Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2500


Tên tu sĩ Động Hư Cảnh sơ kỳ ngẩng đầu, trong đôi mắt lộ ra vẻ hoảng sợ. Bàn tay có lốc xoay xuất hiện trên đỉnh đầu anh ta, hai tay anh tay chặn lại, cả người đột nhiên rơi xuống, nôn ra máu tươi, nhuộm máu tinh không.

Chỉ một chưởng, Thần Kiếm Thu đã làm trọng thương một vị tu sĩ Động Hư Cảnh sơ kỳ.

"Rác rưởi."

Thần Kiếm Thu thu bàn tay về, khinh miệt nhìn mười mấy tu sĩ, khinh thường nói.

"Rút lui." Có người mặc hắc bào cứu tên tu sĩ bị trọng thương về, quát lên với mấy người còn lại.

"Rút lui, có thể được sao?"

Thần Kiếm Thu hừ lạnh, ánh mắt lạnh lùng. Cơ thể ông ta hóa thành một luồng lưu quang, xông về phía người có tu vị đạt cảnh giới Hợp Thể duy nhất.

Hôm nay ông ta chỉ giết Động Hư Cảnh sơ kỳ, mặc dù có nội tình, nhưng muốn nhanh chóng g**t ch*t một vị tu sĩ Động Hư Cảnh vẫn có chút khó khăn. Nhưng giết một tên đạt cảnh giới Hợp Thể đối với ông ta mà nói chỉ như chém dưa bày đồ ăn.

"Ngay cả một tên đạt cảnh giới Hợp Thể cũng dám tới giết tôi, hôm nay tôi khiến các người không có đường trở về."

Thần Kiếm Thu không thể che dấu ý giết người tàn bạo trong mắt.

Tốc độ của ông ta nhanh đến mức cực đại, lập tức xuất hiện trên trời chỗ người đạt tu vi cảnh giới Hợp Thể. Bàn tay ông ta lại đè xuống.

"Một chiêu có thể giết anh." Thần Kiếm Thu rất tự tin.

Nhưng mà, ánh mắt tên tu sĩ cảnh giới Hợp Thế nhìn ông ta vô cũng bình tĩnh, đánh ra một chưởng.

Hai chưởng đụng nhau, hư không chảy loạn cuồn cuộn, một lực chấn động như sóng gợn tỏa ra xung quanh.

Cơ thể người tu sĩ cảnh giới Hợp Thể đó rơi xuống, cũng không nôn ra máu. Anh ta lại có thể tiếp nhận một chưởng này.

"Làm sao có thể?" Đồng tử Thần Kiếm Thu co rút nhanh, dường như không dám tin.

Một chưởng này của ông ta chắc chắn có thể làm bị thường tu sĩ Động Hư Cảnh, lại không đả thương được một người cảnh giới Hợp Thế.

"Tôi không tin." trong lòng Thần Kiếm Thu tức giận, lại ra tay với người nọ.

Trong tinh không, cơ thể hai người xông vào nhau. Tùy ý Thần Kiếm Thu ra tay, tên tu sĩ cảnh giới Hợp Thể kia cũng chỉ hơi lép vế.

Tư sĩ cảnh giới Hợp Thể này chính là Đường Tuấn.

Còn tu sĩ đỉnh phong của động hư cảnh kia là Tô Minh Thao và Kiều Bất Di, những người khác là thuộc hạ của hai người bọn họ.

Một chưởng vừa rồi của Thần Kiếm Thu, Tiểu Kim đã đại đa số sức mạnh cho anh. Sức mạnh còn dư lại, bản thân Đường Tuấn có thể chặn.

Không chỉ Thần Kiếm Thu, ngay cả hai người Tô Minh Thao và Kiều Bất Di đều bị dọa mà kinh hãi.

"Xem ra chúng ta đã đánh giá thấp vị này dược y sư, anh ta không chỉ có y thuật hơn người, ngay cả thực lực tu vi cũng mạnh hơn so với Thái Hạo và Trảm Như Long, lại có thể so với người tu vi Động Hư Cảnh, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thật sự khiến người ta khó mà tin tưởng được."

20221116142921-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2501


Hai người Tô Minh Thao lại không định lên tiếng, chỉ dồn lực ngăn Dần Thiệp.

Thần Kiếm Thu càng đánh càng tức giận. Anh ta tự cho mình là Thánh Tử của Thánh Địa Thiên Lý mà coi thường tất cả những người của tinh vực Chu Tước, nhưng bây giờ anh ta lại không xử lý được một tên tu sĩ cảnh giới Hợp Thể.

“Nếu như thực lực của tôi không bị hao tổn thì chỉ cần một ngón tay đã có thế g**t ch*t thứ kiến hôi này rồi.” Trong lòng của Thần Kiếm Thu gần như phát điên.

Bộp.

Sau khi hai lòng bàn tay lại một lần nữa đập vào nhau, cả người Thần Kiếm Thu lui lại. Trong mắt anh ta tràn ngập lửa giận, giọng khàn khàn: “Đồ đáng chết!”

Giọng nói vừa dứt, một luồng khí thế mạnh gấp mấy lần trước đó toát ra từ trên người anh ta. Những tia sáng gần như vô tận phun ra từ những lỗ thủng xung quanh cơ thể anh ta, giờ phút này Thần Kiếm Thu giống như một vị thần linh được bao phủ bởi ánh sáng của thần. Thậm chí ngay cả những tu sĩ sơ kỳ của Động Hư Cảnh kia cũng nhanh chóng mất đi lý trí, trong lòng sinh ra ý nghĩ thần phục.

“Đây là phương thức bí mật tối cao Thánh Quang Minh của Thánh Địa Thiên Lý! Nó là một cách thức tu hành kết hợp giữa tinh thần và thân thể, không ngờ Thần Kiếm Thu lại tu luyện thành công. Nghe nói chỉ có hai Thánh Tử tu luyện thành công phương pháp bí mật của Thánh Địa Thiên Lý mà thôi, ai mà ngờ bây giờ lại thêm một Thần Kiếm Thu.” Trong mắt Tô Minh Thao và Kiều Bất Di hiện lên nét kinh ngạc.

Phương pháp bí mật tối cao Thánh Quang Minh mạnh hơn Trấn Phái Công Pháp của hai người nhiều. Xét cho cùng, ở Trung Ương Ngân Hà thì tinh vực Huyền Vũ vẫn được xếp trên tinh vực Chu Tước, dù tình hình bên trong hay cường giả đều hơn tinh vực Chu Tước gấp mấy lần.

“Làm sao bây giờ? Phải ra tay cứu y bác sĩ sao?” Kiều Bất Di truyền âm nói với Tô Minh Tư.

Trong lòng Tô Minh Thao suy tính, truyền âm đáp lại: “Trước tiên chúng ta hãy xem thử tình hình đã. Chỉ là nếu Thần Kiếm Thu thi triển phương pháp bí mật Thánh Quang Minh thì lần ám sát này gần như thất bại rồi. Nếu lát nữa y bác sĩ không chống đỡ nổi thì chúng ta hẳn ra tay.”

Kiều Bất Di lặng lẽ gật đầu.

Mấy ngày nay, Đường Tuấn đã cải tạo thể chất cho Trảm Như Long và Thái Hạo, tuy mới hoàn thành một nửa nhưng có thể thấy được hiệu quả rõ rệt. Họ cũng đang trông cậy vào việc Đường Tuấn sẽ hoàn thành nốt bộ phận cuối cùng nên nếu Đường Tuấn gặp nguy hiểm đến tính mạng thì họ chắc chắn sẽ ra tay, cho dù có bị bại lộ thân phận vẫn không nề hà.

Thần Kiếm Thu ẩn mình bên trong ánh sáng, giọng nói nghiêm nghị từ hào quang phát ra: “Mày may mắn lắm mới trở thành người đầu tiên được chết dưới Quang Minh Thánh Pháp của tao.”

“Quang Minh Hải!”

Theo sau đó Thần Kiếm Thu quát một tiếng, một luồng Quang Minh chi lực hóa thành đại dương từ trên trời giáng xuống, ngay lập tức bao phủ Đường Tuấn bên trong. Vốn dĩ ánh sáng tượng trưng cho sự sống nhưng Quang Minh Hải lại cho người ta cảm giác hủy diệt tất thảy mọi thứ.

“Không ổn rồi.” Tô Minh Thao và Kiều Bất Di hoảng sợ, thân hình di chuyển định chạy đến nghĩ cách cứu viện cho Đường Tuấn.

“Mấy người đứng lại đó cho tôi. Thiên La pháp trận, mở!”

Nhưng mà vào lúc này, Dần Thiệp vụt qua chặn trước mặt hai người. Thành Thiên La hùng vĩ hơi lắc lư, trong nháy mắt pháp trận đã được khởi động, một luồng sức mạnh tràn vào cơ thể Dần Thiệp.

Dần Thiệp tung một quyền đẩy lùi Tô Minh Thao và Kiều Bất Di.

Một khoảng cắt ngang này đủ để bóng dáng của Đường Tuấn hoàn toàn biến mất trong Quang Minh Hải.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2502


Vẻ mặt của Tô Minh Thao và Kiều Bất Di đột nhiên thay đổi, lòng họ chùng xuống. Mảng Quang Minh Hải kia vô cùng chói mắt, ngay cả tinh thần lực của bọn họ cũng không thể dò thám được tình hình trong đó.

“Tiêu rồi.” Hai người đều thở dài trong lòng: “Với cảnh giới Hợp Thể mà giết một vị Thánh Tử Động Hư Cảnh là chuyện dốc hết sức cũng chưa chắc làm được.”

Mặc dù thực lực của Đường Tuấn khá mạnh, nhưng vẫn yếu hơn Thần Kiếm Thu rất nhiều.

“Xong rồi.” Khóe miệng Dần Thiệp cong lên thành một nụ cười.

Ông ta có thể cảm nhận được Quang Minh Hải này thậm chí có thể giết hết các Tu Hành giả của Động Hư Cảnh hậu kỳ, một người ở cảnh giới Hợp Thể cũng đừng mong sống sót.

Quang Minh Hải duy trì khoảng ba nhịp thở, sau đó lặng lẽ rút đi như thủy triều.

Trên không trung, Đường Tuấn và Thần Kiếm Thu đứng đối diện nhau.

Máu tươi liên tục chảy dọc theo khóe miệng Đường Tuấn, anh khẽ ho khan một tiếng, trông có vẻ bị thương không nhẹ.

Mà ở đối diện, đôi mắt của Thần Kiếm Thu tràn đầy vẻ khó hiểu, khiếp sợ và cả không cam lòng.

Rắc.

Đột nhiên, một âm thanh giòn giã phát ra từ cơ thể anh ta giống như tiếng vỡ vụn của bình sứ. Một vết nứt từ từ xuất hiện trên cơ thể Thần Kiếm Thu. Ngay sau đó là vết thứ hai, thứ ba. Cuối cùng, cơ thể Thần Kiếm Thu đầy rẫy những vết nứt không có quy luật giống như mạng nhện, trông cực kỳ dữ tợn và đáng sợ.

“Mày.”

Chỉ vừa nói được một chữ, các vết nứt trên cơ thể Thần Kiếm Thu đột nhiên vỡ toang.

Rắc rắc.

Trong chưa đến ba nhịp thở, Thần Kiếm Thu đã bị nứt thành vô số mảnh nhỏ. Những mảnh này vừa vỡ ra lập tức bốc cháy trong không trung, cuối cùng hoá thành hư vô.

Dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, Thần Kiếm Thu đã chết một cách sạch sẽ chẳng để lại thứ gì như thế.

Không gian trở nên vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng ho nhẹ của Đường Tuấn không ngừng vang lên. Từ Dần Thiệp, đám người Kiều Bất Di, cho đến những tu sĩ sơ kỳ của Động Hư Cảnh, tất cả đều sững sờ tại chỗ, ánh mắt ngây ngốc.

“A! Rốt cuộc cậu là ai! Thế mà lại dám giết Thần Kiếm Thu, cậu đã gây ra họa lớn rồi!” Không bao lâu sau, giọng nói tức giận của Dần Thiệp vang vọng trong không gian.

Giờ đây gương mặt hiền lành của ông ta tràn đầy tức giận, ánh mắt sắc như lưỡi dao. Tô Minh Thao và Kiều Bất Di lặng lẽ đến bên Đường Tuấn bảo vệ anh.

“Bác sĩ, cậu không sao chứ?” Hai người truyền âm hỏi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2503


Lúc này, hai người bọn họ vẫn có không thể tin được. Vượt cấp giết Động Hư, hơn nữa đối phương chỉ là một vị Thánh Tử.

Đường Tuấn lắc đầu với hai người bọn họ rồi nhìn về phía hồ Hoả Viêm, nghĩ thầm: “Bà ơi, bà có nhìn thấy không?”

“Đi thôi.” Đường Tuấn mặc kệ Dần Thiệp như người điên, chuẩn bị rút lui.

“Muốn đi ư, đi được chắc?” Thấy vậy, Dần Thiệp nở một nụ cười lạnh.

Ông ta vừa nói dứt lời, trong tòa tháp cao của thành Thiên La có một pháp trận chợt sáng lên, sau đó một luồng khí tức mạnh mẽ xuất hiện trong không trung. Một bóng người cao hàng vạn thước như người khổng lồ chống trời* xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Mặc dù bóng dáng không hề được bao phủ thêm một tầng ánh sáng nhưng vẫn mang lại cho người ta cảm giác chói mắt. Khuôn mặt anh ta như được dao đẽo rìu gọt, những đường nét trên gương mặt bộc lộ sự cương nghị, lạnh lùng. Trong mắt anh ta không nhận thấy được bất kỳ niềm vui lẫn nỗi buồn, nhưng sâu trong đáy mắt kia lại lập lòe sấm chớp.

*开天巨人: Xuất phát từ sự tích Bàn Cổ khai thiên (Bàn Cổ chống trời 盘古开天) của Trung Quốc

“Dám giết Thánh Tử Thánh Địa Thiên Lý của tôi! Tự tìm đường chết!” Bóng người kia nói với vẻ hờ hững.

Vốn dĩ chỗ sâu nhất của tinh không là một mảnh u tối, nhưng khi giọng nói vang lên, một luồng ánh sáng xuất hiện phá vỡ bóng tối.

“Thần Quân!”

Vẻ mặt của Dần Thiệp, Tô Minh Thao và Kiều Bất Di đồng thời thay đổi, trong lòng họ cảm thấy nặng trịch, hô hấp trở nên khó khăn.

Người này chắc chắn là cường giả của cấp bậc thần quân.

Đầu tiên bóng dáng kia hướng sự chú ý của mình về phía Dần Thiệp, Dần Thiệp không quan tâm gì đến tôn nghiêm của cường giả mà vội vàng quỳ xuống trên không trung, ông ta cung kính nói: “Là tôi không bảo vệ được Thánh Tử, xin Thần Quân thứ tội.”

“Làm người lương thiện chín kiếp rồi, chỉ cần tu hết kiếp này là có thể được chứng đạo.” Người kia nói một cách thờ ơ.

Dần Thiệp quỳ rạp trên đất như một con chó, ngay cả nhúc nhích cũng không dám. Dường như ánh mắt của người kia có thể nhìn thấu mọi bí mật của ông ta.

20221116143026-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2511


001963-tamlinh247.jpg


001964-tamlinh247.jpg


001965-tamlinh247.jpg


Nhìn thấy thái độ không chịu thua của Thái Hạo, trong lòng Tô Minh Thao đột nhiên cảm thấy chua xót, nhưng cũng không đành lòng kể chuyện Đường Tuấn đánh chết Thần Kiếm Thu.

Ông ta hơi run sợ một chút, rồi nhìn Thái Hạo cười nói: “Học trò của tôi không kém ai cả, chỉ là tôi xem thường cậu. Nhưng cậu phải nhớ kỹ, tính mạng của mình mới là quan trọng nhất, những thứ khác đều có thể đặt ra trước.”

Thái Hạo nghe vậy mới gật đầu thật mạnh, nói: “Con nhất định sẽ đem truyền thừa của thể chất Đại Diễn Thánh trở về.”

Tô Minh Thao không nói gì nữa, nhìn lên bầu trời.

Trên trời cao đột nhiên bộc phát ra một trận dao động kịch liệt. Bầu trời nứt ra một lỗ thật lớn, giống như bị một bàn tay vô hình khổng lồ xé rách. Một cỗ khí tức thần thánh mênh mông được phát ra từ miệng động.

Kể cả Tô Minh Thao khi ngửi thấy mùi khí tức này cũng cảm thấy toàn bộ tinh thần chấn động, có cảm giác như đang nghe thánh hiền giảng đạo.

“Đây là khí tức của núi Vạn Thần.”

Tô Minh Thao kích động đến mức đứng lên.

Bây giờ tinh vực Chu Tước sở dĩ thiếu cảnh giới Thần Quân, một phần là vì nơi nào đó trên thế giới, khí tức bị phong ấn ở trong núi Vạn Thần. Mà loại khí tức này có thể đột phá cảnh giới Thần Quân.

Loại khí tức này được các tu sĩ của Động Hư Cảnh tự xưng là khí thần thánh, hay còn gọi là khí tức thần thánh.

Người có tu vi càng cao, có khả năng xé rách bầu trời, hấp thụ khí tức trong núi Vạn Thần, từ đó tiến hành đột phá. Thần Đế Ly Hoàng đột phá đến cảnh giới Thần Quân bằng cách đó.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2512


Tu vi của Tô Minh Thao không đủ nên không có cách nào hấp thu được khí tức trong núi Vạn Thần. Vì vậy, ông ta có khát vọng rất lớn đối với khí tức thần thánh. Chỉ là, ông ta đột phá đến cảnh giới Thần Quân cần một lượng lớn khí tức thần thánh. Chỉ là một cái lỗ phát ra một chút khí tức như vậy, căn bản không đủ thỏa mãn ông ta.

“Chỉ cần Thái Hạo có thể đột phá đến cảnh giới Thần Quân, tương lai tôi cũng có thể có cơ hội đột phá.”

Ánh mắt Tô Minh Thao quét về phía người của Thái Hạo và tất cả các học trò, trong lòng ông ta tràn đầy hy vọng.

“Đi thôi.” Tô Minh Thao hạ lệnh.

“Vâng.”

Thái Hạo dẫn hai trăm học trò của Đại Diễn Các bay lên bầu trời, cơ thể họ biến mất trong của động.

Mà bây giờ, thần triều Chu Tước, Độc Cô Cung và Chiến Thần Tông cũng có một cảnh tương tự như vậy. Đường Tuấn không đi cùng đội ngũ của thần triều Chu Tước mà đi cùng Mộ Thanh. Là đại trưởng lão nội điện trẻ tuổi nhất của Độc Cô Cung, anh ta cũng giống như Thái Hạo, không cần tham gia tuyển chọn sơ bộ mà cũng có thể có tư cách tiến vào núi Vạn Thần.

Tại Thiên Ma Môn, một cậu thanh niên trẻ tuổi khí chất u ám, nhìn rất nhiều tu sĩ đứng trước mặt, lạnh lùng nói: “Nhiệm vụ lần này của chúng ta là giết sạch đối thủ, cướp lấy truyền thừa của núi Vạn Thần, bằng bất cứ giá nào cũng phải hoàn thành.”

“Rõ.” Học trò của năm thể lực ngoại vực đang đứng trước mặt người thanh niên đồng thanh đáp.

Chỉ một thời gian ngắn, sát khí nồng đậm đã tràn ngập ttrong sân.

Ở trước quảng trường Chu Tước, Thần Đế Ly Hoàng nhìn của động đang chậm rãi đóng lại, sắc mặt của ông ta cũng dần dần cứng lại. Ông ta thấp giọng lẩm bẩm: “Chuyện liên quan đến tương lai mưu đồ của tinh vực Chu Tước, nhất định phải thành công.”

Đường Tuấn nhìn cảnh tượng trước mặt thì vô cùng trầm mặc.

Trước mặt, một tòa núi Thần vô cùng cao, đứng sừng sững giữa trời. Hình dáng núi Thần giống như che khuất tất cả phạm vi tầm mắt của Đường Tuấn. m thanh trong núi truyền ra, tiếng thú minh không biết là trầm thấp, hay là thô bạo nữa. Theo tiếng thú là một cỗ khí tức vô cùng mạnh mẽ phóng lên khắp núi Thần, khiến cho trong lòng mọi người trở nên căng thẳng.

“Đây là núi Vạn Thần sao?”

Ánh mắt của Đường Nghiêu khẽ run. Bây giờ chỉ còn cách núi Vạn Thần không xa, nhưng anh cảm thấy da đầu hơn tê, cảm nhận được trong núi Vạn Thần truyền ra một cái gì đó vô cùng nguy hiểm.

“Quả nhiên là nơi cất giữ vô số truyền thừa của Thần Quân.” Trong lòng Đường Tuấn khẽ thở dài. Anh tạm thời đè nén sự thán phục trong lòng mà đi về phía núi Vạn Thần.

Từ bên ngoài tiến vào núi Vạn Thần cần phải trải qua không gian loạn lưu. Mặc dù có hai vị Thần Quân xé rách một cái thông đạo an toàn nhưng mọi người vẫn bị ảnh hưởng bởi không gian loạn lưu, phân tán đến nơi khác. Diện tích của núi Vạn Thần rất lớn, muốn tìm người khác không phải là chuyện dễ dàng.

“Tốc độ dòng chảy thời gian bên trong Vạn Thần Sơn nhanh hơn tốc độ dòng chảy thời gian bên ngoài.”

Lúc tiến vào núi Vạn Thần, ông lão Đan Thanh đã nói cho Đường Tuấn biết điều này. Nhưng khi càng tới gần núi Vạn Thần, Đường Tuấn càng cảm thấy đúng như vậy, giống như xe đột nhiên tăng tốc sẽ xuất hiện cảm giác khó chịu trong nháy mắt.

Sau khi thích ứng được với cảm giác khó chịu này, trong lòng Đường Tuấn bình tĩnh trở lại, thầm nghĩ: “Mình cần thời gian tu luyện, hoàn cảnh trong núi Vạn Thần này lại rất thích hợp với mình.”

Trong hồ Hỏa Viêm, Hỏa bà cho anh uống không biết bao nhiêu là linh dược. Bây giờ, những dược lực này đều lắng đọng trong cơ thể anh, cần một thời gian rất dài mới có thể chuyện hóa thành sức mạnh. Mà thời gian trong núi Vạn Thần đúng lúc có thể giúp anh làm việc này.

Một mặt che giấu bí quyết k*ch th*ch dược lực trong cơ thể, một mặt Đường Tuấn nhanh chóng tiến gần tới núi Thần. Theo như lời của mấy người Thần Đế, sức mạnh của Ma Thần nhỏ Tần Thiên kia có thể đạt đến trình độ trung kỳ của Động Hư Cảnh, cao hơn anh một đại cảnh giới. Vì vậy, Đường Tuấn phải tranh thủ nắm chặt thời gian để tu luyện.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2513


Hai ngày sau, Đường Tuấn đã rất gần núi Vạn Thần, khí tức thần thánh trong không khí ngày càng nồng đậm.

“Dựa vào ghi chép, loại khí tức thần thánh là mấu chốt đột phá đến cảnh giới Thần Quân. Chỉ là, khí tức thần thánh quá mức cao cấp, ngay cả mình cũng không cách nào hấp thu được.”

Trong lòng Đường Tuấn khẽ thở dài.

Sau khi tiến vào không lâu, anh thử hấp thu khí tức thần thánh, thậm trí còn vận dụng sức mạnh chiếm đoạn của Tiểu Kim, nhưng vẫn không có hiệu quả. Cho tới nay, sự tồn tại của Tiểu Kim và Tiểu Thanh giống như tạo cơ hội để anh có thể gian lận. Nhưng bây giờ, việc gian lận này không có tác dụng. Điều này khiến trong lòng Đường Tuấn có chút mất mát. Chỉ có điều, Đường Tuấn điều chỉnh lại rất nhanh, và anh càng cảm thấy tò mò về núi Vạn Thần.

Trước khi đạt được cảnh giới Hợp Thể, chỉ cần hấp thụ linh khí trời đất bình thường. Mà khi đạt đến cảnh giới Hợp Thể, cần phải hấp thu nguyên khí hư ảo và nguyên khí hồn để cường hóa thân thể và linh hồn. Muốn đột phá đến cảnh giới Thần Quân, cần khí tức thần thánh. Nghe nói, cảnh giới Thiên Quân còn phải hấp thu nguyên khí tiên.

Tu vi càng lớn thì tu luyện sử dụng khí càng thê, cao cấp. Đây cũng là nguyên nhân vì sao tinh vực cấp thấp càng khó xuất hiện các tu sĩ có đẳng cấp cao hơn.

Chỉ là hiện tại tất cả những điều ấy đều không liên quan đến Đường Tuấn. Bây giờ anh đang toàn tâm toàn ý luyện hóa dược lực trong cơ thể.

Đúng lúc này, phía trước truyền đến âm thanh của một trận chiến đấu.

“Thu Linh, buông tay chịu trói đi.”

“Những người khác ở Độc Cô Cung cũng sẽ đi cùng cô, rất nhanh thôi.”

Tiếng chiến đấu kịch liệt xen lẫn với tiếng cười vô cùng càn rỡ.

“Thu Linh.”

Đường Tuấn nhíu mày, ngay lập tức anh nhớ lại người này là ao.

Thu Linh, là con cháu lợi hại nhất của gia đình họ Thu ở Độc Cô Cung. Trước đây cô ta là bạn của Mộ Thanh, nhưng sau khi Mộ Thanh dẫn Đường Tuấn trở về Độc Cô Cung, Thu Linh và Mộ Thanh lại như hai người xa lạ không quen biết. Tuy rằng sau này Đường Tuấn đã chứng minh sức mạnh của mình, nhưng cho đến nay quan hệ của Thu Linh và Mộ Thanh vẫn chưa thể hàn gắn lại như trước.

Suy nghĩ trong đầu thay đổi, rất nhanh Đường Tuấn nhìn thấy cảnh trước mặt.

Chỉ thấ trong một sơn cốc, hơn mười tu sĩ mặc trang phục của hai phái, đang vây Thu Linh và mấy người của Độc Cô Cung.

“Huyễn Tâm đ*o, Tà Tông.”

Đường Tuấn nhìn thấy quần áo của hai phái thì nhận ra nguồn gốc của những người này.

Huyễn Tâm Phái, tu luyện tâm lực cùng ảo ảnh chi thuật.

Tà Phái, có nhiều cấp học, trong đó có thầy thuốc, nhà tinh luyện, nhà giả kim và các cấp học khác. Nhưng chúng rất khác với những chức vị chính thống này, chúng cực đoan hơn, cho nên bị gọi là Tà Phái.

Tà Phái và Huyễn Tâm Phái hiển nhiên có thực lực cao hơn Độc Cô Cung. Lúc này những học trò khác của Độc Cô Cung cơ hồ đều bị thương trong người, chỉ có một mình Thu Linh gian nan chống cự lại.

20221117033505-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2514


“Không hổ danh là học trò xuất sắc nhất của Độc Cô Cung, làm da này mịn tới mức có thể vắt ra nước, cô đi theo chúng tôi chơi mấy ngày, nếu làm chúng tôi cao hứng, nói không chừng sẽ tha cho cô.”

Một người đàn ông của Tà Phái cười ha ha, trong lời nói đan xen đùa cợt, sau đó xuất hiện ở phía sau lưng Thu Linh, trường kiếm trong tay phất xuống. Tiếng kéo xé vang lên một tiếng, quần áo bị xé rách, lộ ra một mảng lưng bóng loáng mê người.

Căn tu của người đàn ông này rõ ràng cao hơn Thu Linh, ra tay có chừng mực, trường kiếm chỉ xé rách quần áo chứ không khiến Thu Linh bị thương.

Mấy học trò Tà Phái ở xung quanh thấy thế, hai mắt sáng rực, giống như đàn sói đói.

Thu Linh vô cùng phẫn nộ, cô làm sao không biết được bản thân và những người khác căn bản không phải đối thủ của đám người này, trong mắt họ, cô chỉ là một món đồ chơi, chết chỉ còn là vấn đề sớm hay muộn.

Nhưng dù biết trước được kết cục, Thu Linh vẫn thật sự không cam lòng.

“Cho dù có chết, tôi cũng sẽ không làm ô uế thanh danh của Độc Cô Cung.” Trong lòng Thu Linh gào thét.

“Đàn chị Thu.”

Phía sau Thu Linh, mười mấy học trò của Độc Cô Cung đều có vẻ mặt phẫn nộ cùng không cam lòng.

Ngay khi Thu Linh cùng các học trò Độc Cô Cung sắp chìm vào tuyệt vọng, một bóng dáng bỗng nhiên xuất hiện ngay tầm mắt của bọn họ.

“Là ngài ấy.” Thu Linh chấn động.

“Là đại trưởng lão.” Các học trò khác của Độc Cô Cung đồng thanh hô lên.

Tà Phái cùng Huyễn Tâm Phái và đông đảo các học trò cũng thấy được sự xuất hiện của Đường Tuấn, một người từ trong đám người bay ra, khoé miệng mang theo nụ cười chế nhạo, hài hước nói: “Hoá ra là đại trưởng lão trẻ tuổi nhất từ trước đến nay của Độc Cô Cung. Độc Cô Cung thật là kém một thế hệ, cư nhiên lại để một người như anh đảm nhiệm chức đại trưởng lão, so với anh, tôi thấy mình còn đủ tư cách hơn để làm đại trưởng lão. Ha ha ha.”

Người này khoác lên mình áo choàng mày đen, trong tay cầm một trường kiếm sắc bén, hơi thở cùng kiếm khí hợp nhất thành một. Vừa rồi người chém rách phần lưng áo Thu Linh chính là anh ta. Căn tu của người này đã đạt tới giai đoạn cuối cùng, tính riêng ở cảnh giới, Đường Tuấn so với anh ta còn thấp hơn một bậc nhỏ.

Người nọ vừa chuyển động cổ tay, trường kiếm bay ra khỏi tay, kiếm khí tăng vọt.

Rắc.

Nhát kiếm này khiến tảng đá cách mấy chục mét ở phía sau Đường Tuấn trực tiếp bị chia đôi.

Núi Vạn Thần bởi vì có hơi thở của thần thánh tồn tại, khiến cho nơi này so với thế giới bên ngoài đều cứng cáp hơn rất nhiều, Nhát kiếm này nếu đặt ở bên ngoài, tuyệt đối có thể cắt xuyên ngọn núi cao ngàn mét.

Kiếm khí quét qua người Đường Tuấn, nhưng Đường Tuấn cũng không hề cử động.

“Đàn anh Kỳ thật lợi hại.”

“Vị đại trưởng lão Độc Cô Cung này là bị doạ cho ngây người đi.”

Các đệ tử của Tà Phái và Huyễn Tâm Phái lớn tiếng kêu.

Vút một tiếng, trường kiếm một lần nữa dừng ở trên tay vị đàn anh họ Kỳ này. Anh ta nhàn nhạt nói: “Anh cảm thấy thân thể mình có thể cứng như ngọn núi này sao?”

Sắc mặt đám người Thu Linh đột nhiên biến đổi, trong lòng không khỏi lo lắng. Họ biết y thuật của Đường Tuấn không tầm thường, nhưng lúc này không phải là thi đấu y thuật, mà là đánh giá thực lực chân chính.

“Ngài có thể đánh thắng được sao?”

Thu Linh nhìn Đường Tuấn, trong lòng vẫn còn ôm một chút hy vọng mỏng manh.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2515


Dưới sự quan sát chăm chú của mọi người, Đường Tuấn trầm mặc, tựa hồ như thật sẹ bị doạ đến choáng váng.

“Này.”

Đàn anh Kỳ nhíu mày. Nhát kiếm vừa rồi đến một nửa thực lực của mình cũng chưa dùng, tên này sẽ không vì vậy mà bị doạ sợ đi.

Nhưng anh ta mới vừa nghĩ như vậy, bỗng nhiên phát hiện ánh mắt Đường Tuấn thay đổi, ánh mắt trở nên sắt bén, như thể vừa thoát ra khỏi vỏ bọc.

Ngay sau đó, ánh mắt Đường Tuấn thật sự đã biến thành hơi thở sắc bén. Cổ hơi thở này chợt loé qua, các học trò của Tà Phái và Huyễn Tâm Phái chỉ cảm thấy trong lòng phát lạnh.

Xôn xao.

Ngoại trừ đàn anh Kỳ, toàn bộ các học trò của Tà Phái và Huyễn Tâm Phái đều ngơ ngẩn, giống như bị đông cứng.

Đàn anh Kỳ chỉ nhìn thoáng qua, lập tức hồn phi phách tán, cơ hồ muốn chạy trốn khỏi đây.

Các học trò Tà Phái cùng Huyễn Tâm Phía đều không phải bị đông cứng, mà là linh hồn vỡ vụn.

Hai chân đàn anh Kỳ run rẩy, nhát kiếm vừa rồi của anh ta tuy rằng lợi hại, nhưng nếu so sánh với chiêu thức của Đường Tuấn thì kém không biết bao nhiêu lần.

“Anh ta không phải hợp thể cảnh sao? Sao có thể sẽ có lực lượng linh hồn đáng sợ như vậy.”

“Các trưởng lão không phải nói thực lực của anh ta chỉ đạt tới nhị cấp thê đội sao? So sánh với bọn Ly Thanh Trần còn có khoảng cách không nhỏ sao?”

“Mẹ nó cái này mà gọi là chênh lệch? Mấy người Ly Thanh Trần liên thủ lại đều không phải đối thủ của tên này!”

Trong lòng đàn anh Kỳ vừa kinh ngạc vừa tức giận. Lần trước tới núi Vạn Thần, các sư phụ đem không ít tư liệu cho bọn họ, trong đó đương nhiên có liên quan đến Đường Tuấn. Chỉ là thực lực hiện tại Đường Tuấn thể hiện ra ngoài so với anh ta chênh lệch quá lớn.”

“Không cần diệt linh hồn của tôi.”

Đàn anh Kỳ gần như muốn khóc nói ra những lời này. Nếu chỉ g**t ch*t thân thể, sau khi anh ta chuyển kiếp không chừng còn có cơ hội thức tỉnh lại ký ức của kiếp trước, một lần nữa tu luyện, sống ở kiếp thứ hai. Nhưng nếu linh hồn bị giết, ngay cả cơ hội chuyển kiếp cũng đều không có.

Anh ta biết Đường Tuấn chắc chắn sẽ không để cho mình tồn tại, cho nên chỉ cầu xin không giết linh hồn của mình.

“Cái gì tôi cũng đều nói cho anh biết.”

Đàn anh Kỳ kể ra hết tất cả những gì mà bản thân biết được.

Sau khi Đường Tuấn nghe xong trong lòng căng thẳng.

Năm thế lực của Tà Phái và Huyễn Tâm Phái thế nhưng đã biết truyền thừa của các đại thánh địa ở nơi nào, hơn nữa đã đi trước một bước để mai phục, chuẩn bị ám sát các học trò xuất sắc nhất của các đại thánh địa này.

“Làm sao các người biết được nơi ở của truyền thừa thánh địa?” Đường Tuấn hỏi.

Đàn anh Kỳ lắc đầu, tỏ vẻ không biết.

Ánh mắt mong đợi của anh ta nhìn Đường Tuấn. Dưới thủ đoạn giết linh hồn quỷ dị của Đường Tuấn, ngay cả cơ hội chạy trốn anh ta cũng không có.

“Giữ lại anh cũng là tai hoạ.” Đường Tuấn lạnh lùng nói.

Tinh thần lực quét qua, đàn anh Kỳ lập tức cứng đờ, rốt cuộc không thể động đậy nổi.

Lúc này đám người Thu Linh mới kịp phản ứng lại, có chút không thể tin được mà nhìn Đường Tuấn.

“Đây là thực lực của ngài ấy sao? Khó trách Mộ Thanh xem trọng ngài như vậy.” Trong lòng Thu Linh không nhịn được mà có chút ganh tỵ.

“Cảm ơn đại trưởng lão.”

Các học trò khác của Độc Cô Cung sôi nổi nói tiếng cảm ơn.

Đường Tuấn vẫy tay nói: “Tiếp theo các người hãy đi cùng tôi.”

20221117033542-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2517


002050-tamlinh247.jpg


002052-tamlinh247.jpg


002053-tamlinh247.jpg


“Đàn anh, Tà Phái thật sự sẽ không chờ chúng ta ở nơi của truyền thừa chứ. Nghe nói Thiên Tà Tử của Tà Tông vô cùng lợi hại, từ lâu đã có thể tu hành đạt tới đỉnh hợp thể cảnh, tôi lo lắng.” Có người học trò mang vẻ mặt lo lắng mà nói với Thái Hạo.

Thái Hạo cười lạnh một tiếng, nói: “Cho dù Thiên Tà Tử thật sự mai phục ở nơi đó chờ chúng ta thì thế nào? Xét thực lực của chúng ta thì có gì mà sợ. Chẳng lẽ bởi vì những lời nói của Đường Tuấn liền lập tức từ bỏ cơ hội đến truyền thừa sao?”

Tên học trò kia cười ngượng ngùng, nhưng sự lo lắng giữa mày vẫn chưa có dấu hiệu tiêu tán. Những người học trò khác cũng như thế.

Thái Hạo thấy vậy, lại không có giải thích, thầm nghĩ trong lòng: “Các anh cho rằng tôi mới vừa đột phá đến đỉnh hợp thể cảnh nên căn bản không phải đối thủ của Thiên Tà Tử, lại không biết tôi đã là thánh thể của Đại Diễn, khả năng chiến đấu gấp mười lần những người cùng cấp bậc. Đừng nói một Thiên Tà Tử, cho dù là cả tu sĩ của động hư cảnh, tôi đều có thể một mình chiến đấu.”

Anh ta kiểm tra lại thực lực của mình trước khi rời đi. Lấy trình độ khống chế thánh thể Đại Diễn hiện giờ của anh ta, phát huy toàn bộ năng lực, có thể ngang tài cân sức với những tu sĩ đời đầu của động hư cảnh. Thái Hạo tin tưởng, chỉ cần anh ta tiếp nhận được truyền thừa, vượt biên giết động hư là vấn đề không lớn.

“Chờ đến khi ra khỏi núi Vạn Thần, đó là lúc tôi một bước lên trời.” Trong lòng Thái Hạo càng thêm hy vọng.

“Đại trưởng lão, hiện tại chúng ta phải làm sao bây giờ?” Thu Linh nhìn thấy Đường Tuấn thật sự tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi, không khỏi gấp rút nói.

Đường Tuấn nói: “Cô cũng được nghe rồi, Thái Hạo không nhận sự giúp đỡ của chúng ta. Các người bị thương cũng không nhẹ, trước tiên vẫn nên ở nơi này nghỉ ngơi một chút.”

Thu Linh còn muốn nói thêm, nhưng cuối cùng vẫn im lặng. Rốt cuộc thái độ này của Thái Hạo thật sự khiến cô khó chịu.

Ước chừng sau khi nghỉ ngơi nửa ngày, vết thương của đám người Thu Linh đã tốt hơn rất nhiều, dưới sự cầu xin của Thu Linh, Đường Tuấn lúc này mới đưa bọn họ tiến tục đi tới nơi ở của các truyền thừa Đại Diễn, nhưng lại cố ý thả chậm tốc độ.

Cùng bọn Đường Tuấn tách ra, sau khi Thái Hạo mang theo rất nhiều các học trò Đại Diễn trãi qua một ngày lên đường, rốt cuộc đi tới bên trong một núi rừng rậm rạp. Bên trong núi rừng có vô số cây cối mọc che trời, vỏ cây đều tỏa ra ánh sáng vàng, khiến người khác có một loại cảm giác vô cùng cứng cáp.

Đường Tuấn đối chiếu với bản đồ trong đầu, trên mặt lộ ra một tia vui mừng, lẩm bẩm: “Nơi này chính là nơi ở của các truyền thừa Đại Diễn, trong đó không chỉ có truyền thừa thánh thể Đại Diễn, mà còn có hơn một chục vị thần truyền thừa.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2518


Rất lâu về trước, mỗi một thánh địa đều có vị thần cai quản, mà những vị thần đó đều để lại truyền thừa của mình ở trên núi Vạn Thần.

Những học trò khác cũng sôi nổi kích động lên.

Có mấy người học trò hô to: “Nhất định đàn anh có thể đạt được truyền thừa thánh thể Đại Diễn, đến lúc đó không chừng có thể đạt được thành tựu.”

Thái Hạo mỉm cười.

Thánh thể đại diễn, tôi đã đến rồi

Chỉ cần lần này đến được truyền thừa, thần cũng không phải mơ.

Trong lòng suy nghĩ như vậy, Thái Hạo lấy ra một miếng sát loang lổ vết rỉ sét, trên mặt miếng sắt còn khắc một chữ “Lệnh”. Đồng thời, Thái Hạo cũng thúc giục chiến thể Đại Diễn, một nguồn hơi thở mênh mông cuồn cuộn phát ra từ trên cơ thể anh ta. Miếng sắt bay lên, hoàn toàn hòa vào trong hư không. Trong hư không bỗng nhiên truyền đến tiếng sấm rền vang.

Những tia sáng cầu vồng lan ra từ trong hư không, cuối cùng dừng lại cách Thái Hạo không xa.

Vẻ mặt Thái Hạo dần trở nên kích động, anh ta cảm giác được máu trong cơ thể mình đang sôi trào lên, kéo theo hơi thở cùng hòa vào chỗ sâu trong hư không.

“Truyền thừa thánh thể Đại Diễn.” Ánh mắt Thái Hạo trở nên nóng rực.

Những học trò Đại Diễn khác cũng không nhịn được kích động. Bọn họ tự biết rằng bản thân mình không hy vọng có thể nhận được truyền thừa thánh thể Đại Diễn, nhưng nếu có thể nhận được truyền thừa của một vị thần, điều này đối với họ là một cơ hội tuyệt vời.

“Chuẩn bị tiến vào nơi ở của truyền thừa.” Thái Hạo quát.

Nhưng khi anh ta vừa cất giọng, vẻ mặt của anh ta chợt biến đổi. Nụ cười trên mặt những học trò khác cũng đột nhiên cứng đờ, lộ ra chút hoảng hốt.

Không gian xung quanh bị đóng lại.

“Người nào?”

Trong lòng Thái Hạo căng thẳng, nhìn một chỗ. Không gian vừa rồi bị phong tỏa trong nháy mắt, anh ta cảm nhận được sự dao động của hơi thở từ trong đó truyền đến.

Ánh mắt anh ta chăm chú nhìn xuống, một đám học trò của Tà Phái chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt anh ta, Thiên Tà Tử một mình cầm đầu trên mặt treo nụ cười tà mị.

“Xem ra không uổng công tôi chờ đợi.” Thiên Tà Tử nhìn nơi phát ra cầu vồng, nụ cười trên mặt càng thêm gian ác.

Thời điểm đám người Thiên Tà Tử xuất hiện, Thái Hạo cũng đánh giá số đông của Tà Phái.

“Người bên bọn hơn nhiều hơn chúng ta, tổng thể thực lực cũng mạnh hơn. Nhưng chỉ cần mình đánh bại được Thiên Tà Tử, vậy là có thể xoay chuyển được tình thế bất lợi này rồi.” Thái Hạo thầm nghĩ trong lòng.

Tuy rằng bởi vì bọn người Tà Phái xuất hiện khiến lòng anh ta có chút hoảng loạn, nhưng anh ta cũng nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh. Thánh thể Đại Diễn, vốn chính là một trong những năng lực chiến đấu mạnh nhất, đánh bại một Thiên Tà Tử không phải là chuyện đơn giản.

Trong lòng khẳng định, Thái Hạo hắng giọng quát đám học trò Đại Diễn đang hoảng loạn: “Hoảng cái gì!”

Với giọng quát khẽ của anh ta, các học trò Đại Diễn lúc này mới dần dần bình tĩnh lại.

20221117134015-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2519


Nếu như trước đây, khi đối mặt với đối thủ ngang tài ngang sức với mình, nhất định điều đầu tiên Thái Hạo nghĩ tới chính là chạy trốn, nhưng hiện tại anh ta vô cùng tự tin nên không sợ chút nào.”

Thiên Tà Tử nghe vậy, không khỏi cười ra tiếng, nói: “Chỉ bằng anh sao?”

“Đánh đi!”

Thái Hạo khẽ quát một tiếng, một mình xông về phía Thiên Tà Tử. Khí thế đỉnh của hợp thể cảnh bộc phát ra tới, thổi quét quanh thân.

Thiên Tà Tử cười man rợn nói: “Người này giao cho tôi, những người khác đều để tôi giết.”

Các học trò Tà Phái phía sau anh ta tức khác tấn công các học trò Đại Diễn.

Bùm một tiếng, Thái Hạo cùng Thiên Tà Tử đối đầu với nhau, hai người trực tiếp ẩu đả nhau trong cự li rất gần.

“Thực lực cũng không tệ, nhưng vẫn chưa đủ.” Thiên Tà Tử chế nhạo một tiếng, một quyền đẩy lùi Thái Hạo.

Khí huyết quanh thân Thái Hạo bốc lên như khói, trên mặt mang theo lạnh lẽo nói: “Phải không? Tiếp một quyền này của tôi đi.”

Anh ta thúc giục thánh thể Đại Diễn, lại lần nữa tung quyền.

Thiên Tà Tử đỡ đòn, thân hình bay về phía sau. Nụ cười trên mặt anh ta bỗng nhiên cứng đờ, ánh mắt hiện lên vẻ không thể tin được, thất thanh nói: “Thánh thể Đại Diễn?”

“Không sai.”

Thái Hạo cười đắc ý, lại lần nữa nhằm về phía Thiên Tà Tử. Đồng thời quyền này đánh ra trên nắm tay cũng mang theo một cổ mênh mông ý cảnh.

Khiếp sợ của Thiên Tà Tử qua đi, bỗng nhiên cười nói: “Không thể tưởng tượng được ngay tại đây có thể b*p ch*t được một vị thánh thể Đại Diễn, thật là khiến người khác hưng phấn.”

Hai con dao găm xuất hiện trong tay anh ta, lưỡi dao hơi cong lên, thân dao sắc bén.

“Có thể khiến tôi sử dụng xà nha, cũng là bản lĩnh của anh.”

Hai con dao găm trong tay Thiên Tà Tử vung về phía trước.

“Dao găm cấp bậc vương khí đối với tôi chỉ là vô dụng.” Thái Hạo tránh như không tránh, nắm tay đón nhận dao găm.

“Ngu xuẩn.” Thiên Tà Tử nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng bạch đều răm rắp.

Khi Thái Hạo đánh một đấm đẩy lui Thiên Tà Tử, thể hiện sức mạnh của Đại Diễn Thánh, ngay khi chiến đấu thì các học trò của cả hai bên Đại Diễn Các và Tà Tông đều rất kinh hãi. Sau khi các học trò của Đại Diễn Các kinh sợ thì vui mừng khôn xiết, thậm chí còn có người còn hét lên phấn khích: “Anh cả nhất định sẽ thắng, anh cả vô địch!”

Tiếng reo hò vang lên liên tiếp.

Vào lúc này, các học trò của Đại Diễn Các và Tà Tông đều hiểu ý mà ngừng chiến đấu lại, chuyển ánh mắt lên người của Thái Hạo và Thiên Tà Tử. Kết quả trận chiến giữa hai người mới là mấu chốt quyết định rốt cuộc là ai thắng ai thua.

Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Thái Hạo huy động toàn bộ sức mạnh của Đại Diễn Thánh và đấm vào chủy thủ rắn chắc của Thiên Tà Tử. Trong lòng anh ta vô cùng tin tưởng, mặc dù anh ta chỉ mới hiểu được một phần nhỏ bí ẩn của Đại Diễn Thánh, nhưng vương khí này vẫn không đủ để làm mình bị thương.

“Chủy thủ này không thể đâm thủng da của tôi đâu.” Trong lòng Thái Hạo cười chế nhạo.

Tốc độ của hai người cực kỳ nhanh, lập tức rút ngắn khoảng cách. Song chủy rắn chắc kia chỉ cách Thái Hạo khoảng hơn ba mét.
 
Back
Top Dưới