Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 661: 661: Thăm Hỏi


Trang nhất tin tức của ngày hôm sau, không có ngoại lệ bất động sản Vinh Quang đã bị chiếm, nhiều rắn độc như vậy nhìn thôi cũng cảm thấy kinh tởm đáng sợ, chứ không cần nói đối diện với chúng ngay tại chỗ.

Giang Nghĩa một tay điều khiển vô lăng xe, một tay rút điện thoại tùy ý lướt tin tức, sau khi nhìn thấy bất động sản Vinh Quang gặp nạn, sự căm hận trong lòng anh mới giảm đi một chút ít.

Xe dừng lại cửa y quán Nhân Trị.

Giang Nghĩa xách một chút đồ bổ đi vào, vừa đi vào cửa lớn thì nhìn thấy La Phong đang tập đi dưới sự giúp đỡ của hai anh em Đỗ Càn, Đỗ Khôn.

“Giang thần y anh tới rồi.


Em trai Đỗ Khôn cười ha ha đi tới nói: “Giang thần y anh lâu rồi không tới, chúng tôi đều rất nhớ anh.


“Việc ở công ty khá nhiều, có chút bận.

Đúng rồi, cái này cho anh.


Giang Nghĩa đưa đồ bổ cho Đỗ Khôn, một phần trong đó là chuẩn bị cho anh trai Đỗ Khôn, phần còn lại là chuẩn bị cho La Phong.

Nhìn thấy Giang Nghĩa đến, trên mặt Tân Uẩn tràn ngập ý cười.

Cô ta khẽ mỉm cười nói: “Khoảng thời gian này La Phong khôi phục không tồi, đã có thể sử dụng nạng chống để đi rồi, thêm một khoảng thời nữa nữa tin rằng có thể đi lại bình thường.


“Hơn nữa anh ta và anh em nhà họ Đỗ nói chuyện rất vui vẻ, liên quan tới bóng đá, bọn họ có rất nhiều điều có thể nói, tâm trạng tốt, đối với việc khôi phục bệnh tình cũng sẽ tốt hơn rất nhiều.


Giang Nghĩa gật đầu, không ngờ lúc đầu để anh em nhà họ Đỗ chăm sóc La Phong, vậy mà còn có thu hoạch như này
Lúc này, La Phong cầm nạng, cà nhắc đi tới nói: “Giang thần y, cảm ơn sự chăm sóc của anh dành cho tôi.


Giang Nghĩa xua tay: “Chuyện này không tính là gì cả, đúng rồi, cho anh xem tin tức.


Anh mở tin tức về bất động sản Vinh Quang ra cho La Phong xem.

Sau khi đọc xong một chuỗi tin tức, La Phong ngửa đầu lên trời cười to: “Ông trời có mắt!”
Trước đó anh ta vì bị Chu Duẫn Cường của bất động sản Vinh Quang hãm hại, chân bị đánh gãy, vợ còn suýt nữa bị ép nghe theo đối phương, cục tức này luôn kẹt ở trong lòng không xả ra được.

Anh ta ngày nào cũng bị chuyện này làm cho tức tới tỉnh.

Bây giờ thì tốt rồi, ở hiền gặp lành ác giả ác báo, không phải là không gặp báo ứng mà chưa đúng thời điểm.

Chu Duẫn Cường làm nhiều điều ác, tóm lại phải chịu sự trừng phạt tương ứng.

La Phong nói: “Chỉ là tiếc những con rắn độc này không cắn chết tên khốn đó, còn giữ lại một mạng của ông ta ở lại nhân gian tiếp tục gây hại, hừ!”
Giang Nghĩa mỉm cười: “Yên tâm đi, ông ta không thoát được đâu, trên đời này tồn tại công bằng.

Chu Duẫn Cường làm nhiều chuyện ác như vậy, sẽ không dễ dàng dừng như vậy đâu.


Giang Nghĩa cất điện thoại đi rồi hỏi: “Anh về sau có dự định gì?”
“Tôi ư?” La Phong thở dài: “Bây giờ tôi vì ‘đá bóng giả’, ở trong giới danh tiếng đã rất xấu rồi, không có đội bóng nào bằng lòng hợp tác với tôi nữa, sẽ không muốn mời tôi làm huấn luyện viên chính, tôi e là phải tìm lại công việc rồi.


Câu nói này cũng gây nên sự đồng cảm của anh em nhà họ Tống.

Đỗ Khôn nói: “Haizzz, ước mơ của hai anh em chúng tôi cũng rất khó thành hiện thực.

Đội bóng mà chúng ta đang hoạt động rất tệ, sắp giải tán rồi, chúng tôi cũng không biết sẽ đi đâu tiếp tục đá bóng, tồi tệ quá mà.


Giang Nghĩa nheo mắt lại.

Bóng đá sao?
Anh nhớ lại một trận bóng mà anh đã xem khi ở Milan, trận thi đấu đó để lại ấn tượng sâu khắc cho anh.

Ở thời đại hòa bình này, bóng đá, chính là chiến tranh.

Không có cách nào có thể so sức ảnh hưởng hơn bóng đá.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 662: 662: Thu Mua Câu Lạc Bộ Bóng Đá


Muốn tiến thêm một bước mở rộng đế quốc thương nghiệp của mình, muốn tiến quân toàn thế giới thì buộc phải có đủ ‘vũ khí’ mạnh mẽ, bóng đá, không nghi ngờ chính là cái phù hợp nhất.

Nhiệt huyết trong lòng Giang Nghĩa được khơi dậy, anh gật đầu nói: “Có lẽ, ba người các anh có thể hợp tác một phen.


La Phong và anh em nhà họ Tống liếc nhìn nhau, đều có hơi sững sờ.

Hợp tác?
Có ý gì?
Giang Nghĩa giải thích: “La Phong, Đỗ Càn, Đỗ Khôn, ba người các anh có thể tìm một công ty có thực lực mạnh, thuyết phục bọn họ thu mua câu lạc bộ bóng đá sắp đóng cửa của Đỗ Khôn các anh, sau đó mời La Phong về làm huấn luyện viên chính.


“Như vậy, vấn đề công việc của ba người đều được giải quyết rồi.


Phụt ~ ~!

Ba người bọn họ cùng lúc bật cười thành tiếng, lắc đầu liên tục.

Đỗ Khôn há to miệng nói: “Giang thần y, không phải tôi không tôn trọng anh.

Đề nghị này của anh có hơi viển vông quá rồi, căn bản không thể thực hiện được.


Đỗ Càn nói: “Câu lạc bộ của chúng tôi hiện nay, tình trạng hoạt động rất tệ, xếp hạng ở trong nước cũng rất thấp, gần như sắp ở mức thấp nhất, căn bản không thể có người bằng lòng tiếp quản.


La Phong bổ sung: “Cho dù có người bằng lòng tiếp quản câu lạc bộ như vậy, cũng không thể mời tôi tới làm huấn luyện viên chính, dù sao tôi tiếng xấu vang xa, giống như con chuột qua đường người người mắng chửi.


Ba người bọn họ đều không có lòng tin đối với chủ ý của Giang Nghĩa.

Đây là lẽ thường tình.

Đổi thành bất cứ người có lối tư duy bình thường, đều không thể có hứng thú đối với chủ ý của Giang Nghĩa.

Tân Uẩn hỏi: “Một câu lạc bộ bóng đá cần bao nhiêu tiền? Không biết y quán của chúng tôi có đủ khả năng chi trả không?”
La Phong lắc đầu cười khổ.

“Một câu lạc bộ bóng đá quy mô bé nữa, vận hành mỗi năm đều cần mấy chục tỷ, nhiều thì hàng trăm tỷ; nhưng câu lạc bộ lớn thì mỗi năm cần đập vào mấy trăm hoặc mấy nghìn tỷ.

“Bác sĩ Tân, chỉ dựa vào một y quán căn bản không chống đỡ được.


Đúng, hiện nay để vận hành được câu lạc bộ bóng đá quy mô lớn như này ở trong nước thì đều phải là công ty bất động sản, doanh nghiệp bình thường căn bản không chống đỡ được.

Chiến tranh, chính là đánh bằng tiền.

Bóng đá là chiến tranh trong xã hội hiện đại, không có tiền, vậy thì tuyệt đối không làm được.

Mọi người đều có chút thất vọng.

Giang Nghĩa lại hờ hững nói: “Tôi biết có một công ty, thực lực rất hùng hậu, hơn 3000 tỷ mỗi năm căn bản không thành vấn đề, có lẽ các anh có thể đi thử xem.


“Ổ? Công ty gì?”
Giang Nghĩa nhả ra 6 chữ: “Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.


Dừng lại một chút, anh bổ sung: “Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng không chỉ lớn mạnh, điều quan trọng hơn là nó và giải trí Ức Châu là sản nghiệp liên kết, hai công ty đều là công ty lớn, liên kết lại sẽ là doanh nghiệp lớn.


“Có hai công ty liên kết đầu tư, muốn mua câu lạc bộ nhỏ của các anh, căn bản không thành vấn đề.


La Phong và anh em nhà họ Tống nhìn nhau.

“Giang thần y, điều anh nói là có lý, nhưng khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng có hứng thú với bóng đá sao?”

“Phải đó, đoán chắc sẽ bị chửi té tát?”
“Có thể bị chửi cũng không tồi, đừng đến lúc đó ngay cửa cũng không vào được.


Giang Nghĩa lườm bọn họ: “Còn chưa thử làm sao biết sẽ thất bại? Các anh tốt xấu gì cũng đi thử chứ.

Theo như tôi biết, ông chủ của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng rất thích bóng đá, đối với các anh mà nói là một cơ hội tốt.


Dưới sự thúc giục liên tục của Giang Nghĩa, ba người bọn họ cũng quyết định thử.

Dù sao tình trạng hiện nay đã như vậy rồi, còn có thể tồi tệ hơn không? Nhiều nhất bị người ta đuổi ra ngoài mà thôi, không tính là cái gì.

“Thử thì thử.

”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 663: 663: Phối Hợp Diễn Kịch


Vào buổi trưa, Giang Nghĩa lái xe chở La Phong và anh em nhà họ Tống đến cửa lớn của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, bảo bọn họ xuống xe đi gặp tổng giám đốc của người ta.

La Phong vẫn rất khó xử mà nói: “Chúng ta đến tay không như vậy không thích hợp nhỉ? Có cần mua ít hoa quả không?”
Giang Nghĩa lạnh lùng nói: “Anh cho rằng anh đi thăm hỏi người thân của anh à? Người ta sẽ nhìn trúng chút hoa quả này của anh sao? Đi mau đi!”
“Ồ, được rồi.


Ba người La Phong đi về phía cửa lớn.

Trong lòng ba người rất lo lắng, trước khi đến cũng không hẹn trước với người ta, cứ đường đột đến như vậy, người ta có gặp hay không còn là một vấn đề.

Quả nhiên, vừa tới cửa thì bị bảo vệ cản lại.

“Làm cái gì?” Bảo vệ liếc qua thì nhìn ra ba người bọn họ không phải nhân viên của công ty.

Nhìn dáng vẻ lén la lén lút của ba người bọn họ, không giống người tốt.

La Phong nuốt nước bọt, lo sợ nói: “Xin chào, chúng tôi muốn gặp tổng giám đốc của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, bàn bạc chuyện thu mua câu lạc bộ bóng đá.


Bảo vệ lườm anh ta.

“Có hẹn trước không?”
“Không, không có! ”
Bảo vệ rất không kiên nhẫn mà nói: “Không có hẹn trước thì anh đến gặp tổng giám đốc của chúng tôi? Anh coi anh là Ngọc Hoàng Đại Đế, muốn đến lúc nào thì đến lúc đó sao? Cút cút cút, cút mau.



La Phong lắc đầu bất lực, kết quả như này sớm đã nghĩ tới rồi.

Tùy tiện đến tìm một lão tổng của doanh nghiệp lớn, người ta sao có thể tùy tiện gặp bạn chứ? Bị đuổi là chuyện hiển nhiên.

Bỏ đi, như vậy đi.

La Phong vốn cũng không có ôm hy vọng gì, chỉ là thuận theo ý của Giang Nghĩa mà đến, anh ta cũng không muốn để Giang Nghĩa xấu mặt, dù sao Giang Nghĩa là ân nhân cứu mạng của anh.

Nhưng khi ba người La Phong chuẩn bị xoay người rời đi, đằng sau lại truyền tới giọng nói của một người phụ nữ.

“Đợi đã.


La Phong ngẩng đầu nhìn, phát hiện là một người phụ nữ mặc vest, buộc tóc đuôi ngựa, toàn thân trên dưới sạch sẽ thanh khiết.

Cô ta là Tiểu Điệp, hiện nay đảm nhiệm chức thư ký của tổng giám đốc Tôn Tại Ngôn.

“Cô là?”
“Tôi là Cố Điệp – thư ký của tổng giám đốc Tôn Tại Ngôn của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, các anh có thể gọi tôi là thư ký Cố.


“Haizz, thư ký Cố, cô có gì muốn căn dặn?” Tư thái của La Phong hạ xuống rất thấp.

Chu Duẫn Cường nhìn hai chân của La Phong, hỏi: “Tôi vừa nghe nói, các anh là đến bàn bạc chuyện thu mua câu lạc bộ bóng đá sao?”
“Phải, có một chút kiến giải vụng về muốn nói chuyện với Tôn tổng của quý công ty.

”.

Bạn‎ có‎ biết‎ trang‎ tr????yện‎ --‎ ????rù????????r????y‎ ện.

Vn‎ --
“Ừm, Tôn tổng quả thật rất thích bóng đá, vừa hay cũng không có chuyện gì, các anh vào đi.


Bảo vệ sững người: “Thư ký Cố, người lai lịch bất minh như này, không thể tùy tiện đi vào.


Cố Điệp trừng mắt với anh ta, bảo vệ lập tức im miệng không dám nói chuyện nữa.

Sau đó, ba người La Phong trong mơ hồ đi theo Cố Điệp vào tòa nhà, đi thang máy, đi vào phòng làm việc của tổng giám đốc.

Tôn Tại Ngôn lúc này sớm đã nhận được điện thoại của Giang Nghĩa, hiểu rõ sự việc.

Có điều, anh ta vẫn giả bộ không biết chuyện gì cả.

“Các anh là?”
“Chào anh Tôn tổng, tôi tên La Phong, bọn họ là Đỗ Càn và Đỗ Khôn; lần này đến đường đột, chủ yếu là muốn! ”
Sau đó, La Phong trình bày chi tiết một lượt về mục đích đến đây lần này của bọn họ.

Nói thật, không có bất kỳ giấu diếm gì.

Câu lạc bộ vận hành không tốt sắp đóng cửa, ba người bọn họ, một người thất nghiệp, hai ngoài còn lại sắp thất nghiệp, hy vọng khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng có thể ra tay thu mua câu lạc bộ, hãy cứu giúp bọn họ.

Chuyện như này rất hoang đường, La Phong căn bản không tin ông chủ của doanh nghiệp lớn nào sẽ làm ra chuyện không đáng tin như này.

Ba người bọn họ đều cúi đầu, tim đập rất nhanh, chuẩn bị tốt tâm lý bị đối phương đạp ra ngoài cửa.

Nhưng ai ngờ!
“Không tồi, rất tuyệt!”
Tôn Tại Ngôn không những không đuổi bọn họ ra ngoài, còn cảm thấy chủ ý này rất tuyệt
“Tôi từ trước đến nay đều rất thích xem bóng đá, sớm đã muốn thu mua một câu lạc bộ, nhưng mãi không có cơ hội thích hợp.


“Các anh cho tôi một cơ hội rất thích hợp.


“Yên tâm đi, chuyện này để tôi lo, Đỗ Càn, Đỗ Khôn, hai anh có thể tiếp tục đá bóng; La Phong, anh cũng có thể nhận được chức vị huấn luyện viên chính.


“Cố lên!”
Ba người rất vui mừng, thật sự không dám tin chuyện này là thật, giống như đang nằm mơ vậy.

“Tôn tổng, anh đồng ý rồi sao?”
“Đương nhiên.


“Cảm ơn, cảm ơn anh Tôn tổng! Anh chính là đại ân nhân của chúng tôi.


Ba người rất cảm kích.

Thật ra, Tôn Tại Ngôn rất muốn nói với bọn họ, người thật sự nên được cảm ơn không phải là mình, mà là Giang Nghĩa đưa bọn họ tới đây.

Anh ta chẳng qua chỉ nghe lệnh làm việc mà thôi.

Sau khi hỏi chi tiết thông tin, Tôn Tại Ngôn lập tức sắp xếp người đi cùng với đám người La Phong đến câu lạc bộ tiến hành giao dịch.

Sau khi tiễn ba người La Phong đi, Tôn Tại Ngôn dựa vào lưng ghế nói: “Xem ra lão đại là chuẩn bị tiến quân vào giới bóng đá rồi, muốn ở phương diện này cũng ra sức làm ra cái gì đó.


Cố Điệp nói: “Đáng tin không? Bóng đá không phải trò chơi đốt tiền hay sao? Chỉ chi không thu, mỗi năm không biết sẽ bù bao nhiêu tiền.


Tôn Tại Ngôn cười ha hả.

“Cái này em không hiểu rồi.


“Bóng đá đúng là đốt tiền không hề sai, nhưng nó cũng có thể mang lại giá trị thương nghiệp cực lớn, đặc biệt là tuyên truyền quảng cáo.


“Chỉ cần thành tích của em tốt thì có thể dựa vào đội bóng này mang tới tuyên truyền thương nghiệp cực lớn.


“Giá trị thương nghiệp mà tuyên truyền đó mang lại, là cái em bỏ bao nhiêu tiền cũng không mua được, đây chính là sức hút của bóng đá.


Cố Điệp tặc lưỡi: “Mong các anh có thể thực hiện ước mơ.

”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 664: 664: Sợ Tội Tự Sát


Khi bọn họ nói chuyện, màn hình máy tính của Tôn Tại Ngôn nhảy ra một tin nhắn messenger.

“Hửm?”
Anh ta đưa tay ấn mở, sau khi xem xong tin nhắn, cả người đều sững ra.

“Chuyện này có chút nghiêm trọng.


Ở một bên khác.

Ba người La Phong đi xuống tầng, cực kỳ vui vẻ trở lại xe.

“Giang thần y, chúng tôi thành công rồi!”
“Tôn tổng vậy mà thật sự đồng ý thỉnh cầu của chúng tôi, còn sắp xếp người đi cùng với chúng tôi đến câu lạc bộ xem xét, chúng ta bây giờ qua đó thôi.


Tất cả chuyện này sớm đã trong tính toán của Giang Nghĩa.

Có điều, nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của ba người bọn họ, Giang Nghĩa cũng cảm thấy vui từ tận đáy lòng.

Khi Giang Nghĩa chuẩn bị lái xe rời đi thì nhận được điện thoại của Tôn Tại Ngôn.

Nghe máy.

“Alo, có chuyện gì?”
“Lão đại, anh còn chưa đi nhỉ? Mau đi lên một chuyến, xảy ra chuyện lớn rồi.


Không có hỏi nhiều, Giang Nghĩa cúp máy.

Con người của Tôn Tại Ngôn rất cẩn thận, có thể khiến anh ta nói ‘xảy ra chuyện lớn rồi’, vậy thì nhất định xảy ra chuyện lớn rồi.

Giang Nghĩa nói với La Phong: “Xin lỗi, tôi có chút việc gấp phải đi làm, các anh bắt taxi đến câu lạc bộ đi?”
La Phong gật đầu: “Không sao, Giang thần y anh có việc thì đi làm đi, chúng tôi tự biết tới đó.


Vì vậy, ba người La Phong xuống xe, bắt taxi rời đi.

Giang Nghĩa bình tĩnh lùi xe quay lại, trực tiếp đi vào cửa lớn, không có bất cứ ai dám ngăn cản.

Bảo vệ thấy rõ ràng, xe mà Giang Nghĩa chạy ra không phải là xe đám người La Phong chạy ra hay sao? Bảo vệ còn tò mò, Giang Nghĩa và đám người La Phong quen nhau sao?
Nếu quen biết, trực tiếp dẫn vào không phải là được rồi sao.

Bảo vệ khẽ lắc đầu: “Những thương nhân này làm việc thật sự khiến người ta không hiểu được, có lẽ đây chính là lý do bọn họ có thể thành công, mình chỉ là bảo vệ quèn! ”
Giang Nghĩa vào thang máy, đi thẳng đến phòng làm việc của tổng giám đốc.

“Xảy ra chuyện gì rồi?” Giang Nghĩa đi thẳng vào vấn đề.

Chỉ thấy sắc mặt của Tôn Tại Ngôn có chút khó coi, có chút xoắn xuýt nói: “Xảy ra một chuyện rất ngại ngùng, nói là chuyện lớn thì là chuyện lớn, nói không phải chuyện lớn thì không phải chuyện lớn gì cả.


Giang Nghĩa nhíu mày: “Đừng lập lờ ở trước mặt tôi nữa, nói thẳng đi, chuyện gì?”
Tôn Tại Ngôn thở dài: “Diêm Khải Văn của bất động sản Vinh Quang, chết rồi.


“Cái gì?”
Trong lòng Giang Nghĩa chợt sững ra, anh thật sự có chút bất ngờ đối với chuyện này.

Diêm Khải Văn buộc phải chết, nhưng tuyệt đối không phải chết hôm nay! Theo kế hoạch thì sẽ xử lý Diêm Khải Văn vào bốn ngày sau sau hôm cúng tuần của Trình Hải, để bái tế vong linh trên trời của Trình Hải.

Mấy ngày này, buộc phải khiến Diêm Khải Văn chịu đủ dày vò, khiến anh ta cầu sống không được cầu chết không xong.

Anh ta, không thể chết.

“Ai giết?” Trong giọng điệu của Giang Nghĩa rõ ràng mang theo sự bất mãn.

Tôn Tại Ngôn bất lực nói: “Là tự sát.

Tin tức truyền về từ phía người theo dõi, là nói Diêm Khải Văn không chịu nổi dày vò, ở trong biệt thự của Chu Duẫn Cường phóng hỏa tự sát?”
“Chết hết rồi?”
Tôn Tại Ngôn lắc đầu: “Cái này thì không, chỉ chết một mình Diêm Khải Văn, những người khác đều sống.

Chu Duẫn Cường cũng chỉ bị thương nhẹ, tính mạng không có bất kỳ uy h**p gì.


Chỉ có một mình Diêm Khải Văn chết sao?
Tôn Tại Ngôn mở tất cả thông tin ra cho Giang Nghĩa xem, chữ viết, hình ảnh, bao gồm những điều tra nội bộ của phía cảnh sát.

Từ tình hình hiện nay thì thấy, Diêm Khải Văn quả thật đã chết.

“Diêm Khải Văn hèn như vậy sao?”
“Sợ tội tự sát?”
Chuyện như này không phải không thể, dù sao một người khi cảm thấy mình không có hy vọng sống tiếp thì sẽ tuyệt vọng muốn tự sát.

Vấn đề là loại tiểu nhân bỉ ổi, cáo già như Diêm Khải Văn, thật sự sẽ đi tới bước này sao?
Theo lý mà nói, tổ chất tâm lý của anh ta không có tệ như vậy mới đúng.

Giang Nghĩa tiếp tục xem điều tra nội bộ của phía cảnh sát, nhạy bén phát hiện một chuyện, đó chính là --- phía cảnh sát hiện nay không đủ bằng chứng để xác định người chết là Diêm Khải Văn.

Nói ra thì, xác định người chết là Diêm Khải Văn tổng cộng dựa vào hai điểm.

Thứ nhất: người chết mặc quần áo của Diêm Khải Văn;
Thứ hai: dựa theo miêu tả của Chu Duẫn Cường và người trong nhà, đó là phòng tạm thời của Diêm Khải Văn, người lúc đó ở trong phòng cũng là Diêm Khải Văn.

Vấn đề tới rồi, không có tận mắt nhìn thấy Diêm Khải Văn bị thiêu chết, cũng không có chứng cứ trực tiếp chứng minh người chết chính là Diêm Khải Văn.

Chứng cứ hiện nay đều chỉ là chứng cứ gián tiếp mà thôi.

Giang Nghĩa nheo mắt lại, trong đầu đang tính toán một chuyện.

Nếu thật sự là Diêm Khải Văn sợ tội tự sát vậy thì bỏ qua, chết thì chết rồi, cũng không có gì để nói nữa, tóm lại không thể lấy một người chết để bêu rếu.

Giang Nghĩa vẫn chưa kinh tởm đến mức đó.

Nhưng nếu người chết không phải là Diêm Khải Văn?
Nếu người chết là người khác, Diêm Khải Văn thật lại tiêu dao bên ngoài, vậy vấn đề lớn rồi.

Mặc kệ xuất phát từ hận ý đối với Diêm Khải Văn cũng được, hay xuất phát từ sự tra xét chân tướng sự án cũng được, Giang Nghĩa không cho phép chuyện này kết thúc qua loa như vậy.

“Tôi, muốn đích thân đến cục cảnh sát một chuyến, kiểm tra thi thể!”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 665: 665: Nghiệm Thi


Khu Giang Nam, cục cảnh sát.

Tạ Mạnh Trí dẫn thủ hạ đứng ở cửa lo lắng chờ đợi, sau khi nhìn thấy xe của Giang Nghĩa tới thì vội vàng đi tới đón tiếp.

“Tổng phụ trách, cậu sao còn đích thân tới?”
“Tôi đến kiểm tra vụ án của Diêm Khải Văn.

” Giang Nghĩa đi thẳng vào vấn đề.

Dưới sự dẫn dắt của Tạ Mạnh Trí, một nhóm người đi vào văn phòng của cục cảnh sát.

Tạ Mạnh Trí cầm tài liệu liên quan tới vụ của Diêm Khải Văn ra.

“Tổng phụ trách, đồ mà cậu muốn đều ở đây.


“Ừ.


Giang Nghĩa cầm lật từng trang, thông tin có được không có gì khác biệt so với trước đó, hiện nay không có chứng cứ đầy đủ để xác định người chết là Diêm Khải Văn.

Anh nói: “Thi thể vẫn chưa giải phẫu nhỉ?”
“Chưa.


“Ừm, dẫn tôi đi xem.


Tạ Mạnh Trí có hơi ngạc nhiên: “Không thích hợp đâu? Thi thể đó vừa thối vừa bẩn, làm cậu ghê tởm thì không hay.


Giang Nghĩa trừng mắt với anh ta: “Tôi trông yếu đuối như vậy?”
“Không, thuộc hạ không phải có ý này.


“Dẫn tôi qua đó!”
“Tôi hiểu rồi.


Tạ Mạnh Trí không dám nói nhảm nữa, dẫn Giang Nghĩa đến phòng để xác, kêu người lấy thi thể của người chết Diêm Khải Văn từ trong tủ xác để trên bàn để xác.

Nhiệt độ trong cả căn phòng rất thấp, trước khi Tạ Mạnh Trí đi vào mặc khá ít nên có hơi run.

“Bao tay.

” Giang Nghĩa nói.

“Ở đây.


Tạ Mạnh Trí đưa một đôi bao tay.

Giang Nghĩa đeo vào, đích thân mở vải che ra, lộ ra thi thể đã cháy khét ở bên trong, giống như những gì Tạ Mạnh Trí nói lúc đầu, thi thể rất kinh tởm, hơn nữa có một mùi thối.

Thi thể này vẫn chưa kịp giải phẫu.

Giang Nghĩa mở miệng của thi thể ra xem, rồi kiểm tra tay chân của thi thể, cuối cùng đưa tay sờ xương của thi thể.

Sau khi trải qua kiểm tra tỉ mỉ, khóe miệng của Giang Nghĩa nở nụ cười.

“Hay cho một chiêu kim thiền thoát xác!"
Câu nói này khiến người trong cả căn phòng đều có chút sững sờ, không quá hiểu.

Là cảnh sát, Tạ Mạnh Trí có thần kinh rất nhạy bén, trực tiếp hỏi: “Tổng phụ trách, ý của cậu là! cỗ thi thể này không phải là của Diêm Khải Văn?”
“Ừ.


Giang Nghĩa trước sau chỉ vào răng, tay chân của Diêm Khải Văn và nói: “Răng của người chết rụng toàn bộ, tay chân cũng xuất hiện tình trạng lão hóa, rõ ràng là thi thể của một người già, chứ không phải của Diêm Khải Văn.


“Chứng cứ trực tiếp nhất chính là xương của người chết, xuất hiện hiện tượng lão hóa, thoái hóa; Diêm Khải Văn là một người trẻ, sức sống đang thịnh, không thể có loại hiện tượng này được.


“Như vậy, cơ bản có thể chắc chắn cỗ thi thể này không phải của Diêm Khải Văn.


Tạ Mạnh Trí có hơi ngạc nhiên: “Không phải là của Diêm Khải Văn thì là của ai? Lúc đó thi thể được phát hiện là ở trong phòng của Diêm Khải Văn! Với lại, Diêm Khải Văn quả thật biến mất không thấy đâu nữa, những người khác lại không thiếu ai hết.


Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Vậy nên mới là một chiêu ‘kìm thiền thoát xác’.

Diêm Khải Văn sau khi giết ông lão này thì thay quần áo của mình vào, đốt xác ở trong phòng.

Sau đó, anh ta giả thành dáng vẻ của ông lão chạy trốn.

Như vậy sẽ thấy người chết là Diêm Khải Văn, mà ông lão hình như còn sống.


“Thủ đoạn củi trộn với trầm như vậy, Diêm Khải Văn chơi rất đỉnh.


Không thể không nói, vì để thoát khỏi tay của Giang Nghĩa, Diêm Khải Văn thật sự bất chấp mọi giá, thủ đoạn cực đoan như vậy cũng có thể nghĩ ra.

Nếu không phải là Giang Nghĩa, người bình thường thật sự có khả năng bị qua mắt rồi.

Ngay cả Tôn Tại Ngôn thông minh như vậy cũng không nhìn ra sơ hở bên trong.

g**t ch*t người khác, châm một mồi lửa, ngụy trang thành bản thân đã chết, sau đó bản thân lại giả thành người khác lặng lẽ chuồn đi.

Như vậy, trên thế giới này không có Diêm Khải Văn, Giang Nghĩa một khi mắc câu, về sau sẽ không truy sát Diêm Khải Văn nữa.

Mà anh ta chỉ cần trốn đến thành phố khác, thay tên đổi họ thì có thể tiếp tục sống.

Chiêu này thật sự đỉnh, khá cao siêu.

Giang Nghĩa chỉ vào gáy của người chết nói: “Gáy của người chết có một vết lõm rõ ràng, đó là do vật nặng gây ra; nếu tôi suy đoán không sai, người chết là người quen của Diêm Khải Văn, là bị Diêm Khải Văn lừa tới phòng rồi g**t ch*t, sau đó mặc quần áo của Diêm Khải Văn rồi bị thiêu cháy.


Tâm tư cẩn trọng, thủ đoạn tàn nhẫn, Diêm Khải Văn vì để sống cái gì cũng dám làm.

Tạ Mạnh Trí lúc này có hơi khẩn trương rồi: “Giỏi lắm Diêm Khải Văn, vậy mà dám ngông cuồng như vậy, tôi buộc phải bắt anh ta về!”
Giang Nghĩa vẫy tay với anh ta, Tạ Mạnh Trí lập tức ghé tai lại.

Giang Nghĩa nói mấy câu ở bên tai Tạ Mạnh Trí, sau đó bảo anh ta mau chóng đến biệt thự của Chu Duẫn Cường một chuyến, lập tức điều tra động thái của Diêm Khải Văn.

“Thuộc hạ lập tức làm ngay!”
Tạ Mạnh Trí mau chóng dẫn người rời đi, đi tới biệt thự của Chu Duẫn Cường điều tra.

Giang Nghĩa cởi bao tay ra, vừa đi ra ngoài vừa ấn gọi cho Lâm Chí Cường.

“Lão đại, chuyện gì?”
“Giúp tôi phong tỏa tất cả lối ra khỏi thành phố của khu Giang Nam, trạm ô tô, ga tàu hỏa, sân bay tăng cường chốt chặn, kiểm tra nghiêm ngặt với người xuất cảnh, cấm Diêm Khải Văn ra ngoài.


“Rõ!”
Cúp máy, Giang Nghĩa đã đi ra bên ngoài, anh đứng ở trên cầu thang nhìn lên bầu trời, tự lẩm bẩm: “Diêm Khải Văn, anh tưởng rằng như vậy thì có thể chạy được sao?”
“Anh có hơi nghĩ Giang Nghĩa tôi quá đơn giản rồi.


“ ‘Tội chết’ của anh tôi đã xác định, anh chỉ có thể chết vào ngày cúng tuần của chú Trình; muốn chạy sao? Không có cửa đâu!”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 666: 666: Kim Thiền Thoát Xác


Biệt thự.

Hai xe cảnh sát dừng ở bên ngoài, một nhóm cảnh sát trang bị cả súng xông ra.

Tạ Mạnh Trí dẫn người đi vào trong, vừa đi vừa nói: “Tất cả mọi người đứng ra đây cho tôi, tập hợp ở phòng khách.


Không lâu sau, tất cả mọi người đều đứng ở phòng khách.

Chu Duẫn Cường mới đầu còn tưởng Tạ Mạnh Trí lại vì chuyện Diêm Khải Văn tự sát mà đến, nhưng nhìn đội hình này, hình như có chút không đúng.

Ông ta nghi ngờ hỏi: “Đội trưởng Tạ, đây là xảy ra chuyện gì sao?”
Tạ Mạnh Trí lạnh lùng nhìn ông ta: “Xảy ra chuyện gì ông còn không rõ sao?”
Chu Duẫn Cường lắc đầu: “Tôi đâu biết xảy ra chuyện gì chứ? Tôi còn tưởng các cậu là đến vì cái chết của Diêm Khải Văn.


“Đến bây giờ còn giả ngốc với tôi sao?”
“Hả? Đội trưởng Tạ, cậu có ý gì?”
“Người chết căn bản không phải Diêm Khải Văn!”
Một câu nói khiến người trong phòng đều sững sờ, người chết không phải Diêm Khải Văn còn có thể là ai?

Chu Duẫn Cường cười xấu hổ, hỏi: “Cậu không phải nói đùa với tôi chứ? Lúc đó chỉ có một mình Diêm Khải Văn ở trong phòng, hơn nữa quần áo người chết mặc là quần áo của Diêm Khải Văn, không phải cậu ta còn có ai nữa?”
Tạ Mạnh Trí nói: “Qua giải phẫu của bên cảnh sát đối với thi thể, người chết là một ông lão! Sao hả, tuổi tác của Diêm Khải Văn rất lớn sao?”
Ông lão?
Mọi người nhìn nhau, cũng không biết chuyện gì.

“Hơn nữa, người chết trước khi bị thiêu cháy thì đã chết rồi, ông ta là bị người khác dùng vật nặng đập vào gáy mà chết!”
Lời như này càng khiến Chu Duẫn Cường bất ngờ.

“Đội trưởng, điều cậu nói đều là thật sao?”
“Còn giả được sao?” Tạ Mạnh Trí nhìn quét một vòng, hỏi: “Ngoài Diêm Khải Văn, nơi này còn có ai chưa tới không?”
“Còn có ai? Không có ai nữa rồi.


“Nghĩ kỹ lại, có thiếu một ông lão không?”
“Ông lão! ”
Đột nhiên, Chu Duẫn Cường nhớ ra rồi: “Đúng rồi, quản gia đi đâu rồi? Từ chiều hôm qua thì không nhìn thấy nữa.


Mọi người cũng lũ lượt lắc đầu.

Quản gia không biết làm sao đột nhiên biến mất.

Thợ làm vườn nói: “Sau khi xảy ra hỏa hoạn, tôi hình như đã nhìn thấy quản gia rời đi, sau đó không thấy quay lại.


Thông tin này cơ bản có thể chắc chắn người chết thật sự là ai rồi.

Để kiểm chứng thông tin, Tạ Mạnh Trí lập tức sắp xếp người đi gọi điện cho người nhà của quản gia, hỏi tình hình cụ thể.

Sau đó, anh ta yêu cầu trích xuất camera ở cổng.

Rất nhanh, Tạ Mạnh Trí từ trong camera nhìn thấy, sau khi xảy ra hỏa hoạn, có một người mặc quần áo quản gia lén lút chuồn đi.

Khi người khác đều lo cứu hỏa, quản gia lại cúi đầu, còn đội mũ, dùng tay che mặt, dáng vẻ giống như bị lửa ngọn nuốt mất, chuồn dưới mí mắt của mọi người.

Lúc đó rối loạn, cũng không có chú ý một ‘ông lão’ không bắt mắt.

Rất nhanh, cấp dưới báo cáo: “Đội trưởng, vừa rồi đã liên lạc với người trong nhà của quản gia, bên đó nói quản gia không có trở về, hơn nữa điện thoại của quản gia mãi không gọi được.


Lần này, căn bản có thể chắc chắn rồi.

Tạ Mạnh Trí nói: “Lập tức dẫn người đến nhà quản gia xác nhận thông tin, sau đó đưa thông tin về cục cảnh sát, dựa theo xét nghiệm DNA của người chết xác định thân phận.


“Rõ!”
Cấp dưới lập tức đi làm.

Bên này Chu Duẫn Cường mặt mày sững sờ, ngây ngốc hỏi: “Đội trưởng Tạ, rốt cuộc chuyện là như nào? Người chết không phải Diêm Khải Văn sao? Sao đột nhiên lại biến thành quản gia? Tôi đều hồ đồ rồi.


Tạ Mạnh Trí cười lạnh nói: “Đây là kế che mắt mà Diêm Khải Văn sử dụng, để người khác cho rằng anh ta sợ tội tự sát, trên thực tế là g**t ch*t quản gia mạo danh ông ta, sau đó anh ta ung dung chạy trốn, từ đó bốc hơi khỏi nhân gian.


Nghe đến đây, Chu Duẫn Cường mới ngộ ra.

Ông ta mở miệng chửi: “Tên khốn Diêm Khải Văn, vậy mà giấu tôi làm trò này, đồ chó này, bắt được cậu ta tôi tuyệt đối không tha cho cậu ta!”
Tạ Mạnh Trí hừ lạnh một tiếng: “Yên tâm, bên cảnh sát chúng tôi sẽ không tha cho anh ta, thu đội!”
Anh ta dẫn thủ hạ trở về cục cảnh sát.

Chu Duẫn Cường ở bên này ngồi phịch trên sô pha, thở hổn hển.

Ông ta còn luôn tưởng Diêm Khải Văn trung thành, ai ngờ tên này không đáng tin như vậy, vì để sống, vậy mà giết cả quản gia.

Thật ra, điều Chu Duẫn Cường tức giận nhất là Diêm Khải Văn lại giấu ông ta chọn sống một mình, mà không mang theo cả ông ta.

Chiêu này hay như vậy, nếu Chu Duẫn Cường cũng sử dụng, nói không chừng lúc này thật sự có khả năng chạy thoát rồi.

Đợi khi Giang Nghĩa phản ứng lại, rất có khả năng bọn họ đã ra nước ngoài rồi.

Bây giờ thì hay rồi, Diêm Khải Văn chạy rồi, Chu Duẫn Cường ông ta vẫn nằm trong khống chế của Giang Nghĩa, vừa nghĩ tới đây thì tức đến nỗi cả người run rẩy.

“Diêm Khải Văn, đồ chó ăn cháo đá bát, vong ân phụ nghĩa.


“Tôi nguyền rủa cậu đi máy bay thì máy bay rơi, đi thuyền thì bị chết đuối, ngồi ô tô thì bị xe đâm! Nguyền rủa cậu không được chết tử tế!”
Càng nói càng tức, Chu Duẫn Cường cầm ly nước trên bàn đập xuống sàn, phá t tiết sự bất mãn.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 667: 667: Con Chuột Nhốt Trong Lồng


Trên con đường nhựa rộng rãi, một chiếc xe bình thường chạy tới tốc độ nhanh.

Cửa sổ xe mở ra, một bộ quần áo của người già bị ném ra ngoài cửa sổ, người xuất hiện ở ghế lái chính là Diêm Khải Văn đã kim thiền thoát xác!
Anh ta vừa huýt sáo, vừa hưởng thụ sự thoải mái khi gió mát thổi qua mặt.

“Cảm giác thật sự quá tuyệt.


“Vẫn là tôi thông minh, Giang Nghĩa, Chu Duẫn Cường, hai đồ ngu các người từ từ chơi đi, ông đây không tiếp hai người nữa.


“Đợi ra khỏi thành phố, tôi bay ra nước ngoài, không ai bắt được tôi nữa, ha ha ha.


Anh ta của lúc này chỉ còn chưa tới 20 phút lái xe là ra khỏi thành phố.

Anh ta không chọn sân bay, ga tàu hỏa, trạm xe đông người, mà chọn tự mình lái xe rời đi, hơn nữa không đến nơi đông người, chuyên đi chỗ ít người, tránh có người phát hiện anh ta.

Tuy có hơi cẩn thận quá mức, nhưng không thể không nói, chiêu này khá hữu dụng.

Thêm mười mấy phút nữa, ra khỏi thành phố thì không có chuyện gì nữa rồi.

Rời khỏi khu Giang Nam thì đồng nghĩa rời khỏi phạm vi thế lực của Giang Nghĩa, không tin anh còn có năng lực đuổi ra ngoài.

Đang mơ đẹp, đột nhiên, Diêm Khải Văn xấu hổ phát hiện cách không xa ở đằng trước có chốt kiểm tra tạm thời, có cảnh sát giao thông ở đó kiểm tra nồng độ cồn.

“Hừ, thật phiền mà.


Diêm Khải Văn dừng xe lại, cảnh sát giao thông đi tới chào: “Đồng chí, mời xuất trình chứng minh thư và bằng lái của anh.


“Đây.


Cảnh sát giao thông cầm lấy kiểm tra, rất bình tĩnh nói một câu với người bên cạnh, sau đó trả đồ cho Diêm Khải Văn.

“Xin lỗi thưa anh, anh không thể đi qua, mời quay lại.


“Cái gì?”
Diêm Khải Văn sững người, anh ta không phải tội phạm truy nã, dựa vào đâu không được đi qua?
“Anh có ý gì? Tôi sao không thể đi qua?”

“Thưa anh, chỗ chúng tôi có quy định, phàm là người tên ‘Diêm Khải Văn’ đều không được phép đi qua.


Phụt ~ Đây là lý do quái quỷ gì vậy?
Diêm Khải Văn mắng: “Anh nói linh tinh cái gì? Tôi tên như này còn phạm pháp sao? Nói cho tôi biết, tôi là cố vấn luật sư, anh dám nói với tôi như vậy, có tin tôi kiện anh không?”
“Nếu anh muốn kiện thì đi kiện đi.


Cái này…
Diêm Khải Văn cạn lời rồi, anh ta đâu dám kiện chứ? Anh ta bây giờ đã ‘chết’ rồi, một khi thân phận bại lộ, không chỉ Giang Nghĩa sẽ đối phó anh ta, bên phía cảnh sát cũng sẽ không tha cho anh ta, dù sao anh ta bây giờ là người dính án mạng.

Nhưng bây giờ có thể làm sao?
Diêm Khải Văn lải nhải nửa ngày với cảnh sát giao thông, nói khô cả cổ, đối phương vẫn không cho anh ta đi qua.

Bất lực, Diêm Khải Văn chỉ đành quay đầu vòng lại.

Đợi sau khi Diêm Khải Văn rời đi, hai người đàn ông từ một bên đi tới, chính là Giang Nghĩa và Lâm Chí Cường, bọn họ sớm đã nắm rõ hành tung của Diêm Khải Văn, cố ý ở chốt kiểm tra này không cho đi qua.

Lâm Chí Cường tò mò hỏi: “Lão đại, trực tiếp bắt anh ta không phải là được rồi sao?’
Giang Nghĩa xua tay: “Diêm Khải Văn của bây giờ chỉ là một con chuột, tôi thích nhìn anh ta chui qua chui lại ở trong lồng giam tôi thiết kế, nhưng làm sao cũng không thoát được.


Giang Nghĩa lần này là thật sự nổi giận, cái chết của Trình Hải gây ra đả kích rất lớn đối với anh.

Cho nên Diêm Khải Văn muốn sống căn bản không thể nào, ngay cả chết tử tế cũng không làm được!
Diêm Khải Văn đáng thương căn bản không biết hành tung của mình đã bị lộ, lái xe đi tới đi lui ở trong thành phố, muốn từ lối khác rời đi, nhưng không thể đi qua.

Anh ta giống như một con chuột, bị Giang Nghĩa nhốt chết ở trong khu Giang Nam này, muốn đi ư? Hết cách!.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 668: 668: Em Gái Tốt


Giờ phút này, có một chiếc xe sang đỗ ở cửa nhà tù của khu nội thành.

Ghế sau xe là một nam một nữ, người đàn ông là Đường Văn Chương, người phụ nữ là vợ của anh ta – Đinh Hoàng Liễu.

“Anh đã mua chuộc rồi, em có nửa tiếng.

” Đường Văn Chương nói.

“Ừm, cảm ơn chồng.


Đinh Hoàng Liễu xuống xe đi vào nhà tù, dưới sự dẫn dắt của nhân viên đi tới phòng giam, cách lớp kính nhìn thấy anh trai bị nhốt mấy năm của cô ta, thiên tài tuyệt thế của nhà họ Đinh – Đinh Hồng Diệu.

Đinh Hồng Diệu lúc này hai mắt vô hồn, cạo trọc đầu, trên người còn mặc áo tù, hoàn toàn không có phong thái oai hùng của năm đó, trông như tách rời khỏi xã hội.

Nhìn anh trai như vậy, trong lòng Đinh Hoàng Liễu có chút lẩm bẩm: tìm anh ta thật sự hữu dụng sao?
Ho một tiếng, Đinh Hoàng Liễu cầm điện thoại bên cạnh lên: “Anh, em đến thăm anh đây.


Đinh Hồng Diệu cũng cầm điện thoại lên: “Người của nhà họ Đinh còn có thể nhớ tôi sao?”
“Anh, anh đừng nói như vậy, em luôn nhớ anh, chỉ là ông nội trông quá chặt, em không tiện tới.



Vẻ mặt của Đinh Hồng Diệu không có cảm xúc.

“Không cần vòng vo, nói thẳng đi, tìm tôi có chuyện gì?”
Trong lòng Đinh Hoàng Liễu chợt rung lên, anh trai chỉ nhìn trông sa sút tinh thần, nhưng não vẫn tốt như cũ.

“Anh, em là muốn nói chuyện xảy ra trong nhà dạo gần đây cho anh.


Sau đó, Đinh Hoàng Liễu kể đại khái một lượt những chuyện xảy ra trong gia tộc khoảng thời gian gần đây.

Sau khi nghe xong, Đinh Hồng Diệu không có dao động gì.

Đinh Hoàng Liễu có hơi bất ngờ, cô ta còn tưởng anh trai nghe thấy tin Đinh Trung thất bại nhiều lần sẽ vui mừng, kết quả lại khiến cô ta không ngờ.

Đinh Hồng Diệu lạnh nhạt nói: “Nghe cách nói của cô, người đàn ông tên Giang Nghĩa kia là một người thông minh, cũng rất có thủ đoạn, các người đấu không lại cậu ta là điều rất bình thường, nếu không phải cậu ta nương tay, sợ rằng các người đã ‘không còn’ rồi.


Tuy cay độc, nhưng là sự thật.

Đinh Hoàng Liễu nói: “Vậy nên em mới đến tìm anh giúp.


Đinh Hồng Diệu lạnh lùng nói: “Cô nghĩ rằng tôi sẽ giúp lão già đó sao?”

Bầu không khí có chút gượng.

Sau một lúc trầm mặc, khóe miệng của Đinh Hoàng Liễu nở nụ cười tà ác: “Anh, em không phải là nhờ anh giúp lão già Đinh Trung đó, mà là bảo anh giúp chính anh.


Lời nói này khơi dậy hứng thú của Đinh Hồng Diệu.

Đinh Hoàng Liễu tiếp tục nói: “Đinh Trung già rồi, lớn tuổi rồi, vẫn nắm khư khư đại quyền của gia tộc, thật sự không ra làm sao, ông ta sớm nên thoái vị rồi!”
“Vấn đề là ông ta bây giờ đặt toàn bộ hy vọng lên người cái tên ngu Đinh Phong Thành kia!”
“Nếu để Đinh Phong Thành kế nhiệm, ha ha, không đến 1 năm, nhà họ Đinh tuyệt đối sẽ xong đời.


“Vậy nên…” Đinh Hoàng Liễu nhìn Đinh Hồng Diệu: “Anh, đây là một cơ hội, em hy vọng anh có thể kế nhiệm ông cụ, không thể cho người ngoài như Giang Nghĩa được hời, cũng không thể cho tên ngu Đinh Phong Thành được hời.


“Anh là anh của em, là anh trai ruột của em; anh kế nhiệm, nắm giữ đại quyền, chắc chắn sẽ tốt hơn tên ngu Đinh Phong Thành kia, càng giỏi hơn lão già không thức thời như Đinh Trung!”
Những lời này ngược lại là thật lòng.

Dù sao anh em bọn họ từ bé cùng nhau lớn lên, tình cảm rất sâu đậm.

Do anh trai nắm quyền, quyền lực, tiền lực Đinh Hoàng Liễu có được chắc chắn sẽ nhiều hơn khi Đinh Trung nắm quyền, về công về tư, cô ta đều muốn giúp Đinh Hồng Diệu.

Cách nói như vậy cũng quả thật đả động tới Đinh Hồng Diệu.

Đôi mắt sớm đã vô hồn đó của anh ta, lần nữa đốt lên hy vọng hừng hực.

“Em gái, em quả thật là em gái tốt của anh.

”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 669: 669: Kế Trong Kế


Khi ra khỏi nhà tù, hai mắt của Đinh Hoàng Liễu rất sáng, vui như vừa mua được túi Chanel, không, vui hơn như thế gấp mười gấp trăm lần.
Lên xe.
Đinh Hoàng Liễu khoác cánh tay của Đường Văn Chương: “Chồng, cảm ơn anh đã giúp em.”
Đường Văn Chương ngược lại khá lạnh nhạt, thậm chí còn có chút sợ hãi.
Nếu nói nhà họ Đinh có ai khiến anh ta cảm thấy sợ hãi, vậy thì chỉ có Đinh Hồng Diệu, anh ta mãi mãi không quên được khoảng thời gian tiếp xúc với Đinh Hồng Diệu.
Ở trong mắt Đường Văn Chương, đây là một người tà ác có IQ siêu cao, tâm tư cẩn trọng.
Bạn mãi mãi không biết trong lòng đối phương đang nghĩ cái gì.
Đường Văn Chương hỏi: “Vợ, anh của em đáng tin không?”
Đinh Hoàng Liễu mỉm cười: “Sao hả, anh không tin thực lực của anh em sao?”
“Anh không phải là nghi ngờ thực lực của anh ta, mà là không yên tâm về nhân phẩm của anh ta, năng lực của người đàn ông này quá mạnh, nếu anh ta muốn báo thù cả nhà họ Đinh, anh sợ anh ta sẽ gây ra tổn thương đối với em.”
Đinh Hoàng Liễu xua tay: “Điểm này anh có thể yên tâm, từ bé đến lớn, anh trai đều rất chăm sóc em.

Có thể nói, em là mối bận tâm duy nhất của anh ấy trên thế giới này, em cũng thật ra là biết rõ điểm này mới dám đến gặp anh ấy.”
“Mong là như vậy.”

Bọn họ lập tức rời khỏi cổng nhà tù, ở đây lâu khó tránh sẽ thu hút sự nghi ngờ của người khác, không phải là chuyện gì tốt.

ngôn tình tổng tài

Sắc trời tối lại, Giang Nghĩa lái xe về nhà.
Vừa đẩy cửa đi vào thì nhìn thấy Đinh Thu Huyền đang chuẩn bị một ít văn kiện, thần sắc trên mặt có chút không đúng lắm.
“Làm sao vậy?”
“Công ty có chút chuyện, buổi tối phải đi tiếp một bữa cơm.”
Hai chữ ‘bữa cơm’ khiến Giang Nghĩa không thoải mái lắm.
Anh hỏi: “Quan hệ của em và ông cụ căng thẳng như vậy, về cơ bản đã không có dây dưa gì với công ty, chính là VP hữu danh vô thức, sao ông cụ lại đột nhiên muốn để em đi tiếp một bữa cơm?”
Đinh Thu Huyền cười khổ rồi thở dài: “Còn cần hỏi sao? Cố ý đặt bẫy cho em thôi.”
“Ổ? Lần này ông ta nói như nào?”
“Kêu em đi chào hàng sản phẩm mới nhất của công ty, nếu thành công thì sẽ chia cho em 3% lợi nhuận; nếu thất bại thì muốn thu hồi 10% cổ phần công ty của em.”
Xem ra, Đinh Trung luôn không quên được ít cổ phần trong tay Đinh Thu Huyền.
Nghĩ đủ cách cũng muốn đoạt lại.
Đinh Thu Huyền có hơi chán nản nói: “Haizz, bây giờ em ở trong gia tộc bị người người chửi mắng, ông nội hận không thể cướp lại cổ phần trong tay em, thật sự rất mệt.

Thật ra em đã không cần số cổ phần này nữa, ngày ngày đấu đá với họ, không bằng trả cho bọn họ, em rời khỏi công ty tự do phát triển.”
Đây cũng là sự lựa chọn khi bị ép tới bất lực.
Giang Nghĩa đi tới nói: “Đây là lựa chọn xấu nhất, cũng là kết quả mà đám người ông cụ muốn nhìn thấy nhất.

Cho dù muốn giao trả cổ phần, chúng ta cũng không thể trả lại dễ dàng như vậy.

Thu Huyền, bữa cơm này anh đi cùng với em.”
“Ừ.”
Đinh Thu Huyền cũng hy vọng như vậy, có chồng ở bên cạnh, tóm lại tốt hơn một mình đi ứng phó.

Ngộ nhỡ đụng phải người xấu, có Giang Nghĩa ứng phó, vậy cũng có thể yên tâm hơn.
Hai người sửa soạn một chút, sau đó lái xe đến khách sạn chỉ định.

Cùng lúc này, ở trong tòa nhà văn phòng của chế tạo Đinh Dung, Đinh Trung và Đinh Phong Thành, Đinh Hoàng Liễu đang nhiệt tình tiếp đón một vị khách quý.
Ông ta là chủ tịch của xí nghiệp Hồng Vận --- Ninh Luân.
“Ninh tổng, ông uống trà.” Đinh Hoàng Liễu cung kính bê một ly trà tới, sau đó lùi sang một bên.
Ninh Luân cầm ly trà uống một ngụm, từ từ nói: “Ông cụ Đinh, tối nay ông gọi tôi đến, chỉ là muốn giới thiệu cho tôi những sản phẩm mới này của công ty các ông sao?”
Đinh Trung gật đầu: “Phải, đây là sản phẩm mới nhất của công ty chúng tôi, chất lượng top 1, chưa từng công khai với bên ngoài.

Tôi đặc biệt lấy cho ông xem, là nể tình chúng ta là đối tác hợp tác lâu năm, đồ tốt cho ông trước.”
Ninh Luân nhìn bản số liệu, lại nhìn thành phẩm thực tế, trên mặt không có nụ cười gì hết.
Ông ta có hơi bất lực nói: “Hàng thì hàng tốt, công ty chúng tôi cũng vừa hay cần số hàng này, ông cụ, ông nhìn khá chuẩn”
Đinh Trung mỉm cười.
Nhưng còn chưa đợi Đinh Trung vui mừng, Ninh Luân trực tiếp nói: “Nhưng tôi cũng tin, ông cụ tuyệt đối không chỉ vì chút chuyện này mà tối muộn rồi còn gọi tôi tới.

Chút chuyện này, bất cứ lúc nào cũng có thể xử lý, để trợ lý của tôi cũng có thể làm được, cũng không cần nói với tôi nhỉ?”
Đinh Trung gật đầu: “Nếu Ninh tổng đã mở miệng rồi, tôi cũng không có gì giấu diếm nữa.

Là như này, tôi định bán lô hàng này với giá gốc cho ông; đồng thời, tôi cũng sắp xếp cháu gái của tôi tối nay tiến hành thương lượng với giám đốc bộ phận của công ty các ông, nó cũng muốn bán hàng cho các ông.”
“Tôi muốn Ninh tổng giúp tôi một việc, bảo giám đốc bộ phận của các ông trực tiếp từ chối thỉnh cầu của cháu gái tôi, để nó vêu mồm!”
Ninh Luân nhíu mày.
“Ông cụ, ông đây là kêu tôi diễn với ông một vở kịch, cố ý nhằm vào cháu gái của ông sao?”
“Tuy khó nghe, nhưng quả thật là đạo lý này.” Đinh Trung nói: “Lô hàng này là cái công ty các ông cần, ông có thể dùng giá gốc thua mua, đối với ông mà nói không hề tổn thất, còn kiếm được.

Ông đồng ý thỉnh cầu của tôi, chẳng qua chỉ là thuận nước giong thuyền, không có bất kỳ tổn thất gì, cớ sao không làm?”
Chiêu này quả thật thâm.
Một mặt kêu Đinh Thu Huyền đi thương lượng, một mặt Đinh Trung tự tìm chủ tịch của đối phương trực tiếp đàm phán, bên này ông ta bán với giá gốc, Ninh Luân không có lý do gì không cần.
Chỉ cần Ninh Luân đồng ý, vậy Đinh Thu Huyền chắc chắn sẽ thất bại.
Đinh Thu Huyền thất bại, 10% cổ phần sẽ lấy lại được hết.
Chủ ý tuyệt vời!
Chỉ có điều, điều duy nhất ông ta tính sai, là dã tâm của Ninh Luân..
 
Chiến Thần Tu La
Chương 670: 670: Dự Án Không Thể Hoàn Thành


Ninh Luân cười ha ha: “Ông cụ chiêu này của ông thật đủ thâm, tôi giúp ông, nhưng sẽ tổn thọ.

Tôi là người tín phật, nói thật, chút lợi ích của giá gốc, vẫn không đủ để tôi làm việc.”
Tín phật?
Vớ vẩn! Đinh Trung biết rõ là giá mình ra không đáp ứng được tâm lý mong chờ của đối phương.
Vì vậy Đinh Trung trực tiếp hỏi: “Ninh tổng, ông muốn cái gì thì nói thẳng đi, chúng ta hợp tác nhiều lần như vậy cũng không phải là người ngoài rồi, không cần vòng vo.”
Ninh Luân giơ ngón cái lên: “Ông cụ quả là người thật thà nói lời thẳng thắn, vậy tôi cũng không lập lờ nữa, nói rõ nha, tôi muốn cổ phần của chế tạo Đinh Dung các ông.

Đương nhiên, không lấy không, dùng 3000 tỷ mua 10% cổ phần của chế tạo Đinh Dung các ông, ngoài ra lô hàng này tôi cũng không cần mua với giá gốc, mua theo giá cũ là được.”
“Ông!!”

Đinh Trung có chút ngồi trên lưng hổ khó xuống, tính toán của đối phương thật sự có chút ác.
“Ninh Luân, ông có hơi quá đáng rồi.”
“Quá đáng sao? So với tâm cơ của ông mà nói, tôi đây tính là gì chứ? Nếu ông cụ không chịu đồng ý cũng không sao, chúng ta hôm nay coi như chưa từng gặp.

Đúng rồi, tôi sau khi trở về nhất định sẽ dặn dò giám đốc bộ phận, thu mua một lô hàng lớn từ chỗ cháu gái của ông.”
Uy h**p, uy h**p trắng trợn!
Lần này đến lượt Đinh Trung khó xuống đài rồi.
Ông ta nghiến răng trừng mắt với Đinh Hoàng Liễu, đều là chủ ý rách nát mà cô ta đưa ra, làm cho chuyện bây giờ trở nên rắc rối.
Bất lực, Đinh Trung nói: “Thời đại giang hồ ắt sẽ sinh ra nhân tài, Ninh Luân, ông được đấy.

3000 tỷ mua 10% cổ phần, thành giao! Ngoài ra, bán giá cũ cho ông một lô hàng!”
Ninh Luân gật đầu: “Không thành vấn đề.”
Hai người sau khi xác định rõ các chi tiết thì ký hợp đồng thương nghiệp ngay tại chỗ, chuyện này coi như là định rồi.
Sau đó, Ninh Luân rời khỏi nhà họ Đinh.
Đinh Trung có chút bất mãn ngồi ở trên ghế: “Tên khốn Ninh Luân này, vậy mà quay ngược cắn ta một miếng, sớm muộn gì ta cũng sẽ xử ông ta!”
Đinh Hoàng Liễu mỉm cười nói: “Ông nội ông giận gì chứ, tuy chúng ta cho Ninh Luân 10% cổ phần, nhưng chúng ta không thiệt.”.

Truyện Thám Hiểm
“Ông nghĩ đi, đầu tiên chúng ta kiếm được 3000 tỷ, đây là một số tiền lớn, hơn xa giá trị của 10% cổ phần kia; ngoài ra chúng ta còn bán một lô hàng lớn với giá cũ, cũng kiếm được không ít tiền; điểm quan trọng nhất, chúng ta còn có thể thu hồi 10% cổ phần của Thu Huyền, còn đuổi được Thu Huyền ra ngoài!”

“Tổng hợp lại thì tương đương với việc chúng ta chuyển 10% cổ phần của Thu Huyền sang tay của Ninh Luân, sau đó chúng ta kiếm được 3000 tỷ, còn có được lợi nhuận của một lô hàng lớn, còn đuổi được Thu Huyền ra khỏi gia tộc, kiếm to rồi!”
Qua những lời phân tích như vậy, hình như thật sự là như vậy.
Đinh Trung cảm thấy hình như thật sự không có tổn thất gì, lại dễ dàng kiếm được 3000 tỷ, đuổi được Đinh Thu Huyền đi.
Thật ra là đồng nghĩa với việc bán đi 10% cổ phần của Đinh Thu Huyền.
Nghĩ như vậy, Đinh Trung đã thoải mái hơn nhiều.
Đinh Hoàng Liễu tiếp tục khuyên: “Với lại, sau này chúng ta có cơ hội lấy lại 10% cổ phần trong tay Ninh Luân, không có gì phải lo lắng cả.”
“Nói có lý.” Đinh Trung mặt mày vui vẻ: “Hoàng Liễu, cái đầu óc này của cháu đúng thật thông minh, làm sao nghĩ ra chủ ý hay như vậy?”
Biểu cảm của Đinh Hoàng Liễu hơi sững lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường: “Ông nội quá khen rồi, cháu cũng không thông minh lắm, chỉ là lúc nào cũng muốn chia sẽ một chút phiền não cho ông nội mà thôi.”
“Ha ha, nói rất hay.”
Đinh Trung lúc này căn bản không ý thức được vấn đề ở đâu, càng không nhìn thấy trong đôi mắt đó của Đinh Hoàng Liễu lộ ra sát khí.
Ngoài mặt thì hòa khí, trên thực tế ẩn giấu sát cơ.
Chủ ý này đương nhiên không thể là Đinh Hoàng Liễu nghĩ ra, mà là anh trai của cô ta – Đinh Hồng Diệu nghĩ ra.
Đinh Hoàng Liễu nhìn Đinh Trung, trong lòng cười lạnh: Lão già, tạm thời để ông đắc ý một phen, sớm muộn gì sẽ lôi ông khỏi vị trí gia chủ, vị trí này nên để anh trai tôi ngồi!

Đinh Trung không hề phát giác sự nguy hiểm bên cạnh, càng đừng nói với Đinh Phong Thành không có não kia.
Đinh Phong Thành bây giờ vẫn đang mường tượng chuyện buổi tối ra ngoài tán gái, đối với kế hoạch của Đinh Hoàng Liễu không thể có ý kiến, đương nhiên, cho dù anh ta có ý kiến, cũng không nghĩ được nhiều như vậy.
Bên ngoài tòa nhà văn phòng.
Ninh Luân ngồi vào xe của mình, ra lệnh tài xế lập tức chạy đi.
Sau đó, ông ta rút điện thoại gọi điện cho giám đốc bộ phận Tưởng Hòa Long.
“Hòa Long, chuyện bên này đã xử lý xong rồi, phía ông có thể hành động rồi.”
“Tôi biết rồi, tôi đã gọi xong một bàn rượu thịt rồi, chỉ đợi Đinh Thu Huyền cắn câu!”
“Ừ, cẩn thận hành sự.”
“Tôi biết rồi.”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 671: 671: Tiệc Xã Giao


Khách sạn Vạn Hoa, rực rỡ ánh đèn.

Giang Nghĩa nắm tay Đinh Thu Huyền tiến vào khách sạn, đến phòng VIP được chỉ định.

Vừa mở cửa vào đã thấy nhóm người phụ trách của Xí nghiệp Hồng Vận ngồi quanh bàn, đang ngồi ở ghế chính là giám đốc bộ phận, Tưởng Hòa Long.

Ngay khi Đinh Thu Huyền bước vào, đôi mắt của những người đàn ông trong phòng sáng rỡ lên.

Ai cũng nhìn Đinh Thu Huyền với ánh mắt thèm thuồng.

Người phụ nữ này là niềm mơ ước của mọi đàn ông, khuôn mặt và vóc dáng hoàn hảo, dù là minh tinh cũng không bằng một phần nghìn của cô.

Đẹp không sao tả xiết.

“Chào phó tổng Đinh.

” Mọi người lần lượt đứng lên.

“Mọi người đều là người quen, không cần khách sáo, mời ngồi.


Sau khi vào chỗ ngồi, Tưởng Hòa Long liếc nhìn Giang Nghĩa bên cạnh Đinh Thu Huyền, khinh thường nói: “Vị này chắc hẳn là ông hoàng bám váy mà mọi người ngưỡng mộ - Giang Nghĩa, đúng không?”
Trong lời nói mang theo ý mỉa mai rất nặng.

Đinh Thu Huyền trong lòng rất tức giận, nhưng để thương lượng vụ mua bán này suôn sẻ, tạm thời cô chọn cách nhịn xuống.

Cô dửng dưng nói: “Chồng tôi bây giờ cũng là thành viên chính thức của đội đua xe, lương tháng cũng bốn, năm tỷ, không phải loại bám váy.


Không nói còn đỡ, nói rồi lại làm dấy lên sự khinh bỉ của Tưởng Hòa Long.

Bốn, năm tỷ?
Bằng cái móng tay!
Tưởng Hòa Long xấu xa nói: “Úi chà chà, tôi vốn tưởng rằng sếp Đinh với thân phận và đức hạnh trời sinh như vậy, chắc chắn chỉ có rồng giữa loài người mới xứng đôi.

Không ngờ cái loại lương một tháng có bốn, năm tỷ cũng khiến cô vừa lòng rồi?”
“Ôi, tiếc quá tiếc quá, sớm biết thế, lúc đầu tôi đã tấn công rồi.


“Phải biết là bình thường tôi chơi đùa với mấy nữ minh tinh kia không chỉ có chút tiền thế thôi đâu.

Nếu biết sếp Đinh “rẻ tiền” như vậy, tôi cũng không cần phải bỏ gần tìm xa.


Lời này vô cùng khó nghe.

Đôi mắt của Giang Nghĩa đã lộ rõ sát ý.

Tuy nhiên, Đinh Thu Huyền nắm tay Giang Nghĩa, khẽ lắc đầu.

Để đàm phán mua bán, tuyệt đối không nên so đo nhiều như thế, những lời thô t ục như vậy thực ra rất phổ biến trong các bữa tiệc xã giao, đây cũng là một nguyên nhân quan trọng khiến phụ nữ dễ chịu thiệt thòi trên bàn ăn.

Vẻ mặt của Đinh Thu Huyền rất bình tĩnh, cô nhẹ nhàng nói: “Giám đốc Tưởng, chúng ta hãy nói về dự án nhé?”
“Ôi, không vội, vừa ăn vừa bàn chuyện.


Khi đồ ăn được dọn ra, Tưởng Hòa Long uống một ly rượu trước, sau đó chỉ vào các món ăn trên bàn và giới thiệu từng món một, tỏ vẻ ông ta rất hiểu các món ăn.

Cuối cùng, Tưởng Hòa Long chỉ vào một bát thịt ba chỉ và nói: “Thịt ba chỉ ở nhà hàng này là ngon nhất ở cả vùng Giang Nam.

Nào, sếp Đinh, tôi đút cô.


Ông ta đưa tay ra gắp một miếng thịt định đút cho Đinh Thu Huyền ăn.

Những hành động hoang đường và gây hấn như vậy, rõ ràng hoàn toàn không để Giang Nghĩa vào mắt.

Đinh Thu Huyền hơi nhíu mày, duỗi đũa gạt miếng thịt ba chỉ mà Tưởng Hòa Long đưa qua sang một bên, hơi tức giận nói: “Xin lỗi, tôi không ăn những món nhiều dầu mỡ như vậy.


Khi nói những lời này, ngọn lửa hừng bừng bừng trong lòng Đinh Thu Huyền như sắp bùng cháy.

Không chỉ ghét Tưởng Hòa Long, mà còn ghét cả Đinh Trung.

Cô biết rằng đây phải là chuyện do Đinh Trung sắp đặt, để Tưởng Hòa Long cố ý nói vậy, làm vậy, để khiến cô tức giận bỏ đi, khiến chuyện làm ăn không thành.

Càng như thế, cô càng không thể để đúng ý Đinh Trung.

Nhịn.

Phải nhịn!
Tưởng Hòa Long đối diện bất mãn lắc đầu: “Miếng thịt ba chỉ ngon thế này, sếp Đinh, đây là thiệt thòi của cô đấy.


Nói rồi ông ta ngốn luôn một miếng vào mồm.

Lúc này, Giang Nghĩa từ đầu tới giờ vẫn im lặng, giọng điệu bình thản nói: “Giám đốc Tưởng, tôi thấy ông miệng đắng lưỡi khô, sắc mặt đỏ gay, là biểu hiện của việc ăn nhiều đổ bồ, khí hoả quá vượng đấy.

”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 672: 672: So Thử Xem Ai Mạnh Hơn


“Đồ ăn dù ngon đến đâu cũng đừng ăn nhiều, sẽ xảy ra chuyện đấy.


Tưởng Hòa Long phá lên cười: “Ông hoàng bám váy, ở đây có chỗ cho anh nói chuyện à, câm miệng cho ông.


Nói rồi, ông ta cố ý thồn hẳn mấy miếng thịt vào mồm, nhồm nhoàm nói: “Tôi cứ ăn đấy, tôi cứ ăn đấy, có làm sao đâu.


Chưa kịp dứt lời, những người xung quanh đã lần lượt bịt mũi, tỏ vẻ buồn nôn.

Tưởng Hòa Long cũng cảm thấy có gì đó không ổn, sao hình như có mùi thối nhỉ?
Giang Nghĩa nhẹ giọng nói: “Ông ăn nhiều dầu mỡ quá, mùi hôi trong dạ dày không đi xuống được, một ít thoát ra khỏi miệng, đương nhiên sẽ thúi rồi.


Hự…
Tưởng Hòa Long rất xấu hổ, vừa nói chuyện một cái là một mùi hôi thối bốc ra từ miệng ông ta, thậm chí còn thối hơn cái thứ thải ra từ bên dưới.

Mấy người ngồi xung quanh không thể chịu được nữa, lần lượt che miệng và mũi, vô thức nghiêng người sang một bên.

Điều này làm cho người trọng mặt mũi như Tưởng Hòa Long hơi sượng mặt.

Ông ta hừ lạnh, cầm một chai bia lên, giữ chặt nắp chai bia, nói: “Chẳng phải chỉ là miệng hơi hôi thôi sao? Có gì đâu, uống tí bia cho xuôi xuống là được.


Dứt lời, “phốc” một tiếng, Tưởng Hòa Long tay không mở được nắp chai bia!
Lực tay ông ta không yếu đâu.

Tưởng Hòa Long ngẩng đầu tu ừng ực vài ngụm, vỗ vỗ bụng: “Khà, bia ướp lạnh mát thật!”
Nói rồi, ông ta cố ý nhìn Giang Nghĩa khiêu khích: “Nghe nói anh từng đi lính.

Nếu đã từng làm lính thì chắc sức mạnh mạnh lắm nhỉ?”
Giang Nghĩa mỉm cười.

Anh cũng đưa tay cầm chai bia lên, đưa ngón tay cái vào dưới nắp chai bia, bật nhẹ một cái, nắp chai bia mở ra ngay.

Mọi người nhìn cảnh này mà đứng hình.

Vốn dĩ muốn cười nhạo Giang Nghĩa là “lính pha ke”, nhưng không ngờ sức mạnh của Giang Nghĩa lại lớn như vậy.

Tưởng Hòa Long lạnh lùng nói: “Chút tài mọn mà cũng dám khoe khoang, chán òm.


Đinh Thu Huyền thở dài, kéo đề tài câu chuyện quay lại: “Giám đốc Tưởng, nói chuyện chính đi, hẳn ông biết rõ lần này chúng ta gặp mặt là để làm gì.

Chế Tạo Đinh Dung chúng tôi vừa xuất ra một lô hàng chất lượng cao, công ty các ông cũng trùng hợp cần, tôi có thể bán cho ông với giá thấp hơn, ông thấy thế nào?”
Tưởng Hòa Long đặt chai bia xuống bàn, cụp mắt xuống.

“Cô nói nghe có vẻ rất hấp dẫn.


“Vấn đề là, trên thị trường hàng rẻ hơn bên cô có rất nhiều, tại sao tôi lại phải mua của bên cô?”
Đinh Thu Huyền khẽ cau mày, “Giám đốc Tưởng, ông là người trong ngành, ông biết rõ sản phẩm của nhà họ Đinh chúng tôi không thể đem đi so với mấy sản phẩm kém chất lượng trên thị trường.


Tưởng Hòa Long mỉm cười: “Nhưng công ty của chúng tôi đâu nhất thiết phải cần sản phẩm tốt.


“Giám đốc Tưởng!”
“Ôi, đừng kích động, thế này nhé, hay là chúng ta thi một trận, ai thắng thì theo lời người đấy, sao?”
Đinh Thu Huyền sững người, tên Tưởng Hòa Long định phá gì vậy?
“Ông muốn đấu cái gì?”
Tưởng Hòa Long cười khà khà, cởi cúc áo, xắn tay áo, lộ ra bắp tay cường tráng.

Ông ta gõ bàn, tự tin nói: “Chúng ta thi vật tay một trận đi, ai khoẻ hơn thì theo lời người đó.


Đinh Thu Huyền tức giận nói: “Ông cố tình đùa giỡn tôi à?”
Tưởng Hòa Long lắc đầu: “Sếp Đinh, phụ nữ như cô chắc chắn không so sức lực được với tôi, nhưng chồng cô từng đi lính thì được đấy, anh ta có thể thử đấu với tôi xem thế nào.


Té ra Tưởng Hòa Long vẫn còn khó chịu vì những chuyện nhỏ nhặt vừa rồi.

Ông ta phải làm bẽ mặt Giang Nghĩa trước mặt mọi người mới được!.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 673: 673: Thua Trong Nháy Mắt


Tưởng Hòa Long khá tự tin vào “sức mạnh” của mình, bình thường ông ta đã hiếu chiến, thích so bì sức mạnh, cũng thường xuyên luyện tập, đôi tay rắn rỏi mạnh mẽ, từng giật cúp quán quân của vài cuộc thi vật tay cấp thành phố.

Điều này cũng do tính Tưởng Hòa Long vốn bạo lực.

Với địa vị, thân phận khá cao, lại thêm sức mạnh rất lớn, người bình thường trước mặt ông ta chẳng là cái gì, huống chi là loại “ông hoàng chuyên bám váy” như Giang Nghĩa.

“Thế nào, dám không?” Tưởng Hòa Long nhìn Giang Nghĩa khiêu khích.

Giang Nghĩa nhẹ nhàng đặt ly rượu trong tay xuống, nhẹ giọng nói: “Chỉ cần lời ông nói là thật thì tôi sẽ tiếp.


“Hừ! Tưởng Hòa Long tôi trước giờ nói lời giữ lời, nói một là một, hai là hai.

Nếu tôi thua, tôi sẽ ký hợp đồng này ngay lập tức.


“Vậy ok.


Một câu “OK” khiến Tưởng Hòa Long sướng rơn, cuối cùng đã tìm thấy cơ hội để làm bẽ mặt Giang Nghĩa.

Làm nhục anh ta trước mặt vợ, cảm giác này đúng là sướng.

Cả bàn đầy người nhìn Giang Nghĩa với ánh mắt hả hê như cười trên nỗi đau của người khác, như thể họ đang nhìn một người đã chết.

Trong mắt họ, Giang Nghĩa yếu đuối và kém cỏi, hoàn toàn không thể là đối thủ của một người “chuyên nghiệp” như Tưởng Hòa Long.

Nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp không phải là đối thủ của Tưởng Hòa Long, không biết bao nhiêu kẻ mạnh đã thua ông ta, Tưởng Hòa Long có thiên phú rất xuất chúng ở môn vật tay.

Cho dù Giang Nghĩa đã từng là một quân nhân, cũng tuyệt đối không thể thắng được Tưởng Hòa Long.

Quan trọng nhất là ở mặt này, có quá nhiều cơ hội để chơi xấu, chỉ cần Tưởng Hòa Long muốn, ông ta có thể bẻ gãy tay Giang Nghĩa bất cứ lúc nào.

Trên thực tế, Tưởng Hòa Long cũng đã lên kế hoạch như vậy.

Mọi người đứng dậy, dọn dẹp bàn ăn, để lại một “khoảng trống” cho hai tuyển thủ vật tay.

Giang Nghĩa ngồi xuống mặt đối mặt với Tưởng Hòa Long.

Tưởng Hòa Long khiêu khích nói: “Ông hoàng bám váy, anh phải cố hết sức đấy, đừng để mất mặt trước bà xã xinh đẹp như hoa như ngọc của anh, lỡ đâu cô ấy thấy anh không được, phải lòng người khác, thích người càng mạnh mẽ hơn như tôi đây này, vậy thì tôi khó xử lắm, khà khà khà.


Giang Nghĩa không nói gì, nhưng sát ý trong mắt càng rõ.

Có vài người như thế đấy, rõ ràng có thể sống an ổn, nhưng cứ thích gây thị phi khắp mọi nơi, cho rằng người khác không làm gì được mình.

Những người như vậy, kiểu gì cũng chết oan chết uổng.

Dáng vẻ “làm thinh” của Giang Nghĩa lọt vào mắt Tưởng Hòa Long, đó chính là biểu hiện của sự yếu đuối, kém cỏi, không dám hó hé gì.

Những người xung quanh cũng tới tấp phóng ánh nhìn khinh thường tới, thậm chí có vài người còn nhỏ giọng thì thầm.

“Bị người ta nói thẳng mặt mà không dám hó hé nửa lời, đúng là không phải đàn ông.


“Hehe, làm gì có người đàn ông nào cam tâm tình nguyện bám váy chứ?”
“Ôi, đúng là đáng tiếc, một người phụ nữ xinh đẹp như vậy lại chọn một tên yếu đuối làm chồng, đúng là mù mắt.


Tuy rằng tiếng nghị luận không lớn, nhưng trong gian phòng nhỏ tiếng nói vẫn có thể truyền tới rõ ràng bên tai Giang Nghĩa.

Nhưng Giang Nghĩa vẫn không có biểu hiện gì.

Bình tĩnh đến đáng sợ.

Rầm!
Hai người cùng lúc đặt tay lên bàn, hai tay đan chặt vào nhau.

Tưởng Hòa Long lắc lắc vai: “Nể mặt anh là người mới, tôi nhường anh, nào tới đi, anh thử vật ngã tôi xem.


Sắc mặt ông ta rất thoải mái, hoàn toàn không coi đây là một trò chơi chính thức, mà chỉ coi nó như một buổi biểu diễn của riêng mình, ông ta muốn Giang Nghĩa làm trò cười cho thiên hạ.

Giang Nghĩa nói nhỏ một tiếng: “Được.


Vừa dứt lời, Giang Nghĩa đột nhiên dùng lực, ngay lúc mọi người chưa kịp phản ứng, rầm một tiếng, cánh tay của Tưởng Hòa Long đã bị quật ngã!.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 674: 674: Sức Mạnh Phi Thường


Cánh tay của Tưởng Hòa Long bị ép chặt vào bàn, ông ta thua cuộc.

Mọi người xung quanh đều sững sờ.

Vài người vẫn đang cười nhạo Giang Nghĩa, nụ cười trên mặt họ thậm chí còn không kịp thu lại.

Vậy là…thua rồi?
Tưởng Hòa Long, kẻ bất khả chiến bại trong lòng họ, lại bị đánh bại dễ dàng như vậy?
Tưởng Hòa Long sắc mặt không bình tĩnh được nữa, ông ta khoe khoang cả buổi, nhưng cuối cùng lại thua trong vòng chưa đầy một giây, thật là mất mặt.

“Không, không tính! Ván này không tính.


“Tôi còn chưa sẵn sàng, anh đánh lén, bắt đầu lại.


Đinh Thu Huyền không vui: “Thua là thua.

Đánh lén là cái gì? Ông muốn chơi xấu à?”
Khuôn mặt của Tưởng Hòa Long lúc xanh lúc tím, trông rất khó coi.

Giang Nghĩa cười một tiếng, để tay của hai người khôi phục lại trạng thái ban đầu, thản nhiên nói: “Không sao, chưa sẵn sàng thì chưa sẵn sằng thôi, chúng ra lại.


Mọi người lấm lét nhìn nhau.

Giang Nghĩa này vừa mới chơi xấu để chiến thắng, nhưng không níu lấy không buông, mà lại chọn bắt đầu lại từ đầu, đúng là ngu ngốc.

Tưởng Hòa Long lần này không dám bất cẩn, tập trung tinh thần nhìn Giang Tiêu, dồn sức lực vào tay, nghiến răng nghiến lợi nói: “Giang Nghĩa, lần này tôi sẽ không bất cẩn nữa, anh, đợi thua cho đi!”
“Chà, được, có thể bắt đầu chưa?”
“Tới đi!”
Rầm một cái, cánh tay của Tưởng Hòa Long lại bị đè chặt vào mặt bàn.

Vẫn trong vòng chưa đầy một giây như vậy.

Lần này, Tưởng Hòa Long không còn mượn cớ gì được nữa, ông ta đã cố gắng hết sức, cũng rất tập trung, nhưng ông ta không thể chặn được sự tấn công của Giang Nghĩa.

Cảm giác đó giống như một con voi và một con khỉ đang vật lộn với nhau, cả hai căn bản không cùng một trình độ.

Thua một cách thảm hại.

Tưởng Hòa Long sững người tại chỗ, không biết nên nói gì.

Giang Nghĩa hỏi: “Lần này có tính không? Nếu vẫn không tính, vậy ông dùng hai tay luôn.


Câu này có hơi quá đáng.

Anh dùng một tay thách đối thủ hai tay? Đối thủ còn là quán quân của cuộc thi vật tay cấp thành phố!
Tưởng Hòa Long nhục nhã xấu hổ.

“Giang Nghĩa, anh quá kiêu ngạo, tôi sẽ không tha cho anh!”

Ông ta thực sự không biết xấu hổ dùng cả hai tay để nhấc cánh tay của Giang Nghĩa, nhưng điều đáng xấu hổ là cả hai tay của ông ta bị Giang Nghĩa ấn chặt xuống bàn.

Giang Nghĩa một tay ấn, một tay còn lại cầm ly rượu lên uống ừng ực, như đang thong thả đi dạo một cách bình thản ung dung.

Khoảng cách giữa hai bên quá lớn, người đứng xem đều nghẹn họng nhìn trân trối.

“Hự!!!”
Tưởng Hòa Long mệt đến nỗi đầu đầm đìa mồ hôi, toàn thân vận hết sức mạnh, nhưng ông ta không thể đánh bại Giang Nghĩa, thậm chí không thể làm cho cánh tay anh cử động dù chỉ một chút.

Người đàn ông trước mặt thật mạnh mẽ khiến người ta phải sợ hãi.

Lúc nãy Tưởng Hòa Long nói nhiều lời khiêu khích như thế, lúc này trông ông ta lại như một tên ngốc.

Ông ba hoa cả buổi trời, nhưng kết quả chỉ là một cái gối thêu hoa, trông thì đẹp mà không dùng được, chỉ có những người như Giang Nghĩa mới thực sự lợi hại, rõ ràng có thực lực mạnh mẽ nhưng không để lộ buồn vui lên mặt.

Giang Nghĩa không hèn nhát, mà là trầm ổn!
“Có muốn tiếp tục cuộc thi không?” Giang Nghĩa hỏi.

Dù rất khó chịu nhưng Tưởng Hòa Long thật lòng chịu thua, chưa từng có ai khiến ông ta phải khuất phục như vậy.

“Không cần đấu nữa.


“Tôi thua rồi.


Sức lực trong cơ thể Tưởng Hòa Long lập tức không còn, cả người giống như một quả bóng xì hơi, co rúm lại.

Giang Nghĩa buông tay.

Đinh Thu Huyền ở bên cạnh vội vàng đặt hợp đồng và bút lên bàn, hai mắt híp lại thành một đường: “Kí hợp đồng thôi.

”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 675: 675: Kết Quả Không Ngờ Tới


Tưởng Hòa Long nhìn những người bên cạnh, tất cả mọi người đều cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Tưởng Hòa Long.
“Haizzz!!!”
Ông ta thở dài thườn thượt, run run cầm bút.
Trước khi ký hợp đồng, Tưởng Hòa Long nhìn Giang Nghĩa: “Thực lực của anh mạnh mẽ như vậy, tại sao lại muốn làm kẻ ăn không ngồi rồi?”
Giang Nghĩa bật cười.
“Nếu ở bên người mình yêu mà bị coi là kẻ bám váy thì tôi tình nguyện làm kẻ bám váy cả đời.”
“Ồ…”
Tưởng Hòa Long rất xấu hổ.
Ông ta hoàn toàn không hiểu cái gọi là “tình yêu”, thậm chí còn xem thường tình cảm giữa Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền, người đàn ông trước mặt ông ta là một người mạnh mẽ mà ông ta mãi mãi không bao giờ đánh giá được.
Không nói gì, Tưởng Hòa Long cúi đầu, ký tên vào bản hợp đồng, phân thành hai bản.
Đinh Thu Huyền để lại một bản cho Tưởng Hòa Long, lấy bản còn lại.
“Giám đốc Tưởng, hợp tác vui vẻ.

Bữa ăn hôm nay tới đây thôi.

Lần sau có cơ hội, tôi sẽ tới tìm anh ký hợp đồng tiếp, tiện thể thi vật tay tiếp nhé.”
Đinh Thu Huyền nói xong, nắm lấy tay Giang Nghĩa, hai người nghênh ngang rời khỏi khách sạn.

Trong phòng VIP, mọi người đưa mắt nhìn nhau.
“Các người đi ra ngoài hết cho tôi.” Tưởng Hòa Long lạnh lùng nói.
Lúc này, không ai dám động đến cái người đang khó chịu Tưởng Hòa Long, tất cả đều cúi đầu rời đi.
Tưởng Hòa Long đóng cửa lại, lấy điện thoại di động ra gọi cho chủ tịch Ninh Luân.
“Alo, chủ tịch Ninh, việc ngài dặn dò tôi đã làm xong rồi.

Tôi đã ký hợp đồng với Đinh Thu Huyền.”
“Ừ, làm tốt lắm, diễn có thật không? Đừng để lộ dấu vết.”
Tưởng Hòa Long cười khổ: “Không cần diễn.”
“Hử?”
“Người đàn ông tên Giang Nghĩa hoàn toàn không cần tôi phải diễn, sức mạnh của anh ta tôi mãi mãi không thể đuổi kịp được.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
“Hòa Long, ông thua thảm lắm à?
“Thảm.” Ngừng một chút, Tưởng Hòa Long nói: “Chủ tịch Ninh, nếu có thể, tôi hy vọng rằng chúng ta sẽ không bao giờ trở thành kẻ thù của Giang Nghĩa.

Ở trước mặt anh ta, tôi có cảm giác rằng mình sẽ chết bất cứ lúc nào.

"
“Tôi biết rồi.”
Cúp điện thoại, Tưởng Hòa Long ngồi ở trên ghế nhìn trần nhà, tự lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ, kẻ duy nhất có thể đánh bại Giang Nghĩa chỉ có tên “Dã Thú” đang bị giam cầm sao? Đám người thường như mình theo không kịp.”
Ở bên kia.
Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền sau khi ký hợp đồng không về nhà mà lái xe đến thẳng toà nhà văn phòng của Chế Tạo Đinh Dung.
Đi thẳng đến văn phòng của Đinh Trung.
Sau khi đẩy cửa bước vào, thì thấy Đinh Trung, Đinh Hoàng Liễu và Đinh Phong Thành đang đánh địa chủ, chơi rất vui vẻ.
Nhìn thấy Đinh Thu Huyền bước vào, ba người bọn họ dừng trò chơi trên tay.
Đinh Trung nở một nụ cười giả tạo nói: “Thế nào rồi, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ chứ?”
Miệng thì hỏi như vậy, nhưng thực ra trong lòng ông ta đã sớm có câu trả lời rồi, ông ta đã thoả thuận riêng với Ninh Luân, tuyệt đối sẽ không hợp tác với Đinh Thu Huyền, cho nên lần này Đinh Thu Huyền chắc chắn bị một vố đau rồi.
Mười phần trăm cổ phần đó cuối cùng cũng có thể được lấy lại.
Đinh Thu Huyền cũng sẽ bị đuổi khỏi gia tộc.
Ngay khi Đinh Trung đang thầm đắc chí, thì Đinh Thu Huyền lấy một hợp đồng từ trong cặp của cô ra và đặt nó lên bàn.
“Đây là hợp đồng đã ký với Xí nghiệp Hồng Vận.

Ông xem thử đi.”
“Ầm!!!”
Đinh Trung cảm thấy đầu mình như muốn vỡ tung ra, nụ cười trên mặt cũng đông cứng lại.
Sao có thể như thế được?
Ông đã thảo thuận riêng với Ninh Luân rồi, sao tình huống này có thể xảy ra?
“Không, không thể nào.”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 676: 676: Hại Người Rốt Cuộc Lại Tự Hại Mình


Đinh Trung cầm bản hợp đồng trên bàn lên xem kỹ, phát hiện ra đó đúng là bản hợp đồng ký với Xí nghiệp Hồng Vận, không hề làm giả, hàng thật giá thật.
Vấn đề là, sao lại thế này?
Đinh Trung lại lắc đầu: “Không thể, không thể nào!”
Đinh Thu Huyền trong lòng tự giễu, biết Đinh Trung lại ngáng chân cô, nhưng lần nào cũng như lần nào, cô đều có thể chuyển nguy thành an.
“Không có gì là không thể.”
“Ông ơi, cháu khuyên ông nên bớt suy nghĩ về mấy chuyện này, tập trung nhiều hơn vào việc quản lý gia đình đi!”
Đinh Thu Huyền nói xong liền xoay người rời đi, Giang Nghĩa không nói một lời đi theo.
Trong văn phòng.
Đinh Trung nổi cơn tam bành, đập bản hợp đồng xuống bàn.
“Đinh Hoàng Liễu!!!”
Tiếng hét lớn này khiến Đinh Hoàng Liễu bị doạ cho đứng phắt dậy: “Ông nội?”
“Con giải thích cho ông, đây rốt cuộc là sao?”
Đinh Hoàng Liễu vẻ mặt vô tội: “Con cũng không biết.

Không phải chúng ta đã thỏa thuận riêng với Ninh Luân rồi sao? Chuyện này sao có thể xảy ra? Chúng ta hỏi Ninh Luân?”
“Đúng vậy, phải hỏi ông ta, nhất định phải hỏi ông ta!”
Chưa đợi Đinh Trung gọi, Ninh Luân đã gọi tới.
Đinh Trung nhấc điện thoại lên, mở miệng chửi: “Ninh Luân, nhóc con cậu cố ý chơi với tôi đúng không?”
Ninh Luân bất lực nói: “Xin lỗi nhé ông, chúng ta đã thoả thuận trước rồi, tôi cũng định đi dặn dò giám đốc bộ phận không ký hợp đồng với cháu gái ông; nhưng ai biết được tôi mới gọi qua thì bên kia báo là đã ký rồi, chậm một bước! Haizzz, ông nói chuyện này phải làm sao đây?”
Đinh Trung nghe thấy vậy, ông ta suýt chút nữa hộc máu.
Ông ta hằn học nói: “Đồ khốn nạn nhà cậu, bớt nói linh tinh với tôi đi! Nếu cậu chưa làm được gì thì trả lại 10% cổ phần của công ty tôi, chúng ta giải quyết song phẳng.”
Ninh Luân vui mừng: “Ôi ông ơi, 10% cổ phần đó là tôi tốn 3 ngàn tỷ mua, có cả hợp đồng, ông nói thu hồi là thu hồi à? Ông xem tôi là Đinh Thu Huyền sao?”
“Cậu! Nhưng chúng ta đã đặt điều kiện ngay từ đầu.

Nếu cậu không làm xong việc thì phải nên trả lại chứ? Cùng lắm tôi trả lại cậu tiền.”
“Ông ơi, ông thật sự xem tôi là kẻ ngốc à.

Điều kiện mà chúng ta bàn có viết trên hợp đồng không?”
Đinh Trung sững sờ.

Chuyện họ tính kế hãm hại Đinh Thu Huyền chỉ có thể nói riêng thôi, chứ sao ghi vào hợp đồng được?
Ninh Luân tiếp tục nói: “Nếu đã không được ghi trong hợp đồng, vậy sẽ không được pháp luật bảo vệ, ông à, chỗ cổ phần này ông đừng mơ lấy về được nữa, bye bye ông nhé.”
Ninh Luân nói xong, công khai cúp điện thoại.
“Tên khốn, tên khốn, tên khốn kiếp!!!”
Sau khi mắng ba câu liên tiếp, Đinh Trung trực tiếp đập điện thoại xuống bàn, cả người cảm thấy tim thắt lại, “phụt” một phát phun ra một ngụm máu tươi lớn.
Đầu óc choáng váng, ông ta ngã xuống ghế.
“Ông nội!!!”
Đinh Hoàng Liễu và Đinh Phong Thành nhanh chóng bước tới dìu đỡ.
Đinh Trung nhìn lên trần nhà, chua chát nói: “Hết rồi, hết rồi, toàn bộ hết thật rồi.

10% cổ phần của Đinh Thu Huyền không lấy được, lại còn mất mười phần trăm cổ phần vào tay Ninh Luân.

Lỗ thảm mà!”
Đinh Hoàng Liễu thuyết phục: “Ông ơi, ông đừng quá lo lắng, những thứ mất đi rồi vẫn có thể lấy lại được.

Hơn nữa, không phải chúng ta đã kiếm được 3 ngàn tỷ sao, còn ký được hai hợp đồng sao? Không bị thiệt, không bị thiệt.”
Đây chỉ là những lời an ủi.
Đinh Trung tuyệt vọng nhắm mắt lại, lòng chua xót, hại người khác cuối cùng lại hại chính mình.
Không ai để ý rằng lúc này Đinh Hoàng Liễu vô tình nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười kỳ quái khó phát hiện..
 
Chiến Thần Tu La
Chương 677: 677: Tình Cảm Không Thể Hơn Được Lợi Ích


Dưới ánh trăng sáng ngời, trên con đường rộng thênh thang, một chiếc xe hơi nhỏ đang phóng nhanh.
Trên xe, Giang Nghĩa điều khiển tay lái một cách thuần thục.
Đinh Thu Huyền ngồi ở ghế phụ, gương mặt buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ không vui chút nào.
Giang Nghĩa hỏi: “Ký được hợp đồng mà em vẫn không vui sao?”
Đinh Thu Huyền thở dài: “Hợp đồng đã được ký rồi, nhưng mâu thuẫn giữa em và nhà họ Đinh ngày càng sâu sắc.

Dù sao chúng em cũng là người một nhà.

Em vẫn nhớ khi còn nhỏ, ông nội rất yêu thương em, luôn thích để em ngồi trên lưng ông chơi.

Em thực sự không biết tại sao mối quan hệ của chúng em lại trở nên căng thẳng như vậy.”
Thế giới này hỗn loạn, rối bời, thay đổi quá nhanh.

Đứng trước quyền lợi, tình cảm gia đình cũng vì thế mà nhạt nhòa.
Đinh Thu Huyền nói tiếp: “Thực ra em cứ mãi suy nghĩ, hay là thôi? Trả lại cổ phần cho ông nội, để anh hai kế thừa vị trí gia chủ.

Nếu em rời khỏi gia tộc thì mọi người sẽ rất vui phải không?”
Đây chỉ là một suy nghĩ ngây thơ.
Giang Nghĩa nói: “Trái tim của ông lão đã bị quyền lợi chiếm giữ hoàn toàn.

Trừ phi có biến cố cực lớn, nếu không không thể trở về như trước đâu.”
“Nhưng Thu Huyền, nếu em cảm thấy mệt mỏi, muốn thoát khỏi cuộc sống đau khổ như vậy, anh ủng hộ em trả lại cổ phần.”
“Cho dù là chân trời góc bể, cho dù là bãi bể nương dâu, anh sẽ đồng hành cùng em.”
Đinh Thu Huyền nở một nụ cười hạnh phúc và ngọt ngào.
Cô đến gần Giang Nghĩa, nhẹ nhàng hôn lên mặt anh: “Cảm ơn chồng.”
Ánh trăng tỏa sáng, tình yêu lan tỏa.
Trong thế giới tiền bạc, lợi ích làm mê muội tâm can này, tình cảm chân thành lại càng đáng quý hơn.
Ngày hôm sau.
Giang Nghĩa nhận được một cuộc gọi từ La Phong, nói rằng hôm nay anh ấy sẽ đến Câu lạc bộ Bóng đá Nguyên Thiên để đàm phán mua lại lần cuối, hỏi Giang Nghĩa có muốn đi không.
Vì tò mò, Giang Nghĩa đã đồng ý.
Gần trưa, La Phong, Đỗ Càn và Đỗ Khôn gặp Giang Nghĩa tại cổng của Câu lạc bộ Nguyên Thiên.

Cả nhóm bước vào sân tập và gặp ông chủ của câu lạc bộ, Dương Duy Khắc.
“Ông chủ Dương!”
Đỗ Khôn chạy chầm chậm đến chỗ Dương Duy Khắc, cười nói: “Ông chủ Dương, hôm nay chúng tôi ở đây để thảo luận về các chi tiết việc mua lại lần cuối với ông.”
Dương Duy Khắc gật đầu, không nói gì, tiếp tục xem một nhóm người đang luyện tập.
Đỗ Khôn có chút sững sờ hỏi: “Ông chủ Dương?”
Dương Duy Khắc nói: “Chờ một chút, vẫn có khách chưa tới.”
Vẫn còn khách?
Về việc mua lại, Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng đã giao toàn quyền xử lý cho họ, nói chuyện với họ là đủ rồi, tại sao lại có khách khác nữa?
Đang bối rối, bỗng một tràng cười sảng khoái vang lên.
“Ông chủ Dương, đã lâu không gặp.”
Mọi người quay đầu nhìn lại thì thấy một người đàn ông trung niên đeo kính râm bước vào sân tập.
“Ôi, Lão Mạnh, anh đến rồi, tôi đã đợi anh rất lâu rồi, đi thôi, mọi người, chúng ta vào phòng họp bàn bạc cụ thể.”
Thái độ của Dương Duy Khắc đối với lão Mạnh này rất tốt, ngược lại, thái độ của ông ta đối với đám người Đỗ Khôn rất tệ, điều này khiến Đỗ Khôn và La Phong có chút khó chịu.
Cả nhóm tiến vào phòng họp, thư ký bưng trà ra.
Dương Duy Khắc giới thiệu: “Vị này là tổng giám đốc của Bảo hiểm Vinh Tài - ông Mạnh Vấn.

Mới hôm qua, ông Mạnh Vấn cũng hỏi tôi về ý định mua lại Câu lạc bộ Bóng đá Nguyên Thiên.”
“Tôi nghĩ, nếu mọi người đều muốn mua lại, chi bằng ngồi lại với nhau thoả thuận.”
“Vì vậy hôm nay, tôi đã mời tất cả mọi người đến đây.”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 678: 678: Mua Lại


Nghe vậy, La Phong và những người khác mới hiểu rằng té ra Mạnh Vấn là đối thủ cạnh tranh với họ.

Trông cái vẻ mặt nịnh bợ của Dương Duy Khắc thì gần như có thể khẳng định, giá cả Mạnh Vấn đưa ra cao hơn bọn La Phong đưa ra!
La Phong có chút bất mãn.

Anh hỏi: “Ông chủ Dương, ông làm thế này là không được.

Hai ngày qua chúng ta đã thoả thuận ổn thoả mục đích xong, chỉ còn cần hoàn thiện các chi tiết cuối cùng thôi đúng không? Câu lạc bộ của ông, nói thế nào cũng phải bán cho chúng tôi, bán cho Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng chứ, sao lại đổi ý phút cuối được?”
Không cần Dương Duy Khắc nói chuyện, Mạnh Vấn ở phía đối diện đã cười nói: “Bàn bạc chuyện thu mua, không phải cần chú ý nhất chữ “bàn bạc” sao? Vậy thì chúng ta phải từ từ bàn, làm gì có chuyện anh muốn là đưa cho anh được?”
“Hơn nữa, ông chủ Dương đã ký hợp đồng với các anh chưa? Đã viết giấy trắng mực đen chưa?”
“Cái gì cũng không có, anh muốn ép mua ép bán à.

Trên đời còn có chuyện như vậy sao?”
Một tràng làm La Phong không nói nên lời.

Dương Duy Khắc cười nói: “Được rồi, mọi người đừng mới bắt đầu đã cãi nhau.

Ngược lại, ý của tôi là hai bên thử thảo luận, xem thử bên nào thành ý nhiều hơn.


Ông ta cố ý nhấn mạnh từ “thành ý”.

Rõ ràng Dương Duy Khắc chỉ muốn có tiền, ai trả giá cao hơn thì lấy, ai đưa nhiều tiền hơn thì bán câu lạc bộ cho người ấy.

Suy nghĩ của thương nhân thực ra cũng không có gì đáng trách.

La Phong lấy ra một tập tài liệu và nói: “Theo quỹ dự kiến trước đây của chúng tôi, Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng sẵn sàng chi 2100 tỷ đồng để mua lại Câu lạc bộ Bóng đá Nguyên Thiên.


Thành thật mà nói, đây là một con số khá cao.

Một câu lạc bộ hạng B vô danh đang trên bờ vực phá sản như vậy, giá trị thương mại có hạn, giá trị trên thị trường không tới 1500 tỷ.

Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng sẵn sàng trả 2100 tỷ, hoàn toàn đã đủ thành ý, đó là lý do tại sao ngay từ đầu Dương Duy Khắc đã đồng ý bán câu lạc bộ.

La Phong vốn cho rằng con số như vậy có thể hù doạ đối phương.

Kết quả, Mạnh Văn khinh bỉ cười khẩy: “2100 tỷ? Có chút tiền mà muốn mua một câu lạc bộ bóng đá lớn như vậy? Cho ăn xin à?”
“Bảo hiểm Vinh Tài chúng tôi sẵn sàng trả 3000 tỷ đồng!”
3000 tỷ, cao gấp đôi giá trị thực của Nguyên Thiên, phải nói những người bán bảo hiểm rất giàu.

Ngay cả một gã khổng lồ trong ngành như Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng cũng hơi lép vế trước ngành bán bảo hiểm.

Mạnh Vấn thờ ơ dựa lưng vào ghế, bắt chéo chân, dùng ánh mắt chế giễu nhìn mấy người ở đối diện, hoàn toàn khinh thường họ.

La Phong rất xấu hổ.

Mặc dù Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng cho anh ta toàn quyền trao đổi nhưng anh ta không có quyền “thêm tiền” gì cả, nói trắng ra thì anh ta chỉ là một người làm công phụ trách chạy việc lặt vặt và bàn bạc chi tiết mà thôi.

Tiền đã thoả thuận xong ngay từ đầu.

Ngay cả khi La Phong muốn thêm tiền, anh ta cũng không thể làm gì được.

Đỗ Khôn nghiến răng nghiến lợi, nhỏ giọng nói: “Anh Phong, gọi cho chủ tịch Tôn của Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, xin thêm tiền.


La Phong rất xấu hổ, giá cả đã thương lượng xong, tự nhiên thêm tiền, Tôn Tại Ngôn đồng ý chuyện này mới là lạ.

Thậm chí anh ta còn chẳng có mặt mũi để gọi mọi người.

Mạnh Văn ngáp một cái: “Này, các anh đang lải nhải cái gì ở đó vậy? Không có tiền à? Nếu không có tiền thì thu dọn đồ đạc cút khỏi đây, đừng ở đây cản trở tiến độ của tôi, tôi rất bận!”
Đám người La Phong tức giận nhìn Mạnh Văn.

Nếu việc mua lại thất bại, họ không chỉ không còn mặt mũi nhìn Tôn Tại Ngôn, mà chính họ cũng sẽ mất việc.

Chán thật chứ!
Nhưng mà làm thế nào được? So với Bảo hiểm Vinh Tài có tiền có thế hơn, ba người bọn họ chẳng là cái đếch gì cả.

Ngay khi họ đang hết đường xoay sở, chuẩn bị bỏ vũ khí đầu hàng, thì Giang Nghĩa, người vẫn im lặng ngồi trong góc nãy giờ, mở miệng nói: “4500 tỷ, Nguyên Thiên, tôi muốn nó.

”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 679: 679: Đâm Lao Theo Lao


Cả hội trường bỗng im bặt, thời gian như ngừng lại, cũng không có chút tiếng động nào phát ra.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung lên người Giang Nghĩa-người ngồi khuất trong góc không ai thèm liếc.
Có người sửng sốt, có người nghi hoặc, cũng có người hưng phấn.
Ở phía đối diện, Mạnh Văn không bắt chéo chân nữa, cau mày hỏi: “Cậu vừa nói gì? Lặp lại lần nữa đi? Lúc nãy tôi không nghe rõ.”
Giang Nghĩa bình tĩnh nhắc lại: “4500 tỷ, tôi muốn mua Nguyên Thiên.”
Lần này, tất cả mọi người đều nghe rõ từng câu từng chữ.
4500 tỷ, đây chắc chắn là một con số khổng lồ, còn cao hơn tận 1500 tỷ so với cái giá 3000 tỷ mà Mạnh Văn đưa ra.

Nếu là người bình thường thì chắc chắn không thể trả nổi.
Nhưng Giang Nghĩa đã trả giá như thế.
Lần này, không ai ngồi yên được nữa.

Ông chủ câu lạc bộ Dương Duy Khắc ngồi ở cuối bàn mặt tươi như hoa.

Đây là tình huống mà ông ta muốn thấy nhất!
Vị này, anh nói thật sao?”
Giang Nghĩa gật đầu: “4500 tỷ, nói được làm được!”
“Được!”
Dương Duy Khắc phấn khích tới mức run lên.

Thực chất bán cái câu lạc bộ này của ông ta được 1500 tỷ cũng đã không tệ rồi.

Bây giờ thì ngon rồi, hơn tận 3000 tỷ, ông ta sướng tận trời lên.
Nhưng bọn La Phong thì không được vui cho lắm.
La Phong lén ghé vào tai Giang Nghĩa: “Giang thần y, đừng tuỳ tiện tăng giá chứ.

Tuy công ty khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng phái chúng ta đến đàm phán nhưng cũng đâu cho chúng ta quyền tăng giá.

Lỡ tổng sếp Tôn không đồng ý thì tất cả những gì chúng ta làm đều vô dụng thôi, còn bị bên câu lạc bộ cắn ngược nữa, nghiêm trọng lắm đó.”
Lời này thốt ra, tất cả mọi người trong phòng đều nghe rõ từng câu từng chữ.
Mạnh Văn bật cười.
“Ồ, hoá ra là chỉ biết ăn to nói lớn chứ căn bản không hề có quyền tăng giá chứ gì?”
“Vậy mà còn dám hét giá.”
“Tôi nói này ông chủ Dương, đừng nói là ông sẽ thương lượng với bọn nhãi không có quyền tăng giá này đó nha? Nếu cuối cùng ông bị chúng lừa thì tổn thất lớn lắm đó.

Tôi nói cho ông biết, sau mấy ngày nữa, Bảo Hiểm Vinh Tài không còn hứng thú thu mua câu lạc bộ của ông đâu.”
Sắc mặt Dương Duy Khắc rất tệ.
Ông ta nhìn chằm chằm La Phong: “Lời vừa nãy có thật không? Nói cái gì 4500 tỷ, rốt cuộc mấy người có quyền tăng giá hay không?”
“Tôi…thực ra….chuyện đó.”
La Phong lắp ba lắp bắp không nói nên lời.
Nếu thừa nhận không có quyền định giá thì vụ thu mua hôm nay tạch chắc rồi; như nếu nói có thì đến khi quay về, Tôn Tại Ngôn không đồng ý thì anh ta càng gánh vác không nổi.
Đúng là đâm lao phải theo lao.
Lúc này, Giang Nghĩa cười đáp: “La Phong, không cần căng thẳng như thế, anh gọi cho Tôn Tại Ngôn một cú điện thoại, báo cho cậu ta một tiếng, giá thu mua tăng lên 4500 tỷ không phải là ổn sao?”
Báo một tiếng là ổn?
Đùa gì vậy, từ 2100 tỷ tăng lên đến 4500 tỷ, tăng hơn gấp đôi đó! Ông chủ nào mà đồng ý chứ?
Dù có đồng ý thì cũng phải suy nghĩ rất lâu, thuyết phục rất lâu.
Nếu gọi thì anh ta chắc chắn sẽ ăn hành luôn.
Nhưng sự tình đã tới bước đường này rồi, không gọi cũng không được.

La Phong bất lực lấy điện thoại ra rồi gọi vào số phòng làm việc của Tôn Tại Ngôn khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.
Sau vài tiếng chuông, Tôn Tại Ngôn đã nhấc máy.
“À, sếp Tôn, là tôi, La Phong đây.”

Anh ta nói chuyện không được tự tin cho lắm.
Mạnh Văn đắc ý nhìn anh ta, vừa nhìn là thấy không phải là bộ dạng có thể định giá được.
Ở đầu bên kia, Tôn Tại Ngôn thuận miệng hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”
“Là thế này, sếp Tôn, tạm thời xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, bên này muốn tăng giá thu mua.”
“Ồ, tăng bao nhiêu?”
“Tăng lên 4500 tỷ.”
Nói xong, tim La Phong liền đập thình thịch, anh ta chờ Tôn Tại Ngôn khiển trách, đổi thành bất cứ ai cũng sẽ làm thế thôi.
Mạnh Văn cũng chờ đợi.
Kết quả…
Tôn Tại Ngôn chỉ tuỳ tiện đáp lời: “Ừ, tôi biết rồi.”
Biết rồi?
Thế là xong rồi?.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Trời Không Tác Hợp
2.

Nam Gia Hữu Ngọc
3.

Cô Tinh Bạn Mãn Nguyệt
4.

Sau Ngàn Hoa Là Ngọc Thụ
=====================================
Không hề có một câu khiển trách, thậm chí còn không hoài nghi, cứ thế tin lời bọn La Phong!
La Phong kích động tới suýt khóc, anh ta xác nhận: “Sếp Tôn, nghĩa là anh đồng ý sao?”
“Ừ.”
“Cảm ơn anh!!!!”
La Phong mừng rỡ cúp máy, cả người như muốn bay lên, Đỗ Khôn Đỗ Càn bên cạnh cũng vui mừng khôn xiết, ba người kích động ôm lấy nhau.
Phía bên kia, cả người Mạnh Văn cứng đờ.
Đây là kiểu giám đốc gì thế? Giá thu mua tăng từ 2100 tỷ lên tới 4500 tỷ mà không thèm hỏi câu nào? Đây là nhiều tiền quá nên bị ngu rồi sao?
La Phong thở phào một hơi rồi cười đáp: “Ông chủ Dương, ông đã nghe thấy lời của sếp Tôn chưa, thu mua với cái giá 4500 tỷ, không chút vấn đề, lần này ông đừng có đổi ý đó.”
Dương Duy Khắc cười ngất rồi, chắc chắn ông ta sẽ không đổi ý nữa, trừ phi Mạnh Văn ra giá cao hơn.
Thế nên ông ta hỏi Mạnh Văn đầy thâm ý: “Ngài Mạnh, bên anh thế nào? Có cần ra giá cao hơn không?”
Mạnh Văn tái mặt.
Nói thật, thu mua giá 3000 tỷ đã vượt ra khỏi dự toán rồi.

Lần này tăng một hơi tới tận 4500 tỷ, ông ta căn bản không thể bỏ nhiều tiền thế được.
Không đáng!.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 680: 680: Nội Tình


Mạnh Văn nghiến răng nghiến lợi không đáp, trên mặt tỏ vẻ không phục nhưng cũng chẳng biết làm thế nào.
Lão hồ ly Dương Duy Khắc thấy Mạnh Văn như thế liền lập tức nhìn rõ sự tình.

Vậy nên thái độ của ông ta đối Mạnh Văn lập tức lạnh nhạt hẳn đi, ngược lại quay sang khách khí nhiệt tình với La Phong.
Dương Duy Khắc là một thương nhân thuần tuý, ai trả tiền nhiều hơn thì ông ta theo người đó.

Còn với người trả tiền ít hơn thì lập tức trở mặt không nhận người.
Ông ta cười rạng rỡ với La Phong: “Người anh em này, chúng ta ký hợp đồng thôi, từ nay về sau, câu lạc bộ Nguyên Thiên sẽ thuộc về Tẩm Mộng, cũng chúc mừng cậu nhậm chứ huấn luyện viên chính nha!”
Hội trường lập tức náo nhiệt hẳn lên.
Nhân viên rất nhanh đã chuẩn bị xong hợp đồng.
Dương Duy Khắc tiếp tục nói: “Cậu La, các cậu ký hợp đồng trước đi, sau đó cục thể thao sẽ phái người đến kiểm tra tư cách thu mua của mọi người.

Thực ra đây chỉ là làm lấy lệ thôi, sau khi kiểm tra xong thì Nguyên Thiên sẽ thuộc về bên các cậu.”
La Phong vui mừng cầm bút lên bắt đầu kí hợp đồng.
Cứ nghĩ là không có vấn đề gì, ai ngờ Mạnh Văn ngồi ở phía đối diện lại cười haha.

Ông ta lại vắt chéo chân, tuỳ tiện châm một điếu thuốc, vừa hút vừa nói: “Ký đi, ký đi, có ký cũng vô dụng thôi.

Mấy người không thể thu mua được Nguyên Thiên đâu.”
La Phong dừng bút nhìn Mạnh Văn: “Ông không được ăn nho thì chê nho xanh à? Sau khi ký hợp đồng xong, đợi kiểm tra hợp cách thì Nguyên Thiên sẽ là của công ty khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng rồi, liên quan gì tới ông.

Nói thật, bây giờ ông có thể đi rồi, còn ở lại đây làm gì?”
Mạnh Văn nhả khói ra: “Tôi ở đây, đương nhiên là để lát nữa kí hợp đồng rồi.”
“Ông sao?” La Phong cười lạnh: “Ông chủ Dương đã quyết định bán câu lạc bộ cho Tẩm Mộng rồi, ông còn muốn thu mua á? Có khả năng sao?”
“Có thể chứ, vì mấy người không có tư cách thu mua.”
“Ông nói không có tư cách là không có tư cách sao?”
“Không phải tôi nói, là người của cục thể thao nói.”
La Phong quanh năm suốt tháng lặn lụn trong cái giới này, cũng biết phía sau có không ít trò dơ bẩn.

nghe Mạnh Văn nói thế, anh ta lập tức cảm giác được có gì đó không đúng.
La Phong lạnh lùng nhìn Mạnh Văn: “Người tới kiểm tra có vấn đề sao?”
Mạnh Văn nhả khói phì phèo: “Ha, cậu dám nói người của tổng cục thể thao có vấn đề sao? Cậu đang vu khống đấy!”
Ông ta càng nói thế thì càng có vấn đề.
Bàn tay kí hợp đồng của La Phong run lên.

Anh ta biết nước ở đây sâu tới chừng nào, nếu xảy ra chuyện thì bản hợp đồng này có kí cũng vô ích thôi.
Mạnh Văn lạnh lùng nói: “Đống tiền này á, phải dùng cho việc có ích hơn.

Chứ tiêu hết để thu mua một câu lạc bộ thì ra thể thống gì chứ? Có vài chuyện, nếu cậu không quản lý được thì rất khó làm nên cơm cháo đấy.”
Lời này cũng đủ rõ ràng, ai còn không nhận ra thì đúng là đồ ngốc.
Lúc này, Dương Duy Khắc cũng không ngồi yên được nữa.
Ông ta chỉ vào mặt Mạnh Văn: “Ông đang giở trò gì vậy hả?”
Mạnh Văn đáp lời: “Haiz, sao ông chủ Dương lại kích động thế chứ, nếu Tẩm Mộng không có tư cách thu mua thì bên duy nhất có thể ra giá chính là Bảo Hiểm Vinh Tài đó.

Nếu ông đắc tội với tôi thì đến lúc đó câu lạc bộ của ông sẽ bị chính tay ông huỷ hoại đó.”
Vừa nói ông ta vừa cười ha hả.
Sắc mặt của Dương Duy Khắc vô cùng tệ, xem ra ông ta chỉ có thể bán cho Bảo Hiểm Vinh Tài với cái giá 3000 tỷ rồi.

Tuy con số này cũng không nhỏ nhưng Tẩm Mộng trả giá còn cao hơn cơ!
Lòng ông ta cực kỳ không thoải mái.
Không khí trong phòng lại chùng xuống, mỗi người đều có suy tính của riêng mình.
Lúc này, Giang Nghĩa lại nói với La Phong: “Sao anh lại dừng lại? Mau kí hợp đồng đi chứ, lát nữa người của cục thể thao đến kiểm tra, cũng không thể để bọn họ đợi mình được?”
La Phong hơi xấu hổ, rõ ràng không đủ tư cách thu mua rồi thì còn kí hợp đồng gì chứ?
Mạnh Văn nhìn Giang Nghĩa như đồ ngốc: “Này này này, cậu là heo à? Đến bây giờ mà còn không rõ tình hình sao? Mấy người không có tư cách thu mua đâu, kí cũng vô dụng thôi, sao phải tốn công vô ích?”
Giang Nghĩa bình tĩnh trả lời: “Có đủ tư cách hay không thì phải đợi người của cục thể thao xác nhận chứ không phải ông.”
Rồi Giang Nghĩa quay đầu nói với La Phong: “Kí nhanh đi.”
La Phong thở dài một hơi, sự tình đã tới nước này rồi, không kí cũng tiếc.

Hi vọng duy nhất là người được tổng cục phái tới kiểm tra đủ chính trực.
Nhưng….có khả năng sao?
Anh ta vừa kí vừa lắc đầu thở dài.

Miếng thịt tới miệng còn rơi, đúng là không hề dễ chịu.

Khi anh ta vừa kí hợp đồng xong thì nghiệm thu viên của tổng cục cũng đi tới.
Mạnh Văn vừa nhìn thấy liền lập tức dập thuốc đứng dậy: “Ồ, anh tới rồi à, mời ngồi mời ngồi.”
Nghiệm thu viên lắc tay: “Không cần khách khí.”
Sau đó, anh ta trực tiếp ngồi cạnh Mạnh Văn, vừa cười vừa nói với ông ta.

Kẻ ngốc cũng hiểu có nội tình.
Nghiệm thu viên còn hỏi: “Ngài Mạnh, ông đưa tài liệu cho tôi đi, để tôi kiểm tra giúp ông.”
Mạnh Văn lắc đầu: “Xin lỗi nhưng ông chủ Dương không bán câu lạc bộ cho tôi mà chọn bán cho Tẩm Mộng phía đối diện rồi.

Nên mời anh kiểm tra tài liệu của bọn họ.”
“Ồ?”
Nghiệm thu viên nhìn về phía La Phong, trong mắt tràn ngập địch ý.

Chỉ thông qua ánh mắt này thôi thì La Phong cũng biết, mình tiêu rồi..
 
Back
Top Dưới