngay là vui mừng trước nỗi đau của người khác.

Đinh Hoàng Liễu chỉ mong sao công ty chế tạo Đinh Hạch đóng cửa, ai bảo Đinh Phong Thành cướp đi hạng mục của cô ta?
Cảnh sát tiếp tục nói: “Anh Đinh, mời anh lập tức hợp tác điều tra!”
Giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

Đinh Phong Thành không dám qua quýt, móc một chùm chìa khóa ra: “Mời các anh đi theo tôi.


Anh ta dẫn cảnh sát đến phòng tài chính ở cuối hàng lang, cắm chìa khóa vào mở cửa.

Lúc này, Giang Nghĩa đứng phía sau nhìn Triệu Sơn Hà, cười như không cười hỏi: “Chú Triệu, sao đổ mồ hôi nhiều thế?”
Triệu Sơn Hà nuốt nước bọt: “Đâu có gì đâu, chỉ là thấy hơi nóng thôi.



“Thấy hơi nóng à? À, đúng rồi, chú Triệu, bình thường giờ này vợ của chú sẽ đến đón chú tan làm đúng không? Sao hôm nay chưa đến vậy?”
Nghe thấy chữ “vợ”, Triệu Sơn Hà liền cảm thấy không thoải mái.

“Hôm nay cô ấy có chút chuyện đột xuất, nên lát nữa mới tới.


Giang Nghĩa cười khẩy: “Chú Triệu, đôi lúc có một số chuyện tuy rằng vì nguyên nhân này nọ có thể tha thứ được, nhưng cũng không thể vì vậy mà phạm phải sai lầm lớn.


“Cậu có ý gì?”
“Không có ý gì, chỉ là đột nhiên nghĩ đến thôi.


Nói xong, Giang Nghĩa đi đến phòng tài chính.

Triệu Sơn Hà nhìn bóng lưng anh, luôn cảm thấy Giang Nghĩa đã biết được gì đó, nhưng cũng không chắc rốt cuộc Giang Nghĩa biết được gì, vô cùng ngờ vực.

Ông ta cũng đi theo lên đó.

Một đám người đứng trước cửa phòng tài chính.

Đinh Phong Thành cầm một quyển sổ sách cho cảnh sát xem, cảnh sát nghiêm túc kiểm tra một lượt, không có vấn đề gì.

Đột nhiên, một viên cảnh sát khác nhìn thấy một quyển sổ nữa ở trên cái bàn trong góc.

“Đó là gì?”
Đinh Phong Thành liền thay đổi sắc mặt: “À, đó chỉ là sở thích cá nhân thôi, không có gì cả.


“Sở thích cá nhân? Cho chúng tôi xem.


“Không cần xem đâu, sẽ làm dơ hết mắt của các anh đấy.


“Đừng nhiều lời! Đinh Phong Thành, nếu như anh không hợp tác với cảnh sát, chúng tôi lập tức đưa anh đi.


“Đừng, tôi hợp tác là được thôi.


Đinh Phong Thành vô cùng miễn cưỡng đưa quyển sổ trên bàn giống như một quyển sổ sách kế toán ra cho cảnh sát.

Triệu Sơn Hà đứng ở cửa lúc này đang căng thẳng đến đỉnh điểm.

Ông ta biết rằng, đó là quyển sổ sách giả, cảnh sát chỉ cần xem xong thì sẽ đưa Đinh Phong Thành đi, công ty cũng coi như xong luôn.

Xong rồi, mọi thứ đều kết thúc.

Đinh Hoàng Liễu đương nhiên cũng biết chuyện sắp xảy ra, cười haha nói: “Phong Thành à, không ngờ em còn có thói quen làm tới hai quyển sổ sách à? Quyển sổ sách còn lại ghi gì ở trỏng thế? Cho mọi người xem cùng đi.


Trong hoàn cảnh âm thanh pha tạp lẫn lộn, cảnh sát mở quyển sổ đó ra.

Vừa mở ra, cảnh sát liền ngây người.

Đây không phải là một quyển sổ sách kế toán, trong đó không ghi lại bất kì dữ liệu nào, mà là một quyển truyện tranh minh họa cảnh H của các phim anime, khiến người khác xem tới mức xịt máu mũi.

Cảnh sát đỏ mặt, bình tĩnh xem một lượt từ đầu đến cuối, còn kiểm tra qua một lượt khe sách.

Không có ghi chép bất kì dữ liệu nào.

Quyển này, không phải là một quyển sổ sách giả.

Cảnh sát đóng quyển sổ lại, nhìn Đinh Phong Thành chằm chằm: “Đúng là sở thích cá nhân nhỉ.


Đinh Phong Thành nhún nhún vai: “Chỉ là chút sở thích nhỏ thôi, tôi cũng không tuyên truyền ra ngoài, không phạm pháp chứ?”
“Đúng là không phạm pháp, nhưng thứ dơ dáy này anh không thể giữ lại, chúng tôi phải đem đi.


“Này, đừng mà, tôi đã sưu tầm rất lâu đấy.


Mọi việc thay đổi như thế khiến Triệu Sơn Hà và Đinh Hoàng Liễu mặt nghệch ra, có vẻ tiến triển của chuyện này không giống như họ tưởng tượng.

Tại sao đó không phải là một quyển sổ sách giả, mà là một quyển truyện H?
Lẽ nào Đinh Hồng Diệu nhầm lẫn rồi sao?
Không thể nào, Đinh Hồng Diệu là một người gian xảo như vậy, không thể nhầm lẫn những chuyện này được, đúng là nghĩ không thông tại sao lại ra như vậy.

Sau khi điều tra kỹ càng một hồi, đúng là không có vấn đề gì.

Một viên cảnh sát nói: “Xem ra lần báo án này không đúng sự thật, chúng tôi sẽ điều tra người báo án, xem có phải đang vu khống không.


Đinh Phong Thành liên tục gật đầu: “Các anh cảnh sát nhất định phải thay tôi làm chủ.


“Yên tâm, nếu như anh không có vấn đề gì, cảnh sát nhất định sẽ không vu oan cho anh, thu đội!”
Sau khi cảnh sát điều tra xong, thu đội rời khỏi.

Một mối nguy lớn đối với Đinh Phong Thành và công ty chế tạo Đinh Hạch đã tan biến trong âm thầm, không biết sao lại bị hóa giải như vậy.

Kết quả là một phen hú vía.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 755: 755: “ông À”


Đinh Hoàng Liễu nhìn trái nhìn phải, không hiểu sao sự việc lại biến thành như vậy.

Đinh Phong Thành cười hỏi: “Sao hả, chị, sao trông chị có vẻ rất thất vọng vậy?”
“Chị thất vọng cái gì chứ? Haha, nhảm nhí.


Vốn nghĩ rằng có thể coi được một vở kịch hay, kết quả chỉ coi được một trò hề nhàm chán, Đinh Hoàng Liễu quay người rời đi, không muốn ở lại thêm giây nào nữa.

Bây giờ chỉ còn lại ba người Đinh Phong Thành, Giang Nghĩa và Triệu Sơn Hà.

Giang Nghĩa ngồi xuống, chậm rãi nói: “Chú Triệu, trông chú cũng khá thất vọng nhỉ?”
Triệu Sơn Hà xua tay liên tục: “Chú thất vọng gì chứ? Chú vui mừng lắm thì có.

Đây rõ ràng là cái bẫy mà Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu tạo ra để đối phó chúng ta, có thể thoát được kiếp này thật không dễ.


“Đúng là không dễ.

” Giang Nghĩa và Đinh Phong Thành nhìn nhau một cái, mỉm cười lấy từ trong áo ra một quyển sổ sách: “Chú Triệu, có quen không?”
Triệu Sơn Hà ngơ ra.

Đây không phải là quyển sổ sách mình lặng lẽ để vào đó sao? Sao lại ở chỗ Giang Nghĩa rồi?
Nghĩ kĩ lại thì ông ta đã hiểu ra.

Đây là kế của Giang Nghĩa.

Cố tình “thay xà đổi cột”, dùng một quyển H đổi quyển sổ sách giả kia, Đinh Phong Thành sớm đã biết chuyện, hai người cùng nhau kẻ tung người hứng.

Những chuyện Triệu Sơn Hà làm đều bị hai người họ biết, hèn gì phải kéo theo ông ta cùng nhau bàn bạc hạng mục.

Haha, thực ra là muốn giữ ông ta lại để diễn xong vở kịch này.

“Nếu như hai người đã biết hết, tôi cũng không có gì che giấu nữa.


Triệu Sơn Hà ngồi phịch xuống ghế, u sầu nói: “Tôi sai rồi, đúng là tôi không nên làm vậy, nhưng tôi cũng bị ép buộc thôi.

Bây giờ xong rồi, tôi không giúp Đinh Hồng Diệu hoàn thành nhiệm vụ, vợ con của tôi….


Ông ta chưa nói xong, từ ngoài cửa một người phụ nữ ẳm theo đứa con chạy đến.

“Ông à?”
Triệu Sơn Hà kinh ngạc, quay đầu qua nhìn, đó không phải là vợ mình đó sao? Còn đứa trẻ trong lòng, chính là con trai của mình!
“Vợ, con trai!”
Triệu Sơn Hà xúc động đến mắt đỏ cả lên, chạy lên trước ôm chầm lấy vợ con, nước mắt không ngừng tuôn trào.

Sông khuất núi trùng ngờ tắt lối,
Liễu xanh hoa thắm lại thôn xa!

Vốn tưởng rằng mọi thứ đã kết thúc, ai ngờ sự việc lại phát triển theo hướng này.

Vui vẻ đau khổ, đều đến vô cùng nhanh.

Triệu Sơn Hà xém chút không phản ứng kịp.

Đinh Phong Thành không hề biết tình hình cụ thể, anh ta chỉ biết Triệu Sơn Hà sẽ phản bội mình, còn những việc cụ thể hơn thì Giang Nghĩa không nói cho anh ta nghe.

Triệu Sơn Hà khóc một hồi, tò mò hỏi: “Vợ à, em và con không phải bị bắt cóc rồi mà? Sao đến đây được vậy?”
“Là anh Giang đã cứu hai mẹ con em.


“Giang Nghĩa?”
“Ừm, anh Giang đi ngang qua cứu mẹ con em, hơn nữa còn từ chỗ đám bắt cóc biết được kế hoạch của họ, bọn em tương kế tựu kế, để Đinh Hồng Diệu bọn họ không được gì cả.


Triệu Sơn Hà vừa nghe xong liền thấy kinh ngạc xen lẫn vui mừng và xấu hổ.

“Giang Nghĩa, tôi thật không biết phải cảm ơn cậu như thế nào.


“Cậu và Phong Thành đối với tôi ân trọng như núi, tôi còn muốn hại các cậu, tôi đúng là xấu xa vô cùng.


Giang Nghĩa xua xua tay: “Bỏ đi, mọi chuyện cũng không phải là ý của chú, đều là lỗi của Đinh Hồng Diệu.

Người chúng ta cần phải báo thù, là Đinh Hồng Diệu.


Sau đó, Giang Nghĩa nói rõ mọi chuyện cho Đinh Phong Thành nghe, Triệu Sơn Hà cũng bổ sung một lượt.

Nghe xong hết toàn bộ câu chuyện, Đinh Phong Thành liền cảm thấy sợ hãi.

“Trời ạ, anh cả chơi chiêu này cũng quá hiểm độc rồi đúng không? Đúng là không bằng cầm thú.


“Hôm nay nếu không phải Giang Nghĩa vừa hay đi ngang qua, tôi nhất định trúng bẫy, công ty chế tạo Đinh Hạch rất có thể bay màu trong một đêm.


 
Chiến Thần Tu La
Chương 756: 756: “trùng Hợp Như Vậy Sao”


Giang Nghĩa gật đầu.

“Đinh Hồng Diệu này quả thật nguy hiểm, hơn nữa thực lực hiện nay của anh ta mạnh hơn chúng ta.

Chúng ta vừa phải nhịn, vừa phải đề phòng, cho tới khi chúng ta có đủ thực lực mạnh mẽ để lật đổ anh ta.


Triệu Sơn Hà nói: “Tôi bây giờ báo cảnh sát, kiện anh ta bắt cóc, uy h**p.


Giang Nghĩa xua tay: “Không cần, Chú nhiều nhất chỉ có thể bắt mấy tên trộm vặt, không làm được gì Đinh Hồng Diệu.

Hơn nữa bây giờ chúng ta đang ở trong giai đoạn quan trọng của dự án, không thể vì những chuyện vặt này làm ảnh hưởng tiến độ.


“Vậy cứ để vậy sao?”
“Không, chúng ta phải nhớ thù, nhưng không vội trả thù, đợi đến khi lông cánh đầy đủ thì một kích tất sát!”
!
Ở một bên khác, Đinh Hoàng Liễu về đến tòa nhà văn phòng của chế tạo Đinh Dung, tức tối quay về phòng làm việc của chủ tịch.

Đinh Hồng Diệu đang pha cà phê, nhìn thấy em gái đi tới thì nhạy bén phát giác trạng thái của cô ta không đúng.

“Sao vậy? Bảo em đi xem kịch hay, sao lại thấy trở về trong tức tối thế?”
Đinh Hoàng Liễu lườm anh ta: “Xem kịch hay gì chứ? Hủy rồi!”
“Ổ?”
“Cảnh sát tra được một quyển sổ, căn bản không tra được sổ sách giả.

Anh, anh có phải nhầm lẫn phân đoạn không?”

Đinh Hồng Diệu nhíu mày, cái gì cũng không nói.

Anh ta ngồi xuống yên lặng uống cà phê, rà soát cả quá trình một lượt.

Không nên xuất hiện loại tình huống này mới đúng.

Rốt cuộc xảy ra sai sót ở đâu?
“Lẽ nào là tên khốn Triệu Sơn Hà đó cố ý làm trái ý của anh, không có để sổ sách giả vào?”
“Không thể, vợ con của ông ta vẫn nằm trong tay anh.


Lời còn chưa dứt, chỉ thấy bốn năm người đàn ông vạm vỡ mặt mày bầm dập dìu nhau đi tới cửa phòng làm việc.

Người nào người nấy quần áo không chỉnh tề.

“Đinh tổng, chúng tôi bị người ta đánh rồi.


“Cái gì?”
Đinh Hồng Diệu lập tức đứng dậy: “Ai đánh?”
“Giang Nghĩa.


“Vậy vợ con của Triệu Sơn Hà đâu?”
“Bị Giang Nghĩa cứu đi rồi.


Bây giờ Đinh Hồng Diệu hiểu vấn đề nằm ở đâu rồi, thì ra con tin trong tay anh ta sớm đã không còn, đã định sẵn sẽ thất bại.

“Đám phế vật, anh nói xem tôi nuôi các anh có tác dụng gì? Người bị cứu đi cũng không biết gọi điện thông báo cho tôi?”
“Không phải không thông báo, là điện thoại của chúng tôi đều bị Giang Nghĩa đập hỏng rồi.

Mấy người chúng tôi còn bị trói ở trên cây, nếu không phải có người đi qua cứu chúng tôi, chúng tôi sẽ phải bị trói một đêm ở nơi hoang vu.


Đám người này càng nói càng đáng thương.

Đinh Hồng Diệu lại vừa tức vừa buồn cười, lần đầu tiên gặp phải tình huống bản thân bọn bắt cóc bị trói, nói ra ngoài ai tin chứ?
Anh ta hỏi: “Giang Nghĩa làm sao phát hiện được các anh?”
“Trên đường về nhà vừa hay đụng phải.


“Trùng hợp như vậy sao?”
Đinh Hồng Diệu thở dài, nếu thật sự là như vậy, vậy thật sự là ngay cả ông trời cũng không giúp anh ta rồi.

Lần này đánh rắn động cỏ, chắc chắn sẽ gây nên sự cảnh giác của đám Đinh Phong Thành, sau đó còn muốn giở trò cũ sẽ càng thêm khó.

Anh ta đi tới cửa sổ, nhìn bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ.

“Giang Nghĩa ơi Giang Nghĩa, thằng nhóc cậu có chút bản lĩnh.


“Cứu được người vậy mà không trực tiếp thông báo Đinh Phong Thành chú ý nguy hiểm, mà dùng chiêu tương kế tựu kế, cố ý chơi với chúng tôi, đùa giỡn chúng tôi như kẻ ngốc.


“Ha ha, thủ đoạn hay, rất gan dạ.


Anh ta siết chặt nắm đấm: “Giang Nghĩa, cậu muốn chơi đúng không? Được, tôi chơi với cậu! Đinh Hồng Diệu tôi cả đời này còn chưa từng sợ ai!”
Người dám ‘chơi’ với Đinh Hồng Diệu, đều không có kết cục tốt đẹp.

Không biết Giang Nghĩa liệu có trở thành kẻ vong mạng tiếp theo không.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 757: 757: “mẹ Kiếp!”


Sáng hôm sau.
Viên Triệu Hào một mình uống rượu giải sầu ở trong quán bar, trong lòng cực kỳ không vui, vẫn đang phiền não vì chuyện hôm qua.
Từ sau khi Kỳ Chấn đến thì ông ta từ người giỏi nhất trở thành người đứng thứ hai.
Như này vẫn không tính là gì cả.
Điều khiến ông ta tức giận, là Giang Nghĩa vậy mà trèo lên đầu của ông ta!
Như này là kiểu gì?
Viên Triệu Hào ông ta vất vả làm việc cho Star Jewelry mười mấy năm, kết quả vẫn không bằng một người ngoài?
Giám đốc thu mua, bao nhiêu màu mè, chức vị như vậy thế mà nói cho Giang Nghĩa thì cho Giang Nghĩa, không hề tôn trọng ý kiến của Viên Triệu Hào.
Mọi hành vi của Kỳ Chấn đã tổn thương trái tim của Viên Triệu Hào.
Hết ly này đến ly khác.
Không vui.
Lúc này, một người đàn ông vóc dáng gầy gò khác ngồi ở bên cạnh ông ta, cũng gọi một ly rượu, uống cùng với Viên Triệu Hào.
Người đàn ông nhấp một ngụm, mỉm cười nói: “Giám đốc Viên, người có thân phận như ông sao lại một mình ở đây uống rượu giải sầu vậy?”
Viên Triệu Hào liếc nhìn đối phương, hình như từng gặp ở đâu đó, nhưng không thân quen..
“Cậu là ai?”

“Tôi tên Weiss, giám đốc chi nhánh của trang sức Thiệu Anh.”
Viên Triệu Hào nhíu mày.
Trang sức Thiệu Anh?
Ông ta biết, đó chính là một doanh nghiệp trang sức quy mô lớn đối đầu với Star Jewelry, nhưng trang sức Thiệu Anh hướng tới nhiều hơn ở thị trường cấp thấp, khác với Star Jewelry.
“Người của Thiệu Anh, ngồi ở bên cạnh tôi làm gì?”
Weiss mỉm cười: “Giám đốc Viên, tôi và ông giống nhau, đều thay ông chủ lớn làm việc, cho nên rất có thể hiểu được tâm trạng của ông.

Ra sức làm việc ở khu Giang Nam, kết quả ông chủ lớn vừa tới thì bị anh ta nuốt hết toàn bộ thu hoạch.

Chuyện này không tính đi, điều tức hơn là để người khác chiếm thành quả lao động của mình, thật sự chọc điên người khác mà!”
Viên Triệu Hào hằn học vỗ vào mặt bàn.
“Đúng vậy.”
“Kỳ Chấn là lão tổng, tôi nhận.”
“Vậy Giang Nghĩa là cái thá gì? Dựa vào đâu cướp đồ từ trong miệng của tôi chứ?”
“Một chút sức cũng không bỏ ra, lấy không một món hời lớn.”

“Mẹ kiếp!”
Lời càng nói càng khó nghe, Viên Triệu Hào thiếu nước cầm micro mà gào khắp nơi.
Weiss gật đầu, rất đồng ý mà nói: “Tâm trạng của ông tôi có thể hiểu, cho nên giám đốc Viên, không bằng chúng ta liên thủ làm một phi vụ?”
Trái tim của Viên Triệu Hào lập tức treo ngược lên.
Ông ta không có ý tốt mà nhìn Weiss: “Nhóc con, đừng tưởng tâm trạng của tôi không tốt lại uống nhiều thì có thể tùy tiện đùa giỡn tôi.

Ông đây làm ở ngành này mười mấy năm rồi, cảnh tượng gì chưa từng gặp chứ?”
“Nếu cậu muốn dùng điều này để chia rẽ ly gián, để trang sức Thiệu Ánh đè đầu Star Jewelry, nói cho cậu luôn tiết kiệm sức đi, Viên Triệu Hào tôi không dễ dàng bị lừa vậy đâu.”
Weiss vội xua tay: “Ài, giám đốc Viên ông hiểu lầm rồi.

Tôi thật ra là có một chuyện cần ông giúp, làm xong chuyện này đối với ông cũng có lợi.

Hai bên đều có lợi.”
Viên Triệu Hào uống ngụm rượu: “Nói.”
Weiss nhìn xung quanh, ghé vào bên tai ông ta nói nhỏ: “Thằng em này dạo này mua một lô hàng mới, kết quả mắt lác, lô hàng này đều là hàng loại 2, phải đền một khoản tiền lớn.”
“Vậy nên, tôi hy vọng ông có thể ăn một phần ở lô hàng này của tôi, giúp tôi san sẻ áp lực; nếu không tôi chắc chắn sẽ bị ông chủ lớn ở trên mắng chết.”
Chuyện này là sao?
Viên Triệu Hào cười lạnh nói: “Cậu coi tôi là kẻ ngốc à? Mắt nhìn của cậu không tốt, mua hàng loại 2, kêu tôi tới thay cậu chịu trách nhiệm?”
Weiss tiếp tục nói: “Không phải là kêu ông chịu trách nhiệm, mà là để Giang Nghĩa tới chịu trách nhiệm.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 758: 758: “alo”


“Ổ?” Viên Triệu Hào có hứng thú.

“Bây giờ Giang Nghĩa là giám đốc của phòng kinh doanh, ông chỉ cần bảo anh ta mua một phần trong lô hàng loại 2 này, vậy thì tất cả tổn thất đều do anh ta chịu trách nhiệm.

Như vậy, tôi vừa giảm bớt áp lực, ông lại có thể tìm được cớ xử lý Giang Nghĩa.

Hai chúng ta đều có được cái mình muốn, cớ sao không làm?”
Vừa nói như vậy, tinh thần của Viên Triệu Hào lập tức trở nên tốt hơn.

Phải, để Giang Nghĩa đi làm kẻ xui xẻo này, để cậu ta gánh tổn thất, nhân cơ hội này thì có thể hạ bệ cậu ta.

Vị trí giám đốc thu mua này không phải sẽ trống rồi sao? Viên Triệu Hào có thể tiếp tục danh chính ngôn thuận đảm nhận, tin rằng Kỳ Chấn cũng sẽ không liên tục hai lần phớt lờ mặt mũi của ông ta.

“Chủ ý này hay.

” Viên Triệu Hào nhìn Weiss: “Có điều cậu phải tiết lộ cho tôi, chúng tôi sẽ tổn thất khoảng bao nhiêu tiền?”
Weiss nói: “Lô hàng này của tôi tổng cộng tốn 900 tỷ, bên các ông nếu chỉ ăn vào một phần, sẽ thiệt hại khoảng 300-600 tỷ.


300-600 tỷ.

Có hơi nhiều.

Nhưng nếu có thể dùng tổn thất này làm cái giá, xử lý được Giang Nghĩa, vẫn là xứng đáng.

Huống chi, số tiền này là tiền của Star Jewelry, đâu phải là tiền của Viên Triệu Hào ông ta, có thể thử!
“Thành giao.

” Viên Triệu Hào cười ha hả nói.

Hai người nâng ly rượu lên, chạm nhẹ, một hơi uống cạn.

Một âm mưu nhằm vào Giang Nghĩa, chính thức sinh ra.

Giang Nghĩa giờ phút này vẫn đang ở nhà ngủ ngon lành, cái gì cũng không phát giác, một loạt những chuyện vào buổi tối hôm qua khiến anh quá mệt mỏi, hôm nay bất giác ngủ thêm một lúc.

Trong lúc mơ mơ màng màng đang ngủ thì cảm thấy trên mặt có thứ gì đó nhúc nhích.

Mở mắt ra nhìn thì nhìn thấy Đinh Thu Huyền cầm một chiếc bút lông đen nằm bò ở bên cạnh Giang Nghĩa, cũng không biết vẽ gì ở trên mặt anh.

“Em làm gì vậy?” Giang Nghĩa bị dọa giật mình.

“Không làm gì cả, chỉ là vẽ một con rùa nhỏ trên mặt anh, rùa con thích ngủ, he he he.


Giang Nghĩa bật dậy, mau chóng đi vào nhà vệ sinh rửa con rùa con trên mặt đi.

“Em ấy, thật là càng ngày càng nghịch.


Đinh Thu Huyền nhún vai: “Còn nói em, anh nhìn xem, mặt trời đã lên tới mông rồi anh còn ngủ.


Giang Nghĩa từ trong nhà vệ sinh đi ra: “Còn không phải tối qua vì giúp anh hai Đinh Phong Thành của em mới dẫn tới nửa đêm mới được đi ngủ, buồn ngủ chết anh rồi.


“Đúng rồi, còn chưa hỏi anh, tối qua rốt cuộc như nào rồi?”
“Nói ra thì cũng thật sự khá nguy hiểm, anh cả đó của em ra tay thật sự tàn độc, suýt nữa thì xử toang luôn Đinh Phong Thành rồi.


Giang Nghĩa kể lại một lượt quá trình chi tiết.

Đinh Thu Huyền nghe xong cũng lắc đầu.

“Đinh Hồng Diệu làm cũng quá mức rồi? Anh ta muốn giết luôn Đinh Phong Thành như vậy sao?”
“Đó là đương nhiên, bây giờ Đinh Phong Thành chính là cái gai trong tim của anh ta, không nhổ bỏ, ăn không ngon ngủ không yên.


“Vậy anh hai của em cũng quá nguy hiểm rồi.


Giang Nghĩa nhún vai: “Không nguy hiểm làm sao làm lên sự nghiệp lớn được? Nếu tùy tiện thì có thể ngồi vào vị trí gia chủ, vậy Đinh Phong Thành sẽ không có cảm giác tự hào gì cả.

Nguy hiểm vẫn là cần, chúng ta bây giờ chỉ có thể cẩn thận từng bước, đề phòng Đinh Hồng Diệu mọi nơi.


Đang nói chuyện thì điện thoại của Giang Nghĩa đổ chuông.

“Alo?”
“Giang Nghĩa, là tôi, Viên Triệu Hào.


“Có chuyện gì sao?”
“Là như này, hiện nay công ty có một lô hàng cần mua, cậu không phải là giám đốc thu mua vừa nhận chức hay sao? Chuyện này rơi vào đầu của cậu rồi.


Viên Triệu Hào nói xong tình hình cụ thể thì cúp máy.

Giang Nghĩa nhìn điện thoại, nhìn Đinh Thu Huyền, cười khổ lắc đầu: “Sóng trước chưa yên sóng sau đã tới.


 
Chiến Thần Tu La
Chương 759: 759: 9 Đây Là Có Ý Gì


Phường Nguyên Thạch, Giang Nghĩa đến đây lần thứ hai.

Điều khác với lần trước là lần này anh là dùng thân phận giám đốc thu mua của Star Jewelry đến đây, bên cạnh còn dẫn theo một trợ lý --- Lâm Hân Vũ.

“Chính là nơi này.

” Lâm Hân Vũ chỉ vào một cửa hàng nói: “Cửa hàng đá thô Tài Nhung, giám đốc Viên là chỉ định chúng ta đến đây mua.


Chỉ định cửa hàng đá thô, điều này khiến Giang Nghĩa có chút không thoải mái.

Anh hỏi: “Trước đây cũng chỉ định cửa hàng mua sao?”
“Không phải, trước đây đều là so sánh giá cả xong mới chọn.

” Lâm Hân Vũ nói thật: “Lần này là có được thông tin đáng tin cậy, cửa hàng đá thô Tài Nhung nhập một lô hàng mới rất lớn, vội bán ra, cho nên chúng ta đến săn hàng.


Ha ha, đâu có chuyện tốt như vậy chứ?
Viên Triệu Hào cũng không thể kêu Giang Nghĩa đi làm chuyện đơn giản như vậy.

“Đi vào xem thử.


Hai người trước sau đi vào cửa hàng, chủ tiệm lập tức ra đón.

“Hai vị muốn mua cái gì?”
Lâm Hân Vũ chủ động nói: “Ông chủ Điền, chúng tôi là người của Star Jewelry, trước đó đã liên lạc qua trong điện thoại.


Ông chủ Thân bỗng ngộ ra: “Ồ, hai người là đến thu mua lượng lớn đá thô nhỉ, mời đi theo tôi vào trong.


Ông ta dẫn Giang Nghĩa, Lâm Hân Vũ xuyên qua phòng khách, đi vào từ cửa sau, rồi đi qua một khoảng đất trống, đi tới kho để đá thô.

Rút chìa khóa ra, mở cửa lớn của nhà kho.

Cái hiện ở trước mặt mọi người đều là từng đống đá thô, số lượng kinh người.

Ông chủ Thân nói: “Số đá này đều là đá thô vừa mới khai thác về, hai vị cứ việc xem.


Giang Nghĩa đi tới, vừa lại gần thì lập tức phát hiện không đúng lắm.

Tuy đá thô ở đây nhiều, nhưng đá hữu dụng rất ít!
Gần như có thể nói, đều là hàng loại 2.

Bởi vì Giang Nghĩa từ trên thân của số đá thô này không cảm nhận được phản ứng quá mạnh, có thể nói mỗi viên đều là rác, nếu mua đá thô như vậy, sợ là sẽ đền ốm.

Trong nháy mắt, Giang Nghĩa đã hiểu chuyện gì rồi.

Chẳng trách Viên Triệu Hào lại sắp xếp anh tới.

Đá thô ở đây rất rác, Viên Triệu Hào chắc chắn là biết trước rồi, cho nên cố ý sắp xếp Giang Nghĩa tới, là muốn Giang Nghĩa dùng giá cao mua những thứ rác rưởi này, sau khi trở về thì ‘chứng minh’ mắt nhìn của Giang Nghĩa tệ cỡ nào, từ đó kéo anh xuống.

Vì để kéo Giang Nghĩa xuống, Viên Triệu Hào cũng thật là hao tâm tổn sức.

Cách làm ổn thỏa nhất là lập tức xoay người rời đi, Giang Nghĩa không tiêu một đồng, như vậy sẽ không có bất cứ tổn thất nào.

Nhưng làm như vậy là hành vi của kẻ hèn.

Sau khi trở về cũng không thể ăn nói.

Giang Nghĩa hít sâu một hơi, dùng tâm tiến hành cảm ứng một đống đá thô rất lớn ở trong kho, tiến hành phân biệt từng viên, tuy có hơi chậm, nhưng độ chính xác sẽ cao hơn.

Rất nhanh, Giang Nghĩa vui mừng phát hiện, ở đây vẫn có hàng tốt, chỉ là cần ánh mắt trong trăm chọn một, trong nghìn chọn một mới có thể chọn được hàng tốt.

Vui mừng là Giang Nghĩa có ánh mắt như vậy.

Vì vậy Giang Nghĩa hỏi: “Chỗ đá thô này bán như nào?”
Ông chủ Thân rất quả quyết nói: “Cả một kho đá thô, đóng gói vận chuyển là 900 tỷ; cậu mua bao nhiêu thì sẽ chia theo tỷ lệ.

Ví dụ cậu mua 300 tỷ thì tôi giao cho cậu một phần ba chỗ này.

Nhắc nhở hữu nghị, loại thu mua số lượng lớn như này, thấp nhất cũng là 300 tỷ.


Ông ta sau đó còn bổ sung một câu: “Nếu cậu chê phiền phức, trực tiếp bỏ ra 900 tỷ, tôi đóng gói vận chuyển toàn bộ tới tận cửa cho cậu, như thế nào?”
Giang Nghĩa xua tay: “Không cần nhiều như thế, 300 tỷ thôi, tôi mua số lượng 300 tỷ.


Ông chủ Thân gật đầu: “Được, vậy tôi lấy ra một phần ba số hàng từ trong kho ra cho cậu.


“Đợi đã.


“Sao vậy?”
“Tôi muốn chọn.


Ông chủ Thân đã cười: “Giám đốc Giang, cậu đừng đùa với tôi, thu mua số lượng lớn như này, không có chọn; nếu được chọn thì không phải cái giá này.


Giang Nghĩa kiên định nói: “Không được, tôi buộc phải chọn.


Đương nhiên phải chọn.

Nếu tùy tiện lấy một phần ba đi, vậy chắc chắn sẽ bù chết tiền.

Ông chủ Thân không vui rồi, trên mặt khá khó coi: “Giám đốc Giang, cậu có chút không hợp quy tắc rồi, nếu cậu như vậy, vụ làm ăn này tôi không thể làm.

Mua lô là giá mua lô, chọn là giá của chọn, không giống nhau.


Giang Nghĩa thở dài, từ từ nói: “Được, tôi cũng không để ông khó xử.


Anh đưa một ngón tay ra: “Tôi chỉ từ trong cái kho này chọn 100 viên đá thô, tôi chỉ cần 100 viên.


Ông chủ Thân và Lâm Hân Vũ đều sững người.

Đây là có ý gì?
“Không phải, cậu không mua lô sao?”
“Mua lô, 100 viên.


“100 viên có thể gọi là mua lô sao? Cái đó mới được mấy đồng?”
Giang Nghĩa mỉm cười rồi nói: “Yên tâm, tôi vẫn trả ông 300 tỷ, nhưng tôi chỉ cần 100 viên.

Điều kiện tiền đề là ông phải để tôi chọn.


Điều kiện như này ông chủ Thân vẫn chưa từng nghe nói.

300 tỷ mua 100 viên, đó chính là 3 tỷ một viên.

Ông chủ Thân biết rõ, 99% số đá thô ở đây đều là rác, muốn không lời không lỗ, vậy thì phải có ánh mắt cay độc, viên nào cũng chọn trúng cực phẩm mới được.

Ha ha, cái này tương đương với cái gì?
Tương đương với việc bạn đi mua vé sổ, mua liên tiếp 100 tờ, tờ nào cũng trúng 15 tỷ!
Có thể sao?
Tuyệt đối không thể!
Ông chủ Thân nhìn Giang Nghĩa đầy vẻ khinh thường, cho rằng đây là một tên đần, ông ta vui vẻ xác nhận: “Giám đốc Giang, cậu chắc chắn không phải đang nói đùa với tôi chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 760: 760: Lựa Chọn


Giang Nghĩa nhìn ông ta: “Ông cảm thấy tôi có thời gian nói đùa với ông sao?”
“Được, vậy tôi đồng ý điều kiện của cậu, 300 tỷ mua 100 viên, tùy cậu chọn!”
“Cảm ơn!”
Lâm Hân Vũ ở một bên cũng sắp lo chết rồi, không ngừng đánh mắt với Giang Nghĩa, nhưng Giang Nghĩa giống như không thèm nhìn, không thèm quan tâm.

Vụ buôn bán này không thể làm.

Lâm Hân Vũ khẩn trương đến mức sắp khóc rồi, 300 tỷ đó, số tiền đó là có thể mua một mỏ quặng khai thác đá thô cỡ nhỏ!
Kết quả bây giờ Giang Nghĩa chỉ cần 100 viên trong đó.

Kể chuyện cười quốc tế gì vậy?
Cái này không đền mới lạ!
Lâm Hân Vũ đã nghĩ, lát nữa trở về nên ăn nói kiểu gì với đám người Kỳ Chấn, Viên Triệu Hào, phạm sai lầm lớn như vậy, e là sẽ bị đuổi việc ngay lập tức.

Đuổi việc còn tính là nhẹ, sợ là còn phải gánh vách tổn thất kinh tế của công ty?
Càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng run.

Lúc này, Giang Nghĩa đưa tay vỗ vai của cô ta, khẽ mỉm cười rồi nói: “Không cần sợ, tin vào mắt nhìn của tôi.

Lùi một vạn bước lại nói, cho dù là lỗ, tôi cũng sẽ một mình gánh vác, cô sẽ không có chuyện đâu.


“Giám đốc Giang! ”
Giang Nghĩa hít sâu một hơi, cất bước đi về phía đống đá thô chất như núi kia.

Trong nhà kho tổng cộng có 10 đống, anh đi qua từng đống để cảm ứng, từ trong đống đá thô rất lớn tiến hành tìm kiếm, tiến hành cảm ứng từng viên.

“Viên này không tồi.


“Ừm, viên này được, nấp khá kỹ.


“Không tồi, viên này là cực phẩm.


“Wow, viên này là Đế vương lục nhỉ?”
Giang Nghĩa vừa lục tìm vừa tự lẩm bẩm, cảm ứng thì giống như viên nào cũng là Đế vương lục cực phẩm.

Ông chủ Thân ở bên cạnh cười lạnh ở trong lòng: cậu diễn đi, đến lúc đó xem cậu trở về ăn nói kiểu gì!
Thời gian tiêu tốn có hơi lâu, tổng cộng tốn 3 tiếng đồng hồ mới hoàn tất việc từ trong 10 đống đá thô chọn ra hơn 200 viên đá thô.

Giang Nghĩa lại từ trong hơn 200 viên đá thô chọn ra 100 viên sẽ lấy đi, để vào trong một cái sọt.

Anh búng tay.

“Cuối cùng đã chọn xong, 100 viên đá thô này là thứ tôi muốn.


“Số lượng cũng không nhiều, tôi tự mình mang về là được, cũng không cần ông chủ Thân ship qua.


Ông chủ Thân nhìn cái sọt đó, bên trong lại là một số viên đá thô lôm côm, rất nhiều viên là khối bùn đất, nhìn thoáng cái là hàng thứ phẩm trong hàng thứ phẩm.

Ông ta không nhịn được mà cười ha hả: “Giám đốc Giang, con người cậu thật là thú vị, thấy vị trí này của cậu cũng không ngồi được mấy ngày rồi, tôi cũng nói thẳng với cậu, 300 tỷ lần này của cậu tuyệt đối là phải đền rồi.


“Ổ? Ông sao biết tôi không làm được lâu?”
“Đó không phải chuyện hiển nhiên sao? 300 tỷ mua 100 viên đá thô, loại chuyện này ai làm ra được? Hơn nữa những viên cậu chọn đều là thứ phẩm trong thứ phẩm, khiến công ty lỗ 300 tỷ, cậu cho rằng còn có thể tiếp tục làm sao?”

Giang Nghĩa đã cười: “Nói như vậy, ông chủ Thân thể hiện sự nghi ngờ về mắt nhìn của tôi?”
“Không, tôi không phải là nghi ngờ, tôi là khinh thường cậu, ha ha ha ha.


Giang Nghĩa cũng không tức giận, đưa tay xách cái sọt lên, vừa đi vừa nói: “Tôi bây giờ phải về công ty tiến hành cắt đá thô, đúng rồi, tôi sẽ tiến hành livestream, hoan nghênh ông chủ Thân xem đúng giờ.


“Ha ha, cậu còn chê chưa đủ mất mặt sao? Còn muốn livestream cắt đá? Được, cậu muốn chết thì tôi nguyện ý xem, nhất định xem đúng giờ!”
“Quyết như vậy đi.


Giang Nghĩa khẽ mỉm cười đi ra khỏi nhà kho, rời khỏi Phường Nguyên Thạch.

Trên đường, Lâm Hân Vũ tức giận nói: “Ông chủ Thân đó có thái độ gì thế? Tức chết người ta rồi.

Giám đốc Giang, anh sao không tức giận?”
Giang Nghĩa nhún vai: “Tôi cũng muốn tức giận, nhưng thật sự không tức giận nổi.


“Tại sao?”
“Bởi vì tôi từ chỗ ông ta có được 100 viên đá thô cực phẩm, xách một sọt bảo bối, cô cảm thấy tôi phải như nào mới có thể tức giận?”
Lâm Hân Vũ bĩu môi: “Bảo bối gì chứ? Chỉ là một sọt đá lởm.


“Ha ha ha ha.

” Giang Nghĩa chỉ cười không nói, đi tới trước xe, sau khi để đồ vào cốp, sau đó lái xe chở Lâm Hân Vũ trở về.

Giang Nghĩa vừa rời đi thì ông chủ Thân đã gọi điện cho Weiss.

“Ông chủ Thân, sự việc làm như nào rồi?”
“Đã xong rồi, tên ngu Giang Nghĩa đó tiêu 300 tỷ chỉ mua 100 viên đá, chọn từng viên, cậu ta nghĩ cậu ta là ai chứ? Thật sự tưởng có thể chọn ra đá cực phẩm sao?”
Weiss có chút lo lắng: “Con người của Giang Nghĩa giảo hoạt, cẩn thận đề phòng.


Ông chủ Thân vỗ ngực nói: “Cậu yên tâm đi, 99% số đá ở đây đều là hàng loại 2, cho dù có cực phẩm, cũng chỉ có tỉ lệ rất nhỏ.

Cậu ta có thể may mắn chọn trúng một viên đã không tệ rồi, còn muốn chọn trúng 100 viên ư? Đó không phải là vé số nào cũng trúng giải tiền tỷ sao? Cậu cảm thấy chuyện này có thể không?”
Quả thật không thể.

Weiss hài lòng nói: “Vậy lần này Giang Nghĩa chết chắc rồi, hừ, tôi ngược lại muốn nhìn xem anh ta sau khi trở về sẽ ăn nói kiểu gì?”
“Ồ, đúng rồi, Giang Nghĩa còn nói sau khi trở về sẽ livestream cắt đá thô, chúng ta đến lúc đó có thể cùng nhau xem cậu ta bẽ mặt.


“Ha ha, có chuyện này sao? Vậy tôi nhất định phải xem.


 
Back
Top Dưới