Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2480


Sau khi Đường Tuấn vào nơi kiểm tra không lâu, Mạc Thiên Vấn cũng đi vào đại lầu của hiệp hội bác sĩ. Hắn ta vừa đến, vẫn là tiếng hô như nước, trong nháy mắt trở thành tâm điểm của mọi người.

Hắn ta vừa vẫy tay với mọi người vừa cười đi đến trước nơi đăng ký.

“Mạc, cậu chủ Mạc, đây là bảng kiểm tra của anh.” Gương mặt Tiểu Vinh ửng đỏ, có chút căng thẳng nói.

Mạc Thiên Vấn thản nhiên cười, lúc nhận lấy bảng kiểm tra ngón tay cố ý xoẹt qua lòng bàn tay của Tiểu Vinh.

Lòng bàn tay truyền đến một cảm giác ngứa, cơ thể của Tiểu Vinh đột nhiên run lên, sắc mặt càng thêm đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào Mạc Thiên Vấn.

Hắn ta tươi cười càng thêm rực rõ. Hắn ta thực hưởng thụ loại cảm giác được người khác sùng bái này khiến bản thân hắn có loại cảm giác trời sinh ở bậc cao rồi nhìn xuống những người khác.

“Hợp, loại mặt hàng này nếu không phải nhiều người nhìn như vậy bổn thiếu gia cũng không thèm nhìn đến.” Trên mặt tươi cười nhưng trong lòng Mạc Thiên Vấn lại có suy nghĩ khác.

“Cậu chủ, người đó cũng đã đi vào rồi.” Cổ của Tiểu Vinh cũng đỏ lên, cô thấp giọng nói.

Không cần Mạc Thiên Vấn hỏi thì thì cô ấy cũng tự nói ra

Mạc Thiên Vấn cười nói: “Tiểu Vinh, cô làm rất tốt.”

Nói xong, Mạc Thiên Vấn cầm bảng kiểm tra cũng đi vào nơi kiểm tra. Về phần sau khi được khen ngợi, Tiểu Vinh kích động giống như một học sinh tiểu học được thầy cô khen, thậm chí hắn ta còn không nhìn.

Khi Mạc Thiên Vấn đi vào nơi kiểm tra thì lập tức có rất nhiều người đón với vẻ mặt hoan nghênh.

“Mạc sư huynh, lần này anh nhất định có thể thông qua kiểm cấp bảy.”

“Mạc sư huynh, một đám anh em chúng tôi chờ chúc mừng anh thành công”

Được mọi người vây quanh ở trung gian, Mạc Thiên Vấn khiêm tốn nói: “Còn chưa tham gia kiểm tra, bây giờ nói những thứ này vẫn còn quá sớm.”

Có người nói: “Nếu như đến Mạc sư huynh cũng không thể qua thì còn có ai có thông qua. Tôi nghe nói hội trưởng vì chính mắt chứng kiến sư huynh thăng cấp bảy cũng đã xuất quan trước rồi.”

Mạc Thiên Vấn cười nói: “Đó là thầy quá yêu rồi.”

“Mạc sư huynh thật là khiêm tốn.” Một đám người sôi nổi nói.

Đúng lúc này, ánh mắt Mạc Thiên Vấn dừng ở một tấm ván trong sân kia, trên đó có ghi danh sách những tu sĩ thông qua kiểm tra cấp hai, hắn ta thấy trên đó có ghi hai chữ Dược Đường..

“Người này cũng thông qua kiểm tra rồi sao?” Mạc Thiên Vấn hỏi.

Có một sư đệ gật đầu nói: “Người này y thuật không tồi, là một trong nhóm người thông qua kiểm tra sớm nhất. Bây giờ có lẽ là đang tham gia kiểm tra cấp ba. Tôi thấy biểu hiện của anh ta, cuối cùng có lẽ là có thể thi đến cấp năm hoặc là cấp sáu. Sắp tới Vạn Tiên Hội, rất nhiều cao thủ y đạo trước đó không tham gia kiểm tra đều tới tham gia, loại này sôi nổi nhưng thật ra rất khó gặp.”

Biểu cảm của Mạc Thiên Vấn hơi ngưng lại.

Người đó cười nói: “Những người đó có lợi hại hơn thì hôm nay chủ yếu đều là làm nền cho Mạc sư huynh.”

Mạc Thiên Vấn nghe vậy, cũng không khỏi cười.

Đúng vậy. Hôm nay bản thân hắn mới là nhân vật chính, chẳng lẽ anh ta còn có thể một hơi thăng đến cấp bảy sao?
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2481


Mạc Thiên Vấn tạm biệt mấy người anh em rồi tiếp tục đi về phía trước.

Hắn ta đang ở nơi kiểm tra cấp năm thăng cấp sáu thì nhìn thấy Đường Tuấn. Lúc này Đường Tuấn lộ vẻ suy nghĩ nhìn dáng vẻ như đụng phải một câu hỏi khó không có cách giải quyết

Mạc Thiên Vấn nhìn thoáng qua đề kiểm tra, khóe miệng không nhịn nổi gợi lên một nụ cười lạnh.

“Loại này đề bài này ít nhất tôi có thể nghĩ ra mười loại phương án giải quyết.”

Hắn ta nhìn Đường Tuấn ở trong sân, trên mặt lộ ra một sự khinh thường, thầm nghĩ: “Có thể bị loại đề bài này làm khó thì xem ra mình đã đánh giá cao trình độ của anh ta rồi.”

Hắn ta cố ý đi đến bên cạnh Đường Tuấn hạ giọng nói: “Loại này đề mục có thể làm khó đại trưởng lão của Độc Cô Cung, thật là buồn cười. Có cần tôi nhắc anh một chút hay không?”

Không đợi Đường Tuấn nhìn mình, hắn ta tiếp tục đi về phía trước giống như tướng quân đánh thắng trận.

Đường Tuấn nhìn dáng vẻ của Mạc Thiên Vấn thản nhiên cười.

Cấp bảy sao?

Không khó là bao.

Mạc Thiên Vấn đi vào phòng trong cùng của nơi kiểm tra, nơi này chuyên môn dùng để kiểm tra bác sĩ cấp một. Lúc này đã có vài người đợi ở đây, trong đó có một hội trưởng hiệp hội bác sĩ - Cát Thiên Ấn, cũng chính là thầy của Mạc Thiên Vấn. Về phần những người khác cũng đều là trưởng lão của hiệp hội bác sĩ.

“Xin chào thầy cùng vài vị trưởng lão.” Mạc Thiên Vấn thu hồi tâm trí, cung kính hành lễ.

“Chỉ sợ đây là lần cuối cùng Mạc Thiên Vấn hành lễ với chúng ta, qua hôm nay, cậu ấy chính là bác sĩ cấp bảy, có cùng địa vị với chúng ta, ngoại trừ hội trưởng, chỉ sợ không ai nhận được hành lệ của cậu ấy.” Mấy cái trưởng lão thấy vậy thì cười ha ha.

Mạc Thiên Vấn cười đáp lại nói: “Những chỉ dạ của các vị trưởng lão, Thiên Vẫn vĩnh viễn nhớ trong lòng.”

Cát Thiên Ấn cũng đem ánh mắt nhìn về phía đệ tử mà mình coi trọng nhất, ông ta rất hài lòng về Mạc Thiên Vấn.

Ông ta lấy ra một tờ giấy, đưa cho Mạc Thiên Vấn nói: “Thiên Vấn, đây là đề kiểm tra hôm nay của con.”

Mạc Thiên Vấn nhận lấy nhìn thoáng qua, sắc mặt tuy bình tĩnh, nhưng trong lòng lại vô cùng vui sướng. Bởi vì đề kiểm tra này Cát Thiên Ấn không chỉ từng giảng cho hắn ta một lần, hắn ta biết rất rõ.

Một tiếng đồng hồ sau, Mạc Thiên Vấn đem đáp án của mình nói trước mặt mọi người.

Mấy vị trưởng lão nghe hắn ta trả lời xong, nhìn nhau, từ trong ánh mắt của đối phương thấy được kinh ngạc và vui mừng.

Bọn họ còn chưa có câu trả lời tốt cho đề thi hôm nay như câu trả lời của Mạc Thiên Vấn.

“Trò giỏi hơn thầy.” Mấy vị trưởng lão sôi nổi cảm thán.

Cát Thiên Ấn cũng cười. Vì hôm nay, ông ta ngầm dùng không ít đặc quyền của mình.

Cát Thiên Ấn đem một miếng lệnh bài bác sĩ cấp bảy cho Mạc Thiên Vấn đồng thời nói: “Thiên Vấn, từ hôm nay trở đi, con chính là một bác sĩ cấp bảy rồi,ở Vạn Tiên Hội phải vì Chu Tước tinh vực mà dành được vinh quang.”

20221116031123-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2482


Tuy rằng trưởng lão khác cảm thấy như vậy có chút không ổn, nhưng vẫn không nói gì thêm nữa.

Đúng lúc này, bỗng nhiên có một nhân viên của hiệp hội bác sĩ xông vào, giọng gấp gáp nói: “Hội trưởng, các vị trưởng lão, có người thông qua tất cả bài kiểm tra cấp sáu, bây giời chuẩn bị muốn tham gia kiểm tra cấp bảy.”

Cát Thiên Ấn thản nhiên cười, nói: “Xem ra thật đúng là nói trúng rồi.”

Trong lòng Mạc Thiên Vấn bỗng nhiên có một loại dự cảm không lành liền hỏi: “Là ai vậy?”

“Dược Đường.” Nhân viên của hiệp hội bác sĩ nói.

Sắc mặt Mạc Thiên Vấn thay đổi đột ngột.

Sắc mặt của Cát Thiên Ấn và các trưởng lão cũng khẽ thay đổi, có một trưởng lão do dự nói: “Dược Đường? Không phải là vị đại trưởng lão nội cung của Độc Cô Cung sao. Nghe nói anh ta rất trẻ, hơn nữa y thuật cũng vô cùng lợi hại, đã thông qua sáu tầng tháp luyện hồn.”

Mạc Thiên Vấn cười lạnh một tiếng, nói: “Tháp luyện hồn tháp là kiểm tra của chính Độc Cô Cung, ai biết bọn họ có hay không gian lận?”

Khi hắn ta nói lời này nghiễm nhiên đã quên mất chuyện đề kiểm tra lần này mình đã được Cát Thiên Ấn giảng cho vài lần

Trưởng lão còn muốn nói tiếp nhưng Cát Thiên Ấn phất tay ngăn cản ông ta nói.

Cát Thiên Ấn trầm giọng nói: “Hôm nay là ngày Thiên Vấn thăng cấp bảy, tôi không muốn người khác cướp mất sự nổi bật của cậu ấy.”

Trưởng lão nói: “Nhưng mà hội trưởng, anh ta đã báo danh vào cuộc thi bác sĩ cấp bảy rồi, chúng ta không thể không đồng ý mà.”

Cát Thiên Ấn lấy ra một tờ giấy, lạnh lùng nói: “Hiệp hội bác sĩ của tôi luôn luôn công bằng, sẽ không cướp đoạt quyền lợi được tham gia kiểm tra của bất cứ người nào. Đề thi trên tờ giấy này chính là nội dung đề kiểm tra của người đó. Mọi người xem thử một chút, cảm thấy thế nào?”

Tên kia trưởng lão kia mở trang giấy ra, mấy trưởng lão khác cũng lại đó nhìn.

Chỉ nhìn thoáng qua, vẻ mặt của mấy trưởng lão đó đồng loạt biến đổi, có phẫn nộ, có kinh ngạc, có nghi hoặc.

“Hội trưởng, như vậy không hay lắm đâu. Đề thi này đề cập đến Linh Thể Tái Tố, là đề thi của cuộc thi bác sĩ cấp tám. Đừng nói là anh ta, cho dù là hiệp hội bác sĩ của chúng ta đây, đến nay cũng chưa người nào có thể đưa ra đáp án hoàn chỉnh cả.” Một vị trưởng lão trầm giọng nói.

Lấy đề thi của cuộc thi bác sĩ cấp 8 ra để kiểm tra bác sĩ cấp bảy, thật giống như lấy đề toàn cao cấp ra cho học sinh tiểu học vậy, hoàn toàn mất đi cái gọi là tính công bằng trong cuộc thi.

Mà Cát Thiên Ấn lấy ra đề thi này, ngay cả ông ta cũng không thể giải đáp.

Cát Thiên Ấn nói: “Nếu anh ta có thể cho ra đáp án, vậy tôi sẽ ngay lập tức đưa cho anh ta lệnh bài của bác sĩ cấp tám, như vậy là được rồi chứ. Nếu anh ta đã là đại trưởng lão được chấp nhận đặc cách của Độc Cô Cung, vậy thì thiết nghĩ bản lĩnh sẽ không thể kém được.”

Mấy vị trưởng lão hai mặt nhìn nhau, trong lòng có chút không hài lòng với cách làm của Cát Thiên Ấn.

“Được rồi.” Cát Thiên Ấn dù sao cũng là hội trưởng của hiệp hội bác sĩ, mấy vị trưởng lão kia cũng không muốn đắc tội với ông ta chỉ vì một người ngoài.

“Vậy để anh ta vào đi, tôi cũng muốn xem thử vài phần bản lĩnh của vị đại trưởng lão của Độc Cô Cung này.” Cát Thiên Ấn một lần nữa ngồi ở trên vị trí trung tâm, lạnh lùng nói.

Rất nhanh sau đó, Đường Tuấn đã được nhân viên công tác ở hiệp hội bác sĩ dẫn tới.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2483


Cát Thiên Ấn ngồi ở vị trí trung tâm, những trưởng lão khác thì ngồi ở hai bên. Mà Mạc Thiên Vấn thì đứng ở bên cạnh của Cát Thiên Ấn, giống như là đang khoe khoang với Đường Tuấn, anh ta cố ý để lộ lệnh bài bác sĩ cấp bảy đang treo ở bên hông ra.

“Cậu là đại trưởng lão của Độc Cô Cung, Dược Đường?” Cát Thiên Ấn nhìn Đường Tuấn, trầm giọng hỏi.

Loại ánh mắt ấy như đang dò xét một người phàm vậy.

Đường Tuấn gật đầu, hắn lấy ra lệnh bài của Độc Cô Cung, Cát Thiên Ấn lại xua xua tay, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn lấy một cái, nói: “Đồ vật như thế này không có tác dụng gì ở chỗ tôi. Cậu muốn kiểm tra bác sĩ cấp bảy, vẫn nên lấy bản lĩnh ra đây.”

Ông ta lấy tờ giấy trước đó đã cho các trưởng lão khác xem đưa cho Đường Tuấn, nói: “Đây là đề thi của cậu, hoàn thành nó, cậu sẽ có thể đạt được chứng nhận bác sĩ cấp bảy.”

Đường Tuấn tiếp nhận tờ giấy, liếc mắt nhìn thoáng qua, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Về cuộc thi bác sĩ cấp bảy, anh tất nhiên đã từng nghe qua một chút, đối với khó khăn ở trong cuộc thi đó, trong lòng anh đã có những suy đoán đại khái. Nhưng hiện tại khi trong tay anh có được đề thi rồi, mức độ khó rõ ràng đã vượt qua cấp bảy, thậm chí có thể nói là đã bước vào phạm trù của kiểm tra cấp tám.

Nhìn thấy vẻ mặt của Đường Tuấn, trên mặt Mạc Thiên Vấn lộ ra ý cườihờ hững.

Đấu với tôi, cậu còn non và xanh lắm.

Sau đó Cát Thiên Ấn cũng thờ ơ mà nói: “Làm sao vậy? Chẳng lẽ cậu có nghi vấn gì đó đối với đề thi này sao.”

Trong lòng mấy trưởng lão ngồi đó đều thở dài ngao ngán, có chút không đành lòng tiếp tục nhìn Đường Tuấn. Bảo vệ học trò thì không có sai, nhưng bênh vực người mình đến mức như Cát Thiên Ấn đang làm kia, thậm chí sử dụng thủ đoạn bỉ ổi như thế, vẫn là cực kỳ hiếm thấy. Mà hết thảy những chuyện này, cũng chỉ là vì không muốn Đường Tuấn đoạt mất sự nổi bật và ánh sáng khi đạt được thành tựu cấp bảy của Mạc Thiên Vấn mà thôi.

Đường Tuấn nói: “Chỉ là cảm thấy đề thi lần này hình như có chút khó hơn.”

Cát Thiên Ấn cười nhạo, nói: “Nếu cảm thấy khó, vậy chỉ có thể chứng minh rằng tu vi y thuật của cậu không đủ.”

Ông ta chỉ vào Mạc Thiên Vấn, ngạo nghễ nói: “Thiên Vấn nó mới vừa thông qua cuộc thi bác sĩ cấp bảy, nó vậy mà không cảm thấy khó.”

Sắc mặt của Đường Tuấn khẽ biến đổi, nói: “Kiểm tra vừa rồi của anh ta cũng là đề thi này?”

Nếu như là cùng một đề thi mà nói, vậy có lẽ là anh đã thật sự xem thường Mạc Thiên Vấn.

Vẻ mặt của Cát Thiên Ấn rõ ràng trở nên cứng đờ, xua tay nói: “Cũng không phải cùng một đề thi, nhưng độ khó không kém bao nhiêu.”

Ông ta nói xong, vẻ mặt của mấy trưởng lão ngồi bên cạnh đều trở nên kỳ lạ.

Đề kiểm tra của Mạc Thiên Vấn kia mà nói nhiều nhất thì cũng chỉ có thể tính là trình độ trung bình của thất phẩm hạ giai mà thôi, mà đề thi trong tay Đường Tuấn đã đạt tới cấp tám rồi. Hai đề thi này hơn kém nhau hắn một cấp bâc, ở trong miệng Cát Thiên Ấn lại nói độ khó cũng xấp xỉ, quả thực là trợn mắt nói dối.

Cát Thiên Ấn tựa hồ cũng cảm giác được sự biến hóa trong vẻ mặt của các trưởng lão, quát lên: “Cậu hỏi nhiều như vậy làm gì? Nếu cảm thấy không làm được, cũng đừng ở chỗ này lãng phí thời gian của chúng tôi.”

Đường Tuấn thấy thế, trong lòng cũng đoán được một ít mờ ám. Anh nhìn đề thi trong tay, khóe miệng bỗng nhiên cong lên thành một nụ cười, nói: “Đương nhiên phải làm.”

Trên tờ giấy trong tay anh có viết: “Linh căn bị hao tổn, chữa trị như thế nào?”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2484


Thứ gọi là linh căn, chính là nơi có linh thể khác hẳn với những tu sĩ bình thường, hoặc có thể nói là điểm quan trọng nhất để linh thể có thể coi là linh thể. Linh căn một khi bị hao tổn, linh thể sẽ mất đi ý nghĩa tồn tại, thậm chí còn không bằng so với tu sĩ bình thường. Mà chữa trị linh căn, là công tác hàng đầu của bác sĩ. Chỉ là chữa trị linh căn rất khó khăn, không hề ít có khó khăn hơn việc biến một ngụy linh căn trở thành một linh căn chân chính, ít nhất ở trong phần lớn các bác sĩ cấp bảy ở tinh vực Chu Tước mà nói, Đường Tuấn chưa từng nghe nói có ai từng làm được.

“Nhưng có giấy bút không?” Đường Tuấn hỏi.

Ánh mắt của Cát Thiên Ấn quét một cái, lập tức có người đưa giấy bút lên.

Đường Tuấn lập tức đặt lên bàn viết nhanh, đắm chìm ở bên trong việc giải đề.

Nhìn động tác của Đường Tuấn, trái tim hèn hạ của Mạc Thiên Vấn đột nhiên nhảy dựng.

Thằng cha này sẽ không thật sự có thể làm ra đáp án chứ.

Cát Thiên Ấn chú ý tới vẻ mặt của Mạc Thiên Vấn, truyền âm nói: “Yên tâm đi Thiên Vấn, đề thi này ngay cả ta và lão quỷ Đan Thanh cũng không thể giải ra được, khả năng cậu ta có thể giải ra là cực kỳ thấp.”

Vẻ mặt của Mạc Thiên Vấn lúc này mới hòa hoãn lại một chút.

Không gian bên trong phòng bỗng nhiên trở nên an tĩnh lại, tất cả mọi người đều nhìn về phía Đường Tuấn đang múa bút thành văn ở dưới kia.

“Anh ta có lẽ thật sự có thể có đáp án chăng.”

Vài vị trưởng lão trong hiệp hội vốn dĩ không ôm bất cứ sự tin tưởng gì dành cho Đường Tuấn, trong lòng lúc này bỗng nhiên này ra một suy nghĩ như vậy.

Mà cùng lúc đó, ở trong rừng bia ở phía Tây thành Dịch.

Trưởng lão thủ bia bị những gì xảy ra trước mắt làm cho chấn động.

Chỉ thấy bắt đầu từ chỗ sâu nhất trong rừng bia, từng luồng ánh sáng liên tiếp phát ra từ những tấm bia, tựa như từng vì sao trời được thắp sáng.

Trưởng lão thủ bia giật mình tại chỗ, trong mắt tràn đầy thần sắc không dám tin tưởng, lẩm bẩm nói: “Chuyện này, sao có thể?”

Từng luồng ánh sáng kia đại biểu cho suy nghĩ và hồn thiêng của những người để lại trong bia đá, mà hiện tại tất cả những thứ vốn tồn tại và ngủ sâu trong những tấm bia đá này đều bị đánh thức. Ông ấy có thể nhìn thấy những ánh sáng đó như những quân bài domino vậy, bắt đầu từ chỗ sâu nhất bên trong rừng bia truyền ra bên ngoài.

Tựa hồ, những hồn thiêng ngủ say trong những tấm bia đá kia đều đã bị đánh thức.

“Xảy ra chuyện lớn.” Lão già thủ bia lẩm bẩm.

Hiệp hội bác sĩ, nơi diễn ra cuộc thi bác sĩ cấp bảy.

Đường Tuấn viết xong một chữ cuối cùng, đặt bút lên mặt bàn, đứng dậy nói: “Ta trả lời xong rồi.”

20221116031210-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2490


001844-tamlinh247.jpg


001845-tamlinh247.jpg


“Một không linh thể hoàn hảo.” Cát Thiên Ấn cùng với những người trưởng lão khác đồng thời cất tiếng.

Về phần bản thân Ngụy Đào, vẫn đang thất thần, đến giờ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục lại thần ý. chẳng qua là cậu ta có thể cảm nhận được ma lực trong cơ thể so với lúc trước còn lớn hơn gấp mười lần, thân thể và hư không có một loại liên kết chặt chẽ.

Advertisement

Mặc Tinh và những đám người khác đang đợi xem trò đùa của Ngụy Đào, nhưng lúc này họ lại không thể nào cười nổi.

Lựa chọn này, ngay tức khắc trời đất khác biệt.

Trong lòng bọn họ bây giờ, chỉ còn lại cảm giác hối hận vô cùng.

Mạc Thiên Vấn sững sờ tại chỗ, trong mắt tràn đầy sự khả nghi.

Cậu ta thật sự là có thể chữa lành được thể hồn đã bị phế sao!

Đường Tuấn được nghỉ ngơi nửa canh giờ, trong khoảng thời gian lúc này, không ai dám quấy rầy anh.

Lúc anh tỉnh dậy một lần nữa, Ngụy Đào thở ra một tiếng quỳ xuống, nói: “Đa tạ sự giúp đỡ của Đường tiên sinh.”

Đường Tuấn nhẹ nhàng gật đầu, anh nhìn về phía Cát Thiên Ấn, nói: “Trưởng lão Cát, như vậy có được tính là thông qua sát hạch này không?”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2491


Cát Thiên Ấn cười khổ, ông ta thật sự không nghĩ rằng sự ích kỷ nhất thời của mình lại gây ra cái kết cục như vậy.

“Đương nhiên là tình rồi.” Cát Thiên Ấn nói.

Mạc Thiên Vấn bỗng nhiên quát lớn: “Đường Tuấn, cậu học trộm những phương thức bí mật của Hiệp Hội Y Sư của chúng tôi, bây giờ có nên chủ động giao ra đây rồi không?”

Các trưởng lão cùng với Cát Thiên Ấn ngẩn ra một lúc, bọn họ tuy rằng lúc này lộ ra vẻ mặt xấu hổ, nhưng không có nói thêm cái gì.

“Những phương thức bí mật đó đều là do tôi học được ở Bắc Lâm, theo lý mà nói, những thứ đó đều là của tôi, dựa vào cái gì muốn tôi giao nó cho mấy người? những phương thức bí mật đều ở Bắc Lâm, có bản lĩnh thì mấy người tự đi mà lấy đi.” Đường Tuấn trầm giọng nói.

Mấy người Cát Thiên Ấn càng thêm bẽ mặt, phương thức bí mật được giấu ở Bắc Lâm, bọn họ sao có thể không biết được chứ, chỉ là bọn họ đã đi vào đó biết bao nhiêu lần rồi, nhưng không ai tìm được gì giống như Đường Tuấn. Cát Thiên Ấn nói: “Những phương thức bí mật đó đều là những tâm huyết của trưởng lão hội Y Sư của chúng tôi, thất truyền đã lâu, hy vọng trưởng lão Dược có thể thông cảm cho chúng tôi.”

Đường Tuấn đảo mắt nhìn qua Cát Thiên Ấn và mấy trưởng lão khác, nói đùa: “Các phương pháp bí mật điều trị thể hồn bị tàn phế ở trong Bắc Lâm, có phải cũng muốn đưa cho Hiệp Hội Y Sư không?”

Mạc Thiên Vấn cười lạnh nói: “Cậu nhận biết được như vậy đúng là không tồi, nếu hôm nay không lấy được phương thức bí mật, thì cậu cũng đừng hòng rời khỏi Hiệp Hội Y Sư này.”

Cát Thiên n cùng với mấy trưởng lão khác trầm mặc.

Thứ bọn họ muốn không phải là những phương thức bí mật, mà là y thuật trị liệu thể hồn tàn phế. nếu có thể độc chiếm được loại y thuật này, thì tương lai của Hiệp Hội Y Sư sẽ xuất hiện nhiều linh thể. Mà loại y thuật này cũng đại biểu có chút giá trị, một khi biết được linh thể tàn phế có thể chữa khỏi, thì không biết sẽ có biết bao nhiêu người lui tới Trung Ương Ngân Hà nữa.

Mạc Thiên chính là hiểu được suy nghĩ của mấy người Cát Thiên Ấn, cho nên có thể biết được rõ ràng kết cục của Đương Tuấn. Chỉ cần Đường Tuấn giao ra các phương thức bí mật đó, thì Đường Tuấn chắc hẳn là phải chết. Hiệp Hội Y Sư sẽ không bao giờ cho phép người ngoài có được loại phương thức bí mật đó, hoặc là nói Cát Thiên Ấn sẽ đem những phương thức bí mật này giữ làm của riêng, ngay cả các trưởng lão của Hiệp Hội Y Sư cũng không được chạm vào. Mà trong tương lai, Cát Thiên Ấn sẽ đem những phương thức này truyền cho cậu ta. Đến lúc đó cho dù cậu ta không phải là linh thể, thì thân phận địa vị vẫn cao hơn linh thể, thần thể nhiều.

“Đường Tuấn à Đường Tuấn, cậu vất vả nhiều như vậy, cuối cùng vẫn là làm áo hỉ cho người ta. tôi còn muốn cảm ơn cậu nữa đó.” Mạc Thiên Vấn trong lòng cười thầm.

Ngoại trừ Mạc Thiên Vấn ra, mấy tàn linh thể Mặc Tinh cũng cảm thấy Hiệp Hội Y Sư lấy được phương thức bí mật từ trong tay Đường Tuấn, như vậy bọn họ có thể khỏi hẳn giống như Ngụy Đào, đến lúc trở thành linh thể, trở thành người trên người trong một đêm.

“Mau! Mau bắt lại!” Đám người Mặc Tinh ở trong lòng điên cuồng gào thét.

Không gian trở nên trầm tĩnh, tựa hồ tiếng hít thở đều nghe không được.

Cuối cùng Cát Thiên Ấn cũng phá vỡ sự trầm tĩnh đó, ông ta nói: “Trưởng lão Dược, cậu nên giao ra đây đi. Phương thức bí mật của Hiệp Hội Y Sư của chúng tôi không thể giao cho người ngoài được.”

Đường Tuấn bỗng nhiên cười nói: “Nếu tôi không đưa thì sao?”

Cát Thiên Ấn cũng hơi tức giận, nói: “Vậy thì hôm nay Đường trưởng lão ở lại đây đi.”

Ông ta vừa dứt lời, thì một giọng nói như bị bóp nghẹn vang lên ở phía Đại Lầu của Hiệp Hội Y Sư: “Ai dám giữ lại Đường trưởng lão?”

Thanh âm từ Đại Lầu của Hiệp Hội Y Sư vọng xuống trung tâm, hướng dễ thành truyền bá đi ra ngoài. Giờ khắc này, cứ hễ là tu sĩ ở trong thành, đều có thể nghe được tiếng thét tức giận đó.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2492


Bầu trời phía trên tòa thành Hiệp Hội Y Sư đột nhiên xuất hiện một lỗ hổng, sau đó từ trong lỗ hổng kia bước ra một thân ảnh mang thần thể Chu Tước, nhìn bề ngoài thực giống như một người đàn ông trung niên. Thân hình người đàn ông trung niên chợt lóe lên, liền ngay lập tức xuất hiện ở Đại Lầu. Lại giống như u linh xuất hiện ngay bên trái của Đường Tuấn.

“Thần đế bệ hạ!” Sắc mặt Cát Thiên Ấn liền biến sắc.

Người xuất hiện chính là Thần đế bệ hạ của vương triều Chu Tước.

“Không hổ là thần đế bệ hạ, hành động thật nhanh chóng.”

Đúng lúc này, một giọng nói khác lại vang lên trong tòa thành của Hiệp Hội Y Sư, chỉ là không giống như Lý Hoàng, thanh âm này ôn hòa hơn rất nhiều, vang lên bên tai mọi người.

Một ông già bay tới, đáp xuống bên phía tay phải của Đường Tuấn.

“Đan thanh lão quỷ.” Sắc mặt Cát Thiên Ấn lại trầm xuống.

Ông lão này chính là ông lão Đan Thanh, sảnh trong của Độc Cô Cung.

“Bọn họ sao có thể nhận được tin tức nhanh đến vậy chứ?”

Sắc mặt của Cát Thiên Ấn ngày càng khó ở, ngay từ lúc Đường Tuấn chữa khỏi cho Ngụy Đào, ông ta liền phong tỏa không gian xung quanh, bảo đảm không có bất kỳ tin tức nào có thể truyền ra ngoài. Nhưng chỉ mới được một lúc, thần đế bệ hạ Ly Hoàng cùng với ông lão Đan Thanh đều đã tới rồi.

Thần đế bệ hạ nhìn thoáng qua Đường Tuấn, trên khuôn mặt nghiêm khắc kia nở ra một nụ cười, nói: “Xem ra tôi đã xem thường cậu rồi, để có thể đi một con đường chưa từng xuất hiện ở trong y thuật trước đây. Anh mười ba có thể đạt tới trình độ như vậy, hẳn là dựa vào sự giúp đỡ của cậu đi.”

Đám người Cát Thiên Ấn nghe vậy, trong lòng căng thẳng. Bọn họ tuy rằng không rõ Đường Tuấn giúp đỡ Ly Thanh Trần cái gì, nhưng nghe ngữ khí của thần đế bệ hạ, liền biết hôm nay thần đế bệ hạ muốn đứng ra bảo vệ Đường Tuấn.

Thần đế trong lòng thở dài, thầm nghĩ: “Nguyên bản ta cho rằng lão mười ba Chu Tước thần thể là trời phù hộ thần triều, hiện tại xem ra hẳn là cũng là dược đường vì hắn trị liệu.”

Ông lão Đan Thanh liếc nhìn đám người Cát Thiên Ấn, nói: “Cát Thiên Ấn, đây là cách Hiệp Hội Y Sư các người đãi khách sao? xin hãy đem những lời vừa nói khi nãy rút lại.”

khi ông lão Đan Thanh và thần đế bệ hạ nói chuyện, đem khí thế của mình phóng ra không hề che giấu.

Thần đế bệ hạ chính là người đứng đầu trong chuẩn thần quân bản, ngoại trừ Cát Thiên Ấn đang ở đỉnh phong của Động Hư cảnh, những trưởng lão khác đều đã lùi ra phía sau, về phần Mạt Thiên Vấn là loại tu sĩ của cảnh giới Hợp Thể, lại càng thở hắt một tiếng quỳ rạp xuống mặt đất.

“Các người còn muốn giữ lại dược y sư sao?” Giọng điệu băng lãnh của thần đế bệ hạ phát lên.

Cát Thiên Ấn ra sức điều hòa lại hơi thở của mình, cả trán đều toát ra mồ hôi, cuối cùng thở dài, nói: “Không dám.”

“Hừ.”

Ánh mắt của thần đế bệ hạ liên tục liếc nhìn đám người Cát Thiên Ấn, cuối cùng dừng lại phía trên người của Cát Thiên Ấn đang quỳ rạp dưới chân, nói: “Dám tính kế dược y sư, nếu không phải tôi không chẳng thèm động thủ với cậu, thì hiện tại liền có thể giết cậu được.”

“Thần đế tha mạng.” Mạc Thiên Vấn vội vàng nói.

20221116031744-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2498


001894-tamlinh247.jpg


001895-tamlinh247.jpg


001896-tamlinh247.jpg


Thần Kiếm Thu thu hồi lệnh bài, lạnh lùng nói: "Tất nhiên liên quan rồi. Mặc dù trong thánh địa có nhiều người muốn thay vị trí của tôi, nhưng tôi có phúc trong người, bọn họ không làm gì được tôi. Ba ngày sau, tôi sẽ ở thành Thiên La bày pháp trận, đến lúc đó tự nhiên sẽ có người tới đón tôi rời đi."

Advertisement

Advertisement

Dần Thiệp nói: "Như vậy là tốt nhất. Ông đợi trong thành Thiên La mặc dù an toàn, nhưng chỉ sợ có điều bất chắc."

Thần Kiếm Thu châm chọc nói: "Vậy thì thế nào? Tôi là thánh tử của Thiên Lý Thánh Địa, chẳng lẽ bọn họ thật sự dám đến giết tôi?"

Ông ta liếc mắt nhìn Dần Thiệp, nói: "Hơn nữa, có ông ở đây, ở nơi này tinh vực Chu Tước lại có bao nhiêu người có thể giết được tôi chứ."

Dần Thiệp cười nhạt, trong nụ cười hiện ra vẻ tự tin vô cùng. Với tư cách cường giả cái thế cả chẩn thần quân bảng, ông ta có tính miệt thị người khác. Dần Thiệp nhìn về phía hư không, thấp giọng nói: "Ba ngày, qua rất nhanh."

Thần Kiếm Thu lạnh nhạt nói: "Ba ngày chắc chắn qua rất nhanh. Ngược lại tôi hy vọng bọn họ có thể thật tới giết tôi, để trước khi quay về giết được nhiều hơn mấy người, đề cao uy danh của Thiên Lý Thánh Địa tôi."

Dần Thiệp cười nói: "Thiên Lý Thánh Địa vốn đã được truyền khắp tinh hà rồi, cần gì phải mượn những tên nhóc ở tinh vực Chu Tước để đánh bóng tên tuổi."

Thần Kiếm Thu híp mắt nói: "Tốt nhất bọn họ nên tỉnh ngộ đi."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2499


Ba ngày qua rất nhanh.

Thần Kiếm Thu đi ra tháp cao, cả người ông ta tỏa ra một luồng khí tức yếu ớt.

Dần Thiệp hỏi: "Vết thương của ông thế nào rồi?"

Thần Kiếm Thu nói: "Thần văn chứa thiên địa chí lý, sức mạnh mà khi nó phát nổi sinh ra làm bị thương bản nguyên của tôi. Trong thời gian ngắn không thể tu bổ, bây giờ tôi cũng chỉ là làm ổn định vết thương, muốn hoàn toàn khôi phục, còn cần trở lại thánh địa mới được."

Trong mắt ông ta ngập tràn sự hận thù, cắn răng nói: "Bà già đáng chết đó, lại dám tính toán với tôi như vậy. Nếu như không phải là Hỏa Linh Tộc đã diệt tộc, tôi nhất định phải để cho bọn họ phải diệt tộc một lần."

Trong lòng Dần Thiệp hơi xúc động nói: "Một quả ngũ hành thần văn chỉ có sức phá hủy như vậy, thật có chút đáng tiếc."

Lời nói vừa vang lên, mặt Dần Thiệp biến sắc. Ông ta nhìn về phía tinh hải.

Nơi sâu nhất ở tinh hải, mở ra một khoảng gian, mười mấy tu sĩ toàn thân mặc hắc bào chậm chậm bước ra từ trong không gia, hai người dẫn đầu lại là tư sĩ đạt đỉnh phong của động hư cảnh. Những người còn lại, trừ một người bên ngoài biên giới, toàn bộ đều là Động Hư Cảnh.

Sắc mặt Dần Thiệp hơi xây xẩm, cất cao giọng nói: "Các người là ai?"

"Giết."

Những người mặc hắc bào kia không có trả lời, nói một chữ lạnh như băng.

Mười mấy người hóa thành một trận lưu quang, hướng thành Thiên La vọt tới, khí thế cường đại đem trong tinh không vẫn thạch chấn vỡ.

"Lại thật sự có những người không biết sống chết sao." Ánh mắt Thần Kiếm Thu chăm chú nhìn về phía những tu sĩ mặc hắc bào, giọng nói tràn đầy sát ý,

Dần Thiệp khẽ nhíu mày, nói: "Tôi nhìn bọn họ có chuẩn bị mà đến, nếu không tôi mở trận pháp trong thành Thiên La ngăn trở bọn họ."

Dần Thiệp sống ở thành Thiên La đã rất lâu. Thành Thiên La đã sớm bị ông ta chế tạo thành một pháo đài chiến tranh, thậm chí có thể vượt qua hư không. Mặc dù hai người mặc hắc bào dẫn đầu có tư vi đạt đến đỉnh phong của động hư cảnh, nhưng ông ta mở trận pháp, đủ để ngăn trở bọn họ.

Mặt Thần Kiếm Thu đằm đằm sát khí, khinh thường liếc Dần Thiệp, nói: "Chỉ là mấy đứa lâu la, ông đã sợ rồi sao?"

Sắc mặt Dần Thiệp cứng đờ, trong lòng có chút tức giận. Ở trong thành Thiên La, cho dù Thần Đế và Độc Cô Lão Ma liên thủ, ông ta cũng dám đánh một trận. Dù nói như vậy, nhưng ông ta vẫn sợ Thần Kiếm Thu xảy ra chuyện.

Trong mắt Thần Kiếm Thu lóe sáng, nói: "Còn cách thời gian người của thành địa một tiếng nữa, đúng lúc tôi có thể thả lỏng gân cốt."

Nói xong, ông ta bay ra ngoài từ trong tháp cao.

Sắc mặt Dần Thiệp hơi nghiêm lại. Nếu như không phải là Thần Kiếm Thu hứa cho ông ta khá nhiều đồ tốt, ông ta cũng không muốn giao thiệp với loại người coi thường người khác này.

Mặc dù trong lòng Dần Thiệp không cam tâm, nhưng ông ta cũng không dám để cho Thần Kiếm Thu xảy ra chuyện, lúc này quát lên: "Hai tên đỉnh phong của động hư cảnh giao cho tôi. Ồng đừng đùa quá quá mức."

Lúc nói chuyện, Dần Thiệp đã nói toàn bộ ra, vững vàng cầm chân hai tên tu sĩ cầm đầu có đỉnh phong của động hư cảnh tu sĩ. Hai người đỉnh phong của động hư cảnh cũng có cảm giác sẽ đánh nhau với Dần Thiệp.

Thần Kiếm Thu cười nhạt, nói: "Yên tâm, bọn họ còn chưa đủ để tôi giết đâu."

Có Dần Thiệp ngăn trở kia hai tên đỉnh phong của động hư cảnh, ông ta không coi người khác ra gì. Ông ta trước tiếp lao đến trước mặt một tu sĩ Động Hư Cảnh sơ kỳ, mở bàn tay, hóa thành lốc xoay ép xuống. Hư không rung động, khi tức lưu chuyển một cách hỗn độn.
 
Back
Top Dưới