Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2200


Đám đông Việt Nam bên dưới sắc mặt tái mét, bọn họ đều rất tức giận. Có vài người chợt nhớ lại lời nói của Đường Tuấn, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Là trùng hợp sao?

Sắc mặt Phương Nguyên Minh càng thêm khó coi như thể bị người khác đánh mấy bạt tai. Vừa rồi anh ta đã phân tích rất mạch lạc rõ ràng và chắc chắn rằng Long Vương sẽ thắng, nhưng bây giờ nghĩ đến điều đó lại cảm thấy xấu hổ vô cùng.

“Muốn chặn đường Việt Nam lọt vào top mười Tiên Bảng, ông đã hỏi tôi Phương Nguyên Minh chưa?”

Phương Nguyên Minh ủ rũ liếc nhìn Đường Tuấn, rồi sau đó bay lên bầu trời chặn đường Long Vương.

“Long Vương! Ông xuống đi. Ở đây có tôi rồi.” Phương Nguyên Minh nói với Long Vương.

Long Vương giữ chặt cánh tay và gật đầu với Phương Nguyên Minh, rồi sau đó bay đi. Ông ta bị thương khá nặng, cần phải nhanh chóng chữa trị, nếu không thì sẽ để lại di chứng.

“Phương Nguyên Minh! Tốt lắm!” Võ Đằng Trị nhìn Phương Nguyên Minh và khen ngợi: “Trong thế hệ trẻ Việt Nam, chỉ có anh là miễn cưỡng chấp nhận được, có tư cách nhận một kiếm của tôi.”

Phương Nguyên Minh khá thoải mái và nói chuyện khách sáo hơn: “Ông Võ Đằng! Mời!”

Võ Đằng Trị cầm cán dao, trầm giọng nói: “Nếu anh không cản được con dao này thì chắc chắn phải chết. Nếu anh cản được an toàn thì ít nhất anh có thể xếp hạng tám trên Tiên Bảng.”

Dứt lời, con dao của Võ Đằng Trị đã rút ra khỏi vỏ.

Xoẹt! Trên bầu trời lại một trận đao rải rác, vô cùng chói mắt.

Chỉ nghe thấy giữa môi của Phương Nguyên Minh bật ra tiếng hét nhỏ, lòng bàn tay bên phải bỗng bay lên và rồi trong phút chốc bộ đồ trở nên tan tành. Cánh tay của anh ta thô gấp ba lần một người đàn ông trưởng thành, và bên trên được bao phủ bởi những lớp vảy dày đặc, lấp lánh dưới ánh mặt trời và ánh sáng của đao.

Anh ta đưa tay ra và cầm lấy ánh sáng đao nhanh như chớp.

Xoẹt. Ánh sáng đao có hình không có chất, nhưng giây phút này lại truyền ra tiếng nát vụn.

Cuối cùng, ánh sáng đao tản đi, lòng bàn tay của Phương Nguyên Minh trở lại bình thường. Trong lòng bàn tay của anh ta xuất hiện thêm một vết máu nhỏ.

“Cánh tay Long Lân. Hôm đó quả kỳ lạ mà anh ăn chính là quả Long Lân!”Võ Đằng Trị thu đao lại, sắc mặt thay đổi.

Phương Nguyên Minh vùng dậy quá nhanh, rất nhiều người chỉ biết anh ta từng ăn quả kỳ lạ, nhưng không biết quả kỳ lạ mà anh ta đã ăn cụ thể là thứ gì.

Phương Nguyên Minh gật đầu và nói: “Là nửa quả Long Lân.”

Những người Việt Nam bên dưới lộ vẻ vui mừng và thấy vinh hạnh. Quả Long Lân là quả kỳ lạ trong truyền thuyết, nghe nói nếu như luyện thành đan dược thì có thể khiến họ đi vào cảnh giới Bán Bộ Hóa Thần. Cho dù Phương Nguyên Minh có ăn nửa quả, chắc chắn cũng sẽ luyện được đạo cơ thâm hậu, tương lai mong muốn được xưng Thần.

Võ Đằng Trị nói: “Chả trách có thể cản được một đao của tôi. Thêm ba năm nữa, Việt Nam sẽ tôn trọng anh.”

Phương Nguyên Minh nói: “Cảm ơn ông Võ Đằng.”

Võ Đằng Trị nói: “Anh có thực lực này, xem ra Việt Nam vẫn có người. Nhưng hôm nay tôi còn đến vì một chuyện khác.”

20221029091902-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2201


Đường Tuấn ngẩng đầu, nói: “Ông muốn giết tôi?”

Võ Đằng Trị nói: “Giết anh ư? Vậy quá dễ dàng cho anh rồi. Tôi phải đưa anh về nước Yên, cắt bỏ tứ chi của anh, bắt anh quỳ xuống sám hối trước mặt kiếm đạo. Anh tự xử đi, hay là để tôi đích thân ra tay?”

Doanh trại nước Việt bỗng trở nên im lặng, đám đông sôi nổi nhìn về phía Đường Tuấn, ánh mắt châm chọc có, thản nhiên có.

“Võ Đằng Trị! Ông đừng có quá đáng.” Vết thương của Long Vương đã hồi phục được một ít, ông ta tức giận gào thét.

Võ Đằng Trị mỉa mai: “Long Vương! Ông là bại tướng dưới tay tôi, không xứng nói chuyện với tôi.”

Vẻ mặt Long Vương đầy giận dữ, với vết thương trên người thì ông ta đúng là không bảo vệ được Đường Tuấn, chỉ có thể nhìn Phương Nguyên Minh. Phương Nguyên Minh và Võ Đằng Trị không phân cao thấp. Nếu anh ta đồng ý nói giúp cho Đường Tuấn thì có lẽ Võ Đằng Trị sẽ nể mặt.

Phương Nguyên Minh cười và nói: “Long Vương! Ông nhìn tôi làm gì? Ông là thiên nhân của nước Việt Nam, rất là lợi hại nên không cần tôi cầu xin gì cả.”

Long Vương sắc mặt ủ rũ, trầm giọng nói: “Phương Nguyên Minh!”

Phương Nguyên Minh xua tay, nói: “Muốn tôi nói giúp anh ta cũng rất đơn giản.”

Anh ta nhìn Đường Tuấn và nói: “Giao tập đoàn Thiên Thanh và Hiệp hội y học cổ truyền ra đây, tôi có thể cầu xin ông Võ Đằng.”

Võ Đằng Trị cười và nói: “Nếu Phương Nguyên Minh xin giúp cho anh ta thì tôi có thể nể mặt, giữ lại tứ chi và tính mạng cho anh ta, nhưng anh ta cần phải quỳ gối mười năm trước mộ Kiếm thánh đại nhân.”

Phương Nguyên Minh búng ngón tay và nói: “Tôi đã nói điều kiện rồi, ông tự chọn đi.”

Long Vương sắc mặt khó coi, quỳ gối suốt mười năm thì người cũng bị phế từ lâu rồi.

“Tôi nói rồi! Tôi Đường Tuấn không cần ai bảo vệ.” Lúc này, Đường Tuấn bỗng lên tiếng.

Giọng nói vang lên, đám đông trở nên yên ắng.

“Đường Tuấn! Anh!” Long Vương sắp tức điên rồi, lúc này còn nói những lời ngu xuẩn.

Phương Nguyên Minh cười lạnh lùng, nói: “Rất tốt! Ông Võ Đằng! Tôi không nhúng tay vào chuyện này, ông ra tay đi. Dù sao thì sau khi anh ta chết thì tập đoàn Thiên Thanh sẽ rơi vào tay tôi.”

Võ Đằng Trị bước chân lên không trung, từng bước đi về phía Đường Tuấn: “Nếu anh đã không biết điều thì tôi phế anh trước.”

Giờ khắc này không biết bao nhiêu người đang đổ dồn ánh nhìn về hướng này, không chỉ có phe cánh của Việt Nam mà ngay cả các cường giả ở phe khác trên tiên bảng cũng đều âm thầm lắc đầu. Cái danh Thiên Nhân năm đó của Đường Tuấn bấy giờ quá vang dội đến nỗi lấn át cả tu hành giới phương Đông lẫn Tây. Nhưng đáng tiếc là thời đại của cậu đã là quá khứ rồi, ở trước hạng tám tiên bảng Võ Đằng Trì này hay thậm chí là cường giả trước hạng bảy đi nữa, Thiên Nhân năm đó cũng chỉ có thể ngã xuống.

"Muốn đi ngăn cản không?" Hai người Sophia và Bulla ở giữa không trung nhìn thấy cảnh này, Sophia nhẹ giọng hỏi.

Bulla cười nhạt rồi nói: "Không cần, Thiên Nhân của Việt Nam năm đó oai phong thế nào, lẽ nào bây giờ đánh không lại một Võ Đằng Trì."

20221029091924-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2202


Sophia nghe vậy thì ngẩn người ra, không còn nói gì nữa.

Võ Đằng Trì từng bước tới gần trong trận doanh của Việt Nam, đao của anh đột nhiên rút khỏi vỏ, hai mũi đao quang liên tiếp hiện qua.

Xoẹt xoẹt.

Ánh đao xẹt qua hai bên của Đường Tuấn, trên mặt đất hiện rõ hai vết tích sâu. Đường Tuấn vẫn không nhúc nhích.

Võ Đằng Trì cười nhạt nói: "Dũng khí cũng không đến nỗi tệ. Có điều hôm nay cậu nhất định phải chết."

"Năm đó cậu oai phong như thế nào, nhưng hiện tại tôi cứ khiêu khích cậu, cậu có thể làm gì tôi đây?"

Giờ phút này trong trận doanh của Việt Nam có rất nhiều người tu hành đều sinh ra một nỗi buồn thê lương. Đúng vậy, năm đó Đường Tuấn có thể nói là dùng thực lực của một người trấn áp hai phương Đông và Tây của tu hành giới không dám ngẩng cao đầu, phương tây bị Việt Nam làm cấm khu, bọn họ cũng có vinh quang. Nhưng bây giờ đối mặt với khiêu khích như vậy của Võ Đằng Trì, Đường Tuấn vậy mà không chút động lòng.

"Chẳng lẽ cậu ta muốn khoanh tay chịu trói sao? Dù sao cũng là Thiên nhân của Việt Nam ta, chết cũng phải chết một cách kiên cường một chút chứ, không thể làm mất mặt Việt Nam ta được." Sắc mặt nhiều người chợt thay đổi.

"Họ Đường kia, Việt Nam ta chỉ có nam tử hán chết trận, không có người vô tích sự nhát gan. Còn không ra tay đi." Chu chí tôn lạnh lùng nói.

"Chết cũng muốn chết trong vinh quang, quả không hổ danh là Thiên nhân của Việt Nam. Thế cậu giờ đây là cái dạng gì, đánh trả cũng không dám à? Thật là mất mặt! Loại người như cậu không xứng đáng với hai chữ Thiên nhân!" Lư chí tôn khinh thường nói.

Bọn họ nói đến oai phong lẫm liệt buộc Đường Tuấn phải chịu chết, nhưng bọn họ lại không nghĩ ra cách ra tay.

Thanh katana trong tay Võ Đằng Trì sáng loáng, anh ta cách Đường Tuấn chỉ cách không đến hai mét, cười nói: "Xem ra hôm nay cậu là đi tìm chết. Ha ha ha."

Tay anh ta vừa nhấc thanh katana lên nhắm thẳng vào Đường Tuấn.

Đường Tuấn ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Võ Đằng Trì rồi nói: "Cũng lâu rồi mới có người dám khiêu khích tôi như vậy."

Võ Đằng Trì nói, "Thế thì hôm nay cậu đã gặp rồi đấy. Thiên nhân Việt Nam, cùng lắm cũng chỉ như thế."

m thanh vừa dứt thì mũi nhọn từ thanh katana b*n r*, mũi đao chia thành bốn bổ về tứ chi của Đường Tuấn.

Rất nhiều người Việt Nam nhắm mắt lại, không nỡ nhìn thấy cảnh này.

Haiz.

Đường Tuấn nhẹ nhàng thở dài.

Rầm rầm.

Trong không trung phát ra một tiếng rạn nứt.

Vẻ mặt của Võ Đằng Trì khẽ biến, bốn mũi đao cứ như vậy mà phá rồi ư.

"Tên này thật kỳ quái." Sắc mặt Võ Đằng Trì trầm lại, nghiêng thanh katana chém xuống. Một đao này mặc dù không tốt so với một đao chém gió, nhưng cũng không chênh lệch mấy.

Đường Tuấn nhe răng cười một tiếng, "Một thanh đao cùn cũng mà dám chỉa vào người tôi ư!"

Nói xong, hai ngón tay cậu kẹp lại thanh katana ở góc độ quỷ dị. Lại b*n r* mảnh katana vốn được tinh chế hoàn mỹ thành hai đoạn.

"Sao có thể như thế được!"
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2203


Võ Đằng Trì sợ hãi. Thanh katana này của anh ta là dùng tinh thép mài mấy nghìn lần mới chế tạo thành, thậm chí còn dung hòa với một số kim loại thần bí. Một chiêu toàn lực của anh cũng không có cách nào gây tổn hại lên thanh đao này, vậy mà hiện tại Đường Tuấn lại có thể lập tức chém đứt rồi.

Ở khoảng thời gian thất thần, Đường Tuấn đã đi đến trước mặt anh ta.

Ba.

Một cái tát tàn nhẫn đánh thẳng vào mặt của Võ Đằng Trì, làm cả người anh ta bay ra phía ngoài.

"Nước Yên số một đã khiến cậu rất kiêu ngạo đúng không, năm đó lúc tôi trấn áp giới võ đạo nước Yên sao không thấy cậu xông ra!" Đường Tuấn cử động cổ tay nhìn vẻ mặt lờ mờ của Võ Đằng Trì.

Sắc mắt của Võ Đằng Trì đỏ rực, từ lúc anh ta xuất đạo đến nay chưa từng chịu qua nỗi nhục nhã nào như vậy!

Răng rắc!

Thanh đao gãy trong tay Võ Đằng Trì cho vào vỏ, biểu cảm trở nên nghiêm nghị hơn, một đao thế trong lúc mơ hồ phát ra.

"Anh ta đang tích đao thế! Anh ta chuẩn bị ra một đao chém gió! Đường Tuấn mau ra tay đi, tuyệt đối không thể để cho anh ta có cơ hội rút đao!" Long Vương mặc dù khiếp sợ trước thực lực của Đường Tuấn, nhưng lúc này cũng không kịp suy nghĩ nhiều. Ngược lại nhìn thấy động tác của Võ Đằng Trì thì ông cả kinh, nhanh chóng hô lên.

Phương Nguyên Thái chớp mắt nói: "Trễ rồi Long Vương."

Chu chí tôn nói: "Người có tội ắt phải trả."

Đường Tuấn xoay người nhìn về phía hai người và dân Việt Nam, trên khuôn mặt lộ vẻ giễu cợt nói: "Các người thật là có tiền đồ, lúc vào trước hạng mười của tiên bảng các người đã phấn khích như thế. Việt Nam ta mênh mông bờ cõi, bị người đánh tới cửa thì chính các người lại ở đây nói lời châm chọc, thật đúng là có bản lĩnh."

Vẻ mặt của Phương Nguyên Thái và Chu chí tôn tái nhợt.

"Nói mấy lời này có ích gì chứ, cậu còn không phải muốn chết sao." Có người tức giận nói.

Đường Tuấn lắc lắc đầu nói: "Cái đồ bỏ đi một đao chém gió kia, tôi đứng ở đây để cậu ta chém! Các người mở to con mắt ra mà nhìn cho kĩ, đâu mới là võ đạo!"

"Ngu xuẩn!" Nghe được lời Đường Tuấn nói, Võ Đằng Trì không kiềm nén nổi lửa giận trong lòng nữa.

Ba.

Thanh đao gãy vừa ra khỏi vỏ, một ánh đao sáng trong hiện ra!

Trong mắt người dân Việt Nam xuất hiện vô số thanh đao, những thanh đao này có thể chém đứt thác nước mấy mét, có thể chém gió, có thể chém đầu người!

"Một đao này đã chạm tới ngưỡng cửa đao pháp rồi." Phương Nguyên Thái híp mắt lại. Nếu như vừa rồi Võ Đằng Trì xuất một đao này ra, sợ rằng là anh đã phải trọng thương.

"Cùng lắm cũng chỉ như vậy!" Lúc này âm thanh của Đường Tuấn vang lên bên tai của mọi người.

Ngón tay Đường Tuấn hợp lại thành kiếm, một kiếm đánh xuống.

Rầm.

20221029091952-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2204


Đường Tuấn vậy mà thắng rồi, hơn nữa còn là phong thái gần như nghiền nát.

Sắc mặt của Phương Nguyên Thái và Chu chí tôn cực kì khó coi. Vừa rồi Phương Nguyên Thái đấu bất phân thắng bại với Võ Đằng Trì, bọn họ khen một trận mãnh liệt biết bao, nhưng bây giờ khi bọn họ xem ra không thể địch lại được Võ Đằng Trì, vậy mà Đường Tuấn có thể dễ dàng chém đứt một cánh tay!

"Một nguyên anh đỉnh phong nho nhỏ cũng dám nói chém tứ chi của tôi ư! Không sợ tôi trút giận lên nước Yên, khiến người tu hành nước Yên các người chết sạch sao?" Đường Tuấn nói với giọng điệu âm trầm.

Đầu tóc Võ Đằng Trì muốn nổ tung, thống khổ, phẫn nộ, không cam lòng, các loại tâm tình trong lòng anh đều hiện lên, ánh mắt anh ta đỏ bừng như máu, gào lên: "Tôi muốn cậu phải chết!"

"Hừ. Tôi mới là người muốn cậu phải chết."

Trên mặt Đường Tuấn lộ ra sát ý, kiếm khí trên ngón tay lần hai b*n r*.

"Dừng tay, chỉ là tỷ thí thôi mà, ai cho phép cậu giết người!" Đúng lúc này một giọng nói ra lệnh vang lên.

Mọi người nghe theo tiếng nói nhìn qua, sắc mặt cùng lúc thay đổi.

Bulla và Sophia nắm tay nhau đến, lời vừa rồi là của Bulla.

"Xin chào hai vị quản lý."

Bao gồm Võ Đằng Trì, Phương Nguyên Thái thì tất cả mọi người cùng lúc hành lễ với hai người, giọng nói đều rất cung kính. Bàn về tu vi thì có thể Sophia và Bulla không sánh bằng cao thủ danh tiếng lâu năm như Võ Đằng Trì, nhưng hai người phía sau theo thứ tự là Balder và Altas sở hữu danh xưng là thần tồn tại cũng đủ để bọn họ sợ hãi.

Bulla đầu tiên là lạnh lùng nhìn lướt qua Đường Tuấn, sau đó nhìn về phía của Phương Nguyên Thái nói: "Phương Nguyên Thái anh quả nhiên là có mệnh lớn trong người, rõ ràng có thể có được dị quả long ân này. Mấy ngày hôm nay thầy tôi vẫn còn nhắc đến anh một lần, nói tương lai anh có thể là đối thủ của thầy."

Nghe được lời của Bulla nói, trên mặt Phương Nguyên Thái lộ ra sự hưng phấn lẫn kích động, "Có thể được thần của quyền pháp đánh giá là vinh hạnh lớn nhất của cuộc đời tôi."

Bulla nhẹ nhàng gật đầu. Thầy của anh là Balder thật sự đã từng nhắc qua Phương Nguyên Thái, chỉ có điều lời gốc lại là: "So với cường giả thần bí kia thì Phương Nguyên Thái này chỉ là người mới còn trẻ tuổi, ngay cả ngón tay của người ta cũng không so được."

"Hãy cố gắng lên. Chờ đại hội xếp hạng tiên bảng lần này kết thúc, có thể tôi sẽ sắp xếp cậu đi gặp thầy của tôi một lần, để thầy chỉ điểm cậu một chút." Bulla nói.

Khuôn mặt Phương Nguyên Thái đỏ lên không ngừng, nói cảm ơn liên tục. Giữa sân, không chỉ trận doanh Việt Nam mà ngay cả người tu hành ở trận doanh khác đều hướng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn đến. Balder tự mình chỉ dẫn là cơ hội trong mơ của biết bao nhiêu người tu hành tha thiết muốn có.

Ngay cả Long Vương cũng thầm thở dài trong lòng: "Xem ra còn cần phải xem trọng Phương Nguyên Thái hơn một chút, có thể tương lai cậu ta có cơ hội bước ra một bước kia, đại diện Việt Nam tu hành giới ta."

Bulla lúc này mới nhìn Đường Tuấn mà nhíu mày, không vui nói: "Ai cho phép cậu đánh người ở đây?"

Đường Tuấn còn chưa lên tiếng thì Long Vương đã nhanh chóng đứng ra nói: "Quản lí, cậu ta là người tu hành của Việt Nam ta, vừa rồi đang tỉ thí với Võ Đằng Trì. Đường Tuấn, còn không mau qua đây gặp quản lí nữa."

Bulla cười lạnh một tiếng rồi nói: "Gặp cái gì mà gặp? Ta không rảnh thời gian để tiếp một người không liên quan. Ông chính là Long Vương của Việt Nam đúng không, tôi hỏi ông hôm nay là ngày gì?"

Long Vương trả lời: "Đại hội xếp hạng tiên bảng."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2205


Sắc mặt Bulla trầm xuống nói: "Ông còn biết đây là đại hội xếp hạng tiên bảng à. Tôi hỏi ông lần nữa, cậu ta có từng vào tiên bảng hay chưa?"

Long Vương nói: "Chưa từng nhưng cậu ta."

Bulla trực tiếp cắt ngang lời của Long Vương mà nói: "Không có nhưng gì cả. Nếu đã không phải người trong tiên bảng thì lấy tư cách gì mà tham gia bất kỳ cuộc tỉ thí nào chứ."

"Nhưng mà."

Trong lòng Long Vương đột nhiên không hiểu vì sao Bulla lại đột nhiên nhắm vào Đường Tuấn.

Bulla lần thứ hai cắt ngang lời của Long Vương, ánh mắt rét lạnh nhìn rồi nói: "Nhưng mà cái gì? Lẽ nào Việt Nam ông là có thể đặc biệt, hay là hắn tương đối đặc biệt?"

Trên trán Long Vương toát mồ hôi hột, không dám trả lời bất cứ điều gì.

Bulla cũng không có ý định dừng lại, lạnh lùng nói: "Nếu như sau này những người khác đều giống như cậu ta làm càn như vậy, thì bọn ta đặc biệt mở đại hội xếp hạng tiên bảng làm cái gì chứ? Một con mèo con chó hay người không liên quan đều có thể tuỳ tiện lên khiêu chiến tiên bảng cao thủ thì uy nghiêm của cao thủ tiên bảng ở đâu đây?"

Phương Nguyên Thái cười nói: "Quản lí nói rất có lý. Cái loại tập tục này đúng là nên giữ lại, miễn cho có vài người lại không tự rõ thân phận của mình."

Vừa rồi anh ta nhìn thấy Đường Tuấn giao thủ với Võ Đằng Trì, thì đã biết bản thân dù có lật con bài tẩy cũng rất có thể cũng không phải là đối thủ của Đường Tuấn. Lúc này Bulla rõ ràng là nhắm vào Đường Tuấn, làm sao anh ta có thể bỏ qua cơ hội này chứ.

Võ Đằng Trì ôm cánh tay bị chặt đứt đi tới trước mặt Bulla buồn bã nói: "Quản lí, người này đã làm trái với quy tắc đại hội, mong quản lí xử trí."

Bulla vung tay lên nói: "Đây là đương nhiên rồi, thầy để cho tôi giám sát, tiện thể trừng phạt luôn một số kẻ phạm tội."

Anh ta lúc này mới nhìn về phía Đường Tuấn, biểu cảm hết sức nghiêm túc quát: "Cậu đã biết sai chưa?"

Đường Tuấn tản kiếm khí trên đầu ngón tay đi, cười nói: "Tôi có lỗi gì."

Bulla trầm giọng nói: "Làm hại đến người trong tiên bảng là sai! Tôi là đại diện của thần quyền pháp, cậu nhìn thấy tôi không hành lễ là sai! Cậu dám nghi ngờ ta cũng là sai!"

Đường Tuấn nghe vậy, dáng vẻ tươi cười không nhịn được mà mang theo chút giễu cợt nói: "Tiên bảng rất lợi hại phải không? Thần của quyền pháp rất lợi hại sao?"

Cậu chỉ vào Võ Đằng Trì rồi nói: "Hôm nay tôi phải giết anh ta."

Bulla nói: "Cậu mà ra tay lần nữa thì sẽ là kẻ địch của thần quyền pháp!"

"Đường Tuấn đừng nói nữa. Cậu căn bản không biết sự đáng sợ của Balder, không phải là người có thể chọc nổi đâu." Long Vương truyền âm đến trong đầu của Đường Tuấn.

Đường Tuấn lắc đầu rồi cười: "Ông đã từng chứng kiến thực lực của tôi chưa?"

Nói xong, kiếm khí trên ngón tay cậu bắn một một đạo kiếm khí ra, hướng thẳng về phía đầu của Võ Đằng Trì.

Bulla thấy thế thì nhăn mày quát: "Có tôi ở đây mà cậu còn dám động thủ!"

m thanh vừa dứt thì anh ta cũng đánh ra một quyền.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2206


Trong không trung xuất hiện một vệt trắng dài, quyền kình rời khỏi cơ thể, sau một khắc sẽ va chạm với kiếm khí của Đường Tuấn. Đôi mắt của Bulla có chút đắc ý, anh là đệ tử chân truyền của Balder, quyền pháp cũng đã đạt đến sáu phần tinh túy của Balder, một quyền này cho dù là trước hạng mười của tiên bảng đi nữa cũng phải nghiêm túc đánh trả.

Xuy.

Kiếm khí va chạm với quyền kình. Kiếm khí chỉ kiên trì được chút thì đã bị đánh tan.

Trong lòng Bulla vô cùng đắc ý, nói: "Cũng chỉ như vậy."

"Vậy sao?" Đường Tuấn cười lạnh nói.

Trong lòng Bulla đột nhiên thấy bất an, quay đầu nhìn Võ Đằng Trì, con ngươi chợt co rút lại.

Võ Đằng Trì còn đang đứng đấy nhưng đầu đã bị cắt đứt rồi, chỉ còn lại cơ thể không đầu. Phập phồng một tiếng, cơ thể của Võ Đằng Trì từ không trung rơi xuống. Vừa rồi lúc Bulla đang đối phó với kiếm khí thì Đường Tuấn đã đánh ra một luồng kiếm khí thứ hai, trực tiếp chém đầu của Võ Đằng Trì.

Sắc mặt của Bulla tái nhợt, có cảm giác như bị trêu đùa.

"Tôi muốn cậu phải chết!" Bulla quát một tiếng.

Đường Tuấn cau mày lại rồi nói: "Dù có là Balder ở đây cũng không dám nói chuyện như thế với tôi."

Lúc Đường Tuấn nói chuyện thì Bulla đã động thủ. Lần thứ hai anh ta ra quyền, quyền kình càng mạnh hơn giống như một dãy núi nhỏ đập tới chỗ của Đường Tuấn. Đôi mắt anh ta lạnh băng, mang theo sát ý kiên quyết.

"Vừa rồi cậu ta vì giết Võ Đằng Trì mà cố ý dùng một luồng kiếm khí cản trở mình, có thể thấy được cậu ta kiêng dè mình. Mình có cơ hội để giết cậu ta." Suy nghĩ chợt hiện ra trong lòng của Bulla.

Mà Đường Tuấn lúc này cũng không có động thủ, cậu truyền âm cho Hàn Bảo Long nói: "Bảo Long, đã thấy rõ vài kiếm vừa rồi chưa?"

Hàn Bảo Long gật đầu rồi lại lắc đầu.

Đường Tuấn nói: "Cậu nhìn lần nữa. Tôi sẽ chỉ dùng tu vi nguyên đan cảnh."

Hàn Bảo Long chăm chú nhìn.

Hóa ra vừa rồi Đường Tuấn là đang truyền kiếm đạo cho Hàn Bảo Long. Nếu để Bulla biết được thì không biết sẽ nghĩ như thế nào.

Đầu ngón tay Đường Tuấn phun ra một luồng kiếm khí va chạm với quyền kình của Bulla. Bỗng nhiên cơ thể Bulla ngưng lại rồi lui về phía sau hai bước. Nhưng sau một khắc thì Bulla lần nữa đánh quyền đến. Anh ta cảm giác được rằng chiêu thức của Đường Tuấn tuy rằng tinh diệu nhưng tu vi lại thấp hơn anh không ít, phần thắng của anh rất lớn.

"Võ Đằng Trì quá không cẩn thận rồi, thế mà lại chết trong tay của tên này." Bulla suy nghĩ trong lòng, quyền kình càng lúc càng mạnh mẽ.

"Lần này đã nhìn rõ chưa?" Đường Tuấn lại hỏi Hàn Bảo Long.

Hàn Bảo Long do dự một chút rồi gật đầu, nghiêm túc nói: "Nhìn rõ rồi."

20221029092028-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2207


“Không hổ ngươi là đệ tử của Quyền Pháp Chi Thần, ngay cả mười cao thủ trên Tiên Bảng cũng đều rất khó chống trả lại với sức mạnh này.”

Khi Bulla ra tay đã thu hút rất nhiều người chú ý đến, thấy anh ta sử dụng quyền pháp cũng có rất nhiều người khen ngợi. Tên tuổi của Quyền Pháp Chi thần Balde cũng không phải chỉ khoác lác thôi đâu. Bọn họ cũng từng nghe nói một quyền của Bulla đã đập vỡ cả một tòa nhà cao trăm mét.

Ba ba.

Ngay khi nắm đấm của Bulla sắp đánh vào người của Đường Tuấn, liền vang lên hai giọng nói trong trẻo.

Cùng lúc đó, cơ thể của Bulla lại bay ngược ra ngoài, trên mặt của anh ta còn có thêm hai dấu tay nữa.

“Đừng nói là mày, cho dù Balder có ở đó, anh ta cũng không dám ra tay đánh tao. Đường Tuấn thu bàn tay về, nói: “Hai cái tát vừa rồi kia chỉ coi như là trừng phạt nho nhỏ dành cho mày thôi.”

Bulla kinh ngạc, anh ta hoàn toàn không biết vừa xảy ra chuyện gì, thậm chí anh ta còn không có nhìn thấy rõ Đường Tuấn ra tay nữa. Vậy nếu vừa rồi không phải là hai cái tát, mà là hai đạo kiếm khí, thì bây giờ đầu của anh ta đã dời chỗ mất rồi.”

“Làm sao có thể chứ?” Bulla ngơ ngác đùng nguyên tại chỗ, không thể tin nổi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Sophia hơi trầm xuống, che chở cho Bulla và cảnh giác nhìn chằm chằm vào Đường Tuấn.

Phương Nguyên Thái đứng ra, ngăn ở phía trước của Bulla, quát lớn:

“Đường Tuấn, mày muốn làm gì chứ, có phải lại muốn gây rắc rối cho nước Việt Nam của tao không? Nếu muốn đánh nhau, tao sẽ đánh với mày.”

Trong doanh trại của Việt Nam, đám người của Chu Chí Tôn nói: “Đã nhìn thấy chưa, đây mới là đại nghĩa, không ích kỷ giống như một số người.”

“Phương Chí Tôn là tấm gương của chúng tôi.”

Đường Tuấn liếc anh ta một cái, rồi nói: “Cút đi.”

Vẻ mặt Phương Nguyên Thái đầy ngạo nghễ nói: “Chẳng lẽ mày không dám đấu với tao sao? Vừa rồi ngài Võ Đằng không cẩn thận mới bị mày đánh bại thôi, mày vẫn cho rằng tao sẽ theo bước chân của anh ta sao?”

“Hôm nay tao vừa mới lọt vào mười người trong Tiên Bảng, coi như giết ngươi để ăn mừng vậy!”

Sau khi nói xong, cánh tay của Phương Nguyên Thái đột nhiên phồng lên, ngay lập tức được bao phủ bởi vảy rồng, trực tiếp sử dụng Long Lân Tí.

Đường Tuấn nhìn cánh tay của anh ta rồi nói: “Thứ mày ăn hoàn toàn không phải là quả long ân, mà là quả rắn ân. Cánh tay kia của mày cũng không phải là Long Lân Tí, mà là cánh tay vảy rắn! Mặc dù quả rắn ân có tác dụng tương tự như quả long ân nhưng quả cánh tay vảy rắn này lại chứa rất nhiều kịch độc, mỗi lần mày sử dụng cánh tay vảy rắn, thì độc tố sẽ lan ra một ít.”

Sắc mặt của Phương Nguyên Thái đột nhiên thay đổi, hét lên: “Mày nói nhảm!”

Qủa thật cánh tay của anh ta thực sự là cánh tay vảy rắn, mà chỉ có mình anh ta biết chuyện này thôi. Ngay cả khi người khác nhìn thấy cánh tay của anh ta, thì cũng sẽ nhầm tưởng đó là Long Lân Tí. Long Lân Tí là thần vật, có thể giúp người khác xây dựng đạo cơ. Còn cánh tay vảy rắn là tà vật để giết người khác. Phương Nguyên Thái cho rằng mình đã che giấu chuyện này rất tốt, thậm chí có lúc anh ta còn cho rằng mình có Long Lân Tí thật!

Đường Tuấn nói tiếp: “Sở dĩ mày muốn cưới Chu Nhã Nhi, có lẽ cũng là vì muốn chiếm đoạt Nguyệt hoa chi tinh ở trong cơ thể cô ta để giải độc thôi.”

Anh vừa dứt lời, sắc mặt của Chu Chí Tôn ở bên dưới đã xanh mét. Chu Chí Tôn tức giận nói: “Họ Đường kia, nếu cậu dám nói nhảm nữa, đừng trách nhà họ Chu của tôi không khách sáo với cậu!”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2208


Khuôn mặt xinh đẹp của Chu Nhã Nhi tái mét, nói: “Anh có chứng cứ gì không?”

Đường Tuấn nói: “Rất đơn giản, nếu anh ta muốn chiếm đoạt Nguyệt Hoa Chi Tinh, nhất định sẽ chọn một giờ của cực âm. Mà anh ta hứa sẽ cưới cô, nên có lẽ đó là giờ âm của âm nguyệt.”

Lúc này, Chu Chí Tôn và Chu Nhã Nhi cũng đồng thời choáng váng, bởi vì quả thực Phương Nguyên Minh định ngày cưới là giờ âm của âm nguyệt! Vốn dĩ ngày này không được tốt cho lắm, Chu Chí Tôn cũng có chút phản đối, nhưng Phương Nguyên Thái lại rất cố chấp, trực tiếp quyết định như vậy.

“Phương Nguyên Thái, chuyện này là thật sao?” Chu Chí Tôn tức giận nói.

Ông ta cũng không biết Nguyệt Hoa Chi Tinh trong cơ thể của Chu Nhã Nhi là cái gì, nhưng nếu quả thật bị chiếm đoạt mất, thì kết cục nhất định sẽ cực kì thê thảm. Cô ta đường đường là con gái của Chí Tôn ông ta, làm sao có thể bị người khác đối xử như thế!

Phương Nguyên Thái nói: “Chu Chí Tôn, đừng để bị anh ta lừa.”

Trong lòng anh ta hận Đường Tuấn đến chết, thật vất vả anh ta mới tìm ra cách chữa khỏi quả rắn ân. Khi gặp được Chu Nhã Nhi, người sở hữu Nguyệt Hoa Chi Tinh, anh ta vốn tưởng rằng sẽ không ai phát hiện ra mọi chuyện, thế nhưng hôm nay lại bị vạch trần ở trước mặt như vậy. Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, danh tiếng của Phương Nguyên Thái chắc chắn sẽ thối rữa ở khắp nước Việt Nam mất.

Chu Nhã Nhi hơi do dự nói: “Tôi muốn hủy bỏ hôn ước!”

“Tao không quan tâm đến cánh tay vảy rắn hay Long Lân Tí gì cả, hôm nay tao nhất định phải g**t ch*t mày!”

Phương Nguyên Thái tức giận hét lên, cánh tay che đầy vảy của anh ta đột nhiên bị bao phủ bởi ánh sáng đen, sau đó đầu một con mãng xà đen nhánh liền xuất hiện, cuộn quanh cánh tay của anh ta, đang lè lưỡi ra.

“Quả nhiên là cánh tay vảy rắn.” Sắc mặt của đám người của Chu Chí Tôn và Lưu Chí Tôn đều xanh mét.

Chuyện này cũng gián tiếp khẳng định những gì Đường Tuấn nói đều là sự thật.

Vừa nghĩ tới trước đó bọn họ còn hò reo cổ động cho Phương Nguyên Thái mà cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Phương Nguyên Thái cười độc ác, nhìn Đường Tuấn nói: “Vừa rồi khi ta chiến đấu với Võ Đằng Trí, hoàn toàn chưa phát huy hết sức lực của mình đâu.”

Lúc nói chuyện, cánh tay của anh ta khẽ run lên, cái đầu của con mãng xà đen kia liền tách ra khỏi cánh tay của anh ta, há to miệng dính đầy máu ra định cắn Đường Tuấn.

Sắc mặt của Long Vương đột nhiên thay đổi, thất thanh nói: “Thực lực này đã đạt tới năm người đầu tiên trong Bảng Tiên rồi!”

Con mãng xà đen kia chắn ngang không trung, nên bầu trời có vẻ tối hơn một chút.

Sắc mặt của Đường Tuấn vẫn không thay đổi nói: “Quá yếu.”

Tay anh khẽ nắm lấy không trung, rồi cầm trong tay một thanh kiếm được tạo từ nguyên khí.

20221030025602-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2209


Đợi khi kiếm khí tiêu tán đi, mọi người chỉ thấy Đường Tuấn và Phương Nguyên Thái đều không nhúc nhích gì.

“Hóa ra mày vẫn chưa rớt lại ở phía sau à!” Ánh mắt của Phương Nguyên Thái đầy phức tạp nhìn Đường Tuấn.

Phù phù.

Phương Nguyên Thái lắc nhẹ người qua, rồi sau đó rơi từ trên không trung xuống phía dưới hẻm núi sâu thẳm. Ở bên ngoài cơ thể của anh ta không có bất kỳ vết thương nào, nhưng sinh khí của anh ta đã bị kiếm của Đường Tuấn cắt đứt rồi.

“Thanh kiếm vừa rồi có thể sánh ngang ba người đứng đầu trong Tiên Bảng đó.” Long Vương ngơ ngác nói.

Hai mắt anh ta đỏ hoe lên, không kiềm được mà rơi nước mắt nói: “Vẫn là mày đi trước mất.”

Bulla và Sophia đều choáng váng, khi đứng ở sau lưng của Phương Nguyên Thái thì bọn họ cảm thấy một kiếm vừa rồi giống như sợ hơi thở của cái chết vậy. Nói cách khác, vào thời khắc đó, nếu như Đường Tuấn muốn thì bọn họ cũng không thể sống sót được.

“Anh ta không dám giết chúng ta, chính là vì sợ thầy của chúng ta đó!” Một lát sau, Bulla đột nhiên hét lên.

Mọi người đều im lặng.

Đúng vậy, quả thực Đường Tuấn rất lợi hại, một kiếm đó có thể sánh ngang với ba người đứng đầu trong Tiên Bảng. Nhưng làm sao ba người đứng đầu trong Tiên Bảng có thể yếu như thế? Nếu đánh nhau thật, ai thắng ai thua vẫn là chưa biết được.

Ba ba.

Ngay khi Bulla vừa dứt lời, Đường Tuấn lại như một bóng ma xuất hiện trước mặt anh ta, rồi lại tát thẳng vào mặt anh ta. Lần đánh này khiến Bulla rụng xuống mấy cái răng, miệng đầy máu tươi.

“Mày hỏi Balder thử xem tao có sợ anh ta không?” Đường Tuấn khẽ chuyển động cổ tay.

Danh sách tiên trăm tên, ba vị trí phía trước chưa từng thay đổi. Thần Vương Thản Đinh, Phong Bạo Chi thần Artha Tư cùng Quyền Pháp Chi thần Balde, được mọi người gọi là sự tồn tại của các vị thần. Trên trái đất này, lời nói của ba người bọn họ còn có trọng lượng hơn người lãnh đạo của rất nhiều quốc gia. Tại Nam Phi, Balde hệt như một vị thần, có rất nhiều người xem ông ta như là một tín ngưỡng.

Đường Tuấn vừa nói xong, sắc mặt của tất cả mọi người đều biến đổi.

Bố Lạp nhìn Đường Tuấn, cười nói: “Rất tốt. Tôi sẽ đem những lời này nói lại cho lão sư nghe.”

Bốp bốp.

Đường Tuấn giơ hai tay lên đánh vào mặt của Bố Lạp, rồi nói: “Không cần chuyển lời. Anh bây giờ nói cho Balde biết, kêu ông ta lập tức đến đây, nếu không tự gánh lấy hậu quả.”

Bố Lạp trong mắt tràn đầy vẻ thù hận, nói: “Tôi nhớ rồi.”

Bỗng nhiên anh ta bình tĩnh trở lại, cười lạnh nói: “Dám để cho tôi gọi điện thoại sao?”

“Gọi đi.” Đường Tuấn đáp xuống bên trong trận doanh Hoa Hạ, dáng vẻ vô cùng thong dong.

“Lão sư, con đã bị đánh bại trong cuộc họp sắp xếp lại danh sách tiên. Anh ta muốn người lập tức tới, nếu không sẽ tự gánh lấy hậu quả.” Bố Lạp gọi điện thoại nói.

Sau khi nói xong Bố Lạp lập tức cúp điện thoại, đứng trên không trung, không nói thêm lời nào nữa. Nhưng ai cũng có thể thấy rằng lúc này anh ấy tràn đầy tự tin, chắc chắn là ở phía bên kia Balde cũng đã xuất phát rồi.

Từ Nam Phi đến Biển Đông, với tốc độ của Balde, nhiều nhất chỉ mất mấy phút.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2210


Đường Tuấn vừa rồi thực sự khiến người ta kinh ngạc và thu hút sự chú ý của rất nhiều người, nhưng bây giờ đối với Đường Tuấn, bọn họ chỉ có hối hận cùng cười lạnh, mười năm nữa có lẽ Đường Tuấn mới có khả năng so tài cùng Balde, lúc này còn quá sớm, nếu thật sự ra tay, e rằng Đường Tuấn chỉ còn con đường chết.

Long vương nhìn Đường Tuấn, thở dài nói: “Anh thật sự quá hấp tấp rồi. Đợi lát nữa Balde tới, anh không cần lên tiếng, để đó cho tôi. Tôi không tin Balde dám đối đầu với toàn bộ Hoa Hạ.” Bây giờ Đường Tuấn là đệ nhất cao thủ của Hoa Hạ, bất luận như thế nào đều phải bảo vệ tính mạng của anh ta.

Đường Tuấn khoát tay áo, nói: “Nghe tôi đi, Tôi không để Balde ở trong mắt mình đâu.”

Long Vương lắc đầu nói: “Anh vừa trở về, vốn không biết ba người đứng đầu bảng tiên đáng sợ như thế nào.”

“Ai dám làm tổn thương đệ tử của lão? Lão tới rồi đây, mau đứng ra cho lão!”

Hòn đảo bên ngoài bỗng nhiên xuất hiện một ánh sáng gay gắt đến chói mắt, đồng thời một âm thanh như tiếng sấm vang lên. Sau tiếng ầm vang, lá chắn bảo vệ ở trung tâm của hòn đảo dường như bị áp đảo, tiếp đó bị xé toạc bởi một lực khủng khiếp.

Trên hòn đảo tất cả người tu hành đều tỏ ra sợ hãi khi chứng kiến cảnh tượng này.

“Cường giả cấp thần đã đến!”

“Là Quyền Pháp Chi Thần Balde!”

“Anh nghe rồi chứ? Hình như có người đả thương đệ tử của Balde, cho nên Balde mới tức giận đến đây.”

“Thực sự là không biết sống chết mà! Xem ra là muốn mất mạng dưới tay của Balde.”

Ở trung tâm đảo, Balde đứng trên không, thần quang chiếu khắp người hắn, ngưng trọng nhìn mọi người phía dưới.

Trên mặt Bố Lạp lộ ra vui mừng, vội vàng bước đến, quỳ xuống trên không trung nói: "Sư phụ gặp được người rồi."

Balde nhìn thấy máu ứ đọng cùng dấu bàn tay trên mặt Bố Lạp, trong tròng mắt lửa giận cơ hồ muốn tuôn ra. Lão chắp hai tay sau lưng, trầm giọng nói: “Ai dám làm tổn thương đệ tử của lão? Bước ra đây, lão sẽ không làm liên luỵ những người khác!”

Nghe vậy Long Vương thở dài đứng ra, đem Đường Tuấn bảo vệ ở phía sau, nói: “Thưa Balde tiên sinh, chuyện này có chút hiểu lầm.”

“Hiểu lầm?”

Balde sắc mặt trầm xuống, khẽ rên một tiếng, cơ thể Long Vương lập tức lùi về phía sau, đồng thời phun ra một ngụm lớn máu tươi.

Long Vương vừa lui bước, đúng lúc Đường Tuấn lù lù xuất hiện ở phía sau.

Bố Lạp chỉ vào Đường Tuấn, nói: “Lão sư, chính là Anh ta.”

Long Vương sắc mặt đột biến, còn muốn tiến lên, lại bị Đường Tuấn đưa tay ngăn lại.

Balde dường như không nghe thấy lời của Bố Lạp, đứng sững tại chỗ.

20221030025632-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2211


Anh ta vừa nói xong, Balde lập tức tát anh ta hai cái.

Bố Lạp ngơ ngác nói: “Lão sư, người...”

Balde lạnh giọng nói: “Xem ra vị đại nhân này ra tay còn nhẹ quá, vẫn chưa khiến con tỉnh ngộ! Lão sư đành phải thay đại nhân giáo huấn con!”

Ông vừa nhìn thấy Đường Tuấn, lập tức nhớ lại tình hình lúc còn ở trên mặt trăng. Chỉ dùng một chiêu lập tức đem ông cùng Artha Tư bắt giữ, đây tuyệt đối là nửa bước hóa thần cấp cường giả.

Đường Tuấn đưa mắt nhìn Balde, nói: “Này, ông đứng trên cao đó làm gì, hãy xuống đây và nói chuyện nào.”

Nghe vậy Balde trực tiếp rời khỏi Bố Lạp, mặt tươi cười, có chút nịnh nọt. Ông ngoan ngoãn đi đến trước mặt Đường Tuấn, hơi cúi đầu nói: “Đã gặp qua đại nhân.”

Toàn trường hoàn toàn im lặng.

Người trước mắt này thật sự là Quyền Pháp Chi Thần sao? Sao lại khác một trời một vực so với suy nghĩ của họ.

“Ừ.” Đường Tuấn khẽ gật đầu nói: “Chuyện này ông định xử lý như thế nào.”

Trên mặt Balde bắt đầu xuất hiện những hạt mồ hôi, lão vươn tay nắm lấy Bố Lạp ở trước mặt, trầm giọng nói: "Thưa ngài, đệ tử này của lão thiếu hiểu biết, cho nên ngài có thể tùy cơ xử lý." Bố Lạp vẫn muốn nói chuyện nhưng do trước đó đã bị Balde tát hai cái nên anh ta chỉ đành im lặng.

“Không muốn chết thì lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ, ngài đây chính là vị cường giả bí ẩn đó.” Trong đầu Bố Lạp, giọng nói của Balde chợt vang lên.

Nghe xong Bố Lạp sững người, cuối cùng cũng biết tại sao lão sư của mình lại cư xử như vậy.

Anh ta liền quỳ xuống và nói: "Đại nhân, xin hãy tha thứ cho tôi!"

Vừa nói trán anh liên tục đập mạnh xuống đất, sau đó máu bèn tuôn ra.

Đường Tuấn liếc nhìn Balde và nói: "Được rồi. Cứ như vậy đi."

Anh lúc này mới nhìn về phía trận doanh Hoa Hạ, nói: “Các người còn có ý kiến gì không?”

Không người nào dám nhiều lời. Đặc biệt là bọn người Chu Chí Tôn và Lư Chí Tôn ngay lập tức bị dọa đến hai chân run rẩy, không đứng lên được.

Đường Tuấn nhìn sang Long Vương, nói: “Tôi nói rồi mà, cũng không phải chuyện gì to tát cả.”

Nghe đến đây Long Vương cười khổ, không hề phản bác thêm điều gì.

Sau khi đại hội sắp xếp lại bảng tiên kết thúc, Đường Tuấn không làm gì được với Ngũ Đại chí tôn thế gia, nhưng với sự thông minh của bọn họ, anh đương nhiên biết bản thân nên làm thế nào.

Hoa Hạ, Hà Nội, một bệnh viện riêng biệt của hiệp hội y học Việt Nam.

“Long Vương, lần này đại hội xếp hạng bảng tiên, như thế nào lại không thấy người của núi Chứa Chan cùng Vu Môn xuất hiện?” Đường Tuấn thắc mắc hỏi.

20221030025652-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2212


Ngừng một lúc Long Vương lại nói tiếp: “Nghe lời khuyên của lão, thật sự đừng tìm đến Chứa Chan cùng Vu Môn gây chuyện.”

Long Vương nhìn Đường Tuấn, thở dài, chậm rãi nói: “Không lâu nữa, Ma tộc Hắc ám sẽ đi đến Trái đất, chúng ta cần hai nguồn sức mạnh của Vu Môn và Côn Luân để chống lại ma tộc.”

Đường Tuấn trầm giọng nói: “Tôi đã nói, tôi đã chuẩn bị xong chuyện của Ma tộc Hắc ám rồi.”

Long Vương cười khổ, không trả lời lại. Nhưng đôi khi im lặng cũng chính là một câu trả lời.

“Đường Tuấn, chuyện này là tôi muốn tốt cho anh thôi. Cho dù năng lực anh có thể ép Tiên Bảng, nhưng bây giờ Côn Luân và Vu Môn là các ngọn núi bí cảnh lớn nổi tiếng nhất ở Hoa Hạ do người khác cầm đầu. Nếu sau này có đối đầu với Ma tộc Hắc ám, thì không thể bỏ qua thế lực của hai người bọn họ đâu.”

Trong lòng Long Vương thầm thở dài.

Trên đường đi đến Hiệp hội y học cổ truyền có một đoàn xe đang chạy rất nhanh, ở giữa là một chiếc Rolls-Royce phiên bản giới hạn. Hai cha con của Chu Chí Tôn và Chu Nhã Nhi đang ngồi ở trong xe.

“Cha, chúng ta tới Hiệp hội y học cổ truyền để làm gì vậy?” Khuôn mặt xinh đẹp của Chu Nhã Nhi hơi ửng đỏ, dịu dàng hỏi.

Chu Chí Tôn cười ha ha, nói: “Đương nhiên là để tìm một người chồng tốt cho con rồi.”

Ông ta vuốt râu nói: “Ở Đại hội Tiên bảng, con cũng nhìn thấy Đường Nghiêu vẫn xứng với hai chữ “Thiên nhân” hơn, còn ưu tú hơn Nguyên Thái cả trăm lần. Hơn nữa, cha cũng thấy qua hệ của hai con cũng tốt nên cha muốn làm mai mối cho hai người.”

Ở Đại hội Tiên Bảng, Chu Chí Tôn chế nhạo khiêu khích Đường Tuấn rất nhiều lần, nhưng sau khi Đường Tuấn thể hiện thực lực, đương nhiên trong lòng ông ta cũng thấp thỏm. Nếu như Chu Nhã Nhi thực sự có thể trở thành vợ chồng với Đường Tuấn, thì cũng là chuyện tốt cho nhà họ Chu và cả ông ta nữa.

Mặc dù Chu Nhã Nhi đã đoán được mục đích của chuyến đi này, nhưng nghe thấy những lời này, khuôn mặt xinh đẹp của cô ta càng thêm ửng đỏ, có chút thẹn thùng. Phong thái của Đường Tuấn ở Đại hội Tiên Bảng thật sự đã khiến cô ta có chút rung động.

Ngay sau đó, đoàn xe đã dừng lại ở trước tòa nhà của Hiệp hội y học cổ truyền.

Chu Chí Tôn dặn dò vài câu rồi kêu thuộc hạ ở lại bên ngoài, chuẩn bị dẫn Chu Nhã Nhi đi gặp Đường Tuấn. Ngay khi ông ta xuống xe, thì ánh mắt đã vừa vặn nhìn về phía cổng, trên mặt Chu Chí Tôn đột nhiên lộ ra vẻ hoảng sợ, cả người sững sờ tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Có hai người thanh niên đang đứng ở cổng chính, một người thì sắc bén như kiếm khách, người kia thì nho nhã như thu sinh. Cả hai im lặng, không nói gì, chỉ đứng ở chỗ đó, ánh mắt vừa vặn nhìn thấy Chu Chí Tôn.

“Chu Phàm, còn chưa đi qua đây.” Người thanh niên có tính tình hung dữ kia mở miệng nói.

Chu Chí Tôn, tên thật là Chu Phàm, nhưng sau khi trở thành Lục đại chí tôn của Hoa Hạ không ai dám nhắc đến tên thật của ông ta cả. Gọi tên kêu họ là cực kỳ coi thường ông ta, nhưng khi nghe được câu này, Chu Chí Tôn không những không có một chút tức giận nào, mà ngược lại cơ thể lại hơi run lên, dường như không thể đứng vững vậy.

Ông ta không dám do dự, dẫn Chu Nhã Nhi đi đến trước mặt hai người thanh niên kia, cúi đầu nói: “Xin chào hai vị điện hạ.”

Chu Nhã Nhi sửng sốt. Cho dù Đường Tuấn cư xử như vậy ở Đại hội Tiên bảng, cha cô ta cũng không thất thố như vậy!
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2213


Người thanh niên khí chất như kiếm kia cau mày hỏi: “Chu Phàm, ông đến chỗ này để làm gì chứ?”

Chu Phàm do dự một chút, rồi nói: “Tôi đến tìm ngài Đường.”

Lúc này, khuôn mặt xinh đẹp của Chu Nhã Nhi đột nhiên thay đổi, nghẹn ngào nói: “Hai người là Vu Cửu Tiêu và Lạc Tâm Xuyên sao.”

Chu Phàm hét lên: “Nhã Nhi im ngay! Sao con có thể gọi bậy tên húy của hai vị điện hạ chứ?”

Chu Nhã Nhi nhìn thấy thế, tim đập loạn xạ. Cô ta thực sự đã đoán đúng.

Hai người này là Vu Cửu Tiêu và Lạc Tâm Xuyên, thế hệ trẻ lợi hại nhất hiện nay của Vu Môn và Côn Luân. Cô ta đã từng nghe cha nhắc đến, ngay cả Phương Nguyên Thái cũng phải cúi đầu chào ở trước mặt hai người này! Người có tính khí hung hăng là Vu Cửu Tiêu, người còn lại là Lạc Tâm Xuyên.

Lạc Tâm Xuyên liếc mắt nhìn thoáng qua Chu Nhã Nhi, ánh mắt có chút kinh ngạc, nói: “Không sao, hình như cô Chu có Nguyệt hoa chi tinh ở trong người. Có thiên phú tu đạo. Không biết cô Chu có bằng lòng đi theo tôi đến Côn Luân tu đạo không?”

Chu Nhã Nhi còn chưa trả lời, thì vẻ mặt Chu Phàm đã vui mừng như điên, vội vàng cướp lời nói: “Đương nhiên là con gái tôi nguyện ý. Nếu như có thể đi theo bên cạnh của Lạc điện hạ học được một chút pháp thuật, thì sẽ được thoải mái cả đời.”

Lạc Tâm Xuyên gật đầu, nói: “Không tệ.”

Vu Cửu Tiêu đột nhiên nói: “Chu Phàm, ông đến tìm Đường Tuấn, không phải là muốn gả con gái của mình cho anh ta sao?”

Trong lòng Chu Phàm khẽ run rẩy, đột nhiên lắc đầu nói: “Không có. Cơ thể của đứa nhỏ có chút không thoải mái, nên tôi muốn mời ngài ấy xem một chút.”

Lúc đầu vốn dĩ ông ta có suy nghĩ này, nhưng bây giờ Chu Nhã Nhi đã được Lạc Tâm Xuyên nhận làm thị nữ, địa vị thân phận của cô ta ngay lập tức được nâng cao lên vô số lần. Nên trong mắt ông ta, Đường Tuấn đã không còn xứng với Chu Nhã Nhi nữa.

Vu Cửu Tiêu hừ lạnh nói: “Không phải tốt nhất. Bởi vì sau ngày hôm nay, anh ta sẽ là người chết rồi.”

Lạc Tâm Xuyên cười nói: “Cứ yên tâm đi. Y thuật của Côn Luân tôi cũng không yếu hơn anh ta. Nếu như Nhã Nhi nói cô ấy có khó chịu chỗ nào, tôi đều có thể chữa trị cho cô ấy.”

Ánh mắt Chu Phàm lộ vẻ kinh ngạc, hắn nhanh chóng bớt phóng túng lại, nói: “Vậy thì phải cảm ơn hai vị điện hạ rồi.”

Vu Cửu Tiêu đi đến Hiệp hội y học cổ truyền nói: “Đi thôi.”

“Lạc Tâm Xuyên của Côn Luân, Vu Cửu Tiêu của Vu Môn đến, người của Hiệp hội y học cổ truyền còn không mau ra ngoài đón tiếp.”

Đường Tuấn và Long Vương vẫn đang còn nói chuyện, thì bỗng nhiên có một giọng nói truyền khắp Hiệp hội y học cổ truyền.

Sắc mặt Long Vương chợt thay đổi, thở dài nói: “Bọn họ vẫn tới đây rồi.”

“Đương nhiên chúng ta phải tới rồi, các cao thủ của Tiên Bảng là một trong những lực lượng quan trọng để đối phó với Ma tộc hắc ám, lần này đã mất đi mấy người, đương nhiên chúng ta phải tới xem lá gan ai lớn như vậy?” Long Vương vừa dứt lời, thì có một giọng nói khác vang lên.

Bốn người Lạc Tâm Xuyên, Vu Cửu Tiêu, Chu Phàm và Chu Nhã Nhi đi từ cổng vào.

Ánh mắt Vu Cửu Tiêu đầy dí dỏm nhìn Đường Tuấn, nói: “Anh là Đường Tuấn sao?”

Lạc Tâm Xuyên cau mày nói: “Vì ân oán cá nhân của mình mà anh đã g**t ch*t hau vị cao thủ của Tiên Bảng, anh đã biết tội của mình không?”

Long Vương đứng lên nói: “Hai vị, chuyện này không phải giống như các vị nghĩ đâu.”

Đôi mắt của Vu Cửu Tiêu nheo lại, quát lớn lên: “Ông là ai hả? Chỗ này có chỗ cho ông nói chuyện sao?”

Tiếng quát như sấm khiến Long Vương bị kinh ngạc, phải lùi về sau mấy bước.

Vu Cửu Tiêu nhìn chằm chằm Đường Tuấn, ánh mắt như gió lạnh thấu xương, giọng nói cực kỳ lạnh lùng: “Năm đó suýt chút nữa Vu Môn của tôi bị anh chà đạp, hôm nay tôi sẽ chà đạp lại Hiệp hội y học cổ truyền này của anh.”

Sau khi nói xong, một luồng khí thế từ trong người của Vu Cửu Tiêu nở ra, cuối cùng bao trùm cả căn phòng. Đồng thời, một luồng khí sắc màu bạc vây quanh cơ thể anh ta, giống như thể đang choàng một chiếc thắt lưng màu bạc vậy.

“Nửa Pháp tắc chi lực!”

“Anh ta đã lĩnh ngộ được mấu chốt của nửa bước Hóa thần rồi!”

Vẻ mặt của Chu Phàm và Long Vương lại thay đổi: “Loại tu vi này sợ là còn mạnh hơn ba người đứng đầu trên Tiên bảng một chút.”

Chu Phàm kéo Chu Nhã Nhi ra phía sau, nói: “Những lời vừa rồi ở trên xe chúng ta nói, con cứ xem như chưa từng nghe qua đi.”

20221030025729-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2214


Quần áo của Vu Cửu Tiêu bay phất phới mặc dù trời không có gió. Anh ta từ từ đứng lên khỏi mặt đất, như bị một bàn tay vô hình trên không nắm lấy, cúi xuống nhìn Đường Tuấn.

“Tao nghĩ rằng mày chưa từng chứng kiến pháp tắc chi lực. Mày cho rằng có thể đánh bại mấy tên cao thủ của Tiên bảng là ghê gớm lắm phải không? Tao không ngại nói cho mày biết, chỉ cần Vu Môn chúng tao đồng ý, danh sách Tiên bảng phải đổi một phần ba.”

Đám người Long Vương, Chu Phàm sắc mặt tối sầm lại, trong lòng đau khổ. Bởi vì họ biết những lời Vu Cửu Tiêu nói đều là thật, cao thủ của Tiên bảng so với Vu Môn và Côn Luân không có gì đáng nói đến. Vì vậy, nếu Vu Cửu Tiêu chỉ gọi Chu Phàm bằng tên, Chu Phàm cũng không dám bảo gì.

Chu Nhã Ca do dự một chút, quay sang Lạc Tâm Xuyên nói: “Lạc chủ nhân, ngài có thể...”

Lạc Tâm Xuyên cười nhạt một tiếng, dập ngay ý nghĩ của cô ta: “Cô định xin tôi tha cho anh ta à?”

Chu Nhã Ca khẽ giật mình, trịnh trọng gật đầu.

Sự ngang tàng lóe quá trong mắt Lạc Tâm Xuyên, nhưng anh ta vẫn duy trì ý cười, chậm rãi nói: “ Tôi đồng ý với cô, nếu như Cửu Tiêu thật sự muốn giết anh ta, tôi sẽ xin Cửu Tiêu tha cho anh ta không chết.”

Anh ta suy nghĩ một chút, nói: “Nhưng mà cô cũng biết, trước kia một mình anh ta suýt nữa tiêu diệt Vu Môn, câu nói này chắc chắn khiến Cửu Tiêu nuốt không trôi. Bây giờ ta để cho Cửu Tiêu đánh anh ta một trận cho bớt giận.”

Chu Nhã Ca nét mặt vừa vui mừng không lâu, nghe đến câu cuối thì nét vui mừng ấy biến mất ngay lập tức. Cô ta khẽ nắm chặt nắm đấm, không nói gì.

Lạc Tâm Xuyên nhìn thấy vẻ mặt của cô ta, cười mỉa mai, thầm nghĩ: “Được ta để mắt tới là vinh hạnh của cô. Vậy mà cô lại đi cầu xin cho người đàn ông khác.”

Lạc Tâm Xuyên trong lòng nghĩ như vậy, rồi nói với Vu Cửu Tiêu: “g**t ch*t anh ta! Trước kia anh ta sỉ nhục Côn Luân của chúng ta. Thay mặt Côn Luân, hãy đánh anh ta đến khi nào hết giận thì thôi.”

Vu Cửu Tiêu gật đầu.

Bùm!

Cuối cùng, khí thế của Vu Cửu Tiêu đã tích lũy đến đỉnh điểm. Anh ta tung ra một chiêu, không khí nổ tung. Trong gian phòng cửa sổ thủy tinh bốn phía đồng loạt “xoạt xoạt” một tiếng, sau đó bị vỡ vụn.

“Lần trước mày dám tát cao thủ của Tiên bảng, hôm nay tao cũng phải tát trả cho mày! Để tao xem mày có thể làm gì được tao!” Vu Cửu Tiêu nhe răng cười.

Long Vương và Chu Phàm thầm than một tiếng, vốn là thiên nhân mà bị người khác tát, chuyện này mà truyền ra ngoài, nếu Đường Tuấn còn sống cũng không thể có chỗ đứng trong giới tu hành.

Chu Nhã Ca chau mày, Lạc Tâm Xuyên nhìn thấy cảnh này, cười nói: “Chiêu này của Cửu Tiêu khống chế lực tốt, không thể đánh chết anh ta đâu, cô đừng lo.”

Chu Nhã Ca không nói gì, giống như không có nghe thấy lời anh ta nói.

Chiêu này của Vu Cửu Tiêu nhanh đến chóng mặt, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt của Đường Tuấn, mà Đường Tuấn thì vẫn đứng im tại chỗ, không có ý định ra tay.

“Thiên nhân à? Còn không bằng cái này.” Vu Cửu Tiêu cười lớn.

Tiếng cười của anh ta đột nhiên dừng lại.

Hóa ra bàn tay của anh ta bị Đường Tuấn bắt được, không thể động đậy.

“Sao có thể?” Vu Cửu Tiêu không thể tin được.

“Anh làm sao biết được cách tát, để tôi dạy anh.” Đường Tuấn lúc này nhìn anh ta, sau đó tay kia nâng lên.

Bốp bốp!
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2215


Vu Cửu Tiêu chỉ thấy bóng người vụt qua, sau đó gương mặt của anh ta trở nên đau xót.

Hai bên gương mặt, đều xuất hiện dấu bàn tay.

Đường Tuấn lắc lắc tay, liếc Vu Cửu Tiêu, hỏi: “Đã học được chưa?”

Lúc này trong mắt Vu Cửu Tiêu toàn là lửa giận, cảm thấy vô cùng nhục nhã, tức giận gào lên: “A! A! A! Tao sẽ g**t ch*t mày!.”

Đường Tuấn lại vung tay một lần nữa.

Bốp bốp!

“Vậy sao?” Đường Tuấn nhàn nhạt hỏi.

Mặt của Vu Cửu Tiêu ngày càng sưng lên, gương mặt in dấu bàn tay ngày càng đỏ, như máu vậy.

“Mày đáng chết! Tao là người giỏi nhất Vu Môn, tương lai sẽ đạt đỉnh Hóa Thần, mày lại dám ra tay tát tao. Vu quyền trấn thế!” Vu Cửu Tiêu gầm lên

Anh ta nắm chắt tay tung ra một quyền, một tiếng “Ầm!” vang lên, muốn một chiêu này g**t ch*t Đường Tuấn.

Trong căn phòng như gió bão, sấm sét xảy ra.

Ai cũng có thể nhìn ra được một chiêu này có thể rung động trời đất, quả nhiên là chiêu át chủ bài của Vu Cửu Tiêu!

Chu Nhã Ca nhìn về phía Lạc Tâm Xuyên, nói: “Lạc điện hạ...”

Lạc Tâm Xuyên gật đầu nói: “Tôi đã đồng ý với cô rồi, sao nuốt lời được.”

Nói xong, anh ta hét lớn với Vu Cửu Tiêu: “ Cửu Tiêu, đánh anh ta bị thương thôi, đừng giết.”

Sau đó, anh ta quay lại nhìn Chu Nhã Ca, nói: “Tôi đã nói với cậu ta rồi. Nhưng Vu Cửu Tiêu có nghe theo hay không, tôi cũng không chắc chắn.”

Sắc mặt của Chu Nhã Ca trở nên trắng bệch, hóa ra Lạc Tâm Xuyên ngay từ đầu đã chêu đùa mình.

“Tôi chêu đùa cô đấy, cô định làm gì? Vu quyền này là bí mật không ai biết của Vu Môn. Nó vô cùng mạnh mẽ, Đường Tuần chắc chắn sẽ chết.” Lạc Tâm Xuyên hừ lạnh một tiếng, trong lòng đắc ý.

Lúc này, nắm đấm của Vu Cửu Tiêu lao vào giữa mặt của Đường Tuấn.

Bốp bốp!

Đường Tuấn lại tát cho Vu Cửu Tiêu thêm hai cái nữa.

Người khác nhìn vào đều cảm thấy hai cái tát bây giờ và khi nãy không có khác nhau. Nhưng Vu Cửu Tiêu lại cảm giác nội tạng trong cơ thể bị va chạm mãnh liệt, một tiếng “Uỳnh!” vang lên, pháp lực tán loạn.

Anh ta đã không còn cách nào sử dùng tiếp Vu quyền.

Bốp bốp bốp!

Đường Tuấn lại tát thêm mấy cái.

“Bây giờ thì sao?” Đường Tuấn lại hỏi.

Phụt! Vu Cửu Tiêu phun ra một ngụm máu lớn, kiệt sức ngã xuống mặt đất. Môi anh ta run rẩy, không nói được câu nào hoàn chỉnh: “Mày...mày...”

Một phần là bị lời nói của Đường Tuấn làm cho tức giận, một phần khác là vì bên trong cơ thể anh ta bị thương.

Long Vương và Chu Phàm thấy vậy vô cùng ngạc nhiên.

Đã xảy ra chuyện gì?
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2216


Nụ cười trên mặt Lạc Tâm Xuyên cứng đờ, không tin vào mặt mình. Ngay cả anh ta cũng không thế đánh lại được Vu quyền.

“Là thiên tài của Vu Môn đến cả việc tát người khác cũng phải để tôi dạy, quá kém cỏi.” Đường Tuấn liếc Vu Cửu Tiêu, lạnh lùng nói.

Vừa nói, anh vừa bước về phía trước.

Bịch!

Lạc Tâm Xuyên chặn trước mặt Đường Tuấn, khẽ thét: “Đủ rồi.”

“Tôi lại nghĩ thễ vẫn chưa đủ. Muốn làm nhục tôi thì phải trả giá.” Đường Tuấn nói.

Lạc Tâm Xuyên nhíu mày, nhìn Vu Cửu Tiêu đang nằm dưới đất, ánh mắt của anh ta trở nên âm trầm.

“Mày dùng thủ đoạn xấu xa.” Vu Cửu Tiêu dù kiệt sức nhưng vẫn cố gắng đứng lên, gằn giọng nói.

Anh ta nhìn Long Vương, nói: “Có vẻ như việc đối phó với Ma tộc Hắc Ám, các người đã không cần ta Vu Môn chúng ta giúp đỡ rồi.”

Long Vương kinh ngạc nói: “Ý anh là sao?”

Hoa Hạ đối phó với Ma tộc Hắc Ám không thể thiếu sự giúp đỡ của Vu Môn và Côn Luân. Nếu như bọn họ không giúp đỡ, Hoa Hạ của họ chắc chắn sẽ sớm bị giết sạch.

Vu Cửu Tiêu mỉm cười, nói: “Lần này chúng tôi tới đây là muốn thảo luận với mọi người việc hợp tác đối phó với Ma tộc Hắc Ám, nhưng có vẻ các người không cần, thậm chí còn đánh cả tôi. Thật tức giận! Còn lý do gì để tiếp tục hợp tác chứ? Dù sao thì Ma tộc Hắc Ám cũng không đánh được Vu Môn, nếu như người của Hoa Hạ bị giết hết, đó cũng là chuyện của mấy người, không liên quan gì đến chúng tôi.”

Long Vương đột nhiên nắm chặt nắm đấm, gân xanh hiện lên. Chuyện này rõ ràng là Vu Cửu Tiêu sai, nhưng từ miệng anh ta nói ra, lại thành Đường Tuấn sai.

“Vậy anh muốn làm gì?” Long Vương cố lửa giận, hỏi.

Vu Cửu Tiêu chỉ vào Đường Tuấn, trên mặt nở nụ cười, nói: “Rất đơn giản. Anh ta vừa rồi đánh tôi mười cái tát. Vì vậy, bây giờ tôi sẽ trả lại cho anh ta mười cái, sau đó sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra nữa. Tôi thấy yêu cầu này cũng không quá đáng.”

Long Vương ngẩn người, nhưng ngay lập tức Vu Cửu Tiêu nói: “Tất nhiên, anh ta cũng không được né tránh, lại càng không được phép dừng sức chống cự. Nếu như vi phạm, chuyện hợp tác không cần nói nữa!”

Sắc mặt của Long Vương lập tức trầm xuống. Nếu bị tát mười cái mà không né tránh, không chống cự, Đường Tuấn không chết thì cũng bị thương nặng.

Vu Cửu Tiêu hai tay ôm ngực, nói: “Các người nhanh quyết định đi, tôi không có tính kiên nhẫn.”

Anh ta nhìn Đường Tuấn, cười nói: “vì Hoa Hạ, tao nghĩ mày chắc chắn sẽ không từ chối.”

Sắc mặt Long Vương tái xanh, không đành lòng nhìn Đường Tuấn, nhưng đối phó với Ma tộc Hắc Ám thật sự cần sức mạnh của Vu Môn.

20221030084825-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2217


“ Ma tộc Hắc Ám, tôi sẽ tự đánh được, không cần sự trợ giúp của Côn Luân và Vu Môn.”

Dừng lại một chút, Đường Tuấn nói tiếp.

“Còn nữa, hôm nay Vu Cửu Tiêu phải chết!”

Vu Cửu Tiêu đang tươi cười đắc ý, khuôn mặt lập tức cứng đờ, cười lạnh: “ Mày dám không? Tao đứng ở đây cho mày giết.”

Long Vương vội vàng nói: “ Đường Tuấn, không được!”

Vừa nói, anh ta vừa ngăn ở giữa Đường Tuấn và Vu Cửu Tiêu, muốn ngăn cản Đường Tuấn giết Vu Cửu Tiêu.

Nhưng mà, sự cản trở này của Long Vương không có tác dụng. Vu Cửu Tiêu giống như bị một bàn tay vô hình bóp chặt cổ, kêu “ối ối”. Theo lý thuyết, Vu Cửu Tiêu đã có thể tính là cường giả nửa bước Hóa Thần, không có khả năng bị ngạt thở như vậy. Nhưng bây giờ sự việc xảy ra lại chân thật đến vậy.

Đến cả người trong cuộc là Vu Cửu Tiêu hiện giờ trong mắt toàn là vẻ hoảng sợ, pháp lực của hắn bị một bàn tay vô hình thao túng, pháp lực tại khiếu huyệt bên trong nghịch hành, đây mới là hắn thống khổ căn nguyên.

Giờ phút này, Vu Cửu Tiêu bắt đầu cảm thấy hối hận.

“Tên này ít nhất cũng là nửa bước Hóa Thần.” Vu Cửu Tiêu thầm nghĩ.

Nhưng mà đã muộn. Tốc độ của sức mạnh nghịch hành quá nhanh, anh ta chỉ kịp thở chưa tới hai, ba cái. Pháp lực cuộn trào, tiêu hủy tất cả nguyên anh và huyệt khiếu trong cơ thể của Vu Cửu Tiêu.

Cuối cùng, Vu Cửu Tiêu ngã trên mặt đất rồi chết.

“Chuyện này...” Long Vương, Chu Phàm quay sang nhìn nhau, không tin vào mắt mình.

Trong mắt của Lạc Tâm Xuyên hiện rõ sự sợ hãi, cơ thể hơi run rẩy. Sắc mặt anh ta trầm xuống, hừ lạnh một cái, quát lên: “ Long Vương, các anh khỏe quá rồi! Xem ra các anh cũng không cần sự trợ giúp của Côn Luân và Vu Môn, tôi quay về sẽ báo với các trưởng lão.”

Nói xong, anh ta quay người, muốn rời đi.

“Tôi để anh đi rồi sao?”

Đúng lúc này, giọng của Đường Tuấn vang bên tai khiến Lạc Tâm Xuyên dừng lại.

Lạc Tâm Xuyên quay đầu nhìn Đường Tuấn, nói: “Anh cũng định giết cả tôi à? Tôi biết thực lực của anh cao cường, có thể một mình đánh được cảVu Môn. Nhưng nếu Côn Luân thì lại khác. Chỉ khi anh là cường giả Hóa Thần, nếu không chỉ có chết.”

Long Vương c*̃ng vội vàng nói: “ Đường Tuấn, dừng tay lại.”

Đường Tuấn nói với Lạc Tâm Xuyên: “Tôi sẽ không giết anh.”

Trên mặt Lạc Tâm Xuyên lộ rõ sự mừng rỡ, Vu Cửu Tiêu chết như thế quả thực dọa chết anh ta.

“Nhưng việc châm chọc, khiêu khích tôi thì tôi không thể bỏ qua.”

Nghe Đường Tuấn nói vậy, sắc mặt của Lạc Tâm Xuyên lập tức tối sầm. Anh ta không kịp phản ứng, một cánh tay đã bị chặt đứt, rơi xuống đất. Vết thương vô cùng bằng phẳng, giống như bị cắt bởi một thanh kiếm thần.

“Cút đi. Khi trở về, hãy nói với bọn họ, ba ngày sau tôi sẽ tới Côn Luân.” Đường Tuấn nói.

Lạc Tâm Xuyên mồ hôi trên mặt không ngừng chảy. Anh ta cầm máu trước, sau đó cúi xuống nhặt cánh tay bị chặt đứt lên, không dám nhìn Đường Tuấn mà quay người chạy đi.

Trong gian phòng, Long Vương nhìn vết máu đang dần khô trên đất và cái xác đang trở nên lạnh ngắt của Vu Cửu Tiêu vô cùng tức giận, nói với Đường Tuấn: “Bây giờ anh đã hài lòng chưa?”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2218


Nói xong, anh ta c*̃ng bỏ đi.

Chu Phàm thở dài, c*̃ng chuẩn bị bỏ đi cùng Chu Nhã Ca.

“Chờ một chút.” Đường Tuấn bỗng nhiên nói.

Anh đi đến trước mặt Chu Nhã Ca, đặt thức gì đó vào lòng bàn tay của cô ta.

Một sợi tóc! Nếu như không nhìn kỹ, chắc chắn sẽ không phát hiện ra.

“Đây là...” Chu Nhã Ca không hiểu, hỏi lại.

Đường Tuấn nói: “Đây là tóc của cô. Khi nãy tôi dùng nó chặt đứt tay của Lạc Tâm Xuyên.”

Gương mặt xinh đẹp của Chu Nhã Ca lập tức thay đổi, giữ chặt sợi tóc trong lòng bàn tay.

Sau khi rời khỏi Hiệp hội y học cổ truyền, Lạc Tâm Xuyên ngay lập tức chạy về Côn Luân.

“Tâm Xuyên, con bị sao vậy? Kẻ nào dám đánh con?” Trong đại điện của Côn Luân, một người đàn ông trung niên thấy vết thương của Lạc Tâm Xuyên thì vô cùng tức giận, hỏi.

Người này là bố của Lạc Tâm Xuyên, cũng là chủ của Côn Luân, tên là Lạc Chu Sơn.

Trời đất thay đổi, các nhân vật nổi tiếng sống ẩn dật trong núi, hàng trăm, hàng ngàn nghìn nhân vật bị lãng quên lập tức xuất hiện. Lạc Chu Sơn chính là người như thế. Tận dụng thời cơ trời đất thay đổi mà Lạc Chu Sơn đã đạt đến cảnh giới nửa bước Hóa Thần.

Lạc Tâm Xuyên che vết thương nói: “Là Đường Tuấn. Bố, hãy giúp con nối lại cánh tay, con không muốn trở thành tàn phế.”

Trên đường trở về, anh ta cũng đã thử rất nhiều lần, nhưng đều không nối liền được cánh tay, chỉ có thể cầu trợ ở bố của anh ta là Lạc Chu Sơn.

Lạc Chu Sơn gật đầu, nhận lấy cánh tay, trên bàn tay xuất hiện pháp lực phun trào.

Việc nối liền tay bị đứt đối với một người nửa bước Hóa Thần không phải việc khó.

“Hả?” Nhưng Lạc Chu Sơn lập tức phát hiện có điểm kỳ lạ. Khi ông ta nối tay, có một khí tức vô cùng ác liệt xuất hiện, hút pháp lực của ông ta như muốn ngăn cản.

Sau khi thử lại nhiều lần, trên mặt Lạc Chu Sơn cũng toát đầy mồ hôi. Ông ta vô cùng cố gắng, nhưng vẫn không nối được cánh tay.

Cuối cùng, Lạc Chu Sơn cầm cánh tay bị gãy, nhìn vết thương của Lạc Tâm Xuyên.

Ông ta chỉ thấy vết thương của Lạc Tâm Xuyên bằng phẳng như mặt gương, nhưng nhìn lâu Lạc Tâm Xuyên cảm thấy mắt của mình nhói nhói, giống như có một thanh kiếm sắc bén đang để ngay trước mắt.

“Khí tức thật sắc nhọn.” Lạc Tâm Xuyên còn đang hoảng sợ thì một giọng nói bên cạnh anh ta vang lên.

Người nói là một người đàn ông trên đầu mọc một cái sừng, hai tay chắp sau lưng, khí tức uể oải.

“Ông là ai?” Lạc Tâm Xuyên nhíu mày, trong lòng thắc mắc.

Lạc Chu Sơn cười cười, giới thiệu với Lạc Tâm Xuyên: “Đây là Thủy Trân”

Lạc Tâm Xuyên gật đầu với Thủy Trân, nhưng trong lòng thắc mắc, cái tên này rất lạ, sao bố mình lại quen được người này.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2219


Lạc Chu Sơn nói: “Thủy Trân, ông có thể giúp con của tôi nối liền cánh tay bị đứt không?”

Thủy Trân liếc nhìn vết thương của Lạc Tâm Xuyên nói: “Người gây ra vết thương này sức mạnh cao cường. Anh ta là dùng cái gì chặt đứt tay của con vậy?”

Lạc Tâm Xuyên lắc đầu, tỏ ý không biết. Anh ta lúc đó vô cùng sợ hãi, vội vã bỏ chạy nên không kịp nhìn.

Thủy Trân nói: “Nhìn vết thương này, tôi đoán thứ mà Đường Tuấn dùng là một bảo khí hoặc linh khí vô cùng lợi hại, anh ta dựa vào binh khí như thế khiến con bị thương.”

Lạc Chu Sơn gật đầu nói: “Thảo nào ngay cả tôi không thể xử lý được vết thương này.”

Ông ta là nửa bước Hóa Thần, chỉ có bảo khí và linh khí tuyệt đỉnh mới khiến ông ta e ngại.

Nếu hai người này biết được bảo khí mà Đường Tuấn sử dụng chỉ là một sợi tóc của Chu Nhã Ca, không biết sẽ như thế nào.

“Linh khí vết thương cũng làm khó được tôi.”

Thủy Trân cười nói: “Linh khí của Ma tộc Hắc Ám chúng tôi cũng không ít.”

Lạc Tâm Xuyên giật mình. Thủy Trân là người của Ma tộc Hắc Ám!

Lạc Chu Sơn thì không hề kinh ngạc, như đã biết chuyện này từ trước.

“Bố muốn làm gì?” Lạc Tâm Xuyên nghi ngờ trong lòng.

Lạc Tâm Xuyên còn đang suy nghĩ thì Thủy Trân đã cầm cánh tay cụt của anh ta, tạo ra một luồng sáng bao phủ lên vết thương của anh ta.

“Hừ.”

Thủy Trân kêu lên một tiếng đầy đau đớn, lùi lại mấy bước, máu từ khóe miệng chảy ra. Trên mặt của ông ta bắt đầu lộ ra ý cười, nói: “Vết thương rất nghiêm trọng, nhưng nó cũng không làm khó tôi.”

Cánh tay của Lạc Tâm Xuyên đã được nối lại!

Lạc Tâm Xuyên cử động cánh tay, không có bất cứ cảm giác trục trặc gì, trên khuôn mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng, vội vàng nói cảm ơn Thủy Trân.

Thủy Trân xua tay bảo anh ta không cần phải khách sáo, rồi nói: "Côn Luân và ma tộc Hắc Ám ta đã là đồng minh, chút chuyện nhỏ này có là gì."

Sắc mặt của Lạc Tâm Xuyên hơi thay đổi, rồi nhìn về phía bố anh ta là Lạc Chu Sơn. Ma tộc Hắc Ám là kẻ ngoại lai xâm nhập, còn Côn Luân là chính thống của Trái Đất, nếu liên minh thì Côn Luân há chẳng phải là kẻ phản bội Trái Đất sao.

Lạc Chu Sơn thở dài nói: "Tâm Xuyên, con phải hiểu ý tốt của bố. Con có biết bên ngoài gọi Trái Đất là gì không? Bọn họ gọi Trái Đất là Thiên Khí Chi Địa, còn chúng ta là những kẻ bị vứt bỏ. Côn Luân chúng ta là một phần trong giới tu hành của Trái Đất, phải đóng góp sức mình để Trái Đất được trỗi dậy. Ma tộc Hắc Ám đang vượt xa Trái Đất chúng ta rất nhiều trong bảng xếp hạng vạn tộc, nếu có thể kết liên minh với họ, trao đổi kinh nghiệm tu hành tâm đắc với bọn họ, thì sức mạnh tổng thể của giới tu hành Trái Đất sẽ được nâng cao đáng kể, con đường chấn hưng được đẩy nhanh. Mọi thứ bố làm là vì Trái Đất, cho dù có người không hiểu bố, xúc phạm bố mắng bố, thậm chí là mang tiếng xấu ngàn đời, bố cũng không ngần ngại!"

Nói xong, hai mắt Lạc Tâm Xuyên ửng đỏ. Anh ta chưa từng nghĩ bố mình lại có hoài bão lớn lao này.

“Bố, con làm cùng bố.” Lạc Tâm Xuyên nghẹn ngào.

20221030084907-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới