Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

Chiến Thần Thánh Y
Chương 3320


Mười Thần Quân, hai mươi nửa bước Thần Quân, còn có bảy mươi Động Hư Cảnh đỉnh phong.

Đây chính là đội ngũ do Đường Tuấn dẫn dắt.

Đội ngũ Đường Tuấn dẫn theo là yếu nhất trong ba đội ngũ, Cổ Linh Vương và tướng quân Phong nhất trí cho rằng xác suất Đường Tuấn gặp được Cổ Ma tộc là thấp nhất, nên dẫn theo nhiều người quá sẽ rất vướng víu.

Để Đường Tuấn dẫn người đến khe Phong Ma, phần lớn chỉ là hành động bảo đảm.

“Không ngờ lần này Cổ Ma tộc lại xuất động Đại Ma Thần.”

Trong lòng Đường Tuấn khẽ run lên.

Ma Thần của Cổ Ma tộc tương đương với cảnh giới Thần Quân trong thế giới người tu hành, mà Đại Ma Thần lại là tồn tại vô địch trong Ma Thần, tương đương với cường giả cấp bậc Chu Tước Thần Quân.

Theo tin tức quân diệt ma đưa ra, Đại Ma Thần của Cổ Ma tộc tổng cộng có ba người, mà lần này xuất hiện trong thế giới người tu hành là một Đại Ma Thần!

“Hy vọng đừng gặp được Đại Ma Thần.”

Trong lòng Đường Tuấn thầm nghĩ.

Thực lực hiện giờ của anh cách cấp bậc Chu Tước Thần Quân không ít, có lẽ đợi đến khi bước vào cảnh giới Thần Quân hậu kỳ mới có năng lực đánh nhau với lão ta.

Nếu như gặp phải đối phương vào lúc này, chỉ sợ chỉ có thể chạy trốn.

Bên ngoài tinh vực Ngũ Đại ở Trung Ương Ngân Hà còn có rất nhiều nơi được xưng là cấm địa, mà khe Phong Ma chính là một trong số đó.

Khe Phong Ma có chu vi khoảng ba trăm kilomet, nghe nói dưới khe Phong Ma là một mảng tối tăm âm u, tràn ngập khí tức chết chóc.

Đã từng có gần trăm Thần Quân và Ma Thần quyết chiến ở đây, nhưng không có ai sống sót trở về.

Sát khí sau khi Thần Quân và Ma Thần chết tràn ngập toàn bộ khe Phong Ma, khiến cho hệ số nguy hiểm của khe Phong Ma vốn vô cùng nguy hiểm lại tăng thêm mấy phần.

Thời không của khe Phong Ma cực kỳ không ổn định, cho dù là Thần Quân đã lĩnh ngộ đại na di thần thông, ở trong khe Phong Ma cũng chỉ có thể phi hành từ từ.

Đường Tuấn dẫn theo một trăm binh sĩ quân diệt ma xuất hiện bên ngoài một không gian.

Ầm ầm, hư không đều đang chấn động.

Ngoài mấy vạn dặm truyền đến từng tiếng vang đáng sợ đinh tai nhức óc, một tòa cổ đại lục rộng lớn vô cùng lơ lửng trong hư không.

Mênh mông và khí tức chết chóc cùng tồn tại khiến cho người ta khiếp sợ.

Trên bầu trời cổ đại lục, một thác nước dài khoảng chừng mấy trăm kilomet đang bốc lên giống như một tấm lụa trắng đang phủ xuống.

m thanh khủng khiếp truyền đến từ thác nước này.

Hơi nước nồng đậm bao phủ cổ đại lục này khiến cho người ta chỉ có thể nhìn thấy một góc của cổ đại lục, không cách nào nhìn được toàn cảnh.

Nơi này chính là khe Phong Ma.

Ánh mắt Đường Tuấn ngưng trọng nhìn khe Phong Ma, dừng tại chỗ.

Binh lính quân diệt ma phía sau anh cũng dừng chân không tiến lên, ánh mắt hơi sợ hãi nhìn cảnh tượng đáng sợ trong khe Phong Ma.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3321


Cách rất xa, bọn họ đều có thể nhìn thấy rất nhiều tử linh đang bay múa trong khe Phong Ma.

Đây là tuyệt địa, đủ để khiến phần lớn Thần Quân chùn bước.

“Bác sĩ Đường, chúng ta phải tiến vào khe Phong Ma sao?”

Có người run giọng hỏi.

Người hỏi chính là nửa bước Thần Quân, ở bên ngoài cũng được xem là một cường giả.

Nhưng lúc này nói chuyện lại mang theo sợ hãi, có thể thấy được hung danh của khe Phong Ma như thế nào.

Không ai cười nhạo anh ta, ngược lại có càng nhiều người nhìn về phía Đường Tuấn.

Mười Thần Quân đều nhíu mày, có biểu cảm muốn nói lại thôi.

Đường Tuấn lắc đầu, nói: “Chúng ta không cần tiến vào khe Phong Ma, chỉ cần tiến hành dò xét bên ngoài là được.

Một khi phát hiện tung tích Cổ Ma tộc, tôi sẽ lập tức thông báo cho tướng quân Phong và Cổ Linh Vương.”

Nghe Đường Tuấn nói vậy, trái tim đang treo lơ lửng của mọi người được buông lỏng.

Nếu như chỉ là ngoại vi khe Phong Ma, với thực lực của đội ngũ bọn họ có lẽ sẽ không có nguy hiểm quá lớn.

Nhìn dáng vẻ của mọi người, Đường Tuấn chỉ có thể thầm hy vọng đừng gặp Đại Ma Thần.

Trong hiểm địa này, nếu gặp phải Đại Ma Thần, vậy chỉ sợ thật sự không có mấy người có thể sống sót.

Đường Tuấn bình tĩnh lại, rồi dẫn đầu chậm rãi bay về phía khe Phong Ma.

“Bác sĩ Đường, để chúng tôi đi trước cho.”

Trong mười Thần Quân chỉ có hai cảnh giới Thần Quân trung kỳ dường như đồng thời nói.

Tầm quan trọng của Đường Tuấn đối với quân diệt ma lớn hơn bọn họ rất nhiều.

Cho dù biết thực lực của Đường Tuấn nhưng bọn họ vẫn không yên tâm.

“Cùng nhau đồng hành đi.”

Trong lòng Đường Tuấn ấm áp, anh không tiện từ chối ý tốt của hai người họ, đành phải nghĩ ra cách thỏa hiệp.

Lúc này hai người họ mới đồng ý.

Hai cảnh giới Thần Quân trung kỳ này là Thiên Phong Thần Quân và Viêm Lang Thần Quân.

Một người đến từ Hải tộc, người còn lại đến từ Yêu tộc.

20230115081046-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3322


Thác nước sinh ra từ trong hư không chảy xuống hư không, sau đó lại biến mất trong hư không, như một thiên hà đáng sợ treo ở đỉnh đầu.

Một luồng sát khí nồng đậm đánh tới trước mặt khiến cho da thịt người ta lạnh lẽo.

Trong hư không còn có oán linh gầm nhẹ, đây là tàn linh của những tu giả chết trong khe Phong Ma.

Khiến không ít người rùng mình.

Đường Tuấn trầm ngâm nói: “Dựa theo kế hoạch, chúng ta chỉ tìm kiếm trong phạm vi mười vạn kilomet.

Lúc phát hiện bất thường, hãy cho tôi biết ngay lập tức.”

Mọi người gật đầu đồng ý.

Phạm vi mười vạn kilomet đối với khe Phong Ma có chu vi ba trăm kilomet chỉ là khu vực ngoài cùng, hệ số nguy hiểm không lớn.

Đường Tuấn chia đội ngũ thành ba đội.

Anh, Hận Thiên và A Bảo một đội, những người khác do Thiên Phong Thần Quân và Viêm Lang Thần Quân dẫn dắt.

Có hai cảnh giới Thần Quân trung kỳ tọa trấn, tìm kiếm ở khu vực ngoài cùng mười vạn kilomet của khe Phong Ma, dưới tình hình bình thường sẽ không xuất hiện thương vong.

Thiên Phong Thần Quân và Viêm Lang Thần Quân cảm thấy để một mình Đường Tuấn đi quá nguy hiểm, muốn Đường Tuấn chọn một trong số họ đi cùng, nhưng lại bị Đường Tuấn từ chối.

“Khe Phong Ma lớn quá rồi, nếu như chỉ chia thành hai đội ngũ thì thời gian tiêu hao sẽ rất dài.

Thần niệm của tôi tương đối mạnh, hiệu quả càng cao.”

Lý do từ chối của Đường Tuấn khiến hai người họ chỉ có thể đồng ý.

Sau khi dặn dò xong mấy chuyện cần lưu ý, Đường Tuấn, Thiên Phong Thần Quân và Viêm Lang Thần Quân dẫn đội ngũ tiến vào khe Phong Ma.

Nơi bọn họ tiến vào là một mảnh rừng âm u.

Lá cây trong khu rừng có màu đen, có một số còn có màu máu, cho người ta cảm giác rất quỷ dị.

“Đường tiểu tử, tôi luôn cảm thấy nơi này rất nguy hiểm.”

Sau khi tiến vào mười vạn kilomet, A Bảo trước giờ không kiêng kỵ gì lộ ra vẻ mặt sợ sệt.

Còn về Hận Thiên, từ sau khi đến khe Phong Ma vẫn luôn nhiều lời, Đường Tuấn đã quá quen biểu hiện của anh ta rồi.

Nếu như không phải vẫn chưa nghiên cứu ra thể chất của Hận Thiên thì anh sẽ không đồng ý dẫn tên nhóc đó đi đâu.

Còn những cái khác không cần A Bảo nói, Đường Tuấn cũng cảm nhận được.

“Lêu lêu.”

Bỗng nhiên, cây cối trong khu rừng âm u truyền đến tiếng cười đinh tai nhức óc.

“Lại có người xông vào trong rồi.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3323


Một âm thanh vang lên, sau đó cây cối xung quanh đều chuyển động, trên thân cây thô bự lại mọc ra đôi mắt, mũi và ngũ quan khác.

Cây cối vốn đã chết như thường thế mà lại đã sống lại. Trên bầu trời u ám, chỉ có một chút ánh sáng phát ra từ nơi cực kỳ cao xa kia.

Dùng mắt thường có thể thấy được oán linh đang bay trong không trung, phát ra những âm thanh đầy đáng sợ.

Trong tình huống như thế này, nhìn xem mọi thứ chung quanh…những loài cây cối có ngũ quan rõ ràng, Hận Thiên trực tiếp ngã quỵ xuống đất.

Còn Đường Tuấn thì cau mày.

Linh cảm nhạy bén c*̉a anh cảm nhận được rằng, những cái cây này vốn không phải sinh vật sống thực sự, mà dường như là một sự tồn tại đặc biệt.

“Thằng quỷ, sao mày lại dám quấy rầy giấc ngủ c*̉a bọn tao.”

Tất cả những cái cây nọ đều mở miệng, tạo thành một loại âm thanh rõ ràng một cách kỳ lạ. Tiếng nói vừa dứt, tất cả cây cối c*̃ng di chuyển.

Một đám cây mây từ xung quanh tiến lại gần Đường Tuấn, quật ngang không khí tạo thành những tiếng rít bén nhọn. Lực c*̉a mỗi một ngọn cây mây đều có thể khiến cảnh giới thần quân bị thương nặng.

Đường Tuấn hừ lạnh một tiếng, lực lượng mạnh mẽ bộc phát, trực tiếp đánh gãy những cây mây này.

“Thực lực tiểu quỷ này không tồi nhỉ, nhưng thế c*̃ng không đủ đâu nha.”

Một tiếng đùa cợt vang lên, những cây mây vốn đứt gãy trên mặt đất bỗng lại bay lên, liền lại với nhau, khôi phục lại cây mây nguyên vẹn như c*̃.

“Chúng ta ở khu rừng này, giết không chết được đâu nhé.”

Từng cái cây vung vẩy ngọn cây, lại trăm miệng một lời mà nói.

“Hừ. Nào có thứ gì tồn tại giết không chết, xem khuyển gia cắn chết chúng mày đi!”

A Bảo khinh thường hừ một tiếng, thân hình bỗng trở nên to lớn mười phần. Miệng mở to, cắn nát bấy một gốc cây. Móng vuốt vỗ một cái, chém đứt ngang một gốc cây khác.

Hành động c*̉a A Bảo rất nhanh, đã cắn nát đập vỡ toàn bộ cây cối xung quanh.

Những mảnh gỗ tàn dư với những ngọn dây leo bay tán loạn đầy trời, thế nhưng âm thanh c*̉a cấy cối không biến mất, ngược lại càng thêm điên cuồng rầm rĩ:

“Ha ha ha, chúng mày có giãy dụa c*̃ng vô ích thôi. Ở đây, tao chính là bất tử!”

Những mảnh gỗ bay tán loạn dường như nhận được lệnh tập hợp, lúc này lại tập trung ở một chỗ, sau đó tạo thành một gốc cây cổ thụ nguyên vẹn một lần nữa.

Những cái cây ấy lại vung ngọn dây leo lên, tiếng cười nhạo lại vang lên lần nữa: “Thấy không? Bọn tao chính là thứ bất tử bất diệt đấy. Cho dù chúng mày có nghiền nát bọn tao vạn lần, bọn tao đều có thể sống lại.”

20230115081119-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3324


Đường Tuấn cười lạnh một tiếng, nói: “Chúng mày chẳng qua chỉ là tàn linh mà thôi.”

Thần niệm tiến ra từ giữa mi tâm anh, hóa thành một cơn gió lốc tinh thần, quét qua rừng cây này. Tiếp theo sau đó, từng luồng tàn linh màu xám trắng nửa trong suốt hiện ra từ trong cổ thụ. Có thể nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của chúng nó rồi. Khí tức của đám tàn linh này so với những tàn linh đang bay trong không trung trên đầu bời kia mạnh hơn rất nhiều.

Sau khi tàn linh bay ra, đám cây cô thủ đều biến thành màu xám trắng hest, mà sau đó có thể dùng tốc độ mà mắt thường thấy được sự mục rữa bắt đầu, rồi dần trở thành những mảnh gỗ vụn, cuối cùng biến thành những đám khói xanh mà biến mất.

Sau khi đám cây cổ thụ biến mất, Đường Tuấn đã nhìn thấy một cảnh tượng khiến con người ta sởn hết gai ốc.

Sau khi đám cổ thụ ấy biến mất, trên mặt đất còn lại nguyên một đám hố, mà lúc này trong đám hố ấy rải rác vô số thi thể đã hư thối hoặc đang hư thối, có vài thi thể còn rất nguyên vẹn, có thể nhìn ra đại khái khuôn mặt.

“Những thứ này rốt cuộc là cây gì vậy chứ? Thế mà lại lấy người chết làm chất dinh dưỡng.”

A Bảo run run nói.

“Ha ha ha, thằng nhãi, rồi chúng mày cũng trở thành chất dinh dưỡng cho cây vong linh mà thôi!”

Tàn linh tróc ra từ chỗ cây cổ thụ, cũng không có kinh sợ, ngược lại còn kêu lớn lên.

“Cây vong linh.”

Đường Tuấn cau mày, trầm giọng nói: “Nghiêm túc mà nói, chúng mày cũng là vong linh, vì sao phải sống nhờ trong cây, hấp thụ năng lượng từ xác chết?”

Tuy đám cổ thụ có cắn nuốt những thứ kia, nhưng những tàn linh sống ký gửi trong cây mới là đầu não.

Đám tàn linh bị Đường Tuấn dùng thần niệm giam cầm giữa không trung, nghe vậy không khỏi giật mình, cất giọng lạnh lùng: “Thằng nhãi, mày thế mà lại nhìn ra được. Hi hi, ai bảo bọn họ không phục tùng? Không phục tùng chính là có kết cục như vậy, không chỉ linh hồn phải đọa vào Cửu U vĩnh viễn, đến thân thể sau khi chết cũng phải trở thành chất dinh dưỡng của bọn tao!”

“Không phục tùng ai?”

Đường Tuấn không nhịn được mà hỏi.

Đám tàn linh cười hi hi, nói: “Đợi khi nào mày chết ở đây thì sẽ biết thôi.”

Đám tàn linh này rất tự tin, dường như cảm thấy Đường Tuấn không làm được gì chúng, cho nên nói chuyện rất kiêu ngạo.

“Nhóc Đường, hay là chúng ta đi đi. Tôi cứ thấy ở đây kì lạ lắm. Cậu xem những cái xác dưới hố đi, mùi xác chết cực kỳ nồng, sợ rằng đã chết vài năm rồi, thế mà còn có thể giữ nguyên vẹn thế kia. Chỗ này cứ như một cái nhà xưởng chuyên xử lý thi thể ấy.”

A Bảo có hơi sợ hãi mà nói.

Trong lòng Đường Tuấn bỗng xao động, nhìn những thi hài kia rồi thấp giọng nói: “Đến thi thể những tu sĩ bình thường đều có thể bảo quản lâu mà không hư hại, vậy nếu là tu sĩ có tu vi càng cao thì sao, không chừng có thể giữ được lâu hơn?”

Đám tàn linh cười lạnh lùng, bỗng phát ra một luồng sáng. Tất cả tàn linh hợp lại cùng một chỗ, tạo thành một luồng ánh sáng lớn.

Trong luồng ánh sáng đó truyền tới một điệu cười quái lạ, khiến con người ta nghe thấy đều phải sởn gai ốc.

Luồng ánh sáng bay qua bay lại giữa không trung, cuối cùng tiến vào một cái xác trong hố.

Sột soạt sột soạt.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3325


Cỗ thi thể không biết đã chết bao nhiêu năm bỗng nhiên bò lên từ trong hố, vốn là chỗ hai mắt giờ đây đã biến thành hai cái lỗ đen sâu hun hút, lúc này hai cái lỗ ấy bỗng phát sáng lên.

Một luồng sát khí xuất hiện từ trên người cái xác lan ra khắp xung quanh.

Sắc mặt Đường Tuấn bỗng có sự thay đổi lớn.

Sau khi tàn linh hợp vào với nhau đã nhập vào cái xác này, thực lực của cái xác này đã ghê gớm hơn lúc còn sống rất nhiều.

Bây giờ thực lực của cái xác sợ rằng đã có thể so với cảnh giới thần quân trung kỳ rồi. Cái xác gầm một tiếng, giọng điệu xen lẫn giọng thú và giọng con người, càng lộ vẻ đáng sợ hơn.

Xoẹt.

Móng tay thon dài của cái xác lao tới hướng Đường Tuấn, trên móng tay lóe lên ánh sáng lạnh, tạo thành cảm giác sắc bén không kém gì vũ khí.

Sắc mặt Đường Tuấn nghiêm trọng, một mình chống đỡ.

Rầm rầm rầm.

Giây lát trôi qua, anh đã giao chiến trăm hiệp với thi thể.

Toàn thân thi thể tựa như được tạo ra từ kim cương, quyền chưởng vào người nó thế mà lại phát ra tiếng tựa như đánh vào kim loại.

Loại thi thể này đã không còn có thể coi là sinh vật rồi, quả thật càng giống một loại binh khí hơn.

“Hi hi. Thằng nhãi mày không phải vừa rồi ghê gớm lắm sao? Bây giờ tiếp tục nào.”

Thi thể cất tiếng, âm thanh phát ra lại là tiếng của đám tàn linh.

“Thật sự tưởng tao không giết được chúng mày à?”

Đường Tuấn quát một tiếng, vòng tròn thần bí trong đan điền bỗng chuyển động.

Tiếng cười đắc ý của đám tàn linh bỗng dừng lại, dường như đã thấy được thứ gì đáng sợ, không biết bao nhiêu âm thanh cùng vang lên: “Căn nguyên chi lực. Thế mà mày lại có được căn nguyên chi lực?”

Từ lúc bắt đầu, đám tàn linh này đều dùng một loại thái độ khinh miệt mà đối xử với Đường Tuấn.

Nhưng cho tới giờ khắc này, lần đầu tiên đám tàn linh đó mới lộ ra vẻ kinh hoảng.

Khi vòng tròn thần bí trong đan điền Đường Tuấn chuyển động, cái xác vốn có thân thể mạnh như kim cương không hỏng bắt đầu tan vỡ.

Từng miếng máu thịt tróc ra từ thi thể rơi xuống trên mặt đất rồi hóa thành một làn khói xanh biến mất.

Nhưng chỉ trong thời gian nháy mắt một cái, thân thể cái xác ấy đã biến mất hơn nửa.

Đám tán lình kia dần dần bay ra từ bên trong thi thể, tháo chạy tứ phía. Nhưng bàn tay Đường Tuấn vừa nắm lại, căn nguyên chi lực lập tức cắn nuốt bao phủ ở không gian xung quanh.

Có những tàn linh nhanh chóng thoát được, trực tiếp đụng phải luồng năng lượng cắn nuốt vô hình này, chỉ phát ra tiếng kêu thét thảm thiết đã bị nuốt chửng sạch sẽ, biến mất hoàn toàn giữa thế gian này.

Sau khi vòng tròn thần bí xuất hiện, ba loại căn nguyên chi lực càng mạnh hơn so với lúc trước.

Cuối c*̀ng, mười mấy tàn linh giữa không trung quỳ rạp xuống dưới chân Đường Tuấn, không ngừng cầu xin tha thứ: “Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng ạ.”

A Bảo cười lạnh một tiếng, nói: “Không phải vừa rồi chúng một còn một mực sủa thằng nhãi này nọ đó à, sao đổi giọng nhanh thế? Tao còn tưởng chúng mày có khí tiết lắm chứ?”

20230115081153-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3326


Sau khi cắn nuốt lực lượng c*̉a bọn tàn linh xong, Đường Tuấn c*̃ng tiếp nhận ký ức c*̉a chúng, anh đã biết được một vài chuyện.

Đám tàn linh này là những người tu luyện biến thành sau khi chết đi trong lúc tiến vào mạo hiểm trong khe phong ma từ rất lâu trước kia, những người tu luyện đã chết trong khe phong ma, đều sẽ giữ lại một nửa lực lượng linh hồn, hơn nữa còn gặp phải việc lựa chọn.

Một là toàn bộ linh hồn đều bị đánh tan tác, hợp với trong khe phong ma. Hai là trở thành tàn linh để đem ra sử dụng.

Người lựa chọn vế đầu tiên, cuối c*̀ng tới xác c*̃ng bị lợi dụng một cách vô tình.

Người lựa chọn vế sau, có thể sống sót trong khe phong ma, thậm chí còn có thể đạt được nguồn lực lượng trong thi thể. c*̉a bản thân.

“Cung cấp cho ai sử dụng?”

A Bảo nghe tới đây, không nhịn được mà hỏi. Sắc mặt Đường Tuấn nghiêm trọng, nói: “Những điều đám tàn linh này biết có hạn, chỉ biết người đó tự xưng chủ phong ma.”

Chủ phong ma, chủ nhân khe phong ma.

Dám dựa vào cái danh xưng này, đã có thể mường tượng ra thực lực c*̉a kẻ ấy. Đường Tuấn cau mày, đây c*̃ng là lần đầu tiên anh nghe thấy cái danh xưng này.

Không hề nghi ngờ rằng thực lực c*̉a vị chủ nhân phong ma này chắc chắn phải là cấp bậc tương tự với Chu Tước Thần Quân, thậm chí còn mạnh hơn.

“Vậy bây giờ chúng ta thế nào đây?“

A Bảo hỏi. Rồi còn chỉ vào Hận Thiên đã ngất đi ở một bên.

“Tôi muốn vào thăm dò thêm một chút nữa.”

Đường Tuấn nhìn về phía xa xăm.

Trên bầu trời ngày càng u ám, bầu không khí âm trầm kinh khủng bao phủ khắp nơi.

Loại cảm giác quen thuộc ấy càng lúc càng mãnh liệt. Đường Tuấn đã tìm được nguồn cơn c*̉a loại cảm giác ấy rồi. Thế mà lại là hỗn độn thần văn.

Hỗn độn thần văn là do chín mươi chín chữ cổ hóa hành, có thể nói là đại biểu cho cấp bậc c*̉a đạo.

Nhưng hai khối thần văn đều không hoàn chỉnh, cho tới hôm nay Đường Tuấn rốt cuộc mới cảm nhận được sự tồn tại c*̉a một bộ phận hỗn độn thần văn khác, thế mà lại là ở giữa khe phong ma.

Bản thân anh chính là thể hỗn độn, nếu có thể sở hữu hỗn độn thần văn nguyên vẹn, vậy chắc chắn thực lực sẽ tăng lên không ít.

Hỗn độn thần văn không hoàn chỉnh không có bao nhiêu lợi ích với anh bây giờ, anh chỉ muốn nhanh chóng có được hoàn chỉnh thôi.

Thấy Đường Tuấn kiên trì, A Bảo c*̃ng chỉ đành đi theo.

Còn về phần Hận Thiên đã hôn mê, được Đường Tuấn tống vào tieeur thế giới c*̉a bản thân rồi.

Bây giờ tiểu thế giới c*̉a anh đã rất phát triển rồi, đã có thể để vật sống ở trong đó, chẳng qua là không thể sống trong thời gian dài mà thôi.

Mà lúc này, ở một nơi khác.

Thiên Phong thần quân đang mang theo binh sĩ quân diệt ma dò xét ở tung tích cổ c*̉a ma tộc.

“Hi hi, có phải các người đang tìm chúng ta hay không?”

Một giọng nói đầy vẻ trêu tức vang lên.

Phía trước vắng tanh bỗng nhiên xuất hiện mười cái bóng đen, những bóng đen đó dường như có thể hòa vào trong hư không, vật vờ không ngừng, trông rất quái lạ.

“Mười mấy tên ma thần kìa!”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3327


Sắc mặt Thiên Phong thần quân bỗng thay đổi, nhìn về phía cái bóng dáng cực kỳ cao lớn kia, giọng điệu run rẩy, thất thanh nói: “Là đại ma thần!”

Anh ta c*̃ng biết hành động lần này là tìm kiếm sự xuất hiện c*̉a đại ma thần trong ma tộc cổ.

Nhưng trong ba nơi, việc đại ma thần xuất hiện ở khe phong ma có xác suất thấp nhất, Thiên Phong thần quân đã tưởng rằng mình sẽ không xui xẻo tới mức gặp phải.

Nhưng tình hình thực tế lại hoàn toàn ngược lại.

Đại ma thần cười lạnh một tiếng, một đám bóng đem mau chóng phủ lấy đám người Thiên Phong thần quân.

Rầm rầm rầm rầm.

Đám người Thiên Phong thần quân cứ như bị hóa đá, mặt không có bieur hiện gì, toàn bộ đều ngã trên mặt đất.

Rất nhanh xung quanh bỗng xuất hiện bốn gốc cây vong linh, trồng trên thi thể bọn họ.

Thấy cảnh tượng này, đại ma thần không khỏi cười một tràng: “Xem ra lần này tới khe phong ma là chuẩn rồi.”

Đám tàn linh và cây vong linh lại giống như không nhìn thấy đám người đại ma thần.

Đại ma thần chỉ vào hai hướng, nói: “Hai chỗ đó còn có đội quân diệt ma, ngoại trừ thằng nhãi tên Đường Tuấn, những kẻ khác đều giết hết đi. Không ngờ lần này đám quân diệt ma lại là do y sư mới nhậm chức chỉ đạo, ta quá may mắn rồi.”

“Vâng.”

Mười mấy cái bóng đen đáp, rồi phiêu tán biến mất.

Đại ma thần nhìn về phía chỗ sâu trong khe phong ma, thấp giọng tự nói: “Những thi thể nuôi dưỡng mấy vạn năm kia, không phù hợp để làm vật thí nghiệm nữa rồi.”

Sau khi diệt trừ mấy đám tàn linh, lão ta đã đạt tới phạm vi cực hạn mười vạn km.

Mười vạn km.

Đây là phạm vi xa nhất bên ngoài khe phong ma, nếu còn muốn tiến vào hơn trước, thì sự nguy hiểm c*̉a khe phong ma sẽ càng tăng cao.

Nhưng Đường Tuấn cảm nhận trong biển hỗn độn thần văn càng lúc càng mãnh liệt hơn, là một bộ phần c*̉a hỗn độn thần văn đang ở phía trước.

Đúng vào lúc Đường Tuấn đang do dự không biết nên tiếp tục tiến về phía trước hay không, linh phù truyền tin bỗng rung lên, là Viêm Lang thần quân truyền tin tới.

“Đường đại sư, chúng ta gặp phải một tộc cổ ma rồi. Đối phương có mười mấy vị ma thần, chúng ta không phải đối thủ c*̉a bọn chúng. Bên Thiên Phong không trả lời tôi, tôi lo họ xảy ra chuyện ròi.”

Giọng c*̉a Viêm Lang thần quân vô c*̀ng sốt sắng. Đường Tuấn c*̃ng truyền tin cho Thiên Phong thần quân, quả nhiên như đá chìm đáy biển.

“Có phát hiện đại ma thần không?” Đường Tuấn hỏi.

Viêm Lang Thần Quân đáp: “Không thấy.”

Đường Tuấn gật đầu, thầm nói: “Có lẽ những ma thần đó đã chia ra hành động rồi.”

Vẻ mặt c*̉a anh như đông cứng lại, nếu không có loại cường giả nào giống đại ma thần, vậy có gì mà anh phải sợ.

“Nói cho tôi biết vị trí c*̉a mọi người đi.” Đường Tuấn hỏi.

Viêm Lang thần quân nhanh chóng truyền tin vị trí c*̉a mình tới.

Bởi vì ba hướng ở phía trước đã chia thành đội ngũ hình quạt đi tìm, cho nên lúc này khoảng cách lúc rời còn rất xa.

20230115081228-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3328


Trong khe phong ma, Đường Tuấn đang bay với tốc độ nhanh nhất.

Anh không dám dịch chuyển trong nháy mắt, bởi vì không gian ở khe phong ma rất bất ổn, nếu dịch chuyển rất có khả năng sẽ rơi vào một không gian nguy hiểm nào đó không hay.

Ven đường đi, có rất nhiều cây vong linh ngăn cản anh

Lúc này Đường Tuấn không rảnh mà dây dưa trì hoãn, trực tiếp thi triển căn nguyên chi lực cắn nuốt, nuốt chửng toàn bộ đám cây vong linh cản đường.

Trong sự cắn nuốt không người, lực lượng của vòng tròn thần bí dường như lớn hơn không ít.

Nửa tiếng sau, Đường Tuấn rốt cuộc cũng nhìn thấy đám người Viêm Lang thần quân.

Lúc này, Viêm Lang thần quân đứng trong hàng ngũ, đỉnh phong của động hư cảnh với đám tu hành giả của Bán Bộ thần quân đều đã bị thương hơn phân nửa, hầu như người nào cũng bị thương.

Kể cả Viêm Lang thần quân là một trong năm vị thần quân cảnh cũng đang ra sức chém giết.

Đối tượng chém giết của bọn họ là mười mấy bóng đen tựa như u linh bình thường.

“Ma thần của nhất tộc cổ ma?”

Sắc mặt Đường Tuấn thay đổi, thần niệm to lớn càn quét xung quanh ngay lập tức.

Sau khi không phát hiện khí tức ma thần, tảng đá treo trong lòng anh đã nhẹ đi một chút.

Trong số những ma thần này, kẻ có lực chiến đấu mạnh nhất đã đạt tới hậu kỳ của thần quân cảnh.

“Đường Y Sư!”

Nhìn thấy Đường Tuấn tới, mấy người Viêm Lang thần quân không khỏi gào lên.

Viêm Lang thần quân giờ đây đã thể hiện bản thể, là một con sói đen lớn có hỏa diễm quấn quanh.

Thân thể to lớn cao gần mười thước, tựa như một ngọn núi nhỏ.

Lúc này đang chiến đấu c*̀ng mấy tên ma thần.

ầ̀m ầm ầm.

Đám người Viêm Lang thần quân rời khỏi cuộc chiến, tiến lại gần bên cạnh Đường Tuấn.

Mười mấy tên ma thần lại không ngăn cản, chỉ đứng ở một bên lạnh lùng nhìn.

Dựa vào chiến lực c*̉a bọn chúng, sẽ không phí quá nhiều công sức đã có thể tiêu diệt đám người Viêm Lang thần quân, nhưng lại cứ chiến đấu tới giờ, chính là vì đợi Đường Tuấn tới.

Vô hình trung, mười mấy tên ma thần đã tạo thành một vòng vây, bao vây lấy đám người Đường Tuấn và Viêm Lang thần quân。

Sắc mặt Viêm Lang thần quân bỗng thay đổi, áy náy nói: “Đường y sư, chúng tôi làm liên lụy tới anh rồi.”

Đường Tuấn nhìn đám người Viêm Lang thần quân rồi lắc đầu.

Dù cho đám ma thần cố ý giữ mạng c*̉a đám người Viêm Lang thần quân lại, nhưng bọn họ vẫn phải trả một cái vô c*̀ng lớn.

Ở phần ngực và bụng c*̉a đám người Viêm Lang thần quân đều bị đánh rách một lỗ lớn, một luồng khí tức màu đen quanh quẩn ngoài vết thương, ngăn chặn việc tự lành.

Những người khác không có ít người bị đứt chân gãy tay.

Ma thần có khí tức mạnh nhất trong số mười mấy ma thần lên tiếng: “Không ngờ có thể tiêu diệt y sư chỉ đạo đám diệt ma ở chỗ này. Ha ha, xem ra mày cũng sẽ bước tới bước đường này thôi.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3329


Ánh mắt lạnh lùng của Đường Tuấn quét qua mười mấy tên ma thần, đáp: “Người phải chết chính là chúng mày!”

Nói Nỗing, anh xông tới chỗ tên ma thần gần nhất, bắt đầu đánh tới.

Tên ma thần đó đã đạt tới trung kỳ của thần quân cảnh, thấy vậy không khỏi nhe răng cười một cái, cất tiếng: "Mấy người khỏi cần ra tay, một tên y sư mà thôi, xem tao hành nó thế nào đây.”

Rồi hắn cũng đánh một chưởng về hướng Đường Tuấn.

m thanh trầm thấp vang lên, không gian xung quanh nơi hai người đánh nhau cũng nổ tung.

Nhưng cả hai đều là người tu hành đã đạt tới cấp thần quân, trong lúc nhất thời, không gian nổ tung cũng chẳng ảnh hưởng tới họ.

Hai thân hình không ngừng tấn công lẫn nhau, tốc độ đã nhanh tới giới hạn.

Nhưng sắc mặt đám người Viêm Lang thần quân lại trầm xuống, bởi vì Đường Tuấn đã rơi vào thế hạ phong.

Mười mấy tên ma thần không khỏi nở nụ cười đắc ý: “Còn tưởng mạnh thế nào. Thế mà lại kém như vậy.”

Chiến trường đánh nhau của Đường Tuấn với tên ma thần kia đã dần chuyển tới chỗ mười mấy tên ma thần. Đúng lúc này, Đường Tuấn bỗng hét lên: “Chết đi!”

Vòng tròn thần bí trong đan điền nhanh chóng xoay chuyển. Tên ma thần đang đánh qua lại với Đường Tuấn nãy giờ luôn chiếm thế thượng phong, trên mặt còn xuất hiện vẻ tươi cười đắc ý. Nhưng đúng lúc này, sắc mặt hắn bỗng thay đổi.

Một luồng lực lượng mạnh như tiếng tim đập nhanh bộc phát từ trên tay Đường Tuấn.

Ma Thần kêu thảm một tiếng, sau đó cả người đều bị luồng lực lượng ấy giữ lấy, cuối c*̀ng biến mất từng chút một trước sự theo dõi chăm chú c*̉a cả hai phe.

Một tên ma thần bị cắn nuốt tươi sống.

Đường Tuấn c*̃ng sợ hãi bởi cảnh tượng này mà kêu lên một cái, vừa rồi anh dùng toàn sức phát động vòng tròn thần bí, không ngờ lại có lực lượng đáng sợ như vậy. Nhưng anh chỉ chần chừ trong giây lát, thừa dịp tiếp cận đám ma thần, lần nữa túm gọn hai tên ma thần.

“Dừng tay!”

Ma thần có thực lực mạnh nhất hét lên. Nhưng chẳng còn kịp nữa rồi. Hai tên ma thần kia đã bị cắn nuốt trong nháy mắt.

Vòng tròn thần bí được phát động toàn lực tựa như một cái động không đáy.

Sắc mặt Đường Tuấn bỗng thay đổi, bởi vì giờ phút này, anh đã mất đi sự kiểm soát vòng tròn thần bí này.

Vòng tròn thần bí thế mà lại nuốt cả tiểu thế giới c*̉a anh! Tiểu thế giới to lớn đã biến mất với tốc độ kinh người.

̀m ầm.

Ma thần xuất hiện trước mặt Đường Tuấn, đánh vào ngực anh hai chưởng, khiến Đường Tuấn bị đánh bay ra ngoài.

“Thằng nhãi, vừa rồi mày dùng lực lượng gì?”

Ma thần quát.

20230116115355-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3330


“Nhóc Đường!”

A Bảo chạy vỗi tới, chắn trước người Đường Tuấn.

Đám người Viêm Lang thần quân cũng lại gần, đứng song song cùng một chỗ với Đường Tuấn.

Một vài vị binh sĩ của quân diệt ma chắn trước mặt anh.

“Bảo vệ y sư Đường!”

Viêm Lang thần quân trầm giọng nói.

Ma thần cười lạnh cất tiếng: “Chỉ bằng cái đám phế vật chúng mày mà cũng muốn ngăn cản tao?”

Hắn nổi giận, không thèm giữ nữa mà bộc phát chiến lực. Tựa như hổ vào giữa bầy cừu, đánh chết những binh sĩ của quân diệt ma chắn trước người Đường Tuấn.

Xoẹt!

Một nửa binh sĩ quân diệt ma của Bán Bộ thần quân đang sống sờ sờ bị chém thành hai nửa ngay tức khắc.

Răng rắc!

Một binh sĩ diệt ma quân thần quân cảnh bị chém rụng đầu.

Chết mất ba tên ma thần, đã khiến cho tên ma thần này gần như điên cuồng, hắn đang đồ sát, đồng thời cũng là để xả giận.

Tuy biết chắc chắn phải chết, nhưng đám quân diệt ma này vẫn không lùi bước, ánh mắt vẫn rất kiên định.

Máu me bay tán loạn giữa không trung, khiến cảnh vật vốn đã u ám nay lại được điểm thêm một phần màu đỏ quỷ quái.

“Không!”

Đường Tuấn gào lên, nhưng anh bất lực. Vòng tròn thần bí vẫn bộc phát như cũ, anh lại không thể dùng lực lượng.

Đủ hơn ba mười binh sĩ thuộc quân diệt ma bị ma thần đồ sát một cách tàn nhẫn.

Tên ma thần kia đã hiện hình thể thực sự ra, là một kẻ mặc áo giáp màu đen, trên đầu mọc hai cái sừng lớn của ma tộc cổ.

Hai tay hắn đeo một đôi găng tay máu đỏ, trên găng tay vậy mà lại truyền tới từng tiếng kêu đầy thê lương thảm thiết. Là những vị binh sĩ của quân diệt ma! Đôi găng tay này thế mà lại có thể giam giữ linh hồn của người chết, bao vây tra tấn ở bên trong.

“Chết, sao có thể dễ dàng thế được chứ.”

Ma Thần nở nụ cười.

Khóe mắt Đường Tuấn đã muốn nứt toạc, hai mắt hiện đầy tơ máu, cất tiếng: “Tao phải giết mày!”

Đám quân diệt ma này chết vì anh, sau khi chết còn bị tra tấn. Giờ khắc này, anh hận không thể dùng thử đoạn tương tự gi ết chết tên ma thần này.

Ma thần chỉ cười lạnh đáp: “Mày làm gì có cái năng lực ấy? Có thể chết trong tay tao, chính là vinh hạnh của chúng nó. Mà mày cũng sẽ nhanh chóng trở nên giống chúng nó thôi!”

Hắn từng bước tới gần Đường Tuấn.

Mà lúc này, trước mặt anh chỉ có mấy người Viêm Lang thần quân thôi.

"Tránh ra, nếu không chết."

Ma Thần Huyết Thương Khuynh nói với Viêm Lang Thần Quân.

Viêm Lang Thần Quân quay đầu nhìn Đường Tuấn, nhìn lại cánh tay nhuốm máu tươi của Huyết Thương Khuynh.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3331


Anh ta thở dài, nói: "Bác sĩ Đường, thật xin lỗi anh."

Nói xong, anh ta tránh sang một bên.

Thấy Viêm Lang Thần Quân tránh lui, mấy người trong quân diệt ma đang bảo vệ Đường Tuấn nhìn nhau, cũng đều tránh sang một bên, đứng cùng với Viêm Lang Thần Quân.

Mấy người cũng không dám đi nhìn thẳng vào Đường Tuấn, cúi đầu xuống.

Huyết Thương Khuynh quá đáng sợ.

Anh ra khiến toàn bộ quân diệt ma dập tắt ý ý chí chiến đấu, lập tức phản bội Đường Tuấn.

Đường Tuấn thở dài, cũng không trách được mấy người Viêm Lang Thần Quân.

Dựa vào tính huống này, ai cũng như vậy thôi.

Loại người sống chết vì một người xa lạ dù sao cũng chỉ là thiểu số.

Huyết Thương Khuynh thấy vậy, không nhịn được mà cười lớn: "Ha ha ha. Đây chính là diệt ma quân sao, một đám tham sống sợ chết."

Mấy người bao gồm cả Viêm Lang Thần Quân cũng cúi đầu.

Cơ thể A Bảo biến lớn hơn, khom lưng đứng bên cạnh Đường Tuấn, lùi từng bước từng bước về phía sau.

"Một con chó hoang cũng dám cản tôi sao?"

Huyết Thương Khuynh khinh thường nói.

Anh ta đấm ra một đấm, đánh A Bảo bay mấy chục thước, tiếng xương cốt gãy vang lên.

"A Bảo."

Đường Tuấn nằm sấp trên lưng A Bảo, trong lòng không đành lòng.

A Bảo nôn ra một ngụm máu tươi, khinh bỉ nhìn đám người Viêm Lang Thần Quân nói: "Khuyển gia tôi không giống bọn họ. Tên nhóc họ Đường, nếu là Khuyển gia tôi không chết, cậu phải tìm vài bảo vật trời đất để bồi bổ cho tôi, nếu không tôi sẽ rất thiệt thòi đấy."

Nó vừa nói dứt câu, máu trên người A Bảo trào ra xôi xa, quấn lấy nó và Đường Tuấn.

Một người một chó hóa thành một luồng huyết quang, lao thẳng về phía vực sâu của khe Phong Ma.

"Đáng ghét!"

Huyết Thương Khuynh tức giận quát lên, đấm ra một đòn kinh thiên động địa.

Đòn đánh với tốc độ cao, nhưng vẫn không đuổi kịp tia huyết quang kia.

Anh cố ý.

Huyết Thương Khuynh vô cùng phẫn nộ, nhìn về phía mấy tên Ma Thần và đám người Viêm Lang Thần Quân, thấp giọng nói: "Bắt lấy bọn họ, tuyệt đối không để họ chạy thoái khỏi khe Phong Ma."

Anh ta vung tay bắn vài luồng sáng màu đen vào cơ thể đám người Viêm Lang Thần Quân cảnh cáo: "Đây là tử linh quang của Cổ Ma Tộc chúng tôi, các anh nếu không tuân theo lên của tôi, kết quả các anh tự biết rồi đấy. Hắc hắc, nếu để tôi cho tên kia chạy thoát khỏi khe Phong Ma, quay về quân diệt ma cáo trạng các anh."

Mấy người Viêm Lang Thần Quân đồng loạt run lên, trong ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi.

Nhưng lời Huyết Thương Khuynh cũng làm khiến họ tình ngộ.

Sau khi họ đã chọn phản bội, họ không còn sự lựa chọn nữa.

"A Bảo, chạy bên này."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3332


Đường Tuấn nắm thật chặt lông của A Bảo đích lông, chỉ về một hướng.

Sắc mặt A Bảo biến đổi nói: "Nơi đó là nơi sâu hơn cả khe Phong Ma, con nguy hiểm hơn gấp chục lần chỗ chúng ta đang đứng, cậu thực sự muốn đi hướng đó?"

Ánh mắt Đường Tuấn đông cứng lại nói: "Hiện tại bọn họ nhất định đang vây hãm tấn công chúng ta, không thể để cậu kéo dài trong tình trạng này được, nếu như trốn ra bên ngoài, còn có chút hi vọng chạy thoát cho câu. Thà như vậy, còn không bằng cố gắng đánh hết mình."

Hướng anh chỉ chính là nơi anh cảm nhận được hỗn độn thần văn.

A Bảo im lặng một lúc rồi gật đầu đồng ý.

Trong trạng thái thi triển bí thuật, tốc độ của A Bảo cực nhanh, nhanh chóng đã vượt qua khu vực bên ngoài một trăm cây số, lao đến nơi sâu hơn trong khe Phong Ma.

Sau khi bay một lúc, cảnh tượng xuất hiện trước mắt một người một chó không còn là một khi rừng vong linh, mà những ngọn núi chất đống các bạch cốt.

Mỗi ngọn núi chất xương trắng cũng cao gần trăm thước, tàn hồn oán linh còn sót lại bay lượn trên bầu trời, phát ra âm thanh đáng sợ.

Từng luồng lực lượng mạnh mẽ phát ra từ núi xương.

Đáng sợ hơn là không thể nhìn thấy tận cùng của những núi xương này, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy một khoảng mênh mông màu trắng.

A Bảo cùng Đường Tuấn đều sửng sốt.

Nhiều xương trắng như vậy từ đâu?

Những ngọn núi xương trắng này có từ bao giờ?

"Có người ngoài xông vào."

Ngay lúc này, một giọng nói vô cùng lớn vang lên.

Một ngọn núi xương dựng lên.

Những xương trắng đó tập hợp lại tạo thành tay và chân.

Rất nhanh, một người khổng lồ xương trắng cao hơn ba trăm mét xuất hiện trước người đàn ông và con chó.

Ngoại trừ hai con mắt màu đen, toàn thân người khổng lồ xương trắng đều là màu trắng, trên tay còn cầm một chiếc búa xương trắng.

Chiếc búa bằng xương trắng bất chợt đập xuống.

A Bảo vội vàng tránh sang một bên, uy lực của tên người khổng lồ xương trắng mạnh mẽ đến mức kinh người, sức mạnh của chiếc búa không yếu hơn bao nhiêu so với một đòn của Huyết Thương Khuynh.

Với pha né tránh này, tốc độ của A Bảo quá nhanh, không khống chế được phương hướng, nó đâm thẳng vào một ngọn núi xương trắng khác.

Vô số xương trắng văng tung tóe, núi xương trắng bị đập ra một cái lỗ lớn.

Hai người A Bảo và Đường Tuấn năm trong cái lỗ đó.

Máu trên cơ thể của A Bảo hoàn hoàn biến mất, nó biến thành một con chó nhỏ bình thường.

20230116115436-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3333


Anh vẫn còn tỉnh táo, chỉ có thể cường chế thu nhập một chút sức mạnh, mở ra nhẫn không gian, lấy một ít tiên dược cho A Bảo.

Sau khi làm xong những việc này, Đường Tuấn thả mình nằm trong cái lỗ.

Đan hoàn thần bí trong cơ thể anh vẫn trong trạng thái tĩnh, chẳng biết lúc nào mới có thể khôi phục được.

Đường Tuấn tự cảm nhận được tình cảnh của chính mình, kinh ngạc cực điểm.

Lúc mày tiểu thế giới của anh biến mất hơn một nửa, nửa còn lại gần như biến mất.

"Sao có thể như thế được?"

Đường Tuấn cười khổ.

Đan hoàn thần bí đã biến đổi từ tiên quang bị cấm, anh hiểu biết quá ít về nó, lúc này tình huống mà anh lo lắng cuối cùng cũng đã xảy ra.

Mà anh đã bất lực.

Sự thay đổi này rốt cuộc tốt hay xấu, anh cũng không biết.

"Anh chàng này."

Ngay lúc này, Đường Tuấn cảm nhận được có điều gì đó bất thường ỏ đâu đó trong tiểu thế giới.

Trước Hận Thiên đã hôn mê, Đường Tuấn đã đặt anh ta vào tiểu thế giới của anh và không quan tâm đ ến ông ta.

Nhưng lúc này Hận Thiên đang lơ lửng trong tiểu thế giới còn lại của Đường Tuấn, phát ra từng đợt sóng.

Sự biến động này mang theo một ý cảnh, sau đó chịu ảnh hưởng từ tiểu thế giới của Đường Tuấn, bị tan rã với tốc độ ngày càng nhanh chóng.

"Chẳng nhẽ là do tên đó."

Đường Tuấn cười khổ.

Một hành động vô ý này đã thực gây ra thảm họa nha vậy.

Bây giờ anh muốn đưa ngay Hận Thiên ra khỏi tiểu thế giới của anh, anh cũng rất bất lực.

Tất cả những gì anh có thể làm là đợi thay đổi kết thúc.

Sau khi Đường Tuấn và A Bảo đập ngọn núi xương trắng này, ngọn núi xương trắng này cũng run rẩy.

Sau đó Đường Tuấn cảm thấy bản thân mình đột nhiên dâng lên.

Ngọn núi mà họ đang ở biến thành một người khổng lồ xương trắng.

Vị trí hiện tại của A Bảo chính là lồ ng ngực của người khổng lồ xương trắng.

Mặc dù sức mạnh của người khổng lồ xương trắng rất mạnh mẽ, nhưng dường như lại không thông minh, cũng không phát hiện Đường Tuấn cùng A Bảo.

"Minh Tư, anh ồn ào làm phiền đến giấc ngủ của tôi."

Người khổng lồ xương trắng khẽ quát lên, tay cầm một thanh đại đao xương trắng, đánh nhau với một người khổng lồ xương trắng khác.

Đùng đùng đùng.

Trận chiến giữa hai người khổng lồ xương trắng rất khốc liệt mà thô sơ, chúng đang chém nhau.

Nhưng sức mạnh bộc phát đủ làm một người đạt cảnh giới Thần Quân trung kì.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3334


Hai tên người khổng lồ xương trắng tựa hồ không biết mệt mỏi, đánh nhau mấy nghìn chiêu.

Âm thanh nổi kinh thiên động địa điếc cả tai.

Đường Tuấn đang đang quan sát cuộc chiến đấu này từ trong ngực của một trong hai tên người khổng lồ xương trắng.

A Bảo đã tỉnh lại, tinh thần không được ổn định nên nó nằm dưới chân anh.

Mặc dù nó bị trọng thương, nhưng lúc này ánh mắt vẫn nhìn thẳng người khổng lồ xương trắng, miệng cùng chảy đầy nước miếng.

Tên này lại dám tơ tưởng đến người khổng lồ xương trắng.

Đường Tuấn nhìn cảnh này cũng không nói.

Cái lỗ lớn mà họ trốn vào là do xương trắng tạo thành, lúc A Bảo mới tình dậy còn muốn gặm hai miếng, nhưng nó lại bị Đường Tuấn ngăn cản.

Bởi vì anh sợ nó làm kinh động đến chủ nhân "cái hố", và người khổng lồ xương trắng khác.

Nhưng A Bảo tên này vẫn không buông tha.

Lúc hai người khổng lồ xương trắng đang chiến đấu, một người một chó cũng bình thức lại khả năng động.

Nhưng cũng chỉ là miễn cưỡng có thể hành động mà thôi, không thể chiến đấu được.

Vết thương của A Bảo nằm ngoài dự đoán của Đường Tuấn, kinh mạch trong cơ thể nó tê liệt khá nhiều, nếu như không kịp thời chữa trị, có thể sẽ ảnh hưởng việc tu luyện sau này.

"Tên nhóc họ Đường, cậu thế nào rồi?"

A Bảo hỏi.

Đường Tuấn lắc đầu cười khổ nói: "Toàn bộ tiểu thế giới ngay cả Hận Thiên cũng biến mất rồi. Trong cơ thể tôi không có chút sức mạnh nào."

Lúc này anh thật biến thành một người bình thường, trong cơ thể trống rỗng, pháp lực, thần niệm đều biến mất.

Lúc này ngay cả nhẫn không gian anh cũng không thể mở nói.

Không, còn có đan hoàn thần bí.

Đan hoàn thần bí lẳng lặng trôi lơ lửng trong đan điền của anh, chỉ là nó không hề bạo động.

A Bảo há hốc mồm, trong nháy mắt nó cũng không biết nói gì, cuối cùng nó không thể làm gì hơn ngoài an ủi anh: "Ít nhất cậu còn sống. Người bình thường tiểu thế giới bị phá hủy, họ chắc chắn sẽ chết. Cậu còn sống nên vui mừng đi. Không có sao, tu vi của cẩu giá tôi hồi phục, tôi sẽ bảo vệ cậu."

Khóe miệng Đường Tuấn giật giật, mặc dù là lời an ủi nhưng nghe sao lại lạ lùng như vậy.

"Hai tên đầu to này thật sự có thể đánh nhau."

A Bảo lẩm bẩm.

A Bảo nhìn hai người khổng lồ xương trắng đánh nhau, cảm thấy tẻ nhạt vô vị, nó quan sát cái hố lớn.

Đường Tuấn nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của nó, anh cũng chẳng biết được nó đang suy nghĩ gì.

20230116115508-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3335


Những đường này tạo thành một bức vẽ rất phức tạp, thỉnh thoảng có ánh sáng nhạt di chuyển theo đoạn đường.

Mặt Đường Tuấn lộ ra sự kinh ngạc.

Anh đứng cạnh hòn đá trước mặt, nhìn chằm chằm vào hình vẽ trên đó lẩm bẩm: "Tảng đá này sẽ không phải là tim của người khổng lồ xương trắng."

Anh phát hiện mỗi một lần người khổng lồ xương trắng tấn công, ánh sáng nhạt trên hòn đá lập tức sáng lên, thật sự giống như trái tim đang đập.

Mặc dù anh đã mất hết sức mạnh của mình, nhưng tầm nhìn của một bác sĩ anh vẫn còn.

A Bảo nghe vậy, không khỏi nuốt nước bọt, trong ánh mắt nó hiện lên một tia sợ hãi nói: "Không thể nào."

Xương trắng thành người, hắc thạch làm tim.

Điều này nghe hơi đáng sợ.

"Đúng hay thử một chút sẽ biết."

Đường Tuấn híp mắt lại.

Anh chỉ vào phía trên bên trái của hắc thạch nói: "Cậu tấn công chỗ đó xem thử thế nào?"

A Bảo bày ra một bộ mặt đau khổ, vẻ không tình nguyện nói: "Tên nhóc họ Đường, cậu cùng đừng hãm hại tôi."

"Yên tâm đi, không chết được đâu."

Ánh mắt của Đường Tuấn nhìn chằm chằm vào hắc thạch.

Hôm nay anh mất đi sức mạnh, không thể làm gì hơn ngoài việc để A Bảo đi thực nghiệm ý tưởng này.

A Bảo hùng hùng hổ hổ, nhưng vẫn bắn một phát ma lực về vị trí mà Đường Tuấn chỉ.

Bởi vì tất cả lo lắng, A Bảo đã kiểm soát được lượng ma lực ở mức yếu nhất.

Nhưng lúc ma lực chạm vào hắc thạch, người khổng lồ xương trắng bên ngoài lập tức kêu rống lên, rung chuyển dữ dội.

Nếu không phải Đường Tuấn gắt gao nắm lấy A Bảo, e rằng hai người cũng sẽ bị hất ra.

Sau một lúc lâu, người khổng lồ xương trắng bên ngoài mới bình tĩnh lại.

Nhưng cái hố trong động lại không bình thường lại được.

"Các người là ai?"

Một âm thanh giống như ma quỷ vang lên.

Đường Tuấn và A Bảo nhìn nhau, sau đó đồng loạt nhìn về phía hắc thạch.

Thanh âm lại từ trong hắc thạch truyền đến.

"Giả thần giả quỷ dọa cẩu gia tôi à, xem tôi có đánh nát ông không."

20230116115530-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3336


Lúc nghe thấy âm thành từ hắc thạch truyền đến, anh cũng đã đoán được khả năng này.

Trước đây có linh hồn bị nhốt trong cây, bây giờ có linh hồn vị nhốt trong hắc thạch cũng không kỳ quái.

"Hay các người là chủ nhân của Phong Ma à?"

Đường Tuấn hỏi.

Âm thanh run rẩy trong hắc thạch nói: "Đúng vậy."

Dường như ngay cả khi nhắc đến bốn chữ chủ nhân Phong Ma đó khiến họ rất sợ hãi.

"Chủ nhân của Phong Ma rốt cuộc muốn làm cái gì? Cổ Ma Tộc đến đây là muốn làm gì?"

Trong đầu Đường Tuấn hiên ra từng cẩu hỏi.

Nếu xu hướng này tiếp tục, chỗ sâu hơn của khe Phong Ma có thể giam cầm nhiều linh hồn mạnh mẽ hơn.

Toàn bộ khe Phong Ma, chính là một tòa linh hương, một nơi giam cầm những linh hồn.

Nghĩ tới đây, Đường Tuấn cũng cảm nhận một luồng khí lạnh từ xương cụt bốc lên, khiến cả người anh cứng đờ.

Lúc này, bên ngoài vang lên một loạt âm thanh như xé gió.

Sau đó một giọng nói trầm vàng lên: "Tìm, cho tôi tìm! Tôi không tin bọn họ có thể trốn bao xa."

Huyết Thương Khuynh đuổi đến.

Đường Tuấn và A Bảo đi đến rìa lỗ thùng, họ nhìn xuống dưới, đúng lúc họ nhìn thấy Huyết Thương Khuynh đưa theo mấy tên Ma Thần xuất hiện ở núi xương trắng.

Bọn họ thấy hai người khổng lồ xương trắng đang đại chiến, trên mặt họ cũng lộ ra vẻ kinh hãi, nhưng vẫn chậm chậm tìm kiếm ở bên trong.

Sức mạnh của người khổng lồ xương trắng ngang bằng với người đạt cảnh giới Thần Quân trung kỳ.

Mặc dù mấy tên Ma Thần rất kinh ngạc, nhưng chúng vẫn hề sợ hãi.

"Tên nhóc họ Đường, chúng ta nên làm thế bây giờ? Nếu để bọn họ phát hiện chúng ta, cẩu gia tôi cũng không bay được nữa đâu."

A Bảo bày ra bộ dạng than khóc.

Đường Tuấn im lặng một lúc, cuối cùng quay về bên cạnh hắc thạch, trầm giọng hỏi: "Ông không phải có thể khống chế tên người khổng lồ xương trắng."

Hắc thạch im lặng, dường như không muốn trả lời vấn đề này.

Cho đến lúc Đường Tuấn lên tiếng muốn để A Bảo đánh nát hắc thạch, hắc thạch mới lên tiếng nói: "Có thể. Bản thân người khổng lồ xương trắng cũng có linh tri nhất định, nhưng tương đối thấp, tôi có thể ảnh hưởng anh ta."

Đường Tuấn nói: "Được. Bảo tên người khổng lồ xương trắng tấn công những người bên ngoài đó."

Giọng nói trong hắc thạch nói: "Thực lực của bọn họ mạnh hớn tôi, tôi không đánh lại bọn họ. Nếu cơ thể người khổng lồ xương trắng bị phá hủy, sau đó tôi sẽ tan vào mây khói."

Ánh mắt Đường Tuấn nhìn về phía lỗ thủng trong ngoài núi xương vô tận kia, lạnh lùng nói: "Vậy thì thức tỉnh các bạn của ông đi."

Hắc thạch im lặng một lúc, cuối cùng nói: "Được rồi."

Trong mắt Đường Tuấn lộ rõ vẻ sát khí.

Chu dù không thể nào giế t chết được mấy người Huyết Thương Khuynh, anh cũng phải khiến những người ấy trả giá.

Hơn nữa Đường Tuấn cảm giác nơi sâu hơn của khe Phong Ma sẽ nguy hiểm hơn, lúc này đúng lúc có thể làm suy giảm thực lực của đám người Huyết Thương Khuynh.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3337


Huyết Thương Khuynh vá mấy tên Ma Thần đang đi qua từng núi xương, dùng thần niệm quét sạch khắp nơi.

Bọn họ rất cẩn thận, không dám dùng qua nhiều sức mạnh.

"Chỉ là người khổng lồ xương trắng ngu xuẩn mà thôi. Huyết Thương Khuynh đại nhân, chúng ta có phải đang cẩn thận quá mức hay không."

Có một tên Ma Thần nhìn hai tên khổng lồ xương trắng chỉ chiến đấu với nhau bằng cách nguyên thủy nhất, anh ta không kiềm chế được chế nhạo nói: "Loại người khổng lồ xương trắng tôi dùng ba phần sức mạnh cũng có thể hạ được."

Đám Ma Thần khác cũng đều kết hợp hoan nghênh.

Huyết Thương Khuynh hừ lạnh nói: "Bảo các anh cẩn thận thì cẩn thận đi, nói nhảm nhiều vậy làm gì? Nơi này là nơi ngay cả Đại Ma Thần cũng không dám khinh thường, các người chết cũng đã chết, nếu phá hỏng chuyện của Đại Ma thần, các người chắc hẳn đã biết được hậu quả rồi chứ."

Đám Ma Thần đồng loạt rùng mình, trong đôi mắt hiện ra vẻ sợ hãi.

"Gừ gừ gừ."

Ngay lúc này, một trong hai tên khổng lồ xương trắng đáng chiến đấu bỗng nhiên ngửa đầu gào lên.

Thanh đại đao xương trắng chém xuống mặt đất như một cơn gió cuốn.

"Tên ngu ngốc này điền rồi sao?"

Thấy cảnh này, mấy tên Ma Thần châm chọc nói.

Nhưng một lúc sau, tất cả lời nói của bọn họ đều không kịp nuốt vào.

Trong mắt họ, từng ngọn núi xương trắng nối tiếp nhau đứng dậy như thể chúng được triệu hồi bởi một thứ nào đó.

Từng người khổng lồ xương trắng giống như những trụ mọc sừng sững giữa trời đắt.

Trong mắt của đám người Huyết Thương Khuynh đã không thấy được màu gì khác, chỉ thấy được một màu trắng bất tận.

Mỗi một người khổng lồ xương trắng trong tay hoặc là cầm chiếc gậy xương trắng to lớn hoặc cầm một cái giáo xương trắng, tràn đầy sát khí.

Đã có vài Ma Thần hai chân bắt đầu đã run rẩy, không thốt ra một câu hoàn chỉnh: "Cái này, cái này, cái này là cái gì?"

Bọn họ không còn có thể giễu cợt nữa.

Phải biết sức mạnh chiến đấu của mỗi một người khổng lồ xương không yếu hơn là mấy mấy so với ngươi tu hành đạt cảnh giới Thần Quân trung kỳ là bao nhiêu.

Nhiều người khổng lồ xương trắng như vậy, không cần biết chúng phép thuật và chiêu thức tinh vi gì, chỉ cần cho một người bọn họ một đòn, cũng khiến họ lãnh đủ.

"Huyết Thương Khuynh đại nhân, chúng ta phải làm gì đấy?"

Lúc này, bọn họ bị người khổng lồ xương trắng bao quanh tứ phía.

Trong cuộc tìm kiếm vừa rồi, bọn họ đi khá sâu vào trong.

Từng người khổng lồ xương trắng chắn ngang đường của bọn họ.

20230116115559-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3338


Một giọng nói vang lên giữa những người khổng lồ xương trắng.

"Là con chó kia!"

Trong mắt Huyết Thương Khuynh hiện ra sát khí ngút trời, thần niệm quét khắp bốn phường.

Nhưng lúc này bốn phía đều bị người khổng lồ xương trắng vây quanh, trên người những tên khổng lồ xương trắng này tỏa ra sát khí ngút trời, trong nháy mắt Huyết Thương Khuynh lại không tìm được nguồn âm thanh.

Ầm ầm.

Trong lúc Huyết Thương Khuynh còn đang tìm nguồn thanh âm, một người khổng lồ xương trắng gần bọn họ nhất đã đánh cho bọn họ một gậy.

Mấy tên Ma Thần giống như bị giật mình, đứng đực ở đó không nhúc nhích.

Huyết Thương Khuynh không khỏi giận dữ, đấm thẳng vào xương trắng bên cạnh, đồng thời nổi giận mắng: "Các người đang làm gì đấy?"

Mấy tên Ma Thần lòng vẫn còn sợ hãi, nhưng vẫn cung kính nói: "Huyết Thương Khuynh đại nhân, không phải anh bảo chúng ta không được động đậy sao?"

Huyết Thương Khuynh nghe xong, anh ta phát điện.

Mấy người này chỉ số thông minh cũng kém,vừa rồi còn không biết xấu hổ khinh bỉ người khổng lồ xương trắng.

Anh giận dữ hét: "Mẹ nó, trốn cho ông đấy. cố gắng hết sức mà trốn."

Anh vừa dứt lời, từng chiếc gậy khổng lồ bằng xương trắng nện xuống ầm ầm.

Một rên Ma Thần tới không kịp né tránh, lập tức bị đập hộc máu trọng thương.

"Khốn kiếp!"

Huyết Thương Khuynh giận dữ.

Anh ta lại bị một con chó tính kế.

Anh bắt lấy tên Ma Thần bị trong thương đó, theo sau anh ta là những người khác bỏ chạy như những con ruồi không đầu.

"Quấy rầy giấc ngủ của chúng ta, đáng chết."

"Người ngoài."

Nhưng người khổng lồ xương trắng phát ra những tiếng gầm gừ, đồng loạt tấn công về phía Huyết Thương Khuynh.

Mặc dù tu vị của Huyết Thương Khuynh cao thâm, nhưng đối mặt nhiều người khổng lồ xương trắng như vậy, anh ta cũng chỉ có thể chật vật chạy trốn.

Đoàng.

Một chiếc gậy dài xương trắng đánh vào người của Huyết Thương Khuynh, khiến sắc mặt của Huyết Thương Khuynh tái nhợt đi.

Nhưng Huyết Thương Khuynh cũng không hề dám đánh trả.

Không chỉ là Huyết Thương Khuynh, nhưng tên Ma Thần ít nhiều cũng đã bị thương.

Trong khoang ngực của một người khổng lồ xương trắng trong số đó, Đường Tuấn và A Bảo nhìn đám người Huyết Thương Khuynh liệu mạng bỏ trốn, trên mặt không khỏi nở một nụ cười châm biếm.

"Chúng ta cũng đi thôi."

Đường Tuấn đối với A Bảo đạo.

A Bảo run giọng nói: "Tên nhóc họ Đường, cậu còn muốn tiếp tục tiến về trước sao."

Bây giờ họ thậm chí chưa biết đi đâu trong khe Phong Ma, họ đã gặp phải quá nhiều chuyện kỳ quái đáng sợ như vậy.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3339


Nếu tiến vào sâu hơn, A Bảo cảm giác tim mình sẽ chịu không nổi.

Đường Tuấn nhìn về phía xa nói: "Có lẽ nơi đó sẽ có cách khôi phục tu vi của tôi."

Bầy giờ anh cần có tu vi mạnh mẽ hơn, nếu để người khác biết anh chỉ là một người bình thường, không chỉ là anh, sợ rằng trái đất e rắng cũng sẽ gặp phải đại họa.

A Bảo thở dài nói: "Được rồi. Tôi sẽ tin cậu một lần."

Nghe thấy Đường Tuấn và A Bảo con muốn tiếp tục đi tiếp, giọng nói trong hắc thạch vô cùng sợ hãi, từ chối lia lịa.

Nhưng tính mạng nó bây giờ đang nằm trong tay Đường Tuấn, cuối cùng nó cũng chỉ có thể cam chịu số phận.

Trong số người khổng lồ xương trắng đuổi giết đám người Huyết Thương Khuynh, một người khổng lồ xương trắng lặng lẽ rời đội, hướng về phía người lại.

Huyết Thương Khuynh bén nhạy thần niệm lập tức chú ý đến cảnh này, nhưng sau lưng anh ta là một đống người khổng lồ xương trắng, khiến anh ta không đuổi theo được.

"Đáng chết."

Sau khi mắng xong, Huyết Thương Khuynh lại tiếp tục chạy thoát thân.

Đường Tuấn và A Bảo ngồi trong lồ ng ngực của người khổng lồ xương trắng, chỉ nghe thấy tiếng chạy rầm rầm của người khổng lồ xương trắng, nền đất khẽ run lên.

Người khổng lồ xương trắng chạy rất lâu, trong tầm mắt họ chỉ tầm là núi xương trắng.

Ngọn núi xương này khổng lồ đến mức khó tưởng tượng được.

Đường Tuấn đứng trước hắc thạch, quan sát những đường vân trên hắc thạch.

A Bảo lại nhàm chán nằm sấp, nghỉ ngơi lấy sức.

Không biết chạy trốn trong bao lâu, người khổng lồ xương trắng bỗng nhiên ngừng lại.

Đường Tuấn và A Bảo đồng loạt sực tỉnh, đến chỗ rìa lỗ thủng, nhìn ra bên ngoài.

Một người một chó bị cảnh tượng trước mặt làm cho sốc đến mức không nói được gì

Núi xương trắng đã biến mất hoàn toàn.

Một thác nước rộng lớn từ trên đỉnh đầu hài người đổ ầm ầm xuống, phá vỡ xung quanh.

Trước mặt đám người Đường Tuấn là một hồ nước rộng mênh mông.

Mà dưới đáy thác nước có một chiếc hang sâu, căn bản nhìn không thấy đáy.

Chỉ liếc mắt nhìn, dường như nó cũng sẽ nuốt trọn linh hồn của con người vào trong đó.

Cơ thể cao lớn của người khổng lồ xương trắng trước thác nước này trong như một con kiến hôi.

Thác nước được nhìn thấy bên ngoài khe Phong Ma, lúc này Đường Tuấn bọn họ đang đứng dưới chân thác nước.

20230116115625-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới