Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 101


Chương 101

Một thông tin không thể tin nổi như thế gần như làm đảo lộn nhận thức của ông ta.

Thảo nào!

Thảo nào hôm nay Chu Minh Hạo và Lý Hải Đông lại hạ mình đến tham gia hôn lễ.

Thảo nào Chu Minh Hạo chẳng nể mặt nể mũi gì cậu Dương cả.

Thảo nào Sở Bắc vẫn có thể sống đến giờ này.

Hóa ra điểm mấu chốt của tất cả mọi chuyện đều nằm ở đây.

Nghĩ thông suốt điểm mấu chốt, Chu Minh Hạo sầm mặt, bây giờ ông ta có cả ý nghĩ muốn chết nữa kia.

Con trai mình lại dám giành phụ nữ với Thần Tướng Trấn Quốc?

Còn ông ta lại có ý đồ bắt cóc con gái của Thần Tướng Chiến Quốc để uy h**p Thần Tướng Chiến Quốc?

Tí tách…

Mồ hôi chảy xuống rơi trên mặt đất vang lên tiếng tí tách.

Chu Minh Hạo cảm thấy khá may mắn.

Ông ta có thể sống đến bây giờ, nhà họ La vẫn có thể tiếp tục tồn tại.

Quả là may mắn trong may mắn.

Nhưng bây giờ thần tướng chiến quốc đã đích thân tìm đến cửa.

Chỉ sợ nhà họ La sắp gặp đại nạn rồi.

“Gia… gia chủ, bây giờ phải làm sao?”

Tổng giám đốc tập đoàn La Thị – La Vĩ đang mặc vest đứng ở bên cạnh không khỏi lau mồ hôi trên trán.

Nếu không phải La Vạn Sơn đang ở bên cạnh thì ông ta đã co giò chạy trốn, mua vé máy bay chạy sang nước ngoài rồi.

Ông ta không dám có ý nghĩ cho rằng mình sẽ gặp may khi đối mặt với chiến thần trong truyền thuyết này.

“Phải làm sao? Làm sao tôi biết được phải làm sao?”

La Vạn Sơn tức giận mắng.

Sau đó lấy điện thoại ra gọi cho Dương Xuyên.

Lúc này chỉ có Dương Xuyên mới có thể giúp ông ta vượt qua cửa ải này.

“Số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau…”

Âm thanh máy móc lạnh lùng vang lên khiến La Vạn Sơn ngây người.

Rõ ràng ông ta đã thỏa thuận với Dương Xuyên, vào thời điểm quan trọng thế này mà Dương Xuyên lại tắt máy?

La Vạn Sơn cắn răng không chịu yên, gọi thêm lần nữa.

Nhưng lần nào cũng thế.

Dương Xuyên tắt máy, số điện thoại không liên lạc được.

“Chết tiệt!”

La Vạn Sơn còn gì mà không hiểu nữa?

Dương Xuyên đã biết được Sở Bắc không đơn giản, lấy ông ta làm đá thử vàng.

Không liên lạc được với Dương Xuyên, La Vạn Sơn nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng nhiều hơn vẫn cảm thấy bất lực, không biết làm sao.

Ông ta không đắc tội nổi với Thần Tướng Trấn Quốc.

Thế lẽ nào lại đắc tội Dương Xuyên?
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 102


Chương 102

Nhưng nếu không nghĩ ra cách, đừng nói nhà họ La, ông ta sống được hay không cũng đã là vấn đề.

Nghĩ đến đây, La Vạn Sơn lo lắng cắn răng, mặt hiện lên vẻ quyết tâm.

“Cậu đi chặn Sở Bắc lại, tôi nghĩ cách”.

“Tôi?”

La Vĩ nghe thế thì khóc không ra nước mắt.

Ông ta nào có gan đi chặn Thần Tướng Trấn Quốc?

“Không phải cậu, chẳng lẽ là tôi sao? Mau đi đi”.

La Vạn Sơn mất kiên nhẫn đạp vào mông ông ta.

Còn mình thì bước lên xe nhanh chóng lái đi.

“Sở Bắc, đây là do cậu ép tôi, ông đây liều mạng với cậu”.

Nhìn La Vạn Sơn lái xe đi, La Vĩ ủ rũ, chỉ đành không cam lòng đi vào biệt thự nhà họ La.



Cộc cộc cộc!

Tiếng gõ của gậy tre vang lên từng hồi.

Rõ ràng là tiếng gõ khá nhẹ, rất bình thường.

Nhưng lúc này lại như có một ma lực nào đó như tiếng chuông sớm mai vang lên bên tai tất cả những người có mặt trong biệt thự.

Thế là mặt trời vừa ló dạng, con cháu của nhà họ La đều tập trung tại đại đường.

“Ai mà mới sáng sớm không lo ngủ lại dám phá hỏng giấc mơ đẹp của tôi vậy?”

“Đúng thế, mới có mấy giờ chứ, có để cho người ta ngủ khong đây?”

“Hửm? Tên nhóc này là ai thế? Quản gia chết ở xó nào rồi, không mau đuổi cậu ta ra ngoài?”

“Ha ha, người phụ nữ bên cạnh anh ta cũng khá đến, rất hợp với khẩu vị của tôi”.

Thoáng chốc ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Sở Bắc và Thanh Vũ.

Trong đó còn chứa ý tứ bất thiện.

Nhất là người thanh niên đó, cũng khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, nhỏ hơn La Huy một chút.

Lúc này mắt cũng sắp trợn trừng lên luôn.

Dĩ nhiên nói chính xác hơn thì hắn đang nhìn Thanh Vũ.

“Hê hê, đã lâu không nhìn thấy cực phẩm như vậy rồi, này thằng mù, đây là em gái hay vợ anh thế?”

Ánh mắt thanh niên liếc tới liếc lui trên người Thanh Vũ, khi nhìn sang Sở Bắc lại có vẻ khá kiêu ngạo.

“Thôi vậy, cho dù là ai anh cũng có thể cút đi rồi”.

“Để người phụ nữ này ở lại, tôi không truy cứu tội lỗi của anh”.

Thanh niên coi thường xua tay, giọng điệu khi nói chuyện như thể Thanh Vũ đã là người của hắn vậy.

“Ha ha, cậu hai đúng là có diễm phúc, chúc mừng!”

“Còn không phải sao, người đẹp cực phẩm như vậy cũng chỉ có cậu hai mới xứng thôi”.

“Còn tên mù kia quả thật như hoa cắm phân trâu vậy”.

Phía sau có không ít người lên tiếng chúc mừng, tâng bốc nịnh bợ.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 103


Chương 103

Cậu hai nhà họ La tên là La Hoàng, con trai độc nhất của ông hai nhà họ La.

Trong thế hệ trước, ông hai La Vạn Thủy không đấu lại La Vạn Sơn nên làm mất vị trí gia chủ.

Còn đến đời này, vì La Hoàng không được yêu mến vì bản tính ngỗ nghịch và ăn chơi của mình.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

La Huy trở thành kẻ câm, tương lai sao có thể nắm quyền nhà họ La được?

Thế là La Hoàng chắc chắn sẽ trở thành gia chủ đời kế tiếp của nhà họ La.

Thế nên dĩ nhiên phải ra sức nịnh bợ các kiểu chứ.

“Này, cậu có nghe thấy không? Nếu còn không cút đi thì chỉ có thể bị ném ra ngoài đấy”.

Bị người khác tâng bốc như thế, La Hoàng càng thêm đắc ý, hếch mũi lên trời nhưng lại không nhận ra nhiệt độ xung quanh đã lặng lẽ giảm xuống.

Thanh Vũ lạnh băng nhìn La Hoàng, ánh mắt như đang nhìn người chết.

Sở Bắc ở một bên khẽ thở dài, lắc đầu.

“Người trẻ tuổi, gọn gàng chút nhé!”

Nói rồi anh nhẹ nhàng xoay thân.

“Ha ha, xem như anh thức thời”.

Nhìn thấy cảnh tượng này, La Hoàng thầm mừng rỡ, còn nghĩ Sở Bắc đã thỏa hiệp, khi quay đầu lại thì chỉ thấy Thanh Vũ đang từng bước đi về phía mình, nhiệt huyết sôi trào.

Mặc dù ngoài mặt Thanh Vũ không tỏ vẻ gì, thậm chí còn hơn lạnh lùng nhưng như thế chẳng phải làm thêm k*ch th*ch?

“Hê hê, người đẹp, tôi sẽ yêu thương cô em thật nhiều”.

La Hoàng không kìm nén được mà dang hai tay ra, muốn ôm lấy Thanh Vũ.

Thanh Vũ dừng bước, trong mắt không có cảm xúc gì.

Cô giơ ngón tay ra chỉ vào ngực La Hoàng.

“Xin, xin hãy nương tay!”

La Vĩ vội vàng chạy vào nhìn thấy cảnh tượng này cũng sợ hãi đến nỗi mặt mày trắng bệch, vội vã muốn cầu xin, chỉ tiếc là vẫn chậm một bước…

Phụt!

Âm thanh cơ thể bị đâm xuyên qua vang vọng khắp đại đường.

Bước chân La Hoàng dừng lại, con ngươi trừng lớn, sắc mặt không còn giọt máu.

Vô thức cúi đầu.

Tí tách! Tí tách!

Máu chảy ròng ròng, ngực hắn ta đã bị đâm xuyên qua.

Hắn ta thậm chí còn có thể cảm nhận được tim của mình đập ngày càng chậm lại, cuối cùng không còn âm thanh.

“Cô, cô…”

La Hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Cơ thể dần cứng lại, sắc mặt tái nhợt, biểu cảm đầy vẻ không cam lòng.

Phịch!

Cả người ngã nhào xuống đất, máu gần như chảy dài thành sông.

Đây…
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 104


Chương 104

Người nhà họ La ở đó ngây như phỗng.

Không ai ngờ được Thanh Vũ lại đột nhiên ra tay.

Lại còn ra tay độc ác như thế.

Nhìn sang Thanh Vũ, sắc mặt cô vẫn không thay đổi.

Giết La Hoàng, với cô, dường như việc này chẳng khác mấy với việc b*p ch*t một con kiến cả.

Cả đại đường tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Mọi người đều trợn mắt nhìn La Hoàng chết không nhắm mắt, chỉ cảm thấy cả người lạnh toát.

Không dám làm bất kỳ động tác nào.

“Thôi xong!”

La Vĩ lẩm bẩm, sắc mặt trắng bệch.

Ông ta sợ xảy ra chuyện mới vội vã chạy vào trong nhưng vẫn chậm một bước rồi.

“Hình như ông có ý kiến à?”

Cuối cùng, giọng nói bình tĩnh của Sở Bắc đánh tan sự yên tĩnh này.

Nhưng La Vĩ lại nghe ra ý muốn thúc giục.

“Không, không có!”

Ông ta vô thức lắc đầu, chân lùi về phía sau.

Sợ rằng Sở Bắc đột nhiên ra tay làm ông ta có kết cục giống La Hoàng.

“Thế thì tốt”.

Sở Bắc gật đầu nói.

Nhưng anh vẫn chưa thực hiện bước tiếp theo thì thấy một người trung niên sải bước đi vào.

Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, vẻ mặt vốn dĩ bình tĩnh bỗng đổi sắc.

“Tiểu Hoàng? Đây, đây là do ai làm?”

Người đàn ông trợn trừng hai mắt nhìn La Hoàng đã không còn hơi thở, sắc mặt hung dữ đến cực điểm.

“Ai làm? Là do ai làm? Ông đây sẽ rút gân lột da hắn, ăn tươi nuốt sống hắn”.

Cả đại đường đều im phăng phắc.

Chỉ còn lại tiếng gào thét của người đàn ông.

Người nhà họ La đều cúi đầu xuống, không dám nói một lời.

Sắc mặt La Vĩ cực kỳ xấu.

Thấy người đàn ông xuất hiện, ông ta đã biết hỏng chuyện rồi.

“Là tôi làm đấy, ông cũng có ý kiến gì?”

Quả nhiên!

Sở Bắc ngẩng đầu lên, con ngươi trống rỗng không tiêu cự nhìn về phía người đàn ông.

Như đang chất vấn, cũng như đang chế nhạo.

“Mày là ai?”

Người đàn ông quay đầu lại, lúc này mới nhận ra sự hiện diện của Sở Bắc và Thanh Vũ, ông ta chưa từng gặp hai người này.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 105


Chương 105

Đôi mắt híp mắt, lóe lên sát khí nồng đậm.

“Được lắm, dám động vào con trai tao, tao mặc kệ mày là ai, hôm nay tao phải khiến mày sống không bằng chết”.

Người đàn ông gào lên, trong mắt hiện lên vẻ bất mãn.

Nếu ánh mắt là một con dao thì chắc lúc này Sở Bắc đã tan xương nát thịt rồi.

“Người đâu? Chết ở xó nào rồi? Mau đem tên súc sinh này…”

“Ông hai, khoan đã…”

Thấy người đàn ông sắp nói gì đó, La Vĩ vội vàng bước đến ngăn lại.

Người trước mặt này chính là ông hai nhà họ La, La Vạn Thủy, cũng là bố của La Hoàng.

“La Vĩ, ông có ý gì đây?”

La Vạn Thủy hừ một tiếng, ông ta cảm thấy không vui khi bị La Vĩ ngăn lại.

“Chẳng lẽ ông muốn cấu kết với một người ngoài bắt nạt tôi sao? Tổng giám đốc La uy phong lớn đấy”.

La Vạn Thủy quái gở nói, giọng điệu không thiện chí gì cho cam.

Mặc dù La Vĩ cũng là người nhà họ La nhưng không phải là con cháu ruột thịt.

Nhưng ngược lại La Vĩ lại trở thành Tổng giám đốc của tập đoàn La Thị.

Còn ông ta đường đường là ông hai nhà họ La nhưng không được cái gì cả.

Chuyện này lại khiến ông ta rất không thoải mái.

Lúc này cũng hoàn toàn bùng nổ.

“Ông hai, tôi không có ý này”.

Sắc mặt La Vĩ rất khó coi, vội vàng giải thích.

Thầm cầu nguyện mong chiến tướng trấn quốc đừng tức giận là được.

“Tôi chỉ…”

“Ông chỉ cái gì? Ông đừng nghĩ tôi không biết”.

La Vạn Thủy hừ một tiếng cắt ngang lời ông ta.

“La Vĩ, đừng tưởng ông là Tổng giám đốc thì có thể chỉ tay năm ngón với tôi”.

“Hôm nay nếu ông ngăn tôi lại thì là kẻ phản bội nhà họ La, tôi không tha thứ cho ông đâu”.

Chỉ hai câu nói đã khiến La Vĩ nghẹn họng không nói được gì.

Siết chặt nắm đấm, chỉ ước gì có thể tát cả La Vạn Thủy một cái.

Tên họ La này, tôi đang cứu ông đấy có biết không?

Ông biết người trước mặt này là ai không hả?

Ông có biết tại sao người ta lại giết con trai ông không?

Nếu không nhờ ông đây ngăn ông lại thì bây giờ ông đã đi gặp con trai ông rồi.

Dĩ nhiên dù có oán giận đến đâu, ông ta cũng không dám nói gì.

Càng sẽ không nói ra thân phận của Sở Bắc, dù có nói chỉ sợ không ai tin.

Những gì ông ta cần làm là kéo dài thời gian.

“Tâm sự rồi chứ?”

Cũng đúng lúc này giọng Sở Bắc lại vang lên.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 106


Chương 106

La Vĩ giật mình. vội vã mỉm cười.

Nhưng không để ông ta lên tiếng, cây gậy tre của Sở Bắc rơi xuống.

“Tôi không có thời gian lảm nhảm với các người, nếu còn nhiều lời nữa thì cắt đầu lưỡi của ông ta”.

Sở Bắc chỉ vào La Vạn Thủy, lạnh nhạt nói.

“Vâng!”

Thanh Vũ đáp, sau đó đứng ra sau Sở Bắc.

“Tôi…”

Bị một cậu trai trẻ đe dọa như thế, sắc mặt La Vạn Thủy khó coi đến cùng cực.

Vừa lúc ông ta lên tiếng thì bỗng bị quát.

“Câm miệng!”

Một tiếng quát khiến mọi người đều giật mình.

Hơn nữa càng không thể tin được người nói lại chính là La Vĩ.

La Vĩ tức giận đùng đùng nhìn La Vạn Thủy.

“Tôi bảo ông câm miệng, nếu ông nói thêm một chữ, không cần cậu Sở phải ra tay, tôi sẽ tự tay phế ông trước đấy”.

Thái độ của La Vĩ rất cứng rắn khiến người nhà họ La đều choáng váng.

Ngay cả La Vạn Thủy cũng vô thức lùi về sau mấy bước, há hốc mồm.

La Vĩ lướt nhìn xung quanh, đến khi nhìn Sở Bắc, sắc mặt lại thay đổi.

“Cậu Sở, cậu bớt giận, đều là do tôi quản lý không tốt, cậu yên tâm, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện này nữa”.

La Vĩ khiêm nhường, cung kính đến cực điểm. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Trong lòng thầm cầu nguyện, gia chủ ông mau lên, tôi sắp không chịu nổi nữa rồi.

“Ông cũng biết thức thời đấy”.

Sở Bắc lạnh nhạt cười không nhìn ra vui hay giận.

Cây gậy tre khẽ gõ xuống, từng bước đi đến vị trí đầu của đại đường, sau đó từ tốn ngồi xuống.

Nơi đó là vị trí của La Vạn Thủy.

Người nhà họ La tức giận nhưng không dám nói gì.

Nhất là La Vạn Thủy, răng nghiến đến sắp vỡ nhưng không dám nói.

Dù chỉ là một chữ.

“Có vài chuyện phải giải quyết, gọi La Vạn Sơn ra đây đi”.

Sở Bắc đặt cây gậy tre xuống, chậm rãi nói.

Mọi người nhìn nhau.

Họ nào biết La Vạn Sơn đang ở đâu?

La Vĩ tiến lên trước một bước.

“Cậu Sở, gia chủ trên đường đi bị chậm trễ chút chuyện, cần thêm thời gian, cậu xem…”

“Ha!”

Sở Bắc khẽ cười nhưng lại ẩn chứa sự tức giận.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 107


Chương 107

Trán La Vĩ đầy mồ hôi, nhưng không dám lau.

“Chậm trễ, tôi thấy là đang đi tìm người giúp đấy chứ?”

Một câu nói lại khiến La Vĩ như rơi vào hầm băng.

Không ngờ Sở Bắc chỉ liếc mắt đã nhìn thấu suy nghĩ của ông ta.

Đang lúc không biết làm sao, lại thấy Sở Bắc cười xua tay.

“Cũng tốt, cho ông ta thêm mười phút nữa”.

“Tôi cũng rất tò mò ông ta có thể mời được người nào đến”.

Núi Kỳ Hoàng nằm ở phía bắc Tân Hải, và bờ phía nam của Tân Hà.

Mặc dù độ cao không quá một trăm trượng nhưng nó lại rất nổi tiếng ở thành phố Tân Hải.

Không vì gì khác, núi Kỳ Hoàng nhỏ bé này lại là nơi ẩn cư của các nhân vật tầm cỡ ở Tân Hải, không có tiền không vào được Tân Hải, không có danh vọng địa vị cũng đừng mơ bước vào Kỳ Hoàng.

Một trăm năm nay, gần như tất cả những người có tầm cỡ ở Tân Hải sau khi từ chức về hưu đều sẽ chọn sống ẩn ở nơi này.

Giữa rừng núi nhỏ bé có đến mấy mơi căn biệt thự.

Nhưng chủ nhân của mỗi một căn biệt thự đều là những nhân vật tầm cỡ vừa nhấc chân một cái đã có thể khiến Tân Hải loạn lạc.

Con đường núi quanh co yên tĩnh, một chiếc xe Bentley chạy đến, băng qua Tân Hà đi thẳng vào sườn núi.

Sau đó dừng lại trước một căn biệt thự trông cổ kính.

Cửa xe mở ra, La Vạn Sơn vội vàng bước xuống.

Chưa kịp lau mồ hôi đã vội vã chạy vào sân.

“Quản gia Chung, ông Mạc đang ở đâu? Làm phiền ông giúp tôi chuyển lời, tôi có việc gấp muốn nhờ ông cụ giúp”.

Một ông lão hơn năm mươi tuổi đang mặc một bộ quần áo làm bằng vải thô, cầm cây chổi tre đang quét dọn lá rụng trong sân.

La Vạn Sơn như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, vội vàng bước đến hỏi.

“Ồ? Hóa ra là ông La à, có chuyện rắc rối gì mà khiến ông gấp gáp đến thế?”

Ông lão ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đến là La Vạn Sơn thì trong ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Mặc dù ông ta chỉ là quản gia quèn ở đây nhưng cũng rất tùy ý trong cách xưng hô với La Vạn Sơn.

“Ông cụ đang luyện chữ, không thích bị người khác làm phiền, đợi một chút”.

Nhưng La Vạn Sơn nghe thế càng lo lắng đến mức vỗ đùi.

“Quản gia Chung, xem như tôi cầu xin ông, ông mau giúp tôi chuyển lời đi, nếu không nhà họ La sẽ gặp đại họa”.

“Hử?”

Quản gia Chung hơi ngạc nhiên, dù sao nhà họ La cũng là gia tộc hạng hai, bình thường không có kẻ dám đối địch, có thể gặp phải rắc rối gì được chứ?

“Được rồi, tôi giúp hỏi một chút, gặp hay không thì tôi cũng không biết”.

Quản gia Chung lắc đầu không hỏi nhiều, buông cây chổi xuống đi vào trong.

“Vâng vâng, quản gia Chung vất vả rồi”.

La Vạn Sơn vui mừng đứng ngoài cửa đợi.

Mạc Thư Vân – dù là hiện tại, không ai ở Tân Hải không biết đến cái tên này.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 108


Chương 108

Nhưng nếu là hai mươi năm trước, chỉ riêng cái tên này thôi cũng đủ để dọa trẻ con khóc.

Đây là nhân vật truyền kỳ thế hệ đầu ở Tân Hải, Mạc Thư Vân đã tung hoành bốn mươi năm ở đây.

Bất kể là giới chính trị, kinh doanh cho đến thế giới ngầm, ông ta đều có tầm ảnh hưởng rất lớn.

Sau khi thành danh mấy chục năm, vào vài năm trước ông ta đã chọn sống ẩn ở núi Hoàng Kỳ.

Dù là thế, chỉ cần một câu nói của ông ta thì cả Tân Hải đều dậy sóng.

Ngay cả chủ tịch thành phố Chu Minh Hạo cũng phải cung kính gọi một tiếng ông Mạc khi gặp ông ta.

Năm đó nhà họ La nhờ dựa vào Mạc Thư Vân mới có cơ hội quật dậy trở thành gia tộc hạng hai.

Mà nhà họ La cũng giúp Mạc Thư Vân làm không ít việc không thể lộ ra ánh sáng.

Có thể nói La Vạn Sơn cũng là một trong các học trò của Mạc Thư Vân.

Chỉ là sau khi sống ẩn, Mạc Thư Vân gần như không xen vào chuyện thế tục nữa.

Nếu lần này rơi vào đường cùng, ông ta cũng sẽ không đến cầu cứu Mạc Thư Vân nữa.

Trong cả Tân Hải này, ông ta nghĩ người có thể đối đầu với Thần Tướng Trấn Quốc không ai khác, chỉ có Mạc Thư Vân.

Quản gia Chung đi xuyên qua đại sảnh, đến trước một cánh cửa gỗ được chạm khắc hình rồng, nghiêm trang cổ kính.

Cốc cốc cốc!

Ba tiếng gõ cửa.

Lúc luyện chữ, ông cụ ghét nhất bị người khác làm phiền.

Ngay cả ông ta cũng không thể đảm bảo La Vạn Sơn có thể gặp được người không.

“Vào đi!”

Một lúc sau, sau cánh cửa vang lên giọng nói đầy uy nghiêm.

Quản gia Chung mở cửa ra, mùi mực thơm nồng xộc vào mũi.

“Chuyện gì?”

Trong phòng sách rộng lớn chỉ thấy một ông lão tuổi gần sáu mươi, tóc hoa râm nhưng tinh thần vẫn rất tốt, trên thân mặc áo dài màu xám đường may cổ xưa.

Ông ta hỏi rồi thì tay hơi nhúc nhích nhưng không ngẩng đầu lên.

Quản gia Chung cúi đầu: “Ông cụ, La Vạn Sơn có việc muốn gặp”.

“La Vạn Sơn? Ông ta đến làm gì?”

Mạc Thư Vân hơi ngạc nhiên, giọng nói uy nghiêm gây áp lực cho quản gia Chung.

“Thôi vậy, bảo ông ta vào đi”.

“Vâng!”

Quản gia đáp, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Từ đầu đến cuối, La Vạn Sơn cũng không ngẩng đầu lên dù chỉ một lần.

“Ông Mạc, cầu xin ông cứu tôi với, nếu không nhà họ La sẽ không còn tồn tại nữa”.

Không lâu sau La Vạn Sơn đẩy cửa bước vào.

Bày ra bộ dạng khổ sở cầu xin như trời sắp sụp đến nơi.

Nhưng Mạc Thư Vân dường như không nghe thấy điều này, vẻ mặt vẫn như cũ nhưng động tác đã dừng.

Ông ta thì từ tốn nhưng La Vạn Sơn lại sốt ruột lo lắng không chờ nổi nữa.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 109


Chương 109

Chỉ sợ trễ một phút thôi, nhà họ La sẽ bị Sở Bắc phá nát.

Nhưng Mạc Thư Vân không nói gì, ông ta cũng không còn cách nào khác chỉ đành ngoan ngoãn đợi.

“Nói đi, chuyện gì mà khiến ông La thành bộ dạng này?”

Một lúc sau, Mạc Thư Vân mới dừng bút khẽ hỏi.

Nhưng ánh mắt ông ta vẫn nhìn đến trang giấy trước mặt, rất hài lòng với tác phẩm của mình.

“Vâng vâng…”

La Vạn Sơn thở phào, nói rõ ân oán với Sở Bắc.

“Ông Mạc, lần này ông phải giúp tôi, nếu không nhà họ La tôi sẽ bị Sở Bắc đó phá hủy mất”.

La Vạn Sơn nước mắt nước mũi nhèm nhem, nhìn thời gian từng phút trôi qua, trong lòng đã gấp sắp chết mất.

“Nhà họ Lạc kia? Tôi nhớ chỉ là một gia tộc nhỏ hạng ba thôi mà”.

Mạc Thư Vân ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như chim ưng, chỉ một ánh mắt đã khiến La Vạn Sơn rùng mình.

“Đường đường là nhà họ La mà không làm được gì gia tộc hạng ba nhỏ bé, cũng không biết xấu hổ đến cầu xin tôi?”

“Ra tay giúp đỡ ông, bản thân tôi cũng cảm thấy mất mặt nữa kìa”.

Mạc Thư Vân lạnh lùng hừ một tiếng, lời nói cũng có ý tứ khinh khi.

Dường như nhà họ Lạc chỉ như một con kiến bé xíu, còn ông ta là người khổng lồ.

Người khổng lồ làm lớn chuyện chỉ để nghiền ép chết con kiến lại là nỗi xấu hổ không nói nên lời.

“Huống hồ gì chỉ là một đứa ở rể vô dụng mà đã có thể ép ông đến mức cùng đường? Mất mặt quá”.

Mạc Thư Vân phất tay áo, tỏ vẻ khinh thường.

Nếu không phải có chút quan hệ với nhà họ La thì ông ta đã bảo người ném La Vạn Sơn ra ngoài rồi.

“Ông Mạc, ông nghe tôi giải thích, Sở Bắc đó chính là…”

“Đủ rồi!”

La Vạn Sơn cười khổ vừa định nói ra thân phận thật của Sở Bắc đã bị Mạc Thư Vân không kiên nhẫn ngắt lời.

“Nếu ông đã đến, vậy thì tặng cho ông bức tranh chữ này”.

Mạc Vân Thư vung tay nhìn tờ giấy trước bàn.

“Trên đó có con dấu chữ ký của tôi, cho dù Sở Bắc là ai nhưng hễ thấy tên của tôi thì chắc chắn sẽ biết đường rút lui”.

Nói rồi Mạc Thư Vân kiêu ngạo xoay người đi không quan tâm đến nữa.

“Đây…”

Nhìn chữ trên tờ giấy, La Vạn Sơn ngây người, thậm chí còn cảm thấy khóc không ra nước mắt.

Không thể phủ nhận là với danh tiếng của Mạc Thư Vân, tùy tiện viết bừa mấy chữ đã có thể trở thành thứ thu hút các nhân vật tầm cỡ ở thành phố Tân Hải đến tranh giành.

Không biết chữ này có giá trị về tiền bạc hay không nhưng chữ ký và con dấu của ông ta rất đáng tiền.

Nó khiến không ít người ở Tân Hải vẫn có của ăn của để.

Nhưng đối phương là Thần Tướng Trấn Quốc.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 110


Chương 110

Người như vậy sao có thể bị đả động chỉ bởi một bức tranh chữ chứ?

Ông cứu tôi bằng gì? Thế này gần như là hại tôi được chứ?

“Ông Mạc, đây đây…”

“Sao vậy, chẳng lẽ ông vẫn không hài lòng?”

Mạc Thư Vân hừ một tiếng, nghe có vẻ đã mất kiên nhẫn.

“Danh thiếp của tôi lẽ nào vẫn chưa đủ? Cả Tân Hải này người đến xin chữ của tôi không có một nghìn thì cũng đạt tới tám trăm rồi”.

“Nếu không phải vì ông có quan hệ với tôi, ông cũng không có tư cách bước vào cánh cửa này chứ đừng nói”.

Giọng uy nghiêm của Mạc Thư Vân khiến La Vạn Sơn không dám nói gì.

Thậm chí đầu cũng không dám ngẩng lên.

“Nói với người kia, thấy chữ như gặp được người, nếu biết thức thời ngoan ngoãn rút lui, tôi có thể tha thứ”.

“Nếu không biết thức thời… cho dù đã lui về ở ẩn nhiều năm tôi vẫn còn chút thế lực đấy!”

“Cút đi!”

Mạc Thư Vân không kiên nhẫn, vung tay ra lệnh đuổi khách.

Sắc mặt La Vạn Sơn xấu đến cực điểm.

Lúc này ông ta lại không nói được câu nào, chỉ đành thở dài, thận trọng cất bảng chữ vào.

“Cảm ơn ông Mạc, Vạn Sơn đi trước”.

La Vạn Sơn cắn răng đi ra ngoài, nhưng sắc mặt lại không được tốt lắm.

Nhưng việc đã đến nước này cũng chỉ có thể dựa vào may mắn thôi.



Bầu không khí ở nhà họ La ngược lại càng thêm nặng nề.

Thậm chí nặng nề đến mức hơi bất thường.

Sở Bắc ngồi ở vị trí gia chủ, không nói một lời nào, mắt nhắm lại như đang chợp mắt nghỉ ngơi.

Thanh Vũ ở bên cạnh cũng không nói không cười, thi thoảng nhìn động thái của người nhà họ La.

Trong đại đường, con cháu nhà họ La đều cúi đầu xuống, không dám nói một lời.

La Vạn Thủy sầm mặt, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Sở Bắc.

Ông ta đang đợi một cơ hội.

Một đòn g**t ch*t Sở Bắc để trả thù cho con trai mình.

Mặc dù La Vĩ đứng bất động nhưng cả người lại ướt đẫm mồ hôi.

Ngoài Thanh Vũ, ông ta là người duy nhất biết thân phận thật của Sở Bắc, cũng chính vì thế mới càng cảm thấy sợ.

Thần Tướng Trấn Quốc, thực lực xuất hóa nhập thần, quyền thế ngút trời.

Thần tướng nổi giận, xác người chất đống, máu chảy thành sông.

Chỉ riêng nhà họ La, người ta chỉ cần một đầu ngón tay đã có thể nghiền ép chết cả nhà.

Gia chủ, ông mau về nhanh đi!

Dường như ông trời nghe thấy lời cầu xin của La Vĩ nên tai ông ta nghe tiếng bước chân dồn dập.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 111


Chương 111

La Vạn Sơn mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển chạy vào.

Vừa bước vào cửa, La Vạn Sơn đã nhìn thấy thi thể của La Hoàng.

Tình trạng chết rất bi thảm, khiến ông ta sợ đến mức run rẩy.

Ông ta vô thức ngẩng đầu lên, khi lại nhìn thấy Sở Bắc, trong lòng đã có cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Hôm qua, trong mắt ông ta, Sở Bắc chỉ là một đứa con rể vô dụng mà mình chỉ cần giơ một ngón tay lên là có thể dễ dàng nghiền ép chết anh.

Nhưng bây giờ…

Cả người La Vạn Sơn run lẩy bẩy, không có can đảm nhìn thẳng vào Sở Bắc.

Thấy gia chủ đã về, người nhà họ La đều ngẩng đầu lên cảm thấy vui mừng.

Nhất là La Vạn Thủy, mặc dù ngày thường ông ta bất hòa với La Vạn Sơn.

Nhưng bây giờ ông ta cũng đang đợi La Vạn Sơn báo thù cho con trai ông ta.

La Vạn Thủy nhếch môi, nhưng không đợi ông ta lên tiếng.

Đã thấy La Vạn Sơn tiến về trước một bước hơi cúi người xuống với Sở Bắc.

“La… La Vạn Sơn chào cậu Sở”.

Chỉ một câu thôi đã khiến cả sảnh lớn lại rơi vào tĩnh lặng.

Mọi người há hốc miệng không thể tin được nhìn cảnh tượng này.

La Vạn Thủy nuốt vào trong những lời định thốt ra.

Con ngươi trừng lớn như vừa gặp ma.

Đường đường là gia chủ nhà họ La mà lúc này lại cung kính như thế với một kẻ mù?

Mọi người đều có suy nghĩ như thế, chẳng lẽ gặp ma thật rồi sao?

Chỉ có La Vĩ thầm thở phào.

Nhưng nhìn trái ngó phải lại chỉ có một mình gia chủ quay về, sắc mặt ông ta lại trở nên xấu đi.

Bầu không khí hơi quái lạ!

Trong sự quái lạ còn có áp lực.

“Thú vị!”

Cuối cùng Sở Bắc ngẩng đầu lên phá vỡ sự yên tĩnh.

Nhưng mọi người không khỏi nhìn nhau.

Thú vị?

Có ý gì đây?

Ngay cả La Vạn Sơn cũng hơi nhíu mày.

“Trước đó ông đi mời người giúp đỡ về, tại sao lại về có một mình?”

Sở Bắc ẩn ý cười nói.

Nhưng La Vạn Sơn nghe thế da dầu tê dại, lông tơ cả người đều dựng thẳng đứng.

“Cậu Sở, tôi, tôi…”

La Vạn Sơn hoảng hốt không nói nên lời, lời đã đến bên miệng như không thốt ra được.

“Ông chỉ có một cơ hội để giải thích, là chết hay sống là do ông chọn”.

Sở Bắc tựa người vào ghế, lạnh nhạt nói.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 112


Chương 112

Rõ ràng chỉ là một câu nói có thể quyết định sống chết của nhà họ La.

Lúc này lại có thể nói ra nhẹ nhàng như thế.

Ực!

Cũng không biết là ai nuốt nước bọt.

Bầu không khí lại yên lặng đến đáng sợ.

Người nhà họ La đều cúi đầu xuống, cảm thấy áp lực trước nay chưa từng có.

Ngay cả La Vạn Thủy cũng như thế, ông ta đã thấy được Sở Bắc này chắc chắn không phải là người bình thường.

Sắc mặt La Vạn Sơn khó coi đến cực điểm.

Ông ta biết Sở Bắc không nói dối.

Nếu mình không lấy ra thứ đồ có thể ép bức cậu ta thật thì nhà họ La sẽ bị tiêu diệt.

Nghĩ đến đây, La Vạn Sơn cắn răng đưa bảng chữ mẫu mà Mạc Thư Vân đưa cho ông ta tới.

“Cậu Sở, tôi mời cậu xem thứ này”.

“Ồ? Thú vị đấy”.

Sở Bắc khẽ cười, vừa dứt lời Thanh Vũ bước lên trước nhận lấy bảng chữ mẫu.

“Cậu chủ, là một bức tranh chữ!”

Sở Bắc gật đầu, nhếch môi.

“Quả đúng là thú vị! Biết rõ tôi là người mù không nhìn thấy gì còn cho tôi “ngắm” một bức tranh chữ! Thú vị!”

Giọng điệu chế giễu nhưng La Vạn Sơn nghe mà toát cả mồ hôi lạnh.

Thử hỏi mà xem ai dám khinh thường Thần Tướng Trấn Quốc là kẻ mù chứ?

Ông ta quả thật không có ý này, đều là do cái lão Mạc Thư Vân chết tiệt kia.

Đúng thế, La Vạn Sơn căm hận Mạc Thư Vân.

“Cậu Sở, tôi…”

Vừa định lên tiếng giải thích nhưng lại thấy Sở Bắc khẽ xua tay.

“Thanh Vũ đọc cho tôi nghe xem”.

Thanh Vũ đáp, sau đó mở bảng chữ mẫu ra.

“Nhẫn một giờ sóng yên biển lặng, lùi một bước biển rộng trời cao”.

“Ký tên, Mạc Thư Vân”.

Giọng lạnh lùng của Thanh Vũ vang lên khắp sảnh lớn.

Người nhà họ La đều ngạc nhiên.

Dù sao ai mà không biết đến đại danh của Mạc Thư Vân?

Nếu có ông lão đó chống lưng thì tên mù trước mặt này sao còn dám làm loạn?

Chỉ có La Vạn Sơn và La Vĩ cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Nhất là La Vạn Sơn!

Ông ta thật sự không biết trên bức tranh chữ đó viết những gì.

Nếu mà biết, chắc chắn ông ta không dám đưa cho Sở Bắc xem.

Bảo Thần Tướng Trấn Quốc nhẫn nhịn một giờ?
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 113


Chương 113

Bảo Thần Tướng Trấn Quốc lùi một bước?

La Vạn Sơn tỏ vẻ khổ sở, trong lòng không biết đã mắng Mạc Thư Vân biết bao nhiêu lần rồi.

“Hay lắm!”

Bốp bốp bốp!

Tiếng vỗ tay rõ to vang lên kết hợp với bầu không khí lạ thường, càng thêm quái lạ.

Sở Bắc vừa vỗ tay vừa khẽ cười.

Vẻ mặt của anh khiến người ta không nhìn thấu được.

Nhưng La Vạn Sơn đã toát mồ hôi đến mức nhỏ tí tách xuống nền.

“Viết hay lắm, nhưng đưa cho một kẻ thù như tôi quả là đáng tiếc”.

Nói rồi Sở Bắc phất tay.

Bức tranh chữ đó bay về phía La Vạn Sơn.

La Vạn Sơn vô thức giơ tay ra nhận lấy.

Bức tranh hoàn chỉnh lập tức biến thành tro bụi.

La Vạn Sơn gần như không kịp phản ứng, trong tay chỉ còn lại một đống tro tàn.

Cả sảnh lớn đều vô cùng kinh ngạc.

Hành động này của Sở Bắc đã hoàn toàn khiến tất cả người nhà họ La kinh ngạc.

Không để họ phản ứng lại, Sở Bắc lại nói.

“Mạc Thư Vân! Tôi cho ông hai mươi phút mời ông ta đến đây”.

Giọng điệu bình thản, như có vẻ trêu chọc.

Khóe môi Sở Bắc ngậm cười, bình tĩnh vững vàng.

Không hề nhìn ra được suy nghĩ lúc này của anh.

Còn La Vạn Sơn cúi gằm mặt, mồ hôi chảy vào mắt cũng không dám lau đi.

Hành động này của Mạc Thư Vân rõ ràng là khiêu khích Sở Bắc.

Lần này không chỉ nhà họ La mà e rằng đến cả Mạc Thư Vân cũng khó mà yên thân.

“Đi đi. Ông còn 19 phút nữa”. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Vẻ mặt Sở Bắc vẫn như cũ, chỉ có điều ngón trỏ khẽ khàng gõ tay vịn.

Có vẻ đang đếm ngược.

“Muộn một giây, nhà họ La bị giết cả họ”.

Ba chữ giết cả họ vừa thốt ra, dù La Vạn Sơn hay con cháu của nhà họ La đều chỉ cảm thấy một cơn lạnh lẽo tràn lên từ chân đến mặt, xộc thẳng vào não.

Rõ ràng là đầu thu, không khí dường như còn lạnh lẽo hơn cả mùa đông.

“Vâng, vâng, vâng, tôi đi ngay đây, tôi đi ngay…”.

La Vạn Sơn không dám nán lại, gần như là cuống cuồng chạy ra khỏi đại sảnh.

Hai mươi phút đã là rất eo hẹp rồi.

Nếu muộn một giây, nhà họ La chắc chắn khó tránh được việc phải chết.

La Vạn Sơn vừa đi thì Sở Bắc tựa vào ghế chợp mắt.

Dáng vẻ như việc không liên quan gì đến mình.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 114


Chương 114

Nhưng người của gia tộc họ La bên dưới thì lại như ngồi trên đống lửa.

Không khí lại lần nữa trở nên kỳ quái.



Biệt thự ở núi Kỳ Hoàng!

Quản gia Chung rảnh rỗi không có việc gì làm, vẫn dọn dẹp lá rụng.

Dưới cái chòi ở sân, Mạc Thư Vân ngồi bệt dưới đất.

Đối diện ông ta là một ông lão gần 60 tuổi.

Mặc trên mình bộ đồ Trung Sơn, giản dị gọn gàng.

Gương mặt chữ Quốc, lông mày chữ Bát.

Có thể ngồi đối diện với Mạc Thư Vân thì thân phận đương nhiên không thấp.

Trên bàn cờ giữa hai người, quân trắng và đen xen vào nhau, không ai trên cơ ai.

“Ha ha, lão Mạc, mấy hôm không gặp mà khả năng chơi cờ của anh càng ghê gớm hơn rồi, không phải lén lút luyện đấy chứ?”.

Ông lão cười ha hả, đặt một quân cờ, một con rắn dài bỗng chốc sống dậy.

“Chỉ là kẻ thua cuộc dưới tay tôi, đối phó với Vương Càn anh thì sao phải như vậy?”.

Mạc Thư Vân hơi nhếch đuôi mắt, đặt quân trắng xuống, ngay lập tức thành thế trảm long.

“Ha ha, nước cờ hay!”.

Vương Càn khen ngợi, nhưng bàn tay đặt cờ lại không hề dừng lại.

Tiếp đó có vẻ nhớ ra cái gì.

“Nghe quản gia Chung nói La Vạn Sơn có vẻ đã tới đây”.

“Đúng vậy, gặp chút rắc rối, nhờ tôi giải quyết thôi”.

Mạc Thư Vân khẽ gật đầu, không hề dao động.

Nhưng Vương Càn nghe vào thì không kiềm được cau mày.

“Ồ? Dù gì nhà họ La cũng là gia tộc hạng hai, rắc rối gì mà phải xin anh?”.

Mạc Thư Vân hờ hững xua tay: “Rắc rối nhỏ thôi, tôi đã đưa danh thiếp đích thân viết, chắc chắn giải quyết được”.

Trong lúc nói thì đặt một quân cờ vào mắt rồng.

Con rồng vừa thành hình ngay lập tức bị thắt cổ.

Quân trắng được hồi sinh bằng một nước đi, đã phân định thắng thua rồi.

“Xùy xùy, vẫn là anh hơn một bậc”.

Vương Càn bỏ quân đên trong tay xuống, không biết nghĩ đến cái gì mà bất chợt cau mày.

“Anh Mạc ở Kỳ Hoàng lâu có biết một số tin không?”.

“Anh Vương chỉ về mặt nào?”.

Mắt Vương Càn lóe lên: “Hôm qua, Chu Minh Hạo và Dương Hải Đông đến khách sạn Thiên Dương, anh Mạc lẽ nào không biết?”.

“Ý anh là…”.

Mạc Thư Vân nghĩ đến cái gì đó hơi cau mày.

“Nghe đồn hôm qua thần tướng trấn quốc xuất hiện ở Khách sạn Thiên Dương, lẽ nào là thật?”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 115


Chương 115

“Nhưng sao đến giờ cũng không có tin tức gì?”.

Vương Càn thở dài: “Tôi cũng không biết, hôm qua lúc tôi đến thì muộn rồi. Chưa gặp được thần tướng trấn quốc đúng là một việc đáng tiếc trong đời”.

“Đúng vậy”.

Nhắc đến thần tướng trấn quốc, Mạc Thư Vân cũng không kiềm được thổn thức.

“Thần tướng trấn quốc, bảo vệ nước nhà, trấn thủ phương Bắc, thực sự là người có tài có chí, khiến tôi hết sức khâm phục. Nếu được gặp ngài ấy, thì đúng là phúc ba đời”.

Nói đến chỗ tiếc nuối, hai người đồng thời thổn thức.

Đưa mắt nhìn cả thành phố Tân Hải, ngoài thần tướng trấn quốc ra thì không có ai khác có thể khiến người ở cấp bậc như họ thế này.

“Tôi đã nhận được tin, tập đoàn Bắc Dã sắp tiến vào Tân Hải, xem ra có lẽ việc này là thật. Không thể nhìn thấu buổi đấu thầu bốn hôm nữa”.

Trong lúc Vương Càn cảm khái thì giọng điệu không khỏi nặng nề thêm mấy phần.

Đến cả Mạc Thư Vân cũng cau mày.

Tập đoàn Bắc Dã chọn xen ngang vào lúc này. Tình hình tích lũy nhiều năm của Tân Hải e là sắp thay đổi rồi.

Lúc đang cảm khái thì thấy quản gia Chung đến trước mặt, hơi hành lễ.

“Ông chủ, La Vạn Sơn lại đến rồi…”.

“Ồ?”.

Mạc Thư Vân hơi bất ngờ, tiếp đó cười khẽ một tiếng.

“Chắc là giải quyết rắc rối rồi nên đến cảm ơn. Cũng phải, có chữ của tôi thì ai dám không nể mặt chứ?”.

Mạc Thư Vân cao ngạo cười, không hề chú ý biểu cảm kỳ lạ của quản gia Chung.

“Ông chủ, ông ta…”.

“Được rồi, cho ông ta vào đi. Tôi còn có khách quý phải tiếp đón, bảo ông ta nói nhanh rồi cút đi cho nhanh”.

Mạc Thư Vân mất kiên nhẫn xua tay, quản gia Chung không dám chậm trễ vội vàng đi mời.

“Vẫn là anh Mạc lợi hại, một tấm danh thiếp mà như chủ tịch thành phố đích thân đến”.

Vương Càn cười, nịnh bợ một câu.

Mạc Thư Vân xua tay, trong mắt ánh lên vẻ kiêu ngạo.

“Chút chuyện nhỏ thôi, không đáng nhắc tới, không đáng…”.

Có điều còn chưa nói xong đã thấy La Vạn Sơn loạng choạng đi tới.

Phịch, ngay lập tức quỳ xuống trước mặt Mạc Thư Vân.

Gương mặt trắng bệch, vì sốt ruột và sợ hãi gần như vặn vẹo.

“Ông Mạc, cứu tôi với, ông phải cứu tôi đó”.

Cảnh tượng thế này khiến Vương Càn nhăn mày.

Còn Mạc Thư Vân thì lại mang vẻ mặt u ám.

“Câm miệng, đồ vô dụng, lẽ nào chút rắc rối cỏn con này cũng không giải quyết được?”.

Cũng không biết là vì mất mặt hay thực sự chán ghét La Vạn Sơn, Mạc Thư Vân ngay lập tức bực bội quát, ánh mắt như thể giết được người.

“Ông Mạc, đó… đó là…”.

La Vạn Sơn thực sự muốn khóc rồi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 116


Chương 116

Nhìn khắp Long Quốc, ai dám nói có thể giải quyết thần tướng trấn quốc?

Chỉ có điều còn chưa nói xong đã bị Mạc Thư Vân chán ghét ngắt lời.

“Đủ rồi! Nói thêm nữa thì chẳng phải là La Vạn Sơn ông vô dụng? Rắc rối bé tẹo thế này cũng không giải quyết được, ông còn có mặt mũi đến xin tôi? Tôi không nên giúp ông, mất công hỏng danh tiếng”.

Mạc Thư Vân ngay lập tức phất tay áo, xoay người bỏ đi.

Sự khinh thường và chán ghét trong giọng nói không hề che giấu.

La Vạn Sơn thấy thế thì vẻ mặt càng nhăn nhó hơn.

Nhưng trong lòng lại vô thức trào dâng cơn giận không tên.

Lúc đầu La Vạn Sơn làm mấy việc không vẻ vang gì cho Mạc Thư Vân. Tạm thời không nói việc suýt thì vào tù, còn có mấy lần tính mạng cũng gặp nguy hiểm.

Nếu không thì tên họ Mạc này đã thân bại danh liệt từ lâu, làm gì có uy phong của hôm nay?

Nhưng giờ lúc sống chết tồn vong của nhà họ La ông ta lại chỉ để ý thể diện của mình, không hề quan tâm nhà họ La, sao có chuyện thế được chứ.

Nghĩ đến đây, La Vạn Sơn phẫn nộ, chợt cười khẩy trong bụng.

Chẳng phải ông cảm thấy mình lợi hại lắm sao?

Chẳng phải ông không coi người khác ra gì sao?

Chẳng phải ông không cho tôi nói ra thân phận của Sở Bắc sao?

Được, vậy tôi sẽ cho ông toại nguyện.

“Ông Mạc, không phải tôi vô dụng, mà Sở Bắc kia thực sự quá ngông cuồng. Không những xé danh thiếp của ông trước mặt mọi người, mà còn bảo ông đến nhà họ La quỳ xuống xin lỗi nó trong vòng 20 phút”.

“Nếu không, nó sẽ đích thân san phẳng núi Kỳ Hoàng, bắt sống ông, diễu phố thị chúng”.

Ngoài miệng thì nói thế nhưng La Vạn Sơn gần như nằm rạp xuống đất, trong ánh mắt lộ ra vẻ cười nhạo.

Mạc Thư Vân, nếu ông bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa.

Ông không cho tôi nói, tôi sẽ không tiết lộ việc Sở Bắc là Thần Tướng Trấn Quốc.

Không phải ông khoác lác rằng không có ai ở Tân Hải có thể phân cao thấp được với mình à?

Thế hôm nay xem xem ông là cái thá gì trước mặt Thần Tướng Trấn Quốc.

Quả nhiên Mạc Thư Vân vừa nghe thế bèn đập bàn đứng dậy.

“Nào có lý này!”

Lạch cạch!

Quân cờ rơi hết xuống đất, Mạc Thư Vân cũng mặc kệ.

Ông ta sầm mặt.

“Nhà họ Lạc cỏn con mà lại có kẻ ngông cuồng như thế ư!”

“Xem ra tôi đã ở ẩn nhiều năm quá nên sắp có người quên mất tên của tôi rồi”.

Ánh mắt Mạc Thư Vân trở nên sắc bén, xoay đầu lại nhìn Vương Càn.

“Anh Vương, thật xin lỗi, tôi có việc phải giải quyết, chỉ sợ không thể ở cùng ông”.

“Không sao! Tôi không làm phiền nữa”.

Vương Càn đứng lên chắp tay chào tạm biệt.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 117


Chương 117

Chỉ là trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy ngờ vực.

Nhà họ Lạc, lại là nhà họ Lạc.

Chẳng lẽ chuyện này có liên quan gì đến họ sao?

Mạc Thư Vân có vẻ đã tức giận đến mụ đầu rồi, ông ta nhìn La Vạn Sơn.

“Đi trước dẫn đường đi, hôm nay tôi phải đích thân đến gặp thằng nhóc kiêu căng đó”.

“Vâng vâng! Mời ông Mạc”.

La Vạn Sơn vội làm động tác mời, trong mắt lóe lên tia oán giận.

Mạc Thư Vân, người thích giữ thể hiện quá mức.

Đến nỗi ông ta chỉ dùng một chút khiêu khích, ông ta đã bị lừa.

“Ông lão, cứ đợi đi, để xem lát nữa ông còn kiêu ngạo thế nào”.



Nhà họ La, thời gian cứ dần trôi.

Bầu không khí ngày càng nặng nề.

La Vạn Thủy cứ một lúc lại lau mồ hôi, đã không đợi được nữa rồi.

Những người khác trong gia tộc này càng không chịu nổi nữa, nếu không phải vì quá sợ Sở Bắc thì chân cũng đã không đứng nổi nữa rồi.

Cả đại sảnh chỉ có tiếng ngón tay Sở Bắc gõ vào tay vịn.

Nhưng ngay sau đó âm thanh này cũng bỗng dưng dừng lại.

“Hết thời gian rồi! Tiếc quá”.

Sở Bắc khẽ lắc đầu, không nghe ra được cảm xúc gì.

Ba nghìn sáu trăm người!

Không nhiều cũng không ít!

Nhưng La Vạn Sơn vẫn chưa về.

“Đây, đây…”

Không biết tại sao La Vạn Thủy bỗng có linh cảm không ổn.

Không thể nói rõ nhưng lại khiến người ta lo sợ.

“Cậu Sở, họ La xin cầu kiến”.

Cũng đúng lúc này, giọng La Vạn Sơn vang lên từ ngoài cửa.

Mọi người đều đồng loạt nhìn sang.

Khi nhìn thấy Mạc Thư Vân ở phía sau La Vạn Sơn, ai nấy cũng đều mừng rỡ không thôi.

Tốt quá rồi, gia chủ đã mời được ông Mạc đến.

Cuối cùng nhà họ La cũng được cứu.

Thế nhưng La Vạn Sơn lại không dám ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt vui mừng của mọi người, chỉ nhỏ giọng xin vào gặp.

Thế nhưng, một giây, hai giây, ba giây…

Nửa phút trôi qua, Sở Bắc vẫn không nói gì.

Thanh Vũ ở bên cạnh cũng như thế.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 118


Chương 118

Không động đậy, cũng không nói gì.

Sắc mặt La Vạn Sơn càng trở nên khó coi, tư thế đang cúi người, ông ta càng cúi xuống sâu hơn.

“La Vạn Sơn xin gặp cậu Sở”.

Chỉ là giọng của ông ta đã bắt đầu hơi run lên.

Ông ta đã đến muộn, hậu quả lại rất nghiêm trọng.

Vừa dứt lời, cả sảnh lớn lại rơi vào im lặng.

Mọi người cúi đầu hoàn toàn không dám nhìn Sở Bắc.

La Vạn Sơn cắn răng, ngược lại Mạc Thư Vân lên tiếng.

“Cậu Sở, tôi…”

“Đủ rồi!”

Nhưng vẫn chưa nói hết đã bị Mạc Thư Vân ngắt lời.

Bị Sở Bắc làm lơ hai lần, La Vạn Sơn có thể nhịn nhưng Mạc Thư Vân không thể nhịn nổi, ông ta lập tức nổi giận.

Mạc Thư Vân ông ta tung hoành Tân Hải mấy mươi năm.

Bất kể đến đâu không phải luôn được người ta cung kính đón tiếp sao?

Dù là chủ tịch thành phố khi gặp ông ta cũng gọi một tiếng ông Mạc.

Nhưng chàng trai đối diện thế mà lại xem thường ông ta.

Nếu chuyện này có thể nhịn thì còn gì không thể nhịn được nữa.

“Hừ! Tôi ngược lại muốn xem ai dám kiêu căng, không xem tôi ra gì”.

Mạc Thư Vân tức giận nói, cất bước đi vào trong.

“Đứng lại!”

Cuối cùng Sở Bắc cũng lên tiếng.

Chỉ hai chữ thôi cũng đã khiến Mạc Thư Vân khựng lại.

Ngay cả ông ta cũng không biết tại sao.

Dường như nếu không nghe lời thì sẽ xảy ra một việc rất đáng sợ.

“Cậu là Sở Bắc?”

Vừa vào đến cửa đã bị ra uy, sắc mặt Mạc Thư Vân rất khó coi.

Mắt nhìn chằm chằm vào Sở Bắc, nhưng ông ta quả thật không nhìn thấu được rốt cuộc Sở Bắc có điểm gì khác biệt.

Tên ở rể, bị mù…

Cậu ta có tư cách gì mà khiêu khích mình?

“Ông đến trễ rồi”.

Sở Bắc ngẩng đầu lên, giọng điệu rất bình thản.

Chỉ bốn chữ ngắn ngủi đã khiến nội tâm của La Vạn Sơn rơi xuống đáy cốc.

Mồ hôi lạnh liên tục chảy xuống.

“Đến trễ thì sao?”

Mạc Thư Vân hừ một tiếng, bất mãn nói.

“Sở Bắc phải không? Trước khi nói chuyện, cậu tốt nhất nên nghe ngóng xem tôi là ai đã”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 119


Chương 119

“Đừng chọc vào người cậu không nên động vào, bằng không rước họa vào thân khi nào chẳng biết đấy”.

Bức tranh chữ ông ta tự tay viết thế mà lại không đe nẹt được một tên vô danh tiểu tốt thế này, Mạc Thư Vân cảm thấy mất mặt dĩ nhiên phải đòi lại thể diện.

“Vậy à?”

Sở Bắc khẽ cười, lộ ra vẻ mặt cảm thấy thú vị.

“Thế còn ông? Ông không sợ chọc vào người mà mình không nên động à?”

“Tôi? Người không nên động vào? Đúng là nực cười!”

Nghe thế Mạc Thư Vân bật cười.

Tiếng cười đầy vẻ kiêu căng và khinh thường.

“Này chàng trai, cậu có biết tôi là ai không?”

“Ở cả Tân Hải này, vẫn chưa có người nào mà tôi không được động vào”.

“Tôi khuyên cậu tốt nhất nên tự bảo vệ mình, đừng phạm sai lầm”.

Mạc Thư Vân chắp hai tay sau lưng, tỏ vẻ kiêu ngạo.

Ông ta nghĩ Sở Bắc chỉ là một tên nhóc kiến thức nông cạn.

Nếu biết được uy danh của ông ta, chắc chắn cậu ta sẽ khiếp sợ đến mức tè ra quần.

Mạc Thư Vân khinh thường, chỉ tiếc là vẻ mặt của Sở Bắc lại khiến ông ta khá bất ngờ.

“Thú vị đấy”.

Sở Bắc khẽ cười, ngón tay vẫn khẽ gõ lên tay vịn.

“Thế ông có biết tôi là ai không?”

“Ha ha ha, chỉ một tên nhóc mà thôi, cần gì phải biết chứ?”

Mạc Thư Vân khinh bỉ bĩu môi, kiêu ngạo cực kỳ.

“Hôm nay, tôi mặc kệ cậu là ai, bây giờ lập tức quỳ xuống xin lỗi, rồi cút khỏi đây ngay”.

“Nếu không ngày này năm sau là ngày giỗ của cậu đấy”.

Mạc Thư Vân hùng hồn nói, từ đầu đến cuối không hề để Sở Bắc vào mắt.

Nhưng khi nói ông ta hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ khi thấy người gặp họa của La Vạn Sơn.

Mạc Thư Vân ơi là Mạc Thư Vân, đây là do ông tự tìm lấy, đừng trách tôi.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Thanh Vũ lộ ra vẻ mặt kỳ quái.

Ánh mắt toát ra sát khí. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nếu không phải Sở Bắc đã dặn dò từ trước thì bây giờ Mạc Thư Vân này đã là người chết rồi.

“Mạc Thư Vân phải không? Tên hay đấy”.

Sở Bắc gật đầu, ánh mắt trống rỗng hơi nhướng lên nhìn về phía Mạc Thư Vân.

Giọng điệu có phần giễu cợt.

“Thế ông có biết tôi là ai không?”

“Hừ, tôi không có hứng thú muốn biết cậu là ai”.

Mạc Thư Vân hừ một tiếng: “Tôi cho cậu năm phút, chuyện hôm nay tốt nhất phải nói cho rõ ràng, bằng không, tôi chắc chắn cậu sẽ hối hận”.

Sở Bắc vẫn rất bình tĩnh, từ tốn ngẩng đầu lên.

“Ông nên hỏi La Vạn Sơn, nếu không ông cũng sẽ hối hận”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 120


Chương 120

“Hử?”

Mạc Thư Vân nhíu mày, sau đó cảm thấy không đúng, quay đầu lại nhìn La Vạn Sơn đang tỏ ra sợ hãi, thậm chí trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường.

“Này tên vô dụng, nói đi, thằng nhóc này có lai lịch gì thế”.

“Tôi muốn xem thử cậu ta có thứ gì để tự tin đến mức dám khiêu khích tôi”.

Ông ta vừa nói thế, ngoài La Vĩ, mọi người đều dựng thẳng tai lên nghe.

Ánh mắt đồng loạt đổ sang nhìn La Vạn Sơn.

Họ cũng rất thắc mắc rốt cuộc Sở Bắc có thân phận gì.

Đối diện với ánh mắt nóng rực của mọi người, La Vạn Sơn nuốt nước bọt, ông ta ủ rũ ngẩng đầu lên.

“Cậu, cậu Sở đây là… là Thần Tướng Trấn Quốc”.

Chỉ một câu nói mà La Vạn Sơn phải lắp bắp một hổi mới nói hết cả câu.

Bốn chữ này vừa được thốt ra, mọi người đều ngây người trong phút chốc, sau đó không khí bỗng chốc rơi vào lặng im.

Thần Tướng Trấn Quốc, cái tên vừa quen thuộc vừa xa vời vợi nhưng cũng rất tôn quý.

Càng không biết là mục tiêu và thần tượng của biết bao nhiêu người.

Bây giờ thế mà lại đến nhà họ La bé nhỏ này?

Người nhà họ La đều ngây ngốc dường như đã hóa đá.

Sự chênh lệch quá lớn khiến họ nhất thời không phản ứng kịp.

Thần Tướng Trấn Quốc đích thân đến nhà họ La hỏi tội, họ không biết đây là vinh hạnh hay xui xẻo của nhà họ La nữa.

Chỉ có La Vạn Thủy là mặt không còn giọt máu.

Cả người lảo đảo muốn ngã.

Trước đó ông ta nói muốn giết Thần Tướng Trấn Quốc để trả thù cho con trai?

Còn muốn xẻo từng miếng thịt trên người Thần Tướng Trấn Quốc nữa?

Phịch!

La Vạn Sơn ngã nhào xuống đất, vừa cảm thấy vui mừng vừa thấy tuyệt vọng.

Ông ta có thể sống đến giờ đúng là mạng lớn.

“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào”.

Vẻ mặt Mạc Thư Vân trở nên cứng nhắc, mắt trợn trừng.

Nói rồi ông ta lùi về sau mấy bước, không dám tin nhìn Sở Bắc.

Trẻ, trẻ tuổi quá!

Sở Bắc trước mặt còn chưa đến ba mươi tuổi.

Hơn nữa còn là một kẻ mù, một đứa con rể của nhà họ Lạc bé nhỏ.

Tên vô dụng này sao có thể là Thần Tướng Trấn Quốc được chứ?

“La Vạn Sơn, tốt nhất đừng lừa tôi”.

Mạc Thư Vân trách móc, quay đầu lại nhìn Sở Bắc.

“Còn cậu nữa, dám cả gan giả danh Thần Tướng Trấn Quốc, đây là tội chết đấy”.

“Đừng nói cậu, ngay cả nhà họ Lạc cũng sẽ chôn cùng cậu”.

Mạc Thư Vân nghiêm giọng nói.
 
Back
Top Bottom