Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2560


002545-tamlinh247.jpg


002546-tamlinh247.jpg


002547-tamlinh247.jpg


002548-tamlinh247.jpg


002549-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2575


Nghe thấy những lời của Tạ Hâm, Độ Ách Thần Quân cũng không hề hoảng loạn, nói: “Không sai, có điều tôi thật sự biết chỗ của hoa Thánh Linh. Giờ chỉ xem anh có đồng ý chấp nhận cái giao dịch này hay không thôi. Nếu không muốn, các anh cũng đừng mơ tưởng đến việc tìm được hoa Thánh Linh.”

Tạ Hâm gật đầu, cười nói: “Đương nhiên là đồng ý.”

Độ Ách Thần Quân sửng sốt trong giây lát, hiển nhiên không nghĩ tới Tạ Hâm lại dễ dàng đồng ý như vậy. Cô ta nói: “Hoa Thánh Linh sở hữu chín cánh. Sau khi xong việc, tôi sẽ chia cho anh ba cánh.”

Tạ Hâm đáp: “Không thành vấn đề.”

Khẩu khí kia không hề có tính toán muốn cò kè mặc cả, thậm chí, Độ Ách Thần Quân cảm thấy, nếu vừa rồi cô ta nói chỉ chia một cánh thì Tạ Hâm cũng sẽ đồng ý.

“Dẫn đường đi, hoa Thánh Linh chắc hẳn cũng sắp trưởng thành rồi, đừng lãng phí thời gian.” Tạ Hâm nói.

Giọng nói của anh ta trầm xuống. Bảy, tám người đi cùng anh ta lập tức ngã gục trên mặt đất, ánh mắt vô cùng kinh hãi, ngay sau đó không còn tiếng động nào nữa.

Tạ Hâm nói: “Chỉ có ba cánh hoa Thánh Linh. Tôi không có dự định phân chia cùng với bọn họ.”

“Tên nhóc này khó đối phó.” Đôi mắt Độ Ách Thần Quân híp lại, càng tăng thêm cảnh giác với Tạ Hâm.

Ở bên kia, Đường Tuấn đang dẫn dắt sinh linh của mạch khoáng thần thánh không ngừng tiến về nơi ở của hoa Thánh Linh. Trong lúc đó, họ gặp đoàn người của Ly Thanh Trần, tuy rằng có tổn thất về số người, nhưng Ly Thanh Trần cũng không xảy ra chuyện gì.

Núi Vạn Thần lại sắp mở ra. Những học trò có chút thực lực của các phe gần như đều đã đi tới đỉnh núi, mà những người không đủ thực lực, nếu không phải bị giết thì chính là không dám lên núi. Đám người Thái Hạo, Thu Linh thống kê lại. Cho tới bây giờ, phe của họ đều đã bị tổn thất ít nhất hai phần ba số người. Tuy rằng tổn thất vô cùng nghiêm trọng, nhưng thu hoạch cũng rất lớn, chỉ cần thuận lợi đem truyền thừa đã lấy được đưa ra ngoài, thực lực của phe họ sẽ được tăng cao lên rất nhiều, thậm chí trong tương lai không xa, còn sẽ xuất hiện cả cấp bậc cao thủ Thần quân.

Nói chuyện với nhau suốt cả dọc đường, Đường Tuấn đã trở nên quen thuộc hơn với sinh linh mới ra đời của mạch khoáng thần thánh, Khương Thuần.

Đây là sinh linh của mạch khoáng thần thánh, sau này được anh đặt tên.

Khương Thuần vẫn luôn ở phía trước dẫn đường thì bỗng nhiên dừng lại, nói với Đường Tuấn: “Khí tức của hoa Thánh Linh chính là ở chỗ này.”

Đường Tuấn đưa Mộ Thanh đang ở trên lưng giao cho Thu Linh chăm sóc, sau đó nhìn về phía mà Khương Thuần nói.

Nơi đó hoàn toàn là một mảnh hư không, ngoại trừ gió tuyết, còn lại không có một thực vật nào khác.

Khương Thuần giải thích: “Nơi này có lẽ có một không gian đang ẩn nấp. Không gian rất không ổn định, tôi không tìm được cách nào để đi vào.”

Đường Tuấn tập trung thúc đẩy pháp lực, đồng thời dẫn động sức mạnh của Tiểu Thanh và Tiểu Kim. Rất nhanh sau đó, anh đã cảm nhận được khí tức của không gian. Từng làn hương vô cùng nhỏ toả ra từ bên trong không gian, làm cho anh hoảng hốt trong giây lát.

Khí tức của hoa Thánh Linh. Sắc mặt Đường Tuấn thay đổi.

“Bác sĩ Dược, thế nào rồi? Anh đã tìm được cách đi vào chưa?” Đám người Thái Hạo, Trảm Thiên Long và Ly Thanh Trần khẩn trương nhìn về phía Đường Tuấn với vẻ mặt chờ mong.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2576


Đường Tuấn gật đầu, nói: “Đúng là có một không gian, hơn nữa tôi cũng cảm nhận được khí tức của hoa Thánh Linh.”

“Tốt quá rồi.”

“Bác sĩ Dược, mau đưa chúng tôi vào thôi.”

Vẻ mặt cả đám người vô cùng hưng phấn.

Đường Tuấn nhìn mọi người, nói: ‘Không gian rất không ổn định, tôi chỉ có thể mang ba người đi vào.”

Đường Tuấn vừa mới dứt lời, mọi người lập tức im lặng. Một vài người nhìn ánh với ánh mắt hoài nghi và cảnh giác. Rõ ràng, bọn họ nghi ngờ tính thật giả về những lời mà Đường Tuấn nói.

Đường Tuấn cũng phát hiện ra sự khác thường của bọn họ, nhưng cũng không giải thích nhiều, ở trước mặt loại bảo vật quý hiếm của đất trời như hoa Thánh Linh, mọi sự tín nhiệm hầu như không còn ý nghĩa gì nữa. Anh chỉ nói: “Chắc chắn Khương Thuần phải đi vào. Giờ chỉ còn hai người nữa.”

Thái Hạo trầm giọng nói: “Anh Dược, tôi muốn vào.”

Trảm Thiên Long nói: “Anh Dược, tôi cũng muốn đi vào.”

Ly Thanh Trần nói: “Anh Dược, tôi…”

Tuy nhiên chưa nói xong, nhưng nhìn ánh mắt chờ mong thì đã hiểu anh ta muốn nói gì. Ngoài ba người bọn họ, ánh mắt của đám người Thanh Phong cũng giống như vậy, chỉ là e ngại anh cả Thái Hạo của bọn họ, cho nên không dám lên tiếng.

“Bác sĩ Dược, lời anh nói là thật sao? Ai có thể chứng minh được.”

“Không phải là bác sĩ Dược muốn độc chiếm hoa Thánh Linh, cho nên mới không đưa theo chúng tôi vào đấy chứ.”

Tuy rằng đám người Thanh Phong không nói muốn đi vào, nhưng trong lòng lại vô cùng không cam tâm. Bọn họ vừa nhìn Đường Tuấn với ánh mắt nghi ngờ, vừa nói chuyện với thái độ lạnh lùng.

“Các cậu nói cái gì vậy?” Thái Hạo khẽ quát một tiếng, ngăn mọi người lại.

Trong lòng anh ta cũng có hoài nghi như vậy, chỉ là khó mà nói ra khỏi miệng.

Ánh mắt Khương Thuần lạnh lẽo.

Đường Tuấn cũng không có ý định giải thích cho mọi người, chỉ nói với ba người Thái Hạo, Trảm Thiên Long và Ly Thanh Trần: “Chỉ có hai trong ba người các người có thể đi vào.”

“Tôi nhất định phải đi vào!” Thái Hạo kiên quyết, không hề có ý định nhường nhịn.

“Tôi cũng vậy.” Trảm Thiên Long mạnh mẽ nói.

Ly Thanh Trần thở dài, nói: “Bác sĩ Dược, vậy tôi không đi vào nữa.”

Hai người Thái Hạo và Trảm Thiên Long nghe thì lộ ra vẻ mặt vui sướng, nói với Ly Thanh Trần: “Thái tử điện hạ thật rộng lượng.”

Đường Tuấn nói: “Đi vào chưa chắc đã là là chuyện tốt. Loại bảo vật xuất thế như hoa Thánh Linh nhất định sẽ dẫn tới thiên địa đại triều, chỉ sợ đến lúc đó sẽ có cả những người khác đến, khó mà tránh khỏi một trận chiến lớn.”

20221120141003-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2577


Ly Thanh Trần nói: “Anh Dược yên tâm, tôi sẽ bảo vệ tốt cho họ.”

Đường Tuấn gật gật đầu với Ly Thanh Trần và tập trung nhìn về phía bên trong hư không. Tinh thần lực của anh tỏa ra khắp mảnh không gian, sau đó dùng pháp lực bao phủ ba người Thái Hạo, Trảm Thiên Long và Khương Thuần lại.

Soạt.

Bốn người đồng thời biến mất.

Khi họ xuất hiện trở lại thì phát hiện bản thân đang ở bên cạnh một hồ băng. Diện tích của hồ lớn bằng mười mấy cái sân bóng, có thể nghe được âm thanh nước chảy ở dưới lớp băng dày. Lúc này, ánh mắt của họ đều bị hấp dẫn bởi đóa hoa thạch anh màu xanh lạnh lẽo ở chính giữa hồ.

“Hoa Thánh Linh.” Thái Hạo kinh ngạc hô lên.

Ánh mắt của Trảm Thiên Long nóng như lửa.

Thật sự có hoa Thánh Linh, loại bảo vật quý hiếm của đất trời, hơn nữa lại ở ngay trước mắt bọn họ!

“Không nghĩ tới, các người vậy mà có thể tìm ra nơi này. Thật sự là đã vượt khỏi dự tính của tôi.” Đúng lúc này, một giọng nói vang lên trong mảnh không gian.

Mọi người rùng mình, nhìn về nơi phát ra giọng nói. Chỉ thấy ở bên kia hồ băng, đối diện với bọn họ, một mình Tạ Hâm đang chắp tay ra sau lưng, đứng ngạo nghễ ở giữa trời gió tuyết. Bên cạnh anh ta còn có một bóng người mờ ảo, gần như trong suốt. Người vừa rồi lên tiếng chính là Tạ Hâm.

“Độ Ách!” Trong mắt Đường Tuấn bỗng lộ ra hận ý.

Tuy rằng bóng người mờ ảo kia hiện giờ xuất hiện bằng dáng vẻ của Độ Ách Thần Quân nhưng Đường Tuấn vẫn cảm nhận được khí tức của Mộ Thanh trong đó, vì vậy đã lập tức nhận ra được thân phận của đối phương.

“Thú vị.”

Độ Ách Thần Quân nhìn Đường Tuấn, tươi cười xán lạn, nói: “Vốn dĩ vẫn còn hơi tiếc nuối. Nhưng hiện tại xem ra có thể giải quyết anh tại chỗ này luôn.”

Thấy Đường Tuấn và Độ Ách Thần sắp bùng nổ một trận chiến lớn, Tạ Hâm cười nói: “Các người sẽ không định ra tay ở nơi này đấy chứ. Không gian nơi này vốn rất không ổn định, thiên địa đại triều cũng sắp tới rồi, nếu thật sự đánh nhau, các người có biết hậu quả sẽ ra sao không? Ít nhất là hoa Thánh Linh sẽ không giữ nổi.”

Lời của Tạ Hâm làm mọi người đều trở nên nghiêm túc, trên mặt đều lộ ra vẻ cố kỵ. Bọn họ có thể cảm giác được, khí tức của hoa Thánh Linh ngày càng thêm nồng đậm, ở trong trạng thái có thể trưởng thành bất cứ lúc nào.

Thái Hạo thấp giọng khuyên nhủ: “Bác sĩ Dược, hiện tại quả thật không phải thời cơ để ra tay.”

Đường Tuấn hừ một tiếng, không lập tức ra tay, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn nhìn chằm chằm vào Độ Ách Thần Quân.

Đối với điều này, Độ Ách Thần Quân chỉ cười hờ hững, cơ bản không để ở trong lòng.

Lúc mọi người đang chờ đợi, linh khí trời đất trong không khí đột nhiên trở nên nồng đậm, ở chính giữa hoa Thánh Linh hình thành một vòng xoáy không khí nhỏ, vô số linh khí trời đất chảy ngược vào hoa Thánh Linh.

Thiên địa đại triều bắt đầu rồi.

Tất cả mọi người đều gấp gáp, ánh mắt cũng trở nên vô cùng nóng bỏng.

Rào rào.

Trong hư không bỗng nhiên phát ra tiếng vang giống như sóng triều vỗ vào bờ. Dường như sau mỗi một hơi thở, lượng linh khí trời đất lại tăng lên, vòng xoáy không khí càng trở nên khổng lồ. Thậm chí, linh khí trời đất nồng đậm đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Mà hoa Thánh Linh ở trong thiên địa đại triều giống như một đóa hoa trong gió tuyết, không ngừng lay động, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể bị chôn vùi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2578


“Ra tay!”

Tạ Hâm khẽ quát một tiếng, một luồng hào quang chói mắt phát ra từ trong thân thể, hóa thành ánh sáng lao về phía trước.

Độ Ách Thần Quân cũng theo sát ngày sau đó.

“Khương Thuần, cậu dẫn bọn họ đi cướp đoạt hoa Thánh Linh. Tôi muốn đoạt lại linh hồn của Mộ Thanh.” Đường Tuấn giao phó cho Khương Thuần, sau đó hóa thành một luồng sáng, vọt tới chỗ Độ Ách Thần Quân.

Khương Thuần gật gật đầu, mang theo hai người Thái Hạo và Trảm Thiên Long bay về phía hoa Thánh Linh.

Đường Tuấn chặn trước mặt Độ Ách Thần Quân, đứng đối diện ở phía xa, anh lạnh lùng nói: “Giao linh hồn của Mộ Thanh ra đây, tôi sẽ để cô rời khỏi.”

Ánh mắt Độ Ách Thần Quân u ám, nói: “Đừng có mơ. Làm hỏng chuyện tốt của tôi, mà lại còn muốn mạng sống của con nhóc này? Nếu tôi chết, nó cũng phải bị chôn cùng tôi.”

Cô ta cười ha hả, nói: “Không phải anh muốn giết tôi sao? Đáng tiếc, anh dám ra tay sao?”

Dáng vẻ của cô ta biến đổi, hóa thành dáng vẻ của Mộ Thanh, lớn tiếng nói: “Bác sĩ Dược, không cần để ý đến tôi.” Tuy rằng linh hồn của cô ấy bị áp chế, nhưng vẫn luôn cảm nhận được sự việc ở thế giới bên ngoài, cũng biết được chuyện gì đã xảy ra.

“Anh ta nỡ sao?” Giọng nói châm chọc của Độ Ách Thần Quân cũng vang lên ngay sau đó.

Mộ Thanh không kịp nói gì thì linh hồn lại bị áp chế một lần nữa.

“Ha ha. Hiện tại hai linh hồn của chúng tôi đã dung nhập với nhau. Anh làm tôi bị thương cũng là làm cô ta bị thương. Anh thật sự muốn ra tay với tôi sao?” Giọng nói đắc ý của Độ Ách Thần Quân vang lên, dáng vẻ như thắng chắc được Đường Tuấn.

Lúc này, ở một bên khác, Tạ Hâm cũng đang đánh nhau với mấy người Khương Thuần. Vốn dĩ thực lực của Khương Thuần vượt xa Tạ Hâm, lại có thêm Thái Hạo và Trảm Thiên Long, cho nên đáng lẽ đã chiếm được ưu thế. Nhưng lúc này, dưới sự đột kích của thiên địa đại triều, Khương Thuần là sinh linh của đất trời cũng sẽ bị ảnh hưởng, thực lực bị áp chế vô cùng nghiêm trọng, thậm chí còn không bằng hai người Thái Hạo và Trảm Thiên Long. Mà thương thế của Thái Hạo và Trảm Thiên Long vẫn chưa khỏi hẳn, cho nên lúc đối phó với Tạ Hâm, ba người họ cũng rất khó khăn mới chiếm được thế thượng phong. Trong khoảng thời gian ngắn, thật sự rất khó để phân thắng bại.

Độ Ách Thần Quân thấy thế thì nở nụ cười hờ hững.

“Cô thật sự cho rằng tôi không dám ra tay với cô sao?” Ngay lúc Độ Ách Thần Quân còn đang ôm ảo tưởng trong lòng thì giọng nói lạnh lẽo của Đường Tuấn truyền đến bên tai.

“Chỉ biết mạnh miệng.” Độ Ách Thần Quân kinh thường, hừ một tiếng.

Nhưng ngay sau đó, Đường Tuấn đã xuất hiện ở trước mặt cô ta. Bàn tay anh lập lòe ánh sáng bạc, giống như được bôi một tầng thuốc màu bạc, một cỗ tinh thần lực mạnh mẽ dao động, phát ra từ lòng bàn tay.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2579


Độ Ách Thần Quân sửng sốt, nhưng đã không kịp nữa. Đường Tuấn ấn bàn tay vào người cô ta, tinh thần lực mạnh mẽ giống như gió bão, hoàn toàn ập vào bên trong cơ thể.

“Tên này muốn g**t ch*t cả con nhóc kia sao?” Độ Ách Thần Quân kinh ngạc, cô ta vẫn luôn cho rằng chỉ cần khống chế được Mộ Thanh thì sẽ không phải sợ Đường Tuấn, hoàn toàn không nghĩ tới Đường Tuấn lại cứ vậy mà ra tay.

Nhưng ngay lập tức, Độ Ách Thần Quân biết bản thân đã đoán sai. Tuy rằng tinh thần lực của Đường Tuấn xông vào bên trong cơ thể cô ta nhưng cũng không gây ra lực sát thương quá lớn. Ngược lại, nó giống như là một con sóng lớn, gột rửa linh hồn của cô ta. Mỗi một lần gột rửa đều sẽ mang đi phần linh hồn của Mộ Thanh.

“Tinh thần lực của tên này lại đáng sợ như vậy! Hơn nữa, sức mạnh này là gì vậy? Vậy mà lại có điểm giống với khí tức của căn nguyên thiên địa!” Độ Ách Thần Quân vô cùng sửng sốt. Tuy rằng cô ta là một sợi tàn hồn, nhưng nếu xét về tu vi tinh thần lực thì cũng đã đạt tới trình độ Thất Phẩm Trung Gian, không ngờ tới, cô ta lại không có biện pháp nào để chống đỡ được Đường Tuấn. Hơn nữa, điều càng làm cho cô ta sợ hãi chính là trong tinh thần lực của Đường Tuấn có chứa một loại khí tức khó mà nói thành lời, nó rất giống với căn nguyên thiên địa mà cô ta biết. Chính khí tức này đã áp chế cô ta, làm cô ta không thể ra tay được.

Linh hồn của Mộ Thanh dần dần được tách ra, thực lực của cô ta cũng không ngừng giảm xuống. Bên này giảm bên kia tăng, tốc độ tách linh hồn của Đường Tuấn càng lúc càng nhanh.

“Tôi tung hoành đã mấy vạn năm, thủ đoạn sao có thể để anh kinh thường.” Độ Ách Thần Quân không cam lòng, nếu như vậy, cuối cùng cô ta chắc chắn sẽ phải chết.

“Anh không muốn cho tôi sống, tôi sẽ lập tức hủy hoại cô ta!”

Một ý nghĩ độc ác lướt qua trong đầu Độ Ách Thần Quân.

Bùm.

Tinh thần lực của cô ta bỗng nhiên hóa thành một biển lửa, biển lửa hừng hực thiêu đốt, trong nháy mắt đã thiêu đốt sạch sẽ linh hồn của Mộ Thanh và cô ta.

Linh hồn chi hỏa!

Trong phút chốc, sự đau đớn mãnh liệt đã lan tỏa khắp tinh thần của Độ Ách Thần Quân, đồng thời Mộ Thanh cũng kêu lên một tiếng thảm thiết.

Sắc mặt Đường Tuấn thay đổi, vô cùng u ám. Một luồng ánh sáng xanh tụ lại ở chính giữa bàn tay anh, bên trong ánh sáng xanh truyền ra tiếng r*n r* đau đớn của Mộ Thanh.

Ba phần!

Linh hồn chi hoả mà Độ Ách Thần Quân vừa tạo ra đã thiêu hủy ba phần linh hồn của Mộ Thanh! Người tu hành muốn tu hành đến cảnh giới tối cao thì yêu cầu về linh hồn cũng càng thêm khắc nghiệt. Thiếu đi ba phần căn nguyên linh hồn cũng có nghĩa là con đường tu luyện của Mộ Thanh đã hoàn toàn chấm dứt.

Linh hồn chi hỏa, vừa đả thương mình vừa đả thương người! Anh không ngờ được, Độ Ách Thần Quân lại điên cuồng đến mức này.

Thân thể của Độ Ách Thần Quân trở nên mờ ảo hơn rất nhiều, dường như có thể tan biến trong đất trời bất cứ lúc nào, nhưng nụ cười trên mặt cô ta lại vô cùng dữ tợn: “Thằng quỷ, cô ta chắc hẳn cũng phải tổn thất ít nhất ba phần căn nguyên linh hồn. Ha ha ha, thật sảng khoái.”

“Anh Dược, tôi không sao.” Bên trong ánh sáng xanh truyền ra âm thanh yếu ớt của Mộ Thanh. Nếu không phải cô ấy đã đạt tới cảnh giới bác sĩ cấp bảy, linh hồn mạnh mẽ hơn so với những tu sĩ bình thường thì chỉ cần tổn thất ba phần căn nguyên linh hồn cũng đã có thể làm cho cô ấy vĩnh viễn ngủ say.

“Cô đáng chết.” Đường Tuấn nhìn chằm chằm Độ Ách Thần Quân, đồng thời hối hận vì đã xem nhẹ mức độ điên cuồng của cô ta.
 
Back
Top Dưới