Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 940


Hự!

Advertisement

Trương Huy và mấy vị trưởng lão dân tộc Mèo lập tức đứng dậy, trên mặt ai cũng hiện ra vẻ khiếp sợ.

"Cô chủ, tu vi của cô?" Giọng Nhiêu trưởng lão run rẩy, không dám tin nhìn Hoa Tiểu Nam.

Advertisement

Mới mấy ngày trước, mặc dù tu vi của vị tổng chủ dân tộc Mèo này đã đạt tới mức đại tông sư Chân Khí Cảnh, nhưng vẫn còn quá yếu, võ công không đồng nhất, nhiều trưởng lão trong tộc cũng có thể thắng cô ấy, gần như chẳng có ai coi trọng cô ấy. Nhưng mới mấy ngày ngắn ngủi trôi qua, dường như khí tức của Hoa Tiểu Nam đã tăng lên mạnh mẽ, làm cho Nhiêu trưởng lão cũng phải cảm nhân được một cảm giác áp bức vô cùng mạnh, khí tức ổn định như núi. Dường như cô ấy đang nhìn về phía Trương Huy, một tên đại tông sư chỉ thiếu một chút nữa là đạt được Thần Hải cảnh.

Ánh mắt Trương Huy sáng lên, ở đây trừ Đường Tuấn ra thì tu vi của ông ta là cao nhất, vậy nên ông ta cũng cảm nhận được rõ nét điều này.

"Điều này, điều này sao có thể xảy ra chứ? Khí tức của Hoa Tiểu Nam bây giờ ít nhất cũng lớn hơn ba lần so với trước kia, vậy chẳng phải thực lực của cô ấy cũng tăng lên ba lần rồi!" Trong lòng Trương Huy tràn đầy nghi vấn, ánh mắt lộ ra vẻ kiêng dè. Ông ta cảm nhận được nguồn khí lực nguy hiểm trên người Hoa Tiểu Nam, chỉ yếu hơn một chút so với cao thủ Thần Hải cảnh.

Tất cả trưởng lão của dân tộc Mèo gần như cùng lúc nhìn về phía Đường Tuấn, trong lòng mỗi người đều xuất hiện suy nghĩ không thể nào tin được: "Chẳng lẽ là do Đường Tuấn chỉ cách cho? Có thể chuyện này là vận may trời định, rất nhiều Thần Hải đời trước của dân tộc Mèo cũng không làm được. Cậu ta còn chưa vào Thần Hải, sao có thể làm được chứ?"

Đường Tuấn quan sát biểu cảm của mọi người, gật đầu hài lòng.

Thiên phú võ đạo của Hoa Tiểu Nam có phần nằm ngoài dự liệu của anh, sau khi Mặc Cổ Luyện Khí được anh hoàn thiện rất thích hợp cho Hoa Tiểu Nam luyện tập. Giờ đây nguy hiểm tiềm ẩn vì tu luyện Mặc Cổ Luyện Khí của cô ấy đã được loại bỏ, tu vi không chỉ tăng lên gấp ba lần. Bây giờ đối mặt với đại tông sư kỳ cựu như Trương Huy thì cô ấy cũng có thể chiến thắng. Nếu như đấu với Vũ Tuyết Hương, sợ là chỉ dùng mấy chiêu đã có thể quật ngã đối phương.

"Nghe thấy chưa?" Hoa Tiểu Nam nghiêm mặt, trầm giọng quát.

Đám người Trương Huy sững sờ một lúc, sau đó vội vàng đồng loạt nghe lời, không ai dám tỏ ra chút bất kính nào nữa.

Giờ phút này Hoa Tiểu Nam mới thực sự được coi là tổng chủ của dân tộc Mèo!

Chờ sau khi đuổi đám người Trương Huy ra ngoài, bà Độc lo lắng hỏi: "Cô chủ, Đường Tuấn, nhóm người Trương Huy nói cũng có lý. Bây giờ hành động của Cổ Sáng hung hãn, chúng ta nên sớm chuẩn bị thật tốt."

Bây giờ đối mặt với vẻ uy nghiêm của Hoa Tiểu Nam cũng chỉ có bà ấy mới dám nói chuyện như vậy.

Khuôn mặt nghiêm nghị thanh tú của Hoa Tiểu Nam bỗng chốc buông lỏng một chút, lộ ra nụ cười xinh đẹp như hoa rồi nói: "Bà, bà yên tâm đi. Cứ cho là bọn họ có giỏi hơn nữa thì lần này cũng sẽ bị anh Đường dẹp hết."

Trong khoảng thời gian Đường Tuấn hướng dẫn cô luyện tập đã giúp cô hiểu rõ hơn thực lực của Đường Tuấn. Bây giờ sức mạnh của Đường Tuấn ít nhất đã tăng gấp mười lần so với ngày anh chém chết Trương Viễn Quốc. Với thực lực như vậy, đặt trong mấy ngàn năm lịch sử của dân tộc Mèo cũng có thể đứng trong top mười!

Bà Độc nghe thấy vậy không biết làm thế nào, cười rồi nói: "Chỉ có cô dám nói như vậy."

Bà ấy hiểu rõ Hoa Tiểu Nam say mê và sùng bái Đường Tuấn. Bà ấy không hề tin lời nói của Hoa Tiểu Nam, chỉ thấy giống một cô bé đang tin tưởng mù quáng vào anh trai mình thôi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 941


Hoa Tiểu Nam tinh nghịch lè lưỡi một cái, không giải thích gì thêm. Cô ấy vẫn đang chờ ngày mai Đường đại ca của mình bùng nổ.

Advertisement

Đại hội võ thuật lần này do nhà họ Từ tổ chức, địa điểm tổ chức là một biệt thự rộng lớn của nhà họ Từ ở Hà Nam, bởi vì quá nhiều người đến, phần lớn võ giả không được phép vào biệt thự, chỉ có thể tìm một chỗ ở bên ngoài để xem. Hầu hết những người có thể vào biệt thự đều là người có danh tiếng trong giới võ thuật.

Những gia đình lớn mạnh như nhà họ Vũ, nhà họ Lục đã được nhà họ Từ mời vào từ sớm. Nhưng vẫn có rất nhiều võ giả Tông Sư Cảnh đến.

Advertisement

"Xích Diễm Thủ Lôi Cương! Nghe nói chưởng pháp xích diễm của hắn có thể nấu chảy vàng sắt, thực lực vô cùng mạnh, có thể xếp vào top năm tông sư của giới võ thuật nước Việt Nam." Có kẻ kinh ngạc chỉ một người đang đi vào biệt thự. Bây giờ là mùa đông nhưng người kia chỉ mặc một bộ quần áo phong phanh, vậy mà lại có hơi nóng kinh khủng tỏa ra từ người hắn. Người nhà họ Từ kính cẩn mời hắn vào.

"Người của Nghịch Luân cũng tới." Có kẻ chỉ vào một nhóm người khác, thấp giọng nói.

Thanh Liên dẫn đầu, Tân Kiên và Thành Kha đứng sau cô ta, Tần Dụ và mấy đệ tử của anh ta đi theo phía sau, một nhóm người nghiêm túc đi vào trong biệt thự.

"Tiếc là trước kia nghe nói nhà họ Trình ở phía Nam bị thương nặng, nhà họ Tôn ở Đông Bắc cũng đột nhiên im hơi lặng tiếng, nhà họ Hư suýt bị tàn sát, nếu không thì đã có rất nhiều thế gia tham dự, như vậy đại hội võ thuật mới long trọng." Có người cảm thán nói.

"Nói nhỏ thôi, người dân tộc Mèo và Đạo Thể tới rồi." Có người nhắc nhở bạn mình.

Tiếng nói của nhóm người đó lập tức hạ thấp xuống, nhìn những người đang đi tới.

Đường Tuấn và Hoa Tiểu Nam đi ở phía trước, người dân tộc Mèo theo sát phía sau họ, bước vào trong biệt thự trước ánh mắt sợ hãi của mọi người.

"Không ngờ Đạo Thể lại dám tới đây? Chẳng lẽ cậu ta có cái gì chống lưng sao!"

"Xí! Có chỗ dựa lớn mạnh thì cũng có ích gì cơ chứ, cậu ta đã giết đệ tử của Cổ Sáng, hôm nay Cổ Sáng vào Thần Hải là để tìm cậu ta báo thù! Cậu ta còn có thể làm gì chứ." Có người khinh thường nói.

Mọi người gật đầu rối rít, Thần Hải cảnh và Chân Khí Cảnh khác nhau một trời một vực, cho dù có tài năng thiên phú mạnh mẽ hơn nữa, cho dù là tuyệt vời đến mức nào đi chăng nữa, thì cũng không thể vượt qua khoảng cách khác biệt to lớn này! Bất kì kẻ nào âm mưu dựa ỷ lại trước khi đạt được thực lực tuyệt đối đều là đám cặn bã.

Nghe tiếng ồn ào xung quanh, cái miệng nhỏ nhắn của Hoa Tiểu Nam cong lên, có vẻ hơi mất hứng.

"Hừ! Chờ đến lúc Đường đại ca cho mấy người thấy thực lực thật sự, để xem mấy người còn dám nói vậy không." Hoa Tiểu Nam tức giận lẩm bẩm.

Thực lực của những người dân tộc Mèo đi cùng đều không thấp, đều nghe được lời nói ấy của cô, không nhịn được mà giật khóe miệng.

Trong biệt thự rộng lớn này có một tòa nhà nhỏ ba tầng.

Ở tầng trên cùng có ba ông cụ đang ngồi mỗi người một góc trò chuyện.

20220817035623-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 942


Cổ Sáng cười lạnh rồi nói: "Họ Từ, ông tìm tôi tới đây làm gì? Chẳng lẽ muốn nói giúp cho Đạo Thể để tôi tha cho cậu ta một mạng."

Advertisement

Từ Vũ cười nhẹ, nói: "Đương nhiên không phải. Đạo Thể giết đệ tử của anh Cổ, hôm nay anh Cổ muốn giết cậu ta cũng coi như trả thù. Tôi không có quyền can thiệp."

Advertisement

"Cũng chẳng khác nhau là mấy." Cổ Sáng lạnh lùng nhìn lướt qua Từ Vũ, nói: "Nói đi, ông gọi hai người chúng tôi tới đây có chuyện gì?"

Từ Vũ thấy Cổ Sáng cao ngạo xấc xược, hoàn toàn không coi mình ra gì, trong lòng cảm thấy tức giận. Năm đó lão đấu với Cổ Sáng, thắng ít thua nhiều. Đã nhiều năm trôi qua như vậy, Cổ Sáng mới bước vào Thần Hải, còn lão đã bước vào Thần Hải cảnh trung kỳ, tất nhiên sẽ lấy lại được tự tin.

Mặc dù trong lòng tức giận, nhưng Từ Vũ vẫn mỉm cười nói: "Chắc hẳn hai người biết chuyện Vu Môn rồi chứ?"

Vu Môn!

Dường như hai chữ này mang theo ma lực kỳ lạ, cho dù là Cổ Sáng hay Vũ Quân đều bỗng trở nên im lặng.

Ngàn năm trước, Vu Môn không chỉ muốn hủy diệt y học cổ truyền mà rất nhiều phái lớn, thế gia của giới võ đạo cũng bị diệt sạch, cho nên làm mất đi rất nhiều đạo thống và điển tịch võ đạo. Thậm chí tai họa đó còn nghiêm trọng hơn so với việc võ đạo đột nhiên tàn lụi vào ba trăm năm trước. Dường như trước kia những môn phái kế truyền lâu đời khác như núi Yên Tử, Cổ Thiếu Lâm đều từng bị Vu Môn hãm hại.

Nhà họ Từ, nhà họ Vũ thành danh muộn, mặc dù không trải qua tai họa lớn cực kỳ bi thảm kia, nhưng cũng rất cảnh giác.

"Tôi có được tin tức, nhà họ Hư phía Tây Nam và nhà họ Tôn phía Đông Bắc đã gia nhập Vu Môn." Từ Vũ lại ném ra một quả bom nặng ký. "Cái gì?" Vũ Quân đập bàn đứng dậy. Khí tức cả người mênh mông tựa như sóng dữ bao phủ, khiến cho người ta kinh sợ.

Nhà họ Hư và nhà họ Tôn hầu như có thể được xem như là một trong những thế gia võ đạo đứng đầu đương thời, nếu ngay cả bọn họ cũng gia nhập vào Vu Môn, vậy đúng là một tai họa lớn cho giới võ đạo.

"Một Vu Môn mà thôi, đáng để các người ngạc nhiên đến vậy à?" Cổ Sáng thấy thế không khỏi cười khẩy nói: "Hơn nữa, đây chỉ là lời phiến diện của ông, cũng không có chứng cứ."

Mặc dù gã đã là cao thủ Thần Hải đương thời, cũng có hiểu biết về sự lớn mạnh của Vu Môn và trận chiến năm đó. Nhưng dù sao Cổ Sáng cũng xuất thân từ nước Tuyên, tối đa chỉ cảnh giác, còn lâu mới e ngại.

Từ Vũ cười như không cười nhìn Cổ Sáng, nói: "Ha ha. Cổ Sáng, anh ở nước Tuyên danh tiếng lẫy lừng, chắc cũng biết những chuyện xảy ra ở Đông Nam Á mấy trăm năm nay nhỉ."

Cổ Sáng nhướng mày, không hiểu Từ Vũ nói gì.

Từ Vũ trong nhìn ngọn núi phương xa, ánh mắt dần dần trở nên nghiêm túc, nói: "Có lẽ Cổ Sáng anh đã nghe qua chuyện giới võ đạo Đông Nam Á bị tàn sát năm đó rồi đúng không."

Sắc mặt Cổ Sáng thay đổi, trong ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 943


Tuy giới võ đạo Đông Nam Á không có gốc rễ sâu xa, nội tình thâm hậu bằng nước Việt Nam, nhưng cũng đã từng lớn mạnh hưng thịnh ngang nước Việt Nam. Nhưng vào mấy trăm năm trước, bỗng nhiên có một tên điên xuất hiện. Võ đạo của người điên đó rất kinh người, ngay cả cao thủ thần hải cảnh bình thường cũng không ngăn nổi một chiêu của ông ta. Chỉ có những người đứng đầu thần hải cảnh hậu kỳ mới có thể đánh vài chiêu với ông ta, nhưng vẫn không phải là đối thủ. Giới võ đạo Đông Nam Á liên tục có thần hải chết đi, càng không biết có bao nhiêu tông sư chết đi. Đoạn thời gian đó được gọi là ngày đen tối của giới võ đạo Đông Nam Á, hầu như toàn bộ giới võ đạo đều bị tàn sát!

Advertisement

Đến cuối cùng, cao thủ thần hải của Đông Nam Á chết đi bảy tám phần mười. Người điên kia lại đột nhiên biến mất, lúc này mới chừa cho giới võ đạo Đông Nam Á một hạt giống, sau này mới có giới võ đạo Đông Nam Á hôm nay.

Advertisement

Mặc dù không thấy tận mắt, nhưng Cổ Sáng xem qua rất nhiều ghi chép trong những cuốn sách cổ. Bây giờ nhớ lại vẫn cảm thấy da đầu tê rần, với sức lực của một người mà đã đạp đổ được toàn bộ giới võ đạo Đông Nam Á, võ đạo phải mạnh cỡ nào mới có thể làm được.

Sắc mặt Cổ Sáng trở nên nặng nề, gã khàn giọng nói: "Từ Vũ, ông nhắc lại chuyện xưa làm gì?"

Chuyện năm đó là bí mật của riêng toàn bộ giới võ đạo Đông Nam Á, tất cả võ giả Đông Nam Á cho dù có biết cũng không nói ra, coi đó là sỉ nhục lớn nhất. Bây giờ nhắc đến, Cổ Sáng cho là Từ Vũ muốn mượn chuyện này làm nhục giới võ đạo Đông Nam Á, nên giọng điệu có phần bất hảo.

Đối với điều này, Từ Vũ chỉ cười nhạt một tiếng, nói: "Các người có từng điều tra qua lai lịch của cao thủ điên kia không?"

Cổ Sáng u ám nói: "Có vẻ như người đó xuất hiện từ hư vô, vui buồn lẫn lộn, chỉ chuyên chú vào việc chém giết, hoàn toàn không trao đổi với ai cả. Ai biết được lai lịch của ông ta? Từ Vũ, rốt cuộc ông muốn nói cái gì?"

Từ Vũ nói: "Ha ha. Nếu như tôi nói người điên tàn sát gần hết giới võ đạo Đông Nam Á chỉ là một người hầu của lão tổ Vu Môn. Không biết anh sẽ có cảm tưởng thế nào?"

Rầm!

Trong lầu đột nhiên phóng ra một tiếng sét. Cổ Sáng chợt phóng khí tức ra, cái bàn nứt gãy, mặt đất dày bị nứt thành từng đường nứt nẻ.

"Không thể nào! Cường giả có cấp độ như thế sao lại là người hầu của người khác!" Đương nhiên Cổ Sáng không tin.

Nếu Từ Vũ nói là thật, chẳng phải điều đó có nghĩa là dốc hết toàn bộ sức mạnh của giới võ đạo Đông Nam Á, vẫn không đánh lại một người hầu hèn mọn của lão tổ Vu Môn sao. Nếu như truyền ra, e rằng toàn bộ giới võ đạo Đông Nam Á đều sẽ không ngẩng đầu lên được!

"Người điên kia là người thử thuốc khi đó của lão tổ Vu Môn! Mặc dù tin tức năm đó đã bị chặn kín, nhưng có lẽ trong giới võ đạo Đông Nam Á mấy người vẫn còn đôi lời để lại. Có lẽ anh cũng đoán được tôi không nói dối." Ống tay áo của Từ Vũ vung lên, một luồng khí kình ôn hòa phát ra, xóa đi khí thế áp bức của Cổ Sáng.

Sắc mặt Cổ Sáng thay đổi, trong mắt lộ ra vẻ kiêng kị. Vốn cho rằng mình bước vào thần hải là đủ sức chèn ép đám Từ Vũ, không ngờ thực lực của đối phương không kém hơn gã chút nào.

Chẳng qua bây giờ Cổ Sáng không có hơi sức nào đi so đo với họ, lời Từ Vũ nói khiến lòng gã dậy sóng.

20220817035714-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 944


Cổ Sáng trầm giọng nói: "Ông nói nhiều như vậy, rốt cuộc muốn làm gì?"

Advertisement

Từ Vũ vừa định giải thích, phía dưới lầu bỗng nhiên truyền đến một tiếng ồn ào.

"Xảy ra chuyện gì?" Vũ Quân không vui nhíu mày.

Advertisement

Từ Vũ nhìn đến, một lát sau, trên mặt lộ ra nụ cười hài hước nói: "Xem ra Đạo Thể chúng ta đây còn không cam chịu số phận à."

Cổ Sáng và Vũ Quân đi tới, cũng thấy được cảnh tượng dưới lầu.

Phía trước lầu, đám người dân tộc Mèo bị một người chặn đường.

Người kia hai tay hai chân đều quấn vải trắng, nhìn cũng không cường tráng mấy. Nhưng cơ bắp xương cốt cả người lại mang đến cho người ta cảm giác sắc bén vô cùng, giống như làm từ bê tông cốt thép. Anh ta khoanh hai tay trước ngực nở nụ cười lạnh, đứng vững hai chân, cứ như vậy ngăn Đường Tuấn và dân tộc Mèo trước mặt mọi người, khí thế như một người giữ ải vạn người không thể qua.

"Đây không phải là đệ tử Đồ Thành của Cổ Sáng sao? Anh ta muốn làm gì?" Trong đám đông có người thấp giọng nói.

"Ha. Vậy mà anh còn nhận ra à, đương nhiên là báo thù! Năm ngoái Đồ Thành từng đánh một trận với Đạo Thể, khi đó Đường Tuấn còn chưa tu thành Đạo Thể. Về sau nếu không phải ông cụ Trình Tuấn Vũ của nhà họ Trình ở phương Nam đột nhiên nhúng tay vào thì suýt chút nữa Đường Tuấn đã chết ở trong tay Đồ Thành."

Đám người như bừng tỉnh, nhưng lập tức nói: "Dù sao Đạo Thể cũng là Đạo Thể. Mặc dù cậu ta chưa vào thần hải, nhưng vẫn vô địch trong cùng cảnh giới, Đồ Thành vẫn là tông sư, làm sao là đối thủ của cậu ta được. Không sợ Đạo Thể phát huy sức mạnh giết mình sao."

"Ồ. Anh ta dám?" Có người giễu cợt, nhìn về phía lầu, nói: "Cổ Sáng còn ở phía trên đó, sao lại bỏ mặc đồ đệ của mình bị giết. Cho Đạo Thể mười ngàn lá gan, e rằng cũng không dám. Trước kia cậu ta có chỗ dựa là Trình Tuấn Vũ, mới có thể dọa lui Đồ Thành. Bây giờ Đồ Thành có sư phụ làm chỗ dựa, không biết Đạo Thể còn dám ứng chiến hay không nữa."

Tất cả mọi người đều nhao nhao nhìn về phía dáng người chặn trước đám người dân tộc Mèo kia.

Đồ Thành khinh thường đám người dân tộc Mèo và Đường Tuấn, khóe miệng lộ ra nụ cười châm biếm, cất cao giọng nói: "Tên họ Đường kia, có dám đánh cùng tôi một trận không?"

Nghe thấy tiếng bàn tán xung quanh và Đồ Thành kiêu ngạo, Hoa Tiểu Nam là người không nhịn được đầu tiền, khí thế như muốn phun trào, thay Đường Tuấn chiến một trận. Hôm nay cô ấy tu lại Mặc Cổ Luyện Khí đã được Đường Tuấn hoàn thiện, mặc dù cảnh giới tu vi không thay đổi, nhưng thực lực tăng lên mấy lần, có lòng tin chiến thắng Đồ Thành!

Đường Tuấn đưa tay ngăn cản Hoa Tiểu Nam, nói với Đồ Thành: "Anh thật sự muốn khiêu chiến với tôi?"

Đồ Thành lộ ra vẻ mặt khinh thường nói: "Phí lời! Nếu như anh muốn cô gái nhỏ bên cạnh anh thay anh đánh, tôi cũng làm vậy thôi. Đánh bại cô ta, rồi đánh bại anh! Đều giống nhau cả."

Lần này ngay cả đám người dân tộc Mèo cũng hơi tức giận, vẻ mặt không vui nhìn Đồ Thành.

Đường Tuấn cười nói: "Anh không sợ bị tôi đánh chết?"

20220817035741-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 945


"Thiên Liên Hoa!"

Advertisement

Nhìn thấy động tác của Đồ Thành, trong đám đông có người phát ra tiếng kinh ngạc.

"Thiên Liên Hoa là gì?" Có người hỏi.

Advertisement

"Thiên Liên Hoa là võ kỹ Cổ Sáng tự nghĩ ra hòa trộn Cổ Thái Quyền và võ thuật nước Việt Nam, lấy khuỷu tay và đầu gối làm binh khí, lúc thi triển như ngàn đóa hoa sen đồng thời nở rộ, ẩn giấu sát ý. Cho dù là võ giả cảnh giới tông sư, chỉ chạm nhẹ một chút thôi cũng e là phải bị thương gân cốt. Trước kia Cổ Sáng dùng Thiên Liên Hoa này đánh bại rất nhiều môn phái thế gia. Bí kỹ như thế, ở thời này cũng là võ kỹ hàng đầu! Không ngờ Cổ Sáng lại truyền nó cho Đồ Thành." Có người vừa nhìn không chớp mắt Cổ Sáng vừa giải thích.

"Ặc, vậy theo như anh nói, chẳng phải Đồ Thành ỷ vào Thiên Liên Hoa là có thể vô địch trong cùng cảnh giới hay sao!"

Người kia lắc đầu, nói: "Vốn là không thể nào. Chẳng qua bây giờ Đồ Thành đã là cảnh giới đại tông sư, thi triển ra bí kỹ có cấp bậc như Thiên Liên Hoa này, e là ngay cả Đạo Thể cũng không dám đỡ."

Phía trên lầu, Từ Vũ cười nhạt nói: "Không ngờ Cổ Sáng ông lại truyền Thiên Liên hoa cho Đồ Thành. Xem ra ông rất quan tâm bồi dưỡng người đệ tử này."

Cổ Sáng cười ngạo nghễ, nói: "Tư chất của Đồ Thành không tệ, tương lai có hi vọng tiến vào Thần Hải. Đạo Thể chỉ là đá kê chân của nó thôi."

Từ Vũ nói: "Được lắm. Đạo Thể quả thật là thứ để luyện tập tốt nhất lúc này, cho dù là Đồ Thành, hay là Tuyết Hương nhà anh Vũ, hay là đứa cháu kia của tôi, mặc dù hiểu biết rất tốt, nhưng thiếu tôi luyện và chiến đấu. Sự tồn tại của Đạo Thể, chính để bù đắp cho thiếu sót của chúng. Có chúng ta trấn giữ ở đây, cho dù chúng yếu hơn Đạo Thể, thì Đường Tuấn cũng không dám đả thương người khác trước mặt chúng ta."

Vũ Quân và Cổ Sáng khẽ gật đầu, dường như đồng ý.

Bọn họ cũng biết đám Đồ Thành, Từ Nhật không phải đối thủ của Đường Tuấn. Nhưng tin rằng có ba người ở đó, Đường Tuấn không đánh ai bị thương, cho dù không cam tâm, cũng chỉ có thể biến thành thứ cho thế hệ trẻ luyện tập.

Những nơi Đồ Thành đi qua, mặt đất bị đánh bật lên một đường sâu hoắm, giống như có xe lu đi qua nghiền nát mọi thứ. Đá b*n r* tung tóe, võ giả chung quanh nhao nhao cách xa mấy mét, lúc này mới cảm giác đỡ hơn chút.

"Rác rưởi!" Đường Tuấn khẽ nói hai chữ, anh vỗ tay.

Một chưởng này vừa vặn đánh lên khuỷu tay của Đồ Thành.

Đồ Thành tu hành Thái Quyền, theo học Cổ Sáng. Từ nhỏ bắt đầu bôi đủ loại nước thuốc, đặc biệt là khuỷu tay và đầu gối, còn học đánh từ nhỏ. Cho dù tấm thép dày như ngón tay cái, anh ta cũng có thể dùng khuỷu tay dễ dàng đánh xuyên qua! Đánh vào người bình thường, thì xương cốt đứt gãy, nội tạng vỡ tan tành!

"Hừ! Cho dù cái tên Nghịch Luân được gọi là Thành Kha kia, cũng không dám đỡ một khuỷu tay của mình! Anh tự tìm đường chết!" Đồ Thành giễu cợt một tiếng.

Nhưng Đồ Thành vừa dứt lời đã cảm thấy đau đớn ngay khuỷu tay của anh ta.

20220817035812-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 946


"Lớn mật!" Đúng lúc này, một giọng nói mang theo lửa giận hừng hực từ trên lầu truyền đến.

Rầm! Rầm! Rầm!

Advertisement

Ba bóng dáng đồng thời xuất hiện ở quảng trường, đáp xuống với khí tức như con thú lớn hồng hoang, để cho trong lòng những người ở đây đều chùng lại, sợ hãi nhìn về phía ba bóng người kia.

"Từ Vũ, Vũ Quân, Cổ Sáng, ba cao thủ Thần Hải cảnh!" Có không ít cao thủ cấp bậc đại tông sư ở đây khẽ hô lên.

Advertisement

Ba người Thanh Liên cũng bị kinh động chạy từ trong trong biệt thự ra, đi cùng còn có hai thiên tài trẻ tuổi khác là Từ Nhật và Vũ Tuyết Hương.

"Anh ta cũng dám phế Đồ Thành ư?" Thanh Liên nhìn về phía Đường Tuấn, vẻ mặt kinh ngạc.

Bây giờ Cổ Sáng tiến vào Thần Hải, Đồ Thành là đệ tử mà gã tự hào nhất. Đường Tuấn đánh bại anh ta còn chưa tính, lại dám hung ác như thế, phế bỏ anh ta. Phải biết đối với võ giả tu luyện Cổ Thái Quyền, thân thể là vũ khí tốt nhất của bọn họ. Bây giờ xương cánh tay của Đồ Thành bị nát hết, cho dù chữa trị cũng để lại tai hoạ ngầm. Hành động lần này của Đường Tuấn không khác gì phế bỏ tiền đồ võ đạo của Đồ Thành!

"Ha ha. Cổ Sáng có thù sẽ báo, sợ là trận chiến ông ta đánh với Đạo Thể sẽ xảy ra sớm." Tân Kiên nói nhỏ.

Từ Nhật ra vẻ thở dài. Mặc dù sợ hãi thán phục sự mạnh mẽ của Đường Tuấn, nhưng cũng có phần khinh thường.

"Bây giờ Cổ Sáng đã vào Thần Hải, mà anh ta vẫn là tông sư. Một người trên trời một người dưới đất, anh ta lại còn dám lớn gan làm loạn như thế, quả thật không biết sống chết. Nhưng sau lưng mình có nhà họ Từ, lần sau cũng không dám ra tay độc như thế." Từ Nhật thầm nghĩ trong lòng.

Cổ Sáng đỡ Đồ Thành, truyền một luồng chân khí qua. Đợi đến khi sắc mặt Đồ Thành dễ nhìn một chút, gã giao Đồ Thành giao người khác đỡ, sắc mặt u ám nhìn về phía Đường Tuấn.

"Cậu dám làm tổn thương đệ tử của tôi?" Trong mắt Cổ Sáng hiện ra sát ý điên cuồng, khí thế cả người cuồn cuộn mãnh liệt như sóng to, không khí dường như cũng bị đông lại.

Sắc mặt Hoa Tiểu Nam và đám người dân tộc Miêu cũng thay đổi, dưới sự đè ép của luồng khí này, thân mình lùi lại mấy bước.

Đường Tuấn tiến lên trước một bước, bó chặt toàn bộ khí thế của Cổ Sáng.

Thấy Đường Tuấn vẫn nhởn nhơ trước khí thế áp bức của Cổ Sáng, sắc mặt Vũ Quân và Từ Vũ đều thay đổi.

"Đạo Thể quả là mạnh mẽ. Đợi một thời gian nữa nói không chừng thật sự sẽ đột phá giới hạn, vô địch thế giới!"

"Kẻ này đáng chết!"

Vũ Quân và Từ Vũ liếc nhau, ánh mắt lập lòe sát ý.

"Ai bảo anh ta khiêu chiến tôi. Nếu không phục thì ông cứ đến đây." Đường Tuấn nhìn Cổ Sáng, cười nói.

"Nhóc con tự tìm đường chết!" Cổ Sáng khẽ quát một tiếng, đã chuẩn bị động thủ.

"Cổ đại sư, xin chờ một chút." Đúng lúc này, một giọng nói bỗng nhiên vang lên.

Từ Nhật vượt qua đám người, dịu dàng tỏa sáng. Đầu tiên anh ta khom lưng với Cổ Sáng, tiếp đó chậm rãi nói: "Cổ đại sư đã là cao thủ Thần Hải, đứng đầu thời này. Đạo Thể chỉ là tông sư, nếu cứ giết anh ta như vậy, e là anh ta sẽ không phục."

"Vậy cháu muốn thế nào?" Cổ Sáng trầm giọng nói.

Đại hội giới võ đạo này do nhà họ Từ chủ trì, hơn nữa thực lực Từ Vũ khiến cho Cổ Sáng kiêng kị, lại thêm mới vừa rồi thật sự do Đồ Thành chủ động khiêu chiến, đuối lý trước, Cổ Sáng c*̃ng hiểu được lúc này ra tay cũng không thích hợp.

20220817035839-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 947


Từ Nhật, Thanh Liên, Vũ Tuyết Hương!

Advertisement

Ba người này lần lượt đến từ nhà họ Từ, Nghịch Luân và nhà họ Vũ, không chỉ có thân phận cao quý mà còn là lớp thiếu niên có triển vọng nhất hiện nay, có năng lực đánh với Thần Hải cảnh. Đặt họ ở bất bất kỳ môn phái thế gia lớn nào cũng đủ trấn giữ một phương nơi đó. Lúc ba người này cùng đi lên khiêu chiến Đường Tuấn thì mọi người đều sững sờ.

Tuy Đồ Thành rất mạnh, nhưng nếu so sánh với ba người kia thì cũng không đáng nhắc tới. Vì cho dù là nhà họ Từ, nhà họ Vũ hay là Nghịch Luân thì phía sau đều có cao thủ Thần Hải cảnh đương thời, có thể nói ba người này từ nhỏ đã nhận được tài nguyên tu luyện cao cấp nhất. Còn Đồ Thành thì vẫn kém hơn một cấp, Cổ Sáng thì mới vừa tiến vào Thần Hải cảnh không lâu, nói chung vẫn không bằng ba nhà bên kia.

Advertisement

Từ Vũ vuốt râu mỉm cười, ánh mắt hiện lên sự tán thưởng, lão cười lớn nói: "Quyết đoán như vậy mới xứng đáng là Kỳ Lân của nhà họ Từ ta."

Vũ Quân nhìn Vũ Tuyết Hương gật đầu, rất hài lòng với biểu hiện của cô ả.

"Ba người muốn đánh với tôi ư?" Đường Tuấn lạnh lùng nhìn ba người trước mặt.

Từ Nhật không quan tâm, kiêu ngạo nói: "Đúng vậy, Đạo Thể ba trăm năm mới xuất hiện một lần, nếu lần này không đánh thì quá đáng tiếc. Qua mấy trăm năm nữa em sẽ bước vào cảnh giới khác rồi, đến lúc đó đánh nhau với anh thì thật không công bằng cho anh."

Người xung quanh nghe vậy thì gật đầu.

Từ Nhật nói rất dễ hiểu, qua mấy năm nữa bọn họ đã là Thần Hải cảnh còn Đường Tuấn vẫn là Chân Khí cảnh, đánh thắng thì cũng không có ý nghĩa gì. Câu nói mang đầy tự tin có thể tiến vào Thần Hải cảnh kia khiến cho không ít nữ võ giả hai mắt lấp lánh.

Vũ Tuyết Hương lạnh lùng nhìn Đường Tuấn bằng đôi mắt xinh đẹp, vẻ mặt không thiện lành, nói: "Yên tâm đi, chúng tôi sẽ không làm khó anh đâu, cho anh chọn một. Có điều hôm nay ba người chúng tôi đều phải đánh với anh."

"Đánh luân phiên." Đường Tuấn cười khẽ.

Từ Nhật không hề cảm thấy xấu hổ, gật đầu nói: "Đúng vậy, dù sao anh cũng là Đạo Thể, ba người chúng tôi luân phiên đánh, nếu cuối cùng anh thua thì cũng không quá mất mặt."

"Ha ha... Muốn biến tôi thành đá mài dao cho các người à, đúng là tính hay thật." Đường Tuấn nhìn ba người Từ Vũ, nói: "Các ông thật sự muốn để ba người họ đánh với tôi ư?"

Từ Vũ cười nói: "Nhật nói đúng, Đạo Thể ba trăm năm mới xuất hiện một lần, ngay cả tôi cũng muốn đánh với cậu nữa là. Đáng tiếc tôi đã tiến vào Thần Hải cảnh nhiều năm, nếu đánh với cậu thì sẽ mang tiếng ỷ lớn h**p nhỏ. Nếu bọn chúng đã thích thì Đường Tuấn cậu chỉ dẫn cho chúng vài chiêu đi."

Mặt Cổ Sáng nhăn nhó, người sáng suốt đều có thể nghe ra được Từ Vũ đang nói gã ỷ lớn h**p nhỏ. Nhưng lúc này gã cũng không thể ra tay được.

"Chọn người đi." Thanh Liên nói ngắn gọn.

Trên người cô ta xuất ra chân khí hệ mộc, khuôn mặt như phát sáng nhưng đôi mắt lại tràn đầy giận dữ và ý chí chiến đấu.

Đột nhiên Đường Tuấn cười lớn, nói: "Cần gì chọn, muốn đánh thì lên hết đi. Muốn mượn tôi để tu luyện à, tôi muốn xem xem các người có đủ tư cách đó hay không?"

20220817084041-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 948


"Chuyện này... Có phải họ Đường kia quên uống thuốc rồi hay không vậy?" Có người run rẩy nói.

"Ai mà biết được, có lẽ Đường Tuấn cho rằng mình là thiên hạ vô địch."

Advertisement

"A... Có ba cao thủ Thần Hải cảnh ở đây sao có thể để những kẻ không đâu làm bậy!" Có người khinh thường nói.

Advertisement

Trên quảng trường ồn ào vang lên những tiếng khinh thường và cười nhạo.

Từ Nhật cười nói: "Cậu có biết mình đang nói gì không đấy? Ba người chúng tôi hợp tác thì có thể đánh bại cả cao thủ Thần Hải cảnh chân chính đấy."

Vũ Tuyết Hương và Thanh Liên cũng cười lạnh.

Một thiên tài luyện võ cùng với hai người có thể chất đặc biệt, đội hình như vậy thậm chí còn có thể đối đầu với đa số các gia tộc võ đạo lớn ở nước Việt Nam đấy!

Đường Tuấn lười để ý đến bọn họ, không kiên nhẫn xua tay nói: "Muốn đánh thì đánh nhanh đi, đừng nói nhiều lời vô nghĩa. Tôi từng giết cao thủ Thần Hải cảnh rồi, ba Tông Sư thì có là gì chứ."

Từ Nhật tức giận: "Hừ! Trương Viễn Quốc mà là cao thủ Thần Hải cảnh gì chứ, nếu người đó còn sống thì em cũng có thể thắng được!"

Bọn họ cho rằng Đường Tuấn đang nói Trương Viễn Quốc và Đằng Vũ Vân.

"Đánh thì đánh! Tôi không tin ba người chúng tôi cùng ra tay mà không bắt được một Đạo Thể!" Trên người Thanh Liên phát ra ánh sáng màu xanh lá, giống như được một lá chắn màu xanh bao phủ ở giữa.

Ánh mắt Vũ Tuyết Hương chùng xuống, trên người phát ra âm thanh gợn nước mênh mông. Đôi tay cô ả vung lên, hai chiếc roi nước dài hai mét xuất hiện trong tay.

Từ Nhật nghiêm mặt lại, thân thể phát ra ánh sáng màu vàng kim, tay vừa nắm lại, dường như không khí cũng bị chấn động. Một luồng khí tức kiên cường lan ra từ người anh ta, giống như đang bước vào chiến trường, trước mắt đều là vô số đao kiếm ngựa chiến.

"Đây là môn võ đạo Chiến Thần Khí Quyết do tổ tiên nhà họ Từ sáng tạo ra đây mà! Nghe nói năm đó tổ tiên nhà họ Từ chinh chiến trên chiến trường trăm trận không chết, không biết đã đi ngang qua ranh giới sống chết bao nhiêu lần mới có thể ngộ ra môn võ này, sau đó mới có nhà họ Từ!" Có người nhận ra môn võ Từ Nhật đang dùng nên vội hô lên.

"Thanh Liên và Vũ Tuyết Hương lại dùng chân khí gốc, đây là muốn dùng một chiêu đánh bại Đạo Thể ư."

"Cái giá của ngông cuồng rất đắt đấy. Nếu như Đạo Thể tiến vào Thần Hải cảnh thì mới miễn cưỡng có tư cách nói những lời như thế." Có người lắc đầu thở dài, thương hại nhìn Đường Tuấn.

"Giết!" Đôi mắt Từ Nhật hừng hực chiến ý, thoáng hiện ra màu đỏ thắm, giống như có hai ngọn lửa bùng cháy trong mắt anh ta. Anh ta chắp tay lại, một luồng sức mạnh như con voi khổng lồ ập về phía Đường Tuấn.

Lúc bình thường anh ta là một người nho nhã dịu dàng nhưng vừa ra tay thì giống như sát thần khát máu, thèm khát giết sạch kẻ thù trước mặt!

Thanh Liên và Vũ Tuyết Hương cũng cùng lúc ra tay.

Hai chiếc roi nước xé không khí quất vào mặt Đường Tuấn, đám dây leo không biết từ đâu bò ra linh hoạt như rắn quấn lấy Đường Tuấn.

"Ba người chúng tôi cùng nhau đánh hết sức nếu cậu có thể tiếp được mười chiêu đã là vinh dự lắm rồi!" Thanh Liên khẽ quát.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 949


Cô ta giống với Tân Kiên đều được đích thân cậu Long dạy, tu vi đã mạnh hơn gấp mấy lần, cho nên cô ta tin thực lực của mình bây giờ không thua Đường Tuấn bao nhiêu, hơn nữa còn có Từ Nhật và Vũ Tuyết Hương, trên đời này ngoài cao thủ Thần Hải cảnh ra thì không ai có thể tiếp được một chiêu do ba người cùng nhau đánh ra cả!

Advertisement

Đường Tuấn đối đầu với ba người dùng toàn sức đánh tới nhưng vẫn chỉ nhẹ nhàng cười lạnh.

Ba người Thanh Liên hợp sức đúng là rất mạnh, nếu là lúc anh chưa tiến vào Thần Hải cảnh thì có lẽ trận này sẽ đánh rất gian khổ. Nhưng giờ anh đã tiến vào Thần Hải cảnh, tinh thần gửi gắm vào nguyên khí biển cả cho nên bây giờ thực lực đã tăng gần gấp mười lúc trước! Đừng nói ba người Thanh Liên chưa tiến vào Thần Hải cảnh, cho dù là ba cao thủ Thần Hải cảnh tới đây cũng không đủ để anh giết!

Advertisement

"Cần gì mười chiêu. Nếu các người có thể tiếp một chiêu của tôi thì tôi thua!" Đường Tuấn gằn giọng quát.

Đường Tuấn nói xong, nhẹ nhàng đưa tay lên, đột nhiên trong không khí phát ra tiếng nổ trầm thấp, cuồn cuộn như tiếng sấm, ầm ầm như tiếng trống trời, phút chốc khiến cho luồng chân khí mạnh mẽ của Từ Nhật bị át đi hết. Ở trong mắt mọi người Đường Tuấn biến thành cao lớn vô hạn, dường như sắp biến thành người khổng lồ đứng trên cao nhìn xuống trời đất.

Một chưởng Nguyên Khí Thủ Ấn cỡ vài trượng từ trên trời ập xuống chỗ ba người Từ Nhật!

"Không hay rồi!" Ba người Vũ Quân, Từ Vũ và Cổ Sáng đều hoảng sợ.

Cao thủ Thần Hải cảnh như bọn họ lại cảm nhận được sự nguy hiểm của Nguyên Khí Thủ Ấn kia. Sức mạnh của Đường Tuấn đã vượt ngoài dự đoán của bọn họ, một chưởng này đã đạt tới tiêu chuẩn của võ giả mới tiến vào Thần Hải cảnh, bọn họ phải nghiêm túc đối phó mới được.

"Đừng vội. Có lẽ Đạo Thể dốc hết sức lực đánh ra chiêu này mà thôi, nếu như bọn Từ Nhật có thể hợp sức đỡ được thì rất có ích đối với quá trình tu luyện của chúng, có ba người chúng ta ở đây sẽ không xảy ra chuyện gì đâu." Từ Vũ là người mưu trí, đôi mắt lão lập loè, lão nói với Vũ Quân.

Vũ Quân gật đầu đồng ý.

Nhưng hai người đều âm thầm khởi động chân nguyên toàn thân chuẩn bị ra tay cứu người bất cứ lúc nào.

"Đến hay lắm!" Từ Nhật hét lên một tiếng, anh ta không hề sợ hãi, hai tay định đánh tới Đường Tuấn bỗng chuyển hướng giơ lên trời, giống như một vị bá vương khiêng vạc thời cổ.

"Không biết tự lượng sức." Đường Tuấn nói nhỏ.

Đường Tuấn chỉ tuỳ tiện tung ra kia Nguyên Khí Thủ Ấn này, chỉ dùng ba phần sức lực của anh. Nhưng do bây giờ tinh thần của anh khớp với nguyên khí biển cả cho nên trong chân khí của anh có một phần uy lực của trời đất. Nhưng cho dù chỉ là một phần chân khí thì cũng không phải ba người Từ Nhật có thể cản nổi!

Đùng!

Khi Nguyên Khí Thủ Ấn chạm tới vai và hai tay cứng rắn như sắt thép của Từ Nhật thì anh ta đắc ý mỉm cười, nhưng nụ cười của anh ta bỗng chốc cứng đờ.

Áp lực lớn như núi không thể cản nổi theo Nguyên Khí Thủ Ấn ập xuống, Từ Nhật có ảo giác giống như anh ta đang đối chọi với cả trời đất vậy.

20220817084811-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 950


Cả người Thanh Liên run rẩy, làn sương mù màu xanh bao quanh cơ thể lập tức rút về trong người. Thanh Liên bị nguyên khí chảy ngược trở về khiến cho sắc mặt trắng bệch như giấy Tuyên Thành.

Advertisement

"Dừng tay lại!"

Mọi chuyện chỉ xảy ra trong chớp mắt, nhanh đến nỗi lúc ba người Từ Vũ kịp phản ứng lại thì đã muộn rồi.

Advertisement

Lúc này tu vi Thần Hải cảnh trung kỳ của lão đã phát huy tác dụng, thân hình lão chớp động, thoáng cái đã đến bên cạnh Từ Nhật, xuất ra một quyền chặn Nguyên Khí Thủ Ấn.

Rõ ràng Vũ Quân cũng là Thần Hải cảnh trung kỳ! Ông ta hừ lạnh, khuôn mặt già nua nhăn nheo chợt phát lạnh, một luồng kình khí lạnh lẽo thấu xương bắn về phía Đường Tuấn. Đường Tuấn cong ngón tay b*n r*, đánh tan kình khí của Vũ Quân. Sau đó anh chỉ khoanh tay đứng đấy không ra tay nữa.

Trên khuôn mặt nho nhã của Từ Nhật giờ đây toàn là nhục nhã và oán giận. Anh ta chính là con trai trưởng của nhà họ Từ ở Hà Nam, đã thề trước từ đường rằng sẽ trở thành thiên tài trong giới võ đạo, người đưa nhà họ Từ phát triển rực rỡ. Nhưng giờ đây bị một chưởng của Đường Tuấn ép tới quỳ xuống đất, xấu mặt với tất cả mọi người. Trước giờ anh ta chưa từng bị nhục nhã đến như vậy.

Phụt

Từ Nhật bị tức giận đến ói ra một họng máu, sau đó hôn mê bất tỉnh.

Tình trạng của Thanh Liên và Vũ Tuyết Hương thì đỡ hơn một chút, nhưng giờ đây trên hai gương mặt xinh đẹp kia tràn đầy khiếp sợ và không thể tin nổi. Ba người hợp tác lại không đỡ nổi một chiêu của Đường Tuấn.

"Sao thực lực của Đường Tuấn lại tiến bộ nhanh đến vậy chứ!" Đôi mắt Thanh Liên lập loè. Một chưởng lúc nãy của Đường Tuấn mang đến áp lực lớn còn hơn lần cô ta đối mặt với cậu Long của Nghịch Luân vậy.

"Cậu Long luyện võ gần ba mươi năm, là thiên tài hiếm có trên đời, cho dù là những thủ trưởng ở Nghịch Luân cũng rất coi trọng. Còn từng nói, hai mươi năm sau cậu Long sẽ là người thống nhất giới võ đạo của nước Việt Nam. Nhưng Đường Tuấn chỉ trở lại chưa đến một năm, làm sao có thể vượt qua cậu Long được." Thanh Liên suy nghĩ miên man trong lòng.

"Đạo Thể, có phải cậu ra tay quá nặng rồi hay không." Từ Vũ giao Từ Nhật cho Từ Đông, tức giận nhìn Đường Tuấn. Chân khí vờn quanh người lão không ngừng sôi sục như một con sư tử nổi giận.

"Nói là chỉ đánh giao lưu mà thôi vậy mà cậu lại ra tay nặng như vậy, rốt cuộc cậu có ý đồ gì!" Vũ Quân cũng nhìn Đường Tuấn như kẻ thù.

Đường Tuấn cười lạnh, nói: "Đánh giao lưu ư? Nhưng lúc nãy ba người bọn họ nào có giống như đánh giao lưu. Nếu lúc nãy tôi đánh không lại thì bây giờ đã bị thương nặng rồi, lúc đó các ông có ai đứng ra nói đỡ cho tôi một câu không?"

Sắc mặt Từ Vũ và Vũ Quân đều rất khó coi.

Ban đầu bọn họ coi Đường Tuấn là vật để luyện tập, nếu ba người hợp tác lại đánh Đạo Thể bị thương thì mọi người đều sẽ chê cười Đạo Thể yếu chứ không ai trách con cháu nhà mình cả.

"Cho dù là vậy thì cậu cũng không nên ra tay nặng như vậy chứ. Ba trăm năm trước, Hàn Nhật Long hung ác tàn bạo khắp giới võ đạo. Bây giờ cậu cũng giống như vậy, xem ra Đạo Thể chỉ là một cơ thể xấu xa. Để lão già này dạy cho cậu biết cách làm người!" Từ Vũ hừ lạnh.

Nói xong, lão bay lên không trung, tập hợp nguyên khí trời đất tạo thành một cột khí.

20220817084842-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 951


Ba cao thủ Thần Hải cảnh thả ra toàn bộ khí tức, đám võ giả ở đây xôn xao lùi về sau, những người có tu vi yếu một chút thì đều đứng không vững.

"Ba cao thủ Thần Hải cảnh!" Một võ giả Tông Sư cắn răng nói với giọng run rẩy.

Advertisement

Một cao thủ Thần Hải cảnh là đã có thể chống đỡ một thế gia võ đạo rồi, ba võ giả Thần Hải cảnh xuất hiện cùng với nhau, bây giờ sợ là cảnh tượng này chỉ có ở núi Yên Tử, Cổ Hồng Lĩnh và một vài môn phái đứng đầu mà thôi!

Advertisement

"Đạo Thể gặp nạn rồi! Vừa rồi cậu ta không nên ra tay tàn nhẫn như vậy. Dù sao thì cậu ta cũng chưa thể đột phá sự hạn chế của x@c thịt người thường làm sao đấu lại Thần Hải cảnh, huống hồ lúc này còn có ba Thần Hải cảnh." Có người nhìn Đường Tuấn lắc đầu thở dài.

"Ha ha! Từ đầu Cổ Sáng đã không định tha cho Đạo Thể rồi. Lần này Đạo Thể còn dám đánh người bị thương nặng, đúng là cho bọn họ một cơ hội ra tay tuyệt vời. Sau ngày hôm nay sợ là trên thế giới này không còn Đạo Thể nữa rồi."

"Ba cao thủ Thần Hải cảnh à. Các người đúng là coi trọng họ Đường tôi quá nhỉ." Đường Tuấn cười nhạt.

Đám người dân tộc Mèo đã bị khí thế của ba Thần Hải cảnh ép lùi ra sau vài mét, chỉ còn một mình Đường Tuấn đối mặt với ba Thần Hải cảnh.

"Nếu bây giờ cậu quỳ xuống nhận sai và thề rằng sẽ làm người ở cho nhà họ Từ tôi hai mươi năm, thì hôm nay tôi sẽ không sát sinh!" Từ Vũ lạnh lùng nói, giọng điệu giống như tướng quân phán tội thời xưa, mỗi động tác đều khiến người ta sợ hãi phục tùng.

"Ha ha! Các người cho rằng chỉ có ba người các người là Thần Hải cảnh ư?" Đường Tuấn cười lạnh.

"Hả! Chẳng lẽ cậu cũng là Thần Hải cảnh?" Cổ Sáng châm biếm.

Hai mươi năm trước gã là đỉnh cấp Chân Khí Cảnh, lại mắc kẹt ở Thần Hải cảnh hai mươi năm. Cho nên gã hiểu muốn đột phá cảnh giới này khó như thế nào. Vì Đường Tuấn có Đạo Thể nên muốn đột phá sợ là còn khó khăn hơn mấy chục lần.

"Ếch ngồi đáy giếng!" Đường Tuấn cười khinh thường, anh tiến lên một bước đối diện với khí thế của ba Thần Hải cảnh. Một luồng khí tức như núi lửa phun trào toả ra từ trên người anh. Một cột khí còn bao la hùng vĩ hơn của Từ Vũ từ trên người Đường Tuấn phóng lên cao, nối với trời!

Khí đội trời xanh, là Thần Hải cảnh!

"Thần, Thần Hải."

Một vị võ giả tông sư trong đám người bất chợt kêu lên, giọng nói run rẩy với vẻ thật sự không dám tin.

Phút chốc nơi đây trở nên yên tĩnh.

Lúc này, khí tức bộc phát từ trên người Đường Tuấn không chỉ mạnh hơn so với lúc trước gấp mười lần, mà còn vững vàng đạt tới cấp độ Thần Hải cảnh. Chân khí trường trụ phóng lên trời giống như thần trụ chống giữa trời và đất, khiến người ta nhìn lên không khỏi ngộp thở. Cho dù chân khí trường trụ của ba người Từ Vũ, Cổ Sáng và Vũ Quân cũng rất lớn mạnh nhưng chỉ khiến người ta có một loại cảm giác nhỏ bé.

Đó là Đạo Thể!

Kể từ khi giới võ đạo có sử sách tới nay, Đạo Thể xuất hiện không quá mười lần. Lần gần đây nhất là vào thời đại võ đạo hưng thịnh của ba trăm năm trước. Mỗi một Đạo Thể đều vô địch ở cùng cấp độ, thậm chí có thể chiến đấu xuyên biên giới, có thể nói là khí lực vô song. Tuy nhiên, ai cũng biết đến sự ràng buộc thể xác của Đạo Thể, nghìn năm qua chưa từng nghe nói có cách phá vỡ sự ràng buộc này. Đối với người trong giới võ đạo, việc Đạo Thể phá vỡ sự ràng buộc thể xác, thăng cấp lên Thần Hải chính là một kỳ tích.

20220817084902-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 952


Một khi sự ràng buộc thể xác bị phá vỡ thì Đạo Thể lại tiếp tục vô địch.

Cho dù bây giờ còn chưa làm được nhưng qua năm mươi năm nữa, ai có thể thắng được Đạo Thể.

Advertisement

Từ Nhật bị khí tức chấn động mà tỉnh lại. Khi anh ta nhìn chân khí trường trụ của Đường Tuấn xuyên qua trời đất thì vẻ mặt ảm đạm, lại phun ra một ngụm máu rồi hôn mê bất tỉnh. Trước khi bất tỉnh, anh ta nói: "Đời này của tôi thật bất hạnh."

Đôi mắt nhìn thấu sự đời của Từ Vũ lộ ra vẻ kinh ngạc, da mặt lão co giật. Sau một hồi im lặng, lão mới chậm rãi mở miệng: "Vậy là cậu đã đột phá rồi?"

Advertisement

Vũ Quân và Cổ Sáng cũng đồng thời nhận ra và lúc này dĩ nhiên là họ cũng không thể tin được.

Dưới ánh mắt kinh ngạc và chấn động của mọi người, Đường Tuấn khẽ gật đầu nói: "Đúng."

"Ồ."

Cả khán đài vang lên tiếng hít vào.

Sắc mặt của Cổ Sáng và Vũ Quân trông rất hoảng sợ, khí tức trên người như đình trệ.

Còn sắc mặt của Từ Vũ càng thêm tái nhợt, lúc này lão đã đâm lao thì phải theo lao. Ban đầu lão rất coi thường Đường Tuấn, muốn dựa vào ưu thế cảnh giới của mình để đè bẹp đối thủ. Mà bây giờ Đường Tuấn đang ở Thần Hải cảnh, tuy rằng chỉ là sơ kỳ, nhưng dựa vào khí lực của Đạo Thể thì không thể xem thường thực lực của anh được. Ngay cả lão cũng không hiểu rõ Đường Tuấn nên không dám tuỳ tiện ra tay.

"Mấy người còn muốn ra tay không?" Đường Tuấn nói khẽ.

Giọng nói lạnh lùng lại mang theo sát ý lạnh buốt.

"Ai da, nhà họ Vũ tôi tự nhận không bằng." Vũ Quân cúi đầu trước và nói bằng giọng cung kính.

Sau khi Vũ Quân lên tiếng thì Từ Vũ cũng thở dài và nói: "Chuyện hôm nay là do Từ Nhật đã làm sai, nhà họ Từ chúng tôi xin nhận lỗi."

"Vậy còn ông thì sao?" Đường Tuấn nhẹ nhàng gật đầu, sau đó nhìn về phía Cổ Sáng vẫn đang trưng ra vẻ mặt thù địch.

Vẻ mặt của Cổ Sáng trở nên khó đoán, nhất là khi gã nhìn vào hai cánh tay gần như bị phế bỏ kia của Đồ Thành, ngọn lửa giận hầu như sắp phun ra khỏi đôi mắt. Gã gằn từng chữ: "Tôi không tin!"

"Anh Cổ, ăn nói phải cẩn thận!" Từ Vũ nhắc nhở.

"Cẩn thận cái rắm! Cậu ta cũng giống như chúng ta, chỉ là tu vi Thần Hải cảnh, ai mạnh ai yếu còn chưa biết." Oán hận trong mắt Cổ Sáng gần như hóa thành hiện thực, giọng nói của gã lạnh như băng: "Cổ Sáng tôi đã cực khổ tu luyện Cổ Thái Quyền và Đại Giáng Đầu Thuật hơn mười năm, trong ngoài cùng tu luyện, tự nhận mình không thua kém với bất kỳ ai trong cùng cấp độ, chỉ là một Đạo Thể sao có thể dọa được tôi chứ. Mấy người đều tự xưng là lão tổ của tông môn mà sao hôm nay lại cúi đầu trước một tên nhóc như vậy? Hừ."

Sắc mặt của Từ Vũ và Vũ Quân chợt trở nên khó coi nhưng họ không lại không hề ngăn cản. Bọn họ cũng muốn nhân cơ hội xem rốt cuộc Đạo Thể mới vào Thần Hải mạnh bao nhiêu.

Cổ Sáng nhìn Đường Tuấn nói: "Cậu đã làm bị thương đệ tử của tôi, hôm nay tôi sẽ thay họ lấy lại công bằng."

"Hay cho chữ công bằng." Vẻ mặt của Đường Tuấn nghiêm nghị, trong mắt hiện lên sát ý.

20220817084927-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 953


Vừa dứt lời, Cổ Sáng đã ra tay.

Hai tay của gã vừa chuyển động đã biến hóa ra một luồng ánh sáng, giống như vô số đóa sen đang nở rộ. Trong mỗi đóa hoa sen đều truyền đến làn sóng đủ khiến người ta sợ hãi, đủ để khiến đại tông sư trọng thương.

Advertisement

Bí kỹ: Thiên Liên Hoa.

Bí kỹ này do Cổ Sáng tạo ra và tự mình thi triển, sức mạnh của nó mạnh hơn gần mười lần so với khi Đồ Thành thi triển.

Advertisement

"Vậy mà ông ta lại hợp nhất Giáng Đầu Thuật với Thái Quyền." Từ Vũ chăm chú nhìn vào ánh sáng trên tay của Cổ Sáng.

"Ông ta là kẻ thù lớn!" Trong mắt Vũ Quân hiện lên sự thù địch.

Hai luồng ánh sáng nhỏ bé nhưng lại tạo cho người ta cảm giác suy yếu chết chóc, đúng là Giáng Đầu Bí Thuật được truyền lại ở Đông Nam Á. Giáng Đầu Bí Thuật và Đạo thuật của Đạo Gia cũng tương tự nhau nhưng nó lại tà ác hơn.

"Năm đó Cổ Sáng là Chân Khí Cảnh, được mệnh danh là giáng đầu đại sư số một của Đông Nam Á. Nghe nói một chiêu Giáng Đầu Bí Thuật của gã đã khiến hàng trăm người chết chỉ trong chốc lát, đúng thật là bí thuật giết người, còn đáng sợ hơn so với virus lợi hại nhất." Trong đám người, một võ giả có kiến thức sâu rộng run rẩy giải thích cho mọi người.

Sau khi nghe xong, mọi người lập tức tránh xa vòng chiến hơn một chút.

"Đạo Thể sẽ đối phó như thế nào?" Có người hỏi.

"Ha ha. Giáng Đầu Bí Thuật chính là một trong những thuật pháp tà ác nhất thế gian, chỉ sợ dựa vào Đạo Thể cũng không dám chống đỡ. Cổ Sáng đã im lặng nhiều năm như vậy, một khi đắc đạo sẽ không thể tầm thường được. E rằng Đạo Thể chỉ có thể tránh trước rồi từ từ lên kế hoạch."

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý. Không phải vô cớ mà Giáng Đầu Bí Thuật có thể gây chấn động cả Đông Nam Á. Nếu võ đạo của Cổ Sáng lại tiến thêm một bước, một khi gã thi triển Giáng Đầu Bí Thuật thì trong vòng bán kính hàng chục mét sẽ không ai dám lại gần.

Ngay cả Từ Vũ và Vũ Quân đều tỏ vẻ nghiêm túc, trước đây họ không hề xem Cổ Sáng ra gì. Tiến thêm một bước vào Thần Hải cảnh thì thực lực đã chênh lệch gấp mấy lần, nhưng Cổ Sáng đã tạo một lối đi tắt khác, đó là kết hợp Giáng Đầu Bí Thuật và Thái Quyền với nhau, điều này đủ để tạo thành mối đe dọa cho họ.

"Chỉ là một thủ đoạn tầm thường thôi. Để xem tôi phá ông như thế nào." Ngược lại Đường Tuấn vẫn để lộ ra nụ cười mỉa mai.

Đối mặt với Thiên Liên Hoa đủ để khiến Thần Hải biến sắc, Đường Tuấn đấm thẳng ra một quyền.

Cú đấm này chất phác tự nhiên, công bằng chính trực, trên nắm đấm không có dấu hiệu khác lạ, chỉ giống như một cú đấm của người bình thường.

Bùm.

Hai nắm đấm chạm vào nhau phát ra âm thanh trầm đục.

"Hà, tên nhóc cậu quá kiêu ngạo. Cho dù là chân nhân hiện tại của núi Yên Tử cũng không dám đỡ đòn này của tôi. Đi chết đi." Cổ Sáng cười.

"Hê, tôi đã từng đánh bại chân nhân bằng một quyền, hôm nay tôi cũng sẽ phá tà thuật của ông chỉ bằng một quyền này." Sắc mặt Đường Tuấn bình thản, như thể đang nói ra một sự thật nghiễm nhiên vậy.

Ánh hào quang của Giáng Đầu Thuật của Thiên Liên Hoa quấn quanh cánh tay Đường Tuấn như một con giòi, nhưng trước khi chúng bộc phát, một luồng sức mạnh to lớn đã phát ra từ nắm đấm của Đường Tuấn.

Cổ Sáng không chống đỡ nổi dù chỉ một giây, toàn thân bay ngược ra ngoài như cánh diều bị đứt, gã đứng trên không trung mà phun ra một vũng máu.

Khí vút tận mây xanh.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 954


Sau khi võ giả đạt đến Thần Hải cảnh thì bên trong đan điền sẽ mở ra một thế giới nhỏ và cảm ứng qua lại với trời đất, có thể mượn nguyên khí của trời đất để sử dụng cho riêng mình. Không có ai đạt được loại cảnh giới này, bởi vậy mới được tôn thờ như một vị thần.

Advertisement

Thần Hải đã dần rời khỏi phạm trù của người trần tục.

Những người có mặt ở đây chủ yếu đều là võ giả, hoặc đã từng nghe nói qua hoặc nhìn thấy trụ nguyên khí của Thần Hải cảnh. Nhưng dù họ có kiến thức uyên bác và tâm lý cứng rắn hơn so với người thường rất nhiều thì giờ phút này tất cả đều biến sắc.

Advertisement

Đạo Thể đột phá Thần Hải đã là kỳ tích phá vỡ trí tưởng tượng của mọi người.

Nhưng ngay sau đó, Đường Tuấn đã đánh trọng thương Cổ Sáng, một võ giả có nội ngoại song tu hàng đầu trong giới võ đạo nước Tuyên.

Khi không lại khiến người ta chấn động một lần nữa.

Dù sao trước đó, Cổ Sáng đã tuyên bố sẽ tự tay giết Đạo Thể, dùng máu của Đạo Thể để báo thù rửa nhục cho đệ tử! Các sòng bạc ngầm lại đưa ra những tỉ lệ đặt cược trái ngược nhau. Nhưng bây giờ, tình thế đã đảo ngược trong chớp mắt. Ngay cả một cú đấm của Đạo Thể mà Cổ Sáng còn không đỡ được thì còn nói gì đến báo thù rửa nhục nữa.

Mọi người đều trợn mắt cứng lưỡi nhìn bóng dáng ngạo nghễ đang đứng giữa sân kia.

Những thế hệ trẻ như Vũ Tuyết Hương, Thanh Liên, Tân Kiên này nọ đều lộ vẻ kinh hoàng. Họ có tài năng thiên phú hơn người đến mức được công nhận là hạt giống của Thần Hải cảnh trong tương lai và tự hào về thành tựu của mình trong ngày hôm nay. Nhưng những thành tựu này của bọn họ lại không đáng nhắc tới trước mặt Đường Tuấn, giống như trẻ con chơi trò làm người lớn vậy.

Vượt qua ngưỡng cửa Thần Hải là chênh lệch nhau một trời một vực.

Khoảng cách này chỉ có thể được bù đắp qua loa khi họ bước vào Thần Hải mà thôi.

"Anh ta đã đạt được thành tựu rồi, chỉ sợ ngay cả vị chân nhân trẻ tuổi Mục Văn Phong đã bước chân vào Thần Hải kia cũng không thể so sánh với anh ta." Thanh Liên hạ giọng, trong ánh mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng.

"Nghịch Luân tôi còn có cậu Long." Ánh mắt Tân Kiên lóe lên, anh ta thấp giọng lẩm bẩm đến mức không thể nghe thấy.

Thanh Liên ngẩn ra, vừa định đáp lời nhưng không hiểu sao lúc này cô ta lại thực sự thiếu tin tưởng vào vị cường giả mạnh nhất vừa ra đời của Nghịch Luân kia.

"Không thể nào. Cho dù anh ta có mạnh đến đâu thì cũng không thể mạnh hơn cậu Long." Thanh Liên tự nói với chính mình như muốn đè nén ý nghĩ đáng sợ này nhưng những lời đó cũng không làm cô ta tăng thêm sự tự tin.

Về phần thế hệ trước, lúc này Từ Vũ và Vũ Quân là hai cao thủ Thần Hải cảnh cũng kinh ngạc không kém.

Họ đã là võ giả trung kỳ Thần Hải cảnh, trấn giữ một vùng, xưng tông làm tổ, đương thời đều là những cao thủ đứng đầu võ đạo. Luận về sức chiến đấu, bọn họ tự tin mạnh hơn Cổ Sáng một chút, nhưng cũng không nhiều. Họ hoàn toàn không thể làm được giống như Đường Tuấn, chỉ một quyền đã đánh trọng thương Cổ Sáng.

20220817085008-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 955


Lão lại liếc nhìn Vũ Tuyết Hương và đám người Nghịch Luân, không khỏi lắc đầu, thầm nghĩ: "Đôi cánh của người này đã cứng cáp, Nghịch Luân muốn mượn cậu Long để chỉnh đốn lại giới võ đạo e rằng sẽ thất bại. Nhưng như vậy cũng tốt, hãy để Nghịch Luân đấu với Đạo Thể, tốt nhất là cả hai đều bị thương."

Advertisement

"Không thể nào, tôi đã tiến vào Thần Hải, nội ngoại song tu, có thể nhìn thấy được võ đạo cực hạn, sao có thể thua được." Cổ Sáng tóc tai bù xù, mặt mày rướm máu, trông thật thảm thương. Gã gào lên với Đường Tuấn, vẫn không tin rằng mình đã bị đánh bại thảm hại như vậy.

"Ha ha." Đối với chuyện này, Đường Tuấn cũng lười giải thích mà chỉ cười ha hả.

Advertisement

Cổ Sáng nội ngoại song tu, tích lũy hai mươi năm, thể chất và tinh thần đều cùng nhau bước vào Thần Hải, nhưng làm sao biết được sức chiến đấu của Đường Tuấn. Một khi giới hạn của Đạo Thể bị phá vỡ thì chính là lúc trời cao mặc sức chim bay, biển rộng mặc cho cá nhảy! Hơn nữa anh đã khơi thông nguyên khí biển cả nên thực lực mỗi thời mỗi khắc đều không ngừng tăng lên. Lúc này sức mạnh của anh đã mạnh hơn gấp đôi so với lúc anh rời khỏi Chùa Bái Đính. Trong cú đấm vừa rồi, thậm chí anh còn chưa dùng đến một nửa sức mạnh của mình. Nếu dùng hết sức lực để ra tay thì e rằng Cổ Sáng sẽ bị nổ tung khiến thịt nát xương tan, chết thê thảm.

Cộp.

Đường Tuấn tiến lên một bước, trong mắt hiện lên sát ý.

Phật còn phải tức giận, huống chi là anh.

Cổ Sáng cứ năm lần bảy lượt khiêu khích đã khiến Đường Tuấn tức giận. Bây giờ vừa đúng lúc dùng máu của gã để thị uy mọi người, để mọi người biết rằng Đạo Thể không thể bị làm nhục, lại càng không thể đụng vào bạn của anh.

Cổ Sáng giật mình, rồi chợt ớn lạnh, môi run run, không nói nên lời. Vị cao thủ võ đạo đến từ nước ngoài này vốn dĩ còn hăm hở tuyên bố muốn giết Đạo Thể khiêu chiến nước Việt Nam, hoàn thành việc làm vĩ đại trước nay chưa từng có. Nhưng giờ khắc này, gã đã cảm nhận rõ ràng nguy cơ tử vong.

Soạt.

Từ Vũ và Vũ Quân đứng chặn trước mặt Đường Tuấn, toàn thân họ nổi lên một tinh thần chiến đấu như làn sóng dữ. Hai người bọn họ nhìn Đường Tuấn với vẻ cảnh giác mạnh mẽ và phảng phất ý định giết chóc.

Đường Tuấn đã phô ra thực lực quá mạnh, giống như một lưỡi dao sắc bén treo trên đầu các thế gia võ đạo. Chỉ cần anh còn sống, rất nhiều thế gia võ đạo sẽ không thể ngóc đầu lên được và càng bị người ta đè đầu cưỡi cổ, đây là điều mà họ không thể tha thứ được.

"Mấy người muốn cản tôi sao?’

Đường Tuấn dừng lại, nhìn hai người rồi thản nhiên hỏi: "Tại sao nhà họ Từ và nhà họ Vũ lại ra mặt cho ông ta?"

Từ Vũ và Vũ Quân đều sởn cả gai óc, nếu không phải dựa vào nhau thì lúc này bọn họ cũng không dám đứng ra.

"Tuy rằng Cổ Sáng đã sai nhưng dù sao ông ta cũng là thế hệ trước của giới võ đạo, cậu đã khiến ông ta bị trọng thương, như vậy là đủ rồi." Từ Vũ nghiêm nghị nói: "Hãy nể mặt nhà họ Từ và nhà họ Vũ mà tha cho ông ta đi."

"Làm người phải có lòng khoan dung độ lượng. Thiết nghĩ Cổ Sáng trải qua sự việc lần này sẽ tỏ lòng cảm kích với cậu. Đạo Thể là độc nhất vô nhị, càng nên để cho người đời thấy được lòng khoan dung độ lượng của cậu mới phải." Vũ Quân vuốt râu khẽ than thở.

Lời nói của bọn họ có sự chân thành khẩn thiết khiến cho người ta cảm thấy giống như họ và Cổ Sáng không hề đối đầu vậy.

20220817085029-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 956


"Coi thường anh ta trẻ tuổi không biết gì thì sao chứ? Cuối cùng Đạo Thể cũng chỉ có một người, mà nhà họ Từ và nhà họ Vũ đều là thế gia võ đạo sừng sững mấy trăm năm nay, thiên tài xuất hiện lớp lớp, hai bên không thể so sánh được."

"Đáng tiếc, sau vụ ồn ào của nhà họ Từ và nhà họ Vũ ngày hôm nay thì sợ là sau này sẽ không ai coi Đạo Thể ra gì nữa. Ngay cả một thế gia võ đạo còn dám đè đầu cưỡi cổ cậu ta, đúng là coi trời bằng vung." Có người lắc đầu thở dài.

Advertisement

Ngay cả những người của dân tộc Mèo như Hoa Tiểu Nam và bà Độc cũng tỏ vẻ lo lắng, Hoa Tiểu Nam siết chặt hai bàn tay nhỏ bé của cô ấy vào nhau.

Trong mắt Vũ Quân và Từ Vũ lộ ra ý cười, giống như những tay thợ săn lão luyện nhìn con mồi rơi vào bẫy.

Advertisement

"Đạo Thể, cậu nói xem thế nào đây?"

Từ Vũ cười nhạt.

"Nếu tôi cứ khăng khăng muốn giết thì sao?" Vẻ mặt Đường Tuấn không thay đổi, búng nhẹ ngón tay và thản nhiên nói.

Nụ cười của Từ Vũ chợt tắt ngúm, lão nói với vẻ u ám: "Vậy thì hai lão già này đành phải tự mình lĩnh giáo oai phong của Đạo Thể rồi."

Vũ Quân trầm giọng nói: "Mặt mũi của nhà họ Từ và nhà họ Vũ không phải dễ vuốt ngược như vậy đâu."

"Ha ha ha."

Đột nhiên Đường Tuấn nở nụ cười, cười đến mức gập người lại. Tiếng cười kiêu kỳ bất kham vang lên giữa quảng trường.

"Cậu cười cái gì vậy?" Từ Vũ cau mày, sắc mặt rất khó coi.

Tiếng cười đột ngột dừng lại, trong mắt Đường Tuấn lóe lên sự lạnh lùng, anh nặng nề nói: "Không phải mấy người muốn biết trong thời gian ba tháng tôi mất tích đã làm gì sao?"

Vũ Quân lạnh lùng nói: "Đây không phải là lúc để nghe chuyện của cậu."

Khí thế của ông ta và Từ Vũ đều đã lên tới đỉnh điểm, có thể ra đòn toàn lực bất cứ lúc nào! Hai cao thủ võ đạo của Thần Hải cảnh trung kỳ liên thủ với nhau, bọn họ tự tin có thể ngăn cản Đường Tuấn.

"Tôi, đã giết ba vị trưởng lão Vô Tự Bối của Chùa Bái Đính, đạp đổ cánh cửa Chùa Bái Đính và đã ở lại Tĩnh Thiền Viện mấy ngày, cuối cùng Pháp m tự mình đưa tôi xuống núi." Đường Tuấn gằn từng tiếng.

Anh càng nói càng cao giọng, giống như một bản giao hưởng sấm sét từ trên chín tầng mây vậy.

"Ngay cả cửa Chùa Bái Đính mà tôi còn dám đạp đổ, vậy thì mặt mũi của nhà họ Từ và nhà họ Vũ đáng giá mấy xu chứ?"

Câu nói cuối cùng giống như tiếng sét vang lên bên tai mọi người.

"Ngay cả ba vị trưởng lão Vô Tự Bối của Chùa Bái Đính mà cậu ta cũng giết."

"Đạp đổ cánh cửa Chùa Bái Đính."

"Pháp âm tự mình đưa xuống núi ư?"

Dù là chuyện nào thì người có mặt ở đây cũng đều sững sờ, thậm chí có người còn không biết ba vị trưởng lão Vô Tự Bối của Chùa Bái Đính là ai.

20220817085105-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 957


Ngay khi suy đoán này được đưa ra, nó đã nhanh chóng được nhiều người đồng tình. Dù sao thì những gì Đường Tuấn nói đều không thể tin được, còn kinh ngạc hơn là anh đã phá bỏ được giới hạn nữa.

"Thằng nhóc ngu ngốc."

Advertisement

Sắc mặt của Từ Vũ trở nên vô cùng ảm đạm, lão quát lớn: "Ba vị thiền sư của Chùa Bái Đính là Vô Sắc, Vô Tướng, Vô Không đều có tu vi hạng cao, đều là đại sư đã luyện thành Pháp Tướng Tinh Thần. Ba người bọn họ liên thủ là đủ để làm kinh động tất cả lũ chuột nhắt, làm thế nào mà tha cho cậu làm càn để hoen ố tên tuổi của ba người đó chứ."

Advertisement

"Kiêu căng." Vũ Quân cũng bình luận tương tự.

"Hừ."

Đường Tuấn không thèm nói nhảm nữa, anh cựa người, hai nắm đấm đã được tung ra.

Không khí bị nổ tung lại phát ra những tiếng trầm thấp, như thể hai con rồng giận dữ đang r*n r*.

Anh hoàn toàn muốn chiến đấu với hai vị cao thủ Thần Hải cảnh bằng chính thực lực của mình!

"Muốn chết." Từ Vũ cười một cách dữ tợn, giậm chân, khí tức đanh thép khắc nghiệt phóng ra, thoáng có tiếng đao thương vó ngựa vang lên quanh người lão khiến người ta có cảm giác như đã đến chiến trường cổ đại với cảnh trước mắt là hàng ngàn binh lính đang chiến đấu. Những võ giả có tu vi thấp hơn một chút hai chân bủn rủn và khó mà đứng thẳng.

Chiến Thần Khí Quyết của nhà họ Từ do lão thi triển mạnh hơn gấp nhiều lần so với Từ Nhật. Chân khí hùng hồn mang theo sát khí dồi dào, lúc này Từ Vũ giống như là một vị tướng trăm trận trăm thắng, muốn tiêu diệt kẻ thù trước mặt ngay lập tức.

Vũ Quân cũng tức giận y như vậy.

Chỉ thấy cơ thể hơi khòm ban đầu của ông ta ngay lập tức thẳng lên, lộ ra phong thái của mình. Không khí xung quanh ông ta như đã biến thành sông, phát ra tiếng nứt vỡ gào thét, một vòng sóng nước dập dờn xô tới.

Khí thế của hai võ giả Thần Hải cảnh trung kỳ đều bộc phát, đám võ giả vốn đã lui rất nhiều lại lui về phía sau lần nữa, kinh ngạc nhìn ba bóng người như thần tiên trên kia.

"Đạo Thể có thể tiếp tục vô địch không?"

Một suy nghĩ hiện lên trong đầu mọi người.

Ngay sau đó, nắm đấm của Đường Tuấn đã cho mọi người biết đáp án thật sự.

Anh tung ra cả hai cú đấm, không đầy uy lực như Từ Vũ và Vũ Quân, nhưng khá tinh tế. Hai nắm đấm cứ thế mà tung thẳng tới khiến người ta có một loại cảm giác ngựa thần lướt gió tung bay, hiếm có trên đời.

"Võ học của cậu ta không hề thua kém mình."

Từ Vũ nhìn thấy điều này thì chấn động. Vốn dĩ lão cho rằng Đường Tuấn nhiều nhất là đạt tới Thần Hải cảnh, dựa vào Đạo Thể nên mới đả thương được Cổ Sáng. Không ngờ tu vi võ học của Đường Tuấn không thua gì một người đã rèn luyện võ học hơn mười năm, thậm chí còn mạnh hơn.

Bùm bùm.

Hai tiếng động trầm thấp vang lên gần như đồng thời.

Trong nháy mắt, hai cú đấm của Đường Tuấn đã xuyên thủng hàng phòng ngự của Vũ Quân và Từ Vũ, đánh trúng ngay ngực của cả hai.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 958


Sắc mặt của Vũ Quân và Từ Vũ chợt thay đổi, máu trào ra từ khóe miệng, khí tức của họ lập tức giảm xuống.

Đường Tuấn lấy một chọi hai, thế mà đã làm bị thương cả hai người.

Advertisement

Ánh mắt hai người đồng thời lộ ra vẻ sợ hãi. Ngay cả hai người bọn họ liên thủ cũng không thể ngăn cản được một chiêu của Đường Tuấn, chẳng lẽ Đạo Thể thật sự là vô địch trong cùng cảnh giới, là số một hiện nay sao?

Advertisement

Đương nhiên họ không biết rằng sức chiến đấu của Đường Tuấn lúc này nhiều nhất là ở Thần Hải cảnh trung kỳ, miễn cưỡng có thể so sánh với Thần Hải cảnh hậu kỳ! Dù sao Thần Hải cảnh không phải Chân Khí cảnh, không thể dựa vào một Đạo Thể tầm thường lại có thể vượt qua ba cảnh giới, ngay cả Trần Tùng n của núi Yên Tử cũng không dám nói mình là người vô địch thời này.

Sở dĩ hai người thất bại thảm hại như vậy là họ đã đánh giá thấp sức mạnh của Đạo Thể. Trong thế giới hiện tại, tuy rằng Đạo Thể không được xem là khí lực mạnh nhất trên mọi mặt nhưng xét trên phương diện là một cơ thể mạnh mẽ thì nó tuyệt đối đứng đầu. Nếu Vũ Quân và Từ Vũ từ từ chiến đấu với Đường Tuấn bằng chân khí mạnh mẽ thì họ có thể sẽ cầm cự được một thời gian, nhưng họ lại cố tình đối đầu cứng rắn với Đường Tuấn nên mới xảy ra tình huống trước mắt.

Hà.

Trong quảng trường lại vang lên tiếng hít ngược vào, họ kinh hãi nhìn bóng dáng trông có vẻ hơi gầy yếu kia, lúc này không ai dám xem thường.

Trên con đường dẫn đến quảng trường, Từ Mộ và Sa Hùm lần lượt đi về phía quảng trường.

"Anh thật sự nhìn thấy tên nhóc thối đó sao?" Từ Mộ nói với vẻ mặt lạnh lùng.

Sa Hùm gật đầu nói: "Tôi tận mắt nhìn thấy anh ta đi vào cửa."

Anh ta khẽ cau mày không nói gì.

Lúc đó, anh ta nhìn thấy Đường Tuấn bước vào cửa, mà cô Hoa của tộc Mèo dẫn người theo sát phía sau.

"Không thể nào. Nếu tên nhóc đó có cô Hoa làm chỗ dựa thì anh ta sẽ không thể qua lại với một tên như Ngô Hoàng Phi. Cho dù anh ta muốn đóng giả heo ăn thịt hổ, thì cũng sẽ không quá đáng như thế." Sa Hùm lắc đầu và gạt bỏ những suy nghĩ lung tung của anh ta.

Ầm ầm ầm.

Một hồi âm thanh khiến lòng người run sợ phát ra từ quảng trường phía trước.

Sắc mặt của Sa Hùm đột nhiên thay đổi và khuôn mặt anh ta trở nên nghiêm túc.

"Có cao thủ đang đánh nhau." Sa Hùm trầm giọng nói.

"Chẳng lẽ là cậu Từ? Nghe nói lần này cậu Từ sẽ khiêu chiến với hai người phụ nữ họ Vũ và họ Hoa để giành lấy ngôi vị người trẻ tuổi số một và tạo dựng uy tín cho nhà họ Từ." Từ Mộ rất phấn khích.

Sa Hùm khẽ cau mày, cách đánh nhau này đã vượt qua cả cấp độ võ giả tông sư.

20220817085142-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 959


"Họ Vũ thì sao?" Đường Tuấn nhìn Vũ Quân.

"Nhà họ Vũ không dám." Vũ Quân cũng thở dài, cúi đầu.

Advertisement

Hai người thật sự cảm nhận được sát ý trong lời nói của Đường Tuấn, nếu tiếp tục chiến đấu thì nhất định Đường Tuấn sẽ giết bọn họ trước để ra uy.

Advertisement

"Ừm."

Đường Tuấn thấp giọng đáp lại.

Anh nhìn lại đám đông và hỏi: "Còn có ai muốn đứng lên không?"

Không ai trả lời, cả quảng trường đều im lặng.

Đường Tuấn không nhìn nữa, bước qua hai người họ đi về phía thầy trò Cổ Sáng đang cực kỳ hoảng sợ.

"Từ, cậu Từ, chúng ta còn phải nói với với cậu Từ không?" Sa Hùm lắc người, sắc mặt trắng bệch.

Không có ai lên tiếng trả lời.

Sa Hùm nhìn lại thì thấy Từ Mộ đã nằm liệt trên mặt đất, có một vũng lớn chất lỏng màu vàng ngay đó, anh ta đã sợ đến mức không thể khống chế được sinh lý.

Một cường giả có thể khiến cho trụ cột Từ Vũ của nhà họ Từ phải cúi đầu nhận thua thì một kẻ con cháu bên dòng nhánh của nhà họ Từ sao có thể là đối thủ của anh được chứ.

Đường Tuấn chậm rãi đi tới chỗ thầy trò Cổ Sáng nói: "Hai thầy trò ông đã nhiều lần xúc phạm tôi, hôm nay tôi sẽ tính sổ sạch sẽ."

Đồ Thành đã bị thương nặng đến mức mặt cắt không còn giọt máu, lúc này đột nhiên hét lên như điên: "Đường Tuấn, sư tôn của tôi chính là thống lĩnh của tổ chức Huyết Sát, nếu anh giết tôi thì hai vị thống lĩnh khác sẽ không bỏ qua cho anh đâu."

"Ồn ào." Đường Tuấn phất tay áo.

Một luồng sức mạnh vô hình đè xuống. Đồng tử của Đồ Thành chợt giãn to ra và sau đó toàn thân anh ta nhũn ra, đã chết rồi.

"Đường Tuấn, đúng thật là cậu rất mạnh nhưng hai vị thống lĩnh khác của Huyết Sát tôi cũng là cao thủ Thần Hải, mà Huyết Sát còn có mấy trăm võ giả nữa. Sau khi tôi chết thì cậu cũng sẽ không được bình an, người thân và bạn bè của cậu cũng sẽ vì tôi mà chết." Cổ Sáng không ngừng ho khan, máu vấy đỏ hết quần áo của gã nhưng vẻ mặt lại cực kỳ vui sướng.

"Nếu bọn họ dám tới, giết hết bọn họ."

Đường Tuấn giơ một ngón tay ra, lập tức giữa ấn đường của Cổ Sáng có một lỗ máu, sức sống trong mắt của gã dần tiêu tán.

Vị Thần Cảnh hải ngoại chuẩn bị nổi tiếng ở nước Việt Nam này đã chết như vậy đấy.
 
Back
Top Dưới