Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 421


Chương 421

“Tiểu Tuyết, em vẫn chưa hiểu sao?”

Sở Bắc lắc đầu rồi nghiêm giọng.

“Nếu em cứ nhún nhường thì sẽ không bao giờ nhận được sự tôn trọng của người khác đâu”.

“Còn một khi mạnh tay thì phải lấy lại hết mọi thứ thuộc về mình”.

Dứt lời, anh lại quay sang nhìn ba người kia.

“Tôi hỏi lại lần cuối, các người có trả cổ phần cho Lạc Tuyết không?”

Nghe thấy câu chất vấn của Sở Bắc, Lạc Viễn Hà và Lạc Mai không dám hé răng một lời.

Lạc Vinh Quang thì nhìn chằm chằm vào anh rồi gằn từng chữ.

“Sở Bắc, cậu không phải là người nhà họ Lạc, dựa vào đâu mà đòi cổ phần với tôi?”

“Dựa vào đâu ư?”

Sở Bắc cười nói: “Dựa vào bản hợp đồng có chữ ký của ông đây!”

“Tôi cỏ thể khiến tập đoàn Lạc Thị phá sản, còn nhà họ Lạc sẽ không bao giờ ngóc đầu dậy được nữa”.

“Giờ ông hãy chọn giữa ba mươi phần trăm cổ phần và công ty đi”.

Sở Bắc tự tin nói như đã nắm mọi việc trong lòng bàn tay.

“À quên, còn chuyện này nữa. Lạc Thị đang giữ một tỷ của nhà họ Lý đúng không?”

“Chỉ cần tôi nói một câu thì Lý Thị sẽ thu hồi về ngay”.

Dứt lời, anh kéo Lạc Tuyết ngồi xuống sofa.

Dáng vẻ ung dung của anh như thể một tỷ chỉ là một đồng.

“Tôi cho các người ba phút để chọn, không thì tôi sẽ chọn hộ”.

Im lặng!

Sở Bắc nói xong thì không gian bỗng yên tĩnh đến mức lạ thường.

Lạc Vinh Quang và hai bố con Lạc Mai đều tái mặt.

Ai nấy đều nhíu mày với vẻ lo sợ.

Nếu là trước kia, chắc chắn họ sẽ không để tâm đến lời uy h**p của Sở Bắc.

Nhưng bây giờ thì khác.

Thậm chí, họ còn thấy rất hoảng sợ.

Bầu không khí chợt trở nên căng thẳng.

Lạc Tuyết ngạc nhiên nhìn Sở Bắc, nhưng không nói gì.

Còn ba người kia thì đang thấy rất đắn đo.

Ba mươi phần trăm cổ phần không phải một con số nhỏ.

Họ thật sự không nỡ.

Nhưng nếu không đồng ý, chẳng may Sở Bắc thật sự làm được như lời anh nói thì sao?

Họ không dám đánh cuộc.

“Được được, Sở Bắc, cậu thắng rồi!”

Sau khi trầm mặc một lúc, cuối cùng Lạc Vinh Quang nghiến răng, đành phải thoả hiệp.

“Chọn hoa hồng hay tiền mặt thì tuỳ!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 422


Chương 422

Lạc Vinh Quang gần như phải lấy hơi thì mới nói ra được câu này.

Bố con Lạc Mai ở bên cạnh nhăn mặt lại, nhưng không dám nói gì.

“Nếu chọn tiền mặt thì tôi chỉ cho ba trăm nghìn thôi, còn chọn hoa hồng thì chờ cuối năm”.

Nghe thấy thế, bố con Lạc Mai mới giãn cơ mặt ra một chút.

Ba trăm nghìn mua ba mươi phần trăm cổ phần là nhà họ Lạc lời rồi.

Còn nếu Lạc Tuyết chọn hoa hồng thì phải chờ cuối năm, khi ấy muốn chia bao nhiêu là quyền của họ.

Lạc Vinh Quang quả là túc trí đa mưu.

“Ba trăm nghìn?”

Lạc Tuyết cau mày, trước đó Lạc Thị mới nhận được một khoản đầu tư cả tỷ bạc cơ mà.

Sao ba mươi phần trăm cổ phần chỉ có ba trăm nghìn được?

Dù Sở Bắc không nói gì, nhưng mặt đã tỏ thái độ không vui.

“Sao? Chê ít à? Một tỷ kia mai này phải trả cho người ta, chứ cô tưởng của công ty chắc?”

Lạc Viễn Hà hừ một tiếng với vẻ bực dọc.

Trước đó, nhờ một tỷ của nhà họ Lý thì tập đoàn mới cải tử hoàn sinh.

Nếu giờ bên ấy đòi lại thì họ chẳng những trắng tay, mà còn phải gánh cả đống nợ.

Nói chung là lợi bất cập hại!

“Chọn đi!”

Sở Bắc lắc đầu rồi nhìn sang Lạc Tuyết.

Anh sẽ để cô tự quyết định.

Lạc Tuyết thở dài nói: “Tiền mặt! Từ nay trở đi, chúng ta không còn quan hệ gì với nhau nữa”.

Dứt lời, cô nhắm mắt lại.

Cô thật sự không muốn chứng kiến cảnh này.

“Trả tiền đi!”

Sở Bắc ngoái lại nhìn Lạc Vinh Quang rồi nói.

Lạc Vinh Quang nghiến răng nhìn Sở Bắc.

“Cậu vội gì chứ! Không lẽ cả tập đoàn Lạc Thị không có nổi ba trăm nghìn chắc?”

Dứt lời, ông ta lập tức vẫy tay với Lạc Viễn Hà đứng phía sau.

“Đi chuyển ba trăm nghìn vào thẻ lương của Lạc Tuyết, không người ta lại tưởng nhà họ Lạc mình nhỏ nhen”.

Ai không biết còn tưởng Lạc Vinh Quang hào phòng lắm.

Lạc Tuyết cắn răng, cố nhịn không nói gì hết.

Sở Bắc nói đúng, càng nhịn nhục thì càng làm khổ mình.

Nhưng sau ngày hôm nay, cô và ba người này sẽ không còn dính dáng gì đến nhau nữa.

Chẳng mấy chốc, Lạc Tuyết đã nhận được tin nhắn báo tiền về máy.

Đúng ba trăm nghìn, không thừa không thiếu một xu.

“Nếu nhận được tiền rồi thì về đi! Đến đây cũng chỉ vì chút tiền này thôi mà!”

Lạc Mai nhếch miệng rồi nói với giọng u ám.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 423


Chương 423

“Đi thôi!”

Lúc này, Lạc Tuyết chỉ thấy tim mình lạnh buốt, thậm chí cô không có tâm trạng để nói gì nữa.

Sở Bắc gật đầu rồi ném bản hợp đồng xuống đất.

“Nhà họ Lạc tự lo lấy thân đi!”

Đây là lời cảnh báo của Sở Bắc!

Không còn Lạc Tuyết thì Sở Bắc sẽ không nương tay với nhà họ Lạc nữa!

Dứt lời, Sở Bắc quay sang nhìn Lạc Mai.

“Cô vẫn còn một tháng nữa, cố mà hưởng thụ nốt ánh sáng đi!”

“Dùng lâu vậy rồi cùng nên trả lại cho tôi đi thôi!”

Dứt lời, anh mỉm cười một cách đầy hàm ý rồi cất bước rời đi.

Lạc Mai ngẩn ra tại chỗ nhìn Sở Bắc và Lạc Tuyết rời đi.

Mặt ả ta tái mét, trong lòng thấy vô cùng hoảng sợ.

Một tháng sau chính là ngày đính hôn của họ từ năm năm trước.

Không lẽ Sở Bắc định đòi lại đôi mắt của mình vào ngày ấy ư?

Lạc Mai nuốt nước miếng, thật sự thấy lo sợ.

“Hừ, chỉ là một thằng vô dụng mà dám lộng ngôn như vậy, đúng là nói khoác mà không biết ngượng”.

Lạc Viễn Hà hừ lạnh một tiếng, hoàn toàn phớt lờ lời nhắc của Sở Bắc.

Lạc Vinh Quang cũng sầm mặt: “Được rồi, giờ tập đoàn Lạc Thị chỉ còn là của chúng ta thôi, nếu cậu Dương không thành công thì chúng ta phải tìm người khác đấy!”

Lạc Vinh Quang híp mắt lại suy nghĩ rồi nói: “Viễn Hà, con đi chuẩn bị ít quà để tặng cho nhà họ Lý, Lưu và Trương! À, còn chủ tịch Chu nữa, nhà họ Lạc muốn phát triển vững mạnh thì phải dựa vào những người này”.

“Vâng ạ!”

Lạc Viễn Hà vâng vâng dạ dạ rồi đi ngay.



“Em đang nghĩ gì thế?”

Thấy Lạc Tuyết cứ ngồi im lặng trên taxi, Sở Bắc cười hỏi.

“Sở Bắc, chúng ta làm vậy có đúng không?”

Lạc Tuyết khó khăn lắm mới nói ra được câu đó với tâm trạng rất rối bời.

“Chỉ cần em thấy đúng thì sẽ là đúng!”

Lạc Tuyết ngẩn ra rồi thở dài một hơi.

Sở Bắc mỉm cười rồi vỗ vai cô.

“Như này không hẳn đã là xấu, ít ra em có thể sống cuộc đời mà mình muốn, chứ không còn bị ai ràng buộc nữa”.

Lạc Tuyết gật đầu: “ Có lẽ vậy! Tôi muốn lấy một trăm nghìn trong số này ra để mua xe, như vậy sẽ tiện hơn! Số còn lại thì tôi định làm kinh doanh, chắc vẫn cầm cự để sống được”.

Sở Bắc gật đầu: “Được, anh đã nói rồi, chỉ cần em muốn, anh có thể cho em mọi thứ!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 424


Chương 424

Nghe thấy thế, Lạc Tuyết vô thức ngẩn ra, cô nhìn anh với vẻ phức tạp.

Cô định nói gì đó, nhưng lại thôi.



Khi hai người quay về biệt thự thì không có ai ở nhà cả.

“Mẹ về nhà bà ngoại rồi, chắc mấy hôm nữa mới về, tôi ở nhà nấu cơm, anh đi đón Vũ Tâm đi!”

Lạc Tuyết vừa quấn tạp dề vừa dặn dò Sở Bắc.

“Ừ!”

Sở Bắc không nói nhiều mà đồng ý ngay.

Khi anh vừa đi ra ngoài thì Thanh Vũ đã lái xe tới chờ sẵn.

“Cậu chủ, Vương Khôn đã khai hết rồi ạ, đúng là ông ta chỉ biết có thế thôi!”

“Còn ông ba nhà họ Dương và tổng giám đốc Triệu mà ông ta nhắc đến thì vẫn chưa tra ra được ạ”.

“Đúng như dự đoán, họ đã làm giả thân phận!”

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, Thanh Vũ thông báo.

Sở Bắc gật đầu, không hề ngạc nhiên chút nào.

“Không sao, giờ cứ giao cho Thanh Phong xử lý thôi”.

Nói rồi, Sở Bắc im lặng với vẻ lạnh lùng.

“Có một xí nghiệp nước ngoài xin mở bến cảng, thú vị rồi đây!”

Hay cái là quyền sử dụng bến cảng đang nằm trong tay anh.

Hai bên chưa đọ sức, nhưng Sở Bắc đã nắm quyền chủ động.

Chiếc xe dừng trước cổng trường mẫu giáo.

Nhưng đã tan học cả mười phút, các bạn nhỏ khác đã đi ra ngoài hết rồi mà vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Vũ Tâm đâu.

“Cậu chủ…”

Thanh Vũ nhíu chặt hàng lông mày lại.

Nếu Tiểu Vũ Tâm mà có chuyện gì, Thanh Vũ không biết Sở Bắc sẽ phẫn nộ đến mức nào.

“Ha ha, được, được lắm”

Song, bất ngờ là Sở Bắc rất bình tĩnh. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhưng vẻ sát ý trong giọng nói của anh cực rõ ràng.

“Không ngờ Dương Xuyên ngu đến mức dám động vào con gái tôi!”

Sở Bắc lẩm bẩm, không cần đoán, anh cũng biết nhất định là trò của Dương Xuyên.

Nhà họ Dương chán sống thật rồi!

“Thanh Vũ, tìm Dương Xuyên trong vòng năm phút, được chứ?”

Thanh Vũ gật đầu rồi mở cửa xuống xe: “Cậu chủ yên tâm, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”

Sở Bắc không đáp lời, mà chỉ lấy điện thoại ra rồi gọi vào một dãy số.

“Thanh Phong, nhà họ Dương không tin vào thực lực của cậu đâu, thể hiện cho họ thấy đi”.

Thanh Phong ở đầu dây bên kia ngẩn ra một lúc rồi nổi hứng ngay.

“Vâng thưa cậu chủ, tôi sẽ diệt nhà họ trong năm phút!”

Ai ngờ, Sở Bắc lại lắc đầu.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 425


Chương 425

“Dạy cho họ một bài học là được, chứ hết mồi câu rồi thì lấy gì nhử cá?”

“À, vâng! Tôi sẽ dạy cho họ một bài học nhớ đời!”

Ngắt máy xong, Sở Bắc rơi vào trầm tư.

Anh nhắm mắt như đang chờ đợi điều gì đó.

Sau khi anh gõ ngón tay năm nhịp thì điện thoại chợt đổ chuông.

“Anh Sở, chào anh”.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói bình tĩnh của Dương Xuyên.

“Tôi tưởng anh không dám gọi cho tôi cơ”.

Sở Bắc như đã dự liệu được chuyện này từ trước nên không hề ngạc nhiên chút nào.

“Ha ha, đúng là anh Sở có khác, giờ vẫn bình tĩnh được thế này, khâm phục, nhưng…”

Dương Xuyên cười lớn rồi nói vào chuyện chính.

“Nhưng chuyện hôm nay khiến bổn thiếu gia rất không vui, nếu không cho anh một bài học thì tôi mất hết mặt mũi mất”.

Dương Xuyên trầm giọng xuống nói với vẻ đáng sợ!

“Vì vậy, tôi đành mời con gái anh đi chơi thôi!”

“Nhưng tôi chỉ cho anh đúng mười phút, nếu trong khoảng thời gian ấy mà anh tìm thấy tôi thì con gái anh sống, không thì…”

Dương Xuyên nói lấp lửng với vẻ sâu xa.

“Dù tôi là một người rất dễ tính, nhưng nếu sai giờ hẹn thì sẽ là chuyện khác đấy!”

“Bây giờ bắt đầu tính thời gian, để tôi xem anh giỏi đến mức nào!”

Dứt lời, Dương Xuyên cũng ngắt máy.

Từ đầu đến cuối, Sở Bắc không nói gì hết.

Cũng không thể hiện cảm xúc gì.

Anh vừa bỏ điện thoại xuống thì Thanh Vũ đã quay lại xe rồi ngồi vào ghế lái.

“Cậu chủ, tôi tìm thấy rồi, Dương Xuyên đang ở toà nhà La Hàng bị bỏ hoang”.

Thanh Vũ vừa báo cáo vừa khởi động xe lao vút đi.

“Toà nhà lớn La Hàng, một địa điểm lý tưởng để chôn xác đấy!”

Sở Bắc lạnh mặt lẩm bẩm.

“Tôi cũng muốn xem Dương Xuyên này có tài cán gì!”

La Hàng là một toà nhà bỏ hoang nổi tiếng ở Tân Hải.

Toà nhà lớn cao sừng sững mọc giữa trung tâm, thậm chí nó từng được coi là biểu tượng của thành phố này.

Năm năm trước phải gọi là thời kỳ đỉnh cao của toà nhà này.

Nó vừa là toà nhà lớn nhất, vừa là khu trung tâm thương mại nhộn nhịp nhất.

Thậm chí nói toà nhà lớn La Hoàng nắm mạch kinh tế của Tân Hải cũng không phải là quá.

Ngay đến các gia tộc lớn hàng đầu cũng bị lép vé.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 426


Chương 426

Vậy mà chỉ trong một đêm vào năm năm trước, toà nhà lớn thương nghiệp ấy đã không còn một bóng người.

Chủ sở hữu toà nhà bất ngờ biến mất, tất cả đã tan thành mây khói chỉ sau một đêm.

Tuy mới năm năm trôi qua, nhưng toà nhà đã rất sập sệ.

Sắt thép bên trong đã gỉ, trông rất hoang tàn.

Trong năm năm qua, đã có không ít nhà đầu tư và cả thế lực lớn thổ cư đã thử cải tạo lại nơi này.

Nhưng tiếc là tất cả đều thất bại.

Nguyên nhân là muốn làm được điều đó phải cần một khoản tiền quá lớn.

Dạo gần đây, lần đầu tiên có người đặt chân đến toà nhà tan hoang này.

“Cậu Dương, sắp xếp xong hết rồi ạ, chỉ cần Sở Bắc dám vác mặt tới thì đảm bảo nó hết đường về ngay!”

Trong hành lang đầy bụi bặm trên tầng hai mươi của toà nhà.

Một tên đàn em đang thông báo với Dương Xuyên bằng vẻ đầy tự tin.

Dương Xuyên gật đầu hài lòng rồi quay người đi vào tháng máy.

Có một chiếc ghế nhỏ ở trong đó.

Lúc này, Tiểu Vũ Tâm đang ôm món đồ chơi mới ngồi ngoan ngoãn trên chiếc ghế rồi mở đôi mắt to tròn ra nhìn ngó xung quanh.

“Chú ơi, đây là nơi nào? Bố sẽ đến đón cháu thật ạ?”

Cô bé nhìn Dương Xuyên rồi nhỏ giọng hỏi.

“Đương nhiên!”

Dương Xuyên ngồi xuống nhìn vào gương mặt đáng yêu của Tiểu Vũ Tâm rồi nở một nụ cười vô cùng nham hiểm.

“Nhưng điều kiện là cháu không được đứng lên!”

Dương Xuyên xoa đầu Tiểu Vũ Tâm rồi nhẹ nhàng nói.

“Cháu chỉ cần ngồi im ở đây là bố sẽ đến đón ngay, nhớ chưa?”

“Vâng, cháu biết rồi ạ!”

Tiểu Vũ Tâm ngơ ngác gật đầu rồi ngồi im trên ghế chơi đồ chơi.

Thấy thế, Dương Xuyên mới đứng dậy rồi bước ra bên ngoài.

Hắn ta liếc nhìn đồng hồ.

“Còn tám phút nữa! Sở Bắc, hi vọng mày không đến muộn, không thì con gái mày sẽ rơi từ tầng hai mươi xuống đấy”.

“Tao tin là mày không muốn chứng kiến cảnh tượng ấy đâu”.

Dương Xuyên mỉm cười rồi đắc ý xua tay với tên đàn em.

“Đứa nào đi tìm một cái ghế lại đây, bổn thiếu gia muốn ngồi nghỉ một lát. Khi nào thằng đó đến rồi hãy gọi tao dậy”.

Theo Dương Xuyên đoán thì dù có cho Sở Bắc mười lăm phút thì anh cũng không đến đây được.

Vì nếu chỉ ngần ấy thời gian mà Sở Bắc có thể tìm thấy nơi này thì quá siêu phàm rồi.

Hắn ta muốn thấy Sở Bắc bất lực nhìn con gái chết trước mặt mình.

Hắn ta muốn anh phải sống trong dằn vặt suốt đời.

Nếu không thì sao hắn ta có thể hả giận được?
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 427


Chương 427

Nhưng Dương Xuyên vừa nói dứt câu thì đã có một giọng nói lạnh nhạt vang lên sau lưng.

“Không cần đâu, tôi đến rồi đây!”

Giọng nói bình tĩnh cùng quen thuộc ấy khiến Dương Xuyên giật bắn mình.

Một cảm giác lạnh lẽo dội thẳng vào đầu hắn ta.

Dương Xuyên quay ngoắt lại thì thấy gương mặt lạnh băng của Sở Bắc đang dí sát vào mặt mình, hắn ta sợ đến mức liên tục lùi lại.

Chân hắn ta mềm nhũn, suýt nữa ngã vật xuống đất.

“Sao… sao anh đến nhanh thế? Không thể nào…”

Dương Xuyên trợn tròn mắt, mặt mày nhăn nhó, giọng nói cũng đầy vẻ kinh ngạc.

Từ lúc hắn ta gọi cho Sở Bắc đến giờ mới có bảy phút thôi chứ mấy!

Hắn ta không thể hiểu nổi tại sao Sở Bắc có thể tìm đến nơi này nhanh đến vậy.

Đúng là khó tin!

“Tân Hải nhỏ nên cũng không khó tìm cho lắm”.

Sở Bắc hờ hững cất lời, nghe không rõ tâm trạng thế nào.

Nhưng chỉ một câu nói đơn giản của anh cũng khiến mặt Dương Xuyên tái mét.

Nhà họ Dương đã thông báo với Dương Xuyên kế hoạch đã thất bại, hắn ta phải rời khỏi Tân Hải rồi về nhà.

Nhưng hắn ta không cam tâm.

Hắn ta không chấp nhận mình cứ thua trắng như vậy.

Theo suy đoán của nhà hắn ta thì Sở Bắc chính là người đứng sau tất cả mọi chuyện.

Dương Xuyên đầy tự tin đến Tân Hải, nhưng sau đó phải thất bại rút lui, tất cả là do Sở Bắc ban tặng.

Hắn ta không thể nuốt trôi cục tức này được.

Cho nên hắn ta mới cắn răng lên kế hoạch này.

Dù không thể giết được Sở Bắc, nhưng cũng có thể khiến anh đau khổ suốt đời.

Nếu không, hắn ta thật sự không cam lòng.

Dương Xuyên những tưởng mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của mình rồi.

Ai dè, Sở Bắc lại mò tới nhanh đến vậy.

“Anh anh… người đâu, đánh chết nó cho tao! Người đâu hết rồi??”

Mắt Dương Xuyên hằn đầy tia máu, hắn ta điên cuồng gào thét.

Nhưng xung quanh vẫn im lặng, đừng nói là những tên đàn em mà hắn ta đã thuê, ngay tới người vừa nói chuyện với hắn ta cũng không thấy đâu nữa.

Bầu không khí im ắng đến quỷ dị khiến Dương Xuyên thấy da đầu mình tê dại.

“Anh đang tìm họ à?”

Một giọng nói lạnh lùng khác vang lên, Thanh Vũ bước tới.

Tay cô đang kéo lê hai tên đàn em của Dương Xuyên.

Trên người họ không có một vết thương nào, nhưng hơi thở đã tắt.

Bụp!

Thanh Vũ hất hai cái xác về phía Dương Xuyên.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 428


Chương 428

Hắn ta sợ chết khiếp rồi ngồi phịch xuống đất.

“Người của anh đã bị tôi giải quyết hết rồi, anh còn trò gì khác nữa thì giở ra hết đi!”

Giọng nói của Sở Bắc có vẻ bình tĩnh, ung dung… và tự tin!

Đó là sức ép được tạo ra từ quyền lực tuyệt đối.

Mọi âm mưu rõ ràng đều trở nên vô lực trước thực lực ấy.

“Mày…”

Dương Xuyên tái mặt, sự đắc ý ban đầu đã bay hết sạch.

Nói xong từ đó, Dương Xuyên đảo mắt rồi đứng dậy chạy đến thang máy.

Hắn ta chạm tay vào nút ấn thang máy.

“Sở Bắc, mày đừng đắc ý vội, con gái mày đang ở bên trong, chỉ cần tao ấn nút là nó sẽ rơi xuống ngay”.

Nói đây, Dương Xuyên chợt nở một nụ cười lạnh lẽo.

“Đây là tầng hai mươi đấy, mày đoán xem nếu rơi xuống thì nó có chết không?”

Nghe thấy thế, Thanh Vũ cau mày lại rồi nổi sát ý.

Nhưng Sở Bắc vẫn thản nhiên lắc đầu.

“Anh làm tôi thất vọng quá đấy!”

“Thủ đoạn của cậu chủ nhà họ Dương chỉ có thế này thôi sao?”

Dương Xuyên cắn răng hừ một tiếng với vẻ đầy điên cuồng.

“Sở Bắc, mày đừng ép tao, không thì chuyện gì tao cũng dám làm đấy!”

“Thắng làm vua thua làm giặc, tôi chỉ quan tâm đến kết quả thôi, quá trình thực hiện ra sao thì quan trọng gì chứ!”

Sở Bắc khoanh tay rồi nghe Dương Xuyên gào lên: “Hai đứa chúng mày mau lùi lại để tao đi, không thì đừng trách tao là ác”.

Thấy thế, Sở Bắc không đáp lời, chỉ bước sang bên cạnh một bước.

Dương Xuyên đảo mắt nhìn sang Thanh Vũ.

Sở Bắc xua tay, bấy giờ Thanh Vũ mới lùi lại một bước dài.

Dương Xuyên liếc ánh nhìn bặm trợn thấy đã có một lối đi.

Dương Xuyên mặc kệ nút ấn rồi co giò chạy xuống dưới.

Dù chỉ có khoảng trăm mét, nhưng hắn ta phải ra sức chạy.

Thanh Vũ thấy thế định đuổi theo nhưng đã bị Sở Bắc ngăn lại.

“Yên tâm, anh ta không chạy thoát được đâu!”

Nói rồi, Sở Bắc bước tới gần thang máy rồi mở cửa ra thì đã thấy con gái mình.

“Bố ơi, bố đến rồi ạ, Tâm Nhi ngoan lắm, con không hề đứng dậy đâu!”

Tiểu Vũ Tâm cầm đồ chơi rồi vui vẻ nói.

Cô bé vẫn ngồi ngoan trên ghế.

“Ừm, Tâm Nhi ngoan!”

Sở Bắc mỉm cười rồi tiến tới giơ tay bế con gái lên.

Song, người Tâm Nhi vừa rời khỏi ghế thì đã có một tiếng động vang lên.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 429


Chương 429

Cửa thang máy lập tức đóng sầm lại.

Thang máy chao đảo, xuất hiện cảm giác mất trọng lượng.

Ngay sau đó, cả thang máy đã rơi xuống dưới với vận tốc rất nhanh.

Thanh Vũ ở bên ngoài thang máy cau mày rồi phản ứng lại ngay, song thang đã rơi được mấy mét rồi.

Nhưng, Thanh Vũ cũng không quá luống cuống.

Cô chạy ngay về phía cầu thang bộ rồi leo nhanh xuống.

“Bố ơi, mình bị sao thế ạ?”

Sự cố bất ngờ khiến Tiểu Vũ Tâm sợ hãi.

Cô bé ôm chặt lấy cổ của Sở Bắc rồi ngước đôi mắt long lanh lên hỏi.

“Không có gì đâu, con nhắm mắt vào đi, bố đưa con đi chơi!”

“Vâng ạ, Tâm Nhi rất ngoan nên sẽ nghe lời bố”.

Tiểu Vũ Tâm ngoan ngoãn gật đầu rồi vùi đầu vào lòng Sở Bắc.

Sở Bắc cưng chiều xoa đầu cô bé, dù thang máy đang rơi ngày càng nhanh hơn, nhưng sắc mặt anh vẫn không hề thay đổi.

Như thể, anh vẫn đang đứng trên mặt đất bằng phẳng.

Tầng một của toà nhà La Hàng!

Dương Xuyên gần như phải dùng hết sức bình sinh để chạy, khi xuống dưới tầng một thì đầu hắn ta đã ướt đẫm mồ hôi.

Lưng áo cũng đã ướt sũng.

Thấy Sở Bắc không đuổi theo, hắn ta mới dừng lại rồi há miệng th* d*c.

Nhưng ngay sau đó, hình như đã có tiếng động vang lên ở cầu thang máy phía trước.

Thấy thế, Dương Xuyên ngẩn ra rồi mừng thầm.

“Ha ha, Sở Bắc ơi là Sở Bắc, dù mày có giỏi đến mấy thì cũng phải chết mà thôi!”

Hắn ta trả được mối thù trong lòng rồi.

Vì vậy, lập tức khôi phục lại dáng vẻ dương dương đắc ý.

Hắn ta chọn nơi này đương nhiên là có mục đích.

Vì hắn đã giở trò với thang máy.

Chỉ cần Tiểu Vũ Tâm đứng dậy khỏi chiếc ghế là cả thang máy sẽ rơi xuống ngay.

Cho nên điểm mấu chốt không phải ở nút ấn thang máy, mà là chiếc ghế ngồi của cô bé.

Vì vậy, chỉ cần kích hoạt điểm mấu chốt đó là thang sẽ rơi luôn.

Rõ ràng vì cứu con gái nên Sở Bắc đã trúng kế của hắn ta rồi.

“Ha ha, Sở Bắc, mày yên tâm, sau này mỗi năm đến ngày này, tao sẽ đốt vàng mã cho mày”.

Dương Xuyên ngửa cổ lên cười với vẻ vô cùng đắc ý không chút che giấu.

Dù có là ai đi nữa thì rơi từ tầng hai mươi xuống cũng sẽ phải chết thôi.

Dương Xuyên dán chặt mắt vào thang máy, thậm chí hắn ta đã tưởng tượng ra cảnh hai bố con Sở Bắc thịt nát xương tan rồi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 430


Chương 430

Uỳnh!

Một tiếng động lớn vang lên, khiến cả toà nhà như rung chuyển.

Bụi bay tung toé khiến Dương Xuyên không thể mở mắt ra nổi.

Điều này chứng tỏ thang máy đã rơi xuống rồi.

Lực rơi mạnh thế này thì đến người làm bằng sắt cũng nát bét thôi.

“Ha ha, Sở Bắc, cuối cùng thì mày cũng thua dưới tay tao thôi!”

Dương Xuyên vô cùng tự tin với vẻ đắc ý như cũ.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào thang máy để chờ thấy Sở Bắc chết thảm.

Khi ấy, hắn ta mới có thể xả được mối hận thật sự.

Kẽo kẹt!

Cửa thang máy mở ra, Dương Xuyên gần như không thể chờ được nữa.

Nhưng ngay sau đó, nụ cười trên mặt hắn ta đã tắt, đôi mắt thì trố ra.

“Sao… sao thế này?”

Dương Xuyên nhỏ giọng lẩm bẩm với vẻ vô cùng khó tin.

Thậm chí, hắn ta còn đang thấy vô cùng khiếp sợ.

Bên trong thang máy gần như biến dạng có một bóng người.

Một người rất quen!

Cộc cộc!

Người đó cất bước bình thản đi ra.

Đó chính là Sở Bắc!

Tiểu Vũ Tâm đang nằm gọn trong lòng anh.

Cô bé nhắm chặt mắt lại, không sợ hãi mà cũng không hề bị xây xát gì.

Như thể chỉ vừa ngủ mơ mà thôi.

“Không, không thể nào! Mày là người hay là ma vậy?”

Dương Xuyên trợn tròn mắt rồi lùi lại, giọng nói vang lên vô cùng sợ sệt.

Những hai mươi tầng cơ mà!

Tại sao Sở Bắc vẫn lành lặn thế này?

Hơn nữa, Tiểu Vũ Tâm ở trong lòng anh cũng không sao cả.

Chuyện này…

Cảnh tượng quái lạ này đã vượt ngoài sức tưởng tượng của Dương Xuyên.

Hắn ta nhìn Sở Bắc mà như thấy ma quỷ.

“Hình như anh thấy ngạc nhiên lắm đúng không?”

Sở Bắc cất giọng bình thản rồi lạnh lùng nhìn Dương Xuyên.

Câu hỏi đó khiến Dương Xuyên run rẩy, không còn nghĩ được gì khác ngoài sợ hãi.

Hắn ta quay người định bỏ chạy, nhưng bất ngờ phát hiện Thanh Vũ đã chặn lối thoát của mình từ lúc nào không hay.

Dương Xuyên cắn răng, cảm thấy rất tuyệt vọng.

“Sở Bắc, mày, mày định làm gì? Tao là cậu chủ của nhà họ Dương đấy, mày mà động vào tao thì cả nhà tao sẽ không tha cho mày đâu”.

Dương Xuyên ấp úng cất giọng uy h**p.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 431


Chương 431

“Nhà họ Dương là cái thá gì chứ?”

Nhưng dáng vẻ thờ ơ cũng giọng nói bất cần của Sở Bắc đã khiến Dương Xuyên càng tuyệt vọng hơn.

Sở Bắc có thân phận thần bí, thực lực cũng rất đáng sợ.

Có lẽ anh thật sự không sợ nhà họ Dương thật.

“Vậy mày muốn gì?”

Dương Xuyên thật sự thấy sợ!

Chắc chắn Sở Bắc sẽ không tha cho hắn ta sau khi hắn ta đã làm nhiều việc như vậy.

“Anh yên tâm, tôi không giết anh đâu, vì mạng của anh không đáng giá!”

Sở Bắc khẽ lắc đầu, rồi đưa Tiểu Vũ Tâm sang tay Thanh Vũ.

Thanh Vũ hiểu ý, lập tức bế cô bé rời đi ngay.

Lúc này, chỉ còn Sở Bắc và Dương Xuyên đang ngồi dưới đất run rẩy.

“Giúp tôi gửi lời đến người nhà anh!”

Sở Bắc chắp tay sau lưng rồi cất giọng điềm nhiên.

“Chuyện… gì?”

Sở Bắc ngẫm nghĩ rồi nói: “Bảo với họ rằng lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt! Quả báo chỉ đến muộn, chứ không phải không có!”

Nghe thấy thế, Dương Xuyên trợn tròn mắt rồi nhìn Sở Bắc với vẻ đầy khó tin.

Câu nói này của anh có vẻ rất đơn giản, nhưng lại ẩn chứa hàm ý sâu xa nào đó.

“Mày… rốt cuộc mày là ai?”

Lúc này, Dương Xuyên càng thêm hãi hùng.

Ban đầu, hắn ta cứ ngỡ Sở Bắc là con mồi.

Nhưng hoá ra, từ đầu đến cuối, chính hắn ta mới là đối tượng bị săn.

“Anh muốn biết lắm à?”

Sở Bắc vẫn rất bình tĩnh, giọng nói còn có vẻ bỡn cợt.

Dương Xuyên không trả lời.

Sở Bắc lắc đầu rồi nói.

“Nhưng đôi khi biết nhiều lại không tốt, anh chỉ cần biết tôi là người phương Bắc là đủ rồi!”

“Anh là người phương Bắc ư?”

Dương Xuyên ngẩn ra.

Ngay sau đó, dường như hắn ta đã nghĩ ra điều gì đó nên lập tức hoá đá.

Vậy là Sở Bắc ở phương Bắc, lại còn thao túng được tập đoàn Dã Bắc…

Ầm!

Dương Xuyên hít vào một hơi lạnh, cơ thể không ngừng run rẩy.

Thần tướng trấn quốc.

Đây là điều duy nhất mà hắn ta nghĩ ra được.

Vì cái tên đó rất nổi tiếng.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 432


Chương 432

Vì chỉ có người đó mới dám nhận mình đến từ phương Bắc thôi.

Hắn ta không ngờ tên con rể ăn hại mù loà này lại là thần tướng trấn quốc vang danh cả nước.

Dương Xuyên đã đưa ra rất nhiều suy đoán về thân phận của Sở Bắc, nhưng không ngờ lại danh giá đến mức này.

Đừng nói là một nhà họ Dương, đến cả trăm nhà họ Dương cũng không là gì với người ta cả.

Dương Xuyên nhắm mắt lại, không tiếp tục vùng vẫy.

Dù được chết trong tay người này thì cũng là vinh dự của hắn ta.

“Tôi nói rồi, tôi sẽ không giết anh!”

Như thể đọc được suy nghĩ của Dương Xuyên, Sở Bắc hờ hững nói.

“Anh…”

Dương Xuyên mở to mắt, trong lòng đang thấy vô cùng sợ hãi.

“Anh, anh định làm gì?”

Dương Xuyên không phải kẻ ngốc.

Sở Bắc có thể không giết hắn ta, nhưng chắc chắn không thể bỏ qua.

“Không làm gì cả, chỉ muốn cho anh một bài học nhớ đời thôi!”

Nói rồi, Sở Bắc lạnh mặt nhấc chân phải lên.

“Anh, không, đừng…!”

Rắc!

Dương Xuyên đã đoán được Sở Bắc định làm gì nên vội vàng hét lên.

Nhưng tiếc là đã quá muộn.

Tiếng xương gãy vang lên, tay phải của Dương Xuyên bị Sở Bắc giẫm dưới chân.

Xương tay của hắn ta đã bị gãy.

“Cú đạp này là vì anh đã động vào con gái tôi!”

Sở Bắc hờ hững cất lời, sau đó lại nhấc chân phải lên tiếp.

“Còn phát này là vì anh dám ăn nói càn rỡ với Tiểu Tuyết!”

Sở Bắc vừa nói dứt câu thì lại có tiếng xương gãy vang lên.

Cánh tay còn lại của Dương Xuyên cũng bị đạp gãy.

Trong căn phòng tan hoang chỉ còn vọng lại tiếng la hét thê thảm của Dương Xuyên.

Hắn ta nằm lăn lộn dưới đất, mặt tái đi vì quá đau đớn.

Mồ hôi trên trán cứ thế túa ra.

Nhưng đối mặt với thần tướng trấn quốc, hắn ta không có dũng khí xin tha.

Hơn nữa, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi.

Sở Bắc tỉnh bơ rồi tiếp tục nhấc chân đạp thẳng vào hai chân của Dương Xuyên tiếp.

Mới mấy phút đồng hồ trôi qua, mà tứ chi của Dương Xuyên đã bị gãy hết, dù không đến mức mất mạng, nhưng có lẽ nửa đời còn lại, hắn ta sẽ phải ngồi trên xe lăn.

Lúc này, trông Dương Xuyên vô cùng thê thảm.

Tay chân hắn ta mất hết sức lực, còn mặt thì cắt không một giọt máu.

Cơn đau kịch liệt khiến toàn thân hắn ta run lên.

Nhưng trong mắt hắn ta chỉ còn lại vẻ tuyệt vọng.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 433


Chương 433

“Có biết tại sao tôi không giết anh không?”

Sở Bắc chắp tay sau lưng rồi bình thản nhìn Dương Xuyên.

Dương Xuyên đảo mắt, nhưng đến ngẩng đầu lên cũng không dám.

Khoé miệng hắn ta co giật.

“Anh nên thấy may mắn vì Vũ Tâm không làm sao!”

Sở Bắc liếc nhìn hắn ta rồi nói: “Nếu Vũ Tâm chỉ bị xước da thôi thì giờ anh đã chết rồi, còn nhà họ Dương cũng sẽ bị tiêu diệt!”

Nghe thấy thế, Dương Xuyên trợn tròn mắt.

Miệng hắn ta phát ra những tiếng ú ớ, không nói được một câu hoàn chỉnh.

Lúc này, hắn ta đang thấy vô cùng hối hận.

Hắn ta đã quá sai lầm…

Lẽ ra, hắn ta tuyệt đối không nên động tới con gái của Sở Bắc, đây có lẽ sẽ là sai lầm lớn nhất đời hắn ta.

Bởi ai dám động tới cô bé thì sẽ phải chết.

Nhưng tiếc là dù bây giờ có hối hận gì cũng đã quá muộn.

“Nhớ cho kỹ lời tôi nói đấy!”

Dứt lời, Sở Bắc cất bước rời đi.

Chỉ còn một mình Dương Xuyên nằm dưới chất co giật, không biết tại đau đớn hay sợ hãi, nhưng sau đó hắn ta đã ngất xỉu.

“Bố ơi!”

Sở Bắc rẽ vào một ngõ nhỏ thì thấy Tiểu Vũ Tâm giơ tay ra với mình rồi cười híp mắt.

Anh nở một nụ cười cưng chiều rồi bế bổng con gái lên.

“Ném anh ta về nhà họ Dương đi!”

“Vâng thưa cậu chủ!”

Thanh Vũ nhận lệnh rồi lập tức đi làm ngay.

Xử lý xong Dương Xuyên, bấy giờ Sở Bắc mới đưa Tiểu Vũ Tâm về biệt thự.

“Tâm Nhi, con đừng kể cho mẹ nghe chuyện ban nãy nhé, được không?”

Sau khi ngồi lên ghế sau của xe, Sở Bắc cười nhìn con gái.

Hôm nay, Lạc Tuyết đã có đủ chuyện phiền não rồi, anh không đành lòng khiến cô thêm lo lắng nữa.

“Vâng ạ, đây là bí mật giữa bố con mình!”

Tiểu Vũ Tâm nháy mắt rồi ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi hai bố con về nhà thì Lạc Tuyết đã nấu nướng xong xuôi.

Gia đình nhỏ ba người quây quần bên mâm cơm ấm cúng.

Hiếm khi nào không có Chu Cầm phá đám.

“Mẹ về nhà bà ngoại rồi, chắc phải mấy hôm nữa mới về!”

Như đoán được suy nghĩ của Sở Bắc, Lạc Tuyết mỉm cười giải thích.

Sở Bắc gật đầu.

Không có Chu Cầm, nhà càng bình yên.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 434


Chương 434

“Sắp tới, em có dự định gì chưa?”

Thấy Sở Bắc hỏi vậy, Lạc Tuyết ngẩn ra rồi mới thở dài một hơi.

“Ba trăm nghìn không ít mà cũng không nhiều, tôi định thuê mặt bằng rồi mở một cửa hàng bán đồ chơi trẻ em, anh thấy sao?”

Nghe thấy vậy, Sở Bắc còn chưa kịp trả lời thì Tiểu Vũ Tâm đã vui đến mức đỏ bừng mặt.

“Được quá chứ mẹ, Vũ Tâm thích đồ chơi lắm!”

Sở Bắc mỉm cười rồi xoa đầu cô bé.

“Được, mở cửa hàng đồ chơi cũng khá hay!”

Chỉ cần con gái thích, dù mở một hay một trăm cửa hàng đồ chơi, Sở Bắc cũng đồng ý ngay.

Lạc Tuyết nhoẻn miệng cười, nhưng vẫn hơi cau mày với vẻ lo lắng.

“Nhưng mặt bằng tốt bây giờ giá thuê khá cao nên chưa chắc ba trăm nghìn đã đủ được!”

“Em cứ yên tâm!”

Sở Bắc mỉm cười an ủi: “Chuyện mặt bằng cứ giao cho anh, trong ngày mai, anh sẽ lo xong”.

“Anh?”

Lạc Tuyết thấy hơi hoang mang.

Nếu muốn thuê một mặt bằng khá rộng rãi ở trung tâm thành phố thì có lẽ ba trăm nghìn sẽ không đủ.

Sao Sở Bắc dám nói một cách hùng hồn vậy chứ?

“Yên tâm, anh đã làm em thất vọng bao giờ chưa?”

Thấy Sở Bắc có vẻ kiên quyết như vậy, Lạc Tuyết thở dài rồi không nói gì nữa.

Đối lập với bầu không khí hoà thuận ở nhà của Sở Bắc.

Nhà họ Dương ở tỉnh lúc này đang như ngồi trên đống lửa.

“Chết tiệt! Rốt cuộc là ai dám lập kế với nhà họ Dương chúng ta như vậy?”

Trong phòng khách sa hoa của nhà họ Dương, gia chủ Dương Trạch Thiên tuổi đã ngoài sáu mươi đang nổi giận đùng đùng.

Giọng nói của ông ta chứa đầy vẻ phẫn nộ.

Các con cháu đứng cạnh đó đều thấp thỏm lo sợ, không ai dám nhìn thẳng vào ông ta.

Dương Trạch Thiên là người có tiếng nói nhất ở nhà họ Dương.

Ban nãy, nhà họ Dương vừa bị ai đó tấn công vào tài chính.

May mà tiềm lực nhà họ mạnh, nên đã kịp thời vay được một khoản tiền.

Không thì có lẽ nhà họ họ đã bị đánh đổ rồi.

Tuy vậy, đối phương cũng đã phá mất năm tỷ của nhà họ.

Dù đây không phải một con số quá lớn, nhưng cũng không hề nhỏ.

Rõ ràng, có người đang muốn gây hấn với họ.

Nhưng tiếc là họ đã điều tra mãi mà vẫn không biết người đó là ai.

Vì vậy, Dương Trạch Thiên mới nổi giận như bây giờ.

“Bố, hay là phía Tân Hải có chuyện rồi?”

Dương Sơn – con trưởng của Dương Trạch Thiên và cũng là bố của Dương Xuyên dè dặt lên tiếng.
 
Back
Top Bottom