Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 541: 541: Thổ Hoàng Đế Thoái Vị


Đám người còn chưa nhào lên thì đã dừng chân, cả đám xoay đầu nhìn ra bên ngoài cửa khách sạn.

Thủy Thanh Diệu cũng quay đầu nhìn sang.

Chỉ nhìn thấy bầu trời bắt đầu dần dần ảm đạm, vốn dĩ trời không mây, lúc này lại bị một đám mây lớn che khuất.

“Trời đổi rồi?”
Lúc Thủy Thanh Diệu còn đang khó hiểu, bỗng nhiên cảm thấy mặt đất rung chuyển.

Động đất à?
Không giống.

Đám người đồng loạt ghé mắt nhìn nhau, không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng mà chẳng mấy chốc hiện thực đã nói cho bọn họ biết rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.

Không bao lâu sau, ngoài cửa liền có một đám đàn ông thân thể cường tráng xuất hiện, mỗi người đều được huấn luyện nghiêm ngặt, trong ánh mắt lộ ra một luồng sát khí.

Nhóm người rất đông, nhìn không thấy điểm cuối.

Bọn họ chính là Thần La Thiên Chinh mà Giang Nghĩa vẫn lấy làm kiêu ngạo.

Đám thủ hạ này đã cùng anh xông pha giết giặc ở biên giới phía tây, ngoan cường, bất khuất.

Ngay cả những kẻ thù đáng sợ nhất ở biên giới phía tây mà còn có thể tiêu diệt, huống hồ gì đám người nhỏ nhoi không đáng nhắc tới đang đứng trước mắt mình?
Cuối cùng, sắc mặt của Thủy Thanh Diệu đã thay đổi.

Rốt cuộc cái tên cáo già này cũng có lúc sợ hãi, làm thổ hoàng đế ở Thủy Vân Thiên nhiều năm như thế, ông ta thật sự cho rằng mình là người lợi hại nhất trên đời này, làm sao biết được núi này cao còn có núi khác cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.

Đương nhiên là Thủy Thanh Diệu có thể nhìn ra sự lợi hại của đám người này.

Không riêng gì lợi hại, số lượng còn nhiều.

Sói đấu không lại Sử tử, sói càng đấu không lại đàn sư tử.

Một con sói đấu với 100 con Sử tử, kết quả là gì còn phải nghĩ à!
Giờ phút này, cục diện mà Thủy Thanh Diệu đối mặt trên cơ bản chính là tình huống như thế này, dựa vào cái đám tướng nghiệp dư của ông ta bình thường bắt nạt người dân hiền lành còn được, nếu như đối phó một nhóm binh được huấn luyện nghiêm khắc, căn bản là đang nói chuyện trên trời.

Thủy Thanh Diệu quay đầu nhìn Giang Nghĩa.

“Rốt cuộc thì cậu là ai?”
Giang Nghĩa bưng ly rượu lên uống một ngụm: “Một người chết không cần phải biết nhiều như vậy.


Người chết, đây là định nghĩa của Giang Nghĩa dành cho Thủy Thanh Diệu.

Từ trước tới nay chưa từng có người nào dám nói chuyện như thế với Thủy Thanh Diệu, lão đại Nam Thành, chủ nhân của Thủy Vân Thiên, mỗi một phú hào đến đây đều là sự tồn tại kinh khủng.

Đến lượt Giang Nghĩa nói ra thì chỉ có hai chữ người chết.

Có thể đoán được nó chênh lệch tới cỡ nào.

Thủy Thanh Diệu nghiến răng: “Giang Nghĩa, cậu cho rằng cậu sẽ thắng à, người của tôi chắc chắn sẽ thua cậu?”

Giang Nghĩa cười lạnh.

Lập tức liền nghe thấy đám người ở bên ngoài đồng loạt hô to.

“Tu la chiến thần, Thần La Thiên Chinh.


“Tu la chiến thần, Thần La Thiên Chinh.


“Tu la chiến thần, Thần La Thiên Chinh.


Khí thế hùng hổ trực tiếp hù dọa đám thủ hạ của Thủy Thanh Diệu không dám động đậy, có tên nhát gan tiểu cả ra quần, chưa đánh mà đã sợ, thế thì còn đánh cái gì nữa?
Đến lúc này Thủy Thanh Diệu mới hiểu được sự chênh lệch giữa hai bên lớn đến mức nào.

Ông ta và Giang Nghĩa khác nhau một trời một vực.

“Giang Nghĩa, cậu đừng có ngông cuồng!”
“Cho dù ngày hôm nay tôi có chết thì tôi cũng phải kéo cậu làm miếng lót lưng.


“Đánh chết nó cho tao!”
Ông ta vừa ra lệnh, một đám thủ hạ trực tiếp vọt về phía Giang Nghĩa, suy nghĩ của bọn họ rất đơn giản, đó là đánh chết Giang Nghĩa.

Chết thì cũng phải có một miếng lót lưng.

Đương nhiên có rất nhiều người có suy nghĩ "bắt vua trước bắt giặc" chỉ cần bắt được Giang Nghĩa, vậy chẳng phải có thể khiến đám người ở ngoài kia lui binh à?
Lý luận thì có đủ, nhưng hiện thực lại rỗng tuếch.

Sức mạnh của Giang Nghĩa đã vượt qua sự tưởng tượng của bọn họ.

Đối diện với sự tấn công như bão táp, Giang Nghĩa thờ ơ liền có thể hóa giải, hơn nữa đối với đám người có gan đánh anh, Giang Nghĩa không buông tha cho người nào.

Bị thương khắp người.

Đương nhiên là người Thần La Thiên Chinh cũng sẽ không đứng đó xem kịch, bọn họ vọt thẳng vào trong, khách sạn nhỏ bị đám người làm cho chật cứng.

Cuối cùng, khách sạn trực tiếp đổ sập.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 542: 542: Không Có Ai Thắng


Người người chen chúc, người này đạp người kia.

Cho dù đám thủ hạ của Thủy Thanh Diệu có muốn chạy thì cũng không có chỗ để chạy, bị người Thần La Thiên Chinh đấm từng quyền từng quyền, hoặc ngã dưới đất.

Một bên là sư tử, một bên khác cùng lắm chỉ được xem như là thú nhồi bông.

Đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.

Chẳng mấy chốc, người bên Thần La Thiên Chinh đã giải quyết hết đám người Thủy Vân Thiên, từng người nằm dưới đất run rẩy, người không bị thương cũng nằm ở dưới đất giả vờ như bị thương, không ai dám đối kháng.

Vốn dĩ muốn lên kế hoạch mai phục Giang Nghĩa, kết quả lại biến khéo thành vụn, tự mình bị rơi vào bẫy.

Thủy Thanh Diệu làm gì có thể nghỉ được sẽ có một kết cục như thế?
“Quỳ xuống!”
Một người nhấn bả vai của Thủy Thanh Diệu bắt ông ta quỳ rạp ở dưới đất.

Một kiêu hùng tung hoành ở Nam Thành nửa đời người, không thể đoán được sẽ có một ngày lại kết thúc bằng phương thức đấy.

Ông ta ngẩng đầu lên nhìn Giang Nghĩa, bật cười haha.

“Giang sơn đời nào cũng sẽ có người tài, có thể tỏa sáng mấy trăm năm.


“Tôi đây thua rồi.


“Giang Nghĩa, cậu rất lợi hại, cậu đã khiến tôi thua tâm phục khẩu phục.


Giang Nghĩa không thèm nhìn ông ta, mà kêu người khoác cho Tiểu Điệp thêm một cái áo khoác, đỡ cô ta ngồi dậy uống một hớp rượu sạch làm nóng cơ thể.

Sau đó, Giang Nghĩa mới quay đầu lại nói với Thủy Thanh Diệu: “Nam Thành trở thành một nơi hỗn tạp đều là bởi vì có loại người như ông tồn tại, cái tên cặn bã Thủy Quân Tín muốn làm gì thì làm cũng là do ông làm chỗ dựa sau lưng cho anh ta.


“Thủy Quân Tín đáng hận, ông lại càng đáng hận hơn.


Thủy Thanh Diệu hừ: “Đây là cách sống của tôi, sống cũng vậy chết cũng vậy.


Giang Nghĩa gật đầu: “Vậy ông có từng nghĩ đến sau khi ông chết rồi thì Thủy Quân Tín - con của ông sẽ như thế nào không?”
Thủy Thanh Diệu nhíu mày: “Cậu muốn làm gì con trai tôi?”
“Còn cần tôi phải làm cái gì à?” Giang Nghĩa lạnh lùng nói: “Việc xấu Thủy Quân Tín làm đầy ra đó, không biết đã làm tổn thương bao nhiêu cô gái vô tội, chia rẽ hạnh phúc gia đình người khác.

Trước kia có Thủy Vân Thiên làm chỗ dựa cho anh ta, người khác không dám động vào anh ta, nhưng từ nay về sau Thủy Vân Thiên đã sụp đổ, ông nghĩ lại mà xem kẻ thù của anh ta sẽ đối xử với anh ta như thế nào đây?”
Lời nói này đã thức tỉnh Thủy Thanh Diệu.

Đúng vậy đó, Thủy Thanh Diệu vừa chết, Thủy Vân Thiên vừa sụp đổ, bản thân Thủy Quân Tín lại không có tài cán gì, sao có thể sống tốt?
Bị người khác đánh chết đã là nhẹ rồi.

Đáng sợ nhất đó chính là bị kẻ thù tìm đến nhà tra tấn cả ngày, muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.

Nghĩ đến đây, Thủy Thanh Diệu liền buồn rầu.

“Giang Nghĩa, cậu thật là độc ác!”
Giang Nghĩa nổi giận: “Tôi độc ác hả? Đến bây giờ mà ông vẫn còn ngu muội vô tri, các người phải chịu báo ứng như thế này, giống như bốn chữ này - tự làm tự chịu.


Thủy Thanh Diệu cắn răng, khóe mắt đỏ bừng.

Ông ta trừng Giang Nghĩa: “Làm người đừng quá tuyệt tình, Giang Nghĩa, cậu cho rằng cậu có thể đắc ý mãi được à, cậu sẽ phải khóc nhanh thôi.


“Ồ, tôi sẽ khóc à?”
“Ha ha, đương nhiên.

” Thủy Thanh Diệu ngẩng đầu lên, một bộ dạng tiểu nhân đắc chí: “Cậu cho rằng tôi chỉ lên kế hoạch đối phó với cậu thôi à, cậu sai rồi, lần này tôi đã chuẩn bị hai kế hoạch, nếu đã muốn đối phó với cậu thì cũng phải đối phó với bạn gái cậu chứ.


“Tôi đã cho người đến khách sạn mà các người ở, e là lúc này bạn gái của cậu đã bị hại thê thảm rồi.


“Tôi nói cho cậu biết, mấy cái tên mà tôi sắp xếp đi đến đó, mỗi người trong số bọn họ đều là những tên đào hoa bậc nhất, bạn gái của cậu lại xinh đẹp như thế, có thứ cho bọn họ chơi rồi.


“Giang Nghĩa, cậu giết tôi thì sao chứ, kết quả không phải là sẽ đau khổ cả đời à?”
“Trong trận chiến này, phần thắng chẳng thuộc về ai.


“Ha ha ha ha.

”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 543: 543: Xạ Thủ Và Sử Tử


Thủy Thanh Diệu liếc mắt nhìn Giang Nghĩa, cho là sau khi mình nói ra lời này thì sẽ khiến Giang Nghĩa cảm thấy tức giận, sợ hãi.

Đối phương càng tức giận, ông ta càng vui vẻ.

Nhưng điều khiến Thủy Thanh Diệu bất ngờ đó chính là Giang Nghĩa không hề nhúc nhích tí nào, giống như là không nghe thấy, tự mình ngồi ở trên ghế uống rượu, mắt điếc tai ngơ đối với những lời Thủy Thanh Diệu nói.

Điều này khiến ông ta cảm thấy khó mà nắm bắt.

Sau khi bạn nói một lúc lâu, phản ứng nào khiến người nói chuyện không thể chấp nhận được nhất?
Ủng hộ bạn? Không phải.

Phản đối bạn? Cũng không phải.

Là im lặng, nghe thấy nhưng lại xem như không nghe thấy, làm như những lời bạn nói là gió thoảng qua tay, gió thổi qua liền biến mất.

Phản ứng của Giang Nghĩa làm Thủy Thanh Diệu tức muốn nổ tung.

Ông ta hét lên với Giang Nghĩa: “Nè, cậu không nghe thấy lời tôi nói hả? Tôi đã sắp xếp người đi đối phó bạn gái cậu, cho dù bây giờ cậu có lập tức dẫn người đến đó thì cũng không kịp rồi, cậu không có phản ứng gì à?”
Giang Nghĩa vẫn xem như không nghe thấy, tự mình rót rượu cho bản thân.

“Giang Nghĩa, cậu nói một câu đi!”
“Chặn miệng ông ta lại.


Ngay lập tức có người dùng khăn nhét vào miệng của Thủy Thanh Diệu, làm cho ông ta một câu cũng không nói nên lời.

Tiểu Điệp ở bên cạnh lo lắng hỏi: “Giang Nghĩa, anh thật sự không có ý định có hành động à?”
Giang Nghĩa từ tốn nói: “Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay tôi, cô chỉ cần nghỉ ngơi ổn định lại trạng thái, những chuyện khác cứ giao cho tôi.


Chưa có giây phút nào mà Tiểu Điệp có cảm giác an toàn như hiện tại.

Thứ mà Giang Nghĩa mang tới cho cô ta là cảm giác mạnh mẽ từ trước tới nay chưa từng có, cô ta giống như một con cừu non đáng thương chạy đông chạy tây trong bầy sói hoang, cuối cùng lại được một con sư tử oai hùng bảo vệ.

Loại cảm giác này rất kỳ diệu, nhưng cũng rất chân thật.

!
Ở sảnh khách sạn.

Cửa bị người đẩy ra, theo đó là một nhóm vài người bước vào, để trần cánh tay, trên người có hình xăm, trong tay của bọn họ đều cầm theo búa.

Sau khi nhân viên phục vụ nhìn thấy đám người này thì bị dọa nhanh chóng chui vào quầy.

Một người trong đó đi đến trước quầy, dùng búa gõ gõ lên bàn: “Tân Uẩn ở phòng nào, lầu mấy?”
Nhân viên phục vụ nào dám không nghe lời, lập tức tìm kiếm.

“Tân Uẩn ở phòng 608.


“Được, lấy thẻ phòng dự bị ra đây.


“Đây thưa anh.


Nhân viên phục vụ nơm nớp lo sợ đưa thẻ phòng, sau khi người kia nhận xong thì lại bổ sung một câu: “Thủy Vân Thiên làm việc, người ngoài như các người tốt nhất đừng nên nhúng tay vào, nếu như dám báo cảnh sát thì tao có thể chơi chết các người trong vài phút.

Nhân viên phục vụ bị dọa muốn rơi nước mắt.

Từ lâu đã nghe thấy người Thủy Vân Thiên vô cùng bá đạo, xem như ngày hôm nay đã tận mắt nhìn thấy rồi.

Đám đàn ông kia đi vào trong thang máy, từng người đi vào, sau khi dùng thẻ phòng quẹt một cái thì thuận lợi đi lên lầu sáu.

Tinh tinh, cửa thang máy thuận lợi mở ra.

Một đám người bước ra ngoài, đi vào hành lang dài đằng đẵng, nhìn thẳng về hướng cuối cùng.

Chỉ nhìn thấy có một người đàn ông khôi ngô tuấn tú đứng ở cuối hành lang, mà ở một bên khác thì có một người đàn ông đeo cung.

Hành lang hẹp dài bị hai người đàn ông chặn lại.

Đó chính là Sử tử và Xạ thủ trong 12 cung hoàng kim.

Thật ra thì hai người bọn họ còn có một mối quan hệ đặc biệt mà người ngoài không biết, đó chính là! bọn họ là anh em ruột.

Xạ thủ là anh, Sử tử là em.

Cái đám người bặm trợn này không biết bọn họ, còn tưởng bọn họ là nhân viên phục vụ của khách sạn, cả đám chia ra hai hướng đi tìm số phòng 608.

Lúc bọn họ đi cách nhau ba mét.

Xoạc một tiếng, mũi tên phá rách không khí mà bay đến, trực tiếp đâm vào đùi của một người trong số đó, người kia k** r*n, nằm dưới đất che lấy đùi la hét ầm ĩ.

Xạ thủ đã ra đòn rồi.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 544: 544: Anh Em Đồng Lòng Không Gì Là Không Thể


“Má nó, dám ra tay với người Thủy Vân Thiên chúng ta, chán sống rồi?”
“Anh em, lên.


Một đám người xông tới, nhưng Xạ thủ không hề sợ hãi chút nào, hết mũi tên này đến mũi tên khác, tốc độ cực kỳ nhanh, càng đáng sợ hơn đó chính là mũi tên của anh ta được b*n r*, mỗi một mũi tên đều có thể trúng đích, người anh ta bắn đều bị thương ở đùi.

Kỹ năng bắn cung của Xạ thủ rất chính xác, nhưng tâm địa thiện lương sẽ không giết người.

Thật ra chỉ cần anh ta đồng ý thì mỗi một mũi tên là một cái mạng cũng không phải là vấn đề.

“Có, có chuyện gì vậy? Người kia là ma quỷ hả?”
“Lùi ra sau đi, trở về thang máy.


Đám người đã bị kỹ năng bắn cung của Xạ thủ dọa sợ muốn lui về thang máy, nhưng mà bây giờ nhớ tới việc rút lui thì đã muộn rồi.

Sử tử đi đến gần bọn họ nhanh như tia chớp, tốc độ nhanh chóng, không có bất cứ người nào nhận ra.

Người đàn ông có tốc độ nhanh nhất trong 12 cung hoàng kim - Sử tử.

Đại đạo chí giản.

Kỹ năng của anh ta đơn giản tự nhiên, mỗi một quyền một cước đều đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn nữa, nhìn có vẻ như dễ dàng tránh né, nhưng mà không có người nào có thể tránh thoát.

Chỉ vì một chữ: nhanh!
Biết rõ là anh ta muốn tấn công bạn, cũng đã nhìn thấy nắm đấm của anh ta vụt đến, nhưng thân thể của bạn lại không theo kịp động tác của anh ta, thậm chí ngay cả mắt của bạn cũng không theo kịp động tác của anh ta.

||||| Truyện đề cử: Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí |||||
Rầm!
Lúc bạn còn chưa kịp phản ứng thì người đã bay ra ngoài.

“Khinh người quá đáng! Thật sự cho rằng bọn tao là quả hồng mềm à, có thể tùy tiện bóp nát?”
“Dám chạy đến địa bàn của bọn tao, muốn chết rồi!”
Có mấy người đồng loạt cầm búa lên muốn chém, nhưng mà động tác của bọn họ rơi vào mắt Sử tử lại giống như là đang được phát chậm lại, có muốn không tránh thì cũng khó khăn.

Bốp bốp bốp! Đánh liên tục ba quyền, ba người bay lên cao đụng vào trần nhà, sau đó lại ngã cái ầm xuống đất, mặt đất muốn nứt ra.

Tốc độ quá nhanh.

Vút vút vút! Ở một bên khác lại liên tục bắn tên xuyên qua đùi rất nhiều người.

Từ lúc bắt đầu đến kết thúc chưa đến một phút, hơn hai mươi tên đàn ông bặm trợn đều đã bị giải quyết hết, trong hành lang vang lên tiếng k** r*n khắp nơi, máu chảy thành sông, những chiếc búa vô dụng rơi đầy ở dưới đất.

“Tôi đã giải quyết 12 tên.

” Sử tử nói.

“Anh 13 tên.

” Khóe miệng Xạ thủ mang theo nụ cười: “Dù sao thì em vẫn là em trai.


Nói xong, Xạ thủ quay người rời đi.

Sử tử hừ lạnh một tiếng: “Tôi dùng nắm đấm, còn anh dùng tên, tốc độ đánh người của anh đương nhiên nhanh hơn rồi, sau này có bản lĩnh thì tay không tất sắt so tài với tôi một lần đi?”
Xạ thủ cũng không quay đầu lại: “Sao anh lại phải bỏ sở trường của mình mà so tài điểm yếu của mình? Tư duy của em thật là khó hiểu.


“Có thể đừng mở miệng ngậm miệng gọi em trai không hả?”
“Nhưng trên thực tế em chính là em trai của anh.


“Nhưng tôi chỉ sinh muộn hơn anh có mấy phút.


“Vậy cũng là em trai.


"! "
Ở một bên khác, trong quán ăn trong con ngõ nhỏ.

Giang Nghĩa đang uống rượu, điện thoại vang lên, anh trực tiếp mở loa ngoài, sau đó để điện thoại trước mặt Thủy Thanh Diệu.

Liền nghe thấy trong điện thoại truyền ra từng tiếng k** r*n.

Nghe thấy mà khiến da đầu người khác phải tê dại.

Giang Nghĩa lấy cái khăn trong miệng Thủy Thanh Diệu ra, lạnh nhạt hỏi: “Những âm thanh này có quen không?”
Thủy Thanh Diệu cẩn thận lắng nghe, lông tơ cả người dựng đứng hết cả lên, ông ta đã hiểu, tất cả những người này đều là thủ hạ của ông ta, là đám người mà ông ta đã phái đến khách sạn đối phó với Tân Uẩn.

Sao đột nhiên tất cả lại!
Thủy Thanh Diệu khó khăn ngẩng đầu nhìn Giang Nghĩa, trong ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và sợ hãi.

Chẳng trách lúc nãy Giang Nghĩa lại không có hành động gì khi ông ta nói như thế, hóa ra Giang Nghĩa đã chuẩn bị xong từ lâu rồi.

Trận chiến này, ông ta thua hoàn toàn!.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 545: 545: Người Đàn Ông Mạnh Mẽ Thật Sự


Thủy Thanh Diệu đã lăn lộn trong giới mấy chục năm, chưa từng gặp đối thủ nào lợi hại như Giang Nghĩa, lần này ông ta đâm đầu vào như này là toang rồi.

“Giang Nghĩa, cậu rốt cuộc là thần thánh phương nào?”
“Người đàn ông có thể có thân thủ và trí tuệ như này, tuyệt đối không thể là kẻ vô dụng được.


Giang Nghĩa hờ hững nói: “Trên thế giới này có rất nhiều người giỏi, hãy thường xuyên ra ngoài xem thử thì sẽ biết cái gì gọi là núi này cao còn có núi khác cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.

Như ông thì cả đời chỉ biết làm hoàng đế bản địa ở nơi to bằng lòng bàn tay như Nam Thành này, mãi mãi chỉ có thể là ếch ngồi đáy giếng, không hiểu được sự đáng sợ của thế giới này.


Thủy Thanh Diệu thở dài một tiếng.

“Tôi già rồi, có thể ổn định căn cơ ở Nam Thành đã không dễ dàng, muốn ra ngoài xông pha làm sao có thể chứ?”
“Chỉ hận đứa con trai vô tích sự đó của tôi, chỉ biết ham chơi hưởng lạc.


“Chọc ai không được, cứ chọc vào cậu.


“Haizzz!”
Sự việc đã đến nước này, còn có gì để nói chứ?
Giang Nghĩa khẽ vẫy tay: “Đưa ông ta đến cục cảnh sát, kẻ bại hoại xã hội như này, phải để người của cả Nam Thành thấy ông ta chịu sự trừng phạt.


Thủy Thanh Diệu bỗng nói: “Này, Giang Nghĩa, cậu chắc chắn muốn đưa tôi đến cục cảnh sát sao? Ở Nam Thành, căn cơ của tôi rất sâu, cậu cảm thấy làm như vậy có thể khiến tôi chịu trừng phạt sao?”
Đây là một loại khiêu khích, hoặc là một loại không hiểu?
Giang Nghĩa hờ hững nói: “Ông yên tâm, người tôi đưa đi, chắc chắn sẽ chịu sự trừng phạt.

Nếu không cục cảnh sát của Nam Thành sẽ chịu sự trừng phạt.


Dám nói ra lời như vậy, thân phận địa vị của Giang Nghĩa nghĩ cũng biết rồi.

Thủy Thanh Diệu lập tức phản ứng lại, Giang Nghĩa không đơn giản như trong tưởng tượng của ông ta, người đàn ông này không những lăn lộn trong giới, người ta còn có thân phận địa vị đáng sợ.

Haizz, tại sao lại đắc tội với người đàn ông như này chứ?
Số, cái số!
Sau khi áp tải Thủy Thanh Diệu đi, Giang Nghĩa nói với Tiểu Điệp: “Cô đi thay một bộ quần áo sạch sẽ, sau đó tôi đưa cô về khu Giang Nam.


“Được!”

Tiểu Điệp ngẩng đầu nhìn bầu trời hửng nắng, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Đè nén mấy năm, sống những ngày tháng sống không bằng chết ở Nam Thành, cô ta vốn tưởng rằng cả đời này cứ như vậy, ai có thể ngờ lại có hy vọng? Rẽ mây nhìn thấy ánh mặt trời.

Ánh nắng, cuối cùng cũng chiếu lên người cô ta.

“Tại Ngôn, em, sắp trở về rồi.


Sau đó, Giang Nghĩa dẫn Tiểu Điệp về khách sạn, hội họp với Tân Uẩn và Tân Tử Dân, sau khi mua xong vé tàu cao tốc thì thu dọn đồ đạc trực tiếp rời đi.

Chuyến đi Nam Thành lần này, cũng coi như kết thúc một cách hoàn mỹ.

Mấy ngày ngắn ngủi, bọn họ đã trải qua rất nhiều chuyện, từ chiếm chỗ, cứu Tân Tử Dân ra ngoài, rồi đến buổi đấu giá và thợ săn phú hào, cho đến sự khiêu khích của Thủy Quân Tín ở trong vũ hội, cuối cùng ‘chiến tranh’ với Thủy Thanh Diệu.

Quá nhiều, quá nhiều rồi.

Tân Uẩn cảm thấy mấy ngày qua cô ta đã trải qua tất cả mọi chuyện sẽ phải trải qua trong cuộc đời này.

Điều này khiến cô ta ý thức được cuộc sống trước kia của mình đơn giản cỡ nào.

Cô ta hỏi Giang Nghĩa: “Khi anh ở biên giới phía Tây, mỗi ngày đều tràn ngập nguy hiểm giống như ở Nam Thành sao?”
Câu trả lời của Giang Nghĩa chỉ có một câu: “Thậm chí còn tệ hơn.


Nam Thành, dù sao chỉ là thành phố nhỏ.

Thủy Vân Thiên, dù sao chỉ là một phái địa phương không chính thống, không khó trị
Những kẻ địch mà Giang Nghĩa gặp phải ở biên giới phía Tây, hơn xa loại ‘làng nhàng’ như Thủy Vân Thiên ở Nam Thành.

Điều này càng khiến Tân Uẩn càng sùng bái Giang Nghĩa hơn, người đàn ông chỉ khi trải qua sinh tử mới có thể quật cường sống tiếp, mới là người đàn ông mạnh mẽ thật sự.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 546: 546: Công Viên Rừng Cháy


Giang Nghĩa đã trở thành ‘thần’ trong lòng Tân Uẩn!
Lần này ngồi tàu cao tốc trở về, điều trùng hợp vẫn là chiến tàu lần trước.

Chỉ có điều, lần này sẽ không có ai chiếm chỗ nữa, trưởng tàu lần trước liếc một cái thì nhận ra Giang Nghĩa, thái độ rất khách sáo, từ lúc lên tàu đến khi xuống tàu đều sắp xếp thu đáo, vô cùng cẩn thận.

Đương nhiên, đây đều là vì trưởng tàu biết thân phận thật sự của Giang Nghĩa, ngoài tôn kính còn càng sợ hãi.

Xuống tàu cao tốc.

Giang Nghĩa lấy xe, đích thân đưa đám người Tân Uẩn về y quán Nhân Trị.

Trên đường đi, Giang Nghĩa đều đang suy nghĩ xem nên tạm thời sắp xếp Tiểu Điệp ở đâu.

Để cô ta đi theo Tân Uẩn trở về, sống chung vài ngày?
Không được.

Thân phận của Tiểu Điệp đặc biệt, để cô ta đi theo Tân Uẩn trở về, có khả năng sẽ gặp phải nguy hiểm, thậm chí khiến Tân Uẩn và Tân Tử Dân cũng chịu liên lụy.

Suy đi nghĩ lại, Giang Nghĩa vẫn quyết định tạm thời để cô ta sống ở tòa nhà làm việc ở khu Nam Giang.

Ở đó có ký túc riêng, còn có sự bảo vệ của Lâm Chí Cường, 12 cung, an toàn không phải là vấn đề.

Trên xe.

Tiểu Điệp hỏi: “Giang Nghĩa, tôi trở về thì có thể gặp mặt Tại Ngôn không?”
Giang Nghĩa nói thật: “E rằng không được.

Tôn Tại Ngôn bởi vì cô, bị một đám kẻ xấu lợi dụng, đối địch với tôi.


“Á?” Tiểu Điệp đồ hồ: “Vậy anh còn cứu tôi?”
Giang Nghĩa nói: “Cứu cô thì có thể loại trừ nỗi lo về sau của Tôn Tại Ngôn, sau đó tôi sẽ khiến anh ta thua tâm phục khẩu phục, lúc đó sẽ để cô gặp mặt anh ta.


“Không giấu gì cô, chuyện tôi muốn làm chính là ‘thu phục’ tướng giỏi như Tôn Tại Ngôn!”
Tiểu Điệp rất hứng thú với lời của anh.

Cô ta mỉm cười rồi nói: “Tại Ngôn là người rất giỏi, đương nhiên anh cũng không kém, nhưng tôi thấy anh vẫn không bằng Tại Ngôn.

Luận mưu trí, anh không bằng anh ấy, đừng tự chuốc lấy đau khổ.


“Thật sự không được, tôi trực tiếp ra trận bảo anh ấy gia nhập vào đội ngũ của anh, như vậy anh không phải bớt một mớ rắc rối sao?”
Giang Nghĩa mỉm cười.

“Không cần.


“Nếu lợi dụng cô để anh ta gia nhập vào đội ngũ của tôi, vậy tôi có gì khác biệt với những kẻ xấu khác?”
“Tôi muốn khiến Tôn Tại Ngôn thua tâm phục khẩu phục.


Tiểu Điệp bĩu môi khinh thường: “Hừ, dù sao tôi không tin anh có thể thắng được Tại ngôn.

Có điều anh yên tâm, anh khi nào muốn tôi ra mặt cũng được, tôi sẽ ra tay giúp anh.


Giang Nghĩa mỉm cười không nói gì.

Anh sẽ thua Tôn Tại Ngôn sao? Không phải là không thể.

Chỉ là nếu Giang Nghĩa có thể thắng Tôn Tại Ngôn một lần thì có năng lực thắng anh ta lần hai; anh muốn khiến câu chuyện lịch sử “Gia Cát Lượng thu phục Khương Duy”, vào thời đại này, lần nữa tái hiện!
Đang nói chuyện phiếm, bỗng nhiên trên đường cao tốc bị tắc, Giang Nghĩa không thể không đạp phanh xe, dừng xe lại.

Anh nghi hoặc nhìn về phía trước.

Nơi này cách khu trung tâm còn xa, bình thường cũng không có bao nhiêu xe cộ, theo lý mà nói không thể kẹt xe được.

“Mọi người nhìn!” Tân Uẩn chỉ về phía đằng trước bên trái.

Mọi người đồng loạt nhìn sang, chỉ thấy ngọn núi cách đó không xa cháy hừng hực, con rồng lửa cực lớn giống như muốn cắn nuốt cả dãy núi.

Rừng bị cháy rồi sao?
Giang Nghĩa vẫn nhớ, nơi đó hình như là công viên rừng nổi tiếng ở Giang Nam, vừa xây dựng chưa được 2 năm, là cảnh điểm du lịch nổi tiếng của khu Giang Nam.

Nơi đó vốn đông người, bây giờ lại cháy lớn như vậy, nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ.

Không biết sẽ có bao nhiêu người bị thương, sẽ có bao nhiêu người chết.

Íu ìu íu ìu!
Xe chữa cháy từ làn dừng xe khẩn cấp ở bên cạnh chạy tới, vội vàng chạy về phía công viên rừng để cứu hỏa, tình hình nguy cấp, buộc phải chạy đua với thời gian.

Tuy nhiên, xe chữa cháy còn chưa chạy được bao xa, sự cố đã xảy ra.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 547: 547: Kẹt Xe


Xe chữa cháy chạy chưa được 200m thì dừng lại, sau đó, nhân viên chữa cháy xuống xe không biết đang nói cái gì.

Phía trước kẹt xe không đi được, càng lúc càng có nhiều tài xế xuống xe xem náo nhiệt.

Trong đó có không ít người chỉ chỉ trỏ trỏ, giống như đang mắng đường phố.

Nhìn thấy một màn này, Giang Nghĩa hơi nhíu mày, đẩy cửa xe đi ra: “Ba người ngồi trong xe đừng ra ngoài, tôi tới đằng trước xem thử.


Giang Nghĩa cất bước đi qua, còn chưa tới trước thì đã rõ chuyện gì xảy ra.

Thì ra ở trên đường ứng cứu khẩn cấp có một chiếc xe SUV dừng ở đó, thân xe vừa dài rộng, chặn cứng làn dừng xe khẩn cấp, xe chữa cháy ở đằng sau căn bản không đi qua được.

Xe chữa cháy là đi cứu hỏa, mạng người quan trọng, lại bị kẹt trên đường không đi qua được, nhân viên chữa cháy thì sốt ruột, mọi người vây xem cũng nhìn mà sốt ruột.

Tuy nhiên chủ của chiếc SUV và người phụ nữ ngồi ở ghế lái phụ lại rất dửng dưng.

Chủ xe đeo tai nghe nghe nhạc, người phụ nữ vẽ mày trước gương, căn bản không xem lời của người khác ra gì, thậm chí ngay cả câu hỏi của nhân viên chữa cháy cũng không quan tâm.

Cuối cùng nhân viên chữa cháy sốt ruột, gõ mạnh vào cửa xe.

Chủ xe lúc này mới bước xuống ra nói: “Gõ cái gì mà gõ? Gõ con mẹ mày à? Có biết ông đây là ai không? Chọc giận ông đây, có tin mày không có trái ngọt để ăn không!”
Nhân viên chữa cháy quát: “Chúng tôi vội đi cứu hỏa, xe của anh chiếm đường ứng cứu khẩn cấp, mời lập tức dịch ra.


Chủ xe hừ lạnh một tiếng.

“Dịch ra? Dịch thế nào? Kẹt cứng như này, anh dịch cho tôi xem thử?”
“Với lại, anh dùng giọng điệu gì nói chuyện với tôi đấy hả?”
“Có biết ông đây là ai không? Tôi tên Tạ Duẫn, Tạ Mạnh Trí - đội trưởng của đội cảnh sát khu Giang Nam là anh họ của tôi.

Đắc tội với tôi, chỉ vài phút anh sẽ bị sa thải có tin không hả?”
Nhân viên chữa cháy vừa sốt ruột vừa tức giận.

Tạ Mạnh Trí, đó không phải là người mà nhân viên chữa cháy có thể chọc nổi, nhưng mắt thấy đám cháy lan rộng, bọn họ lẽ nào phải bị kẹt ở đây sao?

Tạ Duẫn mất kiên nhẫn nói: “Anh sốt ruột cái quái gì? Không phải chỉ có một xe của các anh.

Bây giờ đội chữa cháy của cả khu Giang Nam đều xuất động rồi, bao nhiêu chiếc xe chữa cháy đã chạy đi cứu hỏa rồi, cũng không thiếu một chiếc này của anh.


“Vậy nên, anh ngoan ngoãn đợi ở đây, đợi đường thông, tôi tự nhiên sẽ tránh ra cho anh là được chứ gì? Con người phải nói đạo lý có đúng không?”
Như này còn nói đạo lý?
Mọi người nghe mà đều muốn ói máu.

Nhưng có thể làm sao được? Sau lưng người ta có người, trong nhà lại có tiền, loại cậu chủ có tiền có quyền như này, căn bản không phải là người mà người bình thường có thể chọc nổi.

Với lại, tắc đường thành như này, cho dù kêu anh ta dịch xe thì dịch kiểu gì?
Vậy nên, ngoài thầm mắng vài câu ra, thật sự là không có cách nào cả.

Lúc này, Giang Nghĩa cất bước đi tới, dùng giọng nói trầm thấp lại có sức xuyên thấu nói: “Công viên rừng bị cháy, xe chữa cháy vội đi cứu hỏa cứu người, anh lại chiếm làn dừng xe khẩn cấp không nhường, như này là phạm pháp có biết không hả?!”
Tạ Duẫn liếc xéo Giang Nghĩa: “Mày là ai? Ở đây có chỗ cho mày nói chuyện sao? Cút cho ông đây!”

Giang Nghĩa từng bước ép sát.

“Là họ hàng của người thực thi pháp luật, không biết lấy mình làm gương, lại biết luật phạm luật, tội của anh nặng thêm một bậc!”
“Tạ Mạnh Trí có em họ như anh, thật sự là nỗi nhục của anh ta.


Tạ Duẫn tức giận rồi: “Ha, oắt con, dám bất kính đối với anh họ của tôi sao? Ông đây giết mày!”
Tạ Duẫn bình thường quen gây chuyện thị phi, căn bản không nghe lọt nửa câu không hay về anh ta, trước giờ chỉ có người khác nịnh nọt anh ta, đâu có ai mắng anh ta ở trước mặt anh ta chứ?
Lòng tự tôn của anh ta không chịu được.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 548: 548: Ném Xuống Sông


Tạ Duẫn mở cốp sau của chiếc SUV, từ trong đó lấy ra một chiếc gậy bóng chày, vung về phía Giang Nghĩa.

Nhân viên chữa cháy muốn ngăn cản mà không kịp.

Tuy nhiên, một chiếc gậy bóng chày ở trước mặt Giang Nghĩa có tác dụng gì?
Giang Nghĩa đá một cước, Tạ Duẫn và cả chiếc gậy bóng chày đều bay ra ngoài, cả người đập vào lan can, lưng bị đập một chỗ, đau tới mức gọi ba gọi mẹ.

“Oắt con, mày còn dám đánh trả?”
“Mày xong đời rồi.


“Kiếp này của mày đừng hòng ra khỏi tù.


Giang Nghĩa bước lên một bước: “Vậy sao? Quyền lực của anh lớn vậy sao?”
Nhân viên chữa cháy vội tới can: “Anh này cũng đừng tức giận, chuyện quan trọng nhất hiện nay là làm sao dịch chiếc xe ra, tránh một con đường, chứ không phải là đánh nhau.


Đây thật ra cũng là tìm bậc xuống cho Giang Nghĩa.

Bọn họ cũng lo Giang Nghĩa bị đối phương báo thù, dù sao đối phương có mối quan hệ có bối cảnh, nếu thật sự muốn trả thù thì không phải là giỡn chơi.

Giang Nghĩa gật đầu.

“Anh nói không sai, điều quan trọng nhất bây giờ là dịch chiếc xe chiếm đường ra.


Bên kia Tạ Duẫn ôm lưng đứng dậy: “Dịch? Mày dịch kiểu gì? Đường bị kẹt cứng như này, mày dịch được thì dịch cho tao xem?!”
Giang Nghĩa lặng lẽ đi tới bên cạnh chiếc xe SUV, đưa tay vỗ vào xe.

Tạ Duẫn khẩn trưởng hét lên: “Bỏ cái bàn tay bẩn thỉu của mày ra! Xe của tao có giá hơn 3 tỷ, là chiếc xe mà bàn tay bẩn thỉu của mày sờ nổi sao?”
Giang Nghĩa không quan tâm.

Nhìn chiếc xe, lại nhìn dòng sông chảy xiết bên ngoài lan can.

Anh hờ hững nói: “Thứ không nên xuất hiện ở đây thì nên được dọn dẹp sạch sẽ.

Nếu đã không thể dịch ra, vậy thì --- ném xuống là được rồi.


Ném xuống?
Ném chiếc xe hơn 3 tỷ xuống?
Trước tiên không nói chủ xe có bằng lòng hay không, anh muốn ném nó xuống kiểu gì? Lẽ nào, còn muốn gọi một chiếc xe cần cẩu tới sao?
Nghe một cái là viển vông rồi.

Mọi người xung quanh đồng loạt lắc đầu, người trẻ tuổi bây giờ thật sự không có não, nghĩ ra cái gì là nói cái đó.

Nhân viên chữa cháy cũng thở dài.

Bọn họ bây giờ chỉ có thể kêu xe phía sau cố gắng dịch ra một chỗ, chừa một chỗ trống cho chiếc SUV.

Nhưng chiếc SUV này thật sự là quá rộng dài, căn bản không thể chen được một chỗ trống nào cả, điều này khiến nhân viên chữa cháy rất sốt ruột.

Lúc này, chỉ thấy Giang Nghĩa đưa tay lên, sau đó anh khuỵu xuống, hai tay giữ gầm xe của chiếc SUV.

“Anh muốn làm cái gì?” Tạ Duẫn lớn tiếng hét lên.

Giang Nghĩa không lên tiếng, mà gầm một chút, lập tức đề khí.

Tiếp theo, một màn kinh người đã xảy ra.

Giang Nghĩa vậy mà dùng cơ thể của người phàm, dịch chuyển chiếc xe của SUV cực kỳ khổng lồ ra, nhấc cả chiếc xe lên!!!
Đây là sức mạnh cỡ nào?
Cho dù là lực sĩ, cũng chỉ có vậy thôi.

Dưới ánh nhìn của mọi người, Giang Nghĩa lần nữa gầm lên, dùng toàn bộ sức lực trực tiếp nhấc chiếc SUV lên, ném xuống!
Chiếc xe sau khi lật một vòng trên không trung thì rơi khỏi lan can.

Ở dưới ánh mắt của hàng trăm người ở đây, chiếc xe SUV cực kỳ nặng cứ vậy mà bay ra ngoài, trực tiếp từ trên đường cao tốc bay ra, rơi xuống dòng sông bên dưới.

Tùm!
Ầm!
Chiếc xe trực tiếp chìm xuống dòng sông chảy xiết, sau đó, bị dòng nước cuốn đi.

Chiếc xe hơn 3 tỷ, nói mất là mất.

Mọi người ngoài cảm khái thần lực trời sinh của Giang Nghĩa thì càng kinh ngạc trước lá gan của anh, vậy mà dám ném chiếc xe yêu của loại cậu chủ có bối cảnh như Tạ Duẫn xuống sông, lá gan quá lớn rồi!
Tạ Duẫn tức đến mức cả người run rẩy, dùng tay chỉ Giang Nghĩa.

“Mày, thằng oắt con, mày đền xe cho tao!”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 549: 549: Anh Họ


Giang Nghĩa không thèm quan tâm anh ta, quay đầu nhìn nhân viên chữa cháy: “Bây giờ đường đã thông thoáng, các anh mau đến hiện trường cứu hỏa đi.


“Ặc, được!”
Nhân viên chữa cháy vội vàng lên xe chuẩn bị khởi động.

Kết quả Tạ Duẫn chặn ở giữa đường, giang hai tay hai chân ra thành hình chữ ‘đại’ chặn đường đi của xe chữa cháy.

“Chuyện này ngày hôm nay không giải quyết cho tôi, ai cũng đừng hòng đi!”
“Các anh phải đền xe cho tôi!”
Giang Nghĩa lạnh lùng nhìn anh ta, hai ba bước đi tới trước, một tay xách cổ áo của anh ta lên, đè anh ta ở trên lan can, giống như người lớn xách trẻ con, tùy ý ‘lăng nhục’.

Thế lửa lan rộng, nhân viên chữa cháy cũng không màng nhiều như vậy, chân đạp ga rời khỏi hiện trường, lao về phía công viên rừng để cứu hỏa.

Đợi khi xe chữa cháy đi xa, Giang Nghĩa mới buông tay ra.

Tạ Duẫn bò trên đất thở hổn hển, một tay chỉ vào Giang Nghĩa nói: “Mày xong rồi, kiếp này của mày đừng hòng sống yên ổn.

Không chỉ là mày, gia đình của mày từ trên xuống dưới đều xong đời rồi.


Giang Nghĩa nhìn anh ta: “Tôi xong đời rồi sao? Sao lại xong đời?”
Tạ Duẫn được bạn gái đỡ dậy, anh ta vừa rút điện thoại ra vừa nói: “Anh họ của tao là đội trưởng đội cảnh sát, ở khu Giang Nam, còn chưa có ai dám đối xử với tao như vậy.


“Mày không chỉ ném xe của tao, còn ra tay đánh tao, tao sẽ khiến mày biết cái giá phải trả là gì.


“Mày đợi đấy, tao bây giờ gọi anh họ đến xử mày!”
Giang Nghĩa vốn còn muốn rời khỏi, sau khi nghe anh ta nói như vậy, ngược lại đứng lại.

Anh rất muốn nhìn xem, sau khi đội trưởng đội cảnh sát – Tạ Mạnh Trí đến thì sẽ nói như nào.

Điện thoại kết nối.

“Alo, anh họ, anh mau đến đây một chuyến, em họ của anh bị người ta đánh rồi!”
“Thằng nhãi đó không chỉ đánh em, còn ném xe của em xuống sông, anh họ, anh nhất định phải làm chủ thay em.


Tạ Duẫn khóc rống lên.

Trước một kiểu, sau một kiểu.

Ở trước mặt người khác, anh ta diễu võ giương oai, khinh thường mọi người; ở trước mặt Tạ Mạnh Trí lại tỏ ra giống như một con cừu non bị thương, cái mặt nạ này thật là thay đổi bất cứ lúc nào, vô cùng gắn kết.

Cúp máy, Tạ Duẫn lập tức nở nụ cười gian xảo.

“Thằng nhãi, mày đợi đấy, anh họ của tao đến ngay!”
“Nghĩ xong sẽ chết như nào chưa?”
“Nói cho mày biết, lát nữa cho dù mày cầu xin cũng vô dụng, lần này không nhốt mày 10-20 năm, tao không mang họ Tạ!”
Tạ Duẫn mày mặt hớn hở, dáng vẻ ăn chắc Giang Nghĩa.

Có lẽ ở trong lòng Tạ Duẫn, chức quan lớn nhất khu Giang Nam chính là đội trưởng đội cảnh sát.

Điều này cũng không trách được anh ta, dù sao với thân phận của anh ta, có thể tiếp xúc được người lớn nhất cũng chỉ là anh họ của anh ta, lên trên nữa, người ta căn bản không rỗi hơi quan tâm anh ta.

Không lâu sau, tiếng còi xe cảnh sát truyền tới, hai chiếc xe cảnh sát dừng ở trên đường ứng cứu khẩn cấp.

Nhiều cảnh sát đồng loạt xuống xe đi tới, trong đó có đội trưởng Tạ Mạnh Trí.

Tạ Duẫn nhìn thấy anh họ thì lập tức thu lại nụ cười trên mặt, đổi sang bộ dạng tội nghiệp, còn cố ý diễn thành bộ dạng bị thương nặng, khập khiễng đi về phía Tạ Mạnh Trí.

“Anh họ, anh họ anh cuối cùng cũng đến rồi, anh nếu đến muộn thêm vài phút, mạng của em sẽ không còn rồi.


“Anh họ à, anh hôm nay bất luận như thế nào cũng phải làm chủ cho em.


Tạ Duẫn nước mắt nước mũi giàn dụa, khóc thành lệ nhân.

Tạ Mạnh Trí nhìn thấy bộ dạng này của em họ, trong lòng cũng rất tức giận, đè lửa giận xuống và hỏi: “Người đánh cậu ở đâu?”
“Ở đó!” Tạ Duẫn chỉ về phía Giang Nghĩa.

Tạ Mạnh Trí không thèm nghĩ ngợi mà đi lên, càng đi càng cảm thấy bóng lưng đó có chút quen mắt.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 550: 550: Ếch Ngồi Đáy Giếng


Mãi tới khi Giang Nghĩa quay đầu lại, Tạ Mạnh Trí hoàn toàn ngây dại, người đánh người này không phải chính là tổng phụ trách của khu Giang Nam hay sao?!
Đây đây đây!
Tạ Mạnh Trí sững người, bước chân lập tức dừng lại, không dám bước thêm một bước nữa.

Tạ Duẫn ở đằng sau ngây ngốc đi tới nói: “Anh họ, mau bắt anh ta lại; anh ta không những đánh em, còn ném xe của em xuống sông, anh làm chủ cho em, nhốt anh ta 10-20 năm, tốt nhất cả đời này đừng thả anh ta ra ngoài.


Cùng lúc đó, Tạ Duẫn giơ ngón giữa về phía Giang Nghĩa, dáng vẻ tiểu nhân đắc chí.

Theo anh ta thấy, có Tạ Mạnh Trí ra mặt, cục tức ngày hôm nay chắc chắn xả ra được, dù sao ở trong mắt anh ta, anh họ của anh ta chính là người siêu nhất khu Giang Nam.

Ếch ngồi đáy giếng, tầm nhìn hạn hẹp.

Cơ thể của Tạ Mạnh Trí lúc này có hơi run rẩy, người khác không biết, anh ta còn có thể không rõ hay sao.

Chênh lệch thân phận giữa anh ta và Giang Nghĩa, ở giữa cách cả một dải ngân hà.

Giang Nghĩa muốn chơi chết anh ta, đó là chuyện quá dễ dàng, anh ta còn xử lý Giang Nghĩa sao? Ha ha, người si nói mộng, mơ tưởng viển vông.

Đồng thời, Tạ Mạnh Trí cũng biết rõ, Giang Nghĩa không thể vô duyên vô cớ ra tay đánh người, chuyện này nhất định có ẩn tình khác, hơn nữa khả năng rất lớn là Tạ Duẫn làm sai trước.

Sau khi nhìn vào mắt của Giang Nghĩa ba giây, Tạ Mạnh Trí nuốt nước bọt, hỏi Tạ Duẫn: “Cậu chắc chắn là anh ta đánh cậu?”

“Không sai, chính là anh ta đánh em.


“Anh họ, xử lý anh ta!”
Xử lý anh ta? Ha ha.

Tạ Mạnh Trí nhấc tay lên, hạ lệnh một tiếng: “Người đâu, còng Tạ Duẫn lại cho tôi.


Tạ Duẫn hét lên: “Đúng, còng lại.


Vừa dứt lời, Tạ Duẫn sững người.

“Khoan đã, điều này không đúng, anh họ anh uống say à, nói lộn rồi.


“Sao có thể còng em chứ?”
“Là còng tên nhãi đó lại!”
Trong mắt Tạ Mạnh Trí tràn ngập sự giận dữ, quát lớn: “Không nghe thấy mệnh lệnh sao? Lập tức còng Tạ Duẫn lại cho tôi!”
Lần đầu tiên sai có thể là nói lộn.

Lần thứ hai sai, ha ha, điều đó khả năng không phải sai, là cố ý nói như vậy.

Cảnh sát dưới trướng đâu có quan tâm nhiều như vậy, tất cả đều nghe lệnh làm việc, cấp trên bảo sao làm vậy, trực tiếp ghì Tạ Duẫn xuống đất còng lại.

Tạ Duẫn mặt mày đần thối.

Chuyện quái gì đây?
Anh ta gọi anh họ đến làm chủ thay cho mình, sao anh họ đến không những không làm chủ anh ta, còn còng anh ta lại?
“Cứu binh” này có chút không đúng?
Tạ Duẫn khẩn trương hét lên: “Anh họ, anh đừng nói đùa với em, trò đùa này không hề vui.


Tạ Mạnh Trí tức giận quát: “Ai đùa với cậu?!”
“Không phải, anh họ anh không phải nói đùa sao? Vậy đầu của anh bị hỏng rồi sao? Em là em họ của anh, anh sao lại đi giúp người ngoài? Anh mau thả em ra!”
“Im mồm!”
Tạ Mạnh Trí đi tới trước, chào kiểu quân đội với Giang Nghĩa, cung kính nói: “Xin chào tổng phụ trách, xin lỗi, là thuộc hạ làm việc không nên thân, để họ hàng gây chuyện thị phi.


Tổng phụ trách?
Tạ Duẫn ngốc rồi, anh họ của anh ta sao còn chào kiểu quân đội với người khác, hơn nữa thái độ thấp hèn như vậy?
Trước giờ chỉ có người khác khách sáo với anh họ.

Kẻ ngốc cũng biết, thân phận của Giang Nghĩa nhất định ở trên Tạ Mạnh Trí, lần này Tạ Duẫn coi như đá phải tấm sắt rồi.

“Chuyện này! em! ”
Tạ Duẫn không biết nên nói gì mới được, hóa ra anh ta đã đắc tội với một nhân vật lớn lại còn không biết, muốn mời anh họ đến cứu cánh, kết quả anh họ không thèm hỏi, trực tiếp còng anh ta lại.

“Tên nhãi” này, rốt cuộc là thần thánh phương nào.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 551: 551: Nơi Từng Đi


Mặc kệ là thân phận gì, dù sao là người có thân phận mà Tạ Duẫn chắc chắn không chọc nổi.

Cho tới lúc này anh ta mới bắt đầu hối hận, tại sao vừa rồi lại hung hăng như vậy? Nếu lúc đầu nghe theo chỉ thị của nhân viên chữa cháy, nghĩ cách dịch xe ra không phải là được rồi sao.

Muộn rồi, nói cái gì cũng muộn rồi.

Bên đó, Tạ Mạnh Trí nói với Giang Nghĩa: “Tổng phụ trách, anh có gì căn dặn không?”
Giang Nghĩa bình tĩnh trả lời: “Làm theo luật, nên xử lý Tạ Duẫn thế nào, bản thân anh xem mà làm.


“Thuộc hạ hiểu.


“Ngoài ra.

” Giang Nghĩa ghé vào tai của Tạ Mạnh Trí nói: “Khoảng thời gian gần đây, để ý cẩn thận người của nhà họ Thạch, nếu tôi đoán không sai, bọn họ rất nhanh sẽ có hành động.


Tạ Mạnh Trí lập tức lấy lại tinh thần.

Khoảng thời gian này anh ta luôn để mắt người của nhà họ Thạch, nhưng rõ ràng có thể cảm nhận được, người của nhà họ Thạch có phòng bị, hành vi cử chỉ đều rất chuẩn mực, không có chỗ nào lộ sơ hở.

Khoảng thời gian trước Thạch Văn Bỉnh rời khỏi khu Giang Nam, đi tới Nam Thành một chuyến, như này đã nằm vượt phạm vi chức trách của Tạ Mạnh Trí, đối với chuyện xảy ra ở Nam Thành, anh ta không thể điều tra.

Ngoài điều này ra, chuyện xảy ra ở khu Giang Nam, đều rất bình thường.

Tạ Mạnh Trí thật ra khá nản chí, cho rằng con cá lớn nhà họ Thạch này sẽ không cắn câu, nhưng nghe thấy lời của Giang Nghĩa, tinh thần của anh ta lập tức được nâng lên.

Nhà họ Thạch, cuối cùng sắp không nhẫn nại được nữa rồi sao?
“Thuộc hạ bây giờ quay về sở chuẩn bị hành động, xin tổng phụ trách yên tâm.


“Ừm, đi đi.


Tạ Mạnh Trí xoay người rời đi, sắp xếp người áp tải Tạ Duẫn lên xe, vội vàng rời đi.

Giang Nghĩa dửng dưng quay lại xe.

Tân Uẩn tò mò hỏi: “Phía trước xảy ra chuyện gì vậy? Vừa rồi hình như nhìn thấy rất nhiều người tụ lại ở đó, sau đó nghe thấy âm thanh rất lớn, ngay cả xe cảnh sát cũng tới, có phải là đã xảy ra tai nạn xe rất nghiêm trọng không?”
Giang Nghĩa xua tay: “Là một chiếc xe hơi chiếm làn ứng cứu khẩn cấp, chặn đường đi của xe chữa cháy, bây giờ đường thông rồi nên không sao nữa.


“Như vậy à, vậy con đường này còn bao lâu mới có thể hết tắc?”

“Vậy thì phải nghe số trời rồi.


Lần đợi này là đợi mấy tiếng.

Đợi tới khi đường hoàn toàn thông thoáng, sắc trời đã tối, Giang Nghĩa từ từ lái xe rời đi, ở trên con đường cao tốc, anh vô hình hay hữu ý nhìn mấy lần đám cháy ở công viên rừng.

Thế lửa hiện nay đã được khống chế, tin chắc rất nhanh có thể dập lửa.

Nhưng trận hỏa hoạn này không biết sẽ thiêu chết bao nhiêu người, sẽ gây ra tổn thất kinh tế lớn cỡ nào đối với khu Giang Nam, tổng phụ trách như anh, khoảng thời gian tiếp theo chắc sẽ rất bận.

Sau khi đường thông thoáng, bọn họ rất nhanh đã về đến y quán Nhân Trị.

Sau khi Giang Nghĩa đưa Tân Uẩn, Tân Tử Dân về nhà thì không nán lại, đưa Tiểu Điệp về tòa nhà văn phòng của tổng phụ trách.

Trên đường đi.

Tiểu Điệp nhìn thành phố vừa quen thuộc vừa xa lạ, vô cùng cảm khái chua xót.

Nhiều năm trước, cô ta từng là một phần của thành phố này, cùng với Tôn Tại Ngôn trải qua một quãng thời gian tươi đẹp khó quên; thời gian trôi qua, năm tháng như thoi đưa, nhiều năm qua đi như vậy, cũng không biết Tôn Tại Ngôn sống có tốt không.

“Anh định để tôi ở đâu?” Tiểu Điệp hỏi.

“Nơi an toàn.


Tiểu Điệp mỉm cười, thành phố này còn có nơi an toàn sao? Xí nghiệp Thiên Đỉnh mà nhà họ Tôn quản lý, ở khu Giang Nam là tồn tại như đầu rồng, gần như tương đương Thủy Vân Thiên của Nam Thành.

Cô ta trở về, chỉ sợ sẽ bị người của xí nghiệp Thiên Đỉnh truy sát đến chết? Đâu thể an toàn được?
Tiểu Điệp nói: “Tôi cảm ơn ý tốt của anh, nhưng nếu anh cảm thấy sợ thì để tôi xuống, tôi sẽ tự mình nghĩ cách gặp mặt Tại Ngôn.


“Cô không làm được.

”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 552: 552: Thành Phố Vừa Quen Thuộc Vừa Xa Lạ


Giang Nghĩa đanh thép từ chối cô ta, hơn nữa nói: “Tôi có cách giải quyết Thủy Vân Thiên, cũng có năng lực đối phó xí nghiệp Thiên Đỉnh.

Lần này đón cô trở về, tôi không chỉ là muốn thu phục Tôn Tại Ngôn.


Anh nhìn ngôi sao trên bầu trời đêm: “Càng muốn giải quyết xí nghiệp Thiên Đỉnh.


Kẻ đầu sỏ hại chết em trai Giang Châu của anh, là đến lúc kết thúc rồi, trò chơi mèo vờn chuột đã chơi đủ lâu rồi, các phương diện của xí nghiệp Thiên Đỉnh đều trong trạng thái sụp đổ.

Tòa cao ốc bên bờ vực sụp đổ.

Giang Nghĩa cũng chán rồi, chuẩn bị tiễn đưa xí nghiệp Thiên Đỉnh đoạn đường cuối cùng.

Nửa tiếng sau.

Chiếc xe dừng ở dưới tòa nhà văn phòng của người tổng phụ trách, vừa xuống xe, cả người Tiểu Điệp cũng không biết nên nói gì mới được.

Cô ta cho dù không hiểu chuyện nữa, cũng biết nơi này là nơi nào.

“Giang Nghĩa, anh dẫn tôi đến đây làm gì?”
“Nơi này là nơi cốt lõi nhất của khu Giang Nam, chỗ của cơ quan chính phủ, anh dẫn tôi đến đây, không sợ bị chính phủ trừng phạt sao?”
Giang Nghĩa đã cười.

Chưa đợi Giang Nghĩa trả lời, chỉ thấy cửa của tòa nhà mở ra, một đám người vội vàng đi ra.

Một người đàn ông mặc vest thắt cà vạt đi tới, cúi người trước Giang Nghĩa: “Tổng phụ trách, anh vất vả rồi.


Tổng! phụ trách?
Trong ánh mắt của Tiểu Điệp tràn ngập sự kinh ngạc và hoảng sợ, một tiếng gọi này, trực tiếp khiến Tiểu Điệp biết rõ thân phận của Giang Nghĩa.

Ở nơi như này được một đám cán bộ cấp cao gọi là ‘tổng phụ trách’, cộng thêm Giang Nghĩa có thể điều động nhiều lính có thực lực mạnh như vậy, thân phận của anh còn cần đoán sao?
Đã bày ở trước mắt rồi có được không!?
Chẳng trách, chẳng trách Giang Nghĩa dám mở miệng nói sẽ thu phục Tôn Tại Ngôn, giải quyết xí nghiệp Thiên Đỉnh.

Là tổng phụ trách của khu Giang Nam, muốn làm chút chuyện này, vậy còn không phải dễ như trở bàn tay hay sao?
Tiểu Điệp bây giờ vô cùng hối hận, thái độ của cô ta đối với Giang Nghĩa ở trên đường đi thật sự không phải quá tôn trọng, cô ta chỉ cảm kích Giang Nghĩa, nhưng chưa từng sùng bái, sợ hãi Giang Nghĩa, cho nên rất nhiều lúc nói chuyện không biết lớn nhỏ.

Bây giờ biết thân phận thật sự của Giang Nghĩa thì bị dọa cho mặt mày trắng bệch.

Giang Nghĩa nhìn cô ta, cười rồi nói: “Đứng ngây ra đó làm gì? Phòng đã chuẩn bị xong cho cô rồi, về sau cô sống ở đây, bảo đảm cô an toàn.


Đương nhiên, sống ở đây nếu còn có vấn đề an toàn, vậy cả thế giới đoán chắc không còn mấy nơi an toàn nữa.

Tiểu Điệp cung kính nói: “Cảm ơn, cảm ơn sự hậu ái của anh.


Giang Nghĩa nhíu mày: “Tôi không thích cô khách sáo như vậy, vẫn là dùng thái độ ban đầu nói chuyện với tôi đi.


“Hả? Không thích hợp đâu?”
“Không có gì không thích hợp cả, nào, đi theo tôi lên tầng.


Tiểu Điệp lo lắng bất an đi theo đằng sau Giang Nghĩa, cô ta chẳng qua chỉ là một vũ nữ, thân phận thấp kém, trước giờ chưa từng vọng tưởng có một ngày có thể sống ở tòa nhà văn phòng của người tổng phụ trách.

Cái tốt của Giang Nghĩa, cô ghi nhớ trong lòng.

Kiếp này nhất định không màng mọi thứ để trả lại!

Giang Nghĩa đích thân dẫn cô vào phòng dành cho khách, sắp xếp cô ở lại, hơn nữa còn dặn thủ hạ phụ trách những gì cần thiết trong cuộc sống của Tiểu Điệp, bảo vệ an toàn của cô ta bất cứ lúc nào.

Sau khi sắp xếp xong xuôi mọi chuyện, Giang Nghĩa lại xuống tầng, ngẩng đầu nhìn ngôi sao trên bầu trời đêm.

Những ngôi sao đó, hiện ra một mặt người.

Một gương mặt của phụ nữ.

“Thu Huyền, anh trở về rồi, nhiều ngày không gặp như vậy, em vẫn khỏe chứ?”
Tiểu biệt thắng tân hôn.

Trải qua sự ly biệt trong khoảng thời gian đến Nam Thành, Giang Nghĩa bây giờ một lòng hướng về gia đình, hận không thể lập tức về đến nhà, ôm vợ nói lời yêu thương.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 553: 553: Mẹ Vợ Không Vui


Đêm khuya tối tăm, Giang Nghĩa lái xe trở về trước cửa nhà quen thuộc.

Trong nhà còn mở đèn, người còn chưa ngủ.

Giang Nghĩa khẽ khàng đi tới cửa, đưa tay gõ cửa, cốc cốc cốc, cốc cốc cốc!
Cạch một tiếng, cửa mở ra.

Đinh Thu Huyền đứng ở cửa, cô và Giang Nghĩa bốn mắt nhìn nhau.

Trước khi trở về, Giang Nghĩa có vô vàn lời muốn nói, nhưng khi thật sự nhìn thấy Đinh Thu Huyền, anh lại không nói ra được gì cả.

“Thu Huyền.


“Nghĩa.


Ôm nhau, hạnh phúc, thích thú, vui sướng.

Đinh Thu Huyền trực tiếp lao vào lòng của Giang Nghĩa, ôm chặt lấy anh, rõ ràng xa nhau chưa đến một tuần nhưng cảm thấy giống như chia xa mấy năm.

Chỉ khi tình cảm sâu đậm đến một mức độ nhất định mới có thể hiểu được sự đau khổ khi chia xa.

Sau khi ôm một lúc lâu, Đinh Thu Huyền kéo anh vào nhà, thay dép lê đi về phía sô pha.

“Ba, mẹ, Giang Nghĩa về rồi.


Đinh Nhị Tiến cười ha ha đứng dậy: “Ái chà, con rể tốt của ba, con cuối cùng cũng về rồi, trước đó ba nghe Thu Huyền nói con phải đến Nam Thành cứu người, lo lắng cho con chết đi được.

Như thế nào, cứu được người ra chưa?”
Giang Nghĩa gật đầu: “Dạ, cứu ra rồi, bây giờ ông cụ Tân đã bình an về đến nhà, không sao nữa.


“Như vậy thì tốt, như vậy thì tốt.


Ở lúc nói chuyện, dư quang của Giang Nghĩa quét qua gương mặt của mẹ vợ Tô Cầm, phát hiện trên mặt của bà ta không phải rất vui mừng.

Bình thường Tô Cầm rất quý Giang Nghĩa, sao hôm nay trở về, mẹ vợ lại hằm hằm không vui?
Có ý kiến đối với Giang Nghĩa sao?
Giang Nghĩa hỏi: “Mẹ, mẹ bị làm sao vậy?”
Vừa hỏi dứt câu, Đinh Thu Huyền và Đinh Nhị Tiến liếc nhìn nhau, cùng lúc thở dài.

Từ phản ứng của người trong nhà thì có thể nhìn thấy trong nhà nhất định xảy ra chuyện, nếu không mọi người sẽ không có vẻ mặt như này.

Đinh Nhị Tiến nói: “Một chút chuyện nhỏ, con không cần để trong lòng.

Nghĩa à, con vừa trở về nhất định đã mệt, đi nghỉ ngơi đi.


Càng nói như vậy thì càng khiến người ta không ngủ được.

Giang Nghĩa hỏi: “Ba, ba không nói rõ với con, tối nay con làm sao ngủ ngon giấc được.


Đinh Nhị Tiến lắc đầu, nói: “Thật sự không phải chuyện gì lớn cả, chỉ là mẹ con bị người ta lừa, mất oan khoản tiền mà thôi.


“Ổ? Bao nhiêu tiền?”
“Ờm! 3,6 tỷ.


3,6 tỷ đối với Giang Nghĩa mà nói quả thật không đáng nhắc tới, chỉ là chút ít tiền mà thôi, như hạt cát trong sa mạc.

Đối với nhà họ Đinh mà nói thật ra cũng không tính là số tiền lớn gì.

Với cổ phần của Đinh Thu Huyền hiện nay ở công ty, chút tiền này vẫn rất dễ dàng kiếm lại được, mấy tháng mà thôi.

Nhưng đối với cá nhân Tô Cầm mà nói, số tiền này có hơi lớn.

Tô Cầm là bà nội trợ của gia đình, bình thường không đi làm, tiền của bà ta đều là Đinh Thu Huyền, Đinh Nhị Tiến cho, 3,6 tỷ đó là số tiền bà ta vất vả tiết kiệm được.

Bình thường Tô Cầm cũng không nỡ tiêu tiền, có ít tiền thì đều tích lại.

Có thể nói, 3,6 tỷ là tất cả số tiền tích lũy trong mấy chục năm nay của bà ta! Lần này bị người ta lừa hết sạch, đương nhiên sẽ hằm hằm không vui.

Giang Nghĩa đương nhiên có thể trực tiếp móc ra vài chục tỷ ném cho Tô Cầm, giúp bà ta bù đắp tổn thất.

Nhưng cách này trị ngọn không trị được gốc.

Muốn khiến Tô Cầm vui vẻ từ trong lòng, vẫn là phải giúp bà ta lấy lại số tiền đó mới được.

Giang Nghĩa lẳng lặng ngồi ở một bên, vừa rót nước vừa hỏi: “Mẹ, số tiền này của mẹ làm sao bị người ta lừa mất?”
Tô Cầm nghe thì càng buồn, nước mắt lã chã rơi ra.

Đinh Nhị Tiến vội vàng đưa khăn ướt cho bà ta: “Ái chà, 3,6 tỷ mà thôi, nhà chúng ta đâu phải không lấy ra được, đừng khóc nữa, bà khóc làm trong lòng tôi hoảng sợ.

”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 554: 554: Chiêu Trò


Ông ta quay đầu, để một chiếc hộp lên bàn, sau khi mở ra, bên trong là một đôi vòng ngọc phỉ thúy.

“Mẹ con hôm qua đi mua đồ ăn với mấy chị em tốt, có đi qua một cửa hàng trang sức mới mở, ở đó có chương trình khuyến mãi khai trương lớn gì đó, mỗi người đều có thể đi vào rút phiếu giảm giá.


“Ví dụ con rút được phiếu giảm 40%, tất cả trang sức trong cửa hàng đó, con có thể tùy ý lựa chọn, mua với giá 60%.


“Phụ nữ mà, vừa là trang sức vừa được giảm giá, đâu có ai không động lòng? Mẹ con và mấy chị em tốt đi vào rút phiếu giảm giá, những người khác đều là giảm 20%, 40%, mua thì cảm thấy không hời lắm.


“Kết quả đến lượt mẹ con, trực rút được phiếu giảm giá 90%! Đồ vật có giá 300 nghìn thì chỉ cần 30 nghìn thì có thể mua được, đồ vật có giá 3 tỷ thì chỉ cần 300 triệu thì có thể mua được.


“Mẹ con lập tức bị mê hoặc, vui vẻ đến múa tay múa chân.

Dưới sự xui khiến của đám chị em, lấy ra hết tài sản, dùng số tiền 3,6 tỷ mua đôi vòng ngọc phỉ thúy có giá 36 tỷ này.


“Vốn tưởng rằng kiếm, về sau bán qua tay, không phải sẽ kiếm hơn 30 tỷ hay sao? Cho dù không bán được 36 tỷ, bán với giá 21-24 tỷ, vậy cũng kiếm to rồi.


Nói đến đây, Đinh Nhị Tiến thở dài.

“Sự thật chứng minh, món hời này đâu có dễ chiếm.

Mẹ con cầm đôi vòng ngọc phỉ thúy này sang cửa hàng khác bán, kết quả người ta nhìn một cái thì nhìn ra là đồ giả, dùng bên rìa của miếng phỉ thủy làm giả! Giá trị, tuyệt đối không vượt quá 300 triệu.


Thứ đồ 300 triệu, mua với giá 3,6 tỷ.

Cũng tức là, trực tiếp lỗ mất 3,3 tỷ.

“Mẹ con lúc đó nổi giận, cầm đồ đi tìm bên đó tính sổ, kết quả người ta sống chết không nhận, còn trực tiếp đuổi người ra ngoài!”
“Cửa hàng lừa khách.


“Người ta là chuỗi cửa hàng thương hiệu lớn nổi tiếng trên thế giới, dân thường chúng ta làm sao đấu lại được?”
“Hơn nữa mẹ cũng cầm đồ rời khỏi quầy rồi, người ta nói mẹ âm thầm đổi đồ thật thành đồ giả, mẹ làm sao trả lời người ta? Chuyện này chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, có trách thì trách bản thân mẹ tham cái lợi nhỏ, kết quả bị thiệt lớn.


Sau khi nghe xong cả câu chuyện, Giang Nghĩa mỉm cười.

Chỉ vậy sao?
Căn bản không phải chuyện gì cả.

Với thân phận của Giang Nghĩa, vài phút thì có thể đóng cửa cửa hàng bất lương lừa khách như vậy, khiến nó biến mất.

Nhưng Giang Nghĩa vẫn rất muốn xem thử cửa hàng này sao có thể trâu như vậy, chiêu trò này chơi thật là đỉnh.

Lợi dụng giảm giá lừa bà già mua hàng.

Sau đó dùng đồ giả thành đồ thật, lừa tiền của khách, còn không để lại sơ hở, thật sự là đỉnh.

Trò này thực chất giống trò bây giờ tăng giá trước, về sau hạ giá, chỉ có điều cửa hàng này không tốt, người ta trước tăng giá sau hạ giá tốt xấu gì cũng bán đồ thật.

Đây bạn dùng trò giảm giá bán đồ giả, thật sự là đủ vô sỉ, chẳng trách Tô Cầm lại hằm hằm không vui.

Ai gặp phải loại chuyện này đều sẽ không vui.

Giang Nghĩa cuối cùng hỏi một câu: “Cửa hàng đó tên là gì?”
Đinh Nhị Tiến suy nghĩ một chút: “Một ông lão như ba, đâu nhớ được.


Đinh Thu Huyền nói: “Là Star Jewelry.


Star Jewelry?
Giang Nghĩa không tự chủ mà bật cười, duyên phận của anh và Star Jewelry thật là sâu, nói ra thì anh còn là một cổ đông của Star Jewelry.

Gia chủ của Star Jewelry ở Milan, nhìn thấy Giang Nghĩa cũng phải gọi một tiếng: Ân nhân.

Anh hờ hững nói: “Mẹ, mẹ yên tâm, ngày mai con đưa mẹ đến Star Jewelry, đòi lại tiền mà bọn họ lừa mẹ!”
Tô Cầm ngẩng đầu lên: “Con nói thật sao?”
“Đương nhiên.

Đúng rồi, mẹ, mẹ mang theo một cái búa.


“Hả? Mang theo thứ đó làm gì?”
“Không làm gì cả, búa kẻ đó!”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 555: 555: Hàng Không Trả Lại


Ngày hôm sau, trên đường lớn.

Giang Nghĩa đưa mẹ vợ Tô Cầm đến cửa lớn cửa hàng chuỗi Star Jewelry, Đinh Thu Huyền sợ bọn họ xảy ra chuyện, cũng đi theo.

Vừa tới cửa thì nhìn thấy một đám ông chú bà bác vây lại, miệng của ai cũng mắng chửi.

Trong tay bọn họ cầm đủ loại trang sức đá quý, nói muốn trả hàng.

Rõ ràng, bọn họ đều giống như Tô Cầm, bị cửa hàng bất lương lừa dân thường.

Nhưng bọn họ cũng chỉ có thể kêu gào.

Bởi vì cửa hàng trang sức sớm đã dự liệu sẽ xảy ra chuyện này, thuê mười mấy bảo vệ chặn ở cửa, những người tiêu dùng đó cũng đừng hòng đi vào, dám gây chuyện thì đuổi ra ngoài.

Cửa hàng lừa đảo, ở trước mặt cửa hàng lớn như Star Jewelry, dân thường căn bản không đủ nhìn.

Giang Nghĩa chen qua đám đông, vừa chuẩn bị đi vào cửa hàng thì bị bảo vệ ở cửa chặn lại.

“Đứng lại, làm cái gì?”
Bảo vệ không biết Giang Nghĩa, nhưng nhận ra Tô Cầm, vừa nhìn thấy Tô Cầm thì biết là đến đến bảo vệ quyền lợi, người như vậy, tuyệt đối không thể cho vào.

Giang Nghĩa lại cố ý nói: “Chúng tôi đã mua hàng giả, đến trả hàng.


“Trả hàng sao?”
Mấy bảo vệ nhìn nhau, bọn họ vui vẻ.

“Nhìn thấy những người đó rồi chứ? Đều là đến trả hàng.

Cậu muốn trả hàng cũng xếp ở đằng sau bọn họ, đi đi đi, đi xếp hàng.


Còn xếp hàng sao?
Hiện trường có mấy chục người, không ai được vào trong, anh xếp hàng xếp đến chết cũng không thể đi vào.

Tô Cầm vừa khẩn trương vừa tức, hôm qua khi bà ta đến đây thì bị đuổi ra như vậy.

Nói đạo lý không được, cố xông vào càng không được, gây sự, phía cảnh sát sẽ đến đưa người đó, được không bằng mất.

Giang Nghĩa căn bản không quan tâm lời nói của bảo vệ, cất bước đi vào trong.

“Ha, cậu điếc rồi sao?”
“Cút ra ngoài cho tôi!”

Đối với loại người xông vào trong như này, bảo vệ không hề tốt tính, đi lên lôi quần áo đẩy ra ngoài, trước đó không biết đã đuổi bao nhiêu người, bọn họ cho rằng Giang Nghĩa cũng là quả hồng mềm.

Kết quả bọn họ sai rồi.

Sức lực của Giang Nghĩa lớn hơn tưởng tượng của bọn họ, mấy người cùng nhau đi tới đẩy, cũng không thể đẩy Giang Nghĩa ra ngoài.

Anh giống như một người khỏe như trâu.

Hai ba bước, Giang Nghĩa đã đi vào trong cửa hàng, cơ thể rung lên, mấy bảo vệ đều bị ngã nằm bò trên đất.

“Chuyện gì vậy?”
Lúc này, một người đàn ông trung niên đeo mắt kính, tướng mạo xấu xí đi vào.

Bảo vệ vội vàng đứng dậy nói: “Giám đốc Tào, người này cố xông vào, chúng tôi không cản được.


Giám đốc Tào bốn mắt nhìn trên dưới Giang Nghĩa, chất vấn: “Có biết đây là đâu không? Đánh hỏng một tấm kính ở đây cả cuộc đời của cậu cũng không đền nổi! Không muốn chết thì cút cho tôi!”
Giang Nghĩa thong dong lấy ra chiếc hộp rồi mở nó ra: “Ông là giám đốc Tào nhỉ? Đây là cặp vòng tay mà cửa hàng các ông đã bán, giá gốc 36 tỷ, tốn 3,6 tỷ để mua, thực tế kiểm tra chỉ có giá chưa đến 300 triệu.



“Các ông có phải quá ác rồi không? Đồ giả coi là đồ thật để bán, có biết xấu hổ không hả.


“Hôm nay tôi đến cũng không phải vì chuyện gì khác, chỉ muốn trả hàng.


Giám đốc Tào đã cười.

“Trả hàng? Trả hàng gì? Khi tôi bán cho cậu rõ ràng là đồ thật, cậu về sau đổi thành đồ giả thì muốn đến trả hàng, cậu nghĩ hay quá ha!”
“Nói cho cậu biết, Star Jewelry chúng tôi là thương hiệu lớn nổi tiếng toàn cầu, cậu dám vu khống chúng tôi bán đồ giả, ha ha, cẩn thận ăn đơn kiện!”
Hai câu này thật là thâm.

Vừa sống chết không nhận, vừa hăm dọa, đổi thành người dân bình thường căn bản không thể tiếp chiêu.

Giang Nghĩa mỉm cười, nói: “Star Jewelry, thương hiệu lớn nổi tiếng toàn cầu, điều quan tâm nhất là hai chữ ‘uy tín’; nếu bị tổng bộ ở Milan hoặc người của phân bộ khu Giang Nam biết ông lợi dụng danh tiếng của Star Jewelry, làm những chuyện trộm gà trộm chó như này, ông cho rằng bọn họ sẽ nghĩ như nào?”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 556: 556: Có Giỏi Thì Cậu Đi Kiện


“Hửm?”
Có thể nói ra lời lẽ như này, vậy chắc chắn là có hiểu biết về Star Jewelry.

Nhưng vậy thì sao chứ?
Giám đốc Tào dám làm như vậy, phía trên là có người, không sợ bị kiện.

Ông ta khinh thường nói: “Nếu cậu đã nói như vậy, vậy cậu đi kiện đi, có cần tôi nói cho cậu số điện thoại khiếu nại của phân bộ không? Cậu bây giờ có thể gọi điện.


Giang Nghĩa còn chưa lên tiếng, đằng sau có người nói: “Có giỏi thì ông nói!”
Giám đốc Tào hừ lạnh một tiếng: “Người đâu, cho bọn họ số điện thoại.


Thư ký lập tức đi tới nói số điện thoại cho người gây sự tại đây, bọn họ sau khi lấy được số điện thoại khiếu nại thì lập tức gọi điện cho phân bộ ở khu Giang Nam.

Từng cuộc gọi khiếu nại.

Vấn đề là giám đốc Tào một tay châm điếu thuốc, căn bản không hề sợ hãi trước cuộc gọi khiếu nại của bọn họ.

Giang Nghĩa trải qua sa trường đương nhiên có thể nhìn ra trong này có vấn đề.

Anh lặng lẽ rút điện thoại gọi một cuộc điện thoại, chỉ có điều khác với số những người khác gọi, anh không phải gọi cho phân bộ của khu Giang Nam, mà là trực tiếp gọi điện quốc tế đường dài, gọi đến tổng bộ ở Milan.

“Alo, anh Giang, xin hỏi anh có căn dặn gì?”
“Giúp tôi liên lạc! ”
Không lâu sau, cuộc gọi của tất cả mọi người đều đã gọi xong.

Những người khác hằn học trừng mắt với giám đốc Tào: “Người của phân bộ lập tức tới ngay, ông đợi mà đóng cửa đi!”
Giám đốc Tào búng tàn thuốc, khinh thường quan tâm.

Hơn 20 phút sau, xe của phân bộ đến.

Tít tít, tít tít.

Đám đông tản ra, một người đàn ông cơ thể béo ú từ trên xe bước xuống, nhìn bộ dạng mập mạp đó, bình thường ăn đút lót không ít.

Ông ta trực tiếp đi vào cửa hàng.

Giám đốc Tào lập tức dập tắt điếu thuốc, vui vẻ đi tới nói: “Cậu, đám người này cứ nói Star Jewelry chúng ta bán đồ giả, cậu phải giúp cháu xử lý.


Một tiếng ‘cậu’, lập tức khiến trái tim của mọi người có mặt tại đây lạnh đi một nửa.

Người đàn ông béo xoay người nhìn mọi người, giọng điệu lạnh nhạt nói: “Tôi là tổng giám bộ phận của phân bộ khu Giang Nam của Star Jewelry --- Lưu Đức Vượng, có vấn đề gì các người đều có thể nói với tôi.


“Mọi người yên tâm, con người của tôi công bằng công chính.


“Là vấn đề của chúng tôi, tôi tuyệt đối nhận, quyết không nhân nhượng; nhưng nếu không phải vấn đề của chúng tôi, các người muốn vu khống, hãm hại Star Jewelry, tôi cũng tuyệt đối sẽ không tha cho các người.


Những lời này nói thì đường hoàng, nhưng trên thực tế có vài phần hiệu quả, không thể biết được.

Có vài bà bác nhìn nhau, sau đó cầm trang sức chất lượng kém đi tới.

“Những trang sức đá quý này đều mua ở cửa hàng các người, tất cả là đồ giả! Hoàn tiền!”
Lưu Đức Vượng liếc nhìn: “Có biên nhận và bill không?”
“Có!”
Bà bác lấy hết đồ bày ra bàn, Lưu Đức Vượng cầm lên kiểm tra.

Sau khi xem vài lần, ông ta vui rồi.

Lưu Đức Vượng giơ biên nhận, bill lên trước mọi người rồi nói: “Biên nhận và bill này đều là giả, tất cả đều là ngụy tạo! Ha ha, thật là to gan mà, dùng bill và biên nhận ngụy tạo để trả hàng, coi Star Jewelry chúng tôi dễ bắt nạt sao?”
Bà bác hoàn toàn ngây ngốc rồi.

Bill và biên nhận sao lại là giả? Không thể nào.

Trong đám đông, Giang Nghĩa nheo mắt lại, vở kịch này thật là càng lúc càng thú vị rồi.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 557: 557: Tiểu Nhân Đắc Chí


Giám đốc Tào và Lưu Đức Vượng liếc nhìn nhau, trong âm thầm nở nụ cười gian xảo.

Lúc này, Đinh Thu Huyền đi tới nói: “Có thể để tôi xem bill và biên nhận không?”
“Được.


Lưu Đức Vượng đưa đồ cho Đinh Thu Huyền.

Bản thân Đinh Thu Huyền là lãnh đạo cấp cao của chế tạo Đinh Dung, ở phương diện này có năng lực nghiệp vụ rất thành thạo, có phải thật không, nhìn một cái thì có thể nhìn ra.

Sau khi phân biệt kỹ, Đinh Thu Huyền thở dài.

“Quả thật là giả.


Lần này, bà bác ông chú càng đứng không yên nữa, chỉ vào mũi của Lưu Đức Vượng mà mắng, thậm chí còn muốn xông lên tát cho Lưu Đức Vượng hai cái.

Kết quả bảo vệ lập tức đi tới ấn tay của bà bác lại, mấy người trực tiếp khiêng bà bác ra ngoài.

“Ha, cũng không nhìn xem đây là nơi nào, dám gây sự sao? Lá gan thật lớn!”

Lưu Đức Vượng quở trách mọi người: “Bây giờ chân tướng đã rõ, các người cầm bill, biên nhận giả thì đến lừa người? Thật sự coi người của Star Jewelry chúng tôi không hiểu nghề, dễ lừa sao?”
“Lùi một vạn bước lại nói, cho dù bill mà các người cầm là thật, những kẻ thấp kém như các người, tôi làm sao có thể tin các người không phải sau khi mua xong đồ thì tráo đồ chứ?”
“Vốn có thái độ công chính vô tư, chuyện này, tôi tuyệt đối ủng hộ giám đốc Tào.


“Các người quậy phá cũng được, kiện cũng được, Star Jewelry chúng tôi sẽ không sợ.

Nói cho các người biết, hôm nay đừng hòng ai lấy lại được tiền.


Nói thật sự là đường hoàng.

Các ông chú bà bác khổ mà không thể nói được, thật sự bị đối phương lừa triệt để rồi.

Bọn họ thế nào cũng không ngờ, bill và biên nhận do chính Star Jewelry đưa vậy mà là đồ giả? Thì ra đối phương ngay từ đầu đã lưu lại chiêu sau.

Những ông chú bà bác này đều có tuổi, tham chút lợi nhỏ, đâu có nghĩ ngợi nhiều như vậy?
Đây là kiểu tham cái lợi nhỏ chịu thiệt lớn một cách điển hình!
Giang Nghĩa thầm bội phục, có thể làm được bước này cũng không đơn giản, hai con cáo già giám đốc Tào và Lưu Đức Vượng lợi dụng danh tiếng của Star Jewelry lừa tiền không nói, còn sử dụng các loại thủ đoạn bỉ ổi.

Nói đạo lý, đi theo quy trình là vô dụng rồi.

Tất cả điều kiện có lợi ngay từ đầu đều bị đối phương chiếm, các ông chú bà bác chỉ có thể tự nhận xui xẻo.

Tô Cầm thở dài: “Nghĩa à, chúng ta về thôi.


Mắt thấy còn quậy nữa cũng vô ích, chuyện này ngoài nhận thua còn có thể làm sao chứ?
Tuy nhiên, Giang Nghĩa lại hờ hững nói: “Mẹ, đừng gấp, chuyện con đã đồng ý với mẹ thì nhất định sẽ làm được; hôm nay con nói họ phải hoàn lại tiền thì nhất định phải hoàn lại tiền.

Không chỉ có mẹ, tiền xương máu của tất cả cô chú ở đây, đều phải lấy lại không thiếu một đồng!”
Mọi người đều dùng ánh mắt không tin nhìn sang Giang Nghĩa, loại chuyện này sao có thể làm được chứ?
Lưu Đức Vượng càng khinh thường mà nói: “Cậu thanh niên, khẩu khí đừng quá ngông cuồng, muối tôi từng ăn nhiều hơn cơm cậu đã ăn, cậu ở trước mặt tôi tính là cái rắm gì chứ.


“Hoàn tiền sao? Dựa vào đâu chứ?”
“Cậu căn bản không chứng minh được thứ này được mua từ Star Jewelry chúng tôi, lẽ nào muốn cưỡng chế trả hàng?”
“Nói cho cậu biết, bảo vệ của tôi không phải ăn chay; nếu cậu gây lớn chuyện, một cuộc điện thoại của tôi, người của cục cảnh sát sẽ đưa cậu đi, nhốt 3-5 năm.


“Đấu với tôi, cậu cũng xứng sao?”
Nói xong, ông ta nhận lấy một điếu thuốc của giám đốc Tào, rất tự đắc mà hút.

Tiểu nhân đắc chí!
Những xung quanh hận đến mức ê răng, nhưng lại không thể làm được gì.

Có điều, Giang Nghĩa không quan tâm, anh bình tĩnh nói: “Tôi nói hoàn tiền thì nhất định phải hoàn tiền, không có chứng cứ thì làm sao? Tôi muốn ông hoàn tiền thì ông phải hoàn tiền!”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 558: 558: Sa Thải


Lưu Đức Vượng nhìn Giang Nghĩa giống như nhìn kẻ ngốc: “Ha ha, dựa vào đâu? Cậu coi cậu là Đại La Kim Tiên sao?”
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy một chiếc BMW màu bạc từ từ chạy tới, đỗ ở bên đường.

Sau đó, một ông lão từ trên xe bước xuống.

Vừa thấy người này, Lưu Đức Vượng và giám đốc Tào đều bị dọa giật mình, hai người vội vàng dập tắt điếu thuốc, đứng cung kính.

Người này chính là phó chủ tịch của phân bộ khu Giang Nam của Star Jewelry --- Vương Kiện Lai!
“Ông Vương, ông sao lại tới đây?” Lưu Đức Vượng khách sáo hỏi.

Trờ‎ ????m‎ ????r????m‎ h????yề????‎ ????rùm‎ ﹍‎ ????r????m????r‎ ????y????????.????????‎ ﹍
Vương Kiện Lai lẳng lặng đi tới, vừa đi vừa nói: “Tôi nghe nói chi nhánh mới mở này lợi dụng danh tiếng của Star Jewelry chúng ta lừa khách, đặc biệt tới xem thử.


Lưu Đức Vượng cười khan hai tiếng: “Ha ha, ông Vương ông yên tâm, tôi đã điều tra rõ rồi.

Không phải là cửa hàng của chúng ta lừa người, mà là những người này muốn lừa chúng ta! Cho rằng chúng ta là cửa hàng mới mở dễ bắt nạt, lấy đồ giả, bill giả đến yêu cầu trả hàng, ha ha, thật sự là ý nghĩ viển vông.


Giám đốc Tào bổ sung: “Đúng, những kẻ khốn kiếp này thật đáng hận.

Ông Vương, nơi này có chúng ta là đủ ứng phó rồi, ông mời về cho, tránh gió lớn, khiến ông bị lạnh.


“Ừm.

” Vương Kiện Lai gật đầu, quay đầu nhìn sang Giang Nghĩa.

Tuy hai người không nói gì, nhưng hiểu ý của nhau.

Lúc đầu khi còn ở Milan, Vương Kiện Lai từng thấy được thần uy, y thuật, bản lĩnh, nhân phẩm, kiến thức của Giang Nghĩa đều là tuyệt đỉnh đương thời, cũng chính vì như vậy mới nhận được sự xem trọng của bà cụ, phá lệ để Giang Nghĩa bước vào ban giám đốc, nắm trong tay 30% cổ phần.

Có thể nói, Star Jewelry hiện nay, ngoài gia chủ ra thì vị trí của Giang Nghĩa là cao nhất.

Chỉ cần Giang Nghĩa để lộ thân phận, chỉ vài phút thì có thể sa thải giám đốc Tào, Lưu Đức Vượng, nhưng Giang Nghĩa không làm như vậy, mà tìm Vương Kiện Lai, điều này chứng tỏ Giang Nghĩa không hy vọng bại lộ thân phận.

Vương Kiện Lai sống gần một đời, cũng sắp thành tinh đương nhiên sẽ không ‘vạch trần’ Giang Nghĩa.

Ông ta chắp tay sau lưng, lạnh nhạt hỏi: “Lưu Đức Vượng, ông vừa nói, đồ mà những người này mang đến đều là giả sao?”
Lưu Đức Vượng toát mồ hôi lạnh.

“Phải, đồ là giả, nhưng! ”
Vương Kiện Lai giơ tay lên, ra hiệu ông ta không cần tiếp tục nói nữa: “Nếu đồ đã là giả, vậy thì cho người ta trả lại.


Cái gì?!
Lưu Đức Vượng và giám đốc Tào đều ngây ngốc, cái gì mà trả hàng chứ?
Giám đốc Tào nói: “Ông Vương, ông vừa rồi không nghe thấy sao? Tuy đồ là giả, nhưng bill và biên nhận của bọn họ cũng là giả, vậy chứng tỏ đồ căn bản không phải mua từ chỗ chúng ta!”
“Vậy chúng ta dựa vào đâu phải cho trả hàng?”
“Ông Vương, không thể làm như vậy.


Vương Kiện Lai mặt mày không vui, quở trách: “To gan! Tôi làm việc, từ bao giờ đến lượt cậu chỉ chỉ trỏ trỏ?”
Một tiếng quát đã dọa giám đốc Tào vội vàng quỳ xuống: “Ông Vương, tôi là vô tâm, ông đừng tức giận.


“Ha, đối với cái thứ không biết lớn bé như cậu, Star Jewelry chúng tôi có thể giữ sao?”Vương Kiện Lai vuốt râu, ở trước mặt của tất cả mọi người, nói ra lời khiến người khác cực kỳ kinh ngạc: “Tôi tuyên bố, bãi bỏ tất cả chức vụ của giám đốc Tào, từ bây giờ cậu và Star Jewelry không còn dây dưa gì nữa, đến phòng tài vụ nhận tiền rồi cút đi!”
Mặt mày của giám đốc Tào xám xịt.

Ông ta xấu hổ ngẩng đầu nhìn Vương Kiện Lai, không phải chứ? Nói sai một câu thì mất việc?
Vương Kiện Lai suy nghĩ thế nào vậy?.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 559: 559: Thỏ Khẩn Trương Cũng Cắn Người


Giám đốc Tào vội vàng kéo tay áo của Lưu Đức Vượng, nhờ ông ta nói giúp vài câu.

Lưu Đức Vượng không hiểu chuyện gì, cũng cho rằng Vương Kiện Lai chỉ là nhất thời tức giận nên mới đưa ra trừng phạt nghiêm trọng như vậy, gương mặt nở nụ cười nói: “Ông Vương, thật ra! ”
Còn chưa đợi ông ta nói xong, Vương Kiện Lai lập tức cắt ngang.

“Lưu Đức Vượng!”
“Ơ, ông Vương, ông nói.


“Ông là tổng giám bộ phận của Star Jewelry khu Giang Nam, lại làm việc theo cảm nhận cá nhân, để mặc cậu ta sỉ nhục cấp trên, thật sự khốn nạn! Ông không có cách quản lý cấp dưới như vậy, cũng không cần làm nữa.

Bây giờ tôi cắt chức vụ tổng giám của ông, cùng với cậu ta đến phòng tài vụ nhận tiền rồi cút đi.



Cái gì???
Lưu Đức Vượng thật sự không biết nên nói gì mới được.

Ông ta và giám đốc Tào giống nhau, giám đốc Tào nói đến cùng cũng chỉ là một giám đốc nhỏ của một chi nhánh, đổi ai làm cũng được, trên thực tế ông ta cũng là mượn chức vụ của cậu Lưu Đức Vượng mới làm được chức giám đốc này.

Cắt thì cắt, không ảnh hưởng gì lắm.

Nhưng Lưu Đức Vượng lại khác.

Ông ta là nhân viên chính thức của Star Jewelry, là người có biên chế, ở công ty cố gắng hơn 20 năm mới ngồi lên được vị trí này.

Trừ phi xuất hiện sai sót nghiêm trọng, nếu không sẽ không dễ bị cắt chức.

Kết quả thì sao?
Chỉ vì một câu cự lại của cháu trai mình thì cắt chức của ông ta?
Điều này không phải quá phi lý hay sao?
Ông Vương rốt cuộc là bị điên hay bị ngốc mới làm ra hành vi không thông minh như này.

Lưu Đức Vượng cũng tức giận rồi, hét lên: “Tên họ Vương kia, ông làm người đừng quá đáng quá, Lưu Đức Vượng tôi là tổng giám bộ phận, muốn cắt chức cũng buộc phải thông qua quyết định của ban giám đốc của tổng bộ mới có thể cắt chức, ông có tư cách gì cắt chức của tôi?”
“Tổng bộ sao?”
Vương Kiện Lai mỉm cười, gọi một cuộc điện thoại, ấn loa ngoài.

Ông ta trực tiếp nói: “Phó chủ tịch Vương Kiện Lai của phân bộ khu Giang Nam, xin cắt chức của tổng giám bộ phận Lưu Đức Vượng.


Lưu Đức Vượng cười ha hả.

“Tên họ Vương kia, ông quậy cái gì? Tôi đâu có tội gì chứ, ông cho rằng tổng bộ sẽ cắt chức của tôi sao?”
“Hơn nữa, ông ngay cả một văn bản chính thức cũng không có, dựa vào vài ba câu thì muốn cắt chức của tôi, ông cho rằng ông là gia chủ của Star Jewelry sao?”
“Tên họ Vương, ông thật là già rồi hồ đồ!”
Vừa dứt lời thì nghe trong điện thoại truyền đến một câu trả lời khẳng định: “Đồng ý thỉnh cầu, lập tức cắt chức tổng giám bộ phận của Lưu Đức Vượng, mãi mãi không tuyển dụng nữa.


Trong nháy mắt, mắt của Lưu Đức Vượng đều xanh lè.

Không thể, chuyện này không thể nào.

Ông ta bất luận thế nào cũng không hiểu, tổng bộ sao có thể đồng ý lời thỉnh cầu hoang đường của Vương Kiện Lai chứ, chuyện này không hợp lẽ thường.

Nhưng vấn đề là tổng bộ đã đồng ý rồi!
Vương Kiện Lai hỏi: “Bây giờ nghe rõ rồi chứ? Đến phòng tài vụ nhận tiền đi, cùng với cháu trai của ông cút khỏi đây.


Lưu Đức Vượng hận đến ê răng.

Ông ta dùng tay chỉ Vương Kiện Lai: “Ông ở sau lưng chơi tôi? Tôi giết ông!”
Lưu Đức Vượng vừa muốn ra tay, Giang Nghĩa vụt người đi tới, đạp một cước vào bụng của Lưu Đức Vượng, đá ông ta ra hơn 3m, trực tiếp đập tan mấy tấm thủy tinh
Giang Nghĩa khẽ lắc đầu: “Chậc chậc, tôi nhớ có người đã nói với tôi, đập vỡ một tấm kính, tôi cả đời cũng không đền nổi, may mà không phải tôi đụng vỡ, quá đắt.


Lưu Đức Vượng đau tới mức rên lên.

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Tôi đã nói rồi, nếu tôi muốn trả hàng thì nhất định phải trả hàng, bây giờ ông tin rồi chứ?”
Á?
Lưu Đức Vượng bỗng ngộ ra, lập tức ngẩng đầu nhìn sang Giang Nghĩa.

Lăn lộn trong giới nhiều năm như vậy, ông ta sớm đã không thể tinh ranh hơn được nữa, chuyện ngày hôm nay đều quá khác thường, điều khác thường nhất trong đó chính là Giang Nghĩa ngay từ đầu giống như đã biết kết cục.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 560: 560: Đập Cửa Hàng


Giống như mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Lưu Đức Vượng hỏi: “Cậu rốt cuộc là ai?”
“Tôi tên Giang Nghĩa, một người tiêu dùng đến bảo vệ quyền lợi bình thường mà thôi.


“Giang Nghĩa?”
Lưu Đức Vượng nghĩ kỹ lại, rồi đột nhiên con mắt trợn trừng lên, cái tên này vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Là tổng giám bộ phận, không lâu trước đó ông ta từng nhận được một thông báo, chủ yếu nói rõ sự biến động chức vụ trong Star Jewelry, bà cụ truyền vị trí gia chủ cho con trai trưởng.

Đằng sau thông báo còn bổ sung vài câu, nói để một người đàn ông tên ‘Giang Nghĩa’ phá lệ bước vào ban giám đốc, nắm giữ 30% cổ phần của công ty.

Giang Nghĩa, Giang Nghĩa, chính là Giang Nghĩa này!
Bởi vì chỉ nghe tên chứ chưa gặp người thật, cho nên Lưu Đức Vượng căn bản không nhận ra Giang Nghĩa, ông ta đương nhiên cũng không ngờ sẽ đụng phải trong trường hợp này, hợp tác với cháu trai lừa khách, vậy mà lừa tới trên người mẹ vợ của Giang Nghĩa.

Đây là cổ đông đứng thứ hai của công ty, đắc tội với anh, chỉ vài phút sẽ bị sa thải.

Cho nên cũng không thấy lạ khi tại sao Vương Kiện Lai không màng tất cả mà đuổi việc ông ta, tại sao tổng bộ lại không chút do dự mà đồng ý lời thỉnh cầu của Vương Kiện Lai.

Đắc tội với cổ đông lớn thứ hai của công ty, bạn còn muốn giữ lại?
Ha ha!
Lưu Đức Vượng khóc không ra nước mắt, hại người cuối cùng thành hại mình, nếu ông ta ngay từ đầu ngoan ngoãn trả hàng hoàn tiền cho người ta thì cũng không đến mức rơi vào kết cục như này, ngay cả công việc cũng mất.

Ông ta cố gắng hơn 20 năm mới ngồi lên được chức vị này, còn chưa kiếm được tiền gì thì trực tiếp mất chức rồi.

Số khổ!!
Sau khi Lưu Đức Vượng hiểu được toàn bộ chân tướng thì khóc rống lên, giám đốc Tào ở một bên không biết làm sao, ông ta không nhận ra Giang Nghĩa cũng chưa từng nghe nói đến Giang Nghĩa, đương nhiên không biết cậu của mình khóc cái gì.

Không quan tâm bọn họ.

Vương Kiện Lai căn dặn thư ký của cửa hàng chi nhánh: “Lập tức thông báo phòng tài vụ, cho các ông chú bà bác trả lại toàn bộ số hàng, hoàn trả không thiếu một đồng nào!"
“Tôi biết rồi.


Thư ký vội vàng rời đi.

Sau đó, ở đây vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, trên mặt mọi người đều nở nụ cười, hôm nay thật là cùng đường bí lối lại có được hy vọng.

Mọi người đều khen ngợi Vương Kiện Lai mới là người chí công vô tư thật sự.

Mà Vương Kiện Lai chỉ lặng lẽ nhìn Giang Nghĩa, ông ta làm tất cả chuyện này đều chỉ là thuận theo ý của Giang Nghĩa mà thôi, chứ không có mục đích gì khác.

Sự việc vẫn chưa kết thúc.

Giang Nghĩa nói với mẹ vợ Tô Cầm: “Mẹ, búa của mẹ mang theo không?”
“Ờm, mang.


Tô Cầm lấy búa ra: “Nghĩa à, con muốn mẹ mang cái này theo để làm gì?”
Giang Nghĩa ho một tiếng, dùng tay chỉ vào cửa hàng nói: “Đập!”
“Hả? Đập?”
“Không sai, loại cửa hàng lừa khách như này thì nên đập!”

“Như này không hay đâu?” Tô Cầm cầm búa, căn bản không dám ra tay.

Đùa cái gì chứ, đây là Star Jewelry, con đập cửa hàng của người ta, về sau cửa hàng người ta kiện con, con đền nổi không?
Tuy nhiên, Vương Kiện Lai là phó chủ tịch của phân bộ không những không phản đối, còn ủng hộ: “Cậu trại này nói không sai, Star Jewelry chúng tôi chú trọng nhất là hai chữ ‘uy tín’; xảy ra loại chuyện như ngày hôm nay là nỗi nhục của chúng tôi, buộc phải phá hủy; loại cửa hàng này không nên tồn tại!”
“Vậy nên, các vị yên tâm đập, tất cả tổn thất đều không cần các vị chịu trách nhiệm!”
Có những lời này của Vương Kiện Lai, mọi người cũng có can đảm.

Tô Cầm đè nén hai ngày, cuối cùng có cơ hội trút cơn giận dữ trong lòng, đập, hung hăng đập!
Choang!
Một búa của Tô Cầm trực tiếp đập vỡ quầy thủy tinh, tâm trạng lập tức thoải mái hơn nhiều.

“Đã, quá đã!”.
 
Back
Top Dưới