Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2080


000389-tamlinh247.jpg


000390-tamlinh247.jpg


Advertisement

Đường Tuấn phấn chấn, vội vàng hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Advertisement

Đồ Yên Nhi chậm rãi nói ra sự tình. Hoá ra cô dẫn theo đám người anh Trì tiến sâu vào chiến trường thần ma thám hiểm, muốn tìm kiếm cơ may. Lúc qua một khu vực, cô ngẫu nhiên nghe được một chút âm thanh đứt quãng có liên quan đến đạo sĩ Trung Thanh.

“Bọn họ nói hình như là tinh lộ, tổ tinh các loại. Tinh thần lực của tôi tương đối mạnh, có thể nghe được. Đám người Trì Phương Bằng có lẽ không nghe được.” Đồ Yên Nhi nói. Trì Phương Bằng trong miệng cô chính là anh Trì.

Sắc mặt Đường Tuấn thay đổi, nghe nói đạo sĩ Trung Thanh là nhất mạch của Địa Cầu, vậy tổ tinh trong miệng của ông ta khẳng định là Địa Cầu.

"Chẳng lẽ ông ta muốn xây dựng một tinh lộ qua lại với Địa Cầu sao?” Đường Tuấn có chút không bình tĩnh.

Chí ít phải đạt đến Động Hư Cảnh mới có thể xây dựng tinh lộ. Cái gọi là Động Hư, chính là hiểu rõ được bí mật của hư không, có thể thuấn di, dựa vào trận pháp tạo dựng con đường qua lại giữa các không gian, cũng chính là tinh lộ. Có chút Động Hư Cảnh, thậm chí có thể tạo dựng một tiểu thế giới trong hư không để cho con người sinh sống. Cho nên Động Hư Cảnh còn gọi là Chúa sáng thế.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2081


Không gian Lôi Trì, chính là tiểu thế giới của cấp cao thủ Chúa sáng thế sau khi chết truyền lại.

“Cô còn nhớ rõ nghe thấy những âm thanh này ở nơi nào không?” Đường Tuấn hỏi.

Đồ Yên Nhi gật đầu một cái rồi nói: " Bây giờ tôi lập tức dẫn Đường đại ca qua đó."

Nói xong, cô liền muốn đứng dậy, nhưng thương thế trên người quá nghiêm trọng, trái lại lại ngã xuống.

Đường Tuấn nhanh chóng đỡ lấy cô nói: "Tôi giúp cô trị thương trước.”

Nói xong, anh liền lấy ra ngân châm giúp Đồ Yên Nhi khai thông huyết mạch, lại lấy ra một chút linh dược cho cô uống vào. Chém giết một nhóm người ngoại vực, Đường Tuấn có thu hoạch rất lớn, có thể nói giai đoạn hiện tại, anh chính là không thiếu linh dược và vũ khí.

Đồ Yên Nhi không cự tuyệt, chỉ là an tĩnh nhìn. Giờ khắc này, trong lòng cô vô cùng yên tĩnh, mặc dù thân ở chiến trường thần lúc nào cũng có thể mất mạng, nhưng cô lại cảm thấy đây là thiên đường, bởi vì không có người nào quấy rầy đến mình và Đường đại ca.

"Nếu như thời gian có thể cứ vậy dừng lại thì tốt biết bao nhiêu." Đồ Yên Nhi thầm nghĩ trong lòng.

Đáng tiếc, cô cũng biết đây là hi vọng xa vời. Khiến thời gian dừng lại, e là cho dù là ông trời trong truyền thuyết cũng không làm được.

Hai ngày sau, thương thế của Đồ Yên Nhi được điều dưỡng không tồi. Hai người lên đường, đi tới khu vực Đồ Yên Nhi nói.

“Đường đại ca, là ở chỗ này.”

Sau một ngày, Đồ Yên Nhi chỉ vào một khu vực cách đó không xa nói: "Những âm thanh lúc đó chính là từ nơi này truyền tới.”

Sắc mặt Đường Tuấn ngưng trọng nhìn phía trước.

Nơi Đồ Yên Nhi chỉ là một khu vực không gian vô cùng hỗn loạn. Mặc dù không có bất kỳ pháp tắc thần thông nào lưu lại, nhưng lại cực kỳ nguy hiểm. Đường Tuấn đá một hòn đá lớn như ngọn núi nhỏ qua đó, hòn đá lớn trong nháy mắt liền bị Không Gian Chi Lực hỗn loạn cắt chém thành bột mịn nhưng không phát ra một chút âm thanh nào.

"Đường đại ca, hay là đừng tiến vào nữa?” Đồ Yên Nhi khuyên nhủ.

Không Gian Chi Lực so với linh khí còn sắc bén hơn, cho dù là da thịt của Hóa Thần Cảnh cũng không thể chống đỡ được.

Ánh mắt Đường Tuấn chăm chú nhìn chằm chằm vào chỗ kia, tinh thần lực kéo dài, trầm ngâm chốc lát rồi nói: “Không gian nơi này biến hóa có chút quy luật, có lẽ chúng ta có thể lợi dụng sự biến hóa này để tiến vào.”

Anh mở tay ra, một cái phù văn kì dị xuất hiện trong lòng bàn tay, chính là Tiên Thiên Thần Văn "Diệm” lấy được từ trong trăm dặm ánh sáng. Tiên Thiên Thần Văn chính là vị siêu cấp cường giả trong tất cả nhất mạch của Địa Cầu, mà chiến trường thần ma cũng chính là di tích do vị siêu cấp cường giả này cùng con người chiến đấu mà tạo thành. Đường Tuấn có thể cảm nhận được cộng hưởng từ hai bên, có lẽ có thể lợi dụng sự cộng hưởng này để bảo đảm an toàn.

“Đi thôi.”

Đường Tuấn đem pháp lực đưa vào bên trong Tiên Thiên Thần Văn, lập tức một vầng sáng nhàn nhạt bao phủ anh cùng Đồ Yên Nhi lại.

Đồ Yên Nhi mặc dù sợ, nhưng vẫn là nắm chặt lấy cánh tay Đường Tuấn, hai người từng bước một tiến về khu vực kia.

20221013090010-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2082


Không Gian Chi Lực vô hình cắt chém vầng sáng kia. Pháp lực của Đường Tuấn so với Hóa Thần Cảnh thông thường mạnh hơn mấy lần, nhưng giờ khắc này lại bị tiêu hao bằng một loại tốc độ cực kỳ đáng sợ. Nếu là Hóa Thần Cảnh bình thường đi vào, trong nháy mắt có thể lập tức sẽ bị ép khô.

Phụt

Hai người Đường Tuấn cùng Đồ Yên Nhi biến mất, cứ vậy thành công tiến vào khu vực kia.

Ở bên kia, hai người Đường Tuấn và Đồ Yên Nhi ngã nhào trên đất. Tiên Thiên Thần Văn "Diệm” tản ra ánh sáng nhạt, chui vào bên trong mi tâm của Đường Tuấn.

Đồ Yên Nhi giẫy giụa đứng dậy, cô hoàn toàn không tổn hại gì, một chút vết thương cũng không có. Nhưng cô rất nhanh trở nên bất an, bởi vì thương thế của Đường Tuấn rất nặng, mặc dù có Tiên Thiên Thần Văn thủ hộ, nhưng Không Gian Chi Lực vẫn tràn vào được. Lúc này, toàn thân Đường Tuấn từ trên xuống dưới đều bị máu tươi nhuộm đỏ, bộ dạng giống như từ bên trong thùng nhuộm vớt ra, khí tức chính là yếu ớt tới cực điểm.

“Đường đại ca.” Đồ Yên Nhi gấp gáp hô lên, âm thanh có chút nghẹn ngào.

Đường Tuấn gian khổ mở mắt, xem xét tình hình bản thân, không khỏi cười khổ một tiếng, thầm nghĩ: “Vẫn là quá sơ suất rồi, may mắn trong người có hai cái thần văn thủ hộ, bằng không lần này liền xong đời.”

Anh vỗ vỗ bàn tay Đồ Yên Nhi, ra hiệu bản thân không có việc gì. Anh đứng dậy, xem xét bốn phía, phát hiện ở đây dường như là một khu vực ngoại ô, cách đó không xa có một tòa thành trì hùng vĩ như ẩn như hiện.

“Thương thế của tôi cần điều dưỡng mấy ngày, mấy ngày tới đành nhờ vả cô.” Đường Tuấn nói với Đồ Yên Nhi.

Đồ Yên Nhi gật đầu, cả mặt là thần sắc kiên định nói: “Đường đại ca, yên tâm đi, tôi nhất định sẽ không để anh xảy ra chuyện gì.”

Cho dù Đường Tuấn không nói, cô cũng có thể đoán ra, trong quá trình đi xuyên qua không gian, nhất định là Đường Tuấn đã bảo vệ cô, bằng không cô không thể hoàn hảo không chút tổn hại nào.

"Có tôi ở đây, ai cũng đừng nghĩ làm hại Đường đại ca.” Đồ Yên Nhi thầm nghĩ trong lòng.

Cô đỡ lấy Đường Tuấn, đi về phía tìa thành trì kia. Dọc đường đi, vết thương ngoài da của Đường Tuấn đã tốt lên rất nhiều, lớp da mới đã mọc lên, nhìn không còn chật vật như lúc trước, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, làm cho người ta có một loại cảm giác ốm yếu.

Tòa thành trì kia thoạt nhìn không xa nhưng phải mất tầm hai giờ hai người mới tới nơi. Thành trì rất hùng vĩ, số lượng người rất lớn, ở đây dường như chính là một tiểu thế giới.

“Những người này?” Đường Tuấn quan sát đám người chung quanh, sắc mặt không khỏi thay đổi.

Những người này vậy mà đều mang huyết mạch chi lực của Địa Cầu, hơn nữa cơ hồ đều người Việt Nam. Mặc dù phần lớn trong bọn họ tu vi đều không cao, nhưng huyết mạch chi lực lại không lừa được người.

Đường Tuấn biết mình đã đến đúng nơi.

"Đi thôi, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút, thuận tiện hỏi thăm một chút tin tức.” Đường Tuấn bình ổn lại suy nghĩ trong lòng, sau đó Đồ Yên Nhi dắt anh đi vào trong thành trì.

20221013090049-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2083


"Cút ra! Cô cả nhà họ Trác ra ngoài, tất cả đều cút ra!”

Đúng lúc này, một tiếng quát lớn cắt đứt suy nghĩ của Đường Tuấn.

Đường Tuấn nhìn qua, chỉ thấy trên đường chính rộng lớn có một đám người cưỡi ngựa với tốc độ rất nhanh. Những con ngựa này cũng không phải là ngựa bình thường, chúng đều đã tu luyện thành yêu tộc, gần như đều là Nguyên Anh Cảnh sơ kỳ. Mười mấy thớt ngựa tung hành, hung hãn ngang ngược, khí tức tàn phá bừa bãi. Mà cưỡi trên lưng ngựa đều là những binh sĩ mặc áo giáp sắt, thực lực đều ở cấp Nguyên Anh Cảnh trung kỳ, trên người lộ ra một cỗ sát khí. Mặc dù người sống ở tòa thành trì này cũng có chút tu vi trên người, nhưng cũng không thể ngăn được loại khí thế này. Có vài người không tránh kịp, bị ngựa đá bay, tiếp đó còn bị ngựa sống sờ sờ đạp chết, máu thịt bắn tung toé.

Mọi người xung quanh tức giận nhưng không dám nói gì, chỉ có thể tránh đi.

"Nhà họ Trác này là dòng họ lớn đứng đầu của thành phố Cẩm Phả. Cô cả nhà họ Trác được nhận vô vàn yêu thương của ông tổ nhà họ Trác, đã quen thói ngang ngược, chúng ta vẫn là trốn xa một chút, tránh rước họa vào thân.”

"Trước đó không lâu có một Nguyên Anh Cảnh đỉnh cao không biết nên đã nói vài câu, ngày thứ hai đã bị người ta g**t ch*t, phơi thây ở trên tường thành.”

Người xung quanh thấp giọng nói, nhao nhao tránh ra.

Con đường chính này có bề rộng hơn mười mét, đủ cho rất nhiều người qua lại, nhưng cô cả nhà họ Trác quá bá đạo, không cho phép người khác cản đường của mình.

Đồ Yên Nhi đỡ lấy Đường Tuấn đang đi ở giữa đường, Đường Tuấn phút chốc thất thần, những kỵ sĩ kia liền phóng ngựa đến, kỵ binh cưỡi trên lưng ngựa cười lạnh một tiếng nói: “Lại là một tên không có mắt.”

Anh ta vỗ lưng ngựa, con ngựa hí một tiếng, đâm về phía hai người.

Bụp.

Đồ Yên Nhi đương nhiên sẽ không để Đường Tuấn ra tay. Cô vừa nhấc tay, con ngựa kia cùng kỵ binh lập tức bay ngược ra ngoài, đâm ngược trở lại đám người đứng phía sau. Theo đó, kỵ binh cùng chiến mã trong nháy mắt bị giẫm thành thịt nát.

"Tìm chết!”

“Dám ra tay với đội vệ binh nhà họ Trác, chán sống rồi sao?”

Mấy tên kỵ binh quát to.

Bọn họ dừng lại, cưỡi chiến mã bao vây Đường Tuấn cùng Đồ Yên Nhi.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Đúng lúc này, một giọng nói từ phía sau truyền đến.

Một cỗ xe do tám con ngựa kéo đi tới, một cô gái trẻ mặc váy đỏ bước ra, cô ta đứng trên xe ngựa, từ trên cao nhìn xuống Đường Tuấn cùng Đồ Yên Nhi nói: “Lại là kẻ nào không có mắt dám cản đường tôi.”

Khí thế của cô ta rất lớn, vậy nhưng đã đạt đến Nguyên Anh Cảnh đỉnh cao, chỉ cách Nửa Bước Hóa Thần một bước nữa. Cô ta mặc dù kiêu căng nhưng thiên phú tu luyện thật sự không tồi, có chỗ đáng giá để kiêu ngạo.

"Cô chủ, hai người này vừa rồi đã giết một kỵ binh cùng chiến mã của chúng ta.” Có người nói.

20221014100030-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2084


“Các người có còn nói đạo lý hay không?” Đồ Yên Nhi phẫn nộ.

Cô gái váy đỏ khinh thường nói: "Ở thành phố Cẩm Phả, lời của nhà họ Trác tôi chính là đạo lý. Cô cho rằng ỷ vào mấy phần tu vi liền có thể hỗn láo trước mặt tôi sao!”

Lúc nói chuyện, thân hình cô ta giống như ma quỷ xuất hiện bên cạnh Đồ Yên Nhi, đánh một quyền tới.

"Lời của Trác Kim Phụng tôi chính là đạo lý lớn nhất!” Cô gái váy đỏ quát lên.

"Cút!” Đồ Yên Nhi nhìn cũng không nhìn, lại đánh ra một chưởng.

Bụp.

Trác Kim Phụng bị đánh bay ngược ra ngoài, khóe miệng chảy máu.

“To gan! Dám ra tay với cô chủ!”

Lúc Trác Kim Phụng bị đánh bay ngược ra ngoài, hai thân ảnh già nua đột nhiên xuất hiện, đỡ lấy Trác Kim Phụng. Đây là hai ông lão, tu vi đều đạt đến Nguyên Anh Cảnh đỉnh cao, mạnh hơn so với Trác Kim Phụng rất nhiều.

Mắt Trác Kim Phụng oán độc nhìn Đồ Yên Nhi nói: “Ông Liệt, ông Sài, giết bọn họ cho tôi. Nam trực tiếp g**t ch*t, nữ mang về cho tôi, tôi muốn giày vò cô ta thật tốt, dám động thủ với tôi, tôi muốn để cho cô ta hối hận đến hết đời này.”

Trác Liệt, Trác Sài - hai vị trưởng lão nhà họ Trác, là cao thủ ông tổ nhà họ Trác sắp xếp bảo hộ cho Trác Kim Phụng.

"Vâng, cô chủ.” Hai người đáp.

Hai người chân đạp hư không, nhìn xuống Đồ Yên Nhi nói: “Khoanh tay chịu trói đi, ngoan ngoãn cùng chúng tôi trở về, xin lỗi cô chủ cả.”

Khí thế của hai người nối liền thành một mảnh, áp về phía Đường Tuấn và Đồ Yên Nhi.

Đồ Yên Nhi khẩn trương liếc mắt nhìn Đường Tuấn, loại khí thế áp chế này đối với cô tất nhiên không có tác dụng gì, nhưng cô lo lắng sẽ ảnh hưởng đến Đường Tuấn.

Trác Kim Phụng thấy một màn này không khỏi giễu cợt nói: “Hai vị trưởng lão, tên đàn ông bệnh tật kia trước tiên đừng giết, tôi muốn róc xương anh ta ở trước mặt cô ta!”

"Các người dám động thủ với Đường đại ca, tìm chết!”

Đồ Yên Nhi nhìn Trác Sài cùng Trác Liệt nói: “Hai Nguyên Anh Cảnh đỉnh cao cũng muốn áp chế tôi?”

"Một con nhóc con, tôi thừa sức áp chế được cô.” Trác Sài lạnh lùng nói.

Oành.

Một cỗ khí thế từ trên người Đồ Yên Nhi phóng ra, xông lên trời. Nếu như nói khí thế của hai người Trác Sài cùng trác Liệt giống như một con hổ thì Đồ Yên Nhi chính là một nữ bạo long, hoàn toàn không cùng một cấp bậc với nhau.

"Nửa Bước Hóa Thần Cảnh!” Hai người Trác Sài, Trác Liệt kinh hãi hô lên.

Đến Trác Kim Phụng cũng thay đổi sắc mặt.

“Hừ.” Đồ Yên Nhi đánh ra hai quyền, trực tiếp đánh bay Trác Sài cùng Trác Liệt.

Quá dễ dàng rồi. Dựa vào thực lực của cô đối phó với hai Nguyên Anh Cảnh đỉnh cao chính là ỷ mạnh h**p yếu.

"Cô mới vừa nói muốn róc xương Đường đại ca sao?” Đồ Yên Nhi từng bước một đi về phía Trác Kim Phụng, kỵ binh cùng chiến mã của cô ta lũ lượt quỳ trên mặt đất, bị khí thế của Nửa Bước Hóa Thần Cảnh áp tới không ngẩng đầu được lên.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2085


Đồ Yên Nhi có thể không quan tâm những thứ khác, nhưng tuyệt đối không cho phép có người đối phó Đường Tuấn, bằng không cô sẽ liều mạng, đám thiếu niên Hoá Thần của ngoại vực cũng không được phép. Mà cô gái được nuông chiều trước mặt này lại muốn róc xương Đường Tuấn, điều này khiến cô vô cùng phẫn nộ.

Trác Kim Phụng bị dọa sợ, cô ta luôn luôn ngang ngược quen thói, làm sao nghĩ đến hôm nay lại chọc phải một vị cường giả như vậy.

Phịch.

Bị khí thế của Đồ Yên Nhi áp chế, Trác Kim Phụng trực tiếp té nhào trên mặt đất, gương mặt xinh đẹp trắng bệch.

"Cô ở thành phố Cẩm Phả động thủ với cháu gái của tôi, như thế có phần không đem nhà họ Trác tôi để vào mắt rồi.” Đúng lúc này, một tiếng quát lớn tại bầu trời thành phố Cẩm Phả vang lên. Đồng thời một cổ khí thế vô hình đột nhiên từ đâu xuất hiện, ngang sức ngang hàng với Đồ Yên Nhi.

Một ông lão xuất hiện giữa hiện trường, ông ta chắp hai tay ra sau lưng, chắn cho Trác Kim Phụng ở phía sau.

“Là ông tổ nhà họ Trác - Trác Bình.”

"Ông ta chính là Nửa Bước Hóa Thần Cảnh cấp cao thủ danh tiếng, được cho là có hi vọng là người được chọn đầu tiên bước chân vào Hoá Thần Cảnh.”

Ông lão này vừa xuất hiện, xung quanh lập tức xuất hiện vài âm thanh bàn luận.

“Lão phu Trác Bình, không biết cháu gái này của tôi đã phạm lỗi gì để các người phải ra tay đánh người.” Trác Bình lạnh lùng nhìn Đồ Yên Nhi.

Không đợi Đồ Yên Nhi trả lời, Trác Kim Phụng liền chỉ vào Đồ Yên Nhi nói: "Ông nội, cô gái này vừa rồi muốn giết cháu, ông giúp cháu giết cô ta.”

Ánh mắt Trác Bình lộ ra sát ý, Trác Kim Phụng chính là cháu gái mà ông ta thương yêu nhất. Ông ta thấp giọng nói: “Coi như cháu gái của tôi phạm lỗi gì đi nữa, các người cũng không tư cách xuống tay nặng như vậy.”

Đồ Yên Nhi muốn giải thích, lại bị Đường Tuấn ngăn lại.

Đường Tuấn đứng ra, nhìn Trác Bình nói: "Ông là muốn muốn mạng của mình, hay là muốn ra mặt cho cháu gái đây?”

Lời Đường Tuấn vừa nói xong, giữa sân trở nên hoàn toàn yên tĩnh, ánh mắt của mọi người nhìn anh như nhìn vào người chết, nụ cười mang theo hài hước.

“Tiểu tử này chỉ với trình độ đó mà dám nói chuyện với Trác Bình, chắc chắn chết chắc.” E rằng đây là lời trong lòng của rất nhiều người.

Trác Bình là ai? Là ông tổ nhà họ Trác, có hi vọng đăng đỉnh hóa thần cảnh tu sĩ cường đại, một nhân vật có một không hai ở thành, lại bị người khác khiêu khích ở trước mặt, không xảy ra chuyện mới là lạ.

“Ma bệnh, cậu đang tự tìm cái chết, hay là muốn chết?” Trác Kim Phụng khẽ cười nói, chỉ là nụ cười và ánh nhìn đều có chút lạnh, làm người ta run rẩy.

Sắc mặt Đường Tuấn tái nhợt, khí tức yếu ớt suy sụp, có thể nói trong mắt cô ta không có một chút lực sát thương, lúc nói chuyện đương nhiên sẽ không khách khí.

Trác Bình khẽ hừ một tiếng, mặt lộ vẻ không vui, nhìn về phía Đồ Yên Nhi, trầm giọng nói: “Bạn cô không hiểu phải kính nể cường giả sao?”

Rất rõ ràng, ông ta cảm thấy Đường Tuấn không có tư cách nói chuyện với ông ta.

20221014100106-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2086


Cô ta nũng nịu với Trác Bình, nói: “Ông ơi, hai người này quá đáng ghét, ông giúp con phế tu vi của bọn họ đi ạ, Con muốn dạy dỗ bọn họ thật tốt. Có được hay không?”

Mấy người hộ vệ và người hầu xung quanh đều rùng mình một cái, bọn họ rất hiểu rõ ý của dạy dỗ trong miệng của Trác Kim Phụng là gì, có thể nói là sống không bằng chết.

Trác Bình không để ý tới Trác Kim Phụng, mà nhìn chằm chằm Đường Tuấn, ánh mắt mang theo ý lạnh, nói: “Sao cậu có thể nhìn ra được?”

Chuyện liên quan tới cơ thể của ông ta, chỉ có mấy người biết, ngay cả Trác Kim Phụng cũng không biết. Ông ta hoài nghi có phải là có người làm lộ tin tức ra ngoài hay không.

Đường Tuấn cười cười, nói: “Tôi vẫn muốn nói câu đó, hãy chọn một trong hai là muốn mạng của ông, hay là khí thế của cháu gái ông."

“C ậu có thể trị được bệnh của ta?” Trác Bình truyền âm, hỏi Đường Tuấn.

Đường Nghiêu mỉm cười.

Trác Kim Phụng sắc mặt âm trầm, hình như đang đắn đo.

“Ông ơi, ông có nghe con nói không?” Trác Kim Phụng lôi kéo cánh tay Trác Bình, tiếp tục nũng nịu.

“Câm miệng!” Trác Bình phiền não trong lòng, quát lớn với Trác Kim Phụng.

Trác Kim Phụng lập tức bị hù sợ.

“Con đừng quậy, nói xin lỗi bọn họ đi!” Trác Bình hít sâu một hơi, sử dụng giọng điệu chắc chắn.

“Cái gì?”

Trác Kim Phụng ngơ ngẩn, muốn mình xin lỗi đối phương, vậy mặt mũi cô ta để vào đâu?

“Ông, con không muốn! Nhà họ Trác tại sao phải sợ hãi người bọn họ, chỉ là loại tiểu nha đầu cùng tên ma bệnh, không phải Trác Kim Phụng con chưa từng giết. Muốn con xin lỗi, không có cửa!” Trác Kim Phụng kiêu ngạo nói.

Ba.

Trác Bình đánh vào mặt kiêu ngạo của Trác Kim Phụng một cái tát.

Trác Bình tức điên lên. Số với tính mạng của mình, đừng nói tới mặt mũi của Trác Kim Phụng, ngày cả nhà họ Trác, cũng không là gì.

Trác Kim Phụng vẫn không nhận ra điểm này, chỉ có thể lộ ra vẻ sợ hãi. Hơn nữa coi như còn chưa hiểu rõ, dựa vào hiểu biết của ông ta đối với tính khí của Trác Kim Phụng, chắc chắn chuyện này cũng do Trác Kim Phụng đã làm sai trước.

Trác Kim Phụng bụm gò má, không thể tin được.

“Xin lỗi đi!” Trác Bình nói.

Giọng điệu lần này của Trác Bình rất nghiêm khắc, mang theo sát khí, làm thân thể mềm mại Trác Kim Phụng run lên. Ánh mắt cô ta oán giận nhìn qua Đường Tuấn cùng Đồ Yên Nhi, không cam lòng.

“Đã có lỗi.” Trác Kim Phụng nắm đấm nắm chặt, cắn răng nói.

Cô ta cảm thấy vô cùng sỉ nhục, đây là lần đầu bị tát.

“Đủ chưa?” mặc dù Trác Bình đau lòng, nhưng vẫn là không đi xem Trác Kim Phụng, mà là trầm giọng hỏi Đường Tuấn.

20221014100132-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2087


“Đi thôi, đến nhà họ Trác.” Trác Bình nói.

Ông ta phân phó, cho người ta đưa Trác Kim Phụng trở về, tạm thời giam lỏng, ít nhất hai ngày này không nên làm loạn.

“Đường đại ca.”

Đồ Yên Nhi nắm lấy Đường Tuấn, có chút lo lắng. Bây giờ tu vi của Đường Tuấn còn chưa hoàn toàn khôi phục, cô ta sợ đến nhà họ Trác sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Đường Tuấn vỗ tay của cô ta, nói: “không có việc gì. Một cái nhà họ Trác mà thôi.”

Người chung quanh nghe nói như thế, liếc mắt nhìn nhau. Mặc dù không biết tiểu tử này dùng cái gì lừa gạt Trác Bình, nhưng cậu ta thật sự cho rằng nhà họ Trác gia dễ ức h**p vậy sao? Một tên ma bệnh, cũng dám nói ra những lời này?

“Nói chuyện phải uốn lưỡi.” Có người thấp giọng nói.

“Đi thôi.” Đường Tuấn lười nhìn sắc mặt một số người.

Nhà họ Trác, là một tòa thành trì nằm ở vị trí trung tâm, chiếm diện tích rất rộng, ngày cả hộ vệ trông cửa cũng là tu sĩ nguyên anh cảnh trung kỳ, quả là hào môn thực sự.

Trác Bình đưa Đường Tuấn cùng Đồ Yên Nhi đi vào một gian nội sảnh, bên trong nội sảnh đã có hai ông lão tóc hoa râm. Không biết cả hai người đang bàn luận về cái gì, không ngừng cầm giấy bút và một ít dược liệu để tham khảo.

Nhìn thấy Trác Bình đi vào, hai lão già vội vàng ngừng tay, đi đến hỏi: “Ông cụ Trác, ông cảm thấy cơ thể có chỗ nào không tốt không? Tôi và và trường cao đẳng sư phạm vừa mới chế ra một phương thuốc, đợi lát nữa ông thử xem.”

Trác Bình khoát khoát tay, nói: “lạnh sư, chuyện này không vội. Tôi đưa theo một người về.”

Ông ta chỉ vào Đường Tuấn, nói: “người này chỉ một ánh nhìn thì đã nhìn ra tình trạng thân thể của ta, ta đưa cậu mang về, ba người các người cùng nhau nghiên cứu. Chỉ cần có thể trị được bệnh của ta, ta sẽ có trọng thưởng.”

Hai lão già nghe vậy, thần sắc khẽ biến đổi, tỉ mỉ quan sát Đường Tuấn. Chợt ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường, khẽ hừ lạnh một tiếng.

“Ông cụ Trác, chỉ sợ lần này ông đã nhìn lầm, một tên tiểu tử còn chưa đủ lông cánh thì biết gì là y thuật?”

“Cậu ta có thể một lần mà nhìn ra bệnh của Trác lão? Ta không tin.”

Hai người cùng nói một câu, sau đó không nói thêm gì nữa, hình như cảm thấy Đường Tuấn không đủ tư cách nói chuyện với bọn họ

Trác Bình mỉm cười, nhìn qua Đường Tuấn.

Ông ta đưa Đường Tuấn đến, là muốn mượn cơ hội kiểm tra Đường Tuấn một chút. Nếu như Đường Tuấn không có cách nào để có được sự đồng ý của lạnh sư cùng trường cao đẳng sư phạm, ông ta lập tức sẽ giết Đường Tuấn.

Đường Tuấn dĩ nhiên hiểu rõ ý của Trác Bình, liếc mắt nhìn hai ông lão, nói: “tất nhiên đã mời tôi tới, vậy hai người này đã có thể đi.”

“Cái gì!”

“Thằng nhãi ranh cuồng vọng!”

Lạnh sư cùng trường cao đẳng sư phạm nhìn Đường Tuấn chằm chằm, quát lớn.

20221014100828-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2088


Hai lão già tức giận đến sợi râu cũng rối loạn, nhưng ngay sau đó cũng không nói được gì. Bởi vì Đường Tuấn đã mở miệng nói trước.

“Một lão thì tu luyện hàn công, nóng lòng muốn thành, bị hàn khí đả thương phế tạng, công lực không vào được.Hiện giờ vừa đến rạng sáng, e là toàn thân đều rét run, như rơi vào hầm băng. Cũng ăn không ít bảo dược linh dược, đáng tiếc không có ích gì.”

“Một người chỉ vì muốn dùng bảo dược linh dược tăng cao tu vi, nhưng lại không biết là thuốc có 3 phần độc, dược liệu tích tụ bên trong nhiều như vậy, số lượng độc tố đã đến trình độ rất kinh khủng. Bây giờ mỗi lần vận công, hẳn là đều sẽ cảm giác đỉnh đầu như muốn nổ tung, không cách nào tự kiềm chế được.”

Đường Tuấn nói xong, Hàn đại sư và Cao đại sư cũng không nói một câu nào nữa.

Đường Tuấn cười lạnh nói: “Tôi có nói sai câu nào không.”

Hàn đại sư và Cao đại sư thậm chí có chút kinh hãi, bởi vì mỗi một chữ Đường Tuấn nói đều không sai, ngày cả đã tận mắt nhìn thấy. Nhưng những chuyện này đều là bí mật lớn nhất của bọn họ, ngày cả người thân cận nhất cũng không nói, sao Đường Tuấn lại biết? Chẳng lẽ thật là liếc mắt đã nhìn ra được?

“Vị đại sư này.” Hàn đại sư và Cao đại sư liếc nhau, cuối cùng mở miệng một cách khó khăn.

Đường Tuấn lạnh lùng nói: “Không phải vừa rồi hai người các ông đều nói tôi là thằng nhóc chưa đủ lông đủ cách sao, bây giờ gọi đại sư là chuyện gì đây?”

Hàn đại sư và Cao đại sư nghe vậy, mặt đỏ lên, không ngừng lúng túng.

Hàn đại sư ho nhẹ một tiếng, nói: “Nhìn ra bệnh của chúng tôi thì chứng minh được gì chứ, nếu như cậu có thể chữa khỏi bệnh của chúng tôi, chúng tôi dù phải gọi cậu một tiếng đại sư cũng được”

Cao đại sư nghe vậy, âm thầm giơ ngón tay cái cho Hàn đại sư. Cách làm này thật cao, thật sự là cao tay. Nếu như Đường Tuấn thật sự chữa khỏi bệnh của bọn họ, gọi một tiếng đại sư cũng không mất một miếng thịt. Nếu như không trị hết, vậy chính là hào nhoáng bên ngoài. Bất kể như thế nào, đối bọn họ đều có lợi.

“Như thế nào?” Hàn đại sư cười nói.

“Chắc là tên tiểu tử này bị câu gọi đại sư của chúng ta làm lâng lâng, không biết vì sao. Khà, người trẻ tuổi quả nhiên không có chút khiêm tốn” Cao đại sư bí mật truyền âm cho Hàn đại sư, ngoài mặt cũng không tôn kính Đường Tuấn như vậy.

Đường Tuấn nói: “Có thể.”

“Quả nhiên tên tiểu tử này đã trúng kế.” trong lòng Hàn đại sư và Cao đại sư vui mừng.

“Trước tiên ông đi đến đây.” Đường Tuấn chỉ vào Cao đại sư.

Cao đại sư đè nén vui mừng trong lòng, đi lên phía trước.

Đường Tuấn tay cầm một cây ngân châm, nhẹ nhàng đâm vào huyệt Bách Hội của Cao đại sư. Mặc dù bị trọng thương, nhưng với tu vi đang tồn tại, châm làm chất xúc tác, dùng châm độ khí, đả thông huyệt toàn thân cho Cao đại sư.

Chỉ trong chốc lát, Đường Tuấn đã thu châm lại, nói: "Được.”

Cao đại sư nửa tin nửa ngờ, ông ta đã suy nghĩ không biết bao nhiêu biện pháp đều không chữa khỏi, cứ như vậy một lát đã chữa khỏi. Ông ta thử nghiệm vận chuyển công pháp, một lát sau liền lộ ra vui mừng, thất thanh nói: “Thực sự đã tốt.”

Lúc trước ông ta vận chuyển công pháp, đỉnh đầu bách hội cực kỳ đau đớn, bây giờ không cảm giác gì, toàn thân đều thoải mái.

Hàn đại sư thấy thế, vội vàng nói: “Cậu c*̃ng chữa trị cho ta, ta mới gọi cậu một tiếng đại sư.”

Ai ngờ Đường Tuấn lại cười nhạo một tiếng, nói: “Nghĩ đơn giản quá rồi, một tiếng đại sư thì tôi sẽ trị cho ông sao.”

Anh cũng không ngốc, sao không nhìn ra tâm tư nhỏ nhen này của ông ta
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2089


Hàn đại sư lập tức cứng tại tại chỗ, đạo: “làm nghề y không phải thiên chức là để cứu người sao?”

Đường Tuấn khinh thường nói: “Vừa rồi các người mắng tôi như vậy, lại còn muốn tôi không để ý gì mà chữa cho các người, các người nghĩ đang kể chuyện hài sao?"

Cao đại sư ở một bên thấy thế, mặt cứng đơ nói: “Không trị thì không trị, ta không tin chỉ có cậu mới có thể trị.”

Đường Tuấn liếc mắt nhìn ông ta một cái, nói: “Có phải là ông thấy tôi đã trị khỏi cho ông nên không có gì phải sợ nữa phải không.”

Thật sự Cao đại sư có ý nghĩ này, nhưng lại không thể không nói như thế, dù sao ông ta và Hàn đại sư cũng được xem là bạn tốt nhiều năm.

“Dù cậu không chữa trị cho tôi, tôi cũng sẽ nói như vậy.” Mặt Cao đại sư quả quyết.

Đường Tuấn lộ ra nụ cười thư thái, nói: “Vậy là tốt rồi. Quên nói, ngân châm vừa rồi của tôi chỉ tạm thời giảm bớt cơn đau cho ông, muốn trị tận gốc, còn phải châm cứu rất nhiều lần, hiện tại xem ra thì khỏi cần nữa.”

Sắc mặt Cao đại sư nhanh chóng xám xịt, đây không phải tự lấy đá đập chân mình sao? Giờ khắc này ông ta hối hận vô cùng, vừa rồi nhẫn nại một chút sẽ chết sao?

“Đại sư, người xem có thể trị hết cho tôi được hay không, bao nhiêu linh thạch tôi đều có thể trả.” khuôn mặt Cao đại sư nịnh nọt, hỏi.

Đâu còn dáng vẻ anh hùng lẫm liệt như vừa rồi.

“Không rảnh.” Đường Tuấn quả quyết từ chối.

“Tốt, chuyện của hai vị trước hết ngừng một chút, ta muốn đại sư xem bệnh cho ta.” Ông cụ Trác trầm giọng nói.

Bây giờ ông ta có chút tin tưởng y thuật của Đường Tuấn, biết rõ y thuật của Hàn đại sư Cao đại sư đã từng được nguyên đạo nhân khen thưởng qua, mà Đường Tuấn xem ra còn lợi hại hơn hai người họ.

“Không biết y thuật của tôi còn có thể rơi vào mắt của ông cụ Trác không?” Đường Tuấn hỏi trêu tức.

Ông cụ Trác mặt xấu nói, đạo: “Là lão phu mắt vụng về. Chỉ cần cậu có thể chữa khỏi bệnh cho ta, liên quan tới chuyện lúc trước, nhà họ Trác sẽ không truy cứu nữa.”

Đường Tuấn cười nhạt một tiếng, một nhà họ Trác thật sự vẫn không lọt vào trong mắt của anh, cái anh quan tâm là, là nhà họ Trác có liên quan đến nguyên đạo nhân

Dù hai người Hàn đại sư và Cao đại sư bận vẫn ung dung, ngoan ngoãn ở một bên chờ đợi, bọn họ cũng muốn nhìn xem y thuật của Đường Tuấn có bao nhiêu thần kỳ.

“Cần tài liệu gì không?” Trác Bình hỏi.

Đường Tuấn không nói chuyện, cũng chỉ vân vê một cây ngân châm, tiếp đó đâm châm vào bụng của Trác Bình.

Động tác của anh quá nhanh, đợi đến khi Trác Bình phản ứng lại, ngân châm đã đâm vào. Trác Bình sửng sốt, trong lòng dậy sóng: “Làm sao có thể? Coi như ta không có chú ý, nhưng tu vi của ta dù sao cũng là nửa bước hóa thần, làm sao một tên ma bệnh đâm châm vào mà không phản ứng kịp? Nếu như vừa rồi cậu ta muốn động thủ với ta?”

20221014100906-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2090


Nhưng mà không để Trác Bình kịp nghĩ nhiều. Theo kim châm Đường Tuấn ghim vào, trong cơ thể của ông ta sinh ra một dòng nước ấm, tuần hoàn quanh thân.

“Phốc.”

Trác Bình bỗng nhiên phun ra một ngụm máu, khí tức uể oải rất nhiều.

Sắc mặt Hàn đại sư và Cao đại sư đại biến.

“Tiểu tử đến cùng là có thể hay không, để cho cậu chữa bệnh cho người không phải đả thương người!”

“Vừa rồi là cậu ta châm cứu, không liên quan gì đến chúng ta, xảy ra chuyện, nhà họ Trác sẽ đến tìm cậu ta.”

Sắc mặt hai người đối với Đường Tuấn rất xấu.

“Đủ.” Đúng lúc này, Trác Bình bỗng nhiên hô.

“Ông cụ Trác, loại người này chắc chắn là có mưu đồ làm loạn nhà họ Trác, phải bắt lại nghiêm hình khảo vấn!” Hàn đại sư đề nghị. Vừa rồi Đường Tuấn từ chối chữa trị cho ông ta, làm ông ta không nhịn được nổi cáu.

Bồng.

Trác Bình cũng không nhìn hai người, chắp tay, lại hành lễ một cái với Đường Tuấn nói: “Đa tạ ơn cứu mạng của đại sư!”

“Ừm.” Đường Tuấn nhàn nhạt đáp lời.

Nhưng Trác Bình cũng không dám có bất kỳ bất mãn nào, bất luận Đường Tuấn cũng là ân nhân cứu mạng, trong nháy máy mắt vừa rồi thể hiện thực lực ra đều đã làm ông ta e ngại.

Ông ta lạnh lùng nhìn về phía Hàn đại sư và Cao đại sư, nói: “Hai vị, các người có thể đi rồi.”

Hai người này dùng không biết bao nhiêu tài nguyên của nhà họ Trác, đều không trị được bệnh của ông ta, còn Đường Tuấn chỉ dùng một châm liền giải quyết. Càng buồn cười hơn chính là, hai người này lại còn dám nói ra những lời này đối với Đường Tuấn.

Cơ thể Hàn đại sư và Cao đại sư run lên, nói: “Trác lão, ông!”

Trác Bình ưỡn cơ thể một cái, một khí thế mạnh mẽ phát ra.

Hàn đại sư và Cao đại sư lùi lại mấy bước. Vết thương của Trác Bình vậy mà thật sự đã khỏi rồi.

Trác Bình nói: “Đường Tuấn đã giúp tôi chữa khỏi bệnh, so với mấy người y thuật của anh ta chắc chắn cao hơn. Chuyện hôm nay, tôi nghĩ mấy người đừng có nảy sinh suy nghĩ gì!”

Hàn đại sư và Cao đại sư cũng được xem là nổi tiếng trong giới y học, lại có chút tình nghĩa với gia đình nhà họ Trác. Trác Bình không muốn hai người họ đắc tội với Đường Tuấn nên mới nhắc nhở. Nhưng bọn họ hiểu ý tứ trong lời nói của anh hay không, anh cũng lười để ý.

Anh ta bây giờ vô cùng kính nể Đường Tuấn, trong lòng đã xem anh như cường giả, thậm chí còn cao hơn. Đương nhiên, đây chỉ là Trác Bình tự suy đoán, thậm chí có thể nói đây là trực giác, nhưng loại trực giác này trước đây đã đã cứu hắn rất nhiều lần. Vì vậy, đối mặt với Đường Tuấn, Trác Bình lựa chọn cúi đầu, không dám có bất kỳ ý nghĩ gì.

Hàn giáo sư và Cao giáo sư nghe vậy, vô cùng tức giận liếc Đường Tuấn một cái, hừ lạnh một tiếng rồi rời đi.

“Đường đại sư, mời ngồi.” Trác Bình mời Đường Tuấn cùng Đồ Yên Nhi ngồi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2091


Đường Tuấn thản nhiên ngồi xuống, còn Đồ Yên Nhi vẫn đứng ở sau lưng anh, giống như một hầu nữ, không hề có ý định ngồi xuống.

Một màn này khiến Trác Bình trong lòng không khỏi chấn động, một lần nữa khẳng định suy đoán của mình là đúng.

“Thương thế của anh chắc hẳn có liên quan tới tinh lộ?” Đường Tuấn bỗng nhiên nói.

“Làm sao Đường đại sư biết được chuyện này?” Trác Bình ngạc nhiên bởi anh ta từ đầu tới cuối chưa hề đề cập tới thương thế của mình.

Đường Tuấn chỉ vào ngụm máu mà Trác Bình phun ra, nói: “Trong này ẩn chứa một tia không gian năng lượng. Nhìn biểu hiện của anh như vậy, xem ra tôi đoán không sai.”

Hiện tại anh đang giữ hai tiên thiên thần văn, mặc dù không trọn vẹn nhưng từ trước tới nay đều vô cùng nhạy cảm với các loại năng lượng trên thế giới. Lại thêm lúc trước nghe được tin tức, Đường Tuấn ngay lập tức có những suy đoán này.

Trác Bình thở dài, nói: “Quả nhiên Đường đại sư đã đoán được, vậy tôi cũng không che giấu nữa. Vì tinh lộ mà tôi mà bị thương. Đạo sĩ Trung Thanh ở chỗ sâu thế giới phát hiện một đầu tinh lộ, nghe nói có thể liên kết tổ tinh. Nhưng tinh lộ này không hoàn thiện, cho nên ông ta triệu tập tất cả cao thủ nửa bước Hóa Thần cùng hoàn thiện. Trong quá trình này, tôi không may bị năng lượng của tinh lộ bắn vào dẫn đến bị thương. Hazz, tôi cũng không nghĩ một điểm năng lượng lại có sức mạnh đáng sợ như thế.”

Nói đến đây, trong lòng Trác Bình vẫn còn sợ hãi. Nếu như không phải Đường Tuấn kịp thời xuất hiện, kết cục của anh ta cũng không cần nghĩ.

“Anh có thể dẫn tôi đi gặp đạo sĩ Trung Thanh một chút?” Đường Tuấn hỏi.

Nếu như có thể sửa được tinh lộ, sau này quay về địa cầu, nói không chừng còn có thể sử dụng tinh lộ này.

Trác Bình do dự một chút, cuối cùng gật đầu nói: “Được. Hai ngày nữa đúng lúc tôi cũng muốn đi đó, đến lúc đó tôi với anh cùng đi.”

Đường Tuấn nhìn biểu hiện của anh ta, trong lòng có chút hơi hồi hộp, không lẽ đạo sĩ Trung Thanh xảy ra chuyện gì rồi sao?

Anh định hỏi lại, nhưng Trác Bình cũng không nói nữa, đi xuống.

“Vậy mời Đường đại sư hãy nghỉ ngơi ở chỗ này hai ngày.”

Trác Bình lấy ra một khối lệnh bài, nói: “Hai ngày này tôi muốn củng cố một chút tu vi, đây là Thiết huyết lệnh bài của gia Trác, quyền lợi cao nhất, có thể tùy ý ra lệnh cho người trong nhà họ Trác. Đường đại sư cầm trước, nếu như có chuyện gì xảy ra đột ngột, người nhà họ Trác có thể thay anh xử lý.”

Đường Tuấn không chút khách khí cầm lấy lệnh bài. Có gia đình nhà họ Trác hỗ trợ, anh có thể bỏ đi không ít phiền phức.

Nói xong, Trác Bình cho người dẫn Đường Tuấn tới đi Long Ngâm Cư, sau đó ông ta liền về phòng. Ông ta nhất định phải tận dụng hai ngày này loạt bỏ một vài nguy hiểm tiềm ẩn mà chỗ bị thương để lại, tránh nguy hiểm sau này.

Trác Bình về phòng không lâu, ở một nơi khác của nhà họ Trác, Trác Kim Phượng cũng đang tiếp đón một vị khách.

Người này khí chất nho nhã, tướng mạo trẻ trung, anh tuấn. Trong tay anh ta cầm một cây quạt xếp, từ đầu đến cuối trên mặt đều mang theo ý cười nhạt, nhìn Trác Kim Phượng.

20221014100944-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2092


Trác Kim Phượng hung hăng trợn mắt liếc Nguyên Vô Địch, nếu không phải cùng nhau lớn lên, cô chắc chắn sẽ nghĩ anh ta tới đây để cười nhạo mình

“Xem ra là thật. Nhưng mà Trác lão luôn coi cô là tương lai của gia đình nhà họ Trác, hết mực yêu thương, tại sao lại đối xử với cô như vậy.” Nguyên Vô Địch có chút không hiểu nói.

Trác Kim Phượng sờ tay lên mặt, mặc dù dấu đỏ đã biến mất, thế nhưng cảm giác ấy cô vẫn nhớ như in. Cô bất mãn nói: “Bởi vì 病秧子.”

Cô kể lại chuyện đã xảy ra cho Nguyên Vô Địch nghe mà không chút giấu giếm hay phóng đại.

Nguyên Vô Địch nghe xong, sắc mặt hơi trầm xuống, nói: “Chuyện này Trác lão làm quả thật có chút quá đáng, cô dù sao cũng là cháu gái ruột của ông, người ngoài làm sao có thể so sánh được.”

“Hay là, chuyện này tôi sẽ giúp cô. Chờ Trác lão xuất hiện, tôi nói chuyện với ông ấy một chút, còn 病秧子 kia, tôi giúp cô xử lý, cô muốn như thế nào, tôi sẽ làm như thế.”

Nghe Nguyên Vô Địch nói vậy, Trác Kim Phượng lập tức tỏ ra mừng rỡ, mím môi, nói: “Thế thì tốt quá.”

Cô vốn có lòng tin đối với Nguyên Vô Địch. Bởi vì Nguyên Vô Địch là người trẻ tuổi nhất trong tiểu thế giới này luyện được nửa bước Hóa Thần, chắc chắn có thể ngang tài với ông nội cô. Hơn nữa Nguyên Vô Địch còn là cháu trai của đạo sĩ Trung Thanh. Đạo sĩ Trung Thanh ở thế giới này, giống như thần vậy, cho nên thân phận của Nguyên Vô Địch c*̃ng rất đặc biệt.

“Đi thôi. Trước tiên tôi dẫn anh tới Long Ngâm Cư nghỉ ngơi đã.” Trác Kim Phượng tâm tình đã tốt hơn nhiều, cười nói.

Nguyên Vô Địch gật đầu một cái, xem như đây chỉ là chuyện nhỏ.

Long Ngâm Cư là nơi gia đình nhà họ Trác dùng để tiếp đón những vị khách quý, với thân phận của Nguyên Vô Địch, cũng chỉ có Long Ngâm Cư xứng với.

Nhưng khi Trác Kim Phượng cùng Nguyên Vô Địch đi tới bên ngoài Long Ngâm Cư, lại phát hiện bên trong Long Ngâm Cư có người ở.

“Người nào đang ở Long Ngâm Cư, sao tôi không biết?” Trác Kim Phượng nhíu mày, bất mãn nhìn về phía tên thuộc hạ canh giữ Long Ngâm Cư.

“Là một vị y sư.” Thủ vệ trả lời.

Trác Bình ban nãy vội vã rời đi, không kịp nói rõ ràng, chỉ kịp nói thân phận của Đường Tuấn.

Trác Kim Phượng cười lạnh, nói: “Chỉ là một y sư, làm sao xứng vào ở Long Ngâm Cư. Mau cho người đuổi anh ta đi, tôi muốn sắp xếp cho người khác vào.”

Thủ vệ đáp: “Như thế không hay cho lắm. Người này là khách quý của lão gia. Trong Long Ngâm Cư còn rất nhiều phòng, cô chủ có thể chọn một phòng bất kì.”

Trác Kim Phượng chỉ vào Nguyên Vô Địch, hỏi ngược lại: “Anh có biết người này là ai không?”

Thủ vệ lắc đầu.

Nguyên Vô Địch mỉm cười nói: “Tôi là Nguyên Vô Địch. Anh cảm thấy người kia có tư cách ở cùng tôi không?”

Nguyên Vô Địch!

20221014101003-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2093


Tên thuộc hạ không thể làm gì khác, đành quay người tiến vào Long Ngâm Cư, thật sự muốn đuổi vị y sư kia.

Nguyên Vô Địch và Trác Kim Phượng bên ngoài chờ đợi, một mặt nhẹ nhõm.

“Long Ngâm Cư của gia đình nhà họ Trác ta chỉ chiêu đãi các cao thủ thấp nhất cũng là nửa bước Hóa Thần, người đó chỉ là một tên y sư nhỏ bé cũng dám vào ở?” Trác Kim Phượng rất bất mãn, nói.

Nguyên Vô Địch cười nói: “Không việc gì phải tức giận. Trên đời này chắc chắn vẫn còn một vài người không tự lượng sức mình.”

Rất nhanh sau đó, tên thủ vệ sắc mặt khó coi bước ra.

“cô chủ, người kia không chịu đi.” Thủ vệ nói.

Trác Kim Phượng hừ lạnh một tiếng, trên mặt không biểu lộ gì, nói: “Xem ra tên y sư này coi mình là quả nhân.”

“Tôi ngược lại thật muốn biết người này rốt cuộc là ai. Nếu là Hàn đại sư và Cao đại sư thì cũng không thể không biết điều như vậy được.” Nguyên Vô Địch nói.

Nói xong, Trác Kim Phượng và Nguyên Vô Địch liền bước vào bên trong Long Ngâm Cư.

Vì được bảo vệ cẩn thận, Long Ngâm Cư bốn phía đều thiết kế trận pháp cách âm, bởi vậy ban nãy bọn họ nói chuyện, bên trong cũng không nghe thấy.

Mãi tới khi Trác Kim Phượng cùng Nguyên Vô Địch đi vào phía trong Long Ngâm Cư, tên thủ vệ mới nhớ ra một chuyện, liền vỗ đầu một cái.

“Trong tay người đó có Thiết huyết lệnh bài.” Thủ vệ tự lẩm bẩm. Đáng tiếc Trác Kim Phượng đã đi vào trong, không nghe được lời này.

“Thiết huyết lệnh bài quan trọng như thế nào, cô chủ chắc chắn biết rõ.” Thủ vệ suy nghĩ, sau đó cũng không tiến vào nói cho Trác Kim Phượng.

Vừa nghĩ tới ý nghĩa của Thiết huyết lệnh bài, tên thuộc hạ liền cảm giác lạnh sống lưng. Đây giống như chính Trác Bình ra lệnh, có thể ra vào bất kỳ nơi nào của gia đình nhà họ Trác, cũng có thể ra lệnh cho tất cả mọi người. Kinh khủng hơn, nó còn có tác dụng khiến các vị trưởng lão trong gia tộc phải chết.

Loại này quyền lợi, Trác Kim Phượng - cô chủ cũng phải cúi đầu.

Trác Kim Phượng và Nguyên Vô Địch nhanh chóng vào bên trong Long Ngâm Cư, Nguyên Vô Địch hỏi: “Có cần tôi giúp cô ra tay không?”

Trác Kim Phượng trực tiếp từ chối, nói: “Chỉ là một y sư nhỏ bé, có thể làm nên chuyện gì đáng sợ chứ?”

Đúng lúc này, có hai người từ trong nhà đi ra, Trác Kim Phượng nhìn thấy thì khẽ giật mình, sau đó cười lạnh, nói: “Hay lắm. Hóa ra là mấy người.”

Trước mặt cô ta chính là Đường Tuấn và Đồ Yên Nhi. Giờ phút này, cô ta cảm thấy đây chính là đi mòn giày sát không tìm thấy, đột nhiên bây giờ ở trước mặt.

Cô ta nghĩ lại, liền hiểu toàn bộ sự tình.

“Xem ra đến cả ông nội tôi, anh cũng lừa. Bây giờ anh chọn đi, anh tự ra ngoài này hay để tôi ra tay trước.” Trác Kim Phượng ngạo nghễ nói.

20221017131222-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2094


“Nghe qua.” Đường Tuấn nói. Trước đó không lâu anh còn xem bệnh cho một người trong đó, nên đương nhiên vẫn còn nhớ hai cái tên này.

Nguyên Vô Địch lập tức lộ ra một nụ cười, nói: “Hai người này trước mặt tôi cũng không dám nói như vậy. Cho nên anh tốt nhất cân nhắc xem bản thân đang ở chỗ nào?”

“Không cần nói nhảm với anh ta.”

Trác Kim Phượng chế giễu, nói: “Anh cho rằng bên cạnh có người nửa bước Hóa Thần, bọn tôi không dám làm gì anh sao? Anh vậy là quá coi thường gia đình nhà họ Trác rồi!”

Cô vỗ tay một cái, mấy chục người ngay lập tức xuất hiện ở trong sân. Không ngoại lệ, những người này đều thuộc cảnh giới Nguyên Anh, trong tay sở hữu vũ khí đứng đầu, nếu cùng nhau liên kết khí tức, chắc chắn có thể tạo ra một trận pháp có thể phát huy thực lực Cảnh giới.

Nguyên Vô Địch gật đầu, tán thưởng nói: “ Các vị tử sĩ của gia đình nhà họ Trác huấn luyện quả nhiên không tồi, ông nội của tôi đã từng tán thưởng qua. Chắc chắn sức lực của bọn họ có thể tương đương với ba vị nửa bước Hóa Thần.”

Trác Kim Phượng đắc ý nói: “Nói đúng hơn là ba cái rưỡi. gia đình nhà họ Trác tôi đã từng khảo nghiệm rồi.”

Cô ta quay sang Đường Tuấn, nói: “Anh nên cảm thấy vinh hạnh vì được chết trong tay bọn họ.”

Đường Tuấn nhìn về phía mấy chục tên tử sĩ, ánh mắt ngưng lại. Hắn bây giờ chưa phục hồi đủ tu vi, chỉ dựa vào một mình Đồ Yên Nhi, sợ rằng sẽ bị những người kia dễ dàng g**t ch*t.

“Các người thật sự muốn ra tay với tôi?” Đường Tuấn đột nhiên hỏi.

Trác Kim Phượng cảm thấy buồn cười, châm chọc nói: “Không ra tay với anh, chẳng lẽ bọn họ ra tay với bọn tôi?”

“Chuyện này thật sự có thể, các người mau bắt cô ta lại.” Đường Tuấn chỉ vào Trác Kim Phượng, quay sang ra lệnh cho mười tên tử sĩ.

Nguyên Vô Địch ở một bên lắc đầu cười lạnh, người này đúng là điên thật sao? Anh ta muốn tử sĩ của gia đình nhà họ Trác ra tay với cô chủ của bọn họ? Anh ta thật sự coi mình là Trác Bình, trong tay có khối Thiết huyết lệnh bài hay sao?

“Đúng là đồ tâm thần.” Trác Kim Phượng nói.

“Trác Bình giao cho ta thứ này, không biết có dùng được không.” Lúc này, Đường Tuấn bỗng nhiên lấy ra một vật.

Đó là một khối lệnh bài, phía trong nó mang theo khí tức của máu và lửa.

Đám tử sĩ nhìn thấy lệnh bài, không chút do dự toàn bộ quỳ xuống, cất cao giọng nói: “Chào chủ nhân.”

Người nào cầm Thiết huyết lệnh bài này thì chính là chủ nhân!

Gương mặt xinh đẹp của Trác Kim Phượng bây giờ đầy kinh ngạc, Thiết huyết lệnh bài không giả được. Chính vì thế, sắc mặt cô ta đột nhiên thay đổi, thất thanh hét lên: “Không thể như vậy được! Nhất định là anh trộm Thiết huyết lệnh bài! Ông nội của tôi không thể nào giao lệnh bài cho anh được!”

Cô ta là cháu gái mà Trác Bình yêu quý nhất, làm nũng rất nhiều lần nhưng Trác Bình đều không cho cô Thiết huyết lệnh bài. Vậy mà bây giờ, Thiết huyết lệnh bài lại đang ở trong tay người ngoài.

“Bây giờ ta có tư cách ra lệnh cho các người không?” Đường Tuấn quay sang các tử sĩ hỏi.

20221017131245-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2095


Cô ta mặc dù là cô chủ của gia đình họ Trác, nhưng bây giờ lại không đủ tư cách ra lệnh cho những tử sĩ này.

“Dừng tay!” Nguyên Vô Địch đứng chặn trước người Trác Kim Phượng thét lên.

Anh ta lạnh lùng nhìn về phía Đường Tuấn, khinh thường nói: “Dựa vào một khối lệnh bài để ra tay với con gái, vậy mà không sợ mọi người chê cười sao? Nếu có bản lĩnh, tới đây đấu tay đôi.”

“Cũng bắt anh ta lại cho ta.” Đường Tuấn chỉ vào Nguyên Vô Địch ra lệnh một lần nữa.

Nếu liều mạng không quan tâm thương thế, anh có thể tiêu diệt tên nửa bước Hóa Thần trước mặt này một cách dễ dàng, nhưng có Thiết huyết lệnh bài trong tay, anh liền bỏ qua những phiền toái đó.

Đường Tuấn vừa nói xong, mấy tên tử sĩ cũng vây Nguyên Vô Địch lại.

“Tên hèn nhát này!” Nguyên Vô Địch giọng điệu mỉa mai.

“Bắt.” Đường Tuấn vung tay lên.

“Hừ. Các người cũng không xứng ra tay với ta?” Nguyên Vô Địch kéo Trác Kim Phượng bay ra khỏi sân. Nếu như hôm nay anh ta thật sự bị bắt, sợ rằng sau này sẽ trở thành trò cười của rất nhiều người.

“Yên Nhi, bắt lấy bọn chúng.”

Vừa nghe Đường Tuấn ra lệnh, cơ thể Đồ Yên Nhi nhanh như tia chớp lướt đi, bắt lấy Trác Kim Phượng.

“Một cô gái nhỏ bé mà cũng dám ra tay với ta sao?” Nguyên Vô Địch giễu cợt nói.

Anh ta cũng rất tự tin, cùng lúc đánh ra một chiêu.

Anh ta lấy tên là Vô Địch, lại là cháu trai của đạo sĩ Trung Thanh, có thể nói là giỏi từ nhỏ. So với anh ta, khí tức của Đồ Yên Nhi cũng không hơn kém là bao, nhưng anh ta không sợ.

Bởi vì anh ta cảm thấy bản thân ngang hàng với Vô Địch!

Đoàng.

Tay ra chưởng của Đồ Yên Nhi và Nguyên Vô Địch chợt đụng vào nhau, âm thanh rền vang như sấm, lực khí mạnh mẽ tràn ra khắp nơi, ngay cả vài tử sĩ cũng không chống chịu được, liêm túc lùi về phía sau.

Hai người cũng lui lại mấy bước, Nguyên Vô Địch cười lạnh, nhờ luồng lực xung kích bay về phía sau.

"Có thể tiếp một chưởng của tôi, tu vi của con nhóc cô coi như khá tốt, đáng tiếc đi với sai người. Đi với tôi, tên ma bệnh kia có thể cho cô thứ gì, tôi cũng có thể cho cô thứ ấy."

Nguyên Vô Địch đứng ở phía xa, ông ta cảm thấy khoảng cách này đã đủ, không chỉ có cơ thể dừng lại, còn chắp hai tay sau lưng, lớn tiếng nói. Lời nói tràn đầy vẻ khinh thường Đường Tuấn.

Sắc mặt Đồ Yên Nhi đột nhiên u ám, cô đã sớm ngưng tụ Thần Tâm, tu vi cành giới đã trên cơ Nguyên Vô Địch, chỉ không thể hiện ra mà thôi. Mới vừa rồi sức mạnh bằng nhau, chỉ là do cô khoan dung, không muốn dùng đến toàn bộ sức mạnh, sợ làm bị thương đối phương. Nhưng bây giờ Nguyên Vô Địch khống biết tiến thoái, lại con dám lên tiếng hạ nhục anh Đường của cô, điều này khiến cô hơi tức giận.

Đồ Yên Nhi khẽ quát, cơ thể chuyển động, động tác độc đáo hớn trước đó vẫn đánh ra một chưởng. Nhưng vận dụng pháp lực và sức mạnh gấp mười lần trước!

Nguyên Vô Địch căn bản không phát hiện ra sự thay đổi, vẫn chắp hai tay sau lưng, dáng vẻ thong thả nói: "Còn dám tiếp tục ra tay với tôi, có dùng khí đáng khen. Đáng tiếc loại dũng khí này quá ngu xuẩn."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2096


Ánh mắt ông ta mang đầy ý châm chọc, cất cao giọng nói: "Tôi luyện tập lúc ba tuổi, năm tuổi vào thần hải, mười tuổi thành nguyên đan, hai mươi tuổi thành nguyên anh, ba mươi lăm tuổi lại lĩnh hội được quy luật, trở thành nửa bước hóa thần. Bốn mươi năm, tôi trải qua hơn nghìn trận đấu, chưa thua một trận nào, cho nên tôi đổi tên thành Vô Địch, hy vọng có đổi thủ có thể chống lại tôi."

"Cô căn bản không biết sức mạnh thực sự của tôi, một chưởng vừa rồi, tôi chỉ dùng một nửa sức mạnh. Nếu cô u mê bất tỉnh, vậy tôi sẽ cho cô thấy chút sức mạnh của tôi, hy vọng cô đừng hối hận."

Nguyên Vô Địch tự nhiên nói chuyện, rất kiêu ngạo. Ông ta có lòng tin rất lớn với thực lực của mình, tự nhận đã nhìn thấu thực lực của Đồ Yên Nhi, không hề tôn trọng cô chút nào.

Ông ta chậm chạp xòe bàn tay ra nói: "Nếu như cô có thể tiếp của tôi một chưởng này, đủ để kiêu ngạo."

Trác Nhân Phượng cũng nở nụ cười, lắc đầu thở dài nói: "Ếch ngồi đáy giếng, khắp nơi là anh cả. Thật không biết cô ta lấy đâu ra sự tự tin ấy."

Trong chớp mắt, tay hai người chưởng vào nhau.

Đoàng.

Bầu trời nổ vang tạo thành làm mây mỏng trắng, che lấp bóng hai người Đồ Yên Nhi và Nguyên Vô Địch.

"Ai thắng?"

"Nhất định là Nguyên Vô Địch! Mặc dù anh ta trẻ tuổi, nhưng trong lớp người trẻ có sức mạnh vô địch! Cô bé kia nhỏ hơn anh ta mấy tuổi, sao có thể là đối thủ của anh ta!"

Những tử sĩ kia cũng đếu kinh sợ, thấp giọng tranh luận.

Vừa dứt lời, trong làn mây mỏng có người bay ngược ra, lúc thấy dáng vẻ người này, trên mặt đám người đều lộ hoảng sợ.

Người bị đánh bay ngược ra lại là Nguyên Vô Địch, hơn nữa cánh tay của ông ta trong tình trạng gãy nát, không ngừng chảy máu, nhìn thấy mà giật mình!

"A!" Giọng Nguyên Vô Địch vừa bi ai vừa căm phẫn.

Ông ta lại đánh bại! Hông ta còn thua bởi một cô gái trẻ! Lúc trước ông ta con tự nói tên mình là Vô Địch, bây giờ những lời ấy giống như bàn tay nóng rực, tát vào mặt ông ta.

"Ai cũng không được hạ nhục anh Đường!" Đồ Yên Nhi làm tản làn mây mỏng, Đồ Yên Nhi nhìn Nguyên Vô Địch lạnh lùng thốt lên.

Ánh mặt Nguyên Vô Địch, đến tận bây giờ cũng không dám tin.

"Cút đi." Đường Tuấn vẩy tay.

Trác Nhân Phượng thấy vậy, tức giận nói: "Anh phách lối cái gì? Đâu không phải thực lực của bản thân anh, có bản lĩnh anh đánh với Nguyên Vô Địch một trận đi."

Đường Tuấn khinh thường nói: "Nếu tôi ra tay, anh ta không phải chỉ bị thương một chút như thế đâu."

20221017131319-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2097


Nguyên Vô Địch nắm quyền, nhìn bóng lưng của Đường Tuấn, cắn răng nói: "Được."

Nguyên Vô Địch ông ta cần gì người khác phải cho cơ hội, nếu không phải hôm nay đã mất mặt, ông ta nhất định sẽ ra tay!

"Lần sau gặp mặt, hi vọng cậu vẫn còn dùng khí như vậy!" Nguyên Vô Địch để lại một câu, cũng rời đi. Ông ta không muốn ở lại, sợ mình sẽ không nhịn được đập chết Đường Tuấn.

"Tôi phải đi mời ông nội xuất quan, không thể để người này dính líu đến nhà họ Trác nữa."

Trác Nhân Phượng chuẩn bị đến chỗ bé quan của Trác Bình. Nguyên Vô Địch lại là cháu trai của đạo sĩ Trung Thanh, đạo sĩ Trung Thanh đã sớm tiến vào hóa thần nhiều năm, giống như thần linh trong thế giới này. Căn bản nhà họ Trác không so sánh được.

"Anh Đường, bọn họ." Ở bên trong Long Ngâm Cư, Đồ Yên Nhi nhìn Đường Tuấn, có chút lo âu.

Đó dù sao cũng là một người hóa thần già dạn, không phải người mà mấy thiếu niên hóa thần có thể so sánh được.

Đường Tuấn nói: "Không sao."

Nhắc tới, anh vẫn là để tử của đạo sĩ Trung Thanh. Cho dù không đề cập đến mối quan hệ này, Đường Tuấn cũng rất muốn biết một chút về thức lực của đạo sĩ Trung Thanh. Hôm này anh ngưng tụ Thần Tâm, cũng tính là hóa thần, tự tin lúc khỏe hẳn sẽ không yêu hơn đạo sĩ Trung Thanh là bao.

Chưa đến hai ngày, các vết thương trên người anh sẽ lành lại, đến lúc đó không sợ bất kì kẻ nào.

Nơi Trác Bình bế quan, Trác Nhân Phượng quỳ ở bên ngoài, than thở khóc lóc, khổ cực cầu xin.

"Ông nội, ông còn không xuất quan, nhà họ Trác chúng ta sẽ bị diệt tộc."

"Ai dám tiêu diệt nhà họ Trác?" Một tiếng quát chói tai đột nhiên vang lên, nơi bế quan vang lên tiếng ầm ầm, giống như động đất.

Trác Bình chắp một tay, từng bước một đi ra, ánh mắt vô cùng u ám.

Vết thương của ông ta đã khỏi, khí thế mạnh mẽ hơn so với trước.

Trác Nhân Phượng mừng rỡ, vội vàng nói: "Ông nội, ông phải làm chủ cho nhà họ Trác."

Cô ta nói hết chuyện xảy ra ở Long Ngâm Cư ra, sắc mặt Trác Bình lại u tối hơn, có chút không vui nói: "Sao cậu ta dám?"

Ông ta lại không trách Đường Tuấn dùng lệnh bài Thiết Huyết ra tay với Trác Nhân Phượng, mà là thái độ của Đường Tuấn với Nguyên Vô Địch, khiến ông ta rất tức giận. Mặc dù ông ta cho rằng Đường Tuấn có thể một cao thủ ngầm, nhưng còn có thể giỏi hơn đạo sĩ Trung Thanh sao?

"Ông nội, người này không coi ai ra gì, bản lĩnh không lớn, tính tình kiêu ngạo, nhà họ Trác chúng ta tuyệt đối không thể dính dáng đến anh ta." Trác Nhân Phượng nói.

"Vậy cháu cảm thấy cần phải làm gì?" Trác Bình hỏi.

Trác Nhân Phượng đảo mắt một vòng nói: "Trước thu hồi lệnh bài Thiết Huyết trong tay anh ta, phủi sạch quan hệ với anh ta, tuyệt đối không thể để lại sơ hở. Nếu không đạo sĩ Trung Thanh tức giận, nhà họ Trác chúng ta sẽ diệt tộc."

Trác Bình khẽ cau mày hơi do dự nói: "Như vậy không được lắm. ông mới đưa lệnh bài Thiết Huyết cho cậu ta, lập tức lại thu hồi, tổn hại đến mặt mũi cậu ta."

Trác Nhân Phượng cười lạnh nói: "Mặt mặt mũi của cậu ra đang mấy phần tiền, chẳng lẽ còn quan trọng hơn nhà họ Trác sao? Ông nội ông nói đưa lệnh bài Thiết Huyết cho cháu dùng phòng thân, anh ta cũng không phải là người nhà họ Trác chúng ta, dựa vào cái gì mà độc chiếm lệnh bài Thiết Huyết."

Trác Bình nghe vậy, trong lòng than thở. Ông ta biết đề nghị này của Trác Nhân Phượng có chút tư lợi, nhưng cũng chỉ có thể làm vậy.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2098


Trong Long Ngâm Cư, Đường Tuấn nhìn Trác Bình hỏi: "Ông muốn lấy lại lệnh bài Thiết Huyết?"

Chẳng biết tại sao bị Đường Tuấn nhìn chằm chằm như vậy, trong lòng Trác Bình hơi run rẩy, nhưng vẫn nói: "Đúng vậy. Thực lực của cháu gái tôi khá yếu, tôi muốn đưa lệnh bài Thiết Huyết cho con bé phòng thân."

"Cầm ra đi, đó vốn là đồ của nhà họ Trác chúng tôi." Sau người Trác Bình, Trác Nhân Phượng đưa tay, nói với Đường Tuấn.

Giọng nói đầy sự kiêu ngạo và khinh thường.

Đường Tuấn lấy lệnh bài ra đột nhiên hỏi: "Nhà họ Trác các người định mượn chuyện này phủi sạch mối quan hệ với tôi, cảm thấy tôi không bằng đạo sĩ Trung Thanh sau lưng Nguyên Vô Địch sao?"

"Không sai." Trác Nhân Phượng không hề che giấu.

Đường Tuấn bỗng nhiên cười: "Nhà họ Trác các người không hối hận sao?"

Trác Nhân Phượng châm biếm nói: "Hối hận? Anh cũng không có năng lực khiến nhà họ Trác chúng tôi hối hận. Nhanh chóng giao lại lệnh bài ra đây."

Trác Bình thở dài nói: "Bác sĩ Đường, tôi vẫn công nhận y thuật của cậu, nếu như cậu tình nguyện nói xin lỗi Nguyên Vô Địch, tôi có lẽ có thể xin đạo sĩ Trung Thanh tha thứ."

"Không cần." Đường Tuấn ném lệnh bài Thiết Huyết cho Trác Nhân Phượng.

Trác Nhân Phượng nắm lệnh bài Thiết Huyết, ánh mắt hài hước nhìn Đường Tuấn nhẹ giọng nói: "Bây giờ ông ra lệnh cho mấy tử sĩ kia xem xem? Xem lời của ông có tác dụng hay không?"

"Im miệng!" Trác Bình quát lên.

Cho dù Đường Tuấn không bằng đạo sĩ Trung Thanh, nhưng cũng là một cao thủ, không phải người mà Trác Nhân Phượng có thể khinh thường.

Trác Nhân Phượng ngượng ngùng im miệng, nhưng không hề che giấu ánh mắt châm chọc.

"Khi nào đến gặp đạo sĩ Trung Thanh?"

Vẻ mặt của Đường Tuấn bình tĩnh, Trác Bình vốn cũng coi là khác khí với anh, anh còn nghĩ đến luyện đan hóa thần cho nhà họ Trác, cũng coi là cho nhà họ Trác giàu chút, không ngờ rằng Trác Bình quả thực quá nuông chiều Nhân Phượng, đánh mất khả năng phán đoán, anh cũng lười nói thêm.

"Tu vi của tôi đã toàn bộ hồi phục, lập tức có thể đi. Lần này Nhân Phượng cũng sẽ cùng chúng ta đi, tu vi của con bé đã đủ, đúng lúc tôi quen một đan sư, muốn xin cho con bé một viên đan hóa thần." Trác Bình nói.

Nói đến đây, Trác Bình không nhịn được thở dài nói: "Đan hóa thần quá khó xin, nghe nói ngoài một vị đan sư nhà họ Lưu tên Lưu Minh có thể luyện chế ra, nếu có thể mời ông ta đến, nhà họ Trác chúng tôi tình nguyện dùng tất cả mọi thứ. Thế giới này rốt cục quá nhỏ, đan sư tôi khó cầu."

"Ông nội, ông nói những thứ này mới anh ta làm gì, anh ta không hiểu đâu." Trác Nhân Phượng cũng có chút uất ức, nhưng không muốn biểu hiện trước mặt Đường Tuấn.

20221017131355-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2099


Thành phố Hoa Hạ, nơi này là ngoài thành phố đạo sĩ Trung Thanh thành lập, thành phố cũng không lớn, nhưng người có thể vào được trong thành dường như đều là người tu hành mạnh mẽ, ít nhất đều là cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao.

Lúc này, Nguyên Vô Địch đang ở trong một tòa ở thành phố Hoa Hạ, người ngồi đối diện ông ta là một người đàn ông trung niên với khuôn mặt cương nghị, giữa lông mày lộ ra vẻ lạnh lùng. Nếu như Đường Tuấn ở đây, nhất định có thể nhận ra ông ta, người này chính là Sở Công Minh! Ngày đó thành Man Thú loạn lạc, là do một tay ông ta thao túng.

"Vô Địch, nghe nói anh bị một cô gái đánh." Sở Công Minh cười nói.

Nguyên Vô Địch tức giận nói: "Đo là do tôi lơ là. Con bé kia quả thật có chút bản lĩnh, nhưng nếu tôi chuẩn bị kịp, thắng thua còn chưa phân định."

Sở Công Minh nói: "Đó là đương nhiên, anh là nhanh nhất với những người cùng thế hệ. Lần này anh đến tìm tôi có chuyện gì? Chẳng lẽ có người bắt nạt anh, muốn tôi giúp anh trút giận à?"

Nguyên Vô Địch nói: "Đúng là có người xúc phạm tôi, làm chuyện trút giận không cần đến anh Sở, tôi tự làm. Có một việc nhỏ tôi muốn làm phiền anh."

"Nhân Phượng đã gửi tin cho tôi, nói cô ta và Trác Bình đưa người nọ đang trên đường đến thành phố Hoa Hạ, tôi muốn xin anh Sở đến lúc ấy ra mặt đánh một trận. Tôi sẽ đích thân ra tay, thu phục cậu ta."

Vừa nghĩ đến sự xúc phạm và vô lễ của Đường Tuấn đối ông ta, Nguyên Vô Địch cảm thấy vô cùng phẫn nộ.

Sở Công Minh nói: "Chỉ là chuyện đánh một trận cỏn con ấy sao? Tôi nghe nói lần này anh tìm không ít người, dường như đều là cao thủ nửa bước hóa thần thành phố Hoa Hạ."

Nguyên Vô Địch cười lạnh nói: "Là tìm một số người. Tôi chỉ muốn để cho người nọ biết rằng thân phận của Nguyên Vô Địch tôi cậu ta không sánh được bằng, muốn giết cậu ta cũng khỏi cần ra tay."

Những người nửa bước hóa thân trong thành phố Hoa Hạ dường như đếu mang ơn đạo sĩ Trung Thanh, loại chuyện đánh trận cỏn con này bọn họ vẫn rất tình nguyện giúp đỡ Nguyên Vô Địch.

Sở Công Minh gật đầu, lại không quan tâm cho lắm. Loại chuyện nhỏ này, không đáng để ông ta phí công sức.

"Tinh Lam sắp thành thạo rồi, thầy anh ông ta chắc hẳn muốn rời đi rồi. Tối nhất anh chuẩn bị chút." Sở Công Minh nhắc nhở: "Đừng để loại chuyện này truyền đến tai ông ta, ông ta bồi dưỡng anh đến tận bây giờ, cũng không phải để anh so đo với một tên nhãi. Thiên phú của anh rất tốt, có cơ hội đạt đến hóa thần, đến lúc đó thế giới nhỏ này của chúng ta sẽ có hai cảnh giới Hóa Thần rồi."

Nguyên Vô Địch nghe vậy thở dài nói: "Tôi cũng biết. Nhưng nếu có thể hóa thần dễ dàng như vậy, thế giới này cũng không chỉ có một mình ông nội."

Sở Công Minh tất nhiên cũng biết, không tiếp tục nói nữa.

Lúc này, sắc mặt Nguyên Vô Địch biến đổi tỏ ra vui vẻ nói: "Anh Sở, cậu ta đến rồi."

20221017131424-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới