Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 201


Chương 201

Nhưng Thanh Vũ vẫn chưa chịu dừng lại, cô lại cầm sang mấy ngón tay nữa.

Các âm thanh sau đó vang lên đều khiến người nghe phải rùng mình.

Ngoài ngón cái ra thì cả bàn tay phải của Lưu Phong đều đã bị bẻ gãy ngón.

Một cơn đau mãnh liệt khiến người Lưu Phong co giật.

Mắt hắn đỏ ngầu như sắp rớt ra ngoài đến nơi.

“Dừng, dừng tay, tôi… tôi l**m…”

Lưu Phong run rẩy gào lên.

Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ bị hành hạ thế này nên sao có thể chịu nổi?

Song, Thanh Vũ chỉ nhếch mép với thái độ bàng quan.

“Cứ bình tĩnh, để tôi xem sức chịu đựng của anh đến đâu”.

Rắc!

Lần này, đến ngón trỏ bên bàn tay trái của Lưu Phong bị bẻ gãy.

Ngón tay bị bẻ ngoặt ra phía ngoài đến biến dạng.

“Đừng đừng, tôi l**m, tôi l**m, xin cô… tha cho tôi, tôi van cô…”

Lần này, giọng nói của Lưu Phong còn có vẻ nức nở.

Cả người hắn bị Thanh Vũ ép lên tảng đá, mặt hắn tái mét vì sợ nên còn không ngừng run rẩy.

Bức tường thành trong lòng hắn đã sụp đổ rồi.

Thanh Vũ hệt như ma quỷ trong mắt hắn.

Cô khiến hắn sống không bằng chết.

“Anh còn ba mươi giây!”

Giọng nói của Sở Nam lại vang lên, so với lúc trước còn lạnh lùng hơn.

“l**m!”

Thanh Vũ nắm cổ áo Lưu Phong rồi dí về phía bãi nước bọt.

Một mùi hôi tanh khiến Lưu Phong muốn nôn mửa.

Thấy mặt chỉ còn cách bãi nước bọt trong gang tấc, Lưu Phong nhăn nhó mặt mày.

Sao ban nãy hắn lại hồ đồ thế, tự nhiên đi khạc nhổ lung tung làm gì?

Thế này có khác gì tự cầm đá đập xuống chân mình đâu.

Nhưng dù có thấy buồn nôn thế nào thì hắn cũng chỉ còn cách nhắm mắt lại rồi run rẩy thè lưỡi ra.

Hắn tin chắc nếu mình không chịu l**m thì cô gái này sẽ hành hạ hắn bằng những cách tàn nhẫn nhất.

Bầu không khí như tĩnh lại!

Lưu Phong không dám thở mạnh, hắn lấy hết dũng khí ra quyết định rồi mới thè lưỡi ra.

Sau đó l**m sạch nước miếng trên tảng đá đó.

Thanh Vũ nhìn không chớp mắt, khi thấy hắn đã l**m sạch sẽ thì mới buông lỏng tay.

Lưu Phong lập tức ngã bụp xuống đất.

Sau đó, hắn không ngừng nhổ nước miếng ra ngoài.

Thậm chí còn không để ý đến cơn đau trên bàn tay.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 202


Chương 202

Sau khi khạc nhổ một hồi, hắn tưởng như sắp nôn cả mật ra rồi.

Mặt hắn xanh như qua bí đao chưa chín.

“Giờ đã được chưa?”

Lưu Phong nghiến răng lên tiếng, đôi mắt thì như sắp phun ra lửa.

Một sự sỉ nhục lớn!

Không còn thể diện gì nữa!

May mà gần đây không có ai, nếu không thì mai này hắn đừng mơ trụ lại ở thành phố Tân Hải nữa.

Sở Nam quay lại nhìn hắn, đôi mắt anh trống rỗng khiến Lưu Phong vô thức thấy lạnh toát người.

“Giờ anh hãy gọi cho Lưu Tông Tín!”

“Trong vòng nửa tiếng nữa, phải cho tôi một lời giải thích rõ ràng, nếu không tôi sẽ diệt nhà họ Lưu!”

Cái gì?

Lưu Phong ngẩn ra, còn tưởng mình nghe nhầm.

Hắn còn đang tính về nhà nhờ bố mình trút giận cho đây.

Không ngờ Sở Nam lại bảo hắn gọi điện cho bố hắn?

Anh ta tưởng mình là nhân vật tai to mặt lớn nào đó chắc?

“Anh chắc chưa? Đừng trách tôi không nhắc anh, bố tôi đang ăn cơm với ngài chủ tịch thành phố đấy, nếu giờ gọi điện quấy rầy họ thì tôi e anh không lường được hậu quả thế nào đâu”.

Lưu Phong híp mắt lại với vẻ u ám.

“Anh còn hai mươi chín phút nữa!”

Sở Nam cất giọng thờ ơ, dứt lời, anh quay người đi.

Đứng đối diện với ngôi mộ.

“Được, là anh bắt tôi đấy nhé, sau đừng có mà hối hận!”

Lưu Phong nghiến răng, sau đó cùng bốn ngón tay còn lành lặn trên bàn tay trái lấy điện thoại ra.

Sau đó gọi đi.



Tại một quán cà phê cao cấp trong trung tâm thành phố!

Chu Minh Hạo đi cùng thư ký lên tầng ba.

Có một người đàn ông trung niên mặc âu phục trông khá mập mạp có vẻ đã chờ ở đây lâu lắm rồi.

“Ha ha, chủ tịch Chu, tôi còn tưởng ông bề bộn nhiều việc nên không đến được cơ”.

Trông thấy Chu Minh Hạo, người đàn ông trung niên mỉm cười rồi chào hỏi.

Nhưng ông ta vẫn ngồi yên trên ghế sofa, không hề có ý định đứng dậy.

“Gia chủ Lưu có lời mời, tôi mà không đến thì đúng là không biết cách đối nhân xử thế rồi”.

Chu Minh Hạo híp mắt lại rồi mỉm cười.

Ông ta bảo thư ký chờ ở bên ngoài, sau đó ngồi xuống phía đối diện Lưu Tông Nghĩa.

“Ha ha, chủ tịch Chu cứ đùa, tôi cũng chỉ là người dân bình thường thôi, sao có thể so với chủ tịch Chu được?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 203


Chương 203

Lưu Tông Tín mỉm cười rồi tiện tay đẩy menu ở trên bàn tới trước mặt Chu Minh Hạo.

“Chủ tịch Chu, cà phê ở quán này khá được, ông uống gì thì cứ gọi tự nhiên, đừng khách sáo với tôi!”

Chu Minh Hạo chỉ liếc nhìn một cái, nụ cười trên mặt đã nhạt dần.

“Không cần đâu, ông Lưu có gì thì nói luôn đi, lát nữa tôi còn có cuộc họp, không thể ở đây lâu được!”

Chu Minh Hạo cất giọng hờ hững rồi thoải mái dựa người vào sofa, sau đó như cười như không nhìn Lưu Tông Tín!

Chu Minh Hạo chưa từng thích qua lại với Lưu Tông Tín.

Vì nhà họ Lưu không có thế lực mạnh như nhà họ Lý và tập đoàn Hoành Viễn.

Nhưng họ ỷ có người chống lưng ở thành phố này nên chẳng coi chủ tịch thành phố là ông ta ra gì.

Nếu không vì nghĩ đến đại cục của Tân Hải thì ông ta đã xử lý nhà họ Lưu lâu rồi!

Đã thế, giờ Lưu Tông Tín còn có thái độ kiểu này thì ông ta còn niềm nở làm gì?

“Nếu chủ tịch Chu đã nói vậy thì tôi xin phép nói thẳng luôn!”

Lưu Tông Tín có vẻ không hài lòng với thái độ của Chu Minh Hạo nên nụ cười trên mặt cũng vụt tắt.

“Nhà họ Lưu chúng tôi không có hứng thú gì với buổi đấu thầu vào hai hôm tới! Đương nhiên, nếu chủ tịch Chu cho nhà tôi một, hai dự án nào đó trước thì tôi đảm bảo, chắc chắn sẽ không khiến chủ tịch Chu phải thất vọng đâu”.

Nghe thấy vậy, Chu Minh Hạo không hề biến sắc mặt, vì đã lường trước được chuyện này rồi.

Lúc này mà Lưu Tông Tín hẹn gặp riêng ông ta thì còn mục đích nào khác nữa.

“Gia chủ Lưu, như vậy nghe vẻ không hợp quy cho lắm thì phải? Nếu ai cũng làm vậy thì còn cần đến chức vụ chủ tịch của tôi làm gì nữa!”

Chu Minh Hạo khoanh tay rồi từ chối thẳng thừng.

Nghe thấy thế, Lưu Tông Tín ở phía đối diện lập tức cau mày.

“Chủ tịch Chu, ông không thể nói như thế được!”

“Ông cũng biết thực lực của nhà họ Lưu thế nào rồi mà, chúng tôi nhận trước một, hai dự án cũng đâu có sao. Đến lúc đó, chắc chắn tôi sẽ không quên chia lợi ích cho ông đâu”.

“Đây là vụ làm ăn hai bên cùng có lợi, chủ tịch Chu nên cân nhắc một chút!”

Nghe thấy thế, Chu Minh Hạo khẽ cười khẩy một tiếng.

“Gia chủ Lưu nói thế là có ý gì? Định đút lót tôi à? Tội này không nhỏ đâu!”

“Không phải vậy!”

Lưu Tông Tín khẽ lắc đầu rồi nói: “Đương nhiên nếu chủ tịch Chu nhất quyết không cho thì tôi cũng không nói nữa, tuy nhiên…”

Nói đến đây, Lưu Tông Tín chợt ngẩng đầu lên rồi nhìn Chu Minh Hạo với vẻ sâu xa.

“Tại sao đang là dự án nội bộ lại chuyển thành đấu thầu, tôi nghĩ chủ tịch Chu là người rõ hơn ai hết!”

“Nếu đến lúc đó, tất cả dự án đều về tay nhà họ Dương, thì chỉ có ông bị mất mặt thôi!”

Rầm!

Mặt Chu Minh Hạo lập tức sa sầm.

“Lưu Tông Tín, ông đang uy h**p tôi đấy à?”

“Chủ tịch Chu cứ đùa, tôi nào dám!”

Lưu Tông Tín mỉm cười không chút sợ hãi.

“Tôi chỉ đang nói thật thôi, còn nên làm sao thì do ông hoàn toàn quyết định”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 204


Chương 204

Nghe thấy vậy, Chu Minh Hạo trầm mặc.

Ông ta cau mày, trong lòng đang đấu tranh tư tưởng!

Lời Lưu Tông Tín nói cũng có lý, nhưng nếu ông ta dễ dàng thoả hiệp như vậy thì sao mai này thị uy ở thành phố được nữa.

Rồi làm sao mà quản lý một nơi rộng lớn như Tân Hải được?

Lưu Tông Tín không vội, mà ngồi thư thái dựa vào sofa.

Chợt có tiếng chuông điện thoại vang lên, thấy là con trai mình gọi tới, Lưu Tông Tín nhếch mép cười.

“Tôi nghe điện thoại đã, chủ tịch Chu cứ từ từ mà nghĩ, nhớ phải nghĩ cho kỹ vào!”

“Con à, sao rồi? Xử lý được mảnh đất ấy chưa?”

Lưu Tông Tín bắt chéo chân với vẻ dương dương đắc ý!

Ông ta dám ngả bài với Chu Minh Hạo thế này đương nhiên phải có lý do.

Lấy được núi Thiên Linh là bước đầu tiên.

“Bố, đang có chút chuyện ở đây ạ!”

Giọng nói có vẻ đau khổ của con mình vang lên trong điện thoại khiến Lưu Tông Tín phải nhíu mày.

“Có chuyện gì thế? Có mỗi chút việc còn con cũng không giải quyết được mà còn dám gọi cho bố à?”

Lưu Tông Tín gào lên như vậy khiến Lưu Phong ở đầu dây bên kia suýt bật khóc.

“Bố, chuyện này không thể trách con được, lẽ ra mọi thứ ổn thoả hết rồi, ai ngờ giữa chừng lại có một thằng mù với một con dở xuất hiện. Chúng nó chẳng những đánh con, mà còn bắt bố phải đến đây dập đầu xin lỗi chúng nó trong vòng nửa tiếng nữa”.

“Con nói gì? Lẽ nào nó không biết địa vị của nhà họ Lưu mình sao?”

Lưu Tông Tín trợn mắt, gương mặt thoáng chốc sa sầm.

Dám bắt ông ta dập đầu xin lỗi, thằng ranh đó chán sống rồi đúng không?

“Bố ơi, con nói rồi mà chúng nó không nghe. Bọn nó vẫn bảo nửa tiếng nữa bố không đến là chúng nó diệt nhà mình luôn!”

“Bố mau đến đây đi, không chúng nó đánh con chết mất! À, tốt nhất gọi thêm ông Mạc đi cùng, đứa con gái kia giỏi võ lắm ạ”.

Lưu Phong khóc lóc van nài.

Một là hắn làm vậy để cho Sở Nam và Thanh Vũ xem.

Hai thì đương nhiên để bố hắn mau tới đây.

Chỉ cần bố hắn và ông Mạc đến đây thì hắn cho thể trả lại nỗi nhục vừa rồi gấp nhiều lần.

“Được rồi, bố phải làm gì không cần anh dạy! Có mỗi thằng mù với đứa con gái mà cũng không đánh lại được, vô tích sự!”

Lưu Tông Tín lập tức ngắt lời Lưu Phong đang gào khóc.

Ông ta cứ ngỡ giành được chắc núi Thiên Linh về tay rồi.

Nhưng bên kia mà xảy ra chuyện thì kế hoạch của ông ta đã thất bại một nửa.



Núi Thiên Linh.

Ngắt máy xong, mặt Lưu Phong càng có vẻ nhăn nhó hơn.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 205


Chương 205

Nghe giọng thì có vẻ bố hắn không coi trọng chuyện này cho lắm.

Nhỡ ông ta đến muộn thì chỉ có hắn chịu khổ thôi.

Bố của con ơi! Đừng hại con mà!

“Ông ta không chịu đến à?”

Sở Nam bình thản ngẩng đầu lên, câu hỏi của anh khiến da đầu Lưu Phong tê dại.

“Tôi… tôi…”

“Thôi, Thanh Vũ, cô gọi điện đi!”

“Vâng thưa cậu!”

Thanh Vũ nhận lệnh rồi lập tức rút điện thoại ra.

Ngoài mặt thì Lưu Phong có vẻ đau khổ, nhưng trong lòng thì thầm cười lạnh.

Số điện thoại của bố hắn là bí mật, Thanh Vũ có mà gọi đằng trời!

Chỉ được cái to mồm!

Nhưng ngay sau đó, không biết Thanh Vũ ấn ấn gì đó, vài phủ sau, máy đã kết nối.

“Lưu Tông Tín, ông còn hai mươi lăm phút nữa để đến núi Thiên Linh xin lỗi! Chỉ cần quá một giây thôi thì nhà ông đừng hòng tồn tại ở đất này nữa”.

Thanh Vũ nói ngắn gọn rồi ngắt máy luôn.

Lưu Phong thấy thế thì trợn mắt há mồm.

Sao cô gái này có thể làm được chứ?



Quán cà phê!

Nghe thấy tiếng máy tu tu, Lưu Tông Tín đen mặt.

Một số máy lạ cùng một giọng nói không hề quen thuộc.

Chỉ với một câu mà bắt ông ta phải đến núi Thiên Linh xin lỗi ư?

Còn cái gì mà có muốn nhà họ Lưu tồn tại nữa không?

Khẩu khí lớn đấy!

“Lạ thật!”

Lưu Tông Tín hừ một tiếng, bao cảm giác vui vẻ đều tan biến sạch sẽ.

“Ông Lưu, con trai ông gặp phải chuyện gì à?”

Chu Minh Hạo ở phía đối diện ngẩng đầu lên rồi hỏi với ý cười như có như không.

Lưu Tông Tín hừ một tiếng: “Không phiền chủ tịch Chu bận tâm, chỉ là một thằng mù với một đứa con gái mà thôi, không đáng nhắc tới!”

Thằng mù?

Chu Minh Hạo ngẩn ra rồi đứng bật dậy.

Hành động bất ngờ của ông ta khiến Lưu Tông Tín giật bắn mình.

“Có phải là một cậu thanh niên đeo kính râm và chống gậy, còn cô gái đi cạnh cậu ấy thì rất trẻ, mặt lúc nào cũng lạnh băng không?”

Thấy Chu Minh Hạo hỏi vậy, Lưu Tông Tín càng nhíu chặt mày hơn.

“Sao mà tôi biết được, mà dù thế thì sao? Nhà họ Lưu tôi mà phải sợ một thằng mù chắc?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 206


Chương 206

Chu Minh Hạo hít sâu một hơi, sau đó ngồi xuống với vẻ trầm ngâm.

“Ông Lưu, tôi khuyên ông tốt nhất hãy đến xem con trai mình thế nào đi, nếu đến muộn, e phải nhặt xác của cậu ấy đấy!”

“Chủ tịch Chu, ông nói thế là đang rủa nhà tôi đấy à?”

Mắt Lưu Tông Tín sắc lạnh, giọng nói thì tỏ rõ vẻ không vui.

Chu Minh Hạo khoanh tay rồi mỉm cười hờ hững.

“Rủa gì đâu, nếu con trai ông chọc phải người đó thật thì đừng nói là ông, cả nhà ông có tồn tại được nữa hay không cũng là cả một vấn đề đấy!”

“Tôi chỉ nói vậy thôi, ông muốn làm sao thì làm!”

Chu Minh Hạo biết chắc thằng mù mà Lưu Tông Tín nhắc đến chính là Sở Nam rồi!

Nếu không, ở cái đất Tân Hải này làm gì có ai dám đối đầu với nhà họ Lưu nữa?

Lưu Tông Tín à Lưu Tông Tín, ông đúng là chán sống rồi!

Không dưng lại chọc vào người đó.

Tự tạo nghiệt, không thể sống!

Thấy thái độ đó của Chu Minh Hạo, Lưu Tông Tín nhíu chặt hàng lông mày lại.

Ông ta thầm thấy rất nghi hoặc.

“Cũng được, để tôi đích thân đi xem sao! Chuyện hôm nay, tôi sẽ nhớ kỹ!”

Lưu Tông Tín bực tức đứng dậy, sau đó liếc Chu Minh Hạo một cái rồi quay người bỏ đi!

Núi Thiên Linh!

Thấy Thanh Vũ ngắt máy, Lưu Phong cắn răng đứng im tại chỗ, không nói gì.

Để hắn xem thằng mù này có bản lĩnh gì, mà đến nhà họ Lưu cũng dám coi thường.

Trần Hào đứng cách hắn không xa đã cúp máy từ lâu với gương mặt còn trắng hơn cả tờ giấy.

Mấy lần gã định lẻn đi, nhưng chân cứ như đã bị đổ bê tông.

Cuối cùng đành phải đứng chôn chân một chỗ chờ đợi.

Khoảng mười mấy phút sau, có một ông lão tóc hoa râm mệt mọc đi về phía núi Thiên Linh.

Người đó mặc bộ đồ màu xám trông khá cũ kỹ.

Gương mặt đầy những vết nhăn in hằn vẻ khổ cực và thật thà.

Chỉ đi bộ đường núi có mười mấy phút mà ông ấy thở hổn hển.

“Ông, ông ơi…”

Trông thấy ông lão đó, Trần Hào vội cúi đầu xuống, chỉ dám cất tiếng gọi nho nhỏ.

Nhưng ông lão không nhìn gã.

Mà đi thẳng tới chỗ Sở Nam rồi nhìn anh như thể để xác định thân phận.

Ông ấy thở dài một hơi với vẻ đầy hổ thẹn và bất đắc dĩ.

“Cậu Sở…”

Sở Nam chầm chậm quay lại, khoé miệng nhếch lên.

“Ông Trần, năm năm không gặp, ông vẫn khoẻ chứ!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 207


Chương 207

Năm năm mới gặp lại bạn cũ nên Sở Nam khó tránh khỏi thấy bùi ngùi.

“Cậu Sở, tôi thấy thẹn với ân huệ của cậu!”

Trần Trung Minh có vẻ đau thương, người cũng run lên.

Lúc nói chuyện, ông ấy còn trực quỳ xuống đất.

“Ông đừng như vậy!”

Sở Nam khẽ lắc đầu rồi quơ cái gậy trúc trong tay đỡ ông lão không cho quỳ xuống.

“Haizz, năm xưa nhờ có cậu Sở cứu nên tôi mới giữ được cái mạng già của mình! Nhưng sức khoẻ ngày một yếu dần, đến đi bộ cũng thấy mệt nhọc”.

“Đoán chừng chỉ một, hai năm nữa thôi là đi gặp ông bà tổ tiên rồi”.

Trần Trung Minh thở ngắn than dài, trong giọng nói còn có vẻ giận dữ.

“Tôi chỉ hận thằng cháu trời đánh của mình, hôm nay nó dám lấy trộm giấy tờ nhà đất của tôi định lén bán cho người ta”.

“Tôi thật sự thấy hổ thẹn với cậu Sở, mong cậu trách tội”.

Sở Nam khẽ lắc đầu.

“Ông quá lời rồi, tội ai người ấy chịu! Nếu cháu trai ông phạm lỗi thì tự cậu ta phải chịu trách nhiệm!”

Sở Nam đã hiểu quá rõ về Trần Trung Minh.

Ông ấy thuở nhỏ mất cha, lớn lên mất vợ, về già mất con.

Ba điều bất hạnh nhất trong cuộc đời con người đều dồn cả vào ông ấy.

Giờ chỉ còn hai ông cháu sống nương tựa vào nhau.

Nhưng nào ngờ đâu, không chỉ có cháu trai ông ấy chưa hiểu chuyện, mà ông ấy còn đang bị ung thư, cần gấp một khoản tiền lớn để chữa trị.

Vì vậy, năm năm trước, ông ấy đã quyết định rao bán núi Thiên Linh với giá hai trăm nghìn.

Giá này không hề đắt, nhưng vừa hay đủ tiền chữa trị bệnh của ông ấy.

Nhưng tiếc là lúc đó, không có ai ngó ngàng đến khu này.

Ông lão chán nản, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tâm lý đi chầu diêm vương.

May có Sở Nam ra tay mua mảnh đất ấy.

Hơn nữa, anh còn trả năm trăm nghìn.

Điều kiện của anh vô cùng đơn giản, đó là hàng năm ông ấy phải đến hương khói cho người anh em của anh.

Chỉ có vậy thôi! Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mới có năm năm mà đã xảy ra chuyện này, ông ấy hoàn toàn không muốn như vậy.

“Haizz, cảm ơn cậu Sở lượng thứ!”

Trần Trung Minh thở dài rồi cúi người xuống, sau đó ngoảnh lại nhìn cháu mình với vẻ phẫn nộ.

“Thằng bất tài kia, mau qua xin lỗi cậu Sở đi!”

“Dù hôm nay, cậu Sở có đánh chết mày ở đây thì ông cũng không nói một lời đâu”.

Thấy ông mình trách mắng như vậy, Trần Hào cúi đầu xuống rồi đi về phía Sở Nam với vẻ không tình nguyện.

“Xin… lỗi, tôi sai rồi…”

Dù trong lòng gã thấy sợ hãi, nhưng nhiều hơn cả là sự không cam tâm.

Tên mù chết bầm này, đến chẳng đúng lúc gì cả.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 208


Chương 208

Một triệu đủ để gã ăn sung mặc sướng rồi.

Nhưng giờ thì còn gì nữa đâu!

“Cậu nên cảm ơn ông nội mình! Nhớ lấy, lần sau cậu không còn được may mắn như này nữa đâu”.

Sở Nam cất giọng bình thàn với vẻ cảnh cáo.

Nếu không phải anh thương ông cụ Trần già cả không nơi nương tựa thì đã giết Trần Hào này ngay rồi.

“Cậu Sở yên tâm, tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó lại cẩn thận, tuyệt đối không có lần sau nữa đâu”.

Ông lão tiến lên trước rồi thề thốt đảm bảo.

Sở Nam không đáp lời, chỉ khẽ xua tay.

Ông lão khom người với anh rồi dẫn cháu mình chầm chậm xuống núi.

Ngoài Sở Nam và Thanh Vũ ra thì chỉ còn lại một mình Lưu Phong trên đỉnh núi.

Lúc này, hắn đi không được, mà ở lại cũng không xong.

Bị Thanh Vũ nhìn chằm chằm, khiến hắn thấy như đang ngồi trên bàn chông.

“Còn mười lăm phút nữa, cậu hãy cầu mong họ không đến muộn đi!”

Sở Nam liếc nhìn về phía Lưu Phong rồi quơ chiếc gậy trúc đi lên phía trước.

Tay anh dọn sạch cỏ dại.

Thanh Vũ cũng vậy, cô dọn dẹp cẩn thận với vẻ thành kính!

Mười một người này đều là anh hùng của dân tộc.

Họ mất không được lưu danh thì thôi, nhưng sao Sở Nam có thể nhẫn tâm để họ không được ai nhang khói chứ?

Vì vậy mới có cảnh tượng kỳ quái như bây giờ xuất hiện.

Sở Nam và Thanh Vũ thì vùi đầu dọn cỏ, còn Lưu Phong thì chỉ dám ngoan ngoãn đứng im tại chỗ.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, khiến hắn rùng mình.

Không lâu sau, có tiếng động cơ ô tô vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Lưu Phong vội vã nhìn theo hướng đó, thì thấy có năm chiếc Audi mới tinh đỗ dưới chân núi.

Mười mấy người vệ sĩ mặc âu phục màu đen đang đi theo Lưu Tông Tín l*n đ*nh núi.

Trông thấy bố mình đã tới, Lưu Phong mừng rỡ.

Khi trông thấy ông lão mặc áo dài màu xám đứng cạnh Lưu Tông Tín, dây thần kinh căng thẳng của hắn đã được thả lỏng.

“Bố, cuối cùng bố cũng đến rồi! Chính là thằng này, nó vừa phá hỏng chuyện của nhà mình, vừa bẻ gãy ngón tay của con! Bố với ông Mạc phải đòi lại công bằng cho con đấy!”

Lưu Phong khóc lóc chạy đi đón.

Lưu Tông Tín trợn mắt lườm hắn rồi thầm mắng Lưu Phong là thằng ăn hại.

Ông ta đi thẳng lên phía trước rồi liếc nhìn Thanh Vũ và Sở Nam.

“Cậu Sở phải không? Không biết cậu mời tôi đến đây có việc gì?”

Lưu Tông Tín chắp tay rồi nở một nụ cười khách sáo.

Ông ta bôn ba trên thương trường nhiều năm nên đã quá sành sỏi rồi.

Mềm mỏng trước, cứng rắn sau, ông ta vận dùng cách này rất trơn tru.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 209


Chương 209

Trước khi chưa biết gì về Sở Nam, tốt nhất không nên động tay động chân vội.

Nhưng Sở Nam lại để ngoài tai câu nói của ông ta.

Anh vẫn cặm cụi dọn cỏ như thể những người khác không hề tồn tại.

Đến Thanh Vũ cũng vậy.

“Này, bố tao đang nói chuyện với mày đấy, điếc à?”

Có chỗ dựa là bố mình và ông Mạc một cái, Lưu Phong lập tức quay ngoắt thái độ.

Song, Sở Nam vẫn làm ngơ, tập trung dọn cỏ.

Thậm chí còn không thèm ngoái lại nhìn.

Thấy thế, Lưu Tông Tín cau mày lại.

Ông ta có vẻ không vui.

Đến ông Mạc luôn cao ngạo cũng phải híp mắt lại.

Người quen sẽ biết đấy là dấu hiệu khi ông ta sắp nổi giận.

“Sở Nam, mẹ kiếp mày tưởng mày là ai chứ hả? Mẹ cái thằng…”

Lưu Phong nổi đoá, vừa định tiến lên trước thì Lưu Tông Tín đã giơ tay lên cản lại.

Trong mắt ông ta loé lên tia nguy hiểm.

“Bình tĩnh, để bố xem nó định giở trò gì!”

Cứ như vậy, người nhà họ Lưu lần lượt đứng yên.

Mắt to mắt nhỏ nhìn nhất cử nhất động của Sở Bắc và Thanh Vũ chằm chằm.

Lưu Tông Tín vẫn còn nhẫn nhịn được, nhưng ông Mạc ở bên cạnh đã hừ nhẹ một tiếng.

Rõ ràng là sốt ruột lắm rồi, nhưng cũng không phá vỡ sự im lặng!

Cuối cùng……

Sở Bắc hơi ngẩng đầu kèm tiếng thở dài.

Tập hợp cỏ dại đã nhổ thành một đống!

“Xử lý cho ngon nghẻ đi, đừng để ô nhiễm”.

Dặn dò ngắn gọn một câu rồi Sở Bắc cầm cây nạng lên, đứng thẳng người, hướng về phía người nhà họ Lưu.

“Sở Bắc, phải không? Cậu kêu tôi tới, tôi đã đến rồi, nhưng cậu đối xử với chúng tôi như thế này có vẻ như không được phải lẽ lắm nhỉ?”

Lưu Tông Tín tiến lên một bước, trong câu nói mang đầy giọng điệu chất vấn.

Đối với vấn đề này, vẻ mặt Sở Bắc vẫn không thay đổi, anh chỉ khẽ lắc đầu.

“Ông đến muộn mười phút, tôi để ông đợi có năm phút, như thế có quá đáng không?”

“Nhóc con, mày nhìn cho kỹ nhé, người này là bố tao, là gia chủ nhà họ Lưu. Tao khuyên mày đừng có không biết tốt xấu!”

Lưu Phong hừ lạnh một tiếng, sự lạnh lùng trong giọng điệu hoàn toàn không cần phải giải thích thêm.

Lúc này hắn chỉ muốn đạp Sở Bắc trên mặt đất, sau đó chơi đùa Thanh Vũ.

Như vậy mới giải tỏa được nỗi hận trong lòng hắn.

Còn Lưu Tông Tín thấy Sở Bắc trông lạ mặt, lại còn trẻ như vậy, nên sự cảnh giác trong lòng ông ta đã biến mất từ lâu.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 210


Chương 210

“Sở Bắc chứ gì, nói đi, tìm tôi đến đây làm gì! Nếu không giải thích rõ ràng, cậu sẽ không gánh nổi hậu quả đâu!”

Nhưng Sở Bắc vẫn cứ như không, cậu chỉ khẽ lắc đầu.

“Thật tiếc vì các ông đã đến muộn!”

Phía sau, ánh mắt Thanh Vũ liếc một cái.

Ánh mắt cô nhìn đám người nhà họ Lưu tràn đầy thương hại!

Đúng vậy, người nhà họ Lưu đã đến muộn.

Họ đến trễ đúng mười phút!

Điều đó có nghĩa là kết cục của họ đã được định sẵn!

Chỉ với một lời nói của Sở Bắc, sự sống chết của gia tộc họ Lưu đã được định đoạt.

Thật buồn cười, những người này vẫn chưa biết điều đó.

“Hừ, đến muộn thì đã sao? Một thằng mù như mày thì có thể làm gì được chúng tao?”

Lưu Phong khinh thường liếc nhìn Sở Bắc, sau đó nhìn về hướng Thanh Vũ.

“Còn cô, đừng tưởng biết đánh đấm thì giỏi lắm! Hôm nay có ông Mạc ở đây, để rồi xem tôi xử lý cô như thế nào!”

Lưu Tông Tín cau mày, nụ cười trên khóe miệng cũng dần trở nên gớm ghiếc!

“Cậu bạn, giữa cậu và tôi vốn nước sông không phạm nước giếng. Nhưng cậu chẳng những làm hỏng chuyện của chúng tôi, còn đánh con trai tôi. Món nợ này tôi phải tính cho ra lẽ!”

Nói rồi ông ta nhìn về phía ông già áo xám đã mất kiên nhẫn ở phía sau mình.

“Ông Mạc, phải phiền ông ra tay rồi!”

“Không sao, miễn sao chuyển đủ tiền là được!”

Ông Mạc khẽ vẫy tay, giọng điệu đầy kiêu ngạo!

“Đương nhiên, đương nhiên rồi. Một triệu tệ, tuyệt đối không thiếu một xu!”

Lưu Tông Tín tuy rằng miệng cười, nhưng một lần ra tay một triệu tệ, nói không xót thì là giả dối.

Tuy nhiên, nhà họ Lưu có rất nhiều chuyện không thể nói cho người khác biết đều được ông Mạc ra tay giải quyết.

Nếu không, họ Lưu làm sao có ngày hôm nay?

“Thanh niên trẻ, tuổi tác thì nhỏ mà khẩu khí thì lớn quá nhỉ. Vừa nhìn đã biết là người chưa từng va chạm xã hội bao giờ!”

Ông Mạc tiến lên một bước, nhìn Sở Bắc vẻ mặt vui đùa.

“Già đây cũng không muốn ra tay. Cho cậu một cơ hội, cậu tự sát đi!”

Ông Mạc với vẻ bề trên, từ đầu đến cuối chưa từng trực tiếp nhìn Sở Bắc.

“Còn về phần cô, nhan sắc cũng được đấy, trước tiên sẽ phế bỏ tứ chi của cô, rồi từ từ đùa bỡn cũng được!”

Xoẹt!

Sắc mặt Thanh Vũ lập tức lạnh như băng.

Luồng sát khí dày đặc khiến nhiệt độ xung quanh trong phút chốc giảm mạnh!

“Thanh Vũ, chơi đùa với lão ta đi!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 211


Chương 211

Sở Bắc dường như hiểu được suy nghĩ của Thanh Vũ, đột nhiên nhẹ giọng nói.

Giọng điệu điềm đạm, vẫn bình thản như cũ!

“Vâng, tiên sinh!”

Thanh Vũ tiến lên một bước, ánh mắt nhìn thẳng về phía ông Mạc, như là đang nhìn một người đã chết.

“Tôi cho ông cơ hội ra 3 chiêu. Ra tay đi!”

Cái gì?

Nhìn thấy cảnh tượng này, đừng nói là ông Mạc, mà ngay cả hai bố con Lưu Tông Tín cũng chết lặng.

Người đàn ông mù này lại đẩy một người phụ nữ ra ngoài?

Lại còn chơi đùa với ông Mạc?

Cần biết rằng, xưa nay biết bao nhiêu kẻ dù khó nhằn cỡ nào, chỉ cần ông Mạc ra tay thì cũng đều toàn thắng!

Cậu nhóc này lấy đâu ra tự tin để nói ra câu nói này chứ?

Về phần ông Mạc, ông ta tức đến bật cười!

“Cô gái nhỏ, đừng tưởng rằng già đây không đánh phụ nữ. Chọc giận già đây thì tôi vẫn g**t ch*t như thường!”

“Bây giờ tôi cho cô một cơ hội quỳ xuống nhận lỗi, nếu không, đừng trách ông già đây nhẫn tâm!”

Về vấn đề này, Thanh Vũ vẫn không chút biểu cảm.

Chỉ là ánh mắt anh lạnh lùng hơn một chút.

“Tôi cho ông thêm một cơ hội. Nếu ông không ra tay, ông sẽ không bao giờ có cơ hội nào nữa!”

Ngay khi những lời này nói ra, nụ cười trên mặt ông Mạc lập tức biến mất!

Thay vào đó là sự tức giận bất tận!

Bao nhiêu năm rồi, lâu lắm không có người dám nói với ông ta như vậy!

“Hừm, nếu như cô đã không biết tốt xấu như vậy, hôm nay tôi sẽ tác thành cho cô!”

Trong khi nói, tay phải ông ta nắm lại, lập tức quạt về phía Thanh Vũ!

Theo như ông ta thấy, một cái tát bình thường cũng đủ lấy tính mạng của Thanh Vũ!

“Chậc chậc chậc, một cô gái xinh đẹp như vậy, thật là đáng tiếc! Thế nhưng, đây chính là kết cục xúc phạm nhà họ Lưu chúng ta!”

Lưu Phong nghiến răng, khóe miệng cười tà mị!

Ở bên cạnh hắn, Lưu Tông Tín không hứng thú cho lắm.

Ông ta tự mình từ xa chạy đến đây, lại còn mời cả ông Mạc.

Nếu giải quyết đơn giản như thế này thì cũng thật là nhàm chán!

Thế nhưng, trong nháy mắt, Thanh Vũ đã lùi lại nửa bước.

Không hơn không kém, vừa hay né được cái tát của ông Mạc!

“Cái gì?”

Vừa ra tay đã tát trượt, ông Mạc liền cau mày.

Ông ta cảm thấy hơi bất ngờ!

Người bình thường không bao giờ có thể thoát khỏi cái tát này.

Có vẻ như người phụ nữ này cũng không phải dạng vừa!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 212


Chương 212

Phía sau ông ta, hai bố con Lưu Tông Tín cũng ngẩn ra một lát, có điều họ không hề để tâm.

Có lẽ là ông Mạc khinh địch đó thôi!

“Chiêu tiếp theo!”

Thanh Vũ vẫn vô cảm, giọng điệu lạnh như băng cùng với vẻ khinh thường khiến ông Mạc rất không vui!

“Cô bé, vừa rồi già đây còn nhường cô, bây giờ thì không may mắn như vậy nữa đâu!”

Nói xong, đột nhiên ông ta giơ chân phải lên, khí thế cuồng bạo đè xuống về phía Thanh Vũ!

Để cứu lấy thể diện, ông ta đã dồn tám phần sức lực của mình vào cú đạp chân này.

Ngoài ra còn có một âm thanh vỡ vụn!

Cho dù Thanh Vũ không chết, thì cũng bị liệt nửa thân!

“Con đã bảo mà, một con đ* làm sao có thể so được với ông Mạc? Không biết tự lượng sức mình!”

Lưu Phong hết lần này tới lần khác cười chế nhạo, như thể hắn đã nhìn thấy Thanh Vũ chết đến nơi rồi.

Chỉ cảm thấy tiếc thay cho một thân thể đẹp như vậy!

Lưu Tông Tín không nói, nhưng ông ta cũng tràn đầy tự tin!

Hừ…

Nếu sớm biết thì mang theo vài tên biết đánh đấm là xong, một triệu tệ, tiếc thật!

Tuy nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, nụ cười của hai bố con họ đã đóng băng trực tiếp trên khuôn mặt của họ.

Đôi mắt họ mở to như thể thể sắp lồi ra, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

Cú đá quá nặng của Mộ Lao chẳng những không làm Thanh Vũ bị thương.

Thậm chí còn không chạm được vào thân thể Thanh Vũ, khí thế của ông ta đã lập tức tan rã.

Thanh Vũ hoàn toàn không nhúc nhích, một bước cũng không.

Còn ông Mạc đã lùi lại liên tục mấy bước mới ổn định lại cơ thể!

Bộ dạng ông ta lếch thếch, thật buồn cười làm sao!

“Sao có thể như vậy được?”

Hai bố con lập tức hóa đá, dụi dụi mắt mình, tưởng mình đã nhìn nhầm.

Nhưng thực tế đúng là như vậy!

Không thể tin được, nhưng nó thực sự đã xảy ra!

“Chuyện này, không thể nào!”

Ông Mạc liên tục lùi về phía sau, khó khăn lắm mới giữ vững được cơ thể.

Khuôn mặt ông ta tái nhợt, trừng mắt hét lên điên cuồng.

Giọng điệu đầy sợ hãi!

Đòn gần như toàn lực của ông ta lại dễ dàng bị hóa giải như vậy?

Còn nhìn bộ dạng của đối phương, có vẻ như còn không thèm trả đòn.

Khinh thường!

Đây là sự khinh thường trắng trợn!

“Ông Mạc, ông đừng nhường cô ta nữa, mau ra tay đi!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 213


Chương 213

Lưu Phong ở phía sau bĩu môi, giọng điệu có chút bất lực.

“Ông Mạc yên tâm, một triệu tệ của ông không thiếu một xu. Đêm dài lắm mộng, ông đừng nhường nữa!”

Sắc mặt Lưu Tông Tín hơi tối sầm lại, trong lòng cảm thấy không vui lắm!

Theo như họ thấy, chắc hẳn ông Mạc đã nương tay.

Nếu không thì làm sao một cô gái tuổi đôi mươi có thể làm được điều này?

Mỗi lời nói của họ như những cái tát vô hình.

Từng người một, lần lượt tát vào mặt ông Mạc một cách dữ dội.

Mặt ông Mạc đỏ bừng lên, trong lòng tức giận nhưng cũng chỉ có thể nhịn xuống.

Vừa rồi ông ta thật sự không hề nương tay, chỉ là…

“Được lắm được lắm, cô gái, cô thực sự đã chọc giận tôi rồi đấy!”

Ông Mạc nói từ trong kẽ răng, hai mắt dường như đỏ ngầu.

Từ thái độ khinh bỉ ban đầu, đến ngạc nhiên rồi đến kinh hãi!

Cuối cùng ông ta cũng hiểu rằng, từ đầu đến cuối, ông ta đã đánh giá thấp người phụ nữ này.

Xem ra không thể hiện bản lĩnh thực sự thì không được rồi!

“Chết đi!”

Hai mắt ông Mạc như sắp tách ra, giữa tiếng gầm lớn, bước châm giẫm mạnh một cái.

Bùm!

Trên nền đá xanh, hằn rõ hai dấu chân.

Tiếp đó ông ta thực hiện một cú đấm bằng tay phải và lao thẳng vào mặt Thanh Vũ.

Xuýt!

Lực của cú đấm mang theo tiếng hú của gió!

Gió lạnh dữ dội thổi hai má Lưu Tông Tín và Lưu Phong như bị dao cắt.

Nhưng nụ cười tàn nhẫn lại hiện lên trên khóe miệng.

Thế mới phải chứ!

Dám khiêu khích nhà họ Lưu, nhất định phải trả giá!

Nhìn tất cả những người có mặt ở đó, chỉ có Sở Bắc và Thanh Vũ là trên mặt không chút cảm xúc.

Nếu nhìn kỹ ra, còn có thể thấy được sự khinh thường.

“Đây là toàn bộ sức lực của ông à?”

Thanh Vũ khẽ lắc đầu, trong giọng điệu không phân biệt được là khinh thường hay là thất vọng!

Hành động này càng khiến ông Mạc điên tiết.

Cú đấm này không hề nương tay chút nào.

Ông ta phải dùng máu và mạng sống của Thanh Vũ để rửa sạch nỗi nhục nhã của mình!

“Kết thúc rồi!”

Khi nắm đấm của ông ta gần đến trước mặt, Thanh Vũ nhẹ nhàng phun ra ba chữ.

Cô chợt vung tay phải lên và bóp nhẹ một cái!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 214


Chương 214

Xoẹt!

Tiếng gió lập tức ngừng thổi, thậm chí thời gian như ngừng trôi.

Màn hình bị đóng băng!

Nắm đấm của ông Mạc, không còn có thể tiến lên được chút nào nữa!

“Thế này, có phải tôi bị hoa mắt không?”

Lưu Tông Tín và Lưu Phong trợn trừng hai mắt, vẻ mặt giống như nhìn thấy ma!

Lần này, ngay cả bọn họ cũng có thể thấy được ông Mạc không nương tay chút nào.

Nhưng cho dù như vậy, cũng không thể làm tổn thương Thanh Vũ một chút nào ư?

“Cô, rốt cuộc cô là ai?”

Và lúc này, người cảm thấy đáng sợ nhất chính là ông Mạc!

Đòn đánh dồn toàn lực của ông ta một lần nữa bị hóa giải dễ dàng.

Lúc này ông ta mới nhận ra trong mắt Thanh Vũ, ông ta chỉ là một con kiến, một tên hề!

Nhường ông ta ba chiêu chỉ là để cho ông ta có cơ hội ra tay mà thôi!

“Ông không đủ tư cách để biết!”

Thanh Vũ mặt không biểu cảm, khẽ động cổ tay!

Bựt! Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ông Mạc không có sức phản kháng, đầu gối khuỵu xuống đất.

Một nửa đùi của ông ta trực tiếp nhấn sâu xuống đất.

Ngay cả mặt đất dường như cũng đang rung chuyển nhẹ.

Cơn đau dữ dội khiến ông ta nhăn nhó.

Ngay lập tức trong lòng ông ta bị chiếm đóng bởi sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi!

“Không, không! Làm ơn, tha cho tôi, tôi không muốn chết…”

Lúc này ông Mạc như còn gà bị rơi xuống nước, run như cầy sấy.

Đâu còn sự kiêu ngạo hung hăng trước đây?

Đối mặt với lời xin tha của ông ta, Thanh Vũ bịt tai không nghe mà quay đầu nhìn Sở Bắc.

“Cậy thế h**p đáp người khác, giở trò hổ báo, vì tiền mà giết người…”

Sở Bắc vẫn quay lưng về phía ông ta, không quay đầu lại!

“Mấy tội danh cùng trừng trị, chết cũng không đáng tiếc!”

Xoẹt!

Sở Bắc vừa dứt lời, sắc mặt ông Mạc lập tức trở nên trong suốt.

“Làm ơn, cầu xin cậu, tha mạng cho tôi, tôi biết mình sai rồi, tôi nhất định sẽ thay đổi!”

“Tôi, tôi có thể cho cậu tiền, cho cậu rất nhiều tiền. Cậu cho tôi làm con chó của cậu tôi cũng tuyệt đối không chớp mắt lấy một cái. Cầu xin cậu, cho tôi một con đường sống!”

Nét mặt ông Mạc nhăn lại thành từng đống, khát vọng sống sót lập tức đè bẹp mọi thứ.

Người càng giàu càng mạnh lại càng sợ chết nhất.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 215


Chương 215

Tại thời điểm này, nó được phản ánh trên người ông ta một cách sống động.

“Tôi không nuôi nổi một con chó như ông!”

Sở Bắc khẽ lắc đầu quay người lại, trên mặt vẫn không có một tia vui mừng hay tức giận.

“Về phần tiền, ông có rất nhiều tiền sao?”

Ông Mạc sửng sốt một chút, trong lòng lóe lên một tia hy vọng, liền luống cuống gật đầu.

“Có có, cậu muốn bao nhiêu tôi sẽ đưa bấy nhiêu, cầu xin cậu, tha cho tôi một con đường sống!”

“Tôi sẽ đưa cho cậu năm mươi triệu… Không, một trăm triệu tệ, cậu thấy sao?”

Nói rồi ông Mạc cẩn thận ngẩng đầu lên, sốt sắng nhìn Sở Bắc.

“Một trăm triệu tệ, ha!”

Khóe miệng Sở Bắc hơi nhếch lên, cũng không biết là có ý gì.

Ông Mạc thầm thở dài: “Vậy thì, hai trăm triệu! Cho dù ba trăm triệu tệ cũng được, tôi thật sự chỉ có bấy nhiêu thôi!”

Ông Mạc nghiến răng tung hết tài sản của mình ra.

Tuy trái tim ông ta đang rỉ máu, nhưng vì giữ mạng sống, ông ta không thể lo được nhiều như vậy nữa.

“Không nhận ra là ông cũng thật giàu có đó”.

Sở Bắc như cười như không, nhưng ông Mạc lại không hiểu được giọng điệu trong lời nói của anh.

“Vậy . . .”

Vừa nói một tiếng liền bị Sở Bắc cắt ngang.

“Thanh Vũ, kiểm tra từng đồng tiền mà ông ta có, nếu có một xu bất hợp pháp, thì chuẩn bị ngồi tù suốt phần đời còn lại”.

Giọng điệu bình tĩnh của Sở Bắc khiến vẻ mặt ông Mạc lập tức tái mét.

Trong những năm qua, ông ta đã giúp nhà họ Lưu làm rất nhiều việc đáng xấu hổ.

Tiền của ông ta cũng cứ như thế mà tích lũy dần.

Nếu thực sự điều tra ra thì bắn ông ta chục lần cũng không đủ.

Sở Bắc đâu có muốn tiền đâu, rõ ràng cậu chỉ muốn ông ta chết thôi.

Nghĩ đến đây, trong mắt ông Mạc hiện lên vẻ oán hận, nghiến răng nghiến lợi, quyết định liều lần cuối cùng.

“Chắc hẳn hai người có lai lịch không hề nhỏ, không biết đã từng nghe nói đến núi Lạc Vân chưa?”

Núi Lạc Vân?

Thanh Vũ đột nhiên ngẩng đầu, nhíu mày!

Chỉ có vẻ mặt của Sở Bắc là không thay đổi, cũng không có vẻ gì là kinh ngạc.

“Biết thì sao mà không biết thì sao?”

Khóe miệng ông Mạc khẽ nhếch, nói như vậy, chắc hẳn là có biết.

“Tôi là Mạc Hải, là người của núi Lạc Vân. Không biết hai người có thể nể mặt cho qua chuyện hôm nay được không?”

Đây là con át chủ bài lớn nhất của ông ta.

Chỉ cần có người biết rõ về núi Lạc Vân thì không ai lại không nể mặt.

Nếu không phải thực sự hết cách thì ông ta sẽ không dùng chiêu này.

Nhưng Sở Bắc chỉ cười nhạt, ánh mắt vẫn bình tĩnh.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 216


Chương 216

“Mạc Trung Thiên là gì của ông?”

Một lời nói khiến Mạc Hải hơi giật mình.

Người trước mặt thậm chí còn biết cả Mạc Trung Thiên.

Thực sự có lai lịch không tầm thường!

“Đó chính là sư phụ của tôi. Sao hả? Có thể cho qua được chứ!”

Mạc Hải cười, nếu như đã biết Mạc Trung Thiên thì chắc chắn không dám động vào ông ta.

Nhưng ngay giây sau, Sở Bắc khẽ lắc đầu.

“Không ngờ Mạc Trung Thiên lại có một đệ tử đáng khinh thường như ông!”

“Uy danh một đời lại bị hủy hoại trong tay của ông!”

“Thôi cũng đành, hôm nay tôi sẽ thay ông ta thanh lý môn hộ vậy!”

“Cậu có ý gì?”

Cả người Mạc Hải cứng đờ, sững người lại, thậm chí, trong lòng còn có dự cảm xấu.

“Nửa đời sau hãy làm người cho tốt đi!”

Sở Bắc không giải thích, gậy trong tay chậm rãi hạ về phía ông ta.

Bầu không khí dường như ngưng đọng lại,

Mạc Hải chỉ cảm thấy như có một ngọn núi che lấp cả trời đất đè ép xuống người ông ta, muốn chạy nhưng chân lại nặng như chì.

Chỉ có thể giương mắt nhìn cây gậy trong tay Sở Bắc càng lúc càng đến gần!

“Đừng, đừng!”

Phù!

Cây gậy của Sở Bắc trông như chỉ điểm nhẹ vào ngực ông ta.

Thế nhưng Mạc Hải lại phun ra ngụm máu, cả người thoáng cái đã trông khá già nua.

Vẻ mặt ông ta như già hẳn đi trông thấy, thậm chí cả thân thể cũng cong xuống.

Như thể chớp mắt đã già đi mười tuổi!

“Cậu, cậu…”

Mạc Hải run tay chỉ về phía Sở Bắc, trong lòng chỉ còn lại cảm giác hối hận và sợ hãi!

Sở Bắc vừa ra tay là đã trực tiếp khiến ông ta trở thành người tàn phế.

Từ một người giúp đỡ có tiếng của nhà họ Lưu, giờ trở thành một kẻ tàn phế ai ai cũng kêu đánh.

Sự chênh lệch to lớn trong lòng thoáng chốc đã bóp nghẹt Mạc Hải.

Mí mắt ông ta khẽ giật, sau đó người đã ngất đi.

Nhưng với chuyện này, Sở Bắc cũng chẳng buồn để ý.

Anh ngẩng đầu nhìn bố con Lưu Tông Tín đang cứng đờ như hóa đá cách đó không xa!

“Bây giờ, đến phiên các người rồi!”

Anh vừa dứt lời, Lưu Tông Tín và nhân vật chính Lưu Phong cảm thấy tê rần cả da đầu.

Sau lưng, khí lạnh không ngừng lan ra khắp lưng.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 217


Chương 217

Ngay cả ông Mạc, cũng không làm được gì Sở Bắc, chứ đừng nói là bọn họ.

“Cậu, cậu đừng làm loạn, tôi là gia chủ nhà họ Lưu, vừa nãy, vừa nãy còn ăn cơm với người đứng đầu thành phố…”

Lời nói như vậy, nhưng cả người Lưu Tông Tín thì run rẩy không thôi.

Còn Lưu Phong thì lúc này lại cúi đầu, chỉ hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.

“Người đứng đầu thành phố?”

Sở Bắc nhếch miệng, cười như không cười.

“Có cần Sở tôi tìm ông ta ra, xem xem ông ta có thể cứu được ông hay không?”

Một câu nói, đã khiến Lưu Tông Tín váng cả đầu, thoáng chốc đầu óc đã trống rỗng.

Người trẻ tuổi này, ngay cả người đứng đầu thành phố cũng không màng sao?

Chớp mắt, ông ta đột nhiên nhớ đến lời của Chu Minh Hạo trước khi rời đi.

Lúc trước ông ta hoàn toàn không để ý, nhưng bây giờ nghĩ lại chỉ cảm thấy rét lạnh trong lòng.

Người trẻ tuổi này, không phải sẽ tiện tay cũng có thể phá hủy được nhà họ Lưu chứ?

“Cậu, cậu muốn thế nào?”

“Núi này chúng tôi không cần nữa, tôi có thể xin lỗi, cậu có điều kiện gì, tôi đều có thể đồng ý!”

Lưu Tông Tín lập tức sợ hãi, giọng điệu cũng bắt đầu nhận sai.

Chỗ dựa lớn nhất của nhà họ Lưu đã không còn, ông ta phải nghĩ đến trường hợp xấu nhất.

Thế nhưng, phản ứng của Sở Bắc nằm ngoài dự liệu của hai bố con họ.

Sở Bắc hoàn toàn không quan tâm đến bọn họ, anh khẽ cúi đầu về phía mười mấy ngôi mộ hoang tàn kia rồi lập tức xoay người lại, chống gậy, từng bước đi xuống núi.

Những nơi anh đi qua, vệ sĩ nhà họ Lưu vội vàng tránh ra nhường đường, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh!

Thanh Vũ mang theo cỏ dại, liếc nhìn hai bố con kia tỏ ý tự giải quyết cho tốt rồi cũng đi theo.

“Chuyện này…”

Mắt thấy hai người đã biến mất khỏi tầm nhìn, hai người Lưu Tông Tín và Lưu Phong há hốc miệng, hoàn toàn ngây người!

Vừa rồi, ông ta đã chuẩn bị tâm lý cá chết lưới rách với Sở Bắc rồi.

Nhưng lại không ngờ, Sở Bắc cứ vậy mà rời đi?

Như vậy là sao?

Tha cho ông ta một mạng?

Hay là xem thường không muốn ra tay với họ?

“Bố, bây giờ nên làm gì?”

Lưu Phong vẫn còn sợ hãi, cẩn thận dò hỏi.

“Làm gì? Sao bố biết làm sao?”

Lưu Tông Tín hừ một tiếng, liếc nhìn Mạc Hải vẫn không nhúc nhích gì kia

“Xem thử đã chết hay chưa, không có chuyện gì thì ném vào bệnh viện đi! Từ nay về sau, người này không còn quan hệ gì với nhà họ Lưu chúng ta cả!”

Vẻ mặt Lưu Tông Tín u ám, mặc kệ Sở Bắc tha cho họ vì nguyên nhân gì.

Chuyện này, vẫn chưa xong đâu!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 218


Chương 218

Nhiệm vụ cấp bách trước mắt, vẫn nên nghe ngóng rõ ràng thân phận Sở Bắc này trước đã.

Nghĩ đến đây, ông ta muốn liên lạc để hỏi Chu Minh Hạo cho rõ.

Nhưng vừa cầm điện thoại thì tiếng chuông đã vang lên trước.

Nhìn thấy là ký thư gọi đến, trong lòng ông ta lại có dự cảm không tốt!

“Tổng giám đốc Lưu, ông đang ở đâu vậy? Công ty xảy ra chuyện lớn rồi!”

Lưu Tông Tín nhíu mày, tâm tình lại càng buồn bực: “Có chuyện gì thì nói mau, hốt ha hốt hoảng còn ra thể thống gì?”

“Tổng giám đốc Lưu, cổ phiếu của chúng ta đột nhiên bị ác ý thao túng, sắp rớt xuống cực hạn rồi, nếu không nghĩ cách thì xảy ra chuyện lớn mất!””

“Cái gì?”

Nghe thấy giọng nói gấp gáp của thư ký bên kia điện thoại, Lưu Tông Tín lập tức mở to mắt.

Hoảng sợ, không tin nổi, vẻ mặt ông ta thoáng chốc trắng nhợt.

“Sao cậu không nói sớm? Nhưng ai lại to gan như vậy, dám gây trở ngại cho ông đây?”

Ai ngờ, giọng nói thư ký bên kia lại càng sợ hãi hơn!

“Là, là tập đoàn Bắc Dã!”



Dưới núi, Sở Bắc ngồi ghế sau xe, không nói lời nào như đang có tâm sự!

“Thưa cậu, chúng ta đi đâu?”

Nghe hỏi vậy, Sở Bắc nhìn mặt trời chiếu rọi, khẽ thở dài.

“Đi tập đoàn Lạc thị xem sao, hôm qua đã đồng ý với Tiểu Tuyết rồi, không thể nuốt lời”.

Chiếc xe ôm cua, đi thẳng về trung tâm thành phố.



Cùng lúc đó!

Tại khách sạn Tân Hải!

Trước cửa phòng tổng thống lầu ba!

Lạc Tuyết vội vàng đến nhìn cửa phòng trước mặt, đôi mắt ửng đỏ, vẻ mặt do dự chần chừ.

Cô hoàn toàn không rõ ý đồ của Lý Hải Đông.

Nhỡ đâu ông ta thật sự có ý đồ với mình…

Hậu quả thế nào, Lạc Tuyết cũng không dám tưởng tượng!

Siết chặt điện thoại, cô muốn nói chuyện này cho Sở Bắc.

Những nghĩ đến tính tình của Sở Bắc, cuối cùng cô vẫn từ bỏ.

Nếu anh đến đây rồi đánh chủ tịch Lý, vậy mới là rắc rối lớn.

“Nhất định là mình nghĩ nhiều rồi, chủ tịch Lý là nhân vật lớn như vậy, sao có thể nhìn trúng mình chứ?”

Lạc Tuyết tự cười nhạo, vừa định lấy thẻ phòng mở cửa thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.

“Cô Lạc, cô đến rồi sao? Mau vào trong!”

Cửa phòng mở ra, gương mặt tươi cười khách khí của Lý Hải Đông đã xuất hiện.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 219


Chương 219

Giọng điệu thậm chí khách khí đến mức có chút khác thường.

“Chào chủ tịch Lý!”

Lạc Tuyết khách sáo chào hỏi, có phần cẩn trọng đi vào cùng Lý Hải Đông.

Cạch!

Lý Hải Đông đóng cửa lại, khiến tim cô khẽ hẫng một nhịp.

Căn phòng rất rộng, rộng đến mức không tưởng nổi.

Trên bàn trà chính giữa, nước trà đã nguội lạnh, rõ ràng Lý Hải Đông đã đến được một lúc rồi.

“Cô Lạc ngồi đi, không cần câu nệ thế đâu!”

Lý Hải Đông khẽ cúi đầu, dọn dẹp gì đó.

Động tác trông rất bình thường, nhưng lại khiến Lạc Tuyết càng thấp thỏm trong lòng.

Chủ tịch Lý lại khách sáo như vậy, rốt cuộc là có ý đồ gì?

“Chủ tịch Lý, ông tìm tôi đến đây, không biết…”

Lạc Tuyết mất tự nhiên ngồi xuống, vì mong có thể yên tâm nên vẫn đánh bạo cẩn thận hỏi một câu.

Lý Hải Đông khẽ cười: “Cô Lạc khách sáo rồi, nghe nói tập đoàn Lạc thị gặp chút khó khăn?”

Tim Lạc Tuyết đập thình thịch!

Lý Hải Đông nói như vậy, trừ phi chuyện này là do ông ta làm?

Dù sao, tập đoàn Lý thị hoàn toàn có năng lực làm như vậy!

Nếu thật sự là vậy thì rắc rối rồi!

“Chủ tịch Lý, thật ra…”

Lạc Tuyết muốn giải thích thì lại bị Lạc Hải Đông cười ngắt lời.

“Cô Lạc tuyệt đối đừng hiểu lầm, họ Lý tôi mời cô đến chỉ là muốn tiến hành tài trợ tư nhân thôi!”

“Tài trợ tư nhân?”

Lúc này, Lạc Tuyết hoàn toàn ngây người!

Lý Hải Đông khẽ cười, cầm lấy hợp đồng trên bàn trà, nhẹ nhàng để trước mặt Lạc Tuyết.

“Cô Lạc, quý tập đoàn có lẽ cần không ít vốn mới có thể kéo cổ phiếu tăng, đúng chứ?”

“Là như vậy, họ Lý tôi đồng ý bỏ ra một tỷ, giúp đỡ cô Lạc, giải quyết chuyện này!”

“Nếu cô Lạc đồng ý, chỉ cần ký tên của cô trên hợp đồng là được!”

Một tỷ?

Thoáng chốc, Lạc Tuyết lập tức ngây người.

Nếu thật sự có một khoản tiền to như vậy, chẳng những cô có thể khiến tập đoàn Lạc thị khôi phục lại, mà còn bước lên được một tầng cao mới.

Chỉ là…

Cả tập đoàn Lạc thị, e rằng cũng không đáng đến một tỷ.

Lý Hải Đông làm như vậy, có mục đích gì?

Trong lòng Lạc Tuyết, lập tức trở nên cảnh giác.

“Chủ tịch Lý, rất cám ơn ông đã ra tay giúp đỡ! Hiện tại, có thể nói điều kiện của ông rồi chứ?”

Lạc Tuyết khẽ cắn răng, không kiêu ngạo không nịnh nọt mà từ chối.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 220


Chương 220

Rõ ràng, chủ tịch Lý làm như vậy, chắc chắn là có mục đích.

Nếu Lạc Tuyết có thể chấp nhận, chuyện này đương nhiên cô cầu cũng không được.

Nhưng nếu Lý Đông Hải có tâm tư khác thì Lạc Tuyết thà rằng công ty sụp đổ, bản thân cô cũng sẽ không đồng ý!

Thế nhưng, vừa mới nghe câu này, mặc dù điều hòa điều chỉnh nhiệt độ thích hợp, nhưng trán Lý Đông Hải lại chảy mồ hôi lạnh!

“Cô Lạc, cô tuyệt đối đừng nghĩ nhiều! Đây là cá nhân họ Lý tôi giúp đỡ cho cô, tuyệt đối không có điều kiện gì khác, trên hợp đồng đã viết rõ rồi!”

Thật sao?

Lạc Tuyết nửa tin nửa ngờ.

Cầm hợp đồng lên xem kỹ, càng xem, vẻ mặt càng vui mừng.

Quả thật, trên hợp đồng viết rất rõ ràng.

Lý Hải Đông dùng danh nghĩa cá nhân, cung cấp vốn cho Lạc Tuyết một tỷ.

Thời hạn là năm năm, trong năm năm này hoàn toàn không lấy lãi nào.

Đây quả thực là miếng bánh từ trên trời rơi xuống.

“Chủ tịch Lý, nhưng, tại sao…”

Xem xong hợp đồng, Lạc Tuyết không kiềm được phấn khích.

Nhưng lại càng nghi hoặc nhiều hơn.

Cô và Lý Hải Đông xem như là lần đầu quen biết, tại sao Lý Hải Đông lại dốc sức giúp đỡ như vậy?

Lý Hải Đông cười thần bí, khẽ lắc đầu.

“Cô Lạc, chuyện này thì… thứ cho họ Lý tôi không thể nói được, cô chỉ cần biết, có quý nhân giúp đỡ là được.”

“Quý nhân?”

Lạc Tuyết ngây người một lúc, ánh mắt lại càng nghi hoặc.

Quý nhân?

Quý nhân gì?

Ai lại có mặt mũi lớn như vậy, có thể khiến Lý Hải Đông đích thân ra tay?

Hơn nữa, Lạc Tuyết có vắt hết óc cũng không thể nghĩ ra được, quý nhân kia lại giúp đỡ cô vào lúc này?

Thậm chí trong những quan hệ của cô, có thể được Lý Hải Đông gọi là quý nhân, đến một người cũng không có.

Mọi chuyện, đều chân thật như vậy, nhưng lại rất khó tin.

“Cô Lạc, nếu cô vừa lòng, thì cứ ký hợp đồng đi, còn tiền, chỉ cần cô cần thì lúc nào cũng có thể báo!”

Lý Hải Đông đẩy hợp đồng về phía trước, vẻ mặt chân thành, không hề giả tạo chút nào.



Sau khi đi ra khỏi khách sạn Tân Hải, xem hợp đồng trong tay, Lạc Tuyết vẫn cảm thấy mơ hồ như trước.

Mãi đến bây giờ, cô vẫn mù mờ.

Mọi chuyện hôm nay, đều rất bất ngờ!

“Mặc kệ thôi, là phúc hay họa, cứ vượt qua khổ nạn trước mắt rồi tính tiếp!”
 
Back
Top Bottom