Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1880


“Môn phái của chúng tôi trước đây cũng có người tài tiến vào cổ vực Bạch Vũ, muốn lợi dụng khí tức hoang vu trong này để luyện mắt La Nạp.” A La Nạp nhớ lại nói.

“Người anh nói là đời thứ tám của A La Nạp phải không?” Chú Kính hỏi.

A LA Nạp gật đầu một cái, nói tiếp: “Đời thứ tám của A La Nạp là một vị thánh tử mạnh nhất từ trước đến nay, mạnh nhất trong tất cả nhưng thánh tử, là hi vọng thăng cấp của môn phái chúng tôi.”

Nói đến đây, trên mắt A La Nạp lộ r vẻ sợ hãi, nói tiếp: “Cũng không ai biết ông ấy ở trong cổ vửa Bạch Vũ trả qua điều gì, cuối cùng khi ông ấy trở lại môn phái, hai mắt đã mù, mặc dù tu vi vẫn còn, nhưng tinh thần lúc tỉnh lúc mê, không lâu sau thì qua đời. Lúc còn sống ông ấy không hề nhắc đến những chuyện trải qua ở cổ vực Bạch Vũ một câu, tới tận khi chết mới nhắc đến hai chữ “ m Nha” này.”

Trừ những điều này ra,vị thánh tử đời thứ tám của A La Nạp còn nhắc tới những từ ngữ như phần mộ, ánh mắt… Nhưng những lời này, A La Nạp không có nói ra.

“Cũng chỉ là mấy lời nói bậy vô dụng. Nói lâu như vậy vẫn không tìm được cách giải quyết m Nha, khác gì chưa nói không.” Đỗ Ca Ngọc phiền não.

Nhớ tới lúc sau khi giết đàn quạ kia, sông máu kì quái, da đầu của cậu ta cũng tê dại theo.

Bỗng nhiên, một trận đập cánh phành phạch với tiếng kêu cạp cạp lại một lần nữa vang lên. Mọi người lập tức đứng lên, bộ dạng như gặp quỷ.

“Lại là m Nha, thật sự đủ rồi!” Đỗ Ca Ngọc tức giận nói.

Nhìn thấy đàn quạ khổng lồ xuất hiện trong tầm mắt, vốn dĩ bọn họ còn có lòng tin muốn đánh một trận, lúc này đột nhiên chết sững.

m Nha chằng chịt đen nghịt, ít có mấy trăm con, ùn ùn kéo đến, như một tòa lâu đài quạ đen di động. Trong đó có đến mười mấy con cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ, năm sáu con cảnh giới Nguyên Anh trung kì, khiến cho bọn họ hoàn toàn mất niềm tin, là con quạ dẫn đầu đàn quạ đen, dáng người dài hơn mười thước, khí tức có thể bằng cảnh giới Nguyên Anh cao cấp nhất.

Đối với đàn m Nha này, kể cả bọn họ có phát huy toàn bộ thực lực cũng không phải đối thủ của bọn chúng, huống chi bây giờ đang bị hạn chế.

“Đáng chết, làm sao mà ông đây biết được sẽ xui xẻo như thế chứ.” Đỗ Ca Ngọc chửi thầm một câu.

Lệnh bài thần đình phát rơi vào trong lòng bàn tay cậu ta. Đối mặt với đàn m Nha lớn như vậy, bọn họ căn bản không có hi vọng chiến thắng, so với việc giãy giụa vô vị để nhận lấy thương vong, không bằng sớm rút lui an toàn.

Những người khác cũng nắm chặt lệnh bài trong tay, chuẩn bị bóp vỡ.

“Muốn đánh không?” A La Nạp nắm chặt thanh đao trong tay, trầm giọng hỏi.

“Đánh cái đầu cậu.” Đỗ Ca Ngọc chỉ tức mình không thể mốt tát đánh chết A La Nạp.

Mọi người đều nói người La Nạp chỉ là một đám người điên thích đánh trời diệt đất, hôm nay cuối cùng cậu ta cũng thấy được. Đối với đám quạ đen trước mặt này, kể cả Hồng Nhật Linh có đến đây, cũng chưa chắc có thể xử lý được, nếu như đánh thật, thì chính là dâng bọn họ làm thức ăn cho bọn nó.

image.png

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1881


Mọi người trố mắt nhìn nhau, trên mặt là ngạc nhiên với mừng rỡ đan xen với nhau. Vòi rồng màu đen khiến xung quanh bụi mù, người ngoài nhìn vào không rõ tình hình bên trong, nhưng mơ hồ có thể nhìn thấy một bóng dáng loài người. Nhìn thấy cảnh như này, mấy người Đỗ Ca Ngọc với A La Nạp vốn dĩ tuyệt vọng nhẹ nhàng thở ra một hơi, thu lại lệnh bài trong tay.

Khí tức truyền ra từ bên trong vòi rồng vô cùng mạnh mẽ, lập tức thu hút sự chú ý của đàn quạ trên bầu trời. Con quạ dẫn đầu thét lên một tiếng, mấy trăm con quạ gần như đồng thời nhào xuống, giống hệt một dòng lũ đen ngòm, mang theo uy thế không thể địch nổi.

“Người kia, liệu được không?” Ánh mắt Chu Kính khẽ run run thăm dò.

Đỗ Ca Ngọc nhìn chăm chú thân ảnh đang mịt mù, vẻ mặt dần dần nghiêm trọng, chầm chậm gật đầu, giống như muốn cổ vũ cho mình và mọi người, trả lời: “Cũng có thể đó.”

Nghe thấy câu trả lời không xác định được của Đỗ Ca Ngọc, mọi người nhướn mày, A La Nạp đột nhiên hỏi: “Chúng ta có cần ra tay hỗ trợ không? Thực lực của người kia mạnh thế nào cũng chỉ có thể phát huy tối đa ở cảnh giới cao nhất của Nguyên Đan. Muốn đánh bại đàn quạ này sợ là vẫn có chút khó khăn.”

Âm thanh của cậu ta vừa dứt, mọi người bỗng nhiên trầm mặc.

Loại trầm mặc này đại diện cho ý nghĩa gì, A La Nạp hiểu rõ.

“Các người…” A La Nạp ngơ ngẩn, trên mặt bắt đầu tức giận, nạt: “Cậu ấy ra tay vì chúng mình, vậy mà các người thật sự định đứng ngoài khoanh tay nhìn?”

Âm thanh của Đỗ Ca Ngọc lạnh lùng đáp trả: “Làm sao anh biết cậu ta ra tay vì chúng mình, nói không chừng mục tiêu của đàn quạ này vốn dĩ là cậu ta, chúng ta mới là vô tội.”

Thêm một thanh niên cấp bậc Thánh Tử nói tiếp: “Đỗ Ca Ngọc nói không sai. Hơn nữa, chúng ta cũng không yêu cầu cậu ta, hoàn toàn là cậu ta tự nguyện, dựa vào đâu muốn chúng ta ra tay hỗ trợ. Ngộ nhỡ chúng ta bị thương, ai là người chịu trách nhiệm?”

A La Nạp lửa giận phừng phừng. Tâm tư những người này như thế nào cậu ta còn không rõ sao, không phải là sợ bị thương, muốn giữ lại con át chủ bài cuối cùng sao?

“A La Nạp, nếu như cậu nói, cậu có thể ra tay giúp đỡ, bọn tôi cũng không ngăn cản.” Có người nở nụ cười lạnh nói.

A La Nạp nở nụ cười tự giễu. Cậu ta cũng muốn ra tay giúp đỡ, nhưng tình trạng thân thể bây giờ căn bản không cho phép, trận chiến lúc trước, cậu ta bị thương không nhẹ, đến bây giờ còn chưa hồi phục. Người kia biết tình huống của A La Nạp, mới cố ý kích động cậu ta.

Mọi người lạnh nhạt khiến A La Nạp tức giận, nhưng loại tức giận này không có tác dụng gì. Cậu ta chỉ có thể đưa mắt về phương xa, chú ý trận chiến. Trong lòng cậu ta không hi vọng quá lớn, trừ khi người kia cũng phải cùng hạng với Hồng Nhật Linh, có lẽ còn có chút mong đợi.

Đàn quạ tạo thành dòng lũ đen trong chớp mắt bay từ trên trời xuống, như một cây trụ trời màu đen, hung hăng xuyên qua mặt đất.

“Ầm ầm.”

“Quạ quạ.”

Tiếng quạ kêu vang vọng khắp trời đất, đủ để người nghe tê dại cả da đầu. Mấy trăm con quạ đen bao phủ quanh bòng người trong vòi rồng, tạo thành một khu vực đã đen còn đen hơn.

“Đây là kết thúc rồi.”

Trong mắt Đỗ Ca Ngọc lộ rõ vẻ thất vọng. Cứ nghĩ người tới là một cao thủ, không thể cứu bọn họ thì ít nhất cũng có thể kéo dài một chút thời gian, không nghĩ tới là ngay cả mấy phút cũng không chống đỡ được đã bị m Nha đánh tan.

“Dù sao không phải ai cũng là Hồng Nhật Linh.”

Trong lòng Đỗ Ca Ngọc cảm khái một câu.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1882


“Xem ra chúng ta cũng phải đi rồi.” Cậu ta quay người, nói với mấy người sau lưng.

“Đỗ Ca Ngọc, cậu xem.” Bỗng nhiên, sắc mặt Chu Kính biến động, chỉ vào sau lưng Đỗ Ca Ngọc, âm thanh khiếp sợ không thôi.

Đỗ Ca Ngọc nhíu mày không vui, nói: “Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn cái người không biết lượng sức mình để bị quạ ăn kia sao?”

Mặc dù nói như vậy, Đỗ Ca Ngọc vẫn xoay người lại lần nữa. Mới nhìn một mắt, toàn thân cậu ta lập tức run lên.

Mấy trăn con quạ đang bay chập chờn bỗng dưng nổ tung, tạo thành từng màn từng màn mưa máu. Mưa máu bị một bàn tay vô hình khuấy động, dần dần tụ lại thành một dòng sông máu.

Sông máu trên không, một dáng người quay lưng về phía bọn họ, từ thân hình có thể đoán được đây là một người đàn ông thanh niên. Người thanh niên chỉ một ngón tay lên không trung, trên đầu ngón tay phát ra một khí tức ác liệt.

“Một ngón tay có thể giết nhiều quạ như vậy?” Trên mặt Đỗ Ca Ngọc lỗ rõ vẻ sợ hãi, đàn quạ để bọn họ sống dở chết dở, vậy mà bị một ngón tay đánh bại.

Cả một đàn quạ rợp trời, chỉ còn con quạ mạnh nhất đàn cảnh giới Nguyên Anh. Trong mắt con quạ kia lộ ra vẻ sợ hãi kinh khủng, vỗ cánh bay đi, muốn trốn thoát.

“Mau giết nó.” Đỗ Ca Ngọc quát.

“Loài người, mày dám tàn sát tộc Âm Nha, Nha Thần đại nhân nhất định sẽ báo thù cho bọn tao, chúng mày chết chắc.” Con quạ đầu đàn uy h**p nói.

Nó cũng cảm nhận được sự mạnh mẽ của người thanh niên này.

“Nhanh giết nó đi.” Đỗ Ca Ngọc nói tiếp.

“Bùm.”

Ngón tay người thanh niên gảy một cái, con quạ đầu đàn bùm một tiếng nổ tung, hóa thành một làm mưa máu, tụ vào dòng sông máu trên trời. Dòng sông máu lần này không lập tức bay đi, mà không ngừng vặn vẹo phun trào trên không trung, cuối cùng hóa thành một cái đầu quạ đen to đùng.

Mặc dù chỉ có một cái đầu, nhưng lại tản ra một cỗ khí tức cảnh giới Nguyên Anh cao cấp nhất, trấn áp cả một vùng trời. Cường độ của cỗ khí tức này, ít nhất cũng phải đạt đến trình độ nửa bước hóa thần.

“Loài người, chúng mày dám khiêu khích uy nghiêm của tộc Âm Nha chúng tao.” Cái đầu quạ máu lẫm liệt nói.

“Mày chính là Nha Thần?” Người thanh nhiên khẽ ngẩng đầu nhìn cái đầu quạ máu, hỏi nhỏ.

Đỗ Ca Ngọc, A La Nạp đột nhiên cảm thấy giọng nói người đàn ông này có chút quen thuộc.”

“Nha Thần đại nhân có thể lựa chọn không thèm đếm xỉa đến loại nhãi ranh như mày.”

Cái đầu quạ máu nhìn xuống người thanh niên, lạnh lùng nói tiếp: “Có điều nều mày lựa chọn khiêu khích tộc m Nha bọn tao, vậy thì phải trả một cái giá thật lớn.”

“Nếu không phải Nha Thần, mày nói nhảm nhiều thế làm gì?” Ai mà ngờ cái đầu quạ kia vừa mới dứt lời, người thanh niên cười một tiếng, đạp một cái trên mặt đất trùng trùng, thân thể chợt bắn lên, trên mặt đất xuất hiện một cái hố sâu.

“Bùm.”

image.png

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1883


Cái đầu quạ máu nổ tung, một lần nữa biến thành sông máu. Trong dòng sông máu truyền ra âm thanh r3n rỉ tức giận, rõ ràng là muốn thành hình một lần nữa, nhưng người thanh niên một cước đá đứt sông máu, âm thanh lúc này mới tan dần đi.

Động tác của người thanh niên không ngừng nghỉ, bàn tay nắm chặt. Anh cắt đứt dòng sông máu thành hai nửa, nắm chặt trong tay, giống như nắm hai cái roi dài. Trong hai cái roi có điểm xám nhạt, là thứ mà Âm Nha sau khi chết đi để lại, tương tự như linh quang. Người thanh niên dùng sức lực to lớn, đánh hai cái roi lên không trung, phát ra âm thanh như sấm nổ, nhưng vẫn không giãy ra khỏi lòng bàn tay của anh.

Bỗng nhiên mấy điểm xám nhạt giống như bị một năng lượng nào đó hấp dẫn, cùng lúc tràn vào trong cơ thể người thanh niên.

“Thật là thoải mái.” Cảm nhận được năng lượng cơ thể căng tràn, trên mặt người thanh niên lộ ra vẻ thỏa mãn.

Lúc này, anh mới buông lỏng con sông máu.

Sông máu không còn linh quang, đối với anh không còn tác dụng gì, không phải lãng phí khí lực trấn áp.

image.png


image.png


image.png

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1891


image.png


image.png


image.png


image.png


Trong cái miếu rách trước trận pháp, Thiên Nha với ba người Mạc Lăng Thiên đang yên tĩnh ngồi đợi. Thiên Nha thì không quan trọng ai là người thắng cuộc, nhưng mấy người Mạc Lăng Thiên đối với Hồng Nhật Linh có niềm tin vô cùng.

Bỗng nhiên, không gian trong trận pháp rung động.

Ánh mắt bọn họ lập tức căng thẳng, cùng nhau nhìn về chỗ có động tĩnh.

Chỗ chấn động kia, dần dần hiện lên một bóng người.

Lúc nhìn thấy rõ ràng bóng dáng người kia, sắc mặt ba người Mạc Lăng Thiên trở nên vô cùng khó coi, sắc mặt Thiên Nha cũng khẽ thay đổi, có chút không thể tin nổi.

“Tại sao lại là cậu ta.”

Mấy người nhìn Đường Tuấn, giật mình tại chỗ.

Trong mắt Thiên Nha cũng lộ ra vẻ kinh ngạc. Nó thấy, bất kể mặt nào thì Hồng Nhật Linh đều ưu tú hơn Đường Tuấn, càng có cơ hội chiến thắng hơn, không hề nghĩ tới kết quả cuối cùng lại như thế này.

“Không thể nào! Dựa vào cái gì mà cậu có thể chiến thắng?” Mạc Lăng Thiên không cam tâm, hi vọng của bọn họ đều đặt trên người Hồng Nhật Linh, nhưng kết quả thế này bọn họ không thể chấp nhận được. Một tên nhãi ranh không có gia thế hiển hách, dựa vào cái gì mà thắng được Hồng Nhật Linh!

“Ầm ầm.”

Đúng lúc mấy người bọn họ bởi vì sợ hãi mà thất thần, trong trận pháp bỗng truyền ra một tiếng nổ kịch liệt, giống như trận pháp đang muốn nổ tung vậy.

“Khụ khụ.”

Ngay sau tiếng nổ kịch liệt đó, sau đó lại là một loạt tiếng ho khan, thân hình Hồng Nhật Linh cũng dần hiện lên. Trông cậu ta có chút chật vật, sắc mặt trắng nhợt, khóe môi có vết máu, quần áo rách rưới lam lũ.

“Mẹ nó, rõ ràng mình không đi sai!” Trong lòng Hồng Nhật Linh phẫn nộ. Cậu ta không nghĩ đến bước cuối cùng dẫm xuống lại bị năng lượng của chính mình bùng nổ như thế, nếu như không phải thực lực của cậu ta mạnh, sợ rằng nghẻo tại chỗ rồi.

“Có điều tôi vẫn chịu được, tôi thắng!” Hồng Nhật Linh nở nụ cười rực rỡ.

Ngay sau đó, cậu ta nhìn thấy Đường Tuấn, nụ cười lập tức cứng đờ.

“Làm sao có thể!” Hồng Nhật Linh tự nhủ,

Bên trong giọng nói mang theo hoang mang cực độ, khiếp sợ vã phẫn nộ. Thời khắc cậu ta nghìn cân treo sợi tóc, phải dùng hết toàn bộ sức lực mới có thể phá trận đi ra, Đường Tuấn làm sao có thể nhanh hơn cậu ta, dựa vào cái gì mà nhanh hơn cậu ta!

“Xem ra thứ tự cũng xác định được rồi. Cậu đi theo tôi, đi gặp Nha Thần đại nhận.” Thiên Nha nhìn về phía Đường Tuấn, trong lòng mặc dù hiếu kì, nhưng mỗi người đều có một bí mật, không liên quan gì đến nó.

“Chờ đã!” Hồng Nhật Linh bỗng nhiên hét to.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1892


Âm thanh vang lên trong nháy mắt, ba người Mạc Lăng Thiên thoắt cái ngăn trước người Đường Tuấn, khí thế như chỉ cần Hồng Nhật Linh hạ lệnh, chuẩn bị sẵn tư thế chiến đấu.

Ánh mắt Thiên Nha ngừng lại, hỏi: “Các cậu muốn làm gì?”

Hồng Nhật Linh nhìn Đường Tuấn hằm hắm, nói: “Đó là do cậu không có kiến thức.”

Anh nói câu này cũng không có nói sai, bàn về việc kiến thức và giải thích về y học cổ truyền, đưa mắt nhìn toàn bộ thế giới Man Hoang, không có bất kì ai có thể so sánh được với Đường Tuấn. Hồng Nhật Linh thua, dường như không có bất kì nghi ngờ gì.

Hồng Nhật Linh nghe vậy, lại càng thêm tức giận.

Mấy người Mạc Lăng Thiên cũng vô cùng tức giận, ánh mắt sắc như lưỡi dao, nói: “Cậu nhất định phải từ bỏ cơ hội này, nhường cơ hội này lại cho Hồng Nhật Linh.”

Cơ hội này, chính là cơ hội gặp Nha Thần.

Đường Tuấn không tránh nổi buồn cười, hỏi: “Vì cái gì? Tôi mới là người đi ra đầu tiên, cơ hội này là do tôi chiến thắng mà đạt được.”

Mạc Lăng Thiên nói: “Bởi vì cậu không xứng có được.”

Liễu Ngọc Duy cũng hùa vào: “Bởi vì Hồng Nhật Linh mạnh hơn cậu, có tư cách hơn cậu.”

Đường Tuấn liếc mắt nhìn Hồng Nhật Linh, lắc đầu nói: “Đó chẳng qua là mạnh so với các người, trong mắt của tôi, cậu ta nhỏ bé đến đáng thương.”

Pháp lực của anh hôm nay đã vượt qua mười tám triệu, đạt đến giới hạn của nửa bước hóa Thần. Hồng Nhật Linh giỏi lắm cũng chỉ được bảy triệu thôi.

Sắc mặt Liễu Ngọc Duy hờ hững, nói: “Chúng tôi không phải thương lượng với cậu, mà là đang thông báo cho cậu. Kể cả cậu có lấy được món linh khí kia thì thế nào? Cậu không có huyết mạch của hoàng thất nước Đại Ngu cổ, căn bản không thể sử dụng uy lực của món linh khí đó, chỉ là lãng phí một cơ hội mà thôi.”

Mạc Lăng Thiên nói tiếp: “Mà Hồng Nhật Linh thì khác, cậu ta là hậu duệ của nước Đại Ngu cổ, có thể điều khiển hoàn toàn món linh khí đó, thậm chí có thể nhờ vào đó để thay đổi tình trạng hiện nay của cổ vực, tránh được rất nhiều thương vong không nên có, có thể cống hiến nhiều hơn cho thế giới này. Vì thế giới, cậu nhất định phải từ bỏ.”

An Thi nói tiếp: “Nếu như cậu cảm thấy không vui, chúng tôi có thể đền bù cho cậu. Chúng tôi đại diện cho Thượng Ba Tông hứa với cậu, có thể để cậu gia nhập bất kì môn phái nào, thân phận cũng là đệ tử chân truyền.”

“Một món linh khí đổi lấy một thân phận đệ tử chân truyề, cậu nghĩ tôi là đồ ngu à?” Đường Tuấn nhìn ba người, ánh mắt như nhìn mấy đứa ngốc.

Một món linh khí, tương đương với cao thủ cảnh giới hóa thần. Toàn bộ thế giới Man Hoang, tuyệt đối không có nhiều hơn mười cái.

Mà đệ tử dưới trướng Thượng Ba Tông, ít nhất cũng phải có mấy trăm.

Cuộc giao dịch này, với Đường Tuấn là cực kì không công bằng. Mà như ý Mạc Lăng Thiên nói, vì cái gọi là thế giới, Đường Tuấn còn nhất định phải cúi đầu tiếp nhận ân đức này. Nếu như Đường Tuấn là người của thế giới Man Hoang, có lẽ thật sự đã bị hù dọa. Nhưng anh không phải người của thế giới này, kể cả thế giới bị hủy diệt, cũng không có tý xíu quan hệ nào với anh.

“Cậu!” Ba người Mạc Lăng Thiên ngơ ngẩn.

Sắc mặt Hồng Nhật Linh âm trầm, ánh mắt bùng lửa, nhấc chân lên, muốn bước thêm một bước.

“Cậu thử xem.” Đường Tuấn nói

Chân Hồng Nhật Linh lơ lửng giữa không trung, động cũng không dám động. Trong nhận thức, cậu ta cảm nhận được một loại nguy hiểm mãnh liệt. Loại nguy hiểm này, có thể đe dọa tính mạng của cậu ta.

“Đi thôi.” Thiên Nha giễu cợt, liếc mắt nhìn bốn người Hồng Nhật Linh, vỗ cánh bay đi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1893


Thân hình Đường Tuấn khẽ động đậy, theo sát.

“Bây giờ chúng ta phải làm gì?” Mạc Lăng Thiên hhoir.

“Chờ!” Hồng Nhật Linh nhả ra một chữ: “Món linh khí kia có yêu cầu rất cao đối với huyết mạch và công pháp, tôi không tin cậu ta có thể thỏa mãn những điều kiện đó.”

Liễu Ngọc Duy gật đầu, nói: “Nếu như cậu ta không thể thỏa mãn điều kiện, vậy chỉ còn Nhật Linh có tư cách khống chế món linh khí đó. Nếu quả thực cậu ta có thể lấy được món linh khí, vậy bốn người chúng ta cướp lại luôn. Không thể để một tên nhãi không biết mọc ra ở nơi nào khống chế linh khí.”

Đi theo Thiên Nha, Đường Tuấn không ngừng tiến vào phế tích của đô thành. Năng lực kì quái khống chế sinh mệnh của anh càng ngày càng mãnh liệt. Không gian xung quang xuất hiện gợn sóng vặn vẹo, dường như có một năng lực vô hình đang xé rách không gian.

Bùm một tiếng, hai người Đường Tuấn với Thiên Nha như xuyên qua một tầng nước.

Cảnh tượng trước mắt thay đổi.

Phế tích rách nát trước mặt biến mất không còn gì nữa, đậpt vào mắt là một chỗ không gian lập lòe bảy sắc màu, trong không gian có một con quạ đen vô cùng to lớn đang nằm sấp. Con quạ đen này, xòe hai cánh, ước chừng mấy trăm trượng. Thân hình của Thiên Nha rất to lớn, nhưng ở trước mặt con quạ này lại vô cùng nhỏ bé.

“Nha Thần đại nhân.” Thiên Nha quỳ xuống, cung kính nói.

Nha Thần đang nằm im nhắm mắt đột nhiên mở hai mắt ra, không gian chỗ này đột nhiên sáng lên.

Nó liếc mắt nhìn Thiên Nha, Thiên Nha lập tức biến mất.

Tu sĩ cảnh giới hóa Thần đã có thể bắt đầu khống chế sức mạnh không gian, nhưng giống như Nha Thần, một ánh mắt đã thay đổi không gian, với tu vi này thì dù có ở trong cảnh giới hóa Thần thì cũng là vô cùng tài giỏi.

“Tôi tên Cửu Nha.” Âm thanh của Quạ Thần hùng hồn vang lên trong không gian.

"Hắn chính là Lư Quy Âm." Thanh âm Lý Ngọc Mai mang theo một chút hương thơm vang lên bên tai Đường Tuấn.

Đường Tuấn khẽ gật đầu, đầu tiên là cười áy náy với Hạ Văn Thanh, sau đó mới xoay người, đối diện với người đứng đầu phái Phù Dương thời nay.

“Vậy không biết ngài Lư có suy nghĩ gì không?” Đường Tuấn cười nhạt hỏi.

Lư Quy Âm hừ lạnh một tiếng, ánh mắt mang theo vài phần không tốt nhìn Đường Tuấn, nói: "Không có ý kiến gì. Chỉ là lão nhân tôi cùng Đông y làm bạn hơn nửa đời người, Đông y nuôi tôi sinh tôi, tôi không thể thấy người khác chà đạp làm nhục Đông y. Đông y nếu cùng Tây y kết hợp, y học cổ truyền Việt Nam có còn thuần túy không? Đó có phải là một Đông thực sự? ”

Địch ý trong mắt hắn càng thêm nồng đậm vài phần, nói: "Cậu là cháu ruột của ông cụ Đường, hiện giờ lại là hội trưởng công đoàn Y học Cổ truyền, tôi vốn tưởng rằng cậu hẳn là rất rõ ràng những thứ này, không nghĩ tới suy nghĩ của cậu lại buồn cười như vậy, còn không bằng học trò của tôi. Thật làm tôi thất vọng. ”

image.png

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1894


"Lư lão, chúng ta kính ông là tiền bối y đạo, nhưng nơi này không phải Lư gia. Hội trưởng Đường là ứng cử viên được nhiều bác sĩ đông y tiến cử, hơn nữa không phải là người ông có thể tùy ý nhục mạ. "Có người đứng ra, trầm giọng nói.

Lư Quy Âm nhìn người nọ một cái, cười nhạo nói: "Mặc Chính Ngữ, Mặc gia cậu tuy rằng không lấy Đông y lập thế, nhưng cậu lại ở đây, mấy năm nay cậu học đều đi đâu, xem ra năm đó tôi nhìn lầm người. ”

Mặc Chính Ngữ nghe vậy, khuôn mặt nhất thời khó coi. Lúc trước Thiệu Xuyên Thược ba lần khiêu chiến, có một lần là anh ra tay, nhưng thua thảm hại. Hiện giờ Lư Quy Âm nhắc lại, làm cho trên mặt anh cảm thấy nóng rát, lại không cách nào phản bác.

Nhưng những lời này của Lư Quy Âm lại hoàn toàn khơi dậy lửa giận của mọi người trong công hội Đông y.

Mắt thấy đám người của công hội Đông y sắp phát tác, Đường Tuấn giơ tay lên ngăn cản bọn họ.

"Vậy ngài Lư cho rằng đông y là gì?" Đường Tuấn thu liễm nụ cười, nghiêm túc hỏi.

"Đông y hẳn là thuần túy, tế thế cứu người. Thuật Đông y là tâm huyết kết tinh của vô số tiền bối ở Việt Nam chúng ta, nào có thể để được những người khác khinh nhờn. "Nói đến Trung y, trên mặt Lư Quy Âm lập tức lộ ra hào quang thần thánh nghiêm trang, ngữ khí càng trở nên vô cùng nghiêm túc.

Đường Tuấn nhìn vẻ mặt của ông lão, dường như đã từng quen biết.

Loại biểu tình này hắn nhìn qua trên mặt ông nội Đường Hạo của mình không biết bao nhiêu lần. Chính vì những người lớn tuổi đã cống hiến cả cuộc đời mình cho Đông y, y học Cổ truyền Việt Nam mới có thể tiếp tục truyền thừa cho đến ngày nay.

Đường Tuấn nói: "Ngài Lư nói tôi cũng không phản đối, nhưng tôi có một vấn đề muốn hỏi ngài Lư. ”

"Hỏi đi. Nể mặt ông nội cậu, tôi sẽ trả lời cho cậu.” Lư Quy Âm thần sắc ngạo nghễ nói.

Hắn bây giờ đã qua tuổi bảy mươi, Đông y làm bạn với hắn hơn nửa đời người, phần lớn sách cổ về Đông y đều đã từng đọc qua, mặc dù không dám tự nhận mình là nghiên thiên nhân, nhưng ít nhất vấn đề về đông y, hắn đều có tám chín phần nắm chắc. Về phần vấn đề Đường Tuấn sắp hỏi, trong mắt hắn, Đường Tuấn còn trẻ như vậy, học thức kinh nghiệm lại có thể lợi hại đến đâu, lại có thể hỏi ra vấn đề cổ quái gì đây?

"Tôi muốn hỏi ngài Lư, hiện nay vẫn còn rất nhiều người dân không tin Đông y không dùng Đông y, không có Đông y, bọn họ vẫn có thể sinh ra sống tốt. Ngài Lư đã bao giờ nghĩ về vấn đề này? ”

Khuôn mặt Lư Quy Âm vốn tự tin ngạo nghễ lại nhất thời ngẩn ra.

Vấn đề này hắn cũng không phải là không nghĩ tới, hắn tự nhiên biết đáp án, chỉ là hắn từ đáy lòng không muốn đi tiếp nhận.

“Cậu đây là cố tình gây sự, cưỡng từ đoạt lý!” Sắc mặt Lư Quy Âm có chút khó coi.

Đường Nghiêu cười nhạt, nói: “Thật ra ngài Lư cũng biết rõ, Tây y có thể truyền bá rộng rãi như vậy, đương nhiên có ưu điểm riêng. Tây y càng thêm cởi mở, Đông y lại gìn giữ cái đã có, rất nhiều người mặc dù khi dạy học trò đều lựa chọn giấu nghề không bộc lộ hết tài năng, cho đến khi tương lai muốn buông tay, không phải điều ông có thể tùy tiện nghi ngờ.”

Đường Nghiêu thở dài, lần đầu tiên chân chính quen biết tính tình ương ngạnh của Lư Quy Ẩm, anh nhẹ giọng nói: "Vậy ngài Lư tính toán như thế nào? ”

Lư Quy Ẩm hít sâu một hơi, nói: "Xuyên Thược! ”

"Lão sư." Dứt lời, từ trong mười người phía sau Lư Quy m đi ra một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, đứng bên cạnh Lư Quy Âm, thần thái cung kính.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1895


Người đàn ông mặc một thân trường bào, tư thế tiêu sái tuấn dật, nhưng lại làm cho người ta có một loại cảm giác thập phần ổn trọng.

"Cậu là cháu trai của ông cụ Đường, tôi sẽ không lấy lớn h**p nhỏ tỷ thí với cậu." Lư Quy Âm chỉ vào nam tử, nói: "Đây là Xuyên Thược học trò của ta, tinh hoa mà tôi đã học được cả đời, hắn đã học được. Hai người các cậu liền tỷ thí một chút, nếu cậu thắng, tôi dẫn người đi, về chuyện đại biểu giới đông y Việt Nam nghênh chiến tôi không nhắc tới nữa. Nếu hắn thắng, công hội Đông y như cậu cũng không cần thiết phải đi, danh ngạch nghênh chiến cũng thuộc về tôi. ”

Đường Tuấn nghe vậy, lắc đầu nói: “Tỷ thí này đối với tôi cũng không công bằng lắm. Danh ngạch này vốn là của tôi, không quản thắng thua, đối với ngài Lư ông cũng không có bất kỳ tổn thất nào. Ngài Lư, đây là định tay không lấy lợi.”

Lô Quy Âm mặt già không khỏi đỏ lên, ho khan hai tiếng, nói: “Vậy cậu muốn thế nào?”

Đường Tuấn nói: “Nếu tôi may mắn thắng Thiệu huynh, danh ngạch tôi cũng có thể cho anh. Nhưng một yêu cầu của tôi là ngài Lư phải ở lại công đoàn Y học Cổ truyền”

Lô Quy Âm biến sắc, trầm giọng nói: "cậu muốn ta ở lại công đoàn Y học Cổ truyền thay cậu kiếm tiền, nằm mơ! ”

Với y thuật và danh vọng của hắn hiện nay, nếu để cho người ta biết hắn ở công đoàn Y học Cổ truyền, không biết bao nhiêu người sẽ tìm tới cửa.

Quả thực là một tòa kim sơn bảo khố di động. Đường Tuấn đưa ra yêu cầu này, anh khó tránh khỏi nghĩ đến chuyện này.

Đường Tuấn cười nhạt, nói: "Ngài Lư không khỏi coi tôi quá thấp. Tôi ngài Lư ở lại công đoàn Y học Cổ truyền, chỉ là muốn cho ngươi

truyền đạt y thuật, để lại một số hạt giống cho Đông y. Về phần truyền thụ như thế nào, hết thảy đều dựa vào ý nguyện của ngài Lư.”

Lư Quy Âm nhìn Đường Tuấn thật sâu, muốn từ trên mặt anh tìm ra một chút biểu tình giả dối.

"Được rồi! Tôi hứa với anh! "Cuối cùng, Lô Quy Âm đáp ứng.

Thấy Lô Quy Âm đáp ứng, trên mặt Đường Tuấn lộ ra ý cười.

"Thi đấu như thế nào, cậu nói đi?" Lư Quy Âm thẳng thắn nói: "Tôi muốn nhìn xem cậu có vài phần y thuật của ông cụ Đường. ”

Đường Tuấn cười nói: "Trước anh Thiệu cùng công đoàn Y học Cổ Truyền của tôi thi ba trận, tôi đấu với anh ta ba trận, ba trận định thắng bại, không cần phán quyết, thắng thua công đạo tự tại lòng người. Tất nhiên là, nếu anh muốn đổi người giữa chừng, tôi cũng không có ý kiến gì. ”

Lư Quy Âm nghe vậy ngẩn ra, không khỏi nhìn thoáng qua Đường Tuấn, âm thầm nói: "Khí độ trong lòng ngược lại không tệ. Bất quá điểm này liên quan đến vận mệnh tương lai Đông y, tôi không thể nhượng bộ. Đường tiểu tử cậu có thể được đám người Vương Trọng Khang, Thẩm Dũng đề cử, nghĩ đến một thân y thuật sẽ không kém. Bất quá Xuyên Thược cũng là kỳ tài y đạo. Một thân y thuật toàn bộ được chân truyền của tôi, hai người ngược lại là kỳ phùng địch thủ. Nếu đến lúc đó đánh bằng, ta sẽ đánh cược khuôn mặt già nua này, khi dễ tiểu bối một chút thì sao?"

Trong nháy mắt, trong lòng Lư Quy Ẩm liền có suy tính.

“Đường Tuấn, cậu rất tốt.” Thiệu Xuyên Thược vừa nhìn Đường Tuấn, trên mặt lộ ra ý cười chân thành tha thiết: “Dám nói những lời như vậy với thầy tôi, cậu còn là người đầu tiên. ”

“Cậu cũng không sai.” Đường Tuấn trả lời. Với ánh mắt của hắn, tự nhiên có thể nhìn ra trên người Thiệu Xuyên Thược có chân khí ba động mờ ám, loại ba động này thậm chí còn trầm ổn hơn trên người Vương Tấn Lợi. Bất quá trong chốc lát, lông mày Đường Tuấn thoáng nhíu lại, tựa hồ có chút không hiểu, nhưng chợt lông mày lại giãn ra, biến hóa trong nháy mắt không có ai phát hiện.

"Trận thi đấu này tôi sẽ không lưu thủ, cũng hy vọng Hội trưởng Đường toàn lực ứng phó. Đông y là tín ngưỡng của tôi từ nhỏ đến lớn, nếu như Hội trưởng Đường lưu thủ, đối với cậu và tôi đều là sự vũ nhục lớn lao. "Thiệu Xuyên Thược nghiêm túc nói.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1896


Đường Nghiêu nhẹ nhàng gật đầu.

Sau khi Hiệp hội Y học Cổ truyền Việt Nam thành lập, mỗi ngày có rất nhiều bệnh nhân tới cầu y. Khi Đường Tuấn và Lư Quy Âm thương lượng tốt quy tắc, một số thành viên của Hiệp hội Y học Cổ truyền và Mặc Chính Ngữ đã đưa sáu bệnh nhân về phòng bệnh.

Sáu bệnh nhân lộ rõ vẻ mặt khó chịu, nhất là khi nhìn thấy tình huống giương cung bạt kiếm, chỉ kém không rút đao hướng vào nhau, trong lòng càng thêm căng thẳng. Họ chỉ đến gặp xem bệnh, cũng không muốn tham gia vào bất kỳ cuộc tranh đấu nào.

Sau khi Hiệp hội Y học Cổ truyền đem chuyện của Đường Tuấn và Lư Quy Âm đơn giản nói ra, hơn nữa còn nói rõ thân phận Hội trưởng của Đường Tuấn, vẻ mặt lo lắng của họ liền biến mất, thậm chí lộ ra biểu tình hưng phấn.

Mặc dù họ chưa từng gặp Đường Tuấn, nhưng đã sớm nghe nói Hội trưởng Hiệp hội Y học Cổ truyền là một thần y. Tuy rằng hội trưởng còn trẻ hơn so với tưởng tượng của họ, nhưng có thể được nhiều người sùng bái như vậy thì về mặt y thuật tất nhiên là có chỗ độc đáo.

"Cậu là khách, cậu đến trước đi." Đường Tuấn nghiêng người nhượng bộ, để Thiệu Xuyên Thược chọn trước.

Thiệu Xuyên Thược khẽ gật đầu, từ sáu bệnh nhân ngẫu nhiên chọn một người.

Anh chọn một người phụ nữ trung niên ở độ tuổi ba mươi.

Phụ nữ trung niên ăn mặc bình thường, trên mặt trang điểm nhẹ nhàng, cũng không tinh xảo, lông mày khi thì nhíu lại, thân thể xuất hiện run rẩy nhẹ, giống như đang chịu đựng thống khổ gì đó vậy. Cô đang chuẩn bị mở miệng giới thiệu bệnh tình của mình với Thiệu Xuyên Thược, ai biết Thiệu Xuyên Thược lại đưa tay ngăn cản cô nói tiếp.

"Tuy rằng trang điểm, nhưng vẫn có thể nhìn ra trạng thái tinh thần của cô rất kém cỏi, một tháng gần đây hẳn là chưa từng ngủ ngon." Trên mặt Thiệu Xuyên Thược một mảnh nghiêm nghị, vô cùng nghiêm túc nói: "Thông qua quan sát sắc thái, cô chứng khí hư thân thể yếu kém, cách một hồi sẽ thân thể run rẩy, xuất hiện hiện tượng co rút. Tôi muốn hỏi cô, đó là một cơn đau từng cơn hay đau như kim châm?”

Dứt lời, một đám người trong Hiệp hội Y học Cổ truyền đều lộ vẻ không thể tin được. Vương Trọng Khang cùng Vương Tấn Lợi đồng tử co rụt lại.

"Cái này, cái này không có khả năng đi." Mặc Chính Ngữ sắc mặt khẽ biến, run rẩy thanh âm nói: "Ngay cả bắt mạch cũng không có, chỉ dựa vào vọng khí là có thể biết được nhiều bệnh tật như vậy, đây thật sự không thể tưởng tượng nổi. ”

Trong lúc nói chuyện, bọn họ lặng lẽ nhìn về phía Đường Tuấn. Loại y thuật thần kỳ này, trong thế hệ trẻ bọn họ cũng chỉ gặp qua Đường Tuấn.

Càng làm cho bọn họ sợ hãi chính là, Thiệu Xuyên Thược trước đó tỷ thí với bọn họ căn bản chưa từng triển lộ loại thủ đoạn này. Đó chẳng phải là nói Thiệu Xuyên Thiều trước đó cũng không vận dụng thực lực chân chính.

“Y thuật của tên này sẽ không thật sự lợi hại hơn hội trưởng chứ?” Trong lúc nhất thời, rất nhiều người trong công hội Đông y không khỏi nghĩ như vậy.

Đường Nghiêu nhẹ nhàng gật đầu, lộ vẻ tán thưởng. Thủ đoạn một tay vọng khí này của Thiệu Xuyên Thuyên đích xác cao minh, hiển nhiên ở trong y đạo cảnh thứ hai cảnh giới ngâm tẩm nghiên cứu thật lâu.

Lư Quy Âm vuốt v e râu gật đầu, đồ đệ này của hắn ở một số phương diện của Đông y đã vượt qua hắn.

“Cô ấy ăn mặc không giàu sang, hiển nhiên điều kiện trong nhà không tốt lắm, không gánh nổi tiền thuốc men cao.”

Thiệu Xuyên Thược cười nói: “Không, chỉ là bệnh nhỏ máu không thông, một mũi tiêm là được rồi, không cần tiền. ”

image.png

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1897


Không cần tiền là tốt.

Đường Nghiêu nhìn một đám người trong Hiệp hội Y học Cổ truyền, lại nhìn Thiệu Xuyên Thược, so sánh, trong lòng khó tránh khỏi có chút thất vọng. Y học Cổ truyền Trung Quốc tiếp nhận đám bác sĩ đông y về y thuật xác thực không tệ, nhưng vẫn chưa đạt được tiêu chuẩn trong lòng hắn.

Y đức cổ truyền tất nhiên là đúng, nhưng nó cần phải được điều chỉnh bởi thời gian. Nếu Thiệu Xuyên Thược đem những lời này nói cho phụ nữ, đối phương coi như tiếp nhận điều trị nhưng trong lòng khó tránh khỏi sẽ sợ hãi cùng áy náy bất an, gây áp lực tâm lý nghiêm trọng. Đó là một lời nói dối, nhưng nó là một lời nói dối thiện chí.

Tiếp theo, Thiệu Xuyên Thược lấy ra ngân châm.

Hắn nói rằng chỉ cần một mũi tiêm thì thực sự chỉ cần một mũi tiêm.

Một châm rơi xuống, nữ nhân trung niên chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng, toàn thân đau đớn đều biến mất, thân thể càng là thoải mái trước nay chưa từng có.

Sau khi xem xong, ngay cả vị thiếu gia xuất thân từ Trung y thế gia Vương Tấn Lợi cũng tự nhận mình không bằng. Thiệu Xuyên Thược thể hiện kỹ thuật lấy khí ngự châm vượt qua anh ta rất nhiều.

Thiệu Xuyên Thược châm cứu xong, cũng lặng yên thở phào nhẹ nhõm. Châm vừa rồi tự nhiên không thoải mái như hắn nói, cơ hồ bức ra thủ đoạn cuối cùng của mình. Bất quá kết quả cuối cùng vẫn làm cho người ta hài lòng, về phần cảm giác suy yếu sau khi hắn châm cứu xong, cảm thấy rất tầm thường so với vẻ mặt tươi cười phụ nữ trung niên và tiếng cảm kích.

Sau khi nói cách điều dưỡng thân thể cùng cách sắc thuốc cho phụ nữ trung niên, Thiệu Xuyên Thược lúc này mới quay người lại.

Kế tiếp đến lượt Đường Tuấn.

Anh không lập tức nhìn thấy Đường Tuấn.

Chỉ thấy bên ngoài đại sảnh, Lúc này Đường Tuấn đang ngồi xổm trước người một lão nhân. Ông già ngồi trên bậc thềm, một bên lấy tay nện chân một bên lải nhải nói một số điều. Hầu hết là một số chuyện gia đình, chẳng hạn như cháu trai lớn của mình đọc sách bên ngoài, con trai của ông làm gì bên ngoài, đã bao lâu rồi tôi không về nhà hay gì đó.

Tết nguyên đán vừa qua không lâu, con cháu lại ra khỏi cửa, cảnh tượng đoàn viên náo nhiệt của cả nhà lại không biết bao lâu nữa mới có thể tái hiện. Lời nói của ông toát lên sự cô đơn và buồn bã. Tuổi tác của hắn đã cao, bạn già mấy năm trước cũng đi rồi, hắn lại có thể ở lại nhân thế vài năm đây?

“Nếu hôm nay cậu không cho tôi một lời giải thích, tôi nhất định sẽ khiến cậu cuốn gói khỏi Hải Phòng này!” Thành Đại Hải lạnh lùng nói.

Khi Vương Hồng Huy bị Thành Đại Hải khiển trách tận mặt, sắc mặt anh ta đột nhiên trở nên ảm đạm, lạnh lùng nói: "Đại Hải, anh cho rằng bây giờ vẫn còn giống như lúc trước sao? Nói cho anh biết, trong khoảng thời gian anh rời khỏi Hải Phòng tôi đã sớm nắm giữ công ty trong lòng bàn tay rồi, ngay cả biệt thự này cũng không thuộc về anh. Để tôi cút khỏi thành phố Hải Phòng, hừ, tôi nghĩ anh mới là người phải cút khỏi đây mới đúng! "

Thành Đại Hải liếc nhìn những vệ sĩ vây quanh hắn, trầm giọng nói: "Phó Cường!"

Những binh lính tôm tép này cũng không dám để Đường Tuấn ra tay.

Phó Cường sớm đã chuẩn bị kĩ càng để động thủ, Thành Đại Hải vừa dứt lời, hắn liếc nhìn Đường Tuấn, ánh mắt như muốn nói: "Để xem cái gì mới gọi là cao thủ"

Phó Cường xứng đáng là một cao thủ đạt tới nội lực trung kỳ, chỉ với một động tác khẽ động thân liền trực tiếp đánh bật đám vệ sĩ vây quanh bọn họ. Sau đó, anh ta đột ngột nhảy lên giống như một con đại bàng đang sải rộng đôi cánh lao về phía Vương Hồng Huy đang đứng ở cửa. Nội lực của anh ta dù sao cũng không đủ mạnh cho nên trước tiên chỉ có thể hạ gục Vương Hồng Huy!

Đối mặt với sự nắm chặt dữ dội này, vẻ mặt của Vương Hồng Huy vẫn không thay đổi, nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười.

Một bóng người hiện ra trước mặt Vương Hồng Huy như một bóng ma.

Bang!
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1898


Bóng người kia chợt đấm ra một quyền và giao thủ với Phó Cường. Cánh tay của anh ấy giống như cành cây, trông hơi gầy. Hoàn toàn không thể so sánh với cánh tay cường tráng như đùi phụ nữ của Phó Cường nhưng khi hai người họ đánh nhau, Phó Cường trực tiếp bị đánh ngất và ngã xuống bãi cỏ trong sân, khóe miệng khẽ chảy máu!

Một đạo liền thành công, thắng bại lập tức phân cao thấp!

Mọi người ở đây lúc này mới thấy rõ bộ dạng của người đang tới.

Đó là một người đàn ông lớn tuổi, nước da vàng, da mặt có chút chảy xệ, xương trên khuôn mặt nổi rõ. Dáng người thấp bé như thể sẽ gục xuống khi bị gió thổi, bộ râu ngắn màu xám, khiến người ta có cảm giác như một ông già khốn khổ.

Ai có thể nghĩ rằng một ông già như vậy sẽ đánh bại Phó Cường chỉ với một quyền?

“Sơn Bá!” Phó Cường và Thành Đại Hải đồng thời hô lên khi nhìn thấy người này.

Người này thật ra là Sơn Bá, vệ sĩ bên cạnh ông chủ của tập đoàn Long Đức mà bọn họ nói trên xe lúc trước!

“Đây là chuyện của tập đoàn Thành thị chúng tôi, từ khi nào đến lượt tập đoàn Long Đức can thiệp?” Thành Đại Hải cau mày nhìn Sơn Bá trầm giọng nói.

Sơn Bá lắc lắc tay và nói với vẻ chế giễu: "Có vẻ như ông chủ Thành vẫn chưa hiểu chuyện. Hiện tại Thành thị và Long Đức chúng tôi đã buộc chung một chỗ. Ông chủ của chúng tôi biết có một cao thủ bên cạnh cậu vì vậy đã đặc biệt yêu cầu tôi tới tiễn các cậu một đoạn đường! "

Đôi mắt híp của ông ta đột nhiên nhìn về phía Thành La Vân và Trình Vân Thiên, thân thể mềm mại uyển chuyển bắ n ra những ánh mắt sắc lạnh, mỉm cười li3m môi nói: "Không nghĩ tới ông chủ Thành lần này lại mang thêm một cô nàng trở về xem ra chuyến đi này của lão già ta cũng không quá vô ích. "

Phú Cường thầm nghĩ trong lòng, Sơn Bá này tuy lớn tuổi nhưng lại rất mê gái đẹp. Lúc trước có thể bị Tập đoàn Long Đức thu mua nguyên nhân chính cũng là vì thế. Trong khoảng thời gian ở thành phố Hải Phòng, hầu như thỉnh thoảng có trường hợp các cô gái trẻ xinh đẹp biến mất được đưa tin trên mặt báo nhưng không tìm thấy bằng chứng nào, cuối cùng họ không còn cách nào khác ngoài việc dừng điều tra.

“Trình tiểu thư không biết có phải là đối thủ của Sơn Bá hay không, nếu không sợ là sẽ gặp phải tai họa.” Phú Cường thầm nói trong lòng.

Thành La Vân cay đắng liếc nhìn Sơn Bá, tiến lại gần Đường Tuấn. Mặc dù đang luyện Taekwondo nhưng dù sao cô ấy cũng là con gái, lúc này không khỏi có chút sợ hãi, cô ấy tiếp cận Đường Tuấn trong vô thức, như thể cô ấy có thể yên tâm hơn khi ở cạnh anh.

Ai biết Sơn Bá nhìn thấy cảnh này ngược lại khẽ cười một tiếng, khinh thường nhìn Đường Tuấn rồi nói: "Dựa vào tiểu tử này cũng vô dụng, nếu không cô có thể hầu hạ lão tử mấy đêm, nói không chừng ta sẽ tha cho một mạng, thấy thế nào? "

Phó Cường không khỏi lắc đầu, thầm nói: "Đến lúc nào rồi, người đàn ông này thật sự cho rằng Đường Tuấn không thể bảo vệ cô ấy?."

“Nếu ngươi quỳ xuống tự vả vào miệng mình một trăm cái, ta có thể cân nhắc cho ngươi một con đường sống.” Lúc này, một giọng nói nhàn nhạt vang lên.

Sơn Bá sửng sốt một chút sau đó nhìn Đường Tuấn đang nói chuyện như nhìn một tên ngốc, nói: "Để ta quỳ xuống tự vả miệng? Cậu cho rằng mình là cao thủ ư."

Tu vi của ông ta đã đạt đến đỉnh phong của nội kình cho nên mới có thể một quyền đả thương Phó Cường. Loại thực lực này đủ để tung hoành khắp Hải Phòng này, sao có thể để Đường Tuấn ở trong mắt.

image.png

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1899


Nhóm vệ sĩ trước đó bị Phó Cường đánh tan ngay lập tức vây quanh Đường Tuấn sau khi Sơn Bá vừa dứt lời, trên mặt nở nụ cười, vung cây gậy trong tay. Bọn họ không thể đánh bại một võ sĩ có nội lực như Phó Cường nhưng để đối phó với một người bình thường thì dễ như trở bàn tay.

Peng! Peng! Peng!

Ai mà ngờ trước khi gậy cao su của bọn họ kịp đánh về phía Đường Tuấn thì cả người đã bị một lực vô hình bật ra ngoài. Hơn chục tiếng động trầm đục và nghẹt thở vang lên trong sân, sau đó nhóm vệ sĩ r3n rỉ ngã xuống đất, cảm giác xương cốt sắp nứt ra không gượng dậy được nữa.

"Nội kình ngoại phóng! Cậu là tông sư cao thủ?!" Nụ cười tự mãn trên mặt Sơn Bá đột nhiên cứng lại, thất thanh nói.

Đường Tuấn vừa rồi còn không động tay liền trực tiếp đánh bật đám vệ sĩ lên, đây chính là phát tiết nội lực. Làm sao Sơn Bá có thể không nhận ra cảnh giới mà ông ta vẫn hằng mơ ước!

“Cậu ta là tông sư!” Phó Cường hai mắt kinh ngạc, trong lòng vẫn là không thể tin được. Trong đầu không ngừng vang vọng một câu: "Cậu ta vậy mà thật sự là cao thủ!"

Đường Tuấn rất nhanh liền đi tới viên lạc phía trước, chỉ cách Sơn Bá có mấy bước.

Phù!

Sơn Bá lập tức quỳ xuống, cúi đầu run rẩy nói: "Lão già ta không biết tông sư ở trước mặt, xin thứ lỗi."

Ngay khi Đường Tuấn chuẩn bị nói, Sơn Bá đột nhiên lao ra như một con báo, trên tay cầm một con dao găm đâm Đường Tuấn một cái, vẻ mặt cười toe toét và tự mãn.

Vừa rồi ông ta quỳ xuống để Đường Tuấn mất cảnh giác, sau đó tìm cơ hội lấy ra con dao găm đặc biệt được tẩm thuốc độc này. Chỉ cần bị trầy da, người bị đâm nhất định phải chết!

“Tự tìm chết?!” Đường Tuấn thấp giọng kêu lên.

Anh không né tránh, trực tiếp nắm lấy con dao găm bằng lòng bàn tay.

“Thành công rồi!” Sơn Bá vui mừng khôn xiết.

Sau đó, ông ta nhìn thấy một cảnh tượng khiến bản thân vô cùng chấn động. Thay vì bị thương, lòng bàn tay của Đường Tuấn không những hoàn toàn bình thường không có chút dấu hiệu rỉ máu, ngược lại lợi dụng tình huống này, một cỗ lực cực lớn đột nhiên ập đến sau đó toàn bộ cánh tay cầm dao găm của ông ta đột ngột bị xé nát. Sơn Bá thấy rõ máu của mình tràn vào bầu trời đêm, giống như một làn sương mù đỏ sẫm!

"A!Cậu dám đánh gãy tay của tôi, tôi giết cậu!!!"

Cơn đau do gãy tay ập đến dữ dội khiến Sơn Bá không còn tự tin và kiêu hãnh như trước đây nữa. Ông ta toàn thân run rẩy với một ánh mắt cay độc.

"Vậy ông trước đi chết đi!"

Đường Tuấn bình tĩnh nói, sau đó vỗ đầu Sơn Bá, Sơn Bá lập tức chảy máu, ánh sáng trong mắt dần dần mờ đi. Ông ta không thể tin rằng mình sẽ chết ở đây!

Lạch cạch!

Mấy tên vệ sĩ cầm gậy nhìn thấy cảnh này, gậy trên tay trực tiếp rơi xuống đất liền quỳ xuống van xin thương xót!

Nhất thời, toàn trường tĩnh mịch!

*Vương Hồng Huy nhìn Đường Tuấn đã giế t chết Sơn Bá, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi, hai chân yếu ớt trực tiếp quỳ trên mặt đất, cầu xin lòng thương xót: "Đừng giết tôi! Tôi sẽ cho anh bất cứ thứ gì anh muốn!"

image.png

 
Back
Top Dưới