Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2740


005134-tamlinh247.jpg


005135-tamlinh247.jpg


005136-tamlinh247.jpg


005137-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2744


005150-tamlinh247.jpg


"Cậu nói gì cơ?"

Quân Nhu không thể tin được.

Đường Tuấn nói với Quân Thế Minh: "Tôi xin nhận lòng tốt của ông Quân, nhưng tôi không có ý định sẽ thỏa hiệp với nhà họ Vương. Đúng sai tôi đã không muốn truy cứu rồi, nhưng nhà họ Vương còn chưa đủ tư cách để tôi đi cúi đầu tạ tội đâu."

Tu vi của anh tuy rằng chỉ khôi phục được đến Hợp Thể Cảnh Sơ Kỳ nhưng tinh thần lực đã hồi phục cũng được xấp xỉ rồi.

Vương Phàm chỉ là một Sơ Kỳ của Động Hư Cảnh, nếu thật sự ra tay thì tuy rằng Đường Tuấn không thắng nổi đối phương, nhưng ít ra cũng không uổng phí.

Sắc mặt Quân Thế Minh khẽ thay đổi, nói: "Chẳng lẽ cậu muốn kiên quyết chống đối nhà họ Vương sao?"

Đường Tuấn cười nói: "Không phải tôi kiên quyết muốn chống lại nhà họ Vương, mà là nhà họ Vương sẽ ra tay với tôi. Chuyện của Vương Thao qua cũng đã qua rồi, nhưng nếu nhà họ Vương muốn truy cứu thì tôi đây xin tiếp tới cùng."

"Tên điên! Cậu đúng là điên thật rồi!"

Quân Nhu nhìn Đường Tuấn, cười khẩy rồi nói: "Cậu biết mình đang nói cái gì không, muốn dựa vào sức của bản thân kiên quyết chống lại nhà Vương à, sao mà nực cười thế? Chuyện trong nhà họ Quân tôi mấy nghìn năm nay cũng không dám nói những lời như vậy, thật không biết cho cậu cái lá gan đó."

Đường Tuấn liếc mắt nhìn bà ta rồi nói: "Vậy bà cứ xem như đó là việc mà nhà họ Quân không làm được, không có nghĩa tôi không làm được."

Quân Nhu hừ lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào nữa.

Bà ta đã hoàn toàn xem Đường Tuấn như một kẻ điên, không muốn tranh luận nữa.

Quân Thế Minh nói: "Đã như vậy thì cậu tự giải quyết cho tốt đi."

Đúng lúc này sắc mặt của Quân Thế Minh khẽ thay đổi.

"Cút ngay."

Mấy tiếng quát từ xa đồng thời truyền tới.

Một lát sau, mấy người nam nữ trẻ tuổi mặc đồng phục của trung tâm y tế đứng ở ngoài cửa la lớn: "Người của quận Đan Dương mau cút ra đây."

Vừa gọi xong thì vài người đã nhìn vào phía bên trong cánh cửa phòng khách, đúng lúc thấy được Quân Thế Minh và Quân Nhu.

Vẻ mặt của họ chợt thay đổi, hành lễ với Quân Thế Minh một cái: "Ra mắt giám đốc."

Quân Thế Minh cau mày nói: "Các cậu tới đây làm gì?"
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2745


Một thanh niên dẫn đầu liếc mắt quét qua Đường Tuấn và đám người Thác Bạt Tuyết Tình nói: "Tôi nghe nói rằng học sinh của quận Đan Dương rất lợi hại, đi khắp nơi khiêu chiến bác sĩ của các quận, cho nên cố ý dẫn bọn họ tới đây để tỷ thí một chút."

Quân Thế Minh trầm giọng nói: "Hồ đồ, ta không chấp nhận! Vương Định Nghĩa ta ra lệnh cho cậu bây giờ lập tức dẫn bọn họ quay về."

Thanh niên tên Vương Định Nghĩa lắc đầu cười rồi nói: "Giám đốc, chúng tôi không chỉ là học sinh của trung tâm y tế Hải Châu thôi, mà còn là người của nhà họ Vương. Lần này chúng tôi đứng ra không phải lấy danh nghĩa của trung tâm y tế Hải Châu, ngài không có quyền ngăn cản bọn tôi đâu."

Nói xong, Vương Định Nghĩa nhìn về phía Đường Tuấn rồi nói: "Các vị của quận Đan Dương, có dám nhận lời khiêu chiến của bọn tôi không?"

"Vương Phương Viện."

"Vương Khâu."

"Vương Sướng."

"Vương Bất Bình."

"Quận Đan Dương có dám đánh một trận không?"

Năm người ba nam hai nữ của nhà họ Vương đồng thời hô to.

Quân Thế Minh thấy thế, sắc mặt khó coi hơn không ít, nhưng không có cách gì để nói thêm nữa.

Xem ra nhà họ Vương muốn dùng cách của bản thân để giải quyết vấn đề rồi.

Dù cho bây giờ không động tới Đường Tuấn được thì cũng muốn bắt cậu ta phải trả cái giá thật lớn.

Quân Nhu quái gở nói: "Đường Tuấn, đừng trách tôi không nhắc nhở cậu. Năm người Vương Định Nghĩa bọn họ đều có thứ hạng hơn hai mươi ở trung tâm y tế Hải Châu, Vương Định Nghĩa lại là người trẻ nhất trong ba hạng cao nhất của trung tâm y tế Hải Châu này. Cậu không sợ chết thì thôi, nhưng đừng kéo tai hoạ theo đệ tử của tôi."

Vương Định Nghĩa nói: "Những thứ này chỉ là hư danh mà thôi, chút thành tựu ấy của bọn tôi có là gì so với quận Đan Dương kia chứ?"

Mặt Vương Khâu lộ rõ sát khí nói: "Lần khiêu chiến này là một trận đánh cược, người thua sẽ để lại một cánh tay. Quận Đan Dương các người có dám nhận không?"

Sắc mặt của đám người Thác Bạt Tuyết Tình thay đổi, trong mắt mấy nữ sinh lộ ra sự sợ hãi.

Những trận tỷ thí trước giờ họ chưa từng đánh cược lần nào, người thua cùng lắm chỉ mất danh dự mà thôi, nhưng bây giờ người thua sẽ mất một tay.

Điều này khiến cho bọn họ cảm thấy áp lực hơn rất nhiều, trong lòng có chút do dự.

Quả nhiên là một đám oắt con chưa nếm qua mùi máu tanh và sự tàn khốc.

Thật ra thì sức mạnh ý chí của mấy người Vương Định Nghĩa cũng không hơn đám người Thác Bạt Tuyết Tình là bao, nhưng bây giờ mấy người Vương Định Nghĩa lại bắt đầu trận đánh cược trước, hơn nữa mấy người này có xuất thân liên quan đến trung tâm y tế Hải Châu, trong lòng đã coi khinh người của quận Đan Dương cho nên càng cảm thấy tự tin hẳn.

20221128031831-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2746


Thác Bạt Tuyết Tình biến hoá dữ dội, chợt cắn răng một cái rồi nói: "Tôi tới trước!"

Vương Định Nghĩa nhìn thoáng qua Thác Bạt Tuyết Tình nói: "Thác Bạt Tuyết Tình, một mình cô đánh xuyên qua tất cả học sinh của quận Bắc Minh, bản lĩnh không tồi. Trong đám học sinh của quận Đan Dương thì cô là người nổi tiếng nhất, nếu như đánh bại cô thì hẳn là chắc không ai dám ra mặt nữa đúng không?"

Thác Bạt Tuyết Tình quát lạnh: "Muốn đấu thì đấu đi."

Vương Định Nghĩa cười nói: "Chúng ta không đấu y thuật, so năng lực chiến đấu. Nghe nói mấy người các cô thiếu chút nữa bị Lục Mạc hù cho sợ vỡ mật, thật đúng là nực cười. Không biết lát nữa cô có khóc thút thít lên không đây?"

"Nói nhiều quá."

Sắc mặt của Thác Bạt Tuyết Tình trở nên lạnh lẽo, trực tiếp ra tay.

Cô giống như một con bạo long mang hình dáng loài người, nắm tay mang theo pháp lực mạnh mẽ chấn động đánh về phía Vương Định Nghĩa.

Trong đại sảnh vang lên một tiếng nổ tung.

"Để tôi chơi với cô một lát vậy."

Khóe miệng Vương Định Nghĩa nở ra một nụ cười, cơ thể lách sang một bên né cú đánh của Thác Bạt Tuyết Tình.

Hai người nhanh chóng lao vào đánh nhau.

Vương Định Nghĩa mặc dù nói chuyện rất không khách khí nhưng sự thật thì anh ta cũng rất mạnh, tu vi đã đạt tới Hóa Thần Cảnh Trung Kỳ rồi, còn muốn vượt qua một chút cảnh giới so với Thác Bạt Tuyết Tình.

Hai bên đánh nhau, anh ta lập tức đè ép được cú đánh của Thác Bạt Tuyết Tình.

"Chỉ có chút năng lực ấy thôi à, hơi yếu thì phải."

Vương Định Nghĩa còn dư sức lực nói lời giễu cợt.

Anh ta đánh một chưởng nhanh như chớp vào bả vai của Thác Bạt Tuyết Tình, thân hình của Thác Bạt Tuyết Tình hơi dằn xuống, mặt đất dưới chân xuất hiện vài vết nứt như mạng nhện, phun ra một ngụm máu tươi.

Quân Nhu lắc đầu, có phần đồng tình.

Chênh lệch quá lớn.

Vương Định Nghĩa là thiên tài của trung tâm y tế Hải Châu, hơn nữa còn là người của nhà họ Vương, tài nguyên công pháp để tu luyện đương nhiên mạnh hơn Thác Bạt Tuyết Tình mấy lần.

Mà Thác Bạt Tuyết Tình à, mặc dù nhà họ Thác Bạt cũng không tệ, nhưng thật sự không cách nào so sánh được với nhà họ Vương.

Với công pháp của Thác Bạt Tuyết Tình sắp thi triển mà nói thì Quân Nhu liếc mắt cũng nhìn ra đây là một bộ công pháp chỉ để tạm vào mắt mà thôi.

Ở trung tâm y tế Hải Châu có không ít loại công pháp này.

Nhưng mà trong lòng của Quân Như vẫn có chút nghi ngờ.

Nếu như dựa vào loại công pháp này, Thác Bạt Tuyết Tình thật sự có thể lấy sức một người đánh xuyên cả quận Bắc Minh hay sao?

"Các người thật sự quá yếu. Nếu không phải thầy các người đắc tội với người nhà họ Vương tôi thì mấy người còn chẳng đáng để tôi ra tay."

Vương Định Nghĩa lắc đầu.

Vốn anh ta còn rất quan tâm câu chuyện Thác Bạt Tuyết Đình đánh xuyên cả quận Bắc Minh, nhưng bây giờ lại rất thất vọng.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2747


Anh ta thấy đây không phải Thác Bạt Tuyết Tình mạnh, mà là do quận Bắc Minh quá yếu.

"Vậy sao?"

Thác Bạt Tuyết Tình bỗng nhiên nói.

Trong đôi mắt xinh đẹp của cô thình lình lóe ra một luồng thần quang, khí thế cả người mạnh mẽ biến đổi.

"Vừa rồi cô ta đã giấu thực lực, cô ta còn tu một loại công pháp mạnh mẽ khác nữa!"

Trong đầu Vương Định Nghĩa đột nhiên xẹt ngang một cái ý nghĩ như vậy.

Trong lòng xuất hiện báo động nhưng Vương Định Nghĩa cũng không có dự định rút lui, trong lòng lại rất hung ác: "Cho dù cô còn tu một bộ công pháp khác đi chăng nữa thì cũng không phải là đối thủ của tôi đâu."

Vương Định Nghĩa đánh vào tay gần bả vai của Thác Bạt Tuyết Tình, rồi đột nhiên chém ngang vào cái cổ trắng nõn của Thác Bạt Tuyết Tình.

Anh ta muốn dùng một đao chém đứt đầu của Thác Bạt Tuyết Tình.

Nhưng Thác Bạt Tuyết Tình lại nhanh hơn, trong lúc Vương Định Nghĩa vừa hành động thì cô đã bắt được cổ tay của đối phương.

"Nổ."

Trong lòng Thác Bạt Tuyết Tình quát một tiếng.

Cổ tay của Vương Định Nghĩa đã bị nổ tung.

Máu tươi và máu thịt bắn tung toé, rơi rớt vào trên mặt và cả quần áo của Thác Bạt Tuyết Tình.

Nhưng Thác Bạt Tuyết Tình cũng không chớp mắt dù chỉ một cái, tay còn lại xuất hiện từ bên hông, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Giờ phút này Thác Bạt Tuyết Tình giống như một nữ chiến thần vậy, oai phong lẫm liệt.

Ầm một tiếng, nắm đấm nhìn trông thanh tú của Thác Bạt Tuyết Tình đánh thẳng vào bụng của Vương Định Nghĩa.

Vương Định Nghĩa không hề bay ra ngoài mà là nằm xụi lơ cả người trên mặt đất, máu tươi chảy ra ồ ạt.

Mọi người giờ mới nhìn rõ được.

Bụng của Vương Định Nghĩa lại bị đánh cho thủng một lỗ, máu thịt lẫn lộn có thể mơ hồ thấy được cơ quan nội tạng bên trong.

Ở vị trí của đan điền, nguyên anh cũng bị đánh nát chỉ còn lại một phần ba, tương đương với thừa nhận chỉ để lại bộ phận cơ thể phía trên.

Vương Định Nghĩa đã bị phế rồi.

Mọi người hít một ngụm khí lạnh vào người, hoảng sợ nhìn về phía Thác Bạt Tuyết Tình.

Thay đổi quá nhanh, chỉ trong nháy mắt mà Thác Bạt Tuyết Tình đã chuyển bại thành thắng, phế bỏ Vương Định Nghĩa.

Vương Định Nghĩa ngã trên mặt đất, đôi mắt tuyệt vọng lại tràn đầy oán hận.

Thác Bạt Tuyết Tình đứng đó, từ trên cao nhìn xuống anh ta, cười lạnh nói: "Yếu à? Anh thử nói thêm một chữ nữa xem?"

Vương Định Nghĩa bị chọc cho tức giận, phun ra một ngụm máu tươi rồi ngất đi lần nữa.

Thác Bạt Tuyết Tình nhìn phía bốn người khác của nhà họ Vương, lạnh lùng nói: "Còn ai nữa không?"
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2748


Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Thác Bạt Tuyết Tình, bốn người của nhà họ Vương vậy mà đồng loạt lui về sau một bước.

Bốn người họ đều có tu vi Hóa Thần Cảnh Trung Kỳ không kém Vương Định Nghĩa là bao, lại còn cao hơn Thác Bạt Tuyết Tình, nhưng bây giờ lại không thể chịu được ánh mắt của Thác Bạt Tuyết Tình lúc này.

Trong lòng Quân Nhu thở dài một hơi: "Xong rồi."

Mấy người nhà họ Vương này xong rồi.

Ngay từ đầu nhà họ Vương lập ra trận đánh cược này, trên khí thế thì nhà họ Vương áp chế toàn diện khiến đám người quận Đan Dương sợ hãi, thắng được trận đầu.

Nhưng bây giờ Thác Bạt Tuyết Tình lại hung hăng phế Vương Định Nghĩa như vậy, khí thế trực tiếp áp chế hết mấy người của nhà họ Vương.

Hiện tại ngược lại là nhà họ Vương có áp lực tâm lý, không dám ra đấu.

"Thiên tài, quận Đan Dương lại xuất hiện một thiên tài như vậy."

Quân Nhu khen khợi nhìn Thác Bạt Tuyết Tình.

Khắc nghiệt như bà ta cũng không thể không thừa nhận Thác Bạt Tuyết Tình chính là thiên tài khó gặp, không chỉ về y đạo mà khả năng chiến đấu lại càng hơn thế.

Tuy rằng cuối cùng Thác Bạt Tuyết Tình thi triển ra công pháp rất lợi hại, nhưng nếu như lúc đầu Thác Bạt Tuyết Tình không che giấu thực lực thì tuyệt đối không có khả năng thắng dễ dàng như vậy, càng không thể bù đắp được sự chênh lệch khí thế.

"Đáng tiếc khi để quận Đan Dương bồi dưỡng loại thiên tài này."

Quân Nhu thầm nghĩ, trong lòng xuất hiện một chủ ý.

Người của nhà họ Vương im lặng, nhưng Thác Bạt Tuyết Tình cũng không buông tha cho ý nghĩ của bọn họ, quát lên lần thứ hai: "Muốn tránh cuộc chiến này cũng được, cứ dựa theo trận đánh cược trước, tự chặt một tay rồi cút khỏi đây đi."

"Thác Bạt Tuyết Tình, cô đừng có khinh người quá đáng."

Vương Khâu nói.

Giọng nói đã không còn ý xúc phạm như trước, ngược lại có chút sợ hãi.

"Tôi là muốn bắt nạt các người đấy, nhà họ Vương các người lúc nãy không phải cũng muốn bắt nạt Đường sư hay sao? Tôi ức h**p các người đấy, thì làm sao nào?"

Thác Bạt Tuyết Tình nói chuyện đương nhiên.

Đám người Du Tuyền cũng phục hồi lại tinh thần, đều đứng ở phía sau của Thác Bạt Tuyết Tình.

Điều này làm cho lòng của đám người nhà họ Vương như hóa thành tro tàn.

Vương Khâu nhìn về phía của Quân Thế Minh, nói: "Giám đốc."

Quân Thế Minh cười lạnh nói: "Hôm nay các cậu đến đại biểu nhà họ Vương ra tay, không phải đại biểu trung tâm y tế của ta."

Nếu đã không phải đại biểu trung tâm y tế của ta, thì ta đây dựa vào cái gì mà đứng ra cho các cậu đây?

20221128031922-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2749


Trong đại sảnh nho nhỏ tràn ngập mùi máu tanh.

Quân Thế Minh phất tay, một cơn gió mát đột nhiên kéo tới thổi tan mùi máu tanh đi.

Ông tán thưởng nhìn Thác Bạt Tuyết Tình, khen ngợi: "Nhà họ Thác Bạt đã đào tạo ra một thế hệ rất tốt, quận Đan Dương xuất hiện một thiên tài thật sự. Thác Bạt Tuyết Tình, ta muốn thu cô làm đồ đệ."

Ông trầm giọng nói: "Trong khoảng thời gian này các cô cậu sẽ gặp không ít tai họa, sau ngày hôm nay cô cũng sẽ trở thành mục tiêu mà nhà họ Vương phải giết. Nhưng chỉ cần cô trở thành đệ tử của ta, ta bảo đảm cô sẽ không xảy ra chuyện gì, hơn nữa địa vị ở trung tâm y tế Hải Châu tương lai cũng sẽ là của cô."

Quân Nhu nói: "Thác Bạt Tuyết Tình, còn không mau đồng ý đi."

Quân Thế Minh tuy rằng đào tạo rất nhiều người của nhà họ Quân, nhưng đều chưa tính là đệ tử.

Nếu như Thác Bạt Tuyết Tình bái sư sẽ trở thành đệ tử duy nhất của Quân Thế Minh, đạt được tài nguyên trong mơ của vô số người.

Sắc mặt của đám người khẽ thay đổi, đôi mắt phức tạp nhìn về phía Thác Bạt Tuyết Tình.

Có thể trở thành đệ tử duy nhất của trung tâm y tế Hải Châu à, đây chính là cơ duyên trời ban với Thác Bạt Tuyết Tình mà nói, nhà họ Thác Bạt thậm chí có thể nhân cơ hội này mà bước thêm một bước nữa.

Thác Bạt Tuyết Tình nhìn về phía Đường Tuấn.

Quân Nhu cười nhạo nói: "Cô bái cậu ta làm thầy, cậu ta có thể cô thứ gì chứ?"

Đường Tuấn cười nói: "Cô tự mình chọn đi, tôi không trách cô đâu."

Đôi mắt của Thác Bạt Tuyết Tình đột nhiên trở nên kiên định, thở hắt một hơi rồi nói: "Tôi đã bái Đường sư làm thầy, sẽ không bái thêm người thầy nào khác nữa."

Quân Nhu ngẩn người ra, thất thanh nói: "Cô có biết bây giờ mình đang nói cái gì không vậy?"

Thác Bạt Tuyết Tình nói: "Tôi biết rất rõ. Toàn bộ những thứ tôi có được bây giờ đều là của Đường sư cho, Đường sư có thể cho tôi thứ mà nhà họ Quân không thể."

Quân Nhu nghe vậy không khỏi cười ra tiếng, nói: "Ha ha ha. Đây là lần đầu tiên tôi nghe được chuyện nực cười như vậy. Chỉ với một giảng viên cao cấp ở quận Đan Dương như cậu ta thì có thể cho cô cái gì chứ? Có thể cho công pháp cao cấp à, hay là tài nguyên để tu luyện, hay có thể chỉ đạo y thuật cho cô không?"

"Cái gì cậu ta cũng không thể cho cô đâu. Theo cậu ta, cô sẽ không có triển vọng cũng chẳng có tương lai nào. Mà trở thành học sinh của ông Quân đây, đặt ở trước mặt cô đúng là con đường rộng lớn đầy ánh sáng hơn biết bao. Cô nhóc, đừng tưởng rằng có chút thiên phú đã cảm thấy bản thân tài giỏi, nhà họ Quân tôi đây đứng vững vàng ở Hải Châu nhiều năm như vậy, không thiên tài nào là chưa từng thấy qua."

Quân Thế Minh nhìn Thác Bạt Tuyết Tình một hồi, xua tay nói: "Cô đã quyết định như vậy thì ta đây cũng không ép nữa. Nhưng nếu cô có muốn đổi ý thì cứ đến trung tâm y tế Hải Châu tìm ta, ta có thể bảo vệ cô một mạng. Về phần những người khác thì, thôi bỏ đi."

Lúc này Đường Tuấn nói rằng: "Không cần ông Quân, đệ tử của tôi, tôi có thể tự bảo vệ được."

Quân Nhu cười nhạt, lần này cũng không nói thêm gì nữa.

Quân Thế Minh lắc đầu nói: "Không thể không nói rằng suy nghĩ của cậu còn rất khờ khạo. Chờ lúc cậu thấy được sự hùng mạnh của nhà họ Vương, hi vọng cậu vẫn còn cái gan để nói ra những lời này. Nếu như ta là cậu, ta sẽ tự mình đi chịu đòn tạ lỗi với nhà họ Vương, thậm chí lấy cái chết ra đền tội tránh cho liên luỵ đến đám trẻ."

Đường Tuấn nói: "Đáng tiếc ông chẳng phải là tôi."

Quân thế Minh nói: "Rất có can đảm, nhưng hy vọng cậu đừng hối hận."

Nói xong, Quân Thế Minh mang theo Quân Nhu rời đi.
 
Back
Top Dưới