Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 401


Chương 401

Vì người dám đuổi Dương Xuyên về chính là tổng giám đốc của tập đoàn Bắc Dã.

“Này anh, anh làm vậy có phải hơi quá đáng rồi không?”

Mặt Dương Xuyên sắp trắng bệch như tờ giấy.

Hắn ta cắn răng nói ra một câu mà không có chút oai phong nào.

“Tôi không nghĩ vậy!”

Thanh Phong khoanh tay với dáng vẻ khoan thai.

“Đương nhiên, nếu anh muốn ở lại thì cũng được thôi!”

Dương Xuyên mỉm cười rồi rời ánh mắt về phía Sở Bắc.

“Phải làm gì chắc không không cần tôi dạy chứ?”

Dương Xuyên nhìn theo hướng của Thanh Phong thì thấy Sở Bắc đang ung dung, mặt hắn ta càng tái hơn.

Ánh mắt đấu tranh đã tố cáo sự rối bời của hắn ta.

Phải cúi đầu ư?

“Được, tôi xin lỗi mọi người về hành vi ban nãy của mình, thế đã được chưa?”

Buổi đấu thầu này là cơ hội của nhà họ Dương.

Dù hắn ta có phải cúi đầu thì cũng không thể để lỡ mất được.

Đương nhiên, hắn ta không nói trực tiếp với Sở Bắc, mà chỉ xin lỗi chung chung.

Chứ bảo hắn ta xin lỗi Sở Bắc trước mặt mọi người thì sao hắn ta chịu nổi.

Thanh Phong quá rõ với suy nghĩ của Dương Xuyên.

Anh ta không vạch trần ngay mà nói: “Nếu vậy, anh thử nói xem ai nên bước vào trong đầu tiên?”

Mặt Dương Xuyên hết xanh lại đỏ.

Hắn ta cắn răng rồi lùi lại một bước để nhường đường.

“Anh Sở, cô Lạc, mời!”

Chu Minh Hạo phớt lờ Dương Xuyên, rồi làm động tác mời với Sở Bắc.

Lạc Tuyết ngẩn ra, không chờ cô lên tiếng, Sở Bắc đã kéo cô đi vào trong.

Nhóm Lý Hải Đông và Thanh Phong cũng ngay theo sau để hộ tống Sở Bắc.

Khi đi lướt qua người Dương Xuyên, Sở Bắc khựng lại.

Song, anh chỉ lắc đầu chứ không nói gì.

Trông Dương Xuyên lúc này vô cùng hèn mọn.

Thấy những người đó đi vào rồi, hắn ta mới dám cất bước.

Vành mắt hắn ta đỏ hoe, chứa đầy sự căm hận.

“Sở Bắc chết tiệt, mày cứ chờ đấy!”

Dương Xuyên thầm thề rằng hôm nay mình phải dùng tiền để lấy lại thể diện.

Chờ khi hắn ta nắm được mạch sống kinh tế của Tân Hải rồi, đám người kia đừng hòng sống yên ổn.

“Cậu Sở, cô Lạc, mời!”

Sau khi họ bước vào đại sảnh, đã có nhân viên phục vụ bước tới dẫn Sở Bắc tới hàng ghế đầu.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 402


Chương 402

Anh và Lạc Tuyết ngồi xuống xong, nhóm Chu Minh Hạo và Lý Hải Đông mới dám ngồi.

Hiện giờ, Sở Bắc ngồi giữa trung tâm, bên trái là Thanh Phong, bên phải là Lạc Tuyết.

Đến Chu Minh Hạo cũng chỉ dám ngồi chếch một phía thôi.

Còn Dương Xuyên vốn được xếp ở hàng ghế đầu thì giờ đang ngồi tận hàng thứ năm.

Chẳng ai dám ngồi cạnh hắn ta, ngoài đám tay chân.

Mặt hắn ta hằm hằm như có ai đang nợ mình một khoản tiền lớn.

Đương nhiên, Lạc Tuyết ngồi ở hàng ghế đầu đang có cảm giác như ngồi trên bàn chông.

Nhìn các nhân vật lớn của Tân Hải đang ngồi xung quanh, cô thật sự không hiểu sao mình lại có tư cách ngồi đây.

Nhưng khi nhìn thấy vẻ nhàn hạ của Sở Bắc, cô không nói gì nữa.

Có khoảng gần ba trăm người đang ngồi ở đây để chờ giây phút quan trọng nhất.

“Chào mừng mọi người đã tới tham gia buổi đấu thầu!”

Thấy mọi người đã đến đủ, bí thư Vương bước lên sân khấu.

“Tôi xin thay mặt cho chủ tịch Chu lên tuyên bố, buổi đấu thầu chính thức bắt đầu!”

Sau đó, bầu không khí tại đây đã nóng lên.

Không ít người sáng mắt lên, chuẩn bị mài dao.

Số còn lại thì liếc nhìn các nhân vật lớn ở đây.

Dẫu sao, họ mới là nhân vật chủ chốt của tối hôm nay.

Điều khiến mọi người ngạc nhiên là, nhóm Lý Hải Đông và Lưu Tông Tín lại chẳng có biểu cảm gì, như chuyện ở đây không liên quan tới họ.

“Bây giờ là dự án thứ nhất, là một khu nhà cũ ở phía Bắc, giá khởi điểm là một trăm triệu!”

Dứt lời, bí thư Vương hướng ánh mắt xem có ai ra giá không.

Đã có danh sách chi tiết dự án mời thầu rồi nên ông ấy không cần thiết nhắc lại nữa.

Một trăm triệu!

Với những người bình thường mà nói thì đây là một con số trên trời.

Nhưng với hầu hết mọi người ở đây thì lại rất bình thường.

Dẫu sao, nếu không có dăm bảy trăm triệu thì không ai dám ló mặt đến đây.

“Một trăm mười triệu!”

Một lát sau, đã có người ngồi ở hàng ghế cuối lên tiếng.

Dự án này không phải là quá lớn.

Chắc các nhân vật có máu mặt sẽ không tranh với họ.

Nếu họ bỏ lỡ những dự án như này thì coi như hết trò.

“Một trăm hai mươi triệu!”

“Một trăm ba mươi triệu!”



Có người ra giá một cái là bầu không khí trở nên náo nhiệt ngay.

Mỗi lần tăng giá ít nhất phải là mười triệu.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 403


Chương 403

Chẳng mấy chốc, giá đã được đẩy lên thành một trăm năm mươi triệu.

“Một trăm năm mươi triệu, còn ai trả cao hơn nữa không?”

Bí thư Vương mỉm cười rồi liếc mắt nhìn một vòng.

Người vừa ra giá là gia chủ của một gia tộc hạng hai, lúc này, ông ta đang có vẻ căng thẳng.

“Nếu không thì…”

“Hai trăm triệu!”

Thấy không còn ai tranh giành nữa, bí thư Vương định chốt dự án.

Nhưng ngay sau đó, đã có một giọng nói lạnh nhạt vang lên.

Gia chủ vừa trả giá biến sắc mặt, tỏ rõ vẻ chán nản.

Một phần vì giá tiền, một phần vì người vừa giành với ông ấy lại là Dương Xuyên.

Mẹ kiếp! Một tập đoàn lớn như nhà họ Dương mà lại đi tranh cái dự án bé tẹo này à?

Vị gia chủ kia tiếc lắm, nhưng cũng đành ngậm ngùi ngồi xuống.

Có cho thêm mười lá gan thì ông ấy cũng không dám tranh với Dương Xuyên.

Bầu không khí lại rơi vào căng thẳng.

Tất cả mọi người đều có vẻ mặt quái lạ.

“Bí thư Vương, nếu không còn ai trả giá nữa thì ông chốt thôi chứ?”

Dương Xuyên dựa người vào ghế rồi đắc ý nói.

Hừ, nếu đám người này đã không nể mặt hắn ta thì hôm nay hắn ta sẽ không để lại một dự án nào cho ai cả.

Bí thư Vương ngẩn ra rồi vô thức liếc nhìn Chu Minh Hạo.

Chu Minh Hạo chỉ cau mày, chứ không có động thái gì.

Sở Bắc ngồi bên cạnh thì hất tóc.

“Hai trăm mười triệu!”

Thấy thế, Lý Hải Đông lập tức giơ tấm bảng trong tay lên.

Hả?

Dương Xuyên cau mày: “Hai trăm năm mươi triệu!”

Hắn ta đang tức sôi máu nên không còn màng tới tiền nong gì nữa.

Vì vậy, Lý Hải Đông đành cười nói: “Ba trăm triệu!”

Cái gì?

Ông ta vừa nói dứt câu, tất cả mọi người đã ồ lên.

Dù khu nhà cũ này có diện tích khá lớn, nhưng nếu quy hoạch lại thì cũng có thể kiếm được một, hai trăm triệu.

Song, giá được trả bây giờ đã gấp ba lần giá ban đầu rồi.

Dù Lý Hải Đông có giành được dự án thì cũng còn lời lãi gì đâu?

“Lý Hải Đông, ông điên rồi à?”

Dương Xuyên trợn mắt với vẻ khó tin.

“Đương nhiên là không, đấu thầu cũng giống đấu giá thôi, ai trả cao thì được! Nếu cậu Dương có thể trả cao hơn thì tôi nhường”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 404


Chương 404

Lý Hải Đông mỉm cười với vẻ thản nhiên.

Dương Xuyên tức đến mức trợn trừng mắt rồi đành hậm hực ngồi xuống.

Nếu tăng giá tiếp thì có mà lỗ chổng vó à?

“Chúc mừng ông Lý đã giành được dự án khu nhà cũ!”

Bí thư Vương mỉm cười rồi chốt dự án.

Lý Hải Đông xua tay rồi mới ngồi xuống.

Sau đó, ông ta len lén nhìn Sở Bắc thì thấy khoé miệng anh nhếch lên, bấy giờ mới thở phào một hơi.

“Dự án thứ hai là cải tạo khu đất hoang, bên trên cấp cho năm trăm triệu, mời các vị!”

Bí thư Vương vừa nói dứt câu, bầu khí lại lắng xuống.

Dự án này không giống dự án trước.

Bên trên đã cấp trước một khoản tiền rồi.

Bên nào có thể nhận thầu với mức giá thấp nhất sẽ thắng.

Hơn nữa, dự án này khá cồng kềnh, vớ vẩn là lỗ như chơi.

“Bốn trăm triệu!”

Thấy không ai lên tiếng, gia chủ của một gia tộc hạng hai đứng dậy.

Ông ấy đã xem qua giới thiệu về dự án này.

Vì vậy, biết rõ chắc chắn có thể hoàn thành dự án với bốn trăm triệu.

Thậm chí, ít nhất còn có thể lời ra được một trăm triệu.

Mấy gia chủ của gia tộc hạng hai khác cũng đang suy nghĩ.

Không biết nên trả giá bao nhiêu để đạt được lợi nhuận cao nhất đây?

“Năm trăm triệu!”

Trong lúc mọi người đang đắn đo suy nghĩ thì Dương Xuyên đã giơ tay lên.

Hắn ta nói ra một con số khiến tất cả mọi người dừng hình.

Bên trên cho năm trăm triệu, hắn ta lại đòi cả năm trăm triệu luôn ư?

Thế là sao? Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đùa nhau à?

Thấy mọi người nhìn mình với ánh mắt quái lạ, Dương Xuyên chỉ mỉm cười.

“Mọi người cứ bình tĩnh, nhà họ Dương chuẩn bị tiến vào Tân Hải thì chắc chắn phải có cống hiến gì đó!”

“Năm trăm triệu này coi như quà mà nhà họ Dương chúng tôi tặng cho Tân Hải!”

Nghe thấy vậy, mọi người không khỏi ca ngợi.

Nhà họ Dương chịu chơi thật.

Dương Xuyên mỉm cười đắc ý rồi liếc nhìn xuống hàng ghế trên cùng.

Sau đó, mặt hắn ta lập tức sầm lại.

Thấy thế, Sở Bắc chỉ biết lắc đầu.

“Ấu trĩ!”

Nghe thấy vậy, Lưu Tông Tín không chút do dự, lập tức giơ cái bảng trong tay lên.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 405


Chương 405

“Tôi trả sáu trăm triệu!”

Cái gì?

Mọi người ở phía sau lại hoang mang!

Với họ thì Dương Xuyên đã đủ hâm rồi.

Không ngờ vẫn còn người khác hâm hơn hắn ta.

Mặt Dương Xuyên nhăn lại.

Rõ ràng Lưu Tông Tín này đang ngáng đường hắn ta mà.

Song, Lưu Tông Tín chỉ liếc hắn ta một cái.

“Cậu Dương, xin lỗi nhé! Tôi là người gốc Tân Hải nên đương nhiên cũng phải làm gì đó cho quê mình rồi!”

“Ông…”

Nghe thấy thế, Dương Xuyên tỏ vẻ dữ dằn, nhưng không nói gì nữa.

Rõ ràng Lưu Tông Tín đang dùng chiêu gậy ông đập lưng ông.

Lạc Tuyết ngồi cạnh Sở Bắc thì đã ngây ngốc.

Với những người này, năm sáu trăm triệu chỉ như năm, sáu đồng.

Thế giới của người có tiền thật là khó hiểu.

Nhưng cô không hiểu tại sao hình như các nhân vật lớn này đều đang chống đối Dương Xuyên?

Sở Bắc ngồi bên cạnh chỉ nhếch mép cười.

Dù anh không nói gì, nhưng đã nắm cục diện trong tay.

Thanh Phong mỉm cười, cảm thấy hơi vô vị.

Toàn các dự án bé tẹo, chẳng bõ cho anh ta tham gia.

“Vậy thì tôi thay mặt cho người dân Tân Hải cảm ơn gia chủ Lưu!”

Bí thư Vương lên tiếng rồi chốt đơn.

“Tiếp theo…”

“Khoan đã!”

Dương Xuyên lập tức ngắt lời.

Hắn ta đứng dậy dưới cái nhìn chòng chọc của mọi người rồi liếc mắt với vẻ coi thường.

“Bí thư Vương, các dự án này nhỏ quá, cứ thế này khéo đến tối cũng không xong mất”.

“Tôi thấy, hay chúng ta gộp các dự án nhỏ thành một rồi đấu thầu chung đi, tránh cho kẻ khác lại chen chân vào!”

Dương Xuyên vừa nói dứt câu, mọi người đều tỏ vẻ kinh ngạc.

Gộp chung các dự án nhỏ lại với nhau ư?

Thế có mà lên đến cả trăm tỷ à?

Cùng với vẻ kinh ngạc, hầu hết mọi người đều đàn dè bỉu Dương Xuyên.

Tránh cho kẻ khác chen chân ư? Hắn ta nói vậy là chê bôi họ chứ gì?

Hắn ta định không chừa một dự án nào lại cho họ đây mà.

Tâm địa xấu xa!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 406


Chương 406

Nhóm Lý Hải Đông ngồi ở hàng ghế đấu cũng cau mày.

Nếu làm theo cách đó, chỉ e họ không đủ tài chính để chơi với Dương Xuyên được.

“Chậc chậc, ý hay đấy!”

Thanh Phong đang thấy chán thì lập tức hào hứng hẳn lên.

Các dự án dưới mười tỷ, anh ta không có hứng để mắt tới.

“Chuyện này…”

Thư ký Vương trên bục đột nhiên không thể quyết định.

Ông ta không thể quyết định một chuyện lớn như thế.

Chỉ có thể nhìn Chu Minh Hạo ở bên dưới.

Chu Minh Hạo nhíu mày, ông ta cũng lần đầu tiên gặp trường hợp này.

Nếu là trước đây, ông ta chắc chắn sẽ từ chối.

Nhưng bây giờ…

Ông ta nghĩ ngợi một lúc, liếc nhìn Sở Bắc.

“Như thế cũng tốt, tiết kiệm được thời gian”.

Vẻ mặt Sở Bắc không hề dao động, anh khẽ gật đầu.

Lúc này Chu Minh Hạo mới dám quyết định, đưa mắt ra hiệu cho thư ký Vương.

“Được, cứ làm theo cậu chủ Dương nói”.

Thư ký Vương đồng ý, giọng nói không khỏi nặng nề thêm mấy phần.

“Vài dự án khác đều là phát triển đô thị, bất động sản, đất nền, tổng là sáu mươi hai tỷ năm trăm triệu”.

“Nếu đã muốn đấu thầu trọn gói thì tính tổng là sáu mươi tỷ”.

Thư ký Vương vung tay lên, mọi người bên dưới chỉ cảm thấy tê dại cả da đầu.

Làm tròn số là đã nuốt mất hai tỷ rưỡi rồi.

Hầu hết mọi người sống trên đời, chỉ sợ đến cuối đời cũng không thể nhìn thấy nhiều tiền như vậy.

Cả phòng lại rơi vào yên tĩnh lần nữa.

Sáu mươi tỷ!

Cái giá trên trời như thế không phải là thứ mà người bình thường gánh nổi.

Dù là Lý Hải Đông cũng không thể.

“Quả nhiên thư ký Vương rất thẳng thắn, nếu đã thế thì tôi sẽ chi ra sáu mươi tỷ”.

Dương Xuyên bình thản cười, một chốc đã thêm vào hai tỷ rưỡi.

Hắn ta vừa đắc ý ngồi tựa nửa người vào ghế, vừa khiêu khích nhìn Chu Minh Hạo và Sở Bắc.

Tôi muốn xem thử lần này ai dám giành với tôi.

Mọi người đều cúi đầu xuống, chỉ đành ngước nhìn con số này.

Dù là mấy ông lớn như Lưu Đông Hải và Lưu Tông Tín cũng hơi không theo kịp.

Mặc dù tài sản của họ không chỉ là con số này, nhưng chi ra nhiều tiền mặt như thế là không thực tế.

Cả căn phòng cũng chỉ có Sở Bắc và Thanh Phong không chỉ không ngạc nhiên, sợ hãi mà vẫn giữ nụ cười bình thản trên môi.

Ngón tay Sở Bắc khẽ gõ lên bàn, đột nhiên dừng lại.

Thanh Phong nhếch môi, sau đó giơ bảng trong tay lên.

“Thú vị, tập đoàn Bắc Dã đồng ý đưa giá bảy mươi tỷ”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 407


Chương 407



Cả phòng lập tức vang lên tiếng hít khí lạnh.

Quả nhiên tập đoàn Bắc Dã có nguồn tài chính dồi dào.

Vừa giơ bảng đã là bảy mươi tỷ.

Lạc Tuyết bên cạnh gần như đã mất cảm giác.

Bảy mươi tỷ, chỉ sợ có thể chất thành một ngọn núi nhỏ rồi nhỉ?

Vẻ mặt Dương Xuyên hơi cứng lại, không được tự nhiên lắm.

Hắn ta không hiểu biết gì nhiều về tập đoàn Bắc Dã.

“Bảy mươi mốt tỷ”.

Dương Xuyên dự tính thêm một tỷ muốn xem giới hạn của Thanh Phong.

Dù tập đoàn Bắc Dã có nguồn tài chính mạnh đến đâu, nhưng vừa xây dựng công ty tại Tân Hải mà còn có thể chi ra nhiều tiền như thế sao?

“Bảy mươi lăm tỷ”.

Không ngờ Thanh Phong chỉ bình thản tựa vào ghế, vẻ mặt cực kỳ ung dung.

Như thể số tiền lớn như thế chỉ là một con số nhỏ mà thôi.

Khóe môi Dương Xuyên khẽ giật, mọi người đều trợn mắt há mồm.

Hắn ta có thể hét giá bảy mươi tỷ.

Nhưng hắn ta không thể nhìn thấu giới hạn của Thanh Phong.

“Bảy mươi lăm tỷ một trăm triệu”.

Dương Xuyên cắn răng, lần này chỉ thêm một trăm triệu.

Nhưng dù là thế, con số này cũng đã đến mức khổng lồ rồi.

“Mới có một chút tiền, cậu chủ Dương đã sắp không lên nổi nữa à?”

Thanh Phong bình thản cười, lời nói của anh ta khiến mọi người đều cảm thấy quái lạ, thầm cảm thấy dở khóc dở cười.

Một chút tiền như thế? Anh xem tiền là từ trên trời rơi xuống à?

Mí mắt Dương Xuyên khẽ run lên, nếu không phải để ý đến thân phận của Thanh Phong thì hắn ta đã mắng cho một trận rồi.

“Ngươi đưa giá cao hơn thì có cơ hội, dù thêm một đồng thì tôi cũng đúng theo quy tắc”.

Nghiến răng nghiến lợi một lúc lâu, Thanh Phong mới nói được một câu.

Nhưng người thông minh đều có thể nhìn ta Dương Xuyên đã sợ rồi.

Hắn ta đã bị Thanh Phong chèn ép về mặt khí thế.

Sở Bắc khẽ cười rồi lắc đầu, nhấp một hớp nước trà.

Lạc Tuyết bên cạnh không thể không bái phục tố chất tâm lý của anh.

Đây là cuộc tranh giành mấy mươi tỷ, dù chỉ là xem thôi cũng không khỏi khiến người ta tim đập bình bịch.

“Ngươi đưa giá cao hơn thì có cơ hội, nói hay lắm”.

Thanh Phong gật đầu: “Đã thế thì tôi làm tròn số”.

“Vậy thì… tám mươi tỷ đi”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 408


Chương 408



Cả sảnh lớn đều rơi vào yên tĩnh.

Sau đó mọi người đều hơi dở khóc dở cười.

Dù là Lưu Tông Tín và Lý Hải Đông ngồi ở hàng trước đầu cũng giật khóe môi.

Một phát đã thêm vào bốn tỷ chín?

Cậu làm tròn là làm tròn thế à?

Quả nhiên có tiền thì có thể muốn làm gì cũng được.

Còn Dương Xuyên suýt nữa đã tức sôi máu.

Mẹ kiếp!

Đây rõ ràng là cố ý phá hắn ta mà?

Có người nâng giá như anh sao?

Nhưng Thanh Phong vẫn bình tĩnh như trước, khẽ cười nhìn Dương Xuyên.

“Cậu chủ Dương, thế nào?”

“Tiếp tục ra giá, dù một đồng cũng được”.

Đệch…

Khóe môi Dương Xuyên khẽ giật, suýt nữa ngất tại chỗ.

Thêm một đồng? Vừa rồi hắn ta nói bừa thế cũng chỉ là vì thể diện.

Nếu làm thế thật thì nhà họ Dương còn không bị người ta cười chết mất à?

Nhưng bây giờ nếu không tăng giá, thế chẳng phải nói Dương Xuyên sợ rồi à?

“Tám mươi mốt tỷ”.

Dương Xuyên nghiến răng mới vừa nói được bốn chữ đã bị người bên cạnh ngắt lời”.

“Cậu chủ, suy xét cẩn thận”.

Nhìn sắc mặt khó coi của cấp dưới, Dương Xuyên sầm mặt, ý nghĩ muốn chết cũng đã có.

Tiền vốn mà gia tộc đưa cho hắn ta chỉ có tám mươi tỷ.

Dù hắn ta có tăng thêm thì chắc chắn Thanh Phong cũng sẽ không buông.

Đến lúc đó người mất mặt vẫn là hắn ta.

Hơn nữa ngộ nhỡ Thanh Phong đang âm mưu hại hắn ta, nâng giá lên rồi lại không lấy nữa.

Hắn ta lấy đâu ra nhiều tiền như thế để bù vào?

Giành được dự án nhưng không có tiền, đây là điều đại kị.

Chết tiệt!

Vẻ mặt Dương Xuyên bỗng chốc biến thành màu gan lợn.

Lẽ nào phí công đến thế mà lại không có tác dụng gì?

Hắn ta không cam lòng.

“Anh Thanh Phong ra giá tám mươi tỷ, còn ai thêm nữa không?”

Thư ký Vương hít sâu một hơi, nói thì nói thế nhưng lại nhìn Dương Xuyên.

Dù sao ngoài Dương Xuyên, còn ai có can đảm này nữa.

Thoáng chốc mọi ánh mắt đều đổ dồn sang.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 409


Chương 409

Sắc mặt Dương Xuyên lúc xanh lúc đỏ.

Cuối cùng vẫn nghiến chặt răng.

“Nếu tập đoàn Bắc Dã đã muốn thì tôi giúp người khác thành công vậy”.

Nói thế nhưng Dương Xuyên lại tức không thôi.

Trước không nói tức đến mức này, bây giờ trở về tay không mà vẫn không bị người của gia tộc mắng được sao?

“Ha ha, nếu cậu chủ Dương đã nhường như thế thì tôi không khách sáo”.

Thanh Phong khẽ cười, ánh mắt hiện lên vẻ sâu xa.

“Ok, tất cả những dự án này đều do anh Thanh Phong giành được”.

Thư ký Vương vừa dứt lời, cả sảnh lớn bỗng chốc vang lên từng tiếng ngạc nhiên.

Tám mươi tỷ!

Dự án lớn như thế, chẳng phải sau này cả giới kinh doanh của Tân Hải đều do tập đoàn Bắc Dã quyết định sao?

Mọi người đều cảm thấy không thể bình tĩnh được.

Mặc dù chỉ là nhìn thôi nhưng cũng như thể đến một nơi khác.

“Chúc mừng chúc mừng!”

“Sau này tập đoàn Bắc Dã chính là đầu tàu của Tân Hải rồi, mong quan tâm đến chúng tôi nhiều hơn mới phải”.

“Cậu Thanh Phong, sau này nếu có gì cần, tôi chắc chắn sẽ giúp”.

Lý Hải Đông và Lưu Tông Tín nhanh chóng làm thân.

Lời thì nói với Thanh Phong nhưng lại nhìn Sở Bắc.

Tóm lại không thể đắc ý với hai vị này.

Mấy nhà vui mừng, mấy nhà sầu khổ.

Có thể nói hôm nay Dương Xuyên thua hoàn toàn.

Nghĩ đến hậu quả sắc mặt hắn ta càng khó coi hơn.

“Chết tiệt”.

Hắn ta thầm mắng, trợn mắt nhìn Thanh Phong, sau đó ánh mắt tập trung vào Sở Bắc.

Hắn ta không phải kẻ ngốc, đến lúc này, dù gì cũng phải nhìn ra được một chút.

Chỉ sợ quan hệ của Thanh Phong và Sở Bắc không phải bình thường.

Thậm chí Thanh Phong còn nghe theo lệnh của Sở Bắc.

Chẳng lẽ…

Hắn ta nghĩ đến một khả năng nhưng nhanh chóng phủ nhận nó.

Sở Bắc chỉ là một tên mù và còn là con rể đi ở nhờ, địa vị sao có thể ở phía trên Tổng giám đốc tập đoàn Bắc Dã?

Chắc chắn là do mình nghĩ nhiều quá.

“Sở Bắc, chúng ta đi xem thử”.

Dương Xuyên hừ một tiếng, đứng lên định đi.

“Cậu chủ Dương khoan đã”.

Nhưng thư ký Vương trên bục lại gọi hắn ta.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 410


Chương 410

“Thư ký Dương, còn một dự án cuối cùng, chẳng lẽ cậu muốn bỏ sao?”

Một dự án cuối cùng?

Chẳng phải lúc này đều bán trọn gói sao? Sao vẫn còn?

Những người khác cũng không khỏi tỏ vẻ nghi ngờ chứ đừng nói là Dương Xuyên.

“Hừ, chỉ một dự án nhỏ, tôi không hứng thú”.

Dương Xuyên hừ một tiếng, giọng nói tràn đầy tức giận.

Ai mà ngờ thư ký Vương lại khẽ cười.

“Cậu chủ Dương, cậu nói sai rồi”.

“Dự án cuối cùng này khá đặc biệt, được ông Chu nghiên cứu quyết định và thêm vào từ tối hôm qua”.

“Ồ? Nói xem thử”.

Dương Xuyên nhíu mày, sau đó cảm thấy khá hứng thú.

Những người khác cũng đều rất mong đợi.

Thư ký Vương và Chu Minh Hạo nhìn nhau, lúc này mới nói.

“Mọi người đều biết, mặc dù thành phố Tân Hải chúng ta ở gần Tân Hải, nhưng bến cảng lại nhỏ hẹp, ngoại thương không phát triển mạnh”.

“Nhưng mấy ngày trước, có doanh nghiệp nước ngoài chủ động tìm đến hợp ác, nhưng một trong các điều kiện là mở rộng bến cảng Tân Hải”.

Thư ký Vương vừa dứt lời, cả sảnh lớn đều yên lặng.

Chỉ còn lại tiếng thở nặng nề của mọi người.

Bến cảng Tân Hải đã đóng cửa năm năm vì một vài nguyên nhân đặc biệt.

Nếu mở rộng lại lần nữa, chỉ riêng chi phí thuê mướn cũng đã là một con số khổng lồ.

Càng đừng nói đến các chi phí khác.

Nhưng những gì nhận lại được chắc chắn là xứng đáng để bỏ ra.

Dù sao chỉ cần bến cảng được mở rộng.

Hơn một nửa hàng hóa xuất nhập khẩu của cả Tân Hải đều sẽ đi qua nơi này.

Cả hiện trường im ắng như tờ.

Dù là Thanh Phong cũng không khỏi nhíu mày nhìn Sở Bắc.

Trong mắt hiện lên ý tứ hàm xúc khác lạ.

Sở Bắc thu lại nụ cười, trầm ngâm suy xét, không nhìn ra cảm xúc.

“Được, tôi ngồi xuống đợi xem. Thư ký Vương, đừng nói nhiều nữa, báo giá luôn đi”.

Nếu có thể lấy được bến cảng chắc chắn là một món hời, dù trả thêm nhiều tiền hơn cũng đáng.

Bây giờ hắn ta thậm chí còn cảm thấy may mắn, cũng may lúc nãy không đấu giá được dự án kia.

Dù tập đoàn Bắc Dã có lớn mạnh cỡ nào cũng không có tiền vốn để tranh giành với hắn ta nhỉ?

Thư ký Vương lại khẽ cười trước bao ánh mắt chăm chú của mọi người.

“Dự án tiếp theo đây là quyền kinh doanh mười năm của bến cảng”.

“Giá cả ấy à, cũng khó nói lắm. Mọi người nghĩ đáng giá bao nhiêu thì cứ đưa giá là được”.

Anh ta vừa dứt lời, mọi người đều cảm thấy kỳ quái.

Cách làm này của thư ký Vương vẫn rất thần kỳ.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 411


Chương 411

Nếu trực tiếp đưa giá, có lẽ Dương Xuyên có thể nâng giá lên.

Nhưng thư ký Vương nói thế có ý vị rất sâu xa.

Dương Xuyên nhíu mày cũng không vội lên tiếng.

Mặc dù mấy gia tộc của các gia tộc nhỏ cảm thấy ngứa ngáy khó bề kìm nén nhưng lại không dám lên tiếng.

Giá quyền kinh doanh mười năm bến cảng không chừng còn rẻ hơn tám mươi tỷ lúc nãy.

Mà mấy người Lý Hải Đông lại vô thức nhìn Sở Bắc.

Thấy Sở Bắc không có bất kỳ động thái nào, dù là Thanh Phong cũng không lên tiếng.

Im lặng trong chốc lát, cuối cùng Dương Xuyên vẫn không nhịn được.

“Các vị, nếu không có ai ra giá, vậy thì tôi trước vậy”.

“Tám mươi tỷ! Nhà họ Dương tôi muốn mười năm của bến cảng này”.

Dương Xuyên vỗ ngực tỏ vẻ rất đắc ý.

Dù tập đoàn Bắc Dã anh có mạnh đến mức nào vẫn có thể chi ra tám mươi tỷ nữa sao?

Dương Xuyên vừa dứt lời, mọi người đều rơi vào trầm tư.

Dù là mấy người Lý Đông Hải cũng thế.

Thế lực của nhà họ Dương rất mạnh, bụng bồ dao găm, nếu để hắn ta giành được bến cảng chưa chắc đã là chuyện tốt với Tân Hải.

Thanh Phong và Sở Bắc không nói gì không có nghĩa là không có tiền.

Chỉ là…

Năm năm trước, bến cảng đóng cửa vì chuyện kia.

Giờ lại muốn mở rộng bến cảng lần nữa có phải cũng có liên quan đến chuyện kia không?

Sở Bắc hít sâu một hơi, cuối cùng nói.

“Đồ của Tân Hải không thể để rơi vào tay người ngoài”.

Hửm?

Lạc Tuyết ngây người, không hiểu ý của Sở Bắc.

Nhưng Thanh Phong lại không do dự giơ bảng trong tay lên.

“Tám mươi tỷ lẻ một đồng”.

Ra giá một cách kỳ lạ như thế khiến không ít người không nhịn được bật cười.

Còn Dương Xuyên thì sa sầm mặt mày.

Rõ ràng Thanh Phong này đang chơi hắn ta mà.

“Anh Thanh Phong, không phải là tôi nghi ngờ khả năng của tập đoàn Bắc Dã, nhưng anh chi được nhiều tiền thế sao?”

Lúc này không chỉ là Dương Xuyên mà rất nhiều người đều thắc mắc như thế.

Một trăm sáu mươi tỷ không phải là một con số nhỏ.

“Tôi có trả được nhiều như thế không thì anh cứ đi hỏi Dương Thiên Trạch là biết thôi.

Sắc mặt Dương Xuyên càng khó coi hơn.

Nếu Thanh Phong đã dám ra giá chắc chắn có thể trả được.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 412


Chương 412

Nhưng giới hạn của hắn ta cũng chỉ có tám mươi tỷ.

Lẽ nào vẫn phải nhường lại cho người khác sao?

“Cậu chủ, tin nhắn của ông chủ”.

Ngay khi hắn ta đang cảm thấy không cam lòng thì cấp dưới bỗng nói, sau đó đưa điện thoại ra trước mặt hắn ta.

Dương Xuyên chỉ liếc nhìn một cái.

Bố hắn ta cũng là gia chủ nhà họ Dương gửi tin nhắn đến, nội dung rất ngắn gọn.

“Bằng mọi giá phải giành được bến cảng”.

“Tám mươi mốt tỷ”.

Dương Xuyên có chỗ dựa nên không sợ lại ra giá.

Thanh Phong chỉ cười nói: “Tám mươi mốt tỷ lẻ một đồng”.

“Anh… anh đang chơi tôi đấy à?”

Dương Xuyên trợn mắt, hơi tức giận nói.

“Cậu chủ Dương nói vậy là không đúng rồi”.

Thanh Phong khẽ cười: “Người đưa ra giá cao hơn thì thắng, thêm một đồng cũng là giá cạnh tranh, hình như đây là lời anh nói mà nhỉ?”

Phụt!

Lạc Tuyết vừa nghe nói thế không kiềm chế được phì cười.

Nhớ đến bật cười không đúng lúc, cô vội vàng che miệng lại.

Mấy gia chủ của các gia tộc nhỏ phía sau cũng bật cười.

Chỉ có Dương Xuyên mặt mày trắng bệch, cực kỳ tức giận.

“Chín mươi tỷ, để tôi xem anh tranh với tôi thế nào”.

Chín mươi tỷ.

Chỉ thoáng chốc giá đã bị đẩy lên đến mức cao nhất.

Quan trọng hơn là ai có thể giành được quyền kinh doanh của bến cảng.

Giới kinh doanh ở Tân Hải sau này sẽ do người đó quyết định.

“Chín mươi tỷ lẻ một đồng”.

Thanh Phong lại nhẹ nhàng tăng thêm một đồng nữa.

Dương Xuyên cảm giác mình sắp tức sôi máu.

“Chín mươi mốt tỷ”.

“Chín mươi mốt tỷ lẻ một đồng”.

“Chín mươi hai tỷ”.

“Chín mươi hai tỷ lẻ một đồng”.



“Một trăm tỷ”.

Cuối cùng sau vài lần nâng giá, Dương Xuyên nghiến răng nói ra giới hạn cuối cùng.

Một trăm tỷ.

Đúng thế.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 413


Chương 413

Đây là cực hạn của Dương Xuyên.

Dương Xuyên bị ép đến mức bất lực, đã định liều mạng một phen.

Lúc này dù Thanh Phong thêm một đồng nữa cũng sẽ trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.

Vù!

Ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung nhìn Thanh Phong.

Ẩn ý lại không giống nhau!

Nếu có thể lựa chọn, đương nhiên bọn họ thà rằng tập đoàn Bắc Dã lấy được bến cảng!

Chỉ là, tập đoàn Bắc Dã vừa mới bỏ ra tám mươi tỷ, còn có thể bỏ ra thêm một trăm tỷ hay sao?

Dưới ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Sở Bắc khẽ cười, gật đầu.

Lúc này Thanh Phong mới thản nhiên ngẩng đầu.

“Một trăm tỷ… Lẻ một đồng!”

Vừa dứt lời, gương mặt tươi cười của Dương Xuyên lập tức cứng đờ!

Sắc mặt không còn chút máu!

Một trăm tỷ!

Mặc dù chỉ hơn một đồng nhưng vẫn là thật!

Dương Xuyên biết, cho dù bản thân có tăng thêm bao nhiêu thì Thanh Phong cũng sẽ tăng thêm một đồng mà thôi.

Cảm giác này giống như hạt giống vừa mới nảy mầm thì đã bị một tảng đá đè nát.

Cho dù có sinh trưởng đến đâu cũng sẽ bị đè đầu!

Tuyệt vọng, lại vô lực!

Xung quanh lặng ngắt như tờ!

Đều đang chờ đợi Dương Xuyên đáp trả.

Sở Bắc khẽ tựa vào ghế, uống một ngụm trà.

Vẻ mặt từ đầu đến cuối vẫn không chút thay đổi!

Trái lại Lạc Tuyết thì nắm chặt cánh tay anh, căng thẳng đến chảy cả mồ hôi.

Mặc dù cô chỉ là khách, nhưng với cảnh tượng “hoành tráng” như vậy, vẫn khiến cô lo lắng không thôi!

“Cậu Thanh Phong ra giá một trăm tỷ lẻ một đồng, Cậu Dương, anh xem…”

Thư ký Vương lạnh nhạt mở lời, ánh mắt nhìn Dương Xuyên đầy suy nghĩ!

“Tôi…”

Dương Xuyên tức đến cả mặt đỏ ửng, nếu có thể thêm thì hắn ta còn nhẫn nhịn như vậy sao?

Thở hổn hển vài hơi, Dương Xuyên nuốt xuống cơn giận, cam chịu, cũng chỉ có thể cắn răng từ bỏ!

“Hừ, nếu tập đoàn Bắc Dã đã muốn có như vậy, cậu đây sẽ nhường cho anh!”

Căm hận nói xong, Dương Xuyên lại lạnh lùng trừng nhìn Sở Bắc!

“Sở Bắc, cậu đã nhớ rõ mặt anh rồi, anh đợi đó cho tôi!”

Sao hắn ta không nhìn ra, tên này rõ ràng là đang nhắm vào hắn ta chứ gì nữa!

Mà người nắm giữ tất cả chuyện này, hiển nhiên chính là Sở Bắc!

Đối với chuyện này, Sở Bắc chỉ nhún vai, chẳng buồn để ý.

Dương Xuyên lạnh lùng trừng mắt nhìn anh, rồi đưa người rời đi!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 414


Chương 414

Chỉ là bộ dạng thảm hại ấy cũng chẳng khác gì chó nhà có tang.

Không ít ánh mắt nhìn hắn ta đều ngập tràn vui sướng khi người gặp họa!

Dương Xuyên này nói như rồng leo làm như mèo mửa, lấy quyền ép người, rơi vào cảnh này, có thể nói là quá hả hê!

“Chúc mừng cậu Thanh Phong lấy được quyền sử dụng bến cảng Tân Hải mười năm!”

Giọng nói thư ký Vương vang dội, dẫn đầu vỗ tay!

Tiếng vỗ tay như sấm rền, vang vọng khắp hội trường, kéo dài không thôi!

Thanh Phong khẽ cười, vẫy nhẹ tay, cũng không nói gì.

Xuất đầu lộ diện là chuyện anh ta thật sự không thích!

Sau khi buổi đấu thầu kết thúc, tập đoàn Bắc Dã trở thành người thắng đậm nhất, mọi người lần lượt đứng lên, chuẩn bị rời đi.

Sở Bắc cũng đứng dậy, khẽ cười.

“Nếu đã là bến cảng của Tân Hải thì đương nhiên thuộc về Tân Hải, mọi người cùng nhau khai phá mới đúng!”

Dứt lời, Lạc Tuyết vẫn còn ngơ ngác.

Lưu Tông Tín, Lý Hải Đông và Trương Hồng viễn đều vui mừng trong lòng!

“Cảm ơn cậu Sở đã rộng lòng!”

“Cậu Sở yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ không phụ hy vọng của anh!”

Bọn họ khổ cực vừa bưng trà vừa đưa nước, đợi chờ chẳng phải chính là câu nói này sao?

Sở Bắc gật đầu, không nói gì, đưa Lạc Tuyết cất bước rời đi!

Sở Bắc vừa đi, ánh mắt mọi người đều dán chặt trên người Thanh Phong!

“Cậu Thanh Phong, sau này, phải nhờ cậu dìu dắt rồi!”

“Không sai, chỉ cần một câu của cậu Thanh Phong, chúng tôi cũng sẽ lên núi đao xuống biển lửa, không từ cái chết!”

“Cậu Thanh Phong, sau này chúng tôi sẽ theo anh!”

Mà Thanh Phong đối mặt với mấy câu nịnh hót này, cũng chỉ lạnh nhạt khẽ cười.

“Khách sáo rồi, chúng ta đều phục vụ vì cậu Sở mà thôi!”

“Đúng vậy, đúng vậy…”

Mọi người nghe thấy chỉ có thể cười theo.

Than Phong, là đang nhắc nhở bọn họ!

“Cậu Dương, cậu quay lại rồi, chúc mừng Cậu Dương!”

Bên ngoài sảnh tiệc, ông cháu nhà họ Lạc bị đuổi ra ngoài vẫn chưa rời đi.

Nhìn thấy Dương Xuyên đi ra, thì lập tức lên đón.

“Chúc mừng? Ông chúc mừng cái gì?”

Nhìn thấy gương mặt nịnh hót của Lạc Viễn Hà, vẻ mặt Dương Xuyên lại tái nhợt hơn.

“Đương nhiên là chúc mừng cậu lấy được hạng mục lớn, độc chiếm Tân Hải rồi!”

Lạc Viễn Hà cúi đầu, không nhìn thấy vẻ khác thường của Dương Xuyên, vẫn chúc mừng như cũ!

“Cậu Dương đích thân ra tay mà còn không lấy được sao? Sau này, nhà họ Lạc chúng tôi…”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 415


Chương 415

“Ông câm miệng cho tôi!”

Bốp!

Lạc Viễn Hà đang định bày tỏ, thì một cái tát đã cắt ngang lời của ông ta!

Gương mặt Dương Xuyên u ám, trực tiếp tát một cái vào mặt Lạc Viễn Hà!

Dùng sức nhiều, khiến Lạc Viễn Hà lập tức ngã xuống đất.

“Cậu Dương, cậu, cậu đánh tôi làm gì?”

Lạc Viễn Hà che mặt, k** r*n oan ức!

Phía sau, Lạc Vinh Quang và Lạc Mai vốn muốn lên nịnh bợ lấy lòng cũng giật mình, lập tức không dám nói gì!

“Đánh ông làm gì? Ông đây còn muốn đá ông nữa đấy!”

Đôi mắt Dương Xuyên đỏ rực, tiến lên tay đấm chân đá một hồi!

Hắn ta vừa mới mất mặt mũi, đang tức một bụng chưa có chỗ phát tiết đây!

Không ngờ Lạc Viễn Hà này lại sát muối vào vết thương hắn ta?

Đây chẳng phải muốn chết hay sao?

“Ai da, Cậu Dương, tôi sai rồi, cậu nhẹ chút, ai da!”

Đối mặt với đòn cước như vậy, Lạc Hà Viễn chỉ có thể bảo về đầu rồi xin tha.

Ngay cả Lạc Mai và Lạc Vinh Quang cũng thấp thỏm lo sợ, không dám nói gì!

“Cút cho tôi, cút xa ra, nếu không tôi thấy ông một lần thì đánh ông một lần!”

Dương Xuyên điên cuồng rống gào, một chân đá Lạc Viễn Hà lật trên đất.

Lạc Viễn Hà không biết rốt cuộc là chuyện gì, chỉ dám ôm đầu chạy trốn!

Lạc Vinh Quang và Lạc Mai run rẩy, vội vàng nhếch nhác rời đi theo.

“Một đám rác rưởi!”

Dương Xuyên khinh miệt phi một tiếng, đợi khi lên xe vẫn bực tức không thôi!

“Sở Bắc đáng chết, Thanh Phong đáng chết, hôm nay bị sỉ nhục, cậu đây đều nhớ rõ!”

Dương Xuyên đập tay vào ghế, tức giận, ánh mắt hung hăng!

“Đúng rồi, tôi nhớ Sở Bắc còn có một đứa con gái nữa?”

“Vâng thưa cậu, chẳng lẽ …”

Thuộc hạ sững người, bất giác trừng lớn mắt!

“Được rồi, quay về rồi nói tiếp!”

Dương Xuyên huơ tay, ánh mắt đầy hung tợn!

“Hừ, tôi không động được Thanh Phong, chẳng lẽ không động được Sở Bắc sao? Chúng ta cứ chờ xem!”



“Mẹ nó, Dương Xuyên này lại phát điên gì vậy? Tức chết ông đây mất!”

Sau khi rời đi, Lạc Viễn Hà che gương mặt sưng đỏ, liên tục mắng chửi!

Ông ta đã tuổi đã lớn vậy, không tiếc mọi giá ôm đùi, đã mất mặt lắm rồi.

Không ngờ, lại bị tên rác rưởi Dương Xuyên này đánh một trận!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 416


Chương 416

Nếu không phải e sợ thân phận thì Lạc Viễn Hà hận không thể tìm người đánh chết Dương Xuyên rồi!

“Bố, bố nói ít hai câu đi! Nhỡ đâu có người nghe thấy thì phiền to rồi!”

Lạc Mai bất đắc dĩ thở dài, mặc dù ả ta cũng không biết chuyện gì xảy ra!

“Được rồi, chỉ là bị đánh một trận mà thôi, anh biết đủ đi!”

Lạc Vinh Quang vừa mới cúp điện thoại thì bĩu môi, sắc mặt khó coi lại có chút kinh ngạc!

“Vừa mới nhận được tin, kế hoạch của cậu Dương, toàn bộ đều thất bại rồi!”

A?

Bố con Dương Viễn Hà nhíu mày, vô cùng ngạc nhiên nghi ngờ.

“Toàn bộ đều thất bại rồi? Là sao?”

Lạc Vinh Quang nhìn hai bố con, lại khẽ thở dài.

“Đại hội đấu thầu lần này cậu Dương không lấy được gì cả!”

Cái gì?

Lời này vừa nói ra, bố con Lạc Viễn Hà lập tức sửng sốt!

Đó là cậu cả nhà họ Dương, tay nắm giữ trăm tỷ tiền vốn đấy!

Theo lý mà nói, hắn ta hẳn phải là nhân vật chính lần này mới đúng.

Nhưng lại không lấy được gì?

Đúng là không tưởng nổi!

“Trừ phi là bởi vì tập đoàn Bắc Dã?”

Lạc Mai như nghĩ đến gì đó, nhíu mày lên tiếng!

“Phỏng chừng cũng chỉ có tập đoàn Bắc Dã mới có năng lực này!”

Lạc Vinh Quang gật đầu, thở dài liên tục!

Nhà họ Lạc ông ta làm nhiều như vậy, bây giờ, toàn bộ đều uổng công cả rồi!

“Đúng rồi, bố, tên rác rưởi Sở Bắc kia hình như khá thân với tổng giám đốc tập đoàn Bắc Dã, giữa bọn họ chắc không phải có quan hệ gì chứ?”

Lạc Viễn Hà như nghĩ đến gì đó, sắc mặt thoáng chốc không tốt!

Lạc Mai hừ một tiếng, nhưng hoàn toàn không quan tâm.

“Xì, một tên mù rác rưởi mà thôi, sao có thể có quan hệ với nhân vật lớn như vậy chứ? Chắc là trùng hợp thôi!”

“Mặc kệ nói gì thì nhà họ Lạc cũng phải chọn đúng phe!”

Lạc Vinh Quang cắn răng, ánh mắt mờ mịt.

Nếu Dương Xuyên lấy được hạng mục lớn, nhà họ Dương nắm giữ Tân Hải.

Thì bọn họ và nhà họ Dương nhất định sẽ như nước đẩy thuyền.

Nhưng bây giờ, cậu Dương gần như không quan tâm đến bọn họ.

Nói không chừng nhà họ Lạc đã đắc tội với hai nhà, một khi bất cẩn thì sẽ mất sạch!

“Quay về công ty trước đã! Đợi Lạc Tuyết quay về, tôi lại hỏi xem, rốt cuộc nó muốn làm gì!”



“Sở Bắc, chuyện, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Mọi người có quan hệ thế nào?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 417


Chương 417

Ở bên kia, Lạc Tuyết rời khỏi sảnh tiệc, lúc này không ngừng hiếu kỳ nhìn Sở Bắc!

Trong lòng có vô vàn thắc mắc.

Sở Bắc và tổng giám đốc tập đoàn Bắc Dã, hình như có quen biết?

Hơn nữa, trông có vẻ gia chủ mấy gia tộc lớn kia, thậm chí là Thanh Phong, cũng đều rất tôn kính Sở Bắc?

Cả đại hội đấu thầu, Lạc Tuyết đều rất mơ hồ!

“Không có quan hệ gì cả, chỉ là trùng hợp mà thôi!”

Sở Bắc khẽ cười, giải thích qua loa!

“Xem náo nhiệt xong rồi, quay về thôi!”

Lạc Tuyết nheo mắt, nhìn Sở Bắc có chút nghi ngờ.

Nhưng chung quay vẫn chỉ thở dài.

“Anh quay về trước đi, tôi về công ty xem sao!”

Nói xong thì gọi xe rời đi!

Mà Sở Bắc thì không có động tác gì, như đang đợi gì đó.

Sau đó, Thanh Phong chậm rãi đến trước mặt anh.

“Cậu Sở, bây giờ vẫn giấu sao?”

Sở Bắc khẽ cười: “Cứ cố gắng thôi!”

Sau đó vẻ mặt tươi cười biến mất: “Bến cảng phải cải tạo mới, tìm ra ai là người đề xuất, không khó chứ?”

“Cậu đã mở lại, Thanh Phong đương nhiên làm được!”

Thanh Phong gật đầu, từ đầu đến cuối rất tự tin!

“Năm năm trước, bến cảng đã đóng cửa vì chuyện kia! Bây giờ mở lại lần nữa, những người kia sợ rằng sẽ không ngồi yên!”

Sở Bắc nhìn về phía xa, giọng điệu dần trở nên lạnh lẽo.

“Lần này, nhất định phải nhổ cỏ tận gốc!”

Gương mặt Thanh Phong cũng nghiêm túc hơn!

“Không sai, là hồ ly thì sẽ lộ đuôi thôi! Lần này, chỉ cần bọn họ dám xuất hiện thì nhất định sẽ phải chết!”

Sở Bắc khẽ gật đầu, gương mặt vẫn lạnh nhạt như cũ!

“Cậu quay về trước đi, tôi đến tập đoàn Lạc thị xem sao!”

Sở Bắc có cảm giác trong lòng, lần này Lạc Tuyết đi, chỉ sợ sẽ không quá thuận lợi!



Ở bên kia, Lạc Tuyết bước xuống xe taxi bước lớn đi vào công ty!

Vừa đến phòng tiếp khách thì đã thấy Lạc Vinh Quang và bố con Lạc Viễn Hà đang ngồi trên sô pha.

Nhìn thấy Lạc Tuyết, ba đôi mắt thoáng chốc đã dán trên người cô!

“Ông nội, bác cả!”

Lạc Tuyết bị nhìn chằm chằm cả người cũng mất tự nhiên, nhẹ giọng chào hỏi!

“Lạc Tuyết, cô còn mặt mũi mà quay về à?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 418


Chương 418

Lạc Mai hừ giọng nói, lên tiếng gây khó dễ!

“Hừ, lần trước chẳng phải cô với Sở Bắc oai lắm sao? Bây giờ còn quay lại làm gì?”

Giọng điệu Lạc Hà Viễn lạnh nhạt, cười như không cười!

Lạc Vinh Quang tuy không nói gì, nhưng ánh mắt lại không tốt lành gì!

Thấy vậy, Lạc Tuyết lập tức cảm thấy bất đắc dĩ!

Cô biết, bọn họ là vì bị đuổi khỏi đại hội đấu thầu nên mới trút cơn giận lên người mình!

Chỉ là, bản thân từ đầu tới cuối đều chẳng nói một câu nào mà?

Lạc Tuyết cúi đầu, trong lòng đầu tủi thân! Đọc nhanh tại Vietwriter.vn

“Được rồi, Lạc Tuyết, cô đi đi, nơi này không cần cô nữa!”

Cuối cùng, Lạc Vinh Quang cũng mở lời.

Vừa lên tiếng, giọng điệu đã chẳng tốt gì!

Vẻ mặt Lạc Tuyết thay đổi, ngây ngốc nhìn ông nội mình: “Ông nội, ông có ý gì!”

“Thế nào, cô còn chưa nghe rõ sao?”

Lạc Viễn Hà cười lạnh, giọng điệu xấu xa.

“Ý chính là, cô bị đuổi rồi, có thể rời đi rồi, bây giờ đã hiểu rồi chứ?”

“Mọi người…”

Lạc Tuyết há hốc miệng, trong lòng đầy căm phẫn và không tin nổi!

Đây đã là lần thứ hai cô bị đuổi rồi!

Lần trước, bởi vì hợp đồng trong tay cô, mà ba người trước mặt này đã đích thân xin lỗi cô.

Hứa hẹn những lợi ích to lớn, mời cô quay về!

Cuối cùng Lạc Tuyết cảm thấy, mọi người đều là người một nhà không đến mức phải vậy!

Bởi vì còn ôm mộng tưởng hão huyền đó, nên cô mới lựa chọn quay về!

Nhưng không ngờ, chỉ mới qua mấy ngày.

Mà bản thân lại bị đuổi rồi?

Lạc Tuyết ngây ngốc đứng đó, trong lòng quặn thắt!

Lạc Vinh Quang làm vậy, rõ ràng là qua cầu rút ván!

Chim chết nỏ cất kho, vắt chanh bỏ vỏ!

Ban đầu chả lẽ sở dĩ bọn họ mời cô về lại là nhìn trúng hợp đồng trong tay cô?

Từ đầu tới cuối, bọn họ đều xem bản thân cô là công cụ mà thôi!

Thứ gọi là người nhà, tình thân, cũng chỉ có một mình cô tình nguyện mà thôi!

Lòng Lạc Tuyết phức tạp khó hiểu, thậm chí cô có chút hối hận vì ban đầu không nghe theo lời Sở Bắc!

“Lạc Tuyết, nếu nghe thấy rồi thì mau đi đi, nơi này không chào đón cô!”

Lạc Mai hừ một tiếng, ánh mắt hả hê nhìn cô gặp chuyện.

Lạc Tuyết thở dài, hít sâu một hơi, cuối cùng lại ngẩng đầu!

“Muốn tôi đi thì có thể, nhưng trả đồ lại cho tôi!”

“Đồ của cô? Đồ gì của cô? Tập đoàn Lạc thị này, cô cảm thấy có thứ gì thuộc về cô?”

Lạc Viễn Hà nhếch miệng cười lạnh, giọng điệu châm chọc!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 419


Chương 419

Vẻ mặt Lạc Vinh Quang u ám, ánh mắt nặng nề!

Lạc Tuyết cắn răng: “Tôi có ba mươi phần trăm cổ phần! Nếu đã muốn đuổi tôi đi, thì đưa cổ phần cho tôi!”

Lúc trước cô đã nhường nhịn một lần lại một lần, sau đó, cũng chỉ là bị đối phương lấn lướt!

Lần này, cô không muốn nhún nhường nữa!

“Cổ phần của cô? Lạc Tuyết, cô đang đùa sao? Ban đầu chỉ là làm để cho cô vui chút thôi, cô lại nghĩ cổ phần thật sự là của cô?”

Lạc Viễn Hà cười lạnh, hoàn toàn không buồn để tâm!

Lạc Vinh Quang ho khan một tiếng, lạnh nhạt huơ tay!

“Lạc Tuyết, ban đầu bảo cô quay lại đã là tôi giơ cao đánh khẽ rồi, còn về cổ phần thì cô đừng mơ tưởng!”

Lạc Mai hừ một tiếng, cười lạnh nói: “Ông nội, con thấy cô ta cũng giống như Sở Bắc thôi, chỉ muốn tách khỏi nhà họ Lạc chúng ta!”

“Đối với loại người này, thì không thể khách sáo!”

“Các người, các người sao có thể làm vậy?”

Nghe thấy lời ba ông cháu trước mặt, sắc mặt Lạc Tuyết cũng thay đổi.

Vẻ mặt tức giận bất bình!

Ban đầu, cũng đã giấy trắng mực đen ký hợp đồng chuyển nhượng.

Chỉ mới qua mấy ngày mà đã lật mặt không nhận rồi sao?

“Thế nào là không được? Cháu ăn nói với người lớn thế đấy à?”

Lạc Viễn Hà hừ lạnh một tiếng với vẻ trách mắng.

“Đúng đấy! Lạc Tuyết, cô nhìn lại mình đi, trước đó ông nội gọi cô quay lại công ty là vinh hạnh cho cô rồi”.

“Nhưng kết quả thì sao? Cô lại thiên vị người ngoài, thế có xứng làm người nhà họ Lạc không hả?”

Lạc Mai tiến lên rồi nói ra những câu còn khó nghe hơn cả Lạc Viễn Hà.

“Được rồi!”

Hai bố con nhà kia vừa nói dứt câu thì Lạc Vinh Quang đã khẽ hừ một tiếng, ra hiệu cho họ im lặng.

“Lạc Tuyết, cháu đi đi! Ông cưu mang cháu đến ngày hôm nay cũng coi như tận tình tận nghĩa và không hổ thẹn với bố cháu rồi”.

“Còn cổ phần thì cháu nên quên đi!”

Nghe ba người họ nói vậy, mặt Lạc Tuyết tái nhợt.

Cô nhắm mắt lại, trong lòng chỉ còn thấy chán trường và tự giễu.

Sở Bắc nói đúng, cô đã quá ngây thơ!

Nhà họ Lạc thật sự không xứng đáng với những gì cô đã làm cho họ.

Nên kết thúc thôi!

Ngay bây giờ!

Nỗ lực bao năm của cô cũng chẳng là gì cả.

Thậm chí còn không được nổi một câu cảm ơn.

Cô thua rồi, thua trắng rồi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 420


Chương 420

“Được, cháu…”

Trong lúc tuyệt vọng, Lạc Tuyết quyết định thoả hiệp.

Nhưng đột nhiên có một giọng nói đã xen ngang.

“Ba người bắt nạt một cô gái mà không thấy xấu hổ à?”

Giọng nói ấy hờ hững, nhưng chứa đầy vẻ châm biếm!

Cộp cộp!

Sở Bắc chống cây gậy trúc đi tới.

“Sở Bắc!”

Lạc Tuyết ngước lên nhìn rồi lẩm bẩm, trong lòng thấy cực kỳ chua xót.

Nếu cô nghe lời Sở Bắc từ trước thì giờ đâu đến nỗi này.

“Sở Bắc, cậu đến đây làm gì?”

Trông thấy Sở Bắc, Lạc Vinh Quang và hai bố con Lạc Mai nhíu chặt hàng lông mày lại.

Họ đều có vẻ vô cùng sợ sệt!

Chưa bàn đến khả năng Sở Bắc khá thân thiết với các nhân vật lớn.

Mà sau vài lần giao chiến trước đó, họ đã biết là Sở Bắc khó chơi hơn Lạc Tuyết nhiều.

“Không làm gì cả, tôi chỉ đến bảo vệ lẽ phải thôi”.

Sở Bắc khẽ lắc đầu rồi bước đến cạnh Lạc Tuyết vỗ lưng cô như an ủi.

“Các người đuổi việc Lạc Tuyết cũng được, nhưng phải trả đủ cổ phần cho cô ấy!”

“Không đời nào!”

Nghe thấy thế, Lạc Mai rít lên.

“Sở Bắc, cậu là người ngoài nên không có tư cách xen vào chuyện này đâu!”

Lạc Vinh Quang lạnh mặt, gần như nghiến răng nói.

“Đúng, các người đừng hòng mơ tưởng tới cổ phần của tập đoàn”.

Lạc Viễn Hà cũng hậm hực, như con gà mẹ bảo vệ gà con.

Song, lại giống một kẻ ki bo bủn xỉn hơn.

“Các người chắc chưa?”

Sở Bắc mỉm cười rồi lấy bản hợp đồng giơ ra trước mặt họ.

“Giấy trắng mực đen đây mà còn định chối à?”

Trông thấy hợp đồng chuyển nhượng, ba người kia lập tức biến sắc mặt.

Nhưng họ vẫn quyết cắn chặt răng, không chịu thừa nhận.

“Hừ, mỗi bản hợp đồng ấy thì chứng minh được điều gì chứ?”

“Đúng vậy, đó là cậu bắt chúng tôi ký nên không tính!”

“Hừ, bộc lộ dã tâm rồi đấy à? Muốn có cổ phần ư? Đừng mơ!”

Mục đích của những người này rất đơn giản, đó là tống cổ Lạc Tuyết đi.

Ngoài ra, họ còn muốn nuốt trọn số cổ phần của cô.

“Sở Bắc, thôi đi!”

Lạc Tuyết thở dài một hơi với vẻ đau lòng đến mức tuyệt vọng, cô không còn mong chờ gì vào nhà họ Lạc nữa rồi.
 
Back
Top Bottom