Ngôn Tình Chiến Thần Ngày Trở Lại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Ngày Trở Lại
Chương 361: Cách Làm Tạm Thời


Trần Thái Nhật vừa nói thế, Đông Tuyệt - Hoắc Chân, Nam Tôn - Lương Nhất Diệu đều chấn động, lập tức kích hoạt các biện pháp phòng thủ.

Chân khí mạnh mẽ dâng lên trong con đường dung nham, hai người như gặp phải kẻ địch.

Trần Thái Nhật nói với giọng bình tĩnh.

“Hai người cũng đừng căng thẳng, mặc dù vùng dung dịch axit siêu mạnh này chỉ cách mấy milimet nhưng không tương thích hoàn toàn với khu vực dung nham, không thể qua được”.

Lúc này hai người kia mới thở phào.

Trần Thái Nhật khẽ ngừng lại.

“Hiện giờ không qua đó được, khu vực axit này có thể ăn mòn sợi tóc hóa tinh thạch của tôi, sức mạnh cơ thể của quái nhân địa tâm cũng không thể chống lại được, rốt cuộc hắn qua đó bằng cách nào?”
Lương Nhất Diệu ở phía sau lên tiếng nhắc nhở.

“Có đường vòng khác không?”
“Không có, với độ sâu này thì xung quanh đều là lõi đá được hình thành từ hàng chục nghìn năm.

Tôi cũng không đánh thủng được, đối phương lại càng không thể”.

Hoắc Chân suy nghĩ một lúc.

“Thế có khả năng khu vực axit này sẽ biến mất vào khoảng thời gian nào đó không?”
Trần Thái Nhật hơi dao động.

Loại bỏ những giải thích không có khả năng, hình như lý do này đáng tin nhất.

“Dù nói thế nào thì trước tiên cứ quay về đã”.

Ba người không thể vào trong được nữa chỉ đành quay về đường cũ.

Khoảnh khắc nhảy ra từ hang địa tâm, Trần Thái Nhật thấy Phùng Linh Nguyệt chạy đến đón, vẻ mặt đầy sự quan tâm hỏi han.

“Chủ nhân, anh không gặp nguy hiểm gì chứ?”
Trần Thái Nhật mỉm cười xoa mái tóc đỏ của cô ấy.

“Yên tâm đi, trên Trái Đất này nơi có thể khiến tôi xảy ra nguy hiểm vẫn chưa tồn tại”.

Nam Tôn - Lương Nhất Diệu ở phía sau khinh bỉ bĩu môi.

Bắc Minh - Phùng Mặc Hiên thấy ba người vẹn toàn quay lại cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Tây Cực, giờ chúng ta phải làm sao? Nơi này có cần cấp Thần canh giữ không?”
Trần Thái Nhật trầm tư một lát.

Trong con đường dung nham có vùng axit bí ẩn, dù Phật tổ có tái sinh, Ngọc Hoàng chuyển kiếp cũng không thể qua được.

“Trước tiên không cần canh giữ nữa, mọi người cũng đừng vội quay về trụ sở, cứ về Yến Kinh trước, bốn chúng ta và trụ sở chính Hội Trường Thành mở cuộc họp bàn luận rồi quyết định sau”.

Tam thần Hoa Hạ đều gật đầu.

Các võ sĩ cấp Minh trở lên khác cũng nghĩ như thế rất hợp lý.


Đêm đó, trong phòng họp nhỏ ở khách sạn Viêm Đô, thành phố Yến Kinh, Trần Thái Nhật mở cuộc họp video với phòng chỉ huy trụ sở chính Hội Trường Thành.

Tam thần Hoa Hạ, Phùng Linh Nguyệt đều ở trong phòng họp.

Khuôn mặt của Hà Tiếu Hàn - hội trưởng Hội Trường Thành xuất hiện trong video.

“Tây Cực, các cậu đều bình an vô sự thì tốt quá rồi”.

Trần Thái Nhật khẽ cười.

“May mà không nguy hiểm đến tính mạng, tên quái nhân đã bị giết, còn sót lại một chút hài cốt, tôi cũng đã giao cho Bắc Minh rồi”.

Hà Tiếu Hàn nở nụ cười trấn an, nhưng sau đó lại trở nên lo lắng.

“Chiến lực của đối phương như thế nào, có gây ra đe dọa gì cho Hoa Hạ không?”
Trần Thái Nhật đánh nhau với quái nhân địa tâm, đối phương biến thành hình dạng thứ hai, sau đó đánh bại hắn, cuối cùng đến tra xét chi tiết hàng loạt chuyện của con đường dung nham.

“Hội trưởng, cá nhân tôi nghĩ tạm thời không cần canh giữ con đường dung nham ở khu Bộc Hải, tôi không qua bên kia được thì với thực lực đó của đối phương cũng không thể qua đó dễ dàng”.

Hà Tiếu Hàn gật đầu.

“Chỉ sợ khi xảy ra việc mặt đất bùng nổ, vùng axit sẽ thay đổi tính chất nào đó trở nên vô hại, quái nhân địa tâm đã biết thế nên mới chọn thời điểm đặc biệt đó để xâm nhập vào”.

Cách giải thích này rất hợp lý.

Trần Thái Nhật trầm tư trong chốc lát.

“Hiện giờ Hoa Hạ xem như đã an toàn, vậy vấn đề cốt lõi không phải ở trên lãnh thổ”.

Những người có mặt trong cuộc họp đều là những nhân vật hàng đầu ở Hoa Hạ, bọn họ đều rất hiểu ý của Trần Thái Nhật.

Lúc này hoàn toàn không thể xua đi hoàn toàn nguy cơ mà quái nhân địa tâm gây ra.

Hoa Hạ an toàn rồi nhưng còn ba nước Đông Đảo, Cao Tiên, Nắng Vàng…
Khả năng thất thủ rất lớn.

Đông Tuyệt - Hoắc Chân đứng ở một bên vô cùng lo lắng.

“Nhưng bây giờ chúng ta không thể xuất cảnh tác chiến, ra ngoài thì thực lực sẽ bị giảm xuống cấp Long, nếu đánh nhau với quái nhân địa tâm thì chẳng phải tìm đến cái chết à?”
Trần Thái Nhật dứt khoát đưa ra quyết định.

“Hội trưởng, còn bao lâu nữa mới đến lúc mặt đất bùng nổ ở ba nước khác vậy?”
Sắc mặt Hà Tiếu Hàn rất nghiêm nghị.

“Theo thông tin của chúng tôi, Đông Đảo hẳn là nửa tháng sau, Cao Tiên cũng thế, còn Nắng Vàng thì muộn hơn một chút, hai tháng sau”.

Trần Thái Nhật gật đầu.

“Các võ sĩ từ cấp Minh trở lên của Hoa Hạ chia nhau ra hành động, trước tiên tìm được hết chín Trần Quốc Khí đang bị giấu trong nước xong đã, Trấn Quốc Khí ở Đông Đảo thì tôi sẽ nghĩ cách lấy lại trong vòng nửa tháng”.

“Tập hợp hết mười Trấn Quốc Khí, các võ sĩ hàng đầu của Hoa Hạ tự do đi lại, không sợ quái nhân địa tâm nữa”.

Trần Thái Nhật nói như đinh đóng cột.

Hội trưởng Hội Trường Thành cũng không có ý kiến, đây đã là việc duy nhất Hoa Hạ có thể làm rồi.


Trần Thái Nhật xác định hướng hành động ở Yến Kinh, tất cả võ sĩ từ cấp Minh trở lên được giao nhiệm vụ do ba cấp Thần dẫn đầu.

Dựa theo ba Trấn Quốc Khí hiện có để xác định vị trí của bảy món khác, sau đó chia nhau ra tìm.

Nếu các võ sĩ dốc hết sức lực thì tự do đi lại trong Hoa Hạ, tốc độ nhanh hơn cả máy bay là cách phù hợp nhất.

Trần Thái Nhật gọi Phùng Linh Nguyệt đến, còn gọi cả Genko ở An Thành.

Anh không nghĩ cách đến Đông Đảo ngay mà đi theo Nam Tôn - Lương Nhất Diệu đến thành phố Hoa Thành, tỉnh Nam Vệ.

Từ xưa thành phố Hoa Thành của tỉnh Nam Vệ là trung tâm ở phía Nam của Hoa Hạ, từ thời đại vương triều đã là cửa khẩu thương mại, danh tiếng được truyền đi khắp thế giới.

Bốn mùa như mùa xuân, ẩm thực mang hương vị độc đáo riêng.

Ngày hôm sau khi nhóm người vừa đến, Lương Nhất Diệu đã đặt một căn phòng ở quán rượu của Hoa Thành, sau đó mời Trần Thái Nhật ăn một bữa.

Cả tỉnh Nam Vệ có tất cả ba võ sĩ cấp Minh trở lên.

Người mạnh nhất là Nam Tôn - Lương Nhất Diệu.

Tiếp theo là cao thủ đỉnh cao cấp Minh - Tần Quan Tiêu, quanh năm bế quan ở khu vực Nam Lĩnh, chỉ có lúc mặt đất bùng nổ mới xuất hiện giúp đỡ.

Sau đó một bậc cao cấp Minh khác là Lâm Hy Đình, khiêm tốn ít nói, là người liên lạc của Hội Trường Thành ở Nam Vệ.

Lương Nhất Diệu biết rõ Trần Thái Nhật đi theo mình đến Nam Vệ chắc chắn có chuyện khác, nhưng trên bàn ăn đều là các võ sĩ, cũng không bàn về chuyện này.

Tần Quan Tiêu là người địa phương nên rất nhiệt tình với ba người Trần Thái Nhật.

“Nào, anh Tây Cực! Hiểm nguy lần này có thể giải quyết đều dựa vào sự xoay chuyển tình thế của anh, tôi mời anh một ly”.

Trần Thái Nhật nhận lấy ly rượu đối phương mời, hỏi.

Có mùi thuốc thoang thoảng, có vẻ như là rượu ngon thượng hạng.

“Cậu Tần ở cấp Long cũng có hy vọng, sau này khi chị Diệu từ chức thì Nam Vệ phải dựa vào các cậu rồi”.

Tính cách Lương Nhất Diệu khá nóng nảy nhưng lúc ăn lại rất nho nhã, cô ấy gắp một miếng thịt rồi trợn mắt.

“Đợi tôi nghỉ hưu ư? Đợi thêm mười năm nữa đi, tôi mới bao tuổi chứ, chưa lấy đủ đầu quân địch thì tôi không muốn nghỉ hưu đâu”.

Mọi người đều vui vẻ nói chuyện với nhau.

Bữa cơm hôm nay do Tần Quan Tiêu đích thân sắp xếp, nhà hàng cũng do anh ta chọn.

Trên bàn đều là những món canh đặc sản của Nam Vệ, Tần Quan Tiêu liên tục khuyên Trần Thái Nhật nếm thử.

Chưa kể hương vị khá tuyệt.

Rượu ngon, thức ăn ngon, mọi người đều rất vui vẻ.

Buổi tối…
Trong phòng khách sạn, khi Trần Thái Nhật đưa ra yêu cầu đó với Lương Nhất Diệu, đối phương thật sự không thể tin được.

“Anh muốn tôi truyền công lực mười ngày cho cô bé Đông Đảo này sao?”
Genko, Phùng Linh Nguyệt đứng ở phía sau cũng sửng sốt.

Trần Thái Nhật lại vô cùng bình tĩnh gật đầu.

“Tôi sắp phải xuất phát đến Đông Đảo một chuyến, nhưng xuất cảnh thì thực lực sẽ giảm xuống cấp Long, tôi không phải là đối thủ của Rắn Thần… Nói lý lẽ với hắn, hắn cũng không nghe, ngược lại còn ra tay khá mạnh”.

“Kế hoạch hiện giờ là tạm thời tạo ra một cấp Thần có thể vượt qua quá cảnh ở Đông Đảo, Genko là người thích hợp nhất”.

Nam Tôn - Lương Nhất Diệu là một trong tứ thần Hoa Hạ nên cũng là người có nhận thức cao.

Cô ấy đã biết rõ tường tận xuất thân của Genko.

Genko là người Đông Đảo, nguồn gốc võ công đều là công pháp của Đông Đảo.

Được chân khí của Trần Thái Nhật truyền vào lượng khí đan điền nên mới có thể tu luyện bình thường ở Hoa Hạ.

Nếu để đối phương tạm thời đột phá thành cấp Thần.

Không chừng thật sự có thể vượt qua quá cảnh giới.

Có điều là cái giá phải trả quá đắt.

Hiếm khi thấy sắc mặt Lương Nhất Diệu trở nên nghiêm nghị nói với Trần Thái Nhật.

“Một khi công lực toàn thân tạm thời truyền cho người khác, bản thân tôi sẽ bị giảm sức mạnh xuống như một người tay trói gà không chặt.

Dù sau đó cô ấy có trả công lực về lại trên người tôi thì ít nhất cũng sẽ có mười lăm triệu tia chân khí không còn tồn tại”.

Trần Thái Nhật chớp mắt.

“Tôi đã nghĩ đến những điều này, mười lăm triệu tia chân khí, tôi sẽ đền lại cho chị ba mươi triệu tia, không để chị chịu thiệt đâu, dù tôi có giảm sức mạnh xuống một chút cũng không sao”.

Lương Nhất Diệu bỗng đỏ mặt.

“Tôi không muốn nợ ơn của anh”.

“Không phải là ơn của tôi, mà là Hoa Hạ nợ ơn của chị.

Nếu có thể thuận lợi lấy được Trấn Quốc Khí ở nước ngoài về thật thì công đức vô lượng.

Sau khi chị tạm thời truyền công, tôi sẽ để Tiểu Nguyệt ở lại Nam Vệ với chị, bảo vệ an toàn cho chị”.

Lương Nhất

chien-than-ngay-tro-lai-361-0.jpg

.
 
Chiến Thần Ngày Trở Lại
Chương 362: Đến Đông Đảo Vào Ban Đêm


Trần Thái Nhật bỗng có cảm giác cơ thể mình không ổn lắm.

Tiếng hét thất thanh của Genko trong phòng càng lúc càng rõ, Trần Thái Nhật nhận ra người mình lại hơi nóng.

Phùng Linh Nguyệt ở bên cạnh cũng nhận ra có gì đó không đúng.

“Chủ nhân, anh sao vậy? Có phải đi đường xa nên mệt không?”
Phùng Linh Nguyệt tóc đỏ lại có khuôn mặt tinh tế, cuốn hút ghé sát lại gần Trần Thái Nhật.

Vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ánh mắt như nước mùa thu của cô ấy, Trần Thái Nhật càng có cảm giác nhiệt độ nóng bỏng khó khống chế dâng lên từ bụng.

Lẽ nào ăn phải đồ hỏng?
Ngay lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Có hai tin nhắn được gửi đến.

Một tin là của Lâm Hy Đình.

“Anh Tây Cực, hôm nay tôi thấy anh uống những hai vò rượu hổ cốt, nếu anh thích thì ngày mai tôi sẽ mang một thùng về”.

Rượu hổ cốt?
Trần Thái Nhật sửng sốt.

Mình chỉ thấy rượu ngon chứ không biết là rượu hổ cốt.

Rượu hổ cốt tăng cường xương cốt, eo chân, xua phong hàn, chữa thận hư dương, tăng cường sinh lực đàn ông.

Xem thường ai đấy.

“Cảm ơn ý tốt, không cần đâu”.

Trả lời tin nhắn xong thì một tin nữa lại được gửi đến.

Thế mà lại là Tần Quan Tiêu.

Sao võ sĩ Nam Vệ đều hiếu khách như thế?
“Tây Cực, quên nhắc anh một câu, những thứ hôm nay đưa cho anh đều là thuốc bổ phối với đồ ăn, canh thăn lợn, canh bồ câu hầm, đuôi bò hầm xương cừu, anh ăn hơi nhiều, buổi tối chú ý tiết kiệm sức lực nhé”.

Trần Thái Nhật bỗng sửng sốt.

Mẹ kiếp, buổi tối cái tên Tần Quan Tiêu trò chuyện với anh hai ba tiếng là để rót cho anh toàn thuốc phối với đồ ăn đại bổ.

Thảo nào nghe thấy tiếng trong phòng mình lại thấy nóng người như thế.

Phùng Linh Nguyệt lo lắng đứng một bên.

Trần Thái Nhật nhìn đối phương, quả thật là không kiềm chế được
Toàn thân đều rạo rực khó chịu.

“Tiểu Nguyệt… chúng, chúng ta đi nghỉ ngơi trước được không?”
Phùng Linh Nguyệt sửng sốt.

Bỗng dưng cô ấy hiểu ra cái gì, mặt đỏ bừng như thiêu đốt.

“Chủ nhân… hôm nay… hôm nay không được, ngày mai mới được”.

Rắc.

Trần Thái Nhật bóp chặt cây cột sắt bên cạnh.

Tần Quan Tiêu, Lâm Hy Đình, hai tên súc sinh này.

Ăn một bữa cơm đàng hoàng không chịu, hà tất gì phải khiến tôi chảy máu mũi thế này.

Được rồi.

Genko đang truyền công trong phòng.

Phùng Linh Nguyệt thì có “bà dì” đến canh cửa.

Tối nay đã xác định là một đêm dằn vặt và cô đơn.

Trần Thái Nhật chỉ ước gì có thể gãi khắp cơ thể.

“Chủ nhân”.

“Tôi không sao, cô mau đi đi, không đi nữa là không thể đi đâu”.

Phùng Linh Nguyệt chớp mắt, đành phải nghe lời anh đi ra ngoài.

Trần Thái Nhật cũng không thể đợi ở đây nữa, anh vội vã quay về phòng tắm nước lạnh.

Tắm xong thì nằm trên giường.

Nhiệt độ cơ thể vẫn càng lúc càng nóng lên.

Khiến anh càng đau đầu hơn.

Cơ thể mình đã là cơ thể cấp Thần, nếu trúng độc gì đó thì còn có thể giải độc ngay tích tắc.

Nhưng rượu bổ, canh bổ thì có lợi cho sức khỏe.

Vậy mà lại có sức ảnh hưởng lớn như thế.

Trần Thái Nhật cuộn người lại mắng Tần Quan Tiêu thêm lần nữa.

Lần sau mời anh ta đến An Thành ăn bùn đất.


Một đêm không ngủ.

Đến hơn bảy giờ sáng hôm sau, tơ máu trong mắt Trần Thái Nhật mới dần bớt đi.

Anh vội vã đi xem tình hình của Nam Tôn.

Đến trước cửa, vừa mở cửa ra một người bỗng ngã về phía mình.

Anh vội ôm lấy, thế mà là Nam Tôn - Lương Nhất Diệu.

Lúc này Lương Nhất Diệu hoàn toàn không còn khí chất có một không hai của chị cả Hoa Hạ, cơ thể mất đi sức lực, đầm đìa mồ hôi như vừa trải qua tai họa sinh tử.

Nằm trong lòng Trần Thái Nhật, Lương Nhất Diệu nở nụ cười.

“Xong rồi”.

Trong phòng, một luồng ánh sáng lóe lên mãnh liệt, chân khí dao động mạnh mẽ đến mức khó tin.

Lượng chân khí cũng phải đến tám, chín mươi triệu tia.

Trần Thái Nhật không khỏi cảm thấy đau lòng khi nhìn Lương Nhất Diệu như thế.

“Chị Diệu, tôi dìu chị về phòng nghỉ ngơi”.

Ôm cả người Lương Nhất Diệu, Trần Thái Nhật cảm thấy hơi nặng.

Cơ thể cấp Thần có mật độ cao hơn người bình thường nhiều.

Đặt cô ấy lên tấm thảm mềm trong phòng, Trần Thái Nhật mới có thời gian xem tình hình của Genko.

Lúc này Genko mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, cả người phát sáng, tóc bay tứ tung.

Trần Thái Nhật bước đến, một tay ấn lên vai cô ấy, truyền lực giúp cô ấy.

Phù!
Lượng khí ở đan điền của Genko bỗng xoay chuyển nhanh chóng.

Khác với lượng khí ở đan điền của người Hoa Hạ, hình dạng đan điền của Genko giống một viên ngọc.

Năm sáu phút sau, Genko bỗng nôn ra khí hoa lan, sau đó mới mở mắt ra.

Rầm!
Bầu trời bỗng thay đổi, sức mạnh sông núi Hoa Hạ chấn động, sau đó dần dịu đi.

Cấp Thần!
Nhưng không phải là cấp Thần mới mà là tạm thời, thế nên cảm ứng giữa người và trời chỉ có một chút như vậy.

Lúc này lượng chân khí của Genko đã đạt đến tám mươi triệu tia.

Thực lực cấp Thần tuyệt đối.

Nhưng đây là công lực truyền thụ tạm thời, không thể lâu dài, bất cứ lúc nào cũng có thể suy giảm.

Trần Thái Nhật ôm khuôn mặt nhỏ nhắn của Genko.

“Thế nào rồi?”
Genko khó khăn gật đầu.

“Vẫn còn chống đỡ được”.

Trước khi truyền công, Trần Thái Nhật đã tăng cường sức mạnh cho Genko bằng loại thuốc đặc biệt của Bắc Minh, nếu không thì không thể chịu được công lực khủng khiếp của Nam Tôn.

Nhưng cảm giác cồn cào trong người rất khó chịu.

“Tôi nói mấy lời với chị Diệu, sau đó chúng ta xuất phát”.

Genko ngoan ngoãn gật đầu.

Lương Nhất Diệu ở bên cạnh đã chống nửa người dậy trên thảm.

“Trần Thái Nhật”.

“Chị Diệu, lần này thật sự rất cảm ơn chị”.

Lúc này Lương Nhất Diệu rất yếu nhưng vẫn nở nụ cười, một cô gái mạnh mẽ bỗng trở thành chị gái dịu dàng nhà bên.

“Chúng ta làm việc cùng nhau nhiều năm như thế, thật ra trong lòng tôi vẫn rất ngưỡng mộ anh, muốn hơn anh về thực lực, bây giờ xem ra chỉ là do tôi hy vọng hão huyền”.

Trần Thái Nhật nhìn đối phương nhất thời không biết nên nói gì.

Ánh mắt Lương Nhất Diệu lóe lên sự tin tưởng.

“Mau xuất phát đi, đừng làm trễ giờ, mỗi phút trôi qua đều lãng phí công lực của tôi đấy”.

Trần Thái Nhật cầm tay đối phương hôn lên mu bàn tay.

Lương Nhất Diệu vừa dịu dàng vừa hờ hững, rất vừa lòng với cách chào tạm biệt ga lăng này.

Trần Thái Nhật dẫn Genko đi ra khỏi cửa phòng.

“Tiểu Nguyệt, chăm sóc thật tốt cho chị Diệu”.

Phùng Linh Nguyệt gật đầu.

Hai luồng ánh sáng lóe lên rồi bỗng biến mất trong đêm tối, mục tiêu là đường bờ biển phía Đông.


Thành phố Giang Hộ, thủ đô Đông Đảo.

Trong viện bảo tàng Thiên Chiếu – viện bảo tàng lớn nhất.

Hai người mặc đồ đen, đeo mặt nạ đứng tham quan trong viện bảo tàng.

Vật trấn giữ nổi tiếng nhất viện bảo tàng này là Tinh Diệu Thiên Mục Trà Trản – “Bát Trời” có hàng nghìn năm lịch sử và có nguồn gốc từ phía Đông của Hoa Hạ.

Hai người mặc đồ đen đợi đến khi viện bảo tàng đóng cửa mới lén né hết bảo vệ vào trong viện bảo tàng.

Lúc này Trấn Quốc Khí thứ mười của Hoa Hạ đã gần nằm trong tầm tay.

Một người mặc đồ đen trong đó giơ một ngón tay ra khẽ vuốt lên mặt kính.

Cạch.

Lớp kính chống đạn không thể phá hủy bỗng vỡ thành hai mảnh.

Thiết bị cảnh báo đã bị vỡ.

Người mặc đồ đen vui mừng đang định lấy đồ đi.

Bỗng dưng cả viện bảo tàng đột nhiên rung lên.

Một chiếc tủ sắt được làm bằng hợp kim địa tâm bỗng trồi lên bao vây lấy chiếc tủ bằng kính có Tinh Diệu Thiên Mục Trà Trản kia.

Hai người mặc đồ đen biến sắc.

Vén cái mũ rộng trên đầu ra thì lộ ra gương mặt của Trần Thái Nhật và Genko.

Trần Thái Nhật thấp giọng nói.

“Rắn Thần, nếu đã đến rồi thì tôi có lời muốn nói với anh, còn không mau xuất hiện đi!”
Vù!
Trên nền

chien-than-ngay-tro-lai-362-0.jpg

.
 
Chiến Thần Ngày Trở Lại
Chương 363: Vật Về Chủ Cũ


Trần Thái Nhật không hề cảm thấy bất ngờ vì sự xuất hiện của Rắn Thần.

“À… nếu như bây giờ tôi có lời muốn nói thì còn kịp không?”
Rắn Thần chủ động tác chiến, võ sĩ mạnh nhất của Đông Đảo đương nhiên không hề sợ hãi, hắn lắc cái quạt trong tay, nói bằng giọng điệu nhàn nhã và nhìn bằng ánh mắt khinh thường.

“Có gì thì cứ nói đi, xem như lời trăng trối cuối cùng của anh”.

Trần Thái Nhật khẽ cười.

“Nếu như tôi nói thật ra mục đích tôi tới giành lại Tinh Diệu Thiên Mục Trà Trản là bởi vì muốn giúp Đông Đảo chống lại kẻ địch có thực lực cao hơn cường giả cấp Thần gấp bảy lần thì anh có tin không?”
Mặt Rắn Thần biến sắc, dáng vẻ vô cùng kinh ngạc.

“Anh nói thật sao?”
Trần Thái Nhật gật đầu đầy chân thành.

“Đương nhiên là thật rồi, tôi có thể lấy tư cách trấn thủ Tây Cực để thề”.

Rắn Thần giống như đang rơi vào cảm giác tranh đấu nội tâm mạnh mẽ.

“Kẻ địch mạnh hơn cấp Thần gấp bảy lần, thật sự có kẻ nào mạnh như vậy sao?”
Trần Thái Nhật khuyên nhủ.

“Tôi đã từng đích thân giao đấu với hắn, đối phương tận dụng thời gian lúc mặt đất bùng nổ để đánh úp Hoa Hạ, nếu như không phải Hoa Hạ có nhiều người thì nói không chừng chúng tôi cũng đã thất bại rồi, Đông Đảo chỉ có một mình anh thì rất nguy hiểm”.

Mặt Rắn Thần đầy vẻ lo lắng.

“Hoá ra là như vậy, cấp độ nguy hiểm như thế quả thực không phải là thứ mà một cấp Thần như tôi có thể ứng phó được, thế này đi, chúng ta đổi nơi khác để bàn bạc”.

Trần Thái Nhật gật đầu, khuôn mặt cũng thả lỏng hơn.

Anh đang định tiến lên trước một bước.

Vào khoảnh khắc Trần Thái Nhật chớp mắt.

Khi mở mắt ra, một thanh bảo kiếm ánh màu xanh lam, mang theo tà khí ngút trời đã lao tới ngay trước mắt Trần Thái Nhật chỉ trong khoảnh khắc!
Vậy mà Rắn Thần lại lợi dụng thời cơ Trần Thái Nhật buông lỏng cảnh giác để đánh úp!
Sắc mặt đối phương mang theo vẻ nham hiểm ác độc, miệng hét lớn:
“Lần đầu tiên tôi thấy một người có năng lực nói dối tệ như vậy, Tây Cực! Anh tiêu đời rồi, mau nộp mạng ra đây đi!”
Trần Thái Nhật biến sắc, muốn lùi về sau nhưng đã không còn kịp nữa.

Thanh bảo kiếm màu xanh lam trong tay Rắn Thần xuyên qua mặt Trần Thái Nhật.

Phụt!
Thịch!
Đột nhiên, một màn mây mù màu xám chợt lan rộng ra, cơ thể của Trần Thái Nhật biến thành một cây cọc gỗ chỉ trong nháy mắt.

Rắn Thần biến sắc.

“Thuật thế thân? Chuyện này không thể nào!”
Chỉ trong khoảnh khắc, trong lòng võ sĩ số một Đông Đảo chợt cảm thấy hoang mang!
Kỹ năng võ thuật đặc biệt vốn chỉ thuộc về nhẫn thuật của Đông Đảo lại xuất hiện ngay trước mặt mình, hơn nữa người sử dụng nó lại là võ sĩ số một của Hoa Hạ.

Chuyện này thật khó để mà tưởng tượng.

Vào lúc Rắn Thần mạnh mẽ phản ứng trở lại, chuẩn bị thu kiếm lẩn trốn.

Một tiếng hô kinh động chợt vang lên.

“Tam Thiên Trượng!”
Xoạt xoạt xoạt xoạt!
Vô số sợi tơ đen đột ngột bao trùm lấy bầu trời, ùn ùn kéo đến giống như một đám mây đen che phủ hết cả người Rắn Thần.

Khoảnh khắc Rắn Thần bị mây đen bao phủ, hắn mới phát hiện ra người làm ra những chuyện này.

Vậy mà lại là Genko đang đứng bên cạnh.

Trong ánh mắt của võ sĩ số một Đông Đảo lúc này ngập tràn vẻ kinh ngạc.

Hắn biết Genko, kẻ phản bội Đông Đảo, thực lực người phụ nữ của Trần Thái Nhật tuyệt đối không thể vượt qua mức cao cấp.

Rắc rắc rắc!
Cả người Rắn Thần, cổ, chân tay, phần lưng đều bị sợi tơ đen bao phủ lấy.

Kiểm tra tỉ mỉ thì sẽ biết những thứ đó không phải tơ đen gì cả.

Mà chính là tóc của Genko!
“Toàn Tâm Chi Thuật!”
Xẹt xẹt xẹt!
Đột nhiên, vô số tia lửa điện mạnh mẽ truyền ra từ mái tóc của Genko, đánh trúng cơ thể Rắn Thần chỉ trong nháy mắt.

Những tia lửa điện loé lên lốp bốp khiến cho cả căn phòng sáng rực như ban ngày.

Đường đường là Rắn Thần Yaki số một Đông Đảo mà lại phát ra tiếng kêu gào đau đớn, cả người đều bị tê liệt!
“A a a! Chuyện này không thể nào!”
Hắn kinh ngạc phát hiện ra thực lực của Genko lại có thể khiến cho cơ thể của một cấp Thần như mình bị thương!
Rắn Thần phẫn nộ thật rồi!
Hắn không hiểu, tại sao một võ sĩ vốn chỉ có thực lực hạng trung như Genko lại đột nhiên có võ lực tương đương với cấp Thần!
Công pháp nhẫn thuật kỳ lạ đó xem chừng lại còn rất giống với “Giáp Hạ Nhẫn Pháp Thiếp” mà Đông Đảo thất truyền đã lâu.

Đúng vào lúc này, cơ thể Rắn Thần đột nhiên phát ra ánh sáng màu tím sẫm cực mạnh.

Rầm rầm!
Mặt đất trong phạm vi năm kilomet xung quanh bắt đầu chấn động mạnh mẽ!
Cảm ứng người và trời.

Rắn Thần mạnh mẽ của Đông Đảo bắt đầu liều mạng!
Thịch!
Bầu trời đột nhiên nổi dậy sấm sét đánh vỡ nát mái nhà, nhắm thẳng vào mái tóc dài như thác nước mà Genko đùng để giết địch.

Rắc!
Âm thanh đứt gãy vang lên.

Rắn Thần thoát ra chỉ trong nháy mắt.

Vù!
Ánh sáng tím bùng phát, Rắn Thần lập tức biến thành một bóng sáng mơ hồ mạ vầng sáng tím, cả người mang theo hơi thở u ám tối tăm.

Cơ thể cấp Thần!
Genko không dám sơ suất, không nói lời nào mà quay người chạy luôn!
“Chạy đi đâu!”
Rắn Thần cuống cuồng.

Genko đã ở cấp Thần, lúc này lại là quân địch, nếu như để cho cô ta tàn sát bừa bãi ở Đông Đảo thì hậu quả khó bề tưởng tượng nổi.

Mặc dù Rắn Thần bản tính nham hiểm thâm độc, nhưng hắn là thần bảo hộ của Đông Đảo, bảo vệ lãnh thổ vẫn là nhiệm vụ hàng đầu!
Trong khoảnh khắc đuổi ra ngoài cửa, Rắn Thần đột nhiên biến sắc.

Genko ra khỏi cửa lại không chuẩn bị đối địch mà lại bộc phát, hoá thân thành một vầng sáng trắng rồi bay thẳng về phía Tây.

“Hỏng rồi! Điệu hổ ly sơn!”
Cả người Rắn Thần chấn động, căn phòng kết cấu bằng gỗ của viện bảo tàng đột nhiên phát nổ thành từng mảnh.

Cảnh tượng trong phòng phơi bày hết ra ngoài trời.

Rắn Thần lập tức quay người lại.

Sau một khoảnh khắc, cả người đột ngột dừng lại.

Bảo vật Tinh Diệu Thiên Mục Trà Trản vốn đang được cất giữ ở trung tâm viện bảo tàng đã biến mất.

“Mắc bẫy rồi! Đối phương căn bản không phải vượt biên để giết địch!”
Rắn Thần lập tức nhận ra mục đích thật sự của Trần Thái Nhật.

Trên tủ kính trống rỗng chỉ còn lại một tờ giấy.

Rắn Thần dùng đôi tay run rẩy của mình cầm lấy mảnh giấy này.

Chữ viết trên đó mạnh mẽ quyết đoán, mang theo cả khí thế ngất trời của người viết.

“Trấn Quốc Khí của Hoa Hạ trở về với chính chủ kể từ giờ phút này, trong vòng mười lăm ngày Đông Đảo sẽ gặp nạn lớn, võ sĩ Hoa Hạ nhất định sẽ tới cứu trợ, không cần phải cảm ơn”.

Tâm trạng của Rắn Thần lúc này giống như bị người ta nhét ngược vào trong vò gạo, tức đến nỗi thở không ra hơi.

“Tây Cực! Tên khốn nạn nhà mày!”

Bên ngoài Đông Đảo khoảng hơn một trăm kilomet.

Mục đích chính trong chuyến đi tới Đông Đảo lần này của Trần Thái Nhật và Genko là vì Tinh Diệu Thiên Mục Trà Trản chứ không phải để giết Rắn Thần.

Hơn nữa tên này vẫn là một chiến lực không thể thiếu trong trận chiến đối kháng với quái nhân địa tâm sau hai tuần nữa.

Từ lập trường của toàn nhân loại, tốt xấu gì thì hắn cũng là võ sĩ cấp Thần của một phương, không thể thiếu vắng được.

Hai người đi với tốc độ của tên lửa, trở về tỉnh Nam Vệ.

Tính ra thì hành động của Trần Thái Nhật có thể coi là nhanh nhất, lúc anh trở về thì mấy người Đông Tuyệt vẫn chưa có tin tức gì.

Đến tối, trong phòng của Lương Nhất Diệu, Trần Thái Nhật truyền chân khí cho cô ấy.

Genko cam tâm tình nguyện trả lại y nguyên hơn tám mươi triệu tia chân khí cấp Thần cho Lương Nhất Diệu.

Sau lần này, Lương Nhất Diệu đã tổn thất hơn mười triệu tia, suýt thì tụt xuống sau Bắc Minh.

“Genko, cô ra ngoài trước đi để tôi trị thương cho Nam Tôn”.

“Vâng”.

Trong phòng không còn ai khác nữa, chỉ còn lại Nam Tôn - Lương Nhất Diệu và Trần Thái Nhật.

“Chị Diệu, Tiên Thiên Canh Khí của tôi phù hợp với cơ thể của bất cứ võ sĩ Hoa Hạ nào, chị không cần phải bài xích như vậy, truyền công cần thời gian nguyên đêm, sẽ hơi đau một chút, chị đừng chống cự là được”.

Lương Nhất Diệu nghe câu này thì cứ cảm thấy kỳ cục, không vui lắc đầu.

“Tôi biết rồi, mau làm đi”.

Bốp bốp!
Đôi bàn tay của hai người chạm vào nhau.

Trong phòng đột nhiên bộc phát một luồng khí xoáy cực mạnh.

Một cơn đau xuyên tim mạnh mẽ xông vào cơ thể Lương Nhất Diệu, men theo cánh tay thâm nhập vào đan điền.

Đường đường là nữ võ sĩ số một của Hoa Hạ mà lại không chịu đựng nổi cơn đau này.

Miệng hét to lên.

“Đau quá! Có thể nhẹ hơn một chút không?”
Bên ngoài phòng, biểu cảm của Genko và Phùng Linh Nguyệt lập tức biến đổi.

Hai người đưa mắt nhìn nhau.

Phùng Linh Nguyệt vô cùng tủi thân, nước mắt sắp sửa rơi xuống.

Cô ấy cảm thấy lần nào bản thân cũng đều bị người ta tranh trước, đen đủi không ai bằng.

“Genko, chủ nhân sẽ không…”
“Đừng nghĩ linh tinh, chân khí bên trong rất mạnh, họ đang làm chuyện nghiêm túc đó”.

Một đêm qua đi.

Lương Nhất Diệu bước ra khỏi phòng với vẻ mặt hồng hào.

Chân khí trong cơ thể đã vượt lên mức gần một trăm triệu tia!
Trần Thái Nhật thực hiện cam kết của mình, giúp cho Nam Tôn nâng cao thực lực.

Bốn vầng sáng chói mắt đột nhiên vụt lên cao, bay về hai hướng của Hoa Hạ.

Lương Nhất Diệu dẫn theo Genko, Trần Thái Nhật dẫn theo Phùng Linh Nguyệt lần lượt bay nhanh về hai hướng Tây Bắc và Đông Bắc.

Cùng lúc này, Đông Tuyệt, Bắc Minh và chín cấp Long, mười tám cấp Minh lần lượt tiến hành đào đất ba tấc rộng khắp bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc của Hoa Hạ.

Mười Trấn Quốc Khí của Hoa Hạ nhất định phải được tìm thấy trong quãng thời gian ngắn nhất.

Một cuộc truy tìm bảo vật rộng khắp cả Hoa Hạ diễn ra đầy sôi nổi.
 
Chiến Thần Ngày Trở Lại
Chương 364: Mười Trấn Quốc Khí


Thiên Trì, Bạch Sơn ở Đông Bắc.

Bùm!
Hồ nước Thiên Trì trong vắt như gương bỗng vang lên âm thanh cực lớn.

Một bóng đen cường tráng bay lên trời, nhảy ra khỏi hồ.

Rầm!
Cả người ướt đẫm đáp vào bờ.

Phùng Linh Nguyệt vội vã chạy đến.

“Chủ nhân, tìm được chưa?”
Trần Thái Nhật mỉm cười gật đầu, lấy một thứ hình vuông từ thắt lưng ra.

“Em nhìn này, đây là cái cuối cùng rồi”.

“Ngọc Tỷ?” Phùng Linh Nguyệt hết sức kinh ngạc, cẩn thận quan sát Trấn Quốc Khí được đào từ trong Thiên Hồ ở Bạch Sơn.

Một miếng ngọc tỷ lớn hình vuông màu đen còn lộ ra màu xanh đậm, mang theo phong cách cổ xưa, vị trí góc trên có một phần bị vỡ được sửa sang lại bằng vàng.

Cả miếng ngọc tỷ giản dị, không xa hoa nhưng lại nghe loáng thoáng âm thanh của chém giết.

Mặt ấn của ngọc tỷ có khắc tám chữ lớn.

Thuận theo lệnh trời, tồn tại mãi mãi.

Trần Thái Nhật cũng cảm thán.

“Ai mà ngờ lại có thể nhìn thấy được Hoa Hạ Truyền Quốc Tỷ đã mất hơn hai nghìn năm chứ? Xem ra vận mệnh của Hoa Hạ rất hưng thịnh”.

Anh cầm điện thoại gửi đi một tin nhắn.

Chưa đến hai phút, bộ chỉ huy của Hội Trường Thành đã trả lời lại.

“Tập hợp ở trụ sở chính, mười món hợp nhất”.

Trần Thái Nhật và Phùng Linh Nguyệt không dám chậm trễ, hai người cấp tốc chạy về thành phố Hàm An.


Ở trụ sở chính Hội Trường Thành, lúc này mức độ bảo vệ đã được tăng cường lên vô số lần.

Ngay cả những bảo vệ thường ngày đứng gác ở cổng cũng đã được thay thành các cao thủ từ hạng tám trở lên, có thể nói là không một kẽ hở.

Trong cung điện cổ dưới mặt đất.

Lãnh đạo chính của Hội Trường Thành, tứ thần Hoa Hạ, mười cấp Long, mười tám cao thủ cấp Minh tập trung lại vây quanh thành một vòng tròn.

Ở giữa vòng tròn là mười bục triển lãm cực lớn.

Lúc này trong căn phòng ngập tràn ánh sáng rực rỡ, trong không gian vang lên từng tiếng rồng, tiếng phượng kêu dường như có chuyện gì đó không hay sắp xảy ra.

Có mười văn vật của Hoa Hạ có hình dạng khác nhau được đặt trên bục triển lãm theo hình tròn, đó là mười món Trấn Quốc Khí.

Mỗi món đều là báu vật vô giá.

Nếu văn vật bình thường có thể phản ánh về lịch sử thì mười món Trấn Quốc Khí này chính là lịch sự không bị mài mòn.

Hoa Hạ Truyền Quốc Tỷ, Hậu Mẫu Đế Vương Đỉnh, Vân Hạc Phương Hồ, Chiến Quốc Việt Vương Kiếm, Khảm Kim Ngưu Thủ Mã Não Bôi, Tứ Dương Đại Phương Tôn, Thanh Đồng Thần Thụ, Ân Triều Thái Dương Thần Điểu Kim Bàn, Kim Lũ Ngọc Táng Y, Mã Đạp Long Tước.

Dưới sự cố gắng của tất cả võ sĩ hàng đầu Hoa Hạ thì cuối cùng mười món bảo vật này cũng đã nhìn thấy được mặt trời, hơn nữa còn quy tụ lại một chỗ.

Trần Thái Nhật cũng khá vui mừng.

Khoảnh khắc anh đặt Hoa Hạ Truyền Quốc Tỷ lên bục cuối cùng.

Thì bỗng có một âm thanh ôn hòa chợt vang lên.

Sau đó đột nhiên xuất hiện một màn sương mờ giăng kín khắp xung quanh.

Mọi người đã đoán được có thể sẽ xảy ra thay đổi bất thường nên cũng không căng thẳng mà chỉ tò mò.

Sương phủ kín vây quanh mọi người.

Đột nhiên màn sương bỗng bắt đầu thay đổi, nhiều màu sắc, hình dạng tạo nên từng hình ảnh 3D.

Cứ như đang xem một bộ phim 3D huyền ảo.

Lương Nhất Diệu cực kỳ tò mò, cô ấy bỗng nhận ra ý nghĩa của một hình ảnh trong đó.

“Đó là… Hậu Duệ bắn rơi mặt trời!”
“Mau xem đi! Cảnh tượng Nữ Oa tạo ra đứa con giống thật quá”.

“Viêm Hoàng quyết đấu với Xi Vưu!”
“Hạ Vũ trị thủy!”
“Cuộc chiến Trường Bình!”
“Hoàng đế lên ngôi!”
“Hoắc Khứ Bệnh lên núi Lang Cư Tư”.

“Nhiều quốc gia đến Đại Đường …”
Mọi người vô cùng kích động, trong một thời gian ngắn mà có thể nhìn thấy được các giai đoạn trong lịch sử của Hoa Hạ thời xưa từ lúc dân tộc được thành lập đến lúc đất nước hưng thịnh.

Cảm giác chính mình trải qua quá trình văn minh của Hoa Hạ quả thật rất rúng động lòng người.

Từ khi hình ảnh 3D xuất hiện đến lúc cả nước thống nhất, khoảnh khắc Hoa Hạ mới được thành lập thì bỗng phát ra ánh sáng chói mắt.

Vù!
Cả trụ sở chính của Hội Trường Thành bắt đầu rung chuyển.

Ngay sau đó thành phố Hàm An hơi rung lắc, rồi Tây Bắc đến cả Hoa Hạ cũng rung chuyển theo.

Từ trên cao nhìn xuống, trên bản đồ Hoa Hạ, từng cây cỏ, từng ngọn núi, dòng sông bông tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.

Lúc này khắp các thành phố, người Hoa Hạ sinh sống ở khắp nơi cũng cảm nhận được sự bất thường, không khỏi ngẩng đầu lên nhìn trời.

Từng dải ánh sáng bảy sắc, những đám mây mang điềm lành bao phủ.

Bầu trời Hoa Hạ dần dần được phủ kín bởi một làn sóng năng lượng mạnh mẽ.

Vụt!
Một luồng ánh sáng màu trắng ngà nhẹ nhàng lướt qua mảnh đất Hoa Hạ.

Tất cả người dân Hoa Hạ bỗng cảm nhận được sự thay đổi nhỏ trên người mình.

Những người có vài bệnh lặt vặt dường như thuyên giảm đi rất nhiều.

Nhất là những người có bệnh về tâm lý, trầm cảm đã cảm thấy tâm trạng tốt hơn.

Người cảm nhận được rõ ràng nhất là các võ sĩ.

Rất nhiều võ sĩ vốn còn bị mắc kẹt trong quá trình thăng cấp cảnh giới bỗng cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn nhiều, ngưỡng cửa của bản thân biến mất không tung tích, vượt qua một nấc thang mới.

Dù không vượt qua ngưỡng cửa, tâm trạng cũng có tiến bộ lớn như con đường võ thuật được rộng mở, tương lai xán lạn.

Còn các võ sĩ hàng đầu ở trụ sở chính của Hội Trường Thành lại có sự thay đổi đáng kinh ngạc về cơ thể.

Rầm!
Theo làn sóng năng lượng đặc biệt của Hoa Hạ.

Bắc Minh - Phùng Mặc Hiên có cảm giác mình đã đột phá qua ngưỡng cửa lớn chín mươi triệu tia năng lượng.

Nam Tôn - Lương Nhất Diệu, Đông Tuyệt - Hoắc Chân đều tăng lên gần mười triệu tia năng lượng.

Còn các cao thủ cấp Long, cấp Minh thì cơ thể bỗng phát sáng.

Trong thoáng chốc tia chân khí bay tứ tung.

Sau khi chùm ánh sáng dần biến mất, trên gương mặt mỗi người đều hiện lên vẻ không thể tin được.

Thậm chí Phùng Linh Nguyệt còn mừng rỡ reo lên.

“Chủ nhân, tôi đã là cấp Long đỉnh cao hoàn hảo rồi, chỉ còn một bước nữa là bước vào cảnh giới cấp Thần”.

Một võ sĩ cấp Minh đỉnh cao đến từ Nắng Vàng bỗng đột phá khỏi rào cản của cấp Long, vượt qua hai cảnh giới nhỏ đạt đến cấp Long đỉnh cao.

Tất cả võ sĩ cấp Minh cũng đều được thăng lên ít nhất một bậc.

Tin tức của Hội Trường Thành hiện lên trên điện thoại của hội trưởng Hà Tiếu Hàn.

Vài giây sau, Hà Tiếu Hàn mới kinh ngạc thông báo.

“Trời phù hộ Hoa Hạ… trong Hội Trường Thành thế mà lại có thêm sáu võ sĩ cấp Minh mới”.

Trần Thái Nhật quan tâm hỏi.

“Tề Vũ thì sao?”
“Cô ấy đột phá thẳng lên cấp Minh đỉnh cao! Không phụ sự mong đợi của mọi người”.

Trần Thái Nhật thầm mừng rỡ, nhưng bên ngoài lại tỏ ra khó tin.

Không ngờ sau khi quy tụ mười Trấn Quốc Khí của Hoa Hạ lại thì có công hiệu lớn đến thế.

Đúng là toàn dân được buff một lần luôn!
Lúc này Trần Thái Nhật hoàn toàn tự tin có thể đánh bại được quái nhân địa tâm ở Đông Đảo, thậm chí là quái nhân địa tâm của Cao Tiên và Nắng Vàng.

Là người có thực lực mạnh nhất hiện nay.

Sự tăng lên về thực lực của Trần Thái Nhật rất đặc biệt.

Anh có cảm giác lượng chân khí của mình không có gì thay đổi.

Nhưng hình như thứ gì đó bó buộc bản thân anh lúc trước đã biến mất hoàn toàn.

Anh gần như có thể nhìn thấy một cảnh giới hoàn toàn mới đang vẫy chào mình.

Chỉ cần bỏ công ra tu luyện một thời gian nữa hoặc có cơ hội không chừng có thể đột phá được cảnh giới cấp Thần, đạt đến một thế giới hoàn toàn mới.

Giọng Trần Thái Nhật có vẻ rất tự tin và bình tĩnh.

“Các vị, mối hiểm họa quái nhân địa tâm sắp đến, lúc này tinh thần của Hoa Hạ chúng ta được nâng cao chính là cơ hội tốt nhất để giết kẻ địch ngoài kia.

Mọi người đi cùng tôi đến đường biên giới!”
“Được!”
Tiếng hô đồng thanh vang lên.


Đường biên giới quốc gia trên biển của Hoa Hạ và Đông Đảo, Nắng Vàng.

Bên Hoa Hạ, các võ sĩ từ cấp Minh trở lên có tất cả hai mươi ba cao thủ cấp Minh, mười một võ sĩ cấp Long và tứ thần Hoa Hạ đang có trạng thái rất tốt.

Trần Thái Nhật dẫn đầu bước trên mặt nước để đến khu vực gần đường biên giới.

Ầm!
Mặt nước bên khu vực Đông Đảo bỗng bùng phát một làn sóng năng lượng cực lớn.

Một luồng ánh sáng màu tím đậm lập tức nổ tung trong sóng biển như sấm sét.

Trong vòng ánh sáng, bóng dáng Rắn Thần thoáng ẩn hiện toát ra làn sóng cấp Thần đáng sợ.

Trần Thái Nhật không dừng bước vẫn chậm rãi bước qua đường biên giới.

Khoảnh khắc anh bước qua đường biên giới, chân khí trên người Rắn Thần bỗng chấn động.

“Anh! Sao có thể chứ? Chân khí của anh!”

chien-than-ngay-tro-lai-364-0.jpg

.
 
Chiến Thần Ngày Trở Lại
Chương 365: Diệt Trừ Mối Họa


Rắn Thần nhìn khí thế của đám võ sĩ Hoa Hạ cũng hơi ngơ ngác.

Nhưng hắn cũng không dám động đậy.

Trần Thái Nhật đã đứng ở đường biên giới bên phía Đông Đảo thế mà vẫn giữ được thực lực cấp Thần siêu cấp.

Rắn Thần không phải kẻ ngốc, các dây thần kinh trên cả người hắn đều đang phát ra tiếng cảnh báo.

Cũng là cấp Thần như nhau nhưng cấp Thần của Trần Thái Nhật và của mình khác nhau một trời một vực.

Không thể đánh trực diện.

Nam Tôn - Lương Nhất Diệu nở nụ cười khiêu khích bước qua đường biên giới.

Rầm!
Đại dương bên Đông Đảo bỗng rung lắc.

Ánh sáng màu tím đậm trên người Rắn Thần rung chuyển mạnh mẽ.

Nam Tôn cũng không bị giảm cấp.

Hoa Hạ đã có hai võ sĩ cấp Thần hoàn toàn không bị thương gì đứng ngay trên lãnh thổ Đông Đảo.

Hai đánh một!
Rắn Thần bỗng có cảm giác bất an mãnh liệt, giọng nói cũng run rẩy.

“Các người, các người đừng qua đây!”
Trần Thái Nhật khẽ cười.

“Ồ? Anh có tuyệt chiêu gì có thể sử dụng luôn đi!”
Đông Tuyệt - Hoắc Chân, Bắc Minh - Phùng Mặc Hiên cũng bước qua đường biên giới.

Trên không trung giữa đại dương bỗng vang lên tiếng sấm không ngừng.

Tất cả võ sĩ Hoa Hạ cùng phóng ra khí thế ngùn ngụt chọc đến cảm ứng trời và người, mây đen kéo đến, áp suất không khí giảm xuống thấp, bầu trời liên tục xuất hiện rất nhiều ánh sáng lập lòe như ảo giác.

Ánh sáng màu tím đậm trên người Rắn Thần cũng biến mất để lộ ra gương mặt thật của hắn.

Gương mặt trắng bệch, miệng há to ra gần như có thể ăn cả một quả bóng.

Tất cả võ sĩ Hoa Hạ đều giữ nguyên sức mạnh ban đầu bình thản bước qua lãnh thổ Đông Đảo.

Tứ thần Hoa Hạ, mười một cấp Long, hai mươi ba cấp Minh.

Rắn Thần bỗng ra đòn.

Vù vù vù!
Trong vùng biển phía Đông Đảo bỗng bùng phát ra một luồng ánh sáng mãnh liệt.

Mười mấy cao thủ võ sĩ hàng đầu cấp Minh, cấp Long mặc những bộ đồ khác nhau tập hợp ngay bên cạnh Rắn Thần.

Nhưng người của mình đến cũng không khiến Rắn Thần có cảm giác an toàn.

Mẹ kiếp, áp lực này lớn quá.

Đối diện với bốn võ sĩ cấp Thần.

Chọn bừa một người kéo chân mình, các võ sĩ Đông Đảo còn lại sẽ bị tàn sát.

Một giọt mồ hôi chảy xuống từ trán Rắn Thần.

Ngay lúc này một bóng người mờ nhạt bỗng hiện ra trong không trung.

Mặc trang phục màu đen, chỉ để lộ ra đôi mắt.

Trên người hắn tỏa ra ánh sáng màu đen mờ ảo, sau lưng là một con dao ngắn, hai mảnh vải màu đỏ như máu quấn quanh thắt lưng hắn.

Trần Thái Nhật nhướng mày.

“Quả nhiên Đông Đảo không chỉ có một võ sĩ cấp Thần là Rắn Thần… giấu cũng kỹ lắm, người đến báo tên đi!”
Luồng sức mạnh trên người tên mặc đồ đen bỗng dâng lên, không hề che giấu thân phận.

“Tôi là Hattori Hanzo”.

Nam Tôn - Lương Nhất Diệu đấm hai nắm đấm vào nhau phát ra tiếng va chạm của kim loại, tràn đầy ý chí chiến đấu.

“Một người cũng được, hai cũng chẳng sao, đã đến rồi thì có đánh hay không?”
Rắn Thần nhíu chặt mày, nhìn vào mắt Hattori Hanzo.

Một lúc sau, Hattori Hanzo khàn giọng hét lên.

“Rốt cuộc… các người đến làm gì?”
Trần Thái Nhật bỗng trợn mắt, cả người bỗng phóng ra vô số ánh sáng.

Kim cương kết tinh hóa!
Cơ thể cấp Thần được triển khai uy lực hết mức, mặt biển cách đó năm trăm kilomet bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.

Đại dương không có sóng.

Sức mạnh lớn đến mức nào chứ.

Hattori Hanzo và Rắn Thần lập tức lùi về sau một bước, những người Đông Đảo đều biến sắc.

Hiện giờ họ chỉ có một suy nghĩ.

Chạy!
Nhưng dưới uy lực của Trần Thái Nhật, võ sĩ từ cấp Thần trở xuống đều không thể động đậy được.

Cái chết đang cận kề.

Trần Thái Nhật từng bước đi về phía Rắn Thần và Hattori Hanzo.

Hai cấp Thần của Đông Đảo vốn dĩ rất bình tĩnh nhưng lần đầu lộ ra vẻ sợ hãi, cả người như bị ngâm trong một lớp keo mạnh.

Trần Thái Nhật xem đám người Đông Đảo như tàng hình đi thẳng đến trước mặt Rắn Thần.

Bộp bộp.

Anh vỗ lên vai đối phương.

“Bắt đầu từ bây giờ các anh chỉ có hai lựa chọn, một là chấp nhận lệnh cùng chống lại kẻ thù với võ sĩ Hoa Hạ, hai là bọn tôi giết hết các anh xong người Hoa Hạ bọn tôi sẽ bảo vệ người dân Đông Đảo”.

Ừng ực!
Rắn Thần và Hattori Hanzo bỗng cùng nuốt nước bọt.

Một lát sau, Hattori Hanzo hơi cúi người xuống.

Rắn Thần do dự một hồi rồi cũng từ từ cúi đầu cong người xuống.

“Sẵn sàng nghe theo lệnh của Tây Cực”.

Trần Thái Nhật mỉm cười.

“Trẻ nhỏ dễ dạy, tin tôi đi, lần này chúng tôi đến tuyệt đối là chuyện tốt”.


Hơn một tuần sau.

Vịnh Giang Hộ, Đông Đảo.

Ầm ầm ầm.

Dưới mặt biển bỗng bùng phát một làn sóng có năng lượng mạnh mẽ.

Mặt đất bắt đầu bùng nổ!
Máy rút năng lượng của Đông Đảo vận hành hết công suất.

Võ sĩ Đông Đảo cấp Long và cấp Minh chịu sự dày vò của năng lượng cực lớn vì nhân dân cả nước.

Trong khoảnh khắc mọi người dồn hết sức để chống lại mặt đất bùng nổ.

Thì có một người lẳng lặng nổi lên mặt biển.

Lén lút khuất động chút bọt sóng, dưới sự bao phủ của gió to sóng lớn trên mặt biển lại lặng lẽ bay về phía thành phố Giang Hộ, Đông Đảo.

Phập!
Bỗng có một luồng ánh sáng chói màu ngọc bích lao về phía người đang lén lút kia.

Thân hình Rắn Thần hiện lên, trong thoáng chốc triển khai sức mạnh cấp Thần, thanh kiếm Thiên Tùng Vân sắc bén trong tay chứa đựng tà khí của hàng triệu linh thể giành giật sự sống.

Người lén lút đó chỉ kinh ngạc chứ không hoảng sợ, bỗng thân hình gã biến mất rồi lại xuất hiện cách đó mười lăm, mười sáu mét.

Một lúc sau, một quái nhân đầu trọc cao sáu mét, làn da đỏ như lửa, mặc áo giáp huyền võ màu đen xuất hiện trước mặt Rắn Thần.

Quái nhân tâm địa!
Khuôn mặt Rắn Thần hiện lên vẻ thận trọng.

“Hóa ra những gì Tây Cực nói… đều là thật!”
Quái nhân tâm địa nhếch môi lộ ra mấy cái răng nanh.

“Hê hê, loài người thế mà lại dám đánh lén thần linh, cho bọn mày biết không bao giờ được siêu sinh trước khi sắp chết là như thế nào”.

Phù!
Một cơn gió đen thổi đến.

Hattori Hanzo xuất hiện bên cạnh Rắn Thần.

Tay cầm con dao sắc bén, vỏ dao hơi rung lên như thể vừa vung dao lên sẽ là một đòn tấn công kinh thiên động địa.

Thần ninja, cả người đen kịt như ác ma chuyển kiếp, đôi mắt hiện lên ánh sáng màu đỏ tàn ác.

“Ma quỷ đến từ địa tâm kia, hôm nay… chính là ngày tàn của mày!”
Quái nhân địa tâm bỗng bật ra một tràng cười điên cuồng.

“Nực cười thật đấy! Nộp mạng đến đây đi!”
Quái nhân địa tâm bỗng phóng ra lửa, cả người bỗng được bao bọc trong ngọn lửa đỏ rực.

Phừng phừng phừng!
Bên ngoài thành phố Giang Hộ, thỉnh thoảng mặt biển sẽ vang lên tiếng động cực lớn.

Từng luồng ánh sáng đỏ xanh đan xen vào nhau như thực chất, dù đứng ở cách xa hàng nghìn cây số cũng có thể cảm nhận được nguy hiểm.

Phụt!
Rắn Thần bị trúng một đòn của quái nhân địa tâm phun ra máu, sau đó văng xa ra.

Rầm rầm rầm!
Rắn Thần văng lên bờ biển, liên tục đập người vào hai nhà dân mới thôi.

Lúc hắn đang vất vả vùng vẫy trên mặt biển thì Hattori Hanzo mặt dính đầy máu đang giao đấu với quái nhân, luồng sức mạnh cấp Thần lập lòe như có nguy cơ cảnh giới bị giảm xuống.

Quái nhân địa tâm cười càng điên cuồng hơn.

“Chỉ dựa vào hai võ sĩ cấp Thần như bọn mày mà dám khiêu khích thần linh.

Tao sẽ cho bọn mày biết uy lực của ngày tàn”.

Hattori Hanzo căng thẳng lo lắng.

“Tây Cực, còn không giúp nữa thì không có ai thực hiện mấy điều khoản bồi thường đất đã hứa trước đó đâu”.

Quái nhân địa tâm bỗng sửng sốt.

Không trung bỗng vang lên một giọng nói bình tĩnh.

“Tôi biết rồi, chẳng phải vừa chuẩn bị xong sao, đến rồi đây…”
Soạt!
Đòn tấn công của quái nhân địa tâm bỗng dừng lại.

Ánh mắt toát ra ánh sáng màu đỏ bỗng hiện lên vẻ không thể tin được.

Bên cạnh gã bỗng xuất hiện hơn ba mươi người.

Đều là võ sĩ loài người.

Bốn người trong đó có khí thế ngút trời, ánh sáng như mặt trăng mặt trời.

Người đi đầu chính là Trần Thái Nhật.

Quái nhân địa tâm bỗng có cảm giác không lành.

“Bọn mày… là ai?”
Trần Thái Nhật cong môi nở nụ cười.

Cả người bỗng hóa kim cương.

Cảm nhận được lượng chân khí như bùng nổ trên người Trần Thái Nhật, vẻ mặt quái nhân địa tâm bỗng thay đổi.

“Không thể nào! Mấy con kiến này sao có thể có sức mạnh tương đương thần linh như vậy.

Tao không tin!”
Trần Thái Nhật lạnh lùng, hai tay siết chặt nắm đấm, ý chí chiến đấu hừng hực.

“Người không khuất phục thì phải làm sát thần! Ma quỷ cũng dám huênh hoang tự xưng là thần linh, về địa ngục đi!”
Ầm!
Mặt biển Đông Đảo bỗng nổi lên một cơn cuồng phong.

Chỉ trong thoáng chốc, trong vòng mấy kilomet sương mù giăng kín không thể nhìn thấy phía trước.

Bụp bụp bụp!
Tiếng giao đấu không ngừng vang lên.

Nửa tiếng sau.

“Gừ!”
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Cuối cùng quái nhân địa tâm cố hết sức hét lên lời trăng trối.

“Sớm muộn gì cũng bị trời phạt!”
Ngay lúc đó, điện thoại Trần Thái Nhật vang lên.

Cầm lên xem là tin nhắn Vân Vũ Phi gửi đến.

Chỉ có bảy chữ ngắn gọn.

“Hai mẹ con em nhớ anh rồi”.

Trần Thái Nhật đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Đã đến lúc về nhà rồi.

.
 
Chiến Thần Ngày Trở Lại
Chương 366: Kết Hôn Lễ


Chuyện mặt đất bùng nổ đã giải quyết êm đẹp cả rồi.

Một số mảnh xác còn xót lại sau khi quái nhân địa tâm chết đi được Bắc Minh mang trở về trụ sở chính Hội Trường Thành để tiến hành đi sâu nghiên cứu.

Lực lượng kỹ thuật của Hội Trường Thành tin rằng sẽ tìm được thiếu sót thực sự trên cơ thể quái nhân địa tâm từ đó.

Dựa theo tin tình báo mà Trần Thái Nhật có được trước đó thì có lẽ lần chiến đấu tiếp theo sẽ là hai mươi năm sau.

Khu vực mặt đất bùng nổ có thể sẽ còn mở lại thêm lần nữa.

Có điều, Trần Thái Nhật vẫn vô cùng bình tĩnh và tự tin.

Cùng với việc Hoa Hạ ngày càng trở nên hùng mạnh, nhất là sau khi tập hợp đủ mười Trấn Quốc Khí thì trình độ tu luyện của võ sĩ trên mảnh đất này rõ ràng giống như được lắp thêm máy tăng tốc.

Sau hai mươi năm nữa, nơi này nhất định sẽ sản sinh ra rất nhiều võ sĩ cấp cao.

Cấp Thần cũng sẽ không chỉ có bốn người nữa.

Thế nhưng để đề phòng việc ngoài ý muốn, Hội Trường Thành đã nghĩ cách để tinh chế thành phần của loại chất lỏng siêu axit bên trong tâm trái đất.

Một khi tinh lọc được thì nói không chừng sẽ có thể tạo ra vũ khí giết quái nhân địa tâm, làm chơi mà lại ăn thật.

Nguy hiểm có lẽ vẫn còn đến tiếp.

Thế nhưng thiên chức vốn có của võ sĩ chính là chiến đấu.

Không sợ hãi, không lùi bước!


Kết hôn.

Đây vốn là thứ hạnh phúc chỉ thuộc về người bình thường, vậy mà có một ngày nó cũng tìm đến với Trần Thái Nhật.

Ngày hôm sau, Trần Thái Nhật trở về An Thành, Vân Vũ Phi đã dẫn Vân Sở Sở tìm đến tận nơi.

Vân Sở Sở chuẩn bị lên cấp hai, cô gái nhỏ đã hiểu chuyện hơn nhiều, trường học cho điền phiếu liên lạc, cột bố mẹ đều không thể để trống.

Cả bố lẫn mẹ đều phải điền tên vào.

Vân Vũ Phi đỏ mặt nói một hồi, Trần Thái Nhật không nói gì cả, cho cô một cái ôm dịu dàng.

Sau đó khẽ hôn cô một cái.

“Vậy chúng ta kết hôn đi”.

Vân Vũ Phi nhất thời không có phản ứng, ngay sau đó thì quá đỗi vui sướng, hai người ôm nhau thật chặt.

Chuyện này đã được quyết định như thế!
Hai tuần sau, biệt thự nhà họ Thẩm.

Trần Thái Nhật đứng trong phòng ngủ, Tiêu Mai và Phùng Linh Nguyệt bận rộn xung quanh.

Là một người đàn ông xưa nay xông pha khắp bốn phương, Trần Thái Nhật thật sự không thích ứng được với trường hợp như này lắm.

Thử áo quần.

“Chị Mai, ngày mai buộc phải ăn mặc chỉnh tề như vậy sao?”
Gương mặt dịu hiền của Tiêu Mai lộ ra nụ cười thản nhiên, khẽ nói:
“Ngày mai anh kết hôn rồi, lẽ nào vẫn muốn mặc trang phục chiến đấu hay sao? Anh nghĩ xem ngày mai Vân Vũ Phi sẽ trông như thế nào, anh ăn mặc quá tuỳ ý thì cô dâu sẽ buồn đấy”.

Trần Thái Nhật bất lực gật đầu.

Mặc dù kinh nghiệm chiến đấu của Trần Thái Nhật vô cùng phong phú, thế nhưng kinh nghiệm sống, đặc biệt là hôn lễ thì anh thật sự vẫn ở trong tình trạng mơ hồ mà thôi.

May là trong nhà có nhiều phụ nữ.

Tiêu Mai, Genko, Phùng Linh Nguyệt, Tề Vũ, còn cả Ninh Yên Nhiên, Hàn Tâm Nhuỵ đặc biệt từ Yến Kinh tới và cả Hoàng Thanh Uyển từ Hàng Thành qua.

Cứ như một buổi lễ tề tựu tất cả người đẹp trên cả nước.

Trần Thái Nhật không cần phải lo gì cả, yên tâm làm một chú rể tiêu chuẩn là được.

Bọn họ sẽ lo liệu tất cả mọi thứ.

Những cô gái đáng yêu này vừa lo lắng chuyện hôn lễ, thỉnh thoảng lại nhìn Trần Thái Nhật bằng ánh mắt mong đợi.

Hàm ý của nó đã quá rõ ràng.

Trần Thái Nhật nợ bọn họ quá nhiều.

Có cơ hội thì anh nhất định sẽ lần lượt bù đắp.

Cuối cùng, Tiêu Mai đã lựa được hai bộ đồ vô cùng phù hợp cho Trần Thái Nhật, một bộ mặc trong hôn lễ ngày mai, một bộ để dự phòng.

Tiêu Mai khẽ hôn nhẹ lên trên trán Trần Thái Nhật.

“Ngày mai làm chú rể thì không được có sơ sót gì, nếu không đám người nhà chú rể chúng tôi sẽ thấy mất mặt lắm”.

Trần Thái Nhật nhìn ánh mắt dịu dàng như nước của Tiêu Mai, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp.

Đúng vào lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên.

Mở ra nhìn, là một tin nhắn Zalo Vân Vũ Phi gửi tới.

“Anh Thái Nhật, nhớ là tối ngày hôm nay không được để mình mệt quá, Tiểu Nguyệt sẽ giúp em trông coi anh”.

Trần Thái Nhật vò đầu, nhất thời không hiểu ý của câu nói này.

Cái gì gọi là “Tiểu Nguyệt sẽ giúp em trông coi anh?” Ngẩng đầu lên nhìn thì Tiêu Mai đã ra khỏi phòng ngủ.

Trong phòng ngủ chỉ còn lại một mình Phùng Linh Nguyệt.

Phùng Linh Nguyệt với mái tóc màu đỏ, đôi môi ửng hồng, ánh mắt giống như có thể khiến cho người ta tan chảy.

Đường đường là nữ võ sĩ cấp Long, lúc này đột nhiên lại giống như một cô nữ sinh trẻ tuổi mới yêu lần đầu.

Làn da trắng như ngọc, hơi thở thơm như hương mộc lan.

Phùng Linh Nguyệt cảm thấy hơi nóng, vén lọn tóc bên mang tai lên, tranh đấu mất một lúc mới chậm rãi lên tiếng:
“Chủ nhân… tôi đã thương lượng với Vân Vũ Phi rồi, cô ấy đồng ý cho tôi được thử trước”.

Trần Thái Nhật ngơ ngác.

Thử? Thử cái gì?
Mãi đến khi Phùng Linh Nguyệt tắt đèn đi rồi hôn lên môi thì Trần Thái Nhật mới thật sự hiểu ra.

Hai người phụ nữ này rắp tâm khiến mình mệt chết đây mà!

Trong lễ đường lớn nhất An Thành, lúc này đã được giăng đèn rực rỡ, khách khứa đông nghịt.

Hội trường hôn lễ vô cùng náo nhiệt.

Trong màn hình lớn trên sân khấu lễ đường đang chiếu những lời chúc phúc của quan chức Hoa Hạ, Hội Trường Thành và tam thần Hoa Hạ.

Trách nhiệm canh giữ biên cương không thể dừng lại dù chỉ một phút.

Chỉ Trần Thái Nhật mới có đãi ngộ này, có thể trấn giữ ở nhà.

Khách mời tập trung cả Hoa Hạ, những gia chủ của một trăm gia tộc hàng đầu gần như đều đến cả rồi!
Đội hình này khiến cho giới truyền thông địa phương sợ tới mức không dám giơ ống kính lên để chụp hình.

Cảnh tượng, quy mô rõ ràng đều lớn nhất toàn Hoa Hạ.

Ai có thể tham gia buổi hôn lễ này đều cảm thấy tự hào.

Bởi vì nhân vật chính của hôn lễ là thần bảo vệ cho toàn Hoa Hạ.

Trấn thủ Tây Cực, Trần Thái Nhật!

Khu vực người thân họ hàng.

Genko mặc đồ phù dâu, vừa ăn điểm tâm vừa cười trêu ghẹo:
“Tiểu Nguyệt, đêm qua cô kêu to như vậy, tôi ở sát vách không thể ngủ nổi”.

Mặt Phùng Linh Nguyệt đỏ ửng giống như một trái đào chín mọng nước.

“Đừng nói linh tinh, ai kêu chứ”.

Tề Vũ ăn một miếng kem, mơ hồ nói:
“Tém tém lại, tôi ở bên cạnh cũng nghe thấy rồi, cả đêm qua chúng tôi đều không được nghỉ ngơi đấy!”
Bên cạnh, Tiêu Mai, Ninh Yên Nhiên, Hàn Tâm Nhuỵ, Hoàng Thanh Uyển đều cười không ngớt.

Phùng Linh Nguyệt hoàn toàn cạn lời, thế nhưng vẻ hạnh phúc trên mặt dường như không thể che giấu.

Cũng coi như hớt tay trên của người khác nhỉ!
Được như ý nguyện rồi.

Những bậc trưởng bối như ông Thẩm bà Thẩm, bố mẹ nhà họ Vân ngồi ở phía trước lễ đường.

Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang đọc lời thề hôn nhân.

Bà Thẩm cũng coi như được nhìn thấy con trai lập gia đình, nhất thời cảm động tới mức rơi lệ.

Thẩm Mộng Hàm đứng bên cạnh không ngừng an ủi, nhìn đôi vợ chồng mới cưới trên sân khấu, vẻ mặt ngập tràn mong đợi.

Đây mới là hôn lễ trong mơ.

Cặp đôi tuyệt đẹp đứng trên sân khấu rõ ràng là điểm sáng chói mắt nhất của cả hội trường.

Cô dâu mặc lễ phục kiểu Hoa Hạ với váy bông đỏ, đội mũ phượng và khăn quàng vai, làn da trắng như tuyết, ngũ quan tinh tế khiến cho người ta phải kinh ngạc.

Mỗi một nụ cười, một cái chớp mắt, một lần nhấc tay lên đều khiến cho tất cả khách mời phải cảm thán.

Trên đời này vẫn còn có một người phụ nữ đẹp như thế sao?
Lúc này, trên gương mặt tinh xảo của Vân Vũ Phi tràn ngập nụ cười hạnh phúc, trong hai mắt đều là sự thoả mãn.

Cô nắm chặt tay người đàn ông phía đối diện.

Trần Thái Nhật nắm lấy bàn tay nhỏ bé trắng trẻo của Vân Vũ Phi, khẽ hôn lên trên mu bàn tay.

“Anh sẽ dùng cả cuộc đời này để cưng chiều em”.

chien-than-ngay-tro-lai-366-0.jpg

.
 
Back
Top Bottom