Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2000


“Là Đinh Thanh Công, bố của Đinh Thành. Nghe nói người này là cao thủ thứ hai của nhà họ Đinh, pháp lực vô cùng mạnh mẽ, có thể đấu lại Nửa Bước Hóa Thần.”

Trong đám đông, có người nhận ra người đàn ông trung niên niên gào thét.

“Bố!” Đinh Thành hét to.

Đinh Thanh Công lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Nhà họ Đinh bị mày làm cho mất mặt rồi, đợi quay về rồi sẽ tính sổ sau.”

Ông ta chắp tay nhìn sàn đấu giá, ánh mắt sáng rực và nói: “Các hạ là thống lĩnh mới của Phá Quân Doanh, công việc là trấn áp biển Tinh Tú và bảo vệ sự an nguy của mọi người. Nhưng hiện giờ các hạ lại đánh con trai tôi, khiến cho nhà họ Đinh chịu nhục nhã, anh đã làm trái với ước nguyện ban đầu của Thần Đình và bị nghi ngờ lạm dụng quyền lực.”

Ông ta bỗng lạnh lùng nói: "Nếu đã như vậy thì chúng tôi muốn thống lĩnh như anh làm gì nữa. Hôm nay, tôi thay mặt các tu hành giả bãi bỏ chức thống lĩnh của anh. Cho dù truyền đến Thần Đình đi nữa cũng không ai dám nói gì."

Ông ta nói năng có khí phách, chứng tở bản thân đứng về phía chính nghĩa, còn Đường Tuấn là nhân vật phản diện lạm dụng quyền lực.

“Khẩu khí lớn nhỉ! Đáng tiếc Thái thượng trưởng lão của Thần Đình cũng không làm gì được tôi, ông là cái thá gì?” Đường Tuấn điềm tĩnh nói.

“Người anh em này mạnh mẽ quá.” Có người kinh ngạc hét lên. Thần ĐìnhThái thượng trưởng lão là tu sĩ cấp bậc Hóa Thần. Trong miệng người anh em thì lại không đáng để nhắc tới.

“Ngông cuồng!” Đinh Thanh Công chau mày nói.

Ông ta bay xuống phía trước Đinh Thành, hai tay tóm lấy vai của Đinh Thành. Vận dụng pháp lực, ông ta muốn mở phong ấn, trả lại tự do cho Đinh Thành.

Ầm ầm!

Trên người Đinh Thành vang lên tiếng nổ tung, Đinh Thanh Công vui mừng, thì thầm: “Tôi còn tưởng phong ấn mạnh đến mức nào, thì ra còn không chịu nổi một đòn. Nghịch tử này, thường ngày tu hành chậm chạp, giờ mới đã người ta trấn áp.”

Trong lúc Đinh Thanh Công đang nghĩ như vậy thì phong ấn trên người Đinh Thành phát nổ, năng lượng lớn mạnh quấn lấy cánh tay của Đinh Thanh Công.

“Chuyện này!” Đinh Thanh Công thay đổi sắc mặt. Ông ta cảm thấy pháp lực của mình không cản được sức mạnh này, liên tục bị chèn ép.

Lúc này, ông ta mới ý thức được bản thân đã quá khinh suất. Pháp lực trấn áp Đinh Thanh Công, rồi sau đó sức mạnh bùng nổ.

Ầm!

Đinh Thanh Công mất đi khả năng phản kháng nên cũng quỳ xuống.

Mọi người xung quanh sừng sờ, không rõ chuyện gì đang xảy ra. Đinh Thanh Công không phải đến để cứu Đinh Thành ư? Sao ông ta cũng quỳ xuống rồi?

Hai bố con cùng quỳ, chuyện này mà truyền đi chắc chắn sẽ quét sạch danh dự nhà họ Đinh và trở thành trò cười của hai mươi bốn nhà.

Đinh Thanh Công nghiến răng, trên khuôn mặt như muốn nhỏ giọt máu, trong đôi mắt bùng cháy ngọn lửa tức giận.

“Đáng đời! Người này để nhà họ Đinh chịu sự nhục nhã như vậy, đáng giết.” Trong lòng Đinh Thanh Công gào thét, không còn bộ dạng nho nhã như trước đây nữa.

Trong sàn đấu giá, Sở Hải mở miệng thật to, không biết nên nói gì. Cả hai thế hệ nhà họ Đinh đều quỳ rồi, chỉ còn lại người mạnh nhất. Đó chính là ông nội của Đinh Thành, nghe nói đã trở thành Nửa Bước Hóa Thần, có thể coi là vô địch khắp các nơi Đinh trấn.

“Giờ gây ra chuyện lớn rồi.” Trong lòng Sở Hải có chút run rẩy, không biết nên làm gì.

Lúc này, trong phòng khách nhà họ Đinh, một ông lão mặc áo xanh đang chơi cờ với một cô gái trẻ xinh đẹp, ván cờ sắp kết thúc, ông lão mặc áo xanh đang ở thế tốt.

20221009091811-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2010


Trong phòng bao A2, nụ cười của Sư Tử Vàng cứng đờ, trong mắt xuất hiện sự giận dữ. Anh ta đã cho biết thân phận mà người kia còn dám hô giá, điều này tức là coi thường anh ta. Trên mặt những thành viên khác của tiểu đội Thao Thiết cũng lộ vẻ tức giận.

“Đáng chết, người này đang khiêu khích trắng trợn!”

“Dám đụng đến uy nghiêm của tiểu đội Thao Thiết chúng ta thì phải g**t ch*t!”

Trong mắt của đám người đó bắt đầu nổi lên sát khí.

Tại hội đấu giá, vốn là ai ra giá cao hơn thì thắng. Đường Tuấn thấy chỉ là buổi đấu giá bình thường nhưng bọn họ cảm thấy bị khiêu khích bèn muốn g**t ch*t đối phương, có thể thấy được hành vi kiêu ngạo, không hề kiêng dè bất kì điều gì.

“Một triệu năm trăm nghìn!” Sư Tử Vàng cắn răng nói.

Anh ta đứng cạnh cửa sổ rồi loại bỏ cấm chế để mọi người thấy được anh ta. Anh ta nhìn về phía phòng A6 với ánh mắt lạnh lẽo, nghiêm nghị nói: “Đây là thứ tiểu đội Thao Thiết muốn!”

Ý tứ rõ ràng rằng đó là thứ đồ tiểu đội Thao Thiết muốn, không cho phép mày trả giá tiếp!

Trong phòng bao A6, vẻ mặt Lưu Tuệ hơi lạnh đi, trầm giọng nói: “Đừng hô giá nữa, nếu tiếp tục đấu giá sẽ thực sự chọc giận tiểu đội Thao Thiết. Bọn họ sẽ đấu với cậu đến chết mới ngừng!”

Đường Tuấn nói: “Không phải người trả giá cao hơn sẽ thắng sao?”

Lưu Tuệ nhìn anh đầy khinh bỉ như nhìn thằng ngu, nói: “Trong biển Tinh Thần làm gì có nhiều quy định như vậy, nếu không phải kiêng dè hai mươi bốn nhà hợp tác với nhau thì tiểu đội Thao Thiết đã sớm cướp thẳng rồi. Năm người bọn họ ngang ngửa năm Bán Bộ Hóa Thần liên thủ, ngoại trừ Hóa Thần chân chính ra thì chẳng ai dám chọc vào.”

“Cậu đừng tưởng nắm được thóp nhà họ Lưu thì nhà họ Lưu tôi sẽ ra mặt cho cậu. Đừng có mơ mộng.”

Lưu Tuệ không vui, cô cho rằng Đường Tuấn muốn mượn tay mình.

Ánh mắt Sở Hải khẽ run, giọng nói pha chút sợ hãi: “Đại nhân, đó là tiểu đội Thao Thiết nổi tiếng hung ác á.”

Lúc này, trong phòng A2 Sư Tử Vàng đã biết được thân phận của Đường Tuấn, anh ta đứng cạnh cửa sổ nói lớn: “Tao còn tưởng rằng cậu chủ nhà nào trong hai mươi bốn gia tộc kia, hóa ra chỉ là một thống lĩnh của Phá Quân Doanh.”

Anh ta dùng thái độ khinh thường nhìn sang đối diện, nói: “Tiểu đội Thao Thiết tao đã lên bảng truy nã của Thần Đình, bây giờ tao ở đây này, mày dám đến bắt tao sao? Ha ha ha.”

“Hai trriệu.”

Đáp lại lời Sư Tử Vàng là câu nói nhẹ nhàng nâng giá của Đường Tuấn.

Mặt Sư Tử Vàng tái xanh như bị người ta bóp cổ. Anh ta muốn tiếp tục nâng giá nhưng đại ca lên tiếng: “Đủ rồi, không cần phải phí nước bọt với câu tạ, đợi kết thúc đấu giá rồi ra tay giết cậu ta. Linh thạch chúng ta mang theo lần này không nhiều, đợi lát nữa còn mua nguyên tinh nên phải cẩn thận một chút.”

“Được.” Sư Tử Vàng gật đầu.

Anh ta la lớn với phòng A6: “Những mảnh nhỏ thần binh ma khí này cho mày, có điều mày nên cẩn thận một chút.”

Lúc nói chuyện, anh ta còn đưa tay lên cổ làm động tác chặt đầu.

Không ai đấu giá nữa nên Đường Tuấn lấy hai triệu linh thạch thượng phẩm mua ba mảnh thần binh ma khí. Anh trả tiền xong thì nhanh chóng có người đưa mảnh nhỏ đến phòng bao.

Lưu Tuệ thờ ơ lạnh nhạt, hai tay ôm ngực, lạnh lùng nói: “Nếu bây giờ cậu đưa mảnh nhỏ và trái cây hỗn loạn cho tiểu đội Thao Thiết và nói xin lỗi thì tôi có thể xin tha giúp cậu.”

Đường Tuấn nói: “Để bọn họ đến đây đi, đúng lúc tôi muốn biết một chút về thực lực của Tu Hành giả đứng đầu biển Tinh Thần.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2011


“Hừ. Cậu muốn chết thì tôi mặc kệ. Nhưng tốt nhất giao phân thần của cô tôi ra đây.” Lưu Tuệ trầm giọng nói.

Đường Tuấn nhìn cô một cái rồi nói: “Đừng có nói với tôi bằng cái giọng đó.”

Người phụ nữ đó luôn tỏ vẻ kiêu căng ngạo mạn, vênh mặt hất hàm sai khiến như thể người ta nợ cô ấy mấy triệu linh thạch, dáng vẻ đó khiến Đường Tuấn hơi khó chịu.

Lưu Tuệ vẫn muốn nói tiếp nhưng chẳng biết vì sao khi bị Đường Tuấn nhìn chằm chằm khiến cho cô ấy có cảm giác như đối diện với hung thú thái cổ, trong chốc lát không nói nên lời.

Trong một phòng bao khác, người thanh niên được bao phủ trong làn ánh sáng vàng để lộ mặt mũi, gương mặt kia giống như đúc Tiêu Xuân Minh, người nọ là anh em sinh đôi của Tiêu Xuân Minh!

Tay anh ta đang mân mê một tấm bia đá, đó là bia vạn giới mà thái thượng trưởng lão đã cướp của Đường Tuấn!

“Thật là điếc không sợ súng, gây họa khắp nơi.” Người thanh niên nói một cách châm chọc.

Cùng lúc đó trong phòng A6, trong lòng Đường Tuấn khẽ dao động: “Đó là khí tức của bia vạn giới! Xem ra lão chó Trì định để người dùng bia vạn giới tới giết mình!”

Chợt có tia sáng lóe lên trong mắt anh, cuối cùng quay lại trạng thái yên ả.

Đường Tuần dằn lửa giận trong lòng xuống, nếu người đó dám ra tay thì Đường Tuấn sẽ dùng thủ đoạn quyết liệt dạy anh ta làm người.

Anh đang quan sát ba mảnh thần binh ma khí, cảm nhận khí tức ẩn giấu trong đó. Ba mảnh nhỏ là súng, đao và chùy, chúng không lớn như thanh hắc đao của Sở Hải, nhưng loại khí tức đó không thể làm giả được.

Lưu Tuệ cảm thấy hơi buồn cười, cô ấy nói: “Quả thật trong mảnh nhỏ của thần binh ma khí có chứa khí tức rất mạnh mẽ, nhà họ Lưu chúng tôi cũng từng nghiên cứu nhưng đều thất bại. Cậu cho rằng chỉ có một mình cậu thông minh thôi sao?”

Đường Tuấn lười quan tâm người phụ nữ nghĩ một đằng nói một nẻo này. Anh suy nghĩ trong lòng rồi chia tinh thần lực thành ba phần đi sâu vào không gian của mảnh nhỏ, rất nhanh sau đó đã tìm được ba luồng khí tức kia. Mặc dù mỗi luồng không nhiều như trong hắc đao nhưng cũng được một nửa của hắc đao, cộng lại thành một lượng kha khá.

“Đúng là nguyên khí thế giới.” Lần này Đường Tuấn nghiêm túc cảm nhận rồi phân biệt thuộc tính của khí tức. Mặc dù hỗn loạn nhưng chính xác là nguyên khí thế giới không trật đi đâu được.

Đường Tuấn vận dụng Nguyên Anh chi lực loại bỏ khí tức hỗn loạn trong nguyên khí thế giới rồi chiếm đoạt nó.

Nguyên khí thế giới bị chiếm đoạt, ba mảnh nhỏ vang lên tiếng rắc rồi vỡ thành bột phấn.

Lưu Tuệ tức khắc ngơ ngẩn như nhìn thấy quái vật: “Cậu lại có thể chiếm đoạt khí tức của thần binh ma khí!”

Sau khi ba luồng nguyên khí thế giới dung nhập vào cơ thể, chín mươi chín chữ cổ trong đầu Đường Tuấn có xu hướng hợp lại rõ ràng hơn, nhưng vẫn chưa hoàn thành, anh cần nhiều nguyên khí thế giới hơn nữa!

Đối với câu hỏi của Lưu Tuệ, Đường Tuấn nói: “Rất khó sao?”

Lưu Tuệ rất tức giận, chuyện mà bao đời người nhà họ Lưu tốn mấy trăm năm đều không làm được mà người này lại hoàn thành nhẹ nhàng như thế.

“Rốt cuộc mảnh nhỏ của thần binh ma khí được tạo ra bằng cách nào? Loại thủ pháp luyện chế này không giống thế giới Man Hoang.” Đường Tuấn đột nhiên hỏi.

20221010043129-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2012


Mảnh nhỏ chưa nguyên khí thế giới có hại với Tu Hành giả bình thường nhưng với anh lại là vật cực kỳ bổ, có thể giúp anh tăng thực lực nhanh chóng.

Lưu Tuệ nói: “Có thể. Nhưng rất nguy hiểm.”

Đường Tuấn thở phào nhẹ nhõm, mặc dù trước đó Sở Hải đã từng nói với anh nhưng anh không tin tưởng Sở Hải lắm.

Ngay lúc hai người đang nói chuyện, nguyên tinh đã được đấu giá xong, nó được tiểu đội Thao Thiết dùng mười triệu linh thạch thượng phẩm mua. Giá tiền này hơi đắt, vì lúc tiểu đội Thao Thiết mua vẻ mặt năm người đều cực kỳ âm trầm.

“Người vừa nảy hét giá với chúng tôi là ai?” Sư Tử Vàng hỏi người phụ trách hội đấu giá.

Vốn dĩ hô giá cuối cùng đã không có ai dám đấu với tiểu đội Thao Thiết, nhưng đột nhiên xuất hiện một người liên tục nâng giá khiến cho tiểu đội Thao Thiết phải trả thêm mấy triệu linh thạch.

Người phụ trách nói: “Chỉ biết tên anh ta là Tiêu Thịnh Hùng.”

“Tiêu Hùng Thịnh!”

Đám người Sư Tử Vàng nghiến chặt răng, hận chỉ muốn g**t ch*t người này. Bởi vì người này đã khiến bọn họ trả hơn vài trăm triệu linh thạch.

Đại ca của bọn họ bỗng nhiên nói: “Xem ra tiểu đội Thao Thiết chúng ta cần phải đứng lên rồi.””

Sư Tử Vàng nói: “Đại ca! Hãy giết cái tên thống lĩnh Thần Đình kia, giết gà để dọa khỉ.”

Đại ca Thao Thiết gật đầu đồng ý và chế giễu: “Người này đúng là kiêu ngạo, giết anh ta trước rồi cướp hết trái cây hỗn loạn và cả thần binh nát vụn.”

Lúc này, người phụ trách đấu giá vẫn còn trong phòng chợt lên tiếng: “Miễn phí báo cho mọi người một tin này. Hôm nay, trước khi cuộc đấu giá bắt đầu, vị thủ lĩnh mới này đã đấu với chủ nhân nhà họ Đinh của chúng ta. Anh ta còn rất trẻ, nhưng sức mạnh tu luyện rất đáng kinh ngạc, anh ta đã bước vào cảnh giới Nửa Bước Hóa Thần. Chủ nhân của chúng ta phát động trận lớn cũng không làm gì được anh ta.”

“Đây là hình ảnh có liên quan.”

Anh ta đã lấy ra một miếng ngọc thạch kỷ lục rồi rót vào pháp lực và hình ảnh được tạo ra, chính là cảnh giao đấu giữa Đường Tuấn và Đinh Đức Tài.

“Quả là có thực lực.” Thao Thiết gật đầu và cười, khinh thường nói: “Tiểu đội Thao Thiết chúng tôi không phải là loại rác rưởi như nhà họ Đinh các người.”

Người phụ trách nhà họ Đinh mặt đỏ bừng: “Các người!”

“Cút!” Đội trưởng Thao Thiết lạnh lùng nói: “Đừng so sánh nhà họ Đinh các người với chúng tôi, đó chính là sự sỉ nhục đối với tiểu đội Thao Thiết.”

Người phụ trách nhà họ Đinh lạnh lùng hừ một tiếng rồi quay người rời khỏi phòng. Anh ta nhận lệnh của Đinh Đức Tài, báo cho Thao Thiết về một ít tình hình của Đường Tuấn, không ngờ đối phương lại ngạo mạn như vậy, hoàn toàn không màng đến anh ta.

“Không ngờ giờ nhà họ Đinh ngày càng vô dụng, ngay cả một thằng nhãi ranh cũng không xử được.”

“Dù sao Đinh Đức Tài cũng già rồi. Nếu không phải vì kiêng nể hai mươi bốn nhà thì tiểu đội Thao Thiết chúng tôi có thể tiêu diệt Đinh trấn, tàn sát nhà họ Đinh rồi.”

Trong tiểu đội Thao Thiết, có vài người đang nói chuyện, không coi nhà họ Đinh ra gì.

Thao Thiết xua tay, nói: “Sư Tử, lát nữa anh ra tay, tôi trấn áp giúp anh coi như là rèn luyện. Vị thống lĩnh mới này dù sao cũng là Nửa Bước Hóa Thần, chắc cũng có chút thực lực nên rất thích hợp làm đá mài dao cho anh, có lợi cho anh đột phá Nửa Bước Hóa Thần.”

Sư Tử Vàng nhếch mếp cười: “Đại ca yên tâm, tôi sẽ chơi lâu một chút.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2013


“Cậu thực sự định rời khỏi đây luôn sau? Người của tiểu đội Thao Thiết chắc chắn sẽ đón đầu, cậu đang đi nộp mạng đấy.” Trong phòng Giáp Lục, Lưu Tuệ nói với Đường Tuấn.

“Cũng chưa biết là ai giết ai.” Đường Tuấn cười và nói.

Ánh mắt Lưu Tuệ sáng long lanh, nói: “Cậu muốn chết thì tôi mặc kệ, nhưng phân thân của cô của tôi thì cậu phải đưa cho tôi bây giờ. Nếu không cậu chết rồi thì cô của tôi cũng phải chết theo cậu.”

Cô ấy hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của Đường Tuấn, cô ấy chỉ quan tâm phân thân của Lương Thiên Lam. Nếu không thì sao cô ấy có thể cùng anh náo loạn được.

Ánh mắt Đường Tuấn trở nên nghiêm nghị, nói: “Tôi sẽ đích thân đưa cho Lương Thiên Lam.”

“Cậu thật vô liêm sỉ.”

Ngực Lưu Tuệ phập phồng, cô ấy tức giận nói: “Cậu tưởng làm như vậy là có thể khiến cho nhà họ Lương giúp cậu đối phó tiểu đội Thao Thiết sao? Đừng có mơ.”

Cô ấy rõ ràng đã hiểu sai rồi, cô ấy nghĩ Đường Tuấn đang muốn mượn thế lực nhà họ Lương.

Đường Tuấn không nhịn được cười, xoa vào cái trán nhẵn nhụi của Lưu Tuệ và nói: “Cô nghĩ quá nhiều rồi.”

Nói xong anh quay người rời đi.

Lưu Tuệ tức giận nghiến chặt răng nhưng không biết phải làm sao, chỉ có thể đuổi theo.

Đinh Đức Tài nhà họ Đinh đang nghe tên đầy tớ báo cáo.

“Chủ nhân! Người của tiểu đội Thao Thiết quá kiêu căng rồi, hoàn toàn không nghe lời đề nghị của ngài.” Người đang nói chính là người phụ trách đấu giá đang nói rõ về thực lực của Đường Tuấn cho tiểu đội Thao Thiết.

Đinh Đức Tài chau mày, nói: “Tiểu đội Thao Thiết vốn kiêu ngạo, Đường Tuấn chắc chắn phải chết.”

Ông ta cười lạnh lùng và nói: “Nhà họ Lương các người tự cứu mình còn hạnh phúc hơn.”

Đường Tuấn bảo Sở Hải dẫn Cố Vân Minh và Thủy Thanh Lam về Phá Quân Doanh trước, anh tự mình cùng Lưu Tuệ đến nhà họ Lương.

Sau khi Đường Tuấn rời khỏi Đinh trấn thì anh bay không nhanh lắm, rất chậm rãi.

“Rõ ràng biết tiểu đội Thao Thiết đang đợi anh mà vẫn thản nhiên như vậy, không hiểu là không biết gì hay là không sợ hãi nữa?” Lưu Tuệ chỉ trích trong lòng.

“Đừng nghĩ là tôi sẽ báo cho nhà họ Lương. Họa cậu tự gây ra thì tự mình giải quyết.” Lưu Tuệ lại nhắc nhở Đường Tuấn một lần nữa.

Đường Tuấn chỉ mỉm cười.

Sau một giờ, hai người đã bay được rất xa, nhưng xung quanh vẫn hoang vắng, biển Tinh Thần đúng là rất rộng.

Lúc này, Đường Tuấn bỗng dừng lại và nhìn về phía trước. Ở đó có sương mù che phủ và có vái bóng người xuất hiện.

Một giọng nói không tốt lành từ đó truyền đến: “Mã Việt Khải, anh thật là chậm chạp để cho ông đây chờ lâu như vậy."

Sương mù tản đi, giớ có thể nhìn thấy rõ diện mạo của một vài người, chính là nhóm năm người Thao Thiết, người đang nói chính là Sư Tử Vàng. Anh ta cầm hai cái búa lớn, cao gần ba mét, nhìn Đường Tuấn với nụ cười dữ tợn.

20221010043206-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2014


Sư Tử Vàng châm chọc: “Thì ra là tìm một cô gái làm chỗ dựa, tiếc là vô dụng. Hôm nay đừng nói là nhà họ Lương, cho dù là toàn bộ hai mươi bốn nhà đứng ra thì tôi cũng phải g**t ch*t anh.”

“Cô gái nhà họ Lương lùi sang một bên thì tôi sẽ không làm cô bị thương.”

Lưu Tuệ không thay đổi sắc mặt, cô ấy nói với Đường Tuấn: “Cậu tự giúp mình sẽ hạnh phúc hơn.”

Nói xong, cô ấy lùi sang một bên.

Sư Tử Vàng quăng hai chiếc búa khổng lồ trong tay, cười hì hì: “Đấu thầu với tôi có phải là rất vui, giờ ông đây để cậu vui thêm chút nữa.”

“Sư Tử, anh mạnh tay chút, đừng bất cẩn đập nát anh ta.”

“Sư Tử! Anh đừng làm anh bạn nhỏ giật mình.”

Những người khác của tiểu đội Thao Thiết đứng cạnh khiêu khích.

“Yên tâm đi, tôi sẽ dịu dàng một chút, từ từ dày vò anh ta. Ha ha ha!”

Nói xong, hai chiếc búa khổng lồ trong tay Sư Tử Vàng bắt đầu vung vẩy, ánh sáng xoay chuyển, gió to gào thét, nhìn anh ta có vẻ như vị thần hủy diệt thế giới.

Ầm!

Một búa đập xuống, trời đất dường như rung chuyển. Người này là Sư Tử Vàng, sức mạnh như là sư tử.

“Côn trùng! Chết đi!” Sư Tử Vàng gào thét.

Một búa này có thể phá núi, là thể hiện nhỏ giọt của năng lượng mạnh mẽ, đủ để giết Nửa Bước Hóa Thần。

“Chút sức mạnh này thôi ư?” Lúc này, một giọng nói vang lên dưới chiêcs búa khổng lồ.

Đám người Lưu Tuệ, Thao Thiết giờ mới nhìn thấy chiếc búa khổng lồ không chạm xuống đất, mà đã được Đường Tuấn dùng tay đỡ lấy. Cơ thể anh vẫn như vậy, không có thay đổi nào, dường như chiếc búa khổng lồ kia không có chút trọng lượng nào để chèn ép anh.

Đám người kia đều thay đổi sắc mặt, thật là mạnh biết bao.

Sư Tử Vàng tức giận, có cảm giác bị coi thường. Trước kia chỉ có anh ta coi thương người khác, nhưng giờ ngược lại rồi.

“Côn trùng nhỏ bé.” Anh ta lại hét lên.

Lần này anh ta quăng hai chiếc búa qua hai bên trái phải, anh ta muốn nghiền Đường Tuấn thành bột mịn.

Ầm!

Ánh sáng vàng rung chuyển, sương mù xung quanh tạm tan ra.

“Côn trùng yếu ớt, chết rồi chứ?” Sư Tử Vàng thì thầm.

Sư Tử Vàng căm phẫn, là cao thủ thứ hai trong tiểu đội Thao Thiết, nhưng đây là lần đầu bị người khác khinh thường như thế.

Hai búa ánh vàng hừng hực, khắp xung quanh phủ toàn màu vàng. Lúc này, Sư Tử Vàng cao ba bốn thước, tỏa ra hơi thở điên cuồng mạnh mẽ, khóe miệng đang chảy máu, anh ta vừa liều mạng, sức mạnh chấn động của hai búa khiến anh ta bị thương nhẹ, nhưng như vậy cũng đáng rồi, dám kinh thường người của tiểu đội Thao Thiết đều phải chết.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2015


Anh ta mở to đôi mắt sư tử nhìn vị trí Đường Tuấn đang đứng.

Ngay sau đó, một bóng đen phóng ra từ nơi hai cây búa va chạm nhau, vượt qua tia chớp và đánh mạnh vào đầu Sư Tử Vàng.

Một tiếng ầm, khuôn mặt của Sư Tử Vàng đang chảy máu, vô cùng thê thảm.

Đường Tuấn đứng trong hư không, anh thu lại nắm đấm và nói: “Sư Tử Vàng cũng chỉ có vậy.”

Mới có một chiêu, Sư Tử Vàng đã bị thương nặng.

Một nửa khuôn mặt của Sư Tử Vàng nát vụn, chỉ còn toàn máu thịt và xương. Khả năng phục hồi x*c th*t của anh ta thật đáng kinh ngạc. Lúc này, máu thịt của anh ta đang xoắn lại và tạo ra mô hạt, đã và đang dần hồi phục. Cảnh tượng này giống như nhiều côn trùng đang lúc nhúc trên mặt anh ta, càng thêm gớm ghiếc, anh ta gầm lên: “Đồ côn trùng! Chết tiệt!”

“Anh mới là côn trùng.” Đường Tuấn cười lạnh lùng.

Anh tung một cú đấm, nắm đấm của anh xuyên vào ngực của Sư Tử Vàng.

Một hố máu, trước sau đều sáng trưng.

Ánh mắt Đường Tuấn lạnh như băng và đằng đằng sát khi. Sư Tử Vàng này quá kiêu ngạo, một hơi một côn trùng như muốn thể hiện sự cao to của mình.

“Anh dám!”

Vào đúng lúc này, một tiếng hét từ bên cạnh truyền đến, bốn bóng người cùng bay đến và bảo vệ Sư Tử Vàng đang bị thương nặng.

Bốn người còn lại của tiểu đội Thao Thiết nhìn chằm chằm Đường Tuấn, sát khi đằng đằng trong ánh mắt. Bọn họ ngang qua biển Tinh Thần, Hóa Thần không ra, dường như không sánh được. Nhưng giờ Sư Tử Vàng suýt bị người khác đánh chết, bọn họ vô cùng căm giận.

“Anh đáng chết!” Đại ca Thao Thiết gào thét.

Cơ thể anh ta rung lắc dữ dội. Một lúc sau, một con quái thú đáng sợ xuất hiện trước mắt mọi người.

Nó cao gần mười thước, thân cừu mặt người, có con mắt dưới nách, đầu to miệng lớn, hơi thở mạnh mẽ tràn ngập khiến trong hư không xuất hiện những gợn sóng không gian mờ nhạt. Đặc biệt là cái miệng to với hàm răng sắc nhọn và ánh sáng lấp lánh, xem ra có thể nghiền nát mọi thứ.

“Thao Thiết!” Lưu Tuệ nghẹn ngào nói.

Quái thú ở trước mắt hệt như Thao Thiết trong lời đồn. Nghe nói, Thao Thiết tồn tại trong truyền thuyết thần thoại nghe có thể nuốt tiên nhân.

Đôi chân Lưu Tuệ run cầm cập, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi. Cô ấy không ngờ đại ca của tiểu đội Thao Thiết lại chính là Thao Thiết.

Ánh mắt Đường Tuấn như ngọn đuốc, anh liếc nhìn cơ thể của Thao Thiết, nói: “Không phải là Thao Thiết thật sự, chỉ là có sức mạnh huyết mạch.”

Lưu Tuệ dường như sắp phát điên, cô ấy nhìn Đường Tuấn với vẻ oán hận, nói: “Nếu không phải là cậu thì bà đây đã không xui xẻo như vậy.”

Cô ấy thấy tuyệt vọng, cho dù chỉ có huyết mạch Thao Thiết thì bọn họ cũng không thể sánh bằng. Ông nội của cô ấy cụ tổ nhà họ Lương đến đây còn tạm chấp nhận được. Cô ấy thấy mình sắp chết rồi, làm gì còn bận tâm đến việc bao dung.

“Cậu đúng là tên hại người, bà đây xui tận tám kiếp mới gặp phải cậu.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2016


Cô ấy liên tục mắng chửi để trút hết nỗi uất hận trong lòng. Nhìn thấy cơ thể thực sự của Thao Thiết, cô ấy không nghĩ mình vẫn sống tiếp được.

“Các người dám làm lão nhị bị thương, đi chết hết đi.”

Thao Thiết mở miệng thật to và cắn hai người.

Cái miệng to lớn ấy có kích thước từ ba đến bốn mét, giống như một cái miệng hang sâu thẳm và tối tăm có thể nuốt chửng mọi thứ.

Lưu Tuệ bị dọa ngồi bệt xuống đất, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, hai mắt nhắm lại.

Bốp!

Lát say, cô ấy bỗng nghe thấy tiếng trong vắt.

Bốp bốp.

Tiếp đó vẫn là những âm thanh như vậy truyền đến.

Cô ấy nghi ngờ trong lòng nên mở mắt.

Cái miệng to lớn ở trước mắt chỉ còn cách cô ấy và Đường Tuấn vài mét, dường như cái miệng ấy có thể nuốt chửng hai người nhưng không thể nào đi vào được. Đường Tuấn vung cánh tay thì cái miệng to lớn kia đã lệch sang một bên và phát ra âm thanh trong vắt.

Đường Tuấn cách một khoảng tát vào cái miệng lớn này

Lưu Tuệ ngẩn người, đây chẳng phải là hung thú Thao Thiết trong truyền thuyết sao? Sao lại để Đường Tuấn tùy ý bạt tai? Chẳng lẽ có xu hướng ngược đãi ư?

“A a! Tôi phải nuốt anh!” Thao Thiết gào thét, căm hận đến điên cuồng, anh ta không có xu hướng ngược đãi, mà tại Đường Tuấn ra tay cũng quá mơ hồ rồi. Mỗi lần cái tát tát giáng xuống khoảng không thì không gian xung quanh bị phong ấn làm anh không thể nào cử động, chỉ có thể chịu trận.

Tiếng gầm của Thao Thiết làm rung chuyển bầu trời, trong cái miệng to lớn phun ra chùm ánh sáng màu đen.

“Ô Quang Yêu Diệm!” Lưu Tuệ kinh ngạc.

Chùm ánh sáng này có kích thước bằng cánh tay của một người đàn ông trưởng thành và nằm giữa hình dạng ánh sáng và lửa, rất giống với Ô Quang Yêu Diệm mà cô ấy biết. Ô Quang Yêu Diệm là một trong những thần thông của Thao Thiết, được mệnh danh là mọi vật đều thiêu đốt. Đây chắc là thủ đoạn cuối cùng của Thao Thiết rồi.

“Xong rồi!” Lưu Tuệ lẩm bẩm nói.

Đường Tuấn lạnh lùng hừ một tiếng, trong đôi mắt dường như có ngọn lửa đang xoay chuyển, cuối cùng hai chùm lửa màu vàng từ trong mắt anh phóng ra. Kể từ sau khi thu hút nguyên khí thế giới, cơ thể của anh bắt đầu cảm nhận được một vài thần thông và có bản lĩnh siêu phàm.

“Hỏa Nhãn Kim Tinh.” Toàn thân Lưu Tuệ run rẩy, đây là thủ đoạn Đại Năng cảnh giới Hóa Thần đều ngưỡng mộ, nghe nói có thể thâm nhập vào thế giới âm u.

“Chưa phải là Hỏa Nhãn Kim Tinh, nhưng cũng đủ giết anh ta rồi.” Đường Tuấn khẽ nói.

Nếu có thêm nhiều nguyên khí thế giới thì một ngày nào đó đồng kỹ sẽ đi đến bước này, nhưng giờ vẫn còn khoảng cách không nhỏ.

Ngọn lửa màu vàng và ngọn lửa quỷ quái va vào nhau, đối đầu và tan chảy, nhưng rõ ràng chùm ánh sáng vàng mạnh hơn, tiến lên từng chút một với tốc độ rất nhanh. Chẳng mấy chốc, ngọn lửa quỷ quái đã hoàn toàn bị chôn vùi, ánh sáng màu vàng đánh lên cái miệng lớn.

Ầm!

20221010043256-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2017


Tiểu đội năm người Thao Thiết đều là dị chủng, không phải là con người.

Ba con dị thú nhìn Đường Tuấn với ánh mắt hận thù, đồng thời bảo vệ Thao Thiết và Sư Tử Vàng.

“Còn muốn giết tôi.” Trong đôi mắt Đường Tuấn lóe lên tia sáng lạnh giá, hai tay anh bắt lấy hư không, xương mù xung quanh nhanh chóng được dùng để biến thành một ngọn đồi cao hơn hai mươi mét và đè xuống phía ba con thú lạ.

Ngọn núi nhỏ này được tạo bởi sương mù, lẽ ra trọng lượng không lớn lắm, nhưng khi rơi xuống, ba con dị thú bị trấn áp đến mức cơ thể liên tục bị thu nhỏ lại, cuối cùng ba con dị thú hoàn toàn bị đè dưới núi, ngay cả Sư Tử Vàng Thao Thiết bị thương nặng cũng không may mắn thoát khỏi.

Ba con dị thú gầm gừ, nhưng cũng không biết làm sao.

“Bọn mày muốn chết thế nào?” Đường Tuấn lạnh lùng nhìn bọn chúng.

Nếu đổi lại là bất cứ Nửa Bước Hóa Thần nào thì hôm nay chắc chắn phải chết.

Lưu Tuệ hoàn toàn thơ thẩn, tiểu đôi năm người Thao Thiết hung dữ cứ như thế bị giải quyết rồi sao? Cô ấy có cảm giác như một giấc mơ.

“Chúng tôi đồng ý đầu hàng.” Vào đúng lúc này, Thao Thiết bị thương nặng bỗng mở miệng.

“Đại ca!” Sư Tử Vàng và những người khác hét to.

Bọn họ đều là dị chủng Thượng Cổ, có huyết mạch khác thường, làm sao có thể đầu hàng con người như côn trùng.

Thao Thiết nhìn Đường Tuấn và nói: “Chúng tôi đồng ý cắt máu ăn thề với anh, không bao giờ phản bội.”

Không vì điều gì khác, cái tên ở trước mắt quá mạnh, có thể nói là một chọi năm thì tiểu đội Thao Thiết thua hoàn toàn. Huống hồ tính mạng bọn họ hiện giờ đang bị đối phương khống chế, không thể không cúi đầu.

Đường Tuấn liếc mắt nhìn, cuối cùng anh nói: “Thao Thiết chỉ tạm đủ tư cách, nhưng những người khác thì quá yếu.”

“Anh!” Đám người Sư Tử Vàng tức giận nhìn chằm chằm Đường Tuấn. Đây không phải là lần đầu có người nói bọn họ yếu ớt như vậy.

“Chúng ta năm người như một.” Thao Thiết rất trọng tình nghĩa, kiên quyết nói.

Cuối cùng, Đường Tuấn bảo năm người cắt máu ăn thề rồi mới trả tự do cho bọn họ.
 
Back
Top Dưới