Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 221


Chương 221

Lạc Tuyết cắn răng, lúc này, đã không còn đường lui rồi.

Thứ nhất, quả thực cô không nhìn ra, bản hợp đồng này có chỗ nào không đúng đã.

Thứ hai, cô thật sự rất cần hợp đồng này, để giải quyết nguy cơ cho tập đoàn Lạc thị.

Tất thảy mọi chuyện, cứ đợi quay về rồi nói!

Nhìn thấy Lạc Tuyết đã rời đi, lúc này Lý Hải Đông mới thở dài nhẹ nhõm.

Do dự chốc lát, vẫn lấy điện thoại ra, cẩn thận gọi một cuộc điện thoại!

Tít tít tít!

Điện thoại vang lên ba tiếng, đã có người nhấc máy!

“Nói!”

Sở Bắc bình tĩnh nói một chữ khiến Lý Hải Đông run rẩy trong lòng, ông ta khom lưng theo bản năng.

“Cậu Sở, là tôi, Lý Hải Đông đây, nhiệm vụ cậu dặn dò đã hoàn thành rồi, cô Lạc Tuyết có thể điều động vốn nhà họ Lý bất kỳ lúc nào, để giải quyết khó khăn cho tập đoàn Lạc thị!”

“Làm không tệ, vất vả cho ông rồi!”

Sở Bắc hài lòng gật đầu, giọng điệu khen ngợi!

“Cậu Sở khách sáo rồi, những chuyện này là chuyện tôi nên làm.”

Thấy đã cúp điện thoại, Lý Hải Đông thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng cũng vui vẻ không thôi.

Có thể được một câu khen ngợi của Thần Tướng Trấn Quốc, mọi thứ đều đáng.

Mà bên kia, Sở Bắc sau khi cúp điện thoại thì đúng lúc đã đến tập đoàn Lạc Thị.

“Tự tôi vào là được, cô quay về đi!”

Sở Bắc phất tay với Thanh Vũ, chống gậy, tự mình đi vào tập đoàn Lạc thị.

“Ồ? Cái đồ tàn phế như mày, đến đây làm gì?”

Anh còn chưa vào cửa thì đúng lúc gặp phải Lạc Mai đi ra từ tập đoàn.

Nhìn thấy Sở Bắc, ánh mắt Lạc Mai như muốn phun lửa, nói năng không khách khí chút nào.

Thế nhưng, Sở Bắc trực tiếp bỏ qua, chân không dừng lại, từng bước đi vào tập đoàn Lạc thị.

“Mày, mày đứng lại cho tao!” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhìn thấy bản thân lại bị xem thường, Lạc Mai đen mặt.

Cả người đứng chắn trước Sở Bắc, miệng mắng ra tiếng.

“Sở Bắc, mày cũng không nhìn xem thân phận của mình là gì, chỉ dựa vào mày cũng xứng ở đây sao?”

“Nếu thức thời thì tự mình cút đi, nếu không bà đây cho người ném mày ra!”

Đối với Sở Bắc, Lạc Mai thật sự rất ngứa răng.

Lúc này đã có được cơ hội, nói câu câu đó đều rất khó nghe!

Cạch!

Tiếng gậy trúc chạm đất, chân Sở Bắc cũng dừng lại.

Quay người lại, đối mặt với Lạc Mai, không động đậy gì.

Nhưng đôi mắt trống rỗng lại khiến Lạc Mai thoáng chốc lạnh run người.

Chớp mắt, lại không dám nhìn thẳng Sở Bắc.

“Thế nào, cái đồ tàn phế như mày còn dám đánh tao hay sao? Có bản lĩnh thì mày động vào tao thử đi?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 222


Chương 222

Thế nhưng, Lạc Mai sao lại cam tâm mà sợ hãi chứ?

Lúc này, hai tay chống nạnh, cắn răng trừng nhìn Sở Bắc.

“Tiểu Mai, sao vậy?”

Cũng ngay lúc này, Lạc Viễn Hà nhíu mày đi đến đại sảnh.

Nhìn thấy Sở Bắc, khóe miệng khẽ nhếch cười nhạt.

“À, đây chẳng phải là Sở Bắc sao? Chắc không phải cậu đến tìm Lạc Tuyết đâu nhỉ?”

Nói rồi, Lạc Viễn Hà khẽ chậc lưỡi, ánh mắt trêu chọc.

“Nhưng mà đáng tiếc rồi, vợ cậu bây giờ đang ở khách sạn Tân Hải đấy, chỉ sợ là cậu không gặp được cô ta rồi!”

Nghe thấy lời này, Lạc Mai lập tức hiểu rõ ý của Lạc Viễn Hà, cười lạnh hùa theo.

“Không sai, nếu mày muốn tìm cô ta thì giờ có thể đi thử xem, nói không chừng còn có thể xem được màn kịch hay?”

“Chậc chậc, Sở Bắc, không thể không nói, mày thật sự đáng thương đấy! Đã thành tên mù thì thôi vậy, bây giờ còn bị cắm sừng nữa! Chậc, tao cũng thương cảm cho mày rồi!”

Lạc Mai không ngừng chậc lưỡi, nói thì như vậy, nhưng ánh mắt lại vui sướng hả hê.

Hai bố con kẻ xướng người họa, Sở Bắc không khỏi nhíu mày.

Trái lại không hề nghi ngờ Lạc Tuyết, chỉ là hai bố con này bịa đặt vu cáo như vậy, thực vô sỉ.

“Các người nói xong chưa?”

“Sao nào, Lạc Tuyết có gan tìm trai, chẳng lẽ còn không cho bọn tao nói sao?”

Lạc Mai hừ một tiếng, vẻ mặt càng trêu chọc hơn.

“Nếu mày không phục, có bản lĩnh thì đi tìm gia chủ nhà họ Lý đi, ra vẻ với bọn tao có tác dụng gì? Tàn phế đúng là vô dụng!”

“Đúng vậy!”, Lạc Viễn Hà khinh thường nhíu mày

“Sở Bắc, nếu tôi là cậu thì đã trốn ở trong nhà không dám gặp ai rồi, cậu còn có mặt mũi đến đây? Chậc chậc, da mặt này của cậu đúng là không phải dày dạng thường đâu!”

Lúc này chính là lúc ăn cơm trưa.

Đại sảnh công ty có không ít người, nghe thấy hai bố con kẻ tung người hứng, vẻ mặt đều hóng hớt.

Ánh mắt nhìn Sở Bắc lại càng kỳ lạ!

Thoáng cái, Sở Bắc đã như kẻ lạc loài.

Không ít người thầm cười trộm rồi bàn tán về anh.

Dẫu sao ban đầu thì Lạc Tuyết không chồng mà chửa, sau thì qua lại với Sở Bắc – người vốn là anh rể của mình.

Ai có thể bỏ qua tình tiết cẩu huyết thế này được.

“Sở Bắc, tôi khuyên cậu tốt nhất nên về xét nghiệm ADN đi!”

“Có trời mới biết được con bé này có phải con gái cậu hay không, cẩn thận lại nuôi con thằng khác đấy”.

Thấy Sở Bắc trở thành mục tiêu bị mọi người công kích, Lạc Mai mỉm cười với vẻ đắc ý rồi nói ra những câu rất khó nghe.

“Haizz, cũng không thể nói thế được!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 223


Chương 223

Lạc Viễn Hà lắc đầu với vẻ suy ngẫm.

“Sở Bắc là người rộng lượng nên nuôi con người cũng không sao cả, giờ hiếm có ai tốt bụng được như cậu ấy lắm”.

Nghe thấy vậy, mọi người đều cười ồ lên.

Ai chẳng hiểu ông ta đang ám chỉ điều gì.

Nhưng Sở Bắc đang bị làn sóng dư luận hướng tới thì vẫn bình thản như không.

Chỉ có ánh mắt anh thì lạnh như băng.

“Các người nói xong chưa?”

Sở Bắc chầm chậm quay lại, câu nói của anh khiến tiếng cười của mọi người ngừng hẳn.

Giọng nói lạnh lùng khiến bầu không khí như đóng băng.

“Nếu nói xong rồi thì lên đường đi thôi!”

Lên đường?

Lạc Mai mỉm cười khinh bỉ với vẻ coi thường.

“Sao cơ? Ý mày là định đánh bọn tao à?”

Lạc Viễn Hà sầm mặt xuống rồi cất bước nhìn chằm chằm vào Sở Bắc với vẻ bặm trợn.

“Có giỏi cậu thử động vào tôi xem nào? Xem đến lúc đó… hự…”

Nhưng Lạc Viễn Hà còn chưa nói hết câu, chỉ thấy Sở Bắc giơ hai tay lên rồi hướng về phía Lạc Hà Viễn rồi khẽ quặp tay vào không khí.

Lạc Viễn Hà trợn tròn mắt, cổ như bị ai bóp chặt.

Đừng nói là lên tiếng, đến hít thở còn khó khăn.

“Bố, bố có sao không?”

Lạc Mai cau mày khi chứng kiến cảnh này.

“Sở Bắc, thằng khốn này, mày làm gì với bố tao thế hả?”

Song, Sở Bắc không hề để ý đến ả ta, vẫn chỉ hướng về phía Lạc Viễn Hà.

“Nói sai thì phải bị báo ứng”.

Dứt lời, không thấy Sở Bắc có hành động gì, nhưng Lạc Viễn Hà thì trợn trừng mắt.

Ông ta vùng vẫy, còn mặt thì tái mét, lưỡi thì thè ra ngoài thì sắp tắt thở đến nơi.

Đừng nói là Lạc Mai, đến công nhân viên ở xung quanh cũng sợ chết khiếp khi thấy cảnh này.

Họ thầm thắc mắc không biết Lạc Viễn Hà bị làm sao.

Sao bỗng dưng ông ta có biểu cảm như bị người ta bóp cổ thế kia?

Dù Sở Bắc có ra tay với ông ta, nhưng hai người vẫn đứng cách nhau những ba mét cơ mà.

Sao có thể do Sở Bắc gây ra được?

Chỉ có Lạc Mai là nhăn nhó mặt mày.

Ả ta biết chắc chắn chuyện này là do Sở Bắc làm.

“Sở Bắc, mày, mày dừng tay lại ngay!”

Soạt!

Nghe thấy vậy, Sở Bắc quay phắt lại.

Ánh mắt vô hồn nhìn thẳng vào Lạc Mai.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 224


Chương 224

Lạc Mai bỗng thấy toàn thân lạnh toát, ả ta liên tục lùi lại rồi ngồi phịch xuống đất.

Không gian yên lặng như tờ.

Chỉ có Lạc Viễn Hà vẫn không ngừng vùng vẫy với gương mặt không còn chút huyết sắc nào.

Như thể chỉ một lúc nữa thôi là ông ta sẽ tắt thở.

“Mọi người sao vậy? Sở Bắc? Sao anh lại ở đây?”

Một giọng nói nghi hoặc vang lên phá tan bầu không khí im lặng.

Giọng nói quen thuộc ấy khiến Sở Bắc lập tức buông lỏng tay.

Bụp!

Lạc Viễn Hà ngã mạnh xuống đất, gương mặt trắng bệch dần trở nên hồng hào.

Ông ta thở hổn hển với vẻ sợ hãi.

Vừa mới đây thôi, ông ta đã thấy mình cận kề với cái chết rồi.

Chắc chỉ chậm một phút nữa là ông ta sẽ tắt thở.

“Bác cả, mọi người sao vậy?”

Lạc Tuyết vội vã quay lại công ty, lập tức cảm thấy bầu không khí có gì đó là lạ.

“Làm gì? Cô hỏi ông chồng quý hoá của mình ấy, nó suýt nữa đã b*p ch*t bố tôi rồi!”

“Lạc Tuyết, cô nói thật đi, có phải cô sai anh ta làm vậy không?”

“Cái gì?”

Thấy Lạc Mai quy chụp tội lỗi sang cho mình, mặt Lạc Tuyết nghệt ra.

Cô ngẩng đầu lên nhìn Sở Bắc.

“Sở Bắc, anh đến đây làm gì? Anh vừa đánh bác cả đấy à?”

“Anh tiện đường qua đây thôi, còn đánh ông ta thì…”

Sở Bắc giải thích qua loa rồi mỉm cười.

“Em có thể hỏi mọi người xem, anh có động tay vào người ông ta hay không”.

Lạc Tuyết ngẩn ra rồi nghi hoặc nhìn nhân viên ở xung quanh.

“Sở Bắc, mày còn định nguỵ biện nữa à? Các người nói xem có phải nó đánh bố tôi không?”

Lạc Mai nghiến chặt răng, giọng nói còn có vẻ uy h**p.

“Chuyện này…”

Đám nhân viên ngơ ngác nhìn nhau.

Dù khả năng cao chuyện này có liên quan đến Sở Bắc, nhưng họ thật sự không thấy anh làm gì cả.

Thế sao họ làm chứng cho được?

Không lẽ bắt họ nói dối sao?

“Các người, điên thật mà…”

Thấy không ai nói gì, Lạc Mai tức đến run người.

Ả ta không thể làm gì Sở Bắc được.

Thấy vậy, Lạc Tuyết đã hiểu ra mọi chuyện.

Cô khẽ lắc đầu rồi bất đắc dĩ nhìn Sở Bắc.

“Tự nhiên anh đến đây làm gì? Về trước đi!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 225


Chương 225

Song, Sở Bắc chưa nói gì thì Lạc Viễn Hà mãi mới hít thở được lập tức sửng cồ lên.

“Đi đâu mà đi? Nghĩ hay quá nhỉ! Sở Bắc, hôm nay cậu phải nói cho rõ với tôi”.

“Đúng vậy!”

Lạc Mai có vẻ không cam tâm nên lập tức phụ hoạ.

“Còn cháu nữa đấy Lạc Tuyết, cháu đã làm chuyện xấu xa gì thì trong lòng cháu tự biết rõ nhất”.

“Loại người như cô đúng là mối nhục của nhà họ Lạc chúng tôi!”

Nghe thấy vậy, Lạc Tuyết lập tức cau mày.

“Lạc Mai, tôi đã làm gì sai trái? Nếu chị không giải thích rõ ràng thì tôi sẽ kiện chị tội vu khống đấy!”

Lạc Mai liên tục sỉ nhục Lạc Tuyết, giờ còn nói ngay trước mặt Sở Bắc.

Vì vậy, Lạc Tuyết không thể nhịn được nữa.

“Kiện tôi á? Nực cười!”

Lạc Mai bĩu môi rồi cười với vẻ khinh khỉnh.

“Cô vừa đến khách sạn Tân Hải làm gì? Lẽ nào còn cần tôi nói hộ à?”

“Đừng tưởng cô leo lên được giường của giám đốc Lý thì có thể lên mặt được với tôi, cô chưa đủ trình đâu!”

“Chị…”

Nghe Lạc Mai nói vậy, Lạc Tuyết tức đến tái mặt.

Lồng ngực cô phập phồng.

“Chị đừng có mà ngậm máu phun người, tôi…”

“Cô làm sao?”

Lạc Mai không hề cho Lạc Tuyết cơ hội giải thích, lập tức ngắt lời.

“Nếu không thì cô đến khách sạn Tân Hải làm gì?”

“Đừng bảo giám đốc Lý mời cô đến uống trà nhé! Không ai tin đâu!”

Lạc Mai nói rành rọt từng chữ.

Lạc Tuyết nghiến chặt hàm răng, trong lòng thấy rất tủi thân nhưng không thể nói ra được.

Đúng là chuyện này có nhiều điểm đáng ngờ, dễ khiến người ta hiểu lầm thật.

Nhưng cô và giám đốc Lý nào có quan hệ mờ ám gì đâu.

“Tôi, tôi và giám đốc Lý chỉ bàn chuyện hợp tác thôi, không hề giống như chị nói”.

Lạc Tuyết cắn răng, cố gắng giải thích.

Nhưng tiếc là nghe xong, Lạc Mai càng có vẻ coi thường.

“Bàn chuyện hợp tác? Thiếu gì chỗ, sao lại đến khách sạn?”

“Úi dào, phải kiếm cái cứ nào hợp lý một chút chứ, bảo đến khách sạn bàn chuyện hợp tác thì ai tin cho nổi?”

“Đúng đấy!”

Lạc Viễn Hà hừ một tiếng rồi nhìn Sở Bắc như sắp phóng lửa.

“Tóm lại là hôm nay hai người không cho chúng tôi một lời giải thích rõ ràng thì chuyện này chưa dừng ở đây đâu!”

“Giải thích? Bố con ông muốn chúng tôi giải thích thế nào?”

Sở Bắc ngoảnh lại rồi cất giọng điềm nhiên.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 226


Chương 226

“Sở Bắc, anh đừng kích động”.

Lạc Tuyết giật nảy mình, vội vành cản Sở Bắc lại.

Do dự một lát, cô vẫn quyết định lấy bản hợp đồng ban nãy ra.

“Bác cả, cháu đi bàn chuyện hợp tác với giám đốc Lý thật mà, hợp đồng đây”.

“Có hợp đồng này là tập đoàn mình có thể cải tử hoàn sinh rồi!”

Thật ra, Lạc Tuyết vốn định xác định rõ ý của Lý Hải Đông rồi mới khoe hợp đồng với mọi người.

Nhưng bây giờ, cô không còn nghĩ được nhiều nữa rồi.

“Hợp đồng? Tôi nhổ vào! Cô tưởng lấy mấy tờ giấy vụn ra là có thể lừa được tôi à? Nghĩ hay quá nhỉ!”

Lạc Viễn Hà bực tức hậm hừ rồi tiện tay nhận lấy bản hợp đồng.

Một Lạc Tuyết cỏn con mà đòi hợp tác được với tập đoàn Lý Thị ư?

Đúng là nực cười!

Song, Lạc Viễn Hà vừa liếc nhìn nội dung trong bản hợp đồng một cái là đã nghệt mặt ra ngay.

Ông ta trợn tròn mắt, sau đó mặt mũi nhăn nhó như nhìn thấy ma quỷ.

“Bố, bố sao thế?”

Lạc Tuyết cau mày rồi nghi hoặc nhìn Lạc Viễn Hà.

Thấy ông ta không trả lời, bấy giờ ả ta mơi ngước lên nhìn vào bản hợp đồng trong tay bố mình.

Tương tự như Lạc Viễn Hà, Lạc Tuyết vừa đọc một lát thì cũng trố mắt ra.

Bất kể là nội dung hay chữ ký của Lạc Tuyết và Lý Hải Đông trong hợp đồng đều không ngừng đánh mạnh vào thần kinh của hai bố con ả ta.

Hợp đồng này là thật!

Số tiền lên đến một tỷ đồng.

Mọi thứ khó tin đã trở thành hiện thực.

“Sao, sao lại thế này?”

Hai bố con ả ta thừ người ra, mắt thì trợn tròn với vẻ kinh ngạc!

Họ còn định nói gì đó, nhưng lưỡi cứ cứng lại không nói được gì.

“Giờ hai người tin chưa?”

Thấy thế, Lạc Tuyết thở phào một hơi.

“Có bản hợp đồng này thì nguy cơ của tập đoàn sẽ được giải trừ rồi, nhiệm vụ của cháu coi như hoàn thành”.

Dứt lời, Lạc Tuyết thở dài một hơi.

Dù mọi thứ rất khó hiểu, nhưng cô đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.

Ngoài Sở Bắc ra thì tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Bởi chính anh sắp xếp chuyện này mà.

Nếu Lạc Tuyết không ký được hợp đồng mới là lạ.

“Hừ! Thế này thì sao? Dùng thân xác để đánh đổi thôi mà nói cứ như vinh quang lắm ấy”.

Lạc Mai định thần lại rồi bĩu môi với vẻ coi thường.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 227


Chương 227

Giọng điệu của ả ta có vẻ hâm mộ và ghen ghét rõ rệt.

Với thân phận của Lý Hải Đông, có không biết bao nhiêu cô gái ở Tân Hải muốn bám vào ông ta.

Nhưng Lạc Tuyết đã có con thì dựa vào đâu mà leo được lên giường của ông ta chứ?

Không công bằng!

Hợp đồng gì đó đã bị Lạc Mai quẳng ra khỏi đầu.

Trong lòng ả ta chỉ còn cảm giác đố ký, rốt cuộc mình thua Lạc Tuyết ở điểm nào.

“Đúng đấy! Bán thân để đối lấy lợi ích, sao nhà họ Lạc mình lại nảy nòi ra một đứa không biết xấu hổ như mày chứ!”

Lạc Viễn Hà phụ hoạ theo với giọng điều đầy vẻ khinh rẻ.

“Các người…”

Lúc này, Lạc Tuyết hoàn toàn muốn bùng nổ!

“Tôi với giám đốc Lý không có gì với nhau thật mà!”

“Ô hay, cô bảo không có là không có à?”

Lạc Mai hừ một tiếng, vẫn quyết đeo bám đến cùng.

“Nếu cô không bán thân mà giám đốc Lý lại đồng ý ký hợp đồng à? Đúng là nực cười!”

Lạc Viễn Hà nhướn mày, sau đó nhìn Lạc Tuyết với vẻ khinh miệt.

“Hừ, đúng là loại hèn mọn! Bác mà là mày thì không dám vác mặt về nữa đâu, mày làm nhà họ Lạc mất hết sạch thể diện rồi!”

Lạc Viễn Hà vừa nói dứt câu, bầu không khí lập tức lắng xuống.

Sở Bắc chầm chậm ngẩng đầu lên, gương mặt đã tối sầm.

Đôi mắt lạnh băng của anh xẹt qua tia sát khí.

Cảm nhận được sự thay đổi của Sở Bắc, Lạc Viễn Hà và Lạc Tuyết giật nảy mình.

Hai bố con họ nhanh chóng lùi lại với vẻ sợ hãi.

Nhất là Lạc Viễn Hà, ông ta thấy hoảng loạn.

Tên này rất kỳ quái, ông ta không bao giờ muốn trải nghiệm lại cảm giác tuyệt vọng ban nãy nữa.

Hai bố con nhà này luôn khiêu chiến giới hạn cuối của Sở Bắc, họ tưởng anh là người dễ bị bắt nạt ư?

Anh đã quyết định sẽ dạy cho hai bố con nhà này một bài học cả đời khó quên.

Lúc này, Lạc Tuyết như vô cùng chán nản, cô bất đắc dĩ lắc đầu.

“Nếu vậy thì bác trả hợp đồng cho cháu, để cháu bảo với giám đốc Lý huỷ bỏ hợp tác”.

“Còn khó khăn của tập đoàn thì cháu lực bất tòng tâm rồi”.

Thời gian qua, cô đã nhẫn nhịn đủ rồi.

Hiện giờ, để bảo vệ danh dự của mình, cô đồng ý từ bỏ hợp tác với nhà họ Lý.

Thậm chí, cô sẽ không quan tâm đến sự sống chết của tập đoàn Lạc Thị nữa.

“Lạc Tuyết, cô nói vậy là sao? Không phục chứ gì?”

Lạc Mai nghe thấy thế thì bốc hoả.

Ả ta vừa định lên tiếng chửi bới thì bị Lạc Viễn Hà giơ tay cản lại.

“Được rồi, đừng nói nữa”.

“Lạc Tuyết, không phải bác cả không tin cháu, nhưng chuyện này quá quan trọng, chúng ta phải làm rõ mới được!”

Lạc Viễn Hà đảo mắt rồi khẽ mỉm cười.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 228


Chương 228

“Thế này đi, cháu cứ về nhà chờ tin, bác sẽ mang hợp đồng này cho ông cháu xem, đợi xác định thật giả và giải quyết vấn đề của tập đoàn xong, đương nhiên cháu cũng sẽ có công trong vụ này”.

“Đến lúc đó, cháu cũng sẽ được chứng minh sự trong sạch, được không?”

Nghe thấy thế, Lạc Tuyết hơi ngẩn ra.

Cô ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu.

Chung quy thì vẫn phải chờ ông nội cô xem bản hợp đồng này.

Mà để bác cả đưa cho ông cũng được.

“Vâng, thế cháu về nghỉ đây, bác đừng để cháu chờ lâu quá đấy!”

Lạc Viễn Hà cười nói: “Yên tâm, chỉ cần bản hợp đồng này không có vấn đề gì thì trong hôm nay sẽ được giải quyết ngay”.

Thấy thế, Lạc Tuyết cũng không nghĩ ngợi nhiều mà đồng ý luôn.

“Sở Bắc, chúng ta về thôi!”

Nói rồi, Lạc Tuyết quay người, đi ra khỏi tập đoàn trước.

Cô thật sự rất mệt, không phải thể xác mà là tinh thần.

Bây giờ, cô chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh nào đó để ngủ ngon một giấc thôi.

Thấy thế, Sở Bắc khẽ thở dài.

Tiểu Tuyết ngây thơ quá!

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng liếc nhìn hai bố con nhà kia.

Sau đó, anh quay người đi theo Lạc Tuyết.

Thấy Lạc Tuyết và Sở Bắc đi rồi, mọi người đều thở phào một hơi.

Đến Lạc Viễn Hà và Lạc Mai cũng như trút được gánh nặng.

“Bố, sao ban nãy bố tha cho hai đứa nó dễ dàng thế? Nếu để nó lập công lớn thì sau mình phải làm sao?”

Lạc Mai vẫn trông theo bóng Sở Bắc và Lạc Tuyết rời đi.

Lạc Mai mím môi, hậm hực nói. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Hừ! Con vội cái gì? Lạc Tuyết mà đòi lập công à? Chờ kiếp sau đi!”

“Nhưng bản hợp đồng này là thật, hơn nữa bên trên còn ký tên của nó…”

Lạc Mai nhíu mày, thầm thấy rất nghi hoặc.

“Ký tên của nó thì sao? Giờ hợp đồng đang nằm trong tay chúng ta cơ mà!”

Lạc Viễn Hà nhếch miệng cười với vẻ đắc ý và nham hiểm.

“Ý của bố là…”

Lạc Tuyết ngẩn ra như được khai sáng, ánh mắt lấp lánh.

Lạc Viễn Hà cười lớn với vẻ đầy đắc ý.

“Hừ! Không cần biết Lạc Tuyết dùng cách gì để ký được hợp đồng này, nhưng nó chỉ làm lời cho bố con mình thôi”.

“Nghe nói Vũ Tâm đổi nhà trẻ rồi?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 229


Chương 229

Trên xe taxi, im lặng một lúc, cuối cùng vẫn là Lạc Tuyết phá tan sự tĩnh lặng này trước!

Sở Bắc cười khẽ gật đầu.

“Đổi sang nhà trẻ tốt hơn chút, Tâm Vũ có thể được dạy dỗ tốt hơn!”

Thế nhưng, Lạc Tuyết lại nhíu mày!

“Nhưng tôi thấy nhà trẻ trước đó cũng khá tốt, đổi tới đổi lui không chỉ phiền phức mà học phí cũng không rẻ nữa, đúng chứ!”

Sở Bắc khẽ lắc đầu, khẽ vỗ vai cô an ủi.

“Yên tâm, những chuyện này cứ giao cho anh là được!”

Nghe đến lời này, dù trong lòng bất đắc dĩ nhưng Lạc Tuyết cũng không nói gì dù miệng rất muốn thốt ra gì đó.

Mặc dù cô rất nghi ngờ năng lực của Sở Bắc, nhưng chuyện phiền lòng cũng đã rất nhiều rồi.

Nếu Sở Bắc đã tự tin như vậy thì cứ để anh giải quyết đi.



Cả đoạn đường không ai nói gì, ngay sau đó, hai người đã quay về khu nhà.

Chỉ là, vừa đến lầu ba, chỉ nhìn thấy một bóng người hơi mập, mặc quần dài màu đỏ, là một người phụ nữ khoảng chừng bốn mươi tuổi đang đứng trước cửa!

Đang định gõ cửa, nhìn thấy Lạc Tuyết và Sở Bắc thì lại rút tay về!

“Chị Ngô, sao chị lại đến vậy?”

Nhìn thấy người phụ nữ ấy, Lạc Tuyết khẽ sững người, vẻ mặt không tốt mấy mà chào hỏi!

“À, nói ra thì… mà đây là nhà của tôi, tại sao tôi lại không thể đến?”

Chị Ngô chống nạnh hai tay, liếc nhìn Sở Bắc, lập tức xem thường, tầm mắt dừng trên người Sở Bắc!

Giọng nói có chút khàn trầm giống như vịt đực vậy, cũng khá hợp với thân hình mập mạp của chị ta!

“Lại nói nữa, tôi đến làm gì, trong lòng cô không nghĩ ra sao?”

Nghe thấy lời này, Lạc Tuyết cười khổ gật đầu.

Sắc mặt lại càng khó coi hơn.

“Chị Ngô, còn cách ba ngày nữa mới đến ngày đóng tiền nhà, chị thương lòng thư thả chút cho tôi được không?”

Lạc Tuyết dè dặt cẩn thận hỏi, lại cúi đầu, không dám nhìn mắt chị Ngô!

Tiền của cô đều dùng làm tiền phẫu thuật cho con gái hết rồi.

Bây giờ cô thật sự không bỏ tiền ra được!

“Chậc chậc, nếu mấy người thuê nhà đều giống cô hết thì nhà của tôi cứ cho không mấy người ở luôn cho rồi!”

Chị Ngô chép miệng, giọng điệu khinh thường.

“Lạc Tuyết, tôi biết nhà cô có khó khăn, nhưng cô làm như vậy cũng chẳng phải lần một, lần hai!”

“Mấy lần trước tôi còn có thể thư thả, nhưng lần này, chỉ sợ là không được rồi!”

Nghe thấy vậy, sắc mặt Lạc Tuyết càng trở nên khó coi hơn.

“Chị Ngô, bây giờ tôi thật sự không lấy ra được tiền nữa, hay là chị đợi thêm chút, trong vòng ba ngày, tôi đảm bảo sẽ đưa tiền cho chị!”

Thế nhưng, chị Ngô lại liếc cô một cái, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như cũ!

“Đảm bảo? Cô cam đoan thế nào?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 230


Chương 230

“Mà này, phòng chúng tôi cũng có không ít người đợi thuê đây, nếu thực sự không trả nổi tiền thì sẵn dịp bây giờ cô mau dọn ra đi!”

“Có thể cho mấy người ở đến bây giờ, tôi cũng đã rất nhân từ rồi, còn tiếp tục như vậy, tôi cũng phải hít gió tây bắc mà sống rồi!”

Nghe chị ta nói một hơi, Lạc Tuyết thở dài trong lòng, vẻ mặt lại càng bất đắc dĩ.

Từ sau khi sinh con gái, cô và mẹ vẫn luôn ở đây.

Tuy cuộc sống túng quẫn, tiền thuê nhà thi thoảng đưa trễ một hai ngày, nhưng chưa từng đến mức không có một đồng nào.

Hơn nữa, nhiều nhất cũng chỉ trễ một ngày mà thôi!

Bây giờ chị Ngô nói như vậy, ít nhiều cũng có chút làm tổn thương người khác!

“Chị Ngô, chị cho thư thả thêm vài ngày đi ạ, chẳng phải còn ba ngày nữa sao? Trong vòng ba ngày, chúng tôi chắc chắn sẽ nộp đủ tiền!”

Lạc Tuyết cắn răng, vẫn cố sức vớt vát!

Dù sao, đột nhiên bị đuổi đi như vậy, cô cũng không thể đưa cả nhà đi lang thang ngoài đường được?

“Ba ngày? Nhỡ đâu vẫn chưa giao đủ thì sao?”

Chị Ngô hừ một tiếng, giọng vịt đực lại nghe càng cay nghiệt!

“Nếu khiến tôi trễ nải cho thuê lại, cô có biết phải đền bao nhiêu tiền không?”

“Nói nghe hay hơn cả hát, cô với mẹ cô y hệt nhau, cũng chỉ có thể mỗi nói miệng được thôi!”

Lạc Tuyết cúi đầu, vẻ mặt chua xót.

Trong lòng dù cảm thấy cực kỳ tủi hờn, nhưng một câu cũng không nói ra lời!

Không dễ gì mới nhẹ lòng được một chút, lúc này, thoáng chốc đã ngã xuống đáy vực!

Ở sau lưng, Sở Bắc khẽ nhíu mày.

Thấy Lạc Tuyết không muốn chuyển đi, anh lập tức muốn tiến lên, định mua đứt căn nhà này.

Dù sao, trong tay của Sở Bắc còn có tập đoàn Bắc Dã!

Cho dù mua cả khu nhà này, đó cũng chỉ chuyện cỏn con mà thôi.

Chỉ là, chưa đợi anh lên tiếng thì chị Ngô đột nhiên khẽ cười, con ngươi xoay chuyển, nhìn Lạc Tuyết.

“Tiểu Lạc à, không phải chị không hợp tình hợp lý, chỉ là chị còn phải nuôi gia đình nữa, cũng hết cách rồi!”

“Như vậy đi, nếu cô thật sự muốn ở tiếp, tôi còn có một cách”.

“Cách gì?”

Lạc Tuyết lập tức ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên chút hy vọng.

Ngược lại Sở Bắc nhíu mày, mơ hồ cảm nhận được gì đó.

Quả nhiên, chỉ thấy chị Ngô nhếch miệng, vẻ mặt đầy ẩn ý lên tiếng.

“Tiểu Lạc à, chị nói thật với cô câu này, nhà cửa bây giờ đúng là rất khó tìm! Chỗ của chị đây tuy tầng gác cũ một chút nhưng trang hoàng bên trong chẳng tệ chút nào, không biết có bao nhiêu người bỏ giá cao muốn giành thuê kìa!”

“Nhưng mà, thấy cả nhà cô cũng không dễ dàng gì, hơn nữa, chúng ta cũng quen lâu rồi! Như vậy đi, chi bằng cô thêm một chút tiền nhà, tôi sẽ thư thả thêm vài ngày, mấy người muốn ở bao lâu thì cứ ở bấy lâu!”

“Thế nào, cách này cũng không tệ chứ?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 231


Chương 231

Nói xong, vẻ mặt chị Ngô dương dương đắc ý, quan sát Lạc Tuyết.

Nhưng Lạc Tuyết lại nhíu mày, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

“Chị Ngô, năm ngoái không phải đã tăng một lần rồi sao? Bây giờ còn tăng nữa, như vậy không tốt đâu?”

Bốn năm trước, ban đầu khi bọn họ dọn đến, tiền thuê là hai nghìn tệ một tháng!

Chỉ là, phòng này chỉ hơn năm mươi mét vuông mà thôi.

Hơn nữa còn là khu cũ, cơ sở vật chất cũng không theo kịp.

Như vậy cũng được vậy, trong nhà ngoài cửa và tường chịu lực, thì không có gì cả.

Giá như vậy quả thực khá cao!

Nhưng đến bước đường cùng, thì Lạc Tuyết vẫn phải thuê!

Một năm trước chính là lúc con gái phát bệnh, chị Ngô cũng từng đến đuổi một lần.

Vốn dĩ Lạc Tuyết muốn chuyển đi, nhưng bởi vì con gái nên không thể không tăng thêm tiền nhà một nghìn tệ.

Nên mới ở lại được!

Không ngờ, mới qua một năm mà lại tăng giá thuê rồi!

Tăng thêm là đã bốn năm nghìn tệ rồi, cô còn thuê thế nào được?

Lại nói, căn nhà này thật sự không xứng giá đó!

Phía sau Lạc Tuyết, Sở Bắc khẽ lắc đầu, vẻ mặt thản nhiên.

Quả nhiên, nói nhiều như vậy, đây mới là mục đích thật sự của chị Ngô!

“Tiểu Lạc à, nếu không phải nể tình cảm chúng ta quen biết nhiều năm vậy, cô nghĩ tôi sẽ nói ra lời như vậy sao?”

Chị Ngô lắc đầu, vẫn bộ dạng khuyên bảo như cũ!

“Vừa nãy có người gọi điện cho tôi, đồng ý bỏ ra giá thuê bồn nghìn tệ một tháng, cũng bị tôi từ chối rồi”.

“Nếu không phải vì chúng ta biết nhau, chị đây sớm đã đuổi các người đi rồi”.

“Cô tin hay không, cho dù cô có bỏ nhiều tiền hơn, muốn tìm căn nhà như chỗ chị đây, gần như là không thể!”

“Nếu không tin thì cô có thể đi xem thử, đừng trách chị không nhắc cô, đi qua thôn này thì không còn trọ nào nữa đâu!”

“Đến lúc đó lang thang đầu đường xó chợ, đừng nói là chị Ngô vô tình vô nghĩa!”

Nói xong, chị ta vung tay quay đầu đi.

Cũng không nhìn Lạc Tuyết, vẻ mặt như thể đang nói cô có thuê hay không thì tùy!

A!

Lạc Tuyết im lặng một lúc, cuối cùng cũng khẽ thở dài!

“Được rồi, chị Ngô, chỉ cần chị có thể sắp xếp thêm vài ngày thì tôi cũng không…”

Cạch!

Lạc Tuyết còn chưa nói hết, cửa phòng sau lưng đột nhiên bị đẩy ra.

Mẹ vợ của Sở Bắc – Chu Cầm chống hai tay, khí thế hùng hổ đi ra.

“Này con mụ họ Ngô kia, cô đừng có khinh người quá đáng!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 232


Chương 232

“Cái nhà nát này của cô, ba nghìn tệ là đã quá cao rồi, cô còn muốn thêm tiền? Tôi thấy cô là muốn tiền đến điên rồi sao?”

Nhìn bộ dạng như vậy có lẽ Chu Cầm đã ở sau cửa nghe một lúc rồi.

Vừa nghe thấy Lạc Tuyết đồng ý, thì đã ngồi không yên nữa.

“Muốn tiền muốn đến điên thì sao? Có bản lĩnh thì mấy người đừng ở nữa? Nghèo kiết xác ngay cả nhà cũng không mua nổi, sống thì phải bị người ta xem thường thôi!”

Chị Ngô rõ ràng cũng không phải người dễ chọc.

Mắt trợn tròn, lập tức mắng chửi với Chu Cầm.

“Tóm lại, một câu thôi, hoặc là thêm tiền, hoặc là cút đi, các ngươi tự mình lựa chọn đi!”

“Cô, cô nâng giá lên quá cao!”

Chu Cầm vừa nghe, lập tức tức giận đến mức th* d*c.

“Nâng giá cao thì sao? Có bản lĩnh thì mấy người đừng ở nữa!”

Mắt thấy chút tâm tư của mình bị vạch trần, chị Ngô cũng không giả vờ nữa!

“Bốn nghìn tệ một tháng! Nếu còn muốn ở thì trong vòng ba ngày đưa tiền! Nếu không thì cút ngay hôm nay cho tôi!”

Lời này vừa nói ra, không chỉ Chu Cầm mà vẻ mặt Lạc Tuyết cũng trở nên khó coi.

Nhà thuê là trả nguyên một năm, há chẳng phải nói là, trong vòng ba ngày phải bỏ ra năm vạn tệ sao?

Bây giờ đối với Lạc Tuyết mà nói, một chút cũng không hề ít!

Hơn nữa điểm mấu chốt là, căn nhà này tuyệt đối không đáng giá đó.

Thậm chí một nửa cũng còn chút miễn cưỡng.

Nhưng hôm nay bị đuổi đi, chẳng phải chỉ có thể lang thang ngoài đường sao?

Tiến thoái lưỡng nan khiến Lạc Tuyết cũng đau đầu!

“Cô… đúng là ức h**p người quá đáng!”

“Hợp đồng còn ba ngày nữa mới đến hạn, cô dựa vào đâu đuổi chúng tôi đi? Tôi có thể đi kiện cô!”

Chu Cầm tức đến đỏ mặt tía tai, bộ dạng như vậy, chỉ hận không thể đánh chị Ngô một trận!

Còn về chị Ngô, chỉ là khinh thường bĩu môi.

“Nhà của tôi, đương nhiên tôi nói được là được! Còn chuyện muốn kiện tôi, chỉ cần mấy người bỏ tiền được thì tùy mấy người đi kiện!”

Nói đến đây, chị Ngô đường như không còn kiên nhẫn nữa rồi.

“Mau mau đi, hai chọn một, tôi đây cũng còn bận nữa, không rảnh rỗi đôi co với mấy người!”

“Cô…”

Chu Cầm tức giận mặt mũi nhăn nhó.

Còn muốn nói gì đó, thì Lạc Tuyết bất đắc dĩ kéo tay bà ấy lại!

“Mẹ, mẹ nói ít hai câu đi!”

Lạc Tuyết khẽ liếc nhìn mẹ mình rồi vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn chị Ngô.

“Chị Ngô, vừa rồi mẹ tôi nói chuyện hơi quá, chị đừng để ý, tôi đã quyết định rồi, chúng tôi…”

“Chúng tôi dọn đi ngay hôm nay!”

Vừa dứt lời, bầu không khí lập tức cứng đờ.

Ba người phụ nữ nhíu mày, ánh mắt đều khác nhau.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 233


Chương 233

Bởi vì, lời này là do Sở Bắc nói!

“Sở Bắc, anh nói gì vậy!”

Lạc Tuyết trừng mắt nhìn anh, đang định giải thích.

Thì lại thấy Sở Bắc tiến lên một bước, khẽ lắc đầu.

“Tiểu Tuyết, chúng ta không thuê nơi này nữa, đổi một phòng to hơn đi!”

Không thuê ở đây? Đổi một phòng to hơn?

Lạc Tuyết cắn răng, không biết phải nói gì.

Bây giờ ngay cả tiền thuê mấy vạn tệ cô còn không bỏ ra được, còn muốn đổi gì?

Gì mà thuê phòng lớn? Người này đúng là kiểu điển hình đứng nói chuyện không đau lưng mà!

“Tên họ Sở kia, cậu im miệng cho tôi, chỗ này không có chỗ cho cậu nói đâu!”

Chu Cầm lập tức tìm được nơi phát tiết, mắng Sở Bắc.

“Ồ, đây chính là cậu con rể quý hóa đây sao, trông cũng không tệ nhỉ…”

Chị Ngô liếc nhìn Sở Bắc từ trên xuống dưới, trêu chọc khẽ chép miệng!

“Trẻ tuổi như vậy mà lại bị mù rồi, đúng là đáng tiếc! Con gái có bệnh thì thôi vậy, đến bố cũng là tên mù, chẳng trách mấy người lại nghèo như vậy, chậc chậc…”

Chỉ hai câu ngắn ngủi đã khiến sắc mặt Chu Cầm và Lạc Tuyết không dễ nhìn chút nào!

Sở Bắc khẽ nhíu mày, cũng không phản bác mà chỉ khẽ lắc đầu.

“Cô đi đi, hôm nay chúng tôi sẽ dọn đi!”

Chị Ngô nhíu mày, lập tức không vui!

“Hừ, nói chuyện cũng thẳng thắn đấy, nếu mà các người không làm được, đến lúc đó cho dù có quỳ xuống cầu xin tôi cũng vô dụng thôi!”

Mục đích chính của chị ta chính là nhân cơ hội kiếm thêm chút tiền nhà.

Nếu bọn họ chuyển đi thì đi tìm đâu ra khách thuê ngu ngốc như vậy được chứ?

“Sở Bắc, anh đừng nói nữa!”

Lúc này, ngay cả Lạc Tuyết cũng không nghe nổi nữa.

Sở Bắc làm như vậy, chẳng phải là càng thêm phiền phức hay sao?

“Cậu không nói thì chẳng ai nghĩ cậu câm đâu!”

Chu Cầm cũng không khách sáo, chỉ cần vừa thấy Sở Bắc, thì trong lòng bà ấy đã bừng bừng lửa giận rồi.

“Thật sự muốn chuyển đi, cậu có biết phải tốn bao nhiêu tiền không? Cậu tìm nhà ở đâu? Tiền thuê do cậu bỏ ra sao?”

“Trên người còn chẳng có được một trăm tệ, cậu còn mạnh miệng cái khỉ gì!”

Chu Cầm không khách khí, nói một tràng dài.

Châm chọc Sở Bắc đủ điều!

Ở bên cạnh, vẻ mặt chị Ngô đắc ý xem kịch vui, vẻ mặt như không liên quan đến mình.

Còn về Lạc Tuyết, trong lòng cũng không biết nói gì.

“Sở Bắc, tôi đã đủ phiền rồi, anh đừng gây thêm rắc rối nữa!”

Sở Bắc lắc đầu: “Tiểu Tuyết, tin anh đi, nhà đã tìm xong rồi, bất kỳ lúc nào cũng có thể dọn vào!”

Lời này cũng là thật chứ không giả!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 234


Chương 234

Ban đầu anh đã nói chuyện này với Thanh Vũ rồi, với năng lực của Thanh Vũ, cho dù là biệt thự xa hoa nhất của Tân Hải cũng có thể làm được!

Nhưng mà, nghĩ đến thân phận đặc thù của Sở Bắc, vẫn nên khiêm tốn thì tốt hơn.

Chỉ cần một căn nhà bình thường là được, chỉ cần một cuộc điện thoại của Sở Bắc, thì có thể sắp xếp ổn thỏa!

“Thật sao?”

Thấy vẻ mặt Sở Bắc không hề nói thêm thắt gì, Lạc Tuyết khẽ nhíu mày có chút nghi hoặc!

Sở Bắc khẽ gật đầu: “Đương nhiên, anh vĩnh viễn sẽ không lừa em!”

“Hừ, vậy cậu nói thử xem, nhà ở đâu, lớn thế nào, một tháng bao nhiêu tiền?”

“Nói mà không có chứng cứ, nói dối vậy ai chẳng nói được!”

Chu Cầm chép miệng, rõ ràng không hề tin lời Sở Bắc chút nào!

“Đúng vậy, cứ nói ra tôi nghe thử xem, tôi cũng muốn xem thử sao!”

Chị Ngô bĩu môi, giọng điệu quái gở, đợi xem chuyện cười của Sở Bắc!

Dưới ánh mắt của sáng rực ba người phụ nữ, Sở Bắc khẽ buông tay!

“Tôi hỏi thử!”

Vừa nghe thấy lời này, ánh mắt Lạc Tuyết tràn ngập thất vọng, khẽ lắc đầu, không nhìn Sở Bắc nữa.

Chu Cầm lại càng nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể xé nát Sở Bắc này.

Cái tên tàn phế này, mất mặt cũng mất mặt cả nhà vợ rồi!

“Chậc chậc, hỏi thử cũng được, tôi còn muốn xem sao, cậu cũng phải cho tôi cơ hội chứ?”

Vẻ mặt tươi cười của chị Ngô càng lúc càng châm chọc.

Ánh mắt khinh thường không hề che giấu, khiến Chu Cầm tức đến nghiến răng!

Sở Bắc lại hoàn toàn không quan tâm, lập tức lấy điện thoại, gọi cho Thanh Vũ!

Chỉ tùy tiện nói hai câu, đã cúp điện thoại, nhìn Lạc Tuyết.

“Ở Liên Hoa Tuấn Viên, nhà đã chuẩn bị xong rồi, có thể đến xem bất cứ lúc nào!”

Vừa dứt lời, Lạc Tuyết khẽ ngây người.

Không đợi cô nói chuyện, chị Ngô bên cạnh lại bật cười ha ha!

“Liên Hoa Tuấn Viên? Ha ha, đúng là cười chết tôi mất!”

“Nhóc con, nói dối cũng phải có bản nháp chứ, cậu có biết chỗ đó là đâu không?”

Chị Ngô nhìn Sở Bắc như nhìn một con ngựa non vậy!

“Liên Hoa Tuấn Viên là khu biệt thự có tiếng của Tân Hải! Một căn biệt thự bên trong đó có giá thấp nhất cũng phải có giá năm triệu tệ rồi!”

“Cho dù có bản lĩnh lớn đến đâu, cậu cũng không thuê nổi nhà ở đó được!”

Giọng điệu khinh thường của chị Ngô vừa dứt.

Đừng nói là Chu Cầm, ngay cả Lạc Tuyết cũng có vẻ mặt cũng không hề dễ nhìn.

Chỉ thấy cô khẽ cắn răng nhìn Sở Bắc, vẻ mặt bất đắc dĩ cực độ.

Vốn dĩ, cô còn ôm một chút ảo tưởng.

Không chừng Sở Bắc thật sự có cách sao?

Nhưng bây giờ, mọi thứ đều tan biến rồi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 235


Chương 235

Liên Hoa Tuấn Viên, đương nhiên cô từng nghe đến cái tên này.

Với tài chính hiện tại, chỉ sợ ngay cả một miếng gạch vụn, cô cũng không mua nổi!

Sở Bắc lại dõng dạc nói muốn đi đến chỗ đó xem nhà?

Đây chẳng phải là muốn trêu đùa cô sao?

“Sở Bắc, cậu có ý gì, coi chúng tôi là đồ ngốc sao?”

Lạc Tuyết còn chừa đường lui, nhưng Chu Cầm thì đã mở miệng mắng chửi.

Ánh mắt bà ta hung dữ như muốn ăn thịt người vậy!

“Cậu… cậu thật sự ném sạch mặt mũi cả nhà chúng ta rồi! Mau cút đi, cút đi cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa!”

Chu Cầm tức đến th* d*c, như thể Sở Bắc đã làm ra chuyện tội ác tày trời vậy!

Bà ta vốn đã rất sĩ diện, muốn để Sở Bắc giúp mình lấy lại chút mặt mũi.

Nhưng bây giờ, anh lại vứt sạch mặt mũi bà ta xuống đất để chà đạp giày vò.

Chu Cầm sao chịu đựng nổi?

“Đừng vậy chứ, tôi còn muốn đi Liên Hoa Tuấn Viên xem thử đấy!”

Chỉ có chị Ngô thì lúc này lại tươi cười rạng rỡ.

Giọng điệu nói chuyện rất bỡn cợt.

“Sở Bắc đúng không, không phải muốn đi xem nhà sao? Bây giờ chúng ta đi thôi!”

“Tôi tùy ý đi vài vòng, không sao chứ?”

Chị Ngô vẫn cười tươi, nói thì nói vậy, nhưng cũng không có ý muốn đi.

Rõ ràng là đổi cách khác hủy hoại cả nhà họ!

Sắc mặt mẹ con Chu Cầm và Lạc Tuyết tái nhợt.

Hôm nay, thể diện của bọn họ mất sạch rồi!

Chỉ có Sở Bắc vẫn nhàn nhã bất định, nhìn về phía Lạc Tuyết.

“Tiểu Tuyết, đi thôi, đi xem nhà, nếu thích thì hôm nay chuyển qua!”

Thế nhưng, anh vừa nói ra thì vẻ mặt Lạc Tuyết lại càng khó nhìn hơn.

“Sở Bắc, xem như tôi cầu xin anh đi, anh đừng làm loạn nữa được không?”

Giọng điệu Lạc Tuyết gần như là cầu xin, đối với Sở Bắc, cô chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng vô hạn!

Bây giờ cô chỉ muốn an ổn qua ngày.

Cho dù mắt Sở Bắc không nhìn thấy, nhưng chỉ cần an phận thủ thường, Lạc Tuyết cũng sẽ không chê bỏ anh!

Chỉ là, Lạc Tuyết lại không chấp nhận được Sở Bắc lừa gạt cô!

Một chút thôi cũng không thể!

“Tiểu Tuyết, tin anh!”

Sở Bắc lắc đầu, không giải thích gì!

Giọng điệu chân thành, như có một loại ma lực khiến ba người đều kinh ngạc!

“Sở Bắc, rốt cuộc cậu muốn chơi trò gì? Tôi cảnh cáo cậu, đừng có lừa gạt tôi, bà đây cả đời cũng sẽ không tha cho cậu đâu!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 236


Chương 236

Chu Cầm nghiến răng nghiến lợi, không còn chút sắc mặt nào danh cho Sở Bắc cả.

Còn Lạc Tuyết thì nhìn anh phức tạp, trong lòng trăm mối tơ vò!

“Đi thôi, tin anh! Không chừng lại có bất ngờ đó!”

Sở Bắc không quan tâm Chu Cầm, chỉ khẽ cười với Lạc Tuyết.

Anh kéo tay Lạc Tuyết, không phân bua gì mà đã kéo đi thẳng ra ngoài!

“Đợi đã, không biết lớn nhỏ, bà đây muốn đi xem cùng các người!”

Chu Cầm đảo mắt, như sợ Sở Bắc chạy đi, hùng hùng hổ hổ đi theo.

“Đi thật sao?”

Nhìn thấy vậy, chị Ngô trợn trừng mắt, có chút bất ngờ.

Vốn nghĩ Sở Bắc chỉ là nói bừa, không ngờ lại đi thật rồi!

“Hừ, để tôi xem các người muốn chơi trò gì!”

Chị Ngô khẽ hừ, giẫm giày cao gót, theo sát mấy người Sở Bắc.

Xe taxi đi thẳng tới trung tâm thành phố!

Cuối cùng, xe dừng lại ở một góc yên tĩnh hiếm có của trung tâm thành phố.

Sở Bắc dẫn Lạc Tuyết, Chu Cầm theo sau, lần lượt xuống xe.

Nhìn bốn chữ Liên Hoa Tuấn Viên to lớn trước mặt mấy người, vẻ mặt Lạc Tuyết có chút sửng sốt, có chút chua xót.

Trên đường đi, trong lòng cô vô cùng bối rối.

Không biết nên nghe theo lời của Sở Bắc hay là ngăn cản hành động như điên cuồng của anh lại.

Nhưng ma xui quỷ thế nào mà cả đường đi cô lại không nói một câu nào.

Trong lòng ít nhiều vẫn còn chút hy vọng!

Biết đâu, thật sự sẽ có kỳ tích thì sao?

Ngay cả Chu Cầm, bà ta cũng nghĩ như thế

Nhưng ngay khi đến được nơi này thì họ lại có chút sợ hãi.

Liên Hoa Tuấn Viên – khu biệt thự xa hoa mà bình thường nghĩ cũng chẳng dám nghĩ.

Nhưng nếu lát nữa bị người ta đuổi ra thì quá ư là bẽ mặt!

Cạch! Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tiếng phanh xe vang lên, đưa hai mẹ con quay về thực tại!

Cửa xe taxi mở ra, bước xuống lại là chị Ngô!

Chị ta cũng không lại gần, mà chỉ là ở phía xa nhìn bọn họ.

Ánh mắt khinh thường lại có chút khiêu khích.

“Sao cô ta cũng đi theo? Đúng là âm hồn không tan mà!”

Nhìn thấy chị Ngô, sắc mặt Chu Cầm lại càng khó coi.

Nếu thật sự bị người ta đuổi đi, sau này bà ta chẳng còn mặt mũi mà sống nữa.

Chỉ có Sở Bắc, từ đầu đến cuối đều thản nhiên, gương mặt khẽ cười đầy tự tin.

“Đi, đi vào đi!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 237


Chương 237

Nói xong, thì nhấc chân phải lên dẫn đầu đi vào phòng bán hàng!

Hai mẹ con đưa mắt nhìn nhau, nghiến răng rồi cũng đi theo!

“Mau đứng nghiêm hết cho tôi, sắp có khách đến rồi! Là khách vip trong khách quý, các anh các chị đều phải thể hiện vẻ ngoài, tinh thần tốt nhất cho tôi!”

Ở trước cửa phòng bán hàng!

Gần hai mươi nam nữ trẻ tuổi, mặc đồ vest đơn màu đứng xếp thành hai hàng, cẩn trọng dè dặt!

Đứng chính giữa, vẻ mặt giám đốc phòng bán hàng La Toàn nghiêm túc dặn dò mọi chuyện!

Dáng vẻ rất uy nghiêm!

“Giám đốc La, khách quý khi nào đến vậy? Chúng ta đứng đây cả tiếng đồng hồ rồi!”

Đứng phía trên, một thanh niên lau mồ hôi trên trán, mất kiên nhẫn hỏi một câu!

Bây giờ đang là lúc mặt trời lên cao, mặc đồ vest đứng dưới mặt trời chói chang thế này chẳng khác gì cực hình cả.

Một tiếng đồng hồ này, quần áo bọn họ đều ướt đẫm.

Đôi chân đứng cũng run rẩy cả rồi!

Trong lòng lại càng không hiểu, rốt cuộc là nhân vật lớn thế nào, mà phải phô trương đến vậy!

Ngay cả tuần trước, người đứng đầu thành phố đến thị sát, cũng không quan trọng đến vậy nữa?

“Cậu thì hiểu cái gì?”

Ai ngờ, La Toàn lại liếc nhìn anh ta!

“Vị khách lát nữa đến chính là nhân vật cực lớn, đừng nói chúng ta, ngay cả mấy vị bên trong kia, cũng không chọc nổi!”

“Nói chung chỉ một câu thôi, hôm nay nhất định phải khiến khách hài lòng!”

“Nếu không, tất cả đều thu dọn đồ đạc cút hết cho tôi!”

Lời này vừa thốt ra, hơn hai mươi người đều đứng thẳng người!

Trong lòng vô cùng kinh ngạc, cũng muốn xem xem, rốt cuộc là nhân vật thế nào giá lâm đến Tân Hải!

Cũng chính vào lúc này, Sở Bắc chống gậy, dẫn theo Lạc Tuyết và Chu Cầm, chậm rãi đi đến.

Các nhân viên phòng bán hàng nào dám chậm trễ, vội vàng khom người, giọng điệu vô cùng kính cẩn!

“Hoan nghênh quý khách đến Liên Hoa Tuấn Viên!”

Hơn hai mươi người đồng loạt lên tiếng, đỗng tĩnh không hề nhỏ.

Lạc Tuyết và Chu Cầm vốn đang thấp thỏm lo âu cũng giật mình.

Đợi định thần lại thì đều ngẩng đầu nhìn Sở Bắc.

Ánh mất rất kỳ lạ!

Mấy người đó đang chào đón bọn họ sao?

Chẳng lẽ Sở Bắc nói là thật sao?

Thoáng chốc, hai mẹ con cảm giác như đang nằm mơ vậy, trong lòng có vô số suy nghĩ.

Nhất là Lạc Tuyết, khẽ há miệng, vô cùng khó tin!

Trừ phi, Sở Bắc còn có chuyện gì giấu mình?

Chẳng lẽ, ban đầu ông nội đoán không sai, thân phận của Sở Bắc không đơn giản sao?

Đừng nói là hai mẹ con bọn họ, ngay cả chị Ngô ở phía xa cũng hoàn toàn sững sờ!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 238


Chương 238

Bình thường những nhân viên bán hàng này trông rất nho nhã nhưng thực chất cũng rất kiêu ngạo!

Nhất là giám đốc phòng bán hàng La Toàn, đôi mắt chỉ hận không thể mọc trên đỉnh đầu.

Nhưng hôm nay, lại kính cẩn với một người trẻ tuổi như vậy.

Trừ phi, người trẻ tuổi này là nhân vật lớn nào đó?

Như vậy thì rắc rối rồi!

Sở Bắc nhíu mày, bất giác mà nhíu mày!

Anh đã nói với Thanh Vũ mấy lần rồi, chuyện này phải làm khiêm tốn.

Làm phô trương như vậy, không phải phong cách của anh!

Chỉ là, chưa đợi bọn họ phản ứng, thì đã bị một giọng nói cắt ngang ảo tưởng.

“Tôi đã nói các người có phải bị mù rồi không? Trước khi nói chuyện không biết nhìn người sao?”

La Toàn đen mặt đi đến giữa hai hàng người, nói chuyện không khách sáo chút nào!

“Đã nói là phải hoan nghênh khách quý, bọn họ có dáng vẻ của khách quý sao? Mấy người các cậu không phải mất não rồi chứ?”

Nói xong, La Toàn liếc nhìn ba người Sở Bắc, ánh mắt không che giấu khinh thường!

“Mấy người làm gì vậy? Không có chuyện gì thì mau cút đi! Đừng làm chậm trễ thời gian của tôi!”

“Bảo vệ trước cổng cũng thật là, sao thứ người gì cũng cho đi vào vậy!”

La Toàn mắng chửi mạnh miệng, hoàn toàn không nghĩ rằng Sở Bắc là khách quý mà tổng giám đốc nói!

Hai hàng nhân viên bị mắng thì đều mím môi.

Không dám làm gì La Toàn, chỉ có thể phát giận sang ba người Sở Bắc.

“Bà nó chứ, tên nhà quê từ đâu tới vậy? Đây chẳng phải lạ làm lỡ chuyện sao?”

“Đúng vậy, không có chuyện gì thì mau cút đi! Giẫm vỡ một viên gạch ở đây, mấy người có đền nổi không hả!”

“Tôi mà lại đi cúi đầu với mấy tên nhà quê này sao? Đúng là sỉ nhục mà!”

Tiếng mắng chửi hùng hổ truyền đến tai rõ ràng!

Thoáng chốc đã khiến Chu Cầm và Lạc Tuyết từ thiên đường rơi xuống địa ngục!

“Sở Bắc, đều là chuyện tốt cậu làm đấy, tôi còn tưởng là cậu… Tức chết tôi mất!”

Gương mặt Chu Cầm đỏ rồi trắng, chỉ cảm thấy nóng rát đến đau!

Vốn dĩ còn tưởng rằng nhặt được con rể rùa vàng, làm cả nửa ngày ai ngờ người ta nhận nhầm người!

Đây quả thực là còn mất mặt hơn cả bị đuổi thẳng nữa!

Lạc Tuyết cúi thấp đầu, nghiến chặt răng!

Dù cô đã quen với việc tủi thân, nhưng lúc này cũng muốn tìm một cái lỗ chui vào!

Sở Bắc, anh đưa chúng tôi đến đây, không phải là muốn khiến chúng tôi thành trò cười sao?

Anh khiến tôi quá thất vọng rồi!

Từ thiên đường, thoáng chốc đã rơi xuống địa ngục!

Chênh lệch như vậy, khiến thái độ của Lạc Tuyết đối với Sở Bắc cũng rơi xuống hố sâu!

“Chậc, tôi còn tưởng tên nhóc này thật sự là chân nhân bất lộ tướng nữa, thì ra là hiểu lầm! Ha ha, đúng là cười chết tôi rồi!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 239


Chương 239

Cách đó không xa, chị Ngô đắc ý cười nghiêng ngả!

Hình ảnh này lọt vào mắt Chu Cầm lại càng khiến bà ta thấy bị sỉ nhục!

Sở Bắc nhíu mày, định lên tiếng giải thích.

Anh tiến lên một bước, đối mặt với La Toàn!

“Tôi đã hẹn xem nhà rồi, có vấn đề gì sao?”

“Ai? Cậu?”

La Toàn quay đầu lại, đánh giá Sở Bắc từ trên xuống dưới.

Ánh mắt khinh thường lại càng rõ rệt!

“Tên mù, khắp người cậu từ trên xuống dưới cộng lại còn chưa đến một trăm tệ, muốn đến đây xem nhà à?”

“Có biết đây là nơi nào không? Đừng nói là nhà, ngay cả một viên gạch, cậu cũng không mua nổi đâu!”

Ánh mắt La Toàn khá là khinh miệt, loại người như vậy, ông ta gặp nhiều rồi.

Chỉ sợ là ở trước mặt gái đẹp nên mới ra vẻ nói như vậy thôi?

Chậc chậc, cô gái ở bên cạnh thanh niên này cũng không tệ!

Đi theo loại người như vậy, đúng thật là đáng tiếc!

Ở bên cạnh, nhóm nhân viên bán hàng cũng chẳng mấy tôn trọng.

“Người thời nay đúng là càng ngày càng điên mà! Trong còn chẳng có nổi hai tờ tiền mà học đòi người ta đến mua nhà?”

“Không thấy người ta mù sao? Không chừng đi nhầm nơi thôi!”

“Chậc chậc, Liên Hoa Tuấn Viên chúng ta từ lúc nào đã xuống cấp tới mức ai cũng có thể tới mua nhà vậy?”

Bọn họ lăn lộn ở đây cũng khá lâu rồi.

Cho dù là kẻ lắm tiền hay nhà giàu mới nổi, chắc chắn nhìn một lần là trúng!

Còn về kiểu Sở Bắc, cả người tỏa ra cảm giác một người chất phác, bọn họ chỉ liếc mắt một cái thì đã không còn hứng thú!

Sở dĩ châm chọc khiêu khích như vậy, chẳng qua chỉ là muốn vớt vát lại chút hiểu lầm bẽ mặt vừa nãy thôi!

Mà lời của bọn họ lại giống như một tát, đánh thẳng vào mặt Chu Cầm và Lạc Tuyết!

Mặc dù bọn họ không làm gì, cũng không nói gì, nhưng cũng bị mắng xối xả!

“Chậc chậc, tôi nói đến làm gì? Làm người ấy, phải biết tự lượng sức mình!”

“Không nghe lời người lớn thì chịu thiệt ngay thôi, bây giờ mất mặt rồi chứ? Đáng đời!”

Chị Ngô vung tay, chép miệng, bộ như sớm đã biết rồi, hà tất lúc đầu phải làm như vậy!

Chị ta vừa nói, lại càng khiến Chu Cầm và Lạc Tuyết xấu hổ khôn nguôi!

“Sở Bắc, chúng ta đi thôi!”

Lạc Tuyết vô lực lắc đầu, quay người muốn đi!

Còn Chu Cầm, ánh mắt gần như tóe lửa, chỉ hận không thể xé xác Sở Bắc!

“Sở Bắc, tôi đúng là mù mắt rồi, lại đi tin mấy lời nói nhảm của cậu! Cái mặt già này của tôi bị cậu bôi tro trét trấu rồi!”

Sở Bắc không giải thích, chỉ là càng nhíu mày chặt hơn.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 240


Chương 240

Anh khẽ kéo Lạc Tuyết lại, con ngươi lạnh băng trống rỗng, dừng trên người La Toàn!

“Tôi khuyên ông tốt nhất nên xác nhận lại đi, nói bậy bạ không phải là thói quen tốt!”

Cho dù là La Toàn hay những nhân viên bán hàng kia mắt chó nhìn người, hay là chị Ngô châm chọc thì lúc này, tất cả đã chọc giận Sở Bắc

Anh vốn muốn khiêm tốn, nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng!

Nếu đã như vậy, Sở Bắc cũng sẽ không nhân từ nương tay nữa!

“Mấy cái tên nhà quê mà thôi, có gì mà phải xác nhận?”

La Toàn hừ một tiếng, ánh mắt cũng lạnh đi, giọng điệu không còn kiên nhẫn!

“Nể tình cậu là tên mù, ông đây không so đo với cậu nữa! Mau cút nhanh đi, nếu không tôi cũng mặc kệ gọi người qua ném anh đi đấy!”

Vẻ mặt nhân viên hai bên cũng không còn tốt nữa!

Dám đến chỗ này gây chuyện, đúng là không muốn sống nữa mà!

“Sở Bắc, anh còn thấy chưa đủ mất mặt sao? Mau đi thôi!”

Lúc này, ngay cả Lạc Tuyết cũng không chịu nổi nữa, cô lôi kéo Sở Bắc, trong lòng càng lúc càng thất vọng.

Sở Bắc rõ ràng là đang cố tình kiếm chuyện mà!

“Đồ bỏ đi cũng chỉ là đồ bỏ, ban đầu bà đây nên đuổi cái thứ hại người như cậu đi!”

Chu Cầm hai tay chống eo, mắng chửi thô lỗ, dáng vẻ chỉ hận không thể xé xác Sở Bắc ra!

“Ai da, xem bộ dạng cậu thì có vẻ còn chưa phục?”

La Toàn nhìn thấy Sở Bắc nhíu mày, vẻ mặt lập tức u ám!

“Nếu đã như vậy, tôi chỉ còn nước đuổi cậu ra ngoài thôi!”

Vẻ mặt Sở Bắc vô cảm, chỉ là, màu sắc bắt đầu u ám như mực!

“Đuổi đi thì dễ, nhưng mời trở lại thì khó đấy!”

Giọng nói anh bình tĩnh, vô cùng tự tin!

Chắc Thanh Vũ cũng sắp đến rồi!

Mấy tên này lại dùng mắt chó nhìn người, đến lúc đó, xin lỗi cũng không đủ để giải quyết đâu!

“Mời vào lại? Mẹ nó mày nghĩ cũng hay quá!”

La Toàn vừa nghe, quả thực giận quá hóa cười!

“Ông đây đuổi mày đi thì sẽ không mời mày vào lại đâu!”

“Nếu mày đã không biết tốt xấu như vậy thì đừng trách chúng tao nữa!”

Nói xong, khẽ vung tay về nhân viên ở hai bên!

“Ra tay, ném tên này ra ngoài! Mày có thể đứng chờ mà xem, nhìn coi ông đây có mời mày vào lại không!”

La Toàn ôm hai tay trước ngực, nhếch miệng cười lạnh.

Vừa dứt lời, bảy, tám nhân viên nam xoa tay hằm hè, bao vây ba người Sở Bắc.

“Thôi rồi thôi rồi, lần này không chỉ là vấn đề mất mặt rồi!”

Mắt thấy dáng dấp đối phương như vậy, Chu Cầm không nhịn được mà thở dài than vãn

Trong lòng đã mắng Sở Bắc tới cuồng dại rồi.
 
Back
Top Bottom