Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 181


Chương 181

“Mày và Lạc Tuyết phải giải quyết vấn đề tài chính của công ty trong ngày mai, nếu không…”

Cạch!

Nhưng ả ta chưa nói hết câu, một tiếng động vang lên cắt ngang lời ả ta.

Chỉ thấy Sở Bắc buông con gái trong lòng xuống, chậm rãi xoay người lại.

Cây gậy trong tay rơi xuống, mặt đất như rung chuyển theo.

“Cô đang dạy tôi phải làm sao đấy à?”

Đôi mắt Sở Bắc nhìn thẳng về phía trước.

Trong mắt không có ánh sáng nhưng lại có đủ để nuốt chửng mọi thứ như vực thẳm.

Lạc Mai run rẩy, lời nói đến bên miệng lại nuốt ngược về.

Khí thế quá mạnh khiến ả ta sợ hãi lùi về sau, mặt mày không còn chút huyết sắc.

Dù là Lạc Vinh Quang và Lý Nham cũng vô thức ngậm chặt miệng.

Sở Bắc là một tên điên!

Nếu chọc cậu ta giận thật thì cậu ta có thể làm ra bất kỳ chuyện gì.

Dương Xuyên nhíu mày, lần đầu tiên ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên và ngờ vực.

Một tên mù, một tên vô dụng mà lại có khí thế mạnh đến thế cơ à?

Dù hắn ta đứng trước mặt ông nội mình – người nắm quyền nhà họ Dương cũng chưa từng có cảm giác như vừa rồi.

“Nhà họ Lạc, tốt nhất đừng động đến giới hạn của tôi, hậu quả các người không gánh nổi đâu”.

Sở Bắc khẽ nói, giọng điệu lạnh nhạt khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống.

“Còn anh…”

Nói rồi Sở Bắc quay đầu lại nhìn Dương Xuyên.

Đôi mắt trống rỗng không có tiêu cự, Dương Xuyên chỉ cảm thấy rét run.

Từ lòng bàn chân xông lên đến đỉnh đầu.

“Tự giải quyết đi!”

Để lại bốn chữ, Sở bắc lại xoay người đi.

Một tay nắm lấy tay con gái sải bước đi ra ngoài.

“Tiểu Tuyết, đi thôi, đến giờ Tâm Nhi uống thuốc rồi”.

Giọng nói dịu dàng khiến Lạc Tuyết hoàn hồn.

Vẻ mặt phức tạp đến cực điểm.

Nhưng không biết tại sao cô xoay người lại đi đến phía sau Sở Bắc như một cái máy.

Giọng của Sở Bắc mang lại cảm giác cực kỳ an toàn cho cô.

Thấy ba người đã đi xa, Chu Cầm nào còn dám ở lại? Vội vàng đuổi theo.

Đại sảnh rộng lớn rơi vào yên tĩnh.

“Úi chà, được lắm Sở Bắc!”.

Mãi một lúc lâu, vẫn là Dương Xuyên phá vỡ sự im lặng trước.

Dương Xuyên nhìn hướng Sở Bắc rời đi, cười giả lả, chẳng ai biết hắn ta đang nghĩ gì cả.

“Cậu Dương, cậu…”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 182


Chương 182

Lạc Vinh Quang sợ hãi ra mặt, định giải thích nhưng Dương Xuyên lại xua tay ngắt lời.

“Không cần nói nữa, ông yên tâm, cậu đây nói là giữ lời”.

Nói xong, Dương Xuyên trưng vẻ mặt vô cảm, trực tiếp xoay người bỏ đi.

Lý Nham định đi theo nhưng Dương Xuyên không hề đợi hắn ta, khiến hắn hết sức xấu hổ.

Chỉ đành khó xử nhìn Lạc Vinh Quang và Lạc Mai một cái.

Đôi mắt ba người đều chứa đựng nỗi niềm riêng, nhưng có một điều lại giống nhau.

Đó chính là nỗi hận với Sở Bắc…

“Điều tra! Điều tra đến cùng cho tôi, tôi không tin, chẳng có lẽ thằng họ Sở kia lại từ đá chui ra chắc?”.

Trong buồng lái của chiếc Maybach, Dương Xuyên một tay cầm điện thoại, còn tay kia thì nắm chặt vô lăng.

Gương mặt u ám, hoàn toàn khác với dáng vẻ ôn tồn lễ độ trước đó.

“Vâng, cậu chủ”.

Người ở đầu bên kia điện thoại trịnh trọng đảm bảo, nhưng không có được bao nhiêu tự tin.

Dù gì trước đó hắn đã điều tra tất cả hồ sơ của Sở Bắc rồi.

Chỉ tiếc là chẳng có thu hoạch gì.

Sở Bắc thực sự cứ như chui ra từ đá vậy.

“Còn nữa gia tăng sức ép với tập đoàn Lạc Thị, tôi muốn xem thử Sở Bắc rốt cuộc lấy cái gì ra đấu với tôi”.

Dương Xuyên rặn ra một câu từ kẽ răng, sự ác độc trong mắt không hề có chút giấu giếm nào.

Vừa nãy, tất cả mọi việc đều là sự thăm dò của hắn ta với Sở Bắc.

Phải nói rằng Sở Bắc tạo cho hắn ta cảm giác chắc chắn không đơn giản như bề ngoài.

Nhưng thế vẫn còn lâu mới đủ.

Còn về cụ thể thế nào thì ngày mai sẽ biết thôi.

Dương Xuyên hừ một tiếng rồi định cúp máy.

Nhưng ở đâu bên kia lại vang lên giọng nói ngập ngừng của gã thân tín.

“Cậu Dương có việc này tôi không biết có nên nói không, nhà họ La toi rồi…”.

“Là sao? Nói rõ ràng xem!”, Dương Xuyên cau mày, cứ cảm thấy có lẽ có liên quan đến Sở Bắc.

“Cậu Dương, một tiếng trước, người nhà họ La đã bán tất cả tài sản, cả nhà bay ra nước ngoài rồi, cứ như là… chạy thoát thân vậy”.

“Chạy thoát thân?”.

Chân mày Dương Xuyên bỗng chốc nhăn tít lại.

Ân tình trước đây Lạc Vinh Quang áp lên người hắn ta, hắn không từ chối.

Nhưng thực sự không biết trong đó đã có việc gì.

Lẽ nào tất cả đều là vì Sở Bắc?

“Điều tra, phải điều tra ra bằng được cho tôi”.

Dương Xuyên tức tối buông một câu rồi cúp máy.

Ánh mắt nhìn về phía trước, hiểm độc cứ như băng lạnh Nam Cực.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 183


Chương 183

“Sở Bắc, ngày mai hãy để tao xem thử mày rốt cuộc có tài cán gì đi”.

Ở chỗ khác, về đến khu nhà, không khí của cả nhà Sở Bắc cũng không hề hài hòa.

“Sở Bắc, mày là đồ sao chổi, đồ ôn dịch! Mày là do ông trời cử đến trừng phạt cả nhà bọn tao hả? Mày nói xem mấy hôm nay mày đã mang đến bao nhiêu rắc rối cho nhà bọn tao rồi? Mày không thấy cắn rứt lương tâm à?”, vừa xuống taxi, là Chu Cầm chửi mát suốt dọc đường, hầu như chưa từng ngừng lại.

“Mày nói đi, việc của công ty mày có thể làm thế nào? Chỉ dựa vào một thằng mù như mày cũng giải quyết được sao? Mày muốn chết thì cũng đừng có làm liên lụy đến Tiểu Tuyết nhà tao chứ”.

Nghĩ đến việc của công ty, không chỉ Chu Cầm tuyệt vọng, mà cả Lạc Tuyết cũng hết sức đau đầu.

Đây chính là một cái bẫy, dù cô hay Sở Bắc, chỉ cần rơi vào bẫy thì đừng hòng ra được.

Mà người đào bẫy không chỉ có Dương Xuyên mà còn có cả Lạc Vinh Quang và Lạc Mai.

Nếu ngày mai không hoàn thành được thì chẳng cần Dương Xuyên ra tay, hai ông cháu kia cũng sẽ không tha cho cả nhà họ.

Phải làm sao đây?

Hai mẹ con một người thì quát tháo mắng chửi, một người thì âm thầm thở dài.

Còn Sở Bắc từ đầu chí cuối vẫn mắt điếc tai ngơ.

Nắm tay con gái, nụ cười vẫn luôn nở bên khóe môi.

Về đến nhà, Chu Cầm vừa càm ràm vừa về phòng.

Lạc Tuyết đi nấu cơm, Sở Bắc bèn xem tivi ở phòng khách với con gái.

Mặc dù chẳng hiểu gì cả nhưng nghe tiếng cười vui vẻ của con gái, trong lòng Sở Bắc thỏa mãn hơn bao giờ hết.

Cả bữa cơm chẳng ai nói gì, không khí hơi bức bối.

Sở Bắc buông bát đũa đầu tiên, nhìn về phía Lạc Tuyết.

“Tiểu Tuyết, việc của công ty cứ giao cho anh là được”.

Lạc Tuyết hơi ngẩn người, không đợi cô trả lời Sở Bắc đã đứng dậy ra khỏi phòng khách.

“Hừ, nếu mà dựa được vào nó thì heo nái cũng biết trèo cây”.

Chu Cầm trợn ngược mắt, ánh mắt khinh thường.

Còn Tâm Nhi lại chu môi: “Tâm Nhi tin bố, bố chắc chắn sẽ làm được”.

“Cháu cứ mơ đi, ăn cơm mà cũng không chặn được miệng cháu nữa”.

Chu Cầm trợn ngược mắt với cô cháu gái, giọng điệu vẫn gượng gạo.

Lạc Tuyết bị kẹp ở giữa chỉ đành bất lực thở dài, chẳng nói gì cả.

Sở Bắc đi một mạch đến ngoài cổng khu nhà, Thanh Vũ đã đợi ở đó nhiều giờ.

“Cậu chủ, có cần để tập đoàn Bắc Dã nhúng tay vào việc của vợ cậu không?”.

Với việc này, Sở Bắc khẽ lắc đầu.

“Dùng dao mổ trâu giết gà! Buổi đấu thầu của Tân Hải mới là lúc Bắc Dã tập luyện”.

Đúng vậy, chính là tập luyện.

Buổi đấu thầu công trình hàng trăm tỷ, cũng chỉ là một dự án nhỏ với tập đoàn Bắc Dã mà thôi.

Còn về nguy cơ của tập đoàn Lạc Thị thì càng không đáng nhắc tới.

“Là Thanh Vũ lo thừa rồi!”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 184


Chương 184

Với việc này, Sở Bắc chỉ mỉm cười.

“Tôi đến nhà họ Lý một chuyến, cô canh ở đây đi. Gã Dương Xuyên này chỉ e là không ít mánh khóe”.

Nói xong thì Sở Bắc chống gậy trúc, thong thả rời đi.

Nhà họ Dương cỏn con không đáng để lo lắng.

Nhưng nếu Dương Xuyên giở mánh khóe đối phó với người nhà của anh thì không ổn.

Văn phòng chủ tịch hội đồng quản trị, tầng năm tập đoàn Lý Thị.

Nhìn người phụ nữ ở trước mặt, Lý Hải Đông cau mày, sắc mặt cũng rất không kiên nhẫn.

“Anh cả, anh làm cái gì vậy chứ? Dù Hải Bắc có lỗi thì anh cũng không cần phải làm thế này chứ? Giờ anh ấy cứ ở nhà cả ngày, chẳng dám đi đâu, gan còn nhỏ hơn cả thỏ đế. Nhưng hỏi anh ấy làm sao anh ấy vẫn cứ không nói. Anh nói xem thế này thì phải sống sao?”.

Đối diện với Lý Hải Đông là một người phụ nữ ngoài 30 tuổi, vẻ mặt tức tối.

Người phụ nữ mặc chiếc váy dài màu vàng sẫm, miễn cưỡng che đi dáng người phốp pháp.

Dưới chân là đôi giày cao gót chuồn chuồn ớt kiểu dáng mới nhất như có thể gãy bất cứ lúc nào.

Đeo chiếc túi Hermes, lớp phấn nền màu trắng trên mặt so được với cả vôi rồi.

Rõ ràng trên người từ trên xuống dưới đều là đồ hiệu nhưng đắp lên người cô ta thì lại như khỉ cái khoác bao tải.

“Đủ rồi, thím đừng có quản việc này nữa, chú ấy giữ được cái mạng này đã phải cảm ơn trời đất rồi”.

Phía đối diện, Lý Hải Đông hừ một tiếng, giọng nói không mặn không nhạt.

“Tôi còn việc phải giải quyết, đừng có lấy mấy việc cỏn con này ra để làm phiền tôi”.

Người phụ nữ trước mặt chính là em dâu của ông ta cũng là vợ của Lý Hải Bắc.

Lý Hải Bắc ở trước mặt ông ta vâng vâng dạ dạ vậy thôi, chứ người phụ nữ này thì lại không phải khó nhằn bình thường đâu.

“Anh nói vậy là có ý gì?”.

Quả nhiên, Lý Hải Đông vừa dứt lời thì gương mặt của Từ Lệ ngay lập tức sầm lại.

“Mất công em còn gọi anh một tiếng anh cả, lẽ nào ngồi ở ghế chủ tịch lâu quá rồi nên mất hết tính người rồi? Đó là em ruột của anh đó, nếu để ông cụ biết anh ăn cây táo rào cây sung thế này thì e là có chết cũng không yên nghỉ”.

Từ Lệ trợn mắt bĩu môi, đúng bộ dáng mụ đàn bà đanh đá chửi đổng.

“Đủ rồi!”.

Lý Hải Đông đập bàn, hiển nhiên đã mất kiên nhẫn từ sớm.

“Thím biết chú ấy đắc tội ai không? Nếu không nhờ tôi thì giờ chú ấy đã là người chết rồi”.

“Cái gì?”.

Từ Lệ cau mày, rõ ràng là không tin lời ông ta.

“Cả cái Tân Hải này ai có lá gan lớn đến mức dám động thủ với anh ấy? Chán sống rồi chắc? Em thấy là anh…”.

“Thím… thím câm miệng”.

Từ Lệ ôm cục tức trong lòng, vốn định trút ra, nhưng vừa nói lời này thì Lý Hải Đông ngay lập tức tức giận quát lên, khiến cô ta hết cả hồn.

“Thế mà thím lại dám nói linh tinh về cậu Sở? Thím biết đó là tội danh lớn thế nào không? Mau cút đi nếu không tôi sai người quẳng thím ra ngoài”.

Trong lúc nói, Lý Hải Đông vẫn không quên lau mồ hôi trên trán.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 185


Chương 185

Cậu Sở là thần tướng trấn quốc đó.

Không chỉ nhà họ Lý cỏn con của ông ta mà dù những nhân vật máu mặt của Yên Kinh cũng không dám đắc tội.

Cô em dâu này của mình đúng là ngu xuẩn.

Nếu không phải nể tình anh em thì ông ta sẽ không khách sao như vậy.

“Anh cả, anh… anh làm gì thế hả?”, thấy Lý Hải Đông nổi giận thật, Từ Lệ ngay lập tức cuống lên.

Còn định nói gì đó nhưng tiếng gõ cửa đột ngột đã cắt ngang lời cô ta.

“Vào đi!”.

Lý Hải Đông nhả ra hai chữ, lại ngồi vào chiếc ghế văn phòng, trở lại dáng vẻ ôn tồn lễ độ.

“Chủ tịch Lý, bên ngoài có một gã mù… một vị khách đến, không hẹn trước nói muốn gặp anh”.

Cửa văn phòng mở ra, sắc mặt thư ký hơi quái lạ, khẽ khàng báo cáo.

“Ai? Không có cả tên sao? Không hẹn trước thì bảo cậu ta mau đi đi”.

Lý Hải Đông đang nổi giận, không hề do dự mà xua tay.

“Vâng, chủ tịch Lý. Người đến là một gã mù, chắc là đến gây rối”.

Thư ký đáp lại, trước khi ra khỏi phòng còn không quên lẩm bẩm một câu.

Nhưng hai chữ gã mù khiến tim Lý Hải Đông thoáng cái vọt lên tận cổ họng.

“Ai? Cô nói ai là gã mù? Nói rõ ràng xem”.

Lý Hải Đông trợn mắt, vội vàng hỏi dồn.

“Chủ tịch Lý…”.

Thư ký ngơ ra luôn, hơi khó hiểu.

Còn Từ Lệ lại không do dự hừ một tiếng.

“Chẳng phải chỉ là một gã mù thôi sao? Mau đuổi đi, cũng không nhìn xem đây là chỗ nào, tôi…”.

“Câm miệng cho tôi”.

Bốp!

Gương mặt Lý Hải Đông u ám, lại lần nữa tức giận quát!

Lần này, đi kèm còn là một cái bạt tai dữ dội.

Từ Lệ bị tát cho ngã ra đất, tiếng bạt tai giòn tan vô cũng rõ ràng.

Cô ta bụm miệng, cả người ngơ ra.

“Anh cả, anh… anh dám đánh em?”.

“Nếu thím còn nói thêm câu nữa thì tôi không chỉ dám đánh thím mà còn dám giết thím”.

Hai mắt Lý Hải Đông đỏ ngầu, ánh mắt dữ tợn, khiến Từ Lệ sợ đến run lẩy bẩy, chẳng dám nói câu gì.

Lý Hải Đông bước vội đến trước mặt thư ký, trên trán đã có thêm một tầng mồ hôi mỏng.

“Nói đi, người mù đó… cái cậu đó bao nhiêu tuổi, có phải chống gậy trúc không?”.

Thư ký sợ đến mức mặt mày tái mét, chỉ có thể gật đầu như cái máy.

“Vâng, đúng vậy, trông có vẻ cũng chỉ hơn 20 tuổi, còn đeo kính râm…”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 186


Chương 186

Ầm!

Trong lòng Lý Hải Đông hốt hoảng, đầu óc chợt trống rỗng.

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới.

Không cần nghi ngờ, người thư ký nói chính là Sở Bắc.

Nhưng cậu Sở đến tìm ông ta làm gì?

Lẽ nào là không hài lòng với kết quả giải quyết hôm nay?

Nghĩ đến tin tức về nhà họ La vừa nhận được, trong lòng Lý Hải Đông chỉ còn lại sợ hãi.

Thần tướng trấn quốc đích thân đến, dù là phúc hay họa thì tập đoàn Lý Thị e là cũng không đỡ nổi.

“Còn ngơ ra đó làm gì? Còn không mau đi mời cậu Sở vào? Không… tôi đích thân đi đón”.

Lý Hải Đông sao mà ngồi yên nổi? Vội vàng đích thân đi đón.

Nhưng ông ta chưa kịp nhấc chân thì cửa văn phòng đã lại lần nữa bị đẩy mở.

“Không cần phiền chủ tịch Lý, tôi đã tự tiện đến rồi”.

Cộp, cộp, cộp.

Cùng với tiếng gậy trúc gõ vào sàn nhà là giọng nói bình tĩnh của Sở Bắc.

Cơ thể Lý Hải Đông run lên, vừa ngẩng đầu thì Sở Bắc đã đứng trước mặt ông ta rồi.

“Cậu… cậu Sở. Cậu quá bộ đến tập đoàn là vinh hạnh của tôi, cậu gọi tôi Tiểu Lý là được, mau ngồi đi”.

Lý Hải Đông hơi khom lưng, làm động tác mời.

Dù là giọng nói hay hành động đều hèn mọn hết sức.

Mà cảnh tượng ngắn ngủi này khiến cho thư ký nhìn đến mắt chữ A mồm chữ O.

Đến cả Từ Lệ cũng ngơ ra tại chỗ.

Trên gương mặt lộ rõ vẻ không thể tin nổi.

Lý Hải Đông, đường đường là gia chủ của một gia tộc, là chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Lý Thị, lúc này thế mà lại khúm na khúm núm với một gã mù.

Hơn nữa gã mù này lại còn trẻ như vậy.

Nhưng ở Tân Hải cũng không nghe nói có nhân vật máu mặt nào họ Sở mà?

Chẳng lẽ là người từ tỉnh đến?

Sắc mặt Sở Bắc không đổi, không ngồi xuống mà nhìn vào Từ Lệ ngã trên đất.

“Đây là vợ của Lý Hải Bắc nhỉ? Ừm, xứng đôi đó”.

Một câu nói khiến sắc mặt Lý Hải Đông chợt thay đổi.

Chỉ mong sao đánh chết mụ đàn bà thối tha này.

“Thím còn ngơ ra đó làm gì? Còn không mau cút đi? Nếu không tôi xử luôn cả thím đó”.

Từ Lệ sợ đến run lên, cuống cuồng đứng dậy chạy đi.

Trước khi đi còn không quên nhìn Sở Bắc một cái.

“Cô cũng ra ngoài đi”.

Lý Hải Đông liếc thư ký một cái, đợi đến khi cô ấy đi thì đích thân đóng cửa lại.

“Sở Bắc, mời cậu ngồi, nếu có gì sơ sót thì mong cậu lượng thứ”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 187


Chương 187

Nhìn Lý Hải Đông cẩn thận từng li từng tí, Sở Bắc lần này không từ chối.

Trực tiếp ngồi vào chỗ của Lý Hải Đông.

“Chủ tịch Lý, chắc ông biết việc tập đoàn Lạc Thị bị chèn ép ác ý nhỉ?”.

Sở Bắc thong dong nói, càng khiến Lý Hải Đông không hiểu ra làm sao.

“Cậu Sở, việc này không liên quan gì đến nhà họ Lý tôi mà, tôi…”.

“Tôi không nói là ông làm”.

Sở Bắc ngắt ngang lời giải thích của Lý Hải Đông.

Lý Hải Đông ngẩn người, sau đó định thần lại: “Cậu Sở, tôi biết rồi. Cậu yên tâm, tôi sẽ điều tra xem là ai làm ngay, chắc chắn sẽ dốc hết sức, giúp tập đoàn Lạc Thị vượt qua nguy cơ”.

Lý Hải Đông sốt sắng đảm bảo, nói chuyện hơi có vẻ kích động.

Có thể làm việc cho thần tướng trấn quốc, đây là phúc tích được từ kiếp trước đó.

Song, Sở Bắc lại lần nữa lắc đầu.

“Không cần điều tra là ai làm. Tôi không muốn biết cũng không cần phải biết. Còn nữa, người ông cần giúp không phải tập đoàn Lạc Thị mà là Lạc Tuyết”.

Lý Hải Đông ngạc nhiên, ngay lập tức hiểu ra.

“Vâng, cậu Sở, tôi nhớ rồi”.

Sở Bắc khẽ gật đầu, rồi đứng dậy.

“Còn một việc nữa…”.

“Cậu Sở yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không để lộ thân phận của cậu. Cô Lạc Tuyết tận tụy, được sự công nhận của tập đoàn Lý Thị, cho nên giúp đỡ riêng cho cô ấy, chỉ vậy thôi”.

Lý Hải Đông vội vàng lên tiếng đảm bảo.

Sở Bắc hài lòng gật đầu, chống gậy trúc đi ra ngoài.

“Tốt lắm! Ông cũng đến xem buổi đấu thầu của Tân Hải đi. Không cần tiễn nữa”.

Nói xong, bóng dáng Sở Bắc đã biến mất ở chỗ đầu cầu thang.

Còn Lý Hải Đông thì ngẩn ra một lúc, đến khi định thần lại thì chợt mừng như điên.

Ý của cậu Sở chẳng phải là đến buổi đấu thầu sẽ giúp ông ta một tay sao?

Có thần tướng trấn quốc hỗ trợ, nhà họ Lý sắp một bước lên mây rồi.

Ngày hôm sau, tập đoàn Lạc Thị!

Như thường lệ, Lạc Tuyết đã đến trước cửa công ty từ sớm!

Nhưng khác mọi hôm ở chỗ, hôm nay cô không muốn bước vào cánh cửa này chút nào!

Thậm chí còn có chút sợ hãi! Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhờ Dương Xuyên nên hôm nay chính là hạn chót của cô.

Nếu như cô không thể giải quyết vấn đề tài chính của công ty, thì cho dù có là nhà họ Lạc hay Dương Xuyên đều sẽ không bỏ qua chuyện này!

Thậm chí bọn họ cũng sẽ không tha cho gia đình cô!

Nhưng cô đã làm tất cả những gì có thể rồi.

Dù là đối tác hay ngân hàng, thậm chí cả bạn cũ của bố.

Tất cả đều coi cô giống như ôn thần vậy, tránh càng xa càng tốt!

Cô đã hoàn toàn hết sức cứu vãn.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 188


Chương 188

Haiz–

Lạc Tuyết thở dài, nhưng cô chỉ có thể cắn răng bước vào công ty!

Gần đúng như cô dự đoán, còn chưa kịp bước vào văn phòng đã nhìn thấy ánh mắt không chút thiện ý của bác cả Lạc Viễn Hà và Lạc Mai!

“Cô làm ăn kiểu gì vậy? Tại sao bây giờ mới tới? Chẳng trách công ty làm ăn sa sút, cái kiểu lười biếng như cô mà công ty phát đạt mới lạ ấy!”

Ngay khi nhìn thấy Lạc Tuyết, Lạc Mai đã nói cho một trận!

Ngay cả Lạc Viễn Hà bên cạnh cũng không mấy thân thiện!

“Bây giờ là lúc nào rồi, còn không mau vào trong, thật không biết công ty nuôi cái thứ vô dụng này làm gì”.

“Ai nói vô dụng, coi như nuôi một con chó giữ cửa cũng được!”

Hai cha con kẻ đánh trống người thổi kèn, cùng nhau chế nhạo Lạc Tuyết.

Sắc mặt Lạc Tuyết ngay lập tức trắng bệch, cắn môi định phản bác.

Nhưng khi lời nói đến miệng lại nuốt ngược vào trong.

Hai cha con bọn họ đang cố ý nhắm vào cô, nếu thật sự muốn phản bác thì chỉ tự chuốc lấy xấu hổ mà thôi.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Nhìn xem cô đã làm gì đi, bởi vì cô đắc tội với cậu chủ Dương nên công ty mới sắp phá sản đến nơi rồi đấy!”

Lạc Mai càng nhìn Lạc Tuyết càng cảm thấy khó chịu, ả lập tức ném một bản báo cáo xuống trước mặt Lạc Tuyết.

Mặc dù cảm thấy bất mãn nhưng Lạc Tuyết vẫn kiên nhẫn cầm lên xem.

Nhưng chỉ vừa nhìn qua, cô liền trợn tròn mắt, cảm thấy không thể tin nổi.

“Tại sao, tại sao lại thế này? Rõ ràng hôm qua vẫn…”

Trên bản báo cáo tài chính, rõ ràng đó là báo cáo tài chính của tập đoàn ngày hôm qua!

Rõ ràng ngày hôm qua chỉ là hụt dòng vốn, nhưng bây giờ cổ phiếu của công ty lại tụt dốc thế này.

Toàn bộ công ty đều đã dừng hoạt động!

Bây giờ không thể khôi phục dòng tiền được nữa.

Tập đoàn Lạc Thị cần phải có một số tiền lớn để kéo cổ phiếu của công ty lên lại.

Nếu không thì ngay cả khi mua lại công ty, cũng sẽ không thể nào trả được số nợ khổng lồ!

Có thể nói ngay giờ phút này, tập đoàn Lạc Thị đã bước một chân vào địa ngục.

Đây là số tiền mà Lạc Tuyết không thể nào tưởng tượng nổi.

Thậm chí nó còn vượt quá năng lực và trách nhiệm của cô!

“Chuyện này, làm sao có thể? Sau lưng nhất định có người nhắm vào chúng ta, chắc chắn là thế!”

Lạc Tuyết siết chặt tay, giọng đầy bất lực.

Tại sao Lạc Viễn Hà và Lạc Mai lại không nhìn ra được điều rõ ràng như vậy chứ?

Có thể gây ra chuyện đến mức này, ắt hẳn đối phương phải là người vượt ngoài sự tưởng tượng của bọn họ.

Hai cha con bọn họ chỉ muốn cô gánh cái tội danh này mà thôi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 189


Chương 189

“Lạc Tuyết, cậu đừng có đổi chủ đề, nếu không phải do cô xử lý không kịp thời thì công ty làm sao đến bước này được?”

Lạc Mai chống tay lên hông, tỏ ra vẻ đanh đá.

“Nói tóm lại, hôm nay là ngày cuối cùng, cho dù cô có bán thận thì cũng phải cứu được công ty!”

“Đúng vậy!”

Lạc Viễn Hà hơi ngẩng đầu lên, trong mắt không có chút cảm xúc nào!

“Hôm qua cô đã đồng ý với cậu chủ Dương rồi, nếu không hoàn thành được thì đừng nói chỉ mình cô, mà ngay cả gia tộc cũng đừng mong được yên ổn”.

Cạch cạch!

Mặt Lạc Tuyết không còn chút máu, cô run rẩy lùi lại vài bước.

Làm sao cô có thể lấp đầy khoản nợ khổng lồ như thế?

Nhưng chuyện này có liên quan gì đến cô không?

Lạc Mai là giám đốc của công ty, bây giờ công ty xảy ra chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ ả không phải chịu trách nhiệm sao?

Nếu không phải do Lạc Mai làm càn thì công ty đâu thể đến bước này chứ?

Rõ ràng là không liên quan gì đến Lạc Tuyết, nhưng tại sao cô lại phải là người chịu trách nhiệm?

Đúng là ức h**p người khác quá đáng mà!

Bấy nhiêu đây cũng không đủ để diễn tả nỗi hận trong lòng cô.

“Được rồi, đừng ngây ra đó nữa, thời gian của cô không còn nhiều đâu!”

“Nên làm gì thì chắc cũng không cần tôi dạy đâu nhỉ? Tốt hơn hết đừng có làm cho ông nội và cậu chủ Dương phải thất vọng!”

Lạc Mai chế nhạo, không hề cho Lạc Tuyết cơ hội giải thích!

Nói xong, hai cha con bọn họ liền xoay người rời đi.

Chỉ nhìn thấy một người phụ nữ ăn mặc chuyên nghiệp bước vào!

“Đây là tập đoàn Lạc Thị phải không? Cho tôi hỏi văn phòng chủ tịch ở đâu?”

Cô gái hỏi với vẻ nghiêm trang.

“Cô là ai, tìm chủ tịch có việc gì?”

Lạc Mai cau mày, nhìn thấy người này có vẻ cao hơn mình, thân hình cũng nhỉnh hơn, lại còn xinh đẹp hơn, liền cảm thấy có chút không vui!

“Muốn tìm chủ tịch thì đến quầy lễ tân hẹn trước đi! Hơn nữa, một cô gái như cô, không đủ tư cách để gặp chủ tịch đâu!”

Ả nói xong còn hừ lạnh một tiếng, cố tỏ ra thái độ!

Thấy vậy, người phụ nữ nheo mắt lại, nhưng vẫn giữ một nụ cười chuyên nghiệp.

“Tôi họ Dương, là thư ký của ông Lý Hải Đông, chủ tịch của tập đoàn Lý Thị! Không biết là thân phận này có đủ tư cách hay không?”

Cái gì?

Ngay khi vừa nghe xong, cả Lạc Mai và Lạc Viễn Hà đều như chết lặng!

Tập đoàn Lý Thị là một trong những tập đoàn lớn nhất ở Tân Hải.

Thư ký của Lý Hải Đông thì cho dù có là ông nội nhìn thấy cũng phải nể mặt, đâu phải người mà bọn họ muốn đắc tội là được?
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 190


Chương 190

Sắc mặt Lạc Mai lập tức cơ cứng, tái me tái mét, cúi đầu không dám nói gì.

Vẻ mặt run rẩy hiện tại của ả hoàn toàn khác với lúc nãy!

Lạc Viễn Hà trợn to mắt nhìn, sau đó tiến tới cười xoà!

“Thư ký Dương, xin chào! Con bé này không hiểu chuyện, xin cô thứ lỗi!”

“Hôm nay chủ tịch không tới, nếu có chuyện gì, cô có thể nói với tôi!”

Thư ký Dương vẫn không thể hiện chút cảm xúc nào với thái độ nhiệt tình của Lạc Viễn Hà.

“Không cần, tôi đến đây là để tìm cô Lạc Tuyết!”

Lạc Tuyết?

Lạc Viễn Hà ngây ra tức thì.

Ngay cả Lạc Tuyết đang chuẩn bị rời đi cũng phải khựng lại.

Cô không hề có quan hệ gì với tập đoàn Lý Thị cả.

Tại sao thư ký của chủ tịch Lý lại đích thân đến gặp cô?

“Lạc Tuyết? Thư ký Dương chắc nói sai rồi nhỉ? Cô tìm con tiện nhân đó làm gì?”

Lạc Mai bất mãn nói xen vào, ánh mắt thư ký Dương lập tức đanh lại, chỉ liếc một cái, làm cho ả ta sợ hãi không nói nên lời!

“Thư ký Dương, Lạc Tuyết ở đây!”

Lạc Viễn Hà tươi cười quay đầu nhìn Lạc Tuyết.

“Lạc Tuyết, còn ngây ra đó làm gì, không nghe thấy thư ký Dương đích thân đến tìm cô sao? Đến cả chào hỏi cũng không có, có chút lịch sự nào không đấy!”

Nhà họ Dương đích thân đến tìm, e là lành ít dữ nhiều.

Để đảm bảo an toàn, Lạc Viễn Hà liền đẩy Lạc Tuyết ra trước!

Lạc Tuyết cảm thấy bất lực, chỉ có thể quay đầu lại.

“Xin chào thư ký Dương, tôi là Lạc Tuyết, không biết cô kiếm tôi có việc gì không?”

Trống ngực Lạc Tuyết đập thình thịch, cô chỉ có thể cắn răng đối mặt với thư ký Dương!

Thư ký Dương nhìn Lạc Tuyết một lượt, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không phải tôi đến tìm cô, mà là chủ tịch của chúng tôi muốn tìm cô!”

Chủ tịch? Lý Hải Đông?

Ngay khi nghe xong, Lạc Viễn Hà và Lạc Mai liền ngớ ra.

Lý Hải Đông đường đường là người đứng đầu nhà họ Lý, là chủ tịch của tập đoàn Lý Thị.

Lại để thư ký thân cận đích thân đến tìm Lạc Tuyết ư?

Cô có tài cán gì chứ?

Tất nhiên, không phải chỉ có hai cha con bọn họ đặt câu hỏi này.

“Thư ký Dương, chủ tịch Lý tìm tôi có chuyện gì vậy?”

Lạc Tuyết khẽ cau mày, cẩn thận hỏi, cô và Lý Hải Đông đáng ra không nên liên quan gì đến nhau mới phải!

Thư ký Dương chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó lấy thẻ phòng ra đưa cho Lạc Tuyết.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 191


Chương 191

“Cô Lạc, chủ tịch Dương đang đợi cô ở khách sạn lớn Tân Hải, mong cô đừng để ông ấy đợi lâu!”

Nói xong, thư ký Dương liền cười nhẹ, xoay người rời đi.

Không phải cô ấy không muốn nói, mà ngay cả cô ấy cũng không biết chủ tịch Lý định làm gì.

Ngay sau khi thư ký Dương rời đi, chỉ còn lại ba người Lạc Tuyết ngơ ngác nhìn tấm thẻ phòng trên tay.

Đặc biệt là Lạc Tuyết, cả người đều choáng váng.

Đang yên đang lành, chủ tịch Lý đưa thẻ phòng là có ý gì đây?

Lẽ nào, ông ấy đang có ý gì với mình?

Dù sao đây cũng chính là khả năng duy nhất mà Lạc Tuyết có thể nghĩ đến.

“Chà, nhìn không ra đấy, cô quyến rũ chủ tịch Lý từ khi nào đấy? Giấu kĩ quá nhỉ!”

Lạc Mai nói với vẻ mỉa mai, nhưng vẫn có chút ghen tị!

“Chà chà, bảo sao hôm qua mạnh mồm thế, ra là đã tìm được ‘sugar daddy’ à, Lạc Tuyết, mau đi nhanh đi, đừng để cho chủ tịch Lý phải đợi lâu! Phục vụ chủ tịch Lý cho tốt vào, chúng ta sẽ không nói ra đâu!”

Lạc Viễn Hà nói với vẻ khinh miệt, sau đó nhìn Lạc Tuyết bằng ánh mắt vô cùng kỳ lạ.

“Các người……”

Mặt Lạc Tuyết tái đi vì tức giận, cô muốn giải thích nhưng không thể nói được gì.

Rõ ràng là Lạc Mai và Lạc Viễn Hà cũng nghĩ đến vấn đề đó.

Nhưng dù sao chuyện này cũng quá kỳ lạ rồi, kỳ lạ đến mức bọn họ chỉ có thể nghĩ về phương diện đó mà thôi!

“Thanh giả tự thanh, tôi và chủ tịch Lý chẳng có gì với nhau cả, tốt nhất đừng nghĩ xấu về tôi!”

Vì đó là danh dự, cho nên Lạc Tuyết bèn nghiến răng giải thích.

“Thanh giả tự thanh sao? Thế thẻ phòng trong tay cô là gì? Làm gái mà còn lập đền thờ trinh tiết à, đúng là đồ tiện nhân”.

Lạc Mai hừ một tiếng, nói câu nào khó nghe câu đấy!

“Nhanh lên đi, nếu chủ tịch Lý vội thì ai chịu trách nhiệm này đây?”

Lạc Viễn Hà bĩu môi hừ nhẹ.

“Ai nói không phải chứ, bây giờ sống còn của nhà họ Lạc đều dựa vào cô, cô đừng làm cho chúng tôi thất vọng đấy!”

Giọng điệu của Lạc Viễn Hà có hơi châm biếm, Lạc Tuyết biết rõ ông ta đang có ý gì!

Lạc Tuyết siết chặt tấm thẻ phòng trong tay, yếu ớt nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Đúng như Lạc Mai nói, cô phải đi ngay bây giờ.

Dù gì thì bọn họ cũng không thể gây chuyện với chủ tịch Lý được.

Đi thì không nhất định sẽ gặp rắc rối.

Nhưng nếu không đi thì chắc chắn sẽ lớn chuyện.

“Chuyện của tôi không cần các người phải lo!”

Lạc Tuyết chỉ nói lại một câu, sau đó hai mắt đỏ hoe rời khỏi công ty.

“Chậc, cô thật sự nghĩ rằng bám vào chủ tịch Lý là có thể dương oai diễu võ với tôi sao? Nằm mơ đi!”

Nhìn thấy Lạc Tuyết rời đi, Lạc Mai khẽ hừ lạnh chế nhạo.

Lạc Viễn Hà thoáng nheo mắt!

“Đừng lo, nó lên mặt không được bao lâu nữa đâu”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 192


Chương 192

“Nếu nó thực sự có gì với chủ tịch Lý, bố nhất định sẽ khiến nó thân bạn danh liệt!”

“Cho dù giữa bọn họ không có chuyện gì, thì tập đoàn Lạc Thị này cũng không chứa chấp nó!”



Ở bên kia, Sở Bắc đang đưa con gái đến trường mẫu giáo tốt nhất Tân Hải.

Vì có Thanh Vũ giúp đỡ nên Sở Bắc không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Chưa đến mười phút, các thủ tục đã hoàn thành xong xuôi, Lạc Vũ Tâm chính thức được vào học.

“Thưa cậu, chúng ta đi đâu đây?”

Sở Bắc ở trong xe không nói lời nào, Thanh Vũ bèn thấp giọng hỏi.

Sở Bắc vẫn không động đậy, chỉ khẽ nói: “Núi Thiên Linh!”

Nghe thấy tên địa danh, sắc mặt của Thanh Vũ lập tức thay đổi.

“Đã năm năm rồi, cũng nên đến đó xem thử!”



Núi Thiên Linh nằm ở ngoại ô phía bắc của thành phố Tân Hải.

Ngọn núi tuy không lớn nhưng lại có ý nghĩa đặc biệt với Sở Bắc.

“Chu Dũng, Vương Hạo, Tiểu Kiệt … đã năm năm trôi qua, tôi đến muộn rồi”.

Nhìn thấy những phần mộ nhỏ trước mặt, thần sắc Sở Bắc có chút ngưng đọng.

Nói là phần mộ, nhưng thực ra giống như tảng đá vậy, thậm chí nó còn không phải là một bia mộ.

Xung quanh toàn cỏ dại, rõ ràng là không có ai thờ cúng.

Mười một phiến đá liên tiếp đều quay về hướng bắc.

Đó chính là phương hướng của Bắc Dã.

Bên trong đó đều là huynh đệ vào sinh ra tử của Sở Bắc.

Năm năm trước, mười hai người bọn họ đã đến Tân Hải làm nhiệm vụ.

Vì không muốn bị người khác bán đứng hay có ý sát hại.

Mười một người này đều đã hy sinh tính mạng để bảo vệ Sở Bắc rút lui an toàn!

Nhưng Sở Bắc lại cho rằng tất cả những điều này đều là lỗi của anh!

Vì để hoàn thành nhiệm vụ.

Mười một người này đều trạc tuổi anh.

Nhưng cuộc đời bọn họ đã mãi mãi dừng lại ở thời điểm rực rỡ nhất.

Sở Bắc không thể chịu đựng được việc phải để thi thể của những người anh em của mình phơi bày ở nơi hoang vu, nên năm năm trước anh đã bỏ tiền ra để mua lại ngọn núi này.

Chính tay anh đã dựng lên mười một ngôi mộ hoang này!

Nhưng vì nhiệm vụ và thân phận đặc biệt nên họ không thể dựng bia mộ được.

Sau khi chết, bọn họ thậm chí còn không thể để lại tên của mình…

Gió thổi hiu hiu!

Thổi theo bóng dáng gầy gò của Sở Bắc và Thanh Vũ.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 193


Chương 193

Những ngôi mộ đơn độc trước mặt, trông tiêu điều hoang tàn!

Núi xanh thật vinh hạnh khi được đắp lên xương cốt trung thần!

Năm năm rồi!

Bởi vì áy náy nên Sở Bắc mới không đành lòng bước l*n đ*nh núi!

Nhưng hôm nay, anh đã ở đây!

“Tôi xin thề, kiếp này, nhất định sẽ tìm ra kẻ phản nghịch!”

“Sẽ dùng máu tươi của hung thủ để thanh minh cho mọi người!”

Từng câu từng chữ của Sở Bắc đều giống như tiếng sấm rền vang.

Đây chính là lời hứa của thần tướng trấn quốc, đồng thời cũng là lời hứa với huynh đệ của anh.

Bầu không khí ảm đạm như kéo dài vô tận.

Nhưng đột nhiên lại bị phá vỡ.

“Các người có nhanh lên không? Làm trễ chuyện của bổn thiếu gia, các người có chịu trách nhiệm nổi không? Mau lên cho tôi!”

Âm thanh mắng nhiếc này không hề đúng lúc chút nào.

Thanh Vũ quay đầu lại nhìn, đó là một thanh niên khoảng hai lăm hai sáu tuổi đang mặc một bộ đồ thường nhật.

Hắn dẫn theo một đám thuộc hạ to cao, hùng hổ đi về phía này.

Tất cả bọn họ đều cầm xẻng hoặc cuốc trong tay. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cách đó không xa, có thể nhìn thấy vài chiếc máy xúc đang đậu dưới chân núi, như thể đang chuẩn bị đào đường l*n đ*nh núi.

“Cậu chủ Lưu, chính là chỗ này, đây là giấy tờ đất, mời cậu xem!”

Bên cạnh người thanh niên còn có một tên trẻ hơn, hắn cười nói một cách cẩn trọng.

Đồng thời còn cung kính đưa giấy tờ đất cho tên cậu chủ Lưu trước mặt.

“Chà, không tồi! Này nhóc, cậu hiểu chuyện hơn ông nội cậu nhiều đấy!”

Cậu chủ Lưu cầm lấy giấy tờ đất với vẻ hài lòng, sau đó lấy ra một xấp tiền một trăm tệ rồi ném xuống đất.

“Coi như tôi thưởng cho cậu, cầm lấy mà tiêu xài tùy thích! Còn tiền mảnh đất này, hôm nay tôi sẽ chuyển vào thẻ của cậu!”

“Cảm ơn cậu chủ Lưu, cảm ơn cậu chủ Lưu!”

Cậu thanh niên vui mừng khôn xiết, gật đầu lia lịa rồi vội vàng nhặt hết tiền bỏ vào túi.

Cậu chủ Lưu còn không thèm nhìn hắn, liền phất tay với đàn em.

“Đi, khởi động máy xúc, trong hôm nay phải san bằng ngọn núi này cho tôi… Mẹ kiếp, sao vẫn còn mấy ngôi mộ nát này thế?”

Cậu chủ Lưu vừa nói vừa đảo mắt, ngay khi nhìn thấy mười một ngôi mộ hoang, sắc mặt hắn lập tức sa sầm xuống.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 194


Chương 194

“Cậu Lưu đừng hiểu lầm, cũng không biết người nào vô đạo đức làm hỏng việc, thật sự không liên quan gì đến tôi”.

Chàng trai hoảng sợ vội giải thích.

“Anh xem ngôi mộ nát này còn không có bia mộ, có vẻ cũng không ai cúng bái, anh có thể tùy ý đập phá”.

“Dù sao giấy tờ nhà đất cũng nằm trong tay anh, dĩ nhiên là do anh quyết định”.

Nghe hắn nói thế, sắc mặt cậu Lưu mới tốt hơn một chút.

“Mẹ nó, đúng là xui xẻo! Mấy người đừng ngây ra đó nữa, trước tiên phá ngôi mộ này hẵng nói”.

Nhưng lúc này lại đến lượt đám đàn em lúng túng.

Dù sao phá mộ của người ta là có thể giảm thọ.

“Cậu Lưu, chuyện này không ổn lắm? Hơn nữa thi thể đào lên cũng không được xử lý đàng hoàng”.

Thấy đàn em đều tỏ vẻ khó xử, cậu Lưu tức giận mắng.

“Đám vô dụng, ông đây nuôi tụi mày đều chỉ biết ăn thôi à? Chút việc nhỏ này mà cũng phải để ông đây dạy sao?”

“Đợi đào ra rồi tùy tiện tìm một nơi ném vào chẳng phải được rồi sao? Cùng lắm thì đập đi cho chó ăn! Các người sợ buổi tối hắn đến tìm à?”

“Nhanh làm đi, nếu không ông đây băm tụi mày ra cho chó ăn trước đấy”.

Cậu Lưu lớn tiếng mắng, mười mấy đàn em đều hoảng sợ.

Vội vàng cầm cuốc xẻng đi về phía ngôi mộ hoang.

“Các vị, thật sự xin lỗi, chúng tôi cũng không còn cách nào khác, ai bảo các người chôn không đúng chỗ làm gì? Ra tay đi”.

Tên thủ lĩnh nhỏ giọng niệm vào câu, sau đó định phá dỡ ngôi mộ.

Nhưng vừa giơ tay lên đã bị một giọng nói quở trách cắt ngang.

“Dừng tay”.

Giọng nói lạnh như băng khiến mọi người vô thức dừng tay.

Mọi người đều ngẩng đầu lên thì thấy Sở Bắc và Thanh Vũ đang đứng ở một bên khác của ngôi mộ hoang.

Người vừa nói chính là Thanh Vũ.

Lúc này sắc mặt lạnh như băng tuyết, ánh mắt hiện lên sát khí.

Nếu không phải Sở Bắc còn chưa nói gì thì đám người trước mặt này đã thành thi thể rồi.

Mà lúc này Sở Bắc cũng từ tốn xoay người lại.

Không nhìn ra vẻ tức giận trên gương mặt anh, chỉ là không khí xung quanh trở nên đáng sợ.

“Ai cho các người cái quyền phá đồi đập mộ của người ta vậy? To gan quá nhỉ!”

Sở Bắc từ tốn nói, nhưng Thanh Vũ đã quen với anh lại biết Sở Bắc đã tức giận rồi.

Thoáng chốc mọi người đều quay đầu lại nhìn về phía Sở Bắc.

“Ôi trời, tên mù nào đến đây, lại dám quản chuyện của cậu đây à?”

Cậu chủ Lưu nhíu mày, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của Sở Bắc, hắn khinh thường cười nhạo.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 195


Chương 195

“Hầy, cô gái này khá đấy, vóc dáng, khuôn mặt đều là gu tôi đây thích”.

Đến khi nhìn sang Thanh Vũ bên cạnh Sở Bắc, mắt cậu chủ Lưu sáng lên.

Hắn l**m môi, lời nói không hề che giấu ý tứ của mình trong đó.

“Quản cho tốt miệng mồm của mình đi, nếu không tôi không ngại cắt lưỡi anh đâu”.

Thanh Vũ nhíu mày, vẻ mặt hết sức lạnh lùng.

“Ôi này, tính tình cũng đanh đá đấy, là gu tôi thích, như vậy mới có cảm giác chinh phục”.

Thế nhưng cậu chủ Lưu đang làm như không nghe thấy lời cảnh cáo của Thanh Vũ, ngược lại còn càng láo xược.

“Này, tôi cũng không phải không nói lý, anh có thể cút đi nhưng để lại cô gái này là được”.

Cậu chủ Lưu chỉ nhìn Sở Bắc một cái, ánh mắt dính chặt vào Thanh Vũ.

Gái đẹp cực phẩm như vậy không dễ gì gặp được, không thể bỏ lỡ.

“Để mạng của hắn lại”.

Sở Bắc chỉ khẽ lắc đầu, bình tĩnh nói.

Vừa dứt lời, bóng dáng Thanh Vũ lập tức biến mất ngay trước mắt.

Cậu chủ Lưu còn chưa kịp phản ứng thì mặt đã bị đánh một cái thật đau.

Bốp!

Hắn chỉ cảm thấy mặt mình đau rát.

Trời đất quay cuồng, cả người đã ngã nhào xuống đất.

Nôn ra một ngụm máu, đồng thời năm sáu cái răng cũng rơi ra ngoài.

“Cô, cô, cô…”

Cậu chủ Lưu ngơ ngác chỉ vào Thanh Vũ.

Nhưng miệng hắn gần như tê cứng không nói nên lời.

“To gan, ngay cả cậu chủ Lưu mà cũng dám đánh, mẹ kiếp, không muốn sống nữa à? Cậu chủ Lưu, anh không sao chứ?”

Chàng trai đó lập tức hoàn hồn, tức giận nhìn Thanh Vũ rồi vội vàng đến đỡ cậu chủ Lưu.

“Mẹ kiếp, dám đánh tôi? Ông đây chơi chết cô!”

Cậu chủ Lưu mất một lúc mới đứng lên được, cảm giác miệng đau rát, tức đến mức xanh mét mặt mày.

Thế nhưng hắn vừa dứt lời.

Rõ ràng Thanh Vũ còn cách hắn năm mét nhưng ngay lập tức đã xuất hiện trước mặt hắn.

Đôi mắt lạnh như băng khiến con ngươi cậu chủ Lưu co rụt.

“Cô… cô muốn làm gì? A!”

Lại thêm một cái tát nữa!

Đánh vào nửa mặt bên còn lại của hắn.

Lần này cậu chủ Lưu văng luôn ra xa.

Lại thêm mấy cái răng nữa rơi ra, đau đến mức hắn không đứng lên được.

Lúc này ngay cả chàng trai trẻ đó cũng khiếp sợ.

Người phụ nữ này nhìn có vẻ tuyệt sắc nhưng cũng bạo lực quá.

Dù là đàn em của cậu chủ Lưu cũng đứng ngây người tại chỗ, không dám động vào.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 196


Chương 196

“Lời cảnh cáo cuối cùng, quản cho tốt miệng mồm của anh”.

Thanh Vũ lạnh lùng nói, sau đó quay lại đứng đằng sau Sở Bắc.

Nếu không phải cậu chủ lên tiếng, bây giờ cậu chủ Lưu đã là người chết rồi.

Một lúc sau, chàng trai trẻ và mấy mươi đàn em đó mới dìu cậu chủ Lưu đứng dậy.

Chỉ bị hai cái tát đã khiến quai hàm của hắn như chuột hamster.

Răng cũng không còn được mấy cái nữa, cả thở cũng bị luồng gió.

Sở Bắc bước đến phía đối diện với hắn.

“Anh… dẫn người của anh cút đi!”

Nói rồi anh nhìn chàng trai trẻ bên cạnh cậu chủ Lưu: “Còn anh, cho tôi một lời giải thích?”

“Tôi?”, chàng trai trẻ ngơ ngác, chuyện này có liên quan gì đến tôi?

“Cút? Mẹ kiếp, mày bảo tao cút!”

Thế nhưng bị đánh liên tiếp hai cái, cậu chủ Lưu đã tức giận khôn nguôi.

Thậm chí đã đánh mất lý trí.

“Bọn mày biết tao đây là ai không mà dám đánh tao?”

“Đúng thế!”

Chàng trai trẻ lập tức hiểu ý, kiêu ngạo nhìn Sở Bắc và Thanh Vũ.

“Vị này là Lưu Phong – cậu chủ nhà họ Lưu, nhà họ Lưu đó có biết không? Đó là gia tộc lớn ở Tân Hải”.

“Tôi khuyên các người tốt nhất mau quỳ xuống xin lỗi, nam thì cút đi còn để nữ ở lại, nếu không tự chịu hậu quả”.

“Nhà họ Lưu”.

Sở Bắc không cảm xúc lẩm bẩm.

Thấy thế Lưu Phong không khỏi cười nhạo.

“Sao thế, bây giờ mày đã biết sợ rồi à? Yên tâm đi, đợi lát nữa tôi sẽ bẻ từng cái răng của mày xuống, còn cô…”

Nói đến đây, Lưu Phong quay đầu lại nhìn Thanh Vũ.

“Còn cô, chuẩn bị làm người giúp việc cho tôi đi, cô là người đầu tiên dám đánh tôi”.

Thanh Vũ cau mày, sát khí trong mắt gần như không thể kiềm chế được nữa.

Sở Bắc chỉ khẽ lắc đầu, không dấy lên cơn xao động nào.

“Nói đi, tại sao muốn phá mộ?”

Vừa dứt lời giọng điệu trở nên lạnh lùng.

“Cũng cho tôi một lý do để không giết các anh”.

“Ý gì đây? Mày còn muốn giết tao? Đúng là nực cười”.

Lưu Phong hoàn toàn không biết mình sắp gặp tai họa, chỉ là chưa từng nhìn thẳng vào Sở Bắc.

“Một ngôi mộ nát mà thôi, tao nghĩ phá thì phá, có vấn đề gì sao? Hơn nữa đây là đất của tao, tao muốn thế nào cũng được, mày quản được chắc?”

“Đất của anh? Anh chắc chứ?”

Sở Bắc hơi ngẩng đầu lên, vẫn không cảm xúc nói.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 197


Chương 197

“Đó là đương nhiên, nhìn thấy rồi chứ, đây là giấy tờ đất, không phải của tao chẳng lẽ là của mày?”

Lưu Phong giơ giấy tờ đất trong tay lên, vẻ mặt hết sức khinh thường.

“Đúng vậy, tôi có thể chứng minh!”

Người thanh niên kia vội bước lên phía trước, ý đồ nịnh bợ hiện rõ trên khuôn mặt.

“Mảnh đất này tôi đã bán cho cậu chủ Lưu rồi, cậu chủ Lưu muốn làm gì thì làm, tốt nhất anh đừng có xen vào chuyện của người khác!”

Sở Bắc quay đầu, ánh mắt trống rỗng hướng về phía người thanh niên.

“Anh bán cho anh ta? Nếu như tôi không nhầm thì anh không có quyền này!”

Người thanh niên nghe thấy vậy, ánh mắt lóe lên, nhìn chằm chằm Sở Bắc bằng ánh mắt hung hăng.

“Anh có ý gì hả? Mảnh đất này vốn dĩ là của nhà tôi, tại sao tôi lại không thể bán?”

“Cái thằng mù thối tha này, mày chả biết gì cả, mau cút đi!”

“Láo xược!”

Thanh Vũ không thể đứng nhìn tiếp được nữa, cô muốn tiến lên phía trước nhưng lại bị Sở Bắc nhẹ nhàng ngăn lại.

“Anh họ Trần, ông của anh tên là Trần Trung Minh, đúng không?”

Giọng điệu của Sở Bắc bình tĩnh, nhưng vừa dứt lời lại khiến Trần Hào phía đối diện sững sờ.

“Sao… sao anh biết?”

Sở Bắc khẽ cười: “Tuy rằng giấy tờ đất là của ông anh, nhưng mảnh đất này năm năm trước đã không thuộc về ông ta nữa! Còn về phần giấy tờ cũng chỉ là con cháu giữ hộ mà thôi!”

“Chắc chắn anh cũng ăn trộm rồi!”

“Chuyện này…”

Sở Bắc vừa nói xong, không chỉ có Trần Hào sững sờ.

Mà cả Lưu Phong cũng nhíu mày.

“Tên họ Trần kia, rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Anh dám lừa cậu đây sao?”

“Cậu chủ Lưu, đừng nghe hắn ta nói vớ vẩn, tôi đâu có dám!”

Trần Hào vội vàng giải thích, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào Lưu Phong.

Nhưng một giây sau, dường như hắn nhớ ra điều gì đó, hắn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Sở Bắc.

“Chẳng lẽ anh chính là người năm năm trước? Nhưng không phải anh đã rời khỏi Tân Hải rồi hay sao?”

Nói đến đây, sắc mặt của Trần Hào trở nên xám xịt, giống như vừa nuốt phải một con chuột chết.

“Dám lấy đồ của họ Sở bán cho người khác, tốt lắm, anh rất giỏi đấy!”

Giọng điệu của Sở Bắc vẫn bình thản, nhưng đối với Trần Hào lại là một cảm giác khác.

“Hóa ra là như vậy!”

Lưu Phong ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng: “Chẳng trách ông già kia một mực không muốn bán, hóa ra mảnh đất này đã bán cho người khác vào năm năm trước rồi!”

“Trần Hào, to gan thật đấy, vậy mà dám lừa cậu đây đây?”

Lưu Phong tức giận hét lên một tiếng, lập tức khiến Trần Hào run bắn lên.

“Cậu chủ Lưu, không phải như cậu nghĩ đâu, tôi…”

Trần Hào muốn giải thích, nhưng Lưu Phong lại nóng nảy cắt ngang.

“Được rồi, anh có thể biến đi rồi!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 198


Chương 198

Vẻ mặt của Trần Hào cứng ngắc, tỏ rõ vẻ đau khổ, sao hắn có thể cam tâm rời đi như vậy chứ?

“Cậu chủ Lưu, vậy một triệu mà cậu đã hứa…”

“Một triệu gì cơ?”

Lưu Phong cười lạnh, nhìn Trần Hào với vẻ cân nhắc: “Mảnh đất này cũng đâu phải của anh, vậy mà anh còn muốn tiền sao?”

“Không không không…”

Trần Hào giật mình, vội vàng lắc đầu.

“Cậu chủ Lưu, vậy giấy tờ đất đó…”

“Giấy tờ đất gì chứ? Thứ đến tay của bổn thiếu gia mà còn muốn lấy về sao? Gan của anh cũng không nhỏ đâu đấy!”

Xoạt!

Hắn vừa nói xong, sắc mặt của Trần Hào liền tái nhợt.

Sở Bắc nói đúng, giấy tờ đất này là do hắn trộm từ ông nội.

Vốn dĩ hắn nghĩ có thể bán được một triệu thì chắc ông nội cũng không đến mức trách cứ hắn.

Nhưng bây giờ, đừng nói là không lấy được tiền, mà cả giấy tờ đất cũng mất luôn.

Trộm gà không được còn mất nắm gạo, đúng là câu nói hợp nhất với hắn bây giờ.

“Mau biến đi! Nếu không bổn thiếu gia cũng không ngại ném anh xuống đâu!”

Lưu Phong gầm lên, Trần Hào sao dám đứng lại?

Dù có không cam tâm cũng chỉ có thể rời đi trong tuyệt vọng!

“Đứng lại, tôi đã cho anh đi chưa?”

Nhưng hắn vừa nhấc chân lên, giọng điệu lãnh đạm của Sở Bắc lại vang lên bên tai.

Trần Hào chỉ cảm thấy cả người ớn lạnh, sự lạnh lẽo truyền từ chân lên đầu!

“Anh… anh muốn làm gì?”

Trần Hào nhìn về phía Sở Bắc, hắn sắp khóc rồi.

Chuyện đã đến nước này, hắn cũng không biết phải làm gì nữa.

“Trong vòng nửa tiếng, bảo ông của anh đến đây đón anh!”

“Chuyện này, tôi cần một lời giải thích!”

Sở Bắc nhẹ nhàng nói, nhưng giọng điệu lại cực kỳ chắc chắn.

Khuôn mặt của Trần Hào lại tái nhợt đi thêm vài phần.

Hắn muốn chuồn thẳng, nhưng dưới ánh mắt của Sở Bắc, lại không thể nhấc nổi chân.

Hắn chỉ có thể cắn răng, bất chấp khó khăn gọi điện.

“Còn về phần cậu, để giấy tờ đất lại, đưa người của cậu cút đi!”

Sở Bắc liếc nhìn Lưu Phong, vừa nói vừa quay mặt về hướng ngôi mộ cô độc.

“Mười một ngôi mộ hoang này, nhà họ Lưu các người không có tư cách động vào!”

Ở trước mặt các anh em, Sở Bắc không muốn nhìn thấy máu.

Nhà họ Lưu vẫn còn có một cơ hội cuối cùng!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 199


Chương 199

Nhưng đáng tiếc, cơ hội duy nhất này Lưu Phong lại không cần.

“Thằng ranh, mày hỏng não rồi à? Hay mày từ chỗ nhà quê nào tới, không cả biết đến nhà họ Lưu tao sao?”

Lưu Phong lạnh lùng cười, cả người tỏa ra vẻ cao cao tại thượng!

“Toàn bộ Tân Hải này còn có chuyện mà nhà họ Lưu tao không có tư cách làm sao? Không phải chỉ là mấy ngôi mộ thôi sao? Có gì ghê gớm chứ? Tao nhổ vào!”

Lưu Phong đang nói liền bất ngờ phun nước bọt vừa vặn trúng vào ngôi mộ ở giữa.

Chất đờm đặc quánh, như đang tuyên bố dưới ánh nắng mặt trời!”

“Cái đéo gì mà nhà họ Lưu không có tư cách. Ông đây muốn xem mày định làm gì tao!”

Lưu Phong hai tay chống nạnh, tỏa ra vẻ cao cao tại thượng.

Nhưng hắn lại không nhận ra nhiệt độ xung quanh giảm mạnh chỉ trong chốc lát.

“Không biết sống chết!”

Sở Bắc đưa lưng về phía hắn, lạnh lùng nói ra bốn chữ.

Chớp mắt một cái, Thanh Vũ di chuyển.

Lưu Phong còn chưa kịp phản ứng, cô đá hắn ngã xuống đất.

“A… cô, dừng tay! Mẹ nó chúng mày ngây ra đấy làm gì? Không nhìn thấy bổn thiếu gia đang bị đánh à?”

Lưu Phong giật mình, vội vàng kêu cứu.

Mười mấy tên đàn em đến giờ mới phản ứng lại, từng người cầm cuốc xẻng vây quanh Thanh Vũ.

“Cô gái, dù có biết đánh nhau nhưng sao có thể đánh được nhiều người như thế này chứ?”

Lưu Phong nghiến răng, vẫn không hề sợ hãi!

“Ai có thể hạ được cô ta, cậu đây thưởng cho một trăm nghìn, đợi khi nào ông đây chơi chán rồi thì sẽ thưởng cô gái này cho các người!”

Có trọng thưởng là phải có dũng sĩ, càng đừng nói là còn được thưởng cho một mĩ nữ như thế này!

Hơn một chục người đàn ông to lớn, mở to mắt, nóng lòng muốn thử.

Rầm!

Một tiếng rầm vang lên giống như một tiếng sấm!

Cây gậy trúc trong tay Sở Bắc nhẹ nhàng đáp xuống đất!

Nhưng cả Thiên Linh sơn dường như rung lên.

Không nói đến Lưu Phong, mười mấy tên đàn em kia đều đứng yên tại chỗ.

Loảng xoảng!

Cuốc xẻng trong tay đều vô thức rơi xuống đất.

Hai chân run lên, mồ hôi lạnh tuôn rơi nhưng cũng không dám lau.

Giây phút đó, họ dường như nghe thấy tiếng sấm nổ bên tai.

Khi đó, bọn họ dường như nhìn thấy địa ngục ở trước mặt mình.

Chỉ cần Sở Bắc muốn, thì có thể tiễn bọn họ đến địa ngục bất cứ lúc nào.

“Xen vào chuyện của người khác cũng không phải là một thói quen tốt đâu!”

Sở Bắc vẫn đứng quay lưng với tất cả mọi người.

Nhưng bọn họ lại như gặp ảo giác, như thể họ đang nhìn chằm chằm vào vực thẳm, có thể bị nuốt chửng bất cứ lúc nào.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 200


Chương 200

Vài người vô thức lùi lại, họ thấy Sở Bắc không động đậy, liền co giò lên chạy không nói lời nào.

Bọn họ cũng không quan tâm đến cả Lưu Phong.

“Chúng mày, quay lại cho tao! Hai trăm nghìn, trả tiền luôn, ôi…”

Sắc mặt Lưu Phong lập tức tái nhợt, hắn còn muốn tăng giá nhưng Thanh Vũ đã không hề khách khí đá vào chân hắn một cước!

Bịch!

Lưu Phong lập tức quỳ xuống trước mười một ngôi mộ hoang trước mặt.

Cơn đau ở đầu gối khiến hắn không nói nên lời.

“l**m sạch đi!”

Sở Nam chầm chậm quay người lại với vẻ mặt lạnh lùng.

Giọng nói sắc lạnh xen lẫn vẻ uy nghiêm.

“Mày, mày nói gì?”

Lưu Phong đau đến mức nhe răng trợn mắt rồi nhìn Sở Nam với vẻ khó tin.

Sở Nam chưa đáp lời thì Thanh Vũ đã tiến lên.

Cô túm lấy cổ áo sau của Lưu Phong rồi nhấc bổng hắn lên.

Bụp!

Mặt Lưu Phong bị dí sát vào chính giữa đống đá của ngôi mộ.

Mà ngay trước đó là bãi nước bọt mà hắn vừa nhổ ra.

Chính hắn nhìn thấy còn mắc ói.

“Thả tao ra, bố tao là Lưu Tông Tín, ông ấy sẽ không bỏ qua cho chúng mày đâu…”

Lưu Phong cuống đến mức nhắm tịt mắt lại rồi gào lên.

Bắt hắn l**m sạch bãi nước bọt này thì hắn sẽ chết vì nôn oẹ mất.

“Tôi cho cậu một phút để l**m sạch nó!” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sở Nam bình thản cất giọng nói vô tình.

Không ai được sỉ nhục anh em của anh.

Không ai được sỉ nhục anh hùng của dân tộc.

Nhà họ Lưu? Chưa đủ trình!

Sở Nam vừa nói dứt câu, tay Thanh Vũ đã dùng sức hơn, mặt Lưu Phong gần như dính vào tảng đá.

Miệng hắn chỉ còn cách bãi nước bọt chưa đến một centi.

Hắn rợn hết cả người, vội vàng ngậm miệng lại, mắt còn không dám mở ra.

“Tưởng tôi không làm gì anh được sao?”

Thanh Vũ híp mắt lại, một tia lạnh lẽo xẹt qua.

Nói rồi, tay phải của cô túm lấy một ngón tay của Lưu Phong rồi dùng sức.

Rắc!

Tiếng xương gãy vang lên.

“A!”

Lưu Phong kêu gào thảm thiết.

Ngón tay của hắn đã bị bẻ gãy rồi.
 
Back
Top Bottom