Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 861


CHƯƠNG 861

Bạn có thể dùng bọn họ đối phó Giang Nghĩa, Giang Nghĩa đương nhiên cũng có thể dùng bọn họ đối phó bạn.

Hứa Quân Mỹ hoảng hốt biến sắc, né tránh phóng viên, một câu cũng không trả lời thì càng có thể nhìn ra điều khác thường bên trong.

Giang Nghĩa mỉm cười, nhìn sang Uông Cường ở đó nói: “Anh bây giờ cảm thấy như thế nào?”

Uông Cường vừa cười vừa gãi ngứa.

“Tôi rất ngứa, ngứa quá.”

“Hơn nữa, không biết tại sao, tôi luôn muốn cười, mau cứu tôi, hãy cứu tôi.”

Người bị liệt có thể đi lại, người ngây dại có thể nói chuyện bình thường, hai chân bị thương vậy mà có thể đập lớp thạch cao đi lại tự do, không cần Giang Nghĩa giải thích, mọi người đều có thể nhìn ra vấn đề trong đó.

Giang Nghĩa hừ lạnh một tiếng, không quan tâm Uông Cường nữa.

Mấy huyệt đạo anh ấn rất nhanh sẽ khôi phục bình thường, trong mười mấy phút này thì khiến anh ta cảm nhận cảm giác vừa ngứa vừa buồn cười.

Giang Nghĩa chĩa mũi giáo vào một người khác – Hứa Quân Mỹ.

“Cô, rốt cuộc là ai?”

“Tại sao muốn cố ý hãm hại khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng chúng tôi?”

“Nói!!”

Sắc mặt của Hứa Quân Mỹ trắng bệch, cô ta muốn rời đi, nhưng một đám bảo vệ lũ lượt vây lại, đâu có cho cô ta cơ hội rời đi?

Bao gồm những người giúp cô ta diễn trò kia, không ai rời đi được cả.

Phóng viên điên cuồng chụp ảnh, quần chúng hóng chuyện xem náo nhiệt rất phấn khích, cũng lớn tiếng hét vào.

Trong tình thế không biết làm sao, Hứa Quân Mỹ ngồi sụp xuống đất, khóc rống lên.

“Chuyện không liên quan tới tôi, tôi chỉ là nhận tiền của người ta, làm theo yêu cầu của người ta.”

“Các người đừng ép tôi nữa.”

Giang Nghĩa giơ tay lên, kêu bảo vệ ngăn cách những người không liên quan ra, cho Hứa Quân Mỹ một không gian có thể hít thở, đừng ép cô ta quá căng.

Anh thong dong đi tới, giọng điệu bình tĩnh hỏi: “Người cho cô tiền bảo cô làm việc là ai?”

Hứa Quân Mỹ lắc đầu.

“Hửm?”

Một ánh mắt của Giang Nghĩa đã dọa Hứa Quân Mỹ ngồi ở trên đất phải lùi lại về sau.

Cô ta vội giải thích: “Tôi không phải không nói, mà là thật sự không biết.”

Điều này thì kỳ lạ rồi.

“Cầm tiền của người ta, thay người ta làm việc, sẽ không biết đối phương là ai ư?”

Hứa Quân Mỹ gật đầu chắc chắn: “Tôi vào khoảng thời gian trước vay vốn mở cửa hàng, nợ một khoản nợ không biết phải làm sao. Kết quả vào tối ngày hôm kia, khi tôi về nhà có mấy người lạ mặt đeo mặt nạ xuất hiện ở trong nhà của tôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 862


CHƯƠNG 862

“Tôi cho rằng là cướp, lúc đó bị dọa sợ, muốn chạy thì bị bọn họ bắt lại.”

“Sau đó tôi mới biết, bọn họ không phải là cướp, mà là muốn tôi giúp bọn họ làm việc, cho tôi 900 triệu thù lao.”

“Tất cả kế hoạch bọn họ đều sắp xếp sẵn, tôi chỉ cần diễn tốt vai ‘người vợ’ là được.”

“Bọn họ nói, nếu tôi thất bại thì tôi phải chết; tôi không dám không nghe lời của bọn họ, cho nên đã…”

Nói rồi, Hứa Quân Mỹ khóc nức nở.

“Tôi thật sự không phải cố ý, là bọn họ ép tôi làm như vậy.”

“Bây giờ tôi thất bại rồi, tôi sẽ bị giết, tôi phải làm sao đây?!”

Giang Nghĩa cười lạnh vài tiếng.

Đối phương là khá biết chọn đối phượng, Hứa Quân Mỹ nợ nần cần tiền, bọn họ đưa tới, và dùng cái chết tiến hành uy h**p, cho dù Hứa Quân Mỹ không muốn làm cũng không thể.

Tâm cơ như vậy, rất thâm sâu.

Giang Nghĩa lạnh nhạt nói: “Yên tâm đi, cô không chết được.”

“Hả? Thật sao?”

“Đương nhiên, bởi vì tôi bây giờ sẽ dùng tội danh ‘tống tiền’ đưa cô vào cục cảnh sát, bọn họ có giỏi nữa, còn có thể đến cục cảnh sát giết người sao?”

Hứa Quân Mỹ ngốc luôn.

Tống tiền?

Cục cảnh sát?

“Đừng, đừng đưa tôi vào trong đó, cầu xin anh.”

Mặc kệ Hứa Quân Mỹ cầu xin như nào, Giang Nghĩa không quan tâm, trực tiếp xoay người đi.

Cho dù người phụ nữ này chỉ là nghe theo chỉ thị của người khác, chỉ là một quân cờ, nhưng hành vi của cô ta cũng rất đáng hận.

Việc thiện của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, suýt nữa bị loại người này phá hủy.

“Báo cảnh sát.”

Khi Giang Nghĩa đi qua bên cạnh Trình Hải chỉ nói một câu.

Sau đó, Trình Hải lập tức báo cảnh sát, gọi cảnh sát đến bắt tất cả những người này đi.

Đến lúc này, Trình Hải mới coi như thở phào.

Trước có Viên Gia Tường tới tống tiền, sau có Hứa Quân Mỹ cố ý bôi nhọ, hai lần liên tiếp đều lợi dụng việc thiện của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng làm cái cớ, kẻ ngốc cũng nhìn ra nhất định là có người ở đằng sau lên kế hoạch.

Huống chi Hứa Quân Mỹ cũng quả thật thừa nhận, cô ta là nghe người khác sai khiến.

Vậy thì, người đằng sau này là ai?

Trong phòng làm việc.

Giang Nghĩa ngồi ở trên ghế, nhìn tờ giấy A4 trắng tinh trên bàn, nghĩ đi nghĩ lại xem ai có thể là kẻ địch nào.

Người có thể có tâm cơ như vậy, còn có thù hận mãnh liệt như vậy đối với khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, muốn dồn khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng vào chỗ chết, rất nhanh, trong đầu Giang Nghĩa xuất hiện hai cái tên.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 863


CHƯƠNG 863

Tôn Vĩnh Trinh, Tôn Tại Ngôn.

Tôn Vĩnh Trinh, chủ tịch của xí nghiệp Thiên Đỉnh, hận khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng tới tận xương tủy; Tôn Tại Ngôn, chịu sự khống chế của Tôn Vĩnh Trinh, lòng dạ thâm sâu, giỏi tính kế.

“Chính là hai người bọn họ rồi.”

Giang Nghĩa cầm bút viết ra hai cái tên này trên tờ A4.

Anh thở dài, chuyện bây giờ thật sự rất bế tắc, nếu không phải anh ở công ty chỉ huy điều tiết, nếu chỉ có một người phụ trách như Trình Hải ở đây, vậy thì tình hình khó thể tưởng tượng.

Trình Hải e là ngay cả ải của Viên Gia Tường cũng không vượt qua, càng không cần nói tới chuyện vu khống bôi nhọ tiếp theo của Hứa Quân Mỹ.

Cộp cộp cộp.

Trình Hải đi vào phòng, mở miệng nói: “Cậu cả, cậu nghĩ ra là ai muốn đối phó công ty chúng ta rồi sao?”

Giang Nghĩa cầm tờ giấy A4 lên, lộ ra hai cái tên.

Trình Hải nhìn rồi gật đầu: “Thật ra tôi cũng nghĩ như vậy, cũng chỉ có Tôn Vĩnh Trinh sẽ làm ra loại chuyện này. Một khoảng thời gian dài trước đó ông ta biến mất, vốn tưởng hai bên sẽ không có dây dưa gì nữa, ai ngờ… haizz!”

Giang Nghĩa lạnh nhạt nói: “Ông ta không phải biến mất, chỉ là đang yên lặng chờ thời cơ.”

“Thời cơ sao?”

“Không sai, bây giờ chính là thời cơ mà bọn họ nhận định. Việc tốt mà chúng ta làm, theo người bình thường thì gây được tiếng vang, được truyền tiếng tốt, nhưng ở trong mắt bọn họ chính là cơ hội công kích tốt nhất. Một khi bôi nhọ thành công, chúng ta sẽ chịu áp lực dư luận gấp mười, gấp trăm lần, công ty thậm chí sẽ bị đóng cửa.”

Trình Hải nghiến răng: “Thật âm độc!”

Giang Nghĩa nhìn cái tên trên tờ giấy, có hơi an ủi, cũng có hơi thất vọng.

Điều an ủi là anh không nhìn nhầm thực lực của Tôn Tại Ngôn, người đàn ông này thật sự rất thông minh, là một đối thủ rất có sức nặng, cũng đáng để Giang Nghĩa thu về dưới trướng.

Điều thất vọng là Tôn Tại Ngôn lợi dụng vụ hỏa hoạn lần này.

Chỉ là sống chết của người dân, quăng tất cả việc tốt thật sự ra sau đầu, vì để giải quyết đối thủ không màng mọi thứ, dùng bất cứ thủ đoạn nào.

Cách làm như vậy, nhục nhã.

Giang Nghĩa đối với Tôn Tại Ngôn là vừa yêu vừa hận, trong lòng có chút không thoải mái.

Anh ném tờ giấy vào trong sọt rác đứng dậy đi ra ngoài.

Trình Hải hỏi: “Cậu cả, cậu muốn đi đâu?”

“Giải trí Ức Châu.”

“Hả?”

Giang Nghĩa giải thích: “Tôn Vĩnh Trinh không thể chỉ nhằm vào khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, tôi tin ông ta cũng nhất định nghĩ cách đối phó giải trí Ức Châu.”

“Hiện nay phiền phức của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng coi như tạm thời được giải quyết, tiếp theo, giải trí Ức Châu sẽ chịu công kích như nào còn chưa biết.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 864


CHƯƠNG 864

“Tôi phải mau chóng qua đó.”

Trước khi đi, Giang Nghĩa cuối cùng dặn dò: “Chú Trình, mấy ngày này vất vả cho chú trông coi công ty, có bất cứ tin động thái gì lập tức thông báo cho tôi. Đặc biệt là chuyện giống như ngày hôm nay, tuyệt đối đừng dễ dàng đồng ý cái gì với người khác.”

Trình Hải gật đầu: “Tôi rõ rồi, cậu mau đến giải trí Ức Châu đi.”

“Ừ.”

Nhìn bóng lưng rời đi của Giang Nghĩa, Trình Hải nở nụ cười.

Ông ta xoay đầu nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, tự lẩm bẩm: “Ông chủ, ông mất tích nhiều năm như vậy, cũng không biết sống hay chết. Nhưng bất luận là sống hay chết, có một chuyện ông đáng để tự hào, đó chính là cậu cả đã trưởng thành trở thành người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất rồi.”

“Ông chủ, nếu ông có thể nhìn thấy cậu cả như này, nhất định sẽ vui mừng tới khua tay múa chân nhỉ?”

“Khụ khụ, khụ khụ…”

Lúc nói chuyện, Trình Hải bỗng nhiên ho.

Ông ta vội vàng lấy khăn tay bịt miệng, đặt mông ngồi trên sô pha, ho không ngừng.

Sau khi ho mấy phút, ông ta dịu lại.

Lại nhìn chiếc khăn tay, đều là máu.

“Haizz, xem ra mình thật sự già rồi, không còn tác dụng nữa.”

“Chỉ hy vọng trước khi mình đi về Tây Thiên, có thể nhìn thấy ngày xí nghiệp Thiên Đỉnh diệt vong, có thể nhìn thấy tên khốn Tôn Vĩnh Trinh kia bị xử lý.”

“Như vậy, xuống dưới cửu tuyền, mình cũng có thể nhìn thẳng cậu hai rồi.”

“Khụ khụ, khụ khụ…”

Trung tâm khu Giang Nam, tòa nhà của xí nghiệp Thiên Đỉnh, phòng làm việc của chủ tịch.

Tôn Vĩnh Trinh đang cùng với Tôn Tại Ngôn thương lượng kế hoạch đối phương giải trí Ức Châu, kế hoạch tổng thể đã thương lượng xong, chỉ đợi khắc phục chi tiết cuối cùng.

Trên mặt Tôn Vĩnh Trinh nở nụ cười gian xảo.

“Em trai, được nha, mấy chiêu này của cậu thật sự đủ thâm!”

“Lần này giải trí Ức Châu coi như hoàn toàn chấm dứt rồi.”

“Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng đổ trước, giải trí Ức Châu lụi theo sau, tôi xem Giang Nghĩa sau này còn tung tăng kiểu gì, ha ha ha ha ~”

Đang vui vẻ, cửa phòng làm việc được đẩy ra.

Thư ký vội vàng đi vào, thần sắc không đúng mà nói: “Chủ tịch, xảy ra chuyện rồi.”

“Hửm?” Tâm trạng của Tôn Vĩnh Trinh không vui, hôm nay đều là chuyện tốt, đang thoải mái, nghe thấy bốn chữ ‘xảy ra chuyện rồi’ khó tránh sẽ cảm thấy không vui.

Ông ta hỏi: “Ngày vui đừng nói lời mất hứng.”

Thư ký đổ mồ hôi lạnh: “Là thật sự xảy ra chuyện rồi.”

“Ha, mẹ kiếp cậu có phải…”

Tôn Tại Ngôn ở bên cạnh lập tức đẩy Tôn Vĩnh Trinh sang một bên, nghiêm túc nhìn thư ký: “Xảy ra chuyện gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 865


CHƯƠNG 865

Thư ký vội vàng kể lại một lượt chuyện xảy ra vừa nãy ở khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.

Từ việc Viên Gia Tường bị đưa đi rồi nói tới chuyện Hứa Quân Mỹ bị cảnh sát khống chế, cả quá trình đều có người bám theo kiểm tra, không sai được.

Sau khi nghe xong, gương mặt của hai anh em nhà họ Tôn có hơi cứng đờ.

“Được rồi, tôi biết rồi, cậu ra ngoài đi.”

“Được.”

Thư ký vội vàng rời khỏi phòng làm việc, đóng cửa lại, kết quả cửa vừa đóng lại thì nghe thấy bên trong phòng truyền ra âm thanh chiếc ngã bị đập mạnh, không cần nghĩ cũng có thể biết, là Tôn Vĩnh Trinh đang nổi điên.

Đúng thế.

Tôn Vĩnh Trinh đập liên tiếp 3-4 cái ghế xuống đất, xong rồi còn đập ly, sọt rác gì đó… lửa giận ngùn ngụt bốc lên.

Tôn Tại Ngôn đương nhiên cũng tức giận.

Có điều anh ta khá lý trí, cho dù có tức giận, vẫn có thể phân tích vấn đề một cách khách quan, mở máy tính lên, kiểm tra thông tin theo dõi mới nhất.

“Xem xem xem, còn xem cái shit gì!”

Tôn Vĩnh Trinh tức giận nói: “Cậu mở miệng là nói kế hoạch không một sai sót, còn cái gì mà ‘đội 1’ ‘đội 2’, làm giống như thật. Kết quả thì sao? Bị Giang Nghĩa dễ dàng giải quyết rồi!”

“Em trai à, cậu thật sự là một cậu em!!”

“Những năm nay cậu trốn ở trong biệt thự, IQ thoái hóa rồi nhỉ?”

Tôn Tại Ngôn cũng là con người, cũng biết tức giận.

Cộng thêm anh ta vốn bất hòa với Tôn Vĩnh Trinh, lập tức nổi nóng, đập bàn tức giận nói: “Kêu cái gì mà kêu? Chê kế hoạch của tôi không được, anh tự làm đi!”

Hai anh em trừng mắt với nhau, trong phòng rơi vào một khoảng lặng.

Tuy Tôn Vĩnh Trinh tức giận, nhưng không ngốc.

Ông ta cũng nhìn ra, kế hoạch của Tôn Tại Ngôn quả thật rất siêu, vô cùng âm hiểm, nếu ông ta là người bị hại, tuyệt đối không thoát được công kích của Tôn Tại Ngôn.

Vấn đề là Giang Nghĩa làm sao có thể thoát được?

Sau khi xem xong báo cáo, Tôn Tại Ngôn nhíu mày, không hiểu mà nói: “Viên Gia Tường là bị chú ba Viên Đông của cậu ta đưa đi, điều này không có vấn đề gì, mấu chốt của vấn đề nằm ở việc — Viên Đông tại sao lại đến khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng?”

Theo lý mà nói, loại người có thân phận như Viên Đông, không thể tới đó.

Hơn nữa, Viên Đông dù sao cũng là chú ba của Viên Gia Tường, cực kỳ chiều cháu trai này của mình, không có lý do đại nghĩa diệt thân như vậy.

Lời giải thích duy nhất chính là — Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng có người của phía chính phủ che chở.

Nhưng Tôn Tại Ngôn đã điều tra, khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng không có bất kỳ bối cảnh chính phủ, chỉ là công ty năm đó Giang Châu để lại, được Giang Nghĩa vực dậy mà thôi.

Điều này rất kỳ lạ.

Gạt chuyện này không nói, lại xem chuyện của Hứa Quân Mỹ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 866


CHƯƠNG 866

Ở trong chuyện này, không thể không khâm phục lá gan và trí tuệ của Giang Nghĩa, không chỉ nhìn thoáng cái thì nhìn ra Uông Cường giả bộ bị bại liệt, còn quả nhiên ép Uông Cường hiện nguyên hình.

Người bình thường đâu có khí phách này?

Với lại, cho dù bạn nhìn ra, bạn có thể ép Uông Cường đến mức lộ nguyên hình hay sao?

Điểm này, Tôn Tại Ngôn có bản lĩnh ở phương diện y thuật cũng không làm được.

Giang Nghĩa lại làm được.

Chứng tỏ Giang Nghĩa ở phương diện y thuật có nghiên cứu rất sâu, đạt tới trình độ ngay cả Tôn Tại Ngôn cũng chỉ có thể ngước nhìn.

“Giỏi lắm Giang Nghĩa, không chỉ thân thủ giỏi, gan dạ hơn người, trí tuệ siêu đẳng, ngay cả y thuật cũng đạt tới mức thông thạo.”

“Thật sự quá giỏi rồi.”

Tôn Tại Ngôn sơ suất là có sơ suất, không ngờ y thuật của Giang Nghĩa lại cao siêu như vậy.

Thất bại.

Lần thứ hai rồi.

Tôn Tại Ngôn vốn cho rằng kế hoạch chu toàn, có thể thắng được Giang Nghĩa, ai ngờ núi này cao còn có núi cao hơn, lần thứ hai bị Giang Nghĩa đánh bại.

Tôn Tại Ngôn chưa từng thua người khác, thua liên tiếp hai lần ở trong tay Giang Nghĩa, khó tránh sẽ cảm thán: cớ sao sinh Du còn sinh Lượng?

Có một loại cảm giác vô dụng, bất lực.

Tôn Vĩnh Trinh nói: “Mẹ kiếp, khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng không những không đổ, bây giờ còn nhận được sự ủng hộ lớn hơn.”

“Sau khi tin tức được đưa lên, tất cả mọi người đều càng ủng hộ khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng hơn, nói cái gì mà kiên quyết sẽ không tin lời nói xấu bôi nhọ khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng của người khác.”

“Chúng ta về sau cho dù muốn tiếp tục bôi nhọ, cũng không thể làm được.”

Điều này là đương nhiên.

Sau khi bạn bôi nhọ một người thất bại thì sẽ gây ra hiệu quả hoàn toàn tương phản, người đó sẽ trở nên càng lớn mạnh, càng đi sâu vào lòng người.

Lần hành động này, không những không giải quyết được khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, ngược lại giúp nó đánh được tiếng vang.

Thật là nực cười, đáng buồn, đáng thương.

Thua một cách thê thảm!

“Chúng ta bây giờ phải làm sao?” Tôn Vĩnh Trinh chất vấn.

Tôn Tại Ngôn nhìn bản kế hoạch trên bàn, trong lòng cũng thấp thỏm bất an.

Kế hoạch chu toàn hai lần trước đều thất bại rồi, kế hoạch lần này nhằm vào giải trí Ức Châu, còn có thể thành công không?

Anh ta lần đầu tiên nảy sinh nghi ngờ đối với kế hoạch của mình.

“Anh nói xem, kế hoạch lần này của tôi có thể được không?”

Tôn Tại Ngôn vậy mà hỏi Tôn Vĩnh Trinh! Anh ta kiêu ngạo, trước kia chắc chắn sẽ không làm như vậy, điều này cũng đủ chứng tỏ lòng tin của anh ta bị đánh sập.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 867


CHƯƠNG 867

Tôn Vĩnh Trinh đâu hiểu nhiều như vậy.

Ông ta cắn răng nói: “Kế hoạch này hai chúng ta tốn mất mấy ngày, tất cả mọi mặt đều làm tới tận cùng rồi, tuyệt đối sẽ không xảy ra sự cố. Thực hiện đi, không đánh sập được khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, ít nhất phải xử được giải trí Ức Châu.”

“Vậy tôi cũng có thể chấp nhận rồi!”

Nói thì dễ những thật ra đâu dễ dàng làm được như vậy?

Tôn Tại Ngôn thở dài một hơi, trước mắt ngoài tin tưởng mình, còn có thể làm gì chứ?

Hơn nữa anh ta cũng đứng ở góc độ của Giang Nghĩa nhìn nhận kế hoạch lần này, nếu đổi anh ta thành Giang Nghĩa, anh ta căn bản không thể ứng phó được kế hoạch lần này.

Nếu ngay cả kế hoạch lần này cũng thất bại, vậy Tôn Tại Ngôn không còn gì để nói, sẽ mãi mãi rút lui, không xuất sơn nữa.

Anh ta kiên định tự tin nói: “Tôi vẫn không tin, Giang Nghĩa còn có thể là Đại La Kim Tiên chắc? Tôi muốn đấu một lần cuối cùng với cậu ta.”

Tôn Tại Ngôn nhìn sang Tôn Vĩnh Trinh: “Anh bây giờ lập tức đi gọi hết người phụ trách tất cả các rạp phim của khu Giang Nam tới đây, thực hiện kế hoạch! Đúng rồi, âm thầm tập hợp, đừng lộ ra sơ hở!”

“Tôi biết rồi!!!”

Nói xong, Tôn Vĩnh Trinh lập tức xuất phát.

Đây là lần quyết chiến cuối cùng của anh ta và Giang Nghĩa, không thành công thì thành nhân, cược toàn bộ gia sản của ông ta vào cuộc chiến cuối cùng!

Tòa nhà làm việc của xí nghiệp Thiên Đỉnh, những chiếc xe sang kiểu dáng bình thường nối nhau đỗ ở bãi đỗ xe.

Nhìn trông không có gì khác thường.

Phòng họp.

Ai ai cũng mặc đồ bình thường ngồi với nhau.

Nhìn trông bình thường, thực chất không phải.

Nếu ai có nghiệp vụ nhìn thấy người ở đây, nhất định sẽ ngạc nhiên nói không thành lời, bởi vì những người này đều là người phụ trách của các rạp phim của khu Giang Nam.

Bình thường đám người này chỉ có các bữa tiệc lớn mới tụ tập lại với nhau, hiện nay lại khiêm tốn ngồi cùng với nhau, còn là ngồi ở trong phòng họp của xí nghiệp Thiên Đỉnh.

Bọn họ muốn làm cái gì?

Đợi sau khi tất cả mọi người đến đủ, cửa của phòng họp được khóa trái, không ai tiến vào được.

Chủ tịch của xí nghiệp Thiên Đỉnh — Tôn Vĩnh Trinh ngồi ở vị trí đầu bàn họp, ông ta hít sâu một hơi, nghiêm túc nghiêm nghị nói: “Các vị có mặt tại đây đều là nhân tài kiệt xuất một phương của ngành điện ảnh của khu Giang Nam, hôm nay mọi người tụ tập lại, mục đích tôi đã nói rõ trong email, mục tiêu của chúng ta giống nhau, bốn chữ – giải trí Ức Châu!”

Nghe thấy bốn chữ này, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi.

Nhìn ra được, bọn họ vừa hận vừa sợ giải trí Ức Châu, sớm đã muốn loại bỏ, nhưng lại không dám dễ dàng động chạm vào nhân vật tầm cỡ này.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 868


CHƯƠNG 868

Hiện nay có xí nghiệp Thiên Đỉnh cầm đầu, tất cả mọi người hợp lại cùng nhau đối phó giải trí Ức Châu, vậy thì có thể làm.

Tôn Vĩnh Trinh nhìn một vòng, tiếp tục nói: “Từ khi giải trí Ức Châu phát triển, chắc mọi người sống đều không dễ chịu nhỉ?”

Giới điện ảnh trước kia rất loạn.

Càng loạn, bọn họ càng kiếm.

Từ sau khi giải trí Ức Châu tiến vào, thanh lọc vùng nước đục này, tiền bọn họ kiếm được càng ngày càng ít, tiền ẩn cũng không nhìn thấy nữa.

Điều mấu chốt nhất là phần chia trác mà giải trí Ức Châu muốn cao hơn nhiều so với các công ty khác, đồng nghĩa với việc xẻo thịt trên người bọn họ.

Những người này sớm đã có bất mãn, nhưng vì phim của Giải Trí Ức Châu quả thật bán ra tiền, cho nên bọn họ luôn nhẫn nhịn.

Hôm nay, coi như có người dám dẫn đầu nói ra vấn đề.

Tôn Vĩnh Trinh nhìn mọi người đều mang vẻ nghiến răng nghiến lợi, mỉm cười: “Xem ra mọi người đều có vướng mắc với giải trí Ức Châu, vậy tôi không nói nhảm nữa, lần này gọi mọi người đến, chính là để đối phó giải trí Ức Châu.”

“Tôi đồng ý với mọi người, chỉ cần lật đổ giải trí Ức Châu, chúng ta vẫn quy tắc cũ mà làm việc, thậm chí tôi sẽ nhường thêm 10% lợi nhuận cho mọi người.”

“Ai bằng lòng theo tôi, ở lại; ai không bằng lòng thì ra ngoài.”

Tôn Vĩnh Trinh nhìn mọi người.

Trong lòng mỗi người ở đây đều đang nghiền ngẫm, một mình bọn họ đều không dám đối đầu với giải trí Ức Châu, nhưng nhiều người như vậy hợp lại, vậy thì khác rồi.”

Vì để kiếm được nhiều tiền hơn, làm!

“Tôn tổng, tôi ủng hộ ông.”

“Xử lý giải trí Ức Châu, trở lại thời đại mọi người kiếm tiền như lúc đầu.”

“Cứ quyết vậy đi, giải quyết nó!”

Đối với phản ứng của mọi người, Tôn Vĩnh Trinh rất vui.

Điều này gần như giống với dự liệu của ông ta.

Đè tay xuống, Tôn Vĩnh Trinh ra hiệu mọi người yên lặng, sau đó bình tĩnh nói: “Giải trí Ức Châu cơ nghiệp lớn, gần đây còn đang làm từ thiện, danh tiếng rất tốt. Hoặc không động vào nó, muốn động thì phải xử lý triệt để nó.”

“Không thể cho nó một chút cơ hội trở mình!”

“Vì vậy, tôi chuẩn bị một bản kế hoạch chi tiết, chỉ cần mọi người bỏ ra chút sức, tôi dám bảo đảm, giải trí Ức Châu — chết chắc!!!”
Tít tít, chiếc xe sang màu trắng dừng ở căn cứ của giải trí Ức Châu.

Giang Nghĩa từ trên xe bước xuống, đi vào tòa nhà, đi tới phòng làm việc của Trình Đan Đình.

Nhìn thấy Giang Nghĩa đi tới, Trình Đan Đình có hơi bất ngờ.

“Giang Nghĩa anh sao lại tới đây? Tôi vừa xem được tin tức, nói bên phía khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng xuất hiện một vài chuyện, vừa chuẩn bị gọi điện qua hỏi.”

Giang Nghĩa trả lời: “Chuyện bên đó đã xử lý ổn rồi, tôi lo bên này cũng sẽ bị người ta nhắm vào, cho nên đặt biệt chạy tới xem thử. Đan Đình, dạo này có chuyện ngoài ý muốn gì xảy ra không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 869


CHƯƠNG 869

Trình Đan Đình lắc đầu.

“Không có.”

“Không sao?” Giang Nghĩa cúi đầu xuống, là thật sự không có, hay kẻ địch đang bày trò?

Không dễ nói.

Hai người đang nói chuyện, thư ký đi vào nói: “Giang tổng, Trình tổng, tổng giám nghệ thuật của bộ phận điện ảnh và truyền hình – Triệu Đỉnh nói có chuyện quan trọng muốn gặp hai người.”

Triệu Đỉnh?

Giang Nghĩa nheo mắt lại.

Anh nhớ rõ, Triệu Đỉnh đó là nội gián trước đó giải trí Bách Khoa cài vào giải trí Ức Châu, từng trộm bài hát của giải trí Ức Châu, hại giải trí Ức Châu tổn thất nghiêm trọng.

Về sau Giang Nghĩa không tính toán chuyện cũ, không những không có trừng phạt anh ta, còn giữ anh ta lại, cho anh ta một khoản tiền lớn để chữa bệnh cho ba của anh ta.

Giang Nghĩa giữ lại anh ta là để về sau không chừng có chỗ dùng tới.

Lẽ nào là hôm nay ư?

“Cho anh ta vào.”

“Vâng.”

Thư ký đi ra, không đến nửa phút, Triệu Đỉnh đi vào.

Triệu Đỉnh bây giờ đã có tinh thần hơn rồi.

Giang Nghĩa không vội hỏi chuyện gì, mà quan tâm đến ba của anh ta: “Triệu Đỉnh, bệnh của ba anh sao rồi?”

Triệu Đỉnh cảm thấy rất an ủi, lâu như vậy rồi, tổng giám đốc vậy mà vẫn nhớ chút chuyện nhỏ của anh ta.

“Cảm ơn sự quan tâm của Giang tổng, cuộc chữa trị của ba tôi rất thuận lợi, đã xuất viện rồi, tạm thời không có gì đáng ngại.”

“Vậy thì tốt.”

Sau khi nói ‘lời khách sáo’ xong, Giang Nghĩa mới chuyển sang chủ đề chính: “Anh nói có chuyện quan trọng tìm chúng tôi?”

“Phải!”

Biểu cảm của Triệu Đỉnh lập tức trở nên nghiêm nghị.

Anh ta thậm chí còn đóng chặt cửa phòng làm việc lại, nhỏ giọng nói: “Giang Nghĩa, Trình tổng, tôi có được tin tức mới nhất, bên phía xí nghiệp Thiên Đỉnh muốn nhắm vào giải trí Ức Châu.”

Quả nhiên.

Điểm này nằm trong dự liệu của Giang Nghĩa, không có gì bất ngờ.

Có điều, những lời tiếp theo của Triệu Đỉnh thật sự đã dọa Giang Nghĩa giật mình.

Triệu Đỉnh nói: “Theo như bạn thân của tôi ở xí nghiệp Thiên Đỉnh tiết lộ, Tôn Vĩnh Trinh của xí nghiệp Thiên Đỉnh mời tất cả các tổng giám đốc của rạp phim ở khu Giang Nam tới, đóng cửa ở trong một phòng bàn bạc bí mật.”

“Bàn bạc chuyện đối phó giải trí Ức Châu!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 870


CHƯƠNG 870

Một xí nghiệp Thiên Đỉnh đã khó đối phó, cộng thêm tất cả các tổng giám đốc của các rạp phim, đây là muốn làm một trận lớn.

“Biết kế hoạch của bọn họ không?” Giang Nghĩa hỏi.

“Cụ thể không phải quá rõ, nhưng dựa theo thăm dò nhiều bên của tôi, hình như bọn họ là muốn động tay chân vào ‘tiền bán vé’.”

“Tiền bán vé sao?”

“Không sai, chính là phóng vé sẽ công chiếu bộ phim điện ảnh công ích mới nhất của chúng ta – “Thập Vạn Thiên Binh”, cụ thể muốn giở trò gì thì tôi không biết.”

“Thập Vạn Thiên Binh” chính là bộ phim điện ảnh công ích vừa quay xong.

Mời hàng trăm minh tinh, ngôi sao điện ảnh, ngôi sao ca nhạc, lưu lượng trẻ, diễn viên gạo gội, thiên vương thiên hậu, chỉ cần gọi được tên thì đều có.

Bộ phim này đã được công bố từ lâu, tất cả tiền bán vé sẽ dùng cho việc cứu trợ công viên rừng, giúp đỡ xây dựng lại và hỗ trợ những người bị bỏng trong vụ hỏa hoạn.

Số tiền này, giải trí Ức Châu căn bản không muốn động vào.

Nếu đã như vậy, đám người Tôn Vĩnh Trinh muốn làm gì? Động vào những tiền bán vé này, hình như căn bản không có bất kỳ ảnh hưởng gì đối với giải trí Ức Châu?

Có chút khó hiểu.

Trình Đan Đình không hiểu mà nói: “Tại sao muốn động vào tiền bán vé? Lẽ nào, bọn họ muốn bỏ túi riêng, cắt xén tiền của chúng ta?”

Đây là một tình huống duy nhất có thể nghĩ tới.

Vấn đề này bạn có cắt xén nữa thì có thể cắt xén bao nhiêu? Phần lớn vẫn ở phía giải trí Ức Châu.

Hơn nữa giải trí Ức Châu đâu trông mong lấy số tiền bán vé này để hồi vốn, mà là dùng để làm công ích, bị cắt xén cũng sẽ không gây ra ảnh hưởng quá lớn đối với bản thân công ty.

Nhiều nhất người có thể giúp được sẽ ít đi một chút.

Mọi người càng nghĩ càng cảm thấy nghi hoặc.

Giang Nghĩa đi tới bên cửa sổ, nhìn bầu trời, anh biết người chủ mưu đằng sau là Tôn Tại Ngôn, đó là một người rất thông minh, tuyệt đối không thể tiêu tốn tinh lực lớn như vậy chỉ vì cắt xén một chút tiền.

Không đáng.

Cũng sẽ không gây ra tổn hại gì đối với giải trí Ức Châu.

“Tôn Tại Ngôn, anh rốt cuộc muốn làm cái gì?”

Giang Nghĩa thử thay đổi thân phận, thông qua thân phận của Tôn Tại Ngôn suy nghĩ chuyện này.

Động tay động chân ở tiền bán vé?

Làm sao động tay?

Hai mắt chợt mở ra, Giang Nghĩa đột nhiên nghĩ tới một khả năng trong đó, lẽ nào…

Nếu là như vậy, tình hình sẽ trở nên rất tồi tệ.

Trình Đan Đình vội hỏi: “Giang Nghĩa, anh cảm thấy chúng ta bây giờ phải làm như nào?”

Giang Nghĩa bình tĩnh trả lời: “Tiến hành theo kế hoạch, nên làm như nào vẫn làm như thế, ngày mai đúng giờ công chiếu bộ phim, sau đó theo dõi sát sao tiền bán vé, những chuyện khác giao cho tôi là được.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 871


CHƯƠNG 871

“Được, tôi sẽ chú ý.”

Trình Đan Đình và Triệu Đỉnh rời khỏi phòng làm việc, đi sắp xếp việc có liên quan.

Giang Nghĩa hít sâu một hơi, nếu sự việc thật sự giống như những gì anh tưởng tượng, thật sự có hơi bó tay.

Phải nghĩ cách khắc chế trước.

Anh nhẹ nhàng rút điện thoại ra, gọi điện cho Lâm Chí Cường.

“Alo, lão đại, có chuyện gì sao?”

“Giúp tôi kết nối với cục thuế, tôi có chuyện muốn sắp xếp.”

“Được!”

Mọi chuẩn bị đã xong, ngày hôm sau bộ phim điện ảnh được công chiếu đúng giờ, người mua vé trước đã vào rạp phim để xem từ sớm.

Câu chuyện của “Thập Vạn Thiên Binh” rất đơn giản, kể rằng nhân gian bị thiêu rụi bởi nghiệp hỏa không tên, Ngọc Đế phái thần tiên đi dập lửa; ở trong quá trình dập lửa, lại xảy ra hàng loạt câu chuyện như đoạt bảo, tình yêu, đấu đá, trảm yêu…

Hàng trăm siêu sao tham gia diễn xuất miễn phí.

Đây là một bữa tiệc của giới giải trí, là bộ phim điện ảnh siêu cấp trăm năm có một.

Do thời gian quay ngắn, đẩy nhanh tiến độ quá mức, cho nên không ít lỗi.

May mà đây là một bộ phim mang tính cách công ích, yêu cầu của khán giả không cao, hơn nữa nó là một phim hài, mọi người vào rạp coi là vì vui.

Trên thực tế, ở phương diện hài kịch, đã làm khá thành công.

Mọi người xem rất vui vẻ, cộng thêm nhìn thấy nhiều ngôi sao, cũng đáng tiền vé.

Cộng thêm khán giả có cảm giác tham gia rất lớn, cho rằng mình xem phim, đồng nghĩ với việc giúp đỡ được cho xây dựng lại công viên rừng, giúp những người tội nghiệp chịu khó khăn trong vụ hỏa hoạn, cho nên tính tích cực mua vé rất cao.

Nhất thời, mức độ quan tâm của bộ phim này rất cao, mỗi rạp đều ở mức 90 đổ lên, một vài rạp nhỏ thậm chí có thể được 100% độ quan tâm.

Phim chiếu hai ngày thì thu được 3000 tỷ tiền bán vé, thật sự dọa người.

Hơn nữa nhiệt độ này vẫn đang tiếp diễn, không có bất kỳ dấu hiệu hạ nhiệt, mỗi ngày đều có một lượng lớn khán giả vào rạp phim, xem bộ phim hài kịch này.

Một tuần ngắn ngủi, tiền bán vé đột phá 9000 tỷ.

Một con số cực kỳ khoa trương.

Sau đó, giải trí Ức Châu không giữ lại một đồng, quyên góp toàn bộ, dùng số tiền này vào việc xây dựng lại công viên rừng, giúp đỡ người bị thương tội nghiệp.

Những người bị chết cháy kia, cũng có thể có được một khoản tiền an ủi lớn.

Hành vi này được đánh giá rất tốt.

Trang nhất các mặt báo mỗi ngày đều là tin tức liên quan tới bộ phim này, “Thập Vạn Thiên Binh”, giải trí Ức Châu bá chiếm hai vị trí đầu của bảng hotsearch, không ai tranh được.

Cánh truyền thông không ngừng ca ngợi giải trí Ức Châu, gọi bọn họ là đế quốc giải trí vĩ đại nhất.

Tuy cường điệu quá, nhưng cũng thể hiện sự ủng hộ và yêu thích của người dân đối với giải trí Ức Châu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 872


CHƯƠNG 872

Danh tiếng của giải trí Ức Châu vô cùng vang dội, đạt tới đỉnh phong.

Khu Giang Nam trước giờ chưa từng xuất hiện chuyện như này, tiếp tục như vậy, chỉ sợ giải trí Ức Châu có thể bá chiếm 90% tài nguyên trở lên, về sau phần lớn số tiền đều bị bọn họ kiếm.

Càng như vậy, Trình Đan Đình càng lo lắng.

Bởi vì cô ta biết xí nghiệp Thiên Đỉnh ở đằng sau giở trò, muốn g**t ch*t giải trí Ức Châu.

Vấn đề là, hơn một tuần rồi, đối phương dường như không có một chút động tĩnh gì cả.

Trình Đan Đình cả ngày để ý tiền bán vé, lại ngại ngùng phát hiện, các rạp phim căn bản không hề động tay đối với tiền bán vé, tất cả phân chia doanh thu tiền bán vé đều rất quy củ.

Căn bản không giống như có vấn đề.

Trình Đan Đình suy nghĩ rất nhiều mà không thể hiểu được, lẽ nào xí nghiệp Thiên Đỉnh buông tay rồi? Hoặc, Triệu Đỉnh khai man tình hình?

Hai khả năng đều có.

Trạng thái tốt đẹp như vậy lại duy trì thêm ba ngày, cho tới ngày thứ 10 công chiếu bộ phim, răng nanh của kẻ địch mới chính thức lộ ra.

Rạp chiếu phim Phương Chẩm.

Chủ tịch Phương Khánh Dương mở một cuộc họp báo với danh thế rất lớn, về cơ bản khu Giang Nam có truyền thông lớn nào đều tới đủ.

Liên quan tới buổi họp báo này, trước khi Phương Khánh Dương mở không tiết lộ quá nhiều, ông ta chỉ nói: muốn công bố một chuyến lớn với công chúng và truyền thông.

Chuyện lớn gì?

Không ai đoán được, nhưng ‘chuyện lớn’ trong lời của loại nhân vật lớn này, vậy nhất định không nhỏ được, chắc chắn sẽ là tin tức lớn.

Cho nên, cho dù không ai biết rốt cuộc có chuyện gì, nhưng các cánh truyền thông vẫn tới đủ.

Trên bàn họp dài, Phương Khánh Dương dẫn một đám lãnh đạo cấp cao trong công ty ngồi ngay ngắn chỉnh tề, trên gương mặt mỗi người đều rất rầu rĩ, dường như muốn tuyên bố chuyện gì đó rất tồi tệ.

Sau khi yên lặng một lúc lâu, buổi họp báo chính thức bắt đầu.

Phương Khánh Dương không nói gì cả, đầu tiên là đứng dậy cúi người trước tất cả phóng viên, các lãnh đạo cấp cao khác cũng làm theo cách làm của tổng giám đốc, tất cả đứng dậy cúi người.

Mọi người đều biểu hiện rất chân thành.

Cái gì cũng không nói, cúi người xin lỗi trước? Đây là làm cái trò gì vậy?

Tất cả cánh truyền thông đều đơ rồi.

Đơ thì đơ, đây chắc chắn là tin tức lớn rồi.

Các phóng viên lũ lượt chụp ảnh, quay lại hình ảnh ở hiện trường, chỉ lời xin lỗi trước khi bắt đầu thì đủ thu hút lưu lượng rồi.

Sau khi cúi người xin lỗi ba phút, Phương Khánh Dương dẫn mọi người ngồi xuống.

Sau đó, anh cầm mic để lại miệng, cất giọng trầm ngập đầy nghẹn ngào nói: “Các bạn truyền thông thân mến, Phương Khánh Dương tôi hôm nay gọi mọi người tới, là để tuyên bố một chuyện.”

“Tôi biết, sau khi chuyện này được tuyên bố, tôi sẽ rơi vào vòng xoáy dư luận. Bị chèn ép, bị bài xích, bị nhằm vào, nhưng nếu không nói chuyện này, lương tâm của tôi lại không được yên!”

“Có một số người giả danh lừa bịp, lừa tiền của người khác, tôi thật sự không nhìn nổi nữa, hành vi ác ôn như này, buộc phải phơi bày!”

Ông ta nhìn hội trường.

Ở trong sự nín thở của mọi người, Phương Khánh Dương nói ra một chuyện khiến tất cả mọi người đều chấn động: “Giải trí Ức Châu – công ty từ thiện mà mọi người công nhận, thật ra là một công ty lừa đảo từ đầu tới cuối!”

“Bọn họ bẩn thỉu, hạ lưu, khai man tiền bán vé, khiến người ta kinh tởm!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 873


Chương 873

Những lời này khiến phóng viên ở hiện trường đều ngây người, có ý gì vậy?

Phải biết, tất cả cánh truyền thông tin tức ở đây, tất cả mọi nhà đều từng ‘tâng bốc’ giải trí Ức Châu, đều cảm thấy vui về việc thiện của giải trí Ức Châu.

Đây là chiều hướng phát triển, lòng dân hướng về.

Hơn nữa hành vi của giải trí Ức Châu mọi người đều nhìn thấy ở trong mắt, ít nhất đến nay đã quyên góp 10500 tỷ tiền bán vé, nhiều tiền như vậy, không giữ một đồng.

Hơn nữa tất cả mục quyên góp đều có bản liệt kê, quyên góp như nào, quyên góp ở đâu, sử dụng như nào, rất rõ ràng.

Muốn làm giả cũng không thể.

Cho nên, Phương Khánh Dương dám ‘lội ngược dòng’, đi ngược với mọi người, nói xấu giải trí Ức Châu.

Không biết nên nói ông ta dũng cảm? Hay là nên nói ông ta muốn chết.

Đương nhiên, cánh truyền thông thấy quen nhiều chuyện lớn, không có vì một hai câu nói thì không đỡ nổi, bọn họ bình tĩnh chờ đợi lời nói tiếp theo của Phương Khánh Dương.

Nếu đã dám nói như vậy, còn là nói trước mặt nhiều người như vậy, nói trong họp báo, vậy thì không thể chỉ nói một hai câu, nhất định là có chuẩn bị mà tới.

Sự thật quả nhiên như vậy.

Phương Khánh Dương tiếp tục nói: “Có lẽ tôi nói như vậy, sẽ khiến mọi người cảm thấy phẫn nộ; mọi người sẽ nghĩ, giải trí Ức Châu, một công ty tốt dốc sức làm từ thiện, tôi tại sao muốn hắc nó? Tôi là muốn ké lưu lượng của nó hay sao?”

“Không phải.”

“Tôi hiểu được bản chất của giải trí Ức Châu, là biết bức màn đen tối đằng sau, mới dám nói!”

Ông ta khựng lại, nhìn sang trợ thủ ở bên cạnh.

Ngay lập tức, trợ thủ dùng máy tính mở một tấm ảnh trên màn hình máy chiếu, bên trên là một trang kê khai, chủ yếu là số liệu của ba nhóm.

Trong đó số liệu của nhóm 1 tất cả mọi người đều rõ, đó là phân chia doanh thu phòng vé của “Thập Vạn Thiên Binh”, giải trí Ức Châu công khai mỗi ngày, không ai không biết.

Còn số liệu của hai nhóm kia thì khiến người ta phải suy nghĩ.

Phương Khánh Dương không hề né tránh mà nói: “Số liệu nhóm thứ nhất tôi không giải thích nữa, mọi người đều xem hiểu, tôi chủ yếu giải thích số liệu hai nhóm còn lại.”

“Số liệu nhóm thứ hai, là phân chia doanh thu phòng vé mà rạp phim chúng tôi ngoài mặt cho giải trí Ức Châu; mà số liệu nhóm thứ ba, là phân chia doanh thu phòng vé thật sự!”

Lời này vừa dứt, mọi người đều sửng sốt.

Bởi vì điều này đại biểu cho việc rạp phim phối hợp với giải trí Ức Châu làm sổ sách ma, một phần công bố ngoài, một phần dùng riêng.

Từ số liệu của hai nhóm sau có thể nhìn rõ được, phân chia doanh thu phòng vé mà giải trí Ức Châu có được thực tế, là gấp 1.5 lần so với bề ngoài.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 874


Chương 874

Điều khiến người ta phẫn nộ là tỷ lệ chia lợi nhuận của phía rạp phim thấp hơn tỷ lệ chia lợi nhuận trên thực tế…

Cũng có nghĩa là, trên thực tế “Thập Vạn Thiên Binh” thu được nhiều tiền hơn, hơn nữa tỷ lệ chia lợi nhuận mà giải trí Ức Châu lấy được cũng nhiều hơn!

Kết hợp cả hai lại, trên thực tế số tiền mà giải trí Ức Châu kiếm được, sẽ gấp đôi số tiền bán vé đã công khai!

Một con số kinh người.

Một sự thật đáng sợ.

Các phóng viên đều đang chụp hình, ghi âm, quay video, tâm trạng của bọn họ lúc này rất thấp thỏm bất an, ai cũng biết, tin tức này chỉ cần lên báo, lập tức sẽ lên trang nhất.

Hơn nữa độ hot trong mấy ngày sau sẽ không giảm.

Phương Khánh Dương thật là bất chấp mọi giá, ông ta muốn dùng sức một mình đối kháng với một đế quốc giải trí khổng lồ như giải trí Ức Châu sao? Ông ta e rằng sẽ bị nghiền thành bột phấn.

Phương Khánh Dương tiếp tục nói: “Giải trí Ức Châu dùng cái giá ‘chống thiên tai’, kêu các ngôi sao lớn diễn miễn phí không nói, còn lừa gạt người xem, sói đội lốt người.”

“Bọn họ chỉ lấy chưa đến một nửa số tiền đi làm từ thiện, số tiền còn lại đều chảy vào túi riêng! Thậm chí tôi cho rằng, số tiền phân chia mà bọn họ công khai quyên góp, có phải là ‘tách nước’ không, có phải cũng lấy chiết khấu không, điều này cũng khó nói.”

“Bởi vì với phẩm hạnh của giải trí Ức Châu, chuyện bẩn thỉu gì cũng có thể làm ra!”

“Tôi biết, chuyện hôm nay phơi bày, tôi có thể không tồn tại được trong ngành này nữa, giải trí Ức Châu chắc chắn sẽ chỉnh chết tôi, nhưng vì chính nghĩa, tôi bất chấp!!!”

Một câu cuối cùng, Phương Khánh Dương nói rất hùng hồn đầy khí thế.

Giống như, điều ông ta nói là sự thật, không có bất kỳ một câu nào là giả.

Báo cáo tài vụ đã lấy ra rồi, còn có gì để làm giả chứ?

Tất cả phóng viên đều sốc nặng.

Giải trí Ức Châu mà bọn họ khen ngợi, hóa ra là một công ty súc sinh sói đội lốt người, lợi dụng sự lương thiện của người dân để kiếm tiền.

Làm gái đ**m còn muốn lập đền thờ trinh tiết.

Vừa kiếm tiền, còn muốn có được tiếng thơm, thật sự là heo chó cũng không bằng!

Phóng viên ở hiện trường đều trí lý, bọn họ không dám chắc chắn chân tướng của sự việc giống như những gì Phương Khánh Dương nói không, có điều bọn họ vẫn đưa chuyện này một cách khách quan ra ngoài.

Không cần nghĩ, trong nháy mắt, tin tức giống như thế lửa cuồn cuộn quét qua tất cả các trang báo.

Nơi nào có người cũng đều đang bàn luận chuyện này.

Công ty từ thiện lớn — giải trí Ức Châu, bộ mặt thật sự vậy mà tệ hại như vậy.

Tiền bán vé ma, ăn chiết khấu, bóc lột rạp phim…

Chậc chậc, thật sự có thể dùng ‘khét lẹt’ để hình dung.

Đương nhiên, cũng có người nghi ngờ Phương Khánh Dương ké fame, cố ý bôi nhọ giải trí Ức Châu, căn bản không tin lời của ông ta.

Hai trận địa cãi nhau không ngừng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 875


Chương 875

Tuy nhiên, sự việc không kết thúc tại đây, xu thế càng nghiêm trọng hơn đã diễn ra rất nhanh.

Phương Khánh Dương rất nhanh thì đưa ra những cáo buộc bùng nổ, ông ta chịu sự công kích của người bên phía giải trí Ức Châu, ông ta và người nhà đều nhận được thư kh*ng b*, bây giờ đã cầu xin sự bảo vệ của phía cảnh sát.

Tin tức này tung ra thì càng chứng minh hành vi ‘tiểu nhân bỉ ổi’ của giải trí Ức Châu.

Sự kiện của Phương Khánh Dương giống như một ngòi dẫn lửa, rất nhanh sẽ nổ tung tất cả thùng hỏa dược.

Bùm! Bùm! Bùm!

Liên tiếp từng nhà, càng ngày càng nhiều rạp phim nhảy ra, lũ lượt chỉ trích cách làm bẩn thỉu của giải trí Ức Châu.

Hơn nữa, bọn họ đều lấy ra báo cáo ma, chỉ trích giải trí Ức Châu làm giả sổ sách, bóc lột rạp phim, bỏ túi riêng, lừa gạt khán giả, hành vi đáng lên án.

Ba người thành hổ.

Nếu chỉ có một mình Phương Khánh Dương nói như vậy, có lẽ không có nhiều người tin.

Nhưng tất cả rạp phim của cả khu Giang Nam đều nói như vậy, vậy thì có vấn đề gì; hơn nữa bọn họ cũng không nói suông, mà thật sự lấy ra báo cáo ma, chứng cứ đầy đủ.

Nhất thời, giải trí Ức Châu rơi vào hoàn cảnh vô cùng ngại ngùng.

Từ cảnh được người người khen ngợi, đến việc bị lên án chửi mắng.

Những người ban đầu còn kiên trì tin tưởng giải trí Ức Châu kia, sau khi thấy nhiều người phụ trách của các rạp phim nhảy ra, cũng bắt đầu dao động.

Yêu càng sâu, hận càng nhiều.

Người trước đó khen giải trí Ức Châu, bây giờ đều hận không thể đi giết giải trí Ức Châu.

Chết càng nhanh càng tốt!

Từng nhóm người đông đảo chạy đến cửa của giải trí Ức Châu giơ băng rôn: Đồ vô sỉ, chết không đáng tiếc!

Từ đó, có thể nhìn ra khán giả thống hận giải trí Ức Châu nhiều cỡ nào.

Thời gian mấy ngày ngắn ngủi, giải trí Ức Châu trải qua chuyện mà phần lớn các công ty ‘cả đời’ khó thể trải qua, từ cảnh được vạn người tâng bốc đến cảnh bị người người chà đạp.

Thành bại chỉ trong một khoảnh khắc!

Giải trí Ức Châu, rất có khả năng vì chuyện này mà đóng cửa, nỗi nhục bị ghim trong lịch sử!

Xí nghiệp Thiên Đỉnh, tòa nhà văn phòng, phòng làm việc của chủ tịch.

Tôn Vĩnh Trinh ngồi trên sô pha, không ngừng lướt ipad, xem những tin tức mới, ông ta vui tới mức không khép nổi miệng.

“Ha ha, hoàn mỹ!”

“Tên Phương Khánh Dương đó quả nhiên không phụ sự ủy thác, làm rất tốt.”

“Có phần mở đầu của Phương Khánh Dương, những người khác cũng đều đi theo, bây giờ tình hình lớn rồi.”

“Giang Nghĩa, giải trí Ức Châu, tất cả đều phải chết!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 876


Chương 876

Khác với sự đắc ý quên hình của Tôn Vĩnh Trinh, biểu hiện của Tôn Tại Ngôn bình tĩnh hơn nhiều.

Trước đó anh ta cũng từng ép Giang Nghĩa vào tuyệt cảnh, nhưng lần nào Giang Nghĩa cũng có thể làm nên kỳ tích khởi tử hồi sinh, cho nên, tuyệt đối không thể có bất kỳ sơ suất nào.

Anh ta hỏi: “Tôi bảo anh điều tra động thái mới nhất của giải trí Ức Châu, có phát hiện gì không?”

Tôn Vĩnh Trinh cực kỳ vui vẻ: “Vừa nói đến chuyện này thì tôi càng vui hơn, giải trí Ức Châu đến bây giờ vẫn không lên tiếng gì cả, đối với tin tức xấu nghiêng trời lệch đất, bọn họ chọn im lặng!!!”

“Ha ha ha, cười chết tôi rồi, như này rồi còn chọn im lặng, thật sự là ngu xuẩn.”

“Bọn họ càng im lặng, đồng nghĩa với việc mặc nhận sự thật; đương nhiên, bọn họ cho dù đứng ra bác bỏ tin đồn cũng không có tác dụng, ai sẽ tin chứ?”

Im lặng sao?

Tôn Tại Ngôn đan hai tay ở trước ngực, cúi đầu nhìn laptop.

“Giang Nghĩa, cậu rốt cuộc đang nghĩ gì?”

“Lẽ nào lần này cậu thật sự hết cách ứng phó rồi sao?”

Giờ phút này, trụ sở của giải trí Ức Châu, phòng làm việc của chủ tịch.

Giang Nghĩa ngồi ở sô pha uống trà, trong phòng mở nhạc thư giãn, dáng vẻ rất thong dong.

Rầm một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra.

Trình Đan Đình vội vàng hoảng hốt đi vào, lớn tiếng chất vấn: “Giang tổng! Đã là lúc nào rồi, anh còn có tâm tư uống trà nghe nhạc? Người ta đã ở bên cạnh trụ sở của Ức Châu chúng ta giơ băng rôn kháng nghị rồi!”

“Bây giờ tất cả truyền thông đều đang chỉ trích chúng ta, liệt kê một đống số liệu, nói chúng ta làm từ thiện giả.”

“Không ít ngôi sao nhìn thấy hành vi của chúng ta, thậm chí mở miệng đòi phí diễn xuất với chúng ta.”

“Phải làm sao đây?”

Giang Nghĩa mỉm cười, đứng dậy lại pha một ly trà để lên trên bàn.

“Đừng vội, uống ngụm trà.”

“Còn uống trà sao?” Trình Đan Đình nói: “Không được, tôi lập tức triệu tập phóng viên, làm rõ sự thật với mọi người, tuyệt đối không thể chịu oan ức. Rõ ràng đang làm chuyện tốt, còn bị người ta tính kế, tức chết tôi rồi, tức chết tôi rồi!”

Cô ta vừa chuẩn bị đi, Giang Nghĩa đã kéo cánh tay của cô ta, kéo cô ta lại sô pha.

“Giang tổng, anh rốt cuộc muốn làm cái gì?”

Giang Nghĩa nhấp một ngụm trà, lạnh nhạt nói: “Cô bây giờ đi thanh minh thì có ai tin chứ? Chứng cứ người ta cũng lấy ra rồi.”

“Nhưng đó là chứng cứ giả!”

“Người khác sẽ tin cô sao? Một hai nhà cũng thôi đi, bây giờ tất cả các rạp của cả khu Giang Nam liên kết lại, ba người thành hổ, chúng ta càng giải thích càng không có ai tin.”

“Vậy chúng ta cứ ở đây đợi sao? Còn tiếp tục như vậy, công ty sẽ tiêu mất!”

Giang Nghĩa rất thong dong mà nói: “Cô biết ‘bổng sát’ không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 877


Chương 877

“Biết.” Trình Đan Đình nói: “Không phải là tình cảnh chúng ta bây giờ gặp phải hay sao? Trước tiên tâng bốc chúng ta lên tận mây xanh, truyền thông khen ngợi, sau đó đột nhiên tới thời điểm, từ trên trời rơi xuống, ngã thành đống thịt vụn.”

Giang Nghĩa gật đầu, đầu óc của Trình Đan Đình vẫn khá tỉnh táo.

Đối phương chính là lợi dụng bổng sát, trước đó quần chúng nhân dân yêu thích giải trí Ức Châu cỡ nào, bây giờ thì căm hận cỡ đó, bởi vì bọn họ sẽ cảm thấy tấm lòng của mình bị chà đạp.

Đây chính là yêu càng sâu hận càng nhiều.

Không thể không nói, kế hoạch của Tôn Tại Ngôn rất tuyệt vời, một chiêu này chơi rất mượt.

Trình Đan Đình nói: “Giang tổng, anh phải đưa ra một chủ ý.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Đừng sốt ruột, thời cơ còn chưa tới.”

“Có ý gì?”

“Chúng ta của bây giờ, ngã vẫn không đủ thảm.”

“Cái gì?”

Trình Đan Đình thật sự nghi ngờ tai của mình có phải có nghe nhầm không, đâu có ai chê mình ngã không đủ thảm chứ? Giang Nghĩa không phải bị người ta chơi ngải rồi chứ? Nói chuyện không đầu không đuôi.

Giang Nghĩa nhìn ra sự nghi ngờ của cô ta, mỉm cười đáp: “Có bổng sát, tương ứng, sẽ có phản sát.”

“Phản sát?”

“Không sai, chỉ khi chúng ta ngã thảm không nỡ nhìn, bị mọi người ruồng bỏ, công ty sắp không chống đỡ được nữa; lúc đó vạch trần chân tướng, quần chúng nhân dân sẽ rất tự trách.”

Giang Nghĩa cười xấu xa nói: “Cô nghĩ mà xem, khi cô biết người cô khinh thường, giẫm đạp, thật ra là người tốt bị oan ức, là thật lòng thật dạ nghĩ cho người dân, từ bỏ bản thân để giúp đỡ cho người khác, cô sẽ có loại tâm trạng gì? Cô sẽ làm như nào?”

Trình Đan Đình sững ra vài giây.

Cô ta suy nghĩ rồi đáp: “Tôi sẽ rất hối hận, tự trách, sẽ nghĩ mọi cách để bù đắp sai lầm, đi giúp người bị tôi tổn thương đó, đời này sẽ không nghi ngờ người đó nữa.”

“Đúng rồi, đây chính là hiệu quả tôi muốn đạt được.” Giang Nghĩa cầm ly trà trong tay: “Mọi người đều nói yêu càng sâu hận càng nhiều, không ngoại lệ, hận càng sâu cũng có thể yêu càng nhiều.”

Bây giờ Trình Đan Đình đã hiểu tại sao Giang Nghĩa vẫn án binh bất động.

Anh đang đợi.

Đợi giải trí Ức Châu bị giẫm đạp hoàn toàn, bị truyền thông, người dân chèn ép, đợi đến khi giải trí Ức Châu sắp không chống đỡ được nữa thì quay đầu vạch trần chân tướng.

Chỉ có như vậy mới có thể khiến quần chúng nhân dân hoàn toàn yêu giải trí Ức Châu, đời này không bỏ.

Cao thủ so chiêu, một chữ thôi: đỉnh!

Đối phương sử dụng ‘bổng sát’, lợi dụng yêu tạo ra hận; Giang Nghĩa tương kế tựu kế, trả lại đối phương một ‘phản sát’, lợi dụng hận tạo ra yêu.

Nếu thật sự có thể làm được, vậy giải trí Ức Châu không cần lo lắng bất kỳ kẻ địch nào nữa.

Vấn đề là làm được không?

Quay lại vấn đề ban đầu — phải làm sao vạch trần âm mưu của đối phương?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 878


Chương 878

Trình Đan Đình hỏi: “Chúng ta nói cái gì cũng vô dụng, chúng ta nói đối phương vu khống, đối phương bắt tay nhau nói chúng ta gian lận tiền bán vé, ông nói gà bà nói vịt, cuối cùng sẽ chỉ biến thành “La Sinh Môn”, mỗi bên một ý, không có kết quả.”

Giang Nghĩa gật đầu.

“Cô nói rất đúng, cho nên, không thể do chúng ta vạch trần chân tướng của sự việc.”

“Không do chúng ta còn có thể do ai?”

“Cởi chuông cần người buộc chuông.”

Trình Đan Đình sững người ba giây, kinh ngạc nói: “Anh là nói… các tổng giám đốc rạp phim do Phương Khánh Dương cầm đầu sao?”

“Phải.”

“Ha ha, Giang Nghĩa, anh có phải uống nhiều rồi không? Cứ nói những lời ngu ngốc. Bọn họ nếu đã bắt tay nhau vu khống chúng ta, sao lại thay chúng ta rửa sạch oan ức chứ?”

Giang Nghĩa mỉm cười, hờ hững nói: “Không có kẻ địch vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Khi bọn họ không chấp nhận được lợi ích mất đi, đương nhiên sẽ biết phải làm như nào.”

Trình Đan Đình càng nghe càng mơ hồ.

Cô ta cứ cảm thấy Giang Nghĩa đã bí mật Lên kế hoạch gì đó, nhưng… rốt cuộc đang lên kế hoạch gì?

“Giang tổng, anh rốt cuộc lên kế hoạch gì?”

Giang Nghĩa cầm ly trà lên, thần bí nói: “Có vài chuyện, nói ra thì không vui nữa. Đợi xem đi, không quá ba ngày, sẽ có chuyện bất ngờ.”

Sự phát triển tiếp theo của sự việc giống với dự liệu của Giang Nghĩa, các phương tiện truyền thông đưa tin dồn dập, hoàn toàn bôi nhọ giải trí Ức Châu, bất cứ động tĩnh gì cũng bị tóm lấy.

Thậm chí ngay cả cuộc sống riêng của Trình Đan Đình cũng bị đưa lên báo.

Cuối cùng, giải trí Ức Châu sắp không chịu đựng được nữa.

Một loạt các tổng giám đốc rạp phim do Phương Khánh Dương cầm đầu, ai nấy đều trốn trong nhà cười trộm, nhân cơ hội này đánh gục giải trí Ức Châu, về sau phân chia doanh thu phòng vé của bọn họ bọn họ có thể lấy được nhiều hơn.

Nước cũng có thể khuấy đục, sẽ không khó chịu giống như bây giờ.

Họng súng chĩa cùng mục tiêu.

Dường như đã không có cơ hội quay chuyển nào nữa.

Ngày thứ ba.

Điều nằm ngoài dự liệu của mọi người, Giang Nghĩa vậy mà dẫn Trình Đan Đình đến công ty của Phương Khánh Dương, yêu cầu gặp mặt.

Sau khi chờ đợi một tiếng, Phương Khánh Dương mới lười nhác đi tới trước mặt hai người.

Ông ta vẫn đi dép lê, trực tiếp ngồi ở sô pha, vắt chéo chân, trong miệng ngậm thuốc, nhìn Giang Nghĩa và Trình Đan Đình đầy khinh thường.

“Hai vị, hân hạnh.”

Trình Đan Đình liếc nhìn Giang Nghĩa, sau đó nói theo ‘lời văn’ dự định: “Phương tổng, lần này đến đây tìm ông, là vì chuyện làm giả tiền bán vé.”

Đương nhiên là chuyện này.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 879


Chương 879

Ngoài chuyện này ra, còn có thể có chuyện khác sao?

Phương Khánh Dương cười lạnh nói: “Sao hả, không cầm cự được nữa sao? Muốn phá sản biến mất? Ha ha, các người đừng nằm mơ nữa! Bất luận các người cho bao nhiêu tiền, tôi đều sẽ không tha cho các người.”

Ông ta tiếp tục hút thuốc, đung đưa chân, trông kiểu cực kỳ đắc ý.

Tiểu nhân đắc chí, thể hiện rõ ràng.

Tuy nhiên, Trình Đan Đình lại biểu hiện cực kỳ bình tĩnh, dùng giọng điệu trầm thấp nói ra lời lẽ khiến Phương Khánh Dương sững sờ.

Cô ta nói: “Phương Khánh Dương, tiền bán vé có làm giả hay không trong lòng ông biết rõ. Lần này đến tìm ông, là tiên lễ hậu binh, tôi khuyên ông tự mình thừa nhận chuyện vu khống với công chúng, đừng đợi chúng tôi ra tay.”

“Một khi chúng tôi ra tay, ông sẽ chết rất thảm.”

“Nghe hiểu rồi chứ?”

Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, Phương Khánh Dương và những cốt cán trong công ty ông ta, đều dùng ánh mắt khó tin nhìn Trình Đan Đình.

Đã là lúc nào rồi, còn dám ngông cuồng như vậy?

“Ha ha ha ha ~ ~”

Trong phòng bùng nổ tiếng cười rất lớn.

Một lát sau, Phương Khánh Dương mới từ từ nói: “Không được rồi, tôi sắp cười chết rồi, từng thấy kẻ ngu, chưa từng thấy ai ngu như vậy.”

Ông ta chỉ vào Trình Đan Đình: “Trình tổng, cô có thể mở mắt nhìn tình hình không? Giải trí Ức Châu đã thành ra như kia rồi? Bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ!”

“Còn nói cái gì mà ra tay đối phó chúng tôi, cô ngược lại khá biết hù dọa người khác.”

“Nếu có thể ra tay, tại sao không ra tay từ sớm, cứ phải đợi đến hôm nay? Trình Đan Đình, kẻ rác rưởi không biết thức thời như cô, đợi chết đi!”

Trình Đan Đình một bụng tức giận.

Nhưng cô ta vẫn cố bình tĩnh, vẫn làm theo kế hoạch ban đầu, đè nén cơn phẫn nộ mà nói: “Nếu ông không chịu tự mình thừa nhận sai lầm, vậy thì đừng trách giải trí Ức Châu chúng tôi không khách sáo, tạm biệt.”

Nói xong, cô ta đứng dậy rời đi, Giang Nghĩa thuận thế đứng dậy đi theo.

“Đi thong thả không tiễn.”

Phương Khánh Dương nhổ bãi nước bọt về phía bóng lưng của bọn họ, trong mắt tràn ngập sự khinh thường.

Ra đến bên ngoài.

Trình Đan Đình tức giận không thôi, cô ta xoay người chất vấn Giang Nghĩa: “Biết rõ Phương Khánh Dương sẽ nói như vậy, tại sao vẫn muốn tới tìm bực bội!”

Giang Nghĩa vừa đi vừa nói: “Tiên lễ hậu binh.”

“Tại sao? Trực tiếp ‘binh’ không được sao?”

“Không được.” Giang Nghĩa mở cửa xe ra: “Muốn khiến một người chết, buộc phải khiến ông ta điên cuồng trước. Hơn nữa, đợi khi quay đầu lại ông ta đến cầu xin chúng ta, chúng ta không phải có lý do từ chối rồi sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 880


Chương 880

“Mong kế hoạch của anh thuận lợi, nếu không tôi hôm nay tức uổng công rồi!” Trình Đan Đình ngồi vào trong xe.

“Tôi đồng ý với cô, sẽ không để hôm nay cô chịu tức oan đâu.”

“Cái này là anh nói đấy.”

“Đương nhiên.”

Chiếc xe rời đi.

Trời xanh mây trắng, gió nhẹ thổi qua, Giang Nghĩa ở trên đường rút điện thoại gửi một tin nhắn đã soạn sẵn cho Lâm Chí Cường, chỉ có hai chữ: hành động.

Trừ Trình Đan Đình ra, Giang Nghĩa còn kêu các quản lý cấp cao khác đến công ty của các tổng giám đốc rạp phim khác, lời họ nói cơ bản giống với Trình Đan Đình.

Đương nhiên, không có bất kỳ tổng giám đốc nào để ‘uy h**p’ của giải trí Ức Châu vào trong lòng.

Người sắp chết, có ai sợ chứ?

Không chỉ như vậy, bọn họ còn gọi điện cho nhau, chia sẽ khoảnh khắc vui vẻ khi sỉ nhục giải trí Ức Châu.

Rất nhanh, hành vi như vậy truyền tới phòng làm việc của xí nghiệp Thiên Đỉnh, Tôn Vĩnh Trinh, Tôn Tại Ngôn biết hành vi của Giang Nghĩa.

Tôn Vĩnh Trinh cực kỳ vui vẻ. Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

“Này này này, Giang Nghĩa là kẻ ngốc sao? Vậy mà muốn bọn họ chủ động nhận sai.”

“Phải biết, một khi nhận sai, là bọn họ đối đầu với người ta, đồng thời cũng sẽ chịu sự chỉ trích mãnh liệt từ bên ngoài.”

“Kẻ ngốc mới công khai nhận sai!”

Phải, chuyện này người bình thường cũng có thể nghĩ ra.

Chuyện mà người bình thường cũng có thể nghĩ ra, người thông minh như Giang Nghĩa sao có thể không nghĩ ra chứ?

Hơn nữa, mấy ngày nay giải trí Ức Châu đều không có bất kỳ động tác gì, cực kỳ im lặng trước sự chỉ trích dư luận, tại sao đột nhiên hôm nay lại ra tay?

Tôn Tại Ngôn càng nghĩ càng thấy không đúng.

Anh ta mở bản kế hoạch ra, kiểm tra từng bước, xem có chỗ nào xảy ra lỗ hổng không.

Không có.

Ít nhất ở trong mắt Tôn Tại Ngôn, là không có lỗ hổng.

“Giang Nghĩa, trong hồ lô của cậu bán thuốc gì?”

“Cách nhiều ngày như vậy mới ra tay, còn dùng hành vi ‘hù dọa’ không thực tế như này để ra tay, cậu là thật sự ngu xuẩn, hay là có một tầng mưu kế sâu hơn?”

Tôn Tại Ngôn vặt kiệt trí óc cũng không nghĩ thông, rốt cuộc Giang Nghĩa định phá cục diện như nào.

Phá cục diện không sơ hở.



Một tiếng sau.

Một chiếc SUV màu đen dừng ở dưới tòa nhà công ty Phương Khánh Dương, nhiều người đàn ông mặc đồng phục đi ra.

Những người này đi thẳng vào tòa nhà, yêu cầu gặp Phương Khánh Dương.
 
Back
Top Dưới