Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 880


Ông ta nắm chặt Chùy Huyền Vu trong tay, Chân Khí toàn thân rót vào trong cây dao găm này. Dao găm bỗng dưng sáng lóa, phát ra từng tiếng run rẩy, dường như không chịu nổi lượng Chân Khí đổ vào nó.

Vù!

Advertisement

Cơ thể Thác Huy Hoàng hơi động, tốc độ sánh bằng thuấn di vọt đến trước mặt Đường Tuấn, dao găm rạch nát không gian, chỉa vào trái tim Đường Tuấn.

Advertisement

“A Di Đà Phật.” Pháp Âm thấy vậy, vội cúi đầu niệm một câu phật hiệu.

Keng.

Giữa đất trời bỗng nhiên vang lên âm thanh lanh lảnh, hệt như hai món kim loại va chạm với nhau.

“Chuyện này, chuyện này sao có thể?” Giọng nói run rẩy của Phù Hưng vang lên sau lưng Pháp m.

Trong lòng Pháp Âm chấn động, đột nhiên ngẩng đầu, sau đó nhìn thấy cảnh tượng làm anh ta không thể tin nổi.

Chỉ thấy Chùy Huyền Vu trong tay Thác Huy Hoàng nhắm chuẩn đâm vào ngực Đường Tuấn, Đường Tuấn không thèm cản đòn, nhưng Chùy Huyền Vu đến cả lớp da của Đường Tuấn cũng không thể gâm rách được. Dường như đó chẳng còn là món bảo vật của Vu Môn từng làm anh bị thương nặng nữa mà là một nhánh cây, cọng rơm.

Không chỉ Pháp Âm mà đến cả Tôn Thành, Hư Thanh Nhã cũng cảm thấy không tin nổi, bọn họ đều trưng bộ mặt khó hiểu.

Người cảm nhận được rõ ràng nhất đương nhiên là Thác Huy Hoàng.

Ông ta tin nhát dao vừa rồi của mình hoàn toàn có thể gi3t chết một cao thủ cảnh giới Thần Hải trung kỳ. Nhưng bây giờ đến cả da của Đường Tuấn cũng không đâm rách nổi. Đây mà là cái kẻ vừa nãy ông ta đè ra đánh đây sao?

Tám đường vân kỳ lạ trên thân Chùy Huyền Vu vẫn còn đang tỏa sáng chói lọi, như muốn phá vỡ lớp da của Đường Tuấn. Nhưng trên da thịt Đường Tuấn lại có một lớp ánh sáng màu bạch kim chuyển động, khiến Chùy Huyền Vu phải tốn công vô ích.

Đường Tuấn cúi đầu, nhìn cảnh tượng xảy ra trên lồng ngực mình, trên mặt lộ rõ ý cưới.

“Tôi không tin.” Thác Huy Hoàng gào lên, đẩy Chùy Huyền Vu về trước lần nữa nhưng vẫn như cũ.

Ông ta ngẩng đầu nhìn Đường Tuấn, trong đầu xuất hiện ý nghĩ khiến toàn thân ông ta run lên, thất thanh nói: “Mày, mày bước vào Thần Hải rồi.”

Đường Tuấn cười nhạt, không e dè đáp ngay: “Có thể nói là vậy.”

Chớp mắt, toàn thân Thác Huy Hoàng nổi đầy da gà, không chút do dự lập tức lùi người về sau. Ông ta hóa thành tàn ảnh muốn bỏ chạy về phía xa ngay!

Nhát dao vừa rồi ông ta đã dốc hết toàn lực mà còn không thể tạo thành tổn thương gì cho Đường Tuấn. Đây chẳng phải chứng tỏ rằng thực lực hiện giờ của ông ta không phá vỡ nổi lớp phòng ngự của Đường Tuấn. Năng lượng từ bùa chú sau nhát vừa rồi đã không còn thừa nhiều nữa, nếu không ông ta còn ở lại thêm thì chỉ còn lại một con đường chết. Vì vậy, ông ta phải lập tức chạy ngay.

20220810112007-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 881


“Đường thí chủ đột phá, vậy có phải nên rời khỏi chùa Bái Đính rồi không.” Pháp Âm do dự hỏi.

Bây giờ Đường Tuấn chẳng khác gì quả bom hẹn giờ, tất nhiên Pháp Âm ước gì Đường Tuấn mau rời đi.

Advertisement

“Tôi cảm thấy Tĩnh thiền viện này không tệ, vừa lúc ta cũng đã ở đây một khoảng thời gian rồi, củng cố thêm cảnh giới.” Đường Tuấn thản nhiên nói, đưa ra đáp án khiến Pháp âm vô cùng cạn lời.

Nói xong, Đường Tuấn thuận tay lôi theo Thác Huy Hoàng đi vào Tĩnh thiền viện, chỉ để lại đám người chùa Bái Đính liếc mắt nhìn nhau.

Advertisement

“Sư huynh, chuyện này.” Sau một lúc lâu, Phù Hưng mới mở miệng.

Pháp m ngăn cản Phù Hưng, cười khổ nói: “Tôi biết chuyện này không hợp lễ, nhưng cậu ta ở cũng đã ở rồi, cứ để cậu ta ở lại một thời gian đi. Với lại, bây giờ Đạo Thể đột phá, có dốc hết sức lực của cả chùa Bái Đính cũng chẳng làm được gì cậu ta.”

Nói xong, anh ta đánh mắt nhìn sang Luân Châu, vẻ mặt hơi phức tạp.

Hôm nay Đạo Thể đột phá sợ rằng sẽ sinh ảnh hưởng rất nghiêm trọng đến Luân Châu, thậm chí trở thành tâm ma của anh ta. Điều này khiến Pháp Âm hơi bận tâm.

Ánh mắt Luân Châu lóe lên, trái lại còn mỉm cười xán lạn, nói: “Sư phụ, cứ yên tâm. Con biết nên làm thế nào mà.”

Pháp Âm cười vui mừng, nói: “Như thế thì tốt lắm. Đạo Thể không phải là người thường, con không cần phải so sánh với cậu ta làm gì.”

Luân Châu thản nhiên mỉm cười, từ chối cho ý kiến.

Nếu như có thể, mấy ai tình nguyện sinh ra cùng thời với một người có thể chất nghịch thiên thế này, hơn nữa còn có thể phá vỡ sự trói buộc của Đạo Thể.

Nhưng đây đã là sự thật không thể thay đổi được, nếu anh ta không thử thì sao có thể can tâm.

Bên trong Tĩnh thiền viện, trong một tĩnh thất yên tĩnh.

Đường Tuấn khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, vẻ mặt bình tĩnh, toàn bộ tinh thần của anh đều chìm vào trong thế giới trong cơ thể mình, quan sát xem sau khi đột phá sẽ thay đổi ra sao.

Cơ thể con người là một bảo khố vô tận, cứ mỗi khi võ thuật tinh tiến một phần là có thể mở ra một phần bảo khố này.

Người bình thường khi tấn thăng Thần Hải có thể di chuyển giữa không trung, có thể khống chế kiểm soát nguyên khí trời đất quanh người.

Mà Đường Tuấn thân là Đạo Thể, ở cảnh giới Chân Khí là có thể làm được những chuyện này.

Anh tấn thăng Thần Hải sẽ chỉ khiến bảo khố trong cơ thể mình càng thêm lớn mạnh!

Trước đó, vừa mới đột phá anh không có thời gian xem xét. Bây giờ rảnh rỗi, Đường Tuấn không kịp chờ đợi nữa.

Nhưng cảm nhận một lúc thật lâu, Đường Tuấn cũng không cảm nhận được bản thân có xảy ra thay đổi gì.

20220810112154-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 882


Vẻ mặt Đường Tuấn giãn ra, tinh thần buông lỏng, lực tinh thần bỗng nhiên trào ra khỏi mi tâm.

Lực tinh thần vừa xuất hiện trong không khí, trước mắt Đường Tuấn đột nhiên sáng lên, không phải là ánh sáng bên trong phòng tạo thành, mà là sự phản ứng từ lực tinh thần của anh.

Advertisement

Mặt biển cả rộng lớn vô cùng muôn màu muôn vẻ xuất hiện trong cảm nhận tinh thần của anh. Vùng biển này vô cùng vô tận, lực tinh thần của Đường Tuấn đã rất lớn mạnh, nhưng trước mặt cả vùng biển này vẫn không kìm lòng được mà sinh ra cảm giác mình như con sâu cái kiến nhỏ bé. Quyền uy sức mạnh khiến người ta sợ hãi từ vùng biển này truyền đến, Đường Tuấn có cảm giác nếu mình bước vào nơi này chỉ sợ sẽ lập tức bị chôn vùi không chừa lại một mẩu.

Advertisement

Chín mươi chín con chữ ẩn giấu trên mi tâm của anh bỗng nhiên phát ra ánh sáng chói lóa, dường như đang cộng hưởng với vùng biển này. Mỗi một con chữ hình như cũng ứng với một nơi nào đó cả vùng biển này.

“Đây là, Nguyên khí biển cả.” Đường Tuấn kinh ngạc, nghẹn ngào rặn ra từng chữ.

Chín mươi chín con chữ này đại diện cho các đạo pháp của thế gian, có thể cộng hưởng với nó chỉ có thể là Nguyên khí biển cả.

Tinh thần của Đường Tuấn chỉ tồn tại được một lát trong Nguyên khí biển cả đã bị ép ra ngoài.

Nhưng sự cộng hưởng của anh và Nguyên khí biển cả không hề bị đứt quãng.

Phụt!

Ý nghĩ trong đầu Đường Tuấn vừa nảy ra, một đốm lửa hiện ra từ giữa khoảng không trước người anh.

Tiếp đến lại là một quả cầu nước.

Từng loại nguyên khí phơi bày trên tay Đường Tuấn.

Lúc này dường như anh đã trở thành Đạo Tổ tinh thông đạo pháp trong thế gian!

Đường Tuấn thở phào một hơi nhẹ nhõm, nguyên khí trước mặt cũng tan đi. Trên mặt anh lộ ra nụ cười rạng rỡ.

“Không ngờ là sau khi đột phá Đạo Thể lại có thể cảm nhận được Nguyên khí biển cả. Mặc dù chỉ cảm nhận được một chút ít nhưng đã đủ rồi.” Lúc này, cuối cùng Đường Tuấn đã hiểu được tự mình mở ra được bí mật trong cơ thể là cảm giác gì.

Sau khi người luyện võ đạt tới cảnh giới Chân Khí thì có thể thử cảm nhận nguyên khí trời đất, tiếp nhận để sử dụng cho chính mình. Mà sau khi đạt tới cảnh giới Thần Hải, người luyện võ lại có thể điều khiển nguyên khí trời đất trong phạm vi nhỏ quanh toàn thân.

"Những người luyện võ có thể chất đặc biệt này, chẳng qua chỉ là dễ hòa hợp với nguyên khí trời đất hơn so với những người luyện võ bình thường, chỉ có một bộ phận rất nhỏ có thể cảm nhận được nguyên khí biển cả mà thôi. Nhưng hiện tại nguyên khí biển cả mà mình cảm nhận được chỉ sợ còn mạnh hơn rất nhiều lần so với thể chất đặc biệt." Trong lòng Đường Tuấn nghĩ vậy. Nguyên khí biển cả vô cùng vô tận, ngay cả anh cũng không dám nói bản thân mình có thể hiểu rõ được toàn bộ.

Anh đã từng đọc được rất nhiều sách cổ ở Dược Y cốc, ở chỗ dân tộc Mèo và trên núi Yên Tử, hiểu biết đối với thể chất đặc biệt trên thế giới không hề tầm thường, có thể láng máng làm ra một cái so sánh có chút không rõ ràng.

"Hóa ra đây mới là Đạo Thể, thông thạo mọi phương thức."

20220810112227-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 883


Trông thấy Đường Tuấn và Pháp Âm cùng tiến vào, ngay lập tức trong mắt Thác Huy Hoàng hiện lên vẻ hận thù, nói: “Pháp Âm, mày dám nhốt tao lại. Không sợ Vu Môn của tao sẽ tiêu diệt toàn bộ chùa Bái Đính mày sao?”

“Ồn ào quá!” Đường Tuấn tiện tay đánh, cả người Thác Huy Hoàng ngã trên mặt đất lăn vài vòng mới chịu dừng lại.

Nếu không phải Đường Tuấn kiềm chế bớt phần lớn sức mạnh, một cái tát này đã đủ để đánh Thác Huy Hoàng tan nát như thịt vụn.

“Mày đừng khinh người quá đáng.” Bị người khác đối xử như vậy, Thác Huy Hoàng chỉ cảm thấy cực kỳ nhục nhã. Anh ta chính là Huyền Vu mạch chính và là Phó Môn chủ của Vu Môn, bình thường luôn đứng chỉ tay năm ngón, chưa từng phải chịu bẽ mặt như thế này.

“Ha ha.” Đường Tuấn khoanh tay trước ngực, lạnh lùng cười, ra vẻ cực kỳ thiếu đòn kiểu như ‘Tao đúng là đang ăn h**p mày’.

“Nói cho tao biết, tóm lại Vu Môn bọn mày muốn làm cái gì?” Đường Tuấn nhìn xuống Thác Huy Hoàng, trầm giọng hỏi.

Đầu tiên, nhà họ Đường bị Vu Môn tấn công thê thảm, sau đó Vu Môn lại toan tính tranh giành Hiệp hội Y học cổ truyền, đến bây giờ ngay cả nhà họ Tôn và nhà họ Hư đều về phe của Vu Môn, thậm chí Đường Tuấn còn nghi ngờ năm đó rất có thể chính Vu Môn đã cướp sạch kho báu bí mật của dân tộc Mèo.

Nhiều chuyện có quan hệ với nhau như vậy, Đường Tuấn có thể cảm thấy Vu Môn giống như đang thực hiện kế hoạch động trời nào đó.

Thác Huy Hoàng đứng lên từ mặt đất, lạnh lùng lên tiếng: “Cứ mơ đi.”

Anh ta nhìn chằm chằm Đường Tuấn và Pháp m, nói tiếp: “Chờ đến ngày người đứng đầu Vu Môn của tao xuất hiện, đó là lúc chúng mày phải chết. Hà hà, Thánh Thủ Tông đó là vết xe đổ của nhà họ Đường mày.”

Đường Tuấn thản nhiên nói: “Nếu như thế, vậy mày đi chết đi.”

Nói xong, Đường Tuấn tát một cái l3n đỉnh đầu của Thác Huy Hoàng, đập vỡ cơ hội sống sót của anh ta. Trong mắt Thác Bạt Hoàng còn lại kinh hoàng, anh ta không ngờ Đường Tuấn vậy mà lại kiên quyết giết mình như vậy.

“Người đứng đầu Vu Môn.” Đường Tuấn rút tay lại, lẩm bẩm nhớ kỹ vài chữ này.

Bỗng nhiên anh nhớ tới mọi chuyện theo như lời kể của Tôn Vân Hoa, năm đó vị ông tổ của Vu Môn kia dẫn dắt Vu Môn, thiếu chút nữa đã hủy diệt Y học cổ truyền. Theo như lời của Tôn Vân Hoa, sức mạnh của vị ông tổ Vu Môn đã đạt tới trình độ cao nhất của Võ thuật, sau đó bị vây đánh, bị thương nặng mới không xuất hiện trên đời nữa.

Một ý nghĩ xuất hiện trong đầu anh, nhưng Đường Tuấn chợt lắc đầu phủ nhận.

“Vị ông tổ Vu Môn kia xuất hiện trong thời đại ngàn năm trước. Qua một ngàn năm, cho dù sức mạnh ông ta có cao đến đâu, e rằng đã biến thành một bộ xương khô rồi.” Trong lòng Đường Tuấn nghĩ vậy.

Mặc dù anh là Đạo Thể, hơn nữa bây giờ anh đã phá vỡ sự trói buộc thân xác, thăng cấp Thần Hải, nhiều nhất cũng chỉ có thể sống tới một trăm năm mươi năm đến khoảng hai trăm năm. Mà cao thủ Cảnh giới Thần Hải bình thường lại kém hơn một bậc, chỉ có thể sống lâu tới một trăm hai mươi năm đến một trăm năm mươi năm.

20220812133909-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 884


Anh từng nghiên cứu nguyên tắc khắc chế võ, gần như đã hiểu rõ Đạo.

Advertisement

Nhưng bây giờ, anh vừa tiến vào Thần Hải, cảm nhận được nguyên khí biển cả cực kỳ mạnh mẽ luôn luôn cuồn cuộn mênh mông, anh càng cảm thấy sự nhỏ bé của chính mình và thế giới võ thuật vô cùng huyền diệu. Trái lại anh càng thêm bối rối.

Advertisement

Chỉ còn không đầy nửa tháng nữa là đến Đại hội Võ thuật Hà Nam, Đường Tuấn không muốn ở lại đợi lâu hơn nữa. Ba ngày sau, Đường Tuấn tự mình xách hành lý rời khỏi chùa Bái Đính.

Lúc này, tết âm lịch của Việt Nam vừa kết thúc, Đường Tuấn đi ra từ trong rừng hoang núi thẳm, tiến vào thành phố trung tâm của tỉnh Nam Định, anh cảm nhận được không khí vui mừng sôi động hơn. Đường Tuấn đứng một mình lẻ loi trên đường, hơi không hòa hợp với cảnh vật nhộn nhịp xung quanh, giống như bị thế giới vứt bỏ sang một bên vậy.

Đây là tết âm lịch đầu tiên Đường Tuấn trải qua một mình ở bên ngoài từ nhỏ đến lớn. Trong một năm qua, nhà họ Đường đã trải qua tai nạn trước giờ chưa từng có, đồng thời bản thân anh cũng đã trải qua rất nhiều chuyện mà trước kia anh chưa từng nghĩ đến.

Ban đầu, anh muốn trở thành một người giống như ông nội anh, làm một bác sĩ chữa bệnh cứu người. Nhưng bây giờ, anh lại tham gia vào giới Võ thuật, biết được những bí mật có thể thay đổi toàn bộ thế giới, thậm chí chạm trán với Vu Môn thần bí. Có rất nhiều chuyện dù sao đi nữa anh cũng không thể chấp nhận được. Điều duy nhất anh có thể làm chính là không ngừng mạnh mẽ lên, nắm trong tay càng nhiều năng lực, như vậy mới có thể đảm bảo che chở được bản thân và những người anh quan tâm trong thời buổi loạn lạc.

Đường Tuấn nhanh chóng thoát khỏi tâm trạng này. Anh bắt taxi đến sân bay, chuẩn bị ngồi máy bay bay đến Hà Nam trước. Còn một khoảng thời gian nữa máy bay mới cất cánh, Đường Tuấn mới ngồi nghỉ ngơi ở cuối sảnh chờ.

“Lệ Lệ, anh thực sự rất thích em. Em đồng ý với anh đi.” Đúng lúc này, giọng nói vội vàng vang lên ở cuối sảnh chờ.

Phương hướng giọng nói vang lên vừa vặn ở trước mặt Đường Tuấn, ngay lập tức, Đường Tuấn thấy được người đến là ai.

“Là cô ta.”

Một chàng trai trẻ tuổi như cậu ấm nhà giàu mặc áo vét đi giày da, gương mặt điển trai đang cầm một bó hoa hồng lớn đặt ở trước mặt một nữ tiếp viên hàng không. Ngoại hình của cô nàng tiếp viên hàng không này vô cùng xinh đẹp, phong cách vừa ngây thơ vừa quyến rũ, đúng là mẫu người mà đàn ông rất thích chinh phục. Hơn nữa Đường Tuấn có quen biết cô tiếp viên hàng không này, đúng là Trần Lệ Lệ anh gặp được trong lúc đi du lịch với Đinh Thiếu Trung.

Trong Thung lũng Đầm Lầy, Ngôn Hòa Minh ra tay, thúc đẩy thi khí trong cơ thể của bọn họ. Đường Tuấn xuất hiện, cuối cùng mới cứu được Trần Lệ Lệ, Đinh Thiếu Trung và những người bình thường khác. Vốn dĩ Đường Tuấn nghĩ sẽ không có cơ hội gặp lại, không ngờ vậy mà lại gặp nhau ở chỗ này.

Trần Lệ Lệ hơi nhíu mày, chán ghét nhìn cậu ấm nhà giàu trước mặt, lạnh lùng lên tiếng: “Trần Hồng Minh, tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích anh, sao anh lại quấn quýt lấy tôi không tha để làm gì chứ.”

20220812133932-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 885


Sắc mặt Trần Lệ Lệ tối sầm, đáp trả: “Cùng một câu nói, tôi cũng không muốn nhắc lại. Rốt cuộc anh muốn thế nào mới không làm phiền tôi nữa.” Bởi vì Trần Hồng Minh đã ảnh hưởng tới công việc của cô ta.

Advertisement

Trần Hồng Minh nghe vậy, không khỏi vui mừng ra mặt nói tiếp: “Trừ khi em đồng ý với anh, hoặc là em có bạn trai rồi.”

Advertisement

Sắc mặt Trần Lệ Lệ rõ ràng là càng ngày càng khó chịu, cô ta biết Trần Hồng Minh chính là kẹo dẻo dính chặt không thể ném đi. Lúc cô ta đang suy nghĩ lý do thế nào để có thể đuổi Trần Hồng Minh kia đi, bỗng nhiên cô ta thấy được một người, trên mặt nhịn không được nở nụ cười rồi lên tiếng: “Vậy anh có thể đi được rồi. Bởi vì tôi đã có bạn trai.”

Nói đến đây, Trần Hồng Minh trước mặt so với Trương Văn Minh ngày đó về xuất thân lẫn mặt mày đều cao hơn một chút. Nhưng kể từ ngày ở Thung lũng Đầm Lầy gặp được đám người Hư Tĩnh Văn, Đường Tuấn và những người khác đánh nhau, cô ta mới hiểu được căn bản là những cậu ấm con nhà giàu này chỉ đẹp mã mà lại rất vô dụng. Cô ta muốn tìm đàn ông, ít nhất cũng phải tìm một người có thể bảo vệ cô ta.

Mà theo như cô ta nhớ được, trong Thung lũng Đầm Lầy, người được chọn tốt nhất chính là Đường Tuấn, một người có thể giết được Hư Tĩnh Văn vừa có khả năng áp chế ba nhóm người ở đó.

Lùi một bước tiến hai bước, cho dù cô ta không thể tìm được cường giả như Đường Tuấn, nhưng tuyệt đối không thể tìm tên thỏ đế như Trương Văn Minh được. Vậy nên, trước sự tán tỉnh của Trần Hồng Minh, trái lại cô ta vẫn cực kỳ bình tĩnh.

“Là ai vậy?” Trần Hồng Minh lạnh lùng hỏi, trong mắt lóe lên tia u ám.

Trần Lệ Lệ cũng không để ý đến anh ta, lập tức đi về phía trước. Sau đó, cô ta ngồi xuống bên cạnh Đường Tuấn giống như một con mèo nhỏ hiền hòa, giọng điệu mờ ám lên tiếng: “Anh ta chính là bạn trai của tôi.”

Không chỉ có Trần Hồng Minh sững sờ, ngay cả thân là cao thủ Thần Hải cảnh Đường Tuấn, cũng đều có chút chịu không nỗi.

Tuy rằng trước kia đã biết được Trần Lệ Lệ rất phóng khoáng đối với những sự tình về nam nữ. Nhưng không ngờ rằng, anh ta vẫn còn có chút đánh giá thấp cô gái này.

"Trần Lệ Lệ, cô nói cái gì vậy?" Ánh mắt hung ác, tàn nhẫn của Trần Hồng Minh nhìn chằm chằm vào Trần Lệ Lệ. Ngay lúc đó, anh ta gần như giống hệt một con dã thú sắp nổi giận. Anh ta dùng giọng nói vô cùng âm u gầm lên với Trần Lệ Lệ. Ngay cả tên họ cũng đều mang ra và hét lên, có thể thấy rõ lúc này hắn đã thật sự rất tức giận rồi.

Nếu như tên bạn trai trong miệng của Trần Lệ Lệ này là một công tử nhà giàu có như Trương Văn Minh, thì Trần Hồng Minh sẽ tuyệt đối không nói bất kỳ lời nào. Thế nhưng, Trần Lệ Lệ lại tùy tiện tìm một người đàn ông trong sân bay đến làm bạn trai của cô, dùng tên này đến từ chối hắn. Đặt biệt là, người đàn ông này cũng quá bình thường, quần áo toàn thân thoải mái, không có gì đặc biệt. Trên lưng mang một cái balo lớn, nhìn có vẻ chính là một sinh viên nghèo đang đi du lịch. Người như thế này, làm sao có thể so được với thân mang trăm triệu như anh ta? Trừ phi, mắt Trần Lệ Lệ bị mù rồi, mới có thể vừa ý loại sinh viên nghèo như vậy.

Trần Hồng Minh hiển nhiên sẽ không tin tất cả những gì Trần Lệ Lệ nói. Vậy nên, anh ta trực tiếp xem Đường Tuấn như không khí.

Ánh mắt của Trần Lệ Lệ híp lại, hệt như một con cáo nhỏ, sau đó đột nhiên khoác lấy cánh tay Đường Tuấn, đưa nửa người trên đầy đặn của mình áp sát vào người anh, biểu lộ ra bộ dáng của các cặp yêu nhau đang thể hiện tình cảm. Cô cười chế giễu nói: "Trần Hồng Minh, bản thân anh không biết tự nhìn sao?"

Trong lúc nói chuyện, khóe mắt của cô liếc qua cẩn thận quan sát Đường Tuấn.

20220812133955-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 886


Đại gia giàu có mạnh hơn gấp mười nghìn lần. Có cô gái nào chưa từng tưởng tượng qua người đàn ông của mình sẽ là một vị anh hùng cái thế.

Advertisement

Trần Lệ Lệ thật sự là rất không dễ dàng mới có thể gặp lại Đường Tuấn lần nữa, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội này.

Advertisement

Trần Hồng Minh nhìn dáng vẻ mập mờ của hai người. Đặc biệt là, cơ thể mềm mại gợi cảm của Trần Lệ Lệ lúc này, gần như là dán sát vào người của Đường Tuấn, trong nháy mắt sắt mặt của anh ra trở nên u ám. Vào lúc này, cho dù anh ta vẫn cứ cho rằng Đường Tuấn là tấm lá chắn do Trần Lệ Lệ tiện tay tìm thấy được. Nhưng điều này đã liên quan đến vấn đề tôn nghiêm của đàn ông, anh ta bắt buộc phải làm một chút gì đó.

Ánh mắt lạnh lẽo của anh ta nhìn chằm chằm vào Đường Tuấn, thấp giọng nói: "Cút ngay."

Trần Hồng Minh tự nhận ở tỉnh Nam Định này, mình cũng được tính là nhân vật số một. Chỉ là so với các cậu cả ở đẳng cấp cao hơn thì có hơi kém một chút. Đối phó với một sinh viên nghèo đi du lịch như vậy, một câu nói của anh ta thôi cũng đã đủ rồi.

Đường Tuấn vốn dĩ không hề muốn dính dáng gì đến chuyện của hai người Trần Lệ Lệ và Trần Hồng Minh. Theo anh thấy, cả hai đều không phải loại người tốt lành gì. Một người tính cách ph*ng đ*ng, cởi mở, vừa mới quen biết còn chưa rõ ràng, đã tự mình đề cử chuyện chăn gối. Một tên thì là công tử bột nhà giàu vô lương tâm. Đối với loại người này, ngay cả tư cách để anh liếc nhìn cũng không có.

Nhưng lời nói của Trần Hồng Minh vào lúc này, lại làm cho sắc mặt của Đường Tuấn trở nên trầm xuống, ngay cả những cậu cả Phạm Trùng, Hư Tĩnh Văn anh đều tùy ý giết được, thì Trần Hồng Minh được tính là cái thá gì, chỉ là một cậu ấm ở tỉnh bậc hai, mà lại dám bảo anh cút ngay.

"Anh đang nói chuyện với tôi sao?" Đường Tuấn hơi ngẩng đầu, nhìn Trần Hồng Minh, hỏi.

Khóe môi Trần Hồng Minh gợi ra một nét cười trào phúng, nói: "Nói nhảm. Lẽ nào ông đây đang nói chuyện với không khí à. Mày mau chóng cút ngay đi. Trần Lệ Lệ, cô muốn tìm một người để diễn xuất, thì cũng nên tìm một người tốt hơn một chút chứ. Tìm loại mặt hàng này muốn tiền thì không có tiền, muốn tướng mạo cũng chẳng có tướng mạo như tên này là muốn làm gì. Cô không cần mặt mũi, nhưng ông đây vẫn cần thể diện nhé."

Nói xong, anh ta quăng bó hoa tươi trên tay xuống đất, hung hăng giẫm nát, rồi chửi xéo: "Mẹ kiếp, thật là xui xẻo, một tên sinh viên nghèo mà cũng dám tranh đoạt phụ nữ với ông đây."

Hắn chỉ tay vào Đường Tuấn, với vẻ mặt không mấy thiện cảm, tiếp tục mắng chửi: " Cút ngay đi. Một bộ dạng giả tạo, tỏ vẻ mình là Hư Tĩnh Văn, cậu chủ Hư à. Ông đây ghét nhất những loại người đã không tiền không thế, mà lại cứ thích làm bộ, giả vờ như vậy."

"Anh đã nói xong chưa?" Đường Tuấn nhẹ nhàng nói, anh nhìn Trần Hồng Minh với ánh mắt đầy lạnh lẽo.

Trần Hồng Minh bị Đường Tuấn nhìn chằm chằm, đột nhiên, một cảm giác rùng mình, sởn tóc gáy dâng lên. Giống như là đang đối mặt với một đối thủ mà anh ta không có khả năng đánh bại. Loại cảm giác như thế này chỉ xuất hiện khi anh ta đối mặt với những cậu cả đẳng cấp như Hư Tĩnh Văn mới có.

"Nói... Nói xong rồi." Trong lòng Trần Hồng Minh nhất thời có chút kinh sợ, giọng khẽ run nói.

"Vậy thì anh có thể cút đi được rồi."Đường Tuấn tiện tay phất một cái, một luồng kình khí mạnh mẽ đánh bay Trần Hồng Minh văng ra ngoài năm, sáu mét. Biểu hiện ra một bộ dạng rất tùy ý, giống như là đập bay một con ruồi nhặng không đáng nhắc tới.

20220812134016-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 887


Nhưng cho dù như vậy, Trần Hồng Minh vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu, chân tay bủn rủn, lục phủ ngũ tạng giống như muốn dời sông lấp biển. Trong mắt của anh ta lộ ra vẻ kinh sợ, như là nhớ ra được điều gì đó. Gian nan đứng dậy, anh ta tuyệt đối không dám tới gần Đường Tuấn nữa, chỉ là cặp mắt oán độc vẫn nhìn chằm chằm Đường Tuấn.

Advertisement

"Ngài Đường, anh thật là lợi hại." Trần Lệ Lệ thấy vậy, chẳng những không hề có chút ngạc nhiên nào, mà ngược lại còn lộ vẻ vui mừng. Cọ cọ đường cong đáng tự hào của mình lên cánh tay của Đường Tuấn, giọng nũng nịu, trong hơi thở mang theo hương thơm nhàn nhạt nói bên tai Đường Tuấn.

Advertisement

"Buông ra." Đường Tuấn lạnh lùng nói.

Trần Lệ Lệ đơ người ra, nhưng khi thấy ánh mắt lạnh như băng của Đường Tuấn, vẫn phải buông tay xuống, dáng vẻ thành thật đứng đó.

Nhìn thấy Đường Tuấn không hề có ý định đuổi cô ta đi, trong lòng Trần Lệ Lệ có chút vui vẻ. Cô ta rất có lòng tin với dáng người của bản thân, có thể khiến phần lớn đàn ông bị khuất phục, quỳ gối dưới váy của cô ta.

"Ngài Đường muốn đi tới đâu vậy?" Trần Lệ Lệ cả gan, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh hỏi.

"Hà Nam." Đường Tuấn thản nhiên nói.

Trên gương mặt Trần Lệ Lệ lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết rồi nói: "Nếu vậy thì thật là trùng hợp. Chuyến bay này của tôi cũng là tới Hà Nam, xem ra tôi và ngài Đường ngồi cùng trên một chuyến bay rồi. Thật là có duyên quá mà."

Đường Tuấn cũng lười để ý đến loại phụ nữ mưu mô xảo quyệt này, nên không có trả lời lại.

Rất nhanh sau đó, bởi vì là tiếp viên hàng không, cho nên Trần Lệ Lệ được lên máy bay trước giờ.

Cô ta rất hiểu giữa nam và nữ cần có chừng mực. Nếu đã cùng chung chuyến bay với Đường Tuấn, vậy thì trước sau gì cũng sẽ có thêm cơ hội để kết giao. Trước khi đi, cô ta nhìn qua Đường Tuấn với ánh mắt rất sâu, đầy vẻ quyến rũ mị hoặc, dường như ẩn chứa rất nhiều tình cảm mà không thể nói ra thành lời. Nếu có người nào nhìn thấy mà không biết sự tình, thì sẽ tưởng rằng cặp đôi yêu nhau nồng nhiệt, đang quyến luyến từ biệt nhau ở đây.

Sau khi Trần Lệ Lệ rời đi, Trần Hồng Minh cũng không dám ở lại. Anh ta bước tới mua tấm vé đi đến Hà Nam, cùng một chuyến bay với Đường Tuấn và Trần Lệ Lệ. Sau khi mua xong vé, anh ta lấy di động ra và gọi điện thoại.

"Anh họ, em muốn đến Hà Nam chơi vài ngày. Ừm, đến lúc đó, thuận tiện tìm anh thảo luận một vài chuyện." Trần Hồng Minh hàn huyên vài câu đơn giản với người ở đầu dây bên kia, rồi cúp máy.

Anh ta nhìn Đường Tuấn một bộ dạng trầm ổn đang ngồi ở phía xa, khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh lùng. Người anh họ mà vừa rồi anh ta nói chuyện qua điện thoại đang làm ăn không tệ ở Hà Nam, nghe nói đang phụ trách bộ phận buôn bán của nhà họ Từ. Hơn nữa, anh ra đã từng tận mắt chứng kiến anh họ chém đứt một khối sắt thép chỉ bằng một tay, anh họ của anh ta có từng nói lúc say rượu, nói cái gì mà cao thủ có nội lực.

"Thằng nhóc chết tiệt, dám tranh đoạt phụ nữ với tao, thật là chán sống rồi. Còn có Trần Lệ Lệ, lần này, tôi muốn cô phải khóc lóc cầu xin tha thứ dưới thân của tôi." Trần Hồng Minh hung hăng nắm chặt tấm vé máy bay trong tay, lòng đầy căm phẫn.

Trần Lệ Lệ đoán quả không sai, chỗ ngồi của Đường Tuấn xác thực là giống chuyến bay của cô ta.

Khi lên máy bay, Trần Lệ Lệ cười tươi như hoa nhìn Đường Tuấn: "Ngài Đường, chúng ta lại gặp nhau rồi."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 888


Lý Ngọc Mai, Hoàng Phủ Ngọc, Dương Lộc, Mộ Dung Lan...Những cô gái mà Đường Tuấn quen biết, bất kỳ ai cũng đều xinh đẹp hơn Trần Lệ Lệ. Chính vì như vậy, nên đương nhiên anh sẽ không động tâm. Nhưng cứ nghĩ đến, trên đoạn đường này cứ thỉnh thoảng phải nói chuyện với cô ta, Đường Tuấn không khỏi cảm thấy đau đầu. Đôi lúc bị phụ nữ, đặc biệt là những phụ nữ xinh đẹp quấn thân, cũng không nhất định là chuyện tốt.

Đường Tuấn lên máy bay không lâu, thì Trần Hồng Minh cũng lên tới.

Advertisement

"Lệ Lệ, tôi đã nói qua rồi, trừ phi em đáp ứng tôi, nếu không tôi sẽ luôn đi theo bên cạnh em, bảo vệ em." Trần Hồng Minh cười híp mắt nói.

Advertisement

Dáng vẻ anh tuấn, dịu dàng của anh ta lúc này khiến những tiếp viên hàng không đang đứng bên cạnh Trần Lệ Lệ nhìn đến hai mắt đều tỏa sáng. Hiển nhiên, cho rằng anh ta chính là con rùa vàng.

Đường Tuấn và Trần Hồng Minh đều ngồi khoang hạng nhất.

Thấy Trần Hồng Minh đi vào, Đường Tuấn chỉ liếc mắt nhìn một cái, sau đó không thèm để ý nữa. Một người bình thường như Trần Hồng Minh nếu như dám xúc phạm anh, cho dù anh ta có quyền thế ngút trời hay là giàu có đi chăng nữa, cũng giết hết.

Máy bay cất cánh an toàn, Trần Lệ Lệ và các chị em tiếp viên đồng nghiệp đều đang bận rộn trong cabin. Mấy người tay vừa làm việc, vừa nói chuyện phiếm, chủ đề nhanh chóng trở thành thế hệ siêu giàu thứ trẻ trung đẹp trai Trần Hồng Minh.

“Lệ lệ, xem ra cậu chủ Trần này cũng là fan trung thành của cô à. Trông cũng đẹp trai, hơn nữa ăn mặc cũng khác thường, nhìn là biết một thế hệ siêu giàu thứ, là con rể quý đúng mực rồi. Cô cũng phải mau chóng ra tay đi, nếu không, chúng tôi không khách sáo đâu.”

Có một chị tiếp viên thân quen với Trần Lệ Lệ cười nói.

Vừa nói xong, cả đám tiếp viên bắt đầu nịnh hót.

Có thể làm tiếp viên hàng không, đa số đều là người đẹp. Bảy tám cô tiếp viên đều mặt bộ đồ đồng phục bó sát, những đường cong tinh tế được phô bày một cách sinh động. Trong phòng cabin không có đàn ông, nên học cười đùa mà không chút kiêng kỵ gì, thỉnh thoảng có chút trẻ trung. Nếu như có đàn ông ở đây, e là sẽ nhìn đến cắn cả ngón tay cái mất, mắt nhìn không nỡ rời đi.

“Anh ta không phải là gu của tôi.”

Trần Lệ Lệ lắc đầu, nhói nhỏ.

“Ai yo. Lẽ nào đến bây giờ Lệ Lệ vẫn còn ăn chay à.”

Đám tiếp viên lại cười to nữa.

“Lệ Lệ, con gái nên nhân lúc còn trẻ đẹp tìm một người đàn ông tốt mà gả đi. Sao cứ làm mình phải chịu thiệt thòi chứ. Cô không thích cậu Trần, lẽ nào thích anh Đường.”

Lúc nãy Trần Lệ Lệ mặt tươi cười chào hỏi Đường Tuấn, đương nhiên bọn họ cũng nhìn thấy.

Trần Lệ Lệ cười, nói:

“Nếu anh Đường đồng ý, vậy thì tôi làm nhân tình cho anh ấy cũng được.”

20220812134059-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 889


“Đủ rồi Lệ Lệ, Cô lại muốn nói đến những chuyện kì quái cô gặp lúc đi thám hiểm sao, đã nói mấy lần rồi hả. Trên đời này làm gì có người biết bay lên trời chui xuống đất chứ hả, có lẽ cô từ trong rừng ra nên đầu óc cũng không bình thường rồi. Không lẽ cô lại muốn nói với chúng tôi, cái anh Đường này chính là cái người khỏe mạnh vô địch mà cô nói đấy chứ. Nhìn dáng vẻ gầy gò ốm yếu của anh ta, một mình bà đây còn có thể ép khô anh ta, khiến anh ta ba ngày không thể xuống giường được, còn bày đặt người mạnh mẽ. Xì”

Đám tiếp viên không kiêng nể gì cả, nên khi nói chuyện cũng chẳng kiêng kị cái gì, thậm chí cô tiếp viên nói lời này còn làm ra tư thế khiến đàn ông mạnh mẽ phải máu sôi sùng sục.

Advertisement

Trần Lệ Lệ nghe thấy vậy, sắc mặt cũng tối sầm lại. Sau khi cô trở về, đã kể lại chuyện xảy ra ở thung lũng Đầm Lầy cho rất nhiều người nghe, nhưng lại chẳng có ai tin cả, tất cả đều cho rằng cô đang nói linh tinh.

“Các cô làm sao mà biết được anh Đường tài giỏi đến như nào, nếu Trần Hồng Minh và anh ấy so tài, có thể nói là một trời một vực.”

Advertisement

Trần Lệ Lệ không muốn giải thích thêm nữa, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên sự kiên định.

Lúc này, trong khoang phổ thông đột nhiên truyền đến âm thanh hoảng loạn.

Trần Lệ Lệ và mấy cô tiếp viên phụ trách nghe thấy thế, lập tức chạy đến đó.

Chỉ thấy có một người phụ nữ già đang hôn mê trên sàn khoang phổ thông, và một người đàn ông trẻ tuổi tầm hai lăm hai sáu tuổi đang quỳ ở bên cạnh, nước mắt không ngừng rơi xuống, đang không ngừng cầu cứu mọi người xung quanh. Hai người họ ăn mặc rất bình thường, quần áo trên người còn may mấy miếng vá.

“Cầu xin mọi người, ai đó có thể cứu lấy mẹ tôi.”

Ngũ quan cậu thanh niên thanh tú, đôi mắt đen trắng rõ ràng khiến người ta cảm thấy nhanh nhẹn. Lúc này giọng nói có phần nghẹn ngào.

Một người đàn ông trung niên đeo kính bước từ trong đám người ra, nói:

“Tôi là bác sĩ, để tôi xem chút nào.”

Cậu thanh niên nhanh chóng nhường chỗ.

Người đàn ông trung niên xem mắt của người phụ nữ già, rồi lấy ra ống nghe mình mang theo để nghe nhịp tim.

Ông ta thở dài, lắc đầu nói:

“Mẹ cậu đã qua đời rồi, xin bớt đau buồn.”

Nói xong, người đàn ông trung niên liền cất ông nghe đi.

Cậu thanh niên nghe thấy vậy, cả người run lên, giống như bị sét đánh ngang tai vậy, cứ ngẩn người tại chỗ.

Các hành khách còn lại vốn dĩ đang vây lại xem, lúc này cũng tản ra rồi. Không ai bằng lòng tiếp xúc với người chết.

“Nếu không để ý, để tôi xem một chút nhé.”

Bỗng lúc này có một giọng nói vang lên trong đám người.

Mọi người đều quay lại nhìn, và thấy Đường Tuấn bước ra từ trong đám người.

“Anh Đường, bác sĩ nói bà ấy đã chết rồi. Anh đừng qua đó.”

Trần Lệ Lệ khẽ kéo Đường Tuấn, nói nhỏ khuyên nhủ.

“Bà ấy đã chết rồi, Hãy để bà ấy yên nghỉ đi.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 890


Bác sĩ lúc trước cũng nói rồi. Mặc dù y thuật của ông ta không cao, nhưng lúc nãy ông ta kiểm tra qua một lượt rồi, phát hiện người phụ nữ già này đã không còn nhịp tim và hơi thở nữa, là đại hạn đến rồi.

Đường Tuấn khẽ lắc đầu, nói:

Advertisement

“Chưa chắc.”

Anh hất tay ra khỏi tay của Trần Lệ Lệ, đi đến trước mặt cậu thanh niên, nói nhỏ:

Advertisement

“Để tôi xem thử nhé.”

“Vớ vẩn. Người chết là hết, anh còn muốn làm gì.”

Ông bác sĩ thấy Đường Tuấn không từ bỏ, trầm giọng nói.

Ngay cả Trần Lệ Lệ cũng có chút không vui, khẽ cau mày lại. Theo cô ta thấy, võ công của Đường Tuấn đúng thật rất mạnh, nhưng võ công có mạnh đến đâu cũng không thể làm cho người chết sống lại.

“Lệ Lệ, đây chính là anh Đường đó của cô sao? Tôi thấy thì cũng chả ra làm sao cả. Chỉ là một tên thích phô trương mà thôi,”

Một cô tiếp viên nói bên tai Trần Lệ Lệ một cách châm biếm.

Không chỉ có cô ta, mà các hành khách xung quanh cũng chỉ trỏ Đường Tuấn, họ đều mắng chửi Đường Tuấn là bất kính với người đã khuất.

Đường Tuần ngược lại vờ như không nghe thấy, chờ đợi cậu thanh niên kia trả lời.

Cậu thanh niên kia ngẩng đầu lên nhìn Đường Tuấn.

“Mẹ cậu đúng thật là đã đến đại hạn, nhưng vẫn còn có một tia sống sót, tôi cũng muốn để bà ấy sống thêm vài ngày nữa.”

Đường Tuấn nói.

Lúc ở cảnh giới Chân Khí, thuật Vọng Khí của Đường Tuấn đã đạt đến đẳng cấp siêu phàm. Bây giờ anh bước chân vào Thần Hải, có thể cảm nhận được nguyên khí biển cả, càng có lĩnh hội sâu hơn về loại khí giữa con người và trời đất. Người phụ nữ già đó đúng thật đã đến hạn thọ, nhưng có lẽ trong lòng vẫn còn chút vướng bận nào đó, cho nên vẫn còn vài tia sự sống, Tia sự sống này rất yếu, nếu đổi lại các cao thủ Thần Hải khác e là không thể cảm nhận được.

“Hoang đường. Khiến người chết sống lại, cậu coi mình là thần tiên hạ phàm hả.”

Ông bác sĩ trung niên tức giận nói.

Tất cả những gì Đường Tuấn nói đều đang đánh đổ những gì ông ta học, khiến ông ta không thể không phản bác.

“Được.”

Cậu thanh niên nhìn Đường Tuấn, nói:

20220812134145-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 891


Lúc ở thung lũng Đầm Lẫy, Đường Tuấn đã dùng hai kim châm để trị thương cho mình, giờ đây chỉ còn lại có ba cây kim châm mà thôi.

Chỉ cần một cây kim là có thể chữa lành tất cả các vết thương của Thần Hải Cảnh.

Advertisement

Mỗi một cây kim đều đáng giá ngàn vàng, thậm chí còn có thể làm Thần Hải Cảnh phải phát điên vì nó.

Advertisement

Thế mà Đường Tuấn lại không chút do dự nào lấy một cây kim châm ra, nhẹ nhàng châm vào ấn đường của người phụ nữ già đó. Một sợi huyền diệu bay ra làm cho công hiệu của thuốc có trong cây châm bị tan chảy và tản ra ngoài.

Một luồng sáng màu đỏ dần xuất hiện trên khuôn mặt của người phụ nữ già đó.

Đường Tuấn rút kim châm ra, nói:

“Được rồi.”

Ông bác sĩ khi nghe thấy thế, định mở miệng châm biếm, nhưng lại thấy một cảnh tượng rất khó tin.

Ông ta chỉ thấy người phụ nữ bị ông ta chuẩn đoán là “đã chết” bỗng nhiên mở mắt ra, sắc mặt hồng hào.

Tất cả các hành khách trong khoang phổ thông thậm chí đều lộ ra vẻ mặt thật khó tin.

Trần Lệ Lệ và những cô bạn tiếp viên đồng nghiệp mở to miệng, giường như có thể nhét được một của trứng gà vào trong đó vậy. Cô nhìn Đường Tuấn, cặp mắt xinh đẹp lóe lên tia sáng chưa từng có.

Ngay cả Trần Hồng Minh đứng bên cạnh quan sát cũng tỏ ra rất ngạc nhiên.

"Đây là loại y thuật gì vậy?" Bác sĩ trung niên ngẩn người hỏi. Nếu không tận mắt chứng kiến cảnh tượng trước mắt, ông ta sẽ không bao giờ tin được, rằng một bệnh nhân được ông ta chẩn đoán là đã chết, lại được cứu sống bằng cây châm. Điều này quả thật là chưa từng nghe đến.

"Trung y." Đường Tuấn đóng hộp lại, nhẹ nói. Hôm nay lại dùng một cây kim châm, lúc này chỉ còn lại hai cây kim châm.

"Không có khả năng. Tôi biết Trung y, cũng từng gặp nhiều bác sĩ thiên tài ở nhiều nơi. Nhưng tôi chưa bao giờ nghe nói Trung y có khả năng thần kỳ này." Vị bác sĩ trung niên hoàn toàn không tin. Bản thân ông ta học Tây y, cũng có học Trung y, tự nhận bản thâ cũng biết một chút về Trung y.

Đường Tuấn cười khẩy nói: "Đó là ông không có kiến thức thôi."

Cho dù đó là kim châm, kỹ thuật anh dùng châm cứu, hay cách tìm huyệt đạo nhận huyệt đạo, tất cả đều bắt nguồn từ y học Trung y.

Vị bác sĩ trung niên không khỏi có chút tức giận, nhưng cũng không thể phản bác lại, rốt cuộc sự thật đã ở trước mắt.

Thình thịch.

20220812134207-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 892


Hàn Bảo Long ngẩn ra, ngay cả những người khác nhìn thấy cũng khó hiểu. Lúc này, mặt bà cụ hồng hào, trông rất khỏe mạnh, không có dấu hiệu ốm yếu, suy nhược.

Advertisement

Đường Tuấn nói, "Số mệnh của mẹ anh đã hết rồi. Không thuốc hay kim châm nào có thể cứu được bà nữa."

Mọi người lúc này mới bừng tỉnh, nhớ tới những gì Đường Tuấn vừa nói.

Advertisement

Nhưng bọn họ lập tức nhíu mày.

Những lời này hoàn toàn nghe không giống như lời bác sĩ nói, mà giống như những kẻ lừa gạt bên lề đường. Hơn nữa, sinh tử đã định sẵn, Đường Tuấn cũng chỉ là một phàm nhân, dù có y thuật giỏi đến đâu, làm sao có thể kết luận được sinh tử của một người?

Ngược lại, vẻ mặt mẹ Hàn Bảo Long lại thản nhiên, như thể bà đã biết mọi chuyện. Vẻ mặt có chút đau thương, bà nói với Đường Tuấn: "Thần y, lần này cảm ơn ngài đã cứu tôi. Nhà họ Hàn tôi không có gì báo đáp, vốn không nên có yêu cầu gì. Nhưng sau khi tôi chết, trong nhà họ Hà chỉ còn lại có một mình con trai tôi lẻ loi hiu quạnh, ngài có thể cho nó đi theo bên người ngài không. Tôi đây chết cũng có thể yên tâm mà nhắm mắt."

Nói xong, bà lão muốn khom lưng quỳ xuống.

Hàn Bảo Long thật thế, cậu ta muốn giữ chặt mẹ mình. Nhưng Đường Tuấn tốc độ còn nhanh hơn cậu ta, dẫn đầu đỡ bà lão.

Đường Tuấn liếc nhìn Hàn Bảo Long, anh thực sự không thể từ chối yêu cầu của bà lão, đành phải nói: "Tôi hứa với bà là được."

"Cảm ơn." Bà lão cảm ơn lần nữa.

Đường Tuấn cầm lấy ba lô, từ trong túi móc ra một xấp tiền, ít nhất cũng phải mấy chục triệu, đưa cho Hàn Bảo Long.

Vốn là Hàn Bảo Long không muốn nhận, nhưng sau khi nhìn mẹ già của mình, cuối cùng cậu ta vẫn nhận lấy. Để chữa bệnh cho mẹ, gia cảnh vốn đã nghèo rớt mồng tơi, lần này ngay cả vé máy bay còn được tài trợ. Mẹ cậu ta đã chịu khổ trong suốt cuộc đời của mình, nhưng ít ra khi chết bà không thể nghèo kiết hủ lậu.

Đường Tuấn không nói lời nào, nhưng Hàn Bảo Long lại càng cảm kích hơn.

Các tiếp viên hàng không đi theo Trần Lệ Lệ sáng cả hai mắt, tùy tiện cho đi mấy chục triệu, có vẻ như tên này thực sự là thổ hào. Lúc này, họ không khỏi ghen tị khi nhìn Trần Lệ Lệ, đã thực sự gặp được người đàn ông tốt.

Trần Lệ Lệ tuy trong lòng cũng sửng sốt không kém, nhưng lúc này thưởng thức ánh mắt ghen tị của đồng nghiệp, không khỏi hơi ngẩng cao đầu, giống như một con thiên nga trắng đầy kiêu hãnh.

"Tên tôi là Đường Tuấn, đây là thông tin liên lạc của tôi. Khi mọi việc kết thúc, nếu cậu nguyện ý theo tôi, thì tới tìm tôi." Đường Tuấn nói với Hàn Bảo Long số điện thoại di động và thông tin liên lạc của mình.

Hàn Bảo Long khẽ gật đầu, xem như đồng ý.

Sau khi Đường Tuấn rời đi, đám người vây xem cũnh trở về chỗ ngồi của mình

20220812134240-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 893


Đường Tuấn cười nhạt một tiếng, không có ý tứ trả lời.

Nhưng mà, Trần Lệ Lệ đột nhiên cúi người xuống, thở hơi như lan bên tai Đường Tuấn, thì thào nói: "Nếu Đường tiên sinh thấy hành trình nhàm chán, anh có thể đến gặp tôi. Trên máy bay, chính là một phen tình thú khác."

Advertisement

Dáng người cô ta vốn đầy đặn, nhưng khi cúi lưng xuống, lại tạo ra một đường cong rung động lòng người, khiến nhiều người đàn ông trong khoang phải ứa nước miếng. Người đang ngồi cách đó không xa, Trần Hồng Minh thấy thế, hai mắt giống như muốn phun ra lửa, hận không thể ngay lập tức đẩy Trần Lệ Lệ, hung hăng chà đạp.

Advertisement

Ngay cả khi Đường Tuấn là một cao thủ Thần Hải Cảnh, thì da của anh si với sắt thép còn muốn cứng hơn. Nhưng đối mặt với loại ám chỉ tr@n trụi này, khuôn mặt già của anh đều đỏ bừng. Đối với Trần Lệ Lệ mạnh dạn cởi mở, anh xem như một lần nữa thấy được.

Trần Lệ Lệ thấy thế, cười khúc khích, che miệng cười duyên mà đi.

Không có gì khác xảy ra trong hành trình tiếp theo, sau hơn ba giờ bay, máy bay cuối cùng đã hạ cánh an toàn.

Mẹ con Hàn Bảo Long là người bản xứ Hà Nam, sau khi tạm biệt bĐường Tuấn, họ liền rời đi trước.

Tuy nhiên, hành động của Trần Lệ Lệ hơi nằm ngoài dự đoán của Đường Tuấn, người phụ nữ này cũng đã xuống máy bay.

"Tôi xin nghỉ ở công ty, muốn giải sầu." Trần Lệ Lệ nhìn Đường Nghiêu bằng ánh mắt ái muội, đưa ra lời giải thích. Một đôi mắt hồ ly như muốn câu vào người Đường Tuấn, bộ dạng giống như không thể chờ đợi để nuốt chửng anh.

Đường Tuấn đột nhiên cảm thấy đầu có chút lớn, người phụ nữ này đã tự mình nói rõ. Anh đường đường là cao thủ Thần Hải Cảnh, muốn thoát khỏi cô ta quả thực rất đơn giản. Nhưng nghĩ thân là đạo thể, mà lại bị nữ nhân bức cho chạy trốn, quả thật không thể nào nói nổi.

Hai mắt Trần Lệ Lệ lưu chuyển, nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của Đường Tuấn, trong mắt hiện lên vẻ mất mát, nhưng khóe miệng lại nở nụ cười: "Không biết Đường tiên sinh sẽ nghỉ ngơi ở Hà Nam bao lâu?"

Đường Tuấn suy tư một chút, mới nói: "Ít nhất nửa tháng."

Lập tức ánh mắt Trần Lệ Lệ sáng lên, vẻ mặt vui mừng, nói: "Vậy thì chắc là tôi sẽ có cơ hội gặp lại Đường tiên sinh. Tiếp theo, tôi sẽ ở lại Hà Nam một thời gian và gặp một vài người bạn. Nếu Đường tiên sinh thấy mình nhàm chán, muốn có người đi cùng nói, thì liên lạc với tôi bất cứ lúc nào."

Nói xong, cô ta còn chủ động đưa ra một danh thiếp của mình.

Đường Tuấn thấy Trần Lệ Lệ cũng không có ý định quấn lấy anh, dứt khoát nhận danh thiếp.

Trần Lệ Lệ rất nhanh liền rời đi. Cô ta là một người phụ nữ thông minh, biết dùng phương pháp gì với bất kỳ người đàn ông nào.

Về phần Trần Hồng Minh, Đường Tuấn từ đầu đến cuối đều không để anh ta trong lòng, cho nên sẽ không quan tâm đến anh ta.

“Kế tiếp, đi trước Từ gia đi.” Đường Nghiêu duỗi thân h* th*n khu, hướng sân bay ngoại đi đến.

"Tiếp theo, đến nhà họ Từ trước." Đường Tuấn duỗi người bước ra ngoài sân bay.

20220812134301-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 894


"Cũng chỉ có một gia tộc như nhà họ Từ ở Hà Nam mới đủ tư cách tổ chức đại hội võ đạo. Bằng không, việc võ giả tiến vào Hà Nam nhiều như vậy cũng đủ khiến người ta phải cảnh giác, thậm chí còn làm cho phía chính phủ điều động Nghịch Lân." Nghĩ như vậy, trong đầu Đường Tuấn hiện ra một ít tư liệu nhà họ Từ ở Hà Nam.

Advertisement

Nhà họ Từ ở Hà Nam, là một thế gia truyền thừa võ đạo mấy trăm năm. Tổ tiên vốn là bọn cướp đường, bởi vì đạt được một quyển sách quý võ đạo nên bắt đầu luyện võ. Trải qua hơn trăm năm phát triển và thịnh suy, đặc biệt là trong thời đại nước Việt Nam rung chuyển, loạn trong giặc ngoài cả trăm năm trước, tổ tiên nhà họ Từ thậm chí cùng quân đội chiến đấu, lập nên những chiến công vang dội. Vì thế mà địa vị nhà họ Từ dần dần lộ rõ, không chỉ trong giới võ đạo mà cả doanh nhân Việt Nam cũng tiếng tăm lừng lẫy, đó là gia tộc giàu có tiềm ẩn chân chính!

Advertisement

Xét về thực lực, nhà họ từ so với tôn gia Đông Bắc không hoành tráng, chỉ là nhà họ Từ hành sự ít xuất hiện, không thích công khai. Nhưng chỉ cần tin tức người trong giới võ đạo, trên căn bản đều biết lai lịch và thực lực của nhà họ Từ.

Hiện tại Từ Vũ là chủ nhân của nhà họ Từ, tu vi đã đạt tới đỉnh Chân Khí Cảnh, chỉ kém một bước có thể thăng cấp Thần Hải. Lúc trước Phạm Nam Thiên được công nhận là tông sự đệ nhất, mà Từ Hải Đông theo sát sau đó vững vàng đứng vào top 3 Hoa Hạ Tông Sư. Mà cha Từ Hải Đông, Từ Trường Thiên chủ nhân một đời nhà họ Từ nghe nói đã là cao thủ Thần Hải Cảnh, chỉ là tin tức này không có được xác thực chắc chắn.

"Ồ." Đường Tuấn ngồi ở trong xe taxi, xe vừa lái đi ra ngoài không xa, anh lập tức cảm giác được có hai đạo khí tức đi theo sau mình. Một trong hai số họ là Chân Khí Cảnh Tông Sư mà anh cảm nhận được ở sân bay.

"Chẳng lẽ anh bị nhận ra rồi?" Đôi mắt Đường Tuấn híp lại, trong lòng nghĩ.

Nhưng ý nghĩ này ngay lập tức bị xua tan.

Hiện tại khí tức anh mịt mờ ẩn sâu, đừng nói một vị Chân Khí Cảnh Tông Sư, coi như là cao thủ Thần Hải Cảnh, có thể không phân biệt được sức lực khí tức của anh. Tuy rằng danh tiếng Đạo Thể rất nổi tiếng, nhưng thiên tài trong giới võ đạo xuất hiện lớp lớp, trong ba tháng này lại có rất nhiều thiên tài như Hoa Tiểu Nam đã nổi lên, chuyện của anh ở Chùa Bái Đính đã bị phong bế, chỉ sợ phần lớn đều quên mất anh, hoặc là cho rằng anh đã chết dưới vết thương của dao găm huyền vũ. Đương nhiên, Đường Tuấn sẽ không tự kỷ cho rằng trái đất chỉ xoay quanh mình.

"Thế giới đã thay đổi rất nhiều, thời đại vĩ đại sắp xảy ra." Đường Tuấn cảm khái sâu sắc.

Chợt, anh yêu cầu tài xế dừng xe ở ngã tư phía trước. Ở đây có ít người hơn và nếu thực sự có động thủ, không cần phải lo lắng về việc gây ra quá nhiều náo động.

Ngay sau khi tài xế rời đi, một chiếc Volkswagen màu đen dừng cách Đường Tuấn không xa. Người bên kia dường như biết Đường Tuấn đã phát hiện ra sự theo dõi của họ, không có ý định tiếp tục lẩn trốn.

Hai người đàn ông một già một trẻ bước xuống xe.

Ông lão khoảng năm mươi tuổi, mặc bộ đồ Đường, thần sắc tốt, hai mắt sáng ngời. Người thanh niên khoảng hai mươi bảy, cao lớn, vẻ mặt kiêu ngạo, trình độ tu vi của hắn đã đến mức có thể luyện hóa kim khí, đợi một thời gian lại trở thành cao thủ tông sư.

"Các người là ai? Đi theo tôi làm cái gì?” Sau khi hai người đến gần, Đường Tuấn trầm giọng hỏi.

Ông lão cúi đầu chào Đường Tuấn và nói: "Ngài quả nhiên là một cao thủ võ đạo. Lão phu Tần Dụ, đây là đệ tử của tôi Khuông Ý Thiên. Chúng tôi là người phụ trách Nghịch Lân ở thành phố Hà Nam, chúng tôi có không có ý định xúc phạm đến ngài."

20220814044542-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 895


Tần Du ánh mắt loé lên. Nếu ông không tu luyện luyện công pháp tương đối đặc thù, ở sân bay ông cảm nhận được khí tức của Đường Tuấn, thì không ông cũng không phát hiện ra Đường Tuấn. Do đó, ông mới đi theo đuôi, nhưng ông không đoán ra được thực lực của Đường Tuấn, nên nói chuyện rất khách khí.

"Ồ. Nếu tôi làm vậy, Nghịch Lân dự định làm ra xử phạt gì với tôi?" Đường Tuấn hỏi đùa.

Advertisement

"Hừ!" Trước khi Tần Du lên tiếng, Khuông Ý Hành ở một bên đã lộ ra vẻ mặt không tốt xen vào: "Nghịch Lân tôi hành sự như thế nào, không đến lượt anh chỉ bảo. Anh chỉ cần nhớ, nếu anh dám náo loạn ở Hà Nam, Nghịch Lân tôi sẽ không dễ dãi như thế đâu!"

Advertisement

"Ý Hành!" Tần du trầm giọng nói, ngăn trở Khuông Ý Hành tiếp tục nói tiếp.

Ông nhìn Đường Tuấn, một người chân khí có chút hơi cỗ đãng, phòng bị Đường Tuấn tức giận động thủ.

Đường Tuấn lại cười như không cười mà nhìn hắn, không có ý động thủ, xua tay nói: "Đã biết. Chỉ cần không ai chọc tôi mà nói, tôi sẽ không động thủ." Anh cũng biết ở trước mặt người thường bày ra khả năng phi phàm, sẽ khiến cho bao nhiêu xã hội khủng hoảng.

"Cảm ơn ngài hợp tác. Chúng ta đây không quấy rầy nữa." Lúc này Tần Du mới lộ ra vẻ nhẹ nhàng, cười nói.

Nói xong, Tần Du đưa Khuông Ý Hành rời đi.

Bên trong Volkswagen, Khuông Ý Hành đang lái xe, Tần Du ngồi ở ghế sau.

"Sư phụ, chỉ là một võ giả bình thường, căn bản không đáng chúng ta để ý tới." Khuông Y Hành bĩu môi, vẻ mặt khinh thường nói.

Tần Du lắc đầu, nói: "Hắn cũng không phải bình thường. Rất có thể là tông sư cấp bậc cao thủ."

Giọng ông có chút không chắc chắn.

Tuy rằng ông có thể cảm giác được Đường Tuấn có chút phi thường, nhưng đối với thực lực của Đường Tuấn cũng không rõ, chỉ có thể đại khái đánh giá.

Khuông Ý Hành khinh miệt cười, nói: "Sư phụ người không khỏi chuyện bé xé ra to, Tông sư cấp bậc cao thủ lại không phải cải trắng, sao có thể tùy ý gặp phải đâu."

Tần Du cũng cảm thấy ý nghĩ của mình có chút buồn cười. Mắt nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, đột nhiên hỏi nói: "Thanh minh, tàng kiếm bọn họ khi nào đến?"

Khi Khuông Ý Hành nghe được hai chữ "Thanh Minh", một màu cực nóng lóe lên trong mắt anh ta. Anh ta xuất thân Nghịch Lân, anh ta đã tự nhiên nhìn thấy thiên chi kiều nữ của Nghịch Lân.

"Hẳn cũng là hai ngày này đi."

Khuông Ý Hành đè nén khỉ nghiệm trong lòng, suy nghĩ một lát sau, mang theo chút oán khí nói: "Con thật sự không hiểu được giới võ đạo vì cái gì mà muốn tổ chức đại hội võ đạo, làm Nghịch Lân chúng ta cũng đi theo chịu tội. Hiện tại cũng không phải thời cổ đại, chẳng lẽ còn có thể tuyển ra cái gì võ lâm minh chủ hay sao. Nhóm người này thật là không có việc gì nên mới tìm việc làm."

Sắc mặt Tần Du trầm xuống, nói: "Con không hiểu. Đây là truyền thống tiền bối lưu lại. Đại hội võ đạo tuy rằng sẽ không tuyển ra võ lâm minh chủ, nhưng lại có thể xúc tiến võ đạo giao lưu cùng phát triển."

20220814044607-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 896


"Cùng đám người Thanh Minh, chỉ cần không có phát sinh chuyện võ giả Thần Hải Cảnh động thủ, đại hội võ đạo sẽ không ảnh hưởng đến Hà Nam." Tần Du không muốn nói đến chủ đề này, thản nhiên nói.

Advertisement

Khuông Ý Hành thâm chấp nhận, nói: " Võ giả Thần Hải Cảnh như bầu trời thần long, thấy đầu không thấy đuôi, ở đâu muốn gặp có thể gặp. Theo con thì nói, chỉ là một đại hội võ đạo mà thôi, căn bản không cần Thanh Minh bọn họ ra mặt. Có sư phụ và con ra mặt là được, chẳng lẽ bọn họ dám động thủ đối với người Nghịch Lân ta sao?"

Tần Du khẽ thở dài. Rốt cuộc, đệ tử của ông cũng không biết thực lực võ đạo chân chính đáng sợ đến mức nào. Nói trắng ra, Nghịch Lân cũng chỉ là một môn phái tổ chức, nhưng lại có bối cảnh mạnh nhất cả nước. Nếu thật sự khơi dậy sự tức giận của giới võ đạo, Nghịch Lân chỉ có thể bị ảm đạm giải tán.

Advertisement

Đường Tuấn nhìn thầy trò Tần Du và Khuông Ý Hành rời đi, chuẩn bị bắt taxi một lần nữa để đến biệt viện nơi chiêu đãi các võ giả của nhà họ Từ. Lúc này, một giọng nói kinh ngạc và không xác định vang lên từ con hẻm bên cạnh: "Đường Tuấn?"

Đường Tuấn quay đầu nhìn về phía con hẻm nhỏ, chỉ thấy một thanh niên đang kinh ngạc nhìn mình.

Đường Tuấn nhìn gương mặt quen thuộc này, không khỏi nở nụ cười.

Chàng trai trẻ đó là Ngô Hoàng Phi, người bạn đồng hành mà anh đã gặp khi cùng đoàn đến thung lũng đầm lầy trước đây. Ngô Hoàng Phi khác với Trần Lệ Lệ, anh chàng này tuy nói nhiều nhưng rất chính trực.

"Đường, Đường Tuấn, thật sự là anh!" Vẻ mặt kinh ngạc của Ngô Hoàng Phi ngày càng đậm, bước nhanh đến bên cạnh Đường Tuấn.

Đường Tuấn nhíu mày. Bởi vì trạng thái lúc này của Ngô Hoàng Phi không tốt lắm. Khuôn mặt góc cạnh có chi chít vết thương xanh tím, khoé miệng còn có vết máu, trên người trên quần áo còn có dấu chân. Nhìn sơ qua là biết vừa bị người đánh.

"Cậu không sao chứ?" Đường Tuấn hỏi.

Ngô Hoàng Phi sững người một lúc, sau đó lấy mu bàn tay lau vết máu trên khoé miệng, vỗ vỗ dấu chân trên quần áo, thẳng thắn cười nói:

"Không có sao." Thật sự là anh ta có gặp chút phiền toái. Nhưng sau khi nhìn thấy võ lực của Đường Tuấn gần như bất khả chiến bại ở đầm lầy cốc, anh ta không dám tùy ý nói chuyện như lần đầu gặp mặt.

Mặc dù vậy, Đường Tuấn vẫn cảm thấy trong mắt Ngô Hoàng Phi loé lên tia buồn bực cùng tức giận. Đường Tuấn hiết tính cách Ngô Hoàng Phi, cũng không hề hỏi nhiều. Hai người trò chuyện vài câu, sau đó Đường Tuấn mới biết nhà Ngô Hoàng Phi ở gần đây.

"Đường Tuấn, lần này anh đến Hà Nam làm gì vậy? Chẳng lẽ lại có dược liệu quý giá sinh ra sao?" Ngô Hoàng Phi hỏi. Ở đầm lầy cốc, anh ta vẫn nhớ nhiều thế lực đã chiến đấu vì một gốc cây dược liệu, ký ức anh ta vẫn còn mới mẻ.

Đường Tuấn không nhịn được cười: "Thiên tài và bảo bối sao có thể dễ dàng xuất hiện như vậy. Tôi đến Hà Nam lần này là để tham gia tụ hội."

"Tụ hội? Chẳng lẽ là cuộc tụ hội bí ẩn trong đại viên nhà họ Từ mười ngày sau?" Vẻ mặt của Ngô Hoàng Phi hơi thay đổi.

"Đúng vậy."

Đường Tuấn không khỏi liếc nhìn Ngô Hoàng Phi, không ngờ tên này lại biết chuyện đại hội võ đạo.

20220814044641-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 897


Ngô Hoàng Phi trên mặt lộ vẻ mất tự nhiên. Theo những gì được biết, nhà họ Từ đã tốn rất nhiều tâm sức và tiền bạc cho lần tụ họp này. Một số nhân vật cao quý được nhà họ Từ mời đến vào ở nhà họ Từ từ sớm, Đường Tuấn vốn còn không có chỗ ở, hiển nhiên không phải là đại nhân vật khiến nhà họ Từ coi trọng.

Advertisement

Đương nhiên, Ngô Hoàng Phi sẽ không nói những lời này, vì sợ làm tổn thương mặt mũi Đường Tuấn.

Ngô Hoàng Phi lại không biết, nếu người nhà họ Từ biết Đường Tuấn đang tới, với uy thế và sức mạnh của Đạo Thể, e rằng ngay cả chủ nhà Từ Hải Đông đích thân ra đón, phục vụ như một khách quý.

Advertisement

Anh ta nói, "Thế này, không thì anh sống ở nhà của tôi trước đi. Nhà tôi có một phòng trống."

"Sẽ quấy rầy đến mọi người không?" Đường Tuấn nói.

Ngô Hoàng Phi lập tức vẻ mặt sợ hãi, vội vàng xua tay nói: "Sẽ không sẽ không."

Đường Tuấn lúc này mới đồng ý.

Lúc này Ngô Hoàng Phi mới nở nụ cười, vươn tay vỗ vỗ vai Đường Tuấn như trước, nhưng đột nhiên nhớ tới thân phận của Đường Tuấn, bàn tay cứng đờ trên không trung.

Đường Tuấn khẽ cười một tiếng, chủ động vươn tay vỗ vai Ngô Hoàng Phi, nói: "Cứ coi như tôi là người bình thường đi."

Ngô Hoàng Phi cười mỉa vài tiếng, lúc này mới dẫn Đường Tuấn về nhà.

Sau khi băng qua hai con phố, Đường Tuấn đến nhà của Ngô Hoàng Phi.

Cha mẹ Ngô Hoàng Phi giống như anh ta, đều vô cùng nhiệt tình hiếu khách. Khi Ngô Hoàng Phi nói Đường Tuấn là bạn của anh ta, hơn nữa ở đầm lầy cốc còn cứu anh ta, sắc mặt cha mẹ của Ngô Hoàng Phi càng thêm vui mừng.

Điều khiến Đường Tuấn ngạc nhiên là cha mẹ của Ngô Hoàng Phi chỉ hỏi ngắn gọn về vết thương của Ngô Hoàng Phi, không hỏi thêm gì nữa, như thể họ đã biết chuyện này từ lâu.

Sau khi dùng bữa tối tại nhà họ Ngô, Đường Tuấn chào Ngô Hoàng Phi và cha mẹ anh ta, rồi bước vào phòng dành cho khách. Anh có thể cảm giác được Ngô Hoàng Phi và cha mẹ anh ta rõ ràng có chuyện muốn nói, đương nhiên anh sẽ không ở đây gây trở ngại người khác.

Trong phòng khách, Ngô Hoàng Phi đang ngồi cùng cha mẹ, sắc mặt của cả ba người đều có chút khó coi.

"Người nhà họ Cung và nhà họ Từ thật quá đáng." Mẹ Ngô vuốt vết thương trên mặt Ngô Hoàng Phi, tức giận nói: "Nhà họ Cung đã đính hôn với nhà chúng ta, lại đột nhiên lại chuyển ý cùng Từ Dương kết hôn.

Từ Dương là họ hàng xa nhà họ Từ, nhà họ Cung muốn tiếp tục mối quan hệ này, chúng ta cũng không nói nhiều gì. Nhưng lại vì chuyện này, sai người sa thải lão Ngô, còn sai người đánh đập con trai tôi. Nếu còn tiếp tục, ai biết chó điên Từ Dương kia sẽ làm ra chuyện gì nữa? Chẳng lẽ chúng ta một mực không lên tiếng sao?"

Cha Ngô thở dài, nói: "Người ở dưới mái hiên. Toàn bộ Hà Nam 70% sản nghiệp đều có quan hệ với nhà họ Từ, trừ khi chúng ta rời khỏi Hà Nam, nếu không khẳng định sẽ không thoát khỏi nhà họ Từ. Bà cũng ít nói hai câu đi, dù sao Từ Dương cũng là người nhà họ Từ, nghe nói hắn là anh họ Từ Nhật, con trai út nhà họ Từ. Nhịn một chút cũng qua đi, nếu thật sự chọc giận Từ Dương, tên kia chuyện gì cũng dám làm."

20220814044723-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 898


Từ Dương khinh thường nhìn ông, nói: "Quá mức thế nào? Tôi cướp người phụ nữ của con trai ông, đuổi ông ra khỏi công ty, còn cho người ta đánh con ông. Ông có thể làm gì với tôi? Ông chỉ là một con chó nhà họ Từ tôi, hiện tại còn không bằng một con chó, con trai ông cũng đáng bị tôi cướp người đẹp, cũng không tự mình đái dầm khóc lóc om sòm.

Hắn khiêu khích nói với Ngô Hoàng Phi: "Nghe nói mày luyện karate rất giỏi và có tham gia thi đấu. Bây giờ mày ngay chỗ này, mày còn dám đánh với tao không?"

Advertisement

Ngô Hoàng Phi nắm chặt tay, anh ta thật sự không dám động thủ. Từ Dương dù gì cũng là người nhà họ Từ, căn bản bọn họ không thể đối đầu được.

Advertisement

Từ Dương thấy thế, lập tức bật cười, tư thế vô cùng kiêu ngạo.

Một bên Cung Nhạc Nhạc nhíu mày, âm thầm lắc đầu. Cũng may là cô không đi theo Ngô Hoàng Phi, nếu không lúc này người chịu nhục chính là cô.

"Phế vật." Từ Dương nói xuống một câu, cười lạnh, xoay người rời đi.

"Đứng lại." Một giọng nói vang lên sau lưng Từ Dương.

Từ Dương dừng lại, xoay người, nhìn Đường Tuấn, nói: "Mày nói cái gì?"

Ngô Hoàng Phi và cha mẹ anh ta đột nhiên nhìn Đường Tuấn, tự hỏi anh muốn làm gì.

Đường Tuấn nói: "Hoàng Phi, đánh hắn. Xảy ra chuyện, tôi chịu trách nhiệm."

Khi giọng nói đó rơi xuống, không chỉ bàn của bọn họ, mà hầu hết cả phòng ăn đột nhiên im lặng.

Hầu hết những người có mặt đều biết thân phận của Từ Dương, cho nên vừa rồi Từ Dương kiêu ngạo như vậy cũng không ai dám nói gì. Nhưng bây giờ Đường Tuấn thực sự yêu cầu Ngô Hoàng Phi đánh Từ Dương, còn nói xảy ra chuyện anh sẽ chịu trách nhiệm. Thật là điên rồ, ở Hà Nam chỉ có con trai của Từ Hải Đông mới dám nói những lời như vậy. Xét cho cùng, đứng sau Từ Dương là gia tộc nhà họ Từ kếch xù ở Hà Nam.

Toàn bộ Hà Nam ai dám đắc tội nhà họ Từ!

"Haha." Từ Dương nhìn Ngô Hoàng Phi, vẻ mặt giễu cợt nói: “Xem ra nhà họ Ngô của mày thật sự không muốn ở lại Hà Nam nữa.”

Cha Ngô và mẹ Ngô hoảng sợ nhìn Đường Tuấn.

Từ Dương dù sao cũng là hắn đuối lý trước, cũng không dám cùng bọn họ đi quá xa. Nhưng bây giờ bọn họ trở nên bị động vì câu nói của Đường Tuấn, cho Từ Dương một lý do để hành động.

"Này tiểu Đường quá xúc động, làm sao dám nói như vậy." Cha Ngô thầm nghĩ trong lòng.

Mẹ Ngô nhìn Ngô Hoàng Phi, dường như trách cứ anh ta tại sao lại giao lưu với bạn như này, không phải là muốn hại nhà họ Ngô bọn họ sao?

Nhưng Ngô Hoàng Phi chỉ hơi ngạc nhiên. Sau cùng, anh ta đã tận mắt chứng kiến Đường Tuấn một chưởng giết Hư Tĩnh Văn. Xét về địa vị và thân thế, Hư Tĩnh Văn dù không bằng Từ Ngũ Lâu, con trai của Từ Hải Đông nhưng cũng không kém xa. Từ Dương chẳng qua chỉ là bà con xa của nhà họ Từ, đương nhiên sẽ không đáng để Đường Tuấn đặt vào mắt.

20220814044817-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 899


Từ Dương tiến lên một bước, mang vẻ uy nghiêm của vị lãnh đạo xông thẳng về phía anh, giọng điệu ra lệnh nói.

Advertisement

Két.

Đường Tuấn đẩy ghế sang một bên, đứng dậy và nói: "Haha. Ngay cả Từ Hải Đông cũng không dám nói chuyện với tôi như thế này."

Advertisement

Long trời lở đất!

Lần này khán giả thật là chết lặng rồi!

Ánh mắt mọi người nhìn Đường Tuấn như nhìn người chết.

Từ Hải đông là người nào!

Hiện tại là chủ nhân nhà họ Từ, người cầm quyền chân chính sản nghiệp đông đảo nhà họ Từ, với khối tài sản mấy trăm trăm tỷ. Càng nghe nhiều tin đồn, Từ Hải Đông tu tập võ đạo, khả năng quỷ thần khó lường.

Đối với những người ở đây mà nói, Từ Hải Đông chính là đại nhân vật chân chính, rất đáng để khoe nếu có thể gặp.

Nhưng lúc này, ở trong miệng Đường Tuấn, Từ Hải đông lại không đáng giá nhắc tới.

"Tên này đúng là điên rồi!"

Một ý nghĩ hiện lên trong đầu mọi người. Nếu không phải điên, làm sao dám nói những điều mê sảng như vậy.

"Được rồi! Vì mày đang tự tìm đến cái chết, thì không trách được tao."

Từ Dương trầm giọng hét lên, "Sa Hổ, đánh gãy tay chân của nó, ném nó vào cửa nhà hàng. Làm người Hà Nam biết nhà họ Từ không thể trêu chọc."

"Về phần nhà họ Ngô. Hãy thông báo tình hình tài chính của công ty và để họ kiểm tra những dự án mà Ngô Thanh đã thực hiện trong quá khứ. Tôi rất nghi ngờ rằng ông ta đã sử dụng quyền lực để trục lợi, tham ô công quỹ!"

Hai mệnh lệnh liên tiếp được phát ra từ miệng Từ Dương, muốn dùng điệu bộ sấm rền gió cuốn, chèn ép Đường Tuấn và nhà họ Ngô để không bao giờ đứng dậy được. Mọi người lại một lần nữa thấy được sự tàn nhẫn quả quyết của Từ Dương!

Sắc mặt Ngô Thanh xanh mét tới cực điểm, Từ Dương rõ ràng muốn làm ông. Lấy năng lực và thủ đoạn của Từ Dương, cho dù ông không có tham ô, cuối cùng ông cũng sẽ bị buộc tội với nhiều tội danh khác.

Điều khiến ông kinh ngạc hơn nữa là khi Từ Dương nói những lời này, một người đàn ông cao lớn, giống như cột điện bằng sắc từ cửa bước vào, hai ba bước đi tới trước Từ Dương. Anh ta cao gần hai mét, lúc này là thời điểm lạnh nhất trong năm, nhưng anh ta vẫn mặc một chiếc áo vest mỏng, hơi thở đáng sợ tỏa ra từ người anh ta.

"Phế nó đi." Từ Dương chỉ vào Đường Tuấn, nhàn nhạt mà nói một câu.
 
Back
Top Dưới