Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 461: 461: Mèo Khóc Chuột Giả Từ Bi


Lâm Mộng Vân đi tới khuyên: “Điền Kê anh đừng quậy, y thuật của Giang Nghĩa rất cao minh, anh quên bệnh của ba tôi do anh ấy chữa khỏi sao? Nếu anh ấy bảo anh ăn ít đồ bổ thì chắc chắn sẽ có lý do của anh ấy.


“Điền Kê, cậu nghe lời đi, đừng ngoan cố.


Điền Kê khinh thường nói: “Y thuật cậu ta có cao minh hay không tôi không biết, nhưng tôi biết rất rõ, tâm cậu ta rất dơ bẩn!”
Điền Kê vừa nói vừa cắn một miếng đồ bổ to nhai trong miệng.

Anh ta vừa nhai vừa nói: “Cô Lâm, có lẽ Giang Nghĩa thật sự rất có hiểu biết với y thuật, nhưng tâm cậu ta quá dơ bẩn, nói cách khác là không muốn bệnh tình của tôi tốt hơn, chỉ muốn tôi chết đi.


“Cô nói xem sao tôi có thể tin tưởng lời nói của loại người này?”
“Nếu tôi tin cậu ta thì không phải tôi sẽ thành kẻ ngốc sao?!”
Giang Nghĩa hơi bất đắc dĩ.

Nếu anh thật sự muốn Điền Kê chết thì sao phải dùng thủ đoạn thấp kém như vậy chứ?
Anh không cần làm gì, chỉ cần ở một bên nhìn là có thể làm cho Điền Kê chết.

Làm ơn mắc oán.

Đây là lần đầu tiên Giang Nghĩa có cảm giác này.

Dương Tuấn Thiên đã đi tới châm chọc nói: “Mộng Vân, cô đừng nói giúp Giang Nghĩa cả ngày nữa, ai không biết còn tưởng hai người có quan hệ gì.


Lâm Mộng Vân sửng sốt.

Cô tức giận nói: “Dương Tuấn Thiên, anh nói vậy là có ý gì?”
“Ha ha, không có ý gì, chỉ khuyên cô giữ mình trong sạch, phụ nữ phải có sự rụt rè!”
“Dương Tuấn Thiên!!!”
Vì trước đây Lâm Mộng Vân đã tiếp xúc với Giang Nghĩa, hơn nữa trong khoảng thời gian này cô vẫn luôn nói giúp Giang Nghĩa, nên trong lòng Dương Tuấn Thiên rất khó chịu.

Suy nghĩ của ang ta rất đơn giản, thông qua phép khích tướng này để làm Lâm Mộng Vân tỉnh ngộ.

Nhưng biến khéo thành vụng.

Lâm Mộng Vân chẳng những không ‘ tỉnh ngộ ’, ngược lại ấn tượng với Dương Tuấn Thiên càng kém hơn.

Không phải cô không biết Dương Tuấn Thiên thích mình, theo đuổi mình, lý do lâu rồi cô vẫn không đồng ý, thật ra là vì cô không thể có chút hảo cảm với Dương Tuấn Thiên.

Lúc Dương Tuấn Thiên nói ra lời này đã trực tiếp làm Lâm Mộng Vân sinh ra ác ý với anh ta.

Vài người đang làm ra vẻ thì bỗng nhiên, sắc mặt Điền Kê thay đổi.

Dường như trong tích tắc, khuôn mặt Điền Kê đỏ rực như bị bàn ủi ủi lên, hai mắt gần như lồi ra ngoài.

Rầm!
Điền Kê trực tiếp ngã xuống từ trên xe lăn xuống đất, tay chân run rẩy, bất tỉnh nhân sự.

Đồ bổ chưa ăn xong còn rơi xuống ở bên cạnh.

“Điền Kê!!!”
Biến hoá xảy ra thình lình làm Dương Tuấn Thiên khiếp sợ, anh ta lập tức đi qua đỡ Điền Kê.

Giang Nghĩa nhíu mày, cái gì gọi là điếc không sợ súng? Chính là như vậy.

Điền Kê không nghe lời Giang Nghĩa khuyên bảo, khăng khăng muốn ăn đồ bổ, kết quả ăn quá nhiều, máu đã dễ dàng tắc nghẽn, sau khi ăn xong máu càng thêm đông tụ rồi nhanh chóng tắc nghẽn.

Nếu không xử lý kịp thời thì có khả năng sẽ mất mạng.

Giang Nghĩa đi qua nói: “Để tôi chữa trị cho cậu ta, bây giờ xử lý vẫn còn kịp.


“Cút!!!”
Dương Tuấn Thiên trực tiếp hét lớn về phía Giang Nghĩa: “Đừng có mèo khóc chuột giả từ bi ở đây, mày ước gì Điền Kê sẽ biến thành như vậy đúng không?”
Nói xong, anh ta lập tức bế Điền Kê lên đi vào trong xe.

Giang Nghĩa vừa định đuổi theo, Dương Tuấn Thiên đã nói với các đội viên: “Cản anh ta lại cho tôi! Đừng để anh ta đến bệnh viện quấy rối.


“Được!!!”
Một đám đội viên lập tức lao lên ngăn cản Giang Nghĩa, không cho anh đi theo đến bệnh viện.

.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 462: 462: Tái Phát


Giang Nghĩa khá bất lực.

Anh tốt bụng bỏ qua mối hiềm khích trước đây để chữa bệnh cho Điền Kê, nhưng kết quả lại rơi vào kết cục này, quả thật quá nực cười.

Nói thật, mạng sống rất quan trọng.

Vả lại cái mạng này còn thuộc về đội đua xe.

Để đáp lại sự tin tưởng của ông Lâm, Giang Nghĩa dự định cho dù đối phương có nói gì đi chăng nữa thì anh cũng sẽ cứu sống Điền Kê.

Nhưng xem tình hình bây giờ, Điền Kê có thể cứu được hay không vẫn còn rất khó nói.

Trời làm bậy có thể tha, tự làm bậy không thể sống!
Nếu đây là lựa chọn của họ, Giang Nghĩa cũng không cần phải đóng vai người tốt.

Anh xoay người ngồi xuống ghế, đặt hai tay lên hai bên ghế, vắt chéo chân lặng lẽ nhìn lên trời không nói một lời, như thể đang đợi thứ gì đó.

Nếu đến sớm thì có thể cứu được.

Nếu đến chậm, vậy thì…
“Ái chà…”
Giang Nghĩa không suy nghĩ nữa, thôi thì thuận theo ý trời vậy.

Ở nơi khác.

Dương Tuấn Thiên lái xe đưa Điền Kê đến bệnh viện, cũng giống lần trước, anh ta vẫn yêu cầu Lục Diệp làm phẫu thuật.

Sau khi nhìn thấy bệnh nhân, Lục Diệp cảm thấy bất an trong lòng.

Anh ta nhìn quanh một vòng rồi hỏi: “Chỉ hai người thôi sao?”
Dương Tuấn Thiên gật đầu: “Chỉ có hai chúng tôi thôi.


“Tôi nhớ lần trước có một người đàn ông khác đi cùng anh nữa mà, sao lần này anh ta không đến?”
Dương Tuấn Thiên giải thích: “Ý anh là Giang Nghĩa hả? Lần trước anh ta đến đây gây rối, rồi còn nói năng thô lỗ với anh, suýt chút nữa đã làm chậm trễ ca phẫu thuật, cho nên lần này tôi không cho anh ta đi cùng, kẻo lại gây chuyện.


“Ồ, ra là vậy.


Lục Diệp đổ mồ hôi lạnh, làm sao bây giờ?
Lần trước là do Giang Nghĩa chữa bệnh cho Điền Kê, Lục Diệp cũng chẳng giúp đỡ được gì, lần này Giang Nghĩa không tới, anh ta biết phải làm sao đây?
Anh ta nhìn bệnh nhân, tim đập dữ dội.

Anh ta không tin một bác sĩ không chuyên như anh cũng có thể chữa được, mà bác sĩ có chuyên môn như anh ta lại không thể.

“Chờ ở đây.


Lục Diệp cho người đưa Điền Kê vào phòng phẫu thuật, sau đó bắt đầu chữa trị.

Dương Tuấn Thiên thở phào nhẹ nhõm, anh ta ngồi đợi trước cửa phòng phẫu thuật.

Lần trước Lục Diệp đã chữa khỏi bệnh cho Điền Kê nên lần này hẳn là không có vấn đề gì lớn.

Chỉ là anh ta không hiểu tại sao Điền Kê lại đột nhiên tái phát trở lại.

Lúc này, anh ta nhớ đến những lời Giang Nghĩa từng nói: Ít ăn đồ bổ lại.

Dương Tuấn Thiên nhanh chóng lắc đầu: “Không thể nào, tên khốn Giang Nghĩa đó sao có thể tốt với Điền Kê được? Chắc chắn là anh ta đã bỏ thứ gì đó không nên ăn vào thực phẩm bổ sung của Điền Kê, ừm, chắc chắn là như vậy!”
Lúc anh ta đang suy nghĩ lung tung, Lục Diệp cũng bước vào phòng phẫu thuật.

Anh ta cầm con dao mổ đứng trước giường bệnh suốt năm phút đồng hồ nhưng vẫn không hề nhúc nhích.

Không phải anh ta không muốn chữa bệnh, mà là anh ta không biết nên bắt đầu từ đâu!
Lục Diệp bối rối nhận ra anh ta căn bản không biết khối máu bầm của bệnh nhân nằm ở đâu, thậm chí những máy móc hiện đại nhất cũng không thể chẩn đoán ra được.

Cho dù có chẩn đoán ra thì với trình độ của Lục Diệp cũng không thể nào làm tan máu bầm của bệnh nhân.

Lần này, anh ta rất lúng túng.

Lục Diệp khóc không ra nước mắt nhìn Điền Kê nằm trên bàn mổ.

Anh nói anh khỏi bệnh rồi mà, sao không biết an phận một chút vậy hả? Ăn uống bừa bãi dẫn đến tái phát trở lại, anh lừa tôi sao?
Nếu không chữa khỏi cho Điền Kê, anh ta chắc chắn sẽ tiêu đời.

Không chỉ mang tiếng xấu mà những tuyên bố sai sự thật trước đây cũng rất dễ bị bại lộ.

Lục Diệp cảm thấy phiền muộn!.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 463: 463: Tình Anh Em Ha Ha


Do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng Lục Diệp bước ra phòng phẫu thuật.

Dương Tuấn Thiên lo lắng đi tới hỏi: “Bác sĩ Lục, người anh em của tôi thế nào rồi?”
Lục Diệp cúi đầu, rất khó mở miệng.

Anh ta ho khan một tiếng, không trả lời mà hỏi một câu: “Ừm, bây giờ Giang Nghĩa đang ở đâu?”
“Giang Nghĩa? Bác sĩ Lục, anh hỏi Giang Nghĩa làm gì?”
“Anh chỉ cần nói cho tôi biết anh ta đang ở đâu là được.


“Ừm… Giang Nghĩa đang ở sân tập.


“Được, tôi biết rồi.


Lục Diệp không nói nữa, anh ta cũng chẳng thèm cởi áo blouse đã vội vàng rời khỏi bệnh viện rồi lái xe đến sân tập.

Chưa đầy mười phút, anh ta đã đến nơi.

“Giang Nghĩa!”
Lục Diệp cuống cuồng chạy tới nói với Giang Nghĩa: “Giang Nghĩa, Điền Kê sắp chết rồi, sao anh có thể ngồi thảnh thơi ở đây vậy hả?”
Giang Nghĩa thờ ơ hỏi: “Điền Kê sắp chết, bác sĩ Lục là bác sĩ điều trị, lẽ ra phải do anh chữa mới đúng chứ? Sao anh không ở bệnh viện mà lại chạy đến đây tìm tôi?”
“Giang Nghĩa!”
Lục Diệp nhìn quanh bốn phía rồi nói nhỏ bên tai anh: “Anh rất rõ chuyện trước kia không phải sao, tôi không thể chữa khỏi bệnh cho Điền Kê, chỉ có anh mới chữa được thôi.


“Cho nên Giang Nghĩa à, anh phải đi cùng tôi một chuyến, nếu đến trễ, anh ta sẽ chết đấy!”
Giang Nghĩa xua tay: “Không được.


“Không được?”
“Ừm, với tình hình bây giờ, Dương Tuấn Thiên sẽ không để cho tôi chữa trị cho Điền Kê đâu.


Lục Diệp nôn nóng: “Các người là anh em tốt kia mà, sao anh ta lại không cho anh chữa trị được?”
“Chỉ khi Dương Tuấn Thiên tới tìm tôi, nếu không tôi sẽ không đến bệnh viện.


“Chuyện này…”
Lục Diệp vò đầu bức tóc, anh ta cắn răng bỏ về tìm Dương Tuấn Thiên.

Nếu Điền Kê chết, Lục Diệp thân là bác sĩ điều trị có thể sẽ mất việc, chuyện này anh ta không dám chủ quan.

Vừa trở lại bệnh viện, Dương Tuấn Thiên đã tiến đến hỏi: “Bác sĩ Lục, anh đi đâu vậy? Người anh em của tôi bây giờ thế nào rồi?”
Lục Diệp không biết làm sao, đành phải nói sự thật.

“Dương Tuấn Thiên, tôi không giấu anh nữa.


“Thật ra, người chữa bệnh cho Điền Kê lần trước không phải tôi mà là Giang Nghĩa.


“Lần này, nếu anh muốn cứu Điền Kê thì phải đến tìm Giang Nghĩa, tôi không đủ khả năng.


Dương Tuấn Thiên chết lặng.

Giang Nghĩa?
Người chữa bệnh cho Điền Kê lần trước là Giang Nghĩa sao?
Anh ta chỉ vào mũi Lục Diệp nói: “Vậy lần trước anh giả vờ làm cái gì?”
Lục Diệp nhún vai: “Tôi giả vờ cái gì chứ? Tôi cũng đâu chủ động thừa nhận mình đã chữa bệnh cho Điền Kê đâu, không phải đều do các người tự biên tự diễn sao? Liên quan gì đến tôi chứ?”
Đúng là loại người không biết xấu hổ.

Dương Tuấn Thiên rống lên: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Lục Diệp cười: “Không phải tôi đã nói rồi sao? Đi tìm Giang Nghĩa, chỉ có Giang Nghĩa mới có thể chữa khỏi cho Điền Kê, mới có thể cứu sống anh ta.


Dương Tuấn Thiên siết chặt nắm đấm.

Đang đùa sao?
Anh ta coi Giang Nghĩa là kẻ thù không đội trời chung, bảo anh ta đi cầu xin Giang Nghĩa thì chẳng thà giết anh ta còn hơn.

“Không thể!”
“Không thể? Vậy người anh em của anh không thể cứu được rồi.

Đến khi đó đừng có đổ lỗi cho tôi đấy.


Lục Diệp đút tay vào túi áo vênh váo bỏ đi.

Bây giờ vấn đề đã được đẩy hết lên người Dương Tuấn Thiên, không liên quan gì đến anh ta nữa.

Anh ta không quan tâm bệnh nhân sống hay chết, anh ta chỉ quan tâm đến danh tiếng của mình có xấu đi hay không.

Bây giờ cho dù bệnh nhân có chết, anh ta cũng hoàn toàn có thể đùn đẩy hết trách nhiệm, cho nên anh ta không quan tâm.

Dương Tuấn Thiên bước vào phòng phẫu thuật nhìn chằm chằm Điền Kê nằm trên bàn mổ.

Anh ta nghiến răng ken két.

\u0006\u0006\u0006\u0006\u0006\u0006.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 464: 464: Xong Việc Rũ Áo Ra Đi


“Muốn tôi đi cầu xin Giang Nghĩa sao?”
“Ha ha, không thể!”
“Điền Kê, đừng trách người đại ca này nhẫn tâm.

Cho dù để cậu chết, tôi cũng sẽ không bao giờ đi cầu xin Giang Nghĩa cứu cậu.


“Tôi nghĩ chắc cậu cũng không muốn Giang Nghĩa cứu cậu đâu đúng không?”
Dương Tuấn Thiên đã trở nên ác độc hơn rồi.

Tình anh em gì chứ?
Nó chẳng là gì cả!
Anh ta thà hy sinh người anh em của mình còn hơn xuống nước đi cầu xin sự giúp đỡ của Giang Nghĩa.

Ở nơi khác, trong sân tập.

Giang Nghĩa vẫn dựa vào ghế, vắt chéo chân ngắm nhìn bầu trời trong xanh.

Anh tính toán thời gian, sắp không kịp rồi.

Anh thở dài một hơi.

“Hầy, Dương Tuấn Thiên ơi Dương Tuấn Thiên, anh thà hy sinh Điền Kê cũng không chịu tới cầu xin tôi giúp đỡ sao.


“Nên nói anh quá kiêu ngạo? Hay là nói anh quá nhẫn tâm đây?”
Giang Nghĩa đứng dậy đi tới bãi đậu xe.

Lâm Mộng Vân bước tới hỏi: “Giang Nghĩa, vừa rồi hình như tôi thấy bác sĩ Lục Diệp tới tìm anh, có chuyện gì sao?”
Giang Nghĩa cười khổ thở dài một hơi.

“Khám bệnh.


“Bác sĩ Lục mời anh đi khám bệnh sao?”
“Không thể nói rõ trong chốc lát được, lên xe đi.


Giang Nghĩa chở Lâm Mộng Vân đến bệnh viện.

Tới bệnh viện, bọn họ đi đến phòng phẫu thuật.

Vừa định đi vào, Dương Tuấn Thiên đã ngăn anh lại: “Anh muốn làm gì? Tôi gọi anh đến sao? Ở đây không chào đón anh, cút khỏi đây mau, anh có nghe tôi nói gì không?”
Giang Nghĩa chưa kịp lên tiếng, Lâm Mộng Vân đã nổi giận: “Dương Tuấn Thiên, anh yên phận một chút cho tôi!”
Dương Tuấn Thiên sững sờ: “Mộng Vân, ý cô là gì?”
“Anh không biết nó có nghĩa là gì sao? Anh thà nhìn Điền Kê chết còn hơn để Giang Nghĩa khám bệnh cho anh ta.

Anh cứ luôn mồm nói các người là anh em tốt, vậy mà anh lại làm như vậy sao?”
Dương Tuấn Thiên lắp bắp nói: “Cô… biết rồi sao?”
Giang Nghĩa lắc đầu tiếp tục đi vào trong.

Dương Tuấn Thiên tức giận đè bả vai Giang Nghĩa lại: “Hôm nay dù thế nào tôi cũng sẽ không để anh khám bệnh cho Điền Kê đâu!”
Con người một khi đã điên lên thì chuyện gì cũng có thể làm được.

Sự đố kị và hận thù của Dương Tuấn Thiên dành cho Giang Nghĩa đã ăn sâu vào trong xương máu, anh ta không quan tâm Điền Kê chết hay không, dù sao, anh ta cũng sẽ không để cho Giang Nghĩa khám bệnh.

Nhưng chuyện Giang Nghĩa muốn làm thì không ai có thể ngăn cản được.

Giang Nghĩa không hề bị lay chuyển, anh tiếp tục đi về phía trước.

“Còn dám đi sao? Anh có tin tôi…”
Dương Tuấn Thiên chưa kịp nói xong, Giang Nghĩa đã nắm cổ Dương Tuấn Thiên, kẹp đầu anh ta vào giữa ghế băng của bệnh viện, khiến anh ta tiến cũng không được mà lùi cũng không xong.

“Anh yên phận một chút đi.


Giang Nghĩa bước vào phòng phẫu thuật, theo tính toán của anh thì không còn nhiều thời gian nữa, không thể lề mề.

Anh lấy châm bạc ra bắt đầu chữa trị.

Nửa tiếng sau.

Giang Nghĩa bình thản bước ra phòng phẫu thuật.

“Thế nào rồi?” Lâm Mộng Vân lo lắng hỏi.

Giang Nghĩa chỉ nói bốn chữ: “Không sao nữa rồi.


Làm xong việc rũ áo ra đi, giấu kín thân thế cùng danh tính.

Cũng giống như lần trước, Giang Nghĩa không cần Điền Kê biết sự thật, cho nên chữa bệnh xong liền bỏ đi.

Giang Nghĩa không quan tâm, nhưng Lâm Mộng Vân thì không như vậy.

Cô ta không thể chịu đựng thêm tình trạng này nữa.

Thế là cô ta đi tới trước giường bệnh Điền Kê.

Sau khi Điền Kê tỉnh lại, cô ta nói ra sự thật: “Điền Kê, anh tỉnh rồi à?”
Điền Kê sờ đầu: “Hơi chóng mặt, lần này lại là bác sĩ Lục cứu tôi sao?”
Lâm Mộng Vân lắc đầu: “Không, thật ra người cứu anh trước giờ vẫn luôn là Giang Nghĩa!”\u0005\u0005\u0005\u0005\u0005.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 465: 465: Sám Hối


Đầu Dương Tuấn Thiên bị kẹt vào ghế băng trước cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng ‘rút’ ra được.

Đúng lúc này, tình cờ đụng phải Lâm Mộng Vân và Điền Kê đang đi ra.

“Điền Kê? Cậu… khỏe rồi sao?”
Trước đây Điền Kê rất nghe lời Dương Tuấn Thiên, nhưng bây giờ nhìn thấy Dương Tuấn Thiên, ánh mắt anh ta hiện lên vẻ chán ghét, thậm chí còn muốn tiến lên tát anh ta hai bạt tay.

Dương Tuấn Thiên bị anh ta nhìn như vậy rất khó chịu.

Điền Kê khàn giọng nói: “Dương Tuấn Thiên, tôi khỏe rồi, có phải khiến anh không vui không?”
Dương Tuấn Thiên sửng sốt giây lát, sau đó nặn ra một nụ cười nói: “Sao có thể chứ? Chúng ta là anh em tốt mà! Cậu hồi phục tôi mừng còn kịp ấy chứ sao lại không vui được?”
“Anh em?”
“Ha ha!”
Điền Kê mắng: “Tôi đã biết hiết toàn bộ sự thật rồi, anh còn định giả vờ tới bao giờ?”
“Sự thật? Sự thật nào?” Dương Tuấn Thiên nhìn Lâm Mộng Vân, trong lòng bỗng có dự cảm chẳng lành, anh ta nói: “Điền Kê, đừng nghe người ta nói bậy bạ để rồi ảnh hưởng đến tình cảm anh em giữa chúng ta.


“Tình cảm anh em cái đếch ấy!”
Điền Kê chỉ thẳng vào mặt Dương Tuấn Thiên: “Mẹ kiếp, anh thà trơ mắt nhìn ông đây chết còn hơn để Giang Nghĩa cứu tôi.

Nếu không phải nhờ Giang Nghĩa kiên trì thì tôi đã mất mạng từ lâu rồi!”

“Tình anh em sao?”
“Anh đối xử với anh em mình như vậy sao?”
Dương Tuấn Thiên không nói nên lời, anh ta thật sự không ngờ Lâm Mộng Vân lại nói hết mọi chuyện cho Điền Kê, mà cũng không ngờ Điền Kê lại tin điều đó.

Anh ta càng hận Giang Nghĩa, càng muốn đề phòng Giang Nghĩa thì càng bị Giang Nghĩa khống chế.

Anh ta rất khó chịu.

Giờ mọi chuyện đã bại lộ, Dương Tuấn Thiên cũng không có ý định che giấu nữa, anh ta nói thẳng: “Tôi không muốn Giang Nghĩa cứu cậu đấy, thì sao nào? Cậu chỉ là một đội viên bình thường, một thằng nhãi con như cậu thì có thể làm gì được tôi?”
Cuối cùng cũng chịu lộ đuôi cáo.

Điền Kê nói: “Dương Tuấn Thiên, có câu ‘ác giả ác báo’, anh đợi đấy, cười người hôm trước hôm sau người cười thôi!”
Nói xong, Lâm Mộng Vân đỡ anh ta rời khỏi bệnh viện.

Khi đi ngang qua Dương Tuấn Thiên, Lâm Mộng Vân cũng trừng mắt với anh ta.

Cô ta hận Dương Tuấn Thiên đến tận xương tủy, cô ta không ngờ Dương Tuấn Thiên lại là một tên xấu xa lòng dạ hẹp hòi như vậy.

Nhìn bóng lưng của Điền Kê và Lâm Mộng Vân, Dương Tuấn Thiên càng thêm kích động.

Một người là người anh em của anh ta, một người là người phụ nữ anh ta thích, bây giờ đàn em lại phản bội mình, người phụ nữ anh ta thích lại ghét bỏ anh ta, tất cả chuyện này đều là lỗi của Giang Nghĩa!

“Giang Nghĩa, Giang Nghĩa, là do anh ép tôi đấy.


“Tôi không muốn lấy mạng anh, nhưng anh đã làm quá nhiều chuyện quá đáng, vậy nên đừng trách tôi ác độc!”

Cổng bệnh viện.

Giang Nghĩa vẫn đứng bên cạnh cây cột, anh cầm điếu thuốc nghiêng người dựa vào cây cột.

Tiếng bước chân vang lên, một nam một nữ đi tới chỗ anh, chính là Điền Kê và Lâm Mộng Vân.

Điền Kê nhìn Giang Nghĩa, vẻ mặt đầy áy náy.

‘Bịch’ một tiếng, anh ta quỳ xuống trước mặt Giang Nghĩa và nói to ba chữ: “Tôi xin lỗi!”
Giang Nghĩa giật mình, vội vàng đưa tay đỡ anh ta dậy.

“Anh làm gì vậy?”
Điền Kê áy náy nói: “Anh Giang, là tại tôi hồ đồ không biết phân biệt tốt xấu.

Tôi muốn lái xe tông chết anh, nhưng anh lại bỏ qua những hiềm khích trước đây để cứu mạng tôi!”
“Tôi ăn nói thô lỗ với anh, xúc phạm anh và muốn giết anh, nhưng anh vẫn không thèm chấp và cứu mạng tôi những hai lần.


“Nực cười là tôi vẫn luôn tưởng rằng Lục Diệp đã cứu tôi.


“Điều nực cười hơn nữa là tôi thực sự coi loại súc vật như Dương Tuấn Thiên là anh em tốt!”\u0002\u0002.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 466: 466: Thủy Vân Thiên Ở Nam Thành


“Tôi sai rồi.”
“Anh Giang, từ hôm nay trở đi, anh sẽ là đại ca của tôi.

Anh đã cho tôi mạng sống này, tôi bằng lòng vì anh lên núi đao xuống biển lửa, thấy chết không sờn!”
Qua chuyện này, cuối cùng Điền Kê cũng nhận thức rõ đúng sai.
Cũng nhìn ra được người nào tốt người nào xấu.
Giang Nghĩa cười gật đầu: “Được, bây giờ tôi có một việc cho anh làm đây.”
“Anh Giang, mời nói.”
“Ừm… tôi muốn anh về nghỉ ngơi, tắm nắng, không được ăn uống bừa bãi, đặc biệt không được ăn đồ bổ nữa.”
Mắt Điền Kê đỏ hoe.
Nếu anh ta làm theo lời khuyên của Giang Nghĩa sớm hơn thì chắc chắn đã không ra nông nỗi này.
Anh ta gật đầu thật mạnh, cho thấy anh ta đã hiểu.
Hai người đang nói chuyện thì điện thoại của Giang Nghĩa đột nhiên đổ chuông.
Người gọi tới là Lâm Chí Cường.
Nếu không có chuyện gì quan trọng, Lâm Chí Cường sẽ không gọi cho Giang Nghĩa.

Bây giờ anh ta gọi tới, cho thấy có chuyện quan trọng muốn nói với anh.
Giang Nghĩa đi tới chỗ vắng người.
“Alo?”
“Lão đại, tôi đã tìm thấy ‘Tiểu Điệp’ mà lần trước anh đã yêu cầu tôi tìm rồi.”
‘Tiểu Điệp’ là người phụ nữ mà Tôn Tại Ngôn- em trai ruột của chủ tịch giải trí Bách Khoa quan tâm nhất.

Vì người phụ nữ này mà anh ta đã từ bỏ vị trí gia chủ, thậm chí đoạn tuyệt quan hệ với ba mình.
Cũng chính vì sự tồn tại của Tiểu Điệp mà Tôn Tại Ngôn bị Tôn Vĩnh Trinh khống chế.
Giang Nghĩa yêu thích người tài.
Anh thực sự muốn thu phục Tôn Tại Ngôn về dưới trướng mình, mà Tiểu Điệp là một nhân tố rất quan trọng.
“Tôi biết rồi.”
Cúp điện thoại, Giang Nghĩa nói với Lâm Mộng Vân và Điền Kê: “Tôi có chuyện cần giải quyết nên sẽ không quay về với hai người đâu.”
Nói xong liền vội vàng rời đi.
Một tiếng sau.
Khu Giang Nam, văn phòng tổng phụ trách Ba khu.

Giang Nghĩa đang ngồi trên ghế, còn Lâm Chí Cường đứng đối diện.
“Lão đại, tài liệu ở đây.”
Lâm Chí Cường giao một tập tài liệu về Tiểu Điệp cho anh, Giang Nghĩa vừa xem vừa nghe Lâm Chí Cường kể lại tình hình cụ thể.
“Qua mấy ngày điều tra, tôi đã tra ra được lý lịch của Tiểu Điệp rồi.”
“Cô ta vốn là một gái nhảy, tên là ‘Lương Điệp’, biệt hiệu là ‘Tiểu Điệp’.

Năm đó, sau khi yêu đương cùng Tôn Tại Ngôn, họ quyết định cùng nhau bỏ trốn, nhưng bị ba của Tôn Tại Ngôn bắt được và âm thầm đưa đến Nam Thành bán cho Thủy Vân Thiên, một tổ chức kinh doanh các hoạt động ngầm.”
“Bề ngoài, Thủy Vân Thiên là một tổ chức kinh doanh các hoạt động giải trí như quán bar, karaoke.”
“Trên thực tế, họ âm thầm tiến hành các cuộc đấu giá bất hợp pháp.”
“Họ sẽ bán những thứ có giá trị, không có gì mà họ không dám bán cả! Cũng giống ‘thế giới ngầm mà người ta thường nói.”
“Sau khi Tiểu Điệp bị bán vào trong đó, tác dụng chính của cô ta là biểu diễn trong quá trình đấu giá.

Ừm… nói trắng ra thì nó giống với đội cổ vũ trong các trận đấu bóng rổ, chuyên dành cho những quý ông giàu có đến mua vui.”
Lâm Chí Cường dừng lại giây lát, có hơi khó nói: “Thủy Vân Thiên là một tổ chức rắc rối phức tạp, thực lực rất mạnh, đến bây giờ tôi vẫn chưa tra ra được kẻ chủ mưu đằng sau là ai.”
“Lão đại, tôi cảm thấy tổ chức này rất không đơn giản!”
“Lương Điệp rơi vào tay bọn họ thì rất khó cứu ra được.”
Sắc mặt Giang Nghĩa rất nặng nề, tất nhiên anh biết nhiệm vụ này rất khó, nhưng càng thách thức, anh càng thấy hào hứng.
Đương đầu với khó khăn là việc Giang Nghĩa thích làm.
“Nam Thành, Thủy Vân Thiên?”
“Có vẻ như tôi cần phải đến đó một chuyến.”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 467: 467: Vụ Bắt Cóc


Đêm đó về đến nhà, Giang Nghĩa nói với Đinh Thu Huyền rằng anh sẽ rời khỏi nhà vài ngày, đi Nam Thành công tác.

Cụ thể ngày nào thì chưa quyết định.

Đinh Thu Huyền bĩu môi, rất không vui.

Bởi vì nó có nghĩa là họ sẽ không gặp nhau trong một thời gian dài, phải chịu đựng nỗi sầu tương tư.

Sau khi trải qua một khoảng thời gian bên nhau, Đinh Thu Huyền đã ỷ lại rất nhiều vào Giang Nghĩa, không muốn rời xa anh, đặc biệt là trong khoảng thời gian dài như vậy, điều đó càng không thể chấp nhận được.

“Anh nhất định phải đi sao?” Đinh Thu Huyền quyến luyến hỏi.

Giang Nghĩa bất đắc dĩ.

Nếu có thể lựa chọn, anh cũng không muốn rời khỏi Đinh Thu Huyền, nhưng tình hình hiện tại là như thế này, nếu anh không đi Nam Thành, làm sao cứu Tiểu Điệp?
“Thu Huyền, anh hứa với em, anh sẽ nhanh chóng trở về.


“Hừ!”
Mặc dù Giang Nghĩa nói như vậy, nhưng Đinh Thu Huyền vẫn rất không vui.

Khi đi ngủ vào buổi tối, Đinh Thu Huyền cố ý nằm nghiêng đối mặt Giang Nghĩa, bĩu môi, mặc cho Giang Nghĩa có dỗ dành cô như thế nào, cô vẫn không vui.

Là một người phụ nữ, cô có tính cách đặc trưng của phụ nữ.

Giang Nghĩa đang nghĩ cách làm sao dỗ Đinh Thu Huyền vui trở lại, thì đột nhiên một cuộc điện thoại vội vã đã phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.

Reng….

.

Reng….

.

Đã muộn như vậy, ai đây?
Giang Nghĩa cầm điện thoại lên xem, là Tân Uẩn gọi.

Đinh Thu Huyền cũng nhìn thấy cái tên đó, tức giận nói: “Hay lắm Giang Nghĩa, đã muộn như vậy, vẫn có phụ nữ gọi điện cho anh? Nói đi, Tân Uẩn này là ai?”
Ơ….

.

Giang Nghĩa nhất thời không biết nói gì, làm sao giải thích đây?
“Trước đây không phải anh có theo học y với ông Tân Tử Dân sao?”
“Tân Uẩn, là con gái út của Tân Tử Dân, cũng là trụ cột nhà họ Tân, là quán chủ y quán Nhân Trị.


Đinh Thu Huyền chất vấn: “Em không quan tâm cô ta là ai, em chỉ muốn biết tại sao đã trễ vậy rồi, cô ta còn gọi điện cho anh?!”
“Cái này anh cũng không biết.


“Nghe máy đi, bật loa ngoài! Em muốn nghe thử, tên hồ ly tinh này rốt cuộc muốn gì?!”
Đinh Thu Huyền thực sự ghen rồi.

Giang Nghĩa cũng bất lực, nghe máy, mở loa ngoài, thật ra anh cũng rất muốn biết đã trễ vậy rồi Tân Uẩn còn gọi đến để làm gì.

Nào ngờ vừa bắt máy, bên kia đã truyền đến tiếng khóc nức nở của Tân Uẩn: “Giang Nghĩa, bây giờ anh có rảnh không? Có thể đến nhà tôi một chuyến không?”
Tân Uẩn là một người phụ nữ có tính cách lạnh lùng, cô ta sẽ không dễ dàng gục ngã, chứ đừng nói đến việc khóc lóc.

Nếu cô ta làm vậy, có nghĩa là đã xảy ra chuyện lớn gì rồi.

Đinh Thu Huyền hừ lạnh một tiếng: “Hồ ly tinh, cố tình ra vẻ tội nghiệp, nửa đêm nửa hôm rủ chồng người khác tới nhà cô ta, đồ không biết xấu hổ!”
Giang Nghĩa thở dài.

Anh hỏi theo: “Xảy ra chuyện gì vậy? Đã trễ vậy rồi, hay là ngày mai tôi qua?”
Giang Nghĩa cũng cảm thấy không thích hợp.

Buổi tối một người đàn ông đã có gia đình như anh, chạy đến nhà một cô gái chưa chồng, một nam một nữ, nói ra ngoài cũng không hay.

Hơn nữa, Đinh Thu Huyền cũng ghen tới mức này rồi? Sao anh dám đi nữa?.

||||| Truyện đề cử: Lục Đông Hoa! Tôi Yêu Em |||||
Kết quả, Tân Uẩn nghẹn ngào nói: “Ba tôi! ông ấy! ”
Nói đến đây, Giang Nghĩa nhíu mày, cảm thấy không đúng.

“Ông Tân làm sao?”
“Ba tôi bị bắt cóc!”
Lần này, nghiêm trọng thật rồi.

Giang Nghĩa liền nói: “Đừng lo lắng, ở nhà chờ tôi, tôi lập tức chạy tới.

”\u0004\u0004\u0004\u0004.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 468: 468: Đặt Vé


Nếu là chuyện bình thường, Giang Nghĩa sẽ mặc kệ, nhưng mà Tân Tử Dân bị bắt cóc rồi, chuyện lần này vô cùng nghiêm trọng.

Dù sao thì y thuật của Giang Nghĩa đều là do Tân Tử Dân truyền dạy, Tân Tử Dân là thầy của Giang Nghĩa!
Một ngày làm thầy, cả đời làm cha.

Về tình về lý, việc Tân Tử Dân bị bắt cóc, Giang Nghĩa đều phải đi cứu.

Đinh Thu Huyền cũng nhận ra tính chất nghiêm trọng của sự việc, gạt đi tính tình nhỏ nhen của mình, nhanh chóng thúc giục: “Chuyện khá nghiêm trọng đấy, Giang Nghĩa, anh mau đi xem thử đi, cẩn thận trên hết.


Về điểm này cô rất tốt.

Cho dù trước đó có giận dỗi, ghen tuông thế nào đi chăng nữa, một khi gặp phải chuyện quan trọng, Đinh Thu Huyền sẽ trở nên vô cùng nghiêm túc, tuyệt đối không cản trở Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa hôn lên trán Đinh Thu Huyền, mặc áo khoác và bước ra ngoài.

“Giang Nghĩa!”
“Hửm?”
Đinh Thu Huyền khẽ cắn môi, ngàn chữ hội tụ thành hai chữ: “Cẩn thận!”
“Anh biết.


Ra khỏi nhà, chiếc xe phóng như bay trên đường.

Trong khoảng thời gian ngắn, Giang Nghĩa đã đến y quán Nhân Trị, vừa xuống xe đã thấy Tân Uẩn vội vàng đi tới.

Hai người gặp nhau.

Tân Uẩn đưa Giang Nghĩa vào trong nhà, rồi đóng cửa ra vào và cửa sổ.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Vô duyên vô cớ sao ông Tân lại bị bắt cóc?”
Tân Uẩn đưa cho Giang Nghĩa bức thư do bọn bắt cóc gửi.

“Trước đây tôi có nói qua với anh rằng ba tôi sẽ rời khỏi Giang Nam một thời gian, để đi tìm mua nguyên liệu thuốc, thật ra chỗ ông đi là Nam Thành, nơi đan xen giữa ánh sáng và bóng tối.

Nam Thành?
Lại là Nam Thành?
Giang Nghĩa cau mày, xem ra anh và Nam Thành có một nút thắt cần phải giải quyết.

Tân Uẩn tiếp tục: “Trước đây ba tôi cũng đã đến đó, lần nào cũng khoảng mười mấy ngày là về, nhưng lần này đi lâu quá rồi, luôn nói là đang làm việc.


“Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn, vì vậy tôi đã gọi điện cho ba, dạo trước còn nghe máy, nhưng mấy ngày gần đây thì không nghe nữa.


“Tối nay, có người gửi những bức thư này đến y quán, tôi mới biết ba đã bị bắt cóc rồi!”
Giang Nghĩa mở lá thư ra, xem nó một cách cẩn thận.

Trong thư có ghi địa chỉ và thời gian rất chi tiết, yêu cầu Tân Uẩn đưa 15 tỷ tiền mặt trong khoảng thời gian đã được chỉ định đến nơi đã nói trước.

Sau khi bên kia nhận được tiền, họ sẽ thả người
Ngoài ra, tên bắt cóc còn gửi kèm vài tấm hình và đồ vật bên người của Tân Tử Dân, những tấm hình đều được chụp khi ông ta bị bắt cóc, có vài tấm còn bị đánh tới khóe mắt chảy máu.

Những tấm ảnh và đồ vật bên người này đủ để chứng minh Tân Tử Dân đã bị bắt cóc, không phải giỡn chơi.

Cuối bức thư, bọn bắt cóc còn theo như bình thường ghi: không được báo cảnh sát, nếu không sẽ giết con tin.

Sau khi đọc hết nội dung, Giang Nghĩa đặt lá thư xuống và hít thở sâu vài hơi.

Tân Uẩn hỏi: “Giang Nghĩa, bây giờ tôi nên làm gì? Tôi nên gọi cảnh sát, hay chuẩn bị sẵn tiền đem đi?”
Nếu là một người bình thường, chắc chắn sẽ chọn cách gọi cảnh sát.

Nhưng Giang Nghĩa thì khác, thân là Chiến thần Tu La, là tổng phụ trách khu Giang Nam, là người chỉ huy cao nhất.

Gọi cảnh sát?
Xin lỗi, anh biết là đủ rồi, không cần gọi cảnh sát.

Giang Nghĩa xua tay: “Không cần gọi cảnh sát, đối phương nếu đã tìm được cô, nhất định cô đã bị giám sát chặt chẽ, một khi gọi cảnh sát thì con tin sẽ bị giết.


Hơn nữa, Giang Nghĩa chắc chắn rằng những kẻ bắt cóc chắc chắn đã biết việc anh đến đây.

Nhưng không sao, thân phận thực sự của Giang Nghĩa, tin rằng bọn bắt cóc sẽ không biết.

Tân Uẩn lo lắng hỏi: “Vậy bây giờ tôi sẽ chuẩn bị tiền và đem đi gửi theo thời gian và địa điểm đã được chỉ định?”
Giang Nghĩa lại lắc đầu.

“Không được.


Nếu làm theo những gì bọn bắt cóc nói, đối phương lấy được tiền, sao có thể thả con tin về nữa? Vậy không phải đã giao manh mối lớn nhất ra rồi sao?
Lựa chọn của hầu hết bọn bắt cóc sau khi có được tiền, chính là giết con tin!
Nếu làm theo những gì chúng nói, kết quả duy nhất chính là mất cả chì lẫn chài.

Tân Uẩn bình thường rất bình tĩnh, gặp chuyện cũng hoảng loạn, nhưng hôm nay khi gặp chuyện này, cô ta không thể bình tĩnh nổi, cả người như đứng đống lửa, như ngồi đống than, đi qua đi lại trong nhà.

Giang Nghĩa điềm tĩnh nói: “Vậy đi, vừa hay tôi cần đi Nam Thành công tác, ngày mai sẽ đi.

Ngoài mặt thì mai tôi đi công tác, nhưng thật ra sẽ thực hiện kế hoạch giải cứu.

15 tỷ, tôi sẽ đi giao, trong quá trình đưa tiền, tôi sẽ nghĩ cách cứu ông Tân.


Tân Uẩn gật đầu: “Vậy tôi đi lấy tiền.


Giang Nghĩa xua tay: “Không cần đâu, 15 tỷ, tôi có.


“Hả? Nhưng đó là tiền của anh.


“Đừng nói những chuyện không đâu nữa, cứu người quan trọng nhất, cô lấy tiền chậm lắm, tôi đi chuẩn bị nhanh hơn.


Ngừng một chút, Giang Nghĩa lại nói: “Điều duy nhất chúng ta có thể làm bây giờ là lúc đưa tiền cho bọn chúng thì bắt gọn chúng lại, dùng mạng của bọn bắt cóc, đổi lấy mạng của ông Tân.

Nếu như có thể cứu được ngay lúc đó thì tốt nhất rồi.


Tân Uẩn gật đầu: “Được rồi, tôi sẽ đặt hai vé, ngày mai chúng ta sẽ đi cùng nhau.


Đi cùng nhau?
Giang Nghĩa sửng sốt một chút: “Chuyện này rất nguy hiểm, nơi như Nam Thành bề ngoài thì đẹp đẽ, nhưng thực ra là một nơi vàng thau lẫn lộn, không phải là nơi một người con gái nên đi.


Tân Uẩn đáp: “Không được, tôi không thể ở nhà đợi được.

Muốn tôi ở nhà đợi, nhìn anh chạy vạy vì chuyện gia đình chúng tôi, tôi càng khó chấp nhận hơn! Lần này, tôi nhất định phải đi cùng.

Tân Uẩn quyết tâm đi, Giang Nghĩa cũng không còn cách nào.

Dù sao Tân Tử Dân cũng là ba cô ta.

Giang Nghĩa nói: “Cô đi cũng được, nhưng chúng ta phải nói trước, trên đường đi, cô phải nghe lời tôi, không được tự ý hành động.


“Được!”

Sau khi bàn bạc xong mọi chuyện, Tân Uẩn lập tức đi đặt vé tàu đường sắt cao tốc.

Giang Nghĩa gọi cho Lâm Chí Cường.

“Alo, lão đại, có chuyện gì vậy?”
“Vé đi Nam Thành cậu không cần đặt giùm tôi nữa, đã có người đặt giúp tôi rồi.


“Được.


“Ngoài ra, hãy giúp tôi chuẩn bị 15 tỷ tiền mặt, sáng sớm ngày mai đưa đến y quán Nhân Trị.


“15 tỷ? Tiền mặt?” Tuy rằng không hiểu vì sao, nhưng Lâm Chí Cường hiểu rõ tính cách Giang Nghĩa, tuyệt đối không làm chuyện vô bổ, cho nên không hỏi nhiều, lập tức nghe lệnh đi làm.

Giang Nghĩa suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói: “Lần này, hãy sắp xếp Xạ Thủ và Sư Tử của mười hai cung Hoàng Kim phối hợp tôi, sắp xếp một bộ phận người của Thần La Thiên Chinh đi Nam Thành, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.


Lâm Chí Cường sững sờ.

Cùng lúc sử dụng hai người của mười hai cung Hoàng Kim, còn dùng tới Thần La Thiên Chinh, xem ra Giang Nghĩa muốn giết người rồi.

Đặc biệt lần phối hợp hành động này là Xạ Thủ và Sư Tử, công dụng của hai người trong mười hai cung Hoàng Kim rất đặc biệt, kêu cả hai cùng hành động, haha, lần này đối thủ tới số rồi.

“Đã hiểu, lão đại.


Sau khi dặn dò mọi chuyện, Giang Nghĩa cúp máy.

Cùng lúc đó, Tân Uẩn bước vào nói: “Xong rồi, tôi đã đặt hai vé đường sắt cao tốc rồi, chín giờ sáng mai, sẽ xuất phát từ ga Đông, trực tiếp đến Nam Thành!”\u0002\u0002.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 469: 469: Chiếm Chỗ Ngồi


Mưa phùn rơi tí tách, đập mạnh vào khung cửa sổ hiu quạnh.

Tân Uẩn cả đêm không ngủ được, ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn cảnh đêm.

Bởi vì ngày mai phải ngồi tàu bảy tám tiếng, bây giờ không ngủ cũng không sao, ngày mai có thể lên tàu ngủ bù.

Quan trọng nhất, Tân Uẩn không hề có ý định ngủ.

Không biết Tân Tử Dân bây giờ thế nào?
Là sống hay chết?
Cho dù còn sống, nhất định cũng bị giày vò đau khổ phải không?
Trong đầu cô ta hiện lên hàng loạt câu hỏi, cô ta thở dài thườn thượt vì lo cho sự an toàn của ba mình.

Một người mất đi anh trai như cô ta, không thể chịu thêm nỗi đau mất ba nữa.

Giang Nghĩa thì hoàn toàn khác.

Anh đang ngồi trên ghế, nghiêng người tựa vào ghế, cứ như vậy mà ngủ thiếp đi.

Với kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm, anh biết rằng có một giấc ngủ đầy đủ và nghỉ ngơi thoải mái quan trọng như thế nào, tinh thần mệt mỏi sẽ rất khó chiến thắng.

Trước trận chiến khốc liệt, nghỉ ngơi đầy đủ là một chuyện vô cùng quan trọng.

Cả hai đã trải qua một đêm dài với những suy nghĩ khác nhau.

Sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, đã có người mang đến một cái vali lớn, cũng không nói bên trong có gì, chỉ nói để Giang Nghĩa nhận.

Giang Nghĩa không thèm nhìn, bỏ vali vào cốp xe.

Tân Uẩn tò mò hỏi: “Giang Nghĩa, trong vali có cái gì?”
“15 tỷ.

” Giang Nghĩa nói thật.

Tân Uẩn nuốt nước bọt.

15 tỷ?
Đây là một khoản tiền không hề nhỏ, không ngờ nói có là có, độ giàu có của Giang Nghĩa quả thật không thể xem nhẹ.

Thực ra, Tân Uẩn chỉ biết rằng Giang Nghĩa và anh trai của cô ta đã từng cùng nhau tòng quân, còn về thông tin cá nhân của anh, thì hoàn toàn không biết gì, vì vậy cô ta cảm thấy kinh ngạc khi Giang Nghĩa có thể dễ dàng lấy 15 tỷ tiền mặt ra như vậy
Với số tiền nhiều như vậy, ngay cả Tân Uẩn cũng không thể tùy tiện lấy ra.

“Ăn chút gì đi, lát nữa lên đường.


Giang Nghĩa tự tay nấu nướng, chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn.

Ăn no rồi, mới có sức làm việc.

Tân Uẩn đói rồi, với bữa sáng Giang Nghĩa đích thân chuẩn bị, không cần ai nói gì, cũng đánh chén sạch sẽ.

Ăn uống, chải chuốt, chuẩn bị xong xuôi, họ chính thức lên đường.

Giang Nghĩa chở Tân Uẩn đến ga tàu cao tốc, sau đó đẩy vali qua cửa soát vé và vào phòng chờ.

Sau một hồi kiên nhẫn chờ đợi, chuyến tàu cao tốc đến Nam Thành cuối cùng cũng đến.

Cả hai đi theo đám đông, vượt qua hàng dài xếp hàng, rồi lên tàu.

Giang Nghĩa liếc nhìn tấm vé.

G6103, toa số 05, số 06D, ghế hạng nhất.

Do ghế hạng 2 đã bán hết, chỉ còn ghế hạng nhất đắt hơn và ít người mua nên vẫn còn vài chỗ.

Như vậy cũng được, ghế hạng nhất ngồi thoải mái.

Sau khi đợi tàu cao tốc đến trạm dừng lại, mở cửa tàu, Giang Nghĩa để Tân Uẩn lên tàu trước, sau đó anh xách theo vali đi vào.

Đến toa số 05.

Hai người lần lượt đi trên một lối đi rộng một mét, tìm được chỗ ngồi của mình - số 06D.

Nhưng tình huống khó xử là chỗ ngồi của họ đã có người ngồi rồi!
Ghế 06D, 06C và cả hai ghế bên cạnh, có tổng cộng 4 người đàn ông vạm vỡ, xăm trổ rồng hổ ngồi ở đó, tất cả đều uốn tóc, nhuộm tóc, vừa nhìn đã biết không phải hạng người hiền lành gì.

Tân Uẩn nhìn vào vé của mình rồi nhìn vào số ghế.

Không sai, chỗ ngồi của mình.

Cô ta nói một cách lịch sự: “Thưa anh, xin lỗi, đây là chỗ của tôi, có phải anh ngồi nhầm ghế không?”\u0004\u0004\u0004\u0004.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 470: 470: Không Nhường Chỗ


Người đàn ông ngồi trên ghế tựa như bị điếc, không thèm để ý đến cô ta, chỉ dựa vào lưng ghế nhìn ra ngoài cửa sổ.

Người đàn ông bên cạnh phớt lờ Tân Uẩn, coi cô như không khí.

Tân Uẩn cau mày, trong lòng dấy lên một ngọn lửa không tên.

Cô ta hét lớn: “Thưa anh, đây là chỗ ngồi của tôi, xin anh đi ra!”
Âm thanh lớn đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong toa.

Đương nhiên, nó cũng thu hút sự chú ý của người đàn ông ngồi trên ghế.

Anh ta quay lại nhìn Tân Uẩn, nói với một giọng điệu không mấy thân thiện: “Cái gì mà chỗ ngồi của cô? Tôi, đã mua vé rồi.


“Anh mua vé rồi, thì đi đến chỗ mình ngồi, đây là chỗ của tôi!”
Người đàn ông cười nhạo: “Đồ đàn bà, đừng có không biết điều, cút đi.


Nói xong, anh ta tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tân Uẩn vừa giận vừa tức, cô ta không biết đã đi qua bao nhiêu chuyến tàu cao tốc, lần đầu tiên gặp phải cảnh này, sao lại có người vô liêm sỉ như vậy?
Cô ta chỉ vào người đàn ông và nói: “Bây giờ anh có đi hay không?”

Người đàn ông thậm chí không nhìn cô ta.

“Anh!!!”
Tân Uẩn tiến lên một bước, kết quả là vài người đàn ông ở ghế bên cạnh đồng thời đứng dậy, căng cơ, nhìn chằm chằm, như thể họ sắp nuốt chửng Tân Uẩn.

Một trong số họ còn dữ hơn: “Đồ đàn bà, anh Sơn Tiêu kêu cô cút đi, cô không nghe thấy sao? Muốn mấy anh đây dạy cho cô một bài học, cô mới biết cút như thế nào phải không?”
Tân Uẩn lùi lại một bước theo bản năng.

Đã từng thấy qua người không nói lý lẽ, chưa từng thấy qua không nói lý lẽ tới mức này, đám người này còn cậy đông h**p yếu, còn là mấy tên đàn ông cùng nhau ăn h**p một người con gái, đúng là vô liêm sỉ tới không còn cách chữa mà.

Lúc đầu, những hành khách khác trong toa muốn lên tiếng, nhưng nhìn thấy đối phương nhiều người như vậy, ai cũng vạm vỡ to con, đều bị dọa cho tới quay mặt đi, không dám nhìn nữa.

Bây giờ thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.

Chuyện xảy ra trong toa thu hút sự chú ý của tiếp viên.

“Thưa cô, xảy ra chuyện gì vậy?” Tiếp viên mỉm cười hỏi.

Tân Uẩn ngay lập tức chỉ vào người đàn ông có biệt danh “Sơn Tiêu” này: “Anh ta chiếm chỗ của tôi!”
“Thưa cô, vui lòng xuất trình vé trước.



“Đây.


Tiếp viên nhìn qua, chỗ Sơn Tiêu đang ngồi đúng là của Tân Uẩn.

Vì vậy, tiếp viên nói với Sơn Tiêu: “Thưa anh, chỗ ngồi này không phải của anh, mong anh quay về chỗ của mình.


Sơn Tiêu khinh thường nói: “Tôi cũng mua vé rồi, dựa vào cái gì mà cho cô ta ngồi không cho tôi ngồi”
“Vậy phiền anh xuất trình vé.


Sơn Tiêu buồn bực ném vé tàu bị vò thành một cục trên bàn, tiếp viên mở ra xem, cười nói: “Thưa anh, chỗ ngồi của anh là ở số 12C, toa 16, ghế hạng hai.

Chỗ này không phải của anh, mong anh rời đi.


Ghế hạng hai cướp ghế hạng nhất của người ta, đúng là vô liêm sỉ mà.

Càng vô liêm sỉ hơn là Sơn Tiêu không hề quan tâm đến hành động của mình.

Anh ta không những không đi, mà còn đặt hai chân lên bàn ăn, liếc mắt nhìn tiếp viên: “Bây giờ tôi phải đi ngủ, đừng làm phiền tôi, nghe chưa?”
Không chỉ Tân Uẩn tức giận, tiếp viên cũng có chút nóng máu.

Cô ta quát mắng: “Thưa anh, mong anh phối hợp với chúng tôi, rời khỏi chỗ ngồi này!”
Sơn Tiêu mặc kệ, híp mắt lại ngủ!
Xem ra chỗ ngồi này, anh ta không định trả lại thật rồi.

\u0006\u0006\u0006\u0006\u0006\u0006.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 471: 471: Mong Cô Ngồi Ghế Hạng Hai


Tân Uẩn cũng cạn lời.

Chuyện của ba cũng đủ làm cô đau đầu rồi, bây giờ còn gặp phải loại chuyện bị chiếm chỗ trên tàu cao tốc như thế này nữa, vừa nghĩ vừa bực.
Nhân viên trên tàu cũng có chút lo lắng, cố thuyết phục hết lần này đến lần khác, thao thao bất tuyệt suốt 10 phút giữa lối đi.
Năn nỉ đe doạ gì cũng nói cả rồi nhưng Sơn Tiêu vẫn không hề nhúc nhích.
Dù có nói thế nào thì ông đây vẫn nhắm mắt làm ngơ.
Thật bất lực.
Nhân viên quay người nói với Tân Uẩn: “Quý khách, chúng tôi thật lòng xin lỗi.

Để tránh việc quý khách phải đứng suốt quá trình di chuyển, kính mời quý khách xuống khoang ghế hạng hai để nghỉ ngơi.”
Khoang hạng hai?
Tân Uẩn cạn lời.

Cô bỏ tiền mua vé hạng nhất mà cuối cùng phải ngồi ghế hạng hai?

“Có nhầm gì không? Bảo tôi đi chỗ khác á?”
Nhân viên giải thích: “Xin quý khách đừng tức giận.

Quý khách chỉ cần chịu thiệt thòi một lúc thôi.

Đợi đến khi vị khách kia chịu nhường chỗ hoặc đến trạm thì chúng tôi sẽ bố trí chỗ ngồi cho quý khách.

Cô thấy thế nào ạ?
Cách xử lý như vậy đúng là: Nực cười!!!!!
Tân Uẩn nổi điên: “Tôi mua ghế hạng nhất cơ mà, tại sao phải ngồi ghế hạng hai? Tại sao tôi phải là người chịu thiệt? Hắn ta vô duyên vô cớ chiếm ghế của tôi, đã không xử lý mà còn giúp hắn? Đây là cách làm việc của mấy người sao?
Nhân viên không nhịn nổi nữa.
Hắn ta sầm mặt nói: “Quý khách, xin đừng nói như thế, tình huống đặc thù sẽ có cách giải quyết đặc thù.

Mong quý khách thông cảm.”
Tân Uẩn cảm thấy nực cười.
“Tình huống đặc thù gì cơ?”
“Tôi cần phải thông cảm cho mấy người?”
“Bây giờ, tôi chính là nạn nhân.

Mấy người không chỉ không đấu tranh vì lợi ích của nạn nhân mà còn để những phần tử vô pháp nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao, đây là chuyện quái gì vậy?
Nhân viên phục vụ thở dài.
“Tôi cũng hiểu được tâm trạng của quý khách nhưng tình huống bây giờ như thế, chúng tôi cũng chẳng còn cách nào khác.”
Lúc này, Giang Nghĩa-người đã im lặng một lúc lâu tiến lên, lạnh lùng nói: “Không có cảnh sát trên tàu à? Chỉ cần tẩn cho chúng một trận rồi vứt cho đồn cảnh sát khi tới trạm tiếp theo là được thôi mà? Khó giải quyết lắm sao?”
Tên nhân viên hơi bực: “Quý khách, chúng tôi có quy định của riêng mình, không cần ngài đây dạy phải làm thế nào đâu?”
Giang Nghĩa nói tiếp: “Vậy cái cách xử lý theo quy định của mấy người chính là để người mua vé hạng hai chiếm chỗ của người mua vé hạng nhất, rồi bảo người mua vé hạng nhất nhẫn nhịn ngồi ghế hạng hai? Nghe có lý sao?”
“Quý khách, xin hãy cẩn thận lời nói.”
Giang Nghĩa lắc đầu, thực ra lúc đầu, anh chẳng định nhúng tay vào chuyện này đâu, dù gì những loại chuyện thế này chắc chắn cũng sẽ có nhân viên chuyên nghiệp đến xử lý.

Nhưng ai mà ngờ, nhân viên chuyên nghiệp lại làm việc không chuyên nghiệp tới thế.
Anh nhìn Sơn Tiêu rồi lạnh lùng nói: “Đây là chỗ của tôi, cho cậu ba giây, cút!”
Giang Nghĩa cũng không định nhờ nhân viên giúp đỡ nữa, vì tên nhân viên này làm ăn chẳng ra thể thống gì cả.

Muốn giành lại chỗ ngồi thì phải tự lực cánh sinh thôi.
Sơn Tiêu nhíu mày.
Anh ta trừng mắt nhìn Giang Nghĩa: “Nhóc con, mày vừa nói cái gì? Nói lại lần nữa xem nào?”
Trước nay chỉ có chuyện anh ta ức h**p người khác, làm gì có chuyện người khác có thể bắt nạt anh ta.

Chữ “cút” đó đã làm anh ta nổi khùng.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Lam Yên, Triền Miên Trói Buộc!
2.

Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp

3.

Hào Môn Này, Tôi Không Gả Nữa
4.

[Ngôn Tình] Sống Chung
=====================================
Nếu không phải vì đang trên cao tốc thì anh ta đã sớm đá Giang Nghĩa ra ngoài rồi.
Mấy tên đàn em của Sơn Tiêu lần lượt đứng dậy rồi cởi áo khoác ngoài ra, để lộ những cánh tay cường tráng.
Nhưng tình huống kiểu này cũng chẳng là gì trong mắt Giang Nghĩa.
Giang Nghĩa nhẹ nhàng nói tiếp: “Hết giờ rồi, cậu không cút thì tôi tiễn cậu cút.”
“Khốn khiếp!”
Sơn Tiêu đập bàn, mấy tên đàn em lập tức xông lên.
Dám mắng đại ca của họ ở nơi công cộng? Haha, đúng là tự tìm chết!\u0007\u0007\u0007\u0007\u0007\u0007\u0007.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 472: 472: Đá Bóng


Một tên đàn em vung nắm tay khổng lồ về phía Giang Nghĩa.
Tân Uẩn run lên.

Từ trước đến nay, cô ấy chưa từng chứng kiến Giang Nghĩa đánh nhau nên bây giờ, cô cực kỳ lo lắng cho sự an toàn của anh, thậm chí, cô còn cảm thấy Giang Nghĩa bị đánh là lỗi của mình.
Nếu như ban nãy, cô không cứng đầu như thế thì Giang Nghĩa cũng sẽ không bị….
Hả?
Chưa đợi Tân Uẩn lo lắng xong thì đã thấy Giang Nghĩa gạt bay nắm đấm của đối phương, sau đó vỗ nhẹ một cái, hắn ta liền nằm dài trước mắt Giang Nghĩa.
Cảnh tượng tiếp theo làm mọi người khó mà quên nổi.
Chỉ thấy Giang Nghĩa cúi người xuống rồi giơ chân lên, cứ như một cầu thủ bóng đá sắp sút vào gôn.

Anh dồn sức đá mạnh vào cơ thể của đối phương như đang đá một quả bóng.
Tên đó lăn lốc trên lối đi dài và hẹp, lăn đến tận cuối khoang tàu rồi đâm sầm vào cửa khoang.
Bọn đàn em khi nhìn thấy cảnh tượng này đều sững người hết cả ra.
Đây mà là sức mạnh của loài người sao?

Họ còn chưa kịp phản ứng thì Giang Nghĩa đã nhấc từng người lên rồi vứt mạnh xuống đất.

Sau đó, cứ như đang sút phạt đền, mỗi một tên đàn em đều bị Giang Nghĩa đá lăn quay.
Bình bịch bình bịch…..
Bình bịch bình bịch…..
Bọn chúng đều bị đá đến cuối khoang tàu, đâm sầm vào nhau rồi chất thành đống.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
2.

Lam Yên, Triền Miên Trói Buộc!
3.

Hào Môn Này, Tôi Không Gả Nữa
4.

[Ngôn Tình] Sống Chung
=====================================
Phải kể đến, mấy tên này đều vô cùng cường tráng, lại lăn lộn giang hồ suốt nhiều năm nên kinh nghiệm phong phú vô cùng, mỗi người đều có năng lực một địch mười.
Thế nhưng mấy người bọn họ gộp lại cũng không đủ để Giang Nghĩa gãi tay.

Chỉ cần chưa tới mười giây, đối phương đã bị giải quyết sạch sẽ.
Thực lực của Giang Nghĩa quá kinh khủng!

Cuối cùng, anh nhìn về phía Sơn Tiêu.
Sau khi chứng kiến thực lực của Giang Nghĩa, Sơn Tiêu vừa lo vừa sợ.

Đây không phải là lần đầu tiên anh ta cướp chỗ của người khác, từ trước đến nay, chẳng có một ai dám phản kháng.

Dù có phản kháng thì cũng bị lũ đàn em của anh ta đánh một trận tơi bời.
Hôm nay là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất bọn đàn em của anh ta bị đá lăn lốc vì anh ta chiếm chỗ trên tàu.
Giang Nghĩa nhìn anh ta rồi cười lạnh: “Cậu thích chỗ này à? Xin lỗi, đây là chỗ của bọn tôi, không thể nhường cho cậu được.

Nhưng tôi là người rộng lượng, chỗ ngồi thì không thể nhường nhưng khoang hành lý thì có thể đấy.”
“Khoang…khoang hành lý?”
Sơn Tiêu ngơ người.

Anh ta không hiểu gì cả, nhường khoang hành lý cho anh ta để làm gì? Anh ta cũng có phải là hành lý đâu.
Rất nhanh sau đó, Sơn Tiêu đã hiểu được lời này có nghĩ gì.
Giang Nghĩa dùng một tay nắm chặt cổ áo của Sơn Tiêu rồi nhấc bổng anh ta ra khỏi ghế, dễ như một người trưởng thành đang nâng một đứa trẻ vậy.
Cảnh tượng tiếp theo làm tất cả mọi người trong khoang xe phải trợn tròn mắt.
Một tay Giang Nghĩa nắm chặt cổ Sơn Tiêu, tay còn lại nắm chặt chân của anh ta.

Anh hơi dùng lực một chút liền có thể nâng Sơn Tiêu lên.
Sau đó, Giang Nghĩa liền nhét anh ta vào khoang hành lý.
Sơn Tiêu điên cuồng phản kháng nhưng đều vô ích.

Trước mặt Giang Nghĩa, sức lực của anh ta chẳng khác nào một con kiến nhỏ bé đang đối mặt với một con voi khổng lồ, dù có cố gắng thế nào cũng vô giá trị.

Chưa đầy 5 giây sau, cả cơ thể của Sơn Tiêu đều bị nhét vào vali, chỉ có thể điên cuồng la hét.
“Thả tao ra, thằng khốn, mày nhanh thả tao ra!”
“Mày dám làm vậy với tao sao, cứ đợi đó, đợi tao thoát ra ngoài rồi sẽ lập tức g**t ch*t mày!”
“Mày….”
Giang Nghĩa nghe mà phiền, anh vươn tay lấy ra một cuộn băng keo, trong phút chốc đã dán kín miệng Sơn Tiêu, khiến anh ta hoàn toàn không thể cử động hay la hét được nữa.
Hiện giờ, Sơn Tiêu đã hoàn toàn hiểu được cái câu “nhường khoanh hành lý” có nghĩa là gì rồi.
Nhưng tiếc là đã quá trễ!\u0001.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 473: 473: Trưởng Tàu


Tất cả mọi người trong khoang tàu đều sững sờ.

Người đàn ông này là ai? Lính đặc chủng sao? Sức mạnh này kh*ng b* vãi đạn!!!!
Nhân viên phục vụ càng thêm sững sờ.
Thì ra mọi chuyện có thể giải quyết dễ dàng như thế à? Cả quá trình chỉ vỏn vẹn chưa tới một phút.
Nếu sớm biết thì hắn đã không phải bô lô ba la suốt mười mấy phút rồi, nói tới mức khô hết cả họng.
Tân Uẩn bước lại gần, cô kinh ngạc: “Giang Nghĩa, anh trở nên mạnh mẽ như vậy từ lúc nào thế?”
Giang Nghĩa cười cười: “Em đừng quên anh vốn có xuất thân như thế nào chứ? Mấy năm trước, anh cũng như anh trai của em, đều là quân nhân ở Tây cảnh, mỗi ngày đều phải sống trong rừng sâu nước độc, đấu với những kẻ dịch hung ác nhất trên thế giới cơ mà.

Vậy nên giải quyết những kẻ này chẳng phải đơn giản lắm sao?
Nói đến đây, Tân Uẩn cũng hiểu được tại sao Giang Nghĩa lại mạnh tới vậy.
Nếu sớm biết thì cô chẳng cần phải lo, vừa lên đã giao đám người kia cho Giang Nghĩa xử lý rồi.
Hai người đang nói chuyện thì cửa khoang tàu mở ra.

Trưởng tàu hầm hầm bước tới, sau lưng là một đám cảnh sát trên tàu.
Trưởng tàu liếc nhìn đám người đang nằm sõng soài trên mặt đất, rồi lại nhìn Sơn Tiêu đang kẹt cứng trên khoang hành lý, ông ta tức giận nói: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Tên nhân viên vội vàng rũ bỏ trách nhiệm.
“Trưởng tàu, vị khách này bị chiếm chỗ ngồi nên anh ta đã đánh người chiếm chỗ một trận ạ.”
Sự việc là thế sao?
Nghe thì có vẻ hợp lý đấy, nhưng cả quá trình có phải như thế đâu?
Tân Uẩn tức giận: “Rõ ràng là đám người này chiếm chỗ không chịu đi, nói cả buổi mà vẫn nhắm mắt làm ngơ.

Nhân viên còn yêu cầu bọn tôi nhường ghế rồi xuống khoang hạng hai ngồi.

Bọn tôi quá tức giận nên mới ra tay, hơn nữa là bọn họ đánh người trước cơ mà, bọn tôi cũng chỉ tự vệ thôi!”
Tuy chân tướng là thế, nhưng….
Trưởng tàu nhìn đám người bị đánh bầm dập kia rồi lạnh lùng nói: “Tôi không cần biết lý do của mấy người là gì nhưng đánh nhau trên tàu là sai!”
“Mấy người có biết đây là phạm pháp không?”

Ông ta chỉ vào Giang Nghĩa: “Là cậu đánh người phải không? Đi theo tôi, cảnh sát ở trạm tiếp theo sẽ đến bắt giữ cậu, chuẩn bị bị giam nửa tháng đi!”
Nghe thế, Tân Uẩn vừa lo vừa tức.
Rõ ràng cô là nạn nhân, Giang Nghĩa chỉ thay cô ra mặt thôi.

Tại sao nạn nhân ngược lại phải chịu phạt, còn những tên chiếm chỗ lại được thoát tội?
Công bằng ở đâu?
Tân Uẩn tức giận: “Mấy người vô lý quá rồi đó! Rõ ràng có nhiều cánh sát như thế, lúc nãy mấy người tới lôi tên chiếm chỗ kia đi là được mà? Tại sao đợi đến khi lớn chuyện thì mới xuất hiện? Hơn nữa còn nhắm vào nạn nhân bọn tôi?
Không ít người trong khoang tàu cùng đồng tình.
Đúng vậy, làm vậy mà được sao?
Trưởng tàu nhíu chặt mi, ông ta chỉ vào mặt Tân Uẩn: “Cẩn thận lời nói của mình đi! Nếu cô dám vô lễ với tôi, vô lễ với cảnh sát thì cũng đồng nghĩa với phạm pháp, tôi cũng có thể bắt giam luôn cả cô!”
“Ông!!!!”
Tân Uẩn sống tới từng này tuổi rồi mà chưa bao giờ phải chịu nhục như thế.
Cô muốn cãi tiếp nhưng Giang Nghĩa đã ngăn cô lại.
Giang Nghĩa cười cười nói với cô: “Em cứ ở đây nghỉ ngơi vài phút đi, anh đi rồi quay lại ngay.”
Đi rồi quay lại ngay?
Mọi người đều nhìn anh như kẻ ngốc.
Đánh nhau trên tàu, đích thân trưởng tàu dẫn cảnh sát đến bắt giữ, rồi bị giao cho đồn cảnh sát ở trạm tới, thế mà còn muốn quay về? Ngây thơ quá rồi đó..
 
Chiến Thần Tu La
Chương 474: 474: Là Cái Thá Gì


Tân Uẩn cũng nghĩ như vậy, cô tưởng rằng Giang Nghĩa chỉ đang an ủi mình mà thôi.

Nhưng Giang Nghĩa chỉ nói tiếp hai chứ: “Tin anh.


Tin.

Khi những người khác đều không tin Giang Nghĩa có thể quay lại thì Tân Uẩn lại đặt lòng tin vào anh.

Bởi vì người đàn ông này đã tạo ra quá nhiều kỳ tích rồi.

Hơn nữa, Tân Uẩn còn có tình cảm sâu đậm với anh, điều này khiến cô tin tưởng vào từng câu từng chữ của Giang Nghĩa.

“Được, em tin anh nhất định sẽ quay lại!”
Trưởng tàu bật cười: “Quay lại? Haha, đừng ảo tưởng nữa! Nếu tôi mà thả cậu quay về thì tôi sẽ là con lợn! Đi thôi!”
Dưới sự giám sát nghiêm ngặt của đám cảnh sát trên tàu, Giang Nghĩa bị áp giải đến một khoang tàu trống.

Đây là nơi chuyên để tạm thời giam giữ phạm nhân.

Một khi đã bước vào thì không thể thoát ra.

Cửa khoang tàu đóng lại.

Tên trưởng tàu ngồi xuống, nhìn Giang Nghĩa với ánh mắt khinh thường: “Dám đánh nhau trên tàu sao? Haha, cậu cũng được đấy, cứ chờ mà ngồi tù đi.


Giang Nghĩa bình tĩnh: “Bọn họ là người ra tay trước nhưng sao lại chỉ bắt một mình tôi?”
Tên trưởng tàu bật cười: “Đánh thua thì vào bệnh viện, đánh thắng thì vào tù, cậu không biết sao? Cậu đã đánh người ta thê thảm như vậy mà tôi còn phải bắt bọn họ sao?”
Thì ra còn có cái đạo lý kiểu này?
Giang Nghĩa hơi lắc đầu, sau đó nói tiếp: “Vậy là bỏ qua chuyện bọn họ chiếm chỗ luôn sao?”
“Sao lại không?” Tên trưởng tàu trả lời: “Cậu phải biết rằng, bây giờ bọn họ chính là nạn nhân, còn cậu là kẻ hành hung! Nếu cậu không đánh người thì cậu vẫn có lý nhưng bây giờ, lời nói của cậu đã vô giá trị rồi, biết chưa hả?”
Giang Nghĩa bất lực.

Anh hỏi một câu cuối cùng: “Vậy thất trách của ông thì sao, trưởng tàu?”
Tên trưởng tàu sững người: “Thất trách gì cơ? Tôi đã thất trách gì?”
Giang Nghĩa nói tiếp: “trên tàu cao tốc, mỗi người tương ứng với một chỗ ngồi.

Ông thân là trưởng tàu nhưng lại không tra soát chặt chẽ, để mấy người đó ngồi sai vị trí, đây không phải là thất trách à?”
“Hơn nữa, rõ ràng tàu cao tốc đã được bố trí một lượng lớn cảnh sát nhưng ông lại ngó lơ với việc chiếm chỗ, đợi đến khi sự việc bung bét cả ra thì ông mới xuất hiện.

Đây là làm việc không nên hồn, làm việc thất trách sao?”
“Người không biết ứng biến như ông thì có tư cách để làm trưởng tàu sao?”
Cảnh tượng hơi xấu hổ.

“To gan!!!!”
Tên trưởng tàu đập bàn thật mạnh rồi chỉ vào mặt Giang Nghĩa: “Cậu có biết hiện giờ cậu là cái thá gì không hả? Tôi nói cho cậu biết, cậu là phạm nhân!”
“Một tên phạm nhân mà dám dùng thái độ như thế để nói chuyện với tôi.

Tôi có thể khiến tội của cậu nặng thêm, có thể khiến cậu bị giam lâu hơn đó, cậu có tin không?”
“Cậu cần phải biết rõ vị trí của mình.


“Cậu là cái thá gì cậu có hiểu không? Cậu có tư cách gì mà chỉ trích tôi? Còn cái gì mà, tôi không xứng làm trưởng tàu, haha, tôi không xứng thì cậu xứng sao?”
“Cậu là thá gì? Cậu không ưa tôi đúng không? Tới đi, cậu có giỏi thì cách chức tôi đi? Phắc!”
Tên trưởng tàu đã hoàn toàn mất bình tĩnh, thậm chí còn hơi càn quấy.

Bởi vì Giang Nghĩa đã chọc trúng yếu điểm của ông ta.

Giang Nghĩa trừng mắt nhìn ông ta, anh không ngờ lại có một tên cán bộ như vậy, đúng là ghê tởm.

“Nhìn, nhìn cái gì mà gì? Mười phút nữa là tới trạm kế rồi.


“Khi tới trạm tiếp theo, tôi sẽ tống cậu đi ngay!”
Giang Nghĩa hơi ngẩng đầu, lạnh lùng nói: “Chỉ e là tới khi đó, người cút là ông thôi!”.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 475: 475: Cuốn Sổ Nhỏ Màu Đen


Trưởng tàu không tức giận, ngược lại còn bị lời này chọc cười.
Thân là trưởng tàu, có thể nói ở đây, ông ta là người đứng đầu, mọi người đều phải nghe lời ông ta.
Cậu định đuổi tôi đi?
Dựa vào cái thá gì?
Tên trưởng tàu cười khểnh: “Cậu thanh niên, cậu tưởng mình đánh đấm giỏi là cả thế giới đều xoay quanh cậu sao? Tôi nói cho cậu biết, hôm nay cậu không thoát tội được đâu!”
Giang Nghĩa không chút cảm xúc lấy ra một cuốn sổ nhỏ màu đen từ trong túi áo khoác rồi vứt lên bàn.
Anh không nói thêm lời nào cả.
Tên trưởng tàu sững người, cậu ta đang làm gì vậy?
Mua chuộc?
Ông ta vô thức cầm cuốn sổ lên.

Chỉ mới cầm mà tim ông đã nhảy lên một nhịp, hình như ông ta đã thấy cuốn sổ này ở đâu rồi, nhìn hơi quen.
Khi mở cuốn sổ ra, ông ta mới ngỡ ngàng phát hiện đây là chứng thư đặc biệt chỉ cán bộ cấp cao mới có!
Cỡ trưởng tàu như ông căn bản là không có tư cách sở hữu loại chứng thư này.
“Đây……!
Tên trưởng tàu nhìn cuốn sổ nhỏ, rồi lại nhìn Giang Nghĩa.

Trong phút chốc, mặt ông ta liền tái hẳn đi, sợ đến mức hồn bay phách lạc.
Có thể sở hữu chứng thư như thế này nghĩa là người thanh niên trước mặt này chính là một nhân vật vô cùng lợi hại.
Cộng thêm những lời Giang Nghĩa vừa nói, tên trưởng tàu càng lúc càng cảm thấy sự tình không ổn.

Người thanh niên này chắc chắn không đơn giản như ông ta nghĩ.
Ông ta run run mở cuốn sổ màu đen ra.
Sau khi nhìn rõ thân phận của Giang Nghĩa, mồ hôi lạnh liền tuôn ra như suối.
Tổng phụ trách khu Giang Nam!.

Đam Mỹ Trọng Sinh
Nếu so với Giang Nghĩa thì ông ta chỉ là một con kiến nhãi nhép.

Ông đã ăn gan hùm mật gấu gì mà dám bắt giữ Giang Nghĩa?
Soạt!
Tên trưởng tàu lập tức đứng dậy rồi hành lễ với Giang Nghĩa.

Mấy tên cảnh sát xung quanh đều sững sờ, không hiểu tại sao thái độ của trưởng tàu lại thay đổi chóng mặt như thế.
Giang Nghĩa vươn tay cầm lại cuốn sổ.
“Bây giờ ông đã hiểu ai ở ai đi chưa?”
Lời của Giang Nghĩa làm ông ta sợ mất hồn mất vía, vội vàng gật đầu.
“Tôi xin lỗi, tôi thật sự không biết thân phận của ngài, nếu như biết trước thì chắc chắn tôi sẽ không…..”
“Biết trước?” Giang Nghĩa cười lạnh: “Nếu ông biết trước thì tôi làm gì có cơ hội thưởng thức cảnh tượng nực cười như thế? Là một trưởng tàu nhưng ông lại nhiều lần lơ là nhiệm vụ, ông không muốn ngồi cái ghế này nữa nhỉ?!”
“Không!!!! Tôi muốn, tôi muốn ạ.”
“Muốn?”
Đầu ông ta lập tức nhảy số, lễ phép nói: “Tôi biết sai rồi, xin ngài yên tâm, bây giờ tôi sẽ sửa sai ngay lập tức để khiến ngài hài lòng.”
Ông ta vung tay lên, nói với mấy tên cảnh sát trên tàu: “Đi theo tôi!”
Tên trưởng tàu dẫn theo mấy tên cảnh sát quay lại khoang số 05.
Lúc này, Sơn Tiêu và mấy tên đàn em đã bình phục rồi lại tiếp tục chiếm chỗ.

Tân Uẩn vẫn đứng ở chỗ cũ.

Bây giờ cô đã không còn quan tâm đến chỗ ngồi nữa rồi, cô chỉ muốn biết Giang Nghĩa có xảy ra chuyện gì không thôi.
Nhìn thấy trưởng tàu phừng phừng lửa giận tiến tới, Tân Uẩn cứ tưởng Giang Nghĩa đã nói cái gì đắc tội người ta nên định nói giúp Giang Nghĩa vài câu.
Nhưng ai ngờ, trưởng tàu lại đi đến trước mặt bọn Sơn Tiêu rồi hét lớn: “Đây không phải là ghế của mấy người, mau đứng lên!”
Sơn Tiêu bị đánh nên vẫn còn đang ôm một bụng tức.
Anh ta lại gác chân lên bàn, khinh khỉnh nói: “Ông đây không đi đấy, mấy người làm gì được tôi? Ông dám đánh tôi thì phải bồi thường và ngồi tù đấy.”\u0001.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 476: 476: Bù Đắp Sai Lầm


Đây chính là sự bất chấp đạo lý điển hình!
Trưởng tàu hung dữ nhìn anh ta: “Bây giờ tôi cảnh cáo anh một lần nữa, nếu như còn không xin lỗi, tôi sẽ không khách khí đâu.”
Sơn Tiêu xem thường quay mặt đi.

“Cảnh cáo anh lần hai, có đứng lên không?”
“Cảnh cáo anh lần ba!”
Ba lời cảnh cáo trước mắt đều không có tác dụng, trưởng tàu lập tức ra lệnh cho cảnh sát tàu: “Tạm giữ hết mấy người này, trạm tiếp theo giao cho công an!”
“Vâng!”
Mấy anh cảnh sát tàu đều lao lên, thuần thục, bắt giữ, áp giải mấy người Sơn Tiêu đi.
Sau khi yên tĩnh lại, trưởng tàu ôn hòa nói xin lỗi với Tân Uẩn: “Cô gái à, thật sự xin lỗi, cách làm trước đó của tôi thật sự sai lầm, đối với những người này để quá hóa hỏng, mới khiến cô bị tổn thất, mong cô lượng thứ.”
Cả người Tân Uẩn đều sững sờ tại chỗ.

Cô ta không hiểu, trưởng tàu giống như biến thành một người khác, thái độ trước sau thật sự quá khác nhau, khiến người khác không biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Ngay cả nhân viên phục vụ trên tàu cũng đều sững sờ.
Trưởng tàu bình thường cao cao tại thượng, tại sao hôm nay lại khiêm tốn, nhã nhặn như vậy?
Tân Uẩn đã không quan tâm đến những chuyện này nữa, cô ta lo lắng hỏi: “Vậy…Giang Nghĩa, anh ấy thì sao?”
“Tôi ở đây.”
Một giọng nói trầm dày truyền đến.

Tân Uẩn ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua tất cả mọi người, nhìn thấy Giang Nghĩa đang chậm rãi đi đến.

Giống như lúc nãy, khi anh rời đi đã nói, sẽ không mất nhiều thời gian sẽ quay lại, Giang Nghĩa quả thật đã làm được, anh chỉ cần dùng năm phút là có thể quay trở về.

Không hề bị thương.

Không chỉ không sao, mà nhìn trưởng tàu cũng vô cùng cung kính với anh.

Tất cả mọi người trong toa tàu đều sững sờ, trước đó, không có ai trong số bọn họ nghĩ đến sẽ có kết cục như thế này.

Người bị cảnh sát tàu áp giải đi, lại trở về một cách nghênh ngang như vậy?
Không chỉ trở về, trưởng tàu còn đích thân đưa người đến giúp anh giải quyết vấn đề, cái cái cái này, quả thật giống như đang quay phim viễn tưởng, quá là khó tin.

Mắt Tân Uẩn đã đỏ lên, vui mừng mà rơi nước mắt.

Lúc nãy, cô ta đã không biết phải làm như thế nào, chuyện ba bị bắt vẫn chưa giải quyết xong, nếu như Giang Nghĩa lại xảy ra chuyện, cô ta không còn ai để dựa vào nữa.

Dù sao, cô ta cũng chỉ là một cô gái yếu ớt.

“Giang Nghĩa!”
Giang Nghĩa không sao, thật sự quá tốt rồi.

Tân Uẩn không quan tâm đến ánh mắt của người khác, chạy một mạch tới ôm cổ Giang Nghĩa, bổ nhào vào lòng anh, cảm nhận sự tồn tại chân thật này.

Quá tốt rồi, Giang Nghĩa không sao, quá tốt rồi!
Nếu như Giang Nghĩa bị đưa đi, vậy thì chẳng khác nào ép Tân Uẩn lên con đường tuyệt vọng.

May mắn, thật sự quá may mắn.
Giang Nghĩa cười, khẽ đẩy Tân Uẩn ra: “Nhiều người như vậy, đừng khóc nữa, sẽ ảnh hưởng đến hình tượng nữ thần băng sơn của em đấy.”
Tân Uẩn biến nước mắt thành tiếng cười, khẽ đánh vào ngực Giang Nghĩa một cái.

Trưởng tàu đi qua, đang muốn nói gì đó, Giang Nghĩa giơ tay lên bảo ông ta ngậm miệng lại, sau đó nói: “Chuyện này đến đây thôi, tôi còn có chuyện quan trọng phải làm, lần này bỏ qua, nếu như còn có lần sau….”
Sắc mặt trưởng tàu lập tức thay đổi: “Không có, tuyệt đối không có lần sau nữa!”
Giang Nghĩa gật đầu: “Được rồi, mấy người đi trước đi.”
“Vâng, vâng, vâng.”
Trưởng tàu dẫn người vội vàng rời đi, hôm nay thật sự đủ nguy hiểm rồi, nếu như không phải ông ta phản ứng nhanh, sợ là đến bát ăn cơm cũng bị đập rồi.
Thực ra, cũng là Giang Nghĩa không muốn tính toán với ông ta.

Dù sao trước mắt việc quan trọng nhất của Giang Nghĩa chính là đi giải cứu Tân Tử Dân, không có tinh lực xoắn xuýt quá lâu với cái chuyện rách nát này.

Sau khi trời yên biển lặng, cuối cùng Giang Nghĩa và Tân Uẩn cũng có thể ngồi lại vị trí vốn thuộc về mình.\u0007\u0007\u0007\u0007\u0007\u0007\u0007.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 477: 477: Vết Tích


Tân Uẩn cuối cùng cũng đã hài lòng, cô ta quay người nhìn Giang Nghĩa, tò mò hỏi: “Làm thế nào mà anh có thể khiến cho thái độ của trưởng tàu thay đổi 180 độ chỉ trong vòng mấy phút ngắn ngủi thế?”
Giang Nghĩa thờ ơ nói: “Cũng không có lý do đặc biệt gì, tôi chỉ nói tôi đã quay một đoạn video, nếu như báo cáo ông ta lên cấp trên, ông ta lập tức chủ động giúp tôi giải quyết vấn đề.”
“Hả?”
Lời nói vớ vẩn này, người bình thường sẽ không tin.

Nhưng Tân Uẩn lại tin.

Sự tín nhiệm của cô ta với Giang Nghĩa đã vượt quá giới hạn nên có rồi, là một sự hoàn toàn tín nhiệm mà không cần lý do.

Sau khi tàu đến ga tiếp theo, đám người Sơn Tiêu bị bên phía cảnh sát đưa đi, sau đó chuyến tàu lại tiếp tục khởi hành đến điểm cuối.

Trên đường đi, Tân Uẩn đã vô cùng buồn ngủ.

Cô ta đã một đêm không ngủ, vừa gặp chuyện bá chiếm chỗ người của đám người Sơn Tiêu, đã vô cùng mệt mỏi rồi, vì vậy trong sự lo lắng cho ba bất giác ngủ đi.

Chuyến tàu chòng chành mấy cái, không biết cố tình hay là vô tình, cơ thể Tân Uẩn nghiêng về phía Giang Nghĩa, cả người nằm bò trên người anh để ngủ.

Bởi vì ngủ quá ngon, còn chảy cả nước miếng lên đùi Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa cười.

Một nữ thần băng sơn như thế này, hóa ra cũng sẽ ch** n**c miếng khi ngủ.

Anh rút một tờ khăn giấy, giúp Tân Uẩn lau nước miếng ở khóe miệng, sau đó không hề cử động, cố gắng có thể để cho Tân Uẩn ngủ được thoải mái một chút.
Người phụ nữ này, phải chịu đựng quá nhiều áp lực và sự khổ sở mà vốn dĩ cô ta không nên chịu đựng.

Bây giờ có thể để cô ta nghỉ ngơi được lúc nào hay lúc đấy.

Trải qua lặn lội đường xa, cuối cùng, trước khi trời tối, chuyến tàu đã đến Nam Thành, đi vào ga tàu.

Dưới tiếng gọi của Giang Nghĩa, Tân Uẩn tỉnh lại.

“A! Xin lỗi.”
Nhìn thấy vết tích nước miếng của mình ở trên đùi Giang Nghĩa, Tân Uẩn rất thẹn thùng, đây là lần đầu tiên cô ta tiếp xúc gần với con trai như vậy, còn để lại “vết tích” của mình trên người đối phương nữa chứ.

Giang Nghĩa cười, không hề để bụng, dẫn Tân Uẩn xuống tàu.

Hai người đi đến khách sạn đã đặt trước, sau khi cất hành lý, Giang Nghĩa lấy bản đồ đã chuẩn bị sẵn ra, đánh đấu địa điểm mà đối phương yêu cầu gặp mặt ở trên bản đồ, sau đó tiến hành phân tích tỉ mỉ.

Nơi đối phương hẹn gặp mặt là một nhà máy hóa chất bỏ hoang, bốn phía xung quanh rất vắng vẻ, nơi này thuộc kiểu bạn có hét lớn cỡ nào cũng sẽ không có ai nghe thấy.

Hẹn gặp ở một nơi như thế này, nếu như đối phương có nhiều người, rất có thể một đi không trở lại.

Trong lòng Giang Nghĩa đã có tính toán.

Lần này tuyệt đối không thể để Tân Uẩn đi cùng, nó sẽ khiến cô gặp nguy hiểm.

Cất bản đồ đi, Giang Nghĩa nói với Tân Uẩn: “Ngày mai tôi sẽ theo thời gian đã hẹn, đi đến địa điểm được chỉ định để cứu người.

Tân Uẩn, cô ở phòng khách sạn đợi, phải đóng tất cả cửa, cửa sổ lại, không được cho bất kỳ ai vào.

Tân Uẩn hỏi: “Tôi có thể đi cùng không?”
“Không được.”
Giang Nghĩa trả lời một cách rất chắc chắn.

Có thể đưa Tân Uẩn đến Nam Thành, đã là giới hạn của anh rồi, nếu như đưa cô ta đến nơi gặp mặt, vậy sẽ không có trách nhiệm với Tân Uẩn.

Tân Uẩn đương nhiên cũng hiểu điều này.

Cô ta gật đầu: “Được, vậy tôi đợi anh ngày mai trở về.”
Suy nghĩ một lúc, Tân Uẩn lại đưa ra một yêu cầu khác: “Cái kia...tối nay anh có thể ở cùng tôi không? Một mình tôi có chút sợ.”
Ở một thành phố xa lạ, còn là một thành phố có rất nhiều phần tử phạm tội, một người phụ nữ như Tân Uẩn, sẽ sợ hãi cũng là điều đương nhiên.

Giang Nghĩa khẽ cười nói: “Cô đi ngủ trước đi, tối nay tôi sẽ bảo vệ cô.”
“Cảm ơn.”\u0003\u0003\u0003.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 478: 478: Pit Bull


Tân Uẩn cởi áo khoác ngoài, giày và tất, chui vào trong chăn.
Vì phòng tắm được lắp đặt kính trong suốt, nên cô ta ngại tắm rửa trước mặt Giang Nghĩa, nên, tối nay ở tạm một chút là được rồi.

Cô ta nằm trên giường, nghiêng người nhìn bóng lưng của Giang nghĩa, trong lòng lại có chút cảm động, có chút mong ước.

Nếu như....
Nếu như cô ta quen biết Giang Nghĩa sớm hơn một chút, bây giờ sợ là đã không còn phải cô đơn một thân một mình nữa.

Sợ cô đã trở thành một người mẹ, có một, hai đứa con rồi?
Haiz, tại sao người đàn ông ưu tú như thế này, lại bị người phụ nữ khác giành mất chứ?
Cô ta càng nghĩ càng cảm thấy bức bối, khó chịu.

Tân Uẩn bẹp miệng, dùng chăn che ngực, nhắm chặt hai mắt lại, không nghĩ đến chuyện giữa cô ta và Giang Nghĩa nữa, bởi vì dù suy nghĩ như thế nào thì cũng vô dụng thôi.

Người đã có vợ, cô ta còn có thể làm gì?
Một đêm yên tĩnh.

Ngày thứ hai, Giang Nghĩa đã chuẩn bị xong đồ ăn cho Tân Uẩn vẫn còn đang ngủ, sau đó một mình cầm theo vali rời khỏi khách sạn.

Anh thuê một chiếc xe, tự mình lái đến địa điểm được chỉ định.

Trên đường đi.

Giang Nghĩa gọi cho Sư Tử của 12 cung, giao cho anh ta một nhiệm vụ tạm thời, nhiệm vụ yêu cầu rất đơn giản, chỉ có năm chữ: Bảo vệ cho Tân Uẩn.
Có Sư Tử ở trong tối bảo vệ, Giang Nghĩa mới có thể yên tâm đi giải cứu Tân Tử Dân.

Chiếc xe màu trắng lao nhanh trên đường nhựa, Giang Nghĩa càng lái càng nhanh, về sau, trên đường không thấy một chiếc xe nào cả.

Sau khi đi hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng anh cũng đến đích.

Giang Nghĩa không dám chủ quan, lái xe vào trong một bãi cỏ rậm rạp, tránh cho chiếc xe bị người khác phát hiện.

Sau đó, anh xuống xe, đẩy vali từng bước đi vào nhà máy bỏ hoang.
Đây chính là một nhà máy được xây dựng bên bờ sông, quy mô rất lớn, nhìn quy hoạch, kết cấu tổng thể, có lẽ trước đây là một xưởng đóng thuyền.

Bởi vì bỏ hoang quá lâu, cửa của công xưởng đóng thuyền đã nứt ra thành hai mảnh, gió vừa thổi qua đã lắc lư kêu cót két.

Giang Nghĩa không tốn quá nhiều sức lực để đẩy cánh cửa lớn ra, tiếp tục đi vào trong.

Cách thời gian hẹn chỉ còn 15 phút, theo lý mà nói, đối phương có lẽ đã đến rồi, mà đây là một nơi ‘ôm cây đợi thỏ’ đặc biệt tốt, người của đối phương có lẽ sẽ không ít.

Chỉ là công xưởng đóng thuyền quá lớn, trong chốc lát Giang Nghĩa thật sự không biết nên đi đến đâu để gặp mặt đối phương.

Cứ đi cứ đi, láng máng nghe thấy tiếng chó sủa ‘gâu gâu’, âm thanh bí bách, hơn nữa nghe thì có vẻ không giống âm thanh của một con chó, có lẽ phải có đến bốn năm con.

“Hả?”
Giang Nghĩa cau mày, lẽ nào ở đây có chó hoang sao?
Đang nghĩ, thì nhìn thấy cánh cửa sắt của nhà kho ở phía trước, bên trái cách chỗ anh không xa đang tự động nâng lên, mở ra, từ từ lộ ra cảnh tượng ở bên trong…năm con chó Pit bull đang vô cùng đói!
Bọn chúng đang ch** n**c dãi, răng nghiến ken két, con nào con nấy đều nhìn chằm chằm vào Giang Nghĩa, dáng vẻ hận không thể ăn tươi nuốt sống Giang Nghĩa.

Vù vù vù!
Năm con Pit bull trước sau bổ nhào đến, nhìn dáng vẻ, rất muốn ăn tươi Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa khẽ cười, thật sự đã bị anh đoán trúng, quả nhiên đối phương đã sắp xếp mai phục, chỉ là mai phục không phải là người mà là chó.

Loại chó này vô cùng hung dữ và có sức chiến đấu rất mạnh.

Năm con cùng lên, nếu như là người bình thường, sẽ không thể chống cự được.

Nhưng tiếc là, bọn chúng lại gặp phải Giang Nghĩa, thì đã định trước chỉ có thể trở thành-chó chết!
Tốc độ của con chó nhanh hơn con người rất nhiều, con thứ nhất tốc độ giống như tia điện lao đến trước mặt Giang Nghĩa, nhảy lên, muốn c*n v** c* Giang Nghĩa.

Nếu bị cái miệng lớn như bát máu cắn, nhất định sẽ chết!.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 479: 479: Phương Phiến Tam


Vào giây phút nghìn cân treo sợi tóc, Giang Nghĩa đã nghiêng người với tốc độ vượt quá giới hạn của con người để né đòn tấn công của con chó Pit Bull.
Sau đó, anh lấy con dao găm ra, khi một con Pit Bull tiếp theo nhào lên, anh lập tức dùng một tay ấn nó xuống đất, đâm con dao găm vào cổ con chó Pit Bull.
Con chó chết ngay tại chỗ.
Con thứ ba đánh lén từ phía sau, nhưng sau lưng Giang Nghĩa giống như có một đôi mắt, anh chém một nhát mà không cần quay đầu lại, con chó phía sau anh bị chém ngã xuống đất, trên bụng bị rách một đường thật lớn.
Máu tươi giàn giụa.
Loài chó nào cũng ưa mềm sợ cứng, nhìn thấy cái chết thảm thương của hai người bạn đồng hành, ba chó Pit Bull còn lại kia sợ đến mức quay đầu bỏ chạy, không dám chần chừ một giây phút nào.
Giang Nghĩa đứng lên, để dao găm vào vị trí cũ.
Bốp bốp bốp, tiếng vỗ tay vang dội vang lên liên tiếp.
Một người đàn ông mặc áo jacket bước ra từ phía sau nhà kho, vừa đi vừa vỗ tay, như đang tán thưởng biểu hiện xuất sắc vừa nãy của Giang Nghĩa.
Cùng lúc đó, có vài người liên tục đi ra từ bốn phương tám hướng, tổng cộng có hơn hai mươi người.
Người nào cũng có vẻ không lương thiện.
Đương nhiên, người lương thiện tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện bắt cóc người khác.
Người đàn ông mặc áo jacket đi tới nói: “Kĩ năng của cậu không tồi, đáng được khen ngợi.

Lúc đầu, tôi định để năm con chó cắn chết cậu rồi lấy tiền bỏ đi, nhưng kĩ năng tuyệt vời của cậu đã giúp cậu có cơ hội sống sót.”
“Tự giới thiệu một chút, tôi tên là ‘Phương Phiến Tam’, tôi rất coi trọng cậu.”
“Thế nào, có hứng thú làm đàn em của tôi, gọi tôi một tiếng ‘anh Tam’ không?”
Lại thêm một người muốn nhận Giang Nghĩa làm đàn em.
Không có gì đáng ngạc nhiên, chỉ cần nhìn thấy kỹ năng của Giang Nghĩa, thì không ai không kinh ngạc trước sức mạnh siêu việt của Giang Nghĩa, có được một đàn em như vậy là mong ước của mỗi đại ca.
Nhưng họ làm gì có tư cách làm đại ca của chiến thần Tu La?
Giang Nghĩa đẩy va li về phía trước, thờ ơ nói: “Tôi không đến đây để kết bè kết phái, tôi đến đây để cứu người.

Tân Tử Dân bị các người bắt cóc đúng không? Tiền ở đây, thả người ra cho tôi.”
Câu trả lời tương đương với việc trực tiếp từ chối “ý tốt” của Phương Phiến Tam.
Anh ta có hơi khó chịu.
Một người thuộc hạ hung tợn nói: “Này, nhóc con, đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.

Anh Tam của tụi tao coi trọng mày là phúc phần của mày, bao nhiêu người muốn anh Tam nhận làm đàn em đều không được.

Mày có cơ hội mà còn không biết nắm chắc à?”
“Nói cho mày biết, theo anh Tam thì sau này muốn ăn có ăn, muốn uống có uống, tiền tài một đống, phụ nữ đếm không xuể, ngày lành hưởng không hết!”
Nghe thì có vẻ thật sự không tồi.
Nhưng Giang Nghĩa vốn không dao động, anh không nói một lời đứng yên tại chỗ, lẳng lặng nhìn Phương Phiến Tam.
“Ha ha, nhóc con mày bị câm sao? Tao thấy mày…”
Phương Phiến Tam ngăn cản thuộc hạ tiếp tục nói chuyện.
Anh ta nhìn vali trên tay Giang Nghĩa: “Nếu cậu không muốn thì quên đi, tôi cũng không thích ép buộc người khác.

Theo thoả thuận, giao dịch đi.”
Phương Phiến Tam chỉ vào vali, “Trong đây có có mười lăm tỷ tiền mặt đúng không? Mở ra tôi xem.”
Giang Nghĩa ấn vào cái nút, mở vali hành lý ra, từng xấp tiền mặt mới tinh lộ ra, cả một vali, mười lăm tỷ, thật sự có mười lăm tỷ!
Phương Phiến Tam hài lòng gật đầu.
Giang Nghĩa đóng vali lại, “Người tôi muốn đâu?”
Phương Phiến Tam vỗ vỗ tay.
Ngay sau đó, có một thuộc hạ áp một ông già đi ra, đúng là Tân Tử Dân đã bị bắt cóc! Tay ông ta bị trói chặt sau lưng bằng một sợi dây thừng.\u0006\u0006\u0006\u0006\u0006\u0006.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 480: 480: Một Tay Giao Tiền Một Tay Giao Người


Cả người bẩn thỉu, trên trán còn có vết máu hằn sâu.

Nhìn vậy là biết mấy ngày nay ông ta đều bị tra tấn dã man, thậm chí còn có xu hướng bị bạo hành.

Giang Nghĩa rất tức giận, nhưng trước khi cứu được Tân Tử Dân, anh cần phải nhẫn nại.

Phương Phiến Tam nhìn đàn em bằng ánh mắt nhắc nhở.

Tên đàn em đạp vào lưng Tân Tử Dân, để Tân Tử Dân thất tha thất thểu đi về phía trước, “Ông già, ông có thể cút rồi.


Tân Tử Dân nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc lóc đi đến chỗ Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa trực tiếp móc dao găm ra cắt đứt sợi dây thừng, sau đó lấy ra khăn tay lau vết bẩn trên mặt Tân Tử Dân.

“Giang Nghĩa, xin lỗi, làm hại cậu bị liên lụy rồi.

” giọng nói Tân Tử Dân rất yếu ớt và bất lực.

“Những chuyện này trở về rồi nói.


Việc quan trọng trước mắt là bảo vệ sự an toàn của Tân Tử Dân, tuy Giang Nghĩa rất muốn ra tay dạy dỗ đối phương, nhưng nghĩ rằng làm vậy có thể sẽ mang đến nguy hiểm cho Tân Tử Dân, anh đành nhẫn nhịn tiếp.

Tất cả đều lấy việc bảo vệ Tân Tử Dân làm trọng.

Chuyện báo thù sau này có thể từ từ tới.

“Tiền tôi đặt ở đây.


Giang Nghĩa ném va li xuống, đỡ Tân Tử Dân ra ngoài, chuẩn bị rời khỏi hiện trường, đàn em Phương Phiến Tam lập tức chạy lên lấy va li.

Vốn dĩ, mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây.

Nhưng sao kẻ ác có thể đáng tin cậy?
Có một đám người lập tức xông tới bao vây Giang Nghĩa và Tân Tử Dân ở giữa, mỗi người đều âm thầm móc dao găm ra, trông có vẻ không có ý tốt.

Tân Tử Dân thấy lạnh thấu xương, nhìn tư thế của chúng như muốn g**t ch*t con tin!
Giang Nghĩa nhíu mày, liếc mắt nhìn về phía Phương Phiến Tam ở cách đó không xa, hỏi: “Tôi đã đưa tiền cho anh rồi, cần phải làm như vậy nữa sao?”
Phương Phiến Tam cười.

“Cậu giao tiền, tôi thả người, đây là thoả thuận của chúng ta đúng không?”
“Cậu đưa tiền rồi, không phải chúng tôi cũng thả người rồi sao? Hai bên đều không nợ nhau, nên những chuyện sau này phải tính một lần nữa.


Giang Nghĩa lạnh lùng nói: “Ý của anh là bây giờ anh cho người bao vây chúng tôi, muốn rời đi phải tính lần nữa sao?”
“Thông minh!”
Phương Phiến Tam nói: “Nói thẳng ra thì vốn dĩ tôi không muốn cho cậu cơ hội, mà định cầm tiền rồi giải quyết hết hai người.


“Nhưng con người tôi thật sự thích người tài.


“Tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, cậu chỉ cần gọi tôi một tiếng ‘anh Tam’, sau này đi theo tôi.

Tôi sẽ không chỉ tha mạng cho cậu, mà mạng lão già này tôi cũng không cần.


“Nếu cậu không tỉnh ngộ, thì ngại quá, kết quả thế nào không phải chuyện tôi có thể khống chế được.


Hôm nay, Giang Nghĩa chỉ có hai con đường có thể đi, làm đàn em Phương Phiến Tam hoặc là chết.

Hiện trường có hơn hai mươi người, mỗi người đều cầm dao găm trong tay, dựa theo logic của người bình thường, Giang Nghĩa và Tân Tử Dân sẽ không thể trốn thoát.

Phương Phiến Tam không vội lấy một quả táo ra cắn một ngụm.

Vừa ăn vừa chờ.

Anh ta tin rằng chỉ cần là người bình thường, nhất định sẽ lựa chọn con đường đầu hàng làm đàn em của anh ta.

Dù sao so sánh với hai mạng người, thì mặt mũi gì đó vốn không quan trọng bằng đúng không?
Tân Tử Dân thật sự bất đắc dĩ, ông ta không muốn chết, nhưng cũng không muốn Giang Nghĩa nhận một tên khốn nạn làm đại ca vì mình.

“Giang Nghĩa, xin lỗi, do tôi hại cậu.


Cảm giác áy náy sâu sắc dâng lên trong lòng Tân Tử Dân.

Giang Nghĩa thở dài, tự lẩm bẩm: “Tôi không muốn ra tay bây giờ mà, haiz…”
Nói xong, anh giơ tay lên, búng tay một cái trước mặt mọi người.

Đây là một ám hiệu.

Một ám hiệu mà chỉ anh và ‘Xạ thủ’ trong mười hai cung Hoàng Kim mới có thể hiểu được.

“Ra tay!”\u0001.
 
Back
Top Dưới