Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2680


003887-tamlinh247.jpg


003888-tamlinh247.jpg


003889-tamlinh247.jpg


003890-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2690


003928-tamlinh247.jpg


Thác Bạt Mạnh đứng ở ngoài chòi nghỉ mát, chỉ dám hit thở thật nhẹ, tựa hồ sợ làm ảnh hưởng đến Lý Quân Thành,

Thác Bạt Tuyết Tính có thể nói là đệ tử kiệt xuất nhất mấy trăm năm qua của nhà họ Thác Bạt, thiên phú y học của cô ta có thể nói xuất sắc.

Thác Bạt Mạnh trút xuống trên người Thác Bạt Tuyết Tình biết bao nhiêu tâm huyết và hy vọng, ông ta tuyệt đối không cho phép cô ta gặp chuyện không may.

Ở dưới ánh nhìn chăm chú của Thác Bạt Mạnh, Lý Quân Thành bắt đầu ra tay.

Ông ta châm từng cây kim châm cứu lên người Thác Bạt Tuyết Tình, sau đó đưa pháp lực vào trong.

Hóa ra những cây châm này bên trong trống rỗng,

Hàn khí thoát ra, sắc mặt Thác Bạc Tuyết Tình thế mà xuất hiện một chút hồng hào.

Nhìn thấy một màn này, trên mặt Lý Quân Thành lộ ra vẻ mỉm cười, nói: "Tôi đây vốn nằm trong mười người đứng đầu trên danh sách diệu thủ (*), một chút thuật pháp nho nhỏ này còn chưa làm khó tôi được."

(*) diệu thủ: ở đây ý chỉ người tài giỏi, có khả năng chữa bệnh tốt.

Thác Bạt Mạnh cũng lộ ra ý cười, nhưng trong lòng lại thở dài, lần này xem ra phải chắp tay dâng ra thư tịch quan trọng nhất của nhà họ Thác Bạt ra ngoài.

Đúng lúc này, một luồng hàn khí càng thêm mãnh liệt từ trong cơ thể Thác Bạt Tuyết Tình bộc phát, Thác Bạt Tuyết Tình ngay lập tức phun ra một ngụm máu tươi, trong máu có lẫn những tinh thể bông tuyết màu lam.

Khuôn mặt vừa khôi phục một chút hồng hào lại trở lên trắng bệch, thoạt nhìn qua thậm chí còn nghiêm trọng hơn lúc trước.

Lý Quân Thành cũng bị luồng hàn khí này bức cho lùi lại hai ba bước, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

"Tuyết Tình."

Thác Bạt Mạnh vội vàng hô.

Khi nói chuyện, Thác Bạt Mạnh vội dơ hai tay để đỡ Thác Bạt Tuyết Tình.

Rắc rắc, nhưng tay Thác Bạt Mạnh còn chưa chạm đến Thác Bạt Tuyết Tình đã bị hàn khí đông lạnh.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2691


Tuy rằng còn chưa đến mức khiến cho hai tay ông ta không thể nhúc nhích được, nhưng tốc độ lưu động của pháp lực trong cơ thể bởi vì vậy mà chậm rất nhiều.

"Đây?"

Trên mặt Thác Bạt Mạnh lộ ra một tia kinh hoàng, theo bản năng rụt hai tay về, lúc này mới khôi phục lại bình thường.

"Bác sĩ Lý, đây là có chuyện gì?" Thác Bạt Mạnh hỏi.

Ông ta làm gia chủ của nhà hành nghề y, vốn y thuật không kém, nhưng cảnh tượng trước mắt này đúng là có chút kỳ lạ đáng sợ.

Lý Quân Thành không nói chuyện ngay, mà ngưng tụ pháp lực ở hai mắt, nhất thời hai mắt ông ta lấp lánh ánh sáng rực rỡ, hiển nhiên đây là loại pháp thuật cùng loại với mắt thần.

Ở dưới cái nhìn chăm chú của ông ta, khiếu huyệt toàn thân Thác Bạt Tuyết Tình giống như trở thành một thế giới băng tuyết đang không ngừng phun ra hàn khí.

"Thế giới trong huyệt." Lý Quân Thành kinh hô.

Thế giới trong huyệt, tên như ý nghĩa, chỉ thế giới nhỏ bên trong khiếu huyệt, nhưng muốn làm được một bước này phải nghiên cứu khiếu huyệt đạt đến trình độ rất cao.

Theo Lý Quân Thành biết, những bác sĩ trong Thần Quốc có thể làm được việc này chỉ có ba người.

Nhưng mà ba người này cũng là chiến lực cao nhất của Thần Quốc, gần như đã đến Động Hư cảnh hậu kỳ.

Trong lòng Lý Quân Thành vừa mới nghĩ tới, sắc bặt khẽ biến đổi, hỏi Thác Bạt Mạnh: "Người bác sĩ ra tay kia tên là gì?"

"Đường Tuấn." Thác Bạt Mạnh trả lời tường tận.

Sắc mặt Lý Quân Thành lại biến đổi, lẩm bẩm nói: "Chẳng lẽ là đệ tử của nhà họ Đường sao?"

Sắc mặt Thác Bạt Mạnh cũng thay đổi theo, trên mặt ông ta tràn đầy vẻ kinh ngạc không dám tin, nói: "Chẳng lẽ là nhà họ Đường kia sao?"

Trong Thần Quốc có ba thế gia siêu cấp, thành chúa tể từng vùng, mà tên của ba thế gia này lần lượt là Đường, Hải, Diêm.

Lúc trước Thác Bạt Mạnh còn chưa nghĩ đến phương diện này, bởi vì ba thế gia này cách quá xa, cũng quá đáng sợ. Đừng nói là nhà họ Thác Bạt, cho dù là nhà họ Vương thống trị cả thành phố Đã Nẵng, ở trước mặt ba thế gia lớn cũng chỉ là cát bụi mà thôi.

Mà nhà họ Đường trong ba thế gia, lại có tên gọi là thế gia y đạo thứ nhất của Thần Quốc.

Sắc mặt Lý Quân Thành nặng nề, nói: "Có thể lắm."

Trẻ tuổi như thế đã có y thuật bực này.

Người nghiên cứu đối với khiếu huyệt đạt tới trình độ thế giới trong huyệt, chỉ có nơi như nhà họ Đường mới có thể xuất hiện.

Toàn thân Thác Bạt Mạnh bắt đầu run rẩy, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.

Nếu như Đường Tuấn thật đến từ nhà họ Đường, thì nhà họ Thác Bạt coi như xong đời rồi.

Sao Lý Quân Thành lại không biết Thác Bạt Mạnh đang lo lắng cái gì, ánh mặt ông ta cứng lại, quát: "Dẫn tôi đi gặp vị bác sĩ kia."

Nếu đối phương thật đến từ nhà họ Đường, Lý Quân Thành phải tới trước mặt bồi tội.

Mà nếu cần thiết, ông ta thậm chí sẽ giết Thác Bạt Mạnh.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2692


Thác Bạt Mạnh nhìn Thác Bạt Tuyết Tình còn đang hôn mê, trong lòng vô cùng phức tạp.

Nếu để cho Thác Bạt Tuyết Tình biết chuyện này, không biết cô ta sẽ nghĩ như thế nào.

Còn Hoàng Tâm ở bên cạnh đã nghe đến thất thần.

Trong đại sảnh chính của nhà họ Thác Bạt, từng bộ sách chồng chéo lên nhau chất đống vào một chỗ.

Đường Tuấn ngồi trong đại sảnh từ từ đọc.

Lấy cường độ thần niệm của anh, tốc độ đọc sách rất nhanh, gần như chỉ sau hai canh giờ, anh đặt một quyển sách trong tay xuống, lầm bẩm nói: "Xem ra nhà họ Thác Bạt còn cất dấu một phần thư tịch, có lẽ phần này mới là quan trọng."

Đang lúc anh định đi tìm Thác Bạt Mạnh, một thanh âm nghiêm nghị vang lên ở ngoài sảnh: "Lý Quân Thành thành phố Đà Nẵng xin gặp bác sĩ Đường Tuấn."

"Lý Quân Thành thành phố Đà Nẵng." Sắc mặt Đường Tuấn thay đổi.

Anh ở quận Đan Dương một thời gian, tự nhiên cũng biết tên Lý Quân Thành.

Nhưng mà anh không biết Lý Quân Thành lại đang ở trong nhà Thác Bạt, càng không biết vì sao Lý Quân Thành tìm mình.

"Mời vào."

Sắc mặt Đường Tuấn khôi phục bình tĩnh, thản nhiên nói.

Rất nhanh, một ông lão đi vào trong đại sảnh, đúng là Lý Quân Thành. Thác Bạt Mạnh và Hoàng Tâm cũng không bước theo đi vào.

Lý Quân Thành quan sát Đường Tuấn, sau một hồi đột nhiên hỏi: "Bác sĩ Đường Viêm còn khỏe không?"

Đường Tuấn nhíu mày lại, trên mặt lộ ra vẻ ngờ vực.

Đối với vấn đề của Lý Quân Thành anh cảm thấy có chút khó hiểu.

Lý Quân Thánh thấy thế, trong lòng động đậy, trên mắt lộ ra vẻ tham lam nói: "Ngay cả Đường Viêm cậu cũng không biết, xem ra cậu không phải là người của nhà họ Đường."

Đường Tuấn thoải mái nói: "Hóa ra là thử tôi. Tôi không phải là người của nhà họ Đường ở Thần Quốc thì sao?"

Lý Quân Thành nói: "Nếu không phải là người của nhà họ Đường Thần Quốc, lại biết được một chiêu thế giới trong huyệt, cậu cảm thấy tôi sẽ tha cho cậu sao? Mở thức hải của cậu ra để cho tôi sưu hồn. Nếu cậu phối hợp, tôi tha cho cậu một mạng."

Đường Tuấn nhìn Lý Quân Thành thở dài, sau đó từ từ đi tới, biểu tình trên mặt rét lạnh như sương.

"Ông cũng dám sưu hồn tôi!" Đường Tuấn lạnh lùng nói.

Mi tâm Lý Quân Thành lóe ra một đợt ánh sách màu bạc, sau đó biến hóa thành một hình ảnh giống y như đúc dung mạo ông ta.

Ông ta khinh thường nói: "Tôi đã đạt đến Hợp Thể cảnh hậu kỳ, tu vi linh hồn cũng chỉ kém một bước là đạt đến lĩnh vực bảy phẩm. Cậu chỉ là một tên Hóa Thần Cảnh trung kỳ, ngay cả muốn chết ở trước mặt ta cũng không được."

Tinh thần lực màu bạc như dây thừng vô hình vây khốn Đường Tuấn.

Đường Tuấn nói: "Tôi nói tôi chỉ có Hóa Thần Cảnh trung kỳ lúc nào?"

20221124034714-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2693


Khi hai người mới vừa nói xong thì có tiếng bước chân vang lên. Một bóng người từ trong phong khách chậm rãi đi ra, người đó chính là Lý Quân Thành.

Hoàng Tâm: “Thầy.”

Thác Bạt Mạnh: “Bác sĩ Lý.”

Trên mặt hai người đều lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, không hổ là bác sĩ trong danh sách có tay nghề cao, nhanh như vậy đã có thể làm được rồi.

Hoàng Tâm cười nói: “Thầy tên không biết tự lượng sức mình đó đâu? Có phải đã bị thầy giết rồi không?”

Thác Bạt Mạnh chờ mong mà nhìn về phía Lý Quân Thành. Vẻ mặt Lý Quân Thành xấu hổ, trong lúc nhất thời không biết nên giải thích như thế nào. Tóm lại cũng không thể nói thẳng ông ta đánh không lại Đường Tuấn chủ động trở thành người hầu của anh ta, như vậy quá là mất mặt.

Ho nhẹ một tiếng, Lý Quân Thành nghiêm nghị nói: “Tôi và bác sĩ Đường quen biết muộn, trải qua quãng thời gian tiếp xúc ngắn vừa rồi tôi và bác sĩ Đường đã trở thành bạn bè.”

“Cái gì!” Hoàng Tâm và Thác Bạt Mạnh gần như cùng nhau thất thanh, hoài nghi có phải mình nghe lầm hay không. Vừa rồi đằng đằng sát khí, chỉ chớp mắt một cái đã biến thành bạn tốt, tốc độ thay đổi này có chút quá nhanh.

Lý Quân Thành mặc kệ bọn họ nghĩ như thế nào, nghiêm túc nói: “Từ nay về sau, các người phải đối đãi với bác sĩ Đường giống như đối với tôi, thậm chí phải tôn kính anh ta hơn, đã nghe rõ chưa?”

Thác Bạt Mạnh và Hoàng Tâm đờ đẫn, đặc biệt là trong mắt Thác Bạt Mạnh bỗng nhiên bộc phát ra lửa giận hừng hực nói: “Bác sĩ Lý, ông có nhầm không?”

Ánh mắt Lý Quân Thành ngưng lại, trầm giọng nói: “Thác Bạt Mạnh, nếu ông không muốn nhà Thác Bạt diệt vong thì tốt nhất nên câm miệng Lại.”

Ông ta nhìn Thác Bạt Mạnh, cảnh cáo nói: “Lai lịch của bác sĩ Đường đừng nói là nhà Thác Bạt các người mà cho dù là tôi cũng không dám tìm hiểu sâu. Bây giờ ông đã hiểu chưa?”

Tuy rằng Đường Tuấn thừa nhận anh không phải người của nhà họ Đường gia người nhưng Lý Quân Thành lại không bởi vậy coi khinh anh. Tu vi Hóa Thần Cảnh lại có thể bộc phát ra tinh thần lực mạnh mẽ như vậy, điều này khiến ông ta sợ hãi không thôi.

“Cho dù là đệ tử kiệt xuất nhất của nhà họ Đường e rằng cũng không được như vậy. Tôi đã từng đọc qua một chút sách, một số người tu hành có tu vi vô cùng mạnh sau khi chết có thể tiến hành đầu thai sang kiếp khác. Như vậy có thể giữ lại đa phần tinh thần lực trước đó.” Lý Quân Thành bỗng nhiên nghĩ đến.

Ông ta đã coi Đường Tuấn là lão quái trùng tu chuyển kiếp.

Nghe được lời cảnh cáo của Lý Quân Thành, trên mặt Thác Bạt Mạnh lộ ra vẻ khiếp sợ, nhưng vẫn không cam tâm nói: “Vậy con gái của tôi làm sao bây giờ, chẳng lẽ cứ để như vậy sao?”

Lý Quân Thành cười lạnh một tiếng, nói: “Về chuyện con gái của ông ai đúng ai sai, chẳng lẽ ông còn không rõ sao? Nếu không phải con gái ông tùy hứng làm bậy thì sao có thể có hoạ như hôm nay?”

Thác Bạt Mạnh, đương nhiên ông ta biết chuyện này từ đầu tới cuối đều là một mình Thác Bạt Tuyết Tình sai. Lại nói Đường Tuấn còn đã cứu cô ta có ơn với nhà Thác Bạt gia, nhưng ông ta thật sự không cam tâm.

Lý Quân Thành nói: “Nếu thật muốn cứu con gái ông vậy thì hãy cầu xin bác sĩ Đường, Mặt khác đem những sách của nhà Thác Bạt mà ông đã cất giấu ra, bác sĩ Đường đã phát hiện ra rồi, lời tôi đã nói rồi còn lựa chọn như thế nào thì tuỳ ông.”

Nói xong, Lý Quân Thành và Hoàng Tâm rời đi.

Sau khi rời hậu viện một chút, Hoàng Tâm do dự nói: “Thầy là top người trong những người có tay nghề cao, có cần thiết phải đối đãi với anh ta như vậy không?”

Lý Quân Thành tự cười giễu cợt nói: “Xếp hàng thứ mười những người có tay nghề cao là rất ghê gớm sao? Y thuật của nhà họ Đường diệu tuyệt thiên hạ, con có từng nghe nói có tên của người nhà họ Đường trong danh sách đó chưa?”

Hoàng Tâm ngẩn ra, thật là như vậy. Y thuật của nhà họ Đường có thể nói là xếp thứ nhất ở Thần Quốc nhưng từ khi danh sách những người có tay nghề cao được mở ra đến nay, cũng chưa có người của nhà họ Đường xếp hạng trong đó.

20221124034754-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới