Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1980


000037-tamlinh247.jpg


000038-tamlinh247.jpg


000039-tamlinh247.jpg


000040-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1981


000041-tamlinh247.jpg


000042-tamlinh247.jpg


“Chiến trường thiên ngoại, đó là nơi nào?” Đường Tuấn nhướng mày, dường như anh đã nghe Tiêu Xuân Minh nói qua mấy từ này rồi.

Nét mặt Đồ Yên Nhi nghiêm trọng, nói: “Đó là không gian ngoại vực, rất nhiều nhóm cường giả trẻ tuổi đến từ nhiều thế giới tụ lại ở đó tranh đoạt, quyết định vận mệnh thế giới tương ứng với mỗi người. Người thắng có thể có được nguyên khí thế giới, đó là bảo vật của trời đất, có lợi ích rất lớn đối với việc tu luyện cảnh giới Hóa Thần.”

“Cô phải hết sức cẩn thận.” Cường giả từ các giới tranh đoạt, mức độ nguy hiểm hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, Đường Tuấn nghiêm túc dặn dò.

Đồ Yên Nhi cong môi cười, nói: “Đường đại ca yên tâm, tôi hiện tại khác xưa nhiều, nói không chừng bây giờ anh cũng không phải là đối thủ của tôi.”

Cô đã bước đầu ngưng tụ Thần Tâm, thực lực tu vi xấp xỉ với Bạch Thụy Du nên rất có lòng tin.

Đường Tuấn cười cười, cũng không giải thích gì nhiều. Ngưng tụ Thần Tâm, bất kỳ lúc nào anh cũng có thể làm được, nhưng vì để tu luyện lâu dài, anh lựa chọn ngủ đông, bùng nổ chỉ là chuyện sớm hay muộn.

“Trì trưởng lão đã động sát khí, Đường đại ca nên rời đi, tuy biển Tinh Tú không ổn định nhưng lại là nơi ẩn nấp không tệ. Đường đại ca cẩn thận một chút thì sẽ không có vấn đề gì lớn.”

Cuối cùng, Đồ Yên Nhi nói thêm vài câu rồi rời đi. Dáng vẻ cô vội vàng, dường như việc tu luyện đã đạt tới thời khắc then chốt, lần này bởi vì sự tình của Đường Tuấn nên mới hấp tấp xuất quan.

“Tiểu đoàn trưởng, bây giờ chúng ta phải làm gì?”

Đám người Cẩu Đản đi vào, biểu cảm hoảng loạn. Đường Tuấn dùng kiếm giết hình ảnh Hóa Thần, chẳng mấy chốc sẽ vang dội khắp Thần Đình.

“Chuẩn bị xuất phát đến biển Tinh Tú.” Đường Tuấn phát ra mệnh lệnh.

Thông qua trận pháp Thần Đình, Đường Tuấn mang theo tiểu đoàn 50 đi đến biển Tinh Tú. Lúc này tiểu đoàn 50 đã có gần một trăm người, A La Nạp cùng rất nhiều đệ tử Mộ Danh gia nhập, đều là những đệ tử không có năng lực ở Thần Đình có ý muốn tìm nơi nương tựa.

Một đám người vô cùng uy phong lẫm liệt điều khiển mấy chiếc thuyền hư không, hai ngày sau đã đến biên giới bờ biển Tinh Tú.

Đường Tuấn chắp hai tay sau lưng đứng ở trước mũi con thuyền hư không, quan sát biển Tinh Tú. Đám người Cẩu Đản, A La Nạp đứng ở phía sau anh, nét mặt cung kính.

Trước mặt là một vùng đất có diện tích rộng lớn quanh năm bị sương mù bao phủ. Ở sâu trong màn sương, rất nhiều đốm sáng ánh lên, tựa như những vì sao xa xôi nơi hằng tinh. Cảnh tượng này chính là nguồn gốc cho cái tên biển Tinh Tú.

Tiếng kêu trầm thấp như bị đè nén phát ra từ trong đám sương, tưởng thú nhưng lại không giống thú, tầm nhìn bị chặn lại nên không thể thấy được cảnh tượng cụ thể.

Đường Tuấn nắm chặt bàn tay muốn đánh tan đám sương. Nhưng ngay khi đám sương bị đánh tan thì ngay lập tức có đám sương khác lấp đầy vào.

“Tiểu đoàn trưởng, biển Tinh Tú đã bị sương mù bao phủ mấy vạn năm, từng có Đại Năng ra tay nhưng vẫn không thể loại bỏ.” A La Nạp lên tiếng.

Lúc trẻ cậu ta từng đi khắp thế giới, đi nhiều nên hiểu rộng, cậu ta biết rất nhiều bí mật.

“Nghe nói chỗ sâu nhất trong đám sương mù có cơ duyên to lớn, nhưng đến nay chưa ai tìm được. Từng có vài vị Đại Năng liên thủ tiến vào biển Tinh Tú, muốn tìm hiểu đến cùng nhưng cuối cùng những người đó đều mất tích một cách thần bí, không xuất hiện lại. Đám sương này phạm vi rất lớn, tựa như không có điểm cuối.” Vẻ mặt A La Nạp nặng nề.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1982


Đúng lúc này, đám sương trước mặt Đường Tuấn bỗng nhiên quay cuồng, oành một tiếng, vài bóng người lao ra khỏi đám sương. Mấy người này mặc trang phục của binh lính từ Thần Đình, trên người có không ít vết thương còn hở miệng, hơi thở uể oải.

Không cần Đường Tuấn phân phó, ngay lập tức có binh lính Thần Đình ra tay, đón mấy người này lên trên hư không thuyền.

Rất nhanh tin tức đã truyền tới chỗ Đường Tuấn.

Ở biển Tinh Tú có một đám trộm cướp đã đánh lén một quân doanh của Thần Đình, thủ lĩnh của đám thổ phỉ đó là một Tu Hành giả thuộc cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao, bọn chúng càn quét qua quân doanh, chỉ còn mấy người này chạy trốn khỏi đó.

“Ở biển Tinh Tú thì tổ chức hỗn loạn nhất là Diệt Thần, không lẽ đám thổ phỉ này bắt tay với Diệt Thần?” Mấy người A La Nạp thấp giọng tự hỏi.

“Đưa tôi đi xem thử.” Đường Tuấn phất tay.

Mấy người A La Nạp ở lại, Đường Tuấn mang theo đám người Cẩu Đản đi về phía quân doanh của Thần Đình ở biển Tinh Tú. Diện tích biển Tinh Tú rộng lớn mênh mông, Thần Đình cũng không thể canh giữ toàn bộ, chỉ có thể bố trí quân doanh ở vài nơi, khoảng chừng trăm cái, thường ngày giám sát tình hình của biển Tinh Tú từ các phương hướng.

“Ở đây.” Cẩu Đản đối chiếu với bản đồ trong tay nói với Đường Tuấn, ngón tay chỉ về một tòa quân doanh lụi tàn ở phía trước.

Trên mặt đất là các thi thể mặc quần áo binh lính Trần Đình, cũng có một ít xác của đám trộm cướp. Thi thể của bọn họ khô héo, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ, giống như cả tinh khí và tu vi toàn thân đều bị sức mạnh thần bí nào đó cắn nuốt.

“Biển Tinh Tú có rất nhiều Tu Hành giả tu luyện tà thuật, có người dựa vào việc chiếm đoạt tinh khí người khác để tăng tu vi, cũng chuyện có đoạt lấy ba hồn bảy vía của người ta để luyện khí. Nghe nói ma tu biến mất mấy ngàn năm đã xuất hiện lại. Nơi này đích thực là địa điểm nguy hiểm, không tồn tại bất kỳ chút đạo đức công bằng nào.” Biểu cảm của Cẩu Đản hơi rùng mình, giọng nói khẽ run.

Là binh sĩ ở quân doanh 50, anh ta từng tới biển Tinh Tú, chỉ là tu vi thấp kém nên đến tư cách làm con tốt thí mạng cũng không có, chỉ phụ trách việc dọn dẹp chiến trường và nhặt xác sau mỗi trận đánh lớn, vì vậy anh ta hiểu rõ sự tàn khốc vô biên tại nơi này.

“Đưa bọn họ về an táng đi.” Đường Tuấn thở dài.

Anh không có cách gì để thay đổi, chỉ có thể nỗ lực hết mình.

Đúng lúc này, một luồng sáng đen từ trong quân doanh b*n r*, tốc độ cực nhanh, góc độ xảo quyệt. Người ra tay ngay từ đầu đã tính toán việc đánh lén.

Một âm thanh bén nhọn và khó nghe vang lên: “Khặc khặc, không ngờ vẫn có thể câu được một một con cá lớn. Cờ Quỷ Vân, lấy máu tươi của bọn chúng!”

Tia sáng đen chớp mắt lại đến, đó là một mặt cờ cao gần bằng một người. Cột căng cờ lại là từng cái xương đầu lâu người, mặt cờ đen nhánh, khắc họa ba đám mây máu. Mây máu di chuyển khiến cho người ta có cảm giác quỷ dị.

Theo sau âm thanh này vang lên, đám người Cẩu Đản ngay lập tức cảm thấy mạch máu toàn thân sôi sục tựa như muốn xé toạc cơ thể tuôn ra để nhập vào giữa mặt cờ kia. Tu vi của kẻ sử dụng cờ Quỷ Vân cao hơn bọn họ rất nhiều.

“Tà tu!”

Trong mắt Đường Tuấn lóe lên tia sắc lạnh mang theo sát khí. Mặt cờ Quỷ Vân này rất đáng sợ, lại mang theo oán khí rất nặng, có lẽ đã nuốt chửng vô số người.

“Khà khà, có thể chết dưới cờ quỷ của lão là vinh hạnh cho đám tân binh các người. Nếu có kiếp sau thì nỗ lực tu luyện đi, ha ha ha.” Một làn sương mù ngưng tụ, biến thành một lão già gầy quắt queo. Lão già bỡn cợt vuốt hai sợi râu dê lưa thưa, vô cùng đắc ý.

20221009041146-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1983


Máu tươi sôi sục trong đám người Cẩu Đản lập tức bình ổn, mà sắc mặt của lão già râu dê kia lại đột ngột thay đổi, phun ra một ngụm máu tươi, nói: “A! Nửa Bước Hóa Thần, đá phải ván sắt rồi.”

Giọng nói vừa dứt, ông ta hóa thành luồng ánh sáng rồi hòa vào giữa đám sương bao quanh để chạy trốn. Lúc này, ngay cả cờ Quỷ Vân ông ta cũng không cần.

“Còn muốn trốn.” Đường Tuấn ném cờ Quỷ Vân trong tay ra.

Uy lực hung mãnh áp đảo, cờ Quỷ Vân như mũi tên rời dây cung, oành một tiếng đánh trúng lưng của lão già râu dê.

Một kích này đủ để xuyên thủng một ngọn núi nhỏ, toàn bộ bả vai phải đến các lồng ngực của lão già râu dê bị nổ thành một đám sương máu.

Lão già râu dê từ trên không trung rơi xuống trước mặt đám người Đường Tuấn.

Lão già có chòm râu dê quỳ trên mặt đất, nửa người chảy máu, ánh mắt sợ hãi nhìn Đường Tuấn, không còn dáng vẻ kiêu ngạo phách lối như trước.

“Đại nhân tha mạng.” Lão già cầu xin tha thứ.

Ông ta đã nhìn ra nam tử trước mặt là cảnh giới Nửa Bước Hoá Thần, trong lúc giơ tay tên đã khiến ông ta trọng thương, là một nhân vật tàn bạo.

Đám người Cẩu Đản sắc mặt coi thường mà nhìn lão già, nếu như không phải Đường Tuấn ở đây, bây giờ bọn họ cũng đã bị đánh cả người toàn máu tươi.

“Đại nhân, người này là tà tu, đáng phải chết.” Cẩu Đản căm hận nói.

Trong mắt Đường Tuấn lập tức lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, sát ý hiện lên.

“Đại nhân tha mạng, tôi có thể dẫn cậu đến sào huyệt tiêu diệt toàn bộ.” Lão già thấy thế, vội vàng nói. Vì mạng sống, ngay cả bạn của mình ông ta cũng bán đứng.

“Dẫn đường.” Đường Tuấn thu lại ý định giết người, lạnh lùng nói.

Anh vừa mới đến, cũng muốn dò xét qua tình hình của Biển Tinh Tú một chút, đây có lẽ là một cơ hội tốt.

Lúc nói chuyện, một đường thanh quang phun ra từ giữa ngón tay Đường Tuấn, rơi vào vết thương không ngừng chảy máu của lão già. Vết thương lập tức cầm máu, thậm chí còn kết thành một lớp vảy, có xu hướng khép lại.

Theo tu vi đang sâu dần, y thuật của Đường Tuấn càng ngày càng thần kỳ, đã vượt ra khỏi phạm vi mà con người có thể tưởng tượng được.

Lúc này, ở một nơi bí mật bên trong Biển Tinh Tú, ở đây xây dựng một tòa lâu đài, lâu đài hùng vĩ, chiếm phạm vi mấy dặm. Rất nhiều người tu hành tuần tra ở bên ngoài lâu đài, những người này khuôn mặt hung ác, khí tức mạnh mẽ, vừa nhìn đã không phải là bọn tốt lành gì.

Ở chỗ cao nhất của lâu đài, một người trung niên nét mặt hung ác nham hiểm đang cùng một người đàn ông mặc áo khoác dài màu đen nói chuyện. Người này mặc bộ giáp màu bạc, trên người mang theo sát khí như núi thây biển máu.

“Sở Hải, anh muốn để chúng tôi ra tay, giúp anh g**t ch*t vị thống lĩnh mới tới kia? Bàn về cấp bậc, anh ta chính là cấp trên của anh, chẳng lẽ anh không sợ sau khi sự việc xảy ra Thần Đình truy cứu sao?” Người trung niên có khuôn mặt nham hiểm thản nhiên nói.

Người đàn ông mặc áo khoác dài màu đen này lại là người trong quân đội Thần Đình, tên là Sở Hải.

Sở Hải nhướng mày, giọng nói mang theo một ý tứ sát phạt lạnh lùng, nói: “Biển Tinh Tú vốn là nơi loạn lạc, thống lĩnh mới tham công liều lĩnh, đi nhầm vào chỗ nguy hiểm, bị người ta g**t ch*t, xảy ra chuyện như vậy cũng không phải là lần một lần hai. Cho dù Thần Đình truy cứu, lại có thể tra được cái gì.”

Anh ta nhìn người đàn ông trung niên hung ác, hỏi: “Ngân Lang Vương, cuộc làm ăn này ông có làm hay không? Nếu không làm, tôi tìm những người khác nữa.”

Ngân Lang Vương cười, vỗ tay một cái, nói: “Làm ăn kiếm bộn không lỗ thì tại sao không làm? Anh nói thông tin của vị thống lĩnh kia cho tôi biết, tôi chuẩn bị chặn giết giữa đường.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1984


Sở Hải ném cho Ngân Lang Vương một trục cuốn.

Mở trục cuốn ra, bên trên có một bức ảnh cùng một ít chữ viết.

Bức ảnh rất rõ nét, rõ ràng là dáng vẻ của Đường Tuấn.

“Thống lĩnh mới tên Đường Tuấn, trước khi gia nhập vào Thần Đình đã có thực lực của cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao. Còn thực lực bây giờ, tôi cũng không rõ, nhưng thời gian anh ta gia nhập vào Thần Đình rất ngắn, không đến một năm, hẳn là chưa đến Nửa Bước Hoá Thần.” Sở Hải nói.

Anh ta ở xa Biển Tinh Tú, ở bên trong Thần Đình cũng không có thân tín nằm vùng gì, rất nhiều tin tức truyền đạt trễ.

Ngân Lang Vương nhìn lướt qua thông tin bên trên, cười nói: “Chuyện nhỏ. Cho dù anh ta đã là Nửa Bước Hoá Thần, tôi cũng chắc chắn giết được anh ta.”

Sở Hải gật đầu một cái, cũng rất có lòng tin đối với Ngân Lang Vương. Bởi vì Ngân Lang Vương đã từng g**t ch*t một vị cảnh giới Nửa Bước Hoá Thần, thực lực hùng mạnh, có thể vượt cảnh mà chiến đấu.

“Hai ngày này anh ta sẽ đến, ông kêu người chú ý một chút.”

Sở Hải nói xong những lời này thì rời đi.

Ngân Lang Vương xem lại trục cuốn lần nữa, sắc mặt rất thoải mái. Ông ta thu trục cuốn vào, gọi một tên phụ tá đến, hỏi: “Quỷ Lâm trở về rồi sao?”

Phụ tá lắc đầu, nói: “Vẫn chưa. Quỷ gia nói muốn ở nơi đó mai phục, xem có thể có thu hoạch không?”

Ngân Lang Vương nhíu mày, nói: “Bảo ông ta nhanh chóng trở về, đừng tế luyện cờ Quỷ Vân kia nữa, có nhiệm vụ quan trọng phải làm.”

Phụ tá gật đầu.

Đúng lúc này, bên ngoài lâu đài đột nhiên vang lên một tràng tiếng kêu.

“Là Quỷ gia, ônh ta còn đưa vài người trở về.” Đúng lúc phụ tá đứng ở cửa sổ, nhìn thấy tình hình bên dưới.

“Quỷ gia hình như bị thương rồi.” Phụ tá lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Cái gì?”

Ngân Lang Vương nhíu mày, hai đầu lông mày có sát ý. Quỷ gia là cao thủ thứ hai ngoại trừ mình ra, thế mà lại bị thương, ai có thể làm ông ta bị thương? Chẳng lẽ là những cao thủ hàng đầu trong Biển Tinh Tú kia?

Suy nghĩ trong lòng chợt hiện lên một chút, Ngân Lang Vương đi đến cửa sổ, sau đó thì trông thấy lão già có chòm râu dê và mấy người kia phía sau ông ta đến gần lâu đài.

Ngân Lang Vương nhìn tình hình của Quỷ Lâm một cái, chân mày nhíu lại phải sâu hơn. Ánh mắt của ông ta tùy ý quét về phía mấy người sau lưng Quỷ Lâm, không để ở trong lòng chút nào. Đường Tuấn lúc này đã biến đổi một khuôn mặt, giấu kín khí tức, đương nhiên Ngân Lang Vương không phát hiện được. Nhưng khi ông ta muốn thu hồi ánh mắt, bỗng nhiên nhìn thấy một động tác của Quỷ Lâm, sắc mặt lập tức thay đổi, nói khẽ với phụ tá: “Khởi động pháp trận trong lâu đài, đóng chặt tất cả cửa ra.”

“Đại ca, ông đây là?” Phụ tá không hiểu.

Ngân Lang Vương nói: “Quỷ Lâm bị những người kia bắt giữ, vừa rồi ông ta đã dùng mật hiệu nói cho tôi biết.”

Phụ tá kinh hãi, lập tức truyền đạt mệnh lệnh có liên quan xuống.

20221009041224-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1985


Nụ cười của Quỷ Lâm chợt thu lại, nét mặt có chút cứng đờ nói: “Lời này của đại nhân có ý gì.”

Ông ta không ngờ rằng động tác của mình vậy mà không giấu được đối phương.

Lúc này, bốn phía lâu đài sáng lên một vòng ánh sáng rơi lất phất, mấy trăm người tu hành áp sát vào đây, hiện ra thân hình.

Đám người Đường Tuấn bị bao vây, lối vào bị sương mù bao phủ, đã tìm không thấy.

“Ha ha ha, cậu rất cẩn thận, nhưng cũng đã muộn rồi.” Thân hình Quỷ Lâm bỗng chuyển động, bay về phía lâu đài, tiếng cười đắc ý vang lên: “Lại dám theo tôi trở về lâu đài Ngân Lang, cậu chết chắc rồi.”

Ngân Lang Vương c*̃ng xuất hiện ở trước mặt Đường Tuấn, nói: “Vậy mà có thể làm tổn thương Quỷ Lâm, thực lực không tệ, cho cậu một cơ hội, vào dưới trướng của lâu đài Ngân Lang tôi, tha cho cậu khỏi chết.”

Đường Tuấn nhìn hai người, còn có mấy trăm người tu hành xung quanh, nói: “Chỉ ít người như vậy?”

Quỷ Lâm nói: “Đến bây giờ còn muốn phách lối sao?”

“Giết.” Ngân Lang Vương ra lệnh một tiếng.

Mấy trăm người tu hành đồng thời vận chuyển pháp lực, thúc giục trận pháp. Giữa không trung, một con sói khổng lồ màu bạc xuất hiện, gào thét, bổ nhào về phía Đường Tuấn.

Ngân Lang Vương cười khẩy một tiếng, đây là uy lực của trận pháp, đủ để ngang hàng với cảnh giới Nửa Bước Hoá Thần.

“Phá.” Đường Tuấn chỉ ra một ngón tay, con sói khổng lồ màu bạc kia lập tức tan vỡ.

Anh không phải là Nửa Bước Hoá Thần bình thường, ngay cả cậu Trình cảnh giới Nửa Bước Hoá Thần này cũng bị vài chiêu của anh đánh bại, huống chi là trận pháp.

Sói khổng lồ màu bạc bị phá, vẻ mặt của mấy trăm người tu hành thúc giục trận pháp lập tức nản lòng, bị thương không nhẹ.

Sắc mặt Ngân Lang Vương chợt biến đổi, nói: “Rốt cuộc cậu là ai?”

Đường Tuấn biến trở về hình dáng ban đầu.

“Là cậu.” Ngân Lang Vương nhận ra Đường Tuấn, chính là người trong trục cuốn.

Không phải Sở Hải nói anh mới cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao sao? Sao lại mạnh như vậy!

Đường Tuấn khẽ nhíu mày, con Ngân Lang Vương này vậy mà lại biết mình. Anh vừa mới đến, tin chắc rằng mình chưa từng gặp Ngân Lang Vương.

Ngân Lang Vương cười ha ha một tiếng, nói: “Không nghĩ rằng cậu tự đưa tới cửa.”

Vừa dứt lời, Ngân Lang Vương lắc mình biến hoá, hóa thành một con sói khổng lồ lông tóc màu trắng bạc, dài bảy tám mét. Đây là bản thể của ông ta, có thể phát huy ra thực lực vượt qua cảnh giới hiện tại, có thể tàn sát Nửa Bước Hoá Thần.

Trong mắt sói khổng lồ lộ ra vẻ hung tàn, giọng nói lạnh lùng tới vô cùng: “Có người bảo tôi giết cậu, cậu chết cũng có ý nghĩa.”

Nói xong thì Ngân Lang Vương động thủ.

Ông ta vừa bộc phát, tốc độ trong nháy mắt đạt đến gấp mười mấy lần vận tốc âm thanh, không yếu ớt giống như cảnh giới Nửa Bước Hoá Thần. Ông ta là vương giả của bộ tộc Ngân Lang, thân xác mạnh mẽ đến đáng sợ, cái này cũng là vốn liếng để ông ta đứng sừng sững ở Biển Tinh Tú.

Oành.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1986


Ngân Lang Vương và Đường Tuấn chém giết với nhau, toàn thân ông ta đều là vũ khí, có thể so với bảo khí cao cấp nhất, đặc biệt là một cặp móng vuốt và răng, mang theo ánh sáng lạnh lẽo âm u, khiến cho người ta sợ hãi. Đường Tuấn dường như lâm vào tình huống khó khăn, không ngừng tránh né sự công kích của Ngân Lang Vương, không dám tiếp xúc mũi nhọn của ông ta.

Quỷ Lâm cùng mấy vị cao cấp của lâu đài Ngân Lang thấy thế, đều cười rất vui vẻ.

“Không hổ là Ngân Lang Vương, ra tay hết sức, ai có thể ngang hàng.”

“Tên nhóc này tuy hung hãn, nhưng cũng không phải là đối thủ của Ngân Lang Vương. Phòng thủ lâu chắc chắn thua, rất nhanh sẽ bị Lang Vương xé thành mảnh nhỏ, trở thành vong hồn dưới móng vuốt.”

“Ngân Lang Vương vô địch.”

Ánh mắt của đám người nhìn Đường Tuấn giống như đang nhìn người chết, mang theo vẻ đắc ý và hài hước.

“Ha ha ha. Cái thằng một mực trốn tránh có bản lĩnh gì, có bản lĩnh cứng chọi với cứng cùng tôi.” Giữa không trung, Ngân Lang Vương vồ hụt một phát lần nữa, giễu cợt nói với Đường Tuấn.

Ông ta có chút sốt ruột và buồn bực. Tên con người này thực lực chẳng ra sao cả, nhưng tốc độ rất nhanh, vô cùng linh hoạt, khiến cho công kích của ông ta đều thất bại.

“Như ông mong muốn, đúng lúc tôi thiếu một con thú cưỡi.” Đường Tuấn trên không trung đứng vững, bình tĩnh nói.

Vừa rồi anh chỉ là đang thử thăm dò thực lực của Ngân Lang Vương.

Sinh vật của Biển Tinh Tú và ngoại giới cùng cảnh giới so ra, quả thật mạnh hơn rất nhiều. Nhưng anh mạnh hơn, nếu như muốn định lượng, thực lực của anh bây giờ tương đương với khoảng chừng gấp mười lần cảnh giới Nửa Bước Hoá Thần bình thường, có thể so với Hóa Thần bước đầu ngưng kết Thần Tâm. Đương nhiên, cảnh giới Hóa Thần chân chính, thực lực hơn gấp trăm lần Nửa Bước Hoá Thần. Mà con Ngân Lang Vương, thực lực thật sự chỉ miễn cưỡng đạt đến Nửa Bước Hoá Thần tiêu chuẩn.

“Thằng nhóc ngạo mạn, Ngân Lang Vương tôi ngang dọc Biển Tinh Tú mấy trăm năm, ai dám nói muốn thu tôi làm thú cưỡi. Tôi quyết định không giết cậu, để cho cậu làm kéo xe cho bổn vương. Ha ha ha, một vị đại nhân thống lĩnh trại lính Thần Đình kéo xe, chắc hẳn là rất oai phong.” Ngân Lang Vương cười ha ha.

Lúc nói chuyện, Ngân Lang Vương đã ra tay. Ông ta lại đánh lén, không cho Đường Tuấn cơ hội phản ứng.

Một đường ngân quang ngang qua bầu trời mênh mong, trong nháy mắt đi đến trước mặt Đường Tuấn.

Gào.

Tiếng rống của Ngân Lang chấn động trời đất. Ông ta mở miệng khổng lồ, muốn cắn nát Đường Tuấn.

Đường Tuấn đưa cánh tay ra, dường như muốn ngăn cản.

“Anh ta lại muốn dùng cánh tay ngăn cản lực cắn của Ngân Lang Vương. Cho dù là bảo khí, cũng sẽ bị cắn đứt. Anh ta đây là đang tìm chỗ chết.” Quỷ Lâm cười khẩy.

Ngân Lang Vương cắn lên trên cánh tay của Đường Tuấn, phát ra âm thanh ken két, giống như âm thanh sắt va chạm phát ra, làm cho người ta ê răng.

“A a a.”

Ngân Lang Vương bỗng nhiên phát ra tiếng kêu thảm thiết, một hàm răng lại rơi mất năm, sáu chiếc, máu tươi chảy ròng.

Đường Tuấn nhíu mày, nói: “Ngân Lang Vương, miệng ông rất thối, vô cùng nóng nảy, phải uống nhiều nước.”

Khi nói chuyện, anh còn cố ý vẫy vẫy cánh tay, như muốn vẫy hết nước bọt trên cánh tay.

“Cậu!” Ngân Lang Vương khiếp sợ, chỗ sâu trong mắt hiện ra vẻ sợ hãi.

Ông ta biết rõ lực cắn của chính mình, chỉ có Nửa Bước Hoá Thần đạt trình độ cao nhất mới có thể ngăn cản. Ông ta không ngờ rằng, cái tên trước mắt này lại là Nửa Bước Hoá Thần đạt trình độ cao nhất.

Nghĩ tới đây, rốt cuộc ông ta sợ hãi, xoay người bỏ chạy.

Đường Tuấn cũng không cho ông ta cơ hội, cưỡi trên người ông ta, nắm đấm không ngừng nện ở trên đầu và lưng Ngân Lang Vương như mưa rơi, vang loạn lên ầm ầm, mặc cho Ngân Lang Vương phẫn nộ gào thét như thế nào, cũng không có tác dụng.

“Có phục hay không!” Đường Tuấn không ngừng quát hơi.

Đám người bên dưới lâu đài Ngân Lang ngơ ngác, đặc biệt là Quỷ Lâm, ông ta không ngờ người mình mang về lại là một đại cao thủ siêu cấp.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1987


Khoé miệng của đám người Cẩu Đản run rẩy, c*̃ng khiếp sợ không ít.

Cuối cùng, Ngân Lang Vương miệng đầy máu tươi, răng chỉ còn lại mấy chiếc, kêu thảm thiết nói: “Tôi bằng lòng khuất phục.”

Ông ta ngang dọc Biển Tinh Tú mấy trăm năm, chưa từng thảm hại như thế, hơn nữa ông ta cảm nhận được uy h**p chí mạnh từ trên người Đường Tuấn, không dám tiếp tục mạnh miệng.

Đường Tuấn dừng tay, Ngân Lang Vương chủ động ký kết thề ước chủ tớ với Đường Tuấn. Ông ta hóa thành hình dạng con người, đi theo sau lưng Đường Tuấn, như người đầy tớ già. Ngân Lang Vương quát lên với đám người ở lâu đài Ngân Lang: “Ta đã đầu hàng chủ nhân, về sau lâu đài Ngân Lang cũng là của chủ nhân.”

Đám người ở lâu đài Ngân Lang nhìn thấy cảnh tượng này, run lên trong chốc lát, sau đó đồng loạt quỳ xuống, nói: “Bái kiến chủ nhân.”

Đường Tuấn khẽ gật đầu, hỏi Ngân Lang Vương: “Vừa nãy ông nói có người bảo ông giết tôi, là ai?”

“Là Sở Hải.” Ngân Lang Vương không dám giấu diếm, nói thẳng sự việc ra.

“Đại nhân, Sở Hải lại dám phạm thượng, chúng ta có thể lên bẩm với Thần Đình, cách chức của anh ta.” Đám người Cẩu Đản c*̃ng rất tức giận, đưa ra đề nghị.

Trong mắt Đường Tuấn vụt qua sát ý, nói: “Không cần. Loại chuyện nhỏ nhặt này, tôi có thể xử lý.”

“Ngân Lang Vương, ông theo tôi trở về. Còn lâu đài Ngân Lang, thu xếp một chút, bố trí vào trong quân đội của tôi.” Đường Tuấn phân phó.

Quỷ Lâm không ngừng cầu xin tha thứ, chủ động lập thề ước cùng với Đường Tuấn, đồng thời đồng ý không dùng mạng người luyện chế tà binh nữa, Đường Tuấn mới bỏ qua cho ông ta một mạng. Lúc này vội vàng đứng ra, nhận lấy nhiệm vụ này.

Sau khi giao phó xong tất cả thì Đường Tuấn rời đi, anh muốn đến quân doanh, xem phản ứng của Sở Hải khi nhìn thấy mình, chắc hẳn sẽ rất kinh ngạc vui mừng.

Lúc này, ở trong một khe núi nào đó ở Biển Tinh Tú, Phá Quân Doanh của Thần Đình tọa lạc ở đây. Phá Quân Doanh, chính là binh sĩ thuộc về Đường Tuấn, người đứng thứ hai là Sở Hải.

Lúc này, Sở Hải ngồi ở trên ghế lớn của trung quân trướng, đại mã kim đao, vô cùng ngang ngược. Phía dưới, là rất nhiều tướng lĩnh. Một đám người đang uống rượu nói chuyện phiếm.

“Thống lĩnh Sở, nghe nói Thần Đình đã phái một tên quỷ nhỏ còn chưa dứt sữa tới làm thống lĩnh, chúng tôi thật sự rất giận, muốn lên khuyên can Thần Đình, để thống lĩnh Sở trở thành chính thức.”

“Thống lĩnh Sở vì Phá Quân Doanh làm ra nhiều cống hiến như vậy, chức thống lĩnh chính thống lẽ ra phải do thống lĩnh Sở tiếp nhận, một tên quỷ nhỏ lông cũng chưa mọc đủ, không biết hành quân đánh trận, tu vi không đủ, cũng muốn thống lĩnh một doanh trại, thật đúng là chuyện cười.”

“Chúng tôi chỉ thừa nhận thống lĩnh Sở, thống lĩnh chó má gì khác cũng không nhận.”

Mấy tên bách phu trưởng trong lúc nói chuyện rất tức giận, kêu bất bình vì Sở Hải.

Sở Hải cười nhạt một tiếng, nói: “Vị thống lĩnh mới này của chúng ta chính là cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao, thậm chí còn mạnh hơn, không yếu ớt chút nào.”

“Hừ. Cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao mà thôi, Trình lão tam tôi không biết giết bao nhiêu cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao trong Biển Tinh Tú.” Một người đàn ông thô lỗ để hai lưỡi búa bên cạnh người úng thanh nói. Bên trên hai lưỡi búa còn dính vết máu, tanh mùi máu vô cùng.

20221009041322-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1994


000063-tamlinh247.jpg


000064-tamlinh247.jpg


“Chủ nhân nhà cậu là thứ gì? Anh ta dám xuất hiện, không cần công tử nhà tôi, tôi cũng có thể ung dung trấn áp, làm cho anh ta quỳ mọp xuống.” Bộ dạng của lão quản gia già, nói chuyện rất lạnh lùng, vênh mặt hất hàm sai khiến.

Ông ta từng bước tới gần, ánh mắt giễu cợt, cười khẩy nói: “Cô Cố, cô suy nghĩ một chút đi. Công tử nhà tôi thấy ngươi miễn cưỡng có chút sắc đẹp, tu vi c*̃ng được, mới cho phép cô trở thành thiếp thất nhà họ Đinh, đây là thân phận bao nhiêu người tha thiết ước mơ, cô nên trân quý.”

Oành.

Ông ta đạp một cước xuống, giẫm nát bắp chân Thủy Thanh Lam, trên mặt lại mang theo nụ cười mỉm: “Đau thật nhỉ, vậy thì kêu lên đi, dù sao cũng không có ai nghe thấy.”

Ánh mắt Cố Vân Minh lạnh lùng, nói: “Nhà họ Đinh các người không phải là muốn lấy được công pháp tôi tu luyện sao?”

Quản gia cười nói: “Cô Cố nói đùa. Sau khi gả vào nhà họ Đinh, cô chính là người của nhà họ Đinh, công pháp cô tu luyện đương nhiên cũng là của nhà họ Đinh.”

Trong lòng Cố Vân Minh không cam tâm, vốn cô đã ngưng kết mười hai đạo Thần văn, muốn tiếp tục tích lũy, nhưng lại mâu thuẫn với nhà họ Đinh, bị buộc phải đột phá trước thời hạn. Khi đột phá động tĩnh quá lớn, gây nên sự chú ý của cậu chủ lớn nhà họ Đinh kia, mới có cảnh truy sát ở trước mắt.

Nhà họ Đinh muốn lấy được công pháp từ trên người cô, nếu không phải vậy thì đã sớm ra tay g**t ch*t.

Quản gia lại nhấc chân lên lần nữa.

“Tôi đồng ý gả vào nhà họ Đinh.” Mắt thấy quản gia muốn phế bỏ Thủy Thanh Lam, Cố Vân Minh cuối cùng cũng không đành lòng. Suốt trên đoạn đường này, Thủy Thanh Lam bảo vệ cô rất lâu, cô không có cách nào làm như không thấy.

“Rất tốt.” Quản gia cười.

Tiếp đó, đạp một cước xuống, giẫm nát bắp chân phải của Thủy Thanh Lam.

“Ông!” Lửa giận trong mắt Cố Vân Minh trong mắt lửa giận gần như muốn phun ra.

Quản gia lại một nét mặt bình thản, nói: “Phế bỏ hai chân, anh ta không bỏ chạy được.”

Ông ta nhìn Cố Vân Minh, nói: “Công tử nhà tôi rất thích cô, định ngày cưới vào năm ngày sau, đến lúc đó nhà họ Đinh tôi sẽ có một hội đấu giá long trọng, cường giả tập hợp, hôn lễ sẽ rất linh đình, sẽ không bạc đãi cô.”

Đinh trấn, trong biển Tinh Thần có hai mươi bốn trấn, mỗi một trấn đều có một thế gia. Nói là trấn, nhưng quy mô cũng không nhỏ, tương đương với một thành phố nhỏ, có thể so với một phần ba thành Man Thú. Hai mươi bốn thế gia kết thành một liên minh, đối đầu với Thần Đình. Nghe nói một vài thế gia trong hai mươi bốn nhà, có mối quan hệ không rõ ràng cùng với tổ chức Diệt Thần.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1995


Đi trên đường ở Đinh trấn, Sở Hải giới thiệu với Đường Tuấn. Anh ta rất nhiệt tình, thậm chí có chút nịnh hót, không có một chút bộ dạng phách lối trước đây.

“Có liên kết với Diệt Thần sao?” Đường Tuấn lẩm bẩm nói.

Nhắc đến thì không biết Lương Thiên Lam thế nào rồi. Trong tay anh còn có một chút để tâm đến đối phương. Điều này có liên quan đến việc có thể đạt được Hóa Thần hay không, anh không tin Lương Thiên Lam sẽ từ bỏ.

“Nhà họ Lương, nhà họ Sở, còn có nhà họ Thu, là ba nhà được công nhận mạnh nhất trong hai mươi bốn nhà, đều trấn giữ Bán Bộ Hoá Thần lâu năm, dựa vào cổ binh của gia tộc, có thể chiến đấu với Hóa Thần mà không thất bại. Những nhà khác cũng sẽ không kém.” Sở Hải nói.

Đường Tuấn nghe thấy “nhà họ Lương”, trong lòng khẽ lay động.

Nhà họ Lương này, phải chăng có quan hệ cùng với Lương Thiên Lam?

Sở Hải mang theo Đường Tuấn, đi tới phòng đấu giá ở chỗ nhà họ Đinh. Cửa chính phòng đấu giá, đèn lồng màu đỏ treo thật cao, vô cùng nổi bật. Ngay cả hộ vệ ở mấy cái cửa ra vào, quần áo cũng là màu đỏ chót.

“Thống lĩnh Sở, anh đã đến.” Nhìn thấy Sở Hải, một người hộ vệ trong đó lập tức tiến lên đón, rất nhiệt tình, rõ ràng quen biết Sở Hải.

Sở Hải c*̃ng mỉm cười hỏi thăm, hỏi: “Nhà họ Đinh các cậu lại muốn tổ chức ngày vui gì? Chẳng lẽ cậu chủ lớn nhà họ Đinh lại muốn cưới vợ nhỏ sao?”

Tên hộ vệ kia nói: “Thống lĩnh Sở đúng là vừa đoán một cái là chuẩn. Đúng là cậu chủ lớn nhà tôi muốn cưới vợ nhỏ.”

Sắc mặt Sở Hải hơi thay đổi, nói: “Cô chủ nhà nào có số may mắn có thể trở thành vợ nhỏ nhà họ Đinh như thế?”

Hộ vệ thấp giọng nói: “là Cố Vân Minh nhà họ Cố.”

Trên mặt anh ta lộ ra một loại nụ cười sâu xa, nói: “Nhà họ Cố, đây chính là thế gia bậc nhất, nhưng bây giờ thiên nữ của nhà họ Cố lại làm vợ nhỏ cho cậu chủ nhà tôi. Nếu là truyền ra ngoài, nhà họ Đinh tôi nhất định sẽ tăng mạnh danh tiếng.”

“Không chỉ có như thế, hộ vệ của Cố Vân Minh lại là một vị ma tộc Hắc Ám.”

“Ma tộc Hắc Ám thuần huyết sao?” Sở Hải lộ vẻ xúc động.

Ma tộc Hắc Ám thuần huyết, đó là có thể xếp vào huyết mạch mạnh mẽ của chục ngàn tộc dưới bầu trời sao, đạt được Hóa Thần vô cùng nhẹ nhàng.

Hộ vệ lắc đầu, nói: “Chủng tộc đẳng cấp kia, làm sao có thể làm hộ vệ cho nhà họ Cố. Chỉ là một nhánh bên của ma tộc Hắc Ám, dính lấy chút huyết thống của ma tộc Hắc Ám, nhưng cũng phi phàm, tương lai nói không chừng có cơ hội tiến quân Hóa Thần. Lần này cậu chủ lớn nhà tôi cũng sắp đem tên hộ vệ này ra đấu giá, xem như mọi người đều vui. Nghe nói tên ma tộc Hắc Ám này còn có một người chủ nhân, cảnh giới Nguyên Anh nhập môn mà thôi. Cậu chủ nhà tôi đã nói, nếu như đối phương dám đến thì một tay trấn áp anh ta.”

“Đúng thật là nhà văn nổi tiếng, không hổ danh là cậu chủ lớn nhà họ Đinh.” Sở Hải thở dài một tiếng.

Anh ta quay đầu, lại phát hiện ra sắc mặt Đường Tuấn tái xanh, u ám gióng như muốn chảy ra nước.

Từ trong những lời này, Đường Tuấn đã đoán ra tên ma tộc Hắc Ám kia là Thủy Thanh Lam.

“Nói cho công tử nhà cậu biết, tôi ở đây chờ anh ta.” Đường Tuấn nói với người hộ vệ.

Hộ vệ không hiểu cho lắm, nhìn về phía Sở Hải.

20221009091657-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1996


Tinh thần lực của anh như sóng gợn lan rộng bốn phía, rất nhanh đã phát hiện ra một nơi. Nơi đó có cấm chế, ngăn cản anh dò xét. Mấy tên hộ vệ đang đi tuần, nói tới ma tộc Hắc Ám.

Đường Tuấn đi vòng sang đường khác, đi đến chỗ đó.

Sở Hải nhanh chóng ngăn cản, nói: “Đại nhân, nơi đó là chỗ dành riêng cho nhà họ Đinh, cấm người ngoài đi vào.”

Đường Tuấn đẩy Sở Hải ra, giọng nói rất lạnh lùng: “Tránh ra.”

Sở Hải chỉ có thể tránh ra, nhưng vẫn nói: “Đại nhân, cẩn thận đó.”

Đường Tuấn không nghe nữa, tinh thần lực của anh đã đột phá cấm chế, nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Một lồng giam được chế tạo từ kim loại màu bạc, trên lồng giam xoay vòng ánh sáng điện. Trong lồng giam, tứ chi của Thủy Thanh Lam bị người ta khoá lại bằng dây xích kim loại vĩnh hằng, hai chân rũ xuống, đã phế bỏ.

Một lão già tay cầm một cây roi, không ngừng quật Thủy Thanh Lam. Trên roi mang theo từng cây gai ngược hiện lên ánh sáng bạc, một roi quất xuống đều có thể mang theo một miếng máu thịt.

Lão già này, chính là tên quản gia truy sát Cố Vân Minh và Thủy Thanh Lam kia.

“Vẫn chưa khuất phục sao? Thoải mái tinh thần, để tôi gieo Nô Ấn xuống!” Quản gia quát lên.

Bởi vì phải đấu giá Thủy Thanh Lam, để đảm bảo an toàn, nhất định phải gieo Nô Ấn xuống trước, đây là quy tắc.

Thủy Thanh Lam toàn thân máu me đầm đìa, cắn răng nói: “Đừng hòng.”

“Xem cậu có thể mạnh miệng tới khi nào?” Quản gia cười khẩy, đưa tay quấn ánh sáng điện trên lồng giam lên trên roi.

Chát.

Roi đánh vào trên người Thủy Thanh Lam, mang theo một miếng máu thịt, đồng thời vết thương bị ánh sáng điện bao trùm, rất nhanh cháy đen một mảnh.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một hồi thanh âm ầm ầm, sắc mặt quản gia đột ngột thay đổi, nói: “Ai dám tự tiện xông vào nhà họ Đinh tôi!”

Quản gia cầm cây roi trong tay, trong đôi mắt phóng ánh sáng nhìn ra ngoài chỗ cấm.

Đường Tuấn cùng Sở Hải chậm rãi bước vào với vẻ mặt lạnh lùng.

“Sở Hải! Cậu không biết ở đây là vùng cấm nhà họ Đinh sao? Ai cho cậu vào đây. Cút ra ngoài.” Quản gia tức giận hét lên khi nhìn thấy Sở Hải.

Sở Hải giận dữ. Dù sao anh ta cũng là nhân vật cấp bậc thống lĩnh doanh trại Thần Đình, là người có thân phận, còn tên quản gia này chỉ là đầy tớ trong nhà họ Đinh mà lại dám nói với anh ta như vậy.

“Đinh Phúc! Hôm nay, tôi đến không phải để gây rối với nhà họ Đinh các người.” Sở Hải cười lạnh lùng, khom mình đứng sau lưng Đường Tuấn.

Đinh Phúc nhìn Đường Tuấn, nhíu chặt mày và nói: “Cậu là ai? Đột nhập vào vùng cấm nhà họ Đinh là muốn chết sao?”

“Chủ nhân!” Thủy Thanh Lam bỗng hét lên với giọng nói có vẻ yếu ớt.

Đinh Phúc nở nụ cười đáng sợ, nói: “Thì ra mày là chủ nhân của cậu ta. Rất tốt, tao sẽ bắt mày để chúc mừng cậu chủ.

Dứt lời, Đinh Phúc xông đến Đường Tuấn. Tuy ông ta là quản gia nhà họ Đinh nhưng tu luyện rất đáng kinh ngạc, ông ta đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao và rất là mạnh. Pháp lực xoay chuyển, một khuôn mặt già nua có ánh sáng óng ánh, thêm một chút dữ tợn. Nắm đấm nuốt nhả ánh sáng như một vị hung thần.

Sở Hải thấy vậy, trong lòng mỉa mai Đinh Phúc không biết tự lượng sức mình. Đinh Phúc có mạnh cỡ nào thì làm sao có thể trở thành đối thủ của Đường Tuấn được.

Ầm ầm!

Đinh Phúc liên tiếp hai đấm lên người Đường Tuấn, nụ cười trên khuôn mặt ông ta càng rực rỡ. Hai cú đấm này đè nén tuyệt kỹ dưới đáy, cho dù là một ngọn núi nhỏ cũng sẽ bị nổ tung.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1997


Nhưng lát sau, nụ cười của ông ta cứng đờ.

Pháp lực lớn mạnh tấn công lên người Đường Tuấn như từng đợt sóng, nhưng Đường Tuấn lại rất thờ ơ, thậm chí ngay cả góc áo cũng không chút động đậy.

Đường Tuấn cúi đầu nhìn Đinh Phúc và nói: “Chỉ có chút sức mạnh này ư?”

Đinh Phúc kinh ngạc và hoang mang tột độ. Dùng x*c th*t chống cự lại hai nắm đấm của ông ta, ngay cả Nửa Bước Hóa Thần cũng không làm được.

“Chẳng lẽ?” Một ý nghĩ hiện lên trong đầu Đinh Phúc khiến ông ta dựng đứng tóc gáy.

Giờ Đinh Phúc mới biết mình là nhân vật khiêu khích đến đáng sợ của nhà họ Đinh, nhưng không kịp thông báo cho nhà họ Đinh rồi. Ông ta bỗng lơ lửng hai chân trên không, mặt đỏ bừng và phát ra tiếng “Ối ối!”

Đường Tuấn bóp cổ Đinh Phúc và nhấc bổng ông ta lên rất nhẹ nhàng như bóp cổ một con vịt.

Ầm ầm!

Đường Tuấn liên tiếp tung cú đá vào hai chân của Đinh Phúc.

Cơn đau dữ dội xộc lên thần kinh của Đinh Phúc, sắc mặt ông ta đột ngột thay đổi, khuôn mặt nổi gân xanh rất khủng khiếp.

“Nhà họ Đinh sẽ không tha cho mày đâu.” Đinh Phúc biết hôm nay mình phải chết, ông ta nhìn Đường Tuấn với ánh mắt hung dữ.

“Kêu bọn họ đến đây.” Đường Tuấn nói.

Hai tia năng lượng b*n r* từ giữa các ngón tay của anh, ầm ầm hai tiếng, hai cánh tay của Đinh Phúc nổ thành một đám sương máu.

Đinh Phúc có thái độ cao ngạo Thủy Thanh Lam, làm gãy hai chân của anh ta nên giờ Đường Tuấn để ông ta phải trả giá.

Phong ấn Đinh Phúc rồi ném xuống đất, bất chấp ánh mắt thù hằn của ông ta.

Anh mở khóa phong ấn và xiềng xích tứ chi của Thủy Thanh Lam. Sau khi chữa trị đơn giản, tinh khí của Thủy Thanh Lam cũng được phục hồi lại một ít. Thủy Thanh Lam bước đến đá bay đầu Đinh Phúc.

“Chủ nhân!” Thủy Thanh Lam hổ thẹn quỳ trước mặt Đường Tuấn.

Đường Tuấn lắc đầu nói: “Chuyện này không phải lỗi của anh. Cố Vân Minh đâu rồi?”

Thủy Thanh Lam nói: “Ở nhà họ Đinh.”

Ánh mắt Đường Tuấn nghiêm nghị, anh nói với Sở Hải: “Thông báo nhà họ Đinh, xem bọn họ định làm thế nào để xoa dịu cơn giận của tôi.”

Nghe xong, Sở Hải thay đổi sắc mặt, anh ta nhìn Đường Tuấn với ánh mắt kỳ lạ, cuối cùng là ai muốn xoa dịu cơn giận đây? Anh ta ngẫm nghĩ rồi chậm rãi nói: “Đại nhân! Nhà họ Đinh chế tạo vũ khí, có hợp tác với Phá Quân Doanh và rất nhiều doanh trại khác, e rằng sẽ khiến rất nhiều người thấy khó chịu.”

Anh liếc nhìn Thủy Thanh Lam và nói: “Vì một tên đầy tớ mà gây hấn với nhà họ Đinh thì không đáng. Giờ Đinh Phúc đã chết rồi, tôi đến nhà họ Đinh nói giúp đại nhân, chuyện này kết thúc ở đây. Hai mươi bốn nhà ở biển Tinh Tú đều có thực lực bên trong rất lớn mạnh. Cho dù là tu sĩ cảnh giới Hóa Thần cũng không dám dễ đắc tội.”

Đường Tuấn không phản ứng gì, anh tìm ghế ngồi xuống và nói: “Kêu bọn họ đến là được rồi.”

Sở Hải im lặng. Anh ta nghĩ đến câu chuyện của Đường Tuấn mới miễn cưỡng nhận lời. Đây là kẻ hung bạo dám đại náo Thần Đình, nhà họ Đinh nhỏ bé kia thì đã là gì.

Cậu chủ Đinh Thành nhà họ Đinh mặc áo dài lớn màu đỏ với vẻ mặt đắc ý nhìn Cố Vân Minh đang ở trong phòng, cậu ta cười và nói: “Cô Cố, hãy nói công pháp ra đi. Đợi đến khi nhà họ Đinh vùng dậy, tôi sẽ nhớ đến cô.”

“Đừng có mơ.” Cố Vân Minh trả lời.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1998


Cô có sức mạnh như ngày hôm nay là nhờ vào Đường Tuấn, không liên quan gì đến công pháp nhà họ Cố. Nhưng cho dù là vậy thì cô ấy cũng sẽ không đưa ra công pháp nhà họ Cố.

Đinh Thành nói: “Cô Cố tiếp tục ương ngạnh. Nhân vật như thiên nữ nhà họ Cố trở thành vợ nhỏ của nhà họ Đinh. Nếu chuyện này truyền ra ngoài thì không biết nhà họ Cố có còn chấp nhận cô nữa hay không? Ha ha ha!”

“Anh!” Cố Vân Minh vô cùng tức giận, nhưng không biết làm thế nào, sức mạnh tu luyện toàn thân của cô ấy đã bị phong ấn.

Lúc này, có một tên đầy tớ nhà họ Đinh từ ngoài cổng chạy thật nhanh vào trong và nghẹn ngào nói: “Cậu chủ! Phúc quản gia bị giết rồi.”

“Cái gì?” Đinh Thành nhìn chằm chằm tên đầy tớ và nói: “Chuyện gì đã xảy ra? Cụ thể nói nghe xem.”

Đinh Phúc là trở thủ đắc lực của cậu ta, vậy mà có người lại dám ra tay sát hại.

Tên đầy tớ nhanh chóng kể lại những chuyện xảy ra ở sàn đấu giá.

Ánh mắt Đinh Thành đỏ bừng dâng trào, vô cùng đáng sợ, vẻ mặt u ám nói: “Một gã không biết từ đâu chui ra, lại dám đắc tội với nhà họ Đinh.”

Cậu ta liếc nhìn Cố Vân Minh, nhìn thấy nụ cười nở trên khuôn mặt cô, trong lòng không kìm được sự tức giận, cười lạnh lùng và nói: “Cô tưởng anh ta đến đây thì có thể dẫn cô đi sao? Cô thật quá ngây thơ rồi, tôi dẫn cô đến đó để cô nhìn thấy tôi giết anh ta như thế nào?”

Cậu ta tóm lấy Cố Vân Minh và hóa thành ánh sáng lấp lánh bay đến sàn đấu giá.

Trong phút chốc, sàn đấu giá hiện ra trong mắt cậu ta, ánh sáng đỏ trong mắt cậu ta nhấp nháy, ánh mắt đảo qua sàn đấu giá cùng rất nhiều cấm chế bên trong rồi xuống người Đường Tuấn.

“Dám giết Đinh Phúc, còn không ra đây chịu chết.” Đinh Thành nói với sát khi đằng đằng.

Âm thanh vang vọng khắp sàn đấu giá.

“Đó là Đinh Thành, là cậu chủ nhà họ Đinh. Hôm nay là ngày vui của cậu ta, nhưng lại có người dám giết Đinh Phúc, vậy là muốn gây thù chuốc oán với nhà họ Đinh rồi.”

“Đinh Thành đã là tu sĩ của cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao, bố của cậu ta Đinh Thanh Công cũng là một trong những đại cao thủ của nhà họ Đinh. Đắc tội với nhà họ Đinh, người đó có mười lá gan hay sao?”

“Bấy kể là ai, đắc tội với nhà họ Đinh thì phải chết.”

Hôm nay sàn đấu giá thật náo nhiệt, Đinh Thành hét ra câu nói kia là muốn thu hút sự chú ý của nhiều người, bọn họ bàn tán xôn xao.

Bên trong sàn đấu giá, ánh mắt của Đường Tuấn cũng xuyên qua những tòa nhà nhìn Đinh Thành.

Ánh mắt của hai người chạm nhau trên không trung và tỏa ra làn sóng lớn mạnh.

Đinh Thành lạnh lùng nói: “Sở Hải! Anh còn không giúp tôi bắt lấy anh ta. Một phần ba vũ khí của Phá Quân Doanh thuộc về nhà họ Đinh, chắc anh cũng biết nên làm thế nào?”

20221009091742-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1999


Trong sàn đấu giá, Sở Hải tê da đầu, hận chỉ muốn băm dầm Đinh Thành. Ban đầu anh ta muốn trung lập, nhưng giờ không thể không đứng ra với nét mặt oai phong lẫm liệt, nói: “Đinh Thành! Đây là thống lĩnh mới của Phá Quân Doanh. Anh đang nói cái quái gì vậy?”

Nghe xong, Đinh Thành biết ngay vấn đề nằm ở đâu. Cậu ta nói với ánh mắt ủ rũ: “Cho dù là thống lĩnh của Phá Quân Doanh, dám xúc phạm nhà họ Đinh thì phải trả giá.”

“Tính mạng đầy tớ nhà họ Đinh còn quý báu hơn các người, quỳ xuống nhận tội đí, có lẽ tôi sẽ tha chết cho các người.”

Giọng nói Đinh Thành không chút che giấu. Đinh trấn vốn là địa bàn của nhà họ Đinh, có thể nói là vua một cõi ở đây, còn Đinh Thành là nhân vật như thái tử, hành sự l* m*ng quen rồi.

“Anh tự mình quỳ xuống đi, để người nhà họ Đinh đến chuộc anh.” Lúc này, một giọng nói bỗng vang lên.

Ầm ầm!

Đinh Thành lơ lửng trong không trung, bỗng nhiên trên đầu cậu ta xuất hiện một bàn tay khổng lồ. Lòng bàn tay rất rộng, che cả nửa bầu trời.

“Anh còn dám ra tay.” Đinh Thành tức giận.

Đôi mắt cậu ta phóng ra hai ánh sáng đỏ như muốn phá vỡ lòng bàn tay.

Xì!

Hai ánh sáng đỏ có thể xuyên qua núi, nhưng không thể lay chuyển được lòng bàn tay khổng lồ.

Lòng bàn tay đột nhiên rơi xuống, trên người phóng ra một chùm sáng, sau đó là những tiếng giòn răng rắc.

Ầm!

Đợi đến khi mọi người hoảng hồn lại thì Đinh Thành đã quỳ trước cổng lớn của sàn đấu giá với vết máu trên môi, cậu ta nghiến chặt răng, đầy xấu hổ và tức giận.

Bộ dạng này thật quá nhục nhã. Cậu ta rất muốn đứng lên, nhưng năng lượng toàn thân đã bị phong ấn, không cử động được. Thân là thái tử gia nhà họ Đinh, giờ bị ép quỳ xuống, nếu truyền ra ngoài thì nhà họ Đinh sẽ trở thành trò cười.

Xung quanh không thiếu người đứng ngoài xem, lúc này nhìn thấy Đinh Thành đang quỳ xuống, sắc mặt thay đổi, có nhạo báng, có thương cảm, còn có những người hả hê trên nỗi đau của người khác.

Đinh Thành đắc tội với không ít người ớ Đinh trấn, lúc này có thể nói là hả lòng hả dạ, nhưng mọi người đã chau mày ngay sau đó khi nhìn về nơi sâu phòng đấu giá, bọn họ xì xầm bàn tán.

“Dù có thế nào thì Đinh Thành cũng là cậu chủ nhà họ Đinh, đại diện cho nhà họ Đinh, lần này bị người khác lăng mạ như thế, có lẽ nhà họ Đinh sẽ không buông tha. Người ở bên trong tuy có thực lực mạnh nhưng sẽ không đấu lại nhà họ Đinh.”

“Chà! Đợi mà xem! Lần này có lẽ nhà họ Đinh sẽ phát điên. Trưởng tôn quỳ gối trước sàn đấu giá của mình, đó là một sự sỉ nhục lớn.”

Tại sàn đấu giá, Sở Hải kinh hãi, anh ta không ngờ Đường Tuấn lại đoạn tuyệt như vậy.

Một bóng người xinh đẹp từ ngoài cửa đi vào, đó chính là Cố Vân Minh. Cô đến cùng Đinh Thành, Đường Tuấn ra tay với Đinh Thành cũng không ảnh hưởng gì đến cô.

Cô nhìn Đường Tuấn với vé mặt phức tạp. Cô không có tình cảm sâu đậm với Đường Tuấn, nhưng Đường Tuấn chẳng những đã chỉ dạy bí kíp, mà giờ còn cứu cô nên trong lòng cô thấy rất khó chịu.

“Đường Tuấn!” Cố Vân Minh định mở miệng.

Đường Tuấn giơ tay, nói: “Đợi tôi xử lý xong chuyện này rồi tính.”

Anh nhìn theo hướng nhà họ Đinh, đôi mắt khẽ lim dim. Anh cảm nhận được hơi thở lớn mạnh kia đang đến gần, chắc là người nhà họ Đinh.

Một ánh sáng lấp lánh phóng ra từ nhà họ Đinh, ánh sáng tản đi, một người đàn ông trung niên có khí chất nho nhã hiện ra.
 
Back
Top Dưới