Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 281


Chương 281

“Khoan, chờ mẹ với!”

Chu Cầm mừng thầm, vội vàng chạy tới vì sợ bị bỏ ngoài cửa.

Nhà hàng Thần Tinh đấy, chỉ cần được vào trong đi một vòng thôi thì cũng được hãnh diện với đời rồi.

“Vào thôi!”

Dù Sở Bắc không nhìn thấy gì, nhưng vẫn biết Lạc Tuyết đang thần người ra vì kinh ngạc nên mỉm cười nhắc nhở.

Dứt lời, anh đi vào bên trong trước.

Bấy giờ, Lạc Tuyết mới phản ứng lại, dù cô đang thẫn thờ, nhưng vẫn đi theo Sở Bắc.

“Mời quý khách vào ạ!”

Một nhân viên phục vụ đứng dậy, cung kính làm động tác mời rồi đi trước dẫn đường.

Sở Bắc chỉ mỉm cười với vẻ nho nhã.

Còn Chu Cầm thì vô cùng kích động, điện thoại đã cầm sẵn trong tay.

Lát nữa nhất định bà ta phải chụp thật nhiều ảnh để khoe mẽ một phen.

“Anh Lý, phòng bao anh đặt đã chuẩn bị xong rồi ạ, mời mọi người lên tầng trên!”

Nghe cách xưng hô của nhân viên phục vụ, Chu Cầm và Lạc Tuyết đều ngẩn ra.

“Anh Lý? Anh Lý nào cơ?”

Hai mẹ con họ dừng bước rồi ngơ ngác nhìn nhau, sau đó có dự cảm chẳng lành.

Nghe thấy thế, nhân viên phục vụ cũng ngẩn ra.

“Có phải tôi gọi nhầm rồi không ạ?”

Chu Cầm có vẻ bực dọc: “Cậu ta họ Sở chứ không phải Lý, các người có nhầm lẫn gì không vậy?”

“Dạ…”

Nhân viên phục vụ ấp úng rồi nhìn Sở Bắc.

“Anh không phải Lý Nham vừa gọi tới thông báo sắp đến ạ?”

Nghe thấy vậy, cả Chu Cầm và Lạc Tuyết đều tái mặt.

Họ cúi thấp đầu xuống, chỉ thấy mặt mình nóng ran.

Hoá ra suốt từ nãy đến giờ là phía nhà hàng nhầm lẫn.

Người đặt phòng không phải Sở Bắc, mà là Lý Nham ư?

Thái độ cung kính của họ cũng để đón tiếp Lý Nham sao?

Sở Bắc đi phía trước chợt cau mày.

Anh thò tay vào túi, còn chưa kịp lấy thẻ ra thì nhân viên phục vụ đó đã cau mày vì phát hiện ra điểm nhầm lẫn.

“Anh không phải anh Lý, không lẽ…”

“Không không, cậu đừng nghĩ thế…”

Nhân viên đó vừa cất giọng hỏi thì Chu Cầm đã giật bắn mình.

Bà ta vừa định giải thích thì đã có một giọng nói cợt nhả vang lên ở phía sau.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 282


Chương 282

“Ơ, Sở Bắc đấy à? Sao thế, dạo này phất lên rồi hay sao mà lại dám đến đây ăn cơm thế?”

Giọng nói quen thuộc ấy khiến Chu Cầm và Lạc Tuyết đều ngoái lại nhìn.

Đập vào mắt họ là nụ cười giễu cợt của Lý Nham.

Hai mẹ con Lạc Tuyết thấy chột dạ, mặt mày đều có vẻ khó coi.

Phiền rồi đây!

Chưa bàn đến vụ hiểu lầm này, nhưng lúc họ đang mất mặt lại bị Lý Nham nhìn thấy.

Chuyện này mà đồn ra ngoài thì còn thể diện gì nữa.

Hai mẹ con Lạc Tuyết cúi đầu xuống không nói gì.

Còn Chu Cầm thì đang thầm chửi bới Sở Bắc không biết bao nhiêu lần.

“Anh là…”

Nhân viên phục vụ cau mày, sau đó hết nhìn Lý Nham lại nhìn Sở Bắc.

Lý Nham liếc Sở Bắc một cái rồi tiến lên phía trước, sau đó lấy một tấm thẻ màu vàng ra khua khua trước mặt cậu nhân viên đó.

“Tôi với cậu không quen biết gì cả, nhưng cậu biết tấm thẻ này chứ?”

Lúc nói câu đó, Lý Nham còn liếc Sở Bắc một cái.

Giọng nói châm chọc của hắn ta như có ý khiêu khích.

“Thẻ VIP? Anh chính là anh Lý Nham ạ?”

Cậu nhân viên đó sững người, ánh mắt nhìn Lý Nham lập tức khác hẳn.

Lý Nham gật đầu nói: “Sao, có vấn đề gì không?”

“Phòng của cậu Lưu chuẩn bị xong chưa? Cậu ấy đến bây giờ đấy, đừng làm người ta thất vọng”.

Lý Nham kẹp chiếc thẻ bằng hai ngón tay rồi nói với giọng đắc ý.

Tấm thẻ này chính là của Lưu Phong.

Nếu không, với thân phận của nhà họ Lý thì hắn ta chưa đủ tư cách để sở hữu chiếc thẻ này.

Dù không biết tại sao tự nhiên cậu Lưu lại mời mình đi ăn, nhưng Lý Nham không ngại mượn cớ này để ra oai một phen.

Thậm chí, hắn ta còn thấy chắc chắn nhà họ Lý sẽ phất lên.

“Không ạ, không có vấn đề gì đâu ạ! Phòng đã chuẩn bị xong, mời anh lên tầng trên!”

Cậu nhân viên lắc đầu lia lịa rồi vội vàng làm động tác tay mời.

Nhưng Lý Nham không định đi ngay, mà lại liếc mắt nhìn hai mẹ con Lạc Tuyết và Chu Cầm.

Cuối cùng, hắn ta dừng lại ở Sở Bắc.

“Mà tên mù này đến đây làm gì thế? Đừng nói tên ăn hại nhà cậu cũng đến đây dùng bữa nhé?”

Giọng nói của Lý Nham có ý châm chọc rõ ràng.

Chính hắn ta cũng không ngờ sẽ gặp Sở Bắc ở đây.

Cho nên sao hắn ta có thể bỏ qua một cơ hội tốt như vậy được?

Tiếc là hắn ta không gọi Lạc Mai đi cùng, không thì có trò hay để xem rồi!

Tiếc thật!

Song, Sở Bắc lại coi Lý Nham như không khí.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 283


Chương 283

Như thể hắn ta không hề tồn tại, anh bế con gái rồi đi tiếp vào bên trong.

Tuy nhiên, Lý Nham vẫn không buông tha, hắn ta sấn tới rồi chặn trước mặt Sở Bắc.

“Kinh rồi, định lên trên đấy à? Không xem lại đây là đâu hay sao, đừng nói là dùng bữa, đến tư cách bước chân vào đây, cậu cũng không có đâu”.

Lý Nham khoanh tay trước ngực với vẻ ngạo mạn.

Sau đó cất giọng khinh bỉ.

Thấy thế, Sở Bắc chỉ cau mày.

Không chờ anh lên tiếng, Chu Cầm đã giật bắn mình rồi vội vàng xua tay.

“Cậu Lý, cậu đừng hiểu lầm, chúng tôi không đến đây dùng bữa đâu, chỉ đến ngó nghiêng tí thôi. Đúng rồi, chúng tôi chỉ định tham quan chút thôi”.

Vừa nói, Chu Cầm vừa không ngừng ra hiệu bằng ánh mắt cho Lạc Tuyết.

Giờ mà không đi thì e không còn cơ hội nữa đâu.

Lạc Tuyết sầm mặt rồi tiến lên bế con gái vào lòng, sau đó kéo tay Sở Bắc.

“Sở Bắc, chúng ta đi thôi”.

Với Lạc Tuyết mà nói thì mất thể diện chẳng là gì cả.

Cô chỉ không muốn con gái bị tổn thương.

“Đi đâu? Chúng ta đã ăn uống gì đâu mà đi?”

Sở Bắc lắc đầu, anh chỉ muốn mời mẹ con Lạc Tuyết ăn một bữa thôi mà.

Chứ có làm gì sai trái đâu.

Tại sao phải đi chứ?

“Anh…”

Lạc Tuyết đã chuẩn bị tinh thần nuốt hết tủi nhục vào bụng rồi.

Nhưng khi thấy Sở Bắc thế này, cô chỉ biết câm nín.

Không tức giận, không chán ghét, mà chỉ có thất vọng.

Đúng vậy, cô cảm thấy vô cùng thất vọng với Sở Bắc.

“Cái thằng chết bầm kia, đã bảo đừng đến đây rồi mà không chịu, giờ mất hết mặt mũi chưa?”

Chu Cầm trợn trừng mắt rồi quát tháo.

“Họ Sở kia, cậu nhất định muốn tôi với Tiểu Tuyết phải chịu khổ với cậu thì cậu mới vui đúng không?”

“Lương tâm của cậu bị chó tha rồi à? Va phải tên vô dụng như cậu đúng là bất hạnh của đời tôi”.

“Cậu không muốn đi chứ gì? Tuỳ! Chết luôn ở đâu đó đi cũng được”.

Nói xong, Chu Cầm đã tức đến đỏ bừng mặt.

Bà ta quay người định bỏ đi trước.

Thậm chí đến con gái và cháu gái cũng mặc kệ luôn.

Mặt Lạc Tuyết gần như trắng bệch, cô nhìn con gái đang rơm rớm nước mắt ở trong lòng mà đi không được, ở lại cũng không xong.

Tủi thân mà không nói được nên lời.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 284


Chương 284

“Đứng lại!”

Thấy Chu Cầm định chuồn, Lý Nham hừ lạnh một tiếng!

Nghe thấy thế, Chu Cầm dừng bước ngay rồi chỉ muốn bật khóc.

Lý Nham nhìn Sở Bắc với vẻ càng thêm khiêu khích.

“Hừ! Các người coi nơi này là đâu mà muốn đến thì đến, muốn đi thì đi?”

Dứt lời, Lý Nham lại nhìn sang cậu phục vụ.

“Trông vẻ nghèo túng của họ thế này thì không ăn uống gì ở đây được đâu! Tôi nghi họ đến trộm cắp đấy, các cậu phải để ý vào!”

“Không không, mọi người đừng hiểu lầm, chúng tôi chỉ… đến nhầm chỗ thôi, chứ không có ý trộm cắp gì đâu”.

Chu Cầm sợ hết hồn nên vội vã xua tay.

Ánh mắt bà ta nhìn Sở Bắc như muốn giết người.

“Sở Bắc, cậu nói gì đi chứ! Khốn kiếp, cậu định làm liên luỵ đến chúng tôi đấy à?”

Thấy thế, Sở Bắc cau mày nhưng không nói gì cả.

Lạc Tuyết đang bế con gái thì tái mặt.

Cô thầm nghiến răng, vành mắt thì đỏ hoe.

Cô biết rõ Lý Nham đang cố ý sinh sự.

Nhưng hắn ta nói không sai, đúng là họ nghèo thật nên cô nhịn!

Nhưng tại sao hắn ta dám nói họ là phường trộm cắp chứ.

Đúng là ức h**p người quá đáng!

Sở Bắc quay người lại rồi nhíu mày.

Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng!

Lý Nham này liên tục đắc tội với anh, hắn ta tưởng anh dễ bị bắt nạt lắm sao?

Sở Bắc ngẩng đầu lên, đang định cất giọng thì Lạc Tuyết đã thở dài một hơi rồi kéo lấy ống tay áo anh.

“Thôi bỏ đi, Sở Bắc, về thôi!”

Lạc Tuyết như đã thoái chí, giọng nói cũng trở nên vô lực.

Sở Bắc càng nhíu chặt hàng lông mày lại hơn.

Anh nắm chặt tay thành nắm đấm, không gian như nổi lên một luồng khí thế đè nén.

Nhưng nghĩ tới con gái đang ở đây, Sở Bắc đành buông lỏng tay.

“Được rồi, mình về thôi!”

Dứt lời, anh chỉ biết lắc đầu, sau đó dẫn hai mẹ con Lạc Tuyết đi về.

Thấy thế, Chu Cầm mới thở phào một hơi.

Nếu Sở Bắc động tay động chân ở đây thì to chuyện mất.

“Khoan đã!”

Nhưng họ vừa định cất bước thì lại có một giọng nói hờ hững vang lên.

Chu Cầm và Lạc Tuyết cùng ngẩng đầu lên thì thấy có người đang đứng chắn trước mặt mình.

Người đó lạnh mặt, khiến ai nhìn cũng thấy sợ.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 285


Chương 285

“Các vị chờ đã, anh Lý nói cũng đúng! Mong các vị phối hợp để chúng tôi kiểm tra đã!”

Cái gì?

Nghe thấy thế, đừng nói là Lạc Tuyết, đến Chu Cầm cũng sầm mặt.

Lý Nham chỉ tuỳ hứng nói một câu, rõ ràng chỉ để kiếm chuyện với họ thôi mà!

Họ đã chịu nhịn lùi một bước rồi.

Nhưng cậu nhân viên này lại tin lời hắn ta ư?

“Các vị, tôi cũng chỉ làm theo quy tắc thôi, dẫu sao đồ đạc trong nhà hàng cũng rất quý, nếu có gì mất mát, thì không ai chịu trách nhiệm được”.

Cậu nhân viên cất giọng bình thản.

Nghe thấy thế, cả Lạc Tuyết và Chu Cầm đều tái mặt.

Làm theo quy tắc? Phối hợp kiểm tra?

Rõ ràng là bắt nạt người khác mà!

Bọn họ vừa vào đây đã đi theo cậu nhân viên này rồi.

Chẳng lẽ cậu ta không biết họ có lấy gì hay không sao?

Rõ ràng cậu ta đang cố tình gây khó dễ cho họ.

“Các người đừng có mà quá đáng!”

Vành mắt Lạc Tuyết đỏ hoe, trong lòng trào dâng uất ức.

Chu Cầm tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng không thể làm gì được.

Đến Sở Bắc cũng phải sa sầm mặt.

“Cậu chắc chưa?”

Giọng nói anh lạnh tanh, khiến bầu không khí ở đây nhưng đóng băng.

Cậu nhân viên rùng mình rồi nhìn Sở Bắc, không biết tại sao đột nhiên cậu ta thấy lạnh hết cả người.

Nhưng, cậu ta vẫn lắc đầu với vẻ không hề nao núng.

“Tôi cũng chỉ làm theo quy định thôi, mong các vị thông cảm”.

Cậu nhân viên nghiến răng với vẻ nham hiểm.

Trước đó, cậu ta đã nhận nhầm một tên nghèo nàn là khách VIP.

Sao mà nuốt trôi cục tức này được chứ!

Giờ mà không tìm cách phát tiết thì cậu ta thấy bứt dứt lắm.

“Sở Bắc, cậu đừng không biết xấu hổ thế được không?”

Lý Nham ở phía sau khoanh tay trước ngực, thản nhiên đứng xem náo nhiệt.

“Chậc chậc, cháu gái nhà họ Lạc dẫn một tên mù đến nhà hàng Thần Tinh trộm cắp! Tin này sẽ hot lắm đây!”

Vẻ đắc ý của Lý Nham đối lập hoàn toàn với vẻ khó xử của bên Lạc Tuyết.

“Lý Nham, không có chứng cứ thì anh đừng có mà nói bừa, không tôi sẽ kiện anh tội vu khống đấy”.

Lạc Tuyết không thể nhịn được nữa, lập tức trừng mắt nhìn Lý Nham.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 286


Chương 286

“Kiện tôi ư? Ha ha, eo ôi sợ thế, tôi đang sợ lắm đây này!”

Lý Nham ôm ngực rồi bật cười ha hả.

“Muốn kiện thì cứ việc, cẩn thận chưa kiện được tôi thì mình đã bị tống vào tù trước rồi”.

Lạc Tuyết chỉ là cô cháu gái không được nhà họ Lạc đoái hoài tới thì Lý Nham sợ gì chứ.

“Anh…”

Lạc Tuyết nghiến răng, tức đến đỏ cả mặt.

“Anh chán sống rồi đúng không?”

Một câu nói chợt vang lên.

Lý Nham đảo mắt nhìn thì vừa hay nhìn vào đôi mắt vô hồn của Sở Bắc, hắn ta lập tức thấy sợ hãi.

Đột nhiên hắn ta thấy Sở Bắc không hề dễ chọc vào.

Nếu hai người đánh nhau thì chưa biết ai sẽ gặp nạn đâu.

Lý Nham nhanh chóng lùi lại với vẻ sợ sệt.

“Sao, bị tôi nói trúng tim đen nên thẹn quá hoá giận à?”

Lý Nham hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn quyết đeo bám đến cùng.

“Nếu không trộm cắp thì sao không dám cho người ta kiểm tra? Chứ với thân phận của các người mà cũng đòi đến đây dùng bữa à?”

“Đúng đấy!”

Nghe thấy thế, cậu nhân viên cũng hùa theo.

“Chỉ cần các vị cho chúng tôi soát người thì sẽ được yên ổn ra về”.

Cậu ta và Lý Nham tung hứng với nhau rồi cùng ra vẻ trượng nghĩa.

Nhưng rõ ràng họ đang cố ý gây sự.

Chu Cầm và Lạc Tuyết đỏ bừng mặt, không biết phải phản bác thế nào.

Sở Bắc lạnh mặt, tay nắm chặt thành nắm đấm để cố đè nén cơn giận.

Nếu vợ và con gái anh không ở đây thì hai người kia đã chết ngay rồi.

Thấy Sở Bắc như sắp bùng nổ, Lạc Tuyết chỉ đành nhịn nhục giải thích.

“Chúng tôi thật sự chỉ đến đây để dùng bữa thôi, nhưng…”

“Ha ha, buồn cười chết mất…”

Lạc Tuyết còn chưa nói hết câu, Lý Nham đã bật cười ngắt lời.

“Lạc Tuyết, cô không soi gương bao giờ à? Các người mà cũng đòi đến đây ăn uống ư? Đừng nói là ăn, đến uống cốc nước lã cũng không đủ tư cách đâu”.

Cậu nhân viên nghe thấy thế thì càng thêm coi thường họ.

“Phiền các vị phối hợp kiểm tra, nếu không chúng tôi buộc phải báo cảnh sát để giữ danh dự cho nhà hàng”.

Nghe thấy thế, Lạc Tuyết cũng cạn lời.

Đúng vậy, họ không thể ăn uống ở đây được.

Nhưng…

Cô liếc nhìn Sở Bắc rồi ôm chặt lấy con gái, sau đó mệt mỏi nhắm mắt lại.

Còn Chu Cầm thì đang nghiến răng kèn kẹt, chỉ muốn băm vằm Sở Bắc ra thành trăm mảnh.

Nếu không phải anh sĩ diện đòi đến đây cho bằng được thì họ đâu gặp phải chuyện này.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 287


Chương 287

Tất cả đều là tại anh hết.

Ngược lại, Sở Bắc đang là trung tâm của sự chỉ trích lại rất bình thản.

Anh tỉnh bở nhìn Lý Nham và cậu nhân viên.

“Sao các người biết chúng tôi không thể dùng bữa ở đây được?”

Nghe thấy thế, không chỉ Lý Nham và cậu nhân viên kia, ngay đến Chu Cầm và Lạc Tuyết cũng thấy dở khóc dở cười.

Sở Bắc, xin anh đấy, đừng nói nữa được không!

Anh không sợ mất thể diện, nhưng tôi thì có.

“Được, nếu thế để tôi xem anh định làm gì ở đây nào!”

Lý Nham mỉm cười khinh khi rồi làm động tác mời.

Cậu nhân viên thì không nói gì, chỉ nhìn Sở Bắc với vẻ đăm chiêu.

Ý ra sao thì quá rõ ràng rồi.

“Sở Bắc, anh còn định làm gì? Coi như tôi xin anh được không, chúng ta về thôi, đừng ăn uống gì ở đây nữa”.

Lạc Tuyết cất giọng như van nài, cô không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Bây giờ, cô chỉ muốn rời khỏi cái nơi xấu hổ này thật nhanh, thậm chí cảm giác thèm ăn cũng đã bay hết sạch.

Còn Chu Cầm, dù bà ta không nói gì, nhưng răng thì đang nghiến kèn kẹt rồi.

Nếu có thể giết người bằng ánh mắt thì có lẽ Sở Bắc đã chết không biết bao nhiêu lần.

Nhưng khi nghe thấy bọn họ đòi bỏ đi, Lý Nham và cậu nhân viên kia lập tức quýnh lên ngay.

Nhất là cậu nhân viên, thậm chí cậu ta còn sốt sắng hơn cả Lý Nham.

“Thưa chị, nếu chị muốn đi thì phải để chúng tôi soát người đã! Đương nhiên, tôi nghĩ nhà mình cũng không muốn bị nghi ngờ đến đây trộm cắp, vậy hãy chứng minh nhà mình chỉ đến đây dùng bữa đi”.

Cậu nhân viên mỉm cười với một vẻ sâu xa. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Nếu không đặt bàn trước thì phải có thẻ hội viên thì mới có thể đặt phòng được”.

“Thẻ hội viên cũng không đắt đâu ạ, có năm trăm nghìn một năm thôi, các vị thanh toán bằng tiền mặt hay thẻ”.

Cậu nhân viên cố ý nhấn mạnh vào hai chữ không đắt, vì sợ Sở Bắc và Lạc Tuyết nghe không rõ.

Năm trăm nghìn?

Nghe thấy con số này, Lạc Tuyết và Chu Cầm chỉ muốn khóc.

Khéo bán hai mẹ con bà ta đi cũng không được ngần ấy tiền mất.

Rõ ràng là bắt chẹt người ta mà!

“Ha ha, thế thì đúng là không đắt thật! Sở Bắc, người ta đang hỏi kìa!”

Lý Nham bật cười ha hả rồi làm động tác tay mời với Sở Bắc.

“Để tôi xem chàng rể ăn hại như cậu có tài cán gì mà dám vác mặt đến nhà hàng Thần Tinh ăn cơm nào!”

Ngay sau đó, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Sở Bắc.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 288


Chương 288

Nhưng hầu hết mọi người đều nghĩ sẽ không có kết cục tốt đẹp gì đâu.

“Tôi không đặt bàn trước!”

Cuối cùng, Sở Bắc đã lên tiếng.

Câu trả lời của anh khiến Lý Nham và cậu nhân viên nhếch mép cười vì thấy người khác gặp hoạ.

Còn Lạc Tuyết và Chu Cầm thì càng tái mặt hơn.

“Tôi cũng không có thẻ hội viên”.

Sở Bắc bình tĩnh đứng yên tại chỗ, giọng nói bình thản cất lên không hề nao núng.

“Cái gì cũng không mà dám đến đây? Gan to phết nhờ!”

Lý Nham cười khẩy, thậm chí hắn ta còn đang tưởng tượng đến cảnh cả nhà Sở Bắc bị tống cổ ra ngoài rồi.

Còn cậu nhân viên thì cũng không ngạc nhiên, chỉ tỏ rõ thái độ coi thường.

“Nếu không có gì cả thì tôi buộc phải soát người của nhà anh, nếu không chúng tôi chỉ còn cách báo cảnh sát thôi!”

Nói rồi, cậu ta xua tay, gọi thêm mấy nhân viên phục vụ nữa tới soát người.

“Nhưng…”

Đúng lúc này, Sở Bắc chợt ngẩng đầu lên rồi thò tay vào túi.

“Không biết chiếc thẻ này có giá trị gì không?”

Dứt lời, Sở Bắc lấy chiếc thẻ màu đen ra kẹp giữa hai đầu ngón tay, sau đó khua trước mặt hai người đó.

“Bó tay! Sở Bắc, đầu óc cậu không có vấn đề gì đấy chứ?”

Lý Nham chỉ liếc nhìn một cái rồi lập tức ngửa cổ lên cười.

“Lấy đại một cái thẻ rách ra mà cũng dám lên mặt với đời à? Buồn cười chết mất!”

Mọi người đều biết nhà hàng Thần Tinh chỉ có thẻ màu vàng thôi mà.

Hắn ta chưa từng nghe nói có loại thẻ màu đen bao giờ.

Rõ ràng Sở Bắc đang định loè thiên hạ, to gan thật đấy!

Lạc Tuyết giơ tay đỡ trán, nhất thời không biết phải nói gì.

Cô đã chuẩn bị chấp nhận số phận rồi.

Nhưng ngay sau đó, cậu nhân viên kia chợt hô lên, sau đó nhíu chặt mày nhìn tấm thẻ trong tay của Sở Bắc.

“Anh ơi,… anh cho tôi xem chiếc thẻ đó được không ạ?”

Cậu ta nuốt nước miếng.

Sau đó dán chặt đôi mắt vào chiếc thẻ đen đó, giọng điệu cũng thay đổi hẳn.

“Úi dào, có mỗi cái thẻ rách thì xem làm gì? Cậu mau gọi người đến kiểm tra đi, cậu Lưu sắp đến rồi đấy, đừng làm cậu ấy mất hứng!”

Lý Nham chẹp miệng với vẻ mất kiên nhẫn.

Song, cậu nhân viên đã hoàn toàn phớt lờ hắn ta.

Cậu ta run rẩy nhận lấy chiếc thẻ trong tay Sở Bắc.

Khi nhìn thấy tên của Lý Hải Đông bên trên chiếc thẻ, toàn thân cậu ta run lên, mắt thì như sắp rớt ra ngoài đến nơi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 289


Chương 289

“Đây… là….”

Giọng nói của cậu ta cũng trở nên lắp bắp.

Thẻ đen!

Đây là thẻ đen của Lý Hải Đông.

Cả Tân Hải chỉ có duy nhất một chiếc thôi.

Mấy hôm trước, Lý Hải Đông còn đích thân nhắc nhở bọn họ rằng mình đã tặng thẻ đen cho một người khác.

Nếu người đó đến đây thì họ phải tiếp đón cẩn thận và tuyệt đối không được đắc tội với người ta.

Nhưng cậu ta thật sự không ngờ chiếc thẻ đen duy nhất đó lại nằm trong tay của người đàn ông này.

Xong rồi!

To chuyện rồi!

Đôi tay cầm chiếc thẻ của cậu nhân viên run lên.

Mồ hôi lạnh túa ra, thậm chí cậu ta còn không dám nhìn Sở Bắc.

“Sao thế? Có mỗi chiếc thẻ thôi mà cậu băn khoăn gì thế hả?”

Lý Nham cau mày, song vẫn chưa phát hiện ra điểm kỳ lạ nên vẫn rất hống hách.

Đến Chu Cầm và Lạc Tuyết cũng ngẩn ra.

Lại có chuyện gì nữa đây?

Lại có biến gì nữa chăng?

Mới có mấy phút trôi qua, mà lưng cậu nhân viên ấy đã ướt đẫm mồ hôi.

Cậu ta cung kính trả lại chiếc thẻ cho Sở Bắc bằng hai tay.

“Có phòng không?”

Sở Bắc không có ý nhận lại, thái độ của anh cũng không có gì thay đổi.

“Có ạ!”

Cậu nhân viên gật đầu ngay mà không dám nhiều lời.

“Có cần đặt trước không?”

“Không, không cần đâu ạ!”

“Cần thẻ hội viên nữa không?”

“Cũng không ạ!”

Vì thế, một cảnh tượng lạ lùng đã diễn ra.

Sở Bắc đứng chắp tay sau lưng rồi hờ hững hỏi.

Cậu nhân viên kia thì khúm núm rồi đáp lời một cách lễ phép.

Hơn nữa, trông dáng vẻ của cậu ta còn vô cùng sợ sệt.

Thái độ lúc nói chuyện cũng lễ phép đến lạ lùng.

Tóm lại đã hoàn toàn khác lúc trước.

Cả đại sảnh lập tức im phăng phắc.

Tất cả mọi người đều thấy có gì đó là lạ, nhưng không rõ là ở đâu.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 290


Chương 290

Nhưng sự thay đổi của cậu nhân viên kia đúng là như trở bàn tay thật.

Đến mức không ai có thể ngờ tới.

Mà tất cả sự thay đổi này đều xuất hiện cùng với chiếc thẻ đen kia.

Lý Nham nhìn chăm chú, nhưng vẫn không biết chiếc thẻ đen đó là gì.

Còn Chu Cầm và Lạc Tuyết thì ngơ ngác nhìn nhau.

Bọn họ thật sự không hiểu cục diện hiện giờ là sao nữa.

“Thế cậu còn chờ gì nữa?”

Sở Bắc nhận lại chiếc thẻ với vẻ mất kiên nhẫn.

“Vâng vâng, tôi sẽ đi xếp bàn ngay ạ…”

Mặt cậu ta mướt mồ hôi, sau đó vội vã gọi thêm nhân viên ở ngoài cửa.

“Các người còn nghệt mặt ra đó à? Mau đi xếp bàn đi, nhớ lấy phòng sang trọng nhất ấy!”

Các nhân viên khác bị cậu ta gào lên như vậy thì không dám chậm trễ, nhanh chóng vào việc ngay.

Cậu nhân viên quay lại, ánh mắt cậu ta nhìn Chu Cầm và Lạc Tuyết đã khác hẳn.

“Thưa cô và chị, ban nãy là do cháu tắc trách, mong vô với chị bỏ qua ạ!”

“Giờ mời nhà mình lên tầng trên ạ, cháu đang xếp phòng sang nhất rồi”.

Cậu ta cúi gập người chín mươi độ, giọng điệu cũng cực kỳ thành khẩn.

Nhưng thực chất, trong lòng cậu ta đang rất căng thẳng.

Nếu để sếp Lý biết chuyện này thì cậu ta xong đời là cái chắc.

“Chuyện này…”

Chu Cầm và Lạc Tuyết hoàn toàn mù mờ.

Hai mẹ con ngơ ngác nhìn nhau, nhất thời không biết phải làm gì.

Ban đầu, cậu ta đón tiếp họ rất chu đáo, nhưng sau đó chẳng những muốn đuổi họ đi, mà còn vu cho họ tội ăn cắp.

Nhưng bây giờ lại quay xe rồi ư?

Thế này là sao đây? Lạt mềm buộc chặt ư?

Hai mẹ con Chu Cầm và Lạc Tuyết đều thấy vô cùng sợ hãi.

Nhỡ cậu nhân viên này đang định chơi họ một vố thì không còn là vấn đề mất thể diện nữa đâu!

“Đi thôi, chắc Vũ Tâm đói lắm rồi đấy!”

Sở Bắc ngoảnh lại rồi mỉm cười nhìn Lạc Tuyết.

Lạc Tuyết ngẩn ra rồi vô thức đi theo anh.

Chu Cầm thấy thế thì cũng bấm bụng đi theo.

Gây ra động tĩnh lớn thế này mà bà ta không ăn nổi một bữa ở đây thì sao có thể cam tâm được?

May sao, tiếp theo họ không còn bị ai cản đường nữa.

Cậu nhân viên kia đích thân dẫn Sở Bắc đi lên căn phòng bao tốt nhất ở trên tầng hai.

Thấy vợ con mình và Chu Cầm đều đã đi vào, Sở Bắc dừng ngước rồi ngoái lại nhìn về phía cậu nhân viên.

“Giờ làm gì nhỉ? Có cần tôi nói cho Lý Hải Đông biết không?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 291


Chương 291

“Không không, không cần đâu ạ, tôi sẽ từ chức và rời khỏi Tân Hải, xin anh cho tôi thêm một cơ hội nữa”.

Cậu nhân viên nghe thấy thế thì sợ đến mức suýt nữa quỳ xuống đất.

Nếu để Lý Hải Đông biết được chuyện này, khéo cậu ta sẽ chết mất.

“Cậu biết vậy là được rồi, hãy nhớ coi thường người khác không phải một thói quen tốt đâu!”

Sở Bắc cất giọng hờ hững rồi quay người rời đi.

Sở Bắc không để bụng sự cố hiểu lầm lúc đầu.

Nhưng cậu nhân viên này và Lý Nham đã hùa vào với nhau rồi gây khó dễ cho gia đình anh.

Cho nên cậu ta xứng đáng bị trừng phạt.

“Vâng, cảm ơn anh Sở, nhất định sau này tôi sẽ thay đổi ạ!”

Cậu nhân viên đó vội vàng cảm ơn như được đại xá.

Thấy Sở Bắc đi vào trong phòng bao rồi, cậu ta mới dám đứng dậy rồi đi xuống dưới.

“Đứng lại, cậu vừa sao thế? Có mỗi cái thẻ thôi mà, hoa mắt rồi à?”

Cậu nhân viên vừa đi xuống đại sảnh tầng một thì đã bị Lý Nham chặn lại.

Đến bây giờ, Lý Nham cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì.

Cậu nhân viên nhìn hắn ta, nhưng trong ánh mắt không còn vẻ cung kính như trước nữa.

Thậm chí còn như muốn tẩn cho hắn ta một trận.

Nếu không tại Lý Nham thì sao cậu ta lại đắc tội với Sở Bắc chứ?

“Mắt tôi làm sao thì liên quan gì đến anh!”

Dứt lời, cậu ta quay người bỏ đi.

Lý Nham lạnh mặt rồi giơ tay kéo cậu ta lại: “Cậu có thái độ gì thế hả? Mà này, cậu Lưu sắp đến rồi đấy, mau xếp phòng cho tôi đi”.

Cậu nhân viên đó lắc đầu rồi nhìn Lý Nham với vẻ thương hại.

“Anh Lý, tôi khuyên anh đừng ở lại đây ăn uống gì nữa mà hãy mau chuồn đi!”

“Không thì anh nhờ người ta xếp phòng, vì tôi xin nghỉ việc rồi!”

Dứt lời, cậu ta quay người bỏ đi không chút chần chừ.

Lý Nham chỉ biết đần mặt ra.

Hắn ta nghĩ nát óc cũng không hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì.

“Lý Nham, anh thần người ra đây làm gì thế? Việc tôi bảo, anh đã làm xong chưa?”

Đúng lúc này, chợt có một giọng nói vang lên.

Lý Nham ngoảnh lại thì thấy Lưu Phong nên lập tức tươi cười ra nghênh đón.

“Cậu Lưu, tôi chuẩn bị xong hết rồi, cậu lên trước đi, thẻ của cậu đây”.

Nói rồi, Lý Nham lấy chiếc thẻ ở trong túi ra rồi cung kính đưa cho Lưu Phong.

“Ừm, thế mau đi thôi!”

Lưu Phong nhận lại chiếc thẻ với vẻ mất kiên nhẫn rồi đi lên tầng trên trước.

May mà có nhân viên phục vụ nhận ra Lưu Phong nên nhanh chóng xếp phòng ngay.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 292


Chương 292

Sau khi ngồi yên vị, Lý Nham nhìn Lưu Phong ở phía đối diện mà thấy khó xử.

Không biết Lưu Phong hẹn hắn ta ra đây làm gì.

Hình như hắn ta nên mời bữa này mới phải.

Nhưng vấn đề là ăn một bữa ở đây khéo cũng phải mấy trăm nghìn, xót ruột quá!

Song vì tương lai của nhà họ Lý, hắn ta đành nghiến răng vậy.

“Cậu Lưu, bữa này tôi mời, cậu ăn gì cứ gọi thoải mái nhé!”

Ai ngờ Lưu Phong lại xua tay rồi chớp mắt nhìn hắn ta.

“Lý Nham, tôi nghe nói bạn gái anh là cô cả nhà họ Lạc đúng không?”

Hả?

Nghe thấy thế, Lý Nham ngẩn ra.

Lưu Phong hỏi chuyện này làm gì? Không lẽ hắn thích Lạc Mai hay sao?

“Đúng rồi, ý của cậu là… Tôi hiểu rồi, để tôi gọi cô ấy tới!”

Lý Nham gần như không chút do dự mà lấy điện thoại ra ngay.

Chỉ là một người phụ nữ thôi mà, sao sánh bằng gia tộc nhà hắn ta được.

Nhưng Lưu Phong lại lắc đầu tiếp.

“Cô cả nhà họ Lạc có một cô em họ tên là Lạc Tuyết, anh có quen chồng của cô ấy không?”

Nghe Lưu Phong hỏi vậy, Lý Nham nghệt mặt ra.

Vòng vo một hồi, cuối cùng lại nhắc đến tên vô dụng ấy ư?

“Cậu Lưu đang nhắc đến Sở…”

“Đúng rồi, là anh Sở đấy!”

Lưu Phong gật đầu một cách chắc nịch: “Anh có thể hẹn anh ấy giúp tôi được không?”

Lý Nham thần người ra: “Được thì được, nhưng mà…”

Lý Nham còn chưa nói hết câu thì đã bị Lưu Phong ngắt lời.

“Vậy thì tốt rồi, anh mau hẹn anh Sở đến đây cho tôi! Yên tâm, xong việc, tôi không quên anh đâu”.

Chuyện này…

Lý Nham há hốc miệng, thật sự không hiểu Lưu Phong đang nghĩ gì.

Không dưng cậu Lưu lại hẹn gặp tên mù ấy làm gì?

Lại còn gọi là anh Sở nữa chứ, Sở Bắc xứng với danh xưng ấy ư?

“Sao thế, có vấn đề gì à?”

Thấy Lý Nham im lặng, Lưu Phong híp mắt lại với vẻ mất kiên nhẫn!

“Không, không có!”

Lý Nham định thần lại rồi lắc đầu: “Sở Bắc đang dùng bữa ở đây, tôi đảm bảo sẽ gọi anh ta tới đây cho cậu trong vòng năm phút nữa”.

Bấy giờ, Lưu Phong mới hài lòng gật đầu: “Đi đi, tôi chờ ở đây!”

Lý Nham không dám lề mề mà rời khỏi phòng ngay.

Dù không hiểu có chuyện gì, nhưng trong lòng đang thấy rất đắc ý.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 293


Chương 293

Chắc Lưu Phong tìm Sở Bắc là để gây sự với tên này rồi.

Nếu không tên mù ấy có gì để cậu Lưu coi trọng chứ?

“Chậc chậc, Sở Bắc, ngày tàn của mày tới rồi đấy, nhưng không thể trách tao được!”

Nhưng hắn ta đâu biết rằng mình vừa đi thì Lưu Phong đã gọi ngay nhân viên phục vụ tới.

“Ở đây có món nào đắt nhất thì mang hết lên cho tôi!”

“Cả rượu và thuốc lá nữa, mang những loại xịn nhất lên nhé!”

“Làm đồ ăn nhanh tay lên, đừng làm nhỡ việc tôi tiếp khách”.

Lưu Phong không quan tâm gì hết, gọi một lèo toàn chọn những món đắt nhất.

Vì thế, bữa này ít cũng phải bốn, năm trăm nghìn.

Lưu Phong làm vậy chỉ để xin lỗi và cảm ơn Sở Bắc thôi.

Bố hắn bảo hắn phải đi cảm ơn Sở Bắc, nhưng hắn nghĩ mãi cũng không biết phải mua gì tặng anh.

Trong lúc bí quá, hắn đành mời Sở Bắc đi ăn vậy.

Nhưng hắn không dám tự đến tìm Sở Bắc, trong số những người hắn quen thì chỉ có Lý Nham có thể liên hệ được với Sở Bắc thôi.

Hết cách, hắn đành móc nối quan hệ lòng vòng chút vậy.

Sự sống chết của nhà họ Lưu nằm hết ở bữa cơm này.

Đương nhiên nếu hắn biết được suy nghĩ của Lý Nham thì còn lâu mới nhờ vả hắn ta.

Cùng lúc đó, trong phòng bao cao cấp nhất trên tầng hai.

Sở Bắc đang ngồi bế con gái ở chính giữa.

Lạc Tuyết và Chu Cầm ngồi ở phía dưới cũng không buồn chọn món.

Họ chỉ nhìn chằm chằm vào Sở Bắc không chớp mắt như đang nhìn một con quái vật.

Trong đầu họ đang có rất nhiều nghi vấn.

Khi ngồi trong căn phòng ăn cao cấp này, họ thấy như đang nằm mơ vậy.

“Sở Bắc, chuyện này là sao?”

Một lúc sau, vẫn là Lạc Tuyết mở lời để phá tan bầu không khí yên lặng trước.

Chu Cầm cũng cau mày nói: “Sở Bắc, cậu nói thật đi, có phải cậu đang giấu chúng tôi điều gì không?”

Họ rất muốn biết tại sao.

Còn tấm thẻ màu đen đó nữa, rốt cuộc đấy là thứ gì?

“Không!”

Sở Bắc khẽ lắc đầu với nụ cười ấm áp trên môi.

“Chỉ là tình cờ anh có quen biết với ông chủ của nhà hàng này thôi!”

Sở Bắc tuỳ ý giải thích một câu, chỉ nói một nửa sự thật.

Hai mẹ con Lạc Tuyết cau mày, nhưng nhìn Sở Bắc mãi mà không phát hiện ra vấn đề gì nên đành cho qua!

Sở Bắc đẩy menu cho hai người rồi nói: “Gọi món đi đã, Vũ Tâm đói rồi!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 294


Chương 294

Trông thấy tờ thực đơn, đừng nói là Tiểu Vũ Tâm, ngay bọn họ cũng đang đói cồn cào.

Nhưng vừa mở thực đơn ra, họ đã phải trố mắt nhìn.

Trong thực đơn có đủ loại hình ảnh thức ăn màu mè hoa lá.

Các món trên trời, mặt đất, dưới nước đều có hết.

Nhưng vấn đề là…

Chưa nói đến các món tôm hùm, bào ngư, chỉ một đĩa dưa muối thôi mà cũng có giá 166 rồi.

Điều này thật sự khiến hai mẹ con Lạc Tuyết luôn sống trong cảnh nghèo khó phải sợ hết hồn.

Nếu thế này thì dù họ gọi những món bình dân nhất thì bữa này cũng phải hết mấy chục nghìn.

Lúc này, đừng nói là Lạc Tuyết, đến Chu Cầm cũng không dám lên tiếng.

Trước kia, họ chưa bao giờ dám mơ đến những món ăn đắt thế này.

“Không sao đâu, mọi người cứ gọi tuỳ thích, đừng lo về vấn đề tiền nong”.

Dường như đã đoán ra được vẻ đắn đo của hai mẹ con Chu Cầm, Sở Bắc mỉm cười an ủi.

“Thật không?”

Chu Cầm sáng mắt lên rồi chớp chớp nhìn Sở Bắc.

Thấy anh gật đầu, bà ta suýt chảy cả nước miếng ra ngoài.

“Nếu thế thì tôi không khách sáo nữa!”

“Mẹ…”

Lạc Tuyết bất đắc dĩ định khuyên can một câu nên trừng mắt.

“Con thì biết cái gì? Chẳng dễ gì nhà mình mới được đến đây ăn một bữa, ít cũng phải gọi dăm ba món để thưởng thức chứ, không thì phí của giời à?” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Dứt lời, Chu Cầm mặc kệ Lạc Tuyết rồi chỉ loạn xạ vào thực đơn.

“Món này, này, đây nữa… Ờ, món này trông cũng ngon đấy nhỉ, lấy một phần luôn!”

Bà ta không quan tâm đến việc các món mình gọi có hợp nhau hay không, mà chỉ chọn những món đắt tiền.

Nào là tôm hùm, bào ngư, vi cá…

Cứ món nào đắt và trông đẹp mắt thì sẽ được chọn.

Thấy thế thì Lạc Tuyết hết hồn hết vía.

Khi thanh toán chắc phải hết mấy trăm nghìn mất.

“Được rồi đấy mẹ, chứ mẹ gọi nhiều thế rồi không ăn hết thì phí lắm!”

Thấy Chu Cầm vẫn còn định gọi món tiếp, Lạc Tuyết vội ngăn cản.

Chu Cầm chẹp miệng rồi mới chịu bỏ tờ thực đơn xuống.

“Được rồi, tạm thời cứ vậy đã, làm nhanh lên nhé!”

“Vâng thưa cô!”

Nhân viên phục vụ lễ phép gật đầu, ban nãy cậu nhân viên kia đã dặn phải phục vụ bàn này tốt nhất rồi.

Vì thế, cô nhân viên này không dám chậm trễ mà yêu cầu đầu bếp ưu tiên làm cho bàn này trước.

Khoảng mười phút sau, thức ăn đã được mang lên.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 295


Chương 295

Các món ăn được bày trí sang trọng xếp kín bàn.

Mới nhìn thôi mà Chu Cầm đã suýt ch** n**c miếng rồi.

Đến Lạc Tuyết cũng phải cảm thán.

Cuộc sống của người có tiền đúng là đầy thi vị.

Khéo lương đi làm cả năm của cô cũng không đủ để ăn bữa này mất.

“Vũ Tâm muốn ăn gì để bố gắp cho nào!”

Sở Bắc luôn giữ thái độ bình thản, sau đó mỉm cười với con gái.

Cô bé đã thèm đến mức nuốt nước miếng rồi.

“Bố ơi, con muốn ăn tôm hùm! Con nghe bạn cùng lớp bảo tôm hùm ngon lắm, mà Tâm Nhi chưa được ăn bao giờ”.

Giọng nói ngây thơ của cô bé khiến tay của Sở Bắc run lên, mũi anh thấy cay cay.

Tại anh mà bốn năm qua, con gái anh đã phải sống thiếu thốn.

Thậm chí ăn tôm hùm cũng là một ước muốn xa xỉ.

“Được, bố lấy tôm hùm cho con nhé!”

Giọng Sở Bắc trầm xuống, anh thầm thề với lòng.

Lạc Tuyết, Vũ Tâm, sau này bố sẽ không để hai mẹ con chịu bất kỳ tủi hờn gì nữa.

Nhờ các món ăn ngon mà nhà họ có bầu không khí hoà thuận hiếm có.

Lạc Tuyết ăn uống từ tốn chuẩn thục nữ.

Sở Bắc thì phục vụ cô công chúa nhà mình.

Còn Chu Cầm thì trước tiên chụp ảnh, sau thì ăn uống như vũ bão.

Hiếm khi nào nhà họ được vui vẻ như vậy.

Nhưng tiếc là bầu không khí này không duy trì được quá lâu.

Bụp!

Một tiếng động lớn khiến tất cả mọi người giật bắn mình.

Sau đó, họ chỉ thấy cửa bị đạp mở, Lý Nham đứng ở cửa với vẻ sâu xa.

“Lý Nham? Anh đến đây làm gì? Ở đây không chào đón anh!”

Trông thấy Lý Nham, Lạc Tuyết lập tức đuổi khách ngay.

Trong giọng nói của cô có vẻ chán ghét không hề che giấu.

Cô không có một chút thiện cảm nào với Lý Nham cả.

Sở Bắc không có phản ứng gì, chỉ lặng lẽ bóc vỏ tôm hùm.

Nhưng ánh mắt anh đã xẹt qua một tia lạnh lẽo.

“Chà chà, đang ăn à? Gọi món phong phú phết nhỉ!”

Lý Nham cười cợt rồi nhìn bàn ăn với vẻ đầy coi thường.

Toàn là cá với thịt, vừa nhìn đã biết là nhà giàu mới nổi.

“Tôi không đến tìm cô!”

Lý Nham liếc Lạc Tuyết một cái rồi đảo mắt nhìn sang Sở Bắc.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 296


Chương 296

“Sở Bắc, có người muốn gặp cậu, mau đi với tôi”.

Dứt lời, hắn ta đạp chân vào ghế của Sở Bắc mà không hề sợ sệt chút nào.

Sở Bắc không đáp lời, nhưng Lạc Tuyết thì đã nhíu mày lại.

“Lý Nham, ai muốn gặp Sở Bắc? Rốt cuộc anh muốn làm gì hả?”

Lạc Tuyết biết chắc chắn Lý Nham mò đến đây chẳng có ý tốt đẹp gì.

“Đây là chuyện của đàn ông, đàn bà con gái như cô xen vào làm gì?”

Lý Nham liếc Sở Bắc với ánh mắt rất sâu xa.

“Sao rồi Sở Bắc, có đi với tôi không?”

“À nếu không muốn làm con ma đói thì tranh thủ ăn thêm chút đi, không lại trách tôi không cho cậu cơ hội!”

Song, Sở Bắc vẫn làm như không nghe thấy.

Anh chăm chú lột vỏ tôm, thậm chí còn không thèm chớp mắt.

“Sở Bắc, mặc kệ anh ta đi!”

Lạc Tuyết quýnh lên rồi đứng dậy.

“Lý Nham, mời anh ra ngoài cho, chúng tôi không chào đón anh!”

“Ha ha!”

Lý Nham cười lạnh, coi Lạc Tuyết như không tồn tại.

“Sở Bắc, không dám chứ gì? Đương nhiên nếu cậu không dám cũng không sao, tôi có thể gọi người đến bắt cậu đi!”

“Nhưng lúc về đi hay nằm thì còn xem cậu có phối hợp với tôi hay không”.

Lý Nham nhếch miệng, vẻ uy h**p rất rõ ràng.

Lạc Tuyết cắn răng với vẻ bực dọc.

Còn Chu Cầm thì không dám nói dù chỉ một câu.

Bầu không khi lập tức trùng xuống.

Sở Bắc đặt con tôm đã lột vỏ vào bát của Vũ Tâm.

Sau đó rút một tờ giấy lau tay.

Xong xuôi, anh mới đứng dậy, cầm lấy cây gậy trúc rồi nhìn về phía Lý Nham.

“Đi thôi”.

Dứt lời, anh lập tức đi ra ngoài.

“Sở Bắc, anh…”

Lạc Tuyết cuống lên, lẽ nào Sở Bắc không biết ý đồ của Lý Nham sao?

Anh đi thế có khác nào nộp mạng chứ?

“Yên tâm!”

Sở Bắc mỉm cười rồi gật đầu với Lạc Tuyết.

Lạc Tuyết nghiêm mặt rồi không nói gì nữa.

“Được, đi thôi!”

Lý Nham hừ một tiếng, đã chuẩn bị sẵn mưu kế.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 297


Chương 297

Nếu Sở Bắc đã đắc tội với cậu Lưu thì bước chân đi đừng mong trở lại.

Sở Bắc dừng bước rồi ngoảnh lại.

Sau đó, anh lạnh mặt nhìn Lý Nham.

“Để xem chuyện anh bảo có đáng để tôi phải đi không nào!”

“Nếu đáng thì anh được sống!”

“Không thì anh sẽ phải trả giá bằng mạng sống!”

Dứt lời, Sở Bắc chống cây gậy trúc đi ra khỏi phòng bao.

“Hừ! To mồm quá nhỉ!”

Lý Nham ở phía sau sầm mặt xuống.

Câu nói của Sở Bắc đúng là ngông cuồng.

Chờ gặp cậu Lưu rồi để xem mày sẽ chết thế nào.

Lý Nham hầm hự, sau đó mặc kệ Chu Cầm và Lạc Tuyết rồi đi nhanh ra ngoài.

“Tiểu Tuyết, phải làm sao bây giờ? Hay chúng ta về trước đi, nhỡ bị liên luỵ thì phiền phức lắm!”

Chu Cầm có vẻ lo sợ, không còn thấy hứng thú với đồ ăn thức uống trên bàn nữa.

Bà ta không lo cho Sở Bắc, mà chỉ sợ tai bay vạ gió.

“Mẹ, mẹ nói gì thế?”

Lạc Tuyết liếc nhìn bà ta: “Chúng ta phải tin tưởng Sở Bắc, dù có về thì cũng phải chờ anh ấy rồi cùng về!”

Tuy nói vậy, nhưng Lạc Tuyết đang nhăn mặt lại.

Cô đang thấy rất lo lắng.



Ở phía khác, Lý Nham dẫn Sở Bắc nhanh chóng đi đến căn phòng bao của Lưu Phong.

“Sở Bắc, vào đi, cậu Lưu đang chờ cậu ở bên trong đấy!”

Lý Nham bật cười rồi thầm nghĩ chỉ cần Sở Bắc bước vào thì đừng hòng trở ra.

Sở Bắc mỉm cười một cách bình thản.

Anh dùng cây gậy trúc đẩy cửa rồi rảo bước vào trong.

Lưu Phong đã đợi trong phòng một lúc lâu, nhìn thấy Sở Bắc, hắn vừa mừng vừa sợ, nhưng vẫn nhanh chóng đứng dậy.

“Sở…”

“Kìa cậu Lưu, chút việc nhỏ nhặt này cậu đừng nhúng tay vào, để tôi giúp!”

Lưu Phong mới nói được một chữ thì Lý Nham đã sấn tới rồi cất giọng nịnh nọt.

Lưu Phong ngẩn ra, chưa kịp phản ứng lại thì Lý Nham đã ngoảnh lại rồi hung hăng nhìn về phía Sở Bắc.

“Họ Sở kia, còn ngây ra đó làm gì? Quỳ xuống mau!”

“Dám đắc tội với cậu Lưu, tôi thấy cậu chán sống rồi đấy!”

Lý Nham vênh váo với vẻ đắc ý.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 298


Chương 298

Bây giờ, hắn ta chẳng những có thể lấy lòng cậu Lưu, mà còn có thể dạy cho tên vô dụng Sở Bắc một bài học, đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Lý Nham thầm khen ngợi mình thông minh mà không chú ý tới một điều.

Đó là Lưu Phong ở phía sau đang sa sầm mặt.

Hắn gần như đờ người ra, sự sợ hãi cùng hoảng hốt khiến hắn quên luôn việc phải ngăn Lý Nham lại.

Thấy Sở Bắc không có động tĩnh gì, Lý Nham thầm cười lạnh rồi nói tiếp.

“Thằng mù kia, tai mày điếc luôn rồi à? Nếu giờ mày chịu xin lỗi ngay thì tao vào cậu Lưu sẽ tha cho một mạng”.

“Còn không thì bổn thiếu gia sẽ cho mày khỏi thấy mặt trời vào ngày mai luôn”.

Lý Nham huênh hoang không sợ gì hết, một mực đòi xử lý Sở Bắc.

Thấy thế, Sở Bắc chỉ biết lắc đầu.

Anh không thèm để ý đến Lý Nham, mà ngồi xuống phía đối diện Lưu Phong.

“Bảo tôi quỳ xuống? Để tôi hỏi lại Lưu Phong xem cậu ta dám không đã!”

“Mày nói gì? Cậu Lưu có dám không ư? Ha ha, đúng là nực cười!”

Nghe thấy thế, Lý Nham bật cười ha hả.

Hắn ta nhìn Sở Bắc như đang nhìn một tên ngu dại.

“Cái loại mù dở như mày không đáng để cậu Lưu động tay đâu”.

Trong lúc đắc ý, Lý Nham không quên ngoái lại nhìn Lưu Phong với vẻ trung thành.

“Cậu Lưu, cậu yên tâm, hôm nay tôi sẽ thay mặt cậu rồi dạy cho thằng này một bài học…”

“Anh im ngay!:

Lý Nham vừa nói dứt câu thì Lưu Phong đã gào ầm lên.

Lý Nham thần người ra rồi ngẩng đầu lên.

Bấy giờ, hắn ta mới phát hiện Lưu Phong đang đầy vẻ giận dữ.

“Cậu Lưu, cậu…”

Lý Nham chột dạ, nhưng hắn ta còn chưa nói hết câu thì…

Chát!

Tiếng bạt tai lập tức vang lên.

Má phải của Lý Nham hằn năm đầu ngón tay đỏ ửng.

Một nửa bên mặt của hắn ta sưng vù.

“Cậu Lưu, cậu, sao cậu lại đánh tôi?”

Lý Nham đã bị tát cho đần người.

Hắn ta trợn tròn mắt nhìn Lưu Phong với vẻ oan ức.

“Đánh anh? Tôi còn muốn đạp thêm cho anh mấy phát ấy”.

Lưu Phong nghe thấy thế thì chỉ muốn phát rồ.

Ngay sau đó, hắn đã nhấc chân đạp Lý Nham ngã xuống đất.

Lúc này, Lý Nham đã bị doạ sợ, chật vật nằm dưới đất.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 299


Chương 299

So với sợ hãi thì hắn ta còn thấy nghi hoặc hơn.

Sao tự dưng cậu Lưu lại trở mặt thế này?

Xử lý Lý Nham xong, Lưu Phong mới ngẩng đầu lên rồi như sắp khóc mà nhìn Sở Bắc.

“Anh Sở, đây là hiểu lầm, là hiểu lầm thôi…”

Nụ cười trên mặt Lưu Phong còn khó coi hơn cả khóc.

Hắn thật sự rất sợ Sở Bắc.

Lý Nham thì nghệt mặt ra khi thấy vậy.

Hắn ta trợn mắt há mồm như đã hoá đá.

Chuyện gì vậy trời?

Lẽ nào cậu Lưu tìm Sở Bắc không phải để xử lý anh.

Hình như hắn ta đã đoán nhầm rồi thì phải.

Mặt Lý Nham tái đi.

Song dù có nghĩ nát óc thì hắn ta cũng không hiểu tại sao người như cậu Lưu lại phải mềm mỏng với tên mù dở này.

“Hiểu lầm?”

Sở Bắc mỉm cười với giọng hờ hững.

“Nói đi, tìm tôi có việc gì? Cậu chỉ có một cơ hội thôi!”

Nghe thấy thế, Lưu Phong sợ đến mức mềm nhũn người.

Hắn chỉ muốn táng chết Lý Nham ngay lập tức.

“Anh Sở, chuyện này đúng là hiểu lầm thôi! Tôi vốn định mời anh dùng bữa để xin lỗi anh, nhưng tên Lý Nham này lại hiểu sai ý tôi nên mới thành ra thế này!”

“Tôi thật lòng muốn xin lỗi anh, anh Sở, anh đừng tin lời của Lý Nham nhé!”

Nghe Lưu Phong nói xong, Sở Bắc gật đầu.

“Ra là vậy!”

Nói rồi, anh ngoái lại nhìn về phía Lý Nham.

“Anh còn nhớ lời tôi vừa nói không?”

Câu nói này khiến Lý Nham run lẩy bẩy, mặt thì trắng như tờ giấy.

Tình hình chẳng những khác những gì hắn ta tưởng tượng, mà còn đối lập hoàn toàn.

Chỉ có hắn ta là xui xẻo thôi.

“Chuyện đó, tôi, tôi…”

Lý Nham lo sợ, cứ ấp úng mãi mà không nói nên câu.

“Mẹ kiếp, anh còn ngây ra đó làm gì? Không mau xin lỗi anh Sở đi”.

Lưu Phong ngoảnh lại rồi đạp them cho Lý Nham một phát nữa.

Lý Nham sợ hãi, vội vàng quỳ xuống đất.

Dù trong lòng hắn ta thấy rất không phục, nhưng cũng đành cắn răng nhìn về phía Sở Bắc.

“Cậu Sở, là lỗi của tôi, là tôi sai, xin lỗi cậu…”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 300


Chương 300

Sở Bắc không có biểu cảm gì, nên hai người kia không biết suy nghĩ trong đầu anh.

“Xin lỗi? Không có ý nghĩa gì cả, anh nói thử xem chuyến đi này của tôi có đáng không?”

Nghe thấy thế, mặt Lý Nham trắng bệch.

Lúc ra khỏi cửa, Sở Bắc đã nói một câu.

Nếu chuyện đi này không đáng thì Lý Nham sẽ phải trả giá bằng mạng sống của mình.

Lúc đó, hắn ta chẳng hề bận tâm.

Nhưng bây giờ, câu nói ấy như bùa chú đoạt mệnh của hắn ta.

“Anh Sở đang hỏi anh đấy, câm rồi à?”

Thấy Lý Nham cứ im lặng, Lưu Phong cuống lên rồi lại tát cho Lý Nham thêm cái nữa.

Lý Nham hoảng quá nên vội gât đầu ngay.

“Đáng, đáng lắm ạ!”

Dù hắn ta không chắc Sở Bắc có dám làm gì mình không, nhưng Lưu Phong thì chắc chắn là có.

Với thực lực của nhà họ Lưu thì việc b*p ch*t Lý Nham là cực kỳ đơn giản.

Sở Bắc chỉ cười rồi lắc đầu.

“Nhưng tôi thấy không đáng, anh xem phải làm sao bây giờ?”

Lý Nham hoảng loạn, lập tức có dự cảm không lành.

“Tôi cho anh năm phút để tôi thấy mình không phí công khi tới đây, nếu không anh biết hậu quả thế nào rồi đấy!”

Sở Bắc nói với vẻ điềm tĩnh, nhưng Lý Nham lại nghe ra giống hệt như sét đánh ngang tai.

Mặc dù Sở Bắc là một tên phế vật bị mù.

Nhưng đôi lúc ngay cả gia chủ nhà họ Lạc cũng không dám động vào.

Bây giờ anh còn được cậu chủ Lưu chống lưng, e là sẽ còn gây ra nhiều chuyện điên rồ hơn nữa.

Nghĩ đến đây, Lý Nham càng cảm thấy khó chịu.

Hắn vừa nghiến răng vừa cúi người, dập đầu xuống đất.

“Cậu Sở, tôi đã dập đầu rồi, thế được chưa?”

Lý Nham nghiến răng nói.

Sự oán hận đối với Sở Bắc cũng càng ngày càng mạnh.

Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng phải dập đầu với ai như thế.

“Tôi không bao giờ làm khó người khác, nếu anh đã không tình nguyện thì thôi vậy”.

Sở Bắc lắc đầu, chậm rãi đứng dậy nhìn Lưu Phong.

“Cần làm gì, có cần tôi dạy không?”

“Không, không, không! Anh Sở, em nhất định sẽ khiến anh hài lòng!”

Lưu Phong sợ tới mức gật đầu lia lịa, chỉ cần có thể xoa dịu cơn giận của Sở Bắc là được.

Đừng nói là giết Lý Nham, cho dù có phải diệt cả nhà họ Lý cũng không thành vấn đề!

“Chuyện này……”

Nhưng nhìn thấy cảnh tượng này, Lý Nham không khỏi sửng sốt.
 
Back
Top Bottom