Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 500


Mấy người Đường Tuấn liếc mắt nhìn nhau, trong lòng có chút khó hiểu. Theo lý mà nói, với tư cách là người đứng ra tổ chức đại hội Y học cổ truyền, ông cụ Vương chắc phải vô cùng bận rộn, sao có thể có thời gian để gặp họ.

“Tôi cũng không biết tại sao ông nội lại muốn gặp các người.” Vương Tấn Lợi có chút chán ghét chau mày.

Loading...

Advertisement

Ông nội anh ta muốn gặp Thẩm Dũng và Diệp Quang thì cũng còn có thể hiểu được, dù sao thì hai người họ đều có thành tích và sức ảnh hưởng không nhỏ trong giới Y học Cổ truyền, đối với nhà họ Vương mà nói cũng là đối tượng xứng đáng để kết giao. Nhưng ông cụ lại đặc biệt gọi tên của Đường Tuấn, điều này làm anh ta vô cùng khó hiểu.

“Rốt cuộc tên này có gì tốt mà lại có thể khiến ông nội đặc biệt muốn gặp? Chẳng lẽ ông nội thật sự cho rằng anh ta có thể chữa khỏi bệnh ung thư sao. Điều này quá nực cười rồi.” Trong lòng Vương Tấn Lợi có chút oán giận.

“Nếu là ông cụ Vương đã mở lời, vậy chúng ta cứ đi gặp ông ấy một lát đi.” Thẩm Dũng nói.

Đường Tuấn và Diệp Quang đương nhiên không có ý kiến gì khác.

Vốn Đường Tuấn muốn đưa cả Lý Ngọc Mai cùng đi, nhưng cô ta lại muốn tự mình đi lại xung quanh, nên anh cũng không cưỡng ép cô ta nữa.

Vương Tấn Lợi dẫn đường, đưa đám người bước vào sâu bên trong Câu lạc bộ Thiên Thanh. Câu lạc bộ Thiên Thanh nằm ở ngoại thành hướng về Thành phố Hà Giang, diện tích nơi đây rất lớn, nếu so sánh với nhà Tổ của nhà họ Mộ Dung cũng không kém là bao. Thế mới thấy, tiềm lực kinh tế của nhà họ Vương hùng hậu thế nào.

Bất cứ ngành nghề nào, chỉ cần là người đứng trên đỉnh cao nhất thì tuyệt đối không thể kém cỏi được.

Mấy người Đường Tuấn đi vào sân trong nhỏ, sân trong mang phong cách cổ kính, tường đỏ ngói đen, vô cùng tĩnh mịch.

Trong sân nhỏ, có mấy người đang ngồi ở đó nói chuyện.

Ngồi trên vị trí chính là một ông cụ tóc bạc trắng, trên mặt ông cụ đầy nếp nhăn, rõ ràng tuổi tác ông ta đã lớn, nhưng tinh thần lại vô cùng tốt. Lúc ông ta ngồi, sống lưng thẳng tắp, trên mặt mang theo sự ấm áp và ý cười, dường như không mang theo chút nào tư thái tuổi xế chiều của người già hay có.

Mà ngồi bên cạnh ông cụ là một người trẻ tuổi, người trẻ tuổi xem ra có chút ngây ngốc, ánh mắt như không có thần sắc, khiến cho người ta cảm giác cậu ta giống một tên mọt sách. Lúc ở ngoài Câu lạc bộ Thiên Thanh, Đường Tuấn đã từng gặp Hạ Văn Thanh, thầy của cậu ta là ông Smith cũng đang ngồi ở đó.

Ngoại trừ hai người này, còn có một người, cũng chính là người tài trợ của đại hội Y học cổ truyền lần này, trùm bất động sản của tỉnh Khánh Hòa Hình Công Huy.

“Ông Vương, vậy chúng ta quyết định như vậy đi. Nếu như tổ chức đại hội Y học cổ truyền, mọi chi phí sẽ đều do tôi phụ trách.” Hình Công Huy nhìn thấy mấy người đi vào, đứng dậy nói với ông cụ.

Ông cụ gật đầu nhẹ nhàng, tỏ ý đồng tình.

Sau khi Hình Công Huy gật đầu cảm ơn, lập tức muốn rời đi.

“Cậu Đường, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi.” Nhìn thấy Đường Tuấn, Hình Công Huy dừng bước, cười nói: “Nghe nói lần này cậu Đường tham gia đại hội Y học cổ truyền, tôi thực sự rất vui. Dựa vào y thuật của cậu Đường, nhất định có thể bộc lộ tài năng trên đại hội Y học cổ truyền. Nói không chừng còn có thể lấy được hạng nhất.”

Đường Tuấn bình tĩnh gật đầu, không tỏ ra biểu cảm nào với lời khen của Hình Công Huy.

20220717033730-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 501


“Ông nội.” Vương Tấn Lợi thu lại biểu cảm vừa rồi, cung kính nói với ông cụ đang ngồi trên ghế.

Loading...

Ông cụ chính là gia chủ của nhà họ Vương, trong giới Y học cổ truyền Vương Trọng Khang được gọi là “Vua châm”.

Advertisement

Thẩm Dũng và Diệp Quang cũng nói lời chào với ông cụ.

“Ông Vương.” Đường Tuấn nhẹ nhàng cong lưng, cung kính chào một câu.

“Quỷ y” Lâm Trung Hiệp, “Vua châm” Vương Trọng Khang, Hoa Đình Phong và còn có ông nội anh Đường Hạo, là bốn người có tiếng trong giới Y học Cổ truyền, họ cũng đã đạt được thành tựu rất xa trên con đường Y học Cổ truyền, cả đời họ cứu được vô số người bệnh.

Tuy đây là lần đầu tiên Đường Tuấn gặp Vương Trọng Khang, nhưng anh tôn kính ông cụ từ tận đáy lòng. Kính trọng không phải vì thân phận chủ nhân của nhà họ Vương, mà là do y đức và thân phận Y học cổ truyền của ông.

Vương Trọng Khang nhẹ nhàng gật đầu, mời mấy người ngồi xuống.

“Cậu chính là Đường Tuấn nhỉ?” Ánh mắt Vương Trọng Khang không có chút đục ngầu giống như những người già khác, ngược lại trong mắt ông là vẻ điềm nhiên như nhìn thấu mọi chuyện trên đời.

Đường Tuấn gật đầu.

“Ông Lâm từng nhắc về cậu với tôi, những chuyện ở trong thành phố Vinh của cậu tôi cũng từng được nghe nói, rất tốt. Cậu không làm hổ thẹn với danh tiếng của ông nội cậu.” Vương Trọng Khang chầm chậm nói.

Đường Tuấn không kinh ngạc, Lâm Trung Hiệp đã nói về anh với Vương Trọng Khang, vì thế Vương Trọng Khang biết thân phận của anh cũng nằm trong dự đoán. Vương Trọng Khang không nói hết những điều này ở đây, đã đủ để cho thấy tấm lòng rộng rãi của ông cụ.

“Ông nội, cái thằng nhóc đó thì có gì đáng để ông khen thưởng như vậy. Nếu như cháu muốn làm, bất cứ lúc nào cũng có thể làm được.” Vương Tấn Lợi nghe xong lại thấy có chút không thoải mái, nhỏ giọng nói.

Vương Trọng Khang lạnh lùng nhìn Vương Tấn Lợi một cái, nói: “Cháu cũng làm được? Vậy sao cháu không đi làm đi. Ông truyền y thuật cho cháu, nhưng không phải để cháu dùng miệng nói thôi. Cháu nói ông biết, đã bao lâu rồi cháu không xem bệnh, châm cứu cho người ta rồi?”

Vương Tấn Lợi lập tức cứng họng, lắp bắp nói: “Sắp, sắp hai tháng rồi ạ. Nhưng những gì mà ông dạy cháu đều không hề buông lơi, bài tập thì mỗi ngày cháu đều hoàn thành. Với lại, cháu không hề bỏ phí thời gian, thời gian này cháu đều bận xử lý chuyện kinh doanh trong nhà.”

Trên mặt Vương Trọng Khang lộ ra thần sắc thất vọng, nói: “Nhà họ Vương ta từ lúc bắt đầu đã theo nghiệp y mà thành, chứ không phải dựa vào nịnh bợ, khom lưng khuỵu gối với người ta mà có được. Lâu không dùng châm để châm cứu, sẽ trở nên không quen tay. Nếu để lâu hơn, y thuật của cháu làm sao mà tiến bộ được?”

Vương Tấn Lợi còn muốn giải thích, Vương Trọng Khang lại xua xua tay, ngăn anh ta nói tiếp.

“Để các vị chê cười rồi.” Trên mặt Vương Trọng Khang lộ ra ý cười, chỉ là nụ cười xem ra có chút khổ sở. Nhà họ Vương nổi tiếng nhờ y thuật, đứa cháu trai mà ông coi trọng nhất này lại một lòng chỉ muốn mở rộng kinh doanh cho gia tộc, làm mọi thứ đảo ngược, thực sự khiến ông cảm thấy rất đau lòng.

“Văn Thanh à, không phải cậu có vấn đề muốn thỉnh giáo Đường Tuấn sao?” Nhẹ nhàng đè ép tâm tư phức tạp trong lòng, Vương Trọng Khang nói với Hạ Văn Thanh đang ngồi bên cạnh.

Hạ Văn Thanh nhẹ nhàng gật đầu, đứng dậy đi đến trước mặt Đường Tuấn, hỏi: “Bệnh của ngài Mộ Dung là do anh chữa khỏi đúng không?”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 502


“Đúng vậy.” Đường Tuấn và Diệp Quang nhìn nhau, nói.

Loading...

“Ung thư giai đoạn cuối?” Chân mày Hạ Văn Thanh khẽ chau.

Advertisement

“Không sai.” Đường Tuấn nói.

“Anh nói dối!” Hạ Văn Thanh nghe thấy vậy, trầm giọng quát. m thanh cậu ta lớn bất ngờ vang lên, nghe như sét đánh giữa trời xanh.

Cậu ta chỉ vào Đường Tuấn, ánh mắt kiên định, nói: “Ung thư chính là bệnh nan y. Với tuổi tác và y thuật của anh, làm sao có thể trị được bệnh ung thư? Huống hồ, với giải pháp trị liệu của Y học cổ truyền thì không thể nào chữa khỏi bệnh ung thư được!”

Vương Tấn Lợi thấy vậy, trong mắt lộ ra vẻ sảng khoái.

Nhà họ Hạ của Hạ Văn Thanh có giao tình khá tốt với nhà họ Vương, cho nên anh ta biết những chuyện liên quan đến Hạ Văn Thanh. Năm đó, mẹ của Hạ Văn Thanh mắc bệnh ung thư, nhà họ Hạ cũng là thế gia Y học Cổ truyền nên tự cảm thấy có thể chữa khỏi bệnh ung thư, đã không đưa bà ấy đi bệnh viện. Kết quả là sau một năm trôi qua, bệnh ung thư của mẹ Hạ Văn Thanh chuyển biến xấu, lúc này mới đưa đến bệnh viện nhưng đã muộn rồi. Lúc đó bác sĩ nói, nếu như nửa năm trước đưa mẹ Hạ Văn Thanh đến viện thì có thể bà ấy vẫn còn cơ hội được cứu sống.

Sau khi mẹ qua đời, Hạ Văn Thanh đã bỏ Y học cổ truyền, chuyển sang theo Y học hiện đại. Bởi vì nguyên nhân từ mẹ, chỉ cần có người ở trước mặt Hạ Văn Thanh nói về Y học cổ truyền một cách thần kì như vậy, tự khắc sẽ gặp phải sự đối địch và cái nhìn thù hận của Hạ Văn Thanh.

Lời nói của Đường Tuấn đúng là đã động đến “cái vảy ngược” của Hạ Văn Thanh.

“Đợi chút xem anh làm sao thu dọn được cục diện này?” Vương Tấn Lợi thầm nói trong lòng. Thân thủ của Hạ Văn Thanh rất khá, nếu như có thể nhân cơ hội này đánh cho Đường Tuấn một trận, thật sự sẽ là chuyện đáng để anh ta cảm thấy vui mừng.

“Làm sao anh biết không có khả năng?” Đường Tuấn không tức giận, vẫn thảnh thơi hỏi lại Hạ Văn Thanh.

Hạ Văn Thanh dường như nhớ lại gì đó, trên khuôn mặt lộ ra vẻ thống khổ, cắn răng nặng nề nói: “Bởi vì tôi tận mắt nhìn thấy. Y học cổ truyền căn bản không có bất cứ hiệu quả nào trong việc chữa trị ung thư.”

“Nếu anh không tin thì còn tới hỏi tôi làm gì?” Đường Tuấn đem theo ý đùa hỏi ngược lại.

Con ngươi Hạ Văn Thanh lạnh lẽo, trong ánh mắt lộ ra ý gay gắt: “Bởi vì tôi không muốn người khác hiểu lầm. Nếu như mọi người đều coi anh là thầy thuốc Y học Cổ truyền có thể chữa trị được bệnh ung thư, đến lúc đó sẽ có bao nhiêu người bệnh bỏ lỡ thời gian chữa trị tốt nhất, rồi vì vậy mà bỏ mạng chứ?”

“Tôi muốn ngày mai trong đại hội Y học cổ truyền, anh phải tuyên bố anh không thể chữa khỏi bệnh ung thư, bệnh mà ông cụ Mộ Dung mắc phải là bệnh khác.” Trong thanh âm của Hạ Văn Thanh mang theo ý ra lệnh. Lúc này anh ta không giống như một tên mọt sách ngốc nghếch như trước nữa, cả người từ trên xuống dưới đều tràn ngập cảm giác gay gắt, khiến người khác cảm thấy có một lực áp bức mạnh mẽ, tựa như hơi thở bị nghẹn lại, không thể thở nổi.

“Xin lỗi.” Đường Tuấn lắc đầu nói: “Tôi không làm được.”

Hạ Văn Thanh trầm giọng hỏi: “Tại sao? Chẳng lẽ anh còn muốn nhân cơ hội chuộc lợi?”

Lúc nói chuyện, ý giết chóc trong mắt cậu ta chợt lóe lên rồi biến mất. Cậu ta ghét nhất chính là những thầy thuốc lấy tính mạng của người bị bệnh ra để đùa giỡn, đặc biệt là những thầy thuốc biết rõ những bệnh đó mình không trị khỏi được, nhưng vì mặt mũi và tiền tài mà không chịu nói cho bệnh nhân biết. Loại thầy thuốc này, bất kể là Y học cổ truyền hay Y học Hiện đại, đều đáng chết!
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 503


“Không phải.” Đường Tuấn đứng dậy, vẻ mặt kiên nghị, trong giọng nói lại mang theo sự tự tin mạnh mẽ, anh gằn từng chữ nói: “Bởi vì tôi nói đúng sự thật!”

Loading...

Trong mắt anh phảng phất như có ánh sáng khiến người ta không dám nhìn thẳng, nói với Hạ Văn Thanh: “Anh nói Y học cổ truyền không có cách nào chữa trị bệnh ung thư, vậy tôi hỏi anh, Y học Hiện đại chẳng lẽ có thể chữa khỏi bệnh ung thư sao? Thầy của anh là ông Smith, chuyên nghiên cứu về phương diện chữa trị bệnh ung thư, anh chắc phải rất rõ ràng về chuyện này mới đúng?”

Advertisement

Hạ Văn Thanh hơi ngẩn ra, nói: “Nếu là phát hiện sớm, dùng phương pháp của Y học Hiện đại phối hợp với bệnh nhân thì có xác suất rất lớn có thể chữa khỏi ung thư.”

“Phát hiện sớm một chút? Xác suất rất lớn?” Khóe miệng Đường Tuấn gợi lên nụ cười châm biếm, nói: “Họa phúc vô thường, không phải ngay cả những lời này anh cũng chưa từng nghe nói qua chứ? Nếu ngay cả anh cũng không thể đảm bảo có thể chữa khỏi bệnh ung thư, vậy vì sao không để người ta dùng phương pháp của Y học cổ truyền? Đây chính là cái mà anh gọi là có trách nhiệm với bệnh nhân sao? Theo như tôi thấy, chẳng qua chỉ là lừa gạt chính mình, có ý tưởng vào trước là chủ mà thôi! Cũng là một hành động ích kỷ!”

Hạ Văn Thanh nghe vậy thì sửng sốt, hiển nhiên cậu ta không nghĩ tới Đường Tuấn lại đảo khách thành chủ, tra hỏi lại mình.

“Làm sao để chứng minh được cách nói của anh?” Hạ Văn Thanh không chịu yếu thế, trầm giọng nói.

Thành kiến của Hạ Văn Thanh đối với Y học cổ truyền đã hình thành từ ngày mẹ cậu ta qua đời, làm sao có thể chỉ dựa vào vài ba lời nói của Đường Tuấn mà hóa giải được. Nếu như Đường Tuấn không có cách nào chứng minh với cậu ta làm sao dùng biện pháp của Y học cổ truyền để chữa bệnh ung thư, cho dù có ra tay ngay tại chỗ thì cậu ta cũng sẽ không do dự. Cậu ta tuyệt đối không muốn nhìn thấy chỉ vì một mình Đường Tuấn mà khiến cho rất nhiều bệnh nhân khác bị lừa gạt, hay thậm chí là mất đi cả tính mạng.

“Đưa tay đây” Đường Tuấn nói.

Bỗng nhiên, tiếng nói của Đường Tuấn dùng tới chân khí, giọng nói anh tựa như Đế Vương đang nắm trong tay sinh tử làm cho người ta không thể cự tuyệt.

Suy nghĩ của Hạ Văn Thanh vừa chấn động, vậy mà không tự ý thức được mà đưa tay ra.

Lúc này cậu ta mới cảm thấy không đúng, muốn rụt tay về, nhưng mà động tác của Đường Tuấn còn nhanh hơn so với cậu ta. Một tay Đường Tuấn nắm lấy cổ tay cậu ta thật chặt, tay còn lại cầm một kim châm bạc, nhanh như điện xẹt mà châm xuống.

“A?” Hạ Văn Thanh khẽ nhíu mày, mặc dù anh ta nhiều năm không sử dụng đến kỹ thuật của Y học cổ truyền, nhưng từ tiểu học, kỹ thuật Y học cổ truyền đã sớm dung nhập vào trong xương của anh ta. Cậu ta chỉ cần nhìn một cái là biết, một châm này của Đường Tuấn chẳng qua chỉ châm vào huyệt vị thông thường, cũng sẽ không tạo thành nguy hiểm tới tính mạng của cậu ta.

Hạ Văn Thanh nhướng mày, động tác muốn rụt tay về cũng đột nhiên dừng lại.

Anh ta xuất thân từ thế gia Y học cổ truyền, từ nhỏ đã luyện phương pháp dưỡng sinh nên đã sớm luyện được nội công. Lúc này bỗng nhiên cảm giác được, theo một châm của Đường Tuấn hạ xuống, một dòng khí lưu nhỏ lan ra từ chỗ kim châm bạc điểm xuống, tựa như dòng suối mát chảy trong cơ thể cậu ta, khiến cơ thể sinh có một loại cảm giác ấm áp.

“Chân khí?” Hạ Văn Thanh lập tức cảm ứng được dòng khí lưu này là thứ gì, trên mặt tràn đầy ngạc nhiên. Thế nhưng một khắc sau, vẻ ngạc nhiên của cậu ta lại biến thành vô cùng khiếp sợ.

20220717033839-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 504


“Mình rõ rồi, đây chính là phương pháp chữa trị bệnh ung thư của anh ta.” Hạ Văn Thanh bỗng nhiên hiểu ra, cuối cùng cậu ta cũng biết được ý đồ của Đường Tuấn. Suy nghĩ thoáng qua đầu cậu ta, trong nháy mắt đã hiểu rõ ràng phương pháp này của Đường Tuấn có thể được, đích xác là có hiệu quả g**t ch*t tế bào ung thư hơn hóa trị của y học hiện đại, từ đó mà chữa khỏi được bệnh ung thư.

Loading...

“Mình vẫn luôn nói Y học Cổ truyền không bằng Y học Hiện đại, không có cách nào chữa bệnh ung thư, thì ra chẳng qua là do kiến thức của mình không đủ, y thuật không đến đâu mà thôi. Năm đó, cho dù mẹ mình có được đưa đến bệnh viện trước thời hạn nửa năm, dùng phương pháp Y học Hiện đại chữa trị, cho dù có thể chữa được thì chỉ sợ cũng phải chịu rất nhiều đau đớn.” Trong lòng Hạ Văn Thanh không kìm được mà nghĩ tới những điều này.

Advertisement

Anh ta đi theo thầy Smith học y nhiều năm như vậy, đã gặp qua không ít người mắc bệnh ung thư, người nào mà không phải chịu đựng đau đớn cơ chứ. Bất kể là vật lý trị liệu hay là liệu pháp hóa trị cũng sẽ tạo thành gánh nặng cùng đau đớn rất lớn đối với thân thể người bệnh, sao có thể hữu hiệu và nhẹ nhàng giống như cách kia của Đường Tuấn.

Đường Tuấn thấy Hạ Văn Thanh lộ ra vẻ mặt hiểu rõ, lúc này mới thu hồi chân khí, rút kim châm bạc ra.

Hạ Văn Thanh chỉ cảm thấy hơi lạnh trong cơ thể mình mất dần đi, tế bào cùng huyết dịch tựa như mới được sinh ra, khiến cậu ta có loại cảm giác vừa dạo qua trước “quỷ môn quan” một lần.

“Thế nào?” Đường Tuấn nhìn Hạ Văn Thanh còn đang khiếp sợ, thuận miệng hỏi.

“Văn Thanh, cậu cảm thấy thế nào?” Lúc này Smith cũng đứng dậy quan tâm hỏi.

“Đường Tuấn, rốt cuộc anh đã làm gì Văn Thanh? Y học cổ truyền là dùng để cứu người, không phải là thủ đoạn dùng để hại người!” Vương Tấn Lợi thấy Hạ Văn Thanh cứ si ngốc đứng ở đó, không nhịn được mà quát lên.

Đường Tuấn lạnh lùng nhìn Vương Tấn Lợi một cái, nói: “Không hiểu thì câm miệng! Con mắt nào của anh nhìn thấy tôi hại người?”

Vương Tấn Lợi bị những lời này chặn họng, anh ta không thể làm gì khác hơn là hỏi Hạ Văn Thanh: “Văn Thanh, vừa rồi tên họ Đường này làm gì với cậu? Cậu cứ việc nói ra, nhà họ Vương tôi sẽ ra mặt cho cậu.”

Vương Tấn Lợi cười lạnh. Chỉ cần từ trong miệng Hạ Văn Thanh nói ra một câu bất lợi đối với Đường Tuấn, Vương Tấn Lợi sẽ lập tức làm khó dễ, đuổi đoàn người Đường Tuấn ra khỏi Câu lạc bộ Thiên Thanh.

Hạ Văn Thanh nặng nề thở hắt một hơi, trên mặt cậu ta lộ ra biểu cảm bi thương và khổ sở, nói: “Là nhìn nhận của tôi còn thiển cận, tôi xin lỗi vì vừa rồi đã xúc phạm anh. Anh không nói dối, anh thật sự có năng lực chữa trị bệnh ung thư.”

Nụ cười nhạt trên mặt Vương Tấn Lợi đột nhiên cứng đờ, tựa như bị người khác tàn nhẫn tát một bạt tai.

Mà trên mặt đám người Diệp Quang và Thẩm Dũng lại lộ ra biểu cảm nhẹ nhõm.

Vương Trọng Khang ngồi ở một bên thì thở dài một hơi, cả người ông cụ dường như già đi mấy tuổi.

“Anh ta thật sự có thể chữa trị bệnh ung thư?” Vương Tấn Lợi lộ ra vẻ mặt không dám tin, tự mình lẩm bẩm nói.

Xuất thân từ thế gia Y học cổ truyền, Vương Tấn Lợi hiểu rõ khó khăn khi chữa trị bệnh ung thư hơn so với bất kỳ ai khác. Bệnh ung thư là bệnh nan y đã là kết luận thâm căn cố đế ở trong đầu anh ta, cho dù là Tôn Khanh và cô Cơ, Vương Tấn Lợi cũng không hoàn toàn tin là bọn họ có thể chữa khỏi bệnh ung thư. Nhưng bây giờ, sự thật đã ở ngay trước mắt, anh ta không thể không tin tưởng.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 505


Hạ Văn Thanh cũng xuất thân từ thế gia Y học cổ truyền, cậu ta là người nhà họ Hạ, mặc dù không lâu đời như nhà họ Vương, nhưng vẫn coi như có bối cảnh. Hơn nữa, thầy của cậu ta chính là ngài Smith chuyên nghiên cứu về bệnh ung thư, có danh tiếng rất lớn trên Thế giới. Ngay đến Hạ Văn Thanh đã nói phương pháp của Đường Tuấn có thể trị khỏi bệnh ung thư, vậy chắc hẳn Đường Tuấn thật sự có bản lĩnh này.

Loading...

“Anh ta rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ là Tuệ Tĩnh tái thế sao? Nếu không tại sao lại có y thuật cao minh như vậy?” Đối với lời nói của Hạ Văn Thanh, trong lòng Vương Tấn Lợi đã tin đến tám chín phần, nhưng đả kích này đối với anh ta mà nói thật sự quá lớn, vì vậy mới có cái ý tưởng hoang đường này hiện lên trong đầu.

Advertisement

Lúc này, Vương Trọng Khang cũng đứng lên, ông cụ nhìn về phía cháu trai ruột là Vương Tấn Lợi, ánh mắt lộ ra vẻ thất vọng.

Ông ta đã sớm cảnh cáo Vương Tấn Lợi, Y học cổ truyền bác đại tinh thâm, không thể kiêu ngạo tự mãn mà không để ai vào mắt như thế. Đáng tiếc Vương Tấn Lợi lại không ghi nhớ điều này, cho dù trước đó lúc thi châm cứu thua Đường Tuấn, anh ta cũng chỉ cảm thấy là do mình không dốc hết toàn lực mà thôi. Đến hôm nay, rốt cuộc cũng đã gặp phải đả kích tàn nhẫn.

Vỗ một cái lên bả vai Vương Tấn Lợi, Vương Trọng Khang đi tới trước mặt Đường Tuấn, nói: “Đường Tuấn, cậu quả nhiên rất khá, hậu sinh khả uý, y thuật của cậu ngay cả ông già tôi đây cũng tự thẹn không bằng.”

Smith nhíu lông mày màu vàng, có chút hoài nghi nói: “Ông cụ Vương, lời này có phải là nói quá sớm rồi hay không. Cậu ta chẳng qua chỉ là dùng châm đâm một cái, căn bản chưa trải qua kiểm chứng khoa học, càng chưa từng có tiền lệ trước đây, sao có thể đủ để chứng minh?”

Smith xuất thân là bác sĩ chuyên về y học hiện đại, nên tự khắc không có cách nào hiểu được vì sao Hạ Văn Thanh chỉ dựa vào một châm kia mà có thể kết luận Đường Tuấn có bản lĩnh chữa trị được bệnh ung thư này. Ông ta thậm chí còn cảm thấy đây là một trò lừa bịp, một đám người lừa đảo tâng bốc thổi phồng Y học cổ truyền mà thôi.

Diệp Quang sống lâu hiểu biết rộng, làm sao ông ta lại không biết ý nghĩ của Smith lúc này chứ, ông ta ra dấu mắt cho Tiết Thành Dân. Tiết Thành Dân lập tức lấy ra mấy tập tài liệu từ trong túi đựng tài liệu tùy thân ra rồi đưa cho Smith.

Smith nhận lấy tài liệu xem xét, đầu tiên ông ta cảm thấy kinh hãi, sau đó lại lộ ra vẻ mừng như điên: “Kỳ tích! Thật sự là kỳ tích! Không ngờ rằng ngay cả ung thư giai đoạn cuối cũng có thể được chữa khỏi.”

Tập tài liệu ông ta cầm trong tay chính là báo cáo bệnh tình của ông cụ Mộ Dung khi nhập viện ở viện điều dưỡng Thành Công và báo cáo lúc ông cụ đã khỏi bệnh. Tập tài liệu này đủ để chứng minh Đường Tuấn thật sự đã chữa khỏi bệnh ung thư cho ông cụ Mộ Dung.

Smith bỗng nhiên đưa tay ra bắt lấy tay Đường Tuấn, giọng nói run rẩy: “Cậu Đường, cậu thật sự quá lợi hại! Y học cổ truyền thật sự là quá thần kỳ! Cậu có thể dạy cho tôi phương pháp này không.”

Smith vốn là một bác sĩ Y học Hiện đại nổi tiếng quốc tế chuyên về điều trị ung thư, nên rõ ràng ông ta biết được giá trị của Đường Tuấn hơn bất kỳ ai. Ông ta chẳng qua chỉ mới nghiên cứu ra được một ít thuốc đặc hiệu có thể ức chế bệnh ung thư mà đã nổi tiếng toàn cầu, nhưng Đường Tuấn làm được chuyện khó khăn hơn so với ông ta không biết bao nhiêu lần.

Đường Tuấn lắc lắc đầu cười.

Trên mặt Smith lập tức lộ ra vẻ thất vọng, lúng túng cười nói: “Là tôi đường đột rồi. Y học cổ truyền các cậu chú trọng nhất là kế thừa, kỹ thuật này làm sao có thể tùy tiện dạy cho người khác chứ.”

20220717033929-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 506


Đường Tuấn gật đầu nói: “Chỉ cần là người thật lòng muốn học Y học cổ truyền, hơn nữa chỉ cần có y đức tốt, tôi đều đồng ý dạy kỹ thuật này cho người đó. Thêm một người học được kỹ thuật này, vậy thì sẽ ít đi một người bệnh phải mất mạng vì bệnh ung thư.”

Loading...

Smith rất tán thành với quan điểm này của Đường Tuấn, ông nắm thật chặt tay anh, nói: “Cậu Đường y đức cao thượng, tôi hết sức kính phục.”

Advertisement

Những năm này ông ta nghiên cứu bệnh ung thư vì muốn tìm ra cách chữa khỏi căn bệnh này, giảm bớt số lượng người chết. Mấy câu nói tràn ngập chân thành của Đường Tuấn khiến cho Smith có một loại cảm giác gặp được tri kỷ ở xứ người.

Vương Tấn Lợi nhìn thấy vậy thì có cảm giác mình là kẻ dư thừa. Anh ta đột nhiên cảm thấy mình tựa như một tên hề, những lời trào phúng trong tối ngoài sáng mà trước kia anh ta nói với Đường Tuấn hiện giờ như từng cái bạt tai tát lên mặt anh ta.

“Được rồi.” Vương Trọng Khang nói: “Tất cả mọi người đều ngồi xuống đi.”

Mọi người lại lần nữa ngồi xuống, nhưng tâm tình rốt cuộc cũng không thể khôi phục lại bình tĩnh được, đặc biệt là Smith và Hạ Văn Thanh, lúc này hai người họ chỉ hận không thể trò chuyện với Đường Tuấn cả ba ngày ba đêm.

Ánh mắt Vương Trọng Khang nhìn về phía Đường Tuấn không che giấu ý tán thưởng, hỏi: “Đường Tuấn, y thuật của cậu đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa, hiện nay trong giới Y học cổ truyền đúng có rất ít người được như vậy. Trong lứa Y học cổ truyền trẻ tuổi, sợ rằng không có ai có thể so được với cậu.”

“Ông nội, anh Tôn cùng cô Cơ không thể kém hơn anh ta, bọn họ xuất thân được truyền thừa, Đường Tuấn không thể so được.” Vương Tấn Lợi có chút không cam lòng nói, chẳng qua lúc này ngay cả anh ta cũng không có bao nhiêu khí lực. Dù sao ngay cả Tôn Khanh cùng cô Cơ cũng thừa nhận rằng bọn họ rất khó có thể chữa khỏi được bệnh ung thư.”

Vương Trọng Khang trừng mắt nhìn Vương Tấn Lợi một cái, nhưng lại lười dạy dỗ Vương Tấn Lợi. Con người luôn là như vậy, một khi phát hiện mình không bằng người khác thì sẽ nghĩ đủ mọi cách để chê bai hạ thấp đối phương.

“Đường Tuấn, về đại hội Y học cổ truyền lần này, cậu có ý kiến gì không?” Vương Trọng Khang đột nhiên hỏi.

“Là một đại hội hiếm có, có thể quy tụ được nhiều người trong giới Y học cổ truyền như vậy lại một chỗ, đối với tương lai của Y học cổ truyền sẽ có trợ giúp rất lớn.” Đường Tuấn trầm tư một lát, sau đó đưa ra đánh giá của mình.

Thế nhưng Vương Trọng Khang lại có biểu cảm chế nhạo nói: “Trợ giúp? Đáng tiếc lại có vài người muốn mượn đại hội Y học cổ truyền lần này để buộc chặt Y học cổ truyền lại với nhau, biến Y học cổ truyền thành của riêng.”

Ông ta thờ dài, nói: “Chắc hẳn cậu cũng biết chuyện tôi muốn thành lập hiệp hội Y học cổ truyền trong đại hội Y học cổ truyền lần này. Vốn ý của tôi là muốn đảm bảo quyền lợi cho Y học cổ truyền nhiều hơn, để Y học cổ truyền có thể có được sự công nhận của nhiều người hơn nữa, mà từ đó sẽ tiếp tục được truyền thừa. Nhưng người của Hang Vua Thuốc cùng với phái Thần Châm biết được chuyện này, liền cử người đến đây, họ còn nói có thể thành lập hiệp hội Y học cổ truyền, nhưng phải do bọn họ làm lãnh đạo, hơn nữa tất cả những gì hội Y học cổ truyền có được, bọn họ có quyền ưu tiên lựa chọn.”

Đường Tuấn khẽ nhíu mày, nói: “Vậy bọn họ có thể làm gì cho Y học cổ truyền?”

Trên mặt Vương Trọng Khang lộ ra nụ cười giễu cợt, nói: “Làm gì cho Y học cổ truyền? Lúc ấy tôi cũng hỏi Tôn Khanh như vậy, cậu biết Tôn Khanh trả lời thế nào không?”

“Cậu ta nói, chỉ có Hang Vua Thuốc cùng phái Thần Châm mới là Y học cổ truyền chính tông, nên hiệp hội Y học cổ truyền do bọn họ lãnh đạo là đương nhiên. Nếu như không có bọn họ, Y học cổ truyền đã sớm biến mất trong dòng lịch sử.”

“Sau đó tôi rất tức giận, liền so một trận y thuật với Tôn Khanh. Đáng tiếc, haizz...” Vương Trọng Khang nói tới đây, trên mặt lộ ra vẻ buồn bã, hiển nhiên trong trận so tài đó, ông ta đã thua.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 507


Đường Tuấn nghe đến đây, trong lòng cũng dâng lên lửa giận.

Loading...

“Nếu như bọn họ thật sự muốn làm chút chuyện gì đó cho Y học cổ truyền, cho dù tôi liều cái bộ xương già này cũng sẽ thúc đẩy chuyện này. Nhưng Hang Vua Thuốc cùng phái Thần Châm đã sớm biến chất, hiện giờ bọn họ càng coi trọng lợi ích, chỉ xem Y học cổ truyền như một công cụ kiếm tiền thôi.”

Advertisement

Vương Trọng Khang bỗng nhiên nhìn sang Đường Tuấn, nói: “Vốn dĩ tôi cảm thấy không có ai có thể ngăn cản được chuyện này, nhưng bây giờ có lẽ cậu có thể làm được.”

“Hiệp hội y học cổ truyền nhất định phải được thành lập. Đây là thành quả nỗ lực của tất cả thầy thuốc Y học cổ truyền.” Vương Trọng Khang trầm giọng nói: “Nếu như không muốn nó biến thành nơi kiếm tiền của Dược Y Cốc và Phái Thần Châm, vậy cũng chỉ có một cách.”

Ông nhìn chằm chằm Đường Tuấn, nói: “Ngày mai ở đại hội Y học cổ truyền, cậu dùng y thuật đánh bại bọn họ một cách đường đường chính chính. Nếu bọn họ đã tự xưng là Y học cổ truyền chính thống, vậy chỉ cần cậu đánh bại được bọn họ, vậy bọn họ cũng không còn mặt mũi nào cướp đoạt một cách trắng trợn được nữa.”

“Ông nội, ông không thể làm như vậy. Nếu để Tôn Khanh và Cô Cơ biết ông làm như thế, chẳng khác nào đang đẩy nhà họ Vương chúng ta về phe đối lập với Dược Y Cốc và Phái Thần Châm.” Vương Tấn Lợi nghe đến đó, cuối cùng cũng hiểu ông nội mình muốn làm gì, lập tức hô lên.

Anh ta khó khăn lắm mới để cho nhà họ Vương hợp tác được với Dược Y Cốc và Phái Thần Châm, Vương Trọng Khang làm như vậy chẳng khác nào đem công sức của anh ta đổ xuống sông, xuống bể.

Vương Trọng Khang lạnh lùng nhìn Vương Tấn Lợi: “Uổng cho cháu là cháu của Vương Trọng Khang ta. Cháu bị người ta coi như công cụ lợi dụng mà vẫn còn vui vẻ như vậy. Cháu cho rằng Dược Y Cốc và Phái Thần Châm sẽ cam tâm tình nguyện hợp tác với cháu sao?”

“Nhưng cháu đã nói với Tôn Khanh rồi, anh ta không thể nào lật lọng được.” Vương Tấn Lợi không tin nói.

“Lật lọng? Việc bọn họ lật lọng còn ít sao?” Vương Trọng Khang cười nhạt, nói tiếp: “Lúc trước dự tính ban đầu khi thành lập Dược Y Cốc và Phái Thần Châm là để giữ lại hạt giống cho Y học cổ truyền, lúc Y học cổ truyền gặp nạn thì sẽ đứng ra. Nhưng mấy năm trước, khi Y học cổ truyền bị xem như phong kiến mê tín, khi mà Y học cổ truyền phải chịu nhiều công kích nhất, bọn họ đã ở đâu?”

Ngữ khí Vương Trọng Khang bỗng nhiên trở nên lãnh khốc, ông nghiến răng ken két như đồ sắt đang bị ma sát, nói: “Hoa Đình Phong chết rồi, Đường Hạo cũng chết rồi, còn có nhiều thầy thuốc Y học cổ truyền không đếm xuể khác cũng chết rồi.”

Lúc nói đến “Đường Hạo”, ánh mắt Vương Trọng Khang lặng lẽ nhìn thoáng qua Đường Tuấn.

“Bọn họ mới thật sự là những người suy nghĩ cho Y học cổ truyền, nhưng lại vì Y học cổ truyền mà chết. Khi đó Dược Y Cốc và Phái Thần Châm ở đâu?” Vương Trọng Khang càng nói càng lớn tiếng, gương mặt cũng đỏ bừng: “Bọn họ trốn ở chỗ tối nghĩ xem lúc nào nên ra sân mới có thể hô mưa gọi gió, trở thành chúa cứu thế của Y học cổ truyền, thu được nhiều lợi ích nhất!”

“Ông nội, không thể nào! Bọn họ là Y học cổ truyền chính thống, không thể nào là loại người như vậy!” Vương Tấn Lợi cũng bị Vương Trọng Khang dọa, mặc dù vẫn không dám tin, nhưng ngữ khí đã không biết từ khi nào yếu thế hơn hẳn.

“Y học cổ truyền chính thống? Bọn họ mà cũng xứng với những chữ này à.” Vương Trọng Khang quát: “Gốc rễ và sự chính thống của Y học cổ truyền là ở trong tim người thầy thuốc, không phải trong miệng bọn họ!”

20220717034008-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 508


“Tôi hiểu rồi, ông Vương.” Tâm trạng Đường Tuấn vô cùng nặng nề.

“Đây là Ngũ Long châm pháp tổ truyền của nhà họ Vương ta, cậu tranh thủ thời gian nghiên cứu xem.” Vương Trọng Khang lấy ra một cuốn sách cổ nhỏ màu vàng, nói: “Hành vi của Dược Y Cốc và Phái Thần Châm mặc dù làm người ta khinh thường, nhưng y thuật của bọn họ đúng là rất lợi hại, hơn nữa họ cũng nắm giữ rất nhiều thuật Y học cổ truyền đã thất truyền. Cậu muốn đánh bại bọn họ, không phải là chuyện đơn giản đâu.”

Loading...

“Ông nội, Ngũ Long châm pháp là bí truyền của nhà họ Vương chúng ta, ông sao có thể tuỳ tiện đưa cho người khác?” Vương Tấn Lợi thấy thế, nghẹn ngào hô lên.

Advertisement

“Y học cổ truyền sắp không còn nữa rồi! Ta cất giấu một cuốn sách này thì có tác dụng gì!” Vương Trọng Khang quát lại.

Đường Tuấn cung kính nhận lấy cuốn sách, anh chỉ cảm thấy tâm tình càng thêm nặng nề.

Anh chưa từng nghĩ tới Y học cổ truyền sẽ trở thành như bây giờ, càng chưa từng nghĩ tới thế hệ trước đã hy sinh bao nhiêu vì Y học cổ truyền. Có lẽ trước kia anh từng nghĩ qua, nhưng chưa bao giờ sâu sắc như lần này.

Nắm chặt cuốn Ngũ Long châm pháp trong tay, ánh mắt Đường Tuấn dần dần trở nên kiên nghị: “Ông Vương hãy cứ yên tâm, tôi sẽ không để cho ông thất vọng đâu.”

Anh ngẩng đầu nhìn trời, thầm nhủ trong lòng: “Ông nội, chuyện ông chưa làm xong, cháu sẽ làm thay cho ông. Cho dù lúc cháu còn sống vẫn chưa làm xong, vậy cháu cũng sẽ để người khác tiếp tục. Một ngày nào đó, Y học cổ truyền sẽ được tất cả mọi người công nhận, phủ rộng toàn cầu!”

Hạ Văn Thanh đang đứng ở một bên bị đoạn đối thoại của một già một trẻ này làm cho nhiệt huyết sôi trào, hốc mắt cậu ta ửng đỏ. Vốn dĩ vì cái chết của mẹ, cậu ta đã thất vọng, thậm chí là đã tuyệt vọng với Y học cổ truyền, nhưng bây giờ, ngọn lửa nhiệt huyết ấy lại bị nhen nhóm lên lần nữa. Cậu ta nhìn thấy kỳ vọng xây dựng một nền Y học cổ truyền mạnh mẽ ở trên người Đường Tuấn.

Lại thảo luận tiếp công việc liên quan đến đại hội Y học cổ truyền, Đường Tuấn thấy tinh thần Vương Trọng Khang không tốt bèn đứng dậy rời đi. Hạ Văn Thanh cùng ông Smith cũng rời đi theo. Trong chốc lát, căn nhà cổ mộc mạc này lại khôi phục vẻ yên tĩnh thường có, chỉ còn hai ông cháu Vương Trọng Khang và Vương Tấn Lợi ở lại nơi đây.

Sao giăng đầy trời, đâu đó trong đình viện bỗng có vài tiếng côn trùng, vô cùng tĩnh mịch.

“Ông nội, Đường Tuấn chỉ là người ngoài, vì sao ông lại giúp anh ta?” Cuối cùng Vương Tấn Lợi cũng nói ra nghi vấn của mình.

Vương Trọng Khang chỉ nhìn Vương Tấn Lợi, nói: “Không phải ông đang giúp cậu ta, mà là ông đang giúp Y học cổ truyền.”

Vương Tấn Lợi khẽ giật mình, hỏi tiếp: “Thế nhưng anh ta thực sự có thể đánh bại Tôn Khanh và Cô Cơ sao ạ? Chỉ dựa vào anh ta, thực sự sẽ làm được sao ạ?”

Vương Trọng Khang giễu cợt nói: “Có phải cháu cảm thấy cậu ta xuất thân tầm thường, y thuật không so sánh được với Dược Y Cốc và Phái Thần Châm đã truyền thừa cả ngàn năm không?”

Vương Tấn Lợi trầm mặc, nhưng ánh mặt lại bán đứng suy nghĩ trong nội tâm anh ta.

“Ông có thể nói cho cháu biết, xuất thân của Đường Tuấn tuyệt đối không kém hơn cháu. Năm đó ông nội cậu ta liên tiếp đánh bại hơn mười vị cao thủ y đạo của Dược Y Cốc và Phái Thần Châm. Thành tựu như vậy ngay cả những ông già như ông đây đều thẹn không bằng. Y thuật hiện nay của Đường Tuấn còn cao minh hơn cả ông nội cậu ta, đánh bại Tôn Khanh không phải không thể đâu.” Vương Trọng Khang giải thích.

“Xuất thân không kém hơn cháu? Đường Tuấn? Không lẽ canh ta là người của Y Thánh Đường gia?” Vương Tấn Lợi suy nghĩ, bỗng nhiên thất thanh nói.

Vương Trọng Khang không trả lời, chỉ nói một cách mệt mỏi: “Ngày mai đại hội Y học cổ truyền giao cho cháu. Ông mệt rồi, ông muốn đi nghỉ. Cháu phải nhớ kĩ, dù sau này có phát triển như thế nào, đừng quên gốc rễ của nhà họ Vương nằm ở đâu.”

Vương Tấn Lợi sửng sốt một chút, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Ánh trăng lạnh lẽo rọi vào ban công, Đường Tuấn và Lý Ngọc Mai đang ngồi đối diện nhau.

Tay cô cả nhà họ Lý cầm một ly rượu vang, nhẹ nhàng giơ lên. Đôi môi gợi cảm dính rượu đỏ sẫm càng khiến cô thêm phần gợi cảm. Chỉ sợ bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy cô ta lúc này đều sẽ không nhịn được muốn cắn lên đôi môi ấy.

Trên người Lý Ngọc Mai mặc một bộ áo ngủ tơ lụa rộng rãi, da thịt thấp thoáng sau lớp vải, dưới ánh trăng càng lộ vẻ trắng nõn hoàn mỹ, phảng phất như ngọc dương chi cao cấp nhất. Đôi bàn chân tinh xảo vểnh lên, có chút run run, gợi ra phong cảnh mê người.

Ánh trăng. Rượu ngon. Giai nhân.

20220717034036-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 509


Lý Ngọc Mai nhấp một ngụm rượu vang, mặt cô có chút ửng đỏ, nói: “Nhà họ Vương có thể làm nên tên tuổi trong số các gia tộc danh môn Y học cổ truyền, không chỉ dựa vào hư danh. Ngũ Long châm pháp này là bảo vật trấn gia thật sự của nhà họ Vương, mấy năm trước có một người nước ngoài giàu có muốn dùng 3500 tỷ để mua cuốn sách này mà ông cụ nhà họ Vương không những không đồng ý, còn đuổi người kia ra khỏi nhà họ Vương luôn đấy.”

Loading...

Cô nhìn Đường Tuấn, cười kì quái: “Không ngờ ông cụ nhà họ Vương thế mà lại tặng cuốn sách này cho anh, thật khiến cho tôi không tin nổi.”

Advertisement

“Thì ra còn có chuyện như vậy.” Đường Tuấn than thở trong lòng, anh càng cảm thấy món quà này của Vương Trọng Khang thật sự quá quý giá, nếu anh không làm nên trò trống gì thì thực sự đã phụ lòng ông ấy.

Lý Ngọc Mai đặt ly rượu vang trong tay xuống, đứng thẳng người, vươn vai nhìn xuống Đường Tuấn. Đường cong thân thể lả lướt của cô đều hiện rõ ra trước mắt, tựa như một bức tranh sông núi bao la hùng vĩ đang chậm rãi mở rộng ra, khiến hồn phách người khác rung động.

Đường Tuấn vuốt mũi, chê cười nói: “Cô chủ Lý, cô còn đang mặc đồ ngủ đấy, cô làm mấy hành động như vậy trước mặt tôi liệu có ổn không?”

Lý Ngọc Mai không tự chủ được mà liếc mắt nhìn Đường Tuấn một cái, ánh mắt nhộn nhạo như nước mùa xuân, tràn đầy phong tình, trong giọng nói mang theo chút u oán, nói: “Tôi còn tưởng rằng anh không có mắt cơ.”

Cô ngồi trên ban công cả buổi nhưng mắt Đường Tuấn cũng không thèm liếc lấy cô một lần, Lý Ngọc Mai thật sự có chút hoài nghi mị lực của mình.

Đường Tuấn không dám tiếp lời, ánh mắt lại có chút không nghe lời rơi trên người Lý Ngọc Mai.

Chỉ thấy Lý Ngọc Mai đứng trên ban công, tay vịn lan can, vạt dưới của chiếc áo ngủ tơ tằm khó khăn lắm mới trùm qua được vành mông, làm lộ ra mảng lớn da thịt trắng như tuyết. Cô giẫm chân trần trên sàn nhà bằng gạch men sứ, mái tóc xõa ra, vẻ đẹp của cô là sự kết hợp hoàn mỹ giữa gợi cảm và cao quý.

Đường Tuấn vô thức nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng không để cho mình suy nghĩ lung tung.

Lý Ngọc Mai thấy thế, nhếch miệng cười đắc ý, không chút biến sắc hỏi: “Ngày mai, anh thực sự định đối địch với Tôn Khanh sao? Mặc dù tôi không rõ thực lực của Dược Y Cốc và Phái Thần Châm ra sao, nhưng những môn phái mà cả bối cảnh lẫn nội lực đều mạnh như vậy tất nhiên sẽ vô cùng kiêu ngạo. Cho dù anh thắng cũng sẽ trở thành kẻ địch với hai môn phái Y học cổ truyền cổ đó. Anh thấy đáng không? Lẽ nào anh không sợ bị coi làm công cụ để người khác lợi dụng sao?”

Đường Tuấn uống một hơi cạn cốc nước trên bàn, áp xuống lửa nóng trong lòng, nói: “Nếu ai ai cũng nghĩ như vậy thì Y học cổ truyền thật sự không còn hi vọng gì nữa. Nếu sớm hay muộn cũng phải có người đứng ra, vậy thì cứ để tôi làm đi.”

Lâm Trung Hiệp dùng 40 năm danh vọng của mình tác thành cho anh, Vương Trọng Khang tặng anh Ngũ Long châm pháp tổ truyền. Nếu lúc này Đường Tuấn còn do dự sợ hãi, e rằng chính bản thân anh cũng không thể chấp nhận nổi mình mất.

Lý Ngọc Mai quay đầu nhìn thoáng qua Đường Tuấn, tặc lưỡi khen ngợi, nói: “Xem ra anh thay đổi không ít. Trước kia, anh sẽ không bao giờ nói ra những câu như thế.”

Đường Tuấn khẽ giật mình.

Đúng vậy, anh thay đổi rồi.

Ban đầu lúc mới tới Thành phố Vinh, anh chỉ muốn dùng hết khả năng giấu đi thực lực của bản thân, hành động theo kế hoạch anh đã đề ra để từng bước lật đổ Đường Quang Hoa, đoạt lại nhà họ Đường. Mà bây giờ, anh lại chủ động đi thể hiện tài năng của mình.

“Cậu bé biến thành người đàn ông thật rồi.” Lý Ngọc Mai nhẹ giọng cảm thán.

Đường Tuấn không khỏi xấu hổ, anh cũng đã 25, 26 tuổi rồi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 510


“Được rồi. Không còn sớm nữa, tôi cũng nên về đi ngủ thôi.” Lý Ngọc Mai quay người, uống một hơi cạn sạch ly rượu vang trên bàn.

Loading...

Cô đi được hai bước, bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt quyến rũ, hỏi Đường Tuấn: “Sao không tìm cớ để giữ tôi lại? Tôi uống chút rượu rồi, nói không chừng sẽ đồng ý đấy. Đàn ông các anh không phải đều thích kiểu đấy sao?”

Advertisement

Ánh mắt Đường Tuấn có chút né tránh không dám nhìn Lý Ngọc Mai, anh sợ mình thật sự không nhịn được bảo cô ta ở lại.

“Hừ! Muốn mà không dám làm!” Lý Ngọc Mai sẵng giọng. Chợt nện bước chân gợi cảm rời khỏi gian phòng của Đường Tuấn, chỉ là trong lòng cô không tránh được khỏi có chút trống rỗng.

Chờ sau khi Lý Ngọc Mai đi, Đường Tuấn mới thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm: “Yêu tinh.”

Ngày hôm sau, đại hội Y học cổ truyền chính thức bắt đầu, từ sáng sớm Câu lạc bộ Thiên Thanh đã rất náo nhiệt.

Lúc Đường Tuấn dẫn Lý Ngọc Mai đi theo Thẩm Dũng và đám người Diệp Quang đến hội trường, trong hội trường đã ngồi chật ních người. Diệp Quang và Thẩm Dũng là khách quý đặc biệt của đại hội Y học cổ truyền, sau khi họ dặn dò mấy câu với Đường Tuấn bèn đi về hậu trường thu xếp chuyện khác, ngay cả Tiết Thành Dân cũng bị Diệp Quang đưa đi. Trong phút chốc chỉ còn lại hai người Đường Tuấn và Lý Ngọc Mai.

Lý Ngọc Mai mặc một bộ đồ công sở màu đen, cô ta lại trở về với dáng vẻ nữ doanh nhân thành đạt.

“Anh Đường, chào anh, tôi là đại diện của phòng thuốc Tế Tâm Hà Nội, tôi họ Tô. Đây là danh thiếp của tôi.” Hai người vừa tìm được chỗ ngồi, lập tức có một người đàn ông trung niên đi tới, đưa danh thiếp cho họ.

“Anh Đường, tôi là đại diện của Bảo Tế Minh. Chào anh.”

“Anh Đường, tôi là đại diện của phòng thuốc Nhân Tâm.”

Không ngừng có người đưa danh thiếp của mình cho Đường Tuấn.

Đường Tuấn đều nhận lấy tất cả, những phòng thuốc Y học cổ truyền này đều vô cùng nổi danh ở Việt Nam, chiếm được thị phần khổng lồ trên thị trường. Anh đang muốn phát triển ngành y học cổ truyền, tương lai chắc chắn phải liên hệ với họ. Chẳng qua Đường Tuấn vốn không giỏi xã giao, thường thường chỉ nói vài ba câu là không biết nói gì nữa.

Lúc này, Lý Ngọc Mai ở một bên kịp thời phát huy tác dụng. Cô lập tức tiếp chuyện, trò chuyện cùng đại diện của những phòng thuốc Y học cổ truyền này vô cùng vui vẻ. Lại thêm ngoại hình của cô xuất chúng, thiếu chút nữa làm người ta quên đi sự tồn tại của Đường Tuấn.

Vốn dĩ Đường Tuấn còn cho rằng Lý Ngọc Mai nhất định sẽ nói về việc vận hành thương nghiệp với các đại diện này, nhưng không ngờ chủ đề Lý Ngọc Mai nói cơ bản đều liên quan đến Y học cổ truyền. Mặc dù không nói sâu, nhưng cũng thể hiện ra cô hiểu rất nhiều về Y học cổ truyền.

“Cô ấy thích Y học cổ truyền từ lúc nào vậy?” Nhìn Lý Ngọc Mai, trong lòng Đường Tuấn không khỏi nghi hoặc. Anh nhớ trước kia Lý Ngọc Mai luôn giữ thái độ phủ định Y học cổ truyền.

“Không ngờ anh Đường không chỉ có y thuật cao siêu, ngay cả thư ký của anh cũng có những kiến giải về Y học cổ truyền vô cùng sâu sắc.” Sau khi mấy đại diện của các phòng thuốc Y học cổ truyền trò chuyện hồi lâu, cảm thán nhận xét.

20220719041521-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 511


Mấy vị đại diện kia lập tức lộ ra ý cười. Trải qua sự việc ở Câu lạc bộ Thiên Thanh ngày hôm qua, bọn họ mới có hứng thú với Đường Tuấn. Mặc dù không biết cậu ta có thể chữa được ung thư thật không, nhưng chỉ với thân phận bác sĩ mà viện điều dưỡng Thành Công đặc biệt mới về cũng xứng đáng để họ kết giao.

Loading...

“Người của Dược Y Cốc và Phái Thần Châm đến.” Lúc này trong đám người bỗng có người lên tiếng nói.

Advertisement

Toàn bộ hội trường lập tức yên tĩnh trở lại.

Người trong hội trường nhường ra một lối đi, Vương Tấn Lợi dẫn theo một người đàn ông và một phụ nữ đi tới.

Bề ngoài của đôi nam nữ này đều vô cùng xuất chúng, khí chất rất không tầm thường, nhìn là biết họ có xuất thân danh môn, nhưng lại có chỗ khác biệt. Từ lúc bọn họ bước chân vào hội trường, ngay cả liếc nhìn cũng không thèm nhìn người khác lấy mội cái, dường như những người ở hội trường này đều là không khí, thái độ hai người vô cùng cao ngạo.

Chờ bọn họ đi tới hội trường, Vương Tấn Lợi vừa định mở miệng chủ trì đại hội Y học cổ truyền, lại bị Tôn Khanh ngắt lời: “Tôi tên là Tôn Khanh, đến từ Dược Y Cốc. Vị bên cạnh tôi đây là cô Cơ đến từ Phái Thần Châm.”

Anh ta quét ánh mắt lạnh lùng nhìn tất cả mọi người ở dưới, nói: “Dược Y Cốc và Phái Thần Châm là nơi nào hẳn các người phải rõ ràng rồi nhỉ, chắc không cần tôi đây phải giới thiệu nữa chứ. Nếu đến điều này mà cũng không biết, tôi thấy cũng không cần tự mệnh danh mình là người trong giới Y học cổ truyền này nữa, đi nhặt rác sớm luôn đi cho xong.”

Những lời này của Tôn Khanh khiến cho đám đông rối loạn, nhưng cũng chẳng có ai dám lên tiếng nói lại. Dược Y Cốc và Phái Thần Châm đã được truyền thừa cả nghìn năm nay, có truyền thống nền tảng thâm hậu chẳng đâu sánh bằng, ngay cả sản nghiệp và tài sản trong đời thường cũng e là đã đạt được tới bước khiến cho người ta phải kinh ngạc, vì thế đương nhiên không thể đắc tội với bọn họ được.

Tôn Khanh thấy vậy, nhếch mép nở nự cười khinh thị, lẩm bẩm: “Thầy cứ chuyện bé mà xé ra to. Chỉ dựa vào cái đám thỏ đế này cũng có thể làm lung lay được địa vị Dược Y Cốc chúng ta chắc?”

Anh ta lại nói tiếp: “Chắc hẳn các người cũng đã được nghe nói nguyên nhân tại sao lần này chúng tôi xuất hiện ở đây. Hiện nay, vị thế của Y học cổ truyền đang rất yếu kém, chúng tôi muốn thành lập một Hiệp hội Y học cổ truyền do Dược Y Cốc của chúng tôi lãnh đạo để cùng xây dựng và phát triển Y học cổ truyền.”

“Thế có khác gì bảo chúng tôi phải nhận lệnh của Dược Y Cốc và Phái Thần Châm đâu?” Có người gào lên.

“Tất nhiên rồi.” Tôn Khanh mỉm cười. “Chỉ có như vậy mới có thể tập trung Y học cổ truyền vào một mối, để xây dựng và phát triển Y học cổ truyền chứ.”

Đám người đang ồn ào bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Đại bộ phận người theo nghiệp Y học cổ truyền có mặt ở đây đều có sự nghiệp rất khá, họ đều có mối làm ăn thuộc về riêng mình. Nếu như làm giống như lời Tôn Khanh nói, một khi gia nhập vào Hiệp hội Y học cổ truyền, sự nghiệp kinh doanh riêng của bọn họ cũng thuộc về Dược Y Cốc và Phái Thần Châm.

“Anh Tôn, anh nói như vậy hoàn toàn không giống với mục đích lúc đầu anh nói với tôi.” Vương Tấn Lợi mặt mày nhăn nhó, nói với Tôn Khanh. “Trước kia, anh nói với tôi rằng Dược Y Cốc sẽ có mối quan hệ hợp tác với chúng tôi, bây giờ lại đổi thành quan hệ trên dưới là thế nào.”

Theo như cách nói của Tôn Khanh, đến lúc đó ngay cả nhà họ Vương của anh ta cũng lệ thuộc vào Dược Y Cốc. Nếu thế anh ta có phát triển nhà họ Vương tốt đến thế nào, đến cuối cùng cũng chỉ là “may áo cưới cho người” thôi.

Tôn Khanh lạnh lùng nhìn Vương Tấn Lợi, nói: “Vương Tấn Lợi, cậu ngốc thật hay giả ngu đấy. Bây giờ ngành nghề Y học cổ truyền đang loạn như thế là bởi vì không có đường lối, ai ai cũng tự làm theo cách của mình. Muốn phát triển được y học cổ truyền thì phải chỉnh đốn lại cái ngành nghề này đã, mà cách tốt nhất chính là quy về một mối do Dược Y Cốc và Phái Thần Châm quản lý.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 512


Đến lúc này, anh ta cũng không cần phải giấu giếm thêm nữa.

Vương Tấn Lợi nghe vậy, sắc mặt trở nên tái nhợt, tay nắm chặt thành nắm đấm.

Loading...

Advertisement

“Bọn họ lại dám làm như thế?” Trong lòng Vương Tấn Lợi cảm thấy không cam và hối hận. “Thì ra đây mới là thứ mà bọn họ muốn có. Từ đầu tới cuối, bọn họ đều không coi nhà họ Vương mình ra gì.”

Quãng thời gian này, anh ta thay Tôn Khanh chạy đôn chạy đáo, tuyên truyền danh tiếng cho Dược Y Cốc cùng với Phái Thần Châm, thế mà chẳng ngờ rằng, đến cuối lại bị Tôn Khanh lợi dụng, còn định nuốt luôn cả nhà họ Vương.

“Nếu chúng tôi không đồng ý thì sao?” Có người không phục, lên tiếng hỏi lại.

Tất cả mọi người đều không ai muốn nhìn thành tựu cả một đời khổ cực gây dựng lại biến thành của Dược Y Cốc. Dược Y Cốc này rõ ràng là lợi dụng giương cao ngọn “Chấn hưng Y học cổ truyền” để chuộc lợi riêng. Nếu so như thế thì họ thà rằng để cho Y học cổ truyền diệt vong luôn đi.

Tôn Khí cười khẩy, nói: “Các người chẳng có tư cách mà bàn điều kiện với tôi. Dược Y Cốc và Phái Thần Châm của chúng tôi truyền thừa cả nghìn năm nay chẳng phải là vô dụng đâu, nếu thực sự sử dụng thủ đoạn, tôi đảm bảo kinh doanh của đại bộ phận những người ngồi đây sẽ phá sản hết. Đến lúc đó các người thực sự thành ăn mày luôn. Còn Dược Y Cốc chúng tôi vẫn cứ có thể thuận lý thành chương mà tiếp quản sản nghiệp của các người.”

“Đương nhiên rồi. Thủ đoạn cực đoan như vậy tôi cũng chẳng muốn dùng, dù sao thì cũng tổn hại đến hòa khí quá.” Nụ cười lạnh lùng của Tôn Khanh càng lúc càng rõ ràng, ánh mắt nhìn về phía đám đông lại càng thể hiện rõ ý khinh bỉ, dường như anh ta chỉ đang chơi trò mèo vờn chuột vậy.

Đám đông lại một lần nữa trầm mặc, đây chính là kết cục mà bọn họ không muốn nhìn thấy nhất.

Lưới rách cá chết.

Thà làm ngọc nát chứ không chịu làm ngói lành.

Hai câu nói này rất đơn giản, nhưng người thực sự làm được như thế có được mấy ai?

“Dựa vào đâu mà Hiệp hội Y học cổ truyền lại do Dược Y Cốc và Phái Thần Châm lãnh đạo? Các người cứ khua môi múa mép là bắt chúng tôi phải chịu khuất phục trước các người à, ván cờ này cũng huênh hoang quá nhỉ?” Có người lại cất tiếng hỏi.

“Bốp! bốp! bốp!”

Tôn Khanh vỗ tay, cười nói: “Câu hỏi này hay đấy.”

“Dựa vào đâu?” Trên khuôn mặt anh ta lộ ra biểu cảm ngạo mạn, nói: “Thì dựa vào Dược Y Cốc và Phái Thần Châm chúng tôi đây đã truyền thừa cả ngàn năm mà chưa đổ đi. Dựa vào y thuật của Dược Y Cốc và Phái Thần Châm chúng tôi cao minh vô song. Hai lý do này đã đủ chưa?”

Bá đạo!

Ngông cuồng!

Bỗng chốc, lúc này trong đầu tất cả những người có mặt ở đây hiện lên hai từ này.

20220719041604-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 513


“Anh Đường, xin anh hãy so tài với anh ta. Thay chúng tôi đòi lại công bằng! Lấy lại vị thế cho Y học cổ truyền!”

“Anh Đường, mong anh hãy lấy lại vị thế cho Y học cổ truyền!”

Loading...

“Anh Đường, mong anh hãy lấy lại vị thế cho Y học cổ truyền!”

Advertisement

Bao câu nói cuối cùng gộp thành một ý, tiếng nói vang vọng khắp cả hội trường.

Diệp Quang, Thẩm Dũng cùng với khách mời của Đại hội Y học cổ truyền cũng bị làm cho kinh động, từ sau hậu trường bước ra. Nhìn thấy cảnh tượng ở đây, mấy vị tuổi cao trọng vọng bỗng chốc không tự chủ được mà cảm thấy sôi sục, tràn đầy nhiệt huyết.

“Nếu như Y học cổ truyền có thể đoàn kết một lòng như vậy thì có chuyện gì không làm được đây!”

Đến cả sắc mặt cô Cơ cũng trở nên khó coi, cô ta nhìn Đường Tuấn đang bình lặng đứng giữa đám đông, thực sự không rõ tại sao mọi người lại tín nhiệm anh như thế.

Không biết tại sao, trong lòng cô ta bỗng thấy bất an.

Hình như Tôn Khanh làm hơi quá rồi.

Vốn anh ta cũng chỉ định kích động đám người Y học cổ truyền này thôi, để bọn họ thấy rõ khoảng cách mà nản lòng, nhưng bây giờ lại đẩy bao nhiêu người về cùng phía với Đường Tuấn. Nếu thực sự thua trong trận so tài, anh ta đâu còn mặt mũi nào mà ở lại nữa.

Đường Tuấn khua tay, đám đông lập tức im lặng. Anh nhìn Tôn Khanh, nói: “Anh thua rồi, anh nói Dược Y Cốc và Phái Thần Châm sẽ không nhúng tay vào việc của Hiệp hội Y dược cổ truyền nữa, đúng không?”

Tôn Khanh mím môi, nói: “Tất nhiên. Nhưng khả năng đó gần như bằng không.”

Anh ta vốn không cho rằng Đường Tuấn có cơ hội thắng được y thuật của anh ta.

Tôn Khanh nhìn vẻ mặt bình lặng của Đường Tuấn, trong lòng lại thấy không vui, chợt nói thêm: “Hay là chúng ta thêm vào chút giải trí đi. Lần trước anh mạo phạm tôi, nếu lần này anh thua, tôi muốn anh phải quỳ xuống xin lỗi tôi.”

“Được. Tôi đồng ý với anh. Nhưng tôi cũng có một điều kiện.” Đường Tuấn lên tiếng: “Nếu như anh thua, không chỉ không được can dự vào việc của Hiệp hội Y học cổ truyền. Tôi còn muốn bản đồ chỉ đường đi tới Dược Y Cốc.”

Sắc mặt Tôn Khanh khẽ biến, không rõ tâm tình lúc này của anh ta, nhưng vừa nghĩ đến y thuật của mình, anh ta lại thấy tự tin, gật đầu đồng ý.

“Đường Tuấn, anh làm thế mạo hiểm quá.” Lý Ngọc Mai kéo Đường Tuấn lại.

Nếu như Đường Tuấn thua sẽ phải quỳ xuống trước mặt bao người để xin lỗi Tôn Khanh, vậy anh sẽ trở thành trò cười cho cả giới Y học cổ truyền, sau này sẽ chẳng thể tồn tại trong giới này được nữa.

Đường Tuấn lắc đầu, nói: “Không sao, tôi sẽ không thua đâu.”

Anh lướt mắt khắp xung quanh, từng đôi mắt mong chờ đang nhìn anh.

20220719041631-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 514


“Được thôi.” Đường Tuấn gật đầu, vẻ mặt không đem theo cảm xúc, cũng không vì lời nói của Tôn Khanh mà thay đổi sắc mặt.

Loading...

Trong mắt Tôn Khanh loé lên một tia kinh ngạc, không ngờ Tâm Cảnh Đường Tuấn lại phi phàm đến như vậy. Anh ta vốn muốn dùng lời nói để khích bác, khiến cho Đường Tuấn tức giận, lúc châm cứu sẽ không phát huy được hết khả năng. Đây chính là tâm lý chiến. Nhưng bây giờ xem ra anh ta đã quá coi thường Đường Tuấn rồi.

Advertisement

“Hừ! tu vi Tâm Cảnh có tốt như thế nào, thì cuối cùng lúc so tài đều phải dựa vào trình độ cao thấp của y thuật thôi.” Tôn Khanh thầm nói.

“Nếu đã như vậy, thì để chúng tôi làm chứng đi.” Đúng lúc này Thẩm Dũng bước ra đề nghị.

Bọn họ vốn là khách quý của đại hội Y học cổ truyền, trở thành người làm chứng cho cuộc so tài cũng rất thích hợp.

Tôn Khanh cười khẩy, chế giễu: “Ha ha. Nghĩ lại cũng khá hay đấy. Đừng tưởng rằng tôi không biết các ông coi trọng tên này, đến lúc đó sẽ thiên vị anh ta, chẳng phải tôi sẽ bị xử thua oan sao.”

Thẩm Dũng nghe thấy vậy, lộ ra vẻ tức giận, trầm giọng nói: “Nếu ngay cả chút đức hạnh này cũng thiếu, vậy những lão già như chúng tôi sống từng ấy năm cũng vô ích rồi.”

Tôn Khanh lắc đầu, nói: “Tôi không quan tâm ông có sống vô ích hay không. Các ông cử ra một người làm chứng, ngoài ra một người làm chứng khác sẽ do cô Cơ đảm nhiệm.”

Mặc dù Thẩm Dũng bất bình, nhưng cũng đồng ý.

Hiển nhiên trước đó cô Cơ và Tôn Khanh đã thương lượng, nên mới không bất đồng ý kiến.

“Anh và tôi sẽ lần lượt châm cứu cho hai người bọn họ một lần, sau đó bọn họ sẽ đánh giá y thuật của ai cao hơn.” Tôn Khanh thách thức: “Đến lúc đó anh đừng chối bỏ kết quả đấy.”

Đường Tuấn lắc đầu, nói: “Anh bắt đầu trước đi.”

Đám đông người để trống ra một khoảng, Thẩm Dũng và cô Cơ ngồi trên ghế.

Tôn Khanh thu lại vẻ kiêu căng, lấy lại bình tĩnh. Trên tay anh ta đang cầm một cây kim châm, cây kim này dài khoảng mười phân, khẽ rung rung trong tay Tôn Khanh. Độ cong rung rất nhỏ, người bình thường vốn sẽ không thể nhìn thấy được.

“Ông già, lần này ông thật may mắn, có cơ hội nhìn thấy tuyệt học của Dược Y Cốc chúng tôi.” Tôn Khanh hạ giọng nói một câu, cây kim vừa mảnh vừa dài đột nhiên đâm vào huyệt Bách Hội. Một luồng khí không thể nhìn thấy thông qua cây kim trong tay của Tôn Khanh luồn vào huyệt vị của Thẩm Dũng. Lúc này, vẻ mặt của Tôn Khanh cũng cực kỳ tập trung.

Trong mắt Đường Tuấn lộ ra chút kinh ngạc, tu vi của Tôn Khanh chỉ có nội công hậu kỳ, không phải là tông sư của cảnh giới Chân Khí. Nhưng lúc này lại có thể dùng thủ pháp dẫn khí qua châm, hiển nhiên là anh ta đã dùng phương pháp bí mật nào đó.

“Không hổ là Dược Y Cốc, lại có thể có loại phương pháp bí mật này. Nếu như phương pháp này có thể sử dụng rộng rãi trong giới Y học cổ truyền, vậy trình độ của toàn bộ nền Y học cổ truyền có thể nâng cao rất nhiều.” Đường Tuấn thầm nhủ trong lòng.

20220719041659-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 515


Thẩm Dũng vẫn chưa phát hiện ra sự thay đổi trên cơ thể mình, ông chỉ cảm thấy toàn thân chìm trong một luồng khí ấm áp. Nhưng trong số đông bác sĩ Y học cổ truyền đang quan sát ở đây, có không ít người có ánh mắt cao minh, chỉ trong chốc lát từ sự thay đổi của Thẩm Dũng mà họ đã nhận ra tên gọi của kỹ thuật châm cứu này.

Loading...

“Thế mà lại là Thái Ất thần châm đã thất truyền từ lâu!” Trong mắt Diệp Quang và Hạ Văn Thanh cùng những người khác cũng có tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên, vốn dĩ bọn họ đặt niềm tin vào Đường Tuấn rất nhiều, nhưng hiện tại niềm tin của bọn học đã có chút dao động. Mặc dù Tôn Khanh ngạo mạn cuồng vọng, nhưng thuật châm cứu của anh ta quả thực rất cao minh, vượt xa đại đa số những người có mặt ở đây.

Advertisement

“Thái ất thần châm là gì?” Ở đây, có lẽ chỉ có Lý Ngọc Mai là vẫn chưa hiểu rõ tình hình.

Hạ Văn Thanh không giấu nổi vẻ kinh ngạc, giải thích: “Thất ất thần châm là kỹ thuật châm cứu cổ, được Y học cổ truyền công nhận là một trong những thuật châm cứu cao minh nhất. Nghe nói Thái ất thần châm có sinh tử nhân nhục bạch cốt, có công hiệu tái sinh tạo hoá, chỉ cần còn một hơi thở, cũng có thể cứu được bằng Thái ất thần châm. Chỉ là loại thuật châm cứu này đã thất truyền từ lâu, nó đã biến mất trong dòng chảy của lịch sự rồi, không ngờ rằng Dược Y Cốc lại vẫn có thể lưu giữ lại được. Nội lực của Dược Y Cốc quả nhiên thâm hậu, xứng với danh môn phái y học cổ được truyền thừa qua hàng nghìn năm nay.”

Lý Ngọc Mai che miệng, thất thanh: “Thái ất thần châm này lợi hại như vậy, vậy chẳng phải là nói Đường Tuấn…?”

Cô ta không dám nói thêm, sợ rằng lời của mình sẽ thành sự thật.

Hạ Văn Thanh và Diệp Quang cùng những người khác khẽ thở dài, hiển nhiên đang lo lắng cho Đường Tuấn.

“Vậy mà lại là Thái ất thần châm, e rằng lần này cậu Đường thua rồi.”

“Lẽ nào chúng ta thật sự phải nghe theo mệnh lệnh của Dược Y Cốc sao? Tôi không cam tâm!”

“Cho dù là Thái ất thần châm thì sao chứ? Anh Đường không phải là có thể chữa khỏi bệnh ung thư sao, thuật châm cứu không chưa chắc đã thua Thái ất thần châm!”

“Đừng ngu ngốc nữa. Thái ất thần châm là một trong những thuật châm cứu cao minh nhất, chưa nói đến anh Đường có chữa khỏi được bệnh ung thư hay không. Cho dù là có, thì ở trước mặt Thái ất thần châm cũng phải thua kém mấy phần. Bởi vì Thái ất thần châm này có tiếng là có thể chữa bách bệnh, tất nhiên ung thư cũng nằm trong số đó.”

“Chẳng lẽ Y học cổ truyền thật sự không còn cách nào cứu vãn nữa sao?”

Trong đám đông ồn ào, đủ lời bàn luận lan truyền ra.

Lúc này, trong lòng mọi người đều cảm thấy trầm mặc, có không cam tâm cũng có cả sự tuyệt vọng.

Trong đôi mắt xinh đẹp của cô Cơ cũng lộ ra chút kinh ngạc, cô ta thầm nói: “Thảo nào Tôn Khanh lại tự tin như vậy, hoá ra anh ta đã học được Thái ất thần châm. Vậy cuộc so tài lần này không còn vấn đề gì nữa rồi. Chỉ cần nhanh chóng mang tin tức trở về môn phái, để cho thầy định đoạt nữa thôi.”

Dược Y Cốc và Phái Thần Châm có vẻ hoà hợp, nhưng thực tế cũng tồn tại sự cạnh tranh giữa bọn họ.

20220719041725-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 516


Tôn Khanh cười khẩy, nói: “Quê mùa. Thái ất thần châm đương nhiên thần kỳ, bằng không sao có thể được xem là một trong những thuật châm cứu cao minh nhất.”

Anh ta nhìn Vương Tấn Lợi, nói: “Ngũ Long châm pháp mà nhà họ Vương các anh rất tự hào, ở trước mặt Thái ất thần châm chỉ có thể là rác rưởi thôi.”

Loading...

Advertisement

Vương Tấn Lợi siết chặt nắm đấm, nhưng không thể nói được lời nào.

Tôn Khanh chuyển tầm nhìn, quay sang Đường Tuấn, anh ta chế giễu nói: “Sao nào? Bây giờ còn muốn so tài tiếp không?”

Đến bảo bối áp rương là Thái ất thần châm Tôn Khí cũng đã lôi ra dùng, anh ta tự cho rằng phần thắng đã được định thuộc về mình.

Đường Tuấn rút một cây kim châm ra, anh khử trùng cẩn thận, trên mặt vẫn là vẻ mặt dửng dưng như trước, dường như cho dù núi Thái Sơn có đổ xuống ngay trước mặt cũng không ảnh hưởng gì tới anh. Anh hờ hững nói: “Thái ất thần châm quả thực rất cao minh. Nhưng trên thế gian này không chỉ có Thái ất thần châm là phương pháp châm cứu duy nhất.”

Anh nhìn Tôn Khanh, nói tiếp: “Nếu anh đã nói Ngũ Long châm pháp không thể so bì với Thái ất thần châm, vậy tôi có thể chứng minh cho anh xem.”

“Đường Tuấn, anh muốn làm gì?” Vương Tấn Lợi nghe thấy vậy, thất thanh: “Ngũ Long châm pháp sao có thể so với Thái ất thần châm chứ?”

Anh ta luyện tập Ngũ Long châm pháp đã hai mươi năm, có thể nói anh ta hiểu rất rõ Ngũ Long châm pháp này. Có lẽ trong mắt đa số bác sĩ Y học cổ truyền, Ngũ Long châm pháp là một kỹ thuật châm cứu khó có được, nhưng nếu so với thuật châm cứu Thái ất thần châm trong truyền thuyết vốn chẳng thể sánh bằng.

“Lẽ nào anh ta cố tình muốn mượn cơ hội này để làm nhà họ Vương bẽ mặt sao? Anh ta biết rõ mình sẽ thua, mà vẫn cứ muốn dùng Ngũ Long châm pháp để so tài, anh ta xuất thân từ nhà họ Đường, phải dùng Tứ Tượng châm pháp mới đúng chứ?” Vương Tấn Lợi nghĩ thầm trong lòng.

Ngoại trừ lý do này, anh ta thực sự không thể nghĩ ra tại sao Đường Tuấn lại muốn dùng Ngũ Long châm pháp vào giờ phút quan trọng này.

“Anh Đường, ngay cả cậu Vương cũng nói Ngũ Long châm pháp không bằng Thái ất thần châm, anh vẫn nên đổi kỹ thuật khác đi.” Mặc dù không biết tại sao Đường Tuấn lại dùng châm pháp thân truyền của nhà họ Vương, nhưng lúc này mọi người đều khuyên ngăn anh.

Chỉ là trong tiềm thức bọn họ đã cho rằng, cho dù Đường Tuấn có đổi sang kỹ thuật châm cứu khác, cũng không thể so được với Thái ất thần châm của Tôn Khanh.

Tầm mắt Đường Tuấn rơi trên người Vương Tấn Lợi, anh nói: “Nhìn cho kỹ. Châm này chính là tôi báo đáp ơn tặng sách của ông cụ Vương cho tôi.”

Vương Tấn Lợi sững sờ, môi khẽ mở, nhưng không biết phải nói gì?

Không biết tự lượng sức mình sao?

Đến lúc này mà vẫn mạnh miệng sao?

Anh ta rất muốn mắng Đường Tuấn hai câu kia, nhưng những việc xảy ra gần đây đã khiến từ trong tiềm thức anh ta có sự thay đổi cách nhìn nhận về Đường Tuấn, chỉ cần Đường Tuấn nói được, thì nhất định sẽ làm được!

“Ha ha ha! Ngũ Long châm pháp cũng có thể đánh bại Thái ất thần châm sao, đây là chuyện cười hài hước nhất mà tôi đã từng nghe đấy!” Trong mắt Tôn Khanh tràn đầy sự khinh thường, cuối cùng anh ta hoàn toàn thả lỏng.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 517


Cô Cơ cũng khẽ lắc đầu, nói: “Đừng phí sức nữa. Nếu như bây giờ anh nhận thua, tôi có thể giúp anh cầu tình, để anh tránh được khỏi cá cược vừa rồi, anh chỉ cần xin lỗi Tôn Khanh là được, không cần phải quỳ xuống đâu.”

Loading...

Hai tay Tôn Khanh khoanh lại trước ngực, anh ta cười khẩy: “Nếu cô Cơ đã nói như vậy, tôi cũng cho cô thể diện. Nhận thua đi! Thái ất thần châm không phải là kỹ thuật mà anh có thể so bì đâu, hà cớ gì phải tự sỉ nhục mình chứ?”

Advertisement

Lúc này, gần như không còn ai nghĩ rằng Đường Tuấn có thể đánh bại được Tôn Khanh nữa, vì dù gì Tôn Khanh cũng là người sở hữu Thái ất thần châm.

Đường Tuấn mỉm cười, không giải thích gì thêm, chỉ nói với cô Cơ: “Đắc tội rồi.”

Lời vừa buông xuống, cây kim trong tay anh cũng rơi xuống theo, đâm vào lòng bàn tay trắng như tuyết của cô Cơ.

Chân khí mang theo chút cảm giác mát lạnh lan rộng từ cây kim châm ra, rồi bắt đầu di chuyển trong cơ thể cô Cơ. Trong mơ hồ, có thể nghe thấy một chút âm thanh kỳ lạ phát ra từ trong cơ thể cô ta.

“Long Ngâm.” Vương Tấn Lợi nghe thấy âm thanh này, trong mắt lộ ra vẻ chấn động. “Rõ ràng là tối hôm qua Đường Tuấn mới nắm bắt được Ngũ Long châm pháp, sao có thể làm được đến bước này chứ?”

Sở dĩ trong tên Ngũ Long châm pháp có chữ “long”, là vì khi người thực hành châm cứu luyện được đến một mức độ nhất định, thì khi châm cứu sẽ phát ra những âm thanh lạ kỳ, âm thanh đó được hình dung như tiếng ngâm của rồng nên mới gọi là “Long Ngâm”.

Vương Trọng Khang, ông nội của anh ta luyện tập Ngũ Long châm pháp hơn nửa đời người, cuối cùng mới có thể đạt được cảnh giới này. Mà Vương Tấn Lợi, anh ta cho rằng nếu như bản thân có thể đạt được nó trong vòng mười năm, anh ta sẽ xứng với cái danh “Vua châm mới” rồi.

Nhưng Đường Tuấn mới nắm được Ngũ Long châm pháp trong một đêm thôi mà đã có thể làm được. Sự chênh lệch này gần như khiến cho tinh thần anh ta sụp đổ.

“Lẽ nào mình thật sự không bằng anh ta sao?” Vương Tấn Lợi không khỏi nghi ngờ bản thân.

Mặc dù Vương Tấn Lợi thất thố, nhưng lúc này không có ai chú ý đến anh ta.

Mọi người có mặt ở đây đều cảm nhận được sự phi thường trong kỹ thuật châm cứu của Đường Tuấn, nhưng muốn dựa vào kỹ thuật này để đánh bại Thái ất thần châm của Tôn Khanh, vẫn vô cùng khó.

“Hừ! Vẫn là chút thủ đoạn này, nhưng muốn thắng Thái ất thần châm, vẫn chưa đủ!” Tôn Khanh cười khẩy.

Vẻ mặt cô Cơ cũng khẽ đổi, cô ta chú ý nhìn Đường Tuấn. Y thuật như vậy, nếu đặt ở người bình thường quả thực có thể gọi là xuất thần nhập hóa, nhưng đáng tiếc đối thủ của Đường Tuấn lại xuất thân từ Dược Y Cốc, hơn nữa Tôn Khanh còn biết Thái ất thần châm. Xem ra vẫn còn chưa đủ.

Nhưng ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu cô Cơ, thì giây phút tiếp theo, trong đôi mắt xinh đẹp của cô ta đầy sự kinh ngạc.

Cô Cơ xuất thân từ Phái Thần Châm, tố chất cơ thể đương nhiên vô cùng tốt, có thể nói là không có bất kỳ bệnh nào, xứng với danh xưng thân thể bách bệnh bất khinh.

Kim châm vào trong cơ thể cô Cơ, Đường Tuấn tập trung cao độ, lại một lần nữa tiến vào cảnh giới Nhập Thần, anh như hòa mình vào đường kim châm ấy mà quên đi tất thảy mọi thứ xung quanh. Vốn dĩ trước khi châm cứu Đường Tuấn không biết phải bắt đầu như thế nào, nhưng khi anh dùng Ngũ Long châm pháp đưa chân khí vào trong cơ thể cô Cơ, lúc này lại phối hợp với cảnh giới Nhập Thần tức thời này, trong mơ hồ, tâm trí của anh dường như đã nhìn thấy một khung cảnh.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 518


Một con chim toàn thân ánh lên màu xanh lam đang ngẩng đầu bay lượn, hình dạng con chim đó giống như khổng tước, nhưng khí chất đó lại cao quý hơn khổng tưởng vô số lần. Nếu khổng tước so sánh với con chim này, thì dường như đang so sánh một người ăn xin với công chúa bạch tuyết vậy. Khi Ngũ Long châm pháp phát ra tiếng Long Ngâm trầm thấp, con chim màu xanh lam dường như cảm nhận được cái gì đó, đôi mắt vốn dĩ đang nhắm chặt của nó lại đột nhiên mở ra, rồi kêu lên một tiếng.

“Thanh Loan!” Lúc này, trong đầu Đường Tuấn đã nhận ra con chim màu xanh lam này là gì.

Loading...

Advertisement

Thanh Loan, một loài phượng hoàng, có dòng máu vô cùng cao quý.

“Không ngờ cô Cơ này lại là thân thể của Thanh Loan!” Đường Tuấn thầm than.

Ngoài thể chất hàn băng của Thẩm Ngọc Nhu, đây là lần thứ hai anh thấy sự tồn tại của một thể chất đặc biệt như thế này.

Thanh Loan hót vang.

Long ngâm trầm thấp.

Lúc này, tiếng hòa âm của rồng và phượng hoàng lại cùng lúc xuất hiện trong cơ thể cô Cơ.

Trong tiếng hòa âm ấy mang theo sức mạnh mạnh mẽ, một phần nhỏ phản ngược lại Đường Tuấn, quá nửa phần còn lại chảy trong cơ thể cô Cơ, xung kích huyệt khiếu, mở rộng kinh mạch. Gần như chỉ là việc trong chốc lát, vốn dĩ cô Cơ chỉ là tu vi võ đạo của luyện công hoá khí, nhưng cùng với tiếng hòa âm của rồng và phượng hoàng ấy, cô ta lại có thể thăng cấp lên cảnh giới Chân Khí, trở thành tông sư võ đạo.

Những người bên ngoài chỉ nghe thấy tiếng hót uy phong vang tai phát ra từ trong cơ thể của cô Cơ. Ngay tiếp sau đó, một sự dao động vô hình mạnh mẽ lan toả ra từ trên người cô Cơ, những người ở gần hơn một chút bị bức ép phải lùi về phía sau.

May mà ở đây có không ít người luyện tập võ đạo, nên họ mới có thể nhanh chóng ổn định lại tình hình.

Tu vi võ đạo của Tôn Khanh cũng đang ở luyện công hoá khí, nên không bị bức lùi. Nhưng lúc này, trên mặt anh ta lộ ra vẻ đầy kinh ngạc và run sợ, thậm chí cả cơ thể đang phát run lên.

Từ lúc ra so tài cho đến hiện tại, truyền nhân của Dược Y Cốc cuối cùng cũng không thể duy trì sự cao ngạo và liều lĩnh của anh ta nữa.

“Thân thể của Thanh Loan thức tỉnh rồi! Sao có thể chứ!” Có thể nói Tôn Khanh là người hiểu rõ cô Cơ nhất ở đây, tất nhiên anh ta cũng biết chuyện gì đang xảy ra trên người cô Cơ lúc này. Nhưng càng là như vậy, anh ta càng không dám tin.

Cô Cơ có thân thể của Thanh Loan cũng không phải là bí mật gì trong môn phái Y học cổ truyền cổ, thể chất này cho dù là luyện tập võ đạo hay là y đạo đều chiếm được ưu thế tự nhiên. Nhưng, nếu muốn thăng cấp lên cảnh giới Tông Sư, cũng khó gấp mấy lần người bình thường.

Nhưng hiện tại, mọi thứ đều vì một kim châm này của Đường Tuấn mà thay đổi!

Thân thể Thanh Loan đã thức tỉnh, tu vi võ đạo của cô Cơ cũng một đường suôn sẻ, có hy vọng tiến được tới thần hải.

Nếu những cụ già ở Phái Thần Châm biết được chuyện này, e rằng sẽ coi Đường Tuấn là vị khách quan trọng nhất để đối đãi!

20220719041823-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 519


Đường Tuấn ngơ ngác gật đầu, tuy đại khái cũng hiểu là chuyện gì đã xảy ra, nhưng anh vẫn còn rất nghi ngờ. Ngũ Long châm pháp đã làm cho thân thể Thanh Loan của Cô Cơ thức tỉnh, điều này là chuyện anh không hề nghĩ tới, thậm chí trước kia anh còn không biết Cô Cơ là thân thể của Thanh Loan.

Chuyện này ắt hẳn là do c*́ đánh nhầm lẫn nào đó.

Loading...

Advertisement

Đương nhiên, nếu như Ngũ Long châm pháp của Đường Tuấn chưa đến mức phát ra Long Ngâm, nếu như anh không kịp bước vào cảnh giới Nhập Thần tạm thời thì cũng không thể làm được. Y thuật cao siêu của anh cũng chiếm một phần rất quan trọng.

Lúc này mọi người ở đây đều có phản ứng, Cô Cơ thăng cấp lên cảnh giới Tông Sư, khí thế trên người vẫn chưa thể khống chế thành thạo, càng lộ ra vẻ cao quý kiêu ngạo lạnh lùng hơn, giống như tuyết liên ở trên băng sơn. Đường Tuấn ở bên cạnh cô ta cũng không thua kém, dáng vẻ hiên ngang, như ngọn núi không thể khuất phục, dù có chuyện gì cũng không thể đánh gục được anh.

“Cô Cơ, trận so tài này ai thắng vậy?” Đối mặt với sự thay đổi trên người Cô Cơ, mọi người càng quan tâm ai thắng ai thua trong trận so tài Y học cổ truyền này hơn. Dù sao thì điều này cũng quyết định tương lai của Y học cổ truyền.

Tất cả mọi người đều đang chờ đợi câu trả lời của Cô Cơ, tim như trào lên đến cổ họng.

“Cơ Thục Quyên.” Vẻ mặt của Tôn Khanh lúc này vô cùng lạnh, anh ta nhìn Cô Cơ, trầm giọng nói.

Trong mắt anh ta mang theo một chút ý nghĩ không tốt, giống như đang cảnh cáo.

Cơ Thục Quyên, chính là tên của Cô Cơ.

Nếu như cuộc đời vẫn như lần đầu gặp gỡ thì còn gì bằng chuyện mượn danh nghĩa để chiếm đoạt tài sản của Cơ Thục Quyên.

Cô Cơ thở dài trong lòng, sao mà cô ta không hiểu ý của Tôn Khanh chứ.

Nếu như y thuật của Đường Tuấn và Tôn Khanh sàn sàn như nhau, thì có lẽ có thể thiên về cô ta một chút. Nhưng bây giờ Đường Tuấn giúp thức tỉnh thân thể Thanh Loan trong người cô ta, ơn nghĩa kiểu này không khác gì là ơn cứu mạng. Lúc này nếu như còn thiên vị Tôn Khanh thì đến cả bản thân cô ta cũng không qua được ải này. Đây chính là không trung thành đối với bản thân! Lại càng bất công với Đường Tuấn!

“Anh Đường đã thắng rồi.” Cô Cơ chậm rãi nói ra mấy chữ, giống như gáng hết sức bình sinh vậy.

Cô ta với Tôn Khanh đều đến vì sự kiêu ngạo, hoàn toàn cho rằng có thể bắt đám người Y học cổ truyền ngu dốt này về chỗ của bọn họ, nhưng lại không ngờ Tôn Khanh lại để thua tâm phục khẩu phục như thế. Hơn nữa thông tin này lại còn chính miệng của cô ta nói ra, chuyện này cô ta chưa từng nghĩ tới.

Ồ!

Sau khi im lặng một lúc lâu thì bây giờ đám người kia đã ồn ào như kiến vỡ tổ.

“Tôi đã nói là y thuật của anh Đường siêu phàm, chắc chắn có thể đánh bại được Tôn Khanh!”

“Hừ! Để xem lần này anh ta còn dám nói chúng ta là Y học cổ truyền ngu dốt nữa không?”

“Dược Y Cốc chẳng qua cũng chỉ là thế này.”

“Anh Đường thật giỏi! Y học cổ truyền là mạnh nhất!”

Tiếng ồn ào của cuộc bàn luận lan ra, giống như một cái chợ rau vậy. Những cảm xúc cất giấu trong tận xương tủy của đám người Y học cổ truyền kiêu ngạo đã được trút ra! Giống như muốn đem lửa giận vừa nãy Tôn Khanh trút lên người bọn họ trả lại cho anh ta.
 
Back
Top Dưới