Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1600


Nỗi khiếp sợ còn chưa nguôi thì ngay sau đó ông ta lại thấy Đường Tuấn dùng một ngón tay chọc chết Kiyoshi Miyano.

Ba người Long Vương, Giao Thức đại thánh và Giao Đông Thanh đồng loạt sửng sốt, bọn họ cũng đoán được Đường Tuấn sẽ thắng, chỉ là không nghĩ tới sẽ thắng như vậy.

"Có cái gì mà bất ngờ, xử lí loại rác rưởi này chủ nhân chỉ cần một ngón tay là đủ." Ngân Thiên liếc mắt một cái, tùy ý nói.

Advertisement

"Bình thường." Thủy Dị gật đầu.

Advertisement

Lần này không ai phản bác hai người, mấy người Long Vương lặng lẽ nuốt nước miếng. Một ngón tay đã g**t ch*t Kiyoshi Miyano và Ichiro Oku. Đừng bảo tên Ngân Thiên này nói đúng đó chứ, Đường Tuấn dùng một tay là có thể lật đổ giới võ đạo Nhật Bản.

"Watanabe Sei sắp ra tay rồi, người này đi theo Tanabe Yaro tu hành, e là thực lực của anh ta còn mạnh hơn Sato Hida nhiều." Long Vương đang nói xong, bỗng nhiên dừng lại, thất thanh nói: "Tanabe Yaro, ông ta sẽ đích thân ra tay ư.”

Trong màn hình, Tanabe Yaro từ xa bay đến tựa như một thiên thần cứu thế.

"Người này rất mạnh." Thủy Dị nhìn thoáng qua, ngữ khí mang theo vài phần nghiêm túc.

"Vô nghĩa. Đương nhiên là ông ta rất mạnh. Tanabe Yaro năm mươi năm trước đã vô địch Nhật Bản, để lại rất nhiều lời đồn, hiện tại xem ra những lời đồn kia đều là sự thật.” Giao Thức đại thánh nhíu nhíu mày: "Không ngờ thực lực của ông ta lại tăng lên rồi, có lẽ lại gần hơn một bước trên con đường tiến tới cảnh giới đại thần thông.”

"Chỉ e Đường Tuấn sẽ gặp nguy hiểm, anh ta không nên khiêu chiến Nhật Bản." Long Vương nói.

Ai biết Thủy Dị nói tiếp: "Hẳn là có thể đỡ nổi ba chiêu của Đường Tuấn.”

Đám người Giao Thức đại thánh thiếu chút nữa té xỉu.

Đỡ nổi ba chiêu của Đường Tuấn? Đường Tuấn có thể đỡ nổi ba chiêu của ông ta đã là may rồi ấy. Ai cho cậu sự tự tin để nói ra những câu như vậy.

Bên ngoài đạo tràng Sato, trận chiến giữa Đường Tuấn và Tanabe Yaro cũng vừa xảy ra.

"Quý ngài Tanabe, xin chờ một chút." Đúng lúc này lại một giọng nói bỗng nhiên vang lên.

Mọi người lần theo giọng nói ấy mà nhìn thì thấy một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi, mặc đồng phục bó sát bước tới. Ở phía sau cô ta là một đám nam nữ có vẻ chính là nhân viên cơ quan chính phủ.

"Con nhóc nhà Kitagawa, cháu tới làm cái gì?" Nhìn thấy người tới, trên mặt Tanabe Yaro hiếm khi lộ ra một chút dịu dàng.

Người phụ nữ này chính là Kitagawa Keiko, người phụ trách tổ xử lý khủng hoảng lần này.

"Ông Kitagawa, vừa rồi đại nhân kia đã truyền lời tới xin ông kéo dài một ngày rồi lại đấu tiếp." Kitagawa Keiko hơi khom lưng hành lễ, thân hình mềm mại và quyến rũ nhờ đó được phô bày trọn vẹn.

"Trì hoãn một ngày." Tanabe Yaro trầm giọng nói: "Cho tôi một lý do.”

Mặc dù biết vị đại nhân trong miệng cô Kitagawa là lãnh đạo tối cao của Nhật Bản, nhưng Tanabe Yaro không hề sợ hãi chút nào.

20220923101743-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1601


Cô Kitagawa nhìn về phía Đường Tuấn, ánh mắt hơi trầm xuống.

Hơn nữa làm sao có thể cho cái tên này tiếp tục to gan làm bậy như vậy được, sao có thể để anh ta chết đi một cách đơn giản như vậy.

Trầm ngâm một lát, Tanabe Yaro gật đầu nói: "Như vậy cũng tốt.”

Advertisement

Ông ta nhìn Đường Tuấn: "Anh có ý kiến gì không?”

Không giống như đang hỏi, ngược lại giống như thông báo.

Advertisement

Đường Tuấn lắc đầu: "Tùy ông.”

"Được rồi. Vậy hẹn vào ngày mai, địa điểm đặt ở hồ Okutama, chúng tôi sẽ phụ trách sơ tán nhân viên.” Cô Kitagawa lạnh lùng nhìn Đường Tuấn, nói: "Trong ngày hôm nay, hy vọng anh có thể tuân thủ pháp luật Nhật Bản, nếu không chúng tôi không ngại dùng thủ đoạn khác.”

Tanabe Yaro nhìn Đường Tuấn một cái đầy ẩn ý, sau đó mới dẫn mọi người rời đi.

"Ngày mai sẽ đấu lại." Trong căn cứ Nghịch Luân, Long Vương siết chặt nắm tay: "Như vậy chúng tôi cũng có thời gian chuẩn bị, lập tức phái người tiến vào Nhật Bản, cho dù không thể ngăn cản trận tỷ đấu này, cũng không thể thua mặt khí thế được.”

"Long Vương, Nhật Bản vừa mới hạ mệnh lệnh, nói là hệ thống giao thông của Nhật Bản đang được nâng cấp, trong vòng hai mươi bốn giờ, cấm bất kỳ chuyến bay và tàu thuyền nào của Việt nam tiến vào lãnh thổ Nhật Bản. Nếu không sẽ sử dụng vũ lực.” Lúc này, Thanh Liên với sắc mặt khó coi chạy từ bên ngoài vào thông báo.

"Nâng cấp hệ thống?" Rõ ràng là bọn họ muốn cô lập hoàn toàn Đường Tuấn, khiến áp lực của anh tăng lên và ảnh hưởng đến việc phát huy. Long Vương giật mình sau đó liền tức giận đùng đùng mà gào.

Thanh Liên nói: "Chúng tôi đã cố hết sức để liên lạc với các thành viên Nghịch Luân hiện đang ở Nhật Bản, họ sẽ cố hết sức mình để giúp đỡ anh ta.”

"Chỉ có thể như vậy." Long Vương thở dài nói.

Nhật Bản, trong một câu lạc bộ rực rỡ sang trọng.

"Quý ngài Tanabe, đây là phần quà mà vị đại nhân kia chuẩn bị cho ông. Tôi hy vọng ông có thể đánh bại tên Đạo Thể kia, cho giới võ đạo Nhật Bản được nổi tiếng khắp chốn.” Kitagawa Keiko đưa cho Tanabe Yaro một cái hộp tinh xảo.

Tanabe Yaro mở hộp ra nhìn, sắc mặt ông ta khẽ biến, thất thanh nói: "Đây, đây là quả Vạn Linh.”

Trong hộp có một thứ quả trắng trong như ngọc nằm yên, nó tản ra một luồng khí tức ấm áp. Lớp vỏ trái cây, có một luồng ánh sáng nhạt đang phát ra, thoạt nhìn không giống trái cây mà lại giống như một viên đá quý.

"Vị đại nhân kia biết quý ngài Tanabe đang tu luyện một môn thần thông nên đã chuẩn bị lễ vật này." Kitagawa Keiko nói.

"Quả Vạn Linh này đích xác có thể giúp tôi luyện thành môn thần thông kia." Tanabe Yaro cầm lấy thứ quả trong hộp rồi cười nói: "Nếu luyện thành môn thần thông kia, tôi nắm chắc đến bảy mươi phần trăm là có thể đánh bại cậu ta.”

"Vậy nếu như thêm thanh kiếm này thì sao?" Kitagawa Keiko cười cười, lại lấy ra một cái hộp.

Cái hộp mở ra, bên trong đó là một thanh kiếm. Thân kiếm lạnh lùng, tựa như được làm từ Huyền Băng, sát khí kinh người từ trên thân kiếm tản ra, mới chớp mắt mà toàn bộ gian phòng đã tràn ngập kiếm khí.

Sầm.

Tanabe Yaro đứng bật dậy, thân thể không ngừng run rẩy, ông ta vô cùng kích động: "Kiếm Thiên Vân!”

Kiếm Thiên Vân!

Một trong ba thần khí trấn quốc của Nhật Bản!
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1602


Tanabe Yaro cầm lấy kiếm Thiên Vân, thân kiếm kêu lên một tiếng vang tram đục như hô ứng với khí tức trên người ông ta.

"Có thanh kiếm này trong tay thì tôi chắc đến chín phần mười sẽ giết được cậu ta." Tanabe Yaro cười ha ha, trong mắt dấy lên chiến ý hừng hực.

Advertisement

Kitagawa Keiko nghiêm nghị nói: "Xin nhờ quý ngài Tanabe.”

Rời khỏi đạo tràng Sato, Đường Tuấn chuẩn bị đi tới hồ Okutama. Hồ Okutama là một hồ nhân tạo mà Nhật Bản đã bỏ ra một số tiền lớn để xây dựng, nằm ở vùng ngoại ô, được coi là một điểm thu hút khách du lịch.

Advertisement

Bọn họ lựa chọn ở hồ Okutama, là bởi vì nơi đó cách võ đường của Tanabe Yaro rất gần, một lí do nữa là trận chiến thành danh của Tanabe Yaro cũng diễn ra ở đó, có thể nói hồ Okutama là nơi may mắn của ông ta.

"Ông đã đi theo tôi suốt quãng đường rồi, cũng nên xuất hiện đi chứ." Đường Tuấn bỗng nhiên dừng bước và cất giọng bình thản.

Bốn phía vốn không có một bóng người, nhưng sau khi anh ta nói xong câu đó lại có một giọng nói kinh ngạc vang lên: "Không hổ là người có thể dùng một ngón tay g**t ch*t Ichiro Oku và Kiyoshi Miyano, cậu có thể phát hiện thủ đoạn ẩn dấu của tôi ư, bất ngờ đấy.”

Có một bóng người chợt lóe qua, một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi xuất hiện trước mặt Đường Tuấn.

"Ông là người Việt Nam?" Đường Tuấn nhìn người đàn ông trước mắt, nhíu mày.

Người đàn ông gật đầu: "Tôi tên là Chung Nam, là người liên lạc của Nghịch Luân ở Nhật Bản.”

"Người liên lạc của Nghịch Luân." Đường Tuấn khá ngạc nhiên, tu vi của người đàn ông tên Chung Nam này đã đạt tới cảnh giới Nguyên Đan trung kỳ, giữa hai đầu mày mơ hồ lóe lên ánh vàng kim, ít nhất cũng phải là kim đan cấp một. Nếu xét riêng về thực lực, e rằng ông ta còn mạnh hơn cả Long Vương, nhưng nhân vật bậc này mà là một người liên lạc tại Nhật Bản thôi.

"Ông tìm tôi có chuyện gì?" Đường Tuấn hỏi.

Chung Nam nói: "Tôi hy vọng cậu có thể từ bỏ lần khiêu chiến này. Tôi sẽ sắp xếp một con đường bí mật để đưa cậu về nước.”

"Tại sao?" Đường Tuấn nói.

Chung Nam khẽ nhíu mày, lời nói có vẻ không vui: "Bởi vì cậu không thể đánh bại Tanabe Yaro. Cậu đừng tưởng rằng mình dùng một ngón tay g**t ch*t Ichiro Oku và Kiyoshi Miyano có nghĩ là bản thân rất mạnh, ở trong mắt Tanabe Yaro, hai người này chỉ có thể xem như lớp con cháu thôi.”

Ông ta nhìn Đường Tuấn bằng con mắt đầy châm chọc, nói: “Hơn nữa cậu có thể dùng một ngón tay g**t ch*t hai người này, nguyên nhân lớn nhất là do hai người đó không rõ thực lực của cậu, nói trắng ra, chính là chó ngáp phải ruồi. Tôi nói đúng chứ.”

Đường Tuấn cảm thấy khá buồn cười.

Anh đã đạt đến cảnh giới Nguyên Đan viên mãn, ngưng tụ được Nguyên Đan siêu phẩm, g**t ch*t hai kẻ tu hành đến Nguyên Đan trung kỳ dễ như giết một con kiến. Thế mà trong mắt Chung Nam tất cả lại chỉ nhờ một chữ ăn may?

"Ồ. Vậy thì sao?” Đường Tuấn không giải thích.

Chung Nam nghe vậy liền lộ ra biểu cảm đắc ý vì đúng như dự đoán. Ông ta tức giận trừng mắt nhìn Đường Tuấn: "Cậu không hề biết sự đáng sợ của Tanabe Yaro, thực lực của người này, cho dù là mười người như cậu hợp sức cũng không phải là đối thủ của ông ta. Cậu nghĩ mình có thể may mắn mãi được hay sao?”

"Huống chi cậu có biết vì sao nhà Kitagawa phải kéo dài trận đấu thêm một ngày không?"

"Chỉ bởi vì Nhật Bản muốn để Tanabe Yaro có thể nâng cao khả năng tiêu diệt được cậu lên đến trăm phần trăm, thậm chí sẽ vận dụng ba thần khí trấn quốc của Nhật Bản."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1603


Ông ta lạnh lùng nhìn Đường Tuấn: "Như vậy, cậu còn cảm thấy mình có phần thắng sao?”

“Thần khí trấn quốc sao? Đường Tuấn nhíu mày, lộ ra biểu tình hứng thú: "Không biết đem so với bảy đại thần khí của phương Tây thì thế nào?”

Trong tay anh ta còn có thanh đao Thị Huyết, một trong bảy đại thần khí phương Tây kia.

Advertisement

Chung Nam nghe vậy càng tức.

Advertisement

Bảy thần khí của phương Tây chỉ là truyền thuyết mà cậu ta lại nói giống như đã được nhìn thấy tận mắt vậy.

"Tôi không muốn tốn hơi thừa lời với cậu nữa, mấy ngày nay Nhật Bản kiểm tra người tu hành Việt Nam rất gắt, lần này tôi tới tìm cậu đã mạo hiểm rất lớn. Giờ tôi chỉ hỏi cậu một câu, cậu nhất định muốn đánh sao?” Chung Nam bắt đầu không kiên nhẫn nói.

"Loài chim sẻ sao hiểu được ý chí của giống hùng ưng." Đường Tuấn trả lời.

Chung Nam ngẩn ra, trong mắt lộ ra tức giận: "Vậy con chim sẻ như cậu chuẩn bị nộp mạng cho Tanabe Yaro đi. Cậu yên tâm, đến lúc đó tôi sẽ kêu người đi nhặt xác của cậu về.”

Nói xong, Chung Nam thoắt một cái liền biến mất.

Đường Tuấn lắc đầu.

Nửa ngày sau, Đường Tuấn đi đến hồ Okutama.

Hiện tại hồ Okutama đã bị quân đội canh giữ, hệ thống phòng ngự vô cùng nghiêm mật, ngẫu nhiên còn có thể nhìn thấy một hai người tu hành đang tuần tra. Khu thắng cảnh hồ Okutama cũng bị phong tỏa hoàn toàn và không mở cửa cho khách bên ngoài tham quan, khiến cho rất nhiều người sinh oán giận, chặn ở bên ngoài hồ Okutama.

"Làm cái gì vậy. Buổi sáng còn đang yên ổn, sao vừa nói phong tỏa là phong tỏa luôn thế. Ở đây nhiều người như vậy, chẳng lẽ không sợ bị khiếu nại sao?”

Trong một gian hàng bên ngoài hồ Okutama, mấy nam nữ trẻ tuổi tụ tập vào chung một chỗ. Mấy người này ăn mặc vừa thời trang vừa nổi bật, khuôn mặt toát lên nét giàu sang kiêu kì, vừa nhìn đã biết là người có xuất thân không thấp. Họ nói tiếng Việt Nam thuần túy, là khách du lịch đến Nhật Bản.

"Cậu cả Tiêu này, tin tức của cậu lúc này cũng nhạy nhất, cậu có biết là chuyện gì không?"

Trong đám đông có một chàng trai vô cùng nổi bật.

Chàng trai này có khuôn mặt sáng sủa, ước chừng hai mươi ba hai mươi bốn, mỗi một hành động cử chỉ đều mang theo một luồng khí thế bất phàm. Người này tên là Tiêu Lễ, nghe nói là con cháu nhà họ Tiêu đến từ Hà Nội của Việt Nam, Nhà họ Tiêu tuy rằng không nổi danh như dòng họ Hoàng Phủ, nhưng ở Hà Nội cũng được coi là một dòng họ trung lưu, hơn nữa anh trai của Tiêu Lễ còn là một người tu hành có thực lực cao thâm.

Chính vì vậy, Tiêu Lễ đã trở thành nhân vật hạch tâm của băng nhóm tạm thời này, bên cạnh anh ta lúc nào cũng có mấy cô gái trẻ tuổi xinh đẹp vây quanh.

Tiêu Lễ cười nói: "Các anh hỏi đúng người rồi đó.”

Dừng lại một chút, chờ mọi người tập trung hết vào mình thì anh ta mới đắc ý nói: "Hành động phong tỏa hồ Okutama hôm nay nghe nói là vì nhường chỗ cho hai nhân vật lớn tỷ thí.”

"Nhường chỗ cho hai nhân vật lớn tỷ thí? Hồ Okutama gần một ngàn kilomet vuông, kích thước của nó bằng mấy trăm sân bóng đá, ai tỷ thí mà cần đến một nơi lớn như vậy, chẳng lẽ là người tu hành?” Có người không hờ được vội hỏi.

20220923101827-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1604


"Cậu cả Tiêu, cậu có cách nào để mọi người vào đó không?"

Mọi người dùng ánh mắt tràn ngập chờ mong nhìn Tiêu Lễ.

Tiêu Lễ vỗ vỗ ngực, nói: "Vào thì vào được. Một lát nữa anh trai tôi sẽ tới đây, không sợ nói cho các anh biết, anh trai tôi có quen biết với một ông lớn trong số đó đấy, tí để tôi nói mấy câu thì đưa mọi người vào đó chẳng phải chuyện khó khăn gì.”

Advertisement

"Vậy xin cảm ơn cậu Tiêu rồi, chờ về nước, tôi sẽ mời anh uống rượu."

Mấy người nghe vậy liền liên tục cảm ơn Tiêu Lễ.

Advertisement

Biểu cảm trên gương mặt Tiêu Lễ hết sức đắc ý.

“Các anh xem, tên kia muốn làm gì kìa?” Đúng lúc này, mấy người nhìn thấy một thanh niên mặc một thân trang phục giản dị, vẻ ngoài cũng bình thường đang đi về phía hồ Okutama. Ở phía trước anh ta, là quân đội Nhật Bản không biết bao người.

"Không phải anh ta muốn xông vào hồ Okutama đó chứ? Kẻ này to gan thật đó.”

"Hình như anh ta cũng là người Việt Nam, không thể thấy chết không cứu, để tôi đi qua nhắc nhở anh ta một câu." Một cô gái nhăn mũi rồi chạy qua.

"Tiểu Tâm vẫn quá thiện lương. Theo tôi thấy, loại người này phải để cho anh ta tự sinh tự diệt mới đúng.” Có người cất giọng khinh thường.

"Này, nơi này không thể đi vào đây." Tốc độ của Tiểu Tâm rất nhanh, chớp mắt đã đứng trước mặt rồi ngăn lại người thanh niên muốn xông vào hồ Okutama kia.

Thanh niên cười nhạt, anh ta hỏi cô: "Vì sao?”

Thanh niên này tất nhiên là Đường Tuấn vừa mới đến hồ Okutama.

Tiểu Tâm liếc nhìn đám bảo an cách đó không xa, cô nói nhỏ: "Nghe nói có hai ông lớn muốn tỷ thí ở hồ Okutama, đã dừng hết mọi hoạt động rồi. Người bình thường không vào được đâu.”

Đường Tuấn nghe vậy thì bật cười, anh nói: "Vậy thì tôi càng phải vào.”

Anh ta chính là người tham gia trận đấu, nếu không đi thì Tanabe Yaro tỷ thí với ai.

Tiểu Tâm nhướng mày, tựa như giận người trước mắt này không nghe lời khuyên bảo. Vừa định nói thêm vài câu thì có một giọng nói đầy trêu tức vang lên: "Đi vào? Anh vào đó làm trọng tài cho họ ư?”

Vừa dứt lời liền có mấy người đi tới.

Người nói chuyện chính là Tiêu Lễ, anh ta khệnh khạng chắp hai tay ra sau lưng, vẻ mặt kiêu ngạo nhìn Đường Tuấn, tư thái tràn đầy ý miệt thị.

"Ha ha ha. Cậu Tiêu đúng là thích kể chuyện cười, nhìn cái dáng gầy gò của anh ta mà đòi làm trọng tài sao, tôi thấy làm bia đỡ đạn cho người tôi thì có.”

Nghe Tiêu Lễ nói vậy, mấy người đi theo sau liền cười ha ha.

"Tiểu Tâm, em để ý tới loại người này làm cái gì? Anh ta muốn chết thì cứ để anh ta đi chết. Đợi lát nữa mọi người đi theo tôi, tôi cam đoan tất cả có thể vào đó, mà nói không chừng còn có thể xin được chữ ký của nhân vật bí ẩn kia ấy chứ.” Tiêu Lễ nói.

Tiểu Tâm rất muốn vào đó, nếu có thể lấy được chữ ký của đại nhân vật này thì còn giá trị hơn mấy ngôi sao oppa Hàn Quốc ấy chứ.

"Vậy có thể dẫn cả anh ta vào không?" Tiểu Tâm hỏi.

Cô nhìn vẻ mặt nhất quyết phải đi vào đó của Đường Tuấn, lại sợ anh xúc động làm bừa nên mới hỏi thêm một câu.

Tiêu Lễ nhìn Đường Tuấn, khinh thường nói: "Tiểu Tâm, gió tầng nào thì gặp mây tầng ấy. Để loại người vô tri lỗ mãnh như anh ta đi vào rồi gây ảnh hưởng đến cuộc tỷ thí của hai ông lớn kia thì sao. Đừng nói là em mà chính bản thân tôi cũng không gánh nổi trách nhiệm đó đâu.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1605


Khuôn mặt Tiểu Tâm cứng lại.

"Tiểu Tâm, anh ta chỉ là một người xa lạ, đến cả tên anh ta là gì em cũng không biết thì quan tâm chuyện của anh ta làm cái gì."

"Đúng vậy, Tiểu Tâm, đừng bởi vì loại người dưng nước lã này mà ảnh hưởng đến hứng thú của chúng ta."

Advertisement

"Khó lắm cậu Tiêu mới đưa chúng ta vào đây, cô phải cảm ơn cậu Tiêu mới đúng, cần gì phải phiền lòng vì loại người này."

Cả đám người đều khuyên nhủ Tiểu Tâm.

Advertisement

Đúng lúc này, cách đó không xa bỗng nhiên vang lên một loạt tiếng động ồn ào, đám người dạt hết ra tạo thành một con đường, tiếng phanh xe liên tục vang lên, hơn mười chiếc xe limousine chỉnh tề dừng lại.

"Hoành tráng vậy, ai đến không biết?"

"Ngay cả nhà Kitagawa mà mấy người cũng không biết, lăn lộn trong giới nhiều năm như vậy đều vô ích cả." Tiêu Lễ nói.

"Nhà Kitagawa, không phải là nhà Kitagawa có thể sánh vai với nhà Mitsui trong địa phận Nhật Bản đó chứ." Có người há hốc miệng, thốt lên đầy kinh ngạc.

"Tất nhiên rồi. Ngoài họ ra còn có gia đình Kitagawa thứ hai nữa sao?” Tiêu Lễ nói.

Anh ta nhìn về một góc nào đó, thân thể đột nhiên cứng đờ, anh ta kêu lên thất thanh: "Kitagawa Keiko cũng tới đây sao, chẳng lẽ cô ta cũng muốn tiến vào hồ Okutama để quan sát cuộc tỷ thí.”

Mọi người nhìn qua thì thấy một người phụ nữ mặc trang phục chỉn chu đang đi về phía bọn họ dưới sự hộ tống của đoàn xe bảo vệ, có vẻ cô ta cũng muốn tiến vào hồ Okutama.

Kitagawa.

Nghe được cái tên này, đám người Tiểu Tâm đều có vẻ vô cùng khiếp sợ. Gia đình bọn họ cũng được coi là có chút bối cảnh, nhưng nếu đem so với Kitagawa thì hoàn toàn không cùng một cấp độ. Giống như Tiêu Lễ nói, gió tầng nào gặp mây tầng ấy thôi.

Đám người nhìn về phía Tiêu Lễ, trong lòng thầm nghĩ: "Ngay cả anh trai của Tiêu Lễ cũng không sánh được với Kitagawa Keiko.”

"Cô ta đang tiến gần chỗ chúng ta." Mấy người bất ngờ kêu lên.

Kitagawa Keiko nhìn lướt qua chỗ bọn họ, bước chân của cô ta khựng lại một chút, sau đó đi thẳng về phía bọn họ.

"Lẽ nào cô Kitagawa biết chuyện tên này muốn xông vào hồ Okutama nên tới đây cảnh cáo anh ta." Có người lẩm bẩm.

"Chắc không phải đâu, cô Kitagawa là ai, sao có thể dừng bước chân của mình vì loại người này được." Một người lắc đầu.

Thân phận của tên to gan liều lĩnh trước mắt này và cô Kitagawa khác nhau quá lớn, một người trên trời một kẻ dưới đất, làm sao có thể quen biết nhau được.

Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng mọi người vẫn lặng lẽ cách xa Đường Tuấn thêm một chút, ánh mắt mang hàm ý trêu chọc. Chỉ có Tiểu Tâm còn ở tại chỗ không biết làm sao.

"Tiểu Tâm."

Tiêu Lễ có hảo cảm rất tốt với Tiểu Tâm, anh ta vừa định nhắc nhở cô thì đã thấy đoàn người của Kitagawa Keiko chỉ cách bọn họ còn mấy mét nên lập tức yên lặng không dám nói tiếp.

"Thôi vậy, cô tự lo thân mình đi. Ai bảo cô lại ra mặt vì loại người này.” Tiêu Lễ thầm nghĩ.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1606


"Cô Kitagawa, tôi là Tiêu." Thấy Kitagawa Keiko đi tới, trên mặt Tiêu Lễ lộ ra một nụ cười tươi chạy lên nghênh đón, nếu có thể quen biết Kitagawa Keiko thì địa vị của anh ta ở nhà họ Tiêu có thể tăng lên rất nhiều.

Ai ngờ chữ "An" của anh ta còn chưa nói ra miệng, Kitagawa Keiko liền đi lướt qua người anh ta, cô ta hoàn toàn không để ý tới anh ta.

Advertisement

"Quả nhiên là Kitagawa Keiko, thật kiêu ngạo. Cả Việt Nam chỉ sợ cũng chỉ có những cô gái như Hoàng Phủ Ngọc hay Tào Thanh Vân mới xứng đáng làm quen với cô ta. E là nhà họ Tiêu còn chưa đủ tư cách để cô ta phải coi trọng.” Tiêu Lễ cười gượng.

Anh ta xoay người, muốn nhìn xem nguyên nhân mà cô Kitagawa này đến chỗ này là gì, nhưng anh ta lại nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng khó tin.

Advertisement

Cô Kitagawa như loài thiên nga kiêu kì trong mắt anh ta đi tới trước mặt tên to gan kia, sau đó khom lưng, vô cùng cung kính nói: "Tôi là Kitagawa Keiko, xin chào anh Đường.”

"Sao lại như vậy." Tiêu Lễ gào thét trong lòng.

Người khiến cô Kitagawa khom lưng hành lễ lại là tên liều lĩnh mà anh ta vừa nói ư.

Đường Tuấn "Ừ" một tiếng, trên mặt không có bất cứ biểu cảm nào.

Cô Kitagawa lúc này mới đứng thẳng dậy, trong lòng cô ta tràn ngaaph hoàng sợ. Dù cô ta có là gia chủ kế nhiệm của nhà Kitagawa, trong tay nắm giữ khối tài sản hơn chục ngàn tỷ và mạng sống của mấy chục nghìn người, nhưng ở trước mặt người đàn ông này, cô vẫn không đáng nhắ đến.

Chỉ cần Đường Tuấn muốn là cô sẽ chết ngay lập tức. Quyền thế và sự giàu có lớn hơn nữa không có tác dụng gì.

"Nhưng không lâu nữa thì anh ta sẽ chết dưới tay Tanabe Yaro thôi, đây cũng coi như giúp Nhật Bản diệt trừ một tai họa." Kitagawa nghĩ thầm.

Đám người Tiêu Lễ đến lúc này có thể nói là vô cùng khiếp sợ, đặc biệt là mấy tên vừa châm chọc khiêu khích Đường Tuấn, bọn họ hoảng loạn chỉ vào Đường Tuấn, thất thanh nói: "Anh, anh là kẻ đó.”

“Anh Đường, mấy người này đối đãi với chí cường giả đến từ Việt Nam như vậy sao?” Đường Tuấn còn chưa lên tiếng, cô Kitagawa đã nhíu nhíu mày tức giận.

Trong mắt cô, Đường Tuấn dù kém Tanabe Yaro, nhưng cũng là một bậc siêu cường giả, ở một số quốc gia nhỏ cũng là nhân vật cấp bậc thần thoại. Cho dù ở Việt Nam rộng lớn thì địa vị người này chắc chắn không thấp được. Thế nhưng nhân vật cỡ ấy lại bị người khác vô lễ dùng ngón tay chỉ thẳng vào mặt như thế.

“Anh Đường, có cần tôi giúp anh dạy dỗ bọn họ một chút không?" Kitagawa Keiko hỏi, trong mắt cô là một khoảng trống lạnh như băng, mang theo sát ý lạnh lẽo.

Để có thể trở thành gia chủ nhà Kitagawa, không biết bàn tay Kitagawa Keiko đã nhiễm máu của bao nhiêu người, nên lúc cô ta nói chuyện tự nhiên mang theo một luồng sát khí.

Thân thể đám người Tiêu Lễ run lên, đặc biệt là mấy tên chỉ tay vào mặt Đường Tuấn, bọn hắn cuống quýt rụt ngón tay lại, sắc mặt xám xịt như đất.

Kitagawa Keiko là ai cơ chứ, chỉ sợ một câu nói cũng có thể làm cho bọn họ chết lúc nào không biết.

"Không cần." Đường Tuấn khoát tay.

20220923101922-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1607


Đường Tuấn cảnh cáo mấy người đó xong mới quay sang nhìn Tiểu Tâm, nói: "Cô còn muốn vào xem không?”

Tiểu Tâm nghe xong liền cảm thấy căng thẳng đến đỏ mặt, cô lặng lẽ nhìn về phía đám người Tiêu Lễ rồi hỏi: "Thật sự có thể sao?”

"Đương nhiên có thể." Đường Tuấn cười nói.

Advertisement

"Nếu cô gái này là bạn của anh Đường thì có thể vào xem cuộc chiến. Tôi sẽ gọi người sắp xếp sau.”

Kitagawa Keiko nhìn Tiểu Tâm, cô ta cũng không để ở trong lòng. Cô ta đã nhìn ra Tiểu Tâm chỉ là một người bình thường không có tu vi, sẽ không ảnh hưởng đến chiến đấu. Hơn nữa sau khi Đường Tuấn chết, cũng phải có người thay anh ta nhặt xác đúng không.

Advertisement

"Anh Đường, chúng ta đi vào đi, tôi có chút việc muốn bàn bạc với anh." Kitagawa Keiko nói.

Đường Tuấn nói: "Được.”

Nói xong câu đó, anh bước vào khu vực hồ Okutama đầu tiên, phía sau là Kitagawa Keiko vẻ mặt cung kính và một đám đông vệ sĩ. Quân đội vốn phụ trách phong tỏa hồ Okutama nhường ra một con đường để cho mấy người đi vào.

Chờ Đường Tuấn biến mất khỏi tầm mắt của mấy người, đám người Tiêu Lễ mới thở phào nhẹ nhõm, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

“Anh ta, anh Đường này rốt cuộc là ai vậy?” Có người run rẩy nói.

Ngay cả cô Kitagawa cũng phải khom lưng hành lễ với anh ta, chẳng lẽ là con cháu của dòng họ rất nổi tiếng nào sao?

Một đám người đồng loạt nhìn về phía Tiêu Lễ, khi nãy chính anh ta là người trào phúng Đường Tuấn tích cực nhất.

Trong mắt Tiêu Lễ vẫn còn đọng lại vẻ sợ hãi, thân thể anh ta khẽ run rẩy. Nhìn thấy ánh mắt của mọi người, Tiêu Lễ liền cảm thấy mất mặt vô cùng, anh ta căng thẳng chống chế: "Anh ta giỏi thật đấy, nhưng muốn trả thù thì nhà họ Tiêu chúng tôi cũng không sợ. Không ngại nói cho các anh biết, dạo gần đây anh trai tôi lại đột phá tu vi rồi, cách cảnh giới Nguyên Đan Tiên Nhân trong truyền thuyết chỉ kém một bước nhỏ thôi.”

“Tiêu Nghĩa lại đột phá!”

"Chỉ thiếu một bước là có thể trở thành cảnh giới Nguyên Đan Tiên Nhân, nhà họ Tiêu sắp vùng lên rồi sao?"

"Nếu Tiêu Nghĩa đột phá thành công thì khả năng cao nhà họ Tiêu có thể nhảy vọt thành dòng họ cấp cao của Việt Nam. Như vậy nghĩa là nhà họ Tiêu có thể ngồi ngang hàng với nhà Kitagawa, đúng là không sợ bị anh ta trả thù thật.”

Mọi người liếc mắt nhìn nhau, có chút kích động thảo luận.

"Đó là đương nhiên."

Trong lòng anh ta cũng được an ủi phần nào, trên mặt Tiêu Lễ lại lộ ra biểu cảm đắc ý.

"Tiêu Lễ."

Đúng lúc này, một người gọi tên của Tiêu Lễ.

Mấy người nhìn lại thì nhìn thấy một người đàn ông hơn ba mươi tuổi đang tới gần chỗ bọn họ. Giữa hai hàng lông mày của người đàn ông có ba phần tương tự với Tiêu Lễ, nhưng khí chất của anh ta lại không giống cái kiểu ăn chơi buông thả của Tiêu Lễ, người đàn ông này mang lại cho người khác cảm giác vững vàng như núi, phảng phất như trời sụp xuống cũng không thể ảnh hưởng đến anh ta.

Đây là sự tự tin được biểu ra của con người có thực lực mạnh mẽ.

"Anh cả."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1608


Nhìn thấy người đàn ông kia, sắc mặt Tiêu Lễ thay đổi một chút, sau đó lộ ra một nụ cười xấu hổ, chủ động bước lên chào.

"Anh Tiêu." Những người khác cũng cung kính chào anh.

Người đàn ông này chính là anh trai của Tiêu Lễ, thiên tài tu hành nhà họ Tiêu, Tiêu Nghĩa.

Advertisement

"Ừm." Tiêu Nghĩa đi tới trước mặt mấy người, cau mày hỏi: "Các cậu tới nơi này làm gì?”

Ngày mai chính là thời gian diễn ra tỷ thí của hai người kia, cậu em trai này của anh ta luôn kiêu ngạo ương ngạnh, nếu không cẩn thận đụng phải đối phương thì nhà họ Tiêu có thể bị diệt bất cứ lúc nào.

Advertisement

Tiêu Lễ nói: "Anh cả, chúng em nghe nói có hai đại nhân vật muốn tỷ thí ở hồ Okutama cho nên mới muốn đi vào đó quan sát, nói không chừng có thể đạt được cơ duyên gì. Nếu có thể làm quen với một người trong số họ thì chẳng phải là chuyện rất có lợi cho nhà họ Tiêu chúng ta hay sao.”

Tiêu Nghĩa nghe vậy, cảm thấy vô cùng vui mừng: "Xem ra cuối cùng em cũng trưởng thành rồi, còn biết vì suy nghĩ cho dòng họ nữa.”

Tiêu Lễ vui mừng nói: "Vâng anh cả, nhưng lần này phong tỏa rất nghiêm, muốn đi vào cũng không dễ dàng như vậy. Vừa rồi Kitagawa Keiko mới đi vào.”

"Kitagawa Keiko." Tiêu Nghĩa biến sắc, anh ta nói: "Ngay cả cô ta cũng tới.”

Tiêu Lễ nói: "Cô ta không chỉ đến thôi đâu, mà còn.”

Tiêu Lễ bỗng nhiên dừng lại, hiện tại anh ta chưa biết rõ thân phận của Đường Tuấn, sợ anh trai lại trách mắng mình, phải biết rằng địa vị của anh trai mình trong gia tộc cơ hồ là người nói một không hai.

"Hơn nữa cái gì." Tiêu Nghĩa truy hỏi.

Tiêu Lễ do dự một chút, cố nặn ra một tia tươi cười rồi nói: "Không có gì, vừa mới có một tên số may được đi vào đó theo cô Kitagawa, là người Việt Nam.”

Mấy đồng bạn của Tiêu Lễ nghe vậy chỉ biết trợn mắt khinh bỉ. Người đó mà bảo là ăn may đó hả, rõ ràng là bản thân anh ta có tài năng đó.

Tiêu Nghĩa thất thanh nói: "Anh ta đi vào cùng Kitagawa Keiko, hơn nữa còn là một người Việt Nam, không phải là anh ta chứ? Em mau kể mọi chuyện tỉ mỉ cho anh nghe, không được bỏ qua bất kì chi tiết nào?”

Tiêu Lễ thấy anh trai bỗng nhiên trở nên nghiêm túc thì trong lòng bỗng nhiên có loại dự cảm đáng ngại: "Tên kia không phải là cậu ấm của dòng họ đáng sợ nào đó chứ.”

Giật mình là vậy nhưng Tiêu Lễ nói rõ mọi chuyện, còn việc mình trào phúng Đường Tuấn thì anh ta giấu nhẹm đi.

"Người em nói là anh ta sao?" Chờ Tiêu Lễ nói xong, Tiêu Nghĩa lấy ra một tấm ảnh.

Trong ảnh, chính là ảnh Đường Tuấn lúc ở đạo tràng Sato.

"Không sai, chính là anh ta." Tiêu Lễ liếc mắt một cái liền nhận ra: "Anh cả, rốt cuộc anh ta là ai mà được Kitagawa Keiko tự mình dẫn đường.”

Trên mặt Tiêu Nghĩa bỗng nhiên hiện lên sự sùng bái: "Vừa rồi em còn hỏi hai người tỷ thí ở hồ Okutama là ai đúng không? Để anh nói nói cho em biết, người được Kitagawa Keiko tự mình dẫn vào chính là một trong hai người đó. Anh ta vừa giết Kiyoshi Miyano và Ichiro Oku ở Sato.”

Dừng một chút, Tiêu Nghĩa nói: "Hơn nữa, anh ta rất có thể là người tu hành mạnh nhất Việt Nam hiện giờ.”

Dứt lời, Tiêu Nghĩa liền thấy cậu em trai Tiêu Lễ An run rẩy, hơn nữa ánh mắt của đám bạn ăn chơi kia khi nhìn về phía Tiêu Lễ lại tràn đầy sự vui sướng khi thấy người khác gặp họa.

"Có chuyện gì? Em không gây chuyện với anh ta đấy chứ?” Tiêu Nghĩa quát.

Bụp.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1609


"Anh, anh cứu em, em không muốn chết." Tiêu Lễ đột nhiên quỳ xuống, không còn cái dáng vẻ ngông nghênh không sợ trời không sợ đất như trước nữa.

Anh ta từng nghe anh trai đề cập qua về Ichiro Oku và Kiyoshi Miyano, là một trong những người tu hành mạnh của Nhật Bản, nhưng hai người đó đều bị tên kia g**t ch*t. Câu nói cuối cùng của Tiêu Lễ triệt để đánh nát suy nghĩ thoát nạn của anh ta, người tu hành mạnh nhất Việt Nam! Trước mặt thực lực cỡ ấy, đừng nói chỉ có một mình Tiêu Lễ, cho dù huy động toàn bộ nhà họ Tiêu cũng giống như kiến dưới bánh xe, chết không kịp trăng trối!

"Mọi chuyện là sao? Mau nói rõ ràng mọi chuyện ra cho anh.” Tiêu Nghĩa nói.

Tiêu Lễ không dám giấu diếm điều gì nữa, vội vàng kể hết mọi chuyện từ đầu đến cuối lại một lần đầy đủ.

Advertisement

Cộp cộp.

Nghe xong, Tiêu Nghĩa lui lại vài bước, sắc mặt tái nhợt.

“Các cậu thật to gan!” Một lát sau, Tiêu Nghĩa mới thốt lên.

Advertisement

Đám người này cuối cùng cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, vừa rồi trừ Tiểu Tâm ra thì mỗi người trong đám bọn họ ít nhiều cũng có lên tiếng trào phúng Đường Tuấn.

"Anh cả, phải làm sao bây giờ, em thật sự không muốn chết." Tiêu Lễ cầu xin tha thứ.

Tiêu Nghĩa thở dài, nói: "Chuyện này anh không giải quyết được, nói không chừng nhà họ Tiêu cũng bị em đẩy vào vực thẳm mất thôi. Đi thôi, anh dẫn em đi vào hồ Okutama, chờ tỷ thí xong, nếu như có cơ hội thì để mấy cậu đứng ra xin lỗi anh Đường.”

Tất cả mọi người, bao gồm cả Tiêu Lễ, đều đồng loạt gật đầu.

Hồ Okutama đã tiến hành phong tỏa, nhưng chỉ đối với dân chúng bình thường mà thôi, còn người tu hành thì không, dù sao có nhiều người tu hành như vậy, có muốn phong tỏa cũng làm không được. Hơn nữa trận chiến này, đối với những người tu hành khác mà nói cũng là một cơ hội để tham khảo và học tập, cơ hồ không ai sẽ bỏ qua.

Tiêu Lễ dắt theo mấy người đi bằng lối đi dành riêng cho người tu hành tiến vào hồ Okutama, chỉ lát sau họ đã nhìn thấy Đường Tuấn.

Đường Tuấn cùng mấy người nữa ngồi trên một đài cao, một trong số đó chính là cô Kitagawa mà bọn họ vừa nhìn thấy.

"Đó là Chủ tịch Hiệp hội Võ đạo Nhật Bản Watanabe Sei, nghe nói tu vi của người này còn mạnh hơn cả Sato Hida. Người ta nói rằng thầy của anh ta là huyền thoại võ đạo của Nhật Bản năm mươi năm trước Tanabe Yaro.”

"Kia là người đứng đầu của nhà Mitsui, ông Mitsui Kazuhi. Nhà Mitsui hiện nay là tập đoàn tài chính số một Nhật Bản, tài chính hùng hậu còn hơn xa dòng họ Hoàng Phủ ở Việt Nam.”

Mấy kẻ ăn chơi như Tiêu Lễ vừa thấy là nhận ra ngay những người này là ai, tất cả đều giật mình, có mấy người nhát gan đến nỗi hai chân bắt đầu run rẩy, cơ hồ đứng không vững. Tuy rằng bọn họ đều là con ông cháu cha của mấy nhà trung lưu, ở Việt Nam có thể nói là hô mưa gọi gió, nhưng mà so với Watanabe Sei, Mitsui Kazuhi hay là con cháu nhà Mitsui, đúng là một trời một vực.

Mà bây giờ, Đường Tuấn lại có thể ngồi ngang hàng với mấy người này, hơn nữa nhìn mấy người kia hình như còn rất kính trọng Đường Tuấn.

"Thì ra chúng ta không ở cùng một cấp bậc thật."

Tiêu Lễ cười khổ, anh ta nghĩ lại câu nói khi nãy mình nói với Đường Tuấn.

"Anh cả." Tiêu Lễ nhìn về phía anh trai Tiêu Nghĩa.

Tiêu Nghĩa thở dài nói: "Chỉ có thể chờ tỷ thí kết thúc.”

Những đại nhân vật thế kia có mặt ở đây thì đâu đến lượt bọn họ nói chuyện.

Trên bục cao.

"Anh Đường, về lần tỷ thí của anh với quý ngài Tanabe lần này, liên minh nhà Kitagawa và nhà Mitsui muốn thử đánh cược với anh Đường một ván." Kitagawa Keiko mỉm cười nói.

"Đánh cuộc?" Đường Tuấn khẽ nhíu mày.

"Vâng. Nghe nói anh Đường ở Việt Nam có nắm giữ vài công ty của Hiệp hội y học cổ truyền và tập đoàn Thiên Thanh, nếu lần này quý ngài Tanabe thắng thì quyền sở hữu của mấy công ty này thuộc sở hữu của hai công ty chúng ta.” Mitsui Kazuhi cười nói, trong nụ cười mang theo loại cảm giác khống chế hết thảy.

Đường Tuấn nghe xong hiểu ngay. Tuy quy mô của Tập đoàn Thiên Thanh và Hiệp hội y học cổ truyền còn nhỏ, nhưng thương hiệu đã nổi tiếng vượt ngoài biên giới Việt Nam, chuyện phát triển nó lớn mạnh chỉ là vấn đề thời gian, thậm chí còn có cơ hội đứng lên nắm độc quyền. Mà ý đồ của Mitsui Kazuhi và Nhà Kitagawa rất rõ ràng, thông qua việc khống chế tập đoàn Thiên Thanh và Hiệp hội y học cổ truyền để khống chế thị trường dược phẩm Việt Nam.

"Nếu tôi thắng thì sao?" Đường Tuấn nói.

"Nếu anh Đường thắng, gia đình Mitsui chúng tôi đồng ý nhường lại mười phần trăm cổ phần của tập đoàn Mitsui." Mitsui Kazuhi nói.

"Nhà Kitagawa tôi cũng bằng lòng nhường ra mười lăm phần trăm." Kitagawa Keiko nói tiếp.

20220923102224-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1610


Không chỉ có Mitsui Kazuhi, còn có Kitagawa Keiko mà cả Watanabe Sei đều nhìn Đường Tuấn bằng ánh mắt đong đầy ý cười.

Bọn họ dám đưa ra một khoản tiền lớn như vậy là vì bọn họ đều tin Đường Tuấn chiến thắng. Nếu biết kết quả anh ta chắc chắn sẽ thua rồi thì đặt cược lớn một chút cũng không sao. Quyết định thu mua Tập đoàn Thiên Thanh và Hiệp hội y học cổ truyền, ngoại trừ hai công ty này có tiềm lực còn có một nguyên nhân khác, bọn họ muốn mượn mấy công ty này để bôi nhọ danh dự của Đường Tuấn sau khi anh ta chết.

Đây chính là kết quả của kẻ dám khiêu chiến giới võ đạo Nhật Bản.

Advertisement

"Dám. Tại sao không dám.” Đường Tuấn cười nói.

Advertisement

"Anh Đường thật quyết đoán, nhưng miệng nói không có bằng chứng, tôi sợ sau khi anh chết người của công ty anh lại lật lòng thì sao. Chúng ta vẫn nên ký hợp đồng thì hơn.” Mitsui Kazuhi vỗ tay, lập tức có người mang lên một bản hợp đồng.

Đường Tuấn nhìn qua một lượt, sau khi xác nhận hợp đồng không có vấn đề gì liền ký tên mình lên đó.

Mitsui Kazuhi cầm lại bản hợp đồng, cười nói: "Anh Đường hãy nghỉ ngơi cho tốt, Quý ngài Tanabe hy vọng anh có thể nghênh chiến với trạng thái tốt nhất. Trận chiến này sẽ nổi tiếng Nhật Bản giống như cuộc chiến thành danh của Quý ngài Tanabe hơn năm mươi năm trước.”

Nói xong, ba người Mitsui Kazuhi dẫn theo đám thuộc hạ rời đi, trên đài cao chỉ còn lại một mình Đường Tuấn.

“Anh Tiêu Nghĩa, có chuyện gì xảy ra vậy?” Tiểu Tâm đứng bên dưới hỏi.

Những người khác cũng phát hiện ra bầu không khí khác thường giữa Đường Tuấn và Kitagawa.

Tiêu Nghĩa chần chờ một chút rồi nói: "Bởi vì người sẽ tỷ thí với anh ta chính là thần thoại đương đại của Nhật Bản Tanabe Yaro.”

Anh ta kể lại sự việc từ đầu đến cuối cho mọi người.

"Nói vậy thì xác suất anh ta có thể sống sót trong trận chiến này rất nhỏ." Nghe xong, mấy cậu ấm cô ấm ăn chơi trác táng kia và Tiêu Lễ giật mình ngạc nhiên, sau đó hai mắt tỏa sáng nói.

"Nếu anh ta chết thì sẽ không còn ai truy cứu chuyện vừa rồi, em cũng không cần chết, nhà học Tiêu cũng không gặp nguy hiểm nữa." Tiêu Lễ hưng phấn nói.

Tiêu Nghĩa nghe xong lời của anh ta há há miệng, lại không biết nên nói cái gì.

Bởi vì ngay cả anh cũng cảm thấy cơ hội sống sót của Đường Tuấn rất nhỏ, dù sao đối thủ của anh ta cũng là thần thoại đương đại của Nhật Bản.

"Nếu có thể thắng trong trận chiến này thì anh ta sẽ trở thành thần thoại của Việt Nam chúng ta." Tiêu Nghĩa nhìn lên bóng người trên đài cao, bất giác nghĩ về kết quả khó thành sự thật ấy.

Người trong hồ Okutama càng ngày càng đông, nhưng không còn ai bước lên đài cao kia nữa.

Ngày hôm sau, ánh mặt trời buổi sáng chiếu xuống hồ Okutama, mặt hồ lấp lánh, hào quang mênh mang.

"Đường Tuấn, tôi sẽ giết anh."

Một tiếng quát lớn từ hồ Okutama xa xa truyền đến, sóng nước trong hồ Okutama vì vậy cuồn cuộn dâng lên những cột nước khổng lồ tựa như ngày tận thế vậy.

Phía chân trời xa xa đột nhiên xuất hiện một bóng người đang bay tới đây với tốc độ vượt qua tốc độ âm thanh, cách xa đến vậy mà vẫn nghe được tiếng gào thét như có thể đánh sập mọi vật cản.

Tanabe Yaro đến rồi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1611


Những người đã phải chờ đợi một đêm như bừng tỉnh, họ nhìn không chớp về phía hồ Okutama, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.

Trận chiến kinh điển nhất trong năm mươi năm qua sắp bắt đầu.

"Hừ. Không nghe lời khuyên của tôi ư, tôi sẽ xem cậu lấy gì để tỷ thí với Tanabe Yaro.” Dưới đài cao, khóe miệng Chung Nam nhếch lên một nụ cười lạnh.

Advertisement

Bên cạnh ông ta có vài người Nhật Bản khác. Tu vi của đám người này không cao, chỉ đến Thần Hải mà thôi, nhưng mỗi một động tác đều mang theo một loại cảm giác hất hàm sai khiến, hẳn là đệ tử đến từ các dòng họ lớn của Nhật Bản.

Advertisement

“Trưởng lão Chung, anh cảm thấy tỷ lệ thắng trận của cậu ta là bao nhiêu?” Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi trong đám thanh niên kia cất tiếng hỏi.

Chung Nam cười nói: "Không tới ba mươi phần trăm.”

“Mitsui Noo, ông Chung Nam này chính là trưởng lão đặc biệt của nhà Mitsui các cậu sao?” Có người không nén được sự tò mò bèn hỏi.

Mitsui Noo, người đứng đầu đời tiếp theo của gia đình Mitsui, một trong những người trẻ tuổi quyền lực nhất Nhật Bản.

Điều khiến người ta cảm thấy khiếp sợ hơn chính là, một người liên lạc của tổ chức Nghịch Luân ở Nhật Bản như Chung Nam lại có thể trở thành trưởng lão đặc biệt của nhà Mitsui Nhật Bản.

Mitsui Noo ngạo nghễ nói: "Đúng vậy. Ban đầu ông ta là thành viên của Nghịch Luân ở Việt Nam, tu vi đạt tới cảnh giới Nguyên Đan trung kỳ. Có anh ta trấn giữ nhà Mitsui thì nhà Mitsui chúng tôi không sợ bất cứ vụ ám sát nào.”

"Quá giỏi."

Trong mắt đám thanh niên bên cạnh đều lộ ra vẻ kinh ngạc, có năng lực biến một người tu hành cảnh giới Nguyên Đan trung kỳ thành trưởng lão của, cái giá phải trả cho việc này có lẽ chỉ mình các dòng họ cấp cao như nhà Mitsui mới trả nổi.

Nhưng trong lòng mấy người lại cảm thấy khinh thường Chung Nam. Bản thân là thành viên Nghịch Luân nhưng lại trở thành trưởng lão nhà Mitsui, đây đã là phản quốc rồi. Dám phản bội cả quốc gia của mình thì còn có chuyện gì ông ta không làm được.

"Đám con ông cháu cha này biết gì?" Thấy biểu cảm của mấy người kia, Chung Nam cười lạnh trong lòng: "Nếu không trở thành trưởng lão đặc biệt của nhà Mitsui và dùng tài nguyên của nhà Mitsui thì bản thân làm sao có thể tự tăng cấp tu vi được? Ông ta dốc sức vì Nghịch Luân, liều chết liều sống nhưng cũng chẳng được lợi lộc gì. Với thực lực hiện giờ của ông ta, cho dù trở lại Nghịch Luân thì cả Long Vương cũng không đánh lại tôi.”

"Quốc gia là gì! Phẩm giá là gì! Đều là giả hết, chỉ có thực lực mới là thật.”

Chung Nam nhìn lên Đường Tuấn đang ở trên đài cao với ánh mắt châm chọc: "Lấy yếu đánh thắng mạnh là ngu ngốc. Dùng sức mạnh cá nhân đối địch với cả một quốc gia là không biết tiến lùi. Tôi đã khuyên rồi nhưng do cậu không nghe, đấy là kiêu ngạo. Một kẻ như cậu xứng đáng bị giết.”

Xẹt.

Bỗng có một bóng người xẹt qua đào cao, Tanabe Yaro xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Ông lão đã chín mươi tuổi nhưng trông như chưa đến bốn mươi, thậm chí còn trẻ hơn. Ông ta chắp hai tay ra sau lưng, chân đạp lên không trung, ánh mắt thâm sâu đảo qua đám người phía dưới, sau đó cố định lại trên người Đường Tuấn.

"Cậu ra tay đi, bằng không sẽ không có cơ hội đâu." Tanabe Yaro cất giọng hờ hững, lẫn trong đó còn có sự tự tin vô hạn.

Đường Tuấn nhìn Tanabe Yaro.

Mới qua một ngày mà thôi, khí tức Tanabe Yaro đã ngưng tụ mạnh hơn trước, phảng phất như núi cao, vô hình làm cho người ta sinh ra một loại cảm giác bị đè ép nặng nề.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1612


Đường Tuấn khẽ nhíu mày, sau đó nói: "Xem ra ông đã kịp tu luyện thành công thần thông hoặc bí pháp nào đó trong quãng thời gian một ngày.”

Tanabe Yaro giật mình, ông ta rất bất ngờ trước đôi mắt nhìn thấu mọi thứ của Đường Tuấn. Nhưng ông ta không quan tâm mà cười cười, ngạo nghễ nói: "Đúng vậy, tôi đã tu luyện thành công một loại thần thông tiểu thừa đạt tới trình độ trung cấp. Mà có lẽ bản thân cậu cũng không hiểu thần thông được phân cấp như thế nào đâu, mêm có nói với cậu cũng vô dụng.”

Advertisement

"Tiểu thừa thần thông, trung cấp." Chung Nam hơi biến sắc, thất thanh nói: "Vậy khả năng Đường Tuấn có thể thắng trận này không tới hai mươi phần trăm.”

Trên mặt đám thanh niên Nhật Bản và Mitsui Noo lập tức chuyển sang vẻ vui mừng.

Advertisement

"Anh, thần thông là cái gì? Thần thông được phân cấp như thế nào?” Tiêu Lễ hỏi.

Tiêu Nghĩa lắc đầu, nói: "Anh cũng không biết cụ thể về nó. Nhưng anh từng nghe người khác nhắn tới, cấp bậc trên vũ kỹ chính là thần thông, mà thần thông lại chia làm ba cấp bậc lớn là tiểu thừa, đại thừa và hoàn mỹ, mỗi một cấp bậc lớn lại chia làm ba cấp bậc nhỏ là sơ cấp, trung cấp và viên mãn.”

Tiêu Lễ khẽ nhíu mày: "Thế tiểu thừa trung cấp cũng đâu được mạnh lắm.”

Tiêu Nghĩa cười cười: "Em hoàn toàn không biết thần thông kh*ng b* đến mức nào đâu. Mấy năm nay chuyện tu hành của anh cũng tiến bộ nhiều nhưng dù vậy vẫn chưa chạm đến ngưỡng cửa của thần thông. Nhưng nói như vậy chắc em vẫn chưa hiểu, em biết Kiếm Thánh Liễu Mộc Thanh đúng chứ.”

Thấy Tiêu Lễ gật gật đầu, Tiêu Nghĩa mới nói tiếp: "Vậy em có biết ông ta lĩnh ngộ thần thông tới trình độ nào không? ”

Tiêu Lễ chần chờ một chút rồi nói: "Liễu Mộc Thanh khi còn sống xếp thứ sáu trong bảng xếp hạng Chí Cường, tối thiểu cũng phải lĩnh ngộ tới thần thông tiểu thừa sơ cấp đó nhỉ.”

Tiêu Nghĩa lắc đầu nói: "Nhát kiếm mạnh nhất của Liễu Mộc Thanh, chính là nhát kiếm cuối cùng trong trận chiến giữa ông ta và Đạo Thể kia, và nhát kiếm ấy cũng chỉ đạt tới trình độ nửa thần thông. Nói cách khác, Liễu Mộc Thanh đến chết cũng không lĩnh ngộ ra thần thông hoàn chỉnh.”

Tiêu Lễ sững sờ: "Thần thông, thần thông mạnh đến vậy sao. Vậy anh ta thì sao, không phải anh ta đã đánh bại Liễu Mộc Thanh sao, chắc anh ta đã lĩnh ngộ thần thông rồi đúng chứ.”

Anh ta, chính là Đường Tuấn.

Tiêu Nghĩa nói: "Đạo Thể ít nhất cũng đã lĩnh ngộ được nửa thần thông, thậm chí có khả năng lĩnh ngộ thần thông tiểu thừa sơ cấp, nếu không thì anh ta không thể hạ gục Liễu Mộc Thanh được. Nhưng thực lực như thế vẫn kém xa thần thông trung cấp.”

"Trận chiến này, không dễ."

Tiêu Nghĩa nhìn lên sàn đấu trên cao, chỉ có thể yên lặng cổ vũ cho Đường Tuấn ở trong lòng.

"Thần thông tiểu thừa trung cấp." Đường Tuấn nghe xong, cũng giật mình.

Anh còn tưởng Tanabe Yaro có thể có thủ đoạn đáng sợ gì, không nghĩ tới chỉ là thần thông tiểu thừa trung cấp mà thôi. Anh có thể tự sáng tạo ra tam chiêu thần thông Phân m Dương có thể khai hỗn độn, trấn thiên địa, tất cả đều đạt tới trình độ thần thông tiểu thừa viên mãn, thần thông tiểu thừa trung cấp ư, anh phất tay là có.

20220924045033-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1613


Vô số áng sáng vàng từ cơ thể ông ta hòa cùng lân tinh trên mặt hồ hội tụ lại, ở hình thành một bàn chân màu vàng cực lớn trên đỉnh đầu Tanabe Yaro.

"Hơn năm mươi năm trước sau khi thành danh ở hồ Okutama, gần như nửa tháng tôi phải đến hồ Okutama một lần, gần mười năm chưa một lần vắng mặt, không bao giờ gián đoạn. Mỗi một centimet của hồ Okutama này đều lưu lại dấu chân và tinh thần của tôi, hôm nay lựa chọn quyết đấu chỗ này vì tôi muốn dùng máu tươi của cậu, làm cho thanh danh giới võ đạo Nhật Bản vang truyền khắp thế giới.”

Trên mặt Tanabe Yaro phảng phất được đắp một lớp kim quang mờ ảo, vẻ mặt nghiêm trang.

Advertisement

"Đây là Thiên Túc Thông."

Advertisement

Tiêu Nghĩa run rẩy: "Nghe nói loại thần thông này luyện đến đỉnh phong có thể giẫm một cái khiến núi non đổ sụp, trong nháy mắt co lại còn một mét, vượt qua ngàn dặm.”

"Khó trách ông ta lại chọn quyết đấu ở hồ Okutama. Tanabe Yaro tận dụng khí tức bản thân đã để lại trong hồ Okutama mấy năm nay giúp uy lực của Thiên Túc Thông tăng lên gấp rưỡi, cơ hồ có thể ngang bằng với uy lực của thần thông tiểu thừa cấp bậc viên mãn. Thật là một nước cờ hay.”

Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, ông ta đạp chân xuống một cái, mặt hồ Okutama đột nhiên bị nén xuống gần một mét! Cuồng phong cuồn cuộn, không biết quanh hồ Okutama đã có bao nhiêu cây cối bị gãy đổ.

Đây chính là uy lực của thần thông.

Khi mọi người cho rằng Đường Tuấn sắp bị một đối thủ giẫm chết thì lại thấy Đường Tuấn vươn một ngón tay ra, dưới đôi chân ánh vàng khổng lồ kia thì ngón tay anh một sự quá nhỏ bé.

"Chẳng lẽ tên này lại muốn dùng một ngón tay chống lại Thiên Túc Thông."

Trong đầu mọi người vừa mới hiện ra một suy nghĩ như vậy thì ngay sau đó họ lại thấy được một cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi.

Đường Tuấn vươn một ngón tay ra, Thiên Túc Thông vô cùng đáng sợ trong mắt bọn họ lại vỡ vụn ra từng chút một, nó hóa thành một chùm ánh sáng vàng, nhanh chóng tiêu tán vào không gian.

Phân Âm Dương.

"Ôi. Chiêu đó có thể phá vỡ Thiên Túc Thông.”

Mọi người ngơ ngác đến sững người.

"Lấy điểm phá mặt, vị Đạo Thể này biết dùng thủ đoạn, rất thông minh." Có người nói.

Mọi người nhìn qua, người vừa cất lời chính là Chủ tịch Hiệp hội Võ đạo Nhật Bản, Watanabe Sei, cũng là đệ tử thân truyền của Tanabe Yaro.

Có người hỏi Watanabe Sei: "Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"

Watanabe Sei giải thích: "Uy lực chiêu Thiên Túc Thông của thầy thật sự rất mạnh, nhưng lực lượng quá phân tán. Mà Đạo Thể kia đã nhận điểm này, cho nên anh ta đã ngưng tụ lực lượng toàn thân vào đầu ngón tay, lấy điểm phá mặt, phá trừ thần thông của thầy. Đòn vừa rồi của anh ta đã đạt tới thần thông trình độ tiểu thừa sơ cấp.”

"Ồ. Thì ra là như vậy, tên Đạo Thể này cũng biết phải dùng kĩ xảo đấy.” Mọi người không khỏi cười nói.

"Đáng tiếc thủ đoạn này chỉ có thể dùng một lần, thầy sẽ không cho anh ta cơ hội như vậy một lần nào nữa." Watanabe Sei lắc đầu nói.

"Lấy điểm phá mặt, chiêu này hay lắm, thần thông cũng tuyệt lắm."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1614


Thần thông của Tanabe Yaro bị đánh tan, trên mặt ông ta lộ ra vẻ khiếp sợ nhưng cũng khôi phục bình tĩnh rất nhanh, thậm chí còn rất tán thường Đường Tuấn. Ông ta thở dài rồi nói: "Đáng tiếc, vừa rồi để tiếp một chiêu Thiên Túc Thông của tôi mà nguyên khí trong cơ thể cậu tối thiểu cũng đã tiêu hao đến bảy tám phần mười. Hiện tại cậu chỉ có một con đường chết mà thôi.”

Đường Tuấn nghe vậy lại cảm thấy có chút buồn cười.

Advertisement

Vừa rồi anh đã vận dụng Phân m Dương để đỡ đòn Thiên Túc Thông của Tanabe Yaro, nhưng anh không cần dùng hết trăm phần trăm lực mà chỉ dùng chưa tới một phần năm, lượng nguyên khí tiêu hao có thể nói là không đáng kể, trong lúc Tanabe Yaro than thở thì anh cũng đã khôi phục gần như hoàn toàn rồi.

Advertisement

Tanabe Yaro nói: "Thiên tài như cậu nếu có thêm mười năm nữa, có lẽ có cơ hội đạt tới độ cao hiện tại của tôi. Đáng lẽ cậu không nên nghĩ đến việc tuyên bố muốn một mình tiêu diệt giới võ đạo Nhật Bản, Nhật Bản của chúng tôi không phải là nơi cậu có thể làm nhục như thế. Sau khi giết cậu xong, tôi sẽ tới khiêu chiến giới võ đạo Việt Nam, để xem ai có thể ngăn cản được tôi.”

Nói xong, ông ta duỗi thẳng hai tay, cung kính khom lưng với hồ Okutama: "Xin mời thần khí trấn quốc.”

Dứt lời, chân trời xa xôi đột nhiên b*n r* một đường thẳng màu đen. Đường thẳng này xuyên qua bầu trời, không biết điểm khởi đầu của nó từ nói đâu, trong chớp mắt nó đã vượt qua khoảng cách vô cùng xa xôi, cuối cùng đáp xuống bàn tay Tanabe Yaro.

Đó là một thanh kiếm.

"Kiếm Thiên Vân. Đó là thần khí trấn quốc, Kiếm Thiên Vân.”

Người tu hành Nhật Bản đứng bên dưới vui sướng hô vang, sắc mặt ai nấy cũng đỏ rực vì hưng phấn, trên khuôn mặt họ hiện rõ sự sùng bái.

"Không ngờ Tanabe Yaro lại có Kiếm Thiên Vân." Trên mặt Chung Nam cũng lộ ra vẻ khiếp sợ.

“Trưởng lão Chung, hiện tại tỷ lệ đánh thắng của anh ta là bao nhiêu đây?” Mitsui Noo cười nói.

Chung Nam lắc đầu: "Không thể thắng được. Kiếm Thiên Vân chính là thần kiếm trấn quốc của Nhật Bản, được đền thờ Nhật Bản cung dưỡng mấy ngàn năm, dù xét về linh tính hay là độ sắc bén đều là vũ khí số một số hai đương thời. Có thanh kiếm này trong tay sẽ giúp thực lực của Quý ngài Tanabe tăng lên gấp ba lần. Trừ khi trong tay anh ta có kiếm Hiên Viên của Việt Nam, hoặc là bảy đại thần khí trong thần thoại phương tây thì may ra còn có thể chống cự một hai, nếu không thì anh ta không thể chống lại, dù chỉ một đòn.”

"Thanh kiếm thật sắc bén."

Nhìn kiếm Thiên Vân trong tay Tanabe Yaro, sắc mặt Đường Tuấn khẽ biến. Cách hơn mười mét mà anh vẫn có thể cảm nhận được khí tức sắc bén của kiếm Thiên Vân, nó khiến cho da thịt anh ta cũng trở nên lạnh lẽo.

"Tất nhiên rồi. Kiếm Thiên Vân là thần khí sắc bén nhất Nhật Bản, mà tôi lại là người tu hành mạnh nhất Nhật Bản, cậu có thể chết trong tay tôi chính là vinh hạnh lớn nhất đời này của cậu. Tôi cũng không bắt nạt cậu làm gì, hãy rút vũ khí của mình ra đi.” Tanabe Yaro ngạo nghễ nói.

"Nghe ông nói như vậy, tôi mới nhớ ra mình có vũ khí thật."

Đường Tuấn nhẩm thầm, không ai nhìn thấy anh hành động như thế nào nhưng chỉ chớp mắt sau, trong tay anh lại đột nhiên xuất hiện một con dao ngắn như được đúc từ máu tươi.

20220924045110-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1615


Dứt lời, Tanabe Yaro trong nháy mắt đã đi tới trước mặt Đường Tuấn, ông ta bổ xuống một nhát kiếm thật mạnh.

Keng.

Advertisement

Đường Tuấn giơ tay lên, nhát kiếm này chém đúng lên thanh đao Thị Huyết.

Một lực lượng khổng lồ từ đối thủ truyền qua thanh đao Thị Huyết đến anh, đầu gối của Đường Tuấn lập tức khuỵu xuống.

Advertisement

"Nếu là Hoàng Hôn của Chư Thần đứng đầu trong số bảy đại thần khí thì có lẽ tôi còn sinh ra vài phần sợ hãi. Đáng tiếc trong tay cậu là Thanh đao Thị Huyết, thứ xếp cuối cùng của bảy đại thần khí, để tôi xem cậu có thể đỡ được mấy nhát kiếm nào.” Giọng nói ngông cuồng của Tanabe Yaro vang vọng cả hồ Okutama.

"Thanh đao Thị Huyết nứt rồi."

Người tinh mắt đã nhìn thấy Thanh đao Thị Huyết trong tay Đường Tuấn sau khi đỡ nhát kiếm vừa rồi đã xuất hiện một vết nứt nhỏ.

"Chỉ là kéo dài thời khắc tử vong mà thôi, chờ Thanh đao Thị Huyết gãy lìa thì anh ta vẫn phải chết." Chung Nam nhíu mày nói.

Keng keng.

Tiếng động do vũ khí va chạm vào nhau không ngừng vang vọng khắp hồ Okutama, vết nứt trên Thanh đao Thị Huyết càng lúc càng lan rộng, giọng nói của Tanabe Yaro cũng càng ngày càng ngông cuồng: "Đường Tuấn, cậu còn dám coi khinh Nhật Bản chúng tôi không có anh hùng sao? ”

Không biết bao nhiêu võ giả Nhật Bản đứng phía dưới đều đỏ mặt vì hung phấn, nắm tay họ siết chặt, như đã bị những lời nói của Tanabe Yaro làm xúc động: "Quý ngài Tanabe của Nhật Bản, dù trăm năm sau cũng không e ngại bất kì lời khiêu chiến trên võ đạo.”

"Nhật Bản vô địch. Quý ngài Tanabe vô địch.” Có người bắt đầu hô khẩu hiệu.

"Quý ngài Tanabe không hổ là thần thoại Nhật Bản. Trận chiến đấu này đã không còn bất kỳ sự hồi hộp và bất ngờ nào, Hậu Thiên Đạo Thể vô địch Việt Nam chết trong tay thần thoại Nhật Bản, cũng coi như đáng đời.” Chung Nam nhìn bóng người không ngừng bị công kích trên bầu trời, thấp giọng lẩm bẩm nói: "Giãy dụa vô ích mà thôi.”

Không chỉ ở Nhật Bản mà ở Việt Nam cũng xảy ra cảnh tượng tương tự, trận chiến này được phát sóng qua vệ tinh nên dù ở Việt Nam thì mọi người cũng có thể xem trực tuyến.

"Đường Tuấn." Long Vương nhìn Đường Tuấn trên màn hình, trong lòng sinh ra cảm giác tiếc thương buồn cười: "Cậu không nên xúc động như thế, mười năm nữa thì có khi cậu sẽ có hy vọng khiêu chiến thành công.”

Giao Thức đại thánh cũng lắc đầu.

Trong tay Tanabe Yaro có kiếm Thiên Vân, thực lực đã đạt tới đỉnh cao của thế giới, mặc dù ông ta cũng được liệt vào top đầu của danh sách Chí Cường, nhưng chỉ sợ cũng không đủ khả năng mà đỡ được một chiêu của Tanabe Yaro. Đường Tuấn có thể đỡ được nhiều chiêu như vậy, đã vượt quá tưởng tượng của ông ta rồi.

"Vất vả lắm mới nhận được chủ nhân, thế mà anh ta lại sắp chết." Giao Thức đại thánh vô cùng bi thống, ông ta còn trông cậy vào người chủ nhân này có thể chỉ dạy cho mình cái gì đấy.

Giao Thức đại thánh bất giác nhìn về phía Thủy Dị, nhíu mày: "Không phải cậu nói Tanabe Yaro không đỡ nổi năm chiêu của Đường Tuấn sao? ”

"Yên tâm đi, chủ nhân sẽ phản kích lại ngay, nếu bị kẻ ở đẳng cấp này đánh chết thì cũng không xứng làm chủ nhân của tôi." Thủy Dị còn chưa nói gì, Ngân Thiên đã mở miệng trước.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1616


"Con chim to xác này nói đúng. Cái tên gọi là Tanabe gì gì kia, tuy thực lực của ông ta mạnh thật đấy nhưng vẫn không phải là đối thủ của Đường Tuấn.” Thủy Dị nói với vẻ ung dung.

Ngân Thiên nhướn mày: "Tầm nhìn của anh còn chấp nhận được, sau này cứ đi theo anh đây, để anh che chở chú.”

Khóe miệng Thủy Dị giật giật, con chim dở này, cái gì cũng dám nói.

Advertisement

"Nhát kiếm cuối cùng."

Giọng nói của Tanabe Yaro vang lên, kiếm Thiên Vân trong tay ông ta cũng đồng thời chém xuống.

Advertisement

Keng.

Nhát kiếm ấy giáng xuống, Thanh đao Thị Huyết tách thành hai đoạn.

Một luồng kiếm khí sắc bén bay vút vào không trung, cơ thể Đường Tuấn ở trên không trung liên tục lui về phía sau, trong mắt những người vây xem như Chung Nam thì trông anh vô cùng chật vật, đã chuẩn bị nếm mùi thất bại.

Sau khi chém đứt Thanh đao Thị Huyết, Tanabe Yaro ngừng lại, nhẹ nhàng v**t v* kiếm Thiên Vân, ông ta dùng ánh mắt cao ngạo nhìn về phía Đường Tuấn: "Cậu còn có thần khí nào khác không? ”

Đường Tuấn lắc đầu.

"Chà, vậy hôm nay cậu phải chết ở chỗ này rồi." Tanabe Yaro nói.

Nói xong, Tanabe Yaro lắc cổ tay một cái, kiếm khí cuồn cuộn từ bàn tay ông ta hình thành một cơn bão.

"Kiếm Nhận Phong Bạo. Đây là chiêu thần thông đầu tiên mà thầy sáng chế, tuy rằng cấp bậc không bằng Thiên Túc Thông, nhưng cũng có uy lực rất mạnh. Mà hiện tại còn có thần khí kiếm Thiên Vân hỗ trợ, sức mạnh của Kiếm Nhận Phong Bạo còn đáng sợ hơn cả Thiên Túc Thông.” Watanabe Sei nói. Trong mắt anh ta tràn đầy sự sùng kính, có một người thầy như vậy, là chuyện đáng kiêu ngạo nhất trong cuộc đời của anh ta.

"Kết thúc rồi."

Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy.

Kiếm Nhận Phong Bạo xoay tròn, nước trong hồ Okutama đều bị cuốn lên trời, tạo thành một cái vòi rồng đáng sợ. Tất cả cá và tôm trong hồ Okutama đều bị kiếm khí trong đó quấy nát, ngay cả xương cốt cũng không còn. Chỉ chớp mắt sau, vòi rồng vốn trong suốt sạch sẽ kia đã bị nhuộm thành một cuộn nước màu đỏ như máu.

"Thần thông. Đây là thần thông.” Tiêu Nghĩa run rẩy.

Còn cậu em trai Tiêu Lễ cùng mấy cậu ấm khác đã run rẩy cả hai chân, ngã ngồi xuống đất.

Trong nháy mắt, Kiếm Nhận Phong Bạo đã cuốn lấy Đường Tuấn vào trong nó, nước hồ đỏ như máu khiến mọi người không còn thấy bóng anh đau nữa. Nhưng mọi người đều tưởng tượng ra được, dưới kiếm khí dày đặc như vậy, Đường Tuấn không còn khả năng sống sót.

"Đi thôi, chúng ta trở về đi." Không đành lòng nhìn thấy cảnh Đường Tuấn bị kiếm khí xé nát đến mức thân xác cũng không còn, Tiêu Nghĩa cố nén bi thương trong lòng, anh ta xoay người lại, nói với Tiêu Lễ.

Đám người Tiêu Lễ nhẹ nhàng gật đầu, Đường Tuấn chết, tảng đá lớn đè nặng trong lòng bọn họ cũng rơi xuống.

Anh ta đứng dậy, cố nhìn qua vị trí của Kiếm Nhận Phong Bạo một lần nữa, ngay sau đó, Tiêu Lễ bắt đầu run rẩy, trên mặt lộ ra biểu tình không dám tin, ngạc nhiên đến nỗi một lần nữa ngã ngồi xuống đất.

"Làm sao vậy?" Tiêu Nghĩa nhíu nhíu mày, cậu em trai anh nhát gan quá đấy, thật sự là không được việc gì.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1617


"Anh, anh mau nhìn xem." Tiêu Lễ run rẩy nói.

Tiêu Nghĩa khó chịu xoay người, anh ta nói thầm: "Chẳng lẽ Đạo Thể đã chết mà Tanabe Yaro còn không chịu thôi sao.”

Tiếng nói của anh ta đột nhiên ứ lại trong họng, cơ thể của Tiêu Nghĩa cũng run lên vì khiếp sợ.

Advertisement

Trên mặt hồ Okutama, Tanabe Yaro cúi đầu nhìn ngực mình, khóe miệng còn treo nụ cười.

Ngực trái của ông ta, ngay vị trí gần trái tim, một cái lỗ to bằng đầu ngón tay đang tí tách chảy máu, máu tươi từ không trung nhỏ xuống hồ Okutama. Không chỉ như thế, kiếm Thiên Vân trong tay ông ta cũng bị đâm thủng một cái lỗ to bằng đầu ngón tay, cũng to bằng với cái lỗ trên ngực ông ta.

Trong giây phút mà Kiếm Nhận Phong Bạo đổ ụp lấy Đường Tuấn thì đồng thời, ông ta cảm giác được một luồng kiếm khí từ trong vòi rồng ấy b*n r* ngoài, ông ta theo bản năng nâng kiếm chắn ngang người. Với độ cứng của kiếm Thiên Vân cộng với tu vi của ông ta, thì có là thần thông cũng chưa chắc có thể phá vỡ lớp phòng ngự mà ông ta dựng lên. Nhưng không ngờ được rằng, luồng kiếm khí kia lại xuyên qua kiếm Thiên Vân và thân thể của ông ta dễ dàng như xuyên qua một lớp giấy mỏng manh. Ngay sau đó, luồng kiếm khí kia xé nát trái tim ông ta, cũng chặt đứt tất cả sự sống của ông ta.

Advertisement

Rào rào.

Mất đi trợ lực của Tanabe Yaro, Kiếm Nhận Phong Bạo và vòi rồng kia nháy mắt tiêu biến, một lần nữa quay trở về hồ Okutama, phảng phất như thác nước trong hư không.

Tanabe Yaro nặng nhọc ngẩng đầu, nhìn sang Đường Tuấn còn nguyên vẹn không tổn hao gì: "Đại thần thông giả, không ngờ Việt Nam lại xuất hiện một đại thần thông giả, tôi thua không oan.”

Trong lúc nói chuyện, thân thể của Tanabe Yaro xiêu vẹo như sắp từ trên không trung rơi xuống mặt đất.

Soạt.

Watanabe Sei bay lên không trung đỡ lấy Tanabe Yaro.

Nhìn vết thương của Tanabe Yaro, sắc mặt Watanabe Sei cũng trở nên xanh lét: "Thầy ơi.”

Tanabe Yaro thì thào đứt quãng: "Để… để cậu ta đi đi… Không, làm khó cậu ta.”

Nói xong, thân thể Tanabe Yaro mềm oặt, ông ta đã chết.

"A a a." Watanabe Sei thất thanh khóc rống, ánh mắt đỏ rực lạnh lùng nhìn về phía Đường Tuấn: "Anh dùng thủ đoạn hèn hạ gì để ám toán thầy tôi? ”

Đường Tuấn cười cười: "Tôi chỉ dùng một ngón tay, là do thực lực của ông ta không bằng tôi mà thôi.”

"Vớ vẩn. Khi nãy anh có Thanh đao Thị Huyết trong tay mà cũng không làm gì được thầy, hiện tại làm sao lại có thực lực giết thầy được, chắc chắn anh đã lợi dụng khi Kiếm Nhận Phong Bạo ngăn trở tầm mắt của mọi người rồi dùng thủ đoạn xấu xa gì đó.” Watanabe Sei vô cùng khẳng định.

"Tin hay không thì tùy." Đường Tuấn lười giải thích.

"Hừ. Người tu hành Nhật Bản nghe lệnh, Quý ngài Tanabe cùng tên Đạo Thể người Việt Nam ban đầu đã nói là tỷ thí công bằng, không nghĩ tới lại bị Đạo Thể Việt Nam dùng thủ đoạn xấu xa rồi ám toán ông ấy. Tôi xin lấy thân phận của Chủ tịch hiệp hội giới võ đạo Nhật Bản hạ lệnh tiêu diệt anh ta, từ hôm nay trở đi, truy sát tên Đạo Thể đó!” Giọng nói tràn ngập sát ý của Watanabe Sei vang vọng khắp hồ Okutama.

"Cậu muốn chết sao." Đường Tuấn nhíu mày.

Watanabe Sei ôm thi thể Tanabe Yaro rồi đặt trên xuống hồ Okutama, anh ta gằn từng chữ nói: "Chỉ cần có thể báo thù cho Thầy Tanabe, tôi chết không hối hận.”

"Được rồi. Vậy tôi muốn xem có ai dám ra tay với tôi.” Đường Tuấn nhìn Watanabe Sei cùng đám người tu hành Nhật Bản đứng phía dưới.

Dưới ánh nhìn chăm chú của anh, đám người tu hành Nhật Bản lại không có ai dám ra tay.

Một sự yên lặng tuyệt đối.

Chung Nam và những người vây xem đều lộ vẻ hoảng sợ trên khuôn mặt.

20220924045157-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1618


Trong Nghịch Luân, đám người Long Vương và Giao Thức đại thánh nhìn cảnh tượng Tanabe Yaro tử vong trên màn hình mà một hồi lâu cũng không thốt lên lời.

Dùng một ngón tay giết Tanabe Yaro.

Thực lực của anh ta quá đáng sợ.

Advertisement

"Có khi nào anh ta dùng thủ đoạn ngầm gì hay không?" Long Vương bắt đầu nghĩ lung tung.

"Tôi nói rồi mà, thực lực của chủ nhân thì chuyện thắng là không thành vấn đề, các ông cứ lo lắng lung tung cái gì." Ngân Thiên lại có vẻ rất bình tĩnh.

Trong mắt Thủy Dị lúc này cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, nói: "Không ngờ thực lực của anh ta lại tiến bộ nhiều đến vậy.”

Advertisement

Trong nhà Mitsui.

Mitsui Kazuhi đang uống trà, ngồi đối diện anh ta là Kitagawa Keiko, căn phòng trống trải đang trực tiếp cảnh chiến đấu trên hồ Okutama.

"Kiếm Nhận Phong Bạo, tôi từng nghe người khác nói về chiêu này rồi. Nghe nói đó là tuyệt kỹ thành danh của Quý ngài Tanabe, từ khi ông ta xuất đạo đến bây giờ, chưa có người nào có thể sống sót dưới Kiếm Nhận Phong Bạo của ông ta cả.” Mitsui Kazuhi đạo.

Kitagawa Keiko gật gật đầu, trong số những người tu hành Nhật Bản thì Tanabe Yaro hoàn toàn xứng đáng với vị trí đứng đầu, không biết có bao nhiêu người nghe chuyện xưa của ông ta mà lớn lên nữa.

Lạch cạch.

Chén trà trong tay Mitsui Kazuhi bỗng nhiên rơi xuống đất.

Trên màn hình, vừa lúc phát đến cảnh ngực Tanabe Yaro bị đâm thủng thành một cái lỗ ròng ròng máu, còn Đường Tuấn lại bình yên vô sự đứng ở một bên.

"Quý ngài Tanabe đã thua." Mitsui Kazuhi lẩm bẩm.

Kitagawa Keiko cũng giật mình, b* ng*c động lòng người phập phồng kịch liệt.

Ngay sau đó, sắc mặt hai người chuyển sang trắng bệch, cả hai hét lên thất thanh: "Cá cược.”

Đường Tuấn thắng, điều đó có nghĩa là họ phải thực hiện theo những gì đã cá cược.

Mười phần trăm cổ phần của gia đình Mitsui và mười lăm phần trăm cổ phần của gia đình Kitagawa.

"Làm sao bây giờ? Nếu phải chuyển cho anh ta số cổ phần này thật thì anh ta sẽ ngay lập tức trở thành người giàu nhất châu Á, hơn nữa, nhà Kitagawa của tôi và nhà Mitsui của anh cũng sẽ bị tổn thất nặng nề, thậm chí có thể mất đi quyền khống chế công ty.” Kitagawa Keiko nói.

Một người Việt Nam trở thành người nắm trong tay hai đại tài phiệt Nhật Bản, nói ra thì hai người bọn họ còn muốn tự sát tạ tội.

"Hừ. Chẳng lẽ anh ta dám tới tìm chúng ta thật sao? ”

Mitsui Kazuhi lấy hợp đồng ra, nhanh chóng dùng bật lửa đốt rụi bản hợp đồng.

Chỉ lát sau, hợp đồng đã bị đốt cháy thành một đống tro tàn.

“Gia chủ nhà Mitsui?” Kitagawa Keiko không hiểu.

"Hiện tại không còn hợp đồng nữa rồi, xem anh ta còn làm gì được?" Mitsui Kazuhi đắc ý nói.

"Nhưng trong tay anh ta còn có một bản hợp đồng khác." Kitagawa Keiko nhíu mày nói.

"Đó không phải là hợp đồng mà chúng ta tự nguyện ký, chúng ta bị ép buộc, bản hợp đồng đó không có bất kỳ hiệu lực pháp lý nào. Tất cả nhân viên công chứng đều là người Nhật Bản, cô nghĩ xem họ sẽ đứng về phe ai? Anh ta giết Tanabe Yaro, tuy rằng có thể khiến đám tu hành Nhật Bản hoảng sợ một khoảng thời gian, nhưng Watanabe Sei đã ban hành mệnh lệnh phải lấy mạng anh ta, anh ta còn đang mệt mỏi chạy trốn, làm gì còn có thời gian tới tìm chúng ta.” Mitsui Kazuhi xảo trá nói.

Kitagawa Keiko sửng sốt một chút rồi cũng gật gật đầu.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1619


Tuy rằng làm như vậy là vi phạm tinh thần của hợp đồng, nhưng cô không thể chấp nhận việc sản nghiệp ủa nhà Kitagawa bị một người Việt Nam thao túng.

"Khà, không chỉ như thế, tôi còn muốn tổ chức họp báo, nói với mọi người rằng Đường Tuấn ép buộc hai nhà chúng ta ký lên bản hợp đồng này, đến lúc đó nếu anh ta dám tìm tới cửa thì đồng nghĩa với việc anh ta không chỉ đang đối địch với giới võ đạo Nhật Bản, mà là đối địch với cả nước Nhật." Trong mắt Mitsui Kazuhi lóe ra anh sáng của âm mưu.

Kitagawa Keiko giật mình. Mitsui Kazuhi muốn ép Đường Tuấn vào chỗ chết.

Advertisement

"Cậu Đường, em trai tôi ngày thường bị gia đình chiều hư nên có hơi bướng bỉnh. Lần này đã đắc tội với anh, muốn giết muốn xẻo, chúng tôi đều chịu.” Trong khu vực hồ Okutama, Đường Tuấn chắp hai tay ra sau lưng, anh quay mặt lại nhìn mặt hồ yên ả. Ở phía sau anh là Tiêu Lễ và đám cậu ấm kia đang run rẩy quỳ trên mặt đất.

Người vừa nói chuyện là Tiêu Nghĩa. Cho dù tu vi của anh ta gần như đã đạt cảnh giới Nguyên Đan, nhưng khi đối mặt với vị thần thoại đương đại mới như Đường Tuấn, vẫn cảm thấy kinh hồn bạt vía.

Advertisement

"Xin anh Đường tha mạng." Mấy cậu ấm cô chiêu cùng nhóm Tiêu Lễ không ngừng cầu xin tha thứ.

Mười mấy giây im lặng trôi qua.

Nhưng đối với mấy người Tiêu Lễ lại là thời gian dài nhất trong cuộc đời. Bọn họ vô cùng hối hận, nếu có cơ hội thì bọn họ sẽ không bao giờ cho mồm miệng đi chơi xa như vậy nữa, cũng không dám lên tiếng khinh bỉ ai nữa.

Đường Tuấn thản nhiên nói: "Tôi không hy vọng có lần sau, nếu lại có lần tiếp theo, hừ.”

Đám người mềm nhũn người, toàn bộ ngã rạp xuống đất.

"Xin cảm ơn anh Đường."

Đám người Tiêu Lễ vội vàng nói cảm ơn, sau đó nhanh chóng rời đi.

"Cậu Đường, không biết anh dự định khi nào sẽ về nước? Nếu không có việc quan trọng thì nên đi càng sớm càng tốt. Tiêu Nghĩa còn chưa đi, anh ta lên tiếng nhắc nhở Đường Tuấn. Tanabe Yaro là thần thoại đương đại của Nhật Bản, nay ông ta lại bị g**t ch*t như vậy, cho dù Watanabe Sei không hạ lệnh truy giết anh thì giới võ đạo Nhật Bản cũng sẽ phát điên.

Đường Tuấn khẽ nhíu mày: "Tôi đã nói sẽ khiêu chiến giới võ đạo Nhật Bản trong ba ngày, thời gian còn có một ngày.”

Tiêu Nghĩa cười khổ. Ngay cả vị thần thoại võ đạo Tanabe Yaro này cũng bị anh giết bằng một ngón tay rồi, Nhật Bản này còn có ai dám khiêu chiến anh nữa.

"Anh, có chuyện lớn rồi.”

Đúng lúc này lại có một giọng nói bối rối vang lên, thì ra là Tiêu Lễ đi rồi lại trở về.

"Có chuyện gì?" Tiêu Nghĩa quát nhỏ.

"Anh, anh xem bản tin này đi." Tiêu Lễ bị quát sợ đến run rẩy, sau đó mới đưa điện thoại di động cho Tiêu Nghĩa.

Tiêu Nghĩa chỉ nhìn thoáng qua liền xanh mặt.

"Anh Đường." Tiêu Nghĩa xoay màn hình về phía Đường Tuấn.

Điện thoại đang phát một đoạn video nhỏ, là Mitsui Kazuhi đang tổ chức họp báo.

Trên mặt Mitsui là sự bi thương và phẫn nộ, khuôn mặt ông ta đầy vết thương xen lẫn nước mắt giàn giụa đang không ngừng nhỏ xuống: "Vừa rồi, Hậu Thiên Đạo Thể ở Việt Nam xông vào nhà Mitsui chúng tôi, anh ta ép tôi và cô Kitagawa ký vào một bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, đòi ba mươi phần tram cổ phần của nhà Mitsui và nhà Kitagawa. Nếu như chúng tôi không đồng ý, anh ta sẽ giết người nhà Mitsui và nhà Kitagawa, vì bảo vệ cho gia đình, chúng tôi chỉ có thể đồng ý với anh ta.”

Nói đến đây, trên mặt Mitsui Kazuhi lộ ra vẻ tàn nhẫn, nói: "Tôi xin trịnh trọng tuyên bố, nhà Mitsui chúng tôi tuyệt đối sẽ không khuất phục, âm mưu của cậu sẽ không bao giờ thành công.”

Bên dưới video là một loạt các dòng tin nhắn bày tỏ ý kiến.

20220924045234-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới