Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 740


Nhìn thấy Đường Tuấn đang từng bước một đi về hướng bọn họ, suýt nữa muốn quỳ xuống xin tha.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 741


Vừa nói chuyện, Đường Tuấn vừa nhấc chân, tiếp tục đi về phía trước.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 742


Đối với anh hiện tại mà nói, tiền nhiều hay ít cũng chỉ là con số mà thôi. Tài chữa bệnh và võ đạo của anh mới là chỗ đứng lớn mạnh ở thiên hạ, mới là át chủ bài khiến nhà họ Phạm cúi đầu!
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 743


“Tông sư Đường, mời vào bên trong phòng khách nghỉ ngơi một lát, để cho nhà họ Hoàng Phủ hoàn thành trách nhiệm chủ nhà một chút.” Ông cụ nhà họ Hoàng Phủ lên tiếng nói.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 744


Chỉ là từ trước tới nay sự kiêu hãnh trong lòng tuyệt đối không cho phép cô chủ động nói ra, lặng lẽ nhìn Đường Tuấn một chút, trong lòng Hoàng Phủ Ngọc thầm nghĩ: “Hoàng Phủ Ngọc tôi làm sao có thể thua Mộ Dung Lan được, tuyệt đối không được! Tôi là nữ vương ở thương trường, về mặt tình cảm, cũng nhất định phải là người thắng.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 745


“Cuối cùng cả đời Hàn Long Tịch, dùng hết trăm năm tuổi cũng không thể phá bỏ được những ràng buộc trong thân thể, cuối cùng không rõ sống chết. Anh có chắc chắn không?” Trình Vân Thiên trầm giọng nói.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 746


Mà đối với giới võ đạo mà nói, hai trận đấu trên núi Thượng Vân có ý nghĩa cực kỳ đặc biệt!
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 747


Ngày đó tin tức truyền đến Thiên Sư Đạo núi Yên Thế, đã có người nhìn thấy trên núi Yên Thế nổi lên gió lốc sấm sét, cứ như thiên nhiên đang nổi giận lôi đình!

Advertisement

Học trò xuất sắc nhất của núi Yên Thế hiện tại bị Hậu Thiên Đạo Thể bắt giữ, thậm chí còn lấy điều kiện dùng sách cổ mở cửa cơ quan để đổi lấy cơ hội sống sót, là một sự sỉ nhục lớn lao với toàn bộ Thiên Sư Đạo!

Trình Nam ở phía Nam, Trình Tuấn Vũ sau khi nghe được tin tức này, ông ta đã lấy loại rượu đại bạch nhiều năm tuổi uống hết ba ngày ba đêm.

Ngay khi cả giới võ đạo đang chấn động thì Đường Tuấn đã mang Trình Vân Thiên và Trương Tĩnh Hòa lên đường đến núi Yên Thế. Thay vì đi bằng máy bay thì cả ba người chọn ngồi tàu hỏa đến tỉnh Bắc Giang.

Trình Vân Thiên ngồi đối diện Đường Tuấn, trong tay cầm một xấp tư liệu chậm rãi nói: "Hiện tại Thiên Sư Đạo đang quản lý chân nhân tên là Trương Tín Triết, nghe nói đạo thuật của ông ta đã đạt tới mức không thể tưởng tượng được, xuất quỷ nhập thần. Một tay Lôi Thuật Đạo Pháp có năng lực hàng yêu trừ ma. Ba mươi năm trước, ông ta đã ở đỉnh cao của cảnh giới Chân Khí. Nhiều năm trôi qua ông ta đã rất ít khi tự mình ra tay. Ông tôi đoán rằng có thể ông ta đã đạt tới cảnh giới Thần Hải."

Đường Tuấn không hề kinh ngạc, có lẽ cảnh giới Thần Hải đối với loại võ giả Từ Phượng cần dựa vào Dược Y Cốc mà nói là rất khó, nhưng mà đối với đạo chính thống Núi Yên Thế truyền thừa ngàn năm thì cũng không tính là gì. Nếu như núi Yên Thế không có cường giả cảnh giới Thần Hải tọa trấn, Đường Tuấn mới có thể cảm thấy là chuyện lạ.

Trương Tĩnh Hòa nghe vậy thì kiêu ngạo nói: "Lôi pháp của núi Yên Thế của tôi chính là đạo thuật đứng đầu trong giới võ đạo. Nếu như các người thức thời thì tốt nhất là thả tôi ra. Tôi cũng không ngại nói cho anh biết, thầy chưởng giáo của tôi mười năm trước thật sự là đã tu thành cảnh giới Thần Hải, cho dù anh có là Hậu Thiên Đạo Thể cũng không phải là đối thủ của ông ấy."

Đường Tuấn cười cười, nói: "Lôi pháp của núi Yên Thế lợi hại như vậy, vậy sao lúc trước lại không thấy anh dùng tới."

Sắc mặt của Trương Tĩnh Hòa có chút mất tự nhiên, nói: "Đó là vì tu vi của tôi không đủ, không thể khống chế lôi pháp cho nếu không thể tùy tiện thi triển lôi đạo, nếu không thì sẽ đánh chết người."

Đường Tuấn nhìn Trương Tĩnh Hào, mâu thuẫn mà cười nói: "Tôi thấy không phải là tu vi không đủ, mà là tinh thần tâm trí không đủ. Lôi nguyên khí là loại nguyên khí mạnh mẽ nhất trong tất cả nguyên khí trời đất, nếu như tinh thần không đủ thuần khiết, ý chí của trái tim không đủ kiên định, thì đừng nói đến dùng sấm sét đánh người, mà còn khiến bản thân bị sấm sét đánh chết."

Sắc mặt của Trương Tĩnh Hòa đột nhiên trở nên rất khó coi, bởi vì lời Đường Tuấn nói gần như là giống hệt với lời của thầy chưởng giáo anh ta nói. Tinh thần của anh ta thật sự không ổn định, cho nên mới bị cấm không được tu hành đạo thuật lôi pháp.

Nhưng mà vị thầy chưởng giáo kia của anh ta đã tu luyện cảnh giới Thần Hải gần mười năm, thông thạo các loại đạo thuật tín thủ, là trụ cột của toàn bộ núi Yên Thế. Mà Đường Tuấn chỉ dựa vào Hậu Thiên Đạo Thể mới mạnh mẽ đến như vậy, thậm chí trong mắt của anh ta, nếu như Đường Tuấn không có Hậu Thiên Đạo Thể thì anh hoàn toàn không phải là đối thủ của anh ta. Nhưng mà bây giờ Đường Tuấn một câu đã vạch trần được điểm yếu của anh ta, thể hiện ra kiến thức và cảnh giới giống như thầy chưởng giáo Trương Tín Triết, khiến cho anh ra có chút kinh hãi.

"Hừ! Không chừng cậu ta cũng chỉ là đoán lung tung, mèo mù vớ phải chuột chết mà thôi. Võ đạo của cậu ta mới có bao nhiêu năm, làm sao có thể so với thầy chưởng giáo của mình chứ." Trương Tĩnh Hòa tức giận nghĩ.

20220731050856-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 748


Lần đầu gặp vị Tiểu Thiên Sư này Đường Tuấn còn có chút tò mò, nhưng mà càng tò mò hơn về đạo thuật của núi Yên Thế. Sau khi ở chung mấy ngày này anh đã nhìn thấy rõ bản chất của Trương Tĩnh Hòa. Ngông cuồng kiêu ngạo, trong mắt không có ai cả.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 749


Đạo sĩ trẻ tuổi lập tức dẫn đường ở phía trước, vòng qua đại điện phía trước cho du khách tham quan. Rất nhanh một tòa miếu đạo quan tràn ngập cổ kính đã xuất hiện ở trước mắt mấy người.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 750


Cả ba người đều là cao thủ võ đạo, dẫn đầu lại là một vị võ giả cảnh giới Chân Khí, đồng loạt quát một tiếng cả không gian cứ như nổi lên sấm sét, chấn động đến mức khiến hai cha con Đại Hải lung lay, sắc mặt của cô gái trẻ lại lần nữa trở nên trắng bệch thêm mấy phần.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 751


Đường Tuấn lắc đầu, nói: "Nội lực xâm nhập ẩn sâu vào trong cơ thể. Bình thường không xuất hiện ra, nếu như vận động mạnh thì mới bộc phát ra. Y học Việt Nam nói rằng bệnh đến như núi lở chính là đạo lý này. Người ra tay với con gái ông, ít nhất phải là võ giả cảnh giới Chân Khí Trung Kỳ."

Chỉ có đạt tới cảnh giới Chân Khí thì mới có thể phóng nội lực ra bên ngoài, gieo vào trong cơ thể của người khác.

Advertisement

Nhìn thấy Đường Tuấn chậm rãi nói, nói thật có vài chuyện Thành Đại Hải không thể không tin tưởng mấy phần, nói: "Vậy thì làm sao bây giờ?"

"Không có gì." Đường Tuấn xua tay, nói với cô gái: "Đưa tay cô ra."

Cô gái sớm đã nghe đến có chút ngây người, người đàn ông trước mắt nói những thứ đã vượt quá nhận thức của thế giới quan mười mấy năm qua của cô. Nhưng nhìn bộ dạng đầy tự tin của đối phương, cô dường như cũng bị lây nhiễm theo, bất giác vươn tay ra.

Đường Tuấn nhẹ nhàng nắm lấy.

Bàn tay nhỏ bé của cô gái mềm mại mịn màng, giống như một thỏi xà phòng loại thượng hạng, mang theo một mùi hương thơm tho nhẹ nhàng. Hơn nữa cô gái quanh năm luyện tập Taekwondo, khiến cho làn da của cô càng nhăn nhó hơn, đàn hồi hơn.

"Quả nhiên." Đường Tuấn cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô gái, đã lập tức cảm giác được một luồng nội lực ẩn giấu trong cơ thể của cô gái.

Luồng nội lực này lạnh lẽo vô cùng, gần như là tảng băng ngàn năm không tan, không ngừng tản ra khí tức băng hàn lạnh đến thấu xương, những khí lạnh này theo huyết quản tuần hoàn khắp thân thể của cô. Thời gian dần trôi, thể chất của cô sẽ càng ngày giảm sút, thậm chí không sống được mấy năm.

Sắc mặt Đường Tuấn lạnh lùng, trong lòng nhịn không được mà xuất hiện một tia sát ý. Thân là một cao thủ tông sư, vậy mà lại dám ra tay độc ác như vậy với một cô gái trẻ, kẻ này thật sự đáng chết!

"Này, thằng nhóc nhà cậu đừng có làm bộ làm tịch, nhân cơ hội chiếm tiện nghi của cô gái này." Một vị trưởng lão của núi Yên Tử nhìn thấy Đường Tuấn cầm tay của cô gái mãi không buôn thì lên tiếng châm chọc.

Trương Tĩnh Hòa nghe đến da đầu đều tê rần lên, vị này cũng không phải là người tốt gì, đây chính là đệ nhất tông sư thế gia giết người tùy tâm. Nhưng nghĩ đến mấy vị trưởng lão này khiến cho anh ta mất hết mặt mũi trước mặt Đường Tuấn, cho nên Trương Tĩnh Hòa cũng không muốn nhắc nhở.

Đường Tuấn cứ như là không nghe thấy bất cứ lời nào, một luồng chân khí ôn hòa từ bàn tay chảy vào trong cơ thể cô gái, sau đó tìm được luồng âm khí băng hàn đang ẩn giấu trong đan điền của cô gái. Chân khí cuộn lại, luồng âm khí hàn băng kia đã bị chân khí của Đường Tuấn bao vây lại.

Đường Tuấn thu hồi chân khí của mình lại, bàn tay vừa vung lên, luồng nội khí kia mạnh mẽ rơi xuống đất, đóng băng một mét vuông trên sàn nhà.

Thành Đại Hải nhìn thấy cảnh này thì đồng tử lập tức co rụt lại, không nghĩ tới trong cơ thể của con gái mình vậy mà lại có thứ như vậy.

"Được rồi." Lúc này Đường Tuấn mới đứng dậy.

Thành Đại Hải Có chút hoài nghi hỏi cô gái: "Con cảm thấy thế nào?"

20220731051102-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 752


Ba vị trưởng lão của núi Yên Tử nháy mắt thấy ba mươi lăm triệu tiền mặt từ trong tay chạy đi, sắc mặt nhất thời xanh mét. Cả ba người lúc này cũng đã bất chấp uy nghiêm của tiên sư, cùng nhau bao vây lại, vây quanh Đường Tuấn. Sắc mặt của cả ba người đều lộ ra sát ý, muốn đem cái tên khốn này cắt đứt chuyện làm ăn đang tốt đẹp của bọn họ đánh một trận!

"Nhóc con, cậu là ai, dám lên núi Yên Tử làm càn sao?" Vị tông sư trưởng lão cầm đầu âm trầm nói.

Advertisement

Đường Tuấn nhìn về ba người, nói: "Tôi họ Đường."

Ba người đầu tiên là ngẩn ra, sau đó nhìn Trương Tĩnh Hòa ở bên cạnh, trong đầu đột nhiên hiện lên một tia sấm sét, sau đó thất thanh nói: "Hậu Thiên Đạo Thể!"

"Bây giờ mới biết thì đã muộn rồi." m thanh nhàn nhạt của Đường Tuấn vang lên bên tai ba người.

Sau khi nói xong, bàn tay của Đường Tuấn hạ xuống, ba vị trưởng lão của núi Yên Tử lúc này nhất thời như con diều bị đứt dây bay ra khỏi đại sảnh. Phốc một tiếng rơi xuống sàn đá xanh cứng rắn, sau đó cùng nhau phun ra một ngụm máu già, khí tức thoáng cái trở nên uể oải.

Cha con Thành Đại Hải ở bên cạnh nhìn đến ngây người, đây chính là ba vị tiên sư của núi Yên Tử, nghe nói có thần thông thuật pháp, vậy mà lại bị người ta đánh bay ra ngoài.

" Tên họ Đường nhà cậu, nơi này là núi Yên Tử, cậu dám ở đây làm bậy?" Trưởng lão tông sư vất vả đứng dậy, lạnh lùng nhìn Đường Tuấn.

"Vì sao không dám? Các ông dám ở núi Yên Tử làm loại chuyện tày trời này, vậy tôi cũng không dám ra tay giết người sao?" Đường Tuấn từ trong đại sảnh từng bước đi ra, thanh âm mang theo sát khí lạnh lùng.

"Thanh danh của Hậu Thiên Đạo Thể quả nhiên không tầm thường! Nhưng mà người của núi Yên Tử chúng tôi phạm sai lầm, thì nên dựa theo quy củ của núi Yên Tử chúng tôi mà xử lý, chỉ sợ là không làm phiền đến cậu." Lúc này, một thanh âm thanh lãnh như sương bỗng nhiên vang lên từ bên ngoài vào

m thanh nghe qua cảm giác còn ở rất xa, nhưng sau khi nói xong chữ cuối thì trong sân ngoài đại sảng đã có thêm một người nữa.

Người này mặt trắng không râu, nhìn qua không rõ tuổi tác, từ dung mạo nhìn thì giống như hơn ba mươi tuổi, nhưng đôi mắt kia của ông ta lại lóe ra loại cơ trí mà những người đã trải qua chuyện đau lòng mới có, cứ như ông ta cũng phải bảy tám mươi tuổi.

"Thầy." Trương Tĩnh Hòa cúi chào.

chân nhân Đương đại núi Yên Tử Trương Tín Triết!

Trương Tín Triết mặc đạo bào màu vàng hạnh, trên đầu đội mũ miện bảy màu, ngũ quan rõ ràng, trên người có một khí thế thuộc về thần tiêu phiêu dật. Nếu như có người bình thường nhìn thấy, thì khẳng định sẽ cúi người khom lưng gọi một tiếng thần tiên sống.

Mà đây cũng là sự thật.

Mặc dù nhìn qua Trương Tín Triết không hiểu võ đạo, trên người không có pháp lực hay chân khí dao động, trông không khác gì người bình thường lắm. Nhưng Đường Tuấn liếc mắt nhìn một cái đã nhìn ra khí cơ của ông ta ẩn rất sâu, nguyên khí trời đất quanh người ông ta. Thậm chí theo chuyển động hô hấp của ông ta mà mà di chuyển có tiết tấu. Cái này rõ ràng là đã mở ra trời đất trong cơ thể, đã đạt đến cảnh giới Thần Hải. Những nhân vật như vậy đặt trong thế tục không gọi là thần tiên thì là gì.

20220731051155-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 753


Khuôn mặt của Trình Vân Thiên lộ vẻ kinh ngạc, không ngờ Trương Tín Triết chỉ liếc mắt nhìn cô ta một cái, là đã có thể nhìn thấu được ru vi của cô ta. Vốn dĩ với tu vi và thiên phú của mình, thì phải mất hai đến ba năm nữa cô ta mới có thể bước vào cảnh giới Chân Khí. Nhưng trong khoảng thời gian này được Đường Tuấn chỉ điểm cho không ít thứ, cho nên cô ta mới có thể rút ngắn thời gian này đến hai ba lần.

"Đã sớm nghe nói mỗi một đời Chưởng Giáo của núi Yên Tử đều tu luyện Thiên Nhân, xem ra quả nhiên là không sai." Trình Vân Thiên lặng lẽ nhìn về phía Đường Tuấn, trong lòng thầm nghĩ: "Theo như lời của Trương Tĩnh Hòa, Trương Tín Triết mời năm trước đã là cao thủ cảnh giới Thần Hải. Với tư chất của ông ta, chắc chắn sẽ không bỏ phí khoảng thời gian mười năm này. Võ đạo đã không biết tiến xa đến đâu rồi, có khi đã tiến vào cảnh giới Thần Hải Trung Kỳ rồi. Đường Tuấn có thể là đối thủ của ông ta sao?"

Advertisement

Trương Tín Triết thuận miệng bình luận một câu, sau đó đem ánh mắt của mình nhìn lại về phía Đường Tuấn một lần nữa. Ông ta lạnh nhạt cười, nói: "Đạo hữu này thân là Hậu Thiên Đạo Thể, nhân vật lớn của đương thời, cần gì phải so đo với đám tiểu bối này?"

Sắc mặt của Trương Tĩnh Hòa ở bên cạnh tái mét. Đường Tuấn bằng tuổi với anh ta, nhưng lại có thể khiến thầy của anh ta dùng đạo hữu để xưng hô, xem như đối thủ cùng đẳng cấp. Bất tri bất giác lại thua Đường Tuấn thêm một đoạn.

Đường Tuấn trêu chọc nói: "Vậy không biết Trương chân nhân định xử lý như thế nào đây?"

Trương Tĩnh Hòa phẫn uất nói: "Thầy của tôi nói rồi, bọn họ phạm sai lầm thì sẽ có quy củ của núi Yên Tử chúng tôi xử lý. Tại sao anh cứ thích nhúng tay vào? Chẳng lẽ anh cảm thấy có Hậu Thiên Đạo Thể là vô địch thiên hạ, có thể can thiệp vào chuyện của núi Yên Tử chúng tôi hay sao?

Từ khi gặp Đường Tuấn, anh ta vẫn bị đối phương đè ép. Lúc này khó khăn lắm Chưởng Giáo mới ra mặt, anh ta đương nhiên là muốn lấy lại một chút mặt mũi.

"Tĩnh Hòa, câm miệng!"

Trương Tĩnh Hòa vừa nói xong, Trương Tín Triết đã trầm giọng quát.

Nhìn Trương Tĩnh Hòa, trong mắt Trương Tín Triết không khỏi lộ ra vẻ thất vọng, nói: "Thầy cứ tưởng rằng con có thể kiểm điểm lại bản thân sau trải nghiệm lần này, không nghĩ con vẫn cứ mãi u mê không tỉnh."

"Thầy, con..." Trương Tĩnh Hòa có chút hoảng hốt.

"Sau hôm nay, con đến Lưu Thủ Quan tu luyện thật tốt cho thầy. Nếu như tâm vẫn chưa vững chắc, vậy thì con cũng đừng xuống núi nữa." Trương Tín Triết lạnh lùng nói.

"Vâng." Trương Tĩnh Hòa cũng chỉ có thể gập đầu đồng ý.

"Còn về phần ba người các người." Trương Tín Triết nhìn về phía ba vị trưởng lão của núi Yên Tử đang quỳ trên mặt đất, lạnh lùng nói: "Dám làm ra chuyện làm nhục Thiên Sư Đạo Môn của tôi như vậy, thật đáng tội chết! Nhưng niệm tình mấy trăm năm nay các người có cống hiện không nhỉ cho Thiên Sư Đạo, tôi tha cho các người một mạng. Bây giờ thu hồi lại pháp lực của các người, xem như là trừng phạt vậy!"

Ba vị trưởng lão của núi Yên Tử vốn nghe thấy Trương Tín Triết nói muốn tha cho bọn họ một mạng, thì tản đá trong lòng như được hạ xuống. Nhưng mà sau khi nghe xong câu sau, cả ba người nhất thời cứ như bị sét đánh, lộ ra vẻ mặt cầu xin. Bọn họ sở dĩ có thể trở thành trưởng lão của núi Yên Tử, thậm chí là giở trò tác oai tác quái đến bành trướng như vậy chính là nhờ vào một thân pháp lực cao cường này. Bây giờ lại bị Trương Tín Triết thu hồi lại, quả thực còn đau khổ hơn so với lấy mạng của bọn họ.

Trương Tín Triết lại không hề để ý, bàn tay của ông ta nắm lại, ba đạo phù văn lóe ra vẻ trong suốt nhanh như sấm chớp chui vào mi tâm của ba vị trưởng lão. Cả người cả ba người nhất thời run rẩy lên, trong ánh mắt lộ ra vẻ xám tro. Một lát sau, trên người ba người bọn họ không còn một tia pháp lực nào dao động, không khác gì người bình thường cả.

20220731051242-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 754


"Đúng là là thuật một tay phong ấn!" Trương Tín Triết quả nhiên không hổ là Chưởng Giáo Chân Nhân của núi Yên Tử, chỉ cần dựa vào thủ đoạn này, chỉ sợ ông ta đã đạt đến cảnh giới Thần Hải Trung Kỳ." Đường Tuấn thầm nghĩ trong lòng.

Anh đương nhiên hiểu được, một màn này của Trương Tín Triết cũng là đang cảnh cáo anh.

Advertisement

"Từ hôm nay trở đi, ba người các người không còn là trưởng lão núi Yên Tử của tôi nữa, bắt đầu quét sân ở Địa Đạo Đồng. Nếu trong vòng mười năm không phạm sai lầm, thì tôi sẽ khôi phục lại pháp lực của các người." Trương Tín Triết thu hồi bàn tay lại, bình tĩnh nói.

"Vâng." Nhìn thấy Trương Tín Triết cũng không thật sự phế bỏ bọn họ, ba vị trưởng lão cuối cùng cũng thở dài một hơi. Chỉ là trong lòng càng thêm oán hận với Đường Tuấn, nếu như không phải tại anh, ba người bọn họ sao có thể thê thảm đến như vậy được!

"Đường đạo hữu có hài lòng với việc này không?" Trương Tín Triết cười hỏi.

Đường Tuấn mỉm cười gật đầu.

"Đạo hữu lần này đến đây, không biết vì chuyện gì đây?" Trương Tín Triết bỗng nhiên hỏi.

Đường Tuấn chỉ vào Trương Tĩnh Hòa, nói: "Anh ta đồng ý với tôi, để tôi vào Tàng Thư Các của núi Yên Tử xem một chút."

Trương Tín Triết cứ như không biết cái gì, cười nói: "Mặc dù Tĩnh Hòa là môn đồ của núi Yên Tử chúng tôi, nhưng nó không có quyền hạn để đồng ý loại yêu cầu này. Còn nữa, Tàng Thư Các là gốc rễ căn cơ của núi Yên Tử sừng sững ngàn năm, trong đó có liên quan đến truyền thừa đạo thống nhất mạch của Thiên Sư Đạo chúng tôi. Từ xưa đến nay chưa bao giờ cho người vào quan sát. Nếu như đạo hữu là muốn tu đạo, vậy thì tôi có thể đưa cho đạo hữu mấy cuốn sách cổ tu đạo.

Đường Tuấn cười khẽ, nói: "Xem ra, hai người định nuốt lời sao?"

Trương Tín Triết lạnh lùng nói: "Điều kiện của đạo hữu quá hà khắc rồi, đổi cái khác đi."

Đường Tuấn lắc đầu, nói: "Nếu đã như vậy, vậy thì núi Yên Tử các ông chỉ có thể đổi một vị Tiểu Thiên Sư khác mà thôi."

"Cậu dám?" Trương Tín Triết quát nhẹ một tiếng.

Theo một tiếng quát khẽ này, trên không trung lại nổ ra một đợt sấm sét, trong âm thanh mang theo cảm giác không thể nghi ngờ, là tiên nhân đang chất vấn kẻ phàm nhân!

"Tôi có gì mà không dám?" Đường Tuấn bước lên trước một bước, giọng nói lạnh lùng.

Sắc mặt của Trương Tín Triết lạnh lùng, mí mắt khẽ rũ xuống, chân khí pháp lực trên người giao động: "Ba trăm năm trước Hàn Nhật Long cũng không dám làm loại chuyện như thế này, đạo hữu thật sự muốn đối địch lại núi Yên Tử chúng tôi sao."

"Tôi rất muốn thử xem." Đường Tuấn cười khẽ.

"Ha ha. Vậy thì để tôi lĩnh giáo bản lĩnh của đạo hữu, xem Hậu Thiên Đạo Thể có thật sự vô địch như lời đồn hay không!" Giọng nói của Trương Tín Triết mang theo sát ý.

20220731051302-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 755


“Thì ra đây mới là Đạo Tạng thật sự, quả nhiên là chữ như châu ngọc, khó trách chưa từng nghe nói có đại thiên sư thế hệ nào của núi Yên Tử ngộ ra đạo pháp từ trong đó.” Đường Tuấn thì thào nói.

Advertisement

Nếu để bọn người Thiên Sư Đạo của núi Yên Tử biết được bí mật của "Đạo Tạng", chắc chắn sẽ không để "Đạo Tạng" trong tàng kinh các, chứ đừng nói là để Đường Tuấn công khai xem qua. Có lẽ đối với bọn họ, "Đạo Tạng" mang tính biểu tượng nhiều hơn, trong truyền thuyết nói khởi đầu của tất cả đạo pháp đều không tồn tại. Cũng chính vì như vậy mới có được cơ duyên ngày hôm nay của Đường Tuấn.

“Nhưng mà vẫn không nghĩ ra được cách để phá vỡ sự trói buộc của thân xác.” Sắc mặt Đường Tuấn hơi thay đổi, kiến thức hiện tại của anh thậm chí còn vượt qua tổng nhiều thế hệ tổ sư của núi Yên Tử cộng lại, nhưng vẫn không nghĩ ra cách thoát khỏi sự trói buộc của Đạo Thể, có thể thấy được sự trói buộc của Đạo Thể vững chắc như thế nào!

Anh xoa ấn đường, ngọc trụ vẫn lơ lửng trong thức hải, không có bất kỳ động tĩnh nào.

Vốn dĩ anh cho rằng ngọc trụ chỉ là vật tưởng niệm của tổ sư Đường Phúc, tuy rằng uống vào huyết quả giúp anh luyện thành Đạo Thể, nhưng anh vốn cũng không quan tâm lắm. Bây giờ xem ra, lại chính là bảo vật. Nếu không có ngọc trụ, hôm nay anh cũng không thể có được thu hoạch như vậy.

Trong lòng anh có rất nhiều câu hỏi, nhưng không ai có thể giải đáp được.

Ngọc trụ đi cùng tổ sư Đường Phúc, thời gian trôi qua quá lâu, sợ là trên đời này không ai có thể tìm ra đáp án.

Tâm trí anh chuyển động, một loạt âm thanh trào dâng trong cơ thể anh, như thể các vị thần cổ đại đang đánh trống thiêng, lại giống như đội quân đang tấn công, mang theo sức mạnh và ý chí bất diệt.

Đường Tuấn khẽ cau mày.

Kể từ khi anh tu luyện võ đạo, những gì anh học được và tu luyện có hơi hỗn loạn. Hình Ý, Bát Quái, Thái Cực,... rất nhiều loại võ đạo anh đều đã từng tiếp xúc và luyện tập, những thứ này dĩ nhiên đã giúp anh mở mang kiến thức, nhưng đồng thời cũng khiến võ đạo của anh không thuần khiết, vô hình chung đã tạo thành hạn chế cho anh.

Trong võ đạo nếu muốn thẳng tiến không lùi, phải dựa vào hai chữ “thuần khiết”. Lúc đầu Đường Tuấn vẫn chưa nhận ra quan hệ lợi hại trong đó, nhưng lần này sau khi đọc qua nhiều kinh sách, nắm được chín mươi chín chữ đạo, trong lòng anh mới dần dần sáng tỏ, đã có được một hệ thống tu luyện và mạch võ đạo hoàn chỉnh. Tích hợp thông hiểu nhiều môn võ học, trở thành cái của riêng mình.

“Ban đầu tôi đã tu luyện kết hợp công pháp điểm mạnh của nhiều môn võ. Nhưng từ nay về sau, tôi đã bước lên một con đường mới, mặc dù không hiểu biết, nhưng lại có hy vọng sẽ thành công.”

Đường Tuấn có cảm giác, sức mạnh trước kia của anh phần nhiều là dựa vào uy lực của Đạo Thể, phương pháp có chút đơn lẻ. Nhưng sau ngày hôm nay, võ đạo và thuật pháp của anh đều đã đứng hàng đầu so với những người cùng lứa, không thua kém gì những thiên tài xuất thân danh gia đại phái như Mục Phương, Trương Tĩnh Hòa, xét về tiềm năng thì anh còn vượt xa bọn họ, có cơ duyên được nhìn thấy võ đạo tuyệt đỉnh!

Có rất nhiều năng lực tiềm tàng và thần kì trong cơ thể con người, nhưng đa số mọi người đều không biết cách mở khóa chúng. Mà việc tu luyện võ đạo, chính là đang dần dần mở ra những kho tàng này. Nhưng tốc độ tiến hóa này rất chậm, những cao thủ cảnh giới Thần Hải dày công tu luyện gần trăm năm cũng không mở ra được bao nhiêu, như một thế giới nhỏ trong cơ thể, Lăng Không Hư Độ Đẳng có thể một trong những kho tàng trong cơ thể.

20220801040611-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 756


Hai mắt b*n r* lửa, một tay dời núi, thậm chí ngay cả trường sinh bất diệt trong truyền thuyết cũng đều là Thần Thông!

Nhưng biết là một chuyện, làm được lại là một chuyện khác. Bất kể là kinh sách hay là chín mươi chín chữ, cũng chỉ khiến Đường Tuấn có xác suất mở kho tàng trong cơ thể cao hơn những người khác một chút mà thôi. Còn về việc có thể nắm bắt và mở rộng ưu thế này hay không, còn phụ thuộc vào tạo hóa và chính nỗ lực của mình.

Advertisement

Cũng giống như Trương Tĩnh Hòa, anh ta chắc chắn không thua kém Mục Phương về tư chất, cộng thêm xuất thân từ Võ Đạo Đại Phái như Thiên Sư Đạo, nhưng vì kiêu căng ngạo mạn dẫn đến như ếch ngồi đáy giếng, tụt lại phía sau Mục Phương, thậm chí cả đời còn lại cũng không thể đuổi kịp.

Bây giờ Đường Tuấn đã phần nào hiểu được nguồn gốc tư chất đặc thù của mình, rất có thể bẩm sinh đã khai phá được kho tàng trong cơ thể, vì vậy bọn họ mới có đủ loại năng lực tách biệt với thế giới.

Mà bản thân Đường Tuấn chính là Hậu Thiên Đạo Thể, nếu có thể mở khóa kho tàng chắc chắn có thể kinh thế! Đạo Thể thuần túy có tiềm năng vô địch thiên hạ, nếu khai phá tất cả Đạo Thể tiềm tàng trong cơ thể, Đường Tuấn không dám tưởng tượng. Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến cho Hậu Thiên Đạo Thể khó đột phá được cảnh giới Thần Hải, nó cần phải tích lũy nhiều hơn người bình thường.

“Biến đổi từ "Đạo Tạng", mở ra kho tàng trong cơ thể, công pháp của tôi gọi là "Thần Tàng quyết".” Ánh mắt Đường Tuấn trở nên xa xăm, chính thức đặt tên cho công pháp của mình.

Đường Tuấn duỗi thẳng người dưới, bên trong cơ thể vang lên tiến đậu rang lốp bốp.

“Những cuốn sách trong tàng thư các vô dụng đối với tôi, nên rời đi rồi.” Đường Tuấn nhìn lướt qua từng quyển thư tịch kinh sách trong lầu các, sau đó quay người xuống tầng.

Thời gian anh đến tàng thư các chưa đầy nửa tháng, nhưng ảnh hưởng đối với anh còn sâu sắc hơn hai mươi mấy năm trước của anh. Bây giờ chính là lúc các cao thủ cảnh giới Thần Hải đang thăm dò, e rằng không thể cảm nhận được khí cơ của anh. Khí chất của anh nho nhã như một học giả đọc sách thơ văn tiên cổ, ánh mắt thâm thúy như biển sâu.

Phúc hữu thi thư khí tự hoa - Trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa, câu này cũng không phải không có đạo lý.

Anh đẩy cửa tàng thư các ra, bầu trời đầy sao bỗng nhiên rơi vào người anh như thủy ngân, phủ lên người anh một lớp bạc trắng.

“Hửm?”

Đường Tuấn nhìn dáng người trước mặt cách đó không xa, một lão đạo sĩ đang ngẩng đầu ngắm sao. Còn về Trương Tín Triết vốn đang canh giữ bên ngoài tàng thư các lại không biết đã đi đâu mất.

Đạo sĩ có khuôn mặt già nua, tóc hơi lưa thưa, mặc một chiếc áo choàng có phần tồi tàn. Chỉ nhìn dáng vẻ này thôi, còn không bằng tên lang băm lừa đảo ngoài đường. Nhưng hai tay ông ta chắp sau lưng, lưng lại vô cùng thẳng, tạo cho người ta cảm giác trời có sập xuống cũng chẳng thể khiến ông ta khom người.

Đường Tuấn khẽ nhướng mày, anh cảm giác được hơi thở quen thuộc trên người đạo sĩ, điều này khiến anh xác nhận được thân phận của đạo sĩ.

Nửa tháng trước, anh đánh nhau với Trương Tín Triết, cuối cùng lúc anh chuẩn bị ra quyền, lại cảm nhận được một luồng khí cơ vô cùng mạnh mẽ. Luồng khí cơ đó có nguồn gốc rất giống với lão đạo sĩ trước mặt.

20220801040637-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 757


Theo cách nhìn của đạo sĩ, cho dù Đường Tuấn qua loa đại khái, miễn cưỡng ghi nhớ thì ít nhất cũng cần thời gian vài tháng. Nhưng bây giờ còn chưa đến nửa tháng, Đường Tuấn đã đi ra khỏi tàng thư các, đương nhiên khiến ông ta cảm thấy hơi kỳ quái.

“Chẳng lẽ là vì cậu ta chưa từng tu luyện, nên không thể hiểu được những câu chữ trong sách cổ, cuối cùng chỉ có thể từ bỏ. Nếu quả thật là như vậy, kiến thức tâm tính của cậu ta cũng chỉ ở mức bình thường, có lẽ mình đã đánh giá cao vị Hậu Thiên Đạo Thể này.” Ánh mắt đạo sĩ hơi cụp xuống.

Advertisement

Đối với việc Đường Tuấn chỉ mất nửa tháng để hiểu cặn kẽ tất cả sách cổ và ghi nhớ trong đầu, đạo sĩ chưa từng nghĩ đến khả năng này. Loại chuyện này, ngay cả thiên sư đời thứ nhất của núi Yên Tử có sống lại cũng không thể làm được.

“Như vậy cũng tốt. Chí ít không cần phải lo lắng đạo pháp Thiên Sư Đạo của mình bị người ngoài học được.” Trong lòng đạo sĩ nghĩ vậy.

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng trên miệng đạo sĩ vẫn lịch sự hỏi: “Không biết là bảo tàng trong tàng thư các có giúp được cho cậu không?”

Đường Tuấn thật thà trả lời: “Trợ giúp rất lớn. Bảo tàng của núi Yên Tử quả nhiên là phi thường.”

Đạo sĩ lắc đầu trong lòng, vị Hậu Thiên Đạo Thể này còn sống chết muốn giữ thể diện.

Trên mặt đạo sĩ lộ ra nụ cười, nhẹ nhàng nói: “Vậy là tốt rồi.”

Đạo sĩ sợ động đến thể diện của Đường Tuấn, không tiếp tục hỏi về vấn đề này nữa.

Ông ta nhìn Đường Tuấn, đôi mắt đục ngầu bỗng nhiên bừng sáng lên, tựa hồ như muốn nhìn thấu bí mật cả người Đường Tuấn. Nhưng hiện tại Đường Tuấn đã luyện thành "Thần Tàng quyết", hơi thở như bay cao, hòa quyện cùng trời đất. Tu vi của đạo sĩ chung quy vẫn chưa đạt tới cảnh giới Thiên Nhân cấp một, tự nhiên cũng sẽ không nhìn ra chiều sâu và thực lực thật sự của anh.

Sau khi quan sát một lúc, đạo sĩ không thấy có gì bất thường. Khuôn mặt già nua khẽ run lên, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, rồi lập tức trở lại bình thường.

Dường như Đường Tuấn không cảm nhận được động tác của đạo sĩ, vẫn đứng yên như vậy, vô cùng thản nhiên.

“Thật không ngờ sau ba trăm năm, Đạo Thể cuối cùng lại xuất hiện lần nữa.” Đạo sĩ nghiêm mặt, lại nhìn lên bầu trời đầy sao chói lọi, trong giọng nói mang theo mấy phần ngưng trọng, nói: “Xem ra trời đất đang thật sự thay đổi.”

Trong lòng Đường Tuấn khẽ động, nhìn về phía đạo sĩ hỏi: “Cái gì gọi là trời đất đang thay đổi?”

Đạo sĩ trịnh trọng nói: “Ba trăm năm trước, không chỉ giới võ đạo Việt Nam chúng ta đột nhiên điêu tàn, mà giới võ đạo toàn cầu bao gồm cả tòa thánh Tây Phương và rất nhiều thế lực siêu phàm khác cũng đột nhiên bị bóp nghẹt. Các võ giả cấp bậc cảnh giới Thần Hải dường như toàn bộ đều bốc hơi biến mất trong một đêm. Tổ sư đời đầu của núi Yên Tử chúng tôi đã để lại lời di huấn trước khi quy tiên.”

Đạo sĩ bỗng nhiên nhìn Đường Tuấn, nói từng câu từng chữ: “Trời đất thay đổi, Đạo Thể lâm trần.”

Ông ta thở dài rồi nói tiếp: “Các thế hệ chưởng giáo của núi Yên Tử lúc đó đều coi câu này là lời nói bừa trước lúc lâm chung của tổ sư, ngay cả tôi cũng sắp quên mất chuyện này rồi. Không ngờ qua ba trăm năm, sau Hàn Nhật Long lại xuất hiện một Hậu Thiên Đạo Thể. Xem ra tổ sư năm đó chắc chắn đã biết được điều gì, cho nên mới lưu lại câu nói đó để cảnh báo tôi.”

20220801040702-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 758


“Lẽ nào cả ông cũng không có tự tin đối phó được sao?”

Advertisement

Đường Tuấn hỏi. Anh có thể cảm nhận được tu vi đại khái của đạo sĩ, gần như đã đạt đến đỉnh cao của cảnh giới Thần Hải, có lẽ là một trong những người có sức chiến đấu mạnh nhất trên thế gian. Mặc dù trong người anh là Hậu Thiên Đạo Thể, tu luyện "Thần Tàng quyết", dẫn đầu trong những người cùng lứa. Nhưng anh có cảm giác, nếu đạo sĩ này dốc toàn lực ra tay, rất có khả năng sẽ khiến anh bị thương, thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng. Có lẽ anh có tiềm năng vô hạn, nhưng chung quy vẫn cần thời gian để phát triển sức mạnh.

Đạo sĩ cười ha ha, nói: “Chút tu vi này của tôi nếu ở hiện tại có lẽ còn có thể lên được bàn. Nhưng nếu đặt vào ba trăm năm trước, chỉ có thể coi là bình thường.”

Trong mắt ông ta hiện lên một tia khát vọng và sợ hãi, nói: “Cậu không sinh vào thời đại đó, không biết được võ đạo ở thời đại đó cường thịnh như thế nào. Lúc đó thậm chí còn xuất hiện cao thủ vượt qua cảnh giới Thần Hải, hơn nữa không chỉ có một người. Những cường giả đó tung hoành khắp trời đất, giết những người cảnh giới Thần Hải chỉ như cắt dưa cắt rau.

Trong lòng Đường Tuấn chợt thắt lại, hỏi: “Chẳng lẽ Lục Địa Thần Tiên thật sự tồn tại?”

Cảnh giới Thần Hải mặc dù được dán chữ “thần”, nhưng chính xác mà nói thì chỉ có thể xem là một nửa thần. Trên cảnh giới Thần Hải, chính là cảnh giới Lục Địa Thần Tiên trong truyền thuyết, có sức mạnh của thanh kiếm giết người. Chỉ có võ giả như thế mới có thể được gọi là thần! Đường Tuấn đã từng thấy những nội dung này trong rất nhiều quyển sách cổ, nhưng lại không để ý nhiều lắm, cho rằng đó chỉ là truyền thuyết.

Đạo sĩ gật đầu, đưa tay gõ nhẹ vào khoảng không, như thể muốn mở ra một cánh cổng Thiên Môn. Ông ta trầm giọng nói: “Đó vốn không phải là truyền thuyết, mà là sự tồn tại có thật. Tổ sư của núi Yên Tử chúng tôi đã từng nhìn thấy phương pháp giết người bằng kiếm của Thiên Nhân, vô cùng đáng sợ. Nếu trời đất lại thay đổi như vậy lần nữa, có lẽ những cường giả sẽ lại được tái sinh. Mặc dù không nhiều, nhưng cũng đủ để càn quét thế giới. Ba trăm năm trước rất nhiều võ giả cảnh giới Thần Hải đã ở ẩn, có mối quan hệ gắn bó chặt chẽ với bọn họ.

Ông ta thu tay về, có chút chán nản buông xuống, tựa như có thể nhìn thấu suy nghĩ của Đường Tuấn, nói: “Cậu không đoán nhầm, cảnh giới hiện tại của tôi xác thực ở trên ngưỡng cửa này. Đáng tiếc, thể xác và tinh thần của tôi đã không còn ở đỉnh cao nữa, nếu trời đất thay đổi trước hai mươi năm, có lẽ tôi có thể bước vào cảnh giới đó. Nhưng bây giờ, tôi không thể làm được nữa.”

Đường Tuấn cảm nhận được sự bất lực sâu sắc từ miệng đạo sĩ. Phàm là võ giả, hầu như tất cả đều theo đuổi sức mạnh tối cao mạnh mẽ nhất. Ông lão trước mắt chỉ còn cách một bước, thậm chí đã có thể chạm vào cánh cửa, nhưng lại không thể đẩy ra mà bước vào trong thế giới mới đó.

“Tại sao lại nói với tôi những thứ này?” Đường Tuấn hỏi.

Đạo sĩ khẽ thở dài, dường như trong chốc lát đã già đi mười mấy tuổi, nói: “Tôi muốn để lại một con đường lui cho núi Yên Tử, giống như tôi cho phép cậu tiến vào tàng thư các vậy. Dưới biến động lớn của trời đất, núi Yên Tử của tôi cũng có nguy cơ bị lật đổ bất cứ lúc nào. Nếu một ngày nào đó, tôi không còn trên thế gian nữa, núi Yên Tử lại phải đối mặt với khủng hoảng sinh tồn, tôi không hy vọng xa vời cậu có thể bảo vệ toàn bộ mạch chính Thiên Sư Đạo, nhưng ít nhất có thể thay tôi giữ lại một mầm lửa cho Thiên Sư Đạo của tôi, để cơ nghiệp không bị cắt đứt.”

“Nhưng tôi còn chưa đột phá cảnh giới Thần Hải, thậm chí rất có thể sẽ phải dừng lại ở cảnh giới này mãi.” Đường Tuấn đáp.

Đạo sĩ lắc đầu, nói: “Tuy tôi chưa từng nhìn thấy Hàn Nhật Long, nhưng tôi có thể cảm nhận được cậu không giống với ông ta.”

“Chúng tôi không giống nhau?” Đường Tuấn cau mày.

20220801040723-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 759


Đợi sau khi đạo sĩ rời đi, một mình Đường Tuấn đứng ở đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm như đạo sĩ đã làm trước đó.

Advertisement

Lời của đạo sĩ khiến Đường Tuấn cảnh giác sâu sắc, biết rằng trên đời này cảnh giới Thần Hải vốn không phải là mạnh nhất, bên trên còn có những cường giả mạnh hơn.

“Chỉ sợ mạch chính Vu độc cũng biết trời đất sắp thay đổi lớn, cho nên mới chọn sinh ra vào thời điểm này.” Đường Tuấn nhớ tới việc tiêu diệt Thánh Thủ Tông hàng ngàn năm trước, khiến kẻ thù lớn của Y học cổ truyền là Dược Y Cốc và Phái Thần Châm phải ở ẩn.

Nghĩ đến đây, Đường Tuấn bỗng nắm chặt nắm đấm, nói: “Phải nhanh chóng thoát khỏi sự trói buộc của Đạo Thể càng sớm càng tốt, mới có thể ứng phó với sự biến động của trời đất có thể xảy đến bất cứ lúc nào.”

Cho dù là Y học cổ truyền, những người thân nhà họ Đường hay là những người bạn tâm giao, đều là những người và những thứ mà anh muốn bảo vệ. Nếu không có thực lực hùng mạnh, đừng nói là giữ cơ nghiệp cho Thiên Sư Đạo, chỉ sợ ngay cả những thứ này anh cũng không thể bảo vệ được.

Lúc đạo sĩ rời đi, trong một miếu nào đó trên núi Yên Tử, thiền sư Yên Thế bỗng nhiên tỉnh dậy từ trong thiền định. Trên khuôn mặt nhân hậu lộ ra vẻ kinh ngạc, ông ta nhìn về phía tàng thư các, nói: “Vậy mà lại là Trần Tùng n.”

Nếu có bất cứ ai trong giới ma pháp hoặc giới võ đạo nghe cái tên này, chắc chắn sẽ vô cùng ngạc nhiên.”

Các đời chưởng giáo của núi Yên Tử đều do họ “Trương” đảm nhận, Kiếm Pháp Ngũ Hành và Lôi Pháp mà các chưởng giáo của mỗi thế hệ tu luyện bí truyền đều là cường giả mạnh nhất của mạch chính Thiên Sư Đạo, nhưng mọi chuyện đều có ngoại lệ.

Trần Tùng n chính là ngoại lệ.

Năm mươi năm trước, Trần Tùng n đã gây sức ép với một thế hệ chưởng giáo Thiên Sư Đạo, gây chấn động trong giới võ đạo. Nếu không phải ông ta có hư danh là Thiên Sư vô tâm, có lẽ chưởng giáo hiện tại đã không phải là Trương Tín Triết của mạch chính. Nghe đồn khi Trần Tùng n còn trẻ đã đọc hết sách cổ trong tàng thư các, từ đó ngộ ra đạo pháp Bỉ Kiên Lôi Pháp, uy lực của thuật pháp thậm chí còn thua kém Đại Thiên Sư của thế hệ đó.

“Xem ra mình không đoán nhầm, trời đất thật sự có thay đổi lớn. Ngay cả Trần Tùng n cũng chủ động xuất hiện, muốn giữ lại đường lui cho Thiên Sư Đạo.” Trên khuôn mặt nhân từ của thiền sư Yên Thế lộ vẻ ngưng trọng, ông ta nhìn hòa thượng câm đang nằm ngủ say trên sàn nhà, khóe miệng còn ch** n**c dãi, lẩm bẩm nói: “Đứa ngốc, khi nào thì con mới trở nên khôn ngoan đây?”

Ngày thứ hai sau khi ra khỏi tàng thư các, Đường Tuấn chuẩn bị rời đi, Thiên Đạo Sư vốn không chào đón anh. Anh đã từ chối lời đề nghị muốn đích thân tiễn anh xuống núi của Trương Tín Triết, dẫn theo Trình Vân Thiên và hai cha con Thành Đại Hải xuống núi.

Hai cha con Thành Đại Hải chỉ là người bình thường, Thành Đại Hải lại có cái bụng bia khổng lồ, vì thế tốc độ của mấy người họ cũng không nhanh.

“Đường Tuấn, anh ở trong tàng thư các đã tìm ra cách phá vỡ sự trói buộc của Đạo Thể chưa?” Trình Vân Thiên đi bên cạnh Đường Tuấn, khẽ hỏi.

Đường Tuấn đã ở trong tàng thư các gần nửa tháng, khiến cô vô cùng lo lắng. Nhưng đồng thời cũng hy vọng Đường Tuấn có thể ở trong tàng thư các thêm vài ngày, tốt nhất là xem hết toàn bộ sách cổ trong đó, tìm ra cách phá vỡ.

20220801040746-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới