Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

Chiến Thần Thánh Y
Chương 3380


Đây là lần thí luyện cuối cùng của cô ta, nếu mà không thông qua, về sau không còn có cơ hội nữa.

Là học trò Lâm Giang Tiên, Vũ Vô Thương hiểu rất rõ việc thông qua thí luyện cung Hỗn Nguyên có thể đạt được bao nhiêu lợi ích.

Gọi là tiên duyên cũng không quá đáng.

Hai người giao lưu rất ít, rồi bọn họ nhanh chóng leo núi.

Rất nhanh, hai người đã gặp được những người tu hành khác cùng tham gia thí luyện.

Đây là một thung lũng nhỏ trên núi.

Lối ra duy nhất trong thung lũng, trên con đường dẫn l*n đ*nh núi, bên trong có một người vượn cổ ngồi xếp bằng với mái tóc vàng óng.

Người vượn cổ ngồi khoanh chân như người, ánh mắt nhắm nghiền, lại làm cho người ta có một loại cảm giác thần thánh uy nghiêm.

“Đây không phải là bác sĩ chỉ đạo của quân Diệt Ma sao?”

"Vũ Vô Thương, đây hẳn là lần cuối cùng cô tham gia thí luyện đi, vậy mà còn mang theo một cái đuôi, tôi thấy lần thí luyện này cô cũng không có hy vọng.

Ha ha ha.”

Đường Tuấn và Vũ Vô Thương đi vào trong sơn cốc, lập tức hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều người tu hành trong sơn cốc.

Trong đó có mấy người lên tiếng chế nhạo, Mạnh Thiển đang đứng cùng một chỗ với mấy người này, anh ta ngăn cản đường đi của bọn họ.

"Tránh ra."

Vũ Vô Thương đi tới trước mặt mấy người kia.

Khóe miệng Mạnh Thiển nhếch lên nụ cười lạnh, anh ta khinh thường nhìn Đường Tuấn, trào phúng nói: "Rác rưởi cũng đến tham gia thí luyện.

Anh vòng thứ nhất cũng không thể vượt qua được.”

Vũ Vô Thương nói: "Mạnh Thiển, tranh đua miệng lưỡi cũng vô dụng.

Nếu anh không phục, hai chúng ta sẽ tỷ thí một chút.”

Lâm Giang Tiên dặn dò cô ta chăm sóc Đường Tuấn một chút, hơn nữa cách đây không lâu Đường Tuấn cũng coi như đã giúp cô ta.

Lúc này, cô ta cũng không tiện nhìn Đường Tuấn bị nhục nhã mà ngồi yên không để ý.

Sắc mặt Mạnh Thiển hơi trầm xuống.

Đây không phải là lần đầu tiên anh ta giao tiếp với Vũ Vô Thương.

Hai người giao thủ không ít lần, nhưng anh ta đều thắng ít mà thua nhiều.

Thực lực của Vũ Vô Thương mạnh hơn so với anh ta một chút.

"Hừ.

Dựa vào sự che chở của phụ nữ, rác rưởi quả nhiên là rác rưởi.”

Mạnh Thiển châm chọc một tiếng, nhưng anh ta vẫn nhường đường.

20230121041858-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3381


Đợi đến một khắc nào đó, sơn cốc bỗng nhiên bị một ánh sáng trận pháp bao phủ, đồng thời một âm thanh hờ hững vang lên: "Lần này tham gia thí luyện có tổng cộng sáu mươi tám vị.

Dựa theo quy tắc, hai người một đội, dưới công kích của Hoàng Kim Viên chống đỡ được hơn trăm chiêu, coi như vượt qua cửa ải.”

Ầm ầm một tiếng, trận pháp vây quanh sơn cốc.

Hoặc là thông qua cửa ải thí luyện này, tiếp tục tiến lên.

Hoặc là bị đào thải, rời khỏi thí luyện không gian.

Hoàng Kim Viên vẫn khoanh chân ngồi đột nhiên mở hai mắt ra, hai vệt thần quang từ trong hai mắt nó b*n r*, xuyên thủng hư không.

Một luồng khí thế mạnh mẽ từ trên người Hoàng Kim Viên toát ra, nó mạnh mẽ quát: "Ai đến trước?”

Khống chế đại thần thông, Hoàng Kim Viên Thần Quân Cảnh đỉnh phong! Bên trong trong thung lũng có một tiếng oán giận vang lên.

"Lại là hai người một đội.

Hơn nữa còn phải chống đỡ hơn trăm chiêu dưới công kích của Hoàng Kim Viên, loại độ khó này có thể b**n th** quá hay không.”

"Trước kia cửa thứ nhất của thí luyện chỉ là kiên trì mười hiệp công kích của người canh giữ.

Hiện tại mặc dù là tổ hợp hai người, nhưng độ khó cũng gia tăng rất nhiều.”

Trong lúc nhất thời, không ai dám tiến lên thử.

Dù sao hiện tại không ai biết rõ thủ đoạn của Hoàng Kim Viên, đội ngũ đầu tiên đi lên khiêu chiến chắc chắn sẽ tương đối chịu thiệt.

Vũ Vô Thương cũng nhíu chặt mày, nắm tay nắm chặt, cô ta vô cùng không cam lòng.

"Độ khó của thí luyện tăng lên nhiều như vậy, một mình cô ta tiến vào, khả năng thông qua rất thấp.

Nếu như nhị sư đệ theo mình tiến vào, bằng sự phối hợp của hai chúng ta, nói không chừng còn có cơ hội thông qua.”

Vũ Vô Thương thở dài trong lòng.

"Nếu không hai chúng ta một đội đi."

Sau khi trầm mặc một hồi, Đường Tuấn có chút xấu hổ mở miệng.

Anh đương nhiên nhìn ra được trong lúc vô tình Vũ Vô Thương biểu hiện ra loại ghét bỏ này, chỉ là lần thí luyện này anh muốn hai người một đội, ngoại trừ Vũ Vô Thương ra, những người khác anh một người cũng không biết.

Anh không có lựa chọn, cho nên đành phải mặt dày mở miệng.

Vũ Vô Thương không trả lời ngay.

Cô ta và Đường Tuấn không giống nhau, cho dù không cùng một đội với Đường Tuấn, thì trong số những người tham gia thí luyện lần này cô ta cũng quen biết rất nhiều, nên cô ta không lo mình không có đội.

Cô ta hỏi: "Sức mạnh của anh là gì?

Tôi không muốn một cái đuôi trở thành đồng đội với mình.”

Đường Tuấn trầm ngâm nói: "Thần Quân Cảnh trung kỳ, đánh một hai cái Thần Quân Cảnh hậu kỳ hẳn là không thành vấn đề.”

20230121041916-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3382


Cô ta coi "Thần Quân Cảnh hậu kỳ" mà Đường Tuấn nói là tiêu chuẩn của thế giới bên ngoài.

Nếu như là loại tiêu chuẩn này mà nói, một mình cô ta cũng có thể đánh hai ba mươi cái! Cho nên Đường Tuấn khiêm tốn bảo thủ trả lời, ngược lại làm cho Vũ Vô Thương có một tia khinh bỉ.

"Nhưng mà anh là thần bác sĩ, cùng một đội với anh nói không chừng sẽ có sự trợ giúp sau này."

Vũ Vô Thương cân nhắc.

Cuối cùng, cô ta trầm giọng nói: "Được rồi.

Tôi sẽ cùng một đội với anh, nhưng khi thử thách bắt đầu, anh phải lắng nghe tôi.

Nếu mà anh hại tôi thất bại lần thí luyện này, thì cũng đừng trách tôi không khách khí.”

Đường Tuấn rất nghiêm túc gật đầu.

"Ha ha ha.

Vũ Vô Thương, cô thật đúng là tâm lớn, lại thật sự cùng một đội với phế vật này.”

Mạnh Thiển mang theo âm thanh trào phúng vang lên.

Anh ta cũng đã thành lập một đội.

Đứng ở bên cạnh anh ta, là một cô gái toàn thân tản ra khí tức lạnh như băng, giống như một tòa băng sơn muôn đời không tan.

"Giang Hàn Nguyệt."

Nhìn thấy người này, sắc mặt Vũ Vô Thương cũng nghiêm trọng hẳn lên.

Trong số sáu mươi tám người tham gia thí luyện lần này, Giang Hàn Nguyệt là đối thủ lớn nhất của cô ta.

Đây cũng là lần thứ ba Giang Hàn Nguyệt tham gia thí luyện cung Hỗn Nguyên, hai người đều là lần cuối cùng đánh nhau, cho nên nhất định là một hồi cạnh tranh sinh tử.

Giang Hàn Nguyệt lạnh lùng nói: "Vũ Vô Thương, lần này tôi nhất định phải đánh bại cô, thông qua thí luyện.”

Vũ Vô Thương cảm thấy nặng nề trong lòng.

Lần thí luyện này bắt đầu từ cửa thứ nhất, chính là tổ đội.

Các cửa ải kế tiếp, chỉ sợ cũng cần tổ đội.

Mà Giang Hàn Nguyệt cùng Mạnh Thiển là một đôi tổ hợp như vậy, chắc chắn là một sự kết hợp mạnh mẽ, thậm chí là tổ hợp mạnh nhất trong lần thí luyện này! Tổ hợp giữa cô ta và Đường Tuấn, so với đối phương, chênh lệch càng ngày càng lớn.

Người khác là một cộng một lớn hơn hai, còn cô ta là một cộng một nhỏ hơn hai.

Lần thí luyện này phỏng chừng treo lơ lửng.

Vũ Vô Thương thở dài trong lòng.

Cô ta đã đồng ý với Đường Tuấn, lúc này cũng không thể đổi ý nữa.

Cho dù gây dựng lại, cô ta cũng không chắc mình có thể thành lập một đội có thể thắng Giang Hàn Nguyệt và Mạnh Thiển.

Lọ vỡ.

Đây là suy nghĩ của Vũ Vô Thương lúc này.

Mạnh Thiển cười khẩy nói: "Vũ Vô Thương, muốn trách thì trách sư phụ cô đi.

Không thể không nói, ánh mắt ông ta nhìn người thật sự quá kém.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3383


Anh ta cười to một tiếng, Mạnh Thiển cùng Giang Hàn Nguyệt đi về phía trước, ngạo nghễ nói: "Nếu tất cả mọi người đều không muốn ra tay đầu tiên, vậy Mạnh Thiển tôi coi như nhân từ không nhường, vì các vị khai sơn!”

Trong nháy mắt, tầm mắt mọi người trong sân đều tập trung trên người Mạnh Thiển và Giang Hàn Nguyệt.

"Tổ hợp thật mạnh, chỉ sợ là mạnh nhất trong chúng ta."

"Không chắc.

Anh quên là trong chúng ta còn có một người có được sức mạnh bản nguyên sao?

Người đó mới là mạnh nhất.”

"Người nọ rốt cuộc là ai?

Thí luyện khó cũng bởi vì anh ta mà gia tăng.”

Các cuộc thảo luận vang lên.

Đối với phần lớn mọi người mà nói, Giang Hàn Nguyệt, Mạnh Thiển và Vũ Vô Thương chắc chắn là rất mạnh, nhưng họ cũng không phải là mạnh nhất.

Trong suy nghĩ của bọn họ, người mạnh nhất là người có được sức mạnh bản nguyên.

Mạnh Thiển khinh miệt nhìn Đường Tuấn một cái, rồi nói: "Học một chút.”

Anh ta cùng Giang Hàn Nguyệt lướt qua hai người, mỗi người thúc dục công kích cuồng bạo đánh về phía đầu Hoàng Kim Viên kia.

Pháp lực Mạnh Thiển hóa thành một dòng sông ngập trời, trong sông tản ra ánh sáng nhỏ.

Giống như biến thành một tinh quang đại hà.

Uy năng mạnh mẽ từ trong tinh quang đại hà bộc phát ra, quét về phía Hoàng Kim Viên.

Hai tay Giang Hàn Nguyệt vỗ một cái, nhiệt độ trong sơn cốc đột nhiên giảm xuống, vô số bông tuyết rơi xuống, tản ra khí tức lạnh lẽo.

Mỗi bông tuyết là một bông tuyết kiếm.

Trời đất bao la, tuyết đầy nhân gian, vô số bông tuyết kiếm chém về phía Hoàng Kim Viên.

Đối mặt với người canh giữ, người khác đều là tìm kiếm đấu pháp ổn định, chỉ cần chống đỡ hơn trăm chiêu là được.

Nhưng Giang Hàn Nguyệt và Mạnh Thiển lại chủ động công kích, phần can đảm cùng tự tin này làm cho người ta khuất phục.

"Không sai."

Hoàng Kim Viên hét lên một tiếng.

Thân hình nó từ cao ba mét biến thành gần mười mét.

Bàn tay nó vỗ mạnh một cái, đánh hết những tinh quang đại hà đang quét về phía nó sang một bên.

Tiếp theo nó đánh ra một quyền, ánh quyền xông thẳng về phía trời cao, đánh nát vô số bông tuyết kiếm.

Hai chiêu của nó đã đánh tan thế tiến công liên hợp của Giang Hàn Nguyệt và Mạnh Thiển, thực lực chắc chắn rất mạnh.

"Như thế vẫn còn chưa đủ."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3384


Mạnh Thiển lạnh lùng quát một tiếng, đưa tay một chiêu, anh ta khống chế tinh quang đại hà đang bay, lần thứ hai công sát về phía Hoàng Kim Viên.

Mà ánh mắt Giang Hàn Nguyệt lạnh lùng, theo tâm niệm cô ta vừa nghĩ, bông tuyết kiếm vừa vỡ vụn lại ngưng tụ lại.

Mạnh Thiển và Giang Hàn Nguyệt ở trên không trung, mà Hoàng Kim Viên ở trên mặt đất.

Ba bóng người đều tản mát ra khí tức mạnh mẽ, làm cho người ta chỉ có thể nhìn lên.

Ba người đại chiến làm cho mặt đất của sơn cốc này đều chấn động theo, phần lớn người tu hành xem cuộc chiến này đều cảm thấy da đầu tê dại.

Mạnh Thiển cùng Giang Hàn Nguyệt tổ hợp làm cho thực lực của hai người đều được phát huy hết khả năng, con Hoàng Kim Viên này dĩ nhiên có xu thế bị đè ép đánh.

Cuối cùng, mặt đất của thung lũng đã bị xé toạc bởi dư âm của ba người giao đấu.

Mạnh Thiển cùng Giang Hàn Nguyệt dừng lại ở trên không trung, tay áo bồng bềnh, giống như thần tiên quyến lữ.

Khí tức của hai người đều có chút hỗn loạn, hô hấp dồn dập.

Một hồi đại chiến làm cho bọn họ tiêu hao rất lớn, hai người liên thủ cũng có chút không chịu nổi.

Trên mặt đất, Hoàng Kim Viên nhìn hai người, thần quang trong hai mắt dần dần thu lại.

Vừa rồi thiếu chút nữa nó đã thi triển đại thần thông, nhưng cuối cùng lại đình chỉ.

Bởi vì trăm chiêu ước định đã qua.

"Các người đã vượt qua cửa ải.

Hai người có thể tiếp tục leo núi.”

Tiếng Hoàng Kim Viên như chuông hồng nói.

Hai người Mạnh Thiển cùng Giang Hàn Nguyệt đều sợ hãi, nếu như vừa rồi Hoàng Kim Viên sớm thi triển đại thần thông, cho dù bọn họ có thể thắng, cũng sẽ là thắng thê thảm.

"Cảm ơn tiền bối."

Hai người Mạnh Thiển, Giang Hàn Nguyệt cung kính hành lễ đối với Hoàng Kim Viên.

Hoàng Kim Viên khẽ gật đầu, một tay ở phía sau không gian xé một cái, xé mở ra một con đường.

Hai người Mạnh Thiển, Giang Hàn Nguyệt bay vào trong lối vào, giọng nói ngông cuồng của anh ta vang lên trong sơn cốc: "Đường Tuấn, Vũ Vô Thương, có bản lĩnh thì cùng đến đây đi.

Chúng tôi đang chờ các người ở phía trước.”

20230121041954-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3385


Đường Tuấn khẽ gật đầu, anh đi theo Vũ Vô Thương về phía trước.

Hành động này của hai người lập tức dẫn tới một trận trào phúng của những người xung quanh.

"Vũ Vô Thương, ánh mắt của cô cũng tốt như sư phụ cô, chọn một cái đuôi cần cẩu."

"Hai người Giang Hàn Nguyệt cùng Mạnh Thiển qua cửa ải, cô đã không thể chờ đợi được, đợi lát nữa đừng thành chuyện cười."

Các loại lời nói chói tai khó nghe truyền vào tai Đường Tuấn và Vũ Vô Thương, khiến sắc mặt Vũ Vô Thương âm trầm xuống.

"Yên tâm đi.

Tôi sẽ không kéo chân cô đâu.”

Đối với lời nói của Đường Tuấn, Vũ Vô Thương chỉ coi như là một lời an ủi nào đó.

Từ khi cùng một đội với Đường Tuấn, cô ta chưa từng hy vọng xa vời Đường Tuấn thật sự có thể giúp mình trong chiến đấu.

"Tiền bối, đắc tội rồi."

Hai người cách Hoàng Kim Viên một khoảng cách, Vũ Vô Thương nói một câu rồi bắt đầu công kích.

Cô ta khẽ kêu một tiếng, trong sơn cốc đột nhiên bắt đầu mưa.

Mưa tơ liên miên thành tuyến, nhưng lại ẩn chứa sát ý thấu xương.

Giang Hàn Nguyệt lấy tuyết làm kiếm, Vũ Vô Thương thì lấy mưa làm kiếm, rất có cảm giác đối chọi gay gắt.

Mưa rơi đầy trời bắn về phía Hoàng Kim Viên.

Khi Đường Tuấn đang chuẩn bị ra tay, lời nói của Vũ Vô Thương bỗng nhiên vang lên bên tai anh: "Anh không cần ra tay, bằng không sẽ làm đảo lộn tiết tấu của tôi.”

Đường Tuấn hơi giật mình, dứt khoát đứng yên bất động, nhìn Vũ Vô Thương giao thủ với Hoàng Kim Viên.

Không thể không nói Vũ Vô Thương đích thực dũng mãnh, mưa bụi thành kiếm mặc dù uy lực không bằng Giang Hàn Nguyệt lấy tuyết làm kiếm, nhưng năng lực liên tục phát ra lại càng mạnh.

Từng đợt từng đợt, công kích về phía Hoàng Kim Viên.

Hoàng Kim Viên chỉ ra một tay, mưa bụi biến thành kiếm chắn ở bên ngoài một trượng.

Nó lớn tiếng nói: "Cô nghĩ bằng vào một người mà chống đỡ được trăm chiêu của tôi, cũng không đơn giản như vậy.”

Nó hét lớn một tiếng, mưa bụi đầy trời nhất thời chậm lại.

Khóe miệng Vũ Vô Thương tràn ra máu tươi, Đường Tuấn thấy thế, chuẩn bị ra tay, lại bị Vũ Vô Thương hét lại: "Tôi nói rồi, anh không cần ra tay.

Anh ra tay lung tung, chỉ làm cho tôi càng thêm nguy hiểm.”

Đường Tuấn nhìn bộ dáng quyết tuyệt của Vũ Vô Thương, nhíu mày, nói: "Tôi ra tay, có lẽ có thể giúp cô giảm bớt một chút áp lực.”

“Không cần!”

Vũ Vô Liêm trực tiếp từ chối.

Đường Tuấn ra tay, đừng nói giảm bớt áp lực, cô ta cho rằng anh chỉ biết gây thêm phiền phức cho mình.

Vũ Vô Thương xóa đi vết máu trên khóe miệng, ánh mắt hung ác nhìn về phía Hoàng Kim Viên, trầm giọng nói: "Lại đến.”

Ánh mắt Hoàng Kim Viên sáng lên, nói: "Độ dẻo dai không tệ.”

Vũ Vô Thương và Hoàng Kim Viên lại đại chiến.

Hoàng Kim Viên hoàn toàn bị vây ở thế thượng phong, nhưng mỗi lần nó muốn công kích Đường Tuấn ở một bên quan sát trận chiến, đều bị Vũ Vô Thương bị thương liều mạng ngăn cản.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3386


Điều này làm cho Hoàng Kim Viên có chút tức giận, nó công kích càng thêm cuồng bạo.

Mà những người trong sơn cốc xem trận chiến, đều cảm thấy bội phục chiến lực cùng độ dẻo dai của Vũ Vô Thương.

Đối với một Đường Tuấn không ra tay lại tỏ vẻ khinh bỉ mãnh liệt.

"Thật sự không phải là đàn ông.

Vũ Vô Thương cùng một đội với anh ta, thật sự là xui xẻo tám đời.”

"Thực lực của Vũ Vô Thương so với trước kia tiến bộ không nhỏ, nhưng lần này bởi vì Đường Tuấn này, chỉ sợ lại thất bại, thật sự là đáng tiếc."

"Chỉ có thể trách ánh mắt cô ta quá kém, đương nhiên ánh mắt của sư phụ cô ta Lâm Giang Tiên cũng không sao."

Tin đồn không ngừng nói nhảm.

Cuối cùng, Vũ Vô Thương cứng rắn dựa vào sức một mình chống đỡ qua trăm chiêu công kích của Hoàng Kim Viên.

Khí tức của cô ta hết sức hỗn loạn, trên mặt càng không có bao nhiêu huyết sắc.

Đường Tuấn vội vàng tiến lên chữa trị cho cô ta, lần này Vũ Vô Thương không từ chối nữa.

Có lẽ trong sự sắp xếp của cô ta, Đường Tuấn đã đảm nhận một vai trò như vậy.

Qua một lát, khí sắc Vũ Vô Thương tốt hơn một chút.

Hoàng Kim Viên nhìn chằm chằm Vũ Vô Thương, trầm giọng nói: "Nếu như cô đổi đồng bạn, có lẽ có thể thông qua thí luyện.”

Nó mở ra thông đạo phía trước, ánh mắt quái dị nhìn Đường Tuấn, nói: "Có anh ta ở đây, cô chắc chắn không thông qua được thí luyện.”

Vũ Vô Thương thở dài, nói: "Cảm ơn tiền bối.”

"Đi thôi."

Cô ta nói với Đường Tuấn một câu, rồi dẫn đầu đi vào trong thông đạo.

Vũ Vô Thương làm sao không hiểu đạo lý này chứ, nhưng đến bây giờ, cô ta hầu như không có lựa chọn.

Đường Tuấn nhìn Hoàng Kim Viên, rồi cũng đi vào trong thông đạo.

Hoàng Kim Viên không để ý lắm, nó chỉ cảm thấy thực lực của Vũ Vô Thương không tệ, cho nên có ý tốt nhắc nhở một câu.

Ánh mắt nó tỏa ra một chút hung sát nhìn về phía những người khác trong sân, lông mày thô to nhướng lên, thầm nghĩ: "Trong những người này, cuối cùng ai mang sức mạnh bản nguyên đây?”

Bốn người vừa mới qua, nó đều đã loại bỏ.

Mặc dù tu vi của Giang Hàn Nguyệt, Mạnh Thiển cùng Vũ Vô Thương mạnh, nhưng cũng không có khí tức sức mạnh bản nguyên.

Về phần Đường Tuấn, nó ngay cả nghĩ cũng không nghĩ tới.

Người có sức mạnh bản nguyên, thực lực chắc chắn rất mạnh, nào cần người khác che chở chứ.

Vì vậy, nó tập trung vào những người còn lại này.

Từ trong thông đạo đi ra, cây cối phía trước bắt đầu thưa thớt, trên mặt đất cỏ cây thực vật nhiều hơn.

Vũ Vô Thương đi tương đối chậm, dường như cô ta đang điều chỉnh lại trạng thái.

Đánh một trận với Hoàng Kim Viên, thương thế cơ thể đã được Đường Tuấn chữa trị đang chậm rãi khôi phục, nhưng tinh thần mệt mỏi lại không có biện pháp tiêu giảm.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3387


Nhiều nhất chỉ có thể vượt qua cửa thứ hai.

Đây là dự đoán của Vũ Vô Thương đối với thực lực của mình.

Cô ta nhìn Đường Tuấn bên cạnh, thầm nghĩ: "Chỉ cần thực lực của người này bằng một nửa Mạnh Thiển, có lẽ mình đều có thể thông qua thí luyện.”

Chỉ là một bác sĩ bị quân Diệt Ma đuổi ra, tu vi cùng thực lực làm sao có thể so sánh được với vị thiếu tướng quân Mạnh Thiển này?

Cô ta cảm thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Vũ Vô Thương ngửi hơi thở trong không khí, khuôn mặt xinh đẹp khẽ thay đổi, rồi nói: "Gần đây có Thiên Tinh Lan Thảo.”

Đường Tuấn dừng bước, nói: "Ở chỗ nào?”

Vũ Vô Thương nhắm mắt lại, cô ta nghiêm túc cảm nhận khí tức biến đổi xung quanh, cuối cùng chỉ về phía trước bên phải, nói: "Ở ngay đó.”

Hai người theo phía trước bên phải đi tới, chỉ chốc lát sau đã nhìn thấy một vùng biển sao trải trên mặt đất, từ bên chân bọn họ kéo dài về phương xa, giống như một con đường sao.

Đây là một loại thảo mộc khoảng năm mươi cm, lá có chiều rộng khoảng ba ngón trỏ.

Trên mặt lá màu xanh biếc mang theo chút ánh sáng, giống như sánh sao trên bầu trời đêm.

Mà lúc này, loại thực vật này từ trong tầm mắt của bọn họ lan tràn ra ngoài, không nhìn thấy điểm cuối.

Điểm ánh sáng tạo thành một vùng biển sao.

"Đây chính là Thiên Tinh Lan Thảo."

Vũ Không Thương nói.

Trên mặt Đường Tuấn lộ ra vẻ vui mừng, anh bước vào trong Tinh Hải.

"Cẩn thận."

Vũ Vô Thương bỗng nhiên hô lên.

Đường Tuấn dừng bước.

Cả một vùng Tinh Hải bỗng nhiên bắt đầu khởi động, ánh sao giống như bị một bàn tay to vô hình quấy rối.

Một sinh vật giống như khổng lồ từ trên mặt đất chậm rãi đứng thẳng lên.

Một con trăn khổng lồ xuất hiện trước người Đường Tuấn cách đó không xa.

Chỉ là thân thể ngẩng lên cao mười mét, làn da của nó là màu đen, nhưng bề ngoài da lại lóe ra ánh sáng giống như trên lá cỏ Thiên Tinh Lan Thảo.

Một luồng khí thế như núi rừng từ trên người nó tản mát ra.

"Đó là Thiên Tinh Mãng! Đường Tuấn, anh không phải là bác sĩ sao, sao lại kích động như vậy!”

Vũ Vô Thương giận dữ nói.

Tên này thành sự không đủ mà bại sự có thừa.

20230124012250-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3388


"Chẳng lẽ tên này bị dọa sợ sao?"

Trong nội tâm Vũ Vô Thương oán thầm.

Thiên Tinh Mãng chậm rãi cúi đầu.

Thân thể của Đường Tuấn không cao bằng đầu rắn của nó.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Vũ Vô Thương, Đường Tuấn làm một hành động, anh đưa tay chạm vào đầu con rắn.

"Tên này thực sự là bác sĩ sao?”

Vũ Vô Thương bị sốc: Thiên Tinh Mãng vốn nổi tiếng hung dữ và c**ng b**, đối với những sinh vật không chung tộc chỉ có tâm tình giết chóc, chớ nói đến thân cận.

Đây cũng là cái khó nhất để hái Thiên Tinh Lan Thảo.

Nhưng những gì xảy ra tiếp theo hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của Vũ Vô Thương.

Chỉ thấy Thiên Tinh Mãng thực sự chủ động đưa đầu rắn lại gần và đặt ở dưới lòng bàn tay của Đường Tuấn. Nó rất hưởng thụ hàng động gần gũi này.

"Cái này."

Vũ Vô Thương há to miệng, trong mắt hiện lên vẻ không tin.

"Đây không phải rất nghe lời sao."

Đường Tuấn quay lại và nói gì đó với Vũ Vô Thương.

Vũ Vô Thương không nói nên lời, lần đầu tiên cô ta nghi ngờ kiến thức của mình về Đường Tuấn.

Cô ta khẽ cau mày, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ là vì anh ta là bác sĩ mà trên người ngửi thấy mùi dược liệu sao?"

Trong đan điền của Đường Tuấn, hỗn độn thần văn toát ra một thứ ánh sáng mờ ảo.

Đây là lý do tại sao Thiên Tinh Mãng gần gũi với anh.

Thiên Tinh Mãng gần gũi với Đường Tuấn một lúc, mang một vài cây Thiên Tinh Phong Lan đến trước mặt anh.

"Đây là Thiên Tinh Lan Thảo cực phẩm!"

Sắc mặt của Vũ Vô Thương thay đổi khi nhìn thấy Thiên Tinh Mãng dùng đuôi cuốn vài cây Thiên Tinh Lan Thảo đưa đến.

Đường Tuấn cầm lấy một vài cây Thiên Tinh Lan Thảo, hỏi: "Đủ chưa?"

"Đủ rồi."

Vũ Vô Thương không chút do dự nói.

Hóa ra lại đơn giản như vậy.

Chỉ cần Thiên Tinh Lan Thảo thông thường, cô ta có thể chữa lành vết thương cho mẹ của sư phụ.

Tuy nhiên, không thể loại bỏ những tai họa ngầm khác nhau do bệnh mãn tính gây ra.

Việc sử dụng Thiên Tinh Lan Thảo cực phẩm thậm chí có thể loại bỏ những tai họa ngầm.

Đây là phương án chẩn đoán và điều trị của Tô Không Du lúc trước.

Nhưng loại Thiên Tinh Lan Thảo cực phẩm là một thu tàng phẩm của Thiên Tinh Mãng,, những học viên tham gia thí nghiệm căn bản không có khả năng lấy được nó.

Đây cũng là lý do tại sao Lâm Giang Tiên không nói với Đường Tuấn.

Đường Tuấn cất cây Thiên Tinh Lan Thảo thật kỹ và trịnh trọng cảm ơn Thiên Tinh Mãng.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3389


Thiên Tinh Mãng đưa đầu cọ lên trên người Đường Tuấn, không quan tâm chút nào.

Khóe miệng Vũ Vô Thương co giật, đây thật sự là Thiên Tinh Mãng nổi tiếng hung dữ sao?

Nếu như không được tận mắt chứng kiến, cô ta sẽ không tin.

"Đường Tuấn, chúng ta nhanh rời đi."

Vũ Vô Thương đột nhiên nói.

Cô ta có thể cảm nhận được sự dao động năng lượng trong không khí, chắc hẳn có một người đang chạm tới cấp độ thứ hai.

Đường Tuấn tạm biệt Thiên Tinh Mãng, sinh vật hỗn độn này có chút bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng nó vẫn để Đường Tuấn rời đi.

Đã đi ra khỏi biển sao phong lan tạo thành Tinh Hải kia.

Vũ Vô Thương và Đường Tuấn tiếp tục lên đường, lúc này sự khinh thường của cô ta đối với Đường Tuấn vì Thiên Tinh Mãng cũng ít hơn, cô ta tò mò hỏi: "Anh làm như thế nào vậy?"

Đường Tuấn cười cười, không trả lời.

"Đồ hẹp hòi."

Vũ Vô Thương tức giận nói.

Rầm.

Một năng lượng chấn động dữ dội truyền đến từ phía trước.

Sắc mặt Vũ Vô Thương bỗng trở nên ngưng trọng, nói: “Trận chiến cửa thứ hai sắp bắt đầu. Vẫn là câu nói đó, giao việc chiến đấu cho tôi, anh cứ đứng bên cạnh và lo cho bản thân.”

Đường Tuấn do dự nói: “Vậy cũng được. Nếu cô không chịu đựng được nữa thì nói cho tôi biết.”

Vũ Vô Thương cười nói: "Ngay cả tôi cũng không chịu đựng được, nói cho anh biết thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ để anh ra tay sao?"

Để Đường Tuấn ra tay, cô ta không dám tưởng tượng sẽ có cảnh tượng như vậy.

Thực sự nghĩ rằng những người gác cổng tiếp theo cũng thân thiện như Thiên Tinh Mãng sao?

Xuất hiện trước mặt hai người là một phiến Thạch Lâm, với những cột đá dựng đứng trên con đường núi.

Mỗi cột đá rộng bằng hai người trưởng thành ôm hết và cao hàng chục mét.

Trên cột đá cao nhất, một con Hoàng Kim Viên đứng hiên ngang, khí thế mạnh hơn rất nhiều so với Hoàng Kim Viên ở cửa thứ nhất.

Trên vách cột đá khắc mấy chữ: "Hai người hợp thành một đội, trăm chiêu không phân thắng bại sẽ vượt qua kiểm tra."

Giờ phút này, có không ít người đã đến Thạch Lâm.

Giang Hàn Nguyệt và Mạnh Thiển hiển nhiên không phải là đội đầu tiên hành động, bọn họ vẫn đứng trong đám đông.

Vào lúc này, Hoàng Kim Viên đang đánh bại một đội.

Hai người họ biến thành hai luồng ánh sáng và biến mất.

20230124012316-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3390


Hóa ra là Mạnh Thiển có ý định như vậy.

Có vẻ như anh ta không có nền móng để đối mặt với Hoàng Kim Viên ở cấp độ thứ hai, cho nên anh ta mới nghĩ ra biện pháp đối phó này.

Mạnh Thiển tình cờ nhìn thấy Đường Tuấn và Vũ Vô Thương xuất hiện, lập tức gieeuc cợt nói: "Vũ Vô Thương, cô thật là người tốt, cô sẵn sàng mang theo một tên không thể chiến đấu bên cạnh mình, lại còn liều mạng như vậy."

Hiển nhiên, anh ta đã nghe được từ miệng của những người khác về tình hình chiến đấu của Đường Tuấn trong cửa thứ nhất.

Vũ Vô Thương hừ lạnh một tiếng, không có đáp lại.

Lúc này, nhất thời không có ai ở trên sân.

Con Hoàng Kim Viên này mạnh hơn mọi người tưởng tượng, hầu hết mọi người đều sợ hãi.

Mạnh Thiển cười yếu ớt nói: "Vũ Vô Thương, nếu không như vậy, cô có thể dẫn đầu, tiêu hao khí lực của Hoàng Kim Viên.

Tôi hứa với cô, nếu tôi vượt qua thí luyện, tôi sẽ giúp cô mang Thiên Tinh Lan Thảo ra ngoài.

Cô nghĩ sao?"

Giang Hàn Nguyệt có chút cảm động.

Vũ Vô Thương nói: “Hừ, không phải anh chỉ muốn tôi chọn thách đấu trước sao?

Được chứ."

Cô ta làm sắc mặt với Đường Tuấn nói: "Đi thôi, dựa theo kế hoạch lúc nãy tôi đã nói."

Cô ta bay lên và đáp xuống cột đá, đứng đối diện với Hoàng Kim Viên.

Mạnh Thiển nhìn Đường Tuấn với ánh mắt vui đùa, nói: "Là một người đàn ông, anh không muốn chứng tỏ bản thân mình một chút sao?"

Đường Tuấn lạnh lùng nhìn anh ta một cái, cũng bay lên đáp xuống phía sau lưng Vũ Vô Thương.

Hoàng Kim Viên nhìn Vũ Vô Thương và Đường Tuấn, đôi lông mày vàng của nó khẽ co giật, nói: “Các người chính là sự kết hợp kỳ lạ mà Viên Tam đã nói sao.

Chỉ với mình cô mà thực sự sống sót sau cuộc tấn công của Viên Tam, tôi thực sự không biết nên gọi cô là ngu ngốc hay không sợ hãi.

Nhưng ở chỗ này của tôi, các người đừng nghĩ dựa vào phương pháp này để vượt qua bài kiểm tra."

Nó nhìn Đường Tuấn nói: "Viên Nhị tôi khinh thường nhất loại người như anh, một kẻ tu luyện núp sau người khác."

"Tiền bối, anh nói nhiều quá."

Sắc mặt Vũ Vô Thương trầm xuống, phpas lực tuôn ra, trên bầu trời lập tức nổi lên một cơn mưa nhẹ.

Những hiotj nước mưa trở thành những thanh gươm.

"Có chút thú vị.

Nhưng tôi đã nói, các người không thể vượt qua tôi."

Viên Nhị uống một hơi cạn sạch, tiếng gầm rú hóa thành một làn sóng âm thanh, trực tiếp phá tan cơn mưa trên bầu trời và biến nó thành sương mù! Phụt.

Vũ Vô Thương phun ra một ngụm máu, vẻ mặt đột nhiên trầm xuống.

Viên Nhị quá mạnh, chỉ một chiêu thức đã khiến Vũ Vô Thương bị thương.

Trận chiến này sẽ diễn ra như thế nào?
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3391


Sắc mặt Vũ Vô Thương tái nhợt như tờ giấy, không cam lòng nhìn qua Viên Nhị.

Vốn dĩ cô ta muốn sống sót quá năm mươi sáu mươi chiêu, nhưng bản thân dốc sức liều mạng, có lẽ sẽ có một tia hy vọng.

Không ngờ chỉ với một chiêu mà cô ta đã không ngăn cản được.

Thức lực chênh lệch quá lớn khiến cô ta gần như tuyệt vọng.

Viên Nhị hừ lạnh một tiếng, lãnh đạm nói: “Chỉ bằng một mình cô không thể vượt qua được cửa này, đừng uổng phí công sức.

Sớm nhận thất bại để không bị thương và ảnh hưởng đến việc tu luyện.”

Bên dưới cột đá, Mạnh Thiển, Giang Hàn Nguyệt và những người khác cũng tỏ ra ngạc nhiên.

"Thực lực của người gác cổng thứ hai này thể hiện ra dường như còn mạnh hơn trước một ít."

Giang Hàn Nguyệt ngạc nhiên nói.

Mạnh Thiển trầm tư một lúc, rồi đột nhiên nở nụ cười: “Tôi hiểu rồi.

Viên Nhị này là cố tình làm vậy, nó muốn dạy cho Vũ Vô Thương một bài học.

Nếu quả thật cô ta bằng sức của mình vượt qua cấp độ thứ hai, nghĩ đến mặt mũi Viên Nhị sẽ không nhịn được."

Lập tức mọi người thở phào nhẹ nhõm, sau đó một nụ cười hiện trên khuôn mặt của họ.

Điều này quả thực có thể giải thích tại sao thực lực của Viên Nhị so với lúc trước có sự chênh lệch lớn như vậy.

“Vũ Vô Thương quá kiêu ngạo, loại hành vi này đã thách thức uy nghiêm của những người gác cổng này rồi.

Người gác cổng cửa thứ nhất tính tình tốt hơn nên sẽ không chú ý.

Nhưng cửa thứ hai này, haha, tôi xem Vũ Vô Thương và những người khác vượt qua như thế nào."

Mạnh Thiển trêu tức cười đùa, với tâm lý đang xem một bộ kịch vui.

Vũ Vô Thương liếc nhìn Đường Tuấn phía sau, nghiêm nghị nói: "Tôi sẽ không cứ như vậy nhận thua."

Đây là cơ hội cuối cùng của cô ta, cô ta chỉ có thể bị đánh bay ra ngoài, không bao giờ tự mình đi ra ngoài! Giọng nói vừa dứt, những giọt mưa rải rác trên bầu trời lại tụ họp lại! Nó dày đặc hơn trước, khí sắc lạnh lẽo càng thêm kinh hãi.

Vào lúc này, Vũ Vô Thương đã có dấu hiệu đột phá tu vi.

"Hồ đồ ngu xuẩn mất linh nghiệm!"

Viên Nhị cười lạnh một tiếng.

Lòng bàn tay của nó bao phủ Vũ Vô Thương, lòng bàn tay cứ lớn dần lên, và cuối cùng biến thành kích thước hàng trăm mét, ầm ầm rơi xuống.

"Không!"

Vũ Vô Thương tức giận gầm lên, trong mắt hiện lên ý chiến đấu vô tận.

Nước mư ngưng tụ thành kiếm bay lên trời, cố gắng ngăn cản lòng bàn tay của Viên Nhị.

"Không biết lượng sức."

Viên Nhị cười nhạo một tiếng, chuẩn bị một hơi trực tiếp đánh bại Vũ Vô Thương.

20230124012356-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3392


Trên bầu trời những giọt máu bay lả tả.

"A..."

Viên Nhị gầm lên một tiếng.

Không chỉ bởi vì lòng bàn tay bị thương, mà còn bởi vì khí tức mạnh mẽ kỳ lạ xuất hiện.

Vũ Vô Thương nhìn cảnh này thì không thể tin được.

Cô ta thực sự đã làm bị thương người gác cổng của cửa thứ hai.

Ánh mắt của Mạnh Thiển và những người khác bên dưới đều kinh ngạc và run sợ.

"Chẳng lẽ Vũ Vô Thương đột phá?"

"Chết tiệt! Trận mưa này cua Vũ Vô Thương vận may thật tốt quá."

Mạnh Thiển nắm chặt nắm đấm, vừa rồi anh ta cũng cảm giác được khí tức của Vũ Vô Thương thay đổi, cho nên anh ta đương nhiên nghĩ tới phương diện này.

Chỉ có Vũ Vô Thương biết điều đó.

Vừa nãy khi cô ta lâm vào nguy hiểm đã hoàn toàn đã hiểu ra một số cái, nhưng sự thấu hiểu này không bao giờ có thể chuyển hóa thành chiến lực trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

Cô ta hơi cau mày, trong nháy mắt vừa rồi, dường như cô ta đã nhận thấy rằng pháp lực của Viên Nhị đã giảm đi một chút.

Chính vì điều này mà những vũ ti chi kiếm của cô ta có thể xuyên qua lòng bàn tay của Viên Nhị.

"Rốt cuộc là tại sao"

Vũ Vô Thương nhìn chằm chằm vào Viên Nhị, trong nội tâm không ngừng suy đoán.

"Rốt cuộc là ai?"

Trong mắt Viên Nhị lửa giận hừng hực.

Nó hoàn toàn không cho rằng là vì Vũ Vô Thương, cho dù sau khi Vũ Vô Thương đột phá, nó cũng không để trong mắt.

"Đúng rồi.

Đó là người có sức mạnh bổn nguyên.

Chắc chắn là vậy."

Viên Nhị chợt nghĩ đế.

Mặc dù đã đoán được, nhưng Viên Nhị vẫn bất lực, nó thậm chí không thể cảm nhận được khí tức vừa mới phát ra là từ đâu.

Nó nhìn Vũ Vô Thương, trong mắt lóe ra tia sáng dữ dội, thầm nghĩ: "Anh vì cô ta mà ra tay, vậy tôi sẽ buộc anh phải xuất hiện."

Một luồng khí dữ dội hơn trước phát ra từ cơ thể nó, thân thể nó bắt đầu lớn hơn, khi dừng lại thì nó đã cao tới ba mươi thước rồi.

Thân hình khổng lồ, cột đá không có chỗ cho nó đứng, chỉ có thể lơ lửng trên không trung, bóng lón đổ xuống Thạch Lâm phía dưới.

"Toàn lực xuất thủ."

Nội tâm Mạnh Thiển run lên.

Viên Nhị ở trạng thái này thực lực không kém gì Tiểu Tôn Giả.

Đừng nói đến sự kết hợp hiếm thấy của Vũ Vô Thương và Đường Tuấn, cho dù là anh ta và Giang Hàn Nguyệt đi lên cũng không ngăn được mấy chiêu.

Vũ Vô Thương sững sờ, dưới khí thế áp chế của Viên Nhị, cô ta gần như không có dũng khí ra tay.

Nhưng đúng lúc này, giọng nói của Đường Tuấn lọt vào tai cô ta: “Cô muốn từ bỏ như vậy sao?
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3393


Thiên Tinh Lan Thảo phải làm sao bây giờ?"

Cùng lúc đó, một pháp lực nhẹ nhàng hòa nhập vào cơ thể Vũ Vô Thương, nhanh chóng chữa trị vết thương của cô ta.

Vũ Vô Thương tỉnh táo lại, nỗi sợ hãi trong lòng dần dần biến mất, tự tin và tinh thần chiến đấu cũng từ từ khôi phục: “Đây là lần thí luyện cuối cùng của tôi, không thành công thì thành nhân! Chiến!”

Cô ta bay lên và lao về phía Viên Nhị.

Thân thể mảnh mai trái ngược hẳn với cơ thể như ngọn đồi của Viên Nhị tạo thành tương phản mãnh liệt.

Trên mặt Viên Nhị tỏ ra vẻ khinh thường, nhưng nó vẫn đấm một quyền về phía Vũ Vô Thương.

Phần lớn tâm trí của nó là cảm nhận xung quanh, chỉ cần khí tức khi nãy dám xuất hiện là nó có thể cảm nhận được.

Sức mạnh của cú đấm này không yếu hơn bao nhiêu so với lần trước.

Nhưng cũng tại thời điểm nắm đấm này sắp đập vào người Vũ Vô Thương, khí tức đó lại xuất hiện.

Trong lòng Viên Nhị run lên, lần này khí tức trực tiếp đối đầu với khí tức của nó, thậm chí còn gián tiếp tác động vào pháp lực của nó, khiến uy lực của nắm đấm giảm mạnh.

Oanh.

Sức mạnh của nắm đấm bị giảm hơn phân nửa, nhưng nó vẫn đáng sợ như vũ, trực tiếp đánh bay Vũ Vô Thương.

Khóe miệng Vũ Vô Thương chảy máu, hơi nhíu mày.

Thực lực này so với cô ta tưởng tượng yếu hơn rất nhiều, có lẽ cô ta còn có hy vọng chiến thắng.

"Lại tới."

Không quan tâm đến vết thương, Vũ Vô Thương lại lao lên trời.

Càng đánh, Viên Nhị càng ấm ức.

Mỗi khi nó muốn đánh trọng thương Vũ Vô Thương, khí tức đó sẽ xuất hiện.

Khiến nó phải tách phần lớn sức lực và tâm trí để chiến đấu.

Hơn nữa thực lực của đối phương mạnh hơn nó rất nhiều, nó hoàn toàn không thể phát hiện ra đối phương đang ở đâu.

Thêm vào đó, thực lực của Vũ Vô Thương không ngừng tăng lên.

Một tăng một giảm khiến cho nó càng áp lực hơn.

Không lâu sau, đã trải qua hơn chín mươi chiêu.

"Bắt nạt quá đáng!"

Trong nội tâm Viên Nhị gào thét.

Nó không nên chịu ấm ức như vậy đến khi kết thúc một trăm chiêu! Hai mắt nó đỏ bừng, như thể bị máu tươi nhuộm đỏ.

Hai tia sáng đỏ như máu dần dần hiện ra trong đáy mắt nó.

"Nguy rồi.

20230124012423-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3394


Tất cả những vũ ti trên bầu trời đều ngưng tụ lại, cuối cùng biến thành một thanh Cự Kiếm làm bằng mưa! Cự Kiếm dài mười thước, mưa vẫn tuôn rơi trong thanh Cự Kiếm.

Vũ Vô Thương cầm chặt vũ chi Cự Kiếm và khẽ hét lên: "Trảm không!"

Trong mắt Viên Nhị cũng b*n r* hai tia sáng màu máu, tia sáng xẹt qua bầu trời, chiếu sáng đỏ cả không gian.

Khuôn mặt tái nhợt của Vũ Vô Thương không có bất kỳ biểu hiện gì.

Cự Kiếm do mưa ngưng tụ thành rơi xuống va chạm với hai tia sáng đỏ như máu.

Toàn bộ không gian thí luyện liên tục nhấp nháy ánh sáng đỏ như máu, phản chiếu vẻ mặt kinh ngạc không thể giải thích được của những người dưới cột đá.

Vượt qua sức tưởng tượng của bọn họ, Vũ Vô Thương có thể tự mình chống đỡ mức độ này.

Và sức mạnh phép thuật tuyệt vời của Viên Nhị đã khiến họ chậm chạp tại chỗ.Thi triển đại thần thông của Viên Nhị đã khiến bọn họ ngây ngốc tại chỗ.

Giờ phút này, không ai dám chế nhạo Vũ Vô Thương.

Trận chiến cho tới bây giờ đủ để thể hiện thực lực của Vũ Vô Thương, ít nhất là phần lớn bọn họ đều không làm được.

Thậm chí, bọn họ còn không để ý đến sự tồn tại của Đường Tuấn.

"Cái nào còn đánh thế nào nữa?"

Mạnh Thiển cười khổ.

Giống như Vũ Vô Thương, anh ta chỉ nắm giữ được bán thức đại thần thông, anh ta căn bản không phải là đối thủ của Viên Nhị.

Huyết quang trong không gian này dần dần tiêu tán, trên bầu trời cũng dần xuất hiện mấy bóng dáng.

Khi nhìn thấy rõ ràng, Mạnh Thiển hét lên: "Làm sao có thể!"

Trên không trung, Vũ Vô Thương giống như trước sắc mặt tái nhợt, không có nhiều thương tích.

Về phần Viên Nhị, một vết thương dữ dội đã bị xé toạc trên ngực trái, và cậu có thể nhìn thấy trái tim đang đập trong lồng ngực mình! Về phần Viên Nhị, ở ngực trái có một vết thương dữ dội đã bị xé toạc, có thể nhìn thấy trái tim đang đập trong lồng ngực của nó! Nó đúng là bị bán thức thần thông của Vũ Vô thương tạo thành.

Viên Nhị trên không trung cũng rống lên: "Không thể!"Viên Nhị trên không trung cũng rống lên: "Không có khả năng!"

Thức đại thần thông kia vậy mà đấnh trật.

Vào thời khắc mấu chốt nhất, khí tức lại xuất hiện lần nữa, điều này trực tiếp gây ra hậu quả đại thần thông kia bị đánh trật.

Viên Nhị cảm thấy mình sắp phát điên.Viên Nhị cảm thấy mình sắp bị bức điên.

"Rốt cuộc là ai?

Mau đi ra cho lão tử!"

Viên Nhị ngửa mặt lên trời gầm thét, thậm chí không quan tâm đến việc bị thương.

Từ đầu đến cuối, người đó chỉ lộ ra khí tức, thậm chí còn không có ra mặt.

Nhưng đã khiến nó trở nên điên rồ.

"Khốn khiếp!"

Viên Nhị chửi rủa.Viên Nhị chửi rủa.

Vũ Vô Thương, Mạnh Thiển và những người khác không thể giải thích được. Chẳng lẽ còn có người âm thầm ra tay với Viên Nhị sao?

Trên không trung, Vũ Vô Thương tuy không bị thương nặng nhưng pháp lực trong cơ thể gần như cạn kiệt và không thể tiếp tục chiến đấu.

Còn vài chiêu nữa mới đủ trăm chiêu.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3395


Cô ấy nhìn Viên Nhị và nói, "Tiền bối?"Cô ta nhìn Viên Nhị và nói: "Tiền bối?"

Nghe được lời nói đó, Viên Nhị đột nhiên nổi giận, từ khi bắt đầu đánh nhau với Vũ Vô Thương, ngoài việc lúc đầu nó đã chiếm thế thượng phong, thì trong những trận chiến sau đó, nó đã quá ấm ức, thậm chí có thể nói là phải thật vẩn thận, giống như đi trên lớp băng mỏng.

Sự hụt hẫng trong lòng nó có thể tưởng tượng.

Nó vẫn còn sức chiến đấu, nhưng khi nghĩ đến người trong bóng tối, nó cảm thấy tiếp tục chiến đấu cũng không có ích lợi gì.

Nó xua tay nói: "Cô đã vượt qua kiểm tra rồi."

Vũ Vô Thương thở phào nhẹ nhõm, thân thể lắc lư một hồi.

Đường Tuấn nhanh chóng tiến lên đỡ Vũ Vô Thương, đồng thời truyền pháp lực vào người cô ta.

Vũ Vô Thương nhìn về phía Đường Tuấn, trên khuôn mặt tái nhợt nở nụ cười, nói: "Chúng ta thắng rồi."

"Chúng ta đã thắng."

Đường Tuấn cũng cười.

Viên Nhị hơi nheo mắt lại, nghi hoặc nhìn về phía Đường Tuấn.

Nó thiếu chút nữa quên đi Đường Tuấn.

Một lúc sau, nó lắc đầu bác bỏ ý tưởng ngớ ngẩn nảy sinh trong đầu nó.

"Tên này làm sao có thể là người có sức mạnh bổn nguyên được?"

Viên Nhị trong lòng thầm nói một câu, sau đó mở một cửa thông đạo rồi nói với Đường Tuấn và Vũ Vô Thương: “Ở trạng thái này của các người, hầu như không cần nghĩ đến cửa thứ ba.

Tôi khuyên các người nên từ bỏ càng sớm càng tốt. "

"Không cần tiền bối phí tâm."

Đường Tuấn trả lời.

Anh dìu Vũ Vô Thương bước vào cửa thông đạo và biến mất trước mặt mọi người.

Chân trước hai người vừa rời đi, có hai bóng người từ dưới cột đá bay lên và nói:

"Tiền bối, chúng tôi tới thách đấu."

Đó là Giang Hàn Nguyệt và Mạnh Thiển.

Trên môi nở nụ cười nhạt, Mạnh Thiển trông rất tự tin.

Mọi người có thể thấy rằng trạng thái của Viên Nhị lúc này rất kém, và đây chắc chắn là thời điểm tốt nhất để họ thử thách.Mọi người có thể thấy rằng trạng thái của Viên Nhị lúc này rất kém, đây chắc chắn là thời điểm tốt nhất để họ thử thách.

Những người khác bên dưới cũng hiểu ngay, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng.

Có lẽ một số người trong số họ cũng có cơ hội vượt qua cửa thứ hai.

Viên Nhị chỉ có thể thở dài bất lực.

Bởi vì người kia không xuất hiện, khiến cho khảo nghiệm ở cửa thứ hai này hoàn toàn thất bại.

"Khốn khiếp! Rốt cuộc là ai?"
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3396


Trong lòng Viên Nhị thầm rủa trong lòng.Viên Nhị thầm rủa.

Nó nhìn những người còn lại trong đám đông, để lộ ra một tia dữ tợn.

Những kẻ này còn muốn sửa mái nhà dột, các người thật sự cho rằng nó không có sức chiến đấu sao?

"Cho dù anh là ai, cho dù anh có vượt qua bài kiểm tra của tôi, Viên Đại kia chắc chắn sẽ gây khó dễ cho anh."

Tâm trí của Viên Nhị đã ổn định một chút.

Người gác cổng cửa thứ ba chính là anh cả của nó Viên Tam, một Hoàng Kim Viên có chiến lực Tiểu Tôn Giả! Đi ra khỏi thông đạo, Đường Tuấn và Vũ Vô Thương lại bước vào một con đường núi.

Cây cối trên con đường núi này thưa thớt hơn, trong không khí có tuyết rơi nhẹ, bên đường đọng một lớp tuyết mỏng.

Đường Tuấn dìu Vũ Vô Thương, vừa đi vừa chữa trị vết thương cho cô ta.

Vốn dĩ pháp lực của Vũ Vô Thương đã cạn kiệt, nhưng dưới sự điều trị của Đường Tuấn, vết thương không chỉ nhanh chóng lành lại mà ngay cả đan điền trống rỗng trong cơ thể cô ta cũng sinh ra pháp lực, thậm chí còn nhanh hơn cả khi cô ta tu luyện lúc không bị thương.

"Đến cùng là anh tu luyện công pháp gì?"

Vũ Vô Thương kinh ngạc nhìn Đường Tuấn.

Đường Tuấn cười nói: "Đây là năng lực của bác sĩ, không liên quan gì đến công pháp tu luyện."

"Vậy sao?"

Vũ Vô Thương vẫn có chút không tin.

Cô ta cũng đã từng gặp những bác sĩ thần thánh khác, nhưng không ai trong số họ có thể làm được như Đường Tuấn.

Đường Tuấn nhìn về phía trước, ánh mắt dần dần trở nên nghiêm túc.

Anh cảm thấy một luồng khí tức cực kỳ c**ng b** trước mặt mình, không kém hơn Mạnh Tinh Hà bao nhiêu.

Nó phải là người gác cổng của cánh cửa thứ ba.

Cửa thứ ba này, e rằng không có cách nào để đánh lừa như ở cửa thứ hai.

Có lẽ đã đến lúc thể hiện một chút sức mạnh thực sự của mình.

Không lâu sau, một tòa tháp Phật hiện ra trong tầm mắt của hai người.

Tháp Phật chỉ cao ba bốn mét, toàn bộ tháp Phật toát lên vẻ tang thương phong cách cổ xưa và giản dị như đã trải qua hàng nghìn năm.

Phía trước tháp Phật, có một con Hoàng Kim Viên đang ngồi xếp bằng.

Con Hoàng Kim Viên này không cao lắm, thoạt nhìn trông giống như 1m78.

Không giống như Viên Tam và Viên Nhị, lông mày của hoàng Kim Viên này dĩ nhiên là màu trắng bạc và rất dài, đang bay theo gió.

Nó mở mắt ra, không có bất kỳ tầm nhìn nào, chỉ có một màu tĩnh lặng.

Nhìn về phía Đường Tuấn và Vũ Vô Thương, khách khí nói: "Hai người có thể nghỉ ngơi một lát, khôi phục khí lực một chút, sau đó tái đấu."

Lúc này, có vẻ như nó đã nhìn ra trạng thái khác thường của Vũ Vô Thương.

Vũ Vô Thương và Đường Tuấn nhìn nhau và gật đầu.

Ngay lập tức, cô ta ngồi khoanh chân xuống, vận công để phục hồi pháp lực và tinh thần.

Hoàng Kim Viên nhìn chằm chằm Đường Tuấn, trong đôi mắt bình tĩnh đột nhiên hiện lên tia sáng kỳ lạ, nói: "Anh rất phi thường."

Vũ Vô Thương đang nghỉ ngơi, nhướng mày.

Đường Tuấn cười nói: "Khen nhầm rồi."

Hoàng Kim Viên không nói thêm gì nữa.

Không lâu sau, sau lưng vang lên tiếng xé gió.

Mạnh Thiển và Giang Hàn Nguyệt nhanh chóng tiếp cận đây.

20230124012508-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3397


Đường Tuấn và Vũ Vô Thương chọn cách phớt lờ những lời phàn nàn của Mạnh Thiển.

Tham gia thí luyện chính là quan hệ cạnh tranh, bất kỳ lời giải thích nào đều là dư thừa.

Mạnh Thiển thở hổn hển trừng mắt nhìn Vũ Vô Thương, trên mặt có chút giễu cợt, nói: “Vũ Vô Thương, tôi thực sự đã đánh giá thấp thực lực và sự may mắn của cô.”

Nhưng ở cửa thứ ba này, cô có thể gặp khó khăn.

Có cái này ở phía sau cô, cô không có khả năng thắng.”

Đánh giá khí tức của Hoàng Kim Viên ở cửa thứ ba, nhất định là cấp bậc Tiểu Tôn Giả.

“Tôi không ngờ tới thí luyện lầm này lại khó khăn đến vậy.

Người có sức mạnh bổn nguyên rốt cuộc là ai?”

Mối nghi ngờ trong lòng Mạnh Thiển ngày càng sâu sắc.

Anh ta liếc nhìn Hoàng Kim Viên đang ngồi xếp bằng như lão Phật gia trước tháp Phật, sau đó cũng tìm một chỗ ngồi xuống, bắt đầu trạng thái hồi phục.

Sau khi Mạnh Thiển và Giang Hàn Nguyệt đến, lại có hai đội nữa đi tới tháp Phật, rồi biến mất.

Khi bọn họ lên đến cửa đầu tiên, tổng cộng có sáu mươi tám người, nhưng khi bọn họ đến cửa thứ ba, chỉ còn lại tám người.

Đây cũng là bởi vì người gác cổng ở cửa thứ hai, Viên Nhị bị Vũ Vô Thương đánh trọng thương, điều này khiến xác suất những người khác vượt qua cao hơn một chút, nếu không tỷ lệ bị loại có lẽ sẽ cao hơn.

Những người khác đều đang điều chỉnh khí tức và hồi phục, chỉ có Đường Tuấn là người duy nhất đứng, trông hơi thất thần.

Nhưng cũng không ai suy nghĩ nhiều, theo bọn họ, Đường Tuấn từ đầu đến cuối chưa từng khiêu chiến, cho nên nhất định phải ở trạng thái đỉnh cao.

Nhờ sự giúp đỡ của Đường Tuấn, Vũ Vô Thương là người đầu tiên hồi phục.

Mạnh Thiển không khỏi chế nhạo: “Anh chỉ có điểm đó để dùng.”

Vũ Vô Thương không lập tức khiêu chiến, mà đợi những người khác phục hồi.

Hoàng Kim Viên ở trước tháp Phật vui cười nói: “Quy tắc rất đơn giản, hai người hợp thành một đội, chỉ cần có thể sống sót quá mười chiêu trong tay tôi, cho dù có vượt qua thí luyện mới có đủ tư cách trở thành đệ tử bên ngoài của Cung Hỗn Nguyên.

“Đệ tử bên ngoài của Cung Hỗn Nguyên.”

Sắc mặt Đường Tuấn hơi thay đổi.

Những người tu luyện ở Thần Quân Cảnh hậu kỳ là tổ tiên của môn phái ở thế giới bên ngoài, nhưng cái này cũng chỉ đủ tư cách để trở thành đệ tử bên ngoài của Cung Hỗn Nguyên. Cung Hỗn Nguyên rốt cuộc là nơi nào?

Vũ Vô Thương và những người khác không quá ngạc nhiên.

Tất cả họ đều có lai lịch rất lớn, họ đều có hiểu biết nhất định về Cung Hỗn Nguyên.

Đối với việc chỉ là đệ tử bên ngoài, thay vì cảm thấy hạ thấp bản thân ngược lại bọn họ còn cảm thấy rất tự hào.

Hoàng Kim Viên tiếp tục: “Tôi là Viên Đại.

Chắc hẳn mọi người cũng đại khái có thể đoán được thực lực của tôi.

Theo như lời các người nói, thực lực của tôi so với Tiểu Tôn Giả trong miệng các người không khác nhau lắm.

Cho nên đừng nghĩ đến chuyện đánh luân phiên để tiêu hao khí lực của tôi, tôi sẽ duy trì sự công bằng tuyệt đối khi đến cửa cuối cùng.

Được rồi, các người quyết định xem ai lên trước.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3398


Sắc mặt của mọi người đều thay đổi, lời nói của Viên Đại đã cắt đứt tâm cơ đùa nghịch của bọn họ.

Mạnh Thiển và Giang Hàn Nguyệt liếc nhìn nhau, sau đó biến hóa thành hai tàn ảnh rồi lao về phía Viên Đại.

“Tiền bối, đắc tội rồi.”

Mạnh Thiển khẽ quát một tiếng.

Một Tinh Quang đại hà lập tức xuất hiện ở trước tháp Phật, sông lớn biến thành thác nước trên trời, từ trên trời đâm thẳng xuống.

Trên không trung nổi lên những bông tuyết, tất cả bông tuyết đều ngưng tụ, bông tuyết trên không gian cũng bị ngưng tụ.

Mạnh Thiển và Giang Hàn Nguyệt trực tiếp tung ra đòn tấn công mạnh nhất, thi triển ra đại thần thông mà mình nắm giữ.

Phong tỏa một khoảng không gian và một đòn tấn công chí cường thực sự là một sự kết hợp tuyệt vời.

“Không tồi.”

Viên đại khen một câu.

Hai cặp lông mày trắng bạc đột nhiên dài hơn, nhẹ nhàng bay múa trên không trung, quất về phía thác nước trên trời kia.

Sắc mặt Mạnh Thiển dữ tợn, trịnh trọng nói: “Tiền bối, đây là đại thần thông mà ngài nắm giữ.

Ngài dùng lông mày đánh nhau, có khinh thường tôi quá mức hay không?”

Viên Đại mỉm cười.

Thác nước trên trời của Mạnh Thiển rộng hơn ba mươi thước, cao một tram thước, cuồn cuộn dâng trào.

Sức mạnh từ trên trời rơi xuống chắc chắn không thua gì một ngọn núi cao! Lông mày Viên Đại giống như hai cành liễu, yếu ớt vô lực.

“Chẳng lẽ Viên Đại đang nhường?” Khi ý nghĩ này lướt qua tâm trí người khác, lông mày và thác nước trên trời va chạm vào nhau.

Ba! Cặp lông mày màu trắng bạc giống như hai đạo kiếm quang màu trắng bạc, trực tiếp tách thác nước trên trời thành hai nửa.

Trên bầu trời đầy ánh sao rơi, phản chiếu vẻ mặt kinh hãi của Mạnh Thiển.

Sau khi cặp lông mày trắng bạc tách thác nước trên trời ra, nó nhảy đến cách Mạnh Thiển chưa đầy mười km.

Với sức mạnh chia cắt của thác nước trên trời vừa rồi, nếu lông mày vỗ xuống, Mạnh Thiên không nghi ngờ gì nữa, tiểu thế giới của chính mình cũng sẽ tan tành.

Một đôi lông mày trắng bạc khác xẹt qua trước mặt Giang Hàn Nguyệt.

Ừng ực.

Mạnh Thiển và Giang Hàn Nguyệt nhịn không được mà nuốt nước bọt.

Cả hai chưa bao giờ cảm thấy cái chết cận kề với mình như vậy.

20230126052618-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3399


Bọn họ không dám dùng mạng sống của chính mình để đánh cược.

Mặc dù Giang Hàn Nguyệt có chút tiếc hận, nhưng cũng chỉ có thể tha thở số mệnh đang lừa người.

Khi chạm trán với Viên Đại, ai trong số họ có thể đỡ được mười chiêu?

“Tốt.”

Viên Đại nói lớn.

Một lực đẩy Giang Hàn Nguyệt và Mạnh Thiển sang một bên.

“THí luyện lần này khá đặc biệt. Dù các người thừa nhận thất bại nhưng vẫn không thể rời đi.

Cho nên mong các người tiếp tục theo dõi trận chiến.”

Viên Đại cười lớn.

Mạnh Thiển và Giang Hàn Nguyệt chỉ có thể cười khổ.

Cũng thế, nhân tiện nhìn xem thủ đoạn của những người khác.

“Tiếp theo là ai?”

Viên Đại hỏi.

Vũ Vô Thương và hai đội còn lại bốn mặt lộ vẻ cười khổ.

Thực lực chênh lệch quá lớn, một chiêu đã đánh bại người mạnh nhất là Mạnh Thiển và Vũ Vô Thương. Làm sao bọn họ có thể chiến đấu được?

“Thí luyện dị thường.”

Mặc dù ngay từ đầu bọn bon đã biết rằng độ khó của thí luyện sẽ tăng lên, nhưng vẫn không nói nên lời trước độ khó này.

Trong nội tâm thầm oán trach vài câu, hai đội còn lại nhận thất bại.

Bọn họ đều có một hoặc hai cơ hội tham gia thí luyện, vì vậy không cần phải dập đầu chết lần này.

Vũ Vô Thương nở nụ cười gượng gạo, cô ta liếc nhìn Đường Tuấn, trong mắt có chút không đành lòng.

Đây là lần thử nghiệm cuối cùng của cô ta, cô ta đương nhiên không muốn từ bỏ như thế này.

Nhưng khi nghĩ đến thực lực của Viên Đại khiến cô ta run sợ.

Đồng thời cũng khiến cô ta nghi ngờ thực lực của bản thân, đối mặt với một Viên Đại mạnh mẽ như vậy, cô ta còn có thể bảo vệ Đường Tuấn hay không?

Trên đường đi từ lâu cô ta đã coi Đường Tuấn là trợ thủ tốt nhất, người phải được bảo vệ.

Nếu Đường Tuấn thực sự vì sự cố chấp của cô ta mà bị thương, cô ta sẽ không thể đối mặt với chính mình.

Do dự hồi lâu, trong lòng Vũ Vô Thương thở dài.

Cô ta mở miệng định thừa nhận thất bại, nhưng giọng nói của Đường Tuấn lại vang trước cô ta một bước: “Chúng tôi muốn thách đấu.”

“Đường Tuấn, anh.”

Vũ Vô Thương kinh ngạc nhìn Đường Tuấn.

“Yo, phế vật còn muốn kiên cường một chút nữa?

Thật đáng tiếc khi anh không có khả năng lựa chọn thời gian của mình.”

Giọng nói đùa cợt của Mạnh Thiển vang lên.

Những người khác không thể nhịn được cười, như thể họ đã nghe thấy một câu truyện cười.

“Đường Tuấn, đừng kiên trì nữa được không, chúng ta không thể đánh lại nó.”

Vũ Vô Thương lắc đầu.

Đường Tuấn cười nói: “Cô chưa thử làm sao biết?”

Vũ Vô Thương sững sờ.

Mạnh Thiển và Giang Hàn Nguyệt chính là bài học, còn cần phải thử sao?

Cô ta cũng không nhận ra rằng sức mạnh của bản thân lại mạnh hơn sức mạnh của hai người này.

Đường Tuấn giải thích nói: “Tôi còn chưa có ta tay, làm sao anh biết kết quả cuối cùng?”

Vừa dứt lời, Mạnh Thiển và Vũ Vô Thương đều khễ nhếch khóe miệng, với vẻ mặt nghi ngờ không biết có phải mình đã nghe nhầm hay không.

“Hahaha, cười chết tôi mất.”

Mạnh Thiển che bụng cười lớn, đưa tay chỉ vào Đường Tuấn, anh ga cố nén cười, cố ý bắt chước lời Đường Tuấn: “Tôi còn chưa ra tay.”

Anh ta chế nhạo: “Vũ Vô Thương, xui xẻo tám kiếp cho cô khi cùng đội với tên này.

Nếu anh ta đi kể chuyện xưa, chắc chắn sẽ rất hay.”

Những người khác cũng lộ ra vẻ giễu cợt.

20230126052648-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới