Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1260


Long Đại Vương thoáng nghi ngờ anh trong giây lát rồi thở phào nhẹ nhõm, sau đó ông ta nói: “Nghe nói tổ chức Heaven đã tồn tại từ thời trung cổ và cũng là người đại diện phát ngôn của Huyết tộc trên thế gian này. Một khi Huyết Tổ thức tỉnh, Heaven sẽ trở thành trợ thủ đắc lực và là vũ khí phục vụ cho Huyết Tổ.”

Advertisement

“Huyết Tổ?” Đường Tuấn nhíu mày.

Advertisement

Ánh mắt của Long Đại Vương trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết, ông ta nói tiếp: “Nghe nói Huyết Tổ là ma cà rồng đầu tiên trên thế giới, sở hữu sức mạnh phi thường, thậm chí người xưa từng đồn rằng Huyết Tổ từng thâm nhập phương Đông và tàn sát các tiên nhân! Nhưng sau này không biết vì nguyên cớ gì, Huyết Tổ đột nhiên biến mất, chỉ còn lại tổ chức Heaven do Huyết Tổ thành lập.”

Đường Tuấn rùng mình. Huyết Tổ đã từng thâm nhập phương Đông và tàn sát các tiên nhân! Dù đây chỉ là lời đồn đại hay là sự thật, thì cũng đủ để chứng minh sức mạnh phi thường của Huyết Tổ! Ít nhất sức mạnh ấy phải ngang với một cường giả siêu cấp cảnh giới Nguyên Đan!

“Nhưng cậu đừng lo lắng, Huyết Tổ đã ngủ yên tại U Tuyền từ lâu. Mấy ngàn năm đã trôi qua, có lẽ sinh mệnh của Huyết Tổ cũng đã cạn kiệt.” Long Đại Vương thở dài, sắc mặt ông ta đã thoải mái hơn, nói tiếp: “Ngày nay, trong giới dị năng giả ở phương Tây, Crimson Blade, thủ lĩnh của Heaven, là người mạnh nhất. Ông ta mạnh ngang tôi. Nếu lần trước ông ta không giở trò tập kích bất ngờ, thì tôi không thể nào bị thương như thế.”

Đường Tuấn không đồng ý với vài điều ông ta vừa nói. Tổ tiên của Vu Môn cũng là nhân vật đã tồn tại cách đây mấy ngàn năm, nhưng con cháu của người đó vẫn còn sống đến ngày nay, cho dù người đó đang mắc kẹt trong Vu Môn cũng đã là mối nguy hiểm cực lớn. Tổ tiên của Vu Môn có thể sống đến mấy ngàn năm, thì cường giả Huyết Tổ sao không thể.

“Bây giờ Việt Nam này đã có tôi ở phía trước và cậu ở phía sau, như thế cũng đủ để đương đầu với mọi biến động sắp tới rồi.” Long Đại Vương vỗ vai Đường Tuấn và mỉm cười.

Đường Tuấn khẽ gật đầu, nhưng cảm xúc nặng nề trong lòng vẫn không hề thuyên giảm. Lúc này sắc mặt của Minh Thanh đột ngột thay đổi, cô ta đưa máy tính đang cầm cho Long Đại Vương xem. Đường Tuấn đứng ngay bên cạnh Long Đại Vương nên tình cờ xem được một đoạn phim đang hiện trên màn hình máy tính.

Bầu trời trong xanh, không một gợn mây bỗng có tiếng sấm sét vang lên, có những con rắn điện cực nhỏ đang chạy nháo nhào ở nơi rất cao trên không trung. Chỉ cần nhìn qua màn hình máy tính, Đường Tuấn cũng có thể cảm nhận được nguyên khí trời đất bỗng biến động dữ dội như thể có nguồn sức mạnh kinh thiên động địa nào đó đang tích tụ lại và chờ đợi thời điểm thích hợp để bùng nổ.

Dưới bầu trời này là một nơi khá quen thuộc với Đường Tuấn. Giữa núi rừng xanh tươi bạt ngàn có những con đường núi dài tít tắp được lát bằng những phiến đá màu xanh và những ngôi miếu đạo sĩ cổ kính nằm dọc trên những rặng núi nhấp nhô trập trùng.

“Đây là núi Yên Tử, đúng không?” Đường Tuấn nghẹn ngào. Nơi đang hiển thị trên màn hình là núi Yên Tử, hay chính xác hơn là những ngọn núi phía sau của núi Yên Tử.

Long Đại Vương trả máy tính lại cho Minh Thanh rồi cười khẩy: “Cái lão già Trần Tùng n này vẫn quả quyết như xưa, bảo trước khi chết ông ta nhất định phải đạt được bước đó. Nếu bây giờ ông ta còn trẻ, còn ở tuổi đôi mươi thì có khi làm được đấy, nhưng giờ thì… Hừ.”

Một hình ảnh đẹp đẽ đột nhiên xuất hiện trước mặt Đường Tuấn. Trần Tùng n đi dạo hóng mát dưới ánh trăng sáng rực. Tà áo dài của ông ta bay phấp phới khiến ông ta giống như tiên nhân của nhân gian. Ông ta hướng dẫn Đường Tuấn tu luyện võ đạo, cho phép anh vào tàng thư các của núi Yên Tử để xem đạo tạng, cuối cùng xin anh cgiúp núi Yên Tử lưu lại một chút truyền thừa sau c*̀ng.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1261


Hiện tại, ông ta cuối cùng cũng đi đến bước này. Trần Tùng n không cam lòng chết đi như thế, ông ta muốn đi ngược với ý trời, muốn chiến đấu với số mệnh của bản thân. Dù biết sẽ phải đối mặt với mối nguy hiểm cực lớn, có khi sẽ mất tất cả, nhưng ông ta vẫn không sợ hãi. Với những ai còn sống trên cõi đời này, chẳng có gì đáng sợ và lớn lao hơn cái chết cả. Nhưng trong suy nghĩ của người già, cái chết lại chẳng là gì. Năm ấy, nếu không bị Long Đại Vương ép phải thề rằng cả đời này sẽ không bao giờ được rời khỏi núi Yên Tử, có lẽ ông ta vẫn còn hy vọng trở thành tiên nhân.

Advertisement

Vẻ bình yên hiện lên trong mắt Đường Tuấn, anh xoay người rời đi.

Advertisement

“Này, cậu đi đâu đấy?” Long Đại Vương hỏi.

“Tôi đi tiễn ông ta.” Vừa dứt rời, Đường Tuấn đã đi mất hút.

Sau khi Đường Tuấn rời khỏi sân nhỏ, Minh Thanh trầm ngâm nói: “Long Đại Vương, núi Yên Tử dù sao cũng là Đạo gia chính phái, nội tình sâu xa. Hiện giờ đất trời lại biến động lớn như vậy, cho dù là vị chưởng giáo đại chân nhân Trương Tín Triết kia, hay là những tiểu đạo đồng vừa nhập môn, thì tu vi đều đang dần tăng lên. Chúng ta có nên nhân cơ hội này tiêu diệt núi Yên Tử hay không? Tiện thể kiềm chế nó lại?"

Theo quan điểm của Minh Thanh, Trần Tùng n tất nhiên không thể qua nổi kiếp nạn lần này. Một khi ông ta chết, núi Yên Tử sẽ không còn người thứ hai như Trần Tùng n có thể chống lại Nghịch Luân được nữa, đúng là thời cơ tốt nhất để chèn ép đám đạo sĩ kia.

Còn khả năng Trần Tùng n có thể sống sót sau đại nạn này thì Minh Thanh chẳng hề nghĩ đến. Hai mươi năm trước Long Đại Vương đã có thực lực trấn áp Trần Tùng n, làm ông ta bị vây trong núi không thể ra được. Thì hai mươi năm sau thực lực của Long Đại Vương đã đạt tới một loại trình độ không thể tưởng tượng nổi, bỏ xa Trần Tùng n tít tắp.

Ngay cả Long Đại Vương cũng không quá chắc chắn có thể vượt qua được loại hoạn nạn nghịch thiên này, huống chi là kẻ từng thất bại trong tay Long Đại Vương, chẳng qua cũng chỉ là chút giãy giụa trước khi chết mà thôi.

Long Đại Vương ngẩng đầu nhìn trời, nói: “Không cần. Bây giờ không còn giống như trước kia nữa, Nghịch Luân có lẽ ép được một núi Yên Tử, nhưng không thể ép được mười ngọn núi. Võ đạo trỗi dậy là điều tất nhiên, Nghịch Luân chắc chắn kiềm chế không được. Hơn nữa nếu Trần Tùng n kia mà chết, núi Yên Tử sẽ như con thuyền nhỏ trong bão táp, bất cứ lúc nào cũng có thể bị lật úp. Cơ bản không cần Nghịch Luân phải ra tay.”

Minh Thanh giật mình, lập tức hiểu ra. Địa vị của núi Yên Tử ở trong giới võ đạo được tôn sùng như vậy tất nhiên là có lý do sâu xa của nó. Nhưng sự có mặt của một võ giả hàng đầu như Trần Tùng n mới là yếu tố quan trọng nhất làm những người khác không dám xúc phạm đến núi Yên Tử. Nếu Trần Tùng n chết, núi Yên Tử tất nhiên sẽ phải đối mặt với tình cảnh loạn trong giặc ngoài, đúng là không cần bọn họ phải ra tay.

“Vậy Long Đại Vương, ngài muốn đi đến núi Yên Tử sao?” Minh Thanh hỏi.

Trần Tùng n trải qua kiếp nạn này có lẽ sẽ phải chết, nhưng đối với cường giả như Long Đại Vương mà nói, đứng ngoài quan sát Trần Tùng n độ kiếp cũng là một loại kinh nghiệm hiếm có.

Long Đại Vương hừ lạnh một tiếng, nói: “Một chút kinh nghiệm này đối với tôi chẳng có tác dụng gì. Hai mươi năm trước tôi đã đánh bại Trần Tùng n. Vậy tại sao tôi phải học kinh nghiệm trêừa ông ta cơ chứ.”

Minh Thanh không dám nói thêm lời nào, chỉ có thể cúi đầu.

20220906112755-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1262


Thân thể Minh Thanh càng run rẩy mạnh hơn. Cô ta khó khăn nói: “Hôm qua cậu chủ Long cùng với ngài Cổ Văn Hồng đã đi đến Kon Tum. Cậu chủ nói là muốn cùng ngài Cổ Văn Hồng thăm dò bí cảnh của Kon Tum. Bởi vì thời gian gấp rút cho nên chưa kịp thông báo cho ngài.”

Advertisement

“Không kịp thông báo sao?” Long Đại Vương cười khẩy một tiếng, rồi nói tiếp: “Nếu như tôi không hỏi tới thì sao? Có phải cô lại tiếp tục giúp nó giấu tôi?”

Advertisement

Minh Thanh cúi người càng thấp hơn, run giọng nói: “Minh Thanh không dám.”

“Các người có cái gì mà không dám!” Long Đại Vương cười lạnh không ngừng, ông ta nhìn Minh Thanh nói: “Các người thật sự nghĩ rằng một cái sân nho nhỏ này có thể trói buộc được tôi, qua mặt cảm giác của tôi hay sao? Mấy năm nay tôi mặc kệ không hỏi, không có nghĩa là cái gì tôi cũng đều không biết!”

“Nó có dã tâm, muốn bay lượn trên bầu trời tôi không phản đối, thậm chí tôi còn thích nghe kể về chuyện đó. Nhưng cô tốt nhất hãy nhớ cho kỹ, Nghịch Luân là do ai tạo nên, Nghịch Luân cũng không phải của riêng một mình nó.” Trong giọng nói của Long Đại Vương ẩn chứa tức giận nhưng không thể hiện ra bên ngoài: “Bảo nó sớm xéo về gặp tôi!”

“Dạ vâng.” Minh Thanh vô cùng cung kính trả lời.

Trong khoảnh khắc bị Long Đại Vương nhìn chằm chằm vừa rồi, Minh Thanh có thể cảm nhận rất rõ sát khí trên người Long Đại Vương, cho nên cô ta không dám có bất cứ ý nghĩ kỳ quái nào khác.

“Cổ Văn Hồng!” Đôi mắt của Long Đại Vương nheo lại, phát ra một tia lạnh lẽo.

Hai ngày sau, Đường Tuấn đã xử lý xong hết toàn bộ công việc ở Hà Nội, rồi sau đó lên đường đi đến núi Yên Tử. Anh chỉ đến đó một mình, không mang theo ai cả.

Đứng dưới chân núi Yên Tử, Đường Tuấn hơi ngửa đầu nhìn lên ngọn núi và bầu trời phía trên đỉnh núi. Anh có thể cảm giác được nguyên khí trời đất dường như trở nên nồng đượm hơn rất nhiều, nó mang theo một tia khí tức hủy diệt. Đó là sự uy nghiêm của trời đất, có thể không đến một phần ngàn tỷ, thế nhưng vẫn là một loại sức mạnh mà không phải sức người có thể chống cự lại được.

Anh cũng đã đạt tới cực cảnh của võ đạo, thế giới nhỏ trong đan điền phát ra âm thanh ong ong, dường như muốn giao lưu cùng với đất trời ở bên ngoài. Một khi trao đổi thành công, trời đất sẽ lập tức giáng kiếp số xuống người anh. Loại âm thanh ong ong này kể từ khi anh tiến vào núi Yên Tử đã tăng lên gấp mấy lần, làm anh không thể không khống chế toàn bộ khí tức lại để kiếp số khỏi buông xuống.

Dựa vào thực lực bây giờ của anh, nếu muốn vượt qua loại kiếp số do trời đất tạo thành này thì không có bất cứ một tia hy vọng nào cả.

Trong khoảng thời gian này, núi Yên Tử đã vận dụng quan hệ tiến hành phong tỏa ngọn núi, cho nên trên con đường đi lên núi không có lấy một bóng người, ngay cả khu vực rừng núi hai bên cũng đều yên tĩnh không một tiếng động. Dường như ngay cả các loài động vật đều vì áp lực của trời đất mà ngủ đông.

Một dải dây màu vàng chắn ngang ở chân núi, cấm du khách đi về phía trước.

Đường Tuấn hai mươi mấy tuổi, mặc một bộ quần áo thoải mái thường ngày, làm anh nhìn qua giống y như mấy sinh viên đi du lịch. Ở bên cạnh anh, một đám du khách đang nhỏ giọng oán giận mắng nhiếc.

“Núi Yên Tử này làm cái quỷ gì vậy. Chúng ta từ xa xôi chạy tới chỗ này thế mà bọn họ lại ngang nhiên phong tỏa núi.” Một người thanh niên mặc trên người toàn quần áo hàng hiệu cau mày, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn nói.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1263


“Cậu chủ Tề, tôi nghe người ta nói là bởi vì trên núi Yên Tử có một vị đạo sĩ tu luyện thành công, sắp bay lên trời thành tiên cho nên mới phong tỏa núi.” Một người thanh niên trẻ tuổi cũng mặc quần áo rất đắt tiền đứng bên cạnh người được gọi là cậu chủ Tề kia lên tiếng giải thích. Nhìn bộ dạng của anh ta có lẽ cũng là người có thân phận không hề tầm thường, thế nhưng ở trước mặt người được gọi là cậu chủ Tề này thì lại khom lưng uốn gối. Chỉ nhìn tư thế của anh ta cũng có thể thấy được địa vị của cậu chủ Tề này rất lớn.

Advertisement

“Mẹ kiếp!” Cậu chủ Tề cười nhạo một tiếng rồi nói: “Bay lên trời thành tiên sao. Cái lý do hoang đường cỡ này mà cũng lấy ra được. Nó chỉ có thể lừa đám du khách thiếu kiến thức mà thôi. Nhà họ Tề chúng tôi có rất nhiều tiền cùng quan hệ, lần này tôi không thể đến không công được. Hôm nay, tôi nhất định phải trèo lên ngọn núi Yên Tử này.”

Advertisement

Anh ta nhìn người thanh niên trẻ tuổi đang khom người trước mặt mình, ra lệnh: “Chương Chí Toàn, chuyện này giao cho anh làm. Nếu anh có thể làm xong trong vòng nửa tiếng thì tôi sẽ đồng ý việc hợp tác làm ăn giữa anh và nhà họ Tề của tôi.”

Sắc mặt Chương Chí Toàn mới đầu còn tỏ ra vui vẻ, nhưng sau đó lại lộ ra khổ sở.

Anh ta vui vẻ là vì việc hợp tác làm ăn mà cậu chủ Tề vừa nói có liên quan đến bản hợp đồng cả trăm triệu, nếu có thể lấy được nó thì với anh ta mà nói đó chắc chắn là món lợi cực kỳ lớn.

Nhưng mà khổ nỗi, lệnh phong tỏa núi Yên Tử là do bên trên đưa ra. Chỉ dựa vào chút mặt mũi của một nhân vật cỏn con như Chương Chí Toàn thì cơ bản là chẳng thể giải quyết nổi.

“Chương Chí Toàn! Anh suy nghĩ thế nào rồi?” Cậu chủ Tề hài hước nhìn về phía Chương Chí Toàn. Anh ta tin rằng chỉ cần đưa ra lợi ích đủ lớn thì không có chuyện gì là không giải quyết được. Đây là kinh nghiệm anh ta học được từ cha mẹ và những người có vai vế trong nhà mình từ nhỏ đến giờ.

Chương Chí Toàn ngẩn ra, đang chuẩn bị cắn răng đồng ý thì đúng lúc này trong đám đông bỗng nhiên có người kêu lên: “Đó là cái gì vậy?”

Tất cả mọi người dưới chân núi bao gồm cả Chương Chí Toàn và cậu chủ Tề kia đều đồng loạt c*̀ng lúc nhìn về phía con đường lên núi, bọn họ trông thấy một cảnh tượng chấn động vô c*̀ng.

Trên con đường lên núi trống trải không bóng người qua lại, có một người đang xuống núi.

Có thể nhìn thấy thân hình người này không quá cao lớn, trên người mặc một bộ quần áo đạo sĩ mộc mạc. Khi người này đến gần mới thấy rõ đó là một đạo sĩ khoảng hai mươi tuổi, khuôn mặt anh ấy khá thanh tú còn mang theo vài phần trẻ con. Bộ quần áo đạo sĩ trên người anh ta còn có rất nhiều mảnh vá. Tuy nhiên khí chất mà đạo sĩ này tỏa ra bên ngoài giống như một viên ngọc ẩn sâu trong núi rừng chưa được mài giũa, làm người trước mắt sáng ngời.

Nhưng điều thật sự làm mọi người phải trừng mắt khiếp sợ đó chính tốc độ mà người đạo sĩ này xuống núi.

Lúc mọi người bắt đầu chú ý đến thì vị đạo sĩ này còn ở giữa sườn núi, chỉ có thể nhìn thấy một chấm đen không rõ ràng lắm. Nhưng ngay sau đó, dường như chỉ trong một cái chớp mắt, đạo sĩ này chỉ còn cách bọn họ khoảng trăm thước. Khi mọi người kịp lấy lại tinh thần thì đạo sĩ này chỉ còn cách bọn họ không đến mười thước.

Núi Yên Tử cho tới nay vẫn là thánh địa của Đạo gia, được người người đồn thổi vô cùng kì diệu, thậm chí có lời đồn đãi nói rằng trên núi Yên Tử còn có tiên nhân thật sự trông coi. Đối với những lời đồn đãi như thế này, đa số mọi người đều chỉ khịt mũi coi thường. Họ chỉ coi đó như là chiêu trò mà núi Yên Tử tung ra để thu hút sự chú ý của mọi người. Nhưng bây giờ, đoàn du khách dưới chân núi này, bao gồm cả Chương Chí Toàn và cậu chủ Tề đều có chút tin tưởng những lời đồn đãi đó rồi.

Tốc độ trong nháy mắt đã vượt qua một trăm thước như thế này, dù cho không phải là bản lĩnh của tiên nhân, thì e rằng cũng không khác biệt là mấy. Ít nhất ở trong nhận thức của bọn họ, nhân vật như vậy chỉ tồn tại trong tiểu thuyết và điện ảnh.

20220906112839-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1264


Người này vừa dứt lời, lập tức xung quanh vang lên âm thanh ồ lên kinh ngạc và một trận bàn ra tán vào sôi nổi.

Advertisement

Tạ Hoàng Đồng tuy còn trẻ, nhưng nháy mắt đi được hơn trăm thước đã hoàn toàn khiến mọi người khiếp sợ, hơn nữa anh ấy còn là sư đệ của chưởng giáo chân nhân núi Yên Tử, thân phận và địa vị như vậy của Tạ Hoàng Đồng đủ để người ta không dám khinh thường. Thậm chí có người đã bắt đầu suy đoán xem người nào có thể làm Tạ Hoàng Đồng tự mình xuống núi nghênh đón như vậy?

Advertisement

Một lát sau, ánh mắt của mọi người đồng loạt dừng trên người cậu chủ Tề đang đứng ở phía trước đoàn người. Trong số những người đứng ở đây, e rằng cũng chỉ có người được gọi là cậu chủ Tề này mới đủ tư cách và thân phận để Tạ Hoàng Đồng tự mình xuống núi tiếp đón.

Bị ánh mắt hâm mộ, ghen ghét của mọi người nhìn chăm chú vào mình, gương mặt tuấn tú của cậu chủ Tề kia nhịn không được mà lộ ra vẻ đắc ý. Anh ta tuy rằng bình thường cũng hay vênh váo, tỏ vẻ ta đây, thích được người ta tâng bốc xu nịnh, nhưng chưa bao giờ vui vẻ, phấn khởi giống như giờ khắc này.

Dù sao đi nữa người thiếu niên trước mắt anh ta chính là sư đệ của chưởng giáo chân nhân núi Yên Tử, một nhân vật có thể xem như là tiên nhân. Có thể khiến cho một nhân vật như vậy tự mình xuống núi nghênh đón, cậu chủ Tề vô c*̀ng hả hê và thỏa mãn.

“Nói không chừng mình trời sinh phi thường, trong người có tiên duyên, cho nên Trương Tín Triết mới phái sư đệ của ông ta xuống núi đón mình.” Một suy nghĩ chợt hiện lên trong đầu cậu chủ Tề.

Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, trong lòng cậu chủ Tề đã nổi lên không ít ảo tưởng. Thậm chí anh ta còn tưởng tượng đến cảnh bản thân mình hóa thành tiên trong tương lai. Anh ta cười tươi roi rói, sự ngạo nghễ giữa hai hàng chân mày càng trở nên rõ ràng, dường như đã lấn át tất cả mọi người.

Chương Chí Toàn ở bên cạnh anh ta xun xoe giống như một con chó con, vui vẻ ra mặt, nịnh nọt nói: “Cậu chủ Tề phúc duyên thật nồng hậu, có thể làm cho sư đệ của chưởng giáo chân nhân tự mình xuống núi nghênh đón, chắc chắn căn cốt cùng với tiên duyên của cậu đều vô cùng tốt, tương lai chắc chắn sẽ có thành tựu hết sức phi phàm. Đến lúc đó cậu chủ Tề đừng quên chỉ bảo cho tôi một chút, để tôi được hưởng ké một ít tiên duyên ạ.”

Cậu chủ Tề hãnh diện nói: “Không dám, không dám.”

Trong lúc hai người bọn họ còn đang nói chuyện thì Tạ Hoàng Đồng đã tiến rất gần bọn họ. Khuôn mặt cậu chủ Tề khẽ cúi xuống, nhanh chân chạy lên đón, rồi nói: “Trương chân nhân thật là quá khách khí, vậy mà lại làm Tạ tiểu chân nhân tự mình xuống núi đón tiếp tôi. Tề Minh Đăng vô cùng cảm kích. Tạ tiểu chân nhân, tôi...” Tề Minh Đăng mới nói được một nửa thì bỗng nhiên cứng đờ.

Tạ Hoàng Đồng giống như xem anh ta như là không khí mà đi lướt qua người Tề Minh Đăng. Không chỉ có như thế, khi Tề Minh Đăng đang định bước tới gần Tạ Hoàng Đồng, thì có một lực lượng vô hình nào đó bất giác đẩy anh ta ra, làm Tề Minh Đăng lảo đảo một cái, thiếu chút nữa là ngã xuống.

Sau đó, Tạ Hoàng Đồng đi đến trước mặt một người thanh niên trẻ mà tất cả bọn họ chưa bao giờ để mắt đến. Dưới ánh mắt khiếp sợ của Tề Minh Đăng và tất cả mọi người ở đây, Tạ Hoàng Đồng cúi gập nửa người của mình, rồi cung kính nói: “Tạ Hoàng Đồng xin ra mắt Đường sư phụ.”

Đường Tuấn từng dạy Tạ Hoàng Đồng đạo pháp, giúp anh ấy chỉnh đốn lại căn cốt, một tiếng Đường sư phụ phụ này c*̃ng rất hợp tình hợp lý.

Đường Tuấn chăm chú nhìn Tạ Hoàng Đồng một lát, sau đó thở dài một hơi rồi nói: “Vất vả cho cậu rồi.”

Cảnh giới của Tạ Hoàng Đồng bây giờ nếu tính đơn giản bằng cảnh giới võ đạo, thì đã được xem như là một nửa võ giả cảnh giới Thần Hải rồi, ở trong giới võ đạo cũng được xem như là một nhân vật thiên tài. Mà mới hơn một năm trước, anh ấy chỉ là một đạo sĩ nhỏ ở trên núi bị người ta bắt nạt. Đôi khi anh ấy cũng dũng cảm phản kháng lại nhưng kết quả đều bị đánh và nhục mạ thậm tệ.

Tạ Hoàng Đồng có thể có được thành tích như ngày hôm nay tất nhiên có liên quan với Đường Tuấn và Trần Tùng n, nhưng quan trọng nhất vẫn là sự cố gắng nỗ lực của chính bản thân anh ấy. Nếu tự bản thân mình không cố gắng phấn đấu mà chỉ như một đống bùn nhão, thì dù có được người khác giúp như thế nào cũng không thể đắp thành tường được.

Thân hình Tạ Hoàng Đồng cứng đờ, rồi sau đó đứng dậy lắc lắc đầu.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1265


“Chúng ta lên núi đi.” Đường Tuấn ngẩng đầu nhìn lên núi Yên Tử, trên bầu trời thỉnh thoảng còn có tiếng sấm ầm ầm nổ vang. Sắc mặt của anh càng thêm lo lắng. Trần Tùng n nếu phái Tạ Hoàng Đồng tới đón anh lên núi, thì có lẽ tình huống cũng không lạc quan cho lắm.

Advertisement

“Dạ.” Tạ Hoàng Đồng cũng không nói nhiều lời, mà xoay người chuẩn bị dẫn đường lên núi.

Cuộc đối thoại giữa hai người vô cùng ngắn gọn, mọi người rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, sau đó nhao nhao nhìn về phía hai người.

Advertisement

Cậu chủ Tề ngượng đỏ cả mặt. Ánh mắt anh ta bùng lên lửa giận. Đây không phải là tiên duyên vốn nên thuộc về anh ta hay sao, tại sao bỗng nhiên lại nhảy ra một kẻ thứ ba chen ngang vào vậy chứ! Hơn nữa kẻ thứ ba này vừa nhìn là thấy giống như một gã thanh niên nghèo kiết xác vừa mới tốt nghiệp. Nếu so về thân phận và tiền bạc làm sao kẻ này có tư cách so được với anh ta.

Chương Chí Toàn ở một bên ấp úng không dám nói câu nào.

“Tạ tiểu chân nhân, cậu có phải nhận nhầm người rồi hay không?” Tề Minh Đăng trầm giọng nói: “Tên tôi là Tề Minh Đăng. Tề Minh Hải, tổng giám đốc tập đoàn Tề thị là ba của tôi. Nửa tháng trước, tôi từng lấy danh nghĩa của nhà họ Tề quyên góp cho núi Yên Tử mười bảy tỷ rưỡi.”

Vốn dĩ Tề Minh Đăng còn cho rằng, bản thân mình nói ra thân phận của nhà họ Tề cùng với việc quyên góp mười bảy tỷ rưỡi, ít nhất có thể hấp dẫn sự chú ý của Tạ Hoàng Đồng. Nhưng ai ngờ, Tạ Hoàng Đồng vẫn làm như không hề nghe thấy, thậm chí ngay cả bước chân cũng không hề dừng lại một chút nào. Anh ấy lại một lần nữa đi lướt qua Tề Minh Đăng, cả Đường Tuấn cũng như vậy. Chỉ là một Tề Minh Đăng cóc ké, chưa nói tới hiện giờ núi Yên Tử đang xảy ra chuyện hệ trọng, mà ngay cả ngày thường một nhân vật như vậy cũng không đủ tư cách khiến cho bọn họ coi trọng.

“Tạ Hoàng Đồng, anh chỉ là một đạo sĩ trên núi, mà lại dám ngó lơ nhà họ Tề tôi sao. Anh có tin chỉ một câu nói của tôi cũng có thể làm núi Yên Tử các người đi tong luôn không hả?” Tề Minh Đăng cười lạnh, trong giọng nói mang theo sự uy h**p: “Tôi thật sự muốn xem thử cái loại sư phụ nào mà có thể dạy ra loại đệ tử khốn nạn hèn mạt như thế này."

"Trương Tín Triết và mày đúng là sư huynh sư đệ c*̉a nhau, đúng là cá mè một lứa đấy. Tao thấy núi Yên Tử căn bản chính là tốt mã dẻ cùi, chỉ được cái vỏ bên ngoài mà thôi!”

Tạ Hoàng Đồng bỗng dừng lại. Tề Minh Đăng nói cái gì anh ấy đều có thể bỏ qua, thế nhưng chỉ có một người không ai được phép xúc phạm tới, đó chính là lão đạo sĩ đã dốc lòng dạy dỗ mình.

Tề Minh Đăng thấy thế, thì cười gằn: “Rốt cuộc cũng nhớ ra tôi là ai rồi sao? Bây giờ lập tức bảo Trương Tín Triết tự mình xuống núi đón tôi, nếu không đừng trách tôi không khách khí!”

Tề Minh Đăng vẫn còn đắm chìm trong ảo tưởng khi thành công uy h**p được Tạ Hoàng Đồng, mà không hề nhận ra đôi mắt của Tạ Hoàng Đồng vốn đang bình tĩnh bất chợt xoẹt qua một tia sáng lạnh lẽo.

“Ầm!”

Giữa không trung đột nhiên vang lên tiếng sấm, bầu trời trong xanh không một gợn mây bỗng xuất hiện mấy tia sét.

“Anh mới vừa nói cái gì đó?” Tạ Hoàng Đồng từ từ xoay người lại, trầm giọng gằn từng chữ một.

“Tôi nói cái gì à?” Vẻ mặt Tề Minh Đăng vẫn ngạo nghễ như vậy, không hề tỏ ra sợ hãi. Anh ta cười khẩy một tiếng, nói: “Tôi nói, tiểu đạo sĩ anh hãy mau mau gọi Trương Tín Triết ra đây cho tôi, nếu không tôi sẽ làm núi Yên Tử các người đẹp... A!”

Tề Minh Đăng càng nói càng đắc ý, nhưng đợi đến khi Tạ Hoàng Đồng xoay người lại đứng đối diện với anh ta, thì toàn bộ vẻ đắc ý và nụ cười cay nghiệt kia đều trở nên cứng đờ. Cả người anh ta run rẩy không dứt, một câu cũng không thể nói hoàn chỉnh, trong cổ họng chỉ phát ra được mấy âm tiết sợ hãi.

20220906112932-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1266


Sấm sét trên bầu trời và Tạ Hoàng Đồng phối hợp với nhau rất chặt chẽ. Lúc chỗ Lôi Trì sâu bên trong tròng mắt Tạ Hoàng Đồng rung chuyển thì sấm chớp trên bầu trời cũng không ngừng đánh xuống, tiếng sấm rền vang ầm ầm.

Advertisement

Rầm! Phiến đá xanh dưới chân Tạ Hoàng Đồng không chịu nổi áp lực và sức mạnh của anh ấy mà vỡ vụn, tạo thành một khe nứt.

“Lôi pháp c*̉a Thiên Sư Đạo.” Chương Chí Toàn cũng thấy được cảnh này. Anh ta biết khá nhiều về núi Yên Tử cho nên thân thể mới run lẩy bẩy, thất thanh k** r*n.

Advertisement

Hai chân anh ta không ngừng run rẩy, dưới quần đã ướt một mảng lớn, làm mùi nước tiểu khai mù lan tỏa ra xung quanh. Anh ta đã bị Tạ Hoàng Đồng dọa đến mức không thể khống chế được sinh lý của cơ thể bản thân rồi.

“Không thể tưởng tượng được núi Yên Tử thật sự có lôi pháp tiên thuật!” Chương Chí Toàn không hề nhận ra sự khác thường trên cơ thể mình. Anh ta như bị sét đánh, trong đầu chỉ còn hiện lên những truyền thuyết về núi Yên Tử.

Tiên nhân tức giận rồi! Vậy thì nhóm người của bọn họ chẳng phải là sắp chết rồi sao?

Chương Chí Toàn vừa nghĩ đến đây thì ánh mắt thù hằn đã nhìn về phía Tề Minh Đăng. Nếu không phải người này ỷ vào gia thế và địa vị của nhà họ Tề thì mình đâu đến nông nỗi phải bỏ mạng c*̀ng gã ta. Chương Chí Toàn nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy vô cùng buồn cười, toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Tề cùng lắm cũng chỉ khoảng trên trăm triệu. Có lẽ trong mắt người bình thường số tài sản này cũng được coi là có thành tựu, thế nhưng trong mắt tiên nhân bọn họ thì chúng chẳng là cái thá gì cả!

Sấm sét từ đỉnh đầu giáng xuống cũng không cần biết anh là kẻ ăn mày hay là công tử nhà giàu có. Mà Tề Minh Đăng vừa rồi thế mà lại còn muốn dựa vào điều đó để uy h**p một vị chân nhân hiểu biết tiên pháp. Hành động này cơ bản chính là muốn tìm đường chết.

Không khí lúc này yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng sấm trong không trung kia không ngừng vang lên.

Tề Minh Đăng chịu áp lực lớn nhất, với thực lực đã đạt gần đến cảnh giới Thần Hải của Tạ Hoàng Đồng, thì dù cho chỉ là áp lực của một sợi khí thế, thì cũng không phải loại thân thể công tử bột như Tề Minh Đăng có thể chịu đựng được. Ánh mắt Tạ Hoàng Đồng chăm chú nhìn xuống dưới, Tề Minh Đăng ngay cả thở cũng không dám, cả khuôn mặt tuấn tú nghẹn tím giống như màu gan heo.

Anh ta giống như bị một bàn tay vô hình bóp chặt yết hầu, mà ngay cả một chút sức lực hay dũng khí để phản kháng cũng không có. Nếu cứ tiếp tục như vậy Tề Minh Đăng chắc chắn sẽ tự mình nghẹn chết mất thôi!

“Hoàng Đồng! Đủ rồi đó.” Đúng lúc này, một âm thanh lờ mờ vang lên.

Giọng nói này trong trẻo như nước, nhưng trong đó dường như còn mang theo một loại sức mạnh không thể tưởng tượng nổi.

Ngay sau đó, Tề Minh Đăng cuối c*̀ng đã có thể hô hấp trở lại. Anh ta thở phì phò tham lam hít lấy hít để từng ngụm không khí, cả người tê liệt ngã xuống đất, hồn vía như trên mây. Trong mắt anh ta lúc này chỉ còn mỗi sự sợ hãi.

Tiếng sấm trên bầu trời cũng đã ngừng lại.

Biểu cảm hờ hững của Tạ Hoàng Đồng dần dần dịu lại, Lôi Trì sâu trong đôi mắt cũng bắt đầu biến mất.

Đường Tuấn đã lên tiếng cho nên Tạ Hoàng Đồng cũng không dám từ chối. Thế nhưng điều đó không có nghĩa anh ấy sẽ bỏ qua cho kẻ đã sỉ nhục Trần Tùng n.

Tạ Hoàng Đồng tiến lên phía trước một bước, lấy tư thế từ trên cao mà nhìn xuống Tề Minh Đăng. Anh ấy vươn một ngón tay ra, dùng tinh thần lực vẽ vào trong không khí một tấm bùa chú huyền ảo. Sau khi tấm bùa chú thành hình, nó hóa thành một tia sáng màu bạc bắn vào g*** h** ch*n mày của Tề Minh Đăng.

Tạ Hoàng Đồng lúc này mới nói chuyện. m thanh của anh ấy không có bất cứ cảm xúc nào, tựa như pháp lệnh c*̉a trời cao, trên gương mặt chỉ lộ ra vẻ lạnh lẽo vô tình: “Dám nhục mạ thầy của tôi, hôm nay cướp tôi sẽ cướp đoạt vận khí của nhà họ Tề các người, coi đó như là trừng phạt.” Tạ Hoàng Đồng nói xong mới thu ngón tay lại, xoay người đi lên núi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1267


Đường Tuấn cũng không hề ngăn cản mà đi theo Tạ Hoàng Đồng.

Advertisement

Chờ bóng lưng c*̉a hai người dần dần biến mất ở trên con đường lên núi, sắc mặt Tề Minh Đăng, Chương Chí Toàn và đám người ở đây mới dần trở lại bình thường.

Tề Minh Đăng lấy lại tinh thần ngồi dậy từ trên mặt đất. Vẻ mặt anh ta vô cùng khó coi, ảm đạm đến mức dường như muốn nhỏ ra nước. Tề Minh Đăng nặng nề hít thở mấy hơi, sau đó mới cười lạnh nói.

Advertisement

“Cho dù anh ta thực sự có tiên thuật lôi pháp thì đã làm sao? Không phải cũng không dám giết tôi à. Cướp đoạt vận khí của nhà họ Tề chúng tôi sao? Thật vớ vẩn! Sản nghiệp trên danh nghĩa nhà họ Tề bọn tôi phong phú, đa dạng, tài sản lên đến cả tỷ, đâu phải chỉ bằng một câu nói của anh ta mà có thể dễ dàng bị cướp đoạt! Vận khí cái chó má gì chứ!”

Tề Minh Đăng tức giận tuôn ra một tràng, dường như muốn dùng phương thức này để cân bằng tâm lý khó chịu lúc bây giờ.

Chương Chí Toàn chỉ im lặng không nói gì cả, nếu là bình thường anh ta chắc chắn sẽ chạy lại xun xoe nịnh hót một hồi. Thế nhưng bây giờ anh ta lại không dám, thiên sư trên núi Yên Tử nghe nói ngoài khả năng sử dụng lôi pháp trấn áp tà ma, tương truyền bọn họ còn biết cả phong thủy khí vận nữa. Không ít quan chức tai to mặt lớn, ông nọ bà kia đều đã từng đến núi Yên Tử để cầu may mắn, phát tài cho năm sau hoặc là sửa lại vận số, những chuyện này thường xuyên có thể thấy được.

Ngay cả Tề Minh Đăng tuy rằng ngoài miệng nói như thế, nhưng trong lòng lại dần trở nên bất an.

Trên con đường lên núi Yên Tử, Đường Tuấn nhìn Tạ Hoàng Đồng, trong lòng không khỏi than nhẹ một tiếng.

Lúc này, khóe miệng vị chân nhân họ Tạ của núi Yên Tử đang tràn ra vết máu, sắc mặt vô cùng tái nhợt, giống như mới vừa trải qua một cơn bệnh nặng, nhìn qua vô cùng ốm yếu.

Vừa rồi Tạ Hoàng Đồng nói muốn cướp đoạt vận khí của nhà họ Tề cũng không phải là nói suông. Tờ phù lục kia lấy tinh khí thần của Tạ Hoàng Đồng làm mực viết, lấy đạo bùa chú của núi Yên Tử làm giấy viết, có được một lực lượng huyền diệu mà người thường không thể tưởng tượng nổi. Nó có thể thông qua Tề Minh Đăng làm ảnh hưởng đến toàn bộ nhà họ Tề. Không khó tưởng tượng, sau này vận đen của nhà họ Tề tuyệt đối sẽ nối liền không dứt, tất cả không thuận buồm xuôi gió nữa mà sẽ nhanh chóng phá sản!

Loại thuật pháp sửa đổi vận mệnh này ảnh hưởng mạnh mẽ đến một người thậm chí là cả một nhà, tuy rằng nó rất đáng sợ, nhưng cái giá phải trả cũng rất lớn. Lấy cảnh giới bây giờ của Tạ Hoàng Đồng để sử dụng loại thuật pháp này sẽ phải gánh chịu đả thương ngược lại cực lớn, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến đạo tâm và việc tu hành sau này. Khí vận do trời khống chế, sửa đổi vận đó là muốn chống đối lại trời. Thiên cơ không thể tiết lộ, đại khái chính là như vậy.

Tạ Hoàng Đồng tu đạo đã lâu, chắc chắn biết sự lợi hại trong đó. Nhưng anh ấy vẫn làm, phần quyết tâm không sợ hãi này thật sự đã làm Đường Tuấn rúng động.

Trước đó khi Tạ Hoàng Đồng còn chưa tu đạo, chỉ vì tức giận mà dám đánh nhau với một đám đạo sĩ, còn bây giờ khi tu vi của anh ấy đã thâm sâu hơn trước, thì vẫn không hề sợ hãi mà dám đấu với trời.

Tâm tính này của Tạ Hoàng Đồng, ngay cả Đường Tuấn cũng không thể đánh giá là tốt hay xấu.

“Tôi không hối hận.” Tạ Hoàng Đồng giống như đang nói với chính bản thân mình, lại giống như đang nói với Đường Tuấn: “Thầy đối xử với tôi rất chân thành. Tôi tuyệt đối không cho phép có bất kỳ ai sỉ nhục ông ấy.”

Anh ấy ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm nói: “Cho dù là trời, tôi cũng dám đấu một trận.”

Đường Tuấn khẽ giật mình, nói: “Tình cảnh của Trần chân nhân hiện giờ chắc hẳn anh cũng biết.”

Trần Tùng n lần này độ kiếp, tranh giành số mệnh với trời, có thể nói là không hề có đường sống.

20220906113011-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1268


Tốc độ của Đường Tuấn và Tạ Hoàng Đồng đều rất nhanh, người bình thường phải đi mất nửa ngày mới có thể lên đến đạo quán trên núi Yên Tử, còn bọn họ chỉ mất khoảng mười phút. Đấy là bọn họ đã khống chế tốc độ rồi, chứ nếu không sẽ còn nhanh hơn nữa. Trời đất đang phát sinh biến động, khoảng cách giữa người bình thường và người tu hành lại càng ngày càng lớn.

Advertisement

Tại đạo quán trên đỉnh núi, đông đảo các đệ tử Thiên Sư Đạo của núi Yên Tử đang đứng tụ tập thành nhiều nhóm nhỏ. Tất cả bọn họ đều là những người tu luyện, cảnh giới thấp nhất cũng đã luyện ra nội kình. Cuộc độ kiếp của Trần Tùng n sắp tới, những đạo sĩ bình thường đã sớm được phái xuống núi để tránh bị liên lụy đến.

Advertisement

Tạ Hoàng Đồng dẫn Đường Tuấn đi từ con đường lên núi vào trong đạo quán, lập tức thu hút sự chú ý từ các đệ tử Thiên Sư Đạo này. Đa số bọn họ đều không quen biết Đường Tuấn, thế nhưng Tạ Hoàng Đồng ở trên núi Yên Tử tu đạo nhiều năm như vậy, hơn nữa một năm gần đây thân phận anh ấy càng trở nên tôn quý vì trở thành đệ tử thân truyền của Trần Tùng n. Nếu xét về thân phận thì Tạ Hoàng Đồng còn là sư đệ của chưởng giáo chân nhân Trương Tín Triết. Thế nhưng không có một người nào tiến đến chào hỏi vấn an Tạ Hoàng Đồng. Không chỉ như thế, ánh mắt mấy vị đạo sư và các đệ tử Đạo gia này khi nhìn về Tạ Hoàng Đồng còn mang theo một chút lạnh nhạt và đối địch.

Điều này rõ ràng là bất kính, thế nhưng Tạ Hoàng Đồng dường như lại không hề phát hiện ra, đôi tay anh ấy giấu trong vạt áo đạo sĩ rộng thùng thình, đầu hơi cúi thấp xuống, bước từng bước đi về phía sau núi Yên Tử.

Đường Tuấn trầm ngâm suy nghĩ một lát, thì đã hiểu lý do trong đó.

Núi Yên Tử chỉ tôn sùng huyết thống của Trương thiên sư, vốn dĩ Trần Tùng Ân cũng không được ủng hộ cho lắm. Trước kia Trần Tùng n là người có tu vi đứng đầu trong giới tu đạo của núi Yên Tử. Thực lực của bản thân ông ta ngay cả Trương Tín Triết cũng xấu hổ không bằng, cho dù bọn họ có không thích vị chân nhân khác họ Trần Tùng n này thì cũng phải cố nhịn mà cung kính chào hỏi. Nhưng hiện giờ kiếp nạn lớn của Trần Tùng Ân ở ngay trước mắt, uy lực của ông ta đã giảm xuống rất nhiều. Tất nhiên chuyện Trương Tín Triết bước lên không trung, trong tay cầm kiếm phép Ngũ Hành, chiêu thức này đối với người ngoài vô cùng mạnh, đặc biệt là khi ông ta đỡ được chiêu thức của Vương Khải cho sư thúc của mình. Tuy nhiên ông ta cũng bị trọng thương, điều này cũng cho thấy sự oai liệt và khí phách dũng cảm của chân nhân núi Yên Tử. Còn về chuyện thắng thua, trước một đối thủ mạnh như Vương Khải, nếu có thua thì cũng là điều bình thường, không ai trách cứ chuyện đó.

Nhưng cũng không thể che giấu được tất cả mọi người ở đây.

Huyền Ninh Tử và Ngộ Năng đều là cường giả cực cảnh, họ biết rõ ở núi Yên Tử Trương Tín Triết sở hữu sức mạnh như thế nào, chí ít thì ông ta sẽ không bao giờ để thua kém bọn họ chứ đừng nói là thua Vương Khải sau chỉ một chiêu. Tâm tư của Trương Tín Triết bọn họ đều hiểu rõ.

Trần Tùng n đã đạt được thân xác hóa thánh, nói không chừng ông ta thực sự có thể trở thành thần tiên đầu tiên ở vùng đất này sau nghìn năm. Trương Tín Triết tuyệt đối không cho phép điều này xảy ra, cho dù đối phương có là sư thúc của ông ta hay là người đã bảo vệ núi Yên Tử cả mấy chục năm cũng không được!

Ngộ Năng là một hòa thượng, mà hòa thượng thì không nói về việc đúng sai của người khác. Nhưng Huyền Ninh Tử cho rằng Trần Tùng n không xứng đáng nên mới nói ra những điều khó nghe này.

Vốn dĩ hai trưởng lão của núi Yên Tử và Trương Tĩnh Hòa đều chẳng hay biết gì, cuối cùng đến lúc này bọn họ cũng đã hiểu được dụng ý thâm sâu của Trương Tín Triết. Vẻ mặt của họ bỗng thay đổi mấy lần, cuối cùng Trương Chấn mới đứng dậy, chỉ thẳng tay vào mặt Huyền Ninh Tử hỏi: “Huyền Ninh Tử, ông vu khống cho chưởng giáo chân nhân của tôi. Ông muốn hủy hoại danh tiếng của núi Yên Tử sao?”

Huyền Ninh Tử liếc ông ta một cái, lạnh lùng nói: “Ông không xứng đáng chất vấn tôi!”

Vừa dứt lời, ông ta hất nhẹ tà áo choàng, đánh bay Trương Chấn ra và lao vào đạo quán từ phía sau.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1269


Huyền Ninh Tử cũng không định đi gặp các trưởng lão của núi Yên Tử đang vô cùng tức giận, ông ta nhìn Trương Tín Triết trên không trung, hài hước nói: “Trương chân nhân quả đúng là mưu tính rất giỏi. Cổ Hồng Lĩnh tôi không phục đạo chính thống của núi Yên Tử, ấy vậy mà hôm nay tôi lại phải bái phục ông như vậy, thật là xấu hổ!”

Advertisement

Lời nói của Huyền Ninh Tử không hề nhẹ nhàng mà vang vọng khắp núi Yên Tử, gây chấn động lòng người. Mọi người nhìn sắc mặt của Trương Tín Triết đột nhiên phấn chấn trở lại, một số người khinh thường, một số người nghi ngờ, một số người thì lại đến chờ xem kịch hay.

Thân là một người có liên quan nhưng lại bị người khác vạch trần những tính toán đen tối, vẻ mặt Trương Tín Triết vô cùng khó coi. Cảm giác xấu hổ và tức giận tràn ngập trong lồng ngực ông ta, nhưng không thể nào trút bỏ ra ngoài.

Advertisement

“Trương Tín Triết, ông là đồ khốn!” Đúng lúc này, một đạo sĩ trẻ tuổi đứng trên tảng đá ở lưng chừng núi, chỉ tay vào Trương chân nhân và không ngừng chửi rủa.

Mọi người đều nhận ra vị đạo sĩ trẻ tuổi đó chính là đệ tử duy nhất của Trần Tùng n, Tạ Hoàng Đồng.

“Tạ Hoàng Đồng, anh không được phép lăng mạ xúc phạm chưởng giáo của núi Yên Tử được.” Hai mắt Trương Tĩnh Hòa sáng lên, anh ta đã đạt tới cảnh giới cấp Thần, đạp lên không trung sau đó đáp xuống tảng đá giữa sườn núi, lạnh lùng nói: “Núi Yên Tử không có loại đệ tử như anh.”

Đường Tuấn khẽ thở dài, chuẩn bị rời khỏi tảng đá.

“Đường Tuấn, đây là chuyện của núi Yên Tử, anh không thể nhúng tay vào.” Trương Tĩnh Hoà chặn ngang trước mặt Đường Tuấn, nghiêm nghị nói.

Đường Tuấn chỉ nhẹ nhàng đẩy qua khoảng không, một luồng sức mạnh vô hình liền đẩy Trương Tĩnh Hòa ra, Đường Tuấn cũng không thèm nhìn anh ta, bước thẳng lên không trung và nói vọng xuống: “Anh đã không còn là đối thủ của tôi nữa, đối thủ của anh là anh ấy.”

Trương Tĩnh Hòa ngây người, nhưng lập tức anh ta hiểu Đường Tuấn đang nói đến ai, trong lòng không khỏi chế nhạo, anh ta nói thầm: “Tuy rằng tôi gọi Tạ Hoàng Đồng là sư thúc, nhưng anh ấy làm sao có thể xứng làm đối thủ của tôi. Tuy rằng anh ấy được chính Trần Tùng n truyền dạy đạo thuật, nhưng những gì tôi học được mới là Thiên Sư Đạo chính thống. Tôi tu đạo hơn anh ấy gần hai mươi năm, anh ấy sao có thể là đối thủ của tôi được, anh đánh giá cao anh ấy quá rồi.”

Trong lòng nghĩ tới đây, Trương Tĩnh Hòa nhìn về phía Tạ Hoàng Đồng, lắc đầu nói: “Tiểu sư thúc. Ha ha.”

Những lời lẽ đầy sự mỉa mai và khinh bỉ.

Đối mặt với Trương Tĩnh Hòa, Tạ Hoàng Đồng thậm chí còn không nghĩ đến điều đó, anh ấy ngẩng đầu lên là một đạo thuật pháp ập đến.

“Anh ấy còn dám ra tay với tôi!” Trương Tĩnh Hòa nghiêm nghị nói, giọng điệu đầy sự tức giận.

Tạ Hoàng Đồng im lặng không nói gì, nhưng đạo pháp mà anh ấy đang thi triển thì càng ngày càng mạnh.

Đường Tuấn bước lên không trung, dường như ngay lập tức đã đến trước mặt Trương Tín Triết và Vương Khải. Mặc dù Trương Tĩnh Hòa hơn Tạ Hoàng Đồng một cảnh giới, nhưng đạo tâm của người sau thuần khiết hơn và không có toan tính thắng thua. Hơn nữa, Tạ Hoàng Đồng đã phải chịu đựng lâu như vậy, anh ấy cũng cần có nơi để trút bỏ.

“Đường Tuấn, chuyện này là chuyện của núi Yên Tử, anh đừng xen vào!” Trương Tín Triết nhìn Đường Tuấn đang đến gần, lập tức nghiêm giọng ra lệnh.

Tuy nhiên khi ông ta vừa dứt lời, Đường Tuấn đã dứt khoát nói ngay: “Cút đi!”

20220907033323-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1270


Đường Tuấn liếc mắt nhìn Trần Tùng n, lúc này Trần Tùng n đang trong trạng thái ngộ đạo, không hề để ý một chút nào đến thế giới bên ngoài. Lôi vân trên bầu trời đã đến giai đoạn cuối cùng và có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Ông ta và Vương Khải càng đến gần, lôi vân sẽ càng lớn hơn gấp nhiều lần.

Advertisement

“Cậu là Đạo Thể của phương Đông à?” Vương Khải nhìn Đường Tuấn đầy hứng thú, cười hỏi. Ánh mắt anh ta đầy vẻ khiêu khích và có chút tham lam, nói: “Quả nhiên nổi tiếng ngang với thánh linh thể Phương Tây của tôi, tôi muốn nuốt chửng nó.” Nói tới đây, Vương Khải nuốt nước miếng, như thể muốn ăn tươi nuốt sống anh.

Đường Tuấn nheo mày, lạnh lùng nói: “Đi chết đi!”

Advertisement

“Này, tiểu quỷ, lúc trước khi tôi lưu lạc khắp phương Tây, cậu còn chưa ra đời nữa đấy. Năm đó Long Đại Vương trấn giữ Việt Nam, e rằng các cậu đều đã quên hết huyết thống của tôi lớn mạnh như thế nào. Hôm nay tôi sẽ mở rộng tầm mắt cho cậu thấy.” Vương Khải nở một nụ cười ẩn ý.

Anh ta đưa tay ra, áo choàng đột nhiên biến thành một đám mây tròn màu đỏ như máu, so với lúc trước còn lớn hơn gấp mấy lần. Bóng dáng Vương Khải biến mất trong đám mây màu đỏ như máu, một giọng nói lạnh lùng vang đến: “Đây là áo choàng Chí Bảo Huyết Vân của phương Tây, năm đó khi đại chiến với phương Đông, tấm áo choàng này không biết đã bị nhuốm máu của bao nhiêu tu luyện giả. Đến hôm nay thì thêm cả cậu nữa.”

Sắc mặt của Huyền Ninh Tử và những người khác bên dưới đột nhiên thay đổi, bọn họ hiển nhiên đã từng nghe nói đến áo choàng Chí Bảo Huyết Vân này.

“Áo choàng Chí Bảo Huyết Vân là một trong ngũ đại thánh khí của phương Tây. Dù ở chỉ xếp cuối cùng nhưng nó vẫn có sức mạnh khủng khiếp. Tương truyền rằng trong cuộc chiến tranh phương Đông với phương Tây, một cao thủ của Huyết tộc đã sử dụng chiếc áo choàng này để phá hủy cả một thị trấn. Đó là một vũ khí nhuốm máu.” Huyền Ninh Tử nghiêm nghị nói: “Vương Khải đã đạt tới tu vi cực cảnh nhiều năm rồi, lại có trợ giúp của áo choàng Huyết Vân, e rằng không dễ gì đối phó.”

Ngay khi giọng nói của Vương Khải vang lên, đám mây màu máu trên bầu trời đột nhiên co rút lại, trận mưa máu bắn về phía anh như những mũi tên, từng giọt từng giọt bắn với tốc độ đáng sợ. Không khí bị đốt cháy, tỏa ra một màn sương mù trắng xóa, những hạt mưa này có một khả năng ăn mòn khủng khiếp.

Đường Tuấn nằm yên bất động, để cho mưa máu bắn vào người. Cơn mưa máu tuy rằng rất mạnh, nhưng dường như cách người anh năm mét đã bị mất đi sức mạnh, chỉ như những giọt nước nhẹ nhàng lăn xuống.

Đường Tuấn khẽ chau mày. Chiếc áo choàng Chi Bảo Huyết Vân này dường như không có sức mạnh như những lời trong truyền thuyết.

“Này tiểu quỷ, cậu trúng kế rồi.” Đúng lúc này, giọng nói đắc thắng của Vương Khải vang lên.

Đường Tuấn ngẩng đầu nhìn lên, anh chỉ thấy bóng dáng của Vương Khải hiện ra từ trong những đám mây màu máu, anh ta đang cầm một cây trượng dài màu máu trong tay, khi anh ta di chuyển thắt lưng của mình, cây trượng b*n r* và nhắm tới mục tiêu là lôi vân trên đầu Trần Tùng Ân.

Ngay từ đầu, anh ta không định chiến đấu với Đường Tuấn, mà là đến để phá hỏng việc tu hành của Trần Tùng Ân.

Rồi cũng sẽ làm Tạ Hoàng Đồng, đệ tử thân truyền của Trần Tùng Ân bị căm thù lây.

Người đi trà nguội. Hiện tại Trần Tùng Ân vẫn còn chưa chết, nhưng có một vài người trên núi Yên Tử đã khó mà kiềm chế được rồi.

Ở đâu có người ở đó sẽ có đấu tranh giang hồ, ngay cả thánh địa tu luyện như núi Yên Tử cũng không thể nào tránh khỏi.

Đường Tuấn thậm chí hoài nghi trong chuyện này có lẽ còn có sự ngấm ngầm cho phép của vị chưởng giáo chân nhân Trương Tín Triết kia, nếu không chỉ bằng mấy đệ tử hậu bối làm sao dám công khai làm càn như vậy.

“Một đời này của Trần Tùng Ân thật là uất ức rồi.” Đường Tuấn không khỏi cảm thán một câu.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1271


Trần Tùng Ân năm đó là một thiên tài nổi trội biết bao nhiêu, là nhân vật có một không hai của Yên Tử, ở toàn bộ Việt Nam cũng chỉ có Long Đại Vương là có thể thắng ông ta nửa hiệp. Sau đó ông ta lại bị Long Đại Vương đánh bại. Vì núi Yên Tử và Thiên Sư Đạo, ông ta thậm chí lập lời thề: “Cả đời không rời khỏi Yên Tử”. Lời thề này đã vây ông ta ở trên núi Yên Tử hơn nửa đời người, cản trở tầm nhìn và cả kiến thức của ông ta, ngăn cản con đường tu đạo của Trần Tùng n. Bây giờ ông ta lại gặp phải kiếp nạn lớn chắc chắn sẽ phải chết, sự hy sinh này làm người ta phải thán phục.

Advertisement

Nhưng núi Yên Tử cùng với Thiên Sư Đạo lại giống như cố tình quên đi những việc này, mà chỉ nhớ kỹ một điều đó là Trần Tùng Ân họ Trần, không phải họ Trương.

Advertisement

Thật đáng buồn và đáng tiếc!

Đợi đến khi Đường Tuấn và Tạ Hoàng Đồng biến mất trong tầm mắt đám tiểu đạo sĩ kia, thì có mấy người trung niên mặc quần áo đạo sĩ bước ra từ trong một tòa miếu. Mấy người trung niên này có khí chất siêu nhiên, điều không ngờ tới là bọn họ đều là người tu luyện đã đạt tới cảnh giới cao thâm, giữa hai hàng chân mày mang theo vẻ ngạo nghễ. Bọn họ ngẩng cao đầu nhìn về hướng Tạ Hoàng Đồng đi đến, khinh thường nói: “Những ngày bình yên của tên nhóc con họ Tạ này cuối cùng cũng chấm dứt.”

Một gã đạo sĩ đứng bên cạnh nói hùa theo: “Khác họ chung quy vẫn là khác họ. Nếu không phải năm đó Đạo Thể giúp anh ta củng cố lại đạo cốt, thì Tạ Hoàng Đồng bây giờ vẫn còn phải ở dưới đạo quán tưới hoa bón phân, ngay cả tư cách được gặp chúng ta cũng không có.”

Lại có một đạo sĩ khác lên tiếng: “Không sai. Nếu không phải có Đạo Thể giúp đỡ, lại có thêm Trần Tùng Ân chống lưng, Tạ Hoàng Đồng dựa vào cái gì mà có thể lên núi chứ. Một tên nhóc con, vậy mà cũng dám mơ tưởng bắt chúng ta gọi một tiếng sư thúc, đúng là nằm mơ.”

Mấy đạo sĩ này nếu xét về thân phận đều nhỏ hơn so với Tạ Hoàng Đồng, đáng lý nên gọi anh ấy một tiếng “sư thúc”, nhưng hiện tại Tạ Hoàng Đồng trong lời nói của bọn họ lại thành một tên nhóc con. Trong lời nói của bọn họ không hề có ý che giấu sự khinh bỉ và ngạo mạn.

“Hừ. Trần Tùng Ân mà chết, núi Yên Tử này lại là người họ Trương chúng ta làm chủ, tên họ Tạ đến lúc đó nếu không biết điều thì sẽ bị đuổi xuống núi. Tên oắt con này mới tu đạo hơn một năm, cho dù có là đệ tử thân truyền của Trần Tùng n, thì đạo hạnh có thể cao tới mức nào được.”

“Đúng là đạo lý này. Nếu tên nhóc này không biết điều thì phế luôn đạo hạnh, lấy đó làm hình phạt.”

“Đúng vậy!”

Mấy người này mỗi người góp một câu đã quyết định tương lai sau này của Tạ Hoàng Đồng.

“À đúng rồi. Người vừa nãy đi theo Tạ Hoàng Đồng là ai vậy? Không phải là Đạo Thể chứ?” Có người đột nhiên hỏi.

Mấy người này ngẩn ra, lát sau một đạo sĩ dẫn đầu lạnh lùng nói: “Cho dù là Đạo Thể thì sao? Chuyện này là chuyện nhà của núi Yên Tử, Đạo Thể lấy tư cách gì mà xen vào. Trước kia đất trời khô kiệt, núi Yên Tử chúng ta không thể phát huy hết thực lực chân chính. Nhưng bây giờ trời đất phát sinh biến đổi lớn, Thiên Sư Đạo chúng ta đã không còn giống như ngày xưa nữa, nếu anh ta dám nói hay gây ra chuyện gì thì chắc chắn sẽ không có kết quả tốt đẹp.”

Mọi người đều im lặng, rõ ràng bọn họ cũng đồng ý với quan điểm này.

“Chỉ có điều lần này Trần Tùng Ân độ kiếp chung quy là chuyện lớn, sợ là sẽ hấp dẫn không ít người ngoài đến, có lẽ sẽ có chút phiền phức.” Một đạo sĩ nhíu mày nói.

“Hừ. Trần Tùng Ân chắc chắn phải chết, lại còn muốn làm cho núi Yên Tử không được bình yên. Chết đi là tốt nhất!”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1272


“Đúng đấy. Ông ta rốt cuộc vẫn còn chưa có chết, Tạ Hoàng Đồng và Đạo Thể chỉ là chuyện nhỏ. Chờ Trần Tùng Ân chết rồi, lại xử lý bọn họ sau. Người của chùa Ba Vàng và Cổ Hồng Lĩnh sắp tới rồi, chúng ta cũng nhanh đến chỗ chưởng giáo chân nhân báo lại đi, để chưởng giáo chân nhân sớm có chuẩn bị.”

Advertisement

Đám người thảo luận xong thì ngay lập tức đi về phía đỉnh núi Yên Tử.

Đường Tuấn đi theo Tạ Hoàng Đồng về phía sau núi, xuất hiện trong tầm mắt bọn họ là một ngôi đạo quán có chút lụp xụp. Ngôi miếu đạo sĩ này rõ ràng đã trải qua vô số năm tháng, rất nhiều chỗ đã quá cũ kỹ suy tàn, trái ngược hoàn toàn với những đạo quán được trang hoàng đẹp đẽ bên ngoài. Lá khô rụng khắp đường đi, bốn phía không có một đạo sĩ núi Yên Tử nào cả.

Advertisement

Tạ Hoàng Đồng nhỏ giọng đau lòng nói: “Trước kia lá khô trên con đường này đều là do thầy tôi tự tay quét dọn, không có lấy một chiếc lá rụng.”

Đường Tuấn im lặng không nói gì. Tạ Hoàng Đồng bái Trần Tùng Ân làm thầy mới được hơn một năm, nhưng tình cảm thầy trò lại không hề kém một chút nào so với những cặp thầy trò gắn bó mấy chục năm.

“Đồ nhi ngốc nghếch, sau khi thầy ra đi, lá rụng trên con đường này phải giao cho con quét dọn rồi.” Lúc này, một giọng nói từ trong tòa đạo quán xập xệ kia truyền ra ngoài.

Thanh âm này, Đường Tuấn vẫn nhớ rất rõ. Đúng là giọng của Trần Tùng Ân rồi.

“Thầy ơi!” Tạ Hoàng Đồng trầm giọng gọi.

Từ trong đạo quán vọng ra một tiếng thở dài trầm thấp, sau đó Trần Tùng Ân lại nói: “Thầy đi rồi. Loại chuyện chiếm đoạt khí vận của người khác, thay đổi số mệnh này con phải bớt làm đi nhé. Nếu không tương lai sẽ bị trời phạt.”

Người khác trong đạo quán cũng đã biết đến vết thương trên cơ thể của Tạ Hoàng Đồng nguyên do là từ đâu. Tạ Hoàng Đồng cắn môi, không trả lời.

Trần Tùng Ân cũng không để bụng, bỗng nhiên ông ta lại nói: “Anh bạn nhỏ họ Đường, chúng ta lại gặp nhau rồi. Tư chất của cậu quả nhiên phi phàm, chỉ mất một năm mà đã phá vỡ rào cản thân thể Đạo Thể, đạt tới cảnh giới chưa ai từng đặt chân đến rồi. Trước đây tôi đã không nhìn lầm cậu. Đáng tiếc tôi bây giờ bị giới hạn rồi, không thể ra khỏi ngôi đạo quán này, cho nên cũng không có cách nào trông thấy cậu được.”

Đường Tuấn nhẹ nhàng cười: “Chuyện này có khó gì đâu.”

Anh nói xong thì bước về phía trước một bước, muốn đi vào trong ngôi miếu.

“Ầm!” Giống như sấm chớp trên trời có mối liên hệ nào đó với mặt đất, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện sấm sét tựa như đang cảnh cáo Đường Tuấn vậy.

Tiếng sấm nổ vang làm chấn động toàn bộ núi Yên Tử, như một loại báo hiệu rằng ngày hôm nay núi Yên Tử sẽ không còn yên ổn nữa.

Nửa tiếng trước, Tạ Hoàng Đồng ở dưới chân núi tức giận mà dẫn ra sấm sét. Còn bây giờ, Đường Tuấn vừa bước tới một bước mà lại giống như bị trời trách phạt. Tiếng sấm nổ vang cuồn cuộn không dứt, mang theo khí thế hủy diệt uy nghiêm.

Đông đảo các đệ tử Thiên Sư Đạo nhốn nháo ngẩng đầu nhìn lên trời cao, trong ánh mắt của bọn họ đều mang theo sự kính sợ và hâm mộ.

Lúc này ở trên đỉnh núi, trong một đạo quán mang phong cách cổ xưa, rất nhiều trưởng lão Thiên Sư Đạo đang thương lượng cùng với Trương Tín Triết xem làm như thế nào để vượt qua kiếp nạn lần này. Bỗng nhiên một tiếng sấm vang trời làm gián đoạn cuộc thảo luận của bọn họ.

20220907033409-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1273


Trương Tín Triết nghe thấy thế thì khẽ nhíu mày. Mấy người này dám gọi thẳng tên của Trần Tùng Ân, ngôn ngữ không hề tôn trọng. Trương Tín Triết là chưởng giáo chân nhân vốn dĩ nên quát mắng bọn họ, chỉ ra chỗ sai cho họ, nhưng ông ta lại không nói gì cả.

Advertisement

“Sấm sét này, không phải do sư thúc gây ra.” Trong lòng Trương Tín Triết khẽ than nhẹ một tiếng.

Advertisement

“Vậy người đó là ai?” Trương Tĩnh Hòa nhíu mày hỏi: “Người của các thế lực lớn trong giới võ đạo còn chưa tới, trên núi ngoại trừ thầy ra thì không có người nào có thể gợi lên lực lượng của sấm sét.”

Trong mắt Trương Tín Triết chợt hiện lên một tia tàn khốc, lạnh lùng nói: “Người đó đã tới rồi. Ở Bắc Giang, người đó đã bày ra thực lực cực cảnh, tuyệt đối có năng lực gợi lên sấm sét!”

“Người đó? Đường Tuấn tới rồi sao!” Trương Tĩnh Hòa giật mình một cái, kinh ngạc nhưng không quá chắc chắn hỏi.

Còn sắc mặt các trưởng lão Thiên Sư Đạo và vài vị chân nhân khác thì vô cùng khó coi. Ánh mắt bọn họ trở nên lạnh lẽo, lộ ra sát ý. Lần trước Đường Tuấn lên núi đã xem rất nhiều điển tịch của núi Yên Tử, đối với bọn họ mà nói, điều đó không khác gì bị sỉ nhục. Hôm nay, Đường Tuấn lại lên núi một lần nữa, đây chính là cơ hội để bọn họ rửa sạch nhục nhã trước kia, thậm chí có thể mượn cơ hội này mà nổi tiếng khắp Việt Nam!

“Chưởng giáo!” Rất nhiều trưởng lão Thiên Sư Đạo nhao nhao hỏi ý kiến Trương Tín Triết.

Trương Tín Triết trầm ngâm một lát, nói: “Không thể được. Trong khoảng thời gian này người của các thế lực lớn và môn phái đều đã đến, nếu chúng ta thật sự ra tay đối phó anh ta, tất nhiên sẽ mang đến tai tiếng, nói Thiên Sư Đạo chúng ta nhỏ mọn. Danh tiếng của Thiên Sư Đạo không thể bị hủy hoại.”

“Nhưng mà chưởng giáo…” Một số trưởng lão vẫn chưa từ bỏ ý định. Đây chính là cơ hội tốt nhất để lấy lại thể diện cho núi Yên Tử bọn họ.

Sâu trong đôi mắt của Trương Tín Triết xẹt qua một tia sáng lạnh lẽo, nhỏ đến mức khó có thể phát hiện. Ông ta trầm giọng nói: “Núi Yên Tử chúng ta sẽ không chủ động gây chuyện, nhưng cũng không sợ có người gây rắc rối. Nếu như Đạo Thể kia coi thường núi Yên Tử chúng ta như ngày đó thì tôi tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua.”

Các trưởng lão nghe ông ta nói vậy, lập tức vuốt râu mỉm cười, bày ra một dáng vẻ cao nhân khó lường. Núi Yên Tử này chính là địa bàn của bọn họ, nếu muốn túm được nhược điểm của Đường Tuấn thì vô cùng đơn giản.

Phía sau núi, trước đạo quán đổ nát, Đường Tuấn bước thêm một bước rồi mới dừng lại. Sấm sét trên bầu trời đang cảnh cáo anh. Tính mạng của Trần Tùng Ân từ lâu đã do trời định, Đường Tuấn muốn tới gần thì chính là hành động xen vào chuyện của trời.

“Anh bạn nhỏ họ Đường, cậu không cần phí công phí sức. Hơn nửa cuộc đời, tôi bị vây trên ngọn núi này. Trước khi tôi chết trong tòa đạo quán này, thì người ngoài không thể bước vào. Cậu dù gì cũng đã đạt đến cảnh giới võ giả cực cảnh, nếu cứ cố chấp tiến vào, tôi chỉ sợ lại làm cậu bị liên lụy vào trong kiếp nạn lần này thôi. Dựa vào tư chất của cậu, nhất định có cơ hội thành tiên, không cần vì tôi mà huỷ hoại tiền đồ.” Giọng nói nhàn nhạt của Trần Tùng Ân vọng ra từ trong ngôi miếu đạo sĩ. Giọng điệu của ông ta tuy bình thản, nhưng lại làm cho người khác có một loại cảm giác vô cùng bi thương.

Mấy chục năm trước, ông ta vì không muốn gây tai họa cho núi Yên Tử, mà lập lời thề không ra khỏi nơi đây.

Mà nay, ông ta vì không muốn liên lụy đến người khác, nên vây mình ở trong đạo quán, ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Cả người Tạ Hoàng Đồng sớm đã run rẩy, trên gương mặt toàn là nước mắt. Anh ấy muốn chạy vào trong đạo quán để gặp mặt từ biệt Trần Tùng Ân lần cuối, nhưng lại cố nén cảm xúc này lại. Anh ấy sợ nếu mình đi vào, ngược lại sẽ làm hại Trần Tùng Ân.

“Anh Đường, dừng lại đi.” Tạ Hoàng Đồng van xin nói.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1274


Đường Tuấn hừ lạnh một tiếng, đôi mắt nheo lại, nhìn trời và nói: “Tôi không đồng ý!”

Advertisement

Đường Tuấn nói xong thì khí tức thuộc về võ giả cực cảnh dần hạ xuống. Từ cực cảnh xuống đến Thần Hải rồi Chân Khí, nội kình, cuối cùng ngay cả dao động của nội kình cũng biến mất.

Khí tức của Đường Tuấn chỉ trong khoảng bảy tám, phút ngắn ngủi đã từ võ giả cực cảnh biến thành một người bình thường không có bất cứ tu vi gì của người tu đạo. Sấm chớp trên bầu trời cũng theo đó mà tan biến.

Advertisement

Tạ Hoàng Đồng đứng ở bên cạnh lộ ra vẻ vô cùng khiếp sợ. Loại kỹ năng gần như có thể biến thành người bình thường như thế này quả thực anh ấy chưa từng nhìn thấy, chưa từng nghe thấy. Núi Yên Tử có thể nói là đã tồn tại từ rất lâu đời, cũng có loại pháp môn tương tự như vậy, nhưng không có một pháp môn nào có thể biến đổi giống triệt để như Đường Tuấn. Trên con đường võ đạo, thu lại so với phóng ra càng thêm khó khăn, cái gọi là lên núi thì dễ, xuống núi mới khó chính là nói về đạo lý này.

Trong lúc Tạ Hoàng Đồng vẫn còn đang thất thần thì sấm chớp trên bầu trời trong nháy mắt đã hoàn toàn biến mất.

Trong lòng Đường Tuấn cũng khá ngạc nhiên. Loại thuật pháp thu hồi khí tức này là do anh chiếm được trong bí cảnh Bồng Lai. Đây là thủ đoạn các tiên nhân dùng để áp chế cảnh giới, anh vốn chỉ nghĩ thử một lần xem sao, không ngờ tới hiệu quả lại tốt như vậy.

Ngay cả Trần Tùng Ân ở trong đạo quán cũng phải trầm mặc. Ông ta dường như cũng bị hành động của Đường Tuấn làm cho sợ hãi.

Đường Tuấn vỗ vỗ bả vai Tạ Hoàng Đồng rồi nói: “Anh canh ở chỗ này.” Nói xong, anh xoay người đi vào trong ngôi miếu.

Lần này, trên bầu trời lại không có một tiếng sấm nổ nào.

Đường Tuấn đi vào trong miếu. Trong này không có bất cứ vật trang trí dư thừa nào, chỉ có hai cái đệm hương bồ rách tung tóe cùng với một ít bàn ghế, nhìn qua có chút tiêu điều hoang phế.

Trần Tùng Ân đang ngồi xếp bằng trên một trong hai cái đệm hương bồ đó. Vị lão đạo sĩ này ở trên núi Yên Tử thực sự không được ưa thích, nhìn qua có vẻ chật vật. Bộ quần áo đạo sĩ trên người ông ta phủ đầy tro bụi, dường như rất lâu rồi nó không được giặt giũ, mái tóc xám trắng rối tung nhìn y như tổ chim. Cả người Trần Tùng Ân nhìn vào không khác gì một ông lão ăn xin ở ven đường, không có nửa điểm phong thái của một vị thế ngoại cao nhân.

Chỉ là khí tức ông ta phát ra lại vô cùng cô đọng, trong ánh mắt thỉnh thoảng còn có ánh sao lấp lánh, khí chất siêu nhiên, dường như không thuộc về thế giới này, giống như chỉ cần bước thêm một bước nữa là có thể thành tiên rồi. Tu vi của lão đạo sĩ lúc này đang ở thời khắc đỉnh cao trong cuộc đời.

“Tôi quả nhiên không nhìn lầm người.” Trần Tùng Ân ngồi yên vung tay lên, làm cái đệm hương bồ còn lại từ từ bay đến trước người Đường Tuấn.

Đường Tuấn ngồi xuống, nhíu mày, hỏi: “Ông còn lại mấy ngày nữa?”

Trần Tùng Ân không để bụng, nói: “Hai ngày này thôi.”

Ông ta nhìn Đường Tuấn, bỗng nhiên cả khuôn mặt mặt giãn ra cười nói: “Tôi cứ nghĩ cậu sẽ không tới. Cậu hiện giờ danh tiếng nổi khắp Việt Nam, thật sự không cần thiết vì tôi mà mạo hiểm.”

“Đều là người đồng đạo. Tôi tới tiễn ông một đoạn đường.” Đường Tuấn nghiêm nghị nói.

“Câu đều là người đồng đạo cậu nói rất hay.” Trần Tùng n hơi ngẩng đầu, lẩm bẩm nói: “Nếu tôi có thể sinh muộn hơn mười năm, nói không chừng sẽ có cơ hội chứng kiến một thời thịnh thế. Đáng tiếc!”

Trong lòng Đường Tuấn khẽ than nhẹ một tiếng Trần Tùng n thật sự quá uất ức, khát vọng của bản thân cũng không thể thực hiện được. Anh trầm giọng hỏi: “Ông còn điều gì muốn giao phó không?”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1275


Trần Tùng Ân cười nói: “Bảo vệ đạo thống của Yên Tử không bị mất đi, bảo vệ con đường tu đạo cho Tạ Hoàng Đồng. Cậu có thể đồng ý với tôi không?”

Advertisement

Sự hào hùng trỗi lên trong lòng Đường Tuấn, anh nói: “Tôi đồng ý với ông.”

Advertisement

“Tốt rồi.” Trần Tùng Ân cười thản nhiên nói: “Tranh thủ chút thời gian này, cậu ngồi lại đây với tôi hai ngày đi. Chúng ta ngồi xuống luận đạo một phen.”

Đường Tuấn biết Trần Tùng Ân muốn trước khi chết có thể đem một ít kinh nghiệm truyền thụ cho anh. Kinh nghiệm của Trần Tùng Ân đối với anh thật sự có tác dụng rất lớn. Anh đứng dậy, hơi khom lưng, nói: “Cảm ơn.”

Trong một đạo quán hoang tàn và đổ nát nọ, những câu nói với chất giọng trầm ấm của Đường Tuấn và Trần Tùng Ân không ngừng vang lên. Những điều họ vừa nói tuy nghe rất tầm thường, nhưng đó lại là tinh hoa, là những điều cốt yếu nhất của võ thuật và tu luyện. Đặc biệt, sắp tới Trần Tùng Ân sẽ đối mặt với giai đoạn thăng cấp thành tiên nhân, vốn kiến thức và sự thấu hiểu của ông ta về đất trời cũng đã đạt đến mức độ mà xưa nay ông ta chưa từng có, thậm chí vượt xa cả Đường Tuấn! Thế nhưng, Trần Tùng Ân đã truyền lại toàn bộ kiến thức của ông ta cho Đường Tuấn thay vì giữ khư khư cho riêng mình!

Thấy vậy, Đường Tuấn cũng không giấu giếm gì nữa mà kể cho ông đạo sĩ già nghe những câu chuyện, những kiến thức về Bí cảnh Bồng Lai và tiên nhân mà anh có với hy vọng những thứ ấy sẽ giúp đỡ được một chút nào đó cho ông ta. Tuy chưa đạt đến cảnh giới như Trần Tùng Ân, nhưng hoàn cảnh của anh lại tốt hơn ông ta rất nhiều, nên mỗi câu anh nói ra đều mang lại rất nhiều lợi ích cho Trần Tùng Ân, giúp ông ta mở mang kiến thức và mở rộng tầm nhìn của mình.

Nghe xong, Trần Tùng n ngạc nhiên đến lặng người rồi than thở: “Nếu ba hay năm năm trước tôi có được những thông tin hữu ích này, thì có lẽ kiếp nạn ngày nay của tôi đã có hy vọng. Nhưng tiếc là, cuộc đời này không có chữ nếu như.”

Dù cuộc đàm luận của hai người họ diễn ra trong tòa đạo quán hoang tàn và đổ nát, nhưng vẫn khiến biết bao người phải chú ý.

Chưởng giáo chân nhân Trương Tín Triết cũng là nhân vật quan trọng nhất đã đến. Vì đất trời biến loạn, ông ta đã vin vào cái danh đại thiên sư đương thời để đột ngột bước vào cực cảnh và tìm hiểu nội tình của Yên Tử. Đấy cũng là vốn liếng mà ông ta có để tái đấu với Đường Tuấn! Đi cùng ông ta là Trương Tĩnh Hoà cùng rất nhiều trưởng lão Thiên Sư Đạo của núi Yên Tử.

Trương Tín Triết đứng cách đạo quán mười mét, không vượt quá giới hạn cũng không phạm vào lôi trì dù chỉ là nửa bước. Vị chưởng giáo chân nhân này nắm rất vững các quy tắc, bởi nếu bước lên phía trước nửa bước, ông ta sẽ bị sấm sét đánh trúng. Vì bản thân là một chưởng giáo Thiên Sư Đạo nên tất nhiên ông ta sẽ không ngu đần đến mức đối đầu với trời.

Thấy sư huynh của mình hành xử như thế, Tạ Hoàng Đồng đứng bên cạnh đau lòng, anh ấy cười chế giễu ông ta rồi nói: “Muốn biết thầy của tôi còn sống hay không, ông mau bước vào trong đi. Đường đường là một chưởng giáo Thiên Sư Đạo, chẳng lẽ đến cái việc phá sập cửa của một ngôi miếu đạo sĩ rách nát cũng không dám?”

Trong nửa năm qua, khi Trần Tùng Ân dần vượt qua kiếp nạn, thái độ của Thiên Sư Đạo với các học trò của mình đã thay đổi hoàn toàn. Tạ Hoàng Đồng cũng sáng dạ nên tất nhiên anh ấy đoán được bí mật ẩn sâu trong đó và những mưu tính không ai biết được. Vì vậy, anh ấy không có chút thiệt cảm nào với đoàn người Trương Trí Triết.

“Tạ Hoàng Đồng, sao cậu dám ăn nói vô lễ với chưởng giáo chân nhân! Thật trơ trẽn!” Một ông đạo sĩ trung niên đứng cạnh Trương Tín Triết quát mắng: “Cúi đầu nhận lỗi với chưởng giáo chân nhân mau! Dù cho thầy của cậu là Trần Tùng Ân, cậu cũng không được phép tỏ thái độ khinh nhờn và thiếu lễ độ với chưởng giáo!”

Vị đạo sĩ kia càng nói khí thế của ông ta càng bùng nổ. Cái khí thế vô hình ấy dữ dội và hung dữ như những cơn bão ngoài biển khơi, nó ào ào xông tới cuốn gọn Tạ Hoàng Đồng. Thấy vậy, Trương Tín Triết chỉ cau mày mà không ngăn lại. Các trưởng lão khác cười khẩy. Họ đang lo lắng, sợ không tìm được ai để trút cơn giận dữ của họ thì Tạ Hoàng Đồng lại ngu ngốc đến mức tự dâng mình lên miệng cọp.

Vị đạo sĩ đang ra đòn là Trương Chấn chân nhân, học trò của Trương Tín Triết. Vị này vốn là người ngoại quốc, nhưng sau khi trở thành học trò của Trương Tín Triết thì đổi thành họ Trương. Một năm trước, vị này đã đột phá Thần cảnh và trong số các học trò của Trương Tín Triết, vị này là đệ tử có cảnh giới cao nhất ngoài Trương Tĩnh Hoà. Còn Tạ Hoàng Đồng thì chưa đạt đến cảnh giới Thần Hải, nên trong suy nghĩ của họ, anh ấy chẳng là gì cả.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1276


“Thằng nhãi miệng còn hôi sữa chỉ biết khua môi múa mép kia, hôm nay ông đây sẽ giáo huấn mày thật tử tế để mày biết hai chữ quy tắc viết như thế nào!” Trương Chấn cười khẩy rồi dùng toàn bộ sức mạnh của tu vi Thần cảnh. Dùng hết sức mạnh như thế thì căn bản chẳng đơn giản là giáo huấn nữa, bởi vì chỉ cần lãnh trọn một đòn thôi cũng đủ để khiến một đại tông sư cảnh giới Chân Khí tầm thường bị thương nặng rồi! Nhưng thật tiếc cho vị đạo sĩ kia, tuy Tạ Hoàng Đồng chỉ là đại tông sư tu vi cảnh giới Chân Khí, nhưng anh ấy không hề tầm thường.

Advertisement

Trước khí thế của vị đạo sĩ kia, cơ thể của Tạ Hoàng Đồng bỗng kéo thẳng ra rồi bước lên phía trước một bước, anh ấy lạnh lùng nói: “Trương Chấn, xét về vai vế ông phải gọi tôi một tiếng sư thúc. Xét về cảnh giới ông hơn tôi cả một bậc lớn. Nhưng hôm nay ông ỷ mạnh hiếp đáp kẻ yếu, đây có phải là tác phong thật sự của một Thiên Sư Đạo không?”

Advertisement

Trương Chấn cười gằn: “Không đến lượt mày đứng đây để bình luận về tác phong thật sự của một Thiên Sư Đạo.”

Tạ Hoàng Đồng vờ như không nghe mà đấm thẳng vào mặt Trương Chấn. Cú đấm này rất bình thường và chẳng có gì nổi bật, chỉ đơn giản là sử dụng sức mạnh của thân thể.

Nụ cười gằn trên nét mặt của Trương Chấn đã đổi thành nụ cười chế giễu: “Mày đúng là cái thằng ăn hại. Trần Tùng n có nhiều đạo pháp như thế, nhưng mày chỉ học được dùng lực thô thôi sao. Mày hãy chống mắt lên xem tao vận dụng sức lực như thế nào này.”

Cánh tay của Trương Chấn vừa cử động, hàng triệu sợi tơ từ cây phất trần vọt ra từ cánh tay phải cuộn lại rồi phóng thẳng về phía Tạ Hoàng Đồng. Vẻ mặt của Tạ Hoàng Đồng vẫn không thay đổi, anh ấy tiếp tục đấm.

“Đúng là lấy trứng chọi đá.” Nhiều đạo sĩ thầm lắc đầu rồi cười mỉa.

Cú đấm của Tạ Hoàng Đồng xuyên thẳng vào những sợi tơ của cây phất trần và đập trúng má của Trương Chấn. Cú đấm ấy mạnh ngoài sức tưởng tượng, chỉ tung một cú đấm đã đập trúng mặt của Trương Chấn, thậm chí còn khiến vị đạo sĩ này gãy mất mấy cái răng. Trong miệng của Trương Chấn ngập đầy máu tươi, trông thảm hại vô cùng.

Trương Chấn lảo đảo lùi mấy bước về phía sau và cảm thấy vô cùng nhục nhã. Khi Trương Chấn định lao lên phía trước, một bàn tay hiền hậu đặt lên vai ông ta.

“Trương Chấn, dù thế nào đó cũng là sư thúc của ông, đừng làm loạn nữa.” Trương Tín Triết ghì chặt bả vai của Trương Chấn, nhìn chằm chằm Tạ Hoàng Đồng rồi lạnh lùng nói.

Trương Chấn định nói thêm nhưng bị Trương Tín Triết cắt ngang: “Hơn nữa, ông cũng không phải là đối thủ của cậu ta. Cậu ta là đồ đệ do Đạo Thể và Trần sư thúc một tay dạy dỗ nên, quả nhiên không phải là kẻ tầm thường. Lúc trước tôi đã đánh giá thấp cậu rồi.”

Một điều gì đó lướt qua trong đầu Trương Trí Triết khiến ông ta rùng mình. Nếu Tạ Hoàng Đồng là người bình thường, ông ta có thể bỏ qua. Nhưng Tạ Hoàng Đồng là thiên tài, đã đủ sức để vượt biên chiến đấu, trong tương lai có lẽ anh ấy sẽ là một Trần Tùng Ân tiếp theo! Điều này khiến ông ta không thể bỏ qua được.

“Này sư đệ, cậu có ý định đổi họ không?” Trương Tín Triết hỏi với nụ cười tươi trên môi.

Sát ý! Lúc này, trong lòng Trương Tín Triết đang nảy sinh ý định muốn giết Tạ Hoàng Đồng rồi!

Vốn dĩ ông ta định đợi vài năm nữa sẽ giao lại núi Yên Tử và Thiên Sư Đạo cho đệ tử của mình là Trương Tĩnh Hòa. Trương Tĩnh Hòa quả thực rất xuất chúng, đặc biệt trong khoảng một năm trở lại đây, tính tình c*̉a anh ta càng lúc càng chín chắn, nhân lúc đất trời thay da đổi thịt đã đột phá được Thần Hải, thể hiện thực lực vượt xa đồng môn. Nhưng bây giờ, những gì Tạ Hoàng Đồng phô bày ra lại còn xuất sắc hơn cả Trương Tĩnh Hòa, nhưng điều càng quan trọng hơn là Tạ Hoàng Đồng không phải họ Trương, mà là một người ngoại tộc.

20220907033556-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1277


Sắc mặt Trương Tĩnh Hòa hơi thay đổi, trong lòng có chút bất an và ghen tị, hai tay bất giác siết chặt, trong lòng giống như có một giọng nói đang gầm gừ: "Không được đồng ý! Không được đồng ý!"

Tạ Hoàng Đồng tu luyện ngắn hơn anh ta, nếu để Tạ Hoàng Đồng xuất phát sau nhưng vượt mặt anh ta, khoác lên chiếc đại bào màu vàng tiêu biểu cho bản sắc thân phận, thì tước hiệu tiểu chân nhân c*̉a Trương Tĩnh Hòa sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, mọi nỗ lực của anh ta không phải sẽ đổ sông đổ bể hết rồi hay sao.

Advertisement

Trương Chấn và một số trưởng lão khác cười nhạt, chỉ đợi Trương Tín Triết hạ lệnh một tiếng mà thôi.

Advertisement

Áp lực vô hình giống như một ngọn đồi đè lên đôi vai và tâm hồn c*̉a Tạ Hoàng Đồng. Trên trán đầy vết bầm tím, anh ấy cố gắng ngước nhìn nhóm người trước mặt. Tuy còn trẻ, nhưng anh ấy không hề ngu dốt, Tạ Hoàng Đồng biết rất rõ chọn lựa mà bản thân đang phải đối mặt vào thời khắc này.

Một nụ cười chợt nở trên khuôn mặt vẫn còn non nớt của Tạ Hoàng Đồng, anh ấy mở miệng nói: "Họ của tôi là do cha mẹ đặt, tên của tôi là do thầy tôi đặt, Đạo của tôi là do thầy truyền lại. Tôi không thể đổi họ của mình. Hề hề!” Tạ Hoàng Đồng nói xong, trong phòng bỗng nhiên im lặng, nụ cười khẩy c*̉a mấy vị trưởng lão mang theo sự châm biếm sâu cay. Trương Tĩnh Hòa thở phào nhẹ nhõm.

“Tốt lắm.” Sắc mặt Trương Tín Triết tối sầm, lạnh lùng nói.

Lúc này, giọng nói uy nghiêm của Trần Tùng Ân đột nhiên vang lên từ đạo quán: “Hoàng Đồng, sau khi thầy đi, con hãy vì thầy mà trông coi đạo quán này trong ba năm!”

Tạ Hoàng Đồng giật mình. Trông coi đạo quán trong ba năm, điều này có nghĩa là trong ba năm này anh ấy không được dùng vũ lực, không được rời khỏi đạo quán tồi tàn này, không được báo thù, không được đánh nhau! Rất nhiều thứ không được làm, nhưng chúng có thể cứu anh ấy một mạng.

“Đây là yêu cầu cuối cùng của thầy.” Giọng của Trần Tùng Ân lại vang lên, giọng điệu dịu đi rất nhiều.

“Vâng, thưa thầy.” Tạ Hoàng Đồng cắn môi, khó khăn gật đầu, trầm giọng đáp lại.

“Con đã vừa lòng chưa?” Trần Tùng Ân hỏi.

Trương Tín Triết trầm ngâm một chút, rồi gật đầu cười nhẹ: "Hoàng Đồng là sư đệ c*̉a con. Sư thúc yên tâm, sau khi sư thúc đi, con sẽ chăm sóc cậu ta thật tốt."

Ba năm là đủ rồi.

“Tốt!” Giọng nói của Trần Tùng Ân vô cùng bình tĩnh, ông ta không nhắc lại nữa.

Sau nửa ngày, cửa đạo quán bị đẩy ra, Đường Tuấn bước ra ngoài. Trên người anh vẫn không toát ra khí tức c*̉a người tu luyện một chút nào cả, hoàn toàn giống như một người bình thường. Anh bước đến gần Tạ Hoàng Đồng, vỗ vai chàng thiếu niên và nói: "Cố lên cậu trai trẻ. Đừng phụ lòng ông ấy."

Hai mắt Tạ Hoàng Đồng đỏ lên, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Đường Tuấn nhìn Trương Tín Triết, có chút giễu cợt nói: "Tâm đạo trong sáng sạch sẽ! Khá khen cho một Thiên Sư Đạo!”

“Láo xược! Chỗ này là trọng địa c*̉a Thiên Sư Đạo tôi, từ lúc nào đến phiên anh châm chọc khiêu khích vậy hả!” Ánh mắt sắc bén trừng trừng nhìn Đường Tuấn, Trương Chấn nghiêm giọng quát.

Trương Tĩnh Hòa nói: "Đường Tuấn, Yên Tử hôm nay không phải là Yên Tử ngày hôm qua, anh không được phép khinh thường, hãy ăn nói cho cẩn thận!”

Trương Tín Triết cười nói: "Chẳng lẽ anh muốn xen vào chuyện nhà c*̉a Yên Tử tôi ư?"

Đường Tuấn lắc đầu, tỏ vẻ xem thường, nói: "Trần Tùng Ân đã dùng hơn nửa đời c*̉a mình để canh giữ, ấy thế mà lại là nhà c*̉a người khác, dù sao c*̃ng là việc nhà c*̉a núi Yên Tử, tôi đương nhiên sẽ không xen vào. Nhưng mà nếu như trong ba năm này có bất cứ chuyện gì xảy ra với Hoàng Đồng, thì tôi sẽ không ngại phá nát Yên Tử đâu!”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1278


“Anh dám!” Trương Chấn cùng nhiều trưởng lão khác tức giận nhao nhao hét ầm lên.

Trong khi họ đang nói chuyện, khí tức bừng bừng dồn dập, gió thổi ngang qua đạo quán, có một tia sấm sét mờ mờ ảo ảo hiện lên giữa bầu trời.

Advertisement

“Tôi có gì mà không dám!” Đường Tuấn tiến lên một bước.

Advertisement

Đùng! Đùng! Đùng! Khí thế mạnh mẽ bùng lên từ Đường Tuấn, giống như sóng xung kích đánh bay Trương Chấn và toàn bộ các trưởng lão khác. Bảy hoặc tám trưởng lão, bao gồm cả Trương Chấn, một cao thủ của cảnh giới Thần Hải, ấy thế mà ngay cả Đường Tuấn c*̃ng không thèm nhượng bộ lấy một lời. Trương Tĩnh Hòa lùi lại vài bước. Bóng dáng Trương Tín Triết khẽ run lên, vẻ mặt đông cứng.

“Đồ kém cỏi!” Đường Tuấn hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn nhìn thêm, xoay người rời đi.

"Thầy ơi!"

“Chưởng giáo!”

Sau khi Đường Tuấn rời đi, Trương Tĩnh Hòa và một nhóm trưởng lão nhìn Trương Tín Triết với vẻ mặt nhăn nhúm khó coi.

Trương Tín Triết thở gấp, rốt cuộc kiềm chế lại, nói: "Tạm thời cứ nhịn anh ta đi.”

“Đừng quên lời hứa của cậu.” Trương Tín Triết liếc Tạ Hoàng Đồng, nghiêm nghị nói.

Trong lòng Tạ Hoàng Đồng tràn ngập buồn đau, dường như không nghe thấy gì.

Trương Tín Triết hừ lạnh một tiếng, lập tức nhìn vào trong đạo quán, trong ánh mắt như có lửa đốt, như có thể nhìn thấy đạo sĩ già nua bên trong đã đi đến bên kia sườn dốc cuộc đời. Ông ta hỏi: "Sư thúc, chùa Ba Vàng, Cổ Hồng Lĩnh, còn có một vài người c*̉a thế gia ẩn cư đều đã xuống đến chân núi rồi. Xin hỏi lúc nào thì sư thúc độ kiếp?”

Một tiếng thở dài phát ra từ bên trong đạo quán, sau đó Trần Tùng Ân nói: "Tối nay."

"Được. Vậy thì, tối nay toàn thể trên dưới núi Yên Tử sẽ cung kính tiễn đưa sư thúc." Trương Tín Triết khom người nói.

Sau khi nói xong, Trương Tín Triết quay người rời đi cùng với một nhóm trưởng lão c*̉a Thiên Sư Đạo.

Ngay khi Trương Tín Triết bước ra khỏi đạo quán, một tên thiếu niên bình thường khô khan như ngói lặng lẽ rơi lệ, đầu tiên là nghẹn ngào, sau đó khóc to hơn, cuối cùng gào khóc như một con dã thú không nhà không cửa. Không có ai khuyên nhủ anh ấy. Trần Tùng Ân chỉ im lặng.

Sau đêm nay, ngọn núi Yên Tử khổng lồ này sẽ chỉ còn lại một thanh niên canh giữ đạo quán trống trải này. Thế sự nhân tình chỉ mới vừa bắt đầu thôi.

Trần Tùng Ân hấp hối và sắp độ kiếp là sự kiện lớn nhất trong giới võ đạo Việt Nam trong suốt trăm năm qua. Với tiến trình thay đổi c*̉a trời và đất, thiên địa linh khí sẽ dần trở nên mạnh mẽ hơn, sẽ có càng nhiều võ giả đạt được cực cảnh và càng có nhiều người sẽ đối mặt với sự lựa chọn c*̉a cửa ải này.

Đó là sống tạm ở thế gian lay lắt chút hơi tàn thêm vài năm, hay hăng hái quyết đấu một phen, bước vào cảnh giới tu hành đắc đạo, từ nay trở về sau biển rộng trời cao mênh mông?

Ngay cả một võ giả cực cảnh cũng sẽ bàng hoàng và lo sợ khi đứng trước sự chọn lựa này. Nhưng bây giờ, Trần Tùng n đã lựa chọn độ kiếp, giống như người đầu tiên làm nên chuyện, dù thất bại hay thành công, ông ta sẽ soi đường chỉ lối cho thế hệ mai sau.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 1279


Huyền Ninh Tử c*̉a Cổ Hồng Lĩnh và hòa thượng Ngộ Năng c*̉a chùa Ba Vàng, hai người này là hai vị cường giả chí tôn c*̉a các đại môn phái cổ xưa. Xét về thực lực, họ không hề kém cạnh Trần Tùng Ân, hơn nữa hai người đều trẻ tuổi hơn ông ta. Tất nhiên, so với Trần Tùng Ân thì hai người kia c*̃ng chỉ là tương đối trẻ hơn mà thôi, bởi vì bất luận là Huyền Ninh Tử hay là Ngộ Năng, hai người này đều đã gần chín mươi tuổi, hơn phân nửa cơ thể đã bước vào hoàng thổ rồi.

Advertisement

Trên một vách đá lưng chừng núi Yên Tử, một tảng đá nhô ra khỏi núi giữa không trung. Đứng trên mỏm đá nhìn xuống có thể thấy hơn phân nửa thảm rừng ngút ngàn, nguy nga và hùng vĩ c*̉a núi Yên Tử. Đường Tuấn và Tạ Hoàng Đồng đứng trên vách núi đá, gió núi rít từng cơn thổi bay phần phật quần áo c*̉a hai người. Nếu là một tên nhát cáy đứng ở đây, chắc hẳn đôi chân c*̉a người đó sớm đã mềm nhũn đến nỗi loạng choạng không thể đứng vững được rồi. Vì vậy, dốc đá này còn được gọi là dốc đá thử lòng can đảm.

Advertisement

Phía sau hai người, rất nhiều đệ tử Thiên Sư Đạo c*̉a núi Yên Tử đang trầm giọng bàn tán, bọn họ nhìn Tạ Hoàng Đồng với vẻ xấu xa và chế nhạo. Nhưng khi tầm nhìn c*̉a họ rơi vào Đường Tuấn, ánh mắt đó biến thành sự kính trọng và sợ hãi. Tin tức về việc Đường Tuấn trèo lên Yên Tử đã đến tai của những đệ tử này rồi, cho dù những đệ tử Thiên Sư Đạo này kiêu ngạo và ngu dốt đến đâu, họ cũng không dám suồng sã quá mức đối với Đường Tuấn.

Sắc mặt Tạ Hoàng Đồng rất đỗi bình thản, không hề có gì bất thường. Chỉ là da thịt căng cứng dưới lớp đạo bào rộng thùng thình cho thấy nội tâm c*̉a anh ấy bây giờ không hề bình yên.

“Người nên tới c*̃ng đều đến cả rồi.” Đường Tuấn nhìn về phía nửa còn lại của sườn núi Yên Tử.

Vào lúc này, Huyền Ninh Tử, Ngộ Năng và những bậc lão làng trong giới võ thuật khác đang tụ tập trong một đạo quán ở lưng chừng núi, Trương Tín Triết và Trương Tĩnh Hòa phụ trách thết đãi. Vốn dĩ với thân phận c*̉a mình, Đường Tuấn c*̃ng có tư cách tiến vào đạo quán kia, nhưng Trương Tín Triết và đám người núi Yên Tử dường như đã cố tình lờ anh đi, không có ý định mời anh tham dự.

Tất nhiên, lúc này có không ít người ở xa vây xem sự kiện độ kiếp c*̉a Trần Tùng n, ngoài ra còn có nhiều người bị núi Yên Tử chặn lại ở dưới chân núi.

“Những người đáng lẽ không nên đến cũng đã tới rồi.” Đường Tuấn nhìn bầu trời cao vời vợi, hơi nheo mắt, giọng điệu có chút lạnh lùng.

Bên trong đạo quán ở lưng chừng núi, Trương Tín Triết đang tươi cười trò chuyện với Huyền Ninh Tử và những người khác, nụ cười chân thành không chút giả tạo.

“Các vị, tối nay Trần sư thúc sẽ tiến hành độ kiếp. Đạo quán này là vị trí quan sát tốt nhất, các vị cứ yên tâm mà đợi ở đây.” Trương Tín Triết ngồi ở vị trí cao nhất, vừa nhâm nhi chén trà, vừa cười ha hả nói.

Một lão đạo nhân mặc đạo bào khẽ cau mày nói: "Trương Tín Triết, nói thế nào thì Trần Tùng Ân c*̃ng là sư thúc c*̉a ông. Mấy năm qua núi Yên Tử có thể bình an vô sự c*̃ng không thể không kể tới công lao c*̉a ông ta. Ông làm ra vẻ ta đây như vậy có hơi quá đáng rồi đấy.”

Vị đạo nhân này là Huyền Ninh Tử c*̉a Cổ Hồng Lĩnh, râu tóc bạc phơ vì tuổi già, da mặt khô như vỏ cây nhưng lại tràn đầy sức sống, âm thanh khi nói chuyện vang vọng như tiếng chuông lớn, căng tràn khí thế.

Nụ cười của Trương Tín Triết đột nhiên cứng lại, trong mắt hiện lên một chút không hài lòng. Nhưng một lúc sau, trên mặt ông ta lại nở nụ cười, nói: "Tôi trước nay chưa từng dám quên công lao c*̉a Trần sư thúc đối với núi Yên Tử. Nhưng sự kiện độ kiếp ngày hôm nay c*̉a Trần sư thúc là việc vui mừng trọng đại nhất đối với toàn thể trên dưới núi Yên Tử chúng tôi, bất kể thành công hay thất bại, Trần sư thúc sẽ mãi mãi sống trong trái tim c*̉a chúng tôi. Tên c*̉a ông ấy sẽ vĩnh viễn lưu lại trong từ đường c*̉a Thiên Sư Đạo.”

“Đạo đức giả!” Huyền Ninh Tử hừ lạnh một tiếng, nhưng không nói tiếp.
 
Back
Top Dưới