Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2720


004907-tamlinh247.jpg


004908-tamlinh247.jpg


004909-tamlinh247.jpg


004910-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2726


004935-tamlinh247.jpg


004936-tamlinh247.jpg


004937-tamlinh247.jpg


004938-tamlinh247.jpg


Advertisement

Lực Đỉnh Phong vung tay lên rồi nói: "Không sai. Quận Bắc Mình chúng ta còn chưa dám nói ra lời như vậy, lần này nhất định phải dạy cho đám người quận Đan Dương một bài học, để bọn họ biết đối nhân xử thế hơn."

Advertisement

Ông ta vừa dứt lời, bên ngoài sân lập tức vang lên âm thanh: "Được. Tôi cũng rất muốn nhìn xem quận Bắc Minh các người dạy cho chúng tôi làm người thế nào đấy."

Vẻ mặt của Lực Đỉnh Phong thay đổi, nhìn từ ngoài sân xuất hiện đám người không mời mà tới, trên mặt ngược lại lộ ra nụ cười nói:

Học sinh của quận Bắc Minh trước mặt ông ta đều cười lạnh một tiếng, trêu đùa nhìn về phía ngoài sân.

Ngoài sân, Đường Tuấn mang theo mười người Thác Bạt Tuyết Tình từ từ đi tới, chiến ý tận trời.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2727


Trong thành Hải Châu.

Vương Thao vừa nghe xong thuộc hạ truyền tin tức tới, không khỏi cười như điên ra tiếng mà nói: "Cái tên này đúng là điên rồi, vậy mà lại dám dẫn người đi khiên chiến quận Bắc Minh cơ đấy. Nếu như tôi nhớ không lầm thì thực lực của Lực Đỉnh Phong mạnh hơn Lục Mạc không ít, đã giác ngộ được một phần huyền bí của Hợp Thể Cảnh. Một Hóa Thần Cảnh Trung Kỳ như cậu ta mà cũng dám dẫn học sinh đi khiêu chiến Lực Đỉnh Phong, thật là muốn chết sớm mà."

Tuy rằng Đường Tuấn đã thắp sáng được một viên Đá Ô Tinh, nhưng Vương Thao thật sự chẳng để anh vào mắt.

Thắp sáng Đá Ô Tinh chỉ có thể nói rõ là tinh thần lực rất mạnh, cũng không thể đại biểu cho sự mạnh yếu của sức chiến đấu và y thuật.

Đương nhiên việc Đường Tuấn có thể phế Lục Mạc là nằm ngoài dự liệu của Vương Thao.

Nhưng cũng đã như vậy rồi, Hóa Thần Cảnh Đỉnh Phong cũng có sự chênh lệch với Hóa Thần Cảnh Đỉnh Phong mà, như một người Lực Đỉnh Phong thôi sợ là có thể đánh tới năm tên Lục Mạc rồi.

Hai người căn bản không cùng một cấp bậc.

Về phần khiến học sinh tiến hành khiêu chiến, vậy thì khác gì đi tìm chết đâu.

Quận Bắc Minh bất kể là tài nghệ y thuật hay tổng thể thực lực đều mạnh hơn quận Đan Dương rất nhiều, học sinh được dạy dỗ ra sao thì sự chênh lệch càng thêm rõ ràng.

Vương Thao nói: "Nghe nói năm nay quận Bắc Minh xuất hiện thêm một học sinh thiên tài, trước đó không lâu thiếu chút nữa đã thông qua được bài kiểm tra của giảng viên cao cấp, thực lực tu vi cũng không yếu, đã đạt tới Hóa Thần Cảnh Hậu Kỳ, là thiên tài lợi hại nhất trong mấy chục năm qua của quận Bắc Minh. Các người nói xem lỡ như trong lúc học sinh đang tiến hành tỷ thí, Phó Bình có thể đánh quận Đan Dương một chuỗi mười lần chỉ có duy nhất một kết quả không."

Mấy tên thuộc hạ đứng ở trước người Vương thao sau khi nghe được thì đều nở nụ cười, nói: "Đúng là có khả năng này. Bất kể là Phó Bình hay Lực Đỉnh Phong thì cũng không phải kẻ có tính cách tốt lành gì, bị kẻ khác xông đến tận cửa như vậy mà không dạy dỗ cho đối phương một bài học sâu sắc, thật đúng là không giống tác phong của quận Bắc Minh rồi."

"Mặt mũi của quận Đan Dương lần này e là không còn gì nữa, sợ là hai ngày nữa chỉ có thể ảo não mà rời khỏi Hải Châu thôi."

"Thật muốn nhìn xem đám người quận Đan Dương kia sẽ có biểu cảm gì. Một chuỗi mười à, thật đúng là chuyện cười mà."

Một đám cười càng nói càng cười to, dường như đã nhìn thấy được bộ dạng thảm hải của quận Đan Dương.

Đúng lúc này lệnh bài truyền tin của Vương Thao hơi sáng lên.

Có tin tức mới truyền đến.

Mấy tên thuộc hạ thấy thế thì cười nói: "Vương sư, chắc là quận Bắc Minh truyền tin thắng lợi đến đây mà."

"Nhanh như vậy đã giải quyết xong quận Đan Dương rồi ư, xem ra là Lực Đỉnh Phong tự mình ra tay, hoặc là Phó Bình đánh chuỗi xuyên mười người rồi. Không quan tâm cái đó nữa, lần này quận Đan Dương chắc chắn bị mất hết mặt mũi rồi."

Trong lúc đám người đang nói chuyện, Vương Thao đã nghe xong tin tức từ lệnh bài truyền tin, nụ cười trên mặt chợt tắt, vẻ mặt trở nên u ám.

Trong lòng mấy tên thuộc hạ rùng mình, bỗng nhiên có một loại dự cảm không tốt, cẩn thận hỏi: "Vương sư, làm sao vậy?"

Ầm.

Vương Thao bóp nát lệnh bài truyền tin trong tay, lửa giận đang bốc cháy trong đôi mắt, nói: "Quận Bắc Minh thua rồi."

"Hả."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2728


Mấy tên thuộc hạ đồng loạt sửng sốt, sao mà quận Bắc Minh có thể thua được kia chứ, không phải quận Đan Dương là đội tệ nhất hay sao?

Vương Thao không có giải thích nhiều, quận Bắc Minh không chỉ thua mà còn thua hết sức khó coi.

Đầu tiên là học sinh của quận Bắc Minh và quận Đan Dương tỷ thí, nhưng kết quả không phải như bọn họ đã nghĩ, một đánh xuyên mười người Phó Bình của quận Đan Dương đã bị phản ngược lại rồi.

Quận Đan Dương chỉ chọn ra một mình Thác Bạt Tuyết Tình, trong một hơi thở đã đánh bại tất cả học sinh của quận Bắc Minh bao gồm cả Phó Bình.

Quận Bắc Minh bị một người đánh xuyên qua rồi, dù có là trên y thuật hay thực lực tu vi đi nữa.

Lực Đỉnh Phong nuốt giận ra tay muốn đánh trọng thương Thác Bạt Tuyết Tình để lấy lại chút danh dự.

Nhưng ông ta vừa mới ra tay thì đã bị Đường Tuấn trực tiếp trấn áp rồi.

Đường Tuấn chỉ dùng một tay đã ép Lực Đỉnh Phong không thể nhúc nhích, cuối cùng chỉ có thể căm giận chịu thua.

Ai có thể nghĩ tới kết quả sẽ thành ra thế này kia chứ.

"Hay cho một Đường Tuấn, hay cho quận Đan Dương, thì ra bọn tôi đã xem thường các người rồi."

Vương Thao lạnh lùng nói.

Mấy tên thuộc hạ cũng lập tức phản ứng lại, có người kìm giọng lại nói: "Vương sư xin hãy để tôi ra mặt, tôi bảo đảm sẽ làm thịt họ khiến thần không biết quỷ không hay."

Ánh mắt của Vương Thao lại thay đổi, anh ta cũng cảm giác được nếu như tiếp tục như vậy thì rất có thể sẽ xuất hiện nhiều biến cố ngoài dự liệu của anh ta.

Vương Thao nói: "Không cần. Nếu bọn họ đã chọn quận Bắc Minh, chắc chắn sẽ không dừng tay đơn giản vậy, kế tiếp có thể đi khiêu chiến trung tâm y tế của các quận khác."

Thực lực của quận Bắc Minh trong chín quận cũng tương đối cao nhưng gần như đã bị quận Đan Dương quét sạch, vậy kế tiếp quận Đan Dương đi khiêu chiến quận khác thì kết quả cũng sẽ không khác là bao.

Anh ta vốn là muốn lợi dụng cao thủ của chín quận chèn ép Đường Tuấn và quận Đan Dương, nhưng bây giờ ngược lại đã giúp quận Đan Dương và Đường Tuấn có được danh tiếng.

Điều này làm cho Vương Thao vừa sợ vừa giận.

Đường Tuấn có thể một tay trấn áp Tu Hành Giả Hợp Thể Cảnh như Lực Đỉnh Phong thì sợ rằng thực lực của bản thân cậu ta cũng đã đạt tới một cảnh giới nào đó của Hợp Thể rồi.

Nếu thật sự dựa vào mấy tên thuộc hạ Hợp Thể Cảnh của mình đi đối phó với Đường Tuấn, thật không nhất định có thể bắt được đối phương.

Ngộ nhỡ không bắt được mà khiến chuyện này bại lộ, sẽ là một cú đả kích trầm trọng đối với danh tiếng của Vương Thao.

Anh ta chỉ do dự trong chốc lát, âm hiểm cười rồi nói: "Đi báo tin cho giảng viên của chín quận, nói tôi ở Lầu Long Phượng muốn chiêu đãi Hoàng Tâm, đệ tử thân truyền của Lý Sư. Để chín người bọn họ đến tiếp khách."

Mấy tên thuộc hạ ngẩn người ra, chợt hiểu được.

20221126031719-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2729


"Vương sư anh minh."

Mấy tên thuộc hạ nịnh nọt nói.

Phía nam, trong sân quận Bắc Minh.

Đường Tuấn mang theo mười học sinh Thác Bạt Tuyết tình từ trong ánh mắt oán giận của thầy trò quận Bắc Minh từ từ ra ngoài.

Đường Tuấn coi như cũng bình tĩnh, nhưng đám người Thác Bạt Tuyết Tình và Canh Đằng lại rất kích động.

Bọn họ biết Linh Tàng rất lợi hại nhưng không nghĩ tới sẽ lợi hại như vậy.

Một Thác Bạt Tuyết Tình đã đánh xuyên qua hơn hai mươi thiên tài của quận Bắc Minh, không hề chừa lại xíu mặt mũi nào cho họ.

Bọn họ cũng biết rõ thực lực của quận Bắc Minh, trước lúc học Linh Tàng căn bản không phải là đối thủ mà quận Đan Dương có thể chống lại, mỗi một Phó Bình thôi cũng đủ để đánh xuyên qua quận Đan Dương rồi.

Nhưng bây giờ tình huống này đã đổi chiều rồi, làm cho người ta sụt sịt cảm thán một trận.

"Thác Bạt Tuyết Tình cô ra tay cũng nhanh quá rồi, không biết chừa lại vài người cho bọn tôi thử sức sao?"

"Đúng vậy đó Thác Bạt sư tỷ, chị ăn thịt thì cũng phải chừa canh cho bọn em uống với chứ, bọn em cũng cần phải tôi luyện mà."

Trong giọng nói của chín người Canh Đằng tràn ngập trách móc.

Có Đường Tuấn ở đây lại còn học được Linh Tàng, dù có thua cũng sẽ không xảy ra chuyện gì cả.

Đặc biệt lần này nhìn thấy được Thác Bạt Tuyết Tình biểu hiện ra oai phong, với sức một người đánh xuyên qua cả quận Bắc Minh càng làm cho người khác không ngừng ngưỡng mộ, những người khác thở một hơi rồi nhướng mày, bọn họ cũng muốn thể hiện một chút chứ.

Thác Bạt Tuyết Tình cũng rất vui vẻ cười nói: "Vậy lần sau cho mọi người ra tay trước vậy."

Đường Tuấn trầm giọng nói: "Tỷ thí vừa rồi còn chưa đủ để cải thiện gì, tối nay tôi sẽ phân tích lại cho các cô cậu một chút. Bất kể là y thuật hay là tu luyện đều phải không ngừng nghiên cứu mới có được thành quả."

Mười người lập tức thu hồi dáng vẻ tươi cười, nghiêm túc nói: "Vâng."

Đám người vừa đi chưa bao xa thì đã nghe người gọi tới: "Các vị của quận Đan Dương, xin dừng bước."

Xoay đầu nhìn lại, đúng lúc nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đi về hướng của bọn họ.

Người phụ nữ trung niên này không giấu tu vi đi, khí thế mạnh mẽ trên người bà ta toả ra ngoài, ép tới người qua đường bên cạnh Đường Tuấn phải lảo đảo lui ra khỏi khu phố.

Nhưng không có người nào dám thể hiện ra chút bất mãn, vì người phụ nữ trung niên này có tu vi Hợp Thể Cảnh, hơn nữa bên hông mềm mại của người phụ nữ trung niên này còn mang theo một lệnh bài thân phận tượng trưng trong thành Hải Châu.

Người phụ nữ trung niên chưa từng liếc mắt qua vẻ mặt sợ hãi của người qua đường mà đi thẳng tới trước mặt đám người Đường Tuấn, khẽ nâng cằm lên rồi nói: "Là thầy trò của quận Đan Dương đúng không?"

"Ừm."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2730


Đường Tuấn nhàn nhạt lên tiếng.

Người phụ nữ trung niên nói: "Tôi là sứ giả từ bên trong thành Quân Nhu, đến từ nhà họ Quân."

Đường Tuấn nghe vậy thì cười nhạt, ngay cả biểu cảm của đám người Thác Bạt Tuyết Tình cũng buông lỏng ra.

Giám đốc của quận Đan Dương Quân Huyền Sách coi như là người của nhà họ Quân, có quan hệ không tệ với Đường Tuấn.

Nhưng cái suy nghĩ này vừa xẹt qua trong đầu bọn họ thì đã nghe được Quân Nhu hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói: "Cái loại phế vật như Quân Huyền Sách mà cũng xứng làm người của nhà họ Quân ư? Tôi đã nghe qua về mối quan hệ của các người với Quân Huyền Sách rồi, nhưng các người cho rằng có thể ỷ lại vào quan hệ của ông ta thì tôi sẽ cho các người đi cửa sau à, đầu óc bị úng nước rồi hay gì?"

Nụ cười trên mặt Đường Tuấn và đám người Thác Bạt Tuyết Tình đã bị dập tắt, sắc mặt có chút khó coi.

Bọn họ căn bản không nghĩ tới sẽ khiến Quân Nhu cho bọn họ đi cửa sau gì đó, chẳng qua nghĩ đều là người nhà họ Quân thì sẽ thân thiết hơn thôi, ai có thể nghĩ tới Quân Nhu có thể nói ra những lời cay nghiệt như thế chứ.

Nhìn biểu cảm của đám người kia, sự châm chiếm trong mắt của Quân Nhu cười một tiếng rồi nói: "Lười nói lời vô ích với các người, chuyện của các người và quận Bắc Minh lẫn quận Thiên Phong đã truyền ra khắp trong và ngoài thành rồi, ngay cả một số nhân vật lớn trong thành cũng đã biết."

Ánh mắt của bà ta hơi u ám, nói: "Hai chuyện này các người đã ầm ĩ quá mức rồi, tên phế vật Quân Huyền Sách kia không bảo các người khiêm tốn một chút à, cho rằng Hải Châu là địa bàn của quận Đan Dương hay sao mà dám để cho các người làm xằng làm bậy."

Đường Tuấn nhíu mày, cắt đứt lời của Quân Nhu: "Bà muốn nói cái gì?"

Quân Nhu nhất thời không vui vì bị cắt lời, trầm giọng nói: "Quả nhiên là dân nông thôn mà đến, một chút lễ nghĩa cũng không hiểu được. Thôi đi, tôi chỉ phụ trách thông báo, không rảnh nói nhảm với các người nữa. Giám đốc Vương tối nay đãi tiệc rượu ở Lầu Long Phượng, mở tiệc chiêu đãi giảng viên đại biểu cho chín quận, cậu thân là giảng viên của quận Đan Dương, cũng có tư cách đại biểu."

Bà ta dừng lại một chút rồi lạnh lùng nói: "Đến lúc đó các vị giảng viên của quận khác đều đồng thời ra mặt, sẽ là một cơ hội tốt cho cậu, nhân dịp mà nói xin lỗi các giảng viên quận khác cho thật tốt đi, nếu không thì cậu không sống nổi mà rời Hải Châu được đâu."

Đường Tuấn nói: "Giám đốc Vương, Vương Thao ấy à?"

Quân Nhu hơi giận nói: "Ai cho phép cậu gọi thẳng tên của giám đốc Vương như vậy."

Liếc mắt lạnh lùng nhìn đám người của quận Đan Dương, Quân Nhu nói: "Thông tin cần nói tôi cũng đã truyền đạt ra rồi, lời cũng đã nói hết, lựa chọn là do các người đấy."

Nói xong, Quân Nhu xoay người rời đi.

Thác Bạt Tuyết Tình lo lắng nhìn Đường Tuấn nói: "Đường sư, không thì anh đừng đi được không? Tôi cảm giác tiệc rượu Lầu Long Phượng lần này là nhắm vào anh."

Những người khác cũng đồng loạt khuyên nhủ.

Đường Tuấn lắc đầu nói: "Loại chuyện này nếu như mà vắng mặt thì bọn họ càng có lý do để ra tay với quận Đan Dương hơn."

Mọi người thở dài trong lòng, đương nhiên bọn họ hiểu rõ cái đạo lý này.

Nhưng cao thủ của chín quận tụ hợp tại Lầu Long Phượng, thậm chí còn có cao thủ trong thành xuất hiện, nếu như Đường Tuấn đi thì thật sự nguy hiểm mà.

Những người đó không phải là người mà Lực Đỉnh Phong có thể so sánh được.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2731


Trong thành Hải Châu, Lầu Long Phượng.

Lầu Long Phượng tổng cộng có chín tầng, mỗi một tầng đều rất cao, đứng ở trên tầng thứ chín nhìn xuống những người trên phố giống như những con kiến hôi nhỏ bé.

Lúc này hai người đang đứng ở trong tầng chín, chắp tay sau lưng nhìn xuống người đi đường phía dưới.

"Đại sư Hoàng, tu vi của ông ngày càng tinh tiến hơn rồi, nói như vậy thì không lâu sau ông có thể kế thừa y bát* của Lý Đại Sư, đặt tên lên bảng thủ pháp."

*y bát: áo cà sa và cái bát của thầy tu (vốn chỉ áo cà sa và cái bát mà những nhà sư đạo Phật truyền lại cho môn đồ, sau này chỉ chung tư tưởng, học thuật, kỹ năng... truyền lại cho đời sau)

Một người trong đó chính là Vương Thao, vẻ mặt tươi cười của anh ta theo sát tên còn lại mà nói, trong giọng lộ ra phần nịnh nọt.

Tên còn lại cũng không phải ai khác, chính là đệ tử thân truyền của Lý Quân Thành, Hoàng Tâm.

Vương Thao tuy rằng kiêu ngạo, thực lực tu vi cũng cao hơn Hoàng Tâm rất nhiều nhưng luận về địa vị thân phận thì Vương Thao có chút không bằng.

Hơn nữa thiên phú của Hoàng Tâm cũng rất kh*ng b*, với sự dạy dỗ của Lý Quân Thành thì có hy vọng ghi tên vào bảng thủ pháp.

Về phần bản thân Vương Thao, căn bản không dám nghĩ tới ghi tên lên bảng thủ pháp.

Hoàng Tâm cười nhạt nói: "Cảnh giới của tôi còn cách thầy rất xa, sinh thời có thể đạt được một nửa tài nghệ của thầy thôi cũng rất thoả mãn rồi."

Vương Thao nói: "Đại sư Hoàng thật sự quá khiêm tốn rồi."

Vùng xung quanh lông mày của Hoàng Tâm bỗng nhiên nhíu lại, nói: "Vừa rồi trên đường đi tôi phát hiện hình như bên ngoài thành đã xảy ra chuyện gì đó."

Vương Thao cau mày nói: "Quả thật là có xảy ra chút chuyện. Có một giảng viên vùng ngoài vì muốn danh ngạch vào bên trong thành mà đi khiêu chiến với cao thủ của các quận khác, ra tay rất nặng khiến một số giảng viên bị phế. Tôi còn chưa kịp phiền não vì chuyện này nữa đây."

Hoàng Tâm lắc đầu cười nói: "Chỗ đứng không giống nhau, kết cục đương nhiên sẽ không giống. Với tôi và ông thì có thể vào bên trong thành lúc nào cũng được, nhưng bọn họ phải bán sống bán chết mới có thể giành được, đúng là buồn cười mà. Nhưng dù sao lại có thể phế đi giảng viên quận khác như thế, thật sự ra tay rất nặng. Giám đốc Vương, ông chuẩn bị trừng phạt cậu ta như thế nào?"

Vương Thao thở dài nói: "Không dám lừa đại sư Hoàng, tôi và người nọ có chút ân oán, nếu như tôi đứng ra trừng phạt thì sợ rằng người khác sẽ nói xấu, nói tôi lợi dụng việc công để trả tư thù cá nhân mất."

Hoàng Tâm thách thức nói: "Danh dự của thầy tôi há là loại mà tên này có thể làm lung lay ư."

Vương Thao vội vàng nói: "Tôi trước hết xin cảm ơn đại sư Hoàng. Về tư liệu của người kia, tôi sẽ nói rõ trước với đại sư Hoàng một chút."

Hoàng Tâm xua tay, cắt đứt lời của Vương Thao mà nói: "Tôi không có hứng thú. Vì một cái danh ngạch vào trong thành nho nhỏ mà cũng có thể ra tay nặng như vậy,

20221126031801-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới