Ngôn Tình Chiến Thần Cuồng Phong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 180


Chương 180

Ba ngày trôi qua như một cái chớp mắt.

Thoáng một cái đã tới ngày hẹn.

Ba ngày này, nhà họ Lâm đã tìm vô số quan hệ, nhưng biết được bọn họ đắc tội với chủ tịch Phong Vân, tất cả mọi người đều quả quyết từ chối.

Bây giờ ở Dương Hải đã lưu truyền rất nhiều lời đồn.

Nghe nói ông Kiều Bát cũng vì gây sự với chủ tịch Phong Vân mà chết _ thảm ở trên đường.

Tất cả thế lực của nhà họ Kiều đều bị tiêu diệt tận gốc.

Đây chính là điểm mấu chốt, ai mà dám tự đâm đầu vào chỗ chết chứ?

Chỉ trong thời gian ngắn, nhà họ Lâm giống như mất hết hy vọng, lâm vào cảnh khốn cùng.

Mười hai giờ trưa.

Tần Vũ Phong dẫn theo mấy chục vệ sĩ ở tiểu khu hùng hùng hổ hổ xông vào biệt thự số một.

“Bố, không hay rồi, tên tàn phế kia dẫn người tới rồi!”

Lâm Hoàng Quân hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng lại có chút sợ hãi.

Đám người Lâm Quốc Triều, Dương Nguyệt Dung, Lâm Yến Vân cũng đang lo lắng sốt sắng đến luống cuống tay chân.

Thời hạn ba ngày đã tới rồi!

Bọn họ giống như bị bao vây, không còn chút sức lực nào để trốn thoát. _ Lúc này Tần Vũ Phong đã dẫn người tiến vào phòng khách, quét ánh mắt sắc bén khắp căn phòng rồi ngạo nghễ mở miệng: “Hừ! Các người vẫn còn chưa đóng gói hành lý dọn đi à, coi lời tôi nói là gió thoảng bên tai à?”

“Xem ra… thật sự là chưa thấy Hoàng Hà chưa đổ lệ mà! Nếu đã như vậy thì để vệ sĩ quăng các người ra ngoài đi!”

Nghe thấy câu này, mấy tên vệ sĩ lập tức xông tới bao vây xung quanh.

“Chị, chúng ta phải làm sao bây giờ? Nếu như bị đuổi ra ngoài, chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ Dương Hải!”

Lâm Hoàng Quân tức giận đến run rẩy cả người.

Lâm Yến Vân thở ngắn than dài nhưng vẫn không có cách nào nề hà | nữa.

Hôm qua, cô ta đã tới nhà họ Hạng tìm kiếm sự giúp đỡ nhưng tiếc là không hề gặp được Hạng Hồng Vũ!

Hạng Hồng Vũ thuộc chiến đội đặc biệt, hành tung tuyệt đối bí mật, ngay cả người nhà họ Hạng cũng không biết tung tích của anh ra, chỉ biết rằng gần đây anh ta đang có nhiệm vụ phải làm ở Dương Hải.

Như vậy xem ra, không thể trông cậy vào Hạng Hồng Vũ rồi.

Đột nhiên, Lâm Yến Vân đứng lên, nhìn về phía Tần Vũ Phong ở phía xa, khuôn mặt đột nhiên hiện lên vẻ nhu nhược, yếu đuối.

“Tần Vũ Phong, một ngày làm vợ chồng tình nghĩa đến trăm năm! Tôi biết anh hận tôi nhưng chúng ta tốt xấu gì cũng đã kết hôn ba năm, nói thế nào cũng có chút tình cảm! Lễ nào… anh thật sự muốn đuổi cùng giết tận nhà họ Lâm chúng tôi sao?”

Hốc mắt Lâm Yến Vân đỏ lên, có một màng nước bao quanh.

Người đẹp rơi lệ như hoa dính nước mưal Dáng vẻ yếu đuối đáng thương này e là tất cả đàn ông đều sẽ phải nảy sinh tình cảm, đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của cô ta.

Chỉ tiếc là, Tân Vũ Phong hiểu rất rõ, dưới lớp vỏ bọc nhu nhược yếu ớt này của cô ta là một tâm địa ác độc như rắn rết.

Bởi vì đố ky, cô ta năm lần bảy lượt muốn ép buộc Lâm Kiều Như, đẩy Lâm Kiểu Như vào chỗ chết.

Cho dù cô ta có quỳ xuống cầu xin, Tần Vũ Phong cũng sẽ không nhẹ tay hơn..

“Ra tay đi, đuổi bọn họ ra ngoài!”

Tần Vũ Phong nhìn về phía vệ sĩ ra lệnh.

“Vâng Hơn chục tên vệ sĩ lập tức xông tới, đuổi mấy người nhà họ Lâm ra ngoài.

“Không! Đừng có động vào tôi!”

Dương Nguyệt Dung liều mạng giấy dụa, điên cuồng vùng vằng nhưng không thể nào là đối thủ của những vệ sĩ này, ngay lập tức bị bọn họ áp chế.

“Tần Vũ Phong, anh thật là nhẫn tâm! Mối thù này, tôi sẽ nhớ mãi, nhất định sẽ có một ngày tôi sẽ khiến anh phải trả giá gấp trăm ngàn lần!”

Vẻ mặt Lâm Yến Vân hung hăng dữ tợn, lộ ra dáng vẻ ai oán ác độc.

Cô ta quên mất rằng trước đây cô ta đã bắt nạt Tân Vũ Phong và Lâm Kiều Như như thế nào.

Gặp phải kết cục này chính là báo ứng do cô ta tự gieo gió gặt bão thôi!

Thấy mấy người nhà họ Lâm sắp bị đuổi cổ ra khỏi biệt thự.

Đột nhiên từ phía xa truyền tới một tiếng rít gào phẫn nộ: “Dừng tay lại!”
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 181


Chương 181

“Ai dám động vào Yến Vân, tôi sẽ lột da người đó, khiến người đó sống không bằng chết!”

Tiếng thét rung trời tràn đến khí thết Mấy vệ sĩ sợ tới mức có chút run rẩy, vội vã dừng động tác, quay đầu nhìn về phía vang lên âm thanh.

Chỉ thấy một người đàn ông trẻ như một con báo mãnh liệt bay về phía này, trong nháy mắt đã rút ngắn khoảng cách một trăm mét.

Đường nét khuôn mặt anh ta như một con dao sắc bén, đôi mắt đen nhánh lộ ra ánh sáng hoang dã, mang tới cho mọi người một cảm giác vô cùng áp bứ!

c Đây là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm!

Anh ta vừa mới xuất hiện đã khiến đám vệ sĩ căng thẳng, cả người cứng đờ, như thể bị một con thú hung ác theo dõi, ngay cả thở cũng không thở mạnh.

Điều quan trọng hơn là, người đàn ông này mặc trang phục màu xanh lá cây đậm, đại diện cho màu sắc của quân đội.

Mà trên ngực còn đeo huân

Chương rực rỡi “Anh Hồng VũI”

Vẻ mặt Lâm Hoàng Quân mừng rỡ, giống như người chết đuối vớ được cọc vậy.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Yến Vân đỏ ửng lên, trước ngực phập phồng, hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Mười năm rồi!

Kể từ khi Hạng Hồng Vũ rời khỏi Dương Hải gia nhập quân đội, đã mười năm trôi qua rồi.

Cô ta không thể nào ngờ, tại thời khắc quan trọng này, Hạng Hồng Vũ lại tới đây!

Chỉ trong nháy mắt Hạng Hồng Vũ đã xông vào phòng khách, trực tiếp nào về phía Lâm Yến Vân và đám vệ sĩ bên cạnh cô ta.

“Bang!”

“Bang!”

“Bang!”

Bảy tám tên vệ sĩ trong nháy mắt đã bị đánh cho không còn sức lực chống cự.

Sức chiến đấu kh*ng b* này khiến những vệ sĩ còn lại đều sợ hãi lui về phía sau.

“Anh Hồng Vũ, anh tới rồi!”

Lâm Yến Vân không rảnh mà rụt rè nữa, trực tiếp nhào vào lồng ngực anh ta, cơ thể phập phồng quyến rũ mềm mại dán sát vào người anh ta.

Cảm nhận được cơ thể xinh đẹp đó, vẻ mặt Hạng Hồng Vũ lộ ra vẻ đê mê.

“Yến Vân, đã mười năm không gặp, em ngày càng đẹp hơn! Anh vừa về tới gia tộc, biết được em tin tức em tới xin giúp đỡ, anh lập tức tới đây! Đừng sợ, có anh chống lưng cho em, rốt cuộc là kẻ đui mù nào dám bắt nạt eml”

“Là anh tai”

Lâm Yến Vân duỗi ta ra, chỉ về phía Tần Vũ Phong ở phía xa.

“Tên nhãi đó là ai?”

Ánh mắt sắc bén của Hạng Hồng Vũ liếc nhìn qua.

“Amh ta là Tần Vũ Phong, là… chồng cũ của eml” Giọng nói của Lâm Yến Vân có chút run rẩy.

“Em kết hôn rồi sao?”

Hạng Hồng Vũ bất ngờ, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, như thể ăn phải ruồi bọ vậy.

Anh ta từ lâu đã xem Lâm Yến Vân như đồ vật trong tay mình, không muốn để người khác động tới.

Ai ngờ… Lâm Yến Vân lại gả cho người khác từ bao giờ.

“Anh Hồng Vũ, anh tuyệt đối đừng hiểu lầm! Em bị bố ép nên mới phải gả cho Tần Vũ Phong, tuy rằng em từng gả đi, nhưng tấm thân em vẫn còn trong trắng, tên vô dụng đó không hề chạm được vào một đầu ngón tay của em | nữa!”

Lâm Yến Vân lập tức bắt lấy cánh tay anh ta, liều mạng giải thích, hận không thể phủi bỏ tất cả quan hệ.

“Ha ha ha… tên vô dụng này suốt ba năm qua không chạm vào em dù chỉ một chút sao?”

Nụ cười của Hạng Hồng Vũ có chút quỷ dị, từng câu từng chữ đầy ý tứ châm chọc.

Đối mặt với sự khiêu khích như vậy, Tần Vũ Phong không tức giận chút nào, ngược lại vẻ mặt lộ ra chút kinh ngạc.

Bởi vì anh ta phát hiện ra, người đàn ông trước mặt này, không ngờ lại mặc đồng phục của trại Thần Sách!

“Tên khốn kiếp, sao anh không hé răng? Có phải bị khí phách của anh Hồng Vũ dọa sợ rồi không, ngay cả rắm cũng không dám đánh hả?”

Lâm Hoàng Quân có chỗ dựa phía sau, lại bắt đầu ra vẻ kiêu căng tự mãn.

Tần Vũ Phong không thèm chấp cậu ta, trực tiếp nhìn về phía Hạng Hồng Vũ, ánh mắt bỗng nhiên trở nên lạnh lùng nói: “Anh là người của trại Thần Sách sao?”
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 182


Chương 182

Hạng Hồng Vũ nhướng mày, nhìn Tần Vũ Phong với vẻ giễu cợt, nói: “Cậu nhóc, nếu có tinh mắt, cậu có thể nhận ra thân phận của tôi! Đúng vậy, tôi đến từ trại Thần Sách, nơi tập trung những người giỏi nhất trong Đại Ninh, những chiến sĩ dũng mãnh nhất! “

Giữa các câu nói, là niềm tự hào không hề che giấu.

“Ôi trời ơi! Đội ngũ thần bí mà Hạng Hồng Vũ đã gia nhập, hóa ra lại là trại Thần Sách!”

Dương Nguyệt Dung thán phục đến nỗi phải thốt lên.

Cho dù bà ấy chỉ là một người phụ nữ, nhưng cũng đã từng nghe nói đến danh tiếng của trại Thần Sách.

“Trại Thần Sách, đó là con át chủ bài của biên giới phía Bắc, bất cứ người lính nào cũng đều là tinh anh được tuyển chọn trong hàng vạn người!”

Lâm Quốc Triều không kiềm được cảm xúc.

“Anh Hồng Vũ còn trẻ tuổi như thế đã có thể gia nhập vào trại Thần Sách, anh ấy chắc chắn sẽ có một tương lai tươi sáng và có thể trở thành tướng lĩnh hạng hai, hạng ba!”

Lâm Hoàng Quân tỏ vẻ ngưỡng mộ.

“Không phải như vậy, anh Hồng Vũ của tôi là người mạnh nhất thế giới đấy!”

Lâm Yến Vân ánh mắt ngưỡng mộ nói.

Nghe được những lời khen ngợi từ mọi người, Hạng Hồng Vũ cũng rất tự hào. Trên thực tế, anh ta hoàn toàn đủ tư cách để tự hào!

Đứng trong bảy cấp bậc quan chức đứng đầu!

Tuy rằng anh ta mới gia nhập trại Thần Sách không lâu, nhưng cũng được xem như một nhân vật đáng nể, ngay cả lãnh đạo cấp cao của Dương Hải cũng luôn cho anh ta một chút thể diện.

“Bùm! Bùm! Bùm!”

Ngay sau đó, Hạng Hồng Vũ mở ra hai chân, hướng về phía Tần Vũ Phong đang từng bước tiến lại gần, ánh mắt nheo lại, lộ ra bản chất độc đoán của mình.

“Cậu nhóc, vừa rồi cậu chẳng phải rất hùng hổ sao, còn đuổi cả nhà Yến Vân ra ngoài, ai cho cậu to gan như thế chứ?”

Đối mặt với tư thế hung hãn này, Tần Vũ Phong khẽ nhíu mày.

Anh chợt nhớ lúc trước Tiêu Mặc Chiến đã nói rằng trong số những người mới ở trại Thần Sách, có một kẻ gai góc không nghe lời, cần rèn giũa lại tính cách.

Không ngờ… cái người gai góc đó lại chính là người bạn thuở nhỏ của Lâm Yến Vân!

Nếu Hạng Hồng Vũ biết được chiến thần Thiên Sách mà mình kính nể, xem như thần thánh lại là Tân Vũ Phong ở trước mặt anh ta, sợ là sẽ dọa anh ta sợ hãi đến mức chân run đứng không vững mà quỳ rạp xuống đấy!”

Nhưng hiện tại, Tân Vũ Phong lại không tiện tiết lộ thân phận của mình.

Bởi vì, anh ấy muốn cầu hôn Lâm Kiều Như tại lễ trao giải vào nửa tháng tới, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người!

Bây giờ một khi nói ra danh tính của mình, tất cả mọi sự chuẩn bị đều trở nên vô ích.

Nhưng trong mắt của tất cả mọi người ngay lúc này, sự im lặng của Tần Vũ Phong lại là biểu hiện của sự hèn nhát và nhu nhược.

“Ha ha ha…”

Lâm Hoàng Quân cười lớn, vẻ mặt hung dữ mắng: “Đồ rác rưởi, lúc nãy anh hung hăng càn quấy lắm mà, sao bây giờ lại như rùa rụt đầu vậy? Anh chẳng qua cũng chỉ dựa hơi chủ tịch Phong Vân, ra ngoài dọa nạt người khác thôi, nếu dựa vào thực lực của anh thì chẳng đủ tư cách để xách dép cho anh Hồng Vũ nữa “

Lâm Yến Vân đứng bên cạnh đang dựa vào lòng Hạng Hồng Vũ, vẻ mặt tự tin: “Tần Vũ Phong, anh là đồ hèn hạ, nhu nhược, đồ rác rưởi! Anh Hồng Vũ mới đáng mặt đàn ông, bây giờ anh ấy đã trở lại, xem anh còn dám bắt nạt tôi nữa không! Hãy quỳ xuống và xin lỗi tôi ngay đi! “

Tần Vũ Phong nghe vậy, mày nhíu chặt hơn.

“Này… cậu không nghe Yến Vân nói gì sao? Quỳ xuống xin lỗi!”

Hạng Hồng Vũ thấy anh ta cứ đứng yên chẳng làm gì, trong lòng có chút bực dọc, lên tiếng thúc giục.

“Hừ”

Tần Vũ Phong chế nhạo, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng về phía Hạng Hồng Vũ như một lưỡi dao vô hình.

“Đừng nói tới Dương Hải, mà trong toàn bộ Đại Ninh này, ngay cả hoàng tộc của Đế Đô, cũng chẳng một ai có thể bắt tôi phải quỳ!”

“Chỉ với anh, có thể sao?!”

Tần Vũ Phong hỏi ngược lại, từng lời nói tỏa ra sức mạnh khác thường, như thể anh ta cũng chẳng xem ai ra gì, trong mắt anh ta tất cả mọi người đều như không là gì cả.

Cảm nhận được sự hống hách, người nhà họ Lâm như bị chấn động, đầu óc lâng lâng, bị dọa đến nói không nên lời.

“Thật sự là khí thế hùng hồn!”

Hạng Hồng Vũ sửng sốt, nhưng trong lòng có chút khinh thường.

Ngay lúc đó, anh ta liền nhận thấy con người Tần Vũ Phong có chút nguy hiểm.

Nhưng điều này không có nghĩa là anh ta sợ hãi!

Nếu như để mất mặt ngay trước mặt Lâm Yến Vân thì thật sự còn sống làm gì nữa.

“Đùng!”

Đột nhiên, Hạng Hồng Vũ bước ra, ưỡn ngực và ngẩng cao đầu.

Anh từ từ đưa tay ra chỉ vào tấm huy Chương vàng trên ngực với vẻ tự hào.
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 183


Chương 183

“Anh có biết cái này là gì không?”

“Đây là huân Chương chiến công hạng nhất, số lượng trao tặng mỗi năm nhưng chỉ có mấy chục cái!”

“Khi tôi đang tuần tra ở biên giới Đại Ninh, tôi đã từng quét sạch mười tám tên gián điệp của đối phương, và đã giành được vinh dự này!”

“Tôi là anh hùng của Đại Ninh, một chiến binh trong quân đội!”

“Anh, dám không quỳ trước tôi sao?”

Lời nói của Hạng Hồng Vũ như sấm rền, và cuối cùng, khí thế của anh ta càng thêm phần chấn động.

Lâm Yến Vân đứng bên cạnh, trên mặt tràn đầy sự sùng bái, như đang | nhìn một vị anh hùng.

Nhưng mà, Tần Vũ Phong nổi trận lôi đình, nhìn thẳng huy Chương, tức giận gầm lên: “Đây là vinh quang, là sứ mệnh, là trách nhiệm, chứ không phải là thứ để anh mang đi khoe khoang!”

“Là một thành viên của trại Thần Sách, anh nên bảo vệ gia đình và đất nước của mình, chứ không phải đi bắt nạt người khác!”

“Anh không xứng đáng với huy Chương này, và càng không xứng đáng là thành viên của trại Thần Sách!”

Trong lòng Tần Vũ Phong, đã trục xuất Hạng Hồng Vũ khỏi hàng ngũ của trại Thần Sách.

Là một chiến binh, nên trung thành với đất nước và nhân dân, không bao giờ được quên đi nhiệt huyết và tấm lòng của mình, dù ở hoàn cảnh nào.

Đối với người như Hạng Hồng Vũ, cho dù năng lực của anh ta có tốt đến đâu, cũng sẽ bị Tần Vũ Phong coi thường.

Nếu bạn giữ anh ta trong đội, anh ta sẽ chỉ là một con cừu đen và gây ra nhiều rắc rối hơn nữa trong tương lai.

“Đáng ghét!”

Hạng Hồng Vũ tức giận nghiến răng: “Tên nhóc như cậu sao lại có tư cách dạy tôi cách làm việc chứ? Cậu có tin tôi sẽ đích thân ra tay để cậu biết thế nào là lợi hại không?”

Đối mặt với lời đe dọa này, Tần Vũ Phong vẫn không hề có chút thay đổi, xoay người bước ra ngoài.

Thái độ này dường như coi lời nói của anh ta như xì hơi.

“Thằng nhóc này, sao mày dám xem tao như vô hình chứ, mày muốn chết rồi!”

Hạng Hồng Vũ tức giận và hoàn toàn mất lý trí.

Giờ phút này, anh ta không quan tâm đến hậu quả, chỉ nghĩ muốn đánh lớn một trận, cho thằng nhóc trước mặt biết thế nào là lễ độ, đồng thời cũng tỏ vẻ trước mặt Lâm Yến Vân.

“Âm ầm ầml”

Hạng Hồng Vũ b*n r* như một mũi tên từ trong dây cung, giơ nắm đấm bên phải lên một cách mãnh liệt, bổ về lưng của Tần Vũ Phong.

Cú đấm này, với lực lớn, giống như một quả đạn đại bác, và gió ầm ầm thổi bay quần áo của mấy người đi săn!

Nếu một người bình thường bị trúng phát này, nếu may mắn không chết cũng bị thương nặng.

“Thật sự quá lợi hại!”

“Anh Hồng Vũ thật hùng mạnh!”

Tất cả mọi người trong nhà họ Lâm đều nhảy múa phấn khích, bọn họ muốn đấm chết Tần Vũ Phong!

Mười mét!

Năm mét!

Một mét!

Nhìn thấy nắm đấm sắt của Hạng Hồng Vũ sắp đánh vào lưng Tần Vũ Phong.

Đến thời khắc quan trọng!

Tần Vũ Phong đột ngột xoay người lại như có ánh mắt sau lưng, giơ nắm đấm tay phải lên, không chút khách khí đẩy về phía trước.

Hai nắm đấm chạm vào nhaul “Bùm!”

Tiếng động lớn ầm ỉ nổ vang, chói tai, giống như sao hỏa rơi xuống trái đất.

Tiếp sau đó, một điều không thể tin được đã xảy ra —— “A..P Hạng Hồng Vũ hét lên một tiếng, với khuôn mặt gớm ghiếc, và lùi lại liên tiếp bảy tám bước trước khi anh gần như không thể đứng vững.

Nắm tay phải của anh đỏ bừng, như thể bị hàn sắt đốt cháy, kinh ngạc đến choáng váng.

Còn Tần Vũ Phong, người được cho là bị đánh bay trên không, vẫn đứng tại chỗ, giữ nguyên tư thế đang đấm ra.

Không hề lui về sau một bước nào.
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 184


Chương 184

“Làm sao có thể?”

Người nhà họ Lâm đang theo dõi trận chiến đều lộ ra vẻ kinh ngạc, không thể tin vào mắt mình.

Theo quan điểm của họ, Hạng Hồng Vũ đến từ trại Thần Sách và là một biểu tượng của sự chiến thắng, không có đối thủ.

Không ngờ trong trận đấu nắm đấm, anh ta lại rơi vào thế yếu.

Một thất bại hoàn toàn!

Hai người này đúng là không cùng một đẳng cấp.

Nhìn Tần Vũ Phong thoải mái dùng sức, hiển nhiên còn có chút dè dặt, không dùng toàn lực.

Tuy nhiên, Hạng Hồng Vũ đã bị chấn thương nặng và phải cần ít nhất vài ngày để phục hồi.

Sau khi Tần Vũ Phong ra đòn thành công, anh ta cũng không thừa thắng xông lên mà lạnh lùng liếc nhìn Hạng Hồng Vũ một cái.

“Ngoài trời có bầu trời, ngoài thế giới còn có người!”

“Đừng tưởng rằng nếu đạt được thứ gì đó, thì cái đuôi của bạn sẽ dựng lên trời! Không nói đến toàn bộ Đại Ninh, chỉ riêng những tinh hoa trong trại Thần Sách, đã có vô số người mạnh hơn anh rất nhiều rồi!”

Những lời này không chỉ là một sự đánh đập mà còn là một sự chỉ dẫn.

Hạng Hồng Vũ tuy còn trẻ tuổi, nhưng anh ta đã đạt được quán quân các cuộc thi bắn súng, đấu vật và xạ kích, cũng có thể nói anh ta là một hạt giống tốt.

Nhưng nếu vì điều này mà kiêu căng, tự phụ thì sớm muộn gì anh ta cũng sẽ sa ngất Nói xong, Tần Vũ Phong xoay người đi khỏi biệt thự số một.

Hạng Hồng Vũ nhìn theo bóng lưng của anh ta với một vẻ mặt đau khổ và phẫn uất.

Với lòng kiêu hãnh của Hạng Hồng Vũ, không thể cho phép bản thân mất mặt như vậy được, lại còn ngay trước mặt Lâm Yến Vân nữa.

“Anh Hồng Vũ, vừa rồi anh không dùng hết sức phải không?”

“Đúng vậy, nhất định là như vậy rồi!”

“Tên Tần Vũ Phong kia, chẳng qua là có sức mạnh một chút, với sức trâu đó cùng lắm cũng chỉ có thể làm chân khiêng vác gạch đá cho công trường.

Hồng Vũ thì lại khác nhé, anh ấy là một đại tướng, sau này còn có hy vọng trở thành tướng quân nữa! “

Một số người trong nhà họ Lâm bắt đầu bào chữa cho Hạng Hồng Vũ.

“Vừa rồi là do sự bất cẩn của tôi!”

Hạng Hồng Vũ bình tĩnh lại và khôi phục lại niềm kiêu hãnh vốn có của mình, tiếp tục nói: “Cho dù tôi không cần làm gì, cũng có thể nghiền chết tên đó chỉ bằng quyền lực.”

“Điều này…

Lâm Yến Vân do dự một chút rồi giải thích, “Anh Hồng Vũ, anh vừa mới trở lại Dương Hải, cũng không biết rõ tình hình. Cái gã Tân Vũ Phong đó chỉ biết dựa hơi chủ tịch Phong Vân, cũng chính vì có người hậu thuẫn đó mà anh ta mới dám kiêu ngạo như vậy.”

Theo quan điểm của cô, Hạng Hồng Vũ là một người ưu tú của trại Thần Sách, có tương lai rộng mở phía trước.

Nhưng so với chủ tịch tỷ phú của Phong Vân, anh ta vẫn kém xa, cũng không cùng đẳng cấp chút nào.

“Ha ha ha…”

Đột nhiên, Hạng Hồng Vũ bật cười: “Yến Vân, em có biết tại sao lần này tôi trở lại Dương Hải không?”

Vừa dứt lời, câu nói ấy đã gây ra sự tò mò của nhiều người.

Hạng Hồng Vũ không vòng vo nữa, mà trực tiếp nói luôn: “Trại Thần Sách là con át chủ bài mạnh nhất trong quân đội Đại Ninh! Và người tạo ra trại Thần Sách chính là chiến thần Thiên Sách càn quét bốn phương tám hướng và sức mạnh phi thường!”

Khi nhắc đến chiến thần Thiên Sách, cho dù là người đầy sự kiêu hãnh về bản thân như Hạng Hồng Vũ, thì giọng điệu của anh ta vẫn đầy phấn khích và ngưỡng mộ.

Mặc dù anh ta chỉ mới gia nhập trại Thần Sách và chưa bao giờ được nhìn thấy gương mặt thật của chiến thần Thiên Sách, nhưng anh ta vẫn luôn trân trọng đối với những gì mà chiến thần đã làm.

Đối với các chiến binh của trại Thần Sách, chiến thần Thiên Sách là người ở vị trí tối caol “Ba năm trước, chiến thần Thiên Sách bị án oan, phong tỏa toàn bộ tài sản và phải lui về núi rừng ở ẩn!”

“Bây giờ, chiến thần đại nhân đã trở lại!”

“Nửa tháng nữa, lễ trao giải sẽ được tổ chức ở Dương Hải!”

Gì chứ?

Nghe tin này, nhà họ Lâm vô cùng bàng hoàng, cảm giác như vừa trải qua cơn chấn động lớn.

Tên tuổi của Thiên Sách không ai là không biết đến.

Nó đã trở thành truyền thuyết của Đại NinhI
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 185


Chương 185

Xét về công lao, trong số mười chiến thần đứng đầu không ai có thể sánh bằng.

Nếu không phải sự cố ba năm trước, e rằng chiến thần Thiên Sách đã được phong làm vua của Đại Ninh rồi.

Đối với nhà họ Lâm, một nhân vật như vậy là quá xa vời, không thể đạt được và không thể tưởng tượng được.

Nhìn thấy sự kinh ngạc của mọi người, Hạng Hồng Vũ cười nhạt nói tiếp: “Là một người ưu tú mới gia nhập trại Thần Sách, lần này tôi đến Dương Hải là để chào đón chiến thần đại nhân! Chủ tịch Phong Vân, cho dù là một trong mười người giàu có nhất Đại Ninh, nhưng so với chiến thần đại nhân thì cũng chẳng là gì cải”

Nghe vậy, nhà họ Lâm như vừa hoàn hồn, trong lòng đầy sự phấn khích.

“Tuyệt quái”

Dương Nguyệt Dung hưng phấn nói: “Hồng Vũ, cô không có nhìn lầm con mà, con đúng là xứng đôi với Yến Vân nhà cô, con mạnh hơn Tần Vũ Phong gấp ngàn lần!”

“Ha ha… Có anh Hồng Vũ hỗ trợ, chúng ta không phải nhịn nhục nữa!”

Lâm Hoàng Quân cũng vô cùng kích động.

Theo quan điểm của họ, Tần Vũ Phong và Lâm Kiểu Như được hậu thuẫn bởi chủ tịch Phong Vân.

Nhưng phía sau Hạng Hồng Vũ lại là chiến thần Thiên Sách!

Chiến thần giống như một con rồng luôn ở trên cao và nhận được sự tôn kính ngất trời.

Chủ tịch Phong Vân dù có quyền lực đến đâu, cũng chỉ là một doanh nhân, cũng phải cúi đầu khuất phục trước chiến thần.

“Đúng vậy! Anh Hồng Vũ, hai con người đê tiện Tần Vũ Phong và Lâm Kiều Như sống ở biệt thự số 66 trong khu này. anh có thể nghĩ cách để đuổi chúng ra ngoài!”

trong ánh mắt Lâm Yến Vân lóe lên sự tàn nhẫn.

“Được thôi, chuyện nhỏ ấy mà!”

Hạng Hồng Vũ tràn đầy tự tin, lấy điện thoại di động ra, gọi vài cuộc.

Hai mươi phút sau.

Tổng giám đốc Lư, sếp lớn của khu biệt thự Galaxy One vội vã chạy đến Biệt thự số 1.

“Xin lỗi… anh có phải là Hạng Hồng Vũ không ạ?”

Tổng giám đốc Lư cúi đầu khom lưng, thái độ vô cùng cung kính, bởi vì căng thẳng mà trên trán xuất hiện những hạt mồ hôi lớn.

Ở Dương Hải, tổng giám đốc Lư có tài sản trị giá hàng chục tỷ đồng, được coi là người giàu có bậc nhất, bất kể ngày thường đi đâu, làm gì, ông đều là khách của những gia đình giàu có.

Nhưng lúc này, ông ta khiêm tốn như một con kiến!

Bởi vì ông ta vừa mới nhận được tin tức, người thanh niên với phong thái kiêu ngạo và ngạo mạn trước mặt ông ta đến từ biên giới phía bắc, đến từ trại Thần Sách trong truyền thuyết!

“Tổng giám đốc Lư, nghe nói ông đã tặng biệt thự số 1 cho Tần Vũ Phong! Còn bây giờ, Tân Vũ Phong sống ở biệt thự số 66?” Hạng Hồng Vũ đột nhiên hỏi.

“Đúng vậy, có chuyện như vậy!”

Tổng giám đốc Lư gật đầu.

“Đá anh ta ra ngay lập tức, và anh †a không được phép bước vào khu biệt thự nửa bước!”

Hạng Hồng Vũ ra lệnh.

Rất độc đoán!

Không có chỗ cho sự chất vấn!

“Chuyện này..: e rằng không tốt lắm!”

Tổng giám đốc Lư có chút hơi khó xử.

“Cái gì? Ở trong mắt ông, tôi không bằng tên Tần Vũ Phong rác rưởi đó sao? Ông đang xem thường tôi, hay xem thường chiến thần đại nhân phía sau tôi?”

Hạng Hồng Vũ mặt mũi tràn đầy sự tức giận.

“Không dám, không dám!”

Tổng giám đốc Lư liên tục lắc đầu, hai chân có chút run lên vì sợ hãi.

Gây ra tội lỗi với chiến thần hậu quả có thể là cái chết, thậm chí còn liên lụy đến cả gia đình mấy đời nữa!

“Sao ông còn ngây người ra làm gì, còn không mau đuổi chúng đi?”

Hạng Hồng Vũ xua tay, coi ông ta chẳng khác nào người hầu của mình.

“Vâng vâng vâng! Tôi sẽ đi làm ngay!”

Tổng giám đốc Lục lại cúi đầu khom lưng trước anh ta.

Lúc đầu ông ta đã nhằm vào thẻ vàng đen tối cao để làm quen với Tần Vũ Phong, không chút do dự mà tặng luôn biệt thự số 1.

Nhưng giờ đây, người chống lưng cho Hạng Hồng Vũ chính là chiến thần!

Đừng nói đến ông ta, ngay cả quan chức cao nhất của Dương Hải cũng không dám vô lễ với chiến thần Thiên Sách.

Nhưng mài Nếu như tổng giám đốc Lư biết Tần Vũ Phong mà ông ta sắp đối phó cũng là chiến thần Thiên Sách, không biết biểu hiện của ông ta sẽ như thế nào nhỉ!
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 186


Chương 186 Biệt thự số 66.

Lâm Kiều Như đang mặc một chiếc yếm, mái tóc dài được búi lên, đang nấu bữa trưa trong bếp.

Trong khoảng thời gian này, cô và Tần Vũ Phong đã sống chung, bây giờ trông cô chẳng khác gì một cô vợ nhỏ cả.

Tất nhiên, cả hai đều tôn trọng đối phương như khách, từ đầu đến cuối chưa hề đi đến bước cuối cùng.

“Cạch! Cạch! Cạch!”

Đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dày đặc.

Lâm Kiều Như mở cửa sổ ra, nhìn thấy hàng chục nhân viên bảo vệ đang đang hùng hổ xông tới, dẫm nát rất nhiều hoa và cây mà cô cẩn thận trồng.

“Tần Vũ Phong, có chuyện gì vậy?”

Lâm Kiều Như bị dọa sợ, bắt đầu trở nên lo lång.

“Đừng sợ, anh ra ngoài xem thử!”

Tần Vũ Phong đi ra ngoài, sắc bén liếc nhìn mấy nhân viên bảo vệ, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở người đàn ông trung niên, nói: “Tổng giám đốc Lư, ông có ý gì đây? Cho dù ông là ông chủ lớn của khu biệt thự thì cũng không thể xâm phạm vào nhà riêng, phải không?”

“Anh Tần, phiền anh dọn đi ngay lập tức! Biệt thự Star River không chào đón anh!”

Tổng giám đốc Lư trầm giọng nói.

“Ý ông là gì?”

Tần Vũ Phong nhưởng mày, giọng nói càng lạnh hơn: “Tổng giám đốc Lư, căn biệt thự số 66 này không phải là do ông mà là do bạn tôi tặng cho tôi, ông không có tư cách đuổi tôi ra ngoài!”

“Anh Tần, tôi cũng không còn cách nào khác. Nếu không đuổi anh đi, tôi sẽ phải đối mặt với họa sát thân! Mong anh đừng làm khó tôi nữa!”

Tổng giám đốc Lư khổ sở, lời nói đầy bất lực.

“Là do Hạng Hồng Vũ chỉ đạo?”

Tần Vũ Phong lập tức phản ứng lại.

“Haiz…”

Tổng giám đốc Lư thở dài nói tiếp: “Anh Tần, anh hiểu được là tốt! Nói thật, tôi cũng không muốn đắc tội với anh, nhưng người chống lưng cho Hạng Hồng Vũ chính là chiến thần Thiên Vũ!”

“Tôi không dám chọc tức một người có địa vị cao như vậy! Mong anh dọn dẹp rồi dọn ra ngoài… hay là tôi tìm cho anh một căn nhà ở nơi khác?” Tần Vũ Phong nghe vậy thì nhíu chặt mày, trong lòng càng không vui.

Không ngờ… Hạng Hồng Vũ lại dùng tên của chính mình để làm mưa làm gió ở bên ngoài! “Không được! Hôm nay tôi vẫn sẽ ở căn biệt thự này!”

Giọng điệu của Tần Vũ Phong rất kiên định. Nếu cứ thể mà chuyển ra ngoài một cách dễ dàng, không phải chứng tỏ rằng mình đang sợ Hạng Hồng Vũ sao?

Làm như vậy sẽ chỉ làm tăng thêm sự kiêu ngạo của anh ta, khiến anh ta trở nên tồi tệ hơn trong tương lai!

Tần Vũ Phong lấy điện thoại di động ra, lập tức gửi tin nhắn cho Dương Bách Xuyên.

Đợi một lúc, tổng giám đốc Lư hơi mất kiên nhẫn, vẻ mặt âm trầm,nói: “Anh Tần, sức kiên nhẫn của tôi có hạn, anh đừng có mà được nước làm tới! Anh không có khả năng khiêu khích chiến thần Thiên Vũ, tôi cho anh một lời khuyên, lập tức dọn ra khỏi đây!”

“Tần Vũ Phong, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy, sao anh có thể xúc phạm chiến thần Thiên Vũ được?” Lúc này, Lâm Kiều Như không thể ngồi yên được nữa, lập tức bước tới hỏi.

Tần Vũ Phong kể lại ngắn gọn chuyện đã xảy ra ở biệt thự số một.

Biết được nguyên nhân của sự việc, Lâm Kiều Như tự trách: “Đều tại tôi, có phải tôi là gánh nặng của anh không? Lần này lại vì tôi mà gây ra rắc rối lớn như vậy?”

“Cô nhóc ngốc nghếch!”

Tần Vũ Phong gãi gãi chóp mũi của cô: “Lâm Vũ Yến đối xử với anh chị em như vậy đúng là tâm hồn rắn rết, dù có làm như thế nào thì bọn họ cũng sẽ không dừng lại! Nếu đã như vậy, chúng ta hãy chiến đấu với bọn họ đến cùng! Hơn nữa, rõ ràng là một chiến binh đến từ trại Thần Sách lại thực sự nghĩ rằng mình có thể dùng một tay che trời sao?”

Nói đến cuối, giọng nói của Tần Vũ Phong đầy uy nghiêm.

Anh là đại lão của trại Thần Sách, rất nghiêm khắc với những người ở dưới, trong mắt không thể chứa nổi một hạt cát nào.

Hành vi của Hạng Hồng Vũ đã chạm đến giới hạn của anh!

Không thể dung thứ “Không thể chậm trễ hơn nữa! Tất cả nhân viên bảo vệ, cùng nhau ra tay, ném hai người bọn họ ra ngoài!”

Tổng giám đốc Lư đột nhiên ra lệnh.

“Vâng!”

Hàng chục nhân viên bảo vệ bắt đầu di chuyển, vây quanh Tần Vũ Phong và Lâm Kiều Như với vẻ dữ tợn, chuẩn bị ra tay.

Lâm Kiều Như tái mặt vì sợ hãi, vô thức choàng tay qua cánh tay của Tần Vũ Phong, bắt đầu run rẩy.

“ầm ầm ầm!”

“ầm ầm ầm!”
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 187


Chương 187 “Ầm ầm ầm!”

Đúng lúc này, hơn chục chiếc xe van lao thẳng về phía hàng trăm người mặc đồ đen với tốc độ lớn.

Càng nhiều người.

Sức mạnh càng lớn!

Đi đầu là Dương Bách Xuyên, tổng giám đốc chi nhánh Dương Hải của Tập đoàn Phong Vân.

“Tổng giám đốc Dương, sao anh lại ở đây?”

Tổng giám đốc Lư sửng sốt, trong lòng dậy sóng.

Dương Bách Xuyên không để ý tới ông ta, bước nhanh tới, lo lắng hỏi: “Cô Kiều Như, không bị kinh sợ chứ?”

“Tôi không sao! Tổng giám đốc Dương, sao ông lại ở đây?” Lâm Kiều Như nghi hoặc hỏi.

“Chuyện này… chủ tịch nói với tôi rằng cô gặp phải rắc rối…

Trong lúc Dương Bách Xuyên nói, ông ta khẽ liếc nhìn Tần Vũ Phong ở bên cạnh, sau đó lập tức thu hồi ánh mắt.

Trước đó, Tần Vũ Phong đã gửi một tin nhắn cho Dương Bách Xuyên, yêu cầu ông ta đưa nhân viên bảo vệ của công ty đến trợ giúp.

Tức khắc, những người có mặt được chia thành hai phe rõ rệt. Bảo vệ của tập đoàn Phong Vân và bảo vệ của khu biệt thự đối đầu nhau.

Tình hình ở đây cực kỳ khẩn trương, căng thẳng đến cực điểm, như thể có có tia lửa đang b*n r*, một cuộc chiến sắp nổ ra.

“Đừng, dừng tay lại hết đi!”

Lâm Kiều Như lập tức đứng dậy, chặn giữa hai phe,trên mặt lộ ra vẻ khẩn cầu: “Bây giờ tôi sẽ chuyển đi, mọi người đừng đánh nhau!”

Sở dĩ cô nói như vậy một mặt là vì không muốn xảy ra mâu thuẫn dẫn đến thương vong.

Mặt khác, cô không muốn nhận bất kỳ sự ưu ái nào của chủ tịch Phong Vân nữa.

Lúc trước, cô bị Kiều Thiên Dã bắt để bán đấu giá, rơi vào tình cảnh tuyệt vọng.

Vào khoảnh khắc nguy hiểm nhất, chủ tịch Phong Vũ đã bước tới và cứu cô.

Sau đó, cô còn đưa ra yêu cầu, nhờ Chủ tịch Phong Vũ giải cứu Tần Vũ Phong.

Nhưng Lâm Kiều Như cũng biết rằng chủ tịch Phong Vũ có tình cảm với mình.

Cô không biết phải đáp lại tình cảm này như thế nào.

Nếu cô tiếp tục dựa dẫm vào chủ tịch Phong Vũ thì sẽ chỉ cảm thấy tội lỗi hơn.

Tuy nhiên, Dương Bách Xuyên đã nghe thấy lời của cô nhưng vẫn không thu tay lại.

“Cô Kiều Như, chúng tôi vội vàng tới đây… không chỉ để bảo vệ cô, mà còn để duy trì vinh quang của chủ tịch Phong Vũ! Cô là người trong lòng của chủ tịch, nếu bị đuổi ra ngoài như thế này thì mặt mũi của chủ tịch phải để ở đâu?”

Dương Bách Xuyên dõng dạc nói, khiến người khác không có cách nào bác bỏ.

Hàng trăm nhân viên bảo vệ phía sau ông ta đều ưỡn ngực, ngẩng cao đầu, như thể đang chiến đấu để bảo vệ tôn nghiêm của chủ tịch.

Khí thế lấn át bảo vệ của phe đối diện, khiến họ hơi yếu thế. Tần Vũ Phong lại lên tiếng: “Tổng giám đốc Lư, bây giờ ông đang bị người khác lợi dụng, lỡ như xảy ra sơ xuất gì đó thì thật không đáng! Nếu ông lập tức dẫn người rời đi, tôi có thể coi như không có chuyện gì xảy ra!”

“Chuyện này…

Tổng giám đốc Lư hơi do dự, xua tay, nói với các nhân viên khu: “Rút lui! Giải tán hết đi!”

Khung cảnh hỗn loạn cứ như vậy mà yên bình trở lại!

Một lúc sau, bên trong biệt thự số một.

Hạng Hồng Vũ và người nhà họ Lâm đã biết về những gì vừa xảy ra.

“Chết tiệt! Con chó cái kia không biết đã dùng thuốc mê hồn gì mà lại có thể mê hoặc được chủ tịch Phong Vân như vậy!”

Lâm Yến Vân hung tợn nói, trong giọng điệu của cô ta còn pha lẫn sự ghen tỵ.

“Không sao đâu! Đây chỉ là món khai vị!”

Trong mắt Hạng Hồng Vũ lóe lên một tia sáng, tiếp tục nói: “Có vẻ như gốc rễ của vấn đề nằm ở việc chủ tịch Phong Vũ cứ mãi ngáng đường! Mới có một ít tiền thổi, đã ra vẻ muốn làm gì thì làm? Anh sẽ dành chút thời gian đến tập đoàn Phong Vân một chuyến, dạy một đạo lý cho anh ta là được!”

“Đạo lý gì?”

Lâm Yến Vân tò mò hỏi.

Hạng Hồng Vũ tự tin nở một nụ cười, chậm rãi nói: “Trước mặt quyền lực, cái gọi là tiền đều sẽ trở nên vô dụng!”
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 188


Chương 188 Trưa ngày hôm sau.

Tần Vũ Phong đang ở trong biệt thự số 66, đột nhiên nhận được điện thoại của Dương Bách Xuyên.

“Chủ tịch, xảy ra chuyện lớn rồi! Có vị lãnh đạo họ Hạng, dẫn theo một đội ngũ tinh nhuệ bao vây công ty, chỉ đích danh muốn gặp anh…”

“Ö?”

Tần Vũ Phong nhưởng mày.

Anh không ngờ… hành động của Hạng Hồng Vũ lại nhanh và độc đoán đến như vậy, dám hống hách dẫn theo người đến tận tập đoàn Phong Vân để gây sự “Được, tôi qua đó ngay!”

Tần Vũ Phong nhanh chóng tới công ty chi nhánh.

Nhận thấy xung quanh tòa nhà, có mười người tinh nhuệ được trang bị đạn thật, ánh mắt sắc lạnh, khí thể hung tợn.

Cho dù cách xa vẫn có thể cảm nhận được hơi thở mạnh mẽ.

Mặc dù cấp bậc của Hạng Hồng Vũ không cao, nhưng dù sao thì anh ta cũng đến từ trại Thần Sách.

Chỉ cần anh ta nói ra thân phận của mình, thậm chí còn có thể huy động sức mạnh của Doanh trại Dương Hải.

“Đinh!”

Tần Vũ Phong đi thang máy lên tầng cao nhất của công ty, bước vào phòng làm việc của tổng giám đốc.

Dương Bách Xuyên đang đứng run rẩy trong góc, trên trán toát ra những giọt mồ hôi lớn, gần như đến hít thở cũng khó khăn.

Hạng Hồng Vũ vắt chéo chân, ngồi trên chiếc ghế… của ông chủ có quyền lực cao nhất ở đây.

Tu hú sẵn tổ, đảo khách thành chủ!

Hôm nay, Hạng Hồng Vũ không mặc quân phục mà mặc một bộ âu phục, dáng người cao thẳng, giống như một người đàn ông quý tộc trong phim truyền hình điện ảnh! Thời điểm Tần Vũ Phong bước vào, Hạng Hồng Vũ cũng ngẩng đầu nhìn sang.

“Lẹt xẹt!”

Ánh mắt của cả hai đâm vào nhau trong không trung, tạo ra một tia lửa vô hình.

Như đao gặp kiếm “Anh là ai? Tại sao lại đột nhập vào công ty của tôi?”

Tần Vũ Phong mang mặt nạ màu vàng kim, cổ ý thay đổi giọng nói và hơi thở trên người. Mặc dù hôm qua hai người đã gặp nhau, nhưng Hạng Hồng Vũ không thể nhận ra.

“Tôi là Hạng Hồng Vũ, tới từ Trại Thần Sách ở biên giới phía bắc, cũng là thanh mai trúc mã của Lâm Yến Vân!”

Anh ta chủ động giới thiệu thân phận của bản thân nhưng vẫn ngồi vào ghế của ông chủ như cũ, không có ý định đứng dậy chào hỏi.

Tần Vũ Phong lạnh lùng nhìn anh ta, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh.

“Có một số vị trí… mà tài đức của anh không xứng với vị trí đó, không những không thể ngồi vững mà còn không ngồi nổi!”

Giọng điệu khá đanh thép, giống như lời giáo huấn của người bề trên với kẻ dưới vậy.

Hạng Hồng Vũ rất khó chịu, nhưng vẫn cố nén giận nói: “Chủ tịch Phong Vũ, người trong lòng của anh, Lâm Kiều Như gần đây có mâu thuẫn với Yến Vân! Tôi hy vọng anh có thể nể mặt tôi, để Lâm Kiều Như xin lỗi Yến Vân, sau đó chuyển ra khỏi biệt thự Star River!”

Mặc dù anh ta nói chuyện lịch sự, nhưng yêu cầu lại rất hống hách, vừa mở miệng đã bắt Lâm Kiều Như phải nhượng bộ xin lỗi.

“Bop!”

Tần Vũ Phong đột nhiên đập bàn, từ trên cao nhìn xuống Hạng Hồng Vũ, giống như một con sư tử đang ngủ say bỗng nhiên thức giấc, gắn từng chữ một: Mặt mũi của anh đáng mấy đồng?”



Những lời này đầy mùi thuốc súng, giống như hoàn toàn không thèm để mắt tới Hạng Hồng Vũ.

Không khí trong phòng làm việc càng trở nên căng thẳng, giống như hai bên đã giương cung bạt kiếm.

“Chủ tịch Phong Vân, anh đang rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt sao?”

Khuôn mặt của Hạng Hồng Vũ tái nhợt, như thể đang đưa ra tối hậu thư.

Tần Vũ Phong cười lạnh một tiếng: “Chỉ dựa vào một tên lâu la như anh mà cũng muốn cho tôi uống rượu phạt, có phải quá đề cao bản thân rồi không?”

“Anh!”

Hạng Hồng Vũ tức giận đến mức cả người phát run, trên trán nổi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi.

“Chủ tịch Phong Vũ, anh đừng quá kiêu ngạo Tôi là tinh nhuệ của trại Thần Sách. Phía sau tôi có hàng triệu binh lính của biên giới phía bắc, thậm chí có cả chiến thần Thiên Vũ làm hậu thuận!”

“Mặt mũi của chiến thân không thể ước lượng bằng tiền bạc được! Bây giờ… anh đang coi thường chiến thần sao?”
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 189


Chương 189

Hạng Hồng Vũ đang dùng chiêu cáo mượn oai hùm, cái này có thể khiến người khác sợ hãi, nhưng với Tần Vũ Phong thì không có tác dụng gì cả.

Giờ phút này, Tần Vũ Phong không những không sợ hãi, thậm chí còn muốn cười.

Dùng danh hiệu chiến thần Thiên Vũ để dọa anh, đang kể chuyện cười sao? “Cáo mượn oai hùm, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng! Hạng Hồng Vũ, anh không thể đại diện cho chiến thần Thiên Vũ! Cút ngay!”

Tần Vũ Phong lạnh lùng nói.

“Thắng khốn!”

Hạng Hồng Vũ hoàn toàn tức giận: “Không phải chỉ có một ít tiền thổi thôi sao?

Có tin rằng… một câu nói của tôi có thể khiến loại công ty nát này của anh không thể mở của ở Dương Hải nữa hay không!”

“Nếu anh không sợ chết thì cứ việc làm Nhưng cái giả phải trả, anh… không kham nổi đâu!”

Tần Vũ Phong vừa nói, một luồng khí thế dồi dào đột nhiên bộc phát ra từ trong cơ thể của anh.

“Bum!”

Giống như con sông lớn bị vỡ đê, như núi lửa phun phun trào, luồng khí thế lan ra khắp nơi, ngay lập tức tràn ngập toàn bộ văn phòng.

Dương Bách Xuyên ở một bên bị ảnh hưởng, không thể nhúc nhích, giống như sắp chết ngạt.

Ngay cả Hạng Hồng Vũ đã có kinh nghiệm chiến đấu trên chiến trường cũng không nhịn được lùi về phía sau vài bước, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, giống như gặp phải kẻ địch khó nhằn.

Anh ta chưa bao giờ tưởng tượng được rằng Tần Vũ Phong lại có thực lực cường đại như vậy, không thua kém gì những nhân vật cấp cao ở biên giới phía bắ!

cNhưng rất nhanh, Hạng Hồng Vũ đã bình tĩnh lại, nghĩ lại cảnh lúc nãy bản thân nhát gan rút lui, anh ta càng thêm tức giận.

“Không hổ là chủ tịch Phong Vũ, có khả năng xây dựng để chế kinh doanh hàng trăm nghìn tỷ đồng, quả nhiên có ít bản lĩnh!”

“Nhưng tôi cũng không phải là thứ dễ nuốt, chúng ta hãy chờ xem!”

“Chậm nhất là một tuần, tôi sẽ khiến anh ngoan ngoãn quỳ trên mặt đất, cầu xin tôi thương xót.

Hạng Hồng Vũ hùng hổ nói, sau đó sải bước ra ngoài.

Khi đi ngang qua bên cạnh Tần Vũ Phong, trong mắt anh ta điên cuồng hiện lên sát khí, còn làm ra động tác cắt cổ.

“Hu…”

Khi Hạng Hồng Vũ đã đi xa, Dương Bách Xuyên thở phào nhẹ nhõm một hơi, không biết áo lót đã thấm đẫm mồ hôi lạnh từ lúc nào.

“Chủ tịch, e rằng lần này chúng ta gặp rắc rối lớn rồi! Hậu thuẫn của tên đó chính là chiến thần Thiên Vũ trong truyền thuyết, tốt hơn hết là chúng ta không nê xen vào chuyện này nữa…” Dương Bách Xuyên lo lắng nói.

“Rút lui và chiến đấu một cách hèn nhát không phải phong cách của tôi! Hơn nữa, cũng chẳng có gì phải sợ cả, cái gì cũng có cách giải quyết của nó!”

Khóe miệng Tần Vũ Phong khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười thần bí, giống như đã nắm chắc phần thắng.

Hạng Hồng Vũ kiêu ngạo, tự cao tự đại.

Anh ta nghĩ rằng sau khi gia nhập trại Thần Sách, có chiến thần Thiên Vũ làm hậu thuẫn thì có thể làm bất cứ điều gì mình muốn!

Nhưng lại không ngờ rằng ngay từ đầu Tần Vũ Phong đã bất khả chiến bại!

Vào thời khắc Tần Vũ Phong tiết lộ thân phận của bản thân, vẻ mặt của Hạng Hồng Vũ chắc chắn sẽ rất đặc sắc. Buổi tối, câu lạc bộ Thanh Đằng, bên trong phòng riêng cao cấp nhất.

Lúc này, hàng chục người đàn ông trung niên đang tụ tập, tất cả đều mặc âu phục và đi giày da, khí chất phi phàm.

Một nửa trong số một trăm người giàu nhất ở Dương Hải đã đến!

Họ đều nhận được lời mời của nhà họ Hạng.

Nhà họ Hạng được coi là dòng họ nổi tiếng ở Dương Hải, nhưng cũng không hề có sức hiệu triệu lớn đến vậy.

Trên thực tế, tất cả bọn họ đều đến vì Hạng Hồng Vũ.

“Tổng giám đốc Hạng thật có phúc, có thể sinh ra một vị tướng quân!”

“Tuổi còn trẻ mà đã tham gia vào trại Thần Sách ở biên giới phía Bắc, thành tựu trong tương lại đúng là vô hạn!”

“Một người làm quan, cả họ được nhờ! Không tới mấy năm nữa, nhà họ Hạng chắc chắn có thể trở thành dòng họ có địa vị cao nhất ở Dương Hải!”

“Con gái của tôi vẫn chưa lấy chồng, nếu có thể ghép đôi thì thật tuyệt!”

Những người giàu có đang rỉ tai nhau, họ đều muốn nhân cơ hội này để xây dựng mối quan hệ tốt với Hạng Hồng Vũ.

“Cạch!”

“Cạch!”

“Cạch!”

Một lúc sau, Hạng Hồng Vũ bước vào phòng riêng, dáng người cao thẳng, mày kiếm rõ nét, đôi mắt sắc bén nhìn lướt qua tất cả mọi người, nói: “Các bác các chủ, hôm nay tôi tổ chức bữa tiệc này là có việc muốn nhờ vả!”

“Nhờ mọi người lập tức ra tuyên bố phong tỏa tập đoàn Phong Vân trong toàn bộ Dương Hải, không được có bất kỳ quan hệ nào với họ!”
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 190


Chương 190

Mặc dù nói là “nhờ vả” nhưng giọng điệu của Hạng Hồng Vũ vô cùng mạnh mẽ và cứng rắn, giống như một mệnh lệnh không thể chống lại.

“Cái gì?”

“Bảo chúng ta cắt đứt quan hệ với tập đoàn Phong Vân? Làm sao có thể?”

“Cậu chủ Hạng này, yêu cầu của anh… quá hống hách rồi đấy!”

“Tập đoàn Phong Vân người ta là để chế kinh doanh hàng trăm nghìn tỷ đồng, bọn tôi sao có thể rây vào được chứ?

Những người giàu có ở đây bắt đầu bàn tán.

Mặc dù họ đến đây để lôi kéo quan hệ với Hạng Hồng Vũ, nhưng họ cũng có chỗ khó xử riêng.

Hạng Hồng Vũ có một tương lai đầy hứa hẹn, nhưng với địa vị hiện tại, anh ta còn lâu mới có thể so sánh với chủ tịch của Phong Vũ.

“Yên lặng!”

Tiếng hét của Hạng Hồng Vũ ầm ầm như tiếng sấm khiến tại mọi người ù đi.

Anh ta đã đoán trước được phản ứng của những người giàu có này.

Tuy nhiên, nếu anh ta không có con át chủ bài, làm sao dám hống hách như vậy chứ?

Trong giây tiếp theo, ánh mắt sắc bén của Hạng Hồng Vũ giống như một lưỡi dao sắc bén, quét qua tất cả những người có mặt, nói: “Chủ tịch của Phong Vũ quả thật đã là một huyền thoại trong giới kinh doanh, nhưng bên phía Dương Hải chỉ có một chi nhánh, một cái vỏ rỗng, có gì đáng sợ chứ? Ngoài ra, nói cho mọi người biết thêm một bí mật.



“Bí mật gì?”

Mọi người có mặt đều tò mò, dỏng tại lên nghe ngóng.

Hạng Hồng Vũ cũng không vòng vo nữa, nói thẳng: “Bây giờ, chiến thần Thiên Vũ đang ở Dương Hải!”

Tin tức này, giống như một quả bom, nổ tung trước mặt mọi người.

Khuôn mặt của tất cả những người giàu có đều lộ ra vẻ kinh ngạc không thể che giấu, thậm chỉ cơ thể của họ cũng không ngừng run lên vì phấn khích và sự sùng kính.

Trong thời điểm khó khăn, các anh hùng cùng nhau vươn lên!

Trong vô số tướng lĩnh, ngôi sao sáng nhất chính là chiến thần Thiên Vũ đến từ biên giới phía bắ!

c Thiên Vũ!

Ngồi trên ngài vàng đầy kiêu hãnh, dưới chân là xương trắng, tạo nên một huyền thoại bất tử.

Một sự tồn tại như vậy quá xa vời với những người bình thường.

“Cậu chủ Hạng, tin tức này… là thật sao?” Có người run rẩy hỏi.

“Đảm bảo đúng sự thật!”

Hạng Hồng Vũ gật đầu: “Lần này tôi trở lại Dương Hải là để nghênh đón chiến thần Thiên Vũ trở về! Nửa tháng sau lễ trao danh hiệu rất được quần chúng mong đợi và được tất cả mọi người biết đến sẽ được tổ chức! Người đàn ông đó là cuối cùng đã trở lại!”

Tin tức đã được xác nhận là chính xác, nhiều người giàu có có mặt tại đây cực kỳ kinh ngạc.

“Chiến thần Thiên Vũ bất khả chiến bại chính là huyền thoại của Đại Ninh chúng ta!”

“Nghe nói anh ấy còn rất trẻ, nhưng thật đáng tiếc… rất ít người nhìn thấy diện mạo thật của anh ấy!”

“Ba năm trước, nếu phía trên không liên tiếp phát ra mười hai huy Chương vàng thì anh ấy đã đánh phá thủ đô của nước địch rồi!”

“Về phần công lao, chiến thần Tham Lang vừa thăng cấp lúc trước còn không đủ tư cách để xách dép cho Thiên Vũ!”

Mặc dù đã im hơi lặng tiếng được 3 năm nhưng độ phổ biến của Chiến thần Thiên Vũ đối với người dân Đại Ninh vẫn rất cao.

Thấy mọi người hào hứng như vậy, Hạng Hồng Vũ nở một nụ cười đắc thắng.

“Sở dĩ tôi dám đối phó với tập đoàn Phong Vân là bởi vì… có chiến thần Thiên Vũ làm hậu thuẫn!”

“Chỉ cần mọi người lựa chọn đứng về phía tôi, sau khi mọi chuyện xong xuôi, tôi có thể giới thiệu mọi người với chiến thần Thiên Vũ!”

“Tôi nói xong rồi, ai đồng ý? Ai phản đối ?”

Nói đến câu cuối cùng, đôi mắt sắc bén của Hạng Hồng Vũ lướt qua bốn phía, quét qua khuôn mặt của những người giàu có.

“Tôi ủng hộ cậu chủ Hạng!”

Ngay lập tức có người lên tiếng, đưa ra lựa chọn.

“Chiến thần Thiên Vũ tôn quý như trời, đó không phải là thứ mà tập đoàn Phong Vân có thể động vào!”

“Bên phía Dương Hải chỉ là một cái chi nhánh mà thôi! Nhiều người kết thành liên minh như vậy, chẳng lẽ còn phải sợ một người từ bên ngoài tới như anh ta sao?”

“Đúng vậy! Chủ tịch của Phong Vân rất giỏi, nhưng nếu muốn trở thành kẻ thù của cả Dương Hải thì vẫn còn non lắm!”

Ngay sau đó, hàng chục người giàu có có mặt đều bày tỏ thái độ.

Không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn.

Bây giờ, nếu họ từ chối yêu cầu của Hạng Hồng Vũ thì sẽ trở thành kẻ thù của chiến thần Thiên Vũ!
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 191


Chương 191

Ngược lại có thể tham gia doanh trại của chiến thần Thiên Sách, thấy sang bắt quàng làm họ, một bước lên mây.

“Được!”

Hạng Hồng Vũ lộ ra nụ cười: “Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt! Các người đưa ra lựa chọn sáng suốt, vậy thì chờ tn tốt của các người!”

Ban đêm, Tần Vũ Phong đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Dương Bách Xuyên.

“Chủ tịch, xảy ra chuyện không hay rồi!”

“Lúc nãy, nhà họ Vương, nhà họ Tống, nhà họ Hoàng, nhà họ Mã, nhà họ Triệu… còn có tập thể Thiên Nga, điện tử Đằng Phi, công ty bất động sản Thiên Đạt, cùng ra tuyên bố cắt đứt mọi hợp tác với tập đoàn Phong Vân.

“Tôi thăm dò được tin tức, chủ mưu đứng sau chính là Hạng Hồng Vũ!”

“Nếu chúng ta rơi vào cục diện rất bị động, một khi không cách nào giải quyết thì sẽ gặp khó khăn, hạn chế khắp nơi! “Nhưng nếu muốn phản kích thì sẽ là kẻ thù của một nửa Dương Hải!”

Giọng của Dương Bách Xuyên rất bất lực.

Tập đoàn Phong Vân quả thật là đế chế kinh doanh cấp bạc hàng trăm nghìn tỉ, nhưng đại bản doanh vốn không ở Dương Hải.

Con rồng mạnh mẽ không đè bẹp con rắn Huống hồ, các gia tộc giàu có của một nửa Dương Hải bắt tay liên kết, hình thành lực lượng khủng khiếp, bất kể là ai cũng không dám coi thường.

“Đúng là thú vị!”

Tần Vũ Phong nhận được tin này thì vốn không cảm thấy phiền phức, ngược lại lộ ra biểu cảm nóng lòng muốn thử. Anh có thể trở thành chiến thần Thiên Sách thì không chỉ dựa vào vũ lự!

cMột chiến binh dẫn đầu chỉ có thể trở thành một vị tướng, nhưng không cách nào thống trị một đội quân hàng triệu người.

Thân là tướng soái, nhiều mưu trí, bày mưu lập kế, quyết thắng ngàn dặm!

Sau khi về tới Dương Hải, Tần Vũ Phong cơ bản không chạm mặt đối thủ giống vậy, càn quét trên đường, đánh đâu thắng đó.

Còn Hạng Hồng Vũ này, miễn cường có thể là đối thủ vật tay của anh!

Chỉ dựa vào sự nhẫn nại của nhà họ Hạng thì không thể triệu tập một nửa nhà giàu ở Dương Hải được.

Hạng Hồng Vũ chắc chắn là cáo mượn oai hùm, chuyển khỏi danh hiệu chiến thần Thiên Sách cũng coi như có chút thông minh!

Chỉ đáng tiếc, người anh ta gặp là Tần Vũ Phong! “Đinh đinh đinh!”

Đột nhiên điện thoại của Tần Vũ Phong reo lên. Lần này lại là Hạng Hồng Vũ gọi tới.

“Chủ tịch Phong Vân, thấy thủ đoạn của tôi thế nào? Cho dù anh là Quá Giang Long, nhưng muốn làm kẻ địch của một nửa Dương Hải cũng là hy vọng hão huyền!”

Hạng Hồng Vũ đắc ý nói.

“Ha ha Chuyện này ư?”

Tần Vũ Phong cười mỉa Một nửa Dương Hải thì sao?

Ba năm trước, anh từng dẫn đầu tám vạn kỵ binh, Sải bước cho 9 triệu dặm, dẫm lên toàn bộ đất nước của đối phương.

“Chủ tịch Phong Vân, chuyện tới nước này, anh hà tất phải cứng miệng? Tôi có thể cho anh cơ hội hoà giải!”

“Ba ngày sau, nhà họ Hạng tôi tổ chức họp thường niên, mời nhân vật nổi tiếng cả thành phố “Tới lúc đó, chỉ cần anh đích thân tới, đến tạ tội, vậy thì tôi sẽ huỷ bỏ phong sát!”

“Còn nếu như không, tập đoàn Phong Vân đừng nghĩ tới chuyện làm ăn ở Dương Hải!”

Hạng Hồng Vũ hống hách kiêu ngạo vô cùng.

Anh ta thậm chí đã khao khát cảnh tượng vào ngày họp thường niên đó, Tần Vũ Phong tới cúi đầu nhận lỗi. Có thể khiến truyền kỳ của giới kinh doanh đến tạ tội, đối với nhà họ Hạng mà nói, chắc chắc là thành tựu to tát, đáng để khoe khoang nhiều năm.

Sau khi nói lời ác ý xong, Hạng Hồng Vũ trực tiếp cúp máy.

“Ba ngày sau, cuộc họp thường niên của nhà họ Hạng!”

Tần Vũ Phong im lặng suy ngẫm mấy chữ này.

Sau đó, Tần Vũ Phong đứng thẳng người, giống như một thanh kiếm sắc bén ra khỏi vỏ, ánh sáng của Cửu Châu, chấn động mọi hướng.

Hạng Hồng Vũ đã hạ chiến sách, sao anh có thể nhát gan được?

Bức màn được mở ra, kịch hay lên sóng!

Nhưng chưa tới giây phút cuối cùng, mãi mãi cũng không biết ai là vai chính, ai lại là kẻ hề nhảy nhót?
 
Chiến Thần Cuồng Phong
Chương 192


Chương 192

Các gia tộc giàu có của một nửa Dương Hải tập hợp phong sát tập đoàn Phong Vân Đây là tin cực sốc, lập tức lan khắp phố lớn ngõ nhỏ, nhất thời khiến lòng người hoang mang.

Tuy nhiên, tập đoàn Phong Vân không có bất kỳ phản kích nào, tất cả dự án đều ngừng, đều gặo khó khăn.

Cứ cái đà này thì sẽ không bao lâu nữa nó sẽ bị đóng cửa!

Tuy chỉ là một công ty chi nhánh, nhưng đối với tập đoàn Phong Vân mà nói cũng là sự sỉ nhục lớn.

Lâm Kiều Như biết nguyên nhân hậu quả cảu chuyện này thì trong lòng áy náy vô cùng.

Vì liên quan mình mới khiến Hạng Hồng Vũ làm to chuyện, thậm chí ảnh hưởng tới công ty … Nhiều lần cô muốn tới tìm chủ tịch Phong Vân để xin lỗi.

Nhưng chủ tịch luôn không có ở công ty, khiến hy vọng của cô cũng tan vỡ.

Cùng lúc đó.

Buổi họp thường niên tổ chức tại nhà họ Hạng cũng thành tiêu điểm của thành phố.

Nhà họ Hạng cắm rễ ở Dương Hải đã hơn trăm năm, đâm chồi nảy lộc, nhân khẩu đông đúc, thế hệ mai sau đông vô kể, mỗi lần đều tổ chức cuộc họp thường niên long trọng. Nhưng lần này rất nhiều gia tộc giàu có hiển hách đều chuẩn bị quà cáp long trọng, vì số người tham dự mà tranh giành vỡ đầu.

Nguyên nhân rất đơn giản…

Nhà họ Hạng, tung chiêu! Ai cũng nhìn ra, Hạng Hồng Vũ đã là Tiềm Long Tại Uyên, một bước lên trời! Chỉ riêng thân phận trại Thần Sách cũng đủ khiến anh ta hiện ngang tại Dương Hải!

Đừng nói Dương Hải, nhìn toàn bộ tỉnh Thiên Nam, có rất ít thiên kiêu có thể so sánh với Hạng Hồng Vũ!

Điều quan trọng hơn là, chỗ dựa phía sau của anh ta là chiến thần Thiên Sách trong truyền thuyết, đây mới có thể triệu tập nhiều gia tộc giàu có.

Chẳng mấy chốc đã tới ngày họp thường niên của nhà họ Hạng Đột nhiên có một chiếc Mercedes Benz màu đen đậu trước cổng biệt thự 66 ở Galaxy.

Một người đàn ông to lớn mặc vest từ trên xe bước xuống, dáng vẻ rắn rỏi, thoạt nhìn không đẹp mắt.

“Anh là ai, anh muốn làm gì?” Lâm Kiều Như tỏ ra cảnh giác, vô thức lùi về Lúc này, Tần Vũ Phong từ trong nhà đi ra. sau.

“Tôi là thuộc hạ của cậu chủ Hạng, mời hai người tham gia cuộc họp thường niên của nhà họ Hạng!”

Người đàn ông to lớn mặc đồ vest thấp giọng nói.

“Cái gì?”

Mặt của Lâm Kiều Như tái méc, không nhịn được hô lên.

Cô tuyệt đối không ngờ, Hạng Hồng Vũ lại mời mình và Tần Vũ Phong tới tham gia cuộc họp thường niên.

Đến tức là không có thiện ý, có thiện ý đã không đến.

Đây e là hồng môn yến Lúc trước, cô đã thấy qua sự bá đạo của Hạng Hồng Vũ. Bây giờ tự chui đầu vào lưới, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

“Cái đó… cảm ơn ý tốt của cậu chủ Hạng, nhưng hôm nay tôi không được khoẻ, hay là không đi nha … Lâm Kiều Như viện cớ. Người đàn ông to lớn mặc đồ vest bĩu môi, ánh mắt lộ ra vẻ nghiêm nghị: “Đừng có mà không biết điều, cậu chủ Hạng mời thì không ai có thể từ chối! Nếu cô không tham gia, vậy tôi sẽ đến bệnh viện nhân dân số 1 ở Dương Hải kêu mẹ cô đi thay vậy!”

De doa!

Sự đe doạ chút đua cợt nào!

Hạng Hồng Vũ rõ ràng có chuẩn bị từ trước, thậm chí nghe ngóng rất nhiều tin tức. Mặt mày của Lâm Kiều Như đột nhiên tái nhợt, cơ thể khẽ run.

“Không! Tuyệt đối đừng làm phiền mẹ tôi! Tôi đi không được đ Giọng của cô nghẹn ngào, quầng mắt hơi đỏ.

“Coi như cô biết điều!”

Người đàn ông to lớn mặc đồ vest lộ ra nụ cười đắc ý.

“Kiều Như, đừng sợ!”

Tần Vũ Phong đi lên trước nắm lấy tay cô, mười ngón tay siết chặt.

Lúc quan trọng, trái tim của Lâm Kiều Như cảm thấy ấm áp nhưng không cách nào bỏ đi sự cảnh giác.

Dù gì, cô cũng từng thấy sự lợi hại của Hạng Hồng Vũ.

Một lệnh có thể tập hợp một nửa Dương Hải, thậm chí có thể khiến Chủ tịch Phong Vân rơi vào hoàn cảnh khó khăn.

Nhân vật đáng sợ như vậy, nếu thật sự không nể mặt thì e là Tần Vũ Phong sẽ gặp hoạ mà thôi!
 
Back
Top Bottom